Trong tẩm điện tĩnh lặng,Linh Văn lặng lẽ lau dọn từng món cổ thư, nàng ta đôi mắt hiện rõ sự mệt mỏi,gần đây yêu quái liên tiếp tác oai tác quái khắp nhân gian,
cũng may nàng sắp xếp thần tiên thượng thiên đình hạ phàm trấn áp được một số tiểu yêu.
Một dáng người bước vào tẩm điện, thấy
cổ thư chất chồng, cũng hiểu nàng từ khi Quân Ngô bị giam cầm, Linh Văn đã hao tổn nhiều tinh lực vì thượng thiên đình.
Vì việc sắp đặt trận áp yêu quái, nàng đã cũng hao tổn nhiều sức lực, bùi minh đã cất lời an ủi:
"Ta thấy chuyện yêu tộc, ngươi đừng nên quá buồn phiền,dù sao cũng chỉ là lũ yêu quái thấp kém!"
Nàng nghe mấy lời từ miệng của vị một
võ thần, nhất thời khó giải để kẻ kia hiểu thấu,chỉ có thể đáp lại:
"Yêu tộc không hề đơn giản,ngài thử mà nghĩ xem, vụ lũ lụt lần này ở trấn Nam Dương,e rằng chính là do thủy tộc cường đại gây ra."!
Thượng thiên đình,tuy nhiều lần trấn áp yêu quái, nhưng chỉ đối phó vài loài tiểu yêu tầm thường, yêu tộc muôn hình vạn trạng,đâu phải yêu quái nào cũng để đối phó.
Nói đến đây, nàng thở dài, Linh Văn chỉ khẽ lắc đầu cười nhạt, nàng có chút ưu tư mà tiếp lời.
"Điều ta lo lắng hơn cả, chính là bọn bán thần yêu tộc,người của thiên đình không thể xem thường"!
Bùi Minh chau mày, trong lòng khó hiểu, hắn Chinh chiến xa trường bao năm, trải máu nơi biên cương, thân chinh cản phá nhiều quỷ tộc gây họa.
Nhưng với yêu tộc thì mới chỉ gần đây có dịp tiếp xúc, lúc nhỏ từng nghe mấy thứ truyện linh dị về yêu quái trong núi sâu, hồ ly chín đuôi,hay xà yêu chuyên đi hút nguyên khí... những câu truyện đó chỉ là truyền thuyết, bao nhiêu phần là sự thật.
Trong còn khuất mắc, hăn chay mày suy tư hiếu kỳ" "Bán thần ở yêu tộc thì có gì lợi hại hơn người?, Ta thây thượng thiên đình cũng từng có nhiều thần phạm luật, sinh ra bán thần ở nhân gian, có đáng gì để e ngại?"
Linh Văn nghe vậy, nàng hiểu rõ tên Bùi Minh này văn võ song toàn, nhưng sách hắn đọc lại chẳng hề liên quan đến thần thoại nhân gian, cũng lắm cũng chỉ nghe qua loa truyện nhân gian, thất chất hắn không biết gì về yêu giới.
"Bán thần chi tồn tại nơi yêu giới,kỳ thực bất đồng bán thần nhân tộc, phàm nhân mang nữa thần mạch, cũng tuyệt không thể sở hữu yêu lực."
" thần tiên nơi thượng thiên đình vốn có mệnh cách phi thăng,nếu nói ra, e khiến một vài vị thần tự ái, nhưng sự thật nữa huyết mạch của còn cao quý hơn nhiều vị thượng thiên đình"!
"Có thể nói, bọn họ là mang huyết mạch liên hệ với thần tộc năm xưa,yêu tộc vốn đã lợi hại, đến thần tiên cũng chưa chắc là đối thủ, huống chi là bán thần của yêu giới"!
Phu thê phong thủy sư, người mang đầy
nội thương, bước từng bước nhẹ vào tẩm điện, đã nghe câu chuyện của họ,phu thê
liền hiểu ngay.
kiếp nạn ở trấn Nam Dương vẫn chưa có hồi kết, Linh Văn nhìn đôi phu thê, cũng thoáng nhận ra, yêu quái lần không tầm thường, chỉ là ta ở ngoài còn yêu tộc lại ở trong bóng tối giởn trò bí hiểm.
Nàng thầm nghĩ, từ khai thiên lập địa,thì
yêu tộc thiện ác, thật khó phân minh, dù rằng không ít yêu lấy thân bảo hộ chúng sinh trong thiên hạ, song lũ phàm nhân mấy ai thấu tường?
Yêu giới từ khi thiên giới sụp đổ, bế quan
từ lâu, vậy nên những điều nàng biết chỉ thông qua ghi chép của cổ nhân, mỗi khi có yêu làm loạn, tất sẽ yêu khác đứng ra
tay trừng phạt.
Đây đã là luật của yêu tộc, bọn họ càng không thích thần tiên xen vào,nhưng đôi khi tình thế chẳng hề đơn giản, nên mới gây ra cơ sự yêu quái gây họa nhân gian.
Ở trấn Nam Dương,dân chúng khổ sở vô cùng, Thanh Huyền đi trên phố, đi qua các con ngõ đã thấy đân trong thành đã rất gầy guộc xanh xao, quan huyện lệnh ban cứu tế cũng chẳng thể nào lấp đầy cho đân chúng.
Y thương xót, lặng lẽ lấy trong tay nải ra một chiếc bánh nướng, chưa kịp phân ra cho mọi người,đã có nạn đân lao đến mà tranh giành, làm y lảo đảo suýt ngã.
May thay có người kịp đỡ, giọng người đó lạnh lùng, mang chút khinh bỉ, mải mai y :“Sao phong sư đại nhân lại đến đây?”
Hạ Huyền đã lâu ngày không gặp Thanh Huyền, ôm chặt cơ thể mỏng manh của vị tiền phong sư năm xưa, tuy vậy lơi nói của hắn lại mang chút mỉa mai.
Vị Tiểu Phong sư năm ấy,chỉ biết cúi đầu, chất chứa tội lỗi trong lòng, đành đạp lại khách sáo :“Công tử, xin buông ra, tiểu nhân dơ bẩn, tội nghiệp vô kể, ngài nên buông ta đi.”
Vi Doanh tiến lại gần, thấy vị quỹ vương ôm lấy người yếu ớt của tiểu phong, hắn đã hiểu ra, hai người này thật là một mối nghiệt duyên vô cùng sâu nặng.
Hắc Thủy quay sang nhìn đám người đã đi theo Tiểu Phong,có hai kẻ vừa nhìn,gã
đã cảm ứng được yêu khí, lo rằng nếu vị phong sư theo họ, Thanh Huyền có ngày gặp phải cái họa sát thân.
Hắc Thủy tựa hồ giữa tay của y về phía mình, lạnh lùng nhìn yêu quái, ra giọng tức giận “Yêu tộc không đáng tin,ngươi theo hắn làm gì?”
Lời nói ấy,vốn thường vang từ miệng của mấy phàm nhân hay thần tiên, nay phát ra từ miệng quỷ vương, khiến Vi Doanh vừa ngạc nhiên vừa khó chịu.
Vi Doanh khẽ mỉa mai, miệng thì nở một nụ cười, có chút bi hài,"thế với hẳn thân phận quỹ vương của ngài đây, giết người không gớm tay,thì ngài ắt đáng tin hơn ta nhiều"!
Lời châm chọc khiến Hắc Thủy sắc mặt đen lại, tức giận đến nổi muốn vung tay xử kẻ hỗn xược nọ, song đã bị y nịu giữa,
giọng Thanh Huyền run run kiên định.
“Ngài có thể không tin huynh ấy, nhưng
nhưng ta tin, Hạ công tử, ta thật tâm xin lỗi… xin ngài bớt giận, ta không muốn thấy ngài tức giận vì ta.
Huynh ấy… sẽ không hại ta đâu.”
Họa Yêu đứng phía sau lặng lẽ nghe Tiểu Phong đối đáp, lòng lão có chút mang ấm áp,dù Thanh Huyền quả thật có lỗi với vị Quỷ Vương trước mặt,nhưng mà đứa trẻ này cũng rất đáng thương.
Lão cũng không muốn ai đem chuyện cũ mà khơi lại vết thương của cả hai, chỉ là Thủy Sư xưa kia bấp chấp luân lý cứu đệ
đệ.
Nay có Thanh Huyền mấy năm tuy mang thân tật nguyện,mà y việc thiện cũng có y góp chút ít sức lực, mục đích giúp ca ca giải trừ phần nào tội lỗi năm xưa.
Tiểu Phong cúi đầu, có chút đau lòng, mà
giằng xé nội tâm,y không hiểu chỉ là một
lời nói,khiến Hạ công tử phiền muộn đến
Thế, nhưng y cũng chẳng muốn để vị ân nhân giúp đỡ bị khinh rẻ, xúc phạm.
Hạ Huyền muốn kéo Thanh Huyền ra xa khỏi tên yêu tộc kia, Vi Doanh đã thoáng chốc cảm nhận được khí tức của thượng thiên đình nên kéo Tiểu phong về phía của mình.
Mang theo một người của mình biến đi trong khoảnh khắc, để mặc vị một Quỷ Vương đứng lại giữa phố, gương mặt lại
ngập tràn uất hận.
Đúng lúc đó, Lang Thiên Thu dẫn vài vị
huyện binh tiến thẳng đến nơi, xem đân chúng trong thành, thấy vị quỹ vương có
uất nghẹn, dù không rõ chuyện gì, mà gã đoán chắc hẳn liên quan đền phong sư.
Cả hai được cho nghỉ ngơi trong phủ tri huyện mới đến làm Thuyên khách, bọn họ cũng ngại gì, kể cả vị quỹ vương kia có đồ ăn là được.
Dù Lang Thiên Thu bản tính hiếu thắng đến đâu,nhưng mấy vụ việc có liên quan đến yêu giới, hắn cũng phải ép bản thân nên phải thận trọng.
Thần quan hiểu về không nhiều,yêu tộc xưa nay bí ấn, khác xa với quỹ tộc vang danh giết người không gớm tay, thì yêu tộc gần nhưng rất yên ả.
Nói vậy là không có nghĩa,trước đây yêu tộc không gây họa, chỉ là yêu quái được người của yêu tộc giải quyết, không đến lượt bọn họ nhúng tay.
Khi vào trong phủ, Hạ Huyền cẩn thận cầm miếng vảy của yêu quái xem xét thứ mà tri huyện đưa trầm ngâm nói.
" Đây là vảy cá hay vảy rồng, thật khó phân biệt"!
Quan tri huyện đi cùng cũng không thể tỏ tường đây là yêu quái gì, Miếng vảy màu xanh lam ánh bạc, dưới ánh nắng lấp lánh kim sắc, giống hệt vảy long tộc.
Hạ Huyền thong thả nhấp một ngụm trà,
thầm nghĩ,trước kia hắn cũng là một thư sinh nghèo,người ta chỉ đồn đại yêu quái qua lời nói.
Cũng lắm chỉ là ngư yêu, hồ yêu, xà yêu, chưa bao giờ biết yêu quái nào, y nhưng giống loài này mang vảy vừa giồng rồng lại vừa giống liền đưa ra suy đoán.
"Theo ta nghĩ, yêu quái này là thuộc thủy tộc, trong yêu tộc hẳn cũng có chủng tộc, lai giữa long tộc và ngư tộc"!
Lang Thiên Thu vừa nghe,có ý định khen vị quỹ vương này tùy nghèo, tài chí cũng không tệ,nhưng đã lập tức bị cắt ngang.
" Yêu quái nhiều loài, nhưng mà yêu tộc mang đắc tính giữa long và ngư rất vốn đã có rất nhiều, xem ra lời ngươi chỉ có đúng một phần"!
Người vừa cất lời là một nữ tử vô cùng
tuyệt sắc, dung nhan kiều diễm, mang theo vài phần lạnh nhát với người trong phủ tri huyện.
Người vừa đến là Lãnh Tâm vị Xà Quân của yêu giới, theo phía lại người không hề xa lạ, thái tử Tạ Liên, người mà thần quan thiên giới điều biết y là ai, giờ đây trong cả hai thảm hại, bạch y lấm lem bùn đất, trông chẳng khác nào vừa trải qua một trận phong ba dữ dội.
Trước đó, ở chở quỹ Hoa Thành đã nói rõ ràng với Xà Quân, mấy cái nhưng đào bới chở quỹ hắn không để tâm,chỉ cần ca ca vui là được.
Nhưng tận sâu trong lòng chợ quỹ ngoài mật thất của hắn ra, có thật sự che giấu Tử Nguyệt Cung mà yêu giới muốn tìm kiếm hay không.
Tạ Liên ở cạnh tam lang, nói khẽ "đệ thật không thấy khó chịu sao, dù gì lung tung chợ quỹ không thấy, nên ta nghĩ nó giấu trong đất chợ quỹ"!
Tam lang chả những không trách,lại còn cảm thán nói nhỏ "ca ca thông minh" cố để cho Xà Quân thấy rõ, Lãnh Tâm giữa vẽ bình tĩnh khi thấy cảnh hai kẻ này ân ái.
Đám tiểu quỷ phải ra sức đào bới, có thể nói chỗ nào, có thể đào điều ra tay hết công sức mà đào, đào mãi một tên tiểu quỹ la lên " Thanh Chủ ta thấy một cái
Hạp làm bằng cẩm thạch"!
Chiếc hộp cẩm thạch được đem lại gần Xà Quân, nàng gõ mấy cái vào đấy hộp, sau đó mở ra một cơn gió mạnh khiến nàng bị lôi vào Hạp.
Cả ba người kia cũng liên tiếp nhảy vào
Hạp nhỏ xíu, tiểu quỹ bên ngoài thấy cái cảnh tưởng này trong lòng đâng lên hiếu kỳ.
Bên trong vốn đã tối tăm, chỉ thấy hai lối đi tách biệt, bóng đen phủ kín, như nuốt trọn ánh sáng,bọn họ lại gần hai lối đi để xem xét.
Hoa Thành nghiêng đầu nhìn Tạ Liên, khẽ gọi: " Ca ca,chúng ta cùng đi lối này"!
Chưa dứt lời, đã chạm ngay ánh nhìn sắc lạnh của đại yêu Xà Tộc, chỉ ánh mắt liếc quét qua, trong khoảnh khắc ấy, Tạ Liên
chỉ có thể im lặng, buộc phải đi theo Xà Quân, rẽ sang lối ngược lại.
Lãnh Tâm kỳ thực chẳng có ý muốn chia cắt một đôi uyên ương kia, chỉ dáng vẽ
Quỷ Vương thoáng biến sắc, khiến nàng
lại dâng lên niềm vui sướng.
Trước khi rời bước rời đi, mắt hai người vô tình chạm nhau, Cảm giác ấy nặng nề đến mức nghẹn thở, người ngoài cũng có thể nhận họ không đội trời chung, chẳng
thể hòa giải.
Hoa Thành vốn định bắt bẽ lại nàng ta,
nhưng nghe ca ca khuyên nhủ, hắn cũng chịu sánh bước cùng Mạc Cầm vào lối đi ngược hướng Tạ Liên.
Tạ Liên và Xà Quân mới đặt chân vào lối đi, lập tức rơi thẳng xuống một vũng bùn lầy tanh hôi,thân áo bạch y của cả hai đã
lập tức biến thành loang lổ hoa văn bùn đất.
Bọn họ giãy giụa hồi lâu trong vũng bùn, mới bò được lên bờ, chưa kịp phong thái thần tiên, thái tử tạ liên đã vô tình giẫm trúng cơ quan bí mật.
Chỉ nghe “vù vù vù”hàng vạn mũi phóng ra loạn xạ, Liên trong lòng vẫn ngơ ngác,
" rõ ràng, ta đã giải trừ ròng nguyền rủa,
Vận xui đáng lẽ phải hết từ lâu….,thế nào hôm nay lại suất hiện"!
Nhưng lạ thay, mũi tên chẳng trúng y,mà nó lao thẳng về phía Xà Quân, mặt Lãnh Tâm lúc đen như đáy nồi,bèn nghiêng cả người né tránh mũi tên lao về phía nàng.
Lãnh Tâm người đầy bùn đất, nàng sựng nhớ ra, người của khi ở chợ quỹ đã dính bụi đất quỹ giới trong lúc đào bới,hèn gì Hoa Thành che chở Tạ Liên không dính hạt bụi đất.
Lại còn vẽ mặt lúc hắn thấy nàng bị dính không bụi đất chợ quỹ,nàng đã nghi ngờ,
cái tên này thừa dịp đào đất này cho đễ cho nếm trải mùi vị xui xẻo, trước tới thì
Lãnh Tâm khá tốt, hôm này đột nhiên bị xui xẻo, e rắng tên quỹ vương cũng đắc ý lắm.
Lãnh Tâm mặt mày càng đỏ hơn,có lẽ do tức giận, “Ngươi đúng là khắc tinh trời sinh, ngay cả tính kế ngươi cũng biết tìm cách cho ta thiệt hại"!
Tạ Liên thì đứng chết lặng, trong lòng có phân vân, nàng ta đang mắng ai,nên khẽ giọng" không ai tính kế ngài, rõ ràng xui rủi nó tự tìm tới ngài thôi"!
Hoa Thành tự mình suy đoán được, cái hạp cẩm thạch tinh sảo kia, đã bày sẵn, đem hộp sắt chôn ở đây từ rất lâu,ngay cả trước khi chợ quỷ tồn tại.
Nhìn thoáng qua, đã biết kiểu dáng hoa văn cổ, tay nghệ điêu khắc không tầm thường, có thể nói đây là đồ dùng của quý tộc hay hoàng tộc nào đó.
Hắn phẩy tay, xiềng sắt nơi tay chân lão yêu thạch lập tức tan ra, lão ta được thả hết sức vui sướng mà cười to cảm ta vị thành chủ.
Mạc Cầm đã đảo mắt một vòng,bỗng kêu lên:"Ủa?
Kia chẳng phải áo gấm tiên của chủ tử nhà ta sao!
Hóa ra năm xưa tên trộm lại chính là ngươi"!
Lão yêu thạch mặt xám ngoét, chỉ biết cúi đầu xấu hổ, vị thành chủ,chẳng buồn liếc mắt, môi nhếch nhẹ, cười khẩy:
" ngươi, không chỉ trộm một cái áo thôi đấy chứ"!
Nghe vậy, Mạc Cầm liền nghiêng đầu, hỏi dồn:" Có phải ngươi còn giấu thứ khác"?
Lão yêu quái biết không thể chối tội lỗi,
lôi từ trong người ra một cái túi nhỏ, vừa mở ra, vàng bạc châu báu tuôn tràn,sáng lấp lánh đến chói mắt, gần như lấp gian mật thất.
"Tiểu nhân… chỉ ham mê mấy thứ lấp lánh thôi!
Xin các ngài tha mạng!
Còn về pháp khí Tử Nguyệt Cung, ta xin thề,là tahoàn toàn không biết"!
Hoa Thành khoanh tay, nhàn nhã lão ta thú tội, cười khẩy "Ồ, mê lấp lánh đến mức biến cả mật thất thành tiệm vàng sao?
Nàng định rút roi xích sắt ra xử phạt cái tên yêu tộc này, Mạc Cầm thoáng dừng tay lại, trong lòng nàng vẫn chỉ chứa nổi sự băn khoăn, bảo khí Tử Nguyệt Cung vốn thuộc về chủ nhân, dù chủ nhân đã giao lại cho bọn họ tạm quản.
Nhưng thật lòng, nàng chưa một lần nào, ngay cả chiến đấu càng không, nàng còn chấp bị thương chứ không tới nó, nàng vẫn tin Miêu quân rồi sẽ quay về.
Hoa Thành giống nhưng cưỡi ngựa xem hoa nở, chỉ ở đó xem kịch của vị lão tiểu yêu vạch trần, xác thực hắn cũng rất là đắc ý khi vị Xà Quân kia gặp họa.
Dù gì ca ca của hắn đi chung nàng ta,làm hắn có chút lo ngại, sau khi thành lập ra chợ quỹ,hắn cũng có nghe qua, bụi đất ở
sâu trong lòng quỹ giới dính phải sẽ gặp chuyện không tốt.
Ngoài trừ quỹ tộc ra thì bất kỳ ai dính tới bụi đất sau lòng quỹ giới, cũng phải gặp xui xẻo không ít thì nhiều, tuy nhiên nếu phủi sạch thì xui xẻo sẽ biến đi.
lão yêu thạch lúng túng,vội vàng cầu xin đưa ra điều kiện:
"Cô nương xinh đẹp, ta biết cô muốn tiếp nhận pháp khí của chủ nhân, nếu nàng không ngại, ta đây còn có một thứ pháp khí khác đổi lấy mạng sống ta"!
Lão bới gần như cả đống đồ, sau hồi lâu mới lôi ra một thanh trường kiếm, nhìn có vẽ khá đẹp mắt,có thể nói lão cũng có chút tiếc, dù gì ở bên lão trước khi lão bị giam tại đây.
Dù kiếm chẳng hợp mệnh với lão, nhưng lão quyết đổi mạng sống, Hoa Thành khẽ nhếch môi, không thèm tỏ đầy hào hứng,
bảo: “Đổi thì đổi, mau rời khỏi đây.”
Mạc Cầm nhận lấy thanh kiếm, tiểu yêu thạch bái phục quỳ rạp, van xin, thấy rõ được sự tình, nàng mịn cười, dù gì trộm cắp thì không đến nổi mất mạng.
Điều mà làm là sau khi tìm ra Tử Nguyệt Cung, nàng sẽ tự mình giải độc cho mấy hoàng thất chu hạ, chỉ là ân oán của với vị kia, nàng không thể xen vào.
Ở phía này, Lãnh Tâm và Tạ Liên men qua mấy tầng bẫy, rốt cuộc cũng đến nơi là thư phòng thoảng mùi trầm hương, vô cùng để chịu.
Khắp bốn vách đều treo tranh, nàng đưa
mắt thoạt nhìn, cứ nghĩ họa phong cảnh sơn thủy tươi đẹp, chỉ liếc thêm một chút đã thấy rõ… toàn bộ tranh đều vẽ một vị thiếu niên mỹ mạo.
Dáng dấp rất là thanh mảnh, có đôi vai gầy eo thon, thậm chí có không ít bức… chẳng mặc gì cả, Tạ Liên có vẽ hơi ngẩn người, mà thầm nghĩ, đây là phòng tranh hay là phòng thờ tình ái thế này?
Lãnh Tâm mang vẽ đẹp lạnh lùng cũng thốt lên, "ái chà, tư thế kia, đường cong này… rõ ràng là xuân cung đồ trá hình"!
"À không, phải gọi là long dương đồ mới chuẩn, không biết tên nào thái biến quá
đi"!
Tạ Liên mặt mày không biểu lộ nhiều về thư phòng này, dù gì Năm xưa tại động Vạn Thần đã dựng tượng trăm tư thế, y xem nhưng cũng rất có kinh nghiệm, nơi
đây đổi sang tranh vẽ, cũng chả khác là đành lẩm bẩm.
“Thân hình thế này… tám phần là một mỹ nam tuyệt sắc, không biết vị nào mê mẩn đến mức… vẽ cả phòng như vậy "!
Vừa nói xong, chợt thấy bên cạnh, Lãnh Tâm đã khoanh tay, ánh mắt lóe lên chút trào phúng:
" xem ra thái tử hiểu rõ quá,nghe đâu ở
động Vạn Thần cảnh hữu tính, Xem ra là điện hạ… gặp nhiều thành quen rồi.”
Trong khoảnh khắc đó, Tạ Liên cười cho có lệ, ước dưới chân mình có cái hố thật sâu, chôn luôn cả người lẫn mặt mũi cho xong.
Lãnh Tâm lấy lại trầm ổn, mỗi bức họa, có điều rất kỳ quái là bức nào cũng giấu mặt, không vẽ dung nhan thiếu niên kia,
xem ra người này chỉ dám tơ tưởng mà thôi.
Lúc này Tạ Liên đảo mắt nhìn quanh, y nổi lòng nghi ngờ mật thất thế nào cũng phải có cơ quan, y thử gỡ một bức họa xuống, phía sau liền hiện ra chốt ngầm
Đưa tay khởi động, “cạch” một tiếng, một chiếc tủ gỗ từ vách tường trượt ra, mở ra
bên trong rất an tĩnh nằm đó một trường cung tím thẫm, sắc quang lấp lánh, vầng nguyệt nơi trời khuya.
Y vui mừng thốt “Đây…
đây chẳng phải chính là Tử Nguyệt Cung sao?”
Xà Quân vốn đã chẳng buồn mở miệng, thấy vậy khẽ nhướng mày:
“Xem ra chuyến này cũng không uổng công.”
Tạ Liên cẩn thận đưa Trường Cung cho nàng, ngay khoảnh khắc nàng nhận lấy, chân nàng lại lỡ giẫm trúng cơ quan.
Sàn nhà mở ra một chiếc hố rất lớn,làm hai người thẳng thừng, rơi xuống phía dưới, nghe gió rít vù vù bên tai, “rầm” một tiếng, cả hai cùng nhau đáp xuống rừng trúc.
Tạ Liên vừa ôm chặt lấy Lãnh Tâm vừa nghe nàng than.
“Quả nhiên, cái mật thất này chắc do kẻ rảnh rỗi nào thiết kế, không bỏ bẫy thì hình như sợ người ta không biết!”