Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Dạ Lòng Đay Say

Dạ Lòng Đay Say
18.Ngày không trăng,đêm không nắng


[MẤY MOM SIÊNG ĐỌC CHỮ THÌ HẲN TRẢI NGHIỆM CHƯƠNG NÀY NHA!]

Đã bao lâu rồi em không nghe lời ru ngủ?

Một ngày?Mười tháng?Chục năm?Hay từ khi chập chững đi đứng?

Nhưng thật,không có giọng ngọt vang bên tai,giấc ngủ tự đâu mất đi hương vị thân thuộc,màn đêm chỉ còn là bầu trời tối màu.

_Anh Hai ơi.

_Ủa Út,sao còn thức nữa?

_Út gặp ác mộng.

_Vậy là Út của anh Hai ngủ hông được rồi qua phòng anh phá phải ơm?

_Út có phá đâu.

_Rồi Út không phá,Út muốn chi đây?

_Út muốn ngủ với anh Hai.

Anh Thịnh xoay qua nhìn đứa nhỏ,

cười hiền chỉ tay lên giường.

_Út nằm ngủ trước,anh viết chữ xong anh ngủ với Út nghen?

_Dạ.

Gió xì xào pha phả ngoài khung cửa sổ,len lỏi hơi khói trắng của đám gia đinh nấu nước nóng đêm khuya.

Lời ru tiếng hò có đắt không?

Vải lụa hay bà ba sờn đều nghe được,

có người còn thức để ru,thì lời ru không hề đắt.

_Ầu ơi...Út ngủ là ngủ cho ngoan...

_Anh Hai ơi.

_Hửm?

_Dạo này...má hổng còn ngủ chung với Út nữa.

_Vì má cần cha ôm.

_Sao má lại cần cha ôm cơ?

_Vì má mệt.

_Sao cha ôm má?

_Vì cha yêu má.

_Út không được má ôm là má không yêu Út ạ?

_Mơi mốt Út lớn Út sẽ hiểu.

Vì má đã quá mệt mỏi,quá sức để chở che một đứa nhỏ "nhỏ" hơn mình.

_Anh Hai ơi.

_Hửm?

_

Sau này anh Hai có vợ,anh Hai có ôm Út hông?

_Có,Út vẫn là Út của anh Hai mà.

_Chỉ cần là Út của anh Hai thì anh Hai sẽ ôm ạ?

_Không,thương mới ôm.

_Sao anh Hai thương Út thế?

_Vì Út đáng yêu.

_Vậy anh Hai thương mấy người đáng yêu.

_Ai thấy đáng yêu thì anh Hai thương người đó.

_Vậy anh Hai thương ai?

_Anh Hai thương Út,thương cha má,

thương anh Bự của Út.

_Anh Hai cũng thấy Bự của Út đáng yêu hả?

Vì nó thương thằng Út nhà anh.

------------------------

Tại sao ngày lại là nắng?

Tại sao ngày lại không trăng?

Tại sao đêm không ánh nắng?

Vì nắng là tình yêu thương,chăng?

Nắng ban mai là ước mơ của những người mù,là ánh sáng sau đêm khuya vắng lặng.Đêm không thể thay đổi,đêm không có nắng,nên đêm lắng.Vậy thế đêm mới cần lời ru.

_Ầu ơi...dí dầu cầu ván đóng đinh...

_Ưm...Út lạnh...

Anh kéo mền phủ hết vai.

_Út khát nước...

Anh đút Út uống.

Không khác anh Khang là bao.

Em biết vì sao ngày lại không trăng,

và đêm lại không nắng không?

"Vì sao ạ?"

Nếu ngày có trăng,ngày sẽ không có trời.Trời chiếu ánh nắng,báo hiệu ngày mới đến.Ngày có trăng,ắt ngày không năng lượng,không sôi nổi.

Ngày có trăng,ngày buồn hơn ban đêm.

Nếu đêm có nắng,đêm sẽ không có trăng tròn.Trung thu của em sẽ vụt đi mất mà em còn chẳng biết đến "bánh trung thu" là cái giống gì.Đêm có nắng,đêm cướp đi giấc ngủ ngon,

và những lời ru an yên.

-------------------------

Quá lâu rồi,chẳng còn ai thòm thèm lời ca ngọt lịm vì những đêm trắng dài đằng đẳng,cũng chẳng còn ai hồi nhớ về những ký ức có đau,có buồn nhưng lại nỡ để thời gian chôn vùi đi.Hay cùng lắm chỉ là cái ôm ấm áp,ừ thì,nhiêu đó cũng được cho là quá đủ rồi.

Trăng không xuất hiện ban ngày,vì buổi mai,trăng cần đi ngủ,Trăng cần lời ru của người thương Trăng nhất.

Nắng cũng thế,Nắng quá mệt mỏi sau một ngày vất vả,có những điều đã tổn thương Nắng đến đỗi Nắng muốn nhanh chóng trả lại "ca làm" cho buổi đêm.

Khá Trăng cần được an ủi,Nắng cũng cần được thương yêu.Cả chúng ta cũng như vậy,em cũng cần có người "rót mật vào tai".

Có đúng không em?

------------------------

_Út.

_Dạ má?

_Út của má sắp ngủ chưa?

_Dạ con chuẩn bị đi ngủ.

_Ngủ chung với má hông con?

_Dạ!

Em chưa lớn,mình cũng chưa từng lớn.Mình đã ao ước những giấc mộng giữa thực đời,đã mơn man về tuổi thơ có người ru ngủ,có người lấy tay làm gối,có người ngân nga dăm câu hát.

Em thích nghe nhạc không?

Mình thấy nó tuyệt vời!Nhưng nếu để nói rằng đó là tất cả những gì ngọt ngào nhất thì không hẵng.Mình có ti tỉ lời hát hay gắp vạn lần mấy bài nhạc "lô ki" trên mạng.

Và có lẽ,điều mình và em đều đã gác lại đó là kịch cải lương,dù có thể em không thích nó.Nhưng em mình ơi,nó cũng hay lắm đó đa!

-----------------------

Có bao giờ em tò mò nếu ban đêm có nắng thì sẽ như thế nào không?

Hay nghĩ ngợi nếu buổi mai là trăng sẽ nom ra sao không?

Nó vẫn là nó thôi!

Ban đêm có nắng,thì trời chẳng cách nào tối được.Buổi mai có trăng,ừ thì,

xế chiều em cũng đã dòm nó vạn lần rồi.

_Anh Hai ơi...

_Cho mười giây giải thích.

_Um sùm ba lá búa lua xua!-Dịch tạm thôi chứ ai mà biết thằng nhỏ này nói giống ôn gì.

Bốp

_Hết mười giây!-Anh Hai dơ cao cây thước,tính đánh xuống thì.

_Á anh Hai!Cho Út nói!

_Nãy cho cơ hội giải thích thì mày không đoái,giờ bị đánh lo lo mở miệng hả?Nói câu nữa tao thêm tội sai còn biện minh.

_...Anh Hai...

Bốp

_Ưm!

_Lỳ như con trâu!Ngồi dậy đi.

_Anh Hai hông đánh nữa phải hông...

_Còn,còn tức mà,nằm xuống đây tao đánh cho!

_Ơ thôi,Út hỏi dò thôi mà...

_Út xin lỗi anh Hai,mốt Út hổng có dựt tập anh Hai ném cửa sổ nữa ạ.

_Còn.

_Dạ?

_Ơ...ờ....Út hổng có lấy bẻ cây đèn học của anh Hai nữa...

Lúc này ẻm mới sáu tuổi,nói vậy tin hông?

_Và tao không có nhu cầu bỏ đom đóm vô vỏ trứng gà làm đèn nghe hông thằng quỷ nhỏ?

_Dạ nghe...

Có mấy đêm Út chiêm nghiệm về gian giới,nhưng chỉ là đêm thôi.Chớ...

ban ngày lo đi phá rồi bị đòn còn giờ giấc chi đâu mà nghĩ với ngợi.

Đó,vậy đó!

Hè hè

[CẢM ƠN EM VÌ ĐÃ ĐỌC VÀ XEM "EM NHỎ" LÀ MỘT TRẢI NGHIỆM]

------------------------------------------------------------

Ngày 27 tháng 7 năm 2025,20:30

Chuẩn bị có quà mới!Để coi "mở" nó mom có ưng ý hay không nghe!
 
Dạ Lòng Đay Say
19.Bình thường


Mới đó đã bốn năm kể từ ngày anh Thịnh dắt tay em bồ về xứ An Nam rời rộng này.Bốn năm là bốn năm của ôm ấp,bốn năm của kiên nhẫn,bốn năm của phá phách,và bốn năm của "Thịnh ơi".

Quá nhiều "bốn năm".

Thú thật thì thằng nhỏ nhà anh cũng

"anh Hai ơi" mà lớn.Nhưng tiếng gọi trong trẻo nào đó lại khiến anh nhiều lần muốn che chở hơn.Một đứa nhỏ nhỏ,lỳ lỳ,nắm tay anh bước vào nhà.Rồi thút thít dăm ba đêm vì lạ chỗ không ngủ được.Một đứa nhỏ quậy phát ớn,rồi bù lu bù loa khi bị đét mông.Anh yêu nhỏ nhiều lắm đa.

_Đứa nào đó lại qua phá lúc tui làm việc vậy?-Anh Thịnh mở cửa bước vào,thấy thằng bồ éc con của mình đang ngồi trên ghế với đống giấy vẽ,lên tiếng ghẹo.

_Có phá đâu,Khang đang "gầy dựng sự nghiệp" chớ bộ.

_Sự nghiệp gì cơ?Nghe lạ quá!

_Thấy ghét!Hông nói chuyện với Thịnh nữa!

_Ơ?Anh hỏi thăm mà cũng bị ghét hả?

_Hỏi thăm cái gì,móc mỉa thì có.

Anh Thịnh cười,khẽ vươn tay xoa lên gò má trắng nõn mềm mại của em.

Nhớ hồi đó,mới về nhà em rụt rè lắm.Tụi gia đinh thì nhao nhao hông biết cậu Hai dắt ai về,mà tha ôi cậu này đẹp nứt vách.Da trắng,dáng thon.

Ơ?Sao giống tả tiểu thơ phương nào thế kìa.

Em Khang bị khó ngủ,lạ chỗ càng dữ hơn.Rồi phải hạ mình cao ngạo mà xin ngủ chung với anh Thịnh,lâu dần mà quen hơi.

Cuối cùng có dứt ra được á đâu.Bữa nào anh làm xa là y rằng bữa đó trằn trọc mấy phen.

_Khang.

_Hả?

_Sao không dạ mà "hả"?

_Dạ.

_Anh ra ngoài có công chuyện,Khang ở đây không có sớ rớ phá công văn của anh nghe hông?

_Biết rồi,làm như con nít không bằng.

_Ừa,tay chân em như bão,còn hơn đứa con nít.

_Đáng ghét!

Kết thúc câu chuyện bằng cái cào dài trên tay anh Thịnh.Thân có chút éc,

mà nó cào cái nào ra hồn cái đó,

"dang hồ" thiệt chớ!

Nhưng em biết gì không?Tụi mình đều là những đứa có xu hướng đi ngược lại với lời người khác dặn.Vậy là em Khang ngứa tay ngứa chân,

buông luôn tấm giấy vẽ ra một góc,

lại bàn anh bồ phá.Văn liệu chất thành đống,bút,mực thì được đậy kĩ lưỡng.Chỉ có điều,qua tay nhỏ này thì

"gạo ắt sẽ thành cơm".

_Chết!

Ẻm lục lọi đồ đạc,vô tình làm bể hũ mực,mực đổ lên giấy.

Khang nhanh chóng tìm cái khăn mà lau.Than ôi mực nhanh khô không chùi được.Mấy giọt đọng nhỏ ròng xuống sàn.

Làm sao để xử lý?

Em Khang ló ra cửa sổ,thấy xe anh Thịnh đã dừng trước cổng,lay hoay đi tìm đứa gia đinh nào đó đổ tội cho nó.

Trời đất ơi!Thất đức vậy luôn á hả?

Ẻm vớ đại thằng Đen mới từ dưới nhà lên.

_Đen ơi cứu tao một mạng nha mai mốt tao hứa trả ơn mày!

_Cậu ơi cậu sao vậy cậu?Cậu bị sao vậy cậu cho con coi!

Ẻm thì rối quá rối muốn nhanh nhanh đẩy thằng này vào phòng,mà dè đâu nó nhiệt tình lo cho cậu.

Tưởng cậu bị gì nó cũng hoảng,đúng lúc anh Thịnh lên.

Triển khai kế sách!

_Mày làm cái gì mới dìa tới là xông lên đây vậy Đen?-Thịnh bước tới.

Khang còn định nói thì chợt tỉnh người.Em vừa vớt phải thằng Đen mới đi công chuyện với anh Thịnh.

Hên hay xui ta?

Hên là nếu em có đổ lỗi cho nó ảnh cũng biết,tội chồng tội.

Xui là bây giờ không còn ai để đổ,thì đứa bị đòn là em nè.

------------------------

_Kể đầy đủ nghe chưa?Thiếu một cái là roi mây từ đầu quýnh xuống đó.

Khang quỳ trên ghế,đối diện với anh bồ nửa biết chuyện nửa không biết.

Nhưng thằng nhỏ này người yêu anh,anh nuôi nhỏ anh hiểu.Chỉ cần nhỏ xạo một chút thôi là như lời ảnh dọa thiệt đó.

_Khang tò mò mấy xấp giấy trên bàn anh,cái Khang...Khang rút cái xấp kia ra thì hũ mực rớt bể...đổ lên giấy của Thịnh.

Em chỉ vô "xấp giấy cám dỗ' màu mè.

Thầm chảy nước mắt sống.

_Rồi sao nữa?

_Cái...Khang...Khang lau hông được,

mới chạy xuống nhà vớ đại đứa nào đỡ tội thay Khang...

Thịnh mắc cười,nhưng hông có nghĩa là hết giận đâu nghe.

_Là em phá đồ của tui,rồi chạy đi tìm một đứa đổ tội cho nó?

_...dạ.

_Giỏi quá ta.

Không phải khen đâu.

_Cỡ em trói cột nhà đánh là vừa.

_Huhu đừng mà Thịnh.

_Không phải cái gì em phá là cũng có thể đổ thừa cho người khác biết chưa?

_Dạ biết...tại...tại Khang...

_Giờ em xử sao cái đống kia?

Thiệt ra mấy cái đó là giấy bỏ,ảnh thừa biết thằng bồ của ảnh phá,mấy cái sổ sách anh quan trọng đem cất hết rồi.Thì cũng phải dạy cho nhớ.

_...hức...Khang...Khang làm lại cho anh được hông?

_Em biết cái gì trong đống đó mà đòi làm?

_Thì...Thịnh chỉ...

_Không chỉ.Giờ một là ăn đòn,hai là tui xách lên hương chức kiện.

"Có đứa phá phách giấy tờ quan trọng,nhốt nó bỏ tù đi".

_Ơ?

_Ơ a cái gì,có chơi có chịu chớ.Tính sao?

_Đừng có bắt Khang...huhu Khang xin lỗi mà Khang hông có cố tình đâu huhu

_Nín không,không nín là hốt lên đó luôn.

_Có...nín hức,Khang nín mà...

_Chọn.

_Nhưng mà Thịnh ơi...Khang bị bắt bỏ tù thì...thì Thịnh có đi thăm hông...

Ảnh ngớ người,ăn đòn không chịu bị bắt nhốt mới vừa ẻm.

_Không,ai rảnh mà thăm?

_Ơ...vậy...Khang chọn một.

Nói vậy thôi chớ,em chọn lên đó là ảnh treo lên cột nhà thiệt à.

_Nằm sấp xuống.

Anh đi tìm "thượng phương bảo kiếm",chừa lại đứa nhỏ vừa hoảng vừa sợ,nước mắt thì rơi như mưa.

Ghế êm chớ mà lòng đâu có êm như ghế đâu.

Thịnh chốt cửa,đem theo cây roi vừa dài vừa mỏng.Chắc bụng một lần đánh cho chừa,chứ lỡ lần sau là đồ quan trọng thiệt thì chết không kịp hốt.

Em vùi đầu vô hai cánh tay,nước mắt rơi lả chả,vừa là tội lỗi vì mình phá đồ của anh người yêu,vừa là sợ cây roi đó.

Cây roi truyền kỳ xếp sau roi mây của cha.

Mà cũng ngộ,hồi nhỏ thì bị thằng em trai phá tập sách,lớn thì bị thằng bồ nhỏ phá sớ công văn.

Má ơi nó kỳ thì thôi nhé.

_Giờ sao?Ba chục roi nghen?

_Dạ...

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

_Không có cắn môi nghe Khang.

_...dạ.

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Đánh được một nửa,Thịnh kéo luôn cái quần của em xuống mắt cá,trả lại làn da trắng hồn với mấy lằn đỏ ửng.

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Không phải là hôm nay em Khang không nháo,mà là anh Thịnh nhét cái khăn trắng vào miệng để ngăn em cắn môi.Bởi hồi nãy ảnh mới hỏi có buông cái khăn ra mà cắn hông đó.

Thịnh kéo cái quần mỏng tanh lên,đỡ em ngồi trên đùi mình.

_Khang xin lỗi...hức...nhưng mà...

nhưng mà...mấy cái giấy kia...Thịnh tính sao...

_Bỏ chứ sao,mấy cái đó tui định đem bỏ mà.

_Ơ?

_Hửm?

"Hửm"cái giống gì!

_Bỏ mà còn đánh người ta!

_Em thấy mừng đi,cái xấp đó mà không bỏ được là em chết đòn đấy.

_Hức...hức...

_Nín đi anh đi tìm bánh cho Khang nghen.

Đánh đau em bồ nhỏ rồi!Tới lúc phải chăm thôi!

------------------------------------------------------------

Ngày 1 tháng 8 năm 2025,14:46

Chuẩn bị tụ trường rùi các mom oi
 
Dạ Lòng Đay Say
20.Tơ tưởng của đứa yêu đời


_Ê Út.

_Dạ?

_Anh ước gì Thịnh đẹp trai hơn xíu nữa,nhã nhặn hơn xíu nữa.Với...ờ,

hiền!Hiền thì phải nhiều nha.

_Nói ổng nghe ổng đánh bây giờ.

Út hai mốt,anh Khang hai ba.Nhưng suy nghĩ và xét đoán của Khanh lại có phần khôn lanh hơn thằng anh lớn tướng kia.

Ừ thì,tại Khanh sinh tồn với quái vật lâu năm hơn nên chắc góp được nhiều kinh nghiệm.

_Tại mày không biết,dạo rày tao đi học võ đó.Sắp dỡ được cái ngói nhà này rồi!-Khang nói,cười khoái chí tự tin vỗ ngực.

Vậy chứ Khanh chỉ cười.Cỡ anh anh Hai tui bẻ cái một.

_Giỡn,em dám đặt mười đồng,anh thắng được ổng cái này cho anh luôn.

Khanh lấy ra tờ tiền minh họa.Thách thức độ chịu chơi của "đứa ngông" nhất cái dinh lớn này.

_Mày khinh thường tao hả?Chơi thì chơi!Nếu tao thua tao đưa gấp đôi cho mày!

Võ nghệ thì không biết tới đâu,nhưng khá khen cho độ tự tin của em.

_Thịnh.

_Anh nghe.

_Quánh lộn hông?

_Hả?

Khang mở cửa phòng,kéo tay Khanh xông vô,khí thế phừng phừng của mấy chàng mới lớn.

_Quánh lộn với Khang hông?

_Khùng hả?

Anh Thịnh cười,tưởng đứa nhỏ nhà mình nay lại dở chứng thì xoa đầu nó một cái.

_Ây,nói thiệt đó,nếu anh thắng thì anh muốn cái gì cũng được,ngược lại.

_Thôi không giỡn,ra ngoài cho anh làm việc.

Khanh đứng một bên cười phá,chưa tỉ thí mà anh này đủ hài rồi đó trời.

_Khang mới đi học võ,đợi về phục thù anh đó,chấp nhận không?

_Bị đòn sai hay đúng mà đòi phục thù?

_Nói nhiều,anh đánh không?

Đúng,bởi mới có câu "nói nhiều".

_Chơi cho em vui.

_Không có chơi,đánh thiệt!

_Ừ rồi,mời hai cậu lớn ra sân sau cho tui dọn đồ.

Cái nhà này cũng ngộ,biết cậu Khang hôm nay ăn gan trời là xúm nhau tụ năm tụ bảy mà hóng.

Tụi gia đinh á!Còn cá cược với nhau nữa mà!

Chuyến này bắt hết tụi bây luôn.

Thịnh bước ra,không phải khí thế phừng phừng như em Khang.Mà thay vào là sự lãnh đạm,điềm tĩnh của một ông chủ lớn cả cơ nghiệp.Ra dáng người quyền quý.

Em Khang như con gà chiến,lúc nào cũng sẵn sàng sáp lá cà.Làm cho cậu Út ngồi bên cười nghiêng cười ngả.

_Cho em suy nghĩ lại.

_Nếu cần suy nghĩ thì em không đứng đây đâu.

_Nói hay quá.

Tới lúc bị tui quật xuống đất em đừng có kêu trời.

Khang nhào tới vung đấm.Anh Thịnh né một cách nhẹ nhàng,quay người ra sau đánh vào mông em một cái.

Khang rít lên,nhưng chưa kịp phản ứng thì cái thứ hai đã yên vị trên "mung chinh".

_Đau!

_Mới đánh có hai cái mà than đau,

này mà đòi quánh nhau với tui hả?

Khanh cười suýt té ghế,để đám hầu chỉ dám nhịn,sợ cười như cậu Út thì người lên thớt là mình.

_Quân tử mà chơi quánh mông người ta...-Khang xoa mông,thầm liếc lấy anh bồ dữ tợn kia.

_Ô xin lỗi quân tử,tôi sai rồi.-Thịnh mỉa mai,chọc tức em bồ nhỏ.

Khang nổi sùng,tung chiêu "go mu go mu no" mà nhào tới.

Lần này đánh trúng,được một đấm vào bụng.

Nhưng mà nhẹ hều.

_Ăn chưa mà yếu thế bé cưng?

Anh Thịnh cười,cúi xuống một chút nhìn "con dòi" đang tung hoành mình.

_Sao mà khinh thường đối thủ quá vậy?!

_Có đâu!Anh hỏi thăm người yêu mình mà!

Cha này cũng cợt nhả chứ có thua ai?

_Không có giỡn!Đánh thiệt đi!

Em nhỏ nổi quyết tâm,bắt đầu nghiêm túc với chiến trận giữa hai đấng nam nhi.

_Rồi rồi không giỡn,đánh đàng hoàng nha!

Mớ đông phía bên vừa quạt cho cậu Út vừa dán con mắt vào dòm coi sự lợi hại mà tụi nó còn chưa bao giờ thấy nhá nhem lửa.

_Mời em đánh trước.

Khang siết nắm đấm thành quyền,

quyết tâm chiến đấu "giành lại độc lập" trổi dậy.

Được ba giây.

Thịnh chặn cú đấm ngon ơ,tiện tay vật luôn em nhỏ xuống đất.

Cái bẹp.

Em Khang còn chưa thích nghi kịp với tình hình thì bị anh yêu lật người lại phát ba cái vô mông.

_Con xin tuyên bố!Cậu Hai thắng cuộc!

Chiến trận mà ai cũng biết trước được kết quả.Nhưng lại chẳng ai ngờ nó hài như thế.Em Khang quê một cục,vành tai đỏ ửng.Nước mắt chảy thành sông.

Anh Thịnh thương quá mới bế vào nhà.Khanh theo sau cười miết.

_Im coi,mày cười cái gì!-Khang quê độ,chọi cái gối vô người em Khanh.

Trong phòng,Thịnh vẫn còn ôm em nhỏ dỗ dành,cũng thầm cười,nhưng không có lố lăng như thằng em.

_Ủa em mắc cười mà không cho cười!

-Khanh khoái chí,ôm bụng cười sảng.

_Thôi thôi Út ra ngoài đi,anh Khang buồn tội nghiệp.-Thịnh nén cười,đuổi thằng nhỏ đang khúc khích ra ngoài.

_Tôi đuổi quái vật đi rồi,cho hỏi quân tử ngồi dậy được chưa,mỏi quá!

_Còn móc mỉa người ta nữa.

_Tôi làm gì mà dám.Quân tử học võ ở đâu tài thế?Cho tôi theo với!

_Nhây quá à!

_Ừm không nhây nữa.Bé yêu có nhớ hồi nãy bé yêu giao kèo cái gì với anh hông?

Khang tủi thân gục mặt vô người anh bồ,nhẹ giọng hỏi.

_Giao kèo cái gì?

_Nếu em thắng thì em muốn gì cũng được,ngược lại.

_Hả?Rồi sao?

_Ủa,anh thắng mà?

_Vậy anh muốn gì...?

Mùi không lành tìm đến,làm Khang sợ mà lùi lại một bước.

Thịnh cười gian xảo.Phải thừa cơ hội mà hành động thôi!

Nghĩ là làm,anh nâng cằm em nhỏ lên,hôn nhẹ một cái,rồi kéo rèm cửa,

khóa luôn cửa vào.Lao vào hôn hít tới tấp em bồ nhỏ.

Lúc này mới là chiến đấu nè.

------------------------------

_Anh Khang!

_Gì nữa,định chọc quê tao hả?

_Xời,nghĩ xấu cho người ta không vậy đa!

_Mày thì có cái gì tốt?

_Em đòi tiền cược.

_C-cái gì?

_Đừng nói quên nha trời,anh hứa là anh thắng anh Hai thì em đưa anh mười đồng,anh thua thì anh đưa em gấp đôi.Hông nhớ hở?

_Tao hứa vậy hả...?

_Ờ,hai chục đồng móc xỉa.

_Thương lượng xíu coi!Hai chục đồng mà nói móc là móc à.

Với ai không biết chứ với nhỏ này thì nhiêu đây có đáng nhiêu đâu.

_E hèm,thì ra là tụi bây cá cược trong nhà.

Bóng đen đứng sau lưng,che khuất ánh nắng chiếu.Là anh Thịnh.

_Ui trời ơi!Làm như ma vậy!

_Tao báo chánh quyền tụi bây cờ bạc đề đóm nè!

Chú thích:Hai mươi đồng Đông Dương,tương đương khoảng 20-30 chệu thời bây giờ.

------------------------------------------------------------

Ngày 8 tháng 8 năm 2025,14:50

Tui chuẩn bị up truyện mới,nhưng theo mấy mom thì boi lúp hay ngôn tềnh hay hơn?
 
Dạ Lòng Đay Say
21.Em yêu tên là gì?(1)


Hôm nay ngày quang mây tạnh.Sau trận mưa rả rít đêm qua trời xanh đã khá hơn nhiều.Mặt đất loang nước,

mùi âm ẩm hòa vào mùi rơm rạ đang phơi dở.Nhưng hôm nay chẳng có nắng,nói ra thì trời mát mẻ cũng vui trong người.Vậy đó,có lẽ không có nắng,cũng không thấy mưa,nhiều khi lại không thoải mái như mình hay tưởng tượng.

Vì nó khiến cho yêu thương cũng trở nên nửa vời chăng?

_Bự yêu ơi,đi chơi với Xíu.

_Hửm?"

Bự yêu ơi" bận mất tiêu,em Xíu biểu La đi chơi thay anh nghen?

_Hông.

_Sao vậy kìa?-Anh Văn ngước lên nhìn em người yêu đang lấp ló ngoài cửa,nửa thương nửa tội hỏi dò.

_Xíu muốn đi chơi với anh mà.

_Xin lỗi Xíu nhiều,anh mắc mần văn liệu chưa có xong.

_Vậy thôi.

_Bự ráng mần xong công chiện sớm sớm rồi Bự dắt em đi chơi chịu hông?

_Ừm.

Xíu buồn lắm,hổm rày anh Bự bận miết,hổng có miếng thời gian nào cho em.Nếu có thì hôm nắng ảnh hổng cho đi,hôm mưa thì ảnh hô sợ bịnh.Hôm nay trời không mưa không nắng thì lại bận.

Ừ thì cũng thiệt thòi cho em quá.

_Cậu ơi,con làm chè cậu ăn cho mát người nghen cậu..?-Con hầu đứng bên cạnh quạt cho em Xíu,nhìn nét mặt mà hỏi cậu nó.

_Không.

Tánh tình Xíu yêu thường như vậy,

vui thì không nói,chớ tức mình là im re cho người ta đoán mò.Hồi đó anh Hai cũng vì vụ này mà mệt mỏi với em út.

_Hay cậu...cậu đi chơi với con đi,vui lắm á cậu.

_Không.

_Cậu ơi...cậu đừng có vậy mà cậu,tại cậu con bận-

_Im coi,cút ra ngoài.

_Dạ...cậu đuổi thì con đi,con thưa cậu.

Xíu không vui nhoài người trên ghế gỗ cả buổi,đến nỗi ngủ quên lúc nào cũng hổng hay.Chỉ biết sau khi tỉnh,

cái đau lưng đã hành hạ em.

_Ưm...

_Xíu ơi anh xong rồi,anh dẫn em yêu đi chơi nhá?-Bự từ ngoài cửa bước vào,cũng chẳng biết em nằm ghế cứng lâu như vậy.

Anh mà biết thì xót chết.

_...không đi.

Anh sắp xếp lại xấp sổ sách bỏ vào tủ,rồi bước lại nhìn em yêu,vươn tay ôm em nhỏ vào lòng.

_Sao vậy đa?Xíu dỗi anh hở?

_Không.

Em yêu này cũng thuộc tuýp khó yêu có chiều,ngủ dậy càng khó ăn khó ở hơn.Như này này,thêm đau lưng mỏi người,có người cho em khiến là em mắng hết.

_Bự thay mặt anh Văn xin lỗi Xíu,ảnh bận quá không đi chơi với Xíu được,

để Bự đi chơi với Xíu nghen em?

Anh nhẹ nhàng vậy,nhưng có một thì đòi hai,em đanh mặt,lớn giọng la lớn:

_Đã nói không đi!

Anh Hai,anh Văn,hay cả Khang yêu cũng quen với việc em Xíu được đằng chân lân đằng đầu.Ảnh chỉ thở dài một hơi,nhìn em của anh hậm hực bỏ ra ngoài không đoái hoài tới anh nữa.

_La,xong cơm chiều thì nấu chén chè cho cậu Út.

_Dạ cậu.

Chiều dần buông trên bức tường trắng hơi ngả vàng.Trời lạnh hơn một chút,mặt trăng cũng bắt đầu công việc của mình.Sẵn tiện nhìn ngắm em nhỏ nhà ai đó đang giận dỗi mà ngồi trên ghế gỗ.

Buổi chiều có mực xào,tôm hấp nước dừa,canh đậu đỏ,...vài ba món em Xíu rất thích.Anh người yêu em biết em chịu thiệt nhiều,em cô đơn nhiều,

thôi thì người yêu anh,làm trận làm thượng một chút thì có anh dỗ.

_Kêu cậu Út ăn cơm.-Văn dặn dò con La chạy đi tìm cậu,mình thì ngay ngắn trên mâm chung với cha má.

Anh vẫn chưa hết lo không biết nên dỗ dành Xíu của anh thế nào.

Mười phần thì hết tám phần là kiềm chế cảm xúc để không nổi nóng mà nói chuyện với em.

_Cậu ơi...

_Tìm tao cái gì?

_Cậu...dạ tới giờ cơm rồi cậu.

_Bưng vô phòng cho tao.

Gia này thương em nhất nhất,nhất luôn.Ông bà Phan vừa mới hay tin "chàng dâu" nhà mình giận dỗi là quay sang trách anh Văn không biết chăm bồ,để dâu vàng dâu bạc phải tủi thân mà sanh tức.Suốt buổi cơm toàn mấy tiếng lo lắng của má,mấy lời rày dặn của cha,và mấy tiếng thở dài của anh Bự.

Khổ nổi,lo chuyện công thì "chuyện tư" dỗi,lo chuyện tư thì chuyện công không nên cơm cháo.Khó lòng lựa chọn,chỉ còn cách ôm "chuyện tư" mà đi lo chuyện công là hay.

_Em yêu ơi.

Tiếng anh Bự lồng lộng ngoài cửa,lấp ló vào thấy em người thương ngồi nhìn mâm cơm nóng mà không thèm động đũa.Anh thở dài,mở cửa bước vào.

_Em yêu ơi,cơm không ngon thì Bự đút em ăn nhá?

_...

Xíu không trả lời,khoanh tay hậm hực nhìn anh.

_Thôi không dỗi nè,ăn rồi Bự dắt Xíu lên phố chơi chịu hông?Tối thắp đèn đẹp lắm đó đa.

_Không.

_Em Xíu ơi,em Xíu không ăn là đói đó.

_...

_Xíu ơi.

_...

_Xíu à?

_...

_Xíu nghe anh nói hông á?-Gọi tới lần ba thì giọng anh Văn cũng trở nên nguy hiểm hơn...

_Xíu.

_...

Lần thứ tư,tuy rằng vẫn nhẹ nhàng nhưng có lẽ nó đã vơi đi chất ngọt ban đầu.Lại thay vào là sự kiên nhẫn "công nghiệp".

Xíu nằm ạch ra ghế,gối tay lên đầu quay mặt vào thành gỗ,không chịu nhìn người thương một cái nào.

Anh Văn cũng không nói gì nên,chỉ nuốt nước miếng ừng ực,cố gắng thở đều để không nổi cáu vì cái tính tình nóng nảy của chính mình,"kiên nhẫn

công nghiệp" cũng là kim bài miễn tử cho em trong lúc này.

Và hàm ý của việc anh im lặng không nói thêm lời dỗ dành nào là vì anh đang dần mất kiên nhẫn.Là em đang đi xa quá so với lời dỗ ngọt anh đặt ra.

_Xíu ơi ăn cơm đi em.

_...

Em Xíu vẫn nằm lỳ ra,đợi anh phải họa hỏa bớt mà đỡ em ngồi dậy đút từng đũa cơm,từng muỗng canh.Anh vươn tay vuốt xuống cọng tóc rơi trên trán em,ần cần nhưng không nhiều lời.

_Ưm.-Đũa cơm tiếp theo dâng đến miệng,Xíu nghiêng đầu qua một bên,

tỏ ý không muốn ăn.

_Sao vậy em?-Anh Văn ngước mắt nhìn người yêu bé nhỏ chuẩn bị nổi cơn ương bướng tiếp,giới hạn giãn ra một chút.

_Không ăn nữa.

_Xíu thích cái này nhất mà,ăn đi nghen.

_...

_Nghe lời.

_...

_Xíu,đừng bước vào giới hạn của anh.

Em Xíu rơi một giọt nước mắt sau câu nói,uất ức mà trưng đôi mắt ướt đẫm lên nhìn người yêu của ẻm.Là tự ái,là giận dỗi,cũng vừa là bất bình.

Nhưng cuối cùng,tự ái đã chiếm ưu thế.

Là ưu thế,hay chính xác hơn là họa sắp đổ vào đầu?

_Xíu,cầm đũa lên ăn đi em.

_...

Không một động thái.

Phá vỡ đi lớp tôn trọng.

Văn thở hắc một hơi,tự mình cầm đũa lên mà tiếp tục đút cho em.

Nhưng.

Em Xíu đã dành hết mấy ngày để chịu đựng chuyện công của anh Văn,

và theo lời của em thì anh không được nổi nóng vì em giận dỗi.

Nhưng.

Chuyện công hay tư gì không quan trọng,cái nào xảy ra vấn đề thì phải lo giải quyết cái đó.

_Anh xin lỗi em Xíu,mấy bữa rày anh lo công việc không quan tâm tới Xíu.

Xíu cho anh ôm một cái rồi ngày mơi anh dắt Xíu đi chơi được hông?Đi đâu cũng được hết.

Ừ,anh yêu em này nhiều hơn yêu lòng tự trọng của mình.Vì ảnh nói cái đó không mài ra ăn được.

Nhưng người yêu ảnh thì "mài ra ăn" được.

Xoảng!

Xíu hất đổ chén canh trên tay anh đang bưng tới vì mình.Tự tôn nổi lên đến đỉnh điểm.

------------------------------------------------------------

Ngày 20 tháng 8 năm 2025,13:53

2k11 các mom có ổn không🥲
 
Dạ Lòng Đay Say
22.Em yêu tên là gì?(2)


Tự tôn nổi lên đến đỉnh điểm.

Anh Văn ráng kìm lòng hít sâu một cái.Đứng dậy bỏ ra ngoài biểu gia đinh vào dọn dẹp.Còn mình thì lo đi hạ hỏa.

Hai điếu xì gà và một đống tro rơi đầy trong chén sứ.Anh chỉ biết rằng em nhỏ cần dạy dỗ,nhưng nếu là lúc này thì người cần dạy dỗ mới là anh.

Em Xíu bị bỏ lại trong phòng,nhớ lại hành động bốc đồng của mình mà ớn lạnh.Và em cũng nhận ra rằng:

Ồ,anh này kiên nhẫn với em phết!

Con La,thằng Mẫn vào dọn dẹp chén bể,bê luôn mâm cơm còn nhiều thức ăn ra ngoài.Tụi nó lén nhìn cậu một cái,thấy cậu chết trân mà đoán được kết quả sau khi cậu Văn nhà tụi nó trở về phòng.Đáng sợ đến tột cùng.

Làm gia đinh là làm kẻ bị khủng bố.

Tiếng "xoảng" vang lớn trong không gian yên ắng,thêm mấy đứa ở đợ mà đi hóng chuyện.Chuyện đến tai ông bà.

_Văn.

_Ơ,dạ cha.

_Ờ,bây ơ...bây coi nhẹ,chỉ là cái chén bể thôi nghen hông.

_Cha biết chuyện ạ?

_Cái đám nhà này toàn ngồi lê đôi mách,chuyện chi cha không biết.Cái chén thôi,đừng giận quá nghe con.

_Dạ cha.

Ý ông Tư nói là rằng,xem nhẹ cái chén,em Xíu có thái độ gì thì từ từ mà dạy bảo.

Anh đánh ẻm chít lấy chi mà đền cho ông bà Trương đây đa.

Và anh sẽ là người góa vợ suốt suốt đời.

Anh Văn quay về phòng sau bốn điếu xì gà và tắm xong.Cơn bốc hỏa cũng vơi đi được chút ít.Chỉ là có thằng nhỏ nào đó sợ run người,nhìn anh cất đồ đạc,hồi sau mới đứng dậy lấy cây thước trên nóc tủ đưa đến tay anh,mặt cúi xuống thiếu điều hôn cái nền,rồi tự giác lên giường quỳ gối khoanh tay ngoan ngoãn.

Tự giác chảy dài hai hàng nước mắt.

Anh Bự nhìn một lượt hành động của em bồ mà không nói tiếng nào,cũng không biểu lộ cảm xúc gì.Không cảm xúc là vì anh hài lòng với những điều em vừa làm,cũng là vì em đã khiến anh giận mà phải tự kiềm chế bản thân.

Anh nhìn lại cây thước gỗ dày cộm trên tay mình,thầm cảm thán sao mà bé yêu của ảnh lại đáng yêu đến vậy.

Bự ngồi lên mép giường,khoanh chân nhìn em người thương đang chật vật nước mắt ngắn nước mắt dài,không có giọng ngọt dỗ dành,

không có bàn tay ấm áp,chỉ vấn lại ánh mắt trấn an dù vẫn còn len lỏi chút tức giận bên trong.Nhưng chỉ nhiêu đó thôi,không cần chi nhiều hơn đâu đa.

Anh đợi đến khi Xíu của anh dừng đà khóc,chỉ còn lại đôi ba cơn nấc mới bắt đầu lên tiếng dạy dỗ.

_Xíu.

_...dạ.

_Vấn đề nằm ở đâu em?

_...

Bốp

_A.

_Tôi hỏi.

_Xíu hất đổ chén canh.

Bốp

_A..

Hai roi đáp xuống mông,em Xíu nhắm tịt mắt,xuýt xoa mà chẳng dám đưa tay ra sau.

_Đó chỉ là cái chén.

Thật ra anh Văn khác anh Hai em nhiều lắm.Anh Hai có thể nghiêm khắc,có thể hung dữ,nhưng anh Hai không điềm tĩnh một cách đáng sợ như Văn.Anh Văn xem nhẹ mọi vấn đề,chỉ trừ những gì liên quan đến em Xíu thì tất cả ảnh đều nhắm mắt làm ngơ.Có lẽ,anh khác là vì anh đã kiên nhẫn một cách công nghiệp nhất có thể.Và anh Hai sẽ chẳng bao giờ bỏ ra ngoài trong cơn nóng giận như vậy,vì ảnh có thể kiềm chế mà đập thằng nhóc nhà ảnh một trận,rồi xức dầu xoa thuốc cho nó.Nhưng anh người yêu thì đâu phải anh Hai?Anh này không dữ theo kiểu kia,mà luôn rất bình tĩnh,vì ảnh biết khi không thể kiềm chế thì không ai cả được ảnh.

Nên ảnh chọn cách hạ hỏa.

Vì anh này yêu em yêu của ảnh.

Bốp

_Ưm...

_Trả lời.

_Xíu...thái độ không đúng.

_Thái độ gì?

_Xíu...giận dỗi không có điểm dừng.

_Để tôi nói nhá?Thứ nhất,xin lỗi vì tôi không thể đưa em đi chơi được,và tôi không hề trách việc tôi xin lỗi em nhiều lần em vẫn lẫy bẩn.Thứ hai,cái

chén bể chưa bao giờ là vấn đề,em cứ đem hết xống chén ra đập,tôi sẽ mua mới mà không tức giận gì,

nhưng đừng thái độ khi tôi đã nhắc nhở em rằng tôi không thể tiếp tục kiểm soát bản thân.Thứ ba,tôi rất vui vì em có tinh thần tự giác,nhưng không có nghĩa sẽ du di cho em,vì em không biết lỗi mình nằm ở đâu.

Xíu yêu nghe một tràn dài và chất giọng trầm đục của anh bồ mà sợ muốn xỉu lên xỉu xuống.Ôi bây giờ em thèm cái giọng ngọt ban sáng đến chết mất.Cái giọng này đáng sợ quá đi...

_Dạ...nghe.

_Tôi nói xong,em suy xét gì chứ?

_Hông có.

_Đây là cơ hội,và sau khi thước rơi trên người em thì đừng phàn nàn thêm điều gì,chắc chưa?

_...Em...

_Dạ chắc.

Đúng như những gì anh nghĩ,sẽ không dễ gì mà em bồ chịu nói ra những uất ức trong lòng mình.Anh Văn chỉ lẳng lặng thở một hơi,thả hai chân xuống sàn biểu em Xíu nằm lên đùi mình.

Sau khi chỉnh xong tư thế,anh nhìn em yêu một lượt,cơn giận sớm đã trôi theo nước mắt của em từ lâu,

nhưng chưa bao giờ anh nói anh hết giận nghĩa là không phạt em.

Họ hung ác với em khi họ nóng giận là để xả cơn tức.Họ "hung ác" với em khi họ hết giận là để em hiểu được những gì em cần phải trả giá vì một hành động ngu ngốc.

_Ba mươi?

_Bao nhiêu cũng được ạ...

Bốp

Thước rơi xuống,không quá đau,

nhưng có lẽ em yêu của ai đó đã đủ sợ hãi để tự tin nói rằng em muốn khóc em sẽ khóc.

Bốp

Bốp

Thêm hai thước đáp xuống,em giật nảy theo từng đợt gỗ dày đập lên người mình.Nắm chặt hai tay,ngăn cơn đau len lỏi khắp cơ thể.

Mới ba thước,nghĩa là còn gấp mười lần.

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

_Lần cuối tôi nói điều này,giới hạn của tôi là em,và em đừng khóc ráng hành hạ bản thân vì những chuyện không đáng.

Đừng khiến tôi tức giận vì em không yêu chính bản thân em.

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

_Ưm...hức...

Đánh chừng một nửa,anh cởi lớp quần mỏng của em.Vệt ửng hồng đập vào mắt làm anh đau lòng gần chết đi được.Nhưng thiệt ra vì nó khác với màu da trắng nõn nên mới có cảm giác như vậy.Anh biết là anh không đủ can đảm để mạnh tay với em yêu mà?

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Một xóm gia đinh đứng hóng ngoài cửa,nghe toàn bộ câu chuyện.Bình thường bị cậu vờn cho vài cây là đã đi xiểng niểng.Đằng này cậu Út còn chui hẳn vào hang cọp.

Mà sao đám này nhiều chuyện thế!

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Sau ba chục thước,em Xíu nằm xụi lơ trên đùi anh Bự khóc tu tu.Nước mắt là vì uất ức,cái lại vì hối lỗi,rồi cái lại muốn nói gì đó mà quên luôn hổng nhớ.

_Nín chưa?

_...rồi ạ.

_Xíu lẫy bẩn là đúng hay sai em?

_Dạ sai.

_

Sau này không như vậy nhá?

_Dạ.

_Ngày mơi anh dắt Xíu đi chơi chịu hông?

_Chịu...

_Xíu này nín không khóc nữa nhá?

Gật đầu

Anh Văn ôm em người yêu nhỏ vào lòng,cười xòa mà xoa lên tóc bé yêu.

Bé yêu chịu tội rồi thì phải ôm cho em khỏi tủi chớ.

------------------------------------------------------------

Ngày 20 tháng 8 năm 2025,18:41

Gút í vình nình🥰
 
Dạ Lòng Đay Say
23.Thời kì Thịnh trị


Một đất nước lớn mạnh hay suy kiệt đều nhờ vào trị vì của nhà vua.

Mà nhà vua muốn nước giàu sang thì phải có nhiều luật lệ,nghiêm túc trong việc thưởng phạt.

Thời kì Thịnh trị do vua Trương Trường Thịnh,lấy danh hiệu "Thịnh ơi",đặt tên nước là "phủ Trương" chính thức ra đời.

_Văn.

_Dạ?

_Mày dạy thằng Út chẳng xong.

_Vâng,em không phải ông kẹ như anh,anh rể ạ.

Anh Thịnh bước tới,nhíu mày cốc đầu Văn một cái,mắng.

_Thiếu kinh nghiệm là không cho hốt về đâu đấy.

_Anh khỏi lo,em dắt Út của anh đi trốn đố anh biết.

Thế Văn mà anh Thịnh biết vẫn thế.

Hình như thằng nhỏ này chưa từng thay đổi,từ người nó yêu,cách nó giải quyết,hay cả việc nó đang đối thoại với anh vẫn thế.Ngông cuồng lắm cơ.

_Bỏ kiểu nói chuyện đó đi,tôi là anh cậu chứ không phải thương nhơn cho cậu sắt bén đâu đấy.

_Thương nhân hay anh trai gì đâu có quan trọng?Em lấy em Xíu không lấy anh mà?

_Cái thằng này.

Ở cái phủ này người anh lo nhất là em người yêu tên Khang,đứng nhì là thằng Út cưng.Vậy mà anh đi an tâm cho một người chưa từng có máu mũ ruột rà.Nhưng người đó thật sự có thể trông cậy vào được.Một đấng nam nhi hết lòng dành cả tuổi thơ,cả thanh xuân cho em trai anh.Không tính sau này,vì hiện tại anh thiếu điều muốn đoán được cả tương lai.

------------------------------

Sáng bảnh mắt,ánh nắng mỏng manh rọi qua khung cửa sổ,rải một lớp vàng nhẹ lên giá màu của em Khang.Gian nhà vẫn còn mùi mực tàu thoang thoảng từ đêm qua anh Thịnh cặm cụi mài văn liệu.Bên ngoài,tiếng gà gáy đã ngớt,chỉ còn tiếng gió thổi nhè nhẹ,kéo giãn bầu không khí yên bình rất xa.

Trên giường trắng,Thịnh mở mắt nhìn trần,nhìn một lượt,rồi quay sang nhìn thằng oắt con đương thở phì phò kế bên,đôi mắt chăm chú dán vào gương mặt nhỏ nhắn.Khang

có haki quan sát,cảm thấy anh bồ đang nhìn mình thì cũng mở mắt ra nhìn lại.

Khang mới ngủ dậy,vẫn còn cộc cằn lắm.

_Nhìn gì?-Khang nghênh mặt,nhíu mày trừng lại người yêu đương dòm sự đẹp chaiiii của mình.

_Mới sáng ra đã hỗn.-Anh Thịnh cười,thừa biết thói quen của em nhỏ nhà anh.Anh mắng yêu,vỗ vỗ lên má Khang rồi xoay người xuống giường.

_Thịnh ơi.

_Hửm?

_Ẵm tui.

Chưa kịp xỏ đôi dép oắt con đã cựa quậy đòi bế đi đánh răng,còn dơ hai tay ra chờ anh người yêu ôm mình.

Thịnh thở phì một hơi,bế em yêu lên còn tiện tay mà đét mung iu một cái.

_Hỗn là ăn đòn nghe chưa?

_Vâng vâng.

Hôm nay trời đẹp quá,Khang cũng đã bỏ lại tánh cộc cằn trên giường mà năng lượng chuẩn bị một ngày quậy mới.Một ngày tràn trề năng lượng mà phá anh người yêu.

Tiếng xột xoạt vang lơn,gia đinh đứa quét lá,đứa lau nhà,lau tủ,lau bàn ghế...Đứa lại lo lo đi thổi cơm từ sớm,

đứa đã đi chợ.Phủ Trương hôm nào cũng tất bậc như thế đấy,cậu Hai thì lo mần ăn công chuyện,ông bà thì ngơi nghỉ,lúc lại đi thăm xưởng này khu cánh đồng kia.Chỉ có anh Khang với em Khanh là rảnh rỗi mọi lúc.

Nhưng hôm nay Khanh đi Cần Thơ với Thế Văn rồi,hổng còn ai phá phách chung với Khang hết,Khang rầu muốn chết vậy đó đa.

_Thịnh ơi.

_Hửm?

_Thịnh đi chơi với Khang.

_Không đi được.

Thịnh của em bận rồi bé yêu ạ.

_Thịnh không đi Khang đi với ai?

_Thằng ở em đâu,biểu nó dẫn đi.

_Vậy thôi Khang đi nghen.

Ủa?Bữa nay ngoan thế á?

Anh Thịnh bất ngờ dừng bút,ngước đôi mắt chữ A lên nhìn em yêu.

_Ôi trời ơi bão tới à?Nay ngoan dợ,có đi làm bậy làm bạ hông đó?

_Mắc cười!Người ta đòi mình dắt đi thì mình không dắt!Người ta biểu tự đi thì ở đó mỉa mai!

Ờ,sống vậy có đặng hông?

_Không có không có,anh xin lỗi em người yêu,em người yêu đi chơi vui nghe!

Anh bước lại gần vuốt lên tóc Khang mấy cái rồi mới xoay người em dẫn ra.Đáp lại anh là đôi mắt sắt bén ý trả thù nói rõ.Trước khi đi Khang còn hừ một cái rồi phất áo hiên ngang.

Nhà nuôi quan là vậy đó.

Chỉ tiếc một cái là sự ngoan ngoãn đó có kéo dài được bao lâu á đâu?Nhỏ này mà ngoan có nước trời sập.

Y như rằng,Khang dắt Đất đi Tây Thiên thỉnh kinh.Có dè gặp yêu cái là biết chỗ thỉnh kinh ngay điểm xuất phát.

_Huhu...

_Nín dứt,khỏi có khóc,oan ức hả?

Thịnh nổi đóa,khoanh tay ngồi trên ghế đối diện với em Khang đang xiên xẹo không dám đứng thẳng.

_Ở nhà công chuyện đăng đăng đê đê,biểu đi chơi thì kiếm cái gì lành mạnh mà chơi.

Giờ về đây vác cái mặt như cái mềm vậy á hả?

------------------------------

_Thôi cậu ơi,nguy hiểm lắm cậu.

_Thì mày chọt một cái rồi chạy đi!

_Nó chích á cậu ơi...

_Đi dang ra,mày không làm thì tao làm.

Ừ,Khang chọc tổ ong.

Ẻm hết trò rồi.

_Thôi cậu...cậu để con chọt cho,cậu đứng xa ra nó chích cậu á cậu ơi...

Đất nó hãi muốn điên.Nhà thiếu tiền mua mật ong hay sao mà cậu nó đòi chọc tổ lấy mật?

_Mày sao mà nhát gan vậy!Giờ sao?

Không chọt là tao chọt à?

Một đám con nít đứng vây cậu coi tò mò,tiện đẩy cậu đi lẹ lỡ ong nhao tới.

Cái hổng ngờ là tụi nó nháo nhào,ong vỡ tổ cái là nhào ra cắn túi bụi.Đứa không một cũng vài nhác.Xách dìa là một đám đứa nào đứa nấy thảm thương mắc ớn.

Tại cậu hết đó.Cậu hả dạ chưa?

------------------------------

_Không hiểu làm sao mà đi bày cái trò chọc tổ ong,bây giờ nhìn tay chân em coi có ra dạng gì không!?

Anh Thịnh cầm tay Khang lên,bực bội gõ chổi lông gà vào mông em mấy cái.Khang hãi không?Hãi

.Khang chừa hông?Không!!!

_A...đau mà...

Anh nhắm mắt,thở mạnh một cái.

_Bước qua đây xức thuốc.

Mặc dù đã tắm rửa sạch sẽ,nhưng mấy vết đỏ ửng trên người Khang vẫn cứ là thảm thương vô cùng.

Thảm là sắp có chỗ khác còn đỏ hơn.

Thương là thương tích đầy mình.

Yêu tinh đội lốp Đường Tăng ạ.

Nhìn kĩ mới thấy,da Khang trắng nõn,vệt nào đỏ là vệt đó hiện rõ.Làm cho anh Thịnh tức mình hơn mà phát vào mông em thêm mấy cái.

_Xức thuốc xong đi ra úp mặt vào vách.-Thịnh buông một câu lạnh người,đóng hộp thuốc lại rồi mạnh bạo đét mung em yêu cái nữa.

Khang dụi mắt,bẽn lẽn bước qua vách đứng ngoan ngoãn.

Anh bồ em đứng dậy,lại bàn lấy cây chổi lông gà rồi bắt ghế đến gần em Khang.

Anh cũng chả thèm cởi cái quần mỏng tan của em làm gì,nó chẳng che chắn được miếng nào đâu mà đôi co chi cho cam.

_Khang,lần sau tôi còn nghe cái vụ này thì đừng trách tại sao bốn cái roi gãy trên người em một lượt!Nghe chưa?

_Huhu...

Chát

_Nghe chưa!

_Nghe huhu...Khang nghe mà.

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Qua chục roi,Khang nắm chặt vạt áo mà rấm rức.Nửa biết lỗi nửa sợ roi,

khóc thút thít mà hổng dám xin tha.

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Khang cắn môi bật máu,ngửi thấy mùi tanh tưởi liền nuốt vô luôn,sợ anh bồ nhìn thấy bảo đảm sẽ có thêm mấy bạt tai "oan uổng".

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Đánh thêm mấy roi,Khang đau quá mà đưa tay ra sau xoa,anh Thịnh không kịp dừng quất lên tay Khang một cái.Lằn đỏ chói hiện lên ngay lập tức.Anh đứng dậy,quăng cây chổi sang một bên rồi cầm lấy tay Khang xem xét.Tay em bị đòn chứ anh là người đau đây này.

Bốp!

_Aa huhu...

Anh Thịnh nhíu mày nổi điên,mạnh tay phát xuống mông Khang thêm cái nữa.Thấy em yêu khóc thảm quá mới lúi húi xoa xoa cho mấy cái.

_Hừ,lớn tướng mà vậy đó hả.

_Huhu...Khang xin lỗi anh mà...

Cả hồi sau,Khang bị bắt úp mặt vào vách lúc nữa anh mới cho quay ra vì cái tội cắn môi.Nước mắt khô rang,

nhưng em Khang vẫn còn đà khóc mà rấm rức mải.Tới khi anh yêu kìm lònh không nổi nữa mới kéo Khang lại đặt lên đùi mình.Vừa xoa mông vừa nhíu mày nghiêm khắc nhìn Khang.

_Nín khóc chưa?

_Rồi ạ...

_Nín rồi thì đứng thẳng lên khoanh tay lại.

Vừa mắng thì nước mắt lại trào ra nữa.

_Hức hức...

_Lần sau có chơi cái trò này nữa không Khang?

_Dạ hông...

_Bị đòn có còn cắn môi nữa không?

_Dạ hông...

_Còn tự tiện đưa tay ra sau không?

_Dạ hông mà.

_Đứng thẳng lên,xin lỗi cho đàng hoàng.

_Hức...Khang xin lỗi anh ạ...hức...mơi mốt Khang hông chọc tổ ong nữa...

_Chơi trò nguy hiểm nữa là gởi trả về cho má nghe chưa Khang?

_Dạ nghe ạ...

_Cấm cửa ba ngày không bước ra khỏi phủ.

_Ưm...nhưng mà...

_Một tuần.

_Thôi...cho Khang ba ngày thôi..

Thịnh kéo nhỏ lại,đặt em nằm lên đùi mình mà xức thuốc.Anh còn mắng mỏ vài câu,nhíu mày "bép" lên mông hồng Khang yêu hai cái nữa.

------------------------------

_Ui da cậu ơi.

Khang ngồi trên phản tre ngoài sân sau với Đất,vụng về xức thuốc cho nó.Mấy đứa kia thì nhìn cậu mặt mũi lấm lem mà cười khúc khích.Cậu cháu nó xức thuốc xong thì ôm nhau phì phò luôn.Hôm nay vui,chơi quá mệt,ăn đòn xong cũng mệt.

Đã vậy Đất còn bị cậu Hai mắng quá trời tội không dùng cả cái mạng cản cậu Khang lại.

Mặt tối của thời kỳ thịnh trị là đây á?

À không,cái này là Thịnh trị.

______________________________________

Ngày 26 tháng 8 năm 2025,15:12

Chương nì cũng dài í
 
Dạ Lòng Đay Say
NT 3:Ngày mai anh lớn


Đó giờ người ta chỉ thấy cậu Hai phủ họ Trương là cậu ấm cao quý,vừa có tài,có sắc,lại giàu nứt vách.Nhưng có mấy ai từng biết anh Thịnh cũng là một đứa trẻ,đứa trẻ hiểu chuyện phải biết nhường kẹo.

_Má ơi má...

_Suỵt!Má đang ru em,nói nhỏ nhỏ thôi con.

Tiếng kêu bé xíu vừa vang lên đã bị cha nhắc nhở phải giữ im lặng.Thịnh

này mới là Thịnh chín tuổi,Thịnh này là Thịnh khác "anh Thịnh".

_Tối rồi sao không ngủ lại qua đây?

Cha hỏi,Thịnh ôm chặt cái gối như thể đang giành lại món đồ của mình.

Anh ngước mặt lên nhìn cha,rồi nói.

_Cha ơi,con cũng còn nhỏ.

Nói xong Thịnh bỏ chạy mất hút,để lại ông Trương chưa hiểu câu thằng con vừa nói là gì.Cảm giác nhói lòng tự nhiên le lói,nhanh thôi lại vụt tắt vì tiếng thở dài của má khi Út yêu khóc.

Thịnh trở về phòng với nhỏ Na.Na thương cậu nó lung lắm,từ rày có em cậu hổng còn được ngủ với bà nữa.

_Cậu ơi con giăng mùng xong rồi.

_Cảm mơn Na.

_Cậu đói hông cậu?

_Hông.

_Vậy...Na ru cậu Hai ngủ nha?

_Hông.

Người lớn không cần chi hết.

Na trở ra ngoài trong sự bất lực.Na biết cậu Hai của nó không ghét em trai mình.Nhưng Thịnh này chưa đủ lớn để nhận thức người lớn chỉ cho kẹo đứa biết khóc.Đăm ra cậu Hai không thích em Khanh.

Chuyện ngày đó mới chớp mắt đã là khi cậu Út tới tuổi thôi nôi.Út vừa tròn một,Út thích anh Hai lắm.

Anh Thịnh lên mười,trầm tính hơn khi anh bắt đầu phát hiện mình luôn không tìm được tình yêu thương kể từ khi Út cưng chào đời.Thịnh thích ngồi trong góc,thích sự im lặng,thích một mình viết chữ.

------------------------------

_Bốc vàng nè con!

_Út bốc cái này nè!

Cả nhà bu quanh Út yêu khi em đang chọn món mình thích.Xíu ngây ngô nhìn một lượt từ vàng,đến vòng,đến đủ thứ xa xỉ choáng ngợp.Song em lại nhìn sang anh Hai đương ngồi bên góc bàn.

Út nhìn anh mất mấy giây,rồi chống tay leo khỏi ghế.Em nhỏ bước tới,

nắm lấy tay anh Hai.Cha má bất ngờ vô cùng.Khoảng náo nhiệt nhanh chóng bị phủ lấy bằng biểu cảm bỡ ngỡ.Út Khanh cười một cái,rồi kêu tiếng.

_Ang ai.

Nhắc mới nhớ,tiếng đầu tiên Út gọi chẳng phải là cha,cũng chẳng gọi má.

Cả nhà cạy miệng nhất quyết không mở là không mở.Vậy mà tiếng đầu em gọi lại là gọi anh Hai.

Anh Thịnh cũng bất ngờ lung lắm,lần đầu tiên anh nhìn Út lâu hơn một chút.Lần đầu tiên anh đọng lòng trước thằng nhóc có mỗi ba thớ tóc.

Lần đầu anh nghe được tiếng kêu "anh Hai".

Quá là nhiều "lần đầu tiên".

Hóa ra Út đáng yêu hơn anh tưởng.

------------------------------

Sau lần đó,Khanh hay lon ton chạy đi tìm anh Hai hơn.Bước lớn bước nhỏ vấp té trầy cả chân,mỗi lần anh Hai thấy vậy là đứa hầu lại bị mắng một trận,Út thì hưởng tận một cái "bép" từ anh.

_Anh Hai ơi!

_Cậu ơi từ từ cậu ơi,chờ con!-Na la toáng lên.Na làm hầu cậu Hai mà phải phục vụ cả cậu Út.

_Ui trồi ôi!-Út vừa thấy anh Hai yêu dấu là xà hẵng vào lòng anh.

Na thở không ra hơi,nhỏ tính vớt cậu Út ra khỏi người cậu Hai mới đi học dìa thì bị anh ngăn lại.Thịnh nhìn thằng em nhỏ của mình,cười một cái,

rồi lại nghiêm khắc đánh một cái lên mông Út tội chạy nhảy lung tung.

Hóa ra anh Thịnh nghiêm từ ban đầu.

Đến bây giờ vẫn như vậy.

_Đau quá à.

Út cưng nằm dài trên giường,người ngợm toàn là vết chằn chịt.Khanh hôm nay hống hách đánh nhau với mấy đứa cậu ấm mới lớn.

Chát

_Nín cái miệng mày lại,đừng có chọc điên tao lên.

Đương cậu Hai 17,Út Khanh mới chớm chín.Khanh đang học làm trẻ em chăn trâu trong cái làng này.

_Anh Hai ơi...

_Tao biểu nín,đợi tao đánh mày xong rồi tao cho nói.

Vừa đe,anh Thịnh luôn tay bốp chát thêm mấy cái xuống mông Út cưng.

Cửa phòng anh đóng chặt,tiệt đường má vô làm siêu nhân hồng giải cứu cái mông đang bị sát phạt của Út.Gia đinh bên ngoài la loạn cả lên,hết van,

lại xin cậu chớ giận mà đánh chết cậu Út.Nhưng đứa nào nói thì mặc đứa đó,Thịnh vẫn chắc nịt quất từng roi xuống mông em trai,để lại mười mấy con lươn đỏ chói nằm vắt vẽo.

Cái quần dày không dày mỏng cũng không mỏng chỉ là yếu tố phụ.

Vì sao á?

Vì nó đang chuôi tọt dưới mắt cá của Út Khanh mà má có can em cũng chả dám kéo lên.

_Lần sau còn nghe mày bày biện đánh lộn đánh lạo nữa là tao chặt chân luôn nghe không Út?

_Hức...

Chát

_Nghe không Út?

_Huhu nghe...dạ nghe mà...

Anh Thịnh lúc nào cũng được đặc cách khỏi tập gym tập ơ vẫn có cơ bắp.Thứ anh hay xài đơn giản chỉ là roi,thước,nhiều khi còn là chính bàn tay mình.Gân mà nổi lên một cái ảnh chém cục gạch còn bể.

_Nằm yên đây tao lấy thuốc.

Vết cào cấu rớm máu trải đầy khắp tay chân Út.Thân là cậu Út Trương,

vậy mà lại đánh nhau như mấy đứa đầu đường xó chợ.Hỏi coi anh Hai có cho một trận không?

_A...

_Đừng có la,chịu rát xíu đi.

_Hức...

Khanh nấc lên một cái,làm anh Hai chú ý tới mà xoa đầu Út cưng,coi như an ủi nó.Anh Hai thương Út Khanh nhiều lắm đó nha.Thương (mới cho ăn đòn)mới nhọc tâm xức thuốc vậy nè.

_Đàn ông đàn ang mà hở chút là khóc.

_Đau quá...

_Đánh nữa không?

_...Anh Hai ghẹo em quài...

Mà kể ra cũng tội cho anh Thịnh.Ảnh có đúng chín năm để hưởng trọn tình yêu thương của cha má.Vậy mà tới khi được mở lòng cũng bị cho thằng oắt này chọc điên,hết đánh,la,

phạt đủ.Hỏi anh làm sao không lớn cho đặng đây?Lớn một cách bất đắc dĩ.

_Đau đau Hai...

_Hay la quá,biểu con Na làm cho nghen?

_Thôi,anh Hai xức thuốc cho Út đi,Út thích anh Hai hơn.

Bép

_Thằng này.

Mắng thì mắng,nhưng anh sớm đã tỉ mỉ thoa thuốc hơn cho Út Khanh.Anh Thịnh thương em Khanh lắm.Anh chưa lớn mà.

Vì sao?

Vì người lớn không có đọng lòng đâu.

Thôi,ngày mai mình hẳn lớn.

Anh nghen?

------------------------------------------------------------

Ngày 17 tháng 9 năm 2025,18:05

Tui off quá lâu.Com bác lại một chương không có gì🥲
 
Dạ Lòng Đay Say
24.Cãi,cải


.

.

.

Ngày xửa ngày xưa có một bạn nhỏ tên là Khanh.Khanh có một khuôn mặt rất đẹp,có một gia can bề thế,lại còn có anh người yêu siêu siêu cưng chiều nữa.

Xời!

Thế nhưng bạn Khanh này lại bị một chứng,chứng đa sầu đa cảm.Đó là những người vô cùng nhạy cảm với mọi lời nói,dù cho đó có là lời vu vơ không ác ý.Hơn nữa,chứng này còn khiến người ta dễ bị mất kiểm soát nước mắt ấy nha.

Cuộc đời chênh lệch nhỉ?Đứa nghèo nào dám than thân tủi lòng chi?Chỉ có người tài của không ngớt mới có bộ dạng thế này thôi.Bởi,kẻ ăn chẳng hết,người muốn lần cũng chả thấy đâu.

_Im và ăn hết,cãi nữa là ăn đòn đấy.

Hôm nay mưa lớn lắm,mưa lớn bằng cỡ tiếng lòng của Xíu yêu lúc này lận luôn!Tiếng lòng của kẻ tôi cao bị ép phải ghìm xuống.

_...-Khanh không thích ăn cải.Nó khó nhai lắm.

Vì thế mà giờ em vẫn đang ấm ức khóc không dám khóc,dù đang lườm muốn cháy cả mớ cải trong chén rồi.

Nhưng mặc cho em yêu nhịn khóc đến đỏ hết mặt mày,anh này bên đây vẫn làm ngơ mà ăn phần cơm trong chén của mình.

Nói Thịnh vừa khó vừa phũ phàng á?

Qua đây tui cho xem!

Hôm nay anh Văn biết có món em bồ không thích,nên không dám ăn chung với cha má.Út Khanh là dâu cưng,hễ thấy bị la trước bàn ăn là má vào can liền.Dạy không đặng.

_Anh.

_Đã ăn xong chưa mà kêu?

_Xíu...Xíu không ăn được cải này...

Anh đổi cái khác Xíu sẽ ăn mà.

_Ăn vô thì đi không nổi hay sao?

_...

_Tôi biểu em ăn cải này vì nó tốt,

không phải để em mặt nặng mày nhẹ đâu.

Với cái tôi lớn hơn cái thây,Út Khanh ức chế nửa muốn nói vì ấm ức,nửa lại sợ bị đánh mà ngậm chặt miệng vào.Kết quả của nó là mùi máu tanh tưởi thấm đầy trên môi.

_Khanh!Nhả ra!-Anh Văn thấy vậy thì quát lớn.Nâng cằm em yêu lên vừa loạn xạ lau máu vừa gỡ răng và da môi.

Em này chẳng nói gì hết,nhưng nhất quyết không nhả là không nhả.Em không tức giận vì anh người yêu ép ăn cải xanh,nhưng em không hề thích việc anh nói như ra kiểu đang sai biểu em người yêu mình như sai một thằng ở đợ.

_Giờ có nhả ra không!Đất ra ngoài chẻ cây roi vô đây!

Nãy giờ Đất nó vẫn đứng một bên,

nghe cậu "siêu to" quát thì cũng tức tốc chạy ra ngoài chẻ lấy chẻ để cây roi.Sợ cậu giận hơn mà đánh chết cậu Út,đánh lan sang cả mình.

Đợi khi anh Văn vừa cầm được roi mỏng tan thì trước đó trên mu bàn tay Xíu cũng đã có mấy dấu đỏ ửng.

Em yêu thấy cây roi yên vị trên tay anh bồ thì hãi dữ lắm.Nước mắt rơi lả chả,máu nhuốm đỏ hết bốn cái răng cửa,móng tay niết sâu vào da tạo nên mấy vết thâm lớn,đâu đó còn có giọt mưa nặng rơi xuống đất.

Chát!

Vết roi đọng lại một màu đỏ trên cánh tay trắng nõn.

Em Xíu là giới hạn cuối cùng của Thế Văn,nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc bất cứ ai,kể cả chính em cũng không được làm mình bị thương.

_Nhả ra,còn cắn nữa thì đừng trách.

Xíu sợ không?

Sợ,rất sợ,bằng chứng là răng và da môi đã tách rời,mảng máu lớn hiện lên ngay tức khắc.

Anh Văn buông cây roi xuống,đen mặt thở hắt một hơi.

_Bây giờ có ăn không?

_...-Xíu không nói.Không phải khiêu khích anh mà là vì tiếng nấc làm giọng lạc cả đi.Chỉ thấy em bẽn lẽn cầm đũa lên mà ăn sạch sành sanh thức ăn trong chén.

Thế Văn ngồi nhìn mà sắc mặt chẳng thay đổi.Từ lúc em cắn môi chảy máu mà không có cái vả nào đã là quá nhơn nhượng rồi.

_Anh ơi xong rồi.

Phòng vắng lặng,chỉ có tiếng mưa chảy đều bên ngoài,và tiếng thở khẽ khàng của Út Khanh.Tuyệt nhiên anh Văn không lên tiếng,anh cần bình tĩnh.

Tiếng yên kéo dài,ban đầu là mưa lớn ầm ập,rồi ngớt dần.Chỉ tới khi những hơi nấc đã hoàn toàn tan biến,người ta mới thấy cậu Văn động tay vào chiếc roi đặt trên bàn.

_Quỳ lên.

Nước mắt lại ừng ực trào ra.

_Em tội gì,kể?

_Em làm mình đau.

_Một tội?

_Tội đó cũng lớn mà anh...

_Biết lớn mà còn làm?

_Xin lỗi ạ...

_Xoay người qua.

Chát

_Ưm.

_40?

_Dạ.

Chát chát chát chát chát chát chát

Chát chát chát chát chát chát chát

Chát chát chát chát chát chát chát

_Ưm...hức...đau...

_...

Chát

Chát chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Mới tạnh mưa đây giờ mưa lại đổ ầm xuống.Đám gia nhơn còn đang háo hức đi bắt nhái cũng dập ý định luôn.

_Tôi không biết tôi phạt em là đúng hay không nữa.

_...hức...

Thì bởi,chả lẽ bữa cơm nào có tý sống gió cũng bị đè ra quật như con nít.Vừa mất mặt vừa khó coi.

_Em nói xem em đang ấm ức cái gì?

Thế Văn yêu Út Khanh lắm,nhưng không biết khéo.Anh hỏi thật lòng mà dùng giọng điệu thế này mụ nội em không dám trả lời.

Cứ như một rào cản vô hình.Mưa rơi xuống đất vốn tốt cho đất,tốt cho cây xanh,cỏ hoa lá.Nhưng mưa mà ầm ầm thế thì đất cũng đau lắm đấy chứ.

Chắc có lẽ mưa cũng dần nhận ra đất

đang không yên ổn.Đôi bàn tay lạnh buốt buông thõng trong không khí giờ được ai đó nắm chặt,một lời an ủi.

Một giọt mưa rơi xuống,không nhầm chỗ.

_Tôi hỏi thật đấy.

_...Anh biết em không thích bị ép hạ mình mà.

Mưa đang vơi đi cơn lớn hồi nãy.Mưa đến hai bận,đất chịu trận đủ cả luôn.

_Anh biết em sợ thế nào mà.

_Ừm,xin lỗi,anh biết những điều đó thật.

_...

_Hờn anh không?

_Dạ không.

Tay Thế Văn đan chặt vào tay em người yêu bé nhỏ.Đâu đó mây chỉ còn lất phất dăm ba giọt lạnh.Làm đất đau thế,đất giận mưa không?

Giận chi mưa?Khi đất chưa từng oán nước.

_Xíu của anh ngoan lắm.

------------------------------

_

Sau này cắn môi thì sao hả Xíu?

_Thì...

_Thì tự vả miệng nhá?

_Vâng ạ.

_Không niết móng vào da nữa nghe chưa?

_Dạ nghe.

_Đất ra lấy thuốc với băng cho cậu.

_Dạ con đi liền.

_Anh ơi em mỏi...

_Quỳ đi đặng nhớ.

_Em đau chân quá.

_Qua đây anh coi.

Em yêu nhảy thẳng vào lòng anh bồ mà tha hồ dụi.Chân đau gì đâu,ghế nệm êm thế,vì nhõng nhẽo nên vậy thôi.

_A đau!

Tội nghiệp Thế Văn thổi phù phù mà Út Khanh yêu dấu cứ hết than đau lại giật nảy mình lên như thể anh này hành xác thật.

_Chu cái môi đây anh xức dầu nào.

_Anh bị điên hả?

_Không xức là hổng có hết đâu.

_Eo ơi.

_Xin lỗi em người yêu.

_Xin lỗi gì ạ?

_Vì vết đỏ này,mất đẹp đi.

Dễ khóc,dễ giận,dễ dỗ,dễ quên.

_Bự ơi.

_Hửm?

_Nãy Thế Văn đánh Xíu đau lắm.

_Thế Thế Văn đã xức thuốc cho Xíu chưa?

_Chưa ạ.

_Đâu Xíu đây Bự xức thuốc thay cho nè,Thêa Văn đáng ghét quá trời.

Trời chớm đỏ,giờ đi bắt nhái là hữu tình lắm.

Đi thôi!

------------------------------------------------------------

Ngày 5 tháng 10 năm 2025,20:39

Xin lõiii các mom,Cá bận quá😢
 
Dạ Lòng Đay Say
25.Tấm Cám có cứu được không?


Dứt mùa mưa,mấy trận rả rích tản đi hết.Hôm nay người ta mới thấy mây trắng hiện diện.

_Bỏ đá thêm vô cho tui đi Xiêu.

_Dạ cậu.

Phủ họ Trương có quý tử ngồi mát ăn bát vàng.Chè thì xanh,đỏ,tím,vàng như ẩn ý "come out",mỏ thì "mukbang" hưởng thụ.Khổ Xiêu đứng quạt chứ có khổ răng cậu nhai cực á đâu?

_Sung sướng quá đa.-Cậu Hai bước tới,cười trừ nhìn thằng bồ cưng của mình.

_Thịnh,ăn hông?

_Ăn đi.-Anh đưa tay nhéo má em yêu một cái rồi cũng bận rộn mà đi trước.

Có lẽ chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói.

Nếu.

Một ngày yên bình được trôi qua trong yên ổn.

Nhưng.

Làm gì được như thế!

.

.

.

Nắng chiều ghé vào cổng lớn,trải bạt vàng cả sân toàn là gạch tàu.Tiếng chổi lạc xạc vang lên theo âm thanh của lá khô kéo theo mấy phần êm dịu.

Bống bống bang bang

Lên ăn cơm vàng,cơm bạc nhà ta

Chớ ăn cơm hẩm,cháo hoa nhà người!

Khang nằm nhoài trên phản gỗ,thầm nhẩm lại mấy câu trong cuốn truyện mình đọc.

_Trên đời có bụt không nhể?

_Cá bống thì có.Ha Xiêu?

_Hả?À,dạ,dạ có cá bống á cậu.-Xiêu á,Xiêu thì Xiêu có biết cậu lẩm bẩm cái chi đâu.Tự nhiên tuôn một tràn,

xong hỏi cá bống này nọ.Xiêu hổng hiểu.

_Có!Vậy mình đi bắt cá bống đi!

Ôi mẹ,con lạy!

_Cậu...cậu ơi,cậu nói cái giếng có cá hả cậu...

_Ừ,giếng này có cá bống!

Xiêu thầm nghĩ,có cá ai mà dám uống nước cha nội.Tanh nghén cả làng!

_Nhưng mà,giếng sâu quá hổng thấy.

Khang chống tay lên hông,tặc lưỡi như thiệt,chỉ đạo Xiêu.

_Đi bới tui chén cơm.

_Dạ?Dạ chi cậu?

_Biểu đi thì đi đi.

Tao nói rồi,để thằng này ở không thì nhớ xích nó lại.Nhà này có ai nghe đâu.

_Cậu ơi...cơm nè cậu.

Khang cầm chén cơm trên tay,đầy tự tin đổ hết xuống.

Xiêu nó cản không kịp,giếng liền từ trong veo thành đục ngầu.

_Xim...xim xi ba la...xi ba chao.....

bống bống bang bang,lên ăn cơm vàng,cơm bạc nhà ta,...xim....xim ba chao....chao....chao....chớ ăn cơm hẩm....cháo hoa nhà người!

Khang đứng đó chắp tay đọc bùa thần chí trú tận bốn lần,kết quả ngoài ao nước đục cũng chả có gì nổi bật.

Xiêu bối rối nhìn cậu diễn hề,ngoan ngoãn chắp tay làm theo.

_Ơ,cá bống đâu?

_Dạ?Con...con hổng biết.

_Chắc chắn cá bống dưới đây mà!

Khang loay hoay nhìn một hồi,ao nước đục ngoài hạt cơm dính trên miệng giếng thì không có chi khác.

Nhỏ nó chơi lớn,ghé đầu xuống giếng tìm.

Xiêu hoảng lắm,vội kéo cậu lên.

Nhưng cậu thì lỳ,lại con trai nên khỏe,sức mấy nó cũng địch không lại.

_Tra ơi!Đất ơi!Cậu Út ơi!Cứu!Cứu cậu Khang![...]

Xiêu í ới khắp cả nhà,may vừa lúc cậu Hai với cậu Út nghe tiếng mà chạy ra.

Tận mấy người chứng kiến quần lụa Tân Châu chổng lên trời,áo thì ở tận dưới giếng.Nhanh tay kéo lên.

Vừa ngoi đầu lên,Khang vẫn tiếc nuối vì mình tìm không thấy cá bống.Ba bốn người lăn ra đất,ướt nhem.Anh Thịnh nổi khùng,xách tai Khang vào trong buồng mà tắm rửa.

Phòng tắm nhà cậu Hai hôm nay nhộm nhịp bật nhất.Có tận năm sáu tiếng bốp chát vang trời.

Khang nằm trên giường,trên là áo bà ba lụa vàng óng,dưới...là da.

_Ai bày cho cái tật ụp đầu xuống giếng!Hả!?

Vừa nói,anh Thịnh vừa quất mấy roi chát chúa.Đánh đến đỏ hết đít người ta vẫn chưa hết tức.

_Đau...a!Thịnh ơi!Đau!

_Sấp cái người xuống!

Chát

Chát

Chát

_A!Đau!A,nhẹ,a,nhẹ thôi!

Chát

Chát

Chát

Chát

Mặc dù Khang than đau không ngớt,

anh Thịnh vẫn chắc nịt đánh xuống.

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Cho đến khi Khang chịu không nỗi nữa mà bật dậy ôm anh người yêu.

_Huhu,đau Khang...

Giận thì giận,mà cách mấy cũng không đấu lại mỗi lần Khang nhõng nhẽo.Y như rằng Hai Thịnh nguôi giận,xoa lưng ôm Khang đặt lên đùi.

_Ưm...hức...

_Khóc lóc cái gì?

_Đau...

Thịnh thương em yêu lắm,hôn lên má tận mấy cái,tay xoa đầu,tay xoa mông,mỏi cũng không ngưng.

Khi mông bớt ê ẩm,em Khang chỉn chu quỳ trên giường,đối diện là anh người yêu.

_Ai bày cho ngụp đầu xuống giếng?

_Khang...Khang nói...Thịnh có đánh Khang hông?

_Có.

_Không nói có bị đánh không?

_Hứa một tuần không ngồi được.

_Nói cũng đánh,hông nói cũng đánh.

_Bắt buộc tự nguyện khai báo.

_Đã tự nguyện còn bắt buộc...

Bốp

_A...

_Cho cái tật trả treo,giờ sao?Chịu nói không?

_Khang...Khang thấy trong Tấm Cám có con cá bống bơi dưới giếng.Bắt nó lên chôn gầm giường thì có áo mới mặc.

Em thiếu áo chắc?

_Lạy em,cái đó là truyện nhơn gian.

Con cá nào sống dưới đó mà cho em bắt?Quậy đục hết giếng.Biết tụi con Xiêu dọn cực lắm không?

_Dạ Khang xin lỗi.

_Con cá cho em áo đó.Giờ không có cá,áo càng không,kêu Tấm Cám ra cứu em nè.

_Khang xin lỗi.

_Nước giếng là nước mưa,giếng đó nuôi em lớn đó,lần sau còn quậy phá kiểu này nữa đánh cho gãy giò.

_Khang xin lỗi.

_Giếng sâu múc nước đã phải cẩn thận,đằng này em còn lặn xuống giếng,em có chuyện gì ai đền cho tui?

_Khang...hức...Khang xin lỗi anh...

Thằng nhóc khóc òa lên nhào vào lòng người yêu nó.Bồ nó thấy tội cũng ôm nó vỗ về cả buổi.

Tấm Cám nào cứu em?

Có cậu Hai cứu em đây này.

_Tui mắc nợ em quá Khang ơi.

_Ưm.

------------------------------------------------------------

Ngày 17 tháng 11 năm 2025,21:44

Cá định học tâm lý trẻ em.
 
Dạ Lòng Đay Say
NT 4:Gia trưởng


Phạm Thị Ngọc Thơ,tức bà Hội họ Trương,vợ ông Trương Quốc Lợi.

_Bây giờ mình quỳ lên đây,giải thích cho tôi hai cữ cơm hôm qua là sao?

_Mình ơi mình,em biết lỗi em rồi,

mình tha cho em...

Năm đó trước khi sanh đứa con đầu lòng là cậu Hai Thịnh,bà Hội Thơ vẫn là nàng tiểu thư cao quý,nết na và cục cưng của ông Trương đây.

Người ta thường hay nói ra nói vào,

rằng ông Trương là người khó tánh.

Dạy vợ nghiêm như dạy người ăn kẻ ở trong nhà.Bận đó cũng làm cho nhiều nàng thơ muốn ngỏ lời cũng rụt rè,vậy mà có người nguyện gả cho họ Trương bằng cả tấm lòng.

Nhưng thiên hạ đã đồn thì thường cấm có sai,ông Trương vừa nghiêm vừa khó.Mấy phen bà Thơ làm sai,là bị roi vọt vờn riết.

Bây giờ cũng vậy.

_Tôi chưa có biểu mình nhận lỗi,

mình lo giải thích cho tôi.-Ông hô mấy giọng nghiêm nghiêm làm bà phát sợ,nhưng để trấn an tay lại xoa lưng cho người đương quỳ đối diện mình.

_Dạ em...hôm qua mình lên tỉnh,nên em thức đêm thêu khăn cho mình...

_Mình thêu khăn đến khi nào?

_Dạ thưa mình,em...em thêu đến trời gần sáng,mới đi ngủ.

_Giỏi quá!Tôi biểu mình bỏ ăn bỏ ngủ thêu khăn cho tôi hửm?

_Dạ hông...hông có.

_Mình bỏ tới hai cữ cơm,ngủ trễ,

mình tính làm sao với tôi đây?

_Mình ơi,cho em xin lỗi.

_Không xin lỗi,hỏi gì trả lời nấy.

_Em...em biết mình sai...em xin chịu phạt ạ.

Thơ cũng là hội những em bé kute của phủ này.Chỉ là sau khi làm mẹ,

Thơ đã không còn chiếm sóng nữa thôi.

_Mình ra tủ lấy thước cho tôi.

_Mình ơi...

_Nghe lời.

Thấy chồng kiên quyết như thế,em bé chỉ biết ngậm ngùi lủi thủi bước xuống giường.Lủi thủi bước qua góc tủ.Lủi thủi lấy cây thước gỗ rồi lại quay về nơi xuất phát.

_Mình nằm xuống đây.-Ông chỉ xuống phần nệm có sẵn cái gối,biểu vợ yêu nhanh chóng nằm xuống,chờ sát phạt,hic.

Đợi đến khi Thơ ngậm ngùi yên vị,

ông mới thương lượng.

_Tôi phạt mình mười cây tội bỏ cơm,

mười cây tội ngủ trễ,chịu không?

_Dạ chịu.

_Lúc tôi phạt mà mình lấy tay che là tôi đánh gấp đôi,nghe hông mình?

_Dạ em nghe...

Mình ơi mình nể tình khăn em thêu,mình đánh nhẹ tay.

Bốp

_A.

_Hửm?

_Em đau...

_Tôi mới đánh mình có một cái thôi đó nghen?

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Năm cái trôi qua trong không gian trống vắng.Mắt Thơ lại dâng vài giọt sương.

Bốp

Bốp

Bốp

_

Sau này tôi còn nghe mình bỏ bữa nữa tôi đánh nặng tay đó nghen?

_Ưm...dạ hức...em nghe ạ.

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

_Mình đau thì khóc ra,tôi thấy mình cắn môi là không xong đâu đấy.

_Dạ...hức...

Bốp

Bốp

Bốp

_Mình ngoan quá,dang tay tôi đỡ dậy nè.

_Ưm...hức,em đau...

_Đau thì lần sau không được bỏ bữa nữa nghe không Thơ?Khăn em thêu đẹp lắm.Nhưng sức khỏe em quan trong hơn.

_Dạ em nghe rồi.

Nói rồi,ông nhẹ nhàng ôm bà Thơ vào lòng,vừa mắng vừa nhu.Tuy là thế,nhưng ông Trương lúc nào cũng là trụ cột và mái nhà to lớn đủ để chở che cho không chỉ là một đứa nhỏ,hai đứa nhỏ.

Mà còn có một đứa nhỏ khác đang nhõng nhẽo trong lồng ngực mình.

------------------------------------------------------------

Ngày 22 tháng 11 năm 2025,00:32

Cá khó ngủ nên nổi hứng,chúc buổi tối ngon lành😋
 
Dạ Lòng Đay Say
26.Căng thẳng (1)


Thế giới của đứa bé hạnh phúc có rất nhiều bánh kẹo,có diều,có nắng,có mây trắng bồng bềnh.

Thế giới to lớn ấy có rất rất nhiều tình yêu thương.

Tuy vậy,nơi đó chắc chắn cũng có những lúc buồn tủi.Nhiều khi là mấy ngọn roi sau giờ quậy phá.

Roi vọt không phải một phần thế giới của đứa bé hạnh phúc.Nhưng thế giới của một đứa bé hạnh phúc chắc chắc có roi vọt.Hic!

-----------------------------

_Dạ tao,Út.

_Dạ anh Hai.

_Tao nhắc bao nhiêu lần cái vụ đánh nhau với anh Khang rồi?

_Dạ ba lần.

Bốp!

_Aa.

_Tao hiền quá nên mày giỡn mặt hả?

Sớm chiều ở phủ họ Trương đa phần chỉ xoay quanh việc tụi gia đinh đoán coi hôm nay cậu Khang,cậu Út bị đòn vì tội gì.Nhiều khi tội tình cũng phong phú lắm!Hôm thì tụi nó lội sông,hôm đứa này chọc tổ ong,

hôm đứa kia đêm hôm khuya khoắc kéo nhau đi bắt nhái.Hôm nay cũng thế,ba hồi ôm nhau ngủ ba hồi lại xích mích bể đầu bể trán.Không biết đâu mà lần.

_Huhu dạ hổng có.

_Nói,sao hôm nay Út đánh nhau với anh Khang?

_Út...Út cãi nhau với Khang,xong Út tức quá...Út xé tranh của Khang.

Tranh Khang vẽ kỳ công lắm than ôi.

Khang bỏ tất cả tâm huyết và công sức trong đó,hỏi coi sao không bực.

_Sao mà cãi?

_Dạ hức,ban đầu em biểu anh Khang

trả tiền cược đá gà cho em.Khang nói từ từ trả,nhưng mà Khang nhây tới mấy ngày.Cái,cái hồi nãy em đòi thì Khang cáu lên.Huhu em tức quá nên xé.

Nói đến đây Út chợt ý thức ra mấy lời

tường thuật của mình.Bèn bụm miệng vì biết chuyện đi hơi xa.

Nhưng dưới lỗ tai đứng tám mét nói xấu còn nghe của Hai Thịnh.Tất nhiên hôm nay anh sẽ nọc cả hay thằng oắt con này ra mà đánh vì tật cá độ.

Cái roi từ nãy giờ thảnh thơi trên phảng giờ lại được làm công việc chính của nó.Anh Thịnh cầm lên,nổi nóng mà quát.

_Tao cho tụi mày cá cược đá gà từ khi nào?

_Dạ hông,...anh Hai hông có cho.

_Vậy mà vẫn có đứa dám làm trò này sau lưng tao?

Khanh cứng họng.Hôm bữa giấu được Thế Văn là tưởng chuyện êm xuôi.Ai mà dè lại tự mình rước họa vào thân như thế.

_Giỏi,cảm thấy tiền trong cái phủ này nhiều quá thì cứ đem đi đốt.Dạy bao nhiêu năm bây giờ hỏi ra lại đi làm cái trò này.

Thịnh bẻ gãy cây roi.Thất vọng bước ra ngoài.Trên tinh thần của người làm kinh doanh,anh thừa biết phải giải quyết chuyện này như thế nào cho triệt để.Nhưng trên cương vị là anh lớn,việc tiếp tục ở đây la mắng chỉ khiến người khác sợ chứ không thực sự hối cãi.

Việc anh bẻ roi thất vọng cho Út ý thức được những gì em đã làm,và em phải chủ động chịu trách nhiệm với nó.Đó là cách trưởng thành.

Sau khi thấy anh Hai bỏ ra ngoài,

Khanh nhanh chóng ngồi dậy tùy tiện quệt mấy giọt nước mắt.Em thẫn thờ cả một hồi vẫn không biết nên làm gì.Em nhỏ sống trong xa hoa không đủ can đảm để học cách chịu trách nhiệm.Dù là anh Hai đã dạy dỗ rất kỹ.

Trong lúc thằng em trai đang rối bời không biết nên tự nhận lỗi hay tiếp tục chờ anh xử lý,cậu Hai Thịnh đã sang hỏi tội tới em bé cưng của mình.

Vừa bước vào phòng,đập vào mắt anh là cảnh người yêu vừa xoa chỗ đầu đập vào cửa,vừa xót xa nhìn vào bức tranh năm ngày ròng của mình.

Khang tủi thân lắm.

Ừ,lúc xích mích Khanh lỡ xô Khang vô cửa,để lại nguyên cục u tròn trịa trên đầu ẻm,nên giờ Khang còn khóc tu tu đây.

_Khang.-Thịnh thở dài một hơi,biết chắc hôm nay sẽ có nhiều hơn và vài tội vặt xảy ra.Anh đành bước đến,bế Khang ôm vào lòng.

Tuy là Khang ngoan ngoãn cho anh ôm ấp,nhưng em vẫn rấm rức mãi không chịu nín.Thằng nhóc công tử bột một ngày ba điếu xì gà từ lâu đã không còn,dưới sự răn dạy của người yêu,như vậy đã là ngoan hơn trước rất nhiều.

_Khang ơi,nghe anh kêu không em?

_Hức...dạ nghe.

_Khang bị sao Khang nói anh coi coi?

_Khang...hức đau ..

Thịnh xót lắm,bình thường đánh thằng em mình thấy nó đau đã đứt ruột.Huống chi nhỏ này là người yêu,

hỏi anh không xót lại gọi là ghẻ lạnh.

_Rồi rồi anh biết Khang đau rồi,

Khang nín cho anh nói chuyện nào.

Y thằng Út,bé Khang cũng tùy tiện quệt nước mắt tèm lem,hơi thở đứt quãng mà ngăn lại không được.

_Út đánh em ở đâu?

_Út chưa có đánh em,nó mới xô thôi.

_U một cục ở đây này,thương người yêu quá.

_Huhu

Giọt nước tràn ly,Khang mới nín được một chút lại oà lên mà khóc.

_Khang nói anh nghe cái vụ đá gà trước.

Thằng nhỏ này khóc dai lắm,đợi nó nín khóc mà hỏi thì cháo nóng cũng thành thiêu mất.Anh nghiêm giọng chặn đầu đuôi trước mà lên tiếng.

Có lẽ công dụng của "hỏi han" lớn hơn so với an ủi.Bằng chứng là Khang giật mình đến quên cả khóc.

Mắt đỏ hoe cũng không che chắn được tội tình tày trời của em.

_Khang...mấy bữa trước Út rủ Khang đi coi đá gà...Nó hỏi Khang cược không,Khang gật đầu.Nhưng mà Khang cược thua,nên Khang nợ Út ba đồng.

_Tôi ghét nhất điều gì?

_Cờ bạc ạ.

_Giỏi.

Người còn đang ôm trong lòng mà giọng nói cậu Hai đã nghiêm trọng hơn.Khang cảm nhận rõ được cơn thạnh nộ thực sự đang chờ em.Nuốt khan một cái,Khang nói tiếp.

_Em hông biện minh,nhưng mà em không nghĩ chuyện lớn như vậy.

_Chuyện này không lớn.

Nó chỉ lớn ở chỗ em dám động vào những thứ đã được rào trước.

_Em chỉ xứng đáng nát người.

Mấy giọt nước mắt Khang rơi xuống,

em không có tâm trạng khóc,nhưng không có cách nào dừng lại được.

Dường như cơ thể em tuy đã ý thức được sự tức giận của anh người yêu.

Nhưng em không khỏi bối rối trong những lúc như thế này.

Chỉ có một góc nào đó trong não bộ là thầm nghĩ tại sao thằng Út nó không đập đầu mình xỉu luôn cho rồi.

_Vì em đang bị thương nên tôi thông cảm.Nhưng cho tới khi cảm thấy ổn định,tự nhận lỗi.Đừng để tôi đánh điện tín cho cha em.

-----------------------------

_Anh Hai ơi.

_Chuyện gì?

_Anh cho Út vô ạ.

_Vô đi.

Công văn hôm nay không biết sao quá là nhiều chữ nghĩa.Xử lý nó phát mệt,thế mà vẫn chưa xong.Chăng là do lòng người đương rối như tơ vò?

Út bẽn lẽn để thước gỗ lên bàn,bặm môi quan sát sắc mặt anh Hai.

Nhưng anh Hai không để lộ thái độ,

thất vọng hoàn thất vọng.Rồi anh gõ tay lên tay vịn,mở miệng hỏi.

_Muốn gì?

_Anh Hai...Út biết Út sai...Út xin chịu phạt ạ.

Ừ thì Khanh nói Khanh rất sợ việc phải hạ mình khi bản thân là người cao quý.Nhưng có lẽ trong những lúc thế này,cái tôi không cứu được con người ta.Một điều nhịn chín điều lành.

_Chịu phạt gì?

Tưởng Thế Văn là đã ép em nhỏ sát ván,nào ngờ anh nó còn ém xuống tới mức xuyên qua tâm trái đất.Làm khổ Út cưng ngại đỏ mặt không dám nói.

_Út...Út cược đá gà,với Út đánh nhau với Khang nên Út xin chịu phạt ạ.

Anh Hai phạt sao cũng được.

Hai Thịnh gật gù hài lòng với mũi tên xuyên tâm trái đất của mình.Thong dong cầm cây thước mà chỉ vào giường.

_Leo lên đó cúi xuống.

------------------------------------------------------------

Ngày 27 tháng 11 năm 2025,11h23

.

.

.
 
Dạ Lòng Đay Say
27.Căng thẳng (2)


Phải chần chừ mất mấy giây Út Khanh mới lấy hết can đảm mà liều mình trước cây thước trong tay anh Hai.Thằng nhỏ lủi thủi nằm lên giường,chưa đánh đã chảy hai hàng nước mắt.

Nhưng trong cơn thất vọng anh chỉ muốn nhét cục đá vào miệng nó chết cho rồi.Thứ hư,dạy mà không nghe lời.

_Nín dứt.

Khanh im bặt,gồng mình chuẩn bị cho trận sát phạt ít nhất là không đứng ngồi yên ổn trong một tuần.

BỐP

Thước đầu tiên rơi xuống,chiếc quần lụa óng phập phồng theo lực gió của nó.Đau không tả nổi.Khanh không dám la lên,không khí bây giờ căng thẳng đến mức thở còn sợ anh Hai nghe thấy thì la làng là một điều quá đỗi xa xỉ.

_Muốn tao đánh mày bao nhiêu cây?

_Út...Út sao cũng được ạ...

_Không quyết định được thì cầm cây thước của mày bước ra.

_Anh Hai đừng mà...đừng có đuổi Út...Tám...tám mươi ạ.

Số roi rất lớn so với thân thể nhỏ bé.

Thịnh chưa bao giờ đánh em trai nhiều như vậy cả,đâm ra chính anh còn đang rất bất ngờ.

Sau bốn giây trầm ngâm,Thịnh vẫn không nói bất cứ điều gì ngoài vẻ "số roi là mày chọn,khổ thì mày chịu".

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Anh Hai đánh đau lắm.Tuy là em ý thức được hành động sai trái của mình.Nhưng cũng không có nghĩa là em thật sự mãn nguyện với số roi mình đưa ra.Với cái đà này thì không phải một tuần,có khi là hai ba tuần sau đó Út Khanh mới tung tăng bay nhảy lại được.

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Một đợt roi nữa đều nhịp roi xuống.

Út gồng cứng người chịu đòn.Tâm lý nặng nên cảm giác bị đánh cũng đau hơn hẵn.

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Nhìn thằng oắt con một tay mình bế nó suốt bao nhiêu năm trời.Nói không xót thì là xạo sự.Tiếng roi vang khắp cả phủ,mấy đứa ở lại mà hóng chuyện.

Chuyện cậu Út nhà này bị đòn là quá bình thường,nó chỉ không bình thường ở chỗ là không có tiếng la rày của cậu Hai.

Cha má ra ngoài từ hai hôm trước,

đến nay chưa về tất nhiên không biết nhà mình có thằng nhỏ lỳ lợm như vậy.

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Ba mươi roi trải đều khắp mông thằng nhỏ.Vệt hồng vệt đỏ vằn vện dưới lớp vải,nom đẹp mắt mà đau lắm cơ.

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

_Aa

Khanh đau quá mà nghiêng người qua xoa mông.Khi vừa ngước mặt lên đã thấy anh Hai buông thước xuống,

nói.

_Bước xuống.

_Không,Út xin lỗi,Út chịu được mà!-Em nghẹn ngào la lên,sợ anh đuổi mình đi thì tủi lắm.

_Tao biểu bước xuống.

Thấy anh Hai kiên quyết,Út đành ngậm ngùi ngồi dậy bước xuống giường,không dám xoa mông nữa.

_Út...Út xin lỗi anh,Út hông cố ý né đâu,anh Hai đánh tiếp i...

Thịnh không nói gì,anh chỉ với tay lên tủ,lấy hộp thuốc tiêu sưng xuống rồi đóng cửa tủ lại.Rồi anh kéo thằng nhỏ nằm lên đùi mình mà thoa thuốc cho nó.

_Lần đầu cũng như lần cuối tao nghe mày cờ bạc trong cái nhà này.Có là sau đừng trách tao.

Anh Hai em cũng nhanh xiêu lòng lắm.Đánh thì mạnh tay chứ cũng thật sự không nỡ.Nhìn nó chật vật thế này lòng anh đau hơn mông nó nhiều cơ.

_Dạ...

_Sao nãy không khóc?

_Út...Út sợ anh Hai thấy phiền,Hai đuổi Út ra ngoài.

_Lúc nào mày chả phiền.Còn có lần sau tao hốt lên sở cẩm cho người ta đập mày chết ở trỏng luôn.

_Anh Hai.

_Gì?

_Út...Út xin lỗi,Út thương anh Hai nhiều lắm.

_Sến quá mày ơi.Đứng dậy.

Xức thuốc xong Khanh choạng vạng đứng lên,cảm giác trời quang mây tạnh kéo tới.Mặc dù đau lắm nhưng ít ra cũng thấy nhẹ nhõm hơn.

_Về phòng nghỉ đi.

_Út muốn ở đây.

_Vô góc nằm.

Xong xuôi Thịnh cóc đầu nó cãi,bảo sến xong cũng đóng cửa sổ rồi ra ngoài cho em trai ngủ.

Còn thằng bồ cưng.

Bây giờ Khang đã có thêm rối bời trong lòng.Hồi nãy chỉ có buồn vì bị xé tranh,giờ còn buồn hơn vì đã bị xé tranh còn bị la.

Thịnh bước vào,ngồi lên ghế nệm mà không nói thêm gì.Anh đang quan sát tình hình của em bồ,có lẽ nó nghiêm trọng hơn so với thằng Út.Út nó hư dạy thì dễ,đằng này thằng nhỏ này nó tủi,la nó cũng không nên lắm.

Tầm hai mươi phút sau khi Khang đấu tranh tâm lý,em quyết định lôi thước ra cho anh vờn.

Nhỏ cầm cây lại đưa cho anh,rồi lủi thủi leo lên giường quỳ khoanh tay.

Một loạt hành động của thằng người yêu nhỏ làm cậu Hai mắc cười.Cậu bước tới,hôn lên trán thằng nhỏ một cái rồi bế nó ôm lên đùi mình.

_Muốn nói gì với tui?

_Huhu Khang,Khang biết lỗi Khang òi...Thịnh có giơ cao đánh khẽ tha cho Khang.

_Chưa đánh mà đã xin tha.

_Khang,Khang biết Khang sai á...

Nhưng mà người yêu thương tình đầu Khang bị u một cục mà giảm nhẹ.Không thì,không thì...

_Không thì sao?

_Không thì là anh không thương Khang?

_Đánh em là không thương em hả?

_Em đau mà không dừng tay mới là không thương em cơ.

Đến đây tự dưng thấy nó nói cũng hợp lý.Tuy là anh gật gù trong lòng,

nhưng bên ngoài vẫn luôn tay bốp chát xuống mông em nhỏ tận ba cái.

_Thế như nào là thương em?

_Là không đánh em luôn.

_Hư mà không đáng bị đánh sao?

Có lộn hăm?

_Thôi anh đánh Khang đi,Khang cãi cũng không được gì.-Khang ủ rủ mặt mày,biết rõ có thương lượng người chịu thiệt chỉ có mình ên mình.Nên ẻm thôi...

_Vậy tui đánh em ba mươi tội cờ bạc.Tuyên dương tinh thần không quánh lộn với thằng Út của em giảm cho ba cây nữa.

_Giảm năm đi anh.

_Ngon ăn quá,cúi xuống.

Tính xin thêm chút nữa,mà ảnh dứt khoát quá nên thằng nhỏ đành ngặm ngùi trải mình như trải chiếu ra.Uất ức úp đầu vào cánh tay,chờ sát phạt.

_Lặp lại,tôi cấm em làm cái gì Khang?

_Thịnh,Thịnh không cho cờ bạc ạ.

_Vậy tôi đánh em có oan không?

_Dạ hông.

_Lần cuối cùng trong cái nhà này xuất hiện vụ cược tiền đá gà,bất kể luôn.Có lần sau thì đừng trách tôi nặng tay,nghe chưa Khang?

_Nghe ạ.

Bốp

Bốp

_Ưm...a...

Bốp

Bốp

Bốp

_Hức...a đau...

Bốp

_Khang có đang cắn môi thì nhả ra nghe hông.

Bốp

_A...ưmmm

Bốp

Bốp

Bốp

_Nhẹ nhẹ,a...hức...huhu đau Khang ưm..

Qua loạt mười cây,mông Khang chuyển sang sắc hồng.Màu trắng lẫn lộn với hồng nhạt nom đẹp mắt ghê ta ơi.

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

_Nhắc lần cuối cùng là không lặp lại vụ này thêm lần nào nữa.

_Huhu,nghe rồi...ưm,a...

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

_A,ưm..

Bốp

Bốp

_Đau,a,hức,...

Bốp

Bốp

Tiếng roi chấm dứt sau giọt nước mắt Khang quệt vội trên má.Anh người yêu bế em bé lên,xoa mông ôm đi quanh phòng.Khang sụt sịt nước mũi chùi hết lên áo anh.Nhà có con mèo lỳ nuôi cực lắm,nhất là khi dạy nó rồi nó còn trơ trơ cái mặt ra.

_Đau...

_Rồi,gió thổi cái đau bay đi nghe.

Đau bay đi nghe...

_Thương bồ tui quá.Bồ để tối anh sắp xếp công việc xong anh vẽ vời với bồ nha?

_Ưm.

_Mệt rồi ngủ đi em.

Nói đặng,Thịnh đặt thằng nhỏ xuống giường,nhận thấy vết thương không quá đáng mới bôi lớp thuốc mỏng rồi đắp mền cho nó ngủ.Còn thằng em mình nằm bên phòng làm việc,chắc nó say ngủ lăn xuống giường luôn rồi.

Thôi kệ nó,nó để chồng nó ôm.Mình có vợ ôm cơ mà.

------------------------------

_Sao Thịnh nói Thịnh vẽ với Khang?

_Thằng Út nó muốn xin lỗi em.

_Không chấp nhận.

Khanh nhăn mặt,nhào vô cắn Khang cái nữa.Khang nổi cáu cắn lại,rốt cuộc là phủ hôm nay có hai cậu ngồi vừa vẽ tranh vừa cười sau khi bị nóc nhà mắng xong.

------------------------------------------------------------

Ngày 27 tháng 11 năm 2025,22:50

Chúc ngủ ngon các em bé❤️
 
Dạ Lòng Đay Say
28.Thần


Giữa đêm khuya,Khang chật vật lăn lốc cơ thể mấy lần rồi mệt quá mà rớt cái tọt vào giấc mơ.

Trong mơ em thấy em là Thần Cai Trị Muôn Loài,em nhận nhiệm vụ xuống thế giới để cứu vạn vật khỏi ác ma.Tuy em đang trú ngụ tại địa phủ nhà họ Trương,(sống còn dưới sự quản lý của chủ ngục cậu Hai

Thịnh),em vẫn sẽ làm vua thiên hạ.

Mà Thần Cai Trị thì làm gì biết đói nhề?

Thế thì lại đồng nghĩa với việc không cần ăn.

_Cậu Hai ơi con gọi cậu Khang rồi,mà cậu hổng chịu ra ạ.

_Lại sao thế?

Hôm nay nó ăn gan con gì ngon vậy?

_Khang.

_Gì?

Nay ăn gan con cá nóc.Giờ nó nghĩ người nó có độc rồi đố ai dám động vào.Xấc lắm cơ.

_Biết giờ này giờ gì không mà ngồi đây?

_Giờ cơm chứ giờ gì?

_Ăn nói kiểu đó hửm?

Khang phất tà,bước xuống ghế thong dong lại trước mặt anh bồ,vênh mặt.

_Ừ đấy,sao nào?

Không những ăn gan cá nóc,nó nhai cả đại dương luôn rồi ấy chớ.

Anh Thịnh cười khổ,biết hôm nay thằng nhỏ nhà mình lại dở chứng thì cũng kệ nó.Bỏ qua mà đẩy nhỏ ra ngoài ăn cơm.

Nó không phải trời nhưng nó làm trời.

_Không ăn cá kho đâuuu.

_Chứ Khang muốn ăn gì?

_Khang phải ăn cao lương mỹ vị hơn.

Cá mặt quỷ nướng chẳng hạn.

Ừ rồi,hôm nay em không chỉ lỳ,mà em còn khùng nữa.Khùng nặng luôn mới đau.

_Lại đây Khang nói anh nghe.

_Hửm?

Khang cảnh giác nhìn xung quanh,

chắc chắn không có ai mới kéo anh Thịnh lại,khẽ nói như thể một bí mật quốc gia đang chôn giấu giờ được phơi bày.

_Khang á,Khang là Thần Cai Trị Muôn Loài,Khang xuống đây để giúp đời giúp người á.

_Giúp gì cơ?

_Giải cứu loài người!

Ok,em giỏi mà.

_Rồi,"Thần Cai Trị Muôn Loài" vui lòng ăn hết cơm giúp tui trước.

_Thuii,thần không biết đói đâu,thần thì không cần ăn,không cần ngủ luôn.

Anh cũng chỉ cười,anh biết thằng nhỏ này khùm giai đoạn cuối,và anh chắc chắn một trăm phần trăm nay mai gì đó sẽ có đứa bị đòn vì tội làm mưa làm gió luôn.

_"Thần" không ăn là thần tiêu đời đấy.

Vậy là tự nhiên thần ăn.

Ăn xong,thần dang tay cho anh người yêu bế vào phòng ngủ trưa.

_Anh ơi.

_Hửm?

_Thần thì phải cưởi gió đạp mây,phải có bảy hai phép thần thông.

????

Thần là Ngộ Không à?

_Nhưng mà thần hổng có,giờ thần cần làm gì để có phép thuật đây.

_Thần đi ngủ giúp anh là tự nhiên có phép thuật đấy.

_Thôiiii,thần không biết mệt nên không ngủ đâu.

_Anh còn làm công chuyện,thần mè nheo là roi vào đít thần đó nghen.

_Làm thần cũng bị dọa nữa.

_Ngoan,ngủ đi em.

Ngoan thế éo nào được mà ngoan?

Anh vừa ra khỏi phòng là thằng nhỏ nó bật siêu cấp quậy lên tìm cuốn bí thuật trì chú mà luyện tiên luyện thần rồi.

Khi tìm không ra thì nó tự nghĩ ra mà viết.Viết có trình tự và bài bản lắm cơ đấy.

1.HỨNG THIÊNG KHÍ TRỜI ĐẤT

Nguyên lý:

Trời đất thích vật mặn.

Cách luyện:

Mỗi sáng canh lúc gà gáy lần hai.Đem một con cá khô ra sân,giơ lên cao qua đầu.Nhắm mắt lại,hít sâu ba hơi.Đứng đến khi mùi cá xộc vô óc là đạt tới cảnh giới thông khí.

Kết quả:

Khí trời vận vô người sẽ hấp thụ linh lực,khỏe khoắn và khai thông hơn.

2.BÍ PHÁP KHAI MẠCH CHÂN ĐẠO

Nguyên lý:

Tê chân thì khí chạy,khí chạy thì mạch mở.

Cách luyện:

Ngồi thiền giữa trưa nắng,hai tay chắp trước ngực,nhắm mắt lại.Ngồi tới khi chân tê rần như kiến cắn.Khi không còn biết chân mình với chân giò khác gì nhau,hô lên "mở mạch!".

Kết quả:

Có thể chạy nhanh như gió,đứng dậy mà té xuống là đã thành công.

3.BÍ PHÁP DƯỠNG DƯƠNG HẤP NHẬT

Nguyên lý:

Nắng trưa là lửa của Thần Mặt Trời,

hấp vô người sẽ nóng - đã có phép.

Cách luyện:

Đứng dưới góc chuối,đợi nắng rọi qua khe lá.Khi nắng chiếu trúng mặt,phải hít một hơi thật sâu rồi nói "nhật hỏa nhập thành".Nếu nắng chưa kịp chiêud mà muỗi cắn,coi như thử thách độ nhẫn nại.Nắng rọi càng nắng càng tốt,nhưng không được bất tỉnh.(không oai)

Kết quả:

Da đỏ - phép bắt đầu nung.

4.BÍ PHÁP PHÁT PHONG CHIÊU GIÓ

Nguyên lý:

Gió là linh khí đang chạy.Muốn gọi gió thì phải quạt.

Cách luyện:

Cầm quạt mo đứng giữa sân.Nghiêm túc nhìn về hướng Đông(hướng Đông gần trời nhất).Quạt ba cái mạnh hết sức.Đọc chú "phong lai,phong lai,

phong lai..."mười hai lần.Nếu lá xoài rung,coi như thành công

Kết quả:

Có gió=> sắp thành tiên.

Không có gió=>ơn trên thử thách.

5.BÍ PHÁP TRẤN TÀ BẰNG ĐŨA BẾP

Nguyên lý:

Đũa bếp chạm lửa,mang hỏa khí.Hỏa khí trấn được tà khí.

Cách luyện:

Lấy cây đũa bếp sạch,quơ qua quơ lại trước mặt như duyệt binh.Sau đó chỉ một hướng bất kỳ,hô "biến".

Kết quả:

Đuổi được yêu tinh.

Ô kê,người có học được thế đó.Vừa viết xong là Khang phấn khởi cầm tập đi thử từng bước một.Nhưng vì đã trôi qua nửa ngày,nên bí pháp một tạm thời gác qua.Bắt đầu từ bí pháp hai!

Giữa trưa nắng 37 °C có nguyên thằng oắt con ngồi thiền ở sân sau.

Tức cái là cậu nó lỳ quá,tụi gia đinh vừa cản vừa kéo chứ nhất quyết không vô là không vô.Mắng tụi nó không biết điều,lo chuyện bao đồng.

Mười lăm phút sau đó,chân bắt đầu có dấu hiệu tắt nghẽn mạch máu.Đó đó,vô rồi đó!

Chỉ là Khang chưa thực sự biết sắp tới còn có điều kinh khủng hơn chờ mình.

Đó



Gục

Ngay

Giữa

Sân

Có bị khùng không?Trưa nắng đổ lửa mà ra sân ngồi,gạch tàu bốc hơi lên như lò bánh mì.Say nắng là chuyện đương nhiên.

_Nhức đầu.

_Câm.

Chuyện đã là hai tiếng sau đó.Khang gục một đống trên giường,trong phòng là bốn đứa ở đợ túc trực.

Cụ thể là quạt cho cậu Hai hạ hỏa.

Nhưng thật ra cậu Hai không hạ hỏa lắm.

_Từ đây đến tối không bớt sốt thì tôi gọi đốc tờ qua tiêm cho em hai mũi.

_Ưm...

Khang nó sợ kim tiêm lắm.Thế mà nó vừa lỳ,vừa đần,vừa khùng.Vậy mà có anh bồ đẹp chaiii.Tài tình quá àa.

_Cậu Hai ơi...hay là cậu,cậu nghỉ trước đi cậu.Tụi con ở đây chăm cậu Khang ạ...

Một đứa trong đám dẫn đầu bẽn lẽn ngỏ lời.Nhưng căng một cái là bây giờ đừng ai khuyên lơn gì anh Thịnh nữa hết,ảnh cắn á.

Cho đến sụp tối,qua chén thuốc sắc đắng nghét vẫn không hạ cơn sốt.

Cậu Hai dứt khoát mời gấp đốc tờ qua chích thằng nhỏ nhà mình.Nó la oai oái,bị cậu Hai vả cho mấy cái vào tay thì thút thít rồi im bặt.

Dỗi rồi,tự nhiên gọi đốc tờ về tiêm người ta.Còn đâu là Khang xinh Khang đẹp nữa.

Sau liều tiêm đó Khang ngủ một mạch tới sáng không cơm cháo gì hết.Nhưng sáng hết bịnh cũng đồng nghĩa với việc.

Trả nợ.

_Đứa nào hôm qua xỉu giữa sân bước ra đây?

_Dạ Khang ạ,Thịnh ơi có gì từ từ,aa

Chưa đợi thằng nhỏ thương lượng,

anh thẳng tay quất cái bốp lên mông nó tội lề mề.

Khang đau quá mà ngậm ngùi xoa chỗ vừa bị đánh,không dám kêu ca nửa lời.

_Nằm xuống đây,hiền quá làm càn.

Hôm nay không cho nó một trận ra bã thì anh không phải là cậu Hai Thịnh.

_Huhu...

Bốp!!

Bốp!!

Chẳng đợi em nó chuẩn bị tinh thần anh đã quất xuống hai phát điếng người.Khang oằn mình,sao bồ mình nghiêm khắc thế...

_Aa đau em...huhu đau...

_Cấm có xoa,úp cái người xuống!

Có lẽ hôm nay Thịnh thật sự cáu.

Bình thường Khang nó có quậy phá anh cũng chỉ đánh một trận cho nhớ đặng lần sau cấm có làm.Nhưng chưa bao giờ anh thét ra lửa đến vậy.

Lần thứ hai trong bao nhiêu năm vờn nhau anh Thịnh muốn lột da thằng nhỏ này làm mồi cho cá.

Bốp!! _Aaa,hức đau...Khang chừa mà!!!

_Bây giờ sao,la nữa tôi đem em ra sân đánh nha?

_Ưm...hức...đau Khang...

Thịnh lờn cái kiểu nước mắt cá sấu này rồi.Toàn đem sức khỏe ra mà giỡn,hỏi coi có đáng đánh đòn không chứ...

Bốp!!

Bốp!!

Bốp!!

Bốp!!

Bốp!!

_Hức...hức...a..

Chừng hơn hai mươi roi,anh tuột cái quần thằng bồ xuống.Lằn chồng lằn chéo nằm vắt vẻo trên nhau,đỏ như sắp bật máu.

Tuy là anh thật sự xót,nhưng chắc chắn không dễ dàng tha cho thằng nhóc này được.

Rồi Thịnh kéo Khang dậy,Khang còn đang mừng thầm trong bụng tưởng được tha thì thấy mình lại nằm tiếp.

Thằng nhỏ nó khóc tu tu,anh bồ nó lại liên tục bốp chát lên mông Khang.

Một hồi sau đó chiếc quần của em cũng đã tuột luốt ở phương xa.Làn da trắng muốt ban đầu giờ đã đỏ một màu chói mắt,có nơi còn thấy li ti vết tím.

_Đau...a...ưm...

_Ngồi dậy.

_Khang đau...ngồi hông được...

_Không tự ngồi được thì đánh tiếp.

_Ngồi,Khang ngồi.

Bình thường là giờ này Khang đã được xoa mông đau,vậy mà anh bồ vẫn không chiều ý mà ôm hôn Khang.Làm em tủi quá trời tủi...

_Bước qua vách úp mặt.

_Ưm...huhu...đánh rồi còn bắt úp mặt nữaaa.

_Bây giờ làm sao?Không nghe lời đúng không?

_Huhu...

Khang lê chân qua vách mà đứng,tủi thân đá chân vào tường tỏ ý uất ức.

Ai dè còn bị anh Thịnh đánh thêm mấy cái.

Áo lụa bà ba trắng che phủ hết mông,

thằng nhỏ nó rấm rức mãi,nhưng bồ nó đã quyết không tha thì có trời mà cản được.

Thần cưỡi gió đạp sông đâu rồi?

Thần đang úp mặt vào tường kia kìa.

Chừng nửa tiếng sau đó,anh Thịnh kéo Khang ra khỏi vách tường.

_Khang đau...

_Còn hết Khang?

_Hết ạ...

_Lần cuối cùng trong cái nhà này tôi thấy em quậy phá chuyện sức khỏe.

Đừng để hai tuần không xuống giường được.

_Hức...Khang nghe rồi...

Tuy là còn tức lắm,nhưng anh cũng chỉ còn cách ôm thằng oắt con này dỗ dành nó.Mình thương nó vậy mà nó không thương nó.

Tức.

------------------------------------------------------------

Ngày 3 tháng 12 năm 2025,11:33

Chưa kịp có phép đã thấy roi vào đít🥲
 
Dạ Lòng Đay Say
PNĐB:Thế Văn-Bảo Khanh


Thầy Văn dạy Toán trường cấp ba XX đã có ba năm đi làm.Nhưng năm nay thằng nhóc con nhà thầy chỉ vừa chạm mốc mười bảy.

Còn một năm nữa mới không nơm nớp vụ bốc lịch.

_Dậy em,dậy đi học.

Mới đó đã hết ba tháng hè.Một mùa tụ trường mới - một mùa hành xác mới.

Mọi năm,Khanh nó hay ăn đòn vì bị giáo viên mắng vốn với anh người yêu.Nhưng năm nay còn đặc biệt hơn thế,vì người yêu em vừa là thầy chủ nhiệm,vừa dạy cả toán.

Cái ngu là vì Khanh quá dở môn xã hội,nên phải ngậm ngùi học tự nhiên.Đồng nghĩa với việc trong một tuần bốn mươi tiết học,em nó có đến tám tiết là toán,lẫn một tiết sinh hoạt.Ngoài ra,thầy còn canh chừng vào những giờ trống tiết,làm cho em Khanh cảm thấy bị gò bó đến đáng sợ.

_Ưm,mới đây đã hết hè rồi à!

_Sao vậy?

_Em cảm thấy nghỉ chưa đủ,em muốn nghỉ thêm!

_Bớt nói nhăn nói cuội,dậy ăn sáng anh chở đi học.

Áo trắng quần tây đen ủi phẳng phiu.

Tập sách được soạn kỹ càng.Một tay người yêu em cả đấy.

_Vô lớp trước đi,anh cất xe.

_Vângg

Mùa này phượng nở đỏ đẹp kinh thiên.Mới sáng đã có tận nửa trường là mặt mày ủ rủ vì phải dậy sớm với một hành trình mới.Đương nhiên là có thằng Khanh ở trỏng rồi.

_Ê tụi mày,biết ai chủ nhiệm chưa?

_Để tao coi lại danh sách,12A3...12A4 đây!

_Đâu coi coi.

_Thầy Thế Văn,Toán.

_Đụ mẹ,ai sắp ông này vào đây vậy?

_Ổng khó như quỷ.Năm ngoái bạn tao học ổng ngóc đầu lên không nổi.

Giữa những bàn tán rôn rả của đám bạn,Khanh chống cằm bấm điện thoại.Cái chuyện mà giờ này tụi bây biết tao đã hay nó từ cả tháng trước rồi,con ạ.

_Ê Khanh,không lo hả?

_Lo gì?

_Ông chủ nhiệm nè.

_Kệ.

_Thằng này nay ngầu!

Trống vang.

_Chào cả lớp,thầy là thầy Văn,chủ nhiệm 12A4 lớp mình,kiêm cả môn toán.

Khanh mặt thất thần thấy rõ.Bình thường thầy cô mắng vốn đã bị quất cho tuốt xác,giờ còn được cha già nhà mình canh chừng trực tiếp thế này thì khác gì đẩy em nó vào biển lửa đâu chứ.

Nhưng dù trong lòng đang chửi thề không ngớt,ngoài mặt thằng bé vẫn thẳng lưng nghe lời thầy nó.

Khiến thầy để lại ấn tượng tốt.

Tiết học đầu ngày bắt đầu.

_Giới thiệu xong xuôi rồi,bây giờ cả lớp lật sách ra.

Tiếng phấn ma sát vào bảng,tạo ra điện giật đến tận tiếng lòng của Khanh.Tiết đầu của năm học ai dè lại là toán.Mới sáng ra đã phải nhìn khuôn mặt khó ưa thế này.

Giữa không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng phấn kêu và âm thanh viết bấm,thầy Văn đột nhiên quay xuống,

nhìn thằng oắt con của mình.

Nó ngủ rồi.

Rồi thầy nhẹ nhàng đặt cục phấn lên bàn,tay không bắt giặc gian.

Con bé bêm cạnh thấy thầy đi xuống thì cũng gọi Khanh nó dậy,nhưng thằng yêu này lỳ lắm!Nó tưởng nhỏ kia giỡn nên phất tay ra mà tiếp tục chợp mắt.

_Em này,đứng.

Bị chỉ điểm bằng cái giọng ngày ngày luôn nghe mắng,Khanh nhận ra con nhỏ kế bên mới vừa giúp mình.

Nhưng không kịp lắm.

_A,thầy...

_Tối qua mấy giờ ngủ đấy?

Thầy biết thừa,thằng nhỏ nhà thầy hôm qua thức đến gần một giờ sáng.

Đợi thầy xách roi quất cho năm cái quắn đít mới lên giường đi ngủ cơ.

_Dạ...mười hai giờ mấy.

_Ra ngoài rửa mặt.

Thằng nhỏ thở phì một hơi.Buổi đầu đi học,anh bồ hổng làm khó,vui ghê.

Hết tiết đầu,tiết hai,tiết ba...Tưởng mọi chuyện đã suông sẻ cho ngày đầu đi học thì không.

Một đứa yếu khoa xã hội như Khanh thì tiết cuối học văn là sự tra tấn khủng khiếp.Đã thế,cô Thương lại còn là giáo viên đặc biệt khó tính trong việc kỷ luật và nề nếp.

_Cô biết tiết cuối học môn cô thì hơi vất vả cho tụi nhỏ,nhưng không có nghĩa là được ngồi bấm điện thoại trong lớp.Em về nhắc nhở thằng bé,đừng để chuyện này xảy ra trong tiết cô nữa.

_Dạ em biết rồi,xin lỗi cô.

Khanh đứng kế bên,nghe thầy mình bị mắng vốn.Nhưng thiệt sự biết lỗi chỉ chiếm được ba phần,bảy phần còn lại thì là xót xa cho mông xinh của mình...

_Đi về.

Suốt dọc đường,thầy Văn không nói tiếng nào hết.Nhưng thầy không về thẳng nhà,thầy ghé vào Jollibee cho bé cưng ăn no trước.

Có sức mà về ăn đòn.

Thành thử ra bữa ăn của Khanh không thật sự ngon miệng.Thầy vẫn chu đáo lau tay,vén tóc cho em bồ dễ ăn, nhưng nhìn mặt thầy thì không giống muốn em dễ ăn lắm...

Về đến nhà,thầy vẫn không có động thái gì.Chỉ biểu em lo tắm rửa rồi lên học bài.

Chín giờ tối đó,cuộc đi săn coi ai tìm được trái đào mọng to hơn chính thức bắt đầu.

Khanh bị thầy phạt quỳ gối khoanh tay trên giường.Còn bản thân thầy đi soạn giáo án.Một tiếng đồng hồ sau khi soạn giáo áo xong xuôi,thầy mở hộc tủ lấy ra vũ khí trừ tà quen thuộc.

Bên này,chân Khanh do quỳ từ nãy đến giờ quá lâu nên tê rần.Vừa thấy thầy lấy ra cây thước gỗ,em lập tức bặm môi ngậm ngùi,thôi xong rồi.

_Cúi xuống.

Aa!Ý thầy là cúi xuống cho thầy hun một cái hã?

Hăm.

_Ưm...anh,lần đầu mà.

_Vì là lần đầu nên phải xử lý triệt để.

Để không có lần sau tiếp diễn.

_Em biết lỗi rồi mà.

_Lỗi gì?

_Em chơi điện thoại trong lớp là không tôn trọng cô.

_Biết mà vẫn làm?

_Ưm.

_Cúi xuống.

Bảo Khanh nghe lời,ngậm ngùi nằm sấp lên giường.Thầy em dữ quá,"chỉ vì" em bấm điện thoại trong tiết mà thầy nỡ lòng nào đánh em.

_Tôi nhắc cái vụ phải tôn trọng thầy cô bao nhiêu lần rồi?

_...

_Xíu?

_Dạ nhiều lần.

_Nhiều là bao nhiêu?

_Em...em đếm hổng được.

_Nhiều tới đếm không được,hình như tôi nhân nhượng với em quá.

_...

_Muốn bị tịch thu điện thoại luôn đúng không?

Lắc đầu.

_Cái miệng đâu?

_Dạ không ạ.

_Tự đưa ra con số.

_Hai mươi ạ.

Thật ra hai mươi làm không xứng đáng với tội trạng chồng chất em gây ra.Nhưng thầy Văn cũng sợ bé con của mình đau,nên thành ra con số này khá là thích hợp.

_Cho em hai lựa chọn,một là phạt mười roi,không xài điện thoại trong một tuần.Hai là giữ nguyên hai mươi roi,điện thoại em sẽ không bị tịch thu.

Thầy Văn đánh đau lắm,nhưng em cũng không nỡ xa dế yêu của mình.

Biết thằng bé đang đấu tranh tâm lý điên cuồng,thầy chu đáo ra ngoài rót nước,phòng khóc nhiều quá mà ho sặc sụa.

_Suy xét xong chưa?

_Em...thôi anh đánh đủ đi ạ.

Một tuần lễ không có điện thoại em sẽ trở thành người tối cổ mất.Lựa chọn cuối cùng:lãnh hai chục roi,bảo toàn sự cập nhật của nhân loại.

Thầy biết ngay thằng oắt này sẽ không dễ gì để thầy động vào điện thoại nó.Nhiều khi thầy thấy mình còn không quan trọng hơn chiếc dế yêu của em nó cơ mà.

Biết vậy tăng số roi lên,để nó chịu không nổi mà khỏi cầm điện thoại nữa.

Bốp!

Thước đầu tiên quất xuống,Khanh nảy mình lên một cái.

Bốp!

Bốp!

Bốp!

Bốp!

Bốp!

Thầy đánh đau lắm!

Bốp!

Bốp!

Bốp!

Bốp!

Được mười roi,thầy Văn bắt đầu mềm lòng khi nhận ra em bồ đang oằn mình theo từng thước của mình.

Em đau một,thầy đau mười.

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Thầy đánh mà không dám kéo dài.

Chỉ mong nhanh chóng xong hình phạt để ôm bé người yêu của mình.

Khanh rấm rức to hơn khi được thầy Văn đặt lên đùi mà xoa mông.

Thằng nhóc mười bảy tuổi này thật ra chỉ có bảy tuối trong mắt thầy.

Nhất là khi nó còn biết nhõng nhẽo,

hỏi coi làm sao mà thầy không thương cho được.

Thầy bị dắt mũi miết.

_Không có lần sau nữa,nghe không Xíu?

_Hức...nghe ạ.

_Trong tuần này,nếu em mắng vốn thì vẫn tiếp tục bị thu điện thoại.

_Vâng,Xíu xin lỗi ạ.

_Ngoan.

_Em buồn ngủ.

_Ngủ đi,anh ôm em ngủ.

Chín giờ rưỡi tối đó Khanh không online Messenger,Facebook không,Tik Tok không,Liên Minh cũng không.Em nó ôm gối đi ngủ rồi.Còn người yêu em thì cặm cụi xức thuốc giảm sưng cho thằng oắt con của mình.

------------------------------------------------------------

Ngày 27 tháng 12 năm 2025,18:21

Thật sự vẫn đang trong mùa ôn thi,nên Cá không ổn lắm với việc đăng truyện.

Lâu rồi mới viết được một chương chữa lành,cũng cũng á!

Đọc truyện vui nhe.

Còn ba ngày nữa là hết năm 2025 rồi.

Chúc mọi người có một năm mới phấn khởi và vui vẻ nhé!
 
Dạ Lòng Đay Say
29.Sau này sẽ yêu một người


An Khang,cậu ấm độc đinh của hàng họ Mai Phúc.

Những năm sống cùng với cha mẹ nơi đất khách quê người,Khang chính là một công tử giàu sang.Cậu chưa bao giờ mất đi vẻ thanh cao quý phái của mình,một cậu ấm bất cần,ăn chơi mà người ta phải ngán khi nhắc tên.

Xung quanh Khang có rất nhiều tiểu thư đài cát.Vẻ đẹp của những lớp phấn tuyệt mỹ luôn nằm trước mắt cậu.Vì cậu bảnh trai,cậu có tài,cậu còn biét yêu chiều phụ nữ.

Nhưng mà.

Cứ tưởng rằng đời này cậu sẽ yêu một người con gái.Một người đẹp sắc lẫn đẹp nết,thướt tha thùy mị,hay cùng lắm là yêu nhiều cô nàng.Thế đó,cậu lại yêu một người khiến cậu thấy lạ lẫm và khiếp hoảng.Đã vậy,khiếp hơn là khi mình là người được yêu,không phải kẻ đi chủ động.

Ô mai gót.

Khang gặp anh Thịnh vào năm mười tám thanh xuân.Em nhớ lúc đó em còn đang cò cưa cùng với tiểu thơ Mary,nàng xinh lung linh luôn!

Đã thế nhá,em gặp thằng cha này vào cái đêm cực kỳ kinh hoàng.

Vì chả mới gặp đã tuốt roi vào người em.Không phải mình chưa bao giờ bị cha má cho ăn đòn,nhưng không vì thế mà không sốc được.

Sốc hơn là hôm trước chả vừa quánh mình,hôm sau đã nắm tay mình dắt về An Nam.

Ếu tin được.

Mà thằng già này á,lệch pha một phát là roi vào mông liền.Nhưng có mấy bận mình cô đơn quá,chả ôm mình mà nói đủ thứ chuyện trên đời.

Mình đổ chả vì chả tâm lý.

Nhưng đó là mặt của thương nhân,không phải gian nhân.

Má nói mới đau chứ!

Mình chỉ bỏ một cử cơm,hút mỗi điếu xì gà,mà chả nỡ lòng nào đánh mình.Chả bắt mình quỳ trên giường,

tuy không đau chân nhưng ức lắm.

Cha má có bao giờ chửi mình vì mình làm vậy đâu.

Và cũng bởi thế,nên từ một tay chơi chuyên nghiệp,Khang trở thành gà công nghiệp hoàn hảo dưới sự nắn nót của cậu Hai Thịnh.

Khang hay rảnh rỗi nằm dài trên giường,ngẫm nghĩ rằng mình bỏ ra tận mấy năm trời cho một người con trai là xứng đáng hay không.Khang đâu có thích con trai đâu,thề luôn.

Khang mê đắm đuối mấy cô nàng mặt hoa da phấn.

Vậy là cha già này bỏ bùa mình rồi.Vì cho tới khi về lại Mỹ,Khang cũng không còn mặn mà với các mối quan hệ khi xưa nữa.

Khang đổ anh từ bao giờ nhỉ?

Lúc đầu mình tức thằng già này lắm.

Ỷ mình lớn,mình đẹp trai,chả quất từ lớn đến nhỏ.Nhưng mà ý là vì chả đánh xong chả sẽ ôm mình vào vòng tay ấm áp của chả,nên mình tạm chấp nhận.

Ơ?Lúc đó đã đổ đâu?

Đổ là vì một con người tự nhiên bước vào cuộc đời.Tự nhiên không nói chào mà bốp chát cho mình mấy cái điếng người.Tự nhiên nắm tay mình,tự nhiên dỗ mình ngủ,tự nhiên

đút cơm cho mình.

Thương anh quá à!

_Ra góc mà quỳ.

_Anh ơi.

_Hửm?

_Anh đánh Khang đau.

_...

_...

_Lại đây anh xoa cho.

Kiểu thế.

Có lẽ vì là người làm kinh doanh lâu năm,anh Thịnh cứng rắn hơn ai hết.

Cái giá của kẻ mười lăm đã vừa học chữ vừa theo cha học nghề.

Cơ ngơi vững trải thế này là sự tiếp nối,chứ không có cái gì gọi là tự nhiên thừa kế hết.

Anh để thằng Út cưng của mình được chơi bời thỏa thích,biết học việc là được.Chả cần làm gì.

Em yêu thì khỏi nói,đánh thì đánh chứ cưng như trứng mỏng.Khang bỏ lơ Khang có mình ảnh xót hoii.

Khang thích anh là vì anh yêu Khang hơn bản thân anh.

Khang từ chối lời tỏ tình của anh là vì anh không biết cách yêu chính anh.

Khang là một người thấu đáo.Tuy thằng nhỏ hay quậy phá để người yêu nó phải thở dài.Nhưng nó chưa bao giờ làm ai tuyệt vọng về chính bản thân nó.Dù là lúc nó sa sút nhất,

nó vẫn đẳng cấp hơn khối thằng ngoài kia.

Quay lại chuyện chính,tự nhiên giờ gay luôn,buồn ghia.

Trong tuổi thơ,Khang thường hứa với mẹ sau này sẽ yêu một người con gái nết na thùy mị,chu toàn gia đình.Một người công dung ngôn hạnh như mẹ Khang.

_Thịnh ơi.

_Ơi Khang?Về ngủ trước đi em,lát anh qua.

_Thịnh ơi.

_Sao em?

_Em ngủ ở đây,lát Thịnh ẳm em về.

_Vậy ngủ đi em.

_Thịnh ơi.

_Anh đây?

_Thịnh dỗ Khang ngủ trước được hong?

_Được chứ.

_Thịnh ơi.

_Nghe nè bé?

_Em yêu anh.

Ngủ đi,anh yêu em.

------------------------------------------------------------

Ngày 31 tháng 12 năm 2025,22:39

Chương này không có gì đặc biệt.Chỉ đơn giản là tình yêu của đứa con nít hoii.

Hôm nay là ngày cuối cùng của 2025 á.Chúc mọi người năm mới sớm có bồ,có hạnh phúc của mình nhé.

Love you💗
 
Back
Top Bottom