Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Dạ Lòng Đay Say

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
392638719-256-k366831.jpg

Dạ Lòng Đay Say
Tác giả: Cathe0701
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nơi mà những ngày không tên tự nhiên "có tên".



tìnhtrai​
 
Dạ Lòng Đay Say
1.Hồi đó của ai?


Trên cái ghế gỗ kia là bóng dáng của đứa nhỏ tội nghiệp phải quỳ gối.Nó quỳ được gần tiếng rồi,vậy mà tài ghê,không biết nước mắt ở đâu ra mà rơi lộp bộp liên tục.

Đó là nó,Trương Bảo Khanh,cậu Út của dòng họ Trương danh quý.

_Thằng Út qua đây.

Nghe tiếng anh Hai,anh Thịnh,kêu cũng lật đật chạy qua phản lớn.

Ngoan thế đấy,dễ cưng.

_Lấy cái gối lại rồi nằm xuống.-Anh lạnh giọng,đã vậy mặt nghiêm nghiêm,làm cậu Út hãi muốn gần chết.

_Hức.

Cậu Út cứ nhúc nhích không yên,cây roi sắp vào mông tới nơi mà ngó nghiêng ngó dọc ra ngoài sân hoài à.

Không biết là tìm ai nữa đa.

Chát

_Aaa!Hức

_Đang bị đòn còn ngó đi đâu?Có tin tôi khiêng ra ngoài nắng đập không cậu Út?

_Huhuhu,em,hổng có,hức,em tìm,hức-

_Xíu!

Xa xa là cậu Phan Thế Văn con trai ông Tư Cảnh,chủ xưởng gạo lớn của vùng này.Thằng nhỏ hớt ha hớt hải vừa chạy vừa kêu "Xíu".

Đó là người mà cậu Út nãy giờ mong ngóng đó.Chỗ dựa hơi bị vững chắc à nghe.

Vừa chạy được vô nhà,nó nhào tới tính ôm lấy em nhỏ của nó,nào ngờ...

_Ui da!-Cậu Văn dính ngay một chưởng của "anh vợ" tội dám bao che.

Bây đồng loã trước mặt anh hả?Tao quất cả hai.

_Ê ê thằng nhỏ,tính làm gì?

Đứa kia bị cây roi quật ngang mông thì cũng xuýt xoa xoa mông mình,

chân cũng lùi lại một bước.

_Anh,anh,anh không có được quánh Xíu của em!

Cậu Văn hay gọi em Khanh là Xíu,chắc tại thấy em nhỏ xíu.Tên cũng dễ cưng.

_Đứng đó,mày bước qua đây là anh đánh thằng này gãy giò.Vô cái nhà này mà không có thưa gởi gì hết ráo.

Cậu Văn kia khựng lại một nhịp.

Không có sợ đâu à nghen, chỉ nghĩ cách tẩu thoát cho Xíu thôi!

_Hức,hức,anh "Bự" ơi,hức,cứu Xíu,hức!

Em nhỏ thì gọi là Xíu,anh lớn thì gọi là Bự,đúng rồi còn gì cãi?Mà tên chỉ được độc quyền anh với em kêu thôi nghen.

Người nào khác kêu là nhảy dựng lên á.

Chát

_Nín chưa?!

_Á huhu,Bự ơi,hức hức,...

_Thằng Văn đứng đó nghen, bước qua đây làm càn đi à.-Anh chỉ điểm cây roi vào thằng nhỏ,làm nó do dự nửa liều nửa không dám.

Nhưng được cái tánh không sợ trời không sợ đất.Máu liều nhiều lấn át máu não.

_...

_Hức...

_...

Bự chộp lấy tay Xíu,em cũng phối hợp mà đứng dậy chạy theo anh.

Mèn đét ơi!Thằng này nó gan thiệt đó đa!Anh Hai ngồi một bên thầm cười trừ,thằng nhỏ này xài được.

Mốt để nó bảo vệ em của anh là yên tâm dưỡng già.

_Xíu,Xíu ăn hông?-Bự đưa cây kẹo cho em.

Ở nhà không có ổn,Út tạm lánh sang nhà Văn vậy nè.Đợi anh Hai hết giận anh dắt em dìa,Út nghen?

_Cảm mơn Bự,Bự ơi.

_Ơi?

_Bự có thương Xíu hông đa?

_Có,Bự thương Xíu.

_Vậy Xíu có thương Bự hông?

_Bí mật!Mơi mốt Xíu trả lời cho Bự sau.

Hai đứa nhỏ,Xíu mới mười,Bự mười hai,trạc nhau chứ mà Bự lớn hẳn.Xíu đợi mơi mốt Bự to con hơn nữa,to như cái cột đình rồi Bự che chở cho em Xíu nghe.

-------------------------------------------------

Chương đầu đã được sơn mới,

thay ít nội thất nhưng vẫn giữ lại mấy câu mà tui đọc tui cười khúc khích.Không phải vì nó hay,tại nó xàm=))
 
Dạ Lòng Đay Say
2.Hồi đó của ta chứ ai!


Cậu Út họ Trương năm mười tuổi vẫn nhỏ nhỏ,cao chừng bằng mấy nít bảy tám chớ gì.Chút éc con là vậy,chớ mà cái tật ức hiếp người khác cũng dữ dội lắm à nghen.Còn cậu Thế Văn,

con trai độc đinh của ông chủ xưởng gạo lớn nhất vùng,ông cưng thằng con lung lắm.Đích tôn nên cái ngon cái bổ đều dồn cho nó hết,thêm cái tánh dễ nuôi,bởi cậu lớn tướng là chuyện hiển nhiên rồi.Ủa mà phải Khanh không được thương yêu gì đâu,cha má cưng phải biết là đằng khác.Tại em kén ăn thôi.

_Con thưa hai bác!-Xíu ngồi chơi với anh Bự trên phản gỗ nói lớn ngon ngọt chào cha má anh,ngoan lắm luôn.

_Khanh hả con?Mèn ơi thằng nhỏ này hổm rày ốm dữ vậy bây,có ăn uống đầy đủ không đa!-Má ôm Xíu nhỏ gọn bâng,Xíu ốm quá nên Xíu nhẹ hều.

_Cậu Văn chăm em không có kĩ gì hết nghen.-Cha ghẹo.

_Dạ hổng có,tại Xíu kén ăn mà.-Em nhỏ phẩy tay,biện minh cho anh bồ.

Thằng nhỏ này bám anh từ thuở xưa lắc xưa lơ,từ cái hồi mà mới biết đi tập tễnh là lông nhông đi tìm anh rồi.

Bởi vậy,tình cảm tự khắc mà nảy sanh,nhiều khi thiếu hơi anh còn nó ngủ hổng đặng.

_Con thưa má,má thấy thằng Út hông

má,con tìm nó mà hổng thấy.

_Ờ Thịnh hả con?Út nó ăn cơm trưa bên nhà ông Tư rồi.

_Nhà bác Tư Cảnh ạ?-Anh Thịnh thấy từ lâu mấy cái kiểu thân thiết của cậu Út nhà mình đã kì kì,nhưng luôn làm ngơ không lên tiếng.Chính anh còn không biết là do suy nghĩ của anh kì hay do tụi nó thật sự có vấn đề.

Từ hồi mới sanh anh Thịnh đã được thầy bói đoán là số làm lớn,hiểu chuyện nước giỏi chuyện nhà,thêm tánh tự lập ăn sâu trong máu,biết nghĩ cho người khác,anh Hai

được coi như là tự hào của dòng họ.Thế nên lúc sanh cậu Út cha má không đặt nặng lên thằng con nhỏ.Để nó vô tư vô nghĩ mà sống cuộc đời bông lá của nó.

Nhưng ai mà biết ông bà có hết hồn khi nghe thằng Út nhà mình có ý tình với con trai hông.

_Thưa cậu,cậu tìm cậu Út hả cậu?-Gia đinh nhà ông Tư mời cậu vào,bẽn lẽn hỏi.

_Ừ.

_Dạ cậu Út đang trong buồng với cậu tụi con ạ.

_Đang ngủ trưa hả?

_Dạ.

Mấy đứa gia đinh này,à không,cả làng này đều hay cái danh khó tánh của cậu Hai Thịnh.Lỡ nó vạ miệng khai cậu Út không chịu ngủ trưa mà quậy banh chành trong buồng cậu tụi nó chắc anh Thịnh nổi khùng tsij chỗ.Dù gì thằng nhỏ này cũng đáng yêu,nhìn cậu bị đòn chắc tụi nó biết xót.

_Cậu có tìm cậu Út con vô gọi nghen cậu?

_Thôi khỏi.-Anh nhìn vào hướng buồng của cậu Văn lúc lâu mới đứng dậy đi về.

_Dạ cậu dìa.-Nó thở phào,mặt mày cậu Hai cứ đăm chiêu khó đoán,tám họ nhà nó cũng không dám trình.

---------------

Hai đứa nhỏ hồi đó còn hay ôm nhau ngủ trưa ngủ ngày,bây giờ...

Bây giờ vẫn vậy.

Cậu Út vừa về nhà là vứt cặp sách cho thằng hầu rồi chạy qua nhà anh Văn tức khắc.Nhớ tới vậy á hen.

_Bự ơi.

_Ơi?

_Bự ơi.

_Ơi?

_Xíu á.

_Xíu sao?

_Xíu thấy Bự á.

_Bự cũng thấy Xíu.-Bự nói.

_Bự cũng thấy Xíu.-Xíu nói.

Một cuộc đối thoại vô tri vô giác vậy mà Bự vẫn đáp lại không tý khó

khăn.Em Xíu nằm trên đùi người yêu lim dim rơi dần vào cơn say giấc.Con người kia êm ấm như chiếc giường bông vậy,hổng tài nào dứt ra được hết.

Theo tâm tư của Văn,anh yêu Khanh không từ lời nói,không mỗi hành động,vì ảnh yêu bằng cả tâm can,cả xương tủy.

_Xíu nè.

_Dạ?-Cậu Út đang mơ màng nghe tiếng kêu theo bản năng trả lời.

_Em nhớ hồi em mười tuổi anh hỏi em cái gì không?

_Bự hỏi Xíu hả?Hỏi gì dợ Bự?

_Anh hỏi,em có yêu anh không?

"Vậy Xíu có thương Bự không?'

Em Xíu cũng không nghĩ là anh còn nhớ về điều này.Chuyện đấy đã trôi qua gần chục năm rồi,đúng hơn là chín năm.Anh cứ mãi chờ câu trả lời của em vậy làm chi?Anh không chắc được em thương anh hay không à?Anh Văn?

_Ưm,Xíu hổng biết câu trả lời sao,bữa nào đẹp trời Xíu nói Bự nghe nghen?

-Nụ cười nhỏ nhẹ,êm đềm nhưng như muốn giấu đi cảm xúc gì đó.Chỉ biết rằng,không nói chưa chắc là không yêu.

_Ừm.-Anh không hỏi nữa,nhưng mãn nguyện,nụ cười nở trên đôi môi kia chứa nhiều yên bình.

Xíu quen Bự mười tám năm trời,đầy một tuổi thơ.Ở Văn,anh từ chối đi nhiều nàng tiểu thơ ngắm nghía đến sự điển trai của mình,vì trong anh chỉ có một hình bóng,dù đó không phải con gái chi hết,nhưng mà anh thương,không phải ngày một ngày hai,cũng không phải nhất thời bày tỏ,anh đã từng thương,đang thương,

rồi sẽ thương.

Người mà anh thương cả đời.

Nhưng mà Xíu ơi?Ảnh chờ em hồi đáp rất nhiều năm sao em hổng lên tiếng?Em cũng thương người ta mà em?Xíu trở ngại chuyện chi?

Cậu Văn yêu người kia,người thanh thản nằm trên đùi cậu từ nhỏ đến lớn ấy.Người đấy cho cậu thấy được yêu là như thế nào.Cho cậu thấy được tại sao cậu phải yêu người đó,

cũng cho cậu cố gắng tìm kiếm câu trả lời.Rốt cuộc Xíu có yêu Bự không?

----------------

Bốp.

_Mày nói gì?

_A.

Nảy giờ cũng ba bốn cái bạt tai rồi mà cậu Út vẫn cứ câu "em yêu Văn",chọc anh Hai tức muốn điên.

_Mày lỳ vừa thôi Út,mày muốn nói gì thì rõ ràng chứ cái chữ "yêu" của mày tao chẳng thấy ra làm sao.

Đôi má ửng hồng tô thêm đôi điểm trên gương mặt đầy đặn kia tự đâu trông đẹp hẳn.Mấy cái tát thấy yêu thương "ghê".

_...-Anh Thịnh im lặng,bất lực ngồi xuống cạnh thằng em.

_Mày có chắc thằng đó đủ bản lĩnh để yêu mày cả đời không?Mày nhìn đi,ngó lơ chốc là gái bu nó đầy đấy?

_Nếu muốn,ảnh đã làm điều đó bao nhiêu năm rồi,không chờ anh em mình ngồi đây phân vân đâu anh.

Thịnh im lặng,anh biết nó nói đúng.

Nếu cậu Văn có thói chăn hoa thì chuyện này chắc chắn đã xảy ra như hiển nhiên,chẳng cần chờ ai lên tiếng.

Em Xíu không thích chữ "yêu" cứ đem ra nói tới nói lui hay phô trương lố bịch.Nó khắc sâu trong tim em như thể em muốn giấu nó đi vì nếu chỉ hó hé ra ngoài một khắc sợ sẽ đánh rơi đi mất.Em sợ nói ra hết rồi không giữ trong dạ cái chi thì còn yêu anh gì nữa.Ngây thơ một cách dại khờ.Nhưng mà em ơi,em có thấy một người đã trông chờ cái câu "Xíu cũng yêu Bự" bao nhiêu năm rồi không?Sao em cứ làm người ta bất an vậy em?

Có lẽ mỗi người sẽ có mỗi cách yêu,

có thể là cách yêu của người này

không như người kia ngóng đợi.

Nhưng nếu còn yêu,thì cách nào cũng chỉ là lời nói.

---------------

Gió hương thoang thoảng bay phấp phới trong sân,hiên trải đầy nắng.

Văn hiểu,Văn sẽ hiểu,sẽ học để hiểu rồi sẽ cảm nhận.Khanh yêu,sẽ yêu,sẽ cảm nhận tình cảm tình yêu,rồi sẽ đáp lại anh bằng hành động,chẳng cần lời ba hoa.

-------------------------------------------------

Ngày 16 tháng 4 năm 2025,12:21

Đã sửa,sửa xong thấy cũng như không.
 
Dạ Lòng Đay Say
3.Lỳ quá lỳ


Anh Thịnh cũng yêu một người,cũng hổng phải con gái.Nhưng mà ẻm đáng yêu "tầm cỡ"con gái.Bị cái hơi lỳ.

_Mần cái chi mà giờ này còn thức đây?

_Cái gì?Kệ tui,tui mần chi liên quan gì mấy người?

_Nói lại.

_...

_...

_Hì hì,Thịnh.

_Tui biểu em đi ngủ,biết khuya rồi không,ngồi chàng ràng ở đây quài làm gì?

_Đợi xíu,em sắp xong rồi.

Ẻm miệt mài vẽ vời từ sáng tới giờ,

làm thân với cái ghế cái bàn.Lúc ăn cơm thằng hầu lạy cậu muốn dập đầu mà cậu hổng chịu ra,đợi tới khi anh yêu vác roi vào mới lủi thủi bỏ lại giá màu yêu dấu.

Đó là Khang,Mai Phúc An Khang.Em nhỏ này là cục cưng của dòng họ Mai danh tiếng,mà nó bướng lắm đa.

_Mười lăm phút nữa tui đánh răng xong mà em còn không đi ngủ thì đừng có trách tui.-Anh Thịnh đe,"hừ" một tiếng mới quay ra ngoài.

_Dạ.

Ẻm "dạ" một hơi rõ dài,nhưng rồi cũng ngồi lỳ ở đó.Cái danh xưng thêm miếng uy tín rồi đó nghen.

_Khang ngủ chưa em?

_Dạ?

Có thể nói là ngoan đột xuất không phải lúc nào cũng nên,như lúc này...

Anh Thịnh mở cửa bước vào,vậy mà đứa nào đấy không biết trời cao đất đày mà trả lời ngọt xớt.Bản lĩnh em đủ để chiến trận rồi đấy.

_...

_...

_Ơ,hihi Thịnh...-Em Khang vừa nhận ra chữ "dạ" kia đã chứng minh cho việc mình lỳ lợm bám cứng ngắc cái ghế,đành rụt rè cười lấy lòng.

Ở cái thế hèn người thanh cao cũng tự khắc hèn.

_Nãy tôi bảo em như thế nào mà giờ này còn thức?Ăn đòn mới nghe lời hả?

_Anh từ từ,Khang dọn mà...

_Đi ngủ lẹ,mai tôi tính sổ với em.

_...

Thà ngày mai anh đánh luôn,chứ bây giờ anh doạ làm sao em ngủ cho đặng đây đa?

Khuôn mặt xinh đẹp bị đe doạ làm trở nên tội hơn.Anh Thịnh nhìn thì buồn cười,xoa đầu đứa nhỏ một cái.

Rồi hối nó nhanh chóng đi ngủ.

Lần đầu em gặp anh người yêu dữ như chằn này là năm Khang mới mười tám.Cái tuổi của mấy công tử bột hay oang oang rằng mình tài giỏi.

Em Khang cũng chẳng có gì xa lạ,chỉ là em giống bò hơn đám chân yếu tay mềm kia thôi.

_Bà ơi cậu Thịnh tới rồi ạ.

_Ừ rồi.

_Thưa bác.

_Thịnh.

_Bác tìm con ạ?

_Ngày mai con về nước đúng hông?

_Dạ bác.

_Cho bác gửi thằng Khang con bác theo về với con được không?

_Em,em sống không tốt ạ?

_Ừm...nếu con không thích thì không sao đâu.Thằng đó nó bướng bỉnh quá bác dạy nó không đặng ấy mà.

_Nếu bác nhờ con thì con xin nhận ạ.

_Thiệt sao?Bác cảm ơn con nha.

_Dạ.

Ngày về nước,em Khang lẽo đẽo theo sau anh Thịnh.Dòm bộ dạng uất ức mà không dám thốt thành tiếng cũng khiến anh bật cười.

Chuyện trước ngày đi.

_Khang.

_Cái gì?Muốn tìm mẹ tui thì đi hỏi đám hầu,đừng có tự tiện xông vào đây ra oai nghe chưa?

Anh Thịnh vừa mới bước vào đã bị thằng nhóc con phủ đầu,thầm hiểu rõ vì sao bác dạy nó không đặng.

_Tôi tìm cậu,quả là như lời mẹ cậu nói.

_Gì cơ?Xông vào phòng người ta rồi nói điên nói khùng vậy á hả?

_Ăn nói cẩn thẩn,tôi vẫn là người lớn so với cậu đấy.

_Thì sao?Anh đang ra quyền nói uy hay chứng minh mình già hơi tui?

_...

_Anh kiếm tui chuyện gì?

_Ngày mai cậu sẽ về nước.

_Về đâu?Xàm à?Có điên thì uống nhiều thuốc vô.

Cậu Thịnh đút tay vào túi quần,ôn tồn nói.

_Tôi nói ngày mai cậu sẽ về An Nam với tôi,bác gái giao cậu cho tôi rồi.

_Anh nghĩ nói điều đó sẽ làm tui sợ hơn á hả?-Cậu nhỏ như danh tiếng đồn đại,chẳng sợ trời sợ đất chi hết.

Còn nhởn nhơ lấy ra một điếu xì gà.

_...

_Bộ anh nghĩ tui sẽ nghe anh nói hen?

_...-Cậu Thịnh không trả lời,chậm rãi bước ra ngoài.Lúc quay vào đã cầm theo một cành trúc mỏng tanh.

_Bỏ điếu thuốc xuống.

_..Khôn-

CHÁT

Khang vừa lên tiếng chống chế liền bị một roi của anh Thịnh quất ngang đùi.Chiếc quần đùi chẳng che chắn được gì.Làm cho lằn roi hiện rõ trên da trắng nõn.Khang xoa lấy xoa để,

hoảng hồn mà dập điếu thuốc.

_Qua giường nằm.

_...

CHÁT

_Qua giường nằm.

Anh gằn từng chữ.Thằng nhóc nào đó mới lỳ lợm ban nãy ăn ngay hai chưởng ngoan hơn hẳn.Lết qua giường ngay.

_Cậu nói coi sao tôi đánh cậu?

_...Sao tui biết?

_...

CHÁT

_A!

_Một là nói,hai là tôi đánh cậu xỉu rồi vác lên bệnh viện lớn luôn.

CHÁT

_A đau!Nhẹ...

CHÁT

_Tui,tui nói mà!Tui hỗn với anh,tui hút thuốc.

_Còn nữa.

_Còn gì?!

CHÁT

_Tôi nói cậu nhỏ hơn tôi sáu tuổi!

CHÁT

_Ưm,hức!Dạ em hỗn với anh,hút thuốc!

_Giỏi.Mấy roi?

_Còn đánh nữa hả?!

CHÁT

_Ưm!mười,mười roi.

_Được,đếm cho lớn tiếng,để tôi đếm là hồi không biết đến mấy đâu đấy.

CHÁT

_Hức!Một.

CHÁT CHÁT

_..Hai..ba..hức!

CHÁT

CHÁT

_...

_Cậu không đếm tôi không tính.

_Gì?!!

CHÁT

_Ưm!!Sáu!

CHÁT

_Tôi nói không tính.

CHÁT

_Bốn,bốn...

CHÁT CHÁT

_Năm,sáu...

CHÁT

_...

CHÁT

CHÁT

_...

CHÁT

_Đánh tiếp,cậu không đếm.

_Hả gì nữa?!!

_Đếm!

CHÁT

_Bảy,bảy...

CHÁT CHÁT

_Tám,chín...hức.

CHÁT!

_Aaa,mười!

_Quỳ dậy.

Ẻm cũng nghe lời lồm cồm quỳ lên,bị đánh một trận ngoan hẳn ra.

_...

_Không biết mở miệng hả?

_...Tui xin lỗi.

_Một trận chưa đủ nhỉ?

_Em xin lỗi.

_Lần sau để ý cho kĩ mình nói cái gì,nhờ miệng mồm mà ăn đòn thêm mấy roi oan uổng đấy.

_...Hức.

Đó là lần đầu tiên cậu Khang nhận ra được con người kia đáng sợ đến chừng nào.Từ đó mà trông em đỡ lớn miệng hẳn.Nhưng mà,cái gì cũng có thời hạn của nó...

Một lần khác.

_Thắp cái đèn lên,em muốn hư mắt hả?

_Có cái đèn cũng lằng nhằng.

_Nói lớn lên.

_...

_Thầy giáo mới đến đây.

_Hả gì??

_Thầy đến đây nói về chuyện học của em đấy.Học bài chưa?

_...-Cậu nhỏ lặng lẽ lấy từ trong tủ ra mấy cuốn tập,nhìn điệu dạng là biết không học được gì rồi đó đa.

_Cho em cơ hội,nói thật tôi nương tay.

_...Em,thuộc chút chút.

_Chút chút là bao nhiêu?

_...Nửa trang.

_Thiệt hông?

_...Thiệt.

_Đọc.

_...

_Thế sự hồi đầu dĩ nhất không,

_...Giang,...giang sơn..

_...

_Giang sơn...,nhất thông?

Ủa em?Em bị khờ hả đa?Em đọc cái chi đó,chọc anh hả?

_ Nửa trang của em đây đó hen?

_..Hì hì.

_Dám cười lành nữa hả?Em gan thiệt ha,lên giường nằm.

Cậu nhỏ mặt mũi thiu như cơm chiều,ăn đòn mà,mấy ai cam cho đặng?Có thể nói là lết chậm nhất có thể tới giường,mà nhờ cũng nhờ thói lề mề mông được khuyến mãi thêm hai cây,sướng chưaaaa.

Anh Thịnh lấy ra cây thước gỗ dài trên tủ,cậu nhỏ nào đó đang rầu thúi ruột mà anh còn thử thước "vun vút",anh chọc em đứng tim hay gì?

_Mấy cây?

_...

Bốp

_Ơ,nói không trả lời trả vốn vậy đa?

_..Hai.

BỐP

Giỡn à?Thèm đòn lắm à?

_Aa!

_Mấy cây?

_Hức,dạ..năm.

Bốp

_Lần cuối,tui không có giỡn mặt với em đâu nghen Khang.Mấy?

_Dạ,...mười.

_Rồi cho em mười luôn.

Bốp

Bốp

Bốp bốp

_Hức.

Bốp

_Đau,nhẹ nhẹ.

Bốp

_Nói bao nhiêu lần phải học hành chăm chỉ,vậy mà không nghe,em gan lắm.

Bốp

_Hức!

_Đau...

_Ngồi dậy.

Cậu nhỏ lật đật ngồi lên,mông ê ẩm làm cậu nhíu mày nhíu mặt.Anh Thịnh nhịn cười được cả đấy,anh hay thật!

_Tui cho em nợ ba cây,lần sau còn tội này là đánh gấp mười lần nghe không?

_Dạ nghe.

Mặt như mèo vậy,vậy mà không hiểu cái tánh hống ha hống hách lấy ở đâu ra.

_Ấm ức cái gì?

_...Anh quánh em...hức...

_Rồi rồi,nằm xuống đây anh xoa mông cho,cũng có quánh oan đâu.-Rốt cuộc vẫn phải nuông chiều cái đứa nhóc này,nhiều khi nhìn cũng cưng cưng,lỳ thì ăn đòn thôi,không hết thương đâu,mốt em khỏi rầu chi vụ đấy.

---------------

_Ăn cho đàng hoàng,không phải vì bị đánh mà nhơi cơm nghe chưa Khang?

_...Thịnh ơi,ăn ngoan có được "ân xá" hông?

Nghe em nói mà anh nhịn cười,cậu nhỏ này bị khờ thiệt đó hen.

_Có.

_Thiệt hả?

_Ừm,đánh xong được "yêu thương".

Huề vốn dữ vậy anh?Chứ bình thường đánh em hồi anh quăng một góc hả?

_Cái gì?Ít nhất cũng phải bớt mấy roi cho em chứ?!

_Tôi biểu em ăn cho lẹ,nhơi nhơi tôi nọc thêm tội ra đánh đấy.

_Ăn xong lên phản nằm.

Anh Thịnh ơi,anh tinh tế lên chút anh nghen.Anh đợi em ăn xong anh nói cũng được mà.Nhờ anh em nhơi lâu hơn đó!

Cậu nhỏ yên vị nhưng không miếng yên tâm kia đang tài tình van xin trong lòng.Thức trễ có chút mà anh xách roi mây ra đánh,khó tánh quá em trốn về nước đó nghen anh.

Bốp

_Nằm mà xà quần xà quần,

muốn mấy cây oan nữa mới chịu yên hả?

_Đau!Có ai như anh đâu,đánh người yêu như đánh gia đinh vậy đó đa!

_Tui mà đánh em như đánh gia đinh thì em không có cửa thở luôn chứ ở đó mà than.

Cây roi chỉ là để hù em thôi,

anh đánh bằng thước,khỏi la làng.

_Nằm yên nghe chưa?Cái tật nói bao nhiêu lần không bỏ.

_Mấy cây?

_Em hổng biết.

_Vậy đánh cho gãy cây thì thôi.

_Ơ!

_Ơ a gì,em không biết thì tui nói cho em,phàn nàn chuyện chi nữa đa?

_Anh...

_Nói.

_Năm cây được hông?

_...Nói sao cho dễ nghe đi anh suy nghĩ lại.

Cậu nhỏ bất bình,rất bất bình.Nếu cậu to lớn hơn thì anh bẹp dí dưới tay cậu rồi hen!

_Anh Thịnh,năm cây thôi được không ạ?

_Được.-Anh cười thầm,xoa lên tóc cậu nhỏ đang ủ rủ vì vẫn bị đòn sau một hồi thương lượng kia.Nhìn là biết cậu Khang không cam rồi.

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Anh Thịnh vứt cây thước sang một góc,nhẹ nhàng ôm lấy đứa nhỏ đáng yêu kia ngồi dậy.

_Đi ra đừng có chạm vào em.

_Nè tại ai hả nhỏ?Tin tui quánh thêm chập nữa hông?

Ảnh ghẹo,nhưng mà Khang tức muốn xì khói.Anh chờ đi,sẽ có ngày cậu nhỏ vùng lên "chống giặc" anh Thịnh cho xem!

-------------------------------------------------

Ngày 18 tháng 4 năm 2025,22:22

Kiểu chương này khá là hợp ý tui,tui thích cặp Thịnh-Khang nhất ớ,mí pà có thích hong

Có ai đọc mà biết tui đã sửa hong?
 
Dạ Lòng Đay Say
4.Sao nay khó ở vậy Khanh?


Em Xíu từ hửng sáng đã thức giấc,nhưng chẳng chịu ra ngoài hóng mát gì hết trơn.Tới bữa còn phải thằng hầu cơm bưng tận miệng,cuối cùng vẫn là không chịu đi đâu.

Hên cho em là hôm nay anh Hai đi vắng,chứ mà thấy đứa nhỏ như vậy thảo nào cũng cho em một chập ra trò cho xem.

_Cậu ơi cậu.

_Cái gì?

_Cậu ăn miếng cơm đi cậu.

_Không,cút ra ngoài.

_Cậu không ăn là không hết-

_Tao kêu mày cút,điếc hả?!

_...Dạ con đi,nhưng mà cậu nhớ ăn nha cậu.

Thằng Đất cũng mệt với cậu nó,

lâu lâu cái nổi khó ở vậy á,chả ai làm gì.

_Thưa cậu Văn mới tới.

_Ừ.

_Cậu ơi,cậu,cậu khoan hẳn vô buồng cậu Út con nghen cậu.

_Cái gì vậy?

_Dạ,cậu con đang hổng vui trong người,cậu vô trỏng con sợ cậu phiền lòng.

Nói thẳng ra là tới mùa trái tính trái nết.

_Để tao vô coi.

Rõ là nó khuyên cậu không nghe,một hồi giận thật cậu Văn đừng trách nó nghen.

_Xíu ơi.

Nghe tiếng Bự gọi,em xoay người nhìn anh,nhưng khuôn mặt buồn bã kia hổng che giấu được,lộ hết trơn.

_...

_Xíu sao vậy?Không khoẻ hả em?

_Hông có.

_Chớ sao Xíu không ăn cơm?

_Em không muốn ăn.

_Nay Xíu khó ở rồi hen?

_...

Anh vòng tay qua eo em nhỏ,

nhẹ nhàng ôm em giấu sâu trong lòng mình.Đôi má ửng một màu hồng nhạt như cái ngại ngùng của mấy nàng mới lớn.

Cậu Văn nhìn mâm cơm nguội lạnh,lại nhìn về đứa nhỏ đang làm trận làm thượng trong lòng

mà tự nhiên cảm thấy khó hiểu.

_Đất.

_Dạ cậu kêu con.-Nó từ bên ngoài chạy vào,thật chất nó đứng nom ngoài cửa buồng ấy,nó hóng xem lúc nào giúp được cậu Văn là nó xông vô liền.Như lúc này nè.

_Hâm nóng cơm lại.

_Dạ.

Để nó cầm mâm cơm khép cửa ra ngoài anh mới buông em ra một chút.Mặt mày cũng hơi đổi sắc.

_Ăn miếng cơm đi em.-Anh gắp một đũa cơm dâng đến miệng đứa nhỏ.

_Em không ăn.

_Ăn một miếng thôi em,không ăn đói rồi sao?

_...

_Xíu ngoan nào,ăn một miếng rồi thôi hen?

_...

_Khanh.

_...

_Tôi biểu em ăn cơm.-Cậu Văn trầm giọng,nâng cao chén cơm đưa đến gần miệng người yêu.

Lúc này em nhỏ mới chịu xoay lại nhìn anh một cái,rồi bất đắc dĩ há miệng "um" một đũa cơm.

Anh Văn tuy hiền lành nhưng nghiêm khắc cũng ngang ngửa anh Hai,chắc được cái chiều em Xíu hơn một xíu.

Nhiều xíu.

_Sao ngưng rồi?

_Em không ăn nữa.

_...

_Lúc nãy anh nói ăn một đũa mà?

_Em không ngoan,anh nói câu đó với Xíu chứ đâu có nói với Khanh?

_...-"Khanh" khẽ bưng chén cơm lên,chầm chậm ăn từng đũa một.

Xíu là một "sản phẩm" hoàn hảo nhờ anh Hai đào tạo ra.Tuyệt đối bữa cơm phải nhai nuốt cho lẹ,nói chuyện hổng có thói la làng với người lớn.Nhưng mà..."sản phẩm hoàn hảo" làm gì có trên đời?Cái gì cũng phải có lỗi trục trặc của nó.

_Em ăn xong chưa?

_Rồi.

_...

_Dạ em ăn xong rồi.

Thằng Đất bẽn lẽn vào dọn mâm cơm ra,không khí lạnh toát xung quanh căn buồng làm nó phải ớn lạnh.Cánh cửa đóng lại...

Đầu Khanh sẽ nổ ra.

_Khanh.

_Dạ.

_Nằm sấp xuống đó.-Anh Văn đứng lên,lòng vòng tìm cây thước gỗ quen thuộc trong hốc tủ.

_...

_Sao chưa nằm xuống nữa?Đợi bị đánh cho nằm luôn hả?

Khanh nhìn anh,rồi lại lủi thủi nằm sấp xuống giường...

Văn nhịp nhịp cây thước trên mông em.Anh ơi đánh không đánh,anh nhấp nhấp vậy làm chi?

_Sao Khanh bị đòn?

_...

_Hửm?

_...

_Anh đang hỏi.

_...

Bốp

_..Biếng ăn.

Bốp

_Ưm..

_Ai biếng ăn?

_Dạ Xíu.

_Còn gì nữa em?

_Không biết.

Bốp

_Dạ anh hỏi không trả lời.

_Ừ,mấy thước?

_...

_...

_...

Bốp!

_A!

Cũng cái tật người khác nói chuyện không trả lời trả vốn mà mỗi lần ăn đòn là cũng phải thêm năm mười thước vậy đó đa.

_Em...em không biết.

_Tôi đánh khi nào đã tay thì ngưng nhé?

_...Dạ,hức,một cây...

Hửm?Gan bé yêu này to nhỉ?

Bốp

_Nói lại.

_...Dạ một.

_Tôi không có giỡn với em.

_Anh hỏi em đánh bao nhiêu mà?!Hức!Em phải được trả lời theo ý mình chứ?Hức!

Nó vô lý mà nó hợp lý làm sao í ta?

Bốp!

_Ưm!

_Vậy tôi quyết định,đánh chừng nào gãy cây thì ngừng.

_...

Bốp!

_Hức,hông...,hức..

Bốp

_Không gì?Em nói trỗng với ai?Tôi nhỏ hơn em à?

_..Dạ không...

Anh xoa dọc theo tấm lưng em nhỏ,

ngăn cho cơn nấc hành hạ em.Hôm nay em sao thế?Có ai dựa em hông?

_Chứ sao?

_Dạ,năm.

_...

_Được,hức,hông anh?

_Ừ.

_...

Bốp

_Hức...

Bốp

Bốp

_Hức,đau..

Bốp

Bốp!

_A...

Bự bế em nhỏ ngồi dậy,ôm chặt trong lòng mình.

_Nín,nín nào.-Anh ân cần xoa lấy xoa để tấm lưng đã đẫm mồ hôi của em,

lại xót như có dao cắt ngang.

_Hức...

Đợi tiếng nấc bớt dần,anh mới hỏi chuyện.

_Rồi,nín chưa?

Gật.

_Xíu bị sao vậy?Kể Bự nghe?

_Xíu nói...anh đừng có la nha...

_Nói,có la hay không em cũng đâu được ý kiến.

_...Em mơ thấy anh lẽo đẽo theo nhỏ nào đó...

Phải là anh Hai thì đã bị đè xuống đập thêm một trận.Mơ mà đi giận người ta á?Có vô lý không trời ơi.

_Nín,anh vẫn ở đây với em mà?Anh có yêu ai khác đâu?Đúng hông Xíu?

-Lau đi đôi ba giọt nước trên gò má trắng hồng,anh chợt chạnh lòng.

Không phải vì buồn,vì em yêu của anh vì chuyện này mà buồn.Vậy mà anh không thèm hỏi rõ,đợi cho Xíu yêu nấc cả hồi mới dò chuyện.

Anh cố gắng an ủi cơ thể nhỏ nhắn đang nằm gọn trong lòng mình.Cố gồng mình để che giấu đi sự lo lắng đến cùng cực.Hơn đó,mình vừa đánh em vì dăm ba lỗi lầm không đáng trách?

Vội vàng đúng là cách để con người ta tạo ra những hàng động nông cạn nhất.

Có lẽ điều đó chưa từnh sai.Hồi đó,

bây giờ vẫn vậy.

_Nín đi em.

_...Anh có yêu em cả đời không?

_Có,anh yêu em,anh yêu cả đời.

Anh đặt lên môi em nhỏ một cái hôn an ủi,rồi lại xoa lưng,hôn trán...

Chuyện không tới đâu,anh chẳng biết an ủi.Có thể là một giấc mơ trong tiềm thất vì còn quá nhiều lo lắng.Chỉ sợ rằng đó là điềm báo của một ngày tươi xanh nhưng không còn hai cái tên Xíu và Bự.

-------------------------------------------------

Ngày 23 tháng 4 năm 2025,12:15

Nhiều khi bồng bột lại sanh ra con người nông nổi.

Đã sửa.Đã đóng mộc.
 
Dạ Lòng Đay Say
5.Đứa nhỏ mới lớn


Cái trưa hè nắng đổ,nực nội sẽ khiến con người ta trở nên nóng tánh.

Nhưng chắc chỉ có "bộ đồ lòng" anh Thịnh là lạnh tanh,mặt mày cũng lạnh theo.

Chuyện là em Khang không biết hôm nay ăn phải lá gan nào lớn lung lắm mà đi chơi từ sáng sớm không thấy lết về ăn trưa.Đợt này em Khang về thì chắc cũng nát người như chén cơm hay dầm cho bấy nhầy rồi.

_Khi nào thấy xe cậu Khang về thì chạy vô đây báo tao.

_Dạ cậu.

Dặn dò gia đinh xong anh cũng quay ngoắt vào trong.Chứ đứng hoài hồi sôi máu thì ai khiêng cho đặng.

Gia đinh chứ ai vào đây.

Từ ban mai sương sớm vừa tan,cho tới khi màu nắng đứng bóng,rồi lại nhường chỗ cho trời xanh ngã vàng,

vậy mà em nhỏ lỳ lợm vẫn chưa chịu về.Tới khi chính anh Thịnh mặt mũi hằm hằm ra ngoài hiên thì mới thấy thằng nhỏ trời thần lê la về nhà.Đứa hầu chở ẻm cũng phát mệt,cậu nó cứ ê a cái gì không biết.Nom giống chơi thuốc phiện lắm cơ.

_Cậu Khang đi đâu về đó?

_Ưm,Thịnh?Khang mới đi chơi về.

-Say bét nhè ra đi cà xiêng cà quẹo mà còn vậy đó.

Thịnh nghiêm mặt nhìn em nhỏ,rồi lại không một động tác thừa vác em về phòng.

_Thịnh ơi.

_...

_Thịnh ơi em nói nghe nè.

_...

_Thịnh ơi Thịnh.

_Nói.

_Hôm nay á,em thắng tụi kia được mười lon lận á.

_Sáng giờ em uống mấy lon?

_Sáng giờ hả?Một,hai,bốn...Hai kết à.

_"Hai kết à"?

_Dạ.

_Cậu Khang ăn gì chưa?

Gật

_Khang ăn rồi,Khang ăn nhiều mồi lắm.

_Khang ăn đòn không?

_Ngon hông Thịnh?

_Ngon.

+1 bằng chứng : "em bị khờ".

_Dạ ăn.

Ôi tội nghiệp.

_Nằm sấp xuống đó.

_Thịnh ơi sao ăn mà nằm dợ Thịnh?Cha má nói ăn là phải ngồi cho đàng hoàng hẳn hoi mà?

_Nằm ăn ngon hơn.

_Vậy ạ?

_Ừ,nằm sấp xuống.

Thằng nhỏ khờ khạo chăm chăm

nghe lời,nằm xuống ngoan ngoãn như đứa con nít.Nhưng nó vẫn còn ngáo ngơ vì chưa biết mình sắp làm mồi ngon cho con cọp.

Cọp đực.

Anh Thịnh ra hộc tủ lấy vào cây thước gỗ chuyên dùng để "trị giặc",

thước mỏng dài,truyền từ đời ông cố nội nhà Thanh.Chắc như đinh đóng cột.

Mà xem thì không nói,đằng này còn đập xuống nền thử độ cứng làm em nhỏ giật mình tỉnh cả rượu.Quay qua thấy anh mân mê cây thước là định trèo xuống giường ngay.

Bốp

_Nằm yên chưa?

_Đau...

_Mau nước mắt quá ha,lúc trốn ra ngoài đâu thấy cảnh này đâu.

_Hức,anh Thịnh...

_Nói.

_Thịnh đánh nhiều hông...?

_Em biết em mấy tội không?

_Hức,Khang trốn đi chơi không xin phép,Khang uống hai kết.Có nhiêu đâu...

_Ừ không có bao nhiêu hết,tôi đánh năm chục?

_Nhiều quá dợ...

_Chứ muốn sao?

_Ít,ít thôi được,hức,hông anh...?

_Ít ít?

_Hức,hai mươi,à không,ba mươi,hức,

được hông Thịnh?

_...Nói sao nghe lọt tai tôi suy nghĩ lại.

_Hức,anh Thịnh "ân xá" cho Khang ba mươi thước nha...

_Dạ thưa đâu?

_Hức,nói cỡ đó còn làm khó người ta...

Bốp!

_Cái mạng em đang nằm trong tay tôi đó,tôi có đánh gãy cái cây này em cũng không được ý kiến chứ ở đó mà nói chuyện kiểu này.Không nói được đàng hoàng thì tôi đánh năm mươi cho chẵn.

_Huhu Thịnh ơi em xin lỗi,huhu em hổng cố ý,huhu...

_Nói như thế nào?

_...

_...

Anh Thịnh cực kì dị ứng với mấy đứa khóc nháo.Đó giờ gia đinh nhà này bị cậu đánh chết lên chết xuống cũng chưa bao giờ giãy lên hay than khóc.

Hay cả em út bị đòn cũng hiếm khi thấy cảnh nháo nhào la làng la xóm lên.

Trường hợp đặc biệt cần được đặc cách.

_Hức,hức,em,hức,hức,em...

Khang nói hổng ra hơi.Cố gắng nuốt nghẹn đi mấy giọt nước mắt để biện minh cho mình,tiếc là hổng đặng.

Anh Thịnh thấy vậy cũng không hối thúc,lấy tay xoa an ủi tấm lưng nhỏ đang nức nở,vừa thương vừa giận.

Thương vì nó là bồ mình,giận vì nó không thương bồ mình.

_Bình tĩnh,uống miếng nước rồi nói.

_Hức,em,anh Thịnh bớt mấy cây cho Khang...hức...nha anh...?

_Được,nằm lại đàng hoàng.

_Hức...

Bốp

Bốp

Bốp

_Hức,đau...

Bốp

Bốp

Bốp

_Lần sau có uống thì tự nhớ mà biết kìm chế lại,bia rượu với nước lã không có giống nhau đâu nha Khang.

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

_Hức,dạ nghe...

Bốp

Bốp!

Bốp!

Bốp!

Bốp!

_Hức,anh Thịnh ơi...hức,cho,Khang,

hức,nghỉ xíu...

Thịnh không nói gì ngồi xuống bên cạnh em nhỏ,sớm đã buông cây thước bỏ ra một góc.Anh cởi cái quần của em,màu đỏ ửng hồng trải dài khắp mông,nom mà tội lắm đa.Rồi ảnh với tay tìm chai dầu trên đầu giường xức cho Khang,còn nhẹ nhàng thổi sợ em yêu đau.Anh thương Khang vậy đó,chớ Khang đâu có thương người yêu anh?

_Anh,hức,anh Thịnh tha cho Khang ạ...?

_Không có tha,cái đó để dành lần sau tui đánh tiếp.

_Hức...

_Không ngoan gì hết,biết bụng dạ mình yếu mà cứ uống cắm đầu.Em đợi ngày tôi hốt xác về mới vừa lòng à?

_Hức..,em,hức,em xin lỗi...

_Còn như vậy nữa là tôi nhốt khỏi cho đi đâu luôn nghen Khang?

_..Hức,dạ...

_Anh,hức,Thịnh ơi...

_Hửm?

_Ôm,hức,...

_Nghe không lọt tai.

_Hức,dạ,hức,anh Thịnh ôm em...

Từ ngày hốt nhỏ này về anh tập được tánh nhịn cười,sợ em nhỏ bị quê,bị tủi,ẻm khờ,bị khờ thiệt,nhưng mà khờ biết làm ảnh thương,thôi vậy cũng đủ rồi.

Anh Thịnh ôm em nhỏ vào lòng,nom mới để ý em chẳng lớn tướng như mấy thằng nhóc khác,chỉ vừa đủ cao,vừa đủ ôm,vừa đủ đáng yêu.Tiếc cái tánh lỳ của ẻm ăn đứt cả thảy,làm anh cũng mệt mỏi nhiều phen.

Cho nên trên tiêu chí thì cho nó ăn đòn mà lớn cũng không quá đáng.

Em gục đầu trong lòng người yêu,ôm cứng ngắc anh mà thở phì phì.Anh Thịnh thì lại mềm lòng,không nỡ gỡ em ra dù mỏi.Vậy là ôm cả tối,thâu đêm,suốt sáng.

Nhưng ngược lại thì anh ngủ hổng có đặng.

_Ưm...ui đụ mẹ hú hồn!-Khang mơ mơ màng màng mở mắt,lại đúng về phía anh Thịnh ngồi ghế đối diện mình.

_Cẩn thận cái miệng.

_Anh,sao,sao anh ngồi ở đây dợ?

_Tại em mà tui ngủ không được.

_Gì vậy trời,đổ thừa à?Tui làm gì anh?

_Thèm đòn nữa hả?

_...

_Nhờ ơn cha má để lại mà tui vớ phải thằng nhỏ nào đó đêm qua ói hai ba chập,sốt lên sốt xuống,rồi khóc tu tu.Ngoài lúc bị đòn ra chắc em không biết gì đâu hen.

_Xời!Đương nhiên.

_Ừa,em mà biết là tui quánh em mềm mình rồi.

_...

Khang nhìn anh người yêu một lúc,

trưng cái mặt đáng yêu làm nũng.

Ẻm còn nắm tay anh nịnh nọt,bàn tay có chút xíu xiu,mềm mềm như tay em bé.

_Ưm,Khang xin lỗi.

_Yêu em tôi còn thấy mình già đi mấy tuổi.

_Khanh hứa sau này Khang không uống như vậy nữa.

_Chắc không?

_...Hông ấy hứa một nửa hoi được hông anh?

Yêu em làm cuộc đời anh gắn liền với chữ "ủa",ủa em,khờ cũng biến hoá rồi hả?

_Có vụ hứa một nửa nữa sao?

Gật

_Vậy chuyện gì sẽ xảy ra nếu em không thực hiện được một nửa đó?

_Ưm...thì,thì anh muốn làm gì cũng được.

_Thiệt không?

_...

_...

_Hông.

?????Đó thấy chưa,ăn đòn bao nhiêu chập mà cứ ghẹo gan anh miết.

_Cây roi đâu rồi.

_Em hứa,hứa,hứa thiệt ạ!

Vậy đó,vậy mới chịu nghe lời đó.Em sợ roi thước chứ đâu có sợ anh,vờn là đằng khác nữa à.

-------------------------------------------------

Ngày 26 tháng 4 năm 2025,20:43

Chưa có sửa đou
 
Dạ Lòng Đay Say
6.Thịnh hổng có hiền


Chiều dần buông sau ban trưa đổ lửa trên những mái ngói đỏ,là hơi nóng khi trưa còn hắt ra từ bức tường gạch.Không khí quánh lại,chẳng có lấy nhiều cơn gió thổi.Bên hiên,tiếng ve cứ rền từng đợt,chát chúa và kéo dài...

Mặt trời chậm lại,lặn sau những mái nhà cũ kỹ.Bầu trời ngã màu cam phai,thin thít như đọng căng thẳng trong lòng cậu Út bấy giờ.

_Thuộc chưa Út?-Giọng anh Thịnh trầm thấp,nhịp nhịp ngón tay lên bàn,làm thêm phần quỷ dị.

_Ơ,em sắp thuộc rồi,anh Hai đợi em xíu.

Từ hồi sáng anh Thịnh đã kêu học cho thuộc bài đặng anh khảo.Mà cậu Út lười,cậu hổng chịu học mà la cà đi đây đi đó.Anh Bự có biết hông?Hông,ẻm nhân cơ hội lúc ảnh đi học việc mà lười biếng đó chớ.

_Tao không có rảnh mà ngồi đây nhơi nhơi với mày quài đâu nha Út.Thuộc không thuộc thì nói lẹ tao đánh luôn một chập.

_Dạ thuộc,dạ thuộc rồi!-Cậu Út bị dọa roi,giật mình mà trả lời qua loa.

_Trả bài.

_Ưm...Anh Hai cho em nhớ xíu..

_...

_Bước tới..Đèo Ngang bóng xế...chiều.

_"Xế chiều"?

_...Bước tới Đèo Ngang bóng xế chiều.

_Anh hỏi lại,"chiều" hả?

_Nó,nó cũng là chiều mà anh...

_Đợi tao đập cho mấy cây mới đàng hoàng hả?

_...Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà

Cỏ cây chen đá,lá chen hoa

Lom khom dưới núi "chiều" vài chú

_Sai.

_Ưm,lom khom dưới "vách" tiều vài "bác".

_Mày chọc điên tao hả?

_Hông,dạ hông có,anh Hai cho em nhìn lại đi.

Thịnh đẩy cuốn tập sang cho em nhỏ.

Nóng máu nhìn em trai sắp xỉu tới nơi vì gấp.

_Xong chưa?

_Dạ rồi.

_Đọc.

_...

_Sao không đọc?

_Em đang nhớ,từ từ...

Anh Thịnh nổi cáu đem cây thước gỗ để dưới chân ghế nãy giờ đập lên bàn,Út giật mình,nhìn cây thước mà nuốt khan.

_Cho mày năm giây.

_Khoan anh Hai,đợi em...

_Bước tới Đèo Ngang bóng xế chiều,ủa lộn,tà

Cỏ cây chen đá,lá chen hoa

Lom khom...ưm,dưới núi tiều vài chú

Lác đác bên sông,chợ mấy nhà

_...

_Tiếp.

_Em..em chưa học đến...

Cây thước vừa được em kích hoạt thành công với mã khóa "chọc điên tao hả".Thịnh cầm cây thước,nổi máu điên nhìn cậu Út.

_Mày lên đó nằm.

_Ưm,anh Hai,cho em năm phút thôi anh.

_Nãy giờ mày hứa mấy lần năm phút rồi?Hồi sáng tao có dặn học bài không mà giờ này khảo là cà lật cà xụi?

_...Anh Hai...cho em...

_Nằm.

Thấy không thương lượng được chi hết,cậu Út đành nằm sấp xuống giường.Chiếc giường thân yêu này dám thông đồng với anh Hai cơ đấy.

Anh Hai nhịp cây thước trên mông em trai,nghiêm giọng mắng mỏ.

_Mày với thằng Khang ăn cái gì mà lỳ giống nhau vậy hả?

_Anh Hai với Bự ăn cái gì mà đánh em quài dợ?

Chát

_A!

_Trả treo.

Ít ra thì em nói cũng đúng.Ý là ảnh công nhận nhưng mà cái tật trả treo giống nhỏ Khang là quánh cho bỏ ghét vậy á.

_Mấy cây?

_...

Chát

_A,huhu!

_Trả lời,tao không có giỡn mặt với mày đâu nha Út.

_Dạ,hức,dạ mười,được hông anh...?

_Tội gì thì khai ra.

_Dạ em...em không học bài,không nghe anh dặn.

_Còn nữa.

_...Còn gì cơ...

_Tội lề mề,nãy mày hứa sáu lần năm phút.Một lần hai cây.

_Huhu,anh Hai,...

_Không học bài,không nghe lời mỗi tội tao đánh năm cây,có kiện cáo gì không?

_Hức,dạ,hức,có..

Chát

_Huhu,dạ hông,..

Ủa ngộ vậy trời?Anh hỏi "có kiện cáo gì không" mà em bảo có thì đánh em?Mốt không như thế nhớ!Không cho ý kiến thì không hỏi kiểu đó nhớ!

Ánh chiều rọi xiên qua khung cửa sổ,nhuộm vàng nhạt lên tấm rèm màu trắng tinh.Gió chiều không dữ,

chỉ đủ làm lây động mấy trang tập bỏ ngỏ trên bàn.Vậy mà cái mát hiu hiu ấy không đủ xoa dịu trái tim sắp

nhảy ra đến nơi của em Xíu,anh Khanh.

Chát..chát..chát

_Huhu đau,hức...

Chát..chát..chát..chát..chát

_..Hức..

Chát..chát..chát..chát..chát..chát

_Huhu,đau,tha,hức,cho em..

Chát..chát..chát..chát..chát..chát!

_Huhu đau mà...

Chát!

_Ưm,hức,hức.

CHÁT

_Hức,...

_Ngồi dậy.

_Hức,anh Hai,hức,Út,hức,em xin lỗi,hức...

_Uống miếng nước đi.Lát tao vẫn khảo bài,liệu mà học.

Mồ hôi lấm lem trải đầy trán vàng trán ngọc của cậu Út,em nhỏ tùy tiện quệt đại một đường,nom tội lắm.

_Hức,hức...

Xíu lồm cồm ngồi dậy,bàn tay chống xuống nệm giường còn ấm ấm.Từng bước chân em chậm chạp lê đến bàn học,đôi chân trần ngọc ngà dẫm lên nền gạch bông lành lạnh khiến da thịt nhói lên thêm chút.Bóng chiều

tà chèn qua khung cửa sổ,nhuộm cho mặt bàn màu nắng dài,vàng hoe.Bên cạnh là cuốn tập đầy chữ như mối thù vạn kiếp của em.

Ghế gỗ ken két khi em kéo ra.Tấm lưng mảnh khảnh khẽ run một nhịp rồi cố gắng ngồi cho ngay ngắn.Làm em trai anh Thịnh nhiều khi cũng cực em hen?Thương em Xíu quá trời quá đất.

_Anh Hai ơi em đói...

_Xuống nhà ăn cơm rồi lên học tiếp.

Anh ơi không ấy mình thư thư cho em đi,chứ anh như vậy em sống như bị khủng bố vậy á đa.

Tao như vại là đã thư cho mài ròi,

cúm đòi hỏi.

Sau bữa cơm,không khí lại trĩu xuống trong căn phòng nhỏ,ánh đèn bên góc bàn tỏ rõ như động viên cậu Út ráng học cho xong.Đằng sau lưng em,tiếng ghế mộc của anh Hai vẫn im lìm,như chẳng có động đậy gì.

Không còn tiếng thước,cũng không còn tiếng khóc,chỉ còn tiếng gió thổi nhẹ nhẹ phất phơ trang tập.Mỗi phút là mỗi lần em sợ.

_Út học thuộc chưa?

_..Dạ..sắp..

_"Sắp" là sao,thuộc hay chưa nói rõ.-Anh Thịnh chau mày,tỏ vẻ khó hiểu.

_Dạ cũng thuộc.

_Thuộc tới đâu trả tới đó.

Mà anh nói vậy,em không thuộc hết bài anh có quánh nữa hông dợ?

_Đọc tiếp hay đọc lại ạ?

_Đọc lại.

_Bước tới Đèo Ngang,bóng xế tà

Cỏ cây chen đá,lá chen hoa

Lom khom dưới núi,tiều vài chú

Lác đác bên sông,chợ mấy nhà

Nhớ nước đau lòng con quốc quốc

Thương nhà mỏi miệng cái gia gia

_Em,em hết thuộc rồi.

_Mai anh trả tiếp,giờ nằm lên giường anh bôi thuốc cho.

Đèn mờ lập loè chiếu vào giường trắng,lại chiếu sâu vào tâm tình đỡ hồi nặng trĩu và căng thẳng của em nhỏ.

Cha má hay ghê,không biết làm sao mà sanh đứa nhỏ y xì đúc bé bướng của anh Thịnh.Bởi,theo lời anh thì nhờ mấy đứa này mà anh lên cơ tay,riết người ta nhìn anh như gặp ông kẹ.Anh đẹp trai,phong độ lắm chứ bộ.Tại tụi nó cứ làm anh nặng hơi mỏi cổ thành ra dữ đó đa.

"Ăn cơm đi con,không ăn cậu Thịnh bắt đó nghe chưa?"

_Không biết kiếp trước tao mắc nợ chi ai mà bây giờ toàn gặp mấy đứa lỳ lỳ như mày với thằng Khang thôi.-

Anh vừa xức thuốc vừa tâm tình mắng mỏ.

_Em cũng có muốn đâu,anh dữ gần chết.

Anh Thịnh nghe không lọt tai là đét mông em nhỏ cái "bép".

_A!

_Liệu cái miệng mày à.

Xíu bĩu môi,gục sâu vào gối mềm.

_Út.

_Dạ?

_Thằng Văn có thương em không?

_Sao anh Hai hỏi vậy dợ?

_Hỏi để biết,nó không thương em tao tao bụp nó luôn.

_Hì hì,anh khỏi lo,Bự đâu có dữ như anh-á!-Nói chưa hết câu là cái "bép" đáp xuống mông liền.

_Ừm,vậy tao nên lôi nó đánh tội bao che,nhỏ đến lớn tật này không thấy bỏ ha.

Ơ?Người ta chiều bồ người ta mà đòi "can thiệp",xớ,anh khùm rồi!

-------------------------------------------------

Ngày 3 tháng 5 năm 2025,22:06

"Bóc"-đánh dấu đã sửa.
 
Dạ Lòng Đay Say
NT 1:Tình yêu Bự to


Cậu Thế Văn vốn là một người hiền lành,phải nói cậu không hay tức giận người ăn kẻ ở làm sai.Cũng hông muốn nghiêm khắc nhiều với em nhỏ như anh Hai.Nhiều lúc còn bao che cho dăm ba tội của em nữa mà.

Nhưng mà ảnh ghét sự ghen tuông,ý là hổng biết ngọn ngành chi hết mà bô bô nổi nóng.

Vậy mà trong một lần đi du học,năm em mười lăm,anh mười bảy.

_Xíu,dậy đi em.

_Ưm..một chút..nữa.

_Dậy,trễ học bây giờ.-Bự vỗ mông lay lay em nhỏ dậy.

_Ưm...

_Bự ơi Bự đánh răng cho em đi.

_Lớn rồi còn nhõng nhẽo.-Anh càu nhàu.

Cái danh đẹp trai của Bự lợi hại lắm đấy nhá!Qua đến đây biết bao nhiêu nàng để ý đến anh lận chứ không vừa gì ai đâu nghen!

_Hi there.

(Chào bạn.)

Điển hình là nàng Malden,nàng tiểu thơ chuẩn chất Tây thị,nói đúng thì cô để ý anh cũng lâu rồi.

_Oh,hi.-Văn đáp lời.

(À chào.)

_Say...Would be alright if I got to know you a little?Just a friend,nothing more.

(À...mình có thể làm quen bạn được không?Chỉ là bạn bè thôi.)

_Sure thing.

(Được chứ.)

_I make some biscuits this morning.Would you like some?I'd be happy if you took them.

(Hồi sáng mình có làm ít bánh quy.Bạn thích nó chứ?Nếu bạn nhận mình sẽ vui lắm)

_Uh..well,okay,thanks a lot.

(Ừm..cũng được,cảm ơn nhiều nha.)

Bự nhận lấy hộp bánh trong sự vô tri vô giác của chính mình.

Chỉ là anh sẽ không bao giờ ngờ em Xíu đứng ngây ngốc ở gần.

Em thì lại không biết sau đó anh đem hộp bánh cho người khác.

Cuối giờ,anh đến lớp tìm em nhỏ,nhưng không có bóng dáng nào trông như em cả.

_Who are you looking for?

(Anh tìm ai ạ?)

_Oh...I'm looking for Khanh.Do you know where he is?

(Ờ...Anh tìm Khanh,em biết em ấy ở đâu không?)

_He went home a bit earlier.

(Cậu ấy về từ trước rồi anh.)

Bự hơi bất ngờ,bình thường em nhỏ bám thấy sợ.Tự nhiên hôm nay lại bỏ về nhà trước,chắc lại làm quan làm ông gì rồi đây.

_Xíu ơi anh về rồi nè.

_...

Trả lời anh là tiếng vọng của bức tường trắng trong căn nhà nhỏ, không có lấy tiếng ngon tiếng ngọt nào cất lên.

_Xíu ơi anh về rồi.

_...

Anh đến gần phòng em kêu lớn,nhưng Xíu hổng chịu đáp lời.

_Xíu ơi.-Tiếng cọt kẹt của cửa vang lên theo nhịp tay anh đẩy nhẹ.

Em Xíu nhỏ ngồi trên ghế,mày chau lại,ánh mắt dán chặt vào cuốn sách như thể ngoài kia chẳng còn điều gì khiến em bận tâm.Lạ thiệt,bình thường nghe nhắc học thôi là em đã la oai oái,bây giờ lại chăm chú dữ thần vậy đa?

_Xíu sao dợ?Bự ở bên ngoài gọi quá trời quá đất mà hổng thấy em trả lời.

_Không sao.

Không sao mà mặt mày đăm chiêu,ánh mắt như trôi tuột tận phương nào.Không sao mà giọng nhỏ xíu,hổng có tý ngọt nào.

_Em sao vậy?Anh làm gì em buồn à?

_Anh không có làm gì hết,em cũng bình thường.Ra ngoài đi cho em học bài.

_Không sao hả?Em nghĩ nói vậy anh tin hả?-Giọng anh trầm xuống,bước hẳn vào phòng,

khép cửa lại.

Em gập sách,mạnh đến nỗi gáy sách phát ra tiếng "cạch" khô khốc.

_Thái độ gì đấy?Dằn mâm xắn chén à?

_Em nói không sao!Anh vào đây làm gì?!

_Nói vậy với ai?-Giọng anh không lớn,nhưng lại trầm hơn,rồi lạnh hơn.

_...-Em nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe rưng rưng sắp nấc lên theo từng đợt.

_Anh đang nói chuyện với em đó Khanh.

Anh Văn chẳng hay kêu là "Khanh" đâu,chỉ khi giận mới gọi thế thôi.Tại...tên Xíu dễ thương quá trời.

_Em nói là không sao!

Bởi như lời chót lưỡi,rõ là không nên hét lớn như thể heo bị chọc tiết.Thế người ta mới nói "giận quá sẽ mất khôn".

Văn im lặng một khoảng,rồi đanh mặt,chậm rãi ngồi lên giường.

_Tôi làm gì?

_Hức..anh nhận đồ của con nhỏ đấy...

_Ai cơ?

_...Con nhỏ tặng bánh cho anh.

_Em biết tôi đem hộp bánh đấy đi đâu không mà gầm trời như tôi phạm tội tày đình với em thế?

Đúng chứ bộ,anh đắc tội với em Xíu đấy,anh Văn.

_...Anh đem đi đâu...?

_Tôi cho người khác.

_Vậy sao anh nhận lời làm quen người ta?

_Em không nghe bạn ấy nói làm bạn à?

_...

_Em đâu có biết chuyện gì đâu?Nghe chữ đực chữ cái rồi đi trách ai?

Điệu giọng anh chẳng cao,cũng chẳng trầm,lại chẳng tức,cũng chớ hề châm biếm,nhưng nghe người ta khắc tự nhiên hãi.

_...Vậy ạ?

Cái gật đầu thay lời muốn nói,đúng hơn thì chẳng muốn nói.

Anh Văn không thích tánh ghen tuông,chẳng ham ưa gì.

_Em...em xin lỗi..

_...

_...

_Qua đây nằm.-Anh vỗ vào nệm trắng bông tinh tươm,lệnh cho đứa nhỏ nào đấy nhanh chóng tuân chỉ.

Trước khi từ phạt tội chuyển sang "hành hình".

Khanh nhìn anh một ánh mắt,rồi ngẫm nghĩ lại chuyện ngu ngốc vừa làm đang khiến mình trả giá,chẳng kịp rút lại lời.

Cậu Văn bước ra sau nhà,bẻ nhánh cây thon nhất trên cành,rồi vặt đi mấy cái cạnh nhọn.Trở về phòng,đã thấy,đứa nhỏ yên vị.

_Nói xem em vừa làm gì với tôi?-Anh đặt nhánh cây lên hông,thanh thản ngồi lên giường trắng.

_Em..em không tin tưởng anh,em ghen tuông mà không rõ câu chuyện...em...em lớn...tiếng.-Em nhỏ càng nói giọng càng nghẹn.

_Theo em thì tôi ghét điều gì nhất trong đó?

_Ghen tuông ạ...?

_Biết sao anh ghét không?

_Tại...ghen quá đà khiến người ta tức giận vô lý...

_Biết vẫn làm,bốn tội,bao nhiêu cây?

_...Dạ...bốn mươi.

Chẳng phải gọi gì là em sợ,chỉ là có đôi chút uất ức,em biết em sai nhưng...

Đã sai thì không có nhưng.

Chát

_Ưm..

Tiếng rên nhỏ xíu nhưng nghe thấy bảo đảm người ta còn xót,huống gì anh Văn,phải không hở anh?

Chát

_...-Tiếng thở khẽ che giấu đi cái đau rần trên cơ thể ngọc ngà.

Anh giận,rất rất giận,nhưng anh không nỡ đánh em.Từng cái "chát" không dám quá nhanh,hay quá mạnh,cẩn thận như đang chăm chúc cái gì đó.

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

_...Ưm...

_...-Văn không nói,chỉ nhìn vào thân thể lấm tấm mồ hôi của em,ân cần vuốt mái tóc đã hơi rối,rồi buông.

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Có những chuyện tưởng chừng hết sức thường tình,như việc ghen tuông này.Người ta nói vì thương,vì yêu nên mới sanh ghen.Chỉ là có một thời,bà Phan suýt bỏ đi vì ghen.

"Má ơi má,má đừng có đi má ơi!"

Âm thanh khóc than trong lần cậu Văn chín tuổi.

Má không rõ ngọn ngành chuyện thời,đăm ra tưởng bở cha yêu con đờn bà khác,rồi lôi đình bỏ đi.

Chẳng phải chuyện đao to búa lớn,nhưng nếu hôm đó bà không biết sự việc chắc bây giờ khắp xứ cũng không ai biết bà ở đâu.

Dấu tích đầu đời đủ cho cậu Văn hận chữ "ghen" đến hết kiếp.

_Đứng lên.-Mắt anh mệt mỏi,tự hồi nhớ về ngày ấy lại muốn quên bẵng đi,nó khủng khiếp.

Hoàn cảnh chung của bao gia cảnh thiếu thốn cha má.

_...Em xin-

_Xin lỗi em.

Trong cơn chiều muộn lấp ló đâu đấy một áng mây sẫm màu như dành riêng cho cậu Văn.

Chả ai lại nghĩ chuyện ghen lớn lung lắm đến thế,cũng chẳng ai nghĩ vì bị ghen mà tức giận đến thế.Nhưng đối với cậu Văn,đó là cách để sớm mất đi người mình yêu nhất,cách nhanh nhất để thí người khác tình yêu ròng rã bao năm của mình.Chung quy vì anh sợ giận đến bỏ quên cả những gì đã lập thành trong năm năm ôm em đã qua.

Vì anh thấy có lỗi khi để em phải ghen tuông,khó trách em sao lại giận dỗi.

Lá trên cây đã rụng đi nhiều,

sau trận gió táp nó đã dịu dàng ôm lấy mặt đất như thấu cảm cho đất phải cố gắng qua từng ngày.Bên khung cửa sổ,xa xa người ta sẽ thấy có đôi trúc mã tựa vào lòng nhau,lại sâu trông thấy sự yếu lòng dù có mạnh mẽ hay cố gắng để chở che.Như lá hay đất,dù lá mỏng manh chỉ cần vò nát hay xé toẹt thì rách ngay, nhưng lá vẫn muốn sớm ngày ôm lấy đất kia như an ủi.Hay dù đất có cứng cáp,đất cũng biết buồn và cần được yêu thương.

-------------------------------------------------

Ngày 13 tháng 5 năm 2025,12:49

Tui off hơi lâu rùi,bữa giờ tui lo ôn thi không hà,không có viết nhiều nhiều được.

Trung bình văn tui 9.3 đó mí bàaa

Chúc mừng tui đi

Mà tui thấy tui viết nó cứ ngộ ngộ,ai chuyên văn vào góp ý dúp tui vớiii
 
Dạ Lòng Đay Say
7.Ngu chưa!


Đứa anh đứa em,có đứa nào máu mủ ruột thịt á đâu ta?Mà hổng hiểu sao giống nhau phải biết.

Hôm nay vào mùa mưa rồi,trời ngày hổng lấy ánh nắng,nông dân rầu muốn gần.Vậy đó,mà anh Khang với em Khanh vui như được vụ.Dễ thương hén!

_Út,anh nói nghe.

_Chuyện gì dạ?

_Bây đi tắm sông hông,mưa lâm râm vậy tắm đã dữ lắm!

_Hoi,anh không sợ anh Hai à?Tắm về bệnh ảnh cho mềm mình.

_Mày hổng nói tao hổng nói sao ổng biết.Mùa này bệnh là chuyện thường tình thôi.Tắm đi.

_Nhưng mà...Bự cũng không cho em tắm sông,lỡ đuối tính sao?

_Đuối lý nào được?Sông cạn queo,tắm thử đi,vui lắm.

_...Đi!

Cậu Khang he,đi dụ dỗ em nhỏ he!

Đúng thiệt,hổng có đuối,nước sông tới chừng cổ chứ mấy.Nhưng mà đã mưa còn tắm sông là nghịch dại rồi,bệnh triền miên.

Tối đó.

_Khụ Khụ...-Khang ho lấy ho để,ho muốn văng cái cần cổ ra ngoài.

Thân yếu mềm vậy đó,mới tắm mưa về đã lăn ra bệnh.

_Uống nước đi cho ấm người Khang.-Thịnh đem tới ly nước gừng ấm,ân cần đút cho em từng chút.

_Hoi,nước gừng dở ẹc,anh đổi cái khác cho em đi.

_Uống mới ấm,mấy muỗng thôi.

_Sáng giờ em với thằng Út có lôi nhau đi đâu không mà về bệnh một lượt hai đứa thế?

Cậu Khang chột dạ,bật dậy đáp.

_Có đâu,sáng giờ ở nhà mà,mùa mưa dễ bệnh là đúng rồi!

_Ừ,để tui biết em với thằng nhõi kia đi đâu đi ha,tui đập cho một trận.

_Doạ hoài...

_Làm thiệt đó,không có doạ em đâu.-Nói rồi anh còn để tay lên mông Khang minh hoạ,làm cậu nhỏ một phen rùng mình.

Khang ơi biết gì không?Cậu hổng nói,em Khanh hổng nói,nhưng mà tụi gia đinh nói.

Đám gia đinh nhà này cũng phản chủ dữ ta ơi!Làm vậy cậu buồn đó.

Bữa đó có mấy đứa gia đinh đi hái dừa phát hiện ông tướng ông quan leo từ dưới sông lên.Đã lén đi rồi còn không có đầu tư,tắm sông gần nhà,

tụi gia đinh thì nghe lời cậu Hai hể thấy hai cậu nhỏ đi nghịch dại là chạy về báo.

Thì tụi nó chạy về báo thôi,ođúng trách nhiệm,nhưng mà "phản".

Đám cũng biết thương cậu Khang,

không đợi lúc cậu bệnh mà nói,sợ cậu Hai giận quá đánh cậu Khang đương bịnh thì tội.Đợi khi cậu Khang hết bệnh,

rồi nói...

Khắc này còn tội hơn.

Hai ba ngày sau khi khỏi bệnh,tụi nó nỡ để cậu trả nợ đời.

Chán chường!

_Khang làm gì đó Khang?-Cậu Thịnh sau khi hay chuyện thì nỗi khùng đến nơi,đi tìm cậu nhỏ mà tính sổ...

_Đang vẽ,bộ không thấy sao mà hỏi?

Khang cũng hay hen,ăn đòn bao nhiêu chập tội nói chuyện hỗn mà hổng lấy lần nào chừa.Dễ cưng ghê.

_Bỏ cọ xuống đi,qua đây anh hỏi nè.

Khang thấy điềm hổng lành,

sống lưng tự đâu lại lạnh toát,

mà mồ hôi muốn tuôn như suối đến nơi.

_Chuyện gì dợ?-Khang ráng làm ngơ,mà em diễn dở nên nhìn vào là thấy liền hà.

_Qua đây.

_Xíu đi anh,em đang vẽ mà...

_Tôi biểu em qua đây.

Toàn đợi nặng hơi mỏi cổ mới nghe,bởi ta nói danh xưng "cậu Hai Kẹ" từ đây chứ hổng đâu.

_Dạ...

_Khang nói coi bữa em bệnh em đi đâu mà để bệnh?

_Em nói,trời chuyển mùa nên dễ bệnh mà.

_Thiệt hông?

_..Thiệt..

Cho cơ hội em còn không biết,

em khờ thấy thương.

_Nằm sấp xuống đó.

Em sợ,ngước mắt lên nhìn anh,

rồi sợ hơn mà cụp xuống.

Ủa trời?

Anh Thịnh lại góc tủ lấy ra cây roi mây rõ dài,cũng hổng có lấy cây thước gỗ nào kế bên.Xong thiệt rồi!Ai cứu Khang đây...

_Tôi hỏi lại lần cuối,em làm gì thì khai hết ra,thiếu là tôi đánh cho gãy roi đấy.

_Huhu Thịnh ơi,tha cho em đi,hức,em xin lỗi...

_Nói hay đợi ăn đòn rồi nói?

Thịnh đặt cây thước trước mặt em,sợ chứ,xỉu đến nơi.

_Nói..,có được..giảm,..tội hông...,anh...

_Biểu nói là nói,đây không phải chợ mà cho em trả giá đâu.

_Hức..bữa đó em...hức..em thấy trời...hức...mưa nên rủ..thằng Út...ra sông...hức..tắm...

_Gan quá ta.

_..Hức..

_Nói coi em mần tội gì?

_Hức..dạ..Khang lôi kéo..thằng Út ra ngoài tắm...sông,hức..để bệnh..,hức...nói dối Thịnh.

Anh Thịnh vuốt dọc sống lưng cho em ấm,rồi nói...

_Ờ,vậy mấy roi Khang hen?

_Huhu Thịnh ơi đổi thước cũng

được,roi mây đau lắm..huhu

_Tui đâu có cho em lựa chọn đâu.Mấy,nói?

_Hức...hức..mười..mười được hông..anh...

_Nói gì nghe không rõ?

_...Mười...lăm...

_Hửm?

_Huhu hai mươi!!!...

_Ừ,cho em hai mươi.

Kìa chợ kìa,có trả giá thiệt kìa.

Chát

_Ưm..hức..

Chát..chát..chát..chát..chát..chát

_Đau..hức,nhẹ Thịnh ơi...

Chát..chát..chát

Em lấy tay lén xoa,song bị anh không thương tình hất cả ra.Hết yêu em rồi!

_Đau...nhẹ..hức..

_Đánh nhẹ em đâu có chừa.

Chát..chát..chát..chát..chát

Từng cái "chát" rơi đều đều đang trừng phạt cho cái dại khờ của cậu Khang.

_Hức...

Chát...chát...chát...CHÁT...CHÁT

_Quỳ lên.

Đã đánh rồi còn bắt quỳ,hứ!

_...

_Đợi thêm mấy cái đánh nữa hả?

_Hức..xin lỗi Thịnh...mốt,hức,

Khang,hức..hông có tắm...sông mùa...mưa..nữa,hức,hông lôi...

kéo,Út..hức,nữa...

Anh nhẹ nhàng xoa lên tóc cậu nhỏ.Giống đúc xì thằng Út hà!

_Đứa nào đứa nấy,làm như không bị đòn là ăn cơm không ngon hay gì á.

_Bị đòn ăn cơm cũng có ngon đâu...

_Ngon nói lớn lên,tui chưa có cất roi này.

_Hức...Thịnh hông thương em..

Lần nào cũng vậy,cứ phải là anh thở dài rồi tự xuống nước.

Thịnh ôm em giấu vào lòng mà dỗ dành.

_Nín coi,tui hông thương em thì ai thương?

_Hức..

_Biết mùa này mưa mà còn ra sông tắm,về nằm một cục sáng mắt chưa?

_..Hức...ưm!!!...

Khang nhõng nhẽo,ôm anh chặt hơn,rúc vào thân thể to lớn kia,ấm...

_Thịnh ơi..

_Hửm?

_Út thì sao?

_Để thằng Văn xử nó.

May cho em đó Xíu,hổm anh Hai tính quánh cả em rồi,mà Bự đi xin tội cho em.Em thấy bồ Bự thương em chưa?

------------------------

Tội Khang xử xong,song tới tội Khanh.

Tối hôm em bệnh.

_Bự ơi lạnh...

Anh Văn kéo chăn bông lên đến ngang vai cho em,rồi nắm đôi bàn tay nào đó đang run lên vì lạnh.

_Xíu đi tắm mưa để bệnh đúng hông?

_Xíu hổng có tắm mưa..

_Chứ sao Xíu bệnh?

_Anh Khang nói,bịa trời lạnh dễ bệnh...

Thêm một đứa khờ.

_Sao hổng nói thật mà bịa?-Văn giả ngơ hỏi.

_Tắm sông trời mưa mà sợ bị la nên nói trời lạnh..

Thật thà,đến ngu ngốc.

_Vậy là Khang xúi Xíu rồi hen?

_Dạ.

Bép

_Ưm..

_Có tội còn đổ cho người khác,

hết bệnh tôi xử em.

Phàm là ngày trôi theo mây.

Bởi ngày sẽ qua ngày,khắc sẽ qua khắc,thời vận xoay điên đảo làm người ta hổng kịp ứng biến.

Khanh hết bệnh vào một ngày trời quan mây tạnh.

_Qua đây đứng.-Cậu Văn gọi "em lớn còn nhỏ" đang úp mặt trong vách,máu não đang nhảy lăm ba đa đến nơi,mà ảnh xót nên kìm chế.

_Sao Xíu bị phạt đây?

_...Xíu tắm sông..Xíu..Xíu...hết biết ời..

_Xíu đổ lỗi cho anh Khang.

_Xíu đổ lỗi cho anh Khang.

_Nằm.-Bự vỗ vỗ lên đùi,ra "án quyết" cho đứa nhỏ xinh xắn.

_Nể tình Xíu thật thà Bự đánh mười bàn tay nghen?

_...

Bốp

_Dạ.

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

_Hức..

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

_Ngồi lên.

Ủa ê?Thịnh với Khang gầm trời mà bên này yên ắng nhẹ nhàng quá hen!

_Hức..hức..

_Xíu chưa xin lỗi nhỉ?

_Xin lỗi Bự.

_Lần sau không có được tắm sông luôn nghe hông?Lỡ Xíu đuối anh Khang vớt hổng kịp Bự sống với ai?

Trên đời chỉ có một Xíu hoi,Xíu mà rớt dưới sông hổng lẽ Bự đi lột da anh Khang?

_Dạ...

Mây lại trôi theo ngày,theo gió, gió bay theo trời xanh.Trời xanh lại soi vào mặt nước yên ả nơi những con sông lớn lên cùng mấy đứa nít.Nơi chứa lấy nhiều cảm xúc,nhiều giận hờn,nhiều nhõng nhẽo,nhiều ký ức,để rồi đọng lại đôi ba câu chuyện thoáng nhìn lại đượm buồn.Tự đâu sẽ trách về bản thân mình chưa đủ "Bự"để chở che cho một đứa nhỏ mang tên người yêu,Trương Bảo Khanh.

Xíu.

-------------------------------------------------

Ngày 16 tháng 5 năm 2025,19:27

Chứng nhận đã sửa.
 
Dạ Lòng Đay Say
8.Thử một chút hông?


Dục vọng liệu có phải là từ ngữ tiêu cực chỉ người khác có ham muốn làm tình không?

Chắc không đâu hén?

Không biết nữa,chỉ biết anh Thịnh cũng có "ham mê" nếu bị "ma quỷ" cám dỗ.

Đêm hôm khuya vắng,buồng cậu Hai Thịnh có bóng hồng đã say giấc,áo cộc trắng phủ đến gần hết quần đùi.

Thịnh mở cửa bước vào,đặt sấp sách lên bàn song lại nhìn về thằng nhỏ đang phè phỡn trên giường bông của mình.

_Ưm...Thịnh ơi lạnh...-Em Khang cảm nhận được "quỷ dạ xoa" đã vào phòng,lên giọng ra lệnh như kiểu chủ gọi thằng tớ.

Thịnh chưa kịp kê gối đã phải kéo cái mền Khang đạp xuống tận mắt cá lên đắp cho em.Ôm vào lòng rồi xoa xoa vuốt tóc.

_Ưm...

_Sao đấy?

_Thịnh ơi khát nước.

Anh với ly nước trên tủ đầu giường cho em,cẩn thận sợ uống nằm lại sặc lên sặc xuống.

_Từ từ thôi.

_Khụ khụ...

_Nói rồi không nghe.-Thịnh nhíu mày,vỗ vỗ lưng cho em rồi cũng kê cái ly lên đầu tủ mà nằm xuống.

_Thịnh ơi...

_Sao nữa?

_Khang ngủ hổng được.

_Vậy thức đi đa.

_Hoi,Thịnh ôm em đi.

_Anh vẫn đang làm mà.

_Chặt hơn nữa,em lạnh.

_Thịnh ơi...

_Ngủ đi em.

_Mình,thử một chút không?

Thịnh mở mắt,cau mày nhìn em.

_Thử cái gì?

_Thịnh biết em nói gì mà.

_Không biết,ngủ đi.

_Thôi,thử một chút đâu có mất mát chi đâu.

_Đừng có ghẹo gan tui,tui không có thử đâu,tui làm thiệt là em hết đường trốn đó.

_Sao cũng được.-Nói rồi Khang còn ôm cổ anh mà hôn chùn chụt lên môi kích thích "dã thú".

Thịnh nhìn cả thể,suy xét một chút rồi chau mày,nhìn chằm chằm vào mắt em Khang khẳng định.

_Anh hỏi...chắc chưa?

Gật

Anh từ từ tận hưởng đôi môi đang dụ dỗ mình,giữ chặt mà níu giữ...Hai chiếc lưỡi hồng quấn lấy nhau trong đêm muộn hoà vào tiếng lá khô xào xạc bên ngoài.Thịnh cởi bỏ chiếc áo vướng víu của em,môi vẫn níu chặt không buông.Anh cởi phăng cả chiếc quần còn lại.Em Khang lột bỏ cái áo đang là lớp phòng vệ trước "con thú dữ",

khoái cảm dâng trào tới cực điểm.

_Ưm...-Khang thở không được,hì hục theo từng nhịp lên xuống của Thịnh.

Anh đưa ngón tay vào sau hậu huyệt,nhẹ nhàng khuấy đảo bên trong,tinh dịch chảy đầy khắp nệm giường trắng,ướt cả mảng lớn.

_Ưm...Thịnh ơi chặt...

_Anh không biết nới,một chút sẽ thoải mái hơn.

Nói rồi anh lại nhanh hơn một nhịp,đâm sâu vào trong,ôm em như giữ vật quý.

_Ức!

Khung cảnh màn đêm thanh vắng bao phủ bởi tiếng rên rỉ và tiếng thở dốc.Đồng hồ treo tường kia như theo chính hai con người mà tích tắc đều đặn.

Quần áo cộc lốc ban đầu đã sớm hoà vào tấm nệm ướt át.

Khang mệt lã người,thở hổn hển.

Anh dừng lại khi mặt trời đã ló dạng,nhìn vào thân thể trắng trơn khi không mảnh vải mà ngủ say như chết.Thịnh thay quần áo,lau dọn "tàn cuộc" sau đêm dài nếm đủ mùi vị.

Anh bị dụ chứ mà anh cũng tinh tế dễ sợ.Thấy ảnh đáng yêu khum?

_Thịnh ơi...

_Ngủ thêm đi,còn sớm.

_Ôm.

Khang rúc sâu vào hõm cổ anh,

cơ thể đã thay mới bộ quần áo sạch sẽ.Giường nệm ướt át cũng đã được thay mới từ bao giờ.

Anh xoa dọc theo tấm lưng mảnh khảnh,hôn lên trán em vài cái rồi cũng lim dim vào giấc.

------------------------

_Ăn đi Khang,em chờ tới nó nguội à?-Thịnh cầm chén yến chưng,vội vã bón cho thằng bồ nhỏ trước khi nó nguội,ẻm lại chê dở.

_Thôi,ưm,hông có ngon.-Khang nũng nịu.

_Ăn còn dưỡng sức.

_...Hông.

_Đợi xách cây ra hả?Tôi biểu em ăn.

_...Thì ăn nè,anh doạ hoài.

_Mấy cái này có khó ăn chi đâu

mà cũng đợi doạ roi là sao vậy đa?Riết lỳ như quỷ.

_Tại anh mà!Giờ còn ép uổng người ta.

_Ê nhỏ,em dụ dỗ tui trước đó.-Thịnh nâng cằm em,đối chất bằng cái mặt "tra nam tỏ vẻ vô tội".

_Ai biểu anh hổng biết kìm lòng chi?

_Mỡ dâng tới miệng mèo kẻ nào chê cho đặng?

_Tại anh.

_Nói nhiều quá ăn đi.

_Hoi,dỡ ẹc.

_Ăn.

Bởi mới nói,ổng là cậu Hai Kẹ!

[...]

-------------------------------------------------

Ngày 20 tháng 5 năm 2025,9:47

E hèm,đã sửa.Chân mày đã kết hôn.
 
Dạ Lòng Đay Say
9.Không những bướng,mà còn lỳ


Biết câu "thương nhau lắm cắn nhau đau" hông?Nó nằm chình ình trong cái tình cảnh éo le này nè.

_Thằng Út kê gối nằm xuống đây!

Em Khanh với anh Khang,hổng biết bữa nay ăn trúng lá gan nào lớn lung lắm mà dám quay qua quánh lộn với nhau.Tưởng đâu là trò chơi mới,ai dè là giỡn mặt với anh Thịnh.

_Huhu anh Hai,tha cho em...huhu...

_Tao biểu nằm là nằm,đừng có lỳ nha.

_Hức...hức...-Ông quan trời thần còn lại đang ngồi xụi lơ một mép phản,nấc lên từng hồi.

_Thằng Khang quỳ thẳng lên!

_Huhu thẳng mà...

Trời chạng vạng,chuyển từng cơn từng cơn,gió cũng lạnh hơn buổi mai sáng,buổi ban trưa,...

Nhưng mà nhà anh Thịnh lạnh toát,thoáng nhìn một cái thôi cũng đủ cho người ta chạy mất dép.Tại...ảnh nổi đoá đó.

_Nói,sao Út đánh nhau với anh Khang?

_Hức hức,dạ...tại,hức,anh Khang với Út giỡn...

_Giỡn mà nắm cổ nắm áo,cào cáu hả?Không nói thiệt tao đánh gãy cây đấy.

Ừ thì thiệt ra giỡn cũng có thể như vậy mà?

_Huhu...dạ..,hức,Út với anh Khang gây lộn,hức hức,cái đánh

nhau...,hức...nhưng mà,hức,...có xíu hoi...

Chát

_Aa,huhu...

Roi mây đầu tiên đáp thẳng xuống mông cậu Út,mà cậu Khang là người giật mình.

_Tụi bây hay quá ha.

_Dạ...hức,Út..hức,anh Hai...đừng có nhịp,hức...mà...

Chát

_Thân như con cò ma mà đòi quánh nhau,xong giờ để tao lôi về đập một trận nè,vui không?

_Huhu hông có,hức...

Chát

_Thèm đòn thì nói,không có cần làm ba cái trò đó bày biện chi đâu.Thằng Khang quỳ lên,tôi chưa có nói đến em đấy!

_Hức...anh Hai ơi...Út,...

anh Hai,hức...đánh nhẹ nhẹ...

_Ba chục mỗi đứa.

Nghe phán quyết cái giật mình,

"giỡn" có xíu mà anh đánh hết mình vậy anh?Tụi em hết hồn.

_Huhu tha cho em đi mà Hai...huhu...

Chát

_Nằm yên nghe chưa.Đám bây thèm đòn tao đánh cho đã bữa nay.

_Huhu áaa...

Chát chát chát chát chát chát

_Huhu,hức...huhu...

Cậu Khang bên đây gồng cứng cả người.Tự thấy hai đứa vừa chơi ngu,chọc nhầm ổ kiến lửa.

Chát chát chát chát chát chát

_Lần sau còn đánh lộn với anh Khang là tao đánh gãy roi nghe không Út?

_Hức..hức,dạ.

Chát chát chát chát chát chát

_Nhỏ mà đánh người lớn là hỗn biết hông?

_Huhu dạ...biết..hức...

_Tao cho nợ mười hai roi còn lại,bữa nào chơi ngu tao nọc ra đánh tiếp,nghe chưa?

_...Hức...

Chát

_Nghe chưa?

_Huhu dạ nghe...

_Ngồi dậy,vô vách quỳ,Khang ra đây.

Chơi ngu mần chi để giờ rước hoạ vào thân vậy nè,thấy báo đời chưa.

Chát

_Huhu tui có nói chi đâu mà anh quánh tui!

Chát

_Đánh cái tật lề mề,còn hỗn hả?Nằm dịch ra đây coi.

_Hức,hức...

_Dạ Khang.

_Hức,dạ.

_Sao em quánh lộn với thằng Út?

_Hức,...quánh trúng chứ có quánh lộn đâu đa...

Chát chát chát

_Huhu...

_Sao em "quánh trúng" thằng Út?

Ủa?Ảnh bị lây cái khờ rồi hén.

_Hức...quánh trúng là vô tình mà...

Chát chát chát chát chát

_Tôi không có giỡn mặt với em đâu nha,được đằng chân lân đằng đầu hả?

_Hức,hổng có...hức...mà...

Chát

_Nói trổng với ai?

_Hức,hức,hức,dạ..hổng có...

_Sao em quánh nhau với thằng Út?

_Dạ,hức...tại,tại...tại sao...em hổng biết...

Chát chát chát

_Huhu đau...hức!

Lỳ mần chi để ăn đòn sắp rướm máu rồi nè bé em ơi!

_Tôi nói tôi không có giỡn với em!Không trả lời được đàng hoàng là tôi chắp bốn cây roi lại đánh đó.

_Hức...dạ...Khang nói...Thịnh,

hức...

Cậu Út kia quỳ trong vách còn hãi hơn anh Khang ban nãy.

Ảnh lỳ quá,nên roi nào quất xuống là chắc nịt roi nấy.

Mường tượng nếu mình mà lỳ cỡ ảnh chắc bị đập tới xỉu được mấy chục bận.

_Dạ...hức,Út chọc Khang đang ngủ,cái,hức,cái Khang tức quá quạo với Út...Út hổng vừa nên nhào vô quánh..

_Trời đất mẹ ơi...

_Hức,...

_Còn nữa.

_Còn cái gì!?

Chát

_Huhuhu...hết rồi mà...

_Tối qua thức khuya tôi chưa đánh,nãy giờ làm trận làm thượng tui quánh luôn.

_Cái đó cũng đánh hả?!

Chát

_Ưm!

_Cái đó hổng đáng cho em ăn đòn hén?

_Hức...Thịnh ăn hiếp...

_Mấy cây cho em chọn,nhưng mà ít hơn bốn chục là tôi đánh một trăm chẵn nha Khang.

Thiệt sự,nhỏ lớn Khanh ăn đòn mà hổng có dây dưa như anh Khang,cũng không có khóc nháo lên,càng hổng có vụ nói hỗn...Nó được anh Hai rèn như sắt.Khanh mà như này thì trạm xá xây kế nhà em rồi.

_Hức,hức,hức,dạ...năm...năm...

mươi được,hức...hông anh...?

Tính ra thì cũng nhiều.

_Được,nằm ngay lại.

_Hức...

Chát chát chát chát chát chát

Chát chát chát chát chát chát

_Ưm...đau...

Chát chát chát chát chát chát

_Lớn mà đi ăn hiếp thằng nhỏ,đáng mặt đờn ông hông Khang?

_Hức...thằng đờn ông thì,hức...

hổng có nằm đây đặng cho anh,

hức...quánh đâu...

Chát chát chát chát chát chát

Chát chát chát chát chát chát

_Cái tật trả treo nói bao nhiêu lần không bỏ,nọc ra đánh luôn đúng không?

_Huhuhu...hông mà,Khang xin lỗi...

Chát chát chát chát chát chát

Chát

Chát

_Hức,hức,...

_Quỳ dậy,tui tha em mười roi nhưng mà lần sau còn có cái trò này là không chỉ đánh mỗi mười roi đâu nghe chưa Khang.

_Dạ...nghe.

_Út ra đây.

_Hức...

_Út xin lỗi anh Khang,anh Khang xin lỗi Út.

_Hức...Út,hức,Út xin lỗi anh Khang,hức...mốt Út hổng quánh nhau với anh Khang nữa...

_...

Chát

_Huhu,từ từ em nói mà...hức,

hức!

_Anh,anh Khang xin lỗi Út,mơi mốt anh Khang hông có quánh "trúng" Út nữa...hức,...

Bị đập một trận vẫn chứng nào tật đó.Lỳ ăn sâu tới trong máu lận.

_Thằng Đất đâu?

_Dạ cậu gọi con.

_Đưa cậu Út về buồng.

_Dạ cậu.

_Hức...hức

_Khóc gì nữa đa?Đợi tôi thỉnh về hả?

_Hức...nhờ anh thà lết còn hơn.

Bép

_Aaa.

_Cái tật nói hỗn không bao giờ bỏ,bữa nào tôi đánh cho lết thật đấy.

_Hức...

_Khóc gì mà khóc,về chưa?

_Về nè...hức...

Ẻm vừa tập tễnh vừa mếu máo,

tay còn cuống cuồng xoa mông liên tục.Mần cho anh Thịnh đi sau phải cười không dứt.

------------------------

Ăn đòn là nhờ thực lực chớ hổng có oan uổng chi đâu à.

Chiều đó,anh Khang nằm dài dọc trên cái ghế đá ngoài hè,em Khanh rảnh tay xớ rớ lại gần.

Cười gian ác nhìn anh Khang mắt nhắm tịt,thở nhẹ đều đều.

Rồi ẻm giựt cọng lông gà trên cây chổi,thọc vô mũi anh.

=)))

Anh Khang giật mình tỉnh dậy,

mặt như trúng bùa,làm Khanh lăn ra cười ngặt nghẽo.

_Má!Ngủ cũng hổng yên với mày.

_Haha,sao mà cộc,vui mà!

Khang ghét nhất là đang ngủ song bị người khác phá đám.

Nhưng nếu người nằm đây là anh Hai,người chọc là Khang thì ẻm sẽ vui lắm!

Bởi mới ăn đòn hoài.

_Cút ra cho tao ngủ coi.

_Hoi,anh Khang ơi bày trò đi chán quá trời.

Anh hổng có đáp,cũng hổng có quan tâm tới em nữa,mà em Khang giựt hồi anh cũng lăn xuống đất cái...

Bẹp

Ảnh tức mình ngồi dậy quánh thằng nhỏ.Mà Khanh dễ gì chịu nhịn,cái ẻm nhào vô chơi tới luôn.

Thương nhau lắm cắn nhau đau thiệt á trời.

------------------------

_Hức...

_Khóc lóc cái chi nữa?Tui có đánh oan em đâu đa.

_Đi ra đi,đánh xong xoa hả?

Bép

_A.

_Tui có xoa đâu,tui còn đánh thêm mà?

_Hức,hức...

Khang vùi đầu vô gối,uất ức liếc Thịnh một cái cháy da cháy thịt tới nơi.

Thú thật năm chục roi nhiều,

mà bị cái lỳ nên mông bị quánh tổng cộng năm tám.Lỳ có hại dữ lắm mà!

Anh Thịnh nhìn thằng nhỏ,lại nở nụ cười rồi ôm em vào lòng,gỡ đi đám tóc bao phủ khuôn mặt mèo tèm lem nước mắt.

_Lỳ ơi là lỳ,hỏi coi tui có cho em ăn đòn không.

_Hức...

_Khang xin lỗi anh chưa ta?

_Xin lỗi,hức,anh mần chi...,hức,

tui xin lỗi,hức,thằng Út là đúng rồi,...mà.

_Tại em để tui lo cho em.

_Hức,vậy cũng đánh rồi còn gì.

_Thương cho roi cho vọt,bộ chưa nghe câu này hả đa?

_Hức...

Khang rúc sâu vào người anh Thịnh,điệu dạng nhõng nhẽo của...

Con mèo

-------------------------------------------------

Ngày 28 tháng 5 năm 2025,8:35

Mốt tui gắn cho em Khang cái mác "con mèo".

Nói chung là sửa rùi
 
Dạ Lòng Đay Say
10.Yêu và chiều


_Khang.

_Hả?Cậu gọi tui chi đó?

_Chỉ tôi vẽ được hông?

Ngoài cửa sổ,gió chiều hất tung tấm rèm lên cao,rồi rơi xuống lặng lẽ như chưa từng xao động.Hổm thường trời lẳng lặng mà nay gió đập hồi lên bận xuống,cũng được tính là dễ chịu.Chắc tại có người nổi hứng học vẽ học vời đây mà.

Tầm năm,sáu hôm nữa là tới sanh nhựt em Xíu.Anh Bự lại muốn tặng cái gì đó cho em,

nhưng mà hổng biết tặng nhỏ cái chi hết trơn.Chợt nhớ ra "công dụng" của thằng "bằng vai phải lứa","quan huyện" của "anh vợ".Vậy là tới đây nhờ vả Khang nè.

_Gì đó đa?Tự nhiên muốn học vẽ?

_Ừ thì,tôi tính vẽ tranh tặng sanh nhựt Xíu.

_Tặng thằng Út hén?

_Ừm.

Bồ ẻm cưng ẻm ghê.

_Nhưng mà cậu tính vẽ cái chi?

_Vẽ...bình thường tranh tặng sanh nhựt thì vẽ cái gì?

_Hổng biết chi hết mà học vẽ là cực lắm à nghen.

_Không sao.

_Sao hổng nhờ tôi vẽ cho mà phải đi học cho nhọc vậy?

_Cho có lòng.



_Ờ thường người ta vẽ chân dung.

_Chân dung là cái gì?

_Là vẽ Út của cậu đó đa!

_Nhưng mà cậu hổng có biết cái gì hết thì học mệt dữ lắm.

_Cậu chỉ tôi hoạ mặt ẻm thôi,tôi

không có cần học ngọn ngành như cậu đâu.

Thú thiệt,Bự hổng có cái hoa tay nào hết trơn,cũng hổng có khéo léo ba cái trò kì công như này,nhưng mà ảnh thấy em của ảnh rất rất rất hứng thú với mấy tranh Khang vẽ nên mới nảy ý vẽ tranh làm quà cho ẻm.

Em Xíu thấy người yêu thương em ghê chưa.

_Bắt cái ghế ngồi đây.

------------------------

_Mời anh Hai ăn cơm.

_Ừ mời Út.

_Con Xiêu lên kêu hai cậu ăn cơm coi,sống trong cái nhà này riết hổng còn gia quy gì hết ráo!

_Dạ cậu.

Kể nghe,từ chiều tới giờ cậu Khang dạy Bự vẽ mà bốc hoả tới nơi,hổng biết bao nhiêu tờ giấy bị vứt ra xó rồi đó,chớ mà thấy hổng nên được nét nào.

_Cậu Khang,cậu Văn ơi,cậu Hai gọi xuống ăn cơm ạ!-Nhỏ gõ cửa.

Khang ra mở...

_Cái gì?!

_Ui cậu!Dạ,dạ cậu Hai biểu cậu ăn cơm ạ.

_Từ từ tao xuống,hối hối mẹ gì!

Nhà này dễ huông lắm,chuyện chi bực dọc là đổ hết lên đầu gia đinh.Mốt trả lương nhớ cho thêm tụi nó tiền tổn thất tinh thần nghe hông!

_Tui hối đó,ở đó chửi ai?

Ảnh cộc ảnh đi lên theo,ảnh nghe rồi ảnh mắng.

_Thịnh.

_Sao không xuống ăn cơm?

_Xuống nè.

Lịch sử nhân loại hào hùng nhất,con người đầu tiên và cuối cùng chặn được cái mỏ hỗn của...

Mèo

Ẻm lủi thủi bước xuống,nghĩ định quay vô kêu thằng trời đánh kia mà thấy bản mặt nó chắc bay vô đập luôn quá.Kệ mẹ nó đi.

_Còn thằng Văn,bây ăn đòn hay ăn cơm?

_Xuống liền!

_Riết hổng có phép tắc chi hết.

_Tụi bây làm cái chi ở trển mà gọi như gọi đò không xuống vậy?

_Tại thằng này nó...-Khang lên tiếng,may Bự kịp chặn họng trước khi mồm miệng thằng bạn đi xa.

_Nó gì?

_Hừ,nó nói chuyện chưa xong thôi anh.

------------------------

Mới chớp mắt cái là tới sanh nhựt em Xíu.Cha má đi công tác bên Tây hổng có kịp về dự sanh nhựt thằng nhỏ nên đánh điện tín biểu anh Hai gởi quà theo tàu.

Nhà lớn thường bữa vắng vẻ,nay lại rộn ràng từ sớm.Mấy đứa gia đinh trong nhà dọn dẹp,quét bụi,xếp chén bát,đứa tranh nhau góp quà góp bánh.

Nghe nói tụi nó chắt chiu cả tháng mua quà tặng cậu.Cậu Út thì chải chuốt tóc tai,vận bộ quần áo lụa mới toanh.

_Trời thần ơi cậu ơi!Cậu đẹp nức vách luôn á cậu!

_Ừ đẹp hen!

Xíu thì lo soạn đồ tai tóc,chứ mà anh Bự vẫn còn dán chặt hai con mắt vô tờ giấy dày cộm đó.Bữa Khang còn nổi máu nổi sùng,nay đã lánh xa thằng kia để nó độc chiếm phòng mình rồi.Chứ giờ động vô nó nhiều khi nó cắn thiệt.Thấy ghê lắm.

_Thịnh ơi Thịnh qua coi thằng kia xong chưa?Nó thức trắng đêm rồi đó đa.

_Anh bận ra tàu lấy quà cho thằng Út.Sao em hổng đi?

_Nó giờ như bơm,nổ bất cứ lúc nào thì có chứ mà kêu em tới gần.

Anh Hai cười trừ,thôi cũng qua coi nó tới đâu.Sắp tới giờ rồi.

_Xong rồi!

Ảnh vừa tính mở cửa thì Bự hét lên,tự nhiên nhà thêm được phen náo động.

_Đâu!Đưa coi coi!-Khang nghe tiếng thì chạy loạn ra.

Nói thiệt chớ,em Xíu nhận được vui một thì anh Khang phải vui tới mười.Đúng rồi,Bự hành người ta quá mà.

------------------------

Văn cẩn thận gói lại bức tranh mới vẽ,chăm chúc từng chút một như chăm chính người trong tranh.Ly nước trên bàn từ bao giờ đã đổ ra,nhưng lại ánh lên người đã dành hết sự chân thành cho em nhỏ.

Lớn nhất trên mâm là tô chè đậu,món mà em Xíu rất thích.

Cái ổ bánh kem được làm theo kiểu Tây lại rất kì công,trên mặt bánh còn đính chữ cậu Út bằng mứt dâu.Đó là món quà tụi gia đinh học làm đặng tặng cậu đó.

_Chúc mừng sanh nhựt Út nghen.-Anh Hai khai màn tặng quà cho em,gói quà cũng kĩ càng dữ lắm,ảnh thương Xíu mà.

_Hì,dạ cảm mơn anh Hai!

Mở tiệc rồi mà anh Bự chưa có chịu xuống.Ảnh lo tắm rửa cho sạch sẽ.

Lát ôm em đỡ bị quê=))

_Tặng Út nè.

_Cảm mơn anh Khang.

[...]

Mấy món quà được tặng sớm đã nép trong góc.Anh nào đó cũng đã thẳng thóm trên bàn,

nhưng mà ảnh ngại ảnh chưa chịu đem quà ra.Tụi gia đinh thoáng cái biết hết,làm tụi nó cười thút thít hổng ngưng.

_...

_...

_...

_Bự ơi.

Đợi tới hết cả tiệc,thằng hầu của cậu tay xách nách mang ôm đống quà đem về buồng.Còn ẻm ráng nán xem ảnh tới đâu...

_Hả?

_E hèm,Bự giấu cái chi mà từ nãy giờ hổng cho Xíu biết.Tò mò quá ta.

_À...Cái này...tặng em.Chúc mừng sanh nhựt.-Ảnh nói mà ảnh ngại,tại Bự biết Bự vẽ hổng được đẹp.Thiếu điều muốn giấu luôn tới kiếp sau.

_Cái gì dợ ta?-Xíu ngây ngô hỏi,rồi nhẹ nhàng mở ra lớp giấy được bọc cẩn thận bên ngoài.

_...

_Xấu lắm đúng hông?

_Hông có xấu lắm,xấu nhẹ.

Ơ?

Ảnh cười,không phải vì quê độ mà vì em nhỏ của ảnh ghẹo.

_Cảm mơn công sức và chân thành của Bự nha.

Nói rồi,Xíu hôn lên môi Bự một cái.Ảnh như trai mới lớn lần đầu được bồ hôn,mặt mũi đỏ bừng.

_Bự vẽ cái này chẵn năm ngày đúng hông?

_Sao,sao Xíu biết?

_Anh Khang kể.

_...

_Vậy là hổng ngủ được giấc nào luôn hả đa?

_...

_Ái chà người yêu tui dễ thương ghê,mơi mốt-

Chưa kịp nói hết câu Bự đã không nhịn được mà lao vào níu chặt lấy môi em.Thân thể to Bự sớm đã ôm chọn lấy em nhỏ Xíu.

-------------------------------------------------

Ngày 12 tháng 6 năm 2025,8:14

Tui tạm gỡ TMDN xuống để sửa và thêm tình tiết nghe mấy pà.

Buổi sáng tốt lành❤️
 
Dạ Lòng Đay Say
11.Lại bị đòn


Đương là giờ nghỉ trưa,nông dân sớm đã về cơm nước,hàng rong cũng vắng vẻ hơn buổi mai sáng.Giờ mà người ta vào giấc được mấy hồi rồi,vậy mà em Khang còn đang mếu máo ăn từng muỗng cơm.

Khang có nhiều cái nhất,lỳ nhất,bướng nhất,ăn vạ thấy ghê nhất,có...ăn cơm lâu nhất nữa.

_Nuốt chưa?

_e ư ơm ấy ê á à.

(Eo ơi cơm thấy ghê quá à.)

_Nuốt xuống,không có ngậm,

bạt tai liền bây giờ.

Trước mặt ẻm là anh Thịnh đang nổi máu khùng.Kế bên còn có cây roi mây dài mà mỏng tanh.Nhìn thôi cũng đủ phát ớn.Vậy mà vẫn ngậm.Chắc cây roi quen quá nên lờn.

Chát

_Ưm!

_Nuốt xuống chưa?

_Rồi,nuốt rồi.

Nghe thoáng qua dễ hiểu lầm mẹ đút con nhỏ ăn cơm.Ẻm ngồi gấp mấy con hạc,cơm thì đầy miệng.Đùi thì in rõ một lằn,cuối cùng cũng đành nhai cho đỡ bị đòn.

_Ngán quá Thịnh ơi.

_Không hết chén cơm này là gấp đôi số roi.

_Ù ù,uốt ày ù,ì ục.

(Hù hù,suốt ngày hù,kì cục.)

Chát

_Ưm...

_Nhai chưa?

_Ang ai è.

(Đang nhai nè.)

_Buông con hạc ra,quay qua đây.

Hai vệt roi đỏ ửng hiện rõ trên đùi,mặt mũi méo xệch.Nhưng mà cố gắng gấp hạc để giữ bình tĩnh.Giờ mà gấp tiếp hổng chịu quay qua là tới con hạc cũng hổng cứu được tâm hồn mong manh của em đâu Khang,nghe lời đi em.

Chén cơm này ngâm chắc được chừng hơn nửa tiếng rồi,mà...

cơm mới vơi đi chừng nửa.

Trách tài chăm bồ của anh Thịnh non nớt hay trách lỗi ăn chậm của em Khang ta?

_Con Xiêu đâu?

_Dạ cậu gọi con.

_Đem cơm xuống hâm.

Nó phải chần chừ mấy giây mới bưng mâm cơm ra ngoài,cậu nó ăn lâu quá,nó mà bón cho cậu chắc dập đầu lạy cậu tới thành thục luôn quá.

_Nhai.

_Á ông on.

(Cá không ngon.)

_Nghẹn bây giờ,nhai nuốt rồi nói.

_...

_...

_Cá hông ngon.

_Không ngon cũng phải ăn.Há miệng.

Ẻm hổng ưa cá,nhất là cá hấp.

Mà anh Thịnh cứ bắt em ăn,

hổng ăn thì lấy roi ra doạ.Mệt thiệt sự.

_Oẹ.-Khang nhai nuốt không nổi nữa,ẻm bày trò mới.Trò doạ "oẹ".

_Nhai nuốt,không có chiêu trò,

lát hồi tôi nọc tội này ra đánh cả đấy.

_Ịnh ơi ai ết ổi òi.

(Thịnh ơi nhai hết nổi rồi.)

Chát

_Huhu...

Vừa ngậm cơm vừa khóc,còn thì thầm mắng mỏ,coi tài ghê chưa.

Em ơi ăn cho lẹ lên em,cơm nó trương thây sắp thiu rồi mà em còn ngậm nè em ơi!

_Há miệng.

_Hay...hay Thịnh đổi rau đi,em ăn cơm với rau không cũng được,cá dở-aa.

Nói chưa dứt câu là cây roi quật tiếp lên đùi em rồi.Lằn nào lằn đấy đỏ tươi như sắp phun cả máu.Đã vậy ảnh còn không cho xoa,đồ độc ác!

Bữa nào dẫn em đi nội soi thấy trong bụng có chục con cá bơi qua bơi lại.Chắc dễ thương dữ lắm hen?

_Hức...

_Há.

Cơm chan nước mắt hổng biết có ngon hông chứ bữa nào có cá là bữa đó tận thế đối với Khang.

Chén cơm khổ nhất thế giới.

Xà quần cũng hết được một bữa.Em lo chùi nước mắt,nuốt hết phần còn lại,nom cũng tội dữ lắm đa.

Anh Thịnh xót hông?Anh xót,xót chứ.

_Đi rửa mặt rồi vô đây nói chuyện.

Kiếp này coi như bỏ,thôi cũng tại em đâm đầu vớ phải anh bồ nghiêm hơn cha đẻ,dữ hơn bà vú,nhưng mà...cũng yêu em hơn cả má ruột.

_Hức...hức...

_Qua đây đứng.

Anh Thịnh sắp tu thành tiên rồi,phải là em trai anh chắc Út nhừ xương chứ còn đứng nổi mà khóc với mếu đâu nghen.

_Thịnh ơi...

_Khoanh hai cái tay lên,không có làm nũng cái kiểu đó,đứng thẳng thóm lên tôi hỏi tội.

_Hức,hức...

_Đoán coi chén cơm của em ăn từ mấy giờ?

_Hức...dạ mười hai.

_Rồi mấy giờ em ăn xong?

_Dạ một giờ hơn,hức...

_Tui quy định em ăn trong bao nhiêu phút?

_Hai mươi...

Chát

_Huhu,đau...dạ hai mươi phút,hức,hức...

_Lố một phút là một roi,chịu hông?

Vậy Khang ăn lố năm lăm phút,

hổng lẽ năm lăm roi.Roi này lại vừa mỏng đánh vừa rát,anh giết thằng nhỏ luôn đi!

_Huhu nhiều lắm...,hức,Khang,

Khang chịu hông có nổi,huhu...

_Cho bỏ cái thói ăn lâu còn cà nhây cà nhựa,tôi chưa tính cả tội đấy đấy.Muốn tính luôn không?

_Huhu Thịnh ơi Khang xin lỗi,Thịnh thương đi mà,huhu mơi mốt Khang hứa,hức,ăn nhanh hổng có nhơi nữa đâu,huhu...

Anh Thịnh dành muốn hết cái thanh xuân để chăm thằng bồ nhỏ của mình,rồi cũng dành hết chục mùa lúa để cho thằng nhỏ ăn đòn.Còn ẻm,rồi sẽ dành cả cuộc đời để khóc rồi rúc vô ngực anh ăn vạ cho coi.

_Hổng cần mơi mốt,giờ đánh luôn nè,nằm xuống đây.

Thịnh dùng cái roi "chết người" gõ lên mép giường,đanh mặt mà mất kiên nhẫn.

_Hông mà,huhu,Thịnh,Thịnh đổi thước gỗ cũng được,huhu,

roi mây đau lắm...

_Nằm xuống.

Khang hãi dữ lắm,hồi nãy bị bốn roi quật lên đùi giờ rát không tả nổi,Thịnh mà dùng cái roi này quất năm lăm cái lên mông chắc em hoá kiếp luôn á.

Khang khóc thảm quá làm anh cũng đôi ba phần đọng lòng.Anh Thịnh có nổi đoá thật,

nhiều luôn ấy chớ!Nhưng mà anh xót,trách anh không đủ cứng lòng để dạy dỗ thằng oắt con này thôi.

_...

_Hức...hức.

Thịnh kéo em Khang vô lòng,

ôm một cái,cũng xoa dịu nước mắt cho em.Đánh thì vẫn đánh,nhưng làm sao vì có bữa cơm mà nhẫn tâm đánh nát em được hả đa?Thôi kệ,bồ ảnh,ảnh thương.

_Có cử cơm cũng phải đợi bị đòn mới chịu ăn cơ đấy.

_Hức...cá không có ngon thiệt mà.

_Chiều nay cho ăn cá nữa.

_Hức,hức,huhuhuhuhu,em nói em không ăn đâu,huhu...

Ẻm nhảy dựng lên làm trận làm thượng,cái điệu bộ này hông có làm người ta nóng máu,mà hoảng hốt là nhiều.

_Rồi rồi chiều nay không ăn cá,bớt nháo lại coi.-Ảnh vừa nói vừa mau mau giữ em lại,sợ giãy nữa hồi rớt cái bẹp xuống đất là ẻm khóc lụt nhà.

_Hức...hức...hức...

_Khóc xong chưa?-Thịnh vươn tay lau đi hai dòng nước mắt lem luốt trên khuôn mặt em.

Bình thường bướng dữ lắm tới hồi bị đòn là nũng nịu vậy đó.

Chịu nổi hông.

_Hức...

_Khóc xong rồi thì quỳ lên giường tui hỏi tội.

Ẻm nấc lên mấy đợt,rồi cũng buông khỏi lòng anh lên giường quỳ,nhưng mà...vẫn còn uất ức lung lắm.

_Bình tĩnh chưa Khang?-Thịnh ôm gò má búng ra sữa của em,tiện tay chọt chọt chọc quê.

_Rồi.

_Hửm?

_Dạ rồi.

_Mấy roi?

Mới nín được một chút,anh Thịnh đã chọc cho em ngấn lệ lần nữa.Tánh ngộ,người ta khóc thì dỗ,dỗ thì mắng mỏ,mà mắng thì người ta khóc tiếp,song dỗ cho nín.Ủa trời?

_Thịnh ơi Khang năn nỉ,hức...

Thịnh đổi thước gỗ đi Thịnh,

gấp đôi cũng được,em sợ cái này,huhu...

Cái roi này là "vật gia truyền" cha Khang truyền lại cho anh Thịnh,biểu anh khi nào nóng máu thì lấy cái này đập em cũng được.Hồi đó Khang hư lung lắm,nên bị cha cho ăn đòn quài à,mà lớn lên sức cha già yếu,đánh nó hoài sanh bệnh nên đem cất.Lâu lắm rồi Khang hông gặp lại nó,bữa Khang đem vứt hết mấy cái roi với thước của anh nên giờ mới phải dùng cái này doạ đây.Nói chung cũng tại em chơi ngu rồi Khang ạ.

_Tui hổng có thấy thước gỗ nên mới lấy cái này đánh em,em có biết thước với roi tui để đâu hông?-Ảnh biết Khang lén vứt lâu rồi,nhưng mà không thành thật là hôm nay nhừ tử.

Ủa mà sao anh hổng vặc cây ngoài sân hay lấy chổi lông gà?Cái này sát thương cao hay anh sợ cây nó đau?

Chắc test đồ gia truyền rồi chứ yêu thương gì ở đây.

_Khang...Khang...-Giờ trong đầu Khang đang hiện rõ hai luồng suy nghĩ,"ảnh hỏi mình thì chắc gì ảnh biết chuyện,nhưng lỡ đâu ảnh giả nai hỏi mà nói dóc là xong đời".Với "nói thiệt thì cũng có tội,nhưng mà thật thà thì có được "pháp luật khoan hồng" hông ta?"

_Nói thiệt nghen Khang.

_Dạ...

Thôi không dám liều,cái roi đó vào mông một cái là thấy kiếp sau cả luôn.Hông được chơi ngu.

_Dạ Khang...bữa hổm,Khang đem mấy cái đó...ném,ném xuống sông...

Thịnh nở nụ cười hài lòng,xoa đầu nhỏ,cũng cảm thán độ gan lỳ của em.

Máu liều nhiều lấn át máu não.

_Bữa tui nhặt lại gát nó sau nhà rồi,giờ đem cái này đi cất rồi ra ngoải lấy thước được hông?

Coi như thương lượng thành công,vớt được một mạng cho em.

_Nhớ,đem cái roi này đi cất chứ mà đốt là lần sau không còn thước với bàn tay đâu nha Khang.

_...Dạ.-Khang bất giác nuốt nước miếng,thầm nghĩ thằng cha này đoán được suy nghĩ của mình hả ta?

Cái roi đó thật sự lực rất mạnh,

hồi nãy Thịnh vợt lên đùi em bốn cái mà giờ tím tím nhức ơi là nhức.Hổng biết làm sao hồi nhỏ chịu được mấy trận đòn từ cái roi đó nữa.

_Thịnh ơi,...hức...thước.

Vừa mới dâng thước tới là Khang đã nước mắt ngắn dài,bị đánh làm sao mà cam được hả đa?

_Nằm xuống đây.-Anh Thịnh vỗ lên mép giường,ra hiệu cho em nhỏ nhanh chóng nằm xuống.

Rồi đó,anh cởi luôn chiếc quần mỏng tanh của em,gấp gọn một góc,rồi nhịp:

_Mấy cây hả Khang?

_Hức...hức...,Khang...hổng biết...

_Nãy em nói thước thì em đồng ý đánh gấp đôi,trăm mốt đúng hông?-Ảnh ghẹo,nhưng mà Khang sợ thiệt.Trăm mốt là giết người thiệt đó chớ!

_Huhu,Thịnh ơi hồi nãy em mạnh miệng,huhu,Thịnh đánh ít ít được hông,huhu...

_Ít là bao nhiêu mới được?

_Hức...dạ...

_Năm mươi nha?

_...Dạ,hức,hức

_Với cái tội đem vứt roi,thước,

tui đánh bảy mươi nghen?

_...

Bốp

_Dạ.

Anh ghẹo thôi,ai ngờ em chịu,

bảy mươi cũng nằm sấp được hai ba ngày đó đa.

_Tui đánh em bốn mươi,cho nợ ba mươi còn lại,chịu hông?

_Thiệt,hức,thiệt hả Thịnh?

_Ừm thiệt,nằm lại ngay ngắn,

không bấu tay,không cắn môi nghen Khang.

_Dạ.

Bốp..bốp..bốp..bốp..bốp..bốp

_Hức...

_Tui hổng có giận em ăn lâu,

nhưng mà ăn lâu hại sức khoẻ biết chưa?

_Hức...dạ biết...

Bốp..bốp..bốp..bốp..bốp..bốp

Bốp..bốp..bốp..bốp..bốp..bốp

_Cũng gan thiệt,có tật ném roi xuống sông nữa.

_Khang xin lỗi,hức,hức...

Bốp..bốp..bốp..bốp..bốp..bốp

Bốp..bốp..bốp..bốp..bốp..bốp

_Buông tay ra,không có ngấn như vậy Khang.

Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp

Bốp

Bốp

BỐP

_A...

_Quỳ dậy.-Thịnh nắm lấy chiếc quần mặc lại cho em,ôm nhỏ ngồi lên đùi mình,tránh mông đau còn xoa xoa.

_Dạ...hức,hức...Khang xin lỗi anh.

_Ừm,bớt lỳ lại,nhờ bây mà anh có tóc bạc đến nơi rồi đó.

_Hức...

_Nín coi khóc quài.

_Đau...

_Biết đau rồi.

Ôm em hồi cho Khang nín mới đặt xuống giường đi tìm thuốc bôi cho em.Đánh nó cũng mình song giờ bôi thuốc cũng mình.

Cực dễ sợ,giống bà vú ghê.

Mà vú nuôi người ta còn có lãnh lương,còn mình phải ôm nó cả đời chớ có đồng cắt nào đâu đa.

-------------------------------------------------

Ngày 14 tháng 6 năm 2025,

13:36

Quá đủ để nói "đã sửa".
 
Dạ Lòng Đay Say
12.Sơ hở là làm lừng


Đôi nét ký ức hồi còn du học bên Tây...

_Dậy Xíu ơi.

_Ưm...sớm.

_Dậy đi học em.

_Nghỉ một bữa không ngu được đâu Bự.

Cái cách nói chiện này quen quen á hen.

_Mới sáng sớm thèm ăn đòn rồi hả?Dậy chưa?-Anh Bự mắng,

còn tiện tay vỗ cái bép không mạnh không nhẹ lên mông em.

_Dạ rồi,dậy nè.

Mới sớm mai đã mưa to,trời tròng cũng lạnh hơn,mà cái mền thì ấm.Sao mà em thèm xuống giường,lại còn đi học cho được?

_Bự đánh răng xong mà Xíu chưa dậy là Bự vác đi học luôn khỏi ăn sáng nghe Xíu.

_Từ từ,Bự cằn nhằn quài à.

Ừ nói cỡ đó cũng có thèm cho vào tai đâu.

Nằm dật dựa một hồi em mới chịu dậy,dám cái điệu này là anh Khang dạy chứ hổng đâu vào đây.

_Coi giống vú nuôi hông,mười mấy tuổi đầu rồi còn bắt anh đánh răng giúp.

_Anh àm iện ày ả ời.

(Anh làm chuyện này cả đời.)

_Đã đánh răng còn í ới được,em hay thiệt á.

_Ời,òn ải ói!

(Xời,còn phải nói!)

_Xúc miệng.

Cúc áo sơ mi được đóng lại thẳng thóm,quần tất tinh tươm,

nhưng mà chủ nhân của bộ đồng phục lại hổng có miếng nào là cam tâm đi học hết.

_Bự ơi hôm nay mưa á Bự...

_Bự thấy mà.-Anh vừa soạn tập sách cho em nhỏ,lại nhìn ra được ý đồ xấu xí của em,mỉa mai trả lời.

_Hì hì,mưa vậy mà đi học là bị nước cuốn trôi luôn á!

Lạy em,chiếc xe nhà em to như voi,sức mấy dăm ba giọt nước động vào em được hả em?

_Biện cớ hả?

_Nghĩ xấu cho người ta hông hà!Ý Xíu là Xíu hổng thích bị ướt,Bự biết mà.

_Em đi ô-tô còn sợ bị dính mưa đó hen?

"Pov:Bỗng một ngày tôi quên mình là thiếu gia nhà họ Trương danh quý."

Nhắm làm không lại anh,ẻm thui thủi ngồi xuống ghế nhìn ra cửa sổ vẫn còn đang nhoè những giọt mưa rơi.Có lý do Xíu mới hổng muốn đi học chớ bộ!Xíu lười nè,Xíu sợ trời lạnh nè,

Xíu lên lớp hay buồn ngủ song bị thầy bắt đứng phạt nè.Nhiều vô số kể luôn ớ,vậy mà anh Bự hổng thèm đoái hoài tới một cái nào hết trơn.

Mà nói đúng hơn là Xíu hổng có cho anh Bự biết,ảnh mà biết em ngủ trong giờ học chắc lỗ tai lùng bùng tới hết mấy năm đi học.

------------------------

Giữa giờ Văn học,mưa phùn vẫn còn lất phất trên phố,đăm ra việc Xíu cứ liên tục buồn ngủ là không thể tránh khỏi.Em đã gồng cứng suốt hai tiết học đầu,nhưng mà chẳng bao giờ địch nổi cơn buồn ngủ trong giờ học Văn cả.

Thầy giáo đứng trên bục giảng ung dung "ru ngủ" cho lứa học trò...

_To be...or not to be...That 's no longer the question of one who has delighted in life.Hamlet stands admidst the mist of thought:Shall he endure a life of grief and anguish?Or shall he confront the cold stillness of death?A soul thus torn,weighed down by dread and doubt.Finds no haven in either path.

(Sống...hay không sống...Đó chẳng còn là điều để hỏi của một kẻ từng tận hưởng nhân sinh.Hamlet đứng giữa màn sương tơ tưởng:Liệu cậu có nên chịu đựng một kiếp đời đau đớn và buồn bã?Hay nên đối mặt với cái chết lạnh lùng,mãi mãi?Một linh hồn bị giằng xé,nặng trĩu bởi sự sợ hãi và ngờ vực,không thể tìm được bến đỗ nơi nào.)

Học Văn học Anh Quốc cùng Xíu nhé!

_Mr.Khanh.-Thầy ngó xuống "đàn thiên nga trắng" lọt đâu "con thiên nga đen" đang gục mặt dính sát mặt bàn,thiếu điều người muốn lấy làm chồng là nó chớ nào phải anh Bự.

_Mr.Khanh.-Giọng nói khẽ vang lên,sau hai tiếng gọi của ông giáo thì đối đáp lại chỉ có mỗi cái cựa quậy vì không thoải mái,không hề có thêm động tĩnh nào.

_Mr.Khanh!Thầy phát bực,lớn tiếng nói to.

Lúc này em Xíu mới chập chờn tỉnh khỏi giấc mộng,như cục "quai phai" cuối tháng mà chưa có tiền trả tiền mạng.

_Y-yes,you called for me..?

(D-dạ vâng,thầy gọi em ạ..?)

_Can you tell me,what part of the play I have just spoken of?

(Trò nói xem tôi giảng đến đoạn nào rồi?)

Ẻm có nghe gì đâu!Ẻm ngủ mà?Giờ đứng đực cái mặt ra khó xử thế này biết trách ai đây?

Em không trả lời được,đương nhiên anh Bự là người bị mắng vốn...

------------------------

_Hey,Khanh.

Cuối giờ học,anh Bự phơi phới đứng ngay cửa hành lang,gọi với vào.

Nhưng mà em nhỏ với gương mặt sầu não,pha lẫn chút sợ sệt thì dù con người kia có đẹp trai đến đâu cũng chỉ là quỷ dữ sắp la em mà thôi.

Mà xui cho em,tiết học của thầy trùng là tiết cuối,bởi thầy nghe tiếng gọi "Khanhhhhh" là chạy ra dẫn đầu mắng vốn liền.

Chuyến này hơi mệt.

Có thể nói em Xíu dọn dẹp tập vở chậm hết mức có thể.Thôi thì thà đợi thầy nói cho xong,về nhà rồi nghe mắng còn hơn ra đứng cạnh anh,vừa nhục nhã vừa sợ chất khí hằm hằm sẽ phã vào cổ mình như thuốc độc rồi chết bất đắc kì tử.

_Yes,sir.I shall see to it that he is

properly disciplined.

(Dạ,thưa thầy.Em sẽ về dạy dỗ lại em ấy cho phải phép.)

Nếu anh Khang may mắn vì làm người yêu của anh Thịnh chứ không phải em trai thì Khanh lại may mắn vì bồ em là Văn chứ không phải anh Thịnh của Khang.Chả kia dữ như chằn,anh này chắc đỡ hơn được nhiều chút.

------------------------

Trời lại mưa lớn,hên là vừa kịp xe về đến nhà.Nói là tránh vỏ dưa đụng vỏ dừa cũng được,ít nhất thì cũng không phải sầu riêng.

_Anh ơi...-Xíu lủi thủi theo anh vô phòng,mặt mày thiu thỉu thú tội như con nít.

_Gì đây?

_Anh giận Xíu hở?

_Ừ giận.

_Xíu xin lỗi mà.-Em đan hai tay vào nhau,mặt cúi dính chặt sàn nhà,ngước lên sợ thấy anh giận thì lại khó cho em hơn.

_Qua đây khoanh tay lại.

Mấy bước chân bớt đi đôi chút nặng nề hơn hồi nãy,mà lại là tiếng "bạch bạch" đáng yêu,tất nhiên Bự cũng xiêu lòng một chút,đi thôi còn dễ huông vậy thì khóc chắc anh xót chết.

_Ngủ ngày cày đêm hả?Học thói của anh Khang à?Muốn anh hoá thân ác quỷ luôn hông?-Nghe thì như trêu,nhưng mà tay lại vỗ đen đét lên mông em,thấy Xíu đau lại xoa xoa dỗ dành.

Ơ mà khoan,mắc cái giống gì đá sang tui?

-Khang-

_Xíu xin lỗi mà...

_Ngủ gật trong lớp thì học được cái gì?Uổng tiền cha má quá trời,anh đánh điện tín cho cha qua hốt em về nghen?

_Lần sau Xíu hổng có ngủ gật trong lớp nữa,Xíu xin lỗi Bự.

_Mơi mốt chín giờ anh còn thấy thức là không ôm hôn Xíu nữa luôn biết chưa?

_Dạ biết...

_Lại đây ôm.

Nãy giờ em chờ có nhiêu đó hoi.

_Bự có yêu Xíu hông?

_Hông,Bự hổng thèm con nít hư.

_Xíu đâu có hư đâu.

_Ngủ gật trong lớp là hổng hư á hen?

_...

_Lát ăn cơm xong lên đây anh giảng lại cho bài hồi nãy.Chảng rảng là ăn đòn.

_Ưmmm

Ghẹo người ta hoài,người ta buồn người ta khóc bây giờ!

-------------------------------------------------

Ngày 22 tháng 6 năm 2025,22:03

Thiệt ra cái chương này nó còn nhẹ hơn cái cục tạ của tui nữa,

ờ...có thể sẽ không hợp gu nhiều pà.

Cảm mơn vì đã ủng hộ tui 2k view🎉
 
Dạ Lòng Đay Say
13.Nhân chi sơ,tính bổn thiện


Nhân chi sơ,tánh bản thiện.Anh ơi đừng có giận,đánh chết mấy nhỏ là má hổng có kịp đẻ đâu à anh ơi!

_Xoay mặt vô.

_Anh Hai ơi em cần biện minh..

_Tao sống đủ lâu để biết mày muốn nói cái gì.Úp cái mặt vô tường.

_Thịnh ơi Khang cũng cần giải thích..

_Đừng có đem mấy cái trò mèo ra đối chất với tui,khoanh tay lên.

_Hức...

_Khỏi khóc,tui không có xiêu lòng cho em đâu.

Chuyện là hôm nay có hai đứa mới lớn bày đặt kéo nhau ra khu gái điếm.Ừ,đúng là khu gái.

Thiệt ra là hổng phải đi làm bậy làm bạ gì,cũng hổng phải đi tìm cảm giác gì lạ.Làm sao dám?Vô đó tung hoành tá lả là Thịnh luộc cho chín luôn chứ mà còn ở đây bày kế thút thít.

Ý là theo lời anh em chí cốt - con chí trong tóc,và cốt là "hài cốt" của anh Khang thì rượu trong mấy khu "đĩ" thật sự rất rất là ngon.Nghe đồn ngon siêu siêu ngon luôn.

Ừ cho là ngon,nó có mùi sầu riêng hay mùi dâu tầm?Đã rượu chè thì cái nào chả đắng mà còn ngon với không ngon ta ơi?Vậy mà cũng nghe,khờ không đúng chỗ.

Buổi chiều đó,Khang đợi trời ngã màu cam phai lại thủ thỉ với thằng Út "buông thả chút là sa ngã".

_Ê mày.

_Dạ?

_Muốn thử rượu ngon hông?

_Anh thèm hả,đợi em kêu Đất đem lên.

_Không phải,ý tao là có chỗ bán rượu còn ngon hơn.

_Gì?Phải hông?

_Ừa.

_Quán nào dợ?

_Hổng phải quán,ờ mà...cũng phải bỏ tiền nên nói quán cũng được.Mày đi hông Út?

_Thôi để mai anh Hai lên Ba Tri đi,giờ ổng ở nhà mà anh rủ đi uống này uống kia ổng cằn nhằn dữ lắm.

_Mày làm như chả cấm mày uống rượu hổng bằng,uống vừa thôi.Nói lần được quán ngon nên hai anh em kéo nhau đi.

_Được hông?Lỡ ảnh hỏi quán nào cho ảnh đi chung thì sao?

_Để tao nói,quan trọng là mày đi hông?

_Ừ thì,đi.

Yêu tinh cons thèm đòn tới mức này luôn đó.Nè he,anh Thịnh mà biết nhà này có vụ lôi kéo tệ nạn he,ảnh đập cho sanh dịch nè!

_Thịnh ơi em với thằng Út ra ngoài chút nha.

Anh Thịnh đang miệt mài với sổ sách trong phòng thì Khang ló đầu vào cười hì hì,mặt gian xảo thông cho anh biết.

_Đi đâu?Sắp tối rồi còn ra ngoài hả?

_Bạn em kêu có quán rượu ngon nên em muốn đi thử,trước giờ cơm em dìa,nha Thịnh?

_Ừ,đi đi,uống ít ít thôi.Em kéo thằng Út đi luôn hả?

_Uống một mình chán lắm.

_Ừm,cẩn thận đường xá nghe hông?

_Vângggg

Cái điều mà Út Xíu không bao giờ ngờ là có mấy lần mình đòi ra ngoài vào giờ này anh Hai sức mấy mà cho,

ảnh bắt phải có thằng Đất đi theo.Mà thằng đó hầu riêng chứ làm như nó phe anh Hai hay gì á.Hễ đi chỗ nào khả nghi là nó về mách với anh à,làm chổi lông gà riết hổng còn cọng lông gà nào.Thấy ghét thiệt chớ!

_Đi mày.

_Anh xin dễ quá ha.

_Xời,tao thông báo chứ tao đâu có xin.

Ừ ừ nói oai phong vậy thôi chứ không cho đi thì dễ gì dám nói vậy.

_Ơ cậu Út,cậu Hai?Sao nay mấy cậu tới chỗ tôi vậy đa?

Bà lớn vừa thấy em Khanh với anh Khang bước vào là tiếp đón nồng hậu,bỏ luôn mấy công tử bột đang ngắm nghía chọn "gà cưng" của mình.

_Tụi tui không được vô đây ha gì?

_Hà,hai cậu tới là phước của tôi,chỗ này tất nhiên phải tiếp đón hai cậu lớn nồng hậu chớ đa!Mấy đứa!

_Tụi tui hổng có vô đây chơi,tui nghe nói rượu bia chỗ bà ngon,đúng không?

_À dạ đúng,là mấy cậu tới chỉ uống rượu thôi ạ?

_Ừ.

_Ái chà,vậy cũng khó cho tui quá,mấy cậu vô khu gái điếm tìm rượu tui biết bán làm sao đây?Hay tui cho vài đứa nhỏ típ rượu hai cậu nghen?

_Thôi khỏi hổng cần,tui muốn phòng nào vắng vắng thôi,tiền thì bà muốn lấy nhiêu bà lấy.

Trúng mánh liền.Bả nghe cái là mắt sáng rực.

_Dạ vậy tui lấy một bình bằng một đứa cậu có vui lòng hông cậu hen?

_Ừ được.

Vậy đó,mở đầu cho một câu chuyện là một mớ tiền vậy đó.Hai thằng nhỏ thi nhau dọng rượu,uống chắc cỡ hơn chục bình thì lăn đùng ra cười ngắt nghẻo.Xì gà thì mỗi đứa một điếu.Tức cười hơn là sau khi đốt tiền hai em nhỏ khoác vai nhau vừa hát vừa đi về.

Hổng biết đi đường té làm sao mà đi uống rượu về như đi đánh trận vậy á đa.Đất cát dính đầy mặt mà cười như được vụ,

tay chân trầy trụa do vấp đá.

Đừng có trách tụi gia đinh nhà này không biết đi theo trông hai cậu,mà là hai cậu có chịu cho tụi nó đi đâu.

_Cậu Hai hai cậu về rồi ạ.

_Vác cái thây cái thằng quỷ đó vô đây cho tao.

Đỉnh điểm của tức giận là mắc cười=))

Anh Thịnh liếc hai thằng nhỏ đầu bù tóc rối,mặt mày thì đờ đẫn như mới trúng thuốc.Song còn ôm nhau khóc lóc rồi cười ha hả.

------------------------

_Thằng Út lết qua đây.

Khanh bẽn lẽn bước qua đứng trước mặt anh,như đứa con nít mới làm tội tình...Ừ thì nó đó.

_Một mình anh Khang mày quậy tao đủ mệt rồi,học đâu cái thói kéo bè kéo phái vô khu bà Cẩm Lệ uống hả?

_Út xin lỗi anh Hai...

_Nhà này thiếu rượu cho tụi bây?Ở đây uống tao đâu có thèm nói,bày đặt vô khu gái uống rượu,hay qua ha.

Bị mắng,em Khanh chỉ cúi đầu thút thít vài cái chứ hổng dám nói chi.

_Mày lớn rồi Út,làm cái gì cũng phải có chừng mực,nhà này không có nuôi phá gia tri tử đâu.

_Dạ.

_Nằm lên giường.

Lúc nghe gia đinh báo lại anh Thịnh có giận nhiều thiệt,

nhưng mà tụi nó biết điều không vô kiếm gái thì cũng không phải tội nặng lắm.Thôi thì hư như còn sửa được.

_Tao quánh lần này là bỏ tật luôn nghe không Út?

_Dạ nghe...

_Năm chục cây.

Nói tích cực thì làm vậy không có mất dạy với anh Văn,anh Thịnh.Nhưng mà cũng tầm cỡ mấy nhóc công tử phá tiền.

Không đánh nó không biết chừng.

Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp

Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp

Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp

Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp

Bốp bốp

_Lần sau mà tao còn nghe cái vụ đi theo anh Khang làm trò nữa là tao đuổi ra nước ngoài luôn nghe chưa?

_Dạ...hức...nghe.

Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp

Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

BỐP

_A...

_Ngồi dậy,về phòng kêu thằng Đất xức thuốc.-Thịnh xoa lưng em Khanh một cái,chau mày nhìn thằng nhỏ lớn tướng còn đợi mình phải dạy dỗ.

_Em xin lỗi hức...anh Hai.

_Ừ anh tha,về phòng đi.

Nhỏ tay dụi mắt tay ôm mông tủi thân ra khỏi phòng,trước khi đi ẻm còn không quên ném cho anh Khang cái nhìn không mấy thiện cảm.Tại ảnh dụ dỗ mà em bị đánh lây theo.

Ơ mà chơi với anh Khang hổng có hời,ảnh toàn kiếm chuyện chơi xong đã đời bị anh Hai lôi về đánh không hà.Bị mấy lần chứ mà vẫn thâm tình dữ lắm.

Bữa nào phải la em Khang một trận mới được!

_Còn thằng Khang,biết đứng lên qua đây không?

_Hức,hức.

_Tui nói em bao nhiêu lần rồi?

Đừng có đi chơi với cái đám chí cốt gì đó của em,em thấy có đứa nào chính chắn không?

_Hức.

_Rồi về đây kéo lê thằng Út đi sa đoạ,coi được không hả Khang?

_...

_Trả lời.

_Dạ không.

_Giờ bị đòn nè kêu tụi nó qua gánh thay coi.

_...Anh đánh đi.

_Đang tính coi em ăn bao nhiêu cây là vừa,chắc gì em còn nhớ em nợ roi tui mấy vụ này.Thấy hiền quá rồi lờn hả?

_Dạ,hổng có...

Em Khang bị khờ,bị khờ,bị khờ đó.Cái gì quan trọng nhắc lại ba lần.Mà bạn bè ẻm toàn mấy cái đám con ông cháu cha phá làng phá xóm.

_Giờ tui quánh em bảy chục không bớt chịu hông?

Thiệt ra bảy chục thước là nhiều,nhưng mà so với cái số anh Thịnh cho nợ thì nó đã quá nhẹ nhàng với em rồi bé ơi.

_Dạ chịu.

Em Khang vừa nhận thức được em làm vậy là sai,ẻm biết ẻm vừa đốt một đống tiền.Bà Cẩm Lệ bả thủ đoạn vô biên,bả dám lấy một bình rượu so với giá của một con điếm hạng nhất hạng nhì đó!Thử hỏi coi chục bình thì trả bao nhiêu tiền?

_Lấy cái gối kia kê dưới bụng rồi nằm xuống.

Em Khang vừa nằm ngay ngắn xong là bị anh Thịnh cởi luôn hai cái quần mỏng chẳng có che được chi.Ẻm thì úp mặt vô gối khóc ướt hết mà hổng dám kêu ca.Làm cho anh Thịnh xót dữ thần.Có hư,nhưng không hỏng.

Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp

Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp

Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp

Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp

Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp

Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp

_Lần sau không có nghe lời bậy bạ nghe Khang.Em biết mấy khu đó nguy hiểm không?

Bốp...bốp...bốp...bốp...bốp...bốp

Bốp...bốp...bốp...bốp...bốp...bốp

Bốp...bốp...bốp...bốp...bốp...bốp

_Khang biết òi...

_Lỡ không phải tiền mà mấy người đó làm gì em thì sao?

Bốp...bốp...bốp...bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Bốp

Màu đỏ tươi trải đầy khắp cánh mông trắng nõn ban đầu.Anh Thịnh nhìn một lượt phải thở dài,rõ là có kìm sức dữ lắm rồi.

Anh với tay tìm hộp thuốc mỡ thoa cho em.

_Hức...Thịnh ơi.

_Nói.

_Thịnh,hức...hức,Thịnh còn giận em hông?

_Còn.

_Hức...

_Em mừng đi,em mà chơi gái ở trỏng là tui quăng em ngoài đường luôn rồi.

_Khang xin lỗi Thịnh.

_Mơi mốt bớt nghe lời người ta nói lại,lớn rồi không còn nhỏ nhắn gì nữa đâu nha Khang.

_Dạ...

_Cái gì hay thì không thấy tiếp thu,toàn học ba cái giống ôn gì đâu không.Ngồi dậy.

Anh Thịnh đã nuôi ra một em nhỏ ngoan hơn hồi mới xách về nhiều.Em biết em làm sai,biết nhận lỗi,biết xin lỗi,biết làm anh yêu.

Tính ra thì công chát của anh là đổi lại một em nhỏ cũng dễ thương,ảnh muốn thấy sao thì thấy vậy đó à.

Ý anh là em không cần lớn,

đừng có khùng điên ba trợn là được.

------------------------

_Nín coi,em khóc mấy tiếng đồng hồ rồi đó.

_Hức..nín hổng được mà.

_Nín đi anh thương.

-------------------------------------------------

Ngày 28 tháng 6 năm 2025,13:44

Du lịch chữa lành gì chưa mấy "girl beautiful"?
 
Dạ Lòng Đay Say
14.Em lớn chưa?


Cho hỏi,mấy nhỏ lớn chưa?

"Lớn chưa nhỉ?Chắc lớn rùi í!"

Ơ?Thế Khang lớn chưa?

Em Khang nằm nhoài trên giường chu du khắp cái luồng lối suy nghĩ tiêu cực:"Thịnh ơi thế nào là lớn ạ?"

Em Khang tự ngẫm nghĩ lại mấy lỗi lầm của mình,nó nhỏ nhặt lắm luôn á,nhưng mà hình như em làm anh người yêu

phiền lòng hay gì ấy.Em thấy dạo này anh Thịnh rất bận,mặt mày cũng nghiêm túc,trầm lặng thất thường.Ý là anh bớt quan tâm em,anh không có dòm em nhiều như trước.Ảnh hết yêu thương Khang rồi à?

Em Khang rất rất lỳ,vua gợi đòn.Siêu nhân của mớ suy nghĩ tiêu cực.Nói xấu anh bồ là yêu nhền nhện,hung thần con nít,ông kẹ của cả thế giới...Em có thể ba gai và "mỏ hỗn" tới giọt máu cuối cùng,nhưng em nhỏ lại vô cùng nhạy cảm.Em sợ anh Thịnh đang cắt ngớt đi tình yêu cho em.Vì anh luôn đi ngủ vào giờ em đã mơ được mấy chục hồi,chẳng có ôm em lấy một cái.Nhưng nếu em lén phén bày chiêu làm trò thì sẽ lại bị lôi ra đánh đỏ hết cả mông.Cái quan trọng là ảnh hổng có tý nào là "phán xét như thường lệ",mà anh nhìn em bằng ánh mắt mệt mỏi.

Ơ,mà sao em lại nghĩ mình

chưa lớn vì anh Thịnh lạnh nhạt?Liên quan cái giống gì cơ?

À,vì em cứ gây rắc rối để anh phải xử em trên thớt.Hay vì con nít thì vốn hổng hiểu người lớn nghĩ gì?

Người lớn lấn em có sáu tuổi,

mà nghiêm hơn cha đẻ,bực ghê.

Vậy thì em sẽ làm người lớn cho anh coi.

Nhưng người lớn làm gì?

Làm ba cái đống văn liệu anh Thịnh chất đầy trong buồng à?

Ừ thì ý là mấy cái sổ sách thì nó xa vời với em quá.Khang là dân chơi hệ chồng nuôi chính hiệu đó đa!

_Sao chưa ngủ nữa?

Mười một giờ khuya,Thịnh mệt mỏi lê thân bước vào.Trên tay anh vẫn cầm cả mớ hỗn độn làm mải chưa xong.Anh nhìn em nhỏ đang ngồi lù lù trên giường,tay vò cái mền thiếu điều nó nát đến nơi.

_...

Đặt xấp sổ sách lên bàn,anh thở hắt ra quay lại giường ngủ.

_Biết trễ rồi không,sao còn chưa ngủ?-Giọng anh Thịnh trầm xuống một cách mệt nhọc.Muốn la em nhưng chẳng còn tý sức lực nào.

_...-Em Khang ngước lên nhìn anh một cái,muốn hỏi anh điều gì đó rồi lại thôi.

Đã lâu lắm rồi Khang mới trưng cái mặt ủ rủ như thế này.Vẻ cao cao tại thượng hằng ngày lại chả biết đã quăng đi đâu.Chỉ thấy còn một em nhỏ muốn phụ giúp anh người yêu mà chẳng biết làm như thế nào.

_Thịnh ơi.

_Ngủ đi Khang.

_Ôm em.

_Thịnh ơi.

_Ừm?

_Anh mệt hông?

_Mệt,nên ngủ đi,anh không còn sức để trả lời em đâu.

Thịnh nhẹ nhàng ôm em một chút,mắt nhắm nghiền lại chẳng muốn mở ra.

Hơi ấm truyền tới mang tai.

Không quá lâu nhưng cũng không gọi là nhanh em chưa cảm nhận được cái ôm này.Anh toàn đợi lúc em đã say giấc mà ôm hôn,thì hỏi làm sao em có thể cảm nhận được nó?

------------------------

_Thịnh ơi.

_Sao em vào đây?Không đi chơi với thằng Út à?

Lắc đầu

_Em mang đồ vào đây vẽ nha?

_Ừm.

Ẻm chẳng dám cầm theo mấy hộp màu,chỉ vỏn vẹn một tờ giấy dày,một cây chì,một cục tẩy xoá.Em sợ màu sẽ đổ vào văn liệu của anh,nhưng em muốn ở đây,cũng hổng muốn bị anh la,nên chỉ thui thủi trong một góc mà biết điều như một đứa nít ngoan ngoãn.

Lâu lâu Thịnh lại nhận được một cái nhìn từ xa,nhưng rồi lại tự đâu biến đi mất tiêu.

Khang ngồi đó cả ngày,em chưa bao giờ có cảm giác lạc lỏng như vậy.Người lớn có trải qua cô đơn đúng hông?

_Khang.

_Dạ?

Trời chạng vạng,gió chỉ khẽ thổi qua như thở dài,mới chớp mắt mấy cái đã xế chiều,hai tách trà để trong góc giờ đã nguội lạnh.Hôm nay không có nhiều nắng,cũng chẳng đổ ào xuống một cơn mưa nào.Giống như tâm trạng của em Khang,

muốn khóc lên vì bức rức nhưng chỉ buồn bã cả ngày.

Anh Thịnh rất bận,ảnh cứ xoay vòng vòng quanh cái đống công việc công ơ đó.Khang nghe nói ngày mơi anh còn phải ra ngoài làm việc,tối khuya mới về.Em chỉ lẳng lặng gật đầu,mặt bình thản,ừ,học làm người lớn thì phải biết che giấu cảm xúc,cũng phải hiểu chuyện.

Ngồi trong phòng anh mần công chuyện mới an ủi,hổng phải là bồ Thịnh hổng thương em,hay lạnh nhạt với em nhỏ.

Tại ảnh mệt,chỉ là ẻm thấy ảnh siêu siêu cố gắng làm cho xong văn liệu.

_Cậu Hai "nhỏ" mần cái chi đó.

Em Xíu lấp ló ngoài cửa,đi theo thằng hầu bưng cơm vô buồng cho anh Khang.Anh Hai mới đi hồi sáng nay là ảnh ru rú trong buồng,gọi quá trời gọi cũng

hổng ra ngoài chơi.Người lớn có làm bơ con nít không?

Thằng hầu đặt mâm cơm lên bàn cậu,khẽ thở dài vì chén cháo hồi sáng cậu nó chẳng múc được bao nhiêu muỗng.

_Cậu ơi cậu,hay là con,con bón cậu ăn nghen cậu?

Xíu ngồi lên giường,nhìn anh Khang dán mắt vô tờ giấy,hổng biết nói gì.Xíu hổng phải anh Khang,cũng hổng nhớ anh Văn có từng như vậy không.Em không biết khuyên lơn gì cho cam.

_Thôi khỏi,mày ra ngoài đi,lát tao ăn sau.

_Cậu nhớ ăn nghen cậu...

Nó bưng chén cháo nguội ra,xót xa nhìn cậu nó.

_Có chi mà buồn anh ơi,ông Hai đi chiều tối ổng đìa.Đi một ngày chớ phải đi một tháng đâu đa.

_Ừm.

------------------------

_Ưm...

Em nhỏ mơ màn mở mắt,chưa kịp định hình cái giống chi là một chưởng dính ngay trên mông mềm.

_Ui da mẹ ơi!Đứa nào đánh tao!

-Ẻm vừa tỉnh hồn,nổi đoá quay mặt lại.

Bép

_Đứa này nè.

_...Ơ?Về hồi nào mà như vong đuổi vậy trời?

_Dạ thưa cậu vong mới về.Tiện thấy cái mâm cơm cứng ngắt của cậu nè,tui tính quánh cậu rồi đó,kiện cáo trước khi ăn đòn đi.

_...

_...

_Vừa mới về đã đánh người ta,

còn hổng hỏi em ăn uống ngủ nghỉ làm sao.

_Ừa,thấy mâm cơm còn nguyên,

năm giờ chiều thì đi ngủ,tui mới đi công chuyện hồi sáng em làm như tui đi tới Mỹ.

_Ưm...Đang ngủ cũng bị quấy.

_Dậy ăn đòn đi rồi ngủ.

_Áa,không chịu!

Cả hai vờn qua vờn lại một hồi cũng mệt hơi mà buông nhau ra,thở hổn hển.

_Khang ổn hông?-Thịnh xoay qua nhìn em nhỏ,vuốt tóc em một bận.

_Thịnh hỏi cái gì?

_Còn giả bộ,bữa giờ anh bận không ôm hôn Khang đàng hoàng,Khang của anh còn ổn hông em?

_Không,ổn là ổn làm sao cha?

Ừ,hỏi sao đáp vậy.

Thịnh nhìn em,cười một cái,rồi ôm một cái,hôn lên môi một cái.

_Vậy bây giờ ôm bù.

_Thịnh ơi.

_Hửm?

_Thịnh mần xong công việc chưa?

_Chưa,nhưng đỡ nhiều rồi.

_Thịnh ơi.

_Ừm?

_Thịnh mệt hông?

_Mệt.

_Thịnh ơi.

_Ơi?

_Thịnh thấy Khang lớn chưa?

Khang lớn rồi,Khang tự hiểu chuyện,Khang hổng còn la làng khi anh đi vắng.Em lớn rồi,em bé.

------------------------

Bép

_A,biết đau không!

_Giãy nữa là quăng xuống đất à,chịu nằm yên chưa?

Hai cái quần bị vứt ra một góc,

chừa lại em Khang và đôi mông ửng hồng.Ẻm dám bỏ bữa cơm.

Ẻm dám nhẫn tâm để đói bồ của anh Thịnh.Ẻm dám chọc anh,nên ảnh quánh "sắp rớm máu".

Bép

_A giết người!

_Thôi mệt quá ngồi dậy coi,

đánh có mấy cái mà la làng cỡ đó.

_Đau mà,chảy máu luôn rồi nè.

_Đừng có điên,tui quánh em được bao nhiêu mà nói chảy máu là chảy máu?

_Nhưng mà đau.

_Hôn anh đi anh xoa cho.

Cơ hội bà cố chứ thua gì ai.

_Thịnh ơi.

_Sao?

_Bữa giờ Thịnh...Khang thấy Thịnh đáng sợ.

_Ơ em biết sợ hả?

_...

_...

_Không,nói bâng quơ,tại có ai dựa ấy.

_Anh Thịnh của Khang bị đống văn liệu lôi kéo,dứt ra là mất cả sản nghiệp.

_Ủa chứ hổng phải anh đăm đầu mù quáng theo nó hả?

_Ừ tui mù quáng kiếm tiền nuôi thằng nhỏ em.

_Nói thôi chớ ai biết nuôi vợ bé-

Bốp

_A!

_Cẩn thận cái miệng.

_Chin nhũi.

Em không cần lớn,một người yêu em họ không cần em phải trưởng thành.

"Khang chưa lớn,Khang vẫn là em bé nhỏ éc của anh thôi."

-------------------------------------------------

Ngày 1 tháng 7 năm 2025,18:28

Notice:Me đã có "yêu" nhền nhện!
 
Dạ Lòng Đay Say
NT 2:Nếp,tẻ và bánh ít


Nếp và tẻ,nếu trộn lẫn vào nhau rồi thì chẳng lẽ lựa ra?Thôi,chọn ở bên nhau cả đời vậy.

Em Xíu là "học trò ưu tú" nhất của anh Khang.Có bao nhiêu cái bướng là thiếu điều được truyền lại hết.

Ý trời ơi.

Vậy là anh Bự phải chật vật một phen.

Ừa mà ngẫm nghĩ mới thấy,tên Xíu đẹp ấy chớ!Cũng hợp với em nhỏ mảnh khảnh và đáng yêu.Nhưng mà tên Bự hổng có đẹp,trong khi anh Văn lại cao to đẹp trai nứt vách,mấy nàng thơ thì vây bu đếm hổng hết.Vậy mà trộm cái tên Bự nghe hổng oai phong miếng nào hết trơn.

Cao to gọi trắng ra là "bự",cũng hợp tình.

Cái vấn đề chính không phải là tên hay không tên,mà hai chữ đó đối nghịch với nhau,nhưng tượng trưng cho sự che chở và "sự được che chở".

Quan trọng hơn là,nếu hai em yêu nhau trọn cả đời,thì có là nếp,là tẻ cũng như nhau.Vì hai em là một.

------------------------

_Không thích thì thôi,Xíu không cần!

_Xíu,nói chuyện đàng hoàng.Không phải Bự muốn la Xíu,nhưng Xíu phải biết chừng mực chứ em?

Hai em cãi nhau vì cái tánh tình ngang như cua của em Xíu.Với kiểu cách nói chuyện của Xíu giải quyết chỉ là chuyện cỏn con.Nhưng để cho em nhỏ hiểu được thái độ của mình là sai sẽ lại là một chuyện khác.

_Không yêu Xíu thì nói,đừng có dở giọng đó với Xíu.

_Xíu không bình tĩnh thì thôi,nói mà Xíu không hiểu.

_Xíu là vậy đó,Bự hết yêu Xíu rồi.

Nói rồi em nhỏ bỏ ra ngoài,để lại anh lớn trong phòng dòm theo không nói gì.

Ơ,nếp và tẻ,hình như hai bé bị tách ra rồi hở?

------------------------

_Chị Xiêu.

_Hả?

_Cậu Văn dặn làm bánh ít cho cậu Út á chị.

_Chết cha,tao đang dở tay,mày trộn bột dùm tao trước đi Tra.

_Dạ.

_Mà chị Xiêu.

_Gì mày?

_Bình thường cậu Út có ăn bánh ít á đâu.

_Mày hầu nhà này bao nhiêu năm mà mày không biết hở?Mỗi lần cậu Út giận cậu Văn là y rằng bữa đó có đứa học được cách nấu bánh ít.

Ừ rồi,gia đinh trong nhà này trên dưới đứa nào cũng biết làm bánh này.

_Hì,em hổng có để ý vụ này luôn á chị.

Anh Bự nói bánh ít nên làm từ nếp,lẫn tẻ.Vốn dĩ bánh không cần tẻ,nhưng nếu có,nó sẽ ngon hơn.

Nếu "nếp" cho người ta thấy sự kết dính,bền chặt của một tình yêu,thì tẻ lại hướng về rời rã,

không có nghĩa là chia tay,nó vẫn đem lại những nỗi giận hờn vu vơ.Nếu hoà lẫn cả hai và nhau sẽ mang lại tình yêu có tự do nhưng vẫn sâu lắng, thấm tình.

Con người Nam Bộ có những tình yêu rất sâu,rất đậm.Dù nó có sóng gió,có trắc trở,chỉ cần còn yêu,thì "bánh sẽ ngon".

Không mỗi bánh,nơi đây người ta còn tự hào về sự trong sáng của tình cảm lứa đôi.Nơi những chàng trai,nàng gái rảo bước tìm bến đổ cho chính mình.

Nhào bột xong phải đợi bột nghỉ,đó là khoảng thời gian cả hai nên im lặng đôi chút để chờ sự bình tĩnh tiến tới.Tiếp theo là nhân bánh,chẳng cần biết cái giống đó là gì,thấy hợp thì cho vào!

(Nói vậy thui chứ cái gì cái cũng phải có công thức của nó nghe trời.)

Rồi đem nhân bánh nấu chín,

nêm nếm gia vị.Đó là cách "dặm mắm dặm muối".Một cách để đem tình yêu tới cho những em bé nhỏ,cho những anh to lớn.

Tất cả không được rời rạt,khi em bỏ nhân bánh vào bột,em sẽ thấy một tình yêu có cả đôi chúng ta,có những ngày vui hôm buồn.Những ngày không tên được dát thêm đôi ba tiếng cười đùa,một vài cái ôm hôn.

Rồi em đem bánh vào nồi luộc chín.Đó là những tháng ngày có khó khăn,nhưng em sẽ nhận ra khi "nắp nồi được mở",cả hai đã hoà vào nhau,trọn đời không thể tách,Tra à.

Từ vỏ bánh,nó màu trắng,lại cho người ta thấy được rằng thế nào là sự trong trẻo của một tình yêu.Sắn ra nhân bánh bên trong em sẽ nom được những kí ước đã vẽ nên cả đôi thành một đời,mãi mãi bên cạnh nhau.

Bánh nóng hổi,là tàng dư của những nỗi khó khăn,những khi hai em khổ cực trải qua trắc trở,dù chẳng ai biết nó là gì.Hay nói đúng hơn,dù có biết,không trải nghiệm sẽ không có cảm nhận.Bánh nóng rất ngon,em sẽ thấy dù cho những ký ức đã phai hay chưa,nó vẫn đem lại cho em một tình yêu đáng trân trọng.

------------------------

_Dạ cậu ơi con mang bánh.

_Mày để đằng kia.

Giọng anh Bự vang khẽ,chỉ nó mau để bánh lên phảng rồi lượn đi cho anh "hành nghề".

Em Xíu gác lên đùi Bự mà ngủ say xưa.Bột ơi sắp hết giờ nghỉ rồi!

_Xíu,dậy đi em,thơm lắm nè.

Mùi thơm bánh phản phất,làm cho em Xíu đương mộng cũng phải tỉnh.

_Hứ,hổng thèm.

Em nhỏ ơi mới vừa rồi em còn nằm trên đùi người ta ngủ ngon ơ mà giờ đã vậy rồi.

_Hông thèm thiệt hông?

_...

_Xíu không ăn vậy Bự ăn hết.

_Ơ!

_Ơ?Đừng có tranh nó rồi vứt xọt rác,Bự thấy nó ngon chứ bộ.

Ảnh giả nai,chọc em nhỏ nhăn mặt,bĩu môi,mà hổng phải tức,ý là em sắp khóc rồi anh liệu hồn mà dỗ đi á.

_Ơ!Sao Bự giành của Xíu!Xíu ăn nữa!

_Không cho,không có đàng hoàng gì hết trơn.

_Ưmmm,cho émmmm

_Khoanh tay xin lỗi đi đã.

_Xin lỗi cái gì cơ?

_Xíu lớn tiếng với Bự,không xin lỗi là không cho ăn đâu.

_Trả Xíu!

_Xin lỗi rồi anh cho.

_...

_...

Em nhỏ lẳng lặng khoanh hai tay bé xíu vào,xin lỗi mà lòng hổng có cam đâu.

_Xíu xin lỗi.-Ẻm còn giận,nên ẻm gằn từng chữ.

Anh Bự được đà lấn tới,bắt chẹt ẻm cái nữa mới vừa lòng.

_Dạ thưa đâu?-Đã vậy còn nghênh lên như mấy đứa con nít.

Đồ quân phát xít!

_Dạ,Xíu xin lỗi anh Bự!

_Ngoan quá ta,anh muốn nghe lần nữa.

_Không!Đưa bánh cho em!

_Nhanh lên Xíu,bánh nguội hổng ngon đâu em ới ơi!

_Dạ Xíu xin lỗi anh Bự ạ!

_Vì lỗi gì đó?

Nước mắt uất ức của em Xíu chực trào,ẻm liếc anh một cái,

ảnh mới bật cười đưa dĩa bánh cho em.

Em Xíu nín khóc,viềng mắt còn hơi hơi đỏ ngồi trong lòng anh Bự,vừa chờ ảnh đút,vừa nhìn trời xanh mát.

Hôm nay trời đẹp,như người ta nói,sau cơn mưa,trời sẽ sáng.

Không chỉ sáng đâu,nó còn có cầu vồng nữa!Đẹp dữ lắm đa!

_Bự xin lỗi em Xíu nha,Bự đi cãi nhau với Xíu.Xíu buồn hông?

_Hông,Xíu thấy Bự thấy ghét.

Anh cúi xuống,nhìn em bằng cặp mắt tròn xoe,rồi hôn lên môi cái "chóc".

_Hết ghét chưa?

_Hì hì,hết òi.

Bánh ít ngon quá ta ơi!

-------------------------------------------------

Ngày 3 tháng 7 năm 2025,21:49

Tui sợc chát AI cái ảnh nói bánh ít vừa làm từ nếp,có thể có cả tẻ.Chớ tui hổng có biết gì hớt!
 
Dạ Lòng Đay Say
15.Anh yêu em nhất trên đời


_Khang!

_Thôi mà Thịnh,huhu,bỏ cái roi xuống đi,đừng có bạo lực gia đình mà,huhu.

Chát

_A huhu...

_Bước qua đây chưa Khang?Đang bị đòn còn dám nháo,hôm nay phải đánh thiệt nặng một bữa mới được!

_Huhu,người yêu là phải nâng niu,

yêu thương,huhu,nhau,có ai suốt ngày đánh bồ mình như anh đâu,

huhu...

"Trời xanh ngàn mây trắng bay,bình minh tràn ngập nắng mai!Cầm trên tay hương vị mê say chính là cái roi nóng đây!"

Mưa rào kéo tới,ếch nhái kêu vang cả đình làng.Đường mương trơn trượt,

đi không cẩn thận để té đập đầu vô đá thì có mà ăn cám.Nhưng nói là vậy, chớ có đứa con nít nào chịu nghe á đâu.Bởi mới toàn bị cha má lôi về đập cho một trận nhừ tử.Trong đó còn có em yêu của anh lớn nữa nè anh ơi.

------------------------

_Thịnh ơi Khang ra ngoài chơi nha Thịnh!

_Khang đi đâu,trời đang mưa mà em?

_Em muốn ra đồng bắt ốc.

Em bắt về cho gia đinh luộc.Làm chủ cả mà khổ quá he.

Ừ rồi,cậu khổ,gia đinh nhà cậu không có nhọc chi hết.

_Em muốn ăn thì kêu thằng Củi của em đi bắt cho,em ra ngoài ngoải té gãy giò ai bưng em về cho được?

_Xớ,người ta muốn bắt chớ có ăn được bao nhiêu đâu!

_Không cho.

Ẻm bĩu môi,xà vào người anh Thịnh,

hôn lên má anh mấy cái.

_Không cho đi là nịnh vậy á hả?

_Em muốn đi,hay Thịnh đi chơi chung với Khang nghen?

Nói rồi ẻm còn dám trưng đôi mắt long lanh,làm cho anh kìm lòng hổng đặng mà hôn hít liên tục.

_Chạy từ từ thôi té bây giờ Khang.

Anh Thịnh cũng ưa chiều em nhỏ lung lắm,mưa thì mặc mưa cứ kéo nhau ra đồng bắt ốc,làm mấy đứa hầu theo sau vừa chạy thục mạng vừa bất an cho hai cậu.

Cả lứa đám nít đang nháo nhào đổ xô đi tậu ếch bắt nhái thì bỗng im phăng phắt.Cậu lớn,à không chỉ một,

mà là hai.Tụi nó mà hớ hên nói câu nào không vừa lòng hai cậu nhiều khi sẽ bị cho lên thớt,rồi trụng trong nồi nước sôi hổng chừng.

Không biết khéo,cũng còn biết khôn.

Em Khang vẫy tay la lớn chào tụi nhỏ,làm tụi nó giật mình cúi đầu chào cậu.Mưa rào,không lớn nhưng cũng đủ cảm lạnh.Vậy mà có cái đứa ơ...lỳ đòn đi giữa trời,nghênh ngang lướt qua không biết bao nhiêu ánh nhìn.Ừ,tui nói em đó Khang yêu ơi.

_Hơ mệt.

_Sao chưa gì ngưng rồi,hết hứng bắt hả nhỏ?

_Ưm,mỏi lưng quá à.

Anh Thịnh cười hiền một cái.Anh cũng mỏi nhừ,số chẳng phải mần ăn lao động hở tay tí mệt là phải rồi đa.

_Vậy đi về nghen?

_Hoi,mình ngồi kia nghỉ cho đã đi rồi bắt tiếp nha anh.

Nghe cậu nói,đám gia đinh lại nháo nhào.Bình thường mà cậu Khang có đi quậy phá còn có cậu Thịnh xử lý,

đằng này ảnh còn chung vui thì hỏi tụi nó biết méc ai?Mà cậu còn bày nằm góc cây,ông bà biết lột da tụi nó chết.

Thôi tụi bây về đi chứ bây đòi méc cái mạng còn giữ không đặng nữa à.

Ngồi nghỉ một hồi,em Khang chịu hổng nổi,nhưng mà anh Thịnh ảnh chưa có hết mệt,ảnh còn muốn nghỉ ngơi.Ẻm thì thấy anh bồ lim dim dựa góc cây tranh thủ lén qua mương trơn chơi với tụi nít ranh.

_Thằng Khang đâu?

_Cậu ơi cậu!Cậu Khang ở bên mương trơn bắt nhái á cậu ơi!Giờ phải làm gì cậu!-Nó hớt hãi.Tụi nó sao mà cản được tánh lỳ lợm của cậu,nãy giờ nó nói quá trời đất mà có đứa nào khuyên lơn được cậu á đâu?

_Cái gì?Khang bắt nhái bên mương trơn!?

_Dạ..dạ,nãy giờ tụi con kéo cậu về mà hổng đặng...

_Cậu mày ở đâu?Dắt tao qua!

_Dạ bên kia,cậu ơi cậu chừng trơn á cậu!

_Khang!

Đôi mắt lạnh lẽo từ đằng xa nhìn em Khang,đúng lúc em vấp,té xuống đất.

Cả đám còn chưa kịp phản ứng là anh Thịnh đã nhanh tay lẹ mắt đỡ em rồi hốt luôn lên vai vác về.Trước khi đi còn không quên phát cho em nhỏ hai cái lên mông vang dội.Làm đám con nít từ xa nhìn tới mà sợ thay cậu.

------------------------

_Đi tắm sạch sẽ rồi vô đây.

_Thịnh ơi...

_Kêu nữa là tôi đánh em tại chỗ,biết lẹ chân không?

_Nhưng mà anh...-Em nhỏ sợ,

song quay đầu ra cửa.Tim em sắp nhảy ra ngoài tới nơi.

Chẳng biết làm sao mà nó lỳ phát ớn.

_Quỳ thẳng lên,khoanh hai cái tay vô đàng hoàng.

Anh Thịnh ngồi trên giường,đanh mặt nhìn thằng nhỏ đang mếu máo.

_Tôi dặn em như thế nào?Ai cho em qua mương?

_Thịnh ơi...hức...Khang xin lỗi mà,huhu...

Ẻm vừa nói,vừa nắm tay anh lớn nịnh nọt,tiếc cho em là anh bực lung lắm.

_Khoanh cái tay lên!

_Huhu...

_Có nói không,đợi tôi đánh cho em què giò khỏi đi đâu luôn hả?

_Huhu Thịnh ơi Khang nói,hức,

huhu Khang nói mà...

_Cho mười giây giải thích.

_Dạ,hức...Thịnh dặn Khang hổng có được qua mương chơi,Thịnh nói mương sâu,nhưng mà...Khang hổng có...

Chát

_A huhu..

_Đã biết sâu ai cho em qua bển?

Biết cái đám theo hầu em mỗi đứa bị đánh ba chục roi rồi trừ tiền công một tháng không?Hả?

_Em...em xin lỗi...

_Lụm cây roi lên qua đây nằm.

_Hức..

Làm tội làm tình mải,mương sâu lắm em ôi!Lỡ hụt chân em chết đuối thì biết tính làm sao?

Khang đưa cây roi cho anh rồi lẹ làng nằm xuống mép giường.Ẻm sợ bị đòn,nhưng mà ẻm lỳ.Anh bồ em dữ chứ em có chừa cái chi đâu.

Vừa nằm xuống,úp mặt mèo vào hai tay là anh lớn lột luôn cái quần củn cỡ,lăm le cây roi mà bất cứ lúc nào cũng có thể vung xuống.

_Tại sao bị đòn?

_Dạ,hức...dạ Khang tự gây nguy hiểm cho mình,Khang hông nghe lời anh,

Khang chọc Thịnh giận...

_Em làm cái gì nguy hiểm,không nghe cái gì kể ra?

_Khang,Khang hổng nghe lời Thịnh xuống mương trơn chơi,Khang tự gây nguy hiểm cho Khang...

_Em muốn tôi đánh em bao nhiêu roi?

_Huhu Thịnh...

_Bao nhiêu!?

_Huhu dạ,dạ...ba mươi...

_Không.

_...bốn mươi...

_Năm mươi.

Hỏi ý kiến người ta,song muốn đánh bao nhiêu thì đánh vậy đó.

Nhưng mà em Khang hổng có dám lên tiếng,giờ ảnh có đánh chết cũng hổng chắc em dám than ôi nữa mà.

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Qua mười roi,Khang run như cầy sấy.Ít nhất anh còn chút ý chí mà không lấy cái "hung khí tàn bạo của cha" là cũng mừng rồi em.

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Khang nghiến răng,bấu chặt da thịt rớm cả máu,ngón chân thì co quắp lại,nhưng không dám khóc nháo như mọi hôm.

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Chát

Ba mươi roi,em Khang chịu hết nổi,bản năng thúc đẩy ẻm lăn vào góc ôm chặt cứng cái mền trước khi hai chục roi còn lại đáp lên mông em.

_Khang!

_Thôi mà Thịnh,huhu Khang xin lỗi...Đừng có bạo lực gia đình mà...

_Bước ra đây chưa Khang?Tôi mà vào đó lôi ra thì cả tháng tôi cho em ở trạm xá đó.

_Anh ơi em xin lỗi...

_Biết xin lỗi thì ra đây nhận tội,tôi chưa hề nói tha cho em đâu.

Ẻm cũng muốn ra lắm nhưng mà cái đau vẫn còn hiện rõ,nhiều lằn sưng cộm muốn rách toạc cả da,chỗ tím chỗ đó nom còn đau dùm.

Anh Thịnh đang giận,nãy giờ cũng chẳng để ý em ra sao.Mông thì sưng lên thấy rõ từng lằn,hiện một màu đỏ rực,tay,môi thì rớm máu li ti,thiếu điều khóc không còn ra tiếng.Cái quan trọng nhất là tủi thân.

_Em đau...

_Tôi nói năm mươi tôi sẽ đánh năm mươi.

_Anh ơi...hai chục còn lại,hức...

Khang quỳ hai tiếng cũng được,

à không,tới tối cũng được luôn anh,huhu,đau...

Lúc này anh mới nguôi giận bớt,mới nhận ra mình đánh em nhỏ có hơi quá tay.Khang hông thích bị phạt quỳ,thà bị đánh chứ quỳ em không cam tâm.Nhưng nếu vì không bị đánh mà quỳ lâu em cũng chịu thì chắc chắn nó đau dữ lắm.

Anh Thịnh bước vô góc,ngồi xuống nhìn nước mắt em đang rơi lã chã,

mới bế em lên rồi đặt em nằm xuống mà đi tìm thuốc bôi.

_Anh Thịnh ơi Khang xin lỗi anh...

_Em đó,suốt ngày bày trò để chọc tui điên lên không à.

_Hức...

_Mơi mốt anh biểu cái gì thì phải nghe nghe hông Khang,cái mương đó vừa sâu vừa nguy hiểm,em mà có chuyện gì tui không có đền được cho cha má em đâu Khang.

_Dạ nghe.

Thịnh ôm em dậy,xoa lưng cho em,

hôn lên trán hết mấy cái.

_Đau...

_Biết đau rồi,nín anh thương.

Anh ghét tất cả những người hông yêu thương em nhỏ của anh,kể cả "em".Anh yêu em Khang nhất trên đời!

-------------------------------------------------

Ngày 8 tháng 7 năm 2025,16:42

Anh yêu em nhất nhất nhất trên đời
 
Dạ Lòng Đay Say
16.Nỗi lo bất tận


Nhà họ Trương có mỗi hai thằng con trai,mấy bận cha má cũng chỉ mong sau này tụi nó lấy vợ đẻ con,nối dõi tông đường,gìn giữ cái gia nghiệp.

Vậy mà bây giờ...một nửa cái mong muốn coi như tiêu tan rồi.

Cha má buồn không?Buồn,phải buồn chớ,nhưng mà khó nói lắm ta ơi.

Ở cái xã hội này,một thằng đờn ông vớ phải con đờn bà vô dụng đã bị người ta xì xào chỉ trỏ,lời ra tiếng vào.Đằng này,cả hai cậu con đều yêu con trai,hỏi coi ai nghe lọt tai nổi hông?

Ông bà Trương thì khỏi nói,buồn như cơm nguội,mà lại chẳng màn nói gì,sợ nói ra tụi nhỏ đau lòng,tội nghiệp nó.

Cha về hưu gác nguyên si cái cơ nghiệp lên vai anh Hai,tức cha yên tâm lung lắm.Em Xíu yêu con trai thì thôi tạm không nói tới,cái cả họ không dè là cậu lớn cũng hốt về thằng nhỏ trắng bóc.

_Hức...cha má ơi...

_Ủa Khang,tối rồi không ngủ con?

_Thằng Thịnh ăn hiếp bây nữa hả?

Cha má hỏi thăm.Lo lắng nhìn xem thằng nhỏ vó trầy trụa gì hông.

_Dạ đúng rồi hic...

_Khang,tới giờ quậy rồi đúng không?Chịu về chưa?

Anh Thịnh đứng bên ngoài,hằm hằm nhìn đứa nhỏ đáng đánh của mình đang ôm má nhõng nhẽo.

_Thịnh!Em nó còn nhỏ từ từ mà nói,

sao bây la nó!-Cha mắng anh,làm em Khang được một phen khoái chí,còn anh thì rất rất rất bất mãn với cái gia này.

_Cha ơi người yêu con cha để con dạy,nhỏ này không đánh nó nó không có ngoan.

Ừ rồi,em lỳ như trâu.

_Cái gì cũng phải từ từ nói,mày dạy em mà mày xách roi đánh nó coi có được không con?-Má cũng chêm lời,tay thì vẫn ôm em nhỏ bảo vệ.

_Dạ rồi,con không đánh nữa,má trả thằng Khang cho con đi.

Nhiều lúc ảnh cũng đáng yêu lắm á he!

_Thôi ai biết mày nói thiệt hay không,tối nay Khang ngủ với ba má,ha Khang?

_Máaaaa

Ừ thì xưng danh con trai,nhưng cũng là cục vàng của dòng họ Mai,nó đáng yêu,lễ phép thì thương nó,có chi khó đâu nè!

Thú thật thì đình này nhiều chuyện,

rất luôn ấy chớ!Hễ cứ mới sáng bày hàng ra chợ bán là y như rằng súm lại cả đám nói xấu người này người nọ.

_Ê mấy bà,tui nói nhỏ nghe,đừng có đi kể với ai nghe hông?

_Dụ gì,dù gì nghiêm trọng vậy đa?

_Ừ thì là,cái chuyện cậu Hai Thịnh yêu cậu yêu cậu An Khang của nhà Mai Phúc đó,được ông bà lớn chấp nhận mới ghê!

_Bộ bị bệnh hả trời?Không biết cái suy nghĩ gì nữa!

_Suỵt,biết nhỏ tiếng không,bị ai nghe thấy thì sao hả?!

_Đừng có đi kể ai nghe hông?

_Ừ rồi.

_Ừ ừ không đi kể.

[...]

Ừ không đi kể.

Chuyện thiên hạ xì xào làm sao mà tránh khỏi,dù không nói ra,nhưng nhìn vào mắt người ta khi thấy cậu Hai với em Khang đi chung với nhau thì chắc chắc sẽ len lỏi sự đoán xét,

khó mà tránh được.

Thôi thì lỡ,chuyện tới tai cha má,anh Thịnh,anh Văn cũng không sao,cái có sao là em Khanh,em Khang.

------------------------

_Má ơi,sao giờ này má còn may khăn vậy má?-Đêm khuya,giọng anh Bự khẽ hỏi thăm vang lên.

_Ờ,má may cho thằng Khanh,cái của con má để trong tủ,lấy đi con.

_Con cảm ơn má.

_Thằng này không biết!Má nuôi con lớn may cái khăn có gì mà cảm ơn?

_Cảm ơn má may khăn cho Xíu.

Cảm ơn má đã chấp nhận em nhỏ của con.

_Khờ quá,nó là dâu nhà này,nào muốn cưới thì về đây bàn bạc với cha má,nghen Văn.

_Dạ má.

Gia cậu Văn trăm đời bề thế,tôn ti cũng đầy đủ.Con gái thì gả cho

chồng,đi theo nhà chồng,con trai thì lấy vợ,nối dõi,làm trụ cột.Nhưng mà trời phước ban ơn cho hai em,không ai cấm cản tình yêu này dù nó trái luân lý thể nào.

-----------------------

_A!Đau,nhẹ tay thôi trời ơi!

_Từ từ,em hối quá sao tui mần cho được!

Làm tội làm tình xong thì kéo nhau đi xức thuốc,móc mỉa,rồi liếc nhau...

Kiểu kiểu vậy á!

_Anh còn dư âm cái roi hả,a!Nhẹ thôi đa!

_Đã xức thuốc cho rồi còn la làng,tui bỏ xó em bây giờ!

_...

_...

_Khang đi qua phòng má,hông cần Thịnh nữa!

Nói rồi ẻm kéo quần đứng dậy,vết thương xộc thẳng lên não,điếng cả người,đau quá mà rấm rức khóc.

_Rồi rồi,anh xin lỗi,anh biết em của anh đau rồi,nằm đây anh xức thuốc cho Khang nè.

_Đau..

_Rồi,đau,thổi cho Khang nha.

_Hông,Khang nói Khang "đau".

Chuyện là em đi sáp lá cà với đám công tử,tiểu thơ nói xấu người yêu của ẻm.Mà Thịnh thì toàn đợi đúng lúc nhào ra bắt em về.

Nói mà tức mình sao á!

Ừ thì,tại đám kia lưu manh hơn em,

sợ tụi nó không biết chừng đánh em bầm dập thì lại mệt.

_Nín nè Khang,Khang của anh không phải chịu thiệt chuyện chi hết.Ghét cái gì về đây kể với anh,anh dẫn Khang đi vặc tụi nó,chứ một mình em sao đánh lại cả đám,đúng không em?

_...hức...

_Anh thương,nín coi,khóc hồi mắt sưng đó.

_Đau quá Thịnh ơi...huhu...

Em trốn trong lòng người yêu,khóc lớn.Đau là vì bị đánh,đau cũng là vì bị tổn thương.Cái giá để yêu một "người hoàn hảo" trong tình yêu không hoàn hảo đồng nghĩa với việc phải chịu những tổn thương nhưng phải học yêu nó cách trọn vẹn nhất.

-----------------------

_Má may cho Xíu nè.

_Cảm ơn Bự,cảm ơn cha má nữa.

Văn cười,khẽ xoa đầu đứa nhỏ,hôn lên một cái khẳng định.

Hai em chọn đúng,không sai.

Tình yêu không bắt nguồn từ những thứ rập khuôn,em không yêu người đó,em không cần phải lấy.Em thích ai,muốn lo cho ai,muốn ôm ai,thì cứ dành cả đời cho người em yêu,miễn là người đó cũng yêu em.Vậy là đủ rồi.

------------------------------------------------------------

Ngày 21 tháng 7 năm 2025,9:45

Chương này không những bị trễ mà còn dở nữa.Tui không biết nên sửa làm sao
 
Dạ Lòng Đay Say
17.Nhật ký bình yên


Trời chạng vạng,nắng ngã sang một màu đỏ đỏ cam cam,gió đìu hiu thổi phả vào các cửa sổ,vang lơn tiếng lạch cạch.Chim bay về tổ,tiếng ve khẽ râm ran trên các tường gạch.Có nơi,

em sẽ thấy gió tò mò xem đi xem lại đôi ba dòng chữ trong cuốn nhật ký nhỏ nhỏ.

Hổm sáng Xíu làm anh Văn giận,anh không thèm nói chuyện với em nhỏ cả buổi,cũng hổng đoái hoài chi hết.

Ảnh la không la,đánh không đánh,

vậy mà cứ im im hết sáng tới chiều,

làm mấy đứa gia đinh mà đi ngang hai cậu là rón rén như trộm.

_Khanh.

_Dạ.

Anh lại gọi Khanh nữa,ảnh giận thiệt rồi,bình thường có gọi tên kiểu như này đâu...

_Viết cái gì đọc coi.

_Bự ơi...

_Đọc.-Văn ra lệnh,giọng không to,

không có nghĩa nhỏ,nhẹ nhàng mà

khiến người ta đứng tim sắp chết.

_..."

Chỉ vì tao"...anh ơi...

_Tôi biểu em đọc.

_Huhu Bự ơi Xíu,Xíu sai mà,Xíu không cố tình mà Bự ơi...huhu...

_Một là đọc hết,còn hai là đi về,cũng đừng bao giờ tới tìm tôi nữa.-Ừa ảnh mạnh miệng,tại ảnh biết em của ảnh sợ chứ không phải liều đâu à.

_Dạ đọc!Dạ Xíu đọc,huhu,Bự đừng đuổi em về...

_...

_..."

Chỉ vì tao...lớn tiếng một xíu... mà...mày...,dám giận tao...Thằng..,...

Phan Thế Văn chó chết...Nhắm mà không nói chuyện được thì...thì,thì...

câm luôn..đi"...

_Em thì giỏi mà,đi học để viết mấy cái này,còn viết chửi người yêu em,

quá hay rồi còn gì?

_Huhu...anh ơi Xíu hông cố tình viết vậy đâu,ai...ai,...ai khiến Xíu á...

Lời nói dối dễ thương,nhưng mà không phải trong tình cảnh như này.

_Ý em là người viết tên Khanh đúng không?

Dạ đúng rồi,em Xíu thì không bao giờ làm vậy đâu.

_...Anh ơi...

_Đúng không Khanh?

_Hức...

_Xíu sẽ không viết cái này,càng không xưng hô và chửi anh Văn,vậy ai viết thì nhận tội đi?-Giọng Bự rất đều,tay còn vuốt lên tóc em,nhưng không phải bàn tay ấm áp,nó lạnh buốt.

_Dạ...Khanh viết...

_Ồ,suy ra Khanh nào đó xúi Xíu viết,

hư quá,vậy thì phải phạt thêm mới được.

Như lời chấp vấn của con nít,nhưng chẳng hiểu sao nó man rợ mà lại lạnh thấu xương.Đây là Thế Văn,"ông hoàng công nghiệp",người có đầy đủ tham vọng,tài năng và thủ đoạn.

Ơ?Thế Văn ơi!"

Thế Bự" đâu rồi?

_Khanh còn gì muốn nói chứ?

_Huhu anh ơi Xíu hông-

_Không cần biện minh.

_Hức...

_Nếu em ở đây,tôi đánh tám mươi roi mây,còn không chịu nổi thì về nhà em đi.

_...

_Thằng Lá đâu,đưa cậu Út Trương về!

_Chịu!Dạ chịu!

Ánh mắt Văn thoáng nhìn em nhỏ,

lạnh đến từng giọt máu,cắt da cắt thịt.

Em Xíu chầm chậm bước tủ,chầm chậm kéo ra rồi lấy cây roi mây.Rồi lại chầm chậm bước tới giường,đưa cho người đang thong dong ngồi nghiêng ngả.Chầm chậm nằm xuống,

còn biết điều kéo quần xuống,kê thêm hai cái gối.Nom lại vô cùng hối lỗi.

_Không có ý kiến gì với tám mươi roi chứ?Khanh?

_Dạ không ạ...

Chát

Roi đầu quất xuống,thấu tới tận xương tủy,làm em nhỏ khẽ kêu rên một tiếng.Ảnh cũng chẳng nhịp nhịp,

không làm em thót tim xem khi nào roi sẽ rơi xuống,nhưng chẳng hề có chút lưu tình.

Chát chát chát chát chát chát chát

Chát chát chát chát chát chát chát

Anh không dám đánh chậm,đợi từng cái roi thấm vào da thịt.Anh không ác độc đến thế.

Chát chát chát chát chát chát chát

Chát chát chát chát chát chát chát

Bự ráng cầm lực đánh nhẹ nhất có thể,tám mươi roi mây không phải con số nhỏ,nhưng nếu để nói Xíu chưa từng bị đánh nhiều tới vậy thì cũng không phải.Chỉ là,không hiểu sao mỗi lần bị anh bồ dạy là ẻm tủi hết chỗ than.

Xíu cắn chặt môi,nước mắt rơi ướt hết gối,móng tay ngấn sâu vào da thịt chảy máu,ráng ngăn không khóc rống lên.

Chát chát chát chát chát chát chát

Chát chát chát chát chát chát chát

Chát chát chát chát chát chát chát

Năm mươi roi trải đầy khắp mông trắng nõn,không tím,không đen,

nhưng cũnh hằn lên một màu đỏ rực,

đủ để cảm nhận được cái đau khiếp vía.

_Khanh,quỳ dậy.

Lúc này Xíu mới chợt nhận ra,anh sẽ thấy em cắn môi,thấy máu dính lên gối trắng.

_Khoan đã,nằm đó đi.

Anh Văn lọ mọ đi tìm hộp thuốc thoa cho em,còn Xíu thì hoảng loạn không biết nên giấu làm sao.

Tay thì còn dễ giấu hơn chút,nhưng môi thì không...

Sau một hồi đấu tranh tâm lý,Văn đã xức thuốc xong.

Lúc này mới mệt.

_Quỳ dậy.

_...anh...

_Làm sao đó?

Em chọn cách thành thật,đưa ra đôi bàn tay bị móng ngấn sâu vào,và một gương mặt đẫm nước mắt,cùng với li ti hạt máu trên môi...

_Hừ.-Anh thở hắt một hơi,chau mày nhìn "tội đồ" nhỏ nhỏ,hổng lẽ bây giờ đè xuống đánh cho một trận nữa?

_Anh ơi...

_Tôi đang điên lên đó,kêu nữa là tôi

đánh đủ ba chục roi còn lại à.

Xíu im bặt,tùy tiện quệt đi mấy dòng nước đọng trên má.

_Đưa tay đây.

Bự nhìn tay mềm mềm của cậu ấm đúng chất đang rỉ máu,tức quá mà phát thêm một cái vào mông em.

_Ưm..

_Sao không ngấn vào gối,em thấy máu em đẹp lắm hả?

_...Xíu xin lỗi anh...

Đánh cũng đánh rồi,bị thương cũng bị rồi,thì có tức cũng phải lau máu,

thoa thuốc cho em.

Hai tay Xíu quấn đầy băng gạt,lại phải khoanh lại mà úp mặt vô vách.

Mấy giọt nước mắt từ lâu đã được lau khô,trả lại khuôn mặt bí xị,muốn

nhõng nhẽo mà lại sợ bị đòn thêm.

_Ra đây.

_..

_Cho một phút giải thích và xin lỗi.

_Hai phút đi anh...

_Ba mươi giây.

_Một phút thì một phút,khó tính...

_Em đang tự làm mất thời gian của mình đó.

_Dạ..Xíu bỏ ba cử thuốc ngày hôm qua,hồi sáng bị anh là thì gắt gỏng cãi lại...Song..song Xíu thấy anh bỏ ra ngoài..,thì...thì tức...Xíu,..Xíu chửi anh trong cuốn nhật ký..mà...mà Xíu quên đóng lại...

_Biết mình sai còn cãi,đáng ra tôi nên đánh em gãy roi thì đúng hơn.

_Xíu xin lỗi anh...Nhưng mà Xíu chỉ viết hoi...chứ có nói với ai đâu...

_Em mà nói thì không chỉ bị đòn thôi đâu Khanh.

_...

_Nếu em không thích bị la,thì tôi sẽ không bao giờ la em nữa,vậy thì chắc cũng không cần nói chuyện với nhau đâu ha?

_Hức...anh ơi anh cho Xíu xin lỗi...Xíu biết sai rồi...huhu...anh đánh Xíu đi rồi đừng giận em...huhu

Anh chỉ ghẹo thôi,ai dè trúng tim đen của em,nom em khóc òa lên mà anh đứt ruột đứt gan,vội vàng ôm em vào lòng.

_Xíu nín nín em,nín anh thương.

_Nín,anh ghẹo Xíu thôi,anh hết giận Xíu rồi.

_Xíu ơi nín đi mốt Bự không im lặng với Xíu nữa.

_Nín đi em.

[...]

Bị đánh đau chỉ dám khóc thầm,làm

đủ mọi cách để không kêu lên thành tiếng,nhưng cuối cùng em cũng nhịn không đặng,khóc một hơi như dồn nén đã lâu ngày.

Bự xoa dọc tấm lưng của em nhỏ,còn em thì khóc mệt mà ngủ quên trên vai anh,còn mớ mấy câu "Bự ơi đừng giận em",làm anh Văn quặn thắt hết ruột gan.

Dòng nhật ký cuối trang:

Thà Bự la,Bự mắng,đánh cũng được,nhưng ảnh im lặng chẳng quen miếng nào.

------------------------------------------------------------

Ngày 23 tháng 7 năm 2025,22:51

Ngủ ngon nhe mấy tình iu cụa tuiii
 
Back
Top Bottom