Đương là giờ nghỉ trưa,nông dân sớm đã về cơm nước,hàng rong cũng vắng vẻ hơn buổi mai sáng.Giờ mà người ta vào giấc được mấy hồi rồi,vậy mà em Khang còn đang mếu máo ăn từng muỗng cơm.
Khang có nhiều cái nhất,lỳ nhất,bướng nhất,ăn vạ thấy ghê nhất,có...ăn cơm lâu nhất nữa.
_Nuốt chưa?
_e ư ơm ấy ê á à.
(Eo ơi cơm thấy ghê quá à.)
_Nuốt xuống,không có ngậm,
bạt tai liền bây giờ.
Trước mặt ẻm là anh Thịnh đang nổi máu khùng.Kế bên còn có cây roi mây dài mà mỏng tanh.Nhìn thôi cũng đủ phát ớn.Vậy mà vẫn ngậm.Chắc cây roi quen quá nên lờn.
Chát
_Ưm!
_Nuốt xuống chưa?
_Rồi,nuốt rồi.
Nghe thoáng qua dễ hiểu lầm mẹ đút con nhỏ ăn cơm.Ẻm ngồi gấp mấy con hạc,cơm thì đầy miệng.Đùi thì in rõ một lằn,cuối cùng cũng đành nhai cho đỡ bị đòn.
_Ngán quá Thịnh ơi.
_Không hết chén cơm này là gấp đôi số roi.
_Ù ù,uốt ày ù,ì ục.
(Hù hù,suốt ngày hù,kì cục.)
Chát
_Ưm...
_Nhai chưa?
_Ang ai è.
(Đang nhai nè.)
_Buông con hạc ra,quay qua đây.
Hai vệt roi đỏ ửng hiện rõ trên đùi,mặt mũi méo xệch.Nhưng mà cố gắng gấp hạc để giữ bình tĩnh.Giờ mà gấp tiếp hổng chịu quay qua là tới con hạc cũng hổng cứu được tâm hồn mong manh của em đâu Khang,nghe lời đi em.
Chén cơm này ngâm chắc được chừng hơn nửa tiếng rồi,mà...
cơm mới vơi đi chừng nửa.
Trách tài chăm bồ của anh Thịnh non nớt hay trách lỗi ăn chậm của em Khang ta?
_Con Xiêu đâu?
_Dạ cậu gọi con.
_Đem cơm xuống hâm.
Nó phải chần chừ mấy giây mới bưng mâm cơm ra ngoài,cậu nó ăn lâu quá,nó mà bón cho cậu chắc dập đầu lạy cậu tới thành thục luôn quá.
_Nhai.
_Á ông on.
(Cá không ngon.)
_Nghẹn bây giờ,nhai nuốt rồi nói.
_...
_...
_Cá hông ngon.
_Không ngon cũng phải ăn.Há miệng.
Ẻm hổng ưa cá,nhất là cá hấp.
Mà anh Thịnh cứ bắt em ăn,
hổng ăn thì lấy roi ra doạ.Mệt thiệt sự.
_Oẹ.-Khang nhai nuốt không nổi nữa,ẻm bày trò mới.Trò doạ "oẹ".
_Nhai nuốt,không có chiêu trò,
lát hồi tôi nọc tội này ra đánh cả đấy.
_Ịnh ơi ai ết ổi òi.
(Thịnh ơi nhai hết nổi rồi.)
Chát
_Huhu...
Vừa ngậm cơm vừa khóc,còn thì thầm mắng mỏ,coi tài ghê chưa.
Em ơi ăn cho lẹ lên em,cơm nó trương thây sắp thiu rồi mà em còn ngậm nè em ơi!
_Há miệng.
_Hay...hay Thịnh đổi rau đi,em ăn cơm với rau không cũng được,cá dở-aa.
Nói chưa dứt câu là cây roi quật tiếp lên đùi em rồi.Lằn nào lằn đấy đỏ tươi như sắp phun cả máu.Đã vậy ảnh còn không cho xoa,đồ độc ác!
Bữa nào dẫn em đi nội soi thấy trong bụng có chục con cá bơi qua bơi lại.Chắc dễ thương dữ lắm hen?
_Hức...
_Há.
Cơm chan nước mắt hổng biết có ngon hông chứ bữa nào có cá là bữa đó tận thế đối với Khang.
Chén cơm khổ nhất thế giới.
Xà quần cũng hết được một bữa.Em lo chùi nước mắt,nuốt hết phần còn lại,nom cũng tội dữ lắm đa.
Anh Thịnh xót hông?Anh xót,xót chứ.
_Đi rửa mặt rồi vô đây nói chuyện.
Kiếp này coi như bỏ,thôi cũng tại em đâm đầu vớ phải anh bồ nghiêm hơn cha đẻ,dữ hơn bà vú,nhưng mà...cũng yêu em hơn cả má ruột.
_Hức...hức...
_Qua đây đứng.
Anh Thịnh sắp tu thành tiên rồi,phải là em trai anh chắc Út nhừ xương chứ còn đứng nổi mà khóc với mếu đâu nghen.
_Thịnh ơi...
_Khoanh hai cái tay lên,không có làm nũng cái kiểu đó,đứng thẳng thóm lên tôi hỏi tội.
_Hức,hức...
_Đoán coi chén cơm của em ăn từ mấy giờ?
_Hức...dạ mười hai.
_Rồi mấy giờ em ăn xong?
_Dạ một giờ hơn,hức...
_Tui quy định em ăn trong bao nhiêu phút?
_Hai mươi...
Chát
_Huhu,đau...dạ hai mươi phút,hức,hức...
_Lố một phút là một roi,chịu hông?
Vậy Khang ăn lố năm lăm phút,
hổng lẽ năm lăm roi.Roi này lại vừa mỏng đánh vừa rát,anh giết thằng nhỏ luôn đi!
_Huhu nhiều lắm...,hức,Khang,
Khang chịu hông có nổi,huhu...
_Cho bỏ cái thói ăn lâu còn cà nhây cà nhựa,tôi chưa tính cả tội đấy đấy.Muốn tính luôn không?
_Huhu Thịnh ơi Khang xin lỗi,Thịnh thương đi mà,huhu mơi mốt Khang hứa,hức,ăn nhanh hổng có nhơi nữa đâu,huhu...
Anh Thịnh dành muốn hết cái thanh xuân để chăm thằng bồ nhỏ của mình,rồi cũng dành hết chục mùa lúa để cho thằng nhỏ ăn đòn.Còn ẻm,rồi sẽ dành cả cuộc đời để khóc rồi rúc vô ngực anh ăn vạ cho coi.
_Hổng cần mơi mốt,giờ đánh luôn nè,nằm xuống đây.
Thịnh dùng cái roi "chết người" gõ lên mép giường,đanh mặt mà mất kiên nhẫn.
_Hông mà,huhu,Thịnh,Thịnh đổi thước gỗ cũng được,huhu,
roi mây đau lắm...
_Nằm xuống.
Khang hãi dữ lắm,hồi nãy bị bốn roi quật lên đùi giờ rát không tả nổi,Thịnh mà dùng cái roi này quất năm lăm cái lên mông chắc em hoá kiếp luôn á.
Khang khóc thảm quá làm anh cũng đôi ba phần đọng lòng.Anh Thịnh có nổi đoá thật,
nhiều luôn ấy chớ!Nhưng mà anh xót,trách anh không đủ cứng lòng để dạy dỗ thằng oắt con này thôi.
_...
_Hức...hức.
Thịnh kéo em Khang vô lòng,
ôm một cái,cũng xoa dịu nước mắt cho em.Đánh thì vẫn đánh,nhưng làm sao vì có bữa cơm mà nhẫn tâm đánh nát em được hả đa?Thôi kệ,bồ ảnh,ảnh thương.
_Có cử cơm cũng phải đợi bị đòn mới chịu ăn cơ đấy.
_Hức...cá không có ngon thiệt mà.
_Chiều nay cho ăn cá nữa.
_Hức,hức,huhuhuhuhu,em nói em không ăn đâu,huhu...
Ẻm nhảy dựng lên làm trận làm thượng,cái điệu bộ này hông có làm người ta nóng máu,mà hoảng hốt là nhiều.
_Rồi rồi chiều nay không ăn cá,bớt nháo lại coi.-Ảnh vừa nói vừa mau mau giữ em lại,sợ giãy nữa hồi rớt cái bẹp xuống đất là ẻm khóc lụt nhà.
_Hức...hức...hức...
_Khóc xong chưa?-Thịnh vươn tay lau đi hai dòng nước mắt lem luốt trên khuôn mặt em.
Bình thường bướng dữ lắm tới hồi bị đòn là nũng nịu vậy đó.
Chịu nổi hông.
_Hức...
_Khóc xong rồi thì quỳ lên giường tui hỏi tội.
Ẻm nấc lên mấy đợt,rồi cũng buông khỏi lòng anh lên giường quỳ,nhưng mà...vẫn còn uất ức lung lắm.
_Bình tĩnh chưa Khang?-Thịnh ôm gò má búng ra sữa của em,tiện tay chọt chọt chọc quê.
_Rồi.
_Hửm?
_Dạ rồi.
_Mấy roi?
Mới nín được một chút,anh Thịnh đã chọc cho em ngấn lệ lần nữa.Tánh ngộ,người ta khóc thì dỗ,dỗ thì mắng mỏ,mà mắng thì người ta khóc tiếp,song dỗ cho nín.Ủa trời?
_Thịnh ơi Khang năn nỉ,hức...
Thịnh đổi thước gỗ đi Thịnh,
gấp đôi cũng được,em sợ cái này,huhu...
Cái roi này là "vật gia truyền" cha Khang truyền lại cho anh Thịnh,biểu anh khi nào nóng máu thì lấy cái này đập em cũng được.Hồi đó Khang hư lung lắm,nên bị cha cho ăn đòn quài à,mà lớn lên sức cha già yếu,đánh nó hoài sanh bệnh nên đem cất.Lâu lắm rồi Khang hông gặp lại nó,bữa Khang đem vứt hết mấy cái roi với thước của anh nên giờ mới phải dùng cái này doạ đây.Nói chung cũng tại em chơi ngu rồi Khang ạ.
_Tui hổng có thấy thước gỗ nên mới lấy cái này đánh em,em có biết thước với roi tui để đâu hông?-Ảnh biết Khang lén vứt lâu rồi,nhưng mà không thành thật là hôm nay nhừ tử.
Ủa mà sao anh hổng vặc cây ngoài sân hay lấy chổi lông gà?Cái này sát thương cao hay anh sợ cây nó đau?
Chắc test đồ gia truyền rồi chứ yêu thương gì ở đây.
_Khang...Khang...-Giờ trong đầu Khang đang hiện rõ hai luồng suy nghĩ,"ảnh hỏi mình thì chắc gì ảnh biết chuyện,nhưng lỡ đâu ảnh giả nai hỏi mà nói dóc là xong đời".Với "nói thiệt thì cũng có tội,nhưng mà thật thà thì có được "pháp luật khoan hồng" hông ta?"
_Nói thiệt nghen Khang.
_Dạ...
Thôi không dám liều,cái roi đó vào mông một cái là thấy kiếp sau cả luôn.Hông được chơi ngu.
_Dạ Khang...bữa hổm,Khang đem mấy cái đó...ném,ném xuống sông...
Thịnh nở nụ cười hài lòng,xoa đầu nhỏ,cũng cảm thán độ gan lỳ của em.
Máu liều nhiều lấn át máu não.
_Bữa tui nhặt lại gát nó sau nhà rồi,giờ đem cái này đi cất rồi ra ngoải lấy thước được hông?
Coi như thương lượng thành công,vớt được một mạng cho em.
_Nhớ,đem cái roi này đi cất chứ mà đốt là lần sau không còn thước với bàn tay đâu nha Khang.
_...Dạ.-Khang bất giác nuốt nước miếng,thầm nghĩ thằng cha này đoán được suy nghĩ của mình hả ta?
Cái roi đó thật sự lực rất mạnh,
hồi nãy Thịnh vợt lên đùi em bốn cái mà giờ tím tím nhức ơi là nhức.Hổng biết làm sao hồi nhỏ chịu được mấy trận đòn từ cái roi đó nữa.
_Thịnh ơi,...hức...thước.
Vừa mới dâng thước tới là Khang đã nước mắt ngắn dài,bị đánh làm sao mà cam được hả đa?
_Nằm xuống đây.-Anh Thịnh vỗ lên mép giường,ra hiệu cho em nhỏ nhanh chóng nằm xuống.
Rồi đó,anh cởi luôn chiếc quần mỏng tanh của em,gấp gọn một góc,rồi nhịp:
_Mấy cây hả Khang?
_Hức...hức...,Khang...hổng biết...
_Nãy em nói thước thì em đồng ý đánh gấp đôi,trăm mốt đúng hông?-Ảnh ghẹo,nhưng mà Khang sợ thiệt.Trăm mốt là giết người thiệt đó chớ!
_Huhu,Thịnh ơi hồi nãy em mạnh miệng,huhu,Thịnh đánh ít ít được hông,huhu...
_Ít là bao nhiêu mới được?
_Hức...dạ...
_Năm mươi nha?
_...Dạ,hức,hức
_Với cái tội đem vứt roi,thước,
tui đánh bảy mươi nghen?
_...
Bốp
_Dạ.
Anh ghẹo thôi,ai ngờ em chịu,
bảy mươi cũng nằm sấp được hai ba ngày đó đa.
_Tui đánh em bốn mươi,cho nợ ba mươi còn lại,chịu hông?
_Thiệt,hức,thiệt hả Thịnh?
_Ừm thiệt,nằm lại ngay ngắn,
không bấu tay,không cắn môi nghen Khang.
_Dạ.
Bốp..bốp..bốp..bốp..bốp..bốp
_Hức...
_Tui hổng có giận em ăn lâu,
nhưng mà ăn lâu hại sức khoẻ biết chưa?
_Hức...dạ biết...
Bốp..bốp..bốp..bốp..bốp..bốp
Bốp..bốp..bốp..bốp..bốp..bốp
_Cũng gan thiệt,có tật ném roi xuống sông nữa.
_Khang xin lỗi,hức,hức...
Bốp..bốp..bốp..bốp..bốp..bốp
Bốp..bốp..bốp..bốp..bốp..bốp
_Buông tay ra,không có ngấn như vậy Khang.
Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp
Bốp
Bốp
BỐP
_A...
_Quỳ dậy.-Thịnh nắm lấy chiếc quần mặc lại cho em,ôm nhỏ ngồi lên đùi mình,tránh mông đau còn xoa xoa.
_Dạ...hức,hức...Khang xin lỗi anh.
_Ừm,bớt lỳ lại,nhờ bây mà anh có tóc bạc đến nơi rồi đó.
_Hức...
_Nín coi khóc quài.
_Đau...
_Biết đau rồi.
Ôm em hồi cho Khang nín mới đặt xuống giường đi tìm thuốc bôi cho em.Đánh nó cũng mình song giờ bôi thuốc cũng mình.
Cực dễ sợ,giống bà vú ghê.
Mà vú nuôi người ta còn có lãnh lương,còn mình phải ôm nó cả đời chớ có đồng cắt nào đâu đa.
-------------------------------------------------
Ngày 14 tháng 6 năm 2025,
13:36
Quá đủ để nói "đã sửa".