Ngôn Tình Đã Lỡ Trót Yêu Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 80: 80: Trả Giá Cho Tội Lỗi 1


Dạo gần đây sức khỏe của mẹ Tôn Thất Thiên vô cùng tệ.
- Mẹ à, mẹ định không giúp con trừ khử Diệp Tĩnh Thanh sao?! Thấy cái bản mặt cô ta đi cùng với thất thiên con chịu không nổi.

Mẹ đã bảo là giúp con trừ khử cô ta, rồi còn ép Thất Thiên cưới con mà.
- Thu Thu, con cứ bình tĩnh, không ngờ con nhỏ đó số may mắn như vậy, chúng ta đã thuê luôn cả sát thủ như vậy mà nó vẫn thoát được.

- Chúng ta phải làm sao đây mẹ?
- Con cứ để ta ra tay, con điện thoại gọi cô ta qua đây.

Nếu bọn sát thủ thuê vẫn không làm được thì để ta tận tay giết nó giúp con.
Diệp Tĩnh Thanh nhận cuộc điện thoại từ Tạ Thu bảo cô đến gặp bà Tôn thì cũng gật đầu đồng ý, dù gì cô cũng muốn làm rõ mọi chuyện với bà Tôn.
Diệp tĩnh thanh thay quần áo rồi bảo với tôn thất thiên rằng cô cần đến gặp mẹ anh một chuyến, tôn thất thiên quả thật rất lo lắng:
- Anh vào gặp bà ấy chung với em, em đi một mình anh không yên tâm.

Bà ấy bây giờ không được bình thường.

- Không sao đâu, bà ấy sức khỏe yếu như vậy nên không làm gì được em đâu.
- ……………..
Biệt thự của bà Tôn
- Chào bác.
- Cô cuối cùng cũng đến, tôi chờ cô hơi lâu rồi đó.

Không biết xin lỗi à?
- Xin lỗi ạ.
- Tôi hẹn cô đến đây là để muốn nói với cô lần cuối, rời khỏi con trai tôi.
- Sao bác vẫn cố chấp như vậy?
- Cô thì biết gì mà nói ở đây, cô là cái thá gì? Cô xứng với con tôi sao? Con tôi chỉ có Tạ Thu là sẵn sàng làm tất cả vì thằng bé, còn thứ như cô, KHÔNG XỨNG.
- Vậy con xin được hỏi, bác thấy bản thân bác có xứng làm mẹ thất thiên không?
- Cô … cô hỗn láo với tôi à.
- Con không hề hỗn láo với bác, bác lấy danh nghĩa là mẹ anh ấy để bắt con rời xa anh ấy, vậy cho con hỏi bác lấy danh nghĩa gì? Vì nếu bác lấy danh nghĩa là mẹ anh ấy thì bác không xứng.
- Cái con hỗn láo này.
- Bác đã làm bao nhiêu chuyện như vậy với anh ấy mà vẫn đòi làm khổ tụi con sao?
- Cô….
Bà Tôn tức giận con dao giấu dưới chân của bà lấy ra đâm vào cô.
Máu văng lên mặt bà tôn, nhưng không phải máu của cô mà là máu của tôn thất thiên, bà tôn bần thần tiếng dao rớt xuống sàn nhà máu anh không ngừng chảy.

Tôn Thất Thiên từ đầu đã vô cùng lo lắng nên đã núp sau cánh cửa, thật may nếu anh không làm như vậy người chịu con dao ấy là Tĩnh Thanh của anh rồi.

Diệp Tĩnh Thanh nức nở tay cằm chặt vết thương của anh:
- Sao anh lại ở đây? Sao anh ngốc quá vậy?
- Thanh Thanh à, anh nợ em rất nhiều, vết dao này thì đã là gì chứ - Giọng nói Tôn Thất Thiên có phần yếu ớt, anh lấy vạt tay áo lau đi những giọng máu bám trên mặt cô.
- Nếu thực sự anh chết, em phải sống thật hạnh phúc có được không? Tìm một người đàn ông thật tốt để yêu thương em – đến lúc này, anh cũng không thể nào ngăn nổi được giọt nước mắt của mình
- Không sẽ không sao đâu mà, chúng ta đi bệnh viện- cô nhanh chóng điện thoại gọi tài xế rồi nhanh chóng đưa anh lên xe.

Bà Tôn gần như thất thần, là bà đã tiếp tay đưa con trai mình vào chỗ chết, bà chợt nhớ đến lời nói của Diệp Tĩnh Thanh, đúng, quả thật người như bà không xứng làm mẹ của anh.
Tạ Thu đứng bên cạnh cũng không khỏi hốt hoảng, tiếng còi cảnh sát kêu lên bà ta và Tạ Thu đều bị đưa về đồn cảnh sát.

Tạ Thu ra sức vùng vẫy:
- Cảnh sát à, bà ta giết anh ấy chứ không phải tôi các anh bắt tôi làm gì, là bà ta mà.
- Cô Tạ phiền cô theo chúng tôi về đồn cùng với bà Tôn
………………..

Bệnh viện……………………
- Bác sĩ à, ông làm ơn hãy giúp tôi cứu anh ấy, anh ấy không được chết, bác sĩ ơi làm ơn giúp anh ấy – Diệp Tĩnh Thanh khóc nức nở, quần áo cô đâu đâu đều là vết máu của anh, cô đau đớn như chính mình bị con dao kia đâm vậy.
Tôn Thất Thiên nhanh chóng được đưa vào phòng cấp cứu, cô như gần chết gục ngã xuống sàn bệnh viện, Thịnh Bích và Diệp Tuấn Du nghe tin cũng vội chạy đến.

nhìn thấy Tĩnh Thanh như người mất hồn, Thịnh Bích lo lắng:
- Thanh Thanh à, bình tĩnh đi, anh ấy sẽ không sao đâu.
- Thịnh… Bích à, anh ấy….

anh ấy chảy rất nhiều máu – Tiếng khóc cô càng lớn hơn.
- Không sao đâu mà, bác sĩ ở đây rất rất tốt, anh ấy không sao đâu.
- Mình….

Mình không muốn mất anh ấy.

anh ấy đỡ nhát dao ấy thay mình, đáng lẽ mình nên chết mới phải.
- Không sao đâu, không sao đâu tĩnh thanh, cậu bình tĩnh đi.
- Nếu anh ấy có mệnh hệ gì mình phải làm sao đây.
- Anh ấy nhất định không sao đâu mà.
Do khóc quá kiệt sức Diệp Tĩnh Thanh ngất trên tay Thịnh Bích
- Tuấn Du à, mau đưa Tĩnh Thanh về nhà đi, cậu ấy ngất rồi.
- Được, em đi báo tin cho ba của Tôn Thất Thiên đi.
- Ừm.
Ông Tôn nghe xong việc con mình gặp nạn thì vô cùng lo lắng một mạch chạy đến bệnh viện, Tố Du cũng nhất định theo cùng.

Trên đường đi hai người hết sức lo lắng, lúc đầu ông bà chỉ nghĩ rằng bà ta chỉ ghét Tĩnh Thanh thôi chứ không nghĩ rằng người đàn bà này lại ra tay với một cô gái lương thiện, nhưng lần này chính Tôn Thất Thiên lại bị mẹ ruột mình đâm một mũi dao.
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 81: 81: Trả Giá Cho Tội Lỗi 2


Thật may mắn, do được đưa đến bệnh viện kịp thời nên tình hình hiện tại của Tôn Thất Thiên đã qua khỏi cơn nguy kịch.

Tố Du nói với ông Tôn rằng bà rất muốn để gặp bà Tôn, ban đầu ông không đồng ý nhưng cuối cùng vẫn chấp nhận đưa bà đến sở cảnh sát để gặp người đàn bà tàn độc kia.

Ông biết người đàn bà kia đã hết thuốc chữa rồi, không chừng bây giờ tố du vào đấy lại bị bà ta lên cơn điên hãm hại
Đến sở cảnh sát, Tố Du xin được gặp bà Tôn liền được đồng ý.
- Bà đến đây làm gì, đến để xem bộ dạng thảm hại của tôi à!- Bà Tôn cay nghiệt nhìn Tố Du
- Chào bà, lâu rồi chưa gặp.

Bà vẫn khỏe chứ?
- Quả nhiên cướp đi hạnh phúc người khác nên nhìn sang chảnh hẳng ra, nhìn xem bà kìa, bây giờ trên người toàn là quần áo đắt tiền.

Thế nào? Sài tiền vốn dĩ thuộc về tôi vui lắm đúng chứ?! – Bà Tôn nhìn thấy Tố Du khoác lên mình quần áo đắt tiền thì không khỏi ganh khét, uất hận.
- Tôi đến đây không phải muốn kiếm chuyện với bà, tôi đến là muốn khuyên bà nên sám hối.
- Hahaha, sám hối, sám hối sao? Tại sao tôi lại phải sám hối, người sám hối nên là người đàn bà trơ trẽn Tố Du bà, nếu bà không cướp lấy chồng tôi thì tôi có ra nông nổi như bây giờ không?! Tôi có phải trải qua những ngày tháng tồi tệ rồi dẫn đến ngày hôm nay phải vào cái nơi này không?

- Tôi không hề cướp lấy chồng bà, tôi đối với bà chưa hề có ý nghĩ rằng sẽ cướp lấy hạnh phúc bà đang có.

Do bà làm những điều sai trái.

Tiểu Lan à, đến bây giờ bà vẫn không biết bà đã sai sao?
- Tốt nhất bà nên im đi, bà đừng giả tạo nữa.
- Tiểu Lan à, bà thực sự không hối hận những việc bà đã làm sao?
- Bà không có quyền đặt ra câu hỏi đó, vì chính bà, chính Tố Du bà là người trực tiếp khiến cuộc đời tôi bất hạnh như thế này.

Tại sao tôi lại phải hối hận??
- Bà đúng là hết thuốc chữa, vì sự tham lam, tàn độc của bà mà bây giờ đứa con trai bà đứt ruột để ra đang bị thương nằm trong bệnh viện.
- Đó là do nó, nó tự chui đầu vào chỗ chết.

Ai mượn nó nhào ra đỡ dùm con hồ ly kia nhát dao ấy làm gì, tất cả là do nó tự làm tự chịu, trách tôi sao được!
- Bà…, Tĩnh Thanh đã làm gì sai với bà sao? Sao bà lại một mực muốn giết con bé kia chứ?
- Bà đừng ở đây giảng dạy đạo đức cho tôi nữa, trước khi dạy người khác thì về soi gương xem lại cái gương mặt giả dối, vô sỉ của mình.

Nếu tôi biết bà là người khiến cuộc đời tôi bất hạnh, đáng lí ra tôi nên tìm cách khử bà lúc trước rồi.

Con nhỏ đó cũng như bà, đều gây bất hạnh cho đời tôi.
- Bà nói tôi gây ra bất hạnh cho bà sao?
- Tôi không muốn nói lại.

- Tôi gây ra cho bà những bất hạnh gì?
- Từ khi có sự xuất hiện của bà đã là bất hạnh của tôi, bà cướp chồng tôi.
- Bà có biết trước đây tôi hâm mộ bà lắm không, tôi vô cùng hâm mộ vì bà chiếm được trái tim của anh ấy, bà khiến anh ấy yêu bà, bà xinh đẹp.

Nhưng tất cả chuyện này đều do bà mà ra.

Tôi chả có lỗi lầm gì cả.
- Đừng ngụy biện nữa.

Bà dám làm mà không dám nhận!
- Bà nói tôi ngụy biện, vậy được tôi hỏi bà, là ai đã dấng thân vào đám bùn nhơ nhớp cờ bạc ấy, là ai ruồng bỏ chồng con.

Nếu bà không ruồng bỏ anh ấy thì cuộc đời bà làm gì bất hạnh, anh ấy yêu chiều bà như thế, thương bà như thế cơ mà, nếu bà từ bỏ cái thói tham mê cờ bạc thì bây giờ có lẽ bà đã được thất thiên phụng dưỡng chu đáo.

Bà biết tôi ghen tị với bà đến nhường nào không, thực ra tôi vô cùng khao khát có một đứa trẻ trong nhà, tôi rất yêu thích tiếng cười đùa nghịch ngọm của bọn trẻ, tôi yêu thích cái cảm giác được dạy con mình học bà, dẫn con đi chơi nhưng tôi không làm được, còn bà, ông trời ưu ái bà, tặng cho bà một cậu con trai hết lòng yêu thương bà vì bà mà làm tất cả, vậy sao bà không trân trọng thằng bé?! Bà đối xử với thằng bé tệ bạc đã đành, đến người thằng bé yêu bà cũng rấp tâm hãm hại, bà có biết với Thất Thiên con bé Tĩnh Thanh quan trọng đến nhường nào không? Bà khiến bọn trẻ đau đớn giày vò nhau suốt thời gian dài, đến khi bọn chúng tái hợp bà lại một lần nữa gượng sức cướp đi niềm hạnh phúc duy nhất của thằng bé.

Lỗi này chẳng lẽ tôi gây ra cho bà sao?!
- …..
- Nếu bà còn có lương tâm người mẹ thì hãy biết sám hối đi.

Chào bà! Thất thiên vẫn đang rất nguy kịch trong bệnh viện.
Tố Du nhanh chóng rời khỏi trại giam.

Bà thật sự không biết nên nói gì thêm với người phụ nữa không biết hối cải trong kia nữa.
Bà Tôn bị giam trong nhà giam 3 ngày liền, bà quay sang hỏi cậu lính gác:
- Cậu có biết con trai tôi thế nào rồi không?
- Không thưa bà.
- Cậu làm ơn hỏi giúp tôi xem con tôi thế nào rồi.
- Vâng ạ.
…………………..Bệnh viện…………………
- Tĩnh Thanh à, cậu về nghĩ thêm lát nữa đi, Tôn Thất Thiên đã y tá lo rồi.

Anh ấy tỉnh lại mà thấy cái bộ dạng bây giờ của cậu thì rất đau lòng đó.

- Không sao, tôi rất ổn, không ở bên cạnh anh ất tôi không an tâm.
Thấy Diệp Tĩnh Thanh kiên quyết như vậy Thịnh Bích cũng không biết khuyên thế nào.
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 82: 82: Trả Giá Cho Tội Lỗi 3


Diệp Tĩnh Thanh thức dậy thì thấy mình đang nằm trên chiếc giường rộng lớn, cô nhanh chống thay quần áo, rồi vào phòng anh lấy cho anh một vài quần áo cần thiết.
Kéo ngăn tủ ngay bàn làm việc của anh thì cô thấy có một bức thư.
“ Tĩnh Thanh của anh,
```
Có lẽ lúc em đọc bức thư này, anh đã đến tìm con của chúng ta rồi.

Anh có một gián điệp làm cho mẹ anh, anh biết vào ngày em đến bà ấy sẽ giết em.

Nên anh nguyện chết thay em, đến gặp con chúng ta sớm hơn.
Từ lúc em xuất hiện trong cuộc đời anh, cuộc đời anh như có được ánh sáng, anh thấy được ngoài những tháng ngày làm việc cơ cực, ngoài những ngày tháng sống mà không biết ước mơ là gì, anh vẫn còn hi vọng để cố gắng.

Anh thật sự rất hạnh phúc vì ông trời đã cho anh được gặp em, được yêu em.

Nhưng chính anh lại là người tự hủy hoại hạnh phúc của chúng ta, chính tay anh đưa chúng ta vào sự thống khổ.
Anh trải qua 5 năm sống trong hận thù, anh cố gắng làm việc, cố gắng kiếm thật nhiều tiền chỉ mong đến một ngày mỉa mai em rằng “trước đây, cô bỏ tôi, cô xúc phạm tôi, bây giờ cô đã hối hận chưa?” nhưng khi gặp lại em anh lại khựng lại, anh tự hỏi bản thân mình liệu rằng anh chỉ hận em thôi sao.

Nhưng anh lại bị thù hận làm mù mắt rồi làm khổ em.

Suốt bao lâu nay, anh luôn cố gắng tìm cách để chuộc lại những lỗi lầm đã gây ra cho em, anh sống trong ân hận dằn vặt suốt 2 năm qua và anh cũng chẳng thể nào dám để em yêu anh như trước, chẳng còn đủ can đảm để nhận được tình yêu của em.

Những hồi ức đau thương ấy cứ xuất hiện mãi trong đầu anh.

Những cảnh anh đánh đập, hành hạ, xúc phạm em cứ xuất hiện trong đầu anh, những hồi ức ấy chính là đang nhắc anh nhớ về việc anh đã từng tệ với em thế nào? Anh có tư cách gì để được em tha thứ, được em yêu? Lúc nhận ra rằng mình đã hiểu lầm em rồi dẫn đến việc chính tay anh đưa cho con của anh và em vào chỗ chết khi nó còn chưa thành hình người, anh cố gắng quên đi những đau đớn ấy bằng cách uống rượu, uống rất nhiều, nhưng hình như càng uống anh lại càng nhớ hơn về khoảng thời gian tồi tệ ấy, anh cố gắng làm hết tất cả để chuộc lỗi với em, thật ra hai từ “xin lỗi” anh còn không có tư cách nói với em.
```
Anh hứa hẹn với bản thân mình chỉ một tháng thôi, chỉ muốn được bên cạnh em một tháng thôi, sao đó anh sẽ rời đi đến một nơi thật xa, để em tìm một người đàn ông xứng đáng hơn anh, người đó sẽ yêu em, trân trọng em, chăm lo cho em.

Nhưng khi càng bên em, anh càng không nỡ, anh không nỡ xa Tĩnh Thanh, nên anh đã tham lam ở bên em suốt những thời gian qua, thời gian khi bên em anh vô cùng hạnh phúc, cực kì hạnh phúc.

Anh cảm thấy như anh được quay về những tháng ngày trước.
```
Anh biết rằng mẹ của anh luôn tìm cách giết em, coi như lần này anh trả nợ cho em cũng như anh giải thoát cho bản thân anh khỏi những nổi đau của kiếp này.

Anh không thể nào yêu em như thể bản thân anh chưa từng làm những chuyện tàn ác với em, anh không thể yêu em như thể anh chưa từng tận tay hại chết con của chúng ta.

Anh không thể.

Anh thực sự rất tham lam, anh tham lam tình yêu của em khi anh làm ra quá nhiều sai lầm.

Xin lỗi em, xin lỗi vì tất cả những nỗi đau anh đem đến cho em, xin lỗi con của chúng ta.

Xin lỗi vì tất cả.

Chúc em có một cuộc sống hạnh phúc, phải thật hạnh phúc em nhé, hạnh phúc sống thay anh những ngày còn lại.

Anh yêu em.
```
Tôn Thất Thiên”
Diệp Tĩnh Thanh gần như khóc đến không thở nổi.

Sao anh lại tiêu cực như vậy.

Khi nghe Diệp Tuấn Du kể về những tháng ngày anh hết rượu rồi thuốc lá, tự hành hạ mình thì cô đã rất đau lòng.

Nhưng cô không ngờ anh sẽ tiêu cực đến nổi tìm đến cái chết để “trả nợ” cho cô.

Cô yêu anh như vậy, anh đều vì hiểu lầm nên mới làm khổ cô.

Cô vốn đã tha thứ cho anh lâu rồi, sao anh lại tự dằn vặt mình như vậy.

trước mặt thì anh vui vẻ, sua lưng thì anh lại tìm cách rời xa cô sao?
“ Tôn Thất Thiên, sao anh lại như vậy với em, anh là quan trọng nhất với em, anh đi rồi, em sống như thế nào, em hạnh phúc như thế nào.Thế mà anh bảo anh yêu em sao?”
Cô khóc rồi ôm lấy lá thư vào lòng “ Nếu anh thực sự chết thì được em chết theo anh, chúng ta đến gặp con, không gì có thể chia cắt gia đình chúng ta”
Tôn Thất Thiên đã hôn mê suốt ba ngày, cuối cùng anh tỉnh lại thì thấy Diệp Tĩnh Thanh đang ngồi cạnh giường bệnh nắm lấy tay anh, trông cô tiều tụy hơn rất nhiều, anh đưa tay vuốt nhẹ mặt cô, đau lòng thở dài.
Anh tỉnh rồi sao – Cô ôm lấy anh nức nở.

Ừm, em ốm hơn nữa rồi.

Sao lại khiến bản thân tệ như vậy?
Không phải tại anh cả sao – Diệp Tĩnh Thanh trách móc.
Đúng rồi, đúng rồi, tất cả là tại anh hết, tại anh mà Tĩnh Thanh của anh tiều tụy như thế này, anh xin lỗi.
Anh dám có ý nghĩ rời xa em sao?
……….
Em nói cho anh biết, ngoài Tôn Thất Thiên ra, cuộc đời này em không yêu thêm ai nữa hết, nếu anh thực sự chết đi, em chết cùng anh.
Em sao lại ngốc như vậy? Anh có lỗi với em….

Sao em có thể yêu anh như vậy?
Em đã tha thứ cho anh rồi, anh muốn em hạnh phúc bằng cách anh ra đi sao? Em hạnh phúc như thế nào đây? – Diệp Tĩnh Thanh ấm ức rơi nước mắt
Anh vội ôm lấy cô:
Anh xin lỗi, chỉ một lần này nữa thôi, anh xin lỗi Tĩnh Thanh.
 
Back
Top Bottom