Ngôn Tình Đã Lỡ Trót Yêu Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 60: 60: Vì Sao Không Hận Anh 1


Diệp Tĩnh Thanh ở lại Anh cũng được 5 tháng, công việc khá thuận lợi, hằng ngày cô đều gọi điện cho Tôn Thất Thiên.

Nói chưng về cô tình hình vẫn ổn chỉ có Thịnh Bích là vẫn đàn rối rấm.

Diệp Tuấn Du đã bao lần hỏi về cách thức liên lạc của Thịnh Bích, nhưng vì Thịnh Bích không cho nên cô không nói chỉ biết than trách” nếu anh họ chịu nghe lời ba mẹ em từ lúc đầu thì đã không đến nổi, thử hỏi bây một người con gái khi biết bạn trai mình đến với mình chi vì trả thù sẽ nghĩ như thế nào? Sẽ đau khổ ra sao? Anh tự kiểm điểm lại đi”
Diệp Tĩnh Thanh nói không hề sai, phải chi lúc đầu anh tin vào lời dì và dượng thì đã không đến nổi, lại đi tin lời của một người ngoài hại anh và Thịnh Bích đi đến bước này.

Đã suốt 5 tháng kể từ ngày thịnh ích rời đi cùng diệp tĩnh thanh khiến anh sy nghĩ ít nhiều, hầu như ngày nào anh và Tôn Thất Thiên cũng rủ nhau uống rượu đến khuya mới về, hai kẻ đàn ông cùng hối hận vì đã làm tổn thương sâu sắc đến người mình yêu, giờ đây chỉ con biết đau khổ tìm đến loại nước có men như thuốc giảm đau tạm thời.

Nhưng ít nhất Tôn Thất Thiên đã được Tĩnh Thanh tha thứ còn anh thì Thịnh Bích đến nghe tên anh còn không muốn thì nói chi đến thứ tha.

Không thể chịu đựng được anh đã quyết định đặt vé máy bay đến Anh để gặp được người con gái anh từng gây tổn thương không ít.

Anh nhất điện thoại lên gọi vào số của Tôn Thất Thiên ” tôi muốn đi Anh, cậu muốn đi cùng không?”
“ Gặp thịnh bích à?”
“ Ừ, cậu muốn qua gặp tĩnh thanh không?”
“Cậu dự định khi nào khởi hành?”
“ 3 ngày sau”
“ Được tôi sẽ đi với cậu”
…………..BẮC KINH……..
Bà Tôn mặc bộ sườn sám sang trọng ngồi đợi tại biệt thự Tôn Thất Thiên, thấy anh sau khi đi làm về bước vào cất giọng:
- Ta cũng sắp chết rồi, sống không còn được bao lâu nữa, ước nguyện của ta là mong con cưới Tạ Thu để trước khi nhắm mắt ta có thể yên lòng”
- …….
- Ta đang nói chuyện với con đấy! con không trả lời ta sao!?
- Con đã nói rồi, con không yêu cô ta
- Con sẽ nói rằng con yêu Diệp Tĩnh Thanh đúng chứ? Con nghĩ rằng con và cô ta còn có thể sao?!
- ……
- Ta nhắc cho con nhớ, chính con đã hành hạ đánh đập cô ta, làm mất đi đứa con của 2 đứa, con nghĩ cô ta sẽ trở về với con?!
Lòng ngực Tôn Thât Thiên trở nên đau thắt lại:
- Con không cần cô ấy trở về với con, con chỉ cần cô ấy bình an và hạnh phúc

- Nực cười! trước đây thì con bảo là một mực muốn cô ta trả giá giờ con lại nói rằng mong cô ta hạnh phúc hahah
Anh dường như sụp đổ bởi sự thản nhiên của người đã sinh ra mình:
- Mẹ quên rằng chính mẹ là ngọn đuốc khởi nguồn sao? Mẹ lừa dối con suốt 5 năm, mẹ nhẫn tâm đ ến mức khiến con và cô ấy thành ra thế này, giờ mẹ lại thản nhiên thế à? Mẹ con bảo con cưới Tạ Thu sao?! Con đối với mẹ bây giờ chỉ còn là trách nhiệm, con sẵn sàng cung phụng tiền bạc cho mẹ, nhưng tình thương gần như đã cạn, trong lòng con chỉ còn là một lòng biết ơn vì mẹ đã đưa con đến cuộc đời này
Nước mắt bà tôn rơi xuống:
- Thế thì con cũng phải làm theo ý ta vì sự biết ơn sinh thành chứ? Cưới Tạ Thu đi
- Con không thể
Anh nhanh bước lên lầu, lên được một nửa thì quay xuống cười thê lương nói:
- Con mong là mẹ cũng thương con một chút, con mong mẹ hãy nghĩ cho con một lần, dù sao con cũng là ocn của mẹ, coi như con van xin mẹ dành cho con một chút tình thương
Phải đau đớn đến mấy mới thốt ra lời đấy, phải bà trước giờ chỉ nghĩ đến ản thân bà chứ có bao giờ nghĩ tới đứa con trai ấy, đứa con trai từng dành tất cả tình yêu cho người mẹ mà cậu ta vẫn từng cho là đáng kính
Lên phòng anh nhất điện thoại” thế nào, ổn cả chứ?”
“ Vâng, anh còn uống nhiều rượu không đấy?”
“ Nghe theo em anh đã uống ít đi rất nhiều”
“ Phải thế chứ”

“ Ba ngày nữa anh qua Anh thăm em”
Diệp tĩnh thanh vui đến muốn nhảy lên, cô nhớ anh biết bao dù người đàn ông này từng làm cô tổn thương sâu sắc
“ Thật ạ?”
“ Ừ, anh qua cùng diệp tuấn du.

Cậu ấy muốn gặp thịnh bích”
“ anh nên khuyên anh ấy đi, thịnh bích nếu biết coi chừng sẽ đi biệt không về nhà luôn đấy.

cậu ấy hận đến thế cơ mà”
“ Vậy sao em không hận anh? Sao em không hận anh như Thịnh Bích hận Diệp Tuấn Du”
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 61: 61: Vì Sao Không Hận Anh 2


Sao anh lại hỏi em thế?
- Anh cảm thấy anh đáng hận hơn Diệp Tuấn Du rất nhiều.

Ít nhất cậu ta không tổn thương đến tinh thần và thân thể đến Thịnh Bích, còn anh thì lại đánh đập em, hành hạ em đến thế.

Em hận anh đi được không?
Diệp Tĩnh Thanh nghe rất rõ giọng nói của anh chua xót đến đau lòng, có lẽ anh vẫn uống rượu rồi tự hành hạ bản thân mình
- Thật ra anh không có lỗi.

Là do ông trời trêu ngươi chúng ta mà thôi
-Tất cả là do anh, là do anh.

Nếu anh tin tưởng em, nếu anh tin tưởng em thì có lẽ chúng ta đã không thành ra thế này.

Chúng ta sẽ không mất đi đứa bé
Anh lại khóc rồi!
Hầu như anh đề vùi đầu vào công việc, uống rượu rồi đau khổ nhốt mình trong phòng của cô ôm lấy tấm ảnh của hai người rồi nước mắt vô thức rơi.

Anh đã hối hận rất nhiều, anh đã suy sụp rất nhiều.

Sức khỏe của anh giảm dần do uống quá nhiều rượu, hút thuốc.

Trước đây, do Diệp Tĩnh Thanh không thích nên hạn chế hết sức có thể.

Kì lạ thật, rõ ràng lúc ấy hận đến thế, mà lại không muốn cô khó chịu.

Tại sao? Anh từng hỏi bản thân như vậy.

Cứ ngỡ bản thân hận cô gái ấy đến thấu xương nhưng thật ra yêu cũng rất sâu đậm.

Nếu không yêu tại sao lại sao lại sợ cô khó chịu, sợ ảnh hưởng đến sức khỏe của cô.

Tình yêu thế này hành hạ tinh thần đến đáng sợ, luôn phải mang trong mình ý nghĩ rằng mình hận cô ta đến thấu xương cớ sao lại đau lòng khi thấy cô ấy thống khổ.
Tôn Thất Thiên:
- Em muốn ăn há cảo không?
Diệp Tĩnh Thanh rất vui vì anh đã chuyển chủ đề, nếu không có lẽ họ đã không kìm nỗi mà khóc lên tiếng
- Tất nhiên rồi, em thèm muốn chết đi được
- Sao em lại ham ăn thế? Em vẫn như thế, đồ ăn với em có lẽ là thứ tuyệt nhất
- Thế anh không tính mua cho em à?
- Em nghĩ anh xấu thế sao? Anh sẽ mua cả cái tiệm cho em luôn đấy
- Anh hứa rồi đấy nhé
Không khí trở nên vui vẻ và thoải mái họ trò chuyện đến tận 2 tiếng rồi cả 2 ngủ quên đến lúc nào không hay
.....
1 ngày sau......
TÔN THỊ
- Tôn Tổng có cô Bạch đến tìm, anh có muốn gặp cô ấy không?
- Cho cô ta vào đi
Bạch lan mắc chiếc váy dài màu vàng trông cô ta có vẻ tiều tụy đi khá nhiều bước vào:
- Thất Thiên lâu rồi không gặp, anh khỏe chứ?
- Cám ơn, tôi khỏe
- Em đến đây là muốn nói với anh một chuyện
Anh nhíu mày:
- Chuyện gì thế?
- Em...!muốn xin lỗi anh về chuyện đứa bé
Mặt Tôn Thất Thiên vẫn lạnh:
- Không cần đâu, tôi cũng chả để tâm lắm

- ......
- Cô còn chuyện gì nữa không? Tô bận!
Cô ta đặt lên bàn 1 tấm thiệp cưới rồi nói- 2 ngày nữa là đám cưới của em, anh đến tam dự nha
- Tôi bận rồi, nhưng tôi sẽ gửi tiền cưới qua cho cô.

Dù gì trước đây cô cũng từng giúp tôi khá nhiều
- Vậy em đi đây
- Ừ
Giờ trưa, anh tranh thủ sắp xếp các cuộc họp để 3 ngày nữa đi sang Anh.

Sau đó, anh nhận được cuộc điện thoại từ Tạ Thu
Thất Thiên, anh có thể gặp em một lát không?
Có gì quan trọng không?"
" Em ....!chỉ dành khoảng 15 thôi, được không anh?"
" Ở đâu?"
" Nhà hàng mà trước đây anh hay tới"
" được tôi qua ngay"
......!NHÀ HÀNG X.....
Thấy anh bước vào bà chủ vội vàng đi đến, vẻ mặt hớn hở:
- Tôn Tổng, lâu lắm rồi anh không đến đấy, để xem hơn nửa năm rồi đấy.

các cô gái của chúng tôi ai cũng nhắc anh cả"
- Tạ Thu đâu?
- Cô Tạ đang ngồi trên phòng VIP06
Anh bước lên phòng VIP06 thì thấy Tak Thu đang ngồi uống rượu, cô ta chạy lại ôm chầm lấy anh nức nở

- Thất Thiên, em yêu anh, em rất rất yêu anh.

sao anh mãi không nhận ra tình cảm em dành cho anh thế này
- ……….
- Anh không thể yêu em dù một chút ư, tại sao anh luôn yêu cô ta, cô ta có gì tốt hơn em cơ chứ.
- ……
- Hừ, mẹ anh đã quyết rồi, anh nhất định phải lấy em.

Chẳng lẽ anh dám làm trái lại lời mẹ của anh.
- Cô đừng mơ chuyện đó xảy ra, mà nếu tôi nhất định phải cưới một ai khác thì người đó cũng không phải cô.
- Anh có biết em đã làm tất cả vì anh không? Lúc Diệp Tĩnh Thanh bỏ rơi anh, vì quá đau buồn nên anh đi Anh du học, em cũng bằng mội cách đến Anh để được ở cạnh anh.

5 năm em quan sát anh, nhìn ngấm anh, cố gắng để bản thân mình hoàn chỉnh hết sức có thể chỉ để được ở bên cạnh anh, cố gắng lấy lòng mẹ anh, làm cho bà vui lòng, thế mà anh lại không đ ộng tình được với em dù là một chút.
- Tôi không thể yêu ai khác ngoài cô ấy.
- Đúng, anh nói đúng, đáng lẽ em không nên mơ mộng rằng anh sẽ hận cô ta, em nên tỉnh lại giấc mộng đó từ lúc thấy anh để tấm hình của Diệp Tĩnh Thanh trên bàn làm việc, mỗi lần nghe đến tên cô ta là lại xao động.
- …………..
- Nhưng sao anh có thể vì cô ta mà cãi lại lời của mẹ anh cơ chứ.

Bà đã sống không còn được bao lâu nữa, sau anh không vừa lòng bà một ít.
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 62: 62: Tôi Van Xin Mẹ


Đôi khi tôi thắc mắc rằng, liệu cô yêu tôi nhiều thế ư? Hay là cô yêu tiền bạc và danh vọng?
- Tất nhiên là em yêu anh rồi.
- Có thể là cô có yêu tôi một chút nhưng cô lại yêu tiền và danh phận của tôi hơn.

Nếu cô không yêu tiền bạc thì hà cớ gì nhất định phải lấy tôi cho bằng được.

Nếu thực sự yêu một người cô sẽ mong người đó hạnh phúc.
- Anh nói thì hay lắm, được vậy em hỏi anh, nếu bây giờ Diệp Tĩnh Thanh cưới một người khác anh có cam lòng được không?
- …….
Cô ta như điên lên, lấy một con dao từ trong túi xách kê lên cánh tay cười đau khổ nói:
- Nếu anh không cưới em, em sẽ chết đó, em sẽ chết nga bây giờ

Sắc mặt anh vẫn bình thản nhìn cô ta cười lạnh:
- Cô nên suy nghĩ cho kĩ, cô tưởng tôi tin cô sao? Cô nghĩ như thế có thể lừa được tôi.

Một người ham vật chất như cô đừng tưởng tôi không biết.

mỗi tháng tôi đêu gửi mẹ tôi một khoảng tiền khá lớn, cô có dám chắc là cô không đụng đến khoảng tiền đó không.

3 năm trước, vòng cô ngọc trai xanh của BLUE là do cô tham lam trộm lấy rồi đỗ lỗi cho một cô nhân viên ở đó.

Nếu không phải vì lúc đó công ty chuẩn bị lên sàn tôi đã vạch trần cô rồi
- Sao….anh biết?
- Tốt nhất cô đừng nên dở trò với tôi, không thì cô sẽ có kết cục tốt đâu
Tiếng bà Tôn vọng lên có chút yêu ớt:
- Con dám nói chuyện với Thu Thu như thế
- Mẹ đến đây làm gì? Cô ta bảo mẹ tới sao?
- Con dám nói chuyện với mẹ như thế hả?
- Con về đây, hai người ở đây ăn đi, con đã thanh toán rồi
Khi anh vừa cất bước đi được vài bước thì Bà Tôn tức giận đi về phía anh, tát anh một cái thật mạnh:
- Thằng mất dạy! tao nuôi mày khôn lớn để mày làm trái ý tao sao
- Mẹ thử nhìn lại xem mẹ đã yêu thương tôi thật sự bao giờ chưa? Mẹ giữ tôi lại vì muốn khoảng trợ cấp từ ba, khiến tôi đến bây giờ ba tôi là ai tôi cũng không biết.

Mẹ khiến tôi và Tĩnh Thanh khổ sở thế này, mẹ còn khiến tôi tự tay làm mất đi đứa con của mình, bây giờ mẹ lại bảo rằng tôi phải cưới người tôi không yêu.

Chi bằng mẹ giết tôi luôn đi! Tôi chịu đựng hết nổi rồi! Lúc nào tôi cũng phải tự nhủ rằng, vì mẹ là mẹ tôi nên tôi luôn cố gắng làm những việc khiến mẹ vui lòng, kể cả khi mẹ hại tôi đến Tĩnh Thanh đến mức trái tim tan nát thì tôi đã không thể chịu nỗi nữa.

Tôi không ngờ mẹ lại thế, mẹ lại nhẫn tâm ép tôi đến mức này!Tĩnh Thanh luôn yêu tôi, muốn tốt cho tôi thì mẹ lại nói cô ấy xấu xa ích kỉ.

Vậy sao mẹ không thử nhìn lại xem, mẹ bao dung được đến đâu? Mẹ tốt với tôi thế nào? Mẹ yêu thương tôi ra sao?
Cái tát thật mạnh váng vào mặt Tôn Thất Thiên, nhưng anh vẫn bình tĩnh, nhưng giọng nói lại run lên
- Mẹ biết trước đây tôi từng thương mẹ đến thế nào cơ mà.

Mẹ biết tôi từng vì mẹ mà làm tất cả.

thế thì đáp lại tình thương yêu và kính trọng của tôi sành cho mẹ chỉ là sự giả dối, lợi dụng và lừa gạt thế này !
- Mày….mày….
Tạ thu vội vàng vuốt ngực bà ta, quay sang giọng lo lắng nói:

- Sao anh lại thế này, mẹ anh đã như vậy mà anh còn nói được những lời tàn độc như thế sao
Tôn thất thiên quỳ xuống, mắt đỏ ngầu:
- Tôi van xin mẹ! Đừng bao giờ ép tôi nữa, coi như tôi van mẹ đừng bao giờ bắt tôi làm những gì tôi không muốn! Nếu mẹ đã muốn ép tôi thì tôi xin mẹ hãy gi3t chết tôi, chứ đừng để tôi sống như cách mà mẹ an bày
- Mày chỉ vì con nhỏ đó mà nói mẹ mày như thế? Cái con đó tốt nhất là nên chết sớm đi, tao trù cho nó chết sớm đấy, để tao xem sau khi nó chết, mày sẽ như thế nào, có khi nào mày giết luôn mẹ mày không? Trước đây mày từng máu lạnh thế nào chả lẽ tao không biết
Ánh mắt đỏ ngầu đến đáng sợ, anh lấy tay đập vỡ cái chậu thủy tinh cao cấp được đặt trên bàn, tiếng “ bốp” vang lên chấn động
- Nếu trước đây, người tôi yêu thương nhất là bà thì bây giờ Diệp Tĩnh Thanh là người tôi yêu nhất, tốt nhất bà đừng đụng vào cô ấy, xin bà hãy giữ lại trong lòng tôi một chút sự tôn trọng cuối cùng mà tôi dành cho bà.
Anh nhanh chống bước chân ra khỏi nhà hàng rồi láy xe vọt đi về phía chợ đêm.

Khi anh vừa rời đi, tạ thu quay sang:
- Bác ơi, bộ chúng ta không được xử lí diệp tĩnh thanh sao ạ?
- Không cần vội, sớm muộn gì nó cũng phải biến mất!
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 63: 63: Giúp Bạn Nhậu Gỡ Rối


-Ý bác là sao ạ?
- Con yên tâm đi sớm muộn bác cũng giết nó, chỉ cần nó chết thì con và thất thiên có thể ở bên nhau
- Cám ơn bác đã tác thành cho con ạ
- Thu thu à, ta đây không còn sống được bao lâu nữa nên tâm trạng của ta là mong Thất Thiên và con có thể ở bên nhau
- Cám ơn bác đã luôn ủng hộ cho con
Tôn thất thiên chạy đến quán hả cảo, nhưng rất tiếc vì quán đóng cửa đến tận 3 ngày.

Anh điện cho Diệp Tĩnh Thanh:
“ thanh thanh à, xin lỗi em, quán há cảo đóng cửa đến 3 ngày nên anh không mua cho em được rồi”
“Không sao đâu, lần nà không ăn được thì lần khác ăn”
“ 2 ngày nữa em cố gắng giữ Thịnh Bích ở nhà giúp anh họ em được không?”
“ Được em sẽ cố gắng, anh còn hút thuốc không?”
“ Còn, anh vẫn còn”
“ Còn uống rượu không?”
“ Còn”
“ Những thứ đó không tốt cho anh, anh hạn chế lại nha”
“ Anh còn mong anh chết sớm nữa là đằng khác”
“…..”

“ Anh bận rồi, 2 ngày sau gặp lại”
“ Vâng ạ”
Diệp Tĩnh Thanh chua xót nhìn qua ánh trăng ben cửa sổ, cô là người hiểu hơn ai hết giữa thành phố X xa hoa lộng lẫy kia anh đã và đang cô đơn đến nhường nào, ân hận biết bao nhiêu về những nổi đau anh từng gây cho cô.

Lúc nghe anh nói anh vẫn con uống rượu, vẫn còn hút thuốc lòng cô đau đến quặn thắt.

còn cả câu “anh còn mong anh chết sớm nữa là đằng khác” cô đã không kìm được những giọt nước mắt.

muốn hết yêu người đàn ông này sao lại khó đến thế? Làm sao có thể bảo cô hận anh cho được, một người cố gắng sống hết lòng vì mẹ mình lại phát hiện ra bà đang dối lừa, lợi dụng thì sẽ khốn khổ đến ra sao.
Trong suốt 2 ngày tôn thất thiên vùi đầu vào công việc, sau đó chuẩn bị những thứ cần thiết đem qua cho Tĩnh Thanh, anh đem nào là bánh kẹo ngọt, mì ống, cánh gà,… tất cả đều là những thứ tĩnh thanh thích.

Đang chăm chú làm việc thì anh nhận được cuôc gọi từ “bạn nhậu” Diệp Tuấn Du
“ Đi nhậu với tôi đi, lòng tôi thực sự đang rất nặng trĩu”
“ Tôi còn phải xử lí tài liệu để 2 ngày sau sang Anh nữa.

Cậu nên tranh thủ nghĩ ngơi đi, 2 ngày nữa cậu có thể gặp thinh bích rồi”
“ Cậu đến đây đi mà”
“ Đang ở đâu”
“ Chỗ cũ”
Tôn Thất Thiên láy xe đến “ chỗ cũ” của họ, anh bước vào phòng VIP07 thì thấy Diệp Tuấn Du đang say xỉn ngồi dựa vào hàng ghế khóc.

Anh hỏi:
- Sao thế?
- Chết thật rồi, tôi thực sự không cố ý
- Cậu nói gì thế
- Do hôm đó tôi say quá nên tôi đã lỡ ngủ cùng lan bích nghiên rồi
Tôn thất thiên kinh ngạc:
- Cậu điên à!
- Do tôi quá say nên nhìn nhầm cô ta là Thịnh Bích.

Làm sao bây giờ?
- Cô ta có nói gì không?
- Cô ta đã chụp hình lại , ba mẹ cô ta bắt tôi phải cưới cô ta.

Làm sao bây giờ? Tôi và Thịnh Bích vẫn chưa làm lành được, cô ấy biết chuyện này coi như chúng tôi thực sự chấm hết.
- Ba mẹ cô ta phải Nghiên Thị không?
- Hình như là thế
- Cậu cứ để tôi, bâ giờ cậu về nhà nghỉ ngơi 2 ngày sau chúng ta có thể gặp Tĩnh Thanh và Thịnh Bích rồi, cứ để tôi lo, Nghiên Thị tôi sẽ lo giúp cậu
……NGÀY HÔM SAU…..
Tôn Thất Thiên bận một bộ suit đen kết hợp với áo sơ mi trắng bên trong khiến mấy cô nhân viên của Thiên Thị đứng ngồi không yên bởi vẻ đẹp này.

Anh đi thẳng đến phòng tổng giám đốc nghiên thị, không gõ cửa xong cất giọng nói mang chút lạnh lùng:
- Xin chào Nghiên Tổng tôi là Tôn Thất Thiên, tôi đến đây để nói về khoản nợ.
Nghiên tổng tầm khoảng 60 tuổi nghe xong câu kia thì mặt xanh lét,giọng đầy xua nịnh:
- Ôi chao! Cơn gió nào lại đưa một người cao quí như Tôn Tổng đến Nghiên Thị nhỏ bé của chúng tôi tôi thế này.

Cậu đang nói đến khoản nợ nào thế ạ? Tôi không hiểu ý của Tôn tổng đây.
Chất giọng nah lúc này lạnh lẽo nhưng đầy ngạo mạn:
- 3 tháng trước ,Nghiên Thị các người có vay mượn của chúng tôi một khoản tiền tầm 10 triệu tệ đổ lên thì phải
- Tôi…
- Tôi đến đây là mong ông có thể thanh toán
Vẻ mặt ông ta sợ hãi:
- Tôn tổng à? Chúng ta đang thua lỗ nặng nề, nên….

Mà tôi nghe người khác đồn rằng tôn tổng trước nay chi tiêu phóng khoáng, có thể cho chúng tôi một khoảng thời gian nữa được không ạ?
- Ông nói đúng thật ra 10 triệu tệ đó tôi cho ông cũng được nhưng mà việc làm của con gái ông khiến tôi chướng mắt.

hôm qua tôi cho người điều tra thì biết được con gái ông chuốc thuốc Tuấn Du bạn tôi rồi lên giường với cậu ấy sau đó thì đòi cậu ấy phải cưới con gái ông.

Tôi chả vừa lòng xíu nào!
- Chuyện này thì liên quan gì nhiều đến tôn tổng đâu ạ? Tụi trẻ nó yêu nhau nên làm thế đấy mà.
Anh bước về phía chậu hoa lyly đặt trên bàn làm việc, ngón tay thon dài sờ lấ cành hoa dùng giọng nói có chút buôn thả nói:
- Sao lại không liên quan, diệp tuấn du là “bạn nhậu” của tôi, cậu ta lại là bạn trai của Thịnh Bích mà Thịnh Bích lại là bạn thân nhất của vợ cũ tôi.

Theo như ông biết đấy, nếu Thịnh Bích biết điều này sẽ rất buồn dẫn đến việc Tĩnh Thanh của tôi cũng buồn theo.

Chắc ông có nghe đồn, tôi còn yêu vợ cũ tôi lắm nên tôi không muốn cô ấy buồn.
- Tôi….
Ông ta không ngờ tôn tổng tai nghe không bằng mắt thấy, miệng lưỡi giảo hoạt lạnh lùng lại có nét cuốn hút đến đáng ngờ đặt biệt là đưa ra ý kiến khiến người ta khoogn thể phủ nhận đó là sai được, thế nhưng lại cuồn “vợ cũ ” đến thế
- Thế tôn tổng muốn tôi không ép cậu ta cưới con gái tôi
- Ông thông minh đấy
- Nhưng vấn đề là ở con gái tôi, tôi không….
- Nếu ông không tự mình ngăn con gái yêu của ông làm càn, thì tôi sẽ giúp ông ngắn, nhưng tôi nói trước, ông biết tôi có thể áp dụng đến những hình thức bạo lực đấy
- …..
- Chào ông, tôi cho ông 3 ngày để suy nghĩ, nghĩ cho kĩ đi nhé, Nghiên Tổng!
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 64: 64: Gặp Lại Anh


Hai ngày sau, anh và Diệp Tuấn Du đã chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi.

BIỆT THỰ TÔN THẤT THIÊN....
Anh ăn mặc khá đơn giản chỉ là mộ chiếc sơ mi xanh trời nhạt có cách hoa văn ở phía tay áo rất sinh động với chiếc quần âu màu trắng ngà trông rất bắt mắt.

Anh mở ngăn tủ đầu giường lấy ra một hộp quà nhỏ gắn nơ màu xanh nhạt, rồi cười nhẹ một cái.

Anh chuẩn bị bước ra khỏi cổng thì bà Tôn ho han rất lớn chạy đến:
- Mày tính đi đâu mà mang theo vali thế kia?
- Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe, con có xíu việc cần qua Anh hơn 1 tuần.

Mẹ giữ gìn sức khỏe
Anh lấy một chiếc thẻ tính dụng đặt vào bàn tay bà Tôn, nhẹ nhàng nói:
- Nếu thiếu thì mẹ điện con nhé, con sẽ chuyển khoản thêm cho mẹ
Mặt bà ta biến sắc:

- Mày qua Anh là để gặp Diệp Tĩnh Thanh đúng không?
-.....- Anh quay đầu bước đi về phía cổng
- Sao tao hỏi mà mày không trả lời? Tao nói đúng rồi chứ!
Anh phớt lờ lên xe đến sân bay, bà Tôn như tức điên run lên xầm cập rồi nhất xĩu, dì Tần thấy thế chạy lại đỡ rồi gọi bác sĩ.

Chứng kiến tất cả mọi chuyện cảm giác của Dì Tần với bà Tôn chỉ dùng 2 chữ để diễn tảkhinh bỉ.

có người đàn bà nào lại đối xử với con mình như thế, dù Dì Tần không được cho ăn học tử tế nhưng nhân cách hơn bà ta một trời một vực.
Có mặt tại sân bay lúc 9h, hạ cánh là lúc 11h.

Có lẽ Tôn Thất Thiên luôm chiếm ưu thế giữa đám đông bởi vẻ ngoài rạng rỡ, các cô gái tại sân bay không khỏi bàn tán
Không biết anh chàng đẹp trai kia đến nước chúng ta làm gì nhỉ.

Đẹp trai chết đi mất! Chân anh ta dài quá đi! Ánh mặt anh ta không chê nổi! Ngũ quan không ai sánh bằng!"
Anh nhân được một cuộc gọi
" Anh đến rồi!"
" Em đang đứng ở cổng đây, anh thấy em không?"
Cuối cùng anh đã thấy được bóng dáng anh yêu nhất, nhớ mong nhất cô gái nhở bận chiếc váy vàng nhạt mang đôi giày bata trắng mái tóc xoăn lơi nhẹ ngang vai, nhan sắc tươi sáng đứng giữa đám người to lớn vẫy tay với anh.

Cô nhanh chóng chạy đến ôm lấy anh thật chặt, cả 2 ôm nhau rất lâu, mặc cho thời gian đang trôi và bao người đang nhìn.

Nước mắt cô rơi vì hạnh phúc
- Anh ốm hơn trước sao? Ít đẹp trai hơn rồi
Anh nhẹ nhàng vuốt máu tóc của cô, âu yếm:
- Thế sao?
- Ừ.

- Cô nhìn ngó- Anh Tuấn Du đâu?
- Cậu ấy bảo là đi vệ sinh
- Thịnh bích cũng đang ở đây để đón bạn trai cậu ấy, họ sẽ không gặp nhau chứ?
- Em nói sao cơ? Thịnh Bích...
- Cậu ấy quen anh chàng kia được 2 ngày rồi, mà là yêu xa đấy, anh ta cũng là người TQ đấy
- Thịnh Bích yêu anh chàng kia??
- Không, là do cô ấy tự lừa mình dối người, cô ấy muốn quen 1 người khác để quên anh Tuấn Du
-....
- Anh có mua há cảo cho em không?
- Chỗ bán đống cửa rồi, nhưng em yên âtm anh sẽ đi siêu thị rồi mua về nấu cho em ăn nhé, ăn đến khi đã luôn được không?
- Anh hứa đấy nhé
Anh mỉm cười gật đầu, anh hỏi:
- Anh tính cho bọn anh ở nhà của em sao?
- Anh không hài lòng?
- Anh không có ý đó...!chỉ là.....
- À quên, em cho anh cái này
Một hộp thuốc nhỏ được đưa đến tay anh
- Đây là thuốc bổ đó, anh uống vào sẽ không còn thèm hút thuốc nữa
- Thật ra bây giờ anh đac hút ít hơn trước nhiều rồi!

- Thì cai rượu, thuốc này cai rượu tốt lắm đấy
- Thế thì anh nhận để không phụ lòng tốt của em.

À mà dự án thế nào rồi?
- Phát triển tốt lắm, ngày mai sẽ hẹn gặp OJ, nếu anh bận một mình em đi gặp cũng được, anh nghĩ ngơi ở nhà nhé
- Anh sẽ đi cùng em
- Vâng ạ
....!TẠI MỘT NƠI KHÁC Ở SÂN BAY...
Ánh mắt Diệp Tuấn Du va phải Thịnh Bích thế là ông trời lại cho họ gặp nhau lần nữa
- Em sống tốt chứ?
- Không có anh cuộc sống tôi có chút buồn đau lúc ban đầu, nhưng bây giờ thì tôi quen rồi!
Câu nói thẳng ra khiến anh không khỏi hổ thẹn, anh đã làm cô gái này tổn thương rất lớn nhưng cô ấy lại thẳng thắng thừa nhận cảm xúc thật rằng không có anh cô ấy rất buồn đó không phải là tia hy vọng cho anh và cô hay sao.
Thịnh Bích nói tiếp:
- Nhưng anh yên tâm, sau này tôi sẽ không còn cảm giác đó nữa vì tôi sẽ tìm mọi cách quên được anh
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 65: 65: Chương 64


Anh đến đây làm gì? Chuyện gì lại khiến bác sĩ Diệp đến đất nước này
- Anh đến đây để tìm em, anh vẫn còn một số chuyện chưa nói với em
Sắc mặt Thịnh Bích cực kì khó chịu, giọng cô khàn đi do thời tiết đang rất lạnh:
- Vậy sao? Nếu đã có vài chuyện chưa nói vậy thì giờ anh nói đi, tôi luôn sẵn sàng nghe anh nói đây
- Anh sống không tốt chút nào từ khi em đi, anh như một tên nghiện rượu, anh và Tôn Thất Thiên ngày nào cũng đau khổ.

Tĩnh Thanh có thể tha thứ cho Tôn Thất Thiên thế sao đến nhìn tới mặt em mà em cũng không thể sao?!- giọng nói của anh bi thương đến vô cùng
- Anh không thể so sánh với Tôn Thất Thiên được! Anh ấy đáng thương hơn anh rất nhiều.

Anh tuy mất đi ba mẹ, nhưng anh có được tình yêu thương đến từ ba mẹ thanh thanh, anh có được điều kiện ổn định.

Ba mẹ Thanh Thanh đã khuyên anh, đã nói với anh sự thật nhưng đến cả họ anh cũng không tin, anh nghĩ rằng ba tôi hại gia đình anh và anh luôn cho rằng ba mẹ tĩnh thanh bao che cho tội lỗi của ba tôi vì họ có mối thâm tình gắn bó.

Nhưng không hề, dù ba tôi không phải quá chính chắn, nhưng ông ấy không bao giờ hại người.

anh chỉ vì lời nói của một cô gái mà lại làm cho tôi tưởng anh yêu tôi.

Anh vờ yêu tôi, anh vờ theo đuổi tôi, nếu hôm đó tôi không biết được có lẽ anh đã hại nát đời tôi rồi đúng không?!- Giọng Thịnh Bích mất bình tĩnh, nói trong khi người rung rẫy đau đớn xót xa.
Diệp Tuấn Du hổ thẹn vô cùng chỉ biết đứng đừ ra đó nghe cô nói mà lòng đau cứa tim gan:
- Tha thứ cho anh được không? Anh sẽ bù đấp cho em
- Nếu bây giờ tôi lừa dối anh thì anh có tha thứ cho tôi không? Anh nên về nước sớm đi, tôi không muốn phải tốn tiền thuê khách sạn ở vì có anh ở cùng nhà với tôi và Thanh Thanh trong những ngày này .
- Em… tại sao lại không ở lại? tại sao phải thuê khách sạn.

nếu em cảm thấy khó chịu anh sẽ dọn ra khách sạn, không cần phiền đến em
- Cám ơn lòng tốt của anh, chào anh tôi có việc rồi
Quả như anh sự đoán cô lạnh lùng kiệm lời với anh đến mức đó, anh đi đến nơi hẹn diệp tĩnh thanh và tôn thất thiên ở sân bay
- Bọn em chờ anh nãy giờ đấy.

anh khỏe chứ?
- Cám mơn em, anh khỏe
- Ba mẹ em thế nào?
- Rất tốt có chồng cũ Thất Thiên của em lo lắng chu toàn nên em yên tâm đi.
- Ồ, anh đã gặp thịnh bích chưa? Cậu ấy cũng đang ở đây đấy.
- Anh gặp rồi, cô ấy không muốn nói chuyện với anh- Diệp Tuấn Du buồn bã trả lời
- rồi sẽ qua thôi.

– cô lấy trong túi xách ra một chùm chìa khóa- hai anh về chung cư trước nhé, em có bản hợp đồng cần ký, chìa khóa đây mở của vào là được.

căn F453OP nhé
Cô tạm biệt họ tại sân bay rổi bắt xe đến OJ.

…..OJ….
- chào cô, tôi có hẹn ở đây để ký bản hợp đồng GT mà chúng tôi thảo luận ạ
- Cô Diệp phải không?- Cô nhân viên nở nụ cười tươi như hoa, vô cùng thân thiện- Phiền cô Diệp ngồi đây đợi nhé, sếp chúng tôi đang tiếp khách- vừa nói vừa bưng đến cho diệp tĩnh thanh một tách trà thơm lừng
Ngồi đợi được khoảng 15’ thì Diệp Tĩnh Thanh thấy một cô gái có dáng người cao gầy, trang điểm đậm bước vào, cô nhân viên vừa nảy thấy cô ta thì thoáng chút sợ hãi chạy đến:
- Tiểu thư đến chi ạ?
- Công ty của ba tôi, tôi không đến được à?- chất giọng cô ta cao vuốt lên, vẻ mặt tự đại hiện lên rõ nét
- Không! tôi không có ý đó đâu tiểu thư- cô nhân viên sợ hãi run rãi
- Cô liệu hồn đó- cô ta thoáng nhìn qua Diệp Tĩnh Thanh, mày cô ta nhíu lại “ cô ta xinh thật, đường nét thanh tú, tự nhiên lại có đôi mắt trong veo và làn da trắng ngần nữa.

mà sao nhìn cô ta quen thế nhỉ”- cô gái đó là ai thế?
- Dạ là đối tác với tập đoàn chúng ta đấy ạ thưa tiểu thư, cô ấy đến từ Tôn Thị
- Tôn Thị sao?!- “ Là tập đoàn của Thất Thiên, anh ấy ….

Anh ấy muốn hợp tác với tập đoàn của bố là để làm gì cơ chứ, trước đâ bố từng….

hay là vì anh ấy muốn tìm mình, có khi nào anh ấy động lòng với mình rồi không”- Mặt cô ta thoáng có chút vui vẻ
- Tiểu thư còn gì căn dặn tôi không ạ?
- Cô đi được rồi

Cô ta đi về phía Diệp Tĩnh Thanh, ngồi cạnh cô hỏi một cách lạnh nhạt:
- Lần này bên cô muốn hợp tác với chúng tôi… sếp các cô có đi cùng không?
- Cô là….- diệ tĩnh thanh thắc mắc
- Tôi là tô Khuyên Kiều
- Vâng- sắc mặt diệp tĩnh thanh biến sắc” cô ta là tô khuyên kiều người đã khiến anh ấy bị tạm giam khi ở Anh sao”
- Câu hỏi vừa nảy cô chưa trả lời
- Ngày mai anh ấ sẽ đến ạ
- ừ
- tôi có chuyện muốn hỏi cô
- dạ tiểu thư khuyên kiều cứ hỏi
- tại sao sếp cô lại muốn hợp tác với OJ? Anh ấy có nói với cô không? Mà cô là trợ lí của anh ấy à?
- Anh ấ không nói lí do, tôi là trợ lí của anh ấ nhưng tôi đang trong khoảng thời gian 2 năm học tập và trao dồi ở đây ạ
- Vậy à-“ hóa ra cô ta là người đã thắng được dự án, tai ngeh không bằng mắt thấy cô ta quả thật rất xinh đẹp, rất cuốn hút”
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 66: 66: Chương 65


Anh ấy hiện tại đã có bạn gái chưa?
- Vẫn chưa ạ!- Diệp Tĩnh Thanh đơ người trả lời
- Tôi là người quen của anh ấy lúc anh ấy lúc anh ấy du học ở đây, cũng có thể coi là người yêu hụt của anh ấy.
- Vậy à?- Diệp Tĩnh Thanh nhìn cô gái trước mặt không biết nói gì hơn, cô ta quả thật tự cao vô cùng.
- Cô có biết gì về vợ cũ của sếp cô không? Tôi có nghe rằng anh ấy từng cưới một cô gái trong khoảng thời gian một năm gì đó rồi ly hôn.

Lý do là gì thế?
- Việc của anh ấy tôi không quan tâm cho lắm thưa Tô tiểu thư.
- Cô đã gặp qua cô ta chưa? Nhan sắc cô ta như thế nào? Đẹp hơn cô luôn sao?
- Dạ thưa tiểu thư xin cô thứ lỗi cho.

Tôi đến đây để bàn về việc ký hợp đồng ngày mai, những vấn đề khác thú thật tôi không nghĩ mình nên trả lời và đương nhiên những việc vừa rồi Tô tiểu thư hỏi, thú thật tôi thầy cực kì vô nghĩa.
Cô ta tức giận đùng đùng, chỉ là một thư kí hân hạnh hơn một tí khi được làm cho tôn thât thiên thôi mà lại xem thường tô khuyên kiều cô ta đến thế à.

- Cô nói chuyện kiểu đó với ai thế?! Cô ăn gan hùm à?
- Mong cô cân nhắc lại lời nói của mình, cùng là người Trung Quốc nên tôi nể mặt cô nảy giờ, kể cả khi cô hỏi những câu hỏi vô nghĩa, liên quan đến đời tư của người khác tôi cũng cam chịu trả lời giúp cô.

Nhưng cô nên nhớ tôi đến đây không phải để tường thuật lại những chuyện của tôn tổng cho cô nghe, càng không phải đến đây để cô thể hiện uy quyền.
- Cô ngon lắm! Chỉ là một thư kí què mà lại dám nói chuyện như thế à? Chúng ta không cùng đẳng cấp, tôi ngồi đây hỏi han đến cô là phước 3 đời của cô rồi đấy.
- Cô nên nhớ, sống trên đời này thì ai cũng như ai thôi, không ai cao sang hơn ai cả.
Cô ta giơ tay lên định tán vào mặt Diệp Tĩnh Thanh thì Tôn Thất Thiên bất chợt xuất hiện, cất giọng nói lạnh lùng như băng:
- Sao lại đụng đến người của tôi? Ai cho cô cái quyền đó thế ?!
Tô Khuyên Kiều vừa bối rối, ngạc nhiên vừa vui mừng.

Cuối cùng cô ta cũng đã gặp lại người con trai mà cô ta yêu đến điên dại, yêu đến bất chấp đúng sai phải quấy, người đó đã có chút ít thay đổi, gương mặt càng trở nên cuốn hút nhưng nét lạnh vẫn còn nguyên vẹn.
- Anh….

Là anh thật sao? Em đã rất nhớ anh- cô ta dang hai tay định ôm lấy anh, nhưng Tôn Thất Thiên thể hiện rõ thái độ xa cách bước lùi về phía sau.
- Cô đang định tát người của tôi à thưa Tô tiểu thư?!
- Em… em chỉ muốn dạy dỗ cô ta một chút thôi, cô ta xúc phạm em- Nước mắt cô ta bắt đầu ứa ở nơi khóe mắt.
- Cô ấy không phải là người cô có thể đụng đến được!
- Em..

em biết rồi, em xin lỗi.

À mà anh đến đây có phải vì anh đã suy nghĩ thông suốt muốn đến với em đúng không- Cô ta năm lấ ta anh, nhưng anh thẳngthắng rút ra
- Cô bị điên à?! Cô bảo tôi làm sao lại muốn đến với cô, cô bảo tôi làm sao có thể đến với người đã hại tôi sém phải ngồi tù dù tôi không làm sai gì cả
- Em… em xin lỗi, anh cho em một cơ hội thôi, một lần thôi, em xin anh hãy thử yêu em đi mà, dù là một lần thôi cũng được.
- Không thể!

- Anh… vậy tại sao anh lại đến đây, anh lại muốn hợp tác với OJ? Sao anh có thể hợp tác với công ty của bố em?
- Đơn giản thôi, vì ở đây thuận lời.

Nhưng bên tôi là kèo trên, rõ ràng là bố cô muốn hợp tác.

Thật ra tôi là người có oán tất báo nhưng nghĩ lại lợi nhuận vẫn nên được đặt lên hàng đầu.
- Em còn tưởng….
- Cô xin lỗi cô ấy đi - Anh nhẹ ngàng nắm lấy bàn ta trắng trẻo của Diệp Tĩnh Thanh rồi nhìn Tô Khuyên Kiều với ánh mắt đầy sát khí.
- Anh bảo em xin lỗi một người tầm thường như cô ta sao? Anh nhìn lại cô ta mà xem, đường đường cũng là thư kí của chủ tôn thị mà lại ăn mặc đồ rẻ tiền, anh không thấy mất mặt khi cho cô ta làm thư kí của anh được à?!
Tôn thất thiên cười khinh, nhưng nếu nhìn kĩ ánh mắt anh quả thật đang có một cơn sóng ngầm.
- Thế à? Nhưng không phải cô ấy vẫn rất đẹp sao? Nhìn kĩ vào đi, nói thật thì cô ấy đẹp hơn cô nhiều đấy… dù là cô ấy không mặc đồ hiệu.
- Cô ta là cái thá gì mà anh bênh vực cô ta như vậy?
- Là người tôi yêu, là vợ cũ tôi.
- Sao cơ!? mắt cô ta trợn lên kinh ngạc “ cô ta là vợ cũ anh ấy thật sao”
- Rất xinh đẹp đúng không? Không cần cô khen thì đã có rất nhiều người khen vợ cũ của tôi cực kì xinh đẹp rồi.
- Sao hồi nảy cô ta bảo là…
- Cô ấy có nghĩa vụ phải báo cáo cho cô sao? Thưa Tô tiểu thư.

- ….
Anh dịu dàng quay sang diệp tĩnh thanh đang chăm chú nhìn anh, nói với giọng hết sức yêu chiều:
- Thanh thanh à, xin lỗi nảy giờ chắc em ngơ ngác lắm đúng chứ? Tô tiểu thư đây là nguời từng theo đuổi anh lúc anh sống bên này.
- Em… em biết mà.
- Vậy à? Sao em lại khách sáo với cô ta thế, nếu đưa anh là nảy giờ anh đã đánh cô ta rồi đấy
Diệp Tĩnh Thanh phì cười:
- Được rồi chúng ta về thôi, em không cần lời xin lỗi của cô ta đâu, về thôi anh.
- Sao mà được, cô ta dám đụng đến bảo bối “vợ cũ” của anh.
- Thôi được rồi, về thôi “ chồng cũ” ạ
Anh véo má cưng chiều:
- Ok luôn
Rồi qua về phía tô khuyên kiều nước mắt đang giàn lụa
- Tôi mong rằng ngày mai, khi gặp lại cô sẽ cận trọng hơn về cách cư xử mình
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 67: 67: Chương 66


Ngày hôm sau……
Từ khi Diệp Tuấn Du chuyển đến, Thịnh Bích cũng dọn ra khách sạn ở riềng.

trong căn hộ chỉ con 3 người, nhưng ngặt nổi vì không có sự xuất hiện của Thịnh Bích nên Diệp Tuấn Du cũng ra ngoài lấy lí do là muốn ngắm cảnh đẹp ở Anh.

Hôm nay là ngày kí hợp đồng với OJ, và tất nhiên sự kiện quan trọng như thế này không thể thiếu mặt của Tôn Thất Thiên được.

sáng hôm đó, anh và cô ăn sáng khá đơn giản chỉ là một chén rơm ăn kèm với canh rong biển và cá hồi.

Thay đồ xong xui chuẩn bị ra khỏi cửa thì Tôn Thất Thiên nhướng mày hỏi Diệp Tĩnh Thanh
- Em định ăn mặc như thế này để đi kí hợp đồng
- Có vấn đề gì sao? Em thấy bình thường mà.
- Khó bảo tại sao Tô Khuyên Kiều lại chê em.

Em xem đi, dù em có xinh đẹp đến mấy mà không mặc đồ hiệu cũng bị cô ta chê

- Em không quan tâm đ ến chuyện đó.
- Nhưng anh quan tâm, sao anh có thể để em bị cô ta xem thường được.
- Mặc kệ cô ta, mặc như này hợp với em, vừa tiết kiệm vừa thoải mái
- Nghe lời anh lần này thôi được không?- anh vuốt má cô đầy cưng nựng
Cô đành phải gật đầu.
Họ đi đến một cửa hàng quần áo có vẻ ngoài rất xa xỉ ở Anh, thấy họ bước vào cô nhân viên vô cùng niềm nở, còn Diệp Tĩnh Thanh có chút không hài lòng “trời ạ, chỗ này bán đồ mắc lắm, trời ơi uổng tiền chết đi được”
Thấy cô đang ngơ người anh nói nhẹ vào tai cô
- Mua đi, đừng lo, anh không thiếu tiền.
- …..
Cuối cùng cũng đã chọn được một bộ nhìn cũng tạm được, nhưng nhìn giá thì không ổn chút nào nhưng cô đành chịu, trước giờ chuyện anh đã quyết thì khó lòng mà thay đổi.

lúc ra xe, anh vịn lấy vai cô cười dịu dàng:-
- Ôi xinh đẹp thế này! Anh sẽ có thêm nhiều tình địch sao
- Anh giỏi đùa, không phải em đã nói là nhìn nó không hợp với em sao, thế mà anh cũng mua cho bằng được, tốn tiền.

Tôn Thất Thiên anh đúng là hoan phí!
- Em đang trách anh sao?!- anh véo má cô rồi cười.
- Em nào dám trách anh chứ, em không có gan cỡ đó đâu.
- Được rồi lên xe thôi nào.
Sau khoảng 15 phút……
Cuối cũng cũng đã đến được OJ, anh bước vào thôi đã thấy khí chất ngời ngời, Diệp Tĩnh Thanh đi theo sau chỉ biết cười khi mấy cô gái đều mắt chữ o miệng chữ a về anh.
Bước vào phòng giám đốc OJ, thì thấy có 2 nhân vật.

Tô Khuyên Kiều và ba cô ta.

Thấy tôn thất thiên ông ta có chút kính cẩn, đứng dậy chào hỏi:
- Tôn tổng cuối cùng cũng đến, tôi đợi cậu hơn 1 tiếng rồi đấy.

- Ấy chà, xin lỗi Tô tổng nhé, tôi bận đi mua sắm đồ cho thư kí của tôi nên đến muộn một lát, mong ông thông cảm
Mặt ông ta lộ rõ vẻ buồn bực, nhưng vẫn gượng cười:
- Không có gì đâu ạ.

Mời cậu ngồi
Ông ta nhìn thấy Tô Khuyên Kiều đang buồn bực, nên nắm lấ tay cô con gái yêu như an ủi:
- Tôn tổng tính chia phần trắm như thế nào về mối làm ăn này đây ạ?
- Tôi 7 ông 3
- Có thể 5 5 được không thưa Tôn Tổng – ông ta chả vừa lòng về dụ này tí nào
- Vậy thì tôi đi tìm nơi khác – mặt anh vẫn như cũ
- Được, được, chúng tôi sẽ làm theo yêu cầu của cậu.

cậu 7 tôi 3
Anh gật đầu, rồi nở một nụ cười có chút châm biếm:
- Từ một người hay bức bách giá cả khi làm ăn, bây giừ lại bị tôi làm như thế cảm giá của ông Tô đây như thế nào?!
- …..
Anh quay qua nhẹ nhàng hỏi Diệp Tĩnh Thanh:
- Chúng ta đi ăn được chứ, anh đói rồi
- ừ
Ông ta vội vàng đứng dậy cúi đầu:

- Tôn Tổng đi thông thả.
Khi Tôn Thất Thiên và Diệp Tĩnh Thanh vừa bước ra, ông ta tở mặt lật đổ nhũng thứ trên bàn
- Con thấy chưa, ba đã bảo là đừng đi thích cái thằng đó
- Anh ấy có làm gì sai đâu ạ!
- Nó nói chuyện với cái giọng điệu đó với ba mày, mà mày vẫn còn bênh được hả!
- Ý con là do trước đây ba hại anh ấy nên có khi bây giờ anh ấy còn giận thôi, chứ anh ấy không đến nổi thế đâu.
- Mày đừng nói với ba là mày còn tơ tưởng về cái thằng đó nhe.
- Con….

- Cái cô gái hồi nảy, mới nhìn thôi ba đã biết là có quan hệ gì đó với thằng đó rồi.

mày thử nghĩ lại xem nó có từng nhìn ai bằng ánh mắt yêu thương đến thế chưa.

Mày thôi mơ mộng đi
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 68: 68: Chương 67


Tôn Thất Thiên đưa Diệp Tĩnh Thanh đến một nhà hàng sang trọng bậc nhất ở Anh.
- Tại sao lại phải đến mấy nơi sang trọng thế này chứ?
- Anh đâu có bắt em tính tiền đâu, anh mời em mà.
- Dù vậy thì cũng không nên phun phí.
- Chẳng lẽ bây giờ em muốn anh chở em đi chỗ khác sao?! Tốn thời gian lắm đấy Tĩnh Thanh à!- giọng điệu của anh rất ngọt ngào như một đứa trẻ lay nhẹ tay cô.
- Trời ạ! Mấy cô gái đó thấy bộ dạng trẻ con nà của anh liệu còn hâm mộ anh như trước không nhỉ- Cô cười tươi rối vẻ chọc ghẹo
- Không phải nếu họ thấy anh thế này còn mê hơn sao?!!
- Ui cha, anh thật là!
- Nào nào, ngoan vào đi mà- anh nhẹ nhàng năn nỉ cô la lay cô cười vui vẻ.
- Mà là anh trả tiền đúng chứ?
- Em keo kiệt thế.
- Vậy anh ăn một mình đi, em không đủ tiền mời anh

- Anh đùa mà bà trời nhỏ, mau vào đi nào!- cuối cùng anh cũng đã kéo tay cô vào nhà hàng.
Tiếp tân vô cùng niềm nở đi lại đưa menu cho cả hai.
“ ui chao, trời ơi, một món đơn giản thế này mà ở đây bán giá như muốn cắt cổ” Diêp Tĩnh Thanh than thầm.
Thấy được vẻ mặt tiếc tiền của Diệp Tĩnh Thanh anh véo nhẹ má cô:
- Nhà hàng này anh mới mua được 2 năm rồi.
- Anh nói gì cơ? – cô thoáng sững sờ.
- Anh bảo là nhà hàng của anh, nên em cứ ăn thoải mái, ăn xong đem về nhà hay cho ai cũng được
- Thật sao?!- ánh mắt trong veo của cô thể hiện rõ sự vui mừng
- Tất nhiên
- Anh thật tốt!
- Vậy cũng nói.

Em xem liệu có ai tốt được như “chồng cũ” của em không?!
- Không anh là tốt nhất.
Họ gọi rất nhiều món, coi bộ Diệp Tĩnh Thanh ăn rất ngon, cô ăn ngấu ngiến đến mức suýt nghẹn
- Ăn từ từ, không ai dành của em cả.

- Em đang ăn từ từ mà.
- Thế mà trước này em luôn vờ ra vẻ nết na lắm, làm anh tưởng em nết na lắm đấy, không ngờ em lại thế này.

Mất hình tượng chết mất.
- Anh đang chê em?!
- …..

- Anh chê em à?!
- Không, không dám, anh không dám đụng đến bà trời nhỏ là em, nào ăn tiếp đi- anh yêu chìu gấp vào chén cô một lát thịt bò siêu bự
- Vậy còn được.
Tôn Thất Thiên cảm thấy đây có vẻ là mơ, cô vẫn đang ngồi trước mặt anh vui vẻ đã là hạnh phúc lắm rồi.

anh như một kẻ khao khát được nhìn thấy mặt cô suốt mấy tháng nay, anh luôn tự nhủ ràng chính anh là người đã gieo rắt lên người cô những nổi đau khó mà có thể xóa nhòa, cứ nhủ rằng đừng gặp mặt để cô quên đi phần nào nỗi đau ấy, cho đến khi lần đso cô gọi điện bảo rằng anh hãy mạnh mẹ, đợi cô về bảo vệ cho anh.

Làm sạo lại có được một người con gái bao dung đến thế? Sao có thể tha thứ cho anh như thế?
- Em có thể kể anh nghe về lần em gặp mẹ anh đánh bài rồi những chuyện sau đó được không?
- Thất Thiên à, thực sự nó không còn quan trọng nữa, quá khứ hãy quên đi, không phải hiện tại chúng ta rất tốt sao?
- Anh muốn biết, thực sự rất muốn biết.
- Hôm đó, em đến nhà anh thăm anh, thì thấ mẹ anh cũng những bà cô khác đang bài bạc, mà hình như lúc đó bà đang thua lỗ nên không được vui mấy, thấy em mẹ anh hỏi em là ai, em nói cho bà biết về quan hệ của 2 đứa mình lúc ấy, bà hỏi em còn tiền không đưa cho bà chơi tiếp nhưng lúc đó em rất không hài lòng với cách cư xử của bà nên không đồng ý thì bà đuổi em
- ……
- Còn về chuyện em chia tay là do lúc đó mẹ anh nói anh vì em àm từ bỏ học bổng du học mà anh đã cố gắng làm ngày là đêm, học ngày học đêm nên em…
- Sao em ngốc thế?
- Em không ngốc, em không muốn mình hủy hoại anh.

Em biết từ nhỏ anh đã sống cực khổ, 13 tuổi đã bắt đầu đi làm lo cho anh cho mẹ anh, nhưng mẹ anh lại thế…..

em không thể để anh đánh mất những gì anh đã cố gắng giành lấy.
- Sao lúc đó em không nói rõ?
- Nếu em nói rõ thì anh có từ bỏ em để đi Anh được không?! Tất nhiên là không, nên em ….
- Anh xin lỗi.
- Không phải lỗi của anh đâu, đừng thấy ân hận với em nữa, đừng tự già vò ản thân anh bằng những cuộc rượu thâu đêm, bằng cả những điếu thuốc nguy hiêm ấy.
- Anh….- nước mắt anh đọng lại trên khóe mắt
- Thôi nào, tự nhiên đang vui mà thành ra cảnh cảm động thế này
- ừ nhỉ
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 69: 69: Chương 68


Diệp Tuấn Du hỏi rất nhiều Diệp Tĩnh Thanh về nơi làm việc của Thịnh Bích, tuy thịnh bích không muốn cô nói nhưng coi bộ không nói không yên được với Diệp Tuấn Du, nên cô đành đưa địa chỉ, nói:
- em biết bây giờ anh đang rất ân hận, nhưng đừng làm cậu ấy tức giận quá, cậu ấy không thích day như đ ĩa đâu.
- Cảm ơn em, Thanh Thanh!
- Anh cũng nên ăn uống đầy đủ vào trước đã, mấy ngày nay anh không ăn gì rồi
- ừ!
Theo địa chỉ mà diệp tĩnh thanh cũng cấp, anh nhanh chống chạ xe đến bệnh viện GO- Anh, anh vừa đậu xe thì thấy có một chiếc xe trắng cũng đang đậu trước bệnh viện GO, anh thoáng sững sờ khi thấy chàng trai bước xuốn từ chiếc xe kia đang vẫy tay thân mật với một dáng người quen thuộc.

cô gái nhìn thấy nhanh thì nhanh tay nắm lấy tay của chàng trai kia rồi đi về phía Diệp tuấn du:
- giới thiệu với anh đây là Minh Diên bạn trai của em.
- …..- anh xuýt không đứng vững, con tim nhói lên.
- Bọn em quen được 1 tháng rồi!
- …..
Chàng trai với gương mặt ấm áp chủ động tiến lại:

- Chào, tôi là Minh Diên, rất vui vì được gặp, anh đây là?- anh chàng có ý bắt tay nhưng Diệp Tuấn Du vẫn trơ trơ nhìn Thịnh Bích
Thịnh Bích:
- Anh ấy là bạn của em, Diệp Tuấn Du, sau này khi về nước có thể anh sẽ làm việc cùng anh ấy đấy.
- Đồng nghiệp sao?- Diệp Tuấn Du sững sờ nhìn người đàn ông đối diện
Rồi nhìn sang, nói với thịnh bích, giọng nói đầy mệt mỏi:
- Anh nói chuyện với anh một chút được không? 10 phút thôi cũng được.
Cô gật đầu, nhìn sang Minh Diên:
- Anh đợi em một lát nhé, sau khi nói chuyện với anh ấy xong em sẽ dẫn anh về giới thiệu với bạn thân em được không?
- ừ, anh đợi em.
Minh diên đi về phía chiếc xe, chỉ con mỗi thịnh bích và diệp tuấn du.
- Em quen cậu ấy là vì yêu hay vì lí do gì khác?
- Sao anh lại hỏi thế?
- Em quen cậu ấy à vì muốn trả thù anh đúng chứ?
- Sao anh lại nghĩ thế?!- thịnh bích có chút tức giận
- Vì anh hiểu em.

Em không dễ thay lòng.
- Ý anh là tôi sẽ phải mải yêu một người như anh?! Tôi cũng phải tự cứu lấy sự si tình của tôi chứ! làm sao mà anh bắt tôi yêu một người lừa dối tôi như thế.

Tôi phải yêu anh ta đến chết à!
- Em….

Còn yêu anh không? Dù chỉ một chút.
- …..

- Nếu không còn thì em cứ nói, anh sẽ từ bỏ, anh sẽ chúc phúc cho em.

Nhưng nếu em còn…
- Tôi không còn yêu anh- Diệp Tuấn Du chưa nói hết câu thì Thịnh Bích như đã đoán được anh chuẩn bị nói gì, cản lại bằng một câu nói lạnh nhạt.
- ….

Vậy anh chúc em hạnh phúc!- người đàn ông không dấu nổi nước mắt, khóa mắt đỏ, nước mắt động lại nhìn quá đỗi bi thương.

Anh xoay người đi, nước mắt không kìm được mà chả dài trên hai gò má.

Trách ai bây giờ, chuyện anh làm, bây giờ anh phải gánh hậu quả, hậu quả là người anh yêu nhất.
Thịnh bích nhìn người đó bước đi nặng nề, mà lòng đau thắt lại, cô ôm miệng khóc để không lớn tiếng, không muốn người kia quay đầu nhìn lại.

minh diên gần như nhìn biểu hiện của cả hai đã thấu được vấn đề.
- Cậu làm vậy người đau nhất suy ra cũng là cậu.
- Cám ơn vì cậu đã chấp nhận đóng giả làm bạn trai tôi, cảm ơn cậu!
- Cậu đau lòng lắm đúng chứ?! Thịnh Bích à, thật ra tôi vẫn luôn muốn khuyên cậu một câu.

Tôi biết Thịnh Bích cậu là một cô gái cứng rắn, mạnh mẽ, ương ngạnh, tôi càng hiểu hơn vì những tình cách đó đã làm cậu đau thế này.

Tôi càng biết vì sao cậu sợ đối diện với sự thật vì nó quá phũ phàng với cậu, một sự thật rằng trước kia anh ta từng đến với cậu vì muốn trả thù ba cậu, nhưng sự thật khác lại đau lòng hơn rất nhiều là dù anh ta từng lừa dối cậu thế nào, cậu vẫn không ngừng yêu anh ta, yêu đến điên cuồng.
- ….
- Thật ra đáng lẽ tôi không muốn nói, nhưng 3 ngày trước tôi thấy cậu đang ôm lấy tấm ảnh của cậu và anh ta mà khóc.

Nếu đã như thế hà cớ gì phải..
- Đủ rồi!
- Tôi phải nói cho hết! Tôi biết rất rõ cậu là người câm thù sự dối lừa, cậu luôn cho rằng nguyên tắc “ không tha thứ cho sự lừa dối” đối với cậu là vĩnh hằng, tôi hiểu ba cậu có vợ mới đã khiến nguyên tắc ấy trong lòng cậu lớn đến cỡ nào, khó mà gỡ bỏ.

Nhưng hãy nhớ, dù nguyên tắc ấy có quan trọng thế nào, không phải cậu cũng đã đau lòng khi thực hiện theo nguyên tắc đó sao?! Tôi mong cậu nghĩ lại.
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 70: 70: Anh Có Muốn Hợp Tác1


Về đến căn hộ, Diệp Tuấn Du thất thần bước vào thi thấy Tôn Thất Thiên và Diệp Tĩnh Thanh đang cười đùa tán gẫu khiến anh không khỏi chạnh lòng.
- Anh về rồi à? Gặp Thịnh Bích được không?- thấy Diệp Tuấn Du, Diệp Tĩnh Thanh quay sang cất giọng lo lắng.
- Anh gặp được rồi.
- Vẫn ổn đúng không anh?
- Ừ.
- Vậy thì tốt rồi.
- Anh tính 2 ngày nữa bay về Trung Quốc.
- Tại sao lại về sớm thế à?
- Ở đây cũng chẳng thay đổi được sự thật.
- Sự thật gì cơ?
- ……- Anh không trả lời, ánh mắt lộ rõ vẻ buồn hiếm thấy, vội bước lên lầu.

bông anh chợt quay lại- Em bảo Thịnh Bích về đây ở đi nhé, anh sẽ dọn ra khách sạn.
- Vâng- Cô cuối cùng cũng hiểu sao anh lại muốn về sớm thế rồi.

Cô chỉ gật đầu thầm trách “Thịnh Bích à, sớm muộn gì cậu cũng hối hận cho mà xem”
Đợi khi không còn thấy bóng dáng Diệp Tuấn Du ở tầng dưới, Diệp Tĩnh Thanh quay sang bảo Tôn Thất Thiên đang nhàn nhã ngồi bên cạnh đọc sách:
- Anh đoán được có chuyện gì xảy ra rồi không?
- Em có cần ngốc thế không?! Chắc chắn là do Thịnh Bích có gì đó với cậu ta.
- Anh ấy bảo là muốn dọn ra đấy, lại còn bảo là 2 ngày nữa bay về trung quốc, em lo chết đi được.

hay là anh…..
- Em tàn nhẫn thật! yên tâm, 2 ngày nữa anh sẽ bay về cùng cậu ta, sẵn tiện công ty đang có việc cần – hiểu được ý của cô gái nhỏ kế bên, anh cưng chiều phì cười véo má cô- em nên nấu món gì ngon cho anh ăn trong 2 ngày tới đi nhé.
- Chắc chắn rồi, em sẽ nấu thật ngon!
- Giỏi thế!
……
BẮC KINH, TRUNG QUỐC…….
Tạ Thu ngồi trong một quán cà phê quan trọng, đối diện với người đàn ông đối diện cô ta cười một nụ cười có vẻ xấu xa:
- Lâu rồi không gặp lưu tổng nhỉ? Công việc anh dạo này thế nào?
- Cám ơn cô tôi vẫn ổn.
- Tôi gặp anh là để bàn một số chuyện với anh.
- Có việc gì cô cứ nói thẳng, tôi không có thời gian đâu mà ngồi đây vẻ vời lời nói giống cô.
- Chao ôi! Lạnh lùng thế nhỉ, đúng là người đàn ông nào, dù lạnh lùng đến đâu khi gặp Diệp Tĩnh Thanh đều nhẹ nhàng và ôn nhu, cô ta tài thật, anh Lưu thấy đúng không nhỉ?
- Cô có ý gì?
- Tôi biết chuyện anh thích Diệp Tĩnh Thanh, từ hồi còn ở trường cấp 3.

Anh luôn lặng lẽ dõi theo cô ta.
- Cô nói thế có ý gì?
- Anh giả ngốc à, Tôn Thất Thiên và Diệp Tĩnh Thanh đã làm hòa rồi đấy, sớm muộn gì họ cũng quay lại.

anh cam tâm không?

- Dù không cam tâm thì tôi làm được gì? Cô ấy không yêu tôi.
- Anh….

Đúng là lãng phí thời giờ khi nói chuyện với một người như anh.

Tóm lại anh có muốn hợp tác..?
- ……
- Nếu anh đồng ý thì liên hệ với tôi, tồi về trước đây, chào anh.
- ……
ANH QUỐC……
“ Alo, Thanh Thanh, gọi tôi chi vậy?”
“ Cậu còn hỏi”
“ Gì thế? Sao lại nổi giận ngang hông với tôi thế Diệp tiểu thư”
“ Anh họ tôi 2 ngày nữa sẽ bay về Trung Quốc”
“…vậy sao?”
“ Sao cậu lại bình thản thế hả Thịnh Bích?”
“ Anh ấy về trung quôc thì liên quan gì đến tôi?”
“ Anh ấy về trung quốc là vì cậu đó, anh ấy còn bảo tôi nói với cậu về đây đi,anh ấy dọn ra khách sạn ở, anh ấy hồi nảy vừa ra ngoài, với thói quen của anh ấy chắc lại đi tìm rượu giải sầu rồi đấy!”
“….”
Diệp Tĩnh Thanh chưa kịp nói tiếp thì điện thoại đã được Thịnh Bích tắt.
Thịnh bích nghĩ tới nghĩ lui thì liền chạy đến quán bar gần căn hộ nhất, cô vào trong than thầm “ cái nơi quái quỷ ồn ào!”
Cô nhanh chóng tìm thấy được bóng lưng của Diệp Tuấn Du, trông có vẻ sa lắm rồi.

Cô đi về phía đó, rồi vỗ nhẹ vai anh.
Mặt anh đã đỏ bừng, ôm lấy cô:
- Anh đang mơ đúng không?
- Là em người thật, anh phải tỉnh táo trước đã rồi nói chuyện với em.
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 71: 71: Ba Của Tôn Thất Thiên


BA CỦA TÔN THẤT THIÊN
- Anh tỉnh táo rồi- Sau khi nghe cô nói thế, anh vội chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi chạy ra nắm lấy vai cô.
- Em tha thứ cho anh!
- Em nói gì cơ? Anh nghe lộn đúng chứ?
- Em nói rằng EM THA THỨ CHO ANH- cô kê vào tai anh hét lớn
- Em nói thật sao?
- Thật! giận anh như vậy, em cũng không vui vẻ gì.
Anh ôm chầm lấy cô nức nở:
- Anh ….

Hức….

anh xin lỗi…..

xin lỗi….
Cô vỗ nhẹ lấy đôi vai đang rung lên của anh, nhẹ nhàng an ủi:
- Không sao rồi.

Thật ra suốt đêm hôm qua sao khi nghe bạn tư vấn, cô đã tự chất vấn bản thân rất lâu, cô nghe thanh thanh nói anh vì cô mà đi uống rượu cô cũng cảm thấy rất đau lòng, chứ nếu như thế mãi cô sống cũng không vui vẻ, anh cũng vậy, chi bằng tha thứ cho anh, cả hai cùng làm lại.
- Hai ngày nữa em về cùng anh nhé?
- Về Trung Quốc sao ạ? Em vẫn…..
- Có vẫn đề gì sao?
- Thanh Thanh ở đây em không yên tâm.
- Có Tôn Thất Thiên lo cho Tĩnh Thanh rồi, em không cần lo nữa đâu.
- Tôn Thất Thiên sao? Có thể tin tưởng anh ta được chứ, dù gì mọi lần anh ta….
- Không sao đâu Bích à, khi đó thật ra cậu ta cũng không muốn thế đâu, là do hiểu lầm nên mới hành hạ nhau ra nông nỗi!
- Anh nói cũng đúng, nghĩ lại Tôn Thất Thiên đáng thương hơn ai cả, anh ta bị mẹ anh ta lừa dối, khiến anh ta điên cuồng mà hành hạ Tĩnh Thanh, rồi cả việc mất đi đứa bé, có lẽ lúc biết được sự thật anh ta sốc lắm.
- Ừ, lúc Tĩnh Thanh đi Anh, trong suốt khoảng thời gian đầu, cậu ta điên cuồng uống rượu rồi hút thuốc đến nỗi có hôm phải vào bệnh viện để rửa ruột đấy.
- Hazzz, mong họ cứ hạnh phúc như bây giờ.

- Anh cũng mong thế.
…..

BẮC KINH, TRUNG QUỐC…..
- Mẹ ơi, Lưu Tiên anh ta đã đồng ý hợp tác với chúng ta rồi.
Bà tôn sắc mặt xanh xao nở nụ cười với Tạ Thu.-Tiểu thu con nói thật sao? Thế thì tốt quá!
- Mà mẹ ơi, con cho người điều tra thì Diệp Tĩnh Thanh luôn đi chung với anh Thất Thiên, nên con sợ….

con nhỏ đó sẽ cướp Thất Thiên của con một lần nữa.
- Yên tâm đi, ta còn sống ngày nào, Thất Thiên chỉ có thể cưới con.
- Mẹ…cám ơn mẹ- Cô ta ôm chầm lấy Bà Tôn nức nở.
- À mà, con điện kêu Thất Thiên về đây đi.

Để chúng ta nhanh chống xử lí Diệp Tĩnh Thanh
- Anh ấy sẽ không về đâu mẹ.
- Con bảo là ta bệnh đang rất nguy kịch đang nằm viện.

Ta sinh Thất Thiên ra,nên biết tính của thằng bé, tuy ngoài miệng nó nói là không quan tâm đ ến ta nữa,nhưng chắc chắn trong lòng nó vị trí của người mẹ như ta đối với nó không hề nhỏ… mau…con mau đi gọi nó đi.

- Vâng ạ!

“ Alo?”
“ Gọi tôi có chuyện gì?”
“ Anh mau về lẹ đi, bệnh của mẹ đang chuyển xấu, bác sĩ bảo là cần có người nhà đến chăm sốc”
“ Cô không phải yêu thương mẹ lắm sao?! Sao không tự chăm sóc, lại gọi cho tôi”
“ Sao anh có thể nói như thế?! Bà ấy là mẹ anh, là người đã sinh ra anh”
“ 2 ngày nữa tôi về!”
“ Thật ạ?”
“ Tút…Tút”
Cô ta có chút thành công, nếu Tôn Thất Thiên về đây thì việc xử lí Diệp Tĩnh Thanh sẽ dễ dàng hơn rất nhiều rồi.

cô ta đắt chí, lắc ly rượu vang trên tay, thầm thì “ Diệp Tĩnh Thanh, sớm muộn gì cô cũng phải rời xa cỏi đời này thôi, Tôn Thất Thiên là của tôi, mãi mãi là của tôi!”
Bà Tôn và Tạ thu đang ngồi ăn cơm trong nhà thì có một người đàn ông tầm 50 tuổi hơn bước vào, thấy được gương mặt quen thuộc ấy, bà ta hoảng loạn:
- Tôn Khất Thành, ông đến đây làm gì, biến đi cho tôi.
Người đàn ông kia có chút hờ hững, bình thản đáp lại:
- Tôi đến gặp con trai tôi, đã hơn 20 năm nay bà chưa từng cho toi gặp mặt thằng bé cả.
- Ông không có quyền được gặp nó.
- Tôi tại sao lại không có quyền, bà mới là người không có quyền làm mẹ nó, tôi cho người điều tra rằng bà giả bệnh khiến thằng bé khi mới 13 tuổi đã phải đi làm về đưa tiền cho bà, rồi bà lấy số tiền đấy dồn hết vào xòng bài đúng không?
- Ông không có quyền can thiệp!
- Bà đúng là vô liêm sỉ, tôi không ngờ trước đây lại cưới một người như bà.
- Thế nào?! Hối hận ư?
- Đúng tôi cực kì cực kì hối hận khi cưới bà.

Bà biết không hơn 20 năm trước hoành nga bà là một cô gái xinh đẹp, thuần khiết biết bao.

Ai là người đã khiến bà trở nên thế, trở thành một người đàn bà vì tiền mà sẵn sàng nói gạt đứa con chỉ mới 13 tuổi khiến nó phải đi làm vì nghĩ bà bệnh thật, ai ngờ bà lại lấy tiền đó đi đánh bà.

Tôi cũng chả hiểu tại sao ông trời lại ưu ái cho bà một đứa con trai tốt đến thế.
- Ông nói đủ chưa? Dù tôi có xấu xa đến mức nào thì nó cũng là con tôi thôi, đó là điều đương nhiên nó phải chấp nhận.

nó có trách nhiệm phải lo lắng cho tôi suốt đời.
- Bà….bà là một người trơ trẽn.
- Đúng! Tôi trơ trẽn đấy sao nào? Chẳng phải sau khi ra đi ông cũng cưới một người đàn bà khác và sống rất hạnh phúc đó sao?! Sao không tiếp tục tận hưởng sự vui vẻ ấy mà đến đây làm phiền tôi.
- Tôi có quyền tìm kiếm hạnh phúc, và tôi cũng có quyền bảo vệ con trai tôi.
- Con trai ông? Xin lỗi nhé, tôi bảo với nó rằng ông có tình nhân nên bỏ mẹ con tôi, ông nghĩ nó nhận ông không?- giọng điệu bà tôn khiêu khích cùng cực.
- Bà nghĩ với những việc bà làm nó sẽ tiếp tục tin bà sao?
- Ông…ông!
- Tôi cũng chả muốn ở đây đôi co với bà nữa, tôi về trước, ngày khác tôi lại đến.
- Ông biến đi!- bà ta giận dữ ném chiếc bình hoa đắt tiền, tiếng vỡ nát khiến tất cả người hầu trong nhà không khỏi hoản hốt.
Theo như sự hiểu biết của họ, chính vì sự ích kỉ của bà Tôn đã khiến cậu chủ và Tĩnh Thanh không thể hạnh phúc, nên dù làm việc cho bà ta nhưng họ cũng tỏ rõ vẻ chán ghét bà Tôn
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 72: 72: Tôi Yêu Cô Ấy Đến Thế Cơ Mà


Tại một khách sạn cao cấp bậc nhất Bắc Kinh, người đàn ông say xỉn mặc trên mình một bộ vest đắt đỏ, đôi mắt sắc bén uống rượu một cách liên tục.- Cậu đã bao giờ yêu một cô gái trong suốt 8 năm chưa?- Lưu Tiến quay sang hỏi cận vệ bên cạnh
- Chưa thưa Lưu Tổng.
- Tôi đã yêu cô ấy suốt 8 năm.
- ….
- Cậu tưởng tượng được không?! Suốt 8 năm tôi yêu cô ấy, mà cô ấy chả biết gì cả, thậm chí cô ấy còn không biết tôi là ai nữa cơ đấy, thế mà tôi vẫn yêu cô ấy.

Lần đầu tôi gặp cô ấy là năm tôi 15 tuổi, cái tuổi chưa trải sự đời, cái tuổi vừa được biết rung động là thế nào, hình ảnh cô gái với mái tóc đuôi ngựa xinh đẹp khiến tim tôi đập một cách loạn xạ, khiến tôi nhìn không chớp mắt, hóa ra cô ấy tên là Diệp Tĩnh Thanh.

Buồn cười thật, tôi yêu cô ấy từ lần đầu gặp mặt.

Ba tôi từng hỏi, người con gái như Diệp Tĩnh Thanh ngoài đời không ít, xinh đẹp thiếu gì cô xinh đẹp, nhà giàu cũng rất nhiều cớ sao lại yêu cô gái ấy suốt 8 năm.

Câu trả lời là vì cô ấy thuần khiết, cô ấy lương thiện, cô ấy chẳng giống mấy cô tiểu thư nhà giàu ức hiệp người khác, cô ấy luôn giúp đỡ mọi người, cô ấy thân thiện.
Vệ sĩ vẫn yên lặng lắng nghe câu chuyện.

- Chưa được bao lâu thì tôi nghe rằng cô ấy có người yêu, mà người đó là ai tôi nghĩ không cần nói cậu cũng biết đúng chứ.
Người vệ sĩ gật đầu.
- Lúc ấy tôi buồn, rất buồn mới là đằng khác.

Ông trời cho tôi cơ hội được biết cô ấy, nhưng không cho tôi cơ hội được đến bên cô ấy, lúc đó tôi vẫn lặng lẽ quan sát họ hạnh phúc bên nhau, thấy cô ấy hạnh phúc tôi cũng yên lòng, dù lòng tôi cũng chả mấy dễ chịu.

Suốt 3 năm chứng kiến cô ấy hạnh phúc bên Tôn Thất Thiên, đùng một cái bọn họ chia tay, lúc ấy tôi thực sự muốn hò hét lên vì vui mừng, lại nghe thêm cô ấy bảo vì lí do cậu ta nghèo mà chia tây cậu ta tôi cảm thấy lạ nhưng miễn sao cô ấy độc thân là được rồi.

Cho đến một hôm tôi bắt gặp cô ấy đang đứng dưới góc cây cổ thụ dưới khuôn viên trường, ánh mắt vô hồn lặng lẽ rơi nước mắt thì tôi cũng hiểu được phần nào câu chuyện.

Thời gian cũng trôi qua một cách lặng lẽ, tình yêu tôi dành cho cô ấy vẫn thế nhưng không có cơ hội thổ lộ, cho đến một ngày, khi nghe Tôn Thất Thiên trở về với ý định làm tổn thương cô gái nhỏ ấy, tôi cũng chả làm được gì… Cậu thấy đấy, cô ấy bị thương, mất con tất cả không phải là do sự ích kỉ của tôi hay sao! Nếu tôi nói thật cho anh ta biết rằng Tĩnh Thanh đã làm tất cả là vì anh ta thì có lẽ cô ấy đã không phải chịu nhiều đau khổ thế này, thật ra tôi không nói là do tôi rất sợ, thật sự rất sự sau khi nói ra Tôn Thất Thiên sẽ lại trở về bên cô ấy, tôi lại không còn cơ hội được ở bên cô gái ấy, lúc ấy tôi nghĩ chi bằng cứ để Tĩnh Thanh hận anh ta luôn thì càng tốt.

Tôi ích kỉ lắm đúng chứ?! Cứ ngỡ sau bao tổn thương về thể chất và tinh thần cô ấy sẽ không tiếp nhận Tôn Thất Thiên nữa, nhưng tôi lại tiếp tục sy nghĩ sai lầm, tôi đã quá sai khi cho rằng tình yêu của họ không đủ lớn để xóa bỏ hết những đau thương ấy.

Khi biết cô ấy quay lại với Tôn Thất Thiên tôi cũng chả bất ngờ mấy, có lẽ người ngoài cuộc cứ cho rằng không nên tha thứ cho anh ta, lúc đầu tôi cũng nghĩ thế đấy, nhưng khi biết được hoàn cảnh và sự ân hận của anh ta tôi đã thấu hiểu anh ta hơn, thông cảm cho hoàn cảnh của anh ta.

Anh ta bị chính mẹ ruột mình lợi dụng, anh ta không biết được sự thật, anh ta làm Tĩnh Thanh đau khổ, anh ta làm mất đi đứa con của hai người họ, thật ra là do anh ta biết sự thật không đúng lúc vì có ai nói với anh ta đâu.

Sau khi thấy anh ta say mèn, đau đớn, ân hận thú thật mặc dù tôi là tình địch mà còn muốn họ quay lại huống chi…
- Vậy việc Tạ Thu muốn hợp tác tại sao Lưu Tổng lại đồng ý?
- Anh cho rằng nếu tôi không hợp tác cô ta cũng sẽ không hại Tĩnh Thanh, chi bằng tôi vờ như thế không chứng sẽ giúp được Tĩnh Thanh thêm chút ít
Người vệ sĩ thật sự khâm phục trước lòng tốt của chủ anh ta, anh ta thật nhân văn và đầy tình người, anh ta yêu rất đúng, yêu một cách rất cao đẹp
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 73: 73: Sự Thật Năm Xưa 1


Sau bao ngày tìm kiếm tin tức, cuối cùng tôn khất thành cũng tìm được tin tức rằng tôn thất thiên rằng anh vừa về nước được 1 ngày, ông cho nhân viên book lịch hẹn với tôn tổng tôn thị một cách gấp gáp…
……
TÔN THỊ…..
Tôn thất thiên nhận được một cuộc điện thoại vô danh.
“ Alo, ai đấy?”
“ Là tôi, Lưu Tiến”
“ Anh gọi tôi có chuyện gì?”- Tôn Thất Thiên rất ngạc nhiên về cuộc gọi này bởi trước giờ anh và Lưu Tiến không mấy thân thiết.
“ Cậu mau quay về Anh rước Tĩnh Thanh về nước đi, mẹ cậu và Tạ Thu sai người thủ tiêu cô ấy.”
“ Anh nói sao cơ!?”- Tôn Thất Thiên hoảng loạn nhưng anh chắc rằng câu anh vừa nghe rất rõ
“ Cậu cứ làm theo lời tôi”- Lưu Tiến nói.

Theo lẽ anh phải có cuộc hẹn với Tôn Khất Thành nhưng an toàn của Tĩnh Thanh vẫn là quan trọng nhất.

Anh nhanh chóng đặt một vé bay khẩn cấp sang Anh.
Chưa bao giờ anh hoản loạn như thế.
“ Thanh Thanh à, em mau dọn đồ đi, anh đưa em về nước"
vốn Diệp Tĩnh Thanh đang dọn nhà để chuẩn bị 2 ngày nữa về nước nhưng nghe giọng nó gấp gáp của anh cô thắc mắc hỏi: “ Sao anh gấp thế?”
- “ Đừng hỏi, em chỉ cần ngoan ngoãn làm theo lời anh là được.”
Chuyến bay đã cất cánh, anh khốn khổ ôm lấy đầu mình, cơn đau dữ dội truyền đến.

“ Sao mẹ không chịu tha cho bọn tôi!?”, khóe mắt đỏ hoe, cơn đau dữ dội từ đầu truyền đến khiến Tôn Thất Thiên khó chịu vô cùng.

Anh nhắn với Tôn Khất Thành:
“ Hôm nay con có việc, hẹn ba mai 8h”
Ngồi xe và máy bay tầm 3h, cuối cùng Tôn Thất Thiên đã đến được sân bay Anh Quốc, anh chạy rất nhanh thì cuối cùng cũng thấy được bóng dáng của cô gái nhỏ nhưng phía xa có một gã thanh thiên áo khoác đen đang chạy về phía cô,trên tay là một con dao sắc nhọn, anh hét lên:
- Thanh Thanh, né ra đi em.
Nghe tiếng gọi lớn, Tĩnh Thanh ý thức được cô vội né sang một bên, Tôn Thất Thiên rất nhanh chạy đến, tên áo đen đó dù không đâm trúng cô nhưng đã để lại trên tay cô một vết thương chảy máu.

An ninh sân bay chạy đến, hoảng hốt cồng tay tên đó.

Hốc mắt Tôn Thất Thiên đỏ hoe nhìn thấy vết thương trên tay của Diệp Tĩnh Thanh càng khiến anh rối loạn, anh tiến về phía tên kia đánh thật mạnh vào hắn, nhân viên an ninh phải cản anh lại:

- Anh đừng quá manh động, chúng tôi sẽ đưa tên này tới đoàn cảnh sát.
Diệp tĩnh thanh nhận thấy anh không khỏi xót xa, chạy đến ôm lấy anh nhẹ nhàng nói:
- Em không sao mà.

Anh đừng khóc.- Cô biết từ sau khi cô như thế hễ mỗi lần thấy cô đau là anh lại không kìm chế được trở nên hoảng loạn hành hạ bản thân mình như thế.
Trên chuyến bay….
- Thất Thiên à, anh hay bị nhứt đầu như vậy sao?
- Thỉnh thoảng thôi, anh không sao đâu.
Diệp tĩnh thanh nhìn anh rất lâu, rồi nhẹ nhàng nói:
- Mai anh cùng em đến bệnh viện được không?
- Em bệnh sao?- tôn thất thiên xoa gương mặt xinh đẹp của cô lo lắng hỏi.
- Em muốn đi kiểm tra sức khỏe.
Anh dịu dàng gật đầu rồi hôn lên trán cô.

Cô biết anh nhất định đã gặp vấn đề về tâm lý rất lớn, cô nghe Diệp Tuấn du kể rằng anh luôn tự làm khổ thân thể bằng cách uống rượu, hút thuốc.

“ Em không biết đâu Tĩnh Thanh, có những lúc Tôn Thất Thiên như mất hết lí trí đập vỡ mọi thứ trong nhà rồi lấy những thứ đó hành hạ bản thân đấy.”
Ngồi trên máy bay tầm 1h thì diệp tĩnh thanh quay sang xoa 2 bên thái dương cho anh:
- Anh ngủ một lát đi, có em đây rồi, đừng lo.
Anh mỉm cười gật đầu rồi nhắm mắt lại, thực sự anh rất mệt mỏi anh mệt mỏi về mọi thứ, về việc sắp phải gặp lại ba mình, bà Tôn đã từng nói ông ta đã có nhân tình rồi bỏ rơi bà và anh.

Thứ càng khiến anh đau khổ hơn hết là Tĩnh Thanh, cô đã vì anh mà chịu bao nhiêu cay đắng, đau đớn và tuổi khổ cớ sao bà Tôn lại tàn nhẫn đến nỗi muốn giết cô, bà rõ ràng biết rằng anh yêu cô nhiều hơn mọi thứ.

Cũng đúng, bây giờ trong thâm tâm người đàn bà này chỉ có tiền bạc , bà ta đã yêu thương ai thật lòng đâu, bà ta có từng nghĩ cho người khác, bà ta chỉ nghĩ đến bản thân của bà ta mà lại đi gieo bao đau khổ lên đầu người khác.
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 74: 74: Sự Thật Năm Xưa 2


Về đến Bắc Kinh, đã đi được nửa năm nhưng Bắc Kinh vẫn thế, vẫn xinh đẹp vẫn phồn hoa nhưng cũng không ít lệ.

Cô nhẹ nhàng nhìn ra cửa sổ nhìn ngắm xung quanh.
- Mới đi có nửa năm mà coi bộ em nhớ nơi đây lắm nhỉ, ngắm mãi thế trong khi kế bên em có một người đẹp thế này.- Tôn Thất Thiên cất giọng chọc ghẹo.
- Anh thật là ngày càng tự cao đó.

À em định về thăm ba mẹ, anh đi chung với em không?
- Em về đi, hôm nay anh có hẹn, vã lại 1 tháng trước anh có qua rồi, lần sau anh qua nhé.
- Ok
Đưa cô đến biệt thự của Diệp Gia, anh bước xuống mở xe cho cô.
- Em vào đi nhé, xong việc anh gọi em.
- Ừ, anh về cẩn thận.

Mai anh đừng quên hẹn đến bệnh viện với em đó.
Tôn thất thiên dịu dàng xoa đầu cô rồi gật đầu.

Cô chạy nhanh vào nhà, ông bà Diệp đã đợi cô sẵn trong phòng, thấy cô con gái yêu thì vỡ òa trong hạnh phúc:
- Con gái của chúng ta đã về.

nào để mẹ xem… đúng là con gái của mẹ vẫn xinh đẹp thế này.
- Con nhớ ba mẹ lắm.
- Ủa mà Thất Thiên đâu con?
- Anh ấy có việc nên đi trước rồi, anh ấy bảo lần sau sẽ đến.
- Con nhớ nhắc nhỡ nó ăn uống đầy đủ đó, từ lúc con đi nó hay bỏ ăn lắm.
- Dạ.
- Thịnh Bích có về cùng lượt với con không? Anh con đâu?
- Mẹ đừng lo, bọn họ còn đang hẹn hò hạnh phúc bên Anh, chắc tầm 1 2 ngày gì nữa là về.
- Ừm, nào vô ăn cơm, mẹ nấu nhiều đồ ăn ngon lắm.
- Dạ, con thèm cơm mẹ nấu chết đi được.
- Con đúng là dẻo miệng.
Nhà hàng X…….
- Chào cô, tôi là tôn thất thiên, tôi có hẹn sẵn.
- Vâng, chào tôn tổng, mời anh đi theo tôi ạ.
Sao khi anh rời đi, các cô nhân viên không ngừng bàn tán.
- Là tôn tổng của tôn thị đúng chứ, trời ơi tai nghe không bằng mắt thấy đúng là khí chất bất phàm đó.
- Đúng thế anh ấy đẹp trai chết đi được.

- Ai mà có phước lắm mới được làm bạn gái anh ấy, hazzz chả buồn cho chúng ta chỉ có thể nhìn ngắm anh ấy từ xa thôi.
……
Một người đàn ông tầm 60 tuổi đang ngồi đợi, thấy anh bước vào thì không khỏi xúc động.
- Con … là con ba có phải không…
- Con là tôn thất thiên.

- Đúng đúng là con ba rồi, trời ạ con đã lớn thế này.
- Ba tìm đến con có việc gì sao ạ? Không phải ba đang sống hạnh phúc với gia đình mới của ba sao? Tìm đến đứa con này làm gì?
- Con nghe ba giải thích.

Những lời ấy là của mẹ con nói với con đúng không?
- Đúng
- Con vẫn còn tin lời bà ta rằng năm xưa ba ngoại tình nên bỏ rơi con sao?
- Thế thì ba kể con nghe đi, con muốn biết sự thật.
Ngày đó, ba, mẹ con và bạn thân của mẹ con cùng lớn lên tại một thị trấn nhỏ thành phố P.

mẹ con lúc ấy là hoa khôi trong làng, bà ấy có một gương mặt xinh đẹp trong trẽo, một đôi mắt sang trong nên ai ai cũng thích bà ấy, ba cũng không là ngoại lệ.
Mà con biết đấy,có được mấy người phụ nữ xinh đẹp không bị phấn son và tiền tài cám dỗ.

năm ấy lúc Tiểu Lan(mẹ của tôn thất thiên) vừa tròn 18 vì hư vinh, tiền tài mà bị lừa lên thành phố X làm việc, lúc ấy bạn thân của bà ấy là Tố Du, vợ bây giờ của ba rất lo cho bà ấy nên đã đến tìm và nói với ba, kêu ba đi cứu mẹ con, đưa Tiểu Lan trở về.

Ba vốn rất yêu mẹ con nên đợt đấy bỏ học đi đến thành phố X tìm bà ấy, ba tìm khắp ngỏ ngách, quán xá đều không thấy cho đến khi vô tình thấy bà ấy tiếp khách trong thanh lâu, Tiểu Lan hồn nhiên của độ tuổi 16 không còn, mà giờ đây là một Tiểu Lan ngang ngạnh, bà ấy chơi cờ bạc, dính líu vào những việc không hay.
“ Tiểu Lan, em về với anh đi, Tố Du và gia đình rất lo cho em.”
“ Anh bắt tôi phải về cái thị trấn nghèo nàn đó sao? Tôi không muốn, tôi không bao giờ muốn trở về cái nơi quê mùa thối nát ấy nữa, đừng đến tìm tôi, tôi không muốn gặp lại anh, cũng đừng nhắc đến trước mặt tôi về cái thị trấn thối nát ấy”
“ Sao em lại nói thế?! Em về với anh đi, em có biết em đang làm gì không? Sao em có thể làm cái nghề này chứ?”

“ Nghề này thì đã sao?! Cái nghề này giúp tôi kiếm tiền, giúp tôi có cuộc sống xa xỉ, giúp tôi bận được những bộ đồ thời thượng, giúp tôi được chơi những trò chơi mà trước đây tôi vẫn nghĩ là mình sẽ không bao giờ đụng tới được”
“…..

Em đã từng nói muốn gả cho anh”
“ Tôn Khất Thành, anh đừng tự đa tình nữa.

Tôi đã không còn thích anh như xưa, giờ nghĩ lại sao tôi lại thích một người quê mùa như anh được nhỉ.

Cũng đúng chỉ có cái con Tố Du ngốc nghếch kia là yêu thích anh nhiều như thế thôi”
“ Em nói gì cơ?”
“ Anh không nhìn ra Tố Du thích anh à? Trời, sẵn đây nói cho anh biết luôn tôi quen anh là vì tôi muốn hơn Tố Du mọi thứ, gia đình cô ta nghèo hơn tôi, cô ta không xinh đẹp bằng tôi, và cả người cô ta yêu cũng yêu tôi”
“ Uổng công Tố Du luôn quan tâm em”
“ Tôi đâu ép buộc cô ta phải tốt với tôi, tôi đâu mượn các người phải tốt với tôi”
“ Được nếu em đã nói thế thì tôi về, chào em, em hãy sống như em mơ ước”
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 75: 75: Sự Thật Năm Xưa 3


- Từ đó, 2 năm ba không đến tìm bà ấy nữa.
- Còn dì Tố Du thì sao hả ba? Dì ấy….
- Thật ra dì Tố Du của con rất đáng thương, con thấy đấy, cô ấy rất yêu ba nhưng lại không muốn phá hoại ba và Tiểu Lan mà còn chúc phúc cho 2 người bọn ba đến với nhau, cho đến khi biết được Tiểu Lan như thế cô ấy cũng không giận phiền vô cớ mà trút lên người khác, cô ấy lận đận giúp đỡ gia đình Tiểu Lan, cô ấy rất tốt, quả thật rất tốt.
Cho đến khi một ngày mẹ con đến tìm ba khóc lóc muốn xin quay về, lúc ấy ba cũng đồng ý dù gì có lẽ bây giờ mẹ con cũng thông suốt rồi.

Từ lúc bà ấy trở về, bà ấy như một con người khác, lười lao động, hay kiếm chuyện và hay cho mình là nhất.

Lúc ấy, ba có một công việc rất ổn, lương rất tốt nên bà ấy luôn lấy ba ra khoe khoang với các bạn của bà ấy, bà ấy lại tiếp tục đánh bài.

Ba không chịu nổi nữa nên mới quyết định bỏ đi, lúc ấy con 2 tuổi, lúc đó ba ôm con đi cùng nhưng bà ta bán sống bán chết đòi giữ con lại, mỗi tháng ba đều chu cấp tiền đến cho con không ngờ…..
- Còn dì Tố Du.

- Sau khi ba và Tiểu lan cưới nhau xong, mẹ con còn đến tìm đến Tố Du lăn mạ và xúc phạm cô ấy nên cô ấy bỏ đi lên thành phố G, sau khi ba ra đi, ba gặp lại cô ấy ở đó.

Lúc ấy cô ấy đang làm cô giáo dạy tình nguyện cho trẻ em khuyết tật.
- Dì ấy tốt thật.
- Ừm, khi gặp lại ba kể cho cô ấy nghe cô ấy cũng im lặng không nói gì.

Từ đó ba và Tố Du thường xuyên gặp nhau, ba nhận thấy rằng ba đã thích Tố Du, cô ấy rất thông minh, hiền hậu, tốt bụng.

Con biết không ngày mà ba ngỏ cưới cô ấy cô ấy khóc đến nổi sưng cả mắt mà nói rằng:
“Em sợ rằng em sẽ không đủ tình yêu và liệu răng sự đố kị trong em có lớn lên, liệu rằng em có thể yêu thương thằng bé mà không đau đớn khi nghĩ tới, thật sự em rất sợ.”
Lúc ấy có một lần ba và Tố Du trở về để rước con nhưng đến nhà thì không gặp được con, chỉ gặp được Tiểu Lan, bà ấy không cho bọn ba gặp con dù một lần, thậm chí bà ấy còn hất nước sôi vào người dì tố con khiến cô ấy có một vết phỏng lớn ở tay.
Nói thì thế nhưng cứ mỗi lần đến sinh nhật con là Tố Du đều gửi bánh kem tự bà ấy làm đến trường của con nhưng không cho con biết là ai đã gửi, cô ấy không muốn sinh thêm một đứa con vì cô ấy nói “ Thất Thiên là con của anh nên cũng là con của em”.

Mấy năm nay sức khỏe Tố Du không tốt nên ba cũng không tiện nói chuyện của con cho cô ấy nghe
Một người mà anh chưa từng thấy mặt lại thương anh đến thế, cớ sao người sinh ra anh lại….
- Sáng hôm sau ba dẫn con đi gặp dì Tố Du nhé, bà ấy dù chưa dám gặp trực diện con lần nào nhưng luôn để ảnh của con trong phòng bà ấy
- Vâng ạ, ba nói giúp con rằng con rất biết ơn dì.
- Thật ra ba cũng không định hỏi nhưng chuyện của con và vợ cũ con là tại bà ta đúng chứ?
- Là do con thôi, là do con không tin tưởng cô ấy, con không thể đổ hết trách nhiệm lên đầu bà ấy được.

- Ba rất mong có thể được gặp xem cô bé đó như thế nào mà con trai ba lại yêu thích đến vậy.
- Cô ấy tốt như người con gái ba yêu đấy ạ (ý nói đến dì Tố Du)
- Ba rất vui cho 2 đứa.
- Cảm ơn ba.

À con có việc gấp, hẹn gặp lại ba sau nhé.
- Ừ, con có việc thì cứ đi đi.
Hai ba con chào tạm biệt nhau rồi tôn thất thiên quay xe về phía trung tâm thành phố x phồn hoa lộng lẫy.

Anh đến một căn nhà hoang trống trãi, cởi chiếc áo vest bên ngoài.

Mở cốp xe lấy ra một cây gậy đánh golf.
- Tôn tổng đến à.
- Thế nào rồi, khai ra chưa?

- Vẫn chưa ạ.
- Các cậu về nghĩ ngơi sớm đi, mọi việc cứ để tôi.
Anh cất bước đến căn phòng tối ôm phía trước, cái gã hôm trước ám sát Diệp Tĩnh Thanh đang bị trói trên một cái ghế cũ kĩ, trên người đầy rẫy những vết thương.
- Khai đi, tôi không có kiên nhẫn để hành hạ cậu mãi, tôi còn nhiều việc phải làm, chả lẽ cậu muốn bị thế này hoài sao?!- Anh đưa cây gậy ép hắn ta phải ngước mặt lên nhìn mình.
- Giết tôi đi.- Hắn ta cười khẫy
- Tại sao tôi phải giết cậu? Tôi muốn thấy cậu sống không bằng chết, khôn hồn thì khai ra đi.
- …..
- Được nếu đã vậy tôi cho cậu 1 ngày về nhà thăm mẹ cậu lần cuối, rồi tôi tìm cậu nộp mạng sau.
- …
- Được không hửm Phỉ Chinh?
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 76: 76: Phỉ Chinh


“ PHỈ CHINH TỈNH NGỘ”
Phỉ Chinh và Tạ Thu quen nhau từ rất lâu, từ chỉ khi 2 người tầm 16 tuổi.

Ấn tượng của cậu về cô gái tên Tạ Thu này chỉ có một, không chịu thua bất kì ai.

Có lẽ cậu cũng bị cái tính này của cô gái này làm cho thu hút vì vốn một người thì tham vọng giàu sang, còn một người thì câm ghét những ai hơn mình thì có lẽ hợp tác cũng ổn áp phết nhỉ.

Thế là từ năm 16 tuổi cậu ta bắt đầu để ý và tiếp cận cô gái tên Tạ Thu.

Không hiểu sao hễ mỗi lần thấy Tạ Thu là trong lòng cậu ta có một cảm xúc rất lạ.
- Chào cậu!
- Cậu là ai?
- Phỉ Chinh.
- Cậu biết tôi à??
- Ừ, tôi dĩ nhiên là biết cậu.
- Cậu tìm tôi có việc gì?
- Haha, tôi nói cái này có thể cậu sẽ cho là vô lí nhưng tôi rất thích cậu đấy, cậu nghĩ sao về việc 2 chúng ta thành một đôi nhỉ?!
- Tôi có người mình thích rồi.
- Tôn Thất Thiên đúng chứ?!

- …..
- Cậu nghĩ xem, cậu muốn có một danh phận cao quý còn tôi lại muốn có được thật nhiều tiền để tương lai an nhàn.

Cậu nghĩ lại xem giữa 2 chúng ta không phải có rất nhiều điểm trùng hợp sao?
- Tôi không muốn danh phận cao quý, danh phận cao quý là cái thá gì mà tôi phải mong muốn.
- Cậu lừa được ai chứ không lừa được tôi, chúng ta là những con người tham vọng như nhau cả thôi.
- Chúng ta không giống nhau! Tôi cao quý hơn cậu, tôi không làm những việc bẩn thỉu như giết người để đổi lại tiền như cậu.
- Haha, Tạ Thu à, tôi cược với cậu bằng cái mạng này của tôi, sớm muộn gì cậu cũng như tôi thôi, tin tôi đi.

Có thể bây giờ chưa nhưng tương lai cậu sẽ! Tôi nhìn thấy được con ác quỉ trong cậu.
- Cậu ăn nói hàm hồ, nếu cậu gặp tôi để nói những lời vô ích ấy thì tôi xin phép đi trước.
- Hẹn gặp lại cậu, “Cô gái của tôi”..
Và quả nhiên Phỉ Chinh là người thắng cược, cậu ta đã đúng khi Tạ Thu đến nhờ cậu ta giết người giúp.

Cậu ta đồng ý nhận lời vì số tiền cô ta đưa ra quá ư là hời, nhưng nguyên nhân khác là cậu yêu cô ta.

Cậu yêu một người con gái thâm độc, tham lam, cậu thấy được chính bản thân mình đang phản chiếu dưới hình ảnh của Tạ Thu, một người cưỡng cầu những phù phiếm sa hoa bằng mọi thủ đoạn độc tàn nhưng đôi lúc lại yếu mềm đến khổ sở chỉ vì chữ “yêu”.
Phỉ Chinh biết Tạ Thu tham tiền tài và danh vọng là thật, yêu Tôn Thất Thiên cũng là thật.

Cô ta cố gắng làm mọi cách để tiến gần đến Tôn Thất Thiên cho dù bản thân cô ta bị anh ghét bỏ, cô ấy sẵn sàng giết người chỉ vì muốn anh ta yêu mình.

Nhưng Tạ Thu, cô ta có bao giờ nhìn lại, có một Phĩ Chinh đã từng tàn bạo trong mọi chuyện nhưng lại nhìn cô ta với ánh mắt ôn nhu mà chất chứa bao tuyệt vọng.

Đúng vậy! Phỉ Chinh anh ta là một con người mang trong mình đầy rẫy sự tiêu cực.

Tiêu cực trong tình yêu, tiêu cực trong sự tham vọng nên anh ta đôi lúc chỉ lẳng lặng đứng nhìn Tạ Thu làm ra những chuyện sai trái rồi giúp cô ta thêm dầu vào lửa.

Tình yêu của những con người tiêu cực là thế, khiến bản thân càng trở nên thâm độc, tàn nhẫn.
Trên con đường về khu phố nhỏ, thành phố X, một căn nhà nhỏ được sơn màu xanh biển nhạt đã cũ kĩ, một bà lão tầm 70 đang cậm cụi dưới bếp núc với làn khói mờ mờ, thấy cậu con trai quay về bà vui vẻ ra đón.
- A Chinh, về rồi à con? Vào ăn cơm đi, hôm nay mẹ có nấu món con yêu thích nè.
- Dạ!- Phỉ Chinh khổ sở nhìn mẹ mình, cớ sao đó giờ anh chỉ dồn toàn tâm trí lên Tạ Thu, mà quên rằng mình còn có một người mẹ yêu thương quan tâm lo lắng cho mình đến thế.
- Thèm quá mẹ ơi.
- Ừ, mẹ lấy cái số tiền hôm bữa mà con đưa mẹ đấy, mẹ thấy con đi làm cực khổ nên muốn tẩm bổ cho con đấy.

- Mẹ tốt quá.
- À con, năm nay con cũng 25 rồi, con không nghĩ đến chuyện lấy vợ sinh con sao?
- Có ai dám lấy một người như con hả mẹ?
- Con… đừng lúc nào cũng tiêu cực như thế.

Con trai của mẹ có vẻ ngoài sáng sủa thế cơ mà.

- Không cô gái nào dám lấy một tên có đôi tay nồng sẵn mùi máu tươi .
Bà im lặng nhìn cậu con trai mình trầm mặc.
- Con có chuyện sắp phải đi việc đi khá lâu, có thể là không về nữa, số tiền này mẹ cứ sài thoải mái nha mẹ.

Mẹ đừng lo không có tiền đi khám bệnh nữa.
- A Chinh, con có ý gì, sao… sao lại không trở về - Bà nhận ra điều gì đó rồi đôi mắt đỏ rưng rưng lệ lay nhẹ hỏi.
- Con…con xin lỗi, con….không thể báo hiếu cho mẹ đến cuối đời.
- A Chinh à, nói….

Chơi như thế không vui đâu, ăn đi- Bà cố gắng loại trừ khả năng xấu nhất.
- Mẹ…con xin lỗi.
Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau, nước mắt đầy mặt.
Sáng hôm sau…………….
- Cậu đến rồi sao? Suy nghĩ kỹ chưa? Tôi mong cậu sẽ không vì một con đàn bà không đáng mà bỏ rơi mẹ cậu chơi vơi giữa cuộc đời này.
- Tôi muốn hỏi anh một chuyện được không?
- Tôn Thất Thiên anh thấy Tạ Thu là người như thế nào?
Tôn Thất Thiên ngạc nhiên hỏi:

- Sao cậu đột nhiên lại hỏi tôi thế, nếu cậu đã hỏi thì tôi sẽ trả lời.

Tôi rất ghét những dạng phụ nữ như cô ta, cô ta độc ác, tán tận lương tâm.
- Anh không để ý đến chuyện cô ta làm mọi chuyện vì anh sao?
- Tại sao cậu lại nói là cô ta làm vì tôi, cô ta làm vì lòng tham không đáy của cô ta thôi.
- …..
- Phỉ Chinh à, cô ta không yêu cậu, cô ta lợi dụng cậu, cô ta lấy mạng cậu để đổi lấy hư vinh cho cô ta.
- Tôi biết.
- Cậu biết?!
- …..
- Tôi sẽ làm chứng giúp anh rằng Tạ Thu có tội.
- Cảm ơn, cậu suy nghĩ đúng đấy, mẹ cậu thương cậu lắm.
- Cám ơn anh đã cho tôi cơ hội cuối cùng.
- Ừm, khi nào cần tôi sẽ gọi cậu ra mặt.

Bây giờ cậu đưa mẹ cậu đi đâu đó nghĩ dưỡng đi, mẹ cậu cũng lớn tuổi rồi không thể chịu khổ cực mãi.
- Cảm ơn anh.
Tôn Thất Thiên mỉm cười gật đầu.
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 77: 77: Diệp Tĩnh Thanh Gặp Lại Tạ Thu


Diệp Tĩnh Thanh hẹn Tôn Thất Thiên lúc 8h để đi đến bệnh viện, anh quả thật rất đúng giờ.

Trong suốt khoảng thời gian ngồi trên xe hai người trầm mặc không ai nói câu nào.

Cuối cùng Diệp Tĩnh Thanh lên tiếng phá vỡ bầu không khí lặng im.
- Sao hôm qua anh không gọi cho em? Anh tìm được cô nào xinh đẹp hơn em nên quên em rồi đúng không?
- Cô nương có cần liên tưởng nhiều đến thế không, hôm qua anh bận quá nên quên gọi cho em.
- Em thấy anh có người khác thì có.
Giọng tôn thất thiên trở nên nũng nịu:
- Hazzz, anh vì em mà giữ thân trai trong trắng suốt thời gian qua mà em nói anh như thế.

Anh đau lòng lắm đấy.
- Sức! Ai tin anh được chứ.
- Thôi nào, xong việc anh dẫn em đi chơi chịu không?
- Đi đâu? Thật sao?
- Anh nói dối em làm gì?
- Ôi tuyệt quá, cuối cùng cũng được đi chơi.

Anh nhớ chọn 1 địa điểm co view thiệt là xuất sắc, em phải sống ảo cho đã một chập mới được.
- Em cũng thích chụp hình sống ảo cơ à?!
- Đúng vậy, con gái phải thế thôi.
Im lặng một hồi, Diệp Tĩnh Thanh nắm lầy bàn tay của anh nhẹ nhàng nói:
- Trị bệnh nhé?
- Thanh Thanh à, em nói gì thế? Anh không có bệnh.
- Thất Thiên, em biết anh thành ra thế này là vì em.

Ngay từ đầu em đã biết nhưng nếu em nói ra em sợ anh buồn.

Em đã không còn giận anh, anh đừng tự làm khổ bản thân như thế nữa được không?
- Anh không sao đâu, chỉ là nhứt đầu do là việc nhiều thôi.
- Anh đừng dấu em nữa, anh không ổn chút nào, anh đừng tự hại bản thân anh nữa.

Anh từng nói anh muốn bù đắp cho em, anh muốn lấy hạnh phúc để làm em quên đi những đau thương của quá khứ nhưng chính anh lại là người khiến em không thể hạnh phúc được, anh như thế làm sao em hạnh phúc? Anh có biết hạnh phúc lớn nhất đời em là Tôn Thất Thiên của em được vui vẻ không?!- Giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt xinh đẹp của cô.
- Anh biết rồi - Tôn Thất Thiên đau xót lau đi giọt nước mắt của cô an ủi
…..

Tạ Thu đang tung tăng trong khu mua sắm, cô ta vẫn cứ nghĩ rằng Phỉ Chinh đã bị Tôn Thất Thiên giết rồi nên cô ta vẫn nhàn hạ tiêu tiền, thỏa mãn cái tham mê.
Chào cô Tạ, cô muốn chúng tôi giúp gì không ạ?- Cô nhân viên của cửa hàng X lịch sự chào hỏi.
- Cô là nhân viên mới à?
- Vâng ạ, tôi vừa mới vào làm hôm qua ạ.
- Tôi không muốn người bẩn thỉu như cô phục vụ.
Cô nhân viên trẻ sượng lại, cô không hiểu sao cái cô gái trước mắt lại có thái độ bất lịch sự như thế.
Cô gái bên cạnh thấy thế bèn nhanh chóng chạy đến:
- Cô Tạ, để tôi giúp cô, cô ấy mới vô nên không biết gì đâu ạ.

Cô tạ đừng để ý.
- …..- Tạ Thu nhìn cô ta rồi cười khẩy mang đầy vẻ khinh miệt.
Một lát sau có một đôi nam nữ cực kì đẹp bước vào.

Nam rất cao lại có gương mặt đẹp góc cạnh, còn nữ thì ôi thôi đẹp xuất sắc, đảm bảo 2 người này mà sinh ra con chắc chết con dân mất thôi.

- Chào quí khách ạ!
- Chào cô!- Diệp Tĩnh Thanh lịch sự gật đầu, hôm nay cô và anh đến cửa hàng khá đắt đỏ này chủ yếu là muốn mua quà cho dì Tố Du vì ngày mai họ có cuộc gặp với dì.

- Cô cần tôi giúp gì không ạ?
- Cảm ơn cô nhé, tôi định mua một cái túi tặng cho một người tầm 50, phiền cô tư vấn giúp tôi nhé.
- Tất nhiên rồi ạ, trách nhiệm của chúng tôi mà.
Diệp Tĩnh Thanh cười vui vẻ.

Hầu Hết những cô nhân viên đều rất thích cô gái trước mắt này.

Nhìn qua rất nhẹ nhàng, ăn mặc chuẩn mực, dù không khoát lên mình những bộ cánh đắt đỏ nhưng lại vô cùng tỏa sáng cộng thêm phong cách ăn nói lịch sự, thân thiện nên các cô nhân viên cũng rất vui vẻ vì hên là ngoài cái cô bất lịch sự kiêu căng kia ra thì còn có một cô gái đáng yêu thế này.
Tôn Thất Thiên thì nhàn hạ uống trà đọc tạp chí trên ghế sofa, Diệp Tĩnh Thanh lướt qua một vòng thì để ý đến một chiếc túi xách mùa trắng ngà, kiểu dáng đơn giản nhưng rất bắt mắt, cô quay sang định bảo nhân viên thì thấy một gương mặt quen thuộc đang đi đến, cô gái kia cũng thấy cô, cô ta cất giọng chua chát:
- Lâu rồi không gặp nhỉ? Diệp Tĩnh Thanh
- Ừ lâu rồi không gặp, dạo gần đây cô thế nào?
- Tôi đương nhiên là rất tốt.

Không biết Diệp tiểu thư thế nào?
- À tôi cũng tốt.
Tạ Thu để ý thấy cái túi Diệp Tĩnh Thanh đang cầm trên tay rồi quay sang bảo với nhân viên:
- Tôi muốn chiếc túi của cô ta.
Cô nhân viên khó xử, nói:
- Cô Tạ à, cái túi này cô Diệp đã cầm trước nên cô đòi lấy như thế thì không phải.

- Tôi muốn gặp quản lí của cô, cô biết tôi trước giờ rất quen với cửa hàng, tôi kêu quản lí đuổi việc kẻ thấp hèn như cô.
Đang tranh cãi thì có một giọng nam trầm ấm bước đến:
- Cô dám dành đồ của cô gái của tôi à? Gan thế!!
- Anh … anh cũng ở đây sao?
- Thế nào? Tôi không ở đây thì cô làm đến thế nào? Có cần đê tiện đến thế không? Nói thật thấy cô là tôi lại muốn ói, cô bóc mùi của sự ti tiện.
Tạ Thu khóe mắt đã đỏ hoe:
- Mẹ… mẹ không cho phép anh qua lại với cô ta.
- Cô nghĩ lấy bà ấy ra thì làm gì được tôi.
- Bà ấy là mẹ anh.
- Mẹ? Nếu là một người mẹ tốt thì bà ta đã không như thế rồi.
- …..
Anh quay sang nói với nhân viên:
- Phiền cô thanh toán giúp bạn gái tôi.

Cô yên tâm, tôi có quen với ông chủ ở đây không đuổi việc cô được đâu
- Cảm ơn ngài ạ!
Tạ Thu tức tối nhanh bước rời đi
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 78: 78: Anh Bảo Kê Em


Ra khỏi của hàng, Tôn Thất Thiên nắm chặt lấy bàn tay Diệp Tĩnh Thanh kéo cô lên xe:
- Nói anh nghe, sao em lại hiền đến ngốc thế hả, đã có anh ở đấy, em chửi cô ta vài câu không được sao?!
- Em … em không muốn làm lớn chuyện.
- Có anh ở đó mà.
- Lỡ làm ảnh hưởng đến mấy cô nhân viên ở đó thì tội họ lắm.
- Á, cô nương ơi, sao em lại khiến anh khổ thế này, anh vì em mà làm hết sức rồi đó.
- Em… có làm gì sai đâu?
- Hazzz, anh mệt cái sự hiền lành của em rồi, sao này ai làm gì em thì cứ đánh hoặc chửi thoải mái, anh bảo kê em.
- Được, lúc đấy anh mà trốn tránh trách nhiệm là biết với em- Cô cười mãn nguyện
BIỆT THỰ CỦA TÔN THẤT THIÊN…….

- Mẹ à, hôm nay con gặp Diệp Tĩnh Thanh cùng Thất Thiên đi mua sắm đấy mẹ, họ có vẻ đã quay lại thật sự rồi, trông còn rất hạnh phúc.- Tạ Thu dùng gương mặt đáng thương đầy sự giả dối của mình để nói với bà Tôn
- Thu Thu đừng lo, ta còn ở đây cái con nhỏ đó đừng hòng bên cạnh Thất Thiên, trên đời này ta chỉ chấp nhận mỗi con thôi.

Cái con nhỏ đó nằm mơ rồi ta chấp nhận nó
- Nhưng anh ấy luôn cố chấp bảo vệ cô ta.

Anh ấy vì cô ta mà làm bẻ mặt con với nhân viện tại shop thời trang nữa
- Con nhỏ đó sớm muộn gì cũng phải ra đi, con yên tâm.

Ta sẽ thay con xử lí, con cứ bình tĩnh, có ta đây rồi
Phía cổng có tiến xe chạy đến, Tôn Thất Thiên mặt lạnh lùng bước vào trong anh có vẻ tâm trạng rất mệt mỏi.

Anh bước vào không nhìn một cái về phía bà Tôn
- Mày vừa đi gặp con nhỏ đó về đúng chứ? Mày có coi tao là mẹ mày không?! Sao tao nói mãi mà m không nghe hả - Bà Tôn tức giận quát lớn.
- …..- Anh chỉ lạnh mặt nhìn sang bà một cái rồi định bước chân rời đi
- Mày biết lí do vì sao tao lai ghét cái con nhỏ đó đến thế không??
Bước chân anh khững lại.
- Là vì nó giống Tố Du, nó giống cô ta về tính cách, về cách ăn mặc, về tác phong.

Tao khinh thường sự giả dối giả vờ như tốt bụng của nó, tao kinh tởm cái thứ như thế, cái thứ giàu sang sống trong sung sướng rồi giả vờ hiền lành.

cái thứ cướp lấy hạnh phúc của người khác
- Mẹ nói đủ chưa?- Có lẽ lúc này sự tức giận trong anh đã đi đến cực điểm, tại sao anh lại được sinh ra bởi một người mẹ như thế.
- Thế nào, tao mới động tới nó vài câu là mày lại dùng ánh mắt, giọng điệu đó nói chuyện với tao sao?! Tao xem mày vì nó mà có thể làm tới bước nào
- ……………
- À mà tao quên, chắc mày không biết Tố Du là ai nhỉ, con đàn bà ti tiện đó chính là người mà ba mày yêu sai đắm đấy, vì cái con đàn bà ấy mà tao với ba mày mới thành ra như thế, tao vì quá đau khổ nên mới vùi đầu vào cờ bạc, còn mày phải chịu cảnh không cha cực khổ, còn ba mày thì lại hạnh phúc bên con đàn bà ti tiện kia.

Muốn trách thì đi mà trách ba mày với con đàn bà ấy, đừng nhìn tao với ánh mắt như tao mới là người gây ra những đau khổ cho mày.

Mày nên đi kiếm 2 kẻ đó mà trả thù nhìn tao như vậy được gì
Bản chất của người đàn bà này đã quá thối rửa, bà ta vốn là người có được hạnh phúc, vốn là người may mắn mà lại không biết trân trọng đến giờ khi nhận lấy khổ đau, đơn độc thì lại đổ mọi lỗi lầm lên người khác.
- Ba từng rất yêu mẹ.

Thử hỏi có người đàn ông nào khi người mình yêu buông ra lời cay đắng xúc phạm mà vẫn rộng lượng giang tay tha thứ cho những lầm lỗi mà người phụ nữ ấy đã gây ra.

Một người đàn ông dù bị xúc phạm danh dự nhưng vấn đem lòng yêu thương và luyến tiếc người đàn bà ấy, dù trong khi trái tim ông đã bị người đó tổn thương, nhục mạ rất nhiều.

Người đàn ông đó cứ nghí rằng sự bao dung sẽ khiến người ông yêu thay đổi nhưng hóa ra do ông đã kì vọng sai lầm, đặt niềm tin vào không đúng chỗ, không đúng người.

Con người luôn sống dựa trên cảm xúc, ai lại có thể yêu mãi một người đàn bà như thế, dù ông đã cố gắng bao che đi những lỗi lầm mà bà gây ra, một người đàn bà như thế làm sao ông có thể yêu mãi được đây.

Đàn ông đâu phải chỉ rung động bởi những cô gái đẹp hay quyến rũ, đến một khoảng thời gian khi họ đủ trải qua, đủ thấu hiểu thì họ mới nhận ra người họ cần tìm là một cô gái bao dung,tử tế.
- Ý mày là nói tao độc ác?! Mày đi bênh con đàn bà ấy à?!
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 79: 79: Tố Du


Giữa nắng xuân tươi sáng, một người phụ nữ tầm 50 tuổi, dáng người khá gầy,tóc búi gọn gàng bận trên mình một bộ quần áo đơn giản màu xanh nhạt, tưới những đóa hoa mộc lan rồi tươi cười quay sang nói với người bên cạnh:
- Anh xem, không biết bao giờ Thất Thiên đến nữa, mấy năm rồi em không gặp thằng bé.

Không biết bây giờ thằng bé lớn đến chừng nào rồi.
- Em đừng nôn, thằng bé sẽ đến ngay mà.
Tố Du mỉm cười hiền hậu:
- Đáng lẽ em nên nấu nhiều món hơn chứ nhỉ.
-
- Đủ lắm rồi, em nấu nhiều lắm rồi đấy.
Có thể thấy họ là một đôi vợ chồng vô cùng hạnh phúc và viên mãn, vợ thì tưới hoa, chồng thì vui vẻ đọc sách tốt biết bao.
Tiếng chuông vang lên phá vỡ bầu không khí yên lặng.

Tố Du vui mừng chạy ra mở cửa, vừa mở cồng thì bà thấy một chàng trai đứng cạnh một cô gái vô cùng xinh đẹp.
- Chào dì!
- Thất Thiên, đến rồi, vào nào con.
- Đây là bạn gái con, Diệp Tĩnh Thanh.
Diệp Tĩnh Thanh vui vẻ mỉm cười gật đầu lễ phép với bà:
- Chào dì ạ!
- Ngoan lắm, Thất Thiên tìm đâu ra một cô gái xinh đẹp như thế này cơ chứ, ta nhìn mà còn mê đây này.- Bà mỉm cười vui vẻ vỗ lấy vai Tôn Thất Thiên- Nào nào ta đã làm sẵn đồ ăn rồi, 2 đứa vào ăn nhé, ta làm nhiều món ngon lắm.
- Vâng ạ!- Diệp Tĩnh Thanh vui vẻ đáp
Trên bàn ăn, Tố Du ân cần gắp đồ ăn cho Diệp Tĩnh Thanh và Tôn Thất Thiên không ngừng, đồ ăn trong chén họ vơi đi là lại được lấp đầy.
- Tĩnh Thanh à, con dù đã rất xinh đẹp rồi nhưng vấn nên ăn nhiều vào nhé, hơi ốm rồi đấy cô bé.

- Vâng ạ, cảm ơn dì.
- Đồ ăn có vừa miệng không?
- Có ạ, ngon lắm.

Mẹ cháu thích ăn món này lắm.
- Vậy sao? Nào nào, ta còn chừa dưới bếp một ít, một lát cháu đóng gói đem về cho mẹ nhé.
- Không cần đâu ạ.
- Đừng ngại, ta hay làm mấy món này lắm, sau này cháu cho ta địa chỉ, ta gửi qua cho gia đình cháu nhé, thật ra ước mơ của ta là được nấu những món ăn ngon cho mọi người đấy.
- Vậy sao ạ? Dì nấu ngon quá ạ.- Diệp Tĩnh Thanh vui vẻ mỉm cười thoải mái
- Ta còn mở một nhà hàng từ thiện ở đây.

Chủ yếu ở đó là bữa cơm gia đình cho những người khó khăn, dù là thế họ cùng sẽ cảm thấy ấm áp hơn.
Tôn Thất Thiên ra phụ ông Tôn trồng cây trên sân thượng, còn diệp tĩnh thanh thì ngồi uống trà cùng Tố Du.

Bà hiền hậu quay sang hỏi:
- Con với Thất Thiên từng có khoảng thời gian không tốt đúng không?
- Dạ đúng ạ.
- Hazzz, lúc đầu khi ta nghe ba thằng bé kể ta có chút buồn, mà con cũng đừng giận mẹ thằng bé, bà ấy cũng chỉ ham mong những thứ vật chất ấy, dù gì bây giờ bà ấy cũng không sống được bao lâu nữa, hai đứa cũng đã về bên nhau rồi nên đừng giận bà ấy nữa.
- Con không giận vì tại bà ấy mà bọn con tan vỡ hay cũng không giận bà ấy vì nhục mạ con nhưng con khó lòng nào tha thứ hay đối xử một cách hiếu thảo hay tôn trọng với bà ấy được, Thất Thiên anh ấy là con ruột của bà ấy mà sao bà ấy nỡ bắt anh ấy…
Tố Du nắm lấy tay Tĩnh Thanh nói:
- Con à, ta biết 2 con đến với nhau như bây giờ không phải điều dễ, ta biết tại bà ấy mà 2 con phải trải qua bao nhiêu nỗi đau mất mát nhưng mà liệu hai con cứ giận mãi như thế có được không? Dù bà ta có xấu xa thế nào thì bà ấy vẫn là người mang nặng đẻ đau ra thằng bé.

Con khuyên Thất Thiên hiếu thuận với bà ấy những ngày cuối đời đi.
- Dạ
- Con biết không ta thực sự rất muốn có một đứa con nhưng ông trời không ban cho ta, nên gần như ta yêu thương nó như chính con ruột của mình dù ta với nó chưa trực tiếp nói chuyện hay gặp gỡ, ta chỉ lén nhìn nó qua bức hàng rào, thằng bé khiến ta cảm nhận được cảm giác ta là một người mẹ dù chỉ là quan tâm nhỏ nhặt, thằng bé không biết cũng không sao.

Ta từng hâm mộ Tiểu Lan biết nhường nào, cô ấy xinh đẹp, cô ấy có được một đứa con tài năng, tuấn tú như thằng bé, cô ấy có được tình yêu của ba Thất Thiên còn ta gần như không có được gì.

Nếu ta nói không ghen tị là nói dối nhưng mà ta thực sự mong gia đình họ sẽ hạnh phúc.

Ta lặng lẽ nhìn ngắm giây phút tình yêu thanh mai trúc mã của họ, ta tận mắt chứng kiến cảnh Tiểu Lan rơi vào cũng bùn nhơ nhớp, ta tận mắt thấy cảnh gia đình họ tan vỡ, ta tận mắt thấy cảnh Tiểu Lan thà chết cũng không giao thất thiên cho ba thằng bé, ta gần như chứng kiến được tất cả.

Ngày mà ba Thất Thiên cầu hôn ta, ta tưởng ta đang mơ - Nước mắt của bà lăn dài trên tay cô - Ta vốn nghĩ cuộc sống ta yên ả như vầy là may mắn lắm rồi, ngày ấy ta khóc rất nhiều khóc vì hạnh phúc không từ nào diễn tả được.

Con hiểu được cảm giác người con yêu thương chờ đợi rồng rã hơn 10 năm cuối cùng cũng yêu lại con là như thế nào không? Ta cảm thấy rất hạnh phúc, ngày nào ta và anh ấy đều trải qua rất bình dị, đơn giản nhưng lại cảm giác rất ấm áp, đối với ta như vậy quả thật quá tốt rồi
Bà nhìn Tĩnh Thanh mỉm cười, quả thật cô gái trước mắt khiến bà vô cùng quý mến.
 
Back
Top Bottom