Ngôn Tình Đã Lỡ Trót Yêu Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 40: 40: Tiếng Động Dưới Tầng Hầm 2


15 sau Quan Thiên Mạn cũng đến, cô ta vừa thấy Diệp Tuấn Du là chạy nhào lại chào hỏi rất nhiều.

Vóc dáng cô ta rất đẹp vòng nào ra vòng nấy, trông lại rất giàu sang.

Cô ta chào hỏi Thịnh Bích
- Đây phải là Thịnh tiểu thư của Thịnh Thị phải không? Cô khá khác so với tưởng tượng của tôi đó.

Tôi cứ nghĩ tiểu thư Thịnh Thị là một cô gái cực kì sang trọng nhung Thịnh Tiểu thư đây trông rất giản dị.
- Cám mơn cô đã quá lời!
Cô ta cười tươi với Thịnh Bích rồi quay qua nhìn Diệp Tuấn Du với ánh mắt vô cùng triều mến.

Sau đó 3 người họ cùng đi ăn, Quan Thiên Mạn nhanh nhẹn giành được mời hai người họ một buổi, cô ra dẫn Diệp Tuấn Du và Thịnh Bích đến một nhà hàng để ăn sáng, một bữa sáng ở đây hơn 200000 tệ, khiến Thịnh Bích chán chường.

Cô ta nhìn Diệp Tuấn Du lúc anh đang ăn rồi hỏi:
- Ăn ngon không Tuấn Du?
Lúc này Thịnh Bích nghĩ" Tuấn Du, anh ấy đâu phải bạn trai cô mà cô lại kêu là Tuấn Du ngọt ngào quá vậy"
Trong suốt quá trình ăn cô ta nhìn Diệp Tuấn Du chăm chú, sau khi ăn xong cô ta ngỏ lời mời cả hai người họ về cùng xe với cô ta.

Nhưng Thịnh Bích từ chối, cô ta cũng không muốn Thịnh Bích đi theo nên cũng không có ý định níu kéo, Diệp Tuấn Du:
- Anh đi xe buýt về với em
- Không cần đâu, anh đi chung xe với bác sĩ Quan đi.

Em về một mình được rồi, với lại chuyến xe sắp đến rồi.
- Em đi một mình anh không yên tâm.
- Em không sao mà.

Anh đừng lo, bác sĩ Quan chị ấy chờ anh kìa.
- Anh nhất định đi với em
-.......
Quan Thiên Mạn vẻ mặt có vẻ căng thẳng, rồi nói với Diệp Tuấn Du:
- Chắc Thịnh Bích có chuyện nên không về bệnh viện cùng chúng ta được, em nghĩ chắc cô ấy cần đi mua gì hay làm gì đó.

Phải không Thịnh Bích?
- Uhm, tôi có việc thật đấy.
Diệp Tuấn Du nhất quyết không đồng ý:
- Anh đi với em
- Anh cứng đầu thật đó bác sĩ Diệp.
Anh nắm lấy tay Thịnh Bích rồi lôi cô đi về phía trạm xe buýt, trước khi rời đi anh vẫy tay chào Quan Thiên Mạn, cô ta nhìn theo bóng lưng của hai người họ đầy vẻ ghen tức.
Trên xe buýt, Diệp Tuấn Du:
- Em không thích bác sĩ Quan?
- Không có
- Hành động vừa rồi không phải là không thích sao?
- Anh nói cũng đúng, thật ra em không thích cô ấy.

Em thấy tính cách cô ấy rất giống với Thịnh Tiêu, sài tiền vô tội dạ.
- Thật sự chỉ vậy sao?
- Uhm
- Em đã từng trốn việc đi chơi chưa?
- Trước đây cũng có, nhưng từ lúc đi làm thì không còn nữa.

Trốn rồi lấy đâu tiền, dì em còn nằm trong bệnh viện bệnh nặng và cần rất nhiều tiền.
- Em trốn việc hôm nay đi!
- Để làm gì?
- Đi chơi với anh
- Hả? Anh điên à?
- Em đi với anh, anh sẽ trả cho em 2 ngàn tệ trên giờ.

Không phải quá lời rồi sao?
Thịnh Bích định từ chối nhưng thấy tin nhắn về các khoản chi tiêu của dì trong bệnh viện nên đồng ý.
- Được!
- Vậy em muốn đi đâu?
- Anh quyết định đi, anh thuê em đi với anh mà
- Vậy chúng ta đi siêu thị nha
- Sao cũng được
Họ dừng chân tại một siêu thị ngay trung tâm thành phố.

Cô và anh đã mua rất nhiều đồ ăn, rau củ bánh kẹo, Thịnh Bích thắc mắc:
- Anh mua nhiều đồ chi vậy? Còn cả đồ ngọt nữa?
- Cho em hết đó.

Đem về chung cư của em với chị Mai của em đi.

Nghe Tĩnh Thanh nói em rất thích đồ ngọt.

À còn mấy cái này thì em đem cho dì em trong bệnh viện đi, ăn rất ngon và tốt cho sức khỏe đó, trước đây lúc làm thực tập hầu hết những người tầm tuổi dì em rất thích ăn đó.
- Để em trả tiền cho anh
Anh xoa đầu cô, cười dịu dàng:
- Được thôi, nhưng em không đủ tiền trả đâu.

Sau này trả cũng được hoặc không cần trả
- Em sẽ trả mà, bao nhiêu tiền với cái đống này?
- 3 ngàn tệ.

Coi như đây là quà anh mua cho em đi, không cần trả
Cô im lặng, tủi thân, nước mắt rơi xuống, anh ôm lấy cô:
- Ngoan! Đừng khóc.

Em phải đã phải chịu khổ trong suốt khoảng thời gian qua rồi, sau này anh sẽ không để em cảm thấy tủi thân nữa.
Sau đó họ đã đi mua rất nhiều đồ dùng khác, rồi về đến biệt thự nhà Diệp Tĩnh Thanh.
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 41: 41: Tiếng Động Dưới Động Hầm


Ông bà Diệp thấy Thịnh Bích đến thì hết đổi vui mừng, ôm lấy cô, bà Diệp không khỏi đau lòng rơi nước mắt nói:
- Thịnh Bích nay ốm quá vậy con?
- Dạ con không sao
- Dì con đỡ chưa?
- Dạ tình trạng dì ổn hơn trước rồi ạ
- Vậy thì tốt quá.
Ông Diệp quay qua nói với Tĩnh Thanh:
- Con còn nhớ Tảng Điềm không?
- Ba đang nói tới bé gái Tảng Điềm 7 tuổi con của bác Tảng Nam sao ạ?
- Đúng rồi
- Có chuyện gì liên quan đến con bé đó sao ba?
- Con bé bị bắt cóc rồi.
- Sao ạ? Là ai làm chuyện đó?
- Tôn Thất Thiên
Cô mở to mắt ngạc nhiên trộn lẫn nỗi lo sợ, thấy con gái có vẻ sợ hãi, ông Diệp an ủi
- Không sao.

Cậu ta đã không còn là bạn trai của con, con không cần sợ.
- Dạ
Thật ra Tĩnh Thanh vô cùng đau khổ, cô không thể ngờ Tôn Thất Thiên lại làm nên chuyện như vậy.

Cô chua xót không lời nào diễn tả.

Cô hỏi:
- Ba có biết tại sao Tôn Thất Thiên lại bắt cóc Tảng Điềm không?
- Thật ra cậu ta làm vậy cũng có nổi khổ rất lớn, Tảng Minh ông ta đã xâm hại đến một đứa bé trong viện mồ côi.

Tôn Thất Thiên đã nói cậu ta bắt con gái ông ta để cho anh ta nếm cảm giác con gái mình bị xâm hại sẽ đau khổ tới mức nào
- Bác Tảng có báo cảnh sát chưa ạ?
- Dù có báo cũng chả ai dám đụng tới Tôn Thất Thiên hết.

Nhưng ba thấy dù Tảng Minh làm sai thì con gái ông ấy cũng chả làm gì có lỗi, lại bắt con bé phải gánh tội như vậy đúng là đáng thương, đâu ai muốn ba mẹ mình là người xấu.
-.....
- Thanh Thanh à! Ba không mong con gặp lại Tôn Thất Thiên, con hiểu cho ba không?
- Con hiểu, ba yên tâm
Sau khi dùng cơm, cô tạm biệt ba mẹ và anh họ đi về, về đến biệt thự dì Tần chào hỏi cô:
- Về rồi hả Tĩnh Thanh? Dì dọn cơm cho con nha
- Dạ không cần đâu dì, con ăn cơm với ba mẹ rồi.

Dì đợi con mà tới giờ chưa đi ngủ ạ? Con xin lỗi dì.
- À, cậu chủ chưa về nên dì cũng chưa đi ngủ đâu, con không cần áy náy.
Cô nhìn lên đồng hồ bây giờ đã là 3h mà Tôn Thất Thiên vẫn chưa về cũng thấy lạ vì thường ngày trễ lắm cũng là 1 hay 2h đêm.

May mắn thật, cô còn đang không biết phải giải thích với anh ta thế nào về việc tới bây giờ mới về.

Cô nhanh chóng đi lên phòng thì chợt trong đầu cô nảy ra một ý nghĩ là có nên vào thử phòng làm việc của Tôn Thất Thiên để xem coi anh ta có để tài liệu hay thứ gì để tìm thấy Tảng Điềm hay không.

Cô mở cửa một cách nhẹ nhất có thể, tháo đôi giày cao gót đang mang cầm lên tay, rồi bước vào nhưng chả thấy gì ngoài những sắp tài liệu dày cả.

Cô bước ra thì nghe tiếng động dưới tầng hầm cạnh phòng của Tôn Thất Thiên, cô sợ hãi đi xuống thì thấy một căn phòng cách biệt được đặt mật khẩu, qua khe hở nhỏ cô thấy Tảng Điềm đang ngồi trên một chiếc giường, trông con bé tiều tụy đi rất nhiều cô khẽ gọi:
- Điềm Điềm!
Con bé thấy được cô hạnh phúc chạy lại nhìn qua khe hở nhỏ, khóc nức nở
- Chị Thanh Thanh, em sợ lắm! En thật sự rất sợ, chị cứu em ra đi! Em sợ lắm.
- Điềm Điềm chị sẽ cố gắng cứu em, đừng lớn tiếng
Cô lại cái cánh cửa đã cày mật khẩu nhưng cánh cưa này cần thẻ và chìa khóa nên cô không thể, cô khẽ nói:
- Chị không thể mở được nhưng em đừng sợ chị sẽ tìm cách đưa em ra sớm nhất có thể.

Đừng khóc nữa, Điềm Điềm ngoan.
- Dạ, mà chị ơi.

Cái chú bắt em nói rằng ba em là người xấu, có phải không chị?
- Em.....!đừng để ý.

Mà mấy ngày nay có ai làm hại đến em không?
- Dạ không có.

Cô thở phào nhẹ nhóm rồi nghe tiếng xe của Tôn Thất Thiên, cô nắm lấy tay Tảng Điềm rồi nhanh chóng trấn an cô bé rồi rời đi.
Trước khi cô kịp bước chân vào phòng thì cô bắt gặp Tôn Thất Thiên, anh ta trong có vẻ đã say đứng dựa vào góc tường nhìn cô, nhíu mày hỏi:
- Em mới đi đâu về?
- Tôi...!tôi vừa mới từ nhà ba mẹ tôi về.
- Nhìn ánh mắt em không thành thật chút nào, hay là em vừa mới làm chuyện sai trái gì sau lưng tôi?
Cô xua tay:
- Tôi không có
- Em vào phòng tôi đi, tôi muốn kể em nghe một câu chuyện
Cô ngạc nhiên
- Hả...!anh nói sao?
- Tôi nói tôi muốn kể em nghe một câu chuyện.

Em đừng nói nhiều nữa, ngoan ngoãn nghe lời tôi đi
Cô gật đầu đi theo anh ta.
Trên người Tôn Thất Thiên nồng nặc mùi rượu, mà Tĩnh Thanh lại sợ mùi rượu nên cô cố gắng đứng thật xa anh ra.
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 42: 42: Chương 41


Anh ôm lấy cô, rồi nói:
- Nếu lúc đó em không bỏ rơi tôi thì liệu tôi có hận em như bây giờ không? Chúng ta chắc đang hạnh phúc nhỉ?
- Anh say rồi
- Tôi hận em, tôi rất muốn gi3t chết em như những người mà tôi từng giết, nhưng mỗi khi nhìn thấy em tim tôi lại đau lên từng hồi.

Tôi cũng chả biết tôi có bị khùng không nữa? Tôi vân còn yêu em sao?
-.......
- Em có biết lúc em rời xa tôi, có lúc tôi đã thử đi tìm một cô gái nào đó để thay thế em nhưng.....
- Tôi xin lỗi!
Anh ta gào lên:
- TẠI SAO LẠI XIN LỖI, EM NGHĨ LỜI XIN LỖI CỦA EM CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC GÌ? CÓ THỂ KHIẾN TÔI QUÊN ĐI QUÃNG THỜI GIAN ĐAU KHỔ ẤY Ư?!
Ánh mắt tức giận bóp lấy cổ cô, nói với giọng lạnh lẽo vô cùng:
- Dù tôi còn yêu em hay không hay hận em, em cũng không có quyền có người khác.
Rồi hắn buông cổ cô ra, gỡ lấy chiếc cà vạt cầm trên tay rồi ngồi lên giường kéo tay Tĩnh Thanh để cô ngồi cạnh bên hắn, cô nói:
- Anh kêu tôi vô đây để kể chuyện mà lại bóp cổ tôi không thôi sao? Vậy tôi về phòng
- Em có biết Tảng Minh không?
Cô gật đầu
- Ông ta đã c**ng hi3p một cô bé tại trại trẻ mồ côi, bề ngoài thì làm ra vẻ tốt lành, sau lưng lại đi làm vậy với một cô bé căm
- Con bé đó bị căm sao?
- Đúng vậy, không những câm mà còn bị bệnh trầm cảm nặng

- Nên anh bắt con gái ông ta
- Ai nói cho em biết?
- Tảng Điềm không làm gì sai hết, thả con bé đi đi.

Con bé không có tội gì cả, tại sao anh phảu bắt mốt đứa bé nhỏ như vậy chịu tội thay ba nó?
- Em lấy tư cách gì xen vào?! Ai cho em tư cách xen vào?
- Anh không thấy anh đang làm hại đến ngưòi không liên quan sao? Anh đang khiến bản thân anh trở thành một người tàn ác
- Ông ta phải nếm cái cảm giác đó
- Là anh đang hành hiệp trượng nghĩa hay là anh đang làm hại đến người vô tội?
- Tôi nhắc lại, em không có tư cách xen vào
- Nếu anh làm vậy con gái ông ta Tảng Điềm mới là người nếm cay đắng, ông ta cùng lắm là đau xót vài ngày rồi cũng thối nào tật nấy.

Anh không biết về con người cảu ông ta sao?
Anh cười lạnh:
- Em nói thì hay lắm, nhưng sao em không đặt em vào tình cảng của Phan Nghiên
- Con bé đó tên Phan Nghiên sao?
- Ừ, con bé mồ côi cha mẹ, bị câm mà phải chịu cảnh này nữa.

Quản lí trại mồ côi bảo suốt mấy ngày nay nó không ăn và tự tử không thành mấy lần.
- Một cô bé 10 tuổi phải chịu cảnh này thật sự bất công, nhưng sao anh không thử an ủi con bé?
- Nó vẫn vậy
- Tôi có một giao kèo với anh, anh muốn muốn làm giao kèo này với tôi không?
- Nay em dám giao kèo với tôi à?
- Nếu tôi có thể giúp con bé đó bình thường trở lại anh phải thả Tảng Điềm
- Cũng hay đó, nhưng như vậy chưa đủ thú vị
- Anh muốn gì?
- Nếu trong 3 ngày em không làm được thì lố 1 giờ tôi đánh em một cái bằng dây thừng.

Em thấy sao? Thú vị hơn rồi đúng không? Hahaha
Tiếng cười không thua gì ác ma, Tĩnh Thanh chua xót đồng ý.
Cô nói:
- Mai anh đưa địa chỉ của con bé cho tôi
- Được thôi
Sau đó cô về phòng, thì đột nhiên lại thấy buồn nôn, cô nghĩ do ăn không tiêu nên cũng chẳng để ý lắm.
Sáng hôm sau cô theo địa chỉ mà Tôn Thất Thiên đưa, tìm đến trại trê mồ côi.
Cô bước vào chào một bà thím tầm khoảng 50 tuổi
- Có thể cho tôi gặp Phan Nghiên được không ạ?

- Cô là....?
- Tôi là Diệp Tĩnh Thanh
- Là cô Diệp mà Tôn tổng nói hôm nay sẽ tớ sao.

Vậy cô đi theo tôi
Cô gật đầu, họ đi đến một căn phòng có cửa sổ treo chiếc chuông gió màu hồng.

Phía trong là một cô bé gầy gò, đầu tóc bù rối trông rất thảm thương.

Cô khẽ mở cửa
- Chào em, chị là Diệp Tĩnh Thanh
Cô bé vẫn không đáp, đôi mắt mơ hồ nhìn lên chiếc chuông gió.

Tĩnh Thanh lấy trong túi xách ra một cái kẹp rồi nhẹ nhàng nói:
- Để chị cột lại tóc cho em nha
-......
- Em có muốn đi mua đồ đẹp với chị không?
-.......
- Hay là chị dẫn em đi ăn gà rán nha?
-......
- Thật ra, em không cần phải nhớ đến những ký ức đau buồn, thà em có thể khóc thật lớn một chập rồi quên đi chứ đừng không khóc mà lại ghi nhớ mãi trong lòng.
-......
- Chị biết những chuyện em trải qua không phải chỉ là đau khổ bình thường.

Nhưng em vẫn còn nhỏ không cần phải lo lắng
-......

- Thật ra, sau khi nghe chuyện của em chị cảm thấy bản thân chịrất may mắn vì chị sinh ra bình thường, có ba mẹ yêu thương, có một tuổi thơ êm đềm và đáng nhớ.

Lúc đầu khi nghe kể về em chị thật sự rất ngưỡng mộ em đó, tuy em không có ba mẹ, lại không thể nói nhưng em lại rất kiên cường, học hành cực kì tốt, nhưng sau khi trải qua chuyện như vầy cũng không trách em được nhưng em hãy nhớ những điều không tốt làm em đau khổ thì hãy viết lên cát.

Làm vậy em sẽ vui vẻ hơn
Sau khi nghe Tĩnh Thanh nói, cô bé ôm lấy Tĩnh Thanh có lẽ Phan Nghiên đã hiểu ra gì đó sau khi Tĩnh Thanh nói, cô bé lấy quyển sổ tay ghi lên
Em cám mơn chị
- Không cần phải cám mơn, em thật sự rất mạnh mẽ đó.

Bây giờ chị với em đi mua quần áo với đồ ăn về cho mấy bạn nha
Cô bé gật đầu.
Diệp Tĩnh Thanh dẫn cô bé đi đến trung tâm thương mại mua thật nhiều quần áo và đồ ăn về cho mấy bạn nhỏ khác trong trại mồ côi.

Tĩnh Thanh dường như nhận ra gì đó dẫn Phan Nghiên đến bệnh viện TG để gặp riêng Diệp Tuấn Du.
- Thanh Thanh à, em đến đây làm gì vậy? Còn cô bé này là?
- Anh giúp em kiểm tra sức khỏe của cô bé này nha
- Ừ
- Thịnh Bích đâu rồi?
- Hôm nay cô ấy đi làm trễ, anh không biết lí do
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 43: 43: Anh Quá Tàn Nhẫn Rồi!


Diệp Tĩnh Thanh rất vui vì cô đã giúp cho Phan Nghiên khỏe hơn, cô vui vẻ nhấn chuông, dì Tần ra mở cửa, mặt dì không vui cười như thường ngày mà giờ lại đầy rẫy những lo lắng, dì nhỏ tiếng:
- Thanh Thanh, con đi đâu đi, con đừng về vào lúc này.

Cậu chủ đang rất tức giận
Cô ngỡ ngàng hỏi:
- Sao ạ? Sao anh ta lại nổi giận? Con có làm gì sai đâu ta?
- Có một cậu tên là Lưu Tiến đến nói gì đó, nhưng một lát sau thì dì nghe tiếng chay rượu vỡ
- Chắc không sao đâu dì, con còn có việc quan trọng hơn.
- Thanh Thanh...!Thanh Thanh
Bước vào nhà thì thấy 2 người đàn ông nhìn nhau với 2 đôi mắt sắc lạnh, cô lên tiếng:
- Lưu Tổng đến chơi ạ?
Anh ta kinh ngạc khi thấy Tĩnh Thanh xuất hiện tại biệt thự của Tôn Thất Thiên:
- Cô Diệp....!tại sao lại ở đây?
- Tôi .....!tôi.....!đến lấy tài liệu thôi ạ.

- Thật sao?
Tôn Thất Thiên cất giọng nói lạnh băng có chút thản nhiên nói:
- Thư kí Diệp đúng là một cô gái đào hoa, khiến cho Lưu Tổng đây đến hỏi tôi xem coi đã có bạn trai chưa.

Nào trả lời với anh ấy đi!
Ngoài mặt thì cười nhưng ánh mắt anh ta cực kì đáng sợ, cô bắt đầu có dự cảm không lành
- Lưu Tổng làm sao có thể thích tôi được chứ, haha, hai anh say hết rồi đó.

Hai anh về nhà nghỉ ngơi đi
Tôn Thất Thiên:
- Thư kí Diệp chưa nghe câu lời nói khi say là lời nói hết sức thật lòng sao?
- Sếp thật biết đùa giỡn đó
Lưu Tiến nói:
- Tôi thật sự rất thích cô đó thư kí Diệp
- Tôi.....!Tôi....!lên lấy hồ sơ rồi về đây, chào hai anh
Cô nhanh chóng chạy ra khỏi căng biệt thư, rồi lái xe đến nhà của Tiết Hân ở nhờ một đêm lạnh nạn, tầm khoảng 3h đêm Tôn Thất Thiên gửi cho cô một tin nhắn Đừng nghĩ trốn được tôi!
Chuyện này tạm gác qua một bên đi, anh thả Tảng Điềm được không? Như lời anh và tôi đã giao kèo
Được! Chỉ cần em trở về ngay bây giờ, tôi cho em 20 phút, trễ hơn giây nào thì đừng mong mà kì kèo với tôi
Tôi....!bây giờ là 3h đêm đó
Tôi không quan tâm
Cô nhanh chóng rời đi, để lại lời nhắn cho Tiết Hân không lo lắng rồi chạy một mạch về biệt thự, cô nhấn chuông thì thấy Tôn Thất Thiên mở cửa, cô hỏi :
- Dì Tần đâu? Sao anh lại ra đây mở cửa?
- Dì Tần ngủ rồi, vào đi.
Cô gật đầu
- Anh thả Tảng Điềm ra được rồi đúng không?
- Tất nhiên, lời Tôn Thất Thiên này hứa nhất định sẽ làm.

Mà tôi có một bất ngờ cho em đó
Anh ta nở một nụ cười không thiện ý, rồi nắm lấy tay cô đưa cô lên phòng cảnh tượng trong phòng khiến cô hoảng hốt, Bạch Lan nằm trên một vũng máu trong phòng đau đớn quằn quại cầu xin cứu giúp, Diệp Tĩnh Thanh hoảng sợ định chạy lại đỡ cô ta dậy nhưng Tôn Thất Thiên lại cầm chặt lấy tay cô, cô hỏi trong sự sợ hãi:
- Sao cô ấy lại ra nông nổi như vậy? Cô ấy chảy nhiều máu quá, tôi phải giúp cô ấy không là cô ấy phải chết đó.
- Cô ta đã phạm phải một tội rất lớn, cô ta đã có thai
- Có thai?
- Đúng vậy
- Nhưng mà cô ấy đang mang con của anh đó.

Cứu lấy cô ấy đi
- Con của tôi? Hahaha, đúng là trò hèn của cô ta chỉ lừa được cô ngốc như em thôi
Tiếng cười khiến Tĩnh Thanh lạnh sóng lưng
- Em nói sao? Tôi chưa bao giờ muốn có con với cô ta cả.

Mà đứa bé đó không phải con tôi
- Sao lại không phải là con anh?
- Cô ta có con với người khác rồi nói với tôi đó là con tôi
- Chắc do cô ấy có việc bất đắc dĩ

- Cô ta dám lừa dối tôi, như vậy thì chết đi
- Anh tha cho cô ấy đi, coi như tôi xin anh
- Em xin tôi? Bây giờ em là gì mà xin tôi? Là ai của tôi
Anh ta nói với tên cận vệ mới nhận :
- Đưa người đàn bà này vào chỗ giam con bé Tảng Điềm, thả con bé đó ra
- Vâng
- Không cho cô ta ăn hay uống bất cứ thứ gì
- Vâng
Rồi quay sang nói với Diệp Tĩnh Thanh:
- Lời tôi hứa tôi đã thực hiện được rồi
Cô rời khỏi phòng của Tôn Thất Thiên, về phòng mình, không hiểu sao giọt nước mắt cô rơi xuống không ngưng, Tảng Điềm được thả ra, nhưng Bạch Lan lại bị nhốt.

Diệp Tĩnh Thanh không biết phải làm thế nào, cô lấy điện thoại gọi cho Bạch Phong
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 44: 44: Chương 43


Cô lặng lẽ đi về phía căn phòng giam Bạch Lan, trên tay cầm lấy một túi đồ ăn cô mua lúc mới đi trung tâm thương mại về.

Nhìn qua khe cửa cô thấy Bạch Lan tàn tạ nhìn cô r3n rỉ van xin:
- Cứu tôi! Cứu.....
Chân của cô ta có máu đỏ chảy ra, Tĩnh Thanh hoảng sợ
- Cô đợi tôi, tôi đi kêu xe cấp cứu, cô sẽ không sao đâu
- Cô cứu tôi, phải cứu cả con tôi, đó là con của Tôn Thất Thiên.
- Anh ấy nói cô lừa dối anh ấy.

Cô biết rõ anh ấy tàn nhẫn và tàn bạo ra sao, tại sao cô lại dám lừa anh ấy để rồi...
- Tôi.....
- Cô đừng nói nữa để tui đi kêu xe cấp cứu giúp cô
Cô chạy vội lên nhà, nắm lấy tay dì Tần
- Dì ơi, Bạch Lan cô ấy hình như bị xảy thai.

Kêu cấp cứu dùm con đi dì

- Sao? Dì....!không thể.

Cậu chủ trước khi đi có dặn dì là không cho con gọi cấp cứu.

Dì xin lỗi!
- Có phải anh ta cho cô ấy uống thuốc phá thai rồi đúng không?
Dì Tần gật đầu, cô hoảng hốt chạy lên phòng Tôn Thất Thiên lục lội tất cả các tủ đồ để tìm chìa khóa nhưng vẫn không thấy, cô chạy đến phòng dụng cụ lấy ngay một cây búa lớn cô nhanh chóng rời đi về chỗ căn phòng giam Bạch Lan, cô dùng hết sức đạp mạnh tiếng kính vỡ tan nát văng lên làm chân cô bắt đầu chảy máu, cô không quan tâm mà chạy lại đỡ Bạch Lan đang yếu ớt khổ sở đi về phía nhà xe.

Dì Tận hoảng hốt chạy lại, định ngăn cản:
- Thanh Thanh, chân của con chảy máu rồi.

Con không thể đưa cô ta đi được, cậu chủ sẽ không tha cho con, con đừng tự chui vào cửa tử nữa mà
- Cô ấy đang rất nguy hiểm, con phải cứu cô ấy, huống chi trong bụng cô ấy còn có một sinh linh chưa chào đời- Cô đỡ Bạch Lan lên xe lái xe đến Bệnh Viện TG
Bệnh Viện TG.....
*Cô lái xe rất nhanh, trong khoảng thời gian 15 cô đã đưa Bạch Lan đến bệnh viện trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người trong bệnh, cô nhanh chóng gọi Thịnh Bích, Bạch Lan được đưa đến phòng cấp cứu.

Thịnh Bích chạy lại:
- Sao cậu lại giấu tôi chuyện Tôn Thất Thiên?
- Tôi xin lỗi.
- Bây giờ tôi cũng không có tâm trạng giận cậu, cậu băng bó vết thương chân lại đi.

Cậu mang đôi giày cao gót vậy mà lại chạy đưa cô gái đó đến đây.

Bộ cậu không thấy đau sao? Cậu cũng phải biết yêu bản thân chứ.
- Không sao mà
Thịnh Bích chạy lên lấy hộp y tế rồi tỉ mỉ băng bó cho Tĩnh Thanh, khóc lên:
- Thanh thanh, sao số cậu khổ quá vậy.
- Cậu thật là tôi chỉ bị trầy sướt nhẹ thôi, cậu làm lố quá
- Cô gái đó là ai vậy?
- Cô ấy là Bạch Lan em gái thất lạc của anh Bạch Phong

- Sao? Anh Bạch Phong có em gái à
- Uhm
- Cô ta bị xảy thai rồi, mất máu rất nhiều cần tìm người nhà đến để truyền máu
- Để tôi gọi anh Bạch Phong đến
Bạch Phong nhanh chóng chạy đến, lo lắng hỏi Tĩnh Thanh:
- Bạch Lan nó làm sao vậy?
- Cô ấy xảy thai
- Con bé có thai? Xảy thai? Đứa bé đó là con của ai?
- Em cũng không biết
- Tại sao lại xảy thai
- Em...!em xin lỗi, em không thể ngăn Tôn Thất Thiên lại, anh ta nói Bạch Lan lừa gạt anh ta nói đứa bé trong bụng là của anh ta, nên.....
- Không phải lỗi của em, em không cần thấy áy náy do nó tự làm tự chịu.

Anh đã khuyên nó rồi nhưng nó không nghe.

Anh cũng đã từ nó rồi, từ nay về sau nó không còn là em gái của anh nữa.

Không phải anh không muốn nhận lại nó mà là nó không nhận anh
- Anh à, anh truyền máu cho cô ấy đi, mấy chuyện còn lại nói sau.
Có mốt dáng người đàn ông cao lớn đi về phía họ, anh mắt sắc bén nhìn về phía Diệp Tĩnh Thanh, Thịnh Bích há hốc
- Thanh Thanh, Tôn ....Thất...!Thiên

Anh ta đi lại chào hỏi Thịnh Bích:
- Thịnh Bích, lâu rồi không gặp cậu.

Khỏe chứ?
- Khỏe!
- Cám mơn vì đã băng bó vết thương của Tĩnh Thanh giúp tôi
- Diệp Tĩnh Thanh là bạn thân của tôi, làm những điều này cho cậu ấy là điều đương nhiên
Cô trừng mắt nhìn anh rồi cười khinh:
- Một người đàn ông mà lại ép phụ nữ uổng thuốc phá thai.

Đúng là khốn nạn thật! À mà quên nói với anh, suốt thời gian qua Tĩnh Thanh bạn tôi đã làm phiền ở lại nhà anh.

Nên hôm nay tôi sẽ rước Tĩnh Thanh về, không làm phiền đến người đàn ông thành đạt, bao việc phải lo toan như anh nữa.

Cảm ơn vì thời gian qua.
- Vậy sao? Tôi đoán là cô Diệp đây không đồng ý đâu cô Thịnh à
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 45: 45: Chương 44


Diệp Tĩnh Thanh cảm thấy lạnh sóng lứng khi đứng cạnh Tôn Thất Thiên rồi quay sang nói với Thịnh Bích:
- Xin lỗi cậu! Tôi....!không thể về với cậu được
Thịnh Bích nhìn được sự sợ hãi của Diệp Tĩnh Thanh nên cũng không nói gì thêm vì cô cũng rất rõ Tôn Thất Thiên là người đáng sợ như thế nào.

Cô bác sĩ khám cho Bạch Lan đi ra gọi:
- Cô Bạch đã tỉnh người nhà có thể vào thăm được rồi à!
Bạch Phong cùng Thịnh Bích đi vào thăm Bạch Lan.

Họ vừa đi vào phòng thăm thì Tôn Thất Thiên nắm lấy tay của Diệp Tĩnh Thanh lại dãy kế để cô ngồi xuống, nói với giọng sắt lạnh:
- Diệp Tĩnh Thanh em gan thật, tôi chưa từng nghĩ tới là em dám dùng búa để đập cửa kính cứu cô ta.

Một mình đưa cô ta đến đây
- Tại sao anh lại ép cô ấy uống thuốc phá thai?
- Tôi không hề
- Anh nói dối
- Tôn Thất Thiên tôi không bao giờ dùng lời nói dối với dạng người như cô ta.
- Anh không làm thì ai làm?
- Em hỏi tôi sao? Tôi nhắc lại một lần nữa tôi chưa từng ép cô ta uống thuốc phá thai
Vệ sĩ Lâm bên cạnh lên tiếng:
- Là tôi, xin lỗi tôi đã tự tiện cho người đàn bà như cô ta uống
Diệp Tĩnh Thanh đứng dậy khập khểnh tát cho anh ta một bạt tay, tức giận:
- Cô ấy làm sai nhưng đứa bé không có tội.

Đời nào người mẹ làm sai lại bắt đứa con nhỏ chưa tới 3 tháng tuổi không liên can gì phải chịu tội thay
- Tôi xin lỗi!
Tôn Thất Thiên:
- Anh về đi, hôm nay tôi tự lái xe về được
- Vâng!
Anh quay sang nói với Diệp Tĩnh Thanh:
- Em đền tôi đi
- Đền gì chứ?
- Cửa kính
- Bao nhiêu tiền?
- 1 tháng lương của em
- Cái gì? Kính anh mua ở đâu mà mắc vậy? Tấm kính mà tôi mua có khi chưa tới 5000 tệ
- Tôi không sài đồ dõm.
- Anh đúng là sài tiền phung phí
Anh nhìn xuống chân băng bó vết thương của cô rồi kéo cô ngồi xuống, hỏi:
- Chân còn đau không?
Cô ngạc nhiên khi nghe anh hỏi rồi lắc đầu.

Anh ta lấy ra trong túi quần một chay thuốc nhỏ, cô chưa bao giờ thấy loại thuốc này có bán tại Trung Quốc
- Thuốc này là ....?
- Tôi mua bên Anh, ở đây không có bán, có tác dụng rất tốt
Cô lấy trong bóp tiền ra 500 tệ đưa anh ta
- Trả anh tiền thuốc
Anh cười lớn lên vỗ lấy má cô:
- Tôi mà lại sài thuốc 500 tệ
- Trời ạ, thuốc trị vết thương 500 tệ là rất đắc rồi đó
- Thôi vậy, tôi cũng nhận vì lòng tốt của em, chúng ta đi ăn tối
Cô bất ngờ vì sự dịu dàng của anh:
- Ăn tối ?
- Sáng giờ chắc em chưa ăn gì, bây giờ chúng ta đi ăn bù.

Tôi đói rồi
- Đi ăn với anh nói thật không thoải mái chút nào
- Vậy sao?
- Anh ăn ở những nơi không hợp với tôi
- Vậy em mời đi.
- Cũng được, coi như lời cảm mơn về chay thuốc.
Tôn Thất Thiên láy xe đưa Diệp Tĩnh Thanh đến phố ẩm thực như lời cô nói, thật ra Tôn Thấy Thiên trước đây từng đi ăn cùng cô trước đây.

Nhưng từ sau khi chia tay cho đến nay anh chưa từng đến.
Cô và anh đi đến một quán ăn nhỏ đông nghẹt người.

Anh nhìn cô nhướn mài:
- Trả ơn chai thuốc bằng cách đưa tôi đến quán ăn này sao? Diệp tiểu thư em có cần keo kiệt như vậy không?
- Không phải anh vừa nói ăn ở đâu cũng được sao
Anh cạn lời.
Họ về đến việt thự tầm 9h tối.

Dì Tần chạy ra mở cửa, vẻ mặt rối rấm hiện hẳng lên
- Cậu chủ, bà chủ đến thăm cậu
- Mẹ tôi
Diệp Tĩnh Thanh nghe đến đây cảm thấy lo lắng hơn bao giờ hết, cô quay sang:
- Hôm nay tôi có thể đi đến nhà bạn một bữa không?
- Tại sao?
- Tôi.....!không tiện gặp mẹ anh
Anh nắm lấy tay vô kéo vào nhà thấy bà Tôn đang ngồi nhàn nhã uống trà, bà ấy so với trước đây đúng là khác xa một trời một vực, khoát trên mình chiếc sường sám đẹp lộn lẫy kiêu sa thật sự bà ta toát lên vẻ giàu có đến khó tả.
- Cô về rồi à?
- Vâng
Thấy Diệp Tĩnh Thanh bà ta ngạc nhiên hỏi:
- Cô Diệp phải không?
- Chào bác, rất vui được gặp lại bác
- Đúng là đàn bà, tôi không ngờ cô mặt dày đến nỗi có thể quay lại quyến rũ Thất Thiên.

Trước đây khi cô thấy nó nghèo khổ thì ruồng bỏ bây giờ lại đeo bám theo nó.
Từ Đeo bám khiến cho Tĩnh Thanh cảm thấy oan ức hơn bao giờ hết.

Trước đây cô từng nghĩ bà ấy vì lo cho Tôn Thất Thiên nên mới đối xử với cô không được tốt.

Nhưng bây giờ bà ấy lại nói như vậy.

Bà ta quay sang Tôn Thất Thiên:
- Hôm nay mẹ dẫn đến cho con một người
-......
Một bóng dáng rất quen thuộc bước vào, Tạ Thu mặc một chiếc váy đen dài bước đến ngồi bên cạnh bà Tôn
- Sao mẹ lại đưa Tạ Thu đến đây?
- 3 tháng sau con sẽ đám cưới với Thu Thu
- Mẹ nói gì vậy?
- Con xem Thu Thu đối xử với con tốt thế nào, nó luôn bên con khi con gặp khó khăn mà giờ con lại đối xử với nó như vậy.
- Con không cưới!
- Con dám
- Mẹ không còn quyền quản con nữa
Bà ta tức giận, quây sanc trỉ vào mặt Diệp Tĩnh Thanh:
- Con lại yêu con nhỏ này sao? Không phải con nói là bây giờ con đang rất hận nó sao? Con đúng thật là miệng cứng lòng mềm.

Đúng là không ngoài dự đoán của ta, con vẫn rất yêu cô ta
- Con hận Diệp Tĩnh Thanh nhưng không có nghĩa con đồng ý lấy Tạ Thu
- Con hận cô ta? Con đang lừa bà già này sao? Được nếu con nói con hận cô ta thì con chứng minh cho ta thấy đi.

Để ta xem lòng thù hận của con lớn đến mức nào
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 46: 46: Kết Hôn


Anh nắm chặc bàn tay, quay sang nhìn Diệp Tĩnh Thanh tát cho cô một bạt tay.

Cô ngơ ngát
- Cô đi lên phòng tôi!
Cô anh kéo lấy cô, không chút thương xót.

Anh lấy sợi dây thừng đánh vào cô thật mạnh rồi quát lên:
- Tôi hận em, nhớ cho rõ tôi hận em.
- Anh có bị điên không?
- Đúng tôi đang điên đó.

Tôi vì em mà điên rồi
Dùng dây thừng đánh rất mạnh đến nỗi trên người cô nỗi lên những đỏ rớm máu.

Nước mắt cô rơi xuống:
- Nếu trước đây tôi không bỏ anh thì bây giờ sẽ ra sao nhĩ
Anh ngạc nhiên nhìn cô:

- Điều đó là do em tự chọn
- Hừ, đúng là do tôi tự chọn.
Cô như điên lên, lấy mãnh vụng của chiếc bình vỡ rạch lên tay mình cười chua xót:
- Điều sai làm nhất tôi từng làm là đã lỡ trót yêu anh.

Nếu tôi không gặp anh, tôi sẽ không đau như bây giờ, nếu tôi không yêu anh tôi đã không phải khốn khổ như bây giờ.

Là do tôi, tất cả là do tôi
Máu từ tay cô chảy xuống, Tôn Thất Thiên vẫn bình tĩnh
- Em tưởng chết dễ dàng vậy sao?? Đừng có mơ
Anh lái xe như điên đưa cô đến bệnh viện băng bó vết cứa ở tay rồi lái xe đưa cô đến một nơi mà cả cô cũng không ngờ đến.

Nơi đăng kí kết hôn
- Anh điên à? Không phải anh nói anh rất hận tôi hay sao?
- Đúng, sau khi kết hôn với tôi không ai có quyền cản em ở lại với tôi nữa, tôi có thể mặc sức mà hành hạ em.
- Anh đúng là hết nói nổi.

Không phải mới trước đây 1 tiếng tôi và anh vẫn hết sức hòa thuận sao? Sau khi gặp mẹ anh, anh lại lên cơn hành hạ tôi
- Em nói rất đúng, nếu mẹ tôi không nhắc những gì em đã làm với tôi thì tôi sẽ không điên như thế này
- Anh nghĩ cưới tôi sẽ dễ hành hạ tôi hơn sao? Đúng là nực cười.
- Đừng nói nhiều, chúng ta về nhà em thông báo với ba mẹ em một tiếng!
- Không được!
- Em sợ be mẹ em lo sao? Tôi càng muốn ba mẹ em đau đầu vì cô con gái yêu đó
Trên đường về nhà Diệp Tĩnh Thanh, Tôn Thất Thiên nhắn một tin cho Thịnh Bích Phiền cô và Diệp Tưân Du về nhà của Tĩnh Thanh, tôi có chuyện muốn nói
Sau khi họ đến nhà, mọi người tụ tập rất đầy đủ, Tôn Thất Thiên gật đâu chào ba mẹ Diệp Tĩnh Thanh:
- Chào ba mẹ!
Ông Diệp hoản lên
- Tôn tổng, cậu gọi lộn rồi
- Không, tôi và Diệp Tĩnh Thanh vừa đăng kí kết hôn
- Cậu nói sao?
- Không tin thì ông bà Diệp hỏi Tĩnh Thang đi ạ

Bà Diệp quay sang Tĩnh Thanh:
- Cậu ta nói thật sao con?
- Con xin lỗi!
Ông bà Diệp và tất cả mọi người dường như chết lặng, Diệp Tĩnh Thanh mắc đỏ hoe ôm lấy mẹ cô:
- Con sẽ không sao đâu, mẹ đừng lo
Tôn Thất Thiên và Diệp Tĩnh Thanh về nhà vào lúc giữa khuya thì thấy Tạ Thu đang ngồi trong nhà chờ họ.

Tạ Thu chạy lại ôm lấy Tôn Thất thiên:
- Thất Thiên, em có con rồi, là con của anh
- Cô nói sao? Tôi và cô chưa từng ngủ với cô.
- Anh quên rồi sao? Hôm đó anh uống quá chén rồi.....
- Cô đừng hòng lừa dối tôi, cô biết kết cục mà những ai đã từng lừa dối tôi sẽ như thế nào cơ mà.
Cô ta có vẻ sợ hãi, ôm lấy tay anh ta:
- Em xin lỗi chỉ tại em muốn anh cưới em thôi.

Em thật sự rất thích anh, chẳng lẽ anh không nhận ra sao? Em bên anh suốt bao nhiêu năm, sao anh vẫn không nhận ra chân tình của em, cô ta có gì tốt hơn em chứ.
- Tôi và Diệp Tĩnh Thanh vừa đăng kí kết hôn.
- Sao anh lại có thể? Anh đang lừa em.

Em tuyệt đối không tin.
- Tôi nói thật.
- Không phải anh hận cô ta lắm sao? Sao anh có thể đăng kí kết hôn được.
- Đâu phải hận là không được kết hôn.- Anh bình thản trả lời

- Còn em thì sao? Không phải mẹ anh nói là anh phải cưới em sao? Sao anh lại đi làm trái lời của người đã sinh ra anh chứ?
- Cuộc đời tôi do tôi quyết định
Giọng nói đầy tức giận của bà Tôn vang lên:
- Ta không quản cuộc sống của con, nhưng con nghĩ con cưới người như Diệp Tĩnh Thanh thì sẽ được lợi gì.
- Con cưới Diệp Tĩnh Thanh là để hành hạ cô ta, chứ con không yêu cô ta
- Con nghĩ ta tin con à? Nếu con muốn ta tin con thì con hãy để Tạ Thu ở lại đây đi.
- Con không đồng ý!
- Con....!con có cần làm ta tức đến như vậy không? Con không chọc tức ta là không chịu đúng không?
- Đã khuya lắm rồi con lên phòng nghỉ ngơi đây, mẹ về đi.
Tôn Thất Thiên lên phòng, để Diệp Tĩnh Thanh một mình đứng trước Bà Tôn và Tạ Thu, họ nhìn cô với ánh mắt như muốn xé cô ra thành ngàn mảnh, Bà Tôn nói với giọng mỉa mai:
- Sao rồi? Hạnh phúc lắm đúng không? Hừ....!cô đừng có tưởng là vì nó yêu cô, trong lòng nó bây giờ đối với cô chỉ còn 3 chứ HẬN THẤU XƯƠNG
- Con biết
- Vậy mà cô vẫn đồng ý?
- Vì con muốn trả nợ cho anh ấy.

Con nợ anh ấy quá nhiều.
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 47: 47: Chương 46


Sáng hôm sau....
Mọi việc vẫn diễn ra bình thường nhưng hôm nay Diệp Tĩnh Thanh ăn không được ngon miệng, ăn được một ít là lại buồn nôn.

Dì Tần như thấy được điều gì đó liền lo lắng nói với Tĩnh Thanh:
- Ăn xong con đi bệnh viện với dì nha
- Tai sao lại vào bệnh viện ạ? Dì không khỏe?
- À không, mà Thanh Thanh à con có chậm tháng không?
Cô chợt như nhớ ra gì đó, mặt trở nên căng thẳng
- Ăn xong chúng ta đến bệnh viện lập tức nha dì
- Được, đừng sợ! Chắc không phải đâu con đừng sợ!
Dì Tần cùng Diệp Tĩnh Thanh đến bệnh viện, đến trước sảnh bệnh viện cô gọi cho Thịnh Bích.

Thịnh Bích lo lắng chạy lại:
- Cậu có thai sao?
- Suỵt, tôi không biết nữa.

Cậu giữa bí mật giúp tôi được không?
- Bây giờ cậu vào khám đi, tôi với dì Tần ngồi đây đợi cậu
Diệp Tĩnh Thanh gật đầu rồi đi vào phòng khám, khám cho cô là một nữ bác sĩ tầm khoảng hơn 25 tuổi cao và gầy toát lên vẻ điềm tĩnh và thông minh hiếm thấy, nữ bác sĩ đó nhiệt tình chào hỏi:
- Cô Diệp phải không? Ngồi đi
- Chị biết tên tôi?
- Tôi là Lan Bích Nghiên, bạn của Tuấn Du khi còn học bên Mĩ.

- Là chị Lan sao? Tôi cũng nghe anh họ nhắc nhiều về chị
Lan Bích Nghiên vui vẻ nói tiếp:
- Anh ấy cũng hay kể về em lắm, mà em đến đây với chồng em à?
- Dạ......!không phải, em đến với bạn.

Chị đừng nói chuyện hôm nay với anh họ em nha.
Lan Bích Nghiên dù thắc mắc nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Sau khi siêu âm, Lan Bích Nghiên vui vẻ:
- Em sắp được làm mẹ rồi, đứa bé được 3 tuần
Diệp Tĩnh Thanh tay nắm chắc lấy ga giường rồi bắt đầu sợ hãi.

Nếu anh ta biết cô có thai anh ta sẽ vì trả thù mà giết con không? Anh ta có chấp nhận đứa bé hay là cũng đói xử với cô như Bạch Lan? Cô không khỏi rung lên, quay sang Lan Bích Nghiên nắm lấy tay cô cô ta:
- Chị đừng nói chuyện này cho ai hết nha chị, nếu có người hỏi chị nói là em đến khám nhưng mà không có
- Được rồi chị sẽ giúp em
- Em cám mơn chị nhiều lắm!
Quay về nhà là lúc trời cũng đã sập tối.

Vừa bước vào nhà thì cô thấy một cô gái ăn mặc hở bạo đang ngồi trên sofa nâng trên tay ly rượu vang.

Cô không khỏi ngạc nhiên, dì Tần đi vào phía sao cũng há miệng kinh ngạc.

Tiếng bước chân từ cầu thang đang đi xuống, giọng nói lạnh lùng cất lên:
- Cô ta sẽ ở đây 3 ngày.

Ý kiến của em thế nào?
Cô có quyền lựa chọn sao? Anh cố tình mang cô gái này về nói là cô ta sẽ ở đây vài ngày, rõ ràng là anh đã khẳng định, hỏi cô làm gì
Cô im lặng, cố nén cho nhũng giọt nước mắt đừng chảy ra, cô cảm thấy khó thở cực hạn, lần đầu tiên trong đời cô cảm nhận cảm giác này, những ngón tay bấu vào longg bàn tay, có thể thấy được những giọt máu đỏ rướm ra từ đó.
Tôn Thất Thiên cao giọng:
- Tôi đang hỏi em đó, sao không trả lời?
- Tôi có quyền không đồng ý sao?
- Hừ, biết thế thì tốt!
Tôi hôm đó cô ngủ ở phòng khác, những âm thanh ấy khiến cô cảm thấy tủi nhục hơn bao giờ ấy, anh lấy cô về trả thù cô bằng cách này sao? Bắt cô phải chịu đựng, nghe thấy những âm thanh ân ái của hai người bọn họ sao? Cô đau đớn ôm lấy bụng của mình.
BỆNH VIỆN TG......
Thịnh Bích đứng trước cửa phòng nhưng ngơ ngác khi nghe được một chuyện:
- Anh yêu Thịnh Bích rồi sao Tuấn Du?
-......
- Ba mẹ anh là do ba cô ta hảm hại mà chết
- .......
- Lúc đầu anh nói với em là anh về đây để trả thù cô ta mà.

Sao bây giờ anh lại dao động rồi?
-......
- Sao anh lại im lặng? Sao anh lại không nói gì cả?
-......
- Ba mẹ Diệp Tĩnh Thanh không nói vì muốn anh quên đi thù hận, nhưng anh hãy nhớ rằng là ai đã nhất quyết nói với em rằng phải khiến cho gia đình đó phải tán gia bại sản, đau khổ không nguôi?
- Đừng nói nữa!
- Anh yêu cô ta rồi! Anh đã dao động
-.....
Tiếng mở cửa làm Diệp Tuấn Du và Lan Bích Nghiên nhìn ra thì thấy Thịnh Bích thất thần nhìn họ, nước mắt cô chảy dài đầy mặt.

Hóa ra đều là có mục đích, hóa ra là thù hận chớ phải yêu thương.
Cô mở miệng yếu ớt:
- Ba tôi đã làm gì ba mẹ anh?
Ánh mắt Diệp Tuấn Du rồi loạn, hai bàn tay nắm lấy vai Thịnh Bích
- Em đừng nghĩ ngợi nhiều, không liên quan đến em, em không có lỗi gì trong chuyện này cả.

Chúng ta sẽ không bị ảnh hưởng gì cả.
Cô gỡ hai tay anh ra:
- Anh thấy tôi có giống Khúc Tiểu Phong không? Nàng ấy cứ ngỡ Cố Tiểu Ngũ yêu nàng nhưng thật ra là vì có mục đích riêng.Tôi cũng tưởng anh yêu tôi nhưng thật ra là vì trả thù ba tôi.

Nực cười thật!
Cô cười lớn lên nước mắt giàn lụa, bàn tay lạnh cóng đặt lên nơi con tim đau đớn:
- Tôi sẽ xin nghĩ làm việc, phiền anh thanh toán giúp tôi tiền lương, dì tôi đang cần tiền gấp.

Cảm ơn!
- Em thật sự muốn đoạn tuyệt?

- Tôi không thể tiếp tục với anh bằng một tình yêu mang mục đích là để trả thù
- Anh thừa nhận rằng anh tiếp cận em vì muốn trả thù ba em, nhưng anh đã biết được rằng em bị ông ấy đối xử tệ như thế nào, em bây giờ cũng không còn liên quan đến ông ta nữa
- Ông ấy dù gì cũng là ba tôi
Bàn tay anh nắm chặt lấy tay cô, tay anh run rẩy mắt anh đỏ lên rưng rưng:
- Anh xin lỗi! Em đừng rời xa anh mà Tiểu Bích
- Chúng ta dừng lại thôi, anh cũng dừng lại đi
- Em không nhớ rằng trong suốt 2 tháng qua chúng ta đã rất hạnh phúc hay sao? Em không một chút luyến tiếc nào sao?!
- Đó là 2 tháng hạnh phúc giả dối, tôi luyến tiếc hay không bản thân tôi còn không rõ.

Mà người như anh cũng không đáng để tôi phải luyến tiếc
- Em có yêu anh đúng không?
Anh chờ đợi nhìn vào đôi mắt sáng ướt đẫm của cô:
- Đừng buồn đau vì chúng ta bên nhau không phải vì yêu thật sự, chúng ta bên nhau vì sự toan tính thù hận của một người.
- Anh hỏi em có yêu anh không?
- Yêu hay không sao? Anh nghĩ yêu bây giờ còn được gì không.

Yêu, anh có thể ngừng thù hận ba tôi? Yêu, anh có thể mỗi lần nhìn thấy tôi là không nhớ đến cái chết của ba mẹ anh?
- Nhưng chúng ta yêu nhau, không liên quan đến ba em!
- Yêu trong toan tính, tình yêu anh dành cho tôi là tình yêu ngoài ý muốn nên...!tôi nghĩ anh có thể dễ dàng quên đi.
- Em nói gì vậy Thịnh Bích
.......
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 48: 48: Chương 47


Diệp Tuấn Du như hét lên:
- Em đang nói gì vậy?
- Tôi muốn dừng lại!
- Em sẽ quên được anh sao? Em sẽ quên được anh nhanh hay sao? Anh biết mà Thịnh Bích, anh biết em đang giận, ngoan đừng giận nữa, anh đưa em đi ăn cơm
Cô gỡ tay anh, mệt mỏi tựa đầu vào bức tường:
- Anh nghĩ tôi có thể nhìn anh mà không cảm thấy tủi thân sao? Anh thử đặt mình vào tình huống, người đã cho anh một tình yêu đẹp đẽ, cứ ngỡ đó là một tình yêu thật lòng, một tình yêu không toan tính, nhưng.....!sự thật khong như chính bản thân người đó nghĩ, mà thực sự chỉ là một vở kịch bị lệch kịch bản.
- Anh xin lỗi, tất cả là tại anh, xin em đừng dừng lại.
Cô cười chua xót rồi quay đầu chạy thật nhanh ra khỏi phòng của Diệp Tuấn Du, rồi chạy ra khỏi bệnh viện, cô khóc không lên tiếng chạy đi, mọi người trên đừng nhìn cô kinh ngạc không hiểu lí do vì sao lại khóc như thế giữa đường.
Lan Bích Nghiên đi lại phía Diệp Tuấn Du đang chống tay lên bàn, ánh mắt nặng trĩu đau đớn:
- Anh thật sự đã dao động rồi
- ......
- Chúng ta kết hôn đi, nếu như vậy anh sẽ quên được Thịnh Bích nhanh thôi, em tốt hơn cô ta rất nhiều
-......

30 sau......
Diệp Tuấn Du đang định rời khỏi bệnh viện để tìm Thịnh Bích thì nghe thấy Lan Bích Nghiên đang nói chuyện với một người đàn ông:
- Anh cần phải nói với anh ấy những lời mạnh hơn, chẳng hạn như là ông Thịnh đã sát hại ba mẹ anh ấy như thế nào.
Anh như tức giận ào ra tát Lan Bích Nghiên một cái đau kinh người
- Sao cô lại du oan cho ba Thịnh Bích, cô có liên quan gì đến chuyện này
Hóa ra người đàn ông này chính là người đàn ông mạo nhận là cảnh sát trong vụ của ba mẹ anh năm xưa, thì ra ông ta chính là người do ba của Lan Bích Nghiên sai ám hại gia đình ba mẹ anh, mà ông ta lại nói là chính ông Thịnh đã làm.

Thật quá trơ trẽn!
- Vì em yêu anh, em muốn anh yêu em, em sợ nếu anh biết anh sẽ câm hận em
- Nên cô lấy Thịnh Bích ra làm lá chắn?
- Em...!cô ta bị vậy là đáng, cô ta đã cướp anh từ em
- Tôi và cô đã từng yêu nhau sao?
- Nhưng em yêu anh
- Tôi thì không, bây giờ lại càng không! Và chắc chắn sẽ không bao giờ yêu người tàn độc như cô.
Anh nhanh chóng rời đi, anh cảm thấy nhẹ nhõm khi biết được sự thật, anh có thể yêu Thịnh Bích hết lòng mà không chút do dự, anh đi đến khu căn hộ của Đồng Mai, gặp Đồng Mai anh lịch sự:
- Thịnh Bích có về chưa ạ chị?
- Cậu là bác sĩ Diệp phải không? À Thịnh Bích nó vẫn chưa về.

- Vẫn chưa về sao ạ?
Đồng Mai gật đầu:
- Chắc con bé đang ở trong bệnh viện chăm sóc cho dì của nó đó, nghe nói bệnh bác ấy trở nặng.

Hồi nảy nó mượn tôi 30 ngàn tệ, tôi không đủ nên chỉ cho nó mượn đỡ 15 ngàn thôi.

- Dạ em cám mơn chị ạ!
Anh nhanh chóng lái xe đến bệnh viện mà dì Thịnh Bích đang ở, chạy vào thì thấy ngay hàng ghế ngồi chờ có một cô gái mặc chiếc áo sơ mi kiểu và chiếc váy dài qua gối nhìn rất mệt mỏi tựa đầu vào tường.

Một cô y tá lại:
- Để phẫu thuật cần 50 ngàn tệ ứng trước ạ
- Có thể mổ trước được không? Tôi vẫn gom chưa đủ
- Xin lỗi cô, bệnh viện chúng tôi có quy định là phải đóng phí rồi mới được phép mổ ạ!
- Tôi....
Anh đau xót chạy lại, đưa thẻ tín dụng ra cho cô y tá:
- Thanh toán đi
Cô y tá gật đầu có chút thắc mắc nhìn anh chàng đẹp trai này:
- Cám mơn anh
Thịnh Bích quay sang nhìn Diệp Tuấn Du hờ hợt:
- Tôi sẽ cố gắng làm đủ tiền trả anh!
- Anh xin lỗi, là do anh đã hiểu lầm ba em.

Anh .....!anh xin lỗi!

- Dù ba tôi không liên quan, tôi cũng không thể chấp nhận được chuyện anh tiếp cận tôi là có mục đích.

Anh quên hết đi
- Nếu em muốn dừng lại, được coi như chúng ta không quen biết, từ ngày mai anh sẽ theo đuổi em.
- Anh điên à?
- Chào em! Tôi là Diệp Tuấn Du rất vui được gặp, em tên là gì?
Thịnh Bích nở nụ cười hiếm hoi:
- Anh đúng là đồ mặt dày, không chút sĩ diện.
- Em tha thứ cho anh rồi đúng không?
- Tôi có nói tha thứ cho anh sao?
- Vậy sáng mai 7h anh đưa em đi ăn há cảo ở quán em thích nha!
- Anh....!đúng là hết nói nỗi!
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 49: 49: Chương 48


Bạch Lan đang cầm điện thoại trên tay, bấm số của Diệp Tĩnh Thanh rồi gọi đầu dây bên kia nghe máy
- Cho hỏi ai vậy ạ??
- Là tôi, Bạch Lan
- Là chị sao? Chị khỏe chứ?
- Cảm ơn cô tôi khỏe, tôi đang ở bên Mĩ có chuyện muốn nhờ đến cô nên mới gọi điện
- Có chuyện gì chị cứ nói đi, giúp được tôi sẽ giúp.
- Anh tôi....
- Anh Bạch Phong bị làm sao?
- Anh ấy đang tiến hành hợp tác với Lưu Tiến để lật đổ Tôn Thất Thiên.

Cô có thể ngăn anh tôi lại không?
- Chị Bạch Lan, thật sự chuyện này em không can thiệp được, vả lại em có quyền gì mà ngăn anh chị lại.
- Cô ngăn Lưu Tiến lại, anh tôi cũng sẽ dừng
- Chị nói ai cơ?
- Lưu Tiến
- Lưu Tổng

- Tôi sợ anh tôi ấy sẽ đấu không lại Tôn Thất Thiên vả lại......
- Chị sợ Tôn Thất Thiên gặp chuyện đúng không?
- Tôi.

.....!tôi....
- Chị vẫn còn yêu anh ấy sao?
-......
- Tôi sẽ cố gắng khuyên anh ấy, chị yên tâm!
Diệp Tĩnh Thanh đến ngân hàng của Lưu Tiến, tìm gặp anh ta
- Cũng đã hai tháng rồi không gặp, là n gió nào đưa cô đến tìm tôi vậy?
- Tôi đến muốn nhờ anh một việc, anh có phiền không?
- Nếu được tôi sẽ giúp
- Anh đang hợp tác với Bạch Phong đúng không?
- Liên quan đến cô sao?
- Anh và anh ấy dừng lại đi, hai người không phait đối thủ của anh ta
- Tôi không thể nhìn em bị hành hạ, tôi đã yêu em suốt 7 năm rồi em biết không?
Cô tròn mắt kinh ngạc
- Tôi thích em mà chỉ biết nhìn em hạnh phúc bên Tôn Thất Thiên, lúc đó tôi thật sự chúc phúc cho em, nhưng bây giờ anh ta đang hành hạ em, khiến em khổ sở như vậy, em kêu tôi đứng yên?
- Tôi.....!tôi
- Em đừng can thiệp vào
- Cảm ơn vì đã yêu tôi!
- ......
Lưu Tiến suy tư nhìn cô gái trước mặt, không kìm được ôm lấy cô
- Sao khi mọi chuyện dừng lại, em cho tôi một cô hội nhé!
-......
Diệp Tĩnh Thanh về đến nhà thì thấy Tôn Thất Thiên đang ngồi nhàn nhã, chân bắt chéo trông dáng vẻ đang đợi.

Anh cất hiongj lạnh lùng hỏi:
- Em gặp Lưu Tiến làm gì?
- Anh theo dõi tôi sao?

- Tôi không lặp lại câu hỏi lần 2
Cô biết nếu mình không trả lời một khi anh ta nổi giận lên cô sẽ không yên
- Tôi bàn công việc
- Tôi kêu em bàn công việc với Lưu Tiến sao?
- Tôi...!gặp anh ta để nói về chuyên tôi tính làm mai anh ta cho Thiên Ngọc bạn tôi
Anh hừ khinh bỉ:
- Trình độ nói dối quá kém cỏi của em mà cũng muốn qua mặt tôi? Lý do lại quá vô lý
Mắt anh đỏ lên, tay nắm chặt lấy tay Tĩnh Thanh
- Bây giờ em có nói thật không?
- Tôi đã nõi thật rồi
- Em....
Anh buông tay cô ra tức giận đi lên lầu.

Bầu không khí lại càng trở nên lạnh hơn, một cô gái mặc chiếc váy bó sát nhưng trên mặt cô ta lại có vết bầm tím sầm mặt đi xuống:
- Cô là vợ anh ấy?
- Đúng!
- Hừ! Nếu đa yêu vợ như vậy cần gì phải tìm đến bọn gái gú như bọn tôi?
- Anh ấy không yêu tôi.

Anh lấy tôi vì có mục đích
- Anh ta yêu cô! Nếu anh ta khôgn hêu cô sao lại....

Cô ta chưa kịp nói hết câu đã bị chặn lại bởi giọng nói đấy tức giận:
- Cô câm miệng lại cho tôi!
- Tôi nói sai sao? Anh rất yêu vợ anh, chỉ là do anh tự lừa mình dối người thôi!
- Cô muốn chết không?
- Hừ! Giờ tôi mới biết Tôn Thất Thiên anh cũng biết yêu đó.

Nếu anh không yêu cô ấy tại sao lại đánh tôi khi tôi xúc phạm đến cô ta? Anh có biết tôi là ai không? Lan Nghiệp tôi khiến bao đàn ông điên đảo mà hôm nay lại bị Tôn Thất thiên anh đem ra làm vật thế thân để làm cho vợ anh đau khổ
- Cô nghĩ cô cao sang lắm sao?
- Đúng! Tôi cảm thấy bản thân tôi rất đáng giá đó, anh tưởng tôi cần anh lắm sao? Anh chỉ cho tôi tiền gấp 3 4 mấy người đàn ông kia, còn lại anh cũng chả có gì hay ho
Tôn Thất Thiên lãnh đàm:
- Quảng Đông! Cậu mau đưa người đàn bà điên này đi đến quán bar nói bà Thân đuổi việc.

ô ta đi
Một dáng người cao tầm 1m8 bước vào, anh chàng này quả thật là một soái ca, anh mắt dài, làn da không ngâm, đôi môi mỏng.

Diệp Tĩnh Thanh đoán chắc đây là vệ sĩ mới Tôn Thất Thiên mới nhânk vào làm
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 50: 50: Chương 49


Bạch Lan đang cầm điện thoại trên tay, bấm số của Diệp Tĩnh Thanh rồi gọi đầu dây bên kia nghe máy
- Cho hỏi ai vậy ạ??
- Là tôi, Bạch Lan
- Là chị sao? Chị khỏe chứ?
- Cảm ơn cô tôi khỏe, tôi đang ở bên Mĩ có chuyện muốn nhờ đến cô nên mới gọi điện
- Có chuyện gì chị cứ nói đi, giúp được tôi sẽ giúp.
- Anh tôi....
- Anh Bạch Phong bị làm sao?
- Anh ấy đang tiến hành hợp tác với Lưu Tiến để lật đổ Tôn Thất Thiên.

Cô có thể ngăn anh tôi lại không?
- Chị Bạch Lan, thật sự chuyện này em không can thiệp được, vả lại em có quyền gì mà ngăn anh chị lại.
- Cô ngăn Lưu Tiến lại, anh tôi cũng sẽ dừng
- Chị nói ai cơ?
- Lưu Tiến
- Lưu Tổng

- Tôi sợ anh tôi ấy sẽ đấu không lại Tôn Thất Thiên vả lại......
- Chị sợ Tôn Thất Thiên gặp chuyện đúng không?
- Tôi.

.....!tôi....
- Chị vẫn còn yêu anh ấy sao?
-......
- Tôi sẽ cố gắng khuyên anh ấy, chị yên tâm!
Diệp Tĩnh Thanh đến ngân hàng của Lưu Tiến, tìm gặp anh ta
- Cũng đã hai tháng rồi không gặp, là n gió nào đưa cô đến tìm tôi vậy?
- Tôi đến muốn nhờ anh một việc, anh có phiền không?
- Nếu được tôi sẽ giúp
- Anh đang hợp tác với Bạch Phong đúng không?
- Liên quan đến cô sao?
- Anh và anh ấy dừng lại đi, hai người không phait đối thủ của anh ta
- Tôi không thể nhìn em bị hành hạ, tôi đã yêu em suốt 7 năm rồi em biết không?
Cô tròn mắt kinh ngạc
- Tôi thích em mà chỉ biết nhìn em hạnh phúc bên Tôn Thất Thiên, lúc đó tôi thật sự chúc phúc cho em, nhưng bây giờ anh ta đang hành hạ em, khiến em khổ sở như vậy, em kêu tôi đứng yên?
- Tôi.....!tôi
- Em đừng can thiệp vào
- Cảm ơn vì đã yêu tôi!
- ......
Lưu Tiến suy tư nhìn cô gái trước mặt, không kìm được ôm lấy cô
- Sao khi mọi chuyện dừng lại, em cho tôi một cô hội nhé!
-......
Diệp Tĩnh Thanh về đến nhà thì thấy Tôn Thất Thiên đang ngồi nhàn nhã, chân bắt chéo trông dáng vẻ đang đợi.

Anh cất hiongj lạnh lùng hỏi:
- Em gặp Lưu Tiến làm gì?
- Anh theo dõi tôi sao?

- Tôi không lặp lại câu hỏi lần 2
Cô biết nếu mình không trả lời một khi anh ta nổi giận lên cô sẽ không yên
- Tôi bàn công việc
- Tôi kêu em bàn công việc với Lưu Tiến sao?
- Tôi...!gặp anh ta để nói về chuyên tôi tính làm mai anh ta cho Thiên Ngọc bạn tôi
Anh hừ khinh bỉ:
- Trình độ nói dối quá kém cỏi của em mà cũng muốn qua mặt tôi? Lý do lại quá vô lý
Mắt anh đỏ lên, tay nắm chặt lấy tay Tĩnh Thanh
- Bây giờ em có nói thật không?
- Tôi đã nõi thật rồi
- Em....
Anh buông tay cô ra tức giận đi lên lầu.

Bầu không khí lại càng trở nên lạnh hơn, một cô gái mặc chiếc váy bó sát nhưng trên mặt cô ta lại có vết bầm tím sầm mặt đi xuống:
- Cô là vợ anh ấy?
- Đúng!
- Hừ! Nếu đa yêu vợ như vậy cần gì phải tìm đến bọn gái gú như bọn tôi?
- Anh ấy không yêu tôi.

Anh lấy tôi vì có mục đích
- Anh ta yêu cô! Nếu anh ta khôgn hêu cô sao lại....

Cô ta chưa kịp nói hết câu đã bị chặn lại bởi giọng nói đấy tức giận:
- Cô câm miệng lại cho tôi!
- Tôi nói sai sao? Anh rất yêu vợ anh, chỉ là do anh tự lừa mình dối người thôi!
- Cô muốn chết không?
- Hừ! Giờ tôi mới biết Tôn Thất Thiên anh cũng biết yêu đó.

Nếu anh không yêu cô ấy tại sao lại đánh tôi khi tôi xúc phạm đến cô ta? Anh có biết tôi là ai không? Lan Nghiệp tôi khiến bao đàn ông điên đảo mà hôm nay lại bị Tôn Thất thiên anh đem ra làm vật thế thân để làm cho vợ anh đau khổ
- Cô nghĩ cô cao sang lắm sao?
- Đúng! Tôi cảm thấy bản thân tôi rất đáng giá đó, anh tưởng tôi cần anh lắm sao? Anh chỉ cho tôi tiền gấp 3 4 mấy người đàn ông kia, còn lại anh cũng chả có gì hay ho
Tôn Thất Thiên lãnh đàm:
- Quảng Đông! Cậu mau đưa người đàn bà điên này đi đến quán bar nói bà Thân đuổi việc.

ô ta đi
Một dáng người cao tầm 1m8 bước vào, anh chàng này quả thật là một soái ca, anh mắt dài, làn da không ngâm, đôi môi mỏng.

Diệp Tĩnh Thanh đoán chắc đây là vệ sĩ mới Tôn Thất Thiên mới nhận vào làm
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 51: 51: S


Tôn Thất Thiên kéo tay Diệp Tĩnh Thanh lên phòng, đóng sầm cửa:
- Em muốn tôi cảm thấy nhục nhã lắm sao
- Anh nói gì vậy?
Anh thảy lên người cô một sấp hình trên đó là lúc Lưu Tiến ôm cô, giọng anh lúc này lạnh tựa mùa đông:
- Bao nhiêu người nhìn thấy hai người tình tứ, tốt rồi, tôi đẹp mặt rồi đó.

Cô vừa lòng chưa?
- Không phải như anh nghĩ...!tôi....
- Cô nghĩ tôi tin cô sao?
Anh giáng xuống cho cô một cái tát.

Đau!
- Đồ đi3m như cô mà lại dám đi cắm sừng tôi sao.

Nực cười!
Mắt cô rưng rưng nhìn người đàn ông trước mặt:
- Tôi không phải là đi3m!
- Haha, tôi rước cô từ nơi đó trở về, không phải đi3m thì là gì?
- Anh...!bắt tôi vào đó rồi đưa tôi ra để gián cho tôi cái danh là đi3m sao?

- Đúng! Tới bây giờ cô mới biết sao? Thư như cô còn thua đi3m
- Anh là đồ khốn
- Được nếu cô muốn khốn thì tôi khốn cho cô xem.

Quảng Đông nhốt cô ta xuống nhà kho, không cho ra ngoài, không cho ăn uống.

Dì Tần nghe lén bên ngoài, sợ hãi chạy vào
- Cậu chủ, xin cậu tha cho con bé...!huống hồ chi con bé đang ...
Tĩnh Thanh chặn miệng dì Tần lại:
- Dì Tần không cần lo, con không sao đâu!
- Nhưng mà con....
Quảng Đông nhìn cô gái trước mặt, lộ rõ dáng vẻ xót thương.
( Trước khi làm việc cho Tôn Thấy Thiên, Quảng Đông từng làm một cậu thanh niên đi đánh cá tại chợ cá, do cuộc sống túng thiếu Quảng Đông đành phải dọn lên thành phố T làm việc rồi được nhận vào làm tại một quán bar, rồi được giới thiệu vào làm cho Tôn Thất Thiên.

Cách đây 2 năm anh đã từng gặp Diệp Tĩnh Thanh một lần đó là gặp ở chợ cá tại thị Trấn X, ấn tượng đầu tiên là một cô gái cực kì đẹp giúp đỡ một bà lão bán cá ven đường.

Thật sự rất ấn tượng! Nhưng bây giờ khi gặp lại, cô gái ấy coi bộ không sống trong hạnh phúc mà ngược lại)
Cô được đưa xuống một căn phòng trống, tối ôm lúc này cô quả thật sợ hãi nhưng cô không có cách thoát khỏi số phận đau khổ mà cô phải chịu đựng.
Diệp Tĩnh Thanh bị nhốt tầm khoảng 10 ngày, suốt 10 ngày này cô không được cho ăn gì chỉ được uống nước.

Lúc này bụng cô đau inh ỏi, cô ôm lấy bụng mình khẽ rên lên:
- Dì Tần con đau quá
Những tiếng bước chân gần lại, Tôn Thất Thiên bước vào lạnh nhạt đổ cốc nước lạnh vào mặt cô:
- Sao rồi? Đau lắm sao? Nếu đau sao lúc đầu không ý thức
-......
- Cô đừng tưởng cô giả vờ đau thì tôi sẽ mềm lòng thả cô ra, thư như cô đừng hồng qua mặt được tôi
Diệp Tĩnh Thanh không để tâm đ ến những lời anh vừa thốt ra vì cảm giác đau đớn không kìm được, cô bấm ngón tay vào lòng bàn tay khổ sở, máu đỏ từ từ chảy ra.

Chứng kiến cảnh tượng này Tôn Thất Thiên có chút hoảng sợ, anh ta nhìn thấy gương mặt trắng bệch, thân thể ốm yếu của cô cũng thấy đau đớn nhưng lí trí và tự tôn của anh quá lớn khiến anh không nhận ra rằng anh vẫn còn yêu cô gái này, yêu rất nhiều.
Cô cắn môi đến mức chảy máu, giọng nói anh có phàn hoảng hốt khi nhìn xuống chân cô có máu.

Anh hoảng loạn:
- Em sao vậy? Tĩnh Thanh
Anh bế cô lên nhà rồi láy xe đến bệnh viện, dì Tần hoảng hốt:
- Tĩnh Thanh....!con bé sao vậy?

Dì Tần nhanh nhạy chạy lên phòng cô lấy quần áo rồi bắt taxi lên bệnh viện theo Tôn Thất Thiên.

Cô được chuyển vào phòng cấp cứu, Thịnh Bích nhận được điện thoại của Lan Bích Nghiên thì bỏ hết công việc chạy lại, đối mặt với Tôn Thất Thiên cô tát cho anh một cái
- Đồ khốn nạn! Sao anh đối xử với bạn tôi như vậy?
- Cô ấy có thai sao?
- Anh nói gì? Thanh Thanh có thai?
Thịnh Bích quay sang dì Tần:
- Là thật sao dì?
- Dì xin lỗi, Tĩnh Thanh không muốn dì nói với con, nó sợ con lo lắng
- Cậu ấy....!sao cậu ấy lại ngốc như vậy chứ
Lan Bích Nghiên từ phòng cấp cứu bước ra:
- Tôi xin lỗi! Cô ấy quá yếu nên chúng tôi không thể giữ được đứa bé
Đứa bé đứa con của anh và cô đã mất rồi sao, Tôn Thất Thiên cười đau khổ
Lan Bích Nghiên:
- Còn về Tĩnh Thanh thì....
Thịnh Bích căng thẳng:
- Thanh Thanh không sao đứng không?
- Cô ấy....!mất rất nhiều máu, chúng tôi sẽ cố gắng.
Tôn thất Thiên:
- Xin cô hãy giúp Tĩnh Thanh
Suốt 3 ngày Diệp Tĩnh Thanh không tỉnh dậy, Lan Bích Nghiên:
- Cô ấy không cho tôi nói với ai hết, nhưng khi tôi khám cho cô ấy trước đây cô ấy rất sợ hãy khi nghe tin có em bé.

Tôi cũng chả biết tại sao nhưng nếu cô ấy đã muốn tôi không thể làm trái ý cô ấy được
- Cô ấy sợ tôi sẽ bắt cô ấy bỏ đứa bé

Lan Bích Nghiên lặng đi khi nghe câu này
- Tôi kết hôn với cô ấy vì để trả thù.

Nên cô ấy sợ, cô ấy...!sợ tôi rất nhiều
Thịnh Bích bước vào nhìn Tôn Thất Thiên với ánh mắt câm phẫn:
- Tôi muốn nói chuyện với anh
Anh im lặng đồng ý
Họ lên tầng thượng của bệnh viện
Thịnh Bích lạnh lùng hơn bao giờ hết:
- Tôi sẽ kể cho anh nghe một câu chuyện, về một cô gái đáng thương.
-.....
- Cô gái đó yêu người yêu của cô ấy rất nhiều, khoảng thời gian đó cô ấy rất hạnh phúc, cho đến khi bạn trai cô ấy được suất học bổng sang Anh Quốc, anh ta đã dự định từ bỏ vì cô ấy nhưng mẹ anh ta đã đến và nói rằng hãy buông tha cho anh ta, cho anh ta có được thành công, vì rất yêu anh ta nên cô ấy đồng ý chấp nhận việc anh ta hận mình.

Trong suốt 5 năm anh ta bên Anh, cô ấy sống cũng chẳng tốt gì, công ty nhà cô ấy gặp sự cố, ba cô ấy sức khỏe kém đi...
Nước mắt Tôn Thất Thiên không biết rơi từ lúc nào
- Người cô ấy yêu rốt cuộc cũng trở lại, bây giờ anh ta không còn là cậu học trò nghèo mà lại là tổng tài của một tập đoàn lớn, quyền lực nhất thành phố X xa hoa này, nhưng anh ta lại hận cô gái đáng thương đó sâu sắc, anh ta hành hạ, làm cô ấy tổn thương rất nhiều nhưng cô ấy không giận hay oán trách gì vì cô ấy rất rất yêu anh ta
- Tôi xin lỗi!
- Anh không cần xin lỗi, tôi cầu xin anh sau khi cô ấy tỉnh lại ly hôn với cô ấy đi, trả lại cho cô ấy tự do có được không? Tha cho cô ấy được không?
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 52: 52: Chương 51


Diệp Tĩnh Thanh cuối cùng cũng tỉnh lại, đối diện với cô là Tôn Thất Thiên anh đang vuốt mái tóc của cô:
- Em tỉnh rồi sao?
Giọng nói ấm áp, ôn nhu làm sao!
- Con của em mất rồi đúng không?
- Anh xin lỗi! Tất cả là tại anh.
- Anh không có lỗi là do nó không được may mắn thôi, có một người mẹ như em.
- Sao em không nói anh nghe sự thật?
-.....
- Chúng ta bắt đầu lại được không em? Anh sẽ bù đấp tất cả
- Anh cảm thấy có lỗi với em sao?
- ....
- Nếu anh thấy có lỗi thì chúng ta ly hôn được không?

Lúc này ánh mắt Tôn Thất Thiên vẫn lạnh nhưng thật ra anh đang rất rối loạn, cô lại muốn rời bỏ anh nữa sao? Không! Anh không thể mất cô được:
- Nếu em muốn ly hôn thì anh không chắc ba mẹ em được an toàn.
Khóe mắt cô ngập nược, nghẹn lên nói:
- Những đau đớn của anh trước đây là do em, em làm anh đau khổ, khiến anh trở nên bấn loạn, khiến anh trở nên nhẫn tâm nhưng em nghĩ em đã trả nợ anh xong rồi.

Con cũng mất rồi, em không chịu đau nổi nữa.

Chúng ta dừng lại thôi, anh đừng làm em khổ nữa, em cũng sẽ quên hết tất cả.
- Nếu em muốn dừng lại, thì anh cần em trả lời thật lòng một việc, được không em?
- Anh muốn biết chuyện gì?
- Tại sao 5 năm trước em chia tay anh? Thật sự là do anh không có tiền, nghèo khổ sao, hay là vì lí do nào khác?
- Em nghĩ chuyện này anh không còn quan trọng nữa, nên anh không cần biết đâu
- Có phải là mẹ anh ép em không?
Nước mắt Diệp Tĩnh Thanh rơi xuống không ngừng, không đáp lại.
Tôn Thất Thiên cũng đã khóc từ lúc nào không rõ, giọng anh trở nên khàn hơn:
- Sao em không nói cho anh biết?
-.....
- Anh khốn nạn lắm đúng không em, anh khiến em khổ thế này, em hận anh lắm đúng không? Anh xin lỗi, thật ra anh biết rất rõ lời xin lỗi của anh lúc này không còn tác dụng xoa dịu nỗi đau của em dù là một chút nhưng bây giờ ngoài xin lỗi ra thằng khốn như anh không còn biết nói gì nữa
Diệp Tĩnh Thanh mắt đỏ hoe:
- Có khi em ước rằng chúng ta chưa từng gặp, chưa từng yêu...!có lẽ đã tốt hơn rồi đúng không anh?
Anh ôm lấy gượng mặt đầy nước mắt khum người xuống, có thể nghe rất rõ tiếng khóc đau đớn của anh, cô đưa tay lên sờ đầu anh:
- Đã chấm dứt thật rồi!

Tình yêu của hộ đã chấm dứt rồi sao? Tình yêu khiến họ từng vui vẻ, từng khổ sở dày vò trái tim đối phương khiến họ điên loạn, khiến họ đau đến ngạt thở đã chấm dứt thật rồi sao?
Anh ôm lấy cô khóc đau đớn, nước mắt của họ như hòa vào nhau, bỗng chốc những kí ức đau đớn ngọt ngào hiện lại trong tiềm thức họ
Thật sự tới bây giờ mới biết được một điều rằng tình yêu không có sự đồng ý của hai bên gia đình cũng sẽ chẳng thể đẹp mãi được, sẽ có những biến cố xảy ra.

Nếu mẹ Tôn Thất Thiên chịu thông cảm, suy nghĩ rõ ràng hơn thì có lẽ bây giờ Tôn thấy Thiên và Diệp Tĩnh Thanh đã không phải đau như thế này.

nỗi đau khi nhận ra mình đã hận, đã ngược đãi người yêu mình đến như thế, người hi sinh vì mình, người chấp nhận để mình hận chỉ vì một lí do không muốn làm mất đi tương lai của mình,nỗi đau mất đi đứa con chưa được 3 tháng.

Nhưng thật ra, nếu anh đăt niềm tin vào cô nhiều hơn, giá như anh tin vào bản tính tốt bụng của cô, giá như anh điềm tĩnh để tìm hiểu hơn và giá như anh cố gắng kìm nén sự nóng giận bản thân anh lại có lẽ họ sẽ tốt hơn, giờ thì dù thế vẫn để lại trong lòng họ một nỗi đau khó phất lãng đi.
Diệp Tĩnh Thanh hôn lên trán anh, nước mắt không ngừng:
- Cảm mơn anh vì đã cho em biết được yêu một người đôi lúc hạnh phúc đến mức muốn la cả lên, đôi khi lại đau đến mức khó thở thế này.
- Anh đồng ý ly hôn! Nhưng....!chúng ta sẽ coi như chưa bao giờ quen biết nhau sao?
- Không! Chúng ta vẫn là bạn được chứ?
Anh khóc lên gật đầu.
Có lẽ bây giờ mối quan hệ ban bè là tốt nhất, họ cần thời gian để quên đi nỗi đau, cần thời gian để suy nghĩ...

1 tuần sau, Diệp Tĩnh Thanh xuất viện mọi người đều rất vui mừng đến thăm cô chỉ có Tôn thất thiên không đến, có lẽ anh bận vì từ ngày cô nằm viện anh luôn ở bên cạnh cô, chăm sóc cho cô.

Cũng đúng, họ đã chấm dứt tình yêu rồi, anh cần gì phải phí nhiều thời gian vào một người bạn nhiều đến thế.

Tiếng báo tin nhắn vanh lên Em về nhà nhớ uống nhiều nước, ăn nhiều đồ ăn vào.

Anh có việc bận không thể đến mừng nên không thể đến chúc mừng em được
Không cần đâu bạn của em, anh đã ở bên em suốt một tuần qua
Em ăn uống đầy đủ và nhé
Vâng
Ông bà Diệp, Thịnh Bích và cả Diệp Tuấn Du ngạc nhiên về họ, họ có thể làm bạn được sau khi xãy ra chuyện như vậy sao? Họ có thể bình thản nói chuyện như vậy sao? Sao có thể khi gặp nhau mà không sượng được như vậy? Thật ra mà nói ông bà Diệp cũng không giânn Tôn Thất Thiên nhiều vì họ phần nào cũng nghe nói về hoàn cảnh của anh, tính cách của mẹ anh, huống hồ Diệp Tĩnh Thanh còn không giận cơ mà.
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 53: 53: Bản Chất Thật Của Bà Tôn


Biệt thự của bà Tôn
- Nè, bà trả cho tôi tiền bài hôm bữa đi chứ, con trai bà giàu có lắm cơ mà, bà không trả thì tôi sẽ đến chỗ con bà làm việc đấy
Tôn Thất Thiên sốc rất nặng, anh không ngờ người anh yêu thương và kính trọng đến thế, cứ ngỡ bà là người dịu hiền không biết đến bài bạc không ngờ bà lại giấu anh làm như vầy, lúc này trong đầu anh hiện lên hàng ngàn câu hỏi, anh bước vào, người đàn bà kia thấy anh bước vào quay sang bà Tôn:
- Con trai bà đẹp trai thật đó, mà đáng tiếc có một người mẹ như bà.
Bà ta quay sang Tôn Thất Thiên:
- Tôi nói cho cậu biết một sự thật, thật ra mà nói trước đây không phải ba cậu bỏ cậu đi, mà là vì bà ta cờ bạc, lúc đó ba cậu rất muốn đưa cậu đi cũng nhưng người đàn bà này đã giữ cậu lại đòi ba cậu một tháng trợ cấp 6 ngàn tệ đó, 6 ngàn tệ không phải là quá lớn nhưng cũng không phải ít vậy tại sao cậu lại sống tù túng trong những năm đó nên bây giờ tôi nghĩ cậu đã hiểu.

Trước mặt người khác thì giả vờ là người mẹ hiền bị chồng ruồng bỏ, phải nuôi con trai thật ra lại là một con cáo già
- Bà nói dối
- Tôi đã nói tôi nghe sự thật rồi, cậu trả cho tôi số tiền mẹ cậu thiếu tôi đi!
Mặt anh lạnh như băng hỏi:

- Bao nhiêu?
- 2 triệu tệ
Anh đưa cho bà ta chiếc thẻ tín dụng, rồi lạnh nhạt nói:
- Trong đây có 3 triệu tệ, bà kể hết những gì bà biết đi.
Nghe đến đây người đàn bà kia mừng rỡ cầm lấy, rồi kể:
- Cậu từ lúc 13 tuổi đã đi làm thêm vì muốn lo cho bà ta bị bệnh nhưng thật ra bà ta rất bình thường không bệnh gì hết mà lấy số tiền đó dấng thân vào số đề.

Người mẹ ích kỉ như bà ta tôi nghĩ cậu nên từ sớm thì hơn.

Tôi vẫn còn một chuyện quan trọng muốn nói cho cậu biết, bà ta từng hất nước vào mặt cô bạn gái 5 năm trước của cậu rồi đuổi con bé đi, cậu biết lí do là gì không? Không đưa bà ta tiền, lần đó tôi đến nhà cậu sao không biết, chỉ tội nghiệp cô bé đó lặp đi lặp lại một câu Anh ấy đã phải làm việc rất cực khổ sao lại làm như vậy? Đáng thương thật đó.
Tôn Thất Thiên như sụp đổ trong phút đó, người mẹ hiền anh luôn yêu thương, luôn kính trọng không ngờ lại là người lừa dối anh, một người đàn bà ích kỉ.

Từ năm 13 tuổi anh đã bương chảy bắt đầu tập tành làm thêm vì kiếm tiền lo thuốc than cho bệnh của bà, anh luôn ôm hận về người cha ruồng bỏ bà và anh.

Nhưng giờ sự thật lại khiến anh như muốn chết đi, bà lại giả vờ bệnh, ở nhà bài bạc lấy tiền trợ cấp mà ba anh gửi tới hằng tháng dấng vào bài bạc, còn anh lại phải cực khổ bương chảy để nuôi bà.

Sự thật khiến người ta không thể ngờ được.

Người đàn bà kia bước đi ra về, nhưng bà ta quay sang nói với anh một câu rằng:

-Tuy tôi là người ngoài, không biết rõ về gia
đình cậu nhưng tôi vẫn muốn nói với cậu rằng cô bé 5 năm trước quả thật rất tốt, đến thăm mẹ cậu nhưng rồi bắt gặp ngay lúc bà ta đang bài bạc, bà ta không muốn lộ trước cậu nên ghét cô bé đó.

Cô bé đó đến mấy lần để khuyên mẹ cậu dừng lại nhưng cũng vô ích.

Thôi tôi chỉ biết bấy nhiêu đó, tôi đi đây!
Bà Tôn chạy về phía Tôn Thấy Thiên ôm lấy tay anh khóc rất lớn:
- Con đừng tin bà ta, mẹ rất thương con sao có thể bắt con làm như thế.
- Mẹ còn diễn được sao?
- Con....!được bây giờ đã vầy rồi ta không còn gì để nói nhưng dù gì mẹ cũng là mẹ của con, con phải có trách nhiệm báo hiếu chu cấp cho ta.
- Mẹ biết tôi thương mẹ tới mức độ nào không? Sao mẹ lại đối xử với tôi như thế, tôi là con mẹ sinh ra mà, sao mẹ lại lừa gạt tôi? Sao mẹ lại vì bản tính ích kỉ của mình mà khiến tôi câm hận ba tôi.

Tôi vì muốn mẹ mau khỏi bệnh mà tôi đã đi làm thêm khắp nơi, tôi vì muốn mẹ có cuộc sống đầy đủ mà cố gắng học tập làm việc không ngừng nghỉ.

Sao mẹ lại lừa gạt tôi? Với số tiền ba trợ cấp mẹ con chúng ta có thể sống không thiếu thốn gì, mẹ lại ghiền bài bạc bắt tôi phải sống khổ theo mẹ, mẹ giả vờ ốm bệnh sao? Mẹ có phải mẹ ruột tôi không vậy? Hay từ đầu tới cuối mẹ giữ tôi lại vì muốn tiền trợ cấp từ ba, chứ thật sự không thương gì tôi cả?
- Đúng vậy đấy! Sao nào? Tao là mẹ mày, mày không có quyền nói như thế với tao!
Nước mắt câm phẫn của anh rơi xuống:
- Đúng! Vì mẹ là mẹ tôi nên tôi cũng không có quyền bỏ rơi mẹ, nhưng mẹ có biết vì mẹ mà tôi đã từng hận người tôi yêu đến mức nào không? Đúng không phải là do mẹ, là do tôi, là do tôi đã hận cô ấy, tôi chỉ muốn giá như tôi biết được bản chất thật của mẹ sớm hơn có lẽ đã tốt hơn rồi.
- Cái con nhỏ đó cũng chỉ là một cô gái xinh đẹp con nhà giàu nhưng không biết lấy lòng mẹ chồng tương lai gì cả.

Nếu hôm đó nó cho tao tiền chơi đánh bài, không đến khuyên nhủ nhảm nhí kêu tao đừng chơi nữa có lẽ bây giờ hai đứa bây đã hạnh phúc bên nhau rồi.
Anh không còn gì để nói, bước đi ra ngoài, những bước chân anh nặng trĩu đau thương.

Giá như anh tin cô!
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 54: 54: Sống Thật Tốt Em Nhé!


Đã 1 tháng kể từ ngày Diệp Tĩnh Thanh xảy thai, cô không còn ở lại biệt thự của anh nữa mà dọn về ở với ba mẹ, từ ngày đó anh và cô vẫn giữ được mối quan hệ tốt đẹp, gặp nhau khi làm việc ở Tôn Thị đôi khi thì đi ăn cùng.

Trước mặt Diệp Tĩnh Thanh, Tôn Thất Thiên vẫn rất ôn nhu, dịu dàng như sau đó anh lại trở về với dáng vẻ trầm mặt đau khổ vào mỗi tối, anh uốn rượu, uống rất nhiều nhưng cô nào biết.

Khi Thịnh Bích hỏi cô rằng Cậu và anh ấy có định quay lại không? Cậu còn yêu anh ấy không?
Không, tôi thấy tôi và anh ấy làm bạn như bây giờ là tốt nhất rồi, thật ra tôi chưa từng hết yêu, nhưng nếu còn yêu khi quay lại có lẽ cả hai chũng tôi sẽ cảm thấy có lỗi và đau lòng vô cùng
Thật ra, cô biết rất rõ chuyện mẹ anh đối xử với anh như thế nên cô mới yêu anh nhiều đến vậy, thật ra anh đã rất khổ sở, 13 tuổi lại phải bương chảy đi làm kiếm từng đồng đóng học phí, nuôi mẹ bệnh, cố gắng rất nhiều làm sao cô có thể hận được chứ.

Nhưng cô thật sự hận bà Tôn, sao bà ta có thể đối xử với đứa con mình đứt ruột sinh ra như thế!
Cô chiến thắng được dự án của Tôn Thị, cô sẽ được sang Anh để làm dự án trong 2 năm.

Lúc này trong lòng cô cũng rất vui vì có cơ hội để trao dồi nhưng ngược lại cũng cảm thấy lo lắng ba mẹ cô thì phải làm sao?
.....
Quán ăn Đông Phỉ....
Tôn Thất Thiên
- Em tính khi nào khởi hành?
- Em dự định trong tuần sau
- Em nhớ qua bên đó vẫn liên lạc cho anh nhé! Không được quên người bạn này!
Nước mắt cô rơi xuống, nếu đi có lẽ cô sẽ rất nhớ anh, anh nhẹ nhàng lao nước mắt cho cô cười chọc ghẹo:
- Em đừng nói với anh là em không nỡ xa chồng cũ nha?
- Anh cũng phải nhớ điện cho em hằng ngày.

- Anh đồng ý.- Anh mỉm cười dịu dàng nhìn cô.
- Em có thể nhờ anh một việc được không?
- Nể mặt em là vợ cũ của anh, anh sẽ giúp- Câu nói này của anh mang chút yếu tố trêu ghẹo
- Chăm sóc giúp ba mẹ em trong 2 năm này nhé?
- Được! Anh hứa với em!
- Cảm mơn anh ! À hổm rài mẹ anh sao rồi?
Trong đôi mắt anh sự muộn phiền hiện lên rõ:
- Bà ấy vẫn thế, đánh bài thâu đêm, nhậu nhẹt các thứ
- Anh à! Em nói anh một chuyện này được không?
Anh gật đầu:
- Anh cưới vợ khác đi
- Tại sao?
- Anh cần người chăm sóc cho anh, sinh cho anh một đứa con.

Không cần thấy có lỗi với em đâu.
Sau khi bị xảy thai, bác sĩ dư đoán cô sẽ rất ít có khả năng sinh con
- Anh không đồng ý!
-.....
Họ im lặng ăn thật nhanh, đưa cô về đến nhà, anh ôm cô rồi nói:
- Tuần này anh có công tác tại thành phố C, anh sẽ cố gắng về kịp tiễn em ra sân bay
Cô gật đầu
Trong một tuần còn ở lại nước cô và đám bạn Thịnh Bích, Tiết Hân và Thiên Ngọc dành thời gian để đi chơi và đi ăn nhiều hơn trước.

Trong lúc họ đang ở quán ốc Thịnh Bích kéo Diệp Tĩnh Thanh sang phía khác, mặt rất trầm tư gì đó:
- Tôi sẽ cùng cậu sang Anh
- Cậu nói gì cô Bích Bích?
- Tôi muốn sang Anh cùng cậu
Diệp Tĩnh Thanh như hiểu được gì đó, rồi nói:
- Tôi đã nghe chuyện của cậu và anh họ tôi, thật ra anh ấy....
Thịnh Bích chặn ngang lại:
- Tôi không muốn ngày nào cũng phải chạm mặt anh ta.

Điều đó làm tôi thấy rất khó chịu
- Còn dì cậu thì sao?
- Tôi sẽ đưa dì đến nhà chị họ, trả tiền nhờ cô bạn đó chăm sóc cho dì, cậu đừng lo.
- Anh Tuấn Du đã biết chuyện chưa?
- Cậu đừng nói với anh ấy.

- Cậu nên suy nghĩ lại đi Thịnh Bích
- Tuy anh ấy không khiến tôi đau khổ như Tôn Thất Thiên gây ra với cậu nhưng anh ấy lại khiến tôi thực sự mất lòng tin.

Khi tôi nghe việc cậu không còn giận Tôn Thất Thiên tôi không nói lời nào bởi vì tôi nghĩ Tôn Thất Thiên có nỗi đau rất lớn, mẹ anh ta lừa dối anh ta.

Còn Diệp Tuấn Du thì khác, anh ấy coi như lớn lên đầy đủ hơn, sống hạnh phúc hơn không, dù tôi có rời xa anh ấy cũng sẽ chẳng đau lòng mấy vì anh ấy còn có gia đình cậu, còn có bạn bè
- Cậu suy nghĩ lại đi
- Tôi muốn cho tôi thời gian để bình ổn lại
- Được vậy 3 ngày nữa tôi và cậu cùng đi
Đã đến ngày Diệp Tĩnh Thanh sang Anh, cô đợi anh ở sân bay, gửi dòng tin nhắn: "Nếu anh không kịp thì không sao.

Anh ở lại nhớ bảo trọng nhé!"
“ Đợi anh! Anh sắp đến rồi”
5 phút sau…………..
Anh chạy đến ôm lấy cô, hôn lên trán cô nói nhỏ:
- Sống thật tốt em nhé!
Nước mắt họ rơi xuống ướt cả áo hai người, cô vẫy tay chào anh, trong đầu niệm thầm” anh cũng phải sống thật tốt, phải thật vui vẻ nhé!”
Bệnh viện TG………….
- Cậu không nên uống quá nhiều rượu, sẽ không tốt cho cậu đâu!
- Vâng, cảm ơn bác sĩ
Sắc mặt người đàn ông bước ra khỏi bệnh viện trắng bệch, lộ rõ vẽ đau thương, anh ho lên vài tiếng, có tiếng điện thoại gọi đến:
“ Alo, sao hôm qua anh không gọi cho em? Anh quên em rồi sao”
“ Anh xin lỗi do bận quá nên anh quên, anh xin lỗi!”
“ Không sao, em chỉ nói đùa với anh thôi.

Anh có còn uống nhiều rượu không đấy?”

Bến này phát ra tiếng ho
“ Anh sao thế? Bệnh à? Anh đã đi khám chưa?”
“ Anh không sao! Do bụi nên anh ho thôi, đừng lo! Công việc thế nào?”
“ Ngày đầu tiên không thuận lợi mấy”
“ Sao thế?”
“ Anh biết Khiên Dự không?”
Nghe đến cái tên này anh khựng lại một lát rồi nói có
“ Anh ta nói gì mà miễn là tập đoàn của anh sẽ không đồng ý hợp tác.

Nhưng ba của anh ta thì rất muốn hợp tác nhưng anh biết không? Hai bố con họ đã cãi nhau um tùm.

Ngày đầy như vậy là xui xẻo rồi phải không ?”
“ Đừng nản, anh tin em làm được!”
“ Nghe anh nói xong mà em cảm động chết đi được đó!”
“ Bên đó bây giờ là 12 giờ đêm phải không?”
“ Đúng rồi, sao anh biết hay thế?”
“ Em quên anh từng ở bên đó tận 5 năm rồi sao?”
“ Ừ ha, em xin lỗi!”
“ Không sao, thôi em ngủ đi, khuya rồi đó”
“ vâng, bái bai nha”
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 55: 55: Nỗi Đau Anh Từng Gánh Chịu 1


Sáng hôm sau, cô dậy để đi đến tập đoàn BLUE làm dự án, thì gặp mắt Khiên Dự, ánh mắt anh ta đầy vẻ trêu ghẹo:
- Nè cô gái, cô làm việc cho Tôn Thất Thiên sao?
- Vâng
- Đúng là Tôn Thất Thiên có khác, anh ta kiếm đâu ra cô nhân viên đẹp thế này.

Nghe đồn vợ cũ anh ta cũng rất đẹp đó, cô đã gặp qua chưa.

Nghe nói cô ta tên……
- Diệp.Tĩnh.Thanh
- Đúng vậy.

À mà cô gái xinh đẹp cô tên gì thế?
- Tên tiếng anh à?
- Tiếng nào cũng được cả
- Flora
- Thật ra nếu cô không làm việc cho Tôn Thất Thiên thì tốt quá rồi, tôi chắc chắn sẽ đồng ý hợp tác đằng này…
- Hôm nay tôi đến vì muốn báo cho 2 cha con anh biết một điều rằng không phải tập đoàn chũng tôi cầu mong hợp tác với bên các anh mà là do ba anh cất công để muốn cả hai hợp tác có lợi cho đôi bên, chứ không phải Tôn Thị thiếu thốn đến mức van này bên anh
- Sao cơ?
- Tôi không muốn nhắc lại
- Cô tưởng cô đẹp là ngon lắm sao hả?
- Anh tưởng anh là con của ông Khiên Chấn Thành thì tôi sẽ không dám làm gì anh sao?
- Cô ….

Một người đàn ông mập mạp tầm 60 tuổi đi về phía họ:
- Xin lỗi đã làm cô Diệp đây khó xử
- Không sao đâu ạ!
- Thất ra chũng tôi rất muốn hợp tác, mong cô suy nghĩ thêm
- Tôi cũng rất muốn, nhưng có vẻ Khiên Tổng không muốn
- Cô đừng quan tâm đ ến nó, nó đâu phải chủ của BLU
- Nếu Khiên chủ tịch đã nói vậy cháu cũng không có gì không đồng ý hết ạ!
Khiên Dự tức tối giậm dò bỏ đi, sau khi thảo luận cùng ông Khiên một số vấn đề thì hai bên cũng hợp tác suôn sẽ, lúc cô bước ra ngoài BLUE thì thấy Khiên Dự đang ngồi bên quán cafe đối diện vẫy tay cô.
- Anh Khiên gọi tôi qua đây có việc quan trọng?
- Tôi chỉ muốn nói cô nghe vài điều về sếp Tôn của cô.

Cô có muốn nghe không?
-.......
- Lần đầu tôi gặp Tôn Thất Thiên là khoảng 6 năm trước, thật ra lúc đó tôi là người ưu tú nhất luôn được giáo sư khen, nhưng từ sau khi cậu ta đến thầy giáo dồn hết sự quan tâm vào cậu ta, ba tôi dần mất lòng tin vào tôi.

Nhưng có một chuyện tôi chắc cô rất muốn biết
- Chuyện gì?
- Trong năm thứ 3, anh ta bị tình nghi là tội phạm cố ý giết người
Cô thấy tim mình thắt lại, cô chưa từng nghe về điều này
- Người đó là cô gái theo đuổi anh ta say đấm nhất, Tô Khuyên Kiều.
- Cô ta còn sống chứ?
- Còn sống rất khỏe mạnh mới là lần khác.

Cô ta là người đã yêu cầu thả anh ta ra khi anh ta bị tạm giam.

Tôi thực sự không rõ được cô ta nghĩ gì.

Tôi lại càng không biết trong đêm đó chuyện gì đã xảy ra, có lẽ cô nên hỏi sếp của cô thì hơn.
- Tô Khuyên Kiều có phải là con gái của tập đoàn OJ không?
- Cô biết cô ta?
- Tôi có nghe qua.
- Tuy tôi không thích Tôn Thất Thiên cho lắm, nhưng tôi vẫn thấy có lẽ anh ta bị oan
- Chuyện xảy ra như thế nào?
- Tôi là người ngoài cuộc nên không hiểu rõ lắm nhưng tôi nhớ hôm đó Bạn thân tôi tìm thấy cô ta nằm bất động trên sàn nhà, dường như là tự giận.

Nhưng ba mẹ cô ta đời nào để con gái của họ chịu khổ nên đã kiện cậu ta với tội danh cố ý gây thương tích.
- Bây giờ cô ta ra sao?
- Cũng như cũ, nhưng có vẻ vẫn không muốn từ bỏ anh ta, cô ta vẫn luôn hỏi thăm về Tôn Thất Thiên
- Chuyện đó lắng lại sau khoảng 4 tháng nhưng sau đó anh ta phải nằm viện vì vết thương rất nặng nguyên nhân thì tôi không rõ
Nghe đến đây mắt cô cay cay nhớ lại từng thấy trên người anh có những vết sẹo ghê người.

Hóa ra anh từng phải chịu đau đến thế!
Cô về đến khách sạn tầm khoảng 8 giờ tối, trong lúc ăn cơm thì có người gọi đến
Mọi chuyện ổn hết cả chứ?
Mọi chuyện vẫn rất ổn
Em đã ăn gì chưa?
Em đang ăn đây
Anh vừa mới đi thăm mẹ về
Vậy sao? Bà ấy khỏe chứ?
Ung thư máu giai đoạn cuối
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 56: 56: Nỗi Đau Anh Từng Gánh Chịu 2


Ung thư máu giai đoạn cuối.
- ...
- Là do bà ấy tự làm tự chịu.

Em yên tâm đi, anh không thấy quá đau lòng đâu
- Bà ấy có nói gì với anh không?
- Bà ấy bảo rằng, bà ấy không sống được bao lâu nên lúc này phải tranh thủ chơi bài đến chết, không thì lúc ra đi sẽ nuối tiếc.
Cô không thể ngờ bà Tôn dù đang cận kề với cái chết nhưng lại bài bạc đến thế.

Bà không nghĩ đến đứa con trai yêu thương bà.

Bà bị thế cũng coi như là trừng phạt cho sự ích kỉ và tàn ác mà bà gây ra
- Anh khỏe hơn chưa? Anh đỡ ho chưa?
- Anh đỡ rồi!
- Sao giọng anh lạ thế? Anh đang say à?
- Anh không say, anh chỉ uống một ít rượu thôi
- Anh đừng uống nữa, uống nhiều quá không tốt đâu
- Em có nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không?
- Sao đột nhiên anh lại hỏi vậy?
- Em không muốn trả lời anh sao?
- Nhớ, em nhớ rất rõ luôn mới là đằng khác
- Nếu anh nói lúc đó anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên em tin không Tĩnh Thanh?
- Em.....!tin
- Lúc đó anh đã nghĩ anh điên rồi mới dám tư tưởng đến em.

Thật sự con gái nhà giàu anh đã gặp qua rất nhiều nhưng rất ít ai được như em lắm
- Anh có biết anh đang nói gì không?
- Anh biết, anh biết rất rõ
Đầu dây bên này, Diệp Tĩnh Thanh nghe rất tõ được tiếng sụt sùi.

Không kìm được cô hỏi nhưng giọng đã bắt đầu rung rẫy, khóe mắt ương ướt
- Anh....!đã chịu những nổi đau thế nào trong khoảng thời gian anh sống ở Anh?
- Tại sao em lại hỏi anh câu hỏi này?
- Tại sao anh lại giấu em những chuyện anh đã đối mặt trong 5 năm anh sống ở Anh Quốc?
- Những chuyện đó không đáng để em phải bận tâm đ ến đâu
- Một trong những nỗi đau đó có một là do em đúng không anh?
Nghe được sự sụt sùi bên đầu dây, Tôn Thất Thiên gần như ngạt thở:
- Là do anh, em không làm sai việc gì cả.

anh là người hủy hoại tất cả, em không có lỗi.
- …………
Lúc này Diệp Tĩnh Thanh không thể ngờ được bên tai mình lại là tiếng khóc quá đỗi đau thương.

Anh khóc thật sao? Đây là lần thứ 3 anh khóc, nhưng 2 lần trước anh không hề khóc như này.

Lần này, tiếng khóc của nỗi đau khó hàn gắn, của sự ân hận đến tột cùng.
- Nếu anh tìm hiểu rõ hơn, nếu anh tin em, có lẽ…..

em sẽ không phải gánh những nổi đau về cả thể xác lẫn tinh thần, anh….

rất muốn chết đi, anh thực sự rất muốn chết đi để giảm bớt sự tổn thương mà anh gây ra cho em.

Để anh nhẹ lòng hơn vì không phải sống trong tội lỗi và ân hận
Lúc này giọng Tôn Thất Thiên nghẹn đến nỗi không thể diễn đạt:
- Con ….

của chúng ta…là anh đã giết nó….

Là anh
Tiếng người đàn ông như hét lên trong tuyệt vọng, gương mặt nước mắt không ngừng rơi, tay chạm lên vòm ng ực để kìm nén nỗi đau khó diễn tả, nỗi đau ấy thà chết còn hơn.
Diệp Tĩnh Thanh cũng không kìm được rơi lệ không ngừng:
- Đợi em, em sẽ về thăm anh! Anh nhất định phải đợi em, không được quá đau lòng.

Trách nhiệm không thuộc về hoàn toàn anh.

Mà là do….

Ông trời trời đùa chúng ta, ông trời không thương xót cho chúng ta.

Thất Thiên, anh hãy nhớ một điều rằng dù thế nào đi nữa em cũng sẽ không bỏ rơi anh.

Anh hãy mạnh mẽ lên, chờ em về
- Anh không xứng! anh không xứng để em làm thế!
- ……………..
- Em đã quên anh đã đối xử với em thế nào sao? Anh đã nhẫn tâm lấy dây thừng đánh vào em, khiến em trên người đầy thương tích, anh đã ép em uống thuốc tránh thai, anh đã khốn nạn tới mức ép em vào nơi ở của kiều nữ, anh đã làm mất đi đứa con của em và anh, anh đã không tin tưởng em, anh đã sỉ nhục , lăng mạ em.

Sao em không hận anh? Thà rằng em hận anh, còn đỡ hơn là tha thứ khiến anh thống khổ thế này!
Tôn Thất Thiên gần như điên lên khi thốt ra những lời đó, anh đau đớn vô cùng, hối hận vô cực.

Lúc này anh chỉ hận không thể chết đi để bù đắp những tội lỗi của bản thân.....
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 57: 57: Nỗi Đau Anh Từng Gánh Chịu 3


Năm năm trước.....
Tại giảng đường của trường đại học Anh Quốc nơi tập trung tất cả các sinh viên trong và ngoài nước, mọi cô gái đều nhìn về phía chàng trai có vóc dáng cao, gương mặt đẹp đến mê mụi nhưng anh mắt lại xa xâm vẻ đau buồn.

Có một cô bạn người nước ngoài lại nhiệt tình chào hỏi:
- Cậu là sinh viên du học phải không, người trung quốc?
- Đúng !Tôi nhận được học bổng nên may mắn được vào đây
- Woa! Cậu giỏi thật đấy, ngồi trường này danh giá thế mà cậu được học bổng sao?
- …..
- Tôi là Julore, rất vui được gặp cậu.
Tôn Thất Thiên theo lễ bắt tay cô gái trước mặt, nhưng vẫn không nở một nụ cười.

Vô gái kia vui như òa lên chạy loạn về phía đám bạn của mình, la lên: OMG, cậu ấy đẹp không tùy vết luôn ý

Cả đám nữ sinh nhố nháu nhìn Tôn Thất Thiên với ánh mắt sáng rực.
Thầy hiệu trưởng bước vào giảng đường, ông mang trong mình vẻ uy nghiêm nhưng lại ôn nhu đến khó ngờ, đặc biệt ông là người Trung Quốc, ông cất giọng:
- Chào mừng các tân sinh viên của chúng ta đã đến với trường X
Nghe được Tiếng vỗ tay ồ ạt của giảng đường, ông lại nói:
- Hôm nay tôi muốn giới thiệu với các bạn một sinh viên nhận được 100% học bổng tại trường chúng ta.

Tôn Thất Thiên.

Các bạn hãy chào đón thủ khoa kinh tế đối ngoại của đại học chúng ta.
Họ gần như hét lên, không ngớt lời khen ngợi dành cho cậu thủ khoa người Trung Quốc với nhan sắc mê người
Thầy hiệu trưởng:
- Các bạn bình tĩnh lại nào! Hãy nghe bạn Tôn đây phát biểu đôi lời
- Chào thầy, em là Tôn Thất Thiên, rất vui được học tập cùng với mọi người ạ
Có một nữ sinh không kìm được nói: không những đẹp trai mà giọng lại còn rất ấm áp nữa cơ, chết tôi mất
Thầy hiệu trưởng có vẻ rất hài lòng với cậu học trò đứng trước mắt:
- Trường X rất vui vì có được một thiên tài như em
- Không dám ạ
Thầy đùa giỡn hỏi:
- Em thấy đấy, em xuất hiện làm cho trường này nhốn nháo quá nhỉ.
- ……
- Em cứ xem đây như là ngôi nhà thứ 2 của em nhé

- Cảm ơn thầy ạ! Mong thầy và mọi người giúp đỡ em nhiều hơn
- Tất nhiên rồi
Chỉ mới ngày nhập học đầu tiên, mà Tôn Thất Thiên đã nhận được không biết bao nhiêu thư tình mà nói, mà toàn là do những cô tiểu thư con nhà quyền quí.

Thâmn chó còn thành một nhân vật nổi tiếng trên web của trường.

Nhưng anh đều vờ như không hay biết.
Có một cô gái mạo mụi hỏi anh:
- Cậu đã có người yêu rồi nên cậu mới không chấp nhận bọn tớ đúng không?
Hai tiếng “ người yêu” là hai tiếng cấm kị nhất đối với anh lúc này, tim anh đau đớn, nỗi hận mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Tại sao mọi thứ trên đời này đều quay lưng với tôi? Cô gái tôi yêu như sinh mệnh lại đứng trước mặt sĩ vả tôi rằng tôi nghèo hèn, không xứng với cô ấy? cô ấy có biết tôi yêu cô ấy cỡ nào? Cô ấy có rõ tôi hận cô ấy ra sao? Sao cô ấy nỡ chà đạp lên tình yêu của tôi như thế? Sao cô ấy tàn nhẫn tới mức gieo cho tôi hi vọng để tôi tư tưởng rồi lại cướp đi một cách nhẫn tâm? Suốt hai tháng nay tôi như kiềm nén bản thân không nhớ về cô ấy như kết quả vẫn là như vậy, từng hình ảnh cô gái ấy cười với tôi, hôn tôi, ôm tôi, vui vẻ với tôi tôi không thể nào quên được.

nhưng tôi lại càng nhớ hơn về cái khoảng cách cô ấy nhẫn tâm chà đạp lên tình yêu của tôi, tôi lại không kìm được những giọt nước mắt của mình.
- Tôi không có.

- Vậy tại sao cậu lại không mở lòng cho bọn tôi.
- Vì tôi không thích yêu, tình yêu là thứ vô nghĩa không đáng có.

Các cậu thay vì tìm tôi làm những điều, hỏi những câu vô bổ thế này thì nên đi về học tậo chăm chỉ hơn thì có lẽ được hơn.
Cô gái kia như điên lên:
- Sao cậu lại nói thế, cậu đang chà đạp lên tình cảm của chúng tôi sao? Cậu tưởng cậu có được nhan sắc và tài năng thì ngon à!
- Nghĩ sao thì tùy các cậu, tôi cần yên tĩnh để tập trung học bài.

Các cậu đi ra chỗ khác giúp tôi.

Cảm ơn
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 58: 58: Quá Khứ Của Anh 1


Lúc này có lẽ hầu hết các nữ sinh khá hụt hẫng thì có một cô gái người Trung Quốc gương mặt khá được, đôi mắt hẹp dài, cao tầm 1m70 đi về phía họ.

Vãy tay về phía Tôn Thất Thiên đáng vẻ bỡn cợt:
- Hi! Cậu chê bọn họ sao? Cũng đúng thôi, bọn họ tầm thường thế cơ mà.

Sao cậu thấy tôi thế nào?
-.....
- Được tôi ngõ lời là cậu có phước ba đời đấy.

Sao cậu còn xem thường không trả lời tôi
Cô gái kia có vẻ mất mặt, nhưng lời nói vẫn đầy rầu sự tự cao:
- Cậu biết tôi là ai không? Tôi là Tô Khuyên Kiều của OJ đó.

Biết chứ?
-.....
- được thôi, thứ Tô Khuyên Kiều này muốn khồn thể nào không đạt được, chờ đi rồi sẽ có ngày anh phải cầu xin tôi

-...
Cứ như thế chuyện tiểu thư tập đoàn OJ mê đấm một nam sinh được đồn tán đi rộng rãi.

Có người cười nhạo rằng Hay rồi, bây giờ cô ta đẹp mặt rồi đấy.

Tôi đã nói là cô ta sẽ không cưa cẩm được nam thần đâu mà.

Đâu phải có tiền là có tất cả đâu, thì đấy, cũng có ngày cô ta ra nông nổi này....
Do thành tích học tập cực kì tốt, Tôn Thất Thiên, khi vừa mới gửi đơn thực tập anh đã được 1 nhóm dự án quốc tế thực tập, và rất thành công.

Tôn Thất Thiên trong mắt mọi người lúc ấy là một chàng trai cới gương mặt đẹp như tạc tượng, thân hình cao ráo nhưng lại có ánh mắt lạnh vô hồn.
NHÓM FJ
Ôn Tử Lâm:
- Dự án lần này thành công như vậy là nhờ vào công sức của cậu cả đấy Tôn Thất Thiên
Tôn Thất Thiên:
- Điều do tất cả chúng ta cùng cố gắng nên mới thành công như thế thôi
Michake:
- Cậu ta nói đúng công lớn nhất thuộc về cậu.

Tối nay chúng ta đến quán bar mới mở được không? Xem như ăn mừng dự án thành công
Ôn Tử Lâm vui vẻ tán thành, còn Tôn Thất Thiên tay vẫn đang soạn tài liệu trên laptop trả lời bình thản:
- 2 anh đi đi, em không muốn đến những nơi đó
Ôn Tử Lâm:
- Khai thật đi, cậu có bạn gái rồi phải không? Không sao tự dưng cậu lại từ chối những nơi có đầy người đẹp như thế cơ chứ.
Michake:
- Đúng đấy
Tôn Thất Thiên im lặng một hồi lâu rồi đồng ý, anh nhủ thầm Cần gì phải nhớ mãi đến một người khiến bản thân đau khổ, tôi sẽ quên được em, sẽ cho em biết được những nổi đau của tôi lúc này
Từ đấy Tôn Thất Thiên dần trở nên thân thuộc với những quán bar và dần được mọi người đồn rằng là 1 playboy chính hiệu của thành phố London lúc này, nhưng chàng playboy này lại khiến các cô gái say như điếu đỗ vì ngoại hình lẫn tính cách nhưng 1 vấn đề được đặt ra là họ vẫn không có được gì khác ngoại trừ mớ tiền mà anh đưa sau khi họ ngồi cạnh anh tiếp rượu ra thì chả có gì cả.

chả có gì đặc biệt.

Tất nhiên những điều này nữ sinh trong trường đại học điều biết nhưng họ lại càng hâm mộ anh nhiều hơn, có người bảo Quyến rũ chết đi được, Tôi muốn được ở bên anh ấy dù 1 chút thôi cũng được nữa cơ,
anh ấy không hề động vào các cô gái ấy chứng tỏ anh ấy chỉ muốn chơi qua đường thôi sao, nhưng tại sao tôi lại u mê đến bước này
Tất nhiên sau khi học tập lẫn công việc thuận lợi anh không còn phải đối diênk với cuộc sống như trước đấy nữa, thường xuyên gửi tiền về cho mẹ, và tất nhiên cố tiền ấy rất lớn.

Anh mua một căn hộ cao cấp gần trường nơi trung tâm thành phố, để thuânn tiện sau khi học và làm về đều sẽ về đấy nghỉ ngơi.

Tất nhiên Tô Khuyên Kiều cũng biết về điều đấy, cô ta tức điên người sau đó quyết định đột nhập vào căn hộ của Tôn Thất Thiên, căn hộ rất rộng phải mất tầm 15 để tìm được phòng ngủ vừa bước vào cô đã thấy một tấm ảnh được đặt ngay ngắn trên bàn làm việc của anh, trong bức ảnh là một nam một nữ đang nắm tay nhau thân mật, cô gái với mái tóc đen dài qua vai một chút gương xinh đẹp vô cùng, nụ cười vô cùng hạnh phúc nhìn chàng trai, chàng trai bên cạnh kia nụ cười càng hạnh hạnh phúc hơn nữa.

Chàng trai kia không phải là Tôn Thất Thiên hay sao? Nụ cười ấy cô chưa bao giờ được thấy, cô gái kế bên là ai? Tại sao khi nhìn cô gái đó Tôn Thất Thiên lại cười hạnh phúc đến thế? Là bạn gái lúc ở Trung Quốc của anh hay sao?
Tiếng mở cửa bước vào, Tôn Thất Thiên vô cùng giận dữ nhìn Tô Khuyên Kiều:
- Sao cô lại vào đây? Ai cho cô quyền đó?
- Em.....
Rồi cô ta quay sang tấm ảnh kia, run rẫy hỏi:
- Cô ấy là ai? là bạn gái anh sao?
-......
- Thế sao anh lại qua lại với bao cô gái khác?
- Chẳng lẽ cô muốn tôi qua lại với cô
- Cuối cùng tôi đã hiểu tại sao anh đã đụng đếm các cô gái kia, thì ra anh vì muốn tìm kiếm 1 ai đấy cho đỡ buồn chứ thật chất chưa quên được cô gái kia.

- Không đến lượt cô lên tiếng
- Bạn gái cũ sao?
-.....
- Nếu anh muốn tìm người ở bên để quên cô ta đi, thì anh chọn tôi đi, tôi có tiền có nhan sắc cơ mà.

tại sao lại đi qua lại với các cô gái tại họp đêm thấp hèn kia
- Tôi không qua lại bất chính với các cô gái ấy, tôi chả làm gì bọn họ, tôi càng không đụng tới bọn họ.
- Nhưng anh làm như thế thì họ sẽ ngỡ là anh yêu họ đấy.

Anh cho tiền họ sao khi rời đi là ý gì, chẳng khác gì bao gái cả
Thì liên quan gì đến cô?
- Vậy tại sao anh không chấp nhận tôi?
- Tại sao phải chấp nhận cô, cô không phải là mẫu người tôi ưa thích nói thẳng ra thù tôi không thể thích nổi cô
Nước mắt Tô Khuyên Kiều bắt đầu chảy xuống, cô ta tủi thân vô cùng rồi đảy cuaqr chạy ra ngoài.
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 59: 59: Quá Khư Của Anh2


Sáng sớm hôm sau, vừa vào lớp Tô Khuyên Kiều lôi Tôn Thất Thiên vào nhà vệ sinh rồi mạnh dạn nắm lấy tay anh nói:
- Cho em một cơ hội được không? Em sẽ cố gắng thay đổi được không
Tôn Thất Thiên gỡ tay của cô ta ra dứt khoát trả lời:
- Cô đừng làm vậy
- Em đã nhận ra rằng em thật sự rất yêu anh, em chấp nhận từ bỏ tự tôn của mình vì anh.
- Anh yêu cô gái trong hình đến thế sao?
- Yêu hay không cũng không liên quan đến cô
Đang đinh quay lưng bỏ đi, cô ta như điên hét lên:
- Nếu bây giờ anh dám ra khỏi đây, anh sẽ phải hối hận
Anh vẫn dứt khoát rời đi, cô ta khóc sướt mướt cầm lấy con dao đã dấu trong túi rạch lên cô ta của mình.

Khoảng 5’ sau có một bạn học cùng khóa đi vào thì hốt hoảng la lên nhờ đến giúp.

Ba mẹ của Tô Khuyên Kiều không đơn giản, khi nghe con gái rạch tay xém nguy hiểm đến tính mạng trong trường thì hoảng hốt chạy đến làm rầm rĩ trường học lúc bấy giờ.

Họ đâm đơn kiện Tôn Thất Thiên vì đã làm bị thương con gái họ, dù sự thật rành rành rằng chính Tô Khuyên Kiều tự vẫn.

Ba của Tô Khuyên Kiều yêu cầu nhà trường đuổi học Tôn Thất Thiên nhưng nhà trường vẫn không nỡ nên vẫn chừng chừ do sự.

Về phía cảnh sát,Tôn Thất Thiên đã bị tạm giam trong suốt 2 tháng, ông ta có ý định cho anh ngồi tù.

Nhưng lúc đưa ra tòa, Tô Khuyên Kiều từ sau vụ việc, im lặng không nói lời nào đã chạy đến phiên tòa bảo rằng chính bản thân đã tự rạch tay khiến chô ba cô ta chay mặt.

Sau vụ việc này Tôn Thất Thiên càng trở nên lạnh nhạt hơn trước anh nhào đầu vào học tập, làm việc mở rộng dự án hết sức thành công, thành lập công ty nhỏ do anh làm chủ rất thuận lợi.

Đôi lúc thấy anh lạnh lẽo đến đáng sợ Ôn Tử Lâm lo lắng hỏi:
- Tôn Thất Thiên à, cậu chỉ mới có 21 tuổi thôi, cậu làm gì mà bù đầu vào công việc thế này.

Nói đi cũng phải nói lại sau dụ Tô Khuyên Kiều, suốt 2 năm nay tôi thấy cậu rất lạ, cậu làm việc như điên, nhận nhiều dự án, cố gắng đưa công ty lên sàng, cậu mới 21 tuổi thôi có cần làm nhiều thế không?
- Vì em nhận ra một điều, có tiền là có tất cả.

cũng giống như a của Tô Khuyên Kiều ông ta tống em vào tù một cách vô cớ vì ông ta có tiền, còn nhiều việc đã làm em nhận ra điều này

- Cậu đừng ngược đãi bản thân mình quá
Như lời của Ôn Tử Lâm, trong suốt 2 năm qua Tôn Thất Thiên làm việc quần quật, giọng nói trở nên vô cảm thờ ơ.

Nếu trước đây, tuy rằng tôn thất thiên có vẻ lạnh lùng nhưng lại có chút hơi ấm thì bây giờ lại càng không.

Nếu là trước đây, khi bị đối xử xấu bởi các tên có tiền anh sẽ cam chịu nhưng bây giờ anh đã trở nên hung tàn hơn rất nhiều.

có một lần vì một bên công ty khác dành dự án bằng một cách trơ trẽn, anh như điên lên láy xe chặn đánh tên giám đốc công ty đó đến suýt mất mạng bằng cây gậy đánh golf rồi dùng tiền để không phải chịu trách nhiệm hình sự.

Có lẽ, Tôn Thất Thiên ôn nhu của trước đây đã chết, giờ đây chỉ còn lại một Tôn Thất Thiên luôn mang trên mình nụ cười thờ ơ lạnh lẽo cùng với những hành động rợn người
Cứ thế cho đến năm Tôn Thất Thiên 23 tuổi, dường như anh đã có tất cả trong tay.

Anh đã làm cho tập đoàn OJ bị thua một dố nặng nè.

Có người đồn rằng để đạt được mục đích anh chẳng màn đến việc giết người…
Có lẽ trong suốt 2 tháng bị tạm giam trong tù anh đã suy nghĩ rất nhiều, về vấn đề tiền bạc.

anh đặt ra câu hỏi "tiền quan trọng đến nổi có thể khiến một người từ vô tội thành có tội?”.

nhưng đây chẳng phải nguyên nhân chính, anh vẫn không thể quên được chuyện chia tay với Diệp Tĩnh Thanh, anh nhớ rõ từng câu nói của cô nước mắt không thể cầm được rơi lên cành tay đang run rẩy.
 
Back
Top Bottom