Ngôn Tình Đã Lỡ Trót Yêu Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 20: 20: Lời Mời Đến Buổi Tiệc Ăn Mừng Hợp Đông Của Ngân Hàng Uh Và Tôn Thị


.....PHÒNG GIÁM ĐỐC NGÂN HÀNG UH.......
Nhìn thấy Tôn Thất Thiên bước vào trong, Lưu Tiến vội vã chào hỏi:
- Chào Tôn Tổng, không biết anh đến đây có chuyện gì cần đến ngân hàng chúng tôi à?
- Tôi muốn anh mời Diệp Tĩnh Thanh đến buổi tiệc ăn mùn kí hợp đồng hợp tác của UH và Tôn Thị
- Anh có bị nhầm lẫn không, Diệp Tĩnh Thanh cô ấy phải đến buổi tiệc sao ?
- Có vấn đề gì à ?
- Không
- Lưu Tổng hãy mời cô ấy giúp tôi, tôi đã nghe anh nói với thư kí của tôi mà không đồng ý, nên tôi mơi qua đây, mong anh nể mặt tôi mà mời Diệp Tĩnh Thanh đén dự buổi tiệc đó
- Nếu Tôn Tổng đã ngỏ ý thù tôi không thể nào từ chối được.

Ngày mai Diệp Tĩnh Thanh đến dự buổi tiệc
- Cảm ơn Lưu Tổng, vậy tôi đi trước đây
- Được chào Tôn Tổng
Sau khi Tôn Thất Thiên bước ra khỏi phòng làm viẹc của mình, Lưu Tiến lo lắng Tĩnh Thanh, anh thật sự không thể giúp em tránh khỏi sự trả thù đáng sợ của Tôn Thất Thiên rồi
....TRUNG TÂM MUA SẮM .....
Tại shop bán giày CHOOCE......

Tiết Hân, Thịnh Bích và Thiên Ngọc đã đến thấy được Đồng Mai cả đám chạy ùa lại ôm lấy Đồng Mai, Thịnh Bích:
- Chị Mai, em nhớ chị quá đi
- Thôi được rồi, đừng có nịnh nữa, bây giờ đi ra quán chè chị mời các em
Cả đám vui vẻ đồng thanh Dạ
Rồi họ đến quán chè Bà Sáu
Bà Sáu thấy họ đến vui vẻ:
- Đã 5 năm rồi không gặp lại các cháu, lớn hết rồi
Tiết Hân
- Bà Sáu vẫn không hề già đi chút nào
- Thật sao? Cái con Tiết Hân dẻo miện này
Đồng Mai:
- Nó nói thật đó Bà Sáu
- Con cũng y chang nó, nịch nọt bà già này, hahaaha
Rồi bà quay qua hỏi Thịnh Bích
- Thịnh Thịnh, sao nãy giờ cháu im lặng vậy, thường ngày cháu là nhoi nhất mà
Thiên Ngọc:
- Cậu ấy đang nhớ tới anh họ của Tĩnh Thanh đó Bà sáu
- Chà bây giờ là yêu thật sao?
Thịnh Bích ngượng đỏ mặt:
- Bà đừng chọc cháu nữa
Bà quay qua xao đầu Tĩnh Thanh
- Thanh Thanh dạo này cháu ốm đi nhiều quá, tội nghiệp, bà đã nghe vụ của gia đình cháu, bà gởi lời thăm đến ba mẹ cháu nha
- Dạ cảm ơn bà
- Cháu phải ăn nhiều vào ốm quá, nè mà cháu bao nhiêu kí vậy?
- Dạ 46
- Trời đất, ốm hơn hồi đó 4 kí sao
Thịnh Bích :
- Đúng đó bà, trong bọn tụi cháu, cậu ấy là ốm nhất.

Bà xem, cháu 54, Thiên Ngọc 52, Tiết Hân 51 bà xem cậu ấy ốm nhất còn gì

- Hazzz, tội nghiệp Thanh Thanh của bà.

Thôi đừng bàn nữa, bây giờ các cháu gọi chè đi
Đồng Mai:
- Vẫn như cũ bà ơi
- Ừ bà đi lấy ngay, mấy đứa đợi bà nha
DẠ
Đồng Mai quay sang hỏi Thịnh Bích:
- Hổm rài Thịnh Tiêu, em gái cùng cha khác mẹ với em, con nhóc đó với mẹ nó có ăn h**p em không?
- Không, hai mẹ con họ không dám ăn h**p em đâu, họ chỉ du quan dá quạ cho em, khi Trịnh Tiêu làm gì sai thì mẹ con bà ta đổ lỗi lên đầu em hết.
- Quách Ngọc Nan dám đổ lỗi cho em sao?
*(* Quách Ngọc Nan: Mẹ ruột của Thịnh Tiêu, mẹ kế của Thịnh Bích.

Bà ta luôn tìm mọi cách để hại Thịnh Bích để ba cô đuổi cô ra khỏi nhà, bà ta và Thịnh Tiêu sẽ được hưởng trọn phần tài sản của ba Thịnh Bích để lại*)
- Lần trước hai mẹ con bà ta làm bể cái bình sứ ba em đấu giá bên Thụy Sỹ, vậy mà hai mẹ con bà ta lại mặt dày nói với ba là em làm, rồi bà ta còn nói em đẩy làm cho con gái bà ta bị thương.

Ba bắt em xin lỗi.
- Rồi em phải nhận thua xin lỗi con nhỏ đó à ?
- Không, em là ai chứ, tại sao phải xin lỗi con nhỏ đó
- Ba em không nói gì sao ?
- Ba em vẫn bắt em xin lỗi.

Em giận quá nên dọn ra khỏi nhà luôn
- Thật sao, rồi bây giờ em ở đâu
- Khách sạn
- Hay là em qua ở chung với chị đi, chị ở nhà có một mình, buồn lắm.

Có em qua thì chị vui hơn
Tiết Hân nghe thất vậy, khuyên Thịnh Bích
- Thịnh tiểu thư, tôi thấy chị Đông Mai nói đúng, cậu nên qua nhà chị ấy đi
Tĩnh Thanh và Thiên Ngọc cũng đồng ý kêu Thịnh Bích dọn qua nhà Bạch Mai ở vài hôm
Thịnh Bích quay qua Bạch Mai
- Được, vậy em sẽ dọn đồ qua nhà chị chơi với chị vài hôm
- Uhm, có em chị còn vui vì có người tâm sự chuyện tình yêu nữa đây nè
- Dạ
Cả đám đang ngồi nói chuyện thì chuông điện thoại của Tĩnh Thanh reo lên.
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 21: 21: Lời Mời Đến Buổi Tiệc Ăn Mừng Hợp Đồng Của Ngân Hàng Uh Và Tôn Thị 2


Tĩnh Thanh nghe được tiếng chuông điện của mình đang reo, cô nghe máy
Alo cho hỏi ai vậy ạ ?
Cô có phải là Diệp Tĩnh Thanh không ?
Đúng tôi là Diệp Tĩnh Thanh, kiếm tôi có việc gì ạ?
Tôi là thư kí giám đốc của ngân hàng UH, giám đốc Lưu của chúng tôi muốn mời cô đến tham dự buổi tiệc của ngân hàng chúng tôi và Tôn thị vào tối ngày mai lúc 7 giờ ạ
Tại sao lại mời tôi ?
Đây là yêu cầu của Lưu Tổng chúng tôi, mong cô đến tham dự chung vui cùng ạ
Tôi....!tôi nhất định phải đến sao ?
Lưu Tổng của tôi có lời muốn nói với cô, tôi chuyển máy cho Lưu Tổng đây ạ
Nè cô...
Tôi là Lưu Tiến, cô Diệp mong cô đến tham dự buổi tiệc.
Tại sao tôi phải đến đó, bây giờ tôi không còn là giám đốc của Diệp Thị
Cô nhất định phải đến nếu không cô sẽ hối hận.

Tôi biết có một tập đoàn đang thiếu nhân viên trong bộ phận giao tiếp đối ngoại
Anh nói sao? Thiếu nhân viên trong bộ phận giao tiếp đối ngoại sao ?

Đúng vậy, tóm lại đi hay không thì tùy cô
Nói xong Lưu Tiến tắt máy một cách nhanh gọn.

Anh nói với giọng đầy đau buồn xin lỗi Tĩnh Thanh, anh không thể giúp em thoát khỏi Tôn Thất Thiên rồi
Thịnh Bích hỏi:
- Chuyện gì sao Tĩnh Thanh?
- Lưu Tổng mời tôi đến buổi tiệc của ngân hàng UH và Tôn Thị
- Sao ? Vậy là sẽ gặp Tôn Thất Thiên sao ?
- Ừ
- Không được, cậu không được đi
- Lưu Tiến nói, anh ta biết một tập đoàn đang thiếu nhân viên trong bộ phận giao tiếp đối ngoại.

Đúng với chuyên ngành mình yêu thích, trước đây mình vì ba mẹ mà làm công việc mình không thích nên....
- Nếu cậu muốn đi, thì mình sẽ đi cùng cậu
- Không cần đâu
- Mình nhất định sẽ đi cùng cậu
Tiết Hân nói:
- Đúng đó Thanh Thanh, cho cậu ấy đi chung đi
Thiên Ngọc nói:
- Cậu ấy phải đi với cậu không là bọn tôi không yên tâm
Tĩnh Thanh gật đầu đồng ý
- Được rồi, vậy cậu đi cùng mình lúc 7 giờ tối
Thịnh Bích :
- Được sáng mai, chúng ta đi mua đồ để tham dự buổi tiệc
- Tôi còn nhiều đồ dự tiệc chưa mặc lắm
- Tôi muốn mua thêm cho cậu, đó giờ cậu toàn tặng tôi đồ đi dự tiệc, tôi chỉ mới tặng cậu đồ đi chơi hằng ngày thôi, nên tôi muốn mua
- Thật sự còn nhiều lắm, với lại cậu chưa kiếm được việc làm mà
- Ai nói chưa kiếm được, tôi đac tìm được việc làm trong bệnh viện TG rồi
- Là bệnh viện anh họ tôi làm sao ?

- Ừ, ngày mốt tôi đi làm.

Nãy giờ vui quá quên nói
- Nhưng mà cậu học ngoại giao cùng với tôi, làm sao mà vào bệnh viện
- Tĩnh Thanh à, sao cậu ngốc dữ vậy, TG là bệnh viện quốc tế, tôi vào bộ phận dịch hồ sơ của các bệnh nhân nước ngoài
- Woa, cậu cũng ghê thiệt nha
Tiết Hân:
- Cậu cũng giỏi thật đó
Thiên Ngọc:
- Đúng, nay Thịnh Bích giỏi thật sự
Đồng Mai:
- Chị còn nghĩ em sẽ đi làm giáo viên dạy ngoại ngữ giống Tiết Hân và Thiên Ngọc chứ
Thịnh Bích:
- Hì hì, em không thích làm giáo viên giống hai cậu ấy
Đồng Mai:
- Bây giờ hãy đi ăn chè thay rượu để chúc mừng Thịnh tiểu thư có được việc làm nào
- 1 2 3 yo
Sáng hôm sao.........
Thịnh Bích cùng Tĩnh Thanh đến một shop quần áo dự tiệc gần nơi mà Thịnh Bích với Đồng Mai đang ở
Thịnh Bích lựa cho tĩnh Thanh một chiếc váy hai dây màu xanh đen cực kì đẹp, Tĩnh Thanh mặc vào khiến Thịnh Bích phải hét lên
- Má ơi, sau này không nên gọi cậu là Diệp tiểu thư mà phải gọi cậu là Diệp công chúa mới đúng, má ơi đẹp dữ vậy nè.

Màu này mặc lên cậu xuất sắc cực luôn.
- Thật sao ?
- Tất nhiên, nhưng mà theo tôi, cậu nên xã tóc xuống, mới giống công chúa hơn
-Thôi nóng lắm
- Cậu nghe lời tôi đi mà
Rồi Thịnh Bích tháo chiếc kẹp tóc ngọc trai đắc đỏ của Tĩnh Thanh đang kẹp, tóc cô xõa xuống, phải gọi là xuất sắc, nhìn cô chẳng khác gì một công chúa hết.
Kể cả bà chủ cửa hàng cũng phải hết lờ khen ngợi
- Công nhận cháu đẹp giống công chúa thật, thường ngày màu xanh đen này nếu các khách hàng khác mặc lên nhìn sẽ làm tối da của họ, nhưng cháu thực sự mặc rất đẹp
- Cảm ơn dì
Tĩnh Thanh:
- Tới lượt cậu á Thịnh Bích, để xem Thịnh tiểu thư nên mặc cái nào đây
Rồi Tĩnh Thanh lấy cho thịnh Bích một chiếc váy cúp ngực màu tím sữa, cô mặc lên đẹp cùng không thua gì Tĩnh Thanh cả.

Sau đó cả hai tính tiềm cho bà chủ rồi đi về.
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 22: 22: Buổi Tiệc


Đang trên đường về khu chung cư mà Tĩnh Thanh đang ở, Thịnh Bích chợt nhớ:
- Chết rồi Thanh Thanh, tôi quên mua giày cao gót rồi, tôi không có đôi cai gót nào hết
- Không sao, tôi có nhiều giay lắm, tôi cho cậu mượn
- Thật sao?
- Ừ
- Thanh à, hay bây giờ tôi với cậu về nhà lấy giày xong rồi đi bar đi
- Cậu thấy có ai dô bar mà mặc váy dạ hội giống tôi với cậu hông?
- Vậy chẳng lẽ bây giờ chúng ta về nhà sao ? Chỉ mớ có 2 giờ trưa
- Trời ạ, chỉ đi mua đồ thôi mà từ 10 giờ sáng đến 2 giờ trưa, tôi muốn vè nhà, mệt thật sự
- Được rồi
.....!Ngân hàng UH.....
PHÒNG TỔNG GIÁM ĐỐC......
Lưu Tiến Diếp Tuấn Du, anh đến tham dự buổi tiệc của ngân hàng em với lại Tôn Thị nha
Còn nhớ tới anh à ?
Anh đi nha, ừ
(* Diệp Tuấn Du quen biết Lưu Tiến khi họ du học tại Úc, tình anh em của họ khá tốt, nhưng Lưu Tiến không biết Diệp Tuấn Du là anh họ của Diệp Tĩnh Thanh*)
……… 6h30 tối.......
Thịnh Bích:
- Cậu xem tôi nên mang đôi giày màu gì đây ?
- Không những bata, scandal mà giày cao gót cậu cũng nhiều như vấy sao?

- Hì hì, cậu mặc váy tím thì nên đi đôi màu trắng tím này
- Oh, cũng hợp ghê luôn.

Cạu tính mang đôi màu gì Thanh Thanh ?
- Không biết nữa chắc đôi màu trắng này
- Uhm đẹp thật, đôi trắng cậu lựa cũng hợp đó
- Nhanh lên muốn trễ rồi
- Uhm.

Đi xe cậu hay đi taxi đây ?
- Xe tôi đang sửa ở gara mà.

Đi xe cậu đi Bích.
- Tôi đi bộ từ nhà chị Đồng Mai qua đây mà
- Trời ạ, bây giờ mà qua nhà chị Đông Mai lấy xe cậu cũng mất 15 trễ mất rồi, thôi bắt taxi vậy
- Ừ
Rồi Thịnh Bích với Diệp Tĩnh Thanh đã đến được nhà hàng DIOEN, nơi mà buổi tiệc được diễn ra, là một nhà hàng lớn nhất thành phố X.

Toàn là những người sang trọng đến sự buổi tiệc, xuống taxi, Tĩnh Thanh đưa người tài xế điện thoại của cô để ông quẹt thẻ, nhưng ông không hiểu bèn nói
- Cô gái tiền của hai cháu là 150 tệ
- Chú không quẹt thẻ sao?
- Có, à chú xin lỗi để chú quẹt ngay
Trước khi Tĩnh Thanh và Thịnh Bích bước đến cửa ra vào thì thấy một dáng người quen thuộc, bận chiếc vãy hở hang màu hồng phấm đi lại với giọng đầy sự cao ngạo, là Thịnh Tiêu
- Chị hai, Tĩnh Thanh hai người cũng đến tham dự buổi tiệc này sao ?
Tĩnh Thanh:
- Thịnh Tiêu cậu cũng tham dự sao?
- Tất nhiên, tôi đi với ba và mẹ của tôi đến đây.

Chị Thịnh Bích à, ba lo lắng cho chị lắm đó, chị về nhà nha, lỡ làm sai thì chị xin lỗi ba, ba sẽ hết giận chị, em sẽ nói tốt chị với ba mà.
Thịnh Bích
- Vậy sao ? Hai mẹ con cô cũng được hưởng phước chứ nhở, vợ bé của chủ tịch Thịnh Thị và con riêng của bà ta cũng tới đây được sao ?
Phía sau có một người phụ nữ tầm 50 tuổi đi lại, Quách Ngọc Nan bận chiếc váy lấp lánh đến chói mắt hở hanh vòng 1 đi lại quát vào mặt Thịnh Bích
- Cái con này, sao mày dám nói con gái tao như vậy.
Tĩnh Thanh:
- Dì ơi, đây là nhà hàng sang trọng mong dì để ý lời nói của mình, kẻo người ta lại bàn tán không hay về phu nhân của thịnh thị mà lại ăn nóu thô lỗ như vậy

- Là Diệp Tiểu thư sao, vẫn rất xinh đẹp nhưng cách ăn nói vẫn cứ hỗn láo như vậy.

Cũng đúng thôi, người ta có câu ngưu tầm ngưu mã tầm mã
Thịnh Bích
- Cái bà kia, bà tưởng tôi không dám làm gì bà à? Bà được đi đến bữa tiệc này là nhờ ba tôi, mẹ con bà mới được tới.

Mà tôi nói cho bà biết một điều.

Cổ phần mà ba tôi có là do ông ngoại tôi để lại, nhưng ba tôu chỉ hưởng được 30 % cổ phần, 40 % còn lại ông ngoại không không để lại cho mẹ mà chuyển trực tiếp vào tên cho tôu.

Tôi không làm chứ tôi mà làm trong thịnh thị thì bà nghĩ xem mẹ con hai người sẽ đi về đâu
- Mày nói cái gì? Cái con quỷ cái mất dạy này
Tĩnh Thanh chụp tay của Quách Ngọc Nan khi bà định tát Thịnh Bích
- Tôi đã nói đây là chỗ đông người.

Thịnh Bích chúng ta đi vài trong đừng quan tâm đ ến mẹ con bà ta nữa
- Uhm
Bà ta tức giận
- Hai cái con này
Rồi Quách Ngọc Nan cùng Thịnh Tiêu bước đến cổng bước vào nhà hàng
Khi Tĩnh Thanh bước vài trong bao ánh mắt đập vào cô.

Họ bàn tán
- Cô ấy là Diệp Tĩnh Thanh sao?
- Đúng là đẹp như lời đồn nha, nhan sắc thế này đúng là hiếm gặp mà

Tôn Thất Thiên đang đứng nói chuyện với các chủ tích của các tập đoàn khác thấy Diệp Tĩnh Thanh đến anh cũng phải công nhận cô thật sự rất đẹp.
Thịnh Bích:
-Thanh Thanh à, cậu xem bao nhiêu người nhìn cậu
- Cậu nói quá.

Chúng ta kiếm ghế ngồi đi
- Uhm
Rồi Thịnh Bích va phải một người, đó là Diệp Tuấn Du
Thịnh Bích thấy vậy liền chào hỏi
- Anh Du, anh cũng đến sao?
- Uhm
Tĩnh Thanh
- Anh họ cũng đến à?
- Hai em cũng đến tham dự sao ??.

Trùng hợp thật.

Bên chỗ anh ngồi còn trống, hai đứa qua bên đó ngồi chung
- Dạ
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 23: 23: Buổi Tiệc 2


Diệp Tĩnh Thanh, Diệp Tuấn Du và Thịnh Bích chỗ ghế ngồi của Diệp Tuấn Du khi Tĩnh Thanh và thịnh Bích định ngồi xuống thì Thịnh Tiêu và mẹ cô ta đi lại ngồi vào trước.

Thịnh Bích tức giận
- Hai mẹ con hai người sao cứ ám theo tôi và Tĩnh Thanh hoài vậy?
Thịnh Tiêu nói đầy thách thức:
- Chị hai à, em và mẹ lại ngồi trước, sao chị có thể nói là em và mẹ ám theo chị và Tĩnh Thanh, ba vẫn đang nói chuyện với mấy vị chủ tịch ngoài kia, để ba nghe thấy thì em không chắc là ba có la chị hay không đâu nha
- Vậy sao ? Cô tưởng tôi sẽ sợ cô à ? Tĩnh Thanh chúng ta qua phía ghế bên kia.
- Được
Diệp Tuấn Du:
- Anh đi với hai em
Thịnh Tiêu nhìn đấm đuối Diệp Tuấn Du, rồi quay sang nói với mẹ cô ta:
- Mẹ, mẹ xem cái con nhỏ Thịnh bích đó kiếm đâu ra một anh đẹp trai như vậy ?

- Cái con đó cũng giỏi thiệt, nhìn dáng vẻ cậu ta cũng không thua gì Tôn tổng của Tôn Thị
- Con thấy mẹ nói đúng á mẹ, để một hồi con đi lại chỗ anh ta mời anh ta uống rượu rồi hỏi thăm xem sao
- Uhm, con gái mẹ đúng là vừa xinh đẹp vừa thông minh
- Tất nhiên rồi, Thịnh Tiêu tiểu thư Thịnh Thị mà
Lưu Tiến thấy Diệp TĩnhThanh thì tự nhủ em lúc nào cũng xinh đẹp như vậy
Tôn Thấy Thiên đi lại phía Lưu Tiến, cười nhếch mép
- Sao ? Lưu Tổng mê nhan sắc của Diệp Tĩnh Thanh sao?
- Không, tôi chỉ......
- Tôi không cần biết anh có thích Diệp Tĩnh Thanh hay không, tôi chỉ muốn biết anh đã nói những chuyện tôi nhờ anh nói với cô ấy chưa ?
- Tôi đã nói là tôi biết nơi có tuyển nhân viên đối ngoại.

Nhưng không biết tại sao, Tôn tổng đây lại muốn mời Diệp Tĩnh Thanh đến buổi tiệc này còn nhờ tôi chuyển lời đó đến cô ấy ? Hay là anh cũng thích Diệp Tĩnh Thanh ?
- Tôi thích cô ấy, tôi chỉ có việc riêng thôi, mà như anh thấy đó Lưu Tổng, người cô gái xinh đẹp như vậy ai mà chả thích, anh nhìn xem bao nhiêu ánh mắt của đàn ông nhìn vào Diệp Tĩnh Thanh
- Tôn tổng nói không sai
- Nâng ly
- Vâng
Sau khi nâng ly với Lưu Tiến, Tôn Thất Thiên đi về phía Tĩnh Thanh, ngay lúc Thịnh Bích đang trò chuyền say mê với Diệp Tuấn Du, anh kéo tay cô đi về phía nhà vệ sinh nam, bao nhiêu ánh mắt đập vào họ, Thịnh Bích và Diệp Tuấn Du vẫn đang say mê nói chuyện, bây giờ Diệp Tuấn Du đã hoàn toàn thích Thịnh Bích, một cô gái năng động.

NHÀ VỆ SINH NAM.....
Tĩnh Thạn hốt hoảng định chạy ra khỏi, nhưng lại bị Tôn Thất thiên nắm chặt tay cô lại, anh nói:
- Muốn trốn vậy sao ?
- Tôi……… Tôn tổng cần gì phải kéo tôi vào đây
Anh nâng cằm cô lên

- Xinh đẹp thật, người tình của tôi đúng là không tệ
- Anh.....
- Tôi cho em biết bắt đầu từ ngày mai, em sẽ làm người tình của tôi.

Nhớ đấy, ngày mai đến Tôn Thị, em sẽ làm thư kí của tôi.
- Anh.....!Tại sao tôi phải đi đến Tôn Thị và làm thư kí ?
- Em vẫn còn hỏi được sao ?
- Nếu anh không muốn thu mua Diệp Thị, thì anh có thể trả lại, tôi sẽ hoàn tiền lại cho anh.
- Hazzz sao em vẫn không hiểu, là em ngốc hay tại em cố tình giả ngốc, ngoài tôi ra còn ai dám thu mua Diệp Thị, thứ tôi muốn người khác có thể dành được sao ?!
- Anh....
- Đừng quên em nợ tôi những gì.

Em có biết trong suốt 5 năm ở Anh tôi đã phải sống như thế nào không ? Anh cười mà mắt đã đỏ hoe, tôi đã sống như một thằng khờ khạo, ngày nào cũng chờ mong điện thoại từ người con gái mà tôi từng yêu nhất thời điểm đó, tôi chỉ chờ cô gái đó nói câu cô ấy yêu tôi, cô ấy muốn tôi với cô ấy quay lại.
Rồi anh hét lên, cơn giận dữ trong anh mỗi lúc mỗi tăng lên, rồi bóp lấy cái cổ trắng noãn của cô:
- Sao đó Tạ Thu đã nói gì với tôi em biết không ? Cô ta nói người con gái mà tôi yêu đã có một người bạn trai mới, anh ta giàu có nhất nhì thành phố X.

Nực cười thật đúng không dù cô ấy đã nói là không yêu tôi vì tôi không giàu có ngoài ngoại hình của tôi ra thì tôi chả có gì.

Mà em có biết lúc đó tôi định vì cô gái đó mà từ bỏ học bổng mà tôi đã cố gắng học tập để sang Anh, nhưng tôi đã định từ bỏ nó vì cô ấy, may mắn là lúc đó tôi vẫn còn chưa hết thời gian để hủy học bổng, vậy mà suốt 2 năm ở Anh tôi vẫn yêu sai đắm cô ấy đó, tôi đã phải chịu nỗi đau tới mức nào em biết không ? Có lúc thậm chí tôi còn muốn cắt tay tự giận, em có biết tôi trải qua những năm đó khốn khỏi đến nhường nào không? Nhưng tôi nghĩ lại rằng cô ấy nợ tôi, cô ấy làm tôi đau khổ chứ đâu phải tôi nợ cô ấy, tôi làm cô ấy đau khổ hà cớ gì tôi phải làm hại bản thân tôi, nên tôi đã cố gắng gầy dựng được sự nghiệp như ngày nay chỉ mong thấy ngày cô ấy thân bại danh liệt.
Khi nghe Tôn Thất Thiên nói như vậy, Diệp Tĩnh Thanh thấy tim cô đau nhói, nước mắt giàn lụa:
- Đúng, nợ anh tôi sẽ trả.
- Ngoan, chỉ cần 2 năm thôi, tôi sẽ trả tự do cho em
- Được, ngày mai tôi sẽ đến.

Anh nói thì nhớ giữ lời.
Tĩnh Thanh cười khổ nghĩ thầm Mình nợ anh ấy nhiều như vậy 2 năm thì đáng là gì
Nói xong cô quay lưng bỏ đi về lại ghế ngồi của mình ở buổi tiệc, Tôn Thất Thiên cười thỏa mãn Được để tôi coi trong 2 năm đó em sẽ sống như thế nào
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 24: 24: Chương 23


Sau đó Tĩnh Thanh ngồi cạnh với Thịnh Bích, thấy Tĩnh Thanh mắt đỏ hoe Thịnh Bích thấy vậy lo lắng:
- Sao vậy Tĩnh Thanh ? Nãy giờ cậu đi đâu vậy ? Hay là Tôn Thấy Thiên bắt cậu phải.....
Tĩnh Thanh im lặng gật đầu
Thịnh Bích:
- Để tôi nói cho anh ta biết hết.
- Không cần đâu là tôi nợ anh ấy, tôi phải trả thôi
- Sao cậu ngốc quá vậy ?
- Tôi đã làm anh ấy đau đớn đến mức độ nào chứ, có hai năm thôi thì đã là gì
- Cậu có biết bây giờ trong giới kinh doanh gọi Tôn Thất Thiên là gì không ? Là ông trùm giới kinh doanh đó, anh ta không những gian xảo mà thậm chí có thể làm bất cứ thứ gì kể cả giết người để đạt được thứ mà anh ta muốn.

Anh ta muốn trả thù cậu thì trong 2 năm đó cậu không chết thì cũng thân bại danh liệt
- Không sao, tôi chịu được
- Cậu.....

- Ngày mai tôi sẽ đến Tôn Thị làm thư kí cho Tôn Thất Thiên
- Anh ta kêu cậu đến à ?
- Uhm
- Đúng là đồ cáo già, anh ta không có ý tốt để cậu đến đó không đâu
- Tôi biết
- Ngày mai sao khi lên Tôn thị cậu gọi cho tôi nếu tôi bận không đón cậu về được thì Tiết Hân Thiên Ngọc sẽ đến đón cậu, nếu hai cậu ấy bận hết thì tôi sẽ nhờ chị Đồng Mai.
- Không cần đâu, tôi tự về được
- Cậu nghe lời đi mà
- Được
Sau đó vị MC của buổi tiệc đi lên bục sang trọng, long trọng nói
- CHÀO MỪNG QUÝ VỊ QUAN KHÁCH ĐẾN THAM GIA BUỔI TIỆC MỪNG CỦA TÔN THỊ VÀ NGÂN HÀNG UH
Mọi người ngồi dưới đều long trọng vỗ tay
- Để không phí thời gian của các vị, tôi xin mời Lưu Tổng tổng giám đốc của ngân hàng UH và Tôn tổng, tổng giám đốc của Tôn Thị lên cắt dây khánh thành ăn mừng hợp tác của ngân hàng và tập đoàn lớn nhất trong thàn phố X
Tôn Thất Thiên bước lên với thần thái ngút ngàn:
- Tôi là Tôn Thất Thiên, giám đốc của Tôn Thị, rất cảm ơn các vị đã đến đây, thật ra việc hợp tác được với ngân hàng UH là điều mà tôi rất mong đợi từ lúc chưa trở về nước, được hợp tác với ngân hàng UH là niềm vinh hạnh rất lớn của tôi
Phóng viên phía dưới người đen như kiến thay nhau đặt câu hỏi
- Vậy thưa Tôn Tổng, tôi có một câu hỏi mà đa số khán giản đang xem trực tiếp muốn anh trả lời, không biết anh có đồng ý không ?
- Được
- Trong suốt 5 năm ở Anh, anh đã sống như thế nào mới có thể gầy dựng được nên Tôn Thị ?
- Thật sự 5 năm trước tôi là một cậu học sinh nghèo, may mắn được học bổng sang Anh.

Trong suốt 5 năm ở bên Anh tôi đã sống rất tiết kiệm, và học hành suốt ngày sáng đêm, thậm chí khi học xong tôi còn đi làm công việc, làm dự án để kiếm thêm tiền cùng với một vài người bạn
- Theo như lời Tôn Tổng nói, thì Tôn Thị là do anh tự lập nên ?

- Thật ra là do công sức của tôi và các bạn tôi
- Tôi còn một câu hỏi nữa, có người đồn rằng Tôn tổng có thể làm bất cứ việc gì kể cả giết người để làm điều mà anh muốn, cho hỏi có thật không ạ ?
- Tại sao tôi lại phải giết người, tôi là người không phải vì lợi ích cá nhân mà lấy mạng của người khác
- Cảm ơn Tôn Tổng
MC lại bước lên bục, trong ngày trọng đại như thế này, thì mời mọi người hãy cùng lên và khiêu vũ với nhau.
Thịnh Tiêu nghe vậy chạy lại ngay phía Diệp Tuấn Du định nhảy cùng anh, nhưng Thịnh Bích lại được anh mời trước làm cô ta xấu hổ ngượng đỏ mặt
Thịnh Bích
- Sao anh lại mời em, có bao nhiêu cô gái muốn được khiêu vũ cùng anh mà ?
- Anh vẫn còn muốn nghe câu chuyện mà em kể về gia đình em mà, kể nữa đi
- Thì trước đây năm lớp 9, Thịnh Tiêu vẫn còn học trong trường của bọn em, nhưng sau khi em và nó quýnh lộn thì mẹ nó chuyển trường cho nó
- Sao ? Em đánh lộn sao ? Thắng hay thua ?
- Tại em tức quá nên em mới đánh nó, nó có một nhóm bạn bốn người, ra chơi là lại nói xấu bọn tụi em, nên tụi em đánh nó
- Vậy là 4 tụi em đánh hết à ?
- Đúng, mà điều làm em bất ngờ là trước đây Tĩnh Thanh là người ít khi gây chiến tranh trước nhưng lần này cậu ấy lại là người ra tay trước nhất cậu ấy đánh với Tấn Minh Vy rồi quay qua đánh Thịnh Tiêu phụ em luôn
- Hahahah
- Sau đó thì bọn em bị bắt lên văn phòng, nhưng anh có biết chuyện đáng ghét gì nữa không ?
- Gì ?

- Hôm đó ông ba ngây thơ của em đi công tác, chỉ có bà dì ghẻ ở nhà nên bả vô trường thải cho thầy hiệu trưởng một cộc tiền khoảng mấy ngàn tệ thế là ông ta bị tiền che mắt, thả cho Thịnh Tiêu đi, để bọn em bị viết kiểm điểm
- Anh có một thắc mắc.

Vậy ba em đi công tác em ở nhà với bà ta không bị bà ta kiếm chuyện hay đánh em à ?
- Hì hì, thật ra bà ta cũng không dám động tới em, nhưng thường ngày dù ba ngây thơ của em có nhà hay không em cũng qua nhà Tĩnh Thanh, Tiết Hân hay Thiên Ngọc định cư ăn uống rồi học hành ngủ ở đó luôn
- Woa em gan thật đó, thú thật, anh không dám ngủ ở nhà bạn như em.

Em cũng mặt dày thật
- Ai cũng nói em như vậy hết
Tĩnh Thanh nghe thấy Thịnh Bích nói chuyện thân thiết với anh họ cô như vậy là cô biết tương lai Thịnh Bích sẽ là chị dây họ của cô, vốn dĩ Diếp Tuấn Du là một người rất ít nói và đặc biệt là với những cô gái anh có thể là sẽ không nói với người nào.

Nhưng đối với Thịnh Bích anh lại như một người khác, ấm áp và ôn nhu
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 25: 25: Đến Tôn Thị


Sáng sớm hôm sau, Diệp Tĩnh Thanh mặc lên người một chiếc áo kiểu màu trắng kết hợp với váy ngắn đen, tóc buộc cao, mang đôi giày bata nhìn rất xinh xắn
Sau đó cô lấy điện thoại ra điện vào số Thịnh Bích
Bích, tôi nghe Tiết Hân với Thiên Ngọc nói hôm nay cậu đến bệnh viện TG làm, nêb không cần ghé Tôn Thị đón tôi, tôi sẽ qua lớp vẽ đợi các cậu trước
Tôi đón cậu được mà, không thì tôi nhờ Tiết Hân hay Thiên Ngọc đón cậu
Hai cậu ấy còn bận việc dạy học nữa
Vậy thôi, mà xe cậu vẫn chưa sửa xong sao
Uhm
Nay cậu đi bằng taxi à ?
Chắc vậy
Cậu nhớ cẩn thận đó
Yên tâm, giờ tôi phải đi rồi, bye bye
Uhm, bye bye
.......!CĂN HỘ CỦA ĐỒNG MAI.....

Thịnh Bích hôm nay khác với ngày thường, mặc một chiếc áo sơ mi đen đống thùng trong chiếc quần ống rộng trắng lại mang thêm đôi giày cao gót, chính cô còn không nhận ra mình nữa.

Bước xuống nhà, thấy cô Đồng Mai hoảng hốt la lên
- Trời má ơi, là Thịnh Bích đây sao ?
- Chị nói gì vậy ?
- Công nhận nha, đúng là người đẹp vì lụa, chị thật sự không ngờ hôm nay em lại xả tóc, giày cao gót.
- Em nghĩ là em nên thay giày với quần áo, em thấy khó chịu quá
- Nè nè nè, không được đồ này là chị phối cho em, em nhất định phải mặc
- Nhưng mà em thấy không thoải mái
- Nghe lời đi, bệnh viện là nơi yên tĩnh, chẳng lẽ em định mặc như thường ngày sao ?
- Vậy được, em nghe chị
- Uhm, hôm nay Tĩnh Thanh đến Tôn Thị sao ?
- Dạ, cậu ấy đến Tôn Thị rồi qua lớp học vẽ đợi bọn em
- Con bé qua Tôn Thị làm gì?
- Thôi chị đừng hỏi nữa, em trễ giờ rồi, à mà hôm nay chị có đến shop không ?
- Phải đi thôi, còn phải lo cơm mà
- Em sẽ lo cho chị
- Trời ạ, cô nương ơi bây giờ cô nương lo cho cô trước đi, trễ giờ rồi, đi đi
- Được, bye bye
- Uhm
Tĩnh Thanh đứng đợi taxi cả buổi trời vẫn không thấy có chiếc nào chạy ngang, cô phải bất đắc dĩ lội bộ lại trạm xe buýt gần nhất.

Mai mắn cuối cùng cũng đón được xe

Cô bước lên xe, mọi người xung quanh ai cũng nhìn cô đắm đuối, có người nói
- Trời ơi, không biết con nhà ai mà đẹp dữ vậy
- Uhm đẹp thật ha
Bác tài
- Đã đến nơi mà cô gái áo trắng hồi nãy yêu cầu, tiền của cô là 20 tệ
- Dạ được, tiền đây bác tài
- Cảm ơn
Thật ra, Tĩnh Thanh rất ít khi đem theo tiền bên mình, cô chỉ thường sử dụng điện thoại hoặc thẻ tính dụng, nhưng đều là nhờ Thịnh Bích hôm qua lo lắng đưa đại cho cô 500 tệ xài khi coi có muốn đi ăn vặt mấy nơi không quẹt thẻ thì ăn.
......!TÔN THỊ......
Tĩnh Thanh bước vào thì đụng phải một coi gái tầm khoảng 25 tuổi, cô ta cao ráo, ăn mặc sang trọng, trang điểm lòe loẹt, Tĩnh Thanh vội vàng xin lỗi
- Xin lỗi chị, em không cố ý
Cô gái kia ngông cuồng la mắng trước mặt các nhân viên của Tôn Thị
- Cô không có mắt sao ?
- Tôi xin lỗi thật mà, cô là cái thá gì mà lấy cái thân sơ bẩn của cô đụng vào người tôi
Thì cô tiếp tân, Hạ Tú Yên chạy lại
- Mong cô Tiêu bớt giận, dù gì đây cũng là Tôn Thị
- Cô chỉ là một nhân viên nhỏ nhoi, tôi chỉ cần nói một cái là cô phải thôi việc đó, khôn hồn thì tránh ra, để tôi dạy cô ta một bài học

Cô tiếp tân vị Tiêu Thiên Ngân đẩy té, Tiêu Thiên Ngân dơ tay định đánh Tĩnh Thanh thì có một cánh tay thon dài quen thuộc đỡ lấy tay cô ta
- Cô tưởng đây là nhà cô sao ?
- Anh là...!Tôn Thất Thiên sao ?
- Thì ra cô là Tiêu Thiên Ngân sao ? Cô mà động tới nhân viên của tôi, tôi không nể mặt Tiêu Trạch Minh ba cô đâu
(* Tiêu Thiên Ngân, con gái duy nhất của Tiêu Trạch Minh, giàu có hống hách, xem thường người khác, tự cai về bản thân*)
Tiêu Thiên Ngân thấy được anh chàng này là Tôn Thất Thiên, thù vui mừng khôn siết vì anh ta quá đẹp trai và giàu có, liền hạ giọng
- Thất Thiên, em xin lỗi, là bác David với ba em kêu về nước để tìm hiểu anh, thật ra là cô ta kiếm chuyện với em trước.

Mà em chủ muốn dạy dỗ cô ta, coi dáng vẻ của cô ta chắc không phải là nhân viên trong Tôn Thị, em chỉ muốn đánh cô ta thôi, tại nhân viên của anh ngăn cản em.
- Đối với cô gái này thì càng không được
-Tại sao ?
- Vào phòng làm việc của tôi đi rồi nói
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 26: 26: Chương 25


Tôn Thất Thiên quay qua nói với Diệp Tĩnh Thanh:
- Em ở đây đợi tôi một lát
Tĩnh Thanh ngỡ người ra, vội gật đầu
Sau khi Tôn Thất Thiên và Tiêu Thiên Ngân rời đi, Hạ Tú Yên đi lại.

- Cô ơi, cô ngồi đây đợi Tôn tổng của chúng tôi một lát nha
- Cảm ơn, lúc nảy thật sự cảm ơn cô vì đã đứng về phía tôi, hại cô bị té
- Không sao, mà cô tên gì ?
- Tôi là Diệp Tĩnh Thanh, cứ gọi tôi Tĩnh Thanh là được
- Tôi là Hạ Tú Yên, tên cô nghe đẹp thật đó, à mà Tĩnh Thanh, cô quen biết Tôn Tổng củac chúng tôi sao ?
- Uhm, tôi có biết Tôn Tổng của các cô.

- Tôi thật sự rất thích cô đó.

- Thật sao ?
- Cô thật sự rất xinh đẹp luôn.

- Cảm ơn cô Tú Yên

- Có điều tôi muốn hỏi cô, tại sao cô đến Tôn Thị lại mang bata
- Không được mang bata sao ?
- Đúng vậy, quy định của Tôn Thị là nhân viên nữ không được mang bata.

-Nhân viên nữ ? Tôi làm nhân viên nữ ở đây hồi nào vậy ?
- Không phải cô là Diệp Tĩnh Thanh sao, Tôn tổng nói Diệp Tĩnh Thanh sao này sẽ làm thư kí của anh ấy mà.

- Cô nói sao ? Thư kí của Tôn Thất Thiên ?
- Cô sao vậy ? Không sao chứ ?
- Không sao, à mà cô biết cái cô Tiêu Thiên Ngân kia là ai không ?
- Nghe nói cô ta là con của Tiêu Trạch Minh, ônh chủ sàn chính khoán lớn nhất nước mình đó
- Vậy sao ?
- Có điều tôi chả ưa cô ta, ai trong Tôn Thị cũng nói vậy hết, cô ta không xinh đẹp bằng một phần nào của cô mà lại còn hống hách nữa
- Tiểu thư nhà giàu hay vậy mà
- Thứ tiểu thư như cô ta chó mới thèm, vậy mà cô ta nói với tôi đến đây để tìm hiểu Tôn Tổng, rồi sau này về đây làm phu nhân Tôn Thị
- Vậy sao ?
- Uhm
Thì có một dáng người cao ráo đi lại phía họ, phó giám đốc Hoàng Minh Thông
- Hạ Tú Yên, đang giờ làm việc mà cô nhiều chuyện như vậy sao ?

( * Hoàng Minh Thông, phó giám đốc Tôn Thị, bạn trai cũ của Tiết Hân*)
- Cô cũng ở đây sao Diệp Tĩnh Thanh ?
- Cái tên khốn này, trong suốt 5 năm qua anh ở đâu, anh có biết Tiết Hân vì anh mà đã khóc rất nhiều không ?
Hạ Tú Yên quay qua nhắc nhỡ Tĩnh Thanh
- Tĩnh Thanh à, cô có nhầm không anh ấy đã có vợ được 7 năm rồi
Tĩnh Thanh quay qua tát vào mặt Hoàng Minh Thông một cái thật mạnh
BỐP!!
- Cưới vợ 7 năm rồi sao ? Vậy mà anh đi tán tán tỉnh Tiết Hân bạn tôi sao ? Đồ tra nam, cái tát này là tôi tát thay cho bạn tôi đó tên khốn
- Tiết Hân bây giờ sao rồi ?
- Còn mặt dày hỏi tôi sao ?
Rồi anh ta đưa cho Diệp Tĩnh Thanh 200000 tệ
- Đây là số tiền trước đây tôi mượn bạn cô, trả lại cô ấy dùm tôi, nói với cô ấy tôi với cô ấy không còn gì hết, tôi không còn nợ gì bạn cô hết.

- 200 ngàn tệ sao ? Anh nghĩ cậu ấy muốn đòi lại 200 ngàn tệ này từ anh sao, anh nghĩ cậu ấy thiếu thốn 200 ngàn tệ à ? Thì ra trước đây anh quen bạn tôi khi anh còn chưa có nổi 200 ngàn tệ trong tay sao ? Khốn nạn thật, vậy mà Tiết Hân cậu ấy lại yêu anh đến như vậy.

Nếu vợ anh biết thì sẽ như thế nào khi mình có một người chồng như anh ?
- Đủ rồi, nếu bọn cô thấy thiếu thì 500 ngàn tệ
- Cũng cao thật, nhưng bọn tôi không rảnh mà phá hoại gia đình hạnh phúc của anh đâu
Hoàng Minh Thông quay mặt bỏ đi, Hạ Tú Yên thấy vậy, nói với Tĩnh Thanh:
- Bạn cô là ai mà khi đó cho anh ấy mượn một số tiền lớn như vậy, nếu là tôi thì phải 3 năm dành dụm mới được đó
- Mốt tôi sẽ kể cho nghe
- Nhớ nha
Tôn Thất Thiên đã chứng kiến tất cả, so đó cất giọng
- Diệp Tĩnh Thanh, vào phòng tôi
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 27: 27: Tình Yêu Chớm Nở


*Sau đó Diệp Tĩnh Thanh bước vào phòng làm việc của Tôn Thất Thiên, anh lạnh lùng cất giọng:
- Hồi nãy sao không đi đứng cẩn thận đụng phải cô tiểu thư Tiêu Thiên Ngân kia ?
- Là do tôi bất cẩn.
- Bất cẩn sao ?
- Vâng!
- Được, tôi có chuyện muốn nói, ngày mai, em hãy đến Tôn Thị làm việc.
- Tôi.....!được mai tôi sẽ đến.
- Em hãy ăn mặc cho đường hoàn, tốt nhất là nên vứt cái đôi bata này của em đi, trong Tôn Thị, nhân viên không được mang bata, điều đó thể hiện sự thiếu tôn trọng khách hàng.
- Được.
- Bây giờ em có thể về được rồi
- Được tôi đi đây, Tôn tổng
Vừa bước ra khỏi phòng của Tôn Thất Thiên, cô đến thang máy nhập xuống tần một, vừa xuống tầng một thì đập vào mắt cô là cái cô tiểu thư Tiêu Thiên Ngân kiêu ngạo đang đứng bắt nạt nhân viên trong Tôn Thị, thấy thế Tĩnh Thanh tiến lại phía họ
- Cho hỏi tại sao chị lại bắt nạt nhân viên Tôn Thị vậy ạ, họ đã làm gì sai sao ?
- Đến lượt mày lên tiếng sao ? Mày biết tao là ai không ? Nhìn sơ qua dáng vẻ của mày là tao biết mày không phải là người phụ nữa quyến rũ gì rồi.
Hạ Tú Yên
- Thưa cô, tôi thấy cô Diệp rấy đẹp nữa mới là đằng khác
- Lại là mày, à quên thông báo cho mấy cô luôn bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ bắt đầu với tư cách là quản lí cấp cao của công ty và cũng là quản lí của các cô, liệu hồn đó!!
Nói rồi cô ta kiêu ngạo bước đi, Hạ Tú Yên quay sang vui vẻ hỏi:

- Cô sao rồi, có phải Tôn tổng kêu cô ngày mai đến làm việc đúng không ?
- Uhm, vậy ngày mai chúng ta là đồng nghiệp rồi
- Vui quá
- Xin lỗi Tú Yên, bây giờ tôi bận phải gặp mặt bạn rồi, ngày mai gặp nha
- Ok, bye bye
BỆNH VIỆN TG....
Thịnh Bích bước vào bệnh viện khiến mọi người không khỏi nhìn cô, cô cũng xinh lắm đó chứ
Rồi cô đi lại gặp cô tiếp tân
- Chào cô tôi là Thịnh Bích, lần trước tôi được tuyển vào bệnh viện TG
- Chào cô Thịnh, cô có thể xuất trình giấy tờ và hồ sơ được không ạ ?
Vừa nói Thịnh Bích đưa cho cô tiếp tân một tệp hồ sơ và giấy chứng minh nhân dân
- Đây là giấy tờ và hồ sơ của tôi
Cô tiếp tân nhìn qua một lát rồi mỉm cười đáp
- Cô Thịnh, từ ngày hôm nay cô sẽ là người chuyên bên giao tiếp với bệnh nhân cùng với bác sĩ ở TG
- Tôi có thể hỏi vị bác sĩ đó là ai ?
- Cô hãy đi đến tầng 10, phòng 101
- Được cảm ơn cô
- Không có chi ạ, là trách nhiệm của tôi.
Nói rồi Thịnh Bích đi đến thang máy nhấn nút lên tầng 10, cô mất cả 10 loay hoay để tìm xem cái phòng 101 ở đâu, cô chửi thầm Trời má, ai mà lại làm việc trong cái phòng khó kiếm như vậy
Cuối cùng thì cô tới được phòng 101, cô vội bước vào không nhìn thấy chuông bấm và bản tên ló dòng chữ Bác sĩ khoa ngoại thần kinh Diệp Tuấn Du Thù đập vào mắt cô là người đàn ông đang thay áo phẫu thuật hiện rõ 6 múi và cơ bắp của anh ta, đẹp thật!
Cô hốt hoảng la lên
- Á, tôi xin lỗi, tôi....
Thì cô thấy Diệp Tuấn Du nhìn cô chầm chầm
- Thịnh Bích.....!sao em...!lại đến đây? Lại không nhấn chuông?
Mặt Thịnh đỏ ửng
- Em đi tìm bác sĩ sẽ hợp tác với em, phòng 101, chắc em nhầm rồi
Nói rồi cô toan bỏ chạy nhưng bị anh nắm lấy tay cô, 2 ánh mắt nhìn vào nhau
- Em không nhầm, anh là bác sĩ phòng 101
- Ơ......
- Thôi đừng nghĩ ngợi nhiều, anh không để bụng đâu, em là đối tác của anh, nên em hãy giúp anh dịch đống hồ sơ này
Nhưng thật ra cô chỉ dịch 1/3 so với anh, thật ra anh là người yêu cầu nhận Thịnh Bích vào vì anh thấy cô gái này thú vị và còn rất đáng yêu nữa, mà anh thì đang cần người giúp đỡ, trong TG anh là bác sĩ có thể gọi là đông khách nhất nên hồ sơ thì chất chòng cần người phụ giúp chứ 1 mình anh với đống hồ sơ này làm sao mà làm xuể.
Thịnh Bích gật đầu đồng ý rồi lao đầu vào làm, cô dịch hồ sơ từ 8h30 đến 11h trưa, bụng đói lã.

Định rủ anh đi ăn thì anh đã mở miệng trước
- Trưa rồi đi ăn với anh không ?
- Vâng, em đói lả ra rồi.
Thấy bộ dạng đói bụng của cô anh bật cười rồi hai người đi ra nhà xe, lấy xe của anh.

Anh mở cửa, cô hỏi
- Sao lại không ăn trong bệnh viện ?
- Anh biết có một quán bán há cảo ngon tuyết cú mèo, em có muốn ăn không ?
- Thật sao ? Cám ơn anh nhiều nha bác sĩ Diệp
- Không cần khách sáo
Cô và anh đến được một quán
bán há cảo bình dân trong một con hẻm nhỏ
Vừa thấy anh và cô bước vào, bà chủ hân hoan ra chào đón nồng hậu:
- Du Du, lâu rồi cháu mới đến ăn, chà dẫn theo bạn gái nữa à, xinh quá vậy nè, không thua dì Tĩnh Thanh em họ cháu đâu nha
Tôi định phủ định lại câu nói của bà nhưng anh đã lên tiếng trước
- Đây là Thịnh Bích, bạn thân của Tĩnh Thanh đấy bà
- Vậy sao, xinh xắn quá.
Thịnh Bích ngượng đỏ mặt
- Cảm ơn bà
Rồi Thịnh Bích quay sang nói với Diệp Tuấn Du
- Kêu được chưa, em đói
Anh bật cười muốn véo má cô
- Được rồi

Rồi anh quay sang nói với bà chủ
- Cho cháu 2 bát há cải đặc biệt nha
- Có ngay đợi bà nha hai đứa
- Vâng ạ
Thấy há cảo nóng hỏi thơm ngon, Thịnh Bích lấy đũa ăn gấp gáp, Diệp Tuấn Du thấy vạy cười phì nghĩ thầm Sau này tôi lấy em về chắc tiền lương của tôi không nuôi nổi em rồi
Thịnh Bích
- Sao anh không ăn, nguội kìa
- Uhm
- Bà ơi cho cháu 2 bát nữa
Một mình Thịnh Bích ăn hết 3 bát há cảo lớn, Diệp Tuấn Du lắc đầu chịu thua Nhóc ơi, ăn nhiều vậy
Sau đó tính tiền ăn, 4 bát chỉ có mỗi 80 tệ
Thịnh Bích nói
- Em trả cho
- Để anh, coi như anh mời đồng nghiệp mới vậy
- Cám ơn, lần sao em mời anh lại.
- Uhm
Rồi họ quay về bệnh viện làm việc đến tối, đáng lẽ coi có hẹn với Tĩnh Thanh, Tiết Hân, Thiên Ngọc, nhưng do công việc bận bịu nên cô đành ở lại bệnh viện đến tối.
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 28: 28: Chương 27


*Sáng hôm sau! !
Tiếng chuông điện thoại của Tĩnh Thanh
Thanh Thanh, cậu nói xem anh họ của cậu thích mẫu con gái như thế nào ?
Sao cậu hỏi lạ vậy Thịnh Bích, đừng nói với tôi là cậu thích anh Tuấn Du nha
Cậu cứ nghĩ đi đâu á, làm sao lại thích anh ấy được, hôm qua cậu có biết bác sĩ cộng tác cùng tôi là ai không ?
Ai ???
Là anh họ của cậu đó, mọi chuyện vẫn chưa có vấn đề gì khi mấy cô y tá bên ngoài nói có tới 15 người muốn ửng cử vào vị trí làm việc này, toàn là những cô gái trầm tĩnh, mắc gì anh ấy lại chọn một con dồi như mình ?
Trời má ơi, hú hồn chưa kìa, tôi đang ở nhà với ba mẹ mình có cả anh ấy ở đây nữa, để tôi đi xuống hỏi anh ấy xem tại sao với lại hỏi xem anh ấy có thích cậu không
Diệp Tĩnh Thanh!!
Được rồi không chọc cậu nữa
Mà hôm qua thế nào, làm thư kí à ?
Uhm
Có gặp ai ăn h**p cậu không ?
Hôm qua mình có gặp một cô ái tầm 25 tuổi, cô ta có kiếm chuyện với mình, mà không sao, dù gì cũng qua rồi
Cô ta đẹp không ?
Tôi cũng không biết, có diều cô ta ăn bận hở hang cực luôn, nghe đồn cô ta hống hách lắm luôn, xem chút là cô ta tát tôi rồi
Con nhỏ đó tên gì mà lại mắc dịch vậy, để tôi biết nó sao này đập nó thay cậu
Cậu nói quá, qua rồi
Tên gì ?
Tiêu Thiên Ngân

Cậu! nói sau, cái con nhỏ đó là là em gái của Tiêu Khuân
Tiêu!.

Tiêu Khuân, anh ta không phải bạn trai cũ của cậu sao ?
Uhm, trước đây nó có ưa gì tôi đâu, lần mà tôi đi chơi cuối cũng với anh ta 6 năm trước, đã gặp được con nhỏ, hình như nó lớn hơn tụi mình 2 tuổi thì phải
Trời hèn chi thấy mặt cô ta có nét tựa tựa Tiêu Khuân
Đúng là trái đất tròn, à mà nói chuyện với cậu quên đi làm, trễ giờ chết tôi rồi
Cậu làm sớm vậy sao?
Uhm, phòng 101 của anh cậu là đông nhất nên tôi phải dô xem tài liệu rồi thông dịch nữa, anh cậu thì chắc vô sau tôi, tại vì anh cậu gần như là cấp trên của tôi mà
Ừ, vậy thôi bye nha, cuối tuần 4 tụi mình đi ăn lẩu, hổm nay Thiên Ngọc với Tiết Hân dạy học bận lắm
Ừ, thôi tôi đi nha
Bye Thịnh Bích
Tĩnh Thanh bước xuống nhà
- Chào ba mẹ, chào anh họ
Mẹ cô thấy vậy
- Ăn đi con rồi đi làm
- Dạ
Diệp Tuấn Du đang ăn dang dở miếng sandwich hỏi
- Tĩnh Thanh nè, em đi làm chỗ mới có tốt không ?
- Cũng tốt anh, mà nghe nói amh là cộng tác của Thịnh Bích sao ?
- Uhm

- Anh à, công việc vất vả lắm sao ? Em điện cậu ấy nói chuyện mới được có một lát là cậu ấy bảo bận, phải đi làm sớm
- Ừ, cô ấy phải đến xem thông dịch hồ sơ với lại tiếp nhận hồ sơ từ bệnh nhân rất sớm
- Hèn chi cậu ấy gấp gáp, có lẽ vẫn chưa ăn cơm
- Vậy sao ?
- Dạ
Ba cô nghe vậy
- Tĩnh Thanh, Thịnh Bích con bé đã làm hòa với ba con bé chưa ?
- Vẫn chưa thưa ba
- Ông bạn họ Thịnh này của ba đúng là ngày càng hồ đồ mà, con bé đã làm gì sai đâu, mà lại làm cho con bé giận bỏ nhà đi.

Mà bây giờ con bé sống ở đâu ?
- Cậu ấy sống cùng với chị Đồng Mai ở nhà của chị ấy
- Con bé đúng là khổ mà
Mẹ cô quay qua tiếp lời
- Phải đó, trước đây, trước lúc mẹ con bé mất dặn mẹ phải chăm sóc giúp con bé, nhưng! bây giờ mẹ chỉ biết lo lắng cho con bé thôi, chứ chả làm được gì
Rồi bà quay qua nói với Diệp Tuấn Du
- Du à, con coi chăm sóc Thịnh Bích giúp dì nha con, con bé mất mẹ phải sống tủi nhọc với mẹ con Quách Ngọc Nan nữa, con coi mà đừng bắt nó làm kiệt sức nha
Ba cô:
- Đúng đó Du, giúp con bé nha con
- Dạ mọi người yên tâm, bây giờ con lên bệnh viện
- Ừ đi cẩn thận nha Du
- Dạ
Tĩnh Thanh:
- Ba mẹ ơi, con cũng đi làm đây
- uhm, cẩn thận nha
- Dạ
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 29: 29: Chương 28


.

.

30 sau!
Diệp Tĩnh Thanh đến gara sửa xe lễ phép:
- Cho tôi lấy chiếc ô tô màu trắng đặt sửa tuần trước ạ, tôi là Diêp Tĩnh Thanh
- À, của cô là 1350 tệ ạ
Tĩnh Thanh đưa tiền rồi rời chỗ sửa xe
Sau đó cô đến Tôn Thị, bước vào thì thấy Hạ Tú Yên cùng với mấy cô tiếp Tân khác đang bị Tiêu Thiên Ngân la mắng, cô ta sẵn giọng:
- Đây là Tôn Thị, là một tập đoàn lớn sau mấy cô lại thiếu tôn trọng người khác như vậy, tôi là quản lí và đương nhiên cũng là cấp trên của các cô hà cớ gì các cô lại thiếu tôn trọng tôi như vậy, mấy cô đáng bị sa thải, tôi sẽ đi gặp Tôn Tổng, đề nghị anh ấy đuổi việc các cô
Hạ Tú Yên
- Xin chị Thiên Ngân tha lỗi cho bọn em, xin chị
Tĩnh Thanh thấy vậy
- Xin lỗi cho hỏi tại sao chị lại muốn sa thải họ ?
- Cô cũng tới đây làm mấy nhân viên què như bọn họ sao ? Hức nực cười thật đấy
- Tôi là thư kí của Tôn Tổng chuyên bên đối ngoại
- Cô đang lừa người sao, trình độ học vấn của cô tới đâu mà có thể làm trợ lý chuyên bên đốu ngoại, đang hù tôi sao ?
Hạ Tú Yên
- Chào thư kí Diệp

- Chào mấy cô, bữa sáng tốt lành
- Cảm ơn
Tiêu thiên Ngân tức tối
- Tôi là quản lí tôi có quyền sa thải họ
- Tại sao cô lại sa thải họ ?
- Họ không chào tôi, thiếu tôn trọng tôi.

- Vậy cô có biết tiếp tân có rất nhiều công việc, họ cần phải làm thời gian đâu mà cung phụng cô
- Cô! Cô
- Mong chị nể mặt họ đang bận bịu tha lỗi cho họ
Tiêu Thiên Ngân tức điên
- Được
- Quản lí Tiêu thật độ lượng, chào cô tôi đi làm việc của tôi đây
-! !.

.

Bước vào phong tổng giám đốc, thấy Tôn Thất Thiên đang cầm diếu thuốc trên tay, cô im lặng
- Đến rồi à
- Vâng thưa Tôn tổng
- Em hãy lại bàn làm việc dịch toàn bộ số hồ sơ đó đi, chiều nay đi gặp khách hàng cùng tôi
- Tôi!.

được thưa tôn tổng
Số hồ sơ đó phải tốn cả tuần mới làm xong mà anh yêu cầu cô làm trong nửa ngày, cô chỉ biết nghe theo, ngoan ngoãn ngồi vào bàn cậm cụi làm việc
! !
* Diệp Tuấn Du khi trên đường làm việc thì chợt nhớ đến việc Tĩnh Thanh nói lúc ăn sáng, lo lắng sợ Thịnh Bích đói nên ghé vào quán fastfood mua cho cô một chiếc Sandwich, rồi đi đến bệnh viện.

*PHÒNG 101
Thịnh Bích đang ngồi chăm chú dịch hồ sơ thì thấy Diệp Tuấn Du đi vào, thấy anh cô tươi tắn
- Bác sĩ Diệp đến rồi
- Chào buổi sáng Thịnh Bích, em đi làm sớm vậy
- Vâng, em phải làm mới nhận lương được chứ
- Em đúng là!
- Bác sĩ Diệp, anh biết lương của em bao nhiêu không ?
- Do em là người mới vào nên em được trả 8 ngàn tệ
- 8 ngàn tệ sao ?

- Anh biết đối với một tiểu thư như em 8 ngàn là ít, nhưng!.

- Không sao đâu anh, em bây giờ đâu còn là đại tiểu thư của Thịnh Thị, nên đối với em 8 ngàn tệ cũng như bao người khác là đủ rồi, nhiều nữa mới là đằng khác
- Thật sao? Em không buồn sao ?
- Thật, anh không tin em sao ?
- Anh tin em, em ăn sáng chưa ?
- Chưa, anh định mời em đi ăn sao, em bận lắm, không có thời gian ra ngoài, anh đói thì đi ăn đi, đừng lo cho em
- Anh ăn rồi, anh có sandwich ức gà, em có muốn ăn không?
- Thật sao? Anh tốt nhất cám ơn anh
- Nè ăn đi
Do đói Thịnh Bích ăn ngon lành, vừa nhay vừa gặn hỏi
- Anh thích sandwich ức gà sao ?
- Uhm, em thấy ngon không?
- Ngon tuyệt cú mèo, anh ơi bây giờ anh với em tâm sự đi
- Cũng được, có gì em nói đi
- Mối tình đầu của anh là ai ?
- Anh không có mối tình nào hết
- Anh đùa sao, anh đẹp trai vậy mà
- Thật, còn em
- Haizzz, nhắc tới mối tình đầu làm em nhức cả đầu, em biết mất văn hóa nhưng em phải chửi cái tên khốn đó.

Mẹ kiếp, anh ta lớn hơn em 6 tuổi, anh ta cưa đổ em, sau đó thì lại đi cặp kè với một bà chị khác.

- Một người thôi sao ?
- Uhm, anh thật sự chưa yêu ai
- Không anh đang yêu một cô gái, nhỏ hơn anh 2 tuổi

- Woa, vậy là cô gái đó bằng tuổi với em, là ai ?
- Bạn thân của Tĩnh Thanh
- Trời đất anh thích Thiên Ngọc hay Tiết Hân
Nghe cô hỏi anh lấy điếu thuốc, bật lửa đưa vào miệng
- Em tò mò vậy sao ?
Thịnh Bích thấy thì hết đổi ngạc nhiên, anh hút thuốc sao, đó giờ cử tưởng anh là goodboy, nhưng sao khi thấy anh hút thuốc với vẻ mặc ma mị này Thịnh Bích lúng túng
- Anh cũng hút thuốc sao ?
- Ừ
- Em tưởng anh không hút thuốc
- Sao ? sợ hút thuốc à ?
- Không em cứ nghĩ anh sẽ không hút chứ, đây là bệnh viện
Anh nhìn cô cười cười
- Sao em không hỏi xem anh thích Thiên Ngọc hay Tiết Hân
- Vậy anh trả lời đi
- Không ai cả
- Vậy thì ai chứ
- Còn một người em chưa nhắc đến
- Ai, chẳng lẽ là! !
Chưa kịp nói, môi cô đã bị đôi môi của anh chiếm lấy, cô bất giác rung lên đẩy anh ra, chạy ào ra khỏi phòng, thấy bộ dạng vừa rồi của cô anh cười phì Ngốc thật"
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 30: 30: Chương 29


*PHÒNG TỔNG GIÁM ĐỐC
Tôn Thất Thiên:
- Chúng ta đi gặp đối tác
- Nhưng tôi vẫn chưa làm xong
- Về rồi làm
Sau đó anh và cô đi đến một nhà hàng Ý cực sang trọng, tiếp tân thấy vậy chào đón lễ phép
- Tôn Tổng, cũng đã 1 tháng tồi anh chưa tới đây.

Anh xem, mấy cô gái ở đây nhớ anh phát cuồn rồi kìa
Anh cười cợt nhã
- Vậy sao?? Tôi cũng nhớ mấy cô ta lắm
- Tôn Tổng ngọt ngào như vậy hỏi sao mấy cô gái ở đây chết mê chết mệt
Diệp Tĩnh Thanh sửng sốt, không ngờ bề ngoài là một nhà hang trong có vẻ sang trọng, lịch sự nhưng thực chất bên trong là một nơi dành cho những cô kiều nữ tiếp khách, cô đứng im lặng một lúc thì Tôn Thất Thiên
- Diệp Tĩnh Thanh, nghĩ ngợi gì vậy?
- Tôi....!không có gì Tôn tổng
Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo trên tay đắc đỏ rồi quay sang nói với cô
- 5 nữa chúng ta sẽ gặp Lưu Tiến, còn nhớ anh ta chứ?
- Tôi vẫn nhớ
- Và gặp thêm một vài vị giám đốc các tập đoàn khác, em xem phục vụ mấy người đó cho tốt vào

- "PHỤC VỤ, anh có nhầm lẫn không ?
- Em chỉ việc mời rượu cho mấy ông ta ôm ấp vài cái thôi là được chứ gì
- Anh......
- Em hãy trả nợ đi
Mắt cô đỏ lên tủi thân thầm nghĩ trong đầu Phải trả nợ cho anh ấy
- Nhỡ đâu thấy em phục vụ tốt mấy ông đó sẽ bao tiền cho em thì sao.

Em thích tiền lắm mà
- Tôi không cần
- Xem kìa, không phải em thích tiền lắm sao?
- Tôi không cần mấy đồng tiền đó, nhận nó chẳng khác gì tôi tự nhận mình là đi3m
Anh khinh bỉ cợt nhã cô
- Vì muốn em có cảm giác đó nên tôi mới làm vậy, nhưng yên tâm chỉ ngày hôm nay thôi
- Anh nhớ giữ lời
- Tất nhiên
Thì phía sau có tiếng gọi yêu kiều
- Thất Thiên, cuối cùng anh cũng đến
Anh lấy tay ôm eo cô gái bận chiếc váy hở trọi vòng một căng đầy
- Tất nhiên phải đến để gặp lại em rồi
- Anh có biết em nhớ anh lắm không?
- Vậy sao? Thật chứ
Anh lấy ra một vài miếng tiền có mệnh giá một trăm rồi đưa cô cô gái đó
- Thưởng cho em vì đã nhớ anh
Cô ta hôn lên môi Tôn Thất Thiên
- Cảm ơn anh
- Nếu một lát em làm tốt sẽ có thêm
Diệp Tĩnh Thanh thấy vậy thì trong lòng chửi thầm Nhân viên tốt làm việc một tháng cao lắm là được có mấy vạn tệ, còn mấy cô kiều nữ này một buổi tối thôi với một người đàn ông là kiếm đươc cả hơn 1 vạn, làm kiều nữ mau giàu thật, chưa nói tới chuyện giường gói mà đã bây nhiêu đó, haizzzz
Cô ta quay qua
- Anh à, hôm nay anh đem ai đến vậy
- Thư kí thôi
- Thật không? Thư kí xinh thật đó, mặt cô ta đi làm kiều nữ kiếm cũng bộn tiền
- Em nói cũng đúng, nhưng cô ta không phải là kiều nữ, chỉ là một nhân viên bình thường
Cô ta quay sang Diệp Tĩnh Thanh
- Chào cô, tôi là Triệu Miên

- Chào cô Triệu, tôi là Diệp Tĩnh Thanh.

Tên cô nghe đẹp thật
- Vậy sao? Cô dẻo miện thật đó
May mắn cho Diệp Tĩnh Thanh là cô tiếp Lưu Tiến nên anh ta không làm những chuyện quấy với cô, mấy lão già thấy Diệp Tĩnh Thanh thì khao khát thèm thuồng nhưng may mắn cô đã bị Lưu Tiến dành trước, anh ta quay sang
-Yên tâm tôi không làm gì cô đâu, với điều kiện
- Điều kiện gì chứ?
- Sau khi về cô mời tôi đi ăn được không?
- Tất nhiên rồi
- Cám ơn cô
Thất ra trước đây cô cứ nghĩ Lưu Tiến là một giám đốc kiêu ngạo, khó gần không ngờ anh lại là người cực kì gần gũi lại thân thiện nữa, nhìn kĩ anh ta cũng rất đẹp trai.

Tôn Thất Thiên thấy hai người thân mật trong lòng anh khó chịu cực kì
Sau khi buổi gặp kết thúc, Lưu Tiến
- Chũng ta đi ăn, tôi qua Tôn Thị đón cô
- Tôi có xe riêng mà
- Hay là tôi với cô đi tàu điện ngầm được không?
- Sao....!Anh cũng đi tàu điện ngầm à?
- Thật ra trước giờ tôi chưa từng đi, nên tôi muốn thử
- Tôi cứ ngỡ công tử bột như anh ghét đi tàu điện ngầm nhưng ai ngờ
-......
- Thôi vậy tôi với anh đi, có điều tôi về Tôn Thị lấy đồ cái hồi nảy tôi để quên đồ
- Được tôi ở trạm xe điện đợi cô
- Ok

Cô quay về Tôn thị đi lên phòng Tôn thất Thiên lấy chiếc điện thoại để trên bàn của cô, thật là phiền phức cả điện thoại cũng để quên, bước vào cô thấy nhân viên vẫn đang tức trực làm việc, và thấy Tôn Thất Thiên vẫn đang ngôi bắt chéo, hỏi cô
- Ăn tối chưa?
- Tôi có hẹn với bạn
- Vậy thì đi đi
- Được chào Tôn Tổng
Tĩnh Thanh thấy Thịnh Bích gọi nhỡ cho cô 23 cuộc, không biét chuyện gì cô liền vừa chạy đến trạm xe điện vừa gọi cho Thịnh Bích
Alo, gọi tôi đến 23 cuộc có chuyện gì?
Tôi.....!Tôi....
Nay đi làm bị anh tôi la sao? Thôi để bụng làm gì, anh tôi thật ra rất thoáng không để bụng hay giận lâu gì cậu đâu
Không phải...!Anh cậu hút thuốc sao?
Uhm có việc này thôi sao? Thật ra tôi cũng không biết anh Tuấn Du là good hay bad nữa
Không, anh ấy còn hôn tôi, bảo là thích tôi nữa
Sao cơ? Woa Thịnh Bích thời tới cản không kịp rồi
Cậu còn đùa được
Cậu nghĩ xem cậu có phải rất may mắn hay không, anh họ tôi vừa đẹp trai lại còn giỏi như vậy nữa, cậu biết một tháng lương anh ấy làm bao nhiêu tiền không? Cộng thêm tiền làm ở phòng mạch riêng nữa
Tôi tắt máy đây
Nè sao vậy, alo alo
Tĩnh thanh cười thầm Thịnh Bích ngại kìa trời ơi, sắp tới đây câu ấy làm chị dâu họ mình rồi, hì hì*
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 31: 31: Chương 30


Diệp Tĩnh Thanh đi đến trạm xe điện thì thấy Lưu Tiến đã đứng đợi, cô cất giọng
- Anh đợi tôi lâu không ?
- Không
- Vậy thì may quá, nãy giờ không có chiếc xe điện nào chạy qua sao?
- Đúng
- Để tôi xem lịch chạy tối nay
- Sao cô có thể coi được ?
- Tôi trước đây từng đi học với lại đi chơi với mấy bạn bằng xe điện mấy lần nên được cấp bảng thời gian chạy
Nói rồi cô lấy điện thoại nhìn vào bảng thời gian rồi quay sang nói với Lưu Tiến:
- 15 nữa sẽ có một chiếc chạy ngang qua
- Vậy sao?
- Uhm, vậy chúng ta ngồi đây đợi cỡ 15 là ok
- Uhm
Mùa thu trên đường lá rụng đầy, có những giọt sương thu nhẹ nhàng rơi, cô quay sang
- Mùa thu năm nay sương thu và gió lạnh hơn năm trước nhiều
- Uhm
- Tôi có chuyện muốn hỏi anh
- Cô nói đi

- Tại sao lúc nãy anh lại giúp tôi ?
Anh cười nhẹ
- Vì trước đây lúc ép gia đình cô phải bán Diệp Thị, khiến cho gia đình cô phải buồn
- Vậy thôi sao ?
- Ừ
- Thật ra anh cũng không hoàn toàn có lỗi trong chuyện đó.

Bây giờ tôi phải biết ơn anh đó.

Anh xem bây giờ tôi có thể tự do hơn trước, ba tôi cũng không vì những khoản nợ của Diệp Thị mà lo lắng, bệnh tình cũng đã nhẹ hơn
- Thật sao ?
- Ừ, trước đây tôi có một ước đó là làm được công việc mà tôi yêu thích với lại có thời gian nhàn tổi để đi học vẽ.
- Nhưng tôi vẫn thấy có lỗi
- Không sao, anh xem tôi vẫn may mắn hơn mấy nữ chính trong tiểu thuyết đó.

Gia đình họ phá sản, trở nên nghèo khó và khổ sở.

Nhưng còn tôi thì khác, dù Diệp Thị bị bán nhưng gia đình tôi vẫn không tới nỗi túng thiếu, ba mẹ tôi vẫn sống vui vẻ hạnh phúc.
Anh cười nhẹ
- Cô lạc quan thật!
- Cám ơn anh, đó giờ bạn tôi ai cũng nói tôi thế
Một lát sau, có một chiếc xe điện chạy đến phía hai người, cô quay sang kéo tay anh
- Nhanh lên nào, trễ là phải đợi
Anh bất động với hành động của cô
Lên xe cô chào bác tài
- Chào bác Liên
- Ui cha, Thanh Thanh, mấy bạn của cháu đâu?
- Các cậu ấy bận đi làm rồi
- Chà chà khuya như vậy mà phải đi làm nữa sao?
- Đúng đó bác
- Oh, còn chàng trai trẻ cao đẹp này là ai đây, bạn trai Thanh Thanh à?
- Không, bạn cháu thôi
- Vậy à, các cháu muốn đi đâu
- Cho cháu đến phố ẩm thực TEOP

- Được, hai cháu lại ngồi đi
- Vâng ạ!
Xe điện lúc này đông nghẹt người, may mắn lại còn trống 2 chỗ cho anh và cô, trên xe là những vị khách nào là học sinh trung học, những tên say sỉn, những ông bà lão
Anh quay sang
- Tại sao lại có những tên say sỉn chợ búa này ở trên xe điện
Cô cười phì lên
- Anh nghĩ xem, đa phần những tên say sỉn rượu chè đều này đều là dân quậy phá, tiền đâu mà đi taxi, trong khi xe điện thì đi rất tiết kiệm tiền đó
- Vậy sao?
- Uhm, có hôm tôi với mấy bạn đi gặp một tên dăm ba sàm sở một bé cỡ 16 tuổi nữa kìa
- Vậy sao mấy học sinh này vẫn còn đi
- Vì đa phần học sinh chưa đi làm, sống phụ thuộc vào lương của bố mẹ, nếu là những đứa tre hiểu chuyện lựa chọn đi xe điện là một chuyện đúng
- Tại sao không đi xe đạp điện
- Anh nên nhớ, hiểu chuyện là sẽ không bắt bố mẹ phải chiều theo ý mình
- À
- Anh thích ăn món gì?
- Cô đưa tôi đi ăn món gì thì tôi ăn muốn đây
- Được thôi
Sau khi xuống xe, cô và anh đi đến một con phố ẩm thực nhỏ đông nghẹt người.

Anh hỏi
- Ăn ở nơi này sao, đông người quá
- Nhưng đồ ăn rất ngon, để xem bây giờ ăn há cảo trước đi
- Há cảo?

- Chưa ăn bao giờ sao?
- Ừ
- Cũng đúng công tử bột như anh sao mà ăn mấy món tầm thường này được.

Thôi kệ giờ cho anh biết
Bước đến quán há cải trông vẻ cũ kĩ, hai người bước vào
- Bà chủ cho 2 tô há cải đặc biệt
- Có ngay
Hai tô há cảo nóng hỏi thơm ngon được dọn ra, Lưu Tiến chần chừ không ăn, Diệp Tĩnh Thanh cười lên
- Chê đồ ăn tôi mời à ?
- .....
- Ăn thử đi, tuy đây không là những nhà hàng đắt đỏ nổi tiếng nhưng lại ăn rất ngon
Lưu Tiến gấp miếng hả cảo nóng, đưa vào miệng, nhay ngon lành mỉm cười quay sang Diệp Tĩnh Thanh
- Ngon thật
- Hì hì, tôi đã nói rồi mà.

Nếu anh thích lần sau tôi sẽ mời anh ăn mấy món khác ngon hơn
- Cám ơn cô
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 32: 32: Chương 31


.....!BỆNH VIỆN TG.....
Thịnh Bích bước vào phòng không nhìn mặt Diệp Tuấn Du một cái, chạy nhanh về bàn làm việc.

Thấy cô, Diệp Tuấn Du nhếch môi, nói:
- Anh muốn nói chuyện với em
Cô sửng sốt
- Được anh nói đi ạ
- Hôm qua....
Anh chưa kịp nói hết câu cô đã chen vào
- Hôm qua là hiểu lầm thôi đúng không ? Anh yên tâm em không để ý đâu
- Em....!là do em giả ngốc hay là ngốc thật
- Em thật sự không để bụng
- Anh muốn em làm bạn gái anh
- Em .......
- Em không cần phải trả lời ngay, nếu em không muốn, thì chúng ta nên bắt đầu là bạn trước
- Uhm
- Chiều nay tan làm anh mời em ăn cơm
- ...!Em bận hẹn với Tĩnh Thanh
- Em đừng nói dối anh, Tĩnh Thanh hồi sáng trước khi đi làm có nói hôm nay con bé bận đến tối mới về.
-.....
- Em cứ yên tâm đi, anh sẽ không tùy ý hôn em.

Coi như anh mời em đi ăn để xin lỗi chuyện tối qua
Cô gật đầu đồng ý
.....!TÔN THỊ....
Tôn Thất Thiên cất giọng
- Diệp Tĩnh Thanh, hôm qua cô đi ăn chung với Lưu Tiến sao ?
- Sao anh biết chuyện đó ?
- Hai người vui vẻ đi tàu điện ngầm, ghé vào con phố ẩm thực ăn há cảo.

Tôi công nhận em giỏi thật, quyến rủ thành công Lưu Tiến.

Quyến rũ được anh ta, em cũng không tồi, anh ta cũng giàu có sau này em khỏi cần lo lắng.
- Anh cho người theo dõi tôi sao Tôn tổng ?
- Thì đã sao ?
- Tôi với Lưu Tổng chỉ là bạn bè, mời anh ấy đi ăn cơm không có gì lạ
Anh cười khinh bỉ
- Vậy sao ? Tôi nhớ trước đây em từng nói em cần một người giàu có, để lo cho em mà
- Anh có thể để ý lời nói được không?
- Tại sao tôi phải để ý lời nói với một người như em.

Thật lòng mà nói với tôi em thậm chí còn không bằng mấy con đi3m hôm qua
Mắt cô ứa nước mắt
- Anh.....
- Em có biết tại sao không? Vì mấy con đi3m đó vì tiền mà ngủ với đàn ông, các cô ta đã biết là mình thấp kém, còn em quyến rũ đàn ông mà vẫn tỏ ra thanh cao
- Tôi không hề quyến rũ ai hết
- Em nghĩ tôi tin em sao ? Em cứ chờ đi, tối nay em sẽ biết em là giai cấp gì trong cái xã hội này
- Anh có ý gì ?
- Tối nay em đến nhà hàng hôm trước cùng tôi
Cô im lặng quay lưng đi ra khỏi phòng
7 giờ......
Tôn Thất Thiên cùng Diệp Tĩnh Thanh không đến nhà hàng hôm trước, mà lại đến một kỷ viện sang trọng.
Diệp Tĩnh Thanh ngạc nhiên lo lắng hỏi
- Tại sao lại đến đây?
- Để em biết mình ở vị trí nào, thử xem Lưu Tiến có thể chấp nhận khi em là một kiều nữ hay không?
- Tôi xin anh, đừng làm như vậy mà
Anh nâng cằm cô lên cười khinh bỉ
- Em đẹp như vầy không làm kiều nữ uổng thật
Nói xong anh nắm mạnh cô tay kéo cô vào trong, mặc cho cô đau đớn van xin
Thấy Tôn Thất Thiên bước vào, bà chủ chào hỏi
- Tôn Tổng, ngọn gió nào đưa ngày tới đây còn dẫn theo một cô gái xinh đẹp như hoa như vậy

- Bà nói xem, cô gái này có thể làm kiều nữ trong kỷ viện này của bà không?
- Quá được đấy chứ, cô gái này xinh đẹp như vậy tất nhiên là được
- Vậy bà lo mà giáo huấn cô ấy đi, tôi đi trước
Diệp Tĩnh Thanh nước mắt giàn lụa, van xin
- Xin anh mà, tôi xin anh buông tha cho tôi đi, xin anh
- Em đừng nằm mơ, cứ ngoan ngoãn ở đây mai tôi sẽ đến thăm em
Anh bước ra ngoài cùng tú bà, anh lạnh lùng cất giọng
- Hành hạ cô ta tùy ý bà
Tú bà sững sốt, nhưng vẫn đồng ý
- Vâng thưa Tôn Tổng
Tôn Thất Thiên bước lên xe, rời khỏi Kỷ viện
Tú bà thấy ngạc nhiên về anh ta, nhưng vẫn thương xót cho cô gái bên trong, bà quay sang bảo với cô kiều nữ bên cạnh
- Thuận Niên, vào lấy điện thoại của cô gái đó đi, rồi sắp xếp đưa cô ấy vào phòng
- Dạ
Thuận Niên đi vào, thấy Diệp Tĩnh Thanh liền nhẹ nhàng
- Cô ơi, đưa điện thoại cho tôi
- Xin cô tha cho tôi đi mà
- Xin lỗi tôi....
Thuận Niên lấy điện thoại của cô trong túi sách sau đó đưa cô đến một căn phòng
- Đây là phòng của tôi, sau này cô sẽ ở đây với tôi.

Khi tiếp khách thì chúng ta đến phòng khác
Nghe chữ tiếp khách mà tim cô đau như bị xé thành từng mảnh vụn
Thuận Niên hỏi
- Cô tên gì, tôi là Thuận Niên
- Diệp Tĩnh Thanh
- Đừng khóc, rồi sẽ quen thôi
Thuận Niên lấy tay vuốt hai hàng nước mắt lã chã của Tĩnh Thanh không khỏi đau xót

- Không sao, rồi sẽ quen thôi, phải chấp nhận số phận.

Trước đây tôi cũng bị bạn trai bán vào đây vì tiền để anh ta mua m@ túy.

Cũng may mắn vì nhờ vậy mà tránh được một tên như anh ta.

Cô yên tâm tuy mang tiếng là kiều nữ nhưng nếu cô biết chìu lòng khách hàng có người họ sẽ cưới cô, không phải ai cũng xấu xa
Diệp Tĩnh Thanh vẫn im lặng, Thuận Niên
- Tôi vẫn không biết cô đã đắc tội gì với Tôn tổng, để anh ta phải đưa cô đến đây
- Chị làm ơn giúp tôi rời khỏi đây, chắc hẳn bây giờ ba mẹ và bạn tôi đang rất lo lắng
- Tôi xin lỗi, tôi không thể, nếu tôi cho cô mượn điện thoại.

Mama nhất định sẽ kêu người đánh tôi
- Tôi xin chị
- Tôi thật sự không thể, nếu cô muốn sống yên thân thì hãy ngoan ngoãn nghe lời.

Tuy mama là tú bà nhưng thật ra bà ấy cũng rất tốt, nếu cô không làm gì sai không chừng bà ấy sẽ cho cô đi
- Cho tôi đi sao ? Chính Tôn Thất Thiên là người đưa tôi vào đây, chị nghĩ bà ấy dám đưa tôi ra sao?
- Cô hãy bình tĩnh, nghĩ ngơi đi đã, tôi phải tiếp khách, sau khi xong tôi sẽ về với cô
- Vâng
Diệp Tĩnh Thanh lúc này đau khổ, cô lo cho Thịnh Bích, ba mẹ, Tiết Hân, Thiên Ngọc và anh họ sẽ lo lắng cho cô, nhưng đau hơn à khi bị chính người cô yêu nhất, người mà cô thà bị người đó hận còn hơn để anh không có được cuốc sống tốt, mà lại chính là người bắt cô vào cái nơi địa ngục này
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 33: 33: Chương 32


*Thịnh Bích đang ở bệnh viện, nhưng vẫn không gọi được cho Diệp Tĩnh Thanh, cô lo lắng điện cho số ba mẹ Tĩnh Thanh
Bác ơi, Tĩnh Thanh có ở nhà không ạ? Cháu không liên lạc được với cậu ấy
Bác cũng không biết con bé đi đâu, đang định điện hỏi cháu đi.

Bích Bích, cháu gọi thử cho Tiết Hân với Thiên Ngọc xem biết con bé ở đâu không, bác lo quá
Vâng ạ, khi nào có tin tức cháu sẽ gọi cho bác ngay
Cảm ơn Thịnh Bích
Diệp Tuấn Du thấy Thịnh Bích lo lắng
- Có chuyện gì sao Thịnh Bích?
- Em và hai bác không liên lạc được với Tĩnh Thanh
- Sao? Tĩnh Thanh đó giờ không bao giờ để người khác không liên lạc được, tại sao ...?
- Em phải gọi cho Tiết Hân
Cô lấy điện thoại ra gọi cho Tiết Hân
Alo, Tiết Hân à, cậu có liên lạc được với Tĩnh Thanh không?
Cậu ấy gặp chuyện gì sao? Tôi không có gặp cậu ấy
Tôi không liên lạc được với cậu ấy
Cậu nói sao? Tôi sẽ qua chỗ cậu ngay
Tiết Hân hoảng lại hai tiết dạy, vội lấy túi xách chạy ra nhà xe lấy xe điện nhanh cho Thiên Ngọc
Nè Ngọc Ngọc, cậu có liên lạc được với Tĩnh Thanh không?
Cậu ấy sao? Tôi không liên lạc được, hồi chiều dạy xong tôi điện cậu ấy rủ đi ăn mà cậu ấy không bắt máy
Tại sai lại vậy chứ

Cậu qua chỗ Thịnh Bích đi, tôi cũng lại chỗ Thịnh Bích để xem tìm ra Tĩnh Thanh
Ừ, nhanh lên nha
.....!TÔN THỊ....
Tôn Thất Thiên nói với trợ lí của anh
- Nhắn với người nhà của Diệp Tĩnh Thanh nói rằng cô ấy đi công tác tại Thụy Sỹ 1 tháng, không kịp báo trước
- Vâng thưa Tôn Tổng
....!BỆNH VIỆN TG.....
Thịnh Bích nhận được cuộc điện thoại từ mẹ Tĩnh Thanh
Bác liên lạc được với Tĩnh Thanh rồi sao bác
Nơi con bé làm việc nói là con bé đi công tác tại Thụy Sỹ do có việc gắp, ở tại Thụy Sỹ tới 1 tháng
Công tác Thụy Sỹ sao ? Một Tháng?
Uhm
vậy thôi nha bác

Cô quay sang nói với Diệp Tuấn Du
- Bác nói là Tĩnh Thanh đi công tác tại Thụy Sỹ đột xuất, ở tại Thụy Sỹ một tháng
- May quá
- Nhưng em vẫn thấy lạ, dù có đột xuất đến đâu thì Tĩnh Thanh cũng phải nhắn cho em Tiết Hân với thiên Ngọc biết chứ
- Đừng lo lắng quá
- Làm sao không lo được khi Tĩnh Thanh làm việc với người.....
- Người nào?
- Không có gì, anh đừng để ý

Cô soạn tin nhắn gửi đến Tiết Hân và Thiên Ngọc
Hai cậu đừng lo lắng cậu ấy đi công tác Thụy Sỹ 1 tháng, do gấp rút nên không liên lạc được
Vậy sao? Làm bọn tôi lo chết
Tuy Thịnh Bích nhắn bảo rằng Tiết Hân với Thiên Ngọc đừng lo lắng, nhưng cô lại lo lắng hơn ai hết khi nghe đi công tác một thánh tại Thụy Sỹ.

Tĩnh Thanh vốn là người không để người khác lo lắng, nhưng lần này cô lại không để lại lời nhắn nào.
.....!KỶ VIỆN HOA ANH ĐÀO.....
Mama bước vào phòng của Tĩnh Thanh, nhẹ nhàng
- Vào phòng 302 tiếp khách đi Tĩnh Thanh
- Tôi xin bà mà, tôi xin bà
- Mama cũng không muốn bắt con làm như vậy, nhưng lệnh của Tôn tổng ta không thể làm trái được
- Hừ, bà là tú bà mà lại muốn tha cho tôi sao?
- Nói thật con có gương mặt khá giống với em gái thất lạc của ta lúc trẻ
- Em gái bà sao?
- Uhm, năm ta 26 tuổi đã thất lạc em gái của ta.

Ta có việc muốn hỏi con.

Tại sao Tôn tổng lại hận con đến vậy?
- Là do con không tốt
- Con hãy mau đi đến phòng 302 tiếp khách đi, nếu con không muốn bị đánh thì hãy ngoan ngoãn rót rượu
- Con....
Tĩnh Thanh miễn cưỡng đi đến phòng 302, lúc này trên người cô bận 1 chiếc váy cúp ngược bó sát khoe trọn đường cong tuyệt đẹp trên cơ thể của cô.

Cô mở của bước vào thì thấy 3 người đàn ông tầm khoảng hơn 40 tuổi ngôi ôm ấp các cô gái làm những hành động khiếm nhã, một gã đàn ông thấy cô cất giọng
- Người mới sao? Chà đúng là nhan sắc không tồi.

Lại đây ngồi phục vụ tôi
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 34: 34: Chương 33


Nước mắt cô bắt đầu rơi xuống, đi lại chỗ gã đàn ông kia.

Hắn bi3n thái chạm vào cặp đùi trắng noãn của cô vuốt v e.

Theo phản xạ tự nhiên, cô hất đôi tay khô ráp của hắn đứng dậy toan bỏ chạy, nhưng chạy được ra đến cửa phòng mở cửa ra thì đầu cô bị đập vào một thân hình cao lớn, lùi hương quen thuộc trên cơ thể hắn khiến cô đoán ra không ai khác là Tôn Thất Thiên, anh cười thỏa mãn
- Sao em lại chạy?
Cô quỳ xuống, cất giọng cầu xin dù biết kết quả
- Xin anh tha cho tôi
Anh cười phá lên, bộc lộ rõ sự vui sướng hả dạ
- Tại sao tôi phải tha cho em? Em là gì của tôi?
- Xin anh
Anh ghé vào tai cô thì thầm Em muốn ra khỏi đây thì hãy làm người tình tôi đi, ngủ với tôi
- Sao anh có thể ?
- Em nghĩ tôi còn là Tôn Thất Thiên của ngày xưa sao? Không đâu.

Tôi quay về đây mục đích là để trả thù em, hành hạ em, muốn em sống không bằng chết
Nói xong hắn nắm chặc lấy tay cô kéo cô lên một căn phòng khác, anh mạnh tay đẩy cô xuống sàn, nhanh tay cầm lấy sợi dây thừng dài lớn quất vào tay, cô cso thể nghe rõ tiếng va chạm giữa tay anh và sợi dây.

Cô sợ hãy đến tột độ, cầu xin
- Em xin anh, tha cho em
- Tha cho em? Được thôi, nếu em muốn tôi tha cho em thì tôi cho em hai lựa chọn.

Một là ngủ với tôi, hai là bị tôi đánh bằng sợi dây này.

Em chọn cách nào
- Nếu anh đã hận tôi đến như vậy sao anh không giết tôi
- Đúng tôi hận không thể gi3t chết em
Cô không ngờ Tôn Thất Thiên trước đây là một người lươn thiện bây giờ lại thốt ra những lời lẽ và hành động bạo lực như vậy.

Anh khẽ nhướn mày
- Em có biết tôi từng làm gì không?
-.....
- Giết người đó, haha, bọn phóng viên nói không sai tôi đã giết rất nhiều người để đạt được mục đích, tôi đã giết chúng bằng súng, dao, hoặc đánh chúng cho đến chết bằng gậy đánh golf
- Sao anh có thể làm những việc độc ác đến vậy?
- Cũng cảm ơn em vì đã chia tay tôi trước đây.

Cho tôi nhận ra rằng trong người mình có một con quỷ
Nói xong hắn nắm chặc lấy tay cô kéo cô lên một căn phòng khác, anh mạnh tay đẩy cô xuống sàn, nhanh tay cầm lấy sợi dây thừng dài lớn quất vào tay, cô có thể nghe rõ tiếng va chạm giữa tay anh và sợi dây.

Cô sợ hãy đến tột độ, cầu xin

- Xin anh tha cho tôi, xin anh
- Tha cho em? Được thôi, nếu em muốn tôi tha cho em thì tôi cho em hai lựa chọn.

Một là ngủ với tôi, hai là bị tôi đánh bằng sợi dây này.

Em chọn cách nào
Diệp Tĩnh Thanh nước mắt rơi rất nhiều, nắm lấy đôi bàn tay thon dài lạnh lẽo của anh
- Thất Thiên, tất cả là lỗi của em, xin anh hãy trở lại làm Tôn Thất Thiên như ngày xưa có được không?
- Em bị sao vậy? Sợ rồi sao, yên tâm tôi sẽ không giết em đâu.

Tôi sẽ từ từ dày vò hành hạ em
Nói xong anh quất mạnh chiếc dây thừng vào người cô, cô đau đớn không la lên một tiếng nào, anh tức điên lên vì sự cố chấp của cô đánh thật mạnh vào cô.

Cuối cùng do không chịu nỗi sự đau đớn ấy, cô ngả người xuống sàn nhà bất tỉnh.
Cô tĩnh dậy, lúc này cô đang ở trong một căn phòng to lớn, cô không biết mình đã bất tĩnh bao lâu, cô rướng mình ngồi dậy mặc dù cơ thể đau nhức.

Những vết hằng đỏ trên làn da trắng trẻo của cô do sợi dây thừng gây ra không hề nhẹ, có một số chỗ thậm chí còn rướn máu.

Cô bước xuống giường, thì cánh cửa phòng mở, Tôn Thất Thiên bận chiếc quần tây cùng cái áo thun bước vào, anh cất giọng
- Đau lắm sao?
Cô vẫn im lặng không nói
- Bắt đầu từ ngày mai em ở lại đây cùng tôi, với thân phận là nhân tình
Cô chua xót quay sang nhìn anh
- Như vậy vẫn chưa đủ sao?
- Làm sao mà đủ được
- Khi nào anh mới buông tha cho tôi
- Khi tôi cảm thấy dày vò, đánh đập em không còn vui nữa.
Lần này hắn lấy tay xe nát chiếc váy cô đang mặt, hành hạ, xỉ nhục, dày vò cô suốt đêm.

Sáng hôm sau, hắn thải lên người cô một vĩ thuốc tránh thai, ra lệnh
- Uống vào
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 35: 35: Chương 34


*Thịnh Bích thức dậy tầm khoảng 5h20 sáng, cô mặc lên mình thêm một lớp áo khoát mỏng, xuống căn hộ nói với Đồng Mai:
- Chị ăn gì không, hôm nay em đi làm trễ nên ăn xong rồi mua cho chị hay là chị đi ăn với em luôn?
- Không cần đâu, một hồi chị có hẹn ăn sáng với bạn rồi
Thịnh Bích cười trêu ghẹo:
- Đúng rồi, em quên chị còn phải ăn sáng với bạn trai nữa
- Sao em biết?
- Thấy mấy ngày nay chị cứ cười hoài như vậy là biết rồi, thật là ai đang yêu cũng hạnh phúc ai như em cô đơn lẻ lôi một mình
- Thịnh Bích, em cứ vậy hoài
- Hì hì, vậy thôi em đi ăn nha.

Chúc chị Mai ăn sáng hẹn hò vui vẻ
- Cám ơn Thịnh tiểu thư
Thịnh Bích mang đôi dép đi trong nhà cùng với một chiếc váy dài hơn gối đi bộ dọc trên con đường đến quầy ăn nhanh.

Trên đường đi, cô gặp Diệp Tuấn Du, thấy cô anh dừng xe lại nhẹ nhàng hỏi:
- Sáng lạnh như vậy em đi đâu vậy?
- Em chỉ đi ăn thôi
- Ở đâu, đi cùng với anh, hôm nay chúng ta không cần đến bệnh viện sớm.
Từ sau lần đó ở bệnh viện, không hiểu tại sao cô lại giữ khoảng cách với Diệp Tuấn Du hơn.

Trước đó cô với anh rất thân thiết nhưng từ sau lần anh hôn cô tại bệnh viện, nếu không có gì quan trọng cô sẽ không nói chuyện với anh.

Chính anh cũng nhận ra điều đó, nhưng biết sao được khi anh đã yêu cô rồi.

Cô vẫn đáp
- Cũng được, em định đến quầy ăn nhẹ
- Đến siêu thị đi, anh sẽ mua rau củ với thịt về nấu cơm cho em
- Sao ạ?
Anh chạy xe đến siêu thị, cùng cô đi vào, hai người mua rất nhiều rau và thịt cá.

Sai khi ra về anh nói với cô
- Lại nhà anh nha, anh dọn sang nhà mới rồi
- Không tiện lắm đâu
- Yên tâm, anh sẽ kìm chế
Cô gật đầu, ấp úng:
- Nói trước em nấu ăn chỉ em ăn được
- Chỉ cần em nấu thì anh nhất định sẽ ăn
- Chắc chứ?
- Ừm.
Biệt thự của Tôn Thất Thiên.....
Diệp Tĩnh Thanh vô cùng mệt mỏi bước ra khỏi căn phòng, xuống lầu cô thấy một người giúp việc tầm khoảng 60 tuổi, mặt phúc hậu.

Thấy cô, bà nở một nụ cười lương thiện
- Cháu dậy rồi à?
- Vâng...!mà dì là....?
- À, ta là giúp việc được cậu chủ nhận vào làm giúp việc từ lúc cậu còn ở bên Anh
-.....
- Cháu ăn cơm nha?
- Cháu không đói
- Vậy dì pha cho cháu ly sữa nha
- Dạ, cám ơn dì.
- Sau này cứ gọi dì là dì Tần là được
- Vâng ạ
Nói xong Diệp Tĩnh Thanh lên lầu nhắn cho Tôn Thất Thiên Tôi về chung cư lấy quần áo
Được, em mà trốn cả nhà em tôi không chắc an toàn.
Cô đón xe buýt đi tới hướng chung cư thì gặp Thịnh Bích, đang dọn dẹp phòng dùm cô.

Thý Diệp Tĩnh Thanh, Thịnh Bích hạnh phúc chạy tới ôm lấy cô
- Thanh Thanh, cậu về rồi.

Cậu đi không nói làm tớ lo lắng cho cậu chết đi được
- Xin lỗi, mình hứa sẽ không tái phạm
- Nhớ đó, để ăn mừng cậu về hay gọi Tiết Hân với Thiên Ngọc đi ăn mừng nha.

Vì cậu mà mình ốm đi mất mấy kí rồi đó.
- Không được rồi, mình về lấy đồ đi qua ở chúng với đồng nghiệp trônh công ty để làm dự án cho tiện, khá lâu.

Cậu nhắn với ba mẹ mình dùm nha
- Sao cậu đi hoài vậy? Sao cậu không tự nói với hai bác?
- Tôi đang gấp, cậu giúp dùm tôi nha.

Xin cậu đó...
- Thôi được.
- Mình đi qua nhà đồng nghiệp chứ đâu có đi đâu xa xôi đâu, không cần lo
- Vậy ngày mai đi ăn lẩu nha.

Mình thèm lẩu thái cực luôn á
- ok
Sau đó, Diệp Tĩnh Thanh tạm biệt Thịnh Bích rồi đón xe buýt lên Tôn Thị làm việc.
BỆNH *VIỆN TG......
Thịnh Bích đi vào bệnh viện thì nghe hai cô y tá đang thì thầm to nhỏ

- Nè , cô xem bác sĩ Lan Bích Nghiên bên Mỹ về bệnh viện của chúng ta đó
- Thôi xong bác sĩ Diệp của chúng ta sắp bị cướp mất rồi.
- Cô ta tài giỏi như vậy làm sao mà chúng ta có thể khao khát tới bác sĩ Diệp đây.
- Thật đau lòng.
Thấy Thịnh Bích đi tới, hai cô y tá chạy lại hỏi dòn dập:
- Thịnh Bích cô biết hôm nay có bác sĩ mới tới không? Cô ấy có đẹp không? Tài giỏi không? Nác sĩ Diệp có thiện cảm với cô ta không? Có nhìn cô ta đấm đuối không?
- Tôi mới đến làm nên không biết.
- Cô ta chưa tới làm sao cô biết được?
- Vậy hai cô hỏi tôi làm gì?
- Ý tôi là khi bác sĩ Diệp thấy cái cô bác sĩ Lan Bích Nghiên đó trên sơ yếu lí lịch.

Ánh mắt của anh ấy ra sao?
- Tôi không để ý lắm
- Cô thật là....!bên cạnh có một bác sĩ đẹp trai như vậy mà lại không quan tâm..

đúng là ngốc thật
- Tôi không rảnh như hai cô, bây giờ tôi phải đi làm nhận lương để lo cho dì tôi nữa
- Trời, đúng là ham tiền
Thịnh Bích mặc kệ, cô nhanh chống đi lên phòng làm việc, thì thấy Diếp Tuấn Du
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 36: 36: Chương 35


Diệp Tĩnh Thanh vẫn đang loay hoay với sắp tài liệu trên bàn thì Tôn Thất Thiên cao ngạo mở cửa đi vào
- Ngày mai có Việt Tổng bên Việt Thị qua, qua quán bar tiếp đi
Diệp Tĩnh Thanh sững sờ nhìn anh ta
- Quán bar??
Anh ta im lặng không nói
Cô cố để cho sự tức giận không bộc lộ ra ngoài:
- Tại sao phải tới quán bar.....!đây không phải là vấn đề làm ăn sao? Cần gì phải ở quán bar?
- Em không cần biết, tôi kêu làm thì em chỉ cần làm theo
-......
- Em không cần lo, chỉ cần uống vài ly rượu thôi
- Tôi có thể không đi không?
Lúc này Tôn Thất Thiên nhìn cô với ánh mắt lạnh lẽo không bộc lộ bất cứ một cảm giác thương xót nào, anh phán nhẹ một câu
- KHÔNG ĐI KHÔNG ĐƯỢC
Rồi hắn bước ra khỏi phòng để lại cô đang đứng nhìn với ánh mắt tuyệt vọng.

Vì cô biết đến đó không chỉ có uống vài ly
Cô đứng dậy, thay quần áo rồi đi đến Tôn Thị làm việc.
.....!TÔN THỊ....
Hai cô tiếp tân thấy Diệp Tĩnh Thanh, vui vẻ gọi

- Chào Kí Diệp, cô ăn sáng chưa? Đi với bọn tôi không?
Lúc này cô mới chợt nhớ mình vẫm chưa bỏ gì vào bụng, cô cười gật đầu.

Họ đi đến một nhà hàng thuộc Tôn Thị, là nơi dành cho những nhân viên làm việc ở Tôn Thị.
Hạ Tú Yên:
- Tĩnh Thanh à, tôi có một chuyện muốn hỏi cô?
- Có gì sao Tú Yên?
- Tôi rất muốn biết cái cô có bị cái cô Tiêu Thiên Ngân ăn h**p không?
- Mấy ngày nay tôi không đi làm nên không gặp cô ấy.

Cô hỏi có gì không?
- Thật ra khi tôi hỏi cô tôi đã biết câu trả lời nhưng mà vì tôi có chuyện muốn nhờ cô giúp.

Cô giúp tôi nha
Diệp Tĩnh Thanh cười trìu mến
- Uhm, nếu được tôi sẽ cố giúp cô
- Cô biết chị Tuyên không?
- Có phải chị Tuyên làm kế toán ??
- Đúng rồi.
- Tôi có gặp qua chị ấy một lần ở phòng kế toán, nghe nói chị ấy làm việc rất giỏi
- Chị ấy bị Tiêu Thiên Ngân đuổi việc rồi, cô ta bắt tôi làm thay chị ấy, cô biết đó tôi chuyên bên tiếp tân nên mấy việc tính toán tôi làm không được.
- Để tôi nói với Tiêu tiểu thư
- Cám mơn cô nha
- Uhm
Vừa bước ra khỏi nhà hàng, họ đã chạm mặc Tiêu Thiên Ngân, thấy Diệp Tĩnh Thanh cô ta nhớ tới món nợ trước nguênh ngoan đi lại, cất giọng:
- Thư kí Diệp mấy ngày nay không đi làm mà lại không nhắn cho tôi một tiếng sao? Cô có xem người quản lí như tôi ra gì không vậy
- Xin Lỗi Quản lí Tiêu, lần sau tôi sẽ rút kinh nghiệm
- Xin lỗi, xin lỗi.

Cô đừng tưởng là thư kí của Tôn tổng thì cô sẽ có cơ hội được đổi đời.
- Cám mơn Quản lí Tiêu đã nhắc nhỡ.
Cô ta cười khinh một cái rồi bước đi.
Diệp Tĩnh Thanh cũng không thèm để ý đến cô ta, nhân lúc chưa tới giờ làm cô gọi cho Thịnh Bích, Thiên Ngọc và Tiết Hân gặp nhau sau khi cô tan ca.
Cô nhanh chóng lên phòng làm việc thì thấy Tôn Thất Thiên đang dựa người lên ghế hút thuốc, cô gật đầu với anh ta rồi đi về bàn của mình.

Lúc này trong đầu coi nhớ về câu nói của Tôn Thất Thiên Tôi đã từng giết người đó thì cô rợn người một cái.
Tôn Thất Thiên thấy cô rợn người, hỏi
- Sao vậy? Mùi thuốc khó chịu lắm sao?
- Không có
- Tại sao em lại rợn người, hay em kinh tởm tôi?
- Tại tôi đang nghĩ tới một việc gặp trên đường hồi sáng
- Hừ, em nói dối kém chuyên nghiệp quá đó
- Tôi....
- Tôi quen với mấy cách nói dối đó rồi nên tôi khuyên em nên cân nhắc trước khi có ý định nói dối tôi! Quên nói với em, buổi hện với Việt tổng dời lại 9h tối nay.

Đến cho đúng giờ!
- Vâng
Cô phải hủy bữa hẹn với Thịnh Bích, Thiên Ngọc, Tiết Hân.
*9h tối.....
Cô đi đến quán bar mà Tôn Thất Thiên nói, đến giữa sảnh thì co gặp một người quen, Bạch Phong.

Thấy cô Bạch Phong nagcj nhiên chào :
- Tĩnh Thanh, em đến đây chi vậy? kKhông ngờ Diệp Tĩnh Thanh em lại đến hộp đêm này nha
- Anh Bạch Phong, anh....!cũng đến đấy làm gì?
- Anh có công chuyện.

Còn em?
- Em cũng có công chuyện

- Haha, trùng hợp thiệt ha.

Tính ra gần một thánh nay em bọn em chưa đến lớp vẽ của anh.

Làm cho anh sắp thiếu cơm ăn rồi
- Haha, anh nói quá
Khi 2 người đang nói chuyện thù có một người đàn ông cao to tầm khoảng 40 tuổi đến gọi Bạch Phong là Việt tổng.

Diệp Tĩnh Thanh không khỏi ngạc nhiên
- Anh là Việt Tổng của Việt thị sao?
- Xin lỗi vì không nói cho em biết
- Em.....
- Có chuyện gì sao?
- Anh có thể giúp em không? Tôn Thất Thiên bắt em đến đây tiếp anh.
- Sao? Cái cô thư kí đó là em sao?
- Là em
- Sao em lại dính liếu đến Tôn Thất Thiên? Anh còn đang tự hỏi rốt cuộc cô gái nào làm cho hắn ghét tới nỗi phải đưa tới đây không ngờ là em
- Anh làm ơn giúp em nha*
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 37: 37: Sự Thật Về Tôn Thất Thiên


Bạch Phong gật đầu đồng ý
- Nhưng em phải đóng với anh một vở kịch
- Vở kịch gì?
- Anh sẽ kể em nghe một câu chuyện.

Thật ra tên thật của anh là Bạch Phong, nhưng do ba nuôi của anh đã nhận nuôi và đặt tên anh là Việt Khanh, ông đối xử rất tốt với anh.

Nhưng cách đây 2 năm ông đã qua đời
- Tại sao?
- Bị một phát đạn bắn xuyên tim
Diệp Tĩnh Thanh tròn mắt sợ hãi
- Em biết ai là người đã ra tay tàn độc như vậy không? TÔN THẤT THIÊN.

Dù anh biết cha nuôi anh làm nhiều làm bất chính và cướp đi đối tác cạnh tranh với anh ta.

Nhưng ông không đáng chết, em biết khi con người bị dồn đến đường cùng không còn cách nào để kiếm tiền nuôi gia đình thì họ sẽ phải sa ngã.

Lúc nhận nuôi anh kinh tế gia đình vẫn còn khó khăn nhưng ông vẫn nuôi anh ăn học vì lời hứa với ba ruột anh năm xưa.

Nếu ông nên bị trị tội thì cũng do cảnh sát quyết định.

Anh ta có quyền gì mà giết ba nuôi anh.
Nói đến đây Bạch Phong nước mắt không ngừng rơi.
- Vậy sao anh không báo cảnh sát?

- Em nghĩ ai tin anh? Tôn Thất Thiên đã bỏ ra một số tiền lớn thuê một tên đâm thuê nhận tội thay cho anh ta mà anh lại không có bằng chứng rõ ràng.
- Em không ngờ anh ta lại máu lạnh đến vậy
- Em và Tôn Thất Thiên có quan hệ gì?
- Em là bạn gái cũ của anh ta.

Bây giờ thì là nhân tình.

Nếu em không làm theo lời anh ta ba mẹ em sẽ không thể sống yên ổn
- Em sẽ giúp anh vạch tội anh ta chứ?
Cô cười đau khổ:
- Nếu em nói em còn yêu tên máu lạnh đó anh tin không? Em vẫn còn yêu Tôn Thất Thiên, yêu rất rất nhiều.

Ngay cả bản thân em, em cũng không biết tại sao đến bây giờ em vẫn còn yêu anh ta.

Thật ra Tôn Thất Thiên thành ra như vậy cũng một phần là do em.

Nếu năm đó em không xuất hiện có lẽ anh ấy sẽ vẫn như trước, vẫn là một chàng trai lãnh đạm, nhu mì
- Nếu em không tự tìm cách cứu bản thân anh không biết anh ta có tha cho em không, chắc em cũng biết Tôn Thất Thiên hận ai thì anh ta sẽ không cho người đó được sống vui vẻ.
- Tại em nợ anh ấy nên không trách ai được
- Tĩnh Thanh à, nếu có một ngày anh ta ra tay giết em thì sao?
- Em cũng không biết nữa, sống được ngày nào hay ngày đó.
- Em có thể giúp anh một việc được không?
- Nếu được em nhất định sẽ giúp
- Em gái ruột thất lạc suốt 20 năm nay anh đã tìm được rồi.
- Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi Bạch Phong

- Nhưng con bé đang làm việc ở hộp đêm này.
- Sao cơ?
- Năm đó gia đình của anh gặp một biến cố nên ba mẹ anh mất, anh và con bé thì thất lạc nhau.

Anh thì sống với ba nuôi luôn tìm kiếm con bé.

Nay đã tìm được nhưng không ngờ con bé lại làm việc ở đây.

Tên Bạch Lan
- Tại sao anh không đi nhận đi cô ấy?
- Con bé bây giờ là người để Tôn Thất Thiên sai bảo, nó yêu Tôn Thất Thiên.

Hắn bảo gì nó cũng làm theo bất chấp sai trái.
- Em có thể giúp gì được cho anh?
- Em có thể gặp con bé và tìm cách lôi con bé ra khòi Tôn Thất Thiên dùm anh được không?
- Em....!em.....!sẽ giúp anh
- Cám mơn em nhiều lắm Tĩnh Thanh.
- Em về được rồi đó, nhớ cẩn thận
- Uhm cám mơn anh Bạch Phong.
Cô về đến biệt thự của Tôn Thất Thiên tầm khoảng 3h sáng, lúc này cô đã mệt rả rời định lên phòng ngủ thì dì Tần gọi:
- Thanh Thanh về trễ vậy con? Ăn một bát canh nha
- Dạ không cần đâu dì, con buồn ngủ quá.
- Uhm, mà nghe dì nè, con đừng gây ra tiếng động lớn.

Cậu chủ đang tiếp khách trên phòng đó.
- Dạ..
Cô định đi lên phòng nhưng nhớ ra lời nhờ của Bạch Phong nên quay lại hỏi:
- Mà vị khách đó là ai vậy dì Tần?
- Là một cô gái, tên Bạch Lan
- Dạ? Bạch Lan sao?
- Đúng rồi, sao vậy Tĩnh Thanh?
- Dạ...!không có gì đâu dì
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 38: 38: Bạch Lan


Nhớ đến lời nhờ vả của Bạch Phong, Diệp Tĩnh Thanh lén đi đến phòng làm việc của Tôn Thất Thiên, cửa phòng đã đóng, cô áp tay vào cửa thì nghe được vài câu:
Vậy thì giết lão không ạ?
Giết
Em không chắc có thể sẽ giết được nhưng vì anh, em sẽ làm hết
Vậy thì tốt
Thất Thiên à, nghe nói anh có đưa một cô gái về đây
Rồi sao? Liên quan gì đến cô?
Anh không còn yêu em nữa sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy?
Tôi có nói đã từng yêu cô?
Em....
Nếu cô không thích thì có thể không làm ở quán Bar nữa, có thể đi, không cần làm việc giúp tôi.

Tôi cho phép cô đó
Không! Em sẽ không rời xa anh đâu
Nghe được đến đây thì cái cửa lớn bổng chốc được ai đó mở ra, cô ngã vào người Tôn Thất Thiên.

Thấy anh ta, cô lẩm bẩm chắc hôm nay cô tàn rồi, anh ta nói với gióng lạnh hơn băng:
- Về rồi à?
Coi gật đầu
- Nảy giờ em nghe lén vui không?
- Tôi...!tôi chỉ tình cờ đi ngang qua mới nghe được một chút.

Thật sự tôi không cố ý.

Anh biết tính tôi hay tò mò mà- Cô cười ngốc nhìn an
Anh ta cười nhếch mép nhìn cô:
- Vậy à??
Cô gật đầu lia lịa
- Vậy thì em vào đây nghe cho rõ hơn đi.
- Sao?? Tôi...
Anh nắm lấy tay cô lôi vào căn phòng lớn, lần đầu tiên chạm mặt với một cô gái tầm bằng tuổi cô.

Cô gật đầu lịch sự chào hỏi:
- Chào cô, tôi là Diệp Tĩnh Thanh rất vui được gặp.
Cô gáu kia nhìn cô một hồi rồi mới chào lại
- Chào, tôi là Bạch Lan.

Mà cho tôi hỏi cô Diệp đây là gì của Tôn Tổng vậy?
Lúc nghe câu hỏi này Diệp Tĩnh Thanh đứng hình, còn Tôn Thất Thiên lại bình tĩnh vô cùng
- Tôi là em gái nuôi của anh ấy
Khi nghe cô nói câu này, anh nhìn cô với ánh mắt đầy sát khí
Bạch Lan vui vẻ khi nghe được câu trả lời đó:
- Vậy sao? Hèn chi tôi thấy cô quen quen như gặp hay thấy ở đâu rồi á
- Vậy à?
- Ngày mai tôi có thể mời cô Diệp đi ăn sáng được không?
Diệp Tĩnh Thanh do dự suy nghĩ muốn đi rồi cô quay sang nhìn Tôn Thất Thiên, anh ta gật đầu.

Tán gẫu tầm 20 sau thì Bạch Lan rời biệt thự của Tôn Thất Thiên, trước khi rời đi, cô ta quay lại vẫy tay với Tôn thất Thiên nở một nụ cười thật tươi, con anh ta lại chỉ nhìn không có bất cứ một cảm xúc nào.

Cô quay qua nói với Tôn Thất Thiên:
- Tôi lên phòng đây
- Đứng lại
- Hả??
- Lên phòng tôi
Anh kéo tay cô lên phòng, anh ta lấy chân dài của mình đạp cái cửa một cái rồi đẩy cô ngồi lên ghế Sofa
- Tại sao em lại nói em là em gái nuôi của tôi?
- Chứ tôi phải nói làm sao?
- Nói đúng sự thật
-.....
- Em gái nuôi sao? Em tưởng cô ta là người tốt đến nỗi mới gặp em lần đầu là muốn mời em đi ăn cơm sao?
- .......
- Cô ta sẽ tin sao? Em đúng là ngốc, một khi cô ta ghét ai rồi thì sẽ không bình yên đâu!
- Tại sao chỉ mới một lần gặp cô ta đã ghét tôi, huống hồ tôi đã nói tôi là em gái nuôi của anh.

Mà tôi có chuyện muốn hỏi anh
- Hỏi đi
- Anh không thấy tội cho cô ấy sao? Cô ấy rất yêu anh đó mà anh lại đối xử với cô ấy như một con rối, bảo làm gì là phải làm.

- Không phải chuyện của em!
- Nhưng tôi rất muốn biết, anh không biết thương xót cho cô ấy sao?
- Tại sao tôi phải thương xót?
Do không kèm được nóng giận Diệp Tĩnh Thanh buông ra câu
- Anh là đồ khốn nạn
Cô tưởng đâu sao khi chửi anh ta xong anh ta sẽ bóp cổ hoặc đánh cô đến chết không ngờ anh ta lại nở một nụ cười rồi đưa đôi bàn tay thon dài của anh ta vuốt lên mặt cô, kè tai cô nói thì thầm
- Em hãy nhớ rằng em đang là người tình của thằng khốn nạn này đó.

Nếu có lần sau, tôi không chắc tôi sẽ không đánh em.
- Anh tàn nhẫn đến vậy sao?
Cô đã khóc lên khi nói câu này, anh lao những giọt nước mắt của cô
- Tôi chưa muốn hành hạ em bây giờ? Nên đừng khóc để dành nước mắt đi, đừng khóc nữa ngoan!
Cô rời khỏi phòng Tôn Thất Thiên trong đau khổ và tuyệt vọng, thì cô nhận được cuộc gọi từ Thịnh Bích
Alo Thanh Thanh, Tiết Hân bị tai nạn đang nằm trong bệnh viện TG, tôi và Thiên Ngọc đang rất bận, tôi đang đi công tác với bác sĩ Diệp ở một tỉnh nhỏ xa thành phố, con Thiên Ngọc thì cậu ấy đang chăm sóc bà cậu ấy ở nhà nên cậu có bận không? Vào bệnh viện thăm Tiết Hân đươc không?
Tôi vào liền
.....
 
Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Chương 39: 39: Tiếng Động Dưới Tầng Hầm 1


Tầm 9h Bạch Mai và Diệp Tĩnh Thanh đi ăn sáng tại một nhà hàng xa xỉ do Bạch Lan mời.

Thấy Bạch Lan một cô nhân viên vui vẻ
- Cô Bạch hôm nay mới đến sao? đã 1 tuần rồi cô chưa đến đó
- Không phải hôm nay cô đến rồi sao, haha
Hai bọn họ nói chuyện, tán gẫu vui vẻ mặc Diệp Tĩnh Thanh ngơ ngác nhìn, cô nhân viên kia la lên:
- Ôi trời, Bạch tiểu thư có cái túi xách đẹp quá
- Thật sao? Cám mơn cô.

Tôi mua bên Paris, đến 200 ngàn tệ lận.
- Trời đắt thật đó, mà đẹp thật
Rồi cô ta mới thấy Diệp Tĩnh Thanh:
- Úi chà, nãy giờ quên chào hỏi vị tiểu thư đây.

Cho hỏi cô tên gì vậy?
- Cứ gọi tôi là Diệp Tĩnh Thanh
- Tên cô nghe đẹp thật
- Cám mơn, cô là ?
- Tôi là Khanh Ly
- Rất vui được gặp cô
Sau khi họ ăn xong bữa ăn rẻ bèo chỉ vỏn vẹn 20 ngàn tệ thì họ cũng rời đi, trên xe Bạch Lan hỏi:
- Cô Diệp thấy buổi sáng hôm nay như thế nào? Có vừa miệng cô không?
- Hả....!à ừm ngon lắm

- Vậy thì tốt quá, à mà cô Diệp tôi có việc muốn hỏi cô, không biết có được không?
- Cô cứ hỏi đi
- Cô có tình cảm với Thất Thiên không?
Sau khi nghe câu hỏi, Diệp Tĩnh Thanh đứng hình 5 giây, rồi cô cười rồ lên:
- Tôi là em gái nuôi của anh ấy mà, làm sao lại thích anh ấy được.

Cô Bạch giỏi đùa quá đấy
- Tôi vẫn thấy anh em nuôi yêu nhau đó thôi
- Cô Bạch nghĩ nhiều quá rồi
- Nếu cô không thích thì tốt, tôi rất yêu anh ấy, nên tôi không thích những người yêu anh ấy.

Có thể cô cho tôi là ích kỉ cũng được nhưng tôi thực sự rất yêu anh ấy.

Tôi không muốn anh ấy là của bất kì ai hết.

Cô hiểu ý tôi chứ?
Diệp Tĩnh Thanh cười lên
- Tất nhiên rồi, yên tâm đi chị dâu.
- Hahah
Tuy là cả hai đều cười nhưng Diệp Tĩnh Thanh biết rõ cô ta rõ ràng là đang cảnh cáo cô không được yêu Tôn Thất Thiên, lúc này cô nghĩ nếu cô ta biết cô là bạn gái cũ của Tôn Thất Thiên thì chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ.

Sau đó cô dừng chân tại một trạm xe buýt, không phải cô không có xe mà là do Tôn Thất Thiên không cho cô láy vì anh ta không muốn cô bỏ trốn.

Trên trạm xe buýt số 6 đông nghẹt người đang chờ xe.
Mùa thu năm nay thật sự lạnh hơn năm rồi rất nhiều, cô thấy những chiếc lá rơi đầy thì cô nhặt một chiếc lên.

Chiếc xe cuối cùng cũng tới, cô rất vui khi lên xe, cô lấy điện thoại gọi cho ba mẹ bảo rằng bây giờ cô sẽ về thăm họ....
Bệnh Viện TG.......
Diệp Tuấn Du đang chăm chú nhin vào sắp tài liệu thì thấy Thịnh Bích bước vào, anh vui mừng nói:
- Đến rồi sao?
- Uhm
- Tĩnh Thanh đã hẹn em 7h tối nay đến nhà anh đúng không?
- Đúng
- Em nhớ tới đúng giờ nha
- Uhm, anh ăn sáng chưa?
Nghe được Thịnh Bích hỏi câu này làm Diệp Tuấn Du vui tới muốn nhảy dựng lên:
- Em sẽ mời anh sao?
- Tất nhiên, nhưng...!em bây giờ không mời được anh ăn tại mấy nhà hàng xa xỉ
- Miễn là em mời, anh sẽ anh ăn dù ở đâu
- Thật sao?
- Ừ.
- Mà chúng ta phải đợi một đồng nghiệp mới, em biết mà phải không?
- Là cái cô bác sĩ gì đó sao?
- Đúng rồi, bác sĩ Quan Thiên Mạn cô ấy là một bác sĩ rất xuất sắc, vừa du học từ Úc về may mắn lắm bệnh viện chúng ta mới mời được cô ấy.
Thịnh Bích chao mày hỏi:
- Anh quen cô ấy sao? Sao thấy anh phấn khởi khi nhắc tới cô ấy vậy?
- Đúng anh quen cô ấy, trước đây anh và cô ấy học cùng trường bên Úc, cô ấy 25 nhỏ hơn anh chỉ có một tuổi, anh vẫn còn nhớ cô ấy từng nhờ anh hướng dẫn bài tập.

Thật sự tài năng của cô ấy không tồi.
- Vậy à?
- Uhm, đợi cô ấy tới chào hỏi một cái rồi chúng ta cùng đi ăn.
- Cùng đi?? .....!À cũng được
Thịnh Bích không hiểu sao trong lòng có một chút chua xót
 
Back
Top Bottom