Ngôn Tình Đã Lỡ Trót Yêu Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,504,511
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaXhNaAshZ_0q9J6GgvqPVtZzewh5QPxlDP-eeO7h7nw7dzi7lGQlMv9YA1QB7-Yv9jydvmDxnN_-zy_6_23pawG_YdHUuXWFTSbqxBFDUNeB3ZG-c_6tU1tZ2q-1jFSNKCex4mISpaFuw4vvno6_u1B=w215-h322-s-no

Đã Lỡ Trót Yêu Anh
Tác giả: dươngnhicao
Thể loại: Ngôn Tình, Ngược
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: dươngnhicao

Thể loại: Truyện Ngược, Ngôn Tình

Giới thiệu:Nam chính: Tôn Thất Thiên
Nữ chính: Diệp Tĩnh Thanh
Tình yêu của họ trải một thời thanh xuân tươi đẹp
Nhưng chỉ vì muốn tốt cho anh nên cô chọn cách rời bỏ anh. Nhưng lại khiến anh hiểu lầm rồi hận cô.
Sau 5 năm, anh và cô gặp lại nhau trong hoàn cảnh cô gặp khó khăn, còn anh thì lại là Tổng giám đốc một tập đoàn lớn. Anh muốn trả thù cô nên đã cưới cô rồi tìm đủ mộ cách làm cho cô đau khổ. Cũng có lúc anh tự hỏi mình là anh yêu hay hận cô vì khi thấy cô khóc anh cũng không kìm lòng được.
Nhưng rồi cho đến khi anh biết được lí do thật sự cô rời xa anh năm xưa thì anh đã suýt làm cô mất mạng, mất đi đứa con của hai người.
Liệu cô có tha thứ cho anh hay hai người sẽ mãi không thể ở bên nhau?​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Ám Hiệu Tình Đầu
  • Cây Và Đất
  • Chàng Vợ Của Đại Soái
  • Tiểu Anh Đào - Giang Tiểu Lục
  • Tiểu Tiên Nữ Trong Lòng Đại Ca
  • Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 1: 1: Mở Đầu


    Tôn Thất Thiên và Diệp Tĩnh Thanh
    học chung trường cấp 3.

    Họ được coi là là cặp đôi trai tài gái sắc.
    Nhưng gia đình 2 bên có chút chênh lệch về gia thế.

    Tĩnh Thanh là một cô gái nhà giàu xinh đẹp, tốt bụng và tài giỏi, còn Thất Thiên là một anh chàng điển trai nhưng gia cảnh thì rất khó khăn, anh mồ cha từ nhỏ sống với người mẹ nên Thất Thiên đã tự lập từ nhỏ mới 14 tuổi anh đã đi làm thêm để phụ mẹ tran trải cuộc sống nhưng thành tích học tập của anh rất đáng ngưỡng mộ.

    Người ngoài nhìn dô cứ nghĩ anh đi làm thêm như vậy sẽ ảnh hưởng tới kết quả học tập nhưng không, anh học đứng hạn 1 trong lớp, gương mặt điển trai góc cạnh sóng mũi cao, mắt chim ưng, đôi môi mõng, đẹp như tượng tạc thân hìn soái ca khiến bao nữ sinh trong trường mê mệt.
    Anh và cô quen biết nhau khi 15 tuổi họ tình cờ gặp nhau trong một quán ăn lề đường ở gần trường.

    Lúc đó tĩnh Thanh đi ăn với một đám bạn thì gặp được anh.

    Tĩnh Thanh bọ sai nắng ngay từ cái nhìn đầu tiên bởi gương mặt hút hồn ấy.
    Cô tiến lại
    - Cậu là học sinh trường nào mà làm việc ở đây
    Anh lạnh lùng đáp lại:

    - Có cần thiết ko? cậu biết làm gì?
    - Tôi là Diệp Tĩnh Thanh, rất vui được biết cậu, tụi mình làm bạn nha!
    -uhm.

    Tôi là Tôn Thất Thiên.
    Cô và anh bắt đầu trò chuyện một lúc thì
    Cô ngạc nhiên vì thì ra anh là nam sinh mới chuyển tới trường mình mà mấy nữ xinh hổm nay reo hò đó sao.

    Đúng thật cậu ấy đẹp thật.
    Nhưng điều làm cô bất ngờ là ngôi trường cô đang học nếu không có tiền thì phải học rất rất giỏi mới vào được khiến cô cảm thấy có cảm giác hứng thú với anh chàn điển trai này.
    Sau một hồi trò chuyện thì cô tạm biệt anh đi về.
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 2: Chương 2


    Tĩnh Thanh trên đường về nhà luôn nghĩ về cậu bạn điển trai mình gặp.
    Sáng hôm sau, cũng như thường lệ Tĩnh Thanh đi học cùng bố trên một chiêc ô tô sang trọng, tới trường khiến bao nhiêu chàng trai say đắm
    Nhưng hôm nay ở trường có gì đó khác với mọi ngày.

    Mọi nữ sinh tập trung đầy trước của lớp 10T của cô.

    Mấy bạn nữ sinh chen chúc khiến cô xém ngả.
    Cô hỏi cô bạn thân Trương Tiết Hân của mình:
    - Nè, làm gì mà mấy nữ sinh này tập trung trước lớp mình vậy Tiết Hân?
    - Cậu còn nhớ cậu bạn đẹp trai hôm qua làm quen với cậu ko?
    - Tôi thật sự không thể ngờ cậu ta là học sinh mới chuyển tới lớp mình á.
    - Hả.

    Cậu nói gì vậy Hân? Là Tôn Thất Thiên sao?
    - Uhm
    Cô há hóc miệng ngạc nhiên
    Lúc đám nữ sinh đanh náo loạn vì cậu nam sinh điển trai Tôn Thất Thiên, Tôn Thất Thiên vẫn đứng yên lặng ở một góc lớp với vẻ mặt lạnh lùng nhưng đẹp như một vị tử thần càng khiến mấy cô nữ sinh ngoài kia say đắm.

    Một lát sau tiếng trống vang lên.

    Bọn nữ sinh kia buộc phải giải tán.

    Cô chủ nhiệm lớp 10T bước vào lớp
    Cất giọng nói:
    -Các em ơi.

    Hôm nay lớp mình có một bạn học sinh mới.
    Mọi học sinh nữ trong lớp la lên làm náo loạn cả lớp học.
    - Các em trật tự !
    - Cô xin giới thiệu với các em đây là bạn Tôn Thất Thiên.

    Từ hôm nay bạn Thất Thiên sẽ là học sinh mới của lớp chúng ta.
    Các bạn nữ vỗ tay reo hò
    Tạ Thu còn hét lớn:
    - Lớp tụi mình từ nay sẽ có một soái ca rồi mấy cậu ơi.
    Không lớp học lúc này ồn ào hơn bao giờ hết.
    Nhưng cũng có một số người không thích sự hiện diện của cậu học sinh mới này.

    Không ai khác là Diệp Phong.
    Trước đay Diệp Phong được xem là hotboy của lớp nhưng nay thì khác rồi.

    Đối diện với Tôn Thất Thiên cậu ta còn thua xa.
    Diệp Phong lớn tiếng la lên:
    - Nè.

    các cậu im hết coi.

    La lớn nhức cả đầu!
    Cô chủ nhiệm:

    - Thôi nào trật tự đi các em
    - Thất Thiên lớp mình còn hai bàn trống, chỗ là bàn của bạn Tĩnh Thanh và Tạ Thu em chọn đi.

    Tạ Thu la lên:
    - Thất Thiên à, ngồi đây với mình đi !
    Còn Tĩnh Thanh thù như người chết lặng cho đến khi có Thất Thiên lại bàn, hỏi:
    - Tôi ngồi đây được chứ ?
    Tĩnh Thanh ngẩng người, mỉm cười gật đầu
    - Được.

    Tất nhiên là được rồi, cậu ngồi đi.
    Tạ Thu tức đến cuồn cực bởi lẽ Tạ Thu không ưa mấy gì Tĩnh Thanh mà đến cả Thất Thiên vũng chọn Tĩnh Thanh khiến cô càng ghét và hận Tĩnh Thanh hơn.
    Mấy năm trước Tạ Thu là người học giỏi hạng 2 trong lớp, chỉ sau Tĩnh Thanh nên cô luôn chán ghét và ghen tị.
    Cô luôn coi Tĩnh Thanh là kẻ thù dù Tĩnh Thanh luôn tốt bụng và giúp đỡ cô ta.

    nhưng vì hận thù mà kết quả học tập bị hạ xuống hạng 5.
    Có lẽ đây là lí do khiến Tạ Thu hận Tĩnh Thanh nhất chính là Tạ Thu thật ra là em cùng cha khác mẹ vs Tĩnh Thanh, nhưng là do ngoài ý muốn ba của Tĩnh Thanh, Tần Chấn mới mắc phải sai lằm này.
    Ông luôn tìm cách bù đắp cho mẹ con Tạ Thu nhưng họ lại đem lòng hận gia đình ông.
    Tĩnh Thanh cũng biết chuyện này nên dù biết Tạ Thu ghét mình cô cũng không để bụng.
    Quay trở lại bàn của Tĩnh Thanh và Thất Thiên.
    Tĩnh Thanh chủ động bắt chuyện trước
    - Cậu còn làm thêm ở chổ quán ăn vặt không?

    - Còn
    - À! trước đây cậu học trường nào? Sao tôi chưa từng gặp qua cậu?
    - Trung học số 9
    - Trường đó ở xa lắm mà.

    Sau giờ cậu lại học ở đây?
    - Tôi chuyển nhà.
    Trong suốt lúc nói chuyện với Tĩnh Thanh
    Thất Thiên không nhìn mặt cô nên làm cho cô khá hụt hẫn.
    Tuy đây chỉ là ngày học đầu tiên của lớp 10T nhưng đã thể hiện rõ được năng lực học tập của Thất Thiên.

    Tuy nói Tĩnh Thanh học rấy giỏi nhưng không bằng Thất Thiên.
    Đặc biệt là trong môn Vật lí trước đây Tĩnh Thanh được xem là học sinh giỏi nhất lớp nhưng bây giờ thì Thất Thiên đứng đầu.
    Điều làm cô ngạc nhiên nhất là theo như cô nghe kể thì nhà cậu bạn Thất Thiên này khá khó khăn nhưng cậu ta lạo học giỏi như vậy.

    Thật là đáng ngưỡng mộ.
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 3: 3: Bắt Đầu Có Cảm Giác Lạ


    Cứ liên tục như vậy là 3 tháng trôi qua.

    Anh và cô không nói chuyện với nhau nhiều tại vốn Thất Thiên là một chàng soái lạnh lùng ít nói nên cũng khônh có gì lạ khi anh lơ cô suốt ba tháng.

    Chỉ khi liên qua tới bài học anh mới nói chuyện với cô.
    Chiều hôm đó sau khi tan trường về cô lôi hội bạn thân của mình: Tiết Hân, Thiên Ngọc, Thịnh Bích ra quán ăn chè.
    Cô cất tiếng
    - Các cậu à.

    Tôi thấy có cảm giác rất lạ với Thất Thiên, theo các cậu thì đó là cảm giác gì?
    Thịnh Bích:
    - Tiểu Tỉnh Thanh à! cậu nói gì á.

    chẳng lẽ tiểu Tĩnh Thanh của chúng ta đã biết yêu rồi sao mấy cậu.
    Cả đám cười ồ lên gật đầu liên tục.
    Tĩnh Thanh ngạc nhiên hỏi:
    - Vậy là yêu sao ?
    Thịnh Bích cười ồ lên hỏi:
    - Nè cậu nói xem cậu thấy cậu ta như thế nào?
    - Tôi thấy cậu ta đẹp trai, học giỏi đúng gu của tôi nữa.

    Mà tôi nghĩ chỉ là thích bình thường thôi.
    Thịnh Bích biễu môi:
    - Trời ạ.

    Cậu đang nói dối với ai đấy?

    - Cậu nên nhớ tôi là Thịnh Bích, mấy chuyện tình cảm nhỏ nhôi này làm sao mà qua mặt tôi được.
    - Hazzz.

    Tôi không biết làm sao mới kêu mấy cậu ra đây này.
    - Cậu yên tâm bọn tôi sẽ bàn cho cậu một kế hoạch hoàn mỹ để cưa đỗ chàng hotboy lạnh lùng này.

    OK không?
    Thịnh Bích nói với giọng đầy tự tin.
    Tiết Hân:
    - Ê mà Tiểu Tĩnh Thanh à cậu có thấy Tạ Thu hay liếc cậu không? Tôi thấy mấy lần rồi, đáng ghét thật!
    Thịnh Bích:
    - Hả.

    cậu ta dám liếc Tiểu Tĩnh Thanh của tôi sao?
    Thiên Ngọc:
    - Tôi cũng thấy nữa cậu ta hay liếc Tĩnh Thanh của chúng ta lắm đấy!
    - Chắc tại cậu ta ghen tị ấy mà, hotboy không thích ngồi gần với cậu ta, với lại ai mà chả biết cậu ta đâu có ưa gì Tĩnh Thanh của tụi mình.
    Tĩnh Thanh lên tiếng:
    - Thôi nào các bạn của tui ơi.

    Cậu ấy cũng không có ác ý.

    Dù gì mình cũng thấy có lỗi với cậu ấy về dụ ba của tui lắm.
    - Hazz, hiền như cậu có ngày cậu ta chả coi bọn mình ra gì.
    Cả đám đòng thanh reo lên
    -" đúng rồi"

    - Thôi thôi, tự nhiên đang nói chuyện khác mà cậu lại lôi chuyện này ra vậy Tiết Hân!
    - Tôi thấy tức cho cậu thôi á.
    - không cần đâu, tôi đang cần các cậu giúp chuyện của Thất Thiên mà!
    Cả đảm hô lên
    - À hén, Tiểu Tĩnh Thanh của chúng ta mới biết yêu lần đầu tiên mà.

    - hahahhaah^#^#^
    Tịnh Bích:
    - Tĩnh Thanh à nghe tôi nói này bây giờ cậu phải tìm cách nói chuyện thật nhiều vào với cậu ta, để cho khoảng cách giữa cậu và cậu ta xóa đi, rồi sẽ quen dần rồi thành bạn sau đó thì.....!cậu hiểu chứ ?
    - Cậu ấy tính cách thì lạnh lùng ít nói mà còn khó gần, cậu kêu tôi làm sao tiếp cận từ bạn thânh ròi thành....!được đây.
    - Tĩnh Thanh à, toi nhớ thường ngày cậu thông minh nhất trong nhóm nhưng sau bây giờ lại.....
    - Thôi được cậu cứ yên tâm, chuyện tán đõ Thất Thiên cứ để tụi này lên kế hoạch.

    cậu chỉ việc làm theo thôi!
    -Được rồi nghe các cậu vậy..
    *Tĩnh Thanh:
    - Mà chắc cậu ta khôg thích tôi đâu, ngoài kia còn bao nhiêu cô gái đang theo đuổi cậu ấy cơ mà.
    Tịnh Bích:
    - Ohh my god, cậu ngốc quá, cậu rất xinh đẹp đó, thành tích học tập thì không chê vào đâu được, gia thế thì giàu có như vậy thì làm sau cậu ta sẽ khôg đỗ cậu được
    - Đó chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi!
    Tiết Hân, Thiên Ngọc:
    - Quá chuẩn luôn á Thịnh Bích
    - Không hổ danh là thần tình yêu chuyên đi mai mối cho cả trường này! hahahah
    - Các cậu đang trêu tôi á hả?
    - Thật là …………
    Tĩnh Thanh hoãn loạn lên tiếng:
    - Chết rồi các cậu hôm nay mình nói với ba mẹ sẽ về sớm mà đã lỡ muộn 15 rồi.

    Thôi bai mấy cạu nha tui phải về ngay mới được
    - Ok, ngày mai dô bàn tiếp vụ tán soái ca nhak.
    - Uhm.

    bye bye*.
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 4: Chương 4


    *Về tới nhà Tĩnh Thanh.

    - Chào ba mẹ con đi học về hơi muộn, con xin lỗi ba mẹ.

    Mẹ Tĩnh Thanh:
    - Không sao, vào ăn cơm đi kẻo đói.

    Ăn cơm xong cô chạy lên nhà nói chuyện với ba mẹ một xíu rồi vội vàng chạy lên phòng làm bài tập.

    Sáng hôm sau…………
    Tĩnh Thanh cất giọng vui vẻ chào mọi người trong lớp
    - Chào mấy cậu
    Rồi cô nhanh chóng chạy về chổ ngồi rồi bắt chuyện với Thất Thiên
    - Cậu ăn sáng chưa?
    - Chưa, tôi thường không ăn sáng.

    - Cậu đói không tôi có đem bánh mì nè.

    Ăn không?

    - Không cần cậu ăn đi đừng quan tâm tới tôi.

    - Àh!
    Cô xịu mặt, đám bạn của cô cũng thấy bèn lôi cô xuống canteen hợp gấp
    Thịnh Bích:
    - Trời ơi! Tôi thật sự không ngờ cậu ta lại lạnh lùng như vậy.

    Thật là không coi Tiểu Tĩnh Thanh của chúng ta ra gì!
    Tiết Hân:
    - Không sao đâu Tĩnh Thanh đừng nản chí tụi tôi vẫn còn nhiều kế hoạch hay ho cho cậu đây.

    - Theo như tôi được biết thì cậu ta là người rất quan tâm đ ến chuyện học hành nên là!.

    .

    cậu hãy làm như là mình khôg biết làm bài tập rồi nhờ cậu ta giảng hộ lỡ đâu có tiến triển thì sao
    Thịnh Bích vỗ tay thất mạnh khen ngợi hết lời
    - Có lí lắm đó Tiết Hân à
    Thiên Ngọc:
    - Mà các cậu ơi hồi nảy tôi thấy Tạ Thu lại đưa miếng giấy nhỏ gì cho Thất Thiên thì phải.

    Thịnh Bích la lên:
    - Cậu nói gì chứ? Đúng là ngày càng không ưa con nhỏ Tạ Thu đó được mà!
    - Tôi tức quá, phải đi trúc giận mới được.

    -Nè đứng lại đó Thịnh Bích, cậu nghĩ sao mà giữa đám đông cậu đi trúc giận, thật là nông cạn.

    - Chứ bây giờ cậu kêu tôi làm sao?
    - Tôi không muốn tiểu Tĩnh Thanh của tôi phải đau lòng đâu
    Tĩnh Thanh:
    - Các cậu làm quá lên rồi đó, dù Tạ Thu có thích Thất Thiên đi nữa thì đó cũng là quyền của cậu ta, chúng ta không có quyền can thiệp vào.

    Thịnh Bích:
    - Nếu trong trường có chức danh nữ hoàng nhân ái thì tôi sẽ dành nó cho cậu đấy Tĩnh Thanh.

    Có ai mà lại dễ giải như cậu chứ!
    Tĩnh Thanh
    - Tôi đâu có!
    - Tôi thấy cũng bình thường thôi, cậu ta thích hay không là quyền của cậu ta mà.

    Thịnh Bích:
    - Nhưng mà nếu lỡ đâu Thất Thiên thích Tạ Thu thì cậu tính làm sao?
    Tĩnh Thanh:
    - Tôi cũng chưa nghĩ tới
    Tiết Hân:
    - Ngốc quá bạn của tui ơi, bây giờ tụi này sẽ lên cho cậu một kế hoạch mới cực cực kì hoàn hảo, cậu chỉ việc làm theo thôi.

    Tĩnh Thanh:
    - Được không đó ?
    Cả đám hét lên:
    - Tất nhiên là được rồi, yên tâm đi Tiểu Tĩnh Thanh !!!!!!🙂)))))
    Thiên Ngọc:
    - Bây giờ cậu phải tìm hiểu và nghiên cứu về cậu ta trước xem cậu ta thích làm cái gì tính cách ra sao? Gu người yêu là gì? Hiểu chứ ?
    Tĩnh Thanh:
    - Mấy cái này tôi biết mà, cậu ấy thích chơi bóng rổ mà chơi còn rất hay nữa.

    Thiên Ngọc:
    - Được rồi vậy chúng ta sẽ bắt đầu từ đây, khi nào cậu ấy có trận thi đấu bóng rổ cậu nhất định phải đi theo cổ vũ, sau đó thì…………
    - Thấy kế hoạch của tôi thế nào?

    - Được không đó Thịnh Bích ?
    - Tin tôi đi Thịnh Bích tôi sẽ giúp cậu có bạn trai.

    TÙNG! TÙNG! TÙNG!
    Hết giờ ra chơi cả bọn chạy ào nhanh lên lớp, thì thấy một cảnh tượng kinh hoàng, Tạ Thu tỏ tình vói Thất Thiên.

    Thịnh Bích bất ngờ nói với cả nhóm :
    - Trời ơi, Tôi có mù không các cậu ? Sau Tạ Thu cậu ta dám tỏ tình với Thất Thiên ?
    Cả đám nữ sinh nghe tin được bèn chạy tới xem họ trừng mắt nhìn Tạ Thu.

    Các nữ sinh bàn tán :
    - Để tôi xem con nhỏ này làm được gì? Soái ca của chúng chúng ta sẽ thích cậu ta chắc ? Mơ mộng.

    - Cậu ta còn dám gọi tất cả nữ sinh trong trường lại đây xem cậu ta tỏ tình hotboy nữa, chán sống thật rồi!
    - Cậu ta nghĩ mình xinh đẹp và thanh cao lắm hay sao mà đòi làm bạn gái soái ca của tôi chứ!
    - Tôi đã không ưa cậu ta từ lúc cậu ta hại Tĩnh Thanh trong phòng thi rồi! Tuy tôi không tiếp xúc nhiều với Tĩnh Thanh, nhưng tôi thấy cậu ấy xinh đẹp mà thân thiện lắm, trong phòng thi cậu ấy đã giúp tôi làm bài đấy, tuy là không nhiều nhưng không có cậu ấy là tôi rớt đợt thi tuyển rồi.

    Còn cậu ta thì lại hết lần này đến lần khác tìm cách hại Tĩnh Thanh thật là khó ưa!
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 5: 5: Lời Tỏ Tình Của Tạ Thu


    Tạ Thu Hôm nay bận khá xinh hơn thường ngày vì hôm nay cô có một việc đại sự.
    Cô tiến lại nói khẽ với Tôn Thất Thiên
    - Thất Thoên.

    Tớ có chuyện muốn nói với cậu.

    Cậu ra đây nói chuyện với mình được không?
    - Được.
    Cả hai tiến lại gần bục giảng.
    - Có chuyện gì cậu nói lẹ đi.

    Tôi còn phải làm thêm một vài bài tập nữa.
    - Tôi……… Tôi……… Tôi ……… thích cậu.
    - Cậu làm bạn trai tồi được không?
    Thất Thiên mặt vẫn lạnh như băng đáp lại:
    - Cậu đừng đùa nữa tôi đi đây.

    Với lại nếu cậu thích tôi thật thì cậu hãy từ bỏ ngay đi trước khi quá muộn.

    Tôi không muốn mình vướng vào những chuyện yêu đương nam nữ vô bổ này! Thôi nếu không còn gì nữa thì tôi về chỗ đây!

    Tạ Thu mắt đã rươn rướng nước mắt:
    - Tôn Thất Thiên! Sao cậu lại từ chối tôi một cách phũ phàng như vậy? Tôi vẫn sẽ thích cậu dù cho cậu có ghét tôi đi nữa! Tôi thích cậu Tôn Thất Thiên! Tôi sẽ theo đuổi cậu, sẽ mãi theo đuổi cậu.
    - Tùy cậu thôi!
    Nói xong, Thất Thiên quay mặt đi, khôg thèm nhìn lại Tạ Thu một cái
    Cả đám nữ sinh đứng hình trước lời nói và hành động lạnh lùng của anh.

    Họ không ngờ hotboy của trường lại lạnh lùng và vô tâm đ ến thế.
    Nhưng họ cũng nhẹ nhõm vì anh từ chối Tạ Thu
    - May mắn thật.

    Soái ca của chúng ta vẫn chưa có chủ.......
    Tạ Thu đứng lặng một hồi rồi òa khóc.
    Tĩnh Thanh chạy lại.
    - Không sao đâu Tạ Thu.
    - Không cua được cậu ta thì cậu cua mấy nam sinh khác.

    Mấy nam sinh trong trường mình còn nhiều người đẹp lắm!
    - Cậu im đi! Đồ giả tạo! Cậu đang cười thầm tôi chứ gì? Chắc cậu nghĩ tôi là một kẻ thua cuộc sao? Đừng vội mừng, cậu đừng nghĩ cậu ngồi gần bên Thất Thiên là cậu ấy sẽ thích cậu.

    Chuyên đó khó lắm, cậu đang cười nhạo vì tôi bị từ chối sao? Rồi sẽ có một ngày cậu đau khổ hơn tôi thôi!
    Thịnh Bích :

    - Nè ! Tôi nhịn đủ cậu rồi nha! Sao cậu dám nói chuyện kiểu đó với Tĩnh Thanh của tôi như vậy! Tiểu Tĩnh Thanh nhà tôi có lòng tốt với cậu mà cậu đối xử lại vậy sao?
    - Tới lượt cậu lên tiếng sao Thịnh Bích! Cậu đừng nghĩ gia đình các cậu có tiền rồi muốn làm gì thì làm
    - Cậu ăn nói cho đàng hoàn lại đi Tạ Thu! Mọi người trong lớp đều thấy nãy giờ chúng tôi chưa xúc phạm hay đụng chạm gì đến cậu! Mà cậu nói bọn tôi vậy là sao? Tôi chưa từng ỷ lại vào gia đình mình mà ăn h**p người khác hết.
    Tiết Hân :
    - Bớt giận đi Thịnh Bích! cãi nhau với loại người này cậu chỉ mệt thêm thôi!
    - Tôi tức quá Hân à!
    Tĩnh Thanh:
    - Tôi không sao đâu Thịnh Bích! Câun đừng gây chuyên nữa!
    - Tôi xin lỗi cậu Tạ Thu!
    Tạ Thu:
    - Tôi không cần lời xin lỗi của Diệp tiểu thư đây đâu.

    Tôi mà đụng vào cô chắc mẹ con tôi sẽ không yên với mẹ cô rồi.
    - Cậu nói vậy là sao?
    - Cái thứ mà cướp đi lấy gia đình của người khác thì có gì hay ho.

    Nếu không phải tại mẹ cậu thì có lẽ ba cậu sẽ là ba tôi.

    Tôi cũng sẽ sống được cuộc sống giàu sang như cậu.
    Thịnh Bích tức giận săn tay áo:
    - Cậu nói ai cướp gia đình của ai? Tôi nói cho cậu nhớ mẹ của Tĩnh Thanh là người có công rất lớn trog việc gầy dựng nên công ty, chứ không phải có một mình ba cậu ấy.

    Vả lại ai quyến rũ ai, là mẹ cậu tìm cách quyến rũ ba của Tĩnh Thanh mới ra nông nỗi như vậy.

    Mà bây giờ cậu còn đứng đây nói với giọng hùng hồ đó sao? Cậu thật là trơ trẽn như mẹ của cậu vậy! Đã phá quại hạnh phúc gia đình người ta mà còn đứng đây xỉ nhục Tiểu Tĩnh Thanh của tôi sao? Thật là trơ trẽn!!
    Tĩnh Thanh cầm tay Thịnh Bích:
    - Thôi mà xin cậu á Thịnh Bích, đừng nói nữa mà......
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 6: 6: Những Người Bạn Tốt Của Tĩnh Thanh Tôi


    Thịnh Bích nhăn mặt:
    - Cậu đừng cản tôi, tôi phải dạy cho cậu ta một bài học cho chừa cái tội đã ăn cắp mà còn la làng.

    - Thôi! Chắc tại cậu ấy giận quá thôi mà!
    Tạ Thu tiến lại đẩy vai Tĩnh Thanh một cái thật mạnh rồi trừng mắt nói:
    - Cậu không cần thương hại tôi theo cách giả tạo đó đâu! Đồ giả tạo!
    Thịnh Bích tức giận nhìn Tạ Thu với ánh mắt đầy sát khí
    - Sau cậu dám đẩy Tĩnh Thanh hả? Cậu ấy xém té rồi đấy! Tĩnh Thanh của tôi mà té là cậu không yên đâu!
    Tạ Thu đẩy Thịnh Bích quá nhanh khiến cô khôg kịp phản ứng làm cô té xuống đất rất đau.

    Tiết Hân tức giận chạy từ phía sau xô Tạ Thu là cô ta xém va đầu vào cạnh bàn, Tạ Thu mới loạn choạn đứng dậy liền bị Thiên Ngọc tát một cái thật mạnh vào mặt.

    - Nên nhớ cậu đang đụng tới các bạn thân của tôi đó, cậu muốn chết à?
    Nói xong Tạ Thu đứng dậy, quơ tay giật tóc Thiên Ngọc thật mạnh làm gô đau xuýt khóc.

    Thịnh Bích tức giận chạy lại cắn lấy tay của cô ta, cả 3 người đánh nhau một cách kịch liệt.

    Tiết Hân chạy lại đạp cho Tạ Thu một cái làm cô ta ngả về phía trước, Tĩnh Thanh cầu xin:
    - Dừng lại đi mà! đừng đánh nữa!
    Đám nữ sinh đứng trước cửa lớp thấy cảnh tượng này liền la lên:
    - ĐÁNH NHAU! ĐÁNH NHAU! ĐÁNH NHAU! MAU LẠI ĐÂY GIÚP ĐỠ ĐI! ĐÁNH NHAU KÌA!
    Cô giám thị chạy lại thì thấy Thịnh Bích, Thiên Ngọc, Tiết Hân, Tạ Thu đầu tóc lúc này đãrữu tượi
    - Các em mới đánh nhau sao? Các em lên văn phòng gặp cô! Kể cả Tĩnh Thanh nữa!
    Thịnh Bích:
    - Cô chuyện này không liên quan đến Tĩnh Thanh sao cậu ấy lại phải lên?
    - Em không có được quyên lên tiếng đâu Thịnh Bích à! Trong chuyện lần này người sai nhất là em đó!
    - Dạ cô!
    VĂN PHÒNG
    Lúc này trong căn phòng to lớn
    Cô Giám Thị nói:
    - Các em ở đây đường đường là con của thầy giáo, cô giáo, cục trưởng, giám đốc mà lại có cư xử với bạn bè như vậy sao?
    - Dạ bọn em xin lỗi!

    - Xin lỗi thì có ích gì chỉ sợ có tin đồn làm liên lụy đến tiếng tâm của trường chúng ta thôi.

    Mọi người mà biết trong một ngôi trường bật nhất này mà học sinh nữ lại đi đánh nhau vì trai sao? Thật đáng để xấu hổ mà! Tôi nghĩ mấy em nên viết bản kiểm điểm đi! Rồi mời phụ huynh vài gặp nói chuyện!
    - Dạ được thưa cô!
    Tiết Hân tức giận nói:
    - Tất cả là tại Cái đồ Tạ Thu đáng ghét đó! Cậu ta kiếm chuyện với Tạ Thu là gì? Bây giờ cả bầy phải ngồi viết kiểm điểm
    Thịnh Bích rầu rĩ:
    - Ba tôi mà biết chắc ông ấy đánh tôi rồi! hzzz! Tôi đường đường là con của cục trưởng cục cảnh sát mà bây giờ lại bị bắt viết bản kiểm điểm vì đánh nhau với bạn sao?
    Thiên Ngọc:
    - Tôi cũng sẽ bị chửi nát nè! hazzzz! Mẹ tôi biết là no đòn!
    Tạ Thu ngồi một mình bên một cái bàn khác cười khẽ với giọng cười tà mị:
    - Tôi nói rồi! Các cậu đựng vào tôi thì các cậu cũng không yên đâu!
    Thiên Ngọc:
    - Đã bị bắt viết kiểm điểm mà còn nói giọng như vậy nữa sao? Hay là cậu muốn ăn tát tiếp?" TÔI LUÔN SẴN LÒNG ĐỂ TÁN NGƯỜI NHƯ CẬU ĐÓ!
    Tĩnh Thanh " Thôi bỏ qua đi! Coi như hôm nay không có chuyện gì xảy ra hết nha các cậu! Mình cũng xin lỗi cậu nhiều nha Tạ Thu!"
    Sau khi viết xong bản kiểm điểm đám Tĩnh Thanh ra về, họ ghé lại quán chè bà sáu quen
    thuộc
    - Cảm ơn các cậu hôm nay đã bảo vệ tôi
    - Có gì đâu mà phải cảm ơn
    Tĩnh Thanh ôm ba người bạn của mình thật chặc rồi nói:
    - Cảm ơn nhiều" Những người bạn tốt của Tĩnh Thanh tôi!"
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 7: 7: Thất Thiên Tỏ Tình Tôi Sao


    *Sáng hôm sau.....
    Mọi chuyện vẫn như thường lệ, Tĩnh Thanh cùng ba cô bạn thân đến trường.
    Vừa đến trước cửa lớp học, Tôn Thất Thiên tiến lại kéo lấy tay của Tĩnh Thanh, làm cô hoảng hốt la lên.
    Thất Thiên " Tôi có chyện muốn nói với cậu"
    Tĩnh Thanh " Cậu nắm tay tôi mạnh quá, Tôi đau!
    Tôn Thất Thiên vẫn không nhẹ tay chút nào, thậm chí anh còn mạnh tay kéo cô ra sân bóng rổ sau trường
    Thịnh Bích nhìn cô và Thất Thiên với ánh mắt ngạc nhiên rồi quay qua nói với Tiết Hân" Nè tôi thấy có người sắp có người yêu rồi đó!"
    - Cậu nói sao cơ?
    Thiên Ngọc ngơ người
    -Tôi nói là Tĩnh Thanh sắp thoát ế rồi
    Cả 2 òa lên phụ họa
    - Có thể lắm à nha!
    Thịnh Bích "Các cậu nghĩ xem, Tĩnh Thanh cảu chúng ta thông minh như vậy, lại còn xinh đẹp như vậy.

    Làm sao mà cậu ta không thích được chứ.

    Nếu tôi mà là con trai thì tôi đã tán cậu ấy lâu rồi, nhưng ông trời lại để tôi là con gái, thật bất công!"
    Tiết Hân bĩu môi "Thôi đi cô bạn của tôi ơi! Việc tôi nghĩ chúng ta nên làm bây giờ là nên đi theo xem tình hình như thế nào"
    Cả bọn gật đầu đồng ý.

    **********
    Sân bóng rổ……………
    Anh nhìn cô với ánh mắt trước đây chưa từng, khiến cô nôi sôi gai óc
    Tĩnh Thanh
    - Nè cậu buông ra được rồi, tôi đau!
    Thất Thiên " Tôi muốn hỏi cậu một chuyện"
    Tĩnh Thanh " Cậu cứ hỏi đi"
    - Cậu có cảm giác gì với tôi không?
    - Hả? Cậu mới hỏi gì?
    - Tôi hỏi là cậu có cảm giác gì?
    - Sao cậu hỏi vậy?
    - Tôi thích cậu!
    Tĩnh Thanh đứng hình mất 5 giây
    - Cậu làm bạn gái tôi nha?
    - Tôi……………tôi……
    Tĩnh Thanh nhanh chóng chạy nhanh ra khỏi sân bóng, bỏ lại Tôn Thất Thiên đứng dưới sân bóng đau lòng.
    Anh nghĩ cô không thích anh, có lẽ chỉ là do anh đơn phương cô thôi
    Cả ba người núp sau cái cây cổ thụ lớn đã nghe được hết toàn bộ đoạn hội thoại, hpj há hốc kinh ngạc
    - Tôi có nghe nhầm không các cậu ?Tôn Thất Thiên thích Tĩnh Thanh sao?
    - Thật là động trời mà!

    Cả ba lảm nhảm
    Còn về phần Diệp Tĩnh Thanh, cô không thể nào bình tĩnh được sau khi nghe Tôn Thất Thiên tỏ tình, đầu óc cô lúc này rối ren, cô tự nhủ Chắc cậu ấy nói chơi thôi, làm sao cậu ấy thích mình được chứ.

    Tĩnh Thanh ơi mày đừng có mà hoan tưởng Tôn Thất Thiên sẽ không thích mày đâu.
    Cả đám bạn cô có lẽ biết cô đang do dự, Thịnh Bích" Cậu đồng ý đi Tĩnh Thanh, cậu có biết bao nhiêu người muốn mà khôg được không?
    Tĩnh Thanh Tôi......!cũng không biêt sao bây giờ tôi nhức đầu quá!"
    Thịnh Bích lo lắng" Có sao khôg?"
    Tiết Hân" để tôi gọi bác sĩ Nan tới cho cậu nha"
    Tĩnh Thanh yếu ớt đáp lại" Không cần đâu, nghĩ ngơi một chút là khỏe ngay ấy mà
    Thịnh Bích Thật không đó, thôi Tiết Hân cậu gọi bác sĩ Nan đi
    Tiết Hân Ok
    Tiết Hân chưa kịp nhất điện thoại thì Tĩnh Thanh đã ngất, có lẽ do sức khỏe cô yếu, vả lại Thất Thiên kéo mạnh tay quá làm cô mệt, với lại đứng dưới trời nắng gắt như vậy
    Cả ba hốt hoảng Tiểu Tĩnh Thanh à.

    Cậu đừng làm bọn tôi sợ mà Tĩnh Thanh
    10 h sau.....
    Tĩnh Thanh mơ màng trong một căn phòng lớn, Thịnh Bích ngủ gật trên đầu giường làm cho Tĩnh Thanh bật cười
    Tĩnh Thanh Thịnh tiểu thư à, suốt đêm qua cậu ở đây luôn sao?
    Thịnh Bích mơ màng trả lời vâng thưa tiểu thư yếu ớt.
    Diệp Tĩnh Thanh vậy là hôm qua Tôn Thất Thiên tỏ tình tôi thật sao?
    Thịnh Bích gật đầu ừk
    Diệp Tĩnh Thanh Cậu nghĩ xem tôu có nên đồng ý không?
    Thịnh Bích Tùy cậu, mà tôi nghĩ cậu nên đồng ý đi, dù gì cậu cũng thích cậu ta mà, vả lại biết bao nhiêu cô gái mơ ước được làm bạn gái của cậu ta mà không được
    Tĩnh Thanh Được rồi, tôi sẽ đồng ý lời tỏ tình của Tôn Thất Thiên
    Thịnh Bích Vậy sớm hơn phải được hơn không?
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 8: 8: Va Vào Hủ Mật Ngọt Của Tình Yêu


    Sáng hôm nay, Tĩnh Thanh dậy thật sớm chạy nhanh đến trường.
    Vừa chạy đến cửa lớp, cô hét lớn Tôi đồng ý! Tôi rất thích cậu Tôn Thất Thiên!"
    Tôn Thất Thiên nhìn cô với ánh mắt lạ thường, rồi nhếch môi cười nhẹ, thật quyến rũ.
    Tôn Thất Thiên Cậu đồng ý sao? Được vậy từ nay, Diệp Tĩnh Thanh là bạn gái của Tôn Thất Thiên tôi.

    Đồng ý không?-
    Cô gật đầu ngượng ngùng, Tôn Thất Thiên nhẹ nhàng vuốt v e mái tóc cô.

    Bao nhiêu nữ sinh đứng ở ngoài hết sức tức giận và căm tức.

    Nhung có lẽ người căm tức nhất là Tạ Thu, cô ta đưng ngay khép cửa đã nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện, Cô ta nắm chặc aty, thù hận.
    Thiên Ngọc,Tiết Hân,Thịnh Bích thì vui mừng vỗ tay tán dương Hạnh phúc quá đi cuối cùng ai kia đã có người yêu rồi, chẳng buồn cho chúng ta vẫn đang chờ người tới rước
    Tĩnh Thanh ngượng đỏ mặt, núp dượi ngực của Tôn Thất Thiên, tuy cô khá cao 1m62 nhưng Tôn Thất Thiên lại cao hơn cô cả một cái đầu 1m84
    Mọi chyện vẫn vui vẻ, Tôn Thất Thiên kề môi sát lại tai Tĩnh Thanh Chúng ta có nên đổi cách xưng hô không nhở
    Nói xong Tôn Thất Thiên vội vàng hôn lên trán cô một nụ hôn ngọt ngào, có lẽ anh đã yêu cô rất nhiều, đối với anh cô gái trước mặt như một đứa con ních cần được chở che, bảo vệ.

    Anh cũng không biết tại sao anh lại yêu cô đến thế, đến chỉ muốn cô là của riêng mình.

    Còn riêng về Tĩnh Thanh, cô ngượng đỏ mặt
    mỗi khi Tôn Thất Thiên nhìn cô.
    Tiểu Tĩnh Thanh, anh đưa em đi ăn chè nha!
    uhm
    Có thể nói Tôn Thất Thiên đã thật sự rất yêu Tĩnh Thanh, anh luôn nghĩ về cô, luôn muốn hôn cô, ôm cô, bảo vệ cô.

    Nhưng anh vẫn luôn lo sợ Tĩnh Thanh sẽ thay lòng
    Họ đã quen và yêu nhau 3 năm, 3 năm thanh xuân họ luôn có nhau, tan học cùng nắm tay nhau về, cùng nhau ăn trưa, cùng nhau đi dạo phố, 3 năm thanh xuân của họ trôi qua bình dị như thế đấy.......
    3 năm sau:
    …………
    - Thất Thiên à, em thi được 25 trên thang điểm 30 nè, anh dễ gì bằng được em.
    - Thật sao? Giỏi quá nhở
    Anh ôm chằm lấy cô ngồi lên đùi mình, hôn lên má cô một nụ hôn nhẹ
    - Tiểu Tĩnh Thanh à, em đoán xem anh được bao nhiêu điểm?
    - 20 thôi, 25 điểm của em là số 1.
    Tôn Thất Thiên nhìn cô rồi cười nhẹ một cái Anh được 29.5
    Tĩnh Thanh Anh nói thật sao? Em cứ nghĩ em là vô địch rồi chứ.

    Buồn Thật!
    Cô tỏ vẻ buồn tức
    Tôn Thất Thiên hôn lên môi cô một nụ hôn nhẹ, nhưng trong đó mà tất cả những yêu thương mà anh đã dành cho cô gái này Tiểu Tĩnh Thanh à, anh bù đắp cho em đó, chịu không?
    Cô ngượng đỏ mặt bỏ anh lại chạy ra ngoài
    Nhưng điều làm anh lo lắng nhất là anh đã dành được một học bổng để du học ở Anh, nhưng anh định từ bỏ để ở lại đây đi học đại học với cô, vì anh sợ cô sẽ giận, sẽ buồn, rồi sẽ chia tay anh.

    Nghĩ tới đây thôi đã làm Tôn Thất Thiên đau lòng.

    Có thể nói nói nỗi sợ lớn nhât của anh là rời xa cô.
    Tĩnh Thanh chạy vào lớp, qua chỗ Thiên Ngọc,Tiết HânThịnh Bích đang ngồi nè các
    cậu các cậu định thi đại học nào?
    - Cậu do đại học nào tôi dô đại học đó
    - Tôi cũng vậy
    - Thật sao? vui thật
    Thịnh Bích tỏ vẻ dởn cợt Các cậu ơi 3 năm nay 3 tụi mình bị cho ăn cẩu lương ngập mặt, thật đáng buồn.

    Bây giờ ước mơ của mình
    là có một anh bạn trai để phát lại cẩu lương cho ai kia thôi!
    Thiên Ngọc,Tiết Hân đồng ý, gật đầu lia lịa
    - Các cậu chọc tôi vậy các cậu có thấy vui không? sao cứ chọc tôi hoài vậy
    - Ai mượn cậu có bạn trai làm gì?
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 9: 9: Học Bổng Sang Anh


    *Tôn Thất Thiên cầm trên tay giấy chứng nhận học bổng du học tại Anh.

    Đối với anh trước đây mà nói thì du học tại Anh là một ước mơ to lớn, nhưng từ khi anh gặp người con gái đó, người đã khiến anh yêu đến có thể từ bỏ việc du học, người khiến anh phải nghĩ ngợi, làm anh lo lắng.
    Anh đứng suy tư dưới góc cây to tại sân bóng rổ sau trường, anh thở ra những hơi thở mệt mỏi.

    Anh thấy một bóng người nhỏ nhắn nở nụ cười tươi tắn chạy lại.
    Diệp Tĩnh Thanh vui vẻ" Thất Thiên! Anh biết gì không em thi đậu được vào trường đại học mà em yêu thích rồi!"
    Anh im lặng nhìn cô, rồi nhếch môi cười" vui vậy sao?"
    Cô gật đầu" Tất nhiên rồi"
    Cô hỏi anh" Thất Thiên, em có thể hỏi anh cái này không? Trước đây em từng nghe nói anh đăng ký thi lấy giải học bổng du học ở Anh, nghe nói là có kết quả rồi đấy, anh xem chưa? Đậu không anh?"
    Tôn Thất Thiên cười nhạt" Không, rớt rồi!"

    Cô an ủi" Không sao anh còn nhiều trường đại học giỏi mong rước anh về mà"
    Cô chưa kịp nói hết câu, anh đã trao cho cô nụ hôn làm cô không kịp phản ứng Hứa với anh đừng bao giờ rời xa anh
    Cô gật đầu Em hứa sẽ không bao giờ rời xa anh hết
    Anh xoa đầu cô với vẻ trìu mến, tràn đầy yêu thương.
    Diệp Tĩnh Thanh về đến ký trúc xá của trường.

    Cô mở cửa bước vào phòng thì ThấyThiên Ngọc,Tiết Hân,Thịnh Bích đang ngồi ăn gà nướng thơm phức.
    Thịnh Bích Tiểu Tĩnh Thanh! lại đây ăn gà nướng nè, ngon bá cháy"
    Tĩnh Thanh mệt mỏi đáp lại Thôi tôi không ăn đâu, các cậu ăn đi
    Tiết Hân Lạ lắm à nha! Cậu mới đi gặp Tôn Thất Thiên xong, tại sao lại buồn như vậy? Hay là cậu ta ức h**p cậu?
    Thiên Ngọc Cậu ta có bắt nạt cậu không? Nói cho bọn này nghe đi, bọn tôi sẽ đòi lại công bằng cho cậu
    Thịnh Bích Sao cậu ta dám bắt nạt Tiểu Tĩnh Thanh của tôi chứ? Cậu ta chán sống rồi!

    Tĩnh Thanh Không đâu, tại tôi lo lắng cho anh ấy thôi, tôi thấy anh ấy như đang dấu tôi việc gì đó.
    Thịnh Bích Cậu làm bọn tôi hết hồn, cậu yên tâm Tôn thất Thiên tuy là người lạnh lùng với mọi người nhưng chỉ riêng với cậu là yêu thương chiều chuộng, cậu ta sẽ không dấu cậu việc gì đâu
    Tiết Hân À mà Tĩnh Thanh nghe nói Tôn thất Thiên có thi lấy học bổng du học ở Anh, không biết cậu ta đậu không?
    Tĩnh Thanh Anh ấy nói là rớt rồi
    Thiên Ngọc Kì lạ, Tôn Thất Thiên học giỏi như vậy mà thi khôg đậu sao? Đáng tiếc thật!
    Thịnh Bích Tôi thấy vậy sẽ tốt cho TĩnhThanh của chúng ta hơn đó.

    Các cậu nghĩ xem, nếu Tôn thất Thiên đi du học thù Tiểu Tĩnh Thanh của chúng ta ai lo, cậu ta sẽ bỏ rới cậu ấy vả lại lỡ đâu cậu ta qua bên nước Anh rồi mê cô nào thì sao, bỏ lại Tiểu Tĩnh Thanh của chúng ta à?
    Thiên Ngọc Cũng đúng há
    Tĩnh Thanh Tôi hơi mệt, tôi đi ngủ trước nha!
    Cả ba đồng thanh ok, ngủ ngon nha
    Diệp Tĩnh Thanh không sao ngủ được, mỗi khi cô nghĩ tới câu nói của Tôn Thất Thiên làm cô khó hiểu, làm sao cô có thể bỏ anh được chứ? Cô yêu anh còn hơn bản thân cô nữa cơ mà? Nếu không có anh cuộc sống của cô còn được hạnh phúc như vầy khôg?
    Cô luôn cố gắng làm những gì tốt nhất cho anh, cô luôn là người lo lắng cho anh nhất khi anh đi thi lấy học bổng.

    Cô lo sợ vì không lấy được học bổng mà cô không hay biết rằng cô là nguyên nhân chính làm cho anh lo lắng*.
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 10: 10: Mẹ Của Tôn Thất Thiên


    *Tôn Thất Thiên về tới nhà thù thấy bà Tôn đang ngồi may áo.

    thấy anh bà vui mừng, Thất Thiên à, mẹ nghe nói con đạu được học vổng đi du học ở Anh sao? Con giỏi thật? mẹ hạnh phúc lắm con trai à
    Thất Thiên Con sẽ khôg đi, con muốn ở lại đây với Tĩnh Thanh
    Bà Tôn ngạc nhiên con nói sao, sang Anh du học là ước mơ từ nhỏ của con mà, sao có thể về một cô gái mà như vậy chứ?
    Anh lạnh lùng vì con yêu cô ấy
    Nói xong anh đi thẳng vài phòng.

    Bà Tôn lo lắng, bà khôg biết Tĩnh Thanh ra sao mà lại làm cho cin trai bà từ bỏ ước mơ từ nhỏ cảu anh.
    SÁNG HÔM SAU………………
    Bà đứng trước cửa trường THPT X, Bà thấy một cô nữ sinh xinh xắn đó không ai khác là Diệp tĩnh Thanh liền kéo tay cô lại hỏi cháu có thể cho dì hỏi Diệp Tĩnh Thanh lag ai không
    Tĩnh Thanh Dạ cháu là Diệp Tĩnh Thanh, cho hỏi cô tìm cháu có việc gì khôg ạ?
    Bà Tôn kéo tay Tĩnh Thanh lại một quán nước ven đường.
    Cháu là Diệp Tĩnh Thanh, xinh đẹp thật đó

    Dạ cho hỏi bác là ai vậy á.?
    Bác là mẹ của Thất Thiên
    Tĩnh Thanh vui mừng,.

    cháu hay nghe thất thiên nhắc về bác nay mới được gặp, cháu vui quá
    Bà Tôn thấy Tĩnh Thanh liền thấy khôg vui vì cô quá xinh đẹp vad trong có vẻ là con nhà gia thế khôg tầm thường, liền nghiêm giọng Cháu có biết việc Thất Thuên nhà bác thì đậu được học bổng sang anh khôg?nhưng nó không đi vì cháu
    Diệp Tĩnh Thanh Dạ cháu....!cháu không biết ạ, anh ấy nói là nah ấy rớt rồi mà
    Bà Tôn nghiêm giọng sẵn có diệp được gặp cháu cô nói luôn.

    Cháu có thể chia tay với Thất Thiên được khôg? Cháu có biết việc d học sang Anh là ước mơ của nó từ nhỏ, nhưng mà vì một cô gái mà nó lại từ bỏ, cháu thấy có đáng không.

    Vả lại bác nghe nói cháu là con gái một của một gia đình hiauf có nổi tiếng, trong khi Thất Thiên của bác lại sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, không có ba lại phải chăm sóc người mẹ bênh yêu như bác.

    Cháu thấy hai bên gia đình rõ là không xứng nên mong cháu buông tha cho Thất Thiên

    nói xong bà Tôn quay lưng bỏ đi, bỏ lại Tĩnh Thanh ở lại với đôi mắt dẵm lệ
    Cô khóc khôg ra tiếng chạy về tòa kí túc xá của trường, cô òa khóc thì gặp Thịnh Bich, Thịnh Bích thấy vậy chạy lại ôm lấy Tĩnh Thanh sao vậy? sao lại khóc
    Tĩnh Thanh kể lại mọi chuyênb cho Thịnh Bích, cô tức tối Cậu chia tay Tôn thất Thuên đi
    Diệp Tĩnh Thanh òa khóc tôi yêu anh ấy lắm, anh ấy sẽ hận nếu tôi chia tay mất.

    Nhưng tôi lại muốn anh ấy đừng vì tôi mà hi sinh như vậy
    Tối hôm đó cô không ngỷ được, hễ nghĩ tới chuyện anh vì cô mà dự định từ bỏ suất học bổng sang Anh là làm cho cô cảm thấy có lỗi vô cùng, cô yêu anh, cô muốn anh được anh nhiều điều tốt đẹp, chứ cô không muốn anh vì cô mà từ bỏ suất học bổng lớn như vậy.
    Cô quyết định sẽ chia tay anh.

    Sẽ rời xa anh, sau khi tốt nghiệp cô sẽ sang Úc du học để anh quên cô, có lẽ như vậy là tốt nhất.
    *Thịnh Bích thấy cô như vậy đau lò,ng hỏi Bây giờ cậu định làm gì? Cậu có tính chia tay Tôn Thất Thiên khôg?
    Tĩnh Thanh yếu ớt đáp Tôi sẽ chia tay anh ấy, làm cho anh ấy hận tôi, rồi anh ấy sẽ quên tôi thôi.

    Thịnh Bích à, tối thấy bác gái nói đúng, tôi không là gì để anh ấy phải hi sinh tương lai của anh ấy cả
    Thinh Bích Tĩnh Thanh, cậu ngóc quá, cậu làm vậy Tôn Thất Thiên sẽ không biết được cậu đã đối tốt với cậu ta thế nào? Mà sẽ hận cậu đó.

    Cậu nghĩ xem hay bây giờ nên làm gì đi!
    Tĩnh Thanh Tôi sẽ chia tay Tôn Thất Thiên, vì tương lai của anh ấy
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 11: 11: Chia Tay Tôi Hận Em Diệp Tĩnh Thanh


    Sáng hôm sau......
    *Diệp Tĩnh Thanh đến trường, cô đến với vẻ mặt đã chuẩn bị tâm lí sẵn sàng.
    Cô đến trước mặt Tôn Thất Thiên Em có chuyện quan trọng muốn nói với anh
    Anh cười ấm áp Được rồi, đợi anh dẹp sách vở cái rồi đi với em ngay
    Cả hai ra sân bóng rổ đứng dưới góc cây mà trước đây anh đã tỏ tình, hôn, hẹn hò với cô.
    Cô thở một hơi Em muốn chia tay
    Anh ngơ ngác nhìn cô gái mà anh yêu trước mặt cười vẻ đùa giởn Em đùa đúng không Tĩnh Thanh, không vui đâu nha
    Cô lạnh lùng Khôg , em nói thật, em muốn chia tay với anh.

    Em quen anh vì nghĩ anh sẽ thi đậu và đạt được suất học bổng ở Anh nhưng khôg.

    Anh rớt rồi, anh nghĩ thử xem nếu khôgn được suất học bổng đó thì tương lai anh sẽ ra sao? Ai sẽ lo cho em? Anh nhắm anh co lo được cho em với hoàn cảnh hiện tại khôg
    Diệp Tĩnh Thanh nói mà cô không rơi một giọt nước mắt nào, nhưng anh đâu hay rằng, nếu có khóc thì hôm qua cô đã khóc cạn nước mắt rồi.
    Tôn Thất Thiên lạnh nhạt hỏi Đó giờ em quen anh là vì chuyện em nghĩ anh sẽ được học bổng sang Anh sao? Vì anh có thể sẽ giàu để lo được cho em nếu anh sang Anh sao?
    Diệp Tĩnh Thanh đúng, anh nói đúng hết.

    Từ trước đến giờ đều là lợi dụng, vì anh có vẻ đẹp bai nhiêu cô gáu say mê mà lại khôg được, mà anh lại yêu em thù chi bằng em quen anh để cho được những cô gái kia ngưỡng mộ

    Tôn Thất Thiên Tức giận đến cực độ Được.

    Tôi sai khi đã quá yêu em rồi Diệp Tĩnh Thanh.

    Tôi hận em! Tôi hận bản thân mình vì đã quá yêu em! Tôi hận mình vì đã coi em là sinh mệnh, là sự sống! Tôi hận em!
    Diệp Tĩnh Thanh tim đau nhói Tùy anh, anh muốn hân tôi hay khôg là quyền của anh
    Tôn Thất Thiên nem tờ giấy chứng nhận sang Anh vào người cô rồi quay lưng lạnh lùng Tôi đã sai rồi.

    em hãy coi như tôi và em như chưa từng quen biết đi
    *Nói xong cô quay lưng đi về phía lớp học, nước mắt cô đầm đìa, cô chỉ mong sao anh đừng thấy được cảnh tượng này.

    Tạ Thu đã nghe hết được mọi chuyện, cô ta bước đến phía Tĩnh Thanh Anh ấy nói là anh ấy hận cô, tôi sẽ khôgn bao giờ để yên cho cô đâu vì cô đã làm đau anh ấy
    Diệp Tĩnh Thanh về đến kí túc xá liền chạy lại ôm 3 người bạn thân của mình Tôi chia tay rồi, tim tôi đau quá
    Tiết Hân Không sao.

    Mọi chyện rồi sẽ ổn thôi
    Cô khóc đến nổi khàn cả giọng nói.

    Tôn Thất Thiên sau khi chấp nhận chia tay với Diệp Tĩnh Thanh anh liền đi tới quán rượu ven đường, có lẽ đây là lần đầu tiên anh vì một cô gái mà gần như thân bại danh liệt đến thế.

    Anh tự trách mình Tôn Thất Thiên à, mày ngu thật, làm sao một người như Tĩnh Thanh có thể thích và yêu mày được, mày không có tiền làm sao cô ấy có thể yêu mày
    Tôn Thất Thiên bây giờ rất hận Diệp Tĩnh Thanh, anh đã tự nhủ với lòng mình rằng sau khi anh thành đạt người đầu tiên anh sẽ hủy quại chính là cô.

    Người đã khiến anh yêu rồi cướp đi hi vọng.
    Anh đi về nhà với dáng vẻ say mềm.

    Anh đập cửa Mẹ ơi.

    Mở cửa mở cửa Bộ dạng của anh lúc này đúng kaf làm cho người khác đau lòng, quần áo sọc sệch, đầu tóc bù rối, người thì đày mùi rượu
    Mẹ ơi.

    Con sẽ đi sang Anh, mẹ ở đay mạnh khỏa chờ ngày con trở về , cho mẹ cuộc sống sung túc, không cần lo an lo mặc nữa
    Bà Tôn cất giọng Chia tay rồi sao
    Sao mẹ biết? Mẹ yên tâm con sẽ không vì một người con gái như vậy mà đánh mất tương lai đâu.
    Nhớ giữ lời đó
    Bà Tôn mừng rỡ vì con trai bà đã chia tay với cô gái xinh đẹp đó.

    Nhưng bà đâu nghĩ đến chỉ vì sai xót nhất thời của bà mà tương lai sẽ khiến con trai bà sống đau khổ*.
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 12: 12: Thành Tích Khủng Tại Anh Trong 5 Năm Trở Về Nước Làm Ông Chủ Lớn


    Đã năm năm trôi qua kể từ ngày Tôn Thất Thiên rời xa Diệp Tĩnh Thanh, anh luôn ôm hận trong lòng , anh không muốn nghĩ tới cô, nhưng thật ra anh vẫn đang tự lừa mình dối người, anh lừa dối chính bản thân anh rằng anh hận cô, hận tới xương tủy nhưng liệu đó là hận hay là yêu ?
    Anh luôn tự nhủ rằng vì hận Diệp Tĩnh Thanh nên nhất định anh phải học tập thật tốt sau khi trở về nước sẽ tìm đến cô từ từ hành hạ cô.

    Và đúng vậy, trong suốt khoảng thời gian ở Anh, Tôn Thất Thiên đã học tập và gầy dựng sự nghiệp một cách nhanh chóng và choáng ngợp.

    Không ai có thể ngờ rằng một chàng trai 22 tuổi có thể tự làm chủ một công ty lớn nhất nhì Anh Quốc, họ không biết rằng để có được những thành công lớn như vậy anh đã phải trải qua những gì, làm những công việc gì?
    Anh đã dành hết thời gian vào học hành và làm thêm, làm tất cả những gì có thể, trong những ngày tháng cực nhọc đó thậm chí có ngày anh còn không có cơm để anh.

    Trông suốt khoảng thời gian Tôn Thất Thiên ở Anh, không biết bao nhiêu cô gái đeo đuổi anh, cũng chẳng gì lạ bây giờ anh đã là ông chủ của một tập đoàn lớn, giàu có vả lại còn có dung mạo xuất chúng.

    Anh quyết định về nước thăm mẹ, rồi trả thù người con gái đã làm anh đau khổ.

    Tại phong làm việc của Tổng giám đốc tập đoàn X
    Một giọng nói lạnh lùng cầm điện thoại gọi điện đến thư kí Cô mau chuẩn bị vé máy bay, bây giờ tôi sẽ bay về Bắc Kinh.

    Cô Thư kí đáp lại một cách ngọt ngào Vậy tôi có thể đi cùng anh không, tôi cũng muốn về nước lo công việc hộ với giám đốc
    Tôn Thất Thiên Tùy cô thôi
    Cô Thư kí này không ai khác chính là Tạ Thu, cô ta bất chấp tất cả bay qua Anh để tìm Tôn Thất Thiên với hi vọng mong anh sẽ yêu cô ta và muốn thấy cảnh anh trả thù Diệp Tĩnh Thanh.

    3 ngày sau! ! ! ! ! ! ! ! !.

    .

    Bước ra khỏi cổng sân bay, Tôn Thất Thiên lấy điện thoại ra và nói với đầu dây bên kia Sao rồi? Công ty tôi sẽ hợp tác với ngân hàng của cậu với điều kiện là cậu phải lấy lại số nợ của Diệp Thị ngay cho tôi
    Nói xong anh lạnh lùng tắt máy rồi bước lên chiếc xe ô tô sang trọng đậu trước sân bay.

    Còn về Diệp tĩnh Thanh, sau khi anh ra nước ngoài khoảng một năm, tập đoàn của ba cô gặp biến cố, mang nợ ngân hàng số tiền rất lớn, cô bắt đầu nghĩ học ở ngôi trường đại học cô yêu thích để phụ giúp ba cô việc trong công ty.

    Tuy gia đình có chút khó khăn nhưng cô vẫn lạc quan vui đời cho tới khi cô nghe về việc Tôn Thất Thiên về nước là tim cô lại đau nhói.

    Tại quán nước cô và hội bạn hay ngồi trước đây
    Thịnh Bích
    - Tĩnh Thanh à cậu xem dạo này cậu gầy đi nhiều rồi
    - Cậu nói quá, tớ thấy có ốm đi xíu nào đâu
    - Không cậu thật sự rất ốm luôn đó, tội nghiệp cho tiểu tĩnh thanh của tôi phải bương trãi khi tuổi còn nhỏ
    - Tôi lớn rồi Thịnh Bích à
    Thiên Ngọc lắc đầu:
    - Cậu ốm thật đó Tĩnh Thanh
    - Các cậu yên tâm đi, tôi không sao đâu
    Tiết Hân bỗng cất lên tiếng la đầy sự ngạc nhiên
    - Các cậu, tôi cọ bị mù mắt không, trong bày báo này nói Tôn Thất Thiên bây giờ là CEO của tập đoàn X và còn về nước nữa, tiểu tĩnh thanh của chúng ta phải làm sao đây?
    Cả đám im lặng, Diệp Tĩnh Thanh như chết lặng, rồi cô nói với vẻ tự giễu cợt chính mình
    - Anh ấy xứng đang mà
    Sau khi nói xong câu này mắt cô đã ứa lệ
    Thịnh Bích xót xa ôm lấy cô, an ủi
    - Không sao, cậu không có lỗi, là do trước đây cậu yêu anh ấy quá thôi
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 13: 13: Biến Cố


    Sáng hôm sau, như thường lệ Diệp Tĩnh Thanh đi đến Diệp Thị để giúp ba cô lo liệu công việc vì bây giờ ba cô đang nằm trong bệnh viện, mà một cô gái như cô lại phải lo liệu tất cả nào là tiền thuế với cả món nợ ngân hàng mà công ty ba cô đang thiếu với ngân hàng X càng làm cô trở nên bận rộn với mọi thứ.
    Bước vào công ty cô mỉm cười tươi chào các nhân viên trong công ty
    - Chào buổi sáng mọi người
    Nhân viên trong công ty vui vẻ chào lại cô
    - Chào giám đốc, chúc cô buổi sáng tốt lành
    Có thể nói mọi người trong công ty đều yêu mến cô, bởi tuy cô là giám đốc khi tuổi còn khá trẻ nhưng cô rất tài năng lại xinh đẹp và tốt bụng nữa
    Nhưng biến cố đã bắt đầu Lưu Tiến, giám đốc ngân hàng mà công ty ba cô đang nợ bước vào phòng cô, anh ta cất giọng chào hỏi:
    - Chào Diệp Tổng, hôm nay tôi đến để thanh toán số nợ mà trước đây ông Diệp Minh đã nợ ngân hàng của tôi, mong cô thanh toán nhanh giúp chúnv tôi.
    Thật ra Lưu Tiến cũng không muốn đòi nợ gắp như vậy, vì anh đã đơn phương Diệp Tĩnh Thanh từ năm cô lớp 9 đến bây giờ khi cô 23 tuổi, nhưng thậm chí cô và anh chưa từng nói chuyện, bởi hai người học lớp khác nhau.

    Nếu không vì chuyện Tôn Thất Thiên thì có lẽ anh sẽ cho công ty ba cô nợ thêm một khoảng thời gian, nhưng,....!không thể để tình cảm cá nhân làm ảnh hưởng đến gia đình được, ba Lưu Tiến từng nói với anh được hợp tác được với Tôn Thị là một chuyện tốt nên anh đành phải tàn nhẫn với cô gái anh đã yêu đơn phương 10 năm.
    Tĩnh Thanh nói:

    - Không phải ngân hàng nói cho Diệp Thị nợ thêm một khoảng thời gian sao? Sao các anh không giữ lời?
    - Xin lỗi cô Diệp, tôi cũng chỉ làm vì lợi ích của ngân hàng tôi thôi, mong co hiểu cho.
    - Tôi xin anh cho Diệp thị nợ thêm một khoảng thời gian nữa thôi, hiện bây giờ thật sự tôi không đủ tiền để trả các anh
    - Vậy thì cô hãy bán công ty lại cho Tôn Thị đi, Tổng giám đốc bên đó nói muốn mua lại Diệp Thị của cô đó.
    - Tôi....., xin anh cho tôi nợ thêm một khoảng thời gian ngắn thôi.
    - Xin lỗi, nhưng tôi không thể, mong cô thông cảm cho.

    Sao cô không bán căn biệt thự và số bất động sản mà gia đình cô đang có, nó có thể giúp cô trả nợ.
    - Tôi khổng thể bán được, Căn bệt thự đó là của ba mẹ tôi, bây giờ ba tôi đang bệnh nặng, số bất động sản đó có thể sẽ chữa được bệnh.

    Anh cho tôi 3 ngày thôi, chỉ cần 3 ngày để tôi suy nghĩ, xin anh.
    Thất dáng vẻ đáng thương của cô anh không kìm lòng được đành gật đầu đồng ý
    - Thôi được cô suy nghĩ đi

    - Cảm ơn anh Lưu Tổng
    Nói xong Lưu Tiến quay lưng đi ra khỏi phòng giám đốc
    Diệp Tĩnh Thanh thở phào, lòng cô lo lắng, không biết có nên bán Diệp Thị cho Tôn Thị hay không ? Cô mệt mỏi đến mức tựa đầu vào tường.

    Nhưng rồi cô nghĩ tới chuyện đến bệnh viện thăm ba, rồi cô nhanh chóng rời công ty, trước khi đi, cô không quên chào mọi người
    - Hôm nay mọi người về sớm nghỉ ngơi đi, tôi về trước nha
    - Vâng ạ, cám ơn giám đốc
    Nhân viên trong công ty bắt đầu bàn tán
    - Chúng ta sắp phải nghỉ việc rồi, công ty mang nợ, chúng ta sẽ phải làm việc ở đâu đây, liệu có tập đoàn nào có sếp đối xử tốt với chúng ta như cô Diệp và ông Diệp không, hazzzzzz
    - Đúng rồi đó, cô Diệp đúng là một cô gái trẻ tuổi tài giỏi lại tốt bụng nhưng mà lại gặp phải biến cố như thế này.
    - Đáng thương thật!
    Còn về Tĩnh Thanh sau khi ra khỏi Diệp Thị, cô nhận được cuộc điện thoại từ Thịnh Bích Alo, Tiểu Tĩnh Thanh à, bây giờ bọn tớ định qua bệnh viện thăm bác trai
    Vậy sao? Cảm ơn các cậu
    Ừ, cần gì cảm ơn bạn bè với nhau không à
    Vậy tôi tắt máy nha, tôi cũng qua bệnh viện
    Sau khi tắt điện thoại Tĩnh Thanh vội lên xe ô tô của cô đi đến bênh viện.
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 14: Chương 14


    Thịnh Bích đang ở trung tâm mua sắm với Tiết Hân, Thiên Ngọc quay qua nói với Tiết Hân và Thiên Ngọc
    - Hai cậu à, Tĩnh Thanh của chúng ta coi bộ mệt lắm, nghe giọng cậu ấy đầy mệt mỏi luôn
    Tiết Hân:
    - Lo cho cậu ấy quá đi
    Thiên Ngọc tiếp lời:
    - Phải đó, coi bộ Tĩnh Thanh phải bán Diệp Thị cho Tôn Thị rồi
    Thịnh Bích với Tiết Hân ngạc nhiên:
    - Sao cậu biết?
    - Tôi nghe bác của tôi nói, bác tôi là chủ tịch của ngân hàng mà tập đoàn nhà Tĩnh Thanh nợ mà.

    Tôi đã cố gắng năng nỉ nhưng bác ấy không nghe thì biết làm sao.
    Tiết Hân lo lắng nói:
    - Cậu có biết ai là tổng giám đốc Tôn thị hay không?
    - Ai á? Tôi chưa biết
    - Trời ạ, sao cậu nắm thông tin chậm thế

    - Mà khoan, tôi nhớ ra rồi, hai cậu à chẳng lẽ là Tôn Thất Thiên
    - Còn ai nữa
    - Thôi xong, mà Tĩnh Thanh biết anh ta là tổng giám đốc Tôn Thị chưa?
    - Chưa, cậu ấy vẫm chưa biết
    - Tụi mình mình tuyệt đối không được để Tĩnh Thanh biết chuyện này, nếu không cậu ấy sẽ đau lòng chết mất.
    - Thống nhất với nhau nha.
    - Ok.
    Nói xong cả bọn chạy gấp rút về phía bệnh viện ba của Tĩnh Thanh vì mãi lo tám chuyện mà chắc Tĩnh Thanh phải lợi khá lâu rồi.
    ...Bệnh Viện X...
    Thịnh Bích vừa chạy vừa th ở dốc :
    -Tĩnh Thanh xin lỗi, bắt cậu phải đợi rồi
    - Không sao, các cậu đến thăm ba tôi, tôi biết ơn còn không hết nữa.
    - Vậy thì bọn tôi yên tâm rồi
    Tiết Hân:
    - Tiểu Tĩnh Thanh, ba cậu đỡ hơn chưa?
    Mắt cô đã bắt đầu ứa lệ
    - Bác sĩ nói, tình hình ngày càng nghiêm trọng.
    Thiên Ngọc:
    - Đừng lo lắng quá Tĩnh Thanh, ba cậu sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi.

    À đây là xíu quà bọn bạn này gửi cho ba cậu.
    - Cám ơn mấy cậu, cần gì quà cáp.
    Thịnh Bích lo lắng hỏi
    - Tĩnh Thanh à, cậu có định bán Diệp thị cho Tôn Thị sao?
    - Tôi cũng không biết nữa, đợi một lát ba tôi tỉnh lại tôi sẽ hỏi ý kiến của ba
    - Uhm

    15 sau..........
    Diệp Minh, ônh đã tỉnh lại, thì thấy Tĩnh Thanh đang ngồi nhìn ông khóc
    Ông cất giọng đầy mệt mỏi:
    - Bán Diệp Thị cho Tôn Thị đi con! Ba không sao đâu con à.
    - Sao ba biết được vậy ba?
    - Ba nghe chú Trương nói.
    ( Chú Trương, tài xế, quản gia của gia đình Diệp Tĩnh Thanh)
    - Ba yên tâm, Diệp Thị là tất cả nổ lực của ba từ trước tới giờ mà, con sẽ đi vai tiền của ngân hàng khác, con sẽ bảo vệ công ty cho ba.
    - Con không được lấy căn biệt thự và bất động sản của nhà chúng ta, đó là căn biệt thự cho mẹ con và số bất động sản rất cần thiết.

    Nếu con bán Diệp Thị cho Tôn Thị thì chúng ta sẽ trả được số tiền vai ngân hàng
    - Con ......!con......
    - Con gái ngoan của ba, hãy bán Diệp thị đi, ba không thể để nó hủy hoại tương lai của con nữa, coi như đó là ước mơ của ba.
    - Ngày mai con sẽ đi qua Tôn Thị và gặp tổng giám đốc của họ tồi bàn việc buôn bán
    - Ngoan!!
    - Ba nghĩ ngơi đi.
    - Uhm, con về với mẹ đi, nghe ông Trương nói bà ấy đang bệnh đó
    - Vâng ạ
    PHÒNG TỔNG GIÁM ĐỐC CẨU TÔN THỊ......

    Tôn Thất Thiên nói với giọng đầy lạnh lùng với Tạ Thu:
    - Cô nghỉ việc đi
    - Tại sao em phải nghỉ, em đã làm gì sai sao Thất Thiên?
    - Im miệng, tôi rất ghét những ai gọi tên tôi, nhất là cô.
    - Em luôn bên anh 5 năm nay, tại sao anh lại....?
    - Tại vì tôi muốn cô biến khỏi mắt tôi, tôi nghe nói cô đồn với nhân viên cô là bạn gái tôi sao? Cô gan thật!
    - Em....!không có
    - Câm miệng, nếu cô không biến khỏi đây, cô đừng trách.
    Tạ Thu khóc lóc bước ra khỏi phòng tổng giám đốc, mấy cô nhân viên cười vào mặt cô ta, có người nói với vẻ bỡn cợt vào mặt cô ta Để coi bây giờ cô ta còn dám khoe khoan nữa không
    Còn về Tôn Thất Thiên, anh nghe điện thoại
    Thưa Tôn Tổng, giám đốc bên Diệp Thị muốn gặp anh vào 8 giờ sáng ngày mai, để bàn về việc bán Diệp Thị
    Nói là tôi đồng ý
    Vâng
    Anh tự nhủ Diệp Tĩnh Thanh, em phải khổ trong khoản thời gian sắp tới rồi, em phải trả nợ cho tôi rồi anh thả cơ thể đẹp tựa như tạc tượng cùng với khói thuốc bay mờ ảo.
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 15: 15: Gặp Lại


    Tại căn biệt thự gia đình Diệp Tĩnh Thanh......
    Cô đứng trước gương trong phòng cô nhìn thẫn thờ vào gương mặt phản chiếu trong gương, rồi bước xuống lầu chào mẹ và dì Trương đi đến Diệp Thị:
    - Chào mẹ, chào dì Trương con đi.
    - Ở lại ăn rồi hẳn đi con .
    - Dạ không, con không đói.
    - Sao khi bán Diệp Thị con hãy làm những việc mà con yêu thích.
    - Cảm ơn mẹ, Con đi đây
    - Uhm
    Đang trong khi cô lái xe đến Tôn Thị, cô nhận điện thoại từ Thiên Ngọc Alo, tôi nghe đây Ngọc
    Dau khi đến Tôn Thị xong thì đi chơi với bọn mình nha
    Ok, nào xong tôi nhắn các cậu nha
    Ok, bái bai
    bye
    25 sau cô đã đến được Tôn Thị, cô bước vào thì chào hỏi mấy nhân viên bên ngoài

    - Xin chào, tôi bên Diệp Thị, tôi đến đây để gặp Tôn Tổng, nhờ cô nhắn với Tôn Tổng giùm tôi
    - Vâng, Tôn Tổng đã dặn là mời cô ngồi đợi ở trong phòng của Tôn Tổng ạ
    - Cám ơn cô nha.
    Sau khi cô quay người đi,thì mấy cô nhân viên đã bắt đầu bàn tán
    - Trời ơi, cô ấy xinh quá vậy
    - Rất xinh đẹp luôn, tính cách lại ôn nhu như vậy, trời ơi tôi là con gái mà còn mê luôn á
    - Xinh thật
    Diệp tĩnh Thanh ngồi đợi trong phòng của Tôn Thất Thiên, nhưng cô không thấy bản tên của anh nên lấy làm lạ, cô không biết người cô sắp gặp lại là người cô yêu bấy lâu nay
    Đã 2 tiếng trôi qua, nhưng cô vẫn chưa gặp được Tôn Tổng, rồi cô hỏi thư kí của Tôn tổng
    - Cho tôi hỏi, không phải tôi hẹn với Tôn tổng là gặp lúc 8 giờ, mà sao giám đốc của mấy anh chưa tới?
    - Để tôi gọi anh ấy thử xem
    - Vâng ạ
    Bước ra khỏi phòng giám đốc thư kí lặp tức gọi cho Tôn Thất Thiên Tôn tổng à, sao anh vẫn chưa tới
    Cứ để cô ấy đợi đi, tôi còn đang ngủ
    Vâng
    Thư kí bước vào phòng giám đốc
    - Mong cô đợi anh ấy, anh ấy vẫn đang bận
    - Cám ơn anh
    - Không có gì thưa cô Diệp
    ......10 giờ tối.....
    Diệp Tĩnh Thanh ngồi tới mỏi lưng nhưng cô vẫn không rời đi, cho đến khi, Tôn Thất Thiên bước vào cất giọng đầy bỡn cợt
    - Xin lỗi vì đã phải làm cô Diệp chờ lâu rồi
    Diệp Tĩnh Thanh nghe thấy giọng nói thì cô đã biết Tôn Tổng là ai, mắt cô đã bắt đầu ứa nước
    - Không có gì thưa Tôn Tổng
    Tôn Thấy Thiên đưa tay bắt tay với cô rồi nói

    - Xin lỗi, tôi cũng không muốn trễ như vậy đâu, tại tôi không muốn gặp cô đúng giờ, phải để cô chờ đợi một chút, không biết có làm cô Diệp phiền lòng không.
    - Tôi không sao.

    Tôi đến để bàn chuyện bán Diệp Thị, mong anh giúp đỡ chúng tôi thu mua Diệp Thị
    - Tại sao tôi phải thu mua Diệp Thị dùm cô, cho tôi lí do đi, cô là gì mà tôi phải giúp cô.

    Là bạn gái cũ sao? Hay là cùng làm trong ngành?
    - Không là gì hết, chỉ là tôi mong anh sẽ giúp đỡ Diệp Thị.
    - Được thôi, với một điều kiện.
    - Điều kiện gì thưa Tôn Tổng?
    - Làm người tình của tôi.
    - Anh bị vấn đề à?
    - Không, trước đây em cũng từng là bạn gái của tôi mà, bây giờ thì làm người tình thôi.

    Tôi sẽ thu mua Diệp thị giúp em, với lại nhiệm vụ là em chỉ cần làm người tình thôi, chỉ cần ngủ với tôi mỗi đêm thôi, có gì khó sao?
    Cô tát anh nhưng đôi mắt thì đẫm lệ, nhưng anh lại cười như chưa xảy ta chuyện gì.

    Nhưng trong ánh mắt thực tế là sự tức giận.

    Anh quay qua bóp lấy cổ của cô
    - Ai cho em cái quyền tát tôi, nhưng mà tôi sẽ chưa giết em ngay bây giờ đâu, tôi sẽ khiến em chết dần chết mòn, đến nỗi mà em muốn chết hơn là sống.
    Nước mắt mà cô cố gắng kiềm nén đã không thể kiềm nén được nữa, cô nất lên nghẹn ngài
    - Bây giờ tôi sẽ giúp em, nhưng em hãy nhớ từ trước đến giờ em nợ tôi
    Cô đã khóc không thành tiếng, thực ra cô biết là Tôn Thất Thiên muốn trả thù, hành hạ cô, thậm chí sự hận thù của anh có thể gi3t chết được cô, cô không khóc vì buồn mà cô khóc vì đã khiến cho anh trở nên thù hận một cách bỉ ổi như vậy.
    Ánh mắt thù hận của anh nhìn chầm vào cô rồi lạnh lùng nói
    - Em yên tâm đi, bây giờ tôi chưa muốn hành hạ em, cứ từ từ
    - Anh muốn giết tôi hay trả thù tôi cũng được.

    Chỉ mong anh sẽ thu mua Diệp Thị giúp cho gia đình tôi.
    - Được, ngày mai tôi sẽ cho người qua Diệp Thị
    - Cảm ơn Tôn tổng.
    - Về đi, tôi không muốn thấy mặt em.
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 16: Chương 16


    Diệp Tĩnh Thanh sau khi bước ra khỏi Tôn Thị thì đã thấy Thịnh Bích, Tiết Hân, Minh Ngọc đang đứng đợi mình với sự lo lắng trên mặt
    Thịnh Bích, Thiên Ngọc, Tiết Hân nhìn thấy Tĩnh Thanh đi ra với vẻ đôi mắt đẫm lệ thì họ đã biết điều họ lo lắng đã xãy ra.

    Thịnh Bích hỏi:
    - Tĩnh Thanh, cậu.....!đã gặp người đó....!đúng không?
    Thiên ngọc và Tiết Hân lo lắng đến tột độ nhìn gương mặt của cô bạn mình mà cảm thấy đau lòng không kém.

    Vì chính Minh Ngọc, Tiết Hân và Thịnh Bích là ba người biết rõ tại sao 5 năm trước tại sao Tĩnh Thanh lại nói với Tôn Thất Thiên những lời làm anh hận cô đến xương tủy.
    Tĩnh Thanh cười trong đau khổ nói với Thịnh Bích:
    - Đúng vậy, tôi gặp rồi, các cậu tại sao lại giấu tôi, sớm muộn gì tôi cũng biết thôi.
    - Tôi xin lỗi, là tôi kêu Tiết Hân với Thiên Ngọc không nói cho cậu biết, giấu diếm cậu chuyện này.

    Nhưng Tĩnh Thanh à, sau chuyện này cậu không cần phải gặp Tôn Thất Thiên nữa, cậu sẽ không cần phải cảm thấy có lỗi.
    Cô cười khổ nói
    - Sẽ không gặp nữa sao?
    Thịnh Bích ngạc nhiên với nụ cười có chứa ẩn tình gì trong đó
    - Anh ta đã bắt cậu đợi từ 8 giờ sáng đến giờ sao?
    - Cũng không sao, so với những lỗi lầm mà trước đây mình từng nợ cậu ấy thì cũng chả là gì.
    Thiên Ngọc nghe câu nói của Tĩnh Thanh thì cô lên tiếng:

    - Tiểu Tĩnh Thanh, cậu không làm gì có lỗi với Tôn Thất Thiên cả, người có lỗi trong chuyện này là mẹ cậu ta, không liên quan đến cậu.
    Tiết Hân nói:
    - Thà cớ gì cậu phải cảm thấy có lỗi với cậu ta.

    Bọn này sẽ đi nói cho cậu ta nghe mọi sự thật để cậu ta không còn đối xử tệ như vậy với cậu nữa.
    - Đừng nói gì hết là mình nợ anh ấy, mình phải trả .
    Thịnh Bích hỏi:
    - Tôn Thất Thiên bắt cậu làm gì mới thu mua Diệp Thị sao?
    - Ừ!
    - Anh ta bắt cậu làm gì?
    Nói tới khúc này Tĩnh Thanh nước mắt đã không kiềm đượ mà rơi xuống gương mặt xinh đẹp của cô:
    - Người tình
    - Cậu nói sao? Người tình à? Cái tên khốn nạn.

    Hắn muốn cậu ngủ với hắn sao? Không được, bọn tôi sẽ đi nói với hắn tất cả.
    - Không cần đâu, anh ấy nói là bây giờ chưa muốn hành hạ mình.
    - Vậy là cậu muốn đợi tới khi anh ta muốn hành hạ cậu sao?
    - Dù gì mình cũng còn một chút thời gian tự do, mình sẽ làm những việc mình thích trong khoảng thời gian này.
    - Cậu muốn làm mình tức điên lên sao Diệp Tĩnh Thanh!!
    Tiết Hân nói
    - Bây giờ cậu ấy đang rất đau lòng
    Thiên Ngọc:
    - Hay bây giờ tụi mình đi vẽ tranh đi, nghe nói phòng vẽ tranh có mấy anh đẹp trai lắm
    Tĩnh Thanh:
    - Được đó, tụi mình đi thôi
    Thịnh Bích thấy vậy cũng an tâm vid bây giờ Tĩnh Thanh nhìn cũng đỡ đau lòng hơn, cô nói:
    - Vậy 4 tụi mình đi thôi
    - Ok
    - Chúng ta phải tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi của tôi
    -Tất nhiên rồi
    30 sau Cả 4 đã đến lớp học vẽ Tranh SUN FLOWERS
    Trước cửa lớp có một chàng thanh niên khoảng 25 tuổi cao táo đẹp trai cực kì ra chào 4 người
    - Chào, mấy em đến đây để học vẽ à?
    Thịnh Bích thấy trai đẹp liền rạng rỡ:
    - Vâng ạ.

    Anh là thầy dạy sao?
    - Ừ, anh cũng là chủ của lớp dạy tranh
    - Woa, anh đã.......
    Tiết Hân liền chặn miệng Thịnh Bích nói nhỏ vào tai cô Thịnh Tiểu Thư giữ liêm sĩ, lỡ anh ta mà có bạn gái là câu bị đánh tơi tả bọn này không bảo vệ cậu được đâu.
    À hé
    Thiên Ngọc với Tĩnh Thanh cười ào lên vì sự ngốc nghếch của Thịnh Bích
    Thiên Ngọc quay sang hỏi:
    - Mà cho hỏi anh tên gì á ông chủ?
    - Bạch Phong, cứ gọi tôi là anh Phonh hay là thầy Phong là được rồi.
    - Thầy mấy tuổi ạ
    - 25
    Thịnh Bích quay qua nói nhỏ với Tiết Hân:"" tên đẹp mà người cũng đẹp nữa, chỉ lớn hơn có 2 tuổi thôi, quá ổn luôn"
    Tĩnh Thanh hỏi Bạch Phong
    - Vậy bây giờ tụi em muốn học được không thầy.
    - Tất nhiên rồi.

    Tôi thấy em hơi quen một xíu.

    Có phải em là Diệp Tĩnh Thanh không?
    - Vâng, còn anh là...!Bạch Phong học trường Đại học X chuyên về mĩ thuật đúng không?
    - Đúng, có duyên thật đó nhóc
    - Dạ
    Thịnh Bích, Thiên Ngọc và Tiết Hân tò mò hỏi đồng thanh
    - Sao hai người biết nhau?

    Tĩnh Thanh cười nói:
    - 2 năm trước như các cậu biết tuy tôi học bên ngoại giao nhưng lại thích vẽ nhất nên tôi đăng kí học thêm lớp hội họa vào ban đêm.
    - Hèn chi mình mới thấy cậy còn có tấm bằng Mĩ Thuật của Đại học X nữa chứ.

    Cậu giấu bọn mình.

    Nhưng mà hai người quen nhau thế nào?
    - Thì mình đến lớp thầy giáo mà mình yêu thích nhất để đăng kí học vẽ thêm với thầy, rồi sau đó mình gặp đàn anh Bạch Phong đây
    - Anh ấy đã dạy dùm mình một ngày hôm đó.

    Từng sau này hôm đó anh ấy sang Đức du học, không ngờ bây giờ lại gặp ở đây.
    Bạch Phong nói:
    - Anh vẫn luôn thắc mắc không biết tạo sao em lại đăng kí học vào ban đêm thì ra em là sinh viêm trường X Ngoại giao à? Giỏi thật đó nha
    Thịnh Bích:
    - Hèn gì cậu lúc nào cũng về kí túc xá trễ có khi là 2 giờ đêm mới về tới.

    Đúng thật là
    - Xin lỗi mà các cậu, bây giờ vào học vẽ thôi.
    - Ok
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 17: 17: Gặp Lại Người Cũ


    Diệp TĩnhThanh,Thịnh Bích, Thiên Ngọc,Tiết Hân đang vẽ trong lớp thì thấy một dáng người con gái tầm khoảng 23 tuổi đanh loay hoay dọn những màu đã sử dụng và cần bỏ đi của những học viên trước đó đã ra về để lại.

    Khi cô gái đó đứng lên đi thì đụng phải và làm đổ màu lên áo của Tĩnh Thanh, cô gái đó hốt hoảng ngước măth lên xin lỗi thì đó là Tạ Thu, cô bạn từng học chung hồi cấp ba là người từng rất ghét Tĩnh Thanh.
    Cô ta xin lỗi với giọng điệu khó ưa:
    - XIN LỖI!
    Tĩnh Thanh nhẹ nhành đáp lại:
    - Không sao.

    Cậu làm việc ở đây à?
    - Rồi liên quan gì đến cậu sao? Cậu đừng tưởng bây giờ cậu ngon, tôi nghe nói là tập đoàn của ba cậu bán cho Tôn Thị sao?
    - Đúng vậy
    - Tôi nó cho cậu biết một điều là trpng suốt 5 năm ở Anh, Thất Thiên luôn thù hận cậu, anh ấy chờ từng ngày để hành hạ cậu, đúng là đang đời cậu
    - Tôi biết
    Tạ Thu dự định tát Tĩnh Thanh thì
    Tiết Hân kịp chặn tay cô ta lại, tức giận tát Tạ Thu một tát làm cô ta ôm mặt với nửa bên mặt đã in dấu bàn tay 5 ngón rõ rết
    - Cái con Tạ Thu này, cậu muốn ăn thêm cái tát không? Tôi luôn sẵn sàng để tát lên cái mặt dày của cậu đó.

    Dám đụng đến Tiểu Tĩnh Thanh của bọn tôi à.
    Tạ Thu giơ tay định đánh lại thì Thính Bích nắm tay cô ta lại
    - Cái con đàn bà này muốn bị ăn đá không hả, dám đụng đến bạn của Thịnh Bích này sao? Đừng quên tôi đã từng đạt giải nhất võ judo đó, tốt nhất là yên phận đi
    - Các câu hùa nhau đánh tôi, tôi sẽ kiện
    Thiên Ngọc cười khinh bỉ Tạ Thu:
    - Chỉ tát mới có một bạt tay mà đã đòi kiện chi bằng tát thêm vài cái nữa rồi kiện luôn.
    Nói xong Thiên Ngọc đánh mạnh 2 cái vào mặt Tạ Thu không chút nương tiết.

    Tĩnh Thanh thấy vậy chạy lại can ngăn khi Thịnh Bích đánh đá thì Tĩnh Thanh hét lên:
    - Được rồi các cậu, bọn mình đang ở lớp học vẽ của anh Bạch Phong, các cậu làm học viên nhìn quá trời kìa, người ta còn tưởng là bọn mình đang đánh ghen không á.
    Bạch Phong cười tươi với Tĩnh Thanh:
    - Không sao đâu, mấy em cũng gan dạ thật đó, ai cũng giỏi việc đánh đấm cả
    - Anh nói quá thật đó
    - hahahahahah
    Nghe xong cả ba mới chịu dừng lại, Tạ Thu đôi mắt đỏ hoe, nhanh tay cằm lấy hộp màu chọi vào đầu Tĩnh Thanh khiến cô chảy một ít máu trên trán.

    Thịnh Bích, Thiên Ngọc và Tiết Hân thấy vậy liền tức giận gào hét

    - Cái con khốn này, hôm nay bọn tao cho mày một bài học
    Tạ Thu sợ sệt chạy ra khỏi lớp vẽ tranh
    Tĩnh Thanh nói:
    - Tha cho cậu ta đi, tôi không sao, băng bó một xíu là được , chảy máu ít mà.
    Tiết Hân tức giận:
    - Quần áo cậu dính màu bẩn cả rồi
    - Không sao mà.

    Bây giờ chỉ cần tới bệnh viện băng bó là được
    Bạch Phong nghe vậy lo lắng nói:
    - Xin lỗi Tĩnh Thanh, là do anh thuê loại người như vậy vào lớp học làm việc để em bị thương, anh xin lỗi.
    - Không sao, chủ là trầy sướt nhẹ, em không chết đâu.
    - Để bù đắp lỗi lầm cho bọn em, anh sẽ miễn phí cho mấy em mỗi khi vào lớp
    Thịnh Bích cười vui vẻ:
    - Cảm ơn anh nha, anh cho tụi em vào lớp nào mà có mấy anh đẹp trai nha
    - Uhm
    Thiên Ngọc với Tiết Hân lắc đầu trước sự lầy lội của Thịnh Bích
    Rồi Thịnh Bích chợt nhớ ra việc phải đưa Tĩnh Thanh đi băng lại vết thương đang chảy máu ngay trán liền quay qua nói với Bạch Phong:
    - Anh ơi, bây giờ bọn em về để đi băng vết thương cho Tĩnh Thanh nha, lần sau bọn em ghé.
    - Uhm đi đi, chắc Tĩnh Thanh đau lắm nãy giờ
    Rồi họ tạm biệt nhau ra về.
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 18: 18: Anh Họ Tĩnh Thanh


    30 sau...........
    Do Tiết Hân và Thiên Ngọc bận phải đi học lớp học nấu ăn nên chỉ có Thịnh Bích và Tĩnh Thanh đến bệnh viện.

    Sau khi băng vết thương trên trán cho Tĩnh Thanh, Thịnh Bích đi mua nước thì vô tình đựng người vào làm đổ nước lên người anh bác sĩ nào đó, rồi cô ngước lên định xin lỗi thì cô hốt hoảng la lên:
    - Trời ơi
    Vì anh chàng bác sĩ này là bác sĩ đẹp trai nhất cô từng thấy, ánh mắt cô sáng rỡ.

    Anh bác sĩ thấy vậy vội vàng chạm vào vai cô xin lỗi
    - Xin lỗi cô nha, làm đổ cà phê của cô rồi
    - Không sao đâu bác sĩ, áo anh cũng bị tôi làm bẩn cà phê lên rồi, xin lỗi nhiều lắm luôn
    Thịnh Bích nghĩ trong đầu Má ơi, từ hồi Thịnh Bích này được sinh ra, trừ Tôn Thất Thiên ra đây là người đẹp trai cực phẩm mà Thịnh Bích này từng gặp.

    Má ơi đôi mắt này, sóng mũi này, đôi môi này, làn da này, vóc dáng này.

    TRỜI ƠI, ANH ĐÚNG LÀ NAM THẦN CỦA EM
    Bác sĩ thấy cô cười một mình bèn gọi:
    - Cô ơi, cô ơi, cô sao vậy?
    - Không sao, không sao!!
    Đúng lúc đó, Tĩnh Thanh chạy lại
    Tĩnh Thanh kêu lên
    - Anh họ, anh về nước khi nào vậy?

    - Tĩnh Thanh, em ....!sao em lại ở đây, lại còn dán băng dán lên đầu nữa, bị thương à, ai đánh em? Anh trả thù cho
    - Không có gì đâu, mà sao anh về nước mà không nói cho ba mẹ em với em biết để chuẩn bị tiếp đón anh về nhà.
    - Thanh Thanh, anh mới về được một tuần, anh đã nghe chuyện Diệp thị phải bán cho Tôn Thị, nên sao anh dám làm phiền chú với thím chứ.
    - Anh về là ba mẹ em mừng còn không hết nữa.

    Tối nay anh về nhà nha.
    - Ừ
    Thịnh Bích ngơ ngát không hiểu gì, nói:
    - Anh họ cậu sao, sao cậu không nói với mình?
    - Mình có nói với cậu, Tiết Hân, Thiên Ngọc, là tại do lúc đó cậu lo xem hình trai đẹp nên đâu nghe là phải
    - Sao cậu lại nói mình mê trai trước mặt anh họ cậu, mất mặt chết đi được
    - Xin lỗi
    - Nể cậu đang bị thương trên trán, tôi sẽ tha thứ cho cậu
    - Cảm ơn Thịnh Bích tốt bụng.

    Rồi bây giờ tôi giới thiệu lại nha, đây là Diệp Tuấn Du, anh họ của tôi, là người anh họ sống cùng tôi khi anh ấy 8 tuổi sao đó 5 năm anh ấy đi sang Úc du học
    Thịnh Bích vui vẻ:
    - Chào anh, em là Thịnh Bích 23 tuổi, bạn của Diệp Tĩnh Thanh
    - Chào em, anh là anh trai của Tĩnh Thanh, rất vui được biết em.
    Tĩnh Thanh chợt nhớ ra là hẹn Tiết Hân với Thiên Ngọc tại trung tâm mua sắm bèn nói:
    - Thịnh Bích à, sắp trễ giờ hẹn với Tiết Hân và Thiên Ngọc rồi.

    Đi thôi
    Rồ Tĩnh Thanh quay qua phía Diệp Tuấn Du:
    - Tối nay anh nhớ về nha
    - Ừ, anh sẽ về
    - Bây giờ tụi em đi trước, bai bái
    - Bye
    Thịnh Bích cười tươi tắn với Diệp Tuấn Du
    - Lần sau gặp lại nha anh
    - Ừ
    - Bái bai
    Diệp Tuấn Du vẫy tay chài Thịnh Bích rồi quay mặt đi vào trong
    Thịnh Bích quay qua,:
    - Mình nhớ rồi, anh ấy là người anh họ ba mẹ mất khi 8 tuổi trong vụ tai nạn xe sao?
    - Đúng rồi
    - Đẹp trai thật
    - Học còn rất giỏi nữa đó Bích.

    Mình sẽ làm mai cho cậu nha.
    - Cảm ơn Tĩnh Thanh yêu dấu của tôi.

    Tôi hứa sẽ làm môtk chị dâu tốt
    - Không có gì đâu Thịnh Tiểu thư
    - À không phải cậu nói là Tiết Hân và Thiên Ngọc đang chờ sao?
    - Tôi quên nữa, đi thôi nào, hai cậu ấy sẽ xử lí chúng ta mất, nhanh lên nào!
    - Ok
    Thịnh Bích trong suốt thời gian ngồi trên taxi vẫn không ngừng nhớ về anh Diệp Tuấn Du, có lẽ đây gọi là tình yêu sét đánh rồi…
     
    Đã Lỡ Trót Yêu Anh
    Chương 19: 19: Theo Dõi


    ......!45 sau......
    Diệp Tĩnh Thanh và Thịnh Bích đã đến được trung tâm thương mại VG, họ thấy Tiết Hân và Thiên Ngọc đang đứng đợi ở sảnh trước trung tâm mua sắm.

    Thấy được Thịnh Bích và Tiết Hân đang đi lại, Tiết Hân:
    - Sao hai cậu lâu vậy?
    Thịnh Bích:
    - Bọn tôi vừa gặp anh họ của Tĩnh Thanh đó, đẹp trai cực luôn
    - Thiệt hả?
    - Uhm
    Thiên Ngọc quay qua hỏi Tĩnh Thanh:
    - Là người anh học cậu nói sao?
    -Ừ là anh ấy đó
    - Không phải cậu nói anh ấy du học sang Úc rồi sao ?
    - Anh ấy về rồi

    Thịnh Bích chen vào:
    - Tối nay cậu mời bọn tôi đến nhà cậu đi, tôi muốn thăm bác Minh.

    Không phải ba cậu mới xuất viện hôm qua sao?
    - Được rồi, tối nay mấy cậu qua chơi nha
    Cả đám :
    - Ok
    Tĩnh Thanh:
    - Vậy bây giờ bọn mình đi mua đồ thôi.

    Tôi phải đi mua thêm giày bata, mấy cậu đi qua shop bán quần áo trước đi nha
    Thiên Ngọc:
    - Uhm, đi cẩn thận đó, đừng để bị đụng đầu vào đâu đó, cậu vẫn đang dán băng dán đó
    - Ok
    Diệp Tĩnh Thanh đi đến shop giày mà cô hay mua nhất, chào chị chủ cửa tiệm thân mật:
    - Chị Đồng Mai, em đến thăm chị nè
    Đồng Mai thấy Tĩnh Thanh thì vuu mừng chạy đến ôm lấy cô
    - Trời ơi, 2 năm rồi không gặp em, chị nhớ em quá Thanh Thanh.
    - Em cũng nhớ chị lắm
    - Ủa mà Thịnh Bích, Tiết Hân với Thiên Ngọc, tụi nó không đến với em hả?
    - Dạ, Thịnh Bích, Tiết Hân với Thiên Ngọc đi mua đồ khác nên không đi với em, mấy cậu ấy mua ở shop khác, để em nhắn với mấy cậu ấy qua đây chơi với chị nha.
    - Ừ, qua đây chơi rồi chị dẫn mấy đứa đi ăn chè, cái quán chè mà trước đây mấy chị em mình ăn á.
    - Dạ
    Nói rồi Tĩnh Thanh lấy điện thoại, nhắn tin cho Thiên Ngọc Các cậu nào mua xong đồ ghé qua shop giày chị Đồng Mai chơi, chị ấy rủ bọn mình đi ăn chè.
    Thiên Ngọc thấy được tin nhắn thùi trả lời Được, bọn tớ tới ngay, bọn này thèm chè chết đi được

    Rồi Tĩnh Thanh ngồi nói chuyện với Đồng Mai suốt 30
    .
    ..........!****TẠI TÔN THỊ****......
    ........PHÒNG GIÁM ĐỐC..........
    Tôn Thất Thiên lạnh lùng hỏi thư kí của anh:
    - Chuyện tôi nói anh theo dõi Diệp Tĩnh Thanh sao rồi?
    - Thưa Tôn Tổng cô ấy đi đến lớp vẽ tranh, trung tâm mua sắm và đi ăn uống
    - Cô ấy vui vẻ lắm sao?
    - Dạ nhìn cô Diệp rất vui vẻ
    - Được rồi anh theo dõi tiếp đi, với lại ngày mai nhắn Lưu Tổng gửi lời mời đến Diệp Tĩnh Thanh đến buổi tiệc của ngân hàng anh ta.
    - Nhưng thưa Tôn Tổng.....
    - Anh có ý kiến gì sao?
    - Dạ không tôi sẽ đi làm ngay ạ
    - Anh đi được rồi
    - Dạ tôi xin phép
    Tôn Thất Thiên nở một nụ cười lạnh với đầy lẫy sự hận thù Em cứ tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi cuối cùng này của em đi, bắt đầu từ ngày mai em sẽ biết thế nào là đau, thế nào là khổ
    Nói xong Tôn Thất Thiên bước ra khỏi phòng làm việc và rời Tôn Thị, anh lên một chiếc ô tô cực kì đắt đỏ khiến bao cô gái nhìn đắm đuối, họ bàn tán Người gì đâu mà vừa đẹp trai vừa tài giỏi lại giàu có

    Tôn Thất Thiên đến Ngân Hàng UT mà trước đây Diệp Thị từng nợ rồi bước vào trong đến bàn tiếp viên, cất giọng nói:
    - Tôi muốn gặp Lưu Tổng
    - Cho hỏi anh có đặt trước không ạ?
    - Không, cô chỉ cần nói Tôn Thất Thiên của Tôn Thị muốn gặp Lưu Tổng là được.
    - Dạ, anh vui lòng ngồi đợi ạ.
    Anh gật đầu, rồi ngồi trên chiếc ghế sofa để gần quầy tiếp tân cho khách hàng
    Thịnh Tiêu, cô tiếp tân còn lại quay sang nói nhỏ với cô gái kia
    - Nè anh ta là Tôn tổng của Tôn Thị sao?
    - Đúng
    - Anh ta đẹp trai thật có điều lạnh quá
    - Đúng, anh ta lạnh thật đó, tôi không dám nói chuyện với anh ta luôn
    (* Thịnh Tiêu: Em gái cùng cha khác mẹ của Thịnh Bích, Thịnh Tiêu là con của mẹ sau, thường ngày cô và các bạn không nhắc đến vì Thịnh Bích có xích mích khônh nhỏ với cô ta, bằng tuổi với Thịnh Bích, nhưng không chịu đi học đại học mà dừng lại ở lớp 12 để đi làm nhân viên tiếp tân tại UH )*
    Sau đó, cô tiếp tân còn lại mời Tôn Thất Thiên vào phòng giám đốc.
     
    Back
    Top Bottom