Đô Thị  Dạ Khúc Nho Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Dạ Khúc Nho Nhỏ
Chương 20: 20: Kế Hoạch Lên Mặt Trăng


Phong thư Bùi Đăng đưa cho Lục Cẩn rất dày, làm Lục Cẩn có chút khẩn trương, hắn từng nửa đùa nửa nghiêm túc cùng Bùi Đăng nhắc tới muốn xem thư đối phương từng viết cho mình, nhưng hắn cũng biết hai người xa cách cũng đã gần mười năm, lúc mình đi Bùi Đăng vẫn còn là một bé con xếp hàng ngồi ăn hoa quả ở nhà trẻ, sao có thể kỳ vọng một đứa nhỏ có thể bảo quản tốt món đồ yếu ớt dễ vứt như thư tín được chứ?
Nhưng Bùi Đăng lại thật sự bảo quản rất tốt, thật đúng là muốn cho hắn xem.
Trên mặt Lục Cẩn tràn ngập ý cười, có lẽ chính hắn cũng chưa ý thức được chính mình đang cười, hắn chỉ là hết sức chuyên chú mà nhìn chằm chằm phong thư trong tay.
Nơi Bùi Đăng gửi thư đến chính là địa chỉ ở thành nam hiện tại, cùng địa chỉ trong trí nhớ Lục Cẩn bất đồng, Lục Cẩn vừa định mở ra nhìn xem nội dung bên trong, tầm mắt bỗng nhiên lại vòng trở về mặt ngoài phong thư, dừng lại một lát tại dấu chạm nổi "Không tìm được người nhận", không tiếng động mà cười.
Lục Cẩn mở phong thư, bên trong chứa một chồng giấy viết thư thật dày làm hắn nghi ngờ Bùi Đăng có phải đã đem cả sách bài tập của chính mình viết vào cho đủ số, đến lúc lấy ra mới không nhịn được mà bật cười, Tiểu Bùi Đăng chỉ mới đi nhà trẻ nên sẽ không khống chế được chữ viết lớn nhỏ.
"Hôm nay mìn đã nhờ ba dạy mìn viết thư, cậu ở nhà mói có vui khum?".
Đối với Tiểu Bùi Đăng mới đi nhà trẻ mà nói, viết chữ là một việc vô cùng phức tạp, Bùi Đăng liên tiếp sai vài lỗi chính tả.
Phong thư này nhìn là biết do trẻ con viết, nội dung lại càng thêm chân thành, Tiểu Bùi Đăng cứ như vậy mà hàn huyên hết ba trang giấy, tuy rằng kỳ thật cũng chỉ có hai ba câu mà thôi, qua đến trang sau cậu liền bắt đầu làm nũng nói muốn Lục Cẩn trở về bồi cậu chơi trò "Kế hoạch lên mặt trăng" mới ra.
Viết xong những lời này, Tiểu Bùi Đăng hiển nhiên liền cho rằng sứ mệnh của phong thư đã hoàn thành, cảm thấy mỹ mãn nên đến câu kết thúc cũng không thèm viết nữa, ngay cả một lời hẹn lần sau đều không có, làm Lục Cẩn cảm thấy như chính mình đang nghe một bài hát thật hay, đến nửa đường giọng hát ấy lại đột nhiên im bặt, trong lòng hắn nửa vời mà treo khó chịu.
Nhưng dù có không tình nguyện như thế nào hắn cũng chỉ có thể theo Tiểu Bùi Đăng xuống sân khấu, hắn đọc đi đọc lại đoạn thư này ba bốn lần, lúc này Lục Cẩn mới dựa theo nếp gấp cũ đem giấy viết thư nhét trở lại phong thư, bảo đảm chính mình không có tạo thêm bất kì nếp gấp mới nào mới yên tâm.
Làm xong hết thảy, hắn lấy di động ra tìm "Kế hoạch lên mặt trăng", hắn chưa từng chơi trò chơi này, vốn chỉ tính nhìn qua mô tả xem chính mình có thể chiếu theo khuôn mẫu tạo ra một trò chơi nhỏ tương tự như vậy hay không, không nghĩ tới sau khi tìm tòi, lại kinh ngạc phát hiện cư nhiên có người đem trò chơi tuổi thơ này thăng cấp thành một trò chơi giải trí cơ bản, vậy là đã giúp Lục Cẩn tiết kiệm chút công phu, hắn click mở trình duyệt chia sẻ cho Chu Hạc.

Chu Hạc đang bởi vì Chu Lộ nói lỡ miệng mà bị ba mẹ phê bình, nói cậu ta không nên cho em gái ăn thực phẩm rác, vô cùng có lệ mà gật đầu vâng dạ, vừa thấy tin nhắn của Lục Cẩn, lập tức như được đại xá, giơ di động lên trước mặt ba mẹ.
"Lục Cẩn có chút việc muốn hỏi con, con về phòng trước".
Nhìn cậu ta đóng cửa phòng lại, ba mẹ Chu liếc nhau, đầy mặt đều viết hai chữ không tin.
"Lục Cẩn có việc muốn hỏi nó? Con trai nhà ta từ khi nào đã trở nên lợi hại như vậy?".
Chu Hạc vô cùng cao hứng click mở tin nhắn của Lục Cẩn, click mở xong mới chú ý giao diện của di động bỗng nhiên thay đổi, vừa định thoát ra hỏi Lục Cẩn có phải gửi sai hay không, giao diện trò chơi liền nhắc nhở.
"Đồng đội của bạn đã chuẩn bị xong".
Cậu ta lập tức cũng đi đến điểm chuẩn bị.
Kế hoạch lên mặt trăng là một trò chơi đã từng làm vô số bạn nhỏ k** r*n thống khổ, người chơi sẽ phải điều khiển phi thuyền lên mặt trăng, yêu cầu phải tránh thoát các thiên thạch công kích, kịp thời tiếp thêm năng lượng, chống lại sự ngăn cản của địa cầu...!Thật vất vả tiếp cận được mặt trăng, phi thuyền còn sẽ vèo một cái mà quay đầu, trên màn hình bắn ra một hàng chữ "Phi thuyền của bạn không muốn lên mặt trăng", nếu người chơi không kịp thời bắt lấy lựa chọn "Tới cũng đã tới rồi" pop-up, liền sẽ phải trơ mắt nhìn phi thuyền mà mình đã phí hết tâm huyết bồi dưỡng quay đầu bay thẳng về phía mặt trời, rồi nổ mạnh thành vô số mảnh pháo hoa xán lạn.
Chu Hạc tập trung chơi đến thở mạnh cũng không dám, cùng Lục Cẩn nhìn phi thuyền nổ mạnh năm lần mới nắm đúng quy luật, lần thứ sáu bọn họ rốt cuộc điều khiển phi thuyền thành công vững vàng đáp xuống mặt trăng, Chu Hạc còn chưa kịp hoan hô, liền thấy Lục Cẩn đột nhiên thoát ra, lưu lại hai chữ "Đã hiểu" sau đó biến mất khỏi khung trò chuyện.
Chu Hạc không thể hiểu được, "Ai đã hiểu? Biết cái gì? Sao tôi cái gì cũng không hiểu?".

Cậu ta vừa mới bị Lục Cẩn gợi lên hứng thú với trò chơi này, chẳng hiểu sao nhanh như vậy đã chọc giận đối phương rồi, đành phải đi tìm người bạn khác cùng mình chơi tiếp.

Người thả cho Chu Hạc một đầu chấm hỏi lúc này lại đang vô cùng nghiêm túc mà dẫn dắt Bùi Đăng chơi game.
"Đâm qua bên trái ngôi sao, đó là năng lượng tiếp viện...!Bây giờ anh sẽ đi theo quỹ đạo mặt trăng, em cứ tiếp tục đâm ngôi sao...!Tốt...".
Có Lục Cẩn dẫn dắt, phi thuyền của hai người chỉ cần một lần là có thể hoàn mỹ đáp xuống mặt trăng, nghe được âm thanh vui vẻ ầm ĩ của Bùi Đăng truyền đến từ tai nghe, Lục Cẩn trở tay nhéo nhéo vai cổ, đứng lên hoạt động bả vai một chút, cười hỏi.
"Vui đến như vậy à?".
"Đương nhiên rồi!".
Trong giọng nói của Bùi Đăng còn có chút kiềm chế không được sự hưng phấn.
"Anh không biết trước kia đến cả lúc nằm mơ em đều suy nghĩ, không biết rốt cuộc tới khi nào mới có thể thành công lên được mặt trăng".
Lục Cẩn hỏi cậu.
"Trước kia nghĩ, hiện tại không nghĩ?".
Bùi Đăng nằm ở trên giường, từ khe hở cửa sổ nhìn thấy ánh trăng sáng ngời.
"Hiện tại sao...?".
Cậu cố ý kéo dài thanh âm, hạ quyết tâm muốn trêu chọc Lục Cẩn, chờ đối phương truy vấn, không nghĩ tới Lục Cẩn một chút cũng không nóng nảy, bên kia truyền đến thanh âm kéo ghế dựa ra ngồi xuống, còn uống nước nữa.

Lục Cẩn không nói lời nào, Bùi Đăng lại chờ không kịp, thúc giục hắn.
"Sao anh không hỏi em? Hỏi mau hỏi mau".
Lục Cẩn uống xong nước giải khát.
"Hiện tại thì thế nào?".
"Hiện tại cũng nghĩ giống như vậy...!Nhưng nếu hai ta có thể cùng nhau xông lên top mười bảng xếp hạng mặt trăng thì lại càng tốt hơn nữa".
Chu Hạc bị trò chơi ngược đến ngao ngao kêu, không cam tâm tình nguyện buông di động xuống, liền kinh ngạc phát hiện top mười trên bảng xếp hạng phía bên trái lại sáng lên tên bạn tốt của mình, nhìn kĩ lại tên cùng ảnh chụp, xác định đó chính là Lục Cẩn cùng Bùi Đăng.
"Không dẫn tôi theo chính là vì muốn mang Bé Đèn Nhỏ? Lão đại, sao cậu lại có thể trọng sắc khinh bạn đến như vậy chứ...".
Bùi Đăng đối với sự oán giận của Chu Hạc hoàn toàn không biết gì cả, sau khi cậu cùng Lục Cẩn leo l*n đ*nh bảng xếp hạng thành công mới tắt trò chơi, lại thấy Lục Cẩn nhắn tới một câu.
"Hiện tại chữ viết đã tốt hơn chưa?".
Còn gửi kèm một tấm ảnh chụp, chính là câu cuối cùng trong phong thư của Tiểu Bùi Đăng.
"Tất nhiên là tốt rồi".
Bùi Đăng không hiểu sao cảm thấy có chút ngượng ngùng, cầm di động ở trên giường lăn lộn ngao ngao kêu, cậu dựa theo hứa hẹn đem thư mình viết cho Lục Cẩn khi còn nhỏ đưa cho hắn, nhưng lại cảm thấy những chuyện mình viết khi đó quá ấu trĩ, bút tích cũng khó coi, sau khi đưa xong mới cảm thấy hối hận, ít nhất hẳn là cũng phải cùng Lục Cẩn "Trao đổi đồng giá", không phải đối phương cũng nói có viết thư cho mình sao?
Cậu một bên yên lặng cầu nguyện Lục Cẩn ngàn vạn đừng gửi đến tin nhắn cười nhạo chính mình khi còn nhỏ đến cả chuyện bị sâu răng đều phải viết hết vào thư, một bên trợn mắt vô cùng khiếp sợ.
"Còn có một việc.

Địa chỉ trước kia anh lưu lại cho em viết là số 7 chứ không phải chữ F".
Bùi Đăng sửng sốt một hồi lâu, mới làm động tác cá chép lộn mình ngồi dậy, cậu lao nhanh xuống giường kéo ngăn bàn ra, trong lòng không ngừng nhắc đi nhắc lại "Sao có thể?", thậm chí còn không cẩn thận làm đổ cả ống đựng bút trên bàn.
Cậu tìm được trong ngăn kéo một chồng thư thật dày, từ dưới cùng lấy ra một tờ giấy đã ố vàng, mặt trên tờ giấy chính là nét chữ non nớt của Tiểu Lục Cẩn viết xuống một chuỗi địa chỉ.
Bùi Đăng vẫn luôn chiếu theo đó viết thành chữ "F", thế nhưng bây giờ lại nghe được từ miệng chính chủ nói rằng đó là số "7".
Bùi Đăng nhìn tờ giấy trước mặt, cảm thấy có chút buồn cười, nhưng nâng lên khóe miệng cũng đồng thời nhịn không được đỏ hốc mắt.
Bọn họ không có ai quên ước định, nhưng vận mệnh lại cố tình trêu đùa bọn họ, vì vậy trời xui đất khiến, cho đến hôm nay mới có thể cởi bỏ sự hiểu lầm này.
Cổ họng Bùi Đăng trào lên một trận chua xót, nửa ngày đều nói không ra lời.
Sau đó Lục Cẩn đã gửi qua rất nhiều chuyện cười, rốt cuộc một bé thỏ con mua một trăm củ cà rốt đã thành công chọc cười Bùi Đăng, đối phương mơ mơ màng màng mà rút trong ổ chăn cười.
"Tiêu Tiêu, anh không cần cố tình giả giọng nói chuyện, giống như thái giám".
Dừng một chút cậu lại nói "Cảm ơn", Lục Cẩn cũng cười, rộng lượng mà không cùng đối phương so đo "Thái giám" gì đó.
Đêm nay Bùi Đăng ngủ đến phá lệ thơm ngọt, chỉ là trong mộng lại cảm thấy không thở nổi, cậu mơ thấy Lục Cẩn ném về phía mình từng củ từng củ cà rốt, cà rốt đội lên thành một tòa tháp cao đè cậu ở phía dưới, hắn còn nói muốn nhốt cậu dưới tháp cà rốt năm trăm năm để chuộc tội gửi thư sai địa chỉ..
 
Dạ Khúc Nho Nhỏ
Chương 21: 21: Đi Học Bù


Lục Cẩn nói giúp Bùi Đăng định vị trên bảng vàng danh dự, quả nhiên không có nuốt lời.
Lần thứ hai thấy tên mình trên bảng vàng, Bùi Đăng còn bày ra vẻ mặt khó tin, chờ đến lần thứ ba, cậu đã có thể tự nhiên mà tiếp thu những lời khen ngợi của bạn học.
Chỉ cần kết thúc kì thi cuối cùng là sắp đến nghỉ đông.
Đề tài nghỉ lễ tất nhiên hấp dẫn hơn rất nhiều so với chủ đề học tập, huống chi bọn họ chỉ mới lớp mười, nhiệm vụ học tập còn chưa quá nặng nề, kỳ nghỉ nhàn nhã đang vẫy tay với bọn họ, ai có thể không nghĩ tới?
Tiết hai hôm nay là tiết vật lý, sau thời gian nghỉ phép cô Lý đã trở lại, cô mặc quần áo mùa đông rộng thùng thình, trên mặt luôn mang theo ý cười ôn hòa, sẽ theo bản năng mà duỗi tay v**t v* bụng.
Lên lớp xong, cô nhìn xung quanh phòng học một vòng, nhắc tới Cao Khải.
"...!Thầy Cao có chia sẻ với cô một biên pháp khích lệ học tập, chính là không giao bài tập về nhà trong kỳ nghỉ đông".
Lời này vừa nói ra, các bạn học lập tức sôi trào, Cao Khải dạy bọn họ hai tháng, dựa vào bản lĩnh của chính mình vượt qua thử thách thành công thu phục một đám học sinh, quan hệ giữa thầy và trò cũng không tồi, sau đó lại biết được thì ra Cao Khải chỉ chuyên dạy ban nhất lớp mười hai, nên càng sinh ra một loại vinh hạnh "Được gặp đại thần hạ phàm giáng thế".
"Cô Lý! Chúng ta cũng làm như vậy đi!".
"Đúng! Chắc chắn sẽ đặc biệt khích lệ được em!".
Một đám học sinh ồn ào nói.
"Cô cảm thấy ban chúng ta cũng có thể làm thử một chút, đương nhiên, phải có điều kiện, điểm thi cuối kỳ phải trên 95 mới được miễn bài tập, 85 đến 95 làm quyển A, 80 đến 85 làm quyển A và quyển B, các bạn học còn lại, ngại quá phiền các em làm hết toàn bộ bài tập".
Cô Lý dựa vào bục giảng bên cạnh, cười tủm tỉm mà nói.
Vừa nghe điều kiện này, bọn học sinh k** r*n thảm thiết, mấy bạn học ngày thường thành tích vật lý thực tốt liền vui mừng không thôi, chỉ cần phát huy ổn định, bài tập lần này khẳng định không cần làm.
Khoa học tự nhiên vẫn luôn là nhược điểm của Bùi Đăng, sau khi được Lục Cẩn phụ đạo mới nâng lên được một chút, dưới tình huống bình thường đều là 80 điểm, ngẫu nhiên vận khí tốt gặp được dạng đề quen thuộc, có thể vươn tới 90 điểm.
Nghe cô Lý nói xong, Bùi Đăng có chút phát sầu, nhìn trình độ hiện tại của cậu, có thể chỉ cần làm quyển A cũng đã là tốt lắm rồi.
Tiết tự học ở thư viện buổi tối, Bùi Đăng đem chuyện này nói với Lục Cẩn.
"Em muốn được miễn bài tập?".
Lục Cẩn nghe cậu nói xong, lập tức hiểu được mong muốn của cậu.
Bùi Đăng tuy rằng nhiệt tình yêu thương học tập, nhưng cũng không nhiệt tình yêu thương làm bài tập, huống chi trước mắt là một cơ hội có thể quang minh chính đại không cần làm, vì vậy cậu lập tức vô cùng chân chó hỏi.
"Lão đại, Ngài xem em có tiềm lực đạt được điều đó hay không?".
Cậu học theo cách gọi của mấy người Chu Hạc, còn chắp tay trước ngực cúi chào Lục Cẩn, tươi cười vừa ngoan lại vừa mềm.

Khi cậu kêu ra hai từ lão đại, ngữ khí không giống những người khác, mà còn mang theo chút lấy lòng ngọt ngào, Lục Cẩn nghe được cả thể xác và tinh thần đều thoải mái, dựa lưng vào ghế, cười như không cười.
"Nói thêm hai câu dễ nghe".
Bùi Đăng nhìn trái ngó phải, thấy mấy bạn học khác cách họ rất xa, vì vậy tiến đến bên người Lục Cẩn cố ý chỉnh giọng nói ngọt nị nị mà kêu.
"Lão đại, học trưởng, Tiêu Tiêu, Cẩn Cẩn, anh là tốt nhất...".
"Dừng, dừng, dừng".
Lục Cẩn nhéo má làm cậu dừng lại, cả người hắn đã không tự chủ được mà nổi đầy da gà.
"Vì điểm thi, ngay cả tiết tháo* cũng đều từ bỏ?".
(*Chí khí cương trực và trong sạch)
Bùi Đăng liên tục lắc đầu.
"Từ bỏ từ bỏ, tiết tháo sao có thể so được với điểm thi".
"Phải không".
Lục Cẩn nhướng mày nhìn về phía Bùi Đăng, ngữ khí bình đạm.
Bùi Đăng nháy mắt, cười tủm tỉm mà thò lại gần.
"Nhưng Tiêu Tiêu vẫn là quan trọng nhất, em chính là muốn nỗ lực làm chính mình ưu tú hơn một chút, em cảm thấy anh khẳng định có thể giúp em làm được".
Nghe cậu nói như vậy, Lục Cẩn không chút chột dạ mà "Ừ" một tiếng, một lát sau lại cười.
Những người tiếp xúc lâu với Bùi Đăng liền sẽ biết, gan của cậu tỉ lệ thuận với thời gian bọn họ quen thuộc nhau, từ khi còn nhỏ đã là như vậy, lúc đầu cậu rất nho nhã lễ độ, sẽ mời Lục Cẩn chọn đồ chơi trước sau đó chính mình mới chọn lựa thứ chính mình thích, nhưng sau khi hai người thân nhau, cậu liền muốn Lục Cẩn bồi chính mình chơi trò chơi chính mình thích, chẳng cho Lục Cẩn do dự một giây, cậu đều sẽ lập tức nhào tới ôm người lăn lộn, liên thanh mà thúc giục Lục Cẩn nhanh đáp ứng chính mình.
Giống hệt con thỏ nhỏ, lông xù xù vươn móng vuốt từng chút nhào lại đây, đem người đẩy ngã, còn diễu võ dương oai run lên lỗ tai trắng trẻo mềm mại, không biết là thị uy hay vẫn là làm nũng.
Bất quá...!Lục Cẩn cũng không cảm thấy chính mình sẽ bị người bức ép.
Là chính hắn cam tâm tình nguyện mà đáp ứng.
"Nếu muốn không làm bài tập, cũng được".
Lục Cẩn buông tay ra, sự mềm mại của những sợi tóc vẫn còn vươn, hắn theo bản năng mà nắn vuốt ngón tay, đầu ngón tay còn tàn lưu xúc cảm nhu thuận mới vừa rồi.
"Cuối tuần anh giúp em học bù".

Bùi Đăng trợn tròn đôi mắt.
"Cuối tuần?".
"Em thấy sao?".
Lục Cẩn nghiêng nghiêng liếc cậu một cái, trung học Thanh Sơn dạy học chất lượng cao, giáo viên ra đề đều yêu cầu rất cao, kì thi cuối kỳ độ khó so với các kì thi bình thường chỉ hơn chứ không bao giờ kém, đề thi thường được các trường khác mang đi làm đề tham khảo.
Cho nên cũng khó trách trước kia Bùi Đăng bị chèn ép đến không còn một chút tự tin nào.
Lục Cẩn lại hỏi Bùi Đăng.
"Cuối tuần em muốn chơi?".
Bùi Đăng đem đầu lắc thành trống bỏi**.
(**Trống bỏi:

7668507f9436944fa7702fd03d03089d.jpg


Trống bằng giấy cho trẻ con chơi, hai bên có hai sợi dây, đầu buộc một hạt nặng, đập vào mặt giấy thành tiếng khi xoay nhanh)
"Học bù học bù!".
Trước mặt chính là học thần, đối phương đã hạ mình chủ động đưa ra yêu cầu học bù, Bùi Đăng cao hứng còn không kịp, sao lại có thể cự tuyệt.
Địa điểm học bù định ở nhà Lục Cẩn.
Ngay từ đầu Bùi Đăng còn rất ngượng ngùng, cảm thấy sẽ quấy rầy người nhà Lục Cẩn, kết quả Lục Cẩn nói với cậu, cha mẹ hắn hàng năm không ở nhà.
"Phòng nghiên cứu mới là nhà của bọn họ, có khả năng anh còn không quý giá bằng một tờ báo cáo đo lường".
Nếu không phải say mê công tác không rảnh chiếu cố hắn, hai người năm đó cũng sẽ không lựa chọn giao con trai còn nhỏ dại đến nơi xa xôi như vậy, tuy rằng hiện giờ đã chuyển công tác về tới Thanh Sơn, nhưng phòng nghiên cứu cũng sẽ không vì vậy mà giảm bớt việc, bọn họ tự nhiên vẫn là bận rộn.
Lục Cẩn một tay liên tục xoay bút, bút đen ở đầu ngón tay hắn tung bay, tầm mắt cậu đều bị ngòi bút thu hút, xem đến hết sức chuyên chú.
Bùi Đăng cảm thấy, tuy rằng vẻ mặt Lục Cẩn tỏ ra không sao cả, nhưng trong lòng kỳ thật là có điểm để ý chuyện này.
Cậu nhịn không được trộm nhìn nhìn biểu tình của Lục Cẩn, cảm giác bộ dáng mạnh miệng của hắn chỉ là đang cố trấn an, cuối cùng vẫn chỉ là một bạn nhỏ đã gấp đến không chờ nổi mà chống hai tay bên hông, chống chế nói.

"Tôi mới không cần một cái ôm đâu".
Tầm mắt Lục Cẩn bắt được dư quang trong ánh mắt cậu, tay chợt cứng lại.
"Nhìn cái gì?".
Bùi Đăng thực thức thời mà không có nói ra ý nghĩ của chính mình.
"Anh xoay bút quá đẹp trai...!A, lúc trước anh có nói muốn dạy em, nhưng vẫn chưa có dạy".
Khóe miệng Lục Cẩn hơi cong, lộ ra một chút đắc ý không quá rõ ràng.
"Thi cuối kỳ xong, điểm tốt sẽ dạy".
Bùi Đăng thật nhanh gật đầu.
"Tốt tốt tốt".
Cậu lại nhìn xem biểu tình của Lục Cẩn, thấy sự lạnh nhạt trong đáy mắt đối phương đã không còn, nhịn không được nghĩ, cậu dỗ người quá giỏi luôn.
Cuối tuần, Bùi Đăng mang theo quà mà ba mẹ Bùi chuẩn bị đến nhà Lục Cẩn.
Nhà Lục Cẩn nằm trong tiểu khu của viện nghiên cứu khoa học, bảo vệ thực nghiêm khắc, sau khi gọi điện thoại xác nhận với Lục Cẩn, lúc này mới cho Bùi Đăng đi vào.
Bùi Đăng rẽ theo cột mốc đường, cứ đi rồi đi, mới vừa vòng qua một bụi cây thường xanh***, đường đi lại bị ngăn lại.
(***Cây thường xanh:

206d5c3c362271816a2462dce7d28fda.jpg


Cây thường xanh hay thực vật thường xanh (Evergreen Plant) là thuật ngữ khoa học dùng để chỉ cây rừng có lá tồn tại liên tục trong thời gian ít nhất là 12 tháng trên thân chính.

Điều này khác biệt với các loài rụng lá hoặc là thân thảo (hàng năm hoặc lâu năm).

Một số loài điển hình: cây Thích lá xanh (Acer sempervirens), cây Bách Địa Trung Hải (Cupressus sempervirens), Xuyên tâm liên san hô (Lonicera sempervirens),...)
Bùi Đăng cúi đầu vừa thấy, thế nhưng là một con chó lông vàng kim.
Cậu cho rằng chú chó muốn cùng mình chơi đùa, khom lưng sờ sờ đầu chó lớn.
"Chủ nhân của mày đâu?".
Hai chân trước của chó lớn nôn nóng bất an mà đánh trên mặt đất, ý đồ muốn dùng móng vuốt túm ống quần Bùi Đăng ra sức kéo, Bùi Đăng bật cười.
"Tao không thể bồi mày chơi đâu, tao phải đi học bù".
Bởi vì miệng đeo đồ bảo hộ, chó lớn không thể kêu ra tiếng, chỉ có thể phát ra ô ô yết yết thanh âm, nó nỗ lực bám lấy Bùi Đăng không chịu buông ra, Bùi Đăng giật mình.

"Mày muốn tao đi qua bên kia hả?".
Chó lớn lui ra phía sau vài bước, quay đầu lại nhìn về phía Bùi Đăng, ý bảo cậu đi theo nó.
Bùi Đăng cảm thấy sự tình không đúng, vì vậy liền đi theo.
Ở một góc hoa viên, có một bà lão tóc điểm hoa râm đang ngồi dựa vào bậc thang bên cạnh, sắc mặt tái nhợt, trên trán đổ đầy mồ hôi.
Thấy chó lớn mang theo Bùi Đăng lại đây, bà run rẩy đưa tay sờ sờ nó, còn miễn cưỡng nhìn Bùi Đăng cười cười.
"Cậu bạn nhỏ thật ngại quá, bà vừa rồi té ngã, trên người không mang điện thoại, có thể phiền con gọi bảo vệ đến đây giúp bà một chút được không?".
Bà sợ Bùi Đăng hiểu lầm mình đang muốn ăn vạ, còn ôn hòa mà nói cho Bùi Đăng biết phụ cận có camera theo dõi, có quay lại được màn té ngã lúc nãy, Bùi Đăng lại căn bản không nghĩ tới chuyện này, cậu là sợ lại làm bà lão tổn thương thêm lần nữa, cho nên cũng không dám đi lên đỡ bà, đáp ứng một tiếng liền ngay lập tức vội quay đầu hướng phòng bảo vệ chạy.
Mới vừa chạy một đoạn ngắn, mũ áo khoác đã bị người túm chặt, thanh âm của Lục Cẩn từ phía sau truyền đến.
"Muốn chạy đi đâu? Không học bù nữa hửm?".
Bùi Đăng nhanh chóng đứng lại, chỉ chỉ về hướng hoa viên, một bên bước thật nhanh, một bên đem chuyện vừa rồi nói qua một lần.
Sắc mặt Lục Cẩn liền trở nên nghiêm túc, hắn lập tức kêu Bùi Đăng quay trở lại hoa viên để ngừa bà lão lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hắn người cao chân dài, thực mau liền chạy đến phòng bảo vệ mang theo người cùng đến, nhìn thấy Bùi Đăng đang cùng bà lão ngồi cùng nhau, cậu còn dùng khăn giấy lau mặt cho bà.
Bảo vệ đem bà lão về nhà, giúp bà liên hệ người nhà cùng bác sĩ, Bùi Đăng đi theo Lục Cẩn về nhà, cậu lúc này mới chú ý tới Lục Cẩn đang mặc đồ ở nhà, bên ngoài áo ngủ chỉ bọc thêm một chiếc áo khoác mà thôi.
"Tiêu Tiêu, anh có lạnh không? Sao lại mặc ít như vậy đã ra ngoài?".
Lục Cẩn liếc mắt nhìn cậu.
"Còn không phải vì con thỏ nhỏ vẫn luôn không tới, sợ thỏ con đi lạc bị ai bắt ăn mất, nên mới chạy ra nhìn xem có thể được chia chút thịt nào không".
"Tại em sốt ruột nên quên nói với anh...".
Bùi Đăng yếu ớt giải thích, bỗng nhiên chợt nhớ ra, hơi hơi nhíu mày.
"Thỏ con? Là nói em sao? Hay là anh đang nuôi thỏ?".
Lục Cẩn tự biết mình nói lỡ, lại không chịu cùng cậu nói tỉ mỉ, chỉ vươn tay chà xát, dường như thật sự cảm thấy rất lạnh.
"Đi nhanh".
Bùi Đăng lập tức quên mất chuyện con thỏ, duỗi tay nắm lấy tay hắn, tay cậu so với tay Lục Cẩn nhỏ hơn một vòng, lại cố chấp mà muốn ủ ấm tay đối phương trong lòng bàn tay mình, còn nghiêm túc mà nói.
"Em cho anh ấm áp".
Lòng bàn tay thiếu niên nóng bỏng, Lục Cẩn thuận theo mà đưa hai tay ra, tùy ý cậu.
Đầu mùa đông, ánh mặt trời mang theo ấm áp dừng ở trên người hai nam sinh đang sóng vai tiến về phía trước..
 
Dạ Khúc Nho Nhỏ
Chương 22: 22: Chuyện Hằng Ngày


Sau khi tới nhà Lục Cẩn, Bùi Đăng mở cặp sách, đem quà tặng bên trong lấy ra, là một túi điểm tâm do chính tay Đặng Tân Từ tự làm, đủ loại bánh ngọt, mùi thơm nức mũi.

Lục Cẩn cầm một khối bánh quy, cắn hai ba cái liền nuốt xuống, đầy miệng thơm ngọt.

"Ăn rất ngon".

"Đúng vậy đúng vậy, mẹ em làm món nào cũng đặc biệt ngon".

Bùi Đăng thấy hắn thích, cũng thật cao hứng.

"Bên trong còn có vài loại nhân khác nhau, anh đều nếm thử, xem thích loại nào, sau này em sẽ nhờ mẹ làm rồi mang đến cho anh".

Lục Cẩn bởi vì những lời này của cậu mà dễ dàng bị lấy lòng.

"Sau này", từ ngữ mang theo tương lai vô hạn làm hắn mạc danh sung sướng.

Bất quá trên mặt hắn lại không lộ ra tới nửa điểm biểu tình, chỉ dẫn Bùi Đăng tới phòng của mình, chỉ chỉ một chồng bài tập cùng notebook trên bàn.

"Đó là ghi chép năm lớp mười của anh, hôm nay em phải học đến chương ba".

Bùi Đăng trợn mắt há hốc mồm.

"Em không! ".

Quay đầu lại chạm phải ánh mắt ý vị thâm trường của Lục Cẩn, liền nhanh chóng sửa miệng.

"Em nhất định sẽ học tập thật tốt!".

Sách của Lục Cẩn so với những quyển sách giáo khoa bị Bùi Đăng viết đến tràn đầy quả thực là sạch sẽ vô cùng, lật qua vài tờ mới có thể nhìn thấy một câu ghi chú trọng tâm kiến thức bằng bút đỏ.

Tinh hoa chân chính đều được lưu lại ở trong notebook, Lục Cẩn dùng sơ đồ tư duy quy nạp lại nội dung của mỗi một chương mỗi một tiết, còn lấy ví dụ mẫu, ý phân tích viết đến rành mạch, bút lực của hắn cứng cáp chữ viết tiêu sái, Bùi Đăng như chạm được chí bảo, quả thực hận không thể mọc ra thêm nghìn con mắt.

Phòng của Lục Cẩn là hai gian thông nhau, vô cùng rộng mở, bàn học to rộng, hai người từng người chiếm cứ một bên, Bùi Đăng ở một bên vừa xem ghi chép vừa làm bài, khi nào không hiểu mới đi hỏi Lục Cẩn, Lục Cẩn mở máy tính, tiếp tục làm thực nghiệm vệ tinh.

Cửa sổ sát đất đang mở, ngẫu nhiên sẽ có vài cơn gió thổi vào, nhưng bởi vì ánh mặt trời hôm nay thực tốt, gió có thổi thế nào cũng không thể làm người cảm thấy rét lạnh, ngược lại có thể làm người thanh tỉnh hơn một chút.

Tuy rằng hai người cũng không phải mỗi ngày đều sẽ ở thư viện tự học, nhưng khi Lục Cẩn rảnh đều sẽ bổ túc cho Bùi Đăng một chút, vì vậy chỉ sau nửa học kỳ, Bùi Đăng đã tiến bộ thực nhanh, thêm nữa học kì đầu nội dung tương đối đơn giản, hai chương bài tập làm xong cũng chỉ sai hai câu, vẫn là bởi vì không có đọc đề cẩn thận nên làm nhầm.

Lục Cẩn bớt thời giờ nhìn thoáng qua, thấy cậu đem đáp án quy quy củ củ mà viết ở trên giấy nháp, có chút kỳ quái.

"Em viết trực tiếp vào sách luyện tập đi, viết ở trên giấy nháp không có phương tiện ôn tập".

"A?".

Bùi Đăng mờ mịt ngẩng đầu.

Lục Cẩn cười cười.

"Quyển sách luyện tập này anh cũng không làm nữa, em cứ viết trực tiếp lên trên là được".

Trong sách bài tập đúng là chỉ có vài đề mở rộng được làm, từng bước viết đến vô cùng ngắn gọn, đoạn giải đáp chỉ chiếm không đến hai phần năm, cuối cùng dẫn ra một đáp án, cùng đáp án tham khảo giống nhau như đúc.

Bùi Đăng luôn rất kính ngưỡng học thần, cung cung kính kính mà mở ra một tờ đề, đem đáp án ở trên giấy nháp sao chép lại.

Cậu hơi hơi nhấp môi, biểu tình nghiêm túc, từng nét bút càng là viết đến cẩn thận, Lục Cẩn bị biểu tình của Bùi Đăng chọc cười, dựa vào trên bàn sách cúi đầu xem cậu làm từng bước.

Chỗ trống trên sách bài tập dần được lấp đầy, Bùi Đăng chậm rãi viết tới mặt sau đề, trước kia Lục Cẩn viết các bước giải rất ngắn gọn, cậu liền viết tiếp vào chỗ trống còn lại.

Phía trên chữ viết cứng cáp hữu lực, phía dưới chữ viết nước chảy mây trôi, đan chéo ở bên nhau, thế nhưng lại có vẻ hài hòa.

Chờ làm xong bài tập chương ba, Lục Cẩn khen Bùi Đăng một câu.

"Không tồi, làm đúng nhiều hơn rồi".

Nhìn thấy đôi mắt Bùi Đăng cong lên, hắn lại ý xấu mà bổ sung.

"Nhưng tốc độ vẫn còn chậm, chiếu theo cách làm của em, đợi đến người khác đều nộp bài thi rồi, em còn chưa thể qua trang.

"
Nụ cười của Bùi Đăng lập tức cứng lại.

Lục Cẩn chỉ chỉ đồng hồ báo thức trên bàn.

"Lần sau phải đặt thời gian, một bộ đề phải làm xong trong một tiếng".

Trường học quy định thời gian thi là một tiếng rưỡi, Bùi Đăng đã cảm thấy không đủ dùng, hiện tại lại nghe Lục Cẩn nói một tiếng liền phải làm xong, càng cảm thấy như có một tòa núi lớn đè ở trên lưng.

Lục Cẩn ngược lại cảm thấy rất thú vị, hắn thưởng thức bộ dáng mặt ủ mày ê của Bùi Đăng trong chốc lát, mới thiện tâm nói tiếp.

"Bất quá hôm nay thời gian làm bài đủ lâu rồi, có thể kết thúc".

Bùi Đăng vừa thấy thời gian, mới phát hiện đã chạng vạng, bên ngoài cửa sổ sát đất là một mảng hoàng hôn màu cam hồng.

Buổi chiều cậu chỉ uống sữa bò nóng Lục Cẩn đưa, ăn mấy khối bánh quy nhỏ, liền nghiêm túc làm bài đến tận bây giờ, lúc này đã có thể thả lỏng, thật đúng là cảm thấy có chút đói bụng, lập tức liền phải thu dọn đồ vật tạm biệt Lục Cẩn.

Lục Cẩn kêu cậu lưu lại ăn cơm.

"Không cần không cần".

Bùi Đăng vội vàng cự tuyệt.

"Hôm nay đã làm phiền anh nhiều rồi, lại tiếp tục quấy rầy em sẽ rất xấu hổ".

Lục Cẩn thở dài.

"Anh một mình ở nhà, biết em muốn tới, còn cố tình mua thêm nguyên liệu nấu ăn".

Động tác thu dọn hộp bút của Bùi Đăng chậm lại một chút.

Lục Cẩn lại duỗi người.

"Thôi, dù sao cũng đã quen rồi, ăn một mình thì ăn một mình vậy".

Bùi Đăng "A" nhỏ một tiếng, khó xử mà nhíu nhíu mày.

"Đi thôi, anh đưa em ra khỏi tiểu khu, thuận tiện mua vài gói mì".

Bùi Đăng hạ quyết tâm, thành khẩn vô cùng mà nhìn về phía Lục Cẩn.

"Ăn mì gói không tốt, chúng ta vẫn là nên ăn cơm đi".

Lục Cẩn ho nhẹ một tiếng.

"Không có việc gì, anh một mình ở nhà, nấu đồ ăn ăn không hết, nấu một gói mì ăn là được rồi".

Bùi Đăng duỗi tay bắt lấy Lục Cẩn.

"Nguyên liệu mua rồi cũng không thể lãng phí, Tiêu Tiêu anh biết nấu cơm không? Em không biết".

"Anh biết".

Ba mẹ Lục hàng năm đóng quân ở viện nghiên cứu, sau khi mang theo Lục Cẩn trở về cũng không rảnh ở nhà nấu cơm, liền mang theo con trai đi ăn ở nhà ăn đơn vị, lúc đó bọn họ cũng có suy xét đến việc mời dì giúp việc tới nấu cơm cho hắn, nhưng có lẽ là do trải qua tuổi thơ không mấy tốt đẹp, nên ý thức lãnh địa của Lục Cẩn rất mạnh, không thích người ngoài đến nhà, vì vậy dứt khoát chính mình ở nhà học nấu ăn.

Qua ngần ấy năm, thủ nghệ của hắn không thể nói là lợi hại, nhưng cũng có được mấy món cơm nhà sở trường.

Còn Bùi Đăng chính là mười ngón tay không dính nước mùa xuân, cậu không thích nấu cơm, ba mẹ cũng chiều cậu, cho nên ở nhà cậu nhiều lắm cũng chỉ hỗ trợ rửa chén, cậu gọi điện thoại về nhà báo một tiếng, sau đó đi theo Lục Cẩn chạy tới phòng bếp, hỏi xem chính mình có thể hỗ trợ được gì không.

Lục Cẩn cũng không khách khí với cậu, kêu cậu đem nguyên liệu bên cạnh rửa sạch.

Lục Cẩn làm mấy món cơm nhà, Bùi Đăng còn nghĩ, mặc kệ đồ ăn Lục Cẩn làm có khó ăn đến mức nào, cậu đều nhất định phải ăn hết, không nghĩ tới ăn vào một đũa, hương vị thế nhưng lại ngon ngoài dự đoán.

Cậu cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

"Anh nấu cơm lợi hại như vậy! Ăn rất ngon!".

Cậu lại gấp một đũa cà chua xào trứng, ăn đến cơm đầy miệng.

Thấy cậu ăn đến vui vẻ, biểu tình của Lục Cẩn cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút, ra vẻ khiêm tốn.

"Còn nhiều lắm, em thích là tốt rồi".

Hai người ăn đến sạch sẽ, Bùi Đăng vỗ vỗ bụng.

"Ăn ngon, no quá".

Cậu nhảy dựng lên, thực tự giác mà thu dọn chén đũa.

"Em đi rửa chén!".

Lục Cẩn làm việc trật tự rõ ràng, nấu đồ ăn xong cũng đã rửa sạch qua phòng bếp, giờ phút này chỉ còn lại có mấy cái chén, hắn liền cũng không khách khí, chỉ là có chút không yên tâm, đi đến phòng bếp dựa vào cửa nhìn Bùi Đăng.

"Em rửa được không? Hay cứ để anh làm đi?".

"Không cần".

Bùi Đăng cười với hắn.

"Em sẽ không làm vỡ chén đâu".

Bùi Đăng rửa sạch dầu mỡ trong chén, lại dùng nước ấm rửa qua thêm một lần.

Rửa xong chén.

Lúc Lục Cẩn đem máy chơi game kết nối với tivi, Bùi Đăng kinh ngạc đến cằm đều muốn rớt xuống.

Lục Cẩn ném máy chơi game cầm tay cho cậu.

"Làm sao vậy?".

"Em cho rằng anh sẽ không chơi game! ".

Bùi Đăng nói.

Sau khi Lục Cẩn hỏi qua Bùi Đăng, chọn ra một trò chơi chiến đấu máy bay, liền trở về sô pha ngồi xuống ở bên người Bùi Đăng, hắn cười xoa nhẹ tóc cậu một phen.

"Tại sao?".

"Lão đại mà, hẳn là phải trầm mê Bản Tin Thời Sự mới đúng, như thế nào sẽ chơi game".

Bùi Đăng nhỏ giọng lên án.

"Nói hươu nói vượn".

"Chơi game".

Vừa vào trò chơi, Bùi Đăng mới phát hiện, Lục Cẩn không chỉ có chơi game, mà còn chơi đến vô cùng lợi hại, hai người phối hợp ăn ý, đại sát tứ phương, thành công chiếm lĩnh điểm cao, thắng lợi hồng kỳ.

Kết thúc một trận, Bùi Đăng hưng phấn đến gương mặt hồng hồng, cậu bỏ máy chơi game cầm tay xuống, giang hai tay ôm lấy Lục Cẩn.

"Đây là lần đầu tiên em thắng trò chơi này đó!".

Lục Cẩn cứng đờ tại chỗ, trên người đối phương truyền đến một trận hương chanh thanh mát, cứ hướng trong mũi hắn mà xông tới, Lục Cẩn cảm thấy xương cốt chính mình đều như là bị hương chanh chiếm đến không còn sức lực, ngồi ở trên sô pha không biết nên làm như thế nào.

Bùi Đăng quá mức hưng phấn, cậu ôm Lục Cẩn không buông tay, còn lấy đầu cọ cọ cánh tay đối phương.

"Tiêu Tiêu, lần sau tiếp tục mang theo em chơi nha!".

Lục Cẩn do dự một lát, duỗi tay ôm lấy cậu, thuận tay niết niết đuôi tóc có chút quá dài của đối phương, ở đầu ngón tay vòng một vòng.

"Được".

Chơi xong trò chơi, Lục Cẩn dẫn người đi xem chiếc rương chứa thư, cuối cùng Bùi Đăng một đường cười vui vẻ về đến nhà, Bùi Mậu Vân cùng Đặng Tân Từ rất là khiếp sợ, chưa từng thấy qua Bùi Đăng học bù mà mặt mày lại hớn hở đến như vậy, hỏi cái gì cậu cũng không nói, chỉ lo cười ngây ngô, sau một lúc lâu mới nói.

"Tiêu Tiêu cũng viết cho con rất nhiều thư".

Lời này vừa nói ra, hai vợ chồng liền hiểu rõ, khi còn nhỏ Bùi Đăng đã viết cho Lục Cẩn rất nhiều phong thư, nhưng tất cả đều bởi vì sai địa chỉ mà bị trả trở về, khi đó thông tin còn chưa phát triển, bọn họ cùng ba mẹ Lục Cẩn giao tình không sâu, không có phương thức liên hệ nên cũng không có biện pháp giúp con trai tìm được Lục Cẩn, nhìn Tiểu Bùi Đăng bởi vậy mà đã uể oải một đoạn thời gian rất dài.

Bùi Đăng nhớ tới chính mình đã được nhìn thấy một rương gỗ tràn đầy phong thư, khóe miệng liền lại không tự giác được mà cong lên, cậu quý trọng mà vỗ vỗ cặp sách chính mình, Lục Cẩn đã thả vào cho cậu một phong thơ, hơn nữa còn đáp ứng nếu thành tích cuối kỳ của cậu tốt liền sẽ cho cậu xem càng nhiều hơn.

Cùng ba mẹ hàn huyên một lát, Bùi Đăng lấy di động ra gửi tin nhắn cho Lục Cẩn.

"Em về đến nhà rồi".

Lục Cẩn bên kia đại khái có chuyện gì trì hoãn trong chốc lát, qua vài phút mới trả lời cậu.

"Rốt cuộc cũng xuất hiện, xem ra không bị bắt cóc".

Bùi Đăng không phục, Lục Cẩn nói giống như cậu là một đứa trẻ con vậy, cậu nhớ tới lần trước Lục Cẩn tiện đường cùng cậu về nhà, ở giao lộ bị một bạn nhỏ hỏi mình có phải cũng học ban hoa hướng dương hay không, vì vậy thở phì phì mà trả lời hắn.

"Anh mới bị bắt cóc, không nói chuyện với anh nữa".

Trả lời xong tin nhắn cậu liền ném di động xuống chạy tới thay quần áo, trong chốc lát lại cảm thấy chính mình thực không lễ phép, Lục Cẩn cực cực khổ khổ giúp mình học bổ túc, còn nấu cơm cho mình ăn, mang theo mình chơi trò chơi, một câu vui đùa mà thôi, chính mình phát giận thật sự không nên.

Bùi Đăng mặc xong áo ngủ thật dày, lại đem điện thoại mở ra, vừa định nhắn tin cho Lục Cẩn, trên màn hình lại liên tiếp mà nhảy ra một loạt nhãn dán, là một con thỏ con, trắng trẻo mềm mại hướng tới màn hình chắp tay thi lễ, bên trên ghi là "Không cần sinh khí, mau trả lời tôi".

Bùi Đăng nhịn không được cười lên, gửi qua một con gấu trúc biểu tình cao ngạo.

.
 
Back
Top Bottom