Y chuẩn bị xong thì cúi đầu chào Vãn An rồi bước ra ngoài lên ngựa chuẩn bị trước
Thiên Du tiến đến ngựa của y nhìn lên "Sư tôn, sư tôn ta cho người nè”
Hắn đưa một đôi găng tay trắng lên trước mắt y
Y nhướng mày nhìn hắn
Hắn thấy thế gãi gãi mũi nói "Ta…ta thấy người không có mang găng tay nên ta cho người một cái”
Hắn đặt chiếc găng tay lên đầu con ngựa rồi chạy đi
Y cầm lấy chiếc găng tay nhét vào trong người rồi bắt đầu khởi hành
Lần này bọn họ đi trên tuyết nhưng nó không còn ấm nóng như trước nữa, vẫn ấm nhẹ nhẹ nhưng vài lúc họ vẫn cảm nhận được cảm giác lạnh thấu xương
Vũ Lâm quay xuống nhìn nói "Mấy huynh thấy lúc đi khác lúc về không”
Thừa Viễn "Khác thật”
Nguyệt Khanh "Do các ngươi yếu quá thôi”
Thiên Du "Hơi lạnh”
Vũ Lâm "Hơi gì chứ!
Ta bị gió thổi sắp lạnh chết rồi đây này!!!”
Nguyệt Khanh “ Vậy ngươi đi xuống giữa đi!
Giành hàng đầu làm gì!”
Bọn họ cứ ồn ào, thì thầm qua thì thầm lại với nhau
Thừa Viễn "Bộ không ai thấy đã ấm lên rồi hay sao?”
Vũ Lâm đập tay vào ngực tự tin "Chắc chắn là nhờ đệ, nhờ đệ khiến mọi người cãi lộn nên không khí xung quanh nóng lên đó!!!”
Thiên Du, Thừa Viễn và Nguyệt Khanh cả ba đưa mắt liếc nhìn Vũ Lâm không ai nói gì
Thiên Du nói "Mà nơi này là đâu vậy nhỉ?
Tuyết nhiều như vậy liệu có người nào sống ở đây không”
Thừa Viễn “Vùng này là Hàn Cảnh trực thuộc Băng Huyền Trì”
Vũ Lâm "Nghe là hiểu tại sao lại đặt tên môn phái như vậy rồi”
Nguyệt Khanh "Các ngươi có nghe nói tên trưởng môn của Huyền Trì chưa”
Thừa Viễn “Đã từng”
Thiên Du và Vũ Lâm đồng loạt hóng tai lên nghe
Thừa Viễn "Ta chỉ nghe nói là tên ham mê nữ sắc, một kẻ cặn bã chính hiệu, đầu óc lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện phong lưu trác táng, chẳng có lấy nửa phần liêm sỉ.”
Nguyệt Khanh lắc đầu "Chưa đủ.
Hắn cả đời chỉ biết chạy theo da thịt và sắc dục,suy nghĩ bằng thân dưới.
Trong mắt hắn, nữ nhân chẳng khác nào món đồ thể thưởng ngoạn, chán thì bỏ, thích thì vô lấy.
Lời ngon tiếng ngọt nói ra không biết ngượng, nhân nghĩa đạo đức treo trên miệng cho có, còn trong lòng thì thối nát đến tận xương tận tủy”
Vũ Lâm há hốc "Trưởng môn một khu sao…đúng là mở mang tầm mắt”
Thiên Du "Đúng là không ai cấm, nhưng nhìn vào cũng chẳng ai tôn trọng”
Thừa Viễn "Các đệ đừng nói vậy, suy cho cùng tất cả cũng chỉ là lời người đời truyền miệng, chúng ta còn chưa từng gặp hắn trực tiếp”
Thiên Du liền phản bác "Không có lửa sẽ không có khói, nếu hắn không làm sẽ chẳng ai nói hắn như thế”
Bọn họ đi ra khỏi Hàn Cảnh thì tìm đại một quán nhỏ gần đó tấp vào mà cởi đó đống áo choàng giữ ấm
Nguyệt Khanh vươn vai "Sống thế này mới đúng, mặc đống đồ kia sắp làm ngộp chết ta rồi”
Thừa Viễn "Đúng là mặc đống này hơi ngộp thật”
Vũ Lâm “Hơi ngộp gì chứ, phải nói rằng ngột chết người”
Lúc đó Thiên Du đã len lén ra chỗ Vân Lâm đang đứng ở một nơi khác
"Sư tôn, sao người chưa cởi áo choàng đi”
Vân Lâm lắc nhẹ đầu nói "Kệ ta”
Hắn để ý tay y đang siết chặt, hắn liền thuận tay mà cầm bàn tay y lên
"Ui!
Sao tay người lạnh thế”
Hành động của hắn khiến y bất ngờ mà rụt tay lại
"Không liên quan đến ngươi, chuẩn bị lên đường đi”
Hắn cũng bị hành động của y làm cho giật mình tức thời cứng đờ người lại
"À, haha, tại ta thấy người đứng đây một mình nên đến bắt chuyện để ta quay lại chuẩn bị đồ”
Đêm xuống hắn đang nằm trong phòng nhìn lên trần mà suy nghĩ bâng quơ, đột nhiên hắn nhớ là một thứ
Cây trâm, cây trâm hắn mua mà quên mất
Hắn ngồi dậy lục từng chiếc áo, lấy ra cây trâm bạc
"Biết ngay mà”
Hắn tự vỗ tay khen bản thân
Hắn liền chẳng nghĩ ngợi mà chạy đến Thanh Vân Các
Nhưng lần này lại khác khác
Hắn định rút kiếm ra thì phát hiện hôm nay không có kết giới như trước
Chần chờ gì nữa hắn liền chạy vô
Đến trước phòng Vân Lâm, hắn đưa mắt nhìn hé qua cửa sổ
Y đang nằm yên trên giường chỉ thấy một thân trắng toát, đang chùm chăn đến eo tóc đen xõa dài, quay lưng ra ngoài có vẻ như ngủ rồi
Hắn nắm chặt cây trâm trong tay
Ở cửa bước vào đặt trên bàn chắc y cũng chẳng biết
Hắn không nghĩ nhiều mà hùng hồn mở cửa bước vào như nhà bản thân
Nhưng y lại chẳng có động tĩnh gì
Hắn nghĩ bụng "Quái lạ?
Sao y chẳng phản ứng gì hết, chửi ta đi chứ”
Hắn khẽ bước đến cạnh giường y,lay nhẹ người y khẽ gọi "Sư tôn, sư tôn”
Hắn cảm nhận được cơ thể y khẽ rung, chưa kể hắn còn thấy…
Tạ Vân Lâm đang khóc?
Đùa hắn sao chắc hắn nhìn nhầm rồi, hắn nhìn kĩ lại thấy đúng là y đang khóc
Cả người y bỗng co rút lại, hai tay ôm lấy chân, khuôn mặt y dụi vào đầu gối như muốn né tránh gì đó
"Gì vậy chứ…???”
Hắn đưa tay lên trán kiểm tra thân nhiệt y, tay vừa chạm đã vội rút lại
Nóng quá,gần như muốn phỏng tay hắn rồi