Cơ thể chúng chuyển động cứng nhắc,lúc đầu là từng bước chậm chạp rồi phóng thẳng đến trước mặt hai người tay như vũ khí mà chém xuống
Hai người tản ra hai bên mà đánh chém bầy thi
Đợt này rồi đến đợt khác bầy thi vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt,từ cửa xông vô thêm cả trăm con ù ù mà kéo đến
Y thấy tình hình không ổn thì vội nói "Ngươi đi cửa sau ngôi đền ra đi"
"Sư tôn..."
"Cút!"
Chỉ thấy ngôi đền có dấu hiệu rung lắc,tiếng kim loại va chạm vào nhau tạo nên những tiếng ồn chói tai
Chỉ thấy được thi thể cô gái kia từ từ cử động nhỏ, một tiếng rắc đầu cô ta quay thẳng về phía sau đôi mắt mở to đồng tử ro rút lại mà nhìn thẳng vào y,máu từ đôi mắt chảy xuống ngày càng nhiều hơn
Cô ta giật mạnh hai tay,tiếng 'keng' lạnh buốt khi sợi xích đứt ra,cô ta nhảy xuống khỏi chiếc cột đầu bẻ thẳng lại phóng thẳng tới chỗ y và hắn
Tay cô ta vung tới hướng thẳng hướng hắn mà ra tay,tiếng kim loại va chạm vào nhau tạo ra một âm thanh chói tay vang rộn nguyên ngôi đền
Hắn dùng kiếm đỡ lấy cũng bị đánh bật ra xa cả trượng lưng đập thẳng vào tường
Y quay lại nhìn hắn "Thiêu Du ngươi xuống dưới phá trận pháp đi"
Không đợi y nhắc lần hai,hắn đã chống tay đứng dậy lập tức nhảy thẳng xuống cái lỗ đó
Hắn vừa chạm được chân xuống mặt đất đã thấy lạ,hắn đưa tay vào túi càn khôn lấy ra một tấm bùa chú đưa linh lực vào làm cho chiếc bùa cháy rực lên
Ánh sáng vàng nhẹ cháy lên mới nhìn được đây rõ là một căn hầm chứ chẳng phải một cái hố như hắn nghĩ
"Đùa à" Hắn lẩm bẩm rồi đi lên phía trước
Hắn cứ đi thẳng theo rồi thấy một luồng ánh sáng xanh yếu ớt mà chập chờn
Hắn tiến lại thấy một oan hồn bị cọng Linh Xích trói chặt lại,oan hồn đó chập chờn như sắp hồn phi phách tán
*Linh Xích: Sợi xích bạc sắc lạnh, chú văn hằn sâu bằng máu.
Khi quăng ra, nó gào rít như thú điên, quấn chặt lấy mục tiêu (cả linh cả người).
"Đùa à" Hắn tiến tới,vung kiếm chặt mạnh xuống sợi xích và ngay khi vừa chạm vào, oan hồn bị trói lập tức gào lên, hứng trọn nỗi đau mà nhát chém gây ra,ảnh hưởng thẳng vào linh thể của nó
Hắn thấy dưới đây cũng chẳng giúp được gì nên đành đi lên phụ y đánh thì hơn
Hắn vừa lên đã thấy xác những bầy thi nằm la liệt,chạm ngay ánh mắt y đang đấu với cô kia
Y thấy hắn lập tức trợn trừng mắt nhìn hắn "Ngươi lên đây làm gì!"
"Con lên giúp người"
Hắn muốn chọc y lắm nhưng khi trông thấy bả vai y đang chảy máu không ngừng,thấm đẫm một mảng bạch y với đôi lông mày nhíu chặt, hắn lập tức nghẹn lời muốn chọc nhưng sợ nói phật ý y thì chắc y sẽ cạo đầu hắn mất
Có hắn lên phụ một tay nên cuộc đấu trong tình trạng ổn định,hắn đánh trước y đánh sau dần đã khóa được cổ hung thi cô gái
Một kiếm Vạn Liên xuyên ngang xiên cô gái lên vách tường,y tiến lại xem kỹ tình hình thì nghe tiếng xích đứt vang vọng cả ngôi đền
Một ánh sáng xanh sáng rực mà bay từ dưới chiếc hố kia lao thẳng vào cổ hung thi cô gái
Đầu cổ hung thi chuyển động,nó lắc qua lắc lại rồi đột nhiên gục mặt xuống rồi lại ngước mặt lên đôi mắt đen mở to nhìn hai người máu liên tục rỉ ra, nàng ta muốn nói nhưng miệng bị khâu lại chẳng để âm thanh nào lọt qua
Y quay sang hắn nói "Ngươi canh chừng ở đây"
"Sư tôn người định đi đâu"
Y chẳng đáp hắn mà đưa tay đẩy hắn ra một bên, y cúi xuống vẽ ra trận pháp dưới chân cô và y, vẽ xong y ngồi khoanh chân mắt đôi mắt nghiền lại
Thứ y vẽ chính là thuật Song Giới, đưa hồn người thi thuật và người bị thi thuật vào một nơi nhất định
Bây giờ không còn hồn nên thân thể y như một cái xác rỗng ngồi yên lặng thì ở đó
Y mở mắt xung quanh là tầng mây điểm tô vài nét vàng nhạt đậm xen kẽ,những bông sen trắng bay lượn xung quanh,nhìn xuống chỉ có một khoảng không trắng thấy đáy ở dưới
Y và cô gái kia đang đứng trên một đóa sen trắng nở rộ
Y đưa mắt nhìn cô gái đang đứng trước,cất tiếng lên hỏi "Học sĩ Tô Nguyệt Dao"
Vừa nghe cô gái kia liền ngước mặt lên nhìn y,không còn máu, không còn sợi dây xích nào trói càng tôn lên khuôn mặt kiều diễm, đẹp đến đẫm lệ tới mê hoặc của cô
"Ngươi là ai!
Ngươi là người hắn cử đến đúng không!!!"
Cô gào lên với y
Giọng y vẫn trầm ổn chẳng có tí giao động
"Ngươi là nguyên nhân khiến gia đình họ Tiêu bị quấy phá đúng không?"
"Họ đáng bị như vậy!
Lý do gì mà ta không được giết hết gia đình lão già kia!"
Y còn chưa kịp cất tiếng đã bị cô nói chặn họng lại
"Vẻ mặt cao cao tại thượng của ngươi thì làm sao hiểu được những người như ta!"
"Ngươi cũng như bọn súc sinh kia!
Ta hỏi ngươi.
Tại sao chứ!
Tại sao hắn lấy tính mạng ta và con gái mà hiện tại hắn vẫn sống tốt!
Còn con gái ta thì hồn phi phách tán một...một đời không được siêu sinh!"
Cô khi nói xong liền quỳ rạp xuống mà khóc nấc lên, người chết không có nước mắt nên cô chỉ có thể gào lên trước nỗi đau
Y tiến lại đặt tay lên vai cô "Ta xin phép"
Từ tay y một luồng ánh sáng trắng, ánh sáng lập tức bao lấy cả hai.
Y mở mắt ra thì trước mặt y đang đứng ngay ở góc một lớp học, Tô Nguyệt Dao đang chào tạm biệt từng học sinh của mình, y cũng để ý được cái bụng đang nhô cao của nàng
Nàng đi ra ngoài chợ đi đến ngay quầy thịt heo cách đó không xa, y đi theo từng bước chân của nàng
"Trường Phong!
Phu quân!!"
Nàng chạy nhào lại ôm một người đàn ông từ phía sau
Một người đàn ông quay lại,bụng phệ nhô hẳn ra trước,mắt nhỏ bị mỡ che lấp gần như chỉ còn khe hẹp, nhìn tổng thể thì luộm thuộm cả lên
Y nhìn không tiếc gì mà đánh giá vài cái
Y nghĩ thầm "Vậy đây là Tiêu Trường Phong chồng của Tô Nguyệt Dao, đúng là chẳng xứng đôi vừa lứa"
Hắn quay lại ôm lấy nàng tay nâng niu bụng của nàng "Sao nàng ra đây sao không vô nhà nghỉ ngơi đi"
Nàng tựa đầu vô người hắn "Ra đây đợi chàng"
Gian hàng kế bên thấy nàng liền nói "Trường Phong có cô phu nhân xinh còn giỏi giang như vậy thật số hưởng quá nha"
Hắn nghe vậy liền cười rộ lên,đỡ nàng vô ghế ngồi,hắn quỳ xuống kế bên cả hai cười nói rất hạnh phúc
Bỗng nhiên một luồng sáng bao lấy mắt y
Y được đưa đến một căn phòng khác ánh sáng còn chưa vơi đi đã nghe thấy một tiếng hét thất thanh của Nguyệt Dao, khi ánh sáng vơi đi hết thì trước mắt y thấy được
Cha và mẹ của Tiêu Trường Phong đang giữ chặt lấy Nguyệt Dao cô đang cố đẩy người đang giữ cô miệng liên tục gào lên
Hắn đang quỳ xuống tay bóp chặt lấy một bé gái nhìn chỉ mới mấy tháng tuổi,tay hắn cầm lấy cục đá đập liên tục vào đầu bé gái đó máu văng lên mặt hắn
Nguyệt Dao hét rất to,nước mắt chảy liên tục,tay liên tục giãy ra
"Cầm thú, thả con tao ra!
Trường Phong đấy là con anh đấy!
Tôi...xin anh, tha cho con bé đi.
Tôi xin anh.
Tôi xin anh.
Tôi xin anh .
Tôi xin anh .
Tôi xin anh"
Dạ Hàn quay lại tát mạnh vào mặt cô "Mày im đi,mày biết gì hả chỉ cần mạng của con nhỏ kia thôi là có thể có cứu được con trai tao rồi!"
Cô ngước mắt nhìn Dạ Hàn,nước mắt giàn dụa "Cha,con xin bố kêu Trường Phong dừng lại đi.
Tiền....tiền con kiếm con sẽ cố trả nợ cho anh ấy, con con nó không có tội.Tha cho con bé đi.
Con xin cha"
Một tiếng rắc hắn bẻ tay chân của bé gái rồi nhét vào một cái hũ,đôi mắt cô mở to ra nhìn thẳng vào hắn
Hắn đứng dậy đưa mắt nhìn cô, đôi tay nhuốm máu mà tiến lại gần, hắn nhắm lấy tóc cô kéo tóc cô lên để cô nhìn thẳng vào hắn
"Thằng chó!
Mày không phải con người!
Con bé là con mày đó!
Là máu thịt của mày đó!"
Hắn nắm lấy viên đá vung tay đánh vào thái dương cô, khiến cô văng ra xa
Nguyệt Sơ thấy vậy liền tiến tới nắm lấy tay hắn "Trường Phong!
Trường Phong!
Con làm gì vậy con đã nói với cha và mẹ là không giết thêm một ai mà!"
Hắn quay lại nhìn mẹ hắn "Mẹ à, con ả này nếu còn sống thì chúng ta sẽ chết đó"
Cô cố gượng dậy đưa mắt nhìn hắn "Trường Phong đời này anh đừng hòng sống yên ổn!Tôi có chết thì cũng phải lôi thêm anh!!!"
Hắn đẩy bà ra tiến lại phía cô,tay đưa xuống bóp lấy cổ của cô siết chặt lại, khi cô gần ngất đi hắn mới nói với cô một câu
"Nguyệt Dao anh xin lỗi"
Nói xong tay liền siết chặt lại,cô tắt thở chết tại chỗ, sau đó hắn đứng dậy dùng kim chỉ khâu miệng cô lại dùng chính máu của cô để chấm một vết lên nắp hũ phong ấn chiếc hũ hoàn toàn
Một luồng sáng lại bao lấy mắt y, y còn đang chết lặng với cảnh tượng đó thì cảnh vật đột nhiên thay đổi
Chỉ thấy gia đình hắn đã khiêng xác cô và chiếc hũ vào đền, hắn lấy mảnh giấy đọc rồi chôn chiếc hũ ngay phía sau ngôi đền còn xác cô hắn đặt ở giữa ngôi đền
Hắn lấy dao rạch tay vừa nhìn vào giấy vừa vẽ một trận pháp xung quanh cô
Vẽ xong hắn cùng cha mẹ bước ra khỏi ngôi đền,đứng ngay trước đền một người mặc trùm kín bằng một tấm vải thô bước ra
Người nọ không nói gì chỉ thấy người đó ném một túi vải xuống đất,cả gia đình tiến lại quỳ xuống mở ra bên trong vàng thỏi và lá vàng nặng trĩu cả túi
Hắn cười rộ lên mà đóng túi lại ôm khư khư vào người "Xong rồi còn lại cho ngươi" Hắn và cha mẹ hắn ôm đống tiền bỏ đi
Cả nơi đó bỗng nhiên tối lại trước mắt y, y nhắm mắt mở mắt ra một lần nữa bản thân đã quay trở lại Song Giới