Khác [ Đã hoàn - Edit] Nam chủ, anh ta công đức vô lượng- Nguyệt Chiếu Khê

[ Đã Hoàn - Edit] Nam Chủ, Anh Ta Công Đức Vô Lượng- Nguyệt Chiếu Khê
Chương 160


Chương 160

Editor: Qing Yun

Hàm răng lạnh băng vuốt ve trên cổ, Vinh Hương có thể cảm nhận được cảm giác hàm răng sắc nhọn cọ qua da thịt, làm cô ấy có loại ảo giác như mình sắp bị anh ta cắn nuốt vào bụng, loại cảm giác sợ hãi này khiến cơ thể cô ấy run lên không kiềm chế được, phần da dưới sự vuốt ve cũng nổi da gà.

Ánh đỏ lập lòe trong mắt, Nolan hé miệng, hàm răng sắc nhọn cắn xuống cổ Vinh Hương.

Nhìn thấy cảnh này, cổ họng Jerson phát ra tiếng kêu rên, Nolan muốn làm gì, nhưng đã lâu không uống máu, tay chân anh ta không có sức lực, trong cơ thể như có ngọn lửa đang bốc cháy, len lỏi vào máu thịt anh ta, loại nóng rực này khiến anh ta không thể dùng sức được.

Một tiếng kêu rên vang lên, Jerson trợn to đôi mắt, cảnh tượng trước mắt trái ngược hoàn toàn cảnh máu me anh ta tưởng tượng, bây giờ người bị thương lại là Nolan?

Khi Nolan há mồm cắn xuống cổ Vinh Hương, trên người Vinh Hương chợt bắn ra một vòng sáng vàng kim, ánh sáng này đánh bật anh ta bay ra ngoài, đồng thời một chuỗi phù văn vàng kim xuất hiện trước mặt Vinh Hương, nó đánh thẳng về phía Nolan.

Nolan thấy tình thế khác thường liền bỏ trốn ngay, nhưng không hoàn toàn tránh được, phù văn kia vẫn đánh trúng tay anh ta.

Nolan vén tay áo lên nhìn, trên cánh tay thon chắc của anh ta xuất hiện hoa văn vàng kim phức tạp, hoa văn này dần lan rộng, cánh tay anh ta trở nên khô héo với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy, chỉ trong chớp mắt, cánh tay khỏe mạnh kia đã bị thay thế bằng da bọc xương, cơ thể của anh ta tiếp tục bị ăn mòn.

Nolan đau đớn gầm nhẹ một tiếng, bây giờ anh ta đã hoàn toàn biến thành dáng vẻ của ma cà rồng, hai mắt anh ta đỏ tươi, miệng lộ răng nanh, anh ta che cánh tay phải bị phù văn đánh trúng, trên mặt là vẻ đau đớn khó nén.

Nolan là ma cà rồng 300 tuổi, đã rất lâu anh ta chưa từng cảm nhận được cảm giác đau đớn như vậy, thể chất của ma cà rồng không giống người thường, nhưng bây giờ anh ta lại có cảm giác mình đau đến đổ mồ hôi lạnh.

Vinh Hương hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, cô ấy cử động tay, đột nhiên phát hiện mình có thể cử động được.

Bây giờ đương nhiên cô ấy muốn bỏ chạy ngay, nhưng nhìn con dơi đang treo ngược trên cao, sau đó nhìn Nolan sắc mặt dữ tợn, cô ấy nuốt một ngụm nước miếng, lựa chọn chạy đến bên cạnh Jerson.

Ít nhất xem ra bây giờ Jerson không có địch ý gì với cô ấy.

Nolan nhìn Vinh Hương bằng ánh mắt tàn nhẫn, anh ta duỗi tay ra muốn bắt cô ấy lại, nhưng còn chưa đụng được vào cô ấy thì trên người Vinh Hương lại xuất hiện một vòng sáng vàng, vừa gặp phải, da thịt anh ta lập tức bị cháy như gặp bàn ủi, trong không khí còn có mùi thịt cháy khét.

"Thứ trên người cô là gì?"

Nolan chất vấn, ánh mắt anh ta nhìn cô ấy có vài phần kiêng kị.

Vẻ mặt Vinh Hương hơi mờ mịt, chính cô ấy cũng không biết thứ trên người mình là gì, có thể biến ma cà rồng thành thế này, chẳng lẽ có gì đó trên người mình đang bảo vệ mình sao?

Nghĩ vậy, trong đầu cô ấy xuất hiện một cảnh tượng, cô ấy vội vàng thò tay vào túi, lấy một phù triện được gấp thành hình tam giác ra, bây giờ một góc phù đã biết thành màu đen như bị cháy.

"Hoàng phù Việt Khê cho mình..."

Vinh Hương lẩm bẩm, cô ấy lại nhớ đến vẻ mặt của Việt Khê khi cho mình lá phù này, cô ấy nghi hoặc nói: "Chẳng lẽ Việt Khê đã đoán được mình sẽ gặp chuyện?"

Cho nên cậu ấy mới đưa hoàng phù cho mình trước, để hoàng phù bảo vệ mình.

Jerson đứng bên cạnh nhìn thấy có phù văn vàng kim lập lòe sau cổ cô ấy, phù văn lộ ra hơi thở huyền diệu, xem ra chính phù văn này đang bảo vệ cô ấy.

Tốc độ khô héo của cánh tay diễn ra nhanh hơn, mắt thấy nó sắp lan tràn đến toàn bộ cánh tay, đồng tử của Nolan co rụt lại, anh ta căm giận liếc nhìn Vinh Hương: "Cô cho rằng có gì đó che chở cho mình thì tôi không thể giết cô được chắc?"

Nói xong, anh ta vung tay lên, một ngọn lửa lập tức xuất hiện, ngọn lửa này vây Vinh Hương ở trong, khí nóng truyền tới khiến Vinh Hương lập tức cảm nhận được cảm giác bỏng rát.

"Đau quá..."

Vinh Hương cuộn người lại, cô ấy hoảng hốt nhìn ngọn lửa.

Nolan che tay lại, dữ tợn nói: "Mau nói cho tôi biết thứ trên tay cô là gì?

Nếu không nói, tôi sẽ thiêu chết cô ngay lập tức.

Dù ngọn lửa này không thiêu chết cô được thì cũng có thể nướng chết cô!"

Vinh Hương trợn to đôi mắt, trong lòng rối loạn, cô ấy nào biết thứ mình cầm trên tay là gì, trước khi gặp được anh ta, cô ấy hoàn toàn không biết trên đời này có ma cà rồng tồn tại.

Bây giờ nếu ma cà rồng đã xuất hiện rồi, như vậy nói cách khác, nhưng cái mê tín dị đoan kia có lẽ cũng có thật?

Ở thời điểm này mà Vinh Hương vẫn có thể suy nghĩ miên man được, cô ấy cũng tự thấy phục chính mình.

"Anh thả tôi ra, tôi sẽ nói cho anh đó là gì, phải giải như thế nào."

Vinh Hương làm bản thân bình tĩnh lại.

Nolan híp mắt nhìn, anh ta không tin nói: "Cô uy hiếp tôi?"

Vinh Hương bình tĩnh nhìn anh ta: "Đương nhiên anh cũng có thể lựa chọn giết tôi ngay bây giờ.

Nhưng mà thứ trên tay anh sẽ chậm rãi gặm nhấm cơ thể anh, hơn nửa không chỉ cánh tay mà cơ thể, chân anh đều sẽ dần bị héo rút.

Anh giết tôi thì sẽ không bao giờ biết được cách giải quyết nó."

Nghe vậy, Nolan không giận, trái lại còn mỉm cười, ánh mắt anh ta rất âm u, lạnh lùng nhìn chằm chằm Vinh Hương.

Vinh Hương bị anh ta nhìn chăm chú như vậy, trong lòng cũng căng chặt lên, cánh tay run rẩy khó nén.

Gặp phải tình huống này, cô ấy có thể không sợ được sao?

Bình tĩnh chỉ là giả vờ mà thôi.

"Nước Z các cô có một câu gọi là thương hương tiếc ngọc, vốn dĩ thấy cô là người tình của Jerson nên tôi dịu dàng với cô một chút.

Nhưng cô lại không nghe lời, tôi không cần con búp bê không nghe lời...

Bây giờ tôi sẽ giết cô!"

Noi xong, Nolan vươn tay lên, ngọn lửa vây quanh Vinh Hương đột nhiên cháy cao hơn.

Lửa này do Nolan khống chế, ma cà rồng cũng là một giống loài thuộc về vật âm, lửa này cũng như thế, phù văn sau cổ cô ấy lập lòe, lửa này không tiến đến gần cô ấy được, nhưng ngọn lửa nóng rực lại hấp thụ hơi nước trong người cô ấy, chỉ chốc lát sau cô ấy đã cảm thấy người mình như đang bốc hỏa, da thịt lộ ra dấu vết rạn nứt.

"Nolan Guzanisi!"

Jerson bỗng bạo phát, đôi mắt rực đỏ, anh ta đột nhiên biến mất sau đó xuất hiện ở phía sau Jerson, đôi tay hóa thành vuốt sắc chộp lên cổ Nolan.

Trong mắt Nolan hiện lên vẻ tàn nhẫn, anh ta như đoán trước được nơi Jerson xuất hiện, một chân đá mạnh vào bụng Jerson.

Jerson ngã xuống đất, Nolan duỗi tay nắm cằm anh ta, hừ lạnh nói: "Jerson thân yêu, cậu vẫn ngây thơ như vậy.

Chỉ bằng cậu bây giờ thì không thể đánh lại tôi được..."

Anh ta cúi người, lắc đầu nói: "Thật không biết công tước nhìn trúng điểm nào của cậu..."

Nghe thấy hai chữ công tước, đồng tử của Jerson lập tức co lại.

"Chúng là ta đều hậu duệ của công tước, chúng ta nên thần phục ngài mới đúng.

Nhưng còn cậu, Jerson, cậu phản bội công tước, đây là tội nghiệt không thể tha thứ được."

"Khụ khụ khụ!"

Yết hầu khô khốc, Vinh Hương nằm sấp trên mặt đất, ánh mắt dừng trên chiếc hoàng phù mà cô ấy nắm, không nhịn được lẩm bẩm: "Việt Khê..."

Như là đáp lại lời này, tầm nhìn bị bẻ cong vì nhiệt độ của Vinh Hương xuất hiện một bóng người, cô đứng trong đám lửa nhưng ngọn lửa lại không đụng được vào người cô.

Vinh Hương ngẩng đầu nhìn người bước đến ngồi xổm trước mặt mình, cô hơi nhíu mày, trong mắt là sự phẫn nộ đang bị lý trí áp xuống, rất nhạt, nhưng lại làm người khó bỏ qua.

"Việt..

Việt Khê?"

Vinh Hương trợn mắt, không nhịn được cúi đầu xoa mắt mình, sau đó lại ngẩng đầu, vẫn nhìn thấy đúng là người sống sờ sờ đứng ở kia.

Vinh Hương hoàn hồn, trong lòng vừa vui mừng vừa không hiểu ra sao, cô ấy hỏi: "Sao cậu lại ở đây?"

Việt Khê duỗi tay chạm vào trán cô ấy, làn da dưới tay nóng bỏng khô ráo, cô nói: "Tớ để lại một lá phù trên người cậu, vừa rồi tới cảm nhận được nó đã kích hoạt."

"Các người là ai?"

Nhìn hai người đột nhiên xuất hiện, Nolan lập tức cảnh giác.

Hai người này bất ngờ xuất hiện trong phòng, hoàn toàn không có một dấu hiệu báo trước nào cả, trước đó anh ta cũng không cảm nhận được có người đến.

Cho dù hơi thở của hai người này giống người thường như càng bình thường thì càng làm anh ta kiêng dè.

Ánh đỏ trong mắt Nolan lập lòe, một ngọn lửa lớn hơn đột nhiên xuất hiện bên cạnh Việt Khê, sau đó bốc cháy hừng hực.

Mỗi một ma cà rồng đề có năng lực của riêng mình, năng lực của Jerson là dịch chuyển tức thời, của Nolan là lửa.

Ngọn lửa lớn phóng ra độ nóng nhưng không quá giống lửa bình thường, trong ngọn lửa này có âm khí, chúng đánh thẳng về phía Việt Khê.

"Việt Khê..."

Vinh Hương nắm tay Việt Khê theo bản năng.

Việt Khê rút một lá bùa ra, hoa văn trên lá bùa lập lòe, một ngọn gió bay ra kéo theo khí lạnh.

Thấy thế, Nolan lạnh lùng cười nói: "Lửa của tôi là lửa địa ngục, không dễ dập tắt như lửa bình thường...

Không, chuyện này tuyệt đối không có khả năng!?"

Vẻ mặt của anh ta đột nhiên thay đổi, trở nên không thể tin tưởng.

Khi ngọn gió kia cuốn qua, lửa lớn trên đất dần bị dập tắt.

Lúc này Nolan đã hơi luống cuống, anh ta vươn tay ra, một lượng lớn dơi đen bay thẳng về phía Việt Khê.

Đó là một đám dơi tụ tập cùng nhau, đông đúc như muốn che cả bầu trời.

Những con dơi này có đôi mắt đỏ au, nhìn không giống dơi bình thường.

Đàn dơi bay tới, Hàn Húc khảy nhẹ phật châu trong tay.

Phật châu bay ra, phật khí bùng nổ, những con dơi này vốn chính là vật âm u, cho nên tất cả đều bị đánh bại khi gặp phải phật khí.

Nolan thấy tình thế không tốt liền muốn bỏ chạy, nhưng khi anh ta xoay người, anh ta đột nhiên nghe thấy tiếng nói.

"Lôi sát!"

Tia sét màu tím mang theo uy thế ầm ầm rơi xuống, bổ thẳng lên đầu ma cà rồng.

Đúng lúc này, trong một lâu đài cổ ở châu Âu xa xôi, một chiếc quan tài xa hoa bị người ở bên trong mở ra, người đàn ông tóc đỏ tỉnh lại khỏi giấc ngủ say.

"Hửm?

Hậu duệ của mình mà lại bị bỏ mạng..."
 
[ Đã Hoàn - Edit] Nam Chủ, Anh Ta Công Đức Vô Lượng- Nguyệt Chiếu Khê
Chương 161


Chương 161

Editor: Qing Yun

Nolan bị sét đánh cháy đen, thi thể của ông ta ngã lăn ra đất, trong không khí tràn ngập mùi thịt nướng cháy khét.

Việt Khê lãnh đạm nhìn thi thể của Nolan, cô hỏi Vinh Hương: "Người cậu có chỗ nào không thoải mái không?"

Vinh Hương hoàn hồn khỏi sự kinh ngạc, cô ấy quay đầu nhìn Việt Khê, lúng ta lúng túng nói: "Không...

Tớ không sao."

Việt Khê nhìn giữa mày cô ấy, thấy đào hoa sát ở đó đã tan đi, huyết sắc cũng phai nhạt nhiều, rõ ràng cô ấy đã qua được một kiếp này.

Jerson ngã vào một bên, anh ta ngồi bệt xuống đất dựa vào sô pha thở hổn hển, nhìn thi thể cháy đen kia, trong mắt anh ta lộ ra vài phần cảnh giác, hỏi: "Anh ta, anh ta chết rồi à?"

Thi thể cháy đen đó không còn thở nữa, nhìn rõ ràng là đã chết.

Nhưng bản thân ma cà rồng sinh tồn giữa ranh giới sống và chết, là một loại sinh vật bất tử.

Cho nên dù không còn hơi thở, Jerson vẫn hoài nghi không biết rốt cuộc Nolan có chết thật không.

Việt Khê không xác định nói: "Có lẽ, đại khái là chết rồi."

Cô không hiểu biết nhiều về ma cà rồng, tuy rằng cô cảm thấy bị sét đánh thẳng vào đầu như thế thì khả năng còn sống là không lớn.

Nghe vậy, ánh mắt Jerson khẽ động, anh ta đi qua kiểm tra thi thể của Nolan, kiểm tra xong, anh ta sửng sốt vô cùng, vẻ mặt trở nên kỳ lạ, ánh mắt nhìn Việt Khê cũng có phần phức tạp.

Thi thể của Nolan nhìn khá hoàn chỉnh, ngoài việc bị sét đánh cháy đen ra thì trên người không có nhiều vết thương.

Nhưng anh ta kiểm tra mới biết hoàn toàn không phải như vậy.

Lôi sát nấp trong tia sét, khi Việt Khê kéo tới bổ xuống người, lôi sát trong cơ thể lập tức nổ tung, tuy bên ngoài nhìn không ra nhưng các cơ quan nội tạng trong người Nolan đều đã bị lôi sát đánh nát.

Sét vốn là khắc tinh của tất cả vật âm, chỉ cần đụng vào là sẽ bị thương ngay, dù cho đó là ma cà rồng thì cũng thuộc về vật âm, sao có thể tồn tại dưới tia sét được?

Sau khi xác nhận lại nhiều lần rằng Nolan đã chết, Jerson mới thở phào một hơi, chỉ là trên mặt anh ta lại mang lên nét sầu lo.

"Ma cà rồng...

Anh là mà ra rồng?"

Vinh Hương duỗi tay kéo mặt anh ta sang hai bên, lẩm bẩm nói: "Nhìn không khác người bình thường là bao mà?

Hình như nhiệt độ cơ thể thấp hơi một chút...

Với cả đẹp hơn người thường một chút?"

Jerson: "..."

Việt Khê liếc mắt sang, Jerson lập tức run lên, rõ ràng cả người không còn sức lực nhưng vẫn đột nhiên nhảy về phía sau vài bước rời xa khỏi Vinh Hương, anh ta cảm thấy mình vẫn chưa muốn trở thành một con dơi chết.

Sau khi mấy người Việt Khê rời đi, Jerson liền lấy một túi máu trong tủ lạnh ra uống, cơ thể khô bại dần dần tràn đầy huyết khí, trở nên đầy đặn rắn chắc như cũ

Anh ta nhìn thi thể của Nolan, suy nghĩ xem nên xử lý thế nào.

Đột nhiên có hơi thở lạ xuất hiện trong không khí, cảm nhận được hơi thở này, cả người Jerson lập tức run lên, trong mắt anh ta lộ ra sự sợ hãi, đồng thời quỳ xuống theo bản năng.

"Công tước..."

Một bóng người xuất hiện trong đêm đen, đó là một người đàn ông vô cùng cao lớn, ông ta có mái tóc đỏ như màu mắt của chính mình, khoác áo choàng màu đỏ tươi, trên vai là một con dơi có màu đỏ lạ thường.

Con dơi đang nghiêng đầu nhìn Jerson nằm sấp trên đất run rẩy, đôi mắt đỏ kia tinh ranh như mắt người.

"Jerson..."

Công tước lên tiếng, ông ta đánh giá Jerson, nói: "Tôi nghĩ cậu nên giải thích cho tôi biết đã có chuyện gì xảy ra nhỉ?

Làm hậu duệ của tôi, các cậu nên bất tử mới phải, cho dù là mục sư cao cấp trong giáo đường cũng không thể giết các cậu được.

Vậy cậu nói cho tôi, Nolan chết như thế nào?"

Lòng Jerson loạn như ma, mồ hôi trên trán rơi lộp bộp xuống đất, đại não anh ta điên cuồng vận động, vắt hết óc nghĩ lấy cớ, cuối cùng khô cằn nói: "Khả, khả năng là bị thiên lôi đánh xuống, bị đánh chết."

Công tước: "..."

Jerson cười gượng: "Người nước Z tin tưởng trời phạt, trời phạt chính là sét đánh...

Á!"

Bị công tước túm trong tay, ánh đỏ trong mắt Jerson lập lòe, anh ta đang sợ hãi.

"Jerson, cậu là đứa trẻ nghịch ngợm, bởi vì cậu có thiên phú cao cho nên tôi mới dung túng cho cậu..."

Con dơi màu đỏ trên vai công tước nhìn anh ta chằm chằm, có thể nhìn thấy hàm răng sắc nhọn của nó.

Một bàn tay thọc xuyên qua ngực Jerson, anh ta kêu rên một tiếng, trợn to đôi mắt nhìn công tước.

Công tước ném anh ta xuống đất, tiếng nói trầm thấp mê người như là đang nỉ non với người tình, ông ta nói: "Jerson, đứa trẻ không nghe lời phải chịu trừng phạt."

Con dơi màu đỏ bay lên, nó đậu trên người Jerson sau đó há mồm cắn xuống cổ anh ta.

Jerson cảm nhận được lực lượng trong cơ thể đang trôi đi, anh ta thậm chí có thể cảm nhận được có thứ gì trong người đang bị con dơi hút mất.

Đôi đồng tử phóng đại, cơ thể Jerson bắt đầu khô héo, huyết khí trên người cạn sạch, hiện tại chỉ còn lớp da mỏng bọc lấy khung xương.

Jerson đã hoàn toàn không còn hô hấp, chỉ còn lại một thi thể gầy yếu nằm trên mặt đất.

Công tước nhìn thoáng qua, ông ta khẽ nói thầm với con dơi vừa đậu lại trên vai mình hai câu.

Con dơi kêu lên hai tiếng, một loạt tiếng vỗ cánh phành phạch truyền đến, đó là một đàn dơi bay ra khỏi phòng.

Trong phòng yên lặng trở lại, không biết bao lâu sau, một tiếng hừ nhẹ phá tan sự yên tĩnh của phòng.

Jerson bị cảm giác đau đớn xuyên tim đánh thức, cơ thể anh ta run rẩy vô thức, phù văn vàng kim lập lòe trên ngực.

"A..."

Jerson đột nhiên mở to mắt, anh ta giơ tay che ngực, đau đớn khiến anh ta cuộn người lại, có cảm giác như cơ thể đang lắp ráp lại một lần nữa.

Mỗi một phân trên người đều nóng rực như bị thiêu sống, đau đớn khó nhịn.

Cũng không biết đã qua bao lâu, cảm giác đau đớn ở ngực cuối cùng cũng biến mất, tiếp theo là sự thèm khát máu tươi ăn mòn lý trí anh ta.

Jerson gần như bò đến tủ lạnh, anh ta lấy túi máu đổ vội vào mồm, cho đến khi thoải mái hơn một chút thì đại não của anh ta mới bình thường trở lại.

Mình, còn sống?

Jerson nhìn cánh tay khô gầy của mình, tuy rằng vẫn còn khô quắt nhưng cũng không thể phủ nhận sự thật rằng anh ta còn sống.

Chợt nghĩ tới điều gì, anh ta sốt ruột nhìn xuống ngực mình, quả nhiên nhìn thấy phù văn trên ngực đang sáng lên, những nét phù văn kia gần như gắn liền với da thịt, nhìn rất rõ ràng.

"Phù văn này là cảnh cáo, cũng là bảo vệ..."

Anh ta nhớ tới lời Việt Khê đã nói, lúc ấy cô đánh lá phù này lên người anh ta, anh ta còn hãi hùng mãi, thật sự thực lực Việt Khê thể hiện ra ngoài quá khủng bố, đối phó anh ta là chuyện dễ như trở bàn tay.

Nhưng Jerson hoàn toàn không ngờ phù văn này thật sự cứu mình một mạng.

Nếu không có lá phù này, vừa rồi chắc chắn anh ta đã bị công tước giết chết.

Cách bình thường không thể giết được ma cà rồng, trừ phi là mục sư cao cấp, hoặc là ma cà rồng có cấp bậc như Jerson có thể bị ma cà rồng thuần chủng giết được.

Jerson là hậu duệ của công tước, ông ta muốn giết Jerson thật sự quá dễ.

Jerson sờ cổ mình, có thể nhìn thấy hai lỗ máu nho nhỏ trên cổ anh ta, tốc độ chữa lành của ma cà rồng rất nhanh, chỉ giây lát đã không còn nhìn thấy vết cắn nữa.

Jerson sợ công tước quay lại, nếu ông ta phát hiện mình không chết, chỉ e ông ta sẽ giết mình lần nữa, cho nên Jerson lập tức thu dọn đồ đạc rời khỏi biệt thự.

Hơn nửa đêm, nhà họ Việt nghênh đón một vị khách không mời mà đến.

"...

Tôi và Nolan đều là hậu duệ của công tước, tôi cũng không biết ông ta bao nhiêu tuổi, nhưng ít nhất là hơn nghìn tuổi rồi.

Ông ta rất mạnh, dù là mục sư giỏi nhất của giáo đường cũng không làm gì được ông ta.

Tôi không ngờ ông ta lại đến nước Z...

Có thể là ông ta cảm ứng được cái chết của Nolan nên mới vượt biển đến đây."

Vẻ mặt Jerson khá tệ, anh ta nghiêm túc nhìn hai người, nói: "Tôi xin lỗi, tôi không nghĩ sẽ mang phiền toái lớn như vậy cho mọi người.

Công tước rất mạnh, chúng ta căn bản không phải đối thủ của ông ta."

Có thể nhìn ra anh ta thật sự sợ hãi vị công tước này.

Hàn Húc khảy phật châu trên tay, cậu nói: "Công tước của các anh mạnh không có nghĩa là thiên sư nước Z chúng tôi vô dụng.

Nếu ông ta có bản lĩnh thì cứ việc đến, tôi còn muốn nhìn xem rốt cuộc ông ta có thể nhấc lên sóng gió lớn mức nào."

Nghe vậy, Jerson muốn nói lại thôi, rõ ràng muốn nói gì đó nhưng một lúc sau lại cười khổ nói: "Hy vọng như thế, đối với việc này, tôi thật sự rất xin lỗi, tôi không muốn gây phiền toái cho ai cả."

Việt Khê đang cầm một lá bùa, nghe anh ta nói vậy tay cô như dùng quá sức, lá bùa lập tức bị phá tan thành từng mảnh, mảnh vụn rơi bay lả tả xuống đất.

Nhưng những mảnh vụn này đột nhiên cử động, chúng bay lên khỏi mặt đất sau đó biến thành từng con bướm bay quanh Việt Khê.

Nhìn cảnh này, Jerson lập tức trợn tròn mắt.

Anh ta ngây người ở nước Z lâu như vậy mà cũng không biết thiên sư nước Z có bản lĩnh như thế, làm anh ta kinh ngạc vô cùng.

Việt Khê vươn tay, một con bướm đậu trên tay cô, cô hơi nâng tay lên cao, con bướm trên tay bay lên dẫn theo đàn bướm bay ra ngoài.

"Những con bướm này sẽ ra ngoài tìm vị công tước mà anh nói, hy vọng vị công tước đó có thể an phận một chút, con người tôi trước giờ rất không thích phiền toái."

Việt Khê lạnh nhạt nói.

Nhìn thái độ không thèm để ý của hai người, có vẻ cả hai đều không để công tước vào mắt.

Jerson chớp mắt, trong lòng đột nhiên yên ổn xuống.

Không biết vì sao anh ta luôn cảm thấy công tước đúng là mạnh thật, nhưng hai người trước mặt này còn sâu không lường được.

"Đúng rồi, tôi phải cảm ơn cô Việt, nếu không có cái thứ kỳ lạ cô để lại trên người tôi thì có lẽ tôi đã bị công tước giết chết rồi."

Anh ta vô thức che ngực lại, giọng điệu vô cùng chân thành.

Việt Khê cũng không ngờ lá phù này lại nhặt về một mạng cho Jerson, cô cũng thản nhiên tiếp nhận lời xin lỗi của anh ta.

Nhưng còn vị công tước kia, nghe lời Jerson nói thì không phải người tốt lành gì.
 
[ Đã Hoàn - Edit] Nam Chủ, Anh Ta Công Đức Vô Lượng- Nguyệt Chiếu Khê
Chương 162


Chương 162

Editor: Qing Yun

Gần đây thành phố B xuất hiện rất nhiều người nước ngoài, đương nhiên làm thủ đô của đất nước, thành phố B luôn có rất nhiều bạn bè nước ngoài, chỉ là bạn bè nước ngoài lần này có thân phận khá đặc biệt, bọn họ đều là mục sư nước Y.

Hơn nữa người thường nhìn thấy bọn họ thì cũng chỉ nghĩ họ là mục sư bình thường, nhưng Thiên Sư Minh lại nhìn ra được điểm khác thường.

Ở nước Y, mục sư là một chức nghiệp rất thần thánh, bản thân mục sư cũng có được lực lượng khá mạnh.

Cho nên khi có rất nhiều mục sư tụ tập ở nước Z, người của Thiên Sư Minh không muốn để ý cũng không được.

"Thế nào, điều tra ra chưa?

Những mục sư này đến nước Z chúng ta làm gì?"

Lý Huy sốt ruột nhìn người đi đến, ông ta hỏi.

Thiên sư được phái đi tìm hiểu tin tức trả lời: "Nghe nói những mục sư nước Y này đến nước Z chúng ta là vì có một con ma cà rồng vừa đến đây...

Mọi người còn nhớ rõ vài vụ án được thời sự đưa tin gần đây không?

Nạn nhân của những vụ án kia đều là con gái, hơn nữa nguyên nhân chết của họ đều giống nhau, là do mất máu quá nhiều.

Nhưng trên người họ không có dấu vết giãy giụa, cũng không có miệng vết thương rõ ràng.

Sau đó cảnh sát phát hiện sau cổ thi thể có hai dấu răng như là bị cắn."

"Ý của anh đây là do ma cà rồng làm?"

"Tôi cảm thấy rất có khả năng là như vậy!"

"Chúng tôi đã tiếp xúc với người nước Y, chỉ là hình như các mục sư kia vẫn còn giấu giếm điều gì đó về con ma cà rồng, nói chuyện cũng hàm hồ ba phải."

Sắc mặt Lý Huy nặng nề, ông ta nói: "Tôi đã gặp mục sư của giáo đường St.

Paul nước Y, giáo đường St.

Paul là giáo đường lớn nhất nước Y, đại mục sư Johnson cũng là đại mục sư tài giỏi nhất của giáo đường, thậm chí là giỏi nhất cả châu Âu.

Bây giờ ngay cả Johnson cũng đến nước Z, điều này chỉ có thể nói lên con ma cà rồng chạy tới nước chúng ta chắc chắn có thân phận không đơn giản."

Ông ta hỏi Bạch Kỳ Thạch: "Kỳ Thạch, cậu bói thế nào?"

Bạch Kỳ Thạch ngồi trên xe lăn, vùng da bị lộ ra ngoài của anh ta đã trắng gần như trong suốt, người cũng rất gầy, thật sự rất khó có thể tưởng tượng anh ta chính là người đứng đầu nhà họ Bạch.

Bạch Kỳ Thạch rũ mắt thu bài bói toán về, chậm rì rì nói: "Hữu kinh vô hiểm, tuy rằng mục sư nước Y thế tới rào rạt nhưng bọn họ mà muốn làm gì ở nước Z chúng ta thì chỉ là tự chuốc lấy khổ."

Tuy rằng Lý Huy tin tưởng tài bói toán của anh ta nhưng cũng không lạc quan vào tương lai sắp tới, ông ta lắc đầu nói: "Năng lực của đại mục sư Johnson rất khó lường, còn cả một con ma cà rồng không biết năng lực ra sao..."

Chỉ nói đến đó, ông ta lại bắt đầu sầu não.

Bạch Kỳ Thạch ám chỉ: "Bọn họ có đại mục sư Johnson và một con ma cà rồng đang âm thầm nhìn trộm...

Nhưng nước Z của chúng ta cũng có người chứ không phải không có."

Nghe vậy, Lý Huy hơi trợn mắt lên, nói: "Ý của cậu là..."

Bạch Kỳ Thạch nói: "Nếu bọn họ làm gì quá đáng, tôi tin tưởng hai người kia sẽ không ngồi yên."

Lý Huy gật đầu, sau đó lại lắc đầu thở dài: "Việt Khê còn dễ nói, chỉ là đại sư Minh Kính...

Ngài ấy không gây chuyện cũng đủ cho tôi cám ơn trời đất rồi."

Đặt mình vào vị trí đó, nếu ông ta là đại sư Minh Kính, bị nhốt ở địa phủ hơn một nghìn năm, lại bị người thân cận phản bội, có lẽ tâm tính ông ta đã vặn vẹo.

Làm minh chủ một cái Thiên Sư Minh đã đủ làm ông ta trọc đầu.

Bạch Kỳ Thạch cười nhạt: "Ông nhìn nhầm đại sư Minh Kính rồi, ngài ấy là người rộng rãi, tâm tính nào phải thứ đám phàm tục chúng ta có thể so sánh được?

Sao có thể dễ dàng rơi vào mặt trái cảm xúc?"

Lúc ấy đại sư Minh Kính đã được xưng là người đứng đầu Phật gia, tâm tính tu vi đều vượt xa bọn họ, bây giờ thời gian qua đi hơn một nghìn năm, năng lực đã sâu không lường được.

"...

Kỳ Thạch, cậu cầm cái gì thế?"

Lý Huy chú ý đến thứ trên tay Bạch Kỳ Thạch, thứ đồ kia nhìn giống một loại bài nào đó, hiếm khi thấy Bạch Kỳ Thạch chơi những thứ này.

"Cái này hả?"

Bạch Kỳ Thạch giơ thứ trên tay lên, nói: "Đây là bài Tarot truyền tới từ phương Tây, khá thú vị đấy, cũng có thể xem may rủi...

Minh chủ, muốn tôi rút cho ông vài lá không?

Tôi dùng bài Tarot tính nhân duyên rất chuẩn."

Nói đến cái này, anh ta nhìn vẻ mặt do dự muốn thử của Lý Huy.

Lý Huy: "...

Không cần, cảm ơn."

Ai cũng biết gia chủ nhà họ Bạch tính nhân duyên mười lần thì chín lần không đúng, còn một lần là mèo mù vớ phải chuột chết.

Đại khái là không biết cái gì thì càng thấy hứng thú với cái đó.

Bạch Kỳ Thạch chính là như vậy, tính nhân duyên cực kỳ không chuẩn, nhưng anh ta lại rất thích tính nhân duyên cho người khác.

Có lẽ đây cũng là vấn đề huyền học nào đó, không phải mọi người đều nói con người không hoàn mỹ à, chắc là ai cũng phải có một vài khuyết điểm nào đó.

Thanh niên đứng phía sau Bạch Kỳ Thạch nói với Lý Huy: "Dạo này cậu chủ của chúng tôi đang bày quán đoán mệnh cho người ta ở công viên, chuyên môn tính nhân duyên."

Lý Huy trợn mắt, nghe thấy thanh niên nói thầm: "Nhưng anh ấy chưa xem đúng cho người ta lần nào, không kiếm được tiền cũng thôi, trái lại còn phải đền cho người ta không ít tiền, suýt nữa là bị bảo vệ ở đó đuổi đi."

Nhưng hôm nay đuổi đi, ngày mai Bạch Kỳ Thạch lại nói thanh niên đẩy mình đến công viên, bảo vệ chỗ đó cũng chịu phục.

Đánh không được đuổi không đi, chỉ đành mắt nhắm mắt mở để anh ta ở lại đó.

"Tôi thật sự sợ ngày nào đó cậu chủ của mình sẽ bị khách hàng đánh!"

Thanh niên cảm thán, đương nhiên, anh ta chắc chắn sẽ không để cậu chủ bị đánh.

Lý Huy: "..."

Ông ta không nhịn được liếc nhìn Bạch Kỳ Thạch, thanh niên dáng người gầy yếu, làn da trắng đến mức không có chút máu.

Trên môi anh ta là nụ cười ôn hòa, khi nói chuyện với người khác luôn làm họ cảm thấy mình như tắm trong gió xuân.

Anh ta, chỉ còn sống được nửa năm!

Lý Huy nhớ đến việc này, chỉ biết âm thầm thở dài.

*

Sáng hôm nay Việt Khê có hai tiết học, cô đến trường học từ sớm, trên hàng hiên có mùi nước sát trùng, hai thím lao công đang thu dọn túi rác, vừa đi vừa nói.

"Sao dạo này có nhiều dơi chết trong trường thế?

Hôm trước quét phòng học cũng thấy có dơi chết trong đó."

"A, chị cũng thấy vậy à...

Tối hôm qua lúc tôi đi qua khu phòng học có nghe thấy tiếng ríu rít kỳ lạ, ngẩng đầu nhìn thì thấy một đàn dơi bay ra từ trong phòng, làm tôi sợ chết khiếp."

"Sao tôi cứ thấy lo lo thế nào ấy?"

Lời nói mang theo khẩu âm của các thím lao công rơi vào tai Việt Khê, cô hơi nhíu mày, tiếp tục cất bước đi vào phòng học.

Cô đến sớm, trong phòng học vẫn chưa có ai, rèm cửa hai bên kéo căng che khuất hết ánh mặt trời, đèn trong phòng đang bật, là một loại sắc điệu trắng bệch.

"Phạch phạch phạch!"

Tầm mắt bị che kín, một đàn dơi trốn sau tấm rèm bị Việt Khê kinh động, bọn chúng lập tức vỗ cánh lao đến cắn cô.

Việt Khê lạnh nhạt duỗi tay gọi sét đến, dưới tia sét, đám dơi bị đánh cháy đen rơi lả tả xuống đất.

"Ách, sao ở đây có nhiều xác dơi vậy?"

Bạn học cùng lớp đi vào, đầu tiên là chú ý đến Việt Khê, sau đó mới nhìn thấy một đống xác dơi đen nhánh dưới chân cô, cậu ta hoảng sợ hỏi.

Bạn học phía sau nhìn thoáng qua, nói: "Mà gần đây trường mình có nhiều dơi lắm, tao nhìn thấy rất nhiều...

Những con dơi đó, hình như đang tìm gì thì phải."

"Đủ rồi đấy, nói như thể dơi có tư tưởng không bằng..."

"Mày nói thế làm tao thấy đúng là có cảm giác này."

Việt Khê nhìn cậu thanh niên đang nói chuyện, cô hơi kinh ngạc khi phát hiện ra thể chất của thanh niên này khá đặc biệt, làm cho cậu ta mẫn cảm với âm khí.

"Đủ rồi, mày đừng nói nữa, khiếp quá, phòng bên mới xảy ra chuyện như vậy, gần đây tao nghe được loại chuyện này là nổi hết da gà."

"Phòng bên, phòng bên của mày bị sao?"

"Thôi, đừng nói nữa, phòng bên có người thắt cổ tự sát, làm mấy ngày nay đến đi toilet tao cũng không dám đi."

Việt Khê tìm chỗ ngồi xuống, vốn cô không cố ý nghe bọn họ nói chuyện, nhưng có một số việc bọn họ nhắc tới làm cô để ý.

"Thắt cổ tự sát, sao lại vậy..."

"Ai biết được, nghe mấy đứa phòng đó nói buổi sáng không thấy nó dậy rửa mặt nên mới đi gọi, ai biết bò được lên giường thì thấy thi thể đã lạnh rồi.

Uầy, hai phòng bọn tao còn từng ăn cơm với nhau, ai biết sẽ xảy ra chuyện như vậy, mới chớp mắt đã không còn rồi."

Nam sinh viên thở dài, nhưng ngay sau đó giọng nói là trở nên thần bí: "Hơn nữa bọn mày có biết điều đáng sợ nhất là gì không, lúc nó chết, trên cổ nó có một đoạn dây thừng, cái dây thừng kia buộc chặt cổ nó...

Cảnh sát đến kiểm tra nói nó tự sát, còn hỏi có phải mấy đứa phòng bên phá hủy hiện trường không, chúng mày nói có lạ không?"

"Xảy ra việc này, cả tầng bọn tao sợ chết khiếp, cứ cảm thấy việc này ghê ghê thế nào ấy."

Người bên cạnh nghe xong, bèn nói: "Có thể là có người thắt cổ cậu ta sau đó đặt lại lên giường không?"

"Ông nội, con xin ông đừng nói nữa, ông càng nói con càng thấy rợn người, có một người như vậy ở bên cạnh rất đáng sợ đấy."

Vài người cùng tầng ký túc xá cũng khóc không ra nước mắt, da gà da vịt nổi hết lên, lẩm bẩm nói: "Hy vọng cảnh sát phá án mau lên, nếu không sẽ có ngày tao không dám về ký túc xá nữa."

Mọi người thảo luận vài câu, đề tài này hơi nặng nề, thật sự làm người ta cảm thấy không ổn, cho nên bọn họ nhanh chóng đổi đề tài, nói sang chuyện khác.

Việt Khê trầm tư suy nghĩ, lúc mấy người Vinh Hương đến đây nhìn thấy cô đang cau mày suy nghĩ, bọn họ hỏi: "Cậu gặp phải chuyện phiền lòng gì à?

Hiếm khi thấy cậu bày ra vẻ mặt thế này."

Việt Khê hoàn hồn: "Không có gì, chỉ là nghe được một tin tức...

Trường học có người chết à?"

Hoa Dung nói: "Chuyện này hả, tớ biết chuyện này, chính là ở lớp bên cạnh bọn mình, còn từng học cùng nhau nữa...

Nghe nói là tự sát, sao đột nhiên cậu lại hỏi cái này?"

Việt Khê lắc đầu: "Không có gì, hy vọng là tớ nghĩ nhiều."

Cô nhìn về phía bọn họ: "Khả năng trong khoảng thời gian này bên ngoài không quá yên ổn, tốt nhất buổi tối các cậu đừng ra ngoài."

Có lẽ những con dơi này là của vị công tước mà Jerson nói, nếu ông ta đang tìm cái gì thì rất có khả năng bây giờ đã tìm được rồi.
 
[ Đã Hoàn - Edit] Nam Chủ, Anh Ta Công Đức Vô Lượng- Nguyệt Chiếu Khê
Chương 163


Chương 163

Editor: Qing Yun

Thời gian gần đây Cục Cảnh Sát khu Vọng Nguyệt của thành phố B rất bận rộn vì một vụ án hình sự, đã mấy ngày rồi cũng không có tiến triển gì cả, cảnh sát phụ trách vụ án này u sầu đến rụng cả tóc.

Nạn nhân tên là Viên Thuật, sinh viên năm nhất đại học Thanh Đồng, năm nay 20 tuổi.

Theo lời bạn cùng phòng của Viên Thuật, buổi tối hôm trước cậu ta vẫn tốt, không thấy có biểu hiện bất thường nào cả, nhưng đến ngày hôm sau khi bọn họ gọi cậu ta dậy đi học thì phát hiện người đã chết, thi thể cũng lạnh rồi, nguyên nhân cái chết là do thiếu oxi.

Các cảnh sát phát hiện trên thi thể của Viên Thuật có một sợi dây thừng, lúc ấy dây thừng đang buộc trên người cậu ta, hơn nữa bọn họ còn phát hiện vết hằn xanh đen trên cổ cũng khớp với dây thừng, chứng tỏ Viên Thuật bị dây thừng này siết chết.

Xem dấu vết để lại trên người Viên Thuật, kết luận đầu tiên của cảnh sát là cậu ta tự sát.

Nhưng mà tình huống kỳ lạ lại ở chỗ này.

Nếu Viên Thuật tự sát thật thì hiện trường đầu tiên ở đâu, vì sao bạn cùng phòng lại phát hiện cậu ta ở trên giường.

Đương nhiên, cũng có một suy đoán khác là có người làm Viên Thuật hôn mê, sau đó khiến Viên Thuật bị động thắt cổ tự sát, sau khi cậu ta chết, hung thủ mang thi thể cậu ta về ký túc xá.

"Có một người bạn cùng phòng của Viên Thuật nói nửa đêm cậu ta nghe thấy trên giường của Viên Thuật truyền ra tiếng động, nhưng khi đó Viên Thuật còn sống bởi vì cậu ta gọi thì Viên Thuật vẫn trả lời.

Lúc đó cậu ta xem điện thoại thấy đã rạng sáng hai giờ.

Mà căn cứ khám nghiệm tử thi, thời gian tử vong của Viên Thuật vào khoảng hai đến ba giờ sáng, nói cách khác không lâu sau đó Viên Thuật đã chết."

"Dò hỏi bạn cùng phòng và bạn bè của Viên Thuật, bọn họ nói Viên Thuật là người có tính cách ôn hòa, không có thù oán với ai, hơn nữa cậu ta là sinh viên, khả năng bị báo thù là không lớn, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng này."

Tình huống như rơi vào bế tắc, không có bất cứ cửa đột phá nào, cảnh sát phụ trách vụ án sờ cái đầu không còn mấy sợi tóc của mình, vừa sợ lại thấy rơi mất vài sợi, làm ông ấy sợ tới mức vội vàng lấy thuốc mọc tóc ra rồi soi gương cẩn thận bôi lên đầu.

Đột nhiên có người xông vào, nôn nóng nói: "Đại ca, không tốt, không thấy cái dây thừng trên người Viên Thuật đâu nữa!"

Lọ thuốc mọc tóc rơi bịch xuống đất, đại ca quay đầu lại để lộ vẻ mặt dữ tợn.

*

Tôn Minh đang chơi đùa một thứ, đó là một chiếc vòng tay được thiết kế rất tinh xảo, nó có màu xanh đen thuần túy, bên trên được khảm đá quý nhỏ vụn, nhìn rất cổ xưa sang trọng, cũng sáng lên lấp lánh, thật sự làm người nhìn không rời mắt.

Cô gái bên cạnh chú ý tới đồ vật trong tay cậu ta, hai mắt sáng rực hỏi: "Tôn Minh, cậu mua cái vòng tay này ở đây vậy, đẹp quá...

Tôi thấy đá quý trên vòng đều là đồ thật, có thể cho tôi xem không?"

Nghe vậy, trong mắt Tôn Minh hiện lên sự đắc ý, cậu ta nhìn cô gái, vô cùng hào phóng đưa vòng tay sang, nói: "Nếu thích thì tôi tặng cho cậu, dù sao chỗ tôi không thiếu cái này."

"...

Cho, cho tôi?

Không được, tôi chỉ cần xem thôi, thứ quý thế này tôi không dám nhận đâu."

Cô gái cười nói, đồng thời cẩn thận tiếp nhận vòng tay, sau đó lập tức kinh ngạc cảm thán.

Nhìn kỹ mới phát hiện chiếc vòng tay này được làm rất tinh tế, thật sự rất đẹp.

Cô gái vốn có sở thích nghiên cứu mấy thứ này, bây giờ cầm lấy rồi lại thấy yêu thích không nỡ buông, sau khi thưởng thức đủ rồi, cô ấy trả vòng tay lại cho Tôn Minh: "Cảm ơn cậu cho tôi xem vòng tay, cái vòng này được thiết kế rất tốt, tôi thấy không giống công nghệ hiện đại, nhìn hơi kỳ lạ."

Tôn Minh nhận lại vòng tay, hỏi luôn mồm: "Cậu thật sự không cần à?

Nếu cậu cảm thấy có hứng thú thì chỗ tôi còn mấy thứ tốt hơn, đưa cậu một cái cũng không sao."

Cô gái lắc đầu nói: "Không có công không nhận thưởng, sao tôi có thể nhận món đồ quý giá thế này được?

Á, ba giờ chiều rồi, tôi có tiết học, đi trước đây."

Chờ cô gái đi khuất, bạn của Tôn Minh mới khoác tay lên vai cậu ta nói: "Mày được lắm Tôn Minh, vì cưa gái mà chiêu nào cũng dùng...

Nói, mày lấy cái vòng này ở đâu ra?

Phát tài à?

Hàng giả đúng không?"

Tôn Minh gạt tay cậu bạn xuống, tùy tiện nhét vòng tay vào trong túi: "Hàng giả cái gì, cái này là hàng thật, mày biết cái khỉ mốc.

Mày còn không biết đôi mắt Bạch Cần lợi hại cỡ nào à, sao tao dám lấy hàng giả ra lừa cô nàng?"

"Thật...

Đồ thật á?"

Nghe vậy, bạn của Tôn Minh trợn mắt: "Được lắm, mày phát tài ở đâu mà lại có đồ tốt thế này."

"Tao lấy ở..."

Tôn Minh há mồm định nói, nhưng chợt nghĩ tới gì đó mà vẻ mặt cậu ta hơi đổi, cuối cùng nói: "Đây là đồ gia truyền nhà tao, lúc ăn tết mẹ tao mới lấy ra...

Được rồi, đi về đi."

Đi về trường học, Tôn Minh cúi đầu xem điện thoại, sau đó cậu ta nghe thấy tiếng nói.

"Trả..."

"Trả lại cho tôi..."

"Trả lại cho tôi!"

Nghe như là tiếng con gái, tiếng nói ở rất gần như là dáng sát vào lỗ tai cậu ta.

Tôn Minh đột nhiên quay đầu lại, bạn học ở sau cậu ta ngây người hỏi: "Tự dưng mày dừng lại làm gì thế?"

Tôn Minh hỏi: "Có phải mày vừa nói chuyện không?

Hoặc là có nghe thấy gì không?

Chính là có người nói trả lại cho tôi, trả lại cho tôi gì đó?"

Người bạn sờ trán nói: "Mày nói cái gì vậy, có ai nói chuyện đâu?

Mày bị nắng thiêu cháy đầu à, hôm nay không nắng lắm mà."

"Chẳng lẽ tao nghe lầm..."

Tôn Minh lẩm bẩm, trong lòng luôn có cảm giác không ổn, không biết có phải mùa xuân còn se lạnh hay không mà cậu ta lại cảm thấy cả người lạnh lẽo.

Trở lại ký túc xá, Tôn Minh ngồi ngẩn người trên ghế, tâm trạng bỗng nhiên trở nên bực bội.

Hiện tại trong phòng không có ai, cậu ta liếc nhìn bốn phía rồi đứng dậy đóng hết cửa lại, sau đó mở ngăn tủ của mình lấy một cái hộp ở trong đố.

Nắp hộp mở ra, bên trong là rất nhiều đồ quý giá.

Vòng tay, trâm cài, khuyên tai, vòng cổ!

Những món trang sức này đều có màu lam, phần lớn đá quý cũng là ngọc bích, tất cả đều được làm rất tinh xảo, hơn nữa còn theo phong cách dị vực, có cảm giác như là đồ của dân tộc thiểu số, nhưng điểm chung là đều rất đẹp.

"Đồ của tôi...

Trả lại cho tôi.."

Tiếng nói âm trầm lại vang lên, đồng thời có một hơi khí lạnh phả vào tai, da thịt bên tai Tôn Minh lập tức sởn da gà.

Mí mắt cậu ta giật lên, cả người cứng đờ, cậu ta không dám xoay người, chỉ tiếp tục nhìn về phía trước.

Trên bàn cậu ta có một cái gương kích cỡ vừa phải, Tôn Minh ngước mắt nhìn, thấy trong gương ngoài chính mình ra thì còn có thêm một bóng người khác.

Đó là một cô gái mặc đồ màu đỏ, trên người đeo ngọc bội, mặt mày lại có màu xanh tím, một chiếc dây thừng màu vàng quấn quanh cổ, làn da phía dưới dây thừng là vết hằn tím đậm.

Tôn Minh nhận ra trang sức trên người cô gái này không đủ bộ, mà những thứ bị thiếu trùng hợp chính là những thứ cậu ta vừa lấy ra.

Nhận ra điều này, người Tôn Minh lập tức cứng đờ như khúc gỗ, cậu ta hoàn toàn không dám cử động.

Có lẽ là nhận thấy cậu ta đang nhìn mình, cô gái trong gương đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt âm u đối diện với mắt cậu ta.

Tôn Minh rùng mình, lòng thầm kêu không tốt, vội vàng nhấc chân muốn chạy.

Khi cậu ta cách cánh cửa chỉ một bước chân, cậu ta bỗng nhiên cảm thấy sau cổ lạnh lẽo, sau đó cổ cậu ta đau nhức, cũng không thể hít thở được nữa, giống như có thứ gì đó đột nhiên siết chặt cổ cậu ta lại.

"Rầm!"

Cả người đổ ầm xuống đất, Tôn Minh trợn to mắt, miệng phát ra tiếng ú ớ khó thở.

Có một chiếc gương dán trên cửa ký túc xá, Tôn Minh nhìn thấy mình bị treo cổ trên một cái dây thừng, lúc này dây thừng đang siết chặt cổ cậu ta, cái dây thừng ấy đang kéo cậu ta về phía sau, nó siết chặt tới mức hằn sâu vào thịt cậu ta.

Không thể hít thở bình thường, phổi không được cung cấp không khí dẫn tới một cảm giác khó chịu như bị bỏng cháy, trước mắt Tôn Minh biến thành màu đen, ý thức dần trôi đi.

Bỗng nhiên có tiếng động vang lên ở ngoài cửa, dường như người ở ngoài không mở cửa ra được cho nên bắt đầu gõ cửa, sau đó là tiếng bạn cùng phòng vang lên: "Này này, trong phòng có ai không...

Không có ai à?

Thời gian này Tôn Minh không có tiết nào mới đúng chứ."

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng chìa khóa mở cửa, sau đó cửa ký túc xá bị mở ra từ bên ngoài.

"Khụ khụ khụ!"

Trói buộc trên cổ đột nhiên biến mất, không khí ùa vào miệng mũi, Tôn Minh che cổ há mồm hít vào từng ngụm khí, vừa thở vừa ho khan kịch liệt, ho tới mức nước mắt nước mũi chảy ra.

"Ha...

Bị sao vậy?"

Bạn cùng phòng ngây người, thấy cậu ta khó chịu bèn vội vàng ngồi xổm xuống vỗ lưng cho cậu ta, sau đó mới nhìn thấy vết hằn trên cổ, sắc mặt lập tức thay đổi, cậu bạn chỉ vào cổ cậu ta nói: "Tôn Minh, mày...

Trên cổ mày sao đây?"

Tôn Minh ngẩng đầu nhìn cậu bạn, suýt chút nữa là bật khóc, cậu ta há mồm muốn nói chuyện nhưng không nói nên lời, vừa mở miệng là cổ họng trở nên đau rát.

Người đi vào theo bạn cùng phòng chần chờ chỉ vào cổ Tôn Minh, ngạc nhiên hỏi: "Sao trên cổ mày lại có dây thừng?"

Bạn cùng phòng và Tôn Minh ngớ người, bạn cùng phòng nhìn kỹ cổ Tôn Minh, hỏi: "Dây thừng?

Dây thừng nào?

Tao có thấy cái dây thừng nào đâu?"

Nghe vậy, Tôn Minh chỉ cảm thấy người rét run, cậu ta cũng không nhìn thấy dây thừng, chẳng qua khi nãy cậu ta thật sự nhìn thấy cái dây thừng này qua tấm gương, mà sợi dây thừng ấy vốn treo trên cổ nữ quỷ.

Cậu ta...

Cậu ta gặp quỷ sao?

Tôn Minh được bạn cùng phòng đỡ đi bệnh viện khám cổ họng, bác sĩ chú ý tới vết hằn trên cổ cậu ta, bèn nói lời thấm thía: "Thế giới này có rất nhiều điều tốt đẹp, đừng vì một vài việc nhỏ là luẩn quẩn trong lòng...

Người còn trẻ, tương lai còn gặp được nhiều chuyện tốt đẹp, vì một chút việc khó ở hiện tại mà từ bỏ tốt đẹp ở sau thật sự không đáng."

Mồm miệng Tôn Minh đắng ngắt, cậu ta muốn nói mình không muốn tự sát nhưng mở miệng là họng lại đau.

Chẳng qua điều này không quan trọng, bây giờ cái cậu ta lo là nếu nữ quỷ kia quay về tìm cậu ta, vậy cậu ta phải làm sao đây?

Cậu ta không muốn chết!
 
[ Đã Hoàn - Edit] Nam Chủ, Anh Ta Công Đức Vô Lượng- Nguyệt Chiếu Khê
Chương 164


Chương 164

Editor: Qing Yun

Tôn Minh trở về từ bệnh viện, dưới ánh mắt kỳ quái của bạn cùng phòng, cậu ta ôm hộp trang sức lao xuống dưới sân, sau đó ném hộp xuống một góc tường không ai thường đến.

Hộp sắt không đóng kỹ, vừa rơi xuống đất là nắp hộp bật mở, đồ bên trong bị rơi ra ngoài một ít, dù bị lăn xuống đất dính bụi nhưng đá quý vẫn sáng lấp lánh, rực rỡ xinh đẹp.

Bạn cùng phòng rất kinh ngạc khi thấy cậu ta làm như vậy, ngạc nhiên hỏi: "Mày sao đấy Tôn Minh?

Không phải mày nói đây là bảo vật gia truyền à, sao mày lại ném đi?"

Vừa nói cậu ta vừa tiến lên muốn đi nhặt nhưng bị Tôn Minh giữ chặt lại.

"Đừng...

Đừng đi qua!"

Tôn Minh lên tiếng, giọng nói khàn khàn khó nghe, cổ họng cậu ta vẫn còn đau rát, cậu ta kinh sợ nói nhỏ: "Cái này không phải thứ tốt lành gì...

Đều vì mấy thứ này nên tao mới gặp phải chuyện như vậy."

Cậu ta vô thức sờ cổ, vết hằn màu xanh trên cổ cậu ta cực kỳ nổi bật.

Vừa đụng phải là cảm giác nóng rát đau đớn lập tức kéo đến, cậu ta giật mình co tay lại như bị bỏng.

Bạn của bạn cùng phòng phức tạp nhìn Tôn Minh, Tôn Minh nhớ người này nói trên cổ mình có một sợi dây thừng.

Theo bạn cùng phòng giới thiệu, bạn học này là sinh viên bên học viện Múa, tên là Ngô Hủ, là đồng hương của bạn cùng phòng, trước kia Tôn Minh đã từng gặp Ngô Hủ rồi.

"Ngô Hủ, trên cổ tao còn gì không?"

Tôn Minh hỏi, trong mắt tràn đầy sợ hãi.

Dưới ánh nhìn mong đợi của cậu ta, Ngô Hủ khẽ gật đầu, không đành lòng nói: "Vẫn còn, đang treo trên cổ mày..."

Ở trong mắt cậu ấy, trên cổ Tôn Minh ngoài vết hằn kia thì còn có sợi dây thừng buộc lủng lẳng trên đó, muốn bỏ qua như không thấy cũng không được.

Nghe vậy, Tôn Minh thật sự muốn khóc, cậu ta duỗi tay túm tóc của mình, lẩm bẩm: "Làm sao bây giờ làm sao bây giờ, mình phải làm sao đây?"

"Mày đừng có rối, bọn mình về nhà nghĩ cách."

Bạn cùng phòng bất lực an ủi, nhưng trên thực tế cậu ta cũng không yên lòng, loại chuyện không khoa học thế này dù là người to gan nhắc tới cũng thấy sợ.

Nếu không phải vừa rồi bọn họ về kịp lúc thì có lẽ Tôn Minh đã bị dây thừng siết chết rồi.

Ba người quay về phòng, bạn cùng phòng và Ngô Hủ vừa ngồi xuống thì nghe thấy tiếng rên ú ớ cửa Tôn Minh, đó là âm thanh phát ra từ cổ họng, nhưng vì họng bị thương nên tiếng kêu rất khó nghe, giống như là hai đồ vật thô ráp cọ sát vào nhau.

Ngô Hủ hỏi: "Làm sao vậy?"

Không đợi Tôn Minh trả lời cậu ấy đã nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, vẻ mặt cậu ấy cũng thay đổi.

Ở trên mặt bàn trước mặt Tôn Minh có một cái hộp sắt màu hoa đào, cả ba người bọn họ đều biết rõ cái hộp này, bởi vì bọn họ vừa mới thấy Tôn Minh ném cái hộp này, nhưng bây giờ nó lại đang ở trước mắt bọn họ, cái này bảo bọn họ không sợ thế nào được?

Tay Tôn Minh run lên, cậu ta đi lên phía trước duỗi tay mở nắp hộp, quả nhiên vẫn là những món trang sức cậu ta cực kỳ quen mắt, cảm xúc của cậu ta như là dây đàn bị kéo căng, ở ngay khoảnh khắc này, sợi dây ấy đột nhiên đứt đôi.

Mắt cậu ta đỏ au, sắc mặt lại trắng bệch, cậu ta cầm hộp sắt ném mạnh xuống sàn nhà, đồ trang sức bị văng tung tóe ra đất nhưng nhìn vẫn cực kỳ mỹ lệ.

"Tôn Minh, mày bình tĩnh một chút!"

Bạn cùng phòng vội vàng ngăn cậu ta lại, cậu bạn phức tạp nhìn Tôn Minh, thấy Tôn Minh sợ đống trang sức này như vậy, cậu ta đương nhiên có thể đoán ra trang sức này có vấn đề,

Cậu ta hỏi: "Chỗ trang sức này không phải đồ gia truyền nhà mày đúng không?"

Nghe vậy, vẻ mặt Tôn Minh lập tức sụp đổ, cậu ta túm tóc nói: "Tao, tao không ngờ lại xảy ra chuyện thế này, tao...

Bị quỷ ám, đúng không?"

Bạn cùng phòng lập tức tắt tiếng, không hề nghi ngờ, Tôn Minh thật sự bị dính phải thứ gì rồi.

Có một số việc khi mình không gặp thì hoàn toàn không tin, nhưng gặp rồi sẽ biết được chúng thật sự tồn tại.

"Làm sao đây, làm sao đây?

Bây giờ tao phải làm sao?

Đúng rồi, bọn Viên Thuật, bọn Viên Thuật!"

Tôn Minh lấy điện thoại ra, cậu ra run rẩy mở danh bạ gọi điện thoại cho Viên Thuật, nhưng tổng đài lại nhắc nhở người kia đã tắt máy.

Cậu ta chửi nhỏ một câu, tiếp theo là gọi điện thoại cho một người bạn tốt khác, người kia còn chưa kịp nói gì Tôn Minh đã cướp lời nói trước: "Tần Du, tao gặp phải chuyện kỳ lạ...

Hey, Tần Du?"

Trong điện thoại truyền đến tiếng điện lưu, sau đó là tiếng hít thở của ai đó, tiếng hít thở kia cực kỳ gian nan, là tiếng kêu rên khi khó thở, làm Tôn Minh rét run.

"Trả lại cho tôi, đồ của tôi, trả lại cho tôi..."

Tiếng nói âm u truyền ra từ điện thoại, Tôn Minh lập tức nhấn tắt máy, Không nói Tần Du, cậu ta nghĩ Viên Thuật khẳng định cũng là lành ít dữ nhiều, bây giờ cũng chỉ còn lại một mình cậu ta, cũng chỉ còn lại một mình cậu ta thôi.

Nhìn dáng vẻ suy sụp của Tôn Minh, Ngô Hủ do dự nói: "Có lẽ, tao biết có một người có thể giúp mày."

Nghe vậy, Tôn Minh và bạn cùng phòng đồng thời nhìn sang.

Người Ngô Hủ nói đương nhiên là Việt Khê, lần trước chuyện xảy ra ở học viện Mỹ Thuật xem như đổi mới tam quan của cậu ấy, cũng vì việc này nên cậu ấy mới phát hiện thỉnh thoảng mình có thể nhìn thấy một số thứ không thể hiểu được.

Cho nên bây giờ Tôn Minh gặp thứ không bình thường, người đầu tiên cậu ấy nghĩ đến chính là Việt Khê.

Sau khi xin được địa chỉ của Việt Khê từ chỗ Triệu Lộ, bất chấp bây giờ đã là buổi tối, Ngô Hủ lập tức dẫn bạn đến đó, — nói giỡn, đây chính là chuyện có liên quan đến tính mạng, nào còn dám chậm trễ nữa.

Ngồi trên xe taxi, Tôn Minh hơi thở phào một hơi, trong lòng cũng thả lỏng hơn phần nào.

Tài xế taxi nghe bọn họ báo địa chỉ thì nói ngay: "Các cậu đến hẻm Trường An?

Chỗ đó là khu nhà giàu có tiếng, tất cả đều là tứ hợp viện, haizzz, tôi có phấn đấu cả đời chắc cũng không mua nổi một cái nhà vệ sinh ở đó, chỉ có thể trông cậy con trai cố gắng làm ăn..."

Người anh em tài xế này mở miệng là nói liên miên không dứt, nói một mình cũng nói được hăng say, chuyện gì cũng có thể nói một câu được.

Khi sắp đến hẻm Trường An, Tôn Minh ngẩng đầu vô tình nhìn về phía gương chiếu hậu, sau đó cậu ta lập tức ngừng thở, bàn tay đang đặt trên đầu gối cũng run nhẹ.

Trong gương, ở giữa cậu ta và Ngô Hủ có một người nữa, đó là một cô gái mặc đồ màu đỏ, màu đỏ như lửa.

Tài xế taxi vẫn đang huyên thuyên, Tôn Minh thì cứng đờ người, trái tim căng chặt không dám thả lỏng, chỉ sợ nữ quỷ này đột nhiên nổi điên.

Lúc này cậu ta cực kỳ hâm mộ đại ca tài xế, anh trai, nếu anh biết trong xe của anh có một con quỷ thì anh còn nói được nữa không?

Xe đến đầu hẻm Trường An thì dừng lại, ngõ nhỏ hẹp, xe đi vào trong sẽ rất khó quay đầu.

Xuống xe, tài xế còn vô cùng nhiệt tình nói với bọn họ: "Lần sau còn gọi xe thì nhớ gọi tôi nhá!"

Tôn Minh: "..."

Bạn cùng phòng cười: "Tài xế đúng là nhiệt tình thật đấy!"

Ba người đi vào trong ngõ, Tôn Minh liếc trộm sau lưng nhưng bị Ngô Hủ gọi lại: "Đừng quay đầu, chúng ta đi nhanh lên, nữ quỷ kia vẫn đi theo chúng ta nãy giờ."

Bạn cùng phòng ngẩn người: "Vẫn đang đi theo chúng ta á?"

Tôn Mình cười khổ: "Tao thấy từ lúc còn trên xe, cô ta vẫn luôn đi theo, chỉ là không biết tại sao lại không ra tay."

Ngô Hủ: "Cho nên chúng ta đi nhanh đi."

Ba người không dám chậm trễ, lúc sau gần như chạy vội.

"Trả lại..

Đồ cho tôi!"

Tiếng nói âm u như gần sát bên tai, Tôn Minh liều mạng chạy về phía trước, cậu ta chỉ cảm thấy con ngõ này như không có điểm cuối, trước mắt tối sầm lại, ngay cả đèn đường cũng dần mờ đi.

"Sắp đến rồi, chạy mau!"

Điểm đích đang ở phía trước, Tôn Minh cười an tâm, nhưng khi cánh cửa nhà đã ở ngay trước mắt, cậu ta bỗng cảm thấy cổ mình bị kéo lại, có thứ gì đó đột nhiên siết chặt cổ cậu ta, lôi cậu ta về phía sau.

"Hự!"

Mắt Tôn Minh nổi đầy tơ máu, cậu ta trợn mắt vươn tay về phía cánh cửa, nhưng lực kéo kia ngày càng mạnh, trước mắt cậu ta cũng biến thành màu đen.

Không cam lòng!

Rõ ràng đang ở ngay trước mắt...

Nhưng vào lúc này, ngay khi ý thức sắp biến mất, dường như có tiếng mở cửa truyền vào tai Tôn Minh, sau đó cậu ta cảm giác có ánh sáng rơi trên người mình, cậu ta ngơ ngẩn nhìn lên, thấy một người phụ nữ mặc sườn xám hồng nhạt cầm một chiếc đèn lồng đứng ở trước mặt, người ấy nói: "Cô chủ mời các cậu vào."

Tôn Minh hoàn hồn, sau đó bắt đầu ho khan tâm tê phế liệt, cổ họng đau rát.

Bạn cùng phòng và Ngô Hủ duỗi tay dìu cậu ta, ba người kinh hồn chưa định liếc nhau một cái, đều nhìn ra vẻ kinh hoàng trong mắt đối phương.

"Anh em tốt!"

Tôn Minh vô cùng cảm kích bạn cùng phòng và Ngô Hủ, rõ ràng có thể bỏ mặc mình nhưng hai người vẫn đi theo mình vào vũng nước bùn này.

(Ngô Hủ: Không không không, tao chỉ có lòng tin vào Việt Khê mà thôi.)

Ba người đi vào theo người phụ nữ mặc sườn xám, chỉ thấy trong sân mười bước một cảnh, tựa như muôn hoa tươi tốt đầu xuân.

Hơn nữa trong sân này không dùng đèn điện mà dùng đèn lồng, làm bọn họ có cảm giác như thời không đảo loạn, đi tới một thời đại khác.

Ba người nhìn nhau, ngay cả hô hấp cũng vô thức nhẹ lại như sợ kinh động cái gì.

Nhưng kể từ khi đi vào trong sân, cảm giác hãi hùng khiếp vía trong lòng Tôn Minh đã biến mất, làm cậu ta vô cùng tò mò về Việt Khê, người cậu ta chưa từng gặp mặt lần nào.

"Cô chủ, khách đến rồi ạ."

Ba người được đưa đến phòng khách, có hai người một nam một nữ đã ngồi chờ ở đó, vẻ mặt hai người đều khá hời hợt, trong phòng có mùi trà thoang thoảng, tuy cả hai không ai nói chuyện nhưng lại có cảm giác ăn ý hài hòa vô cùng, mấy người Tôn Minh đều không hẹn mà cùng đặt tầm mắt lên cô gái nhìn cực kỳ trẻ tuổi kia.

Tuy Ngô Hủ đã nói Việt Khê bằng tuổi bọn họ nhưng khi gặp được người thật, bọn họ vẫn cảm thấy rất kinh ngạc — thật sự là quá trẻ, trẻ đến mức làm bọn họ không tin cô chính là người không gì không làm được trong miệng Ngô Hủ.

*****

THÔNG BÁO:

Từ chương 165 trở đi mình sẽ đặt pass, chỉ một pass duy nhất thôi

Câu hỏi pass: Ngày đầu tiên truyện được đăng tải?

Cách nhập pass: xxxxxxxx (pass là chữ số, viết theo thứ tự ngày/tháng/năm)

Gợi ý: Ở phần giới thiệu đầu truyện có đó, mọi người quay lại đấy xem nhé
 
[ Đã Hoàn - Edit] Nam Chủ, Anh Ta Công Đức Vô Lượng- Nguyệt Chiếu Khê
Chương 165


Link đọc truyện trên wordpress:


Link facebook:
Khi nhấp vào link thì sẽ đi tới chương như bên dưới, nhập pass vào trong đó nhé.

Đừng share pass nha mấy bồ!

Lưu ý: Pass là số nhé mọi người ơi, mình hỏi ngày đăng truyện thì phải là số chứ nhỉ, mọi người bị nhầm thành chữ à?
 
[ Đã Hoàn - Edit] Nam Chủ, Anh Ta Công Đức Vô Lượng- Nguyệt Chiếu Khê
Chương 166


Link đọc truyện:


Link face:
Các cô nương đừng share pass nhé!
 
[ Đã Hoàn - Edit] Nam Chủ, Anh Ta Công Đức Vô Lượng- Nguyệt Chiếu Khê
Chương 167


Link đọc truyện:


Link face:
Không share pass, cảm ơn!
 
[ Đã Hoàn - Edit] Nam Chủ, Anh Ta Công Đức Vô Lượng- Nguyệt Chiếu Khê
Lời cuối truyện


Nam chủ là một trong hai truyện mình chưa đọc trước nhưng có thể edit đến cuối cùng (có 4 truyện mình edit khi chưa đọc chữ nào, trong đó có hai truyện đang hấp hối chưa biết ngày nào có thể nhìn thấy ánh mặt trời lần nữa).

Bởi vì mục tiêu của mình là có thể edit tất cả những thể loại mà mình thích đọc, mỗi thể loại ít nhất một truyện, thế rồi mình nhìn thấy Nam chủ và mình lựa ẻm luôn, cảm ơn ẻm không làm mình gục giữa đường.

Trong quá trình edit truyện, cái khó khăn nhất của mình là cách xưng hô của nhân vật trong truyện.

Mình từng đọc tu chân, từng đọc linh dị, nhưng chưa từng đọc truyện nào mà lại tu chân ở thời hiện đại, xong rồi yêu ma quỷ quái gì cũng có, làm nhiều lúc mình bị mắc kẹt, không biết phải xưng hô như thế nào cho đúng, đôi khi mình còn ngồi than là sao tự dưng mình ngu quá.

Nam chủ có thể nói là truyện theo mình từ khi mới bắt đầu edit cho tới khi trình độ của mình khá hơn nhiều.

Cho nên khi đọc chắc các bạn có thể nhận ra, ở những chương đầu có lẽ đọc sẽ thấy chối lắm nhưng về sau thì khá hơn.

Nhiều khi mình cũng muốn beta lại, nhưng mà mình lười ghê gớm, nên chắc mình sẽ không beta lại truyện đâu, mình tự tẩy não mình rằng không cần phải beta, coi như để cho mọi người thấy mình đang tiến bộ dần dần chứ không phải không có tiến bộ, hoặc là ngày càng tụt lùi, mình thật sự rất giỏi tự tẩy não bản thân 🤧 Chẳng qua có một cái này, nó kiểu canh cánh trong lòng mình, lúc nào nghĩ đến mình lại muốn sửa, đó là cái tên truyện.

Mình không biết sao lúc đó mình lại để là "Nam chủ" luôn, chắc khi đó đầu óc mình bị nước vào, chết máy nên không hoạt động được bình thường.

Nói nhỏ cho mọi người chuyện này, mình hay đọc mấy trang cfs về truyện dịch lắm, xong mình thấy rất nhiều editor bị nói nặng nói nhẹ vụ edit chậm, nhận nhiều truyện bla... bla...

Mỗi lần thế mình lại giật mình thon thót, bởi vì 10 lý do phốt thì mình dính tới 8 cái, nhưng mình lại chưa thấy tên của mình xuất hiện ở những cfs đấy, bạn mình nó bảo do mình flop nhưng mình tuyệt đối không tin, mình cãi lại là do độc giả của mình đều là người dễ thương, mình tin chắc như vậy.

Cảm ơn các bạn đã theo mình từ những ngày đầu, quá lâu, nếu là mình khéo mình bỏ rồi nhưng các bạn vẫn theo mình tới bây giờ, thật sự cảm động.

Trong suốt năm năm này, mình nhận được sự giúp đỡ của nhiều người, cảm ơn chị Heo Lười và Xoài đã edit cùng em, cảm ơn Bạch Bạch đã nhận sửa lỗi cho mình, cảm ơn Vy Lê đã edit bìa truyện cho mình.

Thật sự cảm ơn mọi người rất nhiều.

Mình đã tự lập flag là năm nay mình sẽ thành chiến sĩ thi đua, cho nên mục tiêu năm nay sẽ hoàn thành ít nhất một truyện nữa.

Ừm, hy vọng rằng mọi người cũng thích những truyện khác như Nam chủ nhé.

Tạm biệt, hẹn gặp sau ha.

P/S: Mình đang viết những dòng chữ này khi đầu óc không nghĩ ra được gì cả, đại khái là dòng suy nghĩ bị hỗn loạn, mình cứ viết rồi xóa, xóa rồi lại viết, muốn khóc.

Cho nên có thể sẽ hơi loạn một chút, nhưng mình nghĩ thôi thế này cũng được, mình muốn giữ nguyên cảm xúc ngay sau khi edit hoàn truyện để viết những lời này, cứ vậy đi thôi.
 
Back
Top Dưới