Khác [CV • Sunsun] Quan hệ nguy hiểm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
402216020-256-k32953.jpg

[Cv • Sunsun] Quan Hệ Nguy Hiểm
Tác giả: NguynTho897
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Chúng ta bắt đầu bằng tính toán, nhưng lại kết thúc bằng nỗi sợ mất nhau."

❌CV chưa có sự cho phép của tác giả, hy vọng các bạn không đưa đi đâu nhé❌



sunsun​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Cv • Sunsun] Quan Hệ Nguy Hiểm
Chap 40


Phác Thành Huấn và Kim Thiện Vũ từ khu di tích về đến khách sạn, trời đã tối mịt.

Vừa tới đại sảnh, người phụ trách khách sạn lập tức bước đến trước mặt nói lễ phép: “Tam ca!

Nhị ca mở tiệc ở sân sau, Nhị ca dặn khi nào anh về mời anh tham dự.”

Phác Thành Huấn “ừm” một tiếng, không quay về phòng mà đưa Kim Thiện Vũ ra sân sau.

Lúc này, sân sau đã đầy người.

Naka ngồi ở vị trí trung tâm, chỗ bình thường Kim Gia vẫn ngồi.

Nhìn thấy Phác Thành Huấn đi vào, hắn không thèm đứng dậy, chỉ ngẩng đầu nhìn anh ngạo mạn thay cho lời chào.

Phác Thành Huấn giữ vẻ mặt vô cảm.

Anh không ngồi vào ghế phụ, mà dẫn Kim Thiện Vũ ngồi xuống vị trí thứ ba như lúc ở sơn trại.

Naka im lặng một lúc rồi vỗ tay: “Mọi người đã tập hợp đầy đủ rồi, đưa đồ ăn lên đi.”

Đám người của sơn trại ngồi thành vòng tròn.

Nhân viên khách sạn bắt đầu dọn thức ăn bày trong những chiếc đĩa rất đẹp lên bàn.

Naka tay cầm ly rượu, đưa mắt về phía Kim Thiện Vũ: “Đây chẳng phải là tên nhóc lúc đó Tam đệ xin tôi sao?

Nghe nói chú đã để lạc mất cậu ta trong mê cung.

Tôi còn tưởng cậu ta làm mồi cho sói rồi.

Chú tìm thấy cậu ta ở đâu vậy?”

Phác Thành Huấn cười cười, véo nhẹ má Kim Thiện Vũ, ngẩng đầu nhìn Naka: “Đây chính là thứ thuộc về anh trước sau gì cũng về tay anh.

Nếu không phải là của anh, muốn chiếm cũng không tác dụng.”

Đám đàn ông bên dưới không hiểu ý tứ của Phác Thành Huấn, cười rần rần.

Ánh mắt Naka vô cùng lạnh lẽo, nhưng nụ cười trên môi hắn vẫn không thay đổi: “Đàn ông mà, chơi đùa thì không sao.

Nhưng nếu muốn kết hôn, Sophie là ứng cử viên tốt nhất.

Chú không biết bọn anh ngưỡng mộ chú thế nào đâu.”

Câu nói này khiến mọi người im bặt.

Ai cũng biết Sophie là con gái của Rắn Độc.

Phác Thành Huấn cưới Sophie có ý nghĩa như thế nào, mọi người biết rõ trong lòng.

Việc Phác Thành Huấn cưới Sophie không phải Kim Gia bắt tay Rắn Độc, mà là sự phản bội của Phác Thành Huấn.

Phác Thành Huấn không đáp lại sự khiêu khích của Naka, anh cầm ly rượu nói ỡm ờ: “Nhị ca cũng nói rồi đấy.

Đàn ông ấy mà, chơi đùa thì được, cần gì phải coi là thật chứ?”

Đám đàn ông bên dưới lại cười rộ lên.

Ánh mắt của Naka dừng lại trên người Phác Thành Huấn và Kim Thiện Vũ một lát.

Hắn không nói thêm câu nào, quay đầu nhìn về phía dưới: “Hôm nay mọi người hãy ăn uống no nê, vui chơi thỏa thích.”

Cả sân sau huyên náo suốt mấy tiếng đồng hồ.

Khi bữa tiệc mới diễn ra một nửa, Naka rút lui.

Phác Thành Huấn vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, mặc dù anh hầu như không chạm đũa.

Kim Thiện Vũ cũng không có khẩu vị, ăn vài miếng rồi lại ngồi lặng im.

Lời nói của Phác Thành Huấn lúc chiều gây chấn động lớn đối với cậu, khiến lòng cậu hỗn loạn.

Đầu óc cậu đến bây giờ vẫn hoang mang, không thể suy nghĩ điều gì ra hồn.

Những lời nói đó, không giống được thốt ra từ miệng của Phác Thành Huấn.

Khi bữa tiệc gần kết thúc, tâm phúc của Naka là Mawell đến bên cạnh Phác Thành Huấn, cúi người nói nhỏ vào tai anh: “Tam ca!

Nhị ca mời anh đến phòng Nhị ca một lát.

Nhị ca có việc cần thương lượng với anh.”

Phác Thành Huấn bỏ ly rượu, kéo Kim Thiện Vũ đứng dậy.

Anh hình như đã uống rất nhiều, bước đi không vững.

Kim Thiện Vũ phải đỡ người anh đi theo Mawell.

Phác Thành Huấn vừa rời khỏi tiệc rượu, Ni-Ki cũng lập tức đứng dậy đi theo.

Đến cửa phòng Naka, Mawell quay người ngăn Ni-Ki và Kim Thiện Vũ: “Nhị ca bảo Tam ca một mình vào trong đó.”

Phác Thành Huấn phất tay với Ni-Ki, nhìn Mawell bằng ánh mắt lạnh lùng.

Mawell cúi đầu tránh ánh mắt của Phác Thành Huấn.

Phác Thành Huấn đẩy cửa phòng Naka, cất tiếng cười nhẹ: “Nhị ca muốn gặp riêng tôi?”

Naka ngồi trên ghế sofa, một mình uống rượu vang.

Lúc Phác Thành Huấn đi vào, hắn vẫn không thay đổi nét mặt.

Naka nháy mắt ra hiệu Mawell đi ra ngoài rồi mới quay sang Phác Thành Huấn: “Anh có một số chuyện muốn thỉnh giáo chú.

Chú lại đây đi, chúng ta sẽ từ từ nói.”

Ni-Ki và Kim Thiện Vũ vẫn đứng ngoài cửa không chịu rời đi.

Phác Thành Huấn nhún vai, đóng cửa bước đến ngồi đối diện với Naka: “Nhị ca muốn nói chuyện gì?”

Naka lắc nhẹ ly rượu vang, nhìn người ngồi trước mặt rồi lại nhìn ly rượu sóng sánh.

Hắn chậm rãi lên tiếng: “Phác, chú là người rất thông minh.

Có điều chú đã nghe nói câu ”thông minh quá hóa hỏng việc“ chưa?”

“Tôi không hiểu ý của Nhị ca.”

Phác Thành Huấn cười nhạt.

Naka nở nụ cười lạnh lùng: “Phác, chú bắt được Lương Trinh Nguyên nhưng lại tính giấu anh đúng không?”

Naka vừa dứt lời, cửa phòng lập tức bật mở.

Ni-Ki và Kim Thiện Vũ bị Mawell dùng súng uy hiếp bước vào.

Naka cười nham hiểm: “Đến giờ chú vẫn còn không hiểu anh nói gì sao?”

Naka gật đầu với Mawell.

Kim Thiện Vũ kinh hoàng nhìn Ni-Ki đứng bên cạnh bị đâm một nhát dao từ phía sau.

Con dao gần như đâm xuyên qua người cậu ta.

Máu từ vết đâm tuôn ra như suối, chảy ướt đẫm quần áo của cậu ta trong chốc lát.

Ni-Ki thở dốc rồi gục ngã xuống sàn nhà, tạo thành tiếng động như đập thẳng vào tim Kim Thiện Vũ.

Kim Thiện Vũ bỗng thấy cảnh vật trước mắt mờ dần, đầu óc mất đi cảm giác với thế giới xung quanh, thời gian như ngừng lại trong vài giây.

Tiếp đó, Kim Thiện Vũ nghe thấy có người thét một tiếng rất thê lương, tiếng hét đưa thần trí Kim Thiện Vũ quay về hiện thực.

Lúc này, cậu mới phát hiện tiếng hét đó là của chính cậu.

Mawell bước lên đánh mạnh vào gáy Kim Thiện Vũ.

Cậu lập tức im bặt, mềm nhũn người ngồi bệt xuống đất.

“Hãy lôi con chó của Phác Thành Huấn ra ngoài, rồi đưa tên nhóc này đi.”

Naka ra lệnh ngắn gọn.

Mawell lau máu của Ni-Ki trên con dao nhọn, gấp lại rồi bỏ vào túi.

Hắn gật đầu với người phía sau.

Hai người hợp sức kéo Ni-Ki ra ngoài.

Cả quá trình đó, Phác Thành Huấn ngồi yên như hóa đá.

Cả người anh toát ra luồng khí vô cùng lạnh lẽo, dần lan tỏa khắp căn phòng.

Naka rút khẩu súng bên hông chĩa vào huyệt thái dương Kim Thiện Vũ, nhìn Phác Thành Huấn bằng ánh mắt nguy hiểm: “Đây là anh dạy bảo chú, chú phải trả giá cho những hành động ngu xuẩn của mình.”

Trong phòng nồng nặc mùi tanh của máu.

Ba Dữ vừa bị đâm một nhát dao tàn nhẫn, bây giờ lại bị lôi ra ngoài sống chết không rõ.

Trên nền nhà vẫn còn vũng máu chưa kịp đông đặc của anh ta.

“Phác, xét một cách công bằng, anh rất khâm phục chú.”

Naka lên tiếng: “Bấy lâu nay chú luôn là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của anh.

Cũng phải nói là chú rất thành công.

Chỉ trong mười năm, chú từ một tên lưu manh, từng bước từng bước leo lên vị trí hôm nay.

Kim Gia lại luôn tin tưởng chú hơn anh.

Rõ ràng anh đây bỏ ra nhiều hơn chú gấp mấy lần.

Nhưng dù có làm gì đi chăng nữa, Kim Gia cũng không chịu tín nhiệm anh.”

Phác Thành Huấn lặng lẽ nhìn Kim Thiện Vũ.

Kể từ lúc Ni-Ki bị lôi ra ngoài, cả người anh hoàn toàn hóa đá.

Bây giờ, anh giống như chỉ còn lại cái xác, linh hồn không biết trôi dạt phương nào.

“Phác, anh sẽ cho chú một cơ hội.

Anh sẽ không giết chú.

Nhưng tôi muốn cùng chú chơi một trò thú vị.

Đây là một món quà lớn, tôi sẽ lợi dụng cẩn thận.

Tôi nghĩ bây giờ chú không còn cửa ngã giá với tôi”, Naka cười đểu giả: “Đúng không?”

“Chú hãy suy nghĩ cho kỹ.”

Mũi súng của Naka đập nhẹ lên má Kim Thiện Vũ: “Ở sơn trại bao nhiêu năm cũng không thấy chú chơi đàn bà, hóa ra chú lại thích chơi gay.

Tất cả mọi người đều nghĩ rằng chú bị bất lực.

Thật ra anh rất muốn biết, chú đã đặt ra quy tắc cho mình và nhẫn nhịn trong một thời gian dài như vậy, tại sao chú lại chọn thằng nhóc này để phá giới?”

“Bởi vì cậu ta là con nhà lành hay vì cậu ta vô tội?”

Naka đảo mắt qua Kim Thiện Vũ: “Anh nhớ ra rồi, tên nhóc này ban đầu thuộc về anh...”

“Hãy để em ấy yên.

Anh muốn tôi làm gì?”

Phác Thành Huấn cuối cùng cũng lên tiếng.

Giọng nói anh bình tĩnh như chưa hề xảy ra chuyện gì.

Naka vuốt nhẹ từ yết hầu Kim Thiện Vũ xuống bờ vai cậu.

Nghe Phác Thành Huấn nói vậy, Naka bật cười lớn tiếng, kéo tóc Kim Thiện Vũ đến sát mặt Phác Thành Huấn: “Phác, thằng nhóc này là cái bẫy thành công nhất của tôi.

Phác của chúng ta cuối cùng cũng vì một thứ gọi là tình cảm bị một tên nhóc con trói chặt, phải không?”

Kim Thiện Vũ không hiểu câu nói của Naka, cái gì gọi là “bẫy thành công nhất dành cho Phác Thành Huấn?”.

Thế nhưng, Phác Thành Huấn không hề tỏ ra bất ngờ.

Anh lạnh nhạt trả lời: “Chúc mừng anh đã thành công.”

“Người đẹp, cậu muốn biết ngọn nguồn lắm đúng không?”

Naka ghé sát tai Kim Thiện Vũ: “Bây giờ cậu rất yêu hắn?

Thế thì cậu phải cảm ơn tôi.

Tôi mới là ông tơ giúp hai người.

Chính tôi đã đưa cậu đến bên hắn.

Thế nào?

Có phải cậu cảm thấy rất bất ngờ?”

“Kể từ lúc Phác Thành Huấn mở miệng xin cậu, tôi đã bắt đầu nghĩ ra kế hoạch này.”

Naka cười nham hiểm: “Phác của chúng ta vì muốn bảo vệ và cứu thoát người vô tội là cậu nên đã đề nghị tôi nhường cậu cho hắn.

Sau đó, nhân dịp đi mê cung giao dịch với Renault, hắn lại ngầm thả cậu ra.

Hắn mà cũng có lúc tốt bụng như vậy sao?”

“Nói ra hai người cũng tương đối có duyên.

Tôi cử người ám sát Phác Thành Huấn, cậu lại có mặt kịp thời cứu sống hắn.

Người của tôi giết chết tên đồng nghiệp của cậu, cậu cũng cao số nên mới thoát mạng.

Khi cậu đi đảo Phuket du lịch, tôi liền cử người truy sát cậu.

Nào ngờ, Phác Thành Huấn lại xuất hiện cứu cậu.”

“Tất cả những tin đồn liên quan đến cậu đều do tôi tung ra.

Chính Lương Trinh Nguyên cũng gợi ý biến cậu trở thành một phần của kế hoạch.

Phác Thành Huấn không có nhược điểm, tôi sẽ tạo ra nhược điểm cho hắn.

Có phải tôi đã rất thành công?”

Naka nhìn Kim Thiện Vũ: “Cuộc đời cậu xoay chuyển trong bàn tay của tôi quả thật là một chuyện thú vị.”

“Mỗi lần tôi truy sát cậu, Phác Thành Huấn luôn có mặt để cứu cậu.

Cậu xem đi, bây giờ Phác của chúng ta sợ đánh mất cậu như sợ mất Ni-Ki.

Hắn bây giờ còn gọi gì là xã hội đen máu lạnh, còn có thể làm được việc đại sự gì chứ?”

Naka càng nói càng hưng phấn, càng giữ chặt tay Kim Thiện Vũ.

Phác Thành Huấn nhìn thẳng vào mắt Kim Thiện Vũ, không hề né tránh.

Bất luận nguyên nhân nào ràng buộc họ với nhau, là âm mưu hay số mệnh sắp đặt cũng vậy, không thể nào thay đổi hiện thực.

Đau khổ cũng hết cách, chỉ có thể nhẫn nhịn, cố gắng vượt qua.

Tâm trạng của Naka tương đối kích động.

Cái bẫy giăng một thời gian dài giúp hắn đạt kết quả không ngờ, khiến hắn hết sức thỏa mãn.

Naka nhìn Phác Thành Huấn: “Phác, bây giờ chú phải hợp tác với anh.

Anh muốn chú trừ khử Kim Gia, đưa anh lên làm lão đại.”

“Chẳng phải anh có sự giúp đỡ của Rắn Độc rồi hay sao?”

Phác Thành Huấn cuối cùng cũng quay sang nhìn Naka.

Ánh mắt của anh khiến hắn lạnh toát người.

Sự kích động hồi nãy biến mất trong chốc lát.

Naka cau mày, không thừa nhận cũng không phủ nhận câu nói của Phác Thành Huấn.

“Lúc tôi còn ở Miến Điện, chẳng phải anh thay mặt Kim Gia đi sang đó một chuyến?

Lama biết cái hang động bí mật của tôi, không phải anh tiết lộ cho hắn thì là ai?

Đến Rắn Độc cũng không thể thỏa mãn tham vọng của anh sao?”

“Phác, những chuyện này anh không cần thiết thảo luận với chú.

Tóm lại, chú hãy nhớ kỹ.

Nếu chú muốn giữ mạng sống của tên nhóc này.

Khi về đến sơn trại, chú phải trừ khử Kim Gia bằng bất cứ giá nào, rồi đưa anh lên vị trí cao nhất.

Anh tin chú bây giờ cũng biết rõ tình cảnh của chú.”

Naka vừa nói dứt lời, có người gõ cửa rồi đẩy cửa đi vào.

Mawell đi vào phòng, hắn kéo Kim Thiện Vũ đứng dậy và lôi ra bên ngoài.

Khi Kim Thiện Vũ ra khỏi phòng, giọng nói trầm trầm của Phác Thành Huấn từ phía sau vọng tới: “Naka, anh hãy nhớ cho rõ.

Chỉ cần anh động đến một sợi lông của em ấy.

Tôi sẽ bằng mọi giá bắt anh trả lại gấp trăm nghìn lần.”

Phác Thành Huấn và Naka lạnh lùng mắt đối mắt hồi lâu.

Cuối cùng Naka nói khẽ: “Tam đệ, cứ đi từ từ, anh không tiễn.”

Kim Thiện Vũ sau khi ra ngoài bị đưa đến một căn phòng gần phòng của Naka.

Naka cử năm người, thay phiên nhau canh gác phòng cậu cả đêm.

Kim Thiện Vũ sau khi bị đẩy vào phòng hoàn toàn mất sức lực.

Cậu ngồi bệt xuống sàn nhà, bó gối thu người đến mức nhỏ nhất có thể.

Đầu óc cậu hỗn loạn, không thể suy nghĩ một cách tử tế.

Trong đầu cậu dần dần hiện lên cảnh tượng kể từ khi cậu gặp Phác Thành Huấn đến khi trở thành người tình của anh.

Trong khoảng thời gian đó, có lúc cậu cảm thấy rất ngọt ngào, có lúc lại đau đớn như xát muối vào tim.

Dòng nước mắt bất giác chảy dài trên khuôn mặt Kim Thiện Vũ.

Cậu quen biết anh không phải lâu lắm, trước sau tầm hơn hai năm.

Vậy mà Kim Thiện Vũ cảm thấy như vài trăm năm trôi qua.

Do xảy ra quá nhiều chuyện, quá nhiều biến cố nên giờ đây cậu đã mất năng lực phán đoán.

Dù thế nào, Phác Thành Huấn rơi vào tình thế hiện tại, cậu không thể bỏ mặc anh.

Nếu không có sự giúp đỡ của Ni-Ki, có lẽ Phác Thành Huấn cũng không được như bây giờ.

Thế nhưng, người duy nhất anh toàn tâm toàn ý tin tưởng lại không biết sống chết ra sao.

Ni-Ki bị một nhát dao tàn nhẫn như vậy, Mawell không biết sẽ xử lý anh ta thế nào?

Kim Thiện Vũ ngẩng đầu nhìn trần nhà, cảm thấy nóng ruột vô cùng.

Kim Thiện Vũ sờ lên ngực, nơi có trái tim cậu.

Trái tim vẫn đập bình thường, nhưng cảm xúc trong lồng ngực ngày càng nhạt nhòa.

Không biết từ bao giờ, cậu học được cách khống chế tình cảm của mình, cố rút khỏi sự mềm yếu, suy nghĩ đến những vấn đề của hiện thực.

Ni-Ki đi rồi.

Người duy nhất Phác Thành Huấn có thể tin tưởng, người duy nhất có thể giúp đỡ anh chính là cậu.

Kim Thiện Vũ ép bản thân bình tĩnh, bắt đầu sàng lọc những thông tin cậu có được, cố gắng nhìn ra toàn cục diện.
 
[Cv • Sunsun] Quan Hệ Nguy Hiểm
Chap 41


Lương Trinh Nguyên bắt tay với Rắn Độc.

Phác Thành Huấn từng bị Rắn Độc dụ dỗ đến uy hiếp anh phản bội lại Kim Gia nhưng không thành công.

Dựa theo tâm tư của Rắn Độc, ông ta không thể chỉ đơn giản hạ thủ Phác Thành Huấn.

Gặp được người có dã tâm như Naka, có thể thấy ván cờ này Rắn Độc đạt thành công bước đầu.

Nhìn từ góc độ về mối quan hệ giữa Naka và Lương Trinh Nguyên, có thể đoán Naka đã tiếp xúc với Rắn Độc từ lâu.

Nhưng Naka không phải kẻ ngốc, hắn biết Rắn Độc muốn đào tạo một tên bù nhìn, chỉ giả bộ giúp hắn ngồi lên vị trí lão đại.

Đến khi Kim Gia sụp đổ thật sự, chắc chắn Rắn Độc sẽ thừa cơ nuốt trọn địa bàn của Kim Gia.

Có lẽ Naka nghĩ tới điều này, nên một mặt hắn và Rắn Độc lợi dụng lẫn nhau, mặt khác tự tìm đường thoát.

Thân phận đặc biệt của Phác Thành Huấn ở sơn trại như con dao hai lưỡi.

Nếu lợi dụng tốt, có thể mượn tay Phác Thành Huấn tiêu diệt Kim Gia, thuận lợi ngồi lên ghế trên mà không lo xảy ra xung đột nội bộ.

Đáng tiếc, Phác Thành Huấn không có bất cứ điểm yếu nào để Naka uy hiếp.

Vì vậy hắn và Lương Trinh Nguyên giăng bẫy, một người hát mặt trắng, một người hát mặt đen, tạo ra nhược điểm cho Phác Thành Huấn .

Tự nhiên cậu lại xuất hiện cứu Phác Thành Huấn.

Lúc đó có lẽ vì muốn trả ơn cậu, nên khi Naka và Lương Trinh Nguyên bố trí người đuổi giết cậu, anh đã ra tay cứu cậu.

Sau đó, dưới cái bẫy vô cùng tinh vi của đối phương, cậu và anh ngày càng xích lại gần nhau, khiến người giăng bẫy đạt được thành quả không ngờ tới.

Do Lương Trinh Nguyên bị Phác Thành Huấn bắt nên Naka buộc phải thay đổi kế hoạch.

Hắn bắt Phác Thành Huấn trừ khử Kim Gia, hoàn thành tâm nguyện của hắn sớm hơn dự định.

Nếu Phác Thành Huấn giết chết Kim Gia ngay tại sơn trại, sơn trại tất nhiên sẽ đại loạn.

Đến lúc đó Phác Thành Huấn mắc tội mưu phản, Naka sẽ thuận lợi ngồi lên ghế trên mà không lo người khác không phục, cũng không lo người trên giang hồ định tội hắn.

Có lẽ đây là tính toán của Naka.

Bây giờ hắn đã thành công một nửa.

Nếu cậu có thể suy đoán ra điều này này, chắc chắn Phác Thành Huấn cũng sẽ nghĩ tới.

Kim Thiện Vũ lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Anh sẽ làm thế nào để vượt qua nguy cơ?

Cậu và anh hình như ngày càng lâm vào vũng lầy tăm tối, mà phía trước không xa sẽ là cái chết.

Thời gian chầm chậm trôi qua, trời đã sáng.

Kim Thiện Vũ động đậy người.

Ngồi ngủ trên nền nhà cả đêm, chân tay cậu tê liệt.

Theo mỗi cử động của Kim Thiện Vũ, từng cơn đau nhức dội đến.

Vừa tỉnh dậy chỉ thấy tức ngực, giờ lại thấy đau buốt trong tim.

Kim Thiện Vũ giơ tay đỡ lồng ngực, đầu óc cậu nhớ lại những chuyện xảy ra ngày hôm qua.

Thật kỳ lạ, tất cả đều chẳng có gì khác biệt.

Mặt trời vẫn mọc từ đằng đông.

Buổi sáng sớm không khí vẫn trong lành.

Bên ngoài vẫn có tiếng tạp âm và tiếng người nói chuyện ở phía xa xa.

Kim Thiện Vũ một tay bám lấy bờ tường từ từ đứng dậy.

Cửa mở, Mawell dừng lại ở cửa, hắn đảo ánh mắt lạnh lùng đảo một vòng rồi ngoái đầu về phía sau: "Đi ra."

Kim Thiện Vũ không phản kháng, đi ra ngoài hành lang theo lời Mawell.

Bên ngoài mặt trời chiếu nắng chói chang.

Mới tầm bảy giờ sáng mà mặt trời đã như quả cầu lửa nóng bỏng tay, có thể dự đoán ngày nhiệt độ ngày hôm nay sẽ rất cao.

Ánh mắt Kim Thiện Vũ chạm phải Phác Thành Huấn ở đầu kia hành lang.

Dưới cằm anh có vệt xanh mờ mờ, chắc là râu mới mọc.

Phác Thành Huấn có lẽ cả đêm không ngủ.

Khi đi ra khỏi phòng, toàn thân anh phảng phất mang theo cả bóng đêm lạnh lẽo.

Phác Thành Huấn im lặng nhìn Kim Thiện Vũ.

Hai người đứng ở hai đầu đoạn hành lang ngắn mà như cách xa nghìn trùng.

Kim Thiện Vũ chưa bao giờ thấu hiểu sâu sắc tình cảnh của Phác Thành Huấn như bây giờ.

Cuộc sống của anh mỗi ngày đều ở giữa ranh giới của sự sống chết, của những âm mưu, lừa lọc và sự phản bội.

Vì vậy anh che giấu bộ mặt thật của mình không chút lơi là.

Anh không thể để lộ tình cảm và suy nghĩ thật sự.

Sống trong môi trường như vậy một thời gian dài, lớp mặt nạ cứng dày dần dần bọc kín lấy anh, che lấp bộ mặt thật của anh.

Vậy mà anh vẫn phải giãy giụa để hít thở, vẫn phải ép buộc bản thân dù sống dưới địa ngục sâu thẳm.

Anh dường như nhìn cậu rất lâu, Kim Thiện Vũ lại cảm thấy như chỉ trong giây lát.

Phác Thành Huấn bình thản quay người bước xuống cầu thang khách sạn.

Bên dưới xe đã chuẩn bị sẵn, có thể khởi hành bất cứ lúc nào.

"Đi thôi!"

Naka bước đến bên Kim Thiện Vũ, vỗ nhẹ lên cánh tay cậu rồi chỉ tay về chiếc xe đỗ bên dưới: "Lên xe."

Kim Thiện Vũ quay sang nhìn Naka, ánh mắt của cậu khiến hắn hơi khép mi.

Người tình của Phác Thành Huấn, bên ngoài nhỏ nhắn dịu dàng, trông có vẻ không có chút sát thương nào, chỉ e là một con mèo hoang có vuốt sắc nhọn.

Tên nhóc như vậy có vẻ rất thú vị.

Naka nhếch môi cười nham hiểm, không bận tâm đến ánh mắt ghê tởm của Kim Thiện Vũ.

Hắn nhún vai đi sau Kim Thiện Vũ xuống bên dưới.

Chuyến đi này Naka mang theo không ít đàn em.

Tuy phần lớn thuộc hạ ở sơn trại vẫn là người của Kim Gia.

Phác Thành Huấn chưa bao giờ phát triển thế lực riêng ở sơn trại.

Mặc dù anh ngồi ở vị trí thứ ba, nhưng từ đầu đến cuối anh chỉ làm theo lệnh của Kim Gia.

Có lẽ vì nguyên nhân này, Kim Gia mới tin tưởng và giao cho anh nhiều nhiệm vụ quan trọng.

Naka gia nhập sơn trại lâu hơn Phác Thành Huấn, hắn lại là người có dã tâm nên đương nhiên sẽ tạo ra thế lực riêng ở sơn trại.

Những việc hắn làm Kim Gia không phải không biết, tất nhiên ông ta sẽ đề phòng hắn.

Là người thông minh, Naka không thể không cảm nhận được sự khác biệt trong cách đối xử của Kim Gia đối với Phác Thành Huấn và hắn.

Hắn càng muốn nhiều hơn, Kim Gia càng phòng bị hắn.

Vì vậy, Naka sẽ càng hận Phác Thành Huấn và Kim Gia.

Kết quả, khi tham vọng đạt đến đỉnh điểm, hắn chọn cách ngả về Rắn Độc và nảy ra ý định trừ khử Kim Gia.

Cũng có người theo Naka xuống núi lần này là thuộc hạ thân tín của Kim Gia.

Có điều, chắc Kim Gia cũng không thể ngờ thế lực của Naka lại lớn đến mức này.

Đàn em của hắn trừ khử Ni-Ki ngay trong khách sạn mà không bị bất cứ ai phát hiện.

Ni-Ki từ trước đến nay luôn là cái bóng của Phác Thành Huấn.

Việc cậu ta đột nhiên biến mất, dù có người cảm thấy thắc mắc cũng sẽ không đi hỏi Phác Thành Huấn xem Ni-Ki đi đâu.

Phác Thành Huấn lên chiếc xe đằng trước, nhìn qua kính chiếu hậu thấy Kim Thiện Vũ bị Naka đẩy lên chiếc xe phía sau.

Naka tính toán rất giỏi.

Người lái xe cho Phác Thành Huấn là Jaren.

Jaren tuy hơi bất ngờ khi nhìn thấy Kim Thiện Vũ lên xe của Naka nhưng hắn không phát biểu bất cứ ý kiến gì.

Đám dân thường vốn chỉ là đồ chơi mà thôi.

Tuy trước đây có nhiều tin đồn về tên nhóc bác sỹ này với Phác Thành Huấn, nhưng tin đồn vẫn chỉ là tin đồn.

Ai biết tình cảm thật sự của Phác Thành Huấn.

Tam ca đem tặng lại cho Nhị ca cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Chiếc xe Phác Thành Huấn dẫn đầu, đi từ từ trên con đường nhỏ bên ngoài khách sạn.

Ra đến đường lớn, xe mới bắt đầu tăng tốc, đoàn xe phía sau bám sát.

Phác Thành Huấn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang chiếu xuống mặt đường loang loáng.

Phác Thành Huấn quay đầu lại, trên bàn lái có tờ báo mới nhất.

Phác Thành Huấn cầm báo lên xem.

Trên trang nhất đưa tin Lương Trinh Nguyên, sỹ quan cảnh sát cao cấp Thái Lan bị giết chết tại một ngôi nhà bỏ hoang.

Bên dưới có ảnh chụp hiện trường và ảnh Lương Trinh Nguyên lúc sinh thời.

Phác Thành Huấn lặng lẽ đọc báo.

Bài báo đưa tin ở khu nhà bỏ hoang xảy ra vụ cháy lớn.

Cảnh sát phát hiện ba thi thể bị thiêu cháy ở hiện trường, những thi thể đó đều là cảnh sát.

Một trong ba người là sỹ quan Lương Trinh Nguyên.

Vụ án gây chấn động toàn Thái Lan.

Phía cảnh sát tổ chức họp báo, tuyên bố sẽ cố gắng bắt được hung thủ.

Sau đó, bài báo suy đoán hung thủ là một trong số tập đoàn tội phạm quốc tế, toàn là những tin tức vô giá trị.

Xem ra cảnh sát phong tỏa tin tức liên quan đến lô hàng cấm Lương Trinh Nguyên thu được.

Hôm đó, Lương Trinh Nguyên dùng lực lượng quân đội và cảnh sát để tiến hành kế điệu hổ ly sơn.

Sau đó, hắn ẩn nấp trong thùng xe của Kim Thiện Vũ với mục đích trừ khử anh.

Lương Trinh Nguyên đột ngột bị giết chết, lô hàng nhiều khả năng lọt vào tay cảnh sát.

Tuy nhiên từ báo chí, có thể thấy phía cảnh sát phong tỏa cẩn mật, không để lộ ra bất cứ tin tức gì.

Phác Thành Huấn gấp tờ báo lại ném lên bàn lái.

Jaren ngồi bên cạnh liếc tựa đề bài báo, đột nhiên lên tiếng: "Lúc chia làm ba ngả đi tìm Tam ca, chúng tôi cũng đi qua khu vực này."

Phác Thành Huấn hơi giật mình: "Vậy hả?"

"Chúng tôi từ quốc lộ chia ba đường.

Tôi và Nhị ca đi theo đường rừng.

Đi một đoạn phát hiện ra ngôi nhà hoang, lúc đó lửa vẫn chưa dập tắt.

Tam ca...", Jaren nhìn Phác Thành Huấn: "Là do anh làm?"

"Ừm."

Phác Thành Huấn không phủ nhận chuyện anh giết Lương Trinh Nguyên như báo chí đưa tin.

Jaren đột nhiên trở nên hưng phấn: "Anh làm tốt lắm!

Tên cảnh sát chó chết đó bám nhẵng lấy chúng ta từ lâu lắm rồi.

Hắn chết đáng đời."

Phác Thành Huấn lặng im, anh ngồi ngả vào ghế sau với dáng vẻ bình thản và nhàn nhã.

_______________

Đoàn người lên đường, đến tầm chiều đã tới địa phận Chiang Rai.

Sự kiện mấy người cảnh sát bị giết hại trong một đêm gây chấn động rất lớn.

Cảnh sát điều động lực lượng kiểm tra nghiêm ngặt xe cộ qua lại trên phạm vi toàn quốc.

Trong hoàn cảnh đó, đám người sơn trại đành phải bỏ đường lớn, đi bộ vòng vèo trên núi.

Mặc dù đường rất khó đi nhưng có thể tránh những chốt khám xét của cảnh sát trên quốc lộ.

Ở khu vực này, mạng lưới đường mòn trên núi vừa dày đặc vừa phức tạp.

Cảnh sát không có đủ nhân lực giám sát toàn bộ nên chỉ đặt chốt kiểm tra ở những cửa ngõ và con đường quan trọng.

Chỉ cần vượt qua những chốt đó, đám người Phác Thành Huấn có thể trở về địa bàn của mình mà không ai hay biết.

Do địa hình vùng núi, đoàn người tản mạn hẳn.

Phác Thành Huấn vẫn luôn dẫn đầu làm công tác phán đoán phương hướng và tình hình phía trước.

Naka kèm chặt Kim Thiện Vũ ở bên mình, hắn luôn đi sau cùng để tách cậu và Phác Thành Huấn.

Lương Trinh Nguyên không đi cùng bọn họ.

Xem ra, lúc Naka xử lý Ni-Ki, hắn đã có sắp xếp khác với Lương Trinh Nguyên.

Kim Thiện Vũ không đoán ra mục đích của người đàn ông này.

Tuy nhiên không khó để đoán ra, trong tình cảnh hiện tại, hắn cũng chẳng thể làm gì khác.

Kim Thiện Vũ vô cùng mệt mỏi, nhưng cậu vẫn cắn răng chịu đựng.

Cả đêm qua gần như mất ngủ, cơ thể và tinh thần cậu đã cạn kiệt, khiến cậu có cảm giác chóng mặt.

Tuy nhiên, đầu óc Kim Thiện Vũ vẫn giữ sự tỉnh táo khác thường.

Chính sự tỉnh táo này giúp cậu không gục ngã ở dọc đường.

Mặt trời từ từ xuống núi, đường rừng ngày càng khó đi.

Lần đầu tiên bị bắt cóc, Kim Thiện Vũ cùng từng trải qua việc bị ép đi đường rừng như bây giờ.

Không ngờ một thời gian trôi qua, lịch sử lại lặp lại.

Mặc dù hoàn cảnh như nhau, nhưng tâm trạng của cậu hoàn toàn khác biệt.

Đoàn người dưới sự dẫn dắt của Phác Thành Huấn tiếp tục đi lên trên núi.

Bóng đêm thoắt cái ụp xuống cánh rừng già như bóng ma.

Mắt nhìn về phía trước chỉ một màu tối đen.

Bọn họ không có đèn chiếu sáng, người đằng sau chỉ biết tiến lên theo bước chân của người đằng trước.

Không giống nơi khác, rừng cây ở đây vừa cao vừa thẳng, mặt đất hanh khô khác thường.

Chân Kim Thiện Vũ đạp phải sỏi đá lổn nhổn chứ không phải cành lá khô.

Thỉnh thoảng dưới đất còn có cả nham thạch.

Kim Thiện Vũ lê gót chân một cách khó nhọc.

Không biết bao lâu sau, cảnh vật trước mắt đột nhiên hiện rõ.

Hóa ra họ đã đi lên đến đỉnh núi lúc nào không hay.

Càng gần đỉnh núi, nham thạch dưới chân ngày càng nhiều.

Trên đỉnh núi hình thành một bãi đất trống thiên nhiên, đối diện với con đường quốc lộ ở phía xa xa.

Đỉnh núi rất cao, đường quốc lộ sáng đèn bên dưới như một con rắn phát sáng.

Ngoài điểm sáng đó ra, mọi cảnh vật trong tầm mắt đều tối tăm u ám.

"Chúng ta dừng ở đây nghỉ ngơi."

Phác Thành Huấn vừa mở lời, đám đàn ông lập tức thả lỏng toàn thân, không khí trầm mặc biến mất.

Đám đàn ông kẻ đứng người ngồi trò chuyện, trao đổi thuốc lá, nước uống và thức ăn.

Phác Thành Huấn ngồi ở mép ngoài cùng, dưới chân anh chính là vực sâu.

Lúc này, ánh trăng chiếu xuống dốc núi và từng hòn nham thạch tạo cảnh tượng đẹp mắt.

Kim Thiện Vũ cũng ngồi xuống.

Mawell đưa đồ ăn và nước cho cậu.

Kim Thiện Vũ từ chối không nhận thức ăn, chỉ cầm lấy chai nước.

Dòng nước lạnh chảy từ cổ họng xuống đến lồng ngực, khiến cảm giác nóng ruột trong cậu vơi đi ít nhiều.

Kim Thiện Vũ không thể kìm nén bản thân, cậu đưa mắt về phía Phác Thành Huấn, chỉ nhìn thấy bóng dáng của anh trong đêm tối.

Phác Thành Huấn ngồi yên ở đó, mắt dõi về phía xa xa như tượng đá.

"Mẹ kiếp, sao gần đây nghiêm ngặt thế?"

Một người đàn ông than thở: "Đi đường núi kiểu này phải mất năm ngày."

"Có thể về đến nơi là được rồi ", người bên cạnh đáp lời: "Tên cảnh sát đó chết là đúng.

Bà nó, mấy năm nay hắn gây không ít phiền phức cho chúng ta."

Kim Thiện Vũ chùi nước dính trên mép, lắng nghe đám đàn ông nói chuyện.

Nghe khẩu khí của họ, chắc họ không biết Lương Trinh Nguyên là người của Rắn Độc.

Cũng phải thôi, Lương Trinh Nguyên là người của Rắn Độc là chuyện cơ mật.

Đám đàn em râu ria này không thể nào biết sự thật.

Hơn nữa, việc này có liên quan đến Rắn Độc, trong khi họ là người của Kim Gia.

Kim Thiện Vũ đang mải nghĩ ngợi, Phác Thành Huấn ở góc đằng kia đột nhiên đứng dậy đi về phía Naka.

Kim Thiện Vũ nghe thấy tiếng động kim loại tạch tạch và một thứ gì đó lành lạnh chĩa vào lưng mình.

"Phác, chú muốn làm gì?"
 
[Cv • Sunsun] Quan Hệ Nguy Hiểm
Chap 42


“Phác, chú muốn làm gì?”

Naka nói với giọng điệu đầy cảnh giác.

Mawell ngồi bên cạnh cũng thò tay vào thắt lưng, nhìn Phác Thành Huấn chăm chú.

Phác Thành Huấn đứng trước mặt Naka.

Anh liếc Kim Thiện Vũ rồi nhìn Naka bằng ánh mắt châm biếm.

Sau đó, anh quỳ xuống rút một tấm bản đồ từ trong người trải xuống đất.

Phác Thành Huấn bấm đèn pin ở đầu cây bút: “Anh hãy xem bản đồ đi.

Nếu chúng ta cứ đi men theo tuyến quốc lộ thì rất dễ bị phát hiện.

Chúng ta hãy đi theo con đường này.”

Phác Thành Huấn chỉ tay lên bản đồ: “Con đường này an toàn hơn nhiều, nhưng phải mất thêm một ngày đường nữa.”

Naka không lên tiếng.

Hắn vẫn chĩa súng vào người Kim Thiện Vũ, thậm chí còn cố ý để lộ báng súng cho Phác Thành Huấn thấy, ngầm nhắc nhở anh đừng manh động: “Đi lối gần đường quốc lộ.”

Phác Thành Huấn nhìn Naka: “Chúng ta bị buộc phải bỏ xe đi bộ đường rừng núi, đồ ăn và nước uống không chuẩn bị đủ.

Nước ở trên núi thì dễ giải quyết, nhưng kể cả đi bộ theo lối gần quốc lộ cũng phải mất tới năm ngày.

Chúng ta không có đủ đồ ăn.”

Naka ngồi im lặng, Phác Thành Huấn lại chỉ tay lên bản đồ: “Con đường này có một cứ điểm của chúng ta.

Nơi đó có đủ đồ ăn.”

“Phác Thành Huấn.”

Naka nhô người lên phía trước, cất giọng nói trầm thấp chỉ đủ hai người nghe thấy: “Tôi không biết chú đang tính giở trò gì.

Nhưng chú hãy nhớ, người tình của chú đang nằm trong tay tôi.

Tốt nhất chú hãy thật thà làm đúng phận sự của mình, nghe rõ chưa?”

Phác Thành Huấn lạnh lùng đối mắt với Naka.

Sau đó anh cầm tấm bản đồ quay về chỗ nghỉ của mình.

Kim Thiện Vũ cảm thấy Naka nhẹ nhõm hẳn, hắn cất khẩu súng trong tay và hét lớn với mọi người: “Ngày mai đổi sang đường khác.

Các chú hãy ngủ đi để giữ thể lực.”

Nói xong, hắn dặn dò một người đàn ông ngồi cách đó không xa: “Các chú hãy thay phiên nhau canh gác.

Nhớ là có bất cứ động tĩnh gì, kể cả người sơn trại đến cũng phải đánh thức tôi dậy, nghe rõ chưa?”

Kim Thiện Vũ không để ý đến những lời nói của Naka, cậu lại quay đầu nhìn về phía Phác Thành Huấn.

Lúc này anh đã nằm xuống như những người đàn ông khác.

Cả đêm Kim Thiện Vũ ngủ không yên giấc.

Trong lòng cậu hy vọng Phác Thành Huấn có hành động bất ngờ nào đó, giúp cậu thoát khỏi tình cảnh hiện nay.

Cảm giác đó khiến Kim Thiện Vũ tỉnh dậy mấy lần.

Mỗi khi đám đàn ông đổi ca gác, cậu đều tỉnh giấc.

Nhưng Kim Thiện Vũ cảm thấy thất vọng là Phác Thành Huấn dường như ngủ say, cả người anh không hề động đậy.

Trời tờ mờ sáng, Phác Thành Huấn đột nhiên thức giấc.

Người canh gác theo lời dặn của Naka, vừa thấy Phác Thành Huấn ngồi dậy lập tức gọi tất cả mọi người.

Kim Thiện Vũ vừa chìm vào giấc ngủ đã bị đánh thức.

Toàn thân cậu bải hoải không muốn bước đi, nhưng đám đàn ông đã thu dọn đồ, tiếp tục lên đường.

Con đường mà Phác Thành Huấn lựa chọn là đường vòng vèo trên núi cao rừng sâu.

Khác với lối đi men theo gần quốc lộ, con đường này tuy có đánh dấu trên bàn đồ nhưng trong thực tế, đường đi không có một ký hiệu nào.

Càng tiến về phía trước, rừng cây càng dày đặc.

Mặt đất cũng dần mềm hơn, không còn sỏi đá hay nham thạch mà thay vào đó là cây lá.

Bốn phương tám hướng đều một màu xanh lục.

Càng đi, sắc mặt Naka ngày càng khó coi.

Hắn cũng canh chừng Kim Thiện Vũ kỹ hơn.

Có lẽ Naka bắt đầu cảm thấy hối hận về quyết định của mình.

Trên con đường này, nếu không có sự dẫn dắt của Phác Thành Huấn, chắc chắn bọn chúng sẽ bị lạc trong rừng núi sâu.

Hoặc giả chúng có thể tìm thấy lối ra, nhưng tuyệt đối không dễ dàng.

Lâm vào tình cảnh buộc phải dựa dẫm nghe theo sự chỉ đạo của Phác Thành Huấn khiến Naka cảm thấy khó chịu.

Bản năng của một con cáo già cho hắn biết, Phác Thành Huấn đang có âm mưu gì đó.

Trước đó, Phác Thành Huấn đưa đoàn người đi lên núi, bây giờ lại toàn xuống núi.

Đi hết nửa ngày, đến buổi trưa rừng rậm xuất hiện một con suối nhỏ.

Đoàn người ngồi nghỉ lại bên bờ suối, lấy ít nước uống, sau đó thuận theo dòng suối đi về cuối nguồn.

Con suối giống như một dải lụa uốn lượn trong rừng sâu.

Nước suối trong vắt, có thể nhìn thấy những hạt cát li ti dưới đáy.

Thỉnh thoảng vài con cá nhỏ bơi lội.

Đoàn người đi men theo dòng suối, con suối mỗi lúc mở rộng tới mấy mét.

Giữa dòng suối nước sâu không nhìn thấy đáy.

Trong rừng ngoài tiếng bước chân người đi, chỉ có tiếng nước chảy róc rách.

Đám người lặng lẽ tiến bước, không ai nói với ai một câu nào.

Một lúc sau, Phác Thành Huấn dừng lại bên bờ suối, ngẩng đầu ngó sang bờ bên kia.

Con suối chảy về vùng thấp hơn.

Trong khi đó, đoàn người đã đi đến tận cùng con suối, bờ bên này chỉ còn đường leo lên núi.

Phác Thành Huấn nhìn về phía trước, nước suối chảy xuống chỗ trũng, trong khi địa hình lại dần lên cao nên bên dưới hình thành một cái hồ nhỏ.

May mà do địa thế cao nên trên mặt nước để lộ ra một đập nước thiên nhiên, con người có thể đi qua.

Tới gần mới phát hiện, đập nước thiên nhiên này không hề dễ đi.

Do rong rêu bám đầy nên nền đập rất trơn.

Hơn nữa, phía bên kia đập nước lại là một thác nước nhỏ, dòng nước chảy xiết, gió thổi tung bọt trắng xóa.

Phác Thành Huấn không lên tiếng, anh bước lên đập nước, rút con dao trên đùi cắm vào khe hở trên đập nước để làm điểm giữ cố định cơ thể.

Phác Thành Huấn gật đầu với người phía sau.

Người đàn ông phía sau tiếp tục lên đập nước tạo thành điểm giúp đứng vững theo cách của Phác Thành Huấn.

Một con cầu một người được hình thành trong chốc lát.

Phác Thành Huấn vẫy tay với những người đằng sau, từng người từng người bước qua đập nước.

Cuối cùng chỉ còn lại Naka và Kim Thiện Vũ.

Naka nhìn Phác Thành Huấn, đẩy Kim Thiện Vũ về phía anh: “Cậu đi trước đi.”

Kim Thiện Vũ đột nhiên cảm thấy vô cùng căng thẳng, cậu nắm chặt bàn tay, ngẩng đầu nhìn Phác Thành Huấn.

Anh lạnh lùng vô cảm giơ tay về phía cậu.

Do quá căng thẳng, lòng bàn tay Kim Thiện Vũ ướt đẫm mồ hôi, tim cậu đập thình thịch.

Kim Thiện Vũ từ từ đặt tay mình vào tay Phác Thành Huấn.

Anh nắm chặt tay cậu, chặt đến mức cậu đau nhức.

Kim Thiện Vũ cúi đầu nhìn mặt nước, giẫm một chân lên đập nước.

Nước lạnh buốt và trơn ướt khiến cậu không thể giữ vững bản thân.

Đúng lúc này, Phác Thành Huấn kéo mạnh Kim Thiện Vũ vào lòng, ôm cậu nhảy về phía thác nước.

Trong chốc lát, Kim Thiện Vũ không hiểu chuyện gì xảy ra.

Cậu chỉ cảm thấy cảnh vật xung quanh tối sầm, người cậu rơi mãi rơi mãi xuống đáy, bên tai chỉ có tiếng ù ù.

Nhưng tình huống này chỉ diễn ra trong hai giây.

Cả người cậu bị một lực kéo lên trên mặt nước.

Dòng nước lạnh từ bốn phương tám hướng xô tới, tạo thành một lực đẩy cực lớn, đẩy người Kim Thiện Vũ trôi đi rất nhanh.

Phác Thành Huấn lập tức buông Kim Thiện Vũ, nhưng vẫn nắm chặt bàn tay cậu.

Sức nước nhanh chóng đưa họ rời khỏi nơi họ vừa rơi xuống.

Cảm giác tức ngực qua đi, chân tay họ cũng linh hoạt hơn.

Kim Thiện Vũ cố bơi về phía bờ theo Phác Thành Huấn.

Lúc nhìn lại, họ mới phát hiện thác nước đã cách họ khá xa.

Phác Thành Huấn và Kim Thiện Vũ không dừng lại nghỉ ngơi, cũng không vội lên bờ.

Họ tiếp tục bơi thuận theo dòng nước, đến lúc nước chảy chậm lại, Phác Thành Huấn mới kéo Kim Thiện Vũ lên bờ.

Hai người tốn khá nhiều sức lực nên vừa lên bờ, họ nằm phủ phục xuống đất.

Kim Thiện Vũ mệt mỏi lật người, nhìn lên trời cao.

Bầu trời trong vắt không có một gợn mây, ánh nắng dịu dàng chiếu qua những tán lá lên thân thể cậu.

Một thứ mềm mềm ấm ấm chà nhẹ lên má cậu, Kim Thiện Vũ quay đầu đón nụ hôn cấp thiết của Phác Thành Huấn.

Anh ôm chặt người cậu, đè cậu xuống bên dưới, hôn cậu một cách cuồng bạo.

Kim Thiện Vũ ngoan ngoãn đáp trả nụ hôn của anh.

Một lúc sau, Phác Thành Huấn mới lưu luyến rời khỏi đôi môi Kim Thiện Vũ.

“Em có bị thương không?”

Ngón tay thô ráp của Phác Thành Huấn vuốt nhẹ lên trán Kim Thiện Vũ.

Cậu lắc đầu.

Phác Thành Huấn đứng dậy, kéo Kim Thiện Vũ đứng lên theo: “Chúng ta phải tiếp tục đi.

Bọn họ cách chúng ta không xa lắm, rất dễ đuổi kịp chúng ta.”

Kim Thiện Vũ gật đầu, cắn răng đứng dậy.

Cậu cảm thấy cơ bắp trên toàn thân cậu đang biểu tình.

Thế nhưng Kim Thiện Vũ biết, cậu buộc phải rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.

Hai người toàn thân ướt đẫm lảo đảo đi vào khu rừng rậm.

Ở trong rừng, nếu không có sự trợ giúp của chó săn, đám Naka rất khó có thể đuổi theo họ.

Hơn nữa, Naka cũng không ngu ngốc đến mức đi tìm kiếm họ ở một nơi hắn không thông thuộc.

Dù vậy, cũng không có nghĩa Phác Thành Huấn và Kim Thiện Vũ hoàn toàn thoát khỏi Naka.

Kim Thiện Vũ cố đè nén nỗi lo, đi theo Phác Thành Huấn.

Hai người tiến vào rừng sâu.

Nhưng Phác Thành Huấn không đưa cậu đi quá lâu.

Một lúc sau, anh tìm một cây cổ thụ lớn, giật ít dây leo rồi đỡ Kim Thiện Vũ trèo lên cây.

Cành cây cổ thụ trong rừng còn lớn hơn thân người.

Kim Thiện Vũ dưới sự trợ giúp của Phác Thành Huấn cố leo lên cao.

Đến một cành ba chạc, anh và cậu ngồi xuống.

Sau đó, Phác Thành Huấn dùng những sợi dây leo mềm buộc người họ vào thân cây để giữ cố định.

Cuối cùng, hai người cũng có thể nghỉ ngơi thoải mái.

Phác Thành Huấn nghe ngóng xung quanh một cách cảnh giác.

Ngoài tiếng chim kêu, bốn hướng không thấy có tiếng người nói chuyện.

Trời lại ập tối rất nhanh.

Cả một ngày nơm nớp lo sợ, giờ đây Kim Thiện Vũ có thể yên tâm nghỉ ngơi bên cạnh Phác Thành Huấn.

Anh cởi áo ướt trên người anh và người cậu, vắt lên cành cây bên cạnh để hong khô.

Hai người dính chặt vào nhau để giữ hơi ấm.

Trước khi cởi áo, Phác Thành Huấn lấy từ trong người một cái túi nhỏ được ngụy trang khéo léo.

Trong túi có một khẩu súng, băng đạn, bật lửa, di động và thẻ điện thoại.

Phác Thành Huấn một tay ôm Kim Thiện Vũ, một tay bày những thứ trong túi.

Họ đang ở trên cao nên không dám mạo hiểm bật di động, Ánh sáng trên màn hình máy điện thoại có thể khiến họ gặp nguy hiểm.

Con người lúc ở trong bóng tối thường hy vọng xuất hiện đốm sáng để có thể về mặt tâm lý tạo ra sự tự tin, nhưng không biết thắp ánh sáng trong bóng đêm dễ khiến bản thân bị lộ dưới tầm ngắm của đối phương.

Kim Thiện Vũ dựa người vào Phác Thành Huấn, từ từ chìm vào giấc ngủ mệt mỏi.

Lúc cậu tỉnh giấc, trời đã tờ mờ sáng.

Bên tai cậu thỉnh thoảng vang lên tiếng chim hót líu lo.

Phác Thành Huấn ôm chặt lấy cậu không để một khe hở nào.

Dù vậy, đêm ở trong rừng vẫn khá lạnh.

Kim Thiện Vũ giơ tay với lấy chiếc áo đã gần khô khoác lên người mình.

Động tác này của Kim Thiện Vũ đánh thức Phác Thành Huấn, anh lập tức mở to mắt nhìn cậu.

Dù Phác Thành Huấn có mệt mỏi và buồn ngủ đến mấy, lần nào Kim Thiện Vũ tỉnh giấc trong lòng anh, chỉ cần cậu hơi cử động nhẹ là anh biết ngay.

Người đàn ông này đúng là lúc nào cũng ở trạng thái cảnh giác cao độ.

Phác Thành Huấn cúi đầu nhìn Kim Thiện Vũ, hôn lên trán cậu: “Chào buổi sáng.”

Phác Thành Huấn nhận chiếc áo từ tay Kim Thiện Vũ mặc vào người.

Anh ngó bốn phía xung quanh bên dưới, không vội vàng giục Kim Thiện Vũ lên đường.

“Bây giờ chúng ta sẽ quay lại đường cũ.”

Phác Thành Huấn cầm khẩu súng ngắm bắn, nhìn Kim Thiện Vũ mỉm cười: “Phải cho Naka biết, hắn sẽ phải trả một cái giá lớn như thế nào do sự ngu xuẩn của hắn.”

_____________________

Phác Thành Huấn và Kim Thiện Vũ leo xuống đất, tiếp tục lên đường.

Buổi sáng sớm, rừng rậm bị bao phủ bởi sương mù dày đặc.

Khi mặt trời chiếu ánh nắng xuyên qua những tán lá, sương mù mới dần tan biến.

Phác Thành Huấn nói là quay lại tìm Naka, nhưng vượt qua thác nước không phải là chuyện dễ dàng.

Đi bộ ở rừng sâu trong tình trạng không có lương thực cũng khó bề cự nổi.

Vì vậy, Phác Thành Huấn dường như có tính toán riêng, anh ngó nghiêng phán đoán phương hướng rồi dẫn Kim Thiện Vũ tiếp tục tiến về phía trước.

Mặt trời càng lên cao, khu rừng càng náo nhiệt sinh động.

Tiếng chim kêu, tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió thổi xào xạc hòa trộn vào nhau thành điệu khúc vui tai.

Có lẽ do tâm trạng thoải mái khi thoát khỏi Naka, bước đi của hai người nhẹ nhõm hẳn.

Dưới sự trợ giúp của Phác Thành Huấn, Kim Thiện Vũ không còn cảm thấy mệt mỏi như ban đầu.

Cậu ngẩng đầu nhìn anh: “Khả năng sinh tồn của anh trong hoàn cảnh khắc nghiệt lớn thật đấy.”

Phác Thành Huấn tay cầm một cành cây dài không ngừng đập đập xuống đất.

Trong rừng có nhiều rắn rết, nhưng bình thường loài rắn không chủ động tấn công con người.

Gây tiếng động dưới đất coi như một lời thông báo cho lũ rắn ở phía trước rằng họ sẽ đi qua, để lũ rắn chủ động bò đi nơi khác.

Phác Thành Huấn mỉm cười: “Anh từng tham gia bộ đội đặc chủng, Ni-Ki là chiến hữu của anh.”

Nhắc đến Ni-Ki, bầu không khí đột nhiên trầm lắng.

Đã mấy ngày trôi qua vẫn không có tin tức của Ni-Ki.

Lúc đó, Ni-Ki bị thương khá nặng.

Naka lại tàn nhẫn như vậy, Ni-Ki không có nhiều khả năng sống sót.

Phác Thành Huấn im lặng một lát: “Bọn anh là lính Hải cẩu.”

Hải cẩu là bộ đội đặc chủng của Thủy lục quân, phụ trách những nhiệm vụ bí mật như thâm nhập hay ám sát.

Phác Thành Huấn hồi tưởng lại: “Một lần bọn anh chấp hành nhiệm vụ ám sát.

Lúc đó, một người trong đội sơ suất để đối phương phát hiện.

Người của đối phương nổ súng vào Ni-Ki.

Anh không hề do dự lao ra đỡ viên đạn cho Ni-Ki đến mức suýt chết.

Kể từ lúc đó, Ni-Ki thề, mạng sống của cậu ấy thuộc về anh.

Ba năm sau, anh giải ngũ và đi theo Kim Gia, Ni-Ki trở thành cánh tay phải của anh.”

Phác Thành Huấn ngoái cổ nhìn Kim Thiện Vũ: “Anh tin Ni-Ki sẽ có cách tự cứu lấy mình.”
 
[Cv • Sunsun] Quan Hệ Nguy Hiểm
Chap 43


“Anh tin Ni-Ki sẽ có cách tự cứu lấy mình.”

Ở hoàn cảnh hiện tại Kim Thiện Vũ chỉ còn cách tin lời Phác Thành Huấn, cũng là để tạo niềm tin cho bản thân.

Kim Thiện Vũ ngẩng đầu nhìn lên trời.

Bây giờ đã là giữa trưa, ở lâu trong rừng rậm nên cậu có cảm giác kỳ lạ.

Rừng sâu ẩm ướt nên khi đi bộ một thời gian dài lá phổi sẽ tích đầy nước, khiến mỗi nhịp thở của cậu đều khó khăn.

Thế nhưng, bờ môi Kim Thiện Vũ lại khô hanh nứt nẻ.

Phác Thành Huấn đưa Kim Thiện Vũ rời xa khu vực thác nước.

Đám người Naka không có nhiều kinh nghiệm về việc sinh tồn trong rừng.

Đối mặt với rừng cây rậm rạp, chúng sẽ không dám đi quá sâu.

Hơn nữa vấn đề lương thực cũng không cho phép chúng làm điều đó.

Theo suy đoán của Phác Thành Huấn, đám người Naka sẽ chỉ tìm kiếm họ dưới hạ lưu con suối một đoạn.

Nếu không tìm thấy, họ buộc phải đi ngược lại theo bờ suối.

Nơi Phác Thành Huấn đưa Kim Thiện Vũ đến là cứ điểm tiếp tế của anh.

Trong khu rừng này có một điểm tiếp tế bí mật, tuy không được đánh dấu trên tấm bản đồ Phác Thành Huấn đưa Naka xem trước đó.

Cứ điểm do Phác Thành Huấn và Ni-Ki xây dựng vài năm trước, khi họ đi săn ở đây.

Việc tìm ra cứ điểm này không phải quá khó.

Lúc lập cứ điểm, họ đã đánh ký hiệu chỉ đường riêng ở trên cây mà chỉ họ mới hiểu.

Cứ điểm là một ngôi nhà bằng gỗ nằm ở trên tán cây cao.

Phác Thành Huấn đỡ Kim Thiện Vũ trèo lên cây.

Ở trên cao phóng tầm mắt xuống bên dưới, rừng rậm trở thành biển màu xanh lục đẹp mắt.

Ngôi nhà gỗ khá rộng rãi, bên ngoài thậm chí còn có cả ban công.

Trên nóc ngôi nhà mọc nhiều dây leo rủ xuống, tạo thành một bức tường thành thiên nhiên che giấu ngôi nhà.

Trong nhà có mấy tấm thảm len được bọc kỹ bằng túi nilon.

Ngoài ra còn có đồ ăn khô, bếp cồn, vũ khí, một máy phát điện nhỏ và điện thoại vệ tinh.

Phác Thành Huấn và Kim Thiện Vũ cùng ăn ít lương khô.

Sau đó, anh rút trong người túi nilon và lấy điện thoại di động ra mở máy.

Điện thoại đã hết pin.

Kim Thiện Vũ nhìn Phác Thành Huấn, anh dường như cảm nhận được nghi vấn của cậu, lên tiếng mà không hề ngẩng đầu: “Đây là những thứ Ni-Ki tịch thu từ người Lương Trinh Nguyên.”

Họ đã tương đối gặp may.

Điện thoại của Lương Trinh Nguyên thuộc loại sạc pin bằng năng lượng mặt trời.

Phác Thành Huấn để điện thoại dưới ánh nắng một lúc rồi mở máy kiểm tra một lượt.

Anh nhanh chóng phát hiện vài đoạn băng video, ghi hình cuộc gặp gỡ giữa Lương Trinh Nguyên và Rắn Độc, Lương Trinh Nguyên và Naka cùng một số đoạn ghi âm cuộc gọi.

Lương Trinh Nguyên cố ý ghi lại những thứ này rõ ràng có dụng ý riêng.

Quan trọng hơn cả là đoạn video Lương Trinh Nguyên gặp Naka, cho biết Phác Thành Huấn và Kim Thiện Vũ biết tình hình của lô hàng.

Đúng như chuyện xảy ra, đoàn xe quân đội áp giải là mồi nhử, chiếc xe Kim Thiện Vũ đánh cắp cũng là mồi nhử, còn chiếc xe vận chuyển hàng đi Bangkok là xe giả.

Lô hàng thật Lương Trinh Nguyên đã giao lại cho Naka.

Kim Thiện Vũ kinh hãi khi xem đoạn video này.

Sau khi xem xong, Phác Thành Huấn cầm điện thoại trầm ngâm một lúc, rồi anh ngẩng đầu nhìn lên trời: “Hóa ra hắn có ý định đó.”

Kim Thiện Vũ không hiểu ý Phác Thành Huấn, nhìn anh bằng ánh mắt dò hỏi.

Anh quay sang cậu: “Naka không định giao lô hàng cho Rắn Độc.

Ngay từ đầu, hắn và Lương Trinh Nguyên đã định bí mật nuốt trọn lô hàng.”

Phác Thành Huấn quay người rút trong túi mấy chiếc bánh quy, lần lượt đặt xuống đất.

Anh chỉ cho Kim Thiện Vũ thấy: “Đây là Rắn Độc, đây là Sophie và Lama.

Đây là Naka, đây là Lương Trinh Nguyên.

Đây là Kim Gia, còn đây là chúng ta.”

Phác Thành Huấn cầm chiếc bánh đại diện cho Kim Gia: “Kim Gia đánh mất lô hàng quan trọng nên sai anh đi đoạt lại.

Naka bị Rắn Độc mua chuộc từ lâu.

Hắn thỏa thuận với Rắn Độc sẽ giúp ông ta lấy được lô hàng của Kim Gia.

Đúng lúc này, Naka biết Lương Trinh Nguyên cũng là người của Rắn Độc.

Naka sợ hắn bị Rắn Độc dùng xong rồi loại bỏ nên ngầm thỏa thuận riêng với Lương Trinh Nguyên.”

Phác Thành Huấn vừa dứt lời liền cầm chiếc bánh đại diện cho anh: “Chúng ta đuổi theo lô hàng.

Naka và Lương Trinh Nguyên giăng bẫy, tuyên bố chúng ta đã cướp được hàng.

Còn bọn chúng thuận lợi giành được thứ mà chúng muốn.

Chắc Naka đã có ý đối phó với anh từ lâu.”

“Anh bắt được Lương Trinh Nguyên ở ngôi nhà hoang, nhưng do thời gian cấp bách nên chưa kịp moi tin gì từ miệng hắn.

Sau khi biết chuyện, Naka vô cùng hoảng hốt.

Hắn sợ sự việc bại lộ hắn sẽ trở thành kẻ phản bội cả Kim Gia và Rắn Độc.

Vì vậy hắn buộc phải hành động, loại bỏ Ni-Ki, dùng em để uy hiếp anh thay hắn hoàn thành những việc còn lại.”

Thông qua suy đoán của Phác Thành Huấn, mọi chuyện đã trở nên rõ ràng hơn.

Phác Thành Huấn cầm chiếc bánh quy đại diện cho Lương Trinh Nguyên bẻ làm đôi: “Lương Trinh Nguyên chắc cũng không ngờ rơi vào tay chúng ta.

Đối với Naka mà nói, càng ít người chia chác, hắn sẽ càng hưởng lợi nhiều hơn.

Hắn có thể một mình độc chiếm cả lô hàng, anh chỉ e là Lương Trinh Nguyên lành ít dữ nhiều.”

Kim Thiện Vũ nghi hoặc nhìn Phác Thành Huấn.

Anh cười cười: “Theo tin tức trên báo chí, ngôi nhà hoang có ba xác chết.

Lúc đó, Lương Trinh Nguyên đã được chúng ta đưa đi, lấy đâu ra ba thi thể bị thiêu rụi?

Cảnh sát chỉ biết xác nhận thân phận của người chết thông qua ba tấm thẻ cảnh sát để lại trong chiếc xe hàng do em lái.”

“Dù Lương Trinh Nguyên có ý định giả chết rồi bỏ trốn với một nửa lô hàng, nhưng cái chết của hắn đã được công bố rộng rãi như vậy.

Chỉ e là trước mặt Rắn Độc, Naka đổ tội anh giết chết Lương Trinh Nguyên rồi sau đó hắn sẽ biến Lương Trinh Nguyên từ chết giả thành chết thật để độc chiếm lô hàng.”

“Kế hoạch của hắn quả thật không có sơ hở nào.

Duy nhất một điều hắn không ngờ tới là chúng ta thoát khỏi tay hắn vào đúng thời điểm then chốt này.

Hắn càng không thể ngờ, tin tức về ba xác chết trong ngôi nhà hoang gợi mở cho anh nhiều điều như vậy.”

Phác Thành Huấn bóp nát chiếc bánh quy trong tay: “Ngày tháng an nhàn của Naka sắp kết thúc rồi.”

Kim Thiện Vũ vốn tưởng rằng nếu không thể đuổi bắt Phác Thành Huấn và cậu trong khu rừng rậm, Naka sẽ thoái lui.

Nhưng theo tình hình trước mắt, Naka rõ ràng không thể mạo hiểm để hai người biết rõ chân tướng sự việc thoát thân.

Một khi Phác Thành Huấn tiết lộ tin Lương Trinh Nguyên còn sống, Rắn Độc sẽ biết Naka phản bội hắn, Kim Gia cũng sẽ biết Naka câu kết với Rắn Độc.

Vì vậy, việc quan trọng nhất của Naka bây giờ là tìm mọi cách trừ khử Phác Thành Huấn.

Đã nắm rõ suy nghĩ của Naka, Phác Thành Huấn không vội vàng đi tìm đối phương.

Họ càng xuất hiện chậm hơn, trong lòng Naka càng cảm thấy sợ hãi và bất an.

Vì vậy Phác Thành Huấn và Kim Thiện Vũ quyết định tạm thời nghỉ lại ở ngôi nhà trên cây, coi như để thư giãn thần kinh và cơ thể.

Dù sao nơi này cũng tương đối an toàn.

Khi màn đêm buông xuống, hai người cuối cùng có một giấc ngủ say sau nhiều đêm căng thẳng.

Nửa đêm tỉnh giấc, Kim Thiện Vũ phát hiện Phác Thành Huấn không ở bên cạnh cậu.

Cậu chống người đứng dậy, anh đang đứng ở bên ngoài.

Kim Thiện Vũ nhìn bóng dáng Phác Thành Huấn ngoài ban công.

Ánh trăng mờ mờ chiếc sắc bạc xuống người anh, tạo thành cái bóng dài dưới nền nhà.

Ban đêm gió ngừng thổi, trời khá lạnh.

Nhiệt độ ở trong rừng ngày đêm có thể cách biệt tới hai mươi độ.

Kim Thiện Vũ cuộn tròn tấm thảm len lên người.

Tấm thảm có mùi hương tùng để phòng chống côn trùng và mối mọt.

Cả gian phòng cũng tỏa ra mùi hương tùng nhè nhẹ.

Người đàn ông trước mặt lợi hại đến mức Kim Thiện Vũ không thể tưởng tượng.

Chỉ cần hai câu kết luận của anh, toàn bộ cục diện đã hoàn toàn thay đổi.

Anh đã nắm được thóp của Naka.

Dù bây giờ họ lâm vào hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm nhưng ít nhất, họ đã tìm ra điểm đột phá, giành được khoảng thời gian đệm quý giá.

Kim Thiện Vũ nhón bước ra ngoài cửa.

Cậu đạp chân lên nền nhà ghép bằng cành cây không khỏi phát ra tiếng động.

Trước khi Kim Thiện Vũ đến bên Phác Thành Huấn, anh đã phát hiện ra sự tồn tại của cậu.

Anh quay người, giơ tay kéo cả người cậu vào lòng.

Không khí yên tĩnh đến mức Kim Thiện Vũ không muốn phá vỡ.

Người đàn ông phía sau tựa cằm lên vai cậu.

Im lặng một lúc, Phác Thành Huấn đột ngột lên tiếng: “Em có ý định rời xa anh?”

Kim Thiện Vũ hơi giật mình.

Lời nói của Phác Thành Huấn khiến trong lòng cậu dội lên một cơn đau.

Anh đã biết rõ tâm tư của cậu.

Người đàn ông rất giỏi đoán biết tâm lý người khác như anh sao có thể không thấy những biến đổi trong lòng cậu?

“Đúng không?”

Giọng nói trầm ấm của anh thì thầm bên tai Kim Thiện Vũ.

Cậu cảm thấy đôi môi anh lướt trên da cậu, dịch chuyển lên trên theo đường huyết mạch, khiến tim cậu đập mạnh.

Phác Thành Huấn giật tấm thảm trên người Kim Thiện Vũ rồi cuộn chặt cả vào người anh.

Hơi ấm và mùi hương cơ thể anh nhanh chóng bao bọc lấy Kim Thiện Vũ.

Kim Thiện Vũ cúi đầu.

Vì cậu không muốn nói dối anh nên không trả lời câu hỏi.

Kim Thiện Vũ nắm bàn tay Phác Thành Huấn.

Ngón tay anh vừa dài vừa thô ráp.

Ngón trỏ ở hai tay có vết chai rất dày, là dấu vết để lại khi cầm súng trong một thời gian dài.

Ngón tay Kim Thiện Vũ vuốt nhẹ trên vết chai, cảm thấy anh đang cố kìm nén bản thân.

Sau khi bị Lương Trinh Nguyên đem ra làm lá chắn uy hiếp Phác Thành Huấn, giữa Kim Thiện Vũ và anh tồn tại một khoảng cách vô hình.

Nhưng do tình thế cấp bách, họ luôn phải tìm cách sinh tồn và bỏ trốn nên họ tạm thời không để ý đến.

Tuy nhiên khoảng cách vẫn tồn tại.

Có lẽ vấn đề nằm ở bản thân cậu.

Cậu không thể nào dùng ánh mắt trước đây nhìn Phác Thành Huấn, không thể nào đối diện với Phác Thành Huấn bằng tâm trạng như trước.

Lúc bị Renault uy hiếp ở trên vùng biển quốc tế, Phác Thành Huấn từng bỏ mặc sự sống chết của Kim Thiện Vũ, nhưng cậu không so đo với anh.

Bởi vì lúc đó cậu còn chưa xác định được tình cảm của mình, thì làm sao cậu có thể xác nhận vị trí của cậu ở trong lòng anh.

Nhưng lần này, Kim Thiện Vũ không có cách nào thuyết phục bản thân.

Kim Thiện Vũ không muốn nghĩ đến những lời nói của Lương Trinh Nguyên.

Dù sao ở hoàn cảnh đó, lời nói của hắn cũng chỉ mang tính khiêu khích.

Quan trọng là thái độ của Phác Thành Huấn, anh đã định hy sinh cậu?

Anh định hy sinh cậu, người từ bỏ cả gia đình vì anh.

Anh định hy sinh cậu, người bất chấp nguy hiểm sống chết cùng anh.

Anh định hy sinh cậu, người vượt qua giới hạn của bản thân, vì anh ra tay giết người.

Anh định hy sinh cậu, người quyết tâm ở bên cạnh anh, bất chấp ngày mai ra sao.

Kim Thiện Vũ cảm thấy tim cậu vừa lạnh lẽo vừa đau đớn.

Cậu không thể tha thứ cho hành vi đó của Phác Thành Huấn.

Tình yêu có phải luôn khiến con người ta được voi đòi tiên?

Ban đầu người ta thường nói sẽ hy sinh tất cả vì đối phương mà không đòi hỏi điều gì.

Hóa ra Kim Thiện Vũ cũng chỉ là người phàm tục.

Cậu không thể chịu đựng nổi khi cậu bỏ ra tình cảm một thời gian dài mà bị anh đối xử như vậy.

Không đòi hỏi gì chứ?

Hoàn toàn hy sinh gì chứ?

Hóa ra cậu vẫn khao khát đối phương sẽ đáp trả tình cảm của cậu.

Đôi môi Phác Thành Huấn di chuyển đến vành tai Kim Thiện Vũ, anh hé miệng ngậm lấy.

Động tác này khiến người ở trong lòng anh run rẩy.

Giữa họ dường như có một nút thắt không gỡ ra được.

Họ đều biết rõ điểm này nhưng không muốn chạm đến.

Đã là nút thắt, chỉ có thể kéo căng để hai bên không còn đường ngoắt ngoéo nào.

Phác Thành Huấn nắm bàn tay Kim Thiện Vũ đang vuốt ve ngón tay anh, đẩy Kim Thiện Vũ lăn xuống ban công.

Hai người nằm xuống khiến ban công lộ thiên rung chuyển.

Lăn qua lăn lại, tấm thảm tuột ra, không khí lạnh tràn vào.

Kim Thiện Vũ giơ tay ôm cổ Phác Thành Huấn.

Bàn tay anh vuốt dọc theo người Kim Thiện Vũ rồi từ từ cởi quần áo cậu.

Không khí lạnh giá khiến làn da cậu càng trơn láng hơn.

Bàn tay vuốt ve của anh mang đến ngọn lửa, đốt cháy cơ thể cậu.

Kim Thiện Vũ uốn người thành hình vòng cung, kết hợp với thân hình anh một cách hoàn hảo.

Dưới ánh trăng, hai cơ thể quen thuộc tới từng centimet của nhau một lần nữa hợp nhất.

Kim Thiện Vũ không thể kìm nén tiếng rên rỉ.

Phác Thành Huấn giữ chặt hai bên hông cậu, đâm mạnh vào nơi sâu kín nhất trong cơ thể cậu.

Kim Thiện Vũ cảm thấy hơi đau, cậu dùng sức cắn cánh tay Phác Thành Huấn.

Anh vẫn ôm chặt lấy cậu, hoàn toàn không cho cậu thời gian nghỉ ngơi, liên tiếp tấn công như vũ bão.

Cơn sóng tình dần trôi xa, hơi thở hỗn loạn dần lặng xuống.

Kim Thiện Vũ mệt mỏi quay người về bên kia.

Mái tóc hơi dài của cậu rối tung loà xoà.

Ánh trăng chiếu lên tấm lưng trần với đường nét hoàn hảo của cậu khiến Phác Thành Huấn ngây người trong một giây.

Anh giơ tay lưu luyến vuốt nhẹ mái tóc Kim Thiện Vũ, cất giọng nói khẽ: “Đợi đến khi chúng ta rời khỏi nơi này, em muốn đi đâu tùy em.”

Kim Thiện Vũ nhắm chặt mắt miệng cắn tấm thảm ở trước mặt.

Mũi cậu đột nhiên tắc nghẹt, nước mắt tràn ra bờ mi nhưng bị cậu ép không cho rơi xuống.

Trong lòng cậu vừa cảm thấy mất mát vừa có một cảm giác phức tạp không thể diễn tả bằng lời.
 
Back
Top Bottom