“Phác, chú muốn làm gì?”
Naka nói với giọng điệu đầy cảnh giác.
Mawell ngồi bên cạnh cũng thò tay vào thắt lưng, nhìn Phác Thành Huấn chăm chú.
Phác Thành Huấn đứng trước mặt Naka.
Anh liếc Kim Thiện Vũ rồi nhìn Naka bằng ánh mắt châm biếm.
Sau đó, anh quỳ xuống rút một tấm bản đồ từ trong người trải xuống đất.
Phác Thành Huấn bấm đèn pin ở đầu cây bút: “Anh hãy xem bản đồ đi.
Nếu chúng ta cứ đi men theo tuyến quốc lộ thì rất dễ bị phát hiện.
Chúng ta hãy đi theo con đường này.”
Phác Thành Huấn chỉ tay lên bản đồ: “Con đường này an toàn hơn nhiều, nhưng phải mất thêm một ngày đường nữa.”
Naka không lên tiếng.
Hắn vẫn chĩa súng vào người Kim Thiện Vũ, thậm chí còn cố ý để lộ báng súng cho Phác Thành Huấn thấy, ngầm nhắc nhở anh đừng manh động: “Đi lối gần đường quốc lộ.”
Phác Thành Huấn nhìn Naka: “Chúng ta bị buộc phải bỏ xe đi bộ đường rừng núi, đồ ăn và nước uống không chuẩn bị đủ.
Nước ở trên núi thì dễ giải quyết, nhưng kể cả đi bộ theo lối gần quốc lộ cũng phải mất tới năm ngày.
Chúng ta không có đủ đồ ăn.”
Naka ngồi im lặng, Phác Thành Huấn lại chỉ tay lên bản đồ: “Con đường này có một cứ điểm của chúng ta.
Nơi đó có đủ đồ ăn.”
“Phác Thành Huấn.”
Naka nhô người lên phía trước, cất giọng nói trầm thấp chỉ đủ hai người nghe thấy: “Tôi không biết chú đang tính giở trò gì.
Nhưng chú hãy nhớ, người tình của chú đang nằm trong tay tôi.
Tốt nhất chú hãy thật thà làm đúng phận sự của mình, nghe rõ chưa?”
Phác Thành Huấn lạnh lùng đối mắt với Naka.
Sau đó anh cầm tấm bản đồ quay về chỗ nghỉ của mình.
Kim Thiện Vũ cảm thấy Naka nhẹ nhõm hẳn, hắn cất khẩu súng trong tay và hét lớn với mọi người: “Ngày mai đổi sang đường khác.
Các chú hãy ngủ đi để giữ thể lực.”
Nói xong, hắn dặn dò một người đàn ông ngồi cách đó không xa: “Các chú hãy thay phiên nhau canh gác.
Nhớ là có bất cứ động tĩnh gì, kể cả người sơn trại đến cũng phải đánh thức tôi dậy, nghe rõ chưa?”
Kim Thiện Vũ không để ý đến những lời nói của Naka, cậu lại quay đầu nhìn về phía Phác Thành Huấn.
Lúc này anh đã nằm xuống như những người đàn ông khác.
Cả đêm Kim Thiện Vũ ngủ không yên giấc.
Trong lòng cậu hy vọng Phác Thành Huấn có hành động bất ngờ nào đó, giúp cậu thoát khỏi tình cảnh hiện nay.
Cảm giác đó khiến Kim Thiện Vũ tỉnh dậy mấy lần.
Mỗi khi đám đàn ông đổi ca gác, cậu đều tỉnh giấc.
Nhưng Kim Thiện Vũ cảm thấy thất vọng là Phác Thành Huấn dường như ngủ say, cả người anh không hề động đậy.
Trời tờ mờ sáng, Phác Thành Huấn đột nhiên thức giấc.
Người canh gác theo lời dặn của Naka, vừa thấy Phác Thành Huấn ngồi dậy lập tức gọi tất cả mọi người.
Kim Thiện Vũ vừa chìm vào giấc ngủ đã bị đánh thức.
Toàn thân cậu bải hoải không muốn bước đi, nhưng đám đàn ông đã thu dọn đồ, tiếp tục lên đường.
Con đường mà Phác Thành Huấn lựa chọn là đường vòng vèo trên núi cao rừng sâu.
Khác với lối đi men theo gần quốc lộ, con đường này tuy có đánh dấu trên bàn đồ nhưng trong thực tế, đường đi không có một ký hiệu nào.
Càng tiến về phía trước, rừng cây càng dày đặc.
Mặt đất cũng dần mềm hơn, không còn sỏi đá hay nham thạch mà thay vào đó là cây lá.
Bốn phương tám hướng đều một màu xanh lục.
Càng đi, sắc mặt Naka ngày càng khó coi.
Hắn cũng canh chừng Kim Thiện Vũ kỹ hơn.
Có lẽ Naka bắt đầu cảm thấy hối hận về quyết định của mình.
Trên con đường này, nếu không có sự dẫn dắt của Phác Thành Huấn, chắc chắn bọn chúng sẽ bị lạc trong rừng núi sâu.
Hoặc giả chúng có thể tìm thấy lối ra, nhưng tuyệt đối không dễ dàng.
Lâm vào tình cảnh buộc phải dựa dẫm nghe theo sự chỉ đạo của Phác Thành Huấn khiến Naka cảm thấy khó chịu.
Bản năng của một con cáo già cho hắn biết, Phác Thành Huấn đang có âm mưu gì đó.
Trước đó, Phác Thành Huấn đưa đoàn người đi lên núi, bây giờ lại toàn xuống núi.
Đi hết nửa ngày, đến buổi trưa rừng rậm xuất hiện một con suối nhỏ.
Đoàn người ngồi nghỉ lại bên bờ suối, lấy ít nước uống, sau đó thuận theo dòng suối đi về cuối nguồn.
Con suối giống như một dải lụa uốn lượn trong rừng sâu.
Nước suối trong vắt, có thể nhìn thấy những hạt cát li ti dưới đáy.
Thỉnh thoảng vài con cá nhỏ bơi lội.
Đoàn người đi men theo dòng suối, con suối mỗi lúc mở rộng tới mấy mét.
Giữa dòng suối nước sâu không nhìn thấy đáy.
Trong rừng ngoài tiếng bước chân người đi, chỉ có tiếng nước chảy róc rách.
Đám người lặng lẽ tiến bước, không ai nói với ai một câu nào.
Một lúc sau, Phác Thành Huấn dừng lại bên bờ suối, ngẩng đầu ngó sang bờ bên kia.
Con suối chảy về vùng thấp hơn.
Trong khi đó, đoàn người đã đi đến tận cùng con suối, bờ bên này chỉ còn đường leo lên núi.
Phác Thành Huấn nhìn về phía trước, nước suối chảy xuống chỗ trũng, trong khi địa hình lại dần lên cao nên bên dưới hình thành một cái hồ nhỏ.
May mà do địa thế cao nên trên mặt nước để lộ ra một đập nước thiên nhiên, con người có thể đi qua.
Tới gần mới phát hiện, đập nước thiên nhiên này không hề dễ đi.
Do rong rêu bám đầy nên nền đập rất trơn.
Hơn nữa, phía bên kia đập nước lại là một thác nước nhỏ, dòng nước chảy xiết, gió thổi tung bọt trắng xóa.
Phác Thành Huấn không lên tiếng, anh bước lên đập nước, rút con dao trên đùi cắm vào khe hở trên đập nước để làm điểm giữ cố định cơ thể.
Phác Thành Huấn gật đầu với người phía sau.
Người đàn ông phía sau tiếp tục lên đập nước tạo thành điểm giúp đứng vững theo cách của Phác Thành Huấn.
Một con cầu một người được hình thành trong chốc lát.
Phác Thành Huấn vẫy tay với những người đằng sau, từng người từng người bước qua đập nước.
Cuối cùng chỉ còn lại Naka và Kim Thiện Vũ.
Naka nhìn Phác Thành Huấn, đẩy Kim Thiện Vũ về phía anh: “Cậu đi trước đi.”
Kim Thiện Vũ đột nhiên cảm thấy vô cùng căng thẳng, cậu nắm chặt bàn tay, ngẩng đầu nhìn Phác Thành Huấn.
Anh lạnh lùng vô cảm giơ tay về phía cậu.
Do quá căng thẳng, lòng bàn tay Kim Thiện Vũ ướt đẫm mồ hôi, tim cậu đập thình thịch.
Kim Thiện Vũ từ từ đặt tay mình vào tay Phác Thành Huấn.
Anh nắm chặt tay cậu, chặt đến mức cậu đau nhức.
Kim Thiện Vũ cúi đầu nhìn mặt nước, giẫm một chân lên đập nước.
Nước lạnh buốt và trơn ướt khiến cậu không thể giữ vững bản thân.
Đúng lúc này, Phác Thành Huấn kéo mạnh Kim Thiện Vũ vào lòng, ôm cậu nhảy về phía thác nước.
Trong chốc lát, Kim Thiện Vũ không hiểu chuyện gì xảy ra.
Cậu chỉ cảm thấy cảnh vật xung quanh tối sầm, người cậu rơi mãi rơi mãi xuống đáy, bên tai chỉ có tiếng ù ù.
Nhưng tình huống này chỉ diễn ra trong hai giây.
Cả người cậu bị một lực kéo lên trên mặt nước.
Dòng nước lạnh từ bốn phương tám hướng xô tới, tạo thành một lực đẩy cực lớn, đẩy người Kim Thiện Vũ trôi đi rất nhanh.
Phác Thành Huấn lập tức buông Kim Thiện Vũ, nhưng vẫn nắm chặt bàn tay cậu.
Sức nước nhanh chóng đưa họ rời khỏi nơi họ vừa rơi xuống.
Cảm giác tức ngực qua đi, chân tay họ cũng linh hoạt hơn.
Kim Thiện Vũ cố bơi về phía bờ theo Phác Thành Huấn.
Lúc nhìn lại, họ mới phát hiện thác nước đã cách họ khá xa.
Phác Thành Huấn và Kim Thiện Vũ không dừng lại nghỉ ngơi, cũng không vội lên bờ.
Họ tiếp tục bơi thuận theo dòng nước, đến lúc nước chảy chậm lại, Phác Thành Huấn mới kéo Kim Thiện Vũ lên bờ.
Hai người tốn khá nhiều sức lực nên vừa lên bờ, họ nằm phủ phục xuống đất.
Kim Thiện Vũ mệt mỏi lật người, nhìn lên trời cao.
Bầu trời trong vắt không có một gợn mây, ánh nắng dịu dàng chiếu qua những tán lá lên thân thể cậu.
Một thứ mềm mềm ấm ấm chà nhẹ lên má cậu, Kim Thiện Vũ quay đầu đón nụ hôn cấp thiết của Phác Thành Huấn.
Anh ôm chặt người cậu, đè cậu xuống bên dưới, hôn cậu một cách cuồng bạo.
Kim Thiện Vũ ngoan ngoãn đáp trả nụ hôn của anh.
Một lúc sau, Phác Thành Huấn mới lưu luyến rời khỏi đôi môi Kim Thiện Vũ.
“Em có bị thương không?”
Ngón tay thô ráp của Phác Thành Huấn vuốt nhẹ lên trán Kim Thiện Vũ.
Cậu lắc đầu.
Phác Thành Huấn đứng dậy, kéo Kim Thiện Vũ đứng lên theo: “Chúng ta phải tiếp tục đi.
Bọn họ cách chúng ta không xa lắm, rất dễ đuổi kịp chúng ta.”
Kim Thiện Vũ gật đầu, cắn răng đứng dậy.
Cậu cảm thấy cơ bắp trên toàn thân cậu đang biểu tình.
Thế nhưng Kim Thiện Vũ biết, cậu buộc phải rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
Hai người toàn thân ướt đẫm lảo đảo đi vào khu rừng rậm.
Ở trong rừng, nếu không có sự trợ giúp của chó săn, đám Naka rất khó có thể đuổi theo họ.
Hơn nữa, Naka cũng không ngu ngốc đến mức đi tìm kiếm họ ở một nơi hắn không thông thuộc.
Dù vậy, cũng không có nghĩa Phác Thành Huấn và Kim Thiện Vũ hoàn toàn thoát khỏi Naka.
Kim Thiện Vũ cố đè nén nỗi lo, đi theo Phác Thành Huấn.
Hai người tiến vào rừng sâu.
Nhưng Phác Thành Huấn không đưa cậu đi quá lâu.
Một lúc sau, anh tìm một cây cổ thụ lớn, giật ít dây leo rồi đỡ Kim Thiện Vũ trèo lên cây.
Cành cây cổ thụ trong rừng còn lớn hơn thân người.
Kim Thiện Vũ dưới sự trợ giúp của Phác Thành Huấn cố leo lên cao.
Đến một cành ba chạc, anh và cậu ngồi xuống.
Sau đó, Phác Thành Huấn dùng những sợi dây leo mềm buộc người họ vào thân cây để giữ cố định.
Cuối cùng, hai người cũng có thể nghỉ ngơi thoải mái.
Phác Thành Huấn nghe ngóng xung quanh một cách cảnh giác.
Ngoài tiếng chim kêu, bốn hướng không thấy có tiếng người nói chuyện.
Trời lại ập tối rất nhanh.
Cả một ngày nơm nớp lo sợ, giờ đây Kim Thiện Vũ có thể yên tâm nghỉ ngơi bên cạnh Phác Thành Huấn.
Anh cởi áo ướt trên người anh và người cậu, vắt lên cành cây bên cạnh để hong khô.
Hai người dính chặt vào nhau để giữ hơi ấm.
Trước khi cởi áo, Phác Thành Huấn lấy từ trong người một cái túi nhỏ được ngụy trang khéo léo.
Trong túi có một khẩu súng, băng đạn, bật lửa, di động và thẻ điện thoại.
Phác Thành Huấn một tay ôm Kim Thiện Vũ, một tay bày những thứ trong túi.
Họ đang ở trên cao nên không dám mạo hiểm bật di động, Ánh sáng trên màn hình máy điện thoại có thể khiến họ gặp nguy hiểm.
Con người lúc ở trong bóng tối thường hy vọng xuất hiện đốm sáng để có thể về mặt tâm lý tạo ra sự tự tin, nhưng không biết thắp ánh sáng trong bóng đêm dễ khiến bản thân bị lộ dưới tầm ngắm của đối phương.
Kim Thiện Vũ dựa người vào Phác Thành Huấn, từ từ chìm vào giấc ngủ mệt mỏi.
Lúc cậu tỉnh giấc, trời đã tờ mờ sáng.
Bên tai cậu thỉnh thoảng vang lên tiếng chim hót líu lo.
Phác Thành Huấn ôm chặt lấy cậu không để một khe hở nào.
Dù vậy, đêm ở trong rừng vẫn khá lạnh.
Kim Thiện Vũ giơ tay với lấy chiếc áo đã gần khô khoác lên người mình.
Động tác này của Kim Thiện Vũ đánh thức Phác Thành Huấn, anh lập tức mở to mắt nhìn cậu.
Dù Phác Thành Huấn có mệt mỏi và buồn ngủ đến mấy, lần nào Kim Thiện Vũ tỉnh giấc trong lòng anh, chỉ cần cậu hơi cử động nhẹ là anh biết ngay.
Người đàn ông này đúng là lúc nào cũng ở trạng thái cảnh giác cao độ.
Phác Thành Huấn cúi đầu nhìn Kim Thiện Vũ, hôn lên trán cậu: “Chào buổi sáng.”
Phác Thành Huấn nhận chiếc áo từ tay Kim Thiện Vũ mặc vào người.
Anh ngó bốn phía xung quanh bên dưới, không vội vàng giục Kim Thiện Vũ lên đường.
“Bây giờ chúng ta sẽ quay lại đường cũ.”
Phác Thành Huấn cầm khẩu súng ngắm bắn, nhìn Kim Thiện Vũ mỉm cười: “Phải cho Naka biết, hắn sẽ phải trả một cái giá lớn như thế nào do sự ngu xuẩn của hắn.”
_____________________
Phác Thành Huấn và Kim Thiện Vũ leo xuống đất, tiếp tục lên đường.
Buổi sáng sớm, rừng rậm bị bao phủ bởi sương mù dày đặc.
Khi mặt trời chiếu ánh nắng xuyên qua những tán lá, sương mù mới dần tan biến.
Phác Thành Huấn nói là quay lại tìm Naka, nhưng vượt qua thác nước không phải là chuyện dễ dàng.
Đi bộ ở rừng sâu trong tình trạng không có lương thực cũng khó bề cự nổi.
Vì vậy, Phác Thành Huấn dường như có tính toán riêng, anh ngó nghiêng phán đoán phương hướng rồi dẫn Kim Thiện Vũ tiếp tục tiến về phía trước.
Mặt trời càng lên cao, khu rừng càng náo nhiệt sinh động.
Tiếng chim kêu, tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió thổi xào xạc hòa trộn vào nhau thành điệu khúc vui tai.
Có lẽ do tâm trạng thoải mái khi thoát khỏi Naka, bước đi của hai người nhẹ nhõm hẳn.
Dưới sự trợ giúp của Phác Thành Huấn, Kim Thiện Vũ không còn cảm thấy mệt mỏi như ban đầu.
Cậu ngẩng đầu nhìn anh: “Khả năng sinh tồn của anh trong hoàn cảnh khắc nghiệt lớn thật đấy.”
Phác Thành Huấn tay cầm một cành cây dài không ngừng đập đập xuống đất.
Trong rừng có nhiều rắn rết, nhưng bình thường loài rắn không chủ động tấn công con người.
Gây tiếng động dưới đất coi như một lời thông báo cho lũ rắn ở phía trước rằng họ sẽ đi qua, để lũ rắn chủ động bò đi nơi khác.
Phác Thành Huấn mỉm cười: “Anh từng tham gia bộ đội đặc chủng, Ni-Ki là chiến hữu của anh.”
Nhắc đến Ni-Ki, bầu không khí đột nhiên trầm lắng.
Đã mấy ngày trôi qua vẫn không có tin tức của Ni-Ki.
Lúc đó, Ni-Ki bị thương khá nặng.
Naka lại tàn nhẫn như vậy, Ni-Ki không có nhiều khả năng sống sót.
Phác Thành Huấn im lặng một lát: “Bọn anh là lính Hải cẩu.”
Hải cẩu là bộ đội đặc chủng của Thủy lục quân, phụ trách những nhiệm vụ bí mật như thâm nhập hay ám sát.
Phác Thành Huấn hồi tưởng lại: “Một lần bọn anh chấp hành nhiệm vụ ám sát.
Lúc đó, một người trong đội sơ suất để đối phương phát hiện.
Người của đối phương nổ súng vào Ni-Ki.
Anh không hề do dự lao ra đỡ viên đạn cho Ni-Ki đến mức suýt chết.
Kể từ lúc đó, Ni-Ki thề, mạng sống của cậu ấy thuộc về anh.
Ba năm sau, anh giải ngũ và đi theo Kim Gia, Ni-Ki trở thành cánh tay phải của anh.”
Phác Thành Huấn ngoái cổ nhìn Kim Thiện Vũ: “Anh tin Ni-Ki sẽ có cách tự cứu lấy mình.”