Khác Cứu Vớt Anh Trai Sa Ngã

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
113,658
Điểm tương tác
0
Điểm
0
350590027-256-k742842.jpg

Cứu Vớt Anh Trai Sa Ngã
Tác giả: phungthaovan2001
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

- Bị bắt cóc nhiều năm anh trai rốt cuộc tìm về, nhưng đã thành nô lệ không có í thức, cha mẹ mất em gái thừa kế công ty, nhìn cái này trong truyền thuyết anh trai mà cảm thấy khó có thể tưởng tượng.

Qua thật lâu, cô mới nhớ tới quá khứ khi còn nhỏ, cô giống như có một tâm nguyện: Bảo vệ anh trai cả đời hạnh phúc, nếu anh trai trở thành cô dâu của mình thì càng tốt.

- Mọi người đọc có thể cho mình ý kiến nhưng chỗ nào không thuần việt không ạ 🥰🥰🥰
- Mọi người đọc rồi cho mình ý kiến về câu từ với nha 🥰🥰🥰



đạocụ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ XUYÊN NHANH ] Cứu vớt boss nam chủ hắc hoá (...
  • [Allisagi/Allharuka/Allshin] Cửu Nhân Lộ, Đãn Nghệ...
  • [BHTT][Editing] ÂN CÔNG MAU CỨU MẠNG!!
  • [ Băng Cửu ] Nếu Thẩm Cửu là nhân ngư
  • 《Kim Lăng》Cữu Cữu, Về Nhà Thôi!
  • HẠNH PHÚC LÀ VĨNH CỬU
  • Cứu Vớt Anh Trai Sa Ngã
    Chương 1: Nhận nuôi ca ca


    Bầu trời một mảnh tối đen, ven đương le lói ánh đèn bầu trời đầy tuyết trắng, Nhan Mộ quấn chặt trên người màu đen áo khoác, giầy cao gót dẫm trên nền tuyết để lại những dấu chân đằng sau.

    Chịu đựng những bông tuyết rơi trên áo về đến nhà, mở ra trong nhà đèn, sáng ngời trong nhà không một bóng người.

    Căn nhà hai tầng, rộng hai trăm mét vuông, liền có một mình cô sống.

    Từ khi cha mẹ qua đời, mấy năm nay cô đều một người vượt qua.

    Quăng giầy trên chân đi, thả mình nên ghế sô pha, để người máy gia dụng bưng ly rượu đến, cọi như ngủ trước trợ miên.

    Đột nhiên phát hiện trên người tuyết tan làm ướt quần áo, cô có chút bực bội mà cởi áo khoác, bị mùa đông tuyết làm tâm tình càng thêm phiền muộn.

    Khi nhỏ cô yêu nhất là tuyết, mỗi lần tuyết rơi ngày đầu tiên, cha mẹ đều mang theo cô cùng nhau ở trong sân đắp người tuyết rồi chơi ném tuyết, mọi người đông lạnh đến tay đỏ bừng, cuối cùng tám cánh tay đặt ở trước lò sưởi, tám chân ngâm mình ở chậu rửa chân....

    Từ từ, cô xoa đầu mình, nơi nào tới tám cánh tay?

    Rõ ràng bọn họ một nhà ba người cũng chỉ có sáu cánh tay.

    Tóm lại cô là yêu tuyết rơi, năm kia chờ ở cha bên giường bệnh đón năm ngoái trận đầu tuyết rơi, người một nhà lần đầu không có đi ra ngoài chơi tuyết, mẹ cô nắm tay cô, lo láng hỏi: " Nhà chúng ta Mộ Mộ khi nào mới có bạn trai a?'

    "Bạn trai?

    " Cô cười nhạo một tiếng," Sẽ không có".

    Cô trời sinh không để í tình cảm nam nữ, 25 năm trời không đối bất kì người con trai nào có tình cảm, cô cảm thấy hôn nhân là một cuộc đầu tư thất bại, không thể nào tốt hơn cô một người sống tự tại.

    "Nhưng là ai rồi cũng nên tìm một người tới chiếu cố ".

    Mẹ thở dài, "Bằng không sẽ rất cô đơn".

    Cô đơn?

    Lời nói không có căn cứ đó.

    Nhan Mộ cảm thấy mẹ không đủ hiểu cô, cô là một người thông minh, xinh đẹp có lý tưởng có sự nghiệp thành công nữ nhân, như thế nào sẽ sa đọa đến yêu cầu dựa hôn nhân tới để có người bầu bạn?

    Nếu cô cần đàn ông thì tìm mấy cái để chơi chơi là được, cô cũng không phải chưa bao giờ chơi qua, phần lớn là chơi qua vài lần liền chán.

    Cô liền như vậy tự tin, thẳng đến ...............

    Cha mẹ mất đi............

    Một mình ở căn nhà trống trải hai năm, từ đầu cảm thấy không cô đơn bao nhiêu thì giờ cô lại cảm thấy mình cô đơn mà không rõ lý do, liền ở cô một mình tồn tại trong ngôi nhà không có hơi người nhà này.

    Cô đột nhiên cảm thấy cô đã từng chắc chắn và tự phụ nơi phát ra ở cha mẹ cô, mà khi cha mẹ không có ở bên, cô cái gì cũng không có.

    Trên tay rượu vang đỏ một ly nối tiếp một ly uống xong đi cũng không có ngừng lại, thẳng đến cô đầu óc có chút không tỉnh táo, hai mắt mơ màng mà nhìn trần nhà, cô đột nhiêu suy nghĩ, nếu cô có một người anh trai thì tốt rồi.

    Anh trai cô nhất định là giống cô, là một người không hôn chủ nghĩa, hai người ở cùng một chỗ có thể lẫn nhau an ủi người kia.

    "Đinh linh linh........định linh linh........''

    Di động tiếng chuông như ở trong mộng vang nên.

    Nhan Mộ nhắm mắt không phản ứng.

    Nhưng tiếng chuông di động cũng không buông tha mà vang nên giống như đang gọi hồn.

    Nhan Mộ cau mày ấn nghe: "Alo"

    "Alo, xin chào cô là Nhan Mộ sao?"

    "Ân?"

    "Chào cô, chúng tôi là x thị tổng cục cảnh sát"

    Nhan Mộ chớp đôi mắt hơi mang men say.

    "Anh trai cô trước mắt ở chúng tôi nơi này, xin cô mau chóng tìm xx khu xx lo xx tới đón ca ca cô về nhà"

    "Ân?"

    Nhan Mộ đột nhiên từ sô pha bật dậy.

    "Đúng vậy, hiện tại thời gian quá muộn, nên ngày mai mong cô có thể đến đón anh trai của mình về, anh trai cô trạng thái tinh thần không quá lạc quan, yêu cầu người nhà quan tâm."

    Nhan Mộ trừng mắt nhìn di động hồi lâu, rồi đem di dộng tắt máy ném nên bàn, thấp giọng mắng"Bệnh tâm thần".

    Lúc sau liền đã ngủ.

    .......................................................................
     
    Cứu Vớt Anh Trai Sa Ngã
    Chương 2: nô lệ đảo anh trai


    Nhan Mộ tỉnh lại nhìn đồng hồ, khoảng cách thời gian đến công ty còn chua đến,cô đơn gian rửa mặt rồi nên đường đến công ty.

    Đến công ty thư ký đã giúp cô chuẩn bị cafe, cô uống một ngụm trực tiếp phun ra luôn," liền không có nhà khác để mua sao,quay qua quay lại chỉ có vài vị."

    Thư ký cũng thực ủy khuất, giám đốc buổi sáng không có ăn cơm mà đã uống cafe.

    Mấy năm nay ngày nào cũng vậy, mấy quán ở phạm vi 10km cô đều đã mua qua rồi.

    Thư ký lấy hết dũng khí: " Giám đốc, dù không muốn nhưng cơm sáng vẫn phải ăn chứ ạ.".....

    Không chờ thư ký nói xong, Nhan Mộ đã cắt ngang:" Không có thời gian"

    Thư ký không còn gì để nói.

    Giám đóc là một người cuồng công việc, thư ký không hiểu chấp niệm cửa giám đốc là gì.

    Trong công ty có rất nhiều viện mà không cần giấm đốc tự tay làm.

    Vì sao giám đốc không để mình thả lỏng một chút.

    Nhan Mộ mấy ngày nay bận việc, cô hình như quên chuyện gì, nhưng lại không nghĩ ra.

    đột nhiên nhận được điện thoại của trình thiến: "Alo Nhan Mộ, ngày mai bồi ta đi cục cảnh sát một chuyến.'

    "Làm gì?"

    Trình Thiến cười:" Đi nhận nuôi một anh trai đáng yêu về nuôi."

    "Hả?"

    Nhan Mộ chớp mắt nhớ ra mấy ngày nay minh quên chuyện gì.

    Chẳng nhẽ nhiều người bị cuộc gọi lừa đảo vậy à.

    " Ngươi không biết sao?"

    Bên kia điện thoại Trình Thiến phấn khích nói, "Mấy ngày trước cảnh sát đã phá được một vụ án đảo nô lệ, mang về rất nhiều người bị hại.

    Rất nhiều người bị hại là cô nhi, có những người không phải cô nhi thì gia đình nghèo khó không gánh vác được tri phí điều trị cho người bị hại.

    Vì vậy cục cảnh sát đã thông báo nhận nuôi.

    Ngươi cũng biết nhà ta hay từ thiện, nên nghĩ hay đi nhận nuôi một người trở về tạo nên hình tượng tốt đẹp cho công ty."

    Nhan Mộ theo bản năng hởi: "Mai mấy giờ ngươi đi, nhận nuôi ngoài chứng minh thư còn cần mang gì theo không?"

    " A ngươi cũng muốn nhận nuôi sao?"

    Trình Thiến khiếp sợ.

    "Ngươi phải suy nghĩ kĩ a, nhận nuôi về sau rất phiền toái.

    Người bị hại nhẹ thì có bệnh về tâm lý, nặng thì đứt tay đứt chân.

    Tự gánh vác sinh hoạt hằng ngày cũng không có.

    Để đảm bảo người bị hại ngày sau sinh hoạt khỏe mạnh, cục cảnh sát sẽ đến thăm nhà định kỳ kiểm tra tình trạng sinh hoạt của người bị hại."

    " Biết rồi, mai ta cùng ngươi đi xem".

    "Tốt quá, yêu ngươi Mộ Mộ!"

    Nhan mộ cúp điện thoại rồi cong cảm thấy không thể tưởng tượng.

    Bất giác mở điện thoại tra tin tức về nô lệ đạo, nhìn hồi lâu vẫn không có kết luận.

    Trong lòng cảm thấy thực hoang mang, cô sao có thể có một anh trai bị lừa bấn đến nô lệ đảo?

    Nhưng cô vẫn vì thế mà mất ngủ, ngày hôm sau mới sáng tinh mơ Trình Thiến đã đến kéo cô đi.

    Cảnh sát phụ trách đăng ký:"Tên?"

    "Trình Thiến" Trình Thiến hì hì cười, "Ta hôm qua đã hen trước rồi".

    Cảnh sát gật đầu, nhìn về phía Nhan Mộ.

    Trình Thiến vội giải thích: "Ngượng ngùng, người bạn này của ta ....'

    "Nhan Mộ".

    Nhan Mộ trả lời.

    "Mấy ngày hôm trước ta nhận được điện thoại cảu các anh."

    Trình Thiến mở to mắt nhìn Nhan Mộ.

    Cảnh sát thậm trí còn không kiểm tra tên cô, trực tiếp thở phào một hơi nhíu mày nói:" Thế nào giờ mới đến?

    Chúng tôi cong tưởng cô không tới, tới thật đúng lúc.

    Hiện tại đang có vài người muốn nhận nuôi anh trai cô."

    "Thật tốt nha ngươi, Nhan Mộ!"

    Trình Thiến kinh hô, "Ta như nào chưa nghe qua ngươi có cái anh trai vậy!"

    Nhan Mộ không để í đến Trình Thiến:" Xin chào ngài cảnh sát, tôi muốn hỏi anh xác định đó là anh trai tôi sao?."

    "Không sai."

    Cảnh sát mở tư liệu cho cô xem.

    "Nhan Triều, x thành người, mười năm tuổi bị bắt cóc đến nô lệ đảo đến nay đã mười năm."

    Nhan Mộ hít một hơi thật sâu: "Tốt, làm phiền anh mang tôi đi thấy."

    .........................................................................................
     
    Cứu Vớt Anh Trai Sa Ngã
    Chương 3: Anh trai thiên tài


    Mấy người Nhan Mộ theo cảnh sát đi qua rất nhiều phòng, cảnh sát vừa đi vừa giới thiệu qua cho cả bọn: "Chúng ta phân loại theo mức độ nghiêm trong của người bị hại để phân chia phòng.

    Anh trai cô là một trong những người bị hại lâu nhất.

    Trong lúc chúng ta giải phóng nô lệ đảo thì anh trai của cô đang được giao bán.

    Khi chúng tôi cứu được anh trai cô mới biết anh trai cô đã hoàn toàn mất lý trí, thân thể cũng rất kém."

    "Trừ chuyện này thì anh cô cũng thực đặc biệt.

    Hắn giúp chúng ta rất nhiều trong việc đột kích thành công nô lệ đảo, nếu không có anh ta giúp thì giờ chúng ta còn không thể đột phá vụ án này.".

    Cảnh sát nói, "Vì vậy trong tất cả người bị hại thì chúng ta chú ý anh ta nhất.

    Tra sét rất lâu mới tìm được người nhà của anh ta, cũng chính là cô.

    Cấp trên đã dặn dò dù người nhà không đến nhận cũng phải kiểm tra kỹ những người muốn nhận nuôi anh ta.

    Nếu không có người phù hợp thì chính phủ sẽ chăm sóc người."

    " Lợi hại vậy ư.

    "Trình Thiến hô to: "Kia người đấy là anh hùng rồi."

    "Đúng vậy" Cảnh sát gật đầu.

    "Có thẻ ở vào hoàn cành đấy mà làm được việc đó phải có rất nhiều dũng khí, can đảm và thông minh nữa."

    Trong lòng Nhan Mộ lóe nên hình cảnh một thiếu niên thiên tài kiêu ngạo.

    Thao cảnh sát đi đến căn phòng cuối cùng ở hành lang.

    Cảnh sát đi qua mở cửa, cô ngó vào phòng ở một góc tối cố một người mặc bệnh phục đang quận mình trong một góc.

    Người con trai gầy gò, hai tay tái nhợt lộ rõ mạch máu, khiến cho người nhìn cảm tưởng chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng thể đẩy ngã được thân hình đó.

    Đôi mắt lọ ra sự sợ hãi, thân mình run run thật đáng thương.

    Hình tượng người thiếu niên thiên tài trong hoàn cảnh khó khăn, nguy hiểm tứ phía bất chấp truyền tin cho cảnh sát hoàn toàn không giống nhau.

    Giờ nhìn vào chỉ thấy một thiến niên đáng thương, suy dinh dưỡng.

    Vây quanh can phòng còn có vài người nhìn chàm chàm thiếu niên như đang đánh giá một món hàng trên kệ.

    Một người ở gần cửa để ý đến anh cảnh sát đi đến vội nói: "Xin chào đồng chí, ta khẳng định muốn nhận nuôi Nhan Triều."

    Nhan Triều đang quận tròn trong góc, mặt chôn ở trong hai cánh tay.

    Khi nghe thấy có người mới vào thì hơi ngẩng đầu nên nộ ra đôi mắt phượng xinh đẹp, kinh hoàng nhìn một vòng mọi người trong phòng.

    Khi nhìn thấy Nhan Mộ thì ánh mắt vô thần như bị bật lửa, bặt nên hình ảnh một con phượng hàng sáng ngời.

    Khi Nhan Mộ đối diện với ánh mắt của Nhan Triều thì lý trí có bảo với cô là mình không có anh trai, nhưng thâm tâm thì lại rõ ràng biết đây là anh trai cô không thể nào sai được.

    Đôi mắt của người này giống cô như đúc.

    Người con trai đang thu mình ở trong góc đột nhiên kích động mà bò đến bên Nhan Mộ.

    Anh ta kích động đến nỗi hai mắt đẫm nước mắt, thanh âm nức nở.

    Bò nửa ngày cuối cùng cũng bò đến bên chân Nhan Mộ, nằm bò xuống trước mặt Nhan Mộ, thanh âm khàn khàn nói:"Chủ nhân".

    Nhan Mộ đơ luôn, theo bản năng nhìn về phía anh cảnh sát.

    Cảnh sát cũng lúng túng nói: "Không có biện pháp, anh ấy là có trạng thái tâm lý kém nhất trong những người bị hại.

    Chúng ta đã mời bác sĩ tâm lý khám qua rồi, bác sĩ nói chỉ có thể để anh ta nhận cô làm chủ nhân, rồi để cô từ từ giáo dục trờ về thì người bệnh mới dễ dàng tiếp thu hơn.

    Nhan Mộ nhìn về phí Nhan Triều, trên mặt đất Nhan triều cẩn thận đến gần cọ Nhan Mộ ống quần.

    Theo sau mới lưu luyến ngẩng đầu nên, giời mới thấy rõ được mặt của Nhan Triều.

    Hình ảnh người con trai với khuân mặt mang nét nhu hào mà tuấn mỹ của thiếu niên, đôi mắt sáng ngời, sống mũi cao, khóe môi trời sinh hơi cong nên như luôn luôn ngậm nét cười.

    "A".

    Trình Thiến không cẩn thận kêu nên, rồi ngượng ngùng nói, "Mộ Mộ, anh trai bà thật đẹp".

    Đối mặt với lời khen của Trình Thiến hắn vẫn như cũ chỉ nhìn Nhan Mộ, thân hình hơi dựng thẳng, hai tay nắm thành trảo để ở trước ngực giống một con chó đang đợi khen thượng từ chủ nhân.

    Ở trong căn phòng hỗn loạn này, phản ứng đầu tiên của Nhan Mộ là gần nhất cô đang có ý định nuôi một con cho.

    Người nam nhân muốn nhận nuôi Nhan Triều bị bỏ qua từ lẫy tới giờ bất mãn noi: "Không phải ai đến trước là được chọn trước sao?"

    "Xin lỗi, lúc đầu vì người nhàn của anh ta không thấy tới tiếp người nên chúng ta mới ra thông báo nhận nuôi với Nhan Triều.

    Nhưng giờ người thân của người bị hại đã đến đón người rồi.

    Tiện đây giới thiệu với ngài luôn vì này là Nhan Mộ, cô ấy là em gái của người bị hại đến đón người về nhà."

    Người đàn ông nhìn kỹ Nhan Mộ một cái rồi đưa cho cô danh thiếp: "Nếu để ta nhận nuôi anh trai cô, ta có thể giúp anh cô có điều kiện sinh hoạt thật tốt."

    Nhan Mộ nhìn cái người mang vẻ mặt hất hàm nên cao này, Nhan Triều ở dưới chân sợ hãi run rẩy cuộn mình càng chặt hơn bên chân cô.

    Cô cười kinh bỉ xé phăng danh thiếp của người đàn ông: "Nhà ta không thiếu tiền đến mức phải bán anh trai, người có kiêu ngạo quá không khi ở ngay cục cảnh sát buôn bán người?"

    Nời vừa nói làm biểu cảm của mọi người có chút vi diệu.

    "Anh trai".

    Cô tưởng khi nói hai chữ này sẽ không quen, không nghĩ rằng hai chứ này lại theo bản năng tự thốt ra như đã nới hai chữ này hàng trăm, hang ngàn lần rồi.

    Nhan Triều ngẩng đầu nên nhìn cô.

    Cô bắt lấy một bàn tay đang đặt trước ngực của Nhan Triều nhẹ lắc: "Đi, chúng ta về nhà".

    Nam nhân kiêu ngạo cười lạnh một tiếng.

    Không chờ Nhan Triều tìm hiểu nguyên nhân tên kiêu ngạo kia cười nhạo thì phát hiện Nhan Triều không thể đứng dậy.

    Nhan Triều quay qua nàng chớp chớp mắt, phải chăng Nhan Triều không hiểu được mọi người nói gì.

    Nhan Triều không nghĩ tới còn chưa đưa người về đến nhà đã gặp khó khăn.

    Cô cố gắng làm như không có chuyện gì, bước ra ngoài Nhan Triều bò theo sau cô.

    Loại cảm giác quái dị đối với Nhan Mộ chưa bao giờ tiếp xúc qua đực thù yêu thích làm da đầu cô tê dại.

    Rốt cuộc ở cục cảnh sát làm xong thủ tục, đi ra cục cảnh sát đi hướng xe của mình.

    Cô như chạy trốn nên xe, ngồi ở trong xe rốt cuộc có thể thở ra một hơi.

    Đợi mãi không thấy người đi nên, mở ra cửa sổ xe nhìn ra nhìn đến cái kia vừa nhận anh trai đang toàn thân phát run quỳ gối trên tuyết.

    Hai chân trắng nõn để trên nền tuyết bị đông lạnh đến đỏ bừng, hai tay không biết phải làm sao, do dự mà thử chạm vào nền tuyết rồi vội vàng rụt tay lại.

    Nhìn đến cửa sổ xe mở ra, Nhan Triều ngẩng đầu nhìn về phía Nhan Mộ với cặp mắt to mọng nhìn về phía cô, biểu tình mang chút bất an.

    Thiên tài?

    Nhan Mộ nhớ đến lời cảnh sát nói, cảm thấy mình bị lừa.

    "Cả việc nên xe cũng không biết sao?"

    Nhan Mộ xuống xe giúp Nhan Triều mở cửa phụ của xe, ánh mắt Nhan Triều sáng nên thật cẩn thận bò nên chỗ ngồi, nhưng lại với tư xế ngồi xổm, giống trong cục cảnh sát chuẩn bị quận tròn mình lại.

    Nhan Mộ đánh chân Nhan Triều, Nhan Triều đơ ra không dám nhúc nhích.

    Nhan Mộ thở dài, đè hai chân của Nhan Triều xuống, giúp Nhan Triều thắt giây an toàn: "Đừng lộn xộn".

    Cô đóng cửa xe hình như nghe thấy tiếng chó con ấm ức kêu.

    Nhan Mộ là người rất sợ phiền phức, cô cảm thấy từ nay về sau cô sẽ gặp rất nhiều phiền phức.

    Trên đường về, cô nghĩ vì cái gì mình lại mang một người lai lịch không rõ ràng về nhà nữa.

    ..................................................................
     
    Back
    Top Dưới