Khác Cửu Vĩ Tương Tư

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
402460677-256-k546710.jpg

Cửu Vĩ Tương Tư
Tác giả: QuyenNguyenTu3
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Jennie - hồ ly ngàn năm lạnh lùng nơi rừng sâu, vô tình gặp Jisoo - thiếu nữ phàm trần hiền lành.

Một mối tình cấm kỵ nảy nở, giữa yêu và phàm, giữa bí mật và định kiến...

Liệu họ có thể vượt qua để giữ lấy nhau dưới ánh trăng ngàn năm?



jensoo​
 
Có thể bạn cũng thích !
Cửu Vĩ Tương Tư
chương 1


🌸 Chương 1 – Truyền thuyết dưới trăng

Trên mảnh đất phương Nam, dãy Tử Vân sơn trải dài tựa lưng rồng, quanh năm mây trắng che phủ, hoa đào nở rộ bốn mùa.

Người trong vùng thường gọi nơi ấy là "sơn mạch tiên linh", bởi phong cảnh vừa đẹp như tranh, vừa huyền hoặc khó dò.

Thế nhưng, chẳng mấy ai dám đặt chân sâu vào rừng.

Bởi suốt trăm năm nay, dân gian vẫn truyền tai nhau một câu chuyện:

"Trên núi Tử Vân, có hồ ly ngàn năm trú ngụ.

Khi hóa thành thiếu nữ, nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành.

Kẻ nào lỡ sa vào đôi mắt ấy, ắt cả đời không thể thoát ra."

Kẻ yếu bóng vía nghe đến đó đã rợn người, còn những kẻ tham sắc thì từng nhiều phen tìm đến.

Nhưng người vào thì có, kẻ trở ra chẳng bao nhiêu.

Vậy nên chuyện hồ ly dần trở thành một cái bóng phủ mờ cả vùng đất, không ai dám nhắc đến nữa, chỉ thỉnh thoảng, khi trăng sáng, trẻ con lại nghêu ngao:

"Hoa đào rơi, hồ ly cười,

Ai vào Tử Vân chẳng thấy lối về."

...

Đêm nay, trăng tròn như gương, ánh sáng bạc trải khắp núi rừng.

Tiếng gió luồn qua tán lá, tiếng suối róc rách xa xa, tất cả tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả nhịp tim.

Bên con đường nhỏ dẫn vào núi, có một bóng dáng mảnh mai.

Thiếu nữ mặc y phục vải thô màu lam nhạt, sau lưng đeo giỏ mây, bước chân nhanh nhưng vững.

Đó là Kim Jisoo, con gái lớn nhà họ Kim ở thôn Tử Trúc.

Jisoo vốn nổi danh trong làng không phải vì nhan sắc – dù đôi mắt đen trong sáng, làn da trắng hồng của nàng cũng khiến bao kẻ ngẩn ngơ – mà bởi tính cách mạnh mẽ khác người.

Từ nhỏ, nàng đã chẳng ngại trèo núi hái thuốc, lội suối bắt cá, chuyện gì người khác sợ, nàng đều dám làm.

Nhưng lần này, nàng vào núi không phải vì nghịch ngợm.

Mẹ nàng đã lâm bệnh nặng nhiều ngày, thân thể héo mòn, thầy thuốc trong vùng đều lắc đầu.

Chỉ còn một phương thuốc cuối cùng – rễ bạch liên nghìn năm dưới đáy hồ Tử Vân – mới có thể giữ lấy hơi thở mong manh ấy.

Jisoo không chút do dự, tự mình xách giỏ đi ngay trong đêm.

Nàng biết rõ lời đồn về hồ ly, nhưng giữa chuyện sống chết của mẹ, nào còn chỗ cho sợ hãi?

...

Con đường lên núi càng lúc càng dốc, gió lạnh thổi táp vào mặt, Jisoo chỉ khẽ kéo chặt vạt áo.

Trong lòng nàng chỉ có một niệm: phải tìm bằng được bạch liên.

Đi mãi, đi mãi...

Khi trăng lên đỉnh, Jisoo đặt chân tới một khoảng rừng đào rộng lớn.

Cây cối vươn cao, hoa nở đỏ thắm như lửa, cánh hoa rơi xuống từng đợt, trải thành thảm trên mặt đất.

Khung cảnh đẹp đến nghẹt thở, như bước vào mộng ảo.

Jisoo khựng lại, tim bất giác đập nhanh hơn một nhịp.

Nơi ấy, dưới gốc đào cổ thụ, có một bóng người.

Một thiếu nữ vận y phục trắng tinh, mái tóc dài buông xõa, dáng ngồi thanh nhã.

Trăng soi xuống, vẽ nên đường nét gương mặt đẹp đến mức phàm trần khó sánh.

Đôi mắt nâu hổ phách ánh lên như lưu ly, trong trẻo mà sâu thẳm.

Jisoo ngẩn ra trong chốc lát, như bị giữ chặt giữa cõi mộng.

Thiếu nữ kia – chính là Jennie.

...

Hồ ly ngàn năm.

Đêm nay, nàng vốn định ẩn thân, dưỡng thương sau một trận giao đấu với yêu khí từ phương Bắc.

Không ngờ lại có phàm nhân cả gan đặt chân đến tận đây.

Jennie hơi nhếch môi, nụ cười vừa quyến rũ vừa như trêu chọc.

"Phàm nhân... sao ngươi dám vào nơi này?"

Giọng nói ấy vang lên trong màn đêm, êm như tiếng đàn, nhưng mang theo ma lực khiến người nghe tim run loạn.

Jisoo thoáng giật mình, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại.

Nàng cúi đầu lễ phép:

"Tại hạ mạo muội vào núi, chỉ để tìm rễ bạch liên cứu người.

Nếu làm phiền cô nương, xin thứ tội."

Jennie nhướng mày.

Từ bao đời, phàm nhân nhìn thấy nàng đều hoảng hốt, kẻ run sợ, kẻ tham lam.

Nhưng thiếu nữ này... lại giữ được bình thản đến lạ.

"Ngươi không biết ta là ai ư?" – Jennie cười nhẹ, ánh mắt như dao.

Jisoo ngẩng lên, nhìn thẳng vào nàng.

"Ta biết có hồ ly ở Tử Vân.

Nhưng ta thấy cô nương, không thấy hồ ly."

Lời đáp ấy khiến Jennie khựng lại.

Trong ngần ấy năm, lần đầu tiên có người phàm nhìn nàng không phải bằng ánh mắt kinh sợ hay ham muốn, mà bằng sự chân thành thẳng thắn.

Trái tim hồ ly ngàn năm, bỗng lỡ mất một nhịp.

...

Cánh hoa đào vẫn rơi.

Gió vẫn thổi.

Hai ánh mắt – một trong sáng, một quyến rũ ma mị – chạm nhau giữa đêm trăng, như định mệnh đã sắp đặt từ ngàn năm trước.

Một phàm nhân.

Một hồ ly.

Câu chuyện của họ, từ đây mới bắt đầu.
 
Cửu Vĩ Tương Tư
chương 2


Trong rừng Tử Vân, ánh trăng rọi xuống thành dòng bạc, chiếu lên từng thân cây, từng tán lá, như rưới một lớp mộng mơ lạnh lẽo.

Jennie dựa lưng vào gốc đào cổ thụ, sắc mặt tái nhợt.

Bờ vai trắng mịn loang vết máu đỏ, y phục trắng tinh dần nhuốm màu tàn khốc.

Nàng khẽ cau mày, hít một hơi dài.

Trận giao đấu với yêu khí phương Bắc ban chiều đã khiến cơ thể nàng bị thương nặng, yêu lực tiêu hao gần hết, khó lòng tự chữa lành trong chốc lát.

Nàng vốn định dùng ảo thuật để ẩn mình, tránh ánh mắt phàm nhân.

Nhưng chưa kịp vận lực, trước mặt đã vang lên tiếng bước chân.

"Cô nương... cô nương có sao không?"

Jennie ngẩng đầu.

Trước mắt nàng là một thiếu nữ mặc áo vải lam, dáng người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt sáng trong như suối.

Giỏ mây còn vương vài gốc thảo dược.

Người ấy chính là Jisoo – kẻ phàm nhân đã cả gan bước vào nơi cấm kỵ.

Ánh trăng soi xuống, khiến gương mặt Jisoo sáng rỡ như được phủ một tầng sương mỏng.

Jennie thoáng sửng sốt.

Nàng không ngờ lại gặp phàm nhân này lần thứ hai, ngay khi mình đang ở thế yếu nhất.

Khóe môi nàng khẽ nhếch, gượng cười.

"Ngươi... không nên lại gần."

Jisoo cau mày, chẳng mảy may nghe theo.

Nàng vội quỳ xuống bên cạnh, rút từ giỏ mây một mảnh vải sạch, định băng tạm cho vết thương.

"Ngươi chảy máu nhiều quá.

Nếu không cầm máu, e là khó giữ nổi mạng." – Jisoo nói, giọng chắc nịch.

Jennie nhìn nàng, ánh mắt vừa khó hiểu vừa châm chọc.

"Ngươi không sợ ta là yêu quái sao?

Không sợ ta hút lấy sinh khí của ngươi?"

Jisoo ngẩng lên, bình thản.

"Nếu ngươi thật sự muốn làm hại ta, ngươi đã không ngồi đây để ta thấy.

Hơn nữa... mạng người đang treo trên sợi chỉ, đâu có thì giờ để suy tính."

Jennie khẽ sững.

Cả ngàn năm qua, nàng đã quen với ánh nhìn nghi ngại, sợ hãi, thậm chí khát khao tham lam.

Chưa từng có ai – chưa từng – dám đối diện nàng bằng đôi mắt trong veo, chẳng một mảy may nghi ngờ, cũng chẳng cầu lợi gì.

Một phàm nhân... lại dám đặt lòng tin vào hồ ly ngàn năm.

Tim Jennie bất giác chấn động.

...

Jisoo không nói thêm lời nào.

Nàng xé mảnh vải, khẽ vén vạt áo Jennie lên.

Cảnh tượng trước mắt khiến nàng thoáng hít mạnh một hơi: vết thương rạch dài, máu đã thấm vào da thịt, loang ướt cả vạt áo trắng.

"Nhịn chút, sẽ đau." – Jisoo nói nhỏ, rồi đưa tay cẩn thận ép chặt lên miệng vết thương.

Jennie cắn nhẹ môi, đôi mắt nhắm lại, làn mi run run.

Đã bao lâu rồi nàng chưa cảm nhận được hơi ấm phàm nhân gần đến thế?

Đã bao lâu rồi chẳng có ai chạm vào nàng với sự chân thành lo lắng, thay vì tham vọng hay dục vọng?

Gió đêm rít qua ngọn cây.

Trăng sáng phủ đầy mặt đất.

Trong khoảnh khắc, Jennie nghe rõ từng nhịp tim mình.

...

"Xong rồi." – Jisoo buộc chặt mảnh vải quanh vai Jennie, lau mồ hôi trên trán.

"Vẫn chưa ổn, nhưng đủ cầm máu.

Khi nào ra khỏi núi, ta sẽ tìm thêm thuốc cho ngươi."

Jennie mở mắt.

Trong tầm nhìn, gương mặt Jisoo gần kề, đôi mắt đen lấp lánh, không một vệt sợ hãi, chỉ có sự quyết liệt và ấm áp.

Đột nhiên, hồ ly ngàn năm cảm thấy trái tim mình... run rẩy.

Nàng khẽ quay đi, giọng nhẹ như gió:

"Ngươi ngốc thật... ta có thể là bất cứ thứ gì.

Yêu quái, ma vật... ngươi cũng không sợ sao?"

Jisoo bật cười khẽ.

"Ngươi có thể là ai cũng được.

Nhưng giờ phút này, ngươi là người bị thương, và ta thì không thể bỏ mặc."

Jennie lặng người.

Một câu nói giản dị, nhưng phá vỡ lớp băng bao phủ trái tim nàng suốt ngàn năm.

...

Trăng dần lên cao.

Đêm càng lúc càng tĩnh.

Jisoo ngồi dựa vào gốc cây, để Jennie tựa nhẹ lên vai mình nghỉ ngơi.

Hơi thở nàng trầm ổn, bàn tay đặt hờ lên vết thương của Jennie, như một lời hứa vô thanh rằng: ta sẽ bảo vệ ngươi.

Jennie khép mắt, nhưng khóe môi khẽ cong, một nụ cười mà chính nàng cũng không nhận ra.

Lần đầu tiên, hồ ly ngàn năm thấy được ấm áp trong vòng tay một phàm nhân.

Nàng không biết... từ khoảnh khắc này, định mệnh đã rẽ sang một hướng khác.

Ngoài hiên, ánh trăng dần nhạt, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của bình minh.

Căn nhà gỗ nhỏ ở rìa thôn Tử Trúc thoảng mùi khói bếp, hòa với hương thảo dược còn vương trong giỏ mây.

Jennie chậm rãi mở mắt.

Nàng nhận ra mình không còn ở rừng đào nữa.

Xung quanh là mái tranh đơn sơ, tường đất mộc mạc, góc phòng kê chiếc giường tre, bên cạnh có chậu nước trong veo.

Nắng mai len qua khe cửa, rọi lên những bụi lúa khô treo trên xà nhà, bình dị đến lạ.

Jennie cau mày, chậm rãi cử động.

Vai vẫn đau nhói, nhưng đã được băng bó cẩn thận, gọn gàng mà chắc chắn.

Đó là bàn tay phàm nhân, không mang phép thuật, nhưng lại tỉ mỉ hơn bất cứ thần y nào nàng từng biết.

Tiếng bước chân khe khẽ vang lên.

Jisoo bước vào, tay cầm bát thuốc nghi ngút khói.

Gương mặt nàng dính chút tro than, hẳn vừa nhóm bếp.

Nhìn thấy Jennie tỉnh lại, ánh mắt Jisoo sáng lên, thoáng mừng rỡ.

"Cô nương tỉnh rồi." – giọng nàng dịu hẳn đi, nhẹ như gió.

Jennie ngẩn người.

Đã lâu lắm rồi, nàng không nghe ai gọi mình bằng chất giọng chân thật như vậy.

Không có nịnh bợ, không có run sợ.

Chỉ là sự quan tâm rất đỗi tự nhiên.

Jisoo đặt bát thuốc xuống bàn, ngồi cạnh giường.

"Vai ngươi vẫn còn yếu, chớ nên cử động.

Uống chút thuốc này, sẽ bớt đau."

Jennie khẽ nhíu mày, liếc nhìn thứ nước đen sẫm trong bát.

"Thuốc phàm nhân... có thể cứu được ta sao?"

Jisoo không giận, chỉ mỉm cười.

"Ta không biết ngươi là ai, nhưng ngươi cũng là người, cũng biết đau, cũng chảy máu.

Nếu là người, thuốc này ắt có ích.

Còn nếu không..." – nàng dừng lại, giọng chắc nịch – "ít nhất, ta đã cố hết sức."

Jennie sững lại.

Đôi mắt trong veo ấy, dẫu chỉ là phàm nhân, nhưng mang theo niềm tin không gì lay chuyển.

Nàng chậm rãi cầm bát, uống từng ngụm.

Thuốc đắng nghét, nhưng trong lòng Jennie dậy lên một vị ngọt kỳ lạ – vị của sự quan tâm chân thành.

...

Mấy hôm sau, Jennie ở lại dưới mái tranh nhỏ ấy.

Ban ngày, Jisoo lo cho mẹ bệnh nặng, rồi ra vườn, vào rừng hái thuốc.

Buổi tối, nàng nhóm bếp, thắp đèn dầu, lại chăm lo cho Jennie.

Jennie vốn kiêu hãnh, quen tự mình xoay sở, chưa từng để kẻ nào chạm đến.

Thế mà mỗi khi Jisoo thay băng, lau thuốc, nàng lại im lặng để mặc.

Đôi khi ánh mắt hai người chạm nhau, Jennie vội quay đi, nhưng tim lại đập loạn nhịp.

Có đêm, nàng ngồi bên hiên, ngắm trăng.

Hoa đào trong rừng chắc đã rụng nhiều, gió đưa hương thoảng xuống thôn.

Jisoo bước ra, tay cầm chén trà nóng, đặt vào tay Jennie.

"Ngươi vốn quen sống ở nơi nào?" – Jisoo hỏi khẽ.

Jennie khẽ cười, giọng như gió thoảng.

"Nơi nào cũng chẳng quan trọng.

Chỉ là đi mãi, cuối cùng lại ngồi đây, dưới mái tranh nhỏ của ngươi."

Jisoo nhìn nàng, khóe môi cong thành nụ cười.

Nụ cười ấy không chứa nghi ngờ, chỉ có sự yên bình hiếm có.

Jennie bỗng cảm thấy... cả ngàn năm cô độc, dường như đang tan đi.

...

Thế nhưng, bên ngoài kia, sóng ngầm đã nổi lên.

Người trong thôn xì xào.

Họ nói Kim Jisoo mang một thiếu nữ lạ mặt từ núi về.

Kẻ thì bảo là khách qua đường, kẻ thì nghi ngờ là yêu tà.

Tin đồn lan nhanh như gió, nhất là khi nhiều người từng thề rằng đã thấy đôi mắt hổ phách sáng rực trong đêm ở rừng Tử Vân.

Dưới mái tranh, Jennie ngồi lặng, nghe thấy tiếng bàn tán vọng từ xa.

Nàng biết, chỉ cần thân phận bị lộ, phàm nhân sẽ quay lưng lại với nàng – như đã từng bao lần.

Nhưng khi ánh mắt nàng khẽ liếc sang Jisoo, thấy nàng vẫn thản nhiên nấu thuốc, vẫn dịu dàng chăm sóc, Jennie lại không sao mở miệng nói sự thật.

Chỉ một lần thôi... nàng muốn được tin tưởng như một con người bình thường.

Và Jisoo, chẳng mảy may biết rằng, kề bên nàng lúc này không phải thiếu nữ phàm tục, mà chính là hồ ly ngàn năm trong truyền thuyết.
 
Cửu Vĩ Tương Tư
chương 3


Gió chiều hun hút thổi qua cánh đồng, mang theo hơi ẩm và mùi đất nồng nàn.

Mặt trời đã khuất sau dãy núi xa, sắc trời chạng vạng, lẫn trong bóng tối là những tiếng bàn tán rì rầm.

Cửa gỗ nhà Jisoo bất chợt bị gõ mạnh.

"Kim Jisoo, mở cửa!" – giọng đàn ông khàn đặc vang lên.

Jisoo vừa đặt chén cháo nóng trước mặt Jennie, liền thoáng sững người.

Nàng bước ra, khẽ mở then cửa.

Ngoài sân, mấy người đàn ông lực lưỡng tay cầm đuốc, mắt ánh lên tia soi mói.

"Chúng ta nghe nói ngươi đưa một nữ nhân lạ từ núi về.

Người ấy là ai?" – một lão nông cất tiếng.

Ánh lửa hắt lên gương mặt khắc khổ, biến thành những nếp nhăn đầy nghi hoặc.

Jisoo bình thản, không hề chùn bước.

"Đúng, ta cứu nàng từ trong rừng.

Nàng bị thương nặng, không thể bỏ mặc."

Lời đáp khiến dân làng xôn xao.

Một người khác cau mày:

"Ngươi không biết gần đây trong núi xuất hiện yêu quái sao?

Có kẻ thấy ánh mắt sáng rực như lửa.

Nhỡ đâu nữ nhân kia không phải người, mà là... thứ khác?"

Ngọn đuốc bùng cháy, soi rõ gương mặt nghi ngại.

Trong phòng, Jennie nghe rõ từng lời.

Đôi mắt hồ ly hổ phách ánh lên một tia lạnh.

Nếu nàng muốn, chỉ cần một cái búng tay, tất cả những kẻ phàm tục này đều sẽ quỳ rạp.

Nhưng... nàng không thể.

Jennie siết chặt vạt áo.

Nàng đã nếm trải sự ấm áp bình thường của Jisoo, đã thấy những ngày yên bình nơi mái tranh.

Nàng sợ chỉ một lần để lộ, tất cả sẽ vỡ tan.

Jisoo quay lưng, chặn ngay ngưỡng cửa, dáng người gầy nhưng thẳng đứng như trúc.

"Các vị, nàng chỉ là một con người đang bị thương.

Nếu có yêu quái, chẳng lẽ chúng lại để nàng máu loang khắp vai?

Ta đã thấy, nàng cũng thở, cũng đau, cũng rên xiết như bao kẻ phàm.

Xin đừng nghi oan."

Một lão nông hừ lạnh, mắt lóe vẻ cứng rắn.

"Nếu thật là người, thì cho chúng ta nhìn mặt!

Nếu che giấu, chứng tỏ có điều bất minh."

Jennie khẽ run.

Jisoo mím môi, không quay đầu, giọng sắc hơn:

"Nàng đang dưỡng thương, không thể bị quấy nhiễu.

Các người muốn nhìn, tức là không tin ta.

Nhưng ta – Kim Jisoo – lấy danh dự của mình ra thề: nàng không phải yêu tà."

Sự cứng cỏi bất ngờ ấy khiến đám đông lặng đi đôi chút.

Họ vốn quen thấy Jisoo hiền lành, nay bỗng thấy nàng kiên quyết như vậy, liền chần chừ.

Jennie ngồi trong bóng tối, trái tim khẽ thắt lại.

Cái danh "Kim Jisoo" trong mắt dân làng chẳng đáng bao nhiêu, nhưng trong mắt nàng, đó là tấm khiên vững chắc.

Một phàm nhân yếu đuối, dám lấy cả thanh danh nhỏ bé của mình để bảo vệ nàng – một hồ ly vốn chẳng thuộc về thế giới này.

Ngực Jennie chợt dâng lên cảm giác vừa ngọt ngào vừa đau xót.

Cuối cùng, dân làng bỏ đi, để lại lời dọa dẫm:

"Nếu có chuyện lạ xảy ra, Jisoo, ngươi phải chịu trách nhiệm."

Cửa khép lại, căn nhà chìm vào yên ắng.

Jisoo thở hắt, tựa lưng vào cánh cửa gỗ.

Mồ hôi rịn trên trán, nhưng ánh mắt nàng khi nhìn Jennie vẫn dịu dàng như cũ.

"Xin lỗi...

đã khiến ngươi phải nghe những lời khó chịu."

Jennie đứng dậy, từng bước chậm rãi đến gần.

Nàng nhìn thẳng vào Jisoo, đôi mắt sâu thẳm lóe sáng trong bóng đêm.

Một khoảnh khắc, nàng muốn thốt ra sự thật – rằng bản thân chẳng phải phàm nhân, rằng lời đồn kia không sai.

Nhưng rồi Jennie chỉ khẽ mỉm cười, giọng nhẹ như gió thoảng:

"Ta chỉ biết... nhờ ngươi, ta vẫn còn chỗ để gọi là nhà."

Ánh mắt Jisoo chùng xuống, như thể có điều gì không thể giải thích.

Nhưng nàng không hỏi.

Ngoài kia, gió thu xào xạc.

Trong căn nhà tranh, hai bóng người lặng lẽ ngồi đối diện nhau, cách một chiếc bàn gỗ mộc mạc, nhưng dường như khoảng cách ấy đã ngắn lại hơn bao giờ hết.

Sáng sớm, tiếng gà gáy vọng khắp thôn.

Ánh nắng vàng hoe xuyên qua mái rạ, rọi xuống khoảng sân đất nhỏ.

Jisoo xách giỏ mây, quay sang nhìn Jennie đang ngồi dưới hiên, mái tóc đen mượt thả xuống vai, ánh mắt lơ đãng dõi về xa.

"Vai ngươi đã đỡ hơn nhiều rồi," – Jisoo mỉm cười, giọng mang theo chút vui vẻ hiếm hoi, – "hay là hôm nay theo ta ra chợ?"

Jennie khẽ nhướng mày.

"Chợ?"

"Ừ.

Ngươi ở đây mấy hôm rồi, toàn quanh quẩn trong nhà.

Ra chợ đi dạo một chút, cũng xem như giải khuây."

Jennie thoáng do dự.

Một hồ ly ngàn năm, vốn đã quen ẩn mình trong núi rừng, nơi chỉ có hoa đào và trăng sáng.

Nhân gian nhộn nhịp, huyên náo, nàng chưa từng nếm trải.

Nhưng khi thấy ánh mắt mong chờ của Jisoo, nàng chợt gật đầu.

...

Con đường đất dẫn ra chợ tấp nập người qua lại.

Trẻ con cười đùa, đàn bà bày hàng rau, mấy ông lão gánh cá đi rao.

Tiếng gọi í ới xen lẫn mùi bánh nướng, hương thảo mộc, tất cả hòa thành một bức tranh sinh động.

Jennie bước đi chậm rãi, ánh mắt hồ ly lóe lên những tia hiếu kỳ.

Nàng dừng trước một sạp bán kẹo kéo, nhìn người chủ xoay đường mật thành sợi dài, khói trắng nghi ngút.

Bên kia, có gánh hàng thêu tay, khăn gấm muôn màu, óng ánh dưới nắng.

Jisoo đi bên cạnh, quan sát Jennie như sợ nàng lạc mất.

Thấy Jennie chăm chú nhìn kẹo, nàng bật cười, mua một que đưa ra.

"Nếm thử đi.

Dù không quý giá như linh quả trên núi, nhưng ngọt ngào chẳng kém."

Jennie cầm lấy, khẽ đưa đầu lưỡi nếm.

Vị ngọt tan ngay nơi khóe môi, không phải linh khí tinh túy, mà là sự giản dị rất đời thường.

Nàng bất giác mỉm cười, nụ cười nhẹ đến mức Jisoo ngẩn ngơ.

Đi được một quãng, Jisoo ghé sạp vải, chọn vài cuộn tơ thô để khâu áo.

Người bán hàng hồ hởi đưa thêm một dải lụa màu đào, bảo rằng hợp với thiếu nữ đi cùng.

Jennie thoáng ngẩn người, đưa tay chạm vào dải lụa mềm mịn, rồi nhìn Jisoo.

"Ngươi thấy... có hợp với ta không?"

Jisoo cười hiền, mắt sáng long lanh:

"Dù ngươi khoác gì lên người, trong mắt ta đều hợp cả."

Jennie bất chợt sững lại.

Tim nàng khẽ rung, tựa như có ai vô tình chạm đến lớp phòng ngự đã dựng suốt ngàn năm.

...

Lúc quay về, Jennie tay cầm ít trái cây, tóc cài một đóa hoa sen hồng do Jisoo khéo chọn.

Nàng cảm nhận rõ ánh mắt dân làng nhìn mình – tò mò, nghi kỵ, thậm chí dè dặt.

Nhưng Jennie không quan tâm.

Bởi mỗi khi nàng quay sang, đều bắt gặp Jisoo mỉm cười bên cạnh.

Chợ đông như nêm, tiếng rao hàng, tiếng trẻ con cười đùa vang khắp nơi.

Jennie vừa cắn một miếng bánh nướng, vừa lặng lẽ theo bước Jisoo.

Hương thơm ngọt ngào vương trên đầu lưỡi, nhưng tâm trí nàng lại để ở ánh mắt dân làng vẫn lén nhìn mình với bao ngờ vực.

Đang lúc ấy, từ phía cuối dãy hàng, một giọng nam trầm ấm vang lên:

"Jisoo?"

Jisoo giật mình, quay lại.

Người thanh niên mặc áo chàm đơn giản, dáng người cao gầy, gương mặt rắn rỏi, tay xách giỏ lúa mới từ đồng về.

Đôi mắt sáng, vừa nhìn đã toát lên sự ngay thẳng, chân thành.

"Seungjae..." – Jisoo thoáng ngỡ ngàng, nhưng nụ cười nhanh chóng nở trên môi.

Jennie đứng lùi lại một bước, ánh mắt lặng đi.

Người thanh niên tên Seungjae tiến đến gần, nhìn Jisoo từ đầu đến chân như muốn chắc rằng nàng bình an.

"Nghe tin ngươi chăm mẹ bệnh, ta định ghé qua, nhưng công việc bận rộn mãi.

Không ngờ lại gặp ở chợ."

Jisoo dịu dàng đáp:

"Ta vẫn ổn.

Chỉ là... nhiều lúc vất vả."

Seungjae gật gù, ánh mắt dường như muốn nói nhiều điều chưa kịp thốt ra.

Trong khoảnh khắc ấy, Jennie lặng lẽ quan sát.

Nàng thấy sự thân thuộc trong cách hai người trò chuyện – không gượng gạo, không xa cách.

Giữa họ có một sợi dây ngầm, giống như dòng suối ngọt chảy xuyên qua bao năm tháng tuổi thơ.

Jennie khẽ siết chặt vạt áo.

Nàng chưa từng biết cảm giác này: chông chênh, nghèn nghẹn nơi lồng ngực.

Một hồ ly ngàn năm, chưa bao giờ bị lay động bởi phàm trần, vậy mà giờ đây... chỉ một cái nhìn thân mật giữa Jisoo và kẻ kia cũng đủ khiến nàng khó chịu.

Seungjae thoáng nhận ra sự hiện diện của Jennie, liền quay sang.

"Vị cô nương này là...?"

Jisoo lập tức giải thích:

"Nàng là người ta tình cờ cứu được trong rừng.

Đang dưỡng thương tại nhà ta."

Ánh mắt Seungjae thoáng dừng lại trên gương mặt Jennie.

Lịch thiệp nhưng sâu xa, như muốn nhìn thấu.

Jennie khẽ nhếch môi, ánh mắt hồ ly lóe sáng, rồi nhanh chóng che giấu sau vẻ bình thản.

Jisoo vội xua đi không khí gượng gạo:

"Chúng ta đi mua chút thảo dược, rồi về sớm thôi.

Mẹ ta cần thuốc."

Seungjae gật đầu, mỉm cười:

"Vậy để ta xách giúp giỏ nặng cho ngươi."

Hình ảnh ấy – Jisoo đi bên cạnh Seungjae, còn Jennie đi phía sau – khiến trái tim nàng bất giác siết chặt.

Nàng nhận ra, mình không chỉ đơn giản muốn trú nhờ dưới mái tranh nhỏ kia.

Nàng muốn...

Jisoo chỉ nhìn về phía mình, chỉ mỉm cười với riêng mình.

Nhưng lý trí khẽ nhắc nhở: một hồ ly yêu nghiệt, làm sao tranh nổi một phàm nhân vốn sinh ra cùng nàng, lớn lên bên nàng, được dân làng kính trọng?

Jennie khẽ quay mặt đi, giấu ánh nhìn như có sóng ngầm cuộn trào.

Trong lòng nàng dấy lên một nỗi lo mơ hồ – rằng sự bình yên ngắn ngủi kia, có lẽ sẽ sớm lung lay.
 
Back
Top Bottom