Ngôn Tình Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 505


Chương 505:

“Anh hai, anh định làm gì?” Nam Cung Mặc biết thủ đoạn của anh trai mình.

Giống như Hoa Tinh hãm hại Cố Cẩm, tuy Nam Cung Huân đã không tham gia vào những việc trước đây, nhưng anh ta đã giải quyết vần đề chỉ trong vài giờ.

Anh ta muốn làm gì thì nhất định sẽ dùng nhiều cách khác nhau, Nam Cung Mặc đã biết điều này từ lâu nên chưa bao giờ nghĩ đến việc tranh giành tài sản của gia tộc Nam Cung.

Một mặt là anh ấy tranh không thắng, đến lúc đó hai bên sẽ đều bị thiệt, mặt khác là anh cũng không muốn tranh.

Nam Cung Huân không thèm trả lời rời đi, Nam Cung Mặc cảm thấy như sắp có một cơn bão lớn.

Có Cẩm lên xe của Tư Lệ Đình, nhận thấy ánh mắt của Tư Lệ Đình vẫn luôn nhìn mình chăm chú.

“Chú ba, sao vậy, không nhận ra em nữa à?” Cô tò mò hỏi.

“Tô Tô, rõ ràng là em chưa khôi phục trí nhớ, vừa rồi em lại nói với Nam Cung Huân rằng đã khôi phục trí nhớ, em là đang hoàn toàn xé rách da mặt với anh ta.”

“Lúc em xe rách da mặt chú ba đâu có ngăn em lại, thực ra chú ba cũng mong em xé rách da mặt đúng không?”

Tư Lệ Đình không che giấu cảm xúc của mình: “Tô Tô, anh biết Nam Cung Huân là một người khó đối phó. Cho dù anh ta có đe dọa thế nào đi nữa, anh cũng mong ranh giới giữa em và anh ta càng trong sạch càng tốt.”

“Chú ba thật sự không hề che giáu cảm xúc của mình.”

Cố Cẩm cười khúc khích, sau đó rướn người chủ động ôm lấy cổ Tư Lệ Đình nói nhỏ vào tai anh: “Nhưng em lại yêu chú ba như vậy, quan tâm đến em, không ngại làm kẻ thù của cả thế giới.”

“Tô Tô, trước mặt tình yêu, em và anh đều là những kẻ ngốc nghéch, chẳng sợ anh tính kế như thế nào, anh cũng biết phải làm sao để giảm thiểu tổn thất đến mức nhỏ nhát.

Nhưng anh không muốn làm điều đó, anh chỉ muốn em, chỉ xuất hiện d*c v*ng chiếm hữu đối với một mình em, mặc kệ kết quả là gì.”

Trán Tư Lệ Đình chạm nhẹ vào trán Cố Cẩm, hai người mỉm cười với nhau.

Những gì Cố Cảm làm vừa rồi có thể nói là đã khiến Nam Cung Huân hoàn toàn tức giận, ngay từ đầu cô cũng không có ý định trở mặt với Nam Cung Huân sớm như vậy.

Tuy nhiên, khi biết Tư Lệ Đình đã làm quá nhiều điều cho mình, trên mặt Tư Lệ Đình không còn giọt máu nằm đó.

Lúc đó cô không nghĩ ngợi gì cả, cô chỉ muốn người đàn ông trước mặt được khỏe mạnh.

Anh quan trọng hơn tất cả, khi anh bất lực nhất cô đã không lựa chọn ra đi.

Chẳng sợ làm những việc đó sẽ mang lại kết quả gì, cô cũng không muốn quan tâm, cho dù thế giới có bị hủy diệt cũng không quan trọng bằng người đàn ông này.

Cô yêu anh, cũng nợ anh quá nhiều, từ giờ cô chỉ muốn bù đắp cho anh.

“Tô Tô, hứa với anh một chuyện.”

“Dù sau này xảy ra chuyện gì cũng không được buông tay anh.”

“Vâng chú ba, em hứa với anh, em sẽ không buông tay trừ khi em chết.”

Môi Tư Lệ Đình in nhẹ lên môi đỏ của cô: “Dù tiếp theo có bão tố gì, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua.”

“Vâng.”

Có Cẩm đáp lại nụ hôn của anh, mặc cho mưa bên ngoài tràn vào cửa kính ô tô.

Hóa ra khi yêu một người đến tận xương tủy, thì không cần quá nhiều lời.

Ngay cả khi bạn không nhớ anh ấy, cơ thể của bạn sẽ ghi lại tất cả những kỷ niệm đẹp khi ở bên anh áy.

Ghi nhớ sự tiếp xúc của anh ấy, hơi ấm của anh áy, tần số nhịp tim của anh ấy.

Cả hai không nhắc đến Nam Cung Huân nữa mà đi ăn, đi mua sắm và xem phim như những người bình thường.

Cho đến tận khuya hai người cũng chưa trở về khách sạn, cả hai đều chưa từng trải qua cảm giác hạnh phúc như vậy.

“Tô Tô, anh còn nợ em một chuyện.”

“Chuyện gì ạ?” Có Cẩm ở trong vòng tay anh hỏi.

“Tuần trăng mật, anh nghĩ nếu không bổ sung thì không biết tương lai sẽ ra sao.”

“Ý của chú ba là?”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 506


Chưogn 506:

“Tuần trăng mật.”

Cố Cẩm nhìn đồng hồ nói: “Bây giờ đã là mười hai giờ.”

“Em đã từng thử qua nói đi du lịch là đi luôn chưa?” Tư Lệ Đình hỏi.

“Chưa ạ.”

Nhớ tới trước đây Tư Lệ Đình đã lên kế hoạch nhiều như: vậy, chuẩn bị kỹ lưỡng về các điểm tham quan trên nhiều quốc gia, anh đã dành ra một tháng để chuẩn bị cho Tô Cảm Khê.

Ai biết rằng sự thay đổi đột ngột đã phá vỡ hoàn toàn kế hoạch của anh, kế hoạch dù có hoàn hảo đến đâu cũng không thể theo kịp sự thay đổi.

“Vậy em có sẵn lòng nói đi du lịch là đi luôn với anh không? Bà Tư!” Tư Lệ Đình đưa tay về phía Có Cẩm.

Cố Cẩm đối diện với ánh mắt sâu thẳm của anh, trên khoé miệng cô nở nụ cười rạng rỡ.

Giờ phút này, thứ cô đang băn khoăn không phải là thân phận chết tiệt gia chủ của nhà họ Cố, cũng không phải nhớ bao nhiêu lời thoại, càng không phải là đối phó với đám người Hoa Tỉnh.

Cô chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé, một người phụ nữ nhỏ bé yêu Tư Lệ Đình.

Cô đặt tay lên lòng bàn tay rộng lớn của anh: “Vâng, anh Tư của em…”

Cả hai chưa bàn bạc trước, cũng không có kế hoạch gì, Tư Lệ Đình dùng tốc độ nhanh nhát có thể quyết định lên máy bay ra nước ngoài.

Ngay cả Lâm Quân cũng không biết anh đã rời đi. Máy bay đã cất cánh, trong màn đêm rộng lớn xẹt qua một dấu vệt.

“Em không hỏi anh sẽ đi đâu đâu à?” Bản thân Tư Lệ Đình cũng chưa từng nghĩ có ngày mình lại làm ra chuyện như thế này. Cố Cẩm nhẹ nhàng vùi đầu vào vai anh dịu dàng nói: “Chỉ cần ở bên anh đi đâu cũng được, anh Tư, ông xã thân yêu của em.”

Không ai đoán được chuyện Tư Lệ Đình và Có Cẩm nói đi là đi ngay. Khi Lâm Quân đến tìm người, Tư Lệ Đình và Có Cẩm đã ở Bail.

“Cậu chủ, anh rời đi không một tiếng động?” Lâm Quân thật không biết nói gì.

Lúc trước cho dù Tư Lệ Đình đi đâu đều sẽ do Lâm Quân sắp xếp, ai biết rằng lần này cả hai đã buông thả đi chơi.

“Chuyện của công ty tạm thời giao cho cậu. Những ngày này cho dù xảy ra chuyện gì cậu cũng đừng quấy rày tôi.”

“Cậu chủ… anh thật buông thả.” Lâm Quân bắt lực nói.

“Lễ ra tôi nên sớm buông thả một lần.” Tư Lệ Đình cúp điện thoại, việc đầu tiên làm là tắt nguồn.

“Chú ba, anh không sợ mấy ngày này sẽ xảy ra chuyện quan trọng gì sao? Tối hôm qua em đã nói chuyện với Nam Cung Huân như vậy, sợ rằng anh ta sẽ không bỏ qua.”

Tư Lệ Đình ôm lấy cô, đặt lên má cô một nụ hôn.

“Tô Tô, đối với anh, điều quan trọng nhát bây giờ là em, mặc dù không thể ở bên em một tháng nhưng những ngày này chúng ta hãy quên đi mọi muộn phiền, ở bên cạnh nhau.”

“Vâng!”

Đến giờ, Cố Cẩm cảm thấy việc cô có nhớ được những ký ức đó hay không cũng không quan trọng, bởi vì cho dù cô quên hay không quên, Tư Lệ Đình cũng sẽ không từ bỏ tình yêu với cô.

Hai người ở Bali quên hết tất cả, ngọt ngào và tình cảm như những cặp đôi hưởng tuần trăng mật bình thường.

Tư Lệ Đình không cần phải lo lắng trong công ty có chuyện gì chưa được xử lý ổn thỏa hay không, mà Cố Cảm không nghĩ đến chuyện sẽ xảy ra với Nam Cung Huân.

Cả hai tìm một studio chụp ảnh cưới cao cấp ở địa phương, lấp đầy mọi thứ mà họ còn thiếu trước đây.

Có Cẩm khoác lên mình bộ váy cưới đuôi cá với lối trang điểm tinh tế.

Dù đã quên quá khứ nhưng cô tin rằng đám cưới giữa hai người vốn đã rất hoành tráng.

Tư Lệ Đình mặc một bộ vest tinh tế và thắt nơ, đợi cô bước ra.

Nhìn thấy cô cầm bó hoa trong tay, đi từng bước về phía mình, trong tích tắc như thể thời gian quay ngược trở lại một năm trước.

Trên khoé môi Cố Cảm xuất hiện một nụ cười nhẹ: “Ông xa.

“Bà xã, em thật đẹp.” Tư Lệ Đình khen từ tận đáy lòng, anh ôm lấy eo thon của Cố Cẩm và hôn lên môi cô.

So với Tô Cẩm Khê một năm trước hơi mang một chút ngây ngô, Cố Cẩm đã có những thay đổi lớn sau quá trình rèn luyện.

Cô có chút khí chất trưởng thành, nếu như một năm trước còn là công chúa, thì bây giò đã là nữ vương điện hạ.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 507


Chương 507:

Tiếng máy ảnh vang lên, cảnh tình cảm giữa hai người đã được chụp lại.

Nhiếp ảnh gia không khỏi khen ngợi: “Hai người thực sự rất tình cảm. Qua ống kính cũng cảm thấy rất ngọt ngào.

Tôi không cần phải dạy hai người cách tạo dáng.”

Điều quan trọng nhát giữa các cặp đôi là ăn ý, Cố Cẩm và Tư Lệ Đình rất ăn ý.

Điều quan trọng nhát là khí chất cũng như hình tượng của họ đều không thể so với người thường, về mọi mặt cũng không có góc chết.

Chụp ảnh cưới cho những người khác rất mệt, nhiều cặp đôi không ăn ý, chỉ có thể cứng ngắc thực hiện những động tác mà nhiếp ảnh gia chỉ bảo.

Tư Lệ Đình và Có Cẩm có thể làm điều đó một cách hoàn hảo miễn là đối phương nhắc nhở mình.

“Hai người phối hợp thực sự rất tốt, hôm nay mọi người vất vả rồi.” Nhân viên chụp cũng rất vui vẻ.

Tâm trạng Tư Lệ Đình rất tốt, hơi thở trên người cũng không lạnh lẽo như trước.

“Bà xã, em đói chưa? Buỏi tối anh đã đặt bữa tối hải sản mà em thích.”

“Không nói em còn không cảm thây gì, thật sự có chút đói.” Cố Cẩm nhẹ nhàng đáp lại.

Tư Lệ Đình bế cô lên, Cổ Cảm đỏ bừng mặt xấu hổ: “Ông xã, những người khác đang nhìn! Em chưa đói đến mức đi không nổi.”

“Đi như thế này nhanh hơn.” Tư Lệ Đình phớt lờ ánh mắt của người khác, bề Cố Cẩm sải bước rời đi.

Đằng sau vang lên tiếng những người khác thì thào: “Oa, kiếp trước cô gái này đã cứu cả giải ngân hà sao? Kiếp này mới sẽ gặp được người đàn ông hoàn hảo như vậy.”

“Đúng đúng đúng, đẹp trai, tốt tính, ân cần và dịu dàng với cô ấy.”

“Điều đó cũng chỉ dịu dàng với một mình cô ấy. Trước đó tôi đã đến bắt chuyện với anh ấy, thái độ của anh ấy lạnh nhạt hơn.”

“Haiz, ông trời ơi nếu một ngày nào đó ông có thể cho tôi một người đàn ông tốt như vậy thì thật tuyệt.”

“Các người đừng mơ nữa, muốn mơ mộng hão huyền cũng không nhìn lại ngoại hình của mình xem, cô gái kia thật sự rất xinh đẹp.

Ngay cả chuyên gia trang điểm đã trang điểm cho cô ấy cũng cho biết đã lâu lắm rồi mới gặp một người đẹp tự nhiên như vậy.”

“Hai người giống như những nhân vật trong truyện cỏ tích, thật sự xứng đôi.”

Có Cẩm nghe thấy những lời bình luận ngưỡng mộ ghen tị của các nhân viên, cô ngẳng đầu nhìn lên gương mặt điển trai của Tư Lệ Đình, không thể không mỉm cười.

Những người đó nói đúng, chắc kiếp trước cô đã cứu cả giải ngân hà nên mới gặp được một người như anh.

“Em cười gì vậy?” Ánh mắt Tư Lệ Đình liếc nhìn thấy nụ cười của cô, anh cúi xuống hỏi.

“Không có gì đâu, em chỉ cảm tháy…” Có Cảm dừng lại.

“Cảm thấy gì?”

“Em cảm thấy rất hạnh phúc.”

“Tô Tô, anh sẽ giữ cho em hạnh phúc mãi mãi.”

Tư Lệ Đình đưa cô lên một con tàu du lịch cao cấp, trong đó có những người đến từ khắp các quốc gia.

Nhà hàng trên biển này luôn được nhiều người biết đến, những người có thể lên tàu đều là những người không quý cũng giàu.

Trên đây có mọi loại hải sản ở tất cả các quốc gia, sở dĩ đến đây là do các đầu bếp ở đây có rất nhiều kinh nghiệm.

Nhiều người ngưỡng mộ danh tiếng nên đã đến đây, cũng có nhiều người đến đây vì cọ nhiệt.

Tư Lệ Đình đã đặt trước một phòng riêng, khi Cố Cẩm bước vào phòng đã sững sờ: “Chú ba, anh quá khoa trương rồi! Nhiều món như vậy sao ăn hết được?”

Chiếc bàn lớn đặt hơn ba mươi món ăn lớn nhỏ, toàn là hải sản có đủ loại.

“Ăn hết hay không không quan trọng, quan trọng là em phải ăn no.” Tư Lệ Đình kéo cô ngồi xuống.

Có Cẩm le lưỡi, chụp ảnh cưới cả ngày cô đói chết mát.

Tư Lệ Đình bận rộn bóc vỏ nhiều loại hải sản khó bóc gắp thịt đưa cho Cố Cẩm.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 508


Chương 508:

“Chú ba, anh không cần chiếu cố em, em sẽ tự làm.” Cố Cảm thấy anh chiếu có mình nên cô muốn tự làm.

Đang nói chuyện, Tư Lệ Đình lại đưa tới một con tôm: “Há miệng.”

Có Cẩm ngoan ngoãn ăn nó, Tư Lệ Đình nhẹ nhàng nói: “Ăn ngon không?”

“Ừm… rất ngon.” Cố Cẩm gật đầu: “Vừa rồi em đã nói gì với anh?”

Tư Lệ Đình cười nhẹ, trước giờ cô gái này rất dễ bị phân tâm, không ngờ chiêu này dùng lúc nào cũng hữu dụng.

“Em nói con tôm này rất ngon, anh lại bóc cho em.”

Cố Cẩm được Tư Lệ Đình cho ăn rất no, mà anh chỉ ăn một bát cháo hải sản.

Vốn còn muốn uống rượu, nhưng Cố Cẩm đã ngăn lại, Tư Lệ Đình đành phải nghe lời.

Một bữa ăn rất ấm áp, Có Cẩm nhìn thầy thức ăn còn thừa nhiều như vậy thì cảm thấy đau lòng.

“Chú ba, còn nhiều như vậy, thật lãng phí.”

“Không hề lãng phí chút nào.” Tư Lệ Đình xoa nhẹ đầu cô: “Ăn no rồi thì chúng ta lên boong tàu hóng gió, lát nữa còn có hoạt động.”

“Hoạt động gì?”

“Bí mật.”

Tư Lệ Đình nắm tay cô bước lên boong tàu. Hầu hết trên boong đều là những cặp tình nhân đến từ nhiều quốc gia khác nhau. Thấy nhiều người háo hức chờ đợi như vậy, Có Cẩm cũng rất tò mò.

Ngay khi cô đang năn nỉ Tư Lệ Đình nói cho cô biết có hoạt động gì, đột nhiên bên tai cô vang lên một tiếng động lớn.

Một chùm pháo hoa lộng lẫy nở trên bầu trời, sau trận pháo hoa đó, muôn vàn quả pháo hoa bay lên từ mọi hướng.

Xung quanh là tiếng hò reo của đám đông, đây cũng là lần đầu tiên Cố Cẩm được nhìn thấy một màn pháo hoa quy mô lớn như vậy.

Pháo hoa đủ màu sắc, hoa văn nở rộ trước mắt cô, lần đầu tiên cô biết pháo hoa cũng có thể đẹp như vậy.

“Chú ba, đẹp quá!”

Gió trên boong tàu hơi mạnh, thổi bay váy cô lắc lư qua lại, Tư Lệ Đình cởi áo khoác ngoài khoác lên người cô, ôm cô từ phía sau.

Đột nhiên, tên tiếng Anh của Cố Cẩm xuắt hiện trong pháo hoa đầy màu sắc, theo sau là các ký tự I love you.

Ai đó xung quanh huýt sáo, có người còn hỏi Erlena là ai.

“Em thích không?” Giọng của Tư Lệ Đình vang lên bên tai cô.

Trong mắt Cố Cẩm chứa đựng những giọt nước mắt, không người phụ nữ nào có thể cưỡng lại sự ngạc nhiên như vậy.

Cô che môi gật đầu: “Em rát thích.”

Không ai biết Erlena là ai, nhưng ai cũng biết cơn mưa pháo hoa lộng lẫy này là do một người đàn ông giàu tình cảm chuẩn bị cho người phụ nữ mình yêu.

Cảnh tượng đẹp mát, Có Cẩm kiễng chân hôn nhẹ lên môi Tư Lệ Đình: “Ông xã, em yêu anh, rất yêu rất yêu anh.”

Tư Lệ Đình cười nhẹ: “Trái tim anh cũng vậy.”

Biết bao cặp đôi vừa xem pháo hoa vừa hôn nhau, tận hưởng khoảnh khắc đẹp đến nao lòng này.

Tình yêu khiến con người ta cảm thấy hạnh phúc.

Cố Cẩm cảm thấy cô không yêu nhầm người, người đàn ông trước mặt chính là người cô muốn cùng nắm tay bước đi. Chú ba, đời này em sẽ không bao giờ buông tay anh.

Hai người ở lại Bali trong bôn ngày, tham quan mọi địa điểm và chụp ảnh cưới.

Cố Cảm đột nhiên cảm thấy có thể khôi phục trí nhớ hay không cũng không quan trọng, điều quan trọng là anh ấy sẽ luôn yêu mình.

Trên đường ra sân bay, Có Cảm nép vào vòng tay của Tư Lệ Đình.

“Chú ba, em rất muốn ở lại đây, một khi quay lại thì phải đối mặt với những chuyện như thế kia, còn có những cơn bão sắp ập đến.

Đôi khi em thực sự cảm thấy địa vị của em là một loại xiềng xích, em không muốn làm gia chủ nhà họ Có gì đó.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 509


Chương 509:

Nghe thấy giọng nói phiền muộn của Cố Cẩm, Tư Lệ Đình xoa đầu cô: “Tô Tô, cho anh thêm một chút thời gian, anh nhất định sẽ cho em sống cuộc sống mà em muốn.”

Tư Lệ Đình là một người rất quyền lực ở trong nước, nhưng muốn phát triển ở Mỹ thì sẽ mất một thời gian dài.

Nam Cung Huân dựa vào sự hậu thuẫn của gia tộc Nam Cung, nên anh ta mới coi thường mình như vậy, mà Tư Lệ Đình cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ.

“Chú ba, em tin anh.”

Có Cẩm chưa nói xong thì xe đã dừng lại đột ngột, cơ thể cô cũng bị lắc lư mạnh, may mà Tư Lệ Đình ôm chặt cô.

“Chuyện gì?” Tư Lệ Đình có chút không vui cau mày hỏi, khiến Cố Cẩm giật mình.

Người lái xe cảm thấy nhiệt độ trong xe đột nhiên giảm xuống, nhanh chóng giải thích: “Anh Tư, phía trước xảy ra tai nạn xe, hai chiếc xe tông vào nhau, nên tôi đạp phanh gấp.”

Tư Lệ Đình liếc nhìn chiếc xe bị lật, may mà phản ứng của người lái xe đủ nhanh, nếu không sẽ gặp nạn.

Anh đã gặp tai nạn xe hai lần, anh không có cảm xúc tốt về vụ tai nạn.

“Bị,”

“Vâng, anh Tư.” Người lái xe định khởi động xe, nhưng đúng lúc này Cố Cẩm lên tiếng.

“Chú ba, ở đằng kia có một người qua đường bị ô tô tông phải, chúng ta đưa bà ấy đến bệnh viện đi, trông bà ấy cũng lớn tuổi.”

“Được, nghe lời em.” Tư Lệ Đình rất nghe lời Có Cẩm, đối với anh đi sớm một chụt về muộn một chút cũng không khác biệt lắm.

Khi Cố Cẩm nhìn thấy bà lão bị tông phải gục xuống bên vệ đường thì lòng thương xót dâng lên, nhìn thấy xung quanh không có người thân của bà, Cố Cẩm và Tư Lệ Đình đưa bà ấy đến bệnh viện.

Bà lão còn chưa kịp nói cảm ơn đã ngắt xiu, Có Cẳm đưa bà ấy đến bệnh viện, sau đó liên lạc với gia đình bà lão.

Hóa ra bà lão cũng đến du lịch cùng với bạn đời của mình, vì thích khí hậu Bali nên đã ở lại một thời gian.

Sáng sớm bà ấy đi ra ngoài vòng vòng một mình, nhưng không ngờ loại chuyện này lại xảy ra với bà ấy.

Người đàn ông lớn tuổi đến là một người nước ngoài cao lớn với đôi mắt xanh lam như Tư Lệ Đình.

Ông ấy khoảng hơn 70 tuổi, nhưng xương cốt cực kỳ dẻo dai, đôi mắt rất tinh tường, chứng tỏ ông thường xuyên rèn luyện thân thể rất tốt.

Mặc dù ông ấy mặc quần áo vải cotton và vải lanh đơn giản, nhưng khi ông ấy bước đi toát ra một loại khí chất, vừa nhìn là biết lúc trẻ ông ấy cũng là một nhân vật đáng chú ý.

Ông ấy rất thông thạo tiếng Trung, không có hề có khẩu âm nào cả.

“Cảm ơn hai người nhiều, nếu không phải hai người đưa vợ tôi đến bệnh viện kịp thời, nếu chậm trễ thì cũng đã muộn.”

“Lão gia gia ông không cần khách sáo, chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức mà thôi, chúng tôi còn đang rất vội, chúng tôi đi trước.”

“Hai vị dừng bước, hai người đã cứu vợ tôi, thù lao…” Ông lão vừa nói vừa lấy ra một tắm chi phiếu chuẩn bị điền lên đó.

Có Cẩm và Tư Lệ Đình không thiếu tiền, Tư Lệ Đình đơn giản từ chối: “Không cần đâu.”

Anh giơ tay nhìn đông hô: “Tô Tô, chúng ta đi thôi, bây giờ: đến sân bay vẫn còn kịp.”

“Vâng, lão gia gia, tạm biệt.”

Cả hai vội vã rời đi, bên này bác sĩ đã đầy bà lão ra.

“Nguyệt nhi, bà không sao chứ?” Ông lão vội vàng đi về phía bà ấy, trong mắt hiện lên một tia lo lắng: “Lớn như vậy rồi còn chạy lung tung làm gì, biết tôi lo lắng như thế nào không?”

Bà lão bẹp miệng ấm ức nói: “Còn không phải là tôi muốn mua đồ ăn sáng cho ông sao. Ai mà biết được sẽ xảy ra tai nạn xe cộ, thật là nằm không cũng trúng đạn.”

Thần thái và giọng điệu giống như một cô gái trẻ, vẻ mặt tràn đầy ấm ức, vừa nhìn là biết ông lão chăm sóc bà ấy rất tốt.

Ông lão nhìn thấy bà ấy như vậy thì cảm thấy có chút đau lòng: “Cũng may là chỉ bị thương ở chân, sau khi về nhà nghỉ dưỡng là được.”

“À phải rồi, ông già, người vừa đưa tôi vào đây đâu rồi?”

“Năm phút trước họ đã đi rồi, tôi cũng đã nói lời cảm ơn.”

“Không phải là chuyện cảm ơn, ông có nhìn thấy cậu trai trẻ đó không? Đôi mắt của cậu ấy giống hệt BillI”

“Bà nói đúng, không lẽ năm đó người phụ nữ kia… không được, tôi phải đuổi theo cậu ấy.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 510


Chương 510:

Ông lão cât bước chạy đi, tôc độ cũng không chậm hơn so với người trẻ tuỏi.

Khi đuổi tới ngoài cửa, Tư Lệ Đình đã đi từ lâu, ông lão cần thận nhớ lại dáng vẻ của Tư Lệ Đình.

Một người lai đẹp trai, cậu ấy trông giống người phụ nữ đó hơn, cho nên trong chốc lát mình mới không nhớ ra.

Bọn họ chuẩn bị đến sân bay, hòn đảo này tiếp nhận mọi người từ khắp nơi trên thế giới, cậu ấy sẽ đến quốc gia nào?

Ông lão có chút muốn hộc máu, lúc đó chỉ lo cho sức khỏe của vợ, nên mới bỏ lỡ người quan trọng nhát.

Ông lão lấy điện thoại di động ra bắm một dãy só, rất lâu sau mới kết nối được.

Ông lão nói bằng tiếng Anh lưu loát: “Bill, nói cho cậu một tin tức tốt.”

“Hử?” Giọng người đầu dây bên kia lạnh nhạt.

“Vừa rồi tôi nhìn thấy một cậu trai trẻ, đôi mắt của cậu ấy giếng hệt cậu, nhưng nét mặt của cậu ấy lại rất giống người phụ nữ Trung Quốc đó.

Nếu năm đó lúc rời đi cô ấy mang thai đứa con của cậu, thì cậu trai trẻ kia có khả năng là con của cậu.”

“Cái gì! Con của tôi? Bây giờ cậu ấy ở đâu?” Cuối cùng giọng người đàn ông ở đầu dây bên kia cũng dao động.

“Cậu ây đã đến sân bay, tôi sẽ cử người đi tìm, nếu cậu ây thật sự là con của cậu, vậy thì…”

“Tìm cậu ấy, nhất định phải tìm cậu ấy!”

Tư Lệ Đình bảo tài xế đưa đến tận sân bay, vừa kịp giờ qua cửa kiểm tra an ninh.

Sau khi qua cửa kiển tra an ninh anh đã không nhìn thấy một nhóm người đang tìm kiếm anh trong sân bay rộng lớn.

Khi cả hai lên máy bay, Tư Lệ Đình đã chu đáo đắp chăn mỏng cho Có Cẩm.

“Tối hôm qua em ngủ muộn, hãy ngủ bù trên máy bay.”

“Vâng.” Cố Cẩm dựa vào vai Tư Lệ Đình, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Khi ở bên cạnh Tư Lệ Đình cô luôn có thể nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, cảm giác mà anh mang lại rất yên tâm đến khó hiểu.

Sau nhiều giờ bay, Có Cẩm và Tư Lệ Đình đã hạ cánh an toàn.

Vừa bước ra khỏi cửa VIP, một giọng nói quen thuộc truyền đến.

“Cảm nhi.”

Có Nam Thương mặc bộ đồ màu xanh nước biển, đứng cách đó không xa đang đợi cô.

Có Cẩm sững sờ, khi Tư Lệ Đình kể cho cô nghe về quá khứ, anh cũng cho cô xem ảnh của những người đó.

Người này chính là anh trai của cô, anh trai đã chơi game trên mạng với cô hai năm!

“Ảnh…

Rốt cuộc là có quan hệ huyết thống, Cố Cẩm cảm tháy rất quen thuộc chứ không hề xa lạ.

“Cẩm nhi, chạy trốn có vui không?” Vẻ mặt Cố Nam Thương u ám nhìn cô, Tiểu Đào đi theo sau.

Cố Cảm vò đầu bút tai, sau khi mắt trí nhớ, cô đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với những người quen trước đây.

Cô không biết chuyện gì đã xảy ra, liệu Nam Cung Huân có đến nhà họ Cố gây chuyện không.

Tư Lệ Đình vô thức bảo vệ Cố Cẩm ra phía sau: “Tôi đưa cô ấy đi, cô ấy mắt trí nhớ, không biết gì cả.”

Sau khi Cố Nam Thương nhìn thấy những tin tức trước đó của Tư Lệ Đình anh ấy đã rất không thích anh.

Anh ấy bước thẳng đến chỗ Cố Cảm, nắm tay Cố Cẩm.

“Anh biết những điều này sẽ xảy ra, nên anh mới không đồng ý cho em quay vẻ!”

“Anh, anh nghe em giải thích, em quên mất một vài chuyện.” Cố Cẩm biết sự thù địch của Có Nam Thương đối với Tư Lệ Đình đến từ đâu.

Khi đó vì diễn kịch nên Tư Lệ Đình mới cố tình tung những tin lăng nhăng kia, Cố Nam Thương không biết nên tự nhiên hiểu lầm.

Cố Cẩm và Cố Nam Thương có lập trường khác nhau, ngay cả khi cô nhìn thấy tin tức, cô cũng biết rằng Tư Lệ Đình sẽ không làm ra chuyện có lỗi với cô.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 511


Chương 511:

Khi cô chuẩn bị trở về nước Có Nam Thương đã ngăn cô lại, Có Cẩm kiên quyết làm theo cách của riêng mình.

Cuối cùng Cố Nam Thương không còn cách nào khác, muốn cho cô nhìn thấy sự thật, cô chết tâm sẽ tự nhiên quay lại.

Ai biết rằng Cố Cảm không những không có ý định quay lại mà còn dự định phát triển lâu dài, lần gần đây nhất Tiểu Đào báo tin với anh ấy, đã mắt liên lạc với Có Cảm.

Sau đó, anh ấy mới biết chuyện cô mắt trí nhớ từ Nam Cung Mặc, điều này khiến Có Nam Thương càng lo lắng.

Vốn nhà họ Cố đã không ổn định, nếu những người đó biết Cố Cẩm bị mắt trí nhớ thì không biết sẽ sinh ra bão tố gì.

Cố Nam Thương rất lo lắng cho Cố Cẩm. Anh ấy đã đặc biệt từ Mỹ về, đến nơi mới biết Có Cẩm và Tư Lệ Đình đã bỏ trồn! Điều này khiến anh ấy tức giận.

“Giải thích thì về nhà rồi giải thích sau, em về cùng anh trước!” Cố Nam Thương không nhịn được kéo Cố Cẩm đi.

“Anh, em muốn ở bên chú ba.” Có Cẩm giải thích.

“Anh ta là một tên cặn bã, em còn chưa bị anh ta hại đủ sao? Đi.”

Cố Nam Thương vừa nói vừa định kéo Cố Cẩm đi, một tay anh bắt lầy cánh tay của Cố Nam Thương.

“Tô Tô là người phụ nữ của tôi, anh định đưa cô ấy đi đâu?”

Khoé miệng Cố Nam Thương nhéch lên: “Em ấy là người phụ nữ của anh? Sợ là người phụ nữ của anh không đếm được trên mười đầu ngón tay.”

Trước đây Cố Nam Thương chưa bao giờ thù địch với mình, đột nhiên Tư Lệ Đình hiểu tại sao anh ấy lại tức giận như vậy.

“Những tin tức kia là do tôi cho người tung ra. Về phần những người phụ nữ đó, tôi thậm chí còn không động đến một ngón tay.”

“Tư Lệ Đình, tôi không ngốc như Cẩm nhi. Anh nên để những lời nói dối của mình cho những người phụ nữ khác.

Nói thật với anh, tôi đồng ý cho Cẩm nhi về nước là vì để em ấy nhìn thấy bộ mặt thật của anh, Cẩm nhi không thể gả cho một thằng cặn bã như anh.”

Tư Lệ Đình bắt lực, nếu biết trước những chuyện giả dối bá đạo kia sẽ khiến Có Nam Thương hiểu lầm, thì nói gì đi nữa anh cũng sẽ không làm.

Ngay cả khi trước đây Cố Nam Thương không thích anh, anh ấy cũng sẽ không ghét anh đến vậy.

“Có Nam Thương, nếu tôi thực sự lăng nhăng thì tôi cần gì phải bám lấy Tô Tô? Không lẽ Tư Lệ Đình tôi lại thiếu phụ nữ?”

“Anh, chú ba không phải loại người như vậy, cho dù em mất trí nhớ, em cũng có thể tin chắc rằng anh ấy đối xử với em rất tốt.”

Trên mặt Cố Nam Thương thoáng hiện lên một chút do dự, xét cho cùng thì những chuyện mà Tư Lệ Đình đã làm khi Cố Cẩm giả chết đã làm anh cảm động.

“Cô chủ, cô thật sự bị mất trí nhớ?” Tiểu Đào tiến lên: “Mấy ngày nay tôi không liên lạc được với cô, tôi rất lo lắng!”

“Cô là?” Cố Cầm dùng hành vi của mình trả lời cho cô ấy mình có bị mắt trí nhớ hay không, cô không có ấn tượng sâu với Tiểu Đào như với hai người trước mặt này.

“Cô ấy là Tiểu Đào trợ lý riêng của em, Cẩm nhi, đây không phải là nơi để nói chuyện, em về nhà với anh rồi nói tiếp.”

Tư Lệ Đình không có ý định bỏ tay ra: “Cố Nam Thương, tôi đã từng để anh đưa Tô Tô đi một lần. Từ nay về sau, không ai có thể mang cô ấy rời khỏi tôi.”

“Tư Lệ Đình, Tô Cẩm Khê đã chết, bây giờ người đang sống là Cố Cẩm gia chủ nhà họ Có, bỏ tay ra.”

“Mặc kệ cô ấy có thân phận gì, cô ấy chỉ là Tô Tô của tôi, cho dù anh là anh trai cô ấy, tôi cũng sẽ không buông tay.”

Trên người Tư Lệ Đình toát ra hơi thở lạnh, khí thế bừng bừng, không hề nhân nhượng.

Lần trước vì Cố Cẩm anh đã buông tay, bây giờ anh sẽ không bao giờ làm bắt cứ điều gì mà anh phải hối tiếc.

“Anh, chú ba và em đã là vợ chồng lâu rồi, đời này em sẽ không bao giờ buông tay anh ấy.”

Cố Nam Thương nhìn Cố Cẩm hận không thể rèn sắt thành thép: “Cẩm nhị!”

“Nếu anh thực sự muốn tốt cho em, thì anh không nên chia rẽ em và chú ba, anh…”

Cố Nam Thương đành phải thỏa hiệp: “Dù sao thì chúng ta hãy rời khỏi đây trước đã.”

“Vâng.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 512


Chương 512:

Kết quả cuối cùng là mấy người đến căn hộ của Có Cẩm.

Có Nam Thương và Tư Lệ Đình giương cung bạt kiếm, Cố Cẩm xen lẫn giữa hai người nên có cảm giác khó chịu.

Bầu không khí trầm mặc đến cực điểm, giống như thời tiết âm u trước cơn bão.

“Có cần em đi pha trà cho hai anh không?” Có Cẩm có gắng hết sức giảm bớt bầu không khí lạnh lẽo hiện tại.

“Không cần, để Tiểu Đào, anh có chuyện muốn hỏi em.”

“Anh, anh muốn nói gì?” Cố Cẩm cảm thấy hẳn là Có Nam Thương có chuyện quan trọng muốn nói.

“Em đã gặp Nam Cung Huân?” Cố Nam Thương đi thẳng vào vấn đề.

“Vâng, cách đây không lâu em đã gặp Nam Cung Huân, anh, có phải anh ta đã tới mách ông ngoại?”

Có Cẩm nghĩ đến những lời cô đã nói với Nam Cung Huân lần trước, vốn cô không muốn nói chuyện tuyệt tình như: vậy, nhưng vừa nhìn thấy Tư Lệ Đình thì cô không thể kìm được.

Đối xử tốt với Nam Cung Huân là tàn nhẫn với Tư Lệ Đình, đặc biệt là đối với một người đàn ông như Nam Cung Huân, cô nhất định không thể cho bất kỳ hy vọng nào.

“Không, hiện tại tạm thời ông ngoại còn chưa biết chuyện của các em. Là Tiểu Đào nói không liên lạc được với em nên anh mới cảm thấy như có chuyện.”

Có Cẩm cho rằng Nam Cung Huân sẽ đến mách với ông cụ, dùng ông cụ áp chế mình, không ngờ anh ta lại không làm như vậy.

Vì tính cách của người đó sẽ không bao giờ từ bỏ, vậy anh ta đang có kế hoạch gì?

“Anh, anh yên tâm, ngoại trừ mất trí nhớ, tất cả mọi chuyện em đều tốt, anh không cần lo lắng.”

“Anh không cần lo lắng? Con nhóc em đó ngày nào mới có thể làm những việc khiến anh không cần lo lắng?” Cố Nam Thương hừ lạnh, không ngờ mối quan hệ giữa Cố Cẩm và Tư Lệ Đình vẫn tốt như trước kia.

“Anh, em sẽ tự chăm sóc bản thân mình.”

“Cố Nam Thương, Tô Tô ở bên cạnh tôi anh có thể yên tâm. Tôi sẽ không bạc đãi Tô Tô dù chỉ một chút.”

Cố Nam Thương lạnh lùng liếc nhìn Tư Lệ Đình: “Tôi tự nhiên sẽ cho người đi điều tra chuyện trước kia giữa anh và những người phụ nữ khác. Nếu anh dám nói dối tôi, cho dù phải dùng biện pháp như thế nào tôi cũng sẽ không để anh gặp lại em gái tôi.”

Mặc dù giọng điệu của Có Nam Thương rất dữ dội, nhưng rõ ràng Cố Cẩm cảm thấy giọng điệu của anh ấy đã thả lỏng hơn.

“Anh, anh đặc biệt từ Mỹ bay về đây chắc mệt lắm, em nấu cho anh một tô mì.”

“Không cần đâu, em còn có rất nhiều việc phải làm, Cố tổng!” Cố Nam Thương nói từng chữ: “Bên phía Mỹ kia anh có thể tạm thời ổn định, nhưng nhiệm vụ trong nước của em thì không thẻ trốn tránh, Tiểu Đào.”

Tiểu Đào đang pha trà, kính cẩn đặt tách trà trước mặt mọi người: “Vâng, Cố tổng.”

Khi Tiểu Đào rời đi, Cố Cẩm đã nói với anh ấy chính xác những gì đã xảy ra.

“Nực cười, người phụ nữ kia đúng là ăn gan hùm mật gầu, Tư Lệ Đình, anh nói xem nên xử lý như thế nào?” Cố Nam Thương không hài lòng nhìn Tư Lệ Đình.

Xét cho cùng, Hoa Tỉnh bắt đầu ra tay với Cố Cẩm là vì anh.

“Chuyện này giao cho tôi xử lý.” Ngay cả khi Cố Nam Thương không ra lệnh, Tư Lệ Đình cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho cô ta.

Hoa Tinh khiến Cố Cẩm bị mắt trí nhớ, suýt chút nữa đã đưa Cố Cẩm vào vòng tay của Nam Cung Huân, làm gì có chuyện anh sẽ buông tha cho Hoa Tỉnh?

Cố Cẩm nghĩ đến khuôn mặt giả tạo đó: “Anh, chú ba, chuyện này là chuyện riêng của phụ nữ hai người đừng xen vào, có thể để em giải quyết được không?”

“Em giải quyết?”

“Cô ta cố tình hãm hại em, em muốn đích thân trả thù.”

“Được, Tô Tô muốn chơi như thế nào chú ba đều tùy em.”

Tư Lệ Đình cưng chiều nhìn cô, Cố Cẩm tựa vào vòng tay của Tư Lệ Đình như chốn không người.

“Ông xã, anh thật tốt.”

Mấy ngày này ở đảo Bali hai người âu yếm đủ, trong chốc lát không quen với việc có thêm một người bên cạnh.

Cố Nam Thương thấy hai người so với lúc trước càng âu yếm hơn: “Này, hai người có thể để ý ảnh hưởng không?
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 513


Chương 513:

Còn có một người độc thân mà.”

“Anh, anh cũng không còn trẻ nữa, mau tìm chị dâu cho em đi.” Cố Cẩm cười tủm tỉm vẫn như cũ dựa vào trong vòng tay Tư Lệ Đình.

Cuối cùng, sau cơn mưa trời lại sáng, dù sao Cố Nam Thương cũng yêu thương cô, cũng không thể thực sự đối xử với cô như vậy.

“Có một đứa em gái như em anh đã chịu đủ rồi, em cũng đừng nóng vội âu yêm, lát nữa sẽ có việc cho em làm.”

“Có chuyện gì vậy ạ?” Có Cảm không hiểu ra sao.

Nửa giờ sau, Tiểu Đào mang đến một vài tài liệu dày cộp: “Cô chủ, đây là những tài liệu hợp đồng cô để lại sau khi mắt trí nhớ và bỏ trốn.”

Có Cẩm khóc không ra nước mát: “Nhiều như vậy?”

“Tôi đã chọn lọc ra một số phần cho cô rồi, những thứ này.

vẫn còn tương đối ít.” Tiểu Đào nghiêm túc nói.

“Tôi để trên bàn cho cô, tôi đặt hợp đồng gấp lên trên đầu.

Cô chủ phải nhanh chóng xử lý xong, nếu không sẽ tổn thất rất lớn.”

Có Cẩm cay đắng nói: “Tại sao em lại có ảo giác học sinh tiểu học không làm bài tập hè, chỉ vội vàng làm bài tập vào ngày cuối cùng?”

“Biết rõ là tốt, em ở nhà ngoan ngoãn xử lý tài liệu đi, anh và Tư Lệ Đình có chuyện muốn nói.” Không phải Cố Nam Thương không nhìn thấy vẻ mặt cay đắng của Cố Cảm.

Nếu con nhóc này đã dám buông thả như vậy thì cô phải trả một cái giá nào đó.

“Chú ba…” Cố Cẩm cầu cứu nhìn Tư Lệ Đình.

Tư Lệ Đình xoa mặt cô: “Ngoan, lát nữa anh sẽ qua ở cùng em.”

Cuối cùng là Cố Cẩm vùi đầu vào một đống tài liệu xử lý như thế nào cũng không xử lý xong, Tư Lệ Đình và Cố Nam Thương đi vào phòng làm việc.

Vốn Cố Cắm muốn nghe lén, nhưng hai người không chỉ khóa cửa, mà giọng nói cũng cực kỳ nhỏ, lần đầu tiên Có Cẩm cảm thầy cách âm quá tốt cũng là một chuyện rắc rồi.

Sau khi đứng một lúc không nghe thấy gì, cô đành phải tiếp tục dành hết tâm trí cho công việc.

Sắc trời bên ngoài càng ngày càng tối, tài liệu càng ngày càng ít, Tư Lệ Đình đến phía sau cô mà cô hoàn toàn không biết.

Nhìn thấy Cố Cẩm đang đắm chìm trong công việc, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ nghiêm túc, Cố Cẩm như vậy khiến anh rung động không thể giải thích được.

Cô gái run rẩy ở dưới thân khóc lóc thút thít giờ đã trưởng thành trở thành một người mạnh mẽ có thể tự mình gánh vác một mình.

“Tô Tô của anh.” Tư Lệ Đình ôm cô từ phía sau.

“Chú ba, đợi em một lát em sắp xong rồi.” Cố Cảm không quay đầu lại, cô có một tính cách hiếu thắng rất mạnh mẽ trong xương. Một khi đã bắt đầu, cô sẽ không dừng lại, khi cô làm việc chăm chỉ, toàn thân cô tỏa ra ánh sáng chói mắt, Tư Lệ Đình yêu chết dáng vẻ cô như thế này.

Khi Cố Cẩm xử lý xong tất cả các tài liệu, bên ngoài trời đã tối đen như mực, cô nhịn không được thở dài thời gian trôi qua thật nhanh.

“Tiểu Đào, tôi đã xử lý xong tài liệu rồi, ngày mai tôi sẽ đi làm đúng giờ.” Cố Cẩm đưa tài liệu cho Tiểu Đào rồi thở dài một hơi, cô mệt lả người.

“Vâng cô chủ, à phải rồi, đây là thông tin cô nhờ tôi tìm trước khi cô bị mắt trí nhớ.”

Thông tin?

Cố Cẩm cầm lấy nó, phát hiện ra rằng thông tin trong tay mình hóa ra là lịch sử đen tối của Hoa Tinh.

Trong mắt cô hiện lên một tia vui mừng: “Sao cô lại biết đây là thứ tôi cần nhất?”

“Bởi vì trước đó cô Hoa kia đã tính kế cô chủ, cô vì chuyện này mà đã mua một studio truyền thông, còn đặc biệt yêu cầu tôi tìm ra lịch sử đen tối của cô ta.

Về cơ bản tất cả lịch sử đen tối từ khi Hoa Tinh ra mắt đều ở đây, tôi đã chào hỏi giới truyền thông, chỉ cần cô chủ ra lệnh thì có thể lập tức bắt đầu công kích Hoa Tinh.”

Cố Cẩm xem kỹ thông tin của Hoa Tinh, Hoa Tinh khá suôn sẻ so với các sao nữ khác.

Ít nhiều gì cũng là do được Đường Nhược chống lưng, trước đó Đường Nhược đã luôn cung cấp tài nguyên cho cô ta, nâng đỡ cô ta nên mới có thể trở thành ảnh hậu trong một thời gian rất ngắn.

Vài năm trở lại đây, tài nguyên của Hoa Tinh có thể nói là đặc biệt tốt, cho dù là do công ty đưa cho cô ta hay các nguồn lực khác chủ động đến cửa tìm cô ta.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 514


Chương 514:

Không phải đạo diễn nổi tiếng, cát xê không cao cô ta sẽ không diễn. Thời gian tốt đẹp không kéo dài, từ khoảng hai năm trước, cũng chính là trong khoảng thời gian cô ở.

bên Tư Lệ Đình, tài nguyên của cô ta bắt đầu giảm dần, Đường Nhược không tiêu tiền cho cô ta nữa.

Từ khi cô rời đi, Hoa Tinh đã trực tiếp bị cắt hết tài nguyên, vì vậy cô ta mới sẽ nhận vai nữ ba để chuẩn bị cho sự trở lại lần này.

Không biết giữa cô ta và Đường Nhược đã xảy ra chuyện gì, Đường Nhược không cho cô ta bất kỳ tài nguyên nào, tài nguyên của cô ta lại bị chặn lại.

Năm ngoái Hoa Tinh đi đến đường cùng đã hiến thân cho một đạo diễn, vốn đạo diễn đã hứa sẽ cho cô làm nữ chính, nhưng ai biết được đến phút cuối cùng ông ta lại hối hận và thay đổi quyết định.

Hoa Tỉnh lo lắng lần lượt dụ dỗ thêm vài người, cuối cùng đều rơi vào két cục vừa xấu hỗ vừa mắt vai diễn.

Đi lên bằng cách ngủ với người khác, trong đoàn phim chèn ép sao nữ nhiều lần, chơi tên tuổi, cô ta có tất cả các lỗi sai.

Hiệu quả công việc của Tiểu Đào thực sự rất tốt, Có Cẩm đã tìm ra được những từ quan trọng, trong lòng cũng đã có kế hoạch.

“Cô trở về nghỉ ngơi đi.”

“Cô chủ, vậy chuyện của Hoa Tỉnh.”

“Tôi đích thân soạn thảo.” Cố Cẩm cười lạnh, cô ta cho rằng Lam Nguyệt đã gánh hết mọi thứ là đủ rồi sao?

Cô ta cũng nên có một chút máu!

“Vâng cô chủ, ngày mai gặp lại cô ở công ty.” Tiểu Đào cũng rất mệt, máy ngày này Cố Cẩm không ở, một mình cô ấy phải lo nhiều việc.

Nhìn thấy sự mệt mỏi giữa hai lông mày của Tiểu Đào, cô ấy vất vả Cố Cẩm cũng để trong mát: “Tiểu Đào, bận hết thời gian này tôi sẽ cho cô một kỳ nghỉ dài.”

“Cô chủ, đây là chuyện tôi nên làm.” Tiểu Đào và những người như Lam Nguyệt khác nhau, không vì thân phận của Có Cẩm cậy sủng mà kiêu.

Sau khi tiễn Tiểu Đào đi, Có Cẩm đứng dậy khỏi ghế và vươn vai một cái thật dài.

Thân thể cô được người nào đó ôm vào lòng: “Bảo bối, bận xong rồi?” Một giọng nói đầy từ tính vang lên bên tai cô.

“Chú ba, anh của em vẫn còn ở đây, anh đừng làm loạn.”

“Sợ cái gì? Đâu phải anh ta không biết chúng ta đã sớm…”

Có Cẩm duỗi ngón tay thon dài đặt lên môi mỏng của anh: “Không được nói.”

Tư Lệ Đình thập giọng cười ra tiếng: “Tô Tô bé nhỏ của anh vẫn luôn xấu hỗ như vậy.”

“Chú ba, anh là người áp chế Hoa Tinh?”

Mặc dù trong thông tin không nói rõ Tư Lệ Đình đã làm việc đó, nhưng Cố Cẩm có cảm giác đó chính là anh.

Nếu lúc trước Hoa Tinh không trăm phương ngàn kế làm những điều đó, có lẽ hai người đã không tách ra, Cố Cẩm sẽ không phải giả chết.

Ngoài Tư Lệ Đình, Cố Cẩm thực sự không thể nghĩ đến bắt kỳ ai khác có tự tin như vậy.

“Là anh, cô ta không nên động vào em. Mặc dù em không sao, nhưng cũng không thể tha cho Hoa Tinh!

Không phải cô ta thích diễn sao? Anh cắt hết tài nguyên của cô ta, xem cô ta còn diễn cái gì!”

Cố Cẩm cười nhẹ: “Chú ba, anh hư thật đó, nhưng em thích.”

“Em đã tìm ra cách trừng phạt cô ta chưa? Có cần anh giúp không?” Tư Lệ Đình véo nhẹ mũi cô với vẻ mặt cưng chiều.

“Chú ba, lần này anh không cần quan tâm, đây là cuộc chiến giữa phụ nữ. Em sẽ khiến cô ta hối hận vì đã không vào tù sớm hơn, ở ngoài còn kinh khủng hơn ngồi tù.”

“Được, em muốn động cô ta anh không có ý kiến gì, nhưng em nên đi ngủ chưa? Đã gần mười một giờ rồi, ngủ muộn ảnh hưởng xấu đến làn da của em.”

“Muộn như vậy rồi à?” Cố Cảm lắm bảm, khi bận rộn thời gian luôn trôi nhanh.

Cố Nam Thương đang ở trong nhà, Có Cẩm cũng thấy hơi không quen.

Đối mặt với người nào đó đòi hỏi hàng đêm, cho dù Cố Nam Thương có ở đây, anh cũng vẫn không tha.

Cố Cẩm cảm thầy trong mắt anh ván đề này cũng cần thiết như ăn và ngủ.

Người đó cười xấu xa bên tai cô: “Tiểu Tô Tô, nếu em không muốn Cố Nam Thương nghe thấy, thì em phải khống chế giọng nói của mình.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 515


Chương 515:

Những âm thanh và cảnh tượng như vậy dường như đã từng được trải nghiệm. Có Cẩm không nghĩ nhiều về nó, ngay sau đó tâm trí của Cố Cẩm rối tung lên.

Ngày hôm sau.

Khi Cố Cẩm thức dậy, Cố Nam Thương đã chuẩn bị bữa sáng và đang đợi cô, cô nhìn người đàn ông cao lớn trong bộ quần áo chỉnh tề với tạp dề.

“Anh…” Cố Cẩm nhẹ nhàng gọi, không ai có thể thay thế được loại máu mủ tình thân này.

Cố Nam Thương vươn tay xoa đầu cô: “Tối hôm qua em ngủ muộn như vậy, anh còn tưởng sáng nay em sẽ nằm ì trên giường.”

Giọng nói của anh ấy giống hệt như của các nhân vật trong truyện tranh, trong lòng Cố Cẩm cảm thấy thân quen hơn một chút.

“Anh, tối qua anh không nghe thấy âm thanh lạ nào chứ?”

Có Cẩm có hơi chột dạ hỏi.

“Âm thanh lạ?” Cố Nam Thương nghĩ ngợi một lúc rồi trả lời: “Ý em là tiếng kêu cót két của giường lúc nửa đêm hay tiếng kêu hừ hừ?”

Sau khi anh ấy nói xong, Cố Cẩm đỏ bừng mặt vì xấu hỏ: “Anh, em đi ăn sáng đây.”

Quả nhiên, anh ấy đã nghe tháy, đều tại Tư Lệ Đình.

“Anh hầm canh gà đen cho em bồi bổ cơ thể. Chơi như thế cũng phải có chừng mực, nếu mệt hại sức khỏe thì sau này không bồi bổ kịp đâu.” Cố Nam Thương khẽ nhắc nhở.

Cố Cẩm chỉ muốn chui đầu xuống đất, cô muốn nói rằng cả cô và Tư Lệ Đình đều không yếu thận nên không cần bồi bổ!

Loại chuyện này càng giải thích càng giấu đầu lòi đuôi, cách tốt nhất là nên ngậm miệng lại sớm.

Tư Lệ Đình thì hiển nhiên là mặt dày hơn cô, anh thoải mái ngồi xuống bên cạnh Cố Cẩm: “Tô Tô, giường của chúng ta được đặt làm riêng, sẽ không gây ra bắt kỳ tiếng ồn nào. Dù là tường cách âm, cũng sẽ cách ly âm thanh.”

Lúc này Cố Cẩm mới nhận ra chiếc giường thực sự sẽ không phát ra tiếng.

Cô đột nhiên ngắng đầu nhìn Có Nam Thương: “Anh, anh lừa em.”

Cố Nam Thương tỏ vẻ vô tội: “Chẳng lẽ những gì anh nói không phải là thật? Hai người không làm chuyện vận động khó miêu tả?”

Trước kia anh trai cô cũng có tính cách như vậy sao?

Sau khi ăn xong, Cố Nam Thương đưa Cố Cẩm ra khỏi nhà.

“Anh Tư, chúng tôi phải đến tập đoàn G, không chung đường với anh. Anh không phải lo chuyện của em gái tôi.”

Mặc dù đã tán thành một số chuyện, nhưng trong miệng anh ấy vẫn bài xích Tư Lệ Đình.

Anh ấy vẫn canh cánh trong lòng về những bài báo đó, vẫn thay Cố Cẩm bênh vực kẻ yếu.

Sau khi đi ra ngoài, Cố Cẩm nói: “Anh, chú ba đối với em rất tốt, anh đừng có nhắm vào anh ấy.”

Cố Nam Thương lấy ngón tay chọc vào trán Cố Cẩm: “Em đó, còn chưa gả đi đã hướng khuỷu tay ra ngoài.”

“Anh, nói chính xác là em đã từng kết hôn một lần.”

“Em đó, trước đây em thật ngôc, anh còn tưởng em sẽ trở nên thông minh hơn, nhưng bây giò nhìn lại vẫn ngốc như: vậy.

Anh làm vậy là tốt cho em, nói thế nào thì anh cũng là nhà mẹ đẻ của em, nếu không mạnh tay với Tư Lệ Đình một chút, anh ta sẽ cho rằng em không có nhà mẹ đẻ giúp, sau này sẽ càng không kiêng nể bắt nạt em hơn, con nhóc ngồc…”

Cố Cẩm mỉm cười bắt lấy cánh tay của Cố Nam Thương: “Anh, em biết anh là người đốt với em tốt nhất, nhưng anh yên tâm, trên đời này ai cũng sẽ bắt nạt em, còn chú ba thì nhất định sẽ không.”

“Em đó đồ ngốc, em vừa mới mắt trí nhớ đã có thể chắc chắn anh ta sẽ không bắt nạt em như vậy?”

“Đương nhiên rồi, giữa người với người hoà thuận là dựa vào tâm. Em biết chú ba tốt là được, cho nên kiếp này em sẽ không phụ anh ấy.”

Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô Cố Nam Thương thở dài.

“Không muốn phụ anh ta, thì chẳng lẽ muốn phụ Nam Cung Huân? Mặc dù tạm thời Nam Cung Huân chưa bận tâm đến nhà họ Có, nhưng anh đã tra rõ.

Nam Cung Huân đã từng tuyên bố là chồng chưa cưới của em, cho thấy anh ta có lòng với em, coi em như vợ chưa cưới, em thực sự muốn phụ anh ta?” Những lời này của Có Nam Thương đến từ sâu trong linh hồn anh ấy.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 516


Chương 516:

Có Cẩm lại thấy có nút thắt trong lòng, thật lòng mà nói Nam Cung Huân không hề làm chuyện gì tổn hại đến cô.

Lúc cô gặp khó khăn nguy hiểm cũng là anh ta đã cứu cô, chỉ là anh ta đã có ý muốn lừa cô về chuyện tình cảm của cô và Tư Lệ Đình.

Cố Cẩm trả lời một cách lý trí: “Anh, em và Nam Cung Huân không hề có tình cảm, cần gì phải lừa mình lừa người?

Chuyện anh ta cứu em em sẽ trả ơn lại cho anh ta, nhưng không thể nào lấy chuyện chung thân đại sự của em ra để trả ơn.”

“Cẩm Nhi, con người Nam Cung Huân như thế nào anh rất rõ, những năm gần đây anh ta luôn xem trọng sự nghiệp, không gần phụ nữ.

Người mà ban đầu mà ông ngoại muốn hứa hôn cho em là anh ta, nhưng lúc đó anh ta đang bận bịu kinh doanh ở châu Âu không hề trả lời.

Ông ngoại chỉ dành cho em và Nam Cung Mặc ở bên nhau một khoảng thời gian để xem thế nào, nhưng em và Nam Cung Mặc cũng chẳng thành.

Sau khi em đi Nam Cung Huân đã về Mỹ, sau này anh ta sẽ định cư tại Mỹ, đây là điều mà ông ngoại muốn nhìn thấy.

Ông ngoại tự mình đến tìm anh ta, hy vọng anh ta có thể đồng ý, Nam Cung Huân cũng đã đồng ý mối hôn sự này tôi.

Trước đó anh cũng đã thám thính được Nam Cung Huân không có tình cảm với những người phụ nữ khác, anh ta cũng đã đến tuổi thành gia lập nghiệp rồi.

Anh ta muốn một phu nhân, là người tốt nhát cho nhà họ Có chúng ta chọn, trong mắt anh ta đây chỉ là một cuộc giao dịch.

Anh ta có tình bay về nước gặp em, những chuyện sau đó theo anh biết là.

Nam Cung Mặc thật sự đã có tình cảm với em, nếu như không phải anh thế với một người có thân phận như anh ta làm sao có thể chấp nhận một người phụ nữ sớm đã không còn trong trắng như em?

Anh ta không để ý đến quá khứ của em, hy vọng có thể cùng em làm lại từ đầu, Cẩm Nhi, một người đàn ông mà có thể làm được như vậy là một chuyện không dễ dàng gì.

Anh khá hiểu anh ta, con người Nam Cung Huân này một khi đã muốn điều gì thì sẽ không buông tay.

Ở bên cạnh anh ta em cũng không cần lo lắng anh ta sẽ có quan hệ nam nữ bậy bạ với người phụ nữ khác, cho dù là địa vị hay nhân phẩm Nam Cung Huân luôn là một người đàn ông đáng để gã.”

Cố Nam Thương nhẫn nại nói một loại những điểm tốt của Nam Cung Mặc cho Cố Cẩm nghe, Cố Cẩm trong lòng cũng hiểu rõ.

Đều do những thông tin về Tư Lệ Đình làm anh ấy có thành kiến ở trong lòng, anh ấy luôn cảm thấy nhân phẩm của Tư Lệ Đình có ván đề, do đó đã đánh mắt hình tượng em rễ trong lòng anh ấy.

Cố Cẩm ôm lấy tay Nam Cung Thương nói: “Anh, em biết là anh muốn tốt cho em, em cũng có thể bảo đảm với anh về con người của chú Ba, anh ấy tuyệt đối không phải là loại công tử đào hoa.

Nam Cung Huân thật sự rất tốt, nhưng anh ta không hợp với em, trong lòng em đã có một người, đời này kiếp này vẫn mãi là anh ấy không hè thay đổi.

Anh không cần nhắc em lại những lời này, anh có nhắc nữa thì em cũng sẽ không nghe, em đã nợ chú Ba rất nhiều thứ, em chỉ hy vọng sau này có thể ở bên cạnh anh ấy bù đắp những thiếu sót mà em đã nợ anh ấy.”

Nam Cung Thương thở dài một hơi: “Con bé này em bị ma quỷ mê muội rồi.”

Cố Cẩm cười nhẹ: “Anh, chuyện mà anh nghĩ không phải là quan tâm ai sẽ mang lại hạnh phúc cho em sao?

Em thừa nhận Nam Cung Huân rất thích hợp để làm một người chồng, nhưng vấn đề là em chỉ rất tán thưởng tài năng của anh ta, nhưng em lại không hề thích anh ta.

Lúc ở cạnh anh ta em luôn cảm thấy áp lực, đặc biệt là lúc anh tiền gần lại em em luôn có cảm giác muốn né tránh.”

“Được rồi được rồi, em không muốn thì anh cũng không thể ép được em, dù sao đi nữa anh cũng không dễ dàng gì mới tìm lại được người em gái em, nếu như làm em giận chạy đi lần nữa thì anh biết tìm em ở đâu đây?”

“Vậy mới là ông anh tốt của em chứ.” Cố Cảm ôm lấy cổ anh ấy cười rất ngọt ngào.

Từ nhỏ đến lớn cô vẫn chưa cảm nhận được sự quan tâm yêu thương của gia đình, thứ mà cô thiếu như là tình yêu.

Cho nên Tư Lệ Đình có thể tiến vào trái tim cô nhanh như vậy là vì điều ấy, anh ấy đã cho cô rất nhiều tình yêu thương.

Mặc dù cô đã mất đi ký ức, nhưng từ trong sâu thẫm cô vẫn có khát vọng về tình thân.

“Em đó.” Cố Cẩm nhìn cô với vẻ cưng chiều.

Trở về công ty, trợ lý của Nam Cung Thương đã thu xếp ổn thỏa mọi chuyện ở công ty.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 517


Chương 517:

Nam Cung Thương phát hiện Cố Cảm đang trù tính cho dự án trăm tỉ, anh ấy cau mày nhẹ.

“Cẩm Nhi, cho dù bây giờ em người nắm quyền của gia tộc, nhưng dự án lớn như vậy một khi xảy ra vấn đề gì, em biết sẽ có hậu quả gì không?”

“Anh, em nghĩ nguyên nhân hiện tại em làm như thế là vì để củng cố địa vị, có rất nhiều người không phục tuổi tác của em.

Nếu như em có thể thành công có được dự án này, sẽ đạt được lợi nhuận vài tỷ, có được thành tích này, ai còn dám nghỉ ngờ em nữa?”

Mục đích quan trọng của việc dự án lần này là Có Cẩm muốn nhanh chóng củng có địa vị của mình, sau này cô cũng có chút tiếng nói ở nhà họ Cố.

“Cẩm Nhi, em mới bước ra làm ăn mà đã chọn dự án lớn như vậy, khó tránh việc không đủ kinh nghiệm, anh chỉ lo lắng…”

“Anh, không thử thì làm sao biết có thành công hay không? Không phải còn có anh giúp đỡ hay sao.”

“Em đó, thật là con bé cố chấp, vậy mà lại để Tiểu Đào giấu anh, nếu như hôm nay anh không đến công ty, em còn định giấu anh bao lâu đây?”

“Anh, câu hỏi này của anh thật làm khó người ta, anh quên rằng em đã mắt ký ức rồi sao?”

“Đồ lươn lẹo.” Có Nam Thương cũng không còn cách nào đi vặn hỏi cô, trong lòng anh hiểu rất rõ nguyên nhân Có Cảm làm như thế.

Nói đi nói lại cô cũng vì để ở cạnh Tư Lệ Đình mới vội vã muốn đạt được vài thành tích.

Gặp phải đứa em gái bướng bỉnh này thì anh ấy còn cách nào đây? Chỉ dành chiều theo cô thôi.

Tiểu Đào gõ cửa bước vào: “Cô chủ, tôi nhận điện thoại của đạo diễn Nam Cung, anh ấy hỏi ngày mai cô có rảnh đi tham gia họp báo đóng máy không?”

Bây giờ Cố Cẩm mới nhớ ra, xém chút nữa cô đã quên mắt chuyện này, cô nhớ đến vẻ mặt phức tạp của Nam Cung Mặc lúc cô rời đi.

“Cô giúp tôi nói lại với anh ta, tôi sẽ đến đó đúng giờ.”

“Vâng cô chủ.”

Cố Nam Thương liếc Cố Cảm một cái: “Làm tổng giám đốc yên ổn thì không làm, lại chạy đi đóng phim, còn để ngã đến hư cả não, em nói em có phải đã bị bệnh rồi không?”

“Anh, em cảm thấy mình thật sự đã bị bệnh, vả lại bệnh tình cũng không nhẹ, bây giờ chỉ cần rời khỏi chú ba chưa tới nửa ngày là em lại nhớ anh ấy vô cùng, anh có thuốc nào chữa giúp em không?”

Nam Cung Thương: “…”

“Hahaha, anh, đùa anh thật vui.” Cố Cẩm che miệng cười thầm, dáng vẻ giống như một cô gái trong sáng, đơn thuần.

Có Cẩm như vậy mới có thể khiến Nam Cung Huân và Tư Lệ Đình yêu cô nhỉ.

“Ngày mai anh sẽ đi cùng với em đến buổi họp báo, anh muốn xem thử còn ai dám ức h**p em gái của anh không.”

“Anh, em vẫn còn chưa công bồ thân phận của mình mà.”

“Được được được, anh sẽ chơi trò thần bí với em.”

Trong đầu Cố Cẩm xuất hiện khuôn mặt của Hoa Tình, nếu như cô ta cho rằng đã có Lam Nguyệt gánh họa cô ta có thể bình an vô sự, vậy thì cô ta đã quá lầm to rồi, vở kịch thật sự bây giờ mới bắt đầu.

Bộ phim này từ lúc bắt đầu quay đã không ngừng gặp chuyện phiền phức, đặc biệt là những tin tức ngày nào cũng ở trang đầu của các diễn viên chính, trải qua làn sóng thay đổi nhân vật, lần họp báo này đã thu hút sự chú ý của công chúng.

Có Cẩm thay một bộ lễ phục lộng lẫy ở nhà, vẻ mặt Tư Lệ Đình lại vô cùng buồn bã.

“Tô Tô, sao anh không phải người đàn ông tham dự buổi họp báo cùng em?”

Mặc dù giọng điệu của anh có vẻ trách móc, nhưng anh vẫn rất cần thận chỉnh lại váy cho Có Cẩm.

“Chú Ba ngoan, lần sau em sẽ dẫn anh đi.”

*Em đang dỗ con nít sao?” Tư Lệ Đình cười nói.

Giữa hai người có những điểm vô cùng hài hòa, bởi vì cả hai đã trả qua quá nhiều thứ, do đó càng thêm trân trọng đoạn tình cảm này.

Cố Cẩm chủ động ôm lấy eo của Tư Lệ Đình: “Chú Ba, qua khoảng thời gian này em sẽ dẫn anh về nhà họ Có.”

*Sợ ông ngoại sẽ đuổi anh ra mắt.”

Trước đó Tư Lệ Đình luôn mang thân phận của đứa con riêng, đây là điều cấm kị nhất ở trước mặt những người của gia tộc lớn.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 518


Chương 518:

Ông ngoại Cố luôn muốn gã Có Cẩm cho nhà Nam Cung, nhất định sẽ không dễ dàng chấp nhận Tư Lệ Đình.

Không nhũng không chấp nhận, nói không chừng ông sẽ phản đối kịch liệt.

Cố Cẩm vỗ nhẹ lưng Tư Lệ Đình: “Chú Ba, cho dù ông ngoại có đồng ý hay không, thì đương nào cả đời này Tô Tô cũng là người phụ nữ của anh.”

“Tiểu Tô Tô.”

“Quấn quýt lấy nhau, cả ngày vừa gặp nhau đã bám lấy nhau, hai người có từng nghĩ đến cảm giác của người độc thân như tôi không?”

Cố Nam Thương dựa vào cửa nhìn hai người đang ôm nhau thắm thiết, anh ấy không tin trên đời này thật sự có người tách hai người ra được.

Hai người họ còn đặc sánh hơn cả bơ, hận không thể lớn lên cùng nhau như hoa cỏ.

“Anh, nếu như anh cảm thấy không thoải mái thì nhanh chóng tìm cho em một chị dâu đi, với điều kiện của anh, người thích anh chắc cũng xếp thành hàng dài rồi?”

Nam Cung Thương nhìn người phụ nữ đang dựa vào lòng của tư Lệ Đình, người phụ nữ duy nhất mà cả đời anh ấy có thiện cảm cũng chỉ có mình cô.

“Anh không vội, mà đại tiểu thư của tôi, em còn định ôm ấp đến bao giờ nữa? Sắp trễ họp báo rồi đó.”

Cố Cẩm ở trong lòng Tư Lệ Đình lè lưỡi: “Được rồi, bây giờ em đi.”

*Đi thôi, đại tiểu thư.” Nam Cung Thương đưa tay về phía cô.

Cố Cảm nắm lấy cánh tay của anh ấy: “Chú Ba, em đi trước nha.”

Xe đã chuẩn bị xong, Triệu Lạp mấy ngày nay không gặp cũng đã ở bên cạnh xe.

“Cô chủ, hôm nay chị thật đẹp.” Triệu Lạp luôn biết Cố Cẩm rất đẹp, bình thường ngoài quay phim ra cô ấy rất ít khi nhìn thấy Có Cẩm trang điểm.

Để phù hợp với bộ váy lộng lẫy ngày hôm nay, trên mặt Có Cảm trang điểm đậm hon.

Hôm nay cô rất khác với mọi khi, Triệu Lạp là phụ nữ mà cũng khó rời mắt khỏi cô.

“Cảm ơn.”

Ánh mắt của Triệu Lạp quét về phía người bên cạnh, người đàn ông bên cạnh Có Cẩm cao ráo, đẹp trai, không phải Tư Lệ Đình, cũng không phải Nam Cung Huân.

Trước đó Nam Cung Huân và Tư Lệ Đình đã làm loạn đến mức kia, bây giờ cô ấy không biết Có Cẩm thích ai, giờ lại xuất hiện một người đàn ông xuất sắc không kém.

“Cô chủ, đây là ai?” Triệu Lạp thực sự bội phục Có Cẩm xung quanh cô có rất nhiều trai đẹp xuất sắc vây quanh.

“Hôm nay anh ấy là bạn trai của tôi.” Cố Cẩm cười bí hiểm, ôm cánh tay Cố Nam Thương bước lên xe.

Triệu Lạp không hiểu ra sao, không lẽ người này mới là chính chủ? Nhưng anh Nam Cung đã nói rõ ràng anh ta là chồng chưa cưới của cô ấy mà?

Trong xe, Cố Nam Thương và Cố Cảm cãi nhau ầm ï, trong mắt người khác thì đó là tình yêu giữa nam và nữ.

Khi xe chạy đến hiện trường, Có Nam Thương đỡ Có Cẩm xuống xe, Cố Cẩm xách làn váy đang định đi về phía trước.

“Chờ đã, son môi nhạt rồi.” Một tay Cố Nam Thương kéo cô lại.

Có Cẩm lấy son trong túi nhỏ trang điểm lại, nhưng chưa kịp mở ra đã bị Cố Nam Thương giật lấy.

“Anh giúp em.”

Anh giữ cằm Cố Cẩm bằng một tay, son môi vẽ theo đường viền môi của cô.

Khi hai người xuống xe đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người, các phóng viên đã nhanh tay bấm nút chụp ảnh hình ảnh này.

Hôm nay Hoa Tỉnh trang điểm diễm lệ quyến rũ lạ thường, khó khăn lắm cô ta mới nhờ được Đường Nhược, muốn dùng Đường Nhược thu hút được sự chú ý.

Ai biết rằng lại nhìn thấy cảnh tượng này, Hoa Tinh nhíu mày, sao người phụ nữ này lại có quan hệ với Cố tổng?

Kể từ ngày cô xuất hiện, xung quanh cô đã có rất nhiều đàn ông, những người đàn ông này đều là những người rất xuất sắc!

Hoa Tinh ghen ghét muốn chết, dựa vào đâu mà cô ta chiếm hết quyền lợi.

Ánh mắt của Đường Nhược rơi vào Cố Cẩm, anh ta cũng biết những tin đồn nhảm nhí trong mấy ngày qua.

Điều anh ta quan tâm là người phụ nữ nhỏ bé khiến anh ta cảm thấy thú vị đã quay lại, cho dù cô ấy có phải là Tô Cẩm Khê hay không, thì ít nhất họ cũng có gương mặt giống nhau.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 519


Chương 519:

Nếu không phải biết hôm nay cô sẽ đến, Đường Nhược đã không đồng ý yêu cầu của Hoa Tinh.

Gương mặt góc cạnh của Cố Cẩm đẹp đến ngỡ ngàng, hoàn hảo và tinh tế, không chút tì vết.

“Được rồi.” Cố Nam Thương rút tay về.

Cố Cẩm nhìn thấy xung quanh có phóng viên đang nhìn, ngay lập tức hiểu ý của anh ấy.

Nếu anh ấy muốn tô lại son cho mình thì khi nãy ở trong xe đã tô rồi, không đến nỗi sẽ chạy đến nơi công cộng thể hiện cho người khác xem.

“Anh, anh muốn làm gì?”

“Giúp em tạo scandal nho nhỏ, em gái ngôi sao lớn của anh.” Cố Nam Thương cười cất thỏi son.

Mặc dù tin tức về việc Cố Cẩm bị ngã ngựa trong đoàn đã bị Nam Cung Mặc áp xuống, nhưng những lời đồn về sự xuất hiện của chồng chưa cưới của Cố Cẩm vẫn lan rộng.

Trong tin tức không để lộ mặt Nam Cung Huân, nhưng cũng đủ khiến một đám người nói ra nói vào.

Ngoài ra còn có một loạt các fan ủng hộ Cố Cẩm và Tư Lệ Đình đến bên nhau, về phần Cố Cảm cũng đã có một loạt các tin bê bối.

Động thái của Cố Nam Thương là để ngăn chặn những nhận xét đó, mà sự hiện diện của anh ở bên cạnh Có Cảm chắc chắn sẽ bị giới truyền thông soi mói.

Ngay cả khi vụ bê bối về anh và cô truyền đến tai nhà họ Có, những người khác cũng sẽ không coi trọng nó.

Vì Cố Cảm, Cố Nam Thương coi như đã hao tổn tâm huyết.

Màn tương tác thân thiện giữa hai người đã lọt vào mắt xanh của người khác, trở thành tình yêu ngọt ngào như: những cặp tình nhân.

Hoa Tinh đi về phía Cố Cẩm: “Cô Erlena, máy hôm không gặp cô càng ngày càng xinh đẹp. Chồng chưa cưới của cô đâu? Sao trong nháy mắt cô lại thay người rồi?”

Ánh mắt Có Nam Thương lạnh lùng, Cố Cẩm không ngờ.

cô ta lại dám tấn công trước.

“Cô Hoa, anh đây là?” Trên môi Cố Cảm nở một nụ cười.

Đường Nhược cần thận quan sát biểu hiện trên mặt cô, phát hiện thái độ của cô đối với bản thân quả thực rất xa lạ, không giống như đang giả vờ.

“Đây là chồng tôi, thiếu gia của tập đoàn Đường thị.” Hoa Tinh khá đắc ý nói.

Cố Cẩm đã sớm biết mọi thứ từ trong tài liệu, cô trầm ngâm nói: “Phải không? Tôi còn tưởng là đạo diễn Ngô.”

Vừa nghe thấy ba chữ đạo diễn Ngô vẻ mặt của Hoa Tinh lập tức thay đổi, tại sao người phụ nữ này lại nhắc đến người đó?

Năm ngoái sau khi Đường Nhược sang Mỹ, để có được tài nguyên, cô ta đành phải chịu ấm ức hiến thân cho đạo diễn Ngô, chuyện này không thể bị người khác biết được.

Nếu Đường Nhược biết, chắc chắn cô ta sẽ bị đánh chết!

“Đạo diễn gì? Hôm nay người đến đây là đạo diễn Nam Cung.” Hoa Tinh tỏ ra mạnh mẽ giả vờ bình tĩnh.

Cố Cẩm cũng không vạch trần, trò chơi phải chơi từ từ mới thú vị, Hoa Tỉnh, cô luôn nghĩ mình có thể kiểm soát được mọi thứ, lần này tôi muốn cô trả lại cả vốn lẫn lãi mà cô đã nợ tôi!

Đường Nhược cũng không ngốc, anh ta liếc nhìn Hoa Tinh, vẻ chột dạ trên mặt Hoa Tinh đã bị anh ta bắt lấy.

Anh ta đã có sẵn tính toán trong đầu mình, nhưng ngoài mặt anh ta lại tỏ ra không có bất kỳ biến động nào.

“Cô Erlena rất giống với một người quen cũ mà tôi biết.”

Ánh mắt của Đường Nhược nhìn thẳng vào Có Cẩm.

Đàn ông thích phụ nữ đẹp, mà anh ta cũng không ngoại lệ, những năm qua có vô số phụ nữ xinh đẹp vây quanh anh ta.

Ánh mắt như vậy khiến Cố Cẩm cảm thấy khó chịu, cô có chút không vui, cũng không đề ý tới Đường Nhược.

“Anh Đường, cô Hoa, tôi vào trong hội trường trước.”

Cố Nam Thương cũng nhận thấy ánh mắt của Đường Nhược đối với Cố Cẩm có chút không thân thiện, anh ta nhìn người khác với ánh mắt như vậy trước mặt vợ mình, người đàn ông này có vấn đề.

Anh đưa tay ra ôm lấy vai Cố Cảm, hành động vô cùng chiếm hữu.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 520


Chương 520:

Hoa Tinh nhìn Cố Cẩm rời đi, cẩn thận nhìn Đường Nhược, phát hiện Đường Nhược không nhìn cô ta, mà là nhìn thẳng vào bóng lưng Có Cẩm đang rời đi.

Tại sao tất cả đàn ông đều quan tâm đến cô ta, không lẽ là chỉ vì gương mặt đó? Trong lòng Hoa Tỉnh càng ghen ghét điên cuồng.

Cho dù người đàn ông bên cạnh cô ta là chồng trên danh nghĩa, nhưng địa vị trong gia đình bằng không, cô ta cũng không dám ngo ngoe đến bất kỳ quyết định nào của Đường Nhược.

Khi Đường Nhược còn nhỏ, không biết bị k*ch th*ch gì mà tạo ra tâm lý khác thường, Hoa Tinh luôn chỉ biết nghe lời anh ta.

Cô ta nhẹ nhàng kéo ống tay áo của Đường Nhược: “Nhược, chúng ta vào đi.”

Ánh mắt của Đường Nhược rời khỏi Cố Cẩm, khi anh ta nhìn Hoa Tinh lần nữa, trong mắt anh ta đã hiện lên một tia chán ghét.

“Hoa Tinh, tốt nhất là đừng để tôi phát hiện ra cô có liên quan gì đến tên đạo diễn Ngô chết tiệt kia, nếu không tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết!”

Lời nói của anh ta chưa bao giờ chỉ là những lời đe dọa, anh ta có thể làm những gì mà anh ta đã nói.

Sống lưng Hoa Tỉnh lạnh toát, nhịp tim cô ta đập loạn xạ.

“Nhược, anh nghĩ nhiều rồi, sao em có thể có quan hệ với người khác chứ.”

“Mong là như vậy.”

Dưới ánh đèn flash của giới truyền thông, Hoa Tinh chỉ có thể duy trì nụ cười ngượng nghịu, trong lòng không khỏi bắt an.

Ngay cả Lam Nguyệt cũng không biết chuyện đó, tuyệt đối không thể bị rò rỉ ra ngoài!

Nhưng tại sao đồ đ* kia lại có tình nhắc đến đạo diễn Ngô?

Trong lòng Hoa Tinh đã rối tung lên.

Khi đến hội trường, Đường Nhược tìm một chỗ ngồi rồi ngồi xuống, Hoa Tinh thân là diễn viên chính phải lên trên sân khấu. Cô ta suy nghĩ lung tung, đầu óc rối bời hết cả lên.

Khi Cố Cẩm nhìn thấy Hoa Tinh đang lơ đễnh thì biết trong lòng cô ta đã dấy lên sóng gió to lớn.

Người dẫn chương trình bắt đầu giới thiệu: “Sau đây là một số diễn viên chính của bộ phim này sẽ bước lên sân khấu…”

Hoa Tinh muốn để cho người khác chú ý nhất, nên đầu tiên cô ta đứng lên vị trí thứ nhất, đương nhiên Cố Cẩm sẽ không tranh với cô ta.

Chân cô không tiếng động nào giẫãm lên gấu váy của Hoa Tỉnh, đây là thủ đoạn mà trước đây Hoa Tinh đã dùng với cô.

“Cô Hoa, cô đang ngắn người gì vậy? Còn không đi?” Cố Cẩm thúc giục.

Hoa Tinh phản ứng lại, vội vàng đi về phía trung tâm sân kháu.

Cô ta bước vội không nhận ra váy đã bị giãm phải, bước vội hai bước, cô ta dùng sức bước nhanh tà áo thấp ngực tụt xuống.

Tất cả các phóng viên đều phát cuồng, lần này còn phấn khích hơn nhiều so với lần trước khi cô ta bị rơi miếng độn ngực.

Hoa Tỉnh hét lên, lấy tay che ngực, dù cô ta có che nhanh thế nào cũng không thể nhanh hơn máy quay của phóng viên, hơn nữa buổi họp báo vẫn đang truyền hình trực tiếp.

Tin nhắn trên app phát sóng trực tiếp xuất hiện một cách điên cuồng, tất cả các loại bình luận khó coi được phủ lên.

Hoa Tinh ôm ngực vội vàng chạy xuống sân khấu, bởi vì làn váy quá dài, cô ta giẫm lên váy rồi lăn xuống bậc thèm.

Muốn chật vật bao nhiêu thì chật vật bấy nhiêu đó, càng bị lộ, các phóng viên bắm máy điên cuồng.

Đường Nhược ở bên dưới lạnh như băng, lần này người phụ nữ chết tiệt này đã mát hết mặt mũi.

Người dẫn chương trình sững sờ, chuyện gì vậy? Hoa Tinh giống như vai hề biểu diễn trò cười, có ấy muốn phá vỡ cục diện bé tắc mà không biết nên nói như thế nào.

Cảnh tượng quá mức xấu hồ!

Đường Nhược đang ngồi cách Hoa Tinh chưa tới mười bước, nhìn thấy dáng vẻ xấu hổ của Hoa Tinh, anh ta không ra tay cứu mà tức giận nhìn Hoa Tỉnh.

Để thu hút sự chú ý, Hoa Tinh đã đặc biệt chuẩn bị một chiếc váy ngực thấp vừa dài vừa rực rỡ.

Vì vậy, khi gặp sự có cô ta vẫn luôn giẫm lên tà váy, điên cuồng có gắng vén váy lên.

Giống như một mớ hỗn độn, càng kéo cô ta càng loạn, đôi giày cao gót khiến cô ta lại bị ngã sau vài lần cố gắng đứng dậy.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 521


Chương 521:

Giản Vân thực sự không nhìn được nữa, anh ấy cởi áo khoác khoác lên ngực cô ta, đỡ cô ta dậy.

Hoa Tinh nước mắt lưng tròng: “Cảm ơn.”

Những lúc như thế này, rõ ràng chồng cô ta ở bên cạnh mà lại đứng nhìn, chẳng thà nhìn cô ta ngã xuống một cách hài hước còn hơn lao tới giúp đỡ.

Trong lòng Hoa Tinh cảm thấy ớn lạnh, dù là người xa lạ vẫn có thể giúp đỡ, nhưng anh ta còn không bằng người xa lạ.

Cô ta vội vàng cảm ơn rồi rời đi không thèm nhìn Đường Nhược lần nữa.

Người dẫn chương trình đã phải vội vàng hoà hoãn bầu không khí miễn cưỡng tiếp tục buổi họp báo.

Chỉ là sau màn biểu diễn đặc sắc vừa rồi của Hoa Tinh, những người khác đâu còn tâm tư suy nghĩ. Dù sao cũng đã có được tư liệu sống tốt nhất.

Kết thúc buổi họp báo, Cố Cẩm chuẩn bị rời đi thì Nam Cung Mặc đã gọi cô lại.

“Tiểu Cẩm nhi, anh trai anh đã đặt chỗ, mời em và anh Cố cùng dùng bữa.”

Cố Cẩm liếc nhìn Cố Nam Thương, từ tận đáy lòng cô không muốn có bắt kỳ liên hệ nào với Nam Cung Huân nữa.

Tuy nhiên, nhà họ Cố và nhà Nam Cung có mối quan hệ tốt đẹp từ nhiều thế hệ, cô cũng không tiện từ chối.

Cố Nam Thương an ủi vỗ tay cô, như thể nói rằng có anh ở em sợ cái gì?

“Cũng được, đã đến giờ ăn trưa, anh có lòng.”

“Vậy chúng ta đi ngay bây giờ.” Nam Cung Mặc liếc nhìn Có Cảm.

Mặc dù Cố Cẩm đã khôi phục trí nhớ, nhưng sao anh ấy vẫn luôn cảm thấy Có Cẩm vẫn chưa khôi phục trí nhớ.

Anh ấy ở giữa cảm thấy rất xáu hổ, một mặt anh ấy hy vọng Có Cẩm có thể hạnh phúc, lựa chọn hai người theo ý riêng của cô.

Mặt khác, anh ấy là em trai của Nam Cung Huân, anh ấy phải làm bất cứ điều gì mà người đó yêu cầu anh ấy làm.

Trong xe, Nam Cung Mặc thường thường liếc nhìn Cố Cảm, có lẽ là vì anh ấy không biết nói, dù sao thì trước đó anh ấy đã giúp Nam Cung Huân lừa Cố Cẩm.

Cố Nam Thương nghịch bật lửa cười nhạt: “Nam Cung Mặc, anh cứ nhìn chằm chằm em gái tôi, chẳng lẽ anh muốn làm em rễ của tôi?”

“Anh.” Cố Cảm trừng mắt nhìn anh, cô không thích đùa kiểu này, em rẻ của anh chỉ có thể là một người.

Cố Nam Thương có chút bắt lực: “Em đó, anh đùa thôi mà cũng không được, đâu phải thật đâu mà lo.”

“Tiểu Cẩm nhi, dạo này em thế nào?” Nam Cung Mặc lên tiếng mở chủ đề.

“Ừm, rất tốt, ở bên cạnh chú ba em rất vui vẻ.” Cố Cảm nói câu nào đều không rời Tư Lệ Đình.

Nam Cung Mặc cười khổ: “Tiểu Cẩm nhi, em thích Tư Lệ Đình đến vậy sao? Dù là ngoại hình hay gia cảnh anh trai anh không hề kém Tư Lệ Đình.

Điều quan trọng hơn là anh trai anh cũng là con lai, trên thế giới này không có nhiều người có con ngươi màu tím, em thật sự không suy xét một chút về anh trai anh à?”

“Nam Cung, từ lúc nào mà anh không lo làm đạo diễn mà chuyển sang làm bà mối vậy? Dù anh Nam Cung có tốt thế nào đi chăng nữa, anh ta cũng không phải là người em yêu.”

“Anh thật sự không hiểu, Tư Lệ Đình có thể cho em, anh trai anh cũng có thể cho em nhiều hơn chứ không kém, sao em không cho anh ấy một cơ hội?

Phải biết rằng anh trai anh từ nhỏ đến lớn đều không thích phụ nữ, khó lắm anh ấy mới động lòng với em, nếu em không cho anh Ấy một cơ hội, làm nản lòng sự nhiệt tình của anh ấy, tương lai anh ấy không lấy vợ thì phải làm sao?”

Trong lời nói của Nam Cung Mặc mang một chút vẻ trêu chọc, để chủ đề không quá nặng nè.

“Nam Cung, chuyện gì cũng phải có trước có sau. Trước khi không yêu chú ba, em và anh Nam Cung có thể có gắng thử ở bên nhau.

Mắu chốt là trước khi anh ta xuất hiện, em đã tổ chức đám cưới với chú ba, nếu em cho anh Nam Cung cơ hội, thì chú ba đặt ở đâu?

Hon nữa, một người có thân phận như Nam Cung Huân cũng sẽ không chấp nhận một người chân đạp hai thuyền.

Vì lợi ích của tất cả chúng ta, đừng suy nghĩ như vậy nữa.”

Nam Cung Mặc thở dài: “Anh trai của anh cũng không dễ tống cổ đi như vậy, từ nhỏ đến lớn chỉ cần anh ấy nhìn trúng thứ gì thì nhất định phải có được, anh ấy không từ thủ đoạn, anh chỉ nhắc nhở em vậy thôi.”

“Cảm ơn.” Cố Cẩm cũng có thể cảm nhận được Nam Cung Mặc không thực sự muốn hại cô. Lúc trước ở trong đoàn phim anh ấy đã nhiều lần muốn nói với mình nhưng cuối cùng lại thôi.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 522


Chương 522:

“Được rồi, đến rồi.”

Nam Cung Huân đặt một nhà hàng bên bờ biển với phong cảnh đẹp tuyệt vời, là nơi lý tưởng nhát để đi thư giãn hoặc dùng bữa.

Khi Cố Cẩm nhìn ra biển xanh, cô nghĩ đến đôi con ngươi của Tư Lệ Đình, anh trông như thế này khi anh nhìn cô dịu dàng và trìu mến.

Mặt trời lấp ló trên mặt biển, tỏa ra một chút ánh sáng cùng với làn gió nhẹ nhàng, vừa nhìn đã cảm thầy dễ chịu.

Trước khi mất trí nhớ, bản năng Cố Cẩm rất sợ biển, dù sao thì cũng đã suýt chết ở biển, sau khi mắt trí nhớ cô đã vượt qua rào cản tâm lý này.

Cố Cẩm đứng bên ngoài nhà hàng ngắm cảnh biển, thoải mái nhắm mắt lại, khóe miệng Có Cẩm nhéch lên.

Bên tai đột nhiên vang lên một giọng nam lạnh lùng: “Thích nơi này?”

“Thích.” Có Cẩm cảm tháy sao giọng nói này rất quen? Cô vừa quay lại đã đập vào lồng ngực của Nam Cung Mặc.

“Anh, anh đứng sát gần tôi làm gì?” Có Cẩm vội vàng tránh khỏi lồng ngực của anh ta, phía sau là lan can cô không biết lui đi đâu.

“Cẩm nhi.” Nam Cung Huân nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt trên gương mặt của cô gái nhỏ, nếu là Tư Lệ Đình cô ấy sẽ không phản ứng như thế này.

Nghĩ đến ngày cô tay trong tay rời đi cùng Tư Lệ Đình, ánh mắt Nam Cung Huân trở nên sâu hơn.

Cố Cẩm bị cái nhìn của anh ta làm cho có hơi nhút nhát: “Có, có chuyện gì?”

“Không có gì, chỉ là nhìn em, thích biển như vậy?”

Thái độ của Nam Cung Huân khiến cô cảm thấy không thể tin được, vốn cô cho rằng lần trước cô đã nhẫn tâm với anh ta như vậy, chắc chắn anh ta phải rất rất tức giận.

Trước khi đến cô đã tưởng tượng, có thể anh ta sẽ tra hỏi, có thể anh ta sẽ chửi mắng, sẽ không nên như không có chuyện gì xảy ra.

“Thích.” Cô nhìn Nam Cung Huân với ánh mắt tò mò.

“Nếu em thích, sau này tôi sẽ cho người xây một biệt thự bên biển cho em, ngày nào cũng có thể nhìn thấy biển.”

“Anh Nam Cung, anh đang hiểu làm điều gì à? Lần trước tôi đã nói rất rõ ràng, người tôi thích là Tư Lệ Đình, giữa chúng ta không có khả năng.”

Khoé miệng Nam Cung Huân xuất hiện một tia giễu cọt: “Cẩm nhi, xem ra em vẫn chưa hiểu quy tắc của xã hội này. Chỉ có kẻ mạnh mới có thể hình thành lối chơi.

Nếu Tư Lệ Đình không có gì, em sẽ còn thích anh ta không? Em là cô chủ nhà họ Cố cao cao tại thượng, anh ta nghèo túng khốn khó.

Ông ngoại em sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân của hai người, những người còn lại trong gia đình em sẽ nắm lấy cơ hội này kéo em xuống.

Từ thông tin mà tôi có được, em chưa có chỗ đứng vững chắc trong nhà họ Cố, cho nên ông ngoại em mới có ý định thúc đẩy cuộc hôn nhân của tôi và em.

Em từ chối tôi ở bên thằng nhóc nghèo khó, lại bị người trong nhà họ Cố kéo xuống khỏi chức vị chủ tịch, đến lúc đó em không còn gì nữa, em còn có thể làm gì?”

“Nam Cung Huân anh đừng quá cuồng vọng, đó là tự anh ảo tưởng.” Ánh mắt Cố Cẩm đã có chút tức giận.

“Ảo tượng hay không em sẽ sớm biết thôi, tôi chỉ biết một điều, vì có thể đạt được mục đích của mình tôi không tiếc trả bắt cứ giá nào.”

“Anh, anh đang làm gì vậy? Không phải anh mời Cẩm nhi tới ăn cơm sao? Bữa cơm này còn chưa ăn anh đã đem người ta doạ chạy.”

Nhìn thấy bầu không khí giương cung bạt kiếm giữa hai người, Nam Cung Mặc vội vàng chạy tới hoà hoãn trận chiến.

Cố Nam Thương nhân cơ hội kéo Cố Cẩm ra phía sau mình: “Huân, em gái tôi tính tình xấu, anh phải bao dung nhiều hơn.”

Nam Cung Huân nhìn Cố Cẩm thật sâu: “Tôi thích chính là tính tình như này của cô ấy.”

Lời nói bên trong không hề che giấu, những hành động trước đây của Cố Cẩm không những không làm anh ta chán ghét, mà anh ta còn thích hơn.

Trong tình trạng mắt trí nhớ, cô lặng lẽ đi theo bên mình, loại bình tính đó những người phụ nữ khác không làm được.

Trên người cô có dáng vẻ hờn dỗi ngây thơ của một người phụ nữ nhỏ, mà còn có đầu óc và thủ đoạn thông minh của một người phụ nữ trưởng thành.

Chẳng trách Tư Lệ Đình lại thích người phụ nữ độc nhất vô nhị như này, mà anh ta càng sẽ không bỏ qua!
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 523


Chương 523:

Nam Cung Huân bước vào nhà hàng trước, vẻ mặt Có Cầm lạnh lùng muốn rời đi.

Cố Nam Thương chỉ đành giữ cô lại: “Tiểu tổ tông, không nói đến việc nhà Nam Cung có quan hệ tốt với chúng ta, cộng thêm thân phận của Nam Cung Huân, anh ta mời ăn cơm cũng đã không dễ dàng gì, em còn muốn chạy? Em là muốn lên trời à?”

Trong bữa ăn, Có Cẩm không nói một lời, Nam Cung Huân vốn là người ít nói nên đừng mong anh ta chủ động tìm chủ đề.

Vì vậy, trong tình huống này xuất hiện một bức tranh rất kỳ lạ, Cố Cẩm ăn, Nam Cung Huân nhìn.

Nam Cung Mặc và Cố Nam Thương ở bên nói chuyện, muốn xấu hỗ bao nhiêu thì xấu hổ báy nhiêu đó.

Hai vị chính chủ vẫn không nói gì, hai bọn họ ở bên cạnh cũng không tiện nói chuyện.

Nam Cung Mặc lo lắng, tạm thời Nam Cung Huân không nói với ông cụ Có, anh ta đang muốn tự xử lý vấn đề, cũng không muốn khơi dậy lòng chán ghét của Có Cẩm.

Khó khăn lắm mới đưa được Cố Cẩm ra ngoài, thái độ của anh ấy như này là theo đuổi con gái à?

Cho rằng cũng giống như những bữa ăn trước đó sao, dù là ai đi chăng nữa thì họ cũng sẽ nâng anh ấy lên cao, nâng ly kính cần mời rượu anh ấy.

Hiển nhiên Cố Cẩm không phải cô gái như vậy, cô chỉ ước gì có thể về sớm, anh không chủ động còn trông cậy vào Cố Cẩm chủ động chắc?

“E hèm, anh, con cua lớn hôm nay ngon quá.” Nam Cung Mặc nhắc nhở.

Ngụ ý là anh còn không mau tỏ ra nhã nhặn với đại tiểu thư thì làm sao người ta thích anh được?

Nam Cung Huân cũng hiểu được điều gì trong ánh mắt lắp lánh của Nam Cung Mặc, đầu tiên anh ta dùng khăn nóng lau tay sạch, sau đó cầm chiếc kẹp lên, bắt đầu bóc vỏ lầy thịt cua và gạch cua.

Sau đó gắp gạch cua vào đĩa Cố Cảm, giọng điệu cứng rắn: “Ăn đi.”

Nam Cung Mặc đỡ trán, anh giai à, anh lạnh nhạt như vậy thì làm sao có thể theo đuổi con gái được hả?

Với giọng điệu như vậy, cho dù người khác muốn ăn cũng không thể ăn được.

“Cảm ơn anh Nam Cung, tôi không thích ăn cua.”

Mặc dù Tư Lệ Đình không có ở đây, nhưng Cố Cẩm cũng không định ăn thức ăn mà Nam Cung Huân đưa cho cô.

Nghĩ đến đôi mắt trong veo áy, Cố Cẩm cảm thấy như mình đang phạm tội.

Dạ dày Tư Lệ Đình không khoẻ, có ăn uống tốt không?

Nghĩ đến Tư Lệ Đình Cố Cẩm chẳng buồn ăn, vội vàng ăn một chút rồi đặt đũa xuống: “Tôi ăn xong rồi, các anh từ từ dùng đi.”

“Tiểu Cẩm nhi, em mới ăn được một chút, ăn thêm tý nữa đi.”

“Đồ ăn không hợp khẩu vị sao? Tôi sẽ cho người làm lại.”

Nam Cung Huân lạnh lùng nói.

Cố Cẩm lắc đầu: “Đồ ăn rất ngon, vốn tôi cũng không đói lắm. Buỏi chiều trong công ty còn có chuyện cần giải quyết, tôi về trước.”

Nhìn thấy Cố Cẩm vội vàng rời đi, Nam Cung Huân có chút không vui: “Chờ một chút.”

“Anh Nam Cung, còn có chuyện gì sao?” Cố Cẩm nhìn anh ta.

“Em vội vàng rời đi như vậy?” Nam Cung Huân lạnh lùng hỏi.

“Tôi còn có chuyện cần giải quyết.”

“Anh đã đặt vé xem phim, buổi chiều chúng ta sẽ đi xem phim.” Nam Cung Mặc sợ Nam Cung Huân không biết nói doạ Có Cẩm chạy, anh ấy vội vàng nói.

Ăn cơm trước sau đó lại đi xem phim, Cố Cẩm dù ngốc thế nào cũng biết nó có ý nghĩa gì.

“Sau này rảnh thì lại nói sau, tôi thực sự có việc phải làm.”

Cố Cẩm di chuyển chuẩn bị rời đi.

“Cẩm nhi, nếu em rời đi, thì đừng trách tôi xuống tay với công ty của Tư Lệ Đình.” Giọng Nam Cung Huân lạnh lùng vang lên.

Có Cẩm dừng bước, chuyện nên đến cuối cùng cũng đến, nếu là người phụ nữ khác có lẽ sẽ do dự.

Nhưng nó chỉ có trên phim mà thôi, mà Cố Cẩm không nghĩ như vậy.

Chuyện tương tự đổi lại là trên người Lệ Đình, anh và những người phụ nữ khác đi xem phim, cho dù sự việc xảy ra có lý do thì trong lòng mình vẫn không vui.

Cố Cảm đã thảo luận với Tư Lệ Đình về cuộc chiến với Nam Cung Mặc, hai người bọn họ sẽ không bao giờ lùi bước.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 524


Chương 524:

“Anh Nam Cung, nếu anh thực sự muốn tấn công chú ba thì anh sẽ trở thành kẻ thù của tôi. Tôi Cố Cẩm sẽ luôn đứng bên cạnh chú ba, xin hãy tha lỗi tôi khó mà làm theo được.”

Có Cẩm nói xong cũng không thèm để ý biểu hiện của họ, nếu thực sự đi đến bước đó cô cũng không còn cách nào khác.

Chân trước cô rời đi, phía sau Nam Cung Huân gạt đổ đồ ăn trên bàn.

Không ai dám từ chối yêu cầu của anh ta, Cố Cẩm là người đầu tiên.

Nam Cung Mặc và Cố Nam Thương nhìn nhau, chuyện lớn không hay.

Là người của cả hai bên, họ không muốn nhà họ Cố đối lập với nhà Nam Cung, nhưng cách làm của Nam Cung Huân…

Khi bước ra khỏi nhà hàng, Cố Cẩm cảm thấy sự ngột ngạt trong lòng từ từ trào ra.

Cô vừa định gọi một chiếc taxi để rời đi, nhưng lại bắt gặp một đôi mắt xanh lam trìu mến.

Trong mắt Có Cẩm vui mừng khôn xiết: “Chú ba!”

Nhìn thấy Tư Lệ Đình ở đây, Có Cẩm cảm thấy tốt hơn rất nhiều.

Cô nhào vào vòng tay của Tư Lệ, Tư Lệ Đình ôm chặt cơ thể của cô: “Tô Tô.”

Trên thực tế, vừa bắt đầu anh đã đi theo Cố Cẩm, trong suốt nửa tiếng này trong lòng anh đã tràn ngập lo lắng thấp thỏm.

May mắn Cố Cẩm ra sớm như vậy, cô không quay lưng lại.

“Chú ba, anh vẫn luôn ở chỗ này chờ em à?” Lúc này Cố Cẩm mới nhận ra anh không thể ngẫu nhiên có mặt ở đây.

“Ừ.” Tư Lệ Đình không che giấu hành vi của mình, anh siết chặt bàn tay đang ôm eo Cố Cẩm: “Anh luôn ở phía sau em, chỉ cần em quay đầu lại là có thể nhìn thấy.”

Khóe miệng Cố Cẩm nhéch lên: “Em biết, cho nên em sẽ không cách chú ba quá xa.”

Hai người ôm nhau thật chặt bên bờ biển, gió biển thỏi tung bay mái tóc của hai người.

Tư Lệ Đình không hỏi chuyện giữa cô và Nam Cung Huân, Có Cẩm cũng không đề cập đến nó.

Đây có lẽ là một loại cảm tình đặc biệt giữa hai người.

“Chú ba, anh ăn chưa?”

Nếu là người khác Cố Cẩm sẽ không lo lắng như vậy, chỉ vì người đó là Tư Lệ Đình, lúc ở chỗ Nam Cung Huân cô vẫn luôn nghĩ đến Tư Lệ Đình.

“Chưa, em không ở cạnh anh không có tâm trạng ăn.” Tư Lệ Đình giả vờ ấm ức.

Nếu như trước đây anh không ngây thơ như vậy thì bây giờ đã khác xưa, Có Cảm đã có những thay đổi mạnh mẽ.

Bây giờ cô ăn mềm không ăn cứng, điều khiến cô lo lắng nhất chính là sức khỏe của mình, đối mặt với một đối thủ khó nhằn như Nam Cung Huân, làm sao Tư Lệ Đình có thể không dụng tâm.

Vốn phụ nữ sinh ra đã là động vật cảm tính, tình yêu của họ chủ yếu dành cho những cử chỉ nhỏ.

Một số con thỏ con, mèo con tỏ ra đáng thương có thể khơi dậy mong muốn được bảo vệ của họ. Trong mắt Có Cảm, mình là người không có cảm giác an toàn và dễ bị tổn thương.

Việc bộc lộ điểm yếu một cách thích hợp sẽ khiến Có Cảm quan tâm đến mình hơn, Tư Lệ Đình đã nắm bắt rất rõ điều này.

“Đâu phải anh không biết dạ dày mình không khoẻ đâu, đã mấy giờ rồi mà còn chưa ăn?”

Có Cẩm vừa nghe thấy anh chưa ăn gì đã bắt đầu quở trách, trong lòng Tư Lệ Đình không những không vui mà còn rất vui vẻ.

“Anh biêt em đên gặp Nam Cung Huân, trong lòng không yên nên nuốt không trôi.”

Trong lời nói không hề có chút gì trách móc Cố Cẩm, nhưng những gì anh nói đều khiến người ta cảm thấy đau lòng.

“Xin lỗi chú ba, đã làm anh lo lắng. Nhà họ Cố và nhà Nam Cung có quan hệ đặc biệt, em không có cách nào từ chối lời mời ăn cơm của Nam Cung Huân.

Em nghĩ có anh trai ở bên nên em mới đi, nếu chỉ có một mình em thì em sẽ không đồng ý.

Chú ba, trong lòng em chỉ có anh, thực sự chỉ có anh.” Có Cảm rất nóng lòng muốn thể hiện sự chân thành của mình.

Tư Lệ Đình mỉm cười khi nhìn thấy dáng vẻ lo lắng giải thích của cô gái nhỏ: “Anh biết Tô Tô nhất định sẽ không phản bội anh.”

“Chú ba, những thứ này không quan trọng, quan trọng là anh nên ăn cơm.” Cố Cẩm nói từng chữ.
 
Back
Top Bottom