Ngôn Tình Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 485


Chương 485:

Có thể gác chuyện của Nam Cung Huân sang một bên, nhưng sao Có Cẩm lại có thái độ như vậy.

“Em ấy không phủ nhận là thế nào?” Tư Lệ Đình cẩn thận hỏi lại.

“Theo nguồn tin đáng tin cậy thì, lúc Nam Cung Huân tự giới thiệu phu nhân không hề phủ nhận, vả lại còn cùng anh ta rao vào chung một khách sạn.”

Tư Lệ Đình nghiền chặt răng: “Hay cho cùng nhau ra vào!”

Cả ngày hôm qua Có Cẩm không hè liên lạc với anh, lúc anh đến Mỹ nghĩ trong nước đã là ban đêm, anh không muốn làm phiền giấc ngủ của cô, cho nên mới không gọi điện cho cô.

Đêm hôm kia hai người còn quấn quýt nhau cả một đêm, Cố Cẩm cũng không có điều gì là khác thường, ai ngờ đột nhiên lại xảy ra chuyện thế này.

“Cậu chủ, trong chuyện này chắc chắn có vấn đề, phu nhân không phải là hạng phụ nữ như thê.” Lâm Quân vội vàng nói thay cho Cố Cẩm.

“Đương nhiên tôi biết em ấy không phải là người như thế.”

Tư Lệ Đình nhớ đến đêm hôm đó cô nắm trong lòng anh nhìn anh với ánh mắt dịu dàng, sao cô có thể là loại người phụ nữ như thết Lúc đó cô còn nũng nịu nói với anh: “Chú Ba, chờ thuốc hết tác dụng, lúc đó địa vị của em trong nhà họ Cố cũng đã ổn định, chúng ta sẽ kết hôn, em sẽ sinh cho anh một cục cưng đáng yêu.”

Rõ ràng cô đã hứa như vậy với anh, sao lại có thể nói thay đổi là thay đổi.

Tư Lệ Đình gọi điện cho Cố Cẩm, chuông điện thoại vang lên vài tiếng đầu dây bên kia đã có người bắt máy.

Nhưng không phải là Cố Cẩm mà anh ngày đêm thương nhớ, mà là một người khác.

“Alô.” Là giọng lạnh lẽo của một người đàn ông, Tư Lệ Đình dường như sắp nồi điên!

“Điện thoại của cô ấy sao lại ở chỗ anh!” Tư Lệ Đình hết sức kìm nén cơn giận trong lòng.

Nam Cung Huân luôn chờ điện thoại của anh, thật không Đêm hôm kia hai người còn quấn quýt nhau cả một đêm, Cố Cẩm cũng không có điều gì là khác thường, ai ngờ đột nhiên lại xảy ra chuyện thế này.

“Cậu chủ, trong chuyện này chắc chắn có vấn đề, phu nhân không phải là hạng phụ nữ như thê.” Lâm Quân vội vàng nói thay cho Có Cẩm.

“Đương nhiên tôi biết em ấy không phải là người như thế.”

Tư Lệ Đình nhớ đến đêm hôm đó cô nắm trong lòng anh nhìn anh với ánh mắt dịu dàng, sao cô có thể là loại người phụ nữ như thết Lúc đó cô còn nũng nịu nói với anh: “Chú Ba, chờ thuốc hết tác dụng, lúc đó địa vị của em trong nhà họ Cố cũng đã ổn định, chúng ta sẽ kết hôn, em sẽ sinh cho anh một cục cưng đáng yêu.”

Rõ ràng cô đã hứa như vậy với anh, sao lại có thể nói thay đổi là thay đổi.

Tư Lệ Đình gọi điện cho Cố Cẩm, chuông điện thoại vang lên vài tiếng đầu dây bên kia đã có người bắt máy.

Nhưng không phải là Cố Cẩm mà anh ngày đêm thương nhớ, mà là một người khác.

“Alô.” Là giọng lạnh lẽo của một người đàn ông, Tư Lệ Đình dường như sắp nồi điên!

“Điện thoại của cô ấy sao lại ở chỗ anh!” Tư Lệ Đình hết sức kìm nén cơn giận trong lòng.

Nam Cung Huân luôn chờ điện thoại của anh, thật không ngờ chờ cả ngày trời anh mới gọi đến.

Xem ra anh đối với cô chẳng qua cũng chỉ có thế, với người mình yêu mà lâu như thế mới liên lạc.

“Anh Tư, anh cảm thấy điện thoại của cô ấy sẽ ở chỗ tôi trong tình hình nào?” Nam Cung Huân đã chuẩn bị xong từ sớm.

Lòng bàn tay Tư Lệ Đình đã in đầy những vét lằn: “Đưa điện thoại cho cô ấy!”

“Cô ấy vừa mới ngủ, anh muốn đánh thức cô ấy dậy sao?

Anh thì nỡ chứ tôi không nỡ đâu.” Nam Cung Huân đã thành công khơi gợi cơn giận dữ trong lòng Tư Lệ Đình.

“Nam Cung Huân, không cần biết anh đã giở trò bỉ ổi gì với cô ấy, tôi nhất định sẽ khiến anh trả giá cho chuyện này!”

“Tư Lệ Đình, anh ở trong nước cũng chỉ có vài thành tựu nhỏ nhoi, nếu như dựa vào sức của một mình anh mà muốn đấu với nhà Nam Cung, anh thật không biết lượng sức mình đó!

Chuyện Tiểu Cảm quen biết anh tôi không có cách nào thay đổi, nhưng cùng xuất thân từ gia tộc lớn như nhau, tôi mới là người thích hợp nhất với cô ấy.

Chuyện trong quá khứ giữa anh và cô ấy tôi sẽ không truy cứu, nhưng cô ấy đã là người phụ nữ của tôi, sau này nếu như anh còn muốn quấy rầy cô ấy, đừng trách tôi không nhắc nhở anh sớm.”

Nam Cung Huân cũng là người vô cùng áp chế người khác.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 486


Chương 486:

“Người phụ nữ của anh? Nam Cung Huân, đời này muốn tôi buông tay, ngoài trừ Cố Cẩm chính miệng nói với tôi, nếu không thì có chết tôi cũng sẽ không buông tay!”

Nói xong Tư Lệ Đình cúp máy cái rụp, Lâm Quân đứng bên cạnh nghe hai người nói chuyện trong lòng vô cùng căng thẳng.

“Cậu chủ, điện thoại của phu nhân sao lại ở trong tay Nam Cung Huân?”

“Về nước!” Tư Lệ Đình nhanh chóng thay đồ.

“Vâng.” Lâm Quân cũng không nghĩ nhiều, vì anh ta biết nếu như Cố Cẩm xảy ra chuyện gì Tư Lệ Đình xem mắt đi tất cải Trên máy bay Tư Lệ Đình không nói lời nào, nhưng Lâm Quân cũng cảm nhận được sự lạnh lùng tỏa từ người anh lúc này.

Lần này anh thật sự đã phát điên! Mà không biết bên chỗ Có Cẩm đã xảy ra chuyện này.

Người cung cấp thông tin chỉ nói cô vẫn quay phim như bình thường, thậm chí còn quay thêm vài cảnh đêm đến tận sáng hôm sau mới rời đi.

Nam Cung Huân đưa cô đến khách sạn, sau đó cùng đi vào với cô.

Tư Lệ Đình nóng lòng về nước, cho dù anh đang ngồi trên máy bay nhưng vẫn cảm tháy tốc độ quá chậm.

“Cậu chủ, anh nóng vội cùng không tác dụng gì, còn phải bay mười máy tiếng nữa, anh thức khuya như vậy, nên nghỉ ngơi một tí đi.”

Lâm Quân nhìn thấy bộ dạng của Tư Lệ Đình không kèm được mà khuyên anh, những thứ anh bỏ ra vì Cố Cẩm đã quá nhiều.

Hơn một năm qua từ lúc biết được thân phận thật sự của Cố Cẩm anh đã không hề nghỉ ngơi, luôn cố gắng chỉ vì muốn xứng đáng với cô.

Trước đó anh để Cố Cảm mang thai thật sự là có mục đích riêng của mình, anh muốn lấy đứa con ra để giữ chân Có Cẩm.

Suy cho cùng Tư Lệ Đình lớn tuổi hơn Cố Cẩm nhiều, nên những chuyện anh nghĩ đều rất sâu xa, anh biết tương lai có lẽ sẽ có rất nhiều vật cản.

Có con rồi cho dù có người muốn chia cắt bọn họ cũng sẽ nghĩ đến đứa con, ai ngờ thể trạng bây giờ của Có Cẩm không thể mang thai.

Chuyện mà Tư Lệ Đình lo lắng nhất cũng đã tới, Nam Cung Huân đã ra tay, người đàn ông này còn nguy hiểm gấp trăm lần Nam Cung Mặc.

Mới xuất hiện một ngày đã tuyên bố vị trí của mình, điều mà anh luôn do dự, do dự rất nhiều nhưng vẫn chưa làm được.

Nếu như anh của trước đây chắc chắn sẽ không phạm phải sai lầm này, có lẽ anh sẽ làm rình rang hơn cả Nam Cung Huân.

Nhưng bây giờ anh đã điểm yếu, Cố Cẩm là điểm yếu lớn nhất của anh!

Anh không nỡ để cô chịu tủi thân, tất cả đều là vì cô.

Sau khi cô trở về với thân phận mới, anh đã đồng ý đóng kịch cùng cô, làm mọi thứ đều vì cô.

Một khi con người đã có điểm yếu thì rất dễ để người khác có cơ hội lợi dụng, Lâm Quân đã nhắc nhở anh điều này từ rất lâu.

Anh thì có cách gì, yêu một người chính là muốn nghĩ hết cho cô ấy, hận không thẻ cho cô ấy tắt cả.

Cho dù đến bước đường như ngày hôm nay, điều mà anh nghĩ vẫn là có phải Cố Cẩm đã có nỗi khổ tâm gì không.

Suy cho cùng đêm hôm đó Có Cẩm không có điều gì khác thường, nếu cô không thật tình với anh, sao lại có tình đến phòng làm việc tìm anh.

Đến giờ Tư Lệ Đình vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ lúng túng của cô khi đứng trước cửa phòng làm việc.

Khả năng cao nhất là Cố Cảm đã gặp phải chuyện gì phiền phức, cả một ngày cô không liên lạc với anh, lẽ nào là vì điện thoại đã ở trong tay của Nam Cung Huân.

Phản ứng đầu tiên của Tư Lệ Đình là anh không hề hoài nghỉ cô, dẫu sao cô cũng là người phụ nữ đã cùng anh trải qua bao nhiêu là sóng gió.

Tô Tô, anh tin em, em cũng phải tin anh.

Cố Cẩm chỉ nghỉ ngơi vài tiếng đồng hồ đã quay lại phim trường, Nam Cung Mặc có tình sắp xếp những cảnh quay của cô lên trước.

Cô cũng chỉ còn vài cảnh quay cuối mà thôi, quay từ chiều đến lúc trời tối.

Nam Cung Mặc nhìn tháy vẻ mặt mệt mỏi của Có Cảm có chút đau lòng, anh ấy bước đến bên cạnh cô: “Cảnh của em đều quay xong rồi, em về ngủ bù một giấc đi, đợi quay xong những cách khác, đoàn chúng ta sẽ tụ tập ăn uống một bữa.”

Có Cẩm gật đầu, hai ngày này cô thật sự đã rất mệt.

“Chờ em nghỉ ngơi xong sẽ liên lạc với anh.” Có Cẩm thay đồ, cô đã chờ hai ngày, nhưng không hề có người nào xuất hiện.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 487


Chương 487:

*Cô chủ, chị xem mắt chị có quằng thâm rồi kìa, nên nghỉ ngơi đi.”

“Lần sau gặp lại.” Bây giờ Cố Cẩm không muốn quan tâm đến những chuyện khác, cô chỉ muốn ngã lưng vào giường ngủ một giấc thật sâu.

Nam Cung Huân đã đứng ở bên ngoài đợi, Nam Cung Mặc tự mình tiễn cô ra.

“Em đi trước đây, anh còn phải quay nữa, không cần lo cho em đâu.”

“Vậy anh không tiễn em nữa, đằng nào đã có anh hai ở đây.” Nam Cung Mặc thật sự hy vọng Cố Cảm có thể trở thành chị dâu của mình.

“Tiểu Cẩm, anh đưa em về khách sạn, trời có vẻ sắp mưa, tối nay em có thể ngủ một giắc ngon lành rồi.” Nam Cung Huân nói với giọng dịu dàng hiếm tháy.

Cố Cẩm gật đầu: “Vâng.”

Cô đang chuẩn bị lên xe thì một giọng nói vang lên: “Tô “LÚC Giọng nói vừa xa lạ vừa quen thuộc, nghe thấy giọng nói này, Cố Cẩm đột nhiên dừng bước.

Cô không biết tại sao mình lại dừng bước, rõ ràng cái tên mà người đó gọi là Tô Tô không phải gọi tên cô.

Dừng bước hoàn toàn là phản xạ của cơ thể, Có Cẩm theo tiềm thức quay người ra sau nhìn người đó.

Một người đàn ông mang đôi giày da đứng dưới ánh đèn, tóc vàng mắt xanh, giống như người trong ảnh, anh là Tư Lệ Đình.

Nhìn thấy anh bước đến, trái tim cô bắt giác đập loạn xạ.

Nam Cung Mặc như gặp phải kẻ địch lớn, mà vẻ mặt Nam Cung Huân lại càng thêm lạnh lùng, anh ta bước lên phía trước ngăn Cố Cẩm lại.

*Tiểu Cẩm, lên xe đi.”

“Tô Tô, qua đây.” Tư Lệ Đình cắt giọng lạnh lùng.

Cho dù trước đó anh đã biết bên cạnh Cố Cẩm đã có thêm Nam Cung Huân, nhưng lúc này khi hai người đứng cạnh nhau, dù chỉ là đứng cạnh nhau mà thôi, cơn giận trong lòng anh cũng đã bốc lên.

Cố Cẩm nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt, Tô Tô, anh ta gọi cô sao?

“Tiểu Cảm, em vừa mới quay xong hai ngày liên tục, bây giờ cần phải nghỉ ngơi.” Nam Cung Huân rất thông minh, anh ta đã lựa chọn không tranh chấp trực tiếp với Tư Lệ Đình.

“Anh ấy giống như đang gọi em.” Cố Cẩm chớp chớp mắt.

“Không cần phải để ý anh ta, anh ta chỉ là một người đàn ông không liên quan đến em mà thôi.” Nam Cung Huân đưa tay kéo lầy Có Cẩm.

Cổ Cẩm đẩy tay anh ra: “Em tự đi được.”

“Cố Cẩm, em thử đi một bước xem!” Tư Lệ Đình nhìn thấy.

Cố Cẩm muốn lên xe, trong lòng vô cùng khó chịu.

Anh bước từng bước bực dọc về phía Cố Cẩm, nhìn thấy ánh mắt của Cố Cẩm có vẻ thờ ơ, giống như trước giờ chưa từng gặp qua anh, đồng thời còn vẻ cả vẻ suy ngẫm.

“Anh Tư, anh tìm tôi có chuyện gì sao?” Cố Cẩm đáp lại một cách thân thiện.

“Em gọi anh là anh Tư?” Tư Lệ Đình nghiền chặt răng nói, từ lúc quen Có Cẩm đến nay anh chưa từng nghe cô gọi anh thế này.

“Vậy… Tôi nên gọi anh như thế nào?: Cố Cẩm nhìn đôi mắt dường như sắp bốc hỏa của anh, trong lòng cô có chút bối rối không nói thành lời.

Cô có thể chắc chắn trước đây cô đã quen biết người đàn ông này, nhưng anh ta là người cô yêu sao?”

Có Cẩm giả vờ lơ mơ không hiểu chuyện gì im lặng nhìn biểu cảm của hai người.

Cô đã chứng kiến thủ đoạn của Nam Cung Huân, còn có Nam Cung Mặc, đến bây giờ cô vẫn chưa biết Nam Cung Mặc thật sự là người như thế nào.

Vả lại cô cũng chỉ cảm thấy anh Tư này có vẻ quen thuộc mà thôi, còn anh ta có phải là người mà cô yêu hay không cô vẫn chưa thể chắc chắn được.

Trước khi hồi phục kí ức, Cố Cẩm không dám tin bắt cứ ai, cô chỉ tin tưởng chính mình, nên im lặng là cách tốt nhát.

“Cố Cẩm, ở trước mặt anh mà em còn phải diễn nữa sao?” Ánh mắt Tư Lệ Đình ngập tràn sự tổn thương.

Anh cứ nghĩ Cố Cảm bị người khác cưỡng ép, nhưng với tình hình hiện tại lại không giống như những gì anh tưởng tượng.

Ngay cả anh cũng nhìn không ra trong lòng Có Cẩm đang nghĩ điều gì, vì sao cô lại giả vờ không quen biết anh?
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 488


Chương 488:

Như vậy sẽ khiến cô vui vẻ sao?

“Tôi không có diễn kịch.” Cố Cẩm trả lời một cách nghiêm túc, nhìn ánh mắt đang tổn thương của anh cô có chút áy náy.

“Anh Tư, cô ấy đã quay liên tục hai ngày một đêm, bây giờ rất mệt, có chuyện gì sau này hãy nói, cô ấy cần phải nghỉ ngơi.” Nam Cung Huân cắt giọng lạnh lùng nhắc nhở anh.

Bây giờ Tư Lệ Đình mới phát hiện vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt của cô, anh có chút không nỡ.

“Tô Tô, đi với anh.” Anh nắm chặt lấy cánh tay của cô muốn ôm cô vào lòng.

“Tư Lệ Đình, anh muốn đưa vợ sắp cưới của tôi đi đâu?

Anh thật sự nghĩ tôi đã chết rồi sao?” Nam Cung Huân nắm lấy cánh tay còn lại của Có Cẩm.

Hai người cứ thế giành lấy cô, Cố Cảm đau đến nhíu chặt mày, Nam Cung Mặc nhìn thấy cô như vậy không nhịn được đã lên tiếng.

“Đủ rồi, hai người cách anh muốn tranh nhau cái gì tôi không quản, nhưng sức khỏe Tiểu Cẩm vẫn còn chưa hồi phục, để cho kịp phim em ấy đã phải quay biết bao nhiêu là cảnh.

Em ấy cần phải nghỉ ngơi, chứ không phải là cái bao gối hai người muốn kéo thế nào là kéo, Triệu Lạp, đưa cô chủ về khách sạn nghỉ ngơi đi.”

“Vâng ạ.” Triệu Lạp đang ngạc nhiên nghe giọng của Nam Cung Mặc thì lập tức lấy lại tinh thần, cô ấy đón lấy chìa khóa xe của Nam Cung Mặc: “Cô chủ, em đưa chị về.”

Bây giờ hai người đàn ông mới chịu thả tay ra, Cố Cẩm thở phào một hơi sau đó cùng Triệu Lạp rời khỏi.

*Tô Tô!” Sau lưng vang lên tiếng gọi của Tư Lệ Đình, Có Cẩm theo phản xạ muốn dừng lại, nhưng cô đã nói với bản thân hiện tại tuyệt đối không được dừng lại.

Tư Lệ Đình nhìn thấy bóng dáng rời đi không chút do dự của cô, không xin lỗi, không giải thích, cũng không nhìn anh lấy một cái.

Không hề giống với những gì anh nghĩ lúc tới đây, rốt cuộc cô đã xảy ra chuyện gì?

Tư Lệ Đình hoài nghi trong lòng, anh không hề bỏ sót chỉ tiết cô né tránh Nam Cung Huân lúc anh ta kéo cô.

Nhìn Cố Cẩm không giống như thường ngày, Tư Lệ Đình là người thông minh, anh đã cảm giác được Cố Cẩm có điều gì đó khác thường.

Nam Cung Mặc nói sức khỏe của cô còn chưa hồi, nhưng nhìn dáng vẻ của cô không giống như đã bị thương ở đâu, chuyện này rất kì lạ.

Trước khi chưa làm rõ chuyện này anh làm gì cũng không có tác dụng, Tư Lệ Đình chỉ có thể nhìn bóng dáng cô đang càng lúc càng xa.

Đợi Triệu Lạp lái xe đưa cô rời đi, Nam Cung Huân mới nhìn lại Tư Lệ Đình.

“Anh Tư, tôi nhớ mình đã nói rất rõ với anh trong điện thoại rồi, cô ấy là vợ sắp cưới của tôi, sau này anh đừng đến quáy rày cô ấy nữa.”

“Vợ sắp cưới của anh? Ha… hơn một năm trước, tôi với cô ấy đã có giấy chứng nhận két hôn, cũng đã tổ chức hôn lễ.

“Anh Tư anh phải nhớ rõ một chuyện, người kết hôn với anh là Tô Cẩm Khê, người đó đã chết từ lâu rồi.

Còn cô ấy là Cố Cẩm, cô chủ nhà họ Có, tổng giám đốc của tập đoàn G, nhà họ Cố với nhà Nam Cung chúng tôi các đời đều qua lại với nhau.

Chính miệng ông nội của Tiểu Cẩm đã hứa gả cô ấy cho tôi, đợi chúng tôi về Mỹ sẽ kết hôn với nhau.

Chuyện trong quá khứ của anh Tư và cô ấy tôi có thể bỏ qua, nhưng từ bây giờ trở đi, cô ấy chỉ có thể là vợ sắp cưới của tôi.

Anh Tư là người thông minh, nên biết khó mà rút lui, Tiểu Cảm đã không còn tình cảm với anh.

Tôi biết hơn một năm này anh Tư ở Mỹ cũng có vài dự án, nếu như anh chủ động buông tay, tôi sẽ không để ý mà kết bạn với anh, giúp anh mở rộng thị trường ở Mỹ.

Đương nhiên nếu như anh Tư không đồng ý, vậy cũng đừng trách tôi độc ác.

Hy vọng anh sẽ không ngốc như vậy, tự tìm con đường chết cho mình.”

Nam Cung Huân lấy nhà họ Có ra áp lực anh, thật chí còn dùng công ty để uy h**p anh.

Người đàn ông này còn tàn nhẫn hơn cả những gì trong tài liệu, buộc Tư Lệ Đình phải tỏ mạnh chứ không được yếu.

Hai đôi mắt một xanh lam một tím sậm nhìn nhau, Tư Lệ Đình nói rõ ràng từng từ từng chữ: “Nam Cung Huân, anh muốn tôi từ bỏ cái gì cũng được.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 489


Chương 489:

Nhưng duy nhất Cố Cẩm là không được, dù có chết tôi cũng sẽ không buông cô ấy ra. Anh muốn uy h**p tôi? Vậy.

phải xem anh có bản lĩnh đó không đã.

Cho dù anh không đến tìm tôi, tôi cũng sẽ không bỏ qua cho anh, nhà Nam Cung thì đã sao, gia tộc trăm năm thì đã sao.

Chỉ cần Tư Lệ Đình này còn sống một ngày, tôi sẽ đấu đến cùng với nhà Nam Cung các anh! Ai thắng ai thua các người cứ chống mắt lên mà xeml”

“Được, hy vọng việc làm ăn của anh Tư sẽ giống như những gì anh mạnh miệng nói, tôi sẽ chờ xem đề quốc mà anh dày công xây dựng sẽ bị tôi phá nát thế nào, đến lúc đó coi anh còn mạnh miệng nữa được không.”

Nam Cung Mặc nhìn khuôn mặt đầy mùi thuốc súng của hai người, cất giọng yếu ớt: “Em thừa nhận Tiểu Cẩm vừa xinh đẹp vừa tài giỏi, nhưng cô ấy chỉ là một người phụ nữ, hai người có cần lấy cả gia tộc ra để chơi đùa như thế không?”

“Im miệng.” Hai người đồng thanh quát Nam Cung Mặc.

Nam Cung Mặc: ”…”

Hai người mới là anh em thì có, nói cái gì cũng đồng thanh cả.

Xe đã đi được được một đoạn khá xa, kính chiếu hậu đã không còn bóng dáng chạm trán nhau của hai người.

Bàn tay đang đặt trên ngực của Cố Cẩm luôn run ry, trong đầu luôn vang lên câu cuối cùng mà Tư Lệ Đình gọi cô.

Tô Tô.

Tại sao anh ta lại gọi cô là Tô Tô?

“Cô chủ, chị sao vậy? Có phải đang lo lắng cho anh Nam Cung không?” Triệu Lạp phát hiện vẻ mặt cô có vẻ lo lắng.

*Triệu Lạp, tôi với anh Tư đã xảy ra chuyện gì?” Có Cảm đã đọc nhưng tin lá cải trên mạng, nhưng những tin đó không hề đề cập đến chuyện của cô và Tư Lệ Đình.

“Trước đây anh Tư có tặng hoa cho chị, nhưng chị đã ném số hoa đó đi, sau đó anh Tư lại đến đoàn phim đóng thế thân, cho nên tất cả mọi người đều nói với nhau rằng anh ta đang muốn theo đuổi chị.”

“Muốn theo đuổi tôi?” Cô Cẩm càng nghe càng cảm thấy mơ hồ, nếu như Tư Lệ Đình là người cô yêu, tại sao anh ta lại muốn theo đuồi cô?

“Đúng đó, mỗi ngày anh Tư đều tặng hoa cho chị, tất cả mọi người ở đoàn phim đều vô cùng ngưỡng mộ chị.

Anh Tư vừa cao vừa đẹp trai lại có tiền nữa, nhưng em thấy anh Nam Cung có vẻ nhỉnh hơn anh Tư, nhưng suy cho cùng thì vẫn là chị có sức hút.”

“Triệu Lạp, anh Tư đó rốt cuộc là người như thế nào?”

*Ừ thì… Anh Tư anh ta…”

“Anh ta thế nào?”

Triệu Lạp nghĩ một lúc dường như đã nhớ ra điều gì đó: “Anh Tư anh ta là người rất mâu thuẫn, vừa chung thủy vừa đa tình, vừa dịu dàng lại rất lạnh lùng.”

“Chung thủy mà đa tình nữa sao?” Cố Cẩm càng nghe càng khó hiểu.

*Cô chủ chị sống ở Mỹ nên có thể không biết, ban đầu anh Tư là một ông chủ rát kín tiếng.

Chỉ trong vòng vài năm anh ta đã đạt đến đỉnh cao của sự nghiệp, anh ta vốn luôn kín tiếng, ai cũng không biết thân phận của anh ta cả.

Mãi đến khi cô chủ nhà họ Tô xuất hiện mọi người mới biết nhiều anh ta.” Nói đến đây Triệu Lạp nhìn Có Cảm.

*Cô chủ nhà họ Tô.”

“Đúng vậy, những tin tức trên mạng liên quan đến cô Tô đều không còn nữa, cả một tắm ảnh cũng không có.

Nhưng tôi vẫn còn mới mang máng dáng vẻ của cô ấy, cô ấy nhìn có vẻ rất giống chị…”

“Giống bao nhiêu phần trăm?”

“Em cũng chỉ nhìn cô ấy ở trên ảnh thôi, với đã lâu rồi nên cũng không nhớ rõ, khoảng bảy mươi tám mươi phần trăm gì đó.

Lúc đó chuyện của anh Tư và cô Tô ai ai cũng biết, hai người họ không dễ dàng gì mới tiến vào lễ đường cùng nhau, nhưng cũng vào lúc đó lại có người tiết lộ một chuyện.

Nói bọn họ có quan hệ huyết thống, cô Tô không có cách nào chấp nhận được nên đã bỏ đi, nhưng bị rơi xuống biển chết ngoài ý muốn.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 490


Chương 490:

Anh Tư vô cùng đau lòng, còn từng ở trong tang lễ của cô Tô nói đời này sẽ không cưới thêm ai khác, nên em mới nói anh ta chung tình.

Nhưng không biết có phải có chết của cô Tô đã khiến anh Tư chịu đả kích lớn hay không, mà từ một người kín tiếng sau đó anh ta đột nhiên lại bắt đầu trỏ nên nỗi tiếng.

Một người trước giờ luôn tránh xa phụ nữ như anh ta nhưng sau này mỗi lần xuất hiện đều cùng mỗi người phụ nữ khác nhau, mãi cho đến khi chị xuất hiện.

Trước đó tin tức đưa tin nói chị cực kỳ giống cô Tô, cho nên anh Tư mới theo đuổi chị mãi không thôi.

Trước đây chị không máy chú ý đến anh Tư, hoa mà anh ta tặng chị cũng ném đi.

Đương nhiên quan hệ riêng của hai người thì em không biết rồi, đây là tắt cả những chuyện mà em biết được.”

Cô Tô, Tô Tô, trước đây anh ta đã từng gọi cô là Tô Tô.

Trên đời này có hai người giống nhau đến thế sao? Cố Cẩm nghe xong càng thêm nghỉ ngờ.

Triệu Lạp kể xong chuyện hai người cũng đã đến khách sạn, khách sạn mà Triệu Lạp đưa cô đến là khách sạn mà cô đã ở lần đầu đến đây.

Cô vừa mới đến đại sảnh đã bình thấy bóng dáng của Giản Quân, đúng lúc Nam Cung Huân không có ở bên cạnh, đây là một cơ hội vô cùng tốt.

“Cô đi nghỉ ngơi đi, hai ngày nay cô cũng đã vắt vả rồi.”

“Chị mới là người vắt vả thật sự, em chỉ đứng ở bên cạnh bưng trà rót nước mà thôi.”

“Tôi thấy quầng thâm của cô còn đen hơn cả tôi nữa là, đợi nghỉ ngơi xong xui tôi sẽ mời cô ăn cơm, tôi tự mình lên phòng là được, cô về nhà đi.”

“Vâng, em ra ngoài mua một ít trái cây, chị có cần không?”

Triệu Lạp không hề suy nghĩ gì nhiều.

“Tôi hơi mệt nên muốn về phòng nghỉ ngơi, cô không cần lo cho tôi, tôi lên phòng đây.”

Rất nhanh Cố Cảm đã đuổi theo Giản Quân đến thang máy, trước khi cửa thang máy kịp đóng lại cô đã vội vàng bước vào.

Giản Quân hơi kinh ngạc trước sự xuất hiện bắt ngờ của CÔ. Em.

Trong tháng máy không hề có người khác, Cố Cẩm cảm thấy đây là cơ hội thuận lợi mà ông trời đã cho cô.

“Anh Giản, tôi bị mắt trí nhớ rồi, bây giờ chỉ có anh mới có thể giúp được tôi, anh có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc tôi là ai không?”

Cố Cẩm không vòng vo, nói thẳng những gì mình nghĩ trong lòng ra.

Giản Quân nhìn thấy dáng vẻ sốt ruột của cô: “Được, em đi qua đây với anh.”

Ra khỏi thang máy, anh ta dẫn Có Cẩm đến một góc cạnh thang máy, chỗ này có camera, nếu như camera quay được cảnh anh ta và Cố Cẩm ở cạnh nhau Nam Cung Huân sẽ không bỏ qua cho anh ta.

Giản Quân cũng có chỗ khó riêng của mình, anh ta chỉ có dùng cách này để giúp đỡ Có Cẩm.

“Chỗ này không có camera, Nam Cung Huân có đối xử tốt với em không? Xin lỗi em, trước đây anh ta uy h**p anh, nên anh không thể nói chuyện với em ở phim trường được.”

“Không sao đâu, anh Giản, tôi bị té ngựa nên đã mắt đi trí nhớ, những chuyện trong quá khứ tôi đều đã quên hét.

Nam Cung Huân là người có máu mặt, cho nên tạm thời tôi không muốn trở mặt với anh ta, chỉ có thể giả vờ nghe theo lời của anh ta, nếu như anh biết được chuyện gì thì hãy kể cho tôi nghe với, tôi nhất định sẽ vô cùng biết ơn anh.”

“Giữa anh và em không cần nói chữ biết ơn đâu, vậy anh sẽ nói ngắn gọn cho em biết, chúng ta là bạn học…”

Giản Quân biết tình hình của cô cũng không hề khá khẩm, nên không làm mắt thời gian, anh ta đã nói hết tất cả những gì mình biết cho Có Cẩm nghe.

Được Giản Quân kể thêm những chuyện trước đó, những thắc mắc trong lòng Cố Cẩm được hóa giải.

“Cho nên em chính là Tô Cảm Khể? Người em yêu là Tư Lệ Đình?”

“Đúng vậy, anh sẽ không lừa em đâu, mặc dù anh không thể mang lại hạnh phúc được cho em, nhưng anh hi vọng em có thể có được hạnh phúc.”

*Giản Quân, cảm ơn anh đã nói với em những chuyện này! Em nhất định sẽ báo đáp anh một cách đàng hoàng.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 491


Chương 491:

“Bây giờ em muốn làm gì?” Giản Quân không hề muốn cô sẽ báo đáp anh ta, anh ta chỉ hy vọng cô có thể có được hạnh phúc.

Mặc dù chỉ có duy nhất một người đàn ông mang lại được hạnh phúc cho cô, Giản Quân không cam tâm nhưng cũng không còn cách nào khác.

*Tìm lại ký ức của em, e rằng Nam Cung Huân cũng sắp về rồi, Giản Quân, em về phòng trước đây.”

*Em nhớ cần thận đó, có chuyện gì thì cứ gọi cho anh, anh đã lưu số mình vào rồi.” Giản Quân nhét chiếc điện thoại mới vào tay cô.

Anh ta vốn định sẽ nhân lúc Nam Cung Mặc không chú ý âm thầm đưa cho cô, nhưng mãi vẫn không có cơ hội.

“Giản Quân, anh có thể giúp em thêm một việc nữa được không?”

“Có thể, em cứ nói đi, chỉ cần đó là việc nằm trong sức của anh.”

“Anh có thể nghe ngóng anh ấy đang ở không? Vừa nãy chắc em đã làm anh ấy đau lòng.”

“Được, anh sẽ giúp em nghe ngóng thử, sau này em cứ liên lạc với anh bằng chiếc điện thoại này, anh sợ Nam Cung Huân đã kiểm soát điện thoại mà anh ta đưa cho em.”

“Cảm ơn anh.”

Có Cẩm cảm thấy vô cùng ấm áp trong lòng, đây là lẽ lần hiếm hoi cô cảm thấy ấm áp trong hai ngày mệt mỏi qua.

“Em lên phòng trước đi, anh tra được chỗ ở của anh ta sẽ nói cho em.”

“Vâng.”

Cố Cẩm trở về phòng của mình, nhớ đến ánh mắt vừa ân cần vừa lo lắng của anh, hóa ra anh đã làm nhiều chuyện cho cô như thế.

Mà cô lại làm anh tổn thương thêm một lần nữa, chuyện này cô phải làm sao mới bù đắp cho anh được.

Cố Cẩm nằm trong bồn tắm, luôn dán mắt vào chiếc điện thoại mà Giản Quân đưa cho mình chờ đợi tin tức.

Vẫn chưa nhận được tin gì của Giản Quân Nam Cung Huân đã đến, Có Cẩm quần chiếc khăn tắm mở cửa.

“Sao thế?”

Nhìn thấy mái tóc còn đang ướt của cô, Nam Cung Huân yên tâm trong lòng.

“Không có gì, anh chỉ muốn đến xem em một chút thôi, trời cũng không còn sớm nữa em nên đi ngủ đi.”

“Huân, tôi hơi mệt, muốn ngủ một giác, mong rằng anh sẽ không đến quấy rầy lúc tôi ngủ có được không?”

Nam Cung Huân nhìn cô với vẻ bình tĩnh, anh ta cũng không nghĩ nhiều, suy cho cùng cô đã mắt trí nhớ, cho dủ Tư Lệ Đình có xuất hiện trước mặt cô cô cũng sẽ không nhận ra.

“Được, ngoài trời đang mưa, em nhớ đóng cửa số đó.”

*Ừ, anh ngủ ngon.” Cố Cẩm đóng cửa, nhìn mưa ngoài cửa, trong lòng cô hơi bồn chồn.

Tư Lệ Đình cố tình đến tìm cô vậy mà lại cô lại không nhận ra anh, anh sẽ nghĩ cô thế nào đây? Nhất định anh sẽ nghĩ cô là kẻ bạc tình.

Cố Cảm bất lực ngượng cười, cô đã nợ người đó quá nhiều rồi.

Hơn một tiếng đồng hồ sau, cuối cùng Giản Quân cũng đã nhắn địa chỉ của anh cho cô.

Hai mắt Cố Cẩm sáng rực, cô vội vàng thay đồ ra ngoài.

Tư Lệ Đình đang ở một quán bar, Có Cẩm ra khỏi khách sạn vội bắt một chiếc xe đến đó.

Chắc chắn cô đã làm anh đau lòng rất nhiều, nên anh mới tìm rượu giải sầu.

Xem không thể đi thẳng đến chỗ quán bar, Cố Cẩm chỉ dành đội mưa chạy đến đó.

Giản Quân chỉ nhắn cho cô địa chỉ khái quát, còn cụ thể anh đang ở đâu Cố Cẩm chỉ dành từ từ tìm.

Tư Lệ Đình, Tư Lệ Đình, em đến tìm anh đi, anh chờ em…

Có Cẩm vùi đầu tìm khắp nơi, trong quán bar toàn là đám người điên cuồng nhảy múa, cô không không hề nhìn thấy bóng dáng của Tư Lệ Đình ở đâu.

“Em gái xinh đẹp, đi một mình à, có cần anh đây chơi cùng em không?”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 492


Chương 492:

Nhan sắc và vóc dáng của Cố Cẩm cho dù đi đến đâu cũng thu hút ánh nhìn của người khác, đừng nói là ở những nơi quán bar như thế này.

Cô vừa mới bước vào đã có người nhìn chằm chằm không ngớt, một tên lưu manh đi lại gần cô.

“Xin lỗi, anh đang chặn đường của tôi.” Cố Cẩm hơi nhíu mày, cất giọng lạnh lùng.

“Em gái xinh đẹp có vẻ khá nóng nảy nhỉ, anh đây mời em uống rượu, chúng ta uống loại rượu đắt nhất thế nào?

“Cút ra.” Cơn giận dồn nén suốt hai ngày của Cố Cẩm không có nơi nào để giải tỏa, hắn ta đúng lúc đụng phải họng súng của cô.

“Em hung dữ thế làm gì, anh sẽ không hại em đâu, anh chỉ muốn…” Hắn ta vừa nói vừa định đưa tay lên sờ má Cố Cẩm.

Nhưng còn chưa đụng được vào mặt cô, tay cô đã giữ chặt lấy tay của hắn ta, một luồng hơi lạnh lẽo bỗng chốc bao trùm lấy hắn.

Chưa đợi hắn ta kịp phản ứng, bên tai đã vang lên một giọng nói vô cùng lạnh lẽo: “Chết đi!”

“AI” Cánh tay của người đàn ông nhanh chóng bị bẻ gãy.

Lúc này Cố Cẩm đã nhìn thấy Tư Lệ Đình mình đầy men rượu xuất hiện.

Vì thức đêm quá nhiều nên đôi mắt của anh đã đỏ au, lại bị Cố Cẩm làm cho tức đến phát điên.

Cố Cẩm nhìn thấy bóng lưng quen thuộc, trong lòng dâng trào vô vàn niềm cảm xúc, mặc dù cô không nhớ ra anh, nhưng cơ thể này của cô có thể.

Lúc anh xuất hiện cô cảm thấy vui mừng, thậm chí là kích động.

“Anh Tư.” Cô lúng túng gọi anh, anh là người yêu của cô sao?

“Anh Tư chết tiệt.” Tư Lệ Đình giận dữ quay đầu lại.

“Tư…” Cố Cảm cũng không biết trước đây cô đã gọi anh như thế nào, chỉ đành gọi anh là anh Tư.

Nhưng dường như Tư Lệ Đình không thích cô gọi anh như: vậy, vẻ mặt anh càng thêm vẻ lạnh lùng, đôi mắt lạnh lẽo đến thầu xương.

Trong lòng Có Cẩm có vô vàn những lời muốn nói, nhưng khi đến trước mặt anh cô lại không biết phải nói thế nào.

Cô chỉ dành cẩn thận nắm lấy tay áo của anh: “Xin, xin lỗi…Em bị mắt trí nhớ rồi.”

Khuôn mặt đáng thương của cô giống như đứa trẻ đang làm sai chuyện gì, Tư Lệ Đình đã nghĩ đến rất nhiều trường hợp, nhưng riêng trường hợp này anh lại chưa từng nghĩ đến.

Ánh mắt anh hiện lên vẻ phức tạp, Cố Cẩm đang chờ bị anh la.

“Một lát nữa anh sẽ xử lý em.” Tư Lệ Đình nói xong câu này, đột nhiên anh cởi áo khoác vest của mình ta trùm lên đầu cô.

“Anh Tư, anh thế này là?” Có Cẩm không hiểu ý của anh.

“Đừng quên thân phận bây giờ của em.” Tư Lệ Đình lạnh lùng nhắc nhở cô, bây giờ Cố Cẩm mới hiểu anh đang nói đến thân phận minh tinh của mình.

Tất cả những lý trí trước đó của cô đến lúc gặp Tư Lệ Đình đã biến mắt đâu không thấy? Trước mặt anh cô đã vô tình trở thành cô bé yếu đuối dễ bị lừa.

Đám lưu manh đó vốn không chỉ có một người, chuyện Tư: Lệ Đình bẻ gãy tay hắn ta nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Bây giờ hắn ta đã tụ họp được bè lũ của mình đến để gây chuyện, rất nhanh nơi này đã trở nên hỗn loạn.

Theo tính cách của con người hiện nay, họ nhất định sẽ nắm lấy cơ hội này để chụp hình quay phim lại.

Cố Cẩm vừa mới quay xong, nều như xuất hiện tin tức thế này, cho dù anh có thể áp chế được, nhưng những thứ này không nên có vẫn là tốt nhát.

Anh đã kêu Lâm Quân đi điều tra chuyện của Cố Cẩm, đây không phải là thành phố A, những người ở đây chưa chắc sẽ nhận ra anh.

Chuyện lần này xảy ra rất đột đột, anh cũng không dẫn vệ sĩ theo bên cạnh, anh không sợ gặp phải đại ca xã hội đen, ít ra anh với đám đại ca đó quen biết nhau.

Những tên nhãi ranh như vậy mới là phiền phức, không nói là chưa từng gặp mặt, mà những tên này thích nhất là gây gỗ đánh nhau.

Tên tuổi của anh chưa chắc đã dùng được ở nơi nhỏ như: vậy, trong lòng Tư Lệ Đình đã tính toán xong tình huống xấu nhất.

“Tên oắt con nhà mày lại dám đụng vào tao, mày có biết tao là…” Tên lưu manh kia còn chưa nói xong đã bị Tư Lệ Đình đá cho một phát văng ra ngoài.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 493


Chương 493:

Đám bạn của tên đó đã ngồi không yên, một tên nhắc bình rượu lên ném về phía Tư Lệ Đình.

“Đám bắt nạt anh em của tao à, mày chán sống rồi, máy anh em tao sẽ cho mình no đòn.”

Tư Lệ Đình đẩy Cố Cảm ra ngoài: “Đứng xa một chút, đừng để cho người khác chụp thấy mặt.”

“Nhưng.” Cố Cẩm còn chưa nói xong, Tư Lệ Đình đã xông vào đám người.

Cơn giận dồn nén từ Mỹ về đây, bởi vì người đó là Cố Cẩm nên anh vẫn dồn nén đến tận bây giờ.

Trước khi chuyện này chưa được sáng tỏ anh không thể tự ý làm chuyện gì, chỉ dành giương mắt nhìn Cố Cẩm rời đi.

Anh tạm thời nhân nhượng là vì nghĩ cho Cố Cẩm, anh đã yêu cô đến tận xương tủy.

Đám lưu manh đó không ngờ lại chọc vào ô kiến lửa, tên nào tên nấy còn chưa đụng được vào người Tư Lệ Đình đã bị anh đánh đến thua xiểng niễng.

Lúc mới bắt đầu Có Cẩm có hơi lo lắng cho anh, nhưng ba mươi giây sau, cô cảm thấy người cần lo lắng không phải là Tư Lệ Đình mà là đám lưu manh kia.

Tiếng vỗ tay không ngớt, mọi người đều nhìn đến ngây ngốc, người đàn ông này vừa đẹp trai vừa có khí thế, ngay cả đánh nhau mà cũng giống như đang đóng phim hành động.

Tên lưu manh cuối cùng lăn nhào ra đất, hắn phun ra một ngụm máu: “Đám đụng vào tụi tao ư, mày nhát định sẽ hồi hận…a!”

Hắn còn chưa đe dọa xong đã ăn thêm một cước của Tư Lệ Đình, thật không biết tự lượng sức mình.

Anh bước đến chỗ Cố Cẩm dẫn cô rời đi, nhóc con này nói cô ấy bị mắt trí nhớ, là chuyện gì đây?

Tư Lệ Đình và Cố Cẩm rời đi trong tiếng hoan hô, ngoài trời mưa như trút nước, Tư Lệ Đình nhìn Cố Cẩm đang trùm áo của mình.

“Em ở đây chờ anh, anh lái xe qua.”

Nghĩ một hồi anh lại nghĩ lại, ngộ nhỡ anh vừa thả lỏng một cái lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa thì phải tính sao?

Cho dù mỗi ngày đều nhìn thấy Cố Cảm nhưng Tư Lệ Đình luôn cảm thấy không yên tâm, nói không chừng vừa mới chớp mắt một cái sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

“Bỏ đi, em đi cùng anh đi.”

Đằng nào Cố Cẩm đang đang trùm áo của anh nên cũng có cái để che lại, với lại bãi giữ xe cũng gần đây.

Cố Cẩm mặc anh kéo cô đi dưới trời mưa, bàn tay của của Tư Lệ Đình rất to cũng rất ám áp.

Hai người không nói với nhau lời nào, nhưng cô nguyện ý tin tưởng anh.

Thật sự Tư Lệ Đình với Nam Cung Mặc rất giống nhau, đều dùng vẻ lạnh lùng che chở cô, cho nên lần đầu tiên gặp Nam Cung Huân cô đã cảm thấy anh ta rất quen thuộc.

Cô đã nhìn ra bóng dáng của một người khác từ trên người Nam Cung Huân, đó là người có mái tóc vàng, đôi mắt xanh lam.

Ở bên cạnh anh cô cảm nhận được sự an toàn và tin tưởng không thể nói thành lời, cho dù ngoài trời mưa như trút nước.

Nhưng dường như dưới lớp áo của anh, dường như chỉ cần có anh bên cạnh, cho dù trời sập cô cũng không thấy.

SỢ.

Hai người chạy vội vàng trong mưa, Tư Lệ Đình mở cửa xe, đầy Cố Cẩm vào trong.

“Anh Tư, đồ của ướt hét rồi.” Cố Cảm nhìn cơ thể đã ướt nhũữn của anh, từng đường cơ bắp thoát ẩn thoát hiện dưới lớp áo sơ mi.

“Đừng gọi anh là anh Tư chết tiệt đó nữa.” Tư Lệ Đình không kìm được cơn giận.

Ngay cả lúc quen biết anh Có Cẩm cũng chưa từng nhìn thấy dáng vẻ hung dữ này của anh, Tư Lệ Đình đè cô xuống dưới người.

Nương theo ánh sáng phản chiếu bên ngoài, ánh mắt của cô chạm phải đôi mắt lạnh lùng của anh.

*Xin lỗi, em bị ngã ngựa nên đã mắt đi ký ức, em đã quên mắt chuyện trong quá khứ của chúng ta, cách đây không lâu em mới tìm được Giản Quân để hỏi rõ ràng.” Có Cẩm lúng túng trả lời.

“Có bị thương ở đâu không?” Ánh mắt Tư Lệ Đình ngập tràn sự quan tâm dành cho cô, suy cho cùng anh vẫn không thể nổi giận được với cô.

“Không có, ngoài mắt đi ký ức ra tất cả mọi thứ của em đều rất bình thường.”

“Chuyện của Nam Cung Huân là thế nào, anh ta nói em là vợ sắp cưới của anh ta, em đã đồng ý rồi?” Nói đến đây Tư Lệ Đình càng thêm lạnh lùng.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 494


Chương 494:

“Em không hề đồng ý, anh ta đã cứu em lúc em bị ngã ngựa, anh ta chỉ nói ngắn gọn cho em biết về thân thế của mình, không hề nhắc đến anh, vả lại còn nói em là vợ sắp cưới của anh.

Lúc đó em vẫn chưa rõ tình hình, nên cũng không biết anh ta là bạn hay là kẻ thù, cho nên mới im lặng quan sát mọi chuyện.

Anh ta đã lấy điện thoại của em đi, làm em không có cách nào tra ra được những thông tin liên quan về mình, anh ta còn uy h**p Giản Quân không được lại gần em.

Em lúc em sắp quay xong cảnh cuối thì đột nhiên chắc chắn bản thân cho có người mình thích.

Lúc đó em không tìm thấy anh, chỉ có thể chờ anh đến tìm em, em chờ cả hai ngày trời cuối cùng anh đã xuất hiện.

Lúc anh gọi em em không dám chắc chắn, vả lại Nam Cung Huân là người không hề đơn giản, nên em không dám chọc giận anh ta.

Nên đã rời đi cùng Triệu Lạp, lúc về đến khách sạn Giản Quân đã nói cho em biết tất cả mọi việc, anh ấy phải mất rất công sức mới tìm được chỗ anh đang ở.

Em vừa nghe nói anh đang ở quán bar thì lập tức chạy đến, Tư… Tư Lệ Đình, xin lỗi anh, vì em đã quên.”

Vẻ mặt Cố Cảm vô cùng áy náy, Tư Lệ Đình nghe xong mọi chuyện đã bót đi vẻ lạnh lùng như trước đó.

“Không sao đâu, anh sẽ khiến em từ từ nhớ lại.” Anh hôn lấy môi của cô.

Bản năng trong cơ thể cô được anh gọi dậy, Tư Lệ Đình chỉ hôn một cái thật nhẹ đã buông cô ra.

*Ghét anh sao?”

Trước đó lúc ở khách sạn Nam Cung Huân cũng đã thử muốn hôn Cố Cẩm, nhưng đã bị Có Cẩm lấy tay chặn lại.

Nhưng lúc bờ môi mỏng lạnh lẽo của Tư Lệ Đình hôn lên môi cô, không lại không hề muốn tránh, mà để để mặc anh hôn.

Có Cẩm lắc đầu một cách thành thật: “Không có.”

Giọt nước mưa trên tóc của Tư Lệ Đình rơi xuống vành tai của cô, cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt chứa chan tình yêu của anh.

Đôi mắt ấy giống như đại dương sâu thẳm, quả nhiên đôi mắt màu xanh lam vẫn là đẹp nhất.

Tư Lệ Đình lúc bị ướt mưa càng trở nên quyền rũ hơn, Cố Cẩm rất thích vẻ gợi cảm này của cơ thể anh.

Yết hầu của anh động đậy, tim Cố Cảm bắt đầu đập nhanh, anh quá đẹp trai đi, người đàn ông tuần tú thế này thật sự là người yêu của cô sao?

Mặc dù Nam Cung Huân cũng rất đẹp trai, nhưng khi ở bên cạnh anh ta Cố Cẩm lại không có cảm giác này.

Lúc Nam Cung Huân muốn ghé sát vào cô, cô đã bắt giác né tránh, không hề muốn đụng chạm với anh ta.

Ngón tay Tư Lệ Đình v**t v* khuôn mặt cô: “Tô Tô, anh sẽ dùng cách của mình để làm em nhớ lại.”

Nụ hôn mãnh liệt cháy bỏng, cơ thể lạnh lẽo.

Cố Cẩm cảm giác bản thân như chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên biển cả đang bị những cơn sóng nuốt trôi, cơ thể lạnh lẽo của anh dần ấm lên, nụ hôn dịu dàng cũng càng lúc càng mãnh liệt.

*Ư… đừng… ở đây.” Cố Cẩm còn sót lại chút lý trí cuối cùng, từ khoảnh khắc gặp được Tư Lệ Đình cô đã hoàn toàn mắt đi khả năng phản kháng của mình.

Cô tin tưởng anh tuyệt đối, anh nhất định là người yêu của cô, nếu không cảm xúc của cô đã không mãnh liệt như: thế.

“Tô Tô, em muốn bắt anh nổi điên sao.” Tư Lệ Đình nói với giọng khàn khàn.

Ánh mắt anh ngập tràn d*c v*ng, nóng lòng muốn ân ái cùng cô, Cố Cẩm thắng gấp một cái.

Có Cẩm dựa vào lòng ngực anh, hơi thở gấp gáp.

“Chúng…chúng ta đổi nơi khác có được không?”

Cô vẫn không quen với việc hai người quấn quýt ân ái ở trong xe.

“Tiểu yêu tinh.” Tư Lệ Đình đã sắp nỏi điên.

“Xin anh… đừng làm ở đây có được không?” Có Cẩm nhẹ nhàng xin anh, Tư Lệ Đình sao có thể cứng rắn được.

Tính cách anh đã được cô mài duỗi từ lâu, cuối cùng anh vẫn phải đồng ý với cô: “Được, chúng ta về khách sạn.”

Tư Lệ Đình cầm chìa khóa muốn khởi động xe, Cố Cẩm nắm chặt lấy tay anh: “Anh đã uống đến nổi này rồi không nên lái xe đâu, em lái cho.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 495


Chương 495:

“Tô Tô, em vẫn không hề thay đổi.”

Cho dù cô có mất đi ký ức hay không, những điều này cũng không thể nào thay đổi, Tư Lệ Đình nở nụ cười nhàn nhạt, cô vẫn luôn quan tâm anh như vậy.

“Ai bảo anh là người mà em thích.” Cố Cẩm cắm chìa khóa vào: “Anh ngoan ngoan ngồi yên đó, không được lộn xộn đâu.”

Cô vừa nói vừa quay qua ghế phụ thắt dây an toàn cho anh, hương sữa tắm trên người cô hòa cùng mùi rượu trên người Tư Lệ Đình thành mùi hương ngọt ngào của tình yêu.

Tư Lệ Đình cười nhẹ một tiếng, anh thuận tay ôm Có Cẩm vào lòng hôn cô một cái, lần này Cố Cẩm lại bị hôn anh đến cả người mềm nhũn.

Anh chỉ mới hôn cô có một chút mà xương cốt của cô đã trở nên mềm nhữn, trong quá khứ chắc chắn cô cũng rất yêu anh.

Ngay cả mắt đi ký ức cô cũng không muốn người khác đụng vào mình, trong lòng luôn mong ngóng anh chờ về.

“Tô Tô…” Tư Lệ Đình rất hài lòng với phản ứng của cô, anh dịu dàng v**t v* mái tóc mềm mại của cô.

Hóa ra đây là cảm giác thân mật quần lấy nhau không ròi.

Có Cẩm vừa xấu hổ vừa tức giận liếc anh một cái: “Như vậy thì sao em lái xe được?”

“Được, anh không làm phiền em nữa, cứ đến khách sạn gần nhát là được.” Nút thắt trong lòng Tư Lệ Đình đã biến mắt, vẻ hung dữ trên người anh cũng đã bớt đi rất nhiều.

Lâm Quân đã đặt xong phòng cho anh từ sớm, vừa bước vào thang máy Tư Lệ Đình đã không kèm được bản thân.

“Đừng như vậy mà.” Cố Cẩm bị anh ép đến trở tay không kịp, suy cho cùng đây vẫn đang ở bên ngoài, ngộ nhỡ bị người khác nhìn tháy thì phải làm thế nào?

Tư Lệ Đình giống như một con sói đang đói, vừa mới ra khỏi thang máy anh đã dẫn Có Cẩm đi về phía phòng.

Cửa phòng vừa mới được mở ra, còn chưa kịp cắm cả thẻ phòng, Cố Cảm đã bị Tư Lệ Đình đè vào tường.

pIÙU ức”

Cả đoạn đường Tư Lệ Đình nhịn vô cùng khổ sở, anh điên cuồng hôn lấy hôn để Có Cẩm.

Cánh cửa đóng lại, căn phòng chìm trong bóng tôi, rất nhanh d*c v*ng của Có Cẩm đã được anh khơi dậy.

*Tô Tô… yêu tinh nhà em, làm anh lo lắng biết bao!” Tư Lệ Đình vừa hôn lên xương quai xanh đầy cuốn hút của cô vừa lắm bẩm.

Mười ngón tay của Cố Cẩm luồn vào mái tóc màu vàng dày của anh, cảm nhận tình yêu của anh dành cho mình.

Lúc này cô cũng đã quên đi mình là anh, cô cũng muốn ở cạnh bên anh.

Cô hoàn toàn để mặc cho bản năng dẫn dắt, lần này Tư Lệ Đình đã kích động hơn những lần lúc trước.

Lúc tình cảm thăng hoa, anh thì thầm tên của cô: “Tô Tô, Tô Tô bé bỏng của anh.”

*Tư Lệ Đình…” Có Cẩm ôm chặt lấy thát lưng của anh.

Có Cẩm đã hoàn toàn cảm nhận được tình yêu nồng nàn của anh, tối đêm nay Tư Lệ Đình đã dùng cách của mình để nói cho cô biết anh yêu cô nhiều như thế nào.

Mặc dù Cố Cẩm vẫn không nhớ ra điều gì, nhưng bị Tư Lệ Đình dày vò hét lần này đến lần khác.

Cố Cẩm nằm trên chiếc giường mềm mại, cô đã mệt đến mức mơ màng.

“Em nhớ được điều gì chưa?” Tư Lệ Đình v**t v* má cô một cách cưng chiều.

Có Cảm lắc đầu: “Chưa… Em chỉ cảm thấy anh rất quen thuộc, nhưng em vẫn không nhớ ra được những chuyện trong quá khứ, nếu như cố nhớ đầu sẽ rất đau.”

Tư Lệ Đình hôn lên má của cô một cái: “Không sao đâu, nhớ không ra thì đừng nhớ nữa, em chỉ cần biết anh yêu em nhiều như thé nào là được rồi.”

“Chuyện đó…” Cố Cẩm đột nhiên lúng túng, cô không biết nên nói với anh thế nào.

“Sao vậy?” Dáng vẻ hung tợn của Tư Lệ Đình đã giảm đi rất nhiều.

“Quá khứ em đã gọi anh thế nào?” Cố Cẩm ngượng ngùng hỏi, lúc hai người ân ái cô lại không biết nên gọi anh như thế nào.

Tư Lệ Đình từ tốn nói: “Em gọi anh là ông xã.”

Đây là cách gọi mà anh muốn nghe nhát trước đây, nhưng Có Cẩm rất ngại khi gọi anh như thế này.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 496


Chương 496:

“Hả?” Có Cẩm của bây giờ cũng rất mắc cỡ.

“Gọi một tiếng anh nghe nào.” Tư Lệ Đình v**t v* mái tóc mềm mại của cô, anh thích nhất là sau mỗi lần ân ái anh v**t v* an ủi cô như thế này.

“Ông… xã.” Giọng của Cố Cẩm vô cùng nhỏ, ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy rất xấu hồ.

“Bảo bối của anh, giọng em nhỏ quá anh không nghe thấy, gọi lại một lần nữa nào.” Anh ghé vào cô nói một cách thân mật.

Giọng nói tràn sức háp dẫn của anh làm cho cả người Cố Cảm bỗng chốc trở nên mềm yếu, cô đã không còn sức kháng cự với người đàn ông này.

*Ông xã.” Có Cẩm đỏ mặt gọi một tiếng.

“Em thật sự gọi anh như thế trong quá khứ sao? Sao em lại cảm thấy lạ lẫm thế này?” Cô thì thầm tự hỏi.

Tư Lệ Đình được hời lại tiếp tục gạt cô: “Đương nhiên rồi, tại bây giờ em mắt ký ức mà thôi, bà xã yêu dấu của anh, gọi thêm một tiếng nữa nào, đừng dừng lại đó.”

Theo ánh đèn bên ngoài, Cố Cẩm nhìn một bên mặt lờ mờ của anh, không có chút gì là đáng tin cậy cả.

Nhưng chạm phải ánh mắt nồng nàn của anh, cô gọi anh một tiếng đầy yêu thương: “Ông xã.”

*Tô Tô, bảo bối của anh.” Tư Lệ Đình lại kích động thêm lần nữa, anh lật người đè xuống dưới người mình.

Nếu như biết hai tiếng ông xã này lại khơi gợi d*c v*ng trong anh, nói thế nào Có Cẩm cũng sẽ không gọi.

Cơ thể Tư Lệ Đình rất nóng, nóng đến mức dường như sắp thiêu đốt cô.

“Ông xã, đừng mà.” Cô nhận lúc Tư Lệ Đình kết thúc vội vàng xin anh.

Bên tai cô chỉ vọng lại tiếng cười nhẹ của Tư Lệ Đình: “Bà xã yêu dấu, em thật hiền.”

*Ư?” Cố Cảm không hiểu anh đang nói gì.

“Chắc em mệt rồi, mau ngủ đi.”

*…” Cô vừa nhắm mắt đã ngủ thiếp đi, dựa vào lòng ngực anh cô cảm thấy vô cùng an tâm.

Cố Cảm bị tiếng ồn đánh thức, bên ngoài vẫn còn đang mưa, trời vô cùng âm u.

Có Cẩm cổ họng khô rát, tối qua cô r*n r* cả một đêm làm sao không khô rát được?

Người đang ôm cô cơ thể còn nóng hơn cả hôm qua.

Cố Cẩm mở to mắt đầy đầy Tư Lệ Đình: “Ông xã…”

Tư Lệ Đình không hề có phản ứng, Có Cẩm đưa tay sờ lên da anh, cả người anh đều nóng rực, khuôn mặt tuần tú của anh đã trắng bệch.

Lúc này Có Cẩm đã bị dọa sợ, lẽ nào là tối hôm qua đã quá mặn nồng nên giờ anh đã đổ bệnh?

Cô thử lây người của anh, nhưng người anh vừa rắn chắc vừa nặng, cô lây thế nào cũng lây không được.

Có Cẩm móc điện thoại của anh ra từ đống quần áo dưới sàn, cô thử dùng dấu vân tay của mình để mở khóa, điện thoại nhanh chóng đã được mở khóa.

Hình nền điện thoại của Tư Lệ Đình là hình cô đang mỉm cười, có thể mở khóa điện thoại anh dễ dàng như vậy, có thể thấy người đàn ông tin tưởng cô thế nào.

Vả lại hình nền là hình của cô, không có người phụ nữ nào không cảm thấy vui vẻ cảm, nó cho thấy trong lòng anh thật sự có cô.

Có rất nhiều cuộc gọi nhỡ của trợ lý Lâm, có lẽ cậu ta là người rất quan trọng của Tư Lệ Đình.

Cố Cẩm nhanh chóng gọi điện cho trợ lý Lâm, chuông chờ vừa reo bên kia đã bắt máy.

“Cậu chủ, tôi đã tra ra được…”

“Anh là trợ lý Lâm đúng không, ông… anh Tư hôn mê rồi, anh đang ở đâu? Bây giờ có thể qua đây được không, tình trạng của anh ấy không được tốt cho lắm.”

“Phu nhân? Là cô sao?” Lâm Quân ngây người, không ngờ Cố Cẩm và Tư Lệ Đình đã ở cạnh nhau.

Phu nhân? Lúc này Có Cẩm mới nhận ra Lâm Quân đang gọi mình.

“Là tôi, anh Tư hôn mê rồi, tôi muốn đưa anh ấy đến bệnh viện nhưng mình tôi thì không đủ sức đưa anh ấy đi.”

Mặc dù Lâm Quân hơi ngạc nhiên tại sao Có Cẩm lại gọi Tư Lệ Đình là anh Tư, nhưng đây không phải là lúc anh ta nghĩ quá nhiều về điều này.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 497


Chương 497:

*Phu nhân, cô đừng lo lắng, bây giờ tôi sẽ lập tức gọi bác sĩ đến, cô nói cho tôi tình trạng của anh ấy bây giờ đi.”

“Sốt cao, mặt trắng bệnh, có lẽ đã mắt tri ý thức.”

“Được, cô cứ chăm sóc cậu chủ trước đi, có lẽ mấy ngày nay cậu chủ là việc quá sức.” Lâm Quân khá hiểu Tư Lệ Đình.

Ngoài bệnh dạ dày khá nghiêm trọng ra, Tư Lệ Đình luôn giữ gìn sức khỏe của mình, hôn mê lần này có lẽ là tái phát bệnh cũ.

Cố Cẩm cúp máy, nhìn quần áo nằm ngỗn ngang trên sàn của hai người, cô vội vàng xuông giường mặc lại quân áo.

Nhưng vừa bước xuống đất xém chút nữa cô đã ngã nhào, không biết tối qua hai người đã điên cuồng đến mức nào?

Cô có gắng mặc quần áo lại cho Tư Lệ Đình, cảnh tượng này không thể để cho người khác nhìn thấy được.

Cô mở cửa số cho thông thoáng, những hạt nước lạnh lẽo tạt vào, Có Cảm cảm thấy mặt mình hơi lành lạnh.

Dường như cái lạnh này mới làm tan đi sự nồng nhiệt tối qua, người đàn ông đã nhắm mắt nằm yên trên giường, giống như một hoàng tử đang say giấc nồng.

Cố Cảm ngồi xổm bên giường nhìn khuôn mặt anh tuần của anh, cho dù cô không nhớ những chuyện của hai người, nhưng cô đã cảm nhận được tình cảm mà anh dành cho cô.

“Anh phải khỏe lại đó.” Cố Cẩm vuốt nhẹ lên má anh.

Lâm Quân làm việc rất nhanh chóng, hai mươi phút sau đã có người đến.

Lâm Quân dẫn theo một bác sĩ năm mươi mấy tuổi bước vào: “Phu nhân, cuối cùng cô cũng đã trỏ về rồi, nếu như cô không trở về chắc cậu chủ sẽ nổi điên mát.”

Mặc dù cô không biết hai người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn thấy Cố Cẩm đã ở bên cạnh Tư Lệ Đình, đây đã là chuyện rất tuyệt vời rồi “Xin lỗi, trước đó tôi bị té ngựa nên đã mắt đi ký ức, cũng đã quên mắt anh áy là ai.”

“Chả trách, phu nhân, chúng ta xem thử cậu chủ bị sao đi.”

*Ừ.” Cố Cẩm dẫn hai người lên phòng.

Rất nhanh bác sĩ đã khám ra được tình trạng của anh: “Anh Tư do làm việc quá sức, tái phát bệnh dạ dày, nên mới cảm tháy hơi lạnh như vậy.”

Lúc Cố Cẩm nghe nói bốn chữ làm việc lao lực thì cả mặt đỏ lên, tối qua qua anh thật sự đã rất lao lực!

*Có nghiêm trọng lắm không?” Lâm Quân dường như đã đoán được Tư Lệ Đình đã xảy ra chuyện gì.

Trước đó lúc Cố Cảm giả chết Tư Lệ Đình cũng đã từng như vậy, đau lòng quá mức, cả người xanh xao tiều tụy.

“Sức khỏe cậu Tư rất tốt, đủ sức để vượt qua lần này, nhưng cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn, bệnh dạ dày của cậu ấy thì tôi chỉ mang một ít thuốc dạ dày đến tôi.”

“Bác sĩ điều trị của anh ấy đi.”

Cố Cảm nhớ đến tối qua anh cởi áo khoác đưa cho cô, chịu ướt chạy vào xem, vậy mà anh lại còn bệnh dạ dày nghiêm trọng.

“Anh ấy có bệnh dạ dày sao?” Cố Cẩm đau lòng nhìn người đàn ông trên giường.

Lâm Quân thở dài một tiếng: “Phu nhân cô đã quên mọi chuyện rồi, cũng đã quên luôn chuyện này.”

Cậu chủ ban đầu vốn là một người cuồng công việc, mặc dù lúc đó khá cực, nhưng vẫn chưa có bệnh ở dạ dày.

Anh ấy mới bị lúc biết tin cô giả chết, đó là cú đả kích rất lớn đối với tinh thần của cậu chủ.

Sau đó cô đến Mỹ, cậu chủ biết được thân phận của cô, điều mà anh ấy sợ nhát là không xứng với cô.

Anh ấy sợ nhà họ Cố sẽ phản đối chuyện của hai người, nên muốn trở thành chỗ dựa vững chắc hơn của cô.

Hơn một năm nay anh ấy bạc mạng làm việc, nghỉ ngơi không điều độ, bệnh dạ dày cũng vì thế mà nàng càng nghiêm trọng.

Vốn lần này chúng tôi đến Mỹ xử lý một dự án, cậu chủ đã hơn mười máy tiếng chưa được nghỉ ngơi.

Khó khăn lắm mới chờ đến lúc được nghỉ ngơi anh ấy lại nhận tin cô bị té ngựa ở đoàn phim, anh ấy còn chưa kịp chợp mắt đã vội vàng về nước.

Anh ấy vội vàng đến đây để gặp phu nhận, nhưng bên cạnh cô đã có Nam Cung Huân, anh ấy quan tâm cô nên đã không làm gì thiếu suy nghĩ.

Lúc bảo tôi đi điều tra tin tức anh ấy đã đến quán bar, máy ngày nay anh ấy chưa chợp mắt thì cũng không nói đi.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 498


Chương 498:

Ăn uống thì tôi cũng phải khuyên anh ấy mới chịu ăn một ít, lúc cô nói anh ấy hôn mê tôi đã đoán được anh ấy đã tái phát bệnh cũ.”

Cố Cẩm nắm chặt tay thành quả đắm, cô không ngờ Tư Lệ Đình lại có tình cảm sâu nặng với cô như thế.

“Anh ấy… sao lại không thương cho mình như thế?” Cố Cảm lắm bẩm nói.

“Phu nhân, tôi biết cô cũng không muốn xảy ra chuyện này, cô có biết cậu chủ yêu cô nhiều như thế nào không?

Trước đó lúc cô giả chết anh ấy đã gặp phải tai nạn xe, nếu như anh ấy không kiên cường thì đã xảy ra chuyện không may từ lâu.

Vì cô mà anh ấy đã làm rất nhiều chuyện, tôi rất hiểu tính cách của anh áy, anh ấy luôn kiêu ngạo có lòng tự trọng rất cao.

Nhưng khi gặp được cô anh ấy đã thay đổi từng ngày, anh ấy cũng đã bỏ đi lòng tự tôn của mình, vì cô mà đã nhiều lần hy sinh đi lợi ích của bản thân.

Mọi chuyện anh ấy đều suy nghĩ cho cô, không để cô bị tổn thương, muốn bảo vệ cô.

Phu nhân, cô là người nắm quyền của nhà họ Cố cũng được, cô là cô chủ nhà họ Tô cũng được, nhưng tôi hy vọng sau này cô có thể đối xử thật tốt với anh ấy.

Cho dù anh ấy có mạnh mẽ như thế nào, suy cho cùng anh ấy là người chứ không phải thần thánh, anh ấy cũng có những lúc mệt mỏi.”

Lâm Quân đã đi theo Tư Lệ Đình được một đoạn đường rất dài, chỉ có anh ta mới biết rốt cuộc Tư Lệ Đình đã thay đổi ra sao.

“Tôi… tôi thật có lỗi với anh ấy, tôi cũng không muốn mọi chuyện sẽ như vậy.” Cố Cẩm không còn cách nào khác chỉ biết cúi đầu.

“Phu nhân, tôi nói nhiều như vậy là vì hy vọng cô có thể một lòng với cậu chủ, anh ấy sống thật sự không dễ dàng gì.

Một người như lại âm thâm gánh vác rât nhiêu thứ, đặc biệt là cô, anh ấy hận không thể đối xử tốt nhất có thể với chị.”

Cố Cẩm mím môi: “Tôi biết rồi.”

Nhân lúc bác sĩ chữa trị cho Tư Lệ Đình Lâm Quân đã kẻ lại mọi chuyện cho Cố Cảm nghe từ góc độ của mình.

Trong những câu chuyện mà Cố Cẩm đã được nghe, chuyện mà Lâm Quân kể là nhìn từ góc độ của Tư Lệ Đình.

Nghe xong Có Cẩm vừa yêu vừa áy náy với anh, nói trắng ra trong mối quan hệ giữa hai người Tư Lệ Đình đã bỏ ra quá nhiều thứ.

Mà cô thì luôn hưởng thụ tình yêu của anh, cho dù cô có nghĩ trong lòng hay không, nhưng tóm lại cô đã mang đến rất nhiều đau khổ cho anh.

Bác sĩ đã chữa trị cho anh xong: “Tôi đã tiêm cho cậu Tư: liều thuốc hạ sốt, sức khỏe của cậu áy rất tốt, rất nhanh sẽ trở lại bình thường.”

Vài ngày này cậu ấy cần phải nghỉ ngơi thật nhiều, bổ sung cho cơ thể thật nhiều chát, thì mới có thể trở lại trạng thái lúc bình thường.”

“Làm phiền bác sĩ rồi.”

“Có thể khám bệnh cho cậu Tư làm vinh hạnh của tôi.”

““Lát nữa tôi sẽ thanh toán cho bác sĩ qua thẻ.” Lâm Quân tiễn bác sĩ ra của.

Cố Cẩm đắp chăn lại cho anh, đã mấy ngày rồi anh chưa được nghỉ ngơi, bây giờ anh đang thiếu ngủ trầm trọng, cô không dám làm phiền anh.

*Phu nhân, tôi đi chuẩn bị một ít đồ ăn thanh đạm, một lát nước anh ấy tỉnh dậy làm phiền cô gọi cho tôi một tiếng.”

“Nếu như tiện thì cậu có thể mua cho tôi một ít đồ không, tôi muốn nấu cho anh ấy ăn.”

“Hiếm khi phu nhân có lòng, bây giờ tôi sẽ đi mua nguyên liệu.” Lâm Quân hy vọng nhân cơ hội này có thể hâm nóng tình cảm của hai người, cậu ta đương nhiêu phải mượn nước đẩy thuyền rồi.

Căn phòng này có một phòng bếp nhỏ, Cố Cẩm đã xem qua một lượt, cô thấy bếp núc ở đây cũng rất an toàn.

Lâm Quân mua nguyên liệu trở về: “Phu nhân, đây đều là những thứ cậu chủ thích ăn, trước đây khi cô còn ở bên cạnh anh ấy cuối tuần thường nấu những món này cho anh ấy ăn.

Anh ấy không ngừng nói đồ mà cô là rất ngon, nều như cô nấu cho anh ấy ăn lần nữa, anh ấy nhất định sẽ rất vui.”

“Được.” Cố Cẩm nghĩ đến đôi mắt xanh thăm tràn ngập sự mong chờ của anh, trong lòng cảm tháy rất ấm áp.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 499


Chương 499:

“Thuốc dạ dày phải uống sau khi ăn, cậu chủ không thích uống thuốc, cô nhất định phải bắt anh ấy uống thuốc đúng giờ đó, tôi không làm bóng đèn nữa, có chuyện gì thì cô cứ dặn dò tôi.”

“Cảm ơn cậu trợ lý Lâm, tôi nhất định sẽ chăm sóc thật tốt anh Tư.” Trước mặt người khác Cố Cẩm vẫn không thể gọi anh là ông xã một cách tự nhiên được.

Lâm Quân nghe cô gọi Tư Lệ Đình với anh Tư vài lần cảm thấy khá kỳ lạ: “Phu nhân, cô không cảm thấy cô gọi như.

vậy rất lạ sao?”

“Tôi… tôi rất ngại gọi anh ấy kiểu đó?”

“Gọi kiểu gì mà ngại?” Lâm Quân vô cùng khó hiểu.

“Trước đây tôi gọi anh ấy như thế nào?” Cố Cẩm đỏ mặt hỏi.

“Cô đều gọi cậu chủ là chú Ba, sao vậy?”

Cố Cẩm tối sàm mặt, người đàn ông này vậy mà lại dám lừa cô, chả trách cô lại cảm thấy tiếng ông xã này rất xa lạ.

“Không, không có gì, anh cũng đi nghỉ ngơi đi, cậu đi theo anh ấy chắc cũng đã thức rất lâu rồi.

Anh ấy có tôi chăm sóc cậu không cần lo lắng, nếu xảy ra chuyện gì tôi sẽ gọi điện cho cậu.”

Cố Cẩm nhìn thấy khuôn mắt mệt mỏi của Lâm Quân, anh ta còn vất vả hơn cả Tư Lệ Đình.

“Cảm ơn phu nhân, tôi về nghỉ trước đây.” Lâm Quân cũng không rề rà, nhanh chóng trở về ngủ một giấc.

Cố Cẩm đứng trước giường nhìn Tư Lệ Đình, cô nở nụ cười nhẹ: “Chú Ba…”

Dường như Tư Lệ Đình đã nghe được giọng của cô, anh bất giác đáp lại một tiếng: “Tô Tô, đừng đi.”

Cố Cẩm ở bên cạnh Tư Lệ Đình, thấy anh đã hạ sốt mới yên tâm đi vào phòng bếp làm đồ ăn cho anh.

Không ngờ anh lại có bệnh dạ dày nghiêm trọng như vậy, vả lại là do cô gây ra cho anh.

Trong lòng cô thầm nghĩ, chú Ba, anh yên tâm, sau này em chắc chắn sẽ ở bên cạnh anh giúp anh điều trị thật tốt bệnh dạ dày.

Tư Lệ Đình ngủ không bao lâu, sau khi hạ sốt anh đã lấy lại được ý thức.

Có lẽ trong lòng vẫn còn nhớ nhung đến Có Cẩm nên anh đã giật mình tỉnh dậy.

Nhìn thấy xung quanh không hề có bóng dáng của Cố Cảm, lẽ nào những chuyện tối qua đều do anh nằm mơ?

Tư Lệ Đình không quan tâm đến việc mình đang choáng váng, anh lảo đảo bước ra khỏi phòng ngư.

Nghe âm thanh vọng lại từ nhà bếp, anh bất giác nhìn về phía đó, vừa nhìn đã thấy cô đã bận bịu nấu nướng.

Cố Cẩm đang rửa rau, tiếng nước chảy ra lắn át đi tiếng bước chân của Tư Lệ Đình.

Một v*m ng*c nóng bỏng dán sát vào lưng cô, cả người cô được anh ôm chặt ở trong lòng.

“Tô Tô.” Bên tai cô vọng lại âm thanh tỉ tê của Tư Lệ Đình: “Anh cứ nghĩ những chuyện tối qua là do anh nằm mơ, may mà em vẫn còn ở đây.”

Cách một lớp quần áo cô có thể cảm nhận được sự bất an và run rầy trên cơ thể anh, Lâm Quân đã nói với cô những đả kích mà anh đã trải qua trong quá khứ.

Trước khi anh gặp được Tô Cẩm Khê anh là một người vô cùng lạnh lùng, dường như trên người được bao bọc một lớp băng lạnh giá.

Nhưng một khi anh đã mở lòng của mình ra, thì đó là chuyện cả đời.

Điều mà anh sợ nhất là mất mát, nếu như phải trải qua thêm một lần đả kích nữa, Lâm Quân sợ rằng Tư Lệ Đình không chỉ bị bệnh dạy dày mà tinh thần anh cũng sẽ gặp phải đả kích.

Cố Cẩm rửa sạch tay, cô quay người ôm chặt lấy Tư Lệ Đình: “Chú Ba, em chưa từng nghĩ sẽ rời xa anh.”

“Em gọi anh là gì?” Tư Lệ Đình ngỡ cô đã nhớ ra mọi chuyện, lập tức vui sướng.

Cố Cẩm nở nụ cười nhàn nhạt: “Là Lâm Quân đã nói cho em biết trước đây em đã gọi anh như thế.”

Tư Lệ Đình không nhịn nồi con giận: “Thỉnh thoảng em sẽ gọi anh là ông xã.”

Không ngờ Lâm Quân lại vạch trần anh nhanh như vậy, nhưng Cố Cẩm có thể hiểu được nỗi niềm của anh.

“Anh muốn nghe thì sau này em sẽ gọi anh như thế, được không, ông xã?” Có Cẩm ôm chặt lấy cổ của anh quyền rũ như trước đây.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 500


Chương 500:

So với trước đây cô càng thêm dịu dàng, khiên anh hoàn toàn qục ngã trước vẻ quyền rũ này.

Sau khi Có Cảm nghe Lâm Quân kể những chuyện trước đây anh đã làm vì cô cô luôn cảm thấy bức rức trong lòng.

Trong lòng cô rất áy náy với Tư Lệ Đình, cô cảm giác những chuyện này mình là không hề xứng đáng với anh, cô luôn khiến anh cảm thấy khó chịu.

“Tô Tô, em nhớ lại mọi chuyện chưa?” Tư Lệ Đình có chút ngạc nhiên.

Mặc dù tối qua là Cố Cẩm chủ động đến tìm anh, hay cho dù là trên giường cô cũng không từ chối anh, nhưng anh lại có cảm giác xa lạ khó nói nên lời.

Cô chủ động như vậy, Tư Lệ Đình cứ ngỡ cô đã nhớ lại tất cả.

*Vẫn chưa, chú Ba, em đã nghe Lâm Quân nói tất cả những chuyện mà anh làm cho em.

Anh yên tâm, cho dù vẫn chưa nhớ lại những chuyện đó, nhưng anh những gì anh đã đối xử tốt với em em nhất định sẽ không làm phụ lòng anh, sau này Tô Tô sẽ không rời xa anh nữa.”

Cô dựa đầu vào trong lồng ngực anh, đời này kiếp này của cô có thể tìm được người đàn ông như Tư Lệ Đình cô đã không còn mong cầu điều gì nữa.

*Tô Tô, nếu như ông nội của em cương quyết muốn em gả cho Nam Cung Huân, thì em sẽ làm thế nào?”

Có Cẩm ngắng đầu nhìn vẻ mặt lo lắng của Tư Lệ Đình, nói thật từ ngày cô trở về nhà họ Cố anh đã bắt đầu lo lắng rồi.

Cố Cẩm đưa tay sờ nhẹ vào mí mắt của anh, nở nụ cười: “Chú Ba nghĩ em sẽ làm như thế nào?”

Tư Lệ Đình ôm chặt lấy eo của cô vào lòng: “Tô Tô, lúc mới quen biết em em chỉ là một tiểu thư con nhà giàu đang sa sút không được yêu thương.

Mỗi lần nhìn thấy em anh đều muốn chọc ghẹo em, trong lòng cảm thấy em rất đáng thương, anh hy vọng sẽ cho em một thân phận tốt hơn, cho em một mái ấm.

Sau đó rất nhiều chuyện đã thay đổi, chớp mắt em đã trở thành người cầm quyền của tập đoàn xuyên quốc gia có lịch sử trăm năm tuổi, trên người em cũng có rất nhiều trách nhiệm.

Trước giờ em luôn mềm lòng, điều mà em quan tâm nhất là tình thân, tuổi tác của ông nội Cố cũng đã cao, Cố Nam Thương là anh ruột của em.

Trước đây em chỉ có mình anh, nhưng bây giờ em đã có người thân, sự nghiệp, nhà họ Cố muốn phải đối chuyện của chúng ta, anh cũng không biết em của bây giờ sẽ lựa chọn ra sao.”

Trong những chuyện khác Tư Lệ Đình là người vô cùng cứng rắn, nhưng chỉ riêng với Có Cẩm anh lại rất do dự.

Anh không dám quá cứng nhắc, sợ sẽ phản tác dụng khiến cô bỏ đi, cho nên anh chỉ có thể lạt mềm buộc chặt để giữ cô lại bên mình.

Cố Cẩm là người mà anh không thể nhìn thấu được, rõ ràng biết đây là chuyện rất khó khăn, nhưng anh vẫn cam tâm tình nguyện muốn vượt qua, có điều anh càng ngày càng không thể nhìn thấy được kết quả của hai người.

Có Cẩm cảm nhận được sự do dự của anh, cô nhẹ nhàng nói: “Chú Ba ngốc nghếch, cho dù em có mắt đi ký ức đi chăng nữa cũng đã đến tìm anh, em lựa chọn thế nào chẳng lẽ anh còn không biết sao?

Nếu như thật sự có một ngày ông ngoại muốn chia rẻ uyên ương, vậy em chỉ có thẻ bỏ nhà ra đi, không, phải là bỏ nhà theo trai mới đúng.”

Câu bỏ nhà theo trai mà cô nói làm Tư Lệ Đình cười vui vẻ: “Vậy nhà họ Có thì sao? Em không quản nữa à?”

“Đúng, không quản nữa, người nào thích quản thì cứ quản, đằng nào từ nhỏ đến lớn em cũng không có ba mẹ yêu thương, em cũng không phải vì tiền của nhà họ Có mới trở về đó làm cô chủ lớn.

Nếu như ngay cả việc được gả cho người mình thích em cũng không làm được, vậy em cần gì cái thân phận cô chủ lớn đó nữa chứ.

Đến lúc đó nếu như em nghèo rớt mùng tơi, chú Ba phải nuôi em đó.” Cố Cẩm vừa cười vừa nói nhưng vô cùng nghiêm túc.

Tư Lệ Đình chỉ biết cười theo: “Anh sẽ nuôi em cả đòi.”

“Chú Ba, sau này anh phải ngoan ngoãn uống thuốc đó, cho dù em có xảy ra chuyện gì anh cũng phải đặt sức khỏe của mình lên hàng đầu.

Nếu như anh đổ bệnh thì em sẽ lo lắng cho anh nhường nào? Có phải anh muốn em sống không được yên mới có tình làm như vậy không.”

“Anh chỉ vì quá lo lắng cho em mà thôi, em ngã ngựa thì không nói đi, đột nhiên lại xuất hiện một người chồng sắp cưới.”

“Chú Ba, cho dù là bất cứ lúc nào thì trái tim em chỉ có một mình anh thôi, anh phải tin em điều này.

Cho dù tạm thời em vẫn không nhớ ra anh, nhưng cơ thể của em vẫn còn nhớ cảm giác khi bên anh.”

Tư Lệ Đình nhìn đôi mắt bờ mi xinh đẹp của cô, tản đá trong lòng cuối cùng cũng được lấy ra.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 501


Chương 501:

“Tô Tô, có lẽ người khác cảm thấy anh là kẻ cao ngạo, muốn cái gì thì có cái đó.

Nhưng từ đầu đến cuối điều mà anh không bỏ được là tình thân và tình yêu, tình thân thì đã không còn cách nào.

Em là người mà anh yêu duy nhất, anh có thể mắt đi tất cả, nhưng anh không thể mắt em.

Em đừng căng thẳng khi mắt đi ký ức, sau này anh sẽ cùng em tìm lại những ký ức mà em đã mắt.”

*Cảm ơn anh chú Ba.”

Anh người bình lặng có nhau, con đường này của hai người quả thật đã có quá nhiều sóng gió trắc trở, nên cả hai rất trân trọng đoạn tình cảm khó mà có được này.

“Đúng rồi chú Ba, cơ thể anh vẫn chưa tốt, anh về giường nằm một lát đi, em nấu cho anh muột vài món thanh đạm, bác sĩ nói bệnh dạ dày của rất nặng, sau này phải ăn uống điều độ.”

Tư Lệ Đình bị Cố Cẩm đẩy về giường, sắc mặt anh vẫn còn vẻ xanh xao, khiến người khác nhìn vào rất đau lòng.

“Tô Tô, đừng đi, em ở lại với anh đi.” Tư Lệ Dình muốn kéo cô lên giường.

“Chú Ba, em không đi, em chỉ đi nấu cho anh vài món thôi, một lát là em nấu xong ngay.” Cố Cẩm cảm thấy lúc này Tư Lệ Đình giống như một đứa trẻ.

Lâm Quân nói lúc nhỏ anh đã từng chịu tổn thương, anh cũng nói mình không có người thân nên mới thành ra như: vậy.

Đợi đến lúc Cố Cảm bưng cháo đến, Tư Lệ Đình vẫn giống như lúc cô rời đi, cả người không nhúc nhích, mắt mở to không chớp.

“Anh sợ anh chớp mắt một cái em lại biến mắt.” Giọng Tư Lệ Đình hơi khàn, vô cùng quyền rũ, lúc này Cố Cảm cảm thấy rất đau lòng.

Người đàn ông to lớn như vậy nhưng vì cô mà đã trở nên yếu ớt như vậy, trong lòng cô càng thêm áy náy.

Hóc mắt cô cay cay, Có Cẳm nén nước mắt cười nói: “Chú Ba, em nấu xong cháo rồi, dạ dạy của anh hiện tại không thể ăn được những món k*ch th*ch.”

“Tô Tô, đút cho anh ăn đi.” Tư Lệ Đình dựa người vào đầu giường bình tĩnh nhìn cô.

Cố Cảm ngồi ở bên giường cũng không từ chối yêu cầu của anh: “Được, em sẽ đút cho anh.”

Cô đút từng muỗng từng muỗng một cho anh, dịu dàng nói: “Ngon không?”

“Ngon lắm, những món mà Tô Tô nấu đều rất ngon.” Tư Lệ Đình không tiếc lời khen ngợi cô: “Em có muốn ăn thử không?”

“Trong nồi còn rất nhiều, lát nữa em sẽ…”

Có Cẩm còn chưa nói xong, Tư Lệ Đình đã đột nhiên giữ chặt lấy sau gáy của cô, anh áp môi mình lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Môi răng quấn quýt lấy nhau, hương cháo từ từ lan tỏa khắp khoang miệng của hai người.

Tư Lệ Đình buông Cố Cảm mặt đang đỏ bừng ra: “Thế này mới ngon hơn.”

Cố Cẩm hận không thể tự chọc hai mắt mình, vừa nãy cô còn cảm thấy anh là đứa trẻ đáng yêu, nhưng có đứa trẻ nào lại làm như vậy?

“Chú Ba, anh ngoan ngoãn ăn cho em.” Cố Cẩm thấp giọng quở trách anh, Tư Lệ Đình chớp mắt ngây thơ: “Đúng mà, anh đang ngoan ngoãn ăn đây.”

Dạ dày của Tư Lệ Đình không được tốt, ăn được mấy muỗng đã không muốn ăn nữa, Cố Cẩm nhìn cơ thể to lớn của anh nhưng anh chỉ ăn một chút ít, trong lòng cô lại thêm đau lòng.

Tất cả những chuyện này đều là vì cô, Có Cẩm cố gắng dỗ dành anh ăn thêm vài miếng nữa.

Thấy thái sắc mặt mệt mỏi của anh, cộng thêm việc nhiều giò liền anh không được nghỉ ngơi, có lẽ anh cần phải nghỉ ngơi nhiều thêm.

Cố Cẩm rót một ly nước ấm, đưa thuốc dạ dày cho anh: “Chu Ba, anh uống thuốc nào.”

Trước khi Lâm Quân rời đi anh ta đã dặn dò cô cần thận, nhất định phải nhớ để Tư Lệ Đình uống thuốc, nếu không anh lại tiếp tục quên.

Chỉ cần là thứ mà Cố Cảm đưa, cho dù bên trong là thứ gì anh cũng đều sẽ uống.

“Tối qua đến giờ anh chỉ mới ngủ được vài tiếng, bác sĩ nói sức khỏe bây giờ của anh vẫn còn yếu, cần phải ngủ nhiều vào.”

“Muốn anh ngủ cũng được, nhưng anh muốn anh ngủ cùng em.”

“Được, em sẽ ngủ cùng anh.” Cố Cẩm vốn định nói rõ mọi chuyện với Tư Lệ Đình xong sẽ quay về, tránh việc Nam Cung Huân sinh nghỉ.

Nhưng bây giờ nhìn thấy Tư Lệ Đình như thế này cô chẳng thể nỡ lòng nào rời đi.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 502


Chương 502:

Cô năm bên cạnh Tư Lệ Đình, vừa mới năm lên giường Tư Lệ Đình đã ôm chặt cô vào lòng.

*Tô Tô, anh thật sự rất mệt, có lẽ giấc ngủ này anh sẽ ngủ rất lâu, lúc anh ngủ em đừng bỏ anh đi có được không?”

Giọng nói thì thầm của Tư Lệ Đình vang bên tai cô, khiến cô càng thêm thương anh.

“Chú Ba, em sẽ không bỏ anh đi đâu.”

*Ngoan lắm.” Tư Lệ Đình hôn lên má cô một cái rồi chìm vào giấc ngủ.

Có lẽ được ôm Cố Cẩm đã giúp anh không còn suy nghĩ lo lắng nhiều như trước, nên anh đã ngủ một giấc rất lâu.

Mãi đến khi trời tối anh mới tỉnh giấc, với một người ham công tiếc việc như anh được ngủ một giấc mười mấy tiếng đồ hồ là điều vô cùng thoải mái.

Vừa thức dậy anh đã rờ sang người bên cạnh, lòng bàn tay của anh chạm vào da thịt mềm mại của cô: “Tô Tô.

“Chú Ba, em đây.” Cố Cẩm đáp lại với giọng dịu dàng làm người nghe cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Tư Lệ Đình dụi vào cổ cô một cách thân mật: “Tô Tô, may mà em vẫn ở đây.”

“Em đã nói em sẽ không bỏ anh đi mà.”

“Vậy còn Nam Cung Huân thì sai?” Tư Lệ Đình hỏi, anh nhìn trời bên ngoài, từ tôi qua đến hôm nay đã được một ngày.

Có lẽ Nam Cung Huân đã biết tin Có Cẩm mắt tích, chắc chắn cũng đang điên cuồng tìm cô.

*Tạm thời em vẫn không biết ông ngoại đã nói như thế nào với anh ta, nhưng em chắc chắn sẽ không đồng ý.”

*Có câu này của em đã đủ rồi, nghỉ ngơi một ngày nên anh cũng đã khỏe hơn rất nhiều, anh đi tắm một cái rồi chúng ăn tối nha.”

“Vâng.” Cố Cẩm rất nghe lời anh, vì vốn cô đã nợ anh, cô chỉ hy vọng sau này có thể thoải mái sống qua ngày như thế này.

Nam Cung Huân cũng đã phát hiện ra có điều gì đó không đúng, anh ta thật sự đã đụng tay đụng chân vào điện thoại của Cố Cẩm.

Không những có thể giám sát nhật ký cuộc gọi của cô, mà còn có cả hệ thống định vị.

Điện thoại cho thấy cả ngày nay cô đều ở trong khách sạn, cho dù trước đó cô vất vả quay phim cả một ngày nhưng cũng nên dậy rồi.

Đúng năm giờ chiều, Nam Cung Huân đến trước phòng của Có Cẩm gõ cửa: “Tiểu Cẩm, em dậy chưa?”

Nhưng mãi mà trong phòng không có tiếng ai đáp lại, Nam Cung Huân sợ cô đã xảy ra chuyện gì, nên đã mở cửa bằng thẻ dự phòng.

“Tiểu Cẩm, anh vào nha.”

Anh không hề nôn nóng xông vào, vẫn đứng trước cửa lịch sự nhắc nhở cô, nhưng vẫn không có ai lên tiếng trả lời.

Căn phòng vô cùng ngăn nắp, chiếc giường cũng bằng phẳng không giống như có người đã ngủ trên đó.

Trên tủ đầu giường đặt một chiếc điện thoại, căn phòng không hề có một bóng người.

Ánh mắt Nam Cung Huân trở nên lạnh tanh, anh ta nhớ đến ánh mắt bình tĩnh của Có Cẩm tối qua, dường như đã hiểu ra được điều gì.

“Điều tra cho tôi Tư Lệ Đình đang ở đâu!”

Chả trách mấy ngày ngay anh ta luôn cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ, Cố Cẩm quá bình tĩnh, không hề có vẻ hoang mang lo sợ của người bị mắt đi ký ức.

Ngay cả lúc Tư Lệ Đình tìm đến cô cũng không tỏ vẻ thái quá, lẽ nào cô luôn giả vờ?

Mỗi lần anh ta muốn tiến gần lại cô cô đều lập tức né tránh, giả vờ nghe lời anh ta.

Hay cho người đứng đầu của nhà họ Có, bản thân anh ta quả thật đã xem thường cô rồi!

Rất nhanh trợ lý đã tra được khách sạn mà Tư Lệ Đình đang ở, Nam Cung Mặc vừa mới thức dậy sau giấc ngủ bù, đang chuẩn bị ra ngoài tìm chút gì lót dạ đã gặp phải ánh mát giận dữ của Nam Cung Huân, Nam Cung Mặc bị dọa đến mức tỉnh ngủ.

“Anh hai, buổi tối vui vẻ, anh định đi đâu thế?”

“Bắt gian!” Nam Cung Huân đi như một cơn gió.

Nam Cung Mặc ngây người, bắt gian? Bắt gian ai chứ? Lẽ nào là Tiểu Cẩm sao?”

“Anh hai, chờ em với, em đi cùng anh.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 503


Chương 503:

Tối qua xém chút đã có cuộc chiến long trời lở đất, may mà trước đó Cố Cẩm đã rời đi nên hai người họ mới không xảy ra tranh chấp.

Nhưng tình hình bây giờ không giống như lúc đó, với vẻ mặt muốn đánh nhau của Nam Cung Huân, hai người họ chắc chắn sẽ có cuộc chiến nảy lửa.

Dù sao Cố Cẩm cũng là bạn của anh ta, nên Nam Cung Mặc không muốn gây lớn chuyện này.

Trên đường Nam Cung Mặc luôn làm công tác tư tưởng cho Nam Cung Huân: “Anh hai, anh đừng nghĩ quá nhièu, nói không chừng Tiểu Cẩm đang ra ngoài ăn cơm mà quên mang theo điện thoại thì sao.”

Nam Cung Huân: “…”

“Hoặc có khi Tiểu Cẩm ra ngoài hít thở không khí, anh nói xem con bé đến Phương Thành lâu như vậy mà mỗi ngày đều bận rộn công việc, chắc là nó đã nhân lúc rảnh rỗi đi dạo phố rồi, không phải con gái đều thích đi dạo phố sao?”

Nam Cung Huân: “…”

“Được rồi, ngộ nhỡ Tiểu Cẩm thật sự ở chỗ của anh ta, thì anh sẽ làm như thế nào? Anh hai, trước khi anh xuất hiện thì Tiểu Cẩm và anh ta đã yêu đương mặn nồng…”

“Chuyện trước đây của cô ấy tôi không quản cũng không quản nỗi, nhưng chính miệng ông Có đã hứa gả cô ấy cho tôi, cô ấy phải là người của nhà Nam Cung.”

Nam Cung Huân nhắn mạnh từng từ từng chữ, Nam Cung Mặc lén nhìn anh ta một cái, Nam Cung Huân thật sự muốn ra tay rồi.

“Anh hai, anh muốn làm gì em không quản, tất nhiên em cũng chẳng quản nồi anh, nhưng em có một yêu cầu, họ đều là những người có thân phận và địa vị, lát nữa anh đừng có gây sự quá đáng.”

Nam Cung Huân không trả lời, nhưng ánh mắt lại càng thêm đáng sợ.

Đến cửa phòng, Nam Cung Mặc hít thở một hơi thật sau, sau anh ta lại cảm thấy căng thẳng còn hơn việc đi bắt gian vợ mình nhỉ?

Anh ta nhấn chuông, trong lòng thầm cầu nguyện, ngàn lần vạn lần đừng là Có Cảm!

Cố Cẩm đang ở phòng khách đợi Tư Lệ Đình tắm rửa, đột nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa.

Cô nghĩ có lẽ là Làm Quân đến để hỏi bọn cô có cần gì gì, nên không nghĩ nhiều đã đi mở cửa.

Không ngờ lại nhìn thấy khuôn mặt khó xử của Nam Cung Mặc: “Hey… Tiểu Cẩm, thật trùng hợp.” Nam Cung Mặc cười đầy ngượng gạo.

“Nam Cung.” Có Cảm vừa nhìn đã thấy khuôn mặt lạnh lùng phía sau người Nam Cung Mặc.

Cô đã biết sẽ có ngày này từ lâu, nhưng không ngờ Nam Cung Huân lại đến nhanh như vậy.

“Phu nhân Nam Cung, em có thể giải thích một chút cho tôi biết là vì sao em lại ở đây không?” Nam Cung Huân đã cố tình kiềm nén cảm xúc của mình lại.

“Có lẽ chúng ta nên nói chuyện đàng hoàng với nhau, nhưng không phải là bây giờ.” Cố Cảm nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Sau khi gặp được Tư Lệ Đình cô càng chắc chắn hơn với quyết tâm của mình, vì anh cô có thể vứt bỏ tât cả, vậy cô cũng chẳng cần sẽ phải đắc tội Nam Cung Huân.

“Tại sao không phải là bây giờ?” Nam Cung Huân vốn cho rằng Cố Cẩm sẽ sợ sệt, nhưng anh ta không ngờ cô có thể bình tĩnh nói chuyện với anh ta như thé.

Vẻ bình tĩnh này của Có Cảm chỉ càng khiến anh ta thêm khó chịu, anh ta cố gắng hết sức đè nén cơn giận của mình xuống.

Có Cẩm không hề do dự, cô thản nhiên đáp lại: “Bởi vì tôi với chú Ba sắp phải ra ngoài ăn tối, dạ dày của anh ấy không được tốt, cần phải ăn uống đúng giờ, còn về chuyện của chúng ta thì cứ để sau rồi nói.”

Tư Lệ Đình vừa ra khỏi nhà tắm đã nghe thấy những câu này của Có Cẩm, anh nở nụ cười.

Quả nhiên Tô Tô của anh vẫn đứng về phía anh, nỗi lo sợ trong lòng anh đã biến mắt.

“Cố Cẩm, em đã nhớ ra rồi?”

“Đúng vậy, tôi đã nhớ hết lại rồi, anh ấy mới là người tôi yêu, chúng tôi đã từng đăng ký kết hôn vả lại còn từng tổ chức hôn lễ, tôi đã là người phụ nữ của anh ấy từ lâu rồi.

Xin lỗi anh, tôi sự rằng mình sẽ không làm nổi phu nhân của nhà Nam Cung anh, ông ngoại đã hiểu làm chuyện gì, tôi sẽ nói rõ lại với ông.

Còn về anh, tôi nhất định sẽ trả lại cho anh một khoảng ngang bằng.

Nam Cung Huân siết chặt bàn tay, anh ta đã chuẩn bị xong cho kết quả xấu nhất, thậm chí là đánh nhau với Tư Lệ Đinh.

Nhưng anh ta hoàn toàn không ngờ mọi chuyện sẽ như vậy, anh ta còn chưa kịp nói với Tư Lệ Đình câu nào đã bị Có Cẩm giội cho gáo nước lạnh như vậy.

“Cố Cẩm, anh muốn hỏi em một chuyện.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 504


Chương 504:

“Anh Nam Cung anh cứ hỏi.” Ngay cả xưng hô Cố Cẩm cũng đã đổi thành cách xưng hô xa lạ này.

“Từ trước đến giờ em luôn giả vờ? Em có tình lấy lòng anh, muôn anh mới lỏng cảnh giác, thật ra trong lòng em đã nghi ngờ từ lâu?”

Có Cẩm gật đầu không chút do dự: “Tôi không có lấy lòng anh, tôi chỉ muốn làm cho mọi chuyện sáng tỏ mà thôi.

Không nên hại người, nhưng không nên không đề phòng người khác.”

Nam Cung Huân nghĩ đến trước đó khi ở bên cạnh anh ta Cố Cẩm rất dịu dàng, nghe lời, chính vì điều này mà anh ta không hề phòng bị cô.

Cô nói cô mệt, cần ngủ một giác thật ngon, mình đã tin điều đó, chưa bao giờ nghi ngờ trong lời nói của cô là thật hay giả, ai biết được rằng cô lại xoay người rời khỏi khách sạn đi tìm Tư Lệ Đình.

Nam Cung Huân đã kiểm tra camera giám sát, Cố Cảm đã lặng lẽ rời khách sạn vào đêm qua, giờ lại xuất hiện trong phòng của Tư Lệ Đình, hai người đã ở bên nhau một ngày một đêm.

“Hay cho một gia chủ nhà họ Có, khiến tôi đã nhập vai vào vở kịch này, tôi đã đánh giá thấp em.” Giọng điệu của Nam Cung Huân như tảng băng kết tụ lại.

Thấy nét mặt Nam Cung Huân lạnh lùng hơn trước, Cố Cẩm bình tĩnh giải thích: “Anh Nam Cung, là anh đã che giấu việc tôi chưa có người yêu trước, không phải sao?

Tôi rất biết ơn sự giúp đỡ của anh khi tôi gặp nạn, biết ơn không có nghĩa là muốn gả cho anh, còn chuyện tôi và anh có hôn ước hay không thì hãy nói sau.”

Tư Lệ Đình đã bước đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng nói: “Chuẩn bị xong thì đi thôi.”

Anh không có tình phải ra oai với Nam Cung Huân, bởi vì Cố Cẩm là người phụ nữ của anh, anh không cần phải khoe khoang điều này với bắt cứ ai.

Cho nên anh vẫn ân cần như thường ngày, nắm tay Cố Cảm chuẩn bị rời đi.

Dưới cái nhìn của Nam Cung Huân, Cố Cẩm thân mật nắm lấy tay của Tư Lệ Đình: “Em chuẩn bị xong rồi, chúng ta đi thôi.”

Phải nói rằng hành động này rơi vào mắt Nam Cung Huân hơi chói mắt, khi Cố Cảm bị mắt trí nhớ, đã mấy lần anh ta không cầm lòng được muốn chạm vào cô.

Mỗi lần cô đều né tránh không để lại dấu vét, nhưng lúc này cô lại chủ động chạm vào Tư Lệ Đình.

Trí nhớ của cô đã thực sự khôi phục, mà mối quan hệ giữa hai người còn tốt hơn so với tưởng tượng.

“Anh Nam Cung, bọn tôi ra ngoài dùng bữa trước, những chuyện khác thì nói vào ngày khác.” Cố Cảm tỏ ra lịch sự mà lại xa cách.

Trước khi đến đây Nam Cung Mặc lo lắng nhất là Tư Lệ Đình và Nam Cung Huân sẽ đánh nhau, đến rồi mới biết chuyện này không thể chèn ép được chút nào.

Mối quan hệ giữa hai người phụ thuộc vào thái độ của Có Cảm, nếu thái độ của Cố Cảm không cứng rắn, do dự: giữa hai người đàn ông xuất sắc sẽ gây ra chiến tranh giữa hai người.

Cố Cẩm không do dự hay dao động, chứ đừng nói là lắc lư không chắc.

Cô đã phân chia rõ giới hạn với Nam Cung Huân ngay từ đầu, trước khi cô không bị mắt trí nhớ cô và Tư Lệ Đình đã là một đôi.

Cho dù Nam Cung Huân muôn xen vào, nhưng anh ta có tư cách gì để xen vào một cặp đôi yêu nhau.

Khi Cố Cẩm và Tư Lệ Đình rời đi, Nam Cung Mặc cảm nhận được vẻ mặt lạnh lùng của người đàn ông bên cạnh.

“Anh hai, em đã nói với anh rồi quan hệ giữa bọn họ rất sâu đậm, người bình thường không thể chen vào, nếu không em cũng…”

Lúc trước anh ấy có chút rung động với Cố Cẩm đã biết trong lòng cô có một người rất quan trọng.

Vì vậy, anh ấy đã chủ động từ bỏ trước khi tình cảm trở.

nên sâu đậm hơn, thế nên anh ấy còn có thể trở thành bạn tốt của Có Cẩm.

“Trong lòng tôi cũng không dễ dàng buông tha như vậy!”

Nam Cung Huân lạnh lùng nhìn bóng lưng hai người đi xa.

“Anh hai, tuy Tiểu Cẩm nhi tốt nhưng trên đời còn có rất nhiều phụ nữ khác.

Nếu cô ấy chưa có bạn trai em sẽ khuyên anh nên kiên trì, nhưng cô ấy đã có người mình yêu rồi, tình cảm giữa hai người còn tốt đẹp như vậy, anh từ bỏ đi.”

Là một trong số ít bạn bè của Có Cẩm, Nam Cung Mặc thật lòng hy vọng cô sẽ hạnh phúc.

Nam Cung Huân có tính cách rất khác với anh ấy, một khi anh ta đã quyết định làm chuyện gì thì sẽ không bao giờ từ bỏ.

“Trong từ điển của tôi không có hai chữ từ bỏ này, tôi đã quyết định chọn người phụ nữ Cố Cẩm này, mặc kệ là dùng phương thức hay thủ đoạn nào!”
 
Back
Top Bottom