Ngôn Tình Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 464


Chương 464:

của cô, giống đôi mắt của chú nai nhỏ.

Nam Cung Huân biết mắt của Cố Cẩm từng làm phẫu thuật, nhưng màu xanh nhàn nhạt không những không khiến người khác cảm thấy kì lạ mà càng làm người khác cảm nhận được sự thuần khiết của cô.

Giống như bầu trời trong xanh sau cơn mưa, vô cùng trong trẻo tự nhiên.

Cô mất đi kí ức nhưng không hề hoang mang, dáng vẻ ngoan ngoãn lễ phép của cô lại khiến lòng anh ta có chút ngứa ngáy.

Nam Cung Huân tự nhiên có hảo cảm không nói thành lời với cô, lẽ nào ông trời đã cố tình cho anh ta cơ hội này.

Để cô quên đi người đàn ông mà cô đã từng yêu sâu đậm, bản thân anh ta lại trùng hợp xuất hiện trước mặt cô.

“Cậu cả, cậu hai đã đến.” Giọng nói của trợ lý đã đánh tan dòng suy nghĩ của anh.

Nam Cung Huân nghe đến tên của người đó khuôn mặt dịu dàng đã trở nên lạnh lùng: “Đến cũng thật nhanh, bảo cậu ta vào đây.”

“Vâng.”

Khuôn mặt Nam Cung Mặc vô cùng nghiêm nghị, không phải là dáng vẻ nghiêm túc lúc phim trường, cũng không phải là vẻ đùa vui trước mặt Có Cẩm.

Ngược lại có vẻ trang trọng như lúc viếng mộ, lông mày.

nhíu chặt, cả bước chân cũng nặng nề hơn phần nào.

Dường như người bên trong không phải là anh trai của anh ấy, mà là một con thú dữ vô cùng đáng sợ.

Nam Cung Mặc đẩy cửa bằng gỗ bước vào, cửa phát ra tiếng “kèng kẹt”, khiến người khác cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nhìn thấy anh trai mang dòng máu con lai đang ngồi nghiêm chỉnh ở trên ghế, nhưng lại vô cùng hài hòa với căn phòng mang phong cách cỏ điển này.

Người đó không nói một lời, nhưng trên người đã tỏa ra vẻ lạnh lùng cùng cương ngạnh.

Từ nhỏ đến lớn người mà Nam Cung Mặc sợ nhất cũng kính nể nhất là anh ta, nếu không phải Nam Cung Huân gọi anh ấy đến đây, có đánh chết anh ấy cũng không dám chủ động đến.

“Anh hai.” Nam Cung Mặc thấp giọng gọi.

Nam Cung Huân nhìn một lượt người anh em cũng cha khác mẹ với mình, ánh mắt hiện lên vẻ thù hận.

“Lại đây.”

Nam Cung Mặc bước chậm về phía anh: “Anh hai sao anh lại đến đây?”

Không phải anh ta ở nước ngoài phát triển sao, việc làm ăn cũng vô cùng thuận lợi, cũng không biết sao tự nhiên lại về nước, lại còn cố tình đến nơi này.

Lúc Nam Cung Mặc nhận được tin Nam Cung Huân đến Phương Thành, còn kêu anh ấy đến đây Nam Cung Mặc đã bị dọa đến xém chết.

Anh trai này tìm anh ấy giống như hoàng đề thời cổ đại hạ chiếu chỉ, cho dù ai cũng phải nghe lệnh mà hành sự.

Cho dù Nam Cung Mặc không thích người anh trai này, nhưng cuối cùng vẫn phải lập tức đến.

“Cố Cẩm ở đoàn phim của cậu?”

Trước giờ Nam Cung Mặc đều đoán được rất nhiều chuyện, nhưng anh ấy thật không ngờ anh trai lại mở miệng nói đến chuyện của Có Cẩm.

Nói đến Cố Cẩm Nam Cung Mặc cũng không yên tâm, vốn nghĩ rằng sẽ tìm thấy cô ở bệnh viện.

Ai biết được Triệu Lạp tìm khắp mọi ngóc ngách ở bệnh viện cũng không tìm thấy bóng dáng của cô, cô không có ở bệnh viện, sao có thể mắt tích vô duyên vô cứ như vậy chứ?

“Em ấy ở đoàn phim của em, nhưng mấy ngày trước vì quay phim mà đã mát tích.” Nam Cung Mặc thành thật trả lời.

Nam Cung Mặc và Cố Cẩm biết nhau vốn là vì quan hệ giữa hai nhà, hai nhà đều có ý liên hôn.

Lúc Nam Cung Huân không có ở Mỹ, nhà Nam Cung muốn Nam Cung Mặc và Có Cẩm ở bên nhau.

Ông nội cũng có ý tác hợp cho hai người, nhưng đã bị Cố Cảm từ chối.

Sau này cô thay đổi tính cách, những tình cảm tốt đẹp ban đầu của Nam Cung Mặc dành cho cô đã tan biến hoàn toàn, hai người không trở thành người yêu mà lại trở thành bạn bè.

Bây giờ ông nội nhà họ Cố vì muốn củng cố địa vị của Cố Cảm, đã tìm đến Nam Cung Huân.

Mặc dù Nam Cung Huân và anh ấy là anh em, nhưng tính cách lại vô cùng khác nhau, ngoài cái họ Nam Cung ra, những thứ khác đều không liên quan đến nhau.

Cả nhà tham gia Group Facebook bên em để báo lỗi và nếu như web em có sập thì bên em sẽ thông báo nhé. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ! Link FaceBook
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 465


Chương 465:

Trước giờ Nam Cung Huân vô cùng lạnh lùng, không xem trọng tình yêu nam nữ, trước giờ cũng không quan tâm đến Cố Cẩm.

Trong thời điểm nhạy cảm này nhắc đến Cố Cẩm, trong lòng Nam Cung Mặc dường như đã có chút nghỉ ngờ.

*Cô ấy ở chỗ tôi.” Nam Cung Huân không hề vòng vo tam quốc, nói thẳng sự thật.

Nam Cung Mặc ngây người: “Anh nói cái gì?”

“Lần này về nước, là vì tôi đã đồng ý gặp mặt cô ấy với ông nội Có, trên đường đúng lúc nhìn thấy cô ấy bị té ngựa, nên đã tiện tay mang cô ấy về.”

Trên đời này là gì có chuyện trùng hợp đến thế? Nam Cung Mặc cho người tìm khắp cả bệnh viện đều không thấy Có Cảm.

Vậy mà Cố Cảm lại bị Nam Cung Huân mang đi, cũng không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa.

“Em ấy sao rồi? Ngựa đột nhiên nổi điên, em cũng xém bị dọa chết.”

“Sức khỏe không có ván đề gì, nhưng cô ấy đã mắt trí nhớ.” Chuyện nghiêm trọng vậy mà Nam Cung Huân có thể kể lại một cách thản nhiên như vậy.

Nam Cung Mặc nghe anh ta nói sức khỏe không sao thì đã thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghe đến việc Có Cẩm bị mất trí nhớ, Nam Cung Mặc vội vàng căng thẳng trở lại.

“Sao lại mắt trí nhớ?”

Nam Cung Huân từ tốn châm một điều thuốc: “Cậu biết chuyện cô ấy đã từng uống một loại thuốc đặc biệt không?”

Vừa nghe đến chuyện thuốc đặc biệt Nam Cung Mặc đã trở nên căng thẳng, quả nhiên Nam Cung Huân đã điều tra rõ về Cố Cẩm.

“Để có thể nhanh chóng thay đổi thể trạng của mình, em ấy chỉ là bắt đắc dĩ mà thôi.”

“Đúng vậy, trên đời này làm gì có chuyện gì dễ dàng?

Muốn có được thứ gì đều phải trả cái giá tương xứng.”

Nói nếu đây Nam Cung Huân hừ lạnh một tiếng: “Thuốc đó thật sự có thể khiến cho con người nhanh chóng mạnh lên, nhưng cũng có rất nhiều tác dụng phụ.

Một năm sau khi ngừng uống thuốc không thể có con, thường xuyên xảy ra chứng ù tai và còn những tác dụng phụ ở mức độ khác nhau khác.

Lần này cô ấy bị té từ trên ngựa xuống vì tác dụng phụ của thuốc đã mắt đi trí nhớ, cô ấy ngồi lên được vị trí tổng giám đốc, đi cùng với đó là cái giá phải trả.”

Bây giờ Nam Cung Mặc mới hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, lúc Cố Cẩm uống thuốc anh ta cũng đã từng khuyên cô.

Loại thuốc đó không thể tùy tiện uống, với khả năng của cô chỉ cần đợi thêm ba năm nữa đã có thể thuận lợi đạt được mục đích.

Nhưng Cố Cẩm chỉ nói bản thân cô không có nhiều thời gian dành cho việc này, lúc đó Nam Cung Mặc cũng rất hiếu kỳ.

Cô mới hai mươi hai tuổi, tại sao lại nói không có thời gian? Sức khỏe của ông nội Cố cũng không yếu đến mức sẽ qua đời ngay lập tức.

Sau này mới biết Có Cẩm vì một người đàn ông, cô không muốn người đàn ông đó phải chờ mình lâu.

Vả lại cô còn vì tránh nhiệm với bản thân phải tiếp tục kiên trì, cái gì cô cùng nghĩ cho người khác, nhưng lại không nghĩ cho mình.

*Em ấy có thể hồi phục kí ức không?”

“Tạm thời vẫn chưa biết, tôi kêu cậu đến đây là vì một chuyện, tôi biết quan hệ giữa cậu và cô ấy rất tốt, tôi không hy vọng cậu sẽ nói ra những chuyện không nên nói.

Lúc Nam Cung Huân nói những lời này ngữ khí vô cùng nặng nè, lời nói chứa đựng đầy sự uy h**p.

Đến lúc này trong lòng Nam Cung Mặc có chút bắt an, tính cách của người anh trai này với anh ấy hoàn toàn khác nhau.

Ngày trước Cố Cẩm luôn cười nhạo anh là cậu út của nhà Nam Cung, vốn không cần phải khổ sở kiếm tiền như vậy.

Có Cẩm làm sao biết được nguyên nhân mà anh ấy nỗ lực là vì ông anh chuyên quyền độc đoán này.

Anh ấy không cùng mẹ với Nam Cung Huân, anh ấy có thể để bản thân ở lại nhà Nam Cung đã là chuyện không dễ dàng gì.

Nói chỉ bản thân anh áy được chia một đồng của nhà Nam Cung, từ lâu Nam Cung Mặc đã biết mình không phải là đối thủ của Nam Cung Huân.

Nếu như dám dòm ngó nhà Nam Cung, ông anh này sẽ dạy anh ấy cách làm người.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 466


Chưuong 466:

Có thể nói Nam Cung Huân là nổi ám ảnh thuở nhỏ của anh ấy, cũng là người đàn ông mà anh ấy sợ nhát.

“Chuyện gì?”

“Tôi đã điều tra tài liệu về cô ấy, người mà cô ấy thích là Tư Lệ Đình phải không? Tôi không hy vọng trong lòng vợ: sắp cưới của mình còn có người đàn ông khác.

Chuyện cô ấy mát ký ức xem ra cũng là chuyện tốt với tôi và cô ấy, tránh lại có cảnh chia rẻ uyên ương.”

Nam Cung Mặc nghe chữ vợ từ trong miệng của Nam Cung Huân, khuôn mặt trong phút chốc đã vô cùng khó coi.

“Anh, anh muón cưới Tiểu Cẩm?”

“Tiểu Cảm?” Nam Cung Huân dường như có chút không hài lòng với cách xưng hô này: “Trong tương lai cô ấy sẽ trở thành chị dâu của cậu.”

Nam Cung Mặc không ngờ người đàn ông luôn thích sạch sẽ, luôn tránh xa phụ nữ vậy mà lại muốn cưới Cố Cẩm.

“Chuyện đó… anh hai, nếu như anh đã biết em ấy thích Tư Lệ Đình, em ấy đã không còn là con gái từ lâu.”

Nam Cung Mặc vẫn nghĩ cho Cố Cẩm, anh ấy biết địa vị của người đàn ông đó trong lòng Cố Cẩm.

Bây giờ nhân lúc Cố Cẩm vì tác dụng phụ của thuốc mà mất đi trí nhớ, muốn xóa sạch quá khứ của cô với Tư Lệ Đình, Nam Cung Mặc có chút không nhịn được.

Với một người thích sạch sẽ như Nam Cung Huân nhất định sẽ không chấp nhận một người phụ nữ đã không còn trinh tiết.

*Tôi biết.”

“Anh… Anh không để ý sao?”

“Trước khi biết cô ấy cô ấy đã ở bên cạnh người đàn ông đó rồi, tôi cũng không còn cách nào khác.”

“Anh hai, anh mới gặp em ấy một lần đã thích em áy rồi sao?” Nam Cung Mặc cảm thấy người đàn ông này trời sinh đã lạnh lùng.

Ngay cả tìm một người phụ nữ giải quyết nhu cầu anh ta còn không cần, sao lại muốn một người phụ nữ đã không còn trong trắng từ lâu?

Nam Cung Huân cười lạnh một tiếng: “Thích? Tôi nhắm trúng gia thế của của nhà họ Có, cậu cảm thấy còn ai xứng với tôi hơn?”

“Chuyện này…”

Mặc dù nhà họ Có thật sự là gia tộc lớn trăm năm giống như nhà Nam Cung, nhưng ngoài nhà họ Cố ra vẫn còn vài nhà khác có điều kiện phù hợp.

“Tóm lại những lời nên nói tôi đã nói hết, nếu như cậu dám nói ra nửa chữ liên quan đến người đàn ông đó trước mặt cô ấy, nhà Nam Cung sẽ không còn đất cho cậu dung thân.”

Nam Cung Huân nỗi giận, Nam Cung Mặc vừa nghiêm túc vừa cảm thấy nặng nè: “Được, em biết rồi.”

Cuối cùng anh ấy lại nghĩ: “Cô ấy vẫn còn vài cảnh chưa quay xong, em có thẻ để cô ấy quay xong không?”

“Có thể, nhưng tôi sẽ đi cùng, vả lại phân cảnh của cô ấy phải quay xong trong hai ngày.” Nam Cung Mặc lạnh giọng.

Giọng điệu của anh ta vô cùng cương quyết, giống như: đang ra lệnh.

Bạn không có quyền để trả giá, chỉ có thể làm theo.

Nam Cung Mặc biết anh ta trở thành như ngày hôm nay, đều do một tay của mẹ mình Mặc dù anh ta sợ Nam Cung Huân, nhưng trong lòng anh ấy vẫn có chút áy náy, đây là thứ mà anh ấy đã nợ Nam Cung Huân.

Cho dù Nam Cung Huân đã cảnh cáo anh ấy không được mơ mộng hão huyền những thứ của nhà Nam Cung, ngoài sợ hãi thứ nhiều nhất là mắc nợ.

“Bây giờ em có thể đi thăm em ấy không?”

“Năm phút, nên nhớ lời nào nên nói lời nào không nên nói.”

“Em biết rồi.”

Nam Cung Mặc ra ngoài, được trợ lý của Nam Cung Huân dẫn anh áy đến phòng của Có Cẩm.

Lúc anh ta bước vào Cố Cẩm vẫn còn mặc bộ đồ lúc té ngựa, Cố Cẩm nghi ngờ nhìn Nam Cung Mặc, ánh mắt vô cùng hiều kỳ.

Cố Cẩm như thế này rất giống với Cố Cẩm của hơn một năm trước, ánh mắt vô cùng trong trẻo, đã mắt đi vẻ lạnh lùng và cương nghị.

Trong lòng Nam Cung Mặc có chút lo lắng, Cố Cảm như.

thế này ngay cả anh ấy cũng không có sức kháng cự lại nói chỉ là Nam Cung Huân.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 467


Chương 467:

Nếu như với tính cách của Có Cẩm ngày trước Nam Cung Mặc sẽ không lo lắng Nam Cung Huân sẽ thích cô, nhưng cô gái ngây thơ bây giờ ai mà không yêu chứ?

“Anh là ai?” Có Cẩm nhìn chăm chú Nam Cung Mặc.

“Tiểu Khê, anh là Nam Cung Mặc, em quên anh rồi sao?”

“Anh biết tôi?”

Cố Cẩm nhìn người đàn ông trước mặt với ánh mắt hoài nghi, anh ấy với người đàn ông ban nãy có đôi phần giống nhau, nhưng đôi mắt của anh ấy không phải làm màu tím.

“Đương nhiên rồi, em bị té ngựa trong đoàn phim của anh mà, đúng rồi, đầu em còn đau không? Trong người có chỗ nào không thoải mái không?”

Giọng điệu của người này hoàn toàn trái ngược với Nam Cung Huân, nhìn có vẻ khá hiền lành, vả lại cũng rất quen thuộc.

*Đầu hơi choáng một chút, lúc nghĩ đến những chuyện trước đây lại nhớ không ra, có lẽ lúc bị té đã ảnh hưởng đến não, anh biết chuyện gì có thể nói với tôi không? Tôi rốt cuộc là ai?”

467-1-cuu-nho.jpg


Mỗi lần nghĩ đến phương hướng đó, đầu cô lại đau dữ dội, trước kia mỗi ngày sử dụng thuốc trong đầu cô nghĩ đến Tư Lệ Đình nhiều nhát.

Cho nên bây giờ mát trí nhớ cũng là bởi vì Tư Lệ Đình, cô càng nghĩ càng đau.

“Em…” Nam Cung Mặc không đành lòng khi thấy cô như thế này, muốn nhắc nhở cô.

“Không nhớ ra thì đừng nghĩ nữa.” Một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai cô.

Nam Cung Huân hung hăng trừng mắt nhìn Nam Cung Mặc, ngăn cản anh ấy mở miệng sắp nói ra sự thật.

Có Cẩm ôm đầu ngồi xổm xuống nhìn người đi vào, Nam Cung Huân đi ngược sáng trở lại, dáng người cao lớn dường như trùng khớp với người trong trí nhớ.

Nam Cung Huân bước đến chỗ cô đưa tay ra cho cô: “Đứng dậy.”

Có Cảm nhìn chằm chằm vào đôi con ngươi màu tím của anh ta, cô chịu đựng cơn đau đưa ngón tay của mình ra từ từ vuốt mắt anh ta.

Nam Cung Mặc ở bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng này sợ đến mức không dám động đậy, cô quá táo bạo! Nam Cung Huân ghét người khác chạm vào mình nhát.

Vốn tưởng Cố Cẩm sẽ bị đẩy mạnh, nhưng Nam Cung Huân lại không động tùy ý để cô chạm vào mình.

Ngón tay của cô dài, sinh ra đã rất đẹp, mềm mại rất thoải mái.

“Tại sao mắt anh không phải màu xanh lam?” Có Cẩm tự nói với mình khiến biểu cảm của Nam Cung Huân đơ ra ngay tại chỗ.

Cô đang nghĩ đến điều gì? Cần thận nhìn kỹ trong mắt cô thấy có sự nghi ngờ, hẳn là chưa nhớ ra.

“Em thích màu xanh lam?” Nam Cung Huân lạnh lùng nói.

Cố Cảm nghiêng đầu suy nghĩ một chút: “Tôi thấy màu xanh lam đẹp hon, giống như màu của bầu trời và biển.”

Nam Cung Mặc nghe thấy lời này muốn đau lòng bao nhiêu thì đau lòng bấy nhiêu đó, hoá ra người đó có ảnh hưởng lớn đến cô như vậy.

Ngay cả khi bị mắt trí nhớ, trong tiềm thức cô vẫn có thể nghĩ về đặc điểm của anh.

Trước khi khuôn mặt của Nam Cung Huân trở nên khó coi hơn, anh ấy nhanh chóng chuyển chủ đề.

“Tiểu Cẩm nhi, sức khỏe của em thế nào rồi? Nếu em ổn thì hãy đến đoàn phim với anh, chúng ta vẫn còn một vài cảnh phải quay.”

“Em không sao nữa rồi, bây giờ về luôn đi.” Cố Cảm gật đầu, cô muốn đến nơi xảy ra sự việc để xem có thẻ tìm lại chút ký ức nào không.

“Tôi đưa em đến đó.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 468


Chương 468:

Cố Cẩm nhìn người ngồi trước mặt mang theo khí lạnh, theo bản năng nói lời cảm ơn: “Cảm ơn.”

“Tôi là chồng chưa cưới của em, không cần nói cảm ơn xin lỗi với tôi, chuyện em ngã ngựa rất kỳ lạ, có người cố ý làm vậy.”

“Cố ý làm vậy?” Cố Cẩm không hiểu, cô đã quên hết những vướng mắc trong quá khứ.

“Tiểu Cẩm nhi, chuyện này giao cho bọn anh, anh nhất định sẽ cho em một lời giải thích.”

Trong đầu Có Cầm càng ngày càng có nhiều câu hỏi, Nam Cung Mặc không thể giải thích mọi thứ cho cô trong vài phút.

Sự thật của vấn đề rốt cuộc là gì? Cô đã quên mắt ký ức quan trọng nào?

Có Cẩm bước lên chiếc xe sang trọng dài của Nam Cung Huân, bên trong có rất nhiều không gian.

Ngay khi Nam Cung Huân lên xe anh ta theo thói quen lấy máy tính ra để chuẩn bị làm việc thì thấy Có Cẩm đang nhìn mình chằm chằm.

Có Cẩm nhỏ giọng hỏi: “Anh bận à?”

“Bình thường thôi.” Nam Cung Huân khép máy tính lại, đối diện với đôi con ngươi trong veo đang tìm tòi như con nai, anh ta cảm thấy bóng tối của mình đang lộ ra trong mắt cô.

Ngón tay anh ta từ từ chạm vào mắt Có Cẩm, anh ta đã xem qua thông tin quá khứ của Cố Cẩm, biết rằng cô có con ngươi màu đen.

Dù là màu xanh lam hay đen, nó đều có độ sáng lộng lẫy như nhau.

“Có ai từng nói em có đôi mắt đẹp chưa?” Nam Cung Huân nhẹ giọng hỏi.

Nếu nói anh ta có ấn tượng tốt về Cố Cẩm, thì một phần lớn nguyên nhân là do đôi mắt của cô rất sạch sẽ, còn mang theo một chút tò mò.

Anh ta chạm vào cũng không có h*m m**n d*c v*ng, chỉ là sự đụng chạm đơn giản, trong sâu trái tim Cố Cẩm không quen với việc bị người khác đụng chạm.

Cô hơi nhích người sang một bên không chút dấu vét, từ chối như vậy khiến cho Nam Cung Huân cảm thấy có chút không hài lòng.

Trong tư liệu tra được về cô, có không ít hình ảnh cô và Tư Lệ Đình ở bên nhau.

Khi ở bên Tư Lệ Đình, cô giống như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn, dáng vẻ mềm mại kia khiến trái tim đàn ông mềm nhũn.

“Tôi và em sẽ sớm trở thành vợ chồng, em đừng như thế này, tôi không phải người xấu, cũng sẽ không thương tổn cũ”

Từ trước đến nay Nam Cung Huân luôn chuyên quyền độc đoán, có khi nào thì sẽ giải thích cho người khác hiểu?

Cũng là vì nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ ngây thơ của Có Cảm, bây giờ cô giống như một đứa trẻ.

.” Cố Cảm gật đầu, nghĩ đến lúc trước anh ta đã nói rằng hai người mới gặp nhau lần đầu, họ không quen thuộc lắm.

“Đợi em quay xong cảnh này, chuyện của tôi ở bên này giải quyết xong, chúng ta sẽ trở về Mỹ tổ chức đám cưới.”

Nam Cung Huân làm việc như sắm rền gió cuốn.

Cố Cẩm rất khác so với những người phụ nữ khác, đầu tiên cô có một nền tảng gia đình cạnh tranh nỗi với mình.

Thứ hai, cô có năng lực cá nhân rất giỏi, có thể trở thành người trợ giúp giỏi cho mình, tất nhiên tính tình của cô là điểm thu hút mình nhất.

Không có dáng vẻ kệch cỡm của những người phụ nữ khác, đó là lý do tại sao một người đàn ông như Tư Lệ Đình cũng sẽ cưng chiều cô trong lòng bàn tay.

“Tổ chức đám cưới? Có sớm quá không? Tôi và anh vừa mới gặp mặt, cũng không thân thuộc.”

“Tôi đã biết tất cả mọi thứ về em. Về phần tôi, em có thể hỏi tôi những gì mà em muốn biết.”

Có Cẩm gãi đầu, đột nhiên có chồng chưa cưới, trong lòng cô tràn đầy nghi ngờ.

“Ừm… anh có bao nhiêu cô bạn gái rồi?” Có Cẩm nghiêm túc hỏi.

“Từ trước đến nay đều không có.” Nam Cung Huân trả lời rất dứt khoát, trả lời rất nhanh.

“Vậy trước kia tôi đã từng có bạn trai chưa?” Có Cẩm lại hỏi tiếp.

Nam Cung Huân do dự một lúc: “Không có, việc học của em nặng, không có thời gian tìm bạn trai.”

Có Cẩm bĩu môi tự lắm bẩm một mình: “Thật sao? Sao tôi lại cảm thấy tôi có một người mà tôi yêu sâu đậm.”

Nhìn vẻ ngoài trẻ con và dễ thương của cô, Nam Cung Huân cảm thấy rất phức tạp.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 469-470


Chương 469:

“Từ nay về sau, em chỉ cần nhớ em là bà Nam Cung là được, không cần nghĩ tới chuyện khác.”

Bà Nam Cung? Giống như không nên như thế này, vậy thì nên là bà gì?

Suy nghĩ hồi lâu cô cũng không nhớ ra, Có Cẩm bực bội đưa tay đập vào đầu cô một cái.

Nhìn thấy cảnh này, Nam Cung Huân đã kéo cô vào lòng: “Vốn đã bị mất trí nhớ, nếu em ngốc nữa thì phải làm sao?”

Mùi hương trên cơ thể anh ta trùng khớp với Tư Lệ Đình một cách khó hiểu, khiến Cố Cẩm có cảm giác quen thuộc.

Cô không rời khỏi vòng tay của anh ta mà nhắm mắt ngủ trong vòng tay anh ta.

Nam Cung Huân nhìn người phụ nữ trong nháy mắt đã ngủ say trong vòng tay mình, gương mặt lúc ngủ rất thuần khiết và hoàn mỹ.

Như thể trái tim sắt thép cũng sẽ mềm ra trước mặt cô.

Ngón tay Cố Cẩm vô thức nắm góc quần áo của anh ta, Nam Cung Huân cảm nhận được nhiệt độ cơ thể ấm áp của cô. Lúc này, trái tim anh ta bình yên đến lạ thường.

Mới nghĩ đến đây, thì bên tay đã nghe thấy Cố Cẩm vô thức ậm ừ: “Chú ba…”

Ánh mắt Nam Cung Huân chọt lạnh đi, người đó vẫn ở trong tiềm thức của cô?

Cố Cảm như bị làm phiền bởi cái lạnh trên người anh ta cô cuộn mình lại như một quả bóng vô thức gọi Tư Lệ Đình.

Sau khi đến đoàn phim hỗn loạn, Nam Cung Mặc vừa đi trên dưới đoàn phim càng không có người đáng tin cậy.

“Rốt cuộc có quay cảnh này nữa không?”

“Cô Erlena như thế nào rồi? Đạo diễn vừa đi cũng đã không quay lại nữa.”

“Không có mặt đạo diễn không ai trong chúng ta dám rời đi.”

469-1-cuu-nho.jpg


Trên người người đàn ông toát ra một cơn ớn lạnh, đôi chân dài bước đi không nhanh không chậm, không hiểu sao mỗi bước anh ta bước đi sẽ mang đến cho mọi người một lời răn đe mạnh mẽ.

Mà Nam Cung Mặc đứng bên cạnh thì cúi thấp đầu, rốt cuộc người đàn ông có khí chất mạnh mẽ này là aï2 “Ai đã đặt cây kim dưới yên ngựa của vợ chưa cưới của tôi?” Anh ta giơ một cây kim trong tay lên.

Lam Nguyệt theo bản năng co rụt lại sau lưng Hoa Tinh, cô ta vẫn không có can đảm làm một tên trộm không cắn rứt lương tâm. Mọi người đều tò mò nhìn anh ta, trước đó Cố Cảm đến, mọi người đều cố gắng đoán thân phận của cô, chẳng lẽ chỗ dựa sau lưng cô là người đàn ông này?

Ánh mắt Nam Cung lạnh lùng quét qua tất cả mọi người: “Không ai nói phải không, không sao, đội cảnh sát đặc nhiệm sẽ tới đây ngay thôi.”

Giản Vân hé môi nhiều lần, anh ấy nghi ngờ rõ ràng người kia yêu Tư Lệ Đình nhiều như vậy, tại sao lại đột nhiên trở thành vợ chưa cưới của người đàn ông này?

Do đông người nên anh ấy không nói nhiều, chỉ nhìn từ xa, đợi có cơ hội sẽ hỏi lại cô sau.

Cảm nhận được ánh mắt của anh ấy, Cố Cẩm nhìn anh ấy, ánh mắt của Cố Cẩm đối diện với anh ấy, người đàn ông không nói, nhưng ánh mắt kia lại tràn đầy tò mò và dò hỏi.

Giản Vân cũng cảm thấy kỳ lạ, tại sao trong mắt cô dường như lại không nhận ra mình.

Tầm nhìn của Nam Cung Huân giống như một máy quét chính xác, anh ta đã điều tra quá khứ của Cố Cảm nên đương nhiên biết được mối quan hệ giữa Cố Cẩm và Hoa Tỉnh.

Về động cơ, không ai ở đây có động cơ hơn Hoa Tinh.

“Cô lại đây.” Ánh mắt Nam Cung Huân khóa chặt Hoa Tinh.

Hoa Tinh bị ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông dõi theo, theo bản năng cô ta cảm thấy nguy hiểm.

“Anh là ai? Tại sao tôi phải nghe lời anh?”

Chương 470:

“Cô không có tư cách biết tôi là ai.” Trên người Nam Cung Huân có một loại lãnh lẽo không tức giận mà uy nghiêm.

Ánh mắt Nam Cung Huân lạnh lùng quét qua, trợ lý Tần Phong ở bên cạnh anh ta đi thẳng tới chỗ Hoa Tinh.

“Tiểu thư, mong cô hợp tác một chút, chúng tôi chỉ muốn hiểu rõ tình huống hơn một chút mà thôi.”

“Ở đây có nhiều người như vậy, sao anh không gọi bọn họ? Cố tình phải gọi tôi?” Hoa Tinh rất bắt mãn.

“Ai cũng phải qua giải thích tình huống, mời đi bên này, phải rồi, bảo cả trợ lý của cô đi cùng.”

Vừa nhìn đã biết Lam Nguyệt có dáng vẻ chột dạ, lúc này nhịp tim của cô ta lại càng đập nhanh hơn.

Hoa Tỉnh liếc nhìn Cố Cẩm, ánh mát hai người giao nhau, ngay ánh mắt đầu tiên Có Cẩm đã rất không thích người phụ nữ này.

Đây là một loại cảm giác của con người, lần đầu tiên nhìn thấy Nam Cung Huân là xa lạ, trong khi Nam Cung Mặc lại cảm thấy có chút thân thuộc.

Khi Nam Cung Huân nhìn lại Có Cẩm, rõ ràng đã dịu dàng hơn nhiều: “Chúng ta đi thôi.”

“Vâng.”

Vốn anh ta duỗi tay muốn ôm Cố Cẩm nhưng Cố Cẩm như không có cảm giác né tránh bàn tay của anh ta.

Cô không ghét người đàn ông này, nhưng trong tiềm thức lại có chút không thích sự đụng chạm của anh ta, thậm chí trực giác muốn thoát ra, như thể cô không nên làm điều đó.

Chắc hẳn có người nhìn thấy sẽ đau lòng? Cô cố gắng nhớ lại, nhưng lại không nhớ ra rốt cuộc là ai sẽ đau lòng.

Mấy người đi đến phòng mà Nam Cung Mặc thường hay nghỉ ngơi, mặc dù Cố Cẩm mát trí nhớ, nhưng những người khác thì không.

Tại sao ở đây có nhiều người như vậy nhưng bọn họ lại tìm người phụ nữ này đầu tiên, cảm giác đầu tiên của mình cũng không thích cô ta.

Có nghĩa là 90% người làm tổn thương mình là người phụ nữ này, nếu không thì sao lại có cái kim?

“Trước khi sự việc xảy ra, các người đã ở đâu?” Nam Cung Mặc không quanh co lòng vòng hỏi thẳng.

Hoa Tinh đã sớm nghĩ xong lý do thoái thác: “Tôi nghỉ ngơi trong phòng trang điểm, hai chuyên gia trang điểm và tạo mẫu tóc có thể làm chứng cho tôi. Bây giờ bọn họ đang ở bên ngoài, có cần gọi vào không?”

Thấy dáng vẻ thoải mái của cô ta, hẳn là có mặt nhân chứng.

“Còn cô thì sao?”

Trợ lý này không phải người yên phận, Hoa Tỉnh không cần làm loại chuyện này, có thể để cho trợ lý này làm.

Lam Nguyệt đã quen kiêu ngạo trước mặt người khác, nhưng bây giờ người trước mặt cô ta là một ông lớn.

Một Nam Cung Mặc đã đủ khiến cô ta sợ hãi, ở đó còn có một người đàn ông xa lạ chưa từng gặp, nhìn anh ta cảm thấy thật kinh khủng.

Khi hỏi đến lượt mình Lam Nguyệt liếc nhìn Hoa Tinh trước, Hoa Tinh là diễn viên nên có tố chất tâm lý mạnh hơn.

“Nhìn tôi làm gì, đạo diễn hỏi gì thì cô trả lời thành thật là được, đừng nói hươu nói vượn.” Trong lời nói có một sự: uy h**p mạnh mẽ.

“Cô đi ra ngoài, cô ta ở lại.” Nam Cung Huân người hiểu rõ xem mặt đoán ý, trong nháy mắt đã phát hiện ra vấn đề.

Hoa Tinh là diễn viên có thể che giấu cảm xúc tốt, người khác thì chưa chắc có khả năng này.

“Cô áy là trợ lý của tôi, chẳng lẽ các người định thừa dịp tôi không có mặt đánh cho nhận tội?” Hoa Tinh nào phải nhân vật đơn giản.

“Pháp luật sẽ không oan uổng cho bất kỳ người tốt nào, đương nhiên cũng sẽ không xét xử sai một người xấu nào.

Chúng tôi chỉ muốn hỏi rõ ràng một số điều thôi.” Thái độ của Nam Cung Mặc được coi là tương đối tốt.

“Tóm lại các người muốn hỏi gì thì hỏi ở đây, tôi sẽ không đi.” Hoa Tinh biết Lam Nguyệt vẫn luôn thấp thỏm, mình ở đây mà còn như thế, nếu mình rời đi thì sẽ bị bại lộ.

Tay Nam Cung Huân vân vê cằm, anh ta hiếm khi nói, nhưng mỗi lần nói đều là mệnh lệnh tuyệt đối.

“Đưa cô ta đi.” Bốn chữ đơn giản, không hề dài dòng.

Trợ lý đi theo anh ta cũng là người có phong cách giống nhau anh ta, đi tới trước mặt Hoa Tinh vài bước, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Cô Hoa, mời.”

“Nếu tôi không đi thì sao?” Hoa Tinh có tư thế cứng rắn, nếu Lam Nguyệt nói ra sự thật thì mình sẽ xong đời.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 471


Chương 471:

“Xin lỗi, tôi chỉ có thể áp dụng biện pháp đặc biệt.” Nói xong, một tay Tàn Phong khiêng Hoa Tinh lên.

Cố Cảm sửng sốt một chút, biện pháp này… thực sự rất đặc biệt.

“Anh bỏ tôi xuống! Anh không phải cảnh sát, dựa vào đâu mà thẳm vấn người của tôi! Buông tôi raI”

Mặc cho Hoa Tinh đắm đá, Tàn Phong khiêng Hoa Tinh ra ngoài, từ đầu đến cuối vẻ mặt không thay đổi.

Không có mặt Hoa Tinh ở đây, Lam Nguyệt vô thức nuốt nước bọt: “Rốt cuộc các người muốn hỏi cái gì? Tôi cũng có chứng cứ ngoại phạm vắng mặt.”

Nam Cung Huân lạnh lùng nhìn cô ta: “Mắt của cô đang nói dối.”

“Tôi không có.”

“Tôi là người không kiên nhẫn cho lắm, để đạt được mục đích, tôi chưa bao giờ đi con đường bình thường.”

Lam Nguyệt đối diện với đôi con ngươi màu tím, lẽ ra màu tím phải là một màu cực kỳ lãng mạn, giống như màu hoa oải hương.

Tuy nhiên, vào lúc này, con ngươi của người đàn ông này khiến cô ta nghĩ tới một loại tinh thạnh lạnh lùng, không có một chút cảm xúc.

“Anh, anh có ý gì?” Trong lòng Lam Nguyệt đã có chút căng thẳng.

Đột nhiên Nam Cung Huân lấy điện thoại di động ra, ngay cả Nam Cung Mặc cũng không thể hiểu được anh trai mình sẽ làm gì.

Từ phong cách làm việc trước đây của Nam Cung Huân anh ấy biết rất rõ một điều, Nam Cung Huân có rất nhiều thủ đoạn vô nhân đạo.

Thấy anh ấy ngồi đây với vẻ tự tin, xem ra anh ấy đã điều tra vấn đề rất rõ ràng rồi.

Cho dù không tra rõ ràng lắm, chắc chắn anh ấy cũng có biện pháp bức Lam Nguyệt thừa nhận.

Cho nên mình chỉ cần xem kịch chờ đợi kết quả là được, anh hai đã ra tay thì một có thể sánh bằng hai người.

“Không có ý gì cả, Lam Nguyệt, tên thật là Triệu Phương Lan, vì thích theo đuổi thần tượng nên khi tốt nghiệp cấp ba đã gia nhập vào ngành trợ lý.

Trước sau đã đi theo bốn người nỏi tiếng, người cuối cùng là Hoa Tinh, cũng chính là bà chủ hiện tại của cô.”

Trên đầu Lam Nguyên mồ hôi chảy ròng ròng, không ngờ.

người đàn ông chưa từng gặp mặt này lại điều tra cô ta rõ ràng như vậy!

“Anh điều tra tôi!”

“Vợ chưa cưới của tôi chịu ấm ức lớn như vậy, cô cho rằng tôi chỉ ăn không làm?” Nam Cung Huân hừ lạnh một tiếng tiếp tục nói.

“Điều kiện gia đình của cô trung bình, sức khỏe ba mẹ cô không tốt, cô còn có một em trai đang học cấp ba… Là cậu ta đúng không?”

Nam Cung Huân đưa ra một bức ảnh của em trai cô ta ở.

trường, Lam Nguyệt luôn biết rằng người giàu có thể một tay che trời, nhưng làm đến mức này thì cô ta chưa bao giờ nghĩ tới.

“Em ấy là em trai của tôi, vậy thì sao?”

“Không sao, chỉ là hai giờ trước trong tài khoản của cậu ta đột nhiên được chuyển thêm hai mươi vạn. Điều tôi tò mò hơn là làm sao một trợ lý nhỏ như cô lại có thể đột nhiên có nhiều tiền như vậy?”

Nghe đến đây Lam Nguyệt đã dựng tóc gáy, người đàn ông này đã điều tra đến mức đó.

Hoa Tỉnh không sử dụng tài khoản riêng của mình, nhưng nếu điều tra sâu hơn sẽ có một số manh mối.

Quả nhiên người đàn ông này là người độc ác cuối cùng, cô ta lạnh lùng nhìn anh ta: “Đây là tiền người khác cho tôi vay. Sức khỏe của ba mẹ tôi yếu, cần được chữa trị.”

“Lam Nguyệt, tôi đã nói, tôi không có nhiều kiên nhẫn vòng vo với cô.

Chuyện này do ai làm trong lòng tôi và cô đều rõ ràng, có ân oán với vợ chưa cưới của tôi cũng chỉ có một mình Hoa Tỉnh.

Thay vì lãng phí thời gian vào việc ngụy biện, thì ngược lại là tôi có thể đáp ứng cho cô một số điều kiện.

Nếu cô nói ra sự thật, tôi có thể cho cô năm mươi vạn để em trai cô đi học, chữa bệnh cho ba mẹ cô.

Nếu cô lo lắng sau khi bán đứng cô chủ không thể lăn lộn trong giới này, đây cũng không phải là vấn đề lớn, tôi tự nhiên có thể để cô rút lui an toàn.”

Nam Cung Mặc đã bị thuyết phục bởi thủ đoạn của anh hai mình, trong thời gian ngắn như vậy mà anh ấy đã thu thập được thông tin của Lam Nguyệt.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 472


Chương 472:

Vừa đe doạ vừa dụ dỗ, chỉ cần cô ta nói ra sự thật thì Hoa Tinh sẽ xong đời. Làm như vậy nhanh hơn nhiều so với mình hỏi từng người một. Quả nhiên sự phát triển hùng mạnh của gia tộc Nam Cung bây giờ cùng với thủ đoạn của Nam Cung Huân không tách rời, may mà mình không chọn anh ấy làm kẻ thù!

Có Cẩm lười biếng nhìn người đó, cô không biết tại sao, cô luôn cảm thấy người này rất giống người trong trí nhớ của cô.

Có thể tìm thấy một cảm giác quen thuộc trên người anh ta, nhưng đối với anh ta lại rất xa lạ.

Rốt cuộc mình đã quên những gì?

Kể từ lúc Cố Cẩm ngã ngựa cũng chỉ mới qua mấy tiếng, mà người đàn ông này đã có thể tra rõ ràng một trợ lý nhỏ bé như cô tal “Tôi không làm.” Lam Nguyệt khẽ cắn môi, Hoa Tinh đối xử với cô ta rất tốt, ít nhát năm ngoái ba mình háp hối nằm viện, lúc cùng đường cô ấy đã giúp mình.

Ngay cả khi người đàn ông này đề nghị đưa cho mình năm mươi vạn, hoặc thậm chí tìm một công việc cho mình, Lam Nguyệt cũng không thể dễ dàng phản bội Hoa Tinh.

“Không nói đúng không?” Dường như Nam Cung Huân đã sớm biết cô ta sẽ cư xử như vậy, anh ta cũng không ngạc nhiên.

Chỉ thấy anh ta lấy điện thoại di động ra bắt đầu bám số, vừa bám số, Lam Nguyệt đã cảm thầy có chút bắt an.

Mặc dù không biết người đàn ông này là ai, từ khí chất của người đàn ông và ngay cả thái độ tôn trọng của Nam Cung Mặc đối với anh ta, chắc chắn anh ta không phải là một người bình thường.

“Anh định làm gì?” Lam Nguyệt ôm ngực có chút bắt an hỏi.

Nam Cung Huân lười biếng nói: “Không làm gì, trong lòng mọi người đều biết rõ ai đã làm chuyện này. Cô cho rằng camera không ghi lại được hình ảnh của mình, pháp luật không thể trừng phạt cô?

Ôm tâm lý may mắn như này cũng không phải là chuyện xấu, tôi luôn là người rất công bằng, cô động vào vợ chưa cưới của tôi, vậy thì tôi chỉ có thể động vào em trai của cô.

Muốn cậu ta một đôi tay hay một đôi chân, cô có thể lựa chọn thoải mái, tắt nhiên, tôi sẽ không làm điều đó trước camera, giống như cô, tôi sẽ làm rất cần thận. “

Anh ta dùng giọng điệu hờ hững bâng quơ nói ra những lời tàn nhẫn như vậy, mà Lam Nguyệt biết rất rõ người đàn ông này không phải đang nói đùa với cô ta.

Một trong những điều cô ta biết rõ nhất khi gia nhập giới giải trí là những người giàu có này có thể chơi bất cứ thứ gì họ muốn, chứ đừng nói đến việc chơi em trai của mình.

Những nữ minh tinh bị ép nhảy lầu là bị như vậy sao?

Chết cũng chết một cách vô ích.

Lam Nguyệt nhanh chóng quỳ xuống: “Cầu xin anh, anh tha cho em trai của tôi được không? Em ấy vô tội.”

“Tha cho cậu ta? Vậy thì ai đến tha cho vợ chưa cưới của tôi? Không lẽ cô ấy không vô tội sao?”

“Cô là người trong ngành giải trí, cô đã nhìn thấy những mặt tối, cô nên hiểu một đạo lý, có một số người mà cô không thể trêu vào.

Tôi sẽ cho cô một cơ hội cuối cùng, nói ra sự thật, nếu không, tôi sẽ xuống tay với đứa em trai vô tội của cô!”

Giọng điệu của Nam Cung Huân càng lúc càng mạnh, Lam Nguyệt sững sờ ngã xuống, lúc này cô ta đã rơi nước mắt.

“Là tôi làm, trước đó tôi thấy cô Erlena đi chọn ngựa, trong lòng tôi cảm thấy không công bằng cho chị Tinh, cho nên tôi mới làm như vậy.

Lúc đó, tôi bị ma quỷ ám ảnh, không nghĩ nhiều đến hậu quả, xin lỗi đã mang đến bát tiện cho cô Erlena.”

Lam Nguyệt nhận mọi trách nhiệm về mình, cô ta biết người đàn ông này là người mà cô ta không thể trêu vào.

Ngay cả khi không có bằng chứng, những gì anh ta muốn là một người để xoa dịu cơn giận của mình, người này có thể là mình, hoặc có thể em trai của cô ta.

Nam Cung Huân rất không hài lòng với lý do thoái thác của cô ta: “Tôi muốn nghe sự thật.”

“Những gì tôi nói là thật, tôi đã đặt kim.”

“Ý tôi là ai đã hướng dẫn cô làm điều này? Đột nhiên trong thẻ của cô có thêm hai mươi vạn, là ai đã cho?”

“Số tiền này là chị Tinh cho tôi vay để trợ cấp cho gia đình.

Trước đây chị Tinh cãi nhau vài lần với cô Erlena. Tôi biết chị Tinh không thích cô ấy lắm nên đã tự ý dạy cho cô Erlena một số bài học.

Tôi đã làm tât cả những việc này một mình, chị Tỉnh thậm chí còn không biết, cũng không liên quan đến chị ấy.”

Đây là cách duy nhất mà Lam Nguyệt có thể làm, nó có thể làm dịu cơn tức giận của họ, cũng không cần phải kéo Hoa Tinh xuống nước.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 473


Chương 473:

Vốn dĩ sự việc này cũng là Lam Nguyệt nhát thời nảy lòng tham, cô ta nhìn thấy con ngựa trắng nhỏ trên trường đua ngựa.

Khi quay lại, cô ta đã nói với Hoa Tinh về ý tưởng này, lúc đầu Hoa Tinh nói rằng nó quá mạo hiểm, nhưng cô ta lại muốn thử.

Bây giờ đã xới tung mọi chuyện thành lớn như vậy, vốn trách nhiệm này phải do mình gánh chịu!

“Lam Nguyệt, ngay từ đầu tôi đã nói tính tình của tôi không tốt. Đừng để tôi lặp lại lời nói tương tự.”

“Thưa anh, chị Tinh và cô Erlena có mối bát hòa, đây là điều mà ai cũng thấy. Cô Erlena luôn được đạo diễn Nam Cung ưu ái.

Là trợ lý của chị Tinh, tôi không nhìn được nên mới làm như vậy.

Ý tưởng là ý của tôi, mà đặt kim cũng là tôi, đây là sự thật, nếu các người muốn tôi vu khống người khác thì tôi không làm được.”

“Lam Nguyệt, đầu óc cô có thể không rõ ràng lắm, với thân phận của Hoa Tinh, nếu cô ta có liên quan thì cũng có thể giải quyết chuyện này.

Một khi cô nhận tội lỗi của mình, những gì chờ đợi cô là tai họa của nhà tù, cô chỉ là một người bình thường, cô thấy.

có đáng không?”

Nam Cung Huân cố ý dụ Lam Nguyệt, muốn cô ta nói ra sự thật.

Ngay cả khi Hoa Tinh không chết, sự nghiệp diễn xuất của Hoa Tinh cũng sẽ kết thúc, cô ta sẽ càng tổn thất thảm hại hơn.

Lam Nguyệt nhớ ân tình Hoa Tinh tốt với mình sống chết cũng không chịu nói ra sự thật, nếu ép bức quá mức, cô ta sẽ tự sát trước mặt máy người này.

“Đủ rồi.” Có Cẩm lạnh lùng nói, cho dù mắt trí nhớ như thế nào, cô cũng đã đoán ra được chuyện gì đang xảy ra.

Vấn đề cũng rõ ràng, trợ lý này đặt kim, nhưng người thực sự muốn cô có chuyện là Hoa Tinh.

Để bảo vệ cô ta trợ lý nhận hét lỗi về mình, còn Nam Cung Huân muốn để cho cô ta nói ra sự thật mà đã dùng những phương pháp mạnh hon.

Cô vừa nói ra, mọi người đều nhìn cô.

“Tiểu Cẩm nhi, sao vậy?” Nam Cung Mặc thấy anh trai mình sắp thành công.

Cố Cẩm đi từng bước về phía Lam Nguyệt, mặc dù cô không còn nhớ gì về người trước mặt.

Cô nhàn nhạt hỏi: “Cô hận tôi?”

“Cũng không đến nỗi hận, chỉ cảm thấy cô đã cướp tài nguyên của chị Tinh chúng tôi. Trước đây, mọi người trong đoàn khác đều kính trọng chị Tinh.

Khi đến đây, mọi người chỉ nhớ đến cô, chưa bao giờ quan tâm đến chị Tinh, vì vậy tôi ghét cô.”

Cô ta trả lời rất thành thật, Có Cẩm không ngạc nhiên.

“Kim là do cô đặt?”

“Là tôi đặt, ý tưởng này cũng là ý của tôi.”

“Tốt, chuyện này đến đây thôi.”

“Đến đây thôi, Tiểu Cảm nhỉ, em có chắc là muốn làm như: này không? Cô ta chỉ là con rồi, Hoa Tỉnh mới là người đứng sau.

Người phụ nữ đó không thể hòa hợp với em ở khắp mọi nơi, nên tống cô ta vào tù ăn cơm tù mới đúng!”

“Cho dù là Hoa Tinh đứng sau thì như thế nào, cô ta là người đặt kim, cũng nên trừng phạt. Về phần Hoa Tinh, không phải là không trùng phạt mà là chưa đến lúc thôi.”

“Nhưng người đó đã hại em thành như thế này! Không thể để yên chuyện này được.” Nam Cung Mặc vội không thôi.

Nếu không có Hoa Tinh, làm sao Có Cẩm có thể mắt trí nhớ?

“Cô ta cũng nhất quyết không chịu, em tôn trọng cô ta.

Vốn là cô ta đã đặt kim, vì lý do này cô ta nên gánh chịu hậu quả.

Về phần Hoa Tinh, em chưa từng nói sẽ tha cho cô ta, nhất định cô ta sẽ phải trả giá.”

Cố Cảm gằn từng chữ, nếu Nam Cung Mặc không nói cô là chủ tịch của gia đình lớn đó, thì chẳng lẽ sẽ không có cách đối phó với một minh tinh nhỏ?
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 474


Chương 474:

“Được rồi, Tiểu Cẩm nhi, nếu em đã nhất quyết như vậy thì hãy làm theo những gì em muốn.”

“Không phải Hoa Tinh là nữ ba à, cô ta còn phải quay vài cảnh nữa mà. Bây giờ tống cô ta vào ngồi tù thì không thể tiếp tục quay xong.”

“Vẫn là Tiểu Cẩm nhi suy nghĩ cẩn thận, được rồi, vậy làm theo ý của em đi, đưa cô ta ra ngoài.”

“Đi thôi, quay phim trước đi, chuyện khác thì nói sau.” Cố Cẩm dẫn đầu bình tĩnh bước ra ngoài.

Nam Cung Huân nhìn theo bóng lưng của cô, nếu không phải anh ta không biết cô đã mát trí nhớ, nhìn thấy cô như vậy giống như chưa từng bị thương vậy.

Bóng lưng cô cương quyết, tâm tư của cô tinh tế, cô có thể duy trì sự tỉnh táo của mình ngay cả khi cô biết mình mắt trí nhớ, thậm chí còn phân tích rất nhiều thứ như vậy.

Có Cẩm bình tĩnh bước ra ngoài, mọi người bên ngoài đang chờ kết quả.

Sau khi Hoa Tỉnh bị chặn lại ở ngoài cửa đã làm ầm ï một hồi, thấy Lam Nguyệt đi ra cô ta bước nhanh tới.

“Lam Nguyệt, bọn họ không làm gì cô chứ?”

“Cô chủ yên tâm, mọi chuyện của tôi đều ổn cả.”

Đúng lúc này một vài cảnh sát mặc thường phục bước vào: “Đạo diễn Nam Cung, là anh đã báo cảnh sát?”

“Là tôi, làm phiền mọi người đặc biệt từ thành phố A đến, bây giờ phạm nhân đã bị bắt.”

Trong lòng Hoa Tinh căng thẳng: “Là ai?”

“Phạm nhân là ai chẳng lẽ trong lòng cô Hoa không rõ sao?” Cố Cẩm lạnh lùng nhìn cô.

Hoa Tinh bị ánh mắt của Cố Cẩm làm cho kinh ngạc, không lẽ Lam Nguyệt đã khai ra?

Lam Nguyệt vội nói: “Đều là do tôi làm, không liên quan đến bắt cứ ai.”

Hoa Tinh nhanh chóng phản ứng lại, đoán có lẽ những người đó đã dùng thủ đoạn đặc biệt khiến Lam Nguyệt không chịu được nên mới khai ra.

Cô ta không biết Lam Nguyệt đã nói những gì, Hoa Tinh không dám nói nhiều, nói nhiều sai nhiều.

“Lam Nguyệt, ý cô là gì?”

“Chị Tinh, tôi xin lỗi chị, trước đó khi quay phim tôi thấy chị và cô Erlena có một chút xích mích.

Ngoài ra, đạo diễn Nam Cung đã đặc biệt chọn con ngựa tốt nhất cho cô Erlena, tôi nhất thời tức không chịu được nên… nên muốn dạy cho cô ấy một bài học.”

Lam Nguyệt nhận hết lỗi về mình, Hoa Tinh cũng hiểu ý của cô ta.

“Lam Nguyệt, sao cô lại hồ đồ như vậy, lỡ làm tổn thương người khác thì phải làm sao?” Cô ta nhìn Lam Nguyệt với vẻ hận không thể rèn sắt thành thép.

Biểu hiện trên khuôn mặt của cô ta như thể cô ta chưa bao.

giờ biết về chuyện này, Cố Cẩm bắt đầu hiểu người phụ nữ này.

Từ phản ứng trước đó, cô có thể chắc chắn rằng Hoa Tinh là người đứng sau, lúc này Hoa Tỉnh cư xử như một người không hề biết chuyện đó.

Diễn xuất như thế này thực sự rất đáng khâm phục, cô ta xứng đáng là người có cáp bậc ảnh hậu.

“Xin lỗi chị Tinh, tôi nhất thời hồ đồ.”

Đội điều tra đã đặc biệt từ thành phó A đến, bọn họ cứ tưởng chuyện khó giải quyết, nhưng ai biết rằng mọi chuyện đã được làm rõ ngay sau khi họ đến.

“Cô này, mời đi theo chúng tôi điều tra.”

“Vâng.” Lam Nguyệt đã chuẩn bị sẵn tâm lý, hai mươi vạn mà Hoa Tinh đưa cho cũng đủ để gia đình có một cuộc sống tốt đẹp.

Mình cố tình làm tổn thương người khác, người liên quan cũng không phải chịu quá nhiều tổn thương, hậu quả xấu nhất sẽ là ngồi tù.

Khi cô ta ra mặt, nhất định Hoa Tinh sẽ nghĩ đến tình nghĩa mà đối xử tốt với cô ta, coi như cô ta cũng không thiệt thòi.

Hoa Tinh nhìn Lam Nguyệt bị bắt đi, trong lòng vô cùng phức tạp, không ngờ người phụ nữ này lại mạng lớn như vậy.

Cô ngã xuống với tốc độ nhanh như vậy, tuy không bị thương nhưng lại liên lụy đến Lam Nguyệt.

May mà Lam Nguyệt đủ thông minh gánh mọi chuyện, nếu không cô ta sẽ xong đời!

Cô ta làm dịu cảm xúc của mình, chậm rãi đi về phía Cố Cẩm: “Cô Erlena, xin lỗi, tôi không dạy dỗ tốt người của mình, đã mang đến cho cô một rắc rồi lớn như vậy…”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 475


Chương 475:

Vẻ mặt đau khổ, thực sự cho rằng mọi chuyện là như vậy.

Có Cẩm chỉ liếc nhìn cô ta không trả lời, nào có chuyện cô sẽ buông tha dễ dàng cho người phụ nữ dám làm mình mắt trí nhớ?

Cô quay đầu nhìn Nam Cung Mặc: “Đạo diễn, không phải vẫn còn một vài cảnh quay à, anh mau quay đi.”

“Nhưng đầu của em…”

“Em không sao, mau hoàn thành việc quay phim.” Cố Cẳm luôn cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy, hiện tại trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ.

Quay xong sớm cô sẽ đi tìm lại ký ức của mình, có lẽ cô còn có rất nhiều việc phải làm.

Cô cũng không thờ ơ như Nam Cung Huân nghĩ, đầu óc bỗng trở nên trống rỗng.

Thông tin cô nhận được đến từ những người xung quanh cô, cô còn phải phân biệt được người tốt hay xấu, những lời nói đó là thật hay giả.

“Được, chuẩn bị cảnh quay tiếp theo, hôm nay bắt đầu đẩy.

nhanh tốc độ hơn tiết tấu!”

Tình hình hiện tại đã thay đổi đáng kể, Nam Cung Huân đã đến, tin tức này sẽ sớm đến tai Tư Lệ Đình.

Tư Lệ Đình và Nam Cung Huân rất giống nhau, họ đều là những người có cách làm việc tàn nhẫn.

Đừng thấy vẻ ngoài dịu dàng của Tư Lệ Đình trước mặt Cố Cẩm, thực chất anh là một con sói đội lốt cừu.

475-1-cuu-nho.jpg


Hơn nữa, chồng chưa cưới này hẳn là cũng có lai lịch ghê gớm, Lam Nguyệt thừa nhận nhanh như vậy, nhất định có liên quan đến người chồng chưa cưới này.

“Anh có thể nói chuyện một mình với em không?”

Ngay từ lần đầu tiên Cố Cẩm nhìn thấy anh ấy, cô đã biết người đàn ông này có một số vướng mắc với bản thân mình, ánh mắt của anh ấy khác với những người khác.

Nam Cung Huân ở một bên đang đọc sách, nhanh chóng đóng cuốn tạp chí tài chính trên tay lại, không đợi Có Cảm trả lời anh ta đã trả lời trước: “Xin lỗi, tôi không có ý để vợ.

chưa cưới của mình gặp gỡ những người đàn ông khác.”

Cố Cẩm cau mày, có chút không thích Nam Cung Huân độc đoán, cô nhìn kịch bản trong tay.

“Chờ đến lúc nghỉ ngơi có được không? Tôi phải đọc thuộc lòng lời thoại.”

Giản Vân liếc nhìn kịch bản trên tay Cố Cẩm, trước đó cô đã nói với anh rằng cô đã nhớ tất cả lời thoại của mình.

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô có vẻ như không phải nói dối, rốt cuộc cô bị sao vậy?

Tuy Giản Vân cảm tháy cô rất kỳ lạ, nhưng lại không biết kỳ lạ ở chỗ nào.

“Được.” Giản Vân quay đầu nhìn về phía Nam Cung Huân: “Cho dù anh là chồng chưa cưới của cô ấy, anh cũng không có quyền giam cầm tự do của cô ấy, hơn nữa tôi cũng chưa từng nghe cô ấy nhắc đến chuyện chồng chưa cưới là anh.”

Đôi mắt Có Cẩm sáng lên: “Anh rất quen thuộc với tôi?”

“Quen em bảy năm, em thấy quen thuộc hay không?” Giản Vân càng chắc chắn Cố Cảm có chuyện, chẳng lẽ ngã ngựa nên mắt trí nhớ?

“Tôi…” Cố Cẩm vừa nghe thấy mình và anh ấy quen thuộc, cô lập tức trở nên hứng thú, muốn tiếp tục nói chuyện với Giản Vân.

“Năm phút nữa em sẽ bắt đầu quay, đã nhớ rõ lời thoại chưa?” Nam Cung Huân chuyền chủ đề.

“Xin lỗi, chúng ta có thể nói chuyện sau khi quay xong không?”

“Được, anh đợi em.” Giản Vân xoay người rời đỉ.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 476


Chương 476:

Trên người Nam Cung Huân toát ra một vẻ lạnh lùng, tính chiếm hữu của anh ta mạnh mẽ, trong lòng anh ta đã coi Có Cẩm là bà Nam Cung.

Sau khi Giản Vân rời đi, Cố Cẩm nói thẳng: “Anh Nam Cung, chúng ta vẫn chưa kết hôn, tôi chưa bao giờ đồng ý cuộc hôn nhân này.

Tôi rất biết ơn anh đã cứu tôi, nhưng tôi hy vọng anh sẽ không can thiệp vào tự do của tôi. Tôi không phải là tù nhân của anh.”

Tay của Nam Cung Huân hung hăng đập sang một bên: “Em nói lại lần nữa!”

Từ khi Nam Cung Huân đến đây, anh ta đã cho phòng nghỉ ngơi của Nam Cung Mặc làm phòng trang điểm cho Có Cẩm, trong phòng không có người ngoài nào ngoại trừ một chuyên gia trang điểm.

Chuyên gia trang điểm run rẩy toàn thân bởi sự lạnh lẽo của người Nam Cung Huân, người đàn ông này thật đáng SỢ.

“Anh Nam Cung, trước đó anh nói hôn ước là do ông ngoại tôi định. Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, tôi chưa đồng ý cuộc hôn nhân này.”

“Có Cẩm, em thật sự dám!” Nam Cung Huân vô cùng lạnh lùng.

Chuyên gia trang điểm làm xong chỗ cuối cùng, cô ấy để khay trang điểm sang một bên nói: “Cô ơi, tôi đi ra ngoài trước.”

Cô ấy để lại không gian cho hai người, ở lại lâu hơn một chút, cô ấy cảm thấy mình sắp lạnh đến thành cặn.

“Anh Nam Cung, không nói đến chuyện anh vẫn chưa phải là chồng chưa cưới thực sự của tôi, cho dù anh là chồng tôi, anh cũng không có quyền can thiệp vào tự do của tôi!”

Đôi mắt của Cố Cẩm trong veo và cứng cỏi, đối diện ánh mắt của Nam Cung Huân mà không hề nao núng.

Nam Cung Huân đi từng bước tiến về phía Cố Cẩm: “Tôi đã bỏ rất nhiều công việc, cùng em quay phim, Cố Cẩm, em cho rằng tôi đang đùa sao?”

“Ý của tôi không phải như vậy, tôi chỉ là…” Trong lòng Cố Cẩm biết rõ, dù sao người đàn ông này đã cứu và giúp cô, cô không thể lấy oán báo ơn.

Thực lực vừa nãy của người đàn ông làm cho cô vô tình quay lại, thật ra Nam Cung Huân có chút dữ tọn, nhưng cũng không làm cô bị thương.

“Chỉ là cái gì?” Mặc kệ là ở nhà hay trên thương trường Nam Cung Huân là một người nói một không nói hai.

Chưa từng có ai dám nói với anh ta như vậy.

Cố Cẩm cũng nhận ra rằng mình có phần bát lịch sự, giọng điệu lập tức mềm xuống, cô theo bản năng cẩn thận kéo tay áo của Nam Cung Huân.

“Xin lỗi, anh Nam Cung, chuyện kết hôn của chúng ta có thể nói sau không?”

Một giây trước còn trông như một con nhím nhỏ, một giây.

sau đã trở nên mềm mại, giọng điệu xin tha ngay lập tức làm trái tim của Nam Cung Huân mềm mại.

Tính tình của anh ta biến mắt chỉ vì một lời nói của người phụ nữ nhỏ bé, sự lạnh lùng trong mắt anh ta biến mát.

“Được.”

Cố Cẩm buông tay áo của anh ta ra, ngay lúc đó, nhìn thấy người đàn ông tức giận cô theo bản năng dịu lại thái độ, như thể trước kia cô đã làm điều này.

Nhưng hôm nay là lần đầu tiên cô gặp Nam Cung Huân, vậy trước kia cô đã làm điều đó với ai?

Giản Vân nói quen biết cô bảy năm, chắc hẳn anh ấy biết điều gì.

Trực giác của Cố Cẩm cho biết Nam Cung Huân và Nam Cung Mặc đều đang che giấu điều gì đó.

Những thứ ẩn giấu đó chắc chắn rất quan trọng, cô nhất định phải tìm lại.

Nếu đã không thể chọc tức Nam Cung Huân, vậy thì… đôi mắt của Cố Cẩm lóe lên ý nghĩa sâu xa.

Triệu Lạp đi một mạch từ bệnh viện đến, mệt cô ấy vẫn đang tìm kiếm tung tích của Cố Cẩm ở nhiều bệnh viện khác nhau.

Không ngờ Cố Cảm đã quay trở lại đoàn phim, vừa nhìn thấy Cố Cẩm cô ấy đã lao tới nắm lấy tay cô.

“Cô chủ, cô có sao không? Cô bị ngã không?”

“Tôi không sao, chỉ là đầu óc tôi đang rối bời, không nhớ rõ một số chuyện, cô là?” Cố Cẩm nhìn thấy vẻ lo lắng trong mắt cô ấy, chắc hẳn là người bên cạnh mình.

“Cô chủ, sẽ không máu chó như vậy chứ, cô bị mất trí nhớ? Tôi là Triệu Lạp, đạo diễn Nam Cung đặc biệt cử tôi đến làm trợ lý cho cô.”

Có Cẩm gật đầu: “Đúng vậy rất máu chó.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 477


Chương 477:

Người phụ nữ này đã nói cô ấy là trợ lý của mình, vậy chắc chắn cô ấy sẽ biết thân thế của mình.

“Cô ơi, cô đã sẵn sàng chưa? Đạo diễn đang giục cô đi quay phim.” Nhân viên hiện trường cắt ngang lời Có Cẳẩm định nói.

Cố Cẩm thu lại ánh mắt khỏi Triệu Lạp, cô ấy là trợ lý của cô nên chắc hẳn cô ấy phải biết nhiều về bản thân mình.

Bây giờ không kịp dò hỏi, đợi sau khi quay phim xong mình sẽ có thời gian.

“Tôi sẽ đi qua ngay.”

Triệu Lạp cũng không hiểu ra sao, cô chủ nói cô ấy bị mắt trí nhớ, nhưng trông cô ấy không giống như mắt trí nhớ.

Người mắt trí nhớ nào mà vẫn bình thản quay phim như vậy? Mất trí nhớ là do Cố Cẩm nói ra, cô ấy sẽ không nói đùa đâu chứ?

Tóm lại, với biểu hiện choáng váng của Triệu Lạp, Có Cảm đã không ngơi tay quay một vài cảnh liên tiếp.

Trong trường hợp này, đừng nói là diễn viên, ngay cả nhân viên cũng đành chịu.

Ngoài việc Cố Cẩm tự nói với Triệu Lạp rằng cô bị mắt trí nhớ, thì ở đây không ai biết về điều đó.

Ngay cả Hoa Tinh đối diễn với cô cũng không nhận ra điều này, Cố Cẩm biểu hiện quá mức hoàn hảo.

Thậm chí còn tốt hơn trước, lúc trước Có Cẩm ngại mối .

quan hệ của cô với Giản Vân, nên đôi khi cô vẫn gặp phải gánh nặng tâm lý khi thân mật quá mức.

Bây giờ cô đã quên hết mọi chuyện, lúc cô diễn đã không còn có tâm lý phức tạp giống như trước kia, dù là quay với ai cô đều phối hợp diễn rất tốt.

Ngược lại, Giản Vân im lặng nhiều lần đối diện với trước ánh mắt xa lạ của Cố Cảm mà đã NG nhiều lần.

Sau khi quay được vài cảnh thì trời đã tối. Có thể mọi người đang lo lắng về những gì khác sẽ xảy ra, nên những cảnh này đều rất hiệu quả.

Nam Cung Mặc cũng rất hài lòng: “Mọi người nghỉ ngơi một lát, buổi tối chúng ta sẽ quay những cảnh còn lại.”

“Đạo diễn, còn phải quay tiếp?” Mọi người đều mệt lả người, quay lâu như vậy quả là một thử thách đối với nhân viên.

“Diễn viên chính không có ý kiến, sao, các người có ý kiến?” Nam Cung Mặc lạnh lùng quét qua, lập tức tất cả mọi người đều không dám nói.

“Lập tức đến chỗ phim trường tiếp theo, tôi đã sắp xếp các cảnh quay rồi. Khi nào quay xong, tôi sẽ đãi mọi người một bữa ăn thịnh soạn.”

Buồn bực nhát là Nam Cung Mặc, một bộ phim hay mà lại gây ra bao nhiêu rắc rồi.

Không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, Nam Cung Mặc cũng muốn tranh thủ cơ hội này để hoàn thành cảnh quay sớm hơn, nhưng lại lo lắng.

Nếu không, anh ta sẽ kết thúc khi ngày tận thế tiếp theo – đến!

“Tiểu tổ tông, em có khỏe không, sức khỏe của em có thể chịu được không?” Nam Cung Mặc bước tới hỏi Cố Cảm, điều khiến anh áy lo lắng nhát chính là sức khỏe của tiểu tổ tông.

Chẳng phải cô là cành vàng lá ngọc, buổi sáng mới ngã ảnh hưởng đến đầu, người phụ nữ nhỏ bé yêu kiều này còn không được nghỉ ngơi mười ngày nửa tháng.

Cô thì hay rồi, đứng dậy và bắt đầu làm việc trở lại, đã vậy còn trong tình trạng mắt trí nhớ.

Nam Cung Mặc nghĩ rằng sau khi Cố Cẩm bị mắt trí nhớ, cô sẽ thay đổi trở lại là Tô Cẩm Khê trước đây, mềm mại đến mức khiến người ta muốn bắt nạt.

Từ phản ứng bình tĩnh và điềm đạm của cô sau đó, cô không phải là Cố Cẩm điềm đạm, cũng không phải là Tô Cẩm Khê nũng nịu.

Ngay cả Nam Cung Mặc cũng khó đoán được cô đang nghĩ gì, cô không ngạc nhiên khi một vị hôn phu đột nhiên xuất hiện sau khi cô mát trí nhớ.

Tất nhiên cũng sẽ không vui vẻ chấp nhận nó, có thể thấy được từ sự xa cách của cô với Nam Cung Huân ở khắp mọi nơi.

Không hiểu sao Nam Cung Mặc lại cảm thấy Có Cẩm bây giờ càng khiến người khác khó hiểu hơn trước, trông ngoan ngoãn nhưng có vẻ như đang ấp ủ gì đó.

“Em không sao, anh không cần lo lắng.” Cố Cẩm cười đáp: “Sao lại nhìn em như: thế? Không nhận ra em à?”

Đôi mắt Nam Cung Mặc bị nụ cười nơi khóe miệng cô làm chói mắt, cô vẫn nở nụ cười thuần khiết như vậy, có lẽ là do mình suy nghĩ quá nhiều.

“Không có chuyện gì, chỉ là hơi lo lắng đầu của em, em ngã từ trên cao xuống như vậy.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 478


Chương 478:

“Bác sĩ đã kiểm tra hết rồi, anh còn lo lắng gì nữa? Không phải là phải đến trường quay tiếp theo à? Em cũng sẽ thu dọn đồ rồi qua.”

“Được, anh sẽ cho người mang cơm qua, em ăn trước rồi làm sau, không có gì quan trọng hơn sức khỏe của ngươi.”

Trước đây, Nam Cung Mặc kiêng ky thân phận của Cố Cẩm, giờ lại có một Nam Cung Huân khác đứng sau cô.

Nam Cung Huân là người mà anh ấy không thể nào đắc tội được. Sao Nam Cung Mặc có thể không chăm sóc tốt cho Cố Cẩm được.

“Được, em thay quần áo trước, Triệu Lạp, cô qua đây cầm quần áo cho tôi.”

“Vâng cô chủ.”

Cố Cẩm đi về phía phòng nghỉ của Nam Cung Mặc, sau khi Nam Cung Huân đến, cô đã được sắp xếp ở đây, cô không cần phải ở cùng với những người khác.

Nam Cung Huâu đã xem hai cảnh của cô, nhưng vì có việc phải làm nên anh ta đã quay lại trước.

Khi Cố Cẩm bước vào, anh ta đang bận rộn gõ trên máy của mình, trông anh ta giống như một người nghiện công việc.

Anh ta sẽ không bao giờ để mắt cơ hội tốt trong công việc ở bất cứ nơi đâu, mình quay cả một buổi chiều, anh ta cũng bận rộn cả buỏi chiều.

Cố Cẩm giơ quần áo trong tay cô lên: “Anh Nam Cung, tôi muốn thay quần áo, có thể hay không phiền anh ra ngoài một chút?” Cô nhẹ nhàng nói.

Nam Cung Mặc liếc nhìn trợ lý đang đứng sau lưng ôm bộ quần áo cổ trang, anh ta cau mày nhìn đồng hồ có chút không hài lòng.

“Đã hơn sáu giờ, còn phải quay?”

“Ừm, để hoàn thành cảnh quay sớm hơn, chúng tôi dự định bắt kịp tiền độ, quay xong sớm một chút cũng sẽ sớm thả lỏng.”

Giọng của Cố Cẩm rất nhẹ nhàng, nghe nhẹ nhàng và trong trẻo, tóm lại là cảm giác như gió thoảng và mưa nhẹ.

Nó không giống như cái lạnh của lông ngỗng, cũng không phải là sự thô ráp của trận mưa như trút.

Cô sinh ra đã là khắc tinh của Nam Cung Huân, cho dù cô không có tình giả vờ giả tạo, chỉ cần thản nhiên nói thôi .

cũng khiến đàn ông mê mắn.

“Được.” Nam Cung Huân đóng máy tính đi ra ngoài.

Lúc chiều, Triệu Lạp cũng đã nghe tin từ đoàn làm phim chuyện xảy ra khi cô ấy đi vắng, Lam Nguyệt đã bị cảnh sát bắt đi.

Bên cạnh Cố Cẩm có thêm một người chồng chưa cưới, nghe nói là anh trai ruột của đạo diễn Nam Cung.

Tin tức bùng nổ này đã lan truyền khắp đoàn làm phim, mọi người đều hiểu tại sao trước đây Nam Cung Mặc lại đối xử với cô rất ưu ái cô.

Hai người ở chung nhưng lại không như bạn trai bạn gái, hóa ra lại là chị dâu tương lai, trách không được Nam Cung Mặc lại gọi cô là tiểu tổ tông.

Mọi người đối với Có Cẩm khách sáo hơn, thậm chí Nam Cung Mặc cũng có phần kiêng ky người đàn ông này, ai mà dám chọc vào?

Triệu Lạp biết Cố Cẩm có đàn ông, nhưng bây giờ mới biết hoá ra đó là Nam Cung Huân.

Đợi đến khi Nam Cung Huân ra khỏi phòng, nụ cười trên miệng Cố Cẩm từ từ tắt.

“Triệu Lạp, lại đây.”

“Sao vậy cô?” Triệu Lạp đối diện với vẻ mặt nghiêm túc của Cố Cẩm, cô ấy vẫn cảm thấy lạ.

Người trước mặt mình vừa mới nở nụ cười đột nhiên trở nên như thế này, chẳng lẽ là có chồng chưa cưới ở cạnh nên cô phải cười hạnh phúc sao?

“Cô theo tôi bao lâu rồi?” Có Cẩm rất chú ý đến chỉ tiết lần đầu tiên Triệu Lạp nhìn thấy cô, cô ấy có vẻ mặt mừng như điên, may mắn mình không có chuyện gì.

Ít nhất cô ấy đang thực sự nghĩ cho mình, có thể hỏi được từ chỗ cô ấy một số điều.

“Đã hơn một tuần, cô chủ, cô thật sự bị mắt trí nhớ sao?”

Chiều nay Cố Cẩm không có biểu hiện gì lạ thường, Triệu Lạp đã gần như quên mắt lời của cô.

“Ừ, nói cho tôi biết tôi trông như thế nào trong mắt cô, nói cho tôi tắt cả những gì cô biết.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 479


Mặc dù Cố Cẩm đang nói chuyện nhưng cô vẫn không ngừng tay, nhanh chóng thay quần áo của mình.

“Cô chủ trong mắt tôi… ừm, cô chủ trông lạnh lùng, nhưng thật ra lòng dạ rất tốt, hơn nữa còn rất thần bí.”

“Thần bí?”

“Đúng vậy, mặc dù gọi cô là cô Erlena, nhưng tôi biết tên thật của cô không phải là tên này.

Cho tôi cảm giác cô giống như một tiểu thư quyền quý bí ẩn, cô thanh lịch và xinh đẹp, rất nhiều người chưa tra ra được bối cảnh của cô.”

Nhìn dáng vẻ này Triệu Lạp cũng không biết rõ thân phận của mình, xét cho cùng thì thời gian quá ngắn.

Cố Cẩm đã biết từ Nam Cung Mặc rằng mình là một thành viên của nhà họ Cố, nhà họ Có là một gia tộc rất lớn.

Cô không muốn biết bất cứ điều gì về điều này, điều mà Có Cẩm thực sự muốn biết là cô đã quên ai.

“Cô không biết bối cảnh của tôi, nhưng chắc cô biết tôi thường tiếp xúc với ai chứ, tôi… tôi có thích ai không?”

Nói câu cuối cùng Cố Cẩm có chút ngại ngùng, luôn có cảm giác hơi kỳ lạ khi hỏi những câu như vậy. Người mà mình thích mà còn phải hỏi người khác?

Triệu Lạp nhớ đến cuộc điện thoại ngày trước cô ấy gọi cho Cố Cẩm, trong điện thoại vang lên giọng nói của người đàn ông đó.

Cho dù chỉ có một từ “Alô”, nhưng vô cùng cuốn hút!

Từ lúc Triệu Lạp ở bên cạnh cô đến nay, Cố Cẩm không phải là dạng người có đời tư rắc rồi.

Sau khi cô bảo cô ấy đi mua thuốc tránh thai có thể thấy được cô đã có người đàn ông của mình, người đó chắc chắn là người mà cô thích.

“Cô chủ có thích một người đàn ông, có lúc cả ngày cô đều nhìn điện thoại, có lẽ đang chờ điện thoại của người đàn ông đó.”

Đúng như dự đoán, Cố Cẩm luôn cảm thấy mình không giống như người không có ai thích.

“Vậy người tôi thích là ai?”

“Cô chủ, trước giờ chị chưa từng nói chuyện của chị cho em biết, em cũng chỉ biết chị đã có người thích mà thôi.

Có một buổi sáng em gọi điện cho chị, bắt máy là một người đàn ông có giọng rát dễ nghe.

Ngày trước em còn nói người theo đuổi chị nhiều như vậy, sao chị lại không thích người nào, hóa ra là chồng sắp cưới của chị lại xuất sắc đến như vậy.

Vừa cao vừa đẹp trai, không hề thua kém anh Tư kia, em cảm thấy người chị thích chắc chắn là anh Nam Cung.”

Triệu Lạp nhìn thấy Cố Cẩm từ chối Tư Lệ Đình máy lần, cô ấy lại không biết hai người đang đóng kịch, đương nhiên người nghĩ đến là Nam Cung.

“Tôi thích Nam Cung Huân?” Cố Cẩm nhíu mày, ngay cả Nam Cung Huân cũng nói anh ta và cô mới gặp nhau một lần.

“Đúng đó, anh Nam Cung là chồng sắp cưới của chị, đạo diễn lại quan tâm chị như vậy, lẽ nào không phải sao?”

“Không, không đúng.” Cố Cẩm cảm thấy chuyện này có điều gì đó không đúng.

Nếu như người mà cô yêu là Nam Cung Huân, anh ta sẽ không có thái độ như vậy, vả lại cô luôn cảm thấy bản thân rất xa cách với anh ta.

“Cô chủ, có phải đầu của chị vẫn còn choáng váng không, – có cần đến bệnh viện không?”

Vừa nãy cô nói người bắt máy giúp tôi là một người đàn ông?” Có Cảm nắm lây điểm mắấu chót.

Triệu Lạp có chút ngượng ngùng nói: “Đúng vậy, chắc chắn cô chủ rất thích người đàn ông đó, nếu không sẽ không xảy ra quan hệ với anh ta.

Sau đó còn bảo tôi mua thuốc cho chị, nhìn dáng vẻ của chị chắc chắn chị rất thích anh ta.”

Xảy ra quan hệ? Cố Cẩm cúi đầu nhìn cơ thể mình một cái, trên người cô vẫn còn lưu lại dấu vét của đàn ông.

Nhất định là dấu vết mới để lại gần đây, cho thấy cô đã thân mật với một người đàn ông cách đây không lâu.

Cô dám chắc đó không phải là Nam Cung Huân, cho nên người đàn ông trong lòng cô là một người khác? Nam Cung Huân cố tình không nói cho cô biết.

“Cô là trợ lý của tôi, điện thoại của tôi chắc đang ở chỗ cô phải không?” Cố Cẩm nghĩ trong điện thoại có rất nhiều thứ quan trọng.

*“A, cô chủ, lúc cô quay phim tôi đã đưa cho anh Nam Cung rồi.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 480


Lời của Triệu Lạp càng chứng minh một điều, Nam Cung Huân đang có tình giáu cô một vài chuyện.

Cố Cẩm đột nhiên nhớ đến một người đàn ông khác, người mà nói đã quen biết cô bảy năm Giản Quân, nếu ị đúng như lời anh ta nói, chắc chắn anh ta sẽ biết về chuyện của cô.

Những lời mà anh muốn nói với cô lúc nãy đã bị Nam Cung Huân cắt ngang, trong lòng Cố Cảm đã rõ.

“Triệu Lạp, tôi hỏi cô một câu cô không được nói cho Nam Cung.”

“Vâng cô chủ.” Triệu Lạp cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng Có Cẩm đã dặn dò như vậy, cô ấy cũng đành nghe theo.

Cố Cảm nhanh chóng thay đồ, nếu như thay quá lâu sẽ khiến cho Nam Cung Huân nghỉ ngờ.

Từ thủ đoạn mà anh ta đối phó với Lam Nguyệt, có thể thấy anh ta là một người rất lợi hại, mặc dù bây giờ cô biết rõ anh ta không có ý đồ xấu với mình, nhưng anh ta đã có tình giấu cô sự thật.

Anh ta không bằng lòng nói với cô những chuyện đó, vậy cô chỉ còn cách tự mình tìm hiểu.

Trước mắt Có Cẩm vẫn chưa biết Nam Cung Huân muốn làm gì, cô không thể bứt dây động rừng.

Nhìn cách làm việc của Nam Cung Huân, cô biết anh là người không từ thủ đoạn để đạt được mục đích, ngộ nhỡ’ anh ta ép buộc cô cô cũng không có cách nào.

Cô thay xong đồ dẫn theo Triệu Lạp xuống dưới, Nam Cung Huân đã chuẩn bị bữa tối cho cô.

“Qua đây ăn rồi quay tiếp.”

“Vâng.” Ở trước mặt anh ta Cố Cẩm tỏ vẻ ngoan ngoãn.

Nam Cung Mặc gắp đầy thức ăn vào bát cô: “Tiểu Cẩm, em ăn nhiều vào, đợi quay xong anh sẽ mời em ăn một bữa đàng hoàng ở nhà hàng.”

“Nam Cung, điện thoại của em ở chỗ anh à?”

“Bây giờ em đang quay nên anh đã đưa cho anh của anh giữ giúp em rồi.” Nam Cung Mặc vội đùn đẩy qua cho Nam Cung Huân.

Nhìn sắc mặt hai người Cố Cẩm biết có điều gì đó không đúng, nhưng cô vẫn bình tĩnh nhìn Nam Cung Huân.

“Anh Nam Cung, điện thoại của tôi đâu?”

“Trượt tay rơi xuống nước rồi, cô dùng tạm chiếc điện thoại mới này đi.” Nam Cung Huân đưa cô Cố Cẩm một chiếc iPhone X.

Cố Cẩm có chút bát mãn, chắc chắn bên trong chiếc điện thoại đó của cô có thứ rất quan trọng.

Nam Cung Huân không có mật mã cũng như dấu vân tay nên không thể mở được, nhưng vì lo lắng cô nhìn thấy những manh mối liên quan đến Tư Lệ Đình trong điện thoại, nên anh ta mới tạm thời giữ lại.

“Cảm ơn.” Cố Cảm mở điện thoại, bên trong lưu số của anh ta và Nam Cung Mặc.

Tình trạng của chiếc điện thoại này giống như cô của hiện tại, hoàn toàn không có quá khứ, cô muốn làm chuyện gì .

cũng phải có được sự đồng ý của Nam Cung anh ta.

Nam Cung Mặc im lặng nhìn Cố Cẩm, thật ra trong anh ấy có chút áy náy với cô.

Anh ấy nghĩ Cố Cẩm sẽ nổi điên, nhưng ai biết được cô lại rất bình tĩnh.

Cô càng bình tĩnh lại càng làm lòng người khác không yên, giống như sự yên lặng trước khi giông bão kéo đến.

“Triệu Lạp, cô giúp tôi lưu lại số điện thoại của những phụ trách quan trọng.” Cố Cẩm vậy mà lại không hỏi lấy một câu, cứ như vậy chấp nhận.

*Vâng.”

“Nào, Tiểu Cẩm em ăn thử món này đi.” Nam Cung Mặc áy náy vừa gắp cho cô cả một đồng đồ ăn.

Ăn cơm xong Cố Cẩm vội đến địa điểm ghi hình, thân phận hiện tại của cô không giống trước, lúc nào cũng có Nam Cung Huân đi bên cạnh.

Nam Cung Huân cũng rất chiều cô, cô đi đâu anh ta cũng theo đến đó, lúc cô bận việc của mình anh ta cũng làm việc của anh ta.

Giống như bây giờ, mặc dù hai người đều ngồi ghế sau trong xe, nhưng một người đọc kịch bản, một người xem máy tính.

Trong xe chỉ có tiếng lật sách cùng tiếng gõ bàn phím, màn đêm đã buông xuống.

Cố Cẩm đã học thuộc lời thoại từ lâu, cô nhìn cảnh vật bên ngoài, cảnh đêm của Phương Thành thật đẹp.

Người đàn ông đã để lại những vết tích trên người cô đang ở đâu? Anh có biết tin cô bị té ngựa hay không?

Bây giờ cô không có điện thoại ở bên cạnh, anh không liên lạc được có lo lắng cho cô không?
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 481


“Nghĩ cái gì mà nghĩ đến ngây người vậy?” Mặc dù Nam Cung Huân vẫn nhìn chắm chằm vào máy tính, nhưng anh luôn chú ý đến Có Cẩm.

Anh ta đột nhiên nhích lại gần, cho dù đây là xe thân dài, không gian bên trong khá lớn.

Nhưng suy cho cùng vẫn là trong xe, vóc dáng của Nam Cung Huân lại cao ráo, anh ta chỉ cần nhích lại một cái, cả người Cố Cẩm đã trở nên vô cùng bé nhỏ.

Cô đã dán chặt vào cửa xe, nhưng hơi thở của người đàn ông vẫn quanh quần bên tai cô.

“Cảnh vật ở đây thật đẹp.” Có Cẩm tìm đại một cái cớ.

*Chờ em quay xong phim, anh sẽ dẫn em đi tham quan khắp nơi, khí hậu ở Phương Thành hài hòa rất thích hợp để ở.”

Nếu không anh ta cũng không có tình xây một biệt viện ở đây cho mình, thỉnh thoảng đến đây bàn công việc có thể .

ở lại vài đêm.

“Được.” Cố Cẩm không từ chối.

Cô ngây người nhìn ra cửa, ánh đèn lờ mờ hắt vào khuôn mặt của cô.

Có Cẩm vờ như vô tình hỏi: “Anh Nam Cung, anh nói tôi không thích người khác, vậy trong quá khứ tôi đã thích anh sao?”

Nam Cung Huân ngây người một lát, sau đó trả lời: “Chúng ta vẫn chưa tiếp xúc nhiều với nhau, em không thích anh, nhưng tương lai chúng ta sẽ có rất nhiều cơ hội để hiểu về nhau.”

Anh ta không hề gạt cô, Cố Cẩm chăm chú nhìn ra ngoài cửa kính.

Xe dừng ở chỗ quay ngoại cảnh, Có Cẩm dịu dàng nói: “Tối đêm nay tôi phải quay liên tiếp máy cảnh, anh Nam Cung có cần tìm một chỗ để nghỉ ngơi trước không?”

“Không cần đâu, em ở trên xe chờ em.”

“Được, vậy tôi đi trước đây.” Cố Cẩm cười nhẹ, nụ cười của cô đủ để khiến bất cứ người đàn ông nào mắt đi sức phản kháng.

Cô vừa xuống xe, khuỷu tay đã bị ai đó nắm lại, cô quay đầu một đôi mắt đang nhìn nhìn cô chăm chú.

“Tiểu Cẩm, sau này đừng gọi anh là anh Nam Cung.”

“Vây tôi gọi anh là gì?”

“Tùy em, đừng gọi anh Nam Cung là được.” Nam Cung .

Huân không muốn gọi mình một cách xa lạ như vậy.

“Huân, gọi như vậy có được không?”

“Được, đừng đề quá mệt.”

“Tôi biết rồi.” Có Cẩm đầy tay anh ra bước xuống xe, Triệu Lạp đã ở phía trước đợi cô từ lâu.

Có Cẩm không hề quay đầu lại, nhưng cô cảm thấy Nam Cung Huân vẫn luôn nhìn mình.

Cô cuộn chặt lây bàn tay, cô nhất định phải bình tĩnh, bây giờ tuyệt đôi không được làm quá mọi chuyện lên.

Giản Quân cũng đã thay trang phục từ lâu, nhìn với Cố Cẩm đang bước với ánh mắt phức tạp.

“Anh Giản, điện thoại của tôi mắt rồi, tôi lưu lại số của anh được không?” Cố Cẩm vô cùng thoải mái bước về phía trước tìm anh xin số điện thoại.

Nam Cung Mặc đứng một bên nhìn hai người, Giản Quân đã bị Nam Cung Huân gọi gặp riêng một lần.

Nếu như anh ta dám nói thêm một chữ nào, tất cả mọi thứ anh ta có bây giờ sẽ tan biến hoàn toàn.

Giản Quân biết Cố Cẩm nhất định đã gặp phải chuyện phiền phức, người nào đó đã không tiếc lấy tiền đồ của anh ta ra uy h**p.

Hơn một năm ngắn ngủi anh ta đã trèo lên rất nhanh, ngoài có được sự chiếu có của Tư Lệ Đình, phần nhiều là dựa vào bản thân anh ta.

Nếu như anh ta không nỗ lực, dù có chỗ dựa vững chắc hơn cũng chẳng có tác dụng gì.

Vả lại Tư Lệ Đình chỉ cho người giúp đỡ anh ta gián tiếp, không hề nâng đỡ anh ta quá nhiều.

Để trèo lên được vị trí này, anh ta đã phải cố gắng rất nhiều.

Với người đàn ông anh ta luôn kiêng dè như Nam Cung Mặc, Giản Quân tất nhiên không nghỉ ngờ năng lực của anh ấy.

Cố Cẩm không phải người khác, là người phụ nữ mà anh ta đã yêu nhiều năm nay, Tư Lệ Đình đã từng nói một câu.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 482


Những lúc cô đau khổ, người ở bên cạnh cô không bao giờ là Giản Quân, đây là nguyên nhân vì sao Giản Quân không bao giờ có được cô.

Có Cẩm có khó khăn anh ta đương nhiên giúp, nhưng anh ta không thể giúp cô một cách rõ rõ ràng.

Gần hai năm ở trong giới giải trí Giản Quân đã học được một điều, là người không nên quá lộ liễu.

Anh ta từ chối việc cho Có Cẩm số điện thoại, Nam Cung Mặc ở bên cạnh, nếu như cho Cố Cẩm số điện thoại há không phải nói thẳng với cô anh ta muốn qua lại với cô.

Có Cẩm cảm thấy kỳ lạ khi bị từ chối, không phải trước đó người đàn ông này đã nói muốn nói chuyện với cô sao, vả lại còn nói mình đã quen cô bảy năm.

“Đã bó trí xong cảnh quay, chúng ta tranh thủ thời gian quay xong cảnh đêm còn lại nào.”

Nam Cung Mặc kịp thời phá vỡ sự lúng túng của cả hai, Có Cẩm cũng không nghĩ quá nhiều.

“Được, chúng ta bắt đầu đi.”

Nhân viên trường quay mỗi người một việc bắt tay vào làm, lúc Giản Quân và Cố Cẩm đi lướt qua nhau, bên tai Có Cẩm vang lên giọng nói vô cùng nhỏ.

“Em sao rồi?”

Giọng của anh ta vô cùng nhỏ, phim trường vẫn chưa bắt đầu ghi âm, mọi người đều đang điều chỉnh thiết bị, cả Nam Cung Mặc cũng không chú ý đến bọn họ.

Ánh mắt Cố Cẩm lóe sáng trên giây lát: “Em bị mắt trí nhớ rồi, anh có thể nói cho em biết tắt cả những chuyện liên quan đến em không?”

Trước đó Giản Quân cũng nghĩ đến điều này, tình tiết phi thực tế chỉ có trong tiểu thuyết vậy mà lại xảy ra được?

Mặc dù Giản Quân không biết Có Cẩm và Nam Cung Huân đã xảy chuyện gì, nhưng lúc này anh ta đã hiểu được đại khái tình hình hiện tại của cô.

“Bây giờ anh không tiện nói chuyện với em, nhưng anh sẽ nói cho tất cả, chờ anh.”

Hai người đã tách ra, lúc trở về chỗ cũ sắc mặt Có Cẩm đã trở lại vẻ bình thường, không phải hiện ra cuộc nói chuyện của hai người.

Quay cả một đêm cuối cùng tất cả cảnh đêm đều đã quay xong, Cố Cẩm cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Nam Cung Mặc nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu của cô có hơi đau lòng: “Em mau về nghỉ ngơi đi, ngủ mấy tiếng rồi chúng ta quay tiếp.”

“Vâng.” Cố Cảm cảm thấy cơ thể sắp không chịu nồi, nên cũng không miễn cưỡng bản thân.

Xe của Nam Cung Huân thật sự đã dừng ở đó cả một đêm, cô vừa mới ra khỏi phim trường đã có người mở cửa.

Cố Cẩm nhìn người đàn ông đang ngồi ở hàng ghé sau có chút ngạc nhiên, anh ta vẫn giống như lúc cô rời đi, quần áo chỉnh tề không một nếp nhăn.

“Chắc anh đã không ngủ suốt một đêm?”

“Em cũng không ngủ?” Nam Cung Huân hỏi ngược lại.

Cố Cẩm không trả lời, người đàn ông này rốt cuộc là người tốt hay xấu?

Cô là vì quay để kịp tiền độ, còn anh ta rõ ràng chẳng có việc gì, vốn có thể ngủ một giấc ngon lành trong khách sạn, vậy mà lại ngồi thức cả một đêm trong xe chờ cô.

“Khách sạn mà em ở trước đây khá xa, anh đã đặt một khách sạn ở gần đây, em ăn sáng đi rồi về ngủ một giác.”

Có Cẩm cầm đồ ăn sáng mà anh ta đưa cho, người đàn ông lạnh lùng như tảng băng này lại quan tâm cô rất chu đáo.

“Tôi có thể ăn trong xe không?” Cô đứng suốt cả một đêm, chân cẳng đã tê cứng, thức trắng cả đêm cơ thể cô cũng đã thấy khó chịu.

*Có thế.” Nam Cung Huân không cần suy nghĩ đã trả lời: “Em muốn làm gì cũng được, đừng quên, không bao lâu nữa em sẽ trở thành phu nhân nhà Nam Cung, nên không cần khách sáo với anh.”

“Vâng.” Cố Cẩm cúi đầu húp cháo, không nói với Nam Cung Huân thêm lời nào.

Đợi cô ăn xong xe đã dừng ở trước cửa khách sạn, Cố Cẩm thẻ phòng vội vàng lên phòng.

Nam Cung Huân tận tình đưa cô đến trước cửa phòng: “Ăn có tiêu không? Nếu em thấy không thoải mái anh cho dời ngày quay, sức khỏe là quan trọng nhát.”

“Anh đừng lo lắng, tôi vẫn kiên trì được, chỉ còn vài cảnh cuối, mà tôi buồn ngủ rồi, tôi đi ngủ trước đây, anh cũng nên về nghỉ sớm đi.”

Có Cẩm cầm thẻ phòng mở cửa, chẳng cần giả vờ, cô đã mệt lã người.

Dáng vẻ yêu kiều của cô đã khơi gợi d*c v*ng trong lòng Nam Cung Huân, không phải anh ta chưa từng nhìn thấy phụ nữ có dáng vẻ yêu kiều.

Những người phụ nữ đó anh ta vừa nhìn đã thấy đáng ghét, nhưng người phụ nữ trước mặt chỉ với động tác mở cửa tự nhiên đã khiến lòng anh ta rạo rực, muốn có được cô.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 483


Cả ngày hôm qua Nam Cung Huân luôn rất lịch sự với cô, nên Cố Cẩm không ngờ anh ta sẽ đi theo mình vào phòng.

Mặc dù cô không quay người lại, nhưng với vóc dáng cao ráo của anh, cô đã cảm thấy một áp lực vô hình đang đè lên mình.

Đang lúc cắm thẻ phòng vào, cô quay người đúng lúc đụng vào ngực anh ta.

“Anh Nam Cung…”

“Em gọi anh là gì, Tiểu Cẩm?” Nam Cung Huân đè Cố Cẩm vào tường, khoảng cách cũng như bầu không khí giữa hai người cô cùng ám muội.

“Huân, anh… về phòng nghỉ ngơi đi.” Cố Cẩm giả vờ bình tĩnh nói, thật ra trong lòng cô vô cùng hoảng hốt.

Cố Cẩm không muốn “Tiểu Cẩm, anh sẽ chịu trách nhiệm với em.” Nam Cung Huân vốn không phải là người thích vòng vo.

Rất lười chuyện rào trước đón sau nên đã nói thẳng việc mình muốn Có Cẩm.

Trong đầu Cố Cẩm đột nhiên vang lên giọng của một người đàn ông xa lạ: “Anh sẽ chịu trách nhiệm.”

Giọng nói lạnh lùng nhưng lại rất nghiêm túc, khiến Cố Cẩm cảm thầy rung động trong lòng.

“Là anh sao?” Cô lầm bẩm, không kìm được đưa ngón tay lên sờ vào má anh.

Cửa sổ căn phòng đóng chặt, chỉ có ánh sáng hắt hiu của chiếc đèn bàn, hành lang tối tăm.

Nam Cung Huân nắm lấy ngón tay của Có Cẩm, cất giọng lạnh lẽo: “Em hy vọng anh là ai?”

“Là…” Có Cẩm vừa nghĩ đầu đã bắt đầu đau, Có đã quên người đó là ai.

Nam Cung Huân áp sát vào môi Cố Cẩm, lúc cô ngủ say trong lòng anh ta đã nghĩ sẽ làm như vậy.

Hơi thở của người đàn ông càng lúc càng gần, khi môi của cả hai sắp chạm vào nhau, Có Cẩm đưa tay ra cản anh ta lại.

“Huân, chúng ta vẫn chưa kết hôn, làm như vậy sẽ không tốt.” Cơ thể cô đang né tránh anh, trong lòng cô hiểu rất rõ anh ta không phải là người cô đang chờ.

“Tiểu Cẩm, trước khi ở bên em anh không có người phụ nữ nào khác, sau khi ở bên em cũng sẽ như vậy, em là phu nhân duy nhất của nhà Nam Cung.”

So với kết hôn, lời hứa này của Nam Cung Huân càng đáng tin hơn.

*Em.. đau đầu, Huân, em muốn ngủ một lát.” Cế Cảm ở trước mặt Nam Cung Huân vẫn luôn tỏ ra dịu dàng.

Không biết tại sao, nhưng cô cảm thấy, ….

Lấy lui làm tiến là một cách tốt nhất mà không mát mát gì, suy cho cùng cô vẫn chưa rõ mục đích của Nam Cung Huân.

Nam Cung Huân là người rất thông minh, đương nhiên anh ta biết câu này của Có Cẩm là đang muốn từ chối.

Với thân phận và cách anh ta được giáo dục, Nam Cung .

Huân sẽ không miễn cưỡng một người phụ nữ, vả lại người phụ nữ đó vừa mới bị thương.

“Em nghỉ ngơi cho tốt vào, anh không làm phiền em nữa.”

Anh ta lùi một bước, quay người trở về hành lang.

Bây giò Cố Cảm mới an tâm trở lại, nếu như Nam Cung Huân cương quyết, cô thật sự sẽ không biết làm thế nào.

“Anh cũng nghỉ ngơi sớm đi, ngủ ngon, không, phải chúc buổi sáng tốt lành chứ.” Cố Cẩm cười nhẹ rồi đóng cửa lại.

Lúc đóng cửa, cô sờ lên trái tim đang đập thình thịch của mình, may mà Nam Cung Huân không làm căng.

Có Cẩm móc điện thoại ra, bên trong chỉ có số của những người trong đoàn phim.

Cô vừa ngâm mình trong bồn tắm vừa lên mạng tìm kiếm thông tin của mình, may mà cô là minh tinh, tìm một cái đã ra ngay.

Đa số đều là tin về mối quan hệ giữa cô với đàn ông, tin gần nhất là việc cô uống thuốc tránh thai.

Chuyện này Triệu Lạp đã kể cho cô nghe, nhưng không hề có thông tin về người đàn ông đó.

Có Cẩm tiếp tục lướt xuống dưới, lại xuống hiện thêm hai cái tên.

Đường Minh, Tư Lệ Đình.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 484


Chương 484:

Cô lắm bẩm: “Tên này nghe thật quen.”

Cô có cảm giác mình nhất định biết bọn họ, lúc nhìn hình của hai người họ, Cố Cẩm xém chút đã là rơi điện thoại xuống nước.

Mái tóc màu vàng đôi mắt màu xanh tựa bầu trời như biển lớn.

Cô đã từng hỏi Nam Cung Mặc, tại sao mắt anh ấy không có màu xanh.

Lễ nào người mà cô yêu là anh ta?

Nhưng những tin lá cải đều nói cô đã từng chối hoa của hai người đó, vả lại cô và anh Tư Lệ Đình kia từng tranh giành một chiếc nhẫn.

Sau đó khiến cho giá chiếc nhẫn đó tăng cao ngất ngưỡng, nều như cô thích anh ta tại sao lại từ chối chứ?

Có Cẩm càng cảm thấy kỳ lạ, rõ ràng quen như vậy mà.

Càng nghĩ đầu cô lại càng đau, cô chỉ dành để điện thoại qua một bên.

Cố Cẩm nhìn những vết hôn trên người mình, những vết hôn chằng chịt cho thấy lúc đó hai người đã mặn nồng đến mức nào.

*Tư Lệ Đình, là anh sao? Nếu như em là người yêu của anh, sao anh lại chưa xuất hiện?”

Lúc Tư Lệ Đình đi đón Cố Cẩm đột nhiên nhận được thông báo, việc làm ăn bên Mỹ xảy ra một số vấn đề, cần anh phải ngay lập tức qua đó xử lý.

Anh ngồi máy bay hơn mười máy tiếng đồng hồ, còn chưa kịp nghỉ ngơi đã gấp rút mở cuộc họp.

Đợi đến khi được nghỉ ngơi đã là chuyện của ngày hôm sau, đi cùng anh còn có Lâm Quân, Tư Lệ Đình chuẩn bị nghỉ ngơi.

Nhìn thời gian, có lẽ bây giò trong nước đang là buổi chiều, chắc cô nàng bé bỏng của anh đã quay xong rồi.

Đột nhiên Lâm Quân vội vàng chạy đến gõ cửa rằm rầm: “Cậu chủ, xảy ra chuyện rồi.”

“Làm sao?” Mí mắt Tư Lệ Đình giật một cái, nêu là chuyện về dự án, Lâm Quân là người của anh, trước giờ cậu ta luôn bình tĩnh, dù xảy ra chuyện cũng không la hét như vậy.

Điện thoại không hề có tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ của Có Cảm, Tư Lệ Đình đột nhiên nghĩ đến Cố Cẩm.

“Cậu chủ, hôm qua lúc phu nhân quay cảnh cưỡi ngựa đã bị ngã ngựa.” Bây giờ Lâm Quân xem như đã bình tĩnh trở lại, suy cho cùng tin tức phía sau mới đáng sợ hơn.

“Cái gì! Em ấy có bị thương ở đâu không? Đang yên đang lành sao lại bị ngã ngựa?” Tư Lệ Đình lật mềm ra chuẩn bị thay quần áo về nước.

“Cậu chủ, anh đừng kích động, chuyện này rất phức tạp, hiện tại phu nhân không sao, chuyện phiền phức không phải là cô ấy.”

Lâm Quân còn đang nghĩ nên nói làm sao với Tư Lệ Đình, Tư Lệ Đình yêu Có Cẩm nhiều như thế, néu anh biết được e rằng sẽ phát điên mắt.

“Vậy là chuyện gì?” Nghe Cố Cẩm không xảy chuyện gì, Tư Lệ Đình mới bình tĩnh trỏ lại.

“Chuyện phu nhân bị ngã ngựa đã bị Nam Cung Mặc dìm xuống, nghe nói là trợ lý của Hoa Tình làm.

Cô ta bị cảnh sát bí mật bắt đi, vốn chuyện này đã được giải quyết, điều quan trọng là lúc phu nhân trở về đoàn phim bên cạnh đã có thêm một người.”

“Ai?” Tư Lệ Đình bất giác nắm chặt lầy tắm mềm, anh linh cảm chuyện sắp tới mà Lâm Quân nói sẽ không phải chuyện tốt lành gì.

“Người đó tự nhận là… chồng sắp cưới của phu nhân, phu nhân cũng không hề phủ nhận, từ những gì được kể lại có thể suy đoán, người đàn ông đó có khả năng là cậu cả nhà Nam Cung, Nam Cung Huân.”

Hơn một năm Có Cẩm ở nhà họ Cố, Tư Lệ Đình không hề thảnh thơi, anh đã làm rất nhiều chuyện.

Vì sao anh lại muốn có con như vậy, ngoài tình cảm anh dành cho Cố Cẩm ra, nguyên nhân quan trọng nhất là Nam Cung Huân.

Nhà họ Cố và nhà Nam Cung đều là những gia tộc lớn, những gia tộc thế này thường có xu hướng liên hôn với nhau.

Đặc biệt là với tình hình nhà họ Cố bây giờ, nếu như anh là ông nội Cố, anh cũng sẽ vì tương lai của Cố Cẩm chọn cho cô một chỗ dựa thật vững chắc.

Nhà Nam Cung là lựa chọn hàng đầu, cho nên lúc Nam Cung Mặc xuất hiện bên cạnh Có Cẩm Tư Lệ Đình mới phản ứng quyết liệt như vậy.

Sau này khi đã xác định Có Cẩm và Nam Cung Mặc không hề có ý gì với nhau anh mới nới lỏng cảnh giác, Tư Lệ Đình cũng đã nghe ngóng về Nam Cung Huân.

Thậm chí hai người đã từng gặp nhau vài lần, người đàn ông đó vô cùng khó đối phó, cuối cùng thì anh ta đã xuất hiện rồi.
 
Back
Top Bottom