Ngôn Tình Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 444


Chương 444:

Bọn họ muốn đào được tin tức gì có ích từ người cô chủ chị, ngay cả uống viên thuốc cũng đã bị nói quá thành thế này.

Mặc dù không phải là tin xấu, nhưng bây giờ chị đã là người của công chúng, chị xem có cần em đi xử lý hay không?”

Cố Cẩm không quan tâm đến cách nhìn của người khác, người cô quan tâm từ đầu đến cuối chỉ có một mà thôi.

Đã đăng hơn một giờ trước, chú Ba sẽ không thấy chứ.

Rõ ràng bản thân cô đã hứa với Tư Lệ Đình là không uống thuốc, nhưng anh vừa đi một cái cô đã uống, anh sẽ nghĩ thế nào đây?

Có Cẩm đã chết một lần, có thể nói ngay cả chết cô cũng không sợ, người duy nhất mà cô sợ đó chính là Tư Lệ Đình.

Chú Ba vô cùng tốt với cô, cô cũng không muốn lừa anh, tối hôm đó cô cũng đã nói tạm thời không muốn có con.

Ngày hôm sau Tư Lệ Đình đã để lại trên người cô, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất có con.

“Cô chủ?” Triệu Lạp nhìn thấy sắc mắt thát thần của Cố Cẩm.

“Vừa nãy cô nói cái gì?”

Triệu Lạp rất ít khi nhìn thấy sắc mắt Cố Cẩm thế này, nghĩ có lẽ lần đầu tiên gặp phải chuyện này cho nên cô mới lo lắng như vậy.

“Em nói có cần em đi xử lý không?”

“Xử lý thế nào?”

“Tin tức này của chị cũng không phải là tin tức xấu, chỉ cần bỏ ra một chút tiền làm cho tin tức này lặn xuống là được, không cần phải dùng đến thủ đoạn hay quan hệ gì quá phức tạp.”

Cũng không phải lần đầu tiên Triệu Lạp bước vào giới giải trí, nên cô ấy rất hiểu rõ chuyện này.

Ánh mắt Cố Cẩm ánh lên sự lạnh lẽo, vậy mà lại đám bày.

tính kế với cô.

Nếu như những gì trong tin tức này đều là chuyện của đoàn làm phim, vậy rất rõ đây là chuyện này người trong đoàn làm.

Cả đoàn làm phim ai vẫn dám làm những chuyện này với cô? Ngoài Hoa Tình ra có người khác sao?

Kha, xem ra cô ta đã nhịn không nủi rồi.

“Kênh truyền thông nào đăng tin này? “ Ánh mắt Có Cẩm lạnh lẽo, Triệu Lạp bị vẻ lạnh lùng của cô dọa đến run cả người.

“Là, là studio Tân Giải Trí, studi này mới được thành lập mấy năm gần đây chuyên môn đi đào bới chuyện đời tư của minh tinh.

Những tin tức sốt dẻo trước đây đều do studio này truyền ra, thông thường bọn họ đều có người chuyên môn công cấp thông tin, còn có chó săn của mình.

Thân phận của cô chủ quá thần bí, cho nên vài ngày nay đã có rất nhiều phong viên giới giải trí nói bóng nói gió muốn nghe ngóng chuyện của chị.

Ngay cả ở chỗ của em cũng có không ít người đến nghe ngóng, càng là người thần bí càng có nhiều thứ để đào bới.

Cho nên cho dù lần này cô chủ chỉ uống viên thuốc cũng đã thu hút sự chú ý của đông đảo quần chúng, mọi người vô cùng hiếu kỳ về chị.”

“Hay cho Tân Giải Trí.” Cố Cẩm cười lạnh.

“Vậy… Cô chủ muốn tôi đi thương lượng không?”

“Không cần đâu.”

Triệu Lạp vốn muốn khuyên Có Cẩm thêm nữa, nhưng ai biết một giây sau cô đã cần điện thoại gọi cho một người.

*Tiểu Đào, cô xem tin tức mới chưa? Nếu như chưa thì lát nữa cúp máy hãy coi, tôi muốn giao cho cô làm một chuyện.”

“Cô chủ cứ dặn dò.” Tiểu Đào đang trên đường về, cũng không kịp coi mấy tin tức nhảm trên mạng, nếu không cô đã nói cho Có Cẩm từ trước.

*Thua mua Tân Giải Trí cho tôi.”

“Vâng, cô chủ.” Chỉ cần là chuyện mà Cố Cẩm dặn dò phải phải làm, trước giờ Tiểu Đào chưa từng hỏi tại sao.

“Thua mua với tôc độ nhanh nhật, sau đó xóa hết tất cả tin tức về tôi, nếu còn lại một tin cô biết hậu quả rồi đó.”

“Tôi đã biết thưa cô chủ.” Tiểu Đào rất hiếm khi nhìn thấy Cố Cẩm nghiêm túc đến như vậy, cô ấy không dám chậm trễ dù một giây.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 445


Chương 445:

“Biết thì tốt, làm xong trong vòng hôm nay không có vấn đề gì chứ?”

“Tôi sẽ dốc hết sức.”

“Tốt.” Cố Cẩm tắt máy, Triệu Lạp ở bên cạnh đã ngây người.

“Sao thế, mặt tôi nở hoa à?” Cố Cầm nhìn Triệu Lạp.

Triệu Lạp lắc đầu, cô ấy rất khó để diễn tả sự sửng sốt trong lòng, vừa nãy cô ấy không nghe nhằm đó chứ.

“Cô chủ, chị nói chị muốn thu mua studio Tân Giải Trí sao?”

Studio Tân Giải Trí nghe thì có vẻ bình thường, nhưng thật chất không hề bình thường chút nào.

Bởi vì trước đây đăng tải vài mẫu tin thu hút sự chú ý của quần chúng, nên đang lên như diều gặp gió.

Muốn thu mua studio này trong vòng một ngày, ít nhất phải trên một trăm triệu, đây là một só tiền rất lớn đối với Triệu Lạp.

Có Cẩm lười biếng nhìn cô ấy: “Không được sao?”

“Đương nhiên không phải rồi, em, em chỉ thấy khó mà tưởng tượng ra được. Triệu Lạp cảm thấy Cố Cảm ở trước mặt giống như đang nói xem trưa hôm nay nên ăn cơm hộp ở đâu. Mong cả nhà thông cảm cho thời gian khó khắn này, nhóm đang phải giải quyết nhiều việc khi đổi qua nguồn truyen3.one! Nên lên chương không tốt!

Cô gái này đến cả cơm hộp cũng không quan tâm mua ở đâu vậy mà lại dễ dàng quyết định thu mua một studio, chỉ vì studio đó đăng một mẫu tin về cô.

Quả nhiên cô ấy không thể hiểu được thế giới của người có tiền, suy cho cùng sự nghèo khó đã giới hạn sức tưởng tượng của cô ấy.

Lúc mới bắt đầu cô ấy còn nghĩ với tính cách của Có Cẳm nói không chừng cô sẽ không để ý những chuyện này, ai biết được cô lại thu mua luôn studio.

“Cô giúp tôi đi nghe ngóng những chuyện sau chuyện này với, sau này nên chú ý cẩn thận về đồ ăn thức uống thường này của tôi, tôi không hy vọng chuyện như thế này sẽ xảy ra lần thứ hai.”

Sắc mặt Cố Cảm lúc này vô cùng lạnh lùng, cả người cô tỏa ta sự uy nghiêm.

Mặc dù lúc bình thường Có Cẩm rất lạnh lùng, nhưng thật ra tính tình của cô rất tốt.

Không tự cao tự đại không làm màu, chỉ cần không đụng đến cô cô cũng sẽ không chọc đến bạn, là một nghệ sĩ rất dễ hầu hạ.

Đây là đầu tiên Cố Cẩm dùng thái độ nghiêm nghị nói chuyện với Triệu Lạp từ khi quen nhau đến bây giờ, không phải nhắc nhở cũng không phải dặn dò.

Triệu Lạp vội vàng lấy lại tinh thần: “Em đã biết.”

“Kêu thợ trang điểm qua đây dặm lại lớp trang điểm cho tôi.” Sắc mặt Có Cẩm nhanh chóng trở lại vẻ bình thường.

“Cô chủ, ngày mai có cảnh cưỡi ngựa, đạo diễn sợ cô không quen, bảo tôi tìm cho cô một huấn luyện viên giúp cô làm quen, tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”

“Cũng được.” Cố Cẩm biết cưỡi ngựa, nhưng rất lâu rồi cô chưa cuối lại, vả lại ngựa khác nhau tính cách cũng không giống nhau, làm quen trước vẫn là lựa chọn tốt nhát.

Nhắc đến Nam Cung Mặc, Nam Cung Mặc đã chạy đến: “Bà cố của con ơi, em còn xem kịch bản được à, không đọc tin tức sao?”

“Em đọc rồi.”

“Đáng chết thật, những tên nhà báo đó có phải bị điên rồi không, uống có viên thuốc tránh thai mà cũng đăng báo được, có phải ăn nó không có việc gì làm không?”

Có Cẩm hừ lạnh một tiếng: “Có lẽ vậy.”

“Có cần anh giúp em xử lý không?” Nam Cung Mặc quan tâm hỏi.

“Không cần đâu, em đã kêu người đi xử lý rồi.”

Nam Cung Mặc nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới: “Mà, thuốc đó không nên uống nhiều đâu đó, không tốt cho sức khỏe chút nào, lần sau anh thấy anh ta nhát định sẽ nói rõ cho anh ta biết.

Sao chỉ biết sướng một mình, không cần để ý đến sức khỏe của người phụ nữ của mình sao?”

Nhìn dáng vẻ căm phẫn của anh ấy Có Cẩm cười nhẹ: “Nam Cung, anh quan tâm em như thế từ khi nào vậy? Với lại chuyện này có liên quan gì đến anh đâu.”

“Sao mà không liên quan? Phụ nữ các em đúng là ngốc, sướng cũng là đám đàn ông sướng, nhưng người chịu khổ cuối cùng cũng là phụ nữ các em.”

Cố Cẩm từ tốn đáp một câu: “Thật ra em cũng rất sướng mà.”

Triệu Lạp: “…”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 446


Chương 446:

Cô gái này cũng thẳng thắn quá đi, bản thân cô ấy vẫn còn là một cô gái chưa trải chuyện giường chiều!

Nam Cung Mặc che đầu, nếu như một năm nhất chắc chắn cô sẽ rất ngượng ngùng khi nói ra những lời như thế này, nhà họ Cố là nơi nào, sao lại khiến cho Cố Cẩm trở nên như bây giờ.

“Em muốn nói giúp cho anh ta?”

“Em nói rồi, em không quan tâm đến chuyện của anh ấy, anh ấy muốn một đứa con, đâu phải anh không biết tình hình hiện tại của em.” Cố Cảm thở dài một tiếng.

“Cũng phải, em mà tốt nhất vẫn nên đừng có con.” Nam Cung Mặc không biết nhớ đến chuyện gì mà cười nhẹ một tiếng.

“Chuyện này em đã kêu người đi xử lý rồi, anh không cần lo lắng, em có cách lo liệu riêng của mình.”

“Em biết em có cách xử lý, chỉ là…” Nam Cung Mặc dừng lại không nói tiếp.

Bây giờ Triệu Lạp mới cảm thấy thế giới của hai người này bản thân cô ấy không thể chen vào, người đàn ông mà cô chủ thích là ai nhỉ?

“Anh đã tìm người huấn luyện ngựa cho em rồi, luyện một lát em sẽ quen thôi.”

“Ừ”

Vẻ mặt Cố Cẩm vô cùng bình thản, quay phim thì quay phim, cưỡi ngựa thì cưỡi ngựa, nhưng trong lòng cô lại có chút bắt an.

Cô rất hy vọng chú Ba sẽ vì quá bận rộn mà không chú ý đến những tin tức báo lá cải này, nhưng ở một mặt khác cô lại cả thấy không thể nào.

Chuyện Chu Lê lần trước Tư Lệ Đình vì bận rộn mà sơ ý không để ý đến, anh là người đàn ông sẽ không lập lại sai lầm lần thứ hai.

E rằng sau này anh sẽ vô cùng chú ý đến cuộc sống của cô, đã hơn một tiếng đồng hồ, chuyện nên đọc anh cũng đã đọc được rôi.

Cố Cẩm nhìn điện thoại của mình, không có điện thoại gọi đến cũng không có tin nhắc.

Dự cảm một trận phong ba bão táp sắp ập đến, Có Cẩm chỉ có thể âm thằm hy vọng anh đang họp không đọc được tin tức đó.

Tầng trên cùng tòa nhà Đề Hoàng.

Tư Lệ Đình mặt bộ âu phục phẳng phiu chắp tay sau lưng đứng trước cửa số sát đất.

Anh lạnh lùng nhìn về phía xa xăm, anh có cuộc họp, mới ra mười phút trước lúc Có Cẩm biết.

Còn chưa kịp ăn b*** trưa, anh vốn muốn để cơ thể mệt mỏi của mình nghỉ trưa một xíu.

Làm việc với cường độ cao trong mấy ngay nay khiến anh cảm thấy cơ thể không chịu nỗi.

Vừa nãy lúc anh đang nhắm mắt nghỉ ngơi Lâm Quân đã đưa tin tức này cho anh.

“Cậu chủ, anh có cần tôi đi xử lý chuyện này không?” Lâm Quân biết địa vị của Cố Cẩm trong lòng anh, chỉ cần là chuyện liên quan đến Cố Cẩm anh ta đều phải xin ý kiến của anh.

Tư Lệ Đình xoa xoa thái dương, khuôn mặt lộ vẻ mệt mỏi.

“Không cần đâu, cứ để chuyện này xảy ra, càng nhiều người biết càng tốt.”

Câu trả lời của Tư Lệ Đình làm cho Lâm Quân hơi ngây người.

“Cậu chủ, cô chủ bây giờ cũng là minh tinh trong giới nghệ thuật, mặt dù cũng không phải là tin gì xấu, nhưng nều cứ truyền ra như thế này thì cũng không phải chuyện gì tốt?”

Lâm Quân có hơi không hiểu cậu chủ đang nghĩ cái gì, Có Cẩm không phải là bảo bối của anh sao.

Ngày trước người khác dám nói xấu cô câu này anh đã hận không thể tự mình đi bào mồ mã nhà người ta lên, nhưng bây giờ anh xuất hiện nhiều tin đồn như vậy anh lại thờ ờ.

“Thật ra chuyện này có thể xử lý, nhưng không cần thiết, cứ mượn cơ hội này để cho một vài người tự động bỏ cuộc đi.”

Bây giờ Lâm Quân mới phản ứng lại, bản thân anh ta thật ngốc, tin này nói là Cố Cẩm uống thuốc ngừa thai.

Điều đó có nghĩa là cô đã có người đàn ông của mình, thật không ngờ Tư Lệ Đình lại dùng lại cách này để tuyên bó chủ quyền.

*Tôi biết nên làm thế nào rồi.” Lâm Quân lấy lại tinh thần.

“Hủy hết tắt cả tin không tót đi, chỉ để lại tin này thôi.”

“Vâng.”

Sau khi Lâm Quân đã rời đi, một mình Tư Lệ Đình đứng trước cửa số sát đất, dưới ánh mắt trời bóng anh đồ dài.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 447


Chương 447:

Ngày hôm đó trước khi rời đi, anh đã cố tình để lại bên trong Cố Cẩm, mặc dù anh biết bây giờ là thời kỳ an toàn của Cố Cảm, nhưng trong lòng anh vẫn có một tia hy vọng.

Anh hy vọng bản thân sẽ may mắn, ngỗ nhỡ Tô Tô mang thai thì sao?

Cho dù Cố Cẩm đã trở về bên cạnh anh, tình cảm của cô dành cho anh không hề thay đổi, nhưng thân phận của cô đã thay đổi.

Tư Lệ Đình hiểu rất rõ quy luật của xã hội này, anh sợ rằng những thứ trói buộc Cố Cẩm sẽ càng ngày càng nhiều.

Mặc dù ngày trước cái gì cô cũng không có, nhưng với Tư Lệ Đình mà nói anh dễ dàng kiểm soát hơn, anh có thể cho Tô Cẩm Khê tắt cả.

Tô Cẩm Khê không cần có thêm thứ gì, bởi vì anh chính là cả thế giới của cô.

Lần này Cố Cẩm trở về rõ ràng cô đã thay đổi hoàn toàn, cô đã trở nên mạnh mẽ hơn trước, đồng thời lại khiến Tư Lệ Đình có cảm giác không an toàn.

Anh trở nên nỗ lực hơn, thậm chí là vội vàng, anh sợ rằng bản thân mình sẽ không xứng với thân phận cô chủ của cô.

Muốn có một ái ấm với cô là tâm nguyện của anh, trong đó cũng có một mục đích quan trọng.

Phụ nữ một khi có con sẽ có thứ để ràng buộc họ, như thê Tư Lệ Đình mới có tự tin để giữ cô lại.

Cho nên anh bỏ bao nhiêu tâm tư để làm cô vui, cũng là muốn Có Cẩm có thể cho anh một mái ám.

Giấy chứng nhận kết hôm trước đây của anh và Tô Cẩm Khê đã không có hiệu lực pháp lý từ lâu, cho nên Tư Lệ rất bắt an.

Từ nhỏ anh đã không có một gia đình ấm áp, Cố Cẩm là người phụ nữ mà anh đã lựa chọn.

Điều mà Tư Lệ Định sợ nhất là rủi ro, anh thích cảm giác được kiểm soát tất cả mọi thứ, không hy vọng sẽ xảy bắt cứ chuyện ngoài ý muốn với Cố Cẩm.

Nhớ đến buổi sáng hôm nay Có Cẩm giống như chú mèo nhỏ nằm trong lòng của anh.

“Chú Ba, anh không sử dụng biện pháp tránh thai sao?”

*Tô Tô, một lần này thôi.”

“Hứa với anh, em đừng uống thuốc nữa được không?”

“Vâng, có thì chúng ta cùng nuôi.”

Rõ ràng cô đã hứa với anh, nhưng cô vừa quay người đã uống thuốc tránh thai.

Nếu như là Cố Cẩm của một năm trước cô tuyệt đối sẽ không làm trái với ý của anh, thời gian đã biến cô trở thành một người khác hoàn toàn.

Cô có chủ kiến của cô, cũng có dự tính của cô, bản thân đã không còn là cả thể giới của cô nữa rồi.

Khuôn mặt tuần tú của Tư Lệ Đình trở nên âm u, anh thờ dài một tiếng đầy bất lực: “Tô Tô, rốt cuộc em muốn anh làm thế nào…”

Cố Cảm trong trong đoàn làm phim luôn cảm thấy bồn chồn, thà Tư Lệ Đình gọi điện thoại hoặc gửi tin nhắn hỏi cô còn hơn.

Nhưng cô vẫn không nhận được bắt cứ tin tức gì của Tư: Lệ Đình, đôi mắt của Cố Cẩm có vẻ lo lắng.

Triệu Lạp nhìn thấy dáng vẻ này của cô có hơi lo lắng: “Cô chủ, sắp phải tập luyện rồi, hôm nay chị bị làm sao vậy?

Một lát nữa chị không thể cứ như thế, nếu không rất nguy hiểm đó.

Cố Cảm gật đầu, cô cũng biết bản thân không phân tâm như thế, nhưng trong lòng vẫn không thể yên tâm được.

Huần luyện viên ngựa dắt theo một con ngựa nào trắng đi đến: “Cô chủ, đây là con ngựa hạng nhát hạng nhì của trại ngựa chúng tôi, tính tình dễ chịu, rất thích hợp để cô cưỡi.”

Có thể thấy Nam Cung Có đã có tính dặn dò huấn luyện cưỡi ngựa tìm cho cô một con ngựa an toàn từ lâu.

Cố Cẩm nhìn bộ lông màu trắng và thể trạng của chú ngựa, lúc cô ở Mỹ cũng đã từng tham gia một khóa học cưỡi ngựa, nên không cảm thấy xa lạ.

Mỗi con ngựa đều có một tính cách riêng, để an toàn nên làm quen với ngựa trước.

Cô bước đến trước chú ngựa, sờ nhẹ bộ lông của nó, phát hiện chú ngựa này không hề khó tiếp xúc.

Huấn luyện viên kinh ngạc: “Không ngờ cô chủ cũng là người rành ngựa, rất nhiều người không biết, cứ trèo thẳng lên ngựa, nhưng cô chủ không giống họ, biết vuốt vuốt lông chào hỏi nó trước.”

“Trước đây tôi có tiếp xúc với ngựa một thời gian ngắn.”

Cố Cẩm điềm đạm trả lời.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 448


Chương 448:

Đến khi chú ngựa ngoan ngoãn Có Cảm mới từ từ trèo lên trên thân ngựa.

“Mặc dù cô chủ đã từng cưỡi ngựa, nhưng tôi vẫn phải nói với cô một vài điều cần chú ý, con ngựa này rất dễ chịu, lúc bình thường sẽ không chạy này, nhưng trong vài tình huống đặc biệt, cô chủ cần phải kiên nhẫn nghe.”

Sau khi kiên nhẫn nghe xong, Cố Cảm đưa điện thoại cho Triệu Lạp: “Nếu như có điện thoại gọi đến thì đưa cho tôi ngay.”

“Vâng cô chủ.”

Triệu Lạp cũng không biết hôm nay Cố Cẩm bị làm sao, cô vốn không phải người mê điện thoại, nhưng sau chuyện ngày hôm qua đến giờ cô luôn nhìn điện thoại.

Giống như cô đang chờ điện thoại của người khác, nhưng người một cú điện thoại đã thu mua stuido Tân Giải Trí thì sẽ chờ điện thoại của ai chứ?

Cố Cẩm cưỡi ngựa chạy dọc trại ngựa vài vòng cũng đã làm quen với tính cách của chú ngựa này, cô thoải mái trèo xuống ngựa.

“Lấy nó đi.”

“Cô chủ không tập thêm nữa sao? Đạo điễn cho cô rất nhiều thời gian á.”

“Không cần đâu.” Có Cẩm nhanh chóng lấy lại điện thoại từ tay Triệu Lạp: “Vừa nãy có điện thoại gọi đến không?”

“Không có, cô chủ.”

Khuôn mặt Có Cảm lộ vẻ thát vọng: “Về đoàn phim thôi.”

“Vâng.” Triệu Lạp nhìn thấy tâm trạng Cố Cẩm không tốt cũng không dám nói thêm điều gì, lặng lẽ đi theo Có Cẩm.

*Đây không phải là cô Erlena sao? Đạo diễn Nam Cung đúng là thiên vị, vậy mà lại dành riêng thời gian cho cô luyện tập.” Lam Nguyệt nở nụ cười giả tạo.

Triệu Lạp không hề thích cô ta, lúc trước khi Hoa Tình còn nổi tiếng Lam Nguyệt không biết đã kiêu ngạo như thế nào.

“Lần đầu tiên cô chủ nhà chúng tôi quay cảnh cưỡi ngựa tất nhiên phải đảm bảo an toàn, không giống như cô Hoa Tình nhà các cô đóng phim thường xuyên tất nhiên không cần phải lo lắng rồi.” Triệu Lạp lịch sự đáp lại.

Lam Nguyệt hừ lạnh, mặc dù trong lòng cô ta có chút không thoải mái nhưng cũng không còn cách nào khác, đây là hiện thực, đạo diễn nhà người ta quan tâm cô thì cô ta có thể làm gì?

Đợi Lam Nguyệt đã đi, Triệu Lạp trong lòng có chút bất mãn nói: “Chẳng qua chỉ là một trở lý, chẳng biết có cái gì để đắc ý.”

“Đèn nhà ai nấy rạng, hơi đâu mà quan tâm.” Cố Cảm bình thản nói.

Ngày trước lúc cô ở dưới người khác đã biết tôn trọng người khác là một chuyện rất quan trọng, cho dù bây giờ cô đã đứng trên người khác nhưng cũng sẽ không tùy tiện giẫãm đạp lên tôn nghiêm của người khác.

“Em biết rồi cô chủ.”

Lam Nguyệt đang chọn ngựa riêng cho Hoa Tình, cô ta vừa nhìn đã nhắm trúng con ngựa trắng đó.

“Con này đi.”

*Xin lỗi, nhưng con người này đã có chủ nhân rồi, chỉ bằng cô xem máy con khác thử?”

Lam Nguyệt hống hách nói: “Những con ngựa khác vừa nhìn tôi đã không thấy con ngựa nào tót, tôi muốn con này rồi, cô Tình nhà chúng tôi là ảnh hậu, có thể được ảnh hậu cưỡi đó là vinh hạnh của nó rồi.”

Huấn luyện viên rất khó xử: “Nếu như cô Hoa thích thì đó đương nhiên là niềm vinh hạnh của tôi, nhưng thật xin lỗi, vừa nãy con ngựa này đã được cô Erlena chọn rồi.”

Vừa nghe đến cái tên Erlena, Lam Nguyệt đã tức nhưng chẳng có chỗ nào để xả.

“Vậy tôi đổi con khác, con này đi, mặc dù lông của nó miễn cưỡng thì cũng nhìn được.” Lam Nguyệt tỏ vẻ không kiên nhẫn.

“Vâng.”

Lam Nguyệt có chút tiếc nuối nhìn chú ngựa trắng, giống như địa vị của người phụ nữ kia trong đoàn phim, cái gì cũng là tốt nhát.

Cảnh quay buổi chiều không hề thuận lợi, chỉ vì Cô Cảm phải quay lại bảy lần.

Nếu như là người khác đã bị Nam Cung Mặc chửi xối xả như Thu Quỳ ngày đầu tiên bị Nam Cung Mặc mắng cho khóc nức nở.

Nhưng Nam Cung Mặc lại vô cùng khách sáo với Có Cẩm: “Cô chủ của tôi ơi, hôm nay em bị làm sao thế này? Chỉ là một mẫu tin thôi mà, em có cần phải như thế không?”

Trong lòng Cố Cẩm hiểu rõ, không liên quan đến chuyện khác, là vấn đề của bản thân cô.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 449


Chương 449:

“Không có gì.”

“Trí nhớ của em tốt như vậy, ngày trước ngay cả một tập lời thoại em cũng học nhão như cháo, sao hôm nay chỉ có vài câu mà em cũng nói sai đên mây lân luôn vậy?”

Cố Cẩm hoàn toàn không để ý đến những lời Nam Cung Mặc nói, ánh mắt cô thần thờ, không biết rốt cuộc đang nghĩ cái gì.

“Em…” Cố Cẩm vô thức nhìn điện thoại trong tay.

“Hôm nay em đang xem bao nhiêu lần điện thoại rồi? Em đang chờ điện thoại của ai sao?” Nam Cung Mặc có chút bắt lực.

“Nam Cung, tâm trạng của em không nay không tốt, có quay thêm cũng như vậy thôi.”

“Bà có ơi, rốt cuộc em bị làm sao thế, em không thể nói với người khác nhưng cũng không thể nói với anh được hay sao?”

Cho dù Nam Cung Mặc khá hiểu rõ tính cách của cô, nhưng Cố Cẩm tuyệt đối không vô duyên vô cớ trở nên như Vậy.

Mẫu tin đó trong mắt của cô chẳng qua là việc cỏn con, cô cũng sẽ không vì chuyện đó mà không có tinh thần như: vậy.

Cố Cẩm nhếch môi, im lặng một hồi rồi mới cất giọng: “Là chú Ba, anh ấy muốn có con, em đã hứa với anh ấy sẽ không uống thuốc, nhưng bây giờ tin tức đó đã được lên báo.

Nam Cung, em không quan tâm người khác thấy em thé này, em chỉ quan tâm chú Ba. Em vốn nghĩ anh ấy xem xong tin tức đó sẽ đến chất vất em, mặng em cũng được.

Nhưng từ sáng đến giờ, đừng nói là điện thoại ngay cả dòng tin nhắn anh ấy cũng không nhắn cho em, em mới thấy bắt an thế này.”

“Em mới nói cô chủ nhà họ Cố như em thì để ý ai bao giờ, nói đi nói lại vẫn là vì anh ta.

Lẽ nào em không thể thắng với anh ta tình trạng sức khỏe của em sao? Nếu như bọn em đã ân ái với nhau thế kia rồi, anh ta cũng nên có quyền biết tắt cả chứ.”

Cố Cẩm thở dài một hơi: “Em chỉ không muốn chú Ba lo lắng… Ngoài chuyện không có con ra, nhưng chuyện khác đều rất bình thường.”

“Nhìn bộ dạng lơ đãng của em kia, thôi bỏ đi, cảnh quay hôm nay em không cần quay nữa, ngày khác quay bù cũng được.”

“Nam Cung, cảm ơn anh.” Có Cẩm cảm ơn một cách chân thành.

“Chín giờ sáng ngày mai nhớ đến ngoại cảnh đó, cảnh chỗ đó thuê rất mắc, nếu như em không xem anh xử lý em thế nào!”

“Em sẽ đến mà.” Cố Cẩm cảm thấy bản thân ngồi ở đây giờ cũng không chẳng hay, chỉ khiến lòng cô càng thêm lo lắng mà thôi.

Cô nên cô đã quyết định, cô sẽ tự mình đi giải thích rõ ràng với Tư Lệ Đình.

Có Cẩm sải bước đi đến, Triệu Lạp quan tâm nhìn cô: “Cô chủ, chị có cần nghỉ ngơi chút xíu không?”

“Không cần đâu, cảnh quay hôm nay của tôi đã chuyển sang hôm khác rồi, tôi đi thay đồ đây.

“Cái gì, không quay nữa sao? Đạo diễn Nam Cung đúng là tốt với cô đó.” Giọng của Hoa Tình ở phía xa vọng lại.

Cố Cẩm biết chuyện này là lỗi của cô, nên cũng lười tranh cãi với Hoa Tình.

“Nhiêu người như vậy hóa ra phục vụ một mình cô Erlena, đối đãi kiểu này đúng thật tốt.”

Cố Cẩm bước một bước: “Cô Hoa, nếu như cô ganh tị, vậy cô đi xin Nam Cung đi, cô nói bóng nói gió như thế là có ý gì?”

“Tôi thì ganh tị cái gì? Tôi chỉ ngưỡng mộ cô thôi, có được chỗ dựa vững chắc như thề thật tốt.”

“Nghe nói người cô Hoa gả cho là cậu chủ nhà họ Đường, cô đương nhiên cũng có thể dựa vào anh ấy mà.” Có Cẩm nói đầy mỉa mai.

Hoa Tình và Đường Nhược vốn không thể tính là vợ chồng, Đường Nhược sao có thể để ý đến cô ta chứ? Câu nói này đã đâm vào nỗi đau của cô ta.

“Erlena, cô đừng đắc ý quá sớm, rồi sẽ có một ngày cô sẽ khóc cho mà xem.”

“Vậy à, cô Hoa tốt hơn vẫn là nên quản chuyện của mình đi đã.” Có Cẩm nói xong không quay đầu lại mà bước tiếp.

Hoa Tình, chuyện tốt mà cô làm tôi sẽ trở lại cô nguyên vẹn!

Có Cẩm vừa đi đằng sau đã vọng lại lời bàn tán của rất nhiều người, cô vốn không chú ý đến những điều đó, tôi gọi điện cho Tiểu Đào.

“Tiểu Đào, mau điều một chiếc trực thăng đến đây cho tôi, tôi muốn quay về!”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 450


Chương 450:

Đợi đến lúc Có Cẩm đến được thành phố A, thời tiết đã trở nên âm u, giống như một lát nữa sẽ mưa.

Thời tiết này giống như tâm trạng của Cố Cẩm lúc này, đều bị phủ lên một lớp mây mù.

Cố Cẩm nhìn thời gian, lúc này chắc là chú Ba vẫn chưa tan làm.

Cố Cẩm xuống xe bước vào thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất của Đế Hoàng, thang máy đã lưu sẵn dấu vân tay của cô, cho nên vốn không cần phải thông báo với quây lễ tân.

Đây là một trong nhưng đặc quyền này Tư Lệ Đình đã cho cô, cho dù công ty ở bất cứ nơi đâu cô cũng đều có thể tùy ý bước vào, bao gồm cả phòng làm việc của anh.

Cô vừa nói xuất hiện ở cửa thang máy Lâm Quân đã bị dọa một phát, lần này cô cũng đến lặng lẽ như lần trước.

“Phu nhân, không phải cô đang quay phim sao, sao lại đến đây?”

“Chú Ba đâu?” Cố Cẩm không nhìn thấy Tư Lệ Đình, trong lòng cô có chút bắt an.

“Cậu chủ đang tiếp một vị khách, cô có cần đến phòng nghỉ ngơi nghỉ ngơi một chút không?”

Có Cẩm nghe nói Tư Lệ Đình đang tiếp khác trong lòng thả lỏng một chút, có lẽ hôm nay chú Ba quá bận không kịp đọc tin tức đó?

450-1-cuu-nho.jpg


Anh ấy thất vọng là chuyện đương nhiên, Cố Cảm nhớ đến đôi mắt tràn đầy sự mong chờ của anh vào b*** sáng chia tay.

Anh nói anh muốn có một đứa con, anh muốn cho bản thân cô một mái ấm.

Nghĩ đến đây Cố Cẩm chỉ muốn nhanh chóng gặp được Tư Lệ Đình giải thích rõ ràng với anh, hai người bọn đã trả qua rất nhiều thứ.

Đặc biệt là cái chết của cô đã khiến cho Tư Lệ Đình chịu phải đả kích rất lớn, Có Cẩm không muốn nhìn thấy đôi mắt xanh thẫm của anh lại nhuộm màu bi thương.

thăm dò.

“Phu nhân tin tức mà cô nói là tin tức đó?”

Nếu như Lâm Quân đã nói như vậy, vậy chú Ba thì sao?”

“Đúng vậy, là tin tức đó, chú Ba anh ấy… anh ấy biết chưa?” Cố Cảm lo lắng hỏi.

“Tôi vừa thấy đã nói với cậu chủ, mà phu nhân không cần để ý đến tin tức này đâu.” Lâm Quân an ủi nói.

Quả nhiên anh đã biết, kết quả này khiến Cố Cẩm càng khó chấp nhận.

“Chú Ba anh ấy phản ứng thến nào?”

Lâm Quân nhớ lại kỹ lại: “Hình như cậu chủ có hơi thất vọng.”

Anh ấy thất vọng là chuyện đương nhiên, Cố Cảm nhớ đến đôi mắt tràn đầy sự mong chờ của anh vào b*** sáng chia tay.

Anh nói anh muốn có một đứa con, anh muốn cho bản thân cô một mái âm.

Nghĩ đến đây Cố Cẩm chỉ muốn nhanh chóng gặp được Tư Lệ Đình giải thích rõ ràng với anh, hai người bọn đã trả qua rất nhiều thứ.

Đặc biệt là cái chết của cô đã khiến cho Tư Lệ Đình chịu phải đả kích rất lớn, Có Cẩm không muốn nhìn thấy đôi mắt xanh thẫm của anh lại nhuộm màu bi thương.

“Anh ấy đã bàn chuyện với anh? Đã nói chuyện được bao lâu rồi?”

“Là cô Mễ Nhược, cô Mễ Nhược vào cậu chủ đã quen biết từ rất lâu, ngoài bàn chuyện hợp tác ra có lẽ hai người họ đang ôn lại chuyện cũ, cô Mễ Nhược đến cũng được gần một tiếng rồi.”

Lâm Quân nhìn thấy sắc mặt của Cố Cẩm đột nhiên ý thức được mình đã nói sai: “Phu nhân, cô đừng hiểu lầm.

Cậu chủ và cô Mễ Nhược chỉ là quan hệ bạn bè, trong lòng cậu chủ từ đầu đến cuối chỉ có mình cô thôi.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 451


Chương 451:

“Cậu đừng căng thẳng, tôi hiểu rõ lòng của chú Ba hơn ai hết, nếu đã là cô Mễ Nhược, vậy tôi có thể vào không?”

Mễ Nhược là người phụ nữ đầu tiên làm cho Cố Cẩm ghen, lúc đó Tư Lệ Đình đã lộ rõ vẻ không thích cô ta.

Chú Ba đã cương quyết giữ vững lập trường, nhưng đôi mắt của Mễ Nhược vẫn ngập tràn tình yêu đối với anh.

Lúc đầu khi Cố Cảm nhìn thấy Mễ Nhược, cô cảm thấy bản thân với cô ta khác nhau một trời một vực, Mễ Nhược.

là người phụ nữ mạnh mẽ cao ngạo.

Bây giờ cô và Mễ Nhược đã không khác nhau là mấy, Có Cẩm đã không cảm thầy mình thua kém gì cô ta.

“Cái này… có lẽ là được ấy.”

Nếu là người khác Lâm Quân dám nói làm không được, nhưng với địa vị của Cố Cẩm trong lòng của Tư Lệ Đình, bất cứ chuyện gì đến lượt cô đều có ngoại lệ.

“Chú Ba ở trong phòng làm việc sao?”

“Vâng.”

“Vậy tôi không làm phiền cậu làm việc nữa, tôi tự đi được rôi.”

Cố Cẩm bước về phía phòng làm việc của Tư Lệ Đình, nói thật trong lòng cô có chút bối rồi.

Cô biết rõ tình cảm của Tư Lệ Đình dành cho mình, nhưng Mễ Nhược không giống những người khác, Tư Lệ Đình rất ít khi tiếp xúc với phụ nữ, Mễ Nhược lại là một trong số ít phụ nữ mà anh tiếp xúc.

Cho dù là bạn bè hay hồng nhan tri kỷ, là một người phụ nữ cô rất để tâm đến anh mắt của người khác dành cho người yêu của mình.

Trai đơn gái chiếc ở cùng một phòng, vẫn khiến cô suy nghĩ bậy bạ.

Bước đến bên cửa, cô quên mắt gõ cửa, cứ như thế đẩy cửa bước vào.

Cảnh tượng trước mắt khiến cô ngạc nhiên, Mễ Nhược quần áo không chỉnh tề ôm lấy Tư Lệ Đình.

Nếu như Tư Lệ Đình không đứng im một chỗ, ngón tay không hề đụng đến một sợi lông của Mễ Nhược, thì Cố Cẩm sẽ bị cảnh tượng này làm cho tức chết!

“Có phải tôi đã làm phiền việc tốt của hai người rồi không?” Cố Cẩm cát giọng lạnh tanh.

Mễ Nhược quay đầu nhìn cô một cái, trước mặt cô ta một người phụ nữ với đôi mắt lạnh lùng, cả người tỏa ra vẻ lạnh toát.

Cô ta có nằm mơ cũng không quên được khuôn mặt này, đây là người phụ nữ đã từng được Tư Lệ Đình lấy làm vợ.

Lần đầu tiên cô ta nhìn thấy Cố Cẩm đã cảm thấy không thoải mái, mặc dù chỉ đứng từ phía xa nhìn.

Khuôn mặt của cô khiến người khác khó mà quên được, khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp giống như búp bê.

Đặc biệt là đôi mắt to trong khiến đàn ông phải thương tiếc, đây có lẽ là kiểu phụ nữ mà Tư Lệ Đình thích.

Sau này Tư Lệ Đình gửi cho cô ta thiệp mời, không ngờ thật sự lại là người lúc đầu gặp ở khách sạn.

Mễ Nhược không đến tham gia hôn lễ của hai người, dù sao đi nữa cô ta cũng không thể tham gia hôn lễ của người mà mình đã thích nhiều năm.

Đến khi tin tức Tô Cẩm Khê chết được truyền ra, Tư Lệ Đình chọn cách im lặng ở nước ngoài bắt đầu phát triển, cô ta với anh mới tiếp xúc với nhau nhiều hơn.

Mễ Nhược vốn nghĩ người phụ nữ này chết đi thì bản thân cô ta sẽ có ở hội, hơn một năm nay cô ta đã đánh tiếng trong ngoài.

Nhưng Tư Lệ Đình từ đầu đến cuối vẫn không quan tâm đến cô ta, năm nay cô ta đã hai mươi bảy tuổi, cũng đã đến tuổi nên kết hôn.

Người thích cô ta nhiều không đếm xuể, nhưng người cô thích chỉ có một là Tư Lệ Đình.

Lần này cô ta cố tình mượn chuyện bàn hợp đồng đề đến gặp anh, thậm chí cô ta còn định lấy thân mình để ép Tư Lệ Đình cưới bản thân.

Cảnh mà Cố Cẩm nhìn thấy chính là cảnh này, sắc mặt Tư Lệ Đình vô cùng nghiêm túc, thậm chí là có chút không kiên nhẫn.

Cô và anh ở bên nhau thời gian lâu như vậy, đương nhiên cô hiểu rõ ý nghĩa từng biểu cảm của anh.

Nếu như anh thật động lòng với Mễ Nhược thì anh tuyệt đối sẽ không như vậy, cho nên cô dám khẳng định cảnh này là do mình Mễ Nhược từ biên tự diễn.

*Cô là…” Mễ Nhược đã xem tin tức trong nước, cho nên nhưng tin tức liên quan đến Tư Lệ Đình cô ta đề nắm rất rõ.

Nhưng khi cô gái này xuất hiện Mễ Nhược sẽ có dự cảm, có khi nào Tô Cảm Khê chưa chết.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 452


Chương 452:

Cô ta đã nghe ngóng, nhưng vẫn chưa có được bắt cứ tin tức nào cô ta cần từ chỗ Tư Lệ Đình.

“Tôi là Erlena, chào cô Mễ Nhược.” Cố Cảm đứng trước cửa một cách tự nhiên, khuôn mặt giống như đang cười.

Tư Lệ Đình không đẩy Mễ Nhược ra ngay lập tức, một là bởi vì anh vốn không muốn đụng vào Mễ Nhược, cũng như anh không có tật giật mình.

Hai là anh muốn nhìn thấy phản ứng của Cố Cẩm, nhớ lần đầu tiên cô nhìn thấy Mễ Nhược kề sát vào anh đã giận đến mức chạy đi.

Nhưng lần này Cố Cảm không hề chạy đi, mà cô từ từ bước vào, dáng vẻ vô cùng mạnh mẽ.

Rốt cuộc hơn một năm nay đã có chuyện xảy ra với Cố Cẩm, mà đã có thể khiến cô gái nhỏ đó có được dáng vẻ lạnh lùng mạnh mẽ như thế này.

Mễ Nhược không ngờ người phụ nữ này lại bình tĩnh đến như vậy, giống như Tư Lệ Đình không hề có bát cứ quan hệ gì với cô.

Nếu thật sự không có quan hệ gì, sao cô ta có thể không cần thông báo trước mà bước được vào đây, có thể thấy đặc quyền của cô ta.

Cố Cẩm từng bước từng bước đi đến trước mặt Mễ Nhược, nhếch môi nở nụ cười.

*Cô Mễ Nhược, cô có thể buông người bên cạnh cô ra không?” Cố Cẩm hỏi một cách rất lễ độ.

Mễ Nhược vốn là người đã lăn lộn trong thương trường nhiều năm, không giống với những người phụ nữ bình thường, nhưng lúc này khi đứng trước mặt người phụ nữ ngày cô ta lại áp chế.

*Cô Erlena, cô có tư cách gì mà kêu tôi rời đi?” Chớp mắt Mễ Nhược đã lấy lại khí thế của mình.

Cố Cẩm và Mễ Nhược hai người nhìn nhau, không khí ngập tràn mùi thuốc súng.

Cố Cẩm nhìn một lượt người phụ nữ trước mắt, cô ta so với lần đầu gặp đã thay đổi rất nhiều.

Mái tóc ngắn cũng như vẻ già dặn giàu kinh nghiệm, cũng như cách trang điểm hoàn hảo lúc ấy.

Gần hai năm nay mái tóc của cô ta đã dài ra, uốn thành những lọn tóc tao nhã, quần áo trên người cũng đã không còn vẻ già dặn như trước mà thay vào đó là vẻ dịu dàng duyên dáng.

Cách trang điểm cũng đã trở nên tươi ắn, xem ra cô ta vì có được tình cảm của Tư Lệ Đình đã bỏ ra không ít công sức.

Đáng tiếc cô ta vẫn không mát đi vẻ điềm tĩnh được được mài dũa.

Cho dù thay đổi cũng chỉ có thể thay đổi vẻ bên ngoài mà thôi, bên trong cô ta vẫn là một Mễ Nhược mạnh mẽ.

Hôm nay Tư Lệ Đình không hề lên tiếng, anh chí muốn xem Cố Cẩm sẽ xử lý chuyện này như thế nào.

Cô sẽ chạy đi sao? Nhìn tháy khí thế này của Có Cẩm anh nghĩ cô sẽ không, cô không những không chạy mà còn định nghênh chiến.

Cố Cẩm nhếch môi, cô bước một bước đến trước mặt Tư: Lệ Đình.

*Xin lỗi cô Mễ Nhược, nhưng người đàn ông mà cô đang ôm này là người đàn ông của tôi, anh ấy thuộc về tôi.”

Có Cẩm ôm lấy cổ của Tư Lệ Đình, nhón chân đặt lên môi anh một nụ hôn.

Đừng nói là Mễ Nhược, ngay cả Tư Lệ Đình cũng không nghĩ Cố Cẩm sẽ dùng cách này để tuyên bố chủ quyền của mình.

Đôi môi mềm mại của cô nhắc nhở anh đây không là mơ, nhưng muộn phiền trong lòng anh chỉ vì một nụ hôn cô chủ động đã tan biến hoàn toàn.

Nếu như cảnh tượng này được người khác nhìn thấy chắc chắn sẽ cảm thấy vô cùng ướt át, Cố Cẩm hôn lấy đôi môi của Tư Lệ Đình, mà Mễ Nhược vẫn còn đã dựa sát vào anh.

Từ cánh tay mà Tư Lệ Đình đặt ở eo của Cố Cẩm đã cho thấy Cố Cảm ở trong lòng anh không giống với những người phụ nữ khác.

Lúc nãy Mễ Nhược ở trong lòng anh anh không hề đụng vào người cô ta một cái, đang định đẩy cô ta ra thì Cố Cẩm bước vào.

Cố Cẩm hôn xong, điềm đạm nhìn Mễ Nhược: “Cô Mễ Nhược, bây giờ có phải cô nên buông tay ra rồi không?”

Mễ Nhược có chút không chịu khuất phục nhìn Tư Lệ Đình: “Lệ Đình, tình cảm của em em đã nói rất rõ, anh như vậy là như thế nào?”

Từ lúc Cố Cẩm bước vào Tư Lệ Đình không hề nói câu nào, cũng chẳng nói với cô ta nên xưng hô thế nào với cô.

Mễ Nhược không biết hai người rốt cuộc có quan hệ gì, nhưng cô ta có thể khẳng định người anh thích trước đây là Tô Cảm Khê.

Nếu không anh sẽ không gióng trống khua chiêng đi cưới người phụ nữ đó như thế, sau này thì sao?
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 453


Chương 453:

Nếu như Tô Cẩm Khe chưa chết vậy tại sao một năm nay không ở bên cạnh Tư Lệ Đình? Trong lòng Mễ Nhược vẫn còn ôm một tia hy vọng cuối cùng.

Nếu như ngày trước Có Cẩm sẽ có chút căng thẳng, thì hôm nay sẽ không xảy ra chuyện này.

Có Cẩm cũng lo lắng nếu như Tư Lệ Đình còn đang giận cô không thừa nhận cô thì phải làm sao đây?

Suy cho cùng từ lúc cô bước vào đây đến giờ sắc mặt Tư Lệ Đình vẫn chưa có thay đổi nào đặc biệt.

Hai người phụ nữ cùng nhìn về phía Tư Lệ Đình, Mễ Nhược nhìn thấy Tư Lệ Đình lề mề không trả lời, cảm thầy bản thân đã có hy vọng.

“Tư Đình, anh không thích cô ta có phải không?” Cô ta hỏi với vẻ cầu khẩn.

Tư Lệ Đình nhìn Cố Cẩm, vẻ mặt Cố Cẩm hết sức bình tĩnh, chỉ có khi nhìn vào đôi mắt mới thấy được một chút dao động của cô.

Cô cũng lo lắng sao?

Anh ôm chặt lấy eo của Có Cẩm, hôn đáp lại cô một cách mãnh liệt.

Nụ hôn lần này mãnh liệt hơn nụ hôn chuồn chuồn lướt nước ban nãy của Cố Cẩm rất nhiều, dường như bên cạnh anh không hề có Mễ Nhược.

Anh mãnh liệt chiếm lấy môi của Cố Cẩm, dường như muốn nuốt sạch lấy cô.

Cô vậy mà lại dám!

Anh rắt ít khi thô bạo với cô thế này, cho dù ngoài mặt Tư Lệ Đình rất lạnh lùng, nhưng anh luôn rất mực dịu dàng với Cố Cảm.

Cho dù là ở trên giường anh cũng sợ làm cô đau.

Nếu như ngày trước anh hôn cô dịu dàng bao nhiêu, thì bây giờ lại mãnh liệt bấy nhiêu.

Cố Cẩm bị anh hôn đến đôi môi đau nhứt, đây không phải là hôn mà là cắn.

Cô biết Tư Lệ Đình đang tức giận trong lòng, nên cô không nói câu nào chịu đựng sự trừng phạt của anh.

Nhưng nụ hôn này trong mắt của Mễ Nhược đứng kế bên lại hoàn toàn không phải như vậy, cô ta trước giờ chưa từng thấy Tư Lệ Đình hôn người phụ nữ nào mãnh liệt như vậy.

Tất cả mọi chuyện đều đã có đáp an, anh đã dùng hành động để trả lời cô.

Môi của Cố Cẩm đã bị Tư Lệ Đình cắn cho chảy máu, vị máu tanh lan ra khắp khoang miệng của hai người.

Mễ Nhược quay người bỏ đi, Cố Cẩm nhìn theo bóng dáng rời đi của cô ta, cô đẩy nhẹ Tư Lệ Đình ra.

*Cô Mễ xin dừng bước.”

Mễ Nhược quay người, nhìn thấy môi Cố Cẩm vẫn còn đang chảy máu, ánh mắt cô ta trở nên lạnh tanh.

Tư Lệ Đình đã kích động đến mức như vậy, rốt cuộc anh yêu cô nhiều thế nào?

453-1-cuu-nho.jpg


Trước khi người phụ nữ này chưa xuất hiện Tư Lệ Đình không thích bản thân cô ta, sau khi người phụ này rời đi hai người cũng không có bất cứ điều gì thay đổi.

Bây giờ người phụ nữ này lại xuất hiện, Mễ Nhược đột nhiên cảm thấy bản thân chẳng khác gì một chú hè.

Nhưng… thích một người có gì là sao sao?

“Tôi là tự mình đa tình, nhưng tôi muốn xem đến cuối cùng Lệ Đình và cô có ở bên cạnh nhau hay không.”

“Vậy thì cô hãy trừng to con mắt của mình lên xem chúng tôi làm sao yêu thương nhau.” Cố Cẩm hừ lạnh một tiếng.

Mễ Nhược phát tay bỏ đi, người phụ nữ đáng chết này lại dám đối xử với cô ta như thế!
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 454


Chương 454:

Cánh cửa bị đóng mạnh lại vang lên một tiếng “bùm” cực lớn, vẻ lạnh lùng kiêu ngạo của Cố Cẩm lặp tức tan biến.

Cô nói với giọng không máy vui vẻ: “Chú Ba sao anh lại để cô ta ôm mà không né, nếu như em không đến, anh với cô ta sẽ làm những gì hả?”

Tư Lệ Đình quay lại chỗ ngồi của mình, điềm đảm hỏi: “Em cảm thấy anh sẽ làm gì?”

Dáng vẻ lạnh lùng này của Tư Lệ Đình làm Cố Cẩm không quen, suy cho cùng cô đã được Tư Lệ Đình yêu thương hết mực.

Nhưng bây giờ anh lại đối xử lạnh lùng với cô như thế, sự chênh lệch này khiến Cố Cẩm cảm thấy không thoải mái trong lòng.

Nhưng cô không thoải mái thì Tư Lệ Đình càng không thoải mái hơn, lần này thật sự là cô có lỗi trước.

Thấy Tư Lệ Đình lạnh nhạt với mình, Cố Cẩm đi đến tủ lạnh lấy hai quả trái cây ra ép nước cho anh.

Từ sau khi biết dạ dày của Tư Lệ Đình không tốt, cô đã kêu Lâm Quân dọn sạch những thứ như cà phê hoặc k*ch th*ch dạ dày trong phòng làm việc của anh.

Trong phòng chỉ còn lại tiếng nhấp chuột hoặc gõ phím của Tư Lệ Đình.

Cố Cẩm giống như trước đây khi còn làm thư ký cho anh, đặt ly nước ép trái cây tươi ngon đến trước mặt anh.

Tư Lệ Đình không ngẳng đầu lấy một cái, nhưng Cố Cảm vẫn hy vọng anh có thể la cô một trận như thế thật tốt.

Hóa ra đàn ông giận đến tột cùng sẽ như thế này, Cố Cẩm bắt lực thở dài.

Cô rót cho mình tách trà nóng rồi ngồi trên ghế sô pha từ từ nhấp một ngụm.

“Sau khi trở về nhà họ Có, tình hình của nhà họ Cố không giống những gì em nghĩ, không có ba mẹ.

Mặc dù em có thêm một người anh vô cùng thương em cũng như là một ông ngoại, nhưng những người khác vốn không hề để mắt đến em.

Thậm chí còn có nhóm nhiều người nghỉ ngờ thân phận của em, bọn họ nghĩ em là người phụ nữ mà anh trai tìm về để tâu tán tài sản.

Từ nhỏ em không sống trong nhà họ Cố, nên em không có bắt cứ quyền gì để lên tiếng, em đã hứa với anh trai, em sẽ không dễ dàng từ bỏ quyền lợi trong tay.

Bọn họ nói em danh bắt chính ngôn bắt thuận, vậy thì em chứng minh cho bọn họ xem, em là người người như thế nào.

Hai người chị họ của em từng nhỏ được bồi dưỡng để trở thành người thừa kế, phụ nữ có thể trưởng thành trong gia đình như vậy sẽ không hề thua kém bắt cứ người đàn ông nào.

Để thuyết phục họ em đã đưa ra một yêu cầu, yêu cầu bọn họ cho em thời gian một năm, sau một năm em sẽ cùng hai người chị họ đó so tài.

Ai trong số ba người chúng em người đó sẽ là người thừa kế của công ty trong tương lai, em chỉ là một kẻ nửa vời làm sao có thể sánh được với hai người chị họ đã vào công ty.

Lúc ở nhà họ Tô em cùng với Tô Mộng học một vài môn năng khiếu, phạm vi đề thi rất rộng.

Trong đó có một môn em dở tệ nhát, đó là thể chát.

Cho dù khả năng lĩnh hội hội họa của em rất tốt, đánh đàn cũng rất được, nhưng suy cho cùng em vẫn là một người phụ nữ tay trói gà không chặt.

Trên đời này có máy nhà như nhà họ Cố nuôi dạy con gái như con trai? Trong vòng một năm em vốn không có cách nào đuổi kịp.

Ông ngoại tuổi tác đã cao, người cho mà họ Cố giống như một đàn chó đang chờ để xâu xé ông.

Từ ngày em trở về nhà họ Cố em biết dù có xảy ra chuyện gì, em cũng đã không còn đường để quay lại.

Em nhất định phải thắng, vì đặt được mục đích này, em tình cờ biết được một loại thuốc có thể cải thiện thể chát.

Là một loại thuốc cắm trên thế giới, không có lưu truyền công khai.

Người sau khi uống vào cơ thể sẽ cải thiện, giống như: việc dùng thuốc k*ch th*ch của vận động viên thể thao.

Em cho người điều chế lại liều lượng mỗi ngày để uống, cứ như thế những tổn thương trên cơ thể sẽ giảm đến mức thấp nhất.

Loại thuốc đó có một số tác dụng phụ, trong đó có một tác dụng là không được thụ thai trong vòng một năm.

Nếu không đứa con sinh ra sẽ có ván đè, lúc đó em đã suy nghĩ hết một đêm.

Nhưng sức khỏe của ông ngoại không thể cầm cự được lâu, những người của chỉ bên thì đang nghĩ mọi cách.

Nếu như em thua, không chỉ em, mà ngay cả anh trai cũng sẽ bị liên lụy.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 455


Chương 455:

Vua nào triều thần náy, đạo lý này em rất rõ.

Em nghĩ cả một đêm cuối cùng vẫn quyết định uống loại thuốc đó, như thế em mới có thể mạnh lên trong thời gian nhanh nhát.

Chúng ta vẫn còn trẻ, con cái sau này vẫn có thể có.

Sở dĩ em luôn không nói với anh là sợ anh sẽ lo lắng cho em, em đã ngừng thuốc được nửa năm.

Chỉ còn nửa năm nữa chúng ta đã có thể sinh con rồi…”

Ánh mắt Có Cẩm vô định, cô từ tốn kể lại hết mọi chuyện trong một năm qua ở nước Mỹ, thật ra tình hình thực tế còn khốn khó hơn gấp ngàn lần những gì cô nói.

Gia tộc trăm năm như nhà họ Cố, một cô gái làm người đứng đầu gia tộc như cô phải trả cái giá như thế nào.

Nghĩ đến chuyện này, ánh mắt Cố Cẩm trở nên u ám.

“Loại thuốc đó cũng làm tính tình của em trở nên thay đổi, nhưng dù thay đổi thế nào thì tình cảm của em dành cho chú Ba vẫn nguyên vẹn.

Nhiều lần đối mặt với khó khăn như vậy em vẫn không gục ngã, chỉ vì em biết chú Ba đang chờ em, em nhất định phải tiếp tục kiên cường.

Chú Ba muốn cho em một mái ấm, chẳng lẽ em không muốn cho chú Ba một gia đình sao?

Con người và trái tin của Tô Tô đã trao cho chú Ba từ hơn một năm trước, chú Ba muốn có con, sao em có thể không cho anh được…”

455-1-cuu-nho.jpg


“Không có thì tốt, em nên nói chuyện này với từ sớm, em không nói thì làm sao anh biết được? Nhưng đằng nào em vẫn còn trẻ, có con muộn cũng không sao, sức khỏe mới là chuyện quan trọng hơn hết.”

Nhìn khuôn mặt tràn ngập sự yêu thương của Tư Lệ Đình, Có Cẩm bĩu môi: “Chú Ba, vừa nãy sao anh lại để cho Mễ Nhược ôm anh!”

“Xem ra Tô Tô bé bỏng của anh vẫn không hề thay đổi, vẫn ghen như vậy, là Mễ Nhược đột nhiên xông đến ôm anh, anh còn chưa kịp đẩy ra em đã đến rồi.

Đâu phải em không biết lúc đó tâm trạng của anh khó chịu cỡ nào, cho nên anh mới có tình không đẩy cô ta ra, xem em sẽ phản ứng thế nào.

Xin lỗi Tô Tô, anh đã hiểu lầm em, sau này anh sẽ không để chuyện này xảy ra nữa.”

Cố Cẩm uống một ngụm trà nóng, tâm trạng đã bình tĩnh trở lại: “Chú Ba, anh có biết ngày hôm nay em đã trải qua thế nào không?

Sau khi tin tức đó truyền ra nhưng em lại không nhận được bất cứ phản ứng nào của anh, em ở đoàn phim buồn bã cả ngày, Nam Cung vừa đặc cách cho em nghỉ phép em đã vội vã chạy đến đây.

Chú Ba, nếu như em là sai điều gì anh có thể mắng em, nhưng đừng không để ý đến em như thế.”

“Tô Tô, người là sai không phải là em, mà là anh.”

“Chú Ba, em và anh đều đã trải qua sinh ly tử biệt mới đến được ngày hôm nay, em tin anh, nên anh cũng tin em có được không?

Đối với em mà nói anh là người quan trọng nhất, em không muốn anh nỏi giận cũng không muốn anh khó chịu.”

“Được, sau này anh nhất định sẽ tin tưởng Tô Tô.”

Bây giờ Cố Cẩm mới đặt ly trà xuống ôm chặt lấy cổ của anh: “Chú Ba, em nhớ anh, rất rất nhớ anh.”

Cô gái bé nhỏ ở trong lòng ngọt ngào giống viên kẹo mật đã làm trái tìm Tư Lệ Đình tan chảy.

“Tô Tô, anh từng nói anh rất yêu em chưa?”

“Vâng, em biết, trước giờ em đều biết.”

Tư Lệ Đình cúi người hôn lên môi Cố Cẩm, hiểu làm lần này cuối cùng cũng được giải thích rõ ràng, nút thắt trong lòng của Tư Lệ Đình đã được tháo gỡ.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 456


Chương 456:

Nghĩ đến việc giữa hai người Cố Cẩm thật sự tin tưởng anh hơn, lúc cô trở về nước đọc được rất nhiều tin đồn về anh nhưng cô vẫn lựa chọn tin tưởng anh.

Cho dù hôm nay cô nhìn thấy Mễ Nhược dựa vào lòng anh, cô cũng không lùi bước, mà dũng cảm đối mặt.

Nếu như lòng tin của cô dành cho anh không đủ nhiều, sao cô có thể làm được chuyện đó?

Ngược lại bản thân anh lo được lo mắt, không hề tin tưởng cô được như thế.

Tiếng chuông điện thoại vang lên quấy rầy sự ngọt ngào của cả hai, tiếng của Tiểu Đào vang lên trong điện thoại: “Cô chủ, tôi đã thu mua xong studio.”

Vừa nãy đã thỏa thuận xong với đối phương, bây giờ chuyện nan giải là không áp chế được những tin tức liên quan đến việc cô uống thuốc.

Có người đã có ý giật dây, tôi đã điều tra ra được, người giật dây là… anh Tư.”

Cố Cảm nghe giọng ngại ngùng của Tiểu Đào, những chuyện liên quan đến Tư Lệ Đình cô ấy sẽ phải hỏi ý kiến của Có Cẩm.

“Chuyện này cứ giao cho tôi xử lý.”

“Vâng cô chủ.”

Cố Cẩm tắt máy, nhìn Tư Lệ Đình: “Chú Ba, anh có ý gì đây?”

Đương nhiên cô biết chuyện này không thể nào là Tư Lệ Đình làm, chắc anh không buồn chán đến mức tìm người đi theo chụp ảnh cô chứ?

Tất nhiên sau khi xảy ra chuyện này anh mới kêu người châm dầu vào lửa, chỉ là Có Cảm không biết dụng ý của anh là gì, chỉ vì tức giận mà muốn báo thù cô sao?

Tư Lệ Đình biết nổi khổ tâm của Có Cẩm, cũng cảm thấy hình động của mình thật ngây thơ.

“Tô Tô, anh chỉ muốn để cho người khác biết em là hoa đã có chủ, đàn ông chú ý đến em nhiều như vậy…”

Hóa ra là nguyên nhân này, Cố Cẩm che miệng cười: “Chú Ba, anh đáng yêu quá đi.” Cô hôn nhẹ lên trán của Tư Lệ Đình.

“Tô Tô, em không trách anh chứ?”

“Chú Ba làm thế cũng là vì em, sao em trách anh được chứ, đằng nào tin tức đó cũng được truyền ra rồi, ngoài anh ra em vốn không quan tâm người khác sẽ nghĩ gì.”

Tư Lệ Đình nghe cô nói như vậy trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp: “Tô Tô bé bỏng của anh.”

Mượn cơ hội lần này Cố Cẩm lại có chút thời gian hâm nóng tình cảm với Tư Lệ Đình: “Tô Tô tối nay em muốn ăn gì anh đi đặt.”

Có Cẩm ôm lấy cổ của Tư Lệ Đình: “Em… muốn ăn anh.”

Cô nở nụ cười xấu xa rồi cắm lấy vành tai của Tư Lệ Đình.

Tư Lệ Đình cũng cắn nhẹ mũi cô một cái: “Yêu quái nhỏ của anh.”

“Anh bảo chú Ba hấp dẫn quá chỉ, lơ là một tí đã có tình địch chủ động đến tận cửa, em không ăn thì sẽ bị người khác ăn mắt.”

“Em đó…” Tư Lệ Đình cười tươi: “Vậy chúng ta về nhà th “Yeah.”

Từ sau khi Cố Cẩm trở về nước cô vẫn chưa tới biệt thử của Tư Lệ Đình, nơi mà ngày trước cô đã từng ở một khoảng thời gian rất dài.

Ngoài nhà họ Tô ra đây mới thật sự là nhà của cô, nhắc đến cô lại vô cùng nhớ nhung.

Xe từ từ lăn bánh vào biệt thử, hoa trong sân so với lúc cô rời càng thắm sắc.

Có Cẩm vừa bước vào phòng khách đã nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của người làm: “Mừng phu nhân trở về.”

Một tiếng phu nhân làm Có Cẩm trong lòng tràn đầy xúc động, nếu như không xảy ra chuyện đó cô đã là vợ danh chính ngôn thuận của Tư Lệ Đình.

“Anh đã kêu đầu bếp làm món mà em thích nhất, lúc em ở Mỹ muốn ăn cũng không ăn không được thức ăn có mùi vị của nhà làm đâu.”

“Đúng đó, chỉ có chú ấy mới hiểu rõ khẩu vị của em.” Cố Cảm mang dép trong nhà, phòng khách vẫn như cũ không hề thay đổi.

Cố Cẩm bước đến phòng ngủ của hai người, những vật dụng ở đây vẫn không thay đổi, vẫn mà mềm và chiếc giường đơn mà cô đã chọn.

Trên bàn trang điểm toàn là những món đồ trang điểm vẫn chưa được khưi, cả ngôi nhà này để truyền nhau một câu, cho dù cô trở về lúc nào cô mãi mãi là nữ chủ nhân ở đây.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 457


Chương 457:

Trên bàn sách bày một sắp giấy dày, Có Cẩm vốn nghĩ là hợp đồng, cô lại gần mới biết hóa ra là một bộ truyện tranh.

Nhân vật trong tranh là nhân vật mà trước đây Có Cảm đã từng thiết kế, Tư Lệ Đình vậy mà lại vẽ thành truyện tranh.

“Chú Ba, anh vẽ câu chuyện của chúng ta sao?”

“Đúng vậy, anh vẽ lúc không có gì làm.” Tư Lệ Đình nở nụ cười nhàn nhạt.

Có Cẩm thật sự không tưởng tượng ra dáng vẻ yên tĩnh ngồi bên bàn vẽ tranh của Tư Lệ Đình, cô đoán chắc chắn sẽ rất đẹp trai.

Cô cảm động đến mức không biết nên biểu lộ thế nào: “Anh khiến em rất ngạc nhiên.”

“Anh đang chờ em em vẽ kết cục của chúng ta, Tô Tô em có đồng ý không?”

Tranh dừng lại cảnh hôm diễn ra hôn lễ của hai người, những chuyện sau đó anh vẫn chưa kịp vẽ.

“Em đồng ý.” Cố Cảm ôm lấy anh.

Giống như Cố Cẩm nói, vết hôn trên cổ của Tư Lệ Đình còn chưa tan thì cô lại hôn thêm một nụ hôn.

Lần này không cần Cố Cảm nhắc nhở Tư Lệ Đình cũng chú ý đến biện pháp an toàn, đến lúc cao trào Có Cẩm ôm chặt lấy lưng của anh.

“Chú Ba, anh đừng làm mạnh quá, ngày mai em còn phải quanh cảnh cưỡi ngựa.”

“Không phải Tô Tô muốn ăn anh sao? Như vậy thì sao gọi là ăn?” Tư Lệ Đình cất giọng dí dỏm bên tai cô.

“Chú Ba…”

“Được được được, anh sẽ nhẹ nhàng hơn.” Tư Lệ Đình bắt lực, anh cũng không nỡ để Cố Cẩm đau.

Tối hôm nay anh đã dịu dàng hơn lần trước rất nhiều, chỉ là một lần là dừng lại, cả đêm đều ôm lấy cô, sợ rằng cô sẽ biến mắt.

Trời vừa sáng Cố Cẩm đã nghe thấy tiếng trực thăng, cô giật mình tỉnh dậy từ trong cơn mơ.

“Chú Ba, em phải đi rồi.”

Tư Lệ Đình lưu luyến kéo lấy cô: “Tô Tô, anh thật muốn mãi mãi ở bên em.”

“Rất nhanh chúng ta sẽ ở bên nhau không rời, chú Ba, tin em nha.” Ánh mắt Cố Cẩm vô cùng chân thành.

457-1-cuu-nho.jpg


“Đâu chỉ là rõ ràng, mặt em còn viết đừng đụng vào tôi, nếu đụng vào sẽ chết chắc, lẽ nào em không biết ngày hôm qua chẳng có ai dám đến gần em sao?”

Cố Cẩm đỏ mặt: “Em đã nói rõ với anh ấy rồi.”

“Phải vậy chứ, vợ chồng làm gì giận nhau quá một ngày, điều quan trọng của cả hai là sự tin tưởng, giải thích rõ ràng là tốt rồi.”

“Nam Cung, cảm ơn anh.”

“Anh cũng vì bộ phim thôi, tâm trạng em không tốt sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tiền độ quay phim.”

Có Cẩm gật đầu: “Em sẽ đóng thật tốt.”

“Đi hóa trang đi, nếu như em không quay về, chắc anh sẽ bị gọi là hôn quân mát.”

Có Cẩm biết hôm qua vì cô đột nhiên dừng cảnh quay mà đổi sang ngày khác, một đống người ở phim trường đã tỏ ý bắt mãn với Nam Cung.

“Em biết rồi.” Cố Cẩm vốn không lo lắng nghĩ mình thế nào, nhưng cô cũng không thẻ làm liên lụy Nam Cung Mặc thế này.

Chuyện cô dở chứng ở phim trường đã bị người ta thêm mắm dặm muối truyền ra ngoài, đạo diễn Nam Cung còn luôn ưu ái cho cô.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 458


Chương 458:

Nếu là một nữ minh tinh, đặc biệt là người mới vào nghề tin đồn là cú sốc rất lớn.

Triệu Lạp nhân lúc Cố Cẩm hóa trang tin tức cho cô đọc, nhưng sắc mặt Cố Cảm vẫn không có cảm xúc gì.

*Tôi biết rồi.” Cố Cảm điềm đạm nói.

*Cô chủ, mặc dù đây chỉ là những tin đồn vô thưởng vô phạt, nhưng với một nhân vật của công chúng mà nói cứ luôn bị công kích thế này sẽ rất ảnh hưởng đến con đường tương lai của chị sau này.”

Triệu Lạp không hề hay biết nội tình bên trong, cô ấy cho rằng sau này cô sẽ đi mãi con đường này.

“Sẽ có người xử lý thôi.” Cố Cẩm không máy quan tâm, Tư Lệ Đình và Tiểu Đào không phải là người ăn không ngồi rồi.

Vả lại cô lại đóng phim cho vui, chứ chưa từng để ý cũng không cần để ý đến.

“Vâng cô chủ.” Triệu Lạp cảm thấy bản thân đã quá lo lắng, hoàng đề không vội mà thái giám đã vội.

Có Cẩm nhìn Hoa Tình đang ở gần đó hóa trang, nếu như chuyện này không phải do Hoa Tình làm cô sẽ thay tên đồi họ.

Trong giới giải trí đả kích đối phương là thủ đoạn thường dùng, nếu như Hoa Tình nghĩ cách này có thể đả kích được cô thì đã quá sai đã quá sai rồi.

Có Cẩm gửi tin nhắn cho Tiểu Đào: “Bảo Tân Giải Trí thu thập hét tất cả những chuyện đen tối của Hoa Tình.”

Hoa Tình đối xử với cô như thế nào, cô sẽ trả lại cô ta gấp ngàn lần, nếu như là chuyện đen tối, Hoa Tình có cả một tá.

Cô muốn xem xem xé lớp mặt nạ trên mặt ra Hoa Tình sẽ có bộ dạng thế nào?

Người của đoàn làm phim bắt đầu thôi thúc quay, Triệu Lạp giúp cô chỉnh lại trang phục có chút không yên tâm: *Cô chủ, mặc dù chị biết cưỡi ngựa, nhưng vẫn nên cẩn thận một chút, thú vật vốn không có tình người.”

*Tôi biết rồi.”

Cố Cẩm nhìn về phía con ngựatrắng ngày hôm qua đã chọn, con ngựatrắng im lặng đứng ở chỗ cũ chờ cô đến.

*Ngoan.” Cố Cẩm vuốt lông chú ngựa, con ngựame rất hòa nhã và hiền lạnh, cô rất thích nó.

Ngựa mẹ được cô v**t v* nhắm mắt cảm thấy dễ chịu, gió thổi nhè nhẹ phất phơ bờm ngựa, Cố Cẩm rất thích cảm giác này.

Hoa Tình cũng mặc trang phục lúc cưỡi ngựa nhìn chứ: người đang đi đến: “Thật ngưỡng mộ cô Erlena, cái gì đoàn làm phim cũng ưu ái cho cô thứ tốt nhất, ngày cả ngựa cũng để cô chọn trước sau đó mới đến lượt tôi.

Triệu Lạp nghe cô ta nói bóng nói gió Có Cẩm, không nhịn được đã đáp lại: “Lẽ nào ngày trước cô Hoa đóng vai nữ: chính không giống như vậy sao? Bây giờ cô là nữ thứ hai, Sợ rằng trong lòng có rất nhiều sự so bì.

Hoa Tình hừ lạnh một tiếng, chẳng qua cũng chỉ dựa vào danh tiếng của Cố Cắm mà bây giờ một trợ lý nhỏ nhoi cũng dám trả treo với cô ta.

Có Cẩm vuốt nhẹ lông của chú ngựa, điềm đạm nhìn về phía Hoa Tình.

“Gần đây cô Hoa rảnh rang nhỉ.”

“Cảnh của tôi đều tập trung vào vài ngày này, một giờ: sáng vẫn còn quay, làm gì có phúc bằng cô Erlena, tâm trạng không tốt đạo diễn đã cho cô nghỉ phép.”

Dường như Cố Cẩm đã đoán trước cô ta sẽ nói những lời này, ánh mắt cô trỏ nên lạnh tanh.

“Nếu cô Hoa không rảnh rang thì làm gì có thời gian mà đi làm những chuyện ấy.”

Ánh mắt Hoa Tình hơi lung lay, nhưng cô ta vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi: “Không biết những chuyện mà cô Erlena nói là những chuyện gì?”

“Cô Hoa là người thông minh chắc chắn đã biết những chuyện tôi nói là những chuyện gì, tôi chỉ muốn nhắc nhở cô Hoa Tình một câu, tốt nhất là cô nên an phận một chút.

Nếu như cô còn có thêm ý đồ nào khác nữa, Chu Lê chính là ví dụ của cô, đừng giỏ trò ngu ngốc nữa.

Ánh mắt Hoa Tình trở nên lạnh tanh: “Cảm ơn cô đã nhắc nhở, tôi hiểu rất rõ tôi đang là điều gì, đừng so sánh tôi với loại người ngu ngốc đó.”

Cố Cẩm không đáp lại lời của cô ta, cô chỉ nhéếch môi cười một cái, xem ra có một số người vẫn không thể ngoan ngoãn được.

Triệu Lạp nhìn bóng lưng rời đi của Hoa Tình, vô cùng xem thường cô ta: “Cô chủ, chị cảm thấy người lan truyền tin tức đó là cô ta?

“Ngoài cô ta ra, cô cảm thấy còn có thể là ai?”

“Cũng đúng, đã đi một vai nữ thứ một, cô chủ lại là nữ chính, người nào đó vì đố ky đã không cần mặt mũi hết lần đến lần ra giở thủ đoạn.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 459


Chương 459:

“Tiếc rằng cô ta cũng không thể giở trò gì cao tay, cùng lắm chỉ đứng đẳng sau giật dây.”

“Cô chủ, chị có cần em đi theo dõi cô ta không, tránh việc cô lại giỏ những trò xấu xa đả kích chị như lúc trước.”

“Không cần đâu.”

Nam Cung Mặc giơ tay ra hiệu, Cố Cẩm cũng trở lại dáng vẻ bình thường: “Tôi đi quay đây.”

“Cô chủ chị cẩn thận nha.”

Cảnh quay cưỡi ngựa này không hề phức tạp, cũng chỉ có vài câu thoại mà thôi, còn đa phần đều quay cảnh cưỡi ngựa.

Cảnh đi săn một năm một lần trong cũng, không chỉ có nam giới cưỡi ngựa đi săn, phụ nữ hậu cung cũng có cơ: hội được trổ tài để thu hút sự chú ý của hoàng thượng.

Chuyện đột nhiên xảy ra của toàn cảnh quay là đám phi tần tranh giành gay gắt với nhau, vừa khai máy tất cả ngựa đều hừng hực xông đến.

Cố Cẩm lắc lư trên thân ngựa, may mắn tối qua Tư Lệ Đình đã nhẹ nhàng với cô, nếu không không biết cô sẽ đau như thế nào.

Mặt đất gồ ghề, ngựa cũng lắc lư dữ dội.

459-1-cuu-nho.jpg


Chủ nhân của trại ngựa đã từng nói đây là con ngựa có tính tình hiền hòa nhất, nó không thể tự dưng mà nổi điên, nhất định đã bị người khác động tay động chân vào.

Cố Cẩm nhớ đến lúc chọn ngựa ở trại ngựa gặp phải Lam Nguyệt, cùng với nụ cười lạnh lùng của của Hoa Tình.

Đột nhiên cô hiểu ra, Hoa Tình đã động tay động chân vào.

chuyện này!

Đáng chết, bản thân cô vậy mà lại không ngờ được Hoa Tình lại độc ác đến mức này, con ngựa bị làm cho sợ hãi mà điên cuồng chạy đi.

Nam Cung Mặc cũng phát hiện ra điều không đúng: “Dừng! Mau dừng lại!”

“Nam Cung… ngựa… nồi điên rồi!”

Bóng dáng của Cố Cẩm đã khuất xa khỏi phạm vi của ống kính, Triệu Lạp vô cùng căng thẳng: “Cô chủ.”

Nam Cung Mặc lập tức dừng cảnh quay: “Em nắm chặt lầy dây cương, dừng buông tay!”

Ngựa với Cố Cẩm đã biến mắt không thấy đâu, Nam Cung Mặc vội leo lên một con ngựa trong đám ngựa của quần chúng đuổi theo.

Đáng chết, lần trước Có Cẩm chỉ bị tổn hại danh tiếng, còn lần này là tính mạng.

Tốc độ của ngựa rất nhanh, một khi bị văng ra Cố Cẩm nhất định sẽ bị thương nặng.

Lúc này Nam Cung Mặc không quan tâm đến việc sao anh lại xui xẻo như vậy, cảnh quay trong hai tuần này đều xảy ra chuyện phiền phức.

Nếu như Cố Cẩm bị thương trong đoàn phim của anh, anh làm sao ăn nói với ông nội đây?

Đừng nói là ông nội, còn cả tên Cố Nam Thương vô cùng yêu thương em gái nữa, anh ta không cho anh ăn hành mới là lạ?

Cố Cẩm nhát định không được có chuyện gì!

Có Cẩm giữ vững bình tĩnh, nếu ngựa đã nồi điên, cô băn khoăn tại sao ngựa lại nổi điên cũng chẳng có tác dụng gì.

Bây giờ chuyện cô có thể nghĩ là làm sao để tự cứu mình, Có Cẩm nắm chặt lấy dây cương.

Gió thổi vù vù bên tai cô, tay nắm dây cương đã trở nên đau rát.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 460


Chương 460:

Nhưng dù buốt đến tim cô cũng không dám thả lỏng, cô sợ mình vừa thả lỏng sẽ bị văng ra khỏi ngựa.

Ở đây đất đá gồ ghề, nếu bị văng mạnh ra không chết thì cũng bị thương nặng.

Cô chỉ có thể tiếp tục ở trên yên ngựa, chờ thời cơ đến.

Người của đoàn làm phim vì chuyện ngựa nổi điên mà đã nháo nhào cả lên, Nam Cung lập tức đuổi theo, những người khác hoảng loạn không thôi.

“Bây giờ phải làm sao đây?”

*Đạo diễn không có ở đây, chúng ta nên làm gì đây?”

“Sao con ngựa öó lại nổi điên vậy?”

“Ai biết được chứ, nhìn đạo diễn Nam Cung lo lắng cho cô Erlena như thế, nếu như cô Erlena xảy ra chuyện gì thì phải tính làm sao đây?”

Hoa Tình cũng tỏ vẻ lo lắng: “Trời ơi, nguy hiểm quá đi, hy vọng cô ấy sẽ không xảy chuyện gì.”

Lam Nguyệt không nói gì, chỉ nhếch môi cười một cái, tốt nhất cô trở thành kẻ tàn tật luôn đi.

Ngựa đã chạy rất xa, tay của Có Cẩm rướm máu, đau đến mức cô đã tê dại với cơn đau rồi.

Cô cảm thấy bản thân sắp không còn sức lực nữa, nếu như thả cho người tiếp tục phóng điên cuồng theo ngựa như thế này cô sẽ bị văng ra mắt.

“Cố Cẩm, phía trước làm vùng đất trống, em nghĩ cách nhảy xuống đi!”

Sau lưng vang lên tiếng của Nam Cung Mặc, Cố Cẩm vừa quay đầu đã nhìn thấy anh ta, Nam Cung Mặc bạt mạng đuổi theo, nhưng vẫn cách xa cô cả một đoạn.

Ngựa đã chạy ra khỏi rừng cây, một vùng đắt trống dần hiện ra trước mắt.

Bởi vì cô đã chạy đến đường lớn, nên con đường trước mắt thật sự rất rộng rãi!

Những chiếc xe trên đường lớn nhìn thấy một cô gái mặc trang phục cổ đại đang phi ngựa nước đại đến: “Trời ạ…

đang quay phim sao? Sao lại không có máy quay chứ.”

“Thời đại này mà còn có người cưỡi ngựa hả, có phải là người trong rừng ra không vậy?”

“Wou, đẹp quá đi!”

Thậm chí có người còn thò đầu ra khỏi cửa kính: “Người đẹp, em cưỡi ngựa đi chơi hả?”

Sắc mặt Cố Cẩm đã bị ngựa làm cho trắng bệch, những người này bị ngốc hả! Không tháy cô đang rất khó khăn saol Mọi người đều cầm điện thoại quay lại tới tấp, Có Cẩm cưỡi trên con ngựa đang nổi điên ở đường lớn càng thêm nguy hiểm.

Nếu như ngựa tông trúng xe, cô không dám tưởng tượng ra hậu quả, cô cần phải nhanh chóng nhảy xuống.

Nhưng xung quanh không có chỗ nào lý tưởng để cô nhảy xuống, vả lại với tốc độ nhanh thế này, cô cũng không dám tùy tiện nhảy xuống ngựa.

Cô vừa phân tâm một lát, ngựa đã xông xuống dưới lớn: “Dừng lại!” Có Cẩm bắt đầu hoang mang.

Cơ thể cô bám không chắc lấy dây cương nên đã bị ngựa làm cho văng ra: “AI”

Bên tai chỉ nghe thấy tiếng bánh xe thắng gấp ma xát với mặt đường, giây tiếp theo cơ thể cô đã rơi mạnh xuống mặt đường.

Đầu đụng phải tảng đá bên đường, Cố Cẩm cảm tháy đầu đau giống như bị ai đó cầm chày đập vào, trước mắt cô dần hiện ra đôi giày da cao cấp của nam giới.

Cô còn chưa kịp nhìn người đàn ông đó đã trơi vào hôn mê.

Lúc Nam Cung Mặc đuổi đến chỉ nhìn thấy ngựa đang nằm tê liệt bên đường thở hồng hộc vì đã chạy quá sức.

Đôi mắt anh ấy đau khổ tìm Cố Cẩm khắp xung quanh.

Trên đường có rất nhiều xe qua lại, lẽ nào cô đã được người nào đó tốt bụng đưa đến bệnh viện rồi?

Nam Cung Mặc đi đến bên ngựa tỉ mỉ kiểm tra, anh ấy thấy được một chiếc kim ở dưới mông của nó.

Vấn đề đã được giải thích dễ dàng, ban đầu chiếc kim này được giấu ở dưới yên ngựa, sau đó trong lúc ngựa chạy chiếc kim đã từ từ đâm vào mông nó, khiến nó trở nên kích động.

Nam Cung Mặc bắt đầu nổi điên, lúc bình thường cho dù xảy ra chuyện gì anh ấy cũng đều mắt nhắm mắt mở.

Nhưng lần này đã đe dọa đến tính mạng của Có Cẩm, đã chạm đến giới hạn của anh ấy.

Nam Cung Mặc lấy điện thoại chụp lại một tắm, sau đó mới trở lại đoàn phim. Đang trong quá trình chuyển nguồn nên mong cả nhà thông cảm vì ít chương nhé!
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 461


Chương 461:

*Đạo diễn, cô chủ đâu?”

“Tôi không đuổi kịp, chắc con bé đã được người khác đưa đi, cô đi nghe ngóng những bệnh nhân mới nhập viện đi.”

“Vâng, tôi biết rồi.” Triệu Lạp vội vàng đến bệnh viện, Cố Cẩm rơi từ ngựa xuống chắc chắn đã bị thương, đến bệnh viện tìm người là cách tốt nhất.

Nam Cung Mặc lấy chiếc kim ra: “Là ai làm?”

Mọi người đều nhìn nhau, nhìn quay nhìn lại, tất cả đều không biết đã xảy ra chuyện gì.

*Đạo diễn, đây là đạo cụ gì vậy?”

Nam Cung Mặc nhìn chằm chằm vào Hoa Tình, sau khi Chu Lê rời đi người làm ra chuyện này chỉ có một, đó chính là Hoa Tình.

“Đây là chiếc kim đâm trên thân ngựa, xém chút nữa đã đâm sâu vào thân ngựa.

Người nào làm thì thành thật nhận đi, nếu không tôi sẽ nhờ cảnh sát đứng ra can thiệp, đợi tôi tìm được chứng cứ, đến lúc đó đừng trách tôi trở mặt vô tình!”

461-1-cuu-nho.jpg


Lúc đặt yên ngựa cũng có trợ lý hiện trường, cái kim đó nguy hiểm vậy, sao tôi dám để lung tung được chứ?”

“Đúng đó, tôi có thể làm chứng cho anh Lực, chúng tôi không hề biết chuyện dưới yên ngựa có cây kim này, ít nhất lúc chúng tôi đặt yên ngựa không hề có cây kim nảo.”! “

“Những người khác cũng không nhìn thấy ai để cây kim này? Nếu như nhìn thấy nhát định phải báo lại với tôi!”

“Đạo diễn, tôi không nhìn thấy.”

“Đạo diễn, tôi cũng không nhìn thấy…”

“Được, nếu như đã không có người nhìn thấy cũng không có người chịu nói thật, tôi sẽ báo chuyện này lại với cảnh sát, các người tự mình chờ đi.” Nam Cung Mặc cắt giọng lạnh lùng.

Hoa Tình nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lam Nguyệt đi vào nhà vệ sinh: “Tiểu Nguyệt, cô đừng có căng thẳng, cô mà cứ như vậy thì sẽ bị người khác nhìn ra sơ hở đó!”

“Chị Tình, chị có nhìn thấy dáng vẻ của đạo diễn Nam Cung không? Chuyện này có chết anh ấy cũng sẽ điều tra tận gốc.”

“Chết tiệt, chiếc kim đó sao lại không đâm sâu vào thân ngựa luôn, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn này, để cho người khác phát hiện được.”

“Chị Tình, em đã làm theo cách mà chị dặn dò, nếu như xảy ra chuyện gì thật…” Lam Nguyệt không muốn dính liều đến kiện tụng.

Bài học ngày trước của Chu Lê đã quá đủ, cô ta không muốn phải ngồi tù.

“Sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, tôi sẽ giúp cô làm chứng cứ ngoại phạm, chỉ cần cô không để lòi đuôi là được.”

Lam Nguyệt hoang mang, chỉ cần nghĩ đến sắc mặt của Nam Cung Mặc cô ta đã cảm tháy lạnh cả sóng lưng.

“Tiểu Nguyệt cô bình tĩnh đi, cô yên tâm, chuyện này cũng không có gì to tát cả.

Chỉ là một chiếc kim, cả dấu vân tay còn không tra ra được, vả lại cũng không có camera.

Những người trong trường quay cũng nói không nhìn thấy người khả nghỉ, cô sợ cái gì.

Cô giúp tôi tắt nhiên tôi cũng không bạc đãi cô, tôi biết sức khỏe của ba cô không được tốt, tôi sẽ cho cô hai mươi vạn để cô chữa trị cho ba mình.

Cho dù bên phía cảnh sát có người đến kiểm tra, đến lúc đó cô chỉ cần nói những lời mà tôi đã dặn cô là được.”

Nghe đến việc Hoa Tình sẽ cho mình hai mươi vạn, Lam Nguyệt vô cùng vui sướng.

“Chị Tình, em theo chị nhiều năm như vậy, chị đã quan tâm em rất nhiều.” Cô ta giả vờ cảm kích.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 462


Chương 462:

“Đây là điều mà cô xứng đáng, cô lại đây, tôi dạy cô cách làm sao đối phó với cảnh sát.”

“Vâng chị Hoa.”

Cố Cảm tỉnh lại từ trong cơn hôn mê, cô từ từ mở mắt nhìn xung quanh.

Xung quanh được trang trí theo phong cách cổ điển, chiếc giường cô đang nằm không phải chiếc giường lớn kiểu dáng châu Âu, mà là một chiếc giường bằng gỗ lim.

Cô tròn mắt hiếu kỳ nhìn xung quanh, cô xuyên không rồi ư?

Xuyên không? Cố Cẩm vò đầu, đầu cô rất đau…

Đột nhiên cô không nhớ ra tên của mình, bản thân đến từ đâu.

Chuyện gì vậy? Nhìn chiếc váy dài thời phong kiến khiến Có Cẩm càng thêm khó hiểu.

Cô đứng dậy đi về phía trước vài bước, nhìn ra ngoài song cửa, gần đó là một hồ sen.

Lá sen đang đong đưa theo gió, lầu gác sân vườn ở phía xa khiến cô cảm thấy phần nào thân thuộc, dường như cô đã đến nơi này.

Đây là nơi nào?”

“Cô tỉnh rồi à?” Một giọng nam trầm ám vang lên, Có Cẩm quay người lại nhìn.

Là một người đàn ông mặc bộ âu phục tím sậm, khuôn mặt vô cùng tuần tú.

Đôi mắt cũng màu tím sậm như bộ âu phục, đây là con lai vô cùng hiếm thấy, trên thế giới chưa tới một trăm người.

Đôi mắt đẹp giống như viên ngọc màu tím quý giá, chỉ nhìn một cái đã khiến người khác bị cuốn vào.

Khuôn mặt được thừa hưởng tất cả những ưu điểm của con lai, vô cùng tuần tú.

“Anh là ai? Không, tôi là ai? Bây giờ tôi đang ở đâu?” Cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang bước đến, hy vọng anh sẽ giải đáp thắc mắc trong lòng mình Người đàn ông nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của cô, chậm rãi nói từng từ từng chữ: “Cô tên là Có Cảm, là vợ sắp cưới của tôi.”

Có Cẩm nhìn một lượt người đàn ông, trong đầu không hề có bất cứ ấn tượng gì với anh ta.

“Anh nói anh là chồng sắp cưới của tôi, tại sao tôi lại không hề có tí cảm giác gì với anh?”

Người đàn ông từng bước từng bước đi về phía cô, cả người anh tỏa ra vẻ lạnh tanh, Có Cảm còn chưa chạm vào người anh ta đã cảm thấy được vẻ lạnh lùng mà anh ta toát ra.

Có Cẩm nhìn người đàn ông đang dần dần tiến đến với vẻ đầy cảnh giác, néu như là chồng sắp cưới thì cô phải cảm thấy thân thiết mới đúng chứ.

“Bởi vì hôn ước của tôi và cô là do người của hai nhà quyết định, đây là lần đầu tiên cô với tôi gặp nhau.

Cô Có, lần đầu tiên gặp gỡ tôi sẽ giới thiệu một chút, tôi là Nam Cung Huân, chữ Huân trong hoa oải hương bỏ bộ Thảo đi.”

Mặc dù tên của anh vô cùng lãng mạn, nhưng anh ta lại có vẻ khá lạnh lùng, rõ ràng là một người đàn ông vừa đẹp trai vừa xa cách.

“Chào anh, xin hỏi tôi đã bị làm sao, sao đầu tôi lại có vẻ hơi đau, cũng không thể nhớ ra được những chuyện trong quá khứ.”

Có rất nhiều chuyện trong quá khứ Có Cẩm chỉ nhớ mang máng, những lúc cô có để nhớ ra thì đầu lại vô cùng đau.

Nam Cung Huân điềm đạm nói: “Cô không cẩn thận bị té ngựa, đầu bị thương, tạm thời quên đi một vài thứ.

Nhưng những gì mà cô quên đêu không quan trọng, cô muốn biết chuyện gì tôi có thể nói cho cô biết.”

“Vậy…” Cố Cảm ôm đầu, nhìn về hồ sen ở phía xa xăm: “Tôi cảm thấy mình đã quên đi một vài điều quan trọng, sao tôi lại có cảm giác mình đã từng ở đây?”

Đây là biệt viện tư nhân của Nam Cung Huân, lầu gác đối diện là nơi để khách ở, lần trước Có Cẩm và Tư Lệ Đình đã ở phía đối diện.

Tất nhiên cô cảm thấy quen thuộc với nơi này, nhưng lại không thể nhớ ra điều gì.

“Đầu của cô tạm thời vẫn chưa hồi phục, cô đừng nghĩ quá nhiều, cứ nằm trên giường nghỉ ngơi cho tốt.”

Cố Cẩm cảm thấy đầu óc hơi đâu, nên đành trở lại giường, cô nhìn người đàn ông tự xưng là chồng sắp cưới của mình, luôn cảm thấy có chút kỳ quái.

“Nếu như anh và tôi chưa từng gặp nhau, sao lại có hôn ước?”

Nam Cung Mặc bình tĩnh đứng bên giường nhìn người con gái dễ thương mềm mại, cất giọng rành mạch: “Nhà họ Cố và nhà Nam Cung đã có hôn ước từ lâu, những năm gần đây tôi ở ngoài làm việc rất ít khi trở về.

Lần này tôi về nước theo lời của ông nội để gặp vợ sắp cưới là cô.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 463


Chương 463:

Tôi nghe cô ở Phương Thành, nên đã cô tình đên đây, trùng hợp gặp được cô bị té ngựa nên đã cứu cô về đây.”

“Cảm ơn anh.” Cố Cảm dần không còn cảnh giác anh nữa.

“Cô nghỉ ngơi đi, buổi tối tôi lại đến thăm cô.” Nam Cung Huân quay người rời đi, những lời mà anh nói không hề là giả.

Nhà họ Cố với nhà Nam Cung cần liên hôn, anh ta vốn không quan tâm, cũng chưa từng có cảm giác với phụ nữ.

Thời điểm này này nhà họ Cố đề nghị muốn liên hôn với anh, anh biết rõ họ đang muốn củng có địa vị nắm quyền chủ chốt nhà họ Cố của Có Cẩm.

Trước đó anh đã kêu người nghe ngóng về lai lịch của Có Cẩm, tướng tá cũng rất được.

Nhưng vẻ bề ngoài là thứ Nam Cung Huân không coi trọng nhát, trên đời này còn thiếu phụ nữ xinh đẹp sao?

Cho dù phải cưới vợ, anh cũng phải cưới một người vợ hiền lành, phải là người phụ nữ có tầm nhìn giúp đỡ được anh.

Nhận được tài liệu về cô, anh phát hiện cô đã có người mình thích từ lâu, xém chút nữa đã cùng người đàn ông đó tiền vào lễ đường.

Người phụ nữ thế này làm sao xứng làm vợ của anh? Tất nhiên Nam Cung Huân lập tức phản đối.

Sau này đích thân ông Cố đến tìm anh ta, còn cùng anh ta thỏa thuận một vài điều kiện có lợi, nên Nam Cung Huân mới nể mặt ông nội Cố về nước một chuyền.

Anh ta vừa mới về nước đã nghe được chuyện Cố Cẩm uống thuốc tránh thai, người nắm quyền quản lý nhà họ Có vậy mà lại đi đóng phim.

Anh ta thật không biết nên nói cô rảnh rỗi hay ngây thơ, Nam Cung Huân vốn không hề có chút hảo cảm đối với cô.

463-1-cuu-nho.jpg


Anh ta chỉ cần nhìn một cái đã nhận ra, so với ảnh chụp cô còn đẹp hơn rất nhiêu.

Dường như anh ta không phải bị hấp dẫn bởi vẻ ngoài của cô, mà chính sự cá tính của cô đã thu hút anh.

Rất nhanh Nam Cung Huân đã biết ngựa của Có Cẩm đã bị mắt kiểm soát, anh ta cũng lờ mờ đoán được chuyện gì đã xảy ra.

Người phụ nữ trên ngựa không biết đã kiên trì được bao lâu, cơ thể cô đã sắp không trụ nỗi, anh ta trưng mắt nhìn cô rơi từ trên ngựa xuống.

Tài xế vội thắng xe gấp, anh ta bước xuống xe, người phụ nữ còn chưa kịp nói câu nào đã rơi vào hôn mê.

Những vết lằn trên tay cô rỉ máu, từ đó có thể thấy cô đã kiên trì rất lâu, nhưng đến cuối cùng vẫn không thể kiên trì được nữa.

Có lẽ cô không hề xấu xa giống như những gì trong tưởng tượng của anh ta, ít nhất sự kiên trì của cô rất ít phụ nữ có được.

Nam Cung Huân ngồi xổm xuống bế cô rời đi, vốn anh rất thích sạch sẽ, không thích tiếp xúc với phụ nữ.

Điều kỳ lạ là lúc ôm cô anh ta lại không hề cảm thấy quá khó chịu, nhìn thấy cô nằm gọn ở trong lòng mình.

Lúc đó trong lòng Nam Cung Huân có một cảm giác thương xót không thành lời, cảm giác mà trước giờ anh ta chưa từng có.

Kết quả khám ra khiến anh ta cô cùng kinh ngạc, cô vậy mà lại bị mắt trí nhớ.

Không biết kết quả này có là tốt hay xấu, sau khi cô tỉnh dậy anh đã nhìn tháy cô đầu tiên.

Cô vẫn còn bộ trang phục cổ đại, đứng bên cửa sổ kiểu dáng cổ điển, gió nhẹ thổi, cô giống như tiên nữ đang muốn cưỡi gió trở về.

Trên người người phụ nữ này có sự ngây thơ thuần khiến mà những người phụ nữ khác không có, đặc biệt là đôi mắt.

Anh ta chỉ nhìn một cái đã bị cuốn vào ánh mắt ngây thơ.
 
Back
Top Bottom