Ngôn Tình Cửu Gia Sủng Thê Thỉnh Tiết Chế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cửu Gia Sủng Thê Thỉnh Tiết Chế
Chương 120: 120: Hành Hạ1


Cửu Châu nhận lấy, trong lòng hắn vui sướng đến phát điên.

Không cần biết nguồn gốc như thế nào, chỉ cần cô đưa đồ của cô cho hắn mặc, hắn sẽ mặc định là cô không đề phòng hắn.
- À còn nữa.
Hắn định đóng cửa, giọng nói mềm mại của cô cất lên, bày tay đang di chuyển của hắn khựng lại.
- Sao thế, em cần gì à?
- Không.
Triệu Gia Hân lại nở một nụ cười trìu mến và nói một câu đầy ẩn ý.
- Em chỉ muốn bảo anh chuẩn bị tinh thần đi.

Lát nữa em sẽ bắt đầu kế hoạch trả thù anh.

Tốt bụng nhắc nhở để anh đỡ căng thẳng đó.

Thấy em tốt không?
- Đã nói rồi, anh sẵn sàng bất cứ lúc nào.
Người đã trải qua vô vàn nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần như Cửu Châu thì còn có chuyện gì đáng sợ.

Hắn chỉ sợ mất cô và hắn chỉ cần có cô.

Những nỗi đau khác không quan trọng.
Dù vậy, Cửu Châu vẫn đang rất tò mò xem rốt cục cô gái của hắn đang âm mưu làm chuyện gì.
Tắm rửa xong thoải mái hẳn.

Bộ đồ cô đưa, Cửu Châu mặc trên người rất vừa vặn.

Hắn đi ra thì thấy cô ôm một chiếc khăn và một chiếc váy ngủ đi vào.

Hắn không nhịn được mà thắc mắc:
- Em sao vậy? Ban nãy chẳng phải đã tắm rồi sao?
Hắn còn đang mong chờ màn trả thù của cô, mà cô lại đi tắm.
- Biết sao được.

Anh làm bẩn đồ của em rồi mà.
Không tắm bẩn lắm.

Mà cũng được, em không trách anh đâu.

Bộ đồ kia quá nóng, em sẽ bị ngột chết mất.
Cô nhún vai, vô tư trả lời.
- Anh vào phòng trước đi.

Em sẽ vào ngay đây.

Cô chỉ tay vào phòng bên trái nhà bếp, ra hiệu đó là phòng của cô.

Cửu Châu không thắc mắc nữa, chỉ nhắc nhở một câu:
- Cẩn thận nhé, tắm lâu quá vào buổi tối sẽ có hại cho sức khoẻ, không chừng còn cảm nữa.
- Vâng, em sẽ xong luôn mà.

Anh yên tâm đi.

Em không dễ ngã bệnh đâu, còn phải có sức khoẻ để hành hạ anh mà.
Cô vẫn còn chưa quên những việc mình cần làm đâu.

Trong khoảng thời gian đợi Cửu Châu tắm xong, cô đã nghĩ đủ cách để "tra tấn" hắn rồi.

Đêm nay, cô sẽ không cho hắn ngủ yên đâu.
- Đừng nói nữa, anh sẽ vào trước chờ em.

Hắn nhún vai, vừa đi vừa nói.

Tưởng cô nói suông thôi, xem ra cô đã quyết tâm làm rồi.

Cũng tốt, vậy hắn mới có cảm giác như hai người yêu đương.

Hắn thì không hứng thú mấy trò như vậy, chỉ háo hức giây phút chơi đùa với cô thôi.
- Anh sẽ phải hối hận đấy.
Cô nói thế, sau đó đóng sầm cửa lại.

Hắn cười, nụ cười đẹp như ánh sáng của ngàn sao lấp lánh trên bầu trời, một nụ cười hạnh phúc.
Ở bên cô, có chết cũng không hối hận.
Năm phút sau.
Triệu Gia Hân vào phòng thì thấy hắn đang đứng trong phòng, bàn tay lướt nhẹ trên từng đồ vật của cô.

Hắn ngắm cả căn phòng bằng ánh mắt trìu mến.
- Xong rồi sao.

Tôi đợi em hơi lâu đấy.
Triệu Gia Hân mặc trên người chiếc váy ngủ màu hồng phấn ngắn đến ngang hông, dù váy có rộng thì vẫn không thể che được đường cong quyến rũ trên cơ thể cô.

Có lẽ vì cô tin Cửu Châu không dám làm càn nên mới dám ăn mặc thoải mái.
- Mấy giờ rồi nhỉ.
Cửu Châu mở điện thoại lên rồi trả lời:
- Gần chín giờ.

Em hỏi làm gì?
- Còn sớm nhỉ.

Vẫn còn chơi được một lúc.
- Không.

Thế là muộn rồi.

Thời gian của chúng ta còn dài mà.

Em ngủ đi để giữa gìn sức khoẻ.

Em vừa mới ra viện đấy thôi.
Hắn quan tâm cô và nói lời thật lòng.

Nhưng Triệu Gia Hân cố ý không hiểu đều đó mà giở tính trẻ con ra:
- Không đâu.

Không phải anh sợ em làm gì anh
chứ.
- Không đâu.
Hắn cầu còn không được ấy.
- Anh thấy em mệt thật mà.
Cô bĩu môi.

Tiến lại giường, ngồi kiểu vất chân.
- Chẳng phải mười ngày trước, cứ mỗi giờ này anh lại lôi em lên giường để thoả mãn d*c vọng còn gì.

Anh quên nhanh thế? Hay là anh chỉ có mỗi cái cảm giác em thoả mãn anh?
Cô bức xúc, hắn chỉ biết câm lặng.

Chỉ cần cô nhắc đến chuyện đó là Cửu Châu hiểu mình không còn tư cách trả treo với cô rồi.
- Vậy em muốn anh làm gì?
Thôi kệ, hắn sẽ chiều theo cô vậy.

Chỉ cần Triệu Gia Hân thấy thoải mái, hắn sẽ không nói gì nữa.
- Yên tâm, em sẽ không làm khó anh đâu.

anh nằm lên giường đi.
- Được, anh nằm.
Cứ tưởng cô sẽ bắt hắn làm điều gì khó khăn lắm.

Hoá ra chỉ là nằm lên giường.

Chắc cô định lấy roi đánh hắn một trận.

Chỉ có vậy thôi, cũng nhẹ nhàng quá rồi.
Tuy nhiên, mọi chuyện không như Cửu Châu nghĩ.

Cô lấy chiếc cà vạt của hắn, không đánh hắn mà trói chặt tay hắn lên thành giường.
- Này, đừng nói em sẽ trả thù tôi bằng cách c**ng bức tôi nha.
Cửu Châu cười cợt.

Tư thế này sao quên thuộc quá.

Là tư thế mà hắn thường làm với cô.
Không.

Như thế thì có lợi cho anh quá.
Cô đâu có ngốc.

Trả thù bằng cách hắn từng
làm thì cô chỉ có thiệt.
Buộc xong hai tay hắn, Triệu Gia Hân lại hì hục trói hai chân hắn lại.

Động tác cô thuần thục, thắt nút nào chắc nút ấy.

Chẳng mấy chốc, cả người Cửu Châu đã bị trói chặt.
Kẻ nguy hiểm coi như đã vô dụng, Triệu Gia Hân trở nên to gan, cô không sợ gì nữa, ngồi trên người hắn mà to gan tuyên bố:
- Đêm nay nếu anh thoát được, em sẽ cho anh đụng vào em.

Thời hạn là đến tám giờ sáng mai.
- Còn nữa, để cho anh phải khổ sở cầu xin em, em sẽ cho anh uống thuốc kích d*c, giống như cách anh đã làm với em.
- Em bị ngốc rồi sao? Có cần làm đến bước đấy không?
- Có.
Cô bày ra bộ dạng phóng khoáng trả lời.

Triệu Gia Hân mặc kệ Cửu Châu, cô xuống giường lấy điện thoại.

Triệu Gia Hân vào một trang web bán hàng, tìm một trang bán thuốc ship nhanh gần nơi cô ở rồi nhấn nút đặt hàng.

Đây là sự tiện lợi khi mua hàng online, không cần phải đến tận nơi, các thủ tục diễn ra chưa đầy một phút.
- Sẽ giao hàng trong khoảng ba mươi phút nữa.
Nhưng có lẽ không đến ba mươi đâu.

Chỗ đó gần đây mà.

Anh chờ một chút nhé.
 
Cửu Gia Sủng Thê Thỉnh Tiết Chế
Chương 121: 121: Hành Hạ 2


Cửu Châu hoang mang chất vấn cô.

Khiêu khích d*c vọng của đàn ông là một sự nguy hiểm không lường.

Hắn sợ bản thân sẽ không khống chế được mình mất.
- Sợ gì chứ.

Anh đang bị trói chặt mà.
- Em không nghĩ là tôi có thể thoát ra nếu tôi
muốn à?
- Không.
So với tin lời người khác, cô tin vào bản thân hơn.

Triệu Gia Hân đã chắc chắn cô cột chặt hết sức rồi, đảm bảo Cửu Châu không thể thoát ra được.

Hắn chỉ đang muốn làm cô sợ thôi.
"Reng...!Reng...!"
Triệu Gia Hân vừa dứt lời, chuông điện thoại của cô đã reo lên.

Thấy số lạ, cô biết là hàng đã giao tới.

Cô lại vali lấy một ít tiền, vừa tìm vừa nghe.
- Anh ở đó đi! Tôi ra ngay đây.
Triệu Gia Hân nói với người bên kia một tiếng rồi cúp máy.

Cô vui vẻ liếc nhìn Cửu Châu rồi đóng sầm cửa lại đi ra ngoài.
Vài phút sau, Triệu Gia Hân quay lại với một lọ thuốc màu trong suốt, bên trong là bột màu trắng.

Không cần hỏi, Cửu Châu cũng hiểu thứ đó là gì.
- Em pha nhé!
Cô rót hết chỗ rượu còn lại được gần hết cốc.

Sau đó, Triệu Gia Hân đổ hết toàn bộ thuốc trong lọ vào rượu.

Hắn nhìn theo mà lạnh người.

Người con gái này ra tay cũng độc ác thật.
- Anh tự uống hay để em giúp anh uống.
Triệu Gia Hân cầm rượu lắc lư trước mặt hắn.
- À, quên mất.

Anh có tay đâu.

Để em giúp anh
nhé!
Không hề báo trước, Triệu Gia Hân tiến lại bóp miệng Cửu Châu như hắn đã từng làm với cô rồi trực tiếp đổ rượu vào họng hắn.

Động tác của cô nhẹ nhàng, từ từ, nhưng vẫn không tránh khỏi việc rượu bị đổ ra ngoài.
- Triệu Gia Hân, em không muốn sống nữa hay sao?
Khi ly rượu đã được trút cạn, Cửu Châu gằn giọng lên.

Lòng hắn bắt đầu bốc lửa, mồ hôi nhễ nhại chảy ra, cơ thể như có hàng nghìn con côn trùng đang cắn xé.

Rượu cùng với thuốc kích d*c đã làm h@m muốn nổi lên nhanh chóng, Cửu Châu đã không còn vững vàng kiểm soát được mình.

Hắn ta như một con sói hoang điên cuồng ngọ nguậy trên giường với mong muốn có thể thoát ra khỏi những thứ đang trói chặt mình.
- Cửu Châu...!Thuốc bắt đầu tác dụng rồi sao?
Chiếc giường rung lắc liên hồi, tiếng động phát ra làm cho Triệu Gia Hân cảm thấy rùng mình.
Dù đã chắc chắn là trói chặt nhưng nhìn cảnh này, Triệu Gia Hân lại sợ hãi.

Cô cắn môi, ngồi xuống cạnh hắn:
- Nhìn anh khổ sở như vậy thật tốt.
Gương mặt đẹp trai cau lại vì đau đớn.

Ngửi thấy mùi hương của cô lại quanh quẩn đâu đây, hắn khó nhọc nhả ra từng chữ:
- Em...!Triệu Gia Hân...!Gia Hân...!Giúp anh với! Giọng nói khàn đặc vang lên mang theo h@m muốn tình d*c.

Cổ họng hắn khô không khốc, thứ quý giá dưới thân đã nhô lên căng cứng, muốn được giải phóng khỏi lớp vải mỏng manh.
- Không!
Cô cương quyết.
- Xin em đấy! Một chút thôi cũng được! Tôi sắp không chịu nổi rồi.
Hắn có lẽ sẽ chết thật mất.

Lí trí của Cửu Châu đã không còn nữa, hắn quên hết thảy lời hứa không chạm vào mà cầu xin cô.

Nhiệt độ ngoài trời mát mẻ, nhưng nhiệt độ trong cơ thể Cửu Châu nóng đến điên lên.

Không có nước lạnh để dội vào, hắn không thể dập tắt được ngọn lửa này.
Trong vô thức, Cửu Châu nhớ lại những lúc hai người quấn quýt với nhau, nhớ lại hình ảnh cô không mặc gì r3n rỉ dưới thân hắn.

Càng nghĩ về cơn kh0ái cảm quá khứ, Cửu Châu càng không chịu nổi hiện tại.

Cả người bị cột chặt khiến Cửu Châu chỉ biết giãy dụa trong tuyệt vọng.
- Gia Hân, giúp anh! Giúp anh! Xin em hãy giúp anh!
Cửu Châu liên tục cầu xin cô gái trước mặt.

Chịu sự hành hạ này, hắn thà nổ tung còn hơn.
- Không.
Miệng cương quyết là thế nhưng ánh mắt Triệu Gia Hân cũng có chút lay động.

Nhìn cơ thể quằn quại khó chịu kia, cô mềm lòng.

Vốn dĩ biết Cửu Châu có d*c vọng rất cao rồi.

Giờ còn phải chịu sự tác dụng của thuốc, đây là tra tấn chứ không phải vui đùa nữa.
Cô tự kiểm điểm lại bản thân.

Có ai yêu đương giống cô không? Mới ngày đầu tiên đã hành hạ người ta sắp chết.
Triệu Gia Hân định làm thêm vài động tác sờ mó quyến rũ Cửu Châu.

Tuy nhiên, khi thấy hắn đã khổ sở quá rồi, cô không muốn thêm dầu vào lửa nữa.

- Ưm...!Khó chịu quá.

Giúp anh! Triệu Gia Hân! Chưa bao giờ Cửu Châu thấy mình thảm hại như thế này.

Miệng hắn không ngừng r3n rỉ cầu xin sự giúp đỡ của Triệu Gia Hân.
- Anh đừng xin nữa! Em không có điên.
Vừa nói, cô vừa lên mạng tìm thông tin thuốc.
- Chết tiệt!
Cô há hốc mồm khi đọc dòng chữ "có tác dụng trong mười hai giờ đồng hồ".

Có nghĩa là phải mười hai giờ thuốc mới hết tác dụng.

Tới đây, Triệu Gia Hân bắt đầu thấy hối hận.

Cô đang làm gì vậy chứ? Đáng ra cô nên yên phận ôm hắn ngủ ngon lành.

Hại hắn ra nông nỗi này, cô tự thấy có lỗi.
Triệu Gia Hân cố gắng tìm xem có thuốc giải không.

Có lẽ do hoảng quá mà cô không tìm thấy gì hết.

Triệu Gia Hân tuyệt vọng nhìn người đàn ông bất hạnh trên giường.
Nếu bắt hắn chịu đến mười hai giờ, cô tin là
hắn sẽ chết thật.
Mà Triệu Gia Hân lại không muốn hắn chết.

Cô yêu hắn.
- Cửu Châu!
Cô hít một hơi thật sâu, đứng trước Cửu Châu.

Toàn bộ sự ngông cuồng ban đầu đã biến mất, cô run rẩy nắm lấy tay hắn.
- Giúp anh!
- Xin lỗi! Anh vào phòng tắm tự giải quyết được không? Em sẽ cởi trói cho anh!
- Em...
Cửu Châu nghe câu được câu mất, hắn không khỏi thất vọng.

Cô bảo hắn tự giải quyết trong tình trạng thế này ư?
- Anh phải đảm bảo là không chạm vào em! Có
được không?
Cô biết mình làm vậy là không phải.

Nhưng h@m muốn của Cửu Châu rất mãnh liệt.

Cô sợ mình sẽ không chịu được mất.
- Ưm...!Ưm...
Sự giày vò khiến Cửu Châu không thể nói được gì.

Triệu Gia Hân lại nhầm tưởng đó là sự đồng ý của hắn.
- Vậy...!Em sẽ cởi ra.
Cô đi lên phía cuối giường, cởi trói cho hai chân trước.

Được giải thoát, hai chân hắn đạp liên
tiếp vào không trung.
- Hứa nhé! Không được chạm vào em đâu!
Khi tháo phần dây trói ở tay hắn, cô vẫn không nhịn được mà lo sợ.

Triệu Gia Hân còn cẩn thận dặn dò hắn.

Cô cứ nghĩ hắn vẫn đang nghe cô nói, nhưng đâu biết được, trong mắt Cửu Châu hiện tại chỉ dán chặt vào cơ thể cô.
- Xong rồi, anh mau vào nhà tắm đi!
Lo sợ hắn không giữ lời, Triệu Gia Hân vừa tháo lỏng dây ra đã nhảy xuống giường chạy ngay.
-Á!
Tiếng hét thất thanh vang lên.

Cô có chạy nhanh đến mấy thì chân cũng chẳng dài bằng hắn.

Vừa ra khỏi cửa cô đã bị một bàn tay kéo lại.

Rồi "sầm" một cái, Triệu Gia Hân bị bao phủ bởi cơ thể Cửu Châu.
Hắn chống tay lên cửa, phả hơi thở nóng ấm lên người cô.
- Anh...!Cửu Châu, bỏ em ra.

Anh vào nhà tắm mà tự giải quyết đi.
Triệu Gia Hân nhận thức được sự nguy hiểm đang tiến gần, cô vô thức giãy dụa, cố thoát ra khỏi người hắn.

Tuy vậy, sự phản kháng của cô chẳng là gì so với cơ thể cường tráng của người đàn ông này.

Cửu Châu không cần dùng lực, chỉ tùy tiện đứng yên là Triệu Gia Hân đã không có cơ hội nhúc nhích rồi.

Thân thể nhỏ bé của Triệu Gia Hân run lên nhè nhẹ, cô cố trấn an mình, muốn thương lượng với Cửu Châu.
- Cửu Châu, anh bình tĩnh đi được không? Chuyện đâu còn có đó mà?
- Em bảo tôi có thể cùng em "làm việc" đến sáng mai đúng không? Mấy giờ nhỉ? Em nhắc lại cho tôi nhớ với.
 
Cửu Gia Sủng Thê Thỉnh Tiết Chế
Chương 122: 122: Không Thể Thoát Được


Nhưng Cửu Châu đâu phải là người dễ dàng thương lượng.

Hắn bỏ ngoài tai lời nói của cô, mặc sự kháng cự cố chấp, cúi xuống, hôn liên tiếp vào hõm cổ cô.

Nụ hôn mạnh bạo, giống như là cắn.
- Bỏ em ra.
Triệu Gia Hân dù muốn thoát ra cũng không thể được.

Hắn quá mạnh, hắn hôn từ cổ rồi trườn xuống dưới theo chiều dọc cơ thể.

Làn da trắng nõn liên tiếp xuất hiện những vết hôn màu hồng, tím.
- Đừng sợ! Anh không làm em đau đâu.

Anh thề đấy.
Hắn thở dài khi cảm nhận từng bộ phận trên cơ thể cô run bần bật.

Nếu là trước đầy, hắn đã đè cô ra mà ăn sạch luôn rồi.

Tình yêu phải là vũ khí vĩ đại lắm mới có thể khiến người đàn ông có d*c vọng lớn và đang bị hạ thuốc kiên nhẫn làm từ những bước dạo đầu tiên.
- Đừng phản kháng cũng đừng nghĩ sẽ trốn được.

Nếu em không nghe lời, người chịu thiệt sẽ là em đấy.
- Anh có chắc anh sẽ nhẹ tay không? Em sợ đau lắm.

Nếu anh làm em đau thì coi như cuộc tình của chúng ta sẽ chấm dứt trong vòng một ngày.
- Ừ, anh hứa! Anh sẽ cố gắng nhẹ nhàng hết sức có thể.

Em không cần sợ.
Đôi môi hắn thoả mãn nhếch lên một nụ cười dịu dàng khi cảm nhận cô gái trong lòng đã buông thỏng tay xuống.

Hắn hiểu là cô không còn muốn chống cự nữa mà cho hắn làm càn.

Cửu Châu vui đến mức chỉ thiếu mức hét lên.

Hắn vòng qua eo, ôm Triệu Gia Hân kiểu công chúa rồi đặt lên giường.
- A!
Ánh đèn điện chói quá, Triệu Gia Hân dù đầu óc choáng váng vẫn có thể nhìn thấy thứ dưới lớp vải mỏng che thân thể Cửu Châu đang dựng đứng lên.

Cô theo bản năng muốn chạy trốn lần nữa.

Nhưng ý nghĩ vừa mới xuất hiện trong đầu thì tay đã bị Cửu Châu túm chặt, đặt lên đ ỉnh đầu rồi lấy mấy sợi dây ban nãy buộc cô lại.

Gậy ông đập lưng ông, Triệu gia Hân chỉ còn biết khóc thầm.
- Cửu Châu, nếu anh dám quá phận thì anh chính là đồ khốn.
Cô chỉ còn cách lấy một chút uy lực của mình để kìm hãm phần nào đó sức h@m muốn của con sói hoang này.
Thuốc đã ngấm vào mọi ngóc ngách cơ thể, toàn thân ngứa ngáy đến phát điên.

Cửu Châu không còn giữ được chút ôn hoà ban đầu mà bắt đầu tấn công mạnh mẽ.
"Xoẹt...!xoẹt...!xoẹt!"
Chỉ trong một giây ngắn ngủi, chiếc váy ngủ đáng thương nằm trên người cô đã bị xé rách, vải áo tứ tung tám hướng.

Cửu Châu còn làm nhanh hơn thế khi c ởi đồ của mình, chẳng mấy chốc, cơ thể cường tráng không một mảnh vải hiện lên rõ ràng trước mặt cô.
- A!
Triệu Gia Hân chỉ thốt lên được một tiếng thảm thương trước khi màn tra tấn này bắt đầu.

Cửu Châu cuốn chặt lấy cô, điên cuồng ra vào trong cô.

Hắn đã không còn giữ được tỉnh táo để không làm hại đến cô.

Đêm đó, một người hành động, một người tiếp nhận.

Một người im lặng, một người hò hét.

Một người đau đớn, một người thoả mãn.

Chỉ có một điểm chung duy nhất là hai người họ đều cảm thấy thoải mái, sự thoải mái xuất phát từ nội tâm.

Sợi dây kết nối vô hình nhờ đó mà cuốn chặt lấy họ hơn.
Suốt một đêm dài đằng đẳng, kéo dài đến tận mười một giờ trưa mai, họ hoà quyện vào với nhau ngần ấy thời gian.

Đến khi kiệt sức, d*c vọng phần nào được giải toả, Cửu Châu mới chịu buông tha cho Triệu Gia Hân.
Làm xong việc, cô đã ngất lịm đi từ lúc nào không hay biết.

Cửu Châu lười không muốn lau chùi nữa, trực tiếp ôm cô ngủ luôn.

Bọn họ ngủ liền một giấc thật dài, nếu không có tiếng tin nhắn từ tổng đài trong máy Triệu Gia Hân phát ra thì có lẽ họ còn ngủ nhiều hơn thế nữa.
- A! Đau quá.
Triệu Gia Hân là người tỉnh giấc trước.

Cô cựa người, làm động đến Cửu Châu ở bên cạnh.
- Bây giờ trời vẫn còn tối sao? Không phải chứ?

Cô đau đầu nhớ lại chuyện kia.

Khi hai người họ bắt đầu là lúc gần đêm.

Chẳng nhẽ kết thúc sớm vậy sao? Cô không tin là Cửu Châu làm ít thế, nếu không cô đã không phải đau thế này.
Với tay lấy điện thoại trên kệ bàn bên cạnh, đúng như cô nghĩ, bây giờ là tám giờ tối.

Là tám giờ tối của ngày hôm sau.
-Đúng là tên khốn.
Triệu Gia Hân bực mình đánh mạnh vào cánh tay đang đè nặng lên người mình.

Cô biết ngay là hắn sẽ nuốt lời mà.

L@m tình một cách điên cuồng hại cô thân tàn ma dại.
- Đừng đánh nữa! Đánh nữa là em sẽ bị đau tay đấy!
Cửu Châu là người dùng sức nhiều nên hắn cũng rất mệt.

Hắn lười biếng ôm chặt lấy cô, mắt nhắm mắt mở nói chuyện.
Đúng là đêm qua hắn có hơi quá tay thật.

Nhưng ai bảo cô cho liều nặng thế.
Thuốc ngấm vào cơ thể khiến hắn không còn là Cửu Châu nữa.
- Bỏ tôi ra, đồ bi3n thái! Ở cạnh anh chỉ có chết sớm thôi!
- Đừng quên ai là người tỏ tình anh đêm qua đấy! Có uất ức thì em cũng phải chịu, ai là người bày ra trò này chứ.
- Em bày ra thì sao? Chẳng phải anh nói là sẽ không chạm vào người em mà?
- Anh chạm vào người em thì sao? Chính miệng em nói sẽ cho anh chạm vào người em nếu anh thoát ra mà.

Em cũng đồng ý thì anh mới dám làm chứ.
- Nhưng mà...
- Được rồi, đừng nói nữa.

Anh xin lỗi em rất nhiều Gia Hân, thực lòng xin lỗi em! Anh sai rồi, đừng bỏ anh nhé!
Cửu Châu đang định nói gì tiếp thì nhớ ra chuyện cô nói sẽ chia tay nếu hắn dám quá đáng với cô.

Hình ảnh đêm qua hiện về như một cuộc băng quanh chậm trong đầu hắn.

Tranh cãi thắng cũng chẳng để làm gì.

Để mất cô mới là điều tồi tệ nhất.
- Em mong lần này là lần cuối anh hành động như thế.

Cái sai của Cửu Châu là không biết cách kiềm chế thú tính của mình để cho nó bộc phát dữ dội rồi điên cuồng trút lên người cô.

Cái sai của Triệu Gia Hân còn hơn thế.

Là cô đã bày ra trò này, là cô mua thuốc hạ dược Cửu Châu.

Xét cho cùng, chuyện này là cả hai cùng có lỗi.

Nhưng lỗi của cô là nguyên nhân trực tiếp.

Vì vậy, Triệu Gia Hân cũng chẳng muốn oán trách.
- Vậy chúng ta hoà nha.
Cửu Châu hạnh phúc, không ngờ Triệu Gia Hân lại dễ dàng nhận lời như thế.

Cô mở lòng với hắn rồi, chẳng điều gì tốt đẹp hơn là chuyện hai người hoà giải cả.
- Cửu Châu, anh biết em đau lắm không?
Triệu Gia Hân nằm trong lòng hắn, xương cốt như muốn rụng ra, tủi thân khóc lóc.
- Anh biết! Anh xin lỗi! Em ổn chứ?
- Thôi cũng không sao.

Em quen rồi, dù sao đây đâu phải lần đầu anh làm em ra cái bộ dạng này.
Cô nói thế, hắn thấy tội lỗi vô cùng.

Tội lỗi hơn là khi nghe giọng nói nỉ non kia, cơ thể hắn đang dính chặt vào cô lại nổi lên phản ứng.
 
Cửu Gia Sủng Thê Thỉnh Tiết Chế
Chương 123: 123: Hạnh Phúc


Chết tiệt! Hình như hắn lại muốn cô nữa rồi.
Cửu Châu giận run lên được.

Hắn giận mình đứng trước mặt cô lúc nào cũng không giữ được bình tĩnh, trái tim lúc nào cũng đạp loạn lên như thế.
Càng giận hơn khi mỗi lần đứng cạnh cô, Cửu Châu lại nổi lên h@m muốn giao hoà cùng cô.
Cùng cô làm chuyện ấy khiến hắn sung sướng đến điên lên được.

Nếu có thể, hắn rất muốn buộc cô bên mình, nuốt lấy toàn bộ cơ thể cô.
Này, Cửu Châu, anh có còn lương tâm không?
Triệu Gia Hân phẫn nộ đẩy hắn ra.

Cô vẫn mệt nên khó có thể ngồi dậy được.

Dù vậy, cô vẫn cố cách xa Cửu Châu ở một khoảng cách dài nhất có thể.
Miệng thì nói xin lỗi, nhưng thứ dưới lớp vải lại âm thầm "dựng" lên.

Đúng là không thể tin đàn ông các anh mà.

Vì bị giày vò suốt một đêm nên không khó hiểu khi Triệu Gia Hân kích động như thế.

Một nam một nữ không mảnh vải che thân trong phòng, đối phương rất dễ
trở nên hưng phấn.
- Anh xin lỗi! Để anh đưa em vào phòng tắm nhé.
Thấy cô khó khăn di chuyển, Cửu Châu luống cuống lấy tạm bộ ngủ đêm qua của mình che nửa th@n dưới lại rồi muốn lại gần cô, tiện thể thoát khỏi tình huống ngượng ngùng ban nãy.
- Đừng ! Đừng! Anh đứng yên đó!
Triệu Gia Hân vội vàng xua tay, cô không muốn hắn tiến quá gần mình.

Cô sợ hắn không giữ được tỉnh táo nữa thì chỉ có cô khổ thân.
- Anh vào trước đi, em sẽ tắm sau.
Hiện tại cô đang rất mệt, chỉ thở thôi cũng thấy mệt mỏi rồi.

Mệt quá nên cô còn buồn ngủ nữa.

Triệu Gia Hân muốn nằm ở đây cả ngày thôi.

Chăn đệm êm ấm quá, hai mắt cô bắt đầu nặng trĩu.
- A! Đứng lại đó!
Khi Cửu Châu lắc đầu bất lực, chuẩn bị đi vào nhà tắm thì bị cô cản lại.
- Để em vào trước cho.

Anh ở đây dọn giường đi.
Cửu Châu theo ánh mắt của Triệu Gia Hân nhìn lại những vết tích đêm qua một lượt.

Chiếc giường yêu quý của cô sau một đêm trở nên tàn tạ, nhăn nhúm, thậm chí còn có vết rách.

Hơn nữa, điều cô thấy kinh tởm hơn là những chất lỏng đã hoá đặc dính vào ga giường, vào chăn gối.
- Ọe! Oẹ!
- Em có sao không?
Mặc dù là sản phẩm của mình đấy, nhưng nhìn vào cô chỉ có cảm giác buồn nôn thôi.

Vượt lên cả cơn đau nhức, cô ôm miệng chạy thục mạng vào nhà tắm.

Trước khi đi Triệu Gia Hân còn không quên đem theo một bộ đồ vào trong.

Cửu Châu nhìn theo bóng lưng cô, rồi nhìn vào những "chiến tích" của mình, lắc đầu cười hạnh phúc.
Thật không ngờ bản thân lại lợi hại đến thế.
Hắn vừa cười, vừa rút điện thoại gọi cho Trạch Nhân.
- Chuẩn bị cho tôi một bộ chăn ga gối đệm loại tốt nhất mang đến đây.

Cỡ là một phẩy sáu nhân hai mét.

À, thêm nữa, cậu gọi thêm người đến dọn đống chăn cũ này đi!
"Không phải chứ, cậu chủ? Cậu là c**ng bức Triệu tiểu thư à? Tại sao hai người vừa mới làm hoà đã đổi chăn đệm?"
Những lần còn ở trong biệt thự của Cửu Châu, mỗi lần xảy ra một trận h0an ái nồng cháy là lại một lần đổi chăn ga gối đệm.

Những lúc dọn giường cho hai người họ là những lần đỏ mặt ngại ngùng.

Và lần này, không khó để Trạch Nhân đoán ra chuyện Cửu Châu và Triệu Gia Hân vừa làm.
Trạch Nhân tò mò là chuyện thường tình.

Tình huống này diễn ra quá nhanh, anh không thể theo kịp được.
- Cậu có vẻ rảnh rỗi quá nhỉ? Để tôi giao thêm việc cho cậu nhé!
"Dạ, không có sếp! Em đi làm việc ngay đây ạ!"
- Cậu tìm thêm người dọn giường đi.

Nhanh lên, tôi không có nhiều thời gian đâu.
Trạch Nhân không dám hóng hớt nữa, vội vàng gập máy trước khi Cửu Châu định nói gì thêm.

Cũng may, hôm nay Cửu Châu đặc biệt dễ tính nên không cần tính toán với Trạch Nhân.

Hắn còn vui miệng ngâm nga vài khúc nhạc
dạo, nhìn ra ngoài, ngắm bầu trời đen kịt.
"Cạch".
- Này, anh vẫn ở đó sao? Sao anh không dọn đồ.

Lúc hành hạ tôi thì sung sức lắm mà, sao bây giờ lại lười biếng thế.
Vừa bước ra ngoài, chưa kịp thấy người đã nghe giọng trách móc của Triệu Gia Hân.

Cô vẫn còn uất ức cơn đau mà hắn mang tới cho mình.

Trong nhà này, không phải chỉ có mình Cửu Châu là người biết sạch sẽ.

Triệu Gia Hân cũng là người cực kì sạch, cô dị ứng mạnh với mấy thứ nhớp nháp như những thứ đang vấn vương trên giường cô.

Nhìn thấy nó, từ cổ họng lại tiếp
tục truyền tới một cơn buồn nôn.
- Anh dọn đi, mau lên!
- Không lo.

Lát nữa sẽ có người đến dọn.
Cửu Châu không gấp gấp như cô.

Hắn cầm bộ đồ đêm qua vào phòng tắm.

Khi bước qua cô còn dặn dò:
- Em cứ ra phòng khách đợi một chút đi! Sẽ có người tự động đến dọn cho em.

Không phải anh lười biếng, là anh sợ mình không đủ khả năng làm sạch hết những "sản phẩm" cũng như mùi của nó ra khỏi phòng em.

Vì vậy, cứ gọi người chuyên môn đến cho chắc chắn.

Anh trả tiền.
Là người có tiền thì không nên làm khổ mình bởi mấy chuyện vặt vãnh như vậy.

Cửu Châu cúi thấp người hơn, cố tình để lộ vòng ngực quyến rũ, nói một câu làm mặt cô đỏ lên:
- Bởi vì chúng ta đã giải phóng quá nhiều mà.
Một câu hai nghĩa.

Triệu Gia Hân vừa xấu hổ vừa giận trước thái độ vô sỉ của hắn.
- Tên bi3n thái, từ giờ anh đừng hòng đụng vào tôi nữa!
"Tinh tong...!Tinh tong"
Vừa lúc đó, tiếng chuông cửa reo lên.

Cửu Châu nhìn cô nhắc nhở:
- Trạch Nhân đến rồi đó, em mở cửa cho cậu ta đi! Tôi tắm trước đây.
Nói rồi hắn chầm chậm bước vào phòng tắm.
- Đúng là kiêu căng!
Cô bĩu môi, mặt nhăn nhưng tay chân vẫn phục tùng.

Người đàn ông này vẫn chẳng thay đổi gì cả, lời của hắn vẫn là mệnh lệnh.

Triệu Gia Hân không thích sự độc đoán này chút nào, cô nhất định sẽ sửa cho Cửu Châu.
Mở cửa ra là khuôn mặt của Trạch Nhân với một đội ngũ đủ nam đủ nữ đằng sau.

Không lạ gì sự phô trương này, Triệu Gia Hân tự động tránh sang một bên nhường đường cho họ.
Chỉ trong vòng vài phút, chiếc giường mà cô nhìn thấy là muốn nôn được thay thế bằng một màu sắc mới hoàn toàn.
Sau khi người làm về hết, Triệu Gia Hân rót cho Trạch Nhân một cốc nước.
- Gu thẩm mĩ của anh tốt thật đấy Trạch Nhân! Màu be này tôi rất thích.
- Gu thẩm mĩ của cô cũng rất tốt, chịu làm người yêu của cậu chủ tôi.

Một người hoàn hảo như thế, cuối cùng cô cũng thông suốt rồi.
So với lần gặp gần đây nhất, lần này, quan hệ của Triệu Gia Hân và Trạch Nhân đã tốt đẹp hơn.

Có lẽ là mối liên hệ giữa cô và Cửu Châu đã giúp cô và Trạch Nhân thân thiết hơn.

Đối với người yêu của cậu chủ, Trạch Nhân dường như đã mở lòng hơn.

Anh không còn dáng vẻ lạnh lùng với khuôn mặt lạnh tanh y như bản sao của Cửu Châu khi đứng trước mặt cô gái này nữa.
- Hai người nói chuyện vui vẻ gì thế.
Cửu Châu lại thình lình xuất hiện khoác vai thân thiết với Triệu Gia Hân như một lời tuyên bố chủ quyền.
- Cậu chủ, tôi đã làm xong hết việc rồi.
Tôi còn không biết chắc? Tốc độ làm việc của cậu ngày càng tiến bộ rồi.
- Hay là cậu ở lại ăn cơm đi! Chúng tôi cũng chưa ăn tối.
Triệu Gia Hân ngỏ lời.
- Thôi, không cần đâu, tôi về trước, hai người tình tứ thế kia tôi không nuốt trôi cơm được.

Cậu chủ à, chắc mấy ngày tới cậu bận lắm nhỉ.

Không cần lo, việc công ty cứ để tôi.

Cậu yên tâm ở bên tiểu thư đi.
- Tốt! Tốt lắm! Tôi sẽ tăng lương cho cậu.
 
Cửu Gia Sủng Thê Thỉnh Tiết Chế
Chương 124: 124: Tình Yêu Là Thế Luôn Tha Thứ Cho Nhau


Hai năm sau.
Một buổi chiều thu lộng gió, bầu trời trong vắt không một gợn mây, Cửu Châu dẫn Triệu Gia Hân dạo chơi trong khu vườn đầy hoa cúc.
Sao không thấy ai nhỉ? Anh đã bao hết khu này à?
- Ừ, diễn viên nổi tiếng thì không nên xuất hiện chỗ đông người.

Dạo này anh thấy em bận quá, đi chơi một chút cho đỡ căng thẳng.
- Anh thật là...!Cảnh đẹp thì phải chia sẻ cho mọi người cùng ngắm chứ.
Cô cau mày mắng hắn, nhưng giọng nói lại tràn ngập yêu thương.

Sau đó, Triệu Gia Hân tựa người vào vai Cửu Châu.

Đứng trước cánh đồng hoa cúc rộng bao la, cô lấy điện thoại ra chụp ảnh cả hai người họ.
Đã hai năm rồi, kể từ ngày họ ở bên nhau.

Mối quan hệ này không công khai nhưng ai cũng ngầm biết đến.
Hai năm trước, Cửu Châu có từng cầu hôn cô.

Triệu Gia Hân chấp nhận, nhưng hai người họ không kết hôn, cũng chẳng định hôn mà chỉ ngầm đánh dấu chủ quyền.

Cô nói, cô còn muốn đóng phim, cô không muốn gác lại giấc mơ khi còn quá trẻ.

Chuyện kết hôn ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của cô.

Hắn đồng ý, hắn không muốn vì bất kì lí do nào liên quan đến mình làm ảnh hưởng đến cô nữa.
- Hôm qua tên Tôn Quách Thần hôn em đúng không? Đừng có nói dối anh.
- Ừ, hôn thì sao.

Muốn có một bộ phim thành công thì phải có sự hi sinh chứ.
- Em không sợ anh ghen ư?
- Sao nào? Chẳng phải anh đang ghen đấy sao?
Cô bĩu môi, phòng má, làm dám vẻ đáng yêu lấy lòng anh.

Cửu Châu cũng không kém, hắn làm như đang tủi thân lắm, bỏ mặc cô mà đi trước.

Từ lúc yêu nhau, Cửu Châu không còn điên cuồng chiếm hữu như trước.

Hắn ta đã không còn ngăn cản Triệu Gia Hân đóng những vai mà cô yêu thích nữa.

Nhờ đó, tài năng của cô dần dần được phát triển, trở thành nữ diễn viên xuất sắc danh giá.
- Này, đồ trẻ con.

Anh giận em đấy à?
- Ai thèm giận chứ.
Miệng thì nói không nhưng chân đã sải bước dài ra rất xa rồi.

Triệu Gia Hân vui vẻ chạy theo sau níu lấy tay Cửu Châu.
- Ngoan, đừng giận.

Chuyện như vậy sẽ xảy ra nhiều mà.

Anh mà giận sẽ già đi đó.
- Hử!
Cửu Châu bị kích động.

Bước chân hắn dừng lại.

Cả người cứng như một khúc gỗ toả mùa chua nồng nặc.

Hắn xị mặt ra:
- Triệu Gia Hân, em quá đáng!
Làm gì có người đàn ông nào chịu nổi khi người yêu của mình liên tục nói chuyện thân mật với người khác trước mặt mình? Hắn không nói không có nghĩa là hắn không biết ghen.

Cửu Châu tin cô nên có buồn bực cũng chẳng dám trút lên Triệu Gia Hân.

Nhưng mà cô lại quá đáng, lại còn dám nói sau này những nụ hôn "trên màn ảnh" kia còn diễn ra nhiều nhiều.

Ừ thì là phim giả, nhưng hôn là thật.
- Em quá đáng đấy.

Thì sao? Em là của công chúng chứ không phải là của anh.

Anh làm gì được em nào?
Cô cười, làm dáng vẻ không đứng đắn.

Chẳng hiểu sao, càng nhìn thấy bộ dạng tức giận mà không làm gì được của Cửu Châu, cô càng muốn trêu đùa.
- Làm gì được ư?
Hắn cười gian.

Cửu Châu ôm lấy eo cô, áp sát người cô vào người hắn.
Để xem tối nay anh làm gì được em.

Đã lâu lắm rồi, có vẻ dạo này không ngủ chung khiến em quên mất mình thuộc về ai rồi nhỉ.
- Vâng.

Em thuộc về tên bi3n thái nhà anh.

Nhưng mà xui quá, em đang đến kì, anh tự chơi một mình với búp bê đi nhé.
Không còn là sự ngượng ngùng khi xưa, cô đã trưởng thành hơn rất nhiều, tim không đập, chân không run khi bị tên vô sỉ này trêu chọc nữa.

Đối với những người bạn trai có h@m muốn cao thì phụ nữ phải rèn một trái tim sắt đá.
Đâu.

Em đừng có mà điêu.

Em vừa mới bị nửa tháng trước mà, không có lý nào lại bị nhanh như vậy được.
Hắn đang vui thì tâm trạng lại lao xuống vực thẳm.

Cửu Châu không tin chuyện đó, nhõng nhẽo sau lưng cô.

Lâu lắm rồi, chắc cũng phải hai tháng, Triệu Gia Hân bận quay phim, chạy show nên hắn không dám đụng vào vì sợ cô mệt.

Vậy mà được ngày nghỉ hai người đi du lịch cùng nhau, kì kinh nguyệt của cô lại đến.
- Đừng có kéo áo em nữa, rách ra bây giờ.

Triệu Gia Hân ngồi trên một tảng đá lớn, chụp ảnh khóm hoa cúc xinh đẹp, tuy nhiên, ảnh của cô liên tục bị hỏng vì hắn cứ làm phiền.

Sao tên này giống mấy đứa trẻ hư vậy? Cô phải cho thiên hạ biết tên tổng tài Cửu Châu mặt lạnh trên báo đài là giả.

Tên vô sỉ, bi3n thái, hẹp hòi đang ngồi cạnh cô mới là thật.
- Em nói dối phải không, người của em hôm nay không bị sao hết.

Anh có thấy em đau bụng đâu.
- Không biết.

Bác sĩ nói em bị loạn kinh do luyện tập, thức khuya nhiều quá.

Anh không tin, có muốn em lật lên cho xem không?
Như được đà, hai mắt hắn sáng lên.
- Có.
- Biết ngay mà, bi3n thái vẫn hoàn bi3n thái.

Anh đừng có mơ.
Cô kiên quyết như vậy, hắn chẳng làm được gì.

Ôm một cục tức trong bụng, hắn ấm ức.
- Tối nay anh muốn ăn sườn xào chua ngọt.
Cửu Châu vuốt bụng cô, muốn thu hút sự chú ý của Triệu Gia Hân.

Vậy mà Triệu Gia Hân không thèm để ý hắn, vẫn say mê với những tác phẩm nghệ thuật của mình.
- Ừ, vậy anh gọi món đi.

Em dễ tính lắm, ăn gì cũng được.
- Không, anh muốn em nấu cơ.
- Anh hâm à? Có phải ở nhà đâu mà em phải nấu.

Đi du lịch mà vẫn phải nấu ăn thì em đi làm gì?
- Mấy người kia làm không ngon.

Anh chỉ thích ăn đồ do chính tay em làm thôi.
Hắn cứ liên tục cọ vào người cô.

Cuối cùng, Triệu Gia Hân đành phải cất điện thoại, gắt nhẹ:
- Vậy thì anh nhịn đi! Không ăn cũng không chết được đâu.

Em bảo em không muốn còn gì.

Em sẽ không làm nếu chỉ vì anh thích.

Lớn rồi chứ có phải bé nữa đâu mà nhõng nhẽo chứ.
Mắng xong, Triệu Gia Hân đứng lên bỏ đi luôn.

Tính cô vốn cộc cằn, cộng thêm áp lực công việc nên không chịu nổi sự lì lợm của Cửu Châu.

Được có một ngày nghỉ muốn tận hưởng thì bị hắn làm phiền bởi những điều vô lý.

Cô không nhịn được mà tức giận.
Cửu Châu có vẻ đã quá quen với thái độ này của cô.

Hắn thu lại dáng vẻ trẻ con, trở về bộ dáng tổng tài soái ca sải bước dài theo cô.
- Anh xin lỗi!
- Em giận à?
- Không có.
- Không có là giận thật rồi.
Hắn từ lâu đã đi guốc trong bụng cô rồi.

Cửu Châu nói lời thật lòng:
- Em biết đã lâu lắm rồi...!Anh nhớ em lắm...
Triệu Gia Hân dừng lại, đứng đối diện với Cửu Châu.

Hai tay cô nắm chặt hai tay hắn.

Dù đi giày cao gót, nhưng cô cũng chỉ đến vai Cửu Châu.

Chỉ cần ngước lên là có thể nhìn rõ nửa mặt dưới hoàn mỹ cùng yết hầu con trai chuyển động liên hồi.
- Em xin lỗi! Em quá kích động rồi.
Thực ra, cô chỉ tức giận với những người cô thương thôi.
Là anh sai, anh không nên đòi hỏi em quá nhiều.
- Không.

Mà thôi, lát nữa chúng ta ăn sườn xào chua ngọt nhé.
Hắn cười, hạnh phúc không thể nào diễn tả được.
- Được thôi.

Anh sẽ phụ em.

Chúng ta thuê một căn bếp đi!
- Vâng.
 
Cửu Gia Sủng Thê Thỉnh Tiết Chế
Chương 125: 125: Bên Nhau Mãi Mãi


Buổi tối hôm đó, Triệu Gia Hân nấu cho hắn một nồi sườn xào chua ngọt lớn.
- Ngon thật đó, không ngờ cái gì em cũng không biết nấu mà món này lại nấu ngon vậy.
- Anh đang khen hay đang chê em thế?
- Không biết.

Nhưng chắc là khen rồi.

Em là vợ tương lai của anh mà.
- Lúc nào cũng đùa cợt.

May cho anh là có cái khuôn mặt đẹp trai như vậy đó.

Nếu không là anh tiêu đời với em rồi.
Cô vừa gắp cho anh vừa mắng yêu.

Người ta nói không sai, khi yêu vào thì những lời nói sến súa đều trở thành ngọt ngào hết.
- Em không ăn à? Sao cứ gắp cho anh thế?
Hắn cười, đôi mắt hắn cũng cười, ánh mắt loé lên một nụ cười hạnh phúc.
Không.

Chả hiểu sao dạo này em không muốn ăn gì hết.

Mấy món em thích cũng không thích ăn.
Cửu Châu nghe vậy, hắn buông đũa, nghiêm nghị hỏi:
- Có phải là do em ăn uống không điều độ, làm việc quá sức không? Triệu Gia Hân, nếu em không biết chăm lo sức khoẻ của mình thì cẩn thận có ngày sẽ bị anh kéo về đó.
Nhìn cô gầy gò thế kia, nghĩ đến chuyện cô thường xuyên thức trắng đêm làm việc, thậm chí có những ngày lên tận vùng núi rừng xa xôi hẻo lánh, chịu rét, chịu buốt, trái tim hắn đã quặn thắt lại.

Người con gái mà hắn nâng niu, trân trọng phải chịu khổ, làm sao hắn có thể không đau lòng được?
Triệu Gia Hân nhìn gương mặt đẹp trai đang bí xị của Cửu Châu, cô biết là hắn giận rồi.

Bình thường thì cô cũng không dỗ hắn đâu, nhưng hôm nay hắn đẹp một cách lạ thường, cô không thể cưỡng lại được vẻ đẹp đó.

Cô muốn lấy lòng hắn nên đã chạy sang ngồi cạnh Cửu Châu, tựa lưng vào cơ thể quen thuộc, cùng lúc đó, cô lấy luôn miếng sườn mà Cửu Châu đang ăn dở.

- Không có đâu.

Tại em ăn nhiều quá không ngại thì chúng ta ăn chung nhé.
- Em đừng có đánh trống lảng.
- Không có.

Đâu có đâu? Em có đánh trống lảng đâu ạ? Anh không muốn cho em ăn thì thôi.
Cô vờ giận dỗi đứng dậy.

Còn chưa đầy hai giây, Cửu Châu đã kéo cô vào lồ ng ngực mình.

Hắn ôm cô thật chặt, đặt cằm trên đỉnh đầu cô thủ thỉ:
- Thật là.

Sao lúc nào cũng vậy, sao chỉ có em được phép giận, còn anh thì không được phép giận?
Là hắn đang tủi thân đấy mà.

Từ ngày yêu đương với cô, Cửu Châu bị người con gái này trèo lên đầu lên cổ, không còn một chút sĩ diện nào.
- Ừ, thế anh giận đi.
- Thật không?
Cô gật đầu chắc chắn, nở nụ cười đáng tin cậy.
- Thật mà, em có bao giờ nói dối anh đâu.

Hì hì!
Hắn nhìn cô với vẻ mặt không tin lắm, xong vẫn lấy miếng thịt từ trên tay cô ra, cho vào miệng.
- Thế anh bắt đầu giận nhé.

Một! Hai! Ba.

Anh giận rồi đấy.

Em dỗ anh đi!
Trái tim cô muốn nổ tung khi nhìn vẻ mặt đáng yêu ấy của Cửu Châu.

Cô nhịn không được, nuốt một ngụm nước bọt, ngắm nhìn người đàn ông trước mắt.
- Chắc là khoảng thời gian này anh đã sống khổ tâm lắm nhỉ?
Hắn gật gật, chiếu ánh mắt sáng long lanh ấm ức nhìn cô, hoàn toàn đánh bại trái tim sắt đá của Triệu Gia Hân.
- Để tối nay em đền bù cho anh nhé!
- Đền bằng cách nào?
- Chẳng phải anh đã nhịn hai tháng rồi sao? Đêm nay em sẽ lấp đầy khoảng trống trên cơ thể và cả tâm hồn anh.
- Nói xạo!
Chỉ hai từ vang lên đã làm tắt hẳn gương mặt hào hứng của Triệu Gia Hân.
- Anh nói thế là sao?
Thật muốn đánh anh một trận mà.

Tâm trạng cô mà không tốt, cô cho anh ở vậy đến già luôn.
- Em nói là em đến tháng mà.

Ban nãy ở vườn cúc kia em nói thế mà.

Thề đấy!
Cửu Châu oan ức giải thích.

Lòng hắn có chút run sợ.

Chỉ lỡ miệng nói ra hai từ, gương mặt Triệu Gia Hân đã đen lại rồi.

Hắn chỉ lỡ miệng thôi chứ có ý gì đâu mà cô phải nghiêm trọng thế chứ...
- Em lừa đấy.

Thế mà anh cũng tin à.
Triệu Gia Hân bĩu môi khinh thường, cô chủ động ngồi vào lòng anh, ôm lấy eo anh vỗ về.
- Ngoan, em không dại gì mà chọc đến giới hạn chịu đựng của anh đâu.
Vẫn còn nhớ hai năm trước, chỉ vì một lần lầm lỡ trêu chọc hắn mà hôm đấy cô bị hành cho lên bờ xuống ruộng, cơ thể đau đớn đến hai tuần mới khỏi.

Sau đêm đó, Triệu Gia Hân đã từng thề độc là sẽ không bao giờ dụ dỗ Cửu Châu nữa.

Nghĩ tới quá khứ, đến bây giờ tóc gáy Triệu Gia Hân đã dựng đứng lên.
- Thật ư? Hôm nay em tình nguyện cơ.

Em làm anh bất ngờ đó.
Số lần bọn họ quan hệ trong hai năm còn ít hơn rất nhiều so với số lần cô bị hắn ép.

Khi yêu nhau, sự tôn trọng đối phương đã luôn được đề cập đến giữa hai người họ.

Cửu Châu là người luôn chủ động, tuy rất muốn nhưng lần nào cũng phải có sự đồng ý của cô mới được phép.

Còn nếu không, hắn sẽ phải ngậm ngùi làm bạn với nước lạnh.
Cô không nói mà chỉ mỉm cười, mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt xinh đẹp.

Một tay cô cởi từng chiếc cúc trên áo sơ mi trắng của Cửu Châu.

Từ góc độ từ trên xuống, Cửu Châu có thể nhìn rõ cánh môi đỏ thắm đang hôn lên trên từng tấc thịt trước ngực mình.
- Triệu Gia Hân, em chắc chưa?
Hắn làm giá.
Triệu Gia Hân không trả lời bằng lời nói, cô dùng hành động chứng minh bằng cách áp lên môi hắn một nụ hôn nóng bỏng.

Nụ hôn ngọt ngào tựa mật ngọt, nụ hôn thương nhớ bao lâu nay gặp lại, Cửu Châu vô thức đắm chìm trong niềm hạnh phúc ấy.

Lý trí hoàn toàn biến mất, chỉ có con tim đang kêu gào mãnh liệt.

Cửu Châu không ngồi im nữa, hắn giữ chặt gáy cô.

Từ bị động biến thành chủ động, chiếc lưỡi tinh ranh càn quét khoang miệng cô, điên cuồng quét sạch hương vị ngọt ngào trong đó.

Sức lực Triệu Gia Hân như bị trút cạn, cô mệt mỏi nằm vào ngực hắn thở hồng hộc.
- Sao? Mới như thế mà đã không chịu nổi.

Em còn dám mạnh miệng?
Em làm sao biết được.

Chắc là lâu không làm nên chỉ mới hôn thôi đã thấy mệt rồi.

Em đang hối hận đây.
- Làm sao đây? Nhưng bây giờ anh bắt đầu muốn rồi.
Cửu Châu nói với giọng điệu cực kì bình tĩnh.

Nhưng ai biết được, thâm sâu trong người hắn là h@m muốn đến tột độ.
Cô gái này, em thật to gan, dám khơi dậy d*c vọng của tôi rồi bỏ ngang đấy.

Không biết đến bao giờ mới có cơ hội như thế này, Cửu Châu tuyệt đối sẽ không buông tay đâu.
- Tha cho em đi mà...!Á.
Còn chưa kịp nói hết câu, Cửu Châu đã lột s@ch đồ trên người cô.

Đặt cô nằm gọn bên chiếc đ ĩa đầy áp thịt, đứng đối diện trong tư thế sẵn sàng.
Hồi chuông cảnh báo trong lòng Triệu Gia Hân vang lên, cô nhận ra trò đùa này của mình đã phản tác dụng, lòng lo lắng nhưng vẫn giả bộ.
Anh định làm thật ư? Em giận đấy.
- Ừ, cho em giận.

Lát nữa em sẽ hết giận.
- Anh...!Em mệt lắm! Tha cho em đi mà!
- Không.
Hắn kiên quyết.

Triệu Gia Hân còn định nói thêm gì đó, Cửu Châu nhân cơ hội đâm thẳng vào người cô.
- Cửu Châu! Tên khốn khiếp nhà anh! A! A.
Tiếng la thất thanh vang lên, kèm theo đó là những tiếng vận động ái muội làm cho ai đi qua cũng không thể không đỏ mặt.
- Hu hu! Em sai rồi! Em không dám giận nữa!
- Nói yêu anh.
- Em yêu anh! Cửu Châu!
- Ngoan lắm, anh cũng yêu em, Triệu Gia Hân.
Trăng lên cao, màn đêm bao phủ khắp bầu trời, trong đêm tối, hai con người không một mảnh vải ôm chầm lấy nhau, hạnh phúc ngập tràn khắp căn phòng.

Trải qua bao nhiêu sóng gió cuối cùng thì họ đã được ở bên nhau, mãi mãi hạnh phúc!
Hoàn.
 
Cửu Gia Sủng Thê Thỉnh Tiết Chế
Chương 126: 126: Điều Hạnh Phúc Là Sẵn Sàng Làm Cha Ngoại Truyện


Một năm sau.
"A...!anh đừng đụng, rất đau!” căng đau, hơi nóng một chút, cảm giác giống như có một tảng đá bị nhét vào bên trong, anh đụng vào, làm cô khổ sở kêu thành tiếng, thật rất đau.
Cửu Châu nhìn một bên ngực của cô lớn hơn nhiều, vừa đỏ vừa sưng, cô kêu đau anh lại không dám đụng, ngẩng đầu lên nhìn cô cau mày, thoạt nhìn rất khổ sở.

Trong lòng trầm xuống, nói "Anh đi gọi bác sĩ!” Cửu Châu nói xong, nhanh chóng đi tìm bác sĩ.
Sau khi bác sĩ kiểm tra xong, đưa cho hai người dụng cụ hút sữa, bác sĩ dạy cho anh cách dùng để hút sữa ra cho Triệu Gia Hân.

Lúc bác sĩ đang làm mẫu, thì Triệu Gia Hân chỉ cảm thấy giống như bị kim đâm đau nhói, lại căng đau.
Nhưng lại không thể hét ra ngoài, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
"Cứ như vậy, học xong chưa? Tự hai người làm đi....!giữ nguyên đ** t*.

Tuyến sữa sẽ thông!” bác sĩ nữ nói xong, đem dụng cụ hút sữa đưa cho Cửu Châu, Cửu Châu càng không ngừng gật đầu.
"Hô....!Đau chết em rồi!” cửa phòng bệnh mới đóng lại, liền nghe Triệu Gia Hân thở dài một hơi nói.
Cửu Châu không lên tiếng, chỉ đem dụng cụ để lên ngực cô, động tác vô cùng dịu dàng, "Bác sĩ nói sữa này bị chua rồi, không thể uống nữa...” anh vừa hút vừa nói.
"Anh nhẹ một chút! Đau chết em!” mỗi lần hút ra, ngực liền căng đau, Triệu Gia Hân khổ sở, phiền não nói, thiếu chút là khóc lên.

"Đã rất nhẹ rồi, dụng cụ này không tốt?” Cửu Châu buông tay, lấy dụng cụ hút sữa ra, cẩn thận quan sát cấu tạo của nó, nghi ngờ mà hỏi.
"Không biết, dù sao cũng rất đau....đúng là hành hạ người mà....” Triệu Gia Hân bĩu môi, than oán nói, chỉ là nhìn con trai một bên, vẻ mặt uất ức lại thoáng bình phục.

Vì con trai, uất ức này có tính là cái gì, lúc sinh con đau nhói tim cũng cắn răng gắng gượng qua, đúng không?
"Vậy anh… ” Cửu Châu đem dụng cụ vứt bỏ ở một bên, nửa người trên cúi xuống trước ngực của cô, sau đó...hoạt động.
"Hô....!Anh....!anh....”
Triệu Gia Hân cúi đầu nhắm mắt lại, dường như Cửu Châu nằm trọn trong lòng ngực cô, khuôn mặt nhỏ đỏ lên, xấu hổ, thẹn thùng, hơn nữa, cô có cảm giác thân thể của mình giống như vì hành động của anh mà có phản ứng....
Hắn buông cô ra, đem sữa trong miệng nhổ vào trong thùng rác, "Mới vừa rồi có đau không?” anh dịu dàng hỏi, cũng không cảm thấy ngượng ngùng chút nào, Triệu Gia Hân cúi mặt xuống, lắc đầu một cái.
"So với cái kia thì dễ chịu hơn, a...” còn chưa nói hết, anh lại cúi đầu...
Đem sữa bị nghẹn hút sạch xong, rốt cuộc cô cũng cảm giác thư thái rất nhiều, Cửu Châu đỡ cô nằm xuống, "Em ngủ đi, chờ tiểu tử thúi tỉnh dậy, anh gọi em....” Cửu Châu đắp kín chăn mỏng cho cô, dịu dàng nói, sau đó nhẹ nhàng hôn một cái trên gương mặt của cô, "Cực khổ cho em rồi...".
Cô nghe anh nói dịu dàng như vậy, làm lòng cô cảm thấy thật ấm áp, "Anh cũng không được gọi con là tiểu tử thúi, tránh cho về sau con không thích anh đó...!đúng rồi, lúc nào đặt tên cho con trai?” cô nhìn gương mặt tuấn tú của anh, dịu dàng hỏi.
" Dựa theo gia phả của nhà họ Cửu, tiểu tử thúi lấy chữ lót là Kiêu!” Cửu Châu nói xong, đứng lên, đi tới một bên nôi, nhìn con trai giống như heo con ngủ bên trong, trong lòng mềm mại.
"Ừ, nghe rất dũng mãnh!” Triệu Gia Hân xoay người lại, nhìn hắn đang đứng bên nôi, khóe miệng treo nụ cười hạnh phúc.

Giờ phút này Cửu Châu thoạt nhìn như một người đàn ông ở nhà rất bình thường...

"Gọi Kiêu Đằng được không?” Cửu Châu ngẩng đầu lên nhìn về phía cô, dò hỏi.
"Kiêu Đằng? Cửu Kiêu Đằng?" Cô lẩm bẩm trong miệng, "Cái tên này em có cảm giác rất kỳ quái, chẳng lẽ anh tìm trong thơ ca cổ hay sao?” Triệu Gia Hân hỏi.
"Kiêu Đằng, có nghĩa là tung hoành vạn dặm.

Lấy từ bài thơ của Đỗ Phủ “Phòng Binh Tào Hồ Mã”, Kiêu Đằng là chỉ phi nhanh như tuấn mã!” Cửu Châu đứng dậy, ngâm một câu thơ, lại trở về bên cạnh giường nói với cô.
"Anh đang nghĩ tới trong tương lai trong lòng con trai có chí lớn, có hào khí muốn làm gì thì làm miễn không làm điều sai trái” Cửu Châu ngồi ở đầu giường, cúi người xuống khóa chặt cô bằng ánh mắt sâu thẳm.
Cô lườm anh nói, "Tương lai con muốn làm gì, em sẽ theo con, em không hy vọng con trai từ nhỏ đã bị truyền vào đầu cái tư tưởng trưởng thành sớm! Nếu như con trai muốn làm gì, chúng ta cũng không được miễn cưỡng! Chỉ cần con trai có thể làm chuyện nó thích là tốt rồi!”.
"Dĩ nhiên, anh đâu có chuyên chế độc tài vậy chứ!” anh cười nhạt mà nói.
"Anh có chuyên chế độc tài không, em còn không biết sao?” liếc mắt nhìn anh một cái nói.
"Cô bé, em nói cho rõ ràng, anh mà chuyên chế độc tài hả?" Cửu Châu cúi người xuống đè cô, phà hơi thở bên tai cô nói.
Hơi thở nóng bỏng phả vào tai khiến toàn thân cô run lên.
"Không được....Nhột....!tránh ra....” Khắp người nổi da gà, cô nói.
Cửu Châu ung dung đứng dậy, nhích người cô ra, liếc một cái, "Nói đi....!cho em cơ hội quở trách anh..."
"Anh rất bá đạo, rất chuyên chế ! Chỉ cho em được nhớ một mình anh! Lúc mới vừa kết hôn, không cho phép ăn đồ ăn vặt, không cho phép đóng phim nơi xa, ...” cô vừa nghĩ vừa nói.

Cửu Châu mím môi cười cười, "Đó là giúp anh có chính xác tư tưởng trong sáng!” Véo mũi cô, anh cười nói, lật người nằm lên giường.
"Này! Anh tính ngủ ở đây à?!"
"Lâu lắm rồi không được ôm em ngủ!” Thân thể của cô rơi vào trong ngực của anh, cái ót bị anh giữ lấy, cô cũng đưa tay ôm hông của anh, rất lâu rồi cô cũng không có ôm anh ngủ...
"Lâu như vậy, cũng khổ cực cho anh nữa...” tay nhỏ bé của cô vuốt v e lồ ng ngực của anh, lượn vòng vòng, dịu dàng nói.

Người đàn ông này, nín hơn nửa năm rồi...
Tay nhỏ bé săn sóc chậm rãi dời xuống...
Thân thể hắn bởi vì động tác của cô mà cứng ngắc, sau đó, dây lưng bị tháo ra, sau đó nữa, chính là cảm giác tuyệt vời cắn nuốt lấy anh...
Quá lâu không được hưởng thụ sự phục vụ, cô lại chủ động giúp anh, điểm này, làm anh rất cảm động!
"không cần cảm động vì em! Em làm như vậy, là phòng ngừa anh đi ăn vụng!” cô cười xấu xa nói.
Ăn vụng? Mặt hắn xuất hiện ba vạch đen.
" anh nào dám....á....".
Lời anh còn chưa nói hết, cô đã dùng sức, phụt một cái, anh phóng ra ngoài!
Anh ôm chặt cô, co giật từng cơn, đã lâu không được hưởng thụ, anh đắm chìm trong khuây khoả, còn cô thì ảo não nhìn tay dính nhớp nháp, thật hối hận vì đã giúp anh !
Chỉ là, anh ấy thỏa mãn, cô cũng rất vui vẻ.
"Triệu Gia Hân, em...em làm anh phóng ra sớm rồi!” khôi phục từ trong cao trào, hắn buồn bực nói, thời gian nghỉ phép rất dài không đi làm, cho nên anh mới nhạy cảm như vậy, vừa rồi cô chỉ mới dùng chút sức, anh đã không kiềm được....
"Xì...!sao lại tại em....!nói không chừng chính anh có vấn đề nha....!Có phải do kìm nén quá lâu, nên mắc lỗi kỹ thuật rồi chăng?” cô trêu ghẹo nói, nhìn anh xuống giường lấy khăn lông ra lau tay cho cô.
"Em....!anh mong nó bị hỏng thiệt đi, xem em còn cười được không? Đó là phúc lợi cả đời của em đó!” Hắn nhìn cô chằm chằm, ảo não nói.

Cô liếc anh một cái, "Dù sao em cũng không sao cả....” Triệu Gia Hân lầu bầu nói, phương diện này, cảm giác của phụ nữ so với đàn ông yếu hơn rất nhiều chứ?
Cửu Châu cười nhìn cô, "Phụ nữ có con như hổ như sói bốn mươi, em còn chưa tới thời điểm đó, vì phúc lợi sau này của em, phải đối xử tốt với anh đó?” hôn môi cô một cái, anh cười quỷ nói.
"Vậy lúc em bốn mươi tuổi, anh đã năm mươi rồi, lúc em năm mươi, anh đã sáu mươi! Cửu Châu! Em hối hận vì bị gả cho ông già rồi !” cô đỏ mặt quát anh.
Lúc này mới ý thức được, anh già trước cô rồi...
Nếu sau khi hai người già rồi, cô bảy mươi tuổi, anh đã tám mươi tuổi, anh rời đi trước cô mười năm, thì làm thế nào? Nghĩ như vậy, trong lòng cô ê ẩm, rất khổ sở...
Cửu Châu xoay mình lên giường, ôm cô vào trong ngực, "Lại dám chê anh già sao? !” liếc cô một cái, anh chất vấn, chỉ là lúc này, cô cũng ngẩng mặt lên, gương mặt lộ vẻ cô đơn.
"Sao vậy?"
"Cửu Châu, anh phải đồng ý với em, cho dù anh lớn hơn em mười tuổi, nhưng lúc chúng ta già rồi, nhất định anh phải chết sau em...."
"Gia Hân ! Sao lại nói gì chuyện hoang đường vậy? !"
"Đồng ý với em!"
"Suy nghĩ nhiều như vậy làm gì? Ở bên nhau được ngày nào thì hãy quý trọng ngày đó, phải biết quý trọng hiện tại....” hiểu ý của cô, hắn ôm cô, dịu dàng nói.
"Nhất định!” hắn cười nói, chờ lúc hắn không thể bay nhảy được nữa, hắn và cô sẽ bên nhau đến già.
Có cam đoan của anh, cô mỉm cười hạnh phúc, thỏa mãn hơi thở trên người, mệt mỏi ngủ...
Ba ngày sau, cô và con trai xuất viện, cả hai về nhà ở cữ, hắn quý trọng những ngày nghỉ còn dư lại, mỗi ngày mỗi đêm cố gắng chăm sóc hai mẹ con ...
"Oa....Đằng Đằng có phải muốn đi tiểu hay không? Hay là đói bụng?"
"Ị rồi !” Thấy hắn cau mày nói, cô nhìn tới đống kia mà cười trộm, tiểu tổ tông này, hành hạ ba con đủ thảm mà!
 
Cửu Gia Sủng Thê Thỉnh Tiết Chế
Chương 127: 127: Ghen Với Con Trai Ngoại Truyện


Triệu Gia Hân thích nhất nhìn dáng vẻ Cửu đại thúc giúp con thay tả, người đàn ông cao lớn mạnh khỏe, ôm một đứa trẻ trong ngực, động tác của anh có chút vụng về, nhưng lại êm ái cực kì.
Bình thường là người đàn ông thô lỗ, lần đầu tiên làm ba, chăm sóc đứa trẻ như vậy, cả ngón tay cũng không dám dùng sức, chỉ sợ sơ ý một chút đem tiểu tử dập đầu đụng.
Giờ phút này, anh để con trai nằm trên ghế sofa, còn anh đứng ở bên sofa, cầm cái tả giấy trong tay, từ từ hạ xuống, mặc vào cho con.
"Tiểu tử thúi, cười với ba một cái nào?” đổi tã mới rồi, tiểu Đằng Đằng cảm giác thư thái, cũng không khóc thút thít nữa, chỉ chớp con mắt đen nhánh tròn to nhìn anh, anh trêu chọc nói.
Một tuần trôi qua, da thịt của tiểu Đằng Đằng, đã không còn nhăn nhúm giống lúc mới ra đời, mà lại mềm mại trắng hồng.

Da thịt nhẵn nhụi mượt mà, trên người thơm mùi sữa ngọt ngào, đôi tay nắm lại thành quả đấm nhỏ, giờ phút này, đứa bé duỗi lưng một cái, chân nhỏ đạp thẳng, miệng há ra, ngáp một cái, mắt nhắm lại mở ra, rơi xuống một giọt nước mắt trong suốt.
Sau đó lại nhìn hắn, ngây ngô, chính là không cười.
"Anh gọi con như vậy, con sẽ không thèm để ý tới anh đâu!” Cô đi về phía Cửu Châu nói, "Mau đưa con cho em! Con đói bụng rồi!” nhìn đứa bé trong ngực, cô lộ ra bộ mặt dịu dàng nói, cô thích nhất là được ôm con trai!
Cửu Châu nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, trong ánh mắt ấy tràn đầy hình ảnh con trai, khiến cho lòng anh hết sức khó chịu, chỉ thấy giờ phút này, cô đã kéo áo ngủ lên, lộ ra bộ ng ực đ ẫy đà.
Nhẹ nhàng ôm con trai từ trong ngực của Cửu Châu, một khoảnh khắc kia, lòng cô giống như mới vừa ăn một miếng bơ, tan trong miệng ngọt đến tận trong ngực, đó chính là cảm giác hạnh phúc."Bảo bối Đằng Đằng, nhanh ăn đi! Ăn nhiều một chút, tương lai phải cao hơn papa, khoẻ hơn!” nhìn cái miệng nhỏ dụi vào ngực cô, còn tay nhỏ bé gạt chướng ngại vật ra, sau đó bú "Chụt chụt".

Nhìn bộ dáng như vậy, cô mỉm cười hạnh phúc nói.
Nhìn hai mẹ con nhiệt tình như vậy, nhìn đứa nhỏ kia bá đạo chiếm nơi thuộc về sở hữu của hắn, hắn đau khổ ê ẩm.

Chỉ là, ghen tuông như vậy ngay cả anh cũng cảm thấy mình có chút không giải thích được, mình đã là người đàn ông 35 tuổi rồi, vậy mà lại đi ghen với con trai!
"Da thịt Đằng Đằng nhà chúng ta thật tốt, non nớt mềm mại, tay nhỏ bé cũng đẹp, trắng trẻo lại còn có mùi thơm sữa!” tình mẫu tử trong cô phát tác, bắt lấy bàn tay nhỏ bé của con trai, hôn không ngừng, phát ra tiếng vang lanh lảnh.
Lúc này tiểu Đằng Đằng đã buông ngực mẹ ra, mắt to đen nhánh nhìn khuôn mặt tươi cười của mẹ, cũng không nhịn cười toe toét, "Ông xã, ông xã....!mau nhìn, Đằng Đằng cười với em kìa!” Vô nhìn con trai cười với mình, trong lòng kích động, vội vàng kêu Cửu Châu tới.
Hắn ngồi xuống bên cạnh cô, chỉ thấy quả thật tiểu tử kia đang cười với cô ấy, cái miệng nhỏ nhắn cười toe toét, bộ dáng kia nhìn rất là đáng yêu, anh không nhịn được đưa tay muốn ôm, ai ngờ, tiểu tử nhìn anh một cái, lập tức không cười, đầu nhỏ tiếp tục vùi vào trong ngực của mẹ, mệng nhỏ ngậm lấy bầu ng ực của cô.
"...."
Cửu Châu cùng Triệu Gia Hân nhìn nhau, cô có chút dở khóc dở cười, không ngờ con trai còn nhỏ như vậy thế nhưng lại có khả năng hạ nhục hắn!
"Vong ân phụ nghĩa, đúng là tiểu tử thúi, người tắm cho con, thay tả cho con đều là ba đó nghe chưa? Con làm sao lại....” hắn buồn bực nói, thật muốn đánh cái mông nhỏ của nhóc con, dạy bảo thật tốt một chút.
"Ai nha, anh đừng tức giận nha, bình thường con trai đều luôn thân với mẹ....” Cô nhìn sắc mặt đen thui của hắn vội vàng an ủi.

"Vậy em sinh con gái cho anh đi!” hắn thốt lên, nhưng mà đây cũng chỉ là lời nói lúc tức giận thôi.
"Em cũng muốn sinh con gái, nhưng...."
"Có thể sinh anh cũng không cho sinh! Không thể để em phải chịu đau đớn này!” hắn ngắt lời cô, nghiêm túc nhìn cô, nói.

Ánh mắt nhu hòa mà chân thành tha thiết....
Cô hiểu ý tứ của anh, cười cười, "Cũng không phải rất đau, anh chơi cùng con nhiều, thì con cũng sẽ tốt với anh thôi....” cô nhu hòa cười nói, đưa tay sờ mặt của anh, đang muốn rút lại, lại bị hắn bắt được, môi mỏng hôn thật mạnh lên mu bàn tay của cô một cái.
Lúc này, tiểu Đằng Đằng lại quay đầu nhìn anh, Cửu Châu phát hiện ánh mắt của tiểu tử này, cũng đang nhìn anh, "Sao hả, ba hôn người phụ nữ của mình cũng cần con trông nom sao?” hơi thả tay cô ra, anh nhìn chằm chằm tiểu tử thở phì phò nói.
"Ha ha....!anh....” cô nghe lời nói có vẻ chua chua của Cửu Châu, cười ra tiếng.
Tiểu Đằng Đằng nhìn thấy hình dáng hung hăng của papa, bị dọa sợ nhìn mặt mẹ, sau đó lại ngoan ngoãn bú sữa mẹ, cũng không dám kháng nghị rồi.
***
Trong bồn tắm to như vậy, được đổ đầy nước ấm, tiểu Đằng Đằng tr@n truồng, trên cổ được khoác lên một cái vòng bơi lội nhỏ, sau đó bị bỏ vào trong nước.

"Bơi đi! Con trai cũng biết bơi!” cô nhìn con trai mới vừa xuống nước, không hào phóng liền đạp chân, mừng rỡ hô.

Nhìn con trai giống như con vịt nhỏ bơi qua bơi lại trong bồn tắm, cô chỉ cảm thấy thật thần kỳ.
Tiểu tử giống như là đến khu vui chơi của mình, vừa bơi vừa mừng rỡ cười, dáng vẻ vui mừng này, làm người ta cũng không nhịn được cảm thấy vui vẻ.

Đứng ở bên bồn tắm, hắn mặc áo ba lỗ màu đen cũng toét miệng cười.
"không có việc gì để cho con tập bơi lội, rèn luyện nhiều như vậy, sẽ có lợi cho sự phát triển....” anh cúi người xuống nói với cô.
"Ừ, nhìn con cũng rất thích đó!” cô tán đồng gật đầu, ánh mắt lại rơi vào tiểu tử đang vui sướng bơi lội trong bồn tắm kia, chỉ cảm thấy sinh mạng thật thần kỳ....
Tắm rửa cho con trai xong, lau người sau đó xoa phấn lên người cho cậu nhóc, lại cho uống sữa một lần nữa, sau đó tiểu tử ngủ an tĩnh rồi.
"Ông xã....!em cũng muốn tắm, trên người dơ muốn chết....” chừng mấy ngày không có tắm, bình thường đều là do hắn giúp cô lau người.

Thân thể bởi vì sinh con mà có vết thương, nhưng cũng sớm khép lại, Cửu Châu thật muốn sảng khoái tắm nước nóng cho đã.
"Phải không, không cho phép tắm! Nhịn thêm chút nữa, ngoan...."
"không tắm sẽ thúi đó....!hơn nửa tháng rồi!” Triệu Gia Hân tức giận nói.

"Thúi anh cũng vậy không ngại....” Cửu Châu cười nói, sau đó đi múc nước, cô đã xuống giường, "không muốn nghe lời anh nói, thật sự có thể tắm mà, không tin anh hãy lên mạng tra một chút! Họ nói có thể tắm mà, bởi vì thời xưa không có điều kiện sưởi ấm tốt, cho nên tránh không được cảm lạnh, không bị gió thổi, là tốt rồi....”.
"Được rồi, đi đi!” Hắn sao lại không biết cô sẽ nói những thứ này, bình thường anh giúp cô lau người, lau đến mức so với tắm không kém hơn bao nhiêu, nhưng anh chỉ là sợ cô bị cảm lạnh thôi.
Trong phòng tắm, cửa sổ đóng kỹ, sản phụ không thể tắm trong bồn, chỉ có thể tắm bình thường, hắn đứng bên cạnh vòi hoa sen, cầm vòi hoa sen tỉ mỉ đưa về phía cô.
"Bụng nhăn rất xấu....!mặt trên còn lằn, nhăn nhúm....” cô nhìn bụng mình ghét bỏ, bụng đã bị bị con trai chiếm giữ hơn chín tháng, nó không lỏng lẻo mới là lạ.
"Nơi nào xấu xí, anh thấy rất đẹp mà! Hơn nữa, có thể khôi phục!” hắn đưa bàn tay ra nhẹ nhàng chà xát trên bụng cô.

Bất kể cô ấy có biến thành như thế nào, anh đều sẽ không ghét bỏ, chỉ biết đau lòng thôi.
"Phải khôi phục! Chờ làm đầy tháng xong em sẽ đi tập thể dục!” cô hết sức kiên định nói, Triệu Gia Hân cười.
"A....!anh....” một chỗ nào đó bởi vì anh đụng vào, giống như bị điện giật, cô khổ sở ngâm ra tiếng, cúi đầu thì chỉ thấy bàn tay to của anh đang giúp cô tắm....
Phải chết tâm, anh ấy chỉ vô ý đụng vào, vậy mà làm cô có phản ứng, hắn cũng cảm thấy phản ứng của cô, nhìn vẻ mặt hơi vểnh lên của cô, hàm răng cắn môi, dáng vẻ ẩn nhẫn, anh càng làm tới....
Đã lâu không có cảm giác này, sau khi kết thúc, thân thể cô, tóc đã bị anh lau khô, ôm trở về giường, vô lực nằm xuống, khuôn mặt cô bắt đầu hồng lên, trong đầu đều là hình ảnh mới vừa nãy anh phục vụ cô...
Chỉ là lấy tay nhưng khiến cho cô hưởng thụ vui vẻ...
 
Back
Top Bottom