Huyền Huyễn Cút, Bản Tôn Chỉ Muốn Tránh Xa Ngươi

Cút, Bản Tôn Chỉ Muốn Tránh Xa Ngươi
Chương 20: Cũng không biết


“Trương sư đệ, đã tìm được sư huynh chưa?”

Ở hậu viện Ngô gia, mấy chục đệ tử Tử Tiêu kiếm tông ngồi thành vòng tròn, trông ai cũng buồn rầu, Ngô Thần đi qua đi lại, lo lắng hỏi.

Ba ngày trước, lão Giang đánh hắn ta bất tỉnh rồi đến giờ vẫn chưa có tung tích, ở bãi tha ma cách phía Nam Hoàng Thành một trăm dặm lại còn xuất hiện dấu vết đánh nhau, hắn ta nghỉ răng có thể lão Giang gặp phải chuyện gì đó không giải quyết được.

Hắn ta vốn định nhờ quân đội Đại Chu hỗ trợ tìm kiếm, ngặt nỗi cái tên Yến Vương đó quản lý một đội cấm quân Hoàng Thành, thêm cả thân phận hoàng tử của tên đó, vì vậy ngoại trừ mấy bọn họ thì chẳng có ai giúp cả.

Trương sư đệ lắc đầu: “Sư huynh, hay chúng ta liên lạc với tông môn đi ạ.”

Tính tình của sư huynh bây giờ rất kỳ lạ, chẳng những không muốn tu luyện, thậm chí còn muốn trở thành phàm nhân, hắn ta sợ sư huynh sẽ chạy trốn.

Về việc gặp nguy hiểm, điều này hoàn toàn không có khả năng. Từ sau vụ vu hãm trước đó, các đệ tử thân truyền đều có riêng cho mình vài món bảo vật, dù không đánh lại thì liên lạc tông môn vẫn không thành vấn đề.

Ngô Thần suy tư một lúc rồi gật đầu: “Bây giờ cũng chỉ có thể làm vậy thôi.”

Vừa nghe sẽ liên lạc với tông môn, mấy người cũng vơi bớt căng thẳng, ba ngày qua họ mệt sắp chết rồi, có sư môn đến giúp thì có lẽ tốc độ tìm sư huynh sẽ có thể nhanh hơn rất nhiều.

“Cũng không biết Nhược sư muội bị làm sao nữa, sư huynh mất tích mà chẳng lo lắng chút nào, lại còn đi dạo chợ đêm, ngắm hoa đăng nữa chứ” Một đệ tử nói với giọng điệu không còn lời nào để nói.

Đó là sư huynh của nàng ta đấy.

Mọi người im lặng, Nhược sư muội là đồ đệ của Thanh Nguyệt trưởng lão, lại còn là đệ tử mà Giang Triệt sư huynh thích nhất. Tuy bây giờ có thể sư huynh hơi đáng ghét, nhưng theo như trước đây thì chắc chắn sư huynh sẽ tha thứ cho nàng †a.

Nhược Tư Vi ngấm ngâm mưu mô, coi chừng ngày nào đó sẽ bị Giang sư huynh trả đũa cho mà xem.

“Thôi được rồi, liên lạc với tông môn trước quan trọng hơn.” Ngô Thần lấy lệnh bài truyền tin ra báo tin lão Giang mất tích, nhưng vừa gửi chưa được bao lâu thì ngoài sân xuất hiện mấy bóng người.

“Gì vậy trời, sao lại rảnh rỗi tới đây thế nhỉ?” Ngô Thần còn chưa ngẩng đầu đã lên tiếng giễu cợt.

Ban đầu hắn ta cũng đối xử khá tốt với Nhược Tư Vi, dù sao hắn ta cũng chứng kiến vụ vu hãm đó, quả thật chỉ là ngoài ý muốn, chỉ cần xin lỗi, khả năng lão Giang tha thứ cho nàng ta rất cao, nhưng bây giờ...

Nhân phẩm thực sự không dám khen.

“Ngô sư huynh, lần này huynh đâu cần phải liên lạc với tông môn, hôm nay mới có ba ngày thôi mà, sư huynh có thực lực mạnh thế kia, sao có thể xảy ra chuyện gì được.”

Lâm Vũ cứ như không nhận thấy được cảm xúc khó chịu trong giọng của Ngô 'Thần, xách một đống đồ đi vào, Nhược Tư Vi theo sau hắn ta thì cười tươi như hoa, như thể rất hài lòng về chuyến dạo phố, nghe vậy cũng cười hì hì nói hùa theo.

“Nơi này là Hoàng Thành của Đại Chu, có long khí phù hộ, không thể nào có yêu quái quậy phá đâu, với lại sư huynh thân thiện với mọi người, đệ tử của các tông môn khác cũng không thể nào ra tay với huynh ấy. Ngô sư huynh, huynh căng thẳng quá rồi.”

“Lần này ta mua rất nhiều đồ, các huynh mau lại đây xem đi, có cả quà của các huynh đấy.”

Nhìn sư muội hào hứng cầm đồ chia cho họ, cả đám cười ngượng ngùng nhận lấy, nhưng trong lòng họ lại cảm thấy sự trả giá của sư huynh không đáng chút nào.

Mấy chục năm lận đó, sư huynh đã chăm sóc cho nàng ta mấy chục năm, dù có thế nào cũng chiều chuộng nàng ta, nhưng bây giờ sư huynh mất tích, nàng ta lại đi chơi vui vẻ đến vậy.

Khi mọi người chuẩn bị nói gì đó, một bóng dáng xuất hiện ngoài cửa. Vừa thấy người nọ, đám người Ngô Thần lập tức mừng rỡ, buông quà trong tay xuống rồi chạy ra ngoài cửa.

Nhược Tư Vi ngoảnh đầu lại, thấy sư huynh về cũng cười bảo: “Ta nói rồi mà, chắc chắn sư huynh sẽ không sao, huynh nhìn đi kìa, huynh ấy về rồi đấy thôi?”

Nói xong, nàng ta còn chạy tới bên cạnh Giang Triệt, khoác tay hắn: “Sư huynh, mấy ngày nay ta đi chơi ở Hoàng Thành vui lắm, ta còn dày công chuẩn bị

quà cho huynh nữa này.”

“Đáng tiếc không có huynh, nếu không huynh nhất định sẽ ngạc nhiên bởi hoa đăng tối qua, siêu đẹp luôn.”

Nhược Tư Vi nói lia lịa một tràng, nhưng Giang Triệt không có hứng thú nghe tiếp, bèn quay đầu nhìn sang Ngô Thần: “Gần đây đừng để bá mẫu ra ngoài, có mấy tên Ma tộc lẻn vào Hoàng Thành, chắc cũng vì thư viện Vô Nhai đấy.”

Ma tộc?

Ngô Thần đã hiểu, thảo nào cái tên này lại đánh hẳn ta bất tỉnh.

“Vậy mấy ngày nay ngươi ổn chứ?”

Giang Triệt rút cánh tay ra, đi vào trong sân: “Ma tộc Phá Vọng kỳ, nếu không nhờ may mắn, ngươi đã không gặp được ta nữa rồi.”

Lời này nghe như giải thích mà cũng giống đang mỉa mai.

Mọi người ngẩn ra, sau đó đồng loạt ồ lên, không ngờ sư huynh lại có thể chạy thoát khỏi tay Ma tộc Phá Vọng kỳ, thế thì quá lợi hại.

Hơn nữa có vẻ như hắn không bị thương.

Giang Triệt đi vào trong sân với sự vây quanh của mọi người, các sư đệ muốn nghe hắn kể chỉ tiết về trận chiến với Ma tộc, còn Nhược Tư Vĩ thì hơi há hốc mồm.
 
Cút, Bản Tôn Chỉ Muốn Tránh Xa Ngươi
Chương 21: Hoa Lâu biết nhiều tư thế?


Sư huynh đã gặp nguy hiểm thật ư?

Lâm Vũ thấy thế bèn đi qua an ủi: “Muội cũng đâu có biết sư huynh gặp nguy hiểm. Yên tâm đi, chờ Đạo tâm của sư huynh khôi phục, chắc chắn huynh ấy sẽ

tha thứ cho muội.”

“Giờ muội cũng đã ở Linh Hải Cảnh rồi, dù biết thì sư huynh cũng không nỡ để muội nhúng tay vào chuyện nguy hiểm như vậy đâu.”

Sau một lúc được Lâm Vũ an ủi, Nhược Tư Vi nghiêm túc gật đầu.

“Ta đâu có biết sư huynh gặp nguy hiểm, mà dù có biết thì ta cũng chẳng làm được gì.”

Khi thấy sư muội có thành kiến với mình một cách đương nhiên thế kia, Giang Triệt thầm lắc đầu, hầy, kiếp trước mình đúng là thằng đần mà.

“Lão Giang, ta đang hỏi ngươi đấy, nếu đối phương là tu sĩ Phá Vọng, ngươi sẽ chạy trốn bằng cách nào?” Ngô Thần sốt ruột hỏi.

Hắn ta vất vả lắm mới đạt tới Linh Đài đỉnh phong, sắp sửa theo kịp cái tên này rồi mà, chẳng lẽ thằng chó này đang lén tu luyện để làm mọi người bất ngờ nhỉ, Ma tộc Phá Vọng luôn đấy.

Rốt cuộc tu vi của hắn đang ở mức nào?

Giang Triệt nhấp một hớp trà: “Đã bảo là may mắn rồi, phía Nam có bãi tha ma, lúc ta chạy tới đó thì phát hiện có ma tu đang hấp thu oán khí, ta không đánh lại Ma tộc, bèn bày mưu tính kế để cho họ tự cắn lẫn nhau.”

'Tuy ma tu cũng có một chữ “ma” nhưng vẫn thuộc Nhân tộc, có điều phương pháp tu luyện tàn nhẫn hơn thôi.

Ngô Thần sửng sốt: “Vụ đó do ngươi gây ra hả?”

Bãi tha ma chỉ cách Hoàng Thành một trăm dặm, trận chiến ba ngày trước đã khiến rất nhiều tu sĩ lo lắng, suýt chút nữa cho rằng Ma tộc chuẩn bị khai chiến với Đại Chu.

“Vớ vẩn, không gây nên chút động tĩnh thì làm sao ta chạy trốn được.”

Giang Triệt cạn lời, sau đó hỏi: “À đúng rồi, mấy ngày nay ta mất tích có ai đến tìm ta không, đặc biệt là người của Vạn Hoa Lâu ấy?”

Vẻ mặt của mọi người lập tức trở nên kỳ lạ, vừa mới trở về từ cõi chết đã nghĩ tới mấy chuyện đó, sư huynh cũng hơi, hơi không câu nệ quá rồi.

Nhìn vẻ mặt kỳ lạ của sư đệ, Giang Triệt biết hắn ta đã hiểu lầm, nhưng hắn cũng lười giải thích.

“Ta chỉ hỏi là có hay không thôi mà?”

Mặc dù Mị Tiên Nhan bảo không thèm đếm xỉa tới một kẻ vô danh như hắn, nhưng Nam Thanh Thanh bị chơi xỏ nhất định sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy, chắc chắn nàng ta sẽ đòi lại danh dự cho bằng được.

Ngô Thần nhịn cười.

“Đúng là ba ngày nay có rất nhiều người đến tìm ngươi, trừ những đệ tử tông. môn kia ra, Lục công chúa và Yến Vương của Đại Chu đều có đến một chuyến, nhưng họ chỉ tặng quà rồi ra về, còn Vạn Hoa Lâu..”

Ngô Thần tạm dừng, sau đó nói tiếp.

“Dù sao Ngô gia cũng được coi là thế gia, nếu người của chốn phấn son đến đây thì chắc họ còn chưa tới cửa đã bị người ta cầm chổi đuổi đi rồi.”

Nói xong, Ngô Thần gian xảo lại gần nói nhỏ vào tai Giang Triệt: “Dù có từng đi uống rượu hưởng thụ kh0ái cảm ở Vạn Hoa Lâu một lần, ngươi cũng không thể nói ra một cách công khai như vậy chứ.”

“Để mai ta dẫn ngươi đi trải sự đời tiếp.”

Mặc dù giọng rất nhỏ nhưng mọi người ở đây không phải phàm nhân, họ đồng loạt cúi đầu xuống, buồn cười nhưng không dám cười, chỉ có thể cắn chặt môi.

Ngày thường sư huynh có đức độ thế kia mà lại tới Vạn Hoa Lâu...

Ha ha ha.

Chuyện này mà bị khui ra chắc các nữ đệ tử trong tông môn sẽ nổi điên mất.

Phải biết các nữ đệ tử ở tông môn ai cũng có dung mạo như hoa như nguyệt, nhưng Giang sư huynh lại chẳng thèm nhìn họ lấy một cái, chẳng lẽ vì nữ tử Vạn

Hoa Lâu biết nhiều tư thế?

Giang Triệt rất muốn đánh chết Ngô Thần luôn cho rồi, bôi nhọ thanh danh của hắn ở khắp mọi nơi, thế sao được?

“Mau câm miệng đi, dù có bị đánh chết ta cũng không đi Vạn Hoa Lâu đâu. Nếu không có ai tới thì ta đi ngủ đây.”

Chắc chắn Vạn Hoa Lâu có Ma tộc, hắn không dám quay lại để rước thêm bực vào người nữa.
 
Cút, Bản Tôn Chỉ Muốn Tránh Xa Ngươi
Chương 22: Giang Triệt đã về rồi


Phủ Yến Vương, sau khi nghe tin tức từ thám tử, Cố Thừa Húc quay đầu nhìn về phía mưu sĩ bên cạnh.

“Giang Triệt đã về rồi, chúng ta có cần đến nhà thăm hỏi không?” Mưu sĩ tên Diêu Hâm theo Yến Vương đã nhiều năm, hắn ta nghe vậy bèn

cười khẽ: “Vậy thì phải xem Yến Vương điện hạ có thật lòng muốn trở thành đồng minh với hắn không đã.”

“Hôm trước lục muội cũng đi tìm Giang Triệt, chắc vì bất mãn chuyện phụ hoàng ban hôn. Nếu như có thể dùng lục muội để cột hắn lên chung chiến thuyền, có lẽ đó sẽ là lựa chọn đúng.”

Ở Đại Chu dung mạo của lục muội có thể gọi là tuyệt trân, nhưng lại phải gả cho Tề Vương, nếu không phải do đại ca ra sức thúc đẩy thì hắn ta sẽ chất vấn phụ hoàng tại sao lại làm như vậy.

Lão già khom xấu xí đã hơn năm mươi tuổi kia sao có thể xứng với lục muội?

Diêu Hâm im lặng, hắn ta không xen vào chuyện của hoàng thất vẫn tốt hơn.

Mặc dù Yến Vương điện hạ khăng khăng với hoàng vị nhưng vẫn khá coi trọng tình thân. Lục công chúa tập võ từ nhỏ, cũng là người thân với Yến Vương điện hạ nhất. Nếu tìm được mối hôn nhân tốt cho nàng ta thì sẽ có thể tăng thêm át chủ bài cho Yến Vương, quả thật là một công đôi việc.

Điều kiện tiên quyết là Lục công chúa không có hứng thú với hoàng vị.

“Tình hình bên phía lục muội sao rồi?”

Diêu Hâm suy tư đáp: “Khi nào chuyện ở thư viện Vô Nhai kết thúc, bệ hạ sẽ hạ chỉ gả công chúa cho Tê Vương. Trong khoảng thời gian này sẽ có rất nhiều thế lực tông môn ra vào Hoàng Thành, Đại hoàng tử đã giam lỏng công chúa ở.

Vân Khê Các để phòng ngừa xảy ra sự cố gì đó.”

Hiện nay thế lực của Tê Quốc không hề thua kém gì Đại Chu, nếu Đại hoàng tử có thể lôi kéo được hắn thì về cơ bản đã có thể xác định vị trí thái tử.

Yến Vương cười khẽ: “Đại ca vẫn vô tình như trước nhỉ, xem ra ta phải vào hoàng cung một chuyến mới được.”

Mặc dù hắn ta cũng đang lợi dụng lục muội, nhưng hắn ta tự nhận động cơ của mình là tốt. Nếu như gả cho Tề Vương, không biết lục muội sẽ chịu bao nhiêu khổ cực.

Tại nơi nào đó ở phía Tây Nam trong hoàng cung vang lên tiếng hét phẫn nộ.

“Cho ta ra ngoài, các ngươi dựa vào đâu mà nhốt ta hả?”

“Ta muốn gặp đại hoàng hyunh, huynh ấy đang ở đâu, mau bảo huynh ấy tới gặp ta.”

Cố Hi đứng trước cửa Vân Khê Các đạp thật mạnh vào cửa, vừa phân nộ lại vừa bất lực, Tiểu Vân lo lắng đứng bên cạnh.

“Công chúa, hay chúng ta về trước đi ạ, người canh gác ngoài cửa cũng chỉ làm theo mệnh lệnh của Đại hoàng tử thôi.”

“Họ sẽ không đi thông báo đâu.”

Chân đạp cửa của Cố Hi khựng lại, một giọt nước mắt trượt xuống từ đôi mắt đẹp đầy tinh anh: “Tại sao, tại sao ta phải gả cho Tê Vương chứ, chẳng phải lúc trước đại hoàng huynh thương ta nhất sao?”

“Ta không muốn gả cho Tề Vương.”

Mấy tháng nay nàng ta đều không khóc, bởi vì mẫu hậu từng nói nước mắt là biểu hiện của kẻ nhu nhược, nhưng thư viện Vô Nhai sắp mở rồi mà nàng ta vẫn chưa tìm được cách phá giải, bây giờ còn bị giam lỏng nữa chứ.

Nàng ta thật sự không còn cách nào khác nữa.

Tiểu Vân ở bên công chúa từ nhỏ, khi thấy công chúa như vậy, nàng ta cũng đau lòng, nhưng nàng ta có thể làm gì được đây?

“Công chúa, hay là chúng ta bỏ trốn đi ạ, đến ngày thành hôn chúng ta sẽ có cơ hội ra ngoài, lúc đó...”

Cố Hi lắc đầu: “Bất kể dùng phương pháp nào thì đào hôn vẫn là phương pháp bất khả thi nhất.”

Nàng ta là công chúa của Đại Chu, nếu đã hưởng thụ đãi ngộ của hoàng thất Đại Chu thì không thể không suy nghĩ cho bách tích được.

Nếu nàng ta bỏ trốn hoặc thay mận đổi đào, Tê Quốc nhất định sẽ dẫn binh tấn công Đại Chu. Mấy trăm năm nay Đại Chu càng ngày càng suy yếu, các nước chư hầu ngày càng mạnh mẽ, một khi Tê Quốc tấn công, chắc chắn các nước chư hầu khác cũng sẽ không ngồi yên.

Mặc dù Đại Chu đã hùng mạnh hơn rất nhiều sau những năm phát triển vừa qua, nhưng nàng ta không thể lấy việc hôn sự của mình ra để đánh cược tương lai của Đại Chu.

Các nước hỗn chiến với nhau, người xui xẻo sẽ là bách tính, nàng ta không thể để tình huống này xảy ra.
 
Cút, Bản Tôn Chỉ Muốn Tránh Xa Ngươi
Chương 23: Xuất cung với ta


Tiểu Vân im lặng, chẳng lẽ công chúa phải gả cho Tê Vương thật ư?

Nàng ta là thị nữ thiếp thân của công chúa, sau này cũng phải đi theo công chúa. Nàng ta đã xem chân dung của Tề Vương rồi, dáng vẻ vừa xấu vừa già kia, nàng ta sẽ không bao giờ chấp nhận.

Hơn nữa nghe đồn Tê Vương quen thói háo sắc, những nữ nhân bên cạnh ông †a chưa từng sống quá ba năm.

“Lục muội, ta đã bảo muội là đừng có hiểu chuyện như vậy rồi mà.” Khi hai người đang im lặng, cửa Vân Khê Các chợt bị đạp toang hoác, Cố Thừa Húc khoanh hai tay trước ngực, hơi bất đắc dĩ nhìn Cố Hi.

“Chẳng phải chỉ là Tê Quốc thôi sao, tam ca của muội đã sợ bao giờ đâu.” “Tam cal”

Tuy chỉ bị giam lỏng mấy ngày, nhưng nỗi dẫn vặt trong lòng lại không thể nào tưởng tượng được. Vừa nhìn thấy tam ca, Cố Hi lập tức nhào qua ôm chầm lấy hẳn ta, những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi lã chã.

“Tam ca, ta không muốn gả cho Tề Vương, huynh mau nói với phụ hoàng đi mà. Huynh quản lý ba mươi vạn binh mã Đại Chu, huynh đi nói, phụ hoàng nhất định sẽ đồng ý."

Cố Thừa Húc toát mồ hôi kéo lục muội ra khỏi người mình, sau khi che mắt mọi người mới nhìn lục muội đáng yêu của mình.

“Muội đừng nói lung tung những lời này, ai không biết sẽ tưởng là ta muốn ép vua thoái vị đấy.”

Mặc dù hắn ta quản lý khá nhiều binh mã của Đại Chu, nhưng có vài lời không thể nói lung tung. Nay phụ hoàng không còn oai phong mưu lược như hồi trẻ, lại còn giao hết quyền lực cho đại ca, một khi để người nào đó xấu bụng nghe thấy những lời này, rất có thể hắn ta sẽ mất đi binh quyền.

“Vậy ta phải gả cho Tê Vương thật hả?” Cố Hi cũng biết mình nói sai, bèn nhỏ giọng lẩm bẩm.

Cố Thừa Húc cười khi Muội muốn tìm Giang Triệt có đúng không, hắn về rồi”

“Ta có một cách có thể giúp muội không phải gả cho Tê Vương, nhưng có thể sẽ gây ảnh hưởng xấu đến thanh danh của muội.”

Cố Hi ngẩn ra: “Huynh định chuốc say hắn à?”

Cố Thừa Húc vỗ tay một cái, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ: “Không hổ là huynh muội ruột thịt, đoán một cái là đúng ý của ta luôn.”

“Dù không cần điều tra thì muội cũng biết tính cách của Giang Triệt mà, chắc chắn hắn sẽ là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí vị hôn phu, thiên phú hay xuất thân còn không sợ Tề Quốc thì cần gì nói đến đại hoàng huynh.”

“Đưa muội lên giường của hắn, dù có ra sao muội cũng đều có thể thoát khỏi cuộc thông gia với Tê Quốc.”

“Tất nhiên đưa lên giường cũng không cần phải xảy ra việc gì thực chất, chỉ cần người ngoài biết rằng cô nam quả nữ ở chung một phòng, lửa gần rơm nên bén là được rồi. Tê Quốc có thực lực mạnh đến đâu thì cũng không dám ra tay với Tiên gia, mà Đại Chu có mối quan hệ với Tử Tiêu kiếm tông cũng có thể khiến cho. đối phương e sợ.”

Cố Hi liếc qua Tiểu Vân, thấy nàng ta đi xa rồi mới đỏ mặt hỏi: “Chuyện này có thành công được không ạ?”

Nói thật thì nàng ta hơi dao động, cũng khiếp sợ trước ý tưởng to gan của tam ca.

Nàng ta vốn định tìm Nho sinh, muốn thông qua thư viện Vô Nhai để chứng minh rằng giá trị của mình ở Đại Chu cao hơn khi gả cho Tê Quốc đến mức nào, nhưng sau khi biết Giang Triệt cũng tới Đại Chu, nàng ta lập tức đổi ý.

Nàng ta thích hắn, muốn nói cho tất cả mọi người đều biết điều đó, khiến cho đại hoàng huynh hiểu lầm mối quan hệ giữa họ.

Mặc dù Giang Triệt không giỏi Nho đạo, cũng chắc chắn không thể có thành tích tốt ở thư viện Vô Nhai, nhưng được cái xuất thân mạnh, thiên phú xuất sắc, hơn nữa còn là đệ tử của Thanh Nguyệt tiên tôn, đến lúc đó dù Giang Triệt không muốn cưới nàng ta, nàng ta cũng có thể tuyên bố sống độc thân không gả cả đời.

Dù sao chí hướng của nàng ta cũng không nằm ở khuê phòng mà là giang hồ.

Vốn dĩ nàng ta nghĩ như vậy, nhưng nó lại có vẻ rất ngu ngốc so với ý tưởng của tam ca.

Cố Thừa Húc tức cười, bèn cười khẽ nói.

“Yên tâm đi, nếu muội không màng tới thanh danh thì chắc chắn sẽ thành công. Giang Triệt còn đến Vạn Hoa Lâu uống rượu kia mà, muội đừng lo nghĩ phải làm thế nào, cứ giao cho ta là được.”

“Xuất cung với ta trước cái đã.”

Cố Hi mừng rỡ, vui vẻ đi theo sau tam ca của mình, Tiểu Vân thấy thế cũng hớt hải đi theo. Về phần đại hoàng huynh, lúc biết Yến Vương dẫn Cố Hi ra ngoài, hắn ta không còn ý định ngăn cản nữa.

Dẫu sao hai người này cũng là đứa con do phi tử phụ hoàng yêu thương nhất sinh ra, nếu không nhờ thân phận trưởng tử, hắn ta sẽ hoàn toàn không có cơ hội tranh giành hoàng vị.

Dù có ngăn cản thì sao, có khi hắn ta còn sẽ bị dạy cho một bài học nữa kìa.

Dù gì cũng do hẳn ta giam lỏng Cố Hi khi chưa có sự cho phép của phụ hoàng.
 
Cút, Bản Tôn Chỉ Muốn Tránh Xa Ngươi
Chương 24: Ngày mai ta ngươi đi với ta


"Công tử, đây là thiệp mời Yến Vương gửi cho ngài, mong ngài đến Vạn Hoa Lâu gặp mặt.”

Người hầu khom lưng, hai tay dâng thiệp lên.

Nhìn chằm chằm vào thiệp mời màu vàng kim, Giang Triệt nghi ngờ, tên Yến Vương này đang làm trò gì đây, hắn mất tích mấy ngày không chỉ sai người đưa quà, còn từ chối yêu cầu của Ngô Thần, vừa mới về thì lại gửi thiệp mời?

Hắn nhận lấy thiệp, liếc nhìn nội dung bên trong, càng thêm tò mò.

"Nói với Yến Vương một tiếng, Vạn Hoa Lâu thì không cần đâu, ngày mai ta sẽ đến phủ Yến Vương dự tiệc đúng giờ."

Hắn đã không định tu luyện, vậy thì đừng nên dính líu quá nhiều đến Nam Thanh Thanh và những người khác, đến Vạn Hoa Lâu, với tính cách hẹp hòi của

Nam Thanh Thanh, ắt hẳn sẽ tìm cách gây khó dễ cho hắn.

Còn về Yến Vương, sau này hắn sẽ sinh sống ở Đại Chu nên vẫn phải nể mặt vị tướng quân trấn quốc tương lai này một chút.

Người hầu khựng lại, rồi gật đầu lui xuống. Sau khi người của phủ Yến Vương rời đi, Ngô Thần nghiêng người nhìn thiệp mời: "Chậc chậc, Yến Vương này thật hào phóng, trực tiếp mời ngươi đến tầng cao

nhất của Vạn Hoa Lâu, khoản chỉ phí này ít nhất cũng phải vài vạn lượng bạc."

"Đứng sau Vạn Hoa Lâu chính là Yến Vương, có thể tốn bao nhiêu bạc chứ." Giang Triệt ném thiệp lên bàn, tùy ý nói.

"Ngày mai ta ngươi đi với ta."

"Hửm?”

"TI này chỉ mời ngươi, ta đi không thích hợp." Ngô Thần do dự nói.

"Ta không muốn tham gia vào cuộc tranh giành hoàng vị, có ngươi đi cùng ta, cũng có thể hạn chế một số lời đồn đại, đúng rồi, còn cả những đệ tử kia, bảo bọn họ cũng đi theo."

"Ta nghe nói phủ yến vương có không ít ngự trù tay nghề siêu đẳng."

Giang Triệt nói xong thì trở về phòng nghỉ ngơi.

Nhìn thiệp bị ném trên bàn, lại nhìn về hướng Giang Triệt rời đi, tâm tư Ngô Thần bắt đầu trở nên sôi nổi.

Bí mật thật nhiều.

Hắn ta chỉ biết Vạn Hoa Lâu có liên quan đến hoàng thất, nhưng lão Giang lại có thể nói chính xác là Yến Vương, còn có ngự trù, hắn ta chưa từng nghe quan viên trong phủ nói bệ hạ từng ban thưởng ngự trù cho Yến Vương.

Tuy nhiên, tay nghề của ngự trù thì hắn ta biết rõ.~

Thực sự rất tuyệt!!

Sáng sớm hôm sau, khi Giang Triệt tỉnh dậy, hắn phát hiện tất cả đệ tử đều đứng trước cửa, mỗi người đều nở nụ cười rạng rỡ.

"Sư huynh, chúng ta nên xuất phát rồi chứ."

"Ta chưa từng ăn thức ăn mà ngự trù nấu đâu, không biết có gì khác biệt so với thức ăn trong đại sảnh của tông môn hay không."

Tuy đều là đệ tử Tử Tiêu Kiếm Tông, nhưng không phải ai cũng giàu có, đặc biệt là đồ ăn của ngự trù làm, ngay cả một số đệ tử thân truyền trong tông môn cũng khó có dịp thưởng thức.

Giang Triệt đỡ trán: "Người ta ban đêm mới đãi tiệc, sáng sớm thế này đi làm gì.

"Ăn chùa một bữa cũng là ăn, ăn chùa hai bữa cũng là ăn, không khác gì nhau." Ngô Thần nheo mắt cười, hắn ta vì ngày hôm nay, tối qua còn nhịn ăn cơm.

Giang Triệt hơi ngẩn người, hình như cũng không sai. "Được rồi, đợi ta một chút, chúng ta đi ăn chùa."

Tuy nói điều này không phù hợp với lễ nghỉ, nhưng ở đây không có trưởng bối, 'Yến Vương và bọn họ cũng xấp xỉ tuổi nhau, hắn ta chắc không để ý đâu.

Nghe vậy, mọi người reo hò, kéo bè kéo lũ xuất phát đi về hướng phủ Yến Vương.
 
Cút, Bản Tôn Chỉ Muốn Tránh Xa Ngươi
Chương 25: Nghe cũng có lý


Nhưng mới đến cửa đã gặp Lâm Vũ và Nhược Tư Vi, ánh mắt hai người rất phức tạp, giống như sự tức giận vì bị cô lập, hoàn toàn quên đi sự hối lỗi ngày hôm qua.

"Sư huynh, các ngươi định đi đâu vậy?"

"Đi dự tiệc, lão Ngô không nói với các ngươi sao?" Giang Triệt không để ý đến đôi mắt to ươn ướt của Nhược Tư Vi, quay đầu, nghỉ hoặc nhìn Ngô Thần.

Ngô Trầm đã lường trước được tình huống này, cũng nghi hoặc quay đầu nhìn về phía các đệ tử bên cạnh.

"Ngươi không nói với Nhược sư muội à."

"Nhược sư muội không thích những quy tắc rườm rà, ta tưởng muội ấy không hứng thú với phủ Yến Vương, nên..." Trương sư đệ cười khổ trong lòng, sao Ngô sư huynh lại đẩy vấn đề cho hắn ta chứ!

Nhìn mấy người đang đổ lỗi cho nhau, ánh mắt Lâm Vũ u ám.

Quả nhiên, hắn ta không thể để Giang Triệt sống, Giang Triệt còn chưa làm gì, đệ tử trong tông môn đã bắt đầu cô lập bọn họ, nếu hắn còn ở trong tông môn, Lâm Vũ sao có thể tạo uy danh được!

Che giấu suy nghĩ xấu xa, Lâm Vũ tiến lên một bước cười nói: "Sư huynh, không ngại mang theo ta và sư tỷ chứ."

"Tùy ngươi."

Giang Triệt lạnh lùng nói một câu, rồi tiếp tục đi về phía trước, những đệ tử khác theo sát phía sau.

Nhìn bóng lưng của Giang Triệt và những người khác, Lâm Vũ vô thức nắm chặt tay lại.

"Sư muội, chúng ta cũng đi thôi."

Nhược Tư vi quầng mắt đỏ hoe, giống như một đóa sen trắng, khiến người ta không khỏi thương tiếc, tủi thân nói: "Sư đệ, đến bao giờ thì sư huynh mới có thể trở lại như trước đây."

Nàng ta cảm thấy đây không giống như đạo tâm bị tổn thương, mà là thực sự rất ghét nàng ta

Lâm Vũ nắm lấy bàn tay ngọc ngà của Nhược Tư vi, tiến lên một bước, dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau nước mắt trên khóe mắt nàng ta: "Sư huynh nhất định sẽ trở lại, không phải muội nói sư huynh cần kinh văn của Đại nho sao, muội yên tâm, cho dù sư huynh không thành công, ta nhất định sẽ lấy được."

Đại sư huynh trước đây tính tình ôn hòa, đối xử với ai cũng khách sáo, hơn nữa còn không biết từ chối người khác, người tốt bụng như vậy mới là kẻ dễ bị bắt nạt nhất.

Còn sư huynh bây giờ, hắn ta không thể nhìn thấu..

Hơn mười người của Tử Tiêu Kiếm Tông cùng xuất hiện, lập tức thu hút sự chú ý của không ít thế lực, đặc biệt là khi thấy hướng đi của bọn họ là phủ Yến Vương thì càng thêm kinh hãi.

"Sơ Sơ, ngươi nói Tử Tiêu Kiếm Tông đang làm gì vậy? Không lẽ định nhúng tay vào việc tranh đoạt quyền lợi của triều đại này sao?”

Trong một tửu lâu nào đó, một nhóm nữ tu dựa vào cửa sổ, đoán già đoán non.

Trước bàn, một đôi tay trắng nõn nâng ấm trà trong tay, khuôn mặt tinh xảo có chút tái nhợt, làm tăng thêm vẻ đẹp yếu đuối như liễu rũ trước gió.

"Giang Triệt tính tình ôn hòa, không thích thế tục, hơn nữa còn rất coi trọng lễ nghị, tu sĩ không được tham gia vào sự thay đổi hoàng vị vốn là quy củ, hắn tuyệt đối sẽ không tham gia đâu."

"Huống chỉ, ngươi nghĩ một kẻ cuồng kiếm sẽ có đầu óc để nghĩ đến những điều này sao?" Thiếu nữ nâng ấm trà, vẻ mặt bất lực nói.

Nam Cung Tử Vân sửng sốt, dường như nghĩ đến điều gì đó, mỉm cười: "Cũng đúng, tên ngốc đps đúng là không có đầu óc."

"Vậy thì bọn họ đang làm gì?”

Thiếu nữ trầm ngâm: "Có lẽ Yến Vương biết được tin Giang Sách đến Đại Chu, nên muốn mời hắn đến nói chuyện, còn về việc tại sao lại có nhiều người như vậy...

"Có lẽ là đi ăn chùa, dù sao thì đồ ăn của Tử Tiêu Kiếm Tông đúng là khó nuốt."

Tất cả các nữ tu đều im lặng.

Nghe cũng có lý.

Mặc dù đồ ăn của Tử Tiêu Kiếm Tông có thể bổ sung khí huyết rất tốt, nhưng hương vị thì không dám khen, trong toàn bộ giới tu chân có thể vững vàng nằm ở vị trí cuối bảng!

Nữ tu đều thích trò chuyện, khi nói đến đồ ăn của Tử Tiêu Kiếm Tông, họ đều bắt đầu phàn nàn, Diêu Thù Thù nhìn các tỷ muội trò chuyện, vốn định tham gia, nhưng cơ thể quá yếu, chưa nói được mấy câu đã ho không ngừng.

"Các ngươi cứ trò chuyện trước, ta về phòng nghỉ ngơi một chút.” Diêu Thù Thù bất lực đứng dậy.

"Ta đưa ngươi đi." Nam Cung Tử Vân không yên tâm nói.

"Không cần, ta còn chưa yếu đến mức đó!” Diêu Thù Thù cười từ chối, nói rồi đi ra khỏi phòng.

Sau khi sư tỷ rời đi, mọi người đều im lặng. "Bao giờ thì cơ thể của sư tỷ mới có thể khỏe lại đây?"

"Cũng không biết thư viện Vô Nhai có cách giải quyết hay không, chỉ hy vọng lần này chúng ta không phải trở về tay không."

Nam Cung Tử Vân không nói gì, nhưng vẻ mặt trở nên vô cùng kiên định.

"Sẽ có thôi, sư tỷ nhất định sẽ khỏe lại."
 
Cút, Bản Tôn Chỉ Muốn Tránh Xa Ngươi
Chương 26: Trong đại sảnh


Yến Vương phủ nằm trên con phố phồn hoa nhất kinh thành, diện tích hàng trăm mẫu, bằng một phần ba hoàng cung, trong phủ có vô số bảo vật lấp lánh, đủ để chứng tỏ địa vị phi phàm của Yến Vương.

"Lục muội, tối nay Giang Triệt say rượu sẽ nghỉ ngơi ở phòng sát vách phòng ngủ của ta, nếu muội cũng có ý định này, những chuyện khác ta sẽ không quản nữa."

Trong đại sảnh, huynh muội hai người đang ăn sáng, Cố Thừa Húc trêu chọc nói.

Cố Hi cúi đầu, mái tóc dài che khuất khuôn mặt ửng hồng. "Ta biết." Nhìn thấy Lục muội khác hẳn ngày thường, Cố Thừa Húc cười nhẹ lắc đầu.

Giang Triệt là kiếm tu nổi tiếng, tuy rằng còn trẻ, nhưng dù là phong thái, học. thức hay dung mạo, thực lực, đều khiến cho vô số thiếu nữ phát cuồng.

'Tuỳ rằng Lục muội tính tình hoạt bát, nhưng dù sao vẫn là thiếu nữ, đối với loại thiên chỉ kiêu tử như Giang Triệt sao có thể không chú ý.

Hơn nữa huynh muội hai người đã trò chuyện cả ngày hôm qua, Yến Vương sau khi biết được Lục muội cũng có ý với Giang Triệt đã thở phào nhẹ nhõm, điều này cũng khiến hắn ta giảm bớt sự áy náy.

Hắn ta không định diễn trò, muốn kéo Giang Triệt về phía mình, Lục muội nhất định phải hy sinh bản thân.

Bữa sáng tương đối thanh đạm, tuy rằng bàn rất lớn, nhưng cũng chỉ bày biện chút cháo, Yến Vương phủ to như vậy, lại có chút cô quạnh.

"Vương gia, ngoài phủ có mấy vị công tử tìm ngài."

Lúc này, Trần quản sự vội vàng đi vào bẩm báo.

Công tử sao??

'Yến Vương từ nhỏ đã tập võ, cảnh giới võ giả tầng bảy, hắn ta còn quản lý mấy chục vạn quân, đừng nói là công tử, ngoại trừ các quan viên trong triều thiên vị hắn ta thì người đến phủ thăm hỏi có thể nói là vô cùng ít.

Huynh muội hai người nhìn nhau, trong nháy mắt hiểu ra, hẳn là đệ tử của một †ông môn tu tiên nào đó.

"Ngươi đã xem rõ là ai chưa?"

Đối với các tông môn tu tiên, Đại Chu vừa không muốn đắc tội, cũng không muốn kết giao, hắn ta cần biết là ai, mới có thể quyết định có gặp hay không, nếu như tông môn đến có danh tiếng không tốt, nói không chừng huynh trưởng sẽ buộc tội hắn ta.

Trần quản sự lắc đầu: "Lão nô vẫn luôn ở trong phủ, trên người bọn họ không mặc trang phục có thể phân biệt được thân phận, nhưng người đứng đầu nói hắn tên là Giang Triệt."

Cố Thừa Húc sửng sốt, thời gian trên thiệp mời của hản ta ghi là buổi tối, tuy rằng đã đổi địa điểm, nhưng thời gian hình như không đổi mà, bây giờ mới là giờ Thìn, đến sớm như vậy làm gì?

Mặc dù có chút nghi ngờ, nhưng hắn ta vẫn mời người vào.

"Tam ca, muội có nên tránh đi một chút không?"

Đến sớm như vậy, chắc chắn là có chuyện muốn bàn bạc.

Cố Thừa Húc cười nhẹ: "Không cần, chẳng phải muội cũng muốn xem Giang

Triệt có thực sự như lời đồn hay không sao? Nào là mặt như ngọc, nào là ôn nhu nho nhã, không phải muội cũng muốn được tận mắt thấy sao?"

Lời này lập tức khiến Cố Hi đỏ mặt.

Rất nhanh, đoàn người của Tử Tiêu Kiếm Tông được dẫn vào phủ, Giang Triệt đi đầu, mặc y phục gấm vóc, tay cầm quạt xếp, khi nhìn thấy ngoài Yến Vương, thì vị nữ Đế tương lai của Đại Chu cũng ở đây, hắn khựng lại một chút, sau đó cười ha hả nói:

"Yến Vương điện hạ, ta đến sớm như vậy, ngài không ngại chứ?”

"Giang công tử nói đùa rồi, ngươi có thể nhận lời mời của ta là vinh dự cho ta." Cố Thừa Húc đứng dậy, cười mỉm tự mình đón Giang Triệt, mời hắn ngồi xuống.

Nhưng khi chú ý đến những đệ tử sau lưng Giang Triệt, hắn lại ngẩn ra, chẳng lẽ toàn bộ đệ tử của Tử Tiêu Kiếm Tông đều đến đây à?

Như nhận ra sự nghi hoặc của Yến Vương, Giang Triệt giải thích: "Bọn họ. nghe ta nói muốn đến đây làm khách, đều muốn nếm thử tay nghề của ngự trù Hoàng gia, Yến Vương đừng trách."

Trách?
 
Cút, Bản Tôn Chỉ Muốn Tránh Xa Ngươi
Chương 27: Lý Thanh Chiếu??


Hắn ta vui còn không kịp ấy chứ!

Đệ tử Tử Tiêu Kiếm Tông đều đến đây, cho dù không cần nói gì thì những lời đồn ầm ï bên ngoài đối với hắn ta cũng rất có lợi.

Sự thật là, Đại Chu không muốn kết giao với Tiên Môn, nhưng các thế lực đứng đầu thì ngoại lệ.

"Hahaha, sao lại trách, các vị huynh đệ mau ngồi."

Võ đạo khác với tiên đạo, võ đạo dù tu luyện đến tầng chín, khí huyết cũng chỉ như rồng, mà tu sĩ dù chỉ là tu sĩ Luyện Khí Cảnh thấp nhất, cũng sở hữu sức mạnh khó tưởng tượng được, huống chỉ là những cường giả Linh Hải Cảnh này.

Mọi người cũng không khách khí, lần lượt ngồi xuống, tên Ngô Thần này còn xoa xoa bụng cười nói: "Yến Vương điện hạ, ta vì ngự trù của Vương phủ mà một ngày chưa ăn cơm, bữa sáng này ngài không phiền thêm cho ta đôi đũa chứ?"

Ngô gia không tham gia vào cuộc tranh giành ng. mà hắn ta cũng xuất thân từ tông môn, đối với Yến Vương không cần phải cung kính, chỉ cần đối xử bình thường là được.

Thực ra không cần Ngô Thần nói, Cố Thừa Húc cũng định bảo quản sự chuẩn bị thêm thức ăn.

Sau một hồi khách sáo, Cố Thừa Húc đi đến trước mặt Lục muội, cười nói thiệu: "Cho ta giới thiệu một chút, đây là Lục muội của ta, Cố Hi, từ nhỏ tính tình đã hoạt bát, thích múa đao múa kiếm, từ trước đến nay luôn ngưỡng mộ Giang công tử.

"Giang công tử~"

Lúc này, Cố Hi cũng bày ra vẻ thẹn thùng của thiếu nữ, nhẹ nhàng cúi đầu chào Giang Triệt.

Nhìn thấy cảnh này, Ngô Thần và những người khác cũng không ngốc, lập tức hiểu ra nguyên nhân Yến Vương mời khách, liếc nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ khác. thường trong mắt đối phương.

Có chuyện hay để xem rồi.

Cố Hi thường xuyên tập võ, lại không trang điểm, da mặt không được trắng lắm, nhưng cũng không tệ, mặc dù không trắng bằng nữ nhân tiên môn, nhưng dung nhan tinh tế, đoan trang, hơn hẳn đại đa số nữ tử trên đời, ngay cả Ngô Thần và những người khác cũng có chút kinh ngạc.

Nữ nhân này mặc áo giáp vào sẽ biến thành một vị tướng oai hùng, nhìn khí chất, cũng không kém gì nữ tu Diệu Âm Môn, quả nhiên là công chúa Đại Chu.

Nhược Tư Vi nắm lấy tà váy, ánh mắt nhìn Cố Hi mang theo chút địch ý và khinh thường, sư huynh thích sư tỷ, ngay cả nàng ta cũng chỉ coi là sư muội, sao có thể thích công chúa triều đình.

Giang Triệt cười cười: "Lục công chúa quả nhiên là Thiên chỉ kiêu nữ*, tuy là nữ tử, nhưng khí huyết cưồn cuộn, đã là võ giả tầng năm, không chỉ vậy, dường như còn tu luyện Nho đạo, thật khiến người ta kính trọng.”

* Thiên chi kiêu nữ là một cụm từ tiếng Hán, có nghĩa là "người con gái kiêu sa của trời". Cụm từ này thường được dùng để mô tả một người phụ nữ xinh đẹp,

tài năng và xuất chúng, vượt xa những người phụ nữ bình thường.

Được khen như vậy, khuôn mặt vốn đã đỏ bừng của Cố Hi càng thêm rực rỡ: "Công tử quá khen, chỉ tiếc Nho đạo không thích nữ tử, dù có tài hoa cũng không thể vào thư viện Vô Nhai."

Nếu không phải không thể vào thư viện thư viện Vô Nhai, nàng ta cũng sẽ không đến Vạn Hoa Lâu tìm người qua đêm, nếu không phải không thể vào thư. viện Vô Nhai, nàng ta sao phải tính toán...

Dùng một số thủ đoạn bẩn thỉu để thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt.

Giang Triệt lắc đầu: "Tuy ta không hiểu Nho đạo, nhưng ngươi đã có tài hoa, vậy chính là môn sinh Nho gia, sao lại không thể vào thư viện, những quy tắc tầm

thường của thế tục, không thể giam cầm người tài hoa được."

Đôi mắt đẹp của Cố Hi sáng rực, ngây người nhìn Giang Triệt, tim đập thình thịch, hắn đang khen ngợi tài hoa của nàng ta?

Mọi người sửng sốt, lời này thật là đại nghịch bất đạo. Thư viện chỉ nam nhân mới được vào, đây là quy củ, cũng là luật lệ, từ xưa đến nay chưa có ai dám vượt qua, lời này mà truyền ra ngoài, sư huynh không biết sẽ bị bao nhiêu văn nhân phun nước bọt phỉ nhổ.

Nhưng còn chưa đợi bọn họ khuyên can, đã thấy hắn lấy ra một vài quyển sách: “Hôm qua ta về nhà, mua được vài bộ sách ở con hẻm phố Nam."

"Quyển sách này là tập thơ của một nữ tử tên Lý Thanh Chiếu, ta đã đọc những bài thơ trong đó, ngươi cũng là một nữ tài tử khiến người khác khâm phục, biết đâu có thể giúp ích cho việc tu luyện tài hoa của ngươi."

"Coi như là quà gặp mặt của ta."

Lý Thanh Chiếu??

Mọi người lần lượt nhìn về phía Lâm Vũ, chẳng phải đây là cái tên mà gã tiểu nhị ở Vạn Hoa Lâu nói sao, bọn họ nghĩ đến thơ từ mà Lâm Vũ sáng tác.

Ánh mắt cả đám đồng thời rơi vào mấy quyển sách này.

Không biết thơ từ đó có trong tập thơ này hay không, nếu có, Lâm Vũ sẽ mất hết mặt mũi, tông môn cũng sẽ mất thể diện.

Mặc dù hẳn ta chỉ nói một câu, những câu khác đều do gã tiểu nhị kia nói, nhưng chỉ cần xem phong cách sáng tác là có thể đoán ra được.
 
Cút, Bản Tôn Chỉ Muốn Tránh Xa Ngươi
Chương 28: Làm sao có thể


Làm sao có thể, tên kia không phải đã bị hắn ta giết rồi sao?

Sao tuyển tập thơ từ của Hoa Hạ vẫn có thể xuất hiện ở đây?

Lâm Vũ nhìn chằm chằm vào bộ sách trên bàn, trong lòng cuộn trào sóng gió.

Cố Hi tiếp nhận tập thơ của Lý Thanh Chiếu, liếc mắt nhìn Lâm Vũ, thấy hắn ta vẫn bình thản, liền yên tâm mở ra, từng bài thơ hiện lên trong đầu, ánh mắt nàng ta cũng từ nghi ngờ chuyển sang kinh ngạc.

Đại sảnh chìm trong im lặng, mọi người đều căng thẳng nhìn Cố Hi, thậm chí còn ngóng cổ lên, muốn xem rốt cuộc trong đó viết gì, nắm đấm của Lâm Vũ dưới bàn cũng siết chặt, thậm chí hắn ta còn không nhận ra mồ hôi đã đổ ướt nhẹp lòng bàn tay.

"Lục muội, rốt cuộc trong sách viết gì mà muội say mê đến vậy?" Thời gian trôi qua từng chút, Cố Thừa Húc cuối cùng không nhịn được lên tiếng.

"Sống làm người kiệt xuất, chết cũng làm anh hùng." "Cho đến nay vẫn nghĩ về Hạng Vũ, không chịu qua sông Đông."

Cố Hi ngẩn người đọc lên, bị câu thơ hào hùng này làm cho chấn động, không tự chủ được mà điều động tài khí trong cơ thể.

Ngay khi nàng ta đọc xong bài thơ này, một luồng tài khí từ trời đất tụ lại chui vào cơ thể, toàn thân thoải mái, dường như có thứ gì đó vỡ ra.

"Lục muội, muội đột phá đến Cử nhân rồi ư?" Cố Thừa Húc kinh ngạc lên tiếng.

Lời của tam ca khiến Cố Hi lập tức hoàn hồn, cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể.

Thật vậy, nàng ta đã đột phá đến Cử nhân.

Vui mừng, kích động, đủ loại cảm xúc lan tỏa trong lòng, Cử nhân, một nữ tử như nàng ta, chưa đến hai mươi tuổi đã đạt được Cử nhân!

Sau khi vui mừng, nàng ta vội vàng đóng sách, trả lại cho Giang Triệt.

"Giang công tử, thứ này quá quý trọng rồi."

Bình thường đọc thơ sẽ không dẫn tài khí vào cơ thể, điều này cũng có nghĩa là bài thơ vừa rồi trừ nàng ra, trên đời có rất ít người từng xem qua, hơn nữa tài khí trong bài thơ này chưa từng bị nho sinh nào đoạt lấy!

Nói dễ hiểu hơn thì, bài thơ vừa rồi đã thuộc về nàng ta.

Giang Triệt lắc đầu "Đã tặng đi thì không có lý gì lấy lại, hơn nữa, tập thơ này được bán đầy ở Văn Hoa Thư Trai bên phố Nam, có cái gì mà quý giá chứ."

Bán đầy ư? Cố Hi kinh ngạc "Sao có thể như vậy?”

Dường như nhận ra mình phản ứng quá mức, Cố Hi thu liễm lại, sau khi xin lỗi, bèn giải thích: "Văn nhân viết thơ, tài khí trong cơ thể sẽ theo ngòi bút dung nhập vào bài thơ, câu chữ viết ra sẽ đại diện cho tác giả, nếu được tài khí công nhận thì sẽ trở thành chủ nhân của bài thơ đó, mà vừa rồi ta đã nhận được luồng tài khí đầu tiên của tập thơ này."

Mọi người sững sờ, họ còn chưa kịp phản ứng, Cố Thừa Húc đã hô lên: "Ý muội là, Lý Thanh Chiếu dù không phải là tu sĩ Nho đạo nhưng muội đã nhận được tài khí từ thơ..."

Cố Hi gật đầu mạnh: “Không sai, bài thơ vừa rồi đã được tính là của muội!”

Thấy Lục muội thừa nhận, Cố Thừa Húc nhìn về phía mấy quyển sách trên bàn, ánh mắt đột nhiên trở nên nóng rực, một quyển dày như vậy, biết đâu có thể tạo ra được một Đại học sĩI

??

Ngô Thần có chút choáng váng: "Không phải, sao lại thành của muội?”

Không chỉ hắn ta, toàn bộ đệ tử Tử Tiêu Kiếm Tông đều không hiểu, tác giả rõ ràng là Lý Thanh Chiếu, sao Cố Hi lại nói bài thơ vừa đọc là của nàng ta?

"Đại bút" Tử Tiêu Kiếm Tông không biết đặc điểm của Nho đạo, Cố Hi giải thích.

"Bị phạt chép sách, sau đó nhờ người khác chép giúp, mấy chuyện này các ngươi đã từng làm chưa?”

Ngô Thần và những người khác nhìn nhau, Nhược Tư Vi cũng cẩn thận ngẩng đầu nhìn sư huynh.

Nói nhảm, chuyện này sao có thể chưa từng làm.

Giang Triệt giả vờ bừng tỉnh: "Ý của ngươi là, văn nhăn cũng có thể dùng đại bút, đại bút chính là để cho người có văn hay chữ tốt rót tài khí vào trong câu chữ khi viết thơ, sau đó giao cho người cần, khi người đó đọc bài thơ kia sẽ nhận được tài khí đồng thời bài thơ sẽ được Văn thánh thừa nhận, tác giả sẽ trở thành người đọc thơ?"

"Đúng vậy, chính là ý này."

Cố Hi không ngờ Giang Triệt không biết về Nho đạo, vậy mà sau khi nàng ta nói vài câu đã hiểu ra.

"Nếu như vậy, cứ đi tìm người khác viết thơ để bản thân đọc thì cũng có thể nâng cao tu vi Nho đạo sao?" Ngô Thần không hiểu.

"Đâu có đơn giản như vậy, văn nhân hầu hết đều kiêu ngạo, ai tình nguyện sử dụng phương pháp này nâng cao tu vi mãi chứ! Hơn nữa, làm gì có tác giả nào có thể liên tục viết ra những áng văn chương được người đời ca tụng?" Cố Hi lắc đầu nói rồi lại quay sang nhìn Giang Sách.

"Bây giờ công tử đã hiểu được tầm quan trọng của mấy quyển sách này rồi

chứ. “Cuốn sách này ta không thể nhận.”
 
Cút, Bản Tôn Chỉ Muốn Tránh Xa Ngươi
Chương 29: Sư huynh


Giang Triệt gãi đầu, nha đầu này sao lại ngốc nghếch như vậy, hắn đã nói là mua rồi mà.

Đúng lúc này, Trần quản sự dẫn theo một đám thị nữ đi đến, đặt bữa sáng lên bàn, Cố Thừa Húc nhân cơ hội cất những cuốn sách này đi.

“Đã là quà của Giang công tử, muội muội cũng nên nhận lấy mới phải.”

Hắn ta không muốn trả lại những cuốn sách này, dù sao cũng sẽ thành em rể, coi như là nhận sính lễ trước vậy.

“Tam ca~”

Cố Hi hơi tức giận, vốn dĩ bọn họ đã định làm tổn hại danh dự của Giang Triệt, nhận lấy những cuốn sách này, sau này nàng ta còn làm người được sao.

“Không sao, lát nữa ta bảo Trần quản sự đến Văn Hoa Thư Trai ở phố Nam mua mấy quyển là được, Giang công tử không phải nói những cuốn sách này là mua ở đó sao.”

Cố Thừa Húc thản nhiên nói.

Nghe được lời của điện hạ, Trần quản sự cười cười cho có lệ rồi khom người rời đi

Nhìn bóng lưng Trần quản sự, ánh mắt Lâm Vũ tối sầm, trong nháy mắt đã hiểu ra, lão ta đang định đi đến Văn Hoa Thư Trai, trong lòng lập tức sốt ruột, từ sau khi Cố Hi đọc bài thơ đó, hắn ta đã hiểu Tuyển tập thơ từ Hoa Hạ thật sự đã được in thành sách..

Mặc dù đã nói là từ bỏ Nho đạo, nhưng nếu như thật sự từ bỏ, hắn ta ra tay giết tên tiểu nhị kia làm gì, hơn nữa, hệ thống đã nói với hắn ta, trên người tên tiểu nhị kia không có khí tức của hệ thống khác, nói cách khác ngoài hắn ra còn có người xuyên việt khác ở đây!

“Sư huynh, hay là chúng ta cũng đến Văn Hoa Thư Trai xem đi?”

Giang Triệt khoát tay: “Hôm qua mới đi qua, có gì hay mà xem, sư đệ, thiên phú luyện kiếm của ngươi vốn đã kém, chăm chỉ tu luyện kiếm đạo mới là nhiệm vụ chính, đừng mơ tưởng xa vời, Nho đạo không dễ tu luyện như vậy đâu.”

Lâm Vũ khựng lại, trong lòng dấy lên một ngọn lửa giận dữ.

Tên này lúc nào cũng dạy dỗ hắn ta, chẳng phải chỉ có thiên phú tốt hơn hắn ta một chút sao, chẳng phải là nhập môn sớm hơn hẳn ta chút sao, có tư cách gì mà lên mặt với hắn ta.

Nhịn xuống cơn tức giận trong lòng, Lâm Vũ cười nói.

“Sư huynh nói đùa, sư tỷ không phải thích đọc sách sao, ta chỉ muốn mua mấy quyển cho sư tỷ xem, ta ngay cả kiếm cũng luyện không tốt, sao có thể đi tu Nho đạo được."

Cố Hi nghỉ hoặc: “Nhưng trong người ngươi có tài khí mà, tuy nói chỉ là đồng sinh, nhưng cũng tốn không ít thời gian đúng chứ?”

Nàng ta vẫn còn nhớ chuyện ở Vạn Hoa Lâu, hơn nữa, trong sách vừa rồi có một trang bị xé rách.

Thấy Giang Triệt muốn khuyên nhủ sư đệ, nàng ta tự nhiên phải giúp một tay.

Nhập môn Nho đạo cần đọc sách chăm chỉ, tuy nói là đồng sinh, nhưng cũng mất vài năm mới đạt được cảnh giới này, luyện kiếm thì luyện kiếm, học văn thì học văn, phải chuyên tâm một cái thì mới có thành tựu chứ!!

"Chậc chậc, chẳng trách kiếm thuật lại kém như vậy." Ngô Thần châm chọc mở miệng.

"Ngô sư huynh, ý của ngươi là gì?" Nhược Tư vi như gà mẹ bảo vệ con, hung hăng nói.

"Sư đệ mới nhập môn chưa đầy một năm, mà đã đột phá đến Linh Hải cảnh,

hẳn ta chưa bao giờ lơ là, còn lợi hại hơn cả ta."

Giang Triệt rất nghiêm khắc trong việc tu luyện, cho dù thương nàng ta, cũng không cho phép lơ là tu luyện, hắn nói sư đệ thì nàng ta không ý kiến, nhưng Ngô Thần là cái thá gì.

"A đúng đúng đúng, bao nhiêu tài nguyên đều ném cho hắn ta cơ mà, Linh Hải nhị cảnh, Lâm sư đệ quả nhiên là thiên tài xuất chúng."

Ngô Thần châm biếm nói.

Tưởng hắn ta không biết rõ cái đống tài nguyên của Lâm Vũ sao?

Giao vào tay Giang Triệt, không quan tâm đ ến nền tảng, đừng nói nửa năm,

một tháng là có thể đột phá đến Đạo Cung, cho dù là tu luyện vững chắc, tốc độ tu luyện cũng nhanh gấp mấy chục lần Lâm Vũ.

Còn Nhược Tư Vi ngươi là cái gì, Giang Triệt cho ngươi bảy phần tài nguyên tu luyện, mới đạt đến Linh Hải đỉnh phong, ngay cả chó cũng phải lắc đầu..

Nghĩ đến mấy hôm trước lão Giang mất tích, Nhược Tư vi còn vui vẻ cùng Lâm Vũ đi dạo phố, lúc này Ngô Thần đã không còn chút hảo cảm nào với nàng †a.

"Ngươi..."

Nhược Tư vi bị chặn họng đến nỗi không nói nên lời, chỉ có thể đáng thương nhìn về phía sư huynh.

"Sư huynh~"

Vốn dĩ thiên phú sư đệ đã kém, nếu không có linh dược cải thiện thiên phú, thông kinh mạch, e rằng đến Linh Hải cảnh cũng chưa chắc có thể đột phá, nhưng đây là chuyện của Bạch Vân Phong, liên quan gì đến Ngô Thần!!

Giọng nói mềm mại cũng không khiến Giang Triệt nhìn nhiều thêm một lần.

€ó chuyện thì ra vẻ đáng thương, không có chuyện thì đá sang một bên, kiếp trước hắn thấy nhiều rồi.
 
Cút, Bản Tôn Chỉ Muốn Tránh Xa Ngươi
Chương 30: Nói quá rồi đấy


"Lão Ngô, sư đệ chưa từng lơ là tu luyện, sau này đừng tùy tiện nói những lời ảnh hưởng đến sự đoàn kết của tông môn."

Mặc dù muốn phớt lờ Nhược Tư Vi, nhưng tính hay thù dai của Lâm Vũ hắn biết rõ, nếu không giúp hắn ta nói vài câu, biết đâu sau khi Giang Triệt rời khỏi tông môn, hắn ta sẽ tính sổ mọi người!

Hơn nữa, mục đích của Giang Triệt đã đạt được rồi, không phải sao?

Nhược Tư Vi mừng rỡ, quả nhiên, sư huynh vẫn thiên vị nàng ta, mặc dù không giống như trước kia, nhưng đây cũng là một khởi đầu tốt.

Ngô Thần không ngờ Lão Giang lại giúp hai người này nói chuyện, tuy có tức giận, nhưng không muốn nói thêm nữa.

Bữa sáng nhanh chóng kết thúc, phải nói rằng đồ ăn của phủ Yến Vương thực sự không tệ, mỗi đệ tử của Tử Tiêu Kiếm Tông ít nhất đã ăn bốn bát cháo trắng và rất nhiều đồ ăn kèm theo.

Một nhóm người đi dạo trong hậu viện phủ Yến Vương để tiêu cơm, hồi tưởng lại bữa sáng.

"Mẹ nó nếu thức ăn ở tông môn được một phần mười như thế này thôi thì chúng ta cũng không cần phải mặt dày đến phủ Yên Vương ăn chùa, trông như mấy tên quê mùa chưa trải sự đời vây!" Trương sư đệ vừa xoa cái bụng căng phồng vừa chậm rãi nói.

"Hương vị thực sự không tệ, nhưng so với món do Lão Giang làm thì vẫn kém xa." Ngô Thần từng đi thực hiện nhiệm vụ với Giang Triệt, có vài lần rơi vào cảnh nguy nan, đói bụng cồn cào, Giang Triệt luôn tự nấu ăn để an ủi các sư đệ.

"Nói quá rồi đấy."

"Mặc dù tay nghề nấu ăn của ta không tệ, nhưng so với ngự trù thì kém xa."

Con người vẫn nên tự mình hiểu lấy mình, mặc dù tay nghề nấu ăn của hắn trong tông môn được coi là hàng đầu, nhưng chỉ riêng mấy bát cháo lúc nấy, hắn cũng không thể sánh được.

"Nhưng ta cũng thấy tay nghề nấu ăn của sư huynh không tệ." Một số đệ tử từng ăn đồ ăn ngon của sư huynh cười nói.

"Lúc ăn đồ ta nấu là khi các ngươi phải nhịn đói mấy ngày rồi, cộng thêm sự tiêu hao khi chiến đấu, trong hoàn cảnh như vậy, tự nhiên sẽ thấy tay nghề nấu ăn của ta không tệ."

"Ha ha ha, cũng đúng." Các đệ tử cười lớn.

Hầu hết các đệ tử đến đây đều từng thực hiện nhiệm vụ với Giang Triệt, cho. dù không có, cũng rất ngưỡng mộ Giang Triệt, khi trò chuyện, mọi người bắt đầu nói về kỷ niệm trước đây, bầu không khí vô cùng hòa thuận.

Lúc đầu, Nhược Tư Vi đứng bên cạnh Giang Triệt muốn xen vào, nhưng mỗi khi nàng ta chuẩn bị mở miệng, hắn sẽ tinh ý nhận ra trước, nhanh chân chen vào. tiếp lời của một vị sư đệ nào đó, dần dần, Nhược Tư Vi cũng bị đẩy ra khỏi đám đông, đứng bên ngoài vòng tròn.

"Tam ca, huynh không phải nói Giang Triệt thương sư muội này nhất sao?" Ở phía xa xa, hai huynh muội Yến Vương đang ngồi trong đình nghỉ mát, Cố Hi nhìn thấy Nhược Tư Vi bị xa lánh, lập tức có chút nghi hoặc, bộ dạng bị xa lánh này. không chỉ đơn giản là thất vọng.

Cố Thừa Húc khẽ nhấp một ngụm trà: "Vài tháng trước, Tử Tiêu Kiếm Tông đã xảy ra chuyện lớn, suýt chút nữa khiến Giang Triệt chịu nhục nhã, thậm chí còn có thể bị đuổi khỏi tông môn."

Ngay sau đó, Cố Thừa Húc liền kể lại những tin tức mà hắn điều tra được, hắn biết được chỉ tiết và cụ thể hơn những gì Cố Hi nghe được ở Vạn Hoa Lâu.

Nghe xong vai trò của Nhược Tư Vi trong đó, trong mắt Cố Hi hiện lên vẻ khinh thường: "Giang Triệt nuông chiều sư muội đến mức nổi tiếng khắp giới tu tiên, ngay cả ta ở trong hoàng cung cũng nghe nói."

"Nếu thật sự giống như lời tam ca nói, thì Nhược Tư Vi này đúng là một con sói mắt trắng."

Tất cả "bằng chứng" đều do nàng ta cung cấp.

"Chúng ta không nên tham gia vào chuyện giữa sư huynh muội bọn họ, đúng rồi, Lục muội thấy sư đệ của Giang công tử thế nào, ta luôn cảm thấy hành động của hắn ta trên bàn ăn hôm nay có chút kỳ lạ, hơn nữa sau khi ăn xong liền vội vã rời đi, không biết nhiệm vụ khi Tử Tiêu Kiếm Tông đến Đại Chu ngoài thư viện Vô Nhai ra thì còn có mục đích khác không?"

Nghĩ đến trang giấy bị xé rách, Cố Hi cười lạnh: "Mọi người đều nói Thanh Nguyệt sư tôn nhận đồ đệ không quan tâm đ ến tư chất, coi trọng nhân phẩm nhất, nhưng Lâm Vũ kia thì có phẩm chất gì đáng nói sao?”

"Huynh cứ đợi xem đi, Trần quản sự chắc chắn sẽ bị tập kích, hoặc là mua không được mấy quyển sách mà Giang Triệt nói."

Cố Thừa Húc sửng sốt, tên nhóc ở Vạn Hoa Lâu vài ngày trước là Lâm Vũ sao?

Đối với một tu sĩ Linh Hải Cảnh, hắn ta không mấy để tâm, đặc biệt là khi kẻ đó còn vướng vào bê bối đạo văn, nên hắn ta cũng không điều tra kỹ, nhưng hắn ta không ngờ người đó lại là Lâm Vũ.

Nhưng nói đến Trần quản sự, lão ta đã ra ngoài được một canh giờ rồi, cho dù phố Nam, lão ta cũng nên quay về rồi chứ.

Chẳng lẽ giống như lời Lục muội nói, xảy ra chuyện rồi sao?

"Vương gia, Trần quản sự đã trở về, nhưng hình như bị thương rồi." Lúc này, gã sai vặt vội vàng tiến lên bẩm báo.

Cố Hi từ từ uống trà, tỏ vẻ đã biết từ lâu, Yến Vương cũng có chút tức giận, Trần quản sự dù sao cũng theo hắn ta mười mấy năm, cho dù là quan đại thần bình thường cũng phải kính lão ta ba phần, nghĩ đến lời Lục muội nói, hắn ta liền hỏi.
 
Cút, Bản Tôn Chỉ Muốn Tránh Xa Ngươi
Chương 31: Công chúa điện hạ


"Nếu như không bị thương nặng, bảo Trần quản sự qua đây, ta muốn xem xem, rốt cuộc là ai dám ngang nhiên hành hung người của ta."

Gã sai vặt lui xuống, rất nhanh sau đó, Trần quản sự được dìu vào đình, cánh tay, thắt lưng có vài vết thương, nhưng không nặng lắm, có thể thấy lão ta đã cố

tránh đi những vị trí quan trọng.

"Nói tình hình đi.".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Quân Hôn Khó Cầu: Gả Cho Đô Đốc Thực Vật
2. Vì Anh Yêu Em
3. Thoát Khỏi Trái Đất
4. Bác Sĩ Sở, Hãy Yêu Đi!
=====================================

Trần quản sự cúi đầu hành lễ: "Lão nô đi xe ngựa đến Văn Hoa Thư Trai, thư trai quả thực có những quyển sách mà Giang công tử nói, tổng cộng có gần trăm quyển, hơn nữa có ba bộ, theo lời quản sự của thư trai, những quyển sách đó là do một hiệp khách mặc áo trắng tay cầm kiếm, lưng thắt một bầu rượu đưa đến, sau này sẽ không xuất hiện nữa, Giang công tử đã mua một bộ, hai bộ còn lại vẫn còn, lão nô liền mua hết."

"Ban đầu mọi chuyện đều tốt đẹp, nhưng vấn đề nằm ở chỗ khi lão nô vừa ra khỏi phố Nam thì có một tên mặc đồ đen, bịt mặt, phá cửa sổ xông vào xe ngựa, muốn cướp những quyển sách này."

Nói đến đây, Trần quản sự vẫn còn hơi sợ hãi: "Mặc dù lão nô là võ giả ngũ phẩm, nhưng kiếm pháp của đối phương rất sắc bén, lại còn sử dụng thủ đoạn của tu sĩ, lão nô không địch lại, để hắn cướp mất một bộ, còn lão nô thì bị hắn làm bị thương trong lúc giao chiến.

"Vương gia, là lão nô vô dụng, xin hãy trách phạt."

Việc Trần quản sự đi mua sách không ai biết, hơn nữa trong mắt người ngoài thì đó chỉ là vài quyển sách bình thường, không có mấy người biết được chúng lợi hại ra sao.

Gần trăm quyển, nếu không có nhẫn trữ vật thì làm sao có thể mang đi, mà ngoài Lâm Vũ ra, những đệ tử khác vẫn luôn trong tầm mắt của bọn họ.

Ngoài Lâm Vũ ra, hắn ta thật sự không nghĩ ra còn ai khác. "Ầm" một tiếng, Cố Thừa Húc đập mạnh vào bàn đá, sát khí đăng đằng nói.

"Thật to gan, cho dù hắn là đệ tử Tử Tiêu Kiếm Tông thì thế nào, ngang nhiên gây án, theo luật pháp Đại Chu thì phải chịu cực hình."

"Tam ca, đừng kích động, chúng ta vẫn còn một bộ thơ cổ mà, nhiệm vụ chính của huynh là lấy được luồng tài khí đầu tiên trong đó, bây giờ không đáng để tức giận đâu."

"Ta đến chỗ Giang công tử, tìm hắn hỏi xem, như vậy cũng có thể tranh thủ thời gian cho huynh."

Cố Thừa Húc tỉnh táo lại, hiểu được Lục muội nói đúng, lập tức dẫn Trần quản sự rời đi.

Đợi đến khi tam ca rời đi, Cố Hi chỉnh lại váy dài, liền đi về phía Giang Triệt và những người khác.

Còn Giang Triệt bên này, mặc dù phong cảnh của phủ Yến Vương không tệ, nhưng đi bộ cũng hơi mệt, liền tìm một cái đình ngồi xuống, thấy Cố Hi đi về phía bọn họ, mọi người đều trêu chọc Giang Triệt.

"Giang sư huynh, hình như công chúa điện hạ đến tìm huynh."

"Bỏ chữ "hình như” đi, lúc ăn cơm vừa nấy công chúa dường như đã thích sư huynh rồi, liên tưởng đến lời mời của Yến Vương điện hạ, hì hì~"

Nhìn thấy Cố Hi đi tới, Nhược Tư Vi lau khô đôi mắt đỏ hoe, giả vờ không nhìn thấy chuyện gì xảy ra, tiến lên nói.

"Công chúa điện hạ, người đến đây làm gì?”

Mặc dù sư huynh hiện tại ghét bỏ nàng ta, nhưng người mà hẳn thích là đại sư tỷ, hơn nữa hai người tình đầu ý hợp, nàng ta nhất định phải bảo vệ tốt sư huynh, tuyệt đối không thể để người thứ ba xen vào.

Cố Hi cười lạnh: "Đây là nhà của tam ca ta, ta đến đây thì liên quan gì đến ngươi, tin ta bảo ngươi cút không."

Nhược Tư Vi vốn đã không vui, bị chọc tức như vậy, lập tức nổi giận. "Ta đến đây là nể mặt ngươi..."

"Nhược Tư Vi, ta dạy ngươi thế nào, một câu nói hay ấm áp ba tháng mùa đông, lời nói ác độc làm tổn thương người khác cả sáu tháng mùa hè, mọi chuyện lấy hòa khí làm đầu, không nói được thì có thể im lặng."

Giang Triệt lạnh lùng lên tiếng, bọn họ là khách, không biết từ lúc nào khách lại dám uy h**p chủ nhà.

Thấy sư huynh không nể mặt sư muội thì các đệ tử khác đều ngạc nhiên, ánh mắt nhìn Nhược Tư Vi cũng có thêm một chút thương hại, trước đây Nhược sư muội thích ra vẻ để áp bức người khác. Nàng ta ở trong tông môn dù không phạm lỗi lớn nhưng ỷ vào Thanh Nguyệt trưởng lão và Giang Sư huynh nên lỗi nhỏ cũng không thiếu, ở bên ngoài thường tự xưng là truyền nhân của Tử Tiêu Kiếm Tông, nếu không phải Giang sư huynh luôn dọn dẹp hậu quả nàng ta, thì ai nguyện ý nể mặt nàng ta chứ.

Nhược Tư Vi không thể tin nhìn sư huynh, thấy vẻ mặt lạnh lùng của hắn, dường như đang nhìn một người xa lạ, đặc biệt là khi nhìn thấy Cố Hi kiêu ngạo như một con công, nước mắt không kìm được rơi xuống, chạy ra ngoài.

"Lão Giang..."

Mặc dù Ngô Thần không thích Nhược Tư Vi, nhưng dù sao nàng ta cũng là đệ tử của Thanh Nguyệt trưởng lão.

Giang Triệt trầm ngâm: "Ngươi đi xem đi, đừng để nàng ta phạm sai lầm là được."
 
Back
Top Dưới