Ngôn Tình Cuồng Phi Sủng Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1202


Chương 1202

“Chườm bằng trứng gà hả?”

“Trước đây công chúa cũng từng dùng trứng gà để chườm sao?”

“Hồi trước hoàng tỷ thường xuyên dùng trứng gà chườm cho ta”. Nhưng hoàng tỷ còn ngâm cả nước thuốc, lúc chạm vào da mang đến cảm giác lành lạnh dễ chịu lắm.

Nhưng sau khi hoàng tỷ rời đi thì phương thuốc kia cũng không còn nữa, mà cũng chẳng còn ai chườm trứng gà cho nàng ta cả.

Đương Đương công chúa kinh ngạc nhìn Cố Thanh Hy kéo lấy bàn tay nhỏ nhắn của mình.

Đáng lẽ nàng ta nên hất ra, nhưng chẳng rõ tại sao mà nàng ta lại vô thức đi theo Cố Thanh Hy.

Dường như lúc Cố Thanh Hy nắm tay mình đã đem đến cho nàng ta một cảm giác quen thuộc.

Cố Thanh Hy cũng không ngờ một người luôn ngang bướng điêu ngoa như Đương Đương công chúa lại ngoan ngoãn để nàng kéo tay như vậy.

Lúc rời khỏi học viện, nàng nhìn thấy Cố Sơ Vân.

Cố Sơ Vân vẫn là dáng vẻ khiến người ta động lòng như trước, khuôn mặt xinh đẹp nghiêng thành.

Nhưng không rõ tại sao trên người nàng ta lại có thêm cảm giác âm u tàn độc.

Cảm giác đó khiến nàng không thoải mái lắm, nàng thấy nàng ta rất âm hiểm, hệt như lúc đối mặt với phó tộc trưởng Tư Không của Thiên Phần tộc vậy.

Nhưng cảm giác kia cũng chỉ thoáng qua mà thôi.

Đến lúc nghiêm túc quan sát kỹ lại thì chỉ thấy Cố Sơ Vân yêu kiều quyến rũ đứng ở nơi đó, không khác gì lúc trước, cũng chẳng có điểm nào bất thường cả.

“Ngươi đang nhìn gì thế? Ta hỏi thử rồi, hôm nay Thượng Quan phu tử sẽ không tới đâu”.

Đương Đương công chúa còn tưởng Cố Thanh Hy đang tìm Thượng Quan phu tử trong đám người, bèn không khỏi cắn răng uy h**p: “Ta cho ngươi biết, Thượng Quan phu tử là của ta, không một ai được không được tranh với ta, cả ngươi cũng thế”.

“Nhờ phúc của người, ta có một mình hoàng thúc Dạ Mặc Uyên của người là đã chịu không nổi rồi, nào dám trêu chọc phu tử gì gì đó. Hơn nữa, dù người có đích thân đưa Thượng Quan Sở cho ta thì ta cũng chẳng thèm đâu”.

“Hừ, ngươi mơ hão à, còn lâu ta mới tặng Thượng Quan phu tử cho ngươi nhá”.

Cố Thanh Hy cốc nhẹ vào đầu nàng ta: “Thái độ nghiêm chỉnh chút nào, ta là hoàng thẩm của người đó, đừng hở ra tí là lại hừ hừ, thói quen này xấu lắm”.

Hốc mắt Đương Đương công chúa đỏ bừng, nàng ta đang tính òa khóc lần nữa. Cố Thanh Hy giật mình, lập tức dỗ dành Đương Đương công chúa như dỗ bà mình, đồng thời nhanh chóng kéo tay nàng ta rời khỏi nơi này.

“Bà cụ non của tôi ơi, người đừng khóc nữa, người mà còn khóc nữa thì mẫu hậu và hoàng huynh của người lại tưởng ta làm gì người đấy”.

“Vậy sau này ngươi không được cốc đầu ta nữa, ta là công chúa cơ mà”.

“Được được, ta xin thề, sau này sẽ không cốc đầu người nữa, miễn là người ngừng khóc”.

“…”

Đám người kinh ngạc đến mức sắp rơi cả cằm.

Chẳng phải Đương Đương công chúa giỏi tranh cãi với Cố Thanh Hy nhất sao?

Cả Đế Đô này, làm gì có ai không biết hai bọn họ luôn đối đầu nhau, cứ hễ nhìn thấy nhau là chắc chắn sẽ ầm ĩ một trận.

Nhưng bọn họ đang nhìn thấy gì đây?

Đương Đương công chúa vừa khóc là Cố Thanh Hy đã rén luôn rồi?

Liễu Nguyệt và Vu Huy cũng không thể tin nổi.

Đó thật sự là lão đại của họ sao?

Sao họ cứ cảm thấy lão đại và Đương Đương công chúa hệt như chị em ruột vậy, Đương Đương công chúa vừa giận là lão đại liền dỗ dành ngay?

Tại một góc trong đình nghỉ mát ở hoàng cung, Cố Thanh Hy luộc chín trứng gà, ngâm trong nước thuốc rồi bóc vỏ, sau đó nhẹ nhàng di di quanh phần mắt đỏ bừng của Đương Đương công chúa.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1203


Chương 1203

Nàng làm rất chậm, cẩn thận từng chút một như thể sợ làm Đương Đương công chúa đau, động tác thành thạo như đã giúp người khác chườm trứng gà rất nhiều lần.

“Người nhìn mình xem nè, có chút xíu chuyện đã nước mắt ngắn nước mắt dài, mắt đỏ bừng cả thế này, có khi phải chườm hai ba ngày mới hết được”.

“Nếu người không ngại phiền thì mai đến phủ Dạ Vương, ta sẽ chườm giúp người”.

Từ lúc được Cố Thanh Hy chườm trứng gà cho, Đương Đương công chúa sững sờ như thể bị sét đánh trúng, ngồi ngây ngốc tại chỗ mà hít hà mùi dược thảo quen thuộc trên quả trứng.

Trứng gà kết hợp thêm thảo dược, sao lại giống hệt cách hoàng tỷ làm vậy chứ?

Đương Đương công chúa ngạc nhiên hỏi: “Sao ngươi lại biết phương thuốc này?”

“Phương thuốc nào cơ?”

“Loại nước thuốc trên quả trứng này nè”.

“À… Ý người là dược liệu ngâm trứng ấy hả, đại phu bình thường đều biết mà, nếu không thêm thuốc bắc thì sao trứng gà lại giúp tiêu sưng nhanh được? Đau hả? Ta nhẹ tay lắm rồi đó”.

“Ngươi nói linh tinh, tất cả đại phu của Đế Đô đều không biết trứng gà được ngâm với những loại thuốc nào. Có phải ngươi trộm bí quyết của hoàng tỷ ta không hả!”

Cố Thanh Hy dở mếu dở khóc nhìn Đương Đương công chúa thẹn quá hóa giận.

“Ta có biết hoàng tỷ của người là ai đâu, sao có thể trộm phương thuốc của nàng ta được? Vả lại, Cố Thanh Hy ta chữa bệnh mà cần trộm phương thuốc á? Người thử đi hỏi thăm xem, đôi chân tật của hoàng thúc Dạ Mặc Uyên của người là ai chữa khỏi hả?”

“Nhưng dược liệu mà ngươi dùng giống hệt những gì hoàng tỷ của ta sử dụng”.

“Thuốc trị phong hàn về cơ bản cũng không khác nhau lắm”.

“Nhưng mà…”

“Người có muốn chườm nữa không đây, nếu không thì ta đi đấy”.

“Ấy ấy, chờ chút, ngươi chườm giúp ta thêm lát nữa đã, một lần ít nhất phải di hai mươi cái”.

“Người thông minh ghê nhỉ, được chườm có kinh nghiệm rồi cơ? Trước kia thường xuyên khóc nhè đúng không?”

“Ta là công chúa mà, khóc nhè gì chứ”.

Đương Đương công chúa vẫn cố cãi lại, nhưng nước mắt mãi mới kìm nén được lại một lần nữa trào ra.

Ngoài hoàng tỷ, Cố Thanh Hy chính là người đầu tiên dịu dàng chườm mắt cho nàng như vậy.

Trong chớp mắt đó, suýt chút nữa nàng ta còn tưởng Cố Thanh Hy là hoàng tỷ của mình.

Nhưng hoàng tỷ qua đời rồi.

Hơn nữa từ nhỏ hoàng tỷ luôn đối xử với nàng ta rất tốt, chắc chắn không thể bắt nạt nàng ta như vậy.

Càng không thể nào đáng ghét giống Cố Thanh Hy được.

Cố Thanh Hy mỉm cười, không hề bóc trần lời bao biện của Đương Đương công chúa.

Nàng cũng không rõ tại sao hôm nay mình lại đích thân chườm thuốc giúp cô công chúa này.

Có điều lúc Đương Đương công chúa không giở tính trẻ con cũng khá là đáng yêu, tự dưng lại khiến nàng nảy sinh suy nghĩ muốn bảo vệ nàng ta.

“Cố Thanh Hy, lát nữa ngươi nói cho ta biết ngươi đã ngâm trứng gà trong dược liệu gì được không?”

“Được”.

“Về sau ngươi không được bắt nạt ta nữa đâu đấy”.

“Người luôn miệng nói ta bắt nạt người, nhưng mà ta bắt nạt người lúc nào chứ?”

“Hôm đầu tiên ngươi tới thư viện học đã tát ta một cái, khiến ta mất sạch thể diện”.

Cố Thanh Hy xoa cằm suy ngẫm: “Có hả? Ta không nhớ lắm”.

“Có”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1204


Chương 1204

Cho dù có, đó cũng là nàng ta quá mức kiêu ngạo, nàng nhất thời không nhịn được nên mới ra tay.

“Trên đại hội đấu văn, ngươi thắng ta nhiều bạc như vậy mà ngươi còn lừa ngọc Nguyệt Nha của ta, lừa dây chuyền hình tim của ta, rồi ngươi còn lừa mẫu hậu nhiều tiền như vậy, làm hại mẫu hậu đau lòng rất lâu”.

“Đây đều là chuyện cũ năm xưa rồi, chúng ta vẫn nên nhìn về tương lai, không thể cứ nhìn lại quá khứ”.

Đương Đương công chúa tức giận nói, trong lòng lại bắt đầu ấm ức: “Đây không phải chuyện cũ năm xưa, đây là chuyện mới xảy ra không lâu trước đó. Trừ cái đó ra, ngươi còn khiến ta mất hết mặt mũi trong hội đấu giá, ngươi cố ý nâng giá, để ta đi đấu giá sách gì đó kia, ta không có tiền, bị người của hội đấu giá bắt đi, người trong thiên hạ đều chê cười ta, hại ta rất lâu không dám ra khỏi cửa”.

“Còn gì nữa không?”. Tiểu công chúa này cũng thù dai quá rồi.

“Có, nhiều lắm, còn có…”

“Được rồi, được rồi, chúng ta không nói những chuyện này nữa, nói về hoàng tỷ của người đi, hoàng tỷ của công chúa là người như thế nào? Nàng ta rất thương người sao?”

Nghe thấy hai chữ hoàng tỷ, cơn giận của Đương Đương công chúa lập tức tan biến, cảm xúc cũng bỗng trở nên mất mát.

“Hoàng tỷ là hoàng tỷ tốt nhất trên đời, tỷ ấy rất thương ta, cũng vì cứu ta mới… mới bị người xấu hại chết. Hoàng tỷ giống như ngươi, tinh thông y thuật, y thuật của tỷ ấy còn cao hơn ngươi, võ công cũng cao hơn ngươi, ngay cả xách giày cho tỷ ấy, ngươi cũng không xứng”.

“Cô nhóc này, sao lại nói vậy chứ?”

Cái gì mà ngay cả xách giày cho nàng ta cũng không xứng.

Nàng cần xách giày cho người ta sao?

Buồn cười!

“Phụ hoàng vốn muốn truyền hoàng vị cho hoàng tỷ, trong nhiều con cái như vậy, phụ hoàng thương hoàng tỷ nhất”.

Động tác của Cố Thanh Hy khựng lại: “Truyền hoàng vị cho một công chúa? Vậy chẳng phải hoàng tỷ người trở thành Nữ Đế tương lai? Văn võ đại thần trong triều có thể đồng ý sao?”

“Năng lực của hoàng tỷ cao như vậy, nếu tỷ ấy làm Nữ Đế, Dạ Quốc chắc chắn tốt hơn bây giờ, đáng tiếc, tỷ ấy bị người ta giết rồi”.

“Bị người nào giết? Đại thần trong triều?”

“Không phải, ta nghe mẫu hậu nói, hình như là người của Thiên Phần tộc. Khi đó ta còn rất nhỏ, ta cũng không rõ lắm, chỉ biết là vì bảo vệ ta nên hoàng tỷ mới…”

Đương Đương công chúa nói rồi không nhịn được rơi nước mắt.

Cố Thanh Hy nghe thấy ba chữ Thiên Phần tộc, không biết vì sao, trong lòng lại chất chứa một nghi ngờ lớn.

Hoàng tỷ của Đương Đương công chúa sẽ không phải giống như Dạ Mặc Uyên, mẫu thân cũng là người của Ngọc tộc đấy chứ?

Nếu không tại sao Thiên Phần tộc muốn giết nàng ta?

“Ta lại hỏi người, phụ hoàng người thương Dạ Mặc Uyên hơn hay thương hoàng tỷ người hơn?”

“Phụ hoàng thương cả hai. Nhưng mà ta biết, bề ngoài phụ hoàng thương đệ đệ ruột của mình, cũng chính là hoàng thúc hơn, nhưng trên thực tế, chắc chắn phụ hoàng thương hoàng tỷ hơn, dù sao cũng là nữ nhi ruột thịt mà”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1205


Chương 1205

“Vậy mẫu phi của hoàng tỷ người là ai?”

“Chuyện này… ta cũng không rõ ràng lắm, hình như mẫu phi tỷ ấy đã qua đời vì khó sinh”.

Khó sinh?

A…

Thật sự là khó sinh sao?

E rằng… bên trong còn dính dáng đến một bí mật không muốn người khác biết.

Bỏ đi, người cũng đã chết rồi, nàng lại đi tra những chuyện đó cũng chẳng ích gì.

“Được rồi, rảnh rỗi tự thoa cho mình một chút là được, ta đi trước đây”.

“Ngươi muốn đi đâu?”

“Dạo phố, thăm thú xung quanh”.

Đương Đương công chúa gọi với theo, trong lòng nàng ta có không ít lời muốn nói với nàng, nhưng lại không biết nên nói cái gì, chỉ có thể hô to: “Ngươi đã nói là muốn đưa phương thuốc cho ta”.

“Phương thuốc trên bàn, tự cầm lấy đi phối là được rồi”.

“Hừ, có gì đặc biệt hơn người chứ, hoàng tỷ còn biết phối phương này sớm hơn ngươi. A… mẫu hậu, sao người lại tới đây?”, Đương Đương công chúa sợ tới mức phối phương trong tay suýt thì rơi xuống.

Ánh mắt Thái Hậu thâm sâu, nhìn về phía Cố Thanh Hy rời đi, suy nghĩ dần bay xa, trong miệng tự lẩm bẩm: “Giống, đôi mắt kia giống quá! Sao trước kia ta lại không chú ý tới chứ”.

“Mẫu hậu, người đang nói cái gì, sao con nghe không hiểu? Nàng giống ai vậy? Hoàng tỷ sao? Nàng không thể nào là hoàng tỷ, chỉ là trùng hợp cũng biết phối phương này thôi, người xem đi, nàng có điểm nào sánh được với hoàng tỷ chứ”.

“Con không cảm thấy ánh mắt rất giống sao?”

“Ánh mắt? Không cảm thấy”. Trái lại là mùi hương trên người thì hơi giống.

Rất lâu sau Thái Hậu mới thu hồi tầm mắt, không biết nghĩ đến cái gì, bà ta thở dài một hơi: “Là ai gia nghĩ nhiều rồi, nếu như nàng là nữ nhi của Ngọc Phi, sao có thể mười lăm trăng tròn không tổn thương gì, nếu như nàng thật sự là nữ nhi của Ngọc Phi, sao có thể sống đến bây giờ!”

Đương Đương công chúa nghe không rõ Thái Hậu đang nói cái gì, cho là Thái Hậu muốn đối phó nàng, không nhịn được kéo lấy cánh tay bà ta, nũng nịu nói.

“Mẫu hậu, người cũng đừng làm khó nàng. Thực ra, nàng cũng xấu như trong tưởng tượng. Sau này, con đã biết phải đối phó nàng thế nào rồi. Nàng sợ nước mắt, chỉ cần con khóc là nàng sợ liền”.

Điều này lại khá giống với hoàng tỷ.

“Khi nào thì quan hệ giữa con và nàng tốt như vậy thế? Hai trái trứng đã đủ để hối lộ con rồi à?”

“Không dám đâu”.

Thái Hậu tận tình nói: “Đương Đương, dù nàng là loại người nào con cũng phải nhớ đừng thân thiết với nàng quá”.

“Tại sao vậy ạ?”

“Mẫu hậu sợ con thân thiết với nàng quá, mai sau sẽ có hại với con, nàng không đơn giản”.

Cố Thanh Hy vừa rời khỏi học viện Hoang gia, Tịch Thấm đã tới tìm nàng.

“Thuộc hạ Tịch Thấm, ra mắt lâu chủ”.

Cố Thanh Hy thấy nàng ta thì trong lòng không khỏi bồn chồn.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1206


Chương 1206

“Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu xảy ra chuyện gì à?”

“Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu không sao nhưng bệnh tình của Thanh Tông Chủ đã rất nguy kịch. Mấy đại trưởng lão Ngọc tộc ngày đêm chăm sóc, song Thanh Tông Chủ vẫn… tối qua ngài ấy tỉnh lại, muốn gặp người lần cuối. Đại trưởng lão bảo thuộc hạ báo cho người, dù có tìm được viên Long Châu thứ bảy hay không thì hãy trở về Ngọc tộc một chuyến trước đã”.

Cơ thể Cố Thanh Hy run lên, sắc mặt lập tức trắng bệch, bàn tay chắp sau lưng cũng không nhịn được khẽ run.

“Là mười lăm tháng này, bệnh tình của huynh ấy nặng thêm hả? Mười lăm tháng trước Ngọc tộc làm sao?”

Nàng hiểu Dịch Thần Phi hơn ai hết, nếu không phải không chịu nổi nữa thì huynh ấy sẽ không mở miệng nói muốn gặp mình.

Huynh ấy biết rõ nàng vẫn đau khổ tìm kiếm Long Châu…

Tịch Thấm cúi đầu, không thấy được vẻ mặt của nàng ta nhưng từ vẻ đau buồn toát ra trên người cũng có thể đoán được lần này huyết chú phát tác vào mười lăm hằng tháng còn nghiêm trọng hơn lần trước.

“Ngươi trở về nói cho đại trưởng lão, dặn ông ta dù làm thế nào cũng phải giữ được Thần Phi đại ca, bảo họ đợi ta thêm mấy ngày nữa. Mấy ngày sau…”

Trong mắt Cố Thanh Hy toát ra vẻ đau thương, không có nói tiếp.

Tịch Thấm lại bỗng nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt toát ra niềm hy vọng: “Chủ tử, ngươi biết được viên Long Châu thứ bảy ở đâu rồi ạ?”

“Ừ”.

“Có cần thuộc hạ giúp người một tay không?”

“Không cần. Đúng rồi, hoàng hậu Sở Quốc và ma chủ đã ra khỏi Thiên Phần tộc an toàn chưa?”

“Ra thì ra rồi, nhưng hôm nay mới ra”.

“Sao lại nấn ná lâu như vậy? Ma chủ bị người của Thiên Phần tộc bắt à?”

“Hắn ta… lạc đường, nói ra thì rất dài…”

“Thôi, ra được là mừng rồi. Ngươi nhanh trở về Ngọc tộc đi”.

“Vâng”.

Cố Thanh Hy nhìn về hướng Ngọc tộc, trong lòng có chút lo lắng không yên.

Cũng không biết Dịch Thần Phi có thể đợi đến khi nàng lấy được viên Long Châu thứ bảy về hay không.

Ngọc tộc cách đây khá xa, nếu giờ nàng mà về, vừa đi vừa về, lại đi lấy Long Châu xong còn quay về Ngọc tộc luyện hóa nó chắc chắn sẽ mất rất nhiều thời gian.

Cố Thanh Hy bỗng siết chặt nắm tay chắp sau lưng, nỗi đau buồn trong mắt lập tức hóa thành vẻ kiên định.

Nàng không muốn lấy đi trái tim của Tiêu đại tướng quân.

Nhưng, Cố Thanh Hy đã không còn sự lựa chọn nào khác. Giữa một mạng và hàng ngàn vạn tính mạnh, nàng chỉ có thể chọn cách cứu hàng ngàn vạn người.

Sau khi quyết tâm, Cố Thanh Hy bèn đi về phía phủ tướng quân.

Phủ tướng quân vẫn giống như trước kia, điều khác biệt duy nhất chính là cuối cùng Tiêu Vũ Hiên cũng được tự do.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1207


Chương 1207

Tiêu Vũ Hiên vừa thấy Cố Thanh Hy đến thì lập tức tiếp đón.

Hắn ta vui vẻ ra mặt nói: “Nha đầu xấu xí, ta biết ngay chỉ cần cô ra tay giúp là hoàng thượng chắc chắn sẽ hủy bỏ thánh chỉ. Cô biết không, sáng sớm hôm nay trong cung đã truyền thánh chỉ đến hủy bỏ hôn sự giữa ta và Cố Sơ Vân”.

“Vậy à, thế thì chúc mừng ngươi nhé”.

Cố Thanh Hy nhìn nụ cười chân thành ngây ngốc của hắn mà trong lòng bỗng dưng cảm thấy nặng nề.

Nếu hắn biết nàng lấy đi máu đầu tim của phụ thân mình thì còn có thể vui vẻ, đào tim đào phổi ra như vậy với nàng nữa không?

Bỗng dưng, trong đầu nàng chợt hiện lên một hình ảnh.

Đó là hình ảnh mà mình nhìn thấy trong biển máu.

Trong một đêm mưa to tầm tã, nàng và Tiêu Vũ Hiên cắt đứt tất cả, từ nay về sau hóa bạn thành địch, đối đầu với nhau.

Trong lòng Cố Thanh Hy chợt đau đớn.

Hình ấy là điều mà nàng không bao giờ muốn xảy ra.

Ông trời thật biết nói đùa… một cái ảo ảnh vậy mà cũng có khả năng trở thành sự thật.

“Nha đầu xấu xí, cô đang nghĩ gì vậy, sao trông buồn bã ỉu xìu thế? Có phải do hôm qua bôn ba khắp nơi trong cung vì ta nên không ngủ ngon không?”

“Chắc vậy?”

Tiêu Vũ Hiên hơi xấu hổ chạm vào eo nàng, nói không rõ ràng: “Nếu cô không chê, cho cô mượn giường của ta ngủ đấy”.

Cố Thanh Hy dở khóc dở cười: “Thôi đi, ta mà ngủ giường của ngươi, cha ngươi không đánh què chân ta hay sao?”

“Yên tâm đi, mấy ngày nay cha ta đang bận, ông ấy sẽ không có thời gian quản chúng ta”.

“Ồ… cha ngươi bận cái gì?”

“Còn không phải chuyện Cố Sơ Vân kia sao, gần đây cũng không biết lên cơn gì, thường xuyên đến phủ Tướng Quân bọn ta. Sáng sớm nay nàng ta lại đến đây, lúc đến còn vô cùng ấm ức nói gì mà không có duyên phận với ta, không thể làm phu thê, hi vọng có thể làm huynh muội, còn nói gì mà ngưỡng mộ cha ta, khâm phục cha ta trung thành với triều đình, yêu thương bách tính, hi vọng có thể làm nghĩa nữ của cha ta”.

“Dù sao cũng là lời khách sáo ngoài miệng, cụ thể ta cũng không nói được. Bộ dạng hai mặt tỏ vẻ ngây thơ đó, ta nhìn mà tức, thế mà cha ta lại thích, thật sự thu nhận nàng ta làm nghĩa nữ, còn để nàng ta thường xuyên đến phủ chơi”.

“Ngươi nói sáng sớm hôm nay tỷ ấy đã đến nhà ngươi sao?”

“Không phải sao, chuyện hủy bỏ thánh chỉ ban hôn truyền ra không bao lâu, bông sen trắng Cố Sơ Vân đó đã đến đây rồi”.

“Sao tỷ ấy biết hoàng thượng hủy bỏ thánh chỉ ban hôn? Hơn nữa còn đến nhanh như vậy?”

“Cái này sao ta biết được, người phụ nữ đó điên điên khùng khùng. Bỏ đi, không nhắc đến nàng ta nữa, đi, ta dẫn cô đi tham quan phủ Tướng Quân của ta”.

Cố Thanh Hy sờ cằm.

Người khác không biết Cố Sơ Vân thích Thượng Quan Sở, chẳng lẽ nàng lại không biết sao?

Hoàng thượng hủy bỏ thánh chỉ, nàng ta sốt sắng cái gì? Làm như sau này nàng ta không đến phủ Tướng Quân được nữa vậy.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1208


Chương 1208

Phủ Tướng Quân chắc chắn có thứ mà nàng ta muốn.

Chẳng lẽ…

Nàng ta cũng muốn lấy Long Châu?

Cố Thanh Hy bị cách nghĩ của mình dọa sợ.

Cố Sơ Vân tâm cơ có thâm sâu thế nào cũng chỉ là một nhị tiểu thư của phủ Thừa Tướng mà thôi. Nàng ta lấy Long Châu để làm gì? Vả lại, sao nàng ta có thể biết được Long Châu ở tim của lão tướng quân?

Nhưng nàng nghĩ đi nghĩ lại, trừ Long Châu ra, phủ Tướng Quân hoàn toàn không có thứ gì đáng để nàng ta nhắm đến.

Bởi vì bình phù đối với nàng ta mà nói không có chút tác dụng nào.

Có Dạ Mặc Uyên ở đây, binh phù của Tiêu lão tướng quân cũng không có tác dụng gì lớn.

“Này, nha đầu xấu xí, hôm nay cô sao vậy? Cứ thất thần mãi, ta gọi cô bao nhiêu lần, cô cũng không nghe thấy”.

“À… Không có gì, chỉ là đã đến phủ Tướng Quân mà không đi thăm lão tướng quân e là không thỏa đáng. Cha ngươi đâu? Ta đi gặp cha ngươi”.

Tiêu Vũ Hiên sờ trán nàng, kinh ngạc nói: “Cô không bị sốt chứ? Cha ta có thái độ thế nào với cô, cô cũng không phải không biết, gặp ông ấy làm gì? Đừng đến lúc đó lại ăn mắng”.

“Cho nên ngươi không dẫn ta đi à? Thôi được, ta tìm đại ca ngươi dẫn ta đi”.

“Haizz… đừng đừng, ngươi muốn đi thì ta dẫn ngươi đi là được, chỉ là ngươi tìm cha ta thật sự không có chuyện gì sao?”

“Phải có chuyện thì mới có thể gặp cha ngươi sao?”

Trong đầu Tiêu Vũ Hiên chứa đầy nghi vấn.

Cố Thanh Hy là người thế nào, hắn ta không rõ hay sao?

Không có chuyện gì mà nàng lại gặp cha hắn ta mới lạ.

Mặc dù không biết rốt cuộc nàng muốn làm gì, nhưng Tiêu Vũ Hiên vẫn dẫn nàng đi gặp: “Giờ này cũng không biết Cố Sơ Vân đã đi hay chưa, dù sao cha ta mà nói gì quá khó nghe, cô cứ đi đi là được, đừng so đo với ông ấy. Ông ấy đã lớn tuổi, gần đây cơ thể không được tốt lắm, ta cũng không thể làm ông ấy tức giận”.

“Được. Tiểu Hiên Hiên, cha ngươi có tốt với ngươi không?”

“Thiên hạ có người cha nào mà không tốt với con trai mình. Tuy cha ta hơi nghiêm khắc, nhưng ta biết ông ấy cũng muốn tốt cho ta. Mấy hôm nữa là đại thọ sáu mươi của cha ta, ta và ca ca, tỷ tỷ đã bàn với nhau, đến lúc đó sẽ cho cha ta một bất ngờ. Nói thật, cả đời cha ta hành quân đánh trận khắp nơi cũng không dễ dàng gì. Cô không biết trên người ông ấy có bao nhiêu vết thương đâu. Chậc chậc chậc, ta nhìn mà đau lòng”.

Cố Thanh Hy nghẹn lời, khí lên không được, xuống cũng không xong.

Cảm giác này cực kỳ khó chịu.

Cuối cùng, bọn họ cũng đến chính đường.

Từ xa xa, Cố Thanh Hy đã nhìn thấy Cố Sơ Vân và Tiêu lão tướng quân đang nói gì không biết, trò chuyện vô cùng vui vẻ. Sau đó Cố Sơ Vân nhẹ nhàng lễ phép cáo từ.

Lúc đi lướt qua nhau, nàng và Cố Sơ Vân chạm mắt nhau.

Hai tỷ muội, hai tính cách, hai ánh mắt.

Một người chứa sự quan sát thăm dò.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1209


Chương 1209

Một người chứa ý cười nham hiểm nhàn nhạt.

Cố Sơ Vân cười nói: “Tam muội muội, đã lâu không gặp, không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở phủ Tướng Quân”.

“Phải, đã lâu không gặp, khí tức của nhị tỷ tỷ hình như đã khác với trước kia”, Cố Thanh Hy mỉm cười nhàn nhạt.

“Tam muội muội không phải cũng khác với trước kia hay sao?”

Hai người đều cười, nhưng trong nụ cười dường như đều có ẩn ý.

Tiêu Vũ Hiên không nhìn ra hàm nghĩa trong ánh mắt của bọn họ, chen lời: “Cố Sơ Vân, chúng ta đã giải trừ hôn ước rồi, vài ba ngày cô lại chạy tới nhà ta làm gì?”

“Hiên Nhi, ta đã nhận con bé làm nghĩa nữ rồi, từ nay về sau nó sẽ là nghĩa muội của con, con nói chuyện khách sáo một chút”.

Tiêu lão tướng quân sải bước đi tới, gần như tức giận cảnh cáo Tiêu Vũ Hiên.

“Cha, nàng ta đến phủ Tướng Quân hoàn toàn không có ý gì tốt, sao cha lại tin kẻ hai mặt tỏ vẻ ngây thơ này như vậy?”

“Tiêu công tử, sao người có thể nói với ta như vậy? Ta chỉ kính trọng lão tướng quân nên mới thường xuyên đến phủ Tướng Quân”.

“Xí, kính trọng cái gì. Cùng là người đế đô, cô đã kính trọng như vậy, sao lúc trước không thấy cô đến?”

“Lúc trước ta không biết mối quan hệ giữa lão tướng quân và nhà ta, cho nên mới…”

Cố Sơ Vân bị Tiêu Vũ Hiên phản bác, mắt đỏ lên, sốt ruột muốn giải thích gì đó, nhưng lại không biết mở lời thế nào, trông vô cùng đáng thương.

Tiêu lão tướng quân thấy vậy, cũng không biết trong lòng nghĩ gì, chỉ dâu mắng hòe quát lên: “Láo xược, sau này không được vô lễ với Cố nhị tiểu thư, sau này phủ Tướng Quân ta sẽ là nhà của Cố nhị tiểu thư, nó muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, không ai được phép ngăn cản. Ngược lại Cố tam tiểu thư, suốt hai ngày nay cô cứ chạy đến phủ Tướng Quân, không biết mục đích của cô là gì? Nghĩ kế để hoàng thượng giải trừ hôn ước lại là vì cái gì?”

Cố Thanh Hy ngạc nhiên.

Rốt cuộc Cố Sơ Vân đã nói gì với lão tướng quân mới khiến lão tướng quân bênh vực nàng ta như vậy?

“Cha, là con cầu xin nha đầu xấu xí vào cung xin hoàng thượng thu hồi thánh chỉ ban hôn, cha muốn trách thì trách con được rồi”.

“Thằng khốn này, xem lát nữa ta trừng trị con thế nào”.

Cố Sơ Vân nhìn mọi người, nhẹ nhàng hành lễ: “Lão tướng quân, thời gian học ở học viện cũng sắp đến, Sơ Vân ở lại phủ Tướng Quân cũng không được hoan nghênh, Sơ Vân xin cáo từ trước”.

“Được”, lúc này gương mặt tức giận của Tiêu lão tướng quân mới hơi hòa hoãn lại.

Cố Sơ Vân rời đi, mùi thuốc súng lại dâng lên.

Tiêu Vũ Hiên nói: “Cha, người phụ nữ Cố Sơ Vân kia trong ngoài bất nhất, cha đừng bị nàng ta lừa”.

“Người đâu, mau đưa tiểu công tử về phòng, không có mệnh lệnh của ta thì không được cho nó ra ngoài”.

“Vâng”.

Vài thị vệ bắt Tiêu Vũ Hiên ra ngoài, Tiêu Vũ Hiên tức tối mắng chửi: “Ông già, cha vì một người ngoài mà lại giam lỏng con lần nữa, chẳng lẽ trong lòng cha, đứa con trai này không bằng một người ngoài sao? Thả ra, thả ta ra”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1210


Chương 1210

Tiêu Vũ Hiên có mắng chửi thế nào vẫn bị bắt đi, Tiêu lão tướng quân liếc nhìn Cố Thanh Hy vẫn còn đứng yên tại chỗ, thái độ không có thiện cảm, giọng nói lạnh lùng: “Không biết Dạ Vương phi còn có chuyện gì?”

“Lão tướng quân, ta có thể nói chuyện riêng với người được không?”

Cố Thanh Hy trịnh trọng hành lễ, thái độ rất khiêm nhường lịch sự, trong mắt chứa sự cầu khẩn.

Tiêu lão tướng quân vốn muốn đuổi thẳng nàng ra ngoài, thế nhưng Cố Thanh Hy lại hành đại lễ. Đại lễ này là lễ nghi đẳng cấp cao nhất của Dạ Quốc, người bình thường sẽ không tùy tiện hành lễ này.

Lời đến bên miệng, cuối cùng ông ấy vẫn làm tư thế mời.

Cố Thanh Hy mỉm cười, lại chắp tay: “Đa tạ lão tướng quân”.

Sau khi vào phòng, Cố Thanh Hy quan sát cách bài trí trong phòng. Đây là thư phòng, bày biện không ít binh thư, còn có một bộ mũ giáp và binh khí.

Mũ giáp lóe ra tia sáng lạnh lẽo, bên ngoài có không ít vết cắt. Xem ra bộ mũ giáp này đã đi theo ông ấy dẫn binh xuất chinh nhiều năm, những vết cắt đó cũng là để lại từ trên chiến trường.

“Dạ Vương phi có chuyện gì cứ nói thẳng, ở đây trừ ta và cô đã không còn người ngoài nào nữa”.

Tiêu lão tướng quân khá lịch sự, sai người dâng trà cho nàng xong mới chậm rãi lên tiếng.

Cố Thanh Hy cảm nhận hương trà, thấy tuy không phải loại trà thượng phẩm nhưng mùi hương cũng thơm dịu.

Có điều…

Vì là thầy thuốc nên nàng nhạy cảm nhận ra mùi trà của Tiêu lão tướng quân và nàng có điểm khác biệt, vả lại, trong trà mà ông ấy uống còn có trộn thêm mấy loại độc mạn tính.

Cố Thanh Hy lên tiếng: “Lão tướng quân, hình như trà của ông và vãn bối không giống nhau nhỉ?”

Tiêu lão tướng quân còn tưởng ý của Cố Thanh Hy là nói ông ấy tự giữ trà ngon cho mình mà đưa nàng loại trà cũ nên bèn giải thích: “Trà của ta chỉ là Thiết Quan Âm hạ phẩm, vì gần đây đầu óc khó tập trung, giấc ngủ kém nên mới cho thêm mấy loại thuốc vào trong trà. Trà của Dạ Vương phi là Thiết Quan Âm trung phẩm, cũng là loại trà tốt nhất của phủ tướng quân”.

Cố Thanh Hy tin lời ông ấy nói.

Đoán chừng lão tướng quân đã mang loại trà tốt nhất trong phủ ra tiếp khách rồi.

Nhà ông ấy không khá giả gì, chỉ e cũng không nỡ mua mấy loại trà ngon thượng phẩm.

“Không biết lão tướng quân đã bỏ thêm loại thảo dược nào trong trà vậy, vãn bối thấy khá thơm, cũng muốn pha vài ấm uống thử, coi như có chút lộc để ăn”.

Nàng mỉm cười, vẫn rất khiêm tốn lễ độ, có vẻ không giống muốn bới móc.

Thái độ lạnh lùng cứng nhắc của Tiêu lão tướng quân cũng nhẹ bớt phần nào: “Hình như có bỏ thêm chút chè dây, cỏ mạn và chu căn”.

“Sao ta còn cảm nhận được cả mùi của cỏ Khởi La nữa nhỉ?”

Tiêu lão tướng quân khựng lại.

Cỏ Khởi la hình như không giống một vị thuốc để bỏ thêm vào trà thì phải.

“Dạ Vương phi, người quang minh chính đại không ám chỉ bóng gió, cô muốn nói gì thì cứ việc nói thẳng đi”.

“Có phải gần đây lão tướng quân thường xuyên mơ thấy ác mộng, lo lắng không yên, còn thấy hơi đau đầu, nhức xương không?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1211


Chương 1211

Khóe mắt Tiêu lão tướng quân lóe lên chút sắc lạnh, bộc lộ rõ khí thế của một vị tướng quân lão luyện.

Cố Thanh Hy nói: “Không phải vãn bối cố tình gây sự, mà bởi trong mấy vị dược liệu được bỏ thêm vào trà cho lão tướng quân uống có thêm một loại độc mạn tính, nó sẽ ngấm vào cơ thể dần dần khiến lão tướng quân mất mạng lúc nào không hay, ảnh hưởng đến tâm trí”.

“Nói năng linh tinh”.

“Nếu lão tướng quân cho rằng ta nói linh tinh, vậy cứ mời ngự y kiểm nghiệm thử xem, tuy dược tính của mấy vị thuốc tương tự nhau, người bình thường rất khó nhận biết, nhưng chỉ cần có y thuật cao một chút kiểm tra cẩn thận thì vẫn nhận ra được”.

“Dạ Vương phi còn muốn nói gì nữa?”

“Chi bằng lão tướng quân mời ngự y kiểm nghiệm trà trước đi, chuyện vãn bối muốn thỉnh cầu cứ đợi kiểm tra xong rồi tính”.

Cố Thanh Hy vốn định nói thẳng về chuyện của Ngọc tộc.

Nhưng với thái độ hiện giờ của lão tướng quân, chắc chắn ông ấy sẽ không đồng ý với nàng.

Tiêu lão tướng quân còn đang do dự thì Cố Thanh Hy đã lên tiếng trước.

“Ông là lão tướng quân lão luyện chốn sa trường, ta tin chắc hẳn ông vẫn cảm nhận được đôi điều dù cho sự thay đổi trên cơ thể khá chậm nhỉ? Thử kiểm tra bã trà, nếu không có độc là tốt nhất, còn lỡ như có, chẳng phải cũng có thể chữa trị sớm đó sao?”

“Tuy không rõ tại sao ông ghét ta như vậy, nhưng ta tự nhận không hề có thù oán gì với ông, cũng chẳng có lý do gì để hại ông, nếu muốn hại thì ta cũng không bảo ông kiểm nghiệm trà làm gì”.

“Lão tướng quân có thể không tin ta, nhưng ông là rường cột của Dạ Quốc, dù sao cũng nên tự bảo trọng sức khỏe của bản thân vì Dạ Quốc mới phải”.

“Người đâu, mời Trần đại phu, Mã đại phu, đừng để kinh động đến bất cứ kẻ nào, cũng đừng lộ ra tin tức”.

“Vâng”.

Trần đại phu và Mã đại phu đi theo Tiêu lão tướng quân nhiều năm, là quân y mà ông ấy tin tưởng nhất, vì lão tướng quân thường xuyên bị thương trên chiến trường nên hai vị đại phu vẫn luôn sống trong phủ tướng quân, để có thể chữa trị cho ông ấy bất cứ lúc nào.

Chỉ lát sau, hai vị đại phu đã đến thư phòng, tự mình kiểm nghiệm bã trà ngay trước mặt Tiêu lão tướng quân và Cố Thanh Hy.

Chừng nửa nén hương sau, cả hai bỗng giật nảy mình.

“Thưa tướng quân, trong trà này có bỏ thêm mấy loại thảo dược tương khắc, là thuốc độc mạn tính”.

“Vâng, mấy loại dược liệu này có dược tính khá giống nhau, thuộc hạ cũng phải kiểm tra nhiều lần mới phát hiện ra. Tướng quân, gần đây sức khỏe của người gặp vấn đề, có lẽ là do loại trà này ảnh hưởng”.

“Các ngươi chắc chứ? Có phải kiểm tra nhầm rồi không?”

“Không thể nào! Thuộc hạ đã kiểm tra rất nhiều lần, đúng là độc mạn tính. Do bọn thuộc hạ kém cỏi nên không nhận ra trong trà có độc, nếu như… nếu như tướng quân uống thêm nửa tháng nữa, chỉ e… chỉ e độc sẽ ngấm thẳng vào tim”.

Cả hai vị đại phu cùng quỳ sụp xuống: “Tướng quân, tuy người trúng độc tương đối nặng nhưng vẫn có thể thử liều một lần, chỉ sợ võ công của người sẽ mất hết, hơn nữa… hơn nữa rất có thể còn bị liệt nửa người, thậm chí khó bảo toàn được tính mạng”.

Sắc mặt Tiêu lão tướng quân lập tức trắng bệch, ánh mắt ngập tràn vẻ khó tin.

Không rõ là do lời mà hai vị đại phu kia nói hay do nguyên nhân nào khác.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1212


Chương 1212

Ông ấy vô lực phẩy tay ý bảo hai đại phu ra ngoài trước, chỉ nói đúng một câu: “Không được phép tiết lộ chuyện này với bất cứ ai”.

“Vâng…”

Cố Thanh Hy cất lời: “Lão tướng quân không cần lo lắng, ta có thể giải được loại độc này, cũng sẽ không để ông phải liệt nửa người, càng không khiến ông mất mạng”.

“Nhưng võ công của ta sẽ mất hết đúng không?”

Cố Thanh Hy không đáp.

Thời gian ông ấy trúng độc quá lâu, tuy loại độc này mạn tính nhưng lại có sức lan tràn mạnh mẽ trong cơ thể.

Tiêu lão tướng quân cười khổ, sau đó nghiêm túc nói: “Ta trúng độc bao lâu rồi?”

“Chắc cũng… hơn một năm rồi”.

“Hơn một năm… Sao… Sao lại là nàng ta…”

Ánh mắt Tiêu lão tướng quân như mất hồn, dường như sức lực trong cơ thể bị rút cạn, ông ấy vô lực ngã ngồi trên ghế như người bị hạ độc.

Có vẻ Cố Thanh Hy cũng đã nghĩ ra người nào hạ độc.

“Lão tướng quân chinh chiến sa trường mấy chục năm chắc hẳn cũng biết, ánh mắt của con người là thứ khó lừa dối nhất, chắc hẳn lão tướng quân cũng biết rõ hơn ta rằng Cố Sơ Vân là loại người thế nào, ta chỉ không hiểu tại sao ông vẫn tin tưởng nàng ta như vậy”.

Tiêu lão tướng quân im lặng không đáp, dường như chưa tin vào kết quả này.

“Vãn bối cả gan đoán thử, lão tướng quân coi trọng Cố Sơ Vân như vậy chắc hẳn vì nàng ta có thân phận đặc biệt nào đó, hơn nữa lão tướng quân rất tin tưởng thân phận này, bởi vậy mới chưa từng đề phòng”.

“Nàng ta còn trẻ, bất kể có thân phận gì thì cũng không đến mức để lão tướng quân tin tưởng vô điều kiện như thế. Bởi vậy chắc hẳn nguyên nhân nằm ở cha mẹ của nàng ta”.

“Ta cũng là tam tiểu thư của phủ Thừa tướng nhưng lão tướng quân lại xa cách ta, thế nên người khiến lão tướng quân tin tưởng chắc chắn không phải Cố Thừa tướng, khả năng duy nhất chính là mẹ ruột của Cố Sơ Vân”.

“Mẹ Cố Sơ Vân hiện giờ chỉ là di nương, bà ta không có bản lĩnh lớn như thế, ta đoán lão tướng quân đã cho rằng mẹ ruột Cố Sơ Vân là một người khác”.

Tiêu lão tướng quân như thể già đi mười tuổi trong chớp nhoáng, khóe mắt không còn ánh sáng, ông ấy chỉ thở dài một tiếng.

“Cô rất thông minh, thông minh đến mức khiến ta nhớ tới một vị cố nhân”.

“Chỉ không biết liệu lão tướng quân có từng nghĩ tới, nếu mẹ ruột Cố Sơ Vân là một người hoàn toàn khác thì sao nàng ta lại biết về thân thế của mình? Và vì sao nàng ta lại hạ độc ông?”

“Cô muốn nói tất cả đều là mưu kế của nàng ta sao?”

“Lẽ nào không nên nghĩ theo hướng đó ư?”

“Nhưng sao nàng ta lại muốn hại ta?”

“Vậy thì phải hỏi thử xem Tiêu lão tướng quân có bí mật gì rồi”.

Chỉ một từ “bí mật” đã khiến Tiêu lão tướng quân nâng cao cảnh giác, sau đó liên tưởng ngay tới mục đích khiến Cố Thanh Hy đến phủ tướng quân hai hôm nay.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1213


Chương 1213

“Tạm thời không nhắc tới mục đích của nàng ta. Nói về mục đích của cô trước đi, rốt cuộc là gì?”

“Ta muốn Long châu”.

Cạch…

Ống đựng bút trong tay Tiêu lão tướng quân rơi thẳng xuống đất, trong mắt ông ấy chợt lóe lên vẻ kinh ngạc.

Nhưng sự kinh ngạc đó biến mất rất nhanh, nhanh đến mức như thể chưa từng xuất hiện vậy.

Vậy mà vẫn bị Cố Thanh Hy bắt được.

“Rốt cuộc cô là ai?”. Sát khí trên người Tiêu lão tướng quân cuồn cuộn muốn ập thẳng về phía Cố Thanh Hy, dường như chỉ cần ông ấy muốn giết thì sẽ khiến nàng mất mạng ngay lập tức vậy.

Cố Thanh Hy vén vạt áo rồi quỳ xuống, dập đầu ba cái liên tiếp. Viền mắt đỏ bừng, nàng nghẹn ngào cất lời: “Vãn bối là tộc trưởng Cố Thanh Hy của Ngọc tộc, tự biết chuyện mình muốn thỉnh cầu khiến trời đất khó dung thứ, nhưng vẫn khẩn cầu Tiêu lão tướng quân hãy cứu lấy hàng ngàn hàng vạn bách tính của Ngọc tộc”.

Cả người Tiêu lão tướng quân lảo đảo gần như đứng không vững, ông ấy mở to mắt nhìn Cố Thanh Hy với vẻ không dám tin.

“Cô… cô vừa nói gì?” Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Vãn bối là tộc trưởng Cố Thanh Hy của Ngọc tộc, khẩn cầu Tiêu lão tướng quân cứu lấy ngàn vạn bách tính Ngọc tộc, chỉ cần ông bằng lòng cứu thì bất kể là điều kiện gì vãn bối cũng đều đồng ý, cũng sẽ… lấy một mạng đổi một mạng, tự vẫn trước mộ ông”.

Nói xong, Cố Thanh Hy liền dập đầu liên tiếp ba cái.

Nàng không còn cách nào khác nữa.

Chỉ có thể khẩn cầu Tiêu lão tướng quân bằng lòng hi sinh tính mạng của bản thân.

Nếu có thể dùng mạng sống của nàng để cứu Ngọc tộc thì nàng sẽ không chút do dự hi sinh chính mình.

Thế nhưng trái ngang thay, người cần hi sinh mạng sống lại là Tiêu lão tướng quân.

Dù sao cũng là một mạng người, nàng có tư cách gì mà buộc ông ấy phải hi sinh mạng sống của mình vì Ngọc tộc đây?

“Cô nói cô là tộc trưởng Ngọc tộc, vậy cô có bằng chứng gì chứng minh?”

Cố Thanh Hy lấy một tấm lệnh bài từ trong ngực áo ra, lệnh bài được chế tác theo phong cách cổ xưa, mặt trước khắc một chữ “Lệnh” rất lớn, mặt sau khắc chữ “Ngọc”, còn có cả hoa văn hình hoa mai.

“Đây là tộc trưởng lệnh của Ngọc tộc”

“Chỉ dựa vào tộc trưởng lệnh không chứng minh được thân phận của cô, lỡ như cô cướp được thì sao”.

“Lão tướng quân muốn vãn bối làm sao để chứng minh?”

“Cô dẫn ta đến Ngọc tộc, gặp các vị trưởng lão của Ngọc tộc. Chỉ khi nào gặp được các vị trưởng lão, ta mới có thể tin”.

“Được, nhưng đường đi từ nơi này đến Ngọc tộc rất xa, nếu Tiêu lão tướng quân đồng ý, ta có thể dẫn người đến Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu, Tu La Môn trước. Hai nơi này đều là sản nghiệp của Ngọc tộc, chắc lão tướng quân cũng biết. Còn Lục trưởng lão, Thất trưởng lão, bọn họ cũng ra khỏi Ngọc tộc, ở gần đế đô, người cũng có thể đến gặp bọn họ trước”.

“Được, vừa khéo Lục trưởng lão, Thất trưởng lão của Ngọc tộc ta cũng quen biết”.

Cố Thanh Hy mừng rỡ: “Vấn bối sẽ đưa người đi ngay”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1214


Chương 1214

Cố Thanh Hy và Tiêu lão tướng quân trò chuyện bí mật trong thời gian dài, sau đó mồi người một ngựa, phóng đi như bay.

Người của phủ Tướng Quân đều kinh ngạc, cho dù quân địch sắp đến dưới thành, bọn họ cũng chưa bao giờ thấy lão tướng quân gấp gáp như vậy. Quan trọng nhất là lão tướng quần xưa nay không thích Dạ Vương phi, thế mà lại một mình một ngựa rời đi cùng Dạ Vương phi Ở một góc bí ẩn của phủ Tướng Quân, Tiêu Vũ Hiền nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, ánh mát như Suy tư, phiến quạt trong tay vô thức đong đưa, dường như cũng không hiểu giữa bọn họ có bí mật gì.

Một lúc lâu sau, hẳn ta cười tự giêu.

Cho dù nha đầu xấu xí và phụ thân có bí mật gì, nha đầu xấu xí chắc chắn cũng sẽ không hại phụ thân hắn ta.

Tiêu Vũ Hiên khẽ nhón chân, như chuồn chuồn lướt nước, nháy mắt đã biến mất.

Nếu người của phủ Tướng Quân nhìn thấy bô pháp nhanh nhẹn đó, chắc chắn sẽ rất kinh ngạc Bới vì tiếu thiếu gia trong mắt bọn họ chỉ là một cong từ ăn chơi, văn không thành võ không tựu không có khả năng có khinh công cao siêu như vậy.

Cố Thanh Hy đưa Tiêu lão tướng quân đến một thôn nhỏ hoang phế, dừng lại đó Ánh mắt sắc bén của Tiêu lão tướng quân quan sát xung quanh, dường như muốn xem nơi nây có mai phục hay không.

Lão tướng quân nói: “Đây vốn dĩ là thôn Vô Hoa, năm mươi năm trước trong thôn bùng nổ dịch bệnh, người trong thôn chết không do số Bởi vì ở nơi hẻo lánh, vắng vẻ không bóng người, nó dần dần trở thành thôn bỏ hoang”

“Lão tướng quân có vẻ rất quen thuộc nơi này?”

“Không phải quen thuộc, thời còn nhỏ ta từng đến đây vài lần. Nơi này ở chỗ cao, cây cối xanh tươi rậm rạp, dễ thủ khó công, hơn nữa có rất nhiều trùng độc, làm cứ điểm quả thật là một lựa chọn không tệ”.

Ông ấy nhìn về phía Cố Thanh Hy, dường như đang đợi động tác tiếp theo của nàng.

Môn phái lớn như Tu La Môn, cho dù vị trí địa lý nơi này có tốt đến đâu, Tu La Môn cũng không thể nào ở đây.

Cố Thanh Hy nhoẻn miệng cười, huýt sáo, lập tức có vài ám tiêu áo đen che mặt, bay vù một cái đến trước mặt bọn họ “Thuộc hạ bái kiến môn chủ, môn chủ vạn phúc an khang”

“Đưa ta đến tổng đàn”.

“Vâng”.

Bóng ám tiêu áo đen nhoáng lên đã biến mất.

Cố Thanh Hy cung kính nói: “Lão tướng quân, mời”.

Nói xong, nàng dân đầu, đi song song với lão tướng quân, theo ám tiêu đến Tu La Môn Bước chân của ám tiêu rất quỷ dị, đưa bọn họ đi vòng vòng trong thôn, sau đó mới tiến vào một kết giới.

Lúc đi vòng trong thôn, Tiêu lão tướng quân đã thấy kinh ngạc.

Đó là bộ pháp của Ngọc tộc không sai, đường đi cũng là căn cứ theo ngũ hành bát quái diễn luyện thành.

Kết giới người bình thường không thể tạo ra được.

Sau khi vào kết giới, trong đó rộng mở sáng tỏ, giống như thế ngoại đào nguyên Trong thế ngoại đào nguyên có những tòa lâu đài quy mô rộng lớn. Nơi này canh phòng nghiêm ngặt, năm bước một trạm gác ngoài, mười bước một trạm gác ngâm, chỗ nào cũng có đệ tử Tu La Môn canh gác.

Nhìn thấy Cố Thanh Hy, tất cả mọi người đều hô to, quỳ xuống: “Cung nghênh môn chủ về tông”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1215


Chương 1215

Tiếng hô rần trời gần như truyền khắp thế ngoại đào nguyên, ngay cả sơn cốc cũng vang vọng hồi âm.

Tiêu lão tướng quân kinh ngạc nhìn Cố Thanh Hy vẻ mặt bình tĩnh, trong lòng ngạc nhiên hết lần này tới lần khác.

Nàng……

Chẳng lẽ thật sự là tộc trưởng Ngọc tộc, môn chủ của Tu La Môn?

Con gái của Ngọc phi không phải Cố Sơ Vân sao?

Sao lại biến thành Cố Thanh Hy?

Trong cơn kinh ngạc, Tiêu lão tướng quân đến tổng đàn cùng với Cố Thanh Hy. Người của Tu La Môn từ tông chủ đàn chủ cho đến đệ tử xếp làm hai hàng, ai nấy đều nở nụ cười mừng rỡ, cung kính và thành khẩn quỳ xuống.

“Thuộc hạ bái kiến môn chủ, cung nghênh môn chủ hồi tông”.

“Đứng dậy đi”.

“Đa tạ môn chủ”.

Mọi người đứng dậy, vẫn mừng rỡ nhìn Cố Thanh Hy, dường như ai cũng có nhiều lời muốn nói với nàng.

Cố Thanh Hy ngồi ở ghế môn chủ, từ trên cao nhìn xuống các thuộc hạ.

Đứng đầu bên trái là Từ lão Từ tông chủ.

Đứng đầu bên phải là Tiểu Lộ của phòng đấu giá Phong Tương.

Còn có Trương Vân Kiều, Nhậm Hổ, Kim Cường, Kiều Long và những người nàng không quen biết.

Nàng không có ký ức của quá khứ, đây cũng là lần đầu tiên nàng đến Tu La Môn.

Nhậm Hổ cầm một chiếc buá sắt, cười toét miệng: “Môn chủ, cô về sao không báo trước một tiếng? Vừa rồi Kiều Long nói cô về, ta còn không tin chứ, không ngờ là cô về thật”.

“Môn chủ, lần này quay về, người không rời đi nữa chứ”, ánh mắt Kiều Long lấp lánh, dường như rất sợ Cố Thanh Hy nói sẽ đi.

Tiểu Lộ liếc bọn họ, cười khanh khách: “Nói bậy gì thế? Môn chủ là ai, sao có thể ở lại Tu La Môn này mãi được?”

Từ tông chủ nghiêm túc nói: “Môn chủ, lần này người quay về, chẳng lẽ có chuyện gì quan trọng?”

Cố Thanh Hy nhìn về phía Tiêu lão tướng quân, hiền hòa nói: “Lão tướng quân, bọn họ đều có chức vụ quan trọng trong Tu La Môn, người có quen biết bọn họ không?”

Thật ra khi vào Tu La Môn, Tiêu lão tướng quân đã tin rồi.

Nhất là khi nhìn thấy những người này, chỉ là…

“Lục trưởng lão và Thất trưởng lão của Ngọc tộc đâu?”, ông ấy cần phải gặp bọn họ, xác nhận thêm lần nữa.

“Từ tông chủ”, chỉ một ánh mắt của Cố Thanh Hy, Từ tông chủ đã biết nàng muốn hỏi gì.

“Bẩm môn chủ, Lục trưởng lão ở Tu La Môn, ông ấy đã uống say. Thất trưởng lão ra ngoài xử lý công việc, nếu người tìm ông ấy có việc gấp, thuộc hạ sẽ sai người tìm ông ấy về”.

“Không cần đâu, ta gặp Lục trưởng lão cũng được”, Tiêu lão tướng quân nói.

Mọi người đều nhìn sang Tiêu lão tướng quân.

Từ trước tới nay, Tu La Môn không cho phép dẫn người ngoài vào, sao môn chủ lại dẫn Tiêu lão tướng quân về đây?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1216


Chương 1216

Lại còn tin tưởng như vậy, chẳng lẽ Tiêu lão tướng quân biết Long Châu ở đâu?

“Tiểu Lộ, tỷ dẫn bọn ta đi gặp Lục trưởng lão, những người khác lui xuống trước đi”.

Nhậm Hổ sửng sốt: “Môn chủ, cô về là để gặp Lục trưởng lão, không phải để dẫn bọn ta đi làm việc lớn một cách oanh liệt sao?”

Từ lão liếc nhìn hắn ta, ra hiệu im lặng.

Xưa nay môn chủ làm việc rất đáng tin, nàng làm vậy chắc chắn là có lý do của nàng.

Nhiều chuyện làm gì?

Trong một căn nhà lịch sự tao nhã, Lục trưởng lão uống say, ôm vò rượu nằm trên mặt đất ngủ khò khò. Xung quanh ông ta toàn là các vò rượu lớn nhỏ khác nhau, hương rượu thoang thoảng, từ xa là có thể ngửi được.

Vẫn chưa vào nhà đã có thể nghe thấy tiếng lầm bầm không rõ.

“Rượu ngon, rượu ngon… Uống…”

“Uống cái gì mà uống, ông đã hứa với ta sẽ dẫn ta đi tìm tỷ tỷ, ông lại lừa ta”.

“Đợi… Đợi ta uống hết vò này, ta… ta sẽ dẫn cô đi gặp… gặp A Hy”.

“Không được, bây giờ ông phải đi tìm với ta. Ta và A Hy tỷ tỷ thất lạc nhau rồi, lại thất lạc cả Bạch Cẩm tỷ tỷ, bây giờ bọn họ chắc chắn rất lo cho ta, ông đứng dậy đi”.

“Ta chóng mắt, chân không có sức, đứng… đứng không nổi”.

“Sao ta lại quen biết một tên tửu quỷ như ông chứ”.

“Cô… cô mà không quen biết ta, ở cấm địa của Đan Hồi cốc, cái mạng nhỏ của cô đã mất rồi, còn… còn ở Thiên Phần tộc, cô cũng đã bị giết lâu rồi”.

“Bạch Cẩm tỷ tỷ và Hy tỷ tỷ bảo vệ ta, ta mới không chết. Ngược lại, đi theo ông, ta thật sự là sống không bằng chết. Ông không dẫn ta đi tìm họ cũng được, vậy ông dẫn ta ra khỏi Tu La Môn đi, ta không muốn ở đây nữa”.

Cố Thanh Hy từ xa đã nghe ra được, cô bé đang nói chuyện với Lục trưởng lão là Hoa Khởi La, một trong các thánh sứ của Băng tộc.

Tiêu lão tướng quân cũng nghe ra giọng nói của Lục trưởng lão, cũng nhìn thấy mặt mũi ông ta.

Mặc dù đã mấy chục năm không gặp, nhưng dáng vẻ ông ta vẫn in sâu trong đầu ông ấy.

Tiêu lão tướng quân tràn nước mắt, toàn thân kích động, run rẩy không ngừng, mỗi bước chân bước ra giống như bị đổ chì.

Cố Thanh Hy thắc mắc mối quan hệ giữa Tiêu lão tướng quân và Ngọc tộc, cũng thắc mắc vì sao ông ấy nhìn thấy Lục trưởng lão lại phản ứng kịch liệt như vậy.

Cạch một tiếng.

Cố Thanh Hy mở cửa ra, Hoa Khởi La ngẩng đầu lên, nhìn thấy Cố Thanh Hy, mắt phát sáng. Nàng ta dụi mắt, lại dụi mắt, không dám tin nói: “Tỷ tỷ… Hy tỷ tỷ, thật sự là tỷ sao? Ta không nằm mơ đấy chứ?”

Người Cố Thanh Hy lung lay, đó là bị Hoa Khởi La bổ nhào tới.

Nha đầu này tuổi không lớn, nhưng sức lực lại rất lớn, cú bổ nhào đó suýt chút nữa đẩy ngã nàng.

“Hy tỷ tỷ, tỷ đi đâu vậy, ta nhớ tỷ chết mất, ta tìm tỷ thật lâu mà vẫn không tìm thấy, còn bị lão đầu này bắt tới Tu La Môn”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1217


Chương 1217

Cố Thanh Hy sờ mái tóc mềm mại của nàng ta, cười nói: “Tiếng Hy tỷ tỷ gọi cũng thân thiết thật, sao ta nhớ lần đầu gặp ta, muội muốn giết ta kia mà”.

“Lúc đó, không phải ta không biết thân phận của tỷ sao? Hơn nữa, võ công của tỷ đột nhiên trở nên kém như vậy, sao ta nhận ra tỷ được?”

Hoa Khởi La không hề khách sáo, ra sức cọ cọ vào người nàng, giống như lúc nhỏ nàng ta cũng làm vậy.

“Ngoan, tỷ tỷ có chuyện tìm Lục trưởng lão, muội đi cùng Tiểu Lộ lui xuống trước đi”.

Hoa Khởi La còn định làm lũng, nhưng nhìn thấy vẻ mặt trầm trọng của Cố Thanh Hy, nàng ta không khỏi bĩu môi, rời đi cùng Tiểu Lộ.

Lục trưởng lão say đến mức mơ hồ, ông ta lảo đảo đứng dậy, nhếch miệng cười.

“A Hy, cô là A Hy, cô đến đây uống rượu cùng ta sao? Nào, chúng ta uống, uống hết rượu của Tu La Môn, xem lần sau bọn họ còn dám ra vẻ hay không”.

Tiêu lão tướng quân kích động nói: “Lục trưởng lão, ông còn nhận ra ta không?”

Ánh mắt Lục trưởng lão mê ly, mơ màng nhìn Tiêu lão tướng quân, một lúc lâu sau cũng không nhớ ra được.

“Là ta, Tiểu Tiêu, tiểu tướng quân của Dạ Quốc”.

“Ồ… Hình như có chút ấn tượng, là bằng hữu của Ngọc Nhi phải không? Ngọc Nhi lải nhải bên tai ta rất nhiều lần, còn khen ngươi tốt”.

Nước mắt Tiêu lão tướng quân tuôn rơi, giống như chuỗi ngọc trai đứt dây. Ông ấy khóc không thành tiếng, ngực phập phồng mãnh liệt, có thể nhìn ra lúc này ông ấy rất xúc động.

Lúc này Tiêu lão tướng quân hoàn toàn không còn vẻ uy nghiêm, bá khí, nghiêm túc trước kia, mà giống như một đứa trẻ lớn tuổi, một đứa trẻ lớn tuổi phải chịu nhiều ấm ức.

“Xin lỗi, là ta không bảo vệ được Ngọc phi nương nương, nên mới khiến nàng ấy… xin lỗi…”

Tiêu lão tướng quân quỳ thụp xuống.

Cố Thanh Hy vội vàng dìu ông ấy đứng dậy: “Lão tướng quân, người không thể làm vậy, người làm vậy sẽ khiến ông ấy tổn thọ, cũng làm ta tổn thọ”.

“Cô không biết đâu, năm xưa… năm xưa đều là tại ta, nếu không phải vì ta, Ngọc phi nương nương cũng sẽ không chết”.

“Ngọc phi là ai?”.

Tiêu lão tướng quân chấn động, nước mắt cũng dừng rơi một lúc.

“Cô… cô không biết chuyện của Ngọc phi? Không phải cô là tộc trưởng của Ngọc tộc sao?”

Tiêu lão tướng quân nhìn Lục trưởng lão, ánh mắt chứa vẻ nghi hoặc.

Lục trưởng lão cũng không biết là đã say hay còn tỉnh, ông ta mất kiên nhẫn nói: “Trừ A Hy ra, còn có ai đủ tư cách làm tộc trưởng của Ngọc tộc chúng ta, chuyện của Ngọc Nhi đã qua nhiều năm như vậy, những chuyện nhỏ nhặt đó, ai còn nhớ được chứ. Ta nói ngươi nghe này, nếu ngươi uống rượu với ta, ta hoan nghênh, nếu ngươi ở đây khóc lóc thì mau cút đi cho ta, ta còn chưa chết”.

Nói xong, không đợi Tiêu lão tướng quân trả lời, Lục trưởng lão đã đuổi Tiêu lão tướng quân ra ngoài.

Cố Thanh Hy nhíu mày, cũng đi theo ra ngoài.

Nàng an ủi: “Lục trưởng lão yêu rượu như mạng, bây giờ nói năng cũng lộn xộn, ngay cả ông ấy cũng không biết mình đang nói gì. Đợi ông ấy tỉnh rượu là được rồi, người đừng để tâm”.

Tiêu lão tướng quân cười khổ.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1218


Chương 1218

Trong lòng ông ấy hiểu rõ hơn ai hết.

Lục trưởng lão không say, mà là giả vờ say.

Ông ta rất tỉnh táo, sở dĩ ông ta đuổi ông ấy ra ngoài là vì cái chết của Ngọc phi ông ta còn chưa buông xuống được.

“Ba ngày sau là đại thọ sáu mươi của ta, ta biết Vũ Trình, Vũ Lâu, Vũ Hiên và Uyển Nhi đều đang lên kế hoạch tạo bất ngờ cho ta, chắc là muốn giúp ta làm thọ yến”.

“Cô xem có thể đợi ba ngày sau không, ba ngày sau ta sẽ móc tim của ta trả lại cho cô”.

Tiêu lão tướng quân tỏ thái độ cầu xin.

Trong chốc lát, Cố Thanh Hy không biết phải phản ứng thế nào.

“Lão tướng quân…”

“Đây là ta nợ các người, từ hơn mười năm trước, là ta đáng chết. Chỉ do Ngọc phi không đành lòng nhìn thấy Dạ quốc sinh linh đồ thán, cũng không đành lòng nhìn thấy ta chết cho nên mới luyện hóa long châu chuyển vào trái tim của ta, khiến cho tim ta đập trở lại, ta có thể sống thêm hơn mười năm đã là trời cao thương tình rồi”.

“Mấy năm gần đây ta luôn tìm kiếm người của Ngọc tộc, muốn moi tim ra trả lại, đáng tiếc tìm hơn mười năm cũng không tìm được người của Ngọc tộc, càng không tìm được lối vào Ngọc tộc”.

Tiêu lão tướng quân đột nhiên nhìn vào khuôn mặt tuyệt đẹp của Cố Thanh Hy, cũng như đôi mắt đen sáng ngời của nàng rồi lẩm bẩm một mình.

“Ta nên sớm nhận ra ánh mắt của cô rất giống với nàng… ta nên sớm nhận ra”.

“Giống ai chứ?”

“A Hy, ta có thể gọi cô như vậy không?”

“Đương nhiên có thể”.

“Cô hứa với ta, bất luận như thế nào thì cô nhất định phải thu thập đủ bảy viên long châu, hóa giải huyết chú trên người Ngọc tộc. Đó là tâm nguyện cả đời của Ngọc phi”.

“Đó là điều đương nhiên, tâm nguyện cả đời của ta cũng chính là hóa giải huyết chú trên người Ngọc tộc. Thật xin lỗi lão tướng quân, vì ngàn vạn sinh mệnh Ngọc tộc, ta chỉ có thể…”

“Cô không cần nói nữa, ta đã đau khổ chống đỡ cho tới hôm nay chính là bởi vì còn muốn dùng thân thể của mình dưỡng long châu, chờ một ngày để nó trở về với Ngọc tộc. Cho dù cô không lên tiếng thì ta cũng sẽ chủ động dâng lên. Cô không cần tự trách”.

Đôi mắt già nua của Tiêu lão tướng đã rưng rưng, ông ta muốn vỗ vai Cố Thanh Hy nhưng lại không dám, thay vào đó, ông ta kinh ngạc nhìn vào đôi mắt giống như đã từng quen biết của nàng và đắm chìm trong suy nghĩ.

Thái độ của lão tướng quân đối với Cố Thanh Hy quá khác biệt, điều này khiến cho Cố Thanh Hy vô cùng khó chịu và càng tự trách mình hơn.

Chỉ vì chuyện của nàng mà đã khiến cho Tiêu Vũ Hiên phải hoàn toàn mất đi phụ thân, đây là nỗi đau sẽ theo hắn ta suốt cuộc đời.

Cố Thanh Hy đưa Tiêu lão tướng quân ra khỏi Tu La môn, Hoa Khởi La ngay lập tức muốn bám chặt vào người Cố Thanh Hy.

Cố Thanh Hy bị bám chặt, chỉ có thể mang theo Hoa Khởi La đi.

Trên đường đi, Cố Thanh Hy nói: “Lão tướng quân, người có thể kể cho ta nghe chuyện của Ngọc phi hoặc là mối quan hệ của người với Ngọc tộc được không? Lúc trước đầu ta bị thương một chút, có rất nhiều chuyện không thể nhớ ra được”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1219


Chương 1219

Hoa Khởi La chộn rộn nói xen vào: “Tỷ hoàn toàn không nhớ được rất nhiều chuyện, ngay cả muội muội như ta tỷ cũng không nhớ khiến cho ta rất buồn”.

Tiêu lão tướng quân thở dài, ngước nhìn trời xanh, dường như ông ta đang đắm chìm trong quá khứ.

“Ngọc phi… nàng là một nữ tử xinh đẹp thiện lương, cũng là phi tử được tiên hoàng sủng ái nhất, lại là thánh nữ Ngọc tộc. Khi nàng xuất hiện, Dạ quốc đang chìm trong bóng tối, chính nàng đã dùng sức mạnh của mình để cứu vớt Dạ quốc ra khỏi hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng, ra khỏi hoàn cảnh người chết đói la liệt khắp nơi, khiến cho Dạ quốc phát triển không ngừng, quốc thái dân an, còn đuổi đi tất cả cường địch của Dạ quốc”.

“Rất nhiều nam nhân ở Dạ quốc đều bị nàng thu hút, bao gồm cả tiên hoàng. Nàng xinh đẹp tựa như Cửu Thiên Huyền Nữ giáng thế vậy”.

Cố Thanh Hy nhìn vào mắt Tiêu lão tướng quân, không khỏi cảm thấy nghi hoặc.

Chẳng lẽ ông ta cũng thích Ngọc phi?

“Ngọc phi là mẫu phi của Dạ Mặc Uyên sao?”

Tiêu lão tướng quân kinh ngạc một chút rồi lại phản ứng rất nhanh.

“Cô cũng có thể nói như vậy, nhưng… bên trong sự tình rất phức tạp, thật sự không giống như bề ngoài mà cô thấy”.

Tiêu lão tướng quân còn chưa nói xong thì Hoa Khởi La đã cắt ngang lời ông ta: “Ôi trời, nãy giờ trên đường đi các người cứ nói cái gì mà Ngọc phi Ngọc phi, không thấy phiền lắm hay sao? Cho dù các người có nhắc đến nhiều thì người đó cũng không thể bò ra từ quan tài được. Chi bằng chúng ta bây giờ cứ suy nghĩ xem tiếp theo nên ăn cái gì mới tốt đi!”

Lời nói của Hoa Khởi La như đã thổi tan sự lo lắng mơ hồ trong nhiều năm của Tiêu lão tướng quân.

Ông ta ngước nhìn bầu trời xanh biếc, hít sâu một ngụm không khí trong lành, sau đó thở dài nói: “Đúng vậy, chuyện đều đã xảy ra hơn mười mấy năm trước rồi, cần gì phải nhắc tới nữa, người chết vĩnh viễn không trở lại, còn không bằng quý trọng hiện tại”.

“Đúng rồi, Hy tỷ tỷ, đã lâu tỷ không trở lại Băng tộc, hay bây giờ chúng ta trở về Băng tộc đi”.

Hoa Khởi La ngây thơ cười, đôi mắt lấp lánh, trong veo đến mức không có một chút tạp niệm nào.

Cố Thanh Hy đột nhiên cảm thấy rất hâm mộ với sự vô tư vô tâm của nàng ta.

“Sau khi ta làm xong việc thì ta sẽ đến Băng tộc”.

“Vậy phải mất bao lâu thì tỷ mới làm xong việc?”

Bầu không khí bi thương lại bao trùm, Cố Thanh Hy cố nặn ra một nụ cười nói: “Chắc sẽ sớm thôi”.

“Tỷ hãy làm xong việc sớm nhé, Hy tỷ tỷ, nếu như tỷ trở về thì tỷ muội trong băng tộc nhất định sẽ rất vui. Nếu như ta có thể mang tỷ trở về thì bọn họ nhất định cũng sẽ khen ngợi ta có bản lĩnh”.

“Hy tỷ tỷ, tỷ nói xem chúng ta nên thông báo cho bọn họ biết một tiếng hay là bất ngờ trở về khiến các nàng ấy trở tay không kịp, hù chết các nàng ấy”.

Suốt đường đi đều nghe giọng nói huyên thuyên của Hoa Khởi La.

Nàng ta cười rất vui, trong đầu chỉ nghĩ đến quang cảnh khi trở về nhà.

Tiêu lão tướng mặc dù không biểu hiện ra ngoài nhưng trong lòng vô cùng chua xót, ông ta vừa không nỡ chia lìa con cháu, lại vừa muốn mau chóng hóa giải huyết chú của Ngọc tộc.

Trái tim của Cố Thanh Hy rất nặng nề.

Cho dù y thuật của nàng có giỏi đến đâu thì nàng vẫn không có cách nào thay tim cho Tiêu lão tướng quân, bởi vì trái tim của Tiêu lão tướng quân từ hơn mười năm trước đã bị hoại tử hoàn toàn, bây giờ chỉ còn có viên long châu thứ bảy đang thay thế trái tim của ông ta.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1220


Chương 1220

Quay trở lại hơn mười năm trước có lẽ nàng còn có công pháp đó.

Nhưng bây giờ…

Vừa đi vừa nói, rất nhanh bọn họ đã đi vào trong thành.

Bọn họ bỗng đụng phải Tiêu Vũ Hiên.

Tiêu Vũ Hiên cầm một chiếc quạt, đứng từ xa đã không ngừng phất tay gọi bọn họ.

“Cha, nha đầu thối, hai người đã đi đâu vậy? Con đã tìm hai người lâu lắm đó”.

Tiêu lão tướng quân nghiêm túc nói: “Không phải ta đã bảo con đóng cửa suy nghĩ sao? Sao con dám ra ngoài?”

Tiêu Ngọc Hiên không còn vui vẻ như lúc nãy nữa, có chút oan ức, than thở nói: “Con nghe hạ nhân nói hai người cùng nhau rời đi, sợ cha gặp nguy hiểm nên liền lẻn ra ngoài tìm cha”.

Hắn ta chớp chớp đôi mắt đáng thương, đi theo Tiêu lão tướng quân, làm nũng nói: “Cha, con chỉ vì lo lắng cho cha mà thôi, con thề sau này cha bắt con đóng cửa suy nghĩ thì con nhất định sẽ tự mình kiểm điểm, hơn nữa con sẽ không tái phạm lần nào nữa, xin hãy tha thứ cho con một lần này thôi”.

Tiêu lão tướng quân giơ tay muốn vuốt lại mái tóc đen bị gió thổi tung của hắn ta, nhưng Tiêu Ngọc Hiên đã vội vàng ôm đầu, trốn sang một bên, lo lắng nói.

“Cha, con thực sự chỉ vò lo lắng cho cha mà thôi, nha đầu thối này không đàng hoàng, con sợ nàng ta làm chuyện gì quá đáng với cha nên mới lẻn ra ngoài”.

Tiêu lão tướng quân cùng Cố Thanh Hy trong lòng đều hiểu.

Hắn ta không lo lắng Tiêu lão tướng quân mà là đang lo lắng Cố Thanh Hy.

Nhìn dáng vẻ của hắn ta, Tiêu lão tướng không khỏi đau xót.

Có phải những năm qua ông ta đã quá khắc nghiệt với hắn ta hay không?

Cho nên con trai ông ta mới sợ ông ta đến như vậy.

“Con mới là không đàng hoàng, sau này phải học hỏi Dạ vương phi nhiều hơn, cũng phải kết giao nhiều hơn với nàng ấy”.

“Cái gì… Cái gì… cha, cha nói nhầm rồi phải không? Không phải trước đây cha ghét nàng ấy nhất sao?”

“Có sao?”

“Không… không, cha nói chí phải, sau này con trở nên thân cận với nàng ấy thì cha cũng không thể xen vào nữa”.

Tiêu lão tướng quân tỏ thái độ cung kính khiêm tốn, không còn vẻ kiêu ngạo như trước kia, ông ta nói với Cố Thanh Hy: “Đã khiến Dạ vương phi chê cười rồi, con ta từ nhỏ đã bị chiều hư, hành động bất cẩn, nói năng thiếu suy nghĩ. Sau này… xin nhờ Dạ vương phi chiếu cố đến Hiên nhi, trong số con cháu của ta thì đứa nhỏ Hiên nhi này chính là đứa khiến ta lo lắng nhất”.

Tiêu Vũ Hiên bĩu môi lẩm bẩm: “Cha, sao cha nói nghe giống như đang để lại di ngôn vậy? Cha lại còn gửi gắm cho nha đầu thối này nữa, hai người từ khi nào lại thân thiết như thế chứ?”

Hoa Khởi La đắc ý nói: “Hy tỷ tỷ của ta là người tốt nhất trên đời, bất kể ai cũng sẽ đối tốt với nàng, tất nhiên Tiêu lão tướng quân cũng không ngoại lệ”.

Cố Thanh Hy nắm chặt tay, trịnh trọng nói: “Lão tướng quân yên tâm, Tiêu Vũ Hiên là huynh đệ của ta, chỉ cần Cố Thanh Hy ta còn sống một ngày thì sẽ không có kẻ nào có thể làm tổn thương hắn”.

Một nụ cười nở trên khuôn mặt già nua của Tiêu lão tướng quân, ông ta nhìn Cố Thanh Hy bằng ánh mắt biết ơn.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1221


Chương 1221

Ngay lập tức ông ta ghìm cương ngựa, vừa nói với Tiêu Ngọc Hiên: “Sau này con phải nghe lời Dạ vương phi nhiều hơn, ta về quân doanh trước, lát nữa con trở về một mình đi”.

Lời vừa dứt, lão tướng quân đã biến mất không thấy tăm hơi.

Ánh mắt của Tiêu vũ hiên u ám, ánh mắt như một hồ nước lạnh lẽo, không cảm xúc, không thể đoán được hắn ta đang nghĩ gì.

Một lúc sau mới nghe hắn ta trịnh trọng nói với Cố Thanh Hy: “Nha đầu thối, cô có biết chỉ cần là người nào hay chuyện gì cô quan tâm thì cho dù ta có ghét hay không thì ta cũng đều để ý. Ta không biết giữa cô và cha ta có bí mật gì, ta chỉ hy vọng cô sẽ không làm tổn thương cha ta”.

Sắc mặt Cố Thanh Hy hơi thay đổi, tim đập nhanh hơn một chút.

Nàng quen biết Tiêu Ngọc Hiên lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên hắn ta nghiêm túc nói chuyện với nàng.

Con người nghiêm túc này hoàn toàn khác với Tiêu Vũ Hiên mà nàng biết.

Lúc này nàng thật sự muốn cẩn thận đánh giá hắn ta.

Tiêu Vũ Hiên đã khôi phục lại bộ dạng vô tư ban đầu, hắn cầm chiếc quạt lười biếng lắc lắ rồi cười nói: “Ta chỉ đùa với cô thôi, sao cô có thể làm tổn thương cha ta được chứ?”

“Ngươi dựa vào đâu mà tin tưởng ta như vậy?”

“Bởi vì cô là nha đầu thối của ta, trên đời này ai cũng có thể làm tổn thương cha ta, chỉ duy nhất cô là không có khả năng đó. Đi thôi, chúng ta đến Túy Xuân Lâu uống rượu đi”.

Cố Thanh Hy đột nhiên cảm thấy đau nhói trong tim.

Trên đời này ai cũng có thể làm tổn thương cha ta, chỉ duy nhất cô là không có khả năng đó.

Tiêu Vũ Hiên… tin tưởng nàng nhiều đến vậy sao?

“Túy Xuân Lâu? Có rượu ngon không? Có món ngon không? Hy tỷ tỷ, ta muốn ăn”, Hoa Khởi La không biết gì cho nên vừa nghe thấy có đồ ăn cùng rượu ngon thì liền kích động.

Đột nhiên, có một luồng khí lạnh và một luồng sát khí quét về phía Cố Thanh Hy.

Mọi người đều kinh hãi.

Đặc biệt là Hoa Khởi La và Tiêu Vũ Hiên.

Kiếm ảnh cực nhanh.

Đao ảnh cũng cực nhanh.

Họ ở rất gần Cố Thanh Hy nhưng không hề nhận ra sát khí quét tới.

Tốc độ nhanh như vậy, bọn họ muốn ngăn cản cũng không được.

Cố Thanh Hy cười lạnh một tiếng, lạnh lùng nhìn đao kiếm đâm vào bộ phận trí mạng của mình, khóe miệng nở một nụ cười.

Khi mấy người Tiêu Vũ Hiên còn chưa kịp nhận ra thì đã thấy một luồng ám khí b*n r* đánh chệch hướng đao kiếm.

Ngay lập tức, một bóng đen lao ra chiến đấu với tên sát thủ.

Cả hai đều mặc đồ đen, đối chiến vô cùng tàn nhẫn, tốc độ lại cực kỳ nhanh.

Trong lúc nhất thời không ai nhìn ra bọn họ là ai, cũng không ai nhìn ra chiêu thức, chỉ có thể nghe thấy tiếng đao kiếm va chạm chói tai.

Tiêu Vũ Hiên cả kinh nói.
 
Back
Top Bottom