Ngôn Tình Cuồng Phi Sủng Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1182


Chương 1182

Cố Thanh Hy cười, túm cái đuôi nhỏ của nó lên: “Ngươi cũng biết mình đã bỏ chúng ta mà biến đâu mất lúc ở vùng đất Cực Bắc cơ à?”

“Dù gì ta cũng là xà vương mà, chủ nhân, cô túm đuôi ta như vậy, bảo ta chịu thế nào chứ?”

“Xà vương? Ngươi dám xưng vương trước mặt ta hả? Hầy… Thôi vậy, tuy ngươi là thú nuôi của ta, nhưng từ trước tới giờ ta chưa từng ăn thịt xà vương lần nào, hôm nay phải nhấm nháp thật kỹ mới được, sau đó để tất cả mọi người trong phủ nếm thử”.

Tiểu Cửu Nhi vừa tức giận vừa ấm ức, không khỏi kháng nghị: “Bên ngoài có bao nhiêu “người” đang nhìn nữa kìa, cô không cho ta chút mặt mũi được à?”

Cố Thanh Hy nhìn theo tầm mắt nó, quả nhiên đám “bạn bè xấu” của Tiểu Cửu Nhi đều đang rướn cổ nhìn về phía họ. Thấy nàng nhìn về phía mình, đám rắn với đủ loại kích thước và màu sắc lập tức chen lấn nhau chuồn đi, cứ như thể nàng là người đáng sợ sẽ nướng hết bọn nó lên để ăn vậy.

Cố Thanh Hy thả đuôi Tiểu Cửu Nhi ra, ngượng ngùng phủi tay: “Chẳng phải ta đóng cửa sổ rồi à? Sao lại bị mở ra thế nhỉ”.

Tiểu Cửu Nhi “khóc” ra âm thanh xì xì.

“Chẳng phải vì ta muốn thể hiện oai phong trước đám bạn một lần sao, thế nên ta mới lén mở cửa sổ ra, vậy mà cô lại chẳng cho ta chút mặt mũi nào cả. Sau này, chắc chắn chúng sẽ lén lút giễu cợt xà vương ta. Ta không còn mặt mũi nào gặp họ nữa rồi”.

Sau đó, Tiểu Cửu Nhi lại “khóc” xì xì, còn vô lại lăn lăn trên đất.

Cố Thanh Hy trợn tròn mắt.

Thế này…

Là đang trách nàng đấy à?

“Ánh mắt Tiểu Hoa nhìn ta hồi nãy cũng khác hẳn rồi, chắc chắn Tiểu Hoa cho rằng ta rất vô dụng”.

“Tiểu Hoa là…?”

Bạn gái ngươi à?

“Chính là cô rắn nhỏ bé xinh đẹp rực rỡ nhất á”.

Trong hoa viên lúc nhúc toàn rắn là rắn, hết đàn này tới tốp khác, nàng đâu biết con nào đẹp nhất, cũng đâu biết con nào là Tiểu Hoa chứ.

Tuy Tiểu Cửu Nhi rất không đáng tin, nhưng suy cho cùng, nó vẫn cứu nàng mấy lần vào những lúc mấu chốt, bởi vậy Cố Thanh Hy liền ôm lấy thân rắn tròn vo của nó, giọng điệu cũng dịu đi: “Thôi nào, đừng khóc nữa, ngươi khóc khiến ta choáng váng cả đầu rồi nè, năm con heo nướng nhé”.

“Tâm hồn mỏng manh yếu đuối của ta đau quá đi, năm con heo nướng sao bù lại được”.

“Vậy ngươi muốn thế nào?”

“Phải tổ chức yến tiệc toàn thịt lần nữa, ta muốn mời bạn bè để lấy lại thể diện”.

“…”

Có phải con rắn này đi theo nàng lâu quá rồi nên cũng hiểu được cách dùng “kế” để phỉnh lừa nàng rồi không?

Sao nàng cứ cảm thấy sai sai ở đâu đó thế nhỉ?

“Nếu cô không đồng ý, ta… ta sẽ đâm đầu chết ngay tại đây”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1183


Chương 1183

“Vậy ngươi đâm đi”.

“Chủ nhân à, nể mặt Tiểu Cửu Nhi biết điều như thế, cô hãy cho ta lấy lại chút mặt mũi đi, bằng không, chẳng những là loài rắn mà các loài vật khác cũng sẽ coi thường ta mất thôi”.

Tiểu Cửu Nhi cứ lèo nhèo mãi, nó giả bộ đáng thương nhìn nàng bằng đôi mắt đẫm lệ.

Tuy biết rõ nó đang giả bộ nhưng Cố Thanh Hy vẫn đồng ý.

“Một ngày, cho ngươi nhiều nhất một ngày để mời bạn bè, nếu quá thời gian thì đừng trách ta trở mặt không nể mặt rắn mà ‘xử’ ngươi luôn đó”.

“Được á, một ngày thì một ngày, vậy thịt đâu, có đủ ăn “khum” thế?”

“…”

“Ngươi cần bao nhiêu thịt?”

“Càng nhiều càng tốt”.

“Sao ngươi không đi ăn cướp luôn đi”.

“Chủ nhân, chỉ cần cô đồng ý yêu cầu nho nhỏ này của Tiểu Cửu Nhi, từ giờ trở đi, Tiểu Cửu Nhi chắc chắn sẽ ăn ít thịt và nghe lời hơn, cô bảo ta làm gì thì ta sẽ làm cái đó”.

“Cốc cốc cốc…”

Thanh Phong bỗng gõ cửa, bưng tổ yến tiến vào.

“Vương phi nương nương, tổ yến vừa được chưng xong, nhân lúc còn nóng người uống đi ạ”.

Thanh Phong đặt tổ yến lên bàn, sau đó co cẳng muốn trốn.

Không biết vì sao, cậu ta vừa nhìn thấy vương phi là sợ hãi.

Nhưng mà, chân của cậu ta còn chưa bước ra khỏi cửa thì đã bị Cố Thanh Hy gọi lại.

“Thanh Phong, Tiểu Cửu Nhi muốn mời bạn bè, cần rất nhiều thịt, ngươi đi chuẩn bị một chút, nhất định phải khiến bọn chúng ăn no bụng, ăn đã đời”.

Thanh Phong lảo đảo một cái, suýt thì ngã xuống đất.

“Vương.. vương phi, người vừa nói cái gì?”

“Ngươi lãng tai à?”

“Không không không… nhưng mà…”

Nhưng mà, không phải chủ tử đã tuyên bố, vương phủ không có tiền không có thịt, không có đầu bếp, tốt nhất đuổi hết đám bạn bè của Tiểu Cửu Nhi đi hay sao?

“Nếu đã không lãng tai, vậy mau đi làm theo lời ta phân phó”.

“Nhưng Đầu bếp đều đi rồi, hơn nữa Đế Đô không có thịt gì cả”.

“Đầu bếp đi rồi, không phải vẫn còn ngươi sao? Không phải vẫn còn đám thuộc hạ của ngươi sao, tự nghĩ cách nướng cho bọn chúng ăn đi, mặt khác, Đế Đô không có thịt, vậy mua ngoài Đế Đô, mua không được nữa thì chặt thịt các ngươi ra là được rồi”.

“A…”

Thanh Phong sững sờ.

Sao mỗi ngày một khác thế này?

Hơn nữa…

Vì sao chuyện khổ cực gì cũng rơi trên đầu cậu ta vậy?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1184


Chương 1184

Cậu ta biết, vương phi nhà cậu ta không dễ hầu hạ.

Quả nhiên…

Tên khốn kiếp Giáng Tuyết này, bản thân không dám đến hầu hạ vương phi, mỗi lần đều gài cậu ta vào tròng.

Tiểu Cửu Nhi dựng thẳng đuôi rắn, tỏ vẻ khen ngợi Cố Thanh Hy: “Chủ nhân, vẫn là cô tốt với Tiểu Cửu Nhi nhất. Thanh Phong ngươi còn ngẩn ra đó làm gì, ta muốn năm ngàn con heo nướng, năm ngàn con dê nướng, một ngàn con trâu nướng”.

Thanh Phong suýt thì hôn mê.

Ngày hôm nay, người hầu của phủ Dạ Vương mua hết thịt trong thành, thậm chí còn phái không ít hạ nhân ra ngoài thành mua lượng lớn thịt.

Ngày hôm nay, phủ Dạ Vương đóng chặt cửa lớn, những con rắn màu sắc sặc sỡ tranh nhau chen lấn mà bò, mục tiêu đều là phủ Dạ Vương.

Ngày hôm nay, phủ Dạ Vương không ngừng truyền ra tiếng rắn xì xì và tỏa ra mùi thịt nướng thơm nức.

Ngày hôm nay, không ít người nghe tin Dạ vương phi trở về, muốn mời nàng tiếp tục kể chuyện Độc hậu trở lại hay nhà có bạo quân nhưng đều bị dọa sợ chạy trối chết.

Ngày hôm nay, Cố Thanh Hy nữ giả nam trang, nhân lúc vương phủ rối ren, trèo tường ra ngoài.

Lăng Hiên đình nằm ở vị trí cao nhất của vương phủ, từ nơi này nhìn xuống, có thể nhìn thấy toàn bộ vương phủ, tất nhiên cũng có thể nhìn thấy trong hoa viên vương phủ lít nha lít nhít toàn là rắn đang điên cuồng ăn thịt nướng.

Thân thể Giáng Tuyết chợt lóe giống như một cơn gió mát, thoáng cái đã đi đến trước mặt Dạ Mặc Uyên.

“Chủ tử, vương phi giả nam chạy ra ngoài rồi, lúc này đang tiến về phủ tướng quân”.

Dạ Mặc Uyên ngồi trên đình nghỉ mát, bàn tay trắng nõn cầm một bầu rượu, tự rót tự uống, gió nhẹ lướt qua thổi bay mái tóc đen của hắn, mang lại cảm giác tựa thế gian chỉ mình ta.

Đối với lời nói của Giáng Tuyết, hắn cũng không thấy bất ngờ, giống như sớm đã nằm trong dự tính.

Rất lâu sau, Dạ Mặc Uyên thản nhiên nói ra một câu: “Đi theo nàng, phái người âm thầm bảo vệ là được”.

“Vâng…”

Giáng Tuyết nói xong cũng không rời đi, mà ngập ngừng muốn nói lại thôi.

“Muốn nói gì thì cứ nói”.

“Chủ tử, người nói xem, vương phi có thể xuống tay được sao?”

Động tác uống rượu của Dạ Mặc Uyên khựng lại, nặng nề đặt chén rượu lên bàn trà, đưa mắt nhìn về phía phủ tướng quân, nhưng cũng không trả lời.

Giáng Tuyết biết điều không dám hỏi nữa, cơ thể chợt lóe, đã rời đi rồi, chỉ còn lại một mình Dạ Mặc Uyên ngồi trên đình nghỉ mát.

Trên đường cái Đế Đô.

Dọc đường Cố Thanh Hy đi qua, tất cả mọi người đều đang sôi nổi bàn luận.

“Nghe nói gì chưa, trong phủ Dạ Vương có tà ma, rất nhiều rắn đều chạy vào phủ Dạ Vương”.

“Không thể nào, người ở trong phủ Dạ Vương chính là chiến thần, người chết trong tay chiến thần đâu chỉ ngàn vạn, tà ma nào dám động thổ trên đầu Thái Tuế?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1185


Chương 1185

“Thật đó, không tin ngươi tự xem đi… lại thêm một đàn rắn bò vào rồi kìa”.

“Ôi chao, trời ạ, sao lại nhiều rắn như vậy, người trong phủ Dạ Vương mặc kệ sao? Bọn họ không biết nghĩ cách đuổi rắn ra ngoài sao?”

“Đây chính là chỗ kỳ quái, phủ Dạ Vương còn đưa ra thông báo, hạ lệnh mọi người không được phép giết rắn, bắt rắn, người vi phạm g**t ch*t không tha”.

“Ngươi ngửi thấy gì không, trong phủ Dạ Vương không ngừng tỏa ra mùi thịt nướng, làm cho người ta thèm chết được”.

“Nghe nói, Dạ vương phái người mua tất cả thịt trong Đế Đô, hơn nữa còn ra ngoài thành mua rất nhiều thịt trở về, khiến cho bây giờ thành trấn xa gần đều không còn thịt gì nữa rồi”.

“Ta cũng nghe nói, nhưng ta không thể hiểu nổi, phủ Dạ Vương mua nhiều thịt như vậy làm gì? Bọn họ ăn hết được sao?”

Cố Thanh Hy ngồi ở mép một quán trà, vừa uống trà vừa nghe người khác bàn tán.

Lại nghe thấy một người đàn ông trung niên lén la lén lút nói: “Ta nói cho các ngươi biết một bí mật, nghe nói thân phận thật sự của chiến thần Dạ vương gia là ác quỷ, hắn muốn ăn thịt người, nhưng lại sợ tin tức truyền đi, cho nên mới sai người mua nhiều thịt, dùng việc này đánh lừa dư luận, để cho người khác lầm tưởng thứ hắn ăn là thịt heo thịt dê… nhưng trên thực tế thứ hắn ăn chính là thịt người”.

“Phụt…”

Cố Thanh Hy phun nước trà trong miệng ra, suýt nữa đứng hình vì câu nói của người đàn ông kia.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Cố Thanh Hy.

Cố Thanh Hy ngượng ngập nói ra: “Bị sặc thôi, ngại quá”.

Mọi người thu lại tầm mắt, tiếp tục bàn tán: “Sao ngươi biết chiến thần là ác quỷ, lại còn ăn thịt người?”

“Ta có một thân thích của thân thích của thân thích là người trong cuộc, chính miệng hắn ta nói cho ta biết, còn nói vương gia có thể cưỡi rắn, những rắn độc đó đều là hắn gọi tới, rất có thể vương gia còn muốn mưu phản đấy”.

“Ồ… thật hay giả vậy, nhưng với thế lực của vương gia, chẳng phải hắn muốn hoàng vị thì rất đơn giản sao, cần gì phải làm như vậy?”

“Xuỵt, loại chuyện đại nghịch bất đạo này mà ngươi cũng dám nói ra”.

“Đúng đúng đúng, không thể nói, không thể nói”.

“Ta lại lén lút nói cho các ngươi biết một bí mật, các ngươi biết Dạ vương phi chứ?”

“Biết, nghe nói chiến thần vương gia cưng chiều nàng vô cùng”.

“Chậc chậc chậc, ngươi chỉ biết một mà không biết hai! Ngươi biết vì sao vương gia cưng chiều nàng như vậy không, đó là bởi vì nàng da mịn thịt mềm, làn da còn non mềm hơn nữ nhân bình thường mấy phần, chiến thần vương gia muốn ăn nàng nên mới đối xử với nàng tốt như vậy. Hai ngày trước, vương phi đã bị vương gia ăn rồi”.

“A… cái gì… tin tức này là thật hay giả vậy, tại sao ta lại cảm thấy không thể tin nổi như vậy”.

“Đương nhiên là thật rồi, không tin ngươi chờ xem, chắc chắn mấy ngày nữa sẽ có tin tức truyền ra”.

Cố Thanh Hy suýt nữa phun thêm một ngụm trà ra ngoài.

Những người này đúng là ăn no rửng mỡ, chuyện gì cũng có thể tưởng tượng ra được.

Nàng ngẩng đầu, lại thấy không xa phía trước treo một lá cờ, trên lá cờ viết chữ ‘Tiêu’.

Bên cạnh lá cờ là một cô gái con nhà quan dịu dàng đang vác bụng bầu chỉ huy người hầu phát cháo cứu dân.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1186


Chương 1186

Trước lều cháo của các nàng, rất nhiều nạn dân đang xếp hàng, không ngừng rướn cổ lên, chờ đến lượt nhận cháo.

Cố Thanh Hy chỉ nhìn cô gái kia một cái là đã có ấn tượng tốt.

Cô gái tuổi không lớn, mang thai khoảng bảy tám tháng. Nàng ta có cử chỉ tao nhã, ánh mắt dịu dàng, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, toàn thân tỏa ra hơi thở hiền lành lương thiện.

Thái độ với nạn dân khiêm tốn nhã nhặn, chẳng những không chê bai bọn họ dơ dáy bẩn thỉu, trái lại còn tự mình đi làm mọi chuyện, dặn dò bọn họ ngày mai có thể tiếp tục đến nhận cơm ăn.

Cố Thanh Hy hỏi ông chủ quán trà.

“Nữ nhân kia là ai? Trông thật hiền hòa”.

Ông chủ quán trà nghe vậy, cười tít cả mắt: “Tiểu thư, chắc lâu rồi ngươi không đến Đế Đô nhỉ?”

“Xem như vậy đi”.

Những ngày này vì tìm kiếm Long châu, nàng bôn ba khắp nơi, cũng đã lâu không trở về Đế Đô rồi.

“Nàng ta là tam nữ nhi của Tiêu lão tướng quân, tên là Tiêu Uyển Nhi, nổi tiếng là lương thiện trong Đế Đô này. Mấy ngày trước Dạ quốc giao chiến với người khác, rất nhiều bách tính mất đi nhà cửa, trôi dạt khắp nơi, phải trở thành dân chạy nạn, một phần trong đó lưu lạc tới Đế Đô. Tiêu tiểu thư thương hại bọn họ, mỗi ngày tự bỏ tiền túi, mua gạo mua thuốc, phát cháo cứu dân”.

“Trừ Đế Đô, nàng ta còn thường xuyên chạy ra ngoài thành cứu tế nạn dân. Nếu không có nàng ta, cũng không biết đã có bao nhiêu nạn dân chết đói rồi”.

“Không phải nàng ta đang mang thai sao, còn đích thân ra ngoài thành cứu tế nạn dân?”

“Đúng vậy, còn là mỗi ngày đều đi đấy! Người của phủ tướng quân và phủ thượng thư đều khuyên ngăn nhưng nàng ta kiên quyết muốn đi, chỉ sợ người bên dưới không hết lòng. Tiêu tiểu thư thật sự lương thiện, không chỉ những nạn dân đó mà rất nhiều nhà nghèo khổ trong thành đều nhận được sự trợ giúp của nàng ta”.

Cố Thanh Hy nhìn nữ tử đang bận rộn, khóe miệng nhếch lên.

Lòng lương thiện này, trái lại rất giống Tiêu Vũ Hiên.

Mà vẻ ngoài cũng rất giống Tiêu Vũ Hiên.

“Nàng ta là phu nhân thượng thư sao?”

“Đúng vậy, nàng ta là phu nhân thượng thư Lễ bộ, thượng thư đại nhân cũng là một vị quan tốt. Phu thê bọn họ vô cùng ân ái, bạc trắng trong nhà đều lấy ra quyên góp cho bách tính nghèo khổ, rất được bách tính nghèo khổ kính mến”.

Cố Thanh Hy để lại một lượng bạc vụn rồi quay người đi đến phủ Tướng quân.

Phủ đệ của Tiêu tướng quân không khí khái giống những nơi khác, mà toát vẻ trang trọng nghiêm túc.

Trước cửa lớn là hai lính gác cửa, nàng vừa đến gần đã bị chặn lại.

“Làm phiền thông báo với Tiêu tiểu công tử Tiêu Vũ Hiên rằng có bạn tốt Cố Thanh Hy của hắn đến tìm”.

“Cố Thanh Hy? Đích tam tiểu thư của phủ Thừa tướng, chính phi của chiến thần vương gia?”

Hai lính gác cửa đưa mắt dò xét.

Sao Dạ Vương phi lại mặc đồ nam thế này?

“Cô nương, cho dù cô có phải Dạ Vương phi hay không thì cũng rất xin lỗi, mấy ngày gần đây tiểu công tử không thể gặp khách”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1187


Chương 1187

“Vì sao?”

“Chuyện này… thứ cho ta không trả lời, cô vẫn nên rời đi đi”.

Thái độ của người gác cửa cũng coi như cung kính, nhưng từ trong ánh mắt bọn họ có thể nhìn ra được, bọn họ hoàn toàn không tin nàng là Dạ Vương phi.

Đúng vậy, nàng ăn mặc thế này, cộng thêm chẳng có tùy tùng nào, là ai thì cũng sẽ không tin.

“Ken két” một tiếng, cổng lớn của phủ Tướng quân bị mở ra, một nam tử mặc áo xanh ôn tồn lễ độ, cử chỉ tao nhã khiêm nhường chậm rãi đi ra.

Nam tử cũng chỉ khoảng chừng hai mươi, trong tay cầm một cây quạt giấy, vẻ ngoài thanh tú, phong thái hiên ngang.

“Nhị công tử!”, hai hạ nhân rối rít hành lễ.

Thanh niên gấp cây quạt lại, ra hiệu bọn họ đứng dậy.

Trong khoảnh khắc vừa đi ra ngoài, hắn ta đã chú ý tới Cố Thanh Hy.

Có lẽ Cố Thanh Hy hóa trang giả nam quá vội vàng, cộng thêm mái tóc đen cũng chỉ tùy tiện buộc lại, rất dễ khiến người ta nhận ra là nữ giả nam trang.

Lưng nàng thẳng tắp, mắt ngọc mày ngài, có một khuôn mặt tuyệt đẹp nghiêng nước nghiêng thành.

Mặc dù nàng không nói gì, nhưng chỉ đứng ở nơi đó đã có loại cảm giác tôn quý ngự trị trên chín tầng trời, loại tôn quý này là bẩm sinh đã có, khắc sâu trong xương cốt, không cho phép người khác khinh nhờn.

Tiêu Vũ Lâu chắp hai tay lại, khóe miệng cong lên lộ ra nụ cười nhàn nhạt, dịu dàng nói: “Tại hạ Tiêu Vũ Lâu, không biết cô nương là…”

“Cố Thanh Hy!”

Tiêu Vũ Lâu hơi kinh ngạc, sau đó khẽ nở nụ cười, tựa như sen tuyết trên núi băng nở rộ trong đêm.

“Hóa ra là cô nương! Ngưỡng mộ đã lâu, đáng tiếc đại hội đấu văn tổ chức đúng lúc tại hạ có việc, không thể tham dự, bỏ lỡ vở kịch lớn kia. Dạ Vương phi tài hoa hơn người, thật sự khiến người ta khâm phục”.

“Ha ha… Tiêu nhị công tử và mấy người Thượng Quan phu tử được mệnh danh là Tứ Đại Tài Tử bậc nhất thiên hạ, ta chỉ có chút tài vặt này, sao dám múa rìu qua mắt thợ”.

Cố Thanh Hy mỉm cười hơi mất tự nhiên.

Tiêu nhị công tử này và Tiêu Vũ Hiên gần như cùng một khuôn đúc ra nhưng tính cách lại khác biệt quá lớn.

Nàng vẫn thích kiểu người tùy tiện cẩu thả như Tiêu Vũ Hiên hơn, kiểu người văn vẻ nho nhã này, thật sự khó nói chuyện mà.

“Dạ Vương phi khiêm tốn rồi, tài hoa Dạ Vương phi thể hiện trong đại hội đấu văn khiến Tiêu mỗ hổ thẹn, cho dù ngày đó tham gia cũng ắt sẽ thua cuộc, không biết Tiêu mỗ có thể cả gan hỏi một câu, sư thừa của vương phi là người từ nơi nào, Tiêu mỗ cũng muốn đến học tập một chút”.

“Cái này… ta tự học thôi, đúng rồi, Tiêu Vũ Hiên có ở nhà không?”

Cố Thanh Hy không muốn nói nhiều với hắn ta, vội vàng đổi chủ đề.

Nếu thật sự bàn luận kiến thức với kiểu người mọt sách này, chắc mấy ngày mấy đêm cũng không thoát ra được.

“Gia đệ đang ở trong phủ, nếu Dạ Vương phi có việc tìm hắn, Tiêu mỗ dẫn cô vào”.

“Vậy thì cảm ơn”.

“Khách khí rồi! Dạ Vương phi đến rất đúng lúc, nghe nói quan hệ giữa gia đệ và cô rất thân thiết, không biết Dạ Vương phi có thể khuyên hắn một chút”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1188


Chương 1188

“Khuyên hắn cái gì!”

“Hoàng thượng hạ chỉ, lệnh hắn ngày kia phải cưới tiểu thư Cố Sơ Vân của phủ Thừa Tướng, nhưng mà gia đệ liều chết không nghe, phụ thân cũng bởi vậy mà nhiều lần cãi nhau với hắn”.

Cố Thanh Hy khựng lại: “Cưới Cố Sơ Vân? Không phải lúc trước cũng ầm ĩ một trận, sau đó hủy bỏ hôn sự rồi sao?”

“Đúng vậy, hôn sự lần trước đã hủy bỏ rồi, nhưng lần này là hoàng thượng hạ chỉ, không thể làm trái thánh lệnh…”

Tiêu Vũ Lâu khẽ nhíu mày.

Hắn ta cũng không thích Vũ Hiên cưới Cố nhị tiểu thư.

Cố nhị tiểu thư mang lại cho hắn ta cảm giác rất không tốt, luôn cảm thấy nữ nhân này cười giả tạo, toàn thân tỏa ra hơi thở lạnh lẽo giống như kim giấu trong bông, khiến cho người ta không nhìn ra rốt cuộc nàng ta là người như thế nào.

Hắn ta có thể chắc chắn, Cố nhị tiểu thư không thẳng thắn thành thật giống như Cố tam tiểu thư.

Nàng ta không dịu dàng lương thiện, đoan trang hiền huệ như trong lời đồn.

Hắn ta đã từng đi cầu xin hoàng thượng, nhưng thái độ của hoàng thượng quá kiên quyết, hắn ta cũng không còn cách nào.

“Ngươi muốn ta khuyên hắn cưới Cố Sơ Vân?”. Nếu cưới Cố Sơ Vân thật, đời này Tiêu Vũ Hiên cũng đừng mong sống yên ổn.

“Lần đầu gặp gỡ, Tiêu mỗ quả thật không nên cầu xin Dạ Vương phi cái gì, nhưng quan hệ giữa Dạ Vương phi và gia đệ thân thiết, chắc hẳn sẽ không để cho gia đệ quá mức khó xử”, Tiêu Vũ Lâu khẽ cười nói.

Cố Thanh Hy cũng cười.

Nam nhân này không hổ là một trong Tứ Đại Tài Tử thiên hạ, đứng ngang hàng với Thượng Quan phu tử, vừa nhìn thấu triệt mọi chuyện, lại vừa biết cách ăn nói.

Cố Thanh Hy vào phủ cùng Tiêu Vũ Lâu.

Tất cả cảnh tượng trong phủ đều khiến nàng bất ngờ.

Nàng cho rằng phủ Tướng quân nên được canh phòng lớp lớp, rường cột chạm trổ, nhưng sau khi đi vào lại thấy nơi này rất ít tôi tớ, cho dù nhìn thấy thì cũng là người già cao tuổi.

Nơi này không trồng các loại hoa cỏ, cũng không có hòn non bộ nước chảy róc rách, mà chỉ có rau xanh đầy vườn.

Có lẽ là nhìn thấy khó hiểu trong mắt Cố Thanh Hy, Tiêu Vũ Lâu giải thích: “Phụ thân thương lính như con, hơn nữa lòng mang thiên hạ, ông ấy mang hết tiền kiếm được sung làm quân nhu rồi, lại không nỡ dùng tiền thuê tôi tớ, cho nên thu nhận một số người già mẹ góa con côi vào trong phủ, thứ nhất giúp những người đó có nơi yên thân gửi phận, thứ hai cũng có người giúp đỡ quản lý công việc trong phủ”.

Trong lòng Cố Thanh Hy chua xót không thôi, miễn cưỡng nói ra: “Phủ Tướng quân quả thật mang phong cách riêng”.

“Đúng vậy, phụ thân thường nói, trồng những hoa cỏ kia ngoài lãng phí đất đai ra thì chẳng có tác dụng gì, chi bằng trồng chút rau xanh hoa quả, còn có thể tặng cho bách tính nạn dân ăn. Cũng không sợ vương phi chê cười, chờ đến khi thu hoạch những rau xanh này, e rằng số để lại trong phủ không đến một phần, toàn bộ đều đưa cho bách tính, bổng lộc của mấy huynh đệ bọn ta cũng bị phụ thân cưỡng ép thu lại, thường xuyên đói bụng đến độ phải tìm huynh đệ ăn chực, bây giờ bạn bè vừa nhìn thấy ta đã lập tức trốn đi thật xa”.

Khóe miệng Tiêu Vũ Lâu vẫn luôn treo nụ cười nhàn nhạt.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1189


Chương 1189

Hắn ta đang nói những lời mất mặt, nhưng sắc mặt lại đầy kiêu hãnh, giống như hắn ta cũng vô cùng đồng ý việc tặng những rau xanh này cho dân nghèo.

Lại nhìn y phục hắn ta mặc trên người, chỉ là vải thô may thành, thật sự khó mà tưởng tượng, hắn ta chính là một đại tài tử vang danh thiên hạ.

Càng như vậy, Cố Thanh Hy càng khó chịu.

Nếu Tiêu lão tướng quân là người tội ác tày trời, nàng còn có thể móc tim ông ta để luyện ra máu đầu tim.

Nhưng Tiêu lão tướng quân lại là một người tốt.

Một người tốt trung nghĩa yêu nước, thương lính như con.

“Đến rồi, đây chính là phòng ngủ của gia đệ, Dạ Vương phi cứ tự nhiên!”. Tiêu Vũ Lâu đưa chìa khóa cho Cố Thanh Hy, khóe miệng chất chứa ý cười, phóng khoáng rời đi.

Còn chưa tới phòng ngủ, cách một đoạn xa đã có thể nghe thấy tiếng gào thét, tiếng mắng chửi tức giận của Tiêu Vũ Hiên.

“Cút, cút hết cho ta! Ta nói cho các ngươi biết, cho dù ta chết cũng không cưới Cố Sơ Vân, các ngươi dẹp cái suy nghĩ đó đi”.

Cố Thanh Hy liếc nhìn ổ khóa trên cửa, lấy chìa khóa mở cửa phòng ra.

Phủ đầu là một bình hoa đập tới.

Cố Thanh Hy nhanh chóng nghiêng người, miễn cưỡng tránh thoát, vỗ vỗ ngực mình, còn chưa hết sợ, nói ra: “Làm ta sợ muốn chết, Tiểu Hiên Hiên, ngươi muốn đập chết lão đại nhà ngươi sao?”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Tiêu Vũ Hiên vừa mừng vừa sợ.

Hắn ta dụi dụi hai mắt rồi lại dụi dụi hai mắt, gần như không thể tin nổi: “Cố Thanh Hy, là cô thật sao?”

Cố Thanh Hy trực tiếp thưởng cho hắn ta một phát gõ vào đầu: “Không biết lớn nhỏ, Cố Thanh Hy gì chứ, gọi lão đại”.

“Lão đại, sao cô lại đến đây? Ta còn tưởng là mình gặp ảo giác rồi”, tâm trạng Tiêu Vũ Hiên lập tức tốt lên, huyên thuyên cũng nhiều hơn.

Cố Thanh Hy liếc nhìn bình hoa lớn trong tay hắn ta, không nhịn được mà cười nói: “Trông nhà ngươi nghèo vậy, đập bình hoa này rồi, cha ngươi còn không đánh gãy chân ngươi”.

“Bình lọ trong nhà có cái nào là đồ thật chứ, đều là mô phỏng thôi, nếu là đồ thật, chúng đã bị ông già mang đi cầm cố, tiếp tế bách tính từ lâu rồi. À, sao cô lại tới nơi này?”

“Ngươi không mời ta vào sao?”

Tiêu Vũ Hiên ngượng ngùng cười một tiếng, vội mời nàng đi vào.

Căn phòng của Tiêu Vũ Hiên vẫn ổn, chỉ có đồ đạc là bị đập vỡ kha khá, trên nền nhà toàn mảnh bình vỡ.

Hắn ta dọn dẹp qua loa vào một góc, sau đó mời Cố Thanh Hy ngồi xuống.

“Tuy bình hoa trong phòng ngươi là đồ mô phỏng, nhưng đập vỡ bao nhiêu như thế, liệu cha ngươi có tha cho ngươi không?”

“Nhiều gì đâu, mới có ba cái bình! Ta còn muốn nhặt lên đập tiếp đây. Nếu cha ta mà đau lòng thật thì đã thả ta ra ngoài rồi, ta đâu phải phạm nhân, ông ấy dựa vào đâu mà cứ nhốt ta mãi thế này”.

“Cha ngươi nhốt ngươi bao lâu rồi?”

“Lâu đến mức ta cũng chẳng nhớ rõ nữa. A Hy, cô mau nghĩ cách giúp ta với, ta không muốn cưới Cố Sơ Vân, có chết cũng không”.

“Tại sao hoàng thượng lại đột nhiên hạ thánh chỉ này nhỉ”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1190


Chương 1190

“Ta cũng không rõ, đại ca và nhị ca đều đã cầu xin hoàng thượng, đến cả anh rể của ta cũng đã lên tiếng, nhưng hoàng thượng vô cùng kiên quyết, nhất quyết không đồng ý thu hồi thánh chỉ đã ban”.

“Nếu hoàng thượng thu hồi thánh chỉ đã ban, thế khác gì đang tự vả mặt mình. Nhưng đại ca ngươi là Thượng thư Binh bộ, nhị ca ngươi tài hoa xuất chúng danh chấn thiên hạ, anh rể của ngươi cũng là Thượng thư Lễ bộ, cha ngươi còn là nguyên lão tam triều, lập nhiều chiến công hiển hách cho Dạ Quốc, dù thế nào hoàng thượng cũng nên nể tình phủ tướng quân đôi chút mới đúng”.

Tiêu Vũ Hiên như bừng tỉnh: “Ý cô là có người cố tình khiến hoàng thượng hạ chỉ ban hôn? Cơ mà sao cứ phải ban hôn cho ta và Cố Sơ Vân, ta chỉ là một tên công tử bột, nào có giá trị lợi dụng gì, còn Cố Sơ Vân dù gì cũng là nhị tiểu thư phủ Thừa tướng, tài danh lan khắp thiên hạ. Cuộc hôn nhân này chẳng mang lại giá trị gì hết”.

“Có lẽ nguyên nhân không phải do ngươi…”, mà là do nhà họ Tiêu.

“Không do ta? Vậy thì do đâu? Ta không thể hiểu nổi”.

“Nhất thời ta cũng chưa làm rõ được vấn đề này. Ngươi đợi ta điều tra rõ ràng cái đã”.

“Nhưng ngày kia đã tổ chức hôn lễ rồi. Ta chỉ còn một ngày nữa thôi”, Tiêu Vũ Hiên cuống quýt.

Người mà hắn ta thích vẫn luôn Cố Thanh Hy, chứ không phải Cố Sơ Vân.

Hắn ta sẽ không cưới cô gái mà mình không yêu.

“Có ta đây, ngươi sợ gì chứ”, Cố Thanh Hy liếc mắt.

Coi lão đại như nàng chết rồi chắc?

“Rầm…”

Tiêu Vũ Hiên còn chưa kịp vui mừng thì cánh cửa đã bị đạp ra.

Cả hai đồng thời ngẩng đầu, thấy ngay khuôn mặt bình tĩnh của Tiêu lão tướng quân, ông ấy đang nhìn bọn họ chằm chằm.

Ánh trăng sáng chiếu vào người Tiêu lão tướng quân làm tăng thêm vẻ trang nghiêm.

Tiêu Vũ Hiên chột dạ gọi: “Cha…”

Tiêu lão tướng quân lạnh lùng nhìn Cố Thanh Hy, ánh mắt sắc bén, không thân thiện: “Dạ Vương phi, đêm khuya người đặc biệt tới phủ tướng quân không biết là vì chuyện gì?”

Theo lễ tiết, Cố Thanh Hy không cần hành lễ với Tiêu lão tướng quân, thế nhưng nàng vẫn hơi cúi người làm lễ của vãn bối.

“Ta và Tiêu tiểu công tử là bạn bè đồng môn. Lúc trước ta rời Đế Đô một thời gian dài, giờ quay về nên tới thăm, đồng thời đến chào hỏi Tiêu lão tướng quân”.

“Nhờ phúc của vương phi, lão phu khỏe lắm, khuyển tử cũng vậy, không cần cô để tâm quá đâu. Giờ đã khuya, vẫn nên mời Dạ vương phi về thì hơn”.

Lão già này…

Nàng đắc tội gì ông ấy à?

Đối với người khác thì luôn ôn hòa, còn đối với nàng thì lần nào cũng bày ra cái vẻ mặt khó chịu đó”.

“Cha, A Hy vừa về tới Đế Đô liền tới thăm con, đây là lễ tiết đáng quý biết bao, sao cha lại… Úi…”

Tiêu lão tướng quân liếc con trai một cái sắc lẻm.

Tiêu Vũ Hiên lập tức ngậm miệng.

Hắn ta vẫn có phần kính sợ người cha như Tiêu lão tướng quân.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1191


Chương 1191

“Dạ Vương phi, mời!”

“Thanh Hy cáo từ, hôm khác sẽ tới bái phỏng lão tướng quân sau”.

“Phủ tướng quân nhỏ không tiện đón tiếp người tôn quý như người, sau này nếu không có chuyện gì, Dạ Vương phi vẫn đừng nên tới thì hơn. Ngày kia khuyển tử Tiêu Vũ Hiên cũng phải thành hôn với Cố nhị tiểu thư rồi. Nếu Dạ Vương phi còn tới phủ tướng quân chỉ e sẽ bị người đời chỉ trích”.

Cố Thanh Hy siết chặt nắm tay, không nói câu nào mà quay gót rời khỏi phủ tướng quân.

Không phải nàng không đấu lại Tiêu lão tướng quân.

Chỉ là nàng không muốn thôi.

Sớm muộn gì nàng cũng lấy đi viên Long châu trong tim ông ấy, trước đó, nàng không muốn làm phật lòng Tiêu lão tướng quân.

Bên tai còn văng vẳng tiếng tranh cãi của Tiêu lão tướng quân và Tiêu Vũ Hiên.

“Cha, người thật quá đáng, sao người có thể đối xử với bạn của con như thế chứ!”

“Bạn? Nàng ta là Dạ Vương phi, chính phi của chiến thần, dù hai đứa là đồng môn có quan hệ thân thiết cỡ nào chăng nữa thì cũng phải giữ khoảng cách nhất định. Đặc biệt là giờ ngươi còn sắp thành hôn, nếu chuyện này lọt ra ngoài, thế chẳng phải thanh danh của phủ tướng quân sẽ bị hủy hoại hết sao”.

“Trong mắt cha, ngoài phủ tướng quân, ngoài hoàng thượng, ngoài đám lính của người và bách tính ra, liệu còn có con sao? Ngay từ khi con còn bé tí tới giờ, cha luôn chinh chiến bên ngoài, suốt mấy năm liền không về, lúc về được thì ở nhà chưa nổi nửa ngày, sau đó lại đi tiếp đón những bách tính cực khổ kia. Cha có từng quan tâm, để ý tới con bao giờ không chứ?”

“Cho dù Dạ Vương phi là người đứng đầu đại hội đấu văn thì cũng không thể thay đổi được sự thật là nàng ta có những cử chỉ th* t*c, không hợp lễ tiết”.

“Tại sao lại bảo nàng ấy không hợp lễ tiết?”

“Đêm hôm khuya khoắt giả nam, đến gặp riêng nam tử chưa lập gia đình, lẽ nào đây không phải là không hợp lễ tiết sao?”

“…”

Tiếng tranh cãi trong phòng rất lớn, Cố Thanh Hy không muốn nghe cũng không được, huống hồ tai nàng luôn khá nhạy bén với âm thanh.

Lúc đi tới gần cửa phủ tướng quân, nàng tình cờ gặp Tiêu Vũ Lâu.

Tiêu Vũ Lâu thở dài ái ngại: “Dạ Vương phi, nếu ngôn từ và hành vi của phụ thân có gì quá mức, vậy Tiêu mỗ xin lỗi thay cha”.

“Không sao, ông ấy cũng không phải nói sai hết”.

“Phụ thân… phụ thân ta với mẫu thân của cô có chút… thế nên ông ấy mới có ấn tượng xấu với cô”.

“Với mẫu thân của ta thế nào?”

“Chuyện cũ năm xưa nên Tiêu mỗ cũng không rõ lắm. Có điều ông nội ta đã chết vì mẫu thân cô, bởi vậy suốt bao nhiêu năm qua phụ thân vẫn không buông bỏ được khúc mắc”.

Cố Thanh Hy nghe mà cảm thấy hoang mang.

Xem ra mẫu thân vẫn còn nhiều bí mật mà nàng không biết.

Cuối cùng nàng đã hiểu vì sao thái độ của Tiêu lão tướng quân đối với mình lại như thế.

“Rất xin lỗi vì chuyện hôm nay, ta sẽ thuyết phục phụ thân dần dần, mong Dạ Vương phi đừng để bụng”.

“Không sao, ngươi không cần tiễn ta. Cũng khuya rồi, ta cáo từ trước đây”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1192


Chương 1192

Tiêu Vũ Lâu còn muốn hỏi thêm vài chuyện về thi từ nhưng thấy nàng định rời phủ, hơn nữa bây giờ cũng đã khuya nên không tiện gặng hỏi nhiều.

Vốn dĩ Cố Thanh Hy muốn tới phủ Thừa tướng tìm hiểu nhưng ngẫm nghĩ giây lát rồi nàng từ bỏ ý định, chỉ một Cố Sơ Vân cỏn con cũng chẳng xứng để nàng phải đích thân xử lý.

Tốt hơn hết là nên tìm cách để Dạ Hoàng thu hồi thánh chỉ, tập hợp đủ bảy viên Long châu rồi giải huyết chú, sau đó báo thù Oa Nhân Quốc.

Nghĩ tới đây, Cố Thanh Hy đi thẳng về phía hoàng cung.

Bởi vì nàng là Dạ Vương phi nên dọc đường không bị ai ngăn cản, thế nên Cố Thanh Hy nhanh chóng vào trong hoàng cung.

“Đi bẩm với hoàng đế, cứ nói là Cố Thanh Hy tới”.

“Tham kiến Dạ Vương phi! Dạ Vương phi thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế. À thì… hiện giờ đã khuya, hoàng thượng cũng đã nghỉ ngơi, nếu Dạ Vương phi không có chuyện gì quá quan trọng, hay là sáng mai hẵng đến…”

“Đêm hôm thế này, ta phải vào cung tìm hoàng đế, ngươi cho rằng chuyện này không quan trọng…”

“À thì…”, thái giám Tiểu Lý Tử lộ ra vẻ mặt khó xử.

Chủ yếu là hiện giờ hoàng thượng đã ngủ rồi, nào ai dám quấy rầy giấc mộng đẹp của hoàng thượng chứ.

“Xem ra lời của Dạ Vương phi như ta cũng không có trọng lượng mấy. Thôi vậy, ta bảo vương gia nhà ta đích thân tới, vừa hay dạo này thuộc hạ của vương gia đều mất ngủ, có thể cho họ chiêm ngưỡng sự huy hoàng trong cung vua một chút”.

“Shh…”

Không chỉ mình Tiểu Lý Tử mà đám hạ nhân xung quanh đều sợ hãi.

Rõ ràng Dạ Vương phi đang uy h**p bọn họ!

Nếu Dạ Vương phi dẫn theo thuộc hạ tiến cung, thế thì có khác nào đang ép vua thoái vị đâu?

Hiện tại, ngoài một phần binh quyền đang nằm trong tay Tiêu lão tướng quân, hầu hết binh lực còn lại đều do Chiến thần Dạ Vương gia quản lý, bọn họ nào dám l* m*ng.

“Dạ Vương phi lại đùa rồi. Nô tài sẽ lập tức đi bẩm báo hoàng thượng ngay, phiền Dạ Vương phi chờ một lát!”

Tiểu Lý Tử run run đi vào bẩm báo, còn Cố Thanh Hy được mời đến ngự hoa viên.

Một lát sau, Dạ Hoàng dẫn theo một nhóm cung nữ thái giám đi tới.

Vẻ mặt hắn chẳng hề hậm hực như mọi người tưởng mà trái lại còn rất vui vẻ, vừa đến đã vội nói: “Cuối cùng ngươi cũng tới rồi, mau nói đi, câu chuyện lần trước ngươi kể có kết cục thế nào? Về sau Dương Sở Nhược ở bên ai?”

“Dương Sở Nhược chết vì dịch bệnh, Sở Vũ Thần tự sát, Phong Lăng không chịu thua nên cũng rút đao tự tử luôn”.

“Uỳnh…”

Dạ Hoàng suýt nữa ngã sấp xuống, nhìn Cố Thanh Hy bằng ánh mắt khó tin: “Cứ thế… chết hết rồi? Phần đầu viết hay thế mà, sao đoạn kết lại qua loa quá vậy?”

Mấy ngày vừa rồi, hắn đã tìm rất nhiều thuyết thư, lệnh cho họ tiếp tục soạn ra phần sau nhưng chưa một ai làm hắn hài lòng, luôn có cảm giác không hay bằng phần trước.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1193


Chương 1193

Hắn luôn phái người tìm Cố Thanh Hy, muốn biết kết cục phía sau của câu chuyện nhưng Cố Thanh Hy lại như bốc hơi khỏi nhân gian, tìm hoài không thấy.

Sau đó miễn cưỡng tìm được rồi, người phái đi lại bị hoàng thúc bắt quay trở về.

“Sao nói là qua loa được chứ? Vốn dĩ đây là kết cục của câu chuyện, người không chấp nhận thì ta cũng hết cách”.

Cố Thanh Hy dang hai tay, nhún vai.

Lần trước đã kể đến đâu, bản thân nàng đã quên mất rồi.

Nếu không phải hắn hỏi đến thì nàng cũng quên mất mình từng kể một câu chuyện như vậy đấy.

“Chẳng phải họ là nhân vật chính sao? Nhân vật chính sao có thể chết chứ?”

“Người là Hoàng đế, kẻ khác luôn tung hô người vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, người có thể sống đến vạn tuổi thật sao? Sau một trăm năm, chẳng phải người vẫn thành một đống đất à”.

“Hỗn xược, ngươi dám trù ẻo Hoàng thượng!”

“Ngươi mới láo xược, ta đang nói chuyện với Hoàng thượng, một thái giám như ngươi xen mồm vào làm gì, cút!”

Cố Thanh Hy quát nặng, Tiểu Lý Tử cảm thấy không vui nhưng lại chẳng dám tranh luận, chỉ có thể lùi sang một bên, không dám chọc vào Dạ Vương phi.

Dạ Hoàng xị mặt, không còn tinh thần gì nữa.

“Trẫm còn tưởng câu chuyện phía sau sẽ rất hay, nào ngờ… ngươi nói xem Dương Sở đang khỏe mạnh thì sao lại mắc phải dịch bệnh rồi chết chứ?”

“Người muốn biết?”

“Muốn”.

“Vậy đồng ý với ta một điều kiện, ta sẽ nói cho người nguyên nhân”.

“Điều kiện gì?”, trực giác của Dạ Hoàng mách bảo chuyện này không ổn.

Phu quân của nàng là chiến thần, lật tay là khuấy đảo phong vân, quyền lực còn lớn hơn Hoàng đế này, nàng cần tìm hắn giúp gì chứ.

“Thu hồi thánh chỉ tứ hôn Tiêu Vũ Hiên và Cố Sơ Vân”.

“Chuyện này không thể! Quân vương nói được làm được, trẫm đã tuyên thánh chỉ ban hôn trước cả nước, nếu thu hồi thì mặt mũi trẫm để ở đâu”.

“Dĩ nhiên là ở trên mặt rồi, lẽ nào người không muốn nghe chuyện xưa sao?”

Muốn chứ, sao hắn lại không muốn!

Hắn chỉ mong ngày nào Cố Thanh Hy cũng kể chuyện cho mình nghe.

Nhưng…

“Vẫn không được! Trẫm đã đồng ý với một người, tuyệt không thể thu hồi ý chỉ”.

“Ồ… đồng ý với ai”.

“Ngươi nửa đêm nửa hôm chạy đến tìm trẫm là vì chuyện này sao?”

“Nếu không người nghĩ ta tìm người làm gì?”

“Người phụ nữ này… đừng nói ngươi thích Tiêu Vũ Hiên đấy? Ngươi có biết bây giờ ngươi là…”

“Là Dạ Vương phi do chính người ngự ban”.

Dạ Hoàng nghẹn lời.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1194


Chương 1194

Nghe mấy lời này, sao hắn lại cảm thấy khó chịu thế nhỉ?

Dạ Hoàng đỏ mặt, nói chuyện cũng lắp bắp: “Nếu… nếu ngươi không muốn ở bên chiến thần, trẫm có thể… có thể nghĩ cách cho các ngươi hòa li”.

“Miễn đi, người muốn giúp ta thật thì thu hồi thánh chỉ ban hôn kia! Nếu không làm được thì cho ta một lý do, đừng nói vài câu kiếm cớ qua loa, ta không phải trẻ lên ba”.

Người đứng bên cạnh nghe thế thì đều run rẩy.

Dù Dạ Vương phi có chiến thần làm chỗ dựa thì cũng không nên nói năng với Hoàng thượng như thế chứ!

Trong mắt nàng còn có Hoàng thượng không vậy?

“Chuyện này… Cố Thừa tướng đến xin trẫm nhiều lần, trẫm đã đồng ý với ông ta rồi”.

“Đây không phải là lý do! Hoàng thượng, tình cách người ra sao, đừng tưởng ta không biết”.

“Ngươi hỗn xược! Cố Thanh Hy, ngươi dám nói chuyện với ta như vậysao!”

Cố Thanh Hy lười nhác cầm trái cây trên bàn lên ăn, cặp mắt ươn ướt nhìn hắn.

Trong mắt không hề có sự sợ hãi, chỉ toàn giễu cợt.

Dạ Hoàng vừa tức vừa giận.

Tức là vì Cố Thanh Hy chẳng chừa lại chút thể diện nào cho mình, bên cạnh còn biết bao kẻ hầu người hạ đang nhìn mà.

Còn giận là bởi Dạ Quốc vừa trải qua một trận chiến, nếu Dạ Mặc Uyên lại khởi binh làm phản, hắn không đánh lại, chỉ có thể nuốt cơn giận này xuống.

Dạ Hoàng nói: “Các ngươi lui hết xuống đi! Không có lệnh của trẫm, không ai được phép đến gần, tối nay trẫm phải nghe Dạ Vương phi kể hết câu chuyện”.

“Vâng…”

Mọi người đều biết trong trường hợp này, Hoàng thượng không dám làm gì với Dạ Vương phi, họ lại dám làm sao? Xem ra sau này gặp Dạ Vương phi, họ vẫn nên tránh đi thì hơn.

“Hôm đó… hôm đó trẫm bất cẩn nhìn thấy Cố Sơ Vân… tắm… tắm…”

“Tắm rửa? Người đẹp bước ra bồn tắm? Sau đó làm nhục tỷ ấy?”

“Không hề, trẫm vô tình nhìn thấy thôi! Một tiểu thư thiên kim mà lại tắm ngoài trời giữa ban ngày ban mặt, hơn nữa còn không đóng cửa sổ”.

“Ở phủ Thừa tướng?”

“Ừ… ừ”.

Hắn tìm mãi mà thấy Cố Thanh Hy nên muốn tới xem thử nơi Cố Thanh Hy sống từ nhỏ trông thế nào, chẳng ngờ lại nhìn thấy cảnh này.

“Người không phải là hoàng đế sao? Cưới tỷ ấy chẳng phải được rồi à?”

Cố Thanh Hy đang cười nhưng gương mặt lại hiện lên vẻ suy tư.

Cố Sơ Vân là người thế nào, sao nàng ta có thể tắm rửa giữa ban ngày như vậy chứ!

Dạ Hoàng đến phủ Thừa tướng, phủ Thừa tướng dĩ nhiên sẽ ồn ào rầm rộ, Cố Sơ Vân không ra đón cũng thôi đi, còn mở cửa sổ tắm? E là cố ý mở rồi!

“Trẫm lại chẳng phải quân vương háo sắc, phi tử trong hậu cung của trẫm đã nhiều lắm rồi, sao có thể nạp thêm nàng ta nữa?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1195


Chương 1195

Quan trọng nhất là tỷ muội hai người không hòa thuận, nếu hắn nạp Cố Sơ Vân làm phi, sau này Cố Thanh Hy còn vào trong cung nữa sao?

“Cố Sơ Vân tỏ vẻ đáng thương, mắt ngân ngấn nước nói cái gì mà đã mất sự trong trắng, còn không bằng chết đi. Ngươi nói xem, trẫm tốt xấu gì cũng là ngôi cửu ngũ chí tôn, muốn phụ nữ nào mà chẳng có, sao có thể đi nhìn trộm nàng ta tắm chứ”.

Dạ Hoàng hơi ngượng gãi đầu: “Nhưng trẫm là quân vương một nước, nếu chuyện hoang đường này truyền ra ngoài, khó tránh khỏi sẽ trở thành trò cười cho dân chúng”.

“Thế nên Cố Sơ Vân cầu khẩn người ban hôn với Tiêu Vũ Hiên, người bèn thuận nước đẩy thuyền đồng ý?”

“Chuyện này… xem như là thế”.

Khi hắn đang nghĩ làm sao để thoát khỏi Cố Sơ Vân thì nàng ta lại chủ động cầu xin tứ hôn, dĩ nhiên đây là điều hắn cầu còn không được, lập tức hạ thánh chỉ ban hôn.

Cố Thanh Hy đứng lên, phủi phủi chiếc váy đã nhăn lại: “Ta hiểu rồi”.

Dạ Hoàng vui mừng, nhích cái ghế đến cạnh Cố Thanh Hy: “Nếu ngươi đã hiểu, vậy cũng nên thông cảm cho nỗi khổ của trẫm, trẫm không thể thu hồi hôn sự này”.

“Ta hiểu rồi, muốn người thu hồi thánh chỉ ban hôn thì chẳng khác nào thông báo với thiên hạ, người đường đường là Hoàng đế một nước mà lại nhìn lén nhị tiểu thư phủ Thừa tướng – Cố Sơ Vân tắm rửa, làm nhục người ta xong lại cảm thấy người ta không còn trinh trắng nên ban tặng Cố Sơ Vân đã không còn tấm thân ngọc bích cho Tiêu Vũ Hiên, vì Tiêu Vũ Hiên cũng là con cháu nhà quyền quý nổi tiếng trong thành Đế Đô, chỉ xem trọng nhan sắc, không xem trọng phẩm đức”.

Nói rồi Cố Thanh Hy phóng khoáng đi khỏi Ngự hoa viên.

Dạ Hoàng lảo đảo suýt nữa ngã xuống ghế.

Hắn hoảng hốt sắc mặt trắng bệch, vội ngăn Cố Thanh Hy lại: “Không đúng, có phải ngươi nghe không rõ lời trẫm nói vừa rồi không?”

“Ta nghe rất rõ mà”.

“Vậy ngươi còn muốn nói với thiên hạ làm chi, ngươi làm thế chẳng phải hủy hoại danh tiếng của trẫm sao?”

“Kỳ lạ thật, ta đến tìm người vốn là muốn nhờ người hủy bỏ thánh chỉ ban hôn. Chỉ cần người chịu thu hồi thánh chỉ, ta làm gì phải đi nói với thiên hạ, một hoàng đế đi nhìn lén người ta tắm, chuyện này có lợi gì với ta?”

Cố Thanh Hy cố ý lớn giọng nói câu một hoàng đế nhìn lén người ta tắm.

Giọng nói khá lớn gần như cả Ngự hoa viên đều có thể nghe được.

Dạ Hoàng chỉ ước gì có thể bịt miệng nàng lại.

“Ngươi nhỏ tiếng một chút, sao còn la to như thế, cả hoàng cung đều biết chuyện này mất”.

“Được rồi, vậy người thu hồi thánh chỉ đi”.

Dạ Hoàng vừa hối hận vừa tức tối.

Sao hắn lại nói với Cố Thanh Hy bí mật quan trọng vậy chứ, giờ chẳng phải là tự lấy đá đập vào chân mình rồi sao?

Nếu hắn thu hồi thánh chỉ, sau này người trong thiên hạ nhìn hắn thế nào nữa.

“Không thu hồi!”

“Hoàng thượng nhìn lén nhị tiểu thư của phủ Thừa tướng tắm… Hoàng thượng làm nhục nhị tiểu thư của phủ Thừa…”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1196


Chương 1196

“Suỵt, tổ tông của trẫm ơi, nhỏ giọng một chút, trẫm đồng ý là được chứ gì”.

Dạ Hoàng tức đến mức giậm chân, uổng cho hắn lúc trước còn khen ngợi nàng, người phụ nữ này đúng là ác ma.

Cố Thanh Hy mỉm cười: “Hoàng thượng, người thu hồi thánh chỉ sớm chút chẳng phải ổn thỏa rồi à, dù sao thánh chỉ cũng là do người ban đúng không? Tiểu Lý Tử…”

Cố Thanh Hy không khách sáo gì gọi Tiểu Lý Tử đến, lười biếng nói: “Chủ tử của ngươi bảo ngươi đi truyền thánh chỉ”.

Nàng nhìn Dạ Hoàng.

Dạ Hoàng tức giận nói: “Truyền ý chỉ của trẫm, hủy bỏ hôn ước giữa nhị tiểu thư phủ Thừa tướng và Tiêu Vũ Hiên của phủ Tướng quân”.

Tiểu Lý Tử hoảng sợ nói: “Hoàng thượng, vậy… lý do thì sao…”

“Chẳng qua trẫm chỉ thu hồi một thánh chỉ thôi, cần lý do gì chứ! Còn không mau đi truyền chỉ. Ngoài ra nói với Cố Sơ Vân, nếu nàng ta dám để lộ bí mật, trẫm sẽ tịch thu cả nhà phủ Thừa tướng”.

“Vâng vâng…”

Cố Thanh Hy giơ ngón cái lên, sau đó ngáp một cái, vừa rời đi vừa nói: “Hoàng thượng anh minh, hoàng thượng uy vũ”.

“Này, ngươi muốn đi đâu đấy?”

“Khuya như này, tất nhiên là về ngủ, lẽ nào hơn nửa đêm rồi còn đứng đây ngắm trăng với hoàng thượng chắc?”

Trong lúc nói chuyện, bóng dáng Cố Thanh Hy đã biến mất khỏi ngự hoa viên.

Dạ Hoàng nghẹn họng nhìn trân trối.

Thế mà cũng được à?

Nàng coi hoàng cung là nơi nào chứ?

Đồng thời coi hắn là gì?

Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, trong mắt nàng có còn vị hoàng đế như trẫm không hả!

“Cố Thanh Hy…”, Dạ Hoàng gần như gào lên.

Giọng nói uể oải của Cố Thanh Hy truyền tới trong đêm: “Hoàng thượng, nóng giận hại thân đó, đừng quên trong tay ta vẫn nắm bí mật của người nhé…”

“Cố Thanh Hy, cái người này… tức chết trẫm mất! Sao trên đời lại có người con gái vô sỉ vậy chứ… Sao nàng ta lại có thể kiêu ngạo tới mức này?”

Tiểu thái giám nghe thấy vậy liền run rẩy cất lời: “Hoàng thượng, nàng ta kiêu ngạo như thế, hay là người cứ bắt lại, rồi từ từ trừng trị nàng ta đi”.

Dạ Hoàng đạp tiểu thái giám một cái: “Đầu ngươi bị lừa đá à? Nàng ta là thê tử của Dạ Mặc Uyên. Dạ Mặc Uyên nắm nhiều binh quyền trong tay, chỉ e còn chưa bắt được nàng ta thì trẫm đã bị Dạ Mặc Uyên bắt trước rồi”.

Tiểu thái giám sợ hãi quỳ xuống, không biết nên tiếp tục nói gì nữa.

Trong bóng đêm, tại một góc khác của ngự hoa viên, một người đàn ông áo bào tím khí thế hiên ngang nhìn theo phương hướng Cố Thanh Hy rời đi, khóe môi không khỏi cong lên thành nụ cười.

Thanh Phong đứng sau người đàn ông thấp giọng báo cáo: “Chủ tử, có cần thuộc hạ nói với vương phi, để lúc vương phi tiến cung khiêm tốn chút không?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1197


Chương 1197

Dạ Mặc Uyên khẽ mím môi, kiêu ngạo nói: “Vương phi của bổn vương mà phải khiêm tốn hả?”

“A…”

“Nàng ấy cứ việc càn quấy, phách lối như thế…”

“Vâng…”

Vương phi đã đủ đanh đá, ương ngạnh lắm rồi đó!

Hiện giờ không chỉ trong vương phủ, mà đến cả nóc hoàng cung cũng sắp bị vương phi lật tung luôn rồi.

“Tiểu thái giám kia và Tiểu Lý Tử, xử sao để bọn họ nhớ kỹ vào”.

“Vâng…”

Người đàn ông áo tím biến mất trong màn đêm, chỉ để lại hương thơm thoang thoảng, vậy mà cả hoàng cung rộng lớn lại không có ai phát giác mảy may.

Thanh Phong thở dài đầy bi ai.

Sau khi hai tiểu thái giám kia bị trừng trị, chắc hẳn trong cả hoàng cung này, thậm chí đến cả hoàng thượng cũng phải đi đường vòng nếu nhìn thấy vương phi mất thôi.

Cố Thanh Hy không về phủ Dạ Vương ngay mà trèo tường vào phủ Thừa tướng trước.

Vì đêm đã khuya nên người trong phủ Thừa tướng đều ngủ hết, Cố Thanh Hy hệt như một bóng ma lướt đi trong phủ Thừa tướng.

Hồi lâu sau, nàng dừng lại trước cửa phòng Cố Sơ Vân.

Người của phủ thừa tướng đều ở trong phủ, chỉ mình Cố Sơ Vân là không.

Giờ này rồi, sao nàng ta lại không ở trong phủ nhỉ?

Cố Thanh Hy cẩn thận tìm kiếm một lượt, gần như lật hết tất cả các gian phòng, vậy mà vẫn không hề thấy bóng dáng của Cố Sơ Vân.

Thế là nàng đeo khăn mỏng để che đi dung mạo tuyệt thế nghiêng nước nghiêng thành của mình, sau đó trói nha hoàn thân cận của Cố Sơ Vân lại, trầm giọng hỏi: “Nói mau, tiểu thư nhà ngươi đâu?”

“Tha… Tha mạng… Tiểu thư nhà ta ở… trong phòng”.

“Nói dối, tiểu như nhà ngươi ở đâu trong căn phòng đó?”

Cố Thanh Hy đá văng cửa phòng của Cố Sơ Vân, ép nha hoàn đi vào cùng mình.

Nha hoàn nhìn một vòng, trợn tròn mắt kinh ngạc.

“Sao… Sao lại thế.? Ta vẫn luôn canh chừng bên ngoài, rõ ràng tiểu thư ở trong phòng, hay trong lúc ta gật gù thì tiểu thư rời đi? Không thể nào, lúc này rồi, tiểu thư không thể nào ra ngoài được”.

Vẻ ngạc nhiên trên mặt nha hoàn không giống giả vờ, Cố Thanh Hy dứt khoát đánh ngất nàng ta, sau đó tìm một lượt trong phòng Cố Sơ Vân, muốn kiếm xem có cơ quan nào không, nhưng nàng đành thất vọng vì trong khuê phòng này chẳng có bất cứ cơ quan nào hết.

Ánh nắng ban mai bắt đầu chiếu rọi, mặt trời trải ánh vàng khắp nơi.

Cố Thanh Hy nhìn về phía ánh nắng ban mai ở đằng đông, nghĩ đến bốn chữ: Học viện Hoàng gia.

Cố Sơ Vân luôn coi trọng Thượng Quan phu tử, chắc chắn nàng ta sẽ tới buổi học mà Thượng Quan phu tử dạy.

Lúc Cố Thanh Hy tới học viện Hoàng gia thì trời đã sáng trưng, học sinh trong học viện nhìn thấy nàng đều xì xào bàn tán.

“Nhìn kìa, đó không phải chính phi Cố Thanh Hy của chiến thần sao? Bao lâu nay nàng ta không tới học viện Hoàng gia học tập, sao tự dưng hôm nay lại đến?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1198


Chương 1198

“Nàng ta tốt số, được làm chính phi của Dạ vương, nếu là người khác thì đã bị học viện Hoàng gia đuổi học lâu rồi”.

“Đúng đó, học viện Hoàng gia là nơi nào chứ, nàng ta muốn thì tới, muốn nghỉ là nghỉ được chắc”.

“Quan tâm việc nàng ta bị đuổi hay không làm gì, đi hỏi phần sau của câu chuyện lần trước như thế nào mới là quan trọng nhất”.

Một câu nói đã khiến không ít người bừng tỉnh.

Cố Thanh Hy vừa bước vào học viện liền bị vây kín, bọn họ ai cũng hỏi nàng kết cục của Dương Sở Nhược là gì.

Nàng tức giận đáp: “Chết rồi. Tất cả đều chết. Nam chính nữ chính chết, nữ phụ cũng thế nốt”.

“Chết hết? Sao lại thế được? Nữ chính Dương Sở Nhược vẫn chưa báo thù mà”.

Cố Thanh Hy nhún vai: “Nếu các người thấy kết cục không hay thì tự đi mà viết”.

Đám người kia vẫn không ngừng gặng hỏi, Cố Thanh Hy muốn rời khỏi vòng vây của bọn họ nhưng lại bị quây kín xung quanh, cũng may là đột nhiên có một nhóm thị vệ xuất hiện, vừa đấm vừa xoa, xua đám học sinh đi.

“Lão đại, đúng là cô rồi. Ta còn tưởng mình hoa mắt nữa chứ. Mấy ngày qua cô đi đâu vậy, bọn ta nhớ cô muốn chết hà”.

“Lão đại, gặp được cô vui quá, sau này cô tiếp tục đến học viện Hoàng gia học tập nhé”.

Liễu Nguyệt và Vu Huy ở đằng xa chạy vội tới, nở nụ cười tươi rói trên môi.

Nhìn thấy bọn họ, lông mày nhíu chặt của Cố Thanh Hy mới hơi giãn ra.

“Hai thằng nhóc các ngươi gần đây sao rồi? Chắc chắn đã bị Thượng Quan phu tử phạt không ít nhỉ?”

“Sau khi lão đại rời đi tới giờ, Thượng Quan phu tử cũng xin nghỉ luôn, lâu lắm rồi không tới dạy nữa”.

Trong lòng Cố Thanh Hy thoáng giật mình: “Thượng Quan phu tử xin nghỉ? Nghỉ làm gì?”

Nàng nhớ là hình như Thượng Quan phu tử không có người thân nào, mà cũng chẳng mắc bệnh gì thì phải?

“Bọn ta cũng không rõ lắm, phía học viện chỉ nói là Thượng Quan phu tử muốn đi du lịch nên xin nghỉ một thời gian, chứ không thông báo cụ thể. Lão đại, cô không biết đâu, nhóm phu tử sắp phát điên luôn rồi, bởi vì đám thiên kim tiểu thư và cả Đương Đương công chúa ngày nào cũng gặng hỏi họ câu “Lúc nào Thượng Quan phu tử về” khiến các vị phu tử khác thảm lắm luôn”.

Liễu Nguyệt cười trên nỗi đau của người khác, Vu Huy cũng khua tay múa chân nói: “Theo ta ấy, tốt nhất Thượng Quan phu tử đừng bao giờ quay về đây. Hắn ta vừa về thì toàn làm phiền lão đại thôi, ngay cả bọn ta cũng bị liên lụy theo. Hiện giờ hắn ta không tới, cô không biết bọn ta thấy nhẹ nhàng nhường nào đâu”.

“Vui nhất chính là chuyện vì không gặp được Thượng Quan phu tử mà ngày nào đám thiên kim tiểu thư đó cũng ủ ê buồn bã cứ như bản thân bị bỏ rơi ấy, trông mà sảng khoái ghê luôn. Chậc chậc, nghĩ lại dáng vẻ giả vờ giả vịt trước kia của bọn họ lúc ở trước mặt Thượng Quan phu tử, ta chỉ muốn ọe ngay ra đây”.

Cố Thanh Hy hỏi: “Vậy Cố Sơ Vân thì sao?”

“Cố Sơ Vân? Ngày nào nàng ta cũng tới học viện học á”.

“Ngày nào cũng tới?”

“Đúng đó, rất đúng giờ nha, hôm nào cũng tới đúng giờ vào lớp, vừa tan học thì đi luôn. Lão đại nè, giác quan thứ sáu của một người đàn ông mách bảo ta một bí mật, ta nói cho cô biết nhé, vì Thượng Quan phu tử nên ngày nào Cố Sơ Vân cũng tới học viện đó”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1199


Chương 1198

“Nàng ta tốt số, được làm chính phi của Dạ vương, nếu là người khác thì đã bị học viện Hoàng gia đuổi học lâu rồi”.

“Đúng đó, học viện Hoàng gia là nơi nào chứ, nàng ta muốn thì tới, muốn nghỉ là nghỉ được chắc”.

“Quan tâm việc nàng ta bị đuổi hay không làm gì, đi hỏi phần sau của câu chuyện lần trước như thế nào mới là quan trọng nhất”.

Một câu nói đã khiến không ít người bừng tỉnh.

Cố Thanh Hy vừa bước vào học viện liền bị vây kín, bọn họ ai cũng hỏi nàng kết cục của Dương Sở Nhược là gì.

Nàng tức giận đáp: “Chết rồi. Tất cả đều chết. Nam chính nữ chính chết, nữ phụ cũng thế nốt”.

“Chết hết? Sao lại thế được? Nữ chính Dương Sở Nhược vẫn chưa báo thù mà”.

Cố Thanh Hy nhún vai: “Nếu các người thấy kết cục không hay thì tự đi mà viết”.

Đám người kia vẫn không ngừng gặng hỏi, Cố Thanh Hy muốn rời khỏi vòng vây của bọn họ nhưng lại bị quây kín xung quanh, cũng may là đột nhiên có một nhóm thị vệ xuất hiện, vừa đấm vừa xoa, xua đám học sinh đi.

“Lão đại, đúng là cô rồi. Ta còn tưởng mình hoa mắt nữa chứ. Mấy ngày qua cô đi đâu vậy, bọn ta nhớ cô muốn chết hà”.

“Lão đại, gặp được cô vui quá, sau này cô tiếp tục đến học viện Hoàng gia học tập nhé”.

Liễu Nguyệt và Vu Huy ở đằng xa chạy vội tới, nở nụ cười tươi rói trên môi.

Nhìn thấy bọn họ, lông mày nhíu chặt của Cố Thanh Hy mới hơi giãn ra.

“Hai thằng nhóc các ngươi gần đây sao rồi? Chắc chắn đã bị Thượng Quan phu tử phạt không ít nhỉ?”

“Sau khi lão đại rời đi tới giờ, Thượng Quan phu tử cũng xin nghỉ luôn, lâu lắm rồi không tới dạy nữa”.

Trong lòng Cố Thanh Hy thoáng giật mình: “Thượng Quan phu tử xin nghỉ? Nghỉ làm gì?”

Nàng nhớ là hình như Thượng Quan phu tử không có người thân nào, mà cũng chẳng mắc bệnh gì thì phải?

“Bọn ta cũng không rõ lắm, phía học viện chỉ nói là Thượng Quan phu tử muốn đi du lịch nên xin nghỉ một thời gian, chứ không thông báo cụ thể. Lão đại, cô không biết đâu, nhóm phu tử sắp phát điên luôn rồi, bởi vì đám thiên kim tiểu thư và cả Đương Đương công chúa ngày nào cũng gặng hỏi họ câu “Lúc nào Thượng Quan phu tử về” khiến các vị phu tử khác thảm lắm luôn”.

Liễu Nguyệt cười trên nỗi đau của người khác, Vu Huy cũng khua tay múa chân nói: “Theo ta ấy, tốt nhất Thượng Quan phu tử đừng bao giờ quay về đây. Hắn ta vừa về thì toàn làm phiền lão đại thôi, ngay cả bọn ta cũng bị liên lụy theo. Hiện giờ hắn ta không tới, cô không biết bọn ta thấy nhẹ nhàng nhường nào đâu”.

“Vui nhất chính là chuyện vì không gặp được Thượng Quan phu tử mà ngày nào đám thiên kim tiểu thư đó cũng ủ ê buồn bã cứ như bản thân bị bỏ rơi ấy, trông mà sảng khoái ghê luôn. Chậc chậc, nghĩ lại dáng vẻ giả vờ giả vịt trước kia của bọn họ lúc ở trước mặt Thượng Quan phu tử, ta chỉ muốn ọe ngay ra đây”.

Cố Thanh Hy hỏi: “Vậy Cố Sơ Vân thì sao?”

“Cố Sơ Vân? Ngày nào nàng ta cũng tới học viện học á”.

“Ngày nào cũng tới?”

“Đúng đó, rất đúng giờ nha, hôm nào cũng tới đúng giờ vào lớp, vừa tan học thì đi luôn. Lão đại nè, giác quan thứ sáu của một người đàn ông mách bảo ta một bí mật, ta nói cho cô biết nhé, vì Thượng Quan phu tử nên ngày nào Cố Sơ Vân cũng tới học viện đó”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1200


Chương 1200

“Ta là con gái thái hậu, nàng ta cũng là con gái thái hậu. Ta được sủng ái, nàng ta cũng thế nốt. Hoàng huynh của ta là hoàng đế, hoàng huynh của nàng ta cũng vậy”.

“Chỉ là trùng hợp thôi, hơn nữa, vị trí hoàng thượng trước giờ toàn do con trưởng kế thừa mà? Ai bảo người không phải đích trưởng công chúa chứ”.

Đương Đương công chúa cảm thấy câu này vừa đúng mà cũng vừa sai sai.

Nàng ta muốn dùng chuyện này để bắt bẻ Cố Thanh Hy, nhưng vừa mới nói được dăm ba câu thì hình như nàng ta đã chối bỏ toàn bộ tội lỗi của mình rồi.

Thế nên nàng ta chỉ có thể bày tỏ bực tức bằng cách giậm chân: “Ta mặc kệ, dù sao ngươi cũng phải viết lại, ngươi phải cho Đinh Đương công chúa một cái kết có hậu”.

“Được được được, ta viết lại được chưa! Trong thành Đế Đô có rất nhiều tiên sinh kể chuyện, người cứ bảo bọn họ sửa lại hết là được”.

“Không được, phải là ngươi sửa cơ”.

“Muốn ta sửa cũng được thôi, chỉ là…”

“Chỉ là cái gì?”

“Chỉ là trước giờ hoàng thúc của ngươi chưa có con cái, dạo gần đây muốn có một đứa con, nếu ta viết lại cho người thì chắc chắn phu quân sẽ tức giận, trách ta phân tâm. Người tự đi nói với ngài ấy đi, chỉ cần hoàng thúc của người đồng ý thì ta sao cũng được”.

Đương Đương công chúa trợn tròn mắt.

Nàng ta cố ý đúng không?

Rõ ràng biết nàng sợ hoàng thúc nhất nên mới lôi thúc ấy ra thế này.

Lúc Cố Thanh Hy đang tính quay người rời đi thì Đương Đương công chúa bất thình lình ngồi thụp xuống đất gào khóc, hồn nhiên đến mức phớt lờ cả thể diện của một cô công chúa.

Nước mắt nàng ta rơi lã chã, vừa khóc lóc vừa lên án nàng.

“Ngươi là trưởng bối gì chứ, ngươi là hoàng thẩm gì chứ, toàn bắt nạt ta thôi. Ngươi chẳng bằng một phần triệu triệu của hoàng tỷ ta”.

Cố Thanh Hy khó tin tự chỉ vào mình.

Nàng bắt nạt nàng ta?

Nàng bắt nạt lúc nào hả?

Cô công chúa điêu ngoa này không chủ động trêu chọc nàng thì nàng đã cảm tạ trời đất lắm rồi.

“Nếu ngươi không viết linh tinh thì Thượng Quan phu tử cũng sẽ không tức giận, phu tử không giận thì sẽ không rời khỏi học viện Hoàng gia. Tất cả là tại ngươi, chắc chắn Thượng Quan phu tử thất vọng về ta lắm, hu hu…”

Cố Thanh Hy rất muốn nói với nàng ta rằng…

Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Việc Thượng Quan phu tử rời khỏi học viện hoàn toàn không dính dáng gì đến công chúa hết á.

Nhưng Đương Đương công chúa lại khóc tới độ thở không ra hơi, lồng ngực phập phồng mãi, trông rõ vẻ ấm ức, thế nên những lời sắp đến bên môi liền bị nàng nuốt hết xuống.

“Thượng Quan Sở có gì tốt đâu? Hắn ta xấu xa xảo trá, cô đơn thuần như thế tất nhiên không đấu lại hắn, cũng không thể kiểm soát hắn”.

“Nói linh tinh, Thượng Quan phu tử ôn hòa lễ độ, tốt bụng khiêm tốn, thầy ấy xấu xa chỗ nào hả? Rõ ràng ngươi có ý kiến với các vị phu tử nên mới luôn nhằm vào người ta, khiến thầy ấy không còn chút thể diện nào ở học viện Hoàng gia. Ngươi còn mắng ta ngốc, hu hu… Từ bé tới giờ chưa có ai mắng ta như vậy hết, đến cả hoàng tỷ của ta cũng luôn khen ta đáng yêu”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1201


Chương 1201

Đường đường là công chúa của một nước mà lại ngồi thụp xuống đất gào khóc, cảnh này ngay lập tức hấp dẫn không ít người trong học viện tới, bọn họ vây quanh hóng hớt, bàn tán xôn xao.

Cố Thanh Hy bị chặn miệng, khó thốt ra thành lời.

Thượng Quan Sở tốt bụng khiêm tốn á?

Hừ, bảo hắn ta là một con sói đội lốt cừu cũng chẳng hề quá đáng.

Cô công chúa này chắc mù rồi mới không nhìn ra dáng vẻ đắc ý của Thượng Quan Sở lúc “chỉnh” nàng?

Với cả, nàng nói nàng ta ngốc lúc nào chứ?

Nàng chỉ muốn ám chỉ là công chúa chẳng có âm mưu thủ đoạn gì hết, nên không thể thắng được kẻ tâm cơ thâm trầm như Thượng Quan Sở thôi mà!

Còn cả…

Hai lần nàng ta đều nhắc đến hoàng tỷ?

Đương Đương công chúa có hoàng tỷ à?

Sao nàng lại không biết nhỉ?

Cố Thanh Hy thử dò hỏi: “Hoàng tỷ của người là ai?”. Chắc không phải đoản mệnh quá nên “hẹo” rồi đấy chứ?

“Không liên quan tới ngươi, ngươi còn chẳng xứng xách giày cho tỷ ấy”.

“Đúng đúng đúng, ta không xứng xách giày cho nàng ấy, hoàng tỷ của người là tốt nhất”.

“Tất nhiên hoàng tỷ của ta tốt nhất trên đời rồi, nếu tỷ ấy ở đây thì sao ngươi có thể bắt nạt ta thế này, hu hu… Hoàng tỷ, tỷ đâu rồi? Cố Thanh Hy bắt nạt muội, hu hu… Hạnh phúc cả đời này của muội bị nàng ta phá hoại hết rồi”.

Đương Đương công chúa khóc lóc không ngừng, nước mắt liên tục rơi lã chã dọc theo gò má.

Cố Thanh Hy không sợ bị cô công chúa này bắt chẹt hay gây chuyện gì, nhưng trước mặt bao nhiêu người thế này mà nàng ta lại khóc đến là thương tâm như thế, thế này đúng là làm khó kỹ năng diễn xuất của nàng mà.

“Thôi vậy, cứ coi như ta bắt nạt người đi, thế giờ người muốn sao?”

“Ta muốn ngươi tìm Thượng Quan phu tử về đây”.

“Ta có biết Thượng Quan phu tử ở đâu đâu. Hay ta bảo hoàng thúc của người phái binh đi tìm hắn nhé?”

“Ta muốn ngươi viết lại kết cục của Đinh Đương công chúa, muốn ngươi viết Đinh Đương công chúa thành nữ chính, là một người hiền lành”.

“Câu chuyện này đã được lưu truyền khắp nơi, giờ mà sửa lại thì dân chúng cả nước đều sẽ đoán ra ngay, để khi nào ta rảnh sẽ biết giúp người viết truyện khác về Đinh Đương công chúa, để nàng ta làm nữ chính, còn miêu tả kỹ là một người cực kỳ hiền lành, có phúc nhé?”

Đương Đương công chúa quệt nước mắt, vì nãy khóc dữ quá nên giọng nói có phần nghẹn ngào.

“Vậy kết cục có theo đuổi được rồi ở bên phu tử kia không?”

“Chắc chắn được, sao Phong Lăng có thể xứng với Đinh Đương công chúa chứ”.

“Vậy… được rồi, ngươi đổi Đinh Đương thành Đương Đương nhé”.

“Được”.

Cố Thanh Hy lau giọt lệ trên khóe mắt Đương Đương công chúa, sau đó giơ tay lên xua đám đông đang đứng hóng hớt kia tản đi.

“Công chúa khóc sưng hết cả mắt rồi này, ta chườm giúp người nhé”.
 
Back
Top Bottom