Ngôn Tình Cuồng Phi Sủng Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1162


Chương 1162

Giọng nói của Dạ Mặc Uyên rất thều thào, nếu không lắng tai nghe thì không nghe ra được.

“Nhờ hồng phúc của chàng, chúng ta phước lớn mạng lớn, rơi vào trong một hang động, không bị tuyết lở vùi lấp”.

Cố Thanh Hy bất đắc dĩ nhìn núi tuyết không biết sâu bao nhiêu mét trên đỉnh đầu.

Đừng nói đến việc họ bị thương nặng, cho dù không, họ cũng không thể di dời được ngọn núi tuyết này.

Nàng chỉ có thể gửi gắm chút hi vọng cuối cùng lên Tiểu Cửu Nhi, hi vọng Tiểu Cửu Nhi tới cứu họ.

Thế nhưng…

Ba ngày qua đi rồi, Tiểu Cửu Nhi cũng không xuất hiện.

Thậm chí nàng không biết con rắn ngớ ngẩn đó có an toàn không.

Dạ Mặc Uyên nhíu mày, lập tức hỏi: “Nàng thế nào rồi, có bị thương không?”

“Vết thương nhẹ thôi, vài ngày nữa sẽ khỏi, thế nhưng chàng..”.

Vết thương nặng như thế này, ở trong hang động toàn tuyết, không thể nào chữa được.

“Nơi này không có đồ ăn, nếu chàng đói, có thể uống ít nước lạnh”.

Vốn đã lạnh rồi, còn uống nước lạnh nữa, từ dạ dày tới cơ thể sắp bị đông cứng luôn.

Nhưng họ muốn sống tiếp thì chỉ đành uống thôi.

“Xin lỗi, là ta không bảo vệ được nàng”.

Cố Thanh Hy phì cười: “Ta có tay có chân, còn cần chàng bảo vệ ư?”

Cố Thanh Hy kéo lại chăn đắp cho kín, an ủi hắn: “Cố gắng chịu đựng thêm chút nhé, không chừng lát nữa sẽ có người tới cứu chúng ta thôi”, đừng nói là Dạ Mặc Uyên, ngay cả bản thân Cố Thanh Hy cũng không tin câu này.

Nơi này là vùng đất cực Bắc, quanh năm không có hơi người, băng tuyết phủ kín, có lẽ trên đỉnh sắp chất thành ngọn núi nhỏ rồi, ai rảnh rỗi đi đào núi khắp nơi chứ?

“Ùng ục…”

Không biết bụng của ai kêu réo không hề đúng lúc.

Cố Thanh Hy l**m đôi môi nhợt nhạt của mình, gằn giọng nói: “Ta không nên đưa thức ăn cho con rắn tham ăn hốc uống kia”.

Cho dù chỉ để lại chút ít, họ cũng không đến mức đói hoa cả mắt thế này.

Dạ Mặc Uyên ôm chặt lấy nàng, tham lam hít lấy mùi thơm đặc biệt trên cơ thể nàng: “Đợi ta khôi phục chút nội lực, ta sẽ dùng nội lực hất tung băng tuyết, đưa nàng ra ngoài”.

“Được…”

Cố Thanh Hy mỉm cười chua chát.

Cho dù hiện tại hắn vẫn còn là cấp sáu đỉnh phong cũng không hất nổi núi tuyết.

Bên trong hang động tuyết đen thui, hai người chẳng ai lên tiếng, chỉ lặng lẽ ngả vào nhau, không biết trong lòng đang nghĩ gì.

Đói khát và giá rét không ngừng xâm chiếm họ.

Ở nơi lạnh lẽo như thế này, Cố Thanh Hy cũng không cầm cự nổi, cơ thể dần trở nên lạnh ngắt, nàng run rẩy không ngừng, hàm răng cũng va vào nhau lập cập.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1163


Chương 1163

Dạ Mặc Uyên không ngừng xoa tay để giúp nàng sưởi ấm, sau đó lại lấy chăn quấn hết lên người nàng.

Cố Thanh Hy run rẩy nói: “Ta… ta không lạnh, chàng bị thương nặng hơn ta, chàng cứ đắp là được rồi”.

“Vết thương của ta đã ổn hơn rất nhiều, nội lực cũng thâm hậu hơn nàng, có thể cầm cự thêm chút nữa, nàng đắp đi”.

“Lẽ nào ta phải chết ở đây ư?”

“Không đâu, ta sẽ không để nàng chết”.

“Ừm”.

Cố Thanh Hy ngả vào vai hắn, nhẹ nhàng ừm một tiếng.

Qua thêm một ngày nữa, tình hình càng lúc càng tệ.

Hơi thở chết chóc bao trùm lấy họ càng lúc càng rõ rệt hơn.

Trong thời gian này, Dạ Mặc Uyên từng thử sử dụng nội lực để chấn bay băng tuyết, thế nhưng ngoài một phần băng tuyết rơi xuống, chẳng có thứ gì bị hất đi cả.

Nếu cứ tiếp tục hất xuống, lỡ như khối băng kẹt ở cửa hang động bị nứt ra, tất cả băng tuyết vỡ lở, họ sẽ bị nhấn chìm.

Năm lần bảy lượt sử dụng nội lực làm thương thế của Dạ Mặc Uyên nặng hơn.

Cố Mặc Uyên yếu ớt nói: “Vô dụng thôi, trừ phi có người dời toàn bộ băng tuyết từ bên ngoài”.

Cố Thanh Hy nhiều lần thử gọi Tiểu Cửu Nhi, cũng không nhận được bất kỳ phản hồi nào từ Tiểu Cửu Nhi.

“Khụ khụ…”

Cố Thanh Hy ho vài tiếng, ho ra một búng máu, quả thực khiến Dạ Mặc Uyên khiếp sợ.

Hắn sờ trán Cố Thanh Hy, mặt mũi hắn lập tức biến sắc: “Sao lại nóng thế này? Nàng bị cảm lạnh ư?”

Cố Thanh Hy bĩu môi.

Trời đất lạnh căm căm, lại không có thực vật, nàng nằm co ro ở đây bao nhiêu ngày rồi, không phát sốt không cảm lạnh mà được sao?

“Còn thuốc không, ta đút cho nàng uống”.

“Hết mất rồi”. Trước đó hắn bị thương quá nặng nên nàng đã dùng hết cho hắn rồi.

“Vậy nàng nuốt chút nước”.

Dạ Mặc Uyên cầm lấy cái cốc, múc một vốc tuyết, sau khi bị hắn múc lên, tuyết trong cốc lập tức biến thành nước sôi nóng rẫy.

“Nếu chàng không giữ thể lực, chàng cũng không cầm cự nổi đâu”.

Cố Thanh Hy lắc lắc đầu, không chịu uống nước của hắn.

Cốc nước nóng kia là do thể lực của hắn biến thành, không có thức ăn để bổ sung, lại hứng chịu thời tiết khắc nghiệt này, hắn có thể dùng thể lực bao nhiêu lần cơ chứ.

“Nếu nàng chết rồi, ta sống còn tác dụng gì nữa. Không phải ta đã nói với nàng rồi sao, thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, Dạ Mặc Uyên ta đời này kiếp này chắc chắn sẽ đi theo nàng”.

Cơ thể Cố Thanh Hy khẽ run lên.

Dưới ánh sáng u ám, nàng nhìn thấy ánh mắt Dạ Mặc Uyên đầy kiên định, thâm tình và chung thủy, mỗi lời nói ra đều xuất phát từ tận đáy lòng.

Dạ Mặc Uyên quanh năm đeo mặt nạ quỷ khiến người ta không thể nhìn rõ diện mạo.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1164


Chương 1164

Ma xui quỷ khiến thế nào mà Cố Thanh Hy gỡ mặt nạ của hắn ra, để lộ một gương mặt với các góc cạnh sắc nét, dung mạo tuyệt sắc không gì sánh được.

Ánh mắt của người đàn ông rất thâm thúy, lộ ra chút lo lắng không thể che giấu.

Hắn mắt kiếm mày ngài, môi mỏng tái nhợt, ngũ quan sắc sảo như được quỷ thần đẽo gọt, chẳng khác gì tác phẩm kiệt xuất nhất của trời cao.

Dung mạo tuấn tú sáng sủa như vậy, dù đứng trong đám đông cũng có thể thu hút người khác trong thoáng chốc.

Không biết có phải vấn đề từ nguồn sáng hay không, Cố Thanh Hy cảm thấy từ khí chất đến dung mạo của hắn đều dịu dàng hơn trước kia vài phần.

Nàng mỉm cười ngơ ngẩn: “Chàng tuấn mỹ thế này, tại sao ngày nào cũng phải đeo mặt nạ xấu xí thế”.

“Nàng muốn biết ư?”

“Ừm”.

“Bởi vì gương mặt của ta rất giống mẹ, mẹ ta lại có quá nhiều kẻ thù, bà ấy sợ người khác nhận ra ta là con trai của bà ấy, thế nên từ nhỏ đã yêu cầu ta đeo mặt nạ”.

“Mẹ của chàng là…”

“Phi tử của tiên hoàng”.

“Phi… phi tử của tiên hoàng? Nhưng không phải chàng là em trai của tiên hoàng, là hoàng thúc của hoàng thượng hiện giờ sao?”

Cố Thanh Hy cảm thấy hơi mông lung, không thể hiểu nổi.

“Chắc nàng biết Ngọc tộc chứ”.

“Ta biết”.

“Mẹ ta là người của Ngọc tộc, ai trong Ngọc tộc cũng trúng huyết chú. Nam nhân trúng huyết chú sẽ mất ý thức, điên cuồng giết người, trong cơ thể còn ẩn chứa sức mạnh ăn mòn, ăn mòn cơ thể họ, đến sau cùng sẽ bị thối rữa từ trong ra ngoài mà chết. Nữ nhân thì xương cốt trên cơ thể sẽ nứt vỡ từng tấc một, toàn thân như bị thiên đao vạn quả, không ngừng lóc thịt họ…”

Thần trí của Cố Thanh Hy tỉnh táo hơn nhiều.

Dáng vẻ của con dân Ngọc tộc khi huyết chú hoành hành được in hằn rõ nét trong đầu nàng, đau đớn đến mức khiến nàng nghẹt thở.

Không ai hiểu rõ về huyết chú của Ngọc tộc hơn nàng được.

“Ngọc tộc ẩn cư hàng trăm năm, không qua lại với thế giới bên ngoài, cũng không cho phép người trong tộc kết hôn với người ngoài. Năm đó mẹ ta là thánh nữ của Ngọc tộc, là người kế nhiệm tộc trưởng Ngọc tộc, bà ấy mang trên mình sứ mình tìm kiếm bảy viên Long Châu”.

“Muốn tìm kiếm bảy viên Long Châu, chỉ có thể rời khỏi Ngọc tộc. Sau khi rời khỏi Ngọc tộc, mẹ ta và phụ hoàng gặp gỡ rồi yêu nhau, âm thầm ước định chung thân, sau cùng còn có cả ta”.

Dạ Mặc Uyên thong dong nói, hàng lông mày lúc thì nhíu lại lúc thì giãn ra, dường như đang đắm chìm trong hồi ức về quá khứ.

“Mẹ ta là một nữ tử rất xinh đẹp, không chỉ dịu dàng mà còn lương thiện, bà ấy giúp phụ hoàng cai trị đất nước, trừng trị tham quan, đắp đê trị thủy, dẹp yên ôn dịch, được tất cả bách tính của Dạ Quốc yêu mến”.

“Cha ta sợ Ngọc tộc và Thiên Phần tộc phát hiện ra họ đã sinh ta, sau này sẽ giết ta, thế nên… ta vừa ra đời đã bị nói dối là cốt nhục mà hoàng gia gia có được ở tuổi xế chiều, cũng là hoàng đệ của phụ hoàng”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1165


Chương 1165

Cố Thanh Hy đã hiểu.

Chẳng trách hoàng đế Dạ Quốc hiện giờ phải gọi hắn là hoàng thúc.

Theo như lời hắn thì thực ra hắn và hoàng đế Dạ Quốc cũng chỉ là quan hệ huynh đệ thôi, không phải là thúc chất.

Hay quá, hắn làm hoàng đế Dạ Quốc thê thảm luôn.

“Vậy sau này… cha mẹ chàng thì sao?”, Cố Thanh Hy dè dặt hỏi.

Nàng tin rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy, nếu không vị trí tộc trưởng của Ngọc tộc làm sao có thể đến lượt nàng chứ.

“Sau này… trưởng lão của Ngọc tộc biết chuyện nên vô cùng giận dữ, tuyên bố muốn giết phụ hoàng. Mẹ ta khẩn khoản van nài, Ngọc tộc mới tha cho phụ hoàng của ta, nhưng điều kiện là bà ấy phải đi theo họ”.

“Năm đó ta chưa đến ba tuổi, tận mắt chứng kiến mẹ ta vì Dạ Quốc, vì phụ hoàng mà phải đi theo các trưởng lão Ngọc tộc”.

“Sau này thì sao…”

“Sau này… không rõ từ đâu mà Thiên Phần tộc biết được bí mật quan hệ giữa ta và mẹ ta, rất có khả năng là quan hệ mẫu tử. Bởi vì mẹ ta từng giết khá nhiều trưởng lão của Thiên Phần tộc, Thiên Phần tộc luôn coi mẹ ta như cái gai trong mắt, cái dằm trong xương, họ định đặt bẫy bắt ta để dụ mẹ ta đến”.

Dạ Mặc Uyên nói vậy, cơ thể không ngừng run rẩy, giọng nói cũng không còn trấn tĩnh như ban nãy nữa.

“Vì cứu ta, một mình mẹ ta đơn độc xông vào trận pháp mười tám địa ngục, giết vô số cao thủ của Thiên Phần tộc, bà ấy dồn hết sức lực cứu ta, nhưng bản thân thì chết thảm bên trong trận pháp”.

“Người của Ngọc tộc đều trúng huyết chú, tại sao…”

“Tại sao ta không trúng huyết chú, phải không?”

Cố Thanh Hy gật đầu.

Nàng không tin rằng huyết chú dễ giải như thế.

Nếu thực sự dễ giải như thế, người của Ngọc tộc hà tất phải tìm kiếm Long Châu suốt ngàn trăm hàng ngàn năm nay.

“Từ nhỏ ta đã trúng Hàn độc, rồi còn trúng Huyết Diệp Tà độc, trong đó có một số loại độc là do đích thân mẹ ta bỏ vào”.

“Để khắc phục huyết chú?”

“Phải”.

“Nhưng… huyết chú chỉ có thể chậm phát tác chứ không thể loại bỏ tận gốc, có lẽ thêm vài năm nữa, ta cũng sẽ giống họ”.

Thế nên, hắn cũng nóng lòng muốn tìm bảy viên Long châu.

Thứ nhất là để cứu chính mình.

Thứ hai là để cứu tộc nhân của mẹ mình.

Năm đó mẹ hắn dùng kịch độc để áp chế huyết chú trong cơ thể hắn, tuy rằng huyết chú chưa phát tác, nhưng bao nhiêu năm nay, gần như lúc nào hắn cũng bị giày vò trong đau khổ.

Cố Thanh Hy không kiềm lòng được mà ôm lấy bờ vai tráng kiện của hắn, áp má vào lồng ngực hắn, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của hắn.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1166


Chương 1166

Không biết có phải vì Dạ Mặc Uyên nhiều lần xả thân ứng cứu, hay vì cùng là người của Ngọc tộc, đồng bệnh tương liên, Cố Thanh Hy chỉ cảm thấy Dạ Mặc Uyên hiện giờ ấm áp hơn trước rất nhiều.

“Thế cha của chàng thì sao, quen nhau bấy lâu nay cũng chưa từng nghe chàng nhắc đến cha”.

“Sau khi mẹ ta chết, cha ta dốc hết sức lực tìm kiếm Long châu nhưng chẳng tìm được thứ gì, sau cùng bởi vì quá thương nhớ mẹ ta mà buồn bực đến chết”.

“Năm đó chàng mấy tuổi?”

“Khoảng bốn tuổi gì đó”.

“Cha mẹ chàng chắc chắn rất yêu chàng, nếu không mẹ chàng cũng không nỡ bỏ Huyết Diệp Tà Độc để khống chế huyết chú cho chàng, cha chàng cũng sẽ không giao đại quyền binh mã cho chàng”.

Huyết Diệp Tà Độc bình thường một khi tiến vào cơ thể sẽ chết ngay lập tức, hắn có thể sống sót, chắc hẳn cũng vì mẹ hắn đã hao tổn công sức bảo vệ tâm mạch cho hắn.

“Ừm”, mặt mũi Dạ Mặc Uyên u ám, không thể nhìn ra biểu cảm, nhưng xung quanh hắn toát ra khí chất đau thương.

Hắn cúi đầu tì trán vào lọn tóc của Cố Thanh Hy, ngửi mùi thơm từ mái tóc nàng và hỏi: “Nàng thì sao? Thân phận của nàng có mấy cái, cha mẹ nàng thực sự là Cố thừa tướng và Cố phu nhân à?”

“Ta không biết. Nghe đồn… tiên hoàng thích mẹ ta, mẹ ta lại yêu Cố thừa tướng, sau cùng tiên hoàng nhận mẹ ta làm nghĩa muội, chỉ hôn cho Cố thừa tướng, chuyện này là thật ư?”

“Phụ hoàng cả đời chỉ yêu một nữ nhân là mẫu phi của ta, ông ấy không thể nào thích mẹ của nàng được. Cho dù có thích, chắc hẳn cũng chỉ là tình cảm giữa huynh muội thôi”.

“Vậy sao…”

Cố Thanh Hy mơ mơ màng màng đáp lại.

Tại sao nàng cứ cảm thấy quan hệ giữa tiên hoàng và mẹ nàng không tầm thường nhỉ.

Phu nhân thừa tướng thực sự là mẫu thân của nàng sao?

Thân phận của nguyên chủ nhiều như thế này, tam tiểu thư của phủ Thừa Tướng chẳng lẽ cũng chỉ là một thân phận để che giấu thôi?

“Nàng không biết cha mẹ mình là ai?”, Dạ Mặc Uyên đột nhiên hỏi.

“Nếu ta nói ta mất hết trí nhớ, thậm chí không biết bản thân mình là ai, liệu chàng có tin không?”

Dạ Mặc Uyên im lặng hồi lâu không nói gì, lâu đến mức Cố Thanh Hy tưởng rằng Dạ Mặc Uyên không tin lời nàng nói.

Không ngờ Dạ Mặc Uyên trịnh trọng đáp lại: “Ta tin chứ”.

“Ồ… tại sao…”

“Không biết nữa, có lẽ là giác quan thứ sáu của đàn ông. Bất kể nàng là ai, bất kể nàng có bao nhiêu thân phận, ta chỉ biết rằng, nàng là thê tử của ta, là thê tử mà Dạ Mặc Uyên này cưới hỏi đường đường chính chính, cũng là thê tử danh xứng với thực”.

Hắn nhấn mạnh mấy chữ danh xứng với thực.

Cố Thanh Hy trợn mắt khinh thường.

Nàng mệt mỏi rời khỏi vòng tay hắn.

“Hôm đó, ở trên ngọn núi hoang, ta trúng độc”.

“Vậy còn lần thứ hai thì sao?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1167


Chương 1167

“Lần thứ hai… lần thứ hai là không kiềm lòng được”.

Nàng đâu biết được lần thứ hai là ai nhào vào lòng ai, thời gian qua lâu như vậy rồi, nàng cũng không nhớ rõ nữa.

“Hay cho câu không kiềm lòng được, vi phu hi vọng sau này đêm nào nương tử cũng không kiềm lòng được”.

Dạ Mặc Uyên nói rồi ôm lấy Cố Thanh Hy, trên môi nở nụ cười vui vẻ.

Nam nhân này…

Có thể sống sót rời khỏi đây hay không còn chưa rõ, đã nghĩ đến chuyện linh tinh này rồi.

“A Hy, ta có thể hỏi nàng một chuyện không?”

“Chàng muốn biết điều gì thì cứ hỏi đi, không biết hai ta còn sống được bao lâu nữa”.

“Nàng có thích ta chút nào không? Cho dù chỉ là một chút”.

Trái tim Dạ Mặc Uyên đột nhiên đập nhanh hơn, hai tai đỏ nhừ, dung mạo tuyệt thế vốn hơi nhợt nhạt cũng thoáng ửng hồng.

May mà ánh sáng nơi này tăm tối, nếu không hắn chẳng còn mặt mũi nhìn ai.

Cố Thanh Hy nhíu mày, qua hồi lâu vẫn không đáp.

Dạ Mặc Uyên từ mong ngóng đến thấp thỏm, sau cùng chỉ còn thất vọng.

Chút sức lực còn lại trong cơ thể hắn dường như bị rút cạn, hắn mất hồn mất vía, mệt mỏi ngả vào vách tường băng.

Tĩnh lặng…

Bên trong hang động tuyết chỉ còn tiếng hít thở của hai người, không có âm thanh nào khác.

Rất lâu, rất lâu sau.

Cố Thanh Hy mới nhỏ giọng nói một câu: “Ta có sứ mệnh của riêng mình, trước khi sứ mệnh hoàn thành, ta không dám nghĩ đến tình cảm nam nữ”.

“Sứ mệnh gì? Ta có thể hoàn thành giúp nàng”.

“Tìm kiếm bảy viên Long châu?”

“Tìm kiếm long châu để đưa cho Ngọc tộc?”, quan hệ giữa nàng cùng Thiên Phần tộc ác liệt như vậy, không có khả năng nàng làm việc này vì Thiên Phần tộc, nàng chỉ có thể làm việc này vì Ngọc tộc.

Nàng rốt cuộc có phải là người của Ngọc tộc hay không?

“Ừm…”

“Đã tìm được sáu trong số bảy viên long châu, chỉ cần chúng ta tìm ra được thêm một viên nữa thì đã có thể thu thập đủ bảy viên”.

Cố Thanh Hy đột nhiên mỉm cười, một nụ cười trong sáng thuần khiết.

“Đúng vậy, chỉ còn lại một viên thôi. Chỉ cần tìm được một viên nữa là có thể thu thập đủ bảy viên long châu, cho nên ta không thể chết được. Nếu như ta chết thì viên long châu thứ sáu sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này”.

Thần Phi đại ca cùng người của Ngọc tộc không thể chịu đựng thêm được nữa.

“Dạ Mặc Uyên, chàng từng hỏi ta có bao giờ thích chàng không, ta thật sự không biết, nhưng ta đã từng nói với chàng trước đây ta đã từng bị người ta yêu lừa gạt, vì hắn ta cho nên ta mới chết thảm rồi xuyên không vào phủ thừa tướng”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1168


Chương 1168

Dạ Mặc Uyên cau mày, trong lòng hắn có rất nhiều câu hỏi nhưng Cố Thanh Hy đã ngắt lời hắn.

“Ta biết chàng đang có rất nhiều câu hỏi, những điều mà chính ta cũng không hiểu và ta không biết phải giải thích với chàng như thế nào. Ta đã thề rằng sẽ không bao giờ dành tình cảm thực sự cho bất kỳ người đàn ông nào trong đời. Nhưng nếu như chúng ta có thể sống sót thoát ra khỏi đây thì có lẽ ta sẽ thử mở lòng với chàng”.

Trái tim lạnh lùng thất vọng ban đầu của Dạ Mặc Uyên cuối cùng đã được nhen nhóm lên niềm hy vọng.

Không biết lấy đâu ra sức lực, hắn đã ôm lấy Cố Thanh Hy mà đi vòng quanh một cách khoái chí.

Bộ dáng khờ khạo này làm gì còn chút sát phạt quyết đoán nào của trước đây nữa?

“Nàng đã nói rồi đó, nếu chúng ta có thể ra khỏi đây thì nàng sẽ trở thành thê tử thật sự của ta”.

“Ta chỉ nói rằng ta sẽ thử mở lòng”.

“Dù sao thì ý tứ cũng đều giống nhau”.

“Muốn vậy thì cũng phải còn sống rời khỏi đây mới được”.

“Đúng vậy, chúng ta có thể sớm rời đây thôi. Trước khi tới đây ta đã nói cho Thanh Phong và Giáng Tuyết biết, bọn họ chắc chắn đang dẫn người tới đây, chúng ta chỉ cần kiên trì thêm một chút nữa thôi”.

“Tốt lắm”.

Bị Dạ Mặc Uyên ôm đi một vòng, đầu óc của Cố Thanh Hy lại càng thêm choáng váng.

Nàng yếu ớt nằm trên ngực hắn, hơi thở gấp gáp hơn.

Hôm nay nàng không biết tại sao mình lại nói điều này với Dạ Mặc Uyên.

Nàng chỉ biết rằng mình thực ra không hề ghét bỏ Dạ Mặc Uyên.

Có người để dựa vào cũng rất tốt.

Hai người trò chuyện với nhau, những câu chuyện không đầu không đuôi.

Bệnh tình của Cố Thanh Hy ngày càng nghiêm trọng, không khí cũng càng ngày càng loãng.

Đói khát, rét lạnh, cùng thương bệnh không ngừng ăn mòn bọn họ.

Không biết đã qua bao lâu, Cố Thanh Hy đã không thể chống đỡ được nữa, ý thức của nàng bắt đầu tan rả.

Giọng nói lo lắng của Dạ Mặc Uyên vẫn vang lên bên tai nàng, lời nói huyên thuyên như pháo nổ, hắn không ngừng nói, thậm chí còn không ngừng lay động thân thể của nàng.

Cố Thanh Hy rất muốn nói với hắn.

Nàng muốn bảo hắn im đi, đừng nói mấy lời vô nghĩa nữa, cũng đừng tiếp tục lay động thân thể của nàng nữa, thân thể của nàng đã rã rời lắm rồi.

Nhưng nàng không thể nói một lời, nàng thậm chí còn không có đủ sức để cau mày cảnh cáo.

Nàng lại nghe loáng thoáng chuyện về Ngọc tộc và long châu.

Trong nháy mắt nàng trở nên thanh tỉnh một chút, nàng mở to mắt mê mang nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu của Dạ Mặc Uyên, nét mặt hắn vừa lo lắng vừa căng thẳng.

“Cố Thanh Hy, nàng tỉnh lại đi, nàng không thể chết như thế này được! Nếu như nàng chết thì chuyện gì sẽ xảy ra với long châu và Ngọc tộc? Không phải nàng nói là muốn mang long châu về cho Ngọc tộc sao?

Không phải nàng nói muốn giúp bọn họ giải trừ huyết chú hay sao? Nếu như nàng chết thì viên long châu thứ sáu sẽ biến mất hoàn toàn cùng với nàng, đến lúc đó hàng vạn người của Ngọc tộc sẽ phải gánh chịu huyết chú vĩnh viễn, ta cũng sẽ phải gánh chịu lời nguyền huyết chú”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1169


Chương 1169

Đúng vậy…

Nàng không thể chết được.

Nếu như nàng chết thì sao có thể mang long châu ra ngoài được?

Như vậy thì Ngọc tộc phải làm sao?

Làm sao có thể giải được huyết chú?

Nàng phải sống sót.

Nàng không thể ngã xuống ở nơi này.

Nhưng nàng không thể ra khỏi hang băng.

Nàng phải làm gì bây giờ?

Cố Thanh Hy run rẩy lấy long châu ra, yếu ớt nói: “Chàng… chàng giúp ta gửi… long châu về… cho nNgọc tộc…”

Dạ Mặc Uyên thậm chí còn không thèm nhìn tới long châu, hắn chỉ ôm chặt lấy Cố Thanh Hy nói: “Ta không thay nàng mang long châu ra ngoài đâu, muốn mang ra thì nàng tự mình mang ra, nếu không thì hàng vạn người dân Ngọc tộc sẽ vĩnh viễn gánh chịu đau đớn của huyết chú”.

Con mợ nó…

Nam nhân này…

Đáng tiếc trước đó nàng còn thấy hắn là người tốt.

Nếu như nàng có thể tự mình mang ra ngoài thì nàng đã làm rồi.

Nàng đã đạt đến giới hạn của mình rồi.

“A Hy, nàng không thể chết được, nàng chết thì ta biết phải làm sao, cho dù nàng không lo lắng cho Ngọc tộc thì cũng nên lo lắng cho ta, ta không thể sống thiếu nàng được”.

Cố Thanh Hy bị hắn ôm vào trong lòng, có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim của hắn.

Trái tim của hắn đang đập rất nhanh, hắn thật sự đang rất hoảng sợ, thân thể không ngừng run lên.

Sự sợ hãi này phát ra từ tận trái tim, cốt tủy và linh hồn…

Cố Thanh Hy không kìm được mà bật khóc.

Nàng cắn chặt môi và cố gượng dậy.

Nàng không được ngủ.

Nếu như nàng ngủ thì có khi sẽ chẳng bao giờ có thể tỉnh lại được nữa.

“Ta hứa với chàng, ta sẽ cố vững vàng cho đến khi có người đến cứu viện”.

“Được, ta sẽ ở bên nàng”.

Lại trải qua mấy canh giờ mà vẫn không có động tĩnh gì ở bên trên.

Dạ Mặc Uyên không thể ngồi yên được nữa, hắn muốn đột phá giới hạn, muốn đánh cược tính mạng của bản thân một lần xem có thể phá tan núi tuyết hay không.

Đột nhiên lại có tiếng ầm ầm vang lên.

Ngọn núi tuyết đã bị đào lên từng tấc một.

Dạ Mặc Uyên vui mừng khôn xiết, hắn ôm lấy Cố Thanh Hy đang cố gắng chống chọi cơn buồn ngủ, khàn giọng nói: “A Hy, nàng có thấy không, đã có người đến cứu chúng ta rồi”.

Dạ Mặc Uyên hô to, đánh động cho những người phía trên biết rằng họ đang ở đây.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1170


Chương 1170

“Bang bang bang bang…”

“Răng rắc…”

Lại có rất nhiều tiếng nổ lớn truyền đến.

Sau đó hắn lại nhìn thấy chín cái đầu khổng lồ xuất hiện phía trên hang băng.

Ánh mắt phía trên nhìn chằm chằm về phía bọn họ.

Không khí tràn vào hang khiến cho Cố Thanh Hy lấy lại được một chút tỉnh táo.

Tiểu Cửu nhi…

Đó là đầu của Tiểu Cửu nhi.

Con rắn ham ăn cuối cùng cũng đã tìm đến cứu bọn họ.

Dạ Mặc Uyên vui vẻ nói: “Tiểu Cửu nhi, nhanh lên, mau phá vỡ núi tuyết rồi mang A Hy lên”.

Phía trên truyền đến tiếng Thanh Phong cùng Giáng Tuyết: “Tiểu Cửu nhi, ngươi tìm được chưa, chủ nhân nhà ta ở trong đó sao?” Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Tiểu Cửu nhi vừa nhìn thấy khuôn mặt của Cố Thanh Hy thì đã tràn đầy vui mừng.

Nó lắc lắc cái đầu trườn vào trong, cũng không biết nó trườn mạnh đến thế nào mà đã khiến cho cả đỉnh ngọn núi tuyết sụp đổ.

Con rắn khổng lồ lao ra ngoài cùng với Dạ Mặc Uyên và Cố Thanh Hy trên lưng.

Bọn họ đã ở trong hang băng quá lâu, bất chợt nhìn lên ánh mặt trời khiến cho bọn họ bị chói đến mức không mở mắt ra nổi, Dạ Mặc Uyên vội vàng che mắt Cố Thanh Hy lại, sợ rằng mắt nàng sẽ bị tổn thương.

“Chủ nhân, thuộc hạ cứu viện chậm trễ, xin chủ nhân trách phạt”, Thanh Phong Giáng Tuyết quỳ xuống nói.

Sau khi Dạ Mặc Uyên đặt Cố Thanh Hy xuống đất, hắn liền điên cuồng nói: “Có thức ăn và nước uống không?”

Hắn giống như một con sói có thể mất bạn đời bất cứ lúc nào, vừa sốt ruột, vừa lo lắng, vừa điên cuồng.

Thanh Phong và Giáng Tuyết đều giật mình thon thót, run rẩy lấy lương khô và nước trong người ra.

Bọn họ còn chưa kịp đưa tới thì Dạ Mặc Uyên đã giật lấy nó, sau đó hắn vừa đỡ Cố Thanh Hy dậy vừa cho nàng uống nước, xé lương khô thành từng miếng nhỏ để cho Cố Thanh Hy ăn.

Có thức ăn và nước uống, Cố Thanh Hy đã khá hơn một chút.

Khi thấy tuyết rơi, mọi người nhanh chóng lấy áo choàng và mặc vào cho bọn họ.

“Đại phu đâu, ở đây có đại phu không?”, Dạ Mặc Uyên hỏi.

“Chủ nhân, thuộc hạ vội vàng đến đây, tuy rằng có mang theo hai vị đại phu nhưng trên đường đi bọn họ đều đã chết cóng. Dù vậy ở cách đây không xa có một đất nước là Oa Nhân quốc, bây giờ thuộc hạ lập tức đến Oa Nhân quốc tìm một đại phu”.

“Tiểu Cửu nhi, tốc đọ của ngươi nhanh nhất, mau đưa chúng ta đến Oa Nhân quốc tìm đại phu”.

“Xì…”

Tiểu Cửu nhi đau khổ nhìn về phía Cố Thanh Hy.

Mấy ngày nay nó đi tìm chủ quên ăn quên ngủ, bây giờ nó đã quá mệt mỏi rồi mà còn không được nghỉ ngơi một chút.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1171


Chương 1171

“Chỉ cần bây giờ ngươi đưa chúng ta đến Oa Nhân quốc thì tất cả heo nướng ở Dạ Vương phủ ngươi có thể ăn bao nhiêu tùy ý”.

“Xì…”

Đôi mắt to như chuông đồng của Tiểu Cửu nhi sáng lên ngay lập tức, nó cũng lập tức lấy lại được tinh thần.

Thịt heo nướng…

Ăn bao nhiêu tùy ý?

Nó thích.

Cố Thanh Hy kéo tay áo hắn nói: “Ta không sao, chàng… chàng cũng… ăn chút gì đi”.

Tâm trạng căng thẳng của Dạ Mặc Uyên hơi buông lỏng, hắn nói: “Ta không đói, nàng đã bị bỏng rất nặng, phải nhanh chóng đi tìm đại phu chữa trị cho nàng”.

Cố Thanh Hy nhìn về hướng hang băng sụp đổ, trong mắt hiện lên một niềm đau xót.

Chỉ một động tác của nàng cũng khiến cho Dạ Mặc Uyên biết nàng đang nghĩ gì.

Hắn hỏi: “Thanh Phong Giáng Tuyết, các ngươi có tìm được Ôn Thiếu Nghi không?”

“Bẩm chủ nhân, vùng đất Cực Bắc quá lớn, thuộc hạ đã phái rất nhiều nhóm chia ra tìm kiếm chủ nhân và vươn phi, nhưng ngoại trừ Tiểu Cửu nhi thì thuộc hạ cũng không nhận được tin tức của người nào khác ở đây”.

“Còn Tiểu Cửu nhi ngươi thì sao, ngươi có tìm thấy Ôn Thiếu Nghi không?”

Tiểu Cửu nhi lắc lắc đầu.

Hôm đó nó ăn quá no, lại lăn ra ngủ, không ngờ hang băng lại sập xuống đột ngột, nếu như nó không chạy nhanh thì bây giờ nó đã mất mạng rắn rồi.

Sau đó nó không ngừng tìm kiếm chủ nhân của mình, mệt muốn chết mà vẫn không tìm thấy tung tích của chủ nhân.

Cho đến khi… cho đến khi nó gặp Thanh Phong và Giáng Tuyết.

Thanh Phong và Giáng Tuyết đã cùng nó lục soát quanh khu vực này, cuối cùng mới có thể tìm được chủ nhân của nó.

Giáng Tuyết nhíu mày nói: “Nhưng có một việc rất quái lạ, xung quanh đây có một vài mảnh vải đỏ vương vãi, vải đỏ giống như là của vương phi, thuộc hạ nhìn thấy vải đỏ mới nghi ngờ chủ nhân cùng vương phi đang ở gần đó”.

Giáng Tuyết mang mảnh vải đỏ ra.

Mảnh vải đỏ đúng là một góc y phục của Cố Thanh Hy, chắc hẳn nó đã rách ra khi bọn họ bị cuốn xuống dưới.

Nhưng…

Trận tuyết lở rất lớn.

Cho dù mảnh vải đỏ có bị rách ra thì nó cũng phải bị nhấn chìm rồi mới đúng, sao nó có thể nằm trên mặt tuyết được?

Giáng Tuyết giải thích: “Cũng không phải nó nằm sẵn trên tuyết mà nó thật sự đã bị vùi lấp. Thuộc hạ vô tình tìm được nó khi đang đào tuyết”.

Dạ Mặc Uyên gật đầu, nhìn về phía Cố Thanh Hy.

Hai người bọn họ đều biết Băng cốc là nơi chịu ảnh hưởng nặng nhất, khu vực đó lại rộng lớn, cho dù Tiểu Cửu nhi có lợi hại đến đâu cũng không thể mang được Ôn Thiếu Nghi nhảy ra.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1172


Chương 1172

Cho dù tất cả thuộc hạ của Dạ Mặc Uyên cùng ra tay thì cũng không thể trong khoảng thời gian ngắn đào hết tuyết lên để tìm kiếm Ôn Thiếu Nghi.

Hắn ta…

Không còn hy vọng sống nữa.

“Đi thôi”, Dạ Mặc Uyên nói.

Nếu như còn tiếp tục miễn cưỡng ở lại đây thì tất cả bọn họ có thể chết ở đây.

Tiểu Cửu nhi hiểu ra, lập tức mang theo Dạ Mặc Uyên và Cố Thanh Hy rời đi, giống như sợ rằng sau khi trở lại vương phủ thì Thanh Phong và Giáng Tuyết sẽ ngăn cản nó ăn thịt heo nướng, cho nên Tiểu Cửu nhi cũng tiện đường mang bọn họ theo.

Gió lạnh gào thét, nhất là với tốc độ nhanh như vậy thì sức gió còn mạnh hơn bình thường rất nhiều.

Dạ Mặc Uyên ôm Cố Thanh Hy trong lòng, len chăn thật chặt quanh người nàng, cố gắng giữ cho nàng không bị gió tuyết thổi vào người. Lúc này hắn mới cầm lấy chút lương khô ăn lót dạ.

Thanh Phong và Giáng Tuyết đều vận nội lực ngăn cản cuồng phong, đỡ giúp chủ nhân cùng vương phi chút gió tuyết lạnh giá.

Vẫn còn một đoạn đường rất xa mới đến được Oa Nhân quốc ở vùng đất Cực Bắc, cả nhóm đã phải đi rất lâu rất lâu.

“Chủ nhân, không xa phía trước chính là Oa Nhân quốc”.

Sắc mặt Thanh Phong tái nhợt, hắn ta nôn mửa dữ dội, miệng liên tục lẩm bẩm: “Sau này ta sẽ không bao giờ đi nhờ Tiểu Cửu nhi nữa”.

Sắc mặt của Giáng Tuyết cũng vô cùng tệ.

Tốc độ của Tiểu Cửu nhi thực sự rất nhanh.

Ban đầu họ còn có thể che chắn gió tuyết cho chủ nhân và vương phi, nhưng cuối cùng bọn họ tự liệu lấy thân còn chưa đủ, lấy đâu ra sức lực mà bảo vệ chủ nhân và vương phi nữa?

Nhất là khi nhìn thấy Thanh Phong nôn mửa ra như vậy thì Giáng Tuyết lại càng cảm thấy buồn nôn.

Thanh Phong không muốn đi nhờ Tiểu Cửu nhi thêm lần nào nữa, hắn ta cũng chẳng khác gì.

Dạ Mặc Uyên hỏi: “Thế nào, còn chịu đựng được không?”

Cố Thanh Hy khẽ cắn môi nói: “Yên tâm đi, không chết được”.

Nàng vẫn còn quá nhiều việc phải làm, sao nàng có thể ngã xuống ở vùng đất Cực Bắc này được.

“Ta bảo vệ nàng vào thành. Giáng Tuyết, ngươi vào thành trước xem nơi nào có đại phu”.

“Vâng”.

Nhóm người Dạ Mặc Uyên bước đi rất chậm, sau khi Giáng Tuyết phục mệnh trở về thì sắc mặt ngưng trọng khiến cho trong lòng mọi người không khỏi lo lắng.

Chẳng lẽ trong thành không có đại phu?

Giáng Tuyết nói: “Chủ nhân, toàn bộ Oa Nhân quốc… đều đã bị tiêu diệt”.

“Cái… cái gì…”, Cố Thanh Hy loạng choạng.

Nàng vùng khỏi vòng tay của Dạ Mặc Uyên và chạy đến Oa Nhân quốc, còn chưa bước vào thành thì đã nhìn thấy một làn khói trắng dày đặc bốc lên trời.

Từ ngoài cổng thành nhìn vào đâu đâu cũng thấy xác chết, từng người từng người bị chấn vỡ nội tạng mà chết.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1173


Chương 1173

Có một số người nàng nhận ra, một số người thì không.

Cố Thanh Hy vào thành, đi hết một đoạn đường chỉ thấy máu chảy thành sông, cả Oa Nhân quốc rộng lớn ngoại trừ xác chết thì chỉ có xác chết.

Mấy người Thanh Phong nhìn thấy cũng không đành lòng, nơi này có lão nhân qua tuổi thất tuần, cũng có em bé còn nằm trong tã lót, rốt cuộc alf kẻ nào tàn ác như vậy, lại có thể nhẫn tâm tàn sát hết tất cả bọn họ?

“Chủ nhân, lúc chúng ta đến đây thì Oa Nhân quốc vẫn còn thái bình thịnh trị, hòa thuận vui vẻ,…”

“Bọn họ chết chưa quá hai ngày”, Dạ Mặc Uyên nói.

Cơ thể của Cố Thanh Hy quỵ xuống, gần như sắp ngã nhào.

Nàng nhìn thấy nữ hoàng nằm trên vũng máu, cơ thể nữ hoàng đã cứng ngắc, không về làm gì được nữa.

Cách nữ hoàng không xa còn có Hoa tướng quân.

Hoa tướng quân cũng bị người ta đánh gãy gân mạch mà chết.

Từng động tác, từng cái nhíu mày, nụ cười của những người này vẫn còn hiện lên trong đầu nàng, lúc đó nàng còn chán ghét những người này quá khó đối phó.

Không ngờ sau chuyến đi từ vùng đất Cực Bắc trở ra thì bọn họ lại âm dương cách biệt.

“Ầm…”

Bỗng nhiên từ bên dưới thi thể Hoa tướng quân truyền ra âm thanh lạ, Thanh Phong lập tức rút kiếm ra.

Giáng Tuyết khiêng thi thể Hoa tướng quân rời đi, thấy dưới người nàng ta còn có một tiểu cô nương chừng mười ba tuổi.

“Thái nữ điện hạ”.

Cố Thanh Hy kêu lên một tiếng rồi chạy lại đỡ thái nữ đang bị thương nặng lên.

Nàng bắt mạch, thấy nội tạng của nàng ta đã bị thương nặng, chỉ còn chút hơi thở yếu ớt.

Hẳn là do Hoa tướng quân bảo vệ cho nên nàng ta mới không chết ngay, nhưng kẻ tàn sát bọn họ có võ công rất cao cho nên cũng đã khiến cho nàng ta bị thương nghiêm trọng.

“Là kẻ nào làm?”, Cố Thanh Hy hỏi.

“Tỷ… tỷ đi… đi mau… có, có một… lão già… lão rất lợi hại và tàn nhẫn… giết người vô số…”

Lão già?

Chảng lẽ lại là Tư Không phó tộc trưởng?

Cố Thanh Hy hỏi: “Có phải một lão già tóc trắng, dáng người cao gầy, thoạt nhìn tiên phong đạo cốt nhưng thật ra lại tàn nhẫn như ác ma?”

Thái nữ điện hạ gian nan gật đầu, nàng quét mắt nhìn đống thi thể nằm khắp nơi trên mặt đất, hai hốc mắt đỏ lên, nói: “Oa Nhân quốc của ta, có phải… đều… đều bị bị giết?”

Cố Thanh Hy ôm chặt thái nữ, mặc dù nàng ta chỉ cao hơn đầu gối của mình một chút.

“Tỷ tỷ sẽ không để muội chết, tỷ tỷ sẽ chữa cho muội”.

“Tỷ tỷ… tỷ đã nói, tỷ muốn dẫn ta đi xem… thế giới bên ngoài, ta muốn xem thế giới bên ngoài như thế nào…”

“Được, tỷ tỷ lập tức đưa muội đi xem, muội cố gắng chịu đựng”.

Cố Thanh Hy vừa mới ôm thái nữ điện hạ lên thì thái nữ điện hạ đã phun ra một ngụm máu, hơi thở yếu đi trông thấy.

Bọn họ đều là người lùn, thân thể mỏng manh, làm sao có thể chịu đựng nổi đòn tấn công của Tư Không phó trưởng lão?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1174


Chương 1174

Thái nữ chỉ còn lại hơi thở mỏng manh, không ai có thể xoay chuyển cục diện.

Hai hốc mắt của Cố Thanh Hy đỏ lên.

Nàng ta chỉ mới mười hai, mười ba tuổi.

Cuộc sống của nàng ta chỉ mới bắt đầu…

Vậy mà đã bị cướp mất một cách tàn nhẫn…

“Ta… Ta rất thích tỷ tỷ… chỉ cần nhìn thấy tỷ tỷ cũng tựa như được thấy thế giới bên ngoài vậy…”

“Tỷ đừng … đừng buồn, có thể chết cùng người thân của ta… ta không sợ hãi chút nào, ta… Ta đi tìm… bọn họ…”

Mỗi lần thái nữ nói một câu thì đều như đã phải dùng hết sức lực còn lại.

Rồi bỗng nhiên bàn tay của nàng ta xuôi xuống, hơi thở cũng đột ngột dừng lại.

Cố Thanh Hy ôm chặt xác của nàng ta, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt.

Dạ Mặc Uyên nói: “Người chết không thể sống lại. Gia đình và người thên quen của nàng ta đã không còn nữa. Dù nàng ta có sống thì cũng chỉ để sống trong tra tấn dằn vặt mà thôi”.

“Vương phi nương nương, xin nén bi thương”.

Cố Thanh Hy buông thái nữ điện hạ ra, đôi mắt lạnh như băng lóe lên hận ý.

Tư Không phó tộc trưởng…

Cố Thanh Hy thề rằng kiếp này nàng nhất định sẽ tự tay g**t ch*t ông ta trả thù cho tất cả người dân của Oa Nhân quốc.

Thanh Phong Giáng Tuyết đã phái người đến thiêu hủy toàn bộ thi thể của Oa Nhân quốc, toàn bộ công trình của Oa Nhân quốc đều biến mất vĩnh viễn trên thế giới này.

Ngày hôm nay mọi người đều rất nặng nề.

Ngày hôm nay bệnh tình của Cố Thanh Hy cũng trở nên tồi tệ hơn, nhiều lần ngất đi.

Dạ Mặc Uyên cũng yếu dần vì tiêu hai công lực trong thời gian dài.

Mấy người Thanh Phong Giáng Tuyết đưa bọn họ trở lại đế đô Dạ quốc.

Khi Cố Thanh Hy tỉnh dậy thì đã là mấy ngày sau đó.

Từng cảnh tượng trước kia dần hiện lên trong đầu, Cố Thanh Hy đột nhiên ngồi bật dậy.

Đập vào mắt nàng là căn phòng quen thuộc, nơi đây là tẩm cung tân hôn quen thuộc của nàng và Dạ Mặc Uyên ở Dạ vương phủ.

“Tiểu thư, cuối cùng người cũng tỉnh rồi, Thu Nhi lo quá đi mất. Lần sau tiểu thư rời nhà thì dẫn Thu Nhi theo với được không?”

“Bây giờ là lúc nào rồi?”

“Bây giờ… Bây giờ chắc sắp tới trưa rồi. Tiểu thư, có phải người đói rồi không? Thu Nhi sẽ bưng đồ ăn tới ngay”.

“Quay lại, ta muốn hỏi bây giờ là ngày mấy?”

“Mười… mười tám. Sao vậy ạ?”

Thu Nhi hơi rụt người lại.

Chẳng biết từ bao giờ mà khí thế trên người tiểu thư nhà mình lại mạnh mẽ như vậy.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1175


Chương 1175

Nhưng dù có mạnh hơn thì nữa tiểu thư vẫn luôn nhỏ nhẹ với nàng ta, rất ít khi nghiêm túc và căng thẳng như thế này.

Sắc mặt Cố Thanh Hy tái nhợt, dường như nàng có thể ngất đi bất cứ lúc nào.

Nàng lấy viên Long châu thứ sáu từ trong người ra, ngơ ngác nhìn nó.

Mười tám…

Sao đã mười tám rồi…

Sao nàng lại hôn mê nhiều ngày như thế chứ?

Đã qua ngày mười lăm, vậy con dân Ngọc tộc sao rồi, có phải bọn họ lại phải trải qua một lần huyết chú thảm khốc nữa rồi không?

Cố Thanh Hy ôm chặt đầu mình, bất lực rơi lệ.

Tự trách, áy náy, lo lắng, sợ hãi… Tất thảy những cảm xúc đó đang bao phủ nàng.

Thu Nhi sợ đến mức luống cuống, run run bước tới gần muốn ôm lấy Cố Thanh Hy, nhưng lại không dám.

Giờ phút này, tiểu thư hệt như một con búp bê sứ, chỉ chạm nhẹ vào là có thể vỡ ngay.

Từ lúc tiểu thư nhà nàng mất trí tới giờ đều luôn kiêu ngạo, phách lối, hại người không cần trả giá, chứ chưa từng bi thương như vậy bao giờ.

Thu Nhi nghẹn ngào cất lời: “Tiểu thư, người sao vậy? Có phải xảy ra chuyện gì rồi không? Người đừng dọa Thu Nhi mà”.

“Ngày mười lăm qua rồi… Ta không thể tìm ra bảy viên Long châu trước ngày mười lăm… Ngươi có biết không, ta không thể tìm ra bảy viên Long châu trước ngày mười lăm”.

Cố Thanh Hy đau đớn ôm chặt đầu mình, miệng không ngừng lẩm bẩm.

Thu Nhi ngây ngốc nghe, sau đó bật khóc theo nàng.

“Tiểu thư, Thu Nhi không hiểu ngày mười lăm gì đó, cũng không biết Long châu gì cả, nhưng tháng nào cũng có ngày mười lăm mà… Không tìm được Long châu thì chúng ta lại tiếp tục đi tìm. Thu Nhi sẽ nhờ Thanh Phong giúp đỡ, huynh ấy giỏi lắm, chắc chắn sẽ tìm ra Long châu giúp tiểu thư”.

“Rầm…”

Cửa đột ngột bị đẩy ra, Dạ Mặc Uyên nghe được tin Cố Thanh Hy đã tỉnh liền chạy tới luôn.

Nhìn thấy Cố Thanh Hy cô độc bất lực như vậy, hắn thoáng sửng sốt rồi cảm thấy đau lòng khôn tả.

Thu Nhi lau nước mắt, thức thời lui ra ngoài.

Dạ Mặc Uyên không đeo mặt nạ mà để lộ ra dung mạo tuấn lãng tuyệt thế.

Hắn dịu dàng nói: “A Hy, ngày mười lăm qua rồi thì đành vậy. Nhưng chúng ta có thể tranh thủ vào trước ngày mười lăm tháng sau để tìm ra viên Long châu cuối cùng mà”.

Dạ Mặc Uyên luôn không hiểu tại sao nàng lại để tâm đến chuyện của Ngọc tộc như vậy, rốt cuộc nàng có phải là người của Ngọc tộc hay không?

Nhưng những điều này đều không quan trọng, chỉ cần là thứ nàng quan tâm thì đều là thứ Dạ Mặc Uyên hắn quan tâm.

Cố Thanh Hy cười không thành tiếng.

Nàng lau đi dòng lệ trên khóe mắt, cố gắng nở nụ cười thật tươi, giả vờ như bản thân không quan tâm tới điều đó, lộ ra dáng vẻ nhẹ nhàng thoải mái khi trước.

Nhưng nàng lại không hề biết rằng lúc nhìn thấy nàng như vậy, Dạ Mặc Uyên lại càng đau lòng hơn.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1176


Chương 1176

“Ta không sao”.

Cho dù có đau buồn hơn thế thì nàng cũng không xứng được buồn.

Nàng là tộc trưởng Ngọc tộc, con dân trong tộc đã gửi gắm tất thảy hy vọng vào nàng.

Nàng chỉ có thể cố gắng hết sức mình.

Cố Thanh Hy không còn dám nghĩ tới chuyện Dịch Thần Phi có còn sống hay không.

Cũng không dám tưởng tượng đến việc trong tộc đã chết thêm bao nhiêu người vào ba ngày trước.

Dạ Mặc Uyên khẽ vuốt tóc nàng, giọng điệu trầm thấp nhẹ nhàng: “Muốn khóc thì cứ khóc đi, ta ở bên nàng”.

“Ta phải ra ngoài một lát”.

“Đại phu nói nàng vẫn chưa khỏi hẳn, phải nghỉ ngơi thêm vài ngày”.

“Nghỉ ngơi? Ta có thể nghỉ, nhưng bọn họ còn thời gian để nghỉ ngơi sao?”

“Trong một tháng ngắn ngủi mà nàng tìm được mấy viên Long châu đã là nhanh lắm rồi”.

“Không đủ, nếu không tìm đủ bảy viên thì mãi mãi chẳng có tác dụng gì hết”.

“Viên Long châu thứ bảy ở ngay Đế Đô”.

Bước chân của Cố Thanh Hy lập tức khựng lại.

“Chàng nói gì cơ, viên Long châu thứ bảy ở Đế Đô? Chàng biết ở đâu không?”

Trong lòng Cố Thanh Hy trào dâng hy vọng, tất thảy lo lắng đều bị quét sạch.

“Biết chứ, nhưng nàng không nỡ lấy, mà cũng sẽ không đi lấy nó”.

“Long châu ở đâu? Cho dù là núi đao biển lửa thì ta cũng sẽ đi”.

“Viên Long châu thứ bảy là máu trong tim của Tiêu lão tướng quân”.

Nụ cười trên mặt Cố Thanh Hy lập tức sững lại.

“Chàng nói gì? Sao có thể…?”

Long châu là hạt châu mà, sao lại là máu trong tim được?

“Mười mấy năm trước, mẫu phi của ta đã tìm ra viên Long châu thứ bảy, lúc ấy Dạ Quốc gặp phải kẻ địch mạnh, đứng trước tình cảnh diệt vong. Tiêu lão tướng quân chính là đại tướng kiêu dũng thiện chiến nhất còn lại lúc ấy, không có Tiêu lão tướng quân thì Dạ Quốc ắt bại”.

“Những kẻ kia cũng đoán được điều đó nên đã bắn tên độc khiến Tiêu lão tướng quân bị thương nặng. Mẫu phi không đành lòng nhìn Dạ Quốc diệt vong, cũng không đành lòng nhìn một người trung quân ái quốc, kiêu dũng thiện chiến như Tiêu lão tướng quân chết đi”.

“Thế nên bà ấy đã luyện hóa Long châu rồi đưa vào trong trái tim của Tiêu lão tướng quân, nhờ đó mà trái tim của ông ấy mới khôi phục, cuối cùng ông đã đánh lui kẻ địch”.

Nghe xong từng câu, sắc mặt của Cố Thanh Hy lại càng tái nhợt hơn trước.

“Thế nên… Long châu còn có tác dụng cải tử hồi sinh?”

“Chết rồi thì tất nhiên không thể cứu được nữa, nhưng nếu đang trong lúc hấp hối thì nó sẽ có công hiệu cải tử hồi sinh, đây cũng là nguyên nhân khiến tất cả mọi người đều muốn tranh đoạt Long châu”.

“Bởi vậy, muốn có được viên Long châu thứ bảy thì phải mổ tim Tiêu lão tướng quân, lấy máu trong tim ông ấy, sau đó lại ngưng luyện thành Long châu sao?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1177


Chương 1177

“Đúng vậy”.

Cả người Cố Thanh Hy lảo đảo, suýt nữa thì nàng đã ngã ngồi trên đất.

Tiêu lão tướng quân không chỉ là một vị tướng quân rất tốt, hơn thế còn là cha ruột của Tiêu Vũ Hiên.

Nếu vì lấy Long châu mà cướp mất sinh mạng của Tiêu lão tướng quân, vậy… chẳng phải đời này Tiêu Vũ Hiên sẽ hận chết nàng sao?

Còn nếu nàng không lấy Long châu, vậy người của Ngọc tộc nên làm thế nào đây?

Cố Thanh Hy ngẩng gương mặt tái nhợt nhìn về phía Dạ Mặc Uyên.

Dạ Mặc Uyên quay đầu đi, cứng rắn thốt lên một câu: “Nếu nàng thật sự muốn lấy Long châu mà không nỡ ra tay, ta có thể giúp nàng”.

Giúp?

Làm vậy thì khác gì tự nàng giết người đâu?

Cố Thanh Hy nở một nụ cười cay đắng.

Cho dù Long châu ở tận chân trời góc bể thì nàng vẫn có thể nghĩ cách lấy được nó.

Nhưng trái ngang thay, Long châu lại nằm trong tim của Tiêu lão tướng quân.

Chẳng phải như vậy là đang ép nàng bất hòa với Tiêu Vũ Hiên sao?

“Không cần chàng hao tâm tổn trí, nếu muốn thì ta sẽ tự đi lấy”.

Câu nói xa cách này khiến Dạ Mặc Uyên buồn bã tột độ, hắn giữ chặt bả vai Cố Thanh Hy, ép nàng nhìn thẳng vào mình.

“Nàng quên điều mình đã đồng ý với ta lúc ở trong động tuyết tại vùng đất Cực Bắc rồi sao? Khi ấy, nàng nói nếu chúng ta còn sống mà thoát khỏi đó thì nàng sẽ là người vợ duy nhất của Dạ Mặc Uyên, không bao giờ trêu hoa ghẹo nguyệt nữa”.

Cố Thanh Hy giãy giụa đẩy hắn ra, lập tức trừng mắt nhìn đối phương.

“Ta nói là có thể thử tiếp xúc với chàng xem sao, chứ không hề đồng ý gì hết”.

“Cố Thanh Hy, nàng đổi ý đấy à?”

“Chàng còn dám to tiếng với ta nữa thì ta đổi ý luôn ngay bây giờ đấy!”

Nàng vừa nói xong câu này, Dạ Mặc Uyên luôn cao ngạo và hay ghen lập tức lặng thinh, giọng điệu cũng trở nên ai oán hẳn.

“A Hy, nàng không thể nuốt lời như thế được”.

“Rồi rồi, không có việc gì thì lượn đi! Cả chàng lẫn ta đều là bệnh nhân, ta cần nghỉ ngơi”.

Cố Thanh Hy nhấc chăn lên rồi chui vào, trong đầu chỉ nghĩ về Tiêu lão tướng quân và Tiêu Vũ Hiên, không muốn đối đáp với Dạ Mặc Uyên thêm.

Bên ngoài tẩm cung.

Thanh Phong, Giáng Tuyết, và cả Thu Nhi đã nghe được cuộc đối thoại của hai người kia.

Thanh Phong nuốt nước miếng ừng ực: “Lá gan của vương phi lớn quá, thế mà lại dám đuổi vương gia ra ngoài”.

Chủ nhân nhà hắn chính là Dạ vương – chiến thần bách chiến bách thắng của Dạ Quốc.

Điều đáng sợ hơn là dù vương phi làm vậy, vương gia của bọn họ lại không hề tức giận? Hơn thế còn v* v*n bên cạnh vương phi?

Có phải vương gia nghễnh ngãng rồi không?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1178


Chương 1178

Trước kia, chủ tử đối xử tốt với vương phi, điều này không có gì.

Nhưng tình hình hiện tại có khác nào sợ vương phi đâu!

Thu Nhi hâm mộ nói: “Vương gia đối xử với tiểu thư tốt thật đó, tiểu thư đúng là có phúc khi lấy được một người chồng dịu dàng quan tâm mình như vậy”.

Dịu dàng quan tâm?

Người đó là chủ tử của họ thật sao?

Vừa rồi họ lén nhìn thì thấy Dạ Mặc Uyên đang dỗ dành Cố Thanh Hy, nhưng Cố Thanh Hy vẫn bày ra vẻ mặt chẳng thèm quan tâm, tiếp tục đuổi vương gia đi.

Thế này…

Đúng là dịu dàng quan tâm thật…

Dịu dàng đến mức khiến bọn họ sắp không nhận ra chủ tử của mình nữa rồi!

Vì bị trọng thương ở vùng đất Cực Bắc, Dạ Mặc Uyên luôn dưỡng thương ở phủ Dạ Vương với Cố Thanh Hy, không đi đâu cả.

Hôm nay, đến giờ cơm trưa, Dạ Mặc Uyên nhìn cả bàn thức ăn toàn là rau, nhướng mày, trầm giọng nói: “Vương phủ không còn thịt nữa rồi à? Sao ngày nào cũng đều ăn chay hết thế?”

Cố Thanh Hy uể oải chống cằm, liếc mắt nhìn bàn thức ăn, không có chút thèm ăn nào, nàng cũng dùng ánh mắt chất vấn nhìn Thanh Phong đang đứng một bên.

Ngày nào cũng phải ăn rau, miệng nàng lạt nhách lạt nhiễu rồi.

Chẳng phải người ta luôn bảo là bị thương cần phải được bồi bổ sao?

Người ở phòng bếp đang làm gì thế?

Thanh Phong khẽ run, có chút ai oán: “Chủ tử, thịt ở vương phủ bị Tiểu Cửu Nhi ăn sạch rồi, tính ra bàn ăn này của người vẫn còn chút thịt thái ra đó ạ, chứ ngay cả thịt vụn, chúng thuộc hạ cũng không được ăn trong nhiều ngày nay”.

Cố Thanh Hy gắp thịt thái nằm lẫn trong món ăn, suýt nữa là đũa đã rơi xuống rồi.

Đây mà cũng gọi là thịt vụn à?

Trong một đĩa thức ăn không gắp được ba miếng thịt thái sợi, thịt thái này còn mỏng hơn tóc của nàng nữa đấy.

Dạ Mặc Uyên nói: “Còn dám già mồm à! Dù thịt trong phủ Dạ Vương đều bị Tiểu Cửu Nhi ăn hết, các ngươi không biết ra ngoài mua thêm sao?”

“Thuộc hạ bảo người đi mua rồi nhưng mũi của Tiểu Cửu Nhi thính lắm, thịt vừa mới mua về là đã bị nó giành mất, mỗi lần chúng thuộc hạ mua thịt đều phải lén lút, thử rất nhiều cách nhưng vẫn không thoát khỏi mắt “thần” của Tiểu Cửu Nhi”.

Cố Thanh Hy: “…”

Dạ Mặc Uyên: “…”

Nhắc đến Tiểu Cửu Nhi, Thanh Phong lại nghẹn một bụng tức, cậu ta chỉ ước có thể ném nó ra ngoài.

Mỗi lần nó đến là vương phủ đều phải ăn chay trường.

Giọng Dạ Mặc Uyên dịu đi vài phần: “Vậy mua nhiều hơn đi, dạ dày của Tiểu Cửu Nhi lớn cỡ nào thì nó cũng không thể ăn hết thịt của cả Đế Đô”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1179


Chương 1179

“Chủ tử, giá thịt lợn, thịt bò, thịt dê, thịt cá hiện giờ ở Đế Đô đều tăng chóng mặt, mà còn khan hiếm hàng nữa. Thuộc hạ mua ít, Tiểu Cửu Nhi giành ít, thuộc hạ mua nhiều thì Tiểu Cửu Nhi cướp nhiều, Tiểu Cửu Nhi sắp ăn sạch thịt của cả Đế Đô rồi”.

“Rầm…”

Cố Thanh Hy suýt ngã khỏi ghế, khó tin nhìn Thanh Phong.

Dạ Mặc Uyên cũng không tin.

Rắn háu ăn cỡ nào cũng chẳng thể ăn sạch thịt của Đế Đô được!

Thanh Phong nói: “Thật đấy ạ, Tiểu Cửu Nhi không chỉ ăn một mình mà còn gọi rất nhiều rắn đến ăn chung. Rất, rất nhiều đồng loại của Tiểu Cửu Nhi ăn chung cũng không nói, vấn đề là lúc đi, chúng còn tiện thể “mang” theo chút “thức ăn thừa” nữa á!”

Thanh Phong chỉ về phía bên phải, nơi đó là vườn hoa của vương phủ, địa thế rộng rãi, nhìn từ cửa sổ phòng của họ vừa hay có thể nhìn thấy một góc vườn hoa.

Cố Thanh Hy và Dạ Mặc Uyên tới gần quan sát, vừa nhìn là hai người cũng không còn bình thản được nữa.

Trong vườn hoa, khắp nơi đều là rắn, có rắn lớn, cũng có rắn nhỏ, rắn độc, rắn cỏ, có vằn, đủ các màu sắc, gần như đầy đủ tất cả chủng loại.

Ở giữa bầy rắn là Tiểu Cửu Nhi, Tiểu Cửu Nhi đang cuốn một đống thịt nướng, ăn rất vui vẻ, thi thoảng còn ợ một cái rồi lấy đuôi sờ bụng mình, sau đó phát ra tiếng xì xì như đang bảo đồng loại ăn nhiều vào, đừng có ngại ngùng!

Mà đồng loại của nó cũng chẳng khách sáo, con nào cũng ăn liên tục không ngừng, bụng nào cũng tròn vo.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, họ tuyệt đối không tin trên đời này lại có nhiều loài rắn như thế.

Càng không tin được là vương phủ lại có ngày được nhiều rắn ghé thăm như vậy.

Tiếp tục nhìn đám rắn, có vài con ăn nó uống say rồi bò đi, sau đó lập tức có thêm một tốp mới bò vào, cứ thế liên tục ăn thịt.

Cũng không biết chúng “nghe” được tin tức Tiểu Cửu Nhi “mời khách” ở đây từ đâu.

Cố Thanh Hy ngổn ngang trong gió.

Đây không phải là thú cưng nàng nuôi.

Thú cưng của nàng không ham ăn, không ngu như thế.

Da đầu Dạ Mặc Uyên tê dại: “Phủ Dạ Vương là nơi con chó, con mèo nào cũng có thể vào được sao? Nhiều rắn bò vào ăn trộm thịt như thế mà các ngươi không ngăn chặn sao!”

Thanh Phong bĩu môi, giọng nói có vẻ oan ức: “Thuộc hạ cũng muốn ngăn lại lắm nhưng Tiểu Cửu Nhi dùng lông gà làm lệnh tiễn, nói gì mà chủ tử đã đồng ý với nó rồi, khi về phủ Dạ Vương thì tất cả thịt đều là của nó, đảm bảo nó ăn no căng bung!”

Dạ Mặc Uyên lạnh lùng nhìn Thanh Phong.

Thanh Phong vội cúi đầu xuống: “Thuộc hạ lỡ lời, ý của thuộc hạ là Tiểu Cửu Nhi có mệnh lệnh của người, thuộc hạ không dám ngăn cản. Lệnh của chủ tử sao lại là lông gà được!”

Dạo gần đây cậu ta bị con rắn này hại thảm rồi.

Dạ Mặc Uyên nhìn Cố Thanh Hy.

Cố Thanh Hy giả vờ cầm bát canh lên, vừa ăn vừa nhìn về hướng khác.

Nàng sẽ không thu dọn đống hỗn loạn của phiền phức này đâu.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1180


Chương 1180

Hôm nay, nếu nàng ra tay đánh đám bạn của Tiểu Cửu Nhi thì với cái tính sĩ diện và nết thù dai của nó, sau này còn không quấn chết nàng mới lạ.

Nàng cũng không muốn ra ngoài rồi bị đám rắn đủ mọi chủng loại của Tiểu Cửu Nhi tấn công.

“Chuyện chàng đồng ý thì tự mình xử lý, đừng nhìn ta!”

Dạ Mặc Uyên gõ lên bàn không biết hắn đang suy nghĩ điều gì.

Hắn bỗng nói: “Cũng đã lâu các đầu bếp không được về nhà thăm người thân rồi nhỉ”.

“Hả…”, Thanh Phong sửng sốt.

Chuyện này thì liên quan gì đến đầu bếp?

“Đi lệnh cho tất cả người ở nhà bếp về thăm người thân, vẫn trả lương tháng như cũ”.

“Chủ tử, họ đi rồi, vậy người trong vương phủ ăn gì đây?”

“Ngươi và Giáng Tuyết không có tay chân à? Chẳng lẽ không biết nấu cái gì ăn à?”

“Chủ tử…”

Bảo cậu ta giết người thì không thành vấn đề.

Nhưng bảo xuống bếp nấu ăn, cậu ta thật sự không biết.

Nghe thế, Giáng Tuyết vừa đến nơi khẽ cười nói: “Chủ tử anh minh, bạn của Tiểu Cửu Nhi không chỉ muốn ăn thịt mà còn muốn ăn thịt nướng, chiên, xào,… người ở nhà bếp đi hết rồi, không ai nướng thịt cho bọn Tiểu Cửu Nhi ăn nữa, chắc từ từ chúng cũng sẽ tản đi thôi!”

Mấy ngày nay, các đầu bếp cũng sức cùng lực kiệt, ngày ngày đêm đêm nướng thịt, họ đã mệt lắm rồi, nên để họ nghỉ ngơi thật tốt.

Thanh Phong sửng sốt nói: “Vậy Tiểu Cửu Nhi có thể để chúng ta đến quán rượu mua thịt nướng không?”

Dạ Mặc Uyên nhướng mày: “Vương phủ có nhiều tiền thế sao?”

“Vương phủ sở hữu rất nhiều tiền mà”, Thanh Phong gãi tai.

Giáng Tuyết lập tức nói: “Thuộc hạ lập tức thông báo là Vương phủ đã hết tiền, mọi người của vương phủ đều phải giảm ăn giảm uống”.

Thanh Phong xụ mặt.

Sao cậu ta lại ngốc như thế, không nghĩ đến cớ này.

Giáng Tuyết nói: “Chủ tử, Vương phi, rất nhiều sân trong Vương phủ đã bị bạn của Tiểu Cửu Nhi đục lỗ, để phòng kẻ trộm lẻn vào, thuộc hạ tức khắc cho người giám sát trùng tu lại, còn việc nấu cơm… chi bằng cứ giao cho Thanh Phong”.

Thanh Phong vừa nghe thế bèn lo lắng.

Lỗ nhỏ như thế, tên trộm nào vào được?

“Chủ tử, thuộc hạ nấu cơm không ngon, thuộc hạ…”

“Được, sau này cơm nước trong Vương phủ sẽ do Thanh Phong đảm nhận”.

“Chủ tử…”

“Chuyện này cứ quyết định thế đi”.

Thanh Phong mặt mày ủ rũ, tức giận trợn mắt nhìn Giáng Tuyết.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1181


Chương 1181

Hắn ta không muốn nhận nhiệm vụ nấu cơm này nên đẩy sang cho cậu ta, như thế không nghĩa khí tí nào!

Cố Thanh Hy nhếch môi, bất lực lắc đầu.

Mặc dù đang cười nhưng trong nụ cười đó ẩn chứa vài phần nặng nề, chẳng biết có phải là vì trong lòng chất chứa quá nhiều chuyện hay không.

Ngày thứ hai sau khi cắt giảm thịt.

Tiểu Cửu Nhi ưỡn cái bụng căng tròn bò vào tẩm cung Cố Thanh Hy, nó phát ra tiếng xì xì phản kháng, tỏ ý bảo Cố Thanh Hy mau cho nó ăn uống lại như thường.

Cố Thanh Hy còn không thèm ngước mắt lên: “Không nhìn thấy thông báo của Vương phủ sao? Vương phủ bị ngươi ăn tới mạt rồi, không có thịt”.

“Dạ Mặc Uyên đã đồng ý cho ta ăn no thỏa thích rồi mà”.

“Hắn từng nói như thế nhưng hắn lại không hứa là cho ngươi no bụng cả đời, càng không nói để đám bạn, cô dì chú bác của ngươi đến ăn chực”.

“Bọn nó không phải là cô dì chú bác của ta”.

“Ngươi còn biết thế à! Ta còn tưởng ngươi ăn tới lú rồi chứ. Vậy ngươi còn nhớ ta là nữ chủ nhân của phủ Dạ Vương không, tài sản của phủ Dạ Vương cũng có một phần của ta”.

“Chủ nhân, ngươi bắt nạt rắn, dầu gì ta cũng cực khổ cứu cô về mà!”

“Nếu ngươi không hài lòng thì bây giờ có thể cút, không ai cản ngươi cả”.

Nghe thấy câu này, Tiểu Cửu Nhi vốn đang nói năng đúng lý hợp tình chợt im bặt.

Nó vặn vẹo cái thân béo ú bò đến cạnh chân Cố Thanh Hy, oan ức nói: “Chủ nhân, cô không thể qua cầu rút ván được”.

“Cút!”

Cố Thanh Hy suýt giơ chân lên đá nó một cái rồi.

“Ta đi rồi, sau này không còn con rắn nào bảo vệ cô đâu!”

“Ta nhớ là hình như trước đây ta là cao thủ cấp bảy, mặc dù bây giờ thực lực yếu hơn một chút nhưng chỉ cần ta mở phong ấn thì bất cứ lúc nào cũng có thể khôi phục tới cấp bậc cao nhất. Khi ta khôi phục được thực lực mạnh nhất, chả nhẽ lại không đánh lại vài con thần thú cấp bốn sao?”

Tiểu Cửu Nhi buồn bực quay đầu đi, tự hào nói: “Lúc ở vùng đất Bắc Cực ta ăn nhiều tinh hạch lắm, hiện giờ đã là cấp năm rồi á”.

Cố Thanh Hy nhấc thẳng nó lên.

Nàng biết ngay không thấy tên nhóc này đâu là do nó đi tìm tinh hạch để ăn mà.

Chẳng biết nó đã ăn bao nhiêu mà lại tăng thêm hẳn một cấp.

“Hiện giờ ta chẳng có bản lĩnh gì, nhưng kỹ năng nướng thịt thì lại đứng đầu, đặc biệt là nướng thịt rắn. Bao nhiêu ngày không ăn mặn, nhớ mùi vị thịt rắn ghê”.

“Xì xì…”

Tiểu Cửu Nhi bị dọa liền chui ra khỏi tay nàng, giữ một khoảng cách nhất định.

“Ta là thú cưng của chủ nhân mà, sao cô lại nhẫn tâm thế chứ”.

“Ngươi muốn tiếp tục đi theo ta, ăn thịt ta nướng thì phải ngoan ngoãn nghe lời! Đừng có lần nào nhìn thấy đồ ăn là cũng lủi mất, nếu không ta sẽ đổi thú nuôi khác đáng tin hơn đấy”.

“Suy cho cùng, chẳng phải chủ nhân vẫn trách ta đã bỏ hai người đi vì tinh hạch lúc ở vùng đất Cực Bắc đấy sao”.
 
Back
Top Bottom