Ngôn Tình Cuồng Phi Sủng Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1142


Chương 1142

Trái tim Cố Thanh Hy bỗng trở nên đau đớn.

Nàng vòng tay ôm lấy vòng eo rắn chắc của Dạ Mặc Uyên, lần đầu tiên thể hiện sự yếu đuối của mình trước mặt hắn.

“Làm sao vậy?”

Dạ Mặc Uyên có chút luống cuống.

Hắn chưa bao giờ nhìn thấy Cố Thanh Hy như vậy trước đây.

Cố Thanh Hy mà hắn biết là người không sợ trời không sợ đất, giỏi nhất là gây chuyện, hắn chưa bao giờ nhìn thấy nàng tỏ ra yếu đuối phục tùng.

Cố Thanh Hy ủ rũ nói: “Không sao, cho chàng mượn bờ vai dựa vào một chút mà thôi”.

Nói đoạn nàng lại buông Dạ Mặc Uyên ra, nhìn tấm lưng đầy máu của hắn rồi hỏi: “Có đau không?”

“Không đau, chỉ là vết thương nhỏ mà thôi. Đi, chúng ta phải ra khỏi đây trước khi hang băng hoàn toàn sụp đổ”.

“Tốt”.

Dạ Mặc Uyên vung tay đánh bay những khối băng trước mặt, tiếp tục mang theo Cố Thanh Hy chạy về phía trước.

Chỉ cần hắn chậm một bước thì cả hai người sẽ phải bỏ mạng tại đây, bởi vì chỉ cần chân trước vừa rời đi thì con đường phía sau lưng đã liền sụp đổ.

“Gầm…”

Âm thanh chấn động vào màng tai Cố Thanh Hy khiến nó cứ ong ong, cũng không biết Băng Long đang phát điên cái gì, động băng vừa ăn mòn vừa sụp xuống.

Nếu cứ tiếp tục như thế, cả vùng đất Cực Bắc đều sẽ sụp đổ.

Cứ chạy cứ chạy một hồi, Cố Thanh Hy và Dạ Mặc Uyên hoàn toàn lạc đường trong đống lối rẽ ngang dọc đan xen nhau này.

Cố Thanh Hy gấp gáp tìm la bàn thì mới nhận ra la bàn đã vô tình bị mất trong lúc chạy.

Bây giờ, chỉ có thể dựa vào trí nhớ của mình để ra khỏi đây.

“Dạ Mặc Uyên, lúc chàng đến, làm sao tìm được được ta từ những lối rẽ chằng chịt này?”

“Nhắm mắt đi bừa”.

“Vậy chàng lại nhắm mắt đi thử xem có thể ra khỏi đây không”.

“Bản vương sợ nhắm mắt rồi bị mấy tảng băng này nện chết mất”.

“…”

Lý do này.

Nàng nhất thời không còn lời gì để cãi lại.

Tiếng đánh giết ở đằng xa vẫn còn vang lên, hơn nữa âm thanh ngày càng to.

Mấy người Cố Thanh Hy khó mà tưởng tượng được rốt cuộc hai người một rồng đã đánh đến mức dữ dội thế nào.

Lại qua một nén hương, hầm băng đã sụp, tiếng đánh giết cũng ngưng.

Nếu không nhờ các tảng băng rải rác rơi xuống từ trên hầm băng, Cố Thanh Hy cho rằng mọi chuyện chỉ là ảo giác.

Hai người ngồi trên tường băng thở hổn hển.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1143


Chương 1143

Cố Thanh Hy hỏi: “Chàng nói xem phó tộc trưởng Tư Không và thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ sẽ bị Băng Long đánh chết không?”

“Ta thấy khó đấy”.

“Ồ…”

“Người Thiên Phần tộc rất giỏi về vu thuật, nhưng tộc trưởng đương nhiệm cấm người trong tộc dùng loại vu thuật hiểm ác. Phó tộc trưởng Tư Không và thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ không chỉ là nguyên lão của Thiên Phần tộc mà còn là cao thủ cấp sáu, đối mặt với sinh tử, sao họ có thể không sử dụng vu thuật được”.

“Nên ý chàng là Băng Long sẽ thua?”

“Vậy thì không chắc, Băng Long là hung thú cấp bảy, mặc dù chỉ kém một cấp bậc nhưng chênh lệch thực lực vẫn rất lớn, nếu ta không đoán lầm, chắc hẳn họ đã thua hai trận, hai bên đều chẳng ai chiếm được lợi thế”.

Dạ Mặc Uyên khẽ cười nhìn Cố Thanh Hy, trên gương mặt hiện lên vẻ đắc ý: “Không phải ai cũng có thể vượt cấp chiến đấu, thậm chí vượt tận mấy cấp đánh đối thủ b**n th** giống nàng đâu”.

“Lời này… là khen ngợi hay chê vậy?”

“Xem nàng tự mình xử lý đi”.

Dạ Mặc Uyên khó xử nhìn từng lối rẽ đầy vết nứt, mày khẽ nhíu.

Lúc hắn đến thì không có mấy lối rẽ này, tại sao giờ lại nhiều như thế?

Nếu không vội đi, không tránh khỏi phải đụng mặt mấy người phó tộc trưởng Tư Không ở đây.

Trên người hắn còn vết thương, cố chấp chịu đựng không phải là cách tốt.

Cố Thanh Hy nói: “Hay là mỗi khi có hai ngã rẽ, chúng ta sẽ đi bên trái, ba ngã rẽ trở lên thì đi bên phải?”

“Ừ”.

Dạ Mặc Uyên xử lý đơn giản mấy vết thương sau lưng, sau đó tiếp tục đi về phía trước với Cố Thanh Hy.

Vì sợ phó tộc trưởng Tư Không phát hiện ra họ nên cả đường đi đều không dám để làm dấu vết gì.

Không ngờ vẫn chạm mặt thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ chỉ có một mình, phó tộc trưởng Tư Không lại chẳng thấy đâu, không biết có phải là hai người chia nhau ra hay không.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ bị thương, trước ngực có lỗ máu, trên người không ít nơi cũng bị móng vuốt cào trúng để lộ ra xương.

Kỳ lạ là lỗ máu trước ngực ông ta không chảy ra máu tươi, bên trong cũng không nhìn thấy nội tạng gì.

Như thể nội tạng của ông ta đã bị đào rỗng từ lâu rồi.

Ông ta nham hiểm cười nói: “Đúng là đi mòn giày sắt tìm không thấy, đến khi đụng phải chẳng tốn công, dè đâu có thể gặp được hai người các ngươi trong động này”.

Cố Thanh Hy nhìn ngực ông ta, ánh mắt lạnh lùng: “Ông… Nội tạng của ông đâu?”

“Nha đầu ngốc, ngươi không biết rồi, Thiên Phần tộc có một bí thuật, người sắp chết chỉ cần lấy hết nội tạng ra rồi thi triển vu thuật là có thể sống lại rồi”.

“Thế nên… thật ra tuổi thọ của ông đã hết, ông không muốn chết nên đổi mệnh, thi triển vu thuật nhằm tăng tuổi thọ của mình?”

“Phải”.

Cố Thanh Hy nhìn Dạ Mặc Uyên như thể muốn nhận được câu trả lời từ hắn.

Trên đời này sao lại có võ công tà môn như thế?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1144


Chương 1144

Nếu ai cũng nghịch thiên đổi mệnh như thế, cả luân hồi thiên đạo chẳng phải loạn hết cả lên sao?

Dạ Mặc Uyên trịnh trọng gật đầu.

Thừa nhận những lời thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ đều là thật.

Cố Thanh Hy hiểu ra.

Tại sao tộc trưởng Thiên Phần tộc không chịu để người trong tộc thi triển vu thuật?

Bởi vu thuật này sẽ phải trả giá khá đắt đấy!

Cố Thanh Hy cười khẩy: “Bí thuật gì chứ, chẳng qua chỉ là dùng tuổi thọ của con cháu trong nhà để kéo dài tuổi thọ cho mình thôi. Chậc chậc, lão già, ông đúng là mặt dày thật đấy. Nếu chuyện này truyền ra khắp Thiên Phần tộc, ông thử nói coi liệu ông còn tư cách làm Thái thượng trưởng lão chắc?”

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ cười gằn một tiếng, trong ánh mắt âm u lộ rõ sát khí lạnh lẽo.

“Các ngươi phải may mắn lắm mới được chết trong tay lão phu”.

“Cố Thanh Hy ta có thể chấp nhận mọi thứ, chỉ duy thiệt thòi là không thích, mà cũng rất ghét bạo lực. Lão già, lão xài hết tuổi thọ rồi thì nên xuống địa ngục đi, cao tuổi thế rồi mà còn không xuống địa ngục, thì người sống trên đời biết đứng ở chỗ nào”.

“Ta cho các ngươi hai lựa chọn: Thứ nhất giao Long châu ra đây, ta đảm bảo các ngươi sẽ được toàn thây. Thứ hai, vu thuật của Thiên Phần tộc sẽ khiến các ngươi hối hận khi xuất hiện trên cõi đời này”.

“Ôi ta sợ ghê cơ. Vu thuật đáng sợ lắm à? Ta còn đang muốn coi thử xem thế nào nữa nè”.

Dạ Mặc Uyên chậm rãi đứng chắn trước mặt nàng, ngăn cách ánh mắt của nàng và thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ.

“Chàng tránh ra đi, cứ để ta”.

“Được, nàng thích thì tùy nàng”.

Vừa dứt lời, Cố Thanh Hy liếc mắt nhìn quanh, lúc nhận ra bên cạnh không có mặt phó tộc trưởng Tư Không thì co cẳng chuồn sang bên trái, tốc độ nhanh như chớp, không hề để ý đến sự sống chết của Dạ Mặc Uyên.

Động tác này của nàng không chỉ khiến Dạ Mặc Uyên kinh ngạc sững sờ, mà còn khiến cả thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ thấy khó hiểu.

Cô gái này…

Nàng ta thấy tình hình không ổn nên muốn chạy đấy à?

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ nhanh chóng hoàn hồn.

Có lẽ Long châu đang ở trong tay Cố Thanh Hy.

Ông ta nhón chân muốn đuổi theo Cố Thanh Hy, nhưng Dạ Mặc Uyên đã vung sáo ngọc ra, ngăn cản đường đi của lão.

“Muốn đuổi theo nàng ấy thì ông phải qua được ải của ta trước đã”.

“Dạ Mặc Uyên, nàng ta bỏ quên ngươi rồi, vì muốn sống mà vứt ngươi ở đây”.

“Là do ta tự nguyện”.

Dạ Mặc Uyên không tin Cố Thanh Hy sẽ thực sự bỏ lại hắn ở nơi này.

Mà kể cả nàng bỏ lại hắn thật thì hắn cũng sẽ không trách nàng.

“Ngu xuẩn, vậy thì ta sẽ thành toàn cho ngươi trước rồi mới đi giết nàng ta”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1145


Chương 1145

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ giơ một tay lên, hàng loạt khối băng trong động điên cuồng đập về phía Dạ Mặc Uyên như thể vừa mới mọc thêm mắt.

Khóe môi Dạ Mặc Uyên khẽ cong lên thành một nụ cười tàn nhẫn, hắn vỗ nhẹ tay lên sáo ngọc, môi kề sát cây sáo, sau đó nhắm mắt lại nhẹ nhàng thổi như đang chìm trong cảm giác hưởng thụ.

Tiếng sáo vang lên, thấm sâu vào lòng người nghe tựa như suối nước róc rách, dường như cố định những khối băng đá đang điên cuồng đập về phía hắn.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ lộ ra ánh mắt hung ác hằn học, tiếp tục đánh ra một chưởng, những khối băng bị cố định kia đồng loạt nứt ra, biến thành vô số khối băng nhỏ, tiếp tục phi về phía Dạ Mặc Uyên.

Tiếng sáo thay đổi, khối băng hóa thành nước đá rơi xuống đất, lập tức biến thành bông tuyết.

Những bông tuyết chậm rãi xoay tròn giữa không trung như đang bay múa, trông hệt như tinh linh nhỏ bé khiêu vũ đầy tự do.

Tiếng sáo réo rắt, uyển chuyển dễ nghe khiến mọi người không khỏi buông lỏng cảnh giác, tựa như đang phiêu du trong tiên cảnh.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ không dám nghe thêm tiếng sáo của Dạ Mặc Uyên.

Mọi người đều biết khả năng tấn công giết người bằng âm nhạc của Dạ Mặc Uyên có thể xưng là đệ nhất trên đời này.

Bất kể là cao thủ cỡ nào, chỉ cần chìm vào trong tiếng sáo của hắn thì sẽ bị đoạt mất tính mạng mà chẳng hề hay biết.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ che tai mình lại bằng nút bịt tai, tiếp tục điều khiển băng đá công kích Dạ Mặc Uyên.

Đáng tiếc số băng đá kia không thể nào tới gần Dạ Mặc Uyên được, cứ cách hắn chừng hơn một mét là đã ào ào rơi xuống.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ lẩm nhẩm chú ngữ, muốn dùng vu thuật để diệt trừ Dạ Mặc Uyên.

Tiếng sáo của hắn vẫn vang vọng bên tai.

Tiếng sáo càng lúc càng trở nên bi thương, rõ ràng ông ta đã bịt tai mình nhưng vẫn nghe thấy rất rõ.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ cảm thấy xót xa trong lòng, không biết nghĩ tới chuyện gì mà tầm nhìn dần nhòa đi, nước mắt trực trào.

Sức mạnh trên người tan biến từng chút một, kể cả sức mạnh vu thuật.

Im ắng…

Bên trong động băng im ắng đến mức kỳ lạ, chỉ có tiếng sáo không ngừng réo rắt.

Đôi mắt đang chìm trong say mê của Dạ Mặc Uyên bỗng nhiên mở ra, giai điệu biến đổi, âm thanh sát phạt vang lên.

Giai điệu uyển chuyển triền miên biến thành tiết tấu sát phạt, mỗi một âm thanh đủ để diệt trừ toàn bộ cao thủ từ cấp bốn trở xuống.

Và đủ để khiến nơi này biến thành chiến trường tu la.

Vào khoảnh khắc tiết tấu giết chóc vang lên, thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ đang dần lạc lối bỗng nhiên tỉnh táo lại, tay phải ông ta tụ lực, mấy chục bộ xương khô nhe răng trợn mắt lao về phía Dạ Mặc Uyên.

Bông tuyết của Dạ Mặc Uyên lập tức biến đổi, hóa thành chùy băng bắn về phía xương khô.

Xương khô lảo đảo, lùi lại một quãng kha khá.

Sau khi đập vào xương khô, chùy băng liền tan biến.

Rõ ràng trong lần tỷ thí này xương khô đã chiếm ưu thế hơn.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1146


Chương 1146

Những nốt nhạc nhanh chóng biến thành thực thể của sát khí, bắn về phía bộ xương khô, bộ xương khô bất chấp đao thương không gì tiêu diệt nổi bỗng dưng rời ra toàn bộ khi bị những nốt nhạc văng vào.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ lầm bầm mấy câu gì đó, mấy bộ xương khô lại liền với nhau, răng rắc răng rắc lao về phía Dạ Mặc Uyên.

Nốt nhạc của Dạ Mặc Uyên liên tục đánh cho chúng tan tác, chúng lại hợp vào hết lần này đến lần khác, tạo thành vòng tuần hoàn không ngừng nghỉ.

“Răng rắc, răng rắc, răng rắc…”

Bộ xương khô giống như biết phân thân vậy, từ một biến ra hai, từ hai thành bốn, bốn thành tám, tám thành mười sáu…

Những bộ xương khô hung thần ác sát nhe răng nhếch miệng nhanh chóng lấp đầy hang động bằng băng, chi chít khắp nơi.

Đến cả vách động cũng có.

Mục đích của đám xương khô này rất rõ ràng, chúng muốn giết Dạ Mặc Uyên.

Dạ Mặc Uyên vừa thổi sáo vừa cười khẩy.

Tiếng sáo thay đổi, những cục băng rơi lả tả trên nền đất bỗng chốc biến thành người băng, dày đặc, số lượng không thua kém gì những bộ xương khô.

Đống xương khô và người băng lao vào đánh nhau, khí thế hừng hực.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ nhìn Dạ Mặc Uyên với vẻ kinh ngạc.

“Chẳng trách Thiên Phần tộc coi ngươi là đối thủ lớn nhất chỉ sau Ngọc tộc, Dạ Mặc Uyên, ngươi cũng đủ tư cách đấy”.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ làm thế nào cũng chẳng thể ngờ rằng, dù thực lực đã giảm mạnh xuống cấp năm, lại còn bị thương nặng, nhưng Dạ Mặc Uyên vẫn đủ năng lực đánh nhau một mất một còn với ông ta.

Cho dù ông ta bị Băng Long đả thương nhưng cấp sáu và cấp năm, chênh lệch thực lực vẫn rất lớn.

Dạ Mặc Uyên chậm rãi buông cây sáo bằng bạch ngọc, không thổi thêm nữa, thế nhưng băng nhân không hề bị tan mà vẫn tiếp tục chiến đấu cùng những bộ xương khô.

Dạ Mặc Uyên cười khẩy: “Xin nhận lời khen này, hành tẩu trong giang hồ, ai mà không chuẩn bị vài nước cờ bí mật. Chẳng phải Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ cũng chuẩn bị rất nhiều đó sao?”

Câu nói này của hắn còn hàm nghĩa khác.

Cơ thể Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ khựng lại, dường như đã hiểu ra điều gì đó.

“Dạ Mặc Uyên, có vẻ ngươi biết nhiều hơn ta tưởng, nếu thế thì càng không thể giữ ngươi lại được rồi”.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ không còn giấu giếm gì nữa, miệng lầm bầm đọc chú ngữ, phong vân lập tức thay đổi.

Người băng của Dạ Mặc Uyên từ từ chết hết vì chấn động.

Đám xương khô kia không ngừng dính lại vào nhau, giống như có lực hút vậy, hình thành nên một bộ xương khô khổng lồ.

Nhiệt độ trong hang động xuống thấp hơn.

Ông ta có thể tung ra chiêu thức mạnh nhất bất cứ lúc nào, giam giữ linh hồn của Dạ Mặc Uyên.

“Uỳnh đùng đùng…”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1147


Chương 1147

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ còn chưa kịp tung ra vu thuật bắt hồn đã nghe thấy âm thanh của thiên quân vạn mã đang lao về phía họ.

Rung động quá khủng khiếp khiến mặt đất và hang động băng rung lên uỳnh uỳnh, uy thế không hề nhỏ hơn Băng Long cấp bảy.

Hai người đều biến sắc, nhìn ra phía xa, chỉ thấy một đàn sói tuyết, báo tuyết và nhện độc bảy màu vân vân đang tranh nhau lao về phía họ, con nào con nấy hung thần ác sát, há cái miệng to như chậu máu.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ đành phải hủy bỏ vu thuật, giữ mạng để đối phó cùng hung thú trước đã.

Tiếng sáo của Dạ Mặc Uyên thay đổi, đang định dùng âm sát để ngăn cản đám hung thú này thì bàn tay phải đã bị ai đó kéo đi, một giọng nói quen thuộc vọng tới.

“Đứng đờ ra đấy làm gì, còn không mau chuồn đi”.

Dạ Mặc Uyên bị người này kéo mạnh đi, lôi thẳng ra bên ngoài.

Dường như hai người rất ăn ý nên tung chưởng cùng lúc, đánh sập hang động băng, chặn kín mọi đường ra, để lại Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ cùng hàng vạn con thú dữ.

Dạ Mặc Uyên dở khóc dở cười.

“Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ cả đời khôn ngoan chắc sẽ không thể ngờ rằng sau này mình sẽ chết trong tay một nha đầu như nàng”.

“Cướp mất thọ nguyên của bao nhiêu người, đáng lẽ ông ta nên chết từ lâu rồi, sống như thế thật lãng phí không khí”.

“Bao nhiêu hung thú như thế, làm sao nàng dẫn chúng tới được?”, nghĩ tới đàn hung thú lao ầm ầm về phía mình, Dạ Mặc Uyên vẫn còn khiếp hãi.

Thực lực của đám hung thú đó chí ít cũng phải từ cấp ba trở lên.

Cho dù là cao thủ cấp bảy, gặp phải nhiều hung thú như thế cũng sẽ bị cắn chết.

Nhưng nàng chỉ đạt tới cấp hai, thế mà dám đi dụ hàng vạn con chạy tới.

“Chuyện này hả, cũng do may mắn cả thôi. Lúc đến đây ta đã đánh dấu bằng ký hiệu rất kín đáo trên vách đá, bởi vì sợ không tìm được lối ra, ban nãy trùng hợp nhìn thấy ký hiệu do bản thân tạo ra, thế là ta nhớ đến những con hung thú đang say ngủ kia, bèn tiện tay dẫn chúng tới đây”.

“Tiện tay thôi ấy hả?”, giọng của Dạ Mặc Uyên cao lên.

Cố Thanh Hy kéo cánh tay hắn, cười đến mức hai mắt cong cong: “Đi nào đi nào, nơi này vừa có Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ vừa có Băng Long cấp bảy, ở lại đây quá nguy hiểm, chúng ta mau chóng rời khỏi vùng đất cực Bắc thôi”.

“Không đi cứu Ôn Thiếu Nghi à?”

Dạ Mặc Uyên chăm chú quan sát biểu cảm trên gương mặt nàng, muốn xem thử phải chăng Cố Thanh Hy vẫn còn vấn vương tình nghĩa với Ôn Thiếu Nghi.

Cố Thanh Hy thoáng khựng lại, trên gương mặt không thấy vẻ luyến tiếc gì, nàng chỉ điềm nhiên đáp: “Ngọc tộc cần dùng Long Châu gấp, hắn ta có tay có chân, nếu không muốn chết thì tự bản thân tìm cách rời đi thôi”.

“Phó tộc trưởng Tư Không rất muốn lấy mạng của hắn ta”.

“Hắn ta sống hay chết có liên quan gì tới ta”.

Cố Thanh Hy thừa nhận, nàng không nói thật.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1148


Chương 1148

Thế nhưng mỗi khi nhớ tới huyết chú của bách tính Ngọc tộc, dù biết rõ Ôn Thiếu Nghi hoàn toàn vô tội, nàng cũng không thể nào chấp nhận nổi.

Dù sao Ôn Thiếu Nghi – thiếu chủ của Thiên Phần tộc, cũng từng giết không ít người của Ngọc tộc.

“Thế sao, vậy thì nàng phải nhớ kỹ lời nói ngày hôm nay đấy, chớ vì trông hắn ta đẹp mã mà lại bắt đầu nhớ nhung dung mạo của hắn ta”.

“Nói đến dung mạo, tại sao chàng suốt ngày đeo mặt nạ mặt quỷ thế? Có phải chàng xấu xí đến mức không thể gặp ai đâu, chẳng lẽ chiếc mặt nạ này có bí mật gì”.

Dạ Mặc Uyên và Cố Thanh Hy vừa đi vừa cười cười nói nói rời khỏi hang động.

Ở một góc của lối rẽ, Ôn Thiếu Nghi đang siết chặt những ngón tay trắng nõn, ánh mắt đau buồn, sắc mặt khó chịu.

Văng vẳng bên tai là lời nói vô tình vô nghĩa của Cố Thanh Hy.

Hắn ta sống hay chết có liên quan gì tới ta?

Hờ…

Đúng vậy, hắn ta sống hay chết có liên quan gì tới nàng?

Vốn là kẻ thù không đội trời chung.

Ôn Thiếu Nghi ôm chặt lấy lồng ngực mình, chẳng hiểu tại sao, trái tim hắn ta buồn bực vô cùng, đến cả hít thở cũng khó khăn.

Nhất là khi hắn ta nhớ tới hình ảnh Cố Thanh Hy và Dạ Mặc Uyên sát cánh bên nhau, nói cười vui vẻ.

Ôn Thiếu Nghi một mình rời đi trong lạc lõng.

Sau khi hắn ta rời đi, Dạ Mặc Uyên lặng lẽ liếc về phía sau, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười khoan khoái.

Cố Thanh Hy trêu chọc: “Chuyện gì khiến chiến thần vương gia vui vẻ thế?”

“Tìm được Long Châu, chẳng lẽ không nên vui vẻ sao?”

Dạ Mặc Uyên lấy Long Châu ra, đưa tận tay cho Cố Thanh Hy.

Hai mắt Cố Thanh Hy sáng ngời, đang định đưa tay ra lấy thì một luồng sát khí khủng khiếp bất thình lình lao tới, tách ra tấn công Dạ Mặc Uyên và Cố Thanh Hy.

Đồng thời, một bàn tay to lớn nhưng nhăn nheo hướng về phía Long Châu.

Ánh mắt của Dạ Mặc Uyên và Cố Thanh Hy đồng thời trở nên lạnh lẽo, Dạ Mặc Uyên thu Long Châu về, tung chưởng đẩy người đó ra.

Cố Thanh Hy xoay chân một cái, đạp bay người kia.

Đây rõ ràng là kiểu tấn công một người nhắm vào phần trên một người nhắm vào phần dưới đầy ăn ý.

“Đùng đùng đùng..”.

Ba người hỗn chiến, quyền ảnh vung loạn xạ, tốc độ nhanh như gió lốc, thậm chí còn chẳng nhìn rõ bóng người.

Từng luồng uy lực kinh khủng trong hang động băng không ngừng truyền ra, dư chấn mạnh mẽ khiến những tảng băng bên trong nhanh chóng tan thành nước.

Thỉnh thoảng một vài con hung thú đến gần cũng chết ngay khi bị dư chấn hất văng.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1149


Chương 1149

“Đùng..”.

Cuối cùng…

Ba người tách nhau ra.

Một nữ tử mặc áo đỏ bị hất bay, cơ thể Dạ Mặc Uyên di chuyển nhanh như chớp, ôm lấy cơ thể nàng, đối đầu cùng với kẻ cướp Long Châu.

Cố Thanh Hy bị đá ra khỏi trận đấu, đau đến mức lồng ngực nàng nhói lên từng hồi.

Nếu không phải vì Dạ Mặc Uyên đã hóa giải uy lực của cú đá đó, có lẽ nội tạng của nàng cũng vỡ nát rồi.

Cố Thanh Hy cười khẩy: “Ta còn tưởng là ai, hóa ra là lão đầu Tư Không của Thiên Phần tộc à. Ngươi không phải phó tộc trưởng cao cao tại thượng ư, tại sao lại chật vật thế này, chậc chậc chậc, Thiên Phần tộc không có y phục cho ngươi mặc sao, trông ngươi rách rưới chưa kìa”.

Sắc mặt của phó tộc trưởng Tư Không vô cùng khó coi.

Ban nãy đại chiến cùng Băng Long, ông ta bị Băng Long đả thương, không chỉ tổn thất nặng nề mà y phục cũng bị Băng Long xé rách tơi tả, hiện giờ miễn cưỡng che đậy được vài bộ phận quan trọng.

Đây là lần ông ta xấu hổ nhục nhã nhất từ khi sinh ra đến giờ.

Cố Thanh Hy cười khúc khích mà trêu chọc: “Thiên Phần tộc không có tiền mua y phục cho ngươi thì để tỷ tỷ mua cho ngươi nha, tỷ rất hào phóng đấy, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn gọi một tiếng tỷ tỷ thôi”.

“Con nha đầu chết tiệt, chết đến nơi rồi mà còn lớn giọng hỗn xược”.

Tất cả lửa giận như trộn lẫn vào nhau, phó tộc trưởng Tư Không chẳng hề nể nang, cứ ra tay là tung tuyệt chiêu.

“Đùng uỳnh uỳnh..”.

Các khối băng trong hang động bay lên như được điều khiển, hình thành nên một xoáy lốc cuốn về phía Cố Thanh Hy và Dạ Mặc Uyên.

Dạ Mặc Uyên cầm ngang cây sáo, nội lực ngưng tụ trên cây sáo bạch ngọc, dồn hết sức lực mà vung tay.

Xoáy lốc tản ra thành hai nửa rồi nhanh chóng tụ lại thành cơn lốc nhỏ hơn, mỗi cơn lốc đều mang theo lưỡi đao chết người, bất chấp mọi thứ, đuổi theo Cố Thanh Hy và hắn.

Xoáy lốc quá nhanh, chưa đến gần mà sát khí đã dồn tới, Cố Thanh Hy nhanh chân né tránh sát khí từ xoáy lốc đáng sợ đó.

“Lão già chết tiệt nhà ngươi, bị thương nặng như vậy mà còn có công lực bậc này, chẳng lẽ thực lực của ngươi là cấp sáu đỉnh phong?”

Cây sáo bạch ngọc của Dạ Mặc Uyên xoay một vòng đầy nho nhã, từ một cây sáo bạch ngọc biến thành mười cây sáo bạch ngọc, hắn dùng nội lực thúc đẩy chúng phát ra nốt nhạc, ngăn cản hai xoáy lốc kia.

Tình thế thay đổi.

Trận chiến biến thành trận đại chiến giữa sáo bạch ngọc và xoáy lốc, Cố Thanh Hy bỗng thành người ngoài.

Xoáy lốc đổi hướng, chuyển sang tấn công Dạ Mặc Uyên, điên cuồng bao vây Dạ Mặc Uyên.

Tiếng sáo của Dạ Mặc Uyên vẫn hiên ngang, ngăn cản từng cơn gió của xoáy lốc.

Trông qua thì có vẻ như hai bên ngang sức ngang tài.

Nhưng Cố Thanh Hy hiểu rằng thực lực của Dạ Mặc Uyên giảm mạnh, hiện giờ chỉ còn cấp năm, trên người hắn vẫn còn vết thương do chất độc gây nên, không thể nào là đối thủ của cấp sáu đỉnh phong.

Hiện giờ họ đang so bì nội lực, một khi nội lực của Dạ Mặc Uyên thua kém phó tộc trưởng Tư Không, hắn chắc chắn sẽ bị những cơn lốc kia ăn sạch sẽ, đến mẩu xương cũng không còn.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1150


Chương 1150

Tiếng sáo của Dạ Mặc Uyên càng lúc càng yếu, loáng thoáng có cảm giác như không trụ nổi, Cố Thanh Hy cuống đến mức xoay vòng vòng, nàng muốn giúp hắn nhưng không tìm được cách gì ổn thỏa.

Cấp sáu đỉnh phong, hiện giờ nàng không thể nào đối phó nổi.

“Mau… mau đi đi…”

Dạ Mặc Uyên dùng ánh mắt ra hiệu cho nàng nhanh chóng rời đi.

Hắn sắp không chống đỡ nổi nữa.

Làm sao Cố Thanh Hy có thể bỏ hắn lại một mình chứ.

Trong lúc cấp bách, nàng lấy Long Châu ra và giơ nó lên cao: “Lão già kia, chẳng phải ngươi muốn lấy Long Châu ư? Ta có thể đưa nó cho ngươi, chỉ cần ngươi lập tức thu tay. Nếu ngươi không thu tay, ta sẽ phá hủy viên Long Châu này, đến lúc đó hai ta đừng ai hòng lấy được”.

Sau vài lần chạm trán, phó tộc trưởng Tư Không thừa biết Cố Thanh Hy tinh quái, làm sao có thể mắc bẫy nàng được.

“Không muốn hắn ta chết thì ngươi ném Long Châu qua đây trước”.

“Ta ném Long Châu qua đấy, lỡ như ngươi không thả người thì phải làm sao?”

“Ngươi không ném qua đây, ta vẫn có thể giết các ngươi rồi lấy Long Châu”.

“Ngươi giết bọn ta cũng dễ dàng thôi, nhưng trước khi ngươi giết bọn ta, ta vẫn đủ năng lực phá hủy Long Châu đấy. Cho dù ta không thể phá hủy Long Châu, ta cũng có thể ném nó xuống thung lũng băng vạn trượng”.

Cố Thanh Hy nhích người về phía thung lũng băng không xa ở phía sau nàng, nơi đó mịt mù trong biển mây, không biết sâu đến mức nào.

Ánh mắt Cố Thanh Hy trở nên tàn nhẫn, nàng cao giọng: “Ta đếm đến ba, nếu ngươi không thu tay, hai ta cùng mất cả chì lẫn chài”.

“Một”.

Thái độ của nàng kiên quyết, không hề giống như đang đùa, làm phó tộc trưởng Tư Không tức đến mức xanh mặt.

Hai bên giằng co, không ai chịu thỏa hiệp.

Thế nhưng trận chiến vẫn còn tiếp diễn, Dạ Mặc Uyên đang sống chết đối đầu cùng lốc xoáy.

Phó tộc trưởng Tư Không cũng chẳng dễ chịu gì, ông ta bị Băng Long cấp bảy đả thương quá nghiêm trọng, hiện giờ lại phải hao tổn lượng lớn chân khí để đối phó với Dạ Mặc Uyên, sau trận chiến này, cho dù giết được Dạ Mặc Uyên, tu vi của ông ta cũng tổn thất rất nhiều.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ chết tiệt. Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Nếu không phải vì ông ta tham sống sợ chết, bỏ mặc ông ta ở lại giãy giụa trong trận đại chiến với Băng Long cấp bảy, ông ta cũng không bị thương nặng như thế này.

“Hai”.

Cố Thanh Hy lạnh lùng trợn mắt nhìn phó tộc trưởng Tư Không, sẵn sàng hô “ba” bất cứ lúc nào.

Cố Thanh Hy rất cuống.

Phó tộc trưởng Tư Không cũng sốt ruột.

Hai người chỉ có thể tấn công nhau bằng tâm lý, đánh cược đối phương bỏ cuộc trước.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1151


Chương 1151

Cố Thanh Hy đột nhiên bật cười rất thản nhiên: “Không ngờ lão già nhà ngươi vẫn rất quan tâm đến bọn ta đấy, coi trọng bọn ta hơn cả Long Châu, cũng đành thôi, ném viên Long Châu này đi, dù sao thứ mà ta không có được, đừng ai hòng có được”.

Cố Thanh Hy siết chặt viên Long Châu, bất tri bất giác truyền nội lực cho nó.

Nàng sẽ hô ba ngay lập tức.

Phó tộc trưởng Tư Không thu sức mạnh lốc xoáy về trước nàng một bước.

Ông ta dùng tốc độ nhanh nhẹn như một con báo săn phóng tới trước mặt Cố Thanh Hy, giơ tay định cướp luôn viên Long Châu trong tay nàng.

Gần như đồng thời, Long Châu tỏa ra ánh hào quang, dẫn dụ Băng Long tới.

Đột nhiên, họ nghe thấy tiếng rồng ngâm, một con rồng khổng lồ dài tới mười mét uốn mình lao tới, há cái miệng to lớn, dùng nội lực định hút viên Long Châu vào miệng.

Cố Thanh Hy coi trọng viên Long Châu này hơn cả tính mạng của bản thân, làm sao có thể để ai cướp nó đi được.

Nàng lập tức cất viên Long Châu vào trong chiếc nhẫn không gian, sau đó ngăn cản.

Tốc độ của Băng Long nhanh khủng khiếp, sát tâm lại nặng, vung đuôi lên là nửa hang động sụp xuống.

Một sát chiêu khủng khiếp chưa từng có quét về phía Cố Thanh Hy.

Đồng tử của Dạ Mặc Uyên co rúm lại.

Một lần vẫy đuôi dốc toàn lực của Băng Long cấp bảy, hoặc dù cho chỉ là cấp sáu, không chết cũng trọng thương, nàng làm sao có thể tránh được.

Trong tình huống cấp bách, Dạ Mặc Uyên cuống cuồng nhào sang, chắn trước mặt nàng, thay Cố Thanh Hy đỡ lấy cú vẫy đuôi trí mạng.

“Phụt…”

“Phụt…”

Dạ Mặc Uyên phun máu tươi, Cố Thanh Hy cũng bị sức mạnh dư âm còn sót lại làm cho bị thương, lực cực lớn hất hắn và Cố Thanh Hy văng ra xa.

“A…”

Cách hai người không xa là một thung lũng băng.

Thung lũng băng rất sâu, hệt như vách núi thăm thẳm, hai người bị sức mạnh đó đánh văng vào dưới đáy thung lũng băng.

“Gào…”

Băng Long lại gầm lên một tiếng, bắt đầu cuồng loạn.

Nó muốn lao xuống cướp lấy Long châu nhưng không biết tại sao lại đột nhiên dừng lại, xoay thân tấn công về phía phó tộc trưởng Tư Không.

Tim phó tộc trưởng Tư Không lộp bộp một cái.

Ông ta lấy thứ gì đó ra từ trong tay áo, nhìn xuống thì thấy một hạt châu hệt như Long châu, bên trên còn lưu lại khí tức của Long châu.

Chết tiệt…

Người phụ nữ chết tiệt kia lại dám nhét cho ông ta một viên Long châu giả trước khi rơi vào thung lũng băng.

Điều đáng giận là ông ta bị nhét Long châu giả lúc nào mà bản thân cũng không biết.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1152


Chương 1152

Trên đỉnh hang băng, trận chiến diễn ra kịch liệt, mây trời đều đổi sắc.

Cố Thanh Hy không có tâm tư để ý đến trận chiến vì nàng và Dạ Mặc Uyên đang rơi xuống rất nhanh.

Dưới đáy thung lũng băng toàn là tường băng trơn trượt, ngay cả một chỗ lồi lõm cũng không có, càng không có gì để cho họ bám vào.

Cố Thanh Hy bị thương, vết thương của Dạ Mặc Uyên càng nặng hơn, họ lại cách xa vách tường băng của thung lũng băng, không thể thi triển võ công, chỉ có thể không ngừng rớt xuống

Cố Thanh Hy không cam lòng, nàng không muốn chết như thế.

Bên tai là giọng nói yếu ớt và cái ôm của Dạ Mặc Uyên.

“Lên tận trời cao, xuống tận suối vàng, Dạ Mặc Uyên ta đời này kiếp này chỉ cùng với nàng”.

“Mạng của Cố Thanh Hy ta, trừ phi ta tự dâng ra thì không ai có thể lấy được”.

Nói rồi Cố Thanh Hy cười lạnh, ánh mắt trở nên hung tàn, dùng sức lắc Tiểu Cửu Nhi trên cổ tay.

“Tiểu Cửu Nhi, ta ra lệnh cho ngươi lập tức tỉnh lại, chỉ cần ngươi tỉnh, ta thưởng cho ngươi một trăm con lợn”.

Tiểu Cửu Nhi say rượu phát ra tiếng xì xì thèm thuồng, lắc đầu như thể vẫn còn trong giấc mộng, dường như vừa rồi có người nói cho mình tới một trăm con heo.

Cố Thanh Hy mừng rỡ: “Tiểu Cửu Nhi, mau, lập tức biến thân cứu bọn ta, nếu không tất cả mọi người đều ngã xuống chết ở đây mất”.

Tiểu Cửu Nhi mơ màng ngẩng đầu lên đón lấy gió lạnh không ngừng thổi đến, cơ thể rùng mình một cái, đến giờ nó vẫn chưa phản ứng lại.

“Còn ngây ra đó làm gì, không nghe thấy ta nói gì sao? Lập tức biến thân, nếu không tối nay hung thú ở bên dưới sẽ có món canh rắn đó”.

Cố Thanh Hy đập vào đầu nó một cái khiến Tiểu Cửu Nhi choáng váng.

Tốc độ rơi xuống quá nhanh, Tiểu Cửu Nhi còn trong trạng thái mơ màng chưa tỉnh rượu hình như đã có chút phản ứng, nó trừng mắt nhìn Dạ Mặc Uyên đang bày ra vẻ mặt cạn lời, rồi lại trông sang Cố Thanh Hy đang có sắc mặt cũng chẳng đẹp hơn là bao, sau đó lập tức biến thân.

Từ ba mét, đến ba mươi mét, một trăm mét, cuối cùng biến thành một con mãng xà khổng lồ chín đầu.

Tiểu Cửu Nhi cúi thân, cõng Dạ Mặc Uyên và Cố Thanh Hy không ngừng rơi xuống, mượn nhờ tường băng trơn trượt để nhanh chóng lao xuống.

Mấy người Cố Thanh Hy thở phào.

Cũng may, cuối cùng Cố Thanh Hy cũng phản ứng lại, bằng không, họ ngã xuống từ trên cao thế này, không chết mới lạ.

Một vùng đất Cực Bắc nhỏ bé mà lại có thung lũng băng sâu như thế, lúc này Cố Thanh Hy mới nhận ra việc mình cố chấp nhảy xuống nguy hiểm thế nào.

Hai người còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, chỉ thấy các đôi mắt trên chín cái đầu của Tiểu Cửu Nhi đều đang nhắm lại.

Cơ thể to lớn cũng rơi xuống.

“A…”

Cố Thanh Hy thất thanh kêu lên, ra sức túm lấy Tiểu Cửu Nhi: “Con rắn ngu ngốc, ngươi đang làm gì thế hả?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1153


Chương 1153

Tiểu Cửu Nhi rùng mình, khôi phục một chút tinh thần rồi mới đứng vững được.

Nó gượng cười.

Uống nhiều rượu quá, đầu óc hơi mơ hồ.

Sắc mặt Cố Thanh Hy cực kỳ khó coi.

Vì Tiểu Cửu Nhi vừa ổn định được một lúc thì lại bắt đầu lắc lư, dao động quá lớn khiến hai người suýt bị văng ra.

Dù miễn cưỡng phanh lại nhưng cũng chỉ là trong chốc lát, thân rắn lại không khống chế được mà rơi xuống hoặc lắc lư qua lại.

Dù cả hai đang ngồi an toàn trên lưng con rắn khổng lồ nhưng đây rõ ràng là đang trải qua nguy hiểm.

Chỉ cần sơ suất một chút thôi, nàng sẽ chôn thây tại đây.

Dạ Mặc Uyên bị thương khá nghiêm trọng, nào có thể chịu đựng sự giày vò như thế, hắn lập tức nôn ra máu, nhuộm đỏ quần áo của Cố Thanh Hy.

Cố Thanh Hy tức điên: “Nếu ngươi còn chưa chịu tỉnh táo đưa bọn ta xuống đó an toàn thì ta sẽ không cho ngươi bất kỳ miếng thịt nướng nào, còn sẽ lấy hết gan rắn của ngươi ra ngâm rượu uống, nếu ngươi không tin, bây giờ có thể thử”.

Không biết là nghe thấy Cố Thanh Hy không cho mình thịt hay là sợ bị lấy gan rắn mà cơ thể Tiểu Cửu Nhi run lên, cuối cùng nó cũng tỉnh rượu một chút, bắt đầu giữ vững thăng bằng, tiếp tục bò xuống dưới.

Hai người một rắn đập mạnh vào trong nền tuyết khiến Cố Thanh Hy đau đến mức nhíu mày, vội vàng đỡ Dạ Mặc Uyên bị thương nặng dậy.

Tiểu Cửu Nhi chớp chớp mắt tỏ vẻ vô tội.

Nó thề.

Nó không hề cố ý.

Vì tảng băng đó quá trơn, nó bị rơi xuống cũng đau lắm chứ bộ.

Cố Thanh Hy trợn mắt liếc Tiểu Cửu Nhi, không để ý tới nó nữa mà cẩn thận bắt mạch cho Dạ Mặc Uyên.

Vị trí lục phủ ngũ tạng của hắn bị đảo lộn, cột sống lưng gãy vài đốt, máu chảy ồ ạt, đến cả gân mạch cũng bị tổn thương nghiêm trọng. Hơn thế, trong cơ thể còn có một loại khí độc chạy khắp, dường như chỉ muốn phá nát người để xộc ra.

“Dạ Mặc Uyên, chàng tỉnh dậy đi, không được ngủ, ta sẽ chữa cho chàng ngay bây giờ”.

Cố Thanh Hy luống cuống lấy hòm thuốc từ trong nhẫn không gian ra, tìm một lượt nhưng lại nhận ra trong hòm không hề có loại thuốc nào có thể chữa trị nhanh chóng vết thương của hắn.

Tay nàng run run không ngừng.

Là thầy thuốc nên nàng biết với tình hình vết thương nặng như thế, Dạ Mặc Uyên rất có thể không qua được đêm nay.

Nàng cắn răng ép bản thân phải thật bình tĩnh, vừa giúp hắn cầm máu, nối xương, vừa châm cứu giải độc cho hắn.

Nàng còn muốn truyền chân khí của mình cho hắn để trị thương, nhưng nàng lại phát hiện lục phủ ngũ tạng của mình cũng đang cuộn trào không ngừng, thậm chí đến cả đầu óc cũng bắt đầu choáng váng nặng nề.

Cấp bảy…

Thực lực rất mạnh.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1154


Chương 1154

Nàng cũng phải mạnh như thế.

Nàng lập lời thề nhất định phải nhanh chóng lên được cấp bảy, dù cho phải trả bất cứ cái giá nào.

“Ầm ầm…”

Phía trên thung lũng băng không xa phát ra âm thanh ầm ầm, kèm theo đó là vô số tiếng gầm gừ của hung thú, Cố Thanh Hy ra hiệu cho Tiểu Cửu Nhi thu nhỏ thân hình, ẩn giấu thân thể, bản thân nàng cũng kéo Dạ Mặc Uyên đang hấp hối né sang một góc.

Nàng lén nhìn lên trên, thấy thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ bị một đám hung thú vây quanh, chúng tranh nhau cắn xé máu thịt của ông ta.

Thương thay, dù có võ công cao cường, nhưng thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ lại đang bị một đám hung thú xâu xé đến mức không đánh trả được chút nào.

Chẳng biết từ bao giờ mà Dạ Mặc Uyên đã khôi phục được một chút khí lực, hắn che mắt nàng lại, không muốn để nàng nhìn thấy cảnh tượng tàn nhẫn tới mức đó.

Cố Thanh Hy bình tĩnh nói: “Không sao đâu, loại cặn bã đó chỉ bị cắn xé là quá nhẹ rồi”.

Sau đó nàng kéo tay hắn ra, tiếp tục ngẩng đầu lên nhìn, lúc này thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ đến cả xương cốt cũng không còn.

Anh hùng một thời đã chết đi như vậy đấy.

Cố Thanh Hy hỏi: “Chàng sao rồi, còn gắng gượng được không?”

“Được mà… Yên tâm đi, ta không chết nổi”.

Ngoài hắn ra, bất cứ kẻ nào cũng không thể cướp mất tính mạng của hắn.

“Xì xì…”

Vừa nghe thấy vài tiếng “xì xì, Tiểu Cửu đang “trốn” lại chầm chậm bò lên trên, không ngờ…

Không ngờ nó lại giết được mấy con hung thú mới rơi xuống, còn kéo xác của bọn nó tới trước mặt Cố Thanh Hy để nàng nướng cho nó ăn.

Suy nghĩ của Cố Thanh Hy lúc này rất loạn.

Nàng đếm thử, thấy tổng cộng năm con.

Sao nhóc này không đi ăn cướp luôn đi?

Không thấy nàng đang bị thương nặng lắm hả?

Rốt cuộc ai mới là thú cưng chứ?

“Hôm nay ta sẽ nướng thịt rắn”, giọng Cố Thanh Hy âm u.

Tiểu Cửu Nhi “xì xì” vài tiếng tỏ vẻ bất mãn.

Cuối cùng, nó há to cái miệng rộng như bồn máu cắn xé xác hung thú, mò tìm tinh hạch bên trong chúng, sau đó ngúng nguẩy quẫy đuôi nuốt gọn tinh hạch vào bụng.

Cuối cùng phát ra âm thanh thỏa mãn vui vẻ.

Cố Thanh Hy ngây ngốc nhìn.

Thế… cũng được ư?

Tinh hạch này coi bộ không tệ nhỉ, lẽ nào có thể nâng cao công lực?

Cố Thanh Hy chớp chớp mắt, ý muốn hỏi Tiểu Cửu Nhi xem tinh hạch có tác dụng gì.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1155


Chương 1155

Tiểu Cửu Nhi “xì xì” vài tiếng, dáo dác ngó quanh xem còn con hung thú nào bị rơi xuống không.

“Tinh hạch tốt “nhắm”, giúp nâng cao công lực, ăn rất ngon nữa. Chủ nhân, Tiểu Cửu Nhi đói quá, Tiểu Cửu Nhi đi lấp đầy bụng trước đây”.

“Quay lại đây, nếu tinh hạch tốt vậy, hay là ngươi đi tìm một ít về giúp chúng ta trị thương đi”.

“Con người muốn ăn tinh hạch thì phải luyện hóa, nuốt trực tiếp sẽ chết tươi luôn”.

Cố Thanh Hy nửa tin nửa ngờ.

Sao nàng cảm giác câu nói này của Tiểu Cửu Nhi không quá đáng tin nhỉ?

Hay là nó sợ bọn họ cướp mất tinh hạch nên mới cố ý nói vậy?

Cố Thanh Hy càng nghĩ càng cảm thấy khả năng này có vẻ cao.

Dạ Mạc Uyên yếu ớt cất lời: “Tiểu Cửu Nhi nói đúng đó, con người không thể tiêu hóa trực tiếp tinh hạch mà cần luyện hóa, hiện giờ chúng ta đều đang bị thương, khó mà luyện hóa được chúng”.

Đáng tiếc vết thương của hắn quá nặng, nếu không thì đi kiếm một ít tinh hạch, sau này có thể đưa chúng cho Cố Thanh Hy luyện đan hoặc luyện khí.

Cố Thanh Hy nhìn l*n đ*nh thung lũng tít tắp đằng trên, sau đó lại nhìn về phía cái xác bị cắn xé, phân thây của thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ, trong lòng mơ hồ cảm thấy bất an.

“Tiểu Cửu Nhi thông minh nhanh nhạy lắm, sẽ không gặp phải nguy hiểm gì đâu, chỉ đi tìm chút đồ ăn thôi mà. Chúng ta thanh thủ đi tìm nơi nào an toàn để trú thân thôi”.

“Được”.

Dạ Mặc Uyên gắng gượng đứng dậy, song, vừa mới khẽ nhúc nhích thì nội thương trên người lại nhức nhối.

“Ta dìu chàng”.

Thay vì bảo là nàng dìu, vậy chẳng bằng nói là Dạ Mặc Uyên đang tựa cả người vào bả vai của nàng thì đúng hơn.

Cố Thanh Hy cố gắng nén đau, đỡ Dạ Mặc Uyên xiêu xiêu vẹo vẹo đi về phía trước.

Nàng biết Dạ Mặc Uyên cũng đang chịu đựng, với tình trạng hiện giờ, hắn tỉnh táo được đã là tốt lắm rồi.

Đáy thung lũng toàn tuyết là tuyết, mỗi lần giẫm xuống tuyết đều ngập đến tận đầu gối, tăng thêm gánh nặng khá nhiều cho hai người đang bị trọng thương.

Bước rồi lại bước, mùa đông khắc nghiệt, hoa tuyết bay đầy trời, khiến cả hai lạnh cóng đến mức run lẩy bẩy.

Trên lớp tuyết dày là hàng dài những dấu chân.

Cả hai cứ tưởng mình đi rất lâu, thế nhưng họ mới chỉ di chuyển được một chút xíu mà thôi. Nơi đây, ngoài tuyết phủ mênh mông ra thì chỉ có đúng một động băng.

Nhưng bọn họ không dám vào động băng nữa, chỉ sợ sẽ đụng chạm với hung thú, hoặc là phó tộc trưởng Tư Không và Băng Long cấp bảy.

Suy cho cùng Băng Long vẫn có thể tìm đến dựa theo mùi mà.

“Khụ khụ…”

Dạ Mặc Uyên ho vài tiếng, còn hộc ra cả máu khiến mặt tuyết trắng nhuốm màu đỏ chói mắt.

Cố Thanh Hy khẽ cắn môi, bất chấp Dạ Mặc Uyên có đồng ý hay không, nàng vẫn đỡ hắn vào trong sơn động: “Bên ngoài gió tuyết to quá, vào trong tránh trước đã”.

“Chàng bị thương rất nặng, cần phải tĩnh dưỡng, xem ra chúng ta phải ở đây thêm một thời gian rồi”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1156


Chương 1156

Trong lòng Cố Thanh Hy nóng như lửa đốt.

Một nguyên do là vì ngày mười lăm trăng tròn sắp tới, mặt khác, nàng vẫn phải tìm ra viên Long Châu thứ bảy.

Cho dù tạm thời không tìm thấy viên Long Châu thứ bảy thì nàng cũng phải quay về Ngọc tộc một chuyến.

Nàng rời đi lâu như vậy, không biết bệnh tình của Thần Phi đại ca thế nào rồi nữa.

Mặt khác, nàng không yên tâm về Dạ Mặc Uyên lúc này.

Hắn vì cứu nàng nên mới bị thương nặng như vậy.

Nếu cứ bỏ hắn ở đây rồi đi trước thì có khác nào bảo hắn chịu chết luôn đâu.

Cố Thanh Hy tìm một lúc lâu mới thấy mấy cành cây khô, nàng lấy mồi lửa ra, cùng Dạ Mặc Uyên tựa sát vào nhau, sưởi ấm bằng ánh lửa yếu ớt.

Dạ Mặc Uyên cố gắng cởi áo ngoài của mình khoác lên cho Cố Thanh Hy.

Cố Thanh Hy nói: “Ta không lạnh, chàng bị thương nặng như vậy, chàng cứ mặc đi”.

“Ta cũng không lạnh”.

Dạ Mặc Uyên ấn cổ tay nhỏ bé lạnh băng của Cố Thanh Hy xuống, cẩn thận khoác áo lên người nàng.

Cố Thanh Hy cười khúc khích: “Chàng nói coi, trông chúng ta lúc này có giống một đôi vợ chồng gặp nạn không kìa”.

“Giống”.

Dạ Mặc Uyên cười yếu ớt.

Hắn thích bốn chữ “vợ chồng gặp nạn” này.

Chuyến đi đến cực Bắc lần này quả thật đã khiến họ tổn thất nặng nề nhưng hắn lại có thể ở bên nàng lâu như thế, hết thảy đều xứng đáng.

“À mà, tại sao Băng Long cấp bảy lại đột nhiên công kích ngược lại phó tộc trưởng Tư Không?”

Cố Thanh Hy vừa sưởi ấm vừa cười ranh mãnh: “Học từ chàng đó, chàng chặn khí tức của Long Châu, làm giả một viên Long Châu để lừa gạt, lẽ nào ta không thể dùng thuốc để chặn khí tức của Long Châu rồi ‘tặng’ ông ta một viên Long Châu giả sao?”

Dạ Mặc Uyên dở khóc dở cười.

Cô nàng này đúng là biết nhiều chiêu trò.

Nhất là việc nàng giấu Long Châu giả vào trong tay áo của phó tộc trưởng Tư Không kiểu gì mà cả hắn vẫn ông ta đều không phát hiện ra.

“Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ bị hung thú xé xác chết tươi, chàng nói xem, liệu phó tộc trưởng Tư Không có bị Băng Long ‘hành’ cho chết tươi luôn không nhỉ?”

Dạ Mặc Uyên còn chưa nói gì thì một tiếng rống giận đã vang lên trước.

“Muốn lão phu chết, các ngươi còn chưa có cái bản lĩnh đó”.

Cả hai lập tức nghiêng đầu, liền thấy phó tộc trưởng Tư Không bị thương vẫn đứng thẳng, đang nghiến răng nghiến lợi trừng mắt với bọn họ.

Ánh mắt hung ác nhuốm đầy sát ý kia của ông ta không khỏi làm người ta sợ hãi.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1157


Chương 1157

Cố Thanh Hy chỉ hơi bất ngờ: “Lão già, sống dai thật đó, một mình đối chọi với Băng Long cấp bảy mà vẫn sống được tới giờ”.

“Các ngươi không chết thì sao lão phu dám chết chứ”.

“Đừng đừng đừng, làm gì cũng cần có thứ tự trước sau, ngươi lớn hơn ta, đáng ra phải để ngươi đi trước”.

“Giao Long Châu ra đây”.

Không biết phó tộc trưởng Tư Không bị cái gì đả kích mà chẳng buồn lảm nhảm nhiều lời với Cố Thanh Hy, vừa mở miệng đã đòi Long Châu ngay.

Ánh mắt ông ta hung ác cùng cực, hỏa diễm trong lòng bàn tay bốc lên ngùn ngụt, càng lúc càng cháy mạnh.

Có thể thấy phó tộc trưởng Tư Không đã động sát tâm, chỉ cần Cố Thanh Hy nói ra câu “không đưa” hoặc lảm nhảm thêm nữa thì chắc chắn ông ta sẽ giết nàng ngay tắp lự.

Dạ Mặc Uyên vùng vẫy đứng dậy, cố nén cơn đau, chậm rãi nói: “Long châu ở chỗ ta, ngươi nên tìm ta mới đúng”.

Cố Thanh Hy đáp: “Vương gia, chàng tưởng chàng nói dối rằng Long châu ở chỗ chàng, phó tộc trưởng Tư Không sẽ tin ư? Chàng coi chàng kia, bị thương đến mức không bò dậy nổi, đưa Long châu cho chàng bảo quản, ai yên tâm nổi chứ. Phó tộc trưởng Tư Không đâu phải người keo kiệt, cho dù ông ấy biết Long châu ở trên người Tiểu Cửu Nhi cũng sẽ không làm khó hai ta đâu. Phải không, phó tộc trưởng Tư Không”.

Dạ Mặc Uyên ho khẽ vài tiếng, suýt chút nữa đã ho ra một vũng máu.

Nữ nhân này nói dối như cuội, xuất khẩu thành thơ sao?

Nói dối mà không đỏ mặt không th* d*c, câu nào cũng có lý như chuyện đương nhiên.

Nàng lấy đâu ra lắm trò thế?

Phó tộc trưởng Tư Không bán tín bán nghi, ông ta đã nhiều lần nếm thử trò nham hiểm xảo trá của Cố Thanh Hy rồi.

Nếu không vì sử dụng vu thuật, ban nãy ông ta đã chết thảm trong tay Băng Long.

Tuy rằng may mắn tránh được một kiếp, nhưng vết thương trên người ông ta, nếu không mất vài ba năm, e là khó lòng hồi phục như ban đầu.

Tất cả mọi thứ đều là vì con nha đầu chết tiệt Cố Thanh Hy nhét Long châu giả lên người ông ta.

Cố Thanh Hy cảm nhận được sát khí nồng nặc của ông ta nên lập tức nhún vai: “Long châu thực sự không ở trên người ta, nếu không tin, ngươi có thể lục soát, chiếc nhẫn không gian của ta cũng có thể cho ngươi xem, thực sự không có”.

“Con rắn kia đâu?”

“Con rắn tham ăn kia chạy đi ăn một bữa no nê rồi, đợi nó quay lại, ta lập tức bảo nó tặng Long châu cho ngươi, tuyệt đối không chọc tới ngươi hay làm trái ý ngươi nữa”.

Phó tộc trưởng Tư Không liên tục cười khẩy: “Con nha đầu thối tha này, ngươi tưởng lão phu là trẻ lên ba cho ngươi muốn lừa thế nào thì lừa chắc?”

Phó tộc trưởng Tư Không định ra tay kết liễu tính mạng của họ trước rồi từ từ tìm Long châu sau.

Không ngờ thung lũng băng bắt đầu đổ sụp, mặt đất không ngừng rung lắc, lắc đến độ họ muốn đứng cũng không thể đứng vững, giống như động đất cấp mười vậy.

“Đùng uỳnh uỳnh…”

Những khối băng nặng cả trăm cân liên tục rơi xuống, hang động băng dần dần sụp đổ.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1158


Chương 1158

Đám đông đồng loạt biến sắc.

Với tình hình đổ sập như này, chẳng lẽ toàn bộ thung lũng băng sẽ biến thành bình địa ư?

Tiếng rồng ngâm trong thung lũng vang lên từng hồi, rung chuyển vòm trời.

Đám đông loáng thoáng trông thấy Băng Long đang phát điên, không ngừng tấn công vào hang động băng, dáng vẻ hung mãnh của nó rõ ràng là muốn cùng xuống Địa ngục với họ.

Chết tiệt!

Phó tộc trưởng Tư Không rốt cuộc đã làm gì Băng Long mà khiến nó phát rồ lên như vậy.

Hung thú bên trong thung lũng băng tranh nhau thoát ra ngoài, dường như chúng cũng biết hang động băng khổng lồ này sắp bị hủy hoại trong phút chốc.

Phó tộc trưởng Tư Không biến sắc, không còn để tâm tới đám người Cố Thanh Hy, co giò chạy ngay, dồn sức thoát khỏi nơi này.

Dạ Mặc Uyên gắng gượng đứng lên, hắn và Cố Thanh Hy dìu dắt nhau, tập tễnh và lảo đảo rời khỏi thung lũng băng.

“Tiểu Cửu Nhi… Tiểu Cửu Nhi…”

Cố Thanh Hy muốn nhờ Tiểu Cửu Nhi đưa họ rời khỏi đây, tốc độ sẽ nhanh hơn.

Thế nhưng không biết con rắn tham ăn kia đã chạy đi đâu kiếm mồi, hoàn toàn không nghe thấy tiếng gọi của nàng.

“Đùng uỳnh uỳnh…”

Khối băng không ngừng nện xuống nhiều lần suýt nữa rơi trúng cơ thể họ, đường ra trước mặt cũng bị băng đá chắn mất.

Thung lũng băng rất lớn, giống như một ngọn núi nguy nga, bây giờ sụp đổ thẳng từ trên đỉnh xuống, phạm vi ảnh hưởng quá lớn, nhất thời không thể thoát ra được.

“Đùng…”

“Uỳnh…”

Những tảng băng rơi xuống càng lúc càng nhiều, Cố Thanh Hy không cẩn thận bị rơi trúng mấy lần khiến toàn thân bê bết máu.

Dạ Mặc Uyên thấy vậy, dùng cơ thể mình chắn những khối đá đó giúp nàng.

“Đi, nàng đi trước đi!”, hắn nóng lòng thúc giục.

Cố Thanh Hy đỡ hắn không chịu rời bỏ, chật vật tiến về phía trước: “Nếu đi thì hai ta cùng đi, nếu ở lại thì hai ta cùng ở, sao chàng nhiều lời thế”.

“Dẫn ta theo thì cả hai cùng phải chết, nàng tự thoát ra ngoài, vẫn còn chút hi vọng”.

“Ta còn trẻ trung son rỗi lắm, không muốn làm quả phụ đâu”.

“Nàng nói gì cơ?”

“Ta nói, tính mạng của chàng là do ta cứu về, ngoại trừ ta ra, không ai có thể cướp mất tính mạng của chàng”.

Âm thanh đổ vỡ rất vang, lấn át cả giọng nói của họ.

Thấy thung lũng băng trên đầu đổ thẳng xuống, đường đi xung quanh đã bị chặn hết, hai người không khỏi nguội lòng.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1159


Chương 1159

Dạ Mặc Uyên bảo vệ Cố Thanh Hy trong lòng theo phản xạ có điều kiện, đợi cho thung lũng băng này nện vào người mình.

“Đùng đùng đùng…”

Ngay khi hai người tưởng rằng bản thân sẽ chết chắc thì băng đá ở lối vào bị ai đó hất tung, một thiếu niên mặc áo trắng như tuyết, khí chất bất phàm như trích tiên giáng trần xông vào trong, không nói không rằng đã dùng hết sức lực mạnh nhất của mình, dùng nội lực đưa họ ra ngoài.

“Ầm ầm…”

Cố Thanh Hy và Dạ Mặc Uyên vừa được cứu ra thì toàn bộ thung lũng băng đổ sập.

Mà người cứu họ thì chưa kịp thoát ra nên bị vùi lấp ở bên trong.

Cố Thanh Hy lập tức biến sắc.

“Ôn Thiếu Nghi… Ôn Thiếu Nghi…”

Nàng muốn lao tới cứu hắn ta, thế nhưng băng đá đổ sập từ trên đỉnh đầu cứ rơi xuống hết tảng này đến tảng khác, tảng nào cũng nặng tới cả ngàn cân, một số tảng thậm chí còn to ngang quả núi, nện ngay xuống trước mắt họ.

Dạ Mặc Uyên kéo Cố Thanh Hy: “Đi, đi mau, nếu không chúng ta phải chết ở đây mất”.

Tốc độ đá lở quá nhanh.

Nhanh đến mức họ lại bị bao vây nữa rồi.

Hung thú ở phía xa không kịp né tránh nên bị đá tảng đập chết, để lại vết máu đỏ tươi.

Hai người có lòng muốn cứu người, nhưng thời gian không cho phép, sau cùng đành nén nỗi đau rời đi.

Cố Thanh Hy và Dạ Mặc Uyên cửu tử nhất sinh mới rời được khỏi phạm vi đổ sập của thung lũng băng.

Cố Thanh Hy sững sờ nhìn thung lũng băng bị sập thành bình địa, lòng dạ đột nhiên thấy đau đớn.

Vẻ thanh tao thoát tục và tôn quý của Ôn Thiếu Nghi khi mới quen nhau, đến thái độ căm ghét thù hằn khi biết hắn ta là kẻ thù của Ngọc tộc, rồi đến quá trình giúp đỡ lẫn nhau dần dần tua ngược lại trong đầu.

Nhất là khi hắn ta không màng nguy hiểm, quả quyết lao vào trong thung lũng băng, đổi mạng lấy mạng, sau cùng bị đá tảng đè chết ở bên trong.

Nội tâm Cố Thanh Hy vô cùng phức tạp.

Không rõ cảm giác thù ghét Ôn Thiếu Nghi tiêu tan từ bao giờ, thay vào đó là luyến tiếc và đau lòng.

Thung lũng băng nguy nga như ngọn núi đổ sập ngay trong tức khắc, bất kể là người võ công cao cường đến đâu cũng không thể sống sót trở ra, đừng nói đến người đang bị thương nặng như Ôn Thiếu Nghi.

Muốn dời hết đống đá tảng để đào hắn ta ra cũng không phải chuyện khả thi.

Tâm trạng của Dạ Mặc Uyên cũng rất phức tạp.

Hắn và Thiên Phần tộc không đội trời chung, Ôn Thiếu Nghi lại là thiếu chủ của Thiên Phần tộc. Nếu nói hắn ta có mưu đồ gì với Cố Thanh Hy nên mới bất chấp tính mạng để cứu nàng còn hợp lý, nhưng tại sao phải cứu hắn chứ?

“Đùng uỳnh uỳnh…”

Mấy ngọn núi tuyết như chạm tới tận tầng mây ở phía xa xa đột nhiên sụp xuống, hai người lại được phen biến sắc.

“Tuyết lở rồi, đi mau”.

Không cần đến lời nhắc của Dạ Mặc Uyên, Cố Thanh Hy đã kéo hắn lảo đà lảo đảo chạy về phía trước.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1160


Chương 1160

Đứng trước thảm họa thiên nhiên như tuyết lở, nhân loại trở nên nhỏ bé vô cùng.

Cho dù là cao thủ cấp bảy cũng không thể ứng phó nổi tuyết lở, trừ phi dùng tốc độ nhanh nhất để chạy trốn.

Ngọn núi tuyết này kéo theo ngọn núi tuyết kia không ngừng đổ sập, nơi này giống như ngày tàn của thế giới, núi tuyết khổng lồ nghiêng mình trút xuống, bao phủ toàn bộ thung lũng băng, sau đó tiếp tục chảy xuống, giữ nguyên tốc độ và uy thế.

Cố Thanh Hy và Dạ Mặc Uyên dìu nhau đi, cứ ngã rồi bò dậy, liên tục như vậy.

Có lẽ ông trời muốn chặn đường sống của họ, bất kể họ chạy nhanh đến đâu, tốc độ tuyết lở luôn nhanh hơn họ.

Điều khiến người ta buồn bực hơn là không chỉ có núi tuyết sau lưng họ vỡ ra, núi tuyết khổng lồ trước mặt họ cũng nổ “đùng” một tiếng, toàn bộ ngọn núi đổ sập.

Phen này thì bất kể là phía trước hay phía sau, họ không còn đường lui nữa rồi.

Dạ Mặc Uyên trở tay ôm chặt Cố Thanh Hy trong lòng: “Sợ không?”

Sợ không?

Tất nhiên là sợ.

Nhưng nàng không sợ mình sẽ chết ở đây.

Nàng sợ đến khi chết mà vẫn chưa thể tập hợp bảy viên Long châu, gỡ bỏ lời nguyền cho Ngọc tộc.

“Có ta ở đây, cho dù phải chết, cũng không để nàng chết trước đâu”.

Bởi vì nơi họ đang đứng là sườn dốc.

Dạ Mặc Uyên ôm lấy Cố Thanh Hy, nhún người nhảy một cái, từ sườn dốc bên phải khu vực tuyết lăn thẳng xuống dưới.

Hắn biết rằng cho dù làm vậy cũng chẳng thay đổi được điều gì, nhưng đây là cơ hội cuối cùng của họ.

“Đùng uỳnh uỳnh…”

Tốc độ tuyết lở lúc nào cũng nhanh hơn họ nghĩ.

Tuyết đã lở tới trước mắt, họ không còn đường nào mà trốn thoát nữa rồi, Dạ Mặc Uyên dùng cơ thể mình để bảo vệ Cố Thanh Hy, mặc cho núi tuyết đổ lên cơ thể hắn.

Dù liều hết chút hơi thở cuối cùng cũng phải bảo vệ được Cố Thanh Hy.

Động tác của Dạ Mặc Uyên hoàn toàn là phản xạ có điều kiện, chẳng hiểu sao khiến Cố Thanh Hy thấy ấm áp.

Nàng cũng biết Dạ Mặc Uyên làm vậy không có chút nghĩa lý nào, nhưng hành động của hắn khiến nàng thấy ấm lòng, vô cùng ấm lòng.

Cái chết, ở thời khắc này, dường như cũng đâu đáng sợ đến thế.

“Rắc” một tiếng, không biết lưng của Cố Thanh Hy đã va phải thứ gì, toàn bộ cơ thể nàng rơi thẳng xuống dưới.

Cùng rơi xuống với nàng còn có Dạ Mặc Uyên đang nằm phủ phục trên cơ thể nàng.

“Á…”

Ngay khoảnh khắc họ rơi xuống, tuyết lở trôi đến trước mặt, lớp tuyết dày và nặng che phủ toàn bộ tầm nhìn của nàng.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1161


Chương 1161

“Đùng…”

Hai người nặng nề rơi xuống đất, lực xung kích quá lớn khiến họ ngất xỉu ngay tại chỗ.

Đợi đến khi Cố Thanh Hy mơ mơ màng màng tỉnh lại, không biết đã qua bao lâu.

Nàng mở mắt ra, giơ tay không thấy năm ngón, lục phủ ngũ tạng đến nay vẫn không ngừng lộn nhào, toàn thân đau đớn đến mức như sắp rời ra vậy.

Từng cảnh tượng trước khi hôn mê chiếu ngược trong đầu nàng, nàng vội vàng tìm kiếm: “Dạ Mặc Uyên… Dạ Mặc Uyên… Chàng đâu rồi?”

Bàn tay sờ thấy một chất lỏng dính dớp, lòng dạ Cố Thanh Hy dâng lên cảm giác bất an.

Nàng hoảng hốt lấy ống thắp lửa mang theo bên người ra.

Bởi vì thời tiết quá lạnh, hoặc vì ống thắp lửa bị ẩm, nàng tốn rất nhiều thời gian cũng không châm được ống thắp lửa.

Cố Thanh Hy run rẩy lấy một viên dạ minh châu ra khỏi chiếc nhẫn không gian, bấy giờ mới có chút ánh sáng.

Nơi này là một hang động, hang động không lớn nhưng rất sâu, không biết dùng để làm gì.

Trên đỉnh đầu nàng là núi tuyết vừa sụp xuống.

Một tảng băng khổng lồ sụp xuống từ thung lũng băng bị kẹt lại trên núi tuyết, vừa vặn chặn lại trước cửa hang động.

Như thế mới khiến tuyết lở không nện xuống.

Nằm bên cạnh nàng là Dạ Mặc Uyên bị thương nặng, đang hôn mê bất tỉnh.

Dạ Mặc Uyên bị thương rất nặng, hơi thở suy yếu, sau lưng đầm đìa máu tươi.

Một hình ảnh hiện lên trong đầu Cố Thanh Hy, khi họ rơi vào hang động tuyết, Dạ Mặc Uyên sợ nàng ngã xuống rồi mất mạng nên lại một lần nữa lật người ôm lấy nàng.

Thế nên người rơi xuống trước là Dạ Mặc Uyên chứ không phải nàng.

Người bị thương nặng cũng là Dạ Mặc Uyên.

Hết lần này đến lần khác dùng mạng mình cứu nàng, trong thời khắc này, đôi mắt của Cố Thanh Hy đỏ ửng.

Bên trong chiếc nhẫn không gian chẳng còn bao nhiêu dược liệu, Cố Thanh Hy lấy hết ra để chữa trị cho Dạ Mặc Uyên.

Bởi vì thực phẩm bên trong chiếc nhẫn không gian nhường hết cho Tiểu Cửu Nhi ăn, đến cả rượu ngon mà nàng cất giữ cũng bị Tiểu Cửu Nhi uống sạch không còn giọt nào, chỉ còn chừa lại một cái chăn.

Cố Thanh Hy vội vàng lấy chăn đắp cho Dạ Mặc Uyên.

Suốt một ngày một đêm, Dạ Mặc Uyên vẫn luôn trong trạng thái hôn mê, chưa từng tỉnh lại.

Ngày thứ hai, Dạ Mặc Uyên sốt cao, liên tục nói mớ, Cố Thanh Hy ôm chặt lấy hắn để giữ ấm cho hắn, dùng dược liệu giúp hắn hạ sốt.

Trong lúc mơ màng, nàng nghe thấy Dạ Mặc Uyên luôn miệng gọi: “Mẹ… đừng… đừng làm hại mẹ..”.

Mẹ?

Mẹ của Dạ Mặc Uyên là ai?

Hình như nàng không biết, cũng chưa từng nghe Dạ Mặc Uyên nhắc đến mẹ hắn.

Ngày thứ ba, Dạ Mặc Uyên dần tỉnh lại, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Cố Thanh Hy mừng rỡ: “Cuối cùng chàng cũng tỉnh rồi, chàng đã hôn mê ít nhất là ba ngày”.

“Đây là đâu?”
 
Back
Top Bottom