Ngôn Tình Cuồng Phi Sủng Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1122


Chương 1122

Nhuyễn kiếm không còn trượt nữa.

Bọn họ cũng không còn rơi xuống nữa.

Cố Thanh Hy thở phào nhẹ nhõm.

Hai người bọn họ bị treo ở lưng chừng vách băng.

Phía trên lần lượt có vô số sói tuyết rơi xuống, đi qua bọn họ xuống vực sâu vô tận phía dưới.

Bọn họ suýt bị sói tuyết rơi trúng vài lần nhưng may mắn đều tránh được.

Tư thế này khiến cho Cố Thanh Hy rất đau đớn.

Bởi vì nàng đang phải một tay nắm Ôn Thiếu Nghi, một tay nắm chặt nhuyễn kiếm.

Cánh tay nắm chặt nhuyễn kiếm của nàng đang chảy ra máu tươi giàn giụa vì bả vai đã bị sát thủ áo đen đâm thủng một lỗ.

Những vết thương ở bụng cũng bị rách ra.

Cố Thanh Hy tự hỏi liệu ruột của nàng có sắp rơi ra ngoài một lần nữa hay không?

“Tiểu Cửu Nhi, mau tỉnh lại, nếu không chúng ta sẽ chết hết, Tiểu Cửu Nhi…”

“Nếu như ngươi không tỉnh lại thì mạng của chủ tử nhà ngươi sẽ không còn đâu”.

“Mẹ kiếp, con rắn ngu ngốc tham ăn này, sau này ngươi đừng mơ tưởng được ăn thịt heo nướng của ta”.

Mặc cho Cố Thanh Hy hét lên như thế nào thì Tiểu Cửu Nhi vẫn không hề nhúc nhích.

“Ngươi đã cho nó uống bao nhiêu rượu vậy?”

“Làm sao ta biết được, dù sao thì rượu trong nhẫn không gian đều đã hết sạch rồi”.

Cố Thanh Hy nhìn xuống, bên dưới vẫn trắng xóa không thấy điểm cuối.

“Răng rắc…”

Vách bằng nơi cắm nhuyễn kiếm lại nứt ra một khe hở.

Đôi lông mày kiếm của Ôn Thiếu Nghi trầm xuống, hắn ta nhìn trái nhìn phải xem có nơi nào đặt chân được không.

Hắn ta thất vọng, khắp nơi trơn tru sạch sẽ đến mức không thể sạch sẽ hơn.

“Ta sẽ xuống dưới xem có nơi nào đặc chân được không, nếu như có thì ta sẽ gọi ngươi”.

“Cái gì…”

Cố Thanh Hy cả kinh.

Ôn Thiếu Nghi vốn bị thương nặng, không biết lấy sức từ đâu mà có thể vùng khỏi tay nàng, thả người rơi xuống.

Giờ phút này nàng đã rất khiếp sợ.

Bị nàng tóm lấy hắn ta vẫn còn có hy vọng sống.

Nếu như hắn cứ như vậy nhảy xuống, hắn vừa không có vũ khí lại không có võ công, khả năng chết là rất cao.

Nàng lại muốn tóm lấy hắn ta nhưng Ôn Thiếu Nghi quá nhanh nên nàng hoàn toàn không tóm được hắn ta, vì vậy nàng chỉ có thể nhìn hắn ta rơi xuống.

Hết thảy đều trở về hư vô.

Phía trên ngoại trừ tiếng sói tuyết gầm rú thì chỉ có tiếng kêu la thảm thiết của đám sói tuyết đang không ngừng rơi xuống.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1123


Chương 1123

Máu nhỏ giọt tanh tách…

Sự đau đớn khiến cho Cố Thanh Hy cau mày thật chặt.

Nàng ước chừng thời gian uống một chén trà đã trôi qua nhưng vẫn chưa thấy Ôn Thiếu Nghi gọi mình.

Cơ thể dần trở nên yếu ớt, vách băng không thể nâng đỡ trọng lượng của cô.

Cuối cùng Cố Thanh Hy cũng rơi xuống vì bị thứ gì đó va vào người.

Trong nháy mắt rơi xuống, nàng đã nhìn thấy thứ gì vừa va vào mình.

Đó không phải là sói tuyết.

Đó là một con người.

Chính là sát thủ áo đen.

Kẻ này chẳng phải là sát thủ áo đen đang đuổi giết nàng hay sao?

Lúc này, toàn thân hắn ta đã đẫm máu, cũng không biết là máu của hắn ta hay là máu của sói tuyết.

Tuy nhiên, nàng cũng có thể nhìn thấy rõ ràng sát thủ áo đen đã bị móng vuốt của sói tuyết cào cấu ra rất nhiều vết thương.

Miệng vết thương đều rất lớn.

Sát thủ áo đen nửa tỉnh nửa mê, khi nhận ra mình đã va vào nàng thì phản ứng đầu tiên là bắt đầu tấn công.

Cố Thanh Hy dường như đã có kinh nghiệm, ngay lập tức điểm huyệt hắn ta.

Nàng vỗ vỗ lồng ngực, có chút cả kinh.

Suýt chút nữa thì nàng đã bị kẻ này g**t ch*t.

“Bị thương nặng đến như vậy, không lo nghĩ cách trốn thoát mà còn nổi điên!”

Tốc độ rơi quá nhanh làm lòng Cố Thanh Hy lạnh toát.

Bên dưới vẫn không có gì khác ngoài một khối băng nhô ra ở đằng xa, không hề có bất cứ thứ gì để bám víu.

Nhưng khoảng cách giữa nàng và khối băng kia quá xa.

Có cũng như không!

“Xoạt…”

Phần hông của nàng bị một sợi dây quấn lấy, ai đó đang dùng sức kéo nàng đi.

Cố Thanh Hy nắm chặt lấy sợi dây kia theo bản năng.

Người cứu nàng là Ôn Thiếu Nghi…

Chẳng phải võ công của hắn ta đã bị phong bế rồi ư?

Khoảng cách xa như thế, làm sao nàng với tới khối băng nhô ra kia được?

Trong lúc nghi hoặc, Cố Thanh Hy đã tới được nơi an toàn.

Còn một người nữa cũng được kéo qua cùng với nàng, chính là sát thủ áo đen mà nàng tóm chặt trong tay.

Khối băng không lớn lắm nhưng vẫn thừa chỗ cho ba người bọn họ.

“Tại sao hắn ta lại ở cùng ngươi?”

“Đột nhiên rơi từ trên xuống!”, Cố Thanh Hy buông sát thủ áo đen ra.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1124


Chương 1124

Nàng cực kỳ muốn ném hắn ta xuống dưới.

Nhưng ném xuống thì lại không nhân đạo chút nào, thế là chẳng hiểu tại sao nàng lại kéo hắn ta tới chỗ này cùng.

“Đúng rồi, khoảng cách xa như vậy, sao ngươi lại qua đây được? Lẽ nào ngươi cưỡng ép phá châm à?”

Ánh mắt Ôn Thiếu Nghi có phần né tránh.

Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, nếu không cưỡng ép khai châm thì lẽ nào lại trơ mắt nhìn bản thân cùng chết chung với Cố Thanh Hy?

Nhìn vẻ mặt của hắn ta, chẳng cần nghĩ, Cố Thanh Hy cũng biết Ôn Thiếu Nghi đã cưỡng ép khai châm để khôi phục võ công.

“Ngươi điên à? Ngươi có biết hậu quả khi làm vậy là gì không? Nhẹ thì liệt toàn thân, kinh mạch đảo loạn, còn nặng thì sẽ chết đấy!”

Ôn Thiếu Nghi mỉm cười ấm áp, vuốt mấy sợi tóc lòa xòa của bản thân, im lặng nhìn Cố Thanh Hy tức giận bắt mạch cho mình.

“Số ngươi hên đấy, không chết được, cũng không liệt, nhưng kinh mạch bị tắc nghẽn rồi, nếu sau này muốn nâng cao công lực thì còn khó hơn lên trời”.

“Không sao, cấp bốn là đủ để bảo vệ tính mạng rồi”.

Ôn Thiếu Nghi bình tĩnh rút tay về, có vẻ như không muốn để Cố Thanh Hy tiếp tục khám mạch của mình.

Nếu ai đó tập võ nghe thấy câu võ công của mình không thể tiếp tục lên, người bình thường đều sẽ không thể chịu nổi.

Nhưng Ôn Thiếu Nghi lại vô cùng bình tĩnh, ung dung cứ như người không thể nâng cao võ công chẳng phải là hắn ta vậy.

Cố Thanh Hy bĩu môi.

Người ta còn chẳng buồn để ý, nàng quan tâm linh tinh làm gì không biết.

“Ngươi cứu ta một mạng, ta cũng vừa mới cứu ngươi một mạng, coi như hòa nhé”.

Cố Thanh Hy quay người nhìn thiếu niên áo đen.

Thiếu niên áo đen vóc dáng gầy gò, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt vô cảm như người máy, cứ như thể bẩm sinh hắn ta không có thất tình lục dục vậy.

Trên người hắn ta toát ra khí chất lạnh lùng khiến người ta phải rùng mình.

Nhìn bề ngoài, có vẻ tên này không quá lớn tuổi, chưa đến hai mươi nhưng võ công lại vô cùng cao, đặc biệt là khinh công, gần như có thể so được với Dạ Mặc Uyên và Ôn Thiếu Nghi.

“Ngươi tên gì? Tại sao lại muốn đuổi giết ta?”

Thiếu niên áo đen phớt lờ nàng.

“Hay hắn ta bị câm điếc nhỉ?”, Cố Thanh Hy nhìn sang Ôn Thiếu Nghi.

Ôn Thiếu Nghi cảm thấy dở khóc dở cười.

“Ta đâu quen hắn, ngươi nhìn ta làm gì? Ngươi đắc tội ai mà không biết sao?”

Cố Thanh Hy trợn trắng mắt.

Nàng đắc tội ai ấy hả?

Chủ nhân thân thể này nhiều thân phận như vậy, sao nàng biết mình từng đắc tội những ai chứ!
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1125


Chương 1125

“Khả năng cao là người của Thiên Phần tộc các ngươi đó”.

“Hắn không phải người Thiên Phần tộc, trước giờ ta chưa từng gặp hắn”.

“Biết đâu là tử sĩ do trưởng lão nào đó của Thiên Phần tộc các ngươi huấn luyện ra?”

“Thiên Phần tộc có quy định tộc dân không được tự ý huấn luyện tử sĩ”.

“Ồ, ta thấy hai lão già Tư Không và Tuyết Dạ chết tiệt của Thiên Phần tộc các ngươi là loại bụng dạ đen tối, ai biết bọn họ có tự ý huấn luyện hay không chứ”.

Cố Thanh Hy cười xòa, tiến tới gần thiếu niên áo đen.

“Bất kể ngươi câm thật hay giả câm thì ta vẫn muốn nhìn thử xem ngươi thế nào”.

Cố Thanh Hy giơ tay, muốn kéo mảnh vải đen che mặt của thiếu niên áo đen, nhưng hắn ta lại nhanh hơn nàng một bước.

Hắn ta vung ngang tay phải, trường kiếm xoay vài vòng, xoẹt ngang tim Cố Thanh Hy như thể có mắt vậy.

Động tác của sát thủ áo đen vô cùng lanh lẹ, còn đột nhiên tập kích lúc đang bị điểm huyệt, đồng tử của Cố Thanh Hy co nhỏ, nàng lập tức nghiêng người né đi.

Không ngờ sát thủ áo đen lại đoán trước được hành động nghiêng người bất ngờ này của nàng, hắn ta khẽ xoay tay trái, trên đó cầm sẵn một thanh đao sắc lạnh.

“Xoẹt…”

Hàn quang lóe lên, phần bụng vốn bị thương của Cố Thanh Hy lại bị chém thêm một nhát, nếu không phải Ôn Thiếu Nghi kéo nàng ra nhanh thì chắc chắn nàng đã bị thiếu niên áo đen bổ làm đôi rồi.

“Đao ở tay trái của ngươi còn nhanh hơn cả kiếm bên tay phải. Ngươi thuận tay trái”.

Cố Thanh Hy kinh hô, ôm rịt lấy phần bụng bị thương của mình.

Bụng nàng lại một lần nữa đóng băng, máu trong người nhanh chóng ngưng kết trong giây lát.

Một nhát đâm này quá sâu, Cố Thanh Hy vô lực ngã xuống.

Đập vào mắt là cảnh Ôn Thiếu Nghi và thiếu niên áo đen đánh nhau như nước với lửa.

Cố Thanh Hy run rẩy lấy đan dược, đổ cả bình ra rồi cho vào miệng nuốt xuống.

Sau đó nàng lại nhanh chóng ngưng tụ nội lực, đẩy hết máu bị đông ra ngoài.

Nàng là người biết chữa bệnh, biết rõ sự thay đổi trong cơ thể của mình.

Liên tiếp bị thương nặng mấy lần, cơ thể nàng đã sắp không chống đỡ nổi nữa.

Sát thủ này lại dùng độc chiêu, g**t ch*t một người chỉ bằng một kích, lần này mạnh hơn mấy nhát đao bị chém trước đó.

Nếu vết thương không được xử lý đàng hoàng, nếu máu bị đông lại thì nàng chắc chắn sẽ mất mạng…

Nàng không thể chết!

Nàng vẫn chưa thu thập đủ bảy viên Long châu, ngàn vạn người Ngọc tộc còn đang đợi nàng, dù có chết thì cũng phải đợi đến sau khi lời nguyền của Ngọc tộc được giải trừ.

Trong cơn choáng váng, Cố Thanh Hy ngất lịm đi.

Trước khi ngất, nàng nhìn thấy một người đàn ông ôn hòa đang lo lắng gọi tên mình, thì thầm gì đó bên tai nàng.

Nhưng Cố Thanh Hy không còn sức để đáp lại.

Khi nàng tỉnh lại lần nữa, người đã ở trong một hang núi khác.

Hang núi vẫn là động băng, toàn thân Cố Thanh Hy lạnh lẽo, đang được ai đó ôm chặt vào lòng.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1126


Chương 1126

Người ôm nàng tr*n tr** cơ thể, quần áo của đối phương đang đắp trên người nàng.

Cố Thanh Hy ngạc nhiên, ngẩng đầu lên.

Nhưng người trước mặt lại đang đeo một cái mặt nạ hình con bướm.

Đối phương nhắm chặt hai mắt, sắc mặt xanh xao, hơi thở yếu ớt, đôi môi hồng hào cũng trở nên trắng bệch không còn chút màu máu.

Trên người hắn ta có vết chém và một lỗ máu, không biết là do thứ gì làm bị thương, máu chảy ròng ròng, thân thể lạnh ngắt, trông mà ghê người.

Lại nhìn sang nàng, vết thương trên người đã được xử lý từ bao giờ, không còn đóng băng nữa, nội thương cũng đã đỡ hơn rất nhiều.

Cố Thanh Hy lấy quần áo xuống đắp lên người Ôn Thiếu Nghi, rồi bắt mạch cho hắn ta.

Nội thương của hắn ta nghiêm trọng hơn lúc trước, còn bị tổn thương khá nhiều, tu vi cũng bất ổn.

Cố Thanh Hy có ảo giác nếu còn giảm xuống nữa, võ công của Ôn Thiếu Nghi sẽ bằng cấp bậc với nàng.

Sự phòng bị của Cố Thanh Hy lập tức sụp đổ.

Nàng không biết nên dùng cảm xúc gì đối mặt với Ôn Thiếu Nghi.

Vốn dĩ nàng nên hận hắn ta nhưng lúc này lại không thể làm thế.

Một ngàn năm trước, lúc Thiên Phần tộc hạ nguyền rủa cho Ngọc tộc, hắn ta không biết còn đang trong bụng người mẹ nào.

Từ khi quen biết Ôn Thiếu Nghi đến nay, nàng cũng chưa từng thấy hắn ta làm việc gì xấu, ngược lại đối phương còn năm lần bảy lượt không tiếc mạng cứu nàng.

Tâm trạng của Cố Thanh Hy cực kỳ phức tạp, mặc dù rất biết ơn Ôn Thiếu Nghi, mặc dù biết hắn ta không xấu xa nhưng nàng vẫn không thể buông bỏ khúc mắc.

Lấy thuốc cầm máu và nước sạch từ trong nhẫn không gian ra, nàng cẩn thận xử lý miệng vết thương cho hắn ta.

“Ưm…”

Không biết có phải bị đau hay không mà Ôn Thiếu Nghi phát ra tiếng rên.

“Chịu đựng một chút, sắp xong rồi”.

Từng giây từng phút trôi qua, dưới chóp mũi là mùi hương nhàn nhạt của riêng Ôn Thiếu Nghi, mùi hương khiến cả người cảm thấy thoải mái.

Cố Thanh Hy thở ra một hơi, cất đống bình bình lọ lọ đi.

“Cũng may vết thương đã được xử lý kịp thời, nếu muộn một chút nữa, vết thương sẽ sưng và chảy mủ”.

Khi Cố Thanh Hy ngẩng đầu lên, nàng thấy Ôn Thiếu Nghi đã tỉnh, đang nhìn mình bằng ánh mắt phức tạp.

“Tỉnh rồi à? Có đau không?”

“Ngươi không sao là tốt rồi”.

Ôn Thiếu Nghi nói thế khiến tâm trạng vốn đã phức tạp của Cố Thanh Hy trở nên ảm đạm.

“Ta có sao hay không thì liên quan gì đến ngươi”.

Ôn Thiếu Nghi thở dài, nụ cười trên môi bỗng chốc biến mất, thay vào đó là sự ưu thương.

“Đúng thế, chuyện của ngươi thì liên quan gì đến ta”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1127


Chương 1127

“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, tên sát thủ áo đen đâu? Còn nữa, vết thương trên người ngươi bị thứ gì gây ra? Vết thương sâu mà còn có độc nữa”.

“Ta bị một con nhện khổng lồ đả thương, trong động này có hai con nhện khổng lồ, thực lực rất mạnh, tên sát thủ áo đen đó chắc bị nhện bao vây rồi”.

Ôn Thiếu Nghi chậm rãi nhớ lại chuyện đã xảy ra trước đó.

Sau khi Cố Thanh Hy bị đánh lén và trọng thương, hắn ta và tên sát thủ đó lao vào đánh nhau, vì bản thân đã bị thương, thực lực lại giảm dần xuống nên hắn ta không phải là đối thủ của tên sát thủ.

Cũng may là chiêu thức vẫn còn, hắn ta và tên kia đánh đến mức khó phân thắng bại.

Cuối cùng, nhện khổng lồ xông vào, thấy ba người thì lập tức tấn công, Ôn Thiếu Nghi sử dụng hư chiêu để trốn mất, còn làm tên sát thủ áo đen rơi vào tầm ngắm của nhện độc.

Tiếp đó, thiếu niên áo đen có bị nhện giết hay không, hắn ta không rõ.

Ôn Thiếu Nghi ôm Cố Thanh Hy chạy đi, dùng nội lực của mình chữa thương cho nàng.

Nhớ lại lúc chữa trị vết thương, Ôn Thiếu Nghi vẫn còn sợ.

Một lực hút chợt xuất hiện từ cơ thể Cố Thanh Hy, hút hết nội lực của hắn ta.

Hắn ta suýt bị hút hết sạch nội lực.

Bây giờ, hắn ta chẳng còn chút sức lực nào để ngồi dậy cả.

Thực lực lại tụt xuống cấp ba…

Nghĩ đến việc thực lực của mình hết giảm rồi lại rớt.

Ôn Thiếu Nghi gượng cười một tiếng.

Người của Thiên Phần tộc đặt rất nhiều hi vọng vào hắn ta, vẫn luôn cho rằng hắn ta là thiên tài kiệt xuất nhất trăm ngàn năm qua.

Tất cả hi vọng của Thiên Phần tộc cũng đều gửi gắm lên trên người hắn ta.

Thế mà bây giờ, hắn ta còn không bằng một người bình thường trong tộc.

Cấp ba…

Có lẽ ở bên ngoài, cấp ba là rất cao.

Nhưng ở Thiên Phần tộc thì thật sự rất yếu…

“Nghĩ gì mà ngẩn người ra vậy?”

“Không có gì, cơ thể ngươi khá hơn chút nào chưa?”

“Khá hơn nhiều rồi”.

Cố Thanh Hy có chút sốt ruột nói: “Chúng ta tới vùng đất Cực Bắc rất lâu rồi, thời gian của ta có hạn, nhất định phải nhanh chóng tìm được Long Châu, ngươi bị thương nghiêm trọng như vậy, đi theo ta, sợ là…”

“Nơi này tầng tầng nguy hiểm, tự ngươi cẩn thận, ta ở chỗ này chờ ngươi”.

“Ngươi được không?”

“Được”.

Trái lại là nàng…

Nàng mới cấp hai, sao có thể đoạt được viên Long Châu thứ sáu từ trong tay Băng Long cấp bảy?

Cố Thanh Hy đứng dậy, vừa che bụng mình vừa lần mò tiến lên.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1128


Chương 1128

Địa hình động băng phức tạp, cứ đi được một đoạn lại gặp một ngã ba.

Để phòng ngừa việc lạc đường, Cố Thanh Hy lấy trâm cài tóc ra khắc ký hiệu lên tường băng.

Sau khi lượn quanh một vòng lớn, Cố Thanh Hy không thấy bóng dáng của Băng Long cấp bảy, càng không thấy bóng dáng của Long Châu.

Nhiệt độ càng ngày càng thấp, Cố Thanh Hy lạnh tới mức run lẩy bẩy, không ngừng xoa tay làm ấm người.

Khi tới trước một ngã ba nữa, Cố Thanh Hy bất cẩn dựa vào tường băng, tường băng lại có cảm giác dinh dính, nàng cúi đầu nhìn xem, suýt thì ói ra.

Thứ dinh dính này không phải gì khác, mà là nội tạng của nhện.

Đi về phía trước xem xét, một con nhện khổng lồ bị phanh thây, chân nhện rơi lả tả trên mặt đất, trên tường băng chằng chịt vết đao, có thể nhìn ra được là trước đây không lâu, nơi này vừa trải qua một trận chiến ác liệt.

Cố Thanh Hy bước qua thi thể nhện bị phanh thây, đi vào một chỗ chật hẹp.

Nơi đó có một mạng nhện trong suốt khổng lồ, trên mạng nhện đang dính một người.

Một người áo đen bịt mặt.

Chắc chắn người áo đen bịt mặt đã giãy giụa rất lâu, hao hết sức lực cũng không thoát được ra nên lúc này mới mặc cho tơ nhện vây hãm, tay chân bị tạo thành căng ra.

Nam nhân này không phải là thiếu niên ám sát nàng sao?

Nàng quan sát thiếu niên, trên thân tên này chồng chất vết thương, còn có mấy lỗ máu, đến bây giờ lỗ máu kia vẫn còn đang chảy ra máu tươi, giống hệt vết thương trên người Ôn Thiếu Nghi, chắc đều là vết thương do nhện tạo ra.

“Ồ… đúng là oan gia ngõ hẹp, chúng ta lại gặp mặt rồi”.

Giọng điệu của Cố Thanh Hy mang theo tia chanh chua: “Trước đó ở dưới đáy cốc, ta cứu ngươi, ngươi lại lấy oán báo ân, đâm ta một đao. Ngươi nói xem, lần này ta còn dám cứu ngươi không?”

Nơi này băng tuyết ngập trời, địa hình phức tạp, nếu Cố Thanh Hy không cứu, thiếu niên chắc chắn phải chết.

Cố Thanh Hy cho rằng đối phương sẽ lên tiếng cầu xin mình cứu giúp, nhưng thiếu niên lại lạnh lùng nhìn nàng, không định lên tiếng cầu xin tha thứ, ánh mắt kia giống hệt với lúc trước, không mang theo chút xíu tình cảm nào.

“Thiếu niên, ngươi còn trẻ, không làm việc gì đứng đắn mà lại cứ chọn làm sát thủ. Ta không quan tâm vì sao ngươi trở thành sát thủ, hôm nay ta không bỏ đá xuống giếng, nhưng ta cũng không cứu ngươi, sống hay chết đều dựa vào bản thân ngươi”.

Cố Thanh Hy nhìn thẳng vào hắn ta, sau đó quay người rời đi.

Mãi đến khi nàng quay người rời đi, thiếu niên cũng không một lời cầu xin tha thứ.

Hắn ta chỉ cố nén đau đớn, không sờn lòng mà tiếp tục giãy giụa, cho dù mỗi lần giãy giụa, vết thương của hắn ta lại nặng thêm.

Tai Cố Thanh Hy rất thính, phía sau xảy ra chuyện gì, nàng đều có thể cảm giác ra được.

Đi đến một ngã ba khác, Cố Thanh Hy không nhịn được mà dừng bước, lén lút nhìn về phía thiếu niên.

Nàng lại thấy thiếu niên vẫn đang giãy giụa, hết lần này đến lần khác, vĩnh viễn không hề ngừng nghỉ, thậm chí vì thoát ra, hắn ta không tiếc hi sinh một tay một chân của mình.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1129


Chương 1129

Lần đầu tiên trong đôi mắt lạnh lẽo của hắn ta có cảm xúc.

Đó là khát vọng sống.

Bước chân của Cố Thanh Hy giống như bị rót đầy chì, làm thế nào cũng không bước tiếp được.

Ánh mắt muốn sống này cực kỳ giống nàng.

Ma xui quỷ khiến, Cố Thanh Hy lại đi về phía hắn ta.

“Ta có thể cứu ngươi, nhưng ngươi phải đồng ý với ta một yêu cầu, đó là không được giết ta”.

Thiếu niên áo đen lạnh lùng nhìn nàng, cũng không biết có nghe hiểu lời Cố Thanh Hy hay không.

Hắn ta không gật đầu, cũng không lắc đầu, trong mắt vẫn không có biểu cảm gì.

“Từ trong ánh mắt của ngươi, ta nhìn ra được ngươi và ta cũng không có thù sâu hận lớn gì, nếu đã không có thù sâu hận lớn, cớ gì ngươi phải vì giết một người mà hi sinh chính mình chứ?”

Cố Thanh Hy nhíu mày.

Thiếu niên này vẫn im lặng?

“Ngươi bị câm à?”

Vẫn không nói lời nào?

Cố Thanh Hy dứt khoát giật khăn che mặt của hắn ta.

Khăn che mặt bị giật xuống, toàn bộ khuôn mặt thiếu niên lộ ra trước mặt Cố Thanh Hy.

Nhìn thấy gương mặt hắn ta, sắc mặt Cố Thanh Hy lập tức trắng bệch, hai chân liên tục lùi về sau mấy bước, trong đôi mắt nhìn thấu suốt mọi chuyện lộ vẻ vừa mừng vừa sợ lại vừa không dám tin.

“Diệp Phong, tại sao lại là ngươi”.

Đáy lòng bình tĩnh như nước hồ thu của Cố Thanh Hy như bị một tảng đá lớn dội xuống, cuộn trào sóng cả.

“Ngươi còn sống, vậy mà ngươi vẫn còn sống”.

Cố Thanh Hy kích động nói ra, duỗi tay muốn v**t v* khuôn mặt đẹp trai này.

Nhưng mà sát thủ áo đen lại lạnh lùng quay đầu sang chỗ khác giống như cực kỳ chán ghét việc người khác đụng vào mình.

Trái tim đang kích động của Cố Thanh Hy lập tức hóa đá, hai tay khựng lại giữa không trung.

“Ngươi không phải Diệp Phong, ngươi là ai?”

Nếu là Diệp Phong, khi nhìn thấy nàng, chắc chắn hắn ta sẽ vô cùng mừng rỡ.

Hơn nữa ánh mắt Diệp Phong cũng không lạnh lùng như vậy, trên người lại càng không lạnh nhạt như thế.

Bất kể bị đối xử bất công cỡ nào, hắn ta luôn tỏ ra thiện lương ôn hòa.

Cố Thanh Hy tỉ mỉ quan sát thiếu niên áo đen.

Thiếu niên trước mắt có gương mặt y hệt Diệp Phong, giống như được đúc ra từ một cái khuôn, cũng là mày kiếm mắt sao, phong thái hiên ngang, dù đứng trong đám người cũng có thể lập tức hấp dẫn ánh mắt người ta.

Một điểm không giống duy nhất chính là, võ công của hắn ta tốt hơn Diệp Phong không chỉ một chút.

Hơn nữa cả người hắn ta lạnh như ác quỷ mới bò ra từ địa ngục, không mang theo chút tình cảm nào.

Dáng vẻ lạnh lùng này giống như một cỗ máy giết người, chỉ cần người khác bảo hắn ta làm cái gì thì hắn ta sẽ làm c** **.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1130


Chương 1130

Đối mặt với câu hỏi của nàng, thiếu niên áo đen vẫn im lặng không nói.

Cố Thanh Hy nhanh chóng nhìn về phía tay trái đối phương.

Lòng bàn tay trái của hắn ta có vết chai thật dày, hẳn là do luyện võ nhiều năm tạo thành.

Cố Thanh Hy muốn tìm xem liệu tay trái đó có vết thương gì không, nhưng nàng phải thất vọng rồi.

Trong tay trái của hắn ta, ngoài mấy vết thương sâu tận xương do sói tuyết cào ra thì không có bất kỳ vết thương nào khác.

Không phải tay trái của Diệp Phong!

Tay trái của Diệp Phong bị Lan kỳ chủ bóp nát, khớp xương bị trật, hơn nữa lòng bàn tay cũng bị Lan kỳ chủ đâm xuyên một kiếm, để lại một vết sẹo tồn tại mãi mãi.

Tia hi vọng mới manh nha trong lòng Cố Thanh Hy lại chậm rãi biến thành thất vọng.

Chẳng cần biết hắn ta là ai, chỉ với dáng vẻ giống Diệp Phong như vậy, nàng đã không cách nào khoanh tay đứng nhìn.

Cố Thanh Hy rút nhuyễn kiếm bên hông ra, vận dụng hết nội lực, mạnh mẽ bổ một kiếm về phía mạng nhện.

“Bịch…”

Mạng nhện không bị chém đứt.

Trái lại nàng bị đánh bay.

Nàng vốn đang bị thương nghiêm trọng, bởi vì vận khí lần nữa, sau đó bị đánh văng ra, cho nên vết thương lại chảy máu rồi.

“Đáng giận, xem chuyện tốt ngươi làm đi, nếu ngươi không đâm ta mấy đao, mạng nhện này đã bị ta chém đứt rồi”.

“…”

“Được rồi, nói chuyện với ngươi chẳng khác nào đàn gảy tai trâu”.

“…”

Cố Thanh Hy đứng dậy, một tay che bụng đang đau đớn, một tay xoa xoa dưới cằm.

Cũng không biết mạng nhện này dệt thành như thế nào, vừa dính vừa cứng.

Nhuyễn kiếm của nàng cũng suýt thì bị dính vào.

Quan trọng nhất là mạng nhện này trong suốt, hơi không chút ý chút thôi là sẽ bị dính vào.

Thiếu niên này coi như may mắn, ít nhất nhện cũng chết rồi, bằng không hắn ta sớm đã bị ăn.

Cố Thanh Hy thử mấy lần đều không thể cứu được thiếu niên ra.

Đáng tiếc thời gian gấp gáp, tốc độ cũng rất nhanh, Phù Quang không theo tới, nếu không có lẽ Phù Quang sẽ có cách cứu hắn ta.

Đột nhiên, Cố Thanh Hy nghĩ tới điều gì, cánh môi đỏ mọng khẽ cong lên lộ ra nụ cười ranh mãnh.

Nàng lấy cây mồi lửa trong nhẫn không gian ra, châm lửa rồi đốt lên trên mạng nhện.

Mạng nhện chém không đứt, vừa dính vừa cứng kia vừa tiếp xúc với lửa đã lốp bốp bùng lên, giống như cực kỳ sợ hãi ngọn lửa.

“Bịch…”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1131


Chương 1131

Mạng nhện bị đốt rụi, thiếu niên áo đen bị thương nặng, hai chân khụy xuống, không ngừng th* d*c.

“Ngươi chảy máu nhiều quá, còn không cầm máu thì sẽ chết, chỗ này của ta còn chút thuốc cầm máu, trước tiên xử lý vết thương cho ngươi đi!”

Trong mắt thiếu niên áo đen chợt lóe sát khí, lạnh lùng nhìn Cố Thanh Hy.

Trong lòng Cố Thanh Hy lộp bộp.

“Ngươi sẽ không định giết ta tiếp đấy chứ, này, đừng quên, nếu không có ta, ngươi còn có thể sống sót thoát khỏi mạng nhện sao?”

Tay trái thiếu niên áo đen cong thành hình trảo, vang lên tiếng răng rắc như muốn lập tức bóp nát cổ Cố Thanh Hy.

Đáng tiếc, vết thương của hắn ta quá nặng, mới khẽ động đã kéo theo vết thương, sau đó thể lực không chèo chống được nữa, ngã sấp xuống mặt đất.

Thiếu niên áo đen thử mấy lần cũng không có sức đứng dậy, trái lại là máu trên người, điên cuồng tràn ra hệt như vỡ đê.

Cố Thanh Hy thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm.

Nàng đỡ hắn ta ngồi xuống, sau đó lấy thuốc trị thương từ trong nhẫn không gian ra.

“Mạng nhện kia có độc, bản thân con nhện còn độc hơn, trên người ngươi bị nhện đâm ra mấy lỗ máu, độc đã vào máu rồi lan tràn ra khắp người ngươi rồi”.

“Sức mạnh ý chí của ngươi rất lớn, có thể kiên trì đến bây giờ đã coi như nghịch thiên, nhưng chắc hẳn cả người ngươi đang bủn rủn không có sức lực nhỉ?”

“Nếu đã không còn sức lực thì ngồi yên đi, vết thương nặng như thế này mà không chịu xử lý, cho dù không trúng độc cũng phải chảy máu, đau chết mới thôi”.

Cố Thanh Hy xé ống tay áo trên vai hắn ta, dùng nước sạch giúp hắn ta lau vết thương rồi rắc thuốc cầm máu và thuốc bột giải độc, động tác của nàng rất nhẹ, chỉ sợ làm hắn ta đau.

Cơ thể của thiếu niên áo đen cứng đờ.

Không biết là vì chất độc ngấm vào quá mạnh hay bởi vì động tác trị thương của Cố Thanh Hy quá dịu dàng.

Trong tầm mắt, hắn ta thấy Cố Thanh Hy cúi đầu, chăm chú giúp hắn ta xử lý vết thương, thiếu niên áo đen thấy được, dưới hàng mi dài kia vẻ đau xót đến từ nội tâm trong đôi mắt long lanh trắng đen rõ ràng của nàng.

Cảm giác này trước nay chưa từng xuất hiện.

Từ nhỏ đến lớn, bất kể hắn ta bị thương nặng đến mức nào, cũng chỉ có thể chịu đựng và tự an ủi bản thân.

Nếu hắn ta không tự chữa cho mình, chỉ có thể chờ chết.

Cho dù…

Đôi khi hắn ta thoi thóp, đôi lúc có người giúp hắn ta xử lý, cũng rất qua loa và thô bạo, muốn đau thế nào có đau thế ấy, hoàn toàn không để tâm tới cảm nhận của hắn ta.

Chưa từng có ai đối xử dịu dàng với hắn ta như thế…

“Vết thương trên tay được xử lý rồi nhưng vết thương trên người nghiêm trọng hơn, ta cần phải xé y phục của ngươi, ngươi sẽ không trách ta phi lễ với ngươi chứ?”

Cố Thanh Hy đợi một lúc lâu cũng không đợi được lời của thiếu niên áo đen.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1132


Chương 1132

Nàng bật cười tự giễu: “Tại sao ta lại quên mất chứ, ngươi bị câm mà. Máu thịt của ngươi và y phục dính vào với nhau rồi, khi cởi y phục ra sẽ hơi đau, ngươi cố chịu nhé”.

Cố Thanh Hy nói rồi lấy ra một con dao nhỏ, nhẹ nhàng rạch y phục của hắn ta.

Không ngoài dự đoán, máu thịt của hắn ta thực sự đã dính cùng với y phục, một số nơi đã thối rữa và mưng mủ khiến ai trông thấy cũng kinh hãi, nghiêm trọng hơn tưởng tượng của nàng rất nhiều.

Dù Cố Thanh Hy cẩn thận đến mức nào cũng kéo phải da thịt của hắn ta mấy lần.

“Đau lắm phải không?”

Nàng ngẩng đầu, đập vào mắt là biểu cảm lãnh đạm của thiếu niên áo đen.

Người thường mà bị thương nặng như vậy chắc hẳn đã kêu la ầm ĩ rồi.

Nhưng hắn ta… thậm chí không hề nhếch lông mày, dường như da thịt bị kéo ra không phải của hắn ta.

Khóe miệng Cố Thanh Hy mấp máy, nhất thời không biết nên nói điều gì.

Nam nhân này, e là thường xuyên bị thương, thế nên… quen rồi đấy…

Dường như biết Cố Thanh Hy định làm gì, thiếu niên áo đen cố nén cơn đau tê tái, giơ tay trái ra xé toạc lớp y phục.

Chỉ nghe “xẹt” một tiếng, y phục dạ hành dính kèm máu thịt của hắn ta bị xé xuống, để lộ phần thần trên chi chít vết thương trước mặt Cố Thanh Hy.

Đầu óc Cố Thanh Hy ‘uỳnh’ một tiếng, suýt nữa chết ngất đi.

Cơ thể của hắn ta so với Diệp Phong chỉ có hơn chứ không có kém.

Từ trên cổ trở xuống chi chít chằng chịt toàn là vết thương.

Có vết roi đánh, vết đao, vết kiếm, vết mâu, vân vân, lớn lớn nhỏ nhỏ, nhiều vô số kể.

Rất nhiều nơi thậm chí còn lộ cả khớp xương ra ngoài.

Có thể nhìn ra được, người này từ nhỏ đến lớn đã trải qua vô số lần đánh đấm.

Vết thương mới chồng lên vết thương cũ, vết cào, vết cắn của sói tuyết hay vết cào của nhện, vết nào cũng sâu thấy tận xương.

Thậm chí, xương sườn của hắn ta còn gãy mất mấy cái.

Cố Thanh Hy không biết nên bắt tay vào chữa trị cho hắn ta thế nào, vết thương nhiều thế này, kinh hãi thật đấy.

“Ở đây không có thuốc gây tê, lúc xử lý vết thương không tránh khỏi đau đớn, ngươi nuốt viên thuốc này đi, ít nhiều gì cũng đỡ hơn”.

Thiếu niên áo đen không nhận lấy viên thuốc của nàng, chỉ lặng lẽ nhìn nàng.

Cố Thanh Hy chỉ vào cổ họng của mình, ra hiệu cho hắn ta nuốt viên thuốc xuống.

Thiếu niên áo đen vẫn không hề nhúc nhích, Cố Thanh Hy dứt khoát túm lấy cổ họng hắn ta, cưỡng ép đối phương nuốt viên thuốc.

Thiếu niên áo đen giãy giụa vài cái, thế nhưng toàn thân vô lực, chỉ có thể gắng gượng nuốt viên thuốc xuống.

“Yên tâm đi, chỉ là thuốc giảm đau thôi, không chết người đâu. Cho ngươi miếng vải này, nếu ngươi đau quá thì cứ cắn nó”.

Thiếu niên áo đen ngoảnh đầu sang một bên, từ chối yêu cầu của Cố Thanh Hy.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1133


Chương 1133

Cố Thanh Hy cũng không cưỡng ép, bắt đầu xử lý vết thương cho hắn ta, mỗi lần xử lý một chỗ, nàng sẽ hỏi hắn ta có đau không.

Thiếu niên áo đen hoặc là không biểu cảm gì, hoặc là nghiến răng nghiến lợi khi đau đến cực độ, thế nhưng không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

“Trước kia ta có một người bạn, vết thương trên người hắn cũng nghiêm trọng như ngươi, cũng toàn thân thối rữa chảy mủ, vết thương mới chồng vết thương cũ, khi ta xử lý vết thương cho hắn ta, hắn ta cũng cố sống cố chết không chịu phát ra âm thanh nào”.

“Rất nhiều lần, ta trông thấy một mình hắn ta trốn vào trong góc khuất, tự chịu đựng và tự an ủi bản thân”.

“Khi ấy ta rất nghi hoặc, phải trải qua những điều gì mới khiến một người nhẫn nhịn đến mức độ này”.

“Sau này ta mới biết, hóa ra hắn ta bị coi như trai lơ từ nhỏ, lớn lên trong chửi mắng, đánh đập và lăng nhục kéo dài bất tận, chỉ cần hắn ta tỏ ra cầu xin hay khóc lóc, vậy thì chỉ có sự giày vò tàn nhẫn hơn đón chờ hắn ta”.

Thiếu niên áo đen không hiểu rốt cuộc nàng muốn nói gì.

“Hắn ta không có bạn bè, cho tới khi quen biết ta và Tiêu Vũ Hiên thì mới có hai người bạn”.

“Dần dần, trong quá trình tiếp xúc, hắn ta mới phát hiện, hóa ra khi đau đớn, có bạn bè kề vai sát cánh, khóc cùng nhau thì sẽ đỡ hơn rất nhiều”.

“Có bạn bè ở bên đồng nghĩa với bờ vai vững vàng nhất”.

“Ngươi cũng có thể coi ta như bạn bè của ngươi, chỉ cần ngươi cần, có thể tới tìm ta bất kỳ lúc nào. Tất nhiên, nếu ngươi đau đến mức không chịu nổi, muốn hét thì cứ hét thật to”.

Cuối cùng thiếu niên áo đen cũng hiểu nàng muốn biểu đạt điều gì.

Hắn ta lạnh lùng quay đầu đi, không tỏ ý đồng tình với lời nói của nàng.

“Được rồi, vết thương đã được xử lý ổn thỏa, nhưng tạm thời ngươi không thể để nó dính nước, càng không thể động võ, nếu không vết thương có thể vỡ ra và thối rữa bất cứ lúc nào, sau đó sẽ bị nhiễm trùng, nếu lỡ nhiễm trùng thì vấn đề sẽ rắc rối đấy”.

“À… nọc độc của nhện trên người ngươi cũng được giải rồi, có thể thử xem sức lực đã khôi phục chưa”.

Thiếu niên áo đen chật vật đứng dậy.

Sức lực trên người hắn ta quả thực đã khôi phục khá nhiều, nội lực cũng được chút ít.

Thiếu niên áo đen cử động tay trái, thanh loan đao nằm gọn trong tay, loan đao lộ ra khỏi vỏ vài phần, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.

Cố Thanh Hy lùi về sau vài bước: “Này, ta đã cứu ngươi bao nhiêu lần rồi, cho dù ngươi là sát thủ cũng phải có chút lương tâm chứ. Ngươi nhìn xem, vì chữa trị cho vết thương của ngươi mà ta đã lãng phí bao nhiêu thời gian và công sức ở nơi này”.

Nghe vậy, thanh loan đao trong tay trái của thiếu niên áo đen từ từ tra lại vào vỏ.

Thế nhưng hắn ta vẫn cố tình nói: “Lần sau gặp lại, chắc chắn sẽ lấy mạng ngươi”.

“Không không bị câm?”

Mẹ kiếp!

Tên này kiệm lời quá rồi đấy!

Một bóng đen lướt qua, sát thủ áo đen kia đã biến mất trong hầm băng, chỉ để lại một vệt máu đỏ tươi trên nền đất.

Cố Thanh Hy thở dài, nhìn theo bóng dáng đã biến mất từ lâu, chỉ hi vọng vận mệnh của hắn ta có thể khá khẩm hơn Diệp Phong đôi chút.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1134


Chương 1134

Cố Thanh Hy lần mò tìm kiếm trong hầm băng, hi vọng có thể nhanh chóng tìm thấy viên Long Châu thứ sáu.

Nơi này có sói tuyết, cũng có vô số nhện độc dài tới hàng mét, Cố Thanh Hy chỉ sợ gặp phải loài hung thú đáng sợ nào khác, thế nên suốt dọc đường luôn rón rén, vô cùng cẩn thận.

Sau khi vòng qua vài ngã rẽ, Cố Thanh Hy tinh mắt phát hiện ra mười mấy con nhện độc đang nằm trên một khoảnh đất rộng phía trước, con nào cũng phải to hơn hai người như nàng.

Khả năng tấn công của nhện độc rất mạnh mẽ, độc tính cũng cao, đến cả sát thủ áo đen và Ôn Thiếu Nghi còn bị thương nghiêm trọng đến thế, nếu đánh thức chúng dậy, nàng có mười cái mạng cũng không đủ cho chúng giết.

Cố Thanh Hy nhẹ nhàng quay trở lại.

Không biết đã dạo quanh hầm băng này bao lâu, Cố Thanh Hy vòng qua vòng lại tới chóng mặt.

Long Châu từ đầu đến cuối chưa hề xuất hiện, nơi này giống như một mê cung khổng lồ, dù nàng đi thế nào cũng không hết được.

Cố Thanh Hy đành ngồi xuống, nghĩ lại từng quãng đường đã đi qua.

Từng con đường rẽ ngang rẽ dọc ngoằn ngoèo không ngừng hồi tưởng trong đầu, Cố Thanh Hy đột nhiên mở bừng mắt, trong đôi mắt lấp lánh nụ cười nụ cười mừng rỡ.

La bàn…

Những lối rẽ kia cực kỳ giống những đường nét chằng chịt trên la bàn.

Cố Thanh Hy lấy la bàn ra, ngoài việc tra bản đồ, nàng cũng cẩn thận xem xét các con đường trên la bàn.

Ngón tay trắng nõn của nàng chỉ qua từng con đường, sau cùng dừng lại ở trung tâm của la bàn.

Cố Thanh Hy nheo mắt, chọn một lối rẽ, gom hết vận may, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất không ngừng tiến về phía trước.

Suốt dọc đường, nàng tránh né bầy sói tuyết, tránh né bầy vượn tuyết, cũng tránh luôn bầy báo tuyết, sau cùng bình an đến được một khu vực rộng rãi có thác nước.

Trên dòng sông băng là thác nước cao hàng ngàn trượng đang đổ thẳng xuống, dòng nước chảy xiết, mặc dù dòng sông băng này âm mấy chục độ nhưng nó vẫn là một thác nước sống động chứ không hề đông cứng lại, hùng vĩ đến mức ai cũng phải chậc lưỡi.

Điều khiến Cố Thanh Hy giật mình là một viên Long Châu đang được treo ngược ngay phía trên thác nước không xa, đang tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

Niềm vui sướng ôm lấy trái tim Cố Thanh Hy.

Tìm lâu như vậy, cuối cùng cũng tìm thấy Long Châu rồi.

Cố Thanh Hy tiến tới, định lấy Long Châu, không biết nghĩ đến điều gì, nàng dừng bước.

Từ xưa đến nay, nơi nào có trân cầm dị bảo cũng có luôn linh thú bảo vệ.

Long Châu quý giá hơn trân cầm dị bảo hàng vạn lần, làm sao có thể để nàng lấy được nó dễ dàng như thế.

Họ cũng nói rồi, ở đây vẫn còn một con Băng Long cấp bảy.

Cố Thanh Hy tra xét xung quanh nhưng không tìm được Băng Long, ngay cả chút xíu hơi thở của Băng Long cũng không phát hiện được.

Chẳng lẽ…

Băng Long đang ngủ say dưới đáy đầm nước?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1135


Chương 1135

Chạm mặt Băng Long cấp bảy, với tu vi của nàng, chắc chắn phải chết.

Nhưng nàng vẫn chưa lấy được Long Châu tới tay.

Cố Thanh Hy không còn lựa chọn nào khác, cho dù biết nơi này tầng tầng nguy hiểm, nàng cũng chỉ có thể mạo hiểm một lần.

Nàng sờ lên vết thương vẫn còn đau âm ỉ trên bụng, nghiến răng tăng khinh công lên mức cao nhất, mũi chân khẽ giậm, ý đồ muốn lấy Long Châu xuống.

Nào ngờ, nàng vừa bay lên không trung, chân phải lập tức bị người ta túm trở về.

Tiếng nói tức giận quen thuộc vang lên: “Nàng điên rồi sao? Long Châu há có thể dễ dàng lấy xuống như vậy”.

Cố Thanh Hy nghiêng đầu nhìn, người khẽ quát nàng không phải ai khác mà chính là Dạ Mặc Uyên.

Sắc mặt Dạ Mặc Uyên tái nhợt, có thể nhìn ra được thương thế của hắn vẫn chưa khỏi hẳn, hơn nữa bởi vì lặn lội đường xa, trên người còn mang theo vẻ phong trần mỏi mệt.

“Sao chàng lại ở chỗ này?”

“Vậy thì phải hỏi nàng rồi”.

Lại nhắc tới Thiên Phần tộc, nàng đánh hắn ngất xỉu rồi để cho người ta cưỡng ép mang hắn ra ngoài, chính mình thì mạo hiểm đi đến nơi này, trong lòng Dạ Mặc Uyên nghẹn đầy lửa giận.

Nếu như hắn đến chậm một bước, Cố Thanh Hy chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.

Nữ nhân này cứ thích khiến hắn lo lắng như vậy sao?

“Long Châu ở nơi đó, ta nhất định phải lấy được”.

Cố Thanh Hy không biết Dạ Mặc Uyên làm thế nào đến được vùng đất Cực Bắc trong thời gian ngắn như vậy, cũng không biết hắn làm cách nào biết nàng đang ở vùng đất Cực Bắc.

Bây giờ nàng chỉ muốn lấy viên Long Châu kia.

“Trước tiên dụ Băng Long ra đã”, Dạ Mặc Uyên ra hiệu nàng tìm một nơi xa ẩn náu.

Còn mình thì tìm một tảng băng lớn ném mạnh xuống đầm nước.

“Bịch…”

Đầm nước văng đầy bọt nước, từng gợn sóng lan ra, cuối cùng dần dần tan biến.

Băng Long dưới đáy đầm nước không hề xuất hiện.

Cũng không có bất kỳ phản ứng gì.

Nơi này yên tĩnh đến đáng sợ.

Dạ Mặc Uyên vẫn không yên tâm, lại tìm một tảng băng lớn hơn ném xuống dưới, kết quả vẫn giống trước đó.

Cố Thanh Hy chậm rãi đi ra, thái độ cương quyết nói: “Muốn lấy được một món đồ, nhất định phải trả giá, mà viên Long Châu này, ta quyết lấy bằng được”.

“Dạ Mặc Uyên, chàng không nên tới nơi này, nhân lúc Băng Long vẫn chưa tỉnh lại, chàng mau đi đi”.

“Buồn cười, nàng là thê tử bản vương cưới hỏi đàng hoàng, nàng không đi, sao bản vương phải đi”.

Cố Thanh Hy giậm chân.

“Tự chàng muốn chết, lỡ như chết ở chỗ này, vậy cũng đừng trách ta”.

Nàng nói xong, lại muốn đi lấy Long Châu xuống.

Dạ Mặc Uyên ấn bờ vai nàng lại: “Nàng lui ra, Long Châu để ta đến lấy”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1136


Chương 1136

Cố Thanh Hy nghi ngờ nhìn hắn, trong mắt mang theo dò xét.

Dạ Mặc Uyên cười xùy một tiếng, mặc cho nàng thoải mái dò xét: “Một viên Long Châu thôi, bản vương có thể tham tới mức chiếm luôn sao. Lấy được tới tay sẽ đưa cho nàng”.

Nghe vậy, Cố Thanh Hy lại hơi áy náy.

Dạ Mặc Uyên hết lần này đến lần khác liều mạng cứu giúp, nàng có lí do gì nghi ngờ hắn.

“Không cần, việc này không liên quan đến chàng”.

“Phu thê vốn là một thể, chuyện của nàng cũng là chuyện của ta, tránh sang một bên đi”.

“Ha ha ha… hay thay một đôi phu thê tình thâm, hôm nay hai người các ngươi ai cũng đừng hòng lấy được Long Châu”.

Chợt có tiếng cười sang sảng truyền tới, tiếng cười mang nét già nua nhưng khỏe khoắn vang dội.

Người còn chưa đến mà giọng nói đã đến, có lẽ cũng là một tuyệt thế cao thủ.

“Vèo vèo vèo…”

Thoáng chốc, trước mặt Cố Thanh Hy và Dạ Mặc Uyên xuất hiện hai ông lão.

Một người đã ngoài sáu mươi, còn một người đã ngoài bảy mươi.

Tinh thần hai ông lão vô cùng phấn chấn, chỉ lẳng lặng đứng ở nơi đó đã tự nhiên toát ra uy nghiêm bễ nghễ thiên hạ, ngay cả bầu không khí cũng trở nên nghiêm nghị hơn nhiều.

Bọn họ không phải ai khác mà chính là phó tộc trưởng Tư Không và thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ của Thiên Phần tộc.

Sắc mặt Cố Thanh Hy và Dạ Mặc Uyên thay đổi.

“Là các ngươi, sao các ngươi biết nơi này?”

“Ồ… các ngươi có thể tìm đến nơi này, vì sao bọn ta không thể tìm đến”.

Cố Thanh Hy nhìn về phía Dạ Mặc Uyên, dùng ánh mắt ra hiệu, muốn hỏi có phải hắn bị theo dõi hay không.

Dạ Mặc Uyên lắc đầu.

Chuyện này quan trọng như vậy, sao hắn có thể sơ ý chủ quan để cho người ta theo dõi.

Cố Thanh Hy làm việc kỳ quặc, thường biệt tích như thần long thấy đầu mà không thấy đuôi, cho nên hắn phải chú ý hơn chút, phái tâm phúc âm thầm theo dõi.

Về sau, bởi vì tốc độ của nàng quá nhanh, thuộc hạ không theo kịp, cho nên vội vàng trở về bẩm báo với hắn, hắn trải qua nhiều lần đắn đo cân nhắc mới nghi ngờ nàng tới vùng đất Cực Bắc.

Khi đến Vùng đất Cực Bắc rồi, hắn còn không dám khẳng định Cố Thanh Hy ở nơi này.

Bỗng nhiên, Cố Thanh Hy cong môi cười nhạt.

“Thì ra là các ngươi theo dõi Ôn Thiếu Nghi để tìm tới đây”.

“Ồ… sao ngươi biết bọn ta theo dõi Ôn Thiếu Nghi?”

Phó tộc trưởng Tư Không và thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ tham lam nhìn Long Châu treo ngược trên thác nước, cũng có mấy phần hứng thú với lời của Cố Thanh Hy.

“Rất đơn giản, các ngươi tăng thêm hương sen trên người Ôn Thiếu Nghi. Trước kia hương sen trên người hắn ta chỉ thoang thoảng, nhưng lần đến vùng đất Cực Bắc này, mùi hương trên người hắn ta nồng hơn trước kia rất nhiều”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1137


Chương 1137

“Hơn nữa hắn ta là tộc trưởng của Thiên Phần tộc, cho dù Thiên Phần tộc gặp phải đại địch, cho dù các ngươi muốn giấu hắn ta trên giường băng trong mật thất để chữa thương, nhưng chữa thương thế nào cũng không cần phải khiến cho hắn ta mất đi năng lực hành động chứ”.

“Các ngươi đã đoán trước được ta sẽ bắt cóc Ôn Thiếu Nghi đi khi nhìn thấy hắn ta, các ngươi cũng đã biết về chuyện bí đạo từ trước nhưng các ngươi không đuổi tận giết tuyệt mà cố ý thả bọn ta đi, rõ ràng là các ngươi đang muốn thả con tép bắt con tôm, ta đoán không sai chứ?”

Mỗi khi Cố Thanh Hy nói một lời thì khuôn mặt của Dạ Mặc Uyên lại đen thêm một chút.

Trong khi đó, phó tộc trưởng Tư Không cùng thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ cũng bộc phát sát khí càng lúc càng nặng.

Dạ Mặc Uyên tức giận nói: “Cố Thanh Hy, sao nàng lại nhận ra được mùi trên người của Ôn Thiếu Nghi?”

Cố Thanh Hy giật mình.

Nàng dường như không ngờ rằng Dạ Mặc Uyên lại đột nhiên nổi trận lôi đình.

Nàng giơ tay thề: “Ta thề, ta nhận ra được mùi trên cơ thể hắn ta chỉ vì ta là một đại phu, mà đại phu thì thường có trí nhớ tốt về các loại mùi”.

“Ngụy biện. Vậy nàng bắt cóc hắn ta làm gì? Còn chẳng phải là do hắn ta đẹp mã cho nên nàng muốn chiếm đoạt hắn ta hay sao?”

“Trời đất chứng giám, ta có một mình chàng là đã cảm thấy áp lực lắm rồi, sao ta lại muốn tự cầm đá đập vào chân mình thêm lần nữa chứ? Ôn Thiếu Nghi là cái quái gì? Ta vẫn còn muốn sống lâu thêm vài năm nữa”.

Hơn nữa, quan hệ giữa Ngọc tộc cùng Thiên Phần tộc cũng không cho phép Ôn Thiếu Nghi và nàng dây dưa gì với nhau.

Dạ Mặc Uyên bán tín bán nghi nói: “Thật sao?”

“Còn thật hơn vàng”.

“Bản vương khiến cho nàng cảm thấy áp lực sao?”

“Sao có thể như vậy được? Là do ta chưa biểu đạt rõ ràng ý của ta thôi. Vương gia nhân từ xinh đẹp, dịu dàng nhất thiên hạ, ngoan nào, đừng tức giận nữa, lỡ như độc trong người chàng phát tác thì ta lại cảm thấy đau lòng”.

Mặc dù biết nàng đang mồm loa mép giải nhưng sắc mặt của Dạ Mặc Uyên đã tốt lên rất nhiều.

Phó tộc trưởng Tư Không và thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ đều cười nhạo.

“Sắp chết đến nơi mà còn liếc mắt đưa tình, hôm nay các ngươi đừng hòng còn sống rời khỏi nơi này”.

Nụ cười của Cố Thanh Hy vụt tắt ngay lập tức, nàng lạnh lùng nhìn về phía mấy người phó tộc trưởng Tư Không.

“Để ta đoán xem, tộc trưởng của Thiên Phần tộc không biết chuyện ngươi tới đây đúng không? Ngươi không chỉ muốn giết ta mà có thể còn muốn giết Ôn Thiếu Nghi để đoạt quyền ở Thiên Phần tộc”.

“Chíu…”

Phó tộc Tư Không cũng thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ bộc phát sát khí ngập trời, ngay lập tức xông lên.

“Chậc chậc chậc, các ngươi nói xem, các ngươi đều đã rất già, một người không vợ không con, một người đã bước một chân xuống mồ, các ngươi còn muốn tranh đoạt quyền lực cái gì chứ? Căn cơ của Thiên Phần tộc sâu không lường được, muốn kiểm soát toàn bộ Thiên Phần tộc tuyệt đối không phải là chuyện đơn giản, cho dù các ngươi đoạt được quyền lực thì có thể giữ được mấy ngày chứ?”

“Nếu như ta là các ngươi thì ta sẽ tìm cho mình một người bạn già cùng sống những ngày phong hoa tuyết nguyệt, nếu không thì có khi già chết cũng chẳng có ai thay mình nhặt xác”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1138


Chương 1138

Phó tộc trưởng Tư Không giậm chân, tất cả thạch nhủ trong hang băng đều bị đánh bay về phía Cố Thanh Hy.

Dạ Mặc Uyên liếc mắt lạnh lùng, bạch ngọc tiêu trong tay vung ngang, tiếng tiêu không người thổi mà tự vang.

Tiếng tiêu tuyệt đẹo biến thành một luồng chân khí mạnh mẽ, đánh bay toàn bộ thạch nhũ đang phóng đến trước mặt Cố Thanh Hy.

Hai bên giằng co.

Thực lực của phó tộc trưởng Tư Không cùng thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ đều đạt tới cấp 6.

Dạ Mặc Uyên từ cấp 6 bị sụt giảm xuống cấp 5, bản thân lại bị trọng thương và trúng độc vô số lần.

Cố Thanh Hy chỉ mới đạt tới cấp 2, bả vai, cánh tay và vùng bụng đều bị thương, đặc biệt vùng bụng của nàng đã bị tên sát thủ áo đen chém hai nhát, thương tích rất nghiêm trọng.

Nàng không động võ thì không sao, chỉ cần động võ thì bất cứ lúc nào miệng vết thương cũng có thể rách ra.

Tình thế của bọn họ đang vô cùng bất lợi.

Hai người bọn họ cũng biết tình thế bất lợi, nếu như cứng đối cứng thì bọn họ đều phải chết.

Trừ khi…

Hai người liếc nhìn nhau, cả hai đều nghĩ đến một chữ, dùng trí.

Cố Thanh Hy cười nói: “Lão già, ta biết bọn ta không phải là đối thủ của ngươi, chúng ta thương lượng với nhau một chút đi”.

Phó tộc trưởng Tư Không nheo mắt, hiển nhiên là không tin lời của Cố Thanh Hy.

Nha đầu này rất quỷ quái.

“Ngươi cũng thấy đấy, long châu ở ngay tại đây, ai lấy được long châu thì liền sở hữu nó, bọn ta không tranh viên long châu này nữa, xem như là tặng ngươi đi”.

“Ha ha… ngươi tưởng lão phu là kẻ ngốc sao? Nếu như long châu dễ lấy như vậy thì sao ngươi không lấy nó?”

“Tất nhiên là ta muốn lấy nó nhưng chỉ sợ các ngươi không cho ta lấy”.

Phó tộc trưởng Tư Không cẩn thận cân nhắc lời nói của nàng.

Có khi nào nha đầu này muốn mượn tay ông ta chiến đấu với mãnh thú hoặc độc vật bên trong hay không?

Hay là nha đầu này lại đang muốn kích động mãnh thú, lợi dụng mãnh thú đối phó bọn họ?

“Không cần các ngươi lo chuyện này, long châu tất nhiên là của bọn ta, nhưng các ngươi vẫn phải chết”.

“Haiz… Thật đáng tiếc. Hai người dù sao cũng là trưởng lão của Thiên Phần tộc, sao lại nông cạn đến như vậy?”

“Ngươi muốn nói cái gì?”, phó tộc trưởng Tư Không hỏi.

Tại sao ông ta luôn cảm thấy nếu như càng nói nhiều với nữ nhân này thì lại càng dẫm phải cái bẫy lớn hơn?

“Nghe nói bên cạnh long châu có thần thú bảo vệ, không động vào long châu thì không sao, một khi động vào long châu thì thần thú bảo vệ sẽ xuất hiện. Các ngươi nên giữ lại tính mạng của hai người bọn ta để lợi dụng bọn ta dẫn dụ thần thú bảo vệ đi hoặc lợi dụng bọn ta đối phó thần thú bảo vệ”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1139


Chương 1139

Phó tộc trưởng Tư Không và thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy sự nghi hoặc trong mắt đối phương.

Những lời nàng nói không có gì sai.

Nhưng không hiểu tại sao khi nghe nàng nói thì bọn họ lại cảm thấy có gì đó không ổn?

Làm gì có ai lại hào hứng muốn làm mồi nhử như thế chứ?

“Nào, các ngươi tự mình nghĩ đi, dù sao cả hai người bọn ta cũng đều đang trọng thương, làm thế nào cũng không thể trốn thoát bàn tay của các ngươi”, Cố Thanh Hy tỏ ra hết sức tiêu sái, không hề giống như người đang ở trong tình thế nguy hiểm.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ âm trầm hỏi: “Phó tộc trưởng, ngươi cho rằng nha đầu này đang muốn nói cái gì, hay là muốn làm cái gì?”

“Cho dù nha đầu này có âm mưu gì thì lời nói cũng có vài phần đạo lý”.

Phó tộc trưởng Tư Không đứng thẳng người, nói bằng giọng điệu ra lệnh: “Hai người các ngươi đi lên lấy long châu”.

Hang băng lớn như vậy, cho dù bọn họ có võ công cao tới đâu hay có bao nhiêu mưu mô thủ đoạn thì cũng không thể trốn thoát khỏi hai cao thủ cấp 6.

Dù sao…

Thực lực của Dạ Mặc Uyên đang giảm mạnh, thậm chí còn đang bị trọng thương.

Cố Thanh Hy ra vẻ khó xử nói: “Nếu như ta làm kinh động đến thần thú bảo vệ thì sao? Nghe nói thần thú bảo vệ bên cạnh long châu thật sự rất lợi hại”.

“Lợi hại thế nào chứ, lợi hại đến mức có thể địch lại cấp 6 hay sao?”

Cố Thanh Hy bĩu môi nói: “Nói không chừng còn là một con băng long cấp 7”.

“Nhảm nhí, trên đời chỉ có một con hỏa long cấp 7 cùng một con băng long cấp 7, mà băng long cấp 7 thì đã bị giết từ lâu rồi”.

Thế nhân ai chẳng biết băng long cấp 7 đã bị môn chủ Tu La môn g**t ch*t.

Mặc dù bây giờ bọn họ vẫn chưa thể tin được Cố Thanh Hy chính là môn chủ Tu La môn.

Thực lực của nha đầu này thật sự quá yếu.

“Chậc chậc chậc, ai nói chỉ có hai con, ta nói là có ba con, con thứ ba ở ngay tại đây”.

“Được được được, các ngươi đừng trừng mắt nhìn ta như vậy, ta sẽ đi, ta đi là được chứ gì, nhưng lỡ như làm kinh động đến thần thú bảo vệ khiến cho các ngươi bị thần thú bảo vệ g**t ch*t thì cũng đừng có trách ta”.

Dạ Mặc Uyên nói: “Để ta đi, trên thác nước có có trận pháp, thực lực của nàng không thể phá được”.

Cố Thanh Hy trầm ngâm một chút rồi gật đầu, vừa tách nhau ra vừa thấp giọng nói: “Chàng cẩn thận một chút, nếu như không lấy được thì cũng đừng cố quá”.

Khóe miệng Dạ Mặc Uyên hơi nhếch lên, biểu thị tâm trạng của hắn lúc này đang rất tốt.

Phó tộc trưởng Tư Không và Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ bắt lấy Cố Thanh Hy, tìm một nơi ẩn nấp.

“Ngươi tốt nhất nên thành thật một chút, nếu không thì lão phu không thể cam đoan sẽ giữ lại cái mạng nhỏ của nha đầu này đâu”.

Dạ Mặc Uyên hít sâu một hơi, ngưng tụ nội lực lên lòng bàn tay, để phá giải trận pháp này thì hắn dùng nội lực oanh kích là đơn giản nhất.

Cho dù Dạ Mặc Uyên bị thương nghiêm trọng thì hắn vẫn là một cao thủ, hắn vừa tung ra một chưởng oanh kích thì thác nước đã phát ra tiếng nổ lớn vang vọng khắp hang băng.

Cố Thanh Hy cười khúc khích.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1140


Chương 1140

Người này thật sự sợ rằng thế gian còn chưa đủ loạn.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ biến sắc, thấp giọng gầm lên, rất sợ kinh động đến thần thú bảo vệ này: “Dạ Mặc Uyên, ngươi muốn cô ta chết sao?”

“Trận pháp này là vô cực âm dương trận, muốn phá giải nó trừ phi dùng nội lực cực mạnh trực tiếp oanh kích vào mắt trận, nếu không thì vô phương phá giải. Phó tộc trường Tư Không không phải rất tinh thông trận pháp sao, ngươi hỏi phó tộc trưởng Tư Không một chút liền biết ngay”.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ liếc nhìn phó tộc trưởng Tư Không.

Phó tộc trưởng Tư Không cau mày.

Bình thường muốn đối phó với âm dương vô cực trận quả thật chỉ có thể dùng nội lực cao thâm oanh kích mắt trận.

Nhưng thật sự ông ta cảm thấy trận pháp này không giống với âm dương vô cực trận.

Phó tộc trưởng Tư Không có nghi hoặc trong lòng nhưng Dạ Mặc Uyên cũng không cho ông ta nhiều thời gian suy nghĩ.

“Ầm…”

Trận pháp bị phá vỡ, thác nước bên dưới cũng dậy sóng.

Rất nhanh, những gợn sóng đã biến thành lốc xoáy, một luồng khí tức đáng sợ từ bên dưới đầm nước tản ra.

Lốc xoáy giống như lối vào địa ngục, cứ như thể có một ác quỉ từ bên trong đang chậm rãi thoát ra.

Tuy rằng ác quỷ chưa nổi lên trên mặt nước nhưng cũng đã khiến cho người ta bủn rủn tay chân.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ cùng phó tộc trưởng Tư Không biến sắc.

“Sát khí mạnh mẽ quá, con thần thú bảo vệ này đã đạt tới cảnh giới gì vậy?”

Bọn họ là cao thủ cấp 6.

Bọn họ vô cùng sợ hãi khi đối mặt với lốc xoáy đó. Chẳng lẽ thứ bên dưới lại là mãnh thú cấp 7?

Trong khoảnh khắc bọn họ thất thần, Dạ Mặc Uyên đã nhanh chóng lấy được long châu.

Cùng lúc đó, cơ thể của Cố Thanh Hy đã giống như một con cá chạch, ngay lập tức luồn lách thoát ra.

Tuyết Dạ và Tư Không phản ứng ngay lập tức, một người đuổi theo bắt Cố Thanh Hy, một người đi đoạt lấy long châu.

Nhưng một chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra.

Chỉ nghe tiếng long ngâm, từ bên dưới đầm nước có một con băng long xuất hiện ngâm lên những thanh âm phẫn nộ.

Còn băng long này dài hàng chục thước, toàn thân mộc đầy vảy cứng, có bốn móng vuốt khổng lồ.

Băng long phun ra một thác nước, thác nước nhanh chóng hóa thành nọc độc hướng về phía mấy người Dạ Mặc Uyên.

Dạ Mặc Uyên ngay lập tức ném long châu cho phó tộc trưởng Tư Không.

Phó tộc trưởng Tư Không bắt lấy nó theo bản năng.

Sau khi bắt được nó, ông ta lập tức hối hận.

Bởi vì con băng long đã ngay lập tức quay sang tấn công ông ta.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1141


Chương 1141

Băng long khổng lồ nhổ ra nọc độc trong nháy mắt làm cho tường băng tan ra, không ngừng nổi lên bọt độc.

Một móng vuốt của nó chồm lên khiến cho hang băng sập xuống một nửa, không ngừng chấn động.

Phó tộc trưởng Tư Không liều mạng chống đỡ mới có thể thoát chết trong gang tấc.

Mới vừa thoát được một lần thì con băng long đã sà xuống muốn nuốt chửng ông ta.

Phó tộc trưởng Tư Không không phải là đối thủ của băng long vì vậy thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ chỉ có thể ra tay giải cứu.

Dạ Mặc Uyên lao đến bên cạnh Cố Thanh Hy với tốc độ nhanh nhất, hắn ôm lấy thắt lưng của Cố Thanh Hy, thừa dịp đại chiến mà bỏ chạy.

“Ầm ầm…”

Sau đó là tiếng hang băng không ngừng sụp đổ vang lên cùng với tiếng long ngâm đầy phẫn nộ hòa với tiếng chiến đấu ác liệt.

Cố Thanh Hy vừa chạy vừa hỏi: “Long châu đâu?”

“Yên tâm đi, long châu đang nằm trong tay ta, bị ta cách ly khí tức, băng long không thể đánh hơi thấy được. Nó chỉ có thể đánh hơi được viên long châu giả được nhuộm khí tức của long châu thật đang ở trong tay đám người phó tộc trưởng Tư Không thôi”.

Cố Thanh Hy nở nụ cười thật rộng.

“Tướng công thật giỏi, ta rất thích bộ dáng kiêu ngạo của chàng”.

Nghe thấy hai chữ “tướng công”, trái tim của Dạ Mặc Uyên như mềm nhũn ra.

Nữ nhân này xem như cũng có chút lương tâm, không uổng công hắn ngàn dặm xa xôi chạy đến đây tìm nàng.

“Ầm…”

Hang động băng đang sụp đổ nhanh hơn họ tưởng tượng.

Khinh công của bọn họ có thể nói là đứng nhất nhì trong võ lâm nhưng vẫn không thể an toàn rời đi, nhiều lần bọn họ đã suýt bị những khối băng sập xuống đè chết.

“Ầm…”, con đường phía trước bị chặn lại, Dạ Mặc Uyên nắm lấy tay Cố Thanh Hy, chạy qua hết con đường này đến con đường khác.

Đột nhiên chỉ nghe răng rắc một tiếng.

Một khối băng khổng lồ trượt xuống đáy hang trong khi những con đường ở bốn phía của bọn họ đều bị phá hỏng.

Cố Thanh Hy trợn to hai mắt, muốn phá băng mở ra một con đường máu cũng đã muộn, chỉ có thể trơ mắt nhìn khối băng kia trượt xuống.

Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Dạ Mặc Uyên đột nhiên ôm nàng vào trong lồng ngực, dùng chính thân mình ngăn trở khối băng thay nàng.

“Phụt…”

Máu tươi của Dạ Mặc Uyên rơi trên má nàng.

Từng khối băng vẫn tiếp tục trượt xuống, Cố Thanh Hy vận chưởng đánh bay băng thạch, ôm Dạ Mặc Uyên vọt đến nơi an toàn.

Nàng gầm lên: “Chàng điên rồi sao? Chàng có biết khối băng đó sẽ đè chết chàng hay không?”

“Chỉ cần nàng không sao thì tất cả đều xứng đáng”.

Giọng nói của Dạ Mặc Uyên nhẹ nhàng đến mức khiến người ta còn tưởng rằng đó là ảo giác.
 
Back
Top Bottom