Ngôn Tình Cuồng Phi Sủng Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1082


Chương 1082

“Phụt…”

Lần này Ôn Thiểu Nghi quả thật bị chọc điên đến mức phun ra một ngụm máu tươi.

Vốn dĩ hắn ta đang bị trọng thương, làm sao có thể chịu đựng kích động đến vậy, hắn ta liền ngất ngay tại chỗ.

“Ơ ngất rồi à?”

Ánh mắt Cố Thanh Hy hơi lóe lên.

Nàng cũng không muốn làm thế với Ôn Thiểu Nghi.

Nhưng những chuyện Thiên Phần tộc gây ra cho Ngọc tộc thật sự làm người khác phải căm phẫn.

Cách để đả kích Thiên Phần tộc một cách nặng nề chính là làm nhục thiểu tộc chủ của bọn họ.

Sau khi Cố Thanh Hy họp mặt với Từ lão, vẫn không nhìn thấy ma chủ cùng hoàng hậu Sở Quốc đâu.

Nàng không kiềm được bèn hỏi: “Tên chó con kia vẫn chưa về à?”, đã lúc nào rồi chứ.

“Vẫn chưa ạ, thuộc hạ chờ ở đây cũng lâu rồi, vẫn chưa thấy ai đến. Môn chủ, người đã bắt được Thiếu chủ của Thiên Phần tộc?”

“Ừ!”

“Thiên Phần tộc đã hại Ngọc tộc thê thảm đến vậy, ông trời có mắt đã để Ôn Thiểu Nghi rơi vào tay chúng ta, môn chủ, thuộc hạ khẩn cầu môn chủ xử tử Ôn Thiểu Nghi”.

Cố Thanh Hy cúi đầu đưa mắt nhìn Ôn Thiểu Nghi đang hôn mê bất tỉnh, nhàn nhạt nói: “Tạm thời hắn ta vẫn chưa chết được, ta giữ lại còn hữu dụng”.

“Võ công hắn cao cường, nếu bây giờ không giết, sau này có muốn giết hắn cũng rất khó”.

“Yên tâm đi! Ta đã dùng kim châm phong bế huyệt đạo của hắn ta, không giải được đâu”.

Cố Thanh Hy lo lắng nhìn về phía lối vào, nơi đó chỉ một màu đen không có bất cứ động tĩnh nào.

Từ lão nói: “Tĩnh Vân viện cũng không xa đây, bọn họ lại có bản đồ đường tắt, đúng ra mà nói thì phải về từ sớm rồi chứ, chẳng lẽ đã xảy ra tình huống ngoài ý muốn rồi. Môn chủ, người rời đi trước đi, thuộc hạ đi ra đó xem sao”.

“Có người đang đến gần đây rồi, khí tức rất hùng mạnh”.

Từ lão tập trung cảm nhận, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi.

Có hai tầm mắt cường đại lần lượt nhìn lối vào từ bên ngoài, giống như thú săn mồi nhìn chằm chằm vào bọn họ, khóa chặt đường thoát thân của bọn họ.

Tinh thần lực khủng khiếp như vậy e rằng chỉ có phó tộc trường và Tuyết Dạ thái thượng trưởng lão thuộc hàng cao thủ đẳng cấp b**n th** mới có được.

Nếu chỉ có một thì có thể đoán được là ma chủ, nhưng có đến hai thì không thể nào.

May mà hai luồng sức mạnh khủng khiếp kia chỉ nhìn chằm chằm một lát rồi rời đi, cũng không biết bọn họ có phát hiện ra được lối vào hay không.

“Chúng ta rất có thể sẽ bị phát hiện, nhanh chóng rời khỏi đây thôi”.

“Vậy còn ma chủ và Sở hậu thì sao?”, Từ lão hỏi.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1083


Chương 1083

Ánh mắt rực rỡ trong veo của Cố Thanh Hy chợt lóe, vác Ôn Thiểu Nghi xoay người rời đi.

“Tạm thời bọn họ sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng, chúng ta cứ rút lui trước đã”.

Nếu bị mấy lão bất tử của Thiên Phần tộc tìm được, e rằng ma chủ và Sở hậu còn chưa kịp chết, mà người chết là đám người bọn họ.

“Vâng!”

Từ lão đi trước dẫn đường, nhanh chóng dẫn Cố Thanh Hy rời đi.

Bất chợt bọn họ cảm giác có vật gì đó lúc ẩn lúc hiện luôn đi theo bọn họ.

“Môn chủ, người cứ đi thẳng một mạch về trước là được, thuộc hạ sẽ ở lại cản phía sau”.

“Phải đi cùng! Đây là mệnh lệnh!”

Cố Thanh Hy nói dứt khoát, Từ lão không dám chống lại, chỉ có thể tăng tốc đi về phía trước.

“Rắc rắc…”

Cố Thanh Hy bỗng đạp thứ gì đó nhô ra dưới chân phát nên tiếng răng rắc.

Ngay lúc đó ánh sáng trắng chợt lóe lên, xuất hiện một vòng xoáy với tốc độ cực nhanh cuốn lấy nàng và Ôn Thiểu Nghi.

Chết tiệt…

Cái nơi quỷ quái gì thế này?

Chẳng lẽ còn có trận pháp truyền tống?

Trước khi biến mất nàng nhìn thấy Từ lão trợn to mắt, nôn nóng muốn nói gì đó với nàng, còn liều mạng muốn nắm lấy tay nàng.

Chỉ tiếc đã hụt mất.

Trời đất quay cuồng, Cố Thanh Hy cũng không biết đã bị cuốn đến nơi đâu, thân thể nặng nề rớt xuống bịch một tiếng, nàng té đau đến mức hít hà không ngừng.

Điều đáng sợ nhất là Ôn Thiếu Nghi vốn dĩ được nàng cõng trên vai đã ngã đè lên người nàng, còn nện nàng một cái.

Nàng nghi ngờ xương cốt của mình có phải đã gãy rồi không.

Cố Thanh Hy khó nhọc đẩy Ôn Thiếu Nghi đang hôn mê bất tỉnh ra, lảo đảo ngồi dậy, đưa mắt nhìn xung quanh, đây là một vùng núi hoang vu, không một bóng người, cũng chẳng biết có còn đang ở lãnh địa của Thiên Phần tộc không.

Nhìn ngắm dãy núi trải dài miên man không dứt, Cố Thanh Hy cảm thấy đau đầu, không biết còn phải đi bao nhiêu ngày nữa mới có thể ra khỏi ngọn núi này.

Sau khi xác định không có gì nguy hiểm, nàng lấy la bàn và ba chiếc chìa khóa hình ngôi sao ra, đặt từng cái lên từng chỗ tương ứng trên la bàn.

La bàn lóe lên phát ra ánh sáng rực rỡ màu vàng kim và phù Càn Khôn Âm Dương.

Trên phù Âm dương xuất hiện một tấm bản đồ, Cố Thanh Hy nhanh chóng lấy giấy bút ra vẽ lại bản đồ hoàn chỉnh, không thiếu sót thứ gì.

Bản đồ vừa được vẽ xong, la bàn lập tức nổ tung, vỡ thành từng mảnh, chẳng còn chút tro tàn.

“Hóa ra ngươi đến Ma tộc, Đan Hồi cốc và Thiên Phần tộc là để thu thập ba chiếc chìa khóa hình ngôi sao và tìm Long châu, ta nên nghĩ đến điều này chứ”.

Càng nên nghĩ đến việc có lẽ chiếc chìa khóa hình ngôi sao trong tộc có liên quan đến Long châu, thế nên mới được coi như báu vật, được truyền từ đời này sang đời khác.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1084


Chương 1084

Nhưng họ đã nghiên cứu nhiều năm như vậy mà không tìm ra được tác dụng của chìa khóa đó.

Giọng nói yếu ớt của Ôn Thiếu Nghi vang lên, Cố Thanh Hy quay đầu nhìn, nàng lạnh lùng nói: “Tỉnh lại là tốt, uống viên thuốc này đi”.

“Ưm…”

Ôn Thiếu Nghi còn chưa hoàn hồn thì cằm đã bị bóp chặt, hắn ta bị ép nuốt một viên thuốc.

“Khụ khụ khụ… ngươi không thể nhẹ tay một chút à”.

“Hôm nay là ngày đầu tiên người quen biết ta à?”

“…”

“Đi thế nào mới có thể đến đây trong thời gian nhanh nhất”, Cố Thanh Hy chỉ vào ký hiệu hình tam giác trên bản đồ, mở miệng dò hỏi.

Ôn Thiếu Nghi quay đầu đi, từ chối trả lời.

Cố Thanh Hy chậm rãi lấy mãng xà vương chín đầu ngọc bích trên cổ tay mình ra, lắc lư trước mặt Ôn Thiếu Nghi.

“Tiểu Cửu Nhi thích ăn thịt nhất đấy, đặc biệt là thịt của cái chân thứ ba, ngươi nói xem, nếu ta thả nó lên người ngươi, liệu nó có thể chui vào trong quần ngươi với tốc độ nhanh nhất, sau đó gặm sạch cái chân thứ ba của ngươi không”.

Nhìn thấy nụ cười tà ác và hành động chậm rãi tiến gần tới chỗ mình của Cố Thanh Hy.

Ôn Thiếu Nghi mới hiểu ra “cái chân thứ ba” mà Cố Thanh Hy nói là gì.

“Ngươi là nữ nhân thật à?”

“Sao nào, chẳng lẽ ngươi muốn thử?”

Ôn Thiếu Nghi tức giận.

Cố Thanh Hy vươn tay sờ mó v*m ng*c tráng kiện của hắn ta.

Ôn Thiếu Nghi hoảng sợ, toàn thân không khỏi căng chặt..

Động tác của nàng nhẹ tựa lông hồng, lại như đang gãi ngứa, nhưng sờ qua một lần đều khiến hắn ta rùng mình.

Cảm giác này rất kỳ lạ, hắn ta chưa từng được thể hội bao giờ.

Vừa hưởng thụ vừa sợ hãi, lại có chút xấu hổ.

Hắn ta run rẩy mở mắt ra định bảo nàng dừng lại nhưng đập vào mắt lại là đôi con ngươi đen láy trắng đen rõ ràng của Cố Thanh Hy, ánh nhìn như đang chế giễu hắn ta.

Đúng thế, là sự chế giễu, là tia trêu ngươi không hề có chút sắc dục.

“Ôi trời, ai nói ngươi là thanh niên lạnh lùng thế, rõ ràng là nóng như lửa mà”.

“Ôn Thiếu Nghi, chẳng lẽ ngươi vẫn còn là trai tân à?”

“Nhìn vẻ mặt này của ngươi thì… xem ra ta đoán đúng rồi”.

“Nhưng xem “phản ứng” của cậu em, chắc người sành sỏi tình trường cũng không có kích thước lớn thế đâu”.

Cố Thanh Hy dời tầm mắt xuống dưới, lời trêu ghẹo càng thêm ngả ngớn.

Ôn Thiếu Nghi tức giận: “Cố Thanh Hy, chi bằng ngươi giết ta luôn đi”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1085


Chương 1085

Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên hắn ta bị người khác nhục mạ như thế.

Đáng hận hơn là quần áo của hắn ta đang trong tình trạng nửa che nửa hở, còn nàng lại váy áo chỉnh tề, dùng tư thế nhìn từ trên xuống thưởng thức vóc người của hắn ta.

Làm sao hắn ta có thể chịu được chứ!

“Giận thật rồi à? Ta còn chưa bắt đầu ra tay mà”.

“Lần trước chạm vào nó là khi nào, để ta nhớ thử xem. À… nhớ ra rồi, chính là cưỡng ép Dạ Mặc Uyên ở trên núi hoang, ngươi là thiếu chủ của Thiên Phần tộc, chắc cũng điều tra được chuyện này nhỉ”.

“Không biết mùi vị của ngươi so với hắn thì thế nào, có phải càng tuyệt hơn không?”

“Nhìn mặt ngươi đỏ choét rồi kìa! Yên tâm đi, tỷ sẽ nhẹ nhàng thôi! Nào, tỷ cởi giúp ngươi~”

Ôn Thiếu Nghi tức giận nói: “Đúng là ta không biết làm sao mới có thể đến nơi trên bản đồ với tốc độ nhanh nhất, nhưng ta có một loại phù tăng tốc, ta còn biết rằng nếu muốn đến nơi cực bắc trên bản đồ thì phải vượt qua một ải kiểm soát”.

“Ải nào?”

“Oa Nhân Quốc”.

“Oa Nhân Quốc? Người nơi đó thấp lắm à?”

“Không khác mấy. Võ công của họ không cao nhưng rất có kiên nhẫn, cũng không sợ sống chết, biên giới phong tỏa, không lưu thông hàng hóa với người ngoài. Có thể nói là từ khi lập nước, lãnh thổ của Oa Nhân Quốc rất lớn, không đi qua Oa Nhân Quốc thì không thể đến vùng cực bắc”.

“Làm sao ngươi biết?”

“Trước kia, khi muốn vượt qua Oa Nhân Quốc, ta từng tạo một chút quan hệ với họ”.

“Thế nên ngươi rất quen thuộc với chúng?”

“Không quen!”

Đám người kia ngang ngược không nói lý lẽ, hắn ta suýt nữa là không thể ra được.

Quen thuộc quái gì chứ?

Cố Thanh Hy lại lần mò tìm kiếm trên người Ôn Thiếu Nghi, khiến cho toàn thân hắn ta không ngừng run rẩy.

“Những gì cần nói ta đều nói rồi, ngươi còn không thả ta ra”.

“Là loại phù này sao?”, Cố Thanh Hy giơ lên, cười nói.

“Đúng”.

“Dùng như thế nào?”

“Dán vào lòng bàn chân, khẽ niệm chú pháp là được”.

“Chỉ có một tấm thôi sao? Còn có nhiều hơn không?”

“Không có”.

Phù này là tộc trưởng cho hắn ta, toàn bộ Thiên Phần tộc cũng không có nhiều hơn ba tấm.

Đó là vật tộc trưởng cho hắn ta dùng để bảo vệ tính mạng.

Ngoài tộc trưởng ra, không người nào biết trên người hắn ta có thứ phù này.

Nàng cho rằng nó là rau cải trắng, muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu à.

“Ngươi xem con người của ngươi đi, muốn thì cứ nói thẳng ra, tỷ tỷ sẽ cố gắng hết sức, còn có thể hết mực sủng ái ngươi”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1086


Chương 1086

“…”

“Mà thôi, nể tình ngươi tặng ta phù gia tốc, còn nói cho ta biết bí mật của Oa Nhân Quốc, lần này tỷ tỷ bỏ qua cho ngươi, đợi một ngày nào đó tỷ tỷ đây có hứng thú sẽ chậm rãi dịu dàng sủng ái ngươi, đảm bảo khiến ngươi chếnh choáng như say rượu”.

“…”

Ôn Thiếu Nghi chắc chắn một điều.

Hắn ta hiếm khi tức giận, nhưng đi cùng với nàng.

Hắn ta không cách nào kìm nén cảm xúc của mình.

Nữ nhân này quả thật không phải con người, nàng là cầm thú.

Điều khiến hắn ta được an ủi phần nào là, sau khi Cố Thanh Hy đùa giỡn hắn ta xong thì sẽ lấy một bộ y phục từ trong nhẫn không gian ra mặc vào cho hắn ta, lúc này mới giảm nhẹ lúng túng của hắn ta.

“Viên thuốc ngươi vừa uống chính là thuốc độc do chính ta luyện chế, trong vòng hai ngày nhất định phải uống một viên thuốc giải, nếu không ta đảm bảo ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong”.

Cố Thanh Hy dám phù phi hành lên người Tiểu Cửu Nhi, vỗ vỗ cơ thể của nó, nói: “Dậy đi, dựa theo bản đồ, chạy với tốc độ nhanh nhất”. Tiểu Cửu Nhi ngóc đầu, đôi mắt lim dim ngái ngủ, khẽ lầu bầu: “Người ta còn buồn ngủ mà”.

“Mười con heo nướng, chỉ cần ngươi đưa ta đến cực Bắc trên bản đồ trong thời gian ngắn nhất, ta nướng mười con heo cho ngươi ăn”.

“Có thể nhiều hơn chút hay không”.

“Không thể”.

“Chỉ nhiều hơn một con”.

Cố Thanh Hy không chút khách khí gõ nó một phát: “Còn dám cò kè mặc cả, bây giờ ta lập tức nướng ngươi”.

“Xì xì xì…”

Tiểu Cửu Nhi vừa kháng nghị vừa duỗi eo, dùng tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được, từ một con rắn nhỏ như chiếc vòng tay dần dần biến thành một con rắn lớn chín đầu dài mấy trăm mét.

Tốc độ của Tiểu Cửu Nhi vốn đã nhanh, bây giờ lại dán phù phi hành trên người, tốc độ lập tức tăng lên cực hạn, chớp mắt đã đi được không biết bao nhiêu dặm.

“Ồ… tốc độ này… Ôn Thiếu Nghi, phù phi hành của ngươi có thể sử dụng mấy lần”.

Ôn Thiếu Nghi bị tốc độ bay nhanh như gió làm cho không mở mắt ra được.

Trong gió lớn thét gào, Cố Thanh Hy loáng thoáng nghe thấy Ôn Thiếu Nghi nói một câu: “Một lần”.

Chỉ một lần…

Tuổi thọ cũng ngắn quá rồi.

Ròng rã ba ngày ba đêm, Tiểu Cửu Nhi không hề nghỉ ngơi, điên cuồng bay nhanh, mãi đến tối ngày thứ ba mới dừng lại.

Cố Thanh Hy và Ôn Thiếu Nghi bị Tiểu Cửu Nhi lắc lư suốt dọc đường, xương cốt toàn thân đều rã rời.

Hai người một rắn mệt mỏi nằm trên mặt tuyết thở hổn hển.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1087


Chương 1087

Lọt vào tầm mắt là một vùng bao phủ trong cảnh tượng màu trắng bạc, ngoài tuyết lớn tung bay thì không thấy bất kỳ sự sống nào, càng đừng nói đến thảm thực vật xanh biếc.

Chẳng biết từ lúc nào, Tiểu Cửu Nhi đã biến lại thành một con rắn nhỏ, l**m láp khuôn mặt Cố Thanh Hy, ch** n**c miếng, nũng nịu nói: “Chủ nhân, mười con heo nướng của Tiểu Cửu Nhi đâu?”

“Nơi này trời băng đất tuyết, lấy đâu ra heo nướng, rắn nướng thì có một con đấy”.

“Ngươi đã đồng ý cho ta mười con heo nướng”.

Nếu không phải vì mười con heo này, nó có thể chở bọn họ bay không ngừng nghỉ ba ngày ba đêm sao?

“Tìm được viên Long châu thứ sáu thì nướng cho ngươi”.

“Tiểu Cửu Nhi mặc kệ, nếu chủ nhân không cho Tiểu Cửu Nhi, Tiểu Cửu Nhi quẳng gánh không làm”.

“Ha ha, mấy ngày không dạy dỗ, rắn ngươi cũng biết cáu kỉnh rồi sao?”

Cố Thanh Hy giơ tay định gõ nó một phát, nhưng nhìn thấy ánh mắt ấm ức của nó, nghĩ đến ba ngày ba đêm này nó quả thật đã dốc hết lòng hết sức, trở tay đổi thành nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp của nó.

“Ôn Thiếu Nghi, ngươi đi tìm xem có động vật như heo rừng thỏ rừng gì không, bắt một ít nướng cho Tiểu Cửu Nhi ăn”.

Ôn Thiếu Nghi mệt mỏi dựa vào một gốc cây đã khô héo, suy yếu nói: “Ngươi cảm thấy nơi như thế này sẽ có thịt rừng sao?”

“Không có thịt rừng thì tháo hai tay hai chân ngươi xuống, trông ngươi da mịn thịt mềm, chắc hẳn Tiểu Cửu Nhi cũng rất thích”.

Ánh mắt Tiểu Cửu Nhi sáng lên, gật mạnh một cái.

Hắn ta đã từng là cao thủ cấp sáu, ăn máu thịt của hắn ta, không chỉ thơm ngon mà còn trợ giúp nó nâng cao công lực.

Vẫn là chủ nhân đối xử tốt với nó, không uổng công nó vất vả nhọc nhằn bôn ba ba ngày.

Khóe miệng Ôn Thiếu Nghi hơi giật giật: “Ngươi không thấy ta bị thương nặng như vậy sao?”

Vốn đã bị thương nặng, còn ba ngày ba đêm không ăn không uống, không ngủ không nghỉ bôn ba xóc nảy, hắn ta đều đã nghi ngờ cơ thể này không còn là của hắn ta nữa rồi.

“Ta chỉ thấy ngươi là tù nhân của ta”.

Ôn Thiếu Nghi kiêu ngạo quay đầu sang chỗ khác.

Cố Thanh Hy cầm Tiểu Cửu Nhi lên, lắc lắc nơi th*n d*** của hắn ta: “Ôi, Tiểu Cửu Nhi à, người ta không muốn đi tìm thịt rừng, không bằng ngươi ăn cái chân thứ ba của hắn ta trước, nơi đó mềm nhất, ngon miệng nhất, nhai giòn sần sật, đợi ăn xong cái chân thứ ba rồi ăn hai tay hai chân hắn ta cũng không muộn”.

Tiểu Cửu Nhi cho nàng một ánh mắt ghét bỏ.

Nếu cái chân thứ ba của hắn ta nhai giòn sần sật, ngon miệng như vậy, vì sao nàng lại không ăn?

Cố Thanh Hy cười nói: “Không phải là vì ta muốn để lại đồ ăn ngon nhất cho ngươi sao!”

“Thôi đi, món ngon này thì bản xà vương không có phúc hưởng thụ, cái chân thứ ba này để lại cho cô, ta ăn cái khác”.

“Chậc chậc chậc, cái chân thứ ba tươi ngon như vậy mà ngươi lại ghét bỏ. Được rồi, hay là ta làm thành thịt khô cho ngươi từ từ thưởng thức, hôm nào đói bụng có thể lấy ra gặm làm đồ ăn vặt”.

Ôn Thiếu Nghi nghe không hiểu tiếng của Tiểu Cửu Nhi, nhưng thông qua lời nói của Cố Thanh Hy, hắn ta vẫn hiểu được phần nào ý tứ trong đó.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1088


Chương 1088

Nghe mấy lời bỉ ổi không có tí liêm sỉ nào này của Cố Thanh Hy, Ôn Thiếu Nghi cảm thấy nhức nhối kinh khủng.

Mãi đến lúc này, hắn ta mới hiểu được vì sao mỗi lần Dạ Mặc Uyên đối mặt với Cố Thanh Hy, tên đó đều không nhịn được nổi giận đùng đùng.

Chỉ với dáng vẻ lưu manh này của nàng, dù là ai cũng không chịu nổi.

Cố Thanh Hy đá đá vào người Ôn Thiếu Nghi đang yếu ớt vì bị thương nặng: “Này, nói một lời thẳng thắn đi, rốt cuộc ngươi có muốn đi tìm đồ ăn ngon hay không, suy nghĩ kỹ càng rồi trả lời ta”.

Cơ thể Ôn Thiếu Nghi khẽ nhúc nhích nhưng bởi vì thương nặng, cộng thêm huyệt đạo toàn thân đều đã bị Cố Thanh Hy dùng kim châm phong bế nên lúc này, đừng nói đến sử dụng chân khí, cho dù chỉ là đi đường, hắn ta cũng khó mà làm được.

Hắn ta không trả lời mà lảo đảo đứng dậy, lê lết cơ thể nặng nề đi tìm thịt rừng.

Cố Thanh Hy xoa cằm: “Nghe lời như vậy à?”

Tiểu Cửu Nhi lại quăng cho nàng một ánh mắt khinh bỉ.

“Cô suốt ngày đe dọa hắn ta như vậy, hắn ta dám không nghe lời sao? Nếu cái chân thứ ba của hắn ta thật sự bị cô làm thành thịt khô, thế thì quá mất mặt”.

“Cùng lắm là biến cái chân thứ ba của hắn ta thành thịt khô, còn ngươi, ngay cả mẩu vụn cũng không muốn để lại, định bụng gặm sạch sành sanh đấy chứ!”

“Xà vương ta chỉ ăn hắn ta thôi, một miếng là xong, hắn ta cũng không có cảm giác gì. Còn cô lại cắt bỏ cái chân thứ ba của hắn ta làm thành thịt khô, như vậy cả đời hắn ta đều phải chịu đựng nỗi nhục to lớn, cô nói cái nào ác hơn?”

Cố Thanh Hy ra vẻ gật gù: “Hình như đúng vậy. Ôn Thiếu Nghi có vẻ vô cùng sĩ diện, thiến hắn ta quả thật còn tàn nhẫn hơn giết hắn ta. Ngươi ngây ra đó làm gì, còn không mau đi nhặt chút củi đốt, không có củi thì nướng thịt rừng thế nào?”

“Cô đồng ý cho ta heo nướng, lẽ nào không phải là cô đi kiếm củi đốt?”

“Rốt cuộc ai là chủ nhân?”, Cố Thanh Hy túm lấy cái đuôi của Tiểu Cửu Nhi, nhấc ngược nó lên trước mặt mình.

Tiểu Cửu Nhi không ngừng quẫy đuôi, muốn tránh khỏi khống chế của nàng.

“Chủ nhân, cô bắt nạt rắn”.

“Lâu rồi không ăn canh rắn, ngẫm lại quả thật thơm ngon, đặc biệt là vừa ăn canh rắn vừa thưởng thức cảnh tuyết rơi”.

“Xì xì xì…”

Tiểu Cửu Nhi nhe răng trợn mắt, chán nản rời đi, cũng không biết trong miệng đang chửi mát cái gì.

Cố Thanh Hy mỉm cười, tìm một chỗ khuất gió, bắt đầu xếp củi đốt.

Thoáng chốc Tiểu Cửu Nhi đã trở về, mới chỉ một lát đã kiếm được một đống củi.

Ôn Thiếu Nghi rời đi rất lâu, lâu đến mức Cố Thanh Hy cho rằng liệu có phải Ôn Thiếu Nghi đã lạc đường rồi không, khi ấy hắn ta mới cầm hai con thỏ tuyết trở về.

Sắc mặt hắn ta tái nhợt, bờ môi không một sắc hồng, cơ thể lạnh run lẩy bẩy.

Tiểu Cửu Nhi bĩu môi, không vui xì xì nói: “Chỉ hai con, không đủ nhét kẽ răng”.

“Đừng có mà được lợi rồi còn khoe mẽ, có thể tìm được đồ ăn ở nơi như thế này là tốt lắm rồi”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1089


Chương 1089

Cố Thanh Hy vốn muốn bảo Ôn Thiếu Nghi đi vặt lông, xử lý nội tạng thỏ, nhưng mắt thấy hắn ta gần như không còn chút sức lực nào thì nàng cũng không làm khó dễ hắn ta nữa.

Thoáng chốc, Cố Thanh Hy đã nướng xong thỏ tuyết, mùi thơm tỏa ra ngập tràn trong tuyết.

Không đợi Cố Thanh Hy gỡ thỏ nướng xuống, Tiểu Cửu Nhi đã mở cái miệng rộng, “răng rắc” một tiếng, toàn bộ con thỏ chui vào trong bụng.

Lại một tiếng “răng rắc” nữa, con thỏ còn lại cũng bị nó gặm sạch.

Tiểu Cửu Nhi phát ra âm thanh thỏa mãn, vui vẻ phe phẩy cái đuôi nhỏ.

Khẽ nghiêng đầu, nó ra vẻ đáng thương nhìn Cố Thanh Hy.

“Chỉ hai con thỏ nướng tí tẹo, không đủ ăn!”

Cố Thanh Hy tìm kiếm bên trong nhẫn không gian, lấy hết thịt để ăn ra ngoài.

Tiểu Cửu Nhi vui vẻ vùi đầu vào ăn.

Đồ ăn trong nhẫn không gian cũng không nhiều, Tiểu Cửu Nhi lại là đứa dạ dày không đáy, có nhiêu cũng hết, chẳng từ chối món gì.

Cố Thanh Hy chỉ giữ lại mấy chiếc màn thầu, nhai kỹ từng miếng từng miếng nhỏ.

“Ùng ục…”

Bụng Ôn Thiếu Nghi không đúng lúc vang lên tiếng kêu ùng ục.

Cố Thanh Hy nghiêng đầu nói: “Đói bụng? Gọi một tiếng tỷ tỷ, ta sẽ cho ngươi chiếc màn thầu này”.

Ôn Thiếu Nghi quay đầu sang chỗ khác, nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Ừm, thơm quá, đặc biệt là màn thầu ăn cùng thịt bò khô, quả thật chính là món ngon trên đời”.

“Chủ nhân, Tiểu Cửu Nhi cũng muốn”. Tiểu Cửu Nhi hấp tấp đến gần Cố Thanh Hy, tham lam l**m l**m khóe miệng.

“Lăn đi, nhiều đồ ăn như vậy còn không bịt kín được cái miệng của ngươi à”.

“Không bịt kín nó được, Tiểu Cửu Nhi thích ăn thịt”.

“Không bịt được thì ta thu lại vậy”.

“Đừng đừng đừng, bây giờ vẫn bịt được, hì hì!”, Tiểu Cửu Nhi vung đuôi cuốn hết đồ ăn đi.

Trong lòng nó thầm nghĩ, tạm thời cứ ăn hết những thứ này đã, sau đó sẽ tìm chủ nhân đòi tiếp.

Cố Thanh Hy cầm thịt bò khô và bánh bao trắng lắc qua lắc lại trước mặt Ôn Thiếu Nghi: “Ba ngày ba đêm không ăn không uống, ngươi có chắc là không đói không khát?”

Ôn Thiếu Nghi: “…”

“Đây là chút thức ăn ít ỏi còn lại trong chiếc nhẫn không gian của ta, nếu ngươi không ăn, không biết bữa tiếp theo phải đợi đến khi nào đâu đấy”.

Ôn Thiếu Nghi: “…”

“Khẳng khái đến thế sao, dù chết đói cũng không ăn đồ của ta? Được thôi, dù sao người đói là ngươi, không phải ta. Tiểu Cửu Nhi, ăn nhiều vào, nghỉ ngơi thêm lát nữa rồi chúng ta vượt qua Oa Nhân Quốc, chính thức tiến vào vùng đất Cực Bắc”.

“Xì xì… Chủ nhân, ta ăn hết mất rồi, còn thịt nữa không?”

“Hết rồi”.

“Thịt bò khô trên tay chủ nhân có thể cho Tiểu Cửu Nhi được không?”

Cố Thanh Hy trợn mắt khinh thường.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1090


Chương 1090

Nó thực sự muốn Ôn Thiếu Nghi chết đói à?

Tuy rằng nàng không thích Ôn Thiếu Nghi, nhưng cũng không muốn để một người sống sờ sờ như hắn ta chết đói.

Vùng đất bị tuyết phủ ở phía xa xa đột nhiên lóe lên một đốm đỏ.

Đốm đỏ đó còn ánh chút vàng, phạm vi cực kỳ rộng, bao vây họ từ bốn phương tám hướng, vô cùng rõ ràng trong màn đêm u tối.

“Đi xem xem đốm sáng đó là gì”, Cố Thanh Hy nói.

Tiểu Cửu Nhi đang định đi thì âm thanh yếu ớt của Ôn Thiếu Nghi vang lên: “Là ánh đuốc của người Oa Nhân”.

“Xa như thế, làm sao ngươi biết được?”

“…”

Cố Thanh Hy định tìm cách rời đi thì giọng nói dễ nghe của Ôn Thiếu Nghi lại vang lên lần nữa.

“Không đi nổi đâu, chúng ta bị bao vây rồi, họ chẳng có gì nhiều, chỉ có nhân lực là nhiều”.

Trong lúc này, Oa Nhân cầm ngọn đuốc đã bao vây kín mít quanh họ.

Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng Cố Thanh Hy vẫn không khỏi giật mình.

Những người này là Oa Nhân hả…

Người nào cũng chỉ cao đến đầu gối của nàng.

Đám người dày chi dày chít bao quanh họ như một đàn kiến.

“Các ngươi là ai, tại sao xông vào quốc gia của bọn ta?”

Người mới tới có giọng nói vang vọng, nhìn cách ăn mặc có vẻ là một tướng quân, nhưng khi âm thanh lọt vào tai Cố Thanh Hy thì cực kỳ nhỏ, nếu không lắng tai nghe thì không thể nghe rõ rốt cuộc nàng ta nói gì.

Điều khó tin hơn là hình như đám người này toàn nữ nhân.

Cố Thanh Hy ôm quyền hành lễ, lễ phép nói: “Bọn ta chỉ muốn tiến vào vùng đất Cực Bắc, vô tình đắc tội các vị, nếu có chỗ nào mạo phạm, xin được lượng thứ”.

“Vùng đất Cực Bắc? Đó là vùng đất của ác ma, ngươi muốn tới nơi đó làm gì? Có phải định hủy diệt Oa Nhân Quốc của bọn ta không?”

“Vùng đất của ác ma? Hủy diệt Oa Nhân Quốc? Tại sao lại nói như vậy?”

“Nếu ngươi biết đến vùng đất Cực Bắc, chẳng lẽ không biết đó là vùng đất của ác ma, bất kỳ sinh linh nào tiến vào cũng không thể sống sót mà trở ra”, vị tướng quân cầm đầu tránh nặng tìm nhẹ, không hề nhắc đến việc Oa Nhân Quốc sẽ bị hủy diệt thế nào.

“Nhân loại vô tri, chẳng biết thứ gì còn dám tùy tiện xông vào vùng đất Cực Bắc”.

Cố Thanh Hy nhướn mày: “Nghe có vẻ như các ngươi không phải nhân loại?”

“Hỗn xược, ngươi dám ăn nói với bản tướng quân như thế! Người đâu, bắt chúng lại”.

Mệnh lệnh được đưa ra, đám người lùn đen đặc như kiến xông tới, người thì ôm chân, người thì túm cánh tay.

Cố Thanh Hy còn tưởng võ công của chúng cao cường đến đâu, không ngờ đám người lùn này không những không có võ công mà sức lực cũng rất yếu, nàng chỉ cần hất nhẹ một cái đã hất được vài người ra xa, đồng thời kẻ đó phun máu ngay tại chỗ, không rõ sống chết thế nào.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1091


Chương 1091

“Ngươi… thứ nữ nhân độc ác như ngươi, dám giết cả tộc dân của bọn ta, bọn ta liều mạng với ngươi”.

Từng người lùn lại lần nữa bao vây quanh nàng, nhiều như kiến.

Cố Thanh Hy sững sờ nhìn cánh tay mình.

Nàng còn chưa dùng đến sức lực mà đám người này đã bị thương nặng như thế, rốt cuộc có phải họ cố tình bắt vạ nàng không?

Sau mấy lần liên tiếp hất họ ra xa, không ngoài ý muốn, ai nấy hộc ra máu tươi, ngã ra nền đất và trọng thương.

Khiến Cố Thanh Hy không nỡ dùng sức quăng họ đi nữa.

Thế mà đám người lùn này không biết chừng mực, điên cuồng gặm vào bắp chân của nàng hết lần này đến lần khác.

Nàng cũng biết đau chứ.

Cố Thanh Hy giận dữ quát: “Tất cả buông tay và nhả hết ra, nếu không chịu buông, coi chừng ta không khách sáo nữa”.

“Ta biết ngươi bản lĩnh cao cường, bọn ta cũng biết bọn ta không đánh nổi ngươi, ngươi có bản lĩnh thì giết hết bọn ta đi!”

Cách đó không xa, người lùn dày chi dày chít giơ cao bó đuốc ào ào xông tới, phải có tới hàng vạn, không, chắc hẳn phải gần mười vạn.

Trời đất…

Cuối cùng nàng cũng hiểu tại sao Ôn Thiếu Nghi nói xông vào Oa Nhân Quốc chẳng dễ dàng rồi.

Không phải không đánh lại được họ, mà là một khi động tay sẽ khó tránh cảnh máu chảy thành sông, bàn tay dính đầy máu tươi.

“Chủ nhân, Tiểu Cửu Nhi tới cứu chủ nhân đây, xì xì…”

“Dừng tay, ngươi đừng nhúc nhích, cứ ngoan ngoãn ở đó là được”.

Tiểu Cửu Nhi sức lực lớn như thế, nàng còn chưa dùng sức mà đám người này đã lũ lượt ngã xuống, nát hơn cả đậu phụ.

Tiểu Cửu Nhi mà ra tay thì máu chảy bao giờ mới hết.

“Giết giết giết giết… giết giết giết giết giết…”

Đám người lùn cầm theo bó đuốc và đao lớn, đồng thanh hô hào khiến người ta muốn điếc tai luôn.

Cố Thanh Hy nổi cơn tam bành.

Chân nàng đau chết đi được, thế mà hất không ra, người nào người nấy cắn chặt như miếng cao dán chó ấy.

Nhìn sang Ôn Thiếu Nghi, hắn ta yếu ớt ngả vào thân cây khô, mặc cho đám người lùn bao vây quanh mình, lạnh nhạt nhìn nàng bị bắt nạt.

Cố Thanh Hy giơ cao hai tay, lớn tiếng hô lên: “Ta đầu hàng, ta đầu hàng rồi, các ngươi muốn thế nào, cứ nói thẳng đi”.

Hoa tướng quân phất tay, ra hiệu cho tất cả người lùn lùi đi, chỉ bao vây quanh nàng và nhìn nàng với vẻ đề phòng.

Hoa tướng quân hà hừ một tiếng: “Còn tưởng là cao thủ, hóa ra cũng chỉ đến thế, so với người trước kia từng xông vào Oa Nhân Quốc thì thua xa”.

“…”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1092


Chương 1092

Cũng chỉ đến thế?

Hờ…

Nàng không hề dùng sức đấy, hiểu không?

Không biết đám người này lấy đâu ra sự tự tin, mà làm sao sống được đến tận giờ?

Người bị Cố Thanh Hy hất ra ngoài, hoặc là hôn mê bất tỉnh, hoặc là đau đớn đến mức kêu la oai oái, mấy vị đại phu vác theo hòm thuốc vội vàng chạy tới khám cho họ, ai nấy lộ vẻ khó xử.

“Tướng quân, họ bị thương nặng quá, e là không sống nổi”.

“Tướng quân, tướng quân, không hay rồi, trong số những người bị thương có cả thái nữ điện hạ!”, một binh lính vội vã nói.

Hoa tướng quân lảo đảo, chấn động hỏi lại: “Ngươi nói gì cơ, thái nữ điện hạ? Thái nữ điện hạ sao lại ở đây?”

“Chuyện này… thuộc hạ cũng không rõ, chắc là thái nữ điện hạ lại trà trộn vào quân doanh rồi”.

“Mau, mời tất cả đại phu qua đó khám cho thái nữ điện hạ, nhất định phải cứu sống thái nữ điện hạ, nếu không tất cả chúng ta không giữ được đầu đâu, nàng là con gái duy nhất của hoàng đế bệ hạ đấy”.

Đám người lùn hoảng hốt, không ít đại phu bắt mạch xong lắc đầu nguầy nguậy và tỏ ra sợ hãi: “Hoa… Hoa tướng quân, thương thế của thái nữ điện hạ nặng quá, vi thần, vi thần quả thực bất lực rồi”.

Hiện trường hỗn loạn, có người lo lắng, có người khiếp sợ, có người vội vàng bỏ đi, có người vẫn tiếp tục cứu chữa mà không sờn lòng, nơi nào cũng ồn ào.

Cố Thanh Hy tiến lên một bước, định qua đó xem thử.

Một số người lùn lại lần nữa bao vây xung quanh nàng.

“Đứng lại, ngươi đả thương thái nữ điện hạ của bọn ta mà còn dám chạy lung tung, có tin bọn ta giết ngươi ngay bây giờ không”.

“Ta cũng là một đại phu, có lẽ ta có thể chữa trị cho vết thương cho nàng ta”.

“Xí, họ là đại phu giỏi nhất của Oa Nhân Quốc bọn ta mà còn không chữa nổi, một phàm nhân như ngươi thì hiểu gì chứ”.

“Quan trọng nhất là đại phu giỏi của các ngươi bây giờ cũng không cứu nổi thái nữ điện hạ của các ngươi, chi bằng để ta thử xem, dù sao cứ cố hết sức, chí ít các ngươi cũng có một tia hi vọng, nếu không thái nữ điện hạ mà chết, tất cả các ngươi cũng khó thoát tội nhỉ”.

Đám đông đồng loạt hướng mắt về phía Hoa tướng quân, đợi Hoa tướng quân quyết định.

Cố Thanh Hy tỏ ra mất kiên nhẫn: “Các ngươi đông ngươi như vậy, còn sợ một mình ta sao? Thời gian quý giá, nếu không mau nhường đường, thái nữ điện hạ của các ngươi có lẽ sẽ mất mạng thật đấy”.

“Để nàng ta thử đi”, Hoa tướng quân xua tay, ra hiệu cho các binh sĩ lui xuống, không quên cảnh cáo nàng: “Nếu ngươi không thể chữa khỏi cho thái nữ điện hạ, ta đảm bảo ngươi sẽ sống không bằng chết”.

Cố Thanh Hy bĩu môi, ngó lơ lời uy h**p của nàng ta, tới trước mặt thái nữ điện hạ, bắt mạch cho nàng ta, sau đó xách nàng ta lên, xốc mạnh mấy cái.

Người của Oa Nhân Quốc sợ tới mức mặt mũi biến sắc.

“Ngươi làm gì thế, mau đặt thái nữ điện hạ của bọn ta xuống!”

“Hỗn xược, ngươi dám vô lễ với thái nữ điện hạ, người đâu, mau bắn chết nàng ta”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1093


Chương 1093

“Khụ khụ…”

Cung thủ đang định bắn ta thì thái nữ điện hạ bị xách ngược lên đột nhiên ho vài tiếng rồi tỉnh táo hơn.

Đám đông sợ hết hồn.

Thái nữ… thái nữ điện hạ tỉnh rồi?

Vậy là xong thôi.

Cố Thanh Hy đặt nàng ta xuống, phủi phủi tay mình, chỉ là bị nghẹn thôi mà, có cần căng thẳng đến vậy không?

Lại còn không cứu nổi, chẳng thể hiểu y thuật của mấy người này tệ hại đến mức nào.

“Thái nữ điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế, thái nữ điện hạ, người vẫn ổn chứ?”

Thái nữ điện hạ chừng mười ba mười bốn tuổi, gương mặt rất non nớt, nghe xong xua xua tay: “Không sao, chỉ là ban nãy khó thở thôi. Là ngươi đã cứu ta?”

“Phải, thế nên ta có thể rời đi được chưa?”

“Không thể, y thuật của ngươi cao như vậy, ngươi phải ở lại Oa Nhân Quốc của bọn ta làm ngự y”.

“…”

“Ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi làm không công đâu, bổn thái nữ có thể xem xét gả hoàng đệ cho ngươi, để ngươi ở lại Oa Nhân Quốc vừa có quyền thế vừa có địa vị, bổn thái nữ đảm bảo không ai dám bắt nạt ngươi”.

Cố Thanh Hy phì cười.

Nàng bị khùng sao.

Đi lấy một ông chồng nhũn như đậu phụ?

“Bệ hạ giá đáo…”

Cùng với một tiếng hô lớn, các thị vệ đồng loạt lùi sang hai bên.

Đi đầu là một nữ tử trung niên mặc long bào màu vàng kim chậm rãi tiến vào trong sự bao vây và bảo vệ của đám đông.

Nàng ta vừa mới đến tất cả mọi người đều quỳ xuống và hô to: “Tham kiến nữ hoàng, nữ hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế”.

“Mẫu hoàng, sao người lại đến đây?”, thái nữ nở nụ cười non nớt, ngoan ngoãn tiến lại gần.

Nữ hoàng của Oa Nhân Quốc tuổi tác cũng không cao, giơ tay nhấc chân đều mang theo quý khí từ khi sinh ra đã có.

Nàng ta trang điểm chỉn chu, thỉnh thoảng lộ ra vẻ quyến rũ, có thể thấy tác phong ngày thường cũng không tốt lắm.

“Không phải bảo con ở trong cung đọc sách sao, sao con lại chạy tới đây?”

“Ôi chao, suốt ngày đọc sách, đọc đến mức nhi thần sắp bị ngốc luôn rồi. Phu tử có dặn, ngoài việc đọc sách còn phải học binh pháp và võ công, thế nên nhi thần mới lén lút trà trộn vào quân doanh”.

“Hỗn trướng, đường đường là thái nữ, là nữ hoàng tương lai của Oa Nhân Quốc, thế mà không màng tới an toàn của tính mạng, trà trộn vào quân doanh, người đâu, còn không mau đưa thái nữ về”.

“Rõ”.

Thái nữ không muốn quay về, nhưng khi trông thấy gương mặt u ám của mẫu hoàng, đành cúi đầu, xị mặt quay về.

Nữ hoàng đảo mắt nhìn sang Cố Thanh Hy, ánh mắt mang theo vẻ đánh giá.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1094


Chương 1094

Được một lát sau, nàng ta mới dời tầm mắt, hướng về phía Ôn Thiếu Nghi.

Nhìn thấy Ôn Thiếu Nghi, nữ hoàng không khỏi chân động.

“Là ngươi đó ư, Ôn công tử”.

Ôn Thiếu Nghi trông thấy nữ hoàng xuất hiện mà chỉ muốn tìm nơi nào đó để trốn, thế nhưng nơi này đâu đâu cũng toàn tuyết phủ trắng xóa, không có chỗ nào để trốn, thêm vào đó là thị vệ của Oa Nhân Quốc thực sự rất đông.

Hắn ta chỉ cúi đầu suốt toàn bộ quá trình, thế mà vẫn bị nữ hoàng nhận ra.

“Đúng là ngươi rồi, trẫm còn tưởng là nhận nhầm người. Ôn công tử, nhiều năm không gặp, ngươi cố tình tới tìm trẫm phải không?”

Cố Thanh Hy nghe xong mà mờ mịt.

“Hai người… quen nhau?”

“Ngươi là ai?”, thái độ của nữ hoàng khi đối diện với Ôn Thiếu Nghi và khi đối diện với Cố Thanh Hy khác nhau một trời một vực.

Cố Thanh Hy nhìn ra được, ánh mắt của nữ hoàng nhìn nàng chẳng khác nào nhìn tình địch, chỉ muốn xé xác nàng ra.

Chẳng lẽ ả người lùn này thích Ôn Thiếu Nghi hả?

“Ta hả, ta là tỷ tỷ của Ôn Thiếu Nghi, hắn bị thương, hôn mê suốt một đoạn thời gian dài, trong lúc hôn mê cứ lẩm bẩm đòi tới Oa Nhân Quốc, thế nên… ta mới đưa hắn tới đây”.

“Sao cơ… chàng ấy hôn mê mà còn đòi tới Oa Nhân Quốc?”

“Chứ còn gì nữa, ta nhớ hắn từng nói hắn có người trong lòng ở Oa Nhân Quốc, nhưng khi ta hỏi hắn người trong lòng hắn là ai, hắn lại không chỉ nói, chỉ nói thân phận nàng ta cao quý, hắn không thể với tới được”.

Ôn Thiếu Nghi trợn mắt lườm Cố Thanh Hy.

Nữ nhân này, nói dối không cần chuẩn bị bản thảo luôn hả?

Nữ hoàng nghe thấy mà mừng như mở cờ trong bụng.

Nếu không phải hạ nhân còn ở đây, nàng ta chỉ muốn lao thẳng vào Ôn Thiếu Nghi.

Cho dù là thế, nàng ta vẫn nhìn Ôn Thiếu Nghi bằng đôi mắt lúng liếng si tình, dùng lời nói dịu dàng nhất cuộc đời của nàng ta: “Ôn công tử, ngươi phong quang tế nguyệt, ôn nhu văn nhã, tài hoa đức độ, võ công tuyệt thế, mấy năm trước. Sau khi gặp ngươi, bóng hình ngươi vẫn luôn vương vấn trong lòng trẫm không thể nào buông bỏ được, trẫm nhớ mãi không nguôi, vẫn luôn trông ngóng được trùng phùng cùng ngươi. Năm đó ngươi rời đi vội vã, trẫm còn tưởng ngươi không thích trẫm, chẳng ngờ đôi ta lưỡng tình tương duyệt”.

Cố Thanh Hy suýt nôn.

Đám người lùn này sao mà buồn nôn thế?

Năm đó Ôn Thiếu Nghi vội vàng rời đi, chắc cũng vì không chịu nổi mức độ sến súa của nàng ta.

“Ôn công tử, trẫm lập tức phế hậu, trẫm cho ngươi làm hoàng hậu, nhất định sẽ rước ngươi về bằng nghi lễ hoành tráng nhất”.

Cố Thanh Hy giơ ngón tay cái, buột miệng nói luôn: “Ta ủng hộ, ta tán thành, hai người trai tài gái sắc, à không, trai sắc gái tài, trời sinh một cặp, hai người mà ở bên nhau đúng là xứng lứa vừa đôi, ai ai cũng ngưỡng mộ”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1095


Chương 1095

“Khách sáo rồi khách sáo rồi, nếu ngươi là tỷ tỷ của Ôn công tử thì cũng là thân thích của trẫm, các ngươi từ xa mà đến, vất vả rồi. Trẫm sẽ cho người chuẩn bị tiệc rượu ngay lập tức, hôm nay nhất định phải cùng ngươi uống ba trăm ly”.

“Đệ đệ của ta trước nay dễ xấu hổ, hắn thích ngươi nhưng không dám nói ra, ắt hẳn là vì cảm thấy mình quá cao, không xứng với ngươi, thế nên… bệ hạ, ngươi hiểu đó”.

Nữ hoàng sững người.

Nàng ta không hiểu lắm.

Hắn ta không chê nàng ta quá lùn, nàng ta đã cảm ta trời đất rồi.

Đâu thể chê hắn ta quá cao được.

Cố Thanh Hy ghé lại gần nàng ta, khẽ nói: “Đệ đệ ta dễ xấu hổ, thế nên hắn lén nói với ta, ngày đại hôn, ta không thể có mặt, nếu không hắn sẽ thấy ngượng lắm. Ngươi thử nói xem, ta chỉ có một đệ đệ, nguyện vọng này chẳng biết được giấu trong lòng hắn bao nhiêu năm rồi, nếu ta tham gia hôn lễ của hắn, há chẳng phải sẽ khiến hắn… ôi…”

Khóe miệng Ôn Thiếu Nghi giật giật, đành nhắm luôn hai mắt vào.

Hắn ta cố nén cơn giận, nói với bản thân rằng đừng nổi nóng.

Nhưng cơn tức giận như dời non lấp biển cứ ập đến trong hắn ta, đặc biệt là khi nàng liên tục nói ra những lời không biết xấu hổ như thế.

Nữ hoàng chợt hiểu ra: “Trẫm hiểu rồi. Theo lý mà nói thì trẫm nên tôn trọng Ôn công tử trước nhưng dù gì ngươi cũng từ xa đến, lại là tỷ tỷ của Ôn công tử…”

“Ầy, không sao, ta nghĩ kĩ rồi, nếu đệ đệ đã không muốn ta tham gia hôn lễ, ta không tham gia là được. Nghe nói cực Bắc Oa Nhân Quốc có phong cảnh rất đẹp, ta đi ngắm cảnh ở nơi đó cũng được, đợi sau hôn lễ của hai người, ta sẽ đến uống rượu mừng”.

Nữ hoàng thu lại nụ cười: “Ngươi muốn đến vùng đất cực Bắc sao?”

“Sao thế? Lẽ nào nữ hoàng sợ ta đến đó trộm cắp hay giở trò gì à?”

“Nói đi đâu thế, ngươi là tỷ tỷ của Ôn công tử, lại đưa Ôn công tử từ ngàn dặm xa xôi đến đây, trẫm biết ơn còn không kịp nữa là. Bất luận ngươi cần gì thì trẫm cũng sẽ cố hết sức đáp ứng, chỉ là…”

“Chỉ là sao?”

“Chỉ là… vùng đất cực Bắc cực kỳ nguy hiểm, trăm ngàn năm qua cũng từng có vô số người vào đó nhưng họ gần như đều không thoát ra, chỉ có mình Ôn công tử chạy được”.

“Nữ hoàng, ngươi nói ở đó vô cùng nguy hiểm, không biết ở đó có nguy hiểm gì?”

“Chuyện này… Ở đó Băng Long cấp bảy, là cấp bảy đó”.

Cố Thanh Hy thoáng nét thất vọng.

Nàng còn tưởng có thể hỏi được điều gì đó từ chỗ của nữ hoàng.

Nào ngờ nàng ta lại chẳng biết gì.

“Yên tâm đi, ta sẽ không vào sâu trong vùng đất cực Bắc, chỉ là đứng ngắm cảnh từ xa thôi”.

“Chuyện này…”

“Thật không dám giấu, người cha quá cố của ta và Ôn Thiếu Nghi đã báo mộng, nói rằng ông ấy muốn đến cực Bắc ngắm cảnh. Cha chưa từng báo mộng cho ta, đây là lần đầu tiên, ngươi nói xem, nếu ta không đi thì thật bất hiếu, ầy… Ngươi nói nên làm thế nào?”

Ôn Thiếu Nghi run tay, giận dữ nói: “Cố Thanh Hy…”

Nàng còn có thể vô sỉ hơn nữa không?

Nữ hoàng động lòng: “Ngươi họ Cố sao?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1096


Chương 1096

“À không, vì người cha quá cố của bọn ta ở rể nên hai tỷ đệ chúng ta được chia ra, một theo họ cha, một theo họ mẹ”.

“Hì…”

Cố Thanh Hy há miệng là nói “người cha đã quá cố” của ta và Ôn Thiếu Nghi, việc này khiến Ôn Thiếu Nghi tức đến trào máu, hộc máu ngay tại chỗ.

Cố Thanh Hy vội vã tiến lên, vừa điểm huyệt hắn ta vừa hoảng hốt thốt lên: “Này, ngươi xem, bệnh của đệ đệ ta lại tái phát rồi, đệ ấy muốn thành thân đến phát điên rồi, không thể kéo dài thêm được nữa, phải mau thành thân thôi”.

“Người đâu! Truyền lệnh của trẫm, lập tức tổ chức hôn lễ, trẫm muốn lập hậu!”

“Vâng…”

“Đợi đã, nữ hoàng bệ hạ, vậy ngươi có cho phép ta đến cực Bắc không? Nếu ngươi không cho phép thì ta sẽ không cho đệ đệ thành thân với ngươi đâu, phải đặt chữ hiếu làm đầu, ta và đệ đệ đều không muốn làm đứa con ngỗ nghịch”.

“Được, được, được hết, trẫm cho phép! Bây giờ việc quan trọng nhất là tiến hành đại lễ lập hậu”.

“Được, chúc mừng bệ hạ, chúc mừng bệ hạ!”

“Cùng vui, cùng vui!”

Một đàn quạ đen bay qua đầu Ôn Thiếu Nghi.

“Vậy trẫm phái người đưa ngươi đến vùng đất cực Bắc”.

“Vậy thì còn gì bằng”.

Hai người khá là ăn nhịp với nhau.

Một người chỉ mong đẩy Cố Thanh Hy đi để nàng không làm ngáng tay ngáng chân.

Người kia thì chỉ mong đến được vùng đất cực Bắc ngay để tìm ra viên Long châu thứ sáu.

“Vậy ta giao đệ đệ lại cho nữ hoàng, ngươi nhớ là hãy động phòng sớm sớm nhé, để tránh đệ ấy nóng lòng nhưng lại thẹn thùng không dám nói”.

“Tất nhiên, tất nhiên rồi! Tối nay trẫm sẽ động phòng với hắn”.

“Tối nay? Nhanh vậy sao?”

“Đánh nhanh thắng nhanh mà”.

Cố Thanh Hy cười ngượng ngùng, nhân lúc mọi người không chú ý, điểm huyệt Ôn Thiếu Nghi rồi cười he he, nói: “Đệ đệ ngoan, hiếm khi nữ hoàng bệ hạ thích đệ như vậy, đệ nhất định phải hầu hạ nữ hoàng cho tốt, đừng có ngang bướng đấy”.

Ôn Thiếu Nghi trừng Cố Thanh Hy.

Nếu ánh mắt có thể giết người, không biết Cố Thanh Hy đã bị giết đến bao nhiêu lần.

“Nữ hoàng bệ hạ, thương tích đệ đệ ta hơi nặng, đầu cũng bị thương, chắc mấy ngày này không động đậy nổi, có điều, chuyện này không ảnh hưởng đến việc hai người động phòng đâu. Sau khi gạo nấu thành cơm, à không, sau khi động phòng hoa chúc xong, nếu như đệ đệ có nói ra mấy lời đại nghịch bất đạo hoặc làm ra mấy chuyện vượt giới hạn thì cứ trói hắn lại là được”.

Nàng nói xong thì đá lông nheo nữ hoàng, mỉm cười và nói với vẻ chỉ bảo thêm: “Đàn ông mà, đều cần phải uốn nắn”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1097


Chương 1097

Nữ hoàng nghe xong thì nước mắt lưng tròng: “Tỷ tỷ thật tốt”.

Cố Thanh Hy nói xong thì dắt Tiểu Cửu Nhi theo thị vệ rời khỏi đó, chỉ còn lại Ôn Thiếu Nghi đang bị người của Oa Nhân Quốc vây lấy.

Trước khi đi, Cố Thanh Hy còn ngoảnh đầu lại nhìn Ôn Thiếu Nghi, nàng nhìn thấy một ánh mắt phức tạp

Vừa thất vọng, vừa buồn bã, vừa chua xót, vừa chờ mong…

Nhưng lúc nàng dứt khoát ra đi thì chút mong chờ đó cũng trở thành tuyệt vọng.

Trên đường đi, Cố Thanh Hy cúi đầu nhìn xuống Tiểu Cửu Nhi đang quấn trên cổ tay nàng, khó chịu nói: “Tiểu Cửu Nhi, ngươi nói xem chúng ta làm như thế có quá lắm không?”

“Chuyện này à… Cũng có chút quá đáng, nhưng bọn họ hại Ngọc tộc thê thảm như vậy, chủ nhân cũng chỉ trừng phạt nhẹ thôi. Tiểu Cửu Nhi có đề nghị rất táo bạo”.

“Nói xem”.

“Đợi sau khi nữ hoàng hưởng thụ, có thể nướng cơ thể của hắn cho Tiểu Cửu Nhi ăn không? Tiểu Cửu Nhi nhớ mùi vị trên cơ thể hắn”.

Cố Thanh Hy trừng mắt.

Cái con rắn ngu si này!

Lúc đó nàng chỉ nói đùa là cho nó ăn tứ chi của hắn ta, không ngờ nó vẫn còn nhớ thương đến tận bây giờ.

“Nếu ngươi dám ăn hắn ta, ta ăn ngươi trước”.

“Chủ nhân, cô trọng sắc khinh rắn”.

“Lăn đi ngủ đi”.

Thị vệ dẫn đường phía trước nghe thấy Cố Thanh Hy lẩm bẩm một mình, không nhịn được quay đầu hỏi: “Tiểu thư, không biết cô đang nói cái gì…”

“Không có gì, nơi này còn cách vùng đất cực Bắc bao xa?”

“Không xa lắm, leo qua năm ngọn núi tuyết này là đến rồi”.

Năm ngọn núi tuyết?

Núi tuyết này vừa cao vừa dốc vừa lớn, đừng nói là đám người lùn, cho dù là nàng cũng không dễ leo qua.

“Leo qua năm ngọn núi tuyết này cần bao lâu”.

“Cần khoảng ba tháng”.

“Ba tháng?”

Giọng nói của Cố Thanh Hy đột nhiên tăng cao.

Đã sắp đến mười năm trăng tròn.

Nàng nào chờ được ba tháng.

Chờ ba tháng sau trở về, Thần Phi đại ca đi chầu ông bà từ tám kiếp rồi.

“Tiểu Cửu Nhi, đừng ngủ nữa, lập tức cõng chúng ta đến vùng đất cực Bắc đi”.

“Chủ nhân, Tiểu Cửu Nhi vừa lạnh vừa buồn ngủ”.

“Đây là mệnh lệnh”.

Nàng cầm đuôi Tiểu Cửu Nhi nhấc ngược lên, ép nó tỉnh táo lại.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1098


Chương 1098

Con rắn này, không phải ăn thì chính là ngủ.

Tiểu Cửu Nhi ăn vạ quấn quanh cổ tay nàng.

Cố Thanh Hy dứt khoát ném nó xuống mặt đất: “Nếu ngươi không cõng chúng ta qua đó, về sau cũng đừng quấn lấy ta nữa! Làm một con rắn hoang lang thang đi”.

“Vậy cô cho ta hai mươi con heo nướng nữa, nơi này thật sự rất lạnh, càng đi về phía trước càng lạnh, ta sắp cõng không nổi rồi”.

“Chỉ cần ngươi giúp ta tìm được viên Long châu thứ sáu, đừng nói là hai mươi con, hai trăm con cũng không thành vấn đề, nhưng nếu không tìm được viên Long châu thứ sáu, dù là một con, ngươi cũng đừng mong được ăn”.

“Hào phóng vậy à?”

Tiểu Cửu Nhi tỏ vẻ không tin.

Chủ nhân càng ngày càng biết lừa dối.

Nhưng mà nghĩ đến tầm quan trọng của Long châu, cho dù Tiểu Cửu Nhi không cam lòng thế nào thì vẫn nhanh chóng biến thân.

Từ dáng vẻ nhỏ như cây đũa dần dần biến lớn, biến thành mười mét, hai mươi mét, năm mươi mét, hơn một trăm mét…

Cái đầu kia cũng từ một cái biến thành ba cái, sau đó biến thành sáu cái, cuối cùng biến thành chín cái đầu to lớn.

“A… quỷ…”

Hai thị vệ dẫn đường sợ hãi đến trắng bệch cả mặt, lộn nhào lăn xuống sườn núi.

Tiểu Cửu Nhi vẫy đuôi, trực tiếp cuốn bọn họ lên người.

“Quỷ gì chứ, ta chính là vua của các loài rắn, các loài rắn trong thiên hạ đều mặc cho ta sai khiến”.

Cố Thanh Hy nhảy lên, bò trên lưng Tiểu Cửu Nhi, an ủi: “Yên tâm, đây là thú nuôi của ta, sẽ không ăn người, rất an toàn. Tiểu Cửu Nhi, đi!”

Hai thị vệ vẫn chưa bình tĩnh sau cơn hoảng sợ thì cơ thể to lớn của Tiểu Cửu Nhi đã đột nhiên tăng tốc, uốn lượn bò l*n đ*nh núi tuyết.

“A… a… a…”

Hai thị vệ ôm chặt lấy nhau, hoàn toàn không dám mở mắt, trong lòng hoảng sợ khôn cùng.

Cố Thanh Hy kéo tay các nàng, ra hiệu các nàng bình tĩnh.

“Núi tuyết lớn như vậy, nếu như không có các ngươi dẫn đường thì sẽ rất dễ đi lạc”.

“Đi đi đi đi… đi sang trái, sau đó đi thẳng… đi thẳng đi thẳng… vậy là đến rồi”.

“Tiểu Cửu Nhi, tăng tốc độ lên nhanh nhất, ta muốn đến vùng đất cực Bắc trong thời gian ngắn nhất”.

“Xì xì…”

Tiểu Cửu Nhi bất mãn kháng nghị.

Hai tên lùn kia tiểu ướt lưng nó rồi.

“Ướt hả, không phải tắm một cái là sạch rồi sao, lải nhải cái gì”.

“Xì…”

Rắn lớn lao xuống, trong nháy mắt đã đi về phía trước không biết bao nhiêu mét.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1099


Chương 1099

Cố Thanh Hy ghi nhớ toàn bộ địa thế dãy núi nơi xa trong đầu.

Trong lòng lại nghĩ đến tình cảnh của Ôn Thiếu Nghi.

Ôn Thiếu Nghi là người của Thiên Phần tộc, mà Thiên Phần tộc dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy đối phó với Ngọc tộc.

Đáng lẽ nàng căn bản không cần thương hại hắn ta, nhưng không biết vì sao, ánh mắt tuyệt vọng của Ôn Thiếu Nghi trước khi nàng đi lại không ngừng quanh quẩn trong đầu.

Nữ hoàng Oa Nhân Quốc béo ục béo ịch, đôi mắt gian xảo, khi nhìn Ôn Thiếu Nghi không hề có ý tốt, mang suy nghĩ nhất định phải có được.

Có lẽ đã thèm muốn Ôn Thiếu Nghi rất lâu.

Rơi vào trong tay nữ hoàng, không chừng đời này của Ôn Thiếu Nghi sẽ thật sự bị hủy hoại.

Nàng phiền muộn không biết có nên quay về mang Ôn Thiếu Nghi ra hay không.

Bây giờ quay về, không tránh được việc lãng phí rất nhiều thời gian.

Con dân của Ngọc tộc đã không còn thời gian để chờ đợi rồi.

Nếu không quay về…

Trong lúc Cố Thanh Hy suy nghĩ, Tiểu Cửu Nhi đã dừng lại, xì xì hô lên: “Chủ nhân, đây chính là lối vào của vùng đất cực Bắc”.

Hai thị vệ vừa xuống khỏi người rắn đã nôn mửa dữ dội.

Cố Thanh Hy ngẩng đầu quan sát, nơi này ngoài những ngọn núi tuyết cao vút vào tận trong mây ra thì chỉ còn những dòng sông băng.

Có lẽ do vị trí địa lý tương đối cao, nhiệt độ của nơi này lạnh hơn bên dưới rất nhiều, nàng có nội công hộ thể mà vẫn lạnh run cầm cập.

Lối vào là sông băng, rất hẹp, chỉ đủ cho một người tiến vào, từ bên ngoài nhìn vào cũng không nhìn ra được rốt cuộc bên trong có cái gì.

“Cô… cô nương… đây chính là lối vào vùng đất cực Bắc, cô xem xong rồi thì nhanh chóng trở… trở về cùng bọn ta”.

Hai thị vệ lạnh run cầm cập, ngay cả nói chuyện cũng không lưu loát, cộng thêm đầu óc đang choáng váng, đứng còn không vững được.

Tiểu Cửu Nhi kiêu ngạo nói: “Nơi này không còn chuyện của các ngươi, các ngươi có thể lui xuống, ta và chủ nhân đi vào tìm heo nướng ăn”.

Chẳng dè, Cố Thanh Hy lại đột nhiên nói ra: “Tiểu Cửu Nhi, mang ta trở về”.

“Xì…”

Cơ thể to lớn của Tiểu Cửu Nhi bỗng nhiên nghiêng ngả.

“Trở… trở về?”

Có nhầm hay không, khó khăn lắm nó mới đến được nơi này, bây giờ trở về làm gì?

Không tìm viên Long châu thứ sáu nữa sao?

Không cứu Ngọc tộc nữa sao?

Không cho nó heo nướng nữa sao?

“Bảo ngươi trở về thì cứ về đi, lảm nhảm nhiều vậy làm gì”.

Nói xong, Cố Thanh Hy níu hai thị vệ kia lại, kéo họ lên thân rắn.

Tiểu Cửu Nhi vẫn ngơ ngác: “Chủ nhân, cô đi tới đi lui thế này, không có thưởng là không được đâu nha”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1100


Chương 1100

“Đi, bay lên nào”.

“Lòng của nữ nhân như kim đáy biển, câu nói này quả nhiên không sai tí nào”.

Không có ban thưởng, tốc độ của Tiểu Cửu Nhi chậm hơn vừa rồi rất nhiều.

Cố Thanh Hy tức đến mức muốn nấu nó lên ăn.

Thú cưng nhà khác nói gì nghe nấy.

Còn thú nuôi nhà nàng, lần nào cũng phải lấy thịt ra cò kè mặc cả!

Vất vả đi rồi lại về, đến chạng vạng tối ngày thứ hai bọn họ mới về đến Oa Nhân Quốc.

So với chuyến đầu tiên, lần này thị vệ bình tĩnh hơn nhiều, nhưng sau khi xuống khỏi người rắn, hai chân vẫn nhũn ra.

Thị vệ gác cổng nói cho họ biết.

Tối qua, sau khi trở về, Ôn công tử – cũng chính là phượng hậu đã trọng thương hộc máu, hôn mê bất tỉnh.

Cộng thêm việc hôn lễ quá gấp gáp, dù sao cũng không thể cử hành đại hôn vào ban đêm.

Cho nên hôm nay mới cử hành nghi lễ đại hôn, buổi tối đi vào động phòng.

Cố Thanh Hy thở phào nhẹ nhõm.

Hai thị vệ cung kính nói: “Làm phiền cô nương chờ một lát, thuộc hạ đi bẩm báo một câu”.

“Bẩm báo cái gì, đều là người một nhà, hôm nay là ngày vui của đệ đệ ta, ta qua đó uống ly rượu mừng”.

“Nhưng mà… không phải cô nói rằng sẽ không tham gia đại hôn của phượng hậu sao?”

“Trước khác giờ khác”.

Cố Thanh Hy không để ý đến ngăn cản của bọn thuộc hạ, bước nhanh về phía trước.

Tường cung rất cao, nhưng Cố Thanh Hy nàng vẫn phải khom người mới có thể tiến lên.

“Các ngươi không cần đi theo ta, tự ta đi dạo xung quanh là được, hoàng cung của Oa Nhân Quốc được lắm, cảnh đẹp người đẹp”.

“Cô nương, chuyện này… e là không tốt lắm”.

“Vậy ngươi dẫn ta đi gặp nữ hoàng bệ hạ, trái lại ta cũng muốn hỏi nàng một chút, ta là tỷ tỷ ruột của phượng hậu, còn không thể đi dạo xung quanh hoàng cung hay sao?” Cuồng Phi Sủng Vương: Thanh Hy- Mặc Uyên

“Chuyện này… bệ hạ sớm đã hạ lệnh, đêm nay người phải động phòng hoa chúc với phượng hậu, ai cũng không gặp”.

“Vậy thì đi tìm thái nữ điện hạ”.

“Chuyện này…”

“Ta là tù nhân à?”, Cố Thanh Hy trầm giọng, tôn quý uy nghiêm được hun đúc trong thời gian dài phô bày trọn vẹn.

“Không dám không dám! Tiểu nhân lập tức bẩm báo cho thái nữ điện hạ”.

Thị vệ vừa rời đi, Cố Thanh Hy cũng lập tức chuồn mất.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1101


Chương 1101

Đối với nàng, hoàng cung của Oa Nhân Quốc rất lạ lẫm.

Nhưng nàng vẫn có thể mò ra được phương hướng đại khái, điều đáng chết chính là, hành lang của những cung điện này đều quá thấp, nàng cứ phải khom người nên khó vượt qua.

Cộng thêm việc chiều cao khác biệt, mục tiêu cũng lớn, nàng rất dễ bị phát hiện.

“Tiểu Cửu Nhi, có cách nào thu nhỏ thân thể của ta không”.

“Có, kiếp sau làm con cháu rắn của ta là được”.

“…”

Cố Thanh Hy liếc mắt khinh thường, bảo nó tự đi mà trải nghiệm.

Cách đó không xa, một tòa cung điện sừng sững lọt vào tầm mắt, trông vẻ khá là nổi bật.

Kích thước của tòa cung điện này không giống với chiều cao của người Oa Nhân Quốc bọn họ, trái lại giống với kích thước của Dạ Quốc các nàng.

Nhoáng lên vài cái, Cố Thanh Hy đã đến trên cung điện.

Nhấc mảnh ngói lên, nàng nhìn thấy toàn bộ chân tay của Ôn Thiếu Nghi đang bị xích sắt Ô Kim trói vào bốn góc giường.

Nữ đế xoa xoa tay, khóe miệng ch** n**c miếng, mê mẩn nhìn Ôn Thiếu Nghi.

Nữ đế tiến từng bước đến gần Ôn Thiếu Nghi, quyến luyến nhìn dáng người cân xứng và khí chất xuất thần như tiên giáng trần của Ôn Thiếu Nghi.

Nàng ta muốn sờ, nhưng lại không biết nên sờ chỗ nào.

Loại người phong nhã hào hoa thế này, tựa như chỉ sờ một cái cũng là khinh nhờn với hắn ta.

Nữ đế kích động nói: “Ôn công tử, ngươi biết không, mấy năm trước Oa Nhân Quốc nội loạn, ngươi từ trên trời giáng xuống, khoác lên mình bộ áo trắng tinh, thanh nhã không vương bụi trần, phảng phất như thần tiên hạ phàm, trong nháy mắt đã mê hoặc ánh mắt trẫm”.

“Giây phút đó, trẫm đã thề rằng, tâm nguyện lớn nhất đời này chính là cưới ngươi làm hậu, bầu bạn sớm chiều”.

“Sau này ngươi dẹp yên nội loạn giúp trẫm, ngươi xuất khẩu thành thơ, cử chỉ tao nhã, càng khiến trẫm đắm chìm, ngươi nói đi, tại sao trên đời này lại có nam tử tốt đẹp như vậy”.

Ôn Thiếu Nghi nhắm mắt lại, hoàn toàn không để ý đến lời nói của nữ đế.

Có lẽ tia không kiên nhẫn và chán ghét trên mặt hắn ta khiến nữ đế quýnh lên, nàng ta lại tiến thêm mấy bước.

“Có phải ngươi trách trẫm đã nạp quá nhiều hậu phi? Những người kia chỉ là thế thân của ngươi mà thôi! Trẫm thích ngươi, hễ nhìn thấy nam nhân hơi giống ngươi, trẫm liền cưới về, bao gồm cả phượng hậu, khuôn mặt của hắn ta giống ngươi nhất nên trẫm mới có thể nạp hắn ta làm hậu”.

“Ôn công tử, ngươi đừng nóng giận được không, nếu ngươi không thích, bây giờ trẫm lập tức phế truất bọn họ, đời này kiếp này, trẫm chỉ cần một mình ngươi”.

Cố Thanh Hy lắc đầu.

Ôi nợ hoa đào…

Vì sao nàng lại đến đây chứ?

Cho dù Ôn Thiếu Nghi không tự nguyện thì hắn ta cũng được nằm trên gối mỹ nhân, nàng lo lắng cái gì chứ, đúng là phí thời gian!

“Ôn công tử, sao nãy giờ ngươi lại không nói gì? Có phải trẫm đã làm sai chuyện gì rồi không?”
 
Back
Top Bottom