Ngôn Tình Cuồng Phi Sủng Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1062


Chương 1062

Ma chủ bật cười, trìu mến v**t v* hoa mạn đà la bên hông, nói bằng thanh âm mị hoặc: “Hoa nhi của bổn tọa đã lâu không uống máu, hôm nay ta sẽ cho bọn chúng được uống máu no nê”.

Bạch Cẩm và Tịch Thấm chia ra hai bên trái phải bảo vệ Cố Thanh Hy, ánh mắt lộ vẻ lãnh ngạo, chuẩn bị cho một hồi đại khai sát giới.

Nét mặt Dạ Mặc Uyên không hề thay đổi, không ai có thể biết được hắn đang nghĩ gì, chỉ thấy tư thế của hắn rõ ràng là tư thế tốt nhất để bảo vệ Cố Thanh Hy.

Tất cả họ đều biết rằng đây là một hồi huyết chiến, không thể chắc chắn liệu họ có thể sống sót trở ra hay không, nhưng nếu như chỉ có một người có thể còn sống rời đi thì người đó phải là Cố Thanh Hy.

“Lão già chết tiệt, ông thật sự không nghĩ tới tại sao bọn ta đều tiến vào cấm địa hay không?”

Phó tộc trưởng Tư Không giật mình, cẩn thận hồi tưởng ý tứ của nàng.

Ông ta có suy nghĩ thế nào thì cũng không thể hiểu được tại sao mấy người Cố Thanh Hy lại muốn tiến vào cấm địa.

Chẳng lẽ là vì chìa khóa hình ngôi sao?

Ông ta cũng đã biết cách đây không lâu có ba chiếc chìa khóa hình ngôi sao phân tán ở ba nơi khác nhau, một trong số chúng có lẽ đang ở Đan Hồi cốc.

“Tại sao các ngươi tiến vào cấm địa không quan trọng, quan trọng là… hôm nay các ngươi đừng mơ tưởng còn sống rời khỏi Thiên Phần tộc”.

Rất nhanh hắn ta đã bắt kịp Dạ Mặc Uyên.

“Bổn tọa ghét nhất bị bỏ lại phía sau, cho dù là nơi nguy hiểm cũng muốn xông đến trước. Tiểu tỷ tỷ, tỷ đừng hoảng sợ, A Mạc mở đường cho tỷ”.

Hắn ta vừa dứt lời thì hoa mạn đà la đã tỏa ra khắp nơi.

Những người bị hoa mạn đà la tiếp cận nếu như không chết tức tưởi thì cũng bị tàn phế, Ma chủ rất nhanh đã mở ra một con đường máu.

Cố Thanh Hy vừa xông tới vừa kinh hãi.

Cũng may hắn ta không phải là kẻ thù của nàng.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ cùng phó tộc trưởng Tư Không càng thấy càng tức giận.

Ngoại trừ Cố Thanh Hy, mỗi một người trong số năm người này đều là cao thủ nghịch thiên, trên đường bọn họ đi máu chảy thành sông, không ai có thể ngăn cản.

Người của Thiên Phần tộc chết như ngả rạ trước mặt bọn họ, ngay cả một cơ hội đánh trả cũng không có.

Lại nhìn sang Bạch Cẩm, không biết nàng làm như thế nào mà có thể liên tục b*n r* những mũi tên băng cứng một cách vô cùng chuẩn xác vào tim của mỗi kẻ thù.

Tịch Thấm mở ra một chiếc ô đủ màu, những người bị chiếc ô đánh trúng đều biến thành máu loãng, cũng không biết chiếc ô đó từ đâu ra mà lại có uy lực lớn đến như vậy.

Càng đáng sợ hơn chính là khi Tịch Thấm đóng chiếc ô lại thì chiếc ô lại biến thành mộc côn, thiết kiếm,… liên tục công kích tới.

Mỗi một chiêu đánh tới đều có một đệ tử Thiên Phần tộc chết đi.

Bạch Ngọc tiêu của Dạ Mặc Uyên cũng không hề yếu hơn Tịch Thấm Bạch Cẩm, nó đi tới đâu thì nơi đó liền có vô số người chết.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1063


Chương 1063

Thậm chí ngay cả người chỉ có võ công đạt tới cấp 2 như Cố Thanh Hy thì dưới sự che chở của mọi người, thỉnh thoảng cũng có thể giết được vài con cá sắp lọt lưới, thuận lợi xông lên mà không hề bị cản trở.

Giận…

Đáng giận…

Từ khi khai tộc đến nay, Thiên Phần tộc chưa bao giờ chịu nghẹn khuất như vậy.

Đám người này, không thể để cho bất kỳ kẻ nào sống sót.

Phó tộc trưởng Tư Không quát lên: “Tứ trưởng lão Vân Cung, bắt Tịch Thấm cùng Bạch Cẩm”.

“Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ, phiền ông bắt Dạ Mặc Uyên hoặc Ma chủ”.

Gần như trước khi phó tộc trưởng Tư Không lên tiếng, thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ đã phất tay áo, toàn thân hóa thành hư ảnh xông về phía Ma chủ, bộc phát sát khí cuồn cuộn.

Võ công của Dạ Mặc Uyên và Ma chủ có thể nói là ngang bằng nhau, nhưng Dạ Mặc Uyên không biết có phải vì bị thương hay không mà dựa theo tình hình hiện tại thì võ công của Dạ Mặc Uyên đã yếu hơn Ma chủ một chút.

Cho nên thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ đã không chút nghĩ ngợi mà xông đến công kích Ma chủ trước.

Chỉ cần bắt được Ma chủ thì những người còn lại đều có thể lần lượt thu phục được.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ đã chọn Ma chủ làm đối thủ, phó tộc trưởng Tư Không không muốn đệ tử của mình có thêm thương vong nên đã chọn Dạ Mặc Uyên.

Hai trưởng lão khác với công lực yếu hơn một chút đã chọn đối đầu với Cố Thanh Hy.

Bọn họ dường như để tính kế từ trước, muốn tách năm người ra để đánh bại từng người.

Một hồi đại chiến đã bắt đầu mở màn.

Thiên Phần tộc nổi lên giông bão, tiếng binh khí chém giết vang lên liên tục không ngừng.

Vòm trời biến sắc, cứ như thể cả bầu trời sắp sụp đổ xuống dưới.

Sát khí tràn ngập toàn bộ Thiên Phần tộc.

Các đệ tử chiến đấu gần những trận chiến lớn đều bị dư lực chấn thành máu tươi.

Người của Thiên Phần tộc rất mạnh.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ chiến đấu ngang tài ngang sức với Ma chủ.

Đại chiến mấy trăm hiệp, không ai làm gì được ai.

Dạ Mặc Uyên bị thương nặng, không phải là đối thủ của phó tộc trưởng Tư Không, nhưng phó tộc trưởng Tư Không dù cho có vắt óc cũng không tìm ra cách hạ gục hắn.

Tịch Thấm cùng Bạch Cẩm nhỉnh hơn một chút so với tứ đại trưởng lão Vân Cung, không rời hai bên Cố Thanh Hy, luôn luôn bảo vệ nàng.

Chiêu thức của Cố Thanh Hy rất quỷ dị, toàn thân luồn lách nhanh nhẹn như một con cá chạch.

Mỗi lần hai trưởng lão kia sắp bắt được nàng thì nàng lại có thể chuồn mất khiến cho bọn họ tức giận đến nỗi chỉ hận không thể chém chết Cố Thanh Hy ngay lập tức.

Thiên Phần tộc có rất nhiều cao thủ, lại có thêm rất nhiều trận pháp nguy hiểm.

Dạ Mặc Uyên biết rằng trong trận chiến này về lâu dài thì họ sẽ kiệt sức mà chết.

Mà Thiên Phần tộc vẫn còn không ít thái thượng trưởng lão có võ công vô cùng cao cường.

Dạ Mặc Uyên quát lên: “Bảo vệ Cố Thanh Hy đi trước”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1064


Chương 1064

“Phải đi cùng nhau”.

Cố Thanh Hy, Tịch Thấm và Bạch Cẩm đã mở ra một đường máu bằng một chưởng lôi phong.

Rất nhanh sau đó lại có thêm một đám người của Thiên Phần tộc xông tới vây chặt.

Trong lúc chém giết, Cố Thanh Hy vô tình nhìn thấy Dạ Mặc Uyên bị phó tộc trưởng Tư Không đánh bị thương, nửa người bị cháy đen, không ngừng tỏa ra hắc khí dày đặc.

Sắc mặt Dạ Mặc Uyên tái nhợt, tuy khí tức không đủ nhưng hắn vẫn tiếp tục đối phó với phó tộc trưởng Tư Không, không để cho phó tộc trưởng Tư Không tới gần bọn họ, điều này khiến cho phó tộc trưởng Tư Không bộc phát sát khí muốn giết Dạ Mặc Uyên đầu tiên sau đó mới loại bỏ những kẻ còn lại.

Cố Thanh Hy nói: “Bạch Cẩm, ngươi đi giúp Dạ Mặc Uyên”.

“Vâng…”

Có Bạch Cẩm gia nhập vòng chiến, áp lực của Dạ Mặc Uyên đã giảm bớt một chút.

Phó tộc trưởng Tư Không tung ra một chưởng như sương mù hướng về phía Bạch Cẩm.

Dạ Mặc Uyên gấp gáp nói: “Cẩn thận, sương mù có độc”.

Màn sương đen vừa va chạm với băng của Bạch Cẩm thì đã khiến băng tan thành hắc thủy.

Nếu không có Dạ Mặc Uyên nhắc nhở thì e rằng nàng ta cũng đã bị màn sương đen làm bị thương rồi.

Khu vực xung quanh bị phủ đầy sương mù đen kịt, hoa lá, cây cối, thậm chí cả những bức tường đá đều biến thành hắc thủy.

Gậy băng của nàng ta là thượng phẩm linh khí do tộc trưởng luyện chế năm xưa, cho dù là phân thân huyễn hóa của gậy băng thì uy lực cũng vô cùng lớn, người bình thường rất khó công phá, vậy mà phó tộc trưởng Tư Không lại có thể dễ dàng công phá được.

Thực lực của ông ta rốt cuộc đã đạt tới cấp mấy đây?

Phó tộc trưởng Tư Không nói: “Gậy băng của ngươi quả thật không tồi, chỉ có điều… đám phân thân huyễn hóa này còn lâu mới động đến ta được”.

“Ha… ông thật sự muốn lĩnh giáo uy lực của gậy băng thật sự sao?”

“Chiến thần danh tiếng lẫy lừng trong truyền thuyết Dạ Mặc Uyên, thực lực đã đạt tới cảnh giới cấp 6 đỉnh phong, phóng tầm mắt ra toàn thiên hạ cũng không gặp mấy người là đối thủ, hôm nay được diện kiến, hóa ra cũng chỉ có như vậy. Nếu Dạ Mặc Uyên thực sự là cao thủ cấp 6 trong truyền thuyết thì khi hai người các ngươi liên thủ ta nhất định không phải là đối thủ, nhưng đáng tiếc… cho dù ngươi có thượng phẩm linh khí trong tay, có võ công siêu phàm thoát tục thì hôm nay ngươi cũng không phải là đối thủ của ta”.

Phó tộc trưởng Tư Không vừa khinh thường vừa đắc ý mà lại có chút nghi hoặc.

Ông ta đã đấu với Dạ Mặc Uyên nhiều năm như vậy, cho dù hắn có bị thương nặng thì thực lực của hắn cũng phải cao hơn thế này rất nhiều.

Nhưng hiện tại thực lực của hắn nhiều nhất cũng chỉ là cấp 5.

Dạ Mặc Uyên cười lạnh nói: “Với võ công hiện tại của ta, muốn giết ngươi cũng không khó”.

Nếu Cố Thanh Hy không hút quá nhiều công lực từ hắn thì hôm nay hắn cũng không phải làm nhiều chuyện vô nghĩa ở đây.

Dạ Mặc Uyên vừa dứt lời thì Bạch Ngọc tiêu đã một biến thành hai, hai biến thành bốn, bốn biến thành tám, tám biến thành mười sáu…
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1065


Chương 1065

Bọn chúng tạo thành một vòng tròn vây chặt lấy phó tộc trưởng Tư Không ở chính giữa.

Sát khí cuồn cuộn từ Bạch Ngọc tiêu bắn về phía phó tộc trưởng Tư Không, nguồn năng lượng kh*ng b* khiến cho không ít người có mặt đều phải run sợ.

“Đã bị trọng thương mà còn có thực lực mạnh mẽ như vậy, quả nhiên không hổ là chiến thần, hôm nay ngươi hãy chết đầu tiên đi”.

Phó tộc trưởng Tư Không ngưng tụ nội lực, sương mù đen hóa thành hắc long, tiếng long ngâm như sấm rền lao thẳng về phía Bạch Ngọc tiêu.

Ánh mắt Bạch Cẩm vô cùng lạnh lùng, cũng không biết nàng ta đã làm như thế nào mà một cây gậy băng từ trong cơ thể nàng đã chậm rãi phóng ra rồi bay lên giữa không trung.

Ngay khi cây gậy băng vừa phóng ra thì không khí chung quanh đã lập tức lạnh xuống, những đệ tử Thiên Phần tộc có công lực hơi yếu đều cảm thấy lạnh run, phải ôm chặt lấy thân mình.

Diễn võ trường trở nên mông lung đầy sương trắng, sương trắng càng lúc càng dày đến mức khiến cho bọn họ không nhìn rõ cảnh tượng trước mắt.

“Linh khí lục phẩm”.

Có kẻ nào đó trong đám đông đã hét lên một tiếng, sau đó tất cả mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh.

Linh khí lục phẩm, tìm khắp đại lục cũng không có được mấy món. Bạch Cẩm sao có thể cầm trong tay linh khí lục phẩm được?

Linh khí gậy băng vừa xuất ra thì lực băng hàn cực mạnh đã vây chặt hắc long.

Bạch Ngọc tiêu không người thổi mà tự vang lên thanh âm réo rắt.

Đám đệ tử Thiên Phần tộc nghe thấy tiếng tiêu đều ôm đầu r*n r* rồi lăn lộn trên mặt đất.



Hắc Long bị giáp công trái phải, ngay lập tức bị mắc kẹt.

Nét mặt phó tộc trưởng Tư Không trở nên ngưng trọng, ông ta thầm niệm chú ngữ, tiếp tục ngưng tụ nội lực.

Sinh lực của hắc long vốn đã dần cạn kiệt lúc này lại trở nên mạnh mẽ, hắc long càng lúc càng lớn, thân hình nhanh chóng bành trướng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nó lượn ở trên không nhìn xuống mọi người.

Giống như nó sắp nuốt chửng hết toàn bộ mấy người Dạ Mặc Uyên.

Hắc long có chứa tà khí, bất kể ai dính đến tà khí của nó đều trong nháy mắt hóa thành hắc thủy.

Dạ Mặc Uyên và Bạch Cẩm liếc nhìn nhau, bọn họ đồng thời phát lực, muốn đánh bại phó tộc trưởng Tư Không trong một đòn.

Không ngờ vào thời khắc mấu chốt, Dạ Mặc Uyên đột nhiên cảm thấy trái tim đau nhói, máu trong toàn thân dồn dập, thân thể run lên không ngừng, nội lực còn sót lại trong nháy mắt biến mất.

Không có sự tương trợ của Dạ Mặc Uyên, đòn chí mạng của Bạch Cẩm không thể chống lại phó tộc trưởng Tư Không, vì vậy cả hai đều bị hắc long làm trọng thương.

“Phụt…”

“Phụt…”

Cả hai người đều hộc máu và đang hấp hối.

Nếu như không có linh khí lục phẩm che chở thì chỉ sợ bọn họ đã chết thảm.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1066


Chương 1066

“Dạ Mặc Uyên…”

Cố Thanh Hy đang chiến đấu ác liệt liền cả kinh, nhuyễn kiếm lướt qua mở một đường máu hướng về phía mấy người Dạ Mặc Uyên.

Tịch Thấm luôn ở bên cạnh bảo vệ Cố Thanh Hy, vừa thấy hắc long của phó tộc trưởng Tư Không xông đến thì nàng ta đã mạnh mẽ nghênh chiến chống lại hắc long.

“Dạ Mặc Uyên, chàng sao rồi?”, Cố Thanh Hy nâng hắn lên, thăm dò mạch đập của hắn, khuôn mặt biến sắc.

Dạ Mặc Uyên chịu đựng cơn đau kịch liệt, nghiến răng nói: “Ta… độc tính phát tác… nàng đi mau…”

Cố Thanh Hy nhanh chóng cho hắn dùng một viên đan dược, đặt Dạ Mặc Uyên nằm xuống rồi lạnh lùng nói: “Muốn đi thì cùng đi, Bạch Cẩm, ngươi thế nào rồi?”

“Không chết được”.

Bạch Cẩm ôm chặt ngực, lảo đảo đứng dậy, giơ lòng bàn tay b*n r* một số lượng lớn gậy băng.

Mỗi một cây gậy băng của nàng ta đều bắn chết một người.

Đây là một trận chiến đẫm máu.

Trận chiến đẫm máu vô cùng khó khăn.

Trong cuộc chiến, Cố Thanh Hy thấy Ma chủ cùng thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ bất phân thắng bại, mỗi một chiêu đánh ra đều khiến cho quỷ thần cũng phải kinh khiếp, mỗi một chiêu đánh ra đều có thể hủy thiên diệt địa.

Không có bất cứ ai dám tới gần trận chiến đó bởi vì một khi tới gần thì liền bị dư lực đánh thành máu tươi.

Sau đó nàng lại thấy Tịch Thấm không địch lại phó tộc trưởng Tư Không, phó tộc trưởng Tư Không tung ra ma trảo muốn bắt lấy nàng ta, Ma chủ lại phát động công kích về phía phó tộc trưởng Tư Không, lúc này hắn ta đã lấy một chọi hai.

Ma chủ cùng thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ một chọi một vẫn có thể chiếm thế thượng phong, nhưng lúc này hắn ta đang lấy một chọi hai, Ma chủ bị giáp công trái phải, chỉ có thể toàn lực nghênh chiến bọn họ, mỗi một chiêu đều cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần hơi không chú ý sẽ ngay lập tức bị g**t ch*t.

Sau đó nàng lại thấy Tịch Thấm cùng Bạch Cẩm hóa thành sát thần, một trước một sau đánh ra một con đường máu, một lòng muốn bảo vệ nàng thoát ra ngoài, nhưng người của Thiên Phần tộc xông tới rất nhiều, cao thủ cũng rất nhiều, mặc dù bọn họ có mạnh thì về lâu về dài cũng không thể đánh lại.

Thiên Phần tộc mạnh hơn nàng tưởng tượng rất nhiều.

Đám đệ tử trước mắt vừa thấy bị đánh tan tác lại có thể tiếp tục tạo thành một trận pháp ngăn cản bọn họ.

Các trưởng lão cũng lần lượt xông tới.

“Tiểu Uyên Uyên nếu sợ hãi thì cứ nhắm mắt lại, có tỷ ở đây, tỷ sẽ không để cho Tiểu Uyên Uyên diện kiến diêm vương trước”.

Ánh mắt Dạ Mặc Uyên dao động.

Giữa mưa máu gió tanh, hắn nhìn thấy Cố Thanh Hy vì bảo vệ hắn mà liều chết, mặc dù có Tịch Thấm cùng Bạch Cẩm bảo vệ nhưng vẫn bị chém rất nhiều nhát dao.

Máu tươi không ngừng thấm đẫm y phục của nàng, ngay cả mặt mũi của nàng cũng dính đầy máu tươi, nhưng nàng không hề để ý, cứ thế mà ôm chặt lấy hắn rồi lao về phía trước.

“Mang theo ta thì các người đều trốn không thoát, nàng hà tất phải làm vậy!”

“Chàng đang lải nhải cái quái gì vậy? Có sức nói mấy lời vô nghĩa như vậy thì chi bằng ngủ một giấc để tịnh dưỡng đi”.

“…”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1067


Chương 1067

Ngủ?

Ai có thể ngủ vào lúc này?

Giữa một nơi mưa máu gió tanh, đao kiếm bay tán loạn.

Mấy người Cố Thanh Hy không thể địch lại đám đông, thương tích càng lúc càng nặng, dần dần không thể nào chịu đựng nổi nữa.

Trưởng lão Thiên Phần tộc ra lệnh một tiếng, ngay lập tức có vạn mũi tên được b*n r*, những mũi tên xé gió bắn tới, nếu bị bắn trúng thì chắc chắn sẽ chết.

Trong lúc mọi người đều nghĩ rằng lần này không xong rồi thì không ngờ lại có thêm một đám người dũng mãnh thiện chiến xông ra g**t ch*t vô số đệ tử Thiên Phần tộc, đám người đó chẳng những mạnh mẽ mở ra một đường máu mà còn đánh rơi tất cả mũi tên mà đám người Thiên Phần tộc vừa b*n r*.

Lão già cầm đầu nói: “Đi lối này”.

Cố Thanh Hy trầm ngâm một chút rồi liền bảo Tịch Thấm cùng Bạch Cẩm rút lui cùng với lão già bịt mặt.

Bạch Cẩm khống chế gậy băng, trong nháy mắt sương mù đã bao phủ, cảnh tượng cách đó một thước rất khó để có thể nhìn thấy rõ ràng, lớp sương mù dễ dàng che chở bọn họ rời đi.

Ma chủ đang liều chết chiến đấu, kiêu ngạo chờ Cố Thanh Hy cùng nhau rời đi, không ngờ Cố Thanh Hy thậm chí còn không quay đầu lại, chỉ lo cõng Dạ Mặc Uyên rút lui.

Ma chủ choáng váng, trong một phút mất tập trung suýt chút nữa bị phó tộc trưởng Tư Không cùng thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ làm trọng thương.

“Tiểu tỷ tỷ, có phải tỷ đã quên cái gì đó rồi không?”, Ma chủ ai oán nói.

Cố Thanh Hy không quay đầu lại, chỉ để lại một câu: “Tự mình nghĩ cách thoát ra đi”.

“…”

Chết tiệt…

Có phải là tiểu tỷ tỷ rất tự tin vào hắn ta hay không?

Nàng không sợ hắn ta sẽ bị g**t ch*t sao?

Hắn ta lại nhìn thấy Dạ Mặc Uyên được Cố Thanh Hy cõng trên lưng, tận hưởng sự đãi ngộ mà hắn ta không thể nào hưởng thụ được.

Ma chủ lớn tiếng kháng nghị nói: “Ai da, tiểu tỷ tỷ, A Mạc cũng bị thương rồi, tỷ mau đến cõng A Mạc trở về đi”.

Ma chủ muốn loại bỏ hai lão già này để bắt kịp Cố Thanh Hy nhưng thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ và phó tộc trưởng Tư Không lại giống như keo dán chó dính mãi không buông, chọc hắn ta tức giận đến mức liên tục tung ra chiêu tuyệt sát.

Hắn ta đã nghĩ rằng nếu như hắn ta hét lên rằng mình cũng bị thương thì Cố Thanh Hy ít nhất sẽ quay lại nhìn hắn ta một cái.

Nhưng hắn ta lại nghĩ sai một lần nữa, Cố Thanh Hy đã biến mất không dấu vết dưới sự che chở của người bịt mặt.

Chỉ nghe thấy loáng thoáng nàng để lại một câu: “Chúng ta tập hợp lại ở bên ngoài Thiên Phần tộc, nếu ngươi trốn không thoát thì ta và Dạ Mặc Uyên sẽ giúp ngươi nhặc xác”.

“…”

“Tập hợp lại ở bên ngoài Thiên Phần tộc?”

Bên ngoài Thiên Phần tộc trời đất bao la, hắn ta biết bọn họ sẽ tập hợp lại ở đâu chứ?

Nói cái gì mà hắn ta trốn không thoát thì nàng liền cùng Dạ Mặc Uyên giúp hắn ta nhặt xác?

Hắn ta mà cần Dạ Mặc Uyên nhặt xác hay sao?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1068


Chương 1068

Dạ Mặc Uyên dựa vào đâu mà có thể cùng nàng đến nhặt xác của hắn ta?

Trong lòng Ma chủ vốn đang phẫn nộ, trong khi đó thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ cùng phó tộc trưởng Tư Không lại càng ép càng chặt, cho nên trong nháy mắt Ma chủ đã phát hỏa.

Cũng không biết hắn ta đã làm như thế nào, chỉ thấy ánh mắt của hắn ta đột nhiên lộ ra sự hung ác, hoa mạn đà la trong tay hắn ta phóng thẳng lên trời, ánh sáng mà hoa mạn đà la phát ra khiến cho ai cũng phải chói mắt mà không mở mắt ra nổi.

Cao thủ đối chiến, thắng hay bại chỉ quyết định trong một chớp mắt.

Thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ cùng phó tộc trưởng Tư Không không ngờ hắn ta vẫn còn có công lực mạnh đến bậc này, cho nên đã bị Ma chủ đánh trọng thương.

Chỉ có điều bọn họ cũng là cao thủ đứng nhất nhì Thiên Phần tộc, tuy rằng bị thương nhưng vẫn có thể nhanh chóng vây chặt Ma chủ trở lại.

“Ầm…”

Thanh âm giao chiến vang vọng trên bầu trời.

Dư lực cường đại khiến cho tất cả mọi người không thể đứng vững được.

Cung điện, đền đài… trong chớp mắt đã hóa thành tro bụi dưới dư lực.

Trong một lối đi bí mật dài và hẹp.

Cố Thanh Hy đặt Dạ Mặc Uyên xuống, nàng lấy châm vàng ra cố gắng giúp hắn ổn định chất độc đang không ngừng tác quái trong cơ thể.

Hơn nửa ngày thì nàng mới có thể chậm rãi thở ra.

“Vẫn còn may, suýt chút nữa thì chàng đã mất mạng rồi”.

Dạ Mặc Uyên lúc này đã yếu đến mức không nói được lời nào, tự mình lưu chuyển một vòng tiểu chu thiên, hy vọng mau chóng khôi phục võ công.

Cố Thanh Hy nắm lấy tay của hắn rồi nói: “Tiết kiệm sức lực đi, cưỡng ép khôi phục võ công lúc này sẽ chỉ khiến độc phát càng lúc càng nhanh, ta không muốn người mà ta đã ra sức cứu lại đi tự tìm đường chết”.

Nơi này là một mật đạo, mật đạo không lớn nhưng rất dài và hẹp, lúc này bọn họ đang ở chỗ rộng nhất của mật đạo.

Cả Tịch Thấm và Bạch Cẩm đều bị thương không ít, máu tươi thấm đẫm y phục của họ, vậy mà các nàng không hề quan tâm đến vết thương của mình, chỉ chú tâm bảo vệ Cố Thanh Hy.

Tịch Thấm do dự nói: “Lâu chủ, Ma chủ còn chưa rút lui, để hắn ta lại một mình liệu…”

“Yên tâm đi, tên chó con đó cho dù đánh không thắng thì cũng không dễ dàng chết như vậy”.

Nếu như hắn ta dễ chết như vậy thì sao có thể xứng đứng đầu Ma tộc chứ?

Ngược lại, không có Tư Mạc Phi ngăn cản thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ và phó tộc trưởng Tư Không thì bọn họ không thể nào rút lui được.

Tịch Thấm cười khúc khích nói: “Khắp thiên hạ này cũng chỉ có một mình lâu chủ mới dám gọi Ma chủ là chó con”.

Bạch Cẩm cũng che miệng cười trộm.

Phía trước Cố Thanh Hy là một ông lão sáu mươi sáu tuổi, phía sau ông lão sáu mươi tuổi là hơn mười người bịt mặt.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1069


Chương 1069

Những người bịt mặt hầu hết đều khoảng hai mươi tuổi, ánh mắt của ai cũng lạnh thấu xương, người nào cũng đang tập trung chữa thương, những người không bị thương thì bố trí trận hình canh giữ lối vào mật đạo.

Trận hình này cùng với trận hình mà Thiên Phần tộc dùng để đối phó với bọn họ đều là những trận hình được huấn luyện rất kỹ càng.

“Ông là…”, Cố Thanh Hy hỏi ông lão.

Lão già này có vẻ rất quen thuộc với Thiên Phần tộc, thậm chí còn biết được một mật đạo ngay bên trong Thiên Phần tộc.

Không đợi lão già che mặt đáp lại, bên ngoài mật đạo đã truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.

Thủ hạ của lão già bịt mặt cảnh giác cao độ, từng người một nắm chặt binh khí, chỉ chờ người bên ngoài xông vào liền g**t ch*t ngay lập tức.

“Tiểu tỷ tỷ, các người chạy nhanh quá đi”.

Một giọng nói quen thuộc truyền đến, đồng thời đám thủ hạ của lão già bịt mặt đều ra tay, Cố Thanh Hy vội vàng kêu lên: “Chờ một chút, đó là bạn của ta”.

Nhưng nàng vừa mới dứt lời thì toàn bộ đám người bịt mặt đã cung kính hạ binh khí xuống,đứng ở hai bên cung nghênh Ma chủ.

Cố Thanh Hy khẽ nheo mắt lại.

Chẳng lẽ những người này đều là thủ hạ của nàng?

“Tiểu tỷ tỷ, tỷ đã quên A Mạc rồi sao, A Mạc suýt chút nữa đã bị bọn họ g**t ch*t rồi”.

Thanh âm của Ma chủ nghẹn ngào giống như đang kể lại một chuyện vô cùng ấm ức.

Dung mạo yêu dị tuyệt sắc của hắn ta khẽ động, đôi mắt hai màu xinh đẹp chớp chớp ngấn lệ trông đáng thương vô cùng.

Cố Thanh Hy ngượng ngùng cười nói: “Sao vậy được, không phải ta đang định ra ngoài tìm ngươi đó hay sao?”

“Thật sao?”, Ma chủ có vẻ vừa tin vừa không tin.

Trước đó, nàng thậm chí còn bỏ đi mà không thèm quay đầu nhìn lại.

“Thật hơn cả vàng”.

Cố Thanh Hy tuy không định dỗ dành hắn ta nhưng khi nhìn thấy y phục của Ma chủ bị cháy xém còn dính rất nhiều vết máu thì nàng cũng không khỏi mềm lòng.

Tên chó con này bình thường rất ưa sạch sẽ, nếu không phải trong tình huống nguy cấp thì sao hắn ta có thể để cho y phục của mình bị đốt cháy, lại còn bị dính máu được.

Trong trận chiến vừa rồi hắn ta hẳn là đã chiến đấu rất vất vả.

Có lẽ là do ánh mắt của nàng quá rõ ràng cho nên Ma chủ lúc này mới nhìn lại bộ y phục lấm bẩn trên người mình, sắc mặt nháy mắt biến đổi.

Chỉ thấy hư ảnh màu đỏ chợt lóe lên, Ma chủ đã biến mất không thấy tăm hơi.

“Ai dám nhìn bổn tọa, bổn tọa sẽ khoét mắt kẻ đó ra. Tiểu tỷ tỷ, tỷ cũng không được nhìn”.

Cố Thanh Hy: “…”

Ai muốn nhìn hắn ta chứ?

Tên nhóc dễ tự ái.

Ở đây làm gì có ai bị dính máu ít hơn hắn ta chứ?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1070


Chương 1070

Cũng làm gì có ai bị thương ít hơn hắn ta?

Tịch Thấm và Bạch Cẩm là hai cô nương còn chưa nghe ca thán gì, hắn ta lại ở đây tỏ vẻ gì chứ?

Cố Thanh Hy chắp tay, cười nói với ông lão đeo che mặt: “Tại hạ Cố Thanh Hy cảm ơn tiền bối trượng nghĩa cứu giúp, không biết tiền bối là…”

“Thuộc hạ bái kiến môn chủ, môn chủ vạn phúc kim an”.

Âm thanh hùng hồn vang vọng khắp trời.

Cố Thanh Hy loạng choạng suýt đứng không vững, ngây người nhìn kẻ bịt mặt quỳ một gối xuống đất.

“Môn… môn chủ…”

Môn chủ gì?

Môn chủ Tu La Môn sao?

Ông lão che mặt tháo miếng vải che xuống để lộ ra gương mặt hiền từ, ông ta khoảng chừng đã ngoài sáu mươi nhưng tinh thần vẫn rất tốt, động tác linh hoạt, cử chỉ uy nghiêm, huyệt thái dương nhô cao, vừa nhìn đã biết là một cao thủ, còn là lãnh đạo ở vị trí cao thời gian dài.

Ông lão cười nói: “Môn chủ, người quên rồi sao? Ta là Từ lão, Từ tông chủ của Tu La Môn, là một trong hai tông chủ, được xếp ngang hàng với Thanh tông chủ”.

Ma chủ thay một bộ đồ sạch sẽ đi ra, gương mặt tuyệt sắc đã tan vỡ: “Rốt cuộc tỷ có mấy thân phận?”

Mặc dù Dạ Mặc Uyên không nói nên lời nhưng cũng trợn mắt lên án như thể đang chất vấn nàng: Còn bao nhiêu thân phận thì bại lộ hết đi!

Da đầu Cố Thanh Hy tê dại: “Ta thề với trời, trừ một thân phận cuối cùng này thì hoàn toàn hết”.

“Thân phận gì?”

“Cái… cái này, ta không tiện lộ ra, các ngươi tự hiểu là được”.

Dạ Mặc Uyên và ma chủ đều trầm ngâm.

Không tiện để lộ?

Một đống thân phận đã lộ như thế rồi còn có gì mà không tiện chứ?

Lẽ nào cái danh mà nàng nói là Vương phi của hắn/phu nhân của ma chủ hắn ta?

Dạ Mặc Uyển và ma chủ càng nghĩ càng thấy có khả năng này.

Có Dạ Mặc Uyên/ma chủ ở đây, hắn/hắn ta cũng không tiện trực tiếp làm sáng tỏ.

Ma chủ hơi đau xót nói: “Tỷ à, tỷ giấu giếm ta kỹ quá!”

Cố Thanh Hy bĩu môi, lười để ý đến hai người, cũng chẳng muốn suy đoán họ đang nghĩ gì, tự mình đỡ Từ lão dậy.

“Khoảng thời gian trước, đầu ta bị thương, quên mất rất nhiều chuyện, nếu ngày nào đó các ngươi nhận nhầm người thì đừng trách ta!”, Cố Thanh Hy đồng thời liếc sang Tịch Thấm và Bạch Cẩm.

“Môn chủ nói đùa rồi, trên thế giới này, ngoài cô ra còn ai có thể làm môn chủ Tu La Môn bọn ta”.

“Tộc trưởng, Bạch Cẩm tuyệt đối không thể nhận lầm, cô yên tâm đi”.

Mặc dù Tịch Thấm không nói gì nhưng miệng vẫn luôn mỉm cười, xem Cố Thanh Hy như một vị thần.

“Các ngươi vừa là người của Tu La Môn, sao lại ở Thiên Phần tộc?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1071


Chương 1071

“Môn chủ, thuộc hạ che giấu tên tuổi ở Thiên Phần tộc đã hơn năm mươi năm, những người này cũng làm gián điệp ở Thiên Phần tộc từ nhỏ. Mười năm trước, bọn ta vô tình phát hiện ra con đường bí mật này nên lén phái người dọn dẹp sạch sẽ thông đường vì sợ một ngày nào đó môn chủ vào Thiên Phần tộc không thể rời đi, cũng may rốt cuộc con đường bí mật này vẫn có tác dụng”.

“Che giấu tên tuổi hơn năm mươi năm?”

“Đúng thế, Thiên Phần tộc và Tu La Môn có mối thù sâu đậm không thể hòa giải, lão môn chủ lúc còn trẻ đã sắp xếp hết mọi thứ”.

“Vậy các ngươi hiểu rõ Thiên Phần tộc đến mức nào?”

“Thiên Phần tộc quá phức tạp, dù ta làm gián điệp ở Thiên Phần tộc hơn năm mươi năm nhưng vẫn chưa thể đặt chân tới rất nhiều nơi, muốn tiêu diệt Thiên Phần tộc e là vẫn hơi khó”.

Từ lão nhìn Dạ Mặc Uyên và ma chủ không nói gì thêm nữa.

Ông ta chỉ nói với Cố Thanh Hy: “Môn chủ yên tâm, từ chỗ này cứ đi thẳng tới là có thể ra khỏi Thiên Phần tộc, có cao thủ Tu La Môn tiếp ứng ở bên ngoài”.

Ma chủ đột nhiên kêu lên: “Khoan đã, tỷ là tông chủ Tu La Môn, vậy chẳng phải chúng ta là kẻ thù sao? Chẳng phải tỷ đã bị ta giết rồi à?”

Mọi người đều nhìn ma chủ, ánh mắt hiện lên tức giận.

Cố Thanh Hy cũng không thể bình tĩnh được nữa, cơ mặt khẽ giật.

Cái tên ngu ngốc này!

Giờ hắn ta mới nhớ ra sao?

“Không đúng, chẳng phải lúc đó đã chết rồi sao? Rõ ràng ta đã xác nhận mà, tỷ tuyệt đối không thể còn sống, không thể nào…”

Cố Thanh Hy bực mình nói: “Thế ngươi nghĩ ta hiện tại là ma sao?”

“Không đến nỗi là ma, khí chất của hai người khác nhau rất nhiều, từng cử chỉ đều không giống, còn ánh mắt nữa… Ánh mắt “môn chủ” hiện lên vẻ sầu thương, toàn thân toát ra hơi thở khiến người khác đau lòng, mà tỷ thì tràn đầy sức sống, ánh mắt sắc bén, chỉ có tràn đầy sinh lực không có sự tuyệt vọng, ta không tìm được một chút bóng dáng của “môn chủ” trên người tỷ”.

Ma chủ vuốt mái tóc hơi loạn, cau mày nói: “Còn võ công của hai người cũng chênh lệch quá”.

Cố Thanh Hy tức giận bật cười: “Thế nên ngươi muốn giết ta lần nữa?”

“Chuyện này… Nếu là “môn chủ”, ta phải giết một lần nữa, nhưng… nhưng làm sao “môn chủ” trở thành tỷ của ta được? Vậy bây giờ ta giết hay không đây?”

Người bịt mặt đứng đằng sau Cố Thanh Hy nói: “Môn chủ, lẽ nào người này giả mạo ma chủ Ma tộc? Sao cứ cảm thấy giống tên ngốc thế?”

Mọi người đồng loạt trừng mắt.

Sao có thể giả mạo chứ?

Với võ nghệ của ma chủ, gom cả đám người ở đây lại cũng chưa chắc là đối thủ của hắn ta, người bình thường sao có thân thủ lợi hại như thế?

Có điều, nói hắn ta ngốc nghếch thì khá chính xác.

“Chó con, ta hỏi ngươi, tại sao ngươi lại muốn giết môn chủ Tu La Môn?”

“Vì giang hồ đồn võ công của cô ta cao hơn ta”.

“Chỉ vậy thôi sao?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1072


Chương 1072

Thế thì tính là ân oán gì chứ?

“Bổn tọa nhiều lần tìm cô ta tỷ võ mà cô ta trốn tránh hết lần này đến lần khác rồi còn qua loa xong chuyện khiến bổn tọa rất bực bội”.

Tịch Thấm nghe vậy thì không kiềm được, bật cười thành tiếng.

“Chủ tử nhà ta có việc gấp phải làm, ngươi lại ngày ngày bám lấy đòi tỷ võ như thuốc cao dính trên da chó, ngươi tưởng người khác cũng rảnh rỗi giống ngươi sao? Không biết ngượng còn nói bực bội”.

“Láo toét, ngươi là cái thá gì mà cũng dám chỉ trích bổn tọa như thế? Nếu không phải vì nể mặt ngươi là thuộc hạ của tiểu tỷ tỷ, bổn tọa đã giết ngươi từ lâu rồi”.

“Lẽ nào ta nói sai à? Nếu không phải vì ngươi bám lấy chủ tử nhà ta ngày này qua ngày nọ, năm này qua năm nọ thì chủ tử nhà ta đã hoàn thành đại sự từ lâu rồi. Nếu không phải vì ngươi làm chủ tử nhà ta bị thương nặng thì chủ tử nhà ta có đến mức mất đi ký ức, mất đi võ công không?”

“Đủ rồi, ồn ào gì chứ? Im miệng đi. Chỗ này có an toàn đến đâu đi nữa thì sớm muộn cũng sẽ bị Thiên Phần tộc tìm thấy, ân oán thị phi trước đây để ra khỏi đây hẵng nói”, Cố Thanh Hy bực bội nói.

Mấy người Tịch Thấm vội vàng im lặng.

Ma chủ xoa đầu ngón tay, vẫn còn đang băn khoăn giữa giết và không giết, đắn đo đến mức chau chặt mày.

Cố Thanh Hy liếc nhìn Dạ Mặc Uyên đang bị thương nặng, nhìn sang đám người Từ lão: “Hoàng hậu Sở Quốc vẫn còn ở Thiên Phần tộc, ta không thể bỏ bà ấy lại, thân phận của các người đã bị bại lộ, không cần thiết nán lại nữa, phiền Từ tông chủ đưa Dạ Mặc Uyên cùng rời khỏi đây, Bạch Cẩm, Tịch Thấm, hai người cũng đi đi”.

“Chủ tử, người hãy đi trước, chuyện của hoàng hậu Sở Quốc để ta lo”.

“Bạch Cẩm và Tịch Thấm bị thương không nhẹ, nếu tiếp tục chiến đấu sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Từ tông chủ nằm vùng ở Thiên Phần tộc nhiều năm, người của Thiên Phần tộc đều quen biết ông, có ông ra mặt thì mọi chuyện sẽ được ổn thỏa. Mặc dù ta có bị thương đôi chút nhưng chỉ là vết thương nhẹ, hầu hết người Thiên Phần tộc đều không biết mặt ta, để ta đi tìm hoàng hậu là thích hợp nhất”.

“Chủ tử, người cứ nói đùa, thân phận người cao quý, lại gánh trọng trách quan trọng, thuộc hạ có chết cũng không thể để người một mình ở lại Thiên Phần tộc”.

“Ta đâu có một mình, còn có hắn nữa mà”.

Cố Thanh Hy vừa nói vừa túm chặt ma chủ, cười khì khì, nói: “A Mạc sẽ đi cùng ta, đúng không hả?”

“Ta đi với tỷ?”

“Đúng vậy, ta là tiểu tỷ tỷ của ngươi mà, trước đây ngươi từng nói, chỉ cần ta muốn thì ngươi sẽ dốc hết sức để thỏa mãn mong muốn của ta. Sao hả? Ngươi hối hận rồi sao? Đúng là đàn ông chả có ai tốt đẹp”.

Ma chủ vừa thấy đúng lại vừa cảm giác có gì sai sai.

“Tỷ chẳng phải là môn chủ Tu La Môn sao? Chẳng phải có bản lĩnh lắm sao? Chẳng phải rất huênh hoang sao?”

“Vậy ngươi xem thử ta có giống với môn chủ Tu La Môn mà ngươi quen trước đây không?”

Cố Thanh Hy chớp chớp đôi mắt to đầy đáng thương, long lanh ánh lệ giống như một cô gái đang nhõng nhẽo.

“Ừm… Đúng thật là không giống”.

Cố Thanh Hy cố tình hạ giọng: “Bởi vậy, có lẽ bọn họ đã nhận nhầm, dù sao ta cũng không còn nhớ gì cả, bọn họ thích bảo ta là ai thì ta người đó vậy”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1073


Chương 1073

Ma chủ chợt hiểu ra.

Hắn ta đã nói rồi mà, nếu như tiểu tỷ tỷ là môn chủ Tu La Môn thì sao đến khí chất, lời nói cử chỉ lại không giống gì cả.

“Được, ta đi với tỷ”.

“Không được đi”.

Mặt Dạ Mặc Uyên tím ngắt như màu gan heo.

Không ngờ người phụ nữ này lại dám liếc mắt đưa tình, nũng nịu với Tư Mạc Phi trước mặt hắn.

“Ta nói này Tiểu Uyên Uyên, ngươi đã bị thương nặng thế kia rồi, đừng có kích động thêm nữa! Ngộ nhỡ không khống chế được bản thân, nhướng cổ, nhón chân một cái thì mất luôn cái mạng nhỏ rồi sao? Ngoan, ngủ một giấc đi, tỉnh dậy là mọi chuyện đã qua rồi”.

Cố Thanh Hy giơ tay, phất nhẹ thuốc bột trước mặt hắn.

Dạ Mặc Uyên nín thở theo phản xạ nhưng vẫn không kịp.

Người phụ nữ đó chưa đến gần hắn là đã bắt đầu hạ độc rồi.

Trước khi hôn mê, Dạ Mặc Uyên giận dữ nói: “Người phụ nữ kia, nàng dám cùng tên đó vào Thiên Phần tộc thì cẩn thận bổn vương lột da nàng”.

Cố Thanh Hy giả vờ sợ hãi, run tay, nói với giọng thút thít: “Vương gia yên tâm, thần thiếp không dám đâu”.

Tức…

Tức tới mức chảy máu não!

Dạ Mặc Uyên ngất đi, không biết vì độc hay vì tức.

Cố Thanh Hy phủi tay, nghiêm túc dặn dò: “Nhớ đưa hắn về phủ Dạ Vương an toàn”.

“Vâng, môn chủ! Hay là thuộc hạ ở lại để tiếp ứng hai người, thuộc hạ đã ở Thiên Phần tộc hơn bốn mươi năm rồi, cũng có chút hiểu biết về chỗ này”.

“Thôi được!”

“Chủ tử, chúng ta cũng ở lại”.

“Các ngươi đưa Dạ Mặc Uyên rút lui. Dạ Mặc Uyên là chiến thần của Dạ Quốc, Dạ Quốc có được bình yên hay không còn phải dựa vào hắn ta đấy. Đây là mệnh lệnh, không được làm trái”.

Dù Bạch Cẩm và Tịch Thấm không yên tâm nhưng chỉ đành nhận lệnh.

“Tộc trưởng, Bạch Cẩm đợi người ở bên ngoài, Băng tộc đều đợi tộc trưởng quay về”.

“Biết rồi”.

Sau khi sắp xếp xong mọi việc, bọn Tịch Thấm rút lui, chỉ còn lại Cố Thanh Hy, ma chủ và Từ lão.

Từ lão vẽ một bản đồ rồi đưa cho Cố Thanh Hy và ma chủ nói: “Phó tộc trưởng Tư Không yêu mến hoàng hậu Sở Quốc, Tĩnh Vân Viện này là nơi mà phó tộc trưởng Tư Không sửa lại cho người trong lòng ông ta. Bình thường không ai vào được trong, nếu thuộc hạ đoán không nhầm thì chắc hẳn hoàng hậu Sở Quốc bị đưa đến Tĩnh Vân Viện này”.

“Chủ tử chỉ cần đến Tĩnh Vân Viện là có thể tìm thấy hoàng hậu Sở Quốc, sau đó quay về theo con đường thuộc hạ đã vẽ đây, nếu đi nhanh có lẽ không có gì nguy hiểm”.

“Con đường này thế nào?”

“Một con đường vắng vẻ, bình thường không có ai, canh gác khá lỏng lẻo”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1074


Chương 1074

“Được rồi, chó con, ngươi nhớ địa hình chưa?”

Ma chủ nhún vai đanh mặt.

Hắn ta là một tên mù đường từ nhỏ.

Cả đống đường đi lối rẽ được dày đặc thế này, ai biết bức tranh vẽ cái gì?

“Biết chút chút”.

“Cái gì mà chút chút, đây là việc quan trọng, ngộ nhỡ thất bại, hai chúng ta rất có thể sẽ ngã xuống ở Thiên Phần tộc”.

“Buồn cười, bản tọa là ma chủ của Ma tộc, chỉ một bản đồ địa hình thôi, bản tọa không nhớ được sao? Chẳng phải chỉ là con đường bí mật thôi sao, bản tọa biết rồi”.

Hắn ta nói thế nhưng sao nàng vẫn cảm thấy lo lắng thế nhỉ?

Có phải nàng tìm sai người rồi không?

Cố Thanh Hy dẫn theo ma chủ dò đường, tiến về phía trước, sau khi ra khỏi con đường bí mật thì đánh ngất hai đệ tử Thiên Phần tộc, thay đồ của họ rồi đi về phía Tĩnh Vân Viện.

Thiên Phần tộc đèn đuốc sáng choang, rất nhiều bóng người qua lại có vẻ đang tìm thứ gì đó.

Hiện giờ, trên lãnh địa Thiên Phần tộc, cứ đi năm bước là sẽ có người gác, mỗi mười bước là một đồn canh gác, muốn đến Tĩnh Vân Viện khi có tầng tầng lớp lớp sự canh gác sâm nghiêm đúng là khó hơn nàng nghĩ.

“Một trăm mét phía trước ít nhất có ba trận pháp, mười đồn canh gác ngầm, tám trưởng lão và rất nhiều đệ tử Thiên Phần tộc, thêm ba cạm bẫy và kha khá cung thủ”, ma chủ từ tốn nói.

Cố Thanh Hy hít khí lạnh: “Một trăm mét mà nhiều bẫy thế sao?”

Từ bản đồ có thể thấy, ít nhất còn mấy ngàn mét nữa mới đến Tĩnh Vân Viện, đi thế nào đây?

“Ngươi có cách trà trộn vào Tĩnh Vân Viện không?”

“Có chứ, nhưng dẫn theo tỷ thì hơi khó”.

“Khinh công của ta không kém”, Cố Thanh Hy chính nghĩa nói.

“Ta biết khinh công của tỷ khá tốt nhưng khinh công của tỷ không là gì với đám lão già Thiên Phần tộc. Ở Thiên Phần tộc, ngoài số đông trưởng lão thì còn có kha khá thái thượng trưởng lão nữa, mấy lão già đó ai cũng mạnh. Bản tọa… ta bị chúng quấn lấy mấy lần khiến cả người nhếch nhác, phiền chết mất thôi”.

“Thế nên cách của ngươi là gì?”

“Tỷ cứ ở đây đợi, tự ta có thể trà trộn vào Tĩnh Vân Viện”.

“Vậy được rồi, ta đợi ngươi ở đây, ngươi là ma chủ Ma tộc, mang hoàng hậu Sở Quốc qua đây chắc không quá khó khăn đâu nhỉ?”

Lòng bàn tay ma chủ hơi siết, sắc mặt chút mất tự nhiên.

Chỉ cần hắn ta muốn vào Tĩnh Vân Viện, mấy lão già đó không cản được mình.

Nhưng…

Hắn ta không biết đường?

Ma chủ chỉ nói mình có thể trà trộn vào Tĩnh Vân Viện chứ không nói biết đường, cũng không nói có thể dẫn hoàng hậu Sở Quốc ra ngoài.

“Sao thế? Lẽ nào ngươi sợ?”, Cố Thanh Hy ngờ vực nói.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1075


Chương 1075

“Buồn cười thật, bản tọa là ma chủ Ma tộc, chỉ là một Thiên Phần tộc, bản tọa có gì phải sợ chứ”.

“Thế ngươi còn không mau đi đi, trời sắp sáng rồi”.

“Tỷ có thể nói lại bản đồ địa hình đó một lần nữa không?”

Cố Thanh Hy lập tức hiểu ra.

Nàng biết, không chừng vừa rồi tên này xem không hiểu bản đồ địa hình.

Cố Thanh Hy mở bản đồ địa hình ra, rất kiên nhẫn nói lại lần nữa, cũng nói cả những nguy hiểm có thể gặp phải trên đường cho hắn ta.

“Đại khái là thế, có hiểu không?”

Ma chủ càng nghe đầu càng đau.

Vốn dĩ hắn ta đã hơi mông lung, Cố Thanh Hy nói thế, hắn ta càng không hiểu.

Nhìn mấy nét vẽ chằng chịt dày đặc đó, hắn ta vẫn không hiểu.

Cố Thanh Hy nghiến răng, kiên nhẫn nói lại lần nữa: “Nghe cho kỹ đây, nếu ngươi còn không hiểu nữa, sau này chúng ta tuyệt giao”.

Lực sát thương của câu này quá lớn, dù ma chủ không hiểu cũng phải cắn răng nói: “Hiểu rồi, tỷ nói rõ ràng hơn cái ông già kia”.

Mặc kệ đi, dù sao thì đến lúc không tìm được đường, hắn ta cứ bắt vài tên đệ tử Thiên Phần tộc hỏi một chút là xong.

Trên quãng đường tới mục tiêu, hắn ta sẽ chú ý từng chi tiết, không chừng có thể tìm được đường ra.

“Tỷ ơi, tỷ ở đây đợi ta, đừng đi đâu đấy nhé?”

“Yên tâm đi, nếu ta không ở đây thì đợi ngươi ở lối vào con đường bí mật, ngươi cẩn thận”.

“Ừ, ta đi đưa hoàng hậu Sở Quốc ra ngoài”.

Ma chủ dứt lời, trước mặt nàng nào còn bóng dáng hắn ta

Cố Thanh Hy thở dài, cấp sáu đúng là cấp sáu.

Khinh công này tốt hơn nàng rất nhiều.

Thảo nào tên đó luôn xem thường khinh công của nàng.

Nhìn theo ma chủ biến mất không còn bóng dáng, Cố Thanh Hy lại cảm thấy hơi lo lắng.

Tại sao nàng cứ cảm thấy bất ổn thế này nhỉ?

Cố Thanh Hy ẩn nấp trong một nơi hẻo lánh, đợi rất lâu nhưng cũng không chờ được bất kỳ tin tức gì.

Vào thời khắc nàng không đợi nổi nữa, muốn đi ra tìm hiểu rõ ràng thì bỗng có một tia sáng màu vàng mờ đến mức khó có thể nhìn thấy từ bên trái đằng trước chiếu đến.

Khi tia sáng lóe lên, la bàn và chìa khóa hình ngôi sao trên người nàng có cảm ứng.

Cố Thanh Hy sờ nhẫn không gian trên tay, hơi lo lắng nhìn về hướng ma chủ rời đi.

Một lúc lâu sau nàng mới nghiến răng, đi về phía ánh sáng tìm kiếm.

Bỏ đi, dầu gì Tư Mạc Phi cũng là chủ của Ma tộc, cho dù bị phát hiện, chắc cũng không phải lo lắng đến tính mạng.

Từ lão nói, phó tộc trưởng Tư Không thích hoàng hậu Sở Quốc, như vậy thì trong khoảng thời gian ngắn, hoàng hậu Sở Quốc cũng sẽ không có nguy hiểm gì.

Long châu quan trọng, ngàn vạn bách tính Ngọc tộc vẫn đang chờ nàng.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1076


Chương 1076

Thần Phi đại ca cũng đang chờ nàng cứu mạng.

Cố Thanh Hy vòng trái vòng phải, cuối cùng trở về cửa đường bí mật.

Nàng hoảng hốt.

Tia sáng này lại là từ trong đường bí mật chiếu ra, chẳng lẽ trong đường bí mật có bí ẩn liên quan đến Long châu?

Cố Thanh Hy mở cửa con đường bí mật, nhảy xuống.

Không gian nơi này đen như mực, không hề khác lúc nàng mới tiến vào.

Sau khi tiến vào con đường bí mật, không thấy tia sáng đâu nữa, la bàn và chìa khóa hình ngôi sao cũng không có cảm ứng gì.

Nếu như không phải la bàn vẫn còn âm ấm, nàng suýt nữa đã cho rằng tất cả những gì vừa rồi chỉ là ảo giác.

“Môn chủ, người trở về rồi, ma chủ và hoàng hậu Sở Quốc đâu?”

“A Mạc đi tìm hoàng hậu Sở Quốc rồi, chắc hẳn lát nữa sẽ trở về. Từ lão, vừa rồi có người tiến vào hay không?”

Từ lão sững sờ: “Ngoài môn chủ thì không có bất kỳ người nào tiến vào, sao vậy, có phải con đường bí mật bị lộ rồi?”

“Không, ta chỉ tùy tiện hỏi thôi. Vậy vừa rồi trong đường bí mật có xuất hiện khác thường gì, hay có tia sáng nào chiếu ra không?”

“Không, tất cả đều bình thường”.

Tất cả đều bình thường?

Kỳ lạ, sao la bàn lại cảm ứng được dấu vết của Long châu chứ?

“Môn chủ, ma chủ cũng đi lâu rồi, muốn thuộc hạ đi xem thử không?”

“Ngươi ở chỗ này đợi là được rồi, bên ngoài canh gác vô cùng nghiêm ngặt, ngươi ra ngoài chỉ hại không lợi”.

Cố Thanh Hy chưa từ bỏ ý định, lệnh cho Từ lão chờ ở nơi này, không được phép đi bất kỳ nơi nào khác.

Có tin tức gì lập tức thông báo cho nàng, bao gồm tình huống khác thường trong đường bí mật, còn mình thì dạo quanh đường bí mật một vòng, hi vọng la bàn lại có thể cảm ứng được cái gì.

Đáng tiếc là, nàng đi qua đi lại hai ba vòng, la bàn cũng không có bất kỳ cảm ứng nào.

“Xem ra, ta đúng là muốn Long châu đến điên rồi”.

Cố Thanh Hy nở nụ cười châm chọc, chuẩn bị thu hồi la bàn, đúng lúc này la bàn lại phát sáng. Trong lòng dấy lên hi vọng, nàng nhanh chóng chạy về phía la bàn cảm ứng được.

Chạy đến giao lộ, phương hướng la bàn chỉ dẫn là bên phải, nhưng bên phải ngoài một bức tường đá ra thì không còn gì khác.

Cố Thanh Hy gõ gõ, khóe miệng nở nụ cười tươi rói.

Nàng dùng sức đẩy tường đá, mà vừa đẩy, tường đá vốn nên kiên cố đã ầm ầm sụp xuống, lộ ra một gian căn phòng bí mật to lớn.

Độ dày của bức tường đá chắn ngang này chỉ mấy centimet, cho dù là một đứa trẻ, chỉ cần gắng sức cũng có thể đẩy ra.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1077


Chương 1077

Căn phòng bí mật rộng lớn, có một chiếc giường băng, trên giường băng có một người đàn ông đang nằm.

Một nam nhân trẻ tuổi mặc sa mỏng.

Nam nhân đeo mặt nạ bươm bướm, nhìn không rõ tướng mạo, chỉ thấy làn da hắn ta trắng nõn, trông còn non mềm hơn da thiếu nữ.

Cố Thanh Hy đến gần nhìn thử, suýt chảy luôn máu mũi.

Nam nhân trước mắt không phải ai khác mà chính là Ôn Thiếu Nghi.

Hơn nữa Ôn Thiếu Nghi còn chỉ mặc một chiếc sa mỏng, như ẩn như hiện, nơi cần che căn bản không che nổi.

Sắc mặt hắn ta tái nhợt, toàn thân không cách nào động đậy, nhưng cặp mắt kia lại lộ đầy nôn nóng nhìn chằm chằm nàng, toàn bộ cần cổ và mang tai đã đỏ rực.

Nhìn ra được, hắn ta cũng rất xấu hổ.



“Đúng là oan gia ngõ hẹp, không ngờ còn có thể gặp ngươi ở nơi này”.

Cố Thanh Hy xoa cằm, bỉ ổi nhìn Ôn Thiếu Nghi, tỉ mỉ quan sát từ đầu đến chân, đặc biệt còn dừng lại nơi dưới thắt lưng hắn ta một lúc lâu, trong miệng phát ra tiếng chậc chậc.

“Chậc chậc chậc, nhìn không ra, vóc dáng của ngươi vẫn rất được, nhất là nơi đó”.

Giống như sợ Ôn Thiếu Nghi không biết nàng nói đến nơi nào, Cố Thanh Hy còn cố ý rướn rướn người, thiếu điều lại gần quan sát tỉ mỉ mà thôi.

Khuôn mặt Ôn Thiếu Nghi nóng rát, hận không thể che kín bản thân, nhưng toàn thân hắn ta không thể cử động, chỉ có thể sốt ruột trơ mắt nhìn.

Hắn ta yếu ớt mắng: “Ngươi còn là nữ nhân không?”

Nếu không phải nàng, hắn ta cũng không bị Hư Không Thú đánh trọng thương, cận kề cái chết.

Nếu không phải do nàng phái người tập kích đúng lúc hắn ta trị thương, tộc trưởng và mấy đại trưởng lão cũng không bị đánh lén trọng thương.

Hắn ta cũng không đến nỗi phải cởi hết y phục trên người, nằm lên giường hàn băng trị thương.

“Hừ, có ngực, có eo, có dáng, sao ta lại không phải nữ nhân chứ? Trái lại là ngươi đó, ngươi nói thử xem, ta cắt một phát xuống nơi này, ngươi còn là nam nhân không?”

Cố Thanh Hy lật bàn tay lên, một cây dao găm xuất hiện trong tay nàng.

Dao găm lóe ra ánh sáng lạnh lẽo, phản chiếu nụ cười âm u tà ác của Cố Thanh Hy.

“Ngươi muốn làm gì?”, Ôn Thiếu Nghi không khỏi hoảng hốt.

“Làm gì? Không phải các ngươi vẫn luôn nghi ngờ quan hệ của ta và Ngọc tộc sao? Các ngươi hại Ngọc tộc thê thảm như vậy, giờ ta thu chút lãi suất thay Ngọc tộc, thế cũng không quá đáng đâu nhỉ?”

“Ngươi là người của Ngọc tộc? Không thể nào, ngươi cũng không phát tác vào mười lăm trăng tròn?”

“Đây là chuyện ngươi nên quan tâm sao?”, Cố Thanh Hy lại hơi rướn người, nhìn xuống phía dưới, nhắc nhở hắn ta nên tập trung chú ý lên thân mình đi.

Ôn Thiếu Nghi vừa tức vừa giận.

Đây là loại nữ nhân gì vậy?

Lại có thể quang minh chính đại nhìn chằm chằm một người đàn ông như thế, nàng không xấu hổ sao?

Điều khiến hắn ta cáu nhất chính là, nàng không nhìn chằm chằm chỗ nào khác, lại cứ chỉ nhìn chằm chằm nơi kia?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1078


Chương 1078

Nàng là tám đời không thấy nam nhân hay sao?

Mặc dù Ôn Thiếu Nghi là thiếu tộc trưởng của Thiên Phần tộc, nhưng cả đời giữ mình trong sạch, chưa bao giờ chung đụng với bất kỳ nữ nhân nào, càng không cho bất kỳ kẻ nào nhìn thấy cơ thể mình, bây giờ xảy ra chuyện này khiến hắn ta không kìm được tức giận.

“Ta lệnh cho ngươi nhìn ra chỗ khác, không cho phép nhìn nữa”.

“Ha… buồn cười, ta cũng không phải đầy tớ của ngươi, ngươi lấy thân phận gì ra lệnh cho ta? Ôn Thiếu Nghi, ta thấy đến nước này rồi mà ngươi vẫn không nhìn rõ hiện thực, không bằng để ta dạy dỗ một chút”.

Cố Thanh Hy nói rồi giơ dao lên, nhắm xuống h* th*n của hắn ta, khóe miệng nở nụ cười tàn nhẫn, đã muốn hung hăng cắt xuống một nhát.

Có lẽ hơi thở trên người nàng quá lạnh lẽo, Ôn Thiếu Nghi sợ đến mức chảy mồ hôi lạnh: “Dừng tay, Cố Thanh Hy, ngươi có biết một đao kia có ý nghĩa như thế nào không?”

“Biết, không phải chính là làm thái giám cả đời à! Yên tâm, chỉ là thái giám mà thôi, tạm thời vẫn chưa cần cái mạng nhỏ của ngươi! Ngươi nói xem, ngươi làm nam nhân lâu như vậy chắc cũng đủ rồi, nên trải nghiệm vui thú của việc làm thái giám rồi”.

“Ngươi muốn cái gì, nói thẳng ra đi!”, lòng bàn tay Ôn Thiếu Nghi đổ mồ hôi.

Nữ nhân này làm việc quái đản, từ trước đến giờ luôn không làm theo lẽ thường, hắn ta cũng sợ lỡ như nàng chập mạch, thật sự thiến hắn.

Cố Thanh Hy chậm rãi thu đao lại: “Nói sớm thì ta đã không cần lãng phí nhiều thời gian, mà ngươi cũng không cần sợ tè ra quần như vậy”.

Ôn Thiếu Nghi tức giận.

Hắn ta sợ tè ra quần khi nào?

Nàng còn có thể mặt dày mày dạn hơn nữa không?

“Ngươi có tin tức của viên Long châu thứ bảy không?”

“Không có”. Ôn Thiếu Nghi không hề nghĩ ngợi, dứt khoát phủ nhận.

Cố Thanh Hy cũng lười nói nhảm, lại giơ dao găm lên, mạnh mẽ cắt xuống nơi trí mạng ở dưới thân hắn ta.

“Viên Long châu thứ bảy nằm ở Giang Nam”.

Giọng nói của Ôn Thiếu Nghi rất gấp gáp.

Nếu hắn ta nói chậm một giây, dao găm của Cố Thanh Hy đã biến hắn ta thành thái giám rồi.

Cũng may Cố Thanh Hy kịp thời dừng lại.

Cho dù nằm trên giường hàn băng, nhưng trên mặt Ôn Thiếu Nghi vẫn có mồ hôi chảy xuống.

“Nằm ở Giang Nam? Ở chỗ nào Giang Nam?” Cố Thanh Hy hỏi.

“Không biết, trong lúc vô tình ta có nghe thấy tộc trưởng và thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ nói chuyện, trước mắt thì Thiên Phần tộc bọn ta cũng không biết viên Long châu thứ bảy ở chỗ nào của Giang Nam, chỉ biết là Thiên Phần tộc đã phái rất nhiều người đến Giang Nam”.

“Vậy các ngươi dựa vào cái gì mà biết viên Long châu thứ bảy ở Giang Nam?”

Cố Thanh Hy nói rồi đưa tay về phía Ôn Thiếu Nghi, dứt khoát lục soát người hắn ta.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1079


Chương 1079

“Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi mau dừng tay”.

Động tác của nàng không nặng, trái lại còn hơi nhẹ nhàng, nhưng mỗi nơi bị nàng sờ vào đều khiến hắn ta ngứa ngáy không chịu được, đặc biệt là bây giờ hắn ta chỉ mặc một chiếc sa mỏng trong suốt, chỗ cần che hoàn toàn không che được.

Ôn Thiếu Nghi xấu hổ đến mức hận không thể tìm một cái lỗ chui vào.

Nhất là khi mùi thơm thoang thoảng trên người nàng cứ lượn lờ quanh chóp mũi hắn ta.

Lục soát hồi lâu, Cố Thanh Hy không tìm được cái gì, chỉ thấy trên cổ Ôn Thiếu Nghi đeo một hạt châu, hạt châu kia trắng như tuyết, nhìn không ra chất liệu gì, nhưng khi sờ có cảm giác giống như chiếc la bàn.

Nàng hỏi: “Đây là cái gì?”

“Tộc trưởng đưa cho ta, là một hạt châu bình thường thôi”.

“Thật sao? Nếu là hạt châu bình thường, vậy cho ta đi”, Cố Thanh Hy không khách khí thu vào nhẫn không gian.

Ôn Thiếu Nghi vốn đã bị thương suýt thì tức chết.

Hạt châu này chính là vật then chốt để tìm kiếm Long châu, tộc trưởng đã dặn đi dặn lại rằng không thể làm mất.

Nhưng nàng cứ vậy mà cướp đi hạt châu của hắn ta.

“Ngươi còn biết chuyện gì liên quan đến Long châu không, nói nghe một chút?”

“Không biết”.

“Thật sự không biết?”

“Cho dù ngươi thiến ta, đáp án vẫn là như vậy”.

“Nhìn dáng vẻ này của ngươi, một vết sẹo lồi cũng không có, sờ lên vừa thoải mái vừa dễ chịu, sao ta nỡ thiến chứ, nếu trói ngươi về làm tiểu tình nhân của ta, ngươi nói xem k*ch th*ch hay không?”

“Cố Thanh Hy, rốt cuộc ngươi muốn như thế nào?”

“Hử, mới vậy mà đã tức giận rồi? Để ta đoán thử bây giờ ngươi đang nghĩ cái gì? Ngươi muốn giết ta, phải không?”

Ôn Thiếu Nghi quay đầu sang chỗ khác, không để ý đến nàng nữa.

“Không phải ngươi rất có bản lĩnh à? Sao vẫn chưa ra tay? Sẽ không phải là không cử động được chứ?”

Nữ nhân vô sỉ này!

Không phải nàng đã sớm nhìn ra rồi sao?

Nếu hắn ta có thể cử động, còn có thể cho nàng làm loạn như vậy?

“Vóc dáng ngươi đẹp như vậy, chắc hẳn khuôn mặt cũng không xấu, trước hết để ta xem khuôn mặt ngươi nào”.

Cố Thanh Hy chầm chậm bước đến, đưa tay ra muốn cầm mặt nạ hồ điệp của hắn ta lên, nhưng mặt nạ cứ như bị dính chặt trên mặt vậy, bất kể nàng có cố như thế nào cũng không thể tháo xuống được.

Ôn Thiểu Nghi nói: “Ngươi không thể gỡ mặt nạ của ta xuống được”.

“Tại sao chứ?”

“Đã bị tộc trưởng làm phép rồi, trừ khi tự tộc trưởng gỡ nó xuống, bằng không thì bất cứ ai cũng không gỡ được”.

“Vậy à, nhưng ta cứ không tin đó thì sao”.

“Không tin thì kéo đi”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1080


Chương 1080

“Cây chủy thủ này của ta được rèn từ hàn thiết ngàn năm, ngươi nói xem, nếu rạch trên mặt ngươi một nhát thì mặt nạ trên mặt ngươi có rơi xuống không?”

Cố Thanh Hy cầm chủy thủ sắc bén.

Không ngừng huơ tới huơ lui trên mặt hắn ta, khóe môi nhếch lên nụ cười gian manh khiến cho lòng người run sợ.

“Mặt nạ của ngươi có chút mánh khóe, dù cho có cạy nó xuống thì chắc nó cũng không hề hấn gì, cơ mà không biết nhát dao này có làm tổn thương đến da mặt cũng ngươi không nhờ”.

“Thực lực hiện tại của ta đã đạt tới cấp hai, hơn nữa trời sinh thần lực, một nhát không được thì mười nhát, một trăm nhát, một ngàn nhát, thậm chí là dùng mười ngàn nhát dao để cạy, thì ngươi nghĩ xem da mặt của người sẽ thế nào?”

Ôn Thiểu Nghi cắn chặt răng không đáp lại.

Cố Thanh Hy tự lẩm bẩm: “Chao ôi, dù sao thì ta cũng đang rảnh rỗi, thôi thì cứ tập khắc chữ trên mặt của ngươi cũng được, đỡ phải bị Thượng Quan phu tử luôn mắng ta viết chữ như gà bới”.

Ôn Thiểu Nghi: “…”

Lúc Cố Thanh Hy cầm chủy thủy sắp ra tay thì chợt dừng lại: “Ngươi nói xem, lỡ như ngươi là một mỹ nam tử tuyệt sắc, chỉ vì để ta luyện chữ mà miễn cưỡng khắc nát mặt ngươi như vậy, sau này ngươi làm sao còn dám ra ngoài gặp mặt ai nữa chứ?”

“Thôi được rồi, ta đành luyện chữ trên người ngươi vậy, da thịt toàn thân ngươi mịn màng lại không bị mặt nạ che, lúc luyện chữ thì hẳn cũng sẽ thoải mái hơn”.

“Ngươi nói xem luyện chữ gì thì hay nhỉ? Có rồi, lần trước Thượng Quan phu tử giảng đến Chiến quốc sách, thôi thì cứ để ta tập viết Chiến quốc sách trên người ngươi vậy, để tránh trí nhớ kém cỏi của ta cứ quên trước quên sau”.

Ôn Thiểu Nghi: “…”

Mũi chủy thủ từ từ đâm xuống, nhẹ rạch một đường, dòng máu đỏ tươi của Ôn Thiểu Nghi lập tức tuông ra.

Cố Thanh Hy gật mình, hoảng sợ nói: “A, chảy máu rồi, ngươi nói xem mới có một nhát mà đã chịu không nỗi rồi, ta còn chưa dùng lực nữa là”.

Hàm răng của Ôn Thiểu Nghi nghiến ken két.

Nếu như có thể chuyển động, hắn ta thật sự chỉ muốn b*p ch*t nàng.

“Mới vạch có một nhát mà đã chảy nhiều máu vậy rồi, nếu ta khắc hết toàn bộ Chiến quốc sách lên, vậy thì không phải ngươi bị chảy cạn máu mà chết sao”.

Ôn Thiểu Nghi cả giận nói: “Chết đứng còn hơn sống quỳ, ngươi muốn giết cứ giết, cần gì phải hành hạ người khác như vậy hả?”

“Hành hạ người khác? Ơ… nói đến hành hạ người khác, thì thủ đoạn của Thiên Phần tộc các ngươi mới thật sự là tàn nhẫn đấy”.

Khí tức trên người Cố Thanh Hy bỗng nhiên lạnh lẽo, hình ảnh bách tính của Ngọc tộc sống không bằng chết luôn không ngừng quanh quẩn ở trong đầu nàng.

Cả đời này nàng không muốn nhìn thấy địa ngục trần gian ấy một lần nào nữa.

“Ngoài việc thu góp bảy viên Long Châu ra, còn cách nào phá bỏ lời nguyền của Ngọc tộc không?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1081


Chương 1081

“Quả nhiên ngươi có quan hệ dây mơ rễ má với Ngọc tộc. Viên Long Châu thứ năm là do ngươi tự đưa cho Ngọc tộc chứ không phải bọn họ cướp từ tay ngươi đúng không?”

“Cố Thanh Hy ta đây cũng không phải loại người lương thiện gì. Ta hỏi ngươi lần cuối, ngoài việc phải thu gom bảy viên Long Châu ra, còn cách nào có thể hóa giải lời nguyền của Ngọc tộc không?”

“Không có! Mà dù có thì ta cũng sẽ không nói cho ngươi biết, ư…”

Ôn Thiểu Nghi vừa dứt lời, Cố Thanh Hy liền tàn nhẫn đâm một nhát lên vai hắn ta, làm hắn ta đau đến nỗi run rẩy, cảm giác chỉ chút nữa cánh tay này đã bị phế.

“Ngươi không nói cũng không sao. Ngươi cũng chẳng sợ ta khắc Chiến quốc sách lên người ngươi chứ gì, ta cũng kệ”.

“Nghe nói Văn Hương quán của Đế Đô rất nổi danh, trong đấy loại mỹ nam nào cũng có, với khí chất và vóc dáng này của ngươi, cho dù có đeo mặt nạ thì một khi đến đó cũng sẽ có không ít vương công quý tộc hoặc tiểu thư phú gia tranh giành”.

Lòng bàn tay Ôn Thiểu Nghi chợt run lên: “Ngươi muốn gì hả?”

“Ta chẳng muốn gì cả, chỉ là ta không nghe được tin tức ta muốn nghe từ miệng của ngươi, mà quả thật giữa ta với Ngọc tộc cũng có chút giao tình, ta thấy Ngọc tộc bị các ngươi hại thảm đến vậy nên muốn giúp bọn họ đòi lại chút lãi thôi”.

Ôn Thiểu Nghi tưởng nàng chỉ nói đùa.

Không ngờ Cố Thanh Hy lại dùng kim châm phong bế hết các đại huyệt đạo của hắn ta, khiêng hắn ta lên đi thẳng ra cửa mật đạo.

Hắn ta chưa từng nghe đến loại thủ pháp dùng kim châm phong bế huyệt này, từ trước đến nay chưa gặp bao giờ, e rằng không mất mười ngày nửa tháng thì cũng khó mà giải được.

Huống chi lúc này hắn ta đang còn bị trọng thương.

Điều làm cho hắn ta tức giận nhất chính là Cố Thanh Hy cứ vác hắn ta như vác một bao hàng vậy, thỉnh thoảng còn vỗ bôp bốp vào mông hắn ta.

“Nhìn cặp mông nhỏ đầy đặn này xem, nếu là nữ chắc sẽ sinh được một đàn nhóc tì béo tròn đấy”.

Ôn Thiểu Nghi rít từ trong kẽ răng nói: “Cố Thanh Hy, ta với ngươi không đội trời chung!”

“Câu này sao nghe quen quen thế nhờ, à đúng rồi, hình như Dạ Mặc Uyên cũng từng nói thì phải. Cơ mà sau đó ta và Dạ Mặc Uyên lại trở thành phu thê, còn người á hả, xách dép cho ta còn không xứng, vẫn nên để lại cho đám lão già béo ở Văn Hương quán chà đạp đi”.

“Ngươi dám ném ta vào Văn Hương quán, coi chừng ta đưa ngươi…”

Bốp!

Cố Thanh Hy lại hung hăng vỗ một cái vào mông của hắn ta.

“Làm gì ta? Ngươi không lo suy nghĩ làm sao lấy lòng được cái đám lão gia bụng phệ kia, vẫn còn ở đó mà nằm mơ giữa ban ngày hả”.

“Khốn kiếp…”

Bốp! Bốp! Bốp!

Cố Thanh Hy lại vỗ bôp bốp mấy cái vào mông hắn ta: “Ta không ném ngươi vào doanh trại thì đã tốt lắm rồi, còn dám chê ỏng chê eo à”.

“Không được đánh vào nơi đó của ta nữa”, Ôn Thiểu Nghi gào lên, suýt nữa tức đến ói máu.

“Sao không được đánh chứ? Cặp mông nhỏ mịn màng gợi cảm thế mà, nếu không phải do Thiên Phần tộc các ngươi quá bẩn thì ta cũng muốn thượng nữa là”.
 
Back
Top Bottom