Cập nhật mới

Đô Thị  Cuồng Long Vượt Ngục

Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 740: C740: Hay là chúng ta đổi sang nơi khác đi


Bình thường trước mặt người ngoài, Diệp tiên sinh là người sát phạt quyết đoán, nhưng khi ấy Diệp tiên sinh chỉ đối mặt với một đám bình dân bá tánh.

Còn hiện giờ, bọn họ phải đối mặt với tiểu thiếu gia nhà quan hàng thật giá thật, mà bản thân người ta cũng có chức quan trên người, có ai dám động đến chứ?

“Mẹ nó!" Đám người Hoa Quốc Đống tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi rồi chẳng thể làm gì.

Bọn họ là một đám ăn chơi trác táng, tất cả đều là nhờ có bậc cha chú che chở, còn bản thân bọn họ thì chẳng là cái gì cả.

Người ta có câu quan lớn hơn một bậc đủ đè chết người. Trong một đám người bọn họ, ngay cả một chức quan tép riu cửu phẩm cũng không có, vậy nên mới bị một tên thất phẩm coi thường chế giễu.

Còn đám khách khứa ở hiện trường, bọn họ đều là đại lão một phương đến từ các châu, nhưng khi đổi với con cháu nhà quan lại, bọn họ cũng cảm thấy kém hơn một bậc.

“Diệp tiên sinh..” Lúc này, Triệu Uyển Đình bất đắc dĩ mà nhỏ giọng nói: “Hay là chúng ta đổi sang nơi khác đi?”

“Đúng vậy, đừng để thăng nhãi kia làm mất vui!"

Đám người Hoàng Long cũng nói.

Bọn họ không thể trêu vào, vậy thì bọn họ né xa ra!

Hoa Quốc Đống lấy điện thoại ra, nói: "Tôi lập tức đi sắp xếp”

“Không cần!"

Lúc này, Diệp Lâm phất phất tay rồi đi về phía đám người Tôn Văn Thành.

Có lẽ người khác sẽ kính anh ta, sợ anh ta, còn Diệp Lâm anh thì sẽ không nhường anh ta.

“Anh...muốn làm gì hả?”

Thấy vậy, Tôn Văn Thành không nhịn được mà nín thể, dường như cảm nhận được một lưỡng áp lực vô hình đập vào mặt.

Anh ta cũng xuất thân võ giả, tất nhiên là cảm nhận được hơi thở nguy hiểm truyền đến từ trên người đối phương.

"Nhãi ranh! Mày lại đây làm gì? Muốn đánh nhau hả?” Đám đàn em bên cạnh Tôn Văn Thành cáo mượn oai hùm, đứng dậy khiêu khích.

“Ha hả! Lúc nãy, Tôn Văn Thành từ từ đứng dậy,

úc này, Tôn Văn Thành từ từ đứng dậy, cười lạnh nói: “Muốn đánh nhau hả? Chắc là anh tìm nhầm đối thủ rồi!”

Nếu tính trong đám bạn cùng lứa tuổi, Tôn Văn Thành chưa từng sợ ai

“Biết sư phụ của Tôn thiếu chúng tôi là ai không?”

“Là Vương giáo đầu Vương Phàm dạy thương bổng ở Yến Kinh!”

“Tôn thiếu nhà chúng tôi học hết bản lĩnh, thi một lần là đỗ ngay Võ Trạng Nguyên!”

“Trong đám bạn cùng lứa tuổi, chắc chỉ có chỉ huy sứ đội cận vệ Yến Kinh Kim Lũ Y Kim đại nhân là có thể so tài với Tôn thiếu nhà chúng tôi

Nghe thấy cái tên Kim Lũ Y, Tôn Văn Thành trừng mắt, quát: "Khốn kiếp! Tên của vợ tương lai tôi là tên mà các cậu có thể tùy tiện nói ra sao?”

“Vả miệng!"

“Vâng vâng vâng.." Đám đàn em phát hiện mình nói sai rồi, liên tục vả miệng xin lỗi: “Chúng tôi xúc phạm phu nhân tương lai của Võ Trạng Nguyên, là chúng ta sai, chúng tôi đáng chết!”

Tôn Văn Thành xuất thân hiển hách, bản thân còn là Võ Trạng Nguyên, luôn cho rằng mình cao hơn người ta một bậc, phụ nữ bình thường là sẽ không được anh ta coi trọng.

Chỉ có Kim Lũ Y hiên ngang phóng khoáng, được người ta gọi là nữ võ thần mới khiến anh ta vừa gặp đã thương.

Tuy rằng hai nhà chưa chính thức nói chuyện hôn nhân, nhưng mà ở trong suy nghĩ của Tôn Văn Thành, Kim Lũ Y đã là vợ tương lai của mình, không ai có thể đoạt được với mình.

Sau đó, Tôn Văn Thành nhìn về phía Diệp Lâm, hừ lạnh nói: “Bọn họ nói sai, nhưng có vài lời là đúng.”

“Trong đám bạn cùng lứa tuổi, chỉ có vợ tương lai của tôi là Kim Lũ Y có thể ngang sức ngang tài với tôi thôi”

“Còn những người bình thường khác, không ai có thể khiến tôi coi trọng dù chỉ một chút!"

“Bây giờ là có!" Diệp Lâm không nói nhiều, vung tay tát một cái, Tôn Văn Thành bị tát bay ra ngoài
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 741: C741: Tôi đếm đến ba


Yên tĩnh!

Hiện trường lập tức trở nên yên tĩnh như chết.

Cho dù là ai cũng không ngờ rằng Diệp Lâm lại dám ra tay đánh Tôn Văn Thành!

Tai họa rơi xuống đầu rồi!

“Thôi xong!”

Thấy vậy, Hoa Quốc Đống giật nảy mình, thầm nói thôi xong rồi.

Lúc nãy thấy Diệp Lâm đi về phía Tôn Văn Thành, Hoa Quốc Đống đã có chút lo lẳng là sư phụ sẽ không nhịn được mà ra tay đánh Tôn Văn Thành.

Anh ta vừa định ra mặt ngăn cản, kết quả vẫn là chậm một bước.

“Lần này phiền phức lớn rồi.."

Hoa Quốc Đống lau mồ hôi thay cho sư phụ mình.

Đánh người nào cũng dễ giải quyết, chỉ có đối phương là cháu trai của viện trưởng viện kiểm sát.

Trong khi Diệp Lâm mới vừa ra tù, lỡ như bị đối phương bắt vào tù nữa thì chắc là khó ra tù lắm

“Sư phụ?” Đám người Bàng Văn Hiên rất chấn động, không ngờ một bữa tiệc mừng vui vẻ lại biến thành thế này!

Nhất là Bàng Văn Hiên. Anh ta rất hối hận, tất cả là do mình sắp xếp không ổn, nếu biết trước thì mình đã không cho đám người Tôn thiếu đi vào rồi.

Sau đó, Bàng Văn Hiên quyết định rằng nếu Tôn thiếu làm ầm ĩ lên thì mình sẽ gánh tội thay sư phụ.

“Xong rồi xong rồi.." Hoàng Tam Gia thấy vậy thì sợ tới mức lùi ra sau từng bước một, hận không thể trốn về Phụng Thiên, rời xa vùng đất thị phi này.

Lúc này, đám đàn em bên cạnh Tôn Văn Thành dần dần hồi hồn lại từ trong cơn chấn động.

Bọn họ có năm mơ cũng không ngờ rằng Diệp Lâm dám ra tay đánh Tôn thiếu!

Điều khiến bọn họ không ngờ hơn nữa là một người mạnh như Tôn thiếu lại bị Diệp Lâm tát một cái bay ra ngoài!

“Tôn thiếu!”

Đám đàn em vội vàng chạy như bay tới bên cạnh Tôn thiếu, đỡ anh ta dậy, hỏi han đủ điều

“Nhãi ranh! Mày muốn chết hả? Dám đánh Tôn thiếu nhà bọn tao!"

“Mày biết Tôn thiếu là ai không? Biết ông nội Tôn thiếu là ai không? Biết cậu Tôn thiếu là ai không?”

“Mày chết chắc rồi! Chờ ở tù mọt gông đi!”

Đối mặt với sự uy h**p và tiếng quát mắng của đám đàn em, Diệp Lâm không chút quan tâm, cũng không hề sợ hãi.

Anh chỉ nhìn chắm chằm Tôn Văn Thành bằng ánh mắt lạnh lùng, để xem anh ta có phục hay không.

“Mày..."

Lúc này, Tôn Văn Thành có chút sửng sốt, thậm chí còn chưa hiểu rõ vừa mới xảy ra chuyện gì, vì sao mình lại bị người ta đánh bay ra ngoài?

Thằng nhãi này... có thể một tát tát bay mình?

Sao có thể chứ?

Sau khi hồi hồn lại, Tôn Văn Thành nhìn về phía Diệp Lâm bằng ánh mắt hoảng hốt, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

Mình rõ ràng là Võ Trạng Nguyên, vậy mà cũng không thể thấy rõ đối phương ra tay như thế nào.

Đúng là gặp quỷ!

Tôn Văn Thành không phục!

Anh ta lớn từng tuổi này, chưa từng chịu ấm ức như thế.

Chỉ nói đến thân phận hiển hách của mình thôi, là có ai dám động đến một đầu ngón tay của mình?

Cho dù có động thật đi nữa, thì với bản lĩnh mình học từ sư phụ và thực lực thật sự của Võ Trạng Nguyên thì mình sợ ai chứ?

Vậy mà một người trâu bò như mình lại bị một thằng nhãi vô danh đánh bay ra ngoài trước mặt bao người?

Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài thì sau này. mình còn mặt mũi đi gặp ai nữa?

“Mày dám đánh tao?"

“Mày dám đánh tao hả?”

Tôn Văn Thành bụm nửa khuôn mặt dần sưng lên, vừa tức giận vừa bất ngờ.

Có điều, khi bình tĩnh lại, anh ta vẫn nhận ra rằng thực lực của người thanh niên trước mắt chắc là mạnh hơn mình,

Người ta nói người thạo nghề vừa ra tay là biết ngay.

Tôn Văn Thành xuất thân võ giả. Tuy rằng anh ta tự cho mình giỏi hơn người khác, nhưng mà anh ta không phải là đồ ngu. Khi bình tĩnh lại, anh ta vẫn đoán ra được hai bên ai mạnh ai yếu.

Dù rằng có chút khó tin, đối phương trông có vẻ không lớn tuổi, sao lại mạnh hơn mình nhiều như vậy?

Nghĩ thì nghĩ như vậy, Tôn Văn Thành vẫn tuân theo nguyên tắc đàn ông phải biết tránh cái thiệt trước mắt, không dám đánh trả ngay tại chỗ.

Có điều, anh ta đã ăn một cái tát, tất nhiên sẽ không chịu buông tha.

Nếu đánh không lại, vậy thì dùng thân phận để đè chết bọn họ.

Sau đó, Tôn Văn Thành trợn to mắt ra trừng bốn người Hoa Quốc Đổng.

“Các cậu bái một vị sư phụ giỏi lắm, ngay cả tôi cũng dám đánh?”

“Các cậu hãy đợi đấy, chuyện này chưa xong đâu Tôi sẽ nói với ông nội tôi bắt hết các cậu lại!”

“Tôi nhớ sư phụ các cậu vừa mới ra tù, đúng không? Ha ha, anh ta cứ đợi ở tù mọt gông đi!"

Nói đến đây, Tôn Văn Thành lại trừng Diệp Lâm một cái, uy h**p: “Nửa đời sau của mày đều sẽ phải sống trong tù!

Nghe vậy, Hoa Quốc Đống cảm thấy cực kì nặng lòng.

Chuyện mà anh ta không mong xảy ra nhất đã xảy ra.

Đúng là sợ cái gì thì đến cái đó!

“Tôn thiếu, chuyện bắt đầu từ tôi, tôi sẵn lòng gánh tội thay cho sư phụ tôi!” Lúc này, Bàng Văn Hiên đứng dậy nói: “Cậu đừng khó xử sư phụ tôi nữa!"

“Hừ, bây giờ có nói gì thì cũng muộn rồi” Tôn Văn Thành giận dữ: "Tôi tuyệt đối sẽ không tha cho bất cứ người nào trong các cậu! Nhất là sư phụ các cậu!"

Lúc Hoa Quốc Đống đang do dự có nên bảo sư phụ xin lỗi đối phương hay không... Tuy với tính tình của sư phụ, chắc là rất khó để cúi đầu. Nhưng nhịn trong nhất thời dù sao cũng tốt hơn bị bắt vào trong tù mà nhỉ?

Nào ngờ ngay lúc này, Diệp Lâm lại bước lên phía trước, lạnh lùng nói: “Còn dám lên mặt ngay trước mặt tôi hả? Xem ra một cái tát vừa rồi chưa đủ để anh câm miệng?”

“Hôm nay tâm trạng tôi khá tốt, không muốn giết người, vậy nên tha cho anh một mạng”

“Tôi đếm đến ba, anh phải biến mất ngay ra khỏi tầm mắt của tôi!”

Cái gì?

Nghe vậy, Tôn Văn Thành lập tức nổi giận.

Không ngờ thắng nhãi này nói năng láo xược như thế?

Đúng là ăn gan hùm mật gấu!

Lúc này, Diệp Lâm bắt đầu đếm ngược: “Ba!”

Vừa dứt lời, anh liền tát ra một cái, lại tát bay Tôn 'Văn Thành ra khỏi đại sảnh.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 742: C742: Muốn tôi trả thù thay anh không


Từ chỗ Tôn Văn Thành đến lối vào đại sảnh cách khoảng trăm mét.

Với một khoảng cách xa như thế, một cái tát của Diệp Lâm trông có vẻ nhẹ nhàng, lại tát bay Tôn Văn Thành ra ngoài giống như là đánh con quay.

Anh ta đâm lướt qua một loạt bàn ăn, cuối cùng đâm mạnh lên trên vách tường ở ngoài đại sảnh.

Tôn Văn Thành bị đâm điên đâm cưỡng, cả buổi cũng chưa hồi hồn lại

Giờ phút này, Diệp Lâm ra tay lần thứ hai khiến mọi người ở đây đều rất sốc.

Ai cũng không ngờ rằng Diệp Lâm sẽ ra tay và dám ra tay lần thứ hai!

“Xong rồi!' Hoa Quốc Đống căng thẳng mà nuốt nước bọt, trong lòng nặng nề đến cực điểm, thầm nghĩ lớn chuyện thật rồi, không thể cứu văn được nữa rồi

Một khi nhà họ Tôn truy cứu đến cùng thì không ai có thể hòa hoãn lửa giận của nhà họ Tôn!

Những người khác đều nhìn về phía Diệp Lâm với ánh mắt vừa bất ngờ vừa khâm phục, trên mặt ai cũng lộ ra vẻ khó tin.

Không thể nào ngờ rằng Diệp Lâm ra tay tát Tôn Văn Thành đến tận hai lần! Diệp Lâm chưa từng suy xét đến hậu quả hay sao?

“Tôn thiếu?”

Ngay sau đó, đám đàn em của Tôn Văn Thành sắp bị dọa ngu người, vội vàng chạy như bay ra đại sảnh

Bọn họ vừa luống cuống tay chân đỡ Tôn Văn Thành bị đánh ngây người vừa hùng hùng hổ hổ: "Thằng nhãi kia, có phải là mày uống lộn thuốc hay không mà còn dám ra tay nữa vậy?”

Sau một lúc lâu, Tôn Văn Thành đần dần tỉnh táo lại, hiểu ra được những gì vừa mới xảy ra thì cực kì tức giận

Tạm thời không nói đến chuyện mình lại bị đánh, chỉ nói tới chuyện lần này bị đánh oan cực kì!

“Con mẹ nó... mày nói là đếm ba tiếng mà?”

“Sao mới đếm có 'ba là ra tay rồi hả?”

Tôn Văn Thành bị cách làm không nói võ đức, không theo kịch bản của Diệp Lâm chọc giận đến mức hộc máu.

Tôn Văn Thành không định đánh nhau với Diệp Lâm, rốt cuộc thì đàn ông phải biết tránh cái thiệt trước mắt đấy mà!

Nhưng nếu nghe theo lời nói của đối phương, mình lập tức bỏ đi sau ba tiếng đếm thì chẳng phải là rất mất mặt?

Vậy nên Tôn Văn Thành định nói ra vài câu uy h**p, chờ Diệp Lâm đếm tới "hai" rồi thuận thế bỏ đi cũng không muộn.

Chỉ là, anh ta tuyệt đối không ngờ rằng Diệp Lâm lại lật lọng, mới chỉ đếm có một số là trực tiếp ra tay tát mình một cái, khiến mình không kịp trở tay.

Mẹ nó... môn Toán mà anh học là do giáo viên Thể dục dạy hả?

Hay là anh nói đếm ba tiếng là chỉ đếm ba thôi?

Tôn Văn Thành thẹn quá hóa giận, giận cực kì giận.

“Họ Diệp kia, mày chờ cho tao!"

“Chuyện hôm nay còn chưa xong đâu!"

“Tao thề, cả đời mày đừng mong ra khỏi nhà tù!”

Tôn Văn Thành nói lời tàn nhẫn xong thì khập khiễng đi ra ngoài khách sạn dưới sự nâng đỡ của đám đàn em.

Anh ta vừa bước ra ngoài liền đẩy hết mọi người ra, lấy điện thoại gọi cho ông nội.

“Ông nội, cháu bị người ta đánh!”

“Ông mau phái người đi bắt thẳng nhãi kia đi! Cháu muốn anh ta phải ở tù mọt gông!"

Nghe vậy, ông cụ Tôn cảm thấy rất ngạc nhiên.

Mình chính là viện trưởng viện kiểm sát, ai mà to gan như vậy dám đánh người nhà họ Tôn bọn họ?

“Là ai? Cháu hãy kể sự thật cho ông nghe!"

Ông cụ Tôn cảm thấy là lạ, có lẽ không phải chuyện đơn giản, vậy nên bảo cháu trai kế hết mọi chuyện từ đầu đến cuối cho mình nghe.

“Cái gì? Cháu nói cậu ta tên gì? Diệp Lâm hả?”

Nghe thấy cái tên này, ông cụ Tôn sửng sốt, sau đó giận dữ nói: “Cháu rảnh rỗi lắm hả, đi chọc cậu ta làm gì vậy?”

Phải biết rằng hôm nay bộ trưởng Bộ Tài chính Khổng Hữu Vi tự mình đi chống lưng cho Diệp Lâm, thậm chí ủng hộ Diệp Lâm thành lập thương hội mới Chuyện này bị đồn ầm ï khắp cả nội các, người trong lục bộ đều không còn xa lạ với cái tên Diệp Lâm.

“Ông nội, tên họ Diệp kia sao vậy? Chẳng lẽ là không thể động đến anh ta?" Tôn Văn Thành thấy lạ, thăm nghĩ chỉ là một tên người thường thôi mà, lại còn là một tên mới vừa ra tù, có khác gì con kiến đâu?

“Tạm thời bỏ qua chuyện này đi” Ông cụ Tôn nghĩ nghĩ rồi quyết định nắm lấy cái nhược điểm này, chờ tới thời điểm thích hợp lại dùng lá bài này sau.

Diệp Lâm là người mà Bộ Tài chính muốn bảo vệ, ông cụ Tôn định tương kế tựu kế, dùng Diệp Lâm để đối phó với Khổng Hữu Vi, một lần vặn ngã đối thủ một mất một còn kia luôn.

“Ông nội!" Tôn Văn Thành tất nhiên không hiểu được lòng sâu kế xa của ông nội. Anh ta chỉ biết là mình bị đánh, sốt ruột đi đánh trả lại.

Ông cụ Tôn không muốn nói nhiều, tùy tiện trấn an cháu trai vài câu rồi kết thúc cuộc gọi.

Sau khi tắt máy, Tôn Văn Thành càng nghĩ càng tức giận, gọi một cuộc gọi khác.

“Cậu cả, cháu bị người ta đánh!"

Lần này, người mà Tôn Văn Thành nhờ là người cậu chiến thần Kinh Châu.

Sau khi nghe cháu trai kế sơ qua, chiến thần Kinh Châu hứa hẹn: “Chờ tháng sau cậu về Yên Kinh báo cáo, cậu sẽ tự mình ra tay trả thù cho cháu!"

Tôn Văn Thành vui mừng nói: “Vẫn là cậu thương, cháu nhất”

Sau đó, anh ta nói thêm vài câu với cậu rồi mới hài lòng mà kết thúc cuộc trò chuyện.

“Tôn thiếu? Anh bị sao vậy? Ai đánh anh hả?”

Đúng lúc này, phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc.

Trái tim Tôn Văn Thành đập thình thịch nhanh hơn. Anh ta quay đầu lại nhìn, thấy là Kim Lũ Y mà mình luôn nhớ nhung.

Ngay sau đó, Tôn Văn Thành lập tức quay đầu sang chỗ khác, không muốn dáng vẻ xấu hiện giờ của mình xuất hiện trong mắt người thương, để tránh làm tổn hại đến hình tượng của mình.

“Kim... Kim đại nhân, sao cô lại ở đây vậy?”

Chức quan của Kim Lũ Y cao hơn Tôn Văn Thành. Vậy nên khi thấy Kim Lũ Y, Tôn Văn Thành cũng phải cung kính gọi một tiếng đại nhân.

"Ừ, hôm nay nghỉ ngơi, ra ngoài đi dạo một lát” Kim Lũ Y nhìn kỹ vết thương trên mặt Tôn Văn Thành, suýt chút nữa cười thành tiếng: “Rốt cuộc là ai đánh anh bị thương vậy? Có muốn tôi trả thù thay anh không?"
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 743: C743: Tự mình đa tình


Nếu bình thường có thể gặp được Kim Lũ Y, Tôn Văn Thành chắc chắn sẽ vui vẻ sáp lại xum xoe.

Tiếc là hôm nay mình đang ở khoảnh khắc chật vật xấu hổ nhất, ngay cả người ngoài cũng ngại gặp, huống chỉ là người thương Kim Lũ Y.

Tôn Văn Thành rất là xấu hổ!

Nhất là khi nghe Kim Lũ Y nói muốn trả thù thay. mình, Tôn Văn Thành vừa mừng vừa sợ vừa vô cùng xấu hổ.

“Không có... không có..” Tôn Văn Thành vội vàng che giấu: “Là tôi sơ ý bị ngã.."

Tôn Văn Thành tìm bừa một lý do.

Dù sao thì mình cũng là một người đàn ông, mình cũng sĩ diện, sao có thể để cho một người phụ nữ trả thù thay mình được?

Huống chỉ người phụ nữ ấy còn là người phụ nữ mà mình yêu thầm đã lâu và muốn bảo vệ cả đời.

Làm vậy còn khiến anh ta khó chịu hơn cả giết anh ta nữa.

“Phụt.." Nghe vậy, phó quan Ân Hồng Trang.

không nhịn được bật cười thành tiếng: “Tôn thiếu, anh ngã kiểu gì mà ngã sưng cả hai bên mặt vậy?”

Hai cái tát của Diệp Lâm có tác dụng chậm không nhỏ. Vậy nên khiến cho khuôn mặt của Tôn Văn Thành càng sưng càng lớn.

Trong lúc nói chuyện với Kim Lũ Y, một nửa khuôn mặt bên phải mới vừa bị đánh đã sưng như là đầu heo, khiến người ta buồn cười.

“Ân phó quan, cô đừng chê cười tôi..."

Tôn Văn Thành không muốn tiếp tục xấu mặt trước mặt Kim Lũ Y, lại thêm khuôn mặt sưng lên có chút không chịu nổi, căn phải đi trị thương ngay.

Vậy nên, Tôn Văn Thành tìm bừa một lý do đi về Anh ta chạy như bay ra ngoài rồi chạy thẳng về phía bệnh viện ở gần đây.

“Không biết hôm nay Tôn thiếu gặp kẻ cứng đầu nào mà bị đánh thành như vậy?"

Ân Hồng Trang nhìn bóng dáng xa dần của Tôn Văn Thành, lên tiếng cảm thán liên tục.

“Có điều người đánh cũng lớn gan lâm, ngay cả cháu trai của viện trưởng viện kiểm sát cũng dám đánh mạnh tay như thế, khâm phục thật đấy!”

Kim Lũ Y nhớ lại dáng vẻ đầu heo lúc nãy của Tôn Văn Thành, cười khẽ nói: “Bình thường anh ta ỷ vào thân phận Võ Trạng Nguyên và danh tiếng của ông nội đi làm trời làm đất ở bên ngoài, coi thường hết tất cả mọi người, hôm nay cứ để anh ta ăn một chút đau khổ cũng tốt.”

“Người khác kính anh ta, sợ anh ta, nhường anh ta, không phải vì anh ta lợi hại thế nào, mà là vì nể mặt ông nội anh ta. Theo tôi thì chức quan Võ Trạng Nguyên của anh ta chỉ có tiếng chứ không có miếng, một mình tôi có thể đánh mười anh ta!"

Nhắc đến Tôn Văn Thành, Ân Hồng Trang chia sẻ. tin đồn mình nghe được: “Tôi nghe nói Tôn thiếu thường xuyên nhắc tên đại nhân, nói đại nhân là vợ chưa cưới của anh ta!”

“Hừ, tự mình đa tình, tôi là tôi chướng mắt loại người như anh ta!” Kim Lũ Y tất nhiên là coi thường loại ăn hại không tự biết mình như Tôn Văn Thành.

“Cũng đúng!” Ân Hồng Trang cười phụ họa: “Với năng lực của đại nhân, chỉ có loại chiến thần tương lai giống như Diệp Côn Lôn mới có thể xứng đôi với đại nhân!"

Nghe vậy, Kim Lũ Y mỉm cười

Có điều, nhớ đến Diệp Côn Lôn, lại không nhịn được nhớ tới lần gặp gỡ tình cờ ở Bạch Vân Quan mấy ngày hôm trước.

Không biết anh ta có trở lại Yến Kinh hay chưa?

Nhớ đến ngày ấy mình giúp anh ta một việc nhỏ là đưa anh ta ra khỏi Bạch Vân Quan, anh đã hứa là sẽ lại ân tình cho mình.

Vừa lúc dạo này mà có một vụ việc khó giải quyết, cần cao thủ như Diệp Côn Lôn giúp đỡ.

“Đi Vân Thượng Phong Hoa xem thử đi!” Kim Lũ Y quyết định tự mình đi nhà của Diệp Côn Lôn một chuyến, để xem anh ta có trở về hay chưa.

Bên kia, tiệc ăn mừng trong khách sạn vẫn được tiếp tục.

Có điều, bởi vì có một khoảng thời gian không mấy vui vẻ mới vừa rồi, bầu không khí có vẻ nặng nề hơn một chút.

“Diệp tiên sinh, tôi có việc đột xuất, tôi đi về trước đây."

"Diệp tiên sinh, sắp đến giờ tôi bay về rồi, hôm nào gặp lại nhé.”

“Diệp tiên sinh, tôi còn phải ra nước ngoài kí hợp đồng, xin lỗi không ở tiếp được nữa”

'Đám đại lão đến từ các nơi vừa ngồi xuống không được bao lâu là sôi nổi đứng dậy, tìm lý do nhanh chóng đi về, dường như là sợ người của viện kiểm sát tới đây, bọn họ bị liên lụy không thể thoát thân được, vậy là không xong thật rồi.

Rốt cuộc thì vừa rồi người mà Diệp Lâm đắc tội và ra tay tắt chính cháu trai của viện trưởng viện kiểm sát, sao đám đại lão này có thể không sợ được?

Chỉ một lát sau, trong đại sảnh to rộng chỉ còn lại đám người Hoa Quốc Đống.

Đúng như người ta nói lúc huy hoàng thấy nhân tính lúc thung lũng thấy nhân tâm.

“Đám khốn kiếp kia!" Hoàng Tam Gia nổi giận: “Chạy nhanh hơn cả tôi nữa!”

Thật ra thì Hoàng Tam Gia cũng rất muốn chạy, nhưng mà ông ta không thể chạy được, bởi vì mạng nhỏ của mình còn đang ở trong tay Diệp Lâm.

Nỗi khổ trong lòng ông ta cũng chỉ có ông ta biết.

Vậy nên khi nhìn thấy người khác có thể nhân cơ hội thoát thân, ông ta hâm mộ ghen tị biết bao nhiều.

“Haizz.." Đám người Hoa Quốc Đống bất đắc dĩ thở dài.

Bọn họ cảm thấy hành động lúc nấy của Diệp Lâm thật sự là rất lỗ măng.

Có điều, vì Diệp Lâm là sư phụ và cấp trên của bọn họ, bọn họ không dám nói thẳng mặt.

Huống chỉ, chuyện đã xảy ra rồi, dù có nói gì thì cũng vô dụng thôi.

“Đừng thở ngắn than dài nữa”

Lúc này, Diệp Lâm trấn an mọi người: "Đám người kia vốn dĩ không phải khách mời, là bọn họ tự mình tới đây, đi hay ở đều không sao cả.”

“Không bao lâu nữa là bọn họ sẽ phải cầu xin quay lại”

Diệp Lâm tin rằng chỉ cần sự nghiệp dược phẩm ở Phụng Thiên có khởi sắc thì tất nhiên là sẽ không thiếu người hợp tác.

“Sư phụ, chúng tôi không lo đám người kia!” Bàng Văn Hiên lo lắng: “Chúng tôi lo Tôn thiếu kìa! Cậu ta chính là cháu trai của viện trưởng viện kiểm sát đấy!"

“Anh đánh cậu ta, viện kiểm sát sẽ không chịu để yên đâu! Cho dù có Khổng đại nhân bộ tài chính chống lưng cho anh, thì chắc là cũng khó giải quyết xong được.”

Ở trong mắt mọi người, Diệp Lâm dám có lòng tin và can đảm ra tay với Tôn thiếu, là vì sau lưng có Khổng đại nhân bộ tài chính chống lưng.

Có điều viện trưởng viện kiểm sát và bộ trưởng bộ tài chính không ai phục ai, là đối thủ một mất một còn của nhau.

Một khi viện kiểm sát nghiêm túc lên thì ngay cả bộ tài chính cũng không giữ được Diệp Lâm!

“Đúng vậy! Hơn nữa, Tôn thiếu còn có cậu là chiến thần Kinh Châu.”

Mọi người đều biết Diệp Lâm rất giỏi đánh nhau.

Nhưng nếu đối thủ của Diệp Lâm là cao thủ hàng đầu cấp bậc chiến thần, dù là thân phận địa vị hay là thực lực thì cũng đều hơn Diệp Lâm một bậc.

“Ha ha.." Không ngờ Diệp Lâm lại khinh thường cười to.

Chiến thần cũng được, viện trưởng cũng được, Diệp Lâm không hề sợ bọn họ!

Chờ tháng sau mình đi Ung Châu, trở thành chiến thần Ung Châu, mình liền có thể kề vai sát vai với viện trưởng viện kiểm sát và bộ trưởng bộ tài chính, bằng nhau về cấp bậc, có thể nhìn thẳng vào đối phương.

Đến lúc ấy, dù Tôn thiếu có làm ầm ĩ tận trời thì cũng chẳng thể làm gì được mình!

“Phải rồi, gia chủ..."

Lúc này, người nhà họ Trương báo cáo với Diệp Lâm vẽ việc gia chủ cũ Trương Văn Viễn chuyển một số tiền khổng lồ ra nước ngoài.

“Ông ta thông qua hợp tác với Thanh Môn để rửa tiền. Tất cả số tiền mà ông ta chuyến đi được gửi trong một quỹ, quỹ kia là quỹ do Thanh Môn dẫn đầu thành lập.”

“Khi Trương Văn Viễn chết, số tiền khống lồ ấy đã bị Thanh Môn chiếm đoạt”

“Chúng tôi đã nhiều lăn yêu cầu Thanh Môn gửi trả số tiền kia, nhưng đều bi từ chối”
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 744: C744: Ghê gớm thật đấy


Thanh Môn?

Lại là Thanh Môn nước ngoài?

Nghe vậy, Diệp Lâm liền nhíu mày.

Lần trước mình thả ông cụ Thanh Môn kia, bảo ông ta truyền lời cho Thanh Môn là muốn giải tán hay là muốn quy phục?

Nhưng mà đến tận bây giờ Thanh Môn còn chưa cho mình câu trả lời.

Vậy là bọn họ định tự tìm đường chết rồi!

Bây giờ còn dám chiếm đoạt, không chịu trả lại tiền của mình nữa!

Diệp Lâm lập tức quyết định chờ tháng sau mình

trở thành chiến thần Ung Châu rồi, mình sẽ đi tìm Thanh Môn tính sổ.

“Các người không cần lo chuyện này nữa” Diệp

Lâm nói: "Còn lại cứ giao cho tôi là được”

Người nhà họ Trương nghe vậy đều hiểu lầm ý của Diệp Lâm là muốn bọn họ bỏ qua chuyện này.

Rốt cuộc thì đối phương chính là Thanh Môn nước ngoài, thế lực trải rộng toàn thế giới.

Nhìn lại Diệp Lâm, chỉ có một cái Long Môn ở Đại Hạ thôi mà Diệp Lâm còn chưa hoàn toàn thống nhất, lại thêm đắc tội với cả nhà họ Tôn, có thể nói là loạn rong giặc ngoài, làm gì còn dư sức chống đối hoặc là đòi tiền Thanh Môn chứ?

Vậy là rất khó để đòi lại số tiền kia.

Bữa tiệc ăn mừng nhanh chóng kết thúc trong bầu không khí nặng nề yên tĩnh.

Sau bữa tiệc, Diệp Lâm dặn dò nhà họ Trương và đám người Hoàng Long nhất định phải làm tốt sản nghiệp dược phẩm mà anh giao cho bọn họ, đợi tháng sau khi có thể chính thức rót vốn vào, anh sẽ đi Phụng Thiên gặp bọn họ.

“Long Vương đại nhân cứ yên tâm, chúng tôi sẽ bảo đảm về chất lượng và số lượng, vượt mức hoàn thành nhiệm vụ!" Hoàng Long vỗ ngực đảm bảo.

Nhà họ Trương cũng báo là đang thu mua dây. chuyền sản xuất dược phẩm trung y khác để chuẩn bị cho việc tăng lên sản xuất trong tương lai.

Mọi người giải tán.

Hoa Quốc Đống tự mình lái xe đưa Diệp Lâm về nhà, tiện đường đưa luôn cả Susan.

Vừa lúc mẹ của Susan cũng tan làm về nhà.

Nhìn thấy con gái bước xuống từ siêu xe, bà ta phấn khích đi lên chào hỏi.

“Diệp tổng, làm phiền cậu lại tự mình đưa San San nhà tôi về nhà, ngại quá đi mất!”

“Ây da, Hoa nha nội đây hả, cậu có muốn vào nhà chúng tôi chơi một lát không?”

“Nghe San San nhà chúng tôi nói hôm nay là ngày quý công ty thành lập thương hội mới, tất cả đều thuận lợi hả?”

Bà Tô hám giàu thấy hai người ngồi trên xe đều có thân có phận, thầm nghĩ nếu con gái mình gả cho bất cứ ai trong hai người họ thì đều không cần phải lo lắng cuộc sống nửa đời sau.

Vậy nên bà ta nhiệt tình ghé vào cửa xe nói đông nói tây để bồi đắp tình cảm.

Thấy vậy, Susan cũng chẳng biết làm gì với mẹ mình nữa.

Lần trước gặp Diệp Lâm, bà lạnh nhạt hờ hững. Bây giờ gặp lại, bà lại nhiệt tình hỏi han?

Susan thầm nghĩ nếu mẹ mình biết hôm nay Diệp Lâm đánh tiểu thiếu gia nhà họ Tôn thì chắc là sẽ thay đổi sắc mặt nữa

“Mẹ, mau về nhà thôi..”

“Ây da, con kéo mẹ làm gì, mẹ còn chưa nói xong với Diệp tổng và Hoa nha nội mà!”

Bà Tô cố mà nói thêm vài câu nữa mới lưu luyến phất tay chào tạm biệt

“San San, con có được tăng lương không vậy?"

Trên đường về nhà, bà Tô tràn đầy hứng thú hỏi.

“Mẹ nghe nói rồi, thương hội mới mà các con vừa thành lập sẽ thay thế địa vị của thương hội cũ, nổi tiếng lâm luôn rồi!"

“Hơn nữa, nghe nói hôm nay bộ trưởng Khổng, Khổng đại nhân cũng tới ủng hộ các con nữa hả?”

“Ây da... cậu bạn cấp ba của con không đơn giản chút nào! Bởi vậy người ta mới nói người từng ở tù đều là nhân tài!"

Bà Tô lái nhái liên tục, khâm phục sát đất cậu bạn cấp ba từng ngồi tù của con gái, thậm chí không hề phản đối hai người qua lại với nhau, còn ủng hộ con gái theo đuổi đối phương nữa.

Có điều, sau khi về đến nhà, một câu nói của ông Tô giống như một thau nước lạnh tạt nguội sự nhiệt tình của bà Tô.

“San San, có phải hôm nay cậu bạn kia của con đánh Tôn thiếu hay không?”

Vừa thấy Susan, ông Tô liền căng thắng hỏi để xác nhận xem tin tức là thật hay giả.

Nghe vậy, Susan vốn dĩ không giỏi nói dõi có chút hoảng hốt, cuối cùng chỉ có thể yên lặng gật đầu dưới sự ép hỏi của cha mình.

Cô không định nói tin tức xấu này cho cha mẹ nghe, để tránh bọn họ suy nghĩ lung tung

Không ngờ cha mình làm việc trong cơ quan chính phủ lại biết tin nhanh hơn mẹ mình nhiều.

“Thôi xong rồi! Lần này phiền phức lớn rồi!" Sau khi xác nhận tin tức, ông Tô liền thay đối sắc mặt giục con gái: “Ngày mai con hãy nộp đơn từ chức đi, đừng đi làm ở công ty đó nữa!"

Bà Tô ở bên cạnh nghe vậy thì không hiểu ra sao.

“Thôi xong rồi là sao? Đánh ai hả? Bồi thường một ít tiền là xong rồi! Dù sao thì người ta cũng mở, công ty, tiền bạc nhiều lắm!"

“Hơn nữa, công ty người ta mới vừa thành lập. thương hội mới, đang trong đà phát triển, sao ông có thể bảo con gái từ chức, ông uống lộn thuốc hả?”

Ông ta vội vàng la lên: “Bà biết cái gì chứ?”

“Bà biết cậu bạn của con gái đánh ai không hả? Nói cái gì bồi thường một ít tiền? Táng gia bại sản cũng không đủ bồi thường nữa là! Xui xẻo một cái là cửa nát nhà tan!"

Thấy chồng mình nói chuyện với giọng điệu nghiêm túc, bà Tô giật nảy mình, vội vàng hỏi: “Tôn thiếu mà ông nói là ai vậy?"

“Cậu ta chính là cháu trai của viện trưởng viện kiểm sát Tôn đại nhân!" Ông Tô sợ hãi nói: “Hơn nữa, cậu của người ta còn lại chiến thần Kinh Châu nữa!”

Cái gì?

Nghe vậy, bà Tô sợ tới mức thay đổi sắc mặt: “Viện kiểm sát? Cháu trai của Tôn đại nhân?”

“Chuyện lớn thế này... sao tôi chưa nghe ai nói?”

Ông Tô hừ lạnh nói: “Chính là vì chuyện ầm ĩ rất lớn nên mới không có người ngoài biết. Bà làm việc ngoài đường, sao có thể biết được?"

“Tôi ở trong nha môn nghe người ta nói, có chút không dám tin là sự thật nên mới đi hỏi con gái.."

Nói đến đây, ông Tô thở dài một hơi, nói: “Ai ngờ là sự thật cơ chứ?”

“Cậu bạn kia của con ghê gớm thật đấy!”

“Ngay cả Tôn thiếu cũng dám đánh?”

Bà Tô cuối cùng cũng hiểu được tính nghiêm trọng của vấn đề, vội vàng nắm chặt tay con gái, giục: “Con còn thất thần làm gì? Mau chạy về phòng viết thư từ chức đi!"

"Ây da, chuyện lớn thế này, sao con không nói sớm? Nếu con nói sớm thì lúc nấy mẹ đã bảo con từ chức ngay mặt thằng nhãi kia rồi!"

Bà Tô vừa giục con gái đi viết thư từ chức vừa mắng Diệp Lâm: “Đúng là chó không đổi tính ăn phân!”

Ấn tượng tốt đẹp với Diệp Lâm lúc nãy hoàn toàn tan biến.

“Mẹ biết ngay mà, kẻ ra tù sao có thể là người tốt được?”

“Chỉ biết đi gây chuyện khắp nơi thôi. Lần trước đánh Tạ thiếu, lần này đánh luôn cả cháu trai Tôn đại nhân, mẹ thấy là cậu ta chán sống rồi!"

“San San, con mau vạch rõ giới hạn với thẳng nhãi kia đi, đừng để nó liên lụy đến con và liên lụy đến cả nhà chúng ta!"
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 745: C745: Tôi sẽ ra tay giải quyết hết


Bên kia, Hoa Quốc Đống lái xe đưa Diệp Lâm tới chân núi Phượng Hoa

Anh ta rùng mình một cái, nói: “Sao cứ cảm thấy bên này đột nhiên trở nên âm trầm lạnh lẽo vậy?"

Diệp Lâm xuyên qua cửa sổ xe, nhìn về phía giữa sườn núi, phát hiện chim la sát xuất hiện, dường như. đang đối đầu với ai đó.

Xem ra khu vực này lại không yên ổn nữa rồi.

“Cậu mau về đi” Diệp Lâm xuống xe, đu Quốc Đống đi về.

Sau đó, anh một mình đi lên núi.

Lúc này, bên ngoài Phong Hoa sơn trang, có ba người đen nhánh giống như là bị sương đen quấn quanh người, đứng ở một chỗ cách biệt thự không xa, ngửa đầu lên nhìn bầu trời.

Trên bầu trời có một con chim la sát khổng lồ đang dang hai cánh ra cản ở phía trước ba người, phát ra từng đợt tiếng cười kỳ lạ.

Trùng hợp là Kim Lũ Y và phó thủ Ân Hồng Trang cũng đang ở gần đây.

Bọn họ vốn định tới Vân Thượng Phong Hoa tìm Diệp Côn Lôn, kết quả là thấy được một màn không thể tưởng tượng nổi trước mặt

“Đại nhân, bọn họ là ai vậy?" Ân Hồng Trang cảm thấy nguy hiểm, không nhịn được đặt tay lên súng bên hông.

“Là người của Diêm Vương điện!" Kim Lũ Y cũng thay đối sắc mặt, ngạc nhiên nói: "Chắng lẽ bọn họ hành động trước thời gian?"

Kim Lũ Y ngạc nhiên là vì đội cận vệ Yến Kinh bọn họ mới nhận được một nhiệm vụ bí mật, đó là bảo vệ một nhà khoa học sắp về nước.

Theo tin tình báo, có người ra giá trên trời mời người của Diêm Vương điện g**t ch*t nhà khoa học mới về nước kia

Vậy nên Kim Lũ Y mới muốn đi thăm hỏi Diệp Côn Lôn, hi vọng anh ta có thế ra tay giúp đỡ mình bảo vệ nhà khoa học quan trọng kia.

Có điều, cô tuyệt đối không ngờ rằng đối tượng bị bảo vệ còn chưa tới thì người của Diêm Vương điện đã tới trước rồi!

Kim Lũ Y không hiểu ra sao, thầm nghĩ: Chẳng lẽ mục tiêu của bọn họ là mình? Giết mình trước rồi mới giết nhà khoa học về nước kia?

“Đại nhân... con chim kỳ lạ trên không trung kia.... là chim gì vậy? Hình như nó có mặt người?" Ân Hồng Trang ngạc nhiên ngẩng đầu hỏi.

Kim Lũ Y lắc đầu, cô không hiểu cho lắm.

“Chỗ ở của cha nuôi có chút quỷ dị.."

Kim Lũ Y chợt nhớ đến lần trước còn thấy rắn qua lại trên núi, bây giờ lại lòi ra thêm một con chim kỳ lạ nữa?

Đúng lúc này, con chim kỳ lạ trên không trung đột nhiên mở miệng nói tiếng người: “Chủ nhân nhà tao về rồi... Tao không chơi với bọn mày nữa... Ha ha ha.."

Một đợt tiếng cười kỳ lạ lại vang lên. Ngay sau đó, con chim kỳ lạ kia đột nhiên biến mất.

Chủ nhân?

Kim Lũ Y ngẩn người.

Sau đó, cô nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân sột soạt.

Lại có người đến hả?

Kim Lũ Y vừa quay đầu lại liền ngạc nhiên phát hiện một bóng dáng quen thuộc đang đi về phía bên này.

“Sao anh. lại tới đây?" Kim Lũ Y giật mình.

“Diệp Lâm?” Ân Hồng Trang cũng rất ngạc nhiên, không ngờ lại gặp được Diệp Lâm ngay đây.

Phải biết rằng cô ta từng gọi điện thoại cho Diệp Lâm nhiều lần, lần nào anh cũng từ chối không nghe.

Không ngờ ngay giây phút mấu chốt này anh lại đột nhiên xuất hiện.

“Anh mau ra khỏi đây đi!” Kim Lũ Y cảnh cáo:"Ở đây rất nguy hiếm! Đi mau!"

Tuy rằng Kim Lũ Y hận “kẻ thù giết mẹ” tận xương tủy, nhưng mà chuyện nào ra chuyện đó, cô không muốn người không liên quan bị cuốn vào rồi bị thương.

Rốt cuộc thì sát thủ Diêm Vương điện nổi tiếng đang ở đây, lại còn có tới ba người, một khi ra tay thì chắc là cả khu vực quanh đây sẽ không còn một người sống.

Kim Lũ Y không muốn Diệp Lâm chết một cách không rõ ràng tại đây.

Anh ta dù có chết thì cũng phải chết trong tay mình!

Có điều, Diệp Lâm dường như không nghe thấy lời

nói của Kim Lũ Y, vẫn cứ từng bước đi tới.

“Bọn họ.. tới đây vì tôi!” Diệp Lâm bình tĩnh nói.

Lúc này, Diệp Lâm cũng đã thấy ba bóng đen kia từ từ quay người lại, cùng nhau nhìn về phía mình.

Diêm Vương điện?

Tới đúng lúc lảm... Tôi đang lo không tìm thấy các người đây này!

Cái gì?

Nghe xong lời nói của Diệp Lâm, Kim Lũ Y tức. giận đến mức bật cười

“Tuy rằng anh tội ác tày trời, nhưng mà cái mạng nhỏ của anh còn chưa xứng để sát thủ cấp bậc thế giới như Diêm Vương điện đến lấy đi đâu! Đừng có tự mình đa tình!"

“Bọn họ ngay cả chiến thần cũng dám ám sát, sao có thể ra tay với người thường như anh?”

Lại còn đi một lần ba người nữa chứ!

Sự phân phối theo quy cách cao thế này, chắc là chỉ có mục tiêu cấp bậc chiến thần mới xứng có!

“Không sao cả.." Diệp Lâm không hề sợ hãi đi lên phía trước: “Có bao nhiêu người cũng không sao cả. Dù sao tôi cxugn sẽ giải quyết hết."
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 746: C746: Lĩnh vực sát thần


“Anh ra tay hả?”

Nghe lời nói của Diệp Lâm, Kim Lũ Y lại tức giận bật cười lần nữa.

Không biết hôm nay anh ta có uống lộn thuốc hay không mà chạy tới nơi này nói ẩu nói tả?

“Tôi đã nói rồi, bọn họ là người của Diêm Vương điện... Haizz, thôi bỏ đi, nói cho anh nghe có lợi ích gì đâu, anh nghe có hiểu đâu mà nói!"

Rốt cuộc thì đối với đa số người thường mà nói, chắc là cả đời cũng không thấy được phần tử nguy hiểm như là sát thủ này nọ, huống chỉ là loại tổ chức. sát thủ đứng đầu thế giới như là Diêm Vương điện, thật sự là một sự tồn tại khó lường đối với người thường.

Kim Lũ Y lười phải nói nhiều với Diệp Lâm. Dù vậy, cô cũng không thể trơ mắt ra nhìn anh ta đi tìm chết.

“Hồng Trang, dẫn anh ta ra khỏi đây đi!”

"Vâng!"

Phó thủ Ân Hồng Trang đồng ý, vừa định đi lên ngăn cản Diệp Lâm thì bước chân cứng lại, hai chân như bị rót chì, khó có thể nhúc nhích.

Ngay sau đó, một luồng lực lượng không thể tưởng tượng nổi tuôn trào bên chân, toàn bộ thế giới dường như đã xảy ra một sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.

"!!!"

Kim Lũ Y cũng đã nhận ra sự khác thường, tỉnh thần trở nên căng chặt.

Lúc cô suy nghĩ muốn nói gì hoặc là làm gì thì đã không thể nữa rồi.

Ngay giây phút này, Kim Lũ Y và Ân Hồng Trang. giống như hai pho tượng bị nhốt tại chỗ, không có phản ứng, không có tiếng động.

“Ha ha ha ha..”

Lúc này, ba bóng đen đối diện lần lượt phát ra tiếng cười tàn nhẫn.

“Không ngờ chuyến đi này còn gặp được người của đội cận vệ Yến Kinh!”

“Cô ta chính là chỉ huy sư Kim Lũ Y đội cận vệ 'Yến Kinh nổi tiếng đấy hả?”

“Nhân tiện bắt cô ta bán ra nước ngoài, chắc là có. thể bán được giá cao!"

“Đương nhiên rồi! Dù sao thì cô ta cũng là nữ võ thần của Đại Hạ, đám nước ngoài cầm thú kia chắc chắn rất muốn chinh phục cô ta!”

Đối với bọn họ mà nói,có người tồn tại mới đáng giá, cũng có người chết đi mới đáng giá.

Ví dụ như... tầm mắt của cả ba người đều dừng trên người Diệp Lâm.

Giây tiếp theo, vẻ đắc ý trên mặt ba người họ lập tức khựng lại.

Dưới sự áp chế của lưỡng lực lượng quỷ dị kia, Diệp Lâm không hề bị ảnh hưởng, vẫn cứ thong dong đi về phía bọn họ.

"Sao có thể chứ?"

Ba người bọn họ tuy rằng đến từ Diêm Vương điện, nhưng mà lúc này bọn họ như là thật sự gặp quỷ, trên mặt tràn đầy vẻ ngạc nhiên sợ hãi.

“Lĩnh vực sát thần! Quả nhiên là đúng như lời đồn!" Diệp Lâm cảm thán.

Lúc ở trong tù, anh từng nghe cửu sư phụ nhắc tới lĩnh vực sát thần, hôm nay gặp được thì thấy đúng là lợi hại.

Lĩnh vực sát thần là một loại năng lượng đặc thù.

Khi đứng trong phạm vi ảnh hưởng của năng lượng, thời gian của mọi sinh mệnh đều dừng lại.

Nói đúng hơn là bị thả chậm gấp trăm lần.

Như vậy thì bất cứ mục tiêu nào, cho dù là chiến thần thì cũng sẽ như thịt cá trên thớt, mặc kệ người ta xâu xé

'Đường nhiên, lĩnh vực sát thăn không phải muốn dùng là dùng.

Năng lượng có nguồn gốc từ một loại hoa đặc thù tên là hoa Bỉ Ngạn.

Nghe nói hoa Bỉ Ngạn là một loại hoa U Minh, có thể thả chậm thời gian, khiến người ta như rơi xuống ổ ma quỷ địa ngục.

Chỉ có tổ chức sát thủ thế giới mới có được cách trồng hoa U Minh.

Lại nói hoa Bỉ Ngạn rất khó trồng. Chỉ có khi ám sát mục tiêu khó giải quyết mới có thể dùng một cánh hoa Bỉ Ngạn để bày lĩnh vực sát thần.

Nếu không có cây dao găm mà cửu sư phụ cho. thì hiện giờ Diệp Lâm chắc cũng sẽ giống như bọn Kim Lũ Y, trở thành pho tượng, đứng yên tại chỗ, để mặc cho người ta chém giết.

“Mày biết lĩnh vực sát thần hả?”
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 747: C747: Hắc vô thường


Ba người đến từ Diêm Vương điện nghe vậy thì giật nảy mình.

“Mày... mày rốt cuộc là ai hả?"

“Sao mày có thể biết được lĩnh vực sát thần, còn không bị ảnh hưởng nữa vậy?"

'Đầu tiên, trên toàn thế giới này, ngoài đám sát thủ đứng đầu Diêm Vương điện ra thì không có bao nhiêu người biết được bí mật về lĩnh vực sát thần.

Bởi vì những ai từng trải qua lĩnh vực sát thần đều đã đi gặp Diêm Vương hết rồi.

Tiếp theo, trên toàn thế giới này, chỉ có vài người đếm được trên đầu ngón tay là có thể không bị ảnh hưởng bởi lĩnh vực sát thần.

Cho dù là cao thủ cấp bậc chiến thần của Đại Hạ thì cũng khó trách được sự trói buộc của lĩnh vực.

Vậy mà người thanh niên trước mắt, mới hơn hai mươi tuổi, lại có thể nói cười đi dạo bên trong lĩnh vực sát thần!

Ba người Diêm Vương điện đều cực kì chấn động!

Chẳng lẽ thẳng nhãi này có mối quan hệ gì đó với Diêm Vương điện?

Không thể nào! Ba người lập tức phủ định suy đoán lớn mật này.

Thứ nhất là vì chưa từng gặp anh ta. Thứ hai là vì anh ta chính là mục tiêu bị treo thưởng.

Nếu là người có liên quan đến Diêm Vương điện thì nhiệm vụ ám sát sẽ không được gửi xuống.

Diêm Vương điện lúc nào cũng tiến hành điều tra kĩ càng mục tiêu của mình.

“Tự báo tên đi Diệp Lâm tò mò hỏi: “Danh hiệu của các anh là gì vậy?”

Lúc ở trong tù, Diệp Lâm từng nghe cửu sư phụ nói là trong tổ chức sát thủ thế giới, mỗi một người sát thủ đều có một danh hiệu có liên quan đến địa ngục.

Ví dụ như Diêm Vương điện ở phương Đông sẽ có. danh hiệu là Hắc Bạch Vô Thường, đầu trâu mặt ngựa này nọ. Còn sát thủ phương Tây thì sẽ có danh hiệu là Satan, Lucifer này kia.

Nghe thấy Diệp Lâm hỏi danh hiệu của bọn họ, bọn họ lại giật mình: “Xem ra mày biết cũng không ít đấy chứ!"

Có điều, vì làm Diệp Lâm có thể chết rõ rằng, ba người vẫn lần lượt báo danh hiệu của mình.

“Mặt Ngựa!"

“Hắc Vô Thường!"

"Thập Điện — Diêm La Vương!"

Nghe vậy, Diệp Lâm cười nói: "Xem ra Diễm. Vương điện khá là coi trọng tôi, vì lấy mạng của tôi mà phái ra sát thủ cấp bậc không thấp!”

Thập Điện Diêm Vương đã là sát thủ hàng đầu trong Diêm Vương điện.

“Vốn dĩ chỉ có hai người là tao và Mặt Ngựa.” Người đàn ông danh hiệu Diêm La Vương trầm giọng nói: "Hắc Vô Thường có mục tiêu khác, vừa khéo là ở vùng Yến Kinh nên cùng tới luôn..."

Bọn họ cho rằng có ba gã sát thủ là dư sức đối phó Diệp Lâm rồi. Bây giờ xem ra là có chút không đủ.

Bởi vì đối phương có thể miễn dịch với lĩnh vực. sát thần mà bọn họ tự hào nhất!

Chuyện có chút khó giải quyết rồi đây!

“Tôi có một thắc mắc!”

Lúc này, người đàn ông danh hiệu Hắc Vô Thường mở miệng hỏi: "Mày cũng biết lĩnh vực sát thần lợi hại thế nào cơ mà? Vậy sao mày lại không bị ảnh hưởng bởi lĩnh vực sát thần?”

Chẳng lẽ bên ngoài đã phá giải được lĩnh vực sát thần của bọn họ rồi hả?

Nếu thật sự là như vậy thì mức độ khó khăn trong các nhiệm vụ sau này của bọn họ sẽ tăng lên rất nhiều.

“Ha ha.."

Đối mặt với vấn đề này, Diệp Lâm cười lạnh lùng.

“Tôi cũng sẽ cho các người được chết rõ ràng!”

Dứt lời, Diệp Lâm lấy cây dao găm mà cửu sư phụ cho mình ra.

“Long Nhận?”

Ba người lại lộ ra vẻ mặt chấn động giống như là gặp quỷ.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 748: C748: Địa tạng vương


Ba người cảm thấy chấn động đồng thời hiểu ra vấn đề.

Thảo nào thẳng nhãi kia không bị ảnh hưởng bởi lĩnh vực sát thần, hóa ra là có mang theo long nhận.

Nghe nói long nhận được rèn giữa nhiều lần từ long cốt và và ma trơi U Minh. Vậy nên long nhận không bị ảnh hưởng bởi lĩnh vực sát thần được phóng ra từ hoa Bỉ Ngạc ở địa ngục.

Toàn thế giới chỉ có chín thanh long nhận, và chỉ có sát thủ hàng đầu mới có tư cách có được long nhận.

Diêm Vương điện tại Đại Hạ chỉ có được hai thanh long nhận, cho dù là sát thủ cấp bậc tầm cỡ Thập Điện Diêm Vương cũng chưa có tư cách có được long nhận. Bởi vì bên trên vẫn còn có hai vị kh*ng b* hơn nữa.

“Mày... mày rốt cuộc là ai hả?” Sát thú danh hiệu Mặt Ngựa lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, từng bước lùi ra sau

Bởi vì mục tiêu lần này đã hoàn toàn vượt qua dự. đoán của bọn họ

Đừng nói là ba người bọn họ, cho dù là Thập Điện Diêm Vương đến đây đầy đủ hết thì cũng chưa chắc có thể thẳng được Diệp Lâm.

“Không... không thể nào!” Diêm La Vương cũng lộ ra vẻ mặt sợ hãi.

Anh ta từng có may mắn gặp vài lần hai vị phía trên của Diêm Vương điện, thật sự là có quăng tám sào cũng chẳng liên quan gì đến thẳng nhãi trước mắt.

Nói là ăn trộm long nhận thì càng không thể nào!

"Rốt cuộc thì mày lấy ở đâu ra thanh long nhận này vậy?” Hắc Vô Thường cực kì hoảng hốt, chắng lẽ Diệp Lâm là sát thủ nước ngoài?

Nhìn chung mà nói, các mục tiêu ở Đại Hạ đều do Diêm Vương điện ra tay giải quyết, nước ngoài rất ít xen vào, giữa hai bên cũng rất ít hợp tác.

“Cửu sư phụ của tôi là một trong hai nhị vương của Diêm Vương điện!" Diệp Lâm nói thẳng.

Quả nhiên!

Nghe vậy, ba người vừa ngạc nhiên vừa bất ngờ.

Quả nhiên là có liên quan đến hai của Diêm Vương điện!

“Hóa ra cậu là truyền nhân của bọn họ hả?"

“Nói rõ xem là ai?"

Diệp Lâm gắn từng chữ một: “Âm Thiên Tử!"

Âm Thiên Tử?

Nghe cái danh hiệu này từ trong miệng Diệp Lâm, cả ba người đều cảm thấy da đầu tê dại.

Phía trên Thập Điện Diêm Vương là hai danh hiệu cực kì kh*ng b*.

Đó là: Âm Thiên Tử, Địa Tạng Vương.

Hai người họ không chỉ là sự tồn tại tôn quý nhất Diêm Vương điện, mà còn là sự tồn tại có một không hai trong cả giới sát thủ.

“Âm Thiên Tử?”

“Cậu là truyền nhân của Âm Thiên Tử hả?”

“Tôi nhớ rõ... thanh long nhận của Âm Thiên Tử tên là Thao Thiết!"

“Nghe nói thanh long nhận kia được luyện chế từ long cốt Thao Thiết nên gọi là Thao Thiết”

Ba người vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi. Bọn họ có nằm mơ cũng không ngờ nhiệm vụ lần này trông có vẻ đơn giản, kết quả lại là gặp được truyền nhân của Âm Thiên Tử.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 749: C749: Âm thiên tử


Xem ra là phải lật xe rồi!

Bịch...

Ngay sau đó, sát thủ danh hiệu Hác Vô Thường bị dọa sợ tới mức ngã ngồi xuống đất, liên tục lùi ra sau xin tha mạng.

“Đừng giết tôi... nhiệm vụ lần này không liên quan gì đến tôi.."

Hắc Vô Thường hối hận muốn chết rồi, rảnh thì rảnh đi, đòi đi theo xem trò hay làm gì chứ?

Mục tiêu của anh ta là một người khác. Đó là một nhà khoa học sắp về nước. Anh ta vừa lúc thấy Diêm La Vương và Mặt Ngựa cũng nhận nhiệm vụ bên này nên mới cùng đi theo.

Nếu biết trước chuyến đi này sẽ gặp truyền nhân của Âm Thiên Tử thì Hắc Vô Thường thà rằng hủy bỏ mọi nhiệm vụ, cũng sẽ không lẳng vảng ở Yến Kinh.

“Không đúng..."

Sau cơn chấn động, Diêm La Vương lại nảy sinh lòng nghỉ ngờ.

Anh ta chưa từng nghe chuyện Âm Thiên Tử có truyền nhân gì đó.

Chuyện này rất lớn, nếu là thật sự thì chắc đã truyền ồn ào trong giới sát thủ rồi.

Sao mà phía Diêm Vương điện không nghe ra một chút tin tức nào được?

Lại nói, đã lâu lầm rồi anh ta chưa nghe thấy tin tức về Âm Thiên Tử.

Đương nhiên, đám sát thủ đứng đầu bình thường đều mai danh ẩn tích, ít có người biết.

Hoặc là trà trộn trong đám người thường, hoặc là sống ẩn dật trong rừng núi, không hề qua lại với nhau.

Bình thường trông có vẻ tầm thường, không chút nổi trội, nhưng mà một khi nhận được nhiệm vụ rồi, bọn họ sẽ như sát thăn bám vào người, không nương tay một chút nào.

“Tóm lại có cực kì ít người có thể thấy được khuôn mặt thật của bọn họ, bởi vì phần lớn thấy được đều đã chết.

"Cậu nói dối!"

“Tôi chưa từng nghe nói Âm Thiên Tử thu truyền nhân gì cả!”

“Cậu bớt lấy mấy chuyện đó ra dọa tôi!"

Người đàn ông danh hiệu Diêm La Vương mở to mất trừng Diệp Lâm một cái.

Có điều, dù chuyện truyền nhân là giả, nhưng mà long nhận ở trong tay Diệp Lâm lại là thật, nếu không thì cũng sẽ không tránh được sự ảnh hưởng của lĩnh vực sát thần.

“Rốt cuộc cậu là ai hả?” Diêm La Vương trừng Diệp Lâm, lớn tiếng chất vấn.

Nghe vậy, Diệp Lâm mim cười, nên nói và không nên nói, mình đều nói hết rồi.

Dù đối phương có tin hay không thì cũng chẳng liên quan gì đến mình.

“Tôi là Tử Thần lấy mạng các anh!" Diệp Lâm vung dao găm lên, hôm nay sẽ dùng máu của ba người bọn họ tẩm bổ dao găm.

'Thấy Diệp Lâm định ra tay, Diêm La Vương liền trở nên bình tĩnh lại

“Mọi người đừng sợ!"

"Thẳng nhãi kia chỉ đang làm ra vẻ thôi!”

“Tôi chưa từng nghe nói Âm Thiên Tử có truyền nhân, chắc chắn là cậu ta cố ý nói dối để dọa sợ chúng tại"

Dứt lời, Diêm La Vương cũng rút vũ khí của mình ra... là viên nguyệt loan đao.

“Dù cậu ta có là truyền nhân thì sao chứ?"

“Sát thủ hàng đầu không phải cứ là truyền nhân là được, mà phải trải qua thực chiến và kinh nghiệm.”

“Mà tôi.. chính là Diêm La Vương, một trong Thập Điên Diêm Vương!"
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 750: C750: Viên nguyệt loan đao


Ánh mắt của người đàn ông mang mật danh Diêm La Vương dần đần chuyển từ hoảng sợ, bình tĩnh sang khinh miệt.

Ông ta nhìn Diệp Lâm, chẳng qua chỉ mới hai mươi tuổi, cho dù thật sự là truyền nhân của Âm Thiên Tử, thì cũng có thể học được bao nhiêu phần trăm thực lực của Âm Thiên Tử chứ?

Còn ông ta là một sát thủ hàng đầu đã trải qua hàng trăm trận chiến, từng bước từng bước giết được Thập điện Diễm Vương trong Diêm Vương Điện.

Sức mạnh và địa vị của ông ta sao có thể bị một tiểu tử non nớt lật đổi?

Cho dù anh có căm long đao trong tay, không bị ảnh hưởng bởi “Lãnh vực sát thần” thì cũng chỉ đến thế mà thôi.

Huống hồ, bên cạnh ông ta còn có hai sát thủ khác - mật danh Mã Diện và Hắc Vô Thường.

"Đúng vậy!"

Mã Diện cũng đột nhiên bị lời nói của Diêm La Vương đánh thức.

"Ba người chúng ta liên thủ, còn không thể đối phó với tên tiểu tử này sao!!

'Vừa rồi bọn họ quả thực bị thanh Long đao trong tay Diệp Lâm cùng cái tên Âm Thiên Tử làm cho kinh hãi

Nhưng khi bình tĩnh nghĩ lại, cũng không phải là đang đối mặt với Âm Thiên Tử, có gì phải sợ?

"Hừ! Thật là cáo giả uy hổi"

Hắc Vô Thường cũng xấu hổ đứng dậy, cũng may. xung quanh đều nằm trong phạm vi ảnh hưởng của

Lãnh vực Sát Thần, có lẽ không có ai nhìn thấy cảnh tượng đáng xấu hổ vừa rồi của ông ta.

“Tiểu tử thối, dám đem Âm Thiên Tử tới dọa chúng ta? Vậy tôi cũng nói tôi là truyền nhân của Địa Tàng Vương đấy!"

Trong khi nói, ba người trở nên có tỉnh thần hơn, một lần nữa tạo thành áp lực cực lớn, tấn công Diệp. Lâm.

"Cho dù cậu không chịu sự ảnh hưởng của Lãnh vực Sát Thần, ba người chúng tôi liên thủ cũng vượt qua cậu!"

“Còn thanh Long đao của cậu..."

Anh mắt ba người nóng rực, đều muốn chiếm lấy cho riêng mình.

Dù sao, điều đó tượng trưng cho vinh quang tối cao của giới sát thủ. Đồng thời, với thanh Long đao, cũng không phải lo lắng về việc bị đồng nghiệp sử dụng Lãnh vực Sát Thần âm mưu.

“Vậy chúng ta cùng ra tay!"

Diêm La Vương đề nghị: 'Ai lấy được đầu tiểu tử. này trước thì người đó sẽ là chủ nhân của thanh Long đao!"

Được!" Mã Diện đồng ý, “Cách này hay, nhưng thực lực của tôi không bằng hai người... Giết đầu tiên chắc là vô vọng rồi!"

Nhưng Hắc Vô Thường cũng nóng lòng muốn thử, sẵn sàng nắm bắt cơ hội ngàn năm có một này để tranh tài với Diêm La Vương.

Nếu ông ta có thể thành công chiếm được thanh Long đao, địa vị của ông ta trong Diêm Vương Điện sẽ tăng vọt trong tương lai.

Chưa kể Thập điện Diêm Vương sẽ có chỗ đứng riêng, thậm chí mật danh Âm Thiên Tử cũng có thể bị chính ông ta thay thế!

Trong phút chốc, mục tiêu của ba người không chỉ là Diệp Lãm, mà còn là thanh long đao trong tay anh.

Nhìn thấy tình huống này, Diệp Lâm nhẹ nhàng mỉm cười.

Chỉ có mình giết người khác để đoạt bảo vật, đám sát thủ cấp thấp này cũng muốn giết chính mình để lấy được bảo vật sao?

Đúng là nghĩ quá nhiều rồi.

"Tôi khuyên các người nên viết di chúc trước đi!"

Diệp Lâm tốt bụng khuyên nhủ: "Đừng để lát nữa chết thế nào cũng không biết!

"Ồn ào!"

Diêm La Vương lên trước, vung thanh đao vòng trăng tròn trong tay và tấn công Diệp Lâm

Hắc Vô Thường và Mã Diện cũng theo sát.

Đã quá muộn để nói điều đó, nhưng sẽ sớm thôi!

Ba người giống như một cơn cuồng phong lao về phía trước.

Không hổ là những sát thủ hàng đầu thế giới, nếu đối mặt với người bình thường, thậm chí không kịp. phản ứng, e là đã đầu rơi xuống đất rồi.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 751: C751: Cuồng phong


Nếu kết hợp với Lãnh vực Sát Thần, sẽ càng không thể ngăn cản.

Nhưng thật đáng tiếc, người bọn họ đối mặt lăn này là Sát Thần thật sự Diệp Lâm!

"Đi chết đi!”

Diêm La Vương lộ ra vẻ mặt hung ác và tàn nhẫn, như thể thứ mà ông ta đang nhìn chằm chằm là một xác chết,

"Cái mạng nhỏ của hắn... là của tôi!"

Hắc Vô Thường theo sát phía sau, cũng vung lưỡi liềm trong tay, dùng thế gió mùa thu quét lá rụng, quét sạch mọi thứ.

- Phụp!

Nhưng giây tiếp theo.

Vẻ mặt của Diêm La Vương ngưng tụ.

Khi ông ta kịp phản ứng lại thì thấy thanh Long đao đã đâm sâu vào tim mình.

Ông ta thậm chí còn không nhận ra rằng Diệp Lâm đã ra tay khi nào.

Nhưng con dao trong tay ông ta lại không thể rơi xuống được.

Sau đó trời đất chao đảo, ông ta ngã về phía sau.

“Không hổ là...truyền nhân của... Âm Thiên Tử!"

Nhanh!

Diệp Lâm ra tay nhanh như chớp!

Kẻ sát nhân có mật danh là Diêm La Vương chết cũng nhằm mắt rồi.

Thậm chí là ở cuối sự nghiệp, có thể chết dưới tay

một kẻ mạnh như vậy cũng coi là một cái chết rất xứng đáng.

—Soạt!

Một giây tiếp theo, người đàn ông có mật danh Hắc Vô Thường, cầm lưỡi liềm trong tay tạo ra một cơn cưỡng phong, quét qua.

"Trúng rồi!?"

Hắc Vô Thường nhìn thấy lưỡi liềm trong tay đã thành công cắt đút thắt lưng của Diệp Lâm

Giống như cắt cỏ, cắt một người làm đôi.

Nhưng lập tức, sắc mặt Hắc Vô Thường cứng đờ, hẳn ý thức được có điều gì đó không đúng.

Thứ mà lưỡi liềm cất được chính là tàn ảnh!

Và giây tiếp theo, ông ta chỉ cảm thấy vị ngọt trong miệng và cảm giác ớn lạnh trong cổ họng,

Ông ta vô thức đưa tay chạm vào, trước ngực ông ta toàn là máu.

Ngay sau đó, máu chảy ra như nước!

Một đao cắt cổ họng!

Hắc Vô Thường trợn to hai mắt sợ hãi, ôm cổ, họng chảy máu, ngã về phía sau.

“Ah!!!?"

Nhìn các đồng sự của mình lần lượt ngã xuống trước mặt, lại là chỉ trong chớp mắt.

Mã Diện bị dọa cho sợ hãi đến hét lên.

Đồng thời trong lòng cũng vui mừng: Cũng may thực lực của mình yếu hơn hai người này, nếu không. lúc này người ngã xuống chính là mình rồi

Lần đầu tiên trong đời, ông ta cảm thấy may mắn vì sự yếu đuổi của mình.

Nhưng giây tiếp theo, thanh Long đao trong tay Diệp Lâm như một lời nguyễn nguy hiểm đến tính mạng, lao thắng đến Mã Diện.

Và vẽ một nét dày lên trước ngực ông ta.

"Ah--!"

Cùng với một tiếng hét thảm thiết, Mã Miên cũng ngã xuống vũng máu và bị thương nặng.

“Tha mạng... xin tha mạng..."

Mã Miên hít một hơi, phát hiện mình vẫn còn sống, liền cầu xin tha mạng.

"Nếu ông muốn sống thì làm thay tôi một việc!" Diệp Lâm giẫm lên vết thương trên người Mã Diện, khiến ông ta thống khổ kêu lên.

"Tôi làm... Tôi làm..” Mã Miên liên tục đáp lại, "Cậu bảo tôi làm gì cũng được...”

“Tôi cho ông thời gian một tháng!" Diệp Lâm lạnh lùng nói: "Giúp tôi tìm Địa Tàng Vương!"
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 752: C752: Ngây người


Cái tên Diệp Côn Luân vừa muốn nói ra đến cửa miệng, nhưng ngay lập tức, Trần Thi Nhã lại ngây ra.

Bởi vì cô chợt phát hiện ra rằng người trước mặt mặc dù trông hơi giống Diệp Côn Luân nhưng lại không phải.

Trần Thi Nhã tò mò nhìn Diệp Lâm, mặc dù không. phải Diệp Côn Luân cứu cô, nhưng cô vẫn cảm thấy người trước mặt nhìn rất quen mắt.

Nhất thời, lại không thế nhớ ra đã từng gặp ở đâu.

Diệp Lâm cũng nhìn chân của Trần Thi Nhã, phát hiện cô đã hoàn toàn bình phục, cũng yên tâm.

"Cả hai chỉ tạm thời bị ngất đi thôi, một lát sẽ khỏi.”

Vừa nói, Diệp Lâm vừa đặt hai người xuống rồi quay người rời đi.

"Này!?" Trần Thí Nhã sửng sốt một chút, sau đó. từ phía sau kêu lên: "Cám ơn anh”

Không dễ dàng gì mới đưa được hai người vào trong biệt thự, Trần Thi Nhã đã mệt đến mức đổ mồ hôi đầm đìa.

“Thật sự không biết người vừa rồi... làm sao mà bế được cả hai người vẽ đây? Khỏe thật đấy!?"

Sau khi Trần Nhã Thi tự lực cánh sinh, mới đột nhiên phát hiện ra việc bế hai người cùng một lúc khó đến mức nào.

Thời gian một tách trà lại trôi qua.

Kim Lũ Y và Ân Hồng Trang lần lượt tỉnh dậy sau cơn hôn mê.

"Hai người cuối cùng cũng tỉnh rồi à?” Trần Thi Nhã vội vàng mang nước tới.

"Tôi... tại sao tôi lại ở đây!?" Ký ức của Kim Lũ Y còn dừng lại ở khoảnh khắc cô nhìn thấy tên sát thủ của Diêm Vương Điện.

Kết quả là không ngờ, chỉ trong chớp mắt, bản thân mình lại trở về biệt thự rồi?

Còn về việc vừa xảy ra, cô và Ân Hồng Trang cũng. không biết gì cả.

Điều này cũng là do ảnh hưởng của Lãnh vực Sát Thần, quan niệm về thời gian của Kim Lũ Y và Ân Hồng Trang dường như chậm lại gấp trăm lần, mọi thứ xảy ra xung quanh giống như một cái nhìn thoáng qua, rất khó để hình thành một chuỗi ký ức hoàn chỉnh..

“Vừa rồi có một người tốt bụng đưa hai người về đây... Lúc đầu tôi còn tưởng là anh Diệp Côn Luân cơ, anh ta nhìn có chút quen mắt..."

Qua mô tả của Trần Thi Nhã, Kim Lũ Y ngay lập. tức nghĩ rằng người tốt bụng đưa cô về rất có thể là Diệp Lâm.

"Sao có thể là anh ta!?" Sau khi Trần Thi Nhã biết được sự thật, cô cũng rất kinh ngạc, sau khi nhận ra, cô nói: "Chẳng trách nhìn quen đến thế... Anh ta chính là... hung thủ năm đó..."

"Trong tiềm thức, Trần Thi Nhã nhìn vào cái chân bị thương của mình.

Nếu không có người anh tốt bụng Diệp Côn Luân đã chữa khỏi bệnh cho mình, e là bây giờ mình vẫn phải ngồi trên xe lăn.

Tuy nhiên, chân của Trần Thi Nhã đã được chữa lành nên sự oán giận của cô đối với Diệp Lâm cũng vơi dần theo thời gian.

Chỉ là - -Trần Thi Nhã lại nhìn Kim Lũ Y và thấy. vẻ mặt cô ấy có vẻ không vui.

Rất hiển nhiên, cô vẫn chưa thoát khỏi hận thù vẽ cái chết của mẹ mình, càng căm thù tên hung thủ đã gây ra chuyện năm đó.

"Đại nhân, lẽ nào vừa rồi... thật sự là Diệp Lâm ra tay giải quyết sao?”

Lúc này, trợ lý Ân Hồng Trang ở một bên nghĩ tới vẻ mặt không chút sợ hãi của Diệp Lâm khi đối mặt với tên sát thủ của Diêm Vương Điện, thậm chí còn tự. ra tay giải quyết.

Nhưng bây giờ, bọn họ quả thực đã bình an vô sự, còn được đưa về đây.

"Sao có thể như vậy được!?"

Kim Lũ Y chế nhạo điều này.

"Anh ta làm gì có bản lĩnh đó!?"

"Hơn nữa, những sát thủ đó đều là người của Diêm Vương Điện! Ngay cả hai chúng ta cũng đã rơi vào bẫy của chúng, trở thành người không biết gì, huống chỉ là Diệp Lâm!

Khi nghĩ đến việc vừa rồi, bản thân không hiểu sao lại bị khống chế, sau đó dường như rơi xuống vực sâu, Kim Lũ Y cũng sợ hãi.

"Không hổ là sát thủ hàng đầu của Diêm Vương Điện, đúng là khiến người ta khó đề phòng!"

Ân Hồng Trang nghỉ hoặc hỏi: "Vậy có thể là ai đã cứu chúng ta?"
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 753: C753: Sợ hãi


“Còn phải hỏi sao? Đương nhiên là Diệp Côn Luân sống bên kia rồi!"

Vừa nhắc đến Diệp Côn Luân, Kim Lũ Y chợt nhớ ra rằng cô đang lên núi thăm Diệp Côn Luân và muốn anh ra tay giúp cô một việc nhỏ.

Không ngờ trên đường đi lại gặp phải sát thủ của Diêm Vương Điện.

"Haiz, ta còn phải đi Vân Thượng Phong Hoa một chuyến, tìm Diệp Côn Luân nói chuyện!"

Dù sao, việc chính vẫn còn chưa làm.

“Tôi đi cùng cô!" Ân Hồng Trang cũng đứng dậy, chuẩn bị quay lại hiện trường xem xét một chút.

Cả hai vừa đứng dậy, Kim Lũ Y bất ngờ nhận được một cuộc gọi từ sếp của cô.

Lại thông báo với cô à nhiệm vụ bảo vệ nhà khoa học đó đã bị hủy rồi.

“Hả!? Tại sao!?" Kim Lũ Y bối rối hỏi.

Cô đang định đi tìm Diệp Côn Luân để nhờ giúp đỡ chuyện này, nhưng nhiệm vụ lại bị hủy bỏ? Là sợ mình không thể hoàn thành nhiệm vụ sao?

"Tôi vừa mới nhận được thông báo tên sát thủ đó.

đã chết, cho nên nhiệm vụ bảo vệ có thể tạm thời hủy bỏ, không cần huy động người nữa..."

Cái gì?

Chết rồi!?

Thì ra là vậy!

Kim Lũ Y đột nhiên nhận ra rằng ba tên sát thủ vừa rồi quả nhiên là nhằm vào mình mà đến.

Mà nếu bọn chúng đã chết rồi thì càng chứng. minh vừa rồi chính là Diệp Côn Luân ra tay.

“Cái tên Diệp Côn Luân này... thật lợi hại!"

Sau khi nhận được cuộc gọi, Kim Lũ Y ngưỡng mộ. tán thưởng nói.

Bản thân mình còn chưa đi tìm anh ta, anh ta đã âm thầm giúp cô hoàn thành mọi việc rồi.

"Đại nhân, chúng ta có đi thăm ông Diệp nữa không?" Ân Hồng Trang ở bên cạnh hỏi.

“Bỏ đi” Kim Lũ Y suy nghĩ một lúc, lắc đầu nói: "Đã muộn rồi, hơn nữa nhất định Diệp Côn Luân bảo Diệp Lâm đưa chúng ta xuống, điều đó có nghĩa sau một trận chiến lớn, anh ấy đã mệt rồi, chúng ta không đi làm phiền nữa.

“Hôm khác cảm ơn anh ấy đã ra tay cứu giúp sau vậy!"

...

Lúc này Mã Diện cũng đã trốn thoát.

Đồng thời gửi tin tức lần ám sát này đã thất bại về.

Khi biết được hai sát thủ hàng đầu có mật danh Diêm La Vương và Hắc Vô Thường trong Diêm Vương Điện đều đã chết, lập tức gây náo động toàn bộ giới sát thủ

Trong diễn đàn ngăm dành riêng cho thế giới sát thủ, những sát thủ từ khắp nơi trên thế giới cũng hiếm khi được thảo luận.

"Đã lâu như vậy, không có mục tiêu nào có thể. phản kích chúng tai Đại Hạ lần này là tình huống thế. nào? Có căn Europa chúng tôi phái người tới trợ giúp không!?"

"Lần hành động này tổn thất hai chủ lực? Phía Diêm Vương Điện đang làm cái quái gì vậy? Không có năng lực thì đừng có nhận những việc quá sức chứ, thật là mất mặt!"

"Nghe nói còn bị một chàng trai trẻ g**t ch*t?

Thật không thể tin được? Lẽ nào các người không sử dụng Lãnh vực Sát Thần sao? Mục tiêu ám sát không thể miễn dịch với sức mạnh của lãnh vực, phải không?”

“Không phải còn có một sát thủ trốn thoát quay. về sao? Người đâu? Ra đây nói cho chúng tôi biết tình hình cụ thể đi

Mã Diện chỉ nhìn chằm chằm vào các bình luận, thân là đương sự, nhưng cũng không lộ diện

Bởi vì ông ta đang chờ đợi mật danh quen thuộc đó.

Cuối cùng, công sức bỏ ra đã không phụ người có lòng, người đó cuối cùng đã để lại bình luận trên diễn đàn.

Mật danh Địa Tàng Vương: "Chuyện của Diêm Vương Điện chúng tôi, không đến lượt một đám người ngoài các người nhúng tay vào!"

“Nhiệm vụ thỉnh thoảng thất bại là chuyện bình thường, có gì phải làm ầm ĩ lên!”

"Nếu tiểu tử đó thâm tàng bất lộ, vậy thì tôi sẽ đích thân đi tìm hắn, lấy mạng hắn!"

Nhìn thấy mật danh sát thủ mạnh nhất Đại Hạ lên tiếng, mọi người cũng ngầm hiểu mà im lặng.

Mã Diện nhìn người đàn ông đó lên tiếng, tim cũng đập nhanh.

Sau đó, điện thoại rung lên, là số lạ.

Sau khi Mã Diện nhấc máy, đối phương nói: "Tôi là Địa Tàng Vương!”
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 754: C754: Lấy mạng hắn


"Anh Lâm, vừa rồi có phải có một vài người rất đáng sợ đến không?"

Nhìn thấy Diệp Lâm bình an trở về, Bạch Vi Ví ở trong biệt thự cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng hỏi vừa rồi xảy ra chuyện gì.

Cô trốn trong biệt thự, không dám ra ngoài.

Nhưng dường như có một sức mạnh vô hình nào đó chặn bước chân của những người đó.

Cô cũng lo lảng những người đó tới tìm mình, đang định liên lạc với Diệp Lâm, thậm chí còn muốn nhờ Yến Kinh Vệ sống dưới núi giúp đỡ.

Nhưng đúng lúc này, đám người Diệp Lâm đã kịp thời tới.

"Không sao rồi, tôi đã ra tay giải quyết rồi.”

An ủi Bạch Vi Vi xong, Diệp Lâm trở về phòng mình ở tầng trên cùng.

"Lần này mày làm rất tốt!"

Diệp Lâm khen ngợi con chim Rakshasa trên mái nhà.

"Trong đám người đó có một người rất mạnh."

Chim Rakshasa cười nói: "Nếu không tôi đã nuốt chững bọn chúng từ lâu rồi.”

"Nhưng cuối cùng... người đó cũng không thể thoát khỏi miệng tôi!

Chim Rakshasa đương nhiên ám chỉ kẻ sát nhân có mật danh là Diêm La Vương.

Mà có thể nuốt chửng đám sát thủ lợi hại như vậy, nó cũng mỉm cười mãn nguyện.

Rakshasa vốn dĩ được sinh ra từ năng lượng của. xác chết và ăn xác chết.

Ngay sau đó, Diệp Lâm lại lấy ra cánh hoa từ thế giới bên kia đó.

Ý!? Vừa rồi tôi nuốt cái này vào, cảm thấy rất khó chịu nên lại nôn ra...

Chim Rakshasa tò mò cúi xuống nhìn kỹ cánh hoa đó, cảm thấy rất tò mò.

Một cánh hoa tưởng chừng như bình thường lại có thể mang lại cho mình cảm giác kỳ lạ, khó chịu?

"Đây không phải là một cánh hoa bình thường!"

Diệp Lâm giới thiệu, "Đây là loài hoa U Minh trong truyền thuyết!"

Hoa U Minh!?

Khi chim Rakshasa nghe thấy điều này, nó ngay lập tức giật mình và thậm chí có chút sợ hãi.

Bản thân là do năng lượng xác chết biến đổi, lại vô tình nuốt hoa U Minh, may mà nôn ra kịp thời, nếu không thì có thể lúc này đã không còn tồn tại nữa!

"Trên thế giới này... có một quỷ vật như vậy sao?"

Chim Rakshasa lẩm bẩm kinh ngạc, chợt cảm thấy cánh hoa này còn kỳ lạ hơn mình gấp trăm lần. Diệp Lâm cũng cầm cánh hoa nhìn một lát.

Chỉ cần nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay cào xước. cánh hoa, sức mạnh được giải phóng chính là cõi Lãnh vực Sát Thần trong truyền thuyết, có thể làm chậm thời gian của mọi thứ xung quanh, như thể rơi vào cõi U Minh.

Thậm chí còn có truyền thuyết rói rắng nếu là hoa của thế giới bên kia thật, nó thậm chí có thể mở ra cánh cửa nổi giữa hai thế giới Âm Dương.

Tất nhiên, những truyền thuyết cố xưa này không thể được xác minh.

Diệp Lâm may mẫn lần đầu tiên được nhìn thấy cánh hoa thật từ thế giới bên kia, tuy chỉ có một mảnh nhỏ nhưng cũng là mở rộng tầm mắt.

Nhìn hồi lâu, vẫn không thấy được manh mối gì.

Nghĩ rằng thứ này thật phi thường, ban đầu Diệp Lâm định thử sao chép một chiếc, nhưng không có. manh mối gì.

"Nếu có thể có được một bông hoa từ thế giới bên kia hoàn chỉnh để nghiên cứu thì thật tốt.”

Diệp Lâm lắc đầu bất lực, lại cẩn thận cất cánh hoa đó đi, phòng khi căn dùng ti.

"Rakshasa, chuẩn bị một chút” Diệp Lâm lại ra lệnh, "Mấy ngày nữa chúng ta sẽ đi xa một chuyến."

"Đi đâu!?" Chim Rakshasa háo hức muốn thử. ăn ai thết?"

"Là Ung Châu!" Vừa nói, Diệp Lâm vừa từ trong gương lấy ra một tấm lệnh bài bằng đöng, xoa xoa trong tay một lát.

“Đây là cái gì?" Chim Rakshasa tò mò nhìn nó và hỏi.

"Hổ Phù!" Thứ mà Diệp Lâm cầm trong tay chính là Hổ phù có thể huy động 30 vạn đại quân Ung Châu.

Lúc này việc đã xong, Diệp Lâm chuẩn bị đi đến Ung Châu để đảm nhận vị trí Chiến Thần, mà Hổ phù có thể điều động binh lính Ung Châu cũng sẽ xuất hiện trở lại trên thế gian!
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 755: C755: Thiên cơ tử


Sau khi biết Diệp Lâm đi Ung Châu, tuy mọi người đều có chút bất ngờ, nhưng cũng không có phản đối gì lớn.

"Tên Lục Long kia hình như đang ở Ung Châu phải không?" Hắc Long sờ sờ cảm nói:"Tên này đã nhiều năm không có tin tức gì, Long Vương lệnh được đưa ra cũng không trả lời."

"Cũng không biết còn sống hay đã chết.." Bạch Long không khỏi lo lắng, nếu vẫn còn sống, vậy thì lần này Long Vương qua đó, Lục Long e là cũng phải mất mạng.

“Số gã Lục Long này cũng thật là khổ” Tử Long cười nói: "Hẳn lấy ba người vợ, bị cắm sừng cả ba lần, nhưng hắn vẫn có thể làm ra vẻ như không có. tôi cũng phục hân ở điểm này."

Diệp Lâm nói: "Tôi đã ba lăn hạ Long Vương lệnh, nhưng đều không nhận. Nếu anh ta không cho tôi một lý do đủ thuyết phục, thì sẽ giết không tha!"

Đám rồng nghe vậy đều cảm thấy đau lòng và thầm cầu nguyện cho Lục Long, mong rằng anh ta có thể tìm được một lý do thích hợp, nếu không sẽ cận kề cái chết.

“Sư phụ, chuyến đi này có cần tôi đi cùng không?” Hoa Quốc Đống xung phong, muốn đi theo.

"Không cần” Diệp Lâm từ chối mọi người đi cùng, quyết định một mình lên đường.

Bởi vì chuyến đi này, anh không còn là Diệp Lâm, cũng không phải Long Vương, người đứng đầu nhà họ. Diệp.

Diệp Lâm sẽ lình đến Ung Châu với thân phận là Diệp Côn Luân.

Ung Châu là gì: Hắc Thủy Tây Hà, cắt ngang Côn Luân!

Diệp Lâm muốn kế thừa chiếc áo choàng của Tứ sư phụ, để cái tên ôn Luân lại một lăn nữa vang vọng khắp Ung Châu, chấn động thế giới!

Côn Luân không chỉ là một cái tên, một phong hiệu mà còn là một loại tinh thần, một loại di sản!

Tôi, Diệp Côn Luân, đến rồi!!!

Sau khi sắp xếp một chút, Diệp Lâm đáp máy bay và đến thành phố Trường An, Ung Châu.

Vừa xuống máy bay và rời sân bay.

Kết quả là gặp một cô gái trẻ ăn mặc thời trang.

'Trông khoảng hai mươi tuổi, vô cùng xinh đẹp, giống như một con nai sợ hãi, chạy về phía trước, nắm lấy cánh tay Diệp Lâm.

"Cứu tôi với!" Cô gái vẻ mặt rất hoảng sợ nhìn quanh, nắm chặt lấy cánh tay Diệp Lâm, giống như đang nằm một cọng rơm cứu mạng.

"Hả!?" Diệp Lâm giật mình, có chút mơ hồ.

Lẽ nào trước khi trở thành Chiến Thần, lại có thể

mang đến cho người khác cảm giác an toàn?

'Thậm chí sự cầu cứu của người qua đường cũng có thể chính xác tìm đến mình?

"Làm sao cô biết tôi có thể giúp cô?” Diệp Lâm tò mò hỏi, dù sao hai người cũng chưa từng gặp mặt.

"Tôi vừa... gặp một ông lão.." Cô gái thở hổn hển, "Ông ấy chỉ cho tôi con đường này... và nói rằng người đầu tiên tôi gặp khi đến sân bay có thể cứu tôi!”

"Ồ!?"Diệp Lâm nghe xong cảng tò mò hơn.

Rốt cục là người nào đã chỉ cho cô một con đường rõ ràng, còn dẫn cô về phía mình?

"Ông lão!?" Diệp Lâm suy nghĩ một chút, lập tức nghĩ tới ông lão Thiên Cơ Tử.

Bởi vì trong số những người quen biết anh, dường như chỉ có ông ta mới có thể làm được việc như vậy.

"Ông lão đó là ai?" Diệp Lâm tò mò hỏi.

"Tôi không biết.." Cô gái lắc đầu.

Diệp Lâm mô tả ngắn gọn về ngoại hình của Thiên Cơ Tử cho cô.

Cô gái vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Thì ra anh biết ông lão đó? Vậy là anh thật sự có thể giúp tôi phải không!? Tôi được cứu rồi à?"

Diệp Lâm thấy vậy, bất đắc dĩ nở nụ cười, anh thật sự không hiểu ông lão Thiên Cơ Tử vì cái gì muốn gây phiền toái cho anh như vậy?

Muốn giúp, tại sao ông ta không tự giúp đi?

Diệp Lâm cũng không nói thêm gì nữa.

Chỉ thấy mấy chiếc xe thương vụ đang lao đến.

Cô gái vừa quay đầu lại, sắc mặt thay đổi lớn, lập tức trốn ở phía sau Diệp Phong.

“Gia đình tôi đã cử người đến bắt tôi rồi. Làm ơn - hãy giúp tôi!"

Diệp Lâm nói: "Tôi không có nói là sẽ giúp cô.”

"Ông lão đó nói anh có thể giúp tôi.." Cô gái tủi thân nói.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 756: C756: Không tầm thường


Không thể nói thêm nữa, lượng lớn xe đã vây. quanh hai người họ.

Ngay sau đó, một nhóm người đàn ông mặc đồ đen bước xuống xe, ăn mặc như vệ sĩ và côn đô.

"Đại tiểu thư, cùng chúng tôi quay về đi!" Một người đàn ông dáng vẻ hung ác dẫn đầu nói với cô gái đang trốn ở phía sau Diệp Lâm.

Mặc dù xưng hô cung kính nhưng vẻ mặt của anh ta lại rất không tử tế, như thể một đám thợ săn đang vây quanh con mồi với vẻ mặt đầy đắc ý.

"Tôi không về!" Cô gái nói: "Tôi đã tìm được người bảo vệ tôi rồi!”

Một câu nói của cô gái lập tức nhắm thẳng vào Diệp Lâm.

Nhất thời, mấy chục ánh mắt ác ý đều tập trung vào Diệp Lâm.

Cho dù Diệp Lâm có đồng ý giúp đỡ hay không, anh đều trở thành mục tiêu chỉ trích của dư luận.

"Tiểu tử, nếu không muốn chết thì ngoan ngoãn cút khỏi đây đi!" Kẻ cầm đầu hung hãn uy h**p Diệp Lâm. "Chúng tao là người nhà họ Tân, mày không đắc tội được đâu!"

"Thấy vậy, Diệp Lâm bất đắc dĩ lắc đầu nói: "Tôi không muốn xen vào chuyện của người khác, nhưng tôi ghét nhất chính là người khác uy h**p tôi!"

"Kế từ sau khi ra tù, tôi chưa từng gặp người nào. mà tôi không đắc tội được cả!"

Lời này vừa nói ra, đám côn đồ không khỏi bật cười

"Ha ha, chẳng trách mày dám khiêu chiến chúng ao, thì ra mày đã từng ở trong tù”

"Tiểu tử, đừng nghĩ rằng từng ở trong tù thì là ghê gớm!

"Lúc tao đi giết người, mày còn mặc quần thủng đít đấy!"

'Vốn tưởng rằng Diệp Lâm chỉ là một tên xã hội đen nhỏ bé không đâu từng ngồi từ.

Chỉ dọa nạt được người bình thường, nhưng không thể làm gì được những tên côn đồ hung ác bọn chúng.

Nhưng giây tiếp theo, người đàn ông có vẻ ngoài hung dữ cảm thấy háng lạnh buốt, phân và nước tiểu đột nhiên chảy ra ngoài

Vừa ôm háng, vừa quỳ xuống.

"Lão đại!"

Nhóm côn đồ vội vàng bước tới giúp đỡ, bọn chúng bàng hoàng và tức giận khi thấy lão đại của mình bị đối phương đá đến trọng thương.

“Tiểu tử thối, mày còn dám động thủ!?”

"Tao thấy mày không muốn sống ở Ung Châu nữa rồi!"

Người đàn ông hung dữ cũng có vẻ đau đớn, rất lâu vẫn không thể đứng dậy được.

- Tuy nhiên, có một điều anh ta vẫn có thể nhìn ra, chàng trai trẻ trước mặt chắc chắn không tầm thường.

Cú đá vừa rồi giống như một cú đá không bóng, dù đã trải qua hàng trăm trận chiến nhưng anh ta thậm chí không thể phản ứng!

Không ngờ người từ trong tù ra cũng thật có chút năng lực, ít nhất thân thủ của anh ta cũng tốt hơn chính mình.

"Tiểu tử thối, coi như mày độc ác!"

Người đàn ông hung dữ đó tức giận nói.

"Nhưng mày đã chọc nhầm người rồ

"Vị Tân tiểu thư này, nếu mày dám đưa cô ấy đi, không chỉ nhà họ Tần ở Ung Châu sẽ không tha cho mày, mà nhà họ Tần trong giới cổ võ cũng sẽ không tha cho mày!"

"Hừ hừ, thân thủ của mày không tệ, hẳn là người tu luyện, nhất định phải biết cổ võ đúng không!?"

'Vốn tưởng rằng nếu mình mang cổ võ ra, sẽ khiến đối phương sẽ rụt rề và lùi lại.

Không ngờ, Diệp Lâm nghe vậy, cười khinh thường: "Câu tiếp theo của anh có phải muốn nói cổ vỡ không thể sỉ nhục!"

"Đúng vậy!" Người đàn ông hung ác hài lòng gật đầu, "Xem ra mày vẫn hiểu quy tắc này!

"Nếu đã biết sự lợi hại của cổ võ, còn không mau cút đi!”

"Ha ha" Diệp Lâm lại cười nhạt, "Vậy anh cũng quay về nhắn lại một câu, cổ võ không thể sỉ nhục, nhưng Diệp Lâm tôi càng không thể sỉ nhục!”
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 757: C757: Diệp côn luân


Nhóm người kia có thể dọa người khác bằng cách tiết lộ danh tính của nhà họ Tân, nhưng đừng mơ có thể dọa được Diệp Lâm.

“Hay lắm, tên nhóc! Xem như anh giỏi!"

"Hy vọng lát nữa gặp võ cổ giả rồi anh vẫn có thể, mạnh miệng như vậy!"

Nhìn thấy Diệp Lâm dám nói những lời ngạo mạn, võ công lại ngang ngửa với võ cổ giả, đám người kia đành phải tạm thời rút lui.

Lên xe rồi vội vã bỏ chạy.

“Wow! Anh giỏi quá!”

Lúc này, Tân Tịch Dao, người đã tận mắt chứng kiến mọi chuyện, vừa kinh ngạc vừa ngưỡng mộ.

"Ông già đó đúng là giỏi thật, tìm được một trợ thủ đắc lực như vậy cho tôi, một chiêu đánh lui vệ sĩ nhà họ Tân."

Nói xong, Tần Tịch Dao vươn bàn tay thon dài hướng về phía Diệp Lâm, cười nói: "Tôi tên Tân Dao, cảm ơn anh đã giúp đỡ!"

Diệp Lâm bắt tay cô ấy rồi nói: "Tôi tên là Diệp Côn Luân.”

"Đi thôi!" Sau đó, Tân Tịch Dao lại nằm lấy cánh tay Diệp Lâm, kéo anh về phía sân bay: “Chúng ta nhanh rời khỏi Ung Châu thôi! Không khéo lát nữa bọn họ lại đuổi theo, không chạy được thì nguy!”

"Chờ một chút!" Diệp Lâm dừng lại, nói: "Tôi vừa mới đến Ung Châu thôi mà, đi cái gì mà đi? Tôi đến đây có việc, cô tạm thời đã an toàn rồi, có thể tự lên máy bay rời đi."

"Hả?" Tân Tịch Dao chợt sửng sốt, không nghĩ đến việc Diệp Lâm vừa mới xuống máy bay, cô ta còn tưởng rằng mình có thể tiện đường đi theo anh trốn đi nơi khác.

Nhưng sau đó, Tăn Tịch Dao lại thuyết phục: “Nhưng mà anh vừa mới đánh người nhà họ Tân chúng Tôi, bọn họ sẽ không chịu để yên đâu!"

"Và những võ cổ giả mà họ nói rất đáng sợ, tôi khuyên anh nên nhanh chóng chạy trốn cùng tôi

Diệp Lâm mim cười: "Nếu như tôi sợ, tôi đã không giúp cô rồi."

"Được rồi, cô có thể tự lên máy bay một mình!"

Nói xong, Diệp Lâm xoay người rời đi.

Tân Tịch Dao do dự một chút, vẫn tiếp tục đi theo Diệp Lâm.

“Cô đi theo tôi làm gỉ?" Diệp Lâm nghỉ hoặc.

"Tôi tin lời ông giả kia nói." Tân Tịch Dao nói: "Nếu ông ta đã chỉ cho tôi một con đường rõ rằng, tôi đi theo anh hẳn là sẽ an toàn."

Diệp Lâm không khỏi liếc nhìn Tân Tịch Dao, trong lòng thầm nghĩ: “Quả nhiên là thông minh.”

Đi theo anh đúng là sẽ an toàn. Ít nhất những cổ võ giả mà người khác sợ hãi đều không đáng nhắc tới rong mắt Diệp Lâm.

Nhưng Diệp Lâm lại không muốn dẫn theo vật cản đường này.

"Hì hì.." Tần Tịch Dao nhìn thấy Diệp Lâm đang nhìn minh, cố gắng bày ra dáng vẻ đáng yêu, dường như có ý muốn lấy lòng.

Lúc này, điện thoại của Tân Tịch Dao chợt vang lên.

"A, là bạn thân của tôi gọi!" Tần Tịch Dao nhanh chóng trả lời điện thoại.

'Vốn dĩ cô ấy đã muốn gọi cho bạn thân tới đón và đưa cô ấy rời khỏi Ung Châu.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 758: C758: Chiến thần


lao Dao, bây giờ cậu đang ở đâu? Tớ sẽ đón cậu!” Bạn thân của cô, Đường Y Y hỏi.

"Tớ đang ở sân bay đây” Tần Tịch Dao nói địa điểm.

"Được rồi, cậu đợi chút, tớ đang ở gần đó, tớ tới đón cậu ngay.”

Mới đặt điện thoại xuống không bao lâu, một chiếc BMW đã lao tới với tốc độ cực nhanh.

Ngay khi cửa xe mở ra, một đôi nam nữ trẻ tuổi bước ra.

||||| Truyện đề cử: Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm |||||

Người đàn ông cao to vạm vỡ, trong khi người phụ nữ có vòng eo thon gọn và duyên dáng.

"Y Y,ở đây!" Tân Tịch Dao vẫy tay với hai người

"Cậu không sao chứ?” Đường Y Y kéo bạn trai tới,nói:" Tớ còn gọi bạn trai là quân nhân của tớ ra ngoài giúp cậu đấy.”

Tần Tịch Dao cảm ơn lòng tốt của bạn thân, nhưng vẫn có chút lo lắng: “Nhưng mà, lần này đối phương có bối cảnh lớn, chính là các võ cổ giả đứng sau lưng nhà họ Tân bọn tớ."

"Võ cổ giả?" Đường Y Y nghe được lời này thì sửng sốt: “Vậy thì đúng là có chút phiền toái thật!"

"Vậy chúng ta nên làm gì đây?” Tân Tịch Dao phát hiện mình nói cũng như không.

"Hay là như vậy đi” Hàn Mộc Xuân đề nghị: “Anh sẽ đưa hai người đến doanh trại Ung Châu của anh ẩn náu. Võ cổ giả dù có ngang ngược đến đâu cũng không dám xông vào doanh trại Ung Châu đâu”

Mà ngày tuyển chọn chiến thăn cũng sắp đến rồi, trại Ung Châu cũng mở cửa cho công chúng, mời mọi người từ mọi tầng lớp đến chứng kiến cuộc tuyển chọn chiến thần.”

Khi nghe nói đến việc có thể chứng kiến trận đấu tranh chức chiến thần, hai cô gái đều rất thích thú.

Tăn Tịch Dao thậm chí còn cho rằng nếu có được. sự bảo hộ của chiến thần, đám võ cố kia chắc chẩn sẽ không dám làm phiền cô nữa.

Diệp Lâm ở bên cạnh nghe được lời này, không ngờ lại trùng hợp đi cùng đường với bọn họ.

'Vốn dĩ, khi nhìn thấy Tân Tịch Dao gặp lại bạn thân, Diệp Lâm muốn nhân cơ hội này để thoát khỏi cô ta rồi.

Nhưng thấy họ cũng tới doanh trại Ung Châu nên anh quyết định sẽ đi cùng họ.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 759: C759: Xa lạ


"Này, Dao Dao, anh chàng đẹp trai này là ai vậy?"

Nói chuyện hồi lâu, Đường Y Y chợt phát hiện bên cạnh bạn thân Tân Tịch Dao có một người đàn ông xa lạ.

Cô ta chưa hề nghe đến việc bạn thân của mình có bạn trai cả?

"Chẳng lẽ kẻ độc thân ngàn năm như cậu lại tìm được bạn trai à?" Đường Y Y ngạc nhiên hỏi

"Cậu đừng nói bậy!" Tân Tịch Dao đỏ mặt, vội vàng giới thiệu: “Tớ quên nói, đây là Diệp Côn Luân, vừa rồi đã giúp đuổi đi vệ sĩ của nhà tớ đi”

"Tớ may mắn mới gặp được anh ấy, nếu không bây giờ đã bị gia tộc bắt về rồi!

Diệp Côn Luân?

Nghe đến cái tên này, Đường Y Y cũng không có quá nhiều phản ứng, chỉ là cảm thấy cái tên này khá độc đáo.

Nhưng Hàn Mộc Xuân lại hơi sửng sốt, bởi vì Côn Luân là danh hiệu của chiến thần Ung Châu bọn họ.

Anh ta thầm nghĩ, tên của anh chàng này khá ấn tượng đấy, dám đặt tên là Côn Luân?

Làm sao một người bình thường như đối phương lại có thể xứng với một tên tuổi lớn như vậy?

"Vừa hay tôi đang tới doanh trại Ung Châu. Diệp Lâm nói: “Vậy chúng ta đi cùng nhau nhé.”

"Ồ, anh Diệp, hóa ra anh tới đây là để xem cuộc thi tuyển chọn chiến thần?” Tân Tịch Dao tự mặc định rằng Diệp Lâm tới đây để xem thi đấu.

"Dù sao cũng là chứng kiến sự ra đời của một chiến thần mới, khó trách trong khoảng thời gian này lại có nhiều người bên ngoài đến Ung Châu như vậy!"

Đường Y Y nói.

"Đi thôi, tôi sẽ dẫn mọi người đi xem!" Hàn Mộc Xuân nói.

Đúng lúc một nhóm người chuẩn bị lên xe rời đi.

Đột nhiên, những chiếc xe thương vụ ban nãy bỗng lại chặn họ lại.

"Xong rồi!' Tân Tịch Dao không ngờ vệ sĩ của. mình lại quay lại nhanh như vậy?

Họ mời các võ cổ giả nhanh đến vậy sao?

Cửa xe vừa mở, nhóm vệ sĩ lập tức xuống xe.

Điểm khác biệt là người đàn ông hung hãn dẫn đầu nhóm giờ đây đã có hai người đàn ông mặc áo cổ tàu đi cùng.

Rõ ràng là họ đã mời các võ cổ giả đến đây.

“Hừ! Tên nhóc kia! Không phải anh vừa mới khoác lác nói không thể anh không thể bị xúc phạm sao?“

"Lần này, tôi đặc biệt mời hai võ cổ giả tới, hy vọng các anh vẫn có thể cứng rắn như vậy trước mặt họ!"

"Để tôi nhắc lại những gì anh vừa nói!"

Tần Tịch Dao nhìn thấy vậy, sắc mặt thay đối hắn. Cô nắm chặt tay bạn thân, lầm bẩm: "Xong rồi, xong rồi... Bọn họ đưa võ cổ giả đến đây thật rồi."

Đương nhiên, Đường Y Y đã nghe nói vẽ sức mạnh của các võ cổ giả, người bình thường không đủ khả năng để động tới họ.

Vì thế, cô ta quay sang cầu cứu bạn trai mình là Hàn Mộc Xuân: 'Anh... Anh có thế giải quyết được. không?"

Nhìn thấy cảnh này, Hàn Mộc Xuân cũng cảm thấy không chắc chẵn cho lắm.

Tuy rằng anh ta là người của quân đội Ung Châu nhưng dù sao anh ta cũng chỉ là một tên lính quèn, người tài giỏi thật sự là anh họ của anh ta.

“Không sao đâu!" Hàn Mộc Xuân giả vờ bình tĩnh, nói: "Để anh đi thuyết phục bọn họ rời đi!"

Nói xong, Hàn Mộc Xuân tiến lên thương lượng: "Tôi là Hàn Mộc Xuân của quân đội Ung Châu! Anh họ của tôi là Lý Bình Lương, một trong Bát Kỵ của Ung Châu!"

“Nể mặt anh họ của tôi cũng như quân đội Ung Châu! Các vị hãy để cô Tần đi đi!"

Nghe vậy, hai võ cổ giả khinh thường cười khẩy.
 
Back
Top Bottom