Ngôn Tình Cuồng Long Trở Về

Cuồng Long Trở Về
Chương 40: Khi nào chú dẫn thím về ạ?


“Chưa thể đưa san hô Thiền Linh cho anh ngay. được!", Diệp Quân Dân áy náy nhìn Tần Thế Vỹ rồi nói.

“Cái gì?", Tân Thế Vỹ cau mày tỏ vẻ không vui. San hô này là dược liệu quý duy nhất để giải độc cho Tiểu Thảo, nhưng lại không có sẵn để mua.

Thấy sắp lấy được nó rồi mà lại không được, anh phải tỏ thái độ sao đây?

“Thế phải chờ bao lâu nữa?”, Tân Thế Vỹ kiềm chế cơn giận rồi trầm giọng hỏi. May là anh mới chỉ tìm được một trong ba dược liệu giải độc cho Tiểu Thao nên dù bây giờ có san hô này thì cũng chưa chế thuốc ngay được.

“Bình thường ông tôi cũng hay bế quan tu luyện, thời gian thường sẽ từ một tuần đến nửa tháng, cùng lắm là một tháng thôi”, Diệp Quân Dân đáp.

“Tôi chỉ có thể cho cậu nhiều nhất là nửa tháng”, nói xong, Tần Thế Vỹ mở cửa bước xuống xe.

“Học trưởng Tần, nửa tháng sợ không đủ..”, Diệp Quân Dân thò đầu ra ngoài kính xe rồi gào lên với bóng lưng của Tần Thế Vỹ.

Song anh chẳng thèm quay lại mà chỉ nói: “Nửa tháng sau, nếu không lấy được san hô Thiền Linh thì đích thân tôi sẽ mở cửa căn biệt thự này rồi bắt ông cậu phải đưa nó cho tôi”.

Dứt lời, bóng lưng của Tần Thế Vỹ đã đi xa. Diệp Quân Dân phì cười, đích thân học trưởng sẽ đến tìm ông nội anh ta ư? Vì cây san hô kia mà anh dám làm phiền ông nội anh ta tu luyện sao? Khéo lúc ấy, Tân Thế Vỹ sẽ bị ông đánh què chân và anh ta phải đến xin cho cũng nên.

Hết việc ở ngoài, Tân Thế Vỹ bắt xe đi thẳng về nhà. Anh xa nhà ba năm, trong nhà xảy ra rất nhiều chuyện, giờ anh rảnh chỉ muốn về nhà với mọi người.

“Thế Vỹ, con về rồi à? Kết quả phỏng vấn thế nào?”

Tần Thế Vỹ vừa vào nhà thì mẹ anh đang rửa rau trong bếp đã thò đầu ra hỏi.

Anh cười đáp: “Mẹ, con được nhận rồi, vài hôm nữa sẽ đi làm”.

“Tốt quá! Thế nhà mình phải ăn mừng, để mẹ gọi bố con về, trưa nay cả nhà phải cùng nhau nâng ly”, Trần Liên rất vui mừng, sau đó lấy điện thoại ra gọi.

“Bố đang đi bán hàng ạ? Con đã bảo bố đừng đi nữa mà, con sắp đi làm kiếm tiền rồi, bố còn vất vả như thế làm gì?”

“Thế Vỹ, con đừng giận, tính của bố con con cũng biết rồi còn gì, trừ khi ông ấy bị liệt toàn thân, không thì sẽ không chịu ngồi yên đâu”.

Trần Liên mim cười khuyên nhủ: “Với lại, bán hàng cũng không mệt lắm đâu, con kệ ông ấy đi. Suốt ngày ở nhà mới chán, với tính cách của ông ấy thì bố mẹ cãi nhau suốt ngày mất”.

'Tần Thế Vỹ đành chịu!

Thật ra, anh muốn bố mẹ được nhàn nhã ở nhà cả ngày, dẫu sao giờ nhà anh cũng không thiếu tiền. Nhưng mẹ anh nhắc vậy thì anh cũng nhớ ra. Anh chị dâu anh đã mất, Tiểu Thảo vẫn đang bị bệnh, nếu bắt bố anh ở nhà cả ngày thì kiểu gì ông cũng nghĩ này nghĩ kia thì đúng là càng gay go hơn. Buổi trưa, khi hai bố con ngồi xuống rượu, Tần Thế Vỹ nhắc bố mình vẫn được đi bán hàng nhưng không được quá xa nhà, càng không được về muộn. Bố anh vui vẻ đồng ý ngay, tới chiều tối thì một mình Tân Thế Vỹ đi đón Tiểu Thảo.

“Tiểu Thảo, mau đi rửa tay, ông gọt táo cho cháu rồi này”, Tân Quân cất xe hàng xong, nói.

“Vâng ạ!”, Tiểu Thảo chạy vào bếp rửa tay, sau đó chạy tới cạnh Tần Thế Vỹ rồi ôm chân anh: “Chú ơi, khi nào chú mới dẫn thím về? Nếu nhà mình có thêm thím thì thím sẽ sinh em trai, em gái chơi cùng cháu”.

“Thím? Thím nào?”, Tân Thế Vỹ buồn bực hỏi.

“Thím ấy ạ...", Tiểu Thảo nghiêm túc nhắc lại.

Tần Thế Vỹ cười trừ nói: “Tiểu Thảo, giờ cháu chưa có thím đâu, nhưng chú sẽ cố tìm nhé!”

“Chú lừa cháu, chú có thím lâu rồi mà”, dứt lời, cô bé buông chân Tân Thế Vỹ ra rồi chạy vào phòng Tần Quân.

Tiểu Thảo lấy một bức ảnh ra rồi đưa cho Tần Thế Vỹ: “Đây không phải ảnh của chú thím à? Tối qua, cháu còn thấy ông mở ảnh ra xem đấy”.

Tần Thế Vỹ cầm lấy bức ảnh... thì thấy là ảnh của anh và Phương Nhan.

“Bố ơi...”

Tần Thế Vỹ bất đắc dĩ nhìn sang Tân Quân, anh và Phương Nhan đã chấm dứt rồi, cô ta còn chuẩn bị lấy Lưu Khoa mà bố anh vẫn giữ bức anh này, thậm chí tối qua còn mở ra xem.

“Ờ, tại bố vẫn tiếc quãng thời gian ba năm trước ấy mà”, Tân Quân ho khan một tiếng rồi giải thích. Ngay sau đó, ông thở dài một hơi rồi nói với Tân Thế Vỹ: “Thế Vỹ, con thử nghĩ xem nếu ba năm trước con không gặp chuyện rồi ở rể nhà họ Phương thì nhà mình có nên cơ sự này không nhỉ?”
 
Cuồng Long Trở Về
Chương 41: Tiệc sinh nhật


Tân Thế Vỹ định nói gì đó lại thôi, đến giờ bố mẹ anh vân chưa biết là anh nhận tội thay cho Phương Nhan.

Nếu ngày đó anh không làm vậy thì liệu nhà anh có xảy ra nhiều biến cố như thế không? Điều quan trọng nhất là sau khi anh chị anh bị hại, bố mẹ anh túng quẫn mà Phương Nhan không hề ngó ngàng hỏi han.

Thậm chí, mấy hôm trước cô ta còn mang thiệp mời cưới tới.

Cô ta không hề quan tâm đ ến cảm nhận của bố mẹ anh.

Đúng là đáng khinh!

“Thế Vỹ, hôm qua xem bức ảnh này xong, thật ra bố lo con bé lấy người khác thì con sẽ buồn”, thấy Tân Thế Vỹ không nói gì, Tần Quân lại nói tiếp.

“Bố đừng lo cho con, cô ta kết hôn là chuyện của cô ta, con không buồn đâu”, Tân Thế Vỹ nói tiếp: “Hơn nữa, con đã có người khác rồi”.

“Cái gì? Con thích người khác rồi ư? Ai thế?”, Tân Quân hỏi ngay.

“Thế Vỹ, là con nhà ai đấy? Hai đứa tiến triển đến đâu rồi?”, mẹ anh cũng chạy ngay ra ngoài hỏi.

“Bố mẹ đừng hỏi nữa, bọn con đã ba năm không gặp, hôm qua mới gặp lại nhau thôi. Vả lại... thật ra con cũng không rõ mình có thích cô ấy hay không. Tóm lại, sau này chắc chắn con sẽ tìm được hạnh phúc mới, còn chuyện của Phương Nhan thì con không hề buồn chút nào đâu, bố mẹ đừng lo nữa được không ạ?”

Đến bây giờ, bố mẹ anh cũng không biết Phương. Nhan là người như thế nào, mà anh cũng không muốn nói xấu về cô ta.

Chí ít thì bây giờ chưa cần thiết, vì trong lòng bố mẹ đã có quá nhiều chuyện ưu phiền rồi.

“Ừ, bố mẹ cũng không buồn đâu, chủ yếu là con thôi, con nói vậy thì bố mẹ yên tâm rồi”, Tân Quân nghiêm túc nói.

Tít tít...

Đúng lúc này, điện thoại của Tân Thế Vỹ đổ chuông. Người gọi đến là em họ Đường Mạn Tuyết của anh.

“Alo!", Tân Thế Vỹ nghe máy.

“Tần Thế Vỹ, nghe nói anh đi phỏng vấn thành công rồi hả? Anh mà vào phòng thị trường thì sẽ là đồng nghiệp của tôi với Minh Kiệt sao?”, Tân Mạn Tuyết lạnh giọng hỏi.

“Ừ, anh cũng khá may nên được nhận rồi”, Tân Thế Vỹ cười nói.

“Đúng là số anh đỏ thật! Có chuyện này, tối nay là sinh nhật của một đồng nghiệp trong phòng mình đấy", Tân Mạn Tuyết ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: “Minh Kiệt muốn anh làm quen với mọi người trước nên đã bảo người đó mời anh, giờ tôi sẽ gửi địa chỉ cho anh, khoảng sáu rưỡi bắt đầu. Anh đến đi rồi tôi có chuyện muốn nói với anh tiếp”.

“Cảm ơn ý tốt của bạn trai em nh, nhưng anh không đến đâu. Nếu anh ta có ý kiến gì thì cứ bảo gọi cho anh”, Tân Thế Vỹ chưa có ý định đi làm thì đương nhiên sẽ không lãng phí thời gian để kết thân với đồng nghiệp. So với đi chơi với đám này thì thà anh đến nhà trưởng phòng Liễu Thư Hân để xây dựng quan hệ còn hơn.

“Tân Thế Vỹ, tôi không cần biết thời gian qua anh có đi tù hay không, nhưng nếu anh đã đến công ty làm việc thì hấy xem lại thái độ của mình để nhanh chóng ổn định vị trí và kiếm nhiều tiền, như vậy mới có thể giảm nhẹ gánh nặng cho hai bác”, Tân Mạn Tuyết tức giận nói: “Tôi cứ gửi địa chỉ cho anh, đến hay không thì tuỳ!”

Dứt lời, cô ta ngắt máy. Tân Thế Vỹ bỏ điện thoại xuống, Tân Quân ở bên cạnh tò mò hỏi: “Thế Vỹ, bố nghe. giọng hình như là Mạn Tuyết à? Con bé tìm con có việc gì thế?

“Không có gì ạ, kêu có tiệc sinh nhật của một đồng nghiệp trong công ty và muốn con tới”.

“Thế con mau đi đi, đừng phụ lòng tốt của người ta. 'Thế Vỹ, Mạn Tuyết đã giúp đỡ nhà mình không ít, còn thường xuyên mang hoa quả và đồ bổ dưỡng đến cho bố mẹ nữa”.

“Vâng, lát con đi”.

Nghe thấy thế, Tân Thế Vỹ đành đồng ý.

Nhưng anh biết chắc chăn bữa tiệc này không đơn giản, Trương Minh Kiệt cố tình mời anh đến chắc chắn có ý đồ gì đó.
 
Cuồng Long Trở Về
Chương 42: Tên tù tội mà ra vẻ gì chứ!


Khoảng sáu rưỡi tối, Tân Thế Vỹ bắt xe đến địa chỉ mà Tần Mạn Tuyết gửi cho anh, là nhà hàng Hà Quốc.

Đây là một nhà hàng chuyên bán các món nướng và chủ yếu là hải sản, diện tích của nhà hàng rất rộng, có tổng cộng ba tầng. Tầng một là đại sảnh, tầng hai là các phòng bao, đây có thể coi là một trong những nhà hàng sang trọng ở Giang Hải. Đặt một bàn ít cũng phải tốn một đến hai nghìn, nếu gọi thêm rượu ngon thì giá còn cao hơn nữa.

Tân Thế Vỹ chờ bên ngoài nhà hàng một lát thì nhìn thấy có hai chiếc xe sang trọng nối đuôi nhau đi tới, một chiếc trong số đó là con Audi của Tân Mạn Tuyết. Chiếc xe vừa dừng lại thì Trương Minh Kiệt đã bước từ bên ghế lái phụ xuống.

“Minh Kiệt, anh bảo có một người bà con họ hàng xa của Tần Mạn Tuyết cũng đến hả? Người đâu rồi?”, một dáng người dong dỏng bước xuống từ chiếc BMW khác rồi nhanh chóng đi tới cạnh Trương Minh Kiệt, sau đó dịu dàng hỏi. Cô ta và Trương Minh Kiệt đi sát vào nhau, cơ thể nóng bỏng của cô ta cứ dính vào người hắn. Cô gái này tên là Lưu Mỹ Cầm, một người vừa xinh đẹp vừa có thân hình quyến rũ. Cô ta từng theo đuổi Trương Minh Kiệt nhưng cuối cùng đã thất bại. Sau khi Trương Minh Kiệt và Tân Mạn Tuyết ở bên nhau, cô ta thường xuyên đối đầu với Tân Mạn Tuyết. Trương Minh Kiệt làm như không phát hiện ra tư thế ám muội của cả hai nên chỉ vào Tân Thế Vỹ rồi nói: “Ở kia kìa”.

“Đấy á? Không phải chứ? Người nhà Tân Mạn Tuyết đây ư?”, Lưu Mỹ Cầm quan sát Tân Thế Vỹ một lát rồi khó tin nói: “Nếu anh không nói thì em còn tưởng đó là người lấy hàng ship cho nhà hàng đấy”.

Nghe thấy thế, mấy đồng nghiệp ở cạnh đó đều bật cười, ánh mắt họ nhìn Tân Thế Vỹ đều có vẻ coi thường. Chịu thôi, ai bảo cách ăn mặc của anh quá bình thường, còn Tân Mạn Tuyết chỉ muốn tìm cái lỗ lẻ nào để chui xuống.

May mà Trương Minh Kiệt chỉ bảo Tân Thế Vỹ là họ hàng xa của cô ta, chứ không bảo là anh họ, không thì cô ta sẽ mất hết thể diện mất. Cô ta vốn không hề muốn gọi Tân Thế Vỹ đến tham gia bữa tiệc này, nhưng chiều nay Trương Minh Kiệt đột nhiên bảo vì lý do an toàn nên hắn muốn tìm hiểu xem rốt cuộc tại sao Tần Thế Vỹ lại được tuyển vào phòng thị trường. Nếu có gì đó không ổn thì sẽ tống anh xuống bộ phận bảo vệ, phòng đắc tội với người khác thì mất hay.

“Mỹ Cầm, sao em có thể nói người khác như thế hả? Anh nghe nói anh ta từng tòng quân đấy, kiểu gì cũng làm chân bảo vệ được mà”, Trương Minh Kiệt cười nói.

“Nhưng làm bảo vệ cũng phải canh cửa mà, thế có khác gì nhân viên giao hàng đâu”, Lưu Mỹ Cầm chớp mắt làm bộ thanh thuần.

“Khụ, khác chứ sao không..”, Trương Minh Kiệt ho. khan một tiếng rồi đi tới cạnh Tần Thế Vỹ, nói: “Tân Thế Vỹ, tôi giới thiệu với anh một chút, mấy người này đều là đồng nghiêp của phòng thi trường ta”.

ăn giới thiệu từng người một. Ngoài hắn, 'Tần Mạn Tuyết và Lưu Mỹ Cầm ra thì còn hai nam một nữ nữa, bọn họ lần lượt tên là Trình Khôn, Lý Chí Viễn và Phương Mẫn. Trong đó, Trình Khôn và Phương Mẫn là vợ chồng, họ trông đều khoảng 35 tuổi. Sau đó, Tân Thế Vỹ chỉ gật đầu chào hỏi với họ chứ không nói gì. Dù trên đường đi, Lưu Mỹ Cầm lại bới móc anh vài câu nhưng anh vẫn vờ như không nghe thấy. Tiếp theo, cả đoàn người đã đi vào nhà hàng. Họ vừa đi vào một lát thì có một chiếc Mec S600 chầm chậm đi tới. Người gác cổng ra đón đầu tiên, chờ khi chiếc xe dừng hẳn thì mới dám cung kính bước lên mở cửa. Lý Kim Thuỷ mặc vest bước xuống xe, sau đó nhìn bên ngoài nhà hàng rồi hỏi: “Ủa, đây chẳng phải là cậu Tân hay sao?”

“Sếp nhìn thấy người quen ạ?”, người gác cổng lễ phép hỏi.

“Ừ, chính là mấy người vừa đi vào đó. Cậu xem họ. ngồi ăn ở đâu, nhưng không được quấy rầy, nhớ chưa?”, Lý Kim Thuỷ dặn dò.

“Vâng ạ”, người gác cổng lập tức chạy đi ngay.

Căn phòng bao ở tầng hai.

“Tân Thế Vỹ, anh chờ chút, tôi có chuyện muốn nói”, Tân Thế Vỹ đi cuối cùng, chờ khi nhóm Trương Minh Kiệt

đi vào phòng hết rồi thì Tân Mạn Tuyết chợt đi tới cạnh anh rồi nhỏ giọng nói.

Dứt lời, cô ta đi về phía cửa sổ ngoài hàng lang, Tân 'Thế Vỹ cũng đi theo.

“Tân Thế Vỹ, anh có thể nói thật cho tôi biết tại sao anh lại được tuyển vào phòng thị trường không?”, Tân Mạn Tuyết nhìn chằm chằm vào Tân Thế Vỹ rồi hỏi.

“Có chuyện gì à?”, Tân Thế Vỹ cười nói: “Mà hình như chuyện này đâu có gì quan trọng, dẫu sao anh cũng đã được tuyển vào Giải trí Ngân Hà rồi, thích đi làm khi nào. cũng được”.

“Ai bảo không quan trọng? Anh có biết phòng này không hợp với anh không, ở đây loạn lắm, trưởng phòng có yêu cầu rất cao với nhân viên. Với năng lực hiện giờ của anh thì không thể ở lại phòng này lâu được đâu”, Tân Mạn Tuyết nói tiếp: “Thế này đi, Minh Kiệt rất thân với đội trưởng đội bảo vệ, mà anh cũng đã đi lính ba năm, tôi sẽ bảo anh ấy giúp. Sắp tới, anh hãy đến bộ phận đó, chỉ ở đấy thì anh mới làm việc lâu dài và ổn định để giúp. đỡ hai bác được”.

Tân Thế Vỹ hỏi lại: “Đây là ý của em hay của Trương Minh Kiệt?”

“Điều này quan trọng sao?”

“Nếu là ý của em thì hãy nói cho anh biết lý do, anh có thể xin xuống phòng bảo vệ luôn. Còn nếu là ý của Trương Minh Kiệt thì... anh sẽ tiếp tục ở lại phòng thị trường”.

“Chúng tôi đều mong anh xuống phòng bảo vệ, vì chỉ khi ở đó thì anh mới có thể ở lại công ty lâu dài, anh hiểu không?”

— “Cớ”, Tân Thế Vỹ gật đầu: “Nhưng nếu đây không phải là ý của một mình em thì anh không chuyển đâu. Em không cần lo cho anh, nếu anh đã vào được phòng thị trường thì anh sẽ trụ lại được”.

“Anh..", Tân Mạn Tuyết tức muốn hộc máu.

“Mạn Tuyết, vẫn còn nói chuyện gì với anh họ em thế? Mau vào gọi món đi, mọi người đang chờ em đấy”, lúc này, giọng nói của Trương Minh Kiệt chợt vang lên ở. phía sau. mặc kệ, anh tự lo lấy thân mình đi”, Tân Mạn Tuyết lườm Tân Thế Vỹ rồi quay người đi vào phòng bao, ¡ Tân Thế Vỹ đi theo, nhưng Trương Minh Kiệt lại tiến lên nị_ cản đường anh: “Tần Thế Vỹ, nói đi, sao anh vào được phòng thị trường của chúng tôi?”

“Đương nhiên là thông qua phỏng vấn, đi cửa chính rồi”. l “Không thể nào?”

“Có gì mà không thể? Có phải tôi phải xuống phòng bảo vệ thì mới hợp ý anh không?”, nói xong, Tân Thế Vỹ ` mặc kệ Trương Minh Kiệt rồi đi vòng qua hắn vào phòng bao.

“Hừ, một tên ngồi tù ba năm mà ra vẻ gì chứ? Lát nữa, tôi sẽ có cách bắt anh phải tự nói ra”, Trương Minh ¡ Kiệt nhìn theo bóng lưng rời đi của Tần Thế Vỹ rồi hừ nói.

Khoảng chục phút sau thì các món mà bọn họ gọi đã được mang lên, ngoài ra còn có bia, rượu đủ cả.

“Tân Thế Vỹ, đây là Mao Đài, chắc chắn anh chưa uống bao giờ đúng không? Nào, tôi mời anh, chào mừng anh vào phòng thị trường và trở thành đồng nghiệp của chúng tôi”.

Nhân viên phục vụ vừa rót rượu cho mọi người xong thì Lưu Mỹ Cầm đã nhiệt tình đứng dậy, sau đó cầm cốc rượu trắng lên uống cạn. Tân Thế Vỹ nhìn cô ta uống xong rồi mới nói: “Cảm ơn, nhưng tôi không biết uống rượu”.
 
Back
Top Dưới