Tiên Hiệp Cuồng Huyết Thiên Ma

Cuồng Huyết Thiên Ma
Chương 681: Thí luyện đơn giản?


“Nơi này là đâu?”

“Chuyện gì đang xảy ra??”

“Đừng động, ta có cảm giác không ổn với nơi này!”

Biến cố bất ngờ xảy ra khiến tất cả mọi người không khỏi xôn xao một trận, trong khi đó, Trần Duệ nhìn thấy một màn này không khỏi có chút kích động trong lòng. Thân là xuyên việt giả, cái thể loại tiểu thuyết nào mà hắn chả đọc rồi, tình hình trước mắt cộng thêm lời nói của khí linh Tử Ngọc Quan vừa rồi, hắn chắc chắn đến mười thành rằng đây chính là không gian thí luyện nhằm tìm ra ứng viên thích hợp để nhận lấy truyền thừa của Ngọc Kiếm Chí Tôn.

Lấy hiểu biết của Trần Duệ, những cường giả kiếm đạo như Ngọc Kiếm Chí Tôn thường sẽ tôn sùng tư chất cùng với thiên phú kiếm đạo nhiều hơn là tu vi đơn thuần, vậy nên rất có thể thí luyện này sẽ san bằng chênh lệch thực lực giữa tất cả mọi người với nhau, nếu là như vậy thì chẳng phải chính hắn cũng có cơ hội chiếm được truyền thừa hay sao?

Trần Duệ bản thân đã có một vị sư phụ tu vi thông thiên, lại thêm tàn hồn một vị Chí Tôn chỉ bảo, theo lí mà nói thì hắn không nhất thiết phải dẫm chân vào vũng nước đục này, nhưng mà kỹ nhiều không hại thân, nếu có thể chiếm được truyền thừa kiếm đạo của Ngọc Kiếm Chí Tôn đối với hắn chỉ có trăm lợi không hại.

Tuy rằng thí luyện ở cái thế giới cường giả vi tôn này trăm phần trăm sẽ tồn tại nguy hiểm chết người, nhưng không vào hang cọp sao có thể bắt được cọp con, Trần Duệ đối với việc mình có thể bắt được truyền thừa vào tay có tự tin tương đối lớn. Thứ nhất đó là sư phụ hắn từng nói bản thân mình có thiên phú kiếm đạo không tệ, có thể để vị sư phụ đã sống không biết bao nhiêu năm của mình đánh giá hai chữ “không tệ”, thiên phú của chính mình dù không phải đệ nhất thiên hạ thì cũng thuộc hàng thượng đẳng.

Thứ hai đó là Trần Duệ có thiên phú rất tốt về mặt tốc độ, mà kiếm đạo, vô cùng chú trọng đến khía cạnh này, tuy trên đời có tồn tại vài trường phái kiếm đạo không yêu cầu tốc độ mà tập trung vào thứ khác như là trường phái sử dụng trọng kiếm hay tương tự, nhưng Ngọc Kiếm Chí Tôn sử dụng trường kiếm, tám chín phần mười trường phái của hắn cũng sẽ tương tự đề cao tầm quan trọng của tốc độ.

“Khí linh tiền bối, ý ngài nói thí luyện là sao?” đại sư huynh của Tế Vũ Môn lúc này mới lên tiếng, nói ra thắc mắc trong lòng của tất cả mọi người.

“Truyền thừa của chủ nhân chỉ có thể dành tặng cho nhân tài kiệt suất, như vậy thì mới có thể đảm bảo được kiếm đạo của ngài ấy không mai một vào trong dòng sông lịch sử. Truyền thừa chỉ có một, mà ở đây có đến mấy trăm người, hiển nhiên là phải chọn ra ứng cử viên phù hợp nhất rồi.” Khí linh Tử Ngọc Quan mỉm cười trả lời.

Nghe thấy vậy, mọi người cuối cùng cũng vỡ lẽ, chỉ là nghĩ đến việc ở trong mấy trăm người chỉ có một người là có thể nhận lấy truyền thừa, ánh mắt của mỗi người nhìn những người khác liền trở nên vi diệu, đứng trước áp lực cạnh tranh như thế này, dường như tình nghĩa đồng môn cũng không còn quan trọng cho lắm.

“Thưa tiền bối, vậy thí luyện cụ thể yêu cầu những điều kiện nào?” Có người đứng ra hỏi.

Khí linh Tử Ngọc Quan vươn tay hướng về phía con đường mới xuất hiện, trên mặt vẫn là một biểu hiện hiền hòa dễ gần, chậm rãi nói

“Rất đơn giản, thí luyện tầng thứ nhất yêu cầu phản xạ và năng lực ứng đối với hiểm nguy, đồng thời cũng sẽ kiếm tra khả năng suy tính trong chiến đấu của mỗi người.”

Dừng lại một chút, hắn tiếp tục nói

“Trước mắt các ngươi là một con đường, không sử dụng linh lực, Lĩnh Vực hay pháp tắc chi lực, đi qua con đường trước mắt đến tận điểm cuối là được.”

Mọi người quay sang nhìn nhau, trên mặt mỗi người đều viết lên mấy chữ “chỉ có vậy thôi?” vô cùng rõ ràng, hiển nhiên là bất ngờ trước điều kiện vượt qua thi luyện trước mắt. Phải biết rằng, võ giả tu luyện đề thăng cảnh giới là một chuyện, nhưng khả năng chiến đấu không chỉ đơn thuần cứ tu vi cao hơn liền sẽ tốt hơn, vậy nên phản xạ cùng tư duy trong chiến đấu là một phần không thể thiếu đối với mỗi võ giả khi tu luyện.

Nhưng mà không chỉ đơn giản như vậy, phản xạ cùng tư duy chiến đấu tuy không hoàn toàn chỉ có thể dựa vào thiên phú, rèn luyện cũng đề thăng được khả năng này, nhưng nó không phải là thứ ngày một ngày hai liền có thể nói rằng bản thân đã trở nên thành thạo, bất kể là kinh nghiệm chiến đấu, thiên phú hay tài năng thiên bẩm, thậm chí là sự chăm chỉ cũng đều góp phần đề thăng khả năng phản xạ và tư duy trong chiến đấu.

“Ta mặc kệ, chỉ cần vượt qua là được chứ gì?!” một thanh niên đột nhiên lên tiếng, sau đó lắc mình một cái liền tiến đến sát biên giới của con đường trước mắt, chỉ cần tiến lên một bước liền sẽ đặt chân vào trong khu vực thí luyện.

Thanh niên nhân nhìn con đường thẳng tắp trước mặt, sau đó đưa mắt liếc những bức tượng dọc theo hai bên đường, cổ họng hơi nhúc nhích một chút liền cất bước tiến vào. Vừa đặt chân lên trên con đường, những tưởng sẽ có chuyện gì xảy ra, nhưng thực tế thì chẳng có gì cả, cả con đường vẫn im hơi lặng tiếng, đến cả một chút động tĩnh cũng không có.

Đánh bạo tiến thẳng một lèo mấy trăm mét, thanh niên kia từ trong trạng thái căng thẳng cực độ cũng dần trở nên bình tĩnh, hắn cẩn thận liếc nhìn những bức tượng xung quanh, nhưng dù quan sát kiểu gì cũng không nhận ra có gì bất thường, bọn chúng tựa như chỉ là một đám tượng đá thông thường vô tri mà thôi.

Tiếp tục đi thêm mấy trăm mét nữa, đưa tổng quãng đường đã đi được đến gần một ngàn mét, thanh niên hoàn toàn buông lỏng, trong lòng âm thầm nói

“Kiếm tra phản xạ và tư duy chiến đấu cái gì chứ, đây hoàn toàn là những lời vô căn cứ mà, hiển nhiên là khí linh tiền bối đang dọa dẫm tất cả mọi người, chân chính kiếm tra ở đây đó chính là lòng dũng cảm. Kiếm tu chỉ có tâm cảnh vững chãi, không biết lùi bước thì mới có thể tiến xa được, đây chính hẳn là dụng ý của Ngọc Kiếm Chí Tôn, không thể không nói chủ ý của ngài ấy thật là cao minh a.”

Nghĩ đến đây, hắn không khỏi nở một nụ cười đắc thắng, ngoái đầu lại nhìn tất cả mọi người vẫn đang đứng chôn chân phía xa, không dám tiến vào trong khu vực thí luyện, ánh mắt xẹt qua một vệt khinh bỉ, một đám phế vật, đến cả dụng ý của Ngọc Kiếm Chí Tôn cũng không nhận ra, quả nhiên chỉ là một đám hoa trong nhà kính.

Còn đang suy nghĩ, thanh niên nhân đột nhiên trông thấy sắc mặt của mọi người trở nên kinh hãi, ánh mắt trừng lớn nhìn về phía mình, hắn liền cảm thấy một trận khó hiểu.

“Bọn họ sợ hãi cái gì? Cơ mà, sao tầm nhìn của mình lại trở nên xáo trộn như thế này……”

Đó là những dòng suy nghĩ cuối cùng của thanh niên nhân, bởi vì lúc này hắn chỉ còn lại nửa cái đầu lâu đang rơi xuống mặt đất, đập lên trên nền đất của con đường dưới chân, cơ thể của hắn cũng trong một khoảnh khắc này mà chia năm xẻ bảy, hóa thành từng khối thịt đổ ập xuống, máu tươi cùng với nội tạng vương vãi khắp nơi.

Ở trong góc nhìn của tất cả mọi người, vào khoảnh khắc thanh niên kia ngoái đầu ra đằng sau, hai bức tượng ở ngay ven đường đột nhiên cử động, dùng một tốc độ bất khả tư nghị mà áp sát thanh niên nhân, trên tay mỗi bức tượng không biết từ bao giờ xuất hiện hai thanh kiếm, bốn thanh kiếm vung lên mấy đường, giống như dao nóng cắt vào bơ mà trực tiếp phanh thây thanh niên xấu số kia thành nhiều mảnh, dù bản thân hắn là Thánh Giai võ giả cũng không làm nên trò trống gì, nội lĩnh vực giống như không hề hoạt động, cứ như vậy liền mất mạng.

Trong lúc mọi người rùng mình trước tốc độ kinh khủng của hai bức tượng kia, khí linh Tử Ngọc Quan đứng chắp tay trên không trung, nhàn nhạt nói

“Con đường đi lên tới đỉnh phong vốn không thể thiếu đi sự hi sinh, bên dưới mỗi vị cường giả đỉnh cao đều là vô số đá đặt chân, hi vọng các ngươi rõ ràng đạo lý này.”

“Tiền bối, thí luyện này sao có thể vượt qua được, không sử dụng linh lực, không dùng tới Lĩnh Vực hay pháp tắc chi lực, chúng ta căn bản không phải là đối thủ của những bức tượng đá đó!!” không nhịn được, một người đột ngột lên tiếng.

Mọi người nghe vậy cũng gật gù, xác thực như những gì người này nói, không có linh lực, Lĩnh Vực và pháp tắc chi lực cũng không được sử dụng, tất cả mọi người chỉ có thể dựa vào một bộ nhục thân, căn cứ vào tốc độ khủng khiếp của những bức tượng kia, muốn vượt qua quãng đường mấy ngàn mét trước mắt giống như là người si nói mộng hơn.

Hơn nữa vừa rồi chỉ mới có hai bức tượng ra tay, trong khi ở đây có đến mấy trăm cái, có quỷ mới biết được liệu đi đến giữa đường thì bọn chúng có đồng loạt xông lên hay không, ai dám mạo hiểm a.

“Ngu ngốc, tốc độ không theo kịp thì chỉ cần dự đoán trước hành động của đối phương rồi né tránh là được, hơn nữa mục tiêu là vượt qua con đường này, chứ không phải là đả bại những bức tượng kia, ngươi có phải là đang nhầm lẫn hay không?” khí linh Tử Ngọc Quan còn chưa trả lời, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên.

Mọi người nhất tề quay đầu sang nhìn, chỉ thấy lên tiếng là một nam tử mặc trường sam màu xanh tím, thân ảnh cao ngất thẳng tắp như cổ thụ chọc trời, mái tóc dài phiêu dật, gương mặt lạnh lùng tuấn lãng, lúc này đang khoanh tay ôm lấy một thanh kiếm nhìn chằm chằm vào khu vực thí luyện.

“Mạc Dương!”

Mạc gia là một siêu nhất lưu thế lực, bình thường khá là điệu thấp, nhưng không một ai dám coi thường gia tộc này, bởi vì tuy rằng số lượng tộc nhân ít ỏi, tầm ảnh hưởng cũng không lớn, cơ mà bản thân gia tộc này có đến bốn vị Đế Quân tọa trấn, trong đó có một vị lão tổ tông nghe nói đã đột phá đến Bát Tọa Linh Đế, tộc nhân của Mạc gia cũng toàn thuộc dạng thiên tài vạn người có một, tuyệt đối là tinh anh trong số các tinh anh.

Người vừa lên tiếng là Mạc Dương, vốn chỉ là con ngoài giá thú của một vị trưởng lão Mạc gia, nhưng bản thân thiên phú vô cùng kh*ng b*, 7 tuổi dẫn linh nhập thể, 12 tuổi đột phá Tướng cấp, 19 tuổi thành tựu Tôn cấp, năm nay gần 50 tuổi đã có tu vi Thánh Quân đỉnh phong, xứng danh đệ nhất thiên tài của Mạc gia, địa vị trong gia tộc so với một vài vị trưởng lão còn muốn hơn.

“Mạc Dương ngươi nói thì hay lắm, nếu đơn giản như vậy thì tại sao ngươi không tiến vào thi luyện đi, ở đây nói nhảm cái gì?” một nữ nhân âm dương quái khí nói.

Mạc Dương lạnh nhạt liếc nhìn nữ nhân kia, cười khảy một cái không nói gì, sau đó ôm kiếm, nhẹ nhàng thoải mái cất bước tiến về phía khu vực thí luyện. Dưới con mắt nhìn chằm chằm của tất cả mọi người, Mạc Dương không hề nao núng, cũng không hề vội vã, cứ như vậy bước từng bước chậm rãi.

Giống như thanh niên xấu số ban nãy, Mạc Dương đi gần một ngàn mét bình yên vô sự, đến cả nửa phần động tĩnh cũng không có, ngay khi hắn bước tới bên cạnh cái xác không toàn vẹn kia, mọi người không hẹn mà cùng nín thở, muốn nhìn xem Mạc Dương sẽ đối phó với hai bức tượng kia như thế nào.

Mạc Dương lúc này dừng lại, không biết là vô tình hay cố ý lặp lại hành động của thanh niên nhân lúc nãy, ngoái đầu nhìn lại phía sau, đúng lúc đó, hai bức tượng vừa mới xuất thủ liền cử động, vẫn là một thứ tốc độ khủng khiếp như cũ, bốn thanh kiếm hóa thành bốn đạo kiếm mang xé rách không khí chém tới chỗ Mạc Dương.

“Chờ các ngươi đã lâu!!”

Mạc Dương nhanh như cắt quay đầu lại, dường như hắn đã tính toán đến việc này, ngay khi kiếm quang chém tới, cả người hắn giống như một đầu linh xà vặn vẹo nhảy lên không trung, vô cùng xảo diệu chen vào giữa khe hở của những đường kiếm quang kia, kiếm trong tay xuất ra khỏi vỏ, mũi kiếm vung lên gạt vào thân kiếm của một bức tượng, trong khi đó vỏ kiếm của hắn đập vào lưỡi kiếm của bức tượng còn lại.

Mọi thứ diễn ra trong một cái nháy mắt, Mạc Dương lợi dụng kẽ hở, sử dụng chính lực lượng của hai bức tượng để đẩy lui bọn chúng, thành công vượt qua công kích của hai bức tượng hoàn hảo vô khuyết.
 
Cuồng Huyết Thiên Ma
Chương 682: Một nữ nhân đáng ghét


Trong lúc hai bức tượng bị đẩy lui, Mạc Dương chân vừa chạm đất liền phát lực, cả người lao đi như tên bắn về phía trước, đồng thời cùng lúc đó, hàng loạt bức tượng dọc theo hai bên đường cũng động, bọn chúng lấy cùng một cái tốc độ kh*ng b* như hai bức tượng ban đầu mà phóng tới trước mặt Mạc Dương, điểm khác ở đây đó là số lượng của bọn chúng vô cùng kinh người, nhất thời đao quang kiếm ảnh lập lòe giăng kín khắp con đường thí luyện.

Mạc Dương đứng trước công kích như bão táp mưa sa cũng không có nao núng, cơ thể hắn như chim én mùa xuân, liên tục lượn lờ không theo một quy luật nào dọc theo đường đi, không ngừng né tránh công kích phóng tới, cả thanh kiếm lẫn vỏ kiếm đều vung lên, hoàn toàn từ bỏ việc cứng đối cứng mà đều dựa vào lực lượng của chính đối phương để làm chệch hướng công kích.

Mạc gia tuy điệu thấp, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là người bên ngoài không hề biết đến thế lực này, tộc nhân trẻ tuổi của Mạc gia đến chín thành đều là tinh anh với thiên phú tu luyện tuyệt luân là việc mà đại đa số người đều biết, trong đó nổi bật nhất liền chính là Mạc Dương.

Bỏ qua việc xuất thân của Mạc Dương có chút không ra đâu vào với đâu, nhưng thiên phú của hắn, đặc biệt là kiếm đạo thì không ai có thể phủ nhận, tuyệt đối là đệ nhất nhân trong lứa tộc nhân trẻ tuổi của Mạc gia, thậm chí so với một vài vị lão tổ còn muốn ngưu bức hơn. Đó cũng là lí do mà mặc dù xuất thân không tốt, địa vị của Mạc Dương ở trong Mạc gia cũng vô cùng cao, nghe nói là hắn đã được một trong bốn vị Đế Quân của Mạc gia nhận làm nghĩa tử, muốn tự thân dạy dỗ hắn.

Cũng không biết là Mạc Dương học được bao nhiêu thành bản lĩnh của nghĩa phụ hắn, nhưng có thể ở cái tuổi 50 đạt tới cảnh giới Thánh Quân đỉnh phong, kể cả ở trong các đỉnh cấp thế lực cũng không phải dạng vừa, nếu không muốn nói tư chất của hắn thuộc hàng đầu của cả cái Huyền Linh đại lục này. Phải biết rằng chỉ cần có đủ tài nguyên đập vào, một con heo cũng có thể trở thành Tôn cấp võ giả, nhưng đạo khảm Thánh Giai không phải chỉ thuần túy dựa vào thiên tài địa bảo liền có thể đột phá, rất nhiều người, nếu không muốn nói là chín thành chín võ giả trong thiên hạ đến chết cũng không thể đột phá nổi bình cảnh này.

Mạc Dương có thể nói là hi vọng của cả Mạc gia trong tương lai, chỉ cần không vẫn lạc thì rất có thể sẽ là một vị Đế Quân mới. Hắn cũng không có làm nhục cái danh đệ nhất thiên tài Mạc gia của mình, chỉ nhìn cảnh tượng trước mắt liền biết, Mạc Dương tả xung hữu đột, giống như trên trán mọc ra thêm mấy con mắt nữa, hoàn toàn nhìn thấu công kích giống như vũ bão đến từ các bức tượng, né được thì né, không né được thì dùng kiếm của mình để làm chệch hướng công kích, ngoại trừ một ít phong nhận xuất kỳ bất ý chém đứt vạt áo, thì hầu như không hề tạo ra được chút nguy hiểm nào cho chính bản thân hắn.

Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, chỉ mới mấy chục giây trôi qua, Mạc Dương lông tóc không tổn hao, thành công xông thẳng qua trận địa công kích dày đặc như mưa rào mùa hạ, đặt chân tới vạch đích, ngoại trừ y phục có chút hơi rối loạn, còn đâu thì mọi thứ vẫn như bình thường, đến cả nửa điểm th* d*c cũng không có, hiển nhiên là không tốn bao nhiêu sức lực.

Tất cả mọi người nhìn Mạc Dương xông qua con đường thí luyện như chỗ không người, bất tri bất giác hít vào một ngụm lương khí, không hổ danh là thiên tài Mạc Dương của Mạc gia, không sử dụng linh lực phụ trợ, chỉ thuần túy dựa vào giác quan, phản xạ cùng với kinh nghiệm chiến đấu của bản thân liền vượt qua được thí luyện một cách dễ dàng, quả nhiên danh bất hư truyền.

“Thế nào, ta nói được thì làm được chứ, Vân Mộng Kỳ?” Mạc Dương đưa tay lên vuốt lại mái tóc có hơi rối loạn của mình, nghiêng đầu liếc nhìn nữ tử ban nãy đã khiêu khích mình, miệng mỉm cười châm chọc.

“Hừ, công phu mèo ba chân!” Vân Mộng Kỳ hừ nhẹ một tiếng, không hề cho Mạc Dương chút mặt mũi nào.

“Thật tình, đúng là khó có thể khiến nàng nhìn ta bằng con mắt khác a.” Mạc Dương lắc đầu, sau đó nhìn lên không trung, miệng nói

“Khí linh tiền bối, vãn bối như vậy là đã qua cửa rồi chứ?”

“Đúng vậy, ngươi đủ điều kiện, tạm thời chờ ở đó đi, chúng ta vẫn còn rất nhiều ngươi chưa tham gia thí luyện.” Khí linh Tử Ngọc Quan gật đầu nói.

“Thưa tiền bối, vãn bối muốn mạo muội hỏi một câu?” Mạc Dương tiếp tục nói.

“Chuyện gì?”

“Thí luyện này, chỉ có thể từng người tham gia, hay có thể tất cả tham gia cùng một lúc?”

“Đều được, không có vấn đề gì cả.”

“Đa tạ tiền bối giải hoặc.” Mạc Dương chắp tay cảm tạ, vô tình cố ý nhìn về phía Vân Mộng Kỳ nháy mắt một cái.

Tất cả mọi người ở đây không phải là người mù, hiển nhiên nhận ra chút ám hiệu nho nhỏ này, ánh mắt không khỏi đổ dồn về phía Vân Mộng Kỳ, biểu cảm trên mặt có chút vi diệu. Vân Mộng Kỳ là người của Thượng Đỉnh Thiên Tông, cháu gái ruột của một trong ba vị thái thượng trưởng lão cấp Đế Quân của tông môn này, ở trong lứa đệ tử trẻ tuổi cũng có tên tuổi tương đối lớn.

Nàng cùng với Mạc Dương có hôn ước trên người, cơ mà không hiểu tại sao, Vân Mộng Kỳ có vẻ phản đối hôn ước này, thậm chí ghét bỏ Mạc Dương ra mặt, trong khi thực tế thì Mạc Dương không chỉ danh tiếng tốt, mà nhân phẩm cũng đoan chính, tuy không đến mức người gặp người yêu, nhưng cũng chẳng có tật xấu gì đáng nói.

Câu hỏi này của Mạc Dương giống như chỉ là một thắc mắc ngẫu nhiên, nhưng người thông minh đều nhận ra rằng, hắn đây là đang chiếu cố đến Vân Mộng Kỳ. Bản thân Vân Mộng Kỳ địa vị cao, nhưng tu vi của nàng không theo kịp địa vị của mình, một phần là bởi vì nàng còn rất trẻ, nếu không muốn nói là trẻ hơn tất cả mọi người đang đứng tại đây ở tuổi 23, một phần khác là do nàng không quá chú trọng tu hành, nhưng với tu vi Thánh Giả sơ giai, không một ai dám nói nàng không phải là thiên tài, thiên phú cỡ này gần như có thể so sánh với Tử Phong năm xưa a.

Chính vì thế mà nàng tự bản thân rất khó có thể qua được thí luyện này bằng với sức một mình, nhưng bằng địa vị của mình, yêu cầu môn nhân của Thượng Đỉnh Thiên Tông bọc hậu cho nàng vượt qua được thí luyện không phải là chuyện không thể, vậy nên mới nói câu hỏi của Mạc Dương chính là đang chiếu cố đến nàng là vì thế.

Cơ mà Vân Mộng Kỳ dường như không lĩnh tình cho lắm, chỉ thấy nàng nhíu mày, sau đó lạnh nhạt nói

“Bổn cô nương không cần sự giúp đỡ của ngươi hay bất kỳ ai khác, ngươi đây là đang coi thường ta?”

“Mạc Dương không dám.” Mạc Dương vội vàng thi lễ nói.

Trước thái độ nhún nhường của Mạc Dương, những ai ở đây biết đến hai người này đều không có gì ngạc nhiên, chuyện như vậy xảy ra quá thường xuyên, ai nấy đều rõ ràng rằng Mạc Dương trước nay vẫn luôn cố lấy lòng vị hôn thê của mình. Lí do thì không ai biết rõ, bởi vì theo lý mà nói, Mạc gia so với Thượng Đỉnh Thiên Tông còn mạnh hơn vài phần, với địa vị của Mạc Dương ở trong gia tộc thì hắn không nhất thiết phải lấy lòng Vân Mộng Kỳ, mặc dù xuất thân của nàng tốt, có một vị gia gia là Linh Đế cường giả, nhưng Mạc Dương cũng không kém a.

Ẩn núp ở đằng sau, Trần Duệ lắng nghe tất cả mọi thứ, đôi mày kiếm hơi nhíu lại, miệng khẽ lẩm bẩm

“Vân Mộng Kỳ? Cái tên thật quen thuộc…chẳng lẽ là nàng?”

Tâm tình của hắn có chút kích động, vội vàng đưa mắt nhìn lén Vân Mộng Kỳ, cơ mà sau khi nhìn, hắn liền lắc đầu có chút thất vọng

“Diện mạo khác biệt, khí chất cũng không đúng, hẳn chỉ là trùng tên mà thôi.”

Vốn bị thương, hơn nữa tận lực điệu thấp, Trần Duệ từ lúc tiến vào trong lăng mộ cho tới giờ đều không dám quan sát những người xung quanh quá nhiều, tránh gây ra sự chú ý không cần thiết, phải biết rằng giác quan của Thánh Giai cường giải vô cùng cường hãn, dù chỉ là một ánh mắt liếc lên người mình cũng có thể cảm nhận được, hắn không muốn vì một chút tò mò mà khiến tất cả chú ý tới đoàn đội của mình, vốn có thực lực vô cùng yếu so với những người khác, vậy nên đến tận bây giờ hắn mới biết đến diện mạo của Vân Mộng Kỳ.

Vân Mộng Kỳ đột nhiên cảm thấy bản thân bị dò xét bởi một ánh mắt xa lạ, nàng theo bản năng liếc nhìn về phía Trần Duệ, không nhìn thì thôi, vừa mới trông thấy diện mạo của đối phương, biểu cảm trên gương mặt nàng thoáng biến đổi nhưng rất nhanh liền bị che giấu, nàng hắng giọng một cái, sau đó bâng quơ nói

“Nghĩ lại thì, có một chút giúp đỡ cũng không phải là chuyện gì xấu. Các ngươi!! Cái đám người đang trốn ở đằng kia, tiến lên đây!”

Nói đoạn nàng hướng về phía cả bọn Trần Duệ, một cánh tay giơ lên ngoắc ngoắc.

Nhất thời toàn bộ sự chú ý của mọi người đều tập trung lên cả bọn Trần Duệ, sự tồn tại của bọn hắn không phải là không ai biết đến, chỉ là xét đến việc tu vi của nhóm người này thấp đến đáng thương, ai nấy đều lựa chọn lờ đi không để ý, chỉ là không ngờ Vân Mộng Kỳ lại chú ý tới bọn họ, ai nấy đều cảm thấy khó hiểu, không biết nàng ta lại nảy ra chủ ý gì.

Trần Duệ cùng mọi người nghe thấy Vân Mộng Kỳ hướng về phía mình lên tiếng mà không khỏi giật thót.

“Sư nương, chúng ta làm gì bây giờ?” Trần Duệ lo lắng nói.

“Còn làm gì nữa, thực lực của chúng ta không bằng bọn họ, chỉ có thể nghe theo mà thôi.” Lãnh Băng Băng cũng giật mình không kém, chỉ là nghĩ đến một đám đạo tắc pháp thân của Tử Phong vẫn đang ở trên người cả bọn, nàng liền trấn tĩnh không ít, mặc kệ ra sao, nàng tin rằng phu quân của mình sẽ bảo vệ tốt cho mọi người.

Nghe thấy thế, mọi người cũng gật đầu đồng ý, liền lục đục cất bước đi tới trước mặt Vân Mộng Kỳ.

Vân Mộng Kỳ vô tình cố ý liếc qua những nữ nhân đang vây xung quanh Trần Duệ, lại nhìn vết máu loang lổ trên người hắn, đáy mắt xẹt qua một tia tàn nhẫn nhưng rồi rất nhanh liền biến mất.

“Hừ, tu vi quá yếu, xem ra các ngươi có thể tiến vào đây thuần túy là nhờ vào may mắn. Vốn định để các ngươi lót đường trợ giúp cho ta, nhưng xem ra không được rồi. Các vị sư huynh, hi vọng mọi người có thể trợ giúp ta thông qua thí luyện này, khi trở về ta sẽ nói tốt cho mọi người trước mặt gia gia!” Vân Mộng Kỳ nhíu mày nói.

Một đám môn nhân Thượng Đỉnh Thiên Tông dồn dập nói phải, mặc dù tiến vào thí luyện sẽ có nguy hiểm chết người, nhưng không nghe theo lời của Vân Mộng Kỳ thì cũng chẳng khác nào chết, thà rằng đánh liều một phen còn hơn.

“Ngươi, đi theo bản cô nương phá trận, thêm một người liền thêm một cái đệm lót.” Vân Mộng Kỳ đột nhiên giơ tay lên chỉ về phía Trần Duệ.

“T-ta?!” Trần Duệ ngạc nhiên chỉ chính mình.

“Không phải ngươi thì là ai, nếu không phải đoàn đội của ngươi toàn bộ đều là nữ tử, ta liền đem tất cả trở thành pháo hôi cho mình. Biết điều thì mau tới đây!”

Trần Duệ nghe vậy không khỏi giận dữ, cái thứ quái quỷ gì đây, đối phương căn bản không coi hắn cùng với mấy vị sư nương là con người mà, hiển nhiên bọn hắn trong mắt Vân Mộng Kỳ chỉ là pháo hôi, là khiên thịt, dùng xong một lần liền vứt bỏ như rác rưởi, lần đầu tiên hắn cảm thấy một nữ nhân có thể chua ngoa đáng ghét như vậy.

“Đừng lo lắng, nếu có vấn đề thì ta có thể miễn cưỡng ra tay, cứ làm theo lời cô ta đi.”

Giọng nói của Tần Như Ngọc vang lên bên tai Trần Duệ khiến hắn bình tĩnh lại, phải rồi, bên cạnh mình vẫn còn tàn hồn của cường giả Chí Tôn thượng cổ, tu vi tuy mười không còn một nhưng không phải một đám chó mèo này có thể so sánh, bản thân suýt chút nữa đã giận quá mất khôn rồi.

Ánh mắt Trần Duệ nhìn về phía Vân Mộng Kỳ lóe lên vài tia sát khí, chỉ là được che giấu rất kỹ, hắn trầm mặc tiến về phía trước, đi tới bên cạnh đội ngũ của Thượng Đỉnh Thiên Tông.

Trong lúc đó, Tử Phong quan sát hết thảy nhưng trực tiếp làm ngơ, tu vi của hắn vượt quá xa những người ở đây, vậy nên việc hắn quan sát mọi người đều không thể khiến bất kỳ ai nhận ra, hắn giống như có được thị giác của Thượng Đế mà nhìn xuống nhất cử nhất động của tất cả.

Ánh mắt của hắn đảo qua Vân Mộng Kỳ, sau đó nhìn về phía Trần Duệ, khóe miệng hơi mỉm cười

“Chà chà, có chút thú vị, cơ mà, thú vị nhất vẫn là tên kia.” Nói đoạn ánh mắt của hắn hướng về phía khí linh Tử Ngọc Quan vẫn đang đứng chắp tay lơ lửng trên không trung.

Một lần bị rắn cắn cả đời sợ dây thừng, trải nghiệm của Tử Phong đối với mấy thể loại bí cảnh này vô cùng tồi tệ, bí cảnh đối với võ giả khác chính là cơ duyên, là cơ hội đổi đời, đối với hắn thì chỉ toàn là cạm bẫy có thể mất mạng bất kỳ lúc nào. Nếu thế giới này là do một tên tác giả viết tiểu thuyết nào đó tạo ra, Tử Phong dám cá là tên đó không thuộc dạng tâm thần phân liệt thì não cũng mất mấy dây thần kinh, bí cảnh nào cũng toàn là âm mưu chồng chất âm mưu, cơ duyên đâu chẳng thấy, chỉ thấy nguy hiểm trùng trùng đổ ập lên đầu.

Hành vi của cái tên tự xưng là khí linh Tử Ngọc Quan này trong mắt Tử Phong là vô cùng đáng ngờ, đối phương vừa mới xuất hiện liền nói dăm ba câu, sau đó vội vã đem cả đám ném tới trong thí luyện, giống như là sợ có người chạy mất, hơn nữa thí luyện này theo lí thuyết mà nói thì không có điểm gì sai, phản xạ và tư duy chiến đấu là căn bản của võ giả, đây chắc hẳn không phải là thí luyện duy nhất, nhưng kể cả như vậy, thí luyện để tuyển chọn ra nhân tài cho truyền thừa của một vị Chí Tôn cường giả, nào có phải trò đùa, sao có thể đơn giản như thế này.

Đó là chưa kể đến việc, nếu Ngọc Kiếm Chí Tôn thực sự muốn truyền thừa kiếm đạo của mình, chẳng phải tốt hơn đó là đợi thêm một thời gian nữa để những đoàn đội khác có thể tìm đến đây, gia tăng thêm ứng cử viên tham gia thí luyện? Bởi lẽ chắc gì trong số mấy trăm người ở đây, tồn tại ứng cử viên xuất sắc nhất để nhận lấy truyền thừa, vẫn còn những đoàn đội khác đang mò mẫm trong bí cảnh cơ mà, nói đối phương không nhận ra sự tồn tại của những người khác bên ngoài lăng mộ, Tử Phong thà tin rằng lợn biết bay.

Thêm một chuyện nữa, nếu mục đích thí luyện là để sàng lọc ứng cử viên, vậy thì việc cho cả một cái đoàn đội trợ giúp nhau vượt qua chẳng khác gì trống đánh xuôi kèn thổi ngược, căn bản chẳng có chút tác dụng gì trong việc khảo hạch tìm ra người tiếp nhận truyền thừa, dù sao thì truyền thừa chỉ có một, lẽ đương nhiên là phải dành cho người có thiên phú lợi hại nhất, dựa vào trợ giúp của người khác qua cửa, lợi hại ở chỗ nào?

Thoáng cảm nhận một chút, quá trình luyện hóa toàn bộ không gian mộ táng theo tiến độ thôn phệ và đồng hóa của Sâm La Vạn Tượng đang diễn ra ngày một nhanh, chẳng mấy chốc sẽ bao trùm lấy khu vực lăng mộ, tuy hiện tại cái khu vực thí luyện này nằm ở một tiểu không gian khác không phải là ở trong mộ táng, nhưng cũng chỉ là một tiểu không gian phụ thuộc, hẳn là do Ngọc Kiếm Chí Tôn năm xưa mở ra, lấy thực lực của hắn thì không khó để phá vỡ vách ngăn để tiến vào từ bên ngoài, Tử Phong cũng không vội vàng, liền ngồi một chỗ xem kịch đi.

-------------------------------
 
Back
Top Dưới