Ngôn Tình Cưỡng Ái Thành Hôn Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cưỡng Ái Thành Hôn Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời
Chương 82: 82: Mê Loạn


- Xem ra mặc cái áo này cũng tiện, nhưng mà từ lần sau chỉ có thể mặc trước mặt anh thôi.

Nghe chưa?
Chúc Tự Đan không dám đáp lại lời anh, cô cũng cảm thấy thoải mái nên nương tựa theo anh, không hề phản kháng.

Chẳng mấy chốc, vùng ngực của cô chẳng có gì để che đậy, chỉ có hai miếng dán che đầu ng ực mà thôi.
Hứa Phong Đàm khoan làm liều, anh quan sát thật kỹ thân thể của cô, những vết đỏ đỏ còn chưa nhạt hẳn, vậy mà lại có dấu hiệu phải đỏ thêm.
Bỗng dưng anh lại nhớ đến lúc cô nằm ngả người vào lòng người đàn ông kia mà bắt đầu ghen tị, nói ra những lời nặng nề.
- Chúc Tự Đan, có phải em đang khao khát đàn ông không? Anh vẫn chưa đủ thỏa mãn nên mới đi tìm ở mấy nơi không ra gì đó.
Chúc Tự Đan dùng chút tỉnh táo cuối cùng để khiêu khích anh.
- Đúng vậy đấy, là do anh yếu quá nên mới khiến tôi phải đi tìm thú vui mới.
Câu nói này đã châm chọc sức mạnh của một người đàn ông thực thụ, từ trước tới giờ, anh khá tự tin với khả năng của mình, bây giờ lại bị cô bác bỏ.
Hứa Phong Đàm sao chịu nổi? Anh không chịu nổi nên mới phát điên lên.
- Vậy à? Nếu thế thì đừng mong sáng mai em có thể xuống giường.
Lúc nào thân mật cùng nhau, anh cũng chỉ sợ cô bị đau, cô khó chịu mà tự biết giới hạn.

Nếu bây giờ cô dám nói như vậy thì anh cũng dám chứng minh.
Chúc Tự Đan biết mình ngu ngốc khi xúc phạm tới khả năng của anh nhưng cô không ngăn cản được miệng mình, cô tiếp tục khiêu khích anh.
- Phải để xem đã.

Làm sao có thể tin lời nói suông được cơ chứ?
Câu nói vừa dứt, Hứa Phong Đàm liền dùng chiếc lưỡi ma thuật của mình để đẩy miếng dán ngực của cô nhưng dường như nó quá chắc nên anh cũng bắt đầu lúng túng.
Chúc Tự Đan thấy dáng vẻ vội vàng của anh thì không nhịn được cười mà lại càng buông lời chọc tức anh.
- Tưởng thế nào.
Đương nhiên một con người không trọng sĩ diện như Hứa Phong Đàm sẽ tìm cách thu phục cô, anh ngừng lại, trực tiếp dừng tay dứt khỏi ngực cô.

Vì trực tiếp lại mạnh bạo nên cô đau đến mức phát ra tiếng.
- Á.
Chúc Tự Đan tức giận, cô cũng không nhịn được nữa mà lèo bèo.
- Đau, sao anh ngu thế, ngộ nhỡ mất đầu… thì sao?
Hứa Phong Đàm mỉm cười hỏi lại:
- Đầu gì?
Chúc Tự Đan đang khó chịu, lại còn xấu hổ nên phát ngôn trong vô thức.
- Đầu đinh nhà anh.
Hứa Phong Đàm bật cười, anh vẫn cởi nốt những thứ vướng víu trên người của cả hai rồi nhân lúc cô không để ý mà đưa một ngón tay vào nơi tư m ật, dường như nó đang tương thích với ngón tay anh nên thiết vô cùng chặt.
Lúc Chúc Tự Đan phát hiện ra thì quá muộn, cô vừa muốn kêu lên thì anh liền bịt miệng cô lại, thầm thì bên tai.
- Đừng hét, điếc tai lắm.
Chúc Tự Đan hết cả hứng, cô đành nhíu mày chịu đựng.

Nhưng cứ nghĩ đến chuyện không thể để mình mãi bị bắt nạt như vậy nên cô đã nghĩ ra cách.

Chiếc lưỡi mềm của cô nhanh chóng chạm vào lòng bàn tay của anh.
Hứa Phong Đàm bị cô trêu chọc mà sinh ra cảm giác ngứa ngáy, anh cũng không chịu thua, lần lượt đưa thêm hai ngón tay nữa vào.
Dòng nước âm theo đó mà chảy ra, anh cảm thấy là thời điểm thích hợp, vừa cắn m*t ngực của cô vừa tìm cách thâm nhập ở bụng dưới.
Khi vừa mới được anh buông tay ra trên miệng mình, cô đã buông lời chửi rủa.

- Tên điên.
Bây giờ, Chúc Tự Đan đang bị trúng thuốc, cô cũng tới giới hạn nên dường như đang ha m muốn cái đó của anh một cách mãnh liệt.

Không muốn bị bỏ rơi nên cô dùng hai tay và hai chân kẹp chặt người anh lại.

Cả thân thể Hứa Phong Đàm như bị một con bạch tuộc nhỏ nhắn dễ thương quấn lấy, nó như là động lực cho anh tiến công mạnh bạo hơn.
- Để xem ai mới là tên điên nhé.
Chúc Tự Đan dùng một tay của mình đặt lên gáy anh, dùng tay khác để đặt lên che miệng mình, tránh phát ra những âm thanh kỳ lạ.

Còn Hứa Phong Đàm vẫn ra sức chuyển động trong cô, hết tư thế này đến tư thế khác.

Cả hai đều đem cho nhau môt loại kh0ái cảm khó tả.
Hứa Phong Đàm biết Chúc Tự Đan đang thèm khát nên cố ý trêu chọc bằng cách mặc kệ cô mà đi ra ngoài.
Bỗng nhiên xuất hiện cảm giác hụt hẫng trong khi tác dụng của thuốc khiến cô mong muốn nhiều hơn, Chúc Tự Đan đành im lặng đợi chờ.

Trong lòng không ngừng nghĩ.
- Sao còn chưa làm tiếp? Lạ quá, mình sắp không nhịn được nữa rồi.
Hứa Phong Đàm biết cô đang kiềm chế nên tiếp tục hỏi nửa đùa nửa thật.
- Đang kiềm lại à? Nếu muốn có thể cầu xin, tôi sẵn sàng đáp ứng.
Chúc Tự Đan quay mặt đi nơi khác, không muốn nhìn anh, mãi sau thân thể lại kỳ quái nên đành hạ giọng xuống cầu xin.
- Tôi không biết nên nói như thế nào?

Hứa Phong Đàm cười nhếch như đang đắc chí rồi cố tình k1ch thích cô.
- Cái này mà cũng cần phải dạy nữa à?
Chỉ sau hai giây thì anh cũng lùi xuống một bước mà dạy cô.
- Chỉ cần nói, Đàm, em muốn nhiều hơn, xin anh đó, cho vào đi.

Vậy là đủ rồi.
Bằng một phép màu nào đó, Chúc Tự Đan cũng nghe theo anh, lặp lại y hệt.
- Đàm, em muốn nhiều hơn, xin anh đó, cho vào đi.

Vậy là đủ rồi.
Hứa Phong Đàm thừa cô tấn công cô.
- Chưa đủ đâu.
Lúc này, Chúc Tự Đan mới nhận ra mình ngu ngốc cỡ nào.

Vậy mà chỉ ngay sau câu nói đó, Chúc Tự Đan đã phải hứng chịu sức mạnh của Hứa Phong Đàm, anh đang cố gắng hết sức để đáp ứng cô, tới nỗi cô đã nằm ngất lịm đi vì mệt rồi..
 
Cưỡng Ái Thành Hôn Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời
Chương 83: 83: Lật Mặt Nhanh Hơn Lật Bánh


- Hứa Phong Đàm, nếu có kiếp sau, nhất định phải sống thật tốt nhé.
Bàn tay của Chúc Tự Đan nhuốm đầy máu, run rẩy đặt nhẹ lên má của Hứa Phong Đàm.

Nước mắt cô đang rơi, ấn đường nhíu mày lại vì đau.
Ở phần lưng của Chúc Tự Đan chảy rất nhiều máu, nhiều tới nỗi thấm đẫm lòng bàn tay anh, Hứa Phong Đàm không nhịn được mà rơi nước mắt, khó khăn lắm mới nói được vài lời.
- Không, đừng mà, kiếp sau cái gì chứ?
Chúc Tự Đan tiếp tục mỉm cười, sau đó cô nhắm lịm mắt đi.
Hứa Phong Đàm lúng túng, không biết nên làm gì, chỉ biết ôm cô thật chặt.
Một lát sau, Hà Tỉnh Hoà cùng Đường Tam đứng ở trước mặt anh, từ trên cao nhìn xuống với ánh mắt khinh bỉ, Đường Tam lạnh lẽo buông lời.
- Hứa Phong Đàm, mày cũng nên chầu trời theo con bé đó rồi.
Hứa Phong Đàm ngước mặt lên, nhìn thấy họ thì liền cười nhếch rồi nhắm mắt lại như đang đợi chờ khoảnh khắc chạy theo Chúc Tự Đan về thế giới bên kia vậy.
Câu nói kia vừa dứt, Hà Tỉnh Hoà đưa súng lên bắn thẳng vào trái tim của Hứa Phong Đàm.

Cuối cùng thì họ cũng được đoàn tụ.

Anh tự hỏi:

- Tại sao lại không có cảm giác đau thế nào? Là mình chết thật rồi hay sao?
Một màu đỏ nhuốm trùm giấc mơ của Hứa Phong Đàm, anh bật dậy khi trời vẫn còn tối, khẽ lau mồ hôi lạnh trên trán mình.

Sau đó nhìn sang bên cạnh, thấy Chúc Tự Đan vẫn an yên mà ngủ say sưa thì anh mới yên tâm phần nào.
Anh khẽ hôn lên trán của Chúc Tự Đan, nhìn cô bằng ánh mắt âu yếm rồi ôm cô thật chặt, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Chúc Tự Đan thỉnh thoảng lại dụi dụi vào v*m ng*c r*n ch*c của anh, yên tâm mà ngủ ngon lành.
***
Khi Chúc Tự Đan tỉnh dậy, cô chỉ còn một mình, còn anh thì không còn.

Khi cô vừa mới bước xuống giường, cơn đau nhức ở bụng dưới bắt đầu lan ra, thậm chí còn vẫn còn cảm giác rát nữa.

Mỗi lần nhớ về ký ức tối qua thì Chúc Tự Đan chỉ muốn chửi thầm người đàn ông kia.
- Tên đáng ghét, không có chừng mực gì cả.
Cô chỉ sợ nếu tiếp tục như thế này thì cô sẽ hỏng mất.

Chẳng muốn quan tâm tới người đàn ông kia nên cô lẳng lặng đi vệ sinh cá nhân, xong xuôi thì xuống dưới nhà.
Vừa xuống tới nơi, cô đã nhìn thấy chị Tần đang chuẩn bị bữa sáng cho cô nhưng vẫn không có Hứa Phong Đàm, cô cũng chẳng thèm hỏi, trực tiếp ngồi xuống bàn ăn.
Chỉ vài giây sau, chị Tần lập tức đưa một bì thư cho cô.
- Chúc tiểu thư, Hứa tổng kêu đưa cái bì này cho cô.
Chúc Tự Đan gật đầu.

- Vâng.
Vì tính hiếu kỳ nên cô lập tức mở nó ra rồi xem xét một chút.

Chẳng hiểu từ khi nào mà Hứa Phong Đàm lại muốn giao lưu bằng thư viết tay nữa.
Đọc xong một lát thì cô tức giận, liền gọi điện cho Hứa Phong Đàm.

Khi bên kia vừa mới nhấc máy thì cô liền chửi bới một mạch.

- Hứa Phong Đàm, có phải anh là một tên điên hay không? Chơi tôi chán rồi lại đuổi tôi đi.

Tôi là con chó của anh à?
Hứa Phong Đàm đang ở văn phòng, anh đang bù đầu trong một đống tài liệu nhưng vẫn phải tỉnh táo để giải thích cho Chúc Tự Đan.
- Không có, anh chỉ muốn tốt cho em thôi.
Chúc Tự Đan không nhịn được, lập tức nói thêm:
- Nếu anh muốn tốt cho tôi thì từ đầu đã không hành hạ tôi như thế này.
Kết thúc câu nói đó, không khi ở hai bên đều trùng xuống, cả anh và cô cũng không nói thêm câu nào.

Khoảng lặng cứ thế xuất hiện, trên tay cô là bìa đỏ một mảnh đất do cô đứng tên, bên cạnh còn có vài cái thẻ ngân hàng.

Anh ghi chú cũng rất rõ ràng, số tiền cùng với căn nhà này có thể cho cô một cuộc sống an nhàn suốt quãng đời còn lại.

Nhưng không hiểu vì lý do gì mà cô lại nổi giận.

Cô tự hỏi.
- Chẳng phải ban đầu mình cố tình gây rối để rời xa anh ta hay sao? Vậy mà khi toại nguyện rồi thì lại cáu bẳn, khó chấp nhận đến thế?
Hứa Phong Đàm ở đầu dây bên kia im lặng một hồi, không thấy cô nói thêm gì nên bỏ điện thoại ra xác nhận một chút, thấy cô vẫn giữ máy thì anh từ tốn giải thích.
- Chúc Tự Đan, anh biết từ trước tới giờ anh đã khiến em khổ cực, bây giờ anh đã suy nghĩ thấu đáo, chúng ta nên buông tha cho nhau đi.

Từ nay, em chính thức tự do, anh sẽ không bao giờ đến tìm em nữa.

Khi nào em rời khỏi đó cũng được, anh tôn trọng em, chỉ cần em nói một tiếng, anh liền sắp xếp cho em.
Hứa Phong Đàm nói rất nhiều, ngữ khí cũng rất chậm rãi, Chúc Tự Đan biết anh nghiêm túc nên cô cũng nghiêm túc suy nghĩ giống anh.
Nếu như anh muốn chấm dứt thì cũng tốt thôi, anh tình tôi nguyện, mãi mãi rời xa nhau.

Cô không chần chừ nữa mà đáp:
- Được.
Dù sao anh cũng cho Chúc Tự Đan nhiều tiền như thế, coi như là bù đắp đi, cô sẽ nhận.

Vì anh ta mà cuộc sống của cô trở nên khốn đốn, không việc làm, không tiền bạc, không hạnh phúc.

Nếu đã tạo điều kiện cho cô thì cô sẽ nhận lấy.
Điện thoại kết thúc, Hứa Phong Đàm lập tức vuốt mặt của mình để thêm tỉnh táo, sau đó thở dài thêm một hơi.
- Xin lỗi, anh không thể giữ em ở bên cạnh mình được nữa rồi..
 
Cưỡng Ái Thành Hôn Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời
Chương 84: 84: Phát Hiện


Hà Tỉnh Hoà đang nói chuyện với Đường Tam.
- Đường Tam, lần này chúng ta nên hành động càng nhanh càng tốt.
Đường Tam lưỡng lự, bởi vì anh đã gắn bó với Hứa Phong Đàm suốt hàng chục năm nay, kể từ hai người còn là những cậu nhóc mới lớn cho tới tận bây giờ.

Kể từ lúc anh ta chấp nhận làm việc cho Vũ Phong thì Đường Tam tự biết rằng mình đã phản bội Hứa Phong Đàm rồi.
Bây giờ, anh ta buộc phải làm việc cùng với Hà Tỉnh Hoà bởi vì là do Vũ Phong ra lệnh.
- Được.
Sau khi Đường Tam chủ động rời đi, Hà Tỉnh Hoà lại gọi điện cho Chúc Tự Đan.

Cuối cùng bên kia cũng nghe máy, anh liền đưa ra đề nghị.
- Chúc Tự Đan, em đã suy nghĩ chưa?
Chúc Tự Đan đang gấp quần áo trong phòng ngủ, những bộ đồ mà Hứa Phong Đàm mua cho cô đều mang đi không bỏ sót một thứ nào.

Khi phải nghe điện thoại của Hà Tỉnh Hoà, cô vừa cáu bẳn vừa đáp.
- Tôi không biết.
Hà Tỉnh Hoà tiếp tục thuyết phục.
- Chúc Tự Đan, nếu em còn tiếp tục bên cạnh hắn, em chỉ có con đường chết thôi.

Đến lúc đó, đừng trách tôi không cảnh báo em.
Câu nói vừa dứt, Chúc Tự Đan cũng cúp máy luôn, cô còn đang bận dọn dẹp, làm gì có thời gian nghe tên kia nói nhảm.
Hà Tỉnh Hoà biết mình bị từ chối nên buồn bực nhìn lên trần nhà mà than thở.
- Hừm, Chúc Tự Đan, tôi thật lòng như vậy mà em không nhìn thấy được hay sao?
***
Ở trong phòng của Vũ Phong, ông ta đang cười nhếch nhìn Đường Tam và Thái Chắc.

Trước mặt họ là máy nghe lén và màn hình máy tính ghi lại toàn bộ nhất cử nhất động của Hà Tỉnh Hoà.
Đường Tam và Thái Chắc vẫn đứng im, không dám lên tiếng, chờ đợi Vũ Phong.
Một lát sau, Vũ Phong mới lên tiếng:
- Nhiệm vụ của hai người là theo sát anh ta.

Còn cô gái Chúc Tự Đan kia, thì cứ làm theo lời ta nói đi.

Đã đến lúc Hứa Phong Đàm biến mất rồi.
Hai bàn tay của Đường Tam đang siết chặt lại, rõ ràng là anh ấy đang lúng túng, lưỡng lự về quyết định của Vũ Phong.
Thái Chắc ngoài mặt thì lạnh lùng nhưng bên trong lòng cũng chưa đủ dũng cảm để dồn Hà Tỉnh Hoà vào đường cùng.
***
Cuối chiều, Hứa Phong Đàm gọi Đường Tam tới văn phòng.

Trước đó, anh đã rất buồn bực vì anh nhận được tin là Đường Tam đang có ý phản bội anh.

Mặc dù anh biết chuyện đó sẽ là sớm hay muộn thôi nhưng không ngờ nó lại tới nhanh tới như vậy.
Đường Tam sau khi gõ cửa thì bước vào.
- Hứa đại ca, em đã trở về rồi.
Vẫn là cái tính tình vui vẻ đó, Hứa Phong Đàm biết cậu ấy vẫn luôn như vậy, nhưng có khi nào đó chỉ là che đậy bản chất hay không?
Hứa Phong Đàm chủ động đáp lại.
- Đường Tam, tôi tưởng cậu đã về từ sáng nay rồi cơ mà?
Đường Tam hơi sượng, anh ta tạm thời chưa tìm được lý do nào hợp lý nên bắt đầu diễn xuất.
- Đại ca, em nói thì anh đừng đánh nhé.

Được cái gật đầu của Hứa Phong Đàm, Đường Tam tiếp tục kể:
- Chuyện là, em nhìn thấy một cô em xinh quá, anh biết tính em mà, nên em cùng cô ấy đi chơi một chút.
Nói xong thì Đường Tam lại đệm thêm:
- Nhưng anh yên tâm, em không có bỏ bê công việc đâu, chỉ giải toả tâm trạng một chút thôi mà.
Hứa Phong Đàm biết sự thật nhưng anh không nên vạch trần ngay vào thời điểm này, chỉ lặng lẽ ám chỉ.
- Đường Tam, cậu theo tôi hàng chục năm nay, cũng biết tính cách của tôi.

Tôi hy vọng tình anh em của chúng ta sẽ mãi bền lâu, tôi ghét nhất là phản bội.

Cậu hiểu chứ?
Sau gáy của Đường Tam như có mồ hôi hột, anh ta biết Hứa Phong Đàm bắt đầu cảnh báo mình, vì thế kế hoạch nên cần đẩy nhanh tiến độ rồi.

Nếu như thất bại, thì liệu người mà Đường Tam cố gắng bảo vệ sẽ còn sống chứ? Chuyện này, Đường Tam chưa dám nghĩ tới.
Biết là bị cảnh báo nên Đường Tam liền vui vẻ đáp.
- Vâng.
Hứa Phong Đàm không còn cách nào khác, đành vẫy tay.
- Cậu tan ca đi, tôi cũng về đây.
Đường Tam vẫn tỏ ra vô cùng tự nhiên, chào tạm biệt anh.
- Vậy em về trước đây, hôm nay ngồi máy bay mệt quá.
Hứa Phong Đàm không nói thêm gì, anh chỉ gật đầu rồi mặc chiếc áo vest lên, chuẩn bị vài thứ rồi cũng về không lâu sau đó.
***
Trên đường về, anh phát hiện ra một chiếc xe ô tô đang muốn chèn ép anh, theo sau đó còn có vài chiếc có cách di chuyển lạ lẫm như đang giám sát anh vậy.

Vì thế, Hứa Phong Đàm mất rất nhiều thời gian để cắt đứt đường của bọn chúng.

Nhân lúc đang chờ đèn đỏ, anh liền rẽ sang phần đường được phép đi.

Bọn chúng không có cách nào khác vì cách xa vài chiếc xe ô tô, họ lại không đi theo đường của Hứa Phong Đàm nên bị cắt đứt.
Hứa Phong Đàm tự hiểu rằng mình rõ ràng là bị theo dõi, nếu vậy thì bọn người của Vũ Phong sắp hành động rồi chăng?
Anh không muốn nghĩ thêm nữa, dù sao chuyện đó chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Điều mà anh quan tâm nhất là sắp xếp cho Chúc Tự Đan một cuộc sống an ổn mà thôi.
Khi anh trở về nhà, chị Tần liền chạy ra đón.
Anh hỏi chị ấy.
- Cô ấy đã dọn đi chưa?
Chị Tần còn chưa kịp đáp lời, Chúc Tự Đan đã đi từ trên lầu xuống rồi nói:
- Anh nôn nóng muốn tôi đi lắm rồi à?
Hứa Phong Đàm rất bất ngờ, cô ấy vẫn khá bình tĩnh, anh còn tưởng cô ấy sẽ nhân cơ hội mà cao chạy xa bay rồi chứ..
 
Cưỡng Ái Thành Hôn Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời
Chương 85: 85: Thử Lòng


Chúc Tự Đan thoải mái đi đến, đối mặt với anh.

Chị Tần hiểu chuyện, mau chóng rời đi, cho họ không gian riêng tư.
Cô lên tiếng.
- Hứa Phong Đàm, có phải anh lại muốn chơi trò chơi mới với tôi hay không?
Hứa Phong Đàm cởi áo vest, bình tĩnh đặt áo lên cánh tay rồi nhìn thẳng vào mắt cô, mệt mỏi lên tiếng.
- Không có, hy vọng ngày mai em có thể rời đi khỏi đây.
Thậm chí anh còn nhấn mạnh thêm.
- Càng sớm càng tốt.
Chúc Tự Đan khá khó chịu, cô nheo mắt nhìn anh.

Biểu cảm lạnh lùng của cô khác hẳn hôm qua, cô ghét nó vô cùng.

Cô cũng khó chịu vì không hiểu được nội tâm của người đàn ông này đang nghĩ gì mà lúc thì kìm hãm cô bên mình mà hành hạ, lúc thì lại đuổi đi, thậm chí còn có cảm giác như đang tránh cô như tránh tà vậy.
Nói xong, Hứa Phong Đàm không thấy cô có ý định đáp lại nên nói.
- Nếu không còn chuyện gì thì tôi về phòng đây.
Anh đã định rời đi rồi nhưng lại quên gì đó mà nói thêm.
- Tôi đã soạn thảo xong đơn ly hôn rồi, lát nữa sẽ đưa cho em.

Ly hôn? Chúc Tự Đan không nghe nhầm, cuối cùng cô cũng được tự do.

Chẳng phải cô luôn muốn ly hôn với anh, vô số lần đề nghị đều thất bại, nay lại được chấp thuận.

Nhưng tại sao cô không vui như tưởng tượng vậy?
Bây giờ, Chúc Tự Đan đang nhìn bóng lưng của anh rời đi, mặc dù cô ghét anh nhưng dường như đang có một thứ gì đó thôi thúc cô kéo anh lại vậy.

Nhưng cuối cùng, cô không có can đảm làm như vậy.
***
Ở trong phòng làm việc của Hứa Phong Đàm, anh đang mệt mỏi ngồi ngả lưng vào lưng ghế thì nhận được điện thoại.

Anh nhìn qua một cái, đây là số lạ, vốn dĩ anh đã không muốn nhấc máy rồi nhưng sau cùng vẫn nghe.
Giọng nói quen thuộc bên kia lập tức vang lên.
- Hứa Phong Đàm, lâu rồi nhỉ?
Hứa Phong Đàm nhận ra đây chính là giọng nói của Hà Tỉnh Hoà, anh khá bất ngờ khi hắn ta vẫn còn sống.

Nhưng khoan vội tỏ ra hốt hoảng, anh bình tĩnh đáp lời.
- Có việc gì không?
Hà Tỉnh Hoà vừa cầm một khối rubik tam giác trên tay vừa ngắm nhìn nó từng khía cạnh một cách chăm chú, thái độ khinh miệt mà nói.
- Phải có việc mới được gọi cho anh à? Tôi chỉ gọi điện hỏi thăm một chút thôi.
Hứa Phong Đàm không muốn rước họa vào thân nên lạnh nhạt buông lời.
- Nếu không có chuyện gì thì tôi cúp máy.
Hà Tỉnh Hoà lập tức lên tiếng:
- Khoan đã, tôi chỉ muốn hỏi anh một chuyện.

Nếu như tôi giết Chúc Tự Đan thì sao nhỉ?
Thái độ trên gương mặt của Hứa Phong Đàm lập tức thay đổi, anh nhíu mày lại suy nghĩ.

Có lẽ Hà Tỉnh Hoà sẽ rất đắc chí khi nhìn thấy biểu cảm này của anh, rất tiếc hắn ta lại không thể nhìn thấy nên nhanh chóng khiêu khích.
- À không, cướp cô ta ấy từ tay anh, rồi mang cô ấy dưới thân tôi, chắc là sẽ vui hơn.
Sự tức giận của Hứa Phong Đàm càng sôi sục hơn, anh cầm chắc điện thoại trên tay, lớn tiếng với đối phương.
- Hà Tỉnh Hoà, cô ấy không phải là đồ vật, tuỳ ý cho anh định đoạt.

Hà Tỉnh Hoà bỗng cười lớn, Hứa Phong Đàm tức giận liền tắt máy.

Sự cay đắng trong lòng của anh không nhịn được mà trút giận lên hết bàn làm việc, đồ đạc rơi lả tả xuống đất, tiếng động gây kinh động tới Chúc Tự Đan.
Cô nhanh chóng chạy lên phòng của anh, vì cửa phòng anh vẫn mở nên cô lập tức đi vào hỏi chuyện.
- Anh làm sao vậy?
Sự chú ý của Chúc Tự Đan dồn vào bàn tay đang chảy máu của anh, từng giọt máu rơi xuống sàn nhà, cô bỗng cảm thấy đau xót khi anh bị thương nhưng lại đang thất thần suy nghĩ gì đó, thậm chí còn không quan tâm tới sự hiện diện của cô nữa.
Chúc Tự Đan lo lắng cho anh nên hỏi:
- Anh làm sao vậy? ‘
Cô vẫn chưa thấy anh phản ứng lại nên lớn tiếng hỏi một lần nữa.
- Hứa Phong Đàm, anh bị điên à?
Lúc này, Hứa Phong Đàm mới nhận ra có sự hiện diện của cô, anh sốt sắng chạy đến ôm cô thật chặt vào lòng.

Cứ khi nghĩ tới khoảnh khắc cô rời xa mình, tới bên Hà Tỉnh Hoà, hoặc thậm chí bị người khác hại thì anh lại bất an, toàn thân run rẩy.
Chúc Tự Đan có thể cảm nhận được sự sợ hãi trong anh, phải chăng anh đang lo lắng điều gì đó.

Biểu hiện này, phong thái này khác hoàn toàn với một Hứa Phong Đàm tàn ác mà cô biết.

Cô liền an ủi anh.
- Anh sao vậy? Có chuyện gì hay sao?
Hứa Phong Đàm vẫn ôm chặt cô vào lòng, cằm anh khẽ dụi dụi vào hõm vai của cô như đang tìm kiếm sự quen thuộc, sự an tâm nào đó.

Cô cũng không vội đẩy anh ra mà mềm lòng vỗ vào lưng của anh.

Suốt một thời gian dài, Hứa Phong Đàm vẫn ôm cô chặt như vậy, không mở miệng nói câu nào.

Cuối cùng, anh lại đẩy cô ra.
- Về phòng đi.
Câu nói lạnh lùng khác hoàn toàn so với hành động của anh khiến cô lo ngại hơn.

Nhưng cô lại lưỡng lự không hỏi anh nguyên do, cô cũng nắm chặt tay rồi về phòng.
- Được.
Trong lòng của Chúc Tự Đan không ngừng chửi rủa Hứa Phong Đàm.
- Tên điên này lại lên cơn hay gì, ôm người ta xong lại đuổi người ta về.
Nhưng vì nhớ lại anh bị thương nên cô mới tốt bụng dặn dò.
- Nhớ băng vết thương lại, tôi sợ nhìn thấy máu.
Anh không đáp lại, chỉ nhìn cô rời đi.

Chẳng ai biết ánh mắt của Hứa Phong Đàm nhìn bóng lưng của Chúc Tự Đan có bao nhiêu cô đơn, có bao nhiêu sợ hãi cùng đau thương.

Anh lo lắng cho cô, tạm thời chưa tìm được phương hướng nên đành cô lập chính mình..
 
Cưỡng Ái Thành Hôn Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời
Chương 86: 86: Hết Giá Trị


Buổi sáng hôm sau, Chúc Tự Đan thật sự mang toàn bộ hành lý của mình rời đi, vì không nhìn thấy Hứa Phong Đàm nên cô chủ động hỏi chị Tần.
- Chị Tần, Hứa Phong Đàm đâu ạ?
Cô thầm nghĩ:
- Anh ta không tiễn cô đi được à?
Chị Tần nhanh chóng đáp:
- Cậu ấy có việc nên đi đến biên giới rồi ạ.
Chúc Tự Đan nhíu mày suy nghĩ một lát nhưng lại bỏ qua.
- Kệ anh ta đi.

Tôi đi đây, chị Tần bảo trọng.
Chị Tần buồn bã gật đầu.
Khi cô thật sự bước lên chiếc xe ô tô thì chị Tần lại gọi điện cho ai đó.
- Thưa ngài, cô ấy vừa rời đi rồi ạ.
***
Thế mà, Chúc Tự Đan thật sự rời đi, cô cũng không ngoảnh lại đằng sau nhìn lấy một lần, bởi vì ký ức ở nơi này chỉ có đau thương, không có nổi một ký ức đẹp đẽ.

Mặc dù là như vậy nhưng trong lòng của cô vẫn còn nhớ nhung tới một người.

Vô số biểu cảm, vô số hình ảnh của Hứa Phong Đàm xuất hiện trong đầu cô.
Trong thâm sâu của cô, dường như có chút tiếc nuối nhưng không còn cách nào khác.

Từ khi cô ký vào tờ giấy ly hôn có sẵn chữ ký của anh thì họ sẽ là hai người lạ, sẽ là hai đường thẳng song song.
Khi cô đang chăm chú xem tin tức trên mạng xã hội thì chiếc ô tô bỗng nhiên dừng lại, tài xế của cô là thuộc hạ của Hứa Phong Đàm lập tức quay người lại dùng một lọ thuốc nào đó, xịt lên người cô.

Chỉ sau đó vài giây, Chúc Tự Đan dần lịm đi, chiếc xe cũng di chuyển ngược hướng ban đầu.
***
Ở một căn nhà hoang, nơi đây là biên giới nên mọi cảnh vật đều bao trùm bởi cây cối, hơn nữa cũng rất huyền bí.
Mọi lực lượng của Hứa Phong Đàm phải vô cùng cẩn thận nếu không muốn chạm vào lãnh giới.
Một tên thuộc hạ nhanh chóng báo cáo.
- Đại ca, chúng ta sắp không trụ được nữa rồi.
Hứa Phong Đàm vẫn rất điềm tĩnh, anh gọi điện thử cho Vũ Phong.

Khi Vũ Phong bắt máy, anh liền trình bày.
- Ngài Vũ, tôi cần hỗ trợ.
Vũ Phong bật cười, bên cạnh ông ta đang là Thái Chắc, Đường Tam và cả Hà Tỉnh Hoà.

Bọn họ đều có thể nhìn thấy những chấm tròn trên bản đồ điện tử, dường như mọi nhất cử nhất động của Hứa Phong Đàm đều trong lòng bàn tay của họ.
Cuối cùng Vũ Phong cũng lên tiếng.
- Cậu muốn tôi hỗ trợ như thế nào?
Hứa Phong Đàm biết mình chẳng còn đường lui, anh nhanh chóng đáp.
- Chỉ cần ngài đảm bảo tính mạng anh em của tôi là được, tôi không có yêu cầu gì khác.
Hứa Phong Đàm đã h* th*n xuống cầu xin vậy mà Vũ Phong vẫn cười, ông ta còn châm biếm anh.
- Mạng của cậu giữ còn chưa xong mà còn muốn giữ mạng của anh em.

Xem ra Hứa Phong Đàm mà tôi biết vẫn trượng nghĩa như ngày nào, ngay cả tính mạng của mình cũng không cần nữa rồi?
Hứa Phong Đàm vẫn rất bình tĩnh, anh thuyết phục Vũ Phong.
- Vậy ngài có thể giúp tôi chứ?
Vũ Phong nhân cơ hội mà lật mặt.
- Xin lỗi, Hứa Phong Đàm, bây giờ cậu đã hết giá trị lợi dụng rồi.
Ngay sau đó, hắn ta cúp máy.

Hứa Phong Đàm bên kia không còn cách nào khác ngoài tự chiến đấu, chiến đấu không chỉ cho riêng anh mà còn cho cả đồng đội của anh nữa.
Anh quay sang nhìn thuộc hạ của mình mà nói.
- Các cậu nghe rõ đây.

Nếu muốn sống thì ngay lập tức trong đêm nay chúng ta phải rời khỏi đây, tôi sẽ lập kế hoạch giăng bẫy bọn chúng, các cậu nhân cơ hội mà chạy khỏi biên giới đi.
Thuộc hạ của anh nhanh chóng nhìn nhau, họ biết mình sắp gặp nạn, nhưng vì tình cảm bao lâu nay với anh mà họ đồng thanh đáp.
- Đại ca, chúng em nguyện ở lại.
- Em cũng vậy ạ.
- Đại ca, chúng ta có phúc cùng hưởng có họa cùng chia.
Hứa Phong Đàm vô cùng đau đầu, khó khăn lắm mới sắp xếp an toàn cho Chúc Tự Đan, bây giờ người của anh cũng đòi ở lại, như vậy gia đình của họ sẽ có thể mất họ, anh không muốn.
- Các cậu bị điên à? Nếu theo tôi thì các cậu sẽ có thể chết đấy.
Hứa Phong Đàm bất lực, lại cảm thấy hối hận khi lớn giọng với họ nên đã nhẹ giọng xuống rồi thuyết phục.
- Nghe tôi thì các cậu còn con đường sống.

Một người mạnh dạn hỏi anh.
- Đại ca, thế còn Tam ca, anh ấy đâu ạ?
Hứa Phong Đàm nhíu mày, cuối cùng cũng trả lời.
- Cậu ta không phải là người các cậu có thể tin tưởng, nghe tôi, con đường sống sót cuối cùng là các cậu buộc phải rời đi ngay trong hôm nay.

Nhưng trước đó, mỗi người giúp tôi một chuyện.
Bọn họ nhanh chóng nhìn nhau rồi gật đầu.
***
Đã đến đêm, bọn người lạ mặt đã tràn vào doanh trại của Hứa Phong Đàm, từ xa, họ nhìn được có khá nhiều người trong lều thông qua bóng người.
Một tên cầm đầu cảm thấy có cơ hội tấn công nên đã vẫy tay ra hiệu.
Hứa Phong Đàm bên trong vẫn rất điềm tĩnh, anh đã chuẩn bị sẵn sàng để chiến đấu một mình.

Cái mạng này của anh lẽ ra nên chết từ lâu rồi nên chẳng có gì hối tiếc, chỉ hối hận là đã từng nhuộm đen Chúc Tự Đan mà thôi.
- Bùm..
 
Cưỡng Ái Thành Hôn Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời
Chương 87: 87: Thất Thủ Trong Tích Tắc


Âm thanh của súng đạn vang lên, bọn người kia tràn vào doanh trại.
Có điều cả ba doanh trại đầu tiên đều không có người, bên trong chỉ là một vài con rối.

Bọn chúng hoang mang nhìn nhau, ngay lập tức biết mình bị lừa.

Nhưng khi nhận ra thì đã muộn, Hứa Phong Đàm đã dùng loại bom nhỏ, tiếng nổ lớn nhanh chóng phát ra, lũ người kia cũng vô phương cứu chữa.
Hứa Phong Đàm hả dạ lên tiếng.
- Đi chết đi.
Anh vẫn bình tĩnh chờ những người sống sót còn lại.
Tên cầm đầu cảm thấy như mình vừa vô dụng, nông cạn lại ngu ngốc nên tức giận vô cùng, mặc người của mình bị thương nặng, thậm chí mất mạng nhưng vẫn ra lệnh.
- Đi theo tôi.
Những tên còn sống theo chân của tên cầm đầu kiên trì lục soát những lều còn lại, cuối cùng cũng tìm thấy Hứa Phong Đàm.

Bên trong lều chỉ có duy nhất là anh.
Hứa Phong Đàm điềm tĩnh, cầm chắc hai súng tiểu ở trong tay, chỉ cần bọn họ động thủ, anh sẽ liều mạng.
Tên cầm đầu bỏ mặt lạ ra để đối mặt với anh, hắn ta lạnh lùng nói.

- Hứa Phong Đàm, anh hết đường chạy rồi.
Hứa Phong Đàm nhíu mày, sau đó bình tĩnh hỏi để xác nhận.
- Anh là Thái Chắc?
Hắn ta ngay lập tức lắc đầu, đúng là hắn ta vô cùng giống Thái Chắc, thậm chí nhìn kỹ cũng khó mà nhận ra điểm khác biệt.

Một nụ cười nham hiểm hiện lên, hắn liền đáp lại lời anh.
- Không, tôi là Thái Giang, em trai sinh đôi của Thái Chắc.
Hứa Phong Đàm chỉ bật cười, dù hắn là Thái Chắc hay Thái Giang thì hiện tại cũng là kẻ thù của nhau, anh chẳng muốn tốn thời gian mà trực tiếp lên tiếng.
- Hừ, thế nào cũng được.

Tôi có thể cho anh hai sự lựa chọn.

Lựa chọn thứ nhất, anh để tôi đi, chúng ta vĩnh viễn không chạm mặt, càng cách xa bọn người kia, coi như tôi đã chết, anh cũng không ảnh hưởng gì.
Hứa Phong Đàm ngập ngừng một chút, Thái Giang sốt sắng liền hỏi:
- Thế còn lựa chọn thứ hai thì sao?
Hỏi xong, Thái Giang lại tìm một chiếc ghế, bình tĩnh ngồi xuống, vắt chéo chân lên mà ung dung đợi chờ câu trả lời từ Hứa Phong Đàm.
Hứa Phong Đàm suy nghĩ một lát, có lẽ anh chỉ còn một con đường duy nhất này thôi, nếu buông bỏ thì cái mạng của anh cũng không giữ được.

Đằng sau của Thái Giang còn có gần chục người nữa, mà Thái Giang nhìn qua cũng không phải là dạng mà anh có thể đối phó dễ dàng.
Sau cùng, anh quyết định đưa ra lựa chọn mà chính anh cũng không biết được kết quả.
- Lựa chọn thứ hai là tôi cùng anh chiến đấu tới cùng.
Câu nói vừa dứt, Hứa Phong Đàm liền dùng súng hạ gục hai tên đằng sau Thái Giang.

Về cơ bản, khi anh có động tĩnh, Thái Giang đã có sự chuẩn bị rồi nên anh không thể trực tiếp ra tay được.
Thái Giang tức giận.
- Chết tiệt, anh đang phản à?
Hứa Phong Đàm không đáp lại, nhân lúc bọn họ mất tập trung mà tiếp tục bắn súng.
Ở trong lều rất kín, chỉ có đối đầu chứ không có đường lui.

Anh chỉ có thể dùng sức của mình mà chiến đấu.
Đương nhiên bọn người kia cũng không không ngu mà đứng yên, nhanh chóng bắn trả nhưng Hứa Phong Đàm đều nhanh nhẹn tránh né.
Thái Giang đã mất kiểm soát, trên tay hắn chỉ có một khẩu súng nhưng hắn được mệnh danh là tay súng tàn ác nên đang cố gắng tìm lỗ hở của Hứa Phong Đàm mà nhắm vào.
Hắn không ngừng nghĩ.
- Hứa Phong Đàm, là do mày chọn con đường chết.

Lần này không có đường thoát đâu.
Vào giây phút tưởng chừng như kết thúc thì những người đã theo anh trên chiến tuyến quay trở lại, những người anh em chí cốt ấy nhanh chóng tràn vào doanh trại phát ra tiếng súng.
- Đại ca, bọn em trở lại rồi đây.
Lúc ấy, bàn tay của Hứa Phong Đàm đang cầm sẵn một bộ điều khiển, chỉ cần ấn nút là có thể nổ tung cái lều này.

Anh cũng đã để sẵn một lối thoát riêng, chỉ cần ấn nút, anh sẽ nhảy theo vết rách trên lều kia.
Nhưng bây giờ trận thế thay đổi, người của Hứa Phong Đàm nhiều hơn người của Thái Giang.

Thái Giang nhìn thuộc hạ của mình đang run như cầy sấy thì bắt đầu thất vọng, hắn ta biết mình gặp nguy nên đành dùng chiêu trò khác để thay đổi ưu thế.
- Hứa Phong Đàm, nếu như mày giết tao thì chắc con ả đàn bà của mày sống cũng không yên đâu.
Hứa Phong Đàm nhíu mày, nếu nhắc đến phụ nữ, anh chỉ để ý duy nhất một cái tên, đó chính là Chúc Tự Đan.

Nhưng anh đã sắp xếp cho cô ấy rồi cơ mà, làm gì có chuyện cô ấy gặp nguy được.

Anh hoang mang hỏi lại:
- Mày nói cái gì?
Thái Giang bật cười, vừa đề phòng lại vừa dùng lời lẽ khiêu khích.
- Mày ngu thật đấy.

Nghĩ kỹ đi, những người xung quanh mày có thể là manh mối đó.
Hứa Phong Đàm nghiêm túc suy nghĩ nhưng anh cũng tiến về phía người của mình, hai tay anh và người của anh vẫn cầm chắc súng, nếu như có dấu hiệu, lập tức nổ súng, bọn người Thái Giang cũng không thể làm bậy nên bây giờ họ đã nằm gọn lỏn trong lều.
Trong lúc đó, Hứa Phong Đàm không ngừng suy nghĩ, người duy nhất mà anh nghi ngờ chỉ có thể là chị Tần kia, bởi vì anh không hề để lộ sơ hở cho Đường Tam.
Bấy lâu nay, anh luôn đề phòng, chị Tần cũng không ở nhà của anh thường xuyên, lý lịch cũng không có gì đáng nghi ngờ.

Xem ra anh đã quá chủ quan rồi.
Thái Giang lập tức khẳng định giúp anh.
- Chị Tần là chị gái của chúng tôi đấy, chị ấy luôn có trách nhiệm, vậy mà lại phản bội anh, thật buồn.
Những lời nói ấy đang khiêu khích Hứa Phong Đàm, nếu nó là thật thì Chúc Tự Đan có thể gặp nguy hiểm.
- Làm sao để tao tin mày đây?.
 
Cưỡng Ái Thành Hôn Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời
Chương 88: 88: Con Chó Trung Thành


- Làm sao để tao tin mày đây?
Thái Giang lại cười lớn, hắn ta hạ súng xuống, từ tốn lấy điện thoại trong túi áo mình, sau đó mở bộ sưu tập ảnh, bật một video vô cùng sắc nét, bình tĩnh đi đến và đưa ra trước mặt Hứa Phong Đàm.
Hứa Phong Đàm đã nhìn thấy Chúc Tự Đan bị trói và bị nhốt lại, cô ấy đang cố gắng giãy giụa trong vô ích.

Tinh thần của Hứa Phong Đàm lung lay trong giây lát, Thái Giang lợi dụng cơ hội đó để trở mặt.
Hắn ta nhanh chóng định chĩa súng vào trán của Hứa Phong Đàm thì một loạt người đằng sau Hứa Phong Đàm lập tức cảnh giác nên Thái Giang đành rút lui.
Hắn thầm nghĩ:
- Bọn người này cảnh giác thật đấy.
Không khí căng thẳng vẫn tiếp tục diễn ra, dường như càng ngày càng bế tắc.
***
Trong căn phòng nhỏ, Chúc Tự Đan bị bịt mắt nên cô không nhìn thấy gì xung quanh mình, mãi sau cô mới nghe được một giọng nói quen quen phát ra.
- Chúc tiểu thư, lâu rồi không gặp.
Câu nói vừa dứt thì người kia mở bịt mắt ra cho cô.

Tầm mắt của cô dần dần rõ ràng hơn, cô cũng có thể xác nhận được người đàn ông này không ai khác chính là Vũ Phong.
Chúc Tự Đan không muốn tốn thời gian nên trực tiếp hỏi:
- Ông muốn gì?
Vũ Phong bật cười, ông ta kéo chiếc ghế lại gần mình rồi từ tốn ngồi xuống.

Sau đó còn chậm rãi châm một điếu thuốc, nheo mắt thở ra một luồng khói, mãi sau mới lên tiếng đáp lại lời của cô.
- Tôi muốn gì ư? Tôi muốn gì nhỉ?
Lão ta cứ hỏi đi hỏi lại, sau đó còn suy nghĩ một lúc nữa, khiến cho sự kiên nhẫn của Chúc Tự Đan đã đi tới giới hạn.

Cô hết chịu nổi nên định hỏi thêm thì lão ta lại chủ động.
- Tôi muốn Hứa Phong Đàm phải toàn tâm toàn ý làm con chó trung thành cho tôi.

Đồng thời, cô phải biến mất hoàn toàn.
Chúc Tự Đan nhíu mày, cô nắm chặt bàn tay mình lại, dây chạc đang trói chặt hai tay và hai chân của cô, chúng cọ xát vào làn da trắng, hằn lên nốt đỏ ửng, nhưng cô không đau mà chỉ có sự ghét bỏ.

Chúc Tự Đan không phải là một người ngu ngốc, chắc chắn sẽ biết hắn ta nhất định đã động chân tới Hứa Phong Đàm rồi.
Vũ Phong cúi người xuống như thể một bị thần độc ác đang nhìn xuống con người hèn mọn với con mắt khinh bỉ vậy.
Cô ghét dáng vẻ đó nên đã nói thẳng mặt ông ta.
- Ông bị điên rồi.
Vũ Phong lại cười lớn một lần nữa, chỉ sau đó hai giây, lão ta giơ cao tay tát thẳng mặt của Chúc Tự Đan.

Tiếng bốp vang lên, làm cho một bên má của Chúc Tự Đan nhanh chóng đỏ ửng lên.
Lão ta nâng mặt của cô lên rồi cảnh báo.
- Cô ngoan ngoãn chờ đợi đi, Hứa Phong Đàm sắp tới gặp cô rồi.

Khi ấy chúc hai người đoàn tụ.
Chúc Tự Đan khẽ l**m máu ở khoé môi, sau đó còn liếc mắt nhìn Vũ Phong rời đi.

Cô hận lão ta, cũng lo lắng cho Hứa Phong Đàm.
Chúc Tự Đan cố gắng giãy giụa.
- Ông mau thả tôi ra đi, Vũ Phong, Vũ Phong, ông là tên điên.
Vũ Phong chẳng quan tâm tới câu nói đó của cô, cứ thế mà bước đi một cách ung dung.
***
Hứa Phong Đàm đã cùng những người anh em của mình rời khỏi biên giới, nếu quay trở về thành phố sẽ mất khoảng vài tiếng đồng hồ, anh chỉ sợ rằng Chúc Tự Đan sẽ gặp nguy hiểm gì đó thôi.
- Chúc Tự Đan, làm ơn đừng có gặp chuyện gì nhé.
Thái Giang rất tự tin nên không cần thuộc hạ đi theo, ung dung ngồi trên xe của Hứa Phong Đàm mà dẫn đường.
Hứa Phong Đàm không muốn anh em của mình gặp chuyện nên đã kêu họ rời đi, càng xa anh càng tốt, như thế mới bảo toàn được tính mạng của họ.

Bây giờ Thái Giang vẫn đang bị anh trói lại, ngồi ở ghế sau ở xe ô tô có thùng xe.
- Mày không cần kiểm tra điện thoại liên tục thế đâu, lão Vũ Phong làm gì có chuyện sẽ chủ động liên lạc với tao bao giờ đâu.
Hắn ta vừa nói vừa tỏ rõ sự khinh thường Hứa Phong Đàm.
Hứa Phong Đàm cũng thấy có lý nên để gọn điện thoại của hắn sang một bên.
Một lát sau, anh sốt ruột nên ép Thái Giang gọi điện cho Vũ Phong.

Thái Giang cũng không chống đối, chiều theo ý của anh.
- Chào ngài.
Vũ Phong hỏi lại:
- Thế nào rồi?
Lúc này, Thái Giang nhìn về phía Hứa Phong Đàm, hắn cười nhếch một cái, dè chừng thái độ của anh rồi tự tin nói.
- Tôi đang mang Hứa Phong Đàm về cho ngài rồi đây.
Hứa Phong Đàm nhíu mày thắc mắc, nhưng sau cùng anh lại chấp thuận vì đại cục.

Nếu như hắn nói sự thật thì Chúc Tự Đan sẽ ra sao? Anh không dám tưởng tượng nữa.

Тr????yệ????‎ cop‎ ????ừ‎ ????ra????g‎ ﹎‎ ТrU????Тr????y‎ ệ????.v????‎ ﹎
Vũ Phong chỉ đáp.
- Tốt.
Hứa Phong Đàm dùng ánh mắt ra hiệu của Thái Giang hỏi chuyện Chúc Tự Đan.
- Thưa ngài, thế còn ả đàn bà của Hứa Phong Đàm thì xử lý như thế nào ạ?
Vũ Phong không muốn phải báo cáo ai nên đã tuyệt tình trả lời.
- Tại sao tôi phải nói với cậu.

Cậu chỉ cần làm tốt việc của mình là được rồi.
- Vâng.
Thái Giang nhìn Hứa Phòng Đàm với ánh mắt bất lực song lại cười như thể đang chế giễu anh.

Hắn nói tiếp.
- À, thưa ngài, …
Hứa Phong Đàm đề phòng vì nghĩ rằng anh ta có ý định tiết lộ kế hoạch của mình.
Thái Giang nửa đùa nửa thật định nói gì đó thì Hứa Phong Đàm lập tức giằng máy.

Khi anh định tắt máy thì phát hiện ra điện thoại đã tắt từ lâu, thì ra là Thái Giang cố ý muốn thử thách anh.

Lúc này anh mới yên tâm, nhưng cũng không quên cảnh báo Thái Giang.
- Tốt nhất mày đừng làm bậy.
Nói xong thì Hứa Phong Đàm tát mạnh vào má của Thái Giang đến mức chảy máu.

Kỳ lạ là Thái Giang chỉ cười rồi nhìn anh với ánh mắt thách thức..
 
Cưỡng Ái Thành Hôn Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời
Chương 89: 89: Đường Cùng


Cuối cùng, Hứa Phong Đàm cũng tới nơi theo như chỉ dẫn của Thái Giang.

Thái Giang chẳng có vẻ hoang mang gì, thậm chí còn đắc chí như thể đang dẫn anh vào tròng vậy.
Hứa Phong Đàm kéo Thái Giang vẫn đang bị trói ra trước cổng lớn, nhìn thẳng vào mắt của camera mà đợi chờ.
- Này, tao nói rồi, mày cứ đứng đây thì không có người ra đâu.
Thái Giang thỉnh thoảng lại đá đểu vài câu nói với Hứa Phong Đàm.

Dù vậy thì anh vẫn rất kiên nhẫn, đáp lại.
- Vậy thì dùng điện thoại mày gọi điện cho lão ta là được.
Chỉ sau đó vài giây, tiếng chuông điện thoại của Thái Chắc vang lên, anh ta vẫn đang cùng Vũ Phong nhìn vào màn hình tivi, trên đó đang theo dõi từng nhất cử nhất động của Thái Giang và Hứa Phong Đàm.
Thái Chắc nghe theo lời của Vũ Phong, lập tức bấm máy nghe điện thoại.
Hứa Phong Đàm nhanh chóng thông báo.
- Em trai của mày đang ở trong tay tao.
Thái Chắc còn cố ý hỏi lại.
- Thì sao?
Hứa Phong Đàm không lưỡng lự, lập tức ra điều kiện.
- Thả Chúc Tự Đan ra, nếu không tao giết em mày.

Vũ Phong chỉ mỉm cười, lão ta lại rít lấy một hơi thuốc lá, sau đó lại nheo mắt lại rồi giằng lấy điện thoại từ tay Thái Chắc.
- Alo, cậu Hứa, nếu tôi không đồng ý thì sao?
Anh ở đầu dây kia cũng bắt đầu suy nghĩ, Vũ Phong là một tên khốn, hắn ta có thể chấp nhận hy sinh một người thân cận chỉ vì mục đích của riêng mình.

Vì thế, Hứa Phong Đàm cũng khá lo lắng, nếu như anh không đàm phán được điều kiện thì sao?
Điện thoại còn chưa kết thúc, hai bên cũng chưa nói thêm gì thì Đường Tam đã dẫn người của mình ra mở cửa lớn.
Nếu bên cạnh Hứa Phong Đàm không có Thái Giang thì chắc chắn anh đã bị bắn hàng trăm viên đạn vào người rồi.
Gạt qua chuyện đó sang một bên, trước mắt của anh là Đường Tam.

Anh không tỏ ra quá bất ngờ, chỉ hỏi để xác nhận.
- Đường Tam, cậu thật sự đã phản bội tôi?
Đường Tam cười nhếch, nhưng trong lòng thì đầy rẫy sự đau đớn, dù vậy, mỗi lần nhớ tới người mình thương thì anh ta lại kìm nén lại mà lên tiếng đáp đối phương.
- Tôi chưa bao giờ cho rằng mình phải trung thành với anh cả.

Người tôi luôn tôn sùng là ngài Vũ.
Hứa Phong Đàm không muốn đôi co, anh chỉ cười nhạt, coi như anh vừa bị tát một cái đi.

Người bên cạnh mình từ khi mới vào nghề, người luôn cùng mình vào sinh ra tử cũng dễ dàng phản bội mình như vậy thì anh không đòi hỏi, cũng chẳng thể thuyết phục gì.

Vì thế, anh trực tiếp trao đổi.
- Đường Tam, cậu thả Chúc Tự Đan ra đi, như vậy thì Thái Giang sẽ an toàn.
Đường Tam không nói gì, nheo mắt ra hiệu cho Thái Giang.
Mặc dù Hứa Phong Đàm vô cùng cảnh giác, thậm chí anh còn dí súng vào thái dương của Thái Giang nhưng vẫn không ngờ được rằng lại có người đánh úp mình từ phía sau.
Phía sau gáy của Hứa Phong Đàm nhanh chóng cảm thấy đau nhức, tiếp đó là cảm giác mờ mịt trước tầm mắt.
Không lâu sau đó, một vài người liền lôi Hứa Phong Đàm đi nơi khác.
Thái Giang lèo bèo Đường Tam.
- Sao không làm vậy sớm đi? Cứ phải để tôi làm vật thí nghiệm à?
Đường Tam khó chịu, không thèm đáp lại mà chỉ nhàn nhạt cảnh báo.
- Im mồm đi.
Thái Giang hì hục nhờ người khác cởi trói cho mình rồi cũng rời đi.
Ở trong phòng của Vũ Phong, ông ta chỉ cười đắc chí, nhìn về phía Thái Chắc mà khen ngợi.

- Cậu tính toán cũng được đấy.

Lần này tôi sẽ giao cho cậu.
Thái Chắc nghiêm túc cúi đầu đáp.
- Vâng ạ.
***
Trong căn phòng tối, Hứa Phong Đàm bị thuộc hạ của Đường Tam dội một thùng nước lạnh vào mặt.

Anh nhanh chóng bừng tỉnh, sau gáy vẫn còn cơn đau nhức, cả thân thể đều bị trói chặt lại, không tài nào mà di chuyển được.
Thái Giang ngồi đối diện Hứa Phong Đàm, hắn ta vắt chéo chân, nheo mắt nhìn dáng vẻ chật vật của anh.

Sau đó mới chủ động lên tiếng.
- Hứa Phong Đàm, mày cũng chỉ được thế thôi.

Lần này liều quá rồi, dám một mình tới địa bàn của ngài Vũ, khác gì tép mại đi tìm vào miệng cá mập đâu.
Hứa Phong Đàm bị nước làm ướt hết mặt, khó khăn lắm mới nhìn rõ xung quanh, thế mà những người anh nhìn thấy đầu tiên lại là Thái Giang và Đường Tam.

Tên Thái Giang liên tục lèo bèo, nhiều đến nỗi anh chẳng thèm nghe, còn Đường Tam thì vẫn im lặng, ngồi một góc, chẳng dám nhìn anh.
Đường Tam ở góc kia mãi mới lên tiếng.
- Thái Giang, mày nói ít thôi, vào việc chính đi.
- Ha ha, ừ đúng.
Thái Giang lại bật cười lớn, vỗ tay đôm đốp sau đó mới chịu nói vấn đề chính.

Hắn nhìn vào mặt của Hứa Phong Đàm rồi nói.
- Ê, tao bảo này, ả đàn bà của mày ý, nó không có ở đây đâu.
Lúc này, Hứa Phong Đàm mới chú ý tới Thái Giang, anh nhíu mày nhìn hắn ta.
- Vậy cô ấy ở đâu?
Thái Giang châm biếm.
- Hài, chán quá, lúc tao nói về mày thì mày không chịu nghe, vừa nhắc tới con đàn kia liền chú ý tới.

Đúng là người đàn ông si tình mà.

Ha ha.
Hứa Phong Đàm dần mất kiên nhẫn, Đường Tam cũng chẳng vui vẻ mấy, vì anh ta thấy Thái Giang phiền nên ra lệnh.
- Mày cút đi chỗ khác đi, để tao xử vụ này.
Xét theo chức vụ, Thái Giang vẫn còn dưới Đường Tam, có lẽ là do cái tính điên khùng kia nên thích hợp ra chiến trường hơn là ở những trường hợp như thế này.

Vì thế, Thái Giang đành rời khỏi, trước khi đó còn không quên cười lớn, nhìn thẳng vào Hứa Phong Đàm với con mắt khinh miệt..
 
Cưỡng Ái Thành Hôn Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời
Chương 90: 90: Chuộc Lỗi


Bây giờ, trong căn phòng chỉ còn Hứa Phong Đàm, Đường Tam và một tên thuộc hạ nữa.
Đường Tam không muốn vòng vo nên đã đứng dậy đi về phía Hứa Phong Đàm, vừa mới sượt qua mặt tên thuộc hạ kia thì liền phất tay.

Sau đó vài giây thì tên thuộc hạ kia liền ngất đi.
Thoáng chốc, chỉ còn Hứa Phong Đàm và Đường Tam tỉnh táo.
Từ đầu tới cuối, Hứa Phong Đàm chỉ quan sát từng cử chỉ của Đường Tam mà không nói gì.
Đường Tam chủ động tới Hứa Phong Đàm gần hơn, anh lên tiếng.
- Hứa đại ca, coi như đây là lần cuối tôi gọi là anh là đại ca, về sau thì không có nữa đâu.
Hứa Phong Đàm cũng chẳng thiết tha, anh thờ ơ.
- Tôi không quan tâm.
Đường Tam tự biết mình tự làm tự chịu, tội phản bội là tội đáng trách, chi bằng anh chuộc lỗi.

Sau một hồi đắn đo, cuối cùng anh ta mới thở dài rồi nói.
- Hứa Phong Đàm, phòng này tôi đã phá hỏng camera rồi, anh có thể thay đồ với tên kia, rời khỏi đây và đi tìm Chúc Tự Đan.

Nhớ kỹ, tôi chỉ nhắc địa chỉ một lần thôi, khách sạn X ở trung tâm thành phố.

Nếu anh không đến kịp sợ rằng cô ấy không sống nổi đâu.

Tôi có chuẩn bị sẵn cho anh một chiếc xe ô tô ở bên trái cổng.
Nghe xong, Hứa Phong Đàm lập tức hiểu chuyện, anh khoan hỏi lại, chẳng cần biết đúng hay sai nhưng anh vẫn lựa chọn tin tưởng Đường Tam lần này.

Cho dù anh không ra ngoài thì ở trong này, anh sẽ vĩnh viễn không có cơ hội thoát thân.
Khi Hứa Phong Đàm bịt khẩu trang rời đi, Đường Tam chỉ mong kế hoạch của họ sẽ suôn sẻ.

Anh đã sắp xếp chỗ ở cho mẹ của mình từ trước, thậm chí anh còn nhẫn tâm dùng dao để rạch má mẹ mình, làm mòn vân tay chỉ để tránh Vũ Phong tìm thấy bà ấy.

Dù đó là một cách tàn bạo nhưng còn hơn là mạng sống không còn.

Đường Tam hy sinh nhiều như vậy, chỉ mong bà ấy có thể yên bình mà thôi.
- Mẹ, con xin lỗi.

Hứa Phong Đàm, coi như tôi đã trả nợ cho anh.
***
Ở ngoài cổng lớn, mấy tên canh cổng thấy nghi hoặc nên gọi Hứa Phong Đàm lại.
- Này, cậu đang định đi đâu vậy?
Hứa Phong Đàm cũng khá lo lắng nhưng sau đó nhanh chóng tìm lý do để thoát thân.
- Tôi bị ốm nên cần đi mua thuốc, yên tâm, tôi đã xin phép cấp trên rồi.
Mấy tên kia nghe vậy thì liền thôi chất vấn, thả cho anh rời đi.
Ngay sau khi ra khỏi cổng, anh lập tức lên xe rời đi tới địa điểm mà Đường Tam chỉ.

Khách sạn X đó nổi tiếng là khách sạn đồi truỵ nhất thành phố này, nó chỉ dành cho những doanh nhân, nhà chính trị gia có sở thích kỳ lạ nên dù sao vẫn có thể tồn tại.

Một mặt là kinh doanh hợp pháp nhưng mặt khác lại là nơi tụ tập những tên b**n th**.
Vì thế, đúng theo lời của Đường Tam, Hứa Phong Đàm mà không đến kịp thì cái mạng của Chúc Tự Đan cũng chẳng còn.
***
Cùng lúc đó, Hà Tỉnh Hoà đã tới khách sạn từ trước, anh tìm mọi phòng chỉ để cứu Chúc Tự Đan.

Ở đây không lưu lịch sử khách hàng nên chỉ có thể tìm cô ấy theo cách này mà thôi.
- Chết tiệt, Chúc Tự Đan, làm ơn đừng xảy ra chuyện gì.
Trên mặt của Hà Tỉnh Hoà vẫn còn vết thương, chân thì đi tập tễnh vì vết thương cũ.

Chỉ mới hơn một tiếng trước, Hà Tỉnh Hoà lấy được thông tin từ Đường Tam.

Là do Đường Tam đẩy Chúc Tự Đan vào nơi tiêu cực này nên làm cho anh ta tức giận.

Hà Tỉnh Hoà mặc kệ bản thân mình mà tiến tới đòi đối đầu với Đường Tam.

Vì thế Hà Tỉnh Hoà mới bị thương như vậy, cũng may là cái mạng vẫn còn, thậm chí còn được cấp địa chỉ.
Cuối cùng, Hà Tỉnh Hoà mở cửa phòng cuối dãy tầng mười hai, lúc ấy anh nhìn thấy tên Đào Minh Hải đang dùng roi để đánh vào lưng trần của Chúc Tự Đan.

Chúc Tự Đan đang hôn mê bất tỉnh, quần áo cũng xộc xệch.
Hà Tỉnh Hoà lập tức chạy lại ngăn cản.
- Đào Minh Hải, ông làm cái gì vậy?
Chỉ là không đơn giản như những gì anh nghĩ, khi anh vào tận nơi mới biết bên cạnh Đào Minh Hải vẫn còn thêm vài tên đàn ông bụng bầu nữa.

Bọn họ đều đang cầm trên tay nhưng sợi dây da.
Chúc Tự Đan đang bị thương đầy người nằm trên giường kia, mặc kệ cô ấy bị bất tỉnh, bọn họ vẫn làm ra được cái chuyện đồi bại này sao?
Đào Minh Hải ban đầu còn hơi hoảng sợ nhưng sau cùng lại điềm tĩnh lại vì xác nhận là chỉ có một mình Hà Tỉnh Hoà.

Lão ta bắt đầu đáp lại.

- Tôi làm gì mà cần xin ý kiến của cậu à?
Hà Tỉnh Hoà chạy nhanh đến định bế Chúc Tự Đan đi thì bị bọn người kia dùng roi da để đánh vào lưng anh dồn dập, căn bản là vì anh phải che chắn cho Chúc Tự Đan nên chỉ cắn răng chịu cơn đau mà thôi.
Lúc ấy kịp lúc Hứa Phong Đàm đến, anh không kiêng nể gì mà dùng chân đá cho mấy tên kia vài cước, có vài người thì ngất lịm đi, Đào Minh Hải khôn lỏi thừa cơ chạy đi nhưng lại bị Hứa Phong Đàm đạp mạnh vào lưng, dùng roi da đánh liên tục không ngừng một lúc cho tới khi hắn ngất đi.
Lúc này, anh mới để ý tới Chúc Tự Đan sau cơn giận dữ.

Hà Tỉnh Hoà tranh thủ quấn chăn vào cho Chúc Tự Đan rồi định bế cô đi thì Hứa Phong Đàm lại chặn lại.
- Anh định làm gì?
Hà Tỉnh Hoà đáp.
- Tôi sẽ đưa cô ấy đi.
Hứa Phong Đàm nhanh tay bế cô ấy từ tay của Hà Tỉnh Hoà rồi nói.
- Anh định cứu cô ấy với cái chân què kia sao.

Đi trị thương đi.
Bây giờ họ không có nhiều thời gian nên cả hai đều phải tự hiểu, Hà Tỉnh Hoà cũng không ngăn Hứa Phong Đàm lại, lưu luyến nhìn cô gái đáng thương rồi dặn dò.
- Chăm sóc cô ấy cho tốt.
Hứa Phong Đàm chỉ gật đầu, nhìn đối phương với ánh mắt đồng cảm rồi rời đi..
 
Cưỡng Ái Thành Hôn Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời
Chương 91: 91: Sự Thật Có Yếu Tố Bạo Lực


- Hà Tỉnh Hoà, mày chạy không thoát đâu.
Vì để Chúc Tự Đan và Hứa Phong Đàm thoát thân mà Hà Tỉnh Hoà hy sinh, anh ta tìm mọi cách để chặn bọn người Thái Giang lại.
Thái Giang chủ động hỏi.
- Hứa Phong Đàm đâu?
Hà Tỉnh Hoà dù bị giữ lại, dù bị tra hỏi cũng không khai.

Bây giờ mối quan hệ giữa họ đã thay đổi, làm gì còn là cùng một phe nữa.
Thái Giang nhanh chóng đe doạ Hà Tỉnh Hoà.
- Hà Tỉnh Hoà, con người thì phải biết thức thời, mày mà không khai ra chỗ của hai người kia thì chỉ vài tháng sau mà mộ của mày cũng xanh cỏ bên mộ của Đường Tam mà thôi.
Hà Tỉnh Hoà thắc mắc hỏi lại.
- Là sao?
Thái Giang vốn ăn ngay nói thật nên đã thẳng thắn đáp.
- Đường Tam chết rồi, phản bội không có kết đẹp đâu.
Hà Tỉnh Hoà thừa biết mình rồi cũng sẽ như vậy, hơn nữa anh cũng chẳng phải con chim non ngây thơ hay gì, vốn dĩ là một mớ bông trắng nhuộm đen rồi, làm gì có đường lui.
Thái Giang nhanh chóng xoá tan cái vẻ mặt thẫn thờ của Hà Tỉnh Hoà.

- Nhanh, mày nói đi, bọn nó đi đâu rồi.
Tránh mất thời gian, Thái Giang hất cằm ra lệnh cho thuộc hạ mang Hà Tỉnh Hoà về để xử lý sau, còn mình thì dẫn theo một vài người để tìm Hứa Phong Đàm, một nhóm khác thì chụp ảnh Đào Minh Hải để lấy bằng chứng.
Lần này, Vũ Phong tính toán rất kỹ, mượn Hứa Phong Đàm để gây hấn với Đào Minh Hải, nhân cơ hội để đánh bại hắn ta.

Đường Tam, là người có ý chí lung lay nhất, cũng đã xử lý xong xuôi để tránh hậu hoạ.

Còn về phía gia đình của Đường Tam, lão ta sẽ buông tha coi như công lao chục năm nay anh ta nghe lời lão như một con chó.
Hà Tỉnh Hoà lần này cũng không thoát tội, Vũ Phong cũng suy nghĩ đơn giản lắm, chỉ cần một chữ “chết” là xong xuôi thôi.
***
Trong bóng tối, Chúc Tự Đan cố gắng chạy thật nhanh, thật nhanh nhưng xung quanh không có lấy một tia sáng nào, thậm chí cô còn cảm thấy thân thể đang nặng dần như đang có hàng nghìn bàn tay níu cô lại.
Trán cô đã lấm tấm mồ hôi, Hứa Phong Đàm liên tục dùng khăn ấm để lau giúp cô, ngồi bên cạnh mà chăm sóc từ chút một.
Cho tới khi hình ảnh trong phòng khách sạn tái hiện một lần nữa, Chúc Tự Đan bị bốn tên đàn ông vừa xấu xí lại vừa bụng bầu bao vây, hơn nữa thân thể lại đang ốm yếu nên căn bản là cô thoát không nổi.
- Mấy người định làm gì vậy hả?
Đào Minh Hải lên tiếng.
- Cô gái, cuối cùng bọn ta cũng có được em.

Nếu em ngoan ngoãn thì bọn anh còn giữ cho em cái mạng này.
Chúc Tự Đan lắc đầu lia lịa, cô dần bị ép ngồi lên giường.

Lũ người kia cũng bắt đầu đi lấy roi da, vỗ vỗ vào bàn tay của mình, nhìn cô với loạt ánh mắt b**n th**.

Sau đó, thản nhiên tới động chạm vào người của Chúc Tự Đan.
Chúc Tự Đan ra sức giãy giụa, liên tục hất tay của bọn họ ra khỏi người mình.

Tuy nhiên mấy hành động trẻ con đó vô tình khiêu khích hứng thú của Đào Minh Hải cùng lũ người kia.
Sau cùng, cô bị họ ép nằm lên giường, liên tục hứng chịu đòn roi.
Những ký ức đó vô tình hằn sâu vào trí nhớ của cô, ám ảnh cô ngay cả ở trong giấc mơ.

Hứa Phong Đàm ngồi bên cạnh cô không ngừng lo lắng, anh vỗ về cô thật lâu.
- Không sao rồi, không sao rồi.

Anh đây, anh đây.
Tiếng nói đó như một tia hy vọng trong ác mộng của Chúc Tự Đan.

Cô cố gắng bám víu vào để thoát khỏi bóng tối.
Khi cô tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa, nước mắt không ngừng rơi khi nhìn thấy Hứa Phong Đàm.
- Hu hu.
Tiếng khóc thảm thiết của cô nghe thật não lòng, Hứa Phong Đàm không giỏi nói lời an ủi nên chỉ có thể ôm cô thật chặt, tạo cảm giác an toàn cho cô, vỗ nhẹ vào lưng cô rồi nói.
- Không sao rồi, yên tâm, có anh ở đây rồi.
Một lúc lâu sau, đôi mắt của Chúc Tự Đan đỏ ửng, sưng tấy hết lên vì khóc nhiều.

Khắp thân thể cô đều là vết đỏ tím vì bị bọn người kia đánh vào người, cảm giác đau rát rải rác không kiềm nổi.
Cô thổn thức lên tiếng khi nghĩ về những hình ảnh tối tăm đó, liền đẩy anh ra thật mạnh.
- Hứa Phong Đàm, người em bẩn lắm, mau buông ra đi.
Hứa Phong Đàm vô cùng bất ngờ, anh không biết vì sao cô lại cho rằng mình bẩn?
Anh có thể chắc chắn rằng cô chưa bị bọn người kia xâm phạm, chỉ bị họ dùng bạo lực mà thôi.

Anh cũng thay cô trừng trị lũ người vô nhân tính đó rồi.

Anh biết cô bị ám ảnh nên đã ôm cô thật chặt, miệng liên tục khẳng định.
- Chúc Tự Đan, em nghe cho rõ, em không bẩn, chẳng bẩn tẹo nào.

Anh đã giúp em tắm rửa, thay quần áo rồi, làm gì có chỗ nào bẩn thỉu đâu.
Chúc Tự Đan vẫn khóc, cô liên tục phủ định.
- Không, buông em ra, bẩn lắm, đừng, đừng động vào.
Hứa Phong Đàm không nhịn được nữa, anh liền hôn lên miệng của cô, khoá chặt cái miệng đang liên tục cho rằng mình bẩn thỉu này lại.
Sau đó lại khẳng định lần nữa.
- Chúc Tự Đan, em không bẩn, nếu em không yên tâm, anh đã giúp em thanh tẩy bằng nụ hôn của anh rồi.
Lúc này, Chúc Tự Đan mới bình tĩnh trở lại, cô nhìn anh rồi lại dưng dưng khóc.

Cô không nhịn được mà ôm anh thật chặt.

Hứa Phong Đàm không thể chịu nổi cô tự hành hạ bản thân nên liên tục hôn lên trán và tóc của cô thật âu yếm..
 
Cưỡng Ái Thành Hôn Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời
Chương 92: 92: Chỉ Là Ký Ức


Hôm nay là ngày đầu tiên họ về quê hương cũ, căn nhà họ từng sống vẫn vậy, vẫn lạnh lẽo lại cô đơn.

Thật may, bây giờ đã có họ ở đây.
Chúc Tự Đan tự hỏi:
- Đã bao lâu rồi nhỉ? Mình không nhớ nổi là bao lâu không ở đây rồi.
Một loạt ký ức khiến cho Chúc Tự Đan đau lòng, ở chính căn nhà này, cô bỏ rơi anh một cách tàn nhẫn, vì thế mà họ dính líu cho tới giờ.

Anh và cô, cùng nhau vượt qua bao nhiêu gian khổ, cuối cùng vẫn không thể mãn nguyện được.

Bây giờ, chỉ có Hứa Phong Đàm là người thân duy nhất của cô, mẹ cô đã mất rồi, những người mà cô từng quen thì sao?
Vương Tiểu Thông đã vì cô mà bị ép vào đường cùng, gia đình của anh cũng tan vỡ.

Anh em Chương Hiểu Tâm, Chương Hiểu Minh cũng đã vào tù, chắc là cũng sắp được tự do rồi.
Hà Tỉnh Hoà nữa, cô chẳng biết anh ta bây giờ như thế nào, chỉ biết rằng anh ta đã cố gắng cứu cô theo lời kể của Hứa Phong Đàm, nếu như bị lão Vũ Phong bắt lại thì chắc cũng chẳng sống nổi.
Đường Tam lựa chọn con đường phản bội Hứa Phong Đàm, cũng phản bội luôn Vũ Phong.

Trước đó họ đã gặp nhau, Đường Tam nhẫn tâm đẩy cô vào nơi tối kia nhưng cũng cho cô một sợi dây để sống sót.
Thấy cô đang bần thần, Hứa Phong Đàm gọi tên cô.

- Tự Đan, sao vậy? Chúng ta vào thôi.
Chúc Tự Đan gật đầu, cô vui vẻ đáp lại anh.
- Ừm.
Sau khi sắp xếp xong đồ, Hứa Phong Đàm hỏi cô.
- Em có muốn ra biển một lát không, bây giờ chỗ chúng ta có biển đẹp lắm.
Chúc Tự Đan gật đầu, mỉm cười nhẹ nhàng với anh.
Bây giờ, họ cùng nhau nấu cơm, cùng nhau dùng bữa, cùng nhau chơi đùa, cùng nhau xem phim.

Cuộc sống chỉ cần đơn giản thế thôi.
Nhưng chẳng ai biết đằng sau đó là bao nhiêu sự hy sinh đâu.
Hứa Phong Đàm lén lút nhắn tin cho Vũ Phong.
- Cho tôi thời gian ba ngày, tôi sẽ tự về tìm ông tạ tội.
Sau một thời gian ngắn, lão ta liền phản hồi.
- Được.
Vì thế, cuộc sống của họ mới có thể bình yên như thế này, nếu không thì tất cả những gì của anh đều sụp đổ rồi.
Anh đi rất vội, lại không rút nhiều tiền mặt, đành dùng tài khoản ngân hàng.

Nếu như Vũ Phong muốn đuổi cùng giết tận thì đã lợi dụng sơ hở để giết hai người họ rồi.
Anh định lợi dụng thời gian này để chạy trốn cùng cô nhưng nghĩ lại mình sẽ không thể sống nổi nên thuyết phục cô cùng quy tận với mình.
- Chúc Tự Đan.
Cô đang nằm dựa vào người anh mà xem phim ở sofa, lập tức chuyển hướng nhìn về anh.
Hứa Phong Đàm nhìn thấy nụ cười của cô lại không dám nói dự định của mình, anh cân nhắc thuyết phục cô vào khi khác.

Vì để cứu cánh, anh đã hôn lên môi cô, hai người họ đắm đuối bên nhau.
Chúc Tự Đan vẫn đang bị thương, cảm giác đau rát vẫn còn nhưng cô nén đau lại, chủ động ngồi lên người anh, hôn anh thật lâu.
- Hứa Phong Đàm, mình vào phòng được không?
Hứa Phong Đàm gật đầu, cô đã có chuyển biến tốt, đã không còn bài xích với anh như trước nữa.
Rất nhanh chóng, Hứa Phong Đàm đặt cô nhẹ nhàng lên giường.

Chúc Tự Đan vòng tay lên cổ của anh, hôn nhẹ lên vành tai của anh.
Đương nhiên biểu hiện cùng một loạt hành động này của cô đã khiến cho anh nổi hứng lên một cách nhanh chóng, anh không chờ nổi nữa mà đè cô xuống, hôn ngấu nghiến lên bờ môi mềm mại kia, sau đó còn trêu chọc cô.
- Ưm, ưm.

Đau em.
Chúc Tự Đan không nhịn được đành kêu thành tiếng.

Cô vẫn bám chặt lấy anh, ý chí và trái tim, lời nói và hành động đều trái ngược nhau hoàn toàn.
Quần áo của hai người họ đã sớm rơi lả tả xuống dưới nền đất, hai thân thể nhanh chóng hòa quyện vào nhau.
Hứa Phong Đàm sợ cô đau nên vô cùng nhẹ nhàng, nhưng càng kiên nhẫn thì anh càng khổ cực nên cuối cùng đã hạ giọng xin phép cô.
- Anh không nhịn được nữa rồi, có thể mạnh hơn chứ?
Chúc Tự Đan mỉm cười, cô gật đầu rồi lại hôn anh.
Hứa Phong Đàm như được tiếp thêm sức mạnh, lập tức đâm mạnh hơn vào nơi tư m@t của cô, càng ngày càng luân động mạnh hơn.
Nhưng dù là mất kiểm soát, anh vẫn ân cần với cô.
- Nếu đau thì hãy nói cho anh nghe nhé.
Chúc Tự Đan ôm chặt lấy anh, bàn tay của cô đặt lên lưng anh, nhưng khi cơn đau ập đến, từng móng tay cắm sâu vào làn da màu đồng của Hứa Phong Đàm thật chặt.

Nhưng giây phút ấy, cô vẫn nói với anh.
- Ngày mai đi biển nhé.
Anh lập tức đáp lại.
- Được.
Anh vẫn chú ý, cẩn thận từng chút một.

Cả đêm ấy, hai người họ như đang điên cuồng cùng nhau.

Dẫu biết ngày mai có thể sẽ đen tối nhưng họ vẫn tình nguyện nắm chặt lấy tay nhau.

***
Buổi sáng hôm sau, Hứa Phong Đàm thức dậy sớm nhưng đã không thấy Chúc Tự Đan ở đâu.

Anh không vội hốt hoảng, gọi tên cô trong vô thức.
- Chúc Tự Đan, em đang ở bếp à?
Nhưng không, anh không nhận được câu trả lời.

Anh bắt đầu suy nghĩ thái quá, bật dậy tìm cô ở khắp nơi nhưng không thấy.

Khi anh vào bếp, thấy một bàn ăn thịnh soạn, trên lồ ng bàn có một tờ giấy nhỏ.
Anh đọc từng chữ một.
- Bằng mọi giá, anh nhất định phải sống.

Hãy chạy trốn khỏi bọn chúng, sống thật tốt, sống cho cả phần đời của em nữa.
Bàn tay của Hứa Phong Đàm run rẩy dữ dội, anh có thể dự đoán rằng, cô có khả năng đã rời xa anh mãi mãi.

Bọn họ có thể vĩnh viễn không cùng một thế giới..
 
Cưỡng Ái Thành Hôn Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời
Chương 93: 93: Kết Cục Đau Thương Hoàn Chính Văn


Bờ biển thật yên bình vào sáng sớm, nhưng trong lòng của người đàn ông thì thật dữ dội.

Hứa Phong Đàm chạy khắp nơi, đi dọc bãi biển vẫn không tìm thấy được Chúc Tự Đan.

Anh đã nhờ vả rất nhiều người, thậm chí là cơ quan chức năng nhưng vẫn không tìm thấy cô.
Có một người tìm ra manh mối nên báo cho anh.
- Anh Hứa, chúng tôi tìm thấy một đôi giày của cô ấy.
Hứa Phong Đàm bật dậy, anh chạy thật nhanh tới chỗ của người đàn ông kia.

Anh chăm chú nhìn một lúc lâu, bần thần cũng một lúc lâu, mãi mới chịu thừa nhận, đây chính là đôi giày của cô ấy.
Mọi người không tìm thấy xác của cô ấy ở đâu, nên dần dần từ bỏ.

Trời cũng tối nên họ đều về nghỉ ngơi.

Chỉ còn một mình Hứa Phong Đàm.
Anh hét lên.

- Không, làm ơn, Chúc Tự Đan, em đang ở đâu?
Cả bầu trời lúc chiều tà chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Hứa Phong Đàm mà thôi.

Anh mệt mỏi ngồi sụp xuống nền cát, nắm chặt cát vào lòng bàn tay mà cầu nguyện.
- Biển ơi, đưa cô ấy về bên tôi được không? Làm ơn, làm ơn.
Càng ngày tiếng kêu của Hứa Phong Đàm càng khàn đi, giọng nói cũng bị lạc hẳn đi, sắc thần cũng kém hẳn.

Cuộc sống khi không có Chúc Tự Đan của Hứa Phong Đàm thật tệ.
Anh đã có suy nghĩ quy tận cùng cô và anh đã thực hiện.

Từng bước chân nặng nề của Hứa Phong Đàm in hằn lên nền cát, ánh mắt thẫn thờ nhìn theo cánh chim hải âu ở đằng xa, anh cũng ước ao mình được tự do như thế, như vậy anh sẽ mang Chúc Tự Đan để chu du khắp nơi, chẳng cần phải nghĩ tới hận thù.
À không, nếu như được quay trở lại, anh sẽ chỉ đứng ở đằng sau để bảo vệ Chúc Tự Đan mà thôi, sẽ tránh xa cô để cô không phải khổ sở như vậy.
Nhưng cuộc đời làm gì có nếu như, cũng chẳng thể nào quay trở lại được quá khứ.
Lúc này, nước đã đến ngực của Hứa Phong Đàm, anh lại nhớ tới bức thư nhỏ của Chúc Tự Đan.
- Bằng mọi giá, anh nhất định phải sống.

Hãy chạy trốn khỏi bọn chúng, sống thật tốt, sống cho cả phần đời của em nữa.
Nhớ tới câu nói đó, Hứa Phong Đàm lại dừng lại, anh nhìn lên bầu trời cao, nhắm chặt mắt lại, giọt nước mắt theo khóe mi mà rơi xuống, hoà quyện với nước biển.
Bóng tối dần bao trùm không gian, cũng bao trùm toàn bộ cuộc sống phía trước của Hứa Phong Đàm.
***.

Truyện Hot
Đã sang ngày thứ tư mà Chúc Tự Đan ra đi, cô ấy ra đi một cách đau khổ, anh không tài nào mà tìm được thi thể của cô ấy.

Như vậy cũng tốt, cô ấy sẽ không phải khổ sở khi ở gần anh, cô ấy sẽ được giải thoát với mây trời.
Cuộc sống của Hứa Phong Đàm khi xa cô thật tệ, anh ngày đêm đều thất thần như người vô hồn, sống không ra sống, chết không ra chết.
Đám người của Vũ Phong cũng không tới tìm anh nữa, anh cũng chẳng quan tâm, sống chết sẽ có số, anh chấp nhận.
Buổi tối hôm ấy, anh lang thang ngoài đường ra biển để đi tìm cô thì một đám người chặn lại, anh liền ngồi sụp xuống trong vô thức.
Thái Chắc bước xuống xe, nhìn hắn đúng khí chất cao cao tại thượng, nhìn anh từ trên cao xuống.

Hứa Phong Đàm nhìn người chẳng ra người, ma chẳng ra ma, tóc tai rối mù, ria mép cũng đã lâu không cạo, quần áo xộc xệch.

Nhìn qua hay nhìn kỹ thì đều không còn hình ảnh Hứa Phong Đàm oai phong xưa kia nữa rồi.
Thái Chắc buông lời:
- Hứa Phong Đàm, nhìn anh thật tệ.
Hứa Phong Đàm cười nhếch, anh chẳng quan tâm xem đây là Thái Chắc hay Thái Giang nữa.
Nghe theo lệnh, bọn thuộc hạ của Thái Chắc liền ra sức đánh đập vào người của Hứa Phong Đàm.
Thái Chắc chỉ nói một câu.
- Sau ngày hôm nay, anh sống được thì sẽ tự do.
Hứa Phong Đàm chẳng còn khát khao sống, tự do hay không thì quan trọng gì nữa khi không có người ấy bên cạnh nữa rồi.
Đã trôi qua một thời gian ngắn, Hứa Phong Đàm bị đánh đến mức mê sảng, nói lăng nhăng cuội, thậm chí còn cười như ma làm.
- Ha ha.
Tiếng cười không vui vẻ mà là đau thương cùng cô độc.

Thái Chắc có thể cảm nhận được điều đó nên đã ra lệnh cho thuộc hạ.
- Kêu dừng lại đi, chặt một ngón tay áp út là được.
Thuộc hạ nhanh chóng nghe lời, chỉ sau đó một phút, hai đốt ngón tay ở ngón áp út của Hứa Phong Đàm rời khỏi tay.

Dù cho máu đầm đìa, anh cũng không đau đớn, cũng không kêu tha, chỉ mỉm cười.
Dường như giây phút này, anh nhìn thấy Chúc Tự Đan đến ôm anh vào lòng.

Anh cảm thán.
- Thật ấm áp, cảm ơn em, Chúc Tự Đan.
***
Đã khoảng một năm kể từ thời gian tăm tối đó, Hứa Phong Đàm bây giờ đang làm một anh chàng bảo kê ở chợ.

Tính tình đều thay đổi, tốt tính hơn trước, nhiệt tình hơn trước nhưng lại không được lòng mọi người.
Ai nấy ở chợ đều tránh anh như tránh tà, trước mặt thì nịnh nọt nhưng sau lưng thì lại khinh miệt.

Đối với việc này, anh cũng thành quen.
Hôm nay là ngày giỗ của Chúc Tự Đan, anh đến phần mộ trống của cô ở trên đồi nhìn ra biển, ngồi xuống mà thắp hương cho cô, rồi lại hàn huyên, anh đã kể hết tất cả mọi chuyện xảy ra trong một năm qua cho cô.
Mãi sau, anh dựa lưng vào bia mộ, uống một ly rượu, sau đó đưa bàn tay của mình lên, nhìn thật kỹ ngón tay áp út bị cụt kia, anh bật cười.
- Cũng may, như vậy cả đời này không thể đeo nhẫn được nữa.
Gió trên đồi hiu hiu, đã ru anh ngủ, trong giấc mơ, anh đã ôm Chúc Tự Đan, đã nói chuyện thật lâu với cô ấy.
Hoàn rồi, tung hoa!! Đi xem truyện khác nào~
=.
 
Back
Top Bottom