Ngôn Tình Cưới Nhầm Chồng Hào Môn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cưới Nhầm Chồng Hào Môn
Chương 80: 80: Gọi Tên Người Khác


Thấy bộ dạng thở hổn hển của Giản Ánh Nhu, nhưng Tần Kính Thiên lại thấp giọng cười.
Giản Ánh Nhu: “...”
Người đàn ông này đang cười nhạo cô sao?
Mặc dù hơi giận anh nhưng cô không thể không thừa nhận, người đàn ông này cười lên trông rất đẹp, đẹp đến nỗi khiến cô không dời mắt đi được, thậm chí không muốn để người khác nhìn thấy.
Lúc Giản Ánh Nhu lại bắt đầu suy nghĩ linh tinh thì Tần Kính Thiên đã tắt điện thoại đi đến bên cạnh cô, đưa tay xoa đầu cô: “Vậy chúng ta về nhà nhé?”
Rốt cuộc câu này của anh có ý gì?
Nếu nghe riêng câu này của anh thì ý rất đơn thuần, chính là ý trên mặt chữ, hai người cùng về nhà.
Nhưng nếu được ghép cùng với câu “đừng ở đây” ban nãy, vậy ý trong đó rất mờ ám.
Giản Ánh Nhu thở hổn hển trừng anh: “Anh có gì thì nói thẳng, đừng cứ nói lấp lửng nước đôi, còn bắt người ta phải đoán nữa.”
Tần Kính Thiên cau mày nói: “Gì mà lấp lửng nước đôi?”
Giản Ánh Nhu nhìn ánh mắt vô cùng chân thành không chút mờ ám của anh, lại cảm thấy thực ra anh chỉ đơn thuần nói về nhà mà thôi, là cô nghĩ nhiều nữa rồi.
“Không có gì.” Cô lại đỏ mặt, xem ra thật sự là mình nghĩ nhiều quá.

Để che giấu suy nghĩ của mình, cô chủ động khoác cánh tay anh: “Đi thôi, về nhà.”
Về nhà!
Về nhà chung của hai người!
Cùng lúc đó, Cố Hoàng Hải cũng nhận được tin nhắn nội bộ, nửa năm trước Thịnh Thiên đã thu mua Sáng Tân.
Thịnh Thiên thu mua Sáng Tân, nhưng trước đó không lâu anh ta lại tuyên bố Cố thị sẽ không bao giờ hợp tác với Sáng Tân nữa, cũng có nghĩa là tự anh ta đã hủy đi cơ hội được hợp tác với Thịnh Thiên.
Diệp Đại Sơn của Diệp thị không sợ đắc tội với Cố Thị, cũng hợp tác với Sáng Tân.

Xem ra Diệp thị đã nhận được tin nội bộ lâu.
Hồng Hiệp Phú nhìn Cố Hoàng Hải, lo lắng nói: “Cậu Cố, chúng ta vẫn nên về Kinh Đô trước.

Vẫn nên giao chuyện này cho tổng giám đốc Cố, để ông ấy xử lý.”
E là anh ta đã không có khả năng để có thể xử lý nữa rồi.
Hồng Hiệp Phú giữ câu này trong lòng, không nói ra.
Cố Hoàng Hải giận dữ rống lên: “Về? Về gì mà về?
Trước khi đến Giang Bắc anh ta đã thề thốt với các cổ đông, lần này đến Giang Bắc nhất định phải có được sự hợp tác của Thịnh Thiên.
Bây giờ chẳng những không gặp được Leo Qin, còn ngã sóng soài vì chuyện của Khoa học Kỹ thuật Sáng Tân, anh ta làm gì còn mặt mũi mà về.
Muốn huy hoàng quay về Kinh Đô thì phải cố gắng hơn nữa, nhất định phải nghĩ cách gặp được Leo Qin, cho dù có phải quỳ xuống để cầu xin một cơ hội hợp tác.
Mà muốn tiếp cận được Leo Qin, cách mà Cố Hoàng Hải nghĩ ra vẫn là dùng mỹ nhân kế.

Chỉ là, cái tên Lý Cảnh Phi vô dụng đó, chẳng những không tìm được người mà còn tự tống mình vào tù.
Cố Hoàng Hải lại nói: “Anh nghĩ cách tiếp đi, nhất định phải đưa Lý Cảnh Phi ra cho tôi.”
Chuyện tìm phụ nữ, Cố Hoàng Hải vẫn tin tưởng Lý Cảnh Phi ở bên cạnh mình hơn, còn Hồng Hiệp Phú do bố cử tới thì anh ta không dám dùng dễ dàng.
“Vâng, tôi đi nghĩ cách tiếp.” Hồng Hiệp Phú nhận lệnh rồi rời đi.
Hồng Hiệp Phú vừa đi, Cố Hoàng Hải tức đến nỗi đấm lên bàn: “Đúng là chết tiệt! Sao lại không điều tra được thế lực đằng sau tên họ Tần kia lại là Thịnh Thiên chứ.”

Bây giờ tất cả những gì không hiểu đều đã hiểu cả rồi.
Tần Kính Thiên là người của Thịnh Thiên, chắc chắn cục trưởng Trần Nhất Quang của cục công an Giang Bắc nể mặt anh ta.

Tần Kính Thiên là người của Thịnh Thiên, vì vậy nên anh ta cũng có mặt trong bữa tiệc từ thiện do Leo Qin tổ chức.
Tần Kính Thiên là người của Thịnh Thiên, cho nên lúc biết Cố thị không hợp tác với Sáng Tân, anh vẫn bình thản như thường.
Nếu biết trước tên họ Tần đó là người của Thịnh Thiên, anh ta sẽ không đưa ra quyết định l* m*ng như vậy, bây giờ lại tự ngáng chân mình.
“Hoàng Hải...” Giản Ánh Như đi tới phía sau Cố Hoàng Hải, giơ tay lên bóp vai cho anh ta, dịu dàng nói: “Đừng giận, tức giận không tốt cho sức khỏe của bản thân.”
“Em nói chuyện với Ánh Nhu thế nào rồi?” Cố Hoàng Hải đang cực kỳ tức, giọng điệu nói chuyện với Giản Ánh Như cũng không tốt lắm.
Giản Ánh Như không để tâm, vẫn cười đến là dịu dàng: “Hoàng Hải, anh cũng biết tính Ánh Nhu đấy, nếu là chuyện nó không muốn làm thì chẳng ai ép được nó.”
“Vì anh biết tình cô ấy nên mới để em đi khuyên cô ấy, em nói với anh em rất chắc chắn, bây giờ em lại nói với anh mấy thứ vô dụng này...” Cố Hoàng Hải xoay người mắng, nhưng mắng tới mắng lui, trong lòng chợt nảy ra một suy nghĩ.
Chẳng phải anh ta đang tìm người đẹp à, người phụ nữ trước mắt này chẳng phải là người đẹp sờ sờ ra đây sao.
Mặc dù dáng vẻ của Giản Ánh Như không so được với vẻ đẹp khiến người ta phải thốt lên ngạc nhiên như Giản Ánh Nhu, nhưng phải công nhận cô ta cũng là một người đẹp.
Nhất là mỗi lần bị anh ta đè dưới người làm chuyện đó, biểu hiện của Giản Ánh Như có thể nói là vô cùng quyến rũ.
Cố Hoàng Hải cho rằng, đôi khi đàn ông không chỉ thích ngắm khuôn mặt của phụ nữ, kỹ năng giường chiếu cũng là điều vô cùng quan trọng.
Nghĩ vậy, Cố Hoàng Hải lập tức thay đổi thái độ, nâng mặt Giản Ánh Như lên nói: “Ánh Như, mấy hôm nay gặp phải rất nhiều chuyện, cảm xúc nhất thời bộc phát, em sẽ thông cảm cho anh đúng không.”
Giản Ánh Như cười đáp: “Em là vợ chưa cưới của anh, em không thông cảm cho anh thì ai thông cảm cho anh đây.”
“Bây giờ anh gặp phải một chuyện cực kỳ khó giải quyết, em có bằng lòng giúp anh không?” Mắt Cố Hoàng Hải lóe sáng, nếu Leo Qin có thể vừa ý Giản Ánh Như, vậy chuyện hợp tác có hi vọng rồi.

Giản Ánh Như gật đầu: “Anh nói đi, chỉ cần em có thể làm được thì chắc chắn em sẽ dốc hết sức để làm.”
“Ánh Như, để anh thưởng thức mùi vị của em trước đã.” Cố Hoàng Hải bế Giản Ánh Như lên, sải bước lớn đi về phía căn phòng, ngay sau đó trong phòng truyền đến tiếng thở nặng nề hòa vào nhau của đôi nam nữ.
Thỉnh thoảng còn nghe thấy hai chữ “Ánh Nhu” do Cố Hoàng Hải gọi, mà Giản Ánh Như dưới người anh ta đã bị anh ta che mắt, không nhìn thấy dáng vẻ của anh ta lúc này, chỉ có thể nghe thấy anh ta gọi tên người khác từng tiếng từng tiếng.
Từ lần đầu tiên của bọn họ cho đến hôm nay, mỗi lần làm, Cố Hoàng Hải đều sẽ che mắt cô ta, hoặc anh ta sẽ tự che mắt mình, miệng luôn gọi tên người khác.
Lúc đầu Giản Ánh Như không để bụng, vì vốn dĩ cô ta đã cướp người đàn ông này từ tay Giản Ánh Nhu, sau đó cô ta cũng tâm một thời gian, bây giờ lại chẳng quan trọng nữa.
Cho dù Cố Hoàng Hải gọi tên ai thì người anh ta thật sự muốn là cô ta, chỉ cô ta mà thôi.
Hơn nữa nhiều năm như vậy, cũng chỉ có Giản Ánh Như cô ta là con dâu tương lai được nhà họ Cố công khai thừa nhận, người vợ chưa cưới được Cố Hoàng Hải công khai thừa nhận, ai có thể cướp được của cô ta chứ.
Giản Ánh Nhu sao?
Ha ha...
Giản Ánh Như vừa cười vừa rơi nước mắt, e là qua tối nay, cả Giang Bắc này cũng không còn chỗ cho Giản Ánh Nhu dung thân nữa rồi.
Cô ta không muốn làm vậy, dù sao thì Giản Ánh Nhu cũng là em gái ruột của cô ta.
Nhưng tính Giản Ánh Nhu bướng bỉnh, không nghe lời khuyên, không muốn tự ngoan ngoãn rời đi, cứ phải khiến người khác dùng lại mánh cũ, ép nó phải thảm hại rời đi mới chịu..
 
Cưới Nhầm Chồng Hào Môn
Chương 81: 81: Anh Ấy Là Chồng Của Cháu


Trước khi về nhà, Tần Kính Thiên cùng Giản Ánh Nhu đi siêu thị mua thịt và rau cho bữa trưa.

Ngay lối vào siêu thị có một quầy bán hạt dẻ nướng, Giản Ánh Nhu thích ăn, mỗi lần đến đây cô đều mua một ít.

Người bán hạt dẻ là một bác gái trung niên thân thiện, giọng nói cũng rất lớn, Giản Ánh Nhu là khách quen, bà ấy quen với cô.

Bác gái vừa gói hạt dẻ giúp Giản Ánh Nhu vừa hỏi: "Cô gái, người ở đằng sau là bạn trai hay chồng cháu vậy?"
Phụ nữ đều rất thích tám chuyện, nhất là khi nhìn thấy một cặp trai xinh gái đẹp như vậy, ai cũng không khỏi suy nghĩ lung tung, không nhịn được muốn tám chuyện.

Nghe được câu hỏi này, Giản Ánh Nhu bất giác quay lại nhìn Tần Kính Thiên.

Khi cô mua thứ gì đó, anh sẽ luôn đợi ở bên cạnh, tay xách túi lớn túi nhỏ, không hề tỏ ra mất kiên nhẫn.

Cô quay đầu, nhìn bác gái cười: "Anh ấy là chồng của cháu.

"
Vừa nói xong, đột nhiên Giản Ánh Nhu cảm thấy bản thân như có được cả thế giới.

Chỉ cần nói thật to và đầy tự hào với ai đó rằng anh ấy chính là chồng của tôi.

Bác gái bán hạt dẻ lại nói: "Cô gái, có rất nhiều người đàn ông sẵn sàng đi mua rau cùng cháu, nhưng người lần nào cũng có thể đi cùng cháu rất ít, nếu đã gặp được người như vậy thì phải giữ cho chắc, tuyệt đối đừng để người khác cướp mất, nếu không chỉ có khóc thôi.

"
“Vâng, cháu biết rồi.

” Giản Ánh Nhu gật đầu lia lịa: “Cảm ơn bác gái.


Đúng vậy, một người đàn ông tốt như thế, sao cô có thể để người khác cướp mất được chứ.

Bác gái bán hạt dẻ nói với cô như một người lớn nói với con của mình, điều này khiến Giản Ánh Nhu nhớ đến mẹ.

Thực ra mẹ cô cũng thật lòng yêu thương cô, khi đính hôn với Cố Hoàng Hải, mẹ cũng đã nói câu này với cô.

Bà ấy lau nước mắt nói: "Ánh Nhu, mẹ thực sự không hy vọng con phải gả cho người giàu, mẹ chỉ mong người ấy có thể đối xử tốt với con, yêu thương và che chở cho con.

Nhưng mẹ không thể quyết định thay con được…"
Đôi khi, Giản Ánh Nhu thực sự muốn gọi điện cho mẹ, nói với bà ấy rằng con gái bà ấy đã tìm được người mà cô muốn ở bên suốt đời.

Nhưng cô vẫn không đủ can đảm!
Có lẽ không phải Giản Ánh Nhu không đủ can đảm mà là cô sợ nếu mình gọi điện cho mẹ thì không biết mẹ cô sẽ bị đối xử như thế nào.

"Cô nhìn xem chồng người ta tốt như thế nào kìa, còn thường xuyên đi mua rau cùng vợ.

"
Sau khi Giản Ánh Nhu và Tần Kính Thiên đi ra ngoài được một đoạn, giọng nói lớn của bác gái bán hạt dẻ truyền đến từ phía xa xa.

Giản Ánh Nhu ngẩng đầu nhìn Tần Kính Thiên cười: "Lại có người khen anh kìa.

"
Một tay Tần Kính Thiên cầm túi, một tay khác nắm lấy tay Giản Ánh Nhu: "Ừm.

"
Giản Ánh Nhu trợn trắng mắt, có cần phải lạnh lùng như vậy không? Thời tiết mùa đông đã đủ lạnh, anh còn định hóa thành một tảng băng lớn, muốn làm cô chết cóng sao?
Ngay lúc Giản Ánh Nhu còn đang vô cùng bất mãn với anh, đã nghe thấy anh nói: "Bởi vì em cũng rất tốt.

"
Nghe được lời anh nói, Giản Ánh Nhu nhếch môi, nhướng mày, mỉm cười hạnh phúc.

Bởi vì bọn họ đều rất tốt, cho nên giữa hàng nghìn hàng vạn người, trước khi nảy sinh tình cảm, họ đã chọn nhau.

Giản Ánh Nhu nhìn bóng lưng thẳng tắp của Tần Kính Thiên, cẩn thận vươn tay khoác tay anh, tự nhủ với bản thân, hãy thử tiến lên trước một bước, biết đâu sẽ nhìn thấy một bầu trời khác.

"Anh Tần, cô Tần, xin chào!"
Một giọng nói đặc biệt ngọt ngào vang lên, theo đó Julie giống như một con búp bê chạy tung tăng đến, cười ngọt ngào, chào hai người họ.

“Anh nhà cô đâu?” Tần Kính Thiên biết Julie xuất hiện ở đây thì chắc hẳn Ivan cũng đang ở gần đây.

Julie quay đầu nhìn một cái, chỉ về phía chiếc xe cách đó không xa, dùng tiếng Trung không chuẩn nói: "Anh ấy bảo tôi đến lấy Điệp Luyến.

"
Chiếc xe đậu cách họ không xa, cửa sổ đang mở.

Giản Ánh Nhu liếc qua, có thể thấy rõ người đàn ông ngồi trên ghế lái có mái tóc đen mắt nâu, mái tóc rối bù, cứ như đã mấy ngày không chải chuốt.

Đường nét khuôn mặt của anh ta mang theo nét quyến rũ riêng của người Ý, với hốc mắt sâu và sống mũi cao.

Như thể cảm nhận được ánh mắt của Giản Ánh Nhu, người đàn ông quay đầu lại, chạm mắt với Giản Ánh Nhu, sau đó anh ta nở một nụ cười khó đoán.

Giản Ánh Nhu bị anh ta nhìn thì cảm thấy không được tự nhiên, vội vàng thu ánh mắt lại, nhìn về phía Julie: "Đáng lẽ tôi phải gửi lại cái váy mới đúng, lại để cô đến lấy, đúng là làm phiền cô.

"
“Không sao.

” Julie hiếm khi trở về biệt thự, bây giờ có cơ hội được quay về, cô ấy vui mừng còn không kịp, sao còn cảm thấy phiền được chứ.

Ivan không xuống xe, Tần Kính Thiên cũng không đi qua chào hỏi anh ta, hai người vốn là bạn tốt của nhau lại không muốn để ý đến nhau.

Giản Ánh Nhu không nhịn được quay đầu nhìn về phía Ivan, nhà thiết kế nổi tiếng người Ý, thần tượng của cô.

Nhưng Ivan này hơi khác với tưởng tượng của cô, những bức ảnh của Ivan ở trên mạng trông đẹp trai và ấm áp, còn Ivan mà bây giờ cô nhìn thấy lại cho người ta cảm giác anh ta là một người tùy ý, không bị ràng buộc.

Năm đó, ước mơ lớn nhất của Giản Ánh Nhu là được sang Ý học hỏi Ivan.

Để cô có thể ra nước ngoài học hỏi thần tượng của mình, mẹ cô đã bán chiếc vòng ngọc màu xanh lục gia truyền để kiếm một khoản tiền.

Mẹ cô nói: "Ánh Nhu, chỉ cần con thích, mẹ làm gì cũng đáng.

"
Nhưng số tiền đó của mẹ đã bị bố lấy mất, bố chọn chuyên ngành cho Giản Ánh Nhu, nhưng Giản Ánh Nhu không chịu, cô nhất quyết muốn làm một nhà thiết kế áo cưới.

Sau đó số tiền bán vòng tay của mẹ bị bố dùng để chu cấp cho Giản Ánh Như sang Mỹ du học, tước đi cơ hội du học của Giản Ánh Nhu.

Hiện giờ thần tượng của cô đang ở ngay trước mắt, giống như chỉ cần giơ tay là có thể có được, tâm trạng này đúng là vừa vui mừng vừa cảm thấy phức tạp.

Cô rất muốn chạy tới hỏi Ivan xem anh ta có nhận học sinh không, chỉ cần anh ta bằng lòng nhận cô, cô có thể làm việc cho anh ta mà không nhận một đồng lương nào.

Trong lòng Giản Ánh Nhu rất muốn làm như vậy, nhưng cô lại kìm nén nỗi kích động trong lòng xuống.

Bây giờ cô không còn một mình nữa, cho nên trước khi ra bất cứ quyết định nào, cô cũng phải suy nghĩ đến cảm xúc của Tần Kính Thiên, không thể ích kỷ đưa ra quyết định được.

Sau khi trở về nhà lấy lễ phục, Giản Ánh Nhu tiễn Julie xuống dưới nhà.

Bởi vì tối hôm đó đã xảy ra một ít sơ xuất nên Giản Ánh Nhu đã may lại chiếc váy, vì vậy cô nghĩ mình nên xin lỗi nhà thiết kế ban đầu của bộ váy một câu.

Giản Ánh Nhu vừa đến cạnh xe, người đàn ông trong xe đã lên tiếng: "Cô Tần, người đàn ông của cô không đáng yêu tí nào, tôi ngồi ở đây mà sao anh ta lại ra vẻ như không nhìn thấy tôi vậy?"
Giản Ánh Nhu không ngờ tiếng Trung của người ngoại quốc này lại tốt như vậy, cô ngạc nhiên, sau đó nói: "Tần Kính Thiên là người như vậy, anh ấy thường không thích nói chuyện, mong anh đừng tính toán với anh ấy.

"
"Tính toán với anh ta? Tôi không thèm tính toán với anh ta.

" Ivan cười: "Nể tình cô Tần xinh đẹp như vậy, coi như tôi cho anh ta mượn bộ lễ phục này một ngày, không lấy phí thuê trang phục của anh ta nữa.

"
Giản Ánh Nhu mỉm cười: "Cảm ơn!"
Ivan lại nói: "Vẫn là cô Tần lịch sự, cô xem anh Tần nhà cô đi, chúng ta đã quen thuộc như vậy rồi, cả ngày từ sáng đến tối cứ trưng ra cái bộ mặt đấy, tỏ ra lạnh lùng cho ai xem chứ?".
 
Cưới Nhầm Chồng Hào Môn
Chương 82: 82: Mưu Tính Trong Bữa Tối


Ivan không để Giản Ánh Nhu có cơ hội chen ngang, tiếp tục nói: "Tôi làm bạn với anh ta nhiều năm như vậy, thế mà anh ta lấy lễ phục tôi đinh tặng cho “vợ” tương lai mà không nói gì cả.

Đúng là chả dễ thương tý nào, không dễ thương tý nào.

Julie, còn ngây ra đó làm gì, lên xe đi thôi."
“Anh Ivan, xin đợi một lát.” Giản Ánh Nhu gọi Ivan lại, nói chuyện mình đã sửa lại Điệp Luyến với anh ta.
Cô còn chưa nói hết, đã thấy sắc mặt của Ivan thay đổi rõ rệt, anh ta vừa dỡ chiếc váy vừa tức giận nói: "Ai cho cô động vào tác phẩm của tôi?"
Người mà ban nãy vẫn còn tươi cười đột nhiên gầm lên một tiếng, Giản Ánh Nhu sợ đến mức lùi lại một bước, nhưng nghĩ là do mình đã làm sai, cô đành đứng đợi ở đó, xem Ivan định giải quyết vấn đề như thế nào.
Nhưng khi nhìn thấy nơi mà Giản Ánh Nhu đã xử lý, sắc mặt của Ivan lại chuyển từ tức giận sang vui vẻ, rồi từ vui mừng sang buồn bã.
Thật lâu sau, anh ta mới để lại một câu: "Cô Tần, tôi sẽ quay lại tìm cô."
Các nhân viên của Khoa học Kỹ thuật Sáng Tân đang tụ tập ăn tối trong một sảnh tiệc đa chức năng rộng hơn hai trăm mét vuông ở nhà hàng Bách Hợp.
Trong bữa tiệc có mười bàn, bàn cao nhất là vị trí của tổng giám đốc và những người cấp cao công ty, những người khác được xếp theo thứ tự chức vụ từ cao đến thấp.
Màn hình LED to trên tường liên tục phát những quảng cáo mới nhất của Sáng Tân.

Điều này khiến cho mọi người cảm thấy sau khi Thịnh Thiên mua lại Sáng Tân, dường như quảng cáo hình ảnh của công ty cũng cao cấp hơn trước.
Thực tế nói trắng ra thì bây giờ Sáng Tân là công ty con của Thịnh Thiên, có một “người bố” có quyền thế như Thịnh Thiên, sau này đứa con Sáng Tân sẽ không sợ bị đói hay bị người khác bắt nạt nữa.
Bữa tối bắt đầu lúc bảy giờ, năm giờ mọi người gần như đã có mặt đầy đủ tại địa điểm, bắt đầu vui chơi, ca hát, nhảy múa, cực kỳ happy.
Giản Ánh Nhu đến hơi muộn, gần như tất cả mọi người đều đã đến đủ thì cô mới có mặt.
Bởi vì Tần Kính Thiên bảo cô đợi anh, cô cũng đồng ý đến cùng Tần Kính Thiên.
Lúc ở dưới lầu, Tần Kính Thiên có chuyện gấp cần xử lý nên đã dẫn thư ký Lưu và thư ký Hứa rời đi.
Sau khi hiểu ra một số chuyện, Giản Ánh Nhu không còn sợ mối quan hệ giữa cô và Tần Kính Thiên bị phát hiện nữa.
Rõ ràng hai người bọn họ là vợ chồng hợp pháp, sao lần nào ở bên nhau cũng phải làm như đang yêu đương vụng trộm chứ?
Thời gian đầu mới kết hôn, cô không muốn để mọi người trong công ty biết, sợ bị đàm tiếu, sợ bị tin đồn đánh bại lần nữa.
Gần đây cô gặp lại một số người và một số việc trong quá khứ, rất nhiều chuyện không hề đáng sợ như trong tưởng tượng của cô.
Cô có thể bình tĩnh đối mặt với Cố Hoàng Hải, người đã phản bội cô, cũng có thể bình tĩnh đối mặt với Giản Ánh Như, người đã làm tổn thương cô.

Thậm chí khi nghe mẹ nói những lời như vậy, cô cũng không còn buồn như trước nữa.
Vì cô biết rằng bây giờ mình không còn đơn độc.
Cô có Tần Kính Thiên, chỉ cần Tần Kính Thiên ở bên cạnh, dường như cô sẽ không còn sợ hãi.
“Giản Ánh Nhu, cuối cùng cô cũng tới rồi.” Lâm Tố Uyên đang hát một bản tình ca cùng với Vương Sơn Tuấn, thấy Giản Ánh Nhu đến là chào hỏi.
Giản Ánh Nhu mỉm cười: "Mọi người đều chơi được một lúc rồi nhỉ."
“Đúng vậy, chúng tôi chơi lâu, chỉ thiếu mỗi cô.” Phùng Thi Âm ghé sát người Giản Ánh Nhu, thì thầm: “Tôi không hề nói ra chuyện ngày hôm đó.”
Giản Ánh Nhu cười: "Cảm ơn!"
Triệu Linh Phân vốn đang ngồi cùng quản lý, thấy Giản Ánh Nhu đi tới, cầm ly rượu đi qua: "Các đồng nghiệp đều đã có mặt, tôi mời mọi người một ly trước."
"Quản lý Triệu, khăn quàng của cô và Giản Ánh Nhu là cùng một kiểu, chỉ khác màu thôi.

Tôi nhớ kiểu dáng này là phiên bản giới hạn trong toàn thành phố, lúc tôi đi mua đã hết sạch rồi." Phùng Thi Âm là người gốc Giang Bắc, gia cảnh cũng rất tốt, bình thường hay quan tâm đến đồ cao cấp nên hiểu rất rõ về khía cạnh này.
Triệu Linh Phân chỉnh chỉnh chiếc khăn quàng màu đỏ trên cổ, cười: "Đúng vậy, mất nửa tháng tiền lương đấy.

Đúng rồi, Giản Ánh Nhu, cô tốn bao nhiêu tiền mua vậy?"
"Đối với tôi thì rất đắt, lúc quẹt thẻ tim như rỉ máu." Khi đó Giản Ánh Nhu chỉ muốn mua một chiếc khăn tặng Tần Kính Thiên, ai ngờ cuối cùng lại mua hai cái, lúc quẹt thẻ, tim cô như rỉ máu.
"Thấy bình thường đồ và túi cô dùng không phải là hàng cao cấp, không ngờ cô lại lại sẵn sàng bỏ ra cái giá lớn như vậy để mua một chiếc khăn quàng cổ." Triệu Linh Phân nhìn Giản Ánh Nhu cười đầy ẩn ý rồi quay đi.
Sao Giản Ánh Nhu có thể không nghe ra Triệu Linh Phân đang nói bóng gió cô chứ, nhưng vậy thì sao, cô làm người ngay thẳng, không sợ người khác nói xấu sau lưng.
“Giản Ánh Nhu, cô hát một bài đi.” Lâm Tố Uyên đưa micro cho Giản Ánh Nhu: “Nào, cô muốn hát bài nào? Tôi chọn giúp cô.”
Giản Ánh Nhu suy nghĩ một chút nói: "Tiêu sái mà đi."
Cô muốn dùng bài hát này để nói lời tạm biệt với những điều tồi tệ trong quá khứ, sau này không ai có thể làm tổn thương cô nữa.
Lâm Tố Uyên lập tức chọn bài hát này giúp Giản Ánh Nhu, khi tiếng nhạc vang lên, tất cả mọi người đều lắc lư theo.
Tuy nhiên ngay khi Giản Ánh Nhu chuẩn bị hát, màn hình LED lớn trên tường đã chuyển từ quảng cáo hình ảnh sang ảnh chụp.
"Giản Ánh Nhu, cô nhìn màn hình lớn đi."
Giản Ánh Nhu nghe thấy giọng nói của Lâm Tố Uyên, ngẩng đầu lên nhìn.
Màn hình lớn tràn ngập ảnh của cô và Tần Kính Thiên ở cùng nhau, có ảnh anh nhìn cô dịu dàng, có ảnh cô nhìn anh cười, Tần Kính Thiên hôn cô, ảnh nào cũng có.
Nếu không có những bức ảnh này ngày hôm nay, Giản Ánh Nhu sẽ không biết rằng khi ở cùng với Tần Kính Thiên, cô lại hạnh phúc như vậy.
Nhưng nhìn góc chụp thì những bức ảnh này đều là chụp lén, không phải do cô và Tần Kính Thiên tự chụp, lúc này Giản Ánh Nhu chỉ cảm thấy lạnh sống lưng.
Rốt cuộc là ai đã chụp những bức ảnh này?
Người đầu tiên xuất hiện trong tâm trí Giản Ánh Nhu là Mã Quý Tinh.
Mã Quý Tình luôn ghen tị với cô, ngáng đường cô, cô ta là người có khả năng rình rập và chụp lén cô nhất.

Ngoài Mã Quý Tinh ra, còn ai nữa?
Giản Ánh Nhu nghiêm túc suy nghĩ từng người một, tất nhiên cô phớt lờ hết những ánh mắt đủ loại xung quanh mình.
“Giản Ánh Nhu, sao lại như vậy?” Lâm Tố Uyên ở bên cạnh kéo kéo Giản Ánh Nhu.
Những tấm ảnh ở phần trước, mọi người đều coi như đang xem phim thần tượng.
Nhưng dần dần, phong cách của ảnh đột nhiên thay đổi, trở thành những bức ảnh Giản Ánh Nhu mặc đồ ngắn hở hang, bị một người đàn ông lạ đỡ vào khách sạn, cùng với những tin tức Giản Ánh Nhu đã từng muốn cướp cả anh rể của mình.
Giản Ánh Nhu nhìn những bức ảnh kia, nhìn những tài liệu buộc tội cô.
Cảnh tượng ba năm trước như hiện ra trước mắt cô.
Sự phản bội của người tình khiến cô trở thành đứa con bị bỏ rơi của nhà họ Giản, thậm chí bố cô còn không thể giả vờ đối xử tốt với cô.
Chị gái Giản Ánh Như dùng Internet để kích động cư dân mạng nuốt chửng cô, khiến cô ra đường bị người chặn, bị người đánh...
Cuối cùng, cô buộc phải rời khỏi Giang Bắc, rời khỏi nơi cô sinh ra và lớn lên.
Đến Giang Bắc cùng với Lăng Hoài Ngọc, hai người cố gắng phấn đấu, cuối cùng cũng có chút thành tựu, nhưng những người xấu đó, những chuyện xấu đó lại tấn công cô lần nữa.
Giản Ánh Nhu nghiến răng, nắm chặt tay, lần này cô sẽ không để những người đó được như ý..
 
Cưới Nhầm Chồng Hào Môn
Chương 83: 83: Người Thứ Ba Không Biết Xấu Hổ


Đủ loại ánh mắt đánh giá, tiếng nghị luận, chỉ trỏ...
Cảnh tượng, dường như lại quay trở về ba năm trước.
Tiếng mắng chửi, tiếng chỉ trích, tiếng cười nhạo không dứt bên tai.
Những người đó không hề liên quan đến cô, những người không hề biết tình huống thật sự, chỉ dựa vào tin tức vừa nghe được là đứng ra chỉ trỏ mắng nhiếc.
Những người đó đặt bản thân mình ở điểm cao nhất của đạo đức, tự cho là đúng mà đứng ra chỉ trích người khác, nhưng lại không biết mình chỉ hùa theo để tổn thương người khác.
Trên màn hình Led siêu lớn vẫn đang tiếp tục chiếu đoạn phim về quá khứ cực kỳ tồi tệ của Giản Ánh Nhu, ánh mắt của hơn một trăm nhân viên trong công ty đều đang đổ dồn lên người của Giản Ánh Nhu.
Một lần nữa, cô lại trở thành đối tượng công kích của mọi người.
“Chó thật sự không thay đổi được bản tính ăn cứt, rõ ràng biết tổng giám đốc Tần có vợ, vẫn có thể làm ra chuyện này.”
Cuối cùng cũng có người phá tan sự im lặng, sau đó tiếng nghị luận bắt đầu một tiếng rồi lại một tiếng.
“Thật là, nhìn người không thể nhìn vẻ ngoài, nước biển không thể đo bằng cốc.”
“Đúng đấy, đúng đấy, bình thường trông có vẻ như là một cô gái rất ngoan, hóa ra là loại người đó.”
“Chắc tổng giám đốc Tần không biết những chuyện trước đây của cô ta đâu.

Nếu như biết thì sẽ không ở cùng với loại phụ nữ như vậy.”
Những lời khác, Giản Ánh Nhu nghe thì cũng đã nghe, cũng không thể tạo thành tổn thương gì đối với cô, thế nhưng câu nói này đã đâm trúng vào chỗ hiểm của cô.
Người khác nhìn cô như thế nào, nói cô như thế nào, cô đều có thể không quan tâm, nhưng cô quan tâm cách nhìn của Tần Kính Thiên, quan tâm Tần Kính Thiên có tin tưởng cô hay không.
Chuyện quá khứ, cô vẫn luôn không dám nói với Tần Kính Thiên, càng không muốn nhắc đến người trong nhà với anh, nguyên nhân là vì quá khứ của cô, gia đình của cô, người thân của cô đều tồi tệ như vậy.
Tần Kính Thiên xuất sắc như thế, nói chuyện làm việc, hành vi cử chỉ, năng lực làm việc, học thức diện mạo vân vân...!Bất kể nhìn từ mặt nào, anh đều xuất sắc như thế.
Có đôi khi, Giản Ánh Nhu cảm giác Tần Kính Thiên giống như một vật phẩm quý hiếm được trưng bày trong bảo tàng, bạn có thể quan sát từ xa, có thể tán thưởng, nhưng mãi mãi không thể có được.
Cô không muốn Tần Kính Thiên xem thường cô, cô không muốn Tần Kính Thiên khinh thường gia đình của cô, cô không muốn Tần Kính Thiên nghĩ rằng cô là người phụ nữ tùy ý quyến rũ đàn ông.
Tần Kính Thiên...
Anh sẽ nhìn cô thế nào?
Anh có giống những người này không?
Giản Ánh Nhu đang suy nghĩ đến mức ngây người, lại nghe thấy có người nói.
“Giám đốc Triệu, Giản Ánh Nhu là nhân viên của bộ phận cô, cô bước ra nói một câu đi.”
Triệu Linh Phân trong lời giới thiệu của mọi người, đứng trên sân khấu một cách “rất không tình nguyện”, cầm micro nói: “Giản Ánh Nhu là nhân viên của bộ phận kinh doanh, thành tích công việc thì mọi người đều có thể nhìn thấy, về cuộc sống riêng tư, đó là chuyện riêng của cô ấy, tôi thật sự không thể quản được.”

Súng bắn chim đầu đàn, Triệu Linh Phân cũng không ngốc, mặc dù cô ta đã tham gia vào chuyện này, nhưng cô ta ở chỗ tối, tuyệt đối sẽ không đứng ra đắc tội với người khác.
Mà người vạch trần mọi chuyện do Mã Quý Tình ngu ngốc đó làm là được rồi, dù sao thì cô ta vì muốn trả thù Giản Ánh Nhu mà cái giá nào cũng bằng lòng trả.
Hôm nay, trải qua chuyện ồn ào như vậy, Giản Ánh Nhu sẽ không còn mặt mũi để ở lại Kỹ thuật Sáng Tân, mà người lãnh đạo trực tiếp như cô ta, chỉ cần tiếp tục làm một người không biết tình huống, sau chuyện này, cô ta vẫn là giám đốc bộ phận kinh doanh của Sáng Tân.
Bây giờ Sáng Tân bị Thịnh Thiên thu mua, đối với cô ta mà nói vị trí giám đốc này càng quan trọng hơn nữa, Giản Ánh Nhu là một sự tồn tài mà cô ta tuyệt đối không thể tha cho.
Vương Tuấn Sơn nhìn Giản Ánh Nhu, lắc đầu một cách thất vọng, ánh mắt như đang nói: Anh ta đã từng xem cô là sự tồn tại giống nữ thần, hóa ra cô là người phụ nữ như vậy, đã làm nhiều chuyện không biết xấu hổ thế kia.
Phùng Thi Âm nhìn chằm chằm vào Giản Ánh Nhu một cách ung dung thản nhiên, chỉ có khóe miệng hơi cong lên biểu hiện ra lòng dạ chân thật của cô ta, đợi xem kịch hay.
Ánh mắt của những đồng nghiệp khác ở bộ phận kinh doanh cũng đều đổ dồn trên người của Giản Ánh Nhu, đều ôm thái độ xem kịch hay để cư xử.
“Giản Ánh Nhu...” Lâm Tố Uyên nhìn Giản Ánh Nhu, kéo nhẹ tay áo của Giản Ánh Nhu: “Những thứ này đều là thật sao?”
Những thứ này đều là thật sao?
Có những chuyện vốn là giả, nhưng bị người khác lan truyền nhiều, truyền tới truyền lui còn mấy người biết là thật hay giả.
Giản Ánh Nhu hít một hơi thật sâu, thẳng lưng, ngẩng đầu, giẫm lên đôi giày cao gót năm phân, bước lên bục, đứng dưới màn hình Led lớn.
Khóe môi của cô hơi cong lên, mang theo nụ cười nhợt nhạt, liếc nhìn một lượt đám người bên dưới khán đài đang xem chuyện cười của cô.
Quả nhiên, ánh mắt mà những người này nhìn cô đều khinh thường và hèn mọn như thế, giống như cô là một tội phạm đã phạm phải tội ác tày trời.

Cô cầm một micro khác lên, mang theo nụ cười yếu ớt nói: “Tôi mặc kệ mọi chuyện ngày hôm nay là ai giở trò ở phía sau, tôi sẽ bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm pháp lý của nó.”
“Ha ha...” Không biết Mã Quý Tình đến hiện trường từ lúc nào, cười khẩy một cách khinh thường nói: “Cô đã từng quyến rũ anh rể của mình, vào khách sạn thuê phòng với đàn ông, bây giờ lại quyến rũ đàn ông đã có vợ.”
Nghe thấy giọng nói của Mã Quý Tình, Giản Ánh Nhu liếc mắt nhìn sang, ánh mắt cười nhạt dừng lại trên người Mã Quý Tình.
Mã Quý Tình hơi sợ hãi khi bị Giản Ánh Nhu nhìn, vội vàng dời mắt sang chỗ khác, nói tiếp: “Cô là một con đ**m không biết xấu hổ.

Bà mẹ nó, vẫn còn mặt mũi nói truy cứu trách nhiệm pháp luật của người khác.

Nếu thật sự muốn truy cứu, người nên bị tố cáo phải là cô, người thứ ba không biết xấu hổ.”
Hóa ra, thật sự là Mã Quý Tình giở trò ở sau lưng, nhưng Giản Ánh Nhu tin rằng dựa vào một mình Mã Quý Tình thì vẫn không được, nhất định vẫn còn có người khác.
Nhưng người đó là ai?
Ánh mắt nhẹ bẫng của cô đã dừng lại trên người Triệu Linh Phân ở bên cạnh, lại nghĩ đến câu nói vừa rồi mà cô ta nói với cô.
Nhưng mà Triệu Linh Phân và Mã Quý Tình là người mà cô vừa quen biết ở Giang Bắc, dựa vào bối cảnh của hai người bọn họ, chắc hẳn không thể điều tra được quá khứ của cô, huống chi lại là thông tin chi tiết như vậy.
Sau lưng của bọn họ...
Nhất định vẫn còn người khác.
Là Cố Hoàng Hải, hay là...!Giản Ánh Như?

Mặc dù Cố Hoàng Hải là một kẻ bỉ ổi, nhưng không đến nỗi khiến dư luận ép bức một người phụ nữ không quyền không thế như cô.
Hơn nữa, cảnh tượng hôm nay giống ba năm trước đến cỡ nào, mà ba năm trước, đạo diễn của vở kịch đó...
Giản Ánh Như à Giản Ánh Như, chị thật sự là người chị tốt của tôi.
Tôi niệm chút tình chị em sâu nặng cuối cùng, không quậy đến cuối cùng với chị, rời xa quê hương, cao chạy xa bay, việc gì chị phải khổ sở ép bức lẫn nhau như vậy?
Chị có biết, con thỏ nổi nóng cũng biết cắn người không?
Giản Ánh Nhu hơi híp mắt lại, khi đang lắc đầu cười khổ, lại có người hét lớn lên: “Loại phụ nữ như cô nên từ chức đi, đừng ở lại để mất mặt xấu hổ ở đây nữa.”
Lại có người nói: “Giám đốc Triệu không quản, bộ phận nhân sự cũng không muốn giao du với kẻ xấu, chi bằng chúng ta đợi tổng giám đốc Tần đến, để tổng giám đốc Tần xử lý.”
Bảo tổng giám đốc Tần đến, để tổng giám đốc Tần xử lý.
Nghe thấy lời này, cơ thể của Giản Ánh Nhu không kiềm chế được mà hơi run rẩy.
Mặc dù trên mặt của cô vẫn nở nụ cười, nhưng trong lòng lại luống cuống, hoảng loạn rồi.
Nhưng ngoại trừ hoảng loạn, trong lòng cô càng dâng lên nỗi căm hận vô tận.
Tần Kính Thiên sẽ nhìn cô thế nào đây?
Tần Kính Thiên sẽ tin cô là người phụ nữ như vậy sao?
Khó khăn lắm hạnh phúc mới đến tay cô, lẽ nào cứ chết thê thảm như vậy dưới sự mưu tính của chị gái sao?.
 
Cưới Nhầm Chồng Hào Môn
Chương 84: 84: Công Khai Mối Quan Hệ


Bỗng nhiên Giản Ánh Nhu không hiểu mình phải chịu đựng ấm ức trong mấy năm qua là vì cái gì, cô từng nghĩ rằng trốn khỏi những người nhà mất hết tính người thì bản thân có thể bình yên vô lo, nhưng bây giờ thì sao?
Cố Hoàng Hải năm lần bảy lượt khổ sở ép bức lẫn nhau, Giản Ánh Như ngấm ngầm tính kế, bọn họ giống như ác quỷ ở nơi địa ngục thâm sâu, từng chút từng chút xâu xé hạnh phúc của cô.

Sao bọn họ có thể?
Lúc này, Mã Quý Tình đã đi đến bên cạnh Giản Ánh Nhu, hạ thấp giọng nói một cách đắc ý: “Giản Ánh Nhu, tôi đã nói, mặc kệ trả cái giá như thế nào, tôi sẽ không để cô đẹp mặt.


Mã Quý Tình cười đắc ý đến cỡ nào chứ, đắc ý đâm xuyên đôi mắt của Giản Ánh Nhu.

Giản Ánh Như và Cố Hoàng Hải có thể tổn thương cô, đó là vì cô đã từng yêu, đã từng quan tâm.

Nhưng cô ta? Mã Quý Tình, cô ta cũng xứng sao?
Giản Ánh Nhu lạnh lùng hừ một tiếng, giơ tay vung về phía Mã Quý Tình: “Mã Quý Tình, cô là cái thá gì!”
Một tát này của cô đã dùng lực rất lớn, để lại trên mặt Mã Quý Tình năm ngón tay đỏ hồng.

Mã Quý Tình che khuôn mặt bị đánh đau, hung dữ nhìn Giản Ánh Nhu: “Con đ**m thối, bà mẹ nó, còn dám ra tay đánh người.


Mã Quý Tình vừa mở miệng, Giản Ánh Nhu lại tát thêm một cái nữa, có đôi khi nói chuyện thì người ta không nghe, còn không bằng ra tay trực tiếp.

“Bà mẹ nó đánh người! ”
Hai cái tát liên tiếp, Mã Quý Tình cũng không bằng lòng làm người chịu thiệt, nhào về phía Giản Ánh Nhu, nắm tóc của Giản Ánh Nhu dùng sức kéo một cái.

Giản Ánh Nhu bị Mã Quý Tình kéo tóc, đau đến mức cắn chặt răng, nhưng đã nén tiếng rên đau đớn lại.

Giản Ánh Nhu quan sát tình huống, Mã Quý Tình lùn hơn cô, mang giày cao gót cao hơn cô, cô có thể lợi dụng ưu thế này.

Giản Ánh Nhu trông nhỏ bé gầy gò, nhưng vì những năm này, cô tự tay làm hết mọi việc nên sức lực cũng không nhỏ.

Nhìn thấy hai người đánh đánh kéo kéo đến bên mép bục, Giản Ánh Nhu dùng sức đẩy một cái, Mã Quý Tình lắc lư hai cái, bởi vì trọng tâm không ổn định, bịch một cái ngã xuống bục.

Nhưng trước khi ngã xuống, Mã Quý Tình đã nắm tóc của Giản Ánh Nhu, Giản Ánh Nhu cũng bị kéo ngã xuống chung.

May là khắp phòng đa năng đều đã trải thảm, Giản Ánh Nhu và Mã Quý Tình ngã xuống cũng không đau.

Mã Quý Tình bò dậy, nói tiếp: “Ở đây có rất nhiều phụ nữ đã kết hôn đúng không? Chắc chắn cũng có chồng ngoại tình đúng không? Lẽ nào các người không căm hận loại người thứ ba này sao? Trước đây, cô ta có thể quyến rũ anh rể của mình, bây giờ có thể quyến rũ tổng giám đốc Tần đã có vợ, sau này cũng có thể quyến rũ chồng của các người.


Mã Quý Tình biết một mình mình thì không thể làm gì Giản Ánh Nhu, nhất định phải khiến Giản Ánh Nhu dấy lên nỗi căm hận chung, muốn những người khác cùng giúp đối phó Giản Ánh Nhu.

Mã Quý Tình đã từng là người của bộ phận PR, tài ăn nói vẫn có, hơn nữa Triệu Linh Phân lại ở bên cạnh nói một vài lời châm dầu vào lửa.

Có người bị kích động, cũng gia nhập vào trong chiến đội: “Thật không biết xấu hổ, mau đi đi, người thứ ba.


“Người thứ ba, mau cút đi xa một chút.


Quyến rũ anh rể của mình, quyến rũ người đã có vợ!
Đủ loại câu từ mắng nhiếc liên tục vang lên, truyền vào trong tai của Giản Ánh Nhu, trong lòng Giản Ánh Nhu.

Khi Giản Ánh Nhu vừa ngã xuống thì chân đã bị trẹo, cô thử đứng dậy vài lần mới đứng dậy được.

Chân bị trẹo của cô là chân trái, sau khi đứng dậy, tất cả trọng lượng đều chỉ có thể dồn hết vào chân phải.

Hình ảnh, giống như đã quay về ba năm trước một lần nữa!
Một lần nữa, cô chỉ có thể nhìn những người đó mắng chửi, nhưng lại không thể làm gì.

Giản Ánh Nhu nhìn, nghe, dần dần không nhìn thấy gì cả, trước mắt là một khoảng mơ hồ.

“Thư ký Hứa, đang ồn ào gì thế?”
Sau đó một giọng nói trầm thấp đến mức rét thấu xương vang lên, đám người quay đầu lại ngay lập tức, nhìn thấy Tần Kính Thiên đang dẫn Lưu Phó Duy và Hứa Phi Tuyết cất bước đi đến.

Nghe thấy tiếng của Tần Kính Thiên, Giản Ánh Nhu mau chóng chỉnh sửa lại đầu tóc của mình, đứng thẳng dậy, ngẩng cao đầu, mặc kệ anh nhìn cô thế nào, cô cũng không muốn mất mặt ở trước mặt anh.

Mã Quý Tình và Triệu Linh Phân trao đổi ánh mắt với nhau, khóe môi không tự chủ được mà cong lên.

Tần Kính Thiên đến rồi, giờ chính là lúc kịch hay bắt đầu, nghĩ đến chuyện Giản Ánh Nhu bị Tần Kính Thiên vứt bỏ, bị xem thường, Mã Quý Tình muốn vỗ tay tán thưởng.

Tần Kính Thiên vẫn mặc đồ vest thủ công màu xám bạc, sắc mặt bình tĩnh, bước từng bước chân tao nhã như cũ.

Khi anh đi đến, mọi người không tự chủ được mà tránh ra, ánh mắt của mọi người đều dừng lại trên người của anh, chuyển động theo sự di chuyển của anh.

Mà ánh mắt của anh lại chỉ nhìn thấy Giản Ánh Nhu đang đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, anh nhìn thấy cô đang siết chặt tay lại, nhìn thấy bờ môi trắng bệch của cô, nhìn thấy nụ cười giả tạo của cô, nhìn thấy cô giả vờ không quan tâm.

Rõ ràng cô đang cười, nhưng Tần Kính Thiên lại cảm thấy cô đang khóc, rất muốn tự tay lau nước mắt cho cô.

Giản Ánh Nhu cũng nhìn anh, không, cô không phải nhìn anh, ánh mắt của cô đang đổ dồn vào phương hướng mà anh đi đến, nhưng không có tiêu cự, trong ánh mắt của cô không có sự tồn tại của anh.

Cô không dám nhìn anh, vì cô sợ nhìn thấy ánh mắt khinh thường của anh, sợ nghe thấy anh nói ra lời khó nghe!
Đúng, cô đang sợ hãi, cho nên cô không dám nhìn Tần Kính Thiên.

Cô biết, anh cách cô càng lúc càng gần, càng lúc càng gần!
Cuối cùng, anh đã đến bên cạnh cô, đứng bên cạnh cô, gọi tên cô một cách nhẹ nhàng giống như ngày trước: “Giản Ánh Nhu.


“Ừm.

” Giản Ánh Nhu vẫn giống như trước, khi anh gọi tên cô thì cô sẽ đáp lại anh một tiếng một cách nhẹ nhàng như vậy, nhưng cô không dám thu hồi ánh mắt nhìn anh.

“Em có anh.

” Anh mang theo bàn tay có những vết chai mỏng nhẹ nhàng xoa khuôn mặt tròn của cô, lại hôn xuống trán của cô một cái, nói một cách trầm thấp mà lại dịu dàng: “Giản Ánh Nhu, nhìn anh.



Lúc này, tất cả giọng nói ở xung quanh đều biến mất, ánh mắt của mọi người đều nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ.

Rốt cuộc là chuyện gì vậy?
“Tổng giám đốc Tần, anh nhìn màn hình lớn, anh nhìn những chuyện mà cô ta làm trước kia, anh sẽ biết rốt cuộc cô ta là người phụ nữ thế nào.


Mã Quý Tình nhìn thấy Tần Kính Thiên không những không biểu hiện ra sự chán ghét đối với Giản Ánh Nhu, ngược lại ánh mắt lại đau lòng như vậy, lập tức quên mất thân phận của mình, đứng ra hét lớn làm ầm ĩ lên.

Tần Kính Thiên hơi nghiêng đầu, nhìn về phía người vừa nói, dường như nhìn thấy trong ánh mắt bình tĩnh hiện lên một luồng ánh sáng lạnh lẽo đến thấu xương: “Thư ký Lưu.


Chỉ bị anh nhìn một cái, Mã Quý Tình sợ đến mức lùi về sau vài bước, cũng không dám nói thêm một chữ nào nữa.

Lưu Phó Duy bước lên trước ngay lập tức: “Tổng giám đốc Tần, chuyện xảy ra hôm nay, tôi nhất định sẽ để người điều tra rõ, danh tiếng của bà chủ, sao có thể để những kẻ xấu này có thể bôi xấu được.


Bà chủ?
Mọi người đều đã nghe thấy hai chữ then chốt “bà chủ” ở trong lời nói của Lưu Phó Duy.

Lẽ nào Giản Ánh Nhu là?
Mọi người đều trợn mắt nhìn mọi thứ ở trước mắt, muốn nhận được sự khẳng định, lẽ nào người vợ mà tổng giám đốc Tần nói đến, thật ra là Giản Ánh Nhu?
Giản Ánh Nhu mím môi, cuối cùng cũng thu hồi ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt của Tần Kính Thiên, lẳng lặng nhìn anh, rõ ràng muốn bày ra một dáng vẻ tươi cười với anh, nước mắt lại không kiềm được mà rơi xuống.

Nhìn thấy cô rơi nước mắt, trái tim của Tần Kính Thiên thắt chặt lại, anh lại cúi đầu hôn nước mắt của cô, nhưng anh càng hôn, cô lại càng khóc nhiều hơn, rất lâu sau mới dừng lại.

.
 
Cưới Nhầm Chồng Hào Môn
Chương 85: 85: Cô Tần Là Người Mà Cô Không Chọc Nổi Đâu


Lúc này Tần Kính Thiên mới ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua tất cả mọi người có mặt tại đây, ánh mắt anh trong trẻo lạnh lùng hệt như thời tiết lúc bấy giờ, giá rét đến thấu xương.

Mã Quý Tình nhận thấy có gì đó không ổn, định lặng lẽ lẻn đi.

“Này, cô làm vợ tôi tổn thương thì cô nghĩ mình có thể dễ dàng bỏ đi như vậy sao?” Tần Kính Thiên vừa lên tiếng, lập tức đã có bảo vệ chặn đường Mã Quý Tình lại.

“Tổng giám đốc Tần, không phải tôi tổn thương vợ của anh đâu, là cô ấy…” Mã Quý Tình còn muốn ngụy biện, nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Tần Kính Thiên, cô ta lập tức sợ hãi ngậm miệng lại.

Tần Kính Thiên nói tiếp: “Lưu Phó Duy, tôi không muốn bất cứ người nào có liên quan ở lại Sáng Tân nữa, những ai dám bêu rếu vợ tôi sẽ phải bị truy cứu trách nhiệm trước pháp luật.


Để lại một câu như thế, anh duỗi tay dẫn Giản Ánh Nhu đi, Giản Ánh Nhu vừa bước một bước thì chân trái bị trẹo khiến cô đau đến kêu lên một tiếng.

“Sao vậy?” Tần Kính Thiên lập tức hỏi.

“Trật chân rồi.

” Giản Ánh Nhu hít mũi nói.

Cô vừa dứt lời, Tần Kính Thiên đã quỳ một chân xuống trước mặt Giản Ánh Nhu dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, anh giúp cô cởi giày cao gót ra và cầm lên tay.

Kế đó anh lại đứng dậy, ôm ngang cô lên, mặc kệ sự hiện diện của những người xung quanh xoay người sải bước đi.

Giản Ánh Nhu vùi đầu vào ngực anh, dụi dụi như một chú mèo con.

Ba năm trước, khi cô gặp phải sự cố kia, không có bất kì ai tình nguyện đến bên cạnh cô, một mình cô phải dùng tư thế chật vật nhất xoay người đi.

Ba năm sau, lần nữa gặp phải chuyện giống như vậy, bên cạnh cô có Tần Kính Thiên, anh nguyện làm chỗ dựa vững chắc nhất cho cô.

Kiếp này có thể gặp được anh giữa biển người mênh mông rộng lớn chính là may mắn của cô!
Mãi cho đến khi bóng dáng Tần Kính Thiên ôm Giản Ánh Nhu dần khuất, những người ở có mặt ở hiện trường mới kịp phản ứng lại, trong mắt ai nấy đều hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Tổng giám đốc của bọn họ vừa nói gì vậy?
Anh gọi Giản Ánh Nhu là vợ của mình ư?
Lâm Tố Uyên mở to mắt nhìn theo hướng Tần Kính Thiên và Giản Ánh Nhu rời đi, như tỉnh ngộ nói: “Hóa ra cô Tần được nhắc đến trong lá thư nội bộ của công ty chính là Giản Ánh Nhu của bộ phận kinh doanh chúng ta.


Vương Sơn Tuấn cũng chợt nhớ đến vài ngày trước Giản Ánh Nhu đã nói rằng mình kết hôn rồi, thì ra chồng của cô chính là tổng giám đốc của bọn họ.

Khiếp sợ qua đi, mọi người đều tự đổ mồ hôi lạnh cho mình, nhất là những người vừa tham gia vào hàng ngũ mắng chửi kia.

Hứa Phi Tuyết đi theo Tần Kính Thiên, Lưu Phó Duy ở lại để giải quyết những chuyện còn lại.

Vốn dĩ công ty đã nghĩ xong việc mở tiệc cho nhân viên giải trí, nhưng không ngờ lại thành ra một trò hề hỗn độn như thế này.

Lưu Phó Duy nhìn hiện trường một chút nói: “Nếu các người đã thích gây sự như vậy thì bữa tiệc kia cũng không cần ăn nữa.

Tiếp theo chúng ta sẽ lần lượt nói về những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay.


Lưu Phó Duy nhìn về phía Mã Quý Tình, cười lạnh một tiếng: “Cô Tần là người mà cô có thể chọc vào ư? Sau này trước khi muốn động đến ai đó thì hãy lau sạch mắt mình trước đã.



Lúc này Mã Quý Tình đã biết mình chọc phải tổ ong vò vẽ thì hoảng hốt không thôi, vội vàng nhìn về phía Triệu Linh Phân cầu cứu: “Quản lý Triệu.


Con người Triệu Linh Phân này xảo quyệt như một con hồ ly, trước khi tìm đến Mã Quý Tình thì cô ta đã tự tính sẵn đường lui cho mình.

Một khi Mã Quý Tình thất bại thì nhất định sẽ kéo cô ta xuống nước cùng, cô ta nhất định phải đề phòng chiêu này của Mã Quý Tình, vì vậy cô ta không để lại bất cứ chứng cứ liên hệ nào với Mã Quý Tình.

Ngay cả khi Mã Quý Tình làm chứng chống lại cô ta thì cũng sẽ không có bao nhiêu người tin.

Thế nên, Triệu Linh Phân nói: “Cô Mã, cô gọi tôi có chuyện gì?”
Thấy thái độ thờ ơ và giọng điệu nói chuyện của Triệu Linh Phân, Mã Quý Tình đã hiểu được ý của Triệu Linh Phân là thế nào.

Cô ta không có bằng chứng về việc Triệu Linh Phân hợp tác với mình, nếu như Triệu Linh Phân phủ nhận việc này, cô ta sẽ bị đuổi việc rất khó coi.

Không có sự trợ giúp của Triệu Linh Phân, ánh mắt Mã Quý Tình lia qua đám người để tìm Từ Mỹ Ân, nhưng đối phương chỉ nhìn cô ta một cái rồi dời tầm mắt đi, nói chi là ra mặt giúp đỡ cô ta.

Lưu Phó Duy không cho ai có cơ hội giảo biện đã trực tiếp gọi cảnh sát.

Giao những người có liên quan và các vấn đề này cho cảnh sát xử lí, thứ bọn họ cần chỉ là kết quả sau cùng mà thôi.

Dĩ nhiên, đắc tội với cô Tần của bọn họ, ước chừng những người táy máy tay chân sau lưng có thể ngồi tù hơn nửa năm.

Khách sạn Bách Hợp nằm ngay cạnh công ty Sáng Tân, chỉ cách nhà vài phút lái xe.

Sau khi ông Ngụy tài xế đưa bọn họ đến nơi, Tần Kính Thiên vẫn xách giày cao gót của Giản Ánh Nhu, bế cô theo kiểu công chúa về nhà.

Trong khi chờ thang máy, bọn họ gặp một đôi vợ chồng già ở phía đối diện.

Con cái của cặp vợ chồng già này đều ở nước ngoài, hai ông bà sống ở đây rất cô đơn, thế nên khi thấy người trẻ tuổi thì vô cùng nhiệt tình.

Ở nơi đây gần ba tháng, thỉnh thoảng Giản Ánh Nhu gặp phải khi lên lầu cũng sẽ lên tiếng chào hỏi.

Lúc này, hai ông bà cụ nhìn thẳng vào Giản Ánh Nhu, cô xấu hổ chôn mặt trong lòng Tần Kính Thiên, không muốn ngẩng lên tí nào.

Bà cụ cười khà khà nói: “Con bé này, sao da mặt của cháu mỏng thế hả, được chồng mình bế thì có là gì đâu.

Nhớ năm đó khi ông bà còn trẻ, ông ấy còn ôm bà đi tận mấy con phố.


Bà cụ trò chuyện sôi nổi, ông cụ đứng bên cạnh ho nhẹ một tiếng, sắc mặt không tốt lắm.

Giản Ánh Nhu cũng phát hiện ra, trong hai người thì bà cụ nói tương đối nhiều, ông cụ nói ít hơn, lớn tuổi thế này rồi mà bà ấy vẫn không ít lần chọc ông cụ giận đến đỏ mặt.

Giản Ánh Nhu lẳng lặng ngẩng đầu nhìn Tần Kính Thiên, nhưng chỉ có thể thấy được đường viền cằm của anh, không nhìn được biểu cảm của anh ra sao, càng không biết anh đang nghĩ gì trong đầu.

Bởi vì suốt cả quãng đường về nhà anh vẫn luôn im lặng không nói câu nào, cô chỉ có thể cảm nhận được vòng tay ôm cô ngày càng dùng sức.

Nghe xong lời của bà cụ, Giản Ánh Nhu cũng cảm thấy có lý, được chồng mình bế thì có gì đâu chứ.

Thế là cô ngẩng đầu khỏi vòng tay của Tần Kính Thiên, cười với bà cụ một tiếng: “Cảm ơn bà, cháu hiểu rồi.


Nói xong Giản Ánh Nhu vươn tay ra, ôm chặt lấy vòng eo thon gầy của Tần Kính Thiên, lại dụi đầu vào ngực anh một cái.

Cô nghĩ thông rồi thì cảm thấy thoải mái, lại chẳng nhìn thấy được khuôn mặt Tần Kính Thiên đang dần đỏ lên.

Về đến nhà, Tần Kính Thiên nhẹ nhàng đặt Giản Ánh Nhu lên ghế sô pha, xoay người đi đến tủ thuốc lấy thuốc xoa bóp trật khớp.

Anh ngồi xổm xuống trước mặt Giản Ánh Nhu, sau đó cởi tất cho cô.

Bàn chân của Giản Ánh Nhu rất đẹp, trắng trắng mềm mềm, có chút bụ bẫm, trông rất đáng yêu.

Anh dùng đôi tay ấm áp nắm lấy mắt cá chân của cô, hơi dùng sức xoa, rồi bôi thuốc lên bàn chân cô.

Thấy Tần Kính Thiên nghiêm túc như thế, Giản Ánh Nhu mím môi, dùng ánh mắt như ngọn lửa mùa thu dâng trào nhìn anh: “Tần Kính Thiên, anh không để tâm đến quá khứ của em chút nào sao?”
Tần Kính Thiên ngẩng đầu nhìn cô, nhấn mạnh thêm lần nữa: “Giản Ánh Nhu, anh đã nói với em từ lâu rồi, quá khứ của em không hề liên quan đến anh, thứ anh quan tâm là tương lai của em, tương lai của chúng ta.


Tại sao vậy chứ?
Giản Ánh Nhu chợt muốn khóc.

Rõ ràng cô là một người không thích khóc, nhưng chẳng hiểu vì sao khi ở trước mặt Tần Kính Thiên cô lại dễ khóc như vậy, như thể muốn mang tất cả uất ức khóc ra cho anh xem.

Nhưng cuối cùng cô vẫn kìm được nước mắt, cô không thể khóc, cô nên cười trước mặt anh nhiều hơn mới phải.

Cô nhìn anh cười: “Tương lai của chúng ta.


Tần Kính Thiên đáp: “Tương lai, chúng ta cùng nhau đi.


Giản Ánh Nhu trịnh trọng gật đầu: “Vâng.


Tương lai sau này, có anh, cũng có em.

.
 
Cưới Nhầm Chồng Hào Môn
Chương 86: 86: Anh Tần Tự Mình Xuống Bếp


Giản Ánh Nhu bị trẹo chân, nhất thời di chuyển không tiện nên không thể nấu cơm được, nhưng cô còn chưa ăn tối.

Tần Kính Thiên chủ động đề nghị để anh nấu ăn, Giản Ánh Nhu ngồi trên sô pha trong phòng khách, thỉnh thoảng lại đưa mắt về phía nhà bếp, nhìn người đàn ông đang bận rộn trong kia.

Anh mặc đồ ở nhà, áo len khoác bên ngoài áo phông một cách giản dị, tay áo xắn lên cao, đeo chiếc tạp dề in hình hoạt hình mà Giản Ánh Nhu hay mặc.

Bởi vì anh rất cao nên chiếc tạp dề của Giản Ánh Nhu trông rất nhỏ, nhìn có hơi buồn cười.

Đây là lần đầu Tần Kính Thiên tự mình nấu ăn kể từ khi họ kết hôn.

Nhìn bộ dáng của Tần Kính Thiên là biết trước đây anh chưa từng làm qua những việc này.

Thấy anh bận rộn một lúc lâu mà vẫn không có chút tiến triển, Giản Ánh Nhu thấy hơi áy náy nên đi cà nhắc đến cửa nhà bếp: “Tần Kính Thiên, hay là để em làm cho.


Tần Kính Thiên quay đầu lại nhìn cô, không khỏi cau mày: “Trở lại ngồi đi.


Giản Ánh Nhu đứng yên ở đó, sờ bụng, ánh mắt mong đợi nhìn anh: “Em đói quá.


Tần Kính Thiên đặt con dao làm bếp trong tay xuống, đi tới, vẻ mặt u ám ôm cô bằng một tay: “Nghe lời.


Giản Ánh Nhu nhân cơ hội ngẩng đầu lên hôn vào môi anh, lại cười hì hì nhìn anh: “Nếu không anh mang cái ghế đến đây giúp em, em sẽ hướng dẫn.


Đột nhiên bị Giản Ánh Nhu hôn trộm, động tác của Tần Kính Thiên sững lại, không nói được lời nào, nhưng anh vẫn làm theo lời Giản Ánh Nhu, dời một cái ghế đặt ở cửa phòng bếp để cô ngồi đó.

Giản Ánh Nhu nói: “Trước tiên anh vo gạo rồi đổ vào nồi, nấu cơm trước, sau đó rửa rau thái thịt, như vậy vừa xào đồ ăn xong thì cơm cũng chín.


Tần Kính Thiên không nói gì nhưng làm theo từng bước Giản Ánh Nhu chỉ.

Nhìn bộ dáng của Tần Kính Thiên, Giản Ánh Nhu cảm thấy sao mà ông trời quá bất công.

Sao ngài có thể ban cho một người đàn ông vẻ ngoài xuất chúng như thế, rồi lại cho anh ta một bộ não thông minh như vậy?
Người đàn ông này lần đầu nấu ăn nhưng động tác rất điêu luyện, hoàn toàn không có chút dáng vẻ của lần đầu tiên xuống bếp.

Người như vậy chính là thiên tài, dù học gì cũng hiểu rất nhanh, thái rau gì đó vẫn mang dáng vẻ hấp dẫn như vậy.

Giản Ánh Nhu không khỏi cảm thán, có lẽ vận may của cô đã bùng nổ mới có thể ở bên cạnh một người tốt đến thế.

“Tần Kính Thiên, em có chuyện muốn nói với anh.

” Dù sao hiện tại cũng đang rảnh rỗi, Giản Ánh Nhu muốn nói với Tần Kính Thiên vài chuyện năm xưa.

Trước đây xảy ra những chuyện như thế, hôm nay đều bị vạch trần trước mặt rất nhiều người.

Có lẽ Tần Kính Thiên cũng nhìn thấy, nếu cô cứ vờ như không có gì xảy ra, không nói cho anh biết thì quả thật không thể được.

Hơn nữa cô cũng đã quyết tâm muốn sống tốt bên anh, vì vậy nói rõ mọi chuyện lúc trước là cách mở lòng tốt nhất.

Tần Kính Thiên xoay đầu qua nhìn Giản Ánh Nhu, thấy vẻ mặt cô nghiêm túc, anh đã đoán được cô muốn nói gì.

Trước khi đăng kí kết hôn, anh đã cho người điều tra rõ ràng mọi thứ về cô, bao gồm cả trường cấp một cô theo học.

Anh rất muốn giả vờ mình không biết gì cả, nhưng anh không muốn lừa dối cô, vì vậy anh nói: “Giản Ánh Nhu, quá khứ của em anh biết cả rồi.


“Anh, anh biết hết?” Giản Ánh Nhu khiếp sợ.

Nghĩ đến những chuyện trong quá khứ, gia đình, mọi thứ xấu xí của mình đều bị phơi bày tr*n tr** trước người đàn ông này, trong lòng cô có chút khó chịu.

Đúng lúc cô đang buồn, lại nghe thấy giọng nói trầm thấp dễ chịu của anh vang lên: “Những chuyện em không làm thì tức là không làm.

Người khác có vu oan hãm hại thế nào, em vẫn là Giản Ánh Nhu tốt nhất.


Giọng điệu của anh nghiêm túc, còn có thể nghe ra chút xót xa.

Ba năm trước, cô bị Giản Ánh Như tính kế, buộc phải rời xa quê hương, ngoại trừ Lăng Hoài Ngọc ra thì ai cũng cho rằng cô là người phụ nữ quyến rũ anh rể tương lai của mình, còn nghĩ cô là loại phụ nữ cặp kè với nhiều đàn ông ở bên ngoài.

Hiện giờ đã ba năm trôi qua, cuối cùng cũng có một người, sau khi biết chuyện vẫn nói với cô rằng, cô vẫn là Giản Ánh Nhu tốt nhất.

Hơn nữa, người này là chồng của cô, người luôn nói muốn sống cùng cô cả đời.

Nghe xong lời của Tần Kính Thiên, đột nhiên Giản Ánh Nhu mở rộng vòng tay, vui vẻ cười nói: “Vậy anh có đồng ý ôm lấy Giản Ánh Nhu tốt nhất này không?”

Tần Kính Thiên rất muốn ôm cô, nhưng anh vừa mới thái thịt xong, trên tay toàn là dầu mỡ.

Ngay lúc anh đang do dự, Giản Ánh Nhu đã đứng dậy, đi cà nhắc đến phía sau lưng anh, dang rộng vòng tay ôm lấy eo anh.

Cô gục đầu vào tấm lưng rộng lớn, dụi dụi: “Vậy thì anh Tần, anh hãy hứa với em sau này chỉ có thể đối xử tốt với Giản Ánh Nhu, không được tốt với người phụ nữ khác.


“Cẩn thận vết thương ở chân.

” Tần Kính Thiên dặn dò.

“Anh cứ thái đồ ăn đi, mặc kệ em.

” Giản Ánh Nhu tùy hứng nói.

Vấn đề là toàn bộ thân thể mềm mại của cô đều dán ở trên người anh, đặc biệt là thứ mềm mại phía trước của phái nữ còn đang đè trên lưng thì làm sao anh chuyên tâm thái rau cho tốt được.

Cho dù định lực của Tần Kính Thiên tốt đến đâu, bị người phụ nữ nhỏ này dù cố ý hay vô tình quấy rối như thế, anh không thể kiềm chế h*m m**n ăn sạch cô.

Anh gạt tay cô ra, xoay đầu nhìn cô với vẻ nghiêm túc: “Em còn muốn ăn cơm nữa không?”
Giản Ánh Nhu cười hì hì gật đầu.

Tần Kính Thiên nghiêm mặt nói: “Muốn thì lại kia ngồi đi, đừng phá anh nữa.


“Tuân lệnh, thưa tổng giám đốc!” Giản Ánh Nhu cười nhăn nhở hành lễ với Tần Kính Thiên, lại cà nhắc quay về chỗ ngồi.

Nhìn bộ dáng vui vẻ của cô là biết, chuyện xảy ra lúc chiều hoàn toàn không chút ảnh hưởng đến cô, bởi vì cô sẽ không sợ hãi nữa, bởi vì đã có Tần Kính Thiên ở bên cạnh cô.

Không bao lâu sau, Tần Kính Thiên đã tự tay nấu ăn xong, trông cũng không tệ, Giản Ánh Nhu nhanh chóng chạy đến cầm đũa nếm thử.

Không chỉ hình thức không tệ mà hương vị cũng rất chỉnh chu, cô không khỏi ngạc nhiên: “Tổng giám đốc Tần, đây thật sự là lần đầu anh xuống bếp nấu ăn sao?”
“Ừ.

” Tần Kính Thiên khẽ khịt mũi, không nói gì nhiều.

“Lạnh thật.

” Đột nhiên Giản Ánh Nhu nói.

Tần Kính Thiên vội vàng đứng dậy trở về phòng, mang áo khoác đến choàng lên người cô: “Lạnh cũng không biết mặc nhiều một chút.


“Đồ ngốc.

” Ý của cô là anh lạnh lùng, chẳng lẽ anh còn không hiểu sao?
Sắc mặt Tần Kính Thiên trầm xuống, gắp thức ăn vào chén cho cô: “Ăn cơm đi.


Đã gần mười giờ tối, Giản Ánh Nhu cũng đói lắm rồi, cầm đũa lên bắt đầu ăn, trong lúc ăn thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Tần Kính Thiên.

Trên bàn ăn, Tần Kính Thiên sẽ không nhiều lời, chỉ vùi đầu ăn cơm.

Giản Ánh Nhu đã vài lần muốn nói chuyện nhưng rồi lại thôi, cho đến khi đặt đũa xuống, cô nói: “Anh Tần, anh nấu ngon lắm, lần sau tiếp tục cố gắng.


“Em thích là được.

” Sau khi ăn xong anh laik dọn dẹp, khó mà tưởng tượng được cậu cả của Thịnh Thiên lại bằng lòng nấu ăn rửa bát phục vụ một cô gái nhỏ.

Nếu hai người bạn thân của anh nhìn thấy không chừng sẽ cười đến rụng răng.

.
 
Back
Top Bottom