Võng Du Cuộc Sống Mới Tại Thế Giới Conan

Cuộc Sống Mới Tại Thế Giới Conan
Chương 40: Trước giờ



Theo tiếng vọng ngày càng nhiều, lưu lượng người đổ dồn về Tokyo cũng ngày một lớn, ban tổ chức cũng đang gấp rút hoàn thiện cùng với chuẩn bị an bài cùng tiếp đón những vị khách mời từ xa đến tham dự. Nhiều người đổ về khiến cho Tokyo vốn phồn hoa càng thêm náo nhiệt, tựa như một ngày hội vậy, đi đâu cũng thấy rất nhiều người xì xào bàn tán.

Buổi tối, trong một căn phòng luyện đàn, dưới ánh sáng rực rỡ của căn phòng, một người thanh niên với mái tóc vàng khá dài vuốt ngược lên trông khá đẹp trai cùng cá tính, trên gương mặt đã ướt đẫm mồ hôi, từng giọt, từng giọt mồ theo gương mặt xuống đến cằm rồi nhỏ xuống đất. Chiếc áo cộc trên người thanh niên đã ướt đẫm nhưng thanh niên cũng không để ý đến, những ngón tay thon dài rất là linh hoạt như đang nhảy múa tại trên phím đàn vậy, theo đó những âm thanh tươi đẹp không ngừng theo cây đàn thoát ra. Một lúc lâu sau, có vẻ đã rất là mệt mỏi rồi thanh niên có chút gục mặt xuống thở hồng hộc.

Lúc này một người đàn ông tầm hơn ba mươi tuổi từ phía sau đi tới mang theo cốc nước cùng khăn mặt đến đặt trước mặt cậu thanh niên rồi an ủi nói:

- Takeshi cậu có cần phải liều mạng như vậy không? Mặc dù buổi biểu diễn rất quan trọng nhưng cũng cần chú ý đến sức khỏe, không đến thời điểm lại không phát huy được.

Thanh niên tên Takeshi cầm lấy cốc nước uống ực một phát hết, sau đó dùng khăn lau qua gương mặt đầy mồ hôi của mình. Mặc dù gương mặt lúc này có tràn đầy mỏi mệt, nhưng từ trong ánh mắt của cậu ta lại toát lên vẻ kiên định không gì cản được:

- Không được, như vậy còn chưa được. Tôi đã bỏ rất nhiều thời gian, công sức cùng tâm huyết trong suốt nhiều năm qua, tất cả chỉ vì ngày này thôi. Cho nên, tôi sẽ phải cho người đó thấy là tôi có thể cùng người đó đứng trên một vũ đài. Cho nên cơ hội lần này tôi phải hoàn toàn nắm chắc.

Giọng nói thì thào hổn hển vang lên, mặc dù nghe vào có chút yếu ớt đấy, nhưng trong đó niềm tin, sự kiên định là không thể nghi ngờ một chút nào cả. Nghe vậy, người đàn ông có chút sững sờ rồi sau đó lấy tay đẩy lại cặp mắt kính thầm nhủ:

- Haiz… Mặc dù biết đây là giấc mộng từ nhỏ cậu nhưng trông cậu như vậy tôi thật là không đành lòng. Nhưng không sao, qua lần này thôi, chỉ cần cậu vượt qua được lần này thì cậu mới thật sự trưởng thành được. Khi đó cậu mới có thể là hùng ưng bay lượn trên khắp bầu trời này được.

Đứng ở cách đó không xa, nhìn đến Takeshi lại bắt đầu luyện tập, một cô gái rất xinh đẹp chừng mười tám, mười chín tuổi yên lặng lấy tay gạt đi nước mắt của mình. Nhìn đến người anh trai mà mình thần tượng nỗ lực cố gắng như vậy, cô cũng không biết phải làm gì chỉ có im lặng một bên âm thầm cổ vũ và cầu nguyện lấy. Rất nhanh, căn phòng lại bắt đầu tràn ngập tiết tấu âm nhạc…

****************************************

Cũng tại trong một căn phòng luyện đàn nhưng tại một không gian khác, một cô gái xinh đẹp với một mái tóc dài màu đen đang mướt mát mồ hôi đang ngồi trước cây đàn Piano của mình, những ngón tay nhảy múa trên những phìm đàn cùng theo đó những âm thanh tuyệt diệu không ngừng vang lên.

- Ta sẽ đứng ở nơi đó, theo dõi sự tiến bộ của mấy người đến so tài cao thấp.

Nhớ đến một người thiếu niên trước mặt bọn họ dõng dạc nói những lời này nhưng không có một ai có thể phản bác. Những ngón đang nhảy múa trên phím đàn không khỏi càng tăng tốc độ:”Hừ, ta sẽ để cho ngươi phải công nhận chúng ta, tên ngạo mạn đáng ghét.” Sau rồi lại nhớ đến chuyện lúc hồi còn nhỏ bị tên kia bắt nạt, những ngón tay lại một lần nữa gia tốc, từng đợt, từng đợt âm thanh tựa như sóng biển lúc thủy triều tràn lên vậy, ngày một nhanh, ngày một nhanh:

- Hãy vang lên, hãy vang lên đi hỡi đàn của ta…

Theo tiếng đàn vang lên, những giọt mồ hôi lại bắt đầu lấm tấm xuất hiện trên gương mặt một phần thì dính vào tóc, còn một phần thì theo cằm nhỏ giọt xuống. Cách đó không xa, một người phụ nữ tầm gần bốn mươi tuổi chỉ im lặng nhìn lấy, gương mặt có chút không đành lòng nhưng không biết làm sao cũng chỉ âm thầm lắc lắc đầu.

******************************************

- Kosei, lần này quan trọng như vậy sao?

Ngồi ở một bên Kosei lúc này, Tsubaki vẫn còn giữ lại mái tóc ngắn cá tính có chút lo lắng hỏi. Bởi dựa theo mức độ chăm chú của Kosei, Tsubaki biết lần này là một đạo khảo nghiệm quan trọng của Kosei. Mặc dù chưa bao giờ chính thức nhìn đến Akira nghiêm túc nhưng theo phản ứng của mọi người cùng với trực giác của mình thì Tsubaki cảm thấy Akira là rất mạnh, nhưng mạnh đến mức nào thì không rõ cho nên có chút lo lắng. Mặc dù mấy người là đều là bạn thân nhưng từ bé đến lớn, Kosei luôn là đối tượng được Tsubaki săn sóc.

- Đúng vậy, mặc dù không biết kết quả sẽ như thế nào nhưng tớ sẽ cố gắng hết sức. Sau lần này thì tớ cũng sẽ hoàn thành lời hứa với hai người phụ nữ.

Kosei nhìn Tsubaki mỉm cười nói. Đặc biệt là lần này gặp lại được Kaori, nhớ lại cô gái bạo lực, lại rất ưa thích mắng người, hơi một tí là nổi giận cả một thân toàn là khuyết điểm nhưng nụ cười tươi sáng, một ý chí kiên định không bao giờ chịu từ bỏ cùng với thỉnh thoảng toát lên vẻ ngây thơ đáng yêu,… tất cả những điều đó vẫn luôn quanh quẩn trong đầu Kosei. Mặc dù biết người đó thích bạn thân của mình nhưng chính mình lại cam tâm tự nguyện, miễn sao nụ cười đó vẫn luôn tồn tại là được.

Nhìn đến nụ cười đó của Kosei, Tsubaki không khỏi có chút hoảng hốt:

- Nụ cười đó… nụ cười đó đã bao lâu không xuất hiện rồi? Đã rất lâu rồi mình chưa được thấy lại nụ cười này, trông nó thật đẹp, thật hiền lành, như là khi còn bé vậy.

Những hình ảnh từ thời còn niên thiếu không ngừng hiện về. Nghĩ đến nguyên nhân, Tsubaki không khỏi nhớ đến người con gái mà một thời gian trước mình gặp lại.

- Có lẽ chỉ có cậu ấy mới khiến nụ cười của Kosei quay trở lại mà thôi.

Nghĩ như vậy, Tsubaki trong lòng không khỏi nhói lên một cái, những giọt nước mắt không kiềm giữ được bắt đầu trào ra. Đối diện Kosei thấy vậy vội vàng ân cần hỏi:

- Tsubaki cậu sao vậy, đang yên đang lành tự nhiên khóc?

Nói rồi Kosei vội vàng dùng tay lau đi những giọt nước mắt đó. Tsubaki thấy vậy không khỏi có chút cảm động nhưng suy nghĩ vừa rồi cứ quanh quẩn trong đầu làm sao cũng không bỏ đi được, cố gắng kiềm chế cảm xúc tự mình lau đi những giọt nước mắt rồi lại một lần nữa nở nụ cười rất tươi nói:

- Hì, mình không sao đâu Kosei, chỉ là nghĩ đến những nỗ lực, tậm nguyện của cậu sắp được hoàn thành mà có chút vui mừng quá thôi.

Nghe Tsubaki nói vậy, Kosei vẫn cảm thấy có gì đó không đúng nhưng lại không biết từ đâu cả cho nên cũng không biết làm sao. Tsubaki thấy vậy không khỏi thầm thở phào một tiếng, tự trách bản thân có chút yếu đuối rồi cổ động nói:

- Bởi vậy, lần này cậu nhất định phải cố gắng lên.

Nghe vậy, Kosei cũng không nói chỉ cười một tiếng, sau đó tĩnh tâm ngồi trước cây đàn lấy lại tinh thần chuẩn bị luyện tập tiếp, hoàn toàn không thấy được gương mặt có chút mất mát của Tsubaki. Rất nhanh trong phòng tiếng đàn bắt đầu vang lên.

************************************

Những âm thanh tuyệt vời không ngừng vang lên, trong căn phòng của mình, Akira đang hết sức chăm chú theo từng nốt nhạc một. Từng âm, từng âm một không ngừng vang lên những tiếng đàn theo những ngón tay đang nhảy múa kia không ngừng thoát ra. Một lúc lâu sau, sau khi âm thanh cuối cùng vụt tắt, Akira từ trước cây đàn đứng lên, lặng lẽ đi đến bên cửa sổ, nhìn lên trên bầu trời, nơi mà hàng ngàn, hàng vạn ngôi sao đang đua nhau chiếu những tia sáng mông lung, huyền ảo kia xuống nhân gian, thỉnh thoảng có cơn gió tạt vào, thổi bay những lọn tóc cũng mang theo không khí mát lành của buổi tối.

- Kết thúc sao? Chưa hẳn. Có lẽ đây là sự khởi đầu mới cho tất cả mọi người đi.

Đứng bên cửa sổ, Akira không khỏi cảm khái một tiếng rồi yên lặng đứng đấy nhìn lên bầu trời kia. Cùng lúc này, trong thành phố Tokyo phồn hoa, cũng đang có lấy rất nhiều người đang ngóng chờ hướng tới sự kiện lần này.

Ps: Mỗi một câu chuyện đều sẽ có kết thúc. Nhưng trong cuộc sống, mỗi kết thúc đều đánh dấu cho sự khởi đầu mới..
 
Cuộc Sống Mới Tại Thế Giới Conan
Chương 41: Bắt đầu (1)



Thời gian cứ chầm chậm trôi qua, hôm nay cũng chính là ngày mà diễn ra sự kiện âm nhạc lớn nhất cả nước trong những năm gần đây. Sự kiện này được tổ chức ở hội trường lớn ở trung tâm Tokyo với sức chứa lên đến tám ngàn người. Lúc này xung quanh hội trường đã đến rất nhiều người, mọi người đều tranh thủ nhanh chóng tiến vào bên trong hội trường.

- Xem ra người Nhật Bản rất chú trọng cuộc biểu diễn lần này đây.

Một chàng trai tóc vàng da trắng, hiển nhiên không phải người trong nước, mang một chiếc kính râm khá lớn khiến người ta không nhìn rõ mặt vừa bước xuống từ một chiếc xe Bently sang trọng xuống nhìn qua khung cảnh này cảm thán một tiếng. Mọi người đi qua cũng chú ý đến chàng trai ngoại quốc khí độ bất phàm kia biết chắc là con nhà giàu hoặc là người có địa vị nhưng cũng không biết là ai cho nên cũng chỉ nhìn thoáng rồi đi qua bởi những người như vậy ngày hôm nay có rất nhiều.

- Đúng vậy Ryan, những người hôm nay có thể sẽ là đối thủ cực kỳ mạnh mẽ của cậu. Đặc biệt là Kosei Arima, lần trước cậu cũng đã từng thất bại trong tay cậu ta một lần. Cho nên hôm nay phải thật chắc lắm rõ thực lực của cậu ta, để lần sau không thể thua lại lần nữa.

Một người đàn ông ngoại quốc thân hình cao lớn mặc một bộ âu phục màu đen cũng đồng dạng mang một chiếc kính đen khiến người ta không nhìn rõ mặt vừa bước xuống xe nghe thấy chàng thanh niên tên Ryan nói vậy không khỏi nhắc nhở.

- Ta biết rồi Albert, nếu có lần sau đó thì chắc chắn ta sẽ không thua cho người kia.

Người thanh niên tên Ryan nghe vậy gương mặt có chút trầm trọng, hai bàn tay xiết chặt nói. Nếu có người ở đây nghe được cuộc trò chuyện này thì chắc chắn sẽ rất ngạc nhiên. Ryan Wilson là một trong những tài năng âm nhạc trẻ tuổi nổi bật bậc nhất của Anh quốc, đã giành được rất nhiều giải thưởng lớn ở trong nước và quốc tế cùng với nữ nhạc công Adele Lopez và Kwan Scott được xem là ba người đi đầu cho nền âm nhạc của Anh quốc. Thật không nghĩ tới hôm nay cậu ta cũng xuất hiện ở đây.

Nhưng cũng rất là dễ hiểu khi mà Kosei Arima, Takeshi Aiza cùng với Emi Igawa liên tục quật khởi và giành được nhiều thứ hạng cao ở những cuộc thi âm nhạc quốc tế khiến cho Nhật Bản vốn có chút thua kém với những nước nền âm nhạc đã phát triển lâu đời ở phương Tây bắt đầu có xu hướng ngang bằng. Mà lần biểu diễn lần này được xem là một cuộc so tài không chính thức giữa những con người đó cho nên được rất nhiều người chú trọng.

- Ryan, Ryan,…

Bỗng nhiên lúc này vang lên tiếng goi, Ryan cùng người đàn ông có chút ngạc nhiên quay lại theo hướng tiếng gọi. Chỉ thấy phía sau một chàng thanh niên mặc một bộ âu phục màu trắng vừa bước xuống xe vẫy gọi. Ryan không khỏi thầm nhủ một tiếng:”Andrew.” Sau đó cùng người đàn ông đứng lại chờ đợi. Không lâu sau, người thanh niên đó đi đến nở nụ cười nói:

- Không nghĩ tới gặp được cậu ở đây, cùng đi vào chứ?

Ryan Wilson cũng theo lễ phép mỉm cười một tiếng rồi nói:

- Thật là trùng hợp, vậy chúng ta cùng đi vào thôi.

Ryan Wilson làm động tác mời, rồi mấy người cùng sánh bước đi vào. Rất nhanh, ban tổ chức nhận được thông báo, một nhân viên tiếp tân nhanh chóng bước ra đón tiếp mấy người. Ở phía sau không xa, một cô gái rất đẹp cũng vừa từ chiếc xe sang trọng bước xuống, nhìn thấy hai người đằng trước nhíu nhíu mày xong cũng không nói gì cả, rất nhanh một người phụ nữ tầm hơn ba mươi tuổi mặc một bộ váy công sở trông rất là nghiêm túc vừa bước xuống xe đến gần cô gái có chút trầm trọng nói nhỏ:

- Không ngờ hai người bọn họ cũng tới.

Nghe vậy đôi mày của cô gái có chút giãn ra rồi cười nhẹ một tiếng nói:

- Xem ra còn có rất nhiều người có cùng mục đích với chúng ta đây.

Cô gái nở nụ cười lên càng là xinh đẹp, liên tục đưa đến những ánh mắt nóng rực.

- Cũng đúng, dù sao lần này nhân vật chính là mấy người kia mà, mau vào thôi Ji-min.

************************************

- Rất lâu rồi không đến những nơi như thế này. Haiz… thật là hoài niệm.

Một thanh âm cảm thán vang lên, Akira đứng trước hội trường nhìn lấy dòng người tấp nập ra vào không khỏi cảm thán một tiếng. Để chuẩn bị cho ngày hôm nay, trang phục của Akira rất lịch sự, một thân âu phục màu đen bao lấy chiếc áo nót trắng, trên cổ mang một chiếc nơ màu đen, cùng với mái tóc ngắn cũng đen nữa, gương mặt góc cạnh mang chút cảm thán càng làm cho Akira thêm nét gì đó rất là thần bí khiến rất nhiều ánh mắt hướng tới. Đang trong lúc cảm khái, Akira cũng không để ý đến, mà mặc dù để ý đến thì cũng làm sao? Akira cũng đã quá quen thuộc với như vậy rồi.

- Có lẽ sau hôm nay, mọi việc sẽ kết thúc.

Thở dài thêm một lần nữa, Akira lặng lẽ đi vào trong hội trường, rất nhanh có nhân viên đến đón tiếp.

*************************************

- Xin kính chào tất cả mọi người có mặt trong hội trường ngày hôm nay, tôi là Mikaji Aokai - người dẫn chương trình trong ngày hôm nay, chúc tất cả mọi người có một ngày lễ vui vẻ. Rất là may mắn cho tôi hôm nay được làm MC của cuộc thi ngày hôm nay, phía dưới tôi xin giới thiệu qua về quy tắc cuộc thi cùng với những thành viên ban giám khảo của buổi tối ngày hôm nay.

Trên sân khấu MC Mikaji Aokai nói rất hào hứng cùng phấn khởi. Bên dưới khán đài những khán giả cùng với khách quý đã dừng lại hết cuộc chuyện trò rất chăm chú lắng nghe. Nhìn qua một vòng thấy không khí rất tốt MC tiếp tục nói:

- Cuộc thi ngày hôm nay từng thí sinh một lên biểu diễn sẽ được giám khảo đánh giá cho điểm. Thang điểm tối đa là mười điểm. Lần lượt thí sinh sẽ lên biểu diễn, đến cuối cùng người nào dành được nhiều điểm nhất sẽ dành chiến thắng chung cuộc. Hôm nay, có mặt ở đây gồm có mười giám khảo chính, đều là những nhạc công cùng với những giáo sư hàng đầu về âm nhạc trong nước.

Mc dừng một nhịp lấy hơi rồi tiếp tục nói:

- Tại sao tôi lại nói là giám khảo chính? Bởi cuộc thi hôm nay các nhạc công đều đạt đẳng cấp vô cùng cao trong giới âm nhạc, bởi vậy ban tổ chức quyết định thay đổi luật đôi chút. Có lẽ rất nhiều quý vị nhìn thấy trên tay vịn ghế của mình có một bộ bấm số từ một cho đến mười đúng không ạ?
Nghe MC nói mọi người theo bản năng nhìn lại một chút tay vịn ghế của mình, đúng là có một bộ bấm số được đặt trên đấy. Tất cả mọi người lúc ngồi xuống đều để ý đến nhưng không biết làm gì? Bây giờ nghe MC nói vậy xem ra đúng thật là ẩn dấu huyền cơ khác.

MC thấy phản ứng của mọi người, rất hài lòng tiếp tục nói:

- Đúng vậy, ngoài những vị giám khỏa chính ngồi trên hàng ghế đầu, thì tất cả quý vị ngồi đây đều sẽ là những vị giám khảo cho điểm những nhạc công của chúng ta. Những điểm số từ quý vị đều là rất quan trọng đối với mỗi nhạc công, cho nên hy vọng mọi người hãy cho những điểm số khách quan và công bình nhất.

- Xôn xao, xôn xao…

Nghe MC nói như vậy, phía dưới tất cả mọi người đều không kìm được kinh ngạc cũng như hưng phấn nhìn về phía bộ cho điểm trên chỗ vịn ghế ánh mắt đều là nóng rực. Đây quả là một sự ngạc nhiên không hề nhỏ đối với tất cả mọi người ngồi đây, bởi tất cả những nhạc công biểu diễn tối nay đều là cao cấp nhất.

- Thật là không nghĩ đến bọn họ còn có chiêu này.

Trên hàng ghế khách quý, một thanh niên da trắng tóc vàng nhìn thấy vậy không khỏi cảm thán nhẹ một tiếng. Bên cạnh người đàn ông ngoại quốc cao lớn cũng cảm thán:

- Đúng vậy, xem ra cuộc thi ngày hôm nay có rất nhiều biến số đây.

Cách đó không xa, một thanh niên da trắng, khuôn mặt góc canh, từ trong ánh mắt có thể thấy được tràn đầy sự tự tin cũng không nhịn được nói nhỏ:

- Thú vị, thật là thú vị.

Trên hàng ghế khách quý, tất cả mọi người cũng không ngoại lệ nét mặt đều rất là sửng sốt cùng ngạc nhiên, rồi sau đó yên lặng tiếp tục theo dõi. Bên ngoài hội trường màn ảnh lớn, những vị khán giả không mua được vé đã nhốn nháo cả lên, liên tục những tiếng than thở, oán thán cùng với hâm mộ những vị khán giả đang ngồi trong hội trường.

****************************

Chờ mọi người đủ thời gian thích ứng, MC ra hiệu mọi người trật tự rồi nói tiếp:

- Quy tắc của chúng ta sẽ là mỗi một vị nhạc công lần lượt sẽ lên sân khấu biểu diễn, sau đó giám khảo sẽ tiến hành cho điểm. Nhạc công nào có số điểm cao nhất sẽ dành chiến thắng chung cuộc. Tất nhiên là để đảm bảo tính khách quan, những điểm số quá thấp hoặc cao đột ngột sẽ được chúng tôi kiểm tra lại. Nếu có sự gian lận thì vị giám khảo đó sẽ mất đi tư cách giám khảo của mình. Cách tính điểm sẽ là số điểm từ những vị giám khảo chính sẽ được nhân mười lần, khu vực khách quý sẽ được nhân năm lần và cộng với số điểm từ những quý vị ngồi trên khán đài rồi cuối cùng tính tổng điểm. Tiếp tục phía dưới tối xin giới thiệu lần lượt những vị giám khảo chính cùng với những vị khách quý của chúng ta:

- Đầu tiên tôi xin giới thiệu…

Thời gian dần trôi qua, cuộc thi đấu quy cách cao nhất trong hơn mười năm gần đây của Nhật Bản đang dần được bắt đầu..
 
Cuộc Sống Mới Tại Thế Giới Conan
Chương 42: Bắt đầu (2)



Ánh sáng hội trường cũng đã được tắt, ba chiếc đèn pha từ các hướng khác nhau chiếu vào một thanh niên đang ngồi trên sân khấu. Chàng thanh niên này có một mái tóc màu vàng khá dài, được vuốt ngược lên, gương mặt đẹp trai tràn đầy nét cương nghị, đang ngồi trước cây đàn tập trung tinh thần.

- Đây là Takeshi Aiza, là nghệ sĩ Violin trẻ tuổi có lượng Fan nữ đông đảo nhất, bởi vẻ ngoài đẹp trai, nụ cười tỏa nắng và phong cách chơi nhạc bùng nổ,…

Dưới khán đài, giọng một thiếu nữ nhỏ nhẹ vang lên.

- Hừ, đúng là đồ mê trai.

- Biết rồi Yukiko, trật tự chút đi, sắp biểu diễn rồi.

Hai tiếng nói một nam một nữ hầu như đồng thời vang lên. Ngay gần bên cạnh, Kogoro cùng Eri nhìn đến gương mặt hưng phấn của Yukiko không khỏi lên tiếng nhắc nhở. Đúng vậy ba người này đúng là Yukiko, Eri cùng với Kogoro.

- Không phải là tớ quá xúc động sao? Dù sao cũng được trực tiếp thấy Takeshi…

Đúng lúc này tiếng nhạc vang lên, Yukiko đành đem câu nói trở về. Eri cũng trách cứ lườm bạn mình một cái rồi cũng tập trung vào trên sân khấu. Từng nốt, từng nốt nhạc từ trong cây đàn thoát ra ngoài mang theo những thanh âm ưu mỹ lan tràn đi khắp hội trường.

- Âm thanh thật là đẹp.

Eri không khỏi thầm nhủ, mà ngồi bên cạnh Kogoro đã sớm trừng to hai mắt, gương mặt tràn ngập nét không tin nổi còn Yukiko thì sớm đã bị cuốn hút. Tại một chỗ khác, Nagi Aiza nhìn thân ảnh đang biểu diễn trên sân khấu mà không cầm được nước mắt. Bởi vì chỉ có cô mới biết rõ người đang ngồi trên sân khấu kia đã nỗ lực như thế nào để chuẩn bị cho ngày hôm nay. Tất cả mọi người trong hội trường từ kinh ngạc, cảm thán rồi chìm vào trong thế giới âm nhạc mà Takeshi mang đến.
Trên sân khấu, mồ hôi đã bắt đầu lăn trên gương mặt của Takeshi, những ngón tay điêu luyện nhảy múa trên phím đàn liên tục phát ra lực lượng của mình.”Tôi vẫn đứng ở đây chờ đợi mấy người.” Hình ảnh một thiếu niên với gương mặt nghiêm nghị bỗng nhiên hiện ra làm mồ hôi của Takeshi hiện ra càng nhiều lên. Nhớ đến những lời nói đó, những lần ngủ gục trên cây đàn, rồi bỏ qua rất nhiều thứ, tất cả cũng chỉ vì để có thể cùng người đó đứng trên một sân khấu. Anh hùng là không thể gục ngã, Kosei đã chứng minh điều này nhưng đỉnh cao luôn là thứ mà tất cả mọi người muốn chinh phục, dù phải trả bất kỳ giá nào.

Nghĩ như vậy, máu nóng không khỏi tràn lên, một cỗ sức mạnh không hiểu từ đâu bỗng nhiên xuất hiện, những ngón tay trên phím đàn bỗng nhiên nhảy múa càng nhanh hơn, gương mặt vốn có chút căng thẳng bắt đầu giãn ra, mà thay vào đó là nét tự tin dần thay thế, gương mặt có chút ửng đỏ cùng với khá nhiều những giọt mồ hôi không thể che dấu được hết sự hưng phấn cùng vui sướng.

- Nghe được chưa – Akira? Đây chính là âm nhạc của tôi. Liệu đã có thể cùng cậu đứng một chỗ chưa? Vang lên đi đàn của ta, hãy để cho tất cả mọi người sôi trào bởi những âm thanh này…

Tiết tấu bỗng nhiên nhanh hơn, như mang mọi người sang một giai đoạn khác của câu chuyện. Tiếng đàn mang theo ý chí, sự lỗ lực cùng niềm tin mạnh mẽ không dễ thay đổi. Tất cả những sự thay đổi đó không có bất kỳ một chỗ nào không hợp lý, trúc trắc mà rất tự nhiên tựa như tất cả mọi thứ chính là diễn ra như vậy.

Lúc này dưới sân khấu, tất cả khán giả đều đắm chìm vào trong thế giới âm nhạc, chỉ có những vị khách quý cùng với những vị giám khảo chính định lực khá hơn một chút nhìn thân ảnh đang biểu diễn trên sân khấu bằng những ánh mắt khó thể tin cùng hưng phấn. Sự khó tin đến từ những vị khách nước ngoài cùng với đối thủ cũ cũng đã từng so tài với Takeshi, hiển nhiên bọn họ không nghĩ đến là Takeshi đã trưởng thành đến mức này rồi. Còn hưng phấn tất nhiên đến từ những người trong nước, bởi Takeshi thực lực càng cao thì càng đem đến sự tự hào cho bọn họ.

**************************

Thời gian từng chút, từng chút trôi đi, rất nhanh theo thời gian trôi qua tiếng đàn chậm dần, chậm dần rồi lắng xuống. Người phụ trách ánh sáng cũng phải mất mấy giây để định hình lại sau đó vội vàng ra hiệu cho những nhân viên cũng đang chưa thoát khỏi cảm xúc kia bật đèn lên. Hội trường lại lần nữa sáng trưng, sự thay đổi đột ngột của ánh sáng làm mọi người bừng tỉnh, nhiều người trên gương mặt vẫn còn chưa hết sự rung động.

Trên sân khấu Takeshi cũng đã đứng dậy cùng với MC, trên gương mặt vẫn còn chút mồ hôi cùng hơi ửng đỏ nhưng nét mặt lại tràn đầy nhẹ nhõm cùng vui sướng. Cùng lúc đó từ bên phía giám khảo chính cùng khách quý, bắt đầu vang lên những tiếng vỗ tay, tất cả giám khảo cũng như khách quý đều đứng dậy để tỏ lòng trân trọng đến màn biểu diễn vừa rồi. Khán giả bên dưới cũng kịp phản ứng, tất cả mọi người vội vàng đứng lên rồi dâng lên những tràng pháo tay nhiệt tình nhất.

- Thật sự là một tiết mục đặc sắc.

Dưới khán đài, Kogoro không nhịn được cảm thán.

Nghe vậy Yukiko nhanh nhảu nói:

- Tất nhiên rồi, Takeshi mà lại. Mà cậu có bao giờ nghe thể loại này đâu mà cũng nói như thật vậy.

- Hừ, cậu biết tôi không nghe?

- Chẳng nhẽ không phải à? Lúc nào cũng lập dị cùng nghịch ngợm.

-Thôi, thôi hai người. Bây giờ không phải là lúc để cãi nhau.

Thấy hai người có xu thế bùng nổ chiến tranh, Eri vội vàng can ngăn. Nghe vậy Kogoro cùng Yukiko cũng không nói nữa, chỉ lườm nhau một cái rồi tiếp tục theo dõi lên sân khấu. Nhìn vậy Eri cũng chỉ cười cười lắc đầu, rồi nhìn đến một người đàn ông trung tuổi tầm hơn năm mươi đang lau đi giọt nước mắt mà không khỏi càm thán:”âm nhạc thật kỳ diệu.”

Tràng pháo tay diễn ra khá lâu trước khi vụt mất, Takeshi lúc này cũng cúi chào ban giám khảo cùng mọi người rồi xuống sân khấu.

- Xin cảm ơn nghệ sĩ Takeshi về màn biểu diễn vừa rồi. Thật là một màn biểu diễn suất sắc, tôi bị đắm chìm vào bản nhạc mà không thể thoát ra được, may mắn cuối cùng có nhân viên hậu cần đến đánh thức. Nếu không thì…

MC Mikaji Aokai đứng trước sân khấu nói dẫn đến phía dưới một trận cười vang nhưng cũng không có ai phản đối, bởi vì sự thật cũng chính là như vậy.

- Tiếp theo sau đó đến phần rất quan trọng, xin mời tất cả quý vị đang có mặt tại đây tiến hành đánh giá và cho điểm với nghệ sĩ Takeshi của chúng ta.

MC nói xong, bầu không khí bỗng nhiên trầm xuống hẳn, tất cả mọi người đều tỏ ra khá là đắn đo trong chuyện này, thật khó mà cho điểm. Cuối cùng, theo thời gian trôi qua mọi người cũng đã hoàn thành phần cho điểm. Bởi vì ngay từ lúc đầu đã rất đặc sắc, cho lên mọi người đều hy vọng khá nhiều vào những phần biểu diễn sau đó..
 
Cuộc Sống Mới Tại Thế Giới Conan
Chương 43: Emi Igawa



Hội trường hoàn toàn im ắng, tiếng đàn đang liên tục vang lên, ngồi ở chính giữa sân khấu là một cô gái xinh đẹp đang tập trung diễn tấu lấy. Chỉ thấy hai mắt nàng nhắm lại, những ngón tay trên phím đàn cứ đều đều nhảy múa, từng âm thanh tao nhã mà mỹ diệu theo trong đó liên tục thoát ra.

Tiếng đàn trầm bổng du dương, âm luật đều đều mà nhẹ nhàng tựa như đang chầm chậm kể lấy một cố sự khiến cho người ta không thể thoát ra được. Dưới hội trường lúc này rất là trật tự, không có lấy bất kỳ một thanh âm nào phát ra, hiển nhiên tất cả mọi người đều đang tập trung thưởng thức lấy cố sự này.

Ngồi ở trên sân khấu lúc này, Emi Igawa đang hết sức tập trung tinh thần thể hiện lấy. Trên gương mặt xinh đẹp đó, cũng dần xuất hiện từng giọt mồ hôi, đôi mày thỉnh thoảng cũng nhíu lại thể hiện nội tâm của nàng lúc này cũng đang không bình tĩnh. Theo đó, những nốt nhạc theo tâm tình nàng thay đổi mà thoát ra ngày một nhanh hơn, cố sự vốn tràn ngập sự nhẹ nhàng, yên bình đó bỗng nhiên có sự thay đổi.

Trong cố sự đó, một bé gái rất có thiên phú về Piano luôn được mọi người tán thưởng cùng chiều chuộng, làm cho nàng cảm thấy mình luôn là trung tâm của vũ trụ, mọi thứ đều phải xoay quanh bản thân, khiến bé gái đó luôn có cảm giác ưu việt cùng tự tin. Cho đến khi gặp phải…

Trên gương mặt xinh đẹp lúc này của Emi Igawa, những giọt mồ xuất hiện càng nhiều. Những ngón tay nhảy múa trên phím đàn bắt đầu càng lúc càng nhanh. Đưa cố sự vốn đang yên bình triệt để đánh thức, giống như bây giờ vậy, theo sau sự thất bại, nàng công chúa kiêu ngạo đó như bị triệt để đánh thức vậy, nàng càng cố gắng khắc khổ luyện tập, từ sâu trong nội tâm tràn đầy kiêu ngạo đó không cho phép sự thất bại, cho nên nàng càng cố gắng hơn người khác, không vì điều gì khác chỉ là vì cho giờ phút này.

Dưới khác đài tất cả mọi người dường như bị cuốn vào cố sự đó, thỉnh thoảng vang lên những tiếng thở dài trầm thấp, tựa như cảm thán lấy sự thay đổi đó vậy.

- Thật kỳ diệu, thật không thể tưởng tượng nổi.

Yukiko mắt to trợn tròn, gương mặt sửng sốt hoàn toàn không thể tin, một bàn tay nhỏ che miệng thì thào nói.

- Uhm, tớ cũng không thể nghĩ đến âm nhạc có thể làm được điều này, rõ ràng có thể tái hiện được cả không gian và thời gian.

Eri cũng một mặt tràn ngập kinh ngạc có chút thổn thức nỉ non nói. Ngồi một bên khác Kogoro lúc này trong lòng cũng tràn ngập sóng lớn. Từ màn biểu diễn của Takeshi Aiza, cho đến lúc này Emi Igawa mang đến cho Kogoro sự trùng kích rất lớn. Bởi vốn là một học sinh cá biệt, đối với mọi việc luôn là một vẻ cù bất cù bơ, không có ý chí mấy. Nhưng khi cảm nhận được những điều này, Kogoro dường như có một nhận thức mới, một thứ gì đó bên trong cậu đang chậm rãi nảy mầm.

Bỗng nhiên lúc này, cao trào theo những nốt cao vang lên, kéo tất cả mọi người từ trong suy nghĩ về với hiện thực. Trên sân khấu lúc này Emi Igawa cũng đã mở ra đôi mắt, có thể thấy trong đó tràn đầy kiên định cùng với hướng tới. Những giọt mồ hôi xuất hiện cũng nhiều hơn, nhỏ giọt theo gương mặt xinh đẹp chảy xuống dưới đất. Tiếp đó những ngón tay như nhảy múa đến cực hạn không ngừng theo phím đàn di chuyển, những nốt nhạc theo nhau phát ra mang theo tinh thần thẳng tiến không lùi.

Đến đây, toàn bộ khán đài đều mở to mắt, gương mặt đầy kinh ngạc nhìn về phía thân ảnh xinh đẹp trên sân khấu đang biểu diễn. Theo những giai điệu du dương đó vang lên, tất cả những lo toan về cuộc sống, tất cả sự mệt mỏi, ưu sầu,… Tất cả những trạng thái tiêu cực đó đều được biến mất, mà thay vào đó là một niềm tin mãnh liệt, sự khát khao thể hiện mình cùng với mong muốn được tỏa sáng. Quả nhiên, âm nhạc thật là kỳ diệu.

Tất cả những sự thay đổi trên khán đài mà đang tập trung biểu diễn Emi Igawa không thể nào biết được. Bởi ngay lúc này, cô cũng đang tập trung cao độ nhất. Trên gương mặt lấm tấm mồ hôi kia đang hiện lên dần vẻ tự tin, những dòng ký ức không ngừng hiện về mang theo lý tưởng cùng sự cố gắng đang liên tục củng cố thêm tinh thần cho nàng. Lúc này, trạng thái của nàng rất đặc biệt, nàng dường như quên đi hoàn cảnh xung quanh, cả thể xác và tinh thần đều trong trạng thái thỏa mái nhất, những ngón tay xinh đẹp nhẹ nhàng lướt trên bàn phím, theo đó là âm điệu vô tức phát ra. Tất cả mọi thứ đều hài hòa như thể quy luật tự nhiên vậy.

- Thật không thể ngờ được, cô ấy lại có thể đạt đến trình độ như vậy rồi.

Akira không khỏi nhìn thân hình đang biểu diễn trên sân khấu kia thì thào nói.

Gương mặt vốn luôn luôn bình tĩnh của Kosei Arima cũng hiện lên vẻ bất ngờ. Còn Takeshi Aiza lúc này vẻ mặt đầy ngưng trọng nhìn về phía Emi nói nhỏ:

- Emi luôn là như vậy, có nhiều lúc phong độ thất thường nhưng khi đạt được tinh thần tốt nhất, cô ấy luôn khiến cho mọi người kinh ngạc.

Kosei Arima gương mặt cũng chỉ lóe lên một tia bất ngờ rồi trở lại bình tĩnh, có lẽ bây giờ đã có rất ít thứ có thể đả động đến tinh thần cậu ấy đi. Trên khán đài, Tsubaki Sawabe vẻ mặt lo lắng thỉnh thoảng nhìn về phía phòng chờ của các nhạc công, bởi ở đó có một người luôn khiến Tsubaki Sawabe lo lắng. Khán giả xung quanh lúc này vẻ mặt tràn đầy hưởng thụ, chìm đắm trong sự kỳ diệu của những giai điệu âm nhạc mà không còn để ý đến mọi thứ xung quanh, có lẽ đây cũng là mục đích chính của họ.

Theo thời gian trôi đi, những giai điệu cũng chầm chậm chầm chậm lắng xuống. Ngồi trên sân khấu, Emi Igawa vừa kết thúc nốt nhạc cuối cùng, lúc này nàng vẫn còn đang đắm chìm trong dòng cảm xúc vừa rồi. Gương mặt xinh đẹp có chút ửng đỏ, trên mặt lấm tấm từng giọt mồ hôi, Emi Igawa ngạc nhiên phát hiện nàng cũng không có sung sướng như lúc trước tưởng tượng, hiện tại nàng rất bình tĩnh, nghĩ đến lý do lúc trước tham dự cuộc thi này bỗng nhiên nàng cảm thấy có chút buồn cười.

Đúng lúc này, tiếng vỗ tay như sấm bỗng nhiên vang lên kéo Emi Igawa trở lại hiện thực. Emi bình tĩnh đứng lên nhìn xuống khán đài, nhìn đến sự nhiệt tình cùng kích động của khán giả có lẽ nàng phải cảm thấy rất có thành tựu mới đúng, nhưng hiện tại ngoài cảm giác có chút vui mừng cũng không có nhiều cảm xúc tự hào lắm, điều này hoàn toàn khác với nàng trước kia mà có lẽ chính nàng cũng không cảm giác đến. Mang theo tâm tình như vậy, Emi lễ phép cúi chào khán giả rồi từng bước đi xuống. Tràng pháo tay vẫn tiếp tục diễn ra cho đến khi thân hình của nàng biến mất trong mắt mọi người.

- Emi có chút không giống lúc trước.

Ngồi ở hàng ghế khách quý Ryan Wilson vẻ mặt ngưng trọng nói.

- Đúng vậy, nàng thay đổi quá lớn. Có thể cảm nhận được trình độ của nàng so với trước tiến bộ rất nhiều. Xem ra Ryan ngươi cần phải lỗ lực thật nhiều hơn nữa, không rất có thể bị bọn họ để lại phía sau.

Một người đàn ông ngoại quốc to lớn ngồi bên cạnh Ryan Wilson vẻ mặt cũng rất ngưng trọng nói.

- Biết rồi Albert, ta cũng sẽ không thua cho bọn họ. Đây không phải là càng có tính khiêu chiến sao?

Người thanh niên tên Ryan cũng trút đi vẻ ngưng trọng mà thay vào đó rất tự tin nói. Tình cảnh như vậy không ngừng xuất hiện trên hàng khách quý, những nghệ sĩ nước ngoài hoặc tự tin, hoặc ngưng trọng nhưng ai lấy đều hừng hực chiến khí, quyết không thua cho bất cứ ai. Đúng là như vậy, tuổi còn trẻ mà đã đạt được trình độ mà nhiều người cả đời đều không đạt được. Ngoài sự cố gắng cùng thiên phú ở bên ngoài thì bản tâm là điều quan trọng nhất, chính nhờ có những con người như họ mà nền âm nhạc luôn hưng thịnh không suy. Trước kia một thời đại có được vài người như họ đã rất không tệ rồi, nhưng hiện nay liên tục không ngừng xuất hiện những người trẻ tuổi tài năng như vậy cũng không rõ đây là ý vị như thế nào..
 
Back
Top Dưới