Cập nhật mới

Ngôn Tình Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ

Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 120


Sau khi người rời đi, Từ Lâm Lang khẽ thở dài. Ngồi vào bàn, nàng ấy một tay chống cảm, trong mắt lóe lên phiên muộn, có chút buồn chán.

Lần đầu bước chân vào Hầu phủ cảm thấy mới mẻ, háo hức, chờ mong, giờ chỉ còn lại sự gò bó, buồn chán.

Trong phủ quy củ rất nhiều, nhưng đôi khi lại hoàn toàn không có quy củ gì cả. Như là những người hầu trong phủ sẽ bí mật nói huyền thuyên, nghị luận chuyện của các chủ tử. Mà những nghị luận này cuối cùng sẽ truyền đến tai mọi người. Nếu ai có kẻ thù trong phủ, thì đơn giản là người đó sẽ ra tay xử lý.

Từ Lâm Lang không có kẻ thủ. Thậm chí bởi vì trước đây vị Tứ tiểu thư giả kia nhân duyên không tốt, nên nàng ấy nhanh chóng kết được bằng hữu. Tuy nhiên, điều này cũng không khiến nàng ấy có thể khinh suất, bởi chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, nàng ay đã hai lần phát hiện "bằng hữu tốt" và "tỷ muội tốt" của mình nói trở mặt là trở mặt, nói đ.â.m đao là đ.â.m đao

Chính vì vậy, nàng ấy muốn gửi cho Trần gia một ít bạc, cũng phải chờ đến khi sự việc đến tai Hầu phu nhân, nàng ay mới dám mở miệng.

Thật sự rất nhàm chán.

Từ Lâm Lang không thích nơi này lắm. Lúc còn ở Trần gia thôn, nàng ấy muốn di đâu thì đi, tự do tự tại. Đến chỗ đông người còn có thể nghe được rất nhiều câu chuyện phiếm, chuyện thôn Đông thôn Tây, rất náo nhiệt, thú vị.

Hầu Phủ thì khác. Nói xấu nhau chứ không biểu lộ hành động. Những chuyện ngồi lê đôi mách cũng vậy.

Nếu hôm nay nàng ấy tỏ ra thích thú với những lời đàm tiếu, thì ngày mai nó sẽ truyền ra khắp phủ, rồi vài ngày sau, nó sẽ truyền khắp kinh thành, trở thành trò cười.

"Ôi." Nàng ấy lại thở dài.

Không bao lâu, tiểu nha hoàn bưng một chén yến sào đường phèn, nhẹ nhàng đi vào: "Tiểu thư, sao lại thở dài?"

"Không có gì. ' Từ Lâm Lang nói.

Tiểu nha hoàn không hỏi nữa, đặt cái chén lên bàn, cười nói: "Phu nhân đặc biệt sai người làm, mỗi ngày một chén, sai bảo nhất định phải canh chừng tiểu thư ăn."

"Ừ" Từ Lâm Lang gật đầu, lấy lại phong phạm của thiên kim tiểu thư, tao nhã cầm thìa lên, dùng yến sào.

Cố Đình Viễn được Vương viên ngoại mời vẽ một bức chân dung cho Vương lão phu nhân nhân dịp đại thọ lần thứ bảy mươi của bà ấy, thù lao hoàn thành là năm lượng bạc.

Đương nhiên, Cố Đình Viễn sẽ không từ chối khoản thù lao hậu hĩnh như vậy, nhận lời mời vào Vương phủ để vẽ chân dung lão phu nhân.

Vương viên ngoại là một hiếu tử cũng là một phụ thân yêu thương hài tử, ngoài việc hầu hạ tử tế cho cuộc sống của mẫu thân, ông ấy còn rất quan tâm đến chuyện chung thân đại sự của nữ nhi mình. Mà người ông ấy nhìn trúng không ai khác chính là một trong những đồng môn của Cố Đình Viễn.

Vị đồng môn kia tên là Lý Châu, ngày thường tuấn tú lịch sự, bởi vì gia cảnh ban hàn, phải chăm sóc mẫu thân, nuôi dưỡng ấu muội, rèn luyện ra một thân hình cường tráng không thể so sánh với Cố Đình Viễn, người thân thể đơn bạc tới gió thổi cũng bay.

Mà Vương viên ngoại chọn trúng Lý Châu, một là vì học giỏi, hai là vì phẩm hạnh tốt, ba là vì thích gia cảnh nghèo khó, nghĩ rằng lúc hắn nghèo túng sẽ có ân tình đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Sau này, Lý Châu bảng vàng đề tên, tiền đồ vô lượng, Vương gia cứ vậy mà hưởng gió đông.

Ông ấy nghĩ như vậy rất tốt, cho dù Cố Đình Viễn có nói, ông ấy cũng không phát hiện có chỗ nào không đúng. Chỉ là lòng người khó lường, không ai đoán trước được tình hình sau này. Lý Châu quản nhiên cá vượt Long Môn, nhưng Vương gia không được hưởng chút gió đông nào, Vương tiểu thư bệnh chết, không lâu sau cả Vương phủ toàn gia đều bị chôn vùi trong biển lửa.

Cố Đình Viễn không rõ việc này có bút tích của Lý Châu không. Khi tin tức truyền đến, nhà họ Vương đã tan tành mây khói, mọi manh mối đều biến mất, không còn gì để điều tra.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 121


Trước hết, không thể nào là kẻ thù tìm đến trả thù. Vương viên ngoại nhân hậu, tốt bụng, có danh tiếng rất tốt, không có kẻ thù trong trấn. Thứ hai, cũng không phải là trận hảo hoạn bình thường. Vương gia có hộ vệ gia đinh, tại sao lại không dập lửa, sao đến một người cũng không thể thoát thân?

Việc này có dâu vết là do có người gây ra. Sở dĩ Cố Đình Viên có lòng nghi ngờ Lý Châu là vì Lý Châu không hề tỏ ra đau buồn, đồng thời một đường thăng quan tiến chức, phát tài, một nam sau lái cưới được nữ nhỉ của một Thượng quan.

"Thời tiết môi ngày một lạnh." Sau khi vẽ xong bức chân dung, Cố Định Viễn thu dọn đồ dùng, nghe thấy Vương viên ngoại thở dài: "Nhiều nhà nghèo chưa chac đã chuẩn bị được áo bông."

Cố Đình Viễn nhớ rõ việc này, bởi vì nó đã xảy ra ở kiếp trước, sau khi Vương viên ngoại cảm khái, đã cho người chuấn bị ảo bông phân phát cho những người nghèo.

Quả nhiên, sau đó Vương viên ngoại nói: "Ta đã cho người chuẩn bị năm trăm cái áo bông, tặng cho những người không đủ tiền mua. Chỉ là Đình Viên có biết Lý Châu đã chuẩn bị thử gì để giữ ấm chưa?"

"Thưa, van bối không biết." Cố Đình Viễn do dự một chút, sau đó lắc đầu.

Ở kiếp trước, sau khi hắn đáp xong một câu không biết, thì không nói gì thêm nữa. Sau đó, Vương viên ngoại nhờ hắn đưa cho Lý Châu một chiếc áo khoác bông, cũng mời Lý Châu từ đó tới làm việc bên cạnh để tạo điều kiện cho hôn sự giữa Lý gia và Vương gia.

Khi đó Cố Đình Viễn cùng Lý Châu cũng không nói chuyện nhiều. Nguyên nhân là do ban đầu Cố Đình Viễn muốn cho Lý Châu vay tiền, ve sau tỷ tỷ không đồng ý vì nợ cũ vẫn chưa trả lại nên hắn cũng không cho vay, tử đó Lý Châu cũng không lui tới chỗ hắn nữa.

Hai người không thường xuyên lui tới đương nhiên cũng không thể nói chuyện thân mật. Hắn chỉ đưa giùm áo bông, không nói gì khác. Mà sau đó không lâu, Lý Châu trở thành nữ tế nhà Vương gia, thiếu bạc trả xong, hai người hoàn toàn không nói chuyện nữa.

Nghĩ đến kiếp trước, đến cuối cùng cũng không xác định được Lý Châu có gây ra chuyện đó hay không, Cố Đình Viễn cũng khó có thể nói nhiều, chỉ đành thành thật: "Vãn bối đã lâu rồi không gặp Lý Châu."

"Cái gì?!" Vương viên ngoại rất kinh ngạc: "Sao lại thế?"

Cố Đình Viễn thành thật trả lời.

Lông mày của Vương viên ngoại cau lại, trên mặt hiện lên vẻ nghi hoặc cùng suy nghĩ. Một lúc sau, ông ấy nói: "Ta vốn muốn ngươi thay ta gửi cho hắn ta một chiếc áo bông. Nếu như thế này thì thật bất tiện."

Ông ấy không nhắc tới chuyện áo bông nữa, sai người hầu bọc một gói bánh hoa quế thơm ngào ngạt nói: "Đây là món điểm tâm trong phủ mới làm, cầm đi nếm thử"

Trong phủ Vương viên ngoại có một cây hoa quế, năm nào hoa quế cũng thơm, ông ấy sẽ cho người làm mấy chiếc bánh hoa quế tặng cho hàng xóm. Món bánh hoa quế thơm ngọt ngào này ai cũng biết.

Cố Đình Viễn hơi ngạc nhiên, vội vàng cảm ơn: "Đa tạ Vương viên ngoại."

"Đừng khách khí như vậy." Vương viên ngoại ra vẻ không vui: "Ta coi ngươi như chất tử của mình, chỉ là mấy cái bánh quế, không cần khách khí. Rảnh rỗi đến nhà ta chơi. mẫu thân của ta rất thích tỷ tỷ ngươi, vẫn thường hay nhắc tới."

Cố Đình Viễn trả lời: "Vâng, vãn bôi sẽ vê nhà nói lại với tỷ tỷ."

Sau khi hàn huyên vài câu, hắn mới vác rương sách lên lưng xin phép cáo từ.

Bước chân khi đến hơi nặng nề, nhưng khi trở vê lại nhẹ nhàng. Hắn đã tìm cơ hội để nói ra những điều cần nói. Hy vọng rằng Vương viên ngoại sẽ không tuỳ tiện ga nữ nhi nữa, có thể tránh được bi kịch kiếp trước.

Về đến nhà, hắn mở bì đựng mấy cái bánh hoa quế thơm phức ra, Vương viên ngoại đưa cho hán sáu cái, hắn để giành lại ba cái cho tỷ tỷ, còn có thêm ba gói đậu vàng gói lại với nhau. Bảo Âm thích bánh bánh quế thơm ngọt, vì vậy hắn sẽ mang nó cho nàng.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 122


"Đệ lại muốn đi đâu vậy?" Thấy hẳn vừa trở về nhìn đã lại muốn đi ra ngoài, Cố Thư Dung hỏi.

Cố Đình Viễn không trả lời, mang theo rương sách, cảm đầu chạy.

"Này! Tỷ hỏi đệ đi đâu vậy?" Cố Thư Dung kinh ngạc mở to mắt hét lớn, nhưng không nghe được đệ đệ trả lời, chỉ nghe thấy cửa sân đóng lại kếo kẹt.

"Người này!" Cố Thư Dung vừa tức giận vừa buôn cười nói, nàng ay lắc đầu, nhìn đi chỗ khác, cúi đầu khâu vá.

Cố Đình Viễn thuê một chiếc xe bò chạy đến Trần gia thôn. Chân hắn không khoẻ, nếu đi bộ đến Trần gia thôn, sợ rằng bộ dạng sẽ rất chật vật.

Ngồi trên chiếc xe bò kéo, tay ôm rương sách, nhìn những hàng cây đang dần ngả bóng, tâm trạng lâng lâng.

Sắp gặp được Bảo Âm rồi!

Mặc dù còn chưa nhìn thấy nàng nhưng nghĩ tới việc càng lúc càng tới gần nàng, hắn đã cảm thấy rất hạnh phúc rồi.

Tự hỏi lúc này nàng sống có tốt không?

Lâu rồi không gặp nàng, tâm can như rơi vào hoang mạc phơi nắng mong mưa.

Lộc cộc lộc cộc, chiếc xe bò chạy chậm chạp deu deu.

Rất muốn gặp nàng!

Tỷ tỷ nói, hai ngày nữa lại để bà mối đi cầu hôn. Lần này hẳn là cũng sẽ bị từ chối. Hắn không nên nóng vội, thành hôn không phải chuyện đơn giản như vậy, cố gắng học hành, làm

Nhưng...

"Tránh ral" Phía sau truyên đến tiếng vó ngựa, từ xa đến gần, tốc độ cực nhanh, còn có âm thanh thiếu niên hét lên.

Lão hán đánh xe bò vội vàng nhường đường, cho xe đi vào bên đường mới dừng lại.

Đợi cho ngựa đi qua, mới lần nữa kéo xe chậm rãi đi về phía trước.

Thiếu niên áo đỏ đang phi nước đại trên tuấn mã, cùng với tiếng vó ngựa vang lên, bụi đất tung bay.

Lão hán quay lưng, cúi đầu vùi mặt vào n.g.ự.c y, tránh bụi. Nhìn thư sinh gầy gò trên xe, ông chất phác cười một tiếng nói: " Thư sinh, ngươi đến Trần gia thôn làm gì vậy? Thăm người thân sao?"

Ông quay lưng về phía bụi bay, nói chuyện cũng không bị ảnh hưởng, Cố Đình Nguyên đành phải học hỏi kinh nghiệm, cúi đầu vùi mặt đáp: "Vâng, thăm người thân."

"Thân thích như thế nào?" Lão hán cất tay, cùng hắn hàn huyên: "Là họ hàng xa à?"

Cố Đình Viễn suy nghĩ rồi chậm rãi trả lời: "Một người rất thương ta."

Hắn không nói về Bảo Âm, mà là nhạc mẫu.

Bảo Âm thương hắn là đương nhiên, nàng là thê tử của hắn, thương hắn nhất là bình thường. Nhưng nhạc mẫu đối với hắn cũng rất tốt, nhạc mẫu hàng năm đều may áo bông giày vải cho hắn, sau này khi hắn lên kinh thành làm quan, Bảo Âm cũng đi cùng hắn lên sống ở kinh thành. Nhạc mẫu hàng năm đều sai người mang hộ đồ vật cho bọn hắn, mỗi lần một bao lớn, đồ ăn, áo quần, đồ dùng

Nhạc mẫu coi hắn là một nửa nhi tử. Cố Đình Viễn nghĩ thầm, nếu hắn không thể cưới được Bảo Âm, cũng nên tôn kính nhạc mẫu.

Đương nhiên, có thể kết hôn được là tốt nhất.

"Nha, đúng là người trọng tình. ' Lão hán trông rất vui vẻ: "Vậy cậu mang lễ vật gì đến?"

Cố Đình Viễn cười đáp: "Chau mang theo một ít...

Trần gia thôn.

"Từ Tứ!" Tào Huyễn phi nước đại một mạch đến ngoài sân của Trần gia, xuống ngựa. Đứng ở hàng rào ngoài sân, hắn hét vào bên trong.

Có lẽ bây giờ nàng không mang họ Từ, hoặc có thể là trong sân quá nhiều người, đang lộn xộn nên nàng không nghe thấy, Tào Huyễn đợi một hồi cũng không có người đi ra.

Thế là hắn thở hồng hộc và hét lên: "Trân Bảo Âm!" Tran Bao Am? Ho Tran?

Keu nguoi nao vay?

Những người làm việc trong sân đều biết Bảo Nha. Ai lại không biết? Trong thôn đang xây Trần thị tộc học đường, nữ nhi của Trân Hữu Phúc, Trần Bảo Nha sẽ là tiên sinh dạy học. Còn Trân Bảo Âm? Hình như đã nghe ở đâu đó rồi mà không nhớ ra.

Trong bếp, tai Tiên Bích Hà khẽ giật giật, nàng ấy ngẩng đầu nhìn Đỗ Kim Hoa đang rửa nồi: " Nương hình như có người đang gọi Bảo Nha"

"Ai vậy?" Đỗ Kim Hoa nói xong, đặt xơ mướp xuống, cầm giẻ lau lau tay, đi ra khỏi phòng bếp.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 123


Bà nhìn thấy quý công tử mặc áo đỏ đứng ngoài sân, bộ dạng mày kiếm mắt sáng, tuấn mỹ bất phàm. Hắn ta rất đẹp trai, bình thường Đỗ Kim Hoa nhất định sẽ khen ngợi.

"Trần Bảo Âml!" Người thiếu niên tuấn mỹ kia chống nạnh, thở hồng hộc, lớn tiếng gọi tên Bảo Nha.

Thế là Đỗ Kim Hoa buồn bực, nhíu mày, đi tới nói: "Ngươi kêu cái gì? Ngươi là ai?"

Không phải lại là người từ kinh thành tới chứ?

Đỗ Kim Hoa dò xét cách ăn mặc của thiếu niên lang, chiếc ngân quan tỉnh xảo trên đầu, y phục xa hoa rực rỡ trên người, bên hông nạm vàng khảm ngọc, thậm chí đến đôi ủng dưới chân dường như cũng được thêu bằng chỉ vàng.

Đỗ Kim Hoa có một chút khiếp đảm nhưng cũng rất tức giận. Hết người này đến người khác tới làm gì vậy? Quên Bảo Nha đi, được không?

Đỗ Kim Hoa không muốn Bảo Nha lại nhớ thương chuyện cũ, người cũ. Nếu là người có giao tình tốt đến thăm nàng, khó tránh khỏi khiến nàng cảm thấy thương tâm. Nếu là người không có giao tình hoặc là có khúc mắc, vậy thì càng đừng đến.

"Lão thái thái, cháu tìm Trần Bảo Âm." Nhìn Đỗ Kim Hoa có thể đoán ra là người thân của Trần Bảo Âm, Tào Huyễn trở nên khách khí hơn một chút.

Gọi "Lão thái thái" khiến Đỗ Kim Hoa không vui. Lão thái thái cái gì! Bà chỉ là một đại nương thôi! Bà nghiêm mặt, nếu không phải Tào Huyễn đeo vàng mang ngọc, bà đã cởi đế giày ra quất hắn ta từ lâu rồi!

"Ngươi tìm con bé làm gì?" Đỗ Kim Hoa hỏi.

Mặc dù đoán được là họ hàng của Trần Bảo Âm, nhưng trang phục của Đỗ Kim Hoa còn không bằng cả lão nô bộc trong Quốc công phủ. Tào Huyễn không chút khách khí với bà, không kiên nhẫn nhướng mày: "Nàng ở đâu?"

Hắn từ xa chạy tới đây, thế mà Từ Tứ không ra gặp hắn.

Hắn sinh ra, lớn lên ở quốc công phủ, hai năm qua thỉnh thoảng bị quốc công gia ném vào quân doanh, khí chất tự nhiên không phải người thường có thể so sánh được. Một biểu hiện không hài lòng nhỏ nhất có thể doạ cho người khác cảm thấy sợ hãi.

Đỗ Kim Hoa đã từng nhìn thấy một người độc đoán, đó là Vương ma ma đưa Bảo Nha trở về. Lúc đó, cảm thấy Vương ma ma cư xử không giống như một nô tài, bộ dạng phú quý giống phu nhân nhà đại hộ. Nhưng bây giờ so với Tào Huyễn, bộ dáng đó đúng là của nô tài.

"Ngươi, ngươi rốt cục tìm con bé làm gì?" Đỗ Kim Hoa sắc mặt tái nhợt hỏi.

"Đương nhiên là có việc!" Tào Huyễn càng thêm sốt ruột: "Nàng ấy đâu? Bảo nàng ay ra đây."

Trần Bảo Âm đang dạy bọn nhỏ đọc sách ở nhà đại bá.

Đỗ Kim Hoa không muốn gọi nàng, còn muốn nàng chạy cho thật xa, để Tào Huyễn không tìm thấy.

"Tào Huyễn!" Một bóng người từ phía nam chậm rãi đi tới.

Đỗ Kim Hoa quay đầu lại nhìn, trong lòng có chút lo lắng, vội vàng bước ra hàng rào ngoài sân, tiến ra đón nói: "Bảo Nha, sao con lại tới đây?"

Thật trùng hợp, Trần Bảo Âm đang cùng bọn trẻ nghỉ ngơi. Nàng đang ngồi uống nước trong sân, bọn nhỏ chạy tán loạn khắp nơi. Hổ Đầu ở cửa, vừa thấy Tào Huyền cưỡi một con ngựa tốt, lập tức hô: "Ngựa! Đại mất"

Những đứa trẻ khác nghe thấy, phấn khích chạy ra: "Đại mất"

"Thật cao lớn!"

"Trên ngựa còn có vàng!"

Thật ra, yên xe được làm rất tinh xảo, sợi chỉ vàng bên trong phản chiếu ánh sáng rực rỡ khiến bọn trẻ nhầm là vàng.

Trần Bảo Âm nghe tiếng hô của bọn trẻ, lập tức cau mày đặt bát trà xuống, đi vê nhà. Chắc chắn, người này đến vì nàng.

May thay, người đến là Tào Huyễn. "Con nhớ nương, về gặp một lát." Trân Bảo Am nắm lấy tay Đỗ Kim Hoa, hành động rất tự nhiên, không có bất kỳ lo lắng sợ hãi nào.

Đỗ Kim Hoa quả nhiên được xoa dịu. Bảo Nha không sợ, ít nhất không tới tìm nàng gây sự, bà hạ giọng nói: "Tiểu công tử này tính tình không tốt, đừng động chọc hắn."

"Con biết." Trần Bảo Âm gật đầu.

Khi Tào Huyễn đi tới trước mặt, nàng buông tay Đỗ Kim Hoa ra: " Nương, nương đi mau đi."
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 124


Các thúc bá giúp đỡ xây phòng, trong nhà bọn họ lo ngày hai bữa cơm, nấu nướng hàng ngày không phải là công việc dễ dàng, ba người phụ nữ trong nhà đều quần quật trong bếp, tất bật từ sáng đến tối.

"Ừ" Đỗ Kim Hoa biết nữ nhi mình tâm lý năm chắc, bản thân cũng không giúp gì được, đành phải lo lắng rời đi.

"Ngươi đi theo ta." Trần Bảo Âm nhìn Tào Huyễn, ra hiệu rồi đi về phía trước.

Đôi mắt của nàng trong veo ôn hòa khiến Tào Huyền có chút chột dạ, nghĩ đến vừa rồi vô lễ với Đỗ Kim Hoa, hắn sờ chóp mũi, cất bước theo phía sau nàng đi về phía trước.

Không muốn bị người trong thôn dòm ngó, Trần Bảo Âm đưa hắn ta đến bên bờ sông, một nơi yên tĩnh, rồi dừng lại.

"Ngươi muốn làm gì?" Tào Huyễn cảnh giác nhìn nàng, lui về phía sau một bước: "Ngươi không phải muốn nhảy xuống để vu oan cho ta đấy chứ? Ta nói cho ngươi biết, cho dù ngươi nhảy xuống, ta cũng không cứu ngươi đâu!"

Trần Bảo Âm chỉ lặng lẽ nhìn hắn ta.

Ánh mắt hai người chạm nhau, Tào Huyễn dần dần trở nên ngượng ngùng, có lẽ là bởi vì xung quanh quá yên tĩnh, khiến hắn có chút không được tự nhiên: " Khục, ta nói, ừm, ngươi ở đây có ổn không?

"Ngươi làm thế nào mà tới đây?" Trân Bảo Âm không có trả lời hắn ta mà hỏi ngược lại.

Tào Huyễn nghe vậy, trên mặt hiện lên lửa giận: "Còn không phải do tên họ Hoắc đó sao!" Lần trước bọn họ tình cờ người trước người sau chạy tới, Hoắc Khê Ninh không cho hắn ở đây, đánh nhau với hắn một trận, đánh cho con mắt hắn thâm tím.

Làm sao hắn có thể để mình đứng trước mặt nàng với con mắt như gấu trúc vậy được chứ? Chắc chắn sẽ bị nàng chế giễu. Thế là trở vê nằm dưỡng thương cho đến giờ.

"Hừm. ' Trần Bảo Âm không có hỏi hắn tình huống cụ thể, nàng đối với bánh trung thu tóc dài cũng không còn hiếu kì nữa: "Vậy ngươi lần này tới đây làm gì?"

Tào Huyễn nghe nàng hỏi, trái tim hắn đập nhanh hơn. Nhìn dung mạo thanh tú thoát tục của thiếu nữ trước mặt, hắn ta nhận ra rằng nàng không giống như trước đây, nàng bớt đi mấy phần hung hăng, kiêu ngạo, lại nhiều hơn mấy phần điềm tĩnh, ổn định.

Nhưng, nàng vẫn là nàng.

Dần dần, miệng trở nên khô khốc, ánh mắt đảo qua một hồi, hắn ta hắng giọng một cái nói: "Ta muốn hỏi ngươi, có muốn đi cùng ta không?"

Câu này rất quen thuộc. Trân Bảo Am nhướng mày, nhưng không có cảm giác chán ghét như khi nghe Hoắc Khê Ninh nói, nàng chỉ cảm thấy hơi buồn cười khi nghe Tào Huyễn nói những lời này.

Không vội cự tuyệt, cảm nhận gió sông lướt qua người, nghe tiếng lá xào xạc, nàng khẽ nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn khuôn mặt tuấn tú khí khái bừng bừng của hắn, hỏi: "Ta đi theo ngươi à? Làm gì?"

Làm gì? Còn có thể làm gì nữa chứ! Trái tim của Tào Huyễn đập lỡ một nhịp, hắn ta cảm thấy nàng không nghiêm túc, lại đi hỏi một câu hỏi như vậy.

"Làm nha hoàn!" Hắn hung ác trừng mắt nhìn nàng: "Mỗi tháng cho ngươi năm lượng bạc, ngươi có đi không?"

Trần Bảo Âm thực sự sắp cười ra thành tiếng.

"Nha hoàn sao?" Nàng đến gân, chậm rãi đi vòng quanh hắn ta: "Tào Huyễn, ngươi thực sự nghĩ như vậy sao?"

Hai người bọn họ từ lâu đã không hợp nhau.

Vì lý do gì, Trần Bảo Âm không thể nhớ. Tóm lại, từ lúc có ký ức, hai người bọn họ đã mâu thuẫn rồi. Nàng làm chuyện gì, Tào Huyễn cũng sẽ thò một chân vào. Có đi có lại, nếu nàng phát hiện Tào Huyễn muốn làm ra chuyện tốt gì, cũng sẽ góp vui cho hắn một chút.

Thời gian lâu dài, thâm thù giữa hai người kết lại. Nàng nhìn hắn không thuận mắt, hắn nhìn nàng cũng thấy khó chịu. "Vậy ngươi có đi không?" Tào Huyễn khoanh tay trước ngực, cụp mi mắt nhìn nàng.

Trần Bảo Âm nhướng mày hỏi ngược lại: " Nếu như đổi thành là ngươi, ngươi có đồng ý không?"

Tào Huyễn sững sờ, lập tức nghĩ tới lời nàng nói. Nếu như hắn ta sa cơ, nàng muốn hắn ta làm người hầu, thì...

Đương nhiên là không làm!
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 125


Đúng, hắn ta sớm phải biết Từ Tứ là một người cứng rắn. Tào Huyền nhìn trên người nàng đang mặc gì, trên đầu đội cái gì, nhìn khuôn mặt gây đi nhiều của nàng, đột nhiên cảm thấy phiên muộn.

Nơi này thật không dễ chịu, hắn ta biết sống ở đây cũng không dễ dàng gì, khi hắn ta bị phụ thân ném vào quân doanh, mỗi ngày đều chịu cực khổ, cẩm y ngọc thực đều là cái rắm, mới đâu han không thể ở được cho dù là một khắc. Khỏi phải nói là khó khăn như thế nào.

Hắn chịu còn không nổi, huống gì Từ Tứ chỉ là một nữ nhân, làm sao chịu được?

Nàng gầy đi rồi. Khuôn mặt nàng trước kia tròn tròn bầu bĩnh, nhìn thôi đã muốn véo một cái. Bây giờ lại gầy đến mức không thể véo được.

"Thôi được, coi như ta cầu xin ngươi." Hắn ta cổ họng khàn khàn, khó khăn nói ra: "Từ Tư, đi theo ta đi"

Hắn ta nói như vậy, nàng dù sao cũng nên cảm thấy có mặt mũi, sẽ không khó chịu chứ?

Đôi mắt của người thiếu niên trẻ tối tăm, đầy vẻ nghiêm túc và có gì đó khó nhìn ra được.

Trân Bảo Âm nhìn hắn ta một lúc, dời ánh mắt, quay đầu nhìn về dòng sông phía trước. Lúc này không có gió, mặt sông rất bình lặng không một gợn sóng: "Tào Huyền." Nàng nói: "Ta không còn là Từ Tứ nữa."

Nàng là Trần Bảo Âm, nữ nhi của một nông hộ. Nàng không phải Từ Tứ, không mang họ Từ, cũng không phải thiên kim Hầu phủ, không có thân phận cao quý và cuộc sống tươi sáng.

"Hơn nữa, ta cũng không chịu thiệt thòi. ' Nàng quay đầu nghiêm túc nhìn lại hắn ta: "Tôi là Trân Bảo Âm, nên ta sống ở đây. Mười lăm năm trước là một sai lầm, nhưng ta không phải chịu thiệt thòi."

"Nếu có người phải chịu thiệt thòi thì đó là vị tiểu thư kia." Nàng nói.

Từ Lâm Lang mới là người phải chịu thiệt thòi.

Một thiên kim Hầu phủ đường đường chính chính, lẽ ra phải sống một cuộc sống ăn ngon mặc đẹp, kẻ hau người hạ. Nhưng vì toan tính của những hạ nhân, lại bị đánh tráo với nữ nhi của một nông hộ, phải sống ở nông thôn nghèo khổ trong mười lăm năm.

Từ Lâm Lang thua thiệt rất nhiều, so ra mà nói i, Trần Bảo Âm mới là người chiếm lợi ích. Nàng nhận được sự giáo dưỡng không thuộc về mình, mở ra một tâm nhìn không thuộc về một thôn nữ chứ đừng nói đến còn được hưởng thụ một cuộc sống xa hoa lãng phí.

Tuy nhiên, Trân Bảo Âm không cảm thấy mình mắc nợ Từ Lâm Lang. Vì chuyện này, từ đầu đến cuối không liên quan gì đến nàng, cũng không liên quan gì đến Trần gia. Chính Tôn ma ma có oán hận với Hầu phu nhân, cố ý thay đánh tráo nữ nhi của bà ấy, mười lăm năm sau lại cố ý lôi chuyện này ra ánh sáng.

Trần Bảo Âm cũng suýt chết. Nếu không phải Hầu phu nhân mềm lòng, nàng đã bị đánh c.h.ế.t cùng với Tôn ma ma.

"Từ Tư... Bảo Âm." Tào Huyễn lần đầu tiên đọc ra tên của nàng, cong ngón tay: "Vừa rồi, ta chỉ là trêu chọc ngươi thôi."

Trần Bảo Âm không tức giận cũng không hài lòng, ngước mắt lên lặng lẽ nhìn hắn ta.

Tào Huyễn không phải là kẻ thù của nàng. Nhiều năm như vậy, tuy rằng hai người không hợp nhau, nhưng cũng chỉ là không hợp nhau mà thôi. Thực tế là, cả hai không có thù hẳn gì cả.

Mà sau khi trải qua biến cố này, nàng càng phân biệt rõ ràng hơn ai là người tốt với mình, ai là người không liên quan.

"Ta sẽ không để ngươi làm nha hoàn." Tào Huyễn nghiêm túc nói: "Ta sẽ an bài cho ngươi một thân phận khác, để ngươi không cần lo lắng cơm ăn áo mặc."

Hắn ta luôn mơ ước bắt nàng về làm người nha hoàn, nhưng đó chỉ là một câu nói đùa mà thôi.

Chỉ trêu chọc nàng thôi, chưa hắn ta sẽ không để nàng làm nha hoàn bên cạnh mình. Làm sao nàng có thể làm một việc như vậy được?

Hắn ta sẽ an bài người mà hắn tin tưởng nhận nàng làm nghĩa nữ, để nàng tiếp tục làm tiểu thư không lo cơm ăn áo mặc. Tào Huyễn không thể chịu được việc nàng làm một thôn nữ ở nông thôn, mặc quần áo rách rưới, ăn uống thì thiếu thốn.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 126


Trần Bảo Âm nhìn hắn ta hồi lâu, nở một nụ cười: "Tào Huyễn, ngươi định đỡ đầu cho ta à?"

Tào Huyền sửng sốt, há hốc mồm nhìn nàng. Ngay lập tức, han ta trở nên thẹn quá hoá giận: "Ngươi!"

Hãn ta là có ý định tốt mà!

"Ha ha hal" Trần Bảo Âm vẫn cười sảng khoái như trước. Mặt mày hào hứng, vẻ mặt tươi sáng. Nàng cười không ngừng cho đến khi khuôn mặt của Tào Huyễn trở nên tái nhợt, nhìn qua như đang muốn đánh nhau, nàng mới từ từ ngừng cười.

Hai mắt nàng sáng ngời, thần sắc dần dần dịu lại: "Tiểu công gia, cám ơn ngươi."

Nàng không gọi tên hắn ta nữa mà gọi là tiếu công gia, Tào Huyền biết rõ điều đó có nghĩa là gì. Hắn mím môi không nói nữa.

"Cám ơn ngươi đã tới thăm ta." Trần Bảo Âm lại cười: 'Nhưng ta bảy giờ, cũng không tệ lãm." Biết hẳn ta không tin, nàng lại đối mặt với dòng sông đang gợn sóng: 'Mẫu thân ta rất thương ta. Phụ thân ta, ca ca ta tẩu tẩu, họ đều là người tốt, Chất tử chất nữ cũng đáng yêu."

Mặc kệ hắn muốn sắp xếp cho nàng một cuộc sống như thế nào, Trân Bảo Âm đều không cảm thấy sẽ tốt hơn bây giờ.

Ngược lại, Tào Huyễn sau khi nghe nàng nói như vậy, lại có vẻ mặt kỳ quái: "Chat tử chất nữ sao? Đáng yêu sao?" Hắn biết nàng ghét tiểu hài tử đến mức nào. Khi nàng còn là Từ Tứ, nàng cũng không thích chất tử chất nữ của mình lắm.

"Đúng, rất đáng yêu." Trần Bảo Âm nghiêm túc gật đầu.

Lan Lan rất dễ thương, hiếu thảo với mẫu thân, thà mình chịu oan ức cũng muốn quan tâm đến mẫu thân, thật sự là một hài tử hiếu thảo.

Kim Lai ngây thơ lại có lý tưởng cao cả, để được ăn thịt, sẵn sàng học tập chăm chỉ.

Ngân Lai là nhỏ bé thường bám theo người khác như một cái đuôi, lúc nào cũng vui vẻ làm bất cứ điều gì người khác sai bảo.

Trần Bảo Âm nhớ lại khi còn ở Hầu phủ, nữ nhi của đại ca mới năm tuổi đã biết cách cho bã đậu vào trà của di nương. Nhi tử của nhị ca mới bảy tuổi đã động tay động chân lên xe ngựa của huynh đệ.

Cô không dám đến thân thiết với chúng, cũng không dám chơi đùa với chúng, luôn cách chúng cho xa. Hầu phu nhân còn hỏi nàng, hai vị ca ca đối xử tốt với nàng như vậy, nàng sao lại không gần gũi với các chất tử chất nữ của mình? Nàng đành phải trả lời là không thích tiểu hài tử.

Gió thổi qua giữa hai người, khiến áo choàng tung bay. Tào Huyễn nhìn rõ nàng rất kiên định, thở dài một hơi, vò đầu bứt tóc: "Xem ra ta đến đây không được việc gì rồi." Trân Bảo Am cười nói: "Ta sẽ không để người vê tay không. Đi nào, ngươi với ta vê nhà, ta bóc đậu cho ngươi ăn."

"Cái gì đậu?" Tào Huyễn hỏi.

Trần Bảo Âm vừa đi vừa nói: "Nương ta làm đồ ăn vặt cho ta, món đậu rang. Ta rất thích món này, tới chất tử chất nữ ta cũng không nỡ cho. Mỗi lần chúng học thuộc bài mới cho một nắm nhỏ."

Quý giá đến thế sao? Tào Huyễn quan tâm, sải bước trên bờ nói: "Vậy ta muốn nếm thử" Sau đó hỏi nàng: "Chất tử chất nữ của ngươi đã đi học chưa?"

Trần gia có tiền cho hài tử đi học sao? Chẳng lẽ là Từ gia cho bạc sao? Hắn ta đang suy nghĩ thì đã nghe Trần Bảo Âm nói: "Là ta dạy nó."

A. Tào Huyễn gật đầu, hiểu rõ, lập tức cười nói: " Ngươi biết được bao nhiêu chữ, đừng dạy hư học sinh."

Trần Bảo Âm tức giận chạy tới đá vào m.ô.n.g hắn ta: "Học vấn của ta rất tốt!" Lúc đầu, nàng cũng rất nghiêm túc học hành.

Hơn nữa, không phải nàng vẫn thường mua sách à? Nàng cũng thường xuyên đọc sách mà học! Nàng cũng nhìn ra được Kim Lai rất có tiền đồ, làm sao lại dạy hư nó được?

Tào Huyễn cười cười, trốn sang một bên: "Đá không tới ta được!"

Trần Bảo Âm tức giận nhặt một cành cây, một tay giữ gấu váy đuổi theo quất tới tấp hắn ta.

Lúc này, ngoài sân nhỏ của Trần gia.

Cố Đình Viễn mang theo rương sách đứng ở cổng hàng rào. Sau khi Đỗ Kim Hoa di ra, hắn lập tức chắp tay nói: " Đại nương."
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 127


"Sao ngươi lại tới đây?" Đô Kim Hoa đi ra, đứng trước mặt, lông mày nhíu lại dò xét hắn từ trên xuống dưới.

Mấy ngày rồi không thấy han.

Lúc trước còn ghét bỏ hản tới quả thường xuyên, mấy ngày này lại không thây tới nữa.

Nghĩ đến việc hản nhờ bà mối Trần làm mai mối, trong lòng Đỗ Kim Hoa lúc đó đã do dự, cảm thấy Bảo Nha gả cho hắn sẽ chịu thiệt thòi. Hôm nay nhìn lại hán, vóc dáng gầy gò, tính tình có phân nhu nhược, trong lòng bà cảm thấy nguội lạnh.

Bộ dạng hắn như thế này, làm sao có thế bảo vệ Bảo Nha? Nhìn cái người kia, người đến tử kinh thành, xem qua đã biết không dê đụng vào, một quyền đã có thể đánh bay Cố Đình Viễn. Thân han còn chưa lo xong, sao có thể bảo vệ Bảo Nha được?

"Vấn bối tới tặng đô cho Trần tiểu thư." Không biết vì sao, mẹ chồng có vẻ tâm tình sa sút, Cố Đình Viên ngập ngừng hỏi: "Đại nương, vấn bối thấy hình như người đang co chuyện phiền lòng thì phải?"

Còn không phiền sao? Đỗ Kim Hoa trong lòng tự nhủ. Bà nhướng mi hỏi: "Ngươi đến tặng cái gì?"

Cố Đình Viễn thấy nhạc mẫu không muốn nói, cũng không dám hỏi thêm gì nữa, gỡ rương sách xuống, từ trong đó lấy ra hai cái túi giấy, cầm trong tay đưa tới: "Một túi là điểm tâm, bánh hoa quế và đậu vàng, là cho Trần tiểu thư. Túi còn lại là mơ chua và đường phèn, là cho đại nương."

Đỗ Kim Hoa đang định đưa tay nhận, nghe vậy dừng lại: "Cái gì? Cho ta?"

"Vâng." Cố Đình Viễn đáp: "Mùa thu khô hanh, người lấy mơ chua và đường phèn đun nước uống, có thể trừ khô, thanh miệng, nhuận phổi."

Cái này... Đỗ Kim Hoa mím môi, có chút không thoải mái. Thư sinh này cũng thật cẩn thận.

Đưa tay cũng không thể đánh khuôn mặt tươi cười, thư sinh muốn lấy lòng, Đỗ Kim Hoa không thể làm bộ mặt ủ rũ, ánh mắt dịu dàng hơn, nói: "Ngươi thật có lòng."

Chưa nói tới mơ chua, đường phèn rất đắt. Một túi nhỏ này cũng tốn rất nhiều tiền.

"Không có gì. ' Cố Đình Viễn cười cười, tựa như trong lúc lơ đãng thuận miệng nói ra: "Vãn bối chỉ là vẽ cho người ta một bức tranh, đối phương liền thưởng cho vãn bối năm lượng bạc xem như thù lao."

Cái gì? Đỗ Kim Hoa trợn to hai mắt, bất giác cao giọng nói: "Ngươi lặp lại lần nữa!"

Cố Đình Viễn vẫn mỉm cười, nụ cười rộng hơn hai phần: "Đó là một vị viên ngoại trên trấn, ông ấy mời van bối vẽ một bức chân dung của lão phu nhân trong phủ." Kiếm được tiền, làm sao phải che giấu chứ? Nếu không nói ra, nhạc mẫu làm sao biet han co the nuoi noi Bao Am?

"Sau khi vãn bối vẽ xong, Vương viên ngoại rất hài lòng nên thưởng cho năm lượng tiền thù lao." Nói xong còn bổ sung: "Bánh hoa quế cũng là ông ấy đưa cho vãn bối."

Đỗ Kim Hoa tay run run, ông trời ơi!

Không công bằng, cái này là không công bằng! Bảo Nha của bà dạy dỗ một đám tiểu tử, vất vả cả năm cũng chỉ thu được sáu lượng bạc! Tên thư sinh yếu đuối này, gió thổi cũng bay, chỉ vẽ một bức tranh đã được trả năm lượng bạc sao?

Bà mở to mắt nhìn hắn từ trên xuống dưới: "Ngươi không lừa ta chứ?"

"Không dám, không dám." Cố Đình Viễn vội vàng nói: "Vãn bối không dám lừa gạt đại nương."

Hỏi vậy thôi chứ Đỗ Kim Hoa tin hắn. Dù sao, bà đã từng nhìn thấy bữa tranh hoa mẫu đơn mà Cố Đình Viễn vẽ cho nữ nhi bà, chúng thực sự rất đẹp.

Năm lượng! Năm lượng! Ánh mắt bà trở nên yêu thích hẳn lên, bắt đầu cảm thấy mặc dù hắn có chút yếu đuối, còn chưa có công danh, nhưng cũng không phải không thích hợp. Hắn có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, để hắn vẽ thêm vài bức tranh, chẳng phải cũng đủ thuê gia nhân phục vụ Bảo Nha à?

Kể cả là hắn cả đời không đậu cử nhân, cũng chẳng vấn đề gì. Đỗ Kim Hoa chỉ muốn Bảo Nha có cuộc sống tốt hơn sau khi kết hôn. Những thứ khác không quan trọng.

"Đại nương, Trần tiểu thư có đây không?" Thấy nhạc mẫu nhìn mình bằng ánh mắt ân cần, Cố Đình Viễn lấy hết dũng khí hỏi.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 128


Đỗ Kim Hoa đột nhiền nghiêm mặt lại. Một nửa là bởi vi hắn, nửa còn lại là do nữ nhi bị người ta gọi di.

"Không có ở đây." Bà vừa định nói.

Cách đó không xa lại truyền đến tiểng thiếu niên giọng khàn khàn cười nói vui vẻ, làm cho người ta cảm giác không đứng dan.

Đỗ Kim Hoa lập tức nhìn sang, liền thấy thiếu niên áo đỏ và Bảo Nha một trước một sau đang đi tới, thiểu niên đi phía trước, dài tay dài chân, hoạt bát như khỉ, còn nữ nhi đi phía sau, Nàng cầm cành cây trên tay, không biết thiếu niên nói gì, nàng dường như không thế nhịn được quất han ta một cái

Đỗ Kim Hoa đầu tiên cảm thán. Trời ơi! Bảo Nha dám quất người tal

Sau đó bà mới nghĩ lại. Lúc nãy doạ bà sợ c.h.ế.t khiếp, hóa ra người này không phải tới gay chuyện mà là bäng hữu của Bảo Nha đến chơi với nàng.

Cổ Đình Viên đứng một bên nhìn thấy cảnh này, đồng tử nhíu chặt. Trong lòng như bị đổ một bình giấm, trong vô tức năm chặt lấy rương sách.

Đây là người phương nao tới?

Người này là ai lại có thế cười cười nói nói với Bảo Âm, nhìn qua lại quen thuộc thân thiết như vậy? Cố Đình Viễn nhìn người này, quần áo cách ăn mặc của hắn ta không giống người thường, đột nhiên nghĩ đến khoảng thời gian Bảo Âm bị đánh tráo. Mười lăm năm nay nàng sống ở kinh thành, người lui tới chơi đùa đều là con em nhà quyền quý.

Lại nhìn quý công tử này, hắn hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hắn hơi căng thẳng, người này tới tìm Bảo Âm làm gì? Bảo Âm tốt như thế nào, hắn biết rất rõ, không có lý do gì để người quen biết nàng từ nhỏ lại không biết. Hắn thấy hai người dường như rất thân quen, vừa nói vừa cười, trong lòng chua xót, không khỏi hoảng hốt.

"Nuong" Trần Bảo Âm đã đi đến gần. Buông váy xuống, ném cành cây đi, nhìn Đỗ Kim Hoa kêu lên. Về phần Cố Đình Viễn ở bên cạnh Đỗ Kim Hoa, nàng chỉ liếc hắn một cái, liền dời ánh mắt đi vào trong sân.

Mà Cố Đình Viễn được nàng liếc nhìn, lập tức trở nên vui vẻ. Hắn mím môi, cố gắng kìm nén khóe miệng đang nhếch lên.

"Đại nương." Tào Huyễn dắt ngựa, suy nghĩ một chút, sau đó chào Đỗ Kim Hoa một tiếng. Vừa rồi hắn ta không biết bà là mẫu thân của Trần Bảo Âm nên không tôn trọng bà lắm.

Cũng may Trần Bảo Âm không biết, nếu không nhất định đã hung hăng đánh hắn một trận. Mặc dù nàng chỉ là một tiểu cô nương, nhưng đánh người vẫn rất đau. Nghĩ đến cảm giác mỗi lần bị nàng đánh, Tào Huyễn thầm cảm thấy may mắn. Đỗ Kim Hoa thận trọng gật đầu: "Ư"

Mặc dù là bằng hữu của Bảo Nha, nhưng Đỗ Kim Hoa vẫn không quên bộ dạng vừa rồi của hắn ta. Vị quý công tử này, không thể đắc tội.

Tào Huyễn chào một tiếng rồi nhìn đi chỗ khác, không quan tâm liệu Đỗ Kim Hoa có sợ hắn ta hay không. Hắn ta quay đầu lại nhìn vào trong sân, chờ Trần Bảo Âm mang đậu ra.

Ánh mắt hắn ta rơi xuống mảnh sân bừa bộn, có cả những nam nhân tay không làm việc, những căn phòng bằng đất thấp lè tè, đôi mắt sáng ngời dần tối lại, khuôn mặt dần trở nên căng thẳng, cơ bắp trên má phồng lên.

Như thế này, nàng vì cái gì mà không đi cùng hắn ta?

Khi Trân Bảo Âm bước ra, nhìn thấy khuôn mặt của Tào Huyễn rất nghiêm túc, u ám. Nàng cũng tram mặt, thấy Đỗ Kim Hoa vẻ mặt lo lắng sợ hãi liền bước nhanh tới: "Ngươi lại đây! Cầm lấy đi đi!"

Tào Huyễn đưa tay ra, nàng đập nắm đậu vào lòng bàn tay hắn ta. Đôi mắt hắn ta mở to, khuôn mặt tuấn mỹ trở nên trống rỗng, chỉ còn lại sự hoang mang.

"Ngươi, ngươi cứ như vậy đưa cho ta?" Tiểu công gia sắp phát điên.

Không có túi để đựng, lấy khăn tay bọc lại cũng tốt mài

"Thì sao?" Trần Bảo Âm rút tay lại, lườm hắn ta một cái: "Còn muốn lấy khăn tay cho ta sao?"

Tào Huyễn không thể nhịn được nữa: "Ta đường xa tới gặp ngươi, tới một cái khăn tay ngươi cũng không nỡ cho à?"

"Khăn tay của khuê nữ sao có thể tuỳ tiện đưa cho người khác được?" Đỗ Kim Hoa nghe vậy không chịu nổi, lớn tiếng nói.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 129


Tảo Huyễn nhìn qua, muốn nỏi liên quan gì đến ngươi? Hơn nữa, nàng là một khuê nữ bình thường sao?

Có điều bà là mẫu thân của Trần Bảo Âm, hắn ta kìm nén biểu cảm kỳ lạ trên mặt nhưng không nói gì, năm c.h.ặ.t t.a.y lại bỏ đậu vào túi.

"Không phải ngươi cũng có túi sao?" Đỗ Kim Hoa buồn bực. Không phải là không có gì để đựng, tại sao lại yêu cầu Bảo Nha đưa khăn?

Thấy nhạc mâu tức giận, Cố Đình Viễn không dám mang hảẳn ta vì e ngại thân phận cao quý của đối phương, chỉ có thể nói: "Vị huynh đài này, huynh làm vậy thực sự không phù hợp. Không thân chẳng quen, không nên yêu cầu cô nương đưa đồ vật."

Lời này cỏ lý! Đỗ Kim Hoa gật đầu đồng ý.

"Ngươi quản được ta sao?" Tào Huyễn liếc mắt liền thấy người vừa nói là một cái thư sinh bân hàn, vốn là hạng người hắn ta chưa bao giờ để vào trong mắt, nhưng tên thư sinh này lại xuất hiện ở cửa nhà Trần Bảo Âm, khiến hắn ta quan tâm: "Ngươi là ai?"

Cố Đình Viễn không lên tiếng ngay mà liếc nhìn nhạc mẫu rồi mới trả lời: "Tôi là họ hàng xa của Bảo Âm."

Nói tới hai chữ Bảo Âm, tai hắn có chút nóng lên. Trong lòng của hắn thâm nghĩ, hi vọng nhạc mẫu không giận.

Họ hàng xa sao? Tào Huyền cau mày, trong đầu nghĩ đến đầu tiên chính là " Biểu ca " kia của Bảo Âm, trong lòng càng thêm khó chịu, nhưng còn chưa kịp mở miệng, đã nghe Trần Bảo Âm nói: "Tào Huyễn! Ngươi còn chưa đi sao?"

"Ngươi sao cứ vội vàng đuổi ta đi như vậy?" Tào Huyễn lập tức quên mất Cố Đình Nguyên, quay đầu nhìn Trần Bảo Âm, cảm giác như trái tim bị một bàn tay nắm chặt, khó chịu không nói nên lời.

Trần Bảo Âm chỉ bình tĩnh nhìn hắn ta: "Thiên hạ không có buổi tiệc nào không tàn, ngươi nên đi đi."

Nàng không còn là tiểu thư Hầu phủ, còn hắn ta vấn là tiểu công gia của quốc công phủ. Nàng là thôn nữ con nhà thường dân, còn hắn ta là con em nhà huân quý sống hào nhoáng ở kinh thành phồn hoa.

Sau đó bọn họ không cần phải gặp lại nhau nữa. Gặp lại cũng không cần tỏ ra quen biết.

Tào Huyễn hiểu rõ đạo lý này, hắn ta cũng không phải là thiếu niên vô tri cái gì cũng ngây thơ không hiểu, cũng bởi vì hiểu nên hắn ta mới càng cảm thấy khó chịu: "Ngươi thật sự không đi cùng †a sao?"

Vừa nói, hắn ta vừa vươn tay định nắm lấy cổ †ay nàng.

Đỗ Kim Hoa gấp gáp, vội vàng muốn đẩy hắn ta: "Ngươi làm gì vậy? Đừng đụng vào Bảo Nhal" Nhưng bà vẫn chậm một bước, một bàn tay gây gò đã nắm lấy cổ tay Tào Huyễn trước: "Huynh đài, làm như vậy là thất lễ."

Đỗ Kim Hoa vội vàng nắm lấy tay nữ nhi, nhét ra sau lưng, hung hăng trừng mắt nhìn Tào Huyễn: "Ngươi muốn đưa nữ nhi của ta đi đâu?"

Bảo Nha của bà! Bảo Nha vừa mới trở về thôi mài! Người này lại muốn cướp nàng từ trong tay bài Nếu dám mang Bảo Nha đi, bà liều mạng với hắn tal

Trước mặt Tào Huyễn là Đỗ Kim Hoa đang hung dữ nhìn chằm chằm vào hắn ta, bên cạnh hắn ta là một thư sinh gây gò đang nắm chặt cổ tay, mạnh mẽ đến không ngờ. Lại nhìn Trần Bảo Âm, lúc này sắc mặt trở nên lạnh lùng: "Ngươi đi đi, ta không tiễn."

Làm hỏng chuyện rồi. Tào Huyễn bực bội gãi đầu, muốn nói thêm gì đó, nhưng lúc này không tiện mở miệng.

Hắn ta muốn nàng tiễn một đoạn để nói chuyện, nhưng nàng cố chấp như một con lừa, nhất định sẽ không chịu nói thêm câu nào với hắn ta. Chán nản, lòng nặng trĩu, Tào Huyễn lên ngựa bỏ đi.

Khi tiếng vó ngựa xa dần rồi biến mất, Đỗ Kim Hoa vẫn chưa buông tay con gái.

Một lúc sau, nhìn về hướng cổng làng, không thấy thiếu niên áo đỏ quay lại, bà mới thở phào nhẹ nhõm. "Nương, con sẽ không đi đâu cả." Trân Bảo Am thuyết phục: "Hắn nói hươu nói vượn, nương đừng để ý."

Ánh mắt Đỗ Kim Hoa lo lắng. Người ta là quý công tử, lẽ nào đi nói hươu nói vượn trước mặt một nông phụ như bà? Bà có thể nhận ra hắn ta tới đây chính là muốn mang Bảo Nha đi, nhưng Bảo Nha không chịu đi cùng hắn ta.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 130


"Đại nương, giữa thanh thiên bạch nhật, hẳn không làm loạn đâu." Cố Đình Nguyên lớn tiếng nói.

Đỗ Kim Hoa hoàn hồn, nhìn thư sinh gầy gò, nhớ tới hành động ngăn cản Tào Huyền vừa rồi, gật đầu với hắn: "Ừ"

Bà nghĩ thầm không phải cứ vẻ ngoài yếu đuối đã là vô dụng đâu.

"Trần tiểu thư, tiểu sinh vừa rồi quá đường đột." Cố Đình Nguyên chap tay xin lỗi vì vừa rồi đã gọi nàng bằng tên.

Trần Bảo Âm liếc hẳn một cái, gật đầu: "Vâng."

Nàng không có cảm tình gì với Cố Đình Viễn. Không phải nói hắn không tốt, thật ra hẳn cũng không có gì xấu cả, nếu thật sự là họ hàng xa, vậy thì sẽ tốt hơn.

Chưa cần nói tới chuyện hẳn tới cầu thân, hẳn khiến Đỗ Kim Hoa động lòng muốn gả nàng, chỉ riêng điều này thôi đã nàng không thể có hảo cảm với hãn.

"Cậu ta tới mang đồ tặng cho con." Đỗ Kim Hoa nói: "Tặng cho con một bao điểm tâm, một bao mơ chua với đường phèn."

Không thân không quen lại đi tặng đồ cho nàng làm gì? Trần Bảo Âm ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lùng không chút hơi ấm, sau đó lại cúi đầu xuống, không nói gì.

Đỗ Kim Hoa đã nhận lấy đồ rồi, nếu lúc này nàng nói không lấy, chính là cãi lại mẫu thân. Nàng vừa mới giáo huấn Tôn Ngũ Nương cách đây không lâu không được cãi lời mẫu thân, muốn nói gì thì nói ở chỗ riêng tư, bản thân đương nhiên không thể vi phạm điều cấm.

"Tiểu Cố, thời gian không còn sớm, đại nương không giữ ngươi nữa." Thấy nữ nhi không nói lời nào, Đỗ Kim Hoa bắt đầu đuổi người.

Không có gì để nói. Họ vẫn chưa đính hôn, chỉ mới là Cố Đình Viễn đến cầu hôn thôi. Có thể nói chuyện gì? Chờ sau khi đính hôn mới có thể nói chuyện hai ba câu.

"Vâng." Cố Đình Nguyên cúi đầu:'Đại nương, Trần tiểu thư, tiểu sinh cáo lui."

Nói xong, hắn thành thật vác rương sách trên lưng cất bước rời đi.

Được nhìn thấy Bảo Âm rồi! Còn được nói chuyện với nàng! Từng ấy thôi là đủ để Cố Đình Viên hạnh phúc trong vài ngày.

Đối với thái độ lãnh đạm của nàng, Cố Đình Viễn không hề buồn. Bảo Âm tính tình chính là như vậy, nàng ghét kết hôn, cả đời chỉ muốn làm cái áo bông nhỏ của nhạc mẫu, nàng nhìn hắn mà sắc mặt không tốt, đó là chuyện quá bình thường rồi!

Cô ấy vừa dễ dàng bị lấy lòng vừa không dễ dàng bị lấy lòng. Dễ dàng lấy lòng là vì nàng rất hiếu kỳ, chỉ cân một cái gì đó mới mẻ là có thể khiến nàng vui vẻ. Không dễ lấy lòng, là vì chỉ cần nói chuyện kết hôn, nàng liền thay đổi sắc mặt ngay, nụ cười tươi tắn như hoa sẽ lập tức trở nên thù địch và đề phòng, giống như một bông hồng có gai.

Chuyện này không có gì là không tốt cả. Nàng không dễ dàng rung động với hắn, cũng sẽ không dễ dàng rung động với người khác.

Hồi tưởng lại kiếp trước của bọn họ, từng chút từng chút một, Cố Đình Viễn trên đường rất vui vẻ, vừa đi vừa chạy về trấn.

Sau khi hắn rời đi, Đỗ Kim Hoa cùng nữ nhi trở về phòng, chợt nghĩ ra điều gì đó, bà lẩm bẩm: "Quên hỏi hắn có muốn uống nước không."

Dù sao hắn cũng giúp bà nói chuyện, Đỗ Kim Hoa không phải là người không biết ơn người khác.

"Chắc là không khát." Trần Bảo Âm nói: "Nếu khát, hắn đã hỏi xin rồi." Cũng không phải là kẻ ngốc.

Đỗ Kim Hoa gật đầu: "Đúng."

Không đề cập tới hắn nữa.

"Để nương nấu cho con mấy món ngon!" Bà hào hứng cầm lấy ba quả táo đỏ, một quả lê mùa thu đại tẩu đưa cho, đếm thêm mấy viên đường phèn, chuẩn bị nấu một bát canh ngọt cho nữ nhi.

Trần Bảo Âm nhìn thấy nói: "Nương, nấu nhiều chút cho cả nhà cùng ăn."

"Ai cùng ăn?" Đỗ Kim Hoa nói thẳng: "Con cũng không nhìn xem bọn ho xứng ăn khong. …

Những lời này khiến Trần Bảo Âm bất lực. Bà thiên vị quá rõ ràng, ngọt tới phát sầu. Đôi mắt nàng cong lên, khóe miệng nhếch lên, cúi người nói: "Nương và con đương nhiên sẽ cùng nhau ăn rồi! Chỉ là bây giờ chúng ta không thiếu bạc, thỉnh thoảng có thể để phụ thân, ca ca, tẩu tử nếm thử một vài hương vị ngọt ngào."
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 131


Đỗ Kim Hoa trong lòng mềm nhữn, biết nữ nhỉ không muốn ãn một mình, bà hừ một tiếng nói: "Coi như bọn họ hôm nay có lộc ăn."

Lại trở về lấy táo đỏ, lẻ mùa thu và đường phèn.

"Đều nhờ phúc của con." Đô Kim Hoa lẩm bẩm nói.

Trần Bảo Âm bốc một viên đường phèn nhét thẳng vào miệng bà: "Con rất vui. Tất cả đều nhở phúc của con, có nghĩa là con có phúc khí."

"Oái!" Đỗ Kim Hoa tức giận, làm gì mà lại cho bà ăn đường phèn? Cái này quí giá lắm. Bà định nhổ ra, gói lại giữ lại ăn dần.

Trần Bảo Âm vội vàng bịt miệng bà lại: "Đừng nhổ!"

Bàn tay nhỏ bé mềm mại che miệng bà, khiến Đỗ Kim Hoa vô cùng bất lực. Hài tử ngốc nghếch này, sao lại hào phóng với bà như vậy!

Khóe miệng bà bất giác nhếch lên, ngâm nga một giai điệu không rõ rồi bước nhanh vào bếp.

Hai khắc sau, người một nhà đều uống canh táo đỏ ngọt với lê mùa thu.

Bất kể người lớn hay trẻ nhỏ, ai cũng hưng một bát, trong chén có nước ngọt ngào còn có táo và lê cắt thành miếng nhỏ

Lan Lan rúc vào người Tiên Bích Hà, uống từng ngum nho. Tien Bfch Ha chon tao do va le trong bát, đưa một nửa cho Trần Đại Lang, một nửa cho Lan Lan.

Kim Lai, Ngân Lai bưng lấy bát uống tới không ngẩng đầu lên.

Tôn Ngũ Nương đối với cái này cũng không tham lam, nàng ở nhà mẹ đẻ từng ăn nhiều đồ ngon nhưng vẫn thích uống, vừa uống vừa nói: "Bảo Nha, nương đã từng ăn nấm tuyết, tổ yến chưa? Nghe nói người giàu có sẽ nấu nấm tuyết và tổ yến với nhau. Gọi là cái gì mà cháo nấm tuyết tổ yến, cái đó ăn ngon không?"

"Ngon." Trần Bảo Âm trả lời.

Đỗ Kim Hoa dùng ánh mắt nhìn đồ ngu si nhìn nhị tức: "Ngươi cảm thấy ngon thì có thể ăn sao? Không ngon, người có thể ngày nào cũng ăn sao?"

"Đồ tốt chưa chắc đã ngon!" Tôn Ngũ Nương nói.

Đỗ Kim Hoa nói: "Vậy ngươi nói cho ta biết, món gì tốt mà không ngon?"

Tôn Ngũ Nương hồi lâu cũng không nghĩ ra, xấu hổ đá Trần Nhị Lang một cước: "Hoi chàng đấy! Món tốt gì mà không ngon?"

Trần Nhị Lang nói: "Làm sao ta biết được? Ta chưa ăn được nhiều đồ tốt."

Mọi người chỉ cười.

Tôn Ngũ Nương lấy lại sắc mặt, lại hỏi Trần Bảo Âm: "Bảo Nha, nấm tuyết tổ yến có vị như thế nào?"

"Trơn mượt, ngọt lịm." Trần Bảo Âm trả lời: "Chờ khi Kim Lai làm đại quan, để Kim Lai mua cho tẩu, đến lúc đó ngày nào cũng ăn."

Tôn Ngũ Nương lập tức kêu "Ôi chao", cảm thấy tràn đầy hi vọng, nàng ta nhẹ giọng nói với Kim Lai: "Kim Lai, con nghe thấy chưa? Con học hành chăm chỉ, sau này nương sẽ được ăn nấm tuyết tổ yến."

"Vâng." Kim Lai còn không ngẩng đầu lên đáp.

Năm tuyết là cái gì, yến sào là cái gì, có ngon hơn thịt không? Cho dù giống táo đỏ hay lê này có ngon đến đâu cũng không bằng thịt.

"Ngươi cứ đợi đi." Đỗ Kim Hoa hup một ngụm canh, cong môi nói: "Thứ đó rất quý giá, ngươi ăn cũng không sợ...

Tôn Ngũ Nương biết bà bà nói không vừa ý, chưa đợi nói hết đã vội vàng cắt lời: "Không sợ, không sợi Không sợ không ăn được, chỉ sợ ăn không đủ."

Mọi người lại cười.

"Đường phèn là do một thư sinh họ Cố tặng." Khi sắp ăn xong, Đỗ Kim Hoa nói: "Chỉ một bữa này thôi, sau này đừng mong được ăn như thế này nữa, đừng nói ta thiên vị, ai muốn ăn, thì phải việc chăm chỉ, kiếm được tiền thì mọi người sẽ có ăn."

"Vâng, con hiểu rồi."

"Hiểu rồi, nương."

Trần Bảo Âm cười nói: "Lan Lan, Kim Lai, Ngân Lai, phải học tập chăm chỉ. Vài ngày nữa cô cô sẽ kiểm tra các con. Ai trả lời tốt sẽ được thưởng một viên đường phèn."

Một câu nói ra, bọn trẻ reo lên: "Ô oalI"

Chỉ có Đỗ Kim Hoa nhìn nàng chằm chằm. Bảo Nha ngốc nghếch.

"Đại tẩu, lát nữa để nương mang sang cho tẩu mấy quả táo đỏ, chúng ta làm một nồi bánh táo ăn đi" Trần Bảo Âm lại nói: "Sau này chúng ta buôn bán đồ ăn, làm nhiều hơn nữa, phải nếm thử trước, không thể sợ lãng phí."

Đỗ Kim Hoa ban đâu muốn ngăn lại, nhưng nghe vậy lại do dự.

"Được. ' Tiền Bích Hà gật đầu.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 132


"Đại nương, mấy hôm rồi không gặp." Sáng sớm, một bóng người xuất hiện ở hàng rào ngoài sân, trên mặt mang theo nụ cười rất vui vẻ.

Nhưng khi Đỗ Kim Hoa nhìn thấy hắn ta, lại cười không nổi, tâm tình không tốt: "Sao ngươi lại tới đây?"

Người tới là Giang Thư.

Hắn ta buông dây cương, cởi gói hành lý trên lưng ra, dùng hai tay dâng lên, vẫn là vừa cười vừa nói: "Lan này, tiểu nhân phụng lệnh Lâm Lang tiểu thư mang đồ đến tặng nhà đại nương."

Lâm Lang sao? Đỗ Kim Hoa sửng sốt.

Đã lâu không nghe thấy cái tên này, bà không cho người nhà nhắc tới, dân dân cũng không ai nhắc tới, trong đầu bà cũng toàn nghĩ tới Bảo Nha, rất ít nhớ tới. Thỉnh thoảng nhớ tới, cũng sẽ kìm nén bản thân không nghĩ đến.

"Sao, có chuyện gì vậy?" Bà hỏi theo bản năng, sau đó lại nhớ tới Giang Thư đã nói, hắn ta tới đây đưa đồ: "Tiểu thư nhờ cậu đưa cái gì?"

Đây không phải là điều bà muốn nói, điều mà Đỗ Kim Hoa thật sự muốn hỏi là: "Nó, nó thế nào rồi?"

"Lâm Lang tiểu thư rất tốt." Giang Thư cười đáp: "Đây là tiểu thư nhờ tiểu nhân đưa tới."

Đỗ Kim Hoa ngẩn người, vô thức lau tay trên người trước khi nhận lấy gói đồ.

"Đồ đã giao xong, tiểu nhân xin cáo từ." Giang Thư thu tay lại, chuẩn bị rời đi.

"Đợi đã, đợi đã." Đỗ Kim Hoa tiến lên hai bước nói: "Lâm Lang, nó, nó không nhờ cậu chuyển lời gì sao?"

Trong mắt Giang Thư lóe lên một tia gì đó, quay người lại nói: "Đồ Lâm Lang tiểu thư nhờ tiểu nhân chuyển đều ở trong túi."

"Ôi chao." Đỗ Kim Hoa sửng sốt, còn tưởng rằng trong túi có phong thư, liền không truy hỏi Giang Thư nữa: "Vậy ngươi đi đường cẩn thận."

, mới thu hồi ánh mắt, ôm bao phục, chậm rãi trở về phòng bên trong.

"Vâng." Giang Thư đáp, chỉnh tê lên ngựa rời đi.

Đỗ Kim Hoa thẫn thờ nhìn hắn chạy xa, sau đó lại ngoảnh mặt đi, mang theo túi đồ chậm rãi trở về nhà.

"Nương, Lâm Lang gửi đồ vê sao?"

"Là bạc phải không?"

Những người khác nghe thấy động tĩnh liền vây quanh, ánh mắt sáng ngời.

Đỗ Kim Hoa không trả lời, liếc nhìn Bảo Nha. Hôm nay nàng bọn trẻ nghỉ học, bản thân nàng cũng nghỉ ngơi nên hiện tại đang ở trong nhà.

"Nương nhìn con làm gì?" Trần Bảo Âm quay đầu nhìn lại, bình tĩnh cười nói. Đỗ Kim Hoa cảm thấy hơi khó chịu. Bà cũng muốn biết Lâm Lang gửi gì về, nhưng lại lo lắng Bảo Nha sẽ không vui.

"Gửi cái gì về? Bà mở ra nhìn xem đi." Trân Hữu Phúc thúc giục.

Ông là một nam nhân, không có tâm tư tinh tế như bà. Mà Lâm Lang đã đi lâu như vậy rồi, ông rất nhớ nàng. Bình thường không nhắc thì thôi, bây giờ người ta mang đồ đến, còn lề mề làm gì?

Đỗ Kim Hoa ngồi xuống, tay khẽ run, mở túi ra.

Từng lớp từng lớp gói ghém được mở ra, lộ ra ánh bạc, Đỗ Kim Hoa sững sờ cả người.

Một hai ba bốn năm. Năm thỏi bạc.

Những thỏi bạc rất quen thuộc, chất lượng vô cùng tốt, người trong nhà chỉ mới nhìn thấy mười thỏi bạc loại này cách đây không lâu.

"Chỉ có bạc sao?" Tôn Ngũ Nương thăm dò đi tới, xem đi xem lại, thậm chí vươn tay muốn kéo, phát hiện chỉ có năm thỏi bạc, một sợi tóc thừa cũng không có.

"Tại sao chỉ có bạc vậy?" Nàng ta không dám tin nói: "Không có gì khác sao?"

Không gửi về vật gì quý giá sao? Chỉ có bạc thôi sao? Vải đẹp, đồ ăn ngon sao không gửi về một ít chứa? Tôn Ngũ Nương không dám mơ tới những y phục như của Bảo Nha mặc lúc trở về, quá hão huyền rồi. Nhưng những thứ khác cũng được mài Còn có đồ ăn, chẳng hạn như bánh ngọt, trái cây, chắc chắn là ai cũng thích mà!

"Thật là không có lương tâm." Tôn Ngũ Nương rũ mặt xuống.

Không riêng gì nàng ta, mà những người còn lại trong nhà đều không vui .

Cả Trân Đại Lang và Trần Nhị Lang đều ủ rũ, không nói nên lời. Trước khi sự việc kia xảy ra, họ đều coi Lâm Lang như muội muội ruột thịt của mình, từ nhỏ đã chăm sóc nàng ấy, không nỡ tranh giành với nàng ấy cái gì cả, có thứ gì ngon đều nghĩ đến nàng ấy.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 133


Bây giờ nàng ấy đã đi, đã trở về Hầu phủ, lại đối xử với bọn họ như hai người qua đường sao?

"Chình là trong lòng không có chúng ta!" Tôn Ngũ Nương cả giận nói, nếu như Lâm Lang trong lòng có bọn họ, sao đến một câu cũng không nhắn về?

Tôn Ngũ Nương rất buồn. Nàng ta giặt quần áo, khâu vá nệm chăn cho Lâm Lang, bông vải nhà ngoại cho còn dư một ít, nàng ta không đưa cho nam nhân của mình, mà làm giày bông cho Lâm Lang.

Khi Lâm Lang ở nhà, đè đầu cưỡi cổ nàng ta, chuyện gì cũng làm chủ. Bây giờ đi rồi, trở thành thiên kim Hầu phủ, lại hoàn toàn quên mất nàng ta. Còn không phải là chưa bao giờ để nàng ta trong lòng hay sao?

"Muội ấy sao lại như vậy?" Tôn Ngũ Nương tức giận nói.

Người trong nhà đều có tâm trạng tồi tệ, nhưng chỉ có nàng ta nói ra miệng lên tiếng. Nhưng lúc này, Đỗ Kim Hoa không mắng nàng ta như trước nữa.

Trần Bảo Âm nhìn Đỗ Kim Hoa biết rằng bà đang rất thương tâm.

Tôn Ngũ Nương căn bản nói mà không cần suy nghĩ, nói đúng hơn là nghĩ cái gì nói cái nấy. Nhưng từng chữ đều đ.â.m sâu vào tim Đỗ Kim Hoa.

Bờ môi bà mím chặt, khẽ run lên. Chỉ cân Lâm Lang chỉ nhắn về một câu nàng ấy sống rất tốt, cả nhà bảo trọng, Đỗ Kim Hoa cũng sẽ không cảm thấy khó chịu như vậy.

Nhưng mà nàng ấy không nhắn vê một câu nào, chỉ sai người mang về năm mươi lạng bạc.

Năm thỏi bạc trắng như bông tuyết được lặng lẽ xếp trong túi, không hề bị động tới.

Tôn Ngũ Nương thậm chí không muốn chạm vào nó. Bà không phải người chưa từng thấy qua chuyện đời, trăm lượng bạc bà cũng thấy rồi!

Đỗ Kim Hoa nhìn cũng không muốn nhìn, mỗi lần nhìn đều thấy thương tâm, ước gì mình chưa từng nhận được nó. Bà cảm thấy trong lòng lạnh lão, lạnh thấu xương cốt, chỉ cảm thấy như một giấc mơ, điều này không phải là sự thật phải không?

Bà véo một cái vào lòng bàn tay, đau quá. Ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Bảo Nha, bà cố gắng gượng cười nói: "Cũng lời rồi, ta nuôi nó lớn như vậy, cũng không tốn tới năm mươi lượng bạc. Lần này lời to rồi."

Trần Bảo Âm đứng dậy: "Mọi người ra ngoài đi."

Những người khác không nói gì, tất cả đều đứng dậy di ra khỏi phòng.

Ai cũng biết Đỗ Kim Hoa không dễ chịu. Bà yêu thương nữ nhi đến mức nào? Thấy bà đối với Bảo Nha đã tốt như vậy, nhưng bà đối với Lâm Lang cũng không kém, còn là yêu thương nàng ấy suốt mười lăm năm.

"Nương, người đừng nghĩ quẩn."" Đi tới cửa phòng, Trần Đại Lang dừng lại, quay đầu nói.

Đỗ Kim Hoa mắng: "Nghĩ quẩn cái gì? Ai nghĩ quẩn? Ngươi nói lung tung cái gì thế? Vô duyên vô cớ có được năm mươi lượng bạc, không biết lão nương ta vui mừng như thế nào đâu!"

Trân Đại Lang nghẹn ngào, hắn ta luôn ăn nói vụng về, chỉ có thể nói: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt."

"Phi." Đồ ngốc. Đỗ Kim Hoa lộ rõ chán ghét, khi mọi người đi ra ngoài, trong phòng chỉ có Bảo Nha, bà muốn nói thêm gì đó, lại không nhịn được nữa, nụ cười gượng gạo liền tắt hẳn.

"Bảo Nha, nương không phải là..." Bà còn muốn giải thích.

Bà không nghĩ tới Lâm Lang, cũng không vì Lâm Lang mà đau lòng. Chỉ có một người trong lòng bà, đó là Bảo Nha của bà.

Bảo Nha thật đáng thương. Không ai đáng thương như Bảo Nha, nàng bị đuổi ra ngoài. Đúng vậy, Lâm Lang chịu khổ, nhưng không phải nàng ấy đã trở về làm thiên kim tiểu thư rồi sao?

Mà bản thân Đỗ Kim Hoa dù sao cũng có hai nhi tử. Mặc dù một người ngốc nghếch, một người không thành thật, nhưng cũng coi là hiếu thuận, Đỗ Kim Hoa cảm thấy vậy là thoả mãn rồi. . Chỉ có Bảo Nha, khi trở ve ngôi nhà này, trong lòng mọi người đều có quá nhiều chuyện, không có tâm tư để ý tới nàng. .

"Nương." Trần Bảo Âm ngắt lời bà.

Đúng là nàng cảm thấy rất buồn, lúc này cũng không muốn che giấu gì cả. Nàng ngồi bên cạnh Đỗ Kim Hoa, tựa cằm lên vai bà: "Con không thấy khó chịu. Chỉ cân con nghĩ đến nương rất thương con, là con không thấy khó chịu nữa."

Đỗ Kim Hoa bật khóc.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 134


"Thương con, nương thương con!" Làm sao có thể không thương nàng? Đây là thịt rơi ra từ người bà mài! Đỗ Kim Hoa hạ quyết tâm nói: "Cô ấy là nhờ phúc của con, nếu không nương cũng không có cô ấy trong lòng!"

Trần Bảo Âm mỉm cười, mím môi, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

"Về sau chúng ta không nghĩ tới cô ấy nữa" Nàng chậm rãi ôm lấy Đỗ Kim Hoa, ôm vào trong vòng tay ấm áp của mình: "Có được không nương?"

"Được, được! Không nghĩ tới nữa, không nghĩ tới nữa!" Đỗ Kim Hoa thiếu mức muốn chỉ trời thê. Nghỉ làm gì chứ? Bà nuôi Lâm Lang lớn, Lâm Lang cho bà năm mươi lượng, không ai nợ ai.

Sẽ không nghĩ tới nữa.

Trong nhà có thêm năm mươi lạng bạc. Sau khi buồn bã, mọi người đã chấp nhận nó. Ai nói chỉ cần tình nghĩa, không cân tiền, là lừa những kẻ ngu ngốc. Ai lại không thích bạc chứ?

Sau bữa tối, Tôn Ngũ Nương nói thẳng: "Ta đã làm hết sức mình cho Lâm Lang."

Bảo Nha nói rồi, bà muốn nói gì thì nói. Bà muốn chia năm mươi lạng bạc, sao lại phải kiềm chế lại?

Đỗ Kim Hoa nhìn những người khác hỏi: "Còn các ngươi?"

Trần Đại Lang nhướng mắt: 'Để tuỳ nương sắp xếp." Chia cũng được, không chia cũng được, hắn ta không có ý kiến.

Tiền Bích Hà nói: "Nương, tuỳ nương sắp xếp." Nàng ấy luôn đồng lòng Trần Đại Lang.

"Chia ra!" Đỗ Kim Hoa nhân tiện nói.

Giữ năm mươi lạng bạc này, bà không thể vui vẻ nổi. Đặt nó dưới gầm giường, sẽ cảm thấy lo sợ không yên. Hơn nữa Lâm Lang không nói là cho bà, Giang Thư nhắn lại là cho người trong nhà.

"Chúng tôi vẫn ở trong thổ phôi phòng, ăn bánh ngô, mặc quân áo thô, không thể tiêu tiền không chớp mắt như người ta được. Tiền sẽ chia cho các ngươi, các ngươi tự tính toán lấy phải tiêu như thế nào." Đỗ Kim Hoa nói.

Lời này chủ yếu nói cho Trân Nhị Lang và Tôn Ngũ Nương, hai người có bao nhiêu bạc cũng đều có thể tiêu sạch sành sanh.

Nhưng dù lo lắng đến đâu, không muốn cho thì vẫn phải cho. Các con đều đã lớn, bản thân có những chuyện riêng phải xử lý. Lúc trước, bạc của Bảo Nha đáng lẽ không nên chia, cũng chia rồi. Của Lâm Lang nên chia thì càng không thể không chia.

"Chia cho mỗi nhà mười lượng, còn lại ba mươi lượng, mua đất." Đỗ Kim Hoa dứt khoát nói.

Cái gì? "Mười lượng sao?" Mọi người run ray nói.

Vốn cho rằng Đỗ Kim Hoa chỉ chia cho họ một, hai lượng, không ngờ lại nhiều như vậy sao?

"Nương! Thật sao? Không phải nương đang dỗ chúng con vui đấy chứ?" Tôn Ngũ Nương nắm lấy bàn, ước gì có thể áp cả người mình lên người Đỗ Kim Hoa.

Đỗ Kim Hoa liếc nhìn nàng ta: "Thật, ta không đùa với các ngươi."

Bà không mắng chửi ai, nhưng Tôn Ngũ Nương đột nhiên cảm thấy ngại ngùng. Ngồi xuống vuốt tóc: "Nương con không có ý gì, chỉ là con quá kích động thôi."

"Ừ." Đỗ Kim Hoa gật đầu. Bảo Nha nói đúng, không ai giống nàng ta.

Dưới ánh mắt mọi người hưng phấn nhìn chằm chằm, Đỗ Kim Hoa phân chia năm mươi lượng.

Trần Hữu Phúc cầm ba mươi lượng. Ông đã nhờ người hỏi thăm, cũng đã nhắm được chỗ. Thêm ba mươi lượng này nữa, ông sẽ có năm mươi lượng, có thể mua năm sáu mẫu ruộng đất màu mỡ. Sờ vào thỏi bạc, ông cảm thấy vui vẻ.

Bên cạnh ông, Trần Đại Lang cầm thỏi bạc, ái ngại v**t v* nó. Là bạc! Là bạc đó!

Thỏi bạc được phát cho Trân Nhị Lang, hắn ta không động đến, đã bị Tôn Ngũ Nương cướp lấy, cầm trong tay cảm giác như đang ôm bảo bối.

"Lần này ta sẽ không chia cho Bảo Nha." Đỗ Kim Hoa nhìn nhi tử nhi tức đang vui vẻ nói.

Mọi người sững sờ, động tác sờ thỏi bạc dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Đỗ Kim Hoa.

Lại nhìn Trần Bảo Âm.

Chuyện này...

Trong mắt có sự do dự, không đành lòng. Số bạc mà Hầu phủ cho Bảo Nha, Bảo Nha đã chia cho họ. Bạc mà Lâm Lang gửi về, bọn họ ai cũng có phần, ngoại trừ Bảo Nha.

Thế này, thế này không phải là bắt nạt người khác sao?

Trân Đại Lang sờ thỏi bạc nóng hổi trên tay, rồi từ từ đặt nó trở lại bàn.

" Đại ca làm gì vậy?" Trần Nhị Lang hỏi.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 135


"Bảo Nha cho chúng ta mượn mười lượng bạc để đi khám bệnh." Trần Đại Lang trầm giọng nói: "Trước đây, chúng ta không có cách nào khác, đành phải vay tiền của Bảo Nha, bây giờ có bạc rồi, phải trả lại cho Bảo Nha."

Vừa nói, hắn ta vừa đẩy thỏi bạc về phía Bảo Nha: "Bảo Nha, muội cầm đi."

Đỗ Kim Hoa ánh mắt ôn hòa hơn một chút.

Trần Bảo Âm rất ngạc nhiên, lắc đầu: " Đại ca nói như vậy là xem muội như người ngoài rồi." Nàng đẩy trả về.

Tiền Bích Hà lại đẩy nó trở lại nói: "Ngay từ đầu chúng ta đã nói, mười lượng kia chỉ là mượn muội." Đêm đó, bọn họ đã nói chuyện này rồi, họ rất biết ơn Bảo Nha, tự hứa là sau này khi có bạc, nhất đinh phải trả lại cho nàng.

Bảo Nha là thật tâm, nhưng họ không thể lợi dụng lòng tốt của nàng.

Trả về không được Trần Bảo Âm cảm thấy hơi bất lực, lúc này, Trân Hữu Phúc nói: "Đưa thì con cứ lấy, đều là huynh muội một nhà, đẩy tới đẩy lui còn ra làm sao hả?"

"Vâng." Trân Bảo Âm cười cười, cúi đầu nhận lấy thỏi bạc: "Vậy muội giữ lại, sau này ca ca tẩu tau có cần đến, thì nói cho muội biết."

Trần Đại Lang nhếch miệng cười cười. Tiên Bích Hà nhẹ giọng nói: "Được rồi, đều là người một nhà, chúng ta nhớ rồi."

Đột nhiên, một bàn tay khác vươn ra, cạch một tiếng, đem nén bạc đập tới trước mặt Trân Bảo Âm.

"Nhị ca sao vậy?" Trần Bảo Âm kinh ngạc nhìn.

Trân Nhị Lang bắt chéo chân, bộ dạng hào sảng nói: "Cho muội! Nhị ca đã nói rằng nếu có một ngày nào đó, ta có hai mươi lượng mỗi tháng, sẽ cho muội một nửa. Tuy rằng nhị ca còn chưa có đủ hai mươi lương, nhưng một nửa có thể cho muội trước."

Trần Bảo Âm sợ ngây người. Hành động của Trân Nhị Lang thực sự nằm ngoài dự đoán của nàng.

Nàng còn chưa kịp nói gì, đã nghe thấy "Ôi" hét lên một tiếng, Tôn Ngũ Nương như điên cào cào Trân Nhị Lang: "Trần Nhị Lang! Ta liều mạng với ngươi!"

Tại sao chứ?

Dựa vào cái gì chứ?

Dựa vào cái gì hả?

Số bạc ấy không chỉ của một mình hắn tal

Thấy dáng vẻ khóc lóc om sòm của nàng ta, Đỗ Kim Hoa không thèm nhìn, biu môi.

Trần Bảo Âm vội vàng đẩy bạc trở về: "Nhị ca, không thể làm như vậy, chờ ca ca kiếm được hai mươi lượng rồi hãy nói."

"Nhị ca nói cho muội là cho muội." Trần Nhị Lang không nói nữa, xoay người tránh bị Ngũ Nương cào.

Trần Bảo Âm nhìn mà cảm thấy đau thay cho hắn ta, lắc đầu nói: "Ca ca dám cho, nhưng muội không dám lấy." Thấy khuôn mặt nghiêm túc của Trân Nhị Lang, như thể định mắng ai đó, nàng lại nói: "Nhị ca nói đùa cũng không cần nghiêm túc như vậy."

Sau đó nàng nhìn Tôn Ngũ Nương nói: "Nhị tẩu yên tâm, số bạc này, muội không muốn cũng không cần tới." Lâm Lang đưa cho người nhà của nàng ấy, chứ không cho mình.

Thấy vậy, Tôn Ngũ Nương không la hét Trần Nhị Lang nữa. Nàng ta vuốt tóc, ngồi xuống nói: "Bảo Nha, không phải Nhị tẩu hẹp hòi. Mười lượng bạc này cũng không phải của một m*nh tr*n Nhị Lang."

"Đúng vậy." Trần Bảo Âm gật đầu: " Nhị ca, Nhị tẩu, Kim Lai và Ngân Lai đều có phần. Vì vậy, muội không thể lấy nó."

Tôn Ngũ Nương sửng sốt một lúc, không ngờ rằng muội muội còn tính cả phần Kim Lai, Ngân Lai vào đây. Hai tiểu hài tử, chúng có thể làm gì chứ? Nhưng Bảo Nha nói ra lời này, không biết tại sao, lại khiến cho nàng ta có chút xấu hổ.

"Cũng không thể nói như vậy." Nàng ta có chút xấu hổ, vén tóc: "Vậy thì sao, tẩu tẩu và Kim Lai, Ngân Lai đều có phần. Không chỉ Trân Nhị Lang muốn chia cho muội một nửa, mà cả chúng ta cũng muốn chia cho muội một nửa."

Tôn Ngũ Nương cũng không thèm đếm, dù sao bọn hắn đều cho nàng một nửa, là một nửa của mười lượng bạc.

"Bảo Nha, chúng ta đều muốn cho muội!" Nàng ta nhấn mạnh: "Cho muội năm lượng!"

Vừa nói, nàng ta vừa liếc xéo Trần Nhị Lang. Việc tốt đẹp gì hắn đều giành làm, nghĩ hay lắm!
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 136


"Nhị tẩu?" Trần Bảo Âm kinh ngạc, nàng không ngờ nhị tẩu luôn tham lam lại hào phóng cho nàng năm lượng bạc. Trong lòng cảm động, nàng không khỏi cười nói: "Được, vậy muội xin nhận."

Tôn Ngũ Nương suýt nữa thì "A" lên một tiếng. Tại sao lại nhận chữ? Sao lại không khách khí từ chối?

Mặc dù muội muội có khách khí từ chối, nàng ta cũng nhất quyết đưa cho muội muội, không ngờ Bảo Nha đã bỏ qua đoan khách khí mà nhận luôn, khiến nàng ta đau lòng đến không thể đứng vững, ngã vào người của Trân Nhị Lang.

"Có tiền đồi" Đỗ Kim Hoa vừa bực mình vừa buồn cười.

Đỗ Kim Hoa rất hài lòng với biểu hiện hôm nay của người nhà. Dù sao, cũng tốt hơn nhiều so với lần trước.

"Muội không có bạc đưa lại." Trần Bảo Âm cầm bạc nói với Tôn Ngũ Nương: "Ngày mai muội lên trấn mua một ít đồ, chờ đổi được sẽ trả lại cho tẩu""

Tôn Ngũ Nương nghe nói nàng lên trấn thì trấn tĩnh lại hai phân: "Tẩu cũng đi, chúng ta cùng đi."

"Ngươi đi làm gì?" Đỗ Kim Hoa ngăn lại: "Ở nhà nấu cơm đi!" Mấy nam nhân phụ xây nhà ăn uống rất nhiều, một mình bà và đại nhi tức không thể nấu nổi.

Tôn Ngũ Nương nhất thời nản lòng: "Ôi." Nàng ta yếu ớt nhìn Trần Bảo Âm: "Bảo Nha, mua giúp chút đồ cho nhị tẩu được không?"

"Được thôi." Trần Bảo Âm gật đầu.

Tôn Ngũ Nương nói: "Lát nữa đến phòng của tau, tẩu nói cho muội biết."

"Được." Trần Bảo Âm đáp, sau đó lại nhìn Tiền Bích Hà: "Đại tẩu, tẩu có muốn mua gì không?"

Tiền Bích Hà vốn định không nói gì, nhưng Trần Bảo Âm đã nói: "Quần áo của tẩu tẩu và Lan Lan đã cũ hết rồi, tẩu có muốn mua ít vải để may bộ mới không?"

May một bộ quần áo tốn một hai trăm văn tiền. Lúc trước là không nỡ, hiện tại cũng vẫn không nỡ. Nhưng nên may quần áo cho Lan Lan, hài tử rất hiểu chuyện, lại còn hiếu thuận, y phục của nàng ta và Trần Đại Lang có thể không may nhưng phải may cho Lan Lan.

Do dự một lúc, nàng ta nói: "Lát nữa muội đến phòng tẩu, tẩu gửi tiên cho muội."

"Không cần đâu." Trần Bảo Âm nó:"Muội còn chưa biết hết bao nhiêu, muội cứ mua trước rồi về lấy lại ở chỗ tẩu sau."

Tiền Bích Hà cũng là không khách khí với nàng, mang ơn Bảo Nha rất nhiều, lúc này còn so đo lại có vẻ quá khách sáo rồi: "Được, vậy làm phiền Bảo Nha." "Đừng khách khí." Trân Bảo Âm cười nói.

Nàng lại nhìn Trân Hữu Phúc và Đỗ Kim Hoa: "Phụ thân, nương, hai người có muốn mua gì không?"

Trân Hữu Phúc muốn mua tẩu thuốc, nhưng lời chưa nói ra đã bị Đỗ Kim Hoa ngăn lại: "Ông cho rằng mình là lão gia nhà địa chủ phải? Ăn bánh bao chay được không? Tẩu thuốc...' Dừng lại một chút lại nói:" Không cho ông hút thuốc nữal"

Hôm nay mọi người chia tiền vui vẻ nên bà không mắng mỏ ai hết.

Trân Hữu Phúc không hề khó chịu khi bị bác bỏ ý kiến, ông cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi nói: "Ta muốn ăn bánh vừng. Bảo Nha mua hai cái cho phụ thân, không, ba chiếc đi."

"Vâng!" Trân Bảo Âm đồng ý.

Cuối cùng nàng hỏi Đỗ Kim Hoa: "Nương, nương có muốn mua gì không?"

Đỗ Kim Hoa không muốn bất cứ thứ gì, bà nhìn váy áo nữ nhi mình đang mặc, chất liệu rất tốt, tốt hơn so với hai tẩu tẩu của nàng. Tuy nhiên, còn kèm xa so với bộ nàng mặc khi trở về.

Bà lại nhìn lên đầu nàng, trâm ngọc trai nàng cài khi trở về đã cất đi rồi, Trần Nhị Lang đã làm cho nàng một cây trâm bằng gỗ mận gai, nàng đang cài trên đầu. Tóc nàng đen nhánh, mượt mà như lụa, một cây trâm gai xù xì thực sự không xứng. "Con mua cho mình là được rồi. ' Bà vuốt mái tóc mượt mà của nữ nhỉ: "Son phấn, trâm cài tóc, mua hết đi. Con thấy vải ưng ý thì mua luôn, mua vê nương sẽ may quần áo cho con. Bạn."

Trần Bảo Âm cười đáp: "Vâng."

Nàng hiện tại có trong tay ba mươi lăm lượng bạc, người trong nhà đều biết, nhưng không ai nhìn chằm chằm vào tiền của nàng. Nàng muốn mua cái gì thì mua.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 137


Tào Huyễn còn muốn sắp xếp một gia đình cho nàng. Gia đình nào có thể hơn được người thân của nàng đây?

Chia bạc đã xong, mọi người còn chưa buồn ngủ, Trần Bảo Âm gọi Kim Lai, Lan Lan đến dạy chúng những kiến thức mới. Sau khi chắc chắn chúng đã nắm vững, cho mỗi đứa một viên đường phèn nói: "Sáng mai hai đứa nói lại cho những người khác học được không?".

"Được al Kim Lai tự tin trả lời trước.

Lan Lan cũng mím môi, nhẹ nhàng trả lời: "Vâng thưa cô cô."

"Được. Cô cô trở về sẽ kiểm tra." Trần Bảo Âm cười nói: "Nếu hai đứa làm tốt, về sau lại giao cho hai đứa."

Mắt hai đứa sáng lên.

Kể cả không có đường phèn, chúng vẫn sẵn sàng giúp cô côi

"Đi ngủ đi." Trần Bảo Âm xoa đầu hai đứa nhỏ.

Hai đứa trẻ đi rồi, nàng vươn vai chuẩn bị đi ngủ. Hôm nay là một ngày dài, nhưng là một ngày đáng giá. Tạm biệt kinh thành. Tiểu thư Hầu phủ, cũng không thấy nữa.

Đây mới là cuộc sống nàng nên sống.

Sáng sớm hôm sau, Trần Bảo Âm cùng nhị tẩu lên trấn. Cùng di với họ là hai vi thẩm thẩm, tay xách giỏ, đầu tóc gọn gàng.

"Tam thẩm. Ngũ thẩm"" Nhị tẩu chào.

"Tam thẩm. Ngũ thẩm." Trần Bảo Âm chào theo.

Hai vị thẩm thẩm nhìn nàng với vẻ mặt ân cần: "Bảo Nha cũng đi lên trấn à?"

"Muốn mua gì à?"

Trần Bảo Âm trả lời: " Trong nhà dầu muối sắp hết, cháu cần mua một ít. Đại tẩu cũng nhờ cháu mua một mảnh vải may quần áo cho Lan Lan."

"Lan Lan à? Cũng nên may quần áo rồi." Ngũ thẩm nói: "Đứa nhỏ này từ nhỏ đến lớn chưa từng mặc một bộ quần áo đẹp, chỉ lấy quần áo cũ của người lớn may lại."

Tam thẩm phản bác: "Không phải, ngươi nhớ lầm rồi, Lan Lan khi còn bé có được mặc đồ mới, sau ba tuổi mới không mặc nữa."

Nghe hai vị trưởng bối nói chuyện, Trần Bảo Âm dần dần biết rằng đại tâu mình rất thương Lan Lan. Dù sao cũng là đứa con đầu tiên nên được nuôi nấng hết sức cẩn thận, Lan Lan khi còn nhỏ không có vẻ ngoài tóc tai rũ rượi, nước da gây gò như bây giờ mà là một tiểu hài tử trắng trẻo, non nớt.

"Cô ta không sinh được nhi tử, trong lòng cảm thấy khó chịu." Ngũ thẩm thở dài: "Trước đây cô ta kiêu hãnh cỡ nào?"

Nữ nhi biết đọc vài chữ của lão thư sinh được Đỗ Kim Hoa lấy về cho Trần Đại Lang cao ráo, anh tuấn, hồi đó rất nhiều người ngưỡng mộ nàng ấy.

Đến lúc năm này qua năm khác không sinh được nhi tử, sắc mặt của Tiền Bích Hà ngày càng u ám, Lan Lan cũng từ một hài tử trắng trẻo, non nớt trở thành như bây giờ.

"Ta nghe nói phu thê bọn họ lên trấn bốc thuốc phải không?" Tam thẩm lại gần hỏi: 'Khám đại phu nào? Ton bao nhiêu tiền? Uống thuốc như thế nào?"

Trần Bảo Âm không ngạc nhiên khi tam thẩm biết chuyện đại ca đại tẩu khám đại phu, bốc thuốc. Thôn có bao lớn chứ, cũng không phải là không có người tới nhà, ngày ngày mùi thuốc sôi phảng phất bay đi rất xa, muốn giấu cũng không giấu được.

"Đó là Đinh đại phu của Hoà Xuân Đường." Trần Bảo Âm trả lời: "Cháu cũng chỉ biết vậy thôi."

Tam thẩm cũng không dây dưa nữa, trên khuôn mặt to lớn lộ ra vẻ lo lắng: "Trời phù hộ, nhất định phải chữa khỏi. Nữ nhân mà, nếu không có nhỉ tử bên người, vê già sẽ không có nơi nương tựa đâu!"

Trần Bảo Âm là một cô nương chưa xuất giá, lúc này chỉ biết cúi đầu im lặng.

Ngược lại, nhị tẩu cùng tam thẩm ngũ thẩm nói rất nhiều, tán gau chuyện nhà mình, buôn chuyện thôn dân, rất nhanh đã tới trấn.

"Lát nữa gặp nhau ở cửa thành." Tam thẩm nói.

Trần Bảo Âm và nhị tẩu trả lời: "Vâng." Tam thẩm cùng ngũ thẩm di rồi, Trân Bảo Am và nhị tẩu cùng nhau vào trấn.

Trần Bảo Âm cần mua rất nhiều thứ, lại không giống đồ nhị tẩu muốn mua, vì vậy nàng nói: "Chúng ta nên chia ra đi, nếu không sẽ lãng phí rất nhiều thời gian."

"Vậy muội muội cẩn thận một chút." Nhị tẩu nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng, trong lòng có chút lo lắng.

Trần Bảo Âm mỉm cười, gật đầu nói: "Muội biết rồi."
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 138


Nhị tau cũng có đồ riêng muốn mua, thấy nàng không e ngại, khuyên nhủ vài câu rồi đi. Nhìn nàng ta rời đi, Trần Bảo Âm bước về phía trước.

Cửa hàng bạc Long Phượng.

"Khách quan, người muốn mua gì?" Sau khi vào cửa, tiểu hỏa kế nhiệt tình chào hỏi.

Lúc này, tại ngõ Thanh Thủy.

Cố Đình Viễn mang theo rương sách đi ra khỏi sân. Cố Thư Dung xách theo rổ theo sau hắn.

"Đệ làm xong việc thì về nhà, tỷ đi mua đồ." Cố Thư Dung nói.

Cố Đình Nguyên gật đầu: "Vâng."

Uống xong một thang thuốc, Cố Thư Dung không chịu uống nữa, Cố Đình Viễn nhờ Đinh đại phu bắt mạch cho nàng ấy, nói là không có gì đáng ngại, nhưng vẫn cần bồi bổ, chú ý giữ ấm.

Tỷ tỷ vất vả nhiều năm, thân thể đã mệt mỏi tới kiệt quệ, vì vậy mới vào đông nàng ấy càng ngày càng suy yếu, cuối cùng thì qua đời. Lần này, Cố Đình Viễn đã không còn sơ ý chủ quan, không chú ý đến sự mệt mỏi của tỷ tỷ. Và một điều rất quan trọng là trong nhà phải có bạc

Kiếp trước, tỷ tỷ lúc ốm đau cũng không dám nói cho hắn biết, không chỉ sợ hắn lo lắng, còn bởi vì trong nhà không có nhiều tiền. Mặc dù cũng không ít, cũng đủ cho hắn ăn học, nhưng tỷ tỷ đã quen tan tiện, luôn muốn cắn răng chịu đựng cho qua, kết quả là...

Cố Đình Viễn đã vẽ vài bức tranh, đang định cầm di bán.

Hắn có một người bạn đồng môn, trong nhà mở một cửa hàng tranh và thư pháp, hai ngày trước đã đồng ý cho hắn gửi tranh cho cửa hàng bán giúp.

Ngoài mấy bức tranh ra, hắn còn chuẩn bị bút, mực, giấy, nghiên, dự định mở một gian hàng, viết thư cho mọi người, làm thơ, đặt tên cho hải tử để kiếm một ít tiền.

Tỷ tỷ không đồng ý, nhưng hắn nói: "Đệ chỉ làm việc này vào buổi sáng, buổi chiêu cùng ban đêm đệ vẫn đọc sách. Tỷ tỷ, coi như để đệ thư giãn một chút."

Hắn gọi việc ra mở quầy hàng là thư giãn, Cố Thư Dung cũng không thể phản bác. Nàng ấy không biết đọc sách, cũng không biết nó mệt mỏi như thế nào, chỉ thấy đệ đệ mình hiểu chuyện, nếu hắn đã nói như vậy, có lẽ đọc sách rất mệt mỏi.

Thực ra, đọc sách không mệt. Đối với Cố Đình Viễn, đọc sách không bao giờ mệt mỏi. Nhưng hắn muốn kiếm tiền, góp nhắt thêm chút vốn liếng, để tỷ tỷ bệnh có tiền mua thuốc, lúc cưới Bảo Âm cũng có thể cho nàng nở mày nở mặt một chút

Đặt một quây hàng ở ngã tư trong trấn, nơi người qua lại đông đúc, Cố Đình Viễn trải giấy ra, mài mực, nghĩ tới phong cảnh của Trần gia thôn, vung bút làm một bài thơ. Người lịch sự sẽ treo một số tranh chữ ở trong nhà, không đủ khả năng mua những tác phẩm của danh nhân, thì chọn những bức tranh mình thích. Cố Đình Viễn viết chữ đẹp, kiếp trước hắn thường viết chữ bán tranh trên phố, lần này hắn lại làm như vậy, rất bình tĩnh, thoải mái.

Sau khi Cố Thư Dung ra ngoài, liền đi đến nhà Vương viên ngoại. Vương lão phu nhân là người tốt bụng, Cố Thư Dung hay thêu khăn tay, mỗi lần đến Vương gia, Vương lão phu nhân đều mua vài cái. Nhưng mà, hôm nay nàng ấy đến đây không phải vì khăn tay mà là để tặng hạt đậu vàng cho Vương lão phu nhân.

Nàng ấy học đệ đệ cách làm đậu vàng, hôm nay đem tới một bát tặng lão phu nhân nếm thử.

"Lão phu nhân mạnh khoẻ." Nhìn thấy Vương phu nhân, Cố Thư Dung hành lễ: "A Viễn ngày hôm kia nói người muốn gặp cháu, cháu cũng rất nhớ người, mong người đừng chê cháu quấy rầy."

Vương lão phu nhân híp mắt cười, nắm lấy tay nàng ấy nói: "Sao có thể không chê chứ? Ta mong gặp cháu lắm. Lại đây, ngồi cạnh ta đi."

Cố Thư Dung nghe lời đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh lão phu nhân: "Người thân thể có khỏe không?"

"Không còn tốt như trước." Lão phu nhân thở dài, nhưng thân sắc vẫn thoải mái: "Trước kia có thể đuổi gà, hiện tại chỉ có thể nhìn người khác đuổi gà." Cố Thư Dung che miệng cười.

"Ta nghe nói cháu đã từ hôn với Phương gia?" Lão phu nhân hỏi.

Cố Thư Dung cắn môi, cúi đầu nói: "Vâng."
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 139


"Đáng lẽ nên làm như vậy từ lâu rồi." Lão phu nhân nói: "Họ Phương đó đã nhiêu năm không có tín tức gì, hắn c.h.ế.t rồi thì cũng thôi đi, nhưng nếu hắn còn sống, hắn là một tên khốn."

Cố Thư Dung chỉ có thể cụp mắt xuống lắng nghe những lời này.

"Bất luận tình hình như thế nào, hôn sự này cũng nên huỷ." Lão phu nhân lớn tuổi nói một câu, không sợ làm mất lòng người khác: "Từ hôn là tốt! Mấy năm trước ta đã khuyên cháu, nhưng cháu nhất quyết không nghe."

Cố Thư Dung khẽ thở dài: 'Lão phũ nhân vẫn luôn là người khôn ngoan, tốt bụng." Nhưng làm sao có thể đơn giản như vậy được chứ? Dù Phương Tấn có như thể nào đi nữa. Dưỡng phụ dưỡng mâu những năm này đối với nàng ấy và đệ đệ đều rất có tình có nghĩa. .

"Huỷ hôn thì huỷ hôn, chúng ta đừng nói chuyện này nữa." Lão phu nhân nắm tay nàng ay nói: "Nữ nhi ngoan, cháu muốn tìm người như thế nào? Đừng ngại ngùng với lão phu nhân ta đây, lão thái thái làm mối cho ngươi được không?"

Cố Thư Dung trong lòng căng thẳng, sắc mặt hơi tái nhợt, cúi đầu càng thấp, vặn vẹo lòng bàn tay nói: "A Viên đang định kết hôn, cháu chờ A Viễn kết hôn, sau đó..."

"Cái gì?" Lão phu nhãn cả kinh, nằm chặt hai tay: "Đình Viễn định kết hôn? Chuyện xảy ra khi nào? Đã nhắm tới nhà nào?"

Tay Cố Thư Dung bị nắm chặt phát đau, hơi mơ màng, ngẩng đầu nói: "Ngài, ngài đừng kích động." Lão thái thái tuổi lớn, ky nhất là cảm xúc phập phồng, nàng ấn lão thái thái ngồi xuống, mới giải thích nói: "Không phải cô nương trấn trên chúng ta, là Trần gia thôn..."

Giải thích việc làm mai cho Cố Đình Viễn này với lão thái thái. Nàng rất vừa lòng Trần Bảo Âm, bởi vậy lúc giải thích, trên mặt lộ ra yêu thích.

Lão thái thái nghe xong, không khỏi thở dài: "Haizl"

Nghe lão thái thái thở dài, n.g.ự.c Cố Thư Dung căng thẳng, vội hỏi: 'Lão thái thái, có chỗ nào không ổn?" Lão nhân gia sống cả đời, nhiều kinh nghiệm, hay là nhìn ra chỗ nào không thỏa đáng sao?

"Không có gì không ổn." Lão thái thái đ.ấ.m chân già của mình một cái, tiếc hận nói: 'Chậm một bước, chậm một bước rồi!"

Cố Thư Dung ngẩn ra: "Ngài, chỉ giáo cho?"

Lão thái thái chỉ ngoài cửa, ngón tay run rẩy, hận họ không tranh nói: "Còn không phải là bá phụ của ngươi? Trước kia coi trọng bạch nhãn lang, ngược lại bỏ lỡ hảo nhi lang chân chính!"

Nghe đến đó, Cố Thư Dung xoay tròn trong lòng, hơi hiểu ra. Trước kia nàng cũng biết Vương viên ngoại coi trọng Lý Chu, sao hiện tại coi trọng A Viễn?

Phải nói Vương tiểu thư cũng là cô nương không tồi. Nếu không có Trần Bảo Âm, nàng sẽ suy xét việc hôn nhân này. Nhưng nếu đã có Trần Bảo Âm, trong lòng nàng xoay chuyển một vòng, trên mặt lộ ra tò mò: "Bạch nhãn lang? Là nói... Lý công tử?

"Lý công tử cái gì! Phi!" Lão thái thái chán ghét nói: "May mắn việc hôn nhân này không thành. Bằng không, sẽ hại Tú Tú nhà ta chịu khổi"

Việc này Vương gia không nói ra bên ngoài, lão thái thái ở nhà mắng Vương viên ngoại nửa ngày không hết hận. Vừa lúc Cố Thư Dung là một người có phẩm cách tốt, lại không lắm miệng, lão thái thái đã nói hết với nàng: "Ngày hôm trước Đình Viên nhắc nhở bá phụ ngươi, ngươi bá phụ nghe vào, đã gọi người đi hỏi thăm..."

Ngày ấy Cố Đình Viễn nhắc tới, hắn và Lý Chu có một thời gian không nói chuyện, trong lòng Vương viên ngoại lắp bắp kinh hãi.

Đứa nhỏ Cố Đình Viễn này, Vương viên ngoại cũng coi như là nhìn lớn lên, là một hài tử tốt. Chỉ là, Lý Chu cũng không kém! Đây là người ông ta nhìn trúng, muốn chiêu làm nữ tết

Ngày thường Lý Chu tuấn tú lịch sự, bàn về đọc sách cũng rất khắc khổ cố gắng, kết quả năm sau cho là tiên đồ như gấm. Còn nữa, hắn ta hiếu thuận với mẫu thân, yêu quý ấu muội, luận phẩm cách cũng không thể chê. Vương viên ngoại nhìn hồi lâu, trên trấn Lê Hoa không chọn được người tốt hơn Lý Chu. Đã có thể phó thác chung thân cho nữ nhi, lại có thể khiến Vương gia nâng cao một bước. Bởi vậy, thường xuyên lấy lòng, thành lập tình nghĩa đưa than ngày tuyết.

Ai ngờ, Lý Chu không phải là người nhớ ân!
 
Back
Top Bottom