Cập nhật mới

Ngôn Tình Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ

Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 100


"Bảo Nha chỉ giữ lại mười lượng, còn lại đều đưa cho cả nhà. Nữ nhi tốt như vậy, muội muội tốt như vậy, chúng ta đi đâu tìm được đây?" Đỗ Kim Hoa thấp giọng hỏi.

Ngay cả Tôn Ngũ Nương cũng có chút chột dạ. Đừng thấy nhà ngoại yêu thương nàng ta như vậy, nhưng nếu một ngày nàng ta có trong tay trăm lượng bạc, nàng ta cũng chỉ nguyện ý đưa cho họ mười lượng bạc thôi, cũng coi như hào phóng rồi.

"Xây cho nữ nhi một gian phòng đi." Trần Hữu Phúc nói, nữ nhi đã tận tâm vì người nhà, thật sự không thể bạc đãi nàng: "Cạnh gian phía đông còn một mảnh đất, có thể xây một gian phòng ở đó."

Đỗ Kim Hoa cũng rất thích mảnh đất kia, bà muốn lão gia và hai nhi tử xây phòng cho Bảo Nha trước, sau đó mới nói tới xây học đường. Nhưng lúc này bà lại nghĩ, vậy học đường xây ở đâu?

"Học đường xây ở đâu thì chọn sẵn để đó đã" Bà nói: "Trước tiên xây phòng cho Bảo Nha, mọi người nghĩ như thế nào?"

Còn có thể nghĩ gì khác? Trần Nhị Lang võ n.g.ự.c nói: "Được! Nếu không lương tâm của chúng ta sẽ nhức nhối!"

"Ngươi mà cũng co lương tâm hả? Phi." Đỗ Kim Hoa gắt hắn ta một cái: "Đừng nói với Bảo Nha. Số tiên này chúng ta tự góp." Trong nhà có bảy lượng bạc. Mười hai lượng của Bảo Nha không được phép động tới. Cứ lấy tiền tiết kiệm trong nhà ra, lý do của Đỗ Kim Hoa là: 'Bảo Nha ở cũng không được mấy năm nữa. Hai năm nữa đã phải gả đi, gian phòng này không phải cho các ngươi sao?"

Bảo Nha cũng không được hưởng cái gì, đều là bọn họ được hưởng lợi!

Không ai nói gì cả,

Không phải trong lòng bất mãn không nói ra, mà là thực sự không có bất mãn. Bảo Nha quang minh lỗi lạc, không chút ích kỷ, khiến mọi người kính nể nàng từ tận đáy lòng.

Mọi việc quyết định như vậy đi. Trần Hữu Phúc và hai nhi tử thương lượng xem nên xây thổ phôi phòng hay phòng gạch ngói, Đỗ Kim Hoa không nói gì. Bà nghe một hồi mới nói: "Làm gì có chuyện phụ mẫu ở thổ phôi phòng, nữ nhi ở phòng gạch ngói bao giờ? Nếu truyền ra ngoài, thanh danh của Bảo Nha còn sao?"

Đúng là toàn người không có đầu óc!

"Đúng vậy." Vậy quyết định xây một thổ phôi phòng.

Xây phòng phải đào đất, nung gạch, muốn xây nhanh phải gọi thêm người. Ba phụ tử Trần Hữu Phúc, nhà bên cạnh có bốn người đều được gọi đến giúp đỡ.

Đỗ Kim Hoa khuôn mặt bình tĩnh, ở bên cạnh giám sát, cả nhà đều không có đầu óc, không nhìn một chút, không chừng lúc nào đó lại làm ra điều gì ngu xuẩn.

"Đại nương." Bỗng nhiên, ngoài sân truyền tời một tiếng gọi.

Đỗ Kim Hoa quay đầu lại, nhìn thấy một thư sinh đứng ngoài hàng rào, đi tới nói: "Sao ngươi lại tới đây?"

Không phải Cố Đình Viễn lại tới, hắn căn bản là chưa rời đi.

"Chảu tới giao tranh cho Trần tiểu thư" Hắn câm một cuộn tranh trong tay, hướng về phía nhạc mẫu, có chút hồi hộp: "Cháu, cháu vẽ tranh bên bờ sông, nhìn thấy Trần tiểu thư ở đó, hình như nàng không vui lắm."

Nói đến đây, hắn càng hồi hộp hơn, lo lắng nhạc mẫu sẽ không nhận: "Có lẽ Trần tiểu thư nhìn thấy bức tranh sẽ vui hơn một chút"

Hắn thận trọng trao bức tranh.

Đỗ Kim Hoa nhận lấy, mở ra: "Tranh gì vậy?"

Lá xanh, tranh xanh, giấy cũng xanh, cô nhíu mày: "Ngươi vẽ gì vậy?"

"Là hoa mẫu đơn." Cố Đình Viễn giải thích: "Hoa mẫu đơn có rất nhiều màu, mẫu đơn xanh là loại hiếm thấy nhất, cũng là quý giá nhất."

Đỗ Kim Hoa không hiểu, bà chỉ cảm thấy hoa nên màu đỏ, màu vàng cũng tốt, màu tím cũng đẹp. Màu xanh lá cây, thì đẹp gì?

"Vậy được." Bà cẩn thận cuộn giấy vẽ lại: "Đợi Bảo Nha tỉnh dậy ta đưa cho nó."

Cố Đình Viễn gật đầu: "Vâng." Thật đáng tiếc khi không thể gặp lại nàng, nhưng hắn rất vui, nhạc mẫu đã nhận bức tranh, không mắng hắn là đ* h** s*c rồi đuổi hắn đi. .

"Vậy tiểu sinh xin cáo từ." Hắn chắp tay nói.

"Đợi đã. ' Đỗ Kim Hoa nhớ tới cái gì, đến gần hắn vài bước, thấp giọng hỏi: "Trên trấn, đại phu ở y quán nào y thuật tốt nhất?"
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 101


Cố Đình Viễn sửng sốt đáp: "Trong trấn có hai y quán, Đinh đại phu ở Hoà Xuân Đường y thuật rất giỏi, ai ốm đau đều mời ông ấy tới nhà."

"Là chỗ này." Đỗ Kim Hoa nói hắn ghi lại cho bà chỗ của Hoà Xuân Đường và Đinh đại phu "Đa tạ ngươi, Tiểu Cố"

Dù sao, thư sinh này cũng có lòng tốt. Không càn rỡ, còn giúp đỡ yêu cầu của bà. Sắc mặt bà khá hơn một chút, nhẹ giọng hỏi: "Cháu có khát nước không? Có muốn uống nước không?"

Cố Đình Viễn có mang theo một bình nước, nhưng khi nhạc mẫu hỏi hẳn, hắn liền cụp mắt xuống: "Cháu có chút khát nước, làm phiền đại nương."

"Đừng khách khí." Đỗ Kim Hoa nói xong xoay người đi vào trong nhà rót nước cho hắn.

Cố Đình Viễn khách sáo đứng ở trong sân, không dám nhìn xung quanh.

Một lúc sau, Đỗ Kim Hoa bưng một bát nước đi ra đưa cho hắn. Cố Đình Viễn nhận lấy, quay lưng lại, uống từng ngụm từng ngụm.

Han quay người đưa lại bát cho nhạc mẫu, suy nghĩ một chút rồi hỏi: Đại nương, trong nhà có ai bị bệnh sao?"

Không phải là Bảo Âm chứ? Đại nương. Nhớ lại lúc nãy nàng đứng bên bờ sông bộ dáng lạnh lùng bi thương, nhịn không được nói: "Là Trần tiểu thư, vừa rồi bên sông bị cảm lạnh sao?"

"Hừ!" Đỗ Kim Hoa lập tức thay đổi sắc mặt: "Ngươi trù ẻo ai đấy?"

Cố Đình Viễn sợ tới mức vội vàng xua tay: "Không không không phải, phu nhân hiểu lầm cháu rồi."

"Trong nhà không ai bị bệnh cả." Đỗ Kim Hoa không vui nói: "Chỉ là người họ hàng thôi." Nói xong bắt đầu đuổi người: "Người không có việc gì nữa chứ? Không có việc gì thì đi di

Ai cũng nhìn chằm chằm vào Bảo Nha của bà.

Trông thấy thật khó chịu.

Đuổi Cố Đình Viễn đi rồi, Đỗ Kim Hoa nghĩ tới nghĩ lui, trong lòng cảm thấy bất an. Bà đi vào phòng bếp, cắt lát gừng, cho vào hai quả táo đỏ, một thìa đường nâu, pha trà gừng cho Bảo Nha.

Thư sinh kia nói nàng đứng bên sông gặp gió lạnh, Đỗ Kim không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, lỡ như Bảo Nha cảm lạnh ngã bệnh thì sao?

Trà gừng nấu xong, cho vào bát nếm thử, vị cay, ngọt là được. Nghĩ nghĩ, bà lấy thêm nửa thìa đường nâu, cho vào bát khuấy cho tan. Bảo Nha lớn lên ở Hầu phủ, nàng đã quen ăn đồ ngon, một thìa không đủ ngọt thì sao?

Đỗ Kim Hoa bưng một bát trà gừng nóng hổi, mở cửa bước vào phòng chính thì thấy Trân Bảo Âm còn đang ngủ. Bà dùng lau tay lên váy, rồi vuốt trán nữ nhi. May mắn, không nóng.

"Bảo Nha? Bảo Nha?" Bà nhẹ giọng gọi

Trần Bảo Âm ngủ không sâu, bị bà gọi mấy tiếng, liền chậm rãi mở mắt ra. Nhìn một lúc mới phản ứng: "Nương? Có chuyện gì vậy?"

"Uống chút trà gừng đi." Đỗ Kim Hoa nhẹ giọng nói: "Thư sinh kia nói con đứng ở bờ sông bị lạnh, nương sợ con bị cảm."

Trần Bảo Âm không lạnh, nhưng lúc này nàng cũng khát nước, thấy Đỗ Kim Hoa chu đáo mang nước gừng tới tận giường, nàng ngồi dậy nói: "Tạ ơn nương."

"Không cần khách khí." Đỗ Kim Hoa âu yếm nói: "Uống từ từ, cẩn thận nóng."

Trần Bảo Âm đỡ lấy chén trong tay bà. uống từng ngụm nhỏ.

Quả nhiên là rất nóng, còn rất cay. Nhưng mà vị ngọt đậm hơn, rất ngọt: "Nương, nương cho bao nhiêu đường vậy?"

"Thế nào? Không ngọt sao?" Đỗ Kim Hoa vội vàng hỏi.

Trần Bảo Âm suýt thì nhổ ra, rất muốn hỏi, nương, nương đang đùa con đấy à? Như thế này còn không ngọt sao?

"Ngọt rồi." Nàng nói, cúi đầu uống hết một nửa bát, rồi đẩy nửa bát còn lại cho Đỗ Kim Hoa,'Nương, nương cũng uống đi."

Đỗ Kim Hoa lườm nàng một cái: 'Làm gì vậy, lại đưa cho nương, con uống hết đi!"

"Con muốn nương uống." Trân Bảo Âm ngẩng đầu nhìn bà cười: "Nương không uống là không thương con."

"Không thương con! Không thương!" Đỗ Kim Hoa nói.

Trần Bảo Âm cười ha ha, ngồi quỳ gối, hai tay nang cao bát: "Nương đừng tức giận, mau uống đi, nhân lúc còn nóng."

Đỗ Kim Hoa không thể nghiêm mặt được nữa, bà phá lên cuối cũng cũng phải uống hết chén nước gừng. Rất ngọt, ngọt thấu tận trong tim.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 102


"Ngủ thêm một lát đi." Bà uống vài hớp xong liền đẩy nữ nhi nằm xuống.

Trần Bảo Âm không ngủ được nữa, cũng không muốn cứ ngủ mãi nên chớp chớp mắt bước xuống giường: "Con không ngủ nữa."

"Không muốn ngủ thì dậy đi." Đỗ Kim Hoa nói: "Thư sinh họ Cố có vẽ một bức tranh, nương đưa cho con."

Trân Bảo Âm tò mò: "Tranh của hắn sao lại ở trong nhà chúng ta?"

Nói thế nào đây? Nếu nói thật ra là, thư sinh họ Cố đó đang săn đón lấy lòng.

"Hắn tặng cho con." Suy nghĩ một chút, Đỗ Kim Hoa nói ra sự thật, nhi nữ cũng không ngốc, so với những người khác trong nhà còn thông minh hơn, có thể nói sự thật cho nàng nghe, không cần sợ nàng bị người ta lừa gạt: "Hắn nói cái gì mà mẫu đơn xanh, rất trân quý."

"0?" Trân Bảo Âm hơi nhướng mày, rất hào hứng: "Hoa mẫu đơn xanh đúng là rất hiếm thấy." Giống như ngọc lục bảo, thanh nhã, cao quý. Chỉ có điều Trần Bảo Âm không ưa thích lắm, nàng thích những màu tươi sáng, hồng, tím, vàng, đều là những màu hoa đẹp de vô song.

Đỗ Kim Hoa mang bức tranh tới, Trần Bảo Âm nhận lấy mở ra, nhìn thấy sắc xanh lục và mùi nước co thoang thoảng, không cần suy nghĩ nhiều cũng biết hắn dùng thủ pháp pha màu.

Bức tranh rất đẹp, rất nghệ thuật, Trân Bảo Âm rất thích. Lại nhìn vào khoảng trống, có hai hàng chữ nhỏ ghi: "Giang mạn hà nhân sơ kiến nguyệt? Giang nguyệt hà niên sơ chiếu nhân?" (Ai bên sông nhìn trăng lẻ bóng? Trăng soi xuống nước nhìn bóng ai?)

Tranh cũng đẹp, thơ cũng hay.

"Khi nào nhị ca lên trấn, nhờ ca ca thuê người đóng khung tranh." Trần Bảo Âm nói, lại cuộn bức tranh lại. Mặc dù không phải là màu yêu thích của nàng, nhưng đây là một bức tranh rất đẹp.

Nàng rất vui. Nàng đã từng là thiên kim Hầu phủ, thường có người tặng lễ vật để lấy lòng nàng, nàng chẳng cảm thấy gì cả. Nhưng bây giờ nàng chỉ là một thôn nữ, có người tặng nàng lễ vật rất vừa ý nên nàng cảm thấy rất trong trận.

Đỗ Kim Hoa trả lời: "Được, đợi lát nữa nương nói nó đi."

"Cái gì? Đóng khung tranh?" Nghe yêu cầu, Trần Nhị Lang xua tay."Hiểu rồi, hai ngày nữa con sẽ đi."

Trong nhà muốn xây phòng, hắn loay hoay không thể phân thân. Bút, mực, giấy, nghiên mà Trần Bảo Âm cần để ghi chép sổ sách đều là Trần Đại Lang và Tiền Bích Hà lên trấn, tiện đường mang về.

Thật không ngờ, chỉ một ngày sau, Cố Đình Viễn lại đến. "Tiểu Cố, sao ngươi lại tới đây?" Đỗ Kim Hoa nhíu mày, vẻ mặt không được tốt lắm nhìn hắn từ trên xuống dưới: "Ngươi là thư sinh, sao lại không chịu khó học hành vậy?"

Đỗ Kim Hoa rất vui khi nhớ tới nữ nhi. Nhưng mà hắn đến sách cũng không chịu đọc, điều này khiến Đỗ Kim Hoa cảm thấy không kiên trì, không vững vàng, sẽ không có triển vọng.

Cố Đình Viễn phát hiện ra sự không hài lòng của nhạc mẫu, hắn cũng cũng không bối rối mà cẩn thận trả lời: "Sáng, chiêu, nửa đêm cháu đều đọc sách. Ban ngày cháu vẽ tranh kiếm tiền."

Hắn muốn kiếm tiền để nuôi gia đình, nuôi tỷ tỷ, cầu thân với Bảo Âm. Mỗi ngày chạy ra bên ngoài cũng không phải bừa bãi mà là có tính toán của mình.

Hắn là người đã đỗ khoa cử, đã từng làm quan, lại một lần nữa thi đậu công danh không khó. Nhưng tỷ tỷ và Bảo Âm mới là quan trọng nhất đối với hắn.

"Ngươi tới Trần gia thôn chúng ta để vẽ tranh à?" Đỗ Kim Hoa nghỉ ngờ nhìn hắn: "Thôn chúng ta có cái gì mà ngươi lại tới đây?"

Cố Đình Viễn cầm cuộn tranh chưa tặng được trả lời: 'Phong cảnh ở đây rất đẹp."

Có những vùng đất rộng lớn, có dòng nước quanh co, còn có một báu vật vô giá.

Không có nơi nào đẹp hơn Trần gia thôn. "Thư sinh các ngươi thật là kỳ quái." Đỗ Kim Hoa không nghĩ tới hắn đang khen ngợi Bảo Âm, còn tưởng rằng hắn cảm thấy Trần Gia thôn phong cảnh đẹp, bà rất khó hiểu. Bà nhìn cuộn giấy trong tay hắn hỏi: "Đây là cái gì?"

Cố Đình Viễn cầm nó bằng cả hai tay, đưa nó về phía trước: "Hôm qua, cháu không có đủ thuốc màu trong tay, đành phải vội vàng dùng chất liệu tại chỗ vẽ một bông hoa mẫu đơn màu xanh. Có lẽ Trân tiểu thư không thích nó, nên hôm qua tôi đã vẽ lại một bức tranh khác."
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 103


Sợ Bảo Nha không thích hoa mẫu đơn xanh nên đã vẽ một bức tranh khác sao?

Đỗ Kim Hoa nhận lấy mở ra xem. Mới nhìn thoáng qua đã sửng sốt, chỉ thấy những đoá hoa tím hồng nở giữa đám lá xanh, lộng lẫy sang trọng: "Cái này đẹp quá!

Thấy nhạc mẫu thích, Cố Đình Viễn cũng an tâm được một nửa.

"Ngươi thật có lòng." Thưởng thức xong, Đỗ Kim Hoa cuộn bức tranh lại, nhướng mày nhìn hắn hỏi: "Còn chuyện gì nữa không?"

Cố Đình Viễn do dự một lúc, nhẹ nhàng hỏi: "Trần tiểu thư không sao chứ? Hôm qua có bị cảm lạnh không?"

"Bảo Nha không sao!" Đỗ Kim Hoa tức giận nói: "Ngươi đừng có muốn nó không khoẻ như vậy."

"Vâng, vãn bối biết lỗi." Cố Đình Viễn vội vàng khom người hành lễ.

Đang nói chuyện, trong sân truyền đến đủ loại âm thanh náo nhiệt, Cố Đình Viễn liếc mắt nhìn mấy cái hỏi: "Trong nhà đại nương muốn xây nhà sao?"

"Ngươi biết cái này sao?" Đỗ Kim Hoa nghỉ hoặc. Bà không nghĩ rằng hắn chỉ biết đọc sách, nhưng dù sao cũng không giống như am hiểu chuyện đời. Cố Đình Viễn trả lời: "Cháu đã từng thấy rồi."

"Đúng, nhà chúng ta đang xây phòng." Đỗ Kim Hoa đơn giản cùng hắn tán gau: "Nhà chúng ta muốn xây học đường! Gọi là gì mà tộc học! Chỉ có hài tử của Trần gia chúng ta học ở đây!"

Xây học đường sao? Cố Đình Viễn giật mình, nhạc mấu lấy bạc ở đâu ra?

Theo ấn tượng của hắn, vốn liếng của nhạc mẫu rất mỏng.

Do dự một lúc, hắn hỏi: "Đại nương có cần giúp đỡ gì không?"

"Ngươi có thể giúp được gì?" Đỗ Kim Hoa tò mò hỏi. hắn cơ thể mỏng manh gió thổi cũng bay, hắn có thể giúp được cái gì? Viết vài chữ tặng Bảo Nha còn tạm được.

Không ngờ câu trả lời của Cố Đình Viễn lại nằm ngoài dự liệu của bà: "Van bối còn ít tiền chưa cần dùng tới, cũng không nhiều lắm, chỉ mấy trăm văn thôi, đại nương có cần không?"

Trong nhà không chỉ có từng đó tiên, nhưng tiền trong nhà đều là tỷ tỷ giữ. Hắn nói ra, sợ là không thích hợp. Nếu như vậy hắn bán nhiều thêm bức tranh, viết nhiêu thêm mấy cuốn sách, sẽ tiết kiệm được một số tiền để giúp đỡ.

Đỗ Kim Hoa trên mặt lộ ra vẻ mơ màng. Ngu ngốc? Đây có phải kẻ ngốc không? Không thân chẳng quen, tự đem tiền tới đưa cho bà sao?

Bản thân hắn còn nghèo khó, còn phải đi bán sách kiếm tiên phụ gia đình, vậy mà chủ động cho bà vay tiên? Hay là hắn đang mưu đồ gì đây?

"Tiểu tử, ngươi không thể làm như vậy!" Bà không khỏi khuyên nhủ, cho dù hắn thích Bảo Nha cỡ nào, cũng không thể ngu ngốc như vậy. Đối với việc Cố Đình Viễn chủ động cho vay tiền, bà không những không cảm động mà còn rất bất mãn: "Làm người phải cẩn thận! Nếu không, bị người ta lừa tiên thì không còn chỗ để khóc đâu!"

" Đại nương sẽ không lừa cháu." Cố Đình Viễn không nhanh không chậm nói: "Đại nương có lòng tốt, cho cháu uống nước. Trần tiểu thư tốt bụng, nhắc nhở cháu đừng để rắn rết côn trùng trong cỏ cắn. Nhị Lang huynh cũng tốt bụng, tiễn cháu ra khỏi làng còn giúp cháu mang rương sách. Cả nhà một nhà đều tốt bụng, làm sao có thể lừa gạt cháu được?"

Hắn không ngu ngốc, sẽ không để bị người khác lừa tiền. Hiện tại là đưa tiên cho gia đình Bảo Âm dùng, đổi lại là người khác hắn chẳng dại gì mà cho mượn.

Nghe thấy lời này, Đỗ Kim Hoa cũng không biết nên nói cái gì, khóe miệng không khỏi cong lên. Chưa kể, thư sinh ngơ ngác này nói chuyện thật là dễ nghe.

"Đúng vậy." Bà không khỏi thẳng lưng,'Cả nhà chúng ta đều không phải người có lòng dạ hiểm độc, cũng chưa từng lừa gạt người khác."

Cố Đình Viễn dường như rất vinh dự, trên mặt cũng ánh lên vẻ tự hào.

Hắn muốn theo đuổi Bảo Âm, thì phải thể hiện thành ý của mình nhưng không thể lộ ra quá ngu ngốc. Quá ngu ngốc, nhạc mẫu sẽ coi thường hắn, cảm thấy Bảo Âm gả cho hắn sẽ phải chịu khổ.

"Chúng ta không cần tiền của ngươi." Đỗ Kim Hoa từ chối: "Ngươi để dành cho mình đi. Không còn nhỏ nữa, nên để dành để cưới thê tử."

Nói đến đây, trong lòng bà có chút giật mình, ý thức được mình không để ý một chuyện.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 104


Bà từ trước đến giờ đều nghĩ rằng thư sinh là nhìn trúng Bảo Nha. Nhưng hắn chưa bao giờ nhắc tới chuyện này, nếu là...

"Thiếu gia, ngươi kết hôn chưa?" Bà nhìn qua hỏi.

Cố Đình Viễn sửng sốt một chút, sau đó vội vàng lắc đầu xua tay: "Chưa! Vãn bối còn chưa lập gia thất."

"Thật sao?" Đỗ Kim Hoa cao giọng.

"Thật ạ." Không nghĩ tới nhạc mẫu sẽ hỏi vấn đề như vậy, Cố Đình Nguyên một khắc cũng không dám chần chừ, sợ nhạc mẫu hiểu lầm: "Vãn bối trước giò chăm chỉ học hành, cũng chưa từng nghĩ tới chuyện lập gia thất."

Hắn lớn như vậy, luôn luôn trong sạch. Điều này nhất định phải nói, Bảo Âm rất để ý đến điều này. Nếu biết hắn như thế này, sẽ có ấn tượng tốt với hắn.

"Ta hiểu." Đỗ Kim Hoa gật đầu.

Chưa kết hôn thì tốt.

Vê phần có phải nhìn trúng Bảo Nha hay không, Đỗ Kim Hoa sẽ không hỏi hắn.

"Ngươi vẫn chưa đi à2" Bà nói.

"Vấn bối cáo từ" Cố Đình Viễn đột nhiên bị đuổi đi có chút bối rối. Hắn vẫn chưa thấy được Bảo Âm nên cảm thấy rất không đành, nhìn vào trong sân một lúc trước khi quay người miễn cưỡng rời đi.

Sau khi về còn phải hỏi tỷ tỷ bao giờ thì đến cầu thân?

Hắn muốn gặp nàng.

Rất muốn rất muốn.

Nhìn thư sinh rời đi, Đỗ Kim Hoa lập tức đi vào phòng, cầm lấy cái giỏ may vá, đi ra phía trước tìm tẩu tẩu của bà nói chuyện. Tiền Bích Hà là miệng hồ lô không thích nói chuyện, Tôn Ngũ Nương là một bà nương to mồm vô tâm, cả hai người đều không phải là đối tượng tốt để trò chuyện, mỗi lần bà có tâm sự đều sẽ tìm đến tẩu tẩu.

Hoài Âm Hầu phủ

Khi Giang Thư trở về Hầu phủ, hắn ta đã bị bao vây bởi bọn nha hoàn, bọn hạ nhân sai vặt có giao hảo với hắn, bọn họ nghe ngóng tình hình Tứ tiểu thư giả mạo kia.

"Tiểu thư như thế nào rồi?"

"Có phải phát điên rồi không?"

"Trên trời rớt xuống bùn đen, hiện tại có phải rất khổ sở không?"

Đám người nhao nhao suy đoán, có người đồng tình, có người muốn xem náo nhiệt, vây quanh Giang Thư bàn tán xôn xao.

"Không." Giang Thư đáp: "Tiểu thư không phát điên, cũng không ầm ï, thích ứng rất tốt." Đám người nghe xong lời này, đều có chút thất vọng, còn có chút không tin nói: 'Không thể nào? Sao có thể?"

"Đúng vậy, ai mà chịu nổi chứ?"

Người bình thường đều không thể chịu đựng được. Huống chi là Trần Bảo Âm kiêu căng tùy hứng. Nàng luôn y lại vào thân phận là đích tiểu thư, nửa chút oan ức cũng không chịu được. Bây giờ lại sống tốt...

"Các người sao lại không hi vọng người ta bình an vậy?" Giang Thư hét lớn, trừng mắt nhìn: "Tất cả giải tán hết đi."

Đám người đành phải tản đi. Những người giao tình tốt thì đi về cùng nhau vẫn thì thâm nói chuyện. Không ai chú ý tới có một thiếu nữ duyên dáng, thanh lịch đang đứng bên ngoài bức tường, đã nghe thấy bọn họ nói chuyện.

"Tứ tiểu thư?" Nha hoàn bên cạnh nhỏ giọng nói.

Từ Lâm Lang ngước mắt lên, khẽ mỉm cười: "Trở về đi." Nói xong, nàng nhấc chân đi về phía trước, lễ nghi tư thái vẫn còn non nớt, nhưng đã có phong thái của một đại gia khuê tú.

Nha hoàn vội vàng đuổi theo.

Trong nhà muốn xây một gian phòng, phải chuẩn bị gạch nung, gõ, cửa ra vào, cửa sổ, ngói, v. V.

Trong mảnh sân nhỏ chất đống vật liệu đến mức không cách nào đặt chân vào được. Tiếng động các nam nhân làm việc, tiếng nói chuyện của họ, tiếng ồn ào hỗn loạn khiến bọn trẻ không thể yên tĩnh đọc sách được.

Xây phòng là một công trình lớn, phải mất mấy tháng mới hoàn thành. Không thể cho bọn trẻ nghỉ cho đến khi xây xong phòng nên Trần Bảo Âm đã chuyển nơi dạy học sang nhà đại bá.

Mỗi ngày ăn xong điểm tâm, nàng đưa Lan Lan và Kim Lai đến nhà đại bá, ở lại đến bữa trưa rồi mới về.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 105


"Không thiếu một chén cơm cho các cháu đâu." Đại bá nương ngăn nàng lại: "Chau cứ ăn ở nhà đi." Đều là người một nhà, huyết thống từ gia gia truyền lại, ăn cơm có là cái gì? Cho dù thế nào cũng không thể không cho hài tử một miếng cơm ăn.

Gia gia nãi nãi của hài tử đều ở đây!

"Đa tạ Đại bá nương." Trần Bảo Âm nói. Tuy nhiên, ở lại thì không thích hợp lắm, nếu là một hai bữa thôi thì còn có thể ở lại. Nhưng thời gian còn dài, hôm nay cô ở lại ăn, ngày mai thì sao? Sau này thì sao?

"Cháu ăn cơm xong còn phải nghỉ trưa." Nàng nhẹ nhàng từ chối.

Đại bá nương nghe xong sắc mặt càng thêm không tán thành: "Nghỉ trưa? Nhà cháu ồn ào như vậy, cháu có thể nghỉ ngơi ở đâu? Mau ngồi xuống đừng đi. Ăn cơm xong cháu vào phòng ta nghỉ ngơi một lát, ta qua phòng nãi nãi."

Nói đến nước này, chính là thành tâm giữ người. Trần Bảo Âm không thể từ chối được nữa nên nói: "Vậy làm phiền đại bá nương."

"Này, có gì mà làm phiền? Hài tử này thật là đã lễ." Đại bá nương nói, nắm tay nàng đi vào nhà.

Chẳng mấy chốc, bữa trưa đã được dọn ra, đại bá nương sắp xếp cho các nhi tức của mình nhường chỗ cho Bảo Nha.

Về phần Lan Lan và Kim Lai, cùng với bọn Hạnh Nhi, Ngưu Đản, chúng ngồi xổm trên mặt đất bưng bát trên tay ăn uống ngon lành. Nhưng mà hai đứa nhỏ cũng không thèm để ý, đồ ăn ở nhà đại bá ngon hơn ở nhà, trong bát còn nhiều dầu mỡ hơn, bọn hắn ăn rất vui vẻ!

Ăn cơm xong, Lan Lan và Kim Lai trở về. Hai đứa trẻ rất hiếu động, không thích nghỉ trưa nên đã về nhà chơi. Đại bá nương không giữ chúng, bọn trẻ nghịch ngợm, thích làm gì thì làm. Dẫn Trần Bảo Âm đến phòng của bà, trải ra một tấm đệm.

"Nghỉ ngơi một chút đi." Đại bá nương trên mặt ôn hòa: "Dạy một đám quậy phá, mệt muốn c.h.ế.t phải không?"

Trần Bảo Âm cười lắc đầu: "Đâu có, bọn nhỏ rất nghe lời."

"Này, nghe lời cái gì chứ?" Đại bá nương vẻ mặt chán ghét: "Đứa nào cũng lắm mưu ma chước quỷ, cũng không dễ gì quản lý."

Không phải một hai, mà là chín đứa trẻ! Muốn cả chín đứa trẻ đều ngoan ngoãn nghe lời là mơ mộng hão huyền. Đại bá nương đứng bên cạnh quan sát, những đứa trẻ này rất lắm trò, lúc thì đá vào ghế đẩu, lúc thì giam con kiến, lúc thì trêu cợt chọc ghẹo người bên cạnh, không nghiêm túc được tới nửa canh giờ.

Nàng nhiều lần bắt được, mắng cho một trận, vừa dỗ vừa dọa, nhưng chỉ được một lúc là đâu lại vào đấy.

Trần Bảo Âm cười: "Tiểu hài tử nghịch ngợm cũng không sao, chúng rất ngoan khi được dạy viết chữ."

Nàng không khó chịu chút nào, đôi mắt dịu dàng, thực sự nghĩ rằng chất tử chất nữ của mình rất ngoan.

Tuy thường xuyên xảy ra mâu thuẫn vì những chuyện vặt vãnh, sẽ là ngươi đẩy ta, ta đánh ngươi, không ai chịu nhường ai, nhưng rồi cũng sẽ ổn thôi, không ai oán hận.

Sẽ không muốn nhân cơ hội đẩy đối phương vào hố băng, thả rắn độc vào phòng đối phương, đem đồ vật đối phương hiếu kính trưởng bối đổi thành đồ vật bất kính, để đối phương bị trừng phạt, bị chán ghét rồi vứt bỏ. Không ai trong số những hài tử này có suy nghĩ như vậy.

Đại bá nương cười, ân cần nói: "Nghỉ ngơi đi, buổi chiều chắc sẽ nhức đầu lắm."

Ai lại không thích một người luôn cho rằng hài tử nhà mình tốt? Bà bước ra khỏi phòng, quyết định buổi chiều sẽ cắt một quả lê, nấu một nồi canh lê để giải khát cho Bảo Nha và lũ trẻ.

"Nương. Nhị tẩu tiến lên, dường như có lời muốn nói.

Đại bá nương nhìn nàng ta hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

"Nương, Bảo Nha dạy dỗ bọn nhỏ thật tốt phải không?" Nhị tau ánh mắt thăm dò.

Đại bá nương "Ừ" một tiếng, nói: "Rất tốt." Mấy hài tử trong nhà thay đổi quá rõ ràng, biết chữ, học thuộc lòng không nói, nhìn qua đã khác hẳn.

Biết ý tứ, biết chải đầu, biết rửa mặt, ít leo trèo, lấm lem bùn đất, so với những hài tử cùng trang lứa trong thôn thì khác hẳn.

"Nương, con nghĩ...' Nhị tẩu ấp a ấp úng.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 106


Đại bá nương liếc nhìn nàng ta nói: "Co rắm cứ thả."

Nhị tẩu trừng mắt sắc bén: " Nương, nương nói cái gì vậy? Nhà chúng ta sắp trở thành gia đình vừa làm ruộng vừa đọc sách, sao nương còn nói lời th* t*c như vậy?"

Đại bá nương xùy một tiếng, trầm ngâm nhìn nhi tức: "Vậy ngươi thả hay không thả đây?"

Nhị tẩu nhất thời nghẹn họng không dám nhiều lời nữa, bóp chặt lòng bàn tay nhìn sắc mặt bà bà: "Con muốn gọi chất nhi bên nhà ngoại đến học, đi theo Thạch Đầu, Trụ Tử cùng nhau đọc sách."

"Nương, Bảo Nha có thể đồng ý không?"

"Ngươi muốn ta đi hỏi?" Đại bá nương nói.

Nhị tẩu có chút ngượng ngùng gật đầu.

Nàng không dám di hỏi. Đối với việc dạy chín đứa trẻ, mấy ngày nay ở nhà, nàng có thể thấy Trần Bảo Âm hao hết tâm tư như thể nào để dạy bọn trẻ biết chữ, mở rộng tầm nhìn của chúng, thật đúng là tan tâm tận lực.

"Nương, nương thấy có được không?" Nàng cắn răng, giống như dốc toàn lực: "Hạnh Nhi, Thạch Lựu, Đào Hoa đều là nữ hài tử, không học cũng không sao."

Nàng ta không có nữ nhi, chỉ có hai nhi tử là Thạch Đầu và Trụ Tử. Nếu không thì chẳng cần hỏi bà bà, cứ bảo nữ nhi nghỉ học là được.

Đạo lý rất đơn giản, Nhị tẩu là nghĩ như vậy, nếu Bảo Nha chỉ có thể dạy nhiều nhất là chín người, vậy thì thay một nữ hài tử là được.

Đối với nữ hài tử, học hay không cũng chẳng quan trọng, nếu nói tới cơ hội phải là của nam hài tử. Nhưng nam hài tử kia dù có quan trọng đến đâu cũng không phải Trần gia.

Nhị tẩu nheo mắt nhìn sắc mặt bà bà thì thào: "Nhà ngoại con sẽ không tay không cầu chuyện tốt đâu.

Sẽ báo đáp!

"Thật sao?" Đại bá nương một tiếng: "Nếu có tiền báo đáp, sao không đi lên trấn mà học?"

Điều đó không tốt hơn sao? Ở trường tư, tiên sinh dạy học là người đọc sách đường đường chính chính, chẳng phải tốt hơn thế này sao?

"Không phải vì chi không nổi tiền học sao?" Nhị tẩu ngượng ngùng nói. Đi trường tư, không cần đưa lễ vật, nộp học phí sao? Không cần mua bút, mực, giấy, nghiên sao? Không chuẩn bị hai bộ quần áo tươm tất cho hài tử sao? Còn phải cử một người ngày ngày đưa đón.

Nhưng nếu học với Bảo Nha ở nhà, những vấn đề này sẽ không có nữa. Chất nhi thậm chí có thể ở lại đây, cái gì cũng đều tiết kiệm được.

"Chi tiền không nổi." Đại bá nương nói không rõ ý vị , bốc một nắm thóc rắc vào chuồng gà. Nhiều năm làm bà bà nhi tức, nhị tau đã nhìn ra, bà bà không đồng ý.

"Nương, nương!" Nàng đuổi theo: "Sao nương không nói chuyện với Bảo Nha? Chín đứa nhỏ không giống mười đứa nhỏ sao? Hơn nữa, chất nhi của con rất ngoan ngoãn, sẽ không bao giờ gây chuyện, sẽ nghiêm túc nghe lời Bảo Nha."

Đại bá nương cho ăn xong gà, xoay người, phủi phủi tay nói: "Đừng nhắc đến chuyện đó nữa."

"Nương!" Nhị tẩu đuổi theo, còn muốn cứu vãn một chút.

Nhưng Đại bá nương hoàn toàn không để ý đến nàng ta, nói xong liền đi ra ngoài, hướng về phía bắc đến nhà của Trần Hữu Phúc.

Nhị tẩu tức giận đến dậm chân.

"Bảo Nha, muội dạy thật tốt!" Buổi chiều, Trần Bảo Âm đang ngồi trong viện uống nước, nhìn bọn nhỏ viết ngoằn nghèo trên mặt đất, nghe thấy nhị tẩu đi tới nói chuyện.

" Nhị tẩu quá khen, muội không dám nhận." Trần Bảo Âm cười nói. Mặt của nàng dày tới đau chứ? Không thể chịu được người khác tán dương.

Nhị tẩu lập tức không đồng ý nói: "Sao lại không dám nhận? Tẩu thấy muội dạy rất tốt! Nhìn xem, Thạch Đầu và Trụ Tử đều thay hình đổi dạng, không giống trước đây!"

"Bọn chúng đều là hài tử ngoan, không thể tính là công lao của muội." Trần Bảo Âm chậm rãi uống nước lê, mùi vị của quả lê quá nhạt để uống, nhưng vẫn tốt hơn nước thường.

Nhị tẩu nghe nàng khen hai hài tử của mình thì rất vui vẻ, cũng trở nên bạo dạn hơn một chút. Bảo Nha thật dễ nói chuyện!

"Ừ, Thạch Đầu và Trụ Tử đều có phúc phận, sinh ra ở trong nhà chúng ta, có người dạy cho bọn nó biết đọc biết viết." Nhị tẩu thở dài: "Giống chất nhi nhà ngoại của tẩu, cũng là hài tử ngoan, nhưng không có được phúc phận này.

Khi nói, nàng ta lặng lẽ liếc mắt nhìn Trần Bảo Âm.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 107


Nếu Trần Bảo Âm quan tâm, lúc này sẽ đề nghị ngay rằng để chất nhi của mình đến đây cùng học chữ.

"ồ" Trần Bảo Âm thở dài.

Nhị tẩu chờ đợi, không đợi được câu nói tiếp theo của nàng, lại không khỏi bối rối. nó có nghĩa là gì?

Thở dài nghĩa là gì?

"Bảo Nha." Nàng ta nghĩ mãi mà không ra, đành phải hỏi: "có thể đẻ chất nhi của tẩu đến học cùng muội được không?"

Trần Bảo Âm không trả lời, hơi nghiêng người nhìn về phía sau nàng ta: " Đại bá nương."

Toàn thân run lên, nhị tẩu từ từ cứng đờ quay người lại, liền nhìn thấy khuôn mặt tối sầm của bà bà. Nhị tẩu mở miệng, lắp bắp giải thích: " Nương, ta, ta chỉ là... "

"Ta nói với ngươi chỉ là gió thoảng bên tai có phải không? !" Đại bá nương nghiêm khắc quát.

Nhị tẩu bị dọa sợ đến nỗi run rẩy, thấp giọng cầu xin: "Nương..."

Việc nhà của người khác, nàng hiển nhiên không tiện xen vào, vì vậy Trần Bảo Âm đặt bát xuống thức thời đi ra.

Bọn trẻ viết viết vẽ vẽ, rồi nói chuyện với nhau, thỉnh thoảng ta giam lên chữ viết của ngươi, ngươi vạch vào chữ viết của ta, nhưng Trần Bảo Âm không quan tâm.

Chỉ cần hoàn thành bài tập về nhà nàng giao là được. Hôm sau nàng kiểm tra bài, chỉ cần vượt qua, bọn họ có thể chơi tùy thích.

Nàng có vẻ khoan dung, nhưng bọn trẻ chơi thì chơi chứ không dám lười biếng chút nào. Bởi vì nàng trừng phạt rất nghiêm khắc, nếu không thể vượt qua kiểm tra, hôm sau sẽ không được phép nghe kể chuyện.

Điều đó quá khó chịu! Người khác có thể nghe, bản thân lại không thể nghe, đó là cực hình!

"Thúc gia gia."Ở cửa sân bên cạnh, một ông lão hơn sáu mươi tuổi đang ngồi phơi nắng với đôi mắt nheo lại, Trần Bảo Âm đứng lại chào hỏi trưởng bối lớn tuổi của mình.

Thúc gia gia chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn nàng hai lần rồi gật đầu: "Ừ""

Trần Bảo Am lại đi về phía trước. Đã không gặp Đỗ Kim Hoa gần cả ngày rồi, nàng rất muốn gặp bà.

Tại Lê Hoa trấn.

Cố Thư Dung bỏ tiền để nhờ người dò la tin tức, cuối cùng có được tin, hớn hở trở về nhà: "A Viễn! Ngày mai tỷ tỷ mời bà mối đi cầu thân!"

Đó là một cô nương tốt, nghe nói dung mạo xinh đẹp, tính tình tốt bụng, nhẹ nhàng, dịu dàng. Có tri thức hiểu lễ nghĩa, bên trên kính trọng trưởng bối, bên dưới bảo vệ tôn tử. Tìm một cô nương tốt như vậy ở đâu?

Đừng nói nông gia nữ nhi không xứng với đệ đệ, người ta là Hầu phủ nuôi lớn, tuy là thiên kim giả, nhưng bao nhiêu năm được giáo dưỡng chu đáo thì không giả được! Gả cho A Viễn, chắc chắn là A Viễn được hưởng lợi!

Cố Thư Dung vui mừng khôn xiết, võ vai đệ đệ: "Ông trời chiếu cố đệ rồi! A Viễn!" Nếu chuyện có thể thành, đó quả thực là lương duyên trời banl

"Tỷ tỷ..."Cố Đình Viễn trong lòng cũng kích động không thôi, muốn đi cầu thân với Bảo Âm, quang minh chính đại cầu hôn! Không phải vì cái gì khác, chỉ là vì hắn ngưỡng mộ nàng!

Kiếp trước, hắn hối hận lớn nhất chính là để cho nàng cứu lên, làm cho nàng bị đàm tiếu, để sau này nàng không thể biết được kỳ thật hắn cầu hôn nàng là vì ngưỡng mộ nàng, không phải vì bắt buộc.

Mà hắn cũng không dám hỏi, nàng chịu gả cho hắn là vì cuối cùng không chịu nổi lời đồn đại hay là... hay là nàng cũng có chút động lòng với hắn?

Cũng may, những hối tiếc và cay đắng kia lần này sẽ được hoàn thành viên mãn.

Cố Thư Dung chỉ có duy nhất một người đệ đệ, tỷ đệ hai người sống nương tựa lẫn nhau lớn lên, đối với hôn sự của đệ đệ mình, nàng ấy rất coi trọng Nàng ấy mời người mai mối có tiếng nhất trong trấn, mang theo một con nhạn sống đến Trần gia thôn.

Bà mối họ Trần, có quan hệ họ hàng với Trần gia. Sau khi vào cửa, bà ta nói với giọng vui mừng: "Đây có phải là nhà của Trần Hữu Phúc không?"

Đỗ Kim Hoa ở nhà, đun nước pha trà với hai nhi tức, giúp đỡ mọi người làm việc chăm chỉ để xây nhà.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 108


Nghe tiếng gọi, bà quay đầu nhìn ra ngoài sân. Nhất thời nhướng mày hiểu ý định của bà mối Trân.

"Vâng." Bà đặt đồ trong tay xuống, phủi bụi trên người, chào hỏi: "Bà tới đây có việc gì?"

Bà mối Trần thấy bà di ra, lập tức cười tươi như hoa nói: " Đại muội tử, nhìn này, ta mang theo một con nhạn, ta có thể tới làm gì ở đây?" Bà ta ăn mặc rực rỡ, nở nụ cười vui mừng: "Có người nhờ ta đến mai mỗi cho khuê nữ của bà, Trân Bảo Nha."

Đỗ Kim Hoa giật giật khóe miệng: "Vào trong nói chuyện."

Tới lúc này cũng đã có hơn chục gia đình đến nói chuyện mai môi, nhưng đây là lần đầu tiên thấy có người ôm theo chim nhạn tới.

Xem ra đây hẳn là một gia đình sang trọng, Đỗ Kim Hoa thầm nghĩ, đầu tiên là trong lòng cảm thấy đắc ý. Đây mới gọi là đi câu hôn, có người coi trọng thể diện Bảo Nha của bà.

"Mời ngồi." Sau khi vào phòng, Đỗ Kim Hoa bảo đại nhi tức rót trà.

Hiện tại trong nhà luôn nấu sẵn nước nóng, trà cũng được đun sẵn một ấm lớn, pha sẵn, Tiền Bích Hà nhanh chóng bưng hai bát trà vào.

" Nhìn Đại muội tử ngươi là người nhanh nhẹn, khó trách nữ nhi muội muội sinh ra lại vừa ý như vậy. Gia đình giao cho ta làm mai mối đã ngàn lời giao phó, muốn ta thay họ nói chuyện cẩn thận" Bà mối Trần bưng chén trà lên, một hơi uống cạn. Đi hết quãng đường, bà ta khát khô cả họng.

Đỗ Kim Hoa bảo đại nhi tức múc một bát khác.

"Nhưng trong nghề này của chúng ta, quan trọng nhất chính là chân thành, không thể lại làm chuyện trắng đen lẫn lộn, lòng dạ thối nát." Trân mai mối võ n.g.ự.c lớn tiếng, :"Ta đây có cái gì nói cái đò, tuyệt đối không nói bậy một câu."

Đỗ Kim Hoa giật giật khóe miệng. Tin bà ta mới là lạ. Nhưng trên mặt lại không có biểu lộ gì, khách khí nói: "Vậy ngươi nói cho ta biết một chút đi."

"Được!" Bà mối Trần uống một bát trà, cổ họng ẩm ướt, bắt đầu nói chuyện như lưỡi nở hoa sen, khen ngợi tỷ đệ Cố Đình Viễn,'Ta nói về gia tộc này, họ Cố, không nói cái gì khác, gọi là người trọng tình trọng nghĩa..."

Hai tỷ đệ ruột thịt đùm bọc nhau bao nhiêu năm chưa từng cãi cọ xung đột, tỷ tỷ chăm sóc đệ đệ, đệ đệ thương xót tỷ tỷ có thể không gọi là trọng tình trọng nghĩa sao?

"Bên trên không có bà bà độc ác, chỉ có một đại cô tỷ đức hạnh. Khuê tử nhà ta gả vào nhà đó, một ngày bị dạy dỗ sai bảo cũng không có."

Đỗ Kim Hoa cau mày. Cái gì? Phụ mẫu đều đã mất? Thế thì hài tử này phúc bạc rồi.

"Đừng nhìn thư sinh này mới hai mươi tuổi, đã là tú tài rồi! Sang năm yết bảng, nhất định sẽ thi đỗ cử nhân lão giat"

Tú tài? Đó không phải là hiển nhiên sao? Tới tú tài mà còn không đậu, còn có mặt mũi nhờ bà ta đi cầu thân với Bảo Nha sao?

"Vị thư sinh này học giỏi nhưng không cay nghiệt, tính tình ôn hòa, mọi mặt đều chu đáo. Bảo Nha mà gả vào nhà này, sẽ là ngày ngày hưởng phúc!" Bà mối Trần tiếp tục khoe khoang.

Đỗ Kim Hoa nhớ lại dáng vẻ của Cố Đình Viễn, quả nhiên không cay nghiệt. Biết vẽ tranh tặng Bảo Nha, biết làm hài lòng Bảo Nha. Sống chung một phòng, Đỗ Kim Hoa biết rằng Bảo Nha thích hai bức tranh đó, thường lấy chúng ra để xem.

Tên hỗn đán Trần Nhị Lang vẫn chưa đến lên trấn làm khung tranh cho Bảo Nha.

Nói tới chuyện này mới nhớ, Cố Đình Viễn cũng không quá cẩn thận. Tại sao hắn không đóng khung nó rồi mới tặng cho Bảo Nha?

Bà mối Trần nói rất nhiều điều hay, nhưng trên mặt Đỗ Kim Hoa không lộ ra chút vui mừng nào, khiến bà ta không khỏi kinh ngạc. Lão thái thái này, thật là bình thản!

Như lời bà mối Trần nói thì mối hôn sự này rất tốt.

Gia đình hai tỷ đệ nhà Cố gia thực sự là những người tốt. Tuy rằng trưởng bối bên trên không còn, không có người lo toan gánh vác, nhưng mặt khác, nếu không có lão công bà bà đè đầu cưỡi cổ, ai có thể nói không phải chuyện tốt? Ai đã từng làm dâu mới biết cảm giác bị nhà chồng chèn ép là như thế nào.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 109


Bà ta khen ngợi Cố Đình Viễn xong, lại quay sang khen ngợi Cổ Thư Dung. Khỏi phải nói đại cô tỷ này giỏi cỡ nào, tốt bụng thật thà, hàng xóm ai cũng khen là người hiền lành, tỉ mỉ, bị nhà chong làm lỡ dỡ khiến người ta phải thương xót. Khi CD Đình Viễn thành thân, nàng ấy nhất định sẽ gả đi, khi đó Bảo Nha và Cố Đình Viễn sẽ sống cùng nhau, đảm bảo trong mật thêm dầu, ngọt ngào ân ái.

Đô Kim Hoa nghĩ, nếu Cố Đình Viễn biết cách mua thức ăn, chẳng lẽ còn có thể giặt quần áo, nấu ăn sao? Hản là một thư sinh, bình thường phải đọc sách, các công việc thường ngày như giặt giữ, nấu nướng, quét dọn chẳng phải đều là Bảo Nha phải làm sao?

Vừa nghĩ đến đó, bà cảm thấy Bảo Nha mà gả đi sẽ chịu thua thiệt. Ở nhà, Bảo Nha không có nhiều quần áo, lại luôn sạch sẽ, đều là hai tẩu tẩu giặt cho nảng, đại tẩu còn giành phần giặt. Nấu cơm nàng cững không cần động tay, bà và đại tẩu nàng làm hết. Về phần quét dọn lau chùi và những việc khác, Lan Lan đều có thể lo liệu, Bảo Nha càng không cần làm.

KHÔNG ĐƯỢC.

Chuyện này dứt khoát không được.

Hai phần tán thành trong lòng Đồ Kim Hoa dần dan biến mất. Ngay cả khi Cố Đình Viễn có ngoại hình ưa nhìn, người cũng ôn nhu, tốt bụng, nhưng việc Bảo Nha gả cho hắn, cũng không phải sẽ được hưởng phúc.

Trừ khi hắn thi đậu cử nhân, làm quan, trong nhà nuôi nổi nô bộc. Đến lúc đó, bà mới có thể cân nhắc lại.

Bà mối Trần uống hai bát trà, nói đến miệng khô, cũng không nhìn thấy nụ cười nào trên mặt Đỗ Kim Hoa. Bà ta có chút thất bại, có chút không phục, càng nổi háo thắng muốn mai mối thành công hôn sự này.

"Không còn sớm nữa, thứ lỗi không tiễn." Đỗ Kim Hoa nghe Trần bà mối nói đi nói lại, không có gì chuyện gì mới mẻ nữa, liền bắt đầu đuổi khách.

Bà mối Trân đứng dậy, vẫn nói: "Đây thật sự là một mối hôn sự tốt, trăm dặm khó tìm. Người bình thường thì ta không nói, chỉ là Bảo Nha thật sự là một cô nương tốt, cho nên ta mới tranh thủ thời gian tới nói. Đại muội tử, chúng ta nên suy nghĩ cân nhắc kỹ, không thể trì hoãn tương lai của nữ nhi mình!"

Đỗ Kim Hoa trên mặt lộ ra nụ cười nói: "Được, để ta suy nghĩ một chút."

Đây không phải là một lời từ chối dứt khoát, bà mối Trần cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cố gia nói nếu bà ta mai mối thành công hôn sự này, nhất định hậu tạ trọng thể.

"Được rồi, vậy không cần tiễn." Trân mai mối nói lời từ biệt. Đỗ Kim Hoa đưa bà ta ra khỏi sân, nhìn người đi xa rồi mới quay lại. Bước vào cổng rào, nhìn đống hỗn độn trong sân, rồi khoảng đất trống bên cạnh ngôi nhà phía đông, cảm thấy trong lòng buồn bã.

Phòng của Bảo Nha còn chưa xây xong, người ta đã muốn tới cưới nàng đi.

Thật không nỡ.

Thật không nỡ a.

Có phải ông trời đã an bài một gia đình tốt cho Bảo Nha? Nếu vậy, bà vẫn vui trong lòng. Có nước chảy ra từ đôi mắt, bà lặng lẽ lau đi không cho ai nhìn thấy.

Tiễn bà mối Trần đi chưa bao lâu, anh trai Trần Hữu Lương cũng thôn dân đã đến.

"Cả nhà đâu rồi?" Trân Hữu Lương sau khi vào cửa hỏi.

Lúc nay họ đã đến rồi nhưng trong nhà có khách nên đành ra về, giờ mới quay lại

"Ra ngay đây. ' Đỗ Kim Hoa nói: "Đại ca, Tứ thúc, có chuyện gì sao?"

Người trong thôn cũng họ Trần, theo bối phận, họ phải gọi ông một tiếng Tứ thúc.

Tứ thúc ngồi xuống: " Trân Hữu Phúc đâu?"

"Trần Hữu Phúc!" Đỗ Kim Hoa đi tới cửa, hét lên hết sức.

Trần Hữu Phúc đang bận làm việc, không thấy có người tới, nghe thấy thê tử gọi mình, liên vứt bỏ bùn đất trên tay, đi trở về: "Cái gì vậy?" Sau khi vào phòng, vội vàng chào hỏi: "Tứ thúc, đại ca."

"Sao mọi người lại tới đây?" Ông vươn tay, rửa sạch bùn đất trong nước mà Đỗ Kim Hoa đưa cho, dời ghế gỗ tới ngồi xuống.

Tứ thúc nói: "Có công chuyện."
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 110


Trân Hữu Phúc lắng nghe nghiêm túc. Đỗ Kim Hoa bảo con dâu lớn lấy chậu nước ra rót, nàng cũng dời cọc gỗ ngồi xuống, chuẩn bị lằng nghe.

"Ta nghe nói nhà các ngươi định xây học đường?"Tứ thúc hỏi.

Trân Hữu Phú giật mình, liếc nhìn đại ca mình rồi gật đầu: "Cũng không hắn là học đường, mà chỉ là chỗ cho mấy hài tử trong nhà cùng nhau đọc sách, nghĩ đến đám trẻ con rất đông nên xây cùng đáng, nên mới xây một gian phòng."

Cái gì mà học đường với chẳng không học đường. Bản thân họ chỉ cảm thấy một khi con cái bắt đầu được học hành thì sau này đều sẽ thành đạt, nhà họ sẽ trở thành một gia đình vừa làm ruộng vừa đọc sách. Nhưng có thể nói ra sao? Sẽ buồn cời c.h.ế.t mất.

"Ừ"" Tứ thúc hiển nhiên cũng có nghe nói, nhưng mà cũng không phải chuyện gì to tát: "Trong thôn chúng ta cũng muốn xây học đường."

Nghe câu này xong, Trần Hữu Phúc sững sờ.

Nó là ý gì? ông không hiểu, quay đầu nhìn về phía đại ca.

Trân Hữu Lương thản nhiên nói: "Bảo Nha có thể dạy hài tử. Tứ thúc có ý nói rằng học đường sẽ do thôn xây dựng, để Bảo Nha dạy cho đám trẻ trong thôn biết chữ" Nghe vậy, Trân Hữu Phúc ha hốc mồm, quay đầu sang nhìn thê tử mình.

Đỗ Kim Hoa lúc này cũng mở to hai mắt nhìn, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc: "Tứ thúc, cái này, cái này..."

Tại sao đột nhiên muốn Bảo Nha dạy bọn trẻ trong thôn biết chữ? bà nhịn không được mới hỏi: "Bảo Nha nhà tôi chỉ là một cô nương thôi."

Cho dù nàng lợi hại hơn nữa, có năng lực hơn nữa thì Bảo Nha vẫn chỉ là một cô nương. Dạy hài tử trong nhà, người trong nhà không chê còn cảm thấy như vậy rất tốt. Nhưng dạy hài tử nhà khác sao? Lại còn là hài tử cả thôn sao?

"Mấy nhà khác bằng lòng sao?" Trân Hữu Phúc hỏi. Ai muốn được nữ nhi của mình dạy chứ? Đừng có nói là khi Bảo Nha dạy học trong thôn, mọi người lại gây rắc rối cho nữ nhi của ông.

Tứ thúc liền cười lên: "Các ngươi nghĩ tại sao ta lại đến đây?" Là bởi vì trong thôn có các nhà khác nhìn thấy con nhà Hữu Phúc, Hữu Lương được học hành, dung mạo cùng khí chất đều thay đổi, nên đến nhà tìm ông ta.

Triều đình rất hy vọng thi hành chính sách khai trí khai tâm cho bách tình. Nếu như người trong thôn có thể đọc hiểu lễ nghi, đây là hắn có công lao giáo hoá, tính là thành tích, triều đình sẽ ban thưởng.

Không cần phải thi ra mấy vị đồng sinh, tú tài. Lý do rất đơn giản, đọc sách tốn tiền, nhà bình thường đều không đủ khả năng chỉ trả. Không nói những cái khác, muốn thi đậu đồng sinh, phải bao nhiêu đọc sách, viết bao nhiêu chữ? Riêng luyện một nét chữ đẹp, hao phí cho bút, mực, giấy, nghiên đã có thể kéo đổ một nhà. Người trong thôn ai cũng không kham nổi, nếu có khả năng thì họ đã không đợi đến ngày hôm nay, đã cho con học trường tư từ lâu rồi.

"Chúng ta cùng nhau xây một cái Trần gia thị tộc học đường đi. ' Tứ thúc bưng chén, nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói.

Chỉ cần người trong thôn biết vài chữ, biết viết tên của chính mình, biết chút lễ nghị, là tốt rồi.

Mời một tiên sinh rất tốn kém, ông ta lúc trước chưa bao giờ dám nghĩ đến điều đó. Cơ mà ai làm cái này, ai từng đọc sách, ai từng biết chữ, là cô nương thì đã làm sao? Chỉ là dạy chữ, nàng sẽ không cảm thấy tài năng của mình đang bị chôn vùi, mấy tiên sinh bình thường không muốn làm việc này, nhưng Trần Bảo Nha có thể nhận lời.

Cả Trần Hữu Phúc và Đỗ Kim Hoa đều há to miệng, ngơ ngác mịt mờ, không kịp phản ứng.

Các nhi tử nhi tức đến nghe cũng cả kinh ngây đại.

Tôn Ngũ Nương giật giật áo Trân Nhị Lan, run rẩy nói: 'Bảo Nha, sắp làm tiên sinh sao?" Dạy hài tử của mình, gọi nàng một tiếng "tiên sinh" là đang tâng bốc nàng. Nhưng nếu dạy tất cả hài tử trong thôn, sẽ là tiên sinh đường đường chính chính. Trân Nhị Lang cũng run lên, muội muội cũng quá có tiền đồ rồi: "Đúng, hình như là vậy."
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 111


Tôn Ngũ Nương kéo han ta lùi lại một bước, xich lại gân thì thầm: "Bảo Nha hiện đang dạy chín hài tử, nếu muội ấy dạy hài tử toàn thôn, liệu có thể chăm sóc Kim Lai chúng ta không?"

"Vâng, tôi phải hỏi lại Bảo Nha." Một lúc sau, Trân Hữu Phúc mới mở miệng nói.

Bây giờ gia đình có nhiều tiên, Bảo Nha dạy bọn Hạnh Nhi, Ngưu Đản, bên nhà đại bá chu cấp quần áo đồ dùng cho nàng. Thời gian này nữ nhị ông đã không còn khó khăn, có đủ cơm ăn áo mặc, tội gì phải đi chịu khổ?

Nhưng ông không dám quyết định. Bảo Nha là một hài tử thông minh, thông minh hơn tất cả mọi người trong nhà. Mà những người thông minh có suy nghĩ của riêng mình, những người khác không thể làm chủ cho họ.

"Ừ." Tứ thúc gật đầu, dường như chưa từng nghĩ tới nàng sẽ từ chối: "Trong thôn sẽ không bạc đãi nữ nhí ngươi, nếu nàng ấy đồng ÿ, môi năm sẽ được sáu trăm cân qạo, sáu lượng bạc."

Trần Hữu Phúc và Đồ Kim Hoa lại lần nữa sửng sốt, lúc này Tôn Ngũ Nương há hốc mom không nói được lời nào. Mẹ nó! Ông trời ơi! Sao lại nhiều như vậy?

Nàng ta lập tức không để ý tới Kim Lai. Chẳng phải Kim Lai đi học là để tương lai gia đình khả giả hơn, để có đủ cơm ăn, có thịt sao? Bảo Nha mà kiếm được nhiều như vậy, một mình nàng cũng ăn không hết, hoàn cảnh trong nhà sắp khá lên rồi!

Cảm nhận được sự chấn động của người trong nhà này, tứ thúc lại bưng bát lên, chậm rãi nhấp một ngụm. Ông ta nghĩ việc này có thể thành công rồi...

Nhiều đồ như vậy sao việc không thành sao được?

Muốn nghiêm túc mời về một tiên sinh, phải trả lương, lo ăn ở, hiếu kính lễ tiết, không kham nổi những điều này thì xin đừng nói chuyện mời tiên sinh. Nhưng Bảo Nha thì khác. Nàng không phải là một thư sinh chân chính, cũng không dạy người đi thi khoa cử, nàng chỉ dạy cho hài tử học vỡ lòng. Cho nàng bao nhiêu đây là đủ rồi.

Tứ thúc tính toán rất chính xác, trong thôn ít thì hai mươi nhiều thì bốn mươi hài tử biết đọc biết viết. Trong thôn cũng không phải chỉ có từng đó hài tử, dù sao có hơn trăm gia đình. Mà những nhà kia nhìn những hài tử biết đọc, biết viết cũng sẵn sàng cho hài tử nhà mình đi học, cứ như vậy người nọ nói người kia, con cái cả thôn đều sẽ muốn đi học.

Tính sơ sơ Bảo Nha phải dạy ba chục hài tử thôi. Thì mỗi hài tử chỉ cần nộp có hai mươi cân gạo và hai trăm ván tiền. Nếu học trường tư, so với những chi phí này còn tốn kém hơn nhiều, cho nên thôn dân nhất định sẽ đồng ý.

Nếu cứ như vậy, triều đình cũng sẽ ban thưởng xuống, tứ thúc vui mừng đến mức gần như muốn hét lên

"Kìa, Bảo Nha về rồi, để chúng ta nói chuyện với nó xem sao." Trân Hữu Phúc nói.

Tứ thúc gật đầu, đứng dậy rời đi.

Người trong nhà lúc này ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, tất cả deu nghẹn lại không nói nên lời.

Nghĩ tới Bảo Nha không dạy không công, dù dạy chất tử chất nữ trong nhà cũng không phải dạy không công. Nhưng để được trả nhiều như vậy? Đây là điều mà không ai trong nhà nghĩ tới.

Tứ thúc đi, nhưng Trần Hữu Lương còn ngồi lại, nước trong bát của ông ấy đã hết, rót thêm đi, Tiền Bích Hà nhanh chóng bước tới nhận lấy đi vào bếp lấy nước.

"Bảo Nha có tiền đồ, đừng mai một nó' Trần Hữu Lương nói.

Mọi người vẫn không nói chuyện.

Việc này không phải việc nhỏ, bọn họ cũng không biết phải làm thế nào mới tốt.

"Bảo Nha là một tiểu thư khuê các, bên bờ sông, nó tới y phục cũng không biết cách giặt, vẫn là nên dạy học tốt hơn, phải không?" Trần Hữu Lương hỏi.

Nghe lời này, Đỗ Kim Hoa hung hăng liếc Tôn Ngũ Nương một cái. Chính cái miệng rộng ưa ngồi lê đôi mách của nàng ta truyền ra mới khiến mọi người nghe thấy.

Tôn Ngũ Nương há hốc miệng, không dám nói thêm lời nào, bởi vì đúng là do nàng ta buôn chuyện. Nhưng khi đó nàng ta không biết muội muội lại lợi hại như vậy! Rụt đầu rụt cổ núp sau Trân Nhị Lang.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 112


Chinghe Trần Hữu Lương tiếp tục noi: "Bảo Nha tới một bộ quân áo cũng không giặt được, có thể làm những việc khác không? Chúng tôi lại là nông dân, phải kiếm sống bằng đồng ruộng. Bảo Nha có thế làm được không?"

Đỗ kim hoa trong lòng tự nhủ, thế thì đã làm sao? Bảo Nha đã mười lăm tuổi, tới lúc gả đi cũng không mấy năm nữa Khi ở trong nhà mẹ đẻ thì nàng chỉ cân dạy học. Gả đi rồi thì tìm một người có thể nuôi nô bộc, chẳng phải là được rồi sao?

"Đúng vậy, trước day Bảo Nha trở vẽ chỉ cầm theo một chiếc khăn tay, về sau có đưa cho bà một ít bạc. Nhưng có thể được bao nhiêu?" Trân Hữu Lương lại nói: "Nữ nhi đều thích phấn son, trâm cài, kẹp tóc. Nhìn Bảo Nha đi, nó có dùng phấn son không, nó có dùng trâm cài, kẹp tóc không?"

Trong nhà không giấu giếm việc có người ở Hầu phủ đưa tới trầm lượng bạc. Cũng không thể giấu được, họ xây phòng, xây học đường, bạc đâu ra?

Nhưng họ không muốn mọi người biết họ có rất nhiều bạc. Cho nên không nói là Hầu phủ, nếu nói Hầu phủ chỉ đưa ra hai mươi lượng, cũng sẽ không có ai tin. Nên bọn họ nói răng băng hữu của Bảo Nha, người này sắp gả đi xa, trước khi đi tặng cho nàng hai mươi lượng.

Nghe những gì Trần Hữu Lương nói, cả nhà đều cúi đầu, cụp mắt không nói lời nào. Trân Hữu Lương không ngờ rằng trong đó còn có nội tình, chỉ nghĩ rằng họ đang d.a.o động. Nói thêm vài câu, ông ta rời đi.

Vào buổi trưa, Bảo Nha ăn cơm tại nhà đại bá. Sau khi ăn xong, Trân Hữu Lương bảo nàng về nhà, nói rằng phụ mẫu ở nhà có chuyện muốn nói với nàng.

"Được, vậy buổi chiêu cháu sẽ quay lại." Trần Bảo Âm đứng dậy đi về nhà.

Vừa về đến nhà đã thấy Đỗ Kim Hoa ngồi trong sân, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài. Khi nhìn thấy nàng, lập tức chạy ra đón.

"Nương." Trần Bảo Âm gọi.

Đỗ Kim Hoa không đợi được đến khi đi đến trước mặt nàng, đã mở miệng nói: "Bảo Nha, nương có một chuyện muốn nói với con."

"Vâng, nương nói đi, con đang nghe đây. ' Trần Bảo Âm quan sát thần sắc của Đỗ Kim Hoa, không có vẻ gì lo lắng, biết là không phải chuyện xấu, liền khoác tay bà đi vào trong sân.

Đỗ Kim Hoa kể cho nữ nhi nghe về chuyện người trong thôn tới bàn bạc. Bao gồm cả việc nếu nàng đồng ý, trong thôn sẽ cho nàng tiền và gạo, bà cũng nói hết.

Vào nhà, cả gia đình quây quần với nhau.

Trần Bảo Âm ngồi xuống, đối mặt với những ánh mắt phấn khích, mỉm cười: "Đồng ý."

"Cái gì?" Tôn Ngũ Nương lớn tiếng nói: "Bảo Nha, muội đồng ý sao?" Nàng ta hai mắt sáng nhất, hiển nhiên là vui vẻ nhất.

Đỗ Kim Hoa cũng nói: "Bảo Nha, ngươi suy nghĩ kỹ chưa? con thật sự đồng ý sao? Nếu con không đồng ý, chúng ta cũng không đồng ý."

"Cũng rất tốt mà." Trần Bảo Âm suy nghĩ một chút rồi nói: "Nhưng phải nói với thôn, chỉ dạy nhiều nhất là 20 học sinh, tiền lương không được thấp hơn."

Học sinh không thể nhiều hơn, tiền lương không thể ít hơn.

"Đúng! Đi nói với ông ta vậy đi!" Đỗ Kim Hoa không phản đối, Bảo Nha muốn nói gì thì nói.

Quyết định xong việc này, cả nhà vô cùng phấn khởi. Chưa nói tới sáu trăm cân gạo sáu lượng bạc, Bảo Nha cho bọn hắn mặt mũi!

Nhà ai có thể có nữ nhi hứa hẹn như vậy? Nhà bọn họ cói

Không nói tới những chuyện khác, bởi vì Bảo Nha dạy bọn trẻ biết chữ, mà bọn trẻ ra ngoài chơi đọc lên vài câu khoe khoang, còn dạy cho những hài tử khác, trưởng bối những hài tử đó khi gặp Trân Đại Lang đi đồn củi, họ khách khí hơn rất nhiều.

Nghĩ đến đây, Trân Đại Lang phấn khích nắm chặt tay, nhếch môi cười.

Trong khi mọi người đang thảo luận, Đỗ Kim Hoa đã nháy mắt với nữ nhi. Trân Bảo Âm hiểu ý đi theo ra ngoài: "Có chuyện gì vậy nương?"

"Cố Định Viễn tới cầu hôn." Đỗ Kim Hoa kéo nàng, nhỏ giọng nói: "Tranh này là thư sinh đó tặng ngươi."

Trần Bảo Âm trong lòng hơi chùng xuống.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 113


Trước đầy, khi người khác đến cầu hôn, Đỗ Kim Hoa chưa bao giờ nói với nàng. Sợ những lời này làm ô uế tai nàng

"Nương vừa ý hắn à?" Nàng ra vẻ trấn định hỏi.

Đỗ Kim Hoa là mẫu thân của nàng, sao có thể không nhìn ra sự lo lắng của nữ nhỉ mình? Đột nhiên, bà cảm thấy đau lòng.

"Nương vừa ý hay không vừa ÿ, không quan trọng!" Bà cũng không có biểu hiện bất thường, vẫn thẳng thắn như bình thường: "Bảo Nha có vừa ý, chúng ta mới gật đầu."

Khi nghe câu này, vẻ mặt của Trần Bảo Am thả lỏng hơn một chút. Mặc dù nếu Đỗ Kim Hoa muốn gả nàng đi, nàng vân có thể giải quyết, nhưng vấn sẽ rất khổ sở.

"Vâng." Nàng nhẹ nhàng gật đầu.

Thấy nữ nhi như vậy, Đỗ Kim Hoa cảm thấy không thoải mái, liền nói: "Nương đã từ chối rồi. Dù là người tốt đến đâu, cũng phải tới cầu hôn thêm vài lần nữa. Để chúng ta xem thành ý."

Trần Bảo Âm mỉm cười nhẹ nhàng nói: "Vâng."

Nàng không muốn thành thân. Thành ý thì sao, gia cảnh tốt thì sao, cho dù gia thế tốt như thế nào cũng có thể tốt hơn Hầu phủ? Nhưng cuộc sống trong Hầu phủ như thế nào, nàng đã được chứng kiến. Không thể nói sự thật với Đỗ Kim Hoa.

Nhưng không nói gì, Đỗ Kim Hoa cũng không biết nàng đang nghĩ gì.

Sau khi cân nhắc, nàng mới nói: "Nương ơi, con không vội kết hôn đâu".

Đỗ Kim Hoa nhất thời cảm thấy buồn bực, vội vàng nói: "Không vội, không vội! Nữ nhi không muốn ga đi, chẳng lẽ bà đành lòng ép nàng phải gả đi sao? Bà ước mình có thể nuôi Bảo Nha thêm vài năm nữa. Bà muốn nói với nữ nhi, bà còn muốn nuôi nàng cả đời.

Nàng có thể vĩnh viễn không bao giờ lớn lên, cứ làm nữ nhi nhỏ của bà, bà sẽ nuôi nấng nàng cả đời, không để nàng bị bắt nạt.

Nhưng mà lời này không thể nói. Bà chắc chắn sẽ ra đi trước Bảo Nha. Bà không còn nữa, nhi tử nhi tức có thể chăm sóc nàng chu đáo không? Đỗ Kim Hoa không yên lòng. Có lẽ Kim Lai có lương tâm, nhưng hắn chỉ là chất nhi, làm sao bằng hài tử do Bảo Nha tự mình sinh ra chứ?

Tại Lê Hoa trấn.

Cố Đình Viễn biết mình bị từ chối, cũng không ngoài dự liệu. Nhạc mẫu nhất định sẽ không dễ dàng đồng ý, nhưng anh vẫn còn căng thẳng, chẳng lẽ hắn có chỗ nào không tốt khiến nhạc mẫu không ưng ý sao?

Ghét bỏ hắn bộ dạng ốm yếu sao? Không đủ vũ dũng sao? Không đủ giàu có à? Không thể cho nàng một cuộc sống tốt sao?

Tính tình hắn quá thật thà, không đủ khôn ngoan sao?

Hay lễ vật đưa tới cửa chưa đủ thành ý sao? Chim nhạn, xưa nay để chỉ thành ý. Nhưng thịt nhạn không thể ăn, không bằng vải vóc, bánh kẹo. Nếu nhạc mẫu không hài lòng, Cố Đình Viễn có thể hiểu.

Cố Thư Dung nhận thấy đệ đệ mình lơ đễnh, bèn hỏi: "Đệ sao vậy?"

"Không có gì." Cố Đình Nguyên lắc đầu. Cố Thư Dung sao lại không đoán được, nàng ấy cười tum tỉm nói: "Trần gia rất yêu thương nữ nhi, không nỡ tùy tiện gả đi. Chúng ta phải tới cầu thân mấy lần, ngươi cứ đợi đi!"

Cố Đình Viễn có thể đợi. Hắn chỉ lo lắng mọi thứ không như những gì tỷ tỷ nói. Hắn lo lắng nhạc mẫu chào đón hắn, Bảo Nha cũng không thích anh.

Ngày hôm sau, trưởng thôn lại đến nhà.

"Đồng ý sao?" Ông nghe được cũng không có chút kinh ngạc nào, chỉ gật đầu: "Đồng ý thì tốt."

Chỉ nhận hai mươi học sinh cũng được. Nếu nhận nhiều quá sẽ không dạy được, cũng không quản được. Nàng dù sao cũng chỉ là một nữ nhị, bọn trẻ không sợ nàng cũng là bình thường.

Ông ta nói thêm vài câu, chẳng hạn như học đường sẽ xây ở đâu, khi nào sẽ hoàn thành, nói Bảo Nha chuẩn bị.

Khi thôn chính rời đi, Trần Nhị Lang chợt nhớ ra điều gì đó, bất ngờ võ đùi: "Tiền riêng của ta!"

Học đường do thôn xây dựng, không phải là không cần đến hắn nữa sao? Làm thế nào hắn có thể cất tiền riêng cho mình đây?

Sắc mặt Đỗ Kim Hoa tối sầm, gắt hắn một cái: "Chỉ biết tới tiền riêng của mình!"
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 114


"Ha ha. ' Trần Nhị Lang cười hip mắt: "Nương, vậy chúng ta chẳng phải là tiết kiệm được tám lượng bạc sao?"

Là tám lượng bạc đói!

Đó là tám lượng bạc đói

Một con la rưỡi, ba bốn con lợn to béo, mấy gian phòng đó! Thật là một số tiên lớn!

"Ta đang định hỏi các ngươi." Đỗ Kim Hoa tranh thủ sự có mặt của mọi người, bảo bọn họ ngồi xuống: "Tám lạng bạc ta nên gì đây?"

"Cái đó còn cần phải hói sao?" Trân Nhị Lang nói.

Thấy nhi tử hoang đàn này, Đỗ Kim Hoa tức giận nói: "Ta hỏi ngươi, tám lạng bạc này từ đâu mà ra?"

Trân Nhị Lang sửng sốt một chút, đầu óc quay cuồng, rất nhanh liền hiểu được ý tứ của Đỗ Kim Hoa: "Ý nương là, đưa lại cho Bảo Nha à?"

Vì nhà mình không cần xây học đường nên tiết kiệm được tám lượng bạc. Bạc là do Bảo Nha đưa, nếu không trả lại cho Bảo Nha mà nhập vào tiên công. Nghĩ đi nghĩ lại không thoả đáng lắm.

Bảo Nha giống như bị ăn thịt uống m.á.u vậy.

Ý nghĩ này khiến Trần Nhị Lang không thoải mái, vặn vẹo mấy cái rồi nói: "Vậy đưa cho Bảo Nha đi." Đã tiêu của Bảo Nha nhiều tiền như vậy, tám lượng này nếu không dùng tới, thì đưa lại cho nàng.

Thành thật mà nói, nếu là Trần Nhị Lang có một trăm lượng bạc, hắn cũng không nỡ chia phần lớn cho người khác như vậy. Mẫu thân nói có lý, Bảo Nha có thể giữ lại hết cho bản thân làm của hồi môn.

Đỗ Kim Hoa nghe vậy, trợn to hai mắt hét lớn: "Ngươi nói đưa cho Bảo Nha là có ý gì? Là cho Bảo Nha!"

Cái đó vốn là của Bảo Nha mài

Trân Nhị Lang trong lòng hét lên oan uổng, hắn ta chỉ lỡ lời một từ "đưa cho", nương đã giáo huấn hắn ta như vậy, không nhịn được muốn nói lại: "Nương, Bảo Nha người một nhà với chúng ta, của muội ấy cũng là của chúng ta, của chúng ta cũng là của muội ấy. Nương nói trả lại cho Bảo Nha, khiến cho muội ấy giống như người ngoài."

Đỗ Kim Hoa không nói hai lời cởi giày ra, nắm lấy đế giày quất vào người hắn ta: "Ta cho ngươi già mồm! Ta cho ngươi già mồm!"

Trân Nhị Lang bị đế giày đập vào người, hét lên, bật dậy, bỏ chạy.

Ai bị đánh mới biết, đau lắm!

Trần Bảo Âm không nhịn được cười, ngăn cản Đỗ Kim Hoa: " Nương, nhị ca đang đùa nương đấy."

"Không phải đùa nương đâu! Hắn là ngứa ngày thèm ăn đòn thôi!" Đỗ Kim Hoa xỏ giày vào,'Ngứa ngày chọc ta ra tay gãi ngứa! Ta chịu thua rồi!" Nói xong, bà cũng không nhịn được cười.

"Đồ quỷ đòi nợ!" Bà mắng.

Khi Trần Nhị Lang ngồi lại, Đỗ Kim Hoa tiếp tục nói: "Đừng nói lời dễ nghe như vậy. cái gì mà người trong nhà, của ta cũng là của ngươi. Để ta nói cho các ngươi biết, của ai thì chính là của người đó. Từ nay về sau, bất kể là nhà lão đại bán đồ ăn kiếm tiên, hay là lão nhị lái xe la kiếm tiền, đều phải chia cho Bảo Nha một phần Các ngươi phải nhớ kỹ nhờ ai các người mới có thể kiếm tiền!

Trân Nhị Lang không còn cười đùa giỡn nữa, nghiêm túc nói: "Nương nói đúng."

Cả Trân Đại Lang và Tiên Bích Hà đều nói: " Đúng là nên như thế."

"Một phần là bao nhiêu tiên?" Tôn Ngũ Nương hỏi.

Nam nhân của nàng đi đánh xe, cũng không kiếm được nhiều tiền, một ngày hơn mười mấy văn tiên, có khi chỉ được hai ba văn tiên. Tuy nhiên, tích lũy theo thời gian cũng không phải là số tiền nhỏ.

"Bảo Nha kết hôn xong vẫn tiếp tục đưa một phần sao?" Nàng nghĩ tới đây, lại hỏi.

Đỗ Kim Hoa liếc nhìn nàng ta, nhưng cũng không tức giận: "Ngươi muốn hỏi điều này, ta cũng phải hỏi ngươi, nếu Bảo Nha cả đời không kết hôn, có phải cả đời đều phải chia cho nàng không?" Tôn Ngũ Nương sung sốt, lắp bắp nói: "Lam sao, làm sao mà cả đời không kết hôn được?"

Không phải sẽ thành lão cô bà sao? Sẽ khó chịu như thế nào? Ông trời ơi! Dù sao, Tôn Ngũ Nương cũng không thể tưởng tượng một cuộc sống không có nam nhân. Nàng ta run lập cập.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 115


"Vừa rồi Nhị Lang còn nói, Bảo Nha là người một nhà, của Bảo Nha cũng là của trong nhà." Đỗ Kim Hoa nhìn bọn họ một cái,'Làm sao, của Bảo Nha là của cả nhà, còn của cả nhà không phải của Bảo Nha sao?"

Bà cất cao giọng, đập xuống bàn.

"Rầm!"

Mọi người đều giật mình.

Trân Hữu Phúc cũng run lên, nhìn bà nói: "Nói chuyện thì cứ nói, dọa người làm gì?"

"Vậy tôi hỏi ông, của trong nhà có phải là của Bảo Nha không?" Đỗ Kim Hoa nhìn òng hỏi.

Trần Hữu Phúc thở dài, kể từ khi Bảo Nha trở về, thê tử ông yêu thương nàng hết mực, mọi thứ cũng là đương nhiên. Thế nhưng, hai bọn họ cũng không chỉ có một nữ nhi này.

"Cho Bảo Nha bao nhiêu phân?" Ông hỏi lão phu nhân.

Đô Kim Hoa nhìn ông chằm chằm một hồi, thu hồi ánh mắt, mím môi. Đúng, hai người không chỉ có một nữ nhi này. Nhưng những như tử khác đầu đã thành hôn sinh hài tử, có phòng ở, cái gì cũng có. Đỗ Kim Hoa không hổ thẹn với lương tâm của mình mà nói bà đã lo lắng cho bọn họ cả đời, không nợ họ bất cứ điều gì.

Nhưng còn Bảo Nha thì sao? Bao Nha con chua ra khoi cua daul

"Chia cho nữ nhi ba phần." Bà thấp giọng nói: "Các ngươi kiếm được mười văn, giữ lại một văn, phần Bảo Nha ba văn, còn lại nộp cho trong nhà."

"Chỉ được giữ lại một văn thôi sao?" Tôn Ngũ Nương nói. Lời vừa nói ra, nhìn thấy sắc mặt của bà bà, nàng ta vội vàng đổi giọng: "Đủ rồi! Cũng không ít! Một văn thì một văn!"

Đỗ Kim Hoa đập bàn "ram' một tiếng.

"Thế nào hả? Một văn tiền vẫn còn chê ít quá phải không?" Bà phát hỏa: "Nộp cho trong nhà sáu văn tiền, ngươi nghĩ là ai tiêu? Ngươi ăn cái gì, uống cái gì, mặc cái gì? Xây nhà lấy tiền ở đâu ra tiền? Đám nhóc con trưởng thành, thành thân gả cưới, tiền lấy từ chỗ nào ra? Khi ốm đau đau là ai chăm sóc?".

Còn không phải là bọn hắn tiêu số tiền này sao?

"Vậy thì được! Các ngươi một văn cũng không có!" Bà tức giận: "Các người quen rồi! Ngày ngày có đồ ăn vào bụng, còn kén cá chọn canh! Toàn là thói xấu, phải cho các ngươi ăn cám nuốt trấu đi! Tới lúc ăn không đủ no, các ngươi mới thôi phàn nàn!"

Cái gì? Một văn cũng không có sao?

"Nương, chúng con sai rồi!" Những người trong phòng đều lên tiếng nhận sai.

Trân Nhị Lang trừng Tôn Ngũ Nương trách nàng ta tham lam không biết đủ. Tôn Ngũ Nương tức giận véo hắn ta một cái, nàng ta là vì ai?

Trần Bảo Âm đứng ở gần nhất, nàng vuốt lưng Đỗ Kim Hoa, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Nương đừng giận, nương đừng giận."

Đỗ Kim Hoa nắm tay nàng, trong mắt ngấn nước: "Ca ca tẩu tẩu của con trong mắt chỉ có tiên."

Bà có thể không tức giận được sao? Còn trông mong những người này sẽ bảo vệ, thương yêu Bảo Nha. Kết quả là, trong mắt họ chỉ nhìn thấy tiền!

Ai đã đưa tiền mua con la kia? Ai đã đưa tiền vốn cho việc buôn bán hàng ăn sau này? Còn có Kim Lai đi học, cả nhà càng ngày càng khấm khá, tất cả là nhờ ai? Cho Bảo Nha ba phần lại khiến bọn họ không hài lòng!

Sói mắt trắng!

Lũ ích kỷ!

Bà không muốn khóc, nhưng cuối cùng vẫn rơi nước mắt. Bà cúi đầu, lau nước mắt, tức giận đến mức không muốn nói lời nào.

"Nhị lang, nhà đệ thật quá phận!" Lúc này, Trần Đại Lang mở miệng nói.

Tiền Bích Hà nhìn Tôn Ngũ Nương, ánh mắt toát lên vẻ bất mãn sâu sắc: "Bảo Nha đối xử tệ với chúng ta sao? Ngũ Nương, thật sự là không nên như vậy!"

Tôn Ngũ Nương đỏ mặt, cãi lại: "Muội không nói không nên đưa cho Bảo Nha mài Muội cũng cảm thấy đưa là tốt, đưa là tốt!"

Nhưng không ai tin lời nàng ta. Vừa rồi nàng ta còn hỏi phải đưa cho Bảo Nha bao nhiêu, rồi về sau Bảo Na kết hôn có đưa nữa không. Bây giờ lại cảm thấy Đỗ Kim Hoa chỉ cho họ một phần là quá ít. Đây là ý gì? Còn không phải nói Bảo Nha lấy ba phần là quá nhiều sao?
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 116


"Nương! Tại sao lại nói trong mắt chủng con chỉ có tiền? Nương nói như vậy bọn con quá oan uống rồi!" Trần Nhi Lang đau lòng, cỏ chút lo lằng,Vậy một phần này con cũng không cân nữal Con từ chối được không? Đưa tất cả cho Bảo Nha đi!"

Hắn ta chỉ muốn có một chút tiền riêng, cũng không cảm thấy chia cho Bảo Nha như vậy thì phân của hắn quá ítl Nương nói han như vậy thật quá oan uống.

"Ngươi là không vừa ý với Bảo Nhal Đỗ Kim Hoa nhìn hắn ta nói. Han cùng Tôn Ngũ Nương là phu thê, mặc kệ han ta nghĩ thế nào, dù sao Tôn Ngũ Nương nói ra, thì đều là lỗi của hắn ta.

"Con không có!" Trần Nhị Lang phủ nhận.

Thấy hai mẫu tử bọn họ sắp cãi nhau, Trân Bảo Âm nắm c.h.ặ.t t.a.y Đỗ Kim Hoa, nhẹ giọng nói: " Nương, nương!"

"Đều tại vì bạc. Đỗ Kim Hoa quay lưng lại, nghẹn ngào lau nước mắt: 'Sớm biết thế này một trăm lượng đó ta không nên lấy, đáng lẽ ngay từ đầu nên ném di nghèo cũng đã nghèo rồi."

Trần Bảo Âm cụp mắt xuống, nhớ lại khoảng thời gian ở trong Hầu phủ. Bạc tiền không thiếu nhưng vần là nam tranh nữ đấu, bọn nhỏ cũng học tiheo như vậy. Vì cái gì chứ?

Nhưng lúc này Đỗ Kim Hoa đang buồn, nàng nhất định không thể nói như vậy. Còn phải nói ngược lại: "Vâng, tất cả là do bạc mà ra. Nhưng mà, không phải vì có quá nhiều mà là vì có quá ít."

Nàng mỉm cười nhìn ve phía các ca ca tẩu tẩu: "Nếu nhà mình khá giả, bạc nhiều đến xài không hết, ai cũng có hai chục lượng tiền tiêu vặt, ai còn vì một hai văn tiền mà nổi giận chứ? Phải không nào?"

Muội muội bị thiệt thòi còn muốn nói giúp cho mình, Trần Nhị Lang cảm thấy xấu hổ, lập tức nói: "Bảo Nha, nếu có một ngày như vậy, nhị ca có hai mươi lượng tiền tiêu vặt, sẽ cho muội mười lượng!"

Trần Bảo Âm cười: " Đa tạ nhị ca."

Tôn Ngũ Nương không vui, nhéo hắn ta một cái, đưa cho Bảo Nha mười lượng, nàng ta còn bao nhiêu? Nàng ta không thể ít hơn Bảo Nhal

Trân Nhị Lang lúc này đang rất tức giận với nàng ta, hắn ta hất tay ra không nhìn nàng ta.

Tôn Ngũ Nương nhéo hắn ta mấy cái, không thấy đáp lại, hậm hực buông ra. Ngẩng lên nhìn chỉ thấy muội muội đang cầm chiếc khăn lụa trắng như tuyết, lau nước mắt cho bà bà.

Bà bà cúi đầu, lấy tay lau nước mắt, nhỏ giọng trách mắng cả nhà. Còn muội muội thì nhẹ nhàng dỗ dành.

Trong ấn tượng của Tôn Ngũ Nương, bà bà luôn rất lợi hại. Nhưng lúc này, bà đang dựa vào người muội muội, bờ vai cong xuống, dáng vẻ gầy yếu, có chút đáng thương. Đáng thương sao? Bà bà đáng thương sao? Tôn Ngũ Nương bị chính mình làm cho sợ hãi, run lập cập.

"Nương, đừng khóc nữa." Trần Bảo Âm thấp giọng dỗ dành Đỗ Kim Hoa: "Nhị ca không phải loại người như vậy, nhị tẩu cũng không phải, nương còn không biết sao? Nhị tẩu chỉ là nhanh mồm nhanh miệng, tẩu ấy không phải người xấu bụng."

"Còn không xấu bụng sao?" Đỗ Kim Hoa bất mãn: "Nó chính là người xấu! Nó quá tham laml"

"Tẩu ấy tham lam cái gì? Đã nhiêu năm như vậy, tau ấy trong tay cầm được bao nhiêu tiền?" Trần Bảo Âm nhẹ giọng thuyết phục: "Tẩu ấy cùng lắm là có chút tâm tư, nhưng cũng không xấu, người trong nhà chúng ta, ai lại đi chấp trách tẩu ấy?"

Đối với Trần Bảo Âm, Tôn Ngũ Nương chỉ là một hài tử lớn xác. Nàng ta thích rất nhiêu, mà nếu cứ thích gì là sẽ nói ra. Trần Nhị Lang không cho nàng ta, người khác không cho nàng ta, không cho thi không cho, nàng ta quay đầu là lại quên ngày thôi.

Lúc đầu, nàng ta thích quần áo chăn đệm của Lâm Lang, nhưng Đỗ Kim Hoa không chịu cho, nàng ta xin xỏ hai lần bị Đỗ Kim Hoa giận dữ mắng mỏ thì cũng thôi, không thích chúng nữa.

Sau đó, Trần Bảo Âm có một trăm lượng bạc, Tôn Ngũ Nương muốn nhiều thế nào? Nàng ta muốn quần áo, đồ trang sức, đồ ăn thức uống, cái gì cũng muốn, ước gì có thể tiêu hết một trăm lượng lên nào, thậm chí Kim Lai cũng sẽ gạt sang một bên. Kết quả thì sao? Tới một văn tiền cũng không tới tay. "Nó chính là người xấu!" Đỗ Kim Hoa khẳng định.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 117


Trần Bảo Âm cười gật đầu: 'Vâng. Tấu ấy là người xấu." Tôn Ngũ Nương có ấm ức hay không, không quan trọng, trong lòng Trần Bảo Âm, Đỗ Kim Hoa không thể chịu ấm ức: "Nhưng nương hứa với con mãng thì măng nhưng sẽ không giận, tẩu ấy không đáng."

Dừng một chút, nàng ôm lấy tay Đỗ Kim Hoa: "Khòng ai đáng để nương giận cả."

Ôi! Đồ Kim Hoa vừa rồi vẫn còn tức giận, buồn bã. Mọi người trong nhà đều có tâm tư, bà đã nản lòng thoái chí. Nhưng lúc này, được nữ nhi nhỏ ôm vào lòng, tất cả những điều không vui đều tan biến!

Trong lòng cảm thấy vừa ấm áp vừa ngọt ngào. Đôi mắt bà lại nóng lên, lân này là vì hạnh phúc: "Bảo Nha, nếu con luôn ở bền nương thì tốt biết mấy."

Nữ nhỉ của bà đó! Nữ nhi tâm can bảo bối của bà đó! Người trong nhà cộng lại cùng không băng Bảo Nhai

Nghĩ đến đây, Đô Kim Hoa muốn khóc.

Đôi mắt của Trần Bảo Am cũng cay cay, nàng chớp mắt mấy cái, lại cười lèn: "Con đã về ben cạnh nương mài Đây chính là duyên phận, con sớm tối đều muốn ở bên cạnh nương."

"Ừ, ừ' Đồ Kim Hoa cũng không biết nền nói cái gì, chỉ liên tục gật đầu. Những người khác đã ngừng nói chuyện từ lâu, nhìn Trần Bảo Âm dỗ dành Đỗ Kim Hoa.

Trong lòng đều cảm thấy rất xúc động, Bảo Nha lại có một tính khí tốt như vậy!

"Hừ, lần này coi như bỏ qua. Bảo Nha cầu xin như vậy, tha cho các ngươi!" Đỗ Kim Hoa trừng mắt nhìn người nhà: "Trần Nhị Lang, trả lại bạc cho Bảo Nha đi!"

Trần Nhị Lang nhanh chóng bật dậy nói: "Được, được, con trả ngay!"

Bạc được giấu trong gối, mỗi tối trước khi đi ngủ Tôn Ngũ Nương phải chạm vào nó một lúc lâu.

Nhìn Trần Nhị Lang háo hức đi lấy thỏi bạc kia, Tôn Ngũ Nương cay mắt, mím môi, quay đầu đi không thèm nhìn.

Trần Bảo Âm cầm lấy bạc, cười nói: "Nhị ca, nhị tẩu." Lại nhìn sang một bên: "Đại ca, đại tẩu."

Cả bốn người nhìn nàng.

"Chúng ta đừng cãi nhau vì chuyện tiên bạc. Có ý kiến gì thì cứ nói ra. Người một nhà rất khó có thể hoàn toàn công bằng nhưng vẫn phải cố gắng hết sức để duy trì công bằng. Có như vậy, chúng ta mới là người một nhà, sẽ không bị chia rẽ." Trần Bảo Âm chân thành nói.

Ca ca tẩu tẩu đều nghiêm túc và hứa với cô ấy: "Chúng ta sẽ nhớ."

Trần Bảo Âm lại nhìn Tôn Ngũ Nương.

Tôn Ngũ Nương tưởng mình sắp bị mắng nên kho chiu van veo than the, lai thay Tran Bao Am nhẹ nhàng cười với nàng ta: "Nhị tau rất tốt, có gì nói nấy, chúng ta đều phải học nhị tẩu."

Tôn Ngũ Nương lập tức ngừng vặn vẹo, mở to hai mắt nhìn, không dám tin chỉ vào chóp mũi của mình: "Muội, muội đang khen ta sao?"

"Đúng vậy." Trần Bảo Âm gật đầu.

Lần này, Tôn Ngũ Nương nhẹ cả người, một tay chống nạnh, một tay nhéo Trần Nhị Lang: "Nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?"

Trân Nhị Lang bị véo đau, trong lòng không phục. Đã là phụ nữ có chồng sao lại không biết điều như vậy?

Hắn đang định nói chuyện vui vẻ với Bảo Nha. Lại nghe thanh âm của muội muội càng thêm lạnh lùng: "Nhị tẩu, muội còn có lời muốn nói với tẩu."

Tôn Ngũ Nương nhìn sang.

Bảo Nha sắc mặt có chút lạnh lùng, bình thường dung mạo nàng xinh đẹp, làn da trắng nõn, xinh đẹp cao quý, giống như một bảo vật quý giá. Lúc này khuôn mặt lại trở nên lạnh lùng, không hiểu sao có chút đáng sợ.

Tôn Ngũ Nương xoa xoa cánh tay, thấp giọng nói: "Cái gì, cái gì?"

"Không cho phép ngỗ nghịch với nương." Trần Bảo Âm bình tĩnh nói, liếc nhìn Đỗ Kim Hoa bên cạnh: "Sau này nương nói cái gì, cũng không được phép trái lời. Nếu có ý kiến gì chờ mọi người đi hết rồi tẩu hỏi lại. Tau có hiểu không?"

Tôn Ngũ Nương có chút sợ hãi, cắn môi, khẽ gật đầu: "Hiểu rồi." Bảo Nha là chỗ dựa của bà bà.

Lúc này, nàng ta cảm thấy chua xót, ghen tị nhưng cũng có chút ngưỡng mộ. Khi nàng ta già đi, ai sẽ là chỗ dựa của nàng ta đây?

Nàng ta còn ghen tị như vậy, huống gì Đỗ Kim Hoa thì không cần phải nói. Trong lòng bà cảm động chỉ muốn ôm nữ nhi vào lòng mà khóc.
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 118


Chuyện Giang Thư hạ nhân sai vặt của hai thiếu gia, đi một chuyến tới Trần gia thôn tặng bạc cho thiên kim giả, cuối cùng cũng truyền đến tai Hầu phu nhân.

"Có thật không?" Hầu phu nhân đang uống trà trong vườn, vẻ mặt lãnh đạm.

Hài tử ngốc đó, chắc sẽ rất hạnh phúc khi có người nhớ đến nàng.

Nông thôn nghèo khó, lúc nàng ra đi lại không mang theo gì nên cuộc sống sẽ không dễ dàng. Với số bạc này, có thể sống thoải mái hơn một chút.

Mà khi nàng đến tuổi nói chuyện hôn nhân. Có một trăm lượng bạc làm của hồi môn, có thể gả cho một gia đình tốt hơn.

Nghĩ đến đây, lại nghĩ tới chuyện bản thân bà từng thu xếp cho nàng bao nhiêu mối hôn sự, nàng lại gây ra bao nhiêu rắc rối. Hau phu nhân không khỏi thắc mắc, nàng muốn lấy người như thế nào? Bà không thể hiểu được tâm tư của nàng. Lúc này trong lòng có chút lo lắng. Công tử giàu sang, nàng còn không vừa mắt. Trở va nông thôn có thể có hạng người nào chứ?

"Lâm Lang tiểu thư tới" Giọng nha hoàn từ trong bức màn truyền đến. Hầu phu nhân ngừng suy nghĩ, nhìn ra bên ngoài, thấy một khuôn mặt xinh đẹp ưu nhã, không khỏi nở nụ cười: "Lâm Lang đến rồi."

"Mẫu thân." Từ Lâm Lang di tới trước mặt bà hành lễ.

Bây giờ nàng ấy hành lễ đã có hình có dạng, không biết là do thừa hưởng huyết mạch hay vì thiên tư thông minh. Người không biết chuyện nhìn thấy, căn bản không thể tưởng tượng được rằng nàng ấy lớn lên ở nông thôn.

Hầu phu nhân rất yên tâm, cũng có chút kiêu ngạo: "Mau đứng lên, không cần đa lễ."

"Vâng. ' Từ Lâm Lang vội vàng đáp lại, âm cuối có hơi cao giọng, mang theo mấy phần dịu dàng đáng yêu. Ánh mắt nhìn Hầu phu nhân, có chút thân mật ỷ lại.

Hầu phu nhân có chút thất thân. Không khỏi lại nghĩ đến hài tử ngốc nghếch kia, ánh mắt luôn ngay thẳng, mạnh mẽ, không biết cái gì gọi là thận trọng, ai nói gì cũng không nghe.

Lâm Lang rất tốt, không chỉ khiến người ta muốn gần gũi nàng ấy, lại còn không quá phận, biểu lộ ra là một thiên kim khuê các được giáo dưỡng rất tốt.

"Sao con lại tới đây?" Hầu phu nhân cười hỏi.

Từ Lâm Lang đi tới, tự nhiên xích lại gân bà, nhẹ nhàng nắm lấy tay áo bà cắn cắn môi: "Mẫu thân. . … "Có chuyện gì lại khó nói như vậy?" Hầu phu nhân tò mò hỏi.

Từ Lâm Lang hơi cụp mắt xuống, vẻ mặt do dự, nhẹ giọng nói: "Con không dám nói."

"Có cái gì mà không dám nói?" Hầu phu nhân nắm lấy tay nàng ấy, suy nghĩ một chút, cầm ở trong tay bà: "Có chuyện gì cũng có thể nói, ta là mẫu thân của con, ta không thể thực hiện tâm nguyện của con sao?"

Lời này vừa nói ra, Từ Lâm Lang cúi đầu cắn môi: "Con sợ mẫu thân hiểu lầm."

Hiểu lầm sao? Hiểu lầm cái gì?

Hầu phu nhân nhíu mày, nói: "Con không nói, ta mới hiểu lầm con."

Từ Lâm Lang ngước mắt nhìn bà: "Mẫu thân, vậy con nói được không? Người không nên tức giận."

"Được, không tức giận." Hầu phu nhân ôn hòa nói.

Được bà ấy đảm bảo, Từ Lâm Lang cuối cùng cũng lên tiếng nói chỉ tiết: "Mấy ngày trước, con vô tình nghe nói ca ca đã gửi bạc cho ... Trần gia thôn."

Lời vừa dứt, Hầu phu nhân khẽ giật mình.

Là chuyện này sao? Suy nghĩ xoay chuyển trong đầu nhưng vẫn giữ vẻ mặt không đổi, bà ấy hỏi nữ nhỉ: "Con muốn nói gì?"

"Con, con cũng muốn. . " Từ Lâm Lang vặn vẹo ngón tay, do dự một chút, có chút xấu hổ, lại có chút buồn bã: "Dưỡng phụ dưỡng mẫu đối xử với con rất tốt."

Lời nói của nàng ấy không rõ ràng, nhưng ý tứ thì rất rõ ràng.

Hầu phu nhân đương nhiên hiểu, nữ nhi bà ấy cũng muốn gửi tiền đến thôn Trần Gia để báo đáp ân đức của dưỡng phụ dưỡng mẫu.

Nhưng, tại sao nàng ấy lại sợ bị hiểu lâm? Bà ấy có thể hiểu lầm điều gì? Hầu phu nhân không khỏi suy nghĩ. Hiểu lầm nàng ấy còn nhớ dưỡng phụ dưỡng mẫu sao?
 
Cuộc Sống Mới Của Thiên Kim Hầu Phủ
Chương 119


Trong lòng cảm thấy thực sự khó chịu, Hầu phu nhân siết chặt chiếc khăn tay. Bà ấy lại nghĩ thâm, đổi lại, chẳng lẽ bà ấy không muốn Bảo Âm nhớ đến mình sao? Chợt thấy chua xót trong lòng.

"Được." Dừng lại suy nghĩ, Hầu phu nhân gật đầu, đáp ứng yêu cầu của nữ nhi.

Trước khi đưa Lâm Lang trở về, người của bà ấy đã tìm hiểu, phu thê Trần gia đã đối xử rất tốt với nữ nhi bà ấy. Họ chưa từng ngược đãi, luôn chăm sóc yêu thương nàng ấy. Nếu vậy, nữ nhi muốn gửi bạc cho họ cũng là chuyện thường tình.

Bà ấy quay đầu nhìn đại nha hoàn nói: "Lấy năm trăm lượng bạc cho Lâm Lang, ngươi không cần ghi vào công quỹ, cứ ghi vào vốn riêng của ta."

"Vâng thưa phu nhân." Đại nha hoàn trả lời.

Từ Lâm Lang có chút kinh ngạc, vội vàng lắc đầu: "Mẫu thân, không cần nhiều như vậy."

Hầu phu nhân dịu dàng nhìn nữ nhi: "Không phải để con đưa hết cho nhà họ Trần, mẫu thân chỉ nghĩ con không có nhiều tiền, muốn làm việc gì cũng không tiện. Bạc này là cho con, con muốn làm gì thì làm, dùng hết thì nói với ta."

Vừa nói bà ấy vừa âu yếm v**t v* thái dương nữ nhi. Lâm Lang, hài tử đáng thương của bà, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ có nhiều tiền như vậy phải không? Nhưng năm trăm lượng này đã là cái gì? Nàng ấy nên học cách tiêu tiền như một thiên kim quý tộc thực sự.

"Đa tạ mẫu thân." Từ Lâm Lang có chút hoảng Sợ vội vàng quỳ xuống hành lễ.

Hầu phu nhân đỡ lấy nàng ấy, dịu dàng nói: "Hài tử ngoan, con là một đứa trẻ trọng tình trọng nghĩa."

Khi trở về Hầu phủ, nàng ấy không quên dưỡng phụ dưỡng mẫu của mình, vẫn nhớ tới họ. Hầu phu nhân tự hào vê một hài tử tình nghĩa như vậy.

Khi Từ Lâm Lang nghe thấy câu này, sự lo lắng hiện lên trong mắt. Nàng ấy nghĩ đến lời của Giang Thư, cô nương họ Trần kia, thay thế nàng ấy sống ở Hầu phủ mười lăm năm, cũng không nhớ thương tới phụ mẫu nuôi nấng ngần ấy năm.

" Mẫu thân..." Nàng nói với vẻ lo lắng.

Hầu phu nhân cười lắc đầu: "Con không cần lo lắng cho ta." Ngừng một chut' NO cũng là hài tử trọng tình trọng nghĩa."

Nếu nói rằng Bảo Âm là một người bạc tình bạc nghĩa, bà sẽ là người đầu tiên không tin.

Nhưng sau khi Bảo Âm rời đi, nàng không hề nhắc tới Hầu phủ, cho dù gặp Giang Thư đi đưa bạc, nàng cũng chưa từng hỏi một câu nào phủ Hầu phủ. Nghe có vẻ tàn nhẫn, bạc tình bạc nghĩa nhưng Hầu phu nhân biết đứa trẻ kia chỉ là bướng bỉnh. Nàng cư xử lạnh lùng, nhìn qua có vẻ thích nghỉ tốt, nhưng chỉ đang cố giữ lấy sự quật cường của mình.

"Đừng nói chuyện này nữa." Hầu phu nhân quay đầu nói sang chuyện khác, hỏi gần đây nàng ấy có quen không, thời tiết trở lạnh rồi, có thích ứng được không? Bọn hạ nhân hầu hạ có tận tâm không? Sống chung với các huynh đệ tỷ muội trong phủ thấy thế nào?

Từ Lâm Lang trả lời các câu hỏi của bà ấy. Khi Hầu phu nhân phải bận việc, nàng ấy liền cáo lui đi ra ngoài.

Trở lại trong viện, năm trăm lạng bạc đã được đưa tới. Nàng ấy lấy ra năm mươi lượng, sai người đi gọi Giang Thư đang ở bên cạnh ca ca tới

Lần trước chính là Giang Thư đi đưa ngân lượng. Những người bên cạnh Từ Lâm Lang cũng có thể đi, nhưng sẽ không tránh khỏi rắc rối. Thí dụ để người khác biết được sẽ nghĩ, nàng ấy đã đưa bao nhiêu bạc? Muốn đục khoét hầu phủ để trợ cấp cho dưỡng phụ dưỡng mẫu sao? Lúc đưa bạc đã thì thâm to nhỏ với họ cái gì?

"Tứ tiểu thư, người cho gọi tiểu nhân có chuyện gì?" Không bao lâu, Giang Thư đã tới trước mặt nàng ấy

Nha hoàn bên cạnh Từ Lâm Lang đưa tới năm mươi lạng bạc, nói: "Ngươi đã tới Trần gia thôn, làm phiền ngươi đi một chuyến nữa."

Giang Thư sửng sốt một chút, nhưng cũng khéo léo không hỏi thêm gì, cam lấy tiền nói: "Vâng, thưa tứ tiểu thư." Chờ một hồi cũng không thấy Từ Lâm Lang truyền lời gì, liền cáo lui.
 
Back
Top Bottom