Ngôn Tình Cuộc Sống Làm Ruộng Của Cố Nhị Nương Sau Khi Lưu Đày

Cuộc Sống Làm Ruộng Của Cố Nhị Nương Sau Khi Lưu Đày
Chương 40: Chương 40


"Hương Hương?"
"Cố tỷ tỷ, tỷ đừng nói nữa.

" Mạch Hương đè giọng xuống nhỏ tiếng cầu xin, "Tỷ không biết Phùng gia kia đáng sợ thế nào đâu, đừng nói mấy lời này, nếu không sẽ xảy ra chuyện.

"
"Xảy ra chuyện gì?"
Mạch Hương ấp úng không dám nói, "Tóm lại, sau này, Cố tỷ tỷ, tránh Phùng gia ra là được.

"
"Sao phải tránh hắn ta chứ?" Cố Nhiễm giả vờ không hiểu, "Phùng gia không phải phó giải quan của chúng ta sao? Ta có việc, còn không thể tìm hắn ta sao?"
"Không thể tìm hắn ta.

" Mạch Hương sốt ruột, bởi vì tình cảm cùng nhau sưởi ấm, tiết lộ một chút nội tình, "A nương nói, Phùng gia này, không phải thứ tốt gì, Phương thẩm thẩm chính là bị hắn ta hại chết.

"
Trong lòng Cố Nhiễm trầm xuống.

Nàng đoán được vị Phùng phó quan này không phải người tốt lành gì, nhưng lại không đoán được hắn ta vậy mà lại gây ra cả án mạng.

"Phương thẩm thẩm?"
"Đúng vậy, nàng ấy vốn phải cùng chúng ta đi đến Mân Châu đó, nàng ấy! " Mạch Hương sợ hãi theo bản năng nắm chặt cánh tay Cố Nhiễm, "Nàng ấy, vốn dĩ còn cùng chúng ta lên đường, về sau, về sau khi leo qua một ngọn núi lớn, nàng ấy liền tự mình nhảy xuống vách núi mà chết, a nương nói, đều do Phùng gia bức bách, Phùng gia là kẻ xấu.

"
Về sau, sau tết theo chân đám người này lên đường xuống phía nam, Cố Nhiễm mới vô tình biết được, vị Phương thẩm thẩm này vốn là con gái của một tiểu thương hộ dưới trướng Trịnh Châu, gả cho một vị tú tài cùng huyện làm nương tử.

Nhà tú tài kia nghèo rớt mồng tơi, nhưng học vấn không tồi, bởi vậy mới được phụ thân Phương thẩm thẩm vừa ý, chẳng những gả con gái cho hắn ta vun vén gia đình, còn dốc hết túi tiền giúp đỡ, chỉ mong một ngày nào đó tú tài đỗ cao, mang theo nữ nhi nhà mình sống những ngày tháng tốt đẹp, cũng để Phương gia có chỗ dựa.

Thế nhưng Phương thẩm thẩm gả qua đó, lại bởi vì xuất thân thương hộ mà bị nhà chồng coi thường, bị bà bà và tiểu cô hết lần này đến lần khác hà h**p, cuối cùng Phương thẩm thẩm nhịn không nổi, lúc phản kháng đã g**t ch*t bà bà, cứ như vậy mà vào lao ngục, bị kết án lưu đày.

Cho nên, Phương thẩm thẩm chính là người chết cuối cùng trong đám phạm nhân lưu đày trong miệng Mạch đại thẩm.

Bị Phùng phó quan bức tử?
Bức tử như thế nào?
Cố Nhiễm ngẩng đầu, lại nhìn về phía Bùi Lục Nương, hung hăng cắn cắn môi.

Nàng cũng đoán được đại khái.

Đợi uống xong canh gừng, trở về nhà lao nữ, lúc nha dịch khóa cửa lại, Cố Nhiễm phát hiện Bùi Lục Nương không có trở về cùng bọn họ.

Mẹ con Mạch đại thẩm cũng phát hiện, lại nhìn nhau, một bộ dáng đã hiểu, im lặng không nói.

Cố Nhiễm nhớ tới bộ dáng bồn chồn bất an lúc nãy ở trước mặt Phùng giải quan, lại nhớ tới bộ dạng yếu đuối bất lực của Bùi Lục Nương, trong lòng bất an, nhịn không được hỏi nha dịch một câu: "Quan gia, nữ tù chúng ta, còn thiếu một người!"
"Thiếu người nào?"
 
Cuộc Sống Làm Ruộng Của Cố Nhị Nương Sau Khi Lưu Đày
Chương 41: Chương 41


Bởi vì hai người Mạch đại thẩm chưa về tới, trong nhà lao nữ chỉ có một mình Cố Nhiễm, lúc Đậu bà tử ra ra vào vào thu xếp đồ cho Cố Nhiễm, cũng có cho nha dịch chỗ tốt, cho nên nha dịch trông coi có thái độ coi như không tệ.

"Chính là vị Bùi Lục Nương kia?" Cố Nhiễm cố ý quay đầu lại nhìn mẹ con Mạch đại thẩm trong lao ngục, "Một phạm nhân đến cùng bọn họ?"
"Ồ, Bùi Lục Nương tử à, nàng ta bị Phùng gia gọi đi làm việc vặt rồi.

" Nha dịch không để ý nhắc một câu.

"Việc gì?" Cố Nhiễm vừa nghe, lại hỏi.

"Ta làm sao biết được? Nàng ta là phạm nhân do Phùng gia quản lý, kêu nàng ta làm việc gì thì làm việc đó, ngươi đừng nhiều lời vô ích như vậy.

"

Nha dịch thấy Cố Nhiễm hỏi liên tục, không nhịn được nữa, "Ngươi là phạm nhân, ngươi quản tốt chuyện của mình là được rồi, làm gì mà nhiều chuyện như vậy? Đừng hỏi nữa, hỏi nữa lão tử cũng không biết, mà dù có biết cũng không cần phải nói cho ngươi.

"
Cố Nhiễm chỉ đành ngậm miệng.

Ngồi trở lại vị trí của mình, thấy mẹ con Mạch đại thẩm bên cạnh cũng không lên tiếng, im lặng ngồi xổm sang một bên, nghỉ ngơi.

Không phải Cố Nhiễm nhiều chuyện, dù sao hiện tại nàng cũng là bùn đất vượt sông, tự lo không xong, chỉ là, nàng sợ mình trở thành kẻ xui xẻo kia.

Kiếp trước tai nạn xe cộ là do tài xế say rượu lái xe cố ý gây chuyện, nàng trở thành người bị hại, kiếp thứ hai bị sét đánh là do người có năng lực độ kiếp, nàng cũng trở thành người bị hại, lúc này, bị nhà chồng liên lụy, sau đó trên đường lưu đày bị vứt bỏ mặc kệ nàng tự sinh tự diệt đã đủ thảm rồi, nàng không muốn sau khi bị một đám nha dịch khác tiếp nhận, lại bởi vì sự vô sỉ của tên Phùng phó quan này mà trở thành người bị hại ở kiếp thứ ba.

Phải biết từ nơi này đi Mân Châu còn phải vội vàng hai ba tháng lộ trình, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Hôm trước có vị Phương thẩm thẩm kia là tấm gương, lúc này hắn ta dây dưa Bùi Lục Nương là tận mắt chứng kiến, ai biết được ngày sau Phùng phó quan có thể đột nhiên đại phát thú tính hay không?
Kẻ đó có thể đang nhắm vào……
Cố Nhiễm liếc mắt nhìn Mạch đại thẩm và nữ nhi sau khi nghỉ ngơi một chút liền lấy bọc kim chỉ ra vá lại y phục, mím mím môi.

Rất có thể, nạn nhân tiếp theo, có lẽ chính là nàng.

Cả nhà Mạch đại thẩm đều ở trong đội lưu đày, có hai lang quân Mạch gia chống lưng cho bọn họ, nơi lưu đày có yêu cầu về số lượng phạm nhân mà quan sai áp giải đến, Mạch gia chiếm bốn người, Phùng phó quan tuyệt đối sẽ không dễ dàng trêu chọc.

Mà bản thân nàng tuy rằng cưỡng ép dùng lý do hòa ly để chống đỡ cho mình cái mác Hầu phủ, nhưng, lỡ như, bọn họ không tin thì sao?
Rõ ràng, nàng mới là người thế đơn lực bạc.

Chỉ là hiện giờ Phùng phó quan vẫn còn bán tín bán nghi, tâm tư rõ ràng đều đặt trên người Bùi Lục Nương, cho nên nàng tạm thời vô sự.
 
Cuộc Sống Làm Ruộng Của Cố Nhị Nương Sau Khi Lưu Đày
Chương 42: Chương 42


Nhưng Cố Nhiễm cảm thấy rất cần thiết phải phòng ngừa chu đáo, liền dịch người tới chỗ Mạch đại thẩm và nữ nhi, "Mọi người đang làm gì vậy?"
"Y phục rách trên đường đi, khó khăn lắm mới được dừng chân, phải vá lại, nếu không thì không có cái mà mặc.

"
"Còn có giày vải, vớ nữa.

"
"Ồ! Tay nghề may vá của mọi người thật sự rất tốt!"
Cố Nhiễm hâm mộ nhìn mẹ con Mạch thị thuần thục xâu kim luồn chỉ.

Nguyên chủ được nuôi dưỡng như thiên kim Hầu phủ, nữ công miễn cưỡng, nàng cũng là người cầm kim còn khó hơn cầm bút, nếu nàng giỏi việc kim chỉ, nàng sớm đã lấy da thú trong phòng làm việc lén lút làm y phục giày ống rồi.

Nhất là giày ống, đầu năm lên đường, chỉ cần đi hai bước đã cảm thấy lòng bàn chân lạnh lẽo với đôi giày vải, chắc chắn là không đủ dùng.

Nhìn một hồi, Cố Nhiễm mới hỏi, "Bùi Lục Nương, có phải luôn bị quan gia gọi đi làm những việc vặt khác không?"
Nàng không dám nhắc đến tên Phùng phó quan, sợ rằng vừa nhắc tới, Mạch đại thẩm sẽ dừng đề tài.

Lần trước chính là nói đến người chết cuối cùng, là Phương thẩm thẩm, Mạch đại thẩm không dám nói tiếp.

"Cũng không tính là thường xuyên, thỉnh thoảng thôi!" Mạch đại thẩm liếc nhìn Cố Nhiễm một cái, thuận miệng đáp.

"Đều là những việc gì vậy?"
"Chẳng qua là rót chén trà nhỏ, đưa chén rượu gì đó cho quan gia, đều là những việc rất nhẹ nhàng.

"
Cố Nhiễm không nói gì nữa.

Xem ra, là xem Bùi Lục Nương như nha hoàn để sai khiến.

Tuy rằng thân là nữ tù, bị quan sai sai khiến làm chút việc vặt, là chuyện rất thường gặp, nhưng Cố Nhiễm vẫn bất an: "Vậy Bùi Lục Nương! "
"Ấy chà, Cố Nhị Nương, ngươi đừng lo lắng cho Bùi Lục Nương, nàng ấy sẽ không có việc gì đâu.

" Mạch đại thẩm cắt ngang lời Cố Nhiễm nói.

"Hả?" Cố Nhiễm không hiểu.

"Chính là, sau chuyện lần trước, Lý giải quan đã lên tiếng, không cho phép các quan gia khác gây chuyện nữa, hơn nữa," Mạch đại thẩm nhìn nàng, hiển nhiên đã biết Cố Nhiễm đã hỏi chuyện Phương thẩm thẩm từ trong miệng Mạch Hương.

"Ngươi còn chưa biết Bùi Lục Nương vì chuyện gì mà vào đây phải không?"
"Ta thật sự không biết, hay là Mạch đại thẩm kể cho ta nghe một chút?"
"Bùi Lục Nương này, chúng ta không thể trêu vào đâu!"
Bùi gia Trịnh Châu, ở địa phương cũng là gia tộc lớn, Bùi Lục Nương là do tứ phòng sinh ra, từ nhỏ cha mẹ đều mất, được nuôi dưỡng ở bên cạnh đại phòng, đầu năm nay Bùi gia gặp phải thảm án diệt môn, Bùi Lục Nương là người sống sót duy nhất.

Chờ Trịnh Châu tri phủ tự mình điều tra vụ án này, mới biết hóa ra là Bùi Lục Nương mua chuộc hung thủ giết người, còn về động cơ giết người, lại là do đại phòng Bùi gia vì mưu tài, sáu năm trước đã hại chết cha mẹ của Bùi Lục Nương.

Lúc còn nhỏ Bùi Lục Nương đã ghi nhớ kẻ thù hại chết cha nương ruột mình chính là tam phòng còn lại của Bùi gia, mà đại bá phụ đại phòng chính là kẻ chủ mưu.
 
Cuộc Sống Làm Ruộng Của Cố Nhị Nương Sau Khi Lưu Đày
Chương 43: Chương 43


Nàng ấy nhẫn nhục chịu đựng nhiều năm, cuối cùng cũng gom góp được một khoản tiền lớn, thuê thích khách đệ nhất thiên hạ, diệt cả nhà Bùi gia, thậm chí tận tay g**t ch*t kẻ thù, tự mình g**t ch*t đại bá phụ, trả thù cho cha nương.

Sự thật phơi bày, mọi người đều cảm thán không thôi, có khen có chê, Bùi Lục Nương cứ như vậy bị kết án đi lưu đày.

"Tiếc là nàng ta cũng là kẻ dính máu, khác với chúng ta, ngươi ngàn vạn lần phải cẩn thận.

"
Cố Nhị Nương hiểu ý Mạch đại thẩm.

Nàng và mẹ con bà ta đều là người bị vạ lây, bị liên lụy thành tội nhân lưu đày, còn Bùi Lục Nương là hung đồ thật sự từng ra tay sát hại người khác, thảo nào Mạch đại thẩm lại kiêng dè như vậy.

Thấy Mạch đại thẩm vẫn còn nói gì đó về việc tâm cơ quá sâu, Cố Nhị Nương lại nhớ đến Bùi Lục Nương mà nàng tận mắt nhìn thấy lúc bị Phùng phó quan gây khó dễ, vẻ bất lực và yếu đuối, trong lòng vẫn còn xao động.

Tu chân giới lấy thực lực là trên hết, nàng cũng từng thấy kẻ mang trên mình mối thù máu, tu luyện thành công sau đó tìm đến nhà kẻ thù báo thù rửa hận, cho nên trong mắt nàng, Bùi Lục Nương dù có phải mưu tính kĩ lưỡng thuê sát thủ, làm quá mức đi chăng nữa, cũng là trong phạm vi thực lực của bản thân mà báo thù cho cha mẹ, cũng xem như là dũng cảm đáng khen.

Nhưng dù sao cũng là nữ nhi còn nhỏ tuổi, nay lại là nữ tù, trở thành cá thịt trên thớt của quan sai, nàng ấy có thể bình tĩnh ứng phó sao?
Thuê người giết người, so với trực tiếp đối mặt với cường quyền chèn ép, là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Cố Nhị Nương luôn cảm thấy Bùi Lục Nương của hiện tại, rất có thể chính là nàng của tương lai.

Mà nàng bây giờ chẳng có tu vi lại chẳng có võ công, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi bất lực với tương lai.

Cố Nhị Nương lo lắng không bao lâu, Bùi Lục Nương đã lê lết xiềng xích trên mắt cá chân trở về nhà lao nữ, im lặng trở về góc khuất xa lánh mọi người.

Cố Nhị Nương thấy Bùi Lục Nương không giống như có chuyện gì xảy ra, lúc này mới yên tâm phần nào.

Trời dần tối, càng lúc càng lạnh.

Cố Nhị Nương dù đã quấn chặt chiếc áo bông trên người cũng không thể cản nổi sự xâm nhập của khí lạnh, chỉ đành kéo tấm chiếu rơm mới kết lại đắp lên, rồi thêm than vào lò sưởi cho lửa cháy bùng lên.

Mẹ con Mạch đại thẩm cũng ngừng công việc đang làm, xúm lại chỗ Cố Nhị Nương sưởi ấm.

Họ hơ một lúc mà thấy chẳng ăn thua gì, gió lạnh vẫn rít vào, ba người đồng loạt ngẩng đầu nhìn ô cửa sổ duy nhất thông gió trong nhà lao.

"Chính là chỗ đó, gió cứ lùa vào, thảo nào lạnh thế.

"
"Giá mà bịt lại được thì tốt rồi.

"
"Chúng ta chẳng có gì cả, lấy gì mà bịt?"
"Vải, y phục cũng được.

" Cố Nhị Nương vừa nói vừa lấy sợi dây còn sót lại từ lúc kết chiếu rơm ra, "Buộc lên là được.

"
 
Cuộc Sống Làm Ruộng Của Cố Nhị Nương Sau Khi Lưu Đày
Chương 44: Chương 44


"Cố Nhị Nương, đã là ý của ngươi, vậy ngươi lấy một tấm vải ra đây đi?"
"Toàn thân ta chỉ có bộ y phục đang mặc, thiếu một cái là có thể chết rét, lấy đâu ra vải mà đưa?"
"A nương!"
"Thôi được rồi, chúng ta còn ít quần áo cũ, xem có dùng được không.

" Mạch đại thẩm vừa nói vừa miễn cưỡng quay người đi lục tay nải của mình, miệng lẩm bẩm, "Cũng không thể để mọi người chết rét ở đây được? Ta đây chính là người quá tốt bụng, thấy người khác chịu khổ là không đành lòng.

"
Mạch Hương lúng túng liếc nhìn Cố Nhị Nương, Cố Nhị Nương mỉm cười, không nói gì.

Mạch đại thẩm lục ra một chiếc áo mùa hè đã giặt đến bạc màu, còn vá đầy các miếng vá, đến khi đi tới cửa sổ, lại khó xử.

Cửa sổ hơi cao, một mình bà ta không với tới.

Nhà lao của dịch trạm khác với nhà lao giam giữ phạm nhân ở nha môn, được xây dựng phù hợp với gian nhà ở bên cạnh, xà nhà ước chừng cao khoảng hai mét, để đề phòng tù nhân vượt ngục bỏ trốn, ô cửa sổ duy nhất đó đương nhiên được xây cao hơn người thường.

Cuối cùng vẫn là Mạch đại thẩm và Cố Nhị Nương hợp sức, để Mạch Hương đứng lên cao, đưa dây cho nàng ta buộc chiếc áo lên cửa sổ.

Tuy vẫn còn kẽ hở, gió lạnh vẫn len lỏi từ các góc thổi vào, nhưng đã tốt hơn nhiều so với lúc cửa sổ mở toang.

Đợi ba người trở lại bên lò sưởi, thì vừa lúc cai ngục mang bữa tối hôm nay đến.

"Không phải là cháo loãng thì cũng là bánh bột ngô, có thể đổi chút đồ ăn khác được không?" Mạch đại thẩm vừa nhận lấy phần của mình và nữ nhi, vừa bất mãn cằn nhằn.

Cố Nhị Nương cầm hai cái bánh bột ngô của mình, ngồi bên lò sưởi, như thường lệ định chậm rãi nuốt xuống, thì trong lòng lại nhớ tới con rắn bắt được lúc quét tuyết hôm nay, bỗng chốc cảm thấy bánh bột ngô nhạt nhẽo vô cùng.

Nhưng nàng vẫn chậm rãi ăn một cái bánh bột ngô nhạt nhẽo, sau đó giả vờ như đã no rồi cất cái bánh bột ngô còn lại đi.

Nàng cố gắng chịu đựng cho đến giờ nghỉ ngơi bình thường của mọi người, hơ ấm chăn, cởi áo bông phủ lên người, trải chiếu, sau đó lại phủ rơm rạ lên trên.

Sau khi vùi mình vào trong lớp chăn dày cộm, Cố Nhiễm lại xách cái lò sưởi vào trong chăn.

Bây giờ Mạch đại thẩm và nữ nhi đều biết thói quen ôm lò sưởi vào trong chăn khi ngủ của Cố Nhiễm, tuy rằng đều kỳ quái Cố Nhiễm ngủ ngoan như vậy, cái lò sưởi kia để trong chăn thế mà không bị lật, nhưng cũng hâm mộ đêm đông lạnh giá như vậy có thể ôm lò sưởi vừa sưởi ấm vừa ngủ.

Còn cách sưởi ấm của hai mẹ con hiện tại, ngoại trừ việc hơ ấm chăn trước khi đi ngủ, chính là hai cái chăn gộp lại thành một, hai mẹ con dựa sát vào nhau ngủ, sau đó phủ từng lớp y phục thật dày lên trên chăn để chống rét.

Về phần Bùi Lục Nương làm sao vượt qua đêm đông lạnh lẽo như vậy, nàng ấy ngủ ở trong góc, không nói, bọn họ cũng không rõ ràng.
 
Cuộc Sống Làm Ruộng Của Cố Nhị Nương Sau Khi Lưu Đày
Chương 45: Chương 45


Đương nhiên, bọn họ cũng không biết cách Cố Nhiễm sưởi ấm ban đêm là xách lò sưởi trực tiếp đi vào một không gian khác.

Ban đêm tù nhân không có gì giải trí, đều đi ngủ sớm, bởi vì không cần phải gấp rút lên đường, cho nên ngày thứ hai có thể cho phép ngủ đến khi tự nhiên tỉnh giấc —— đây là tình huống không có sắp xếp công việc, không cần phải làm việc, nếu như đã sắp xếp công việc, vậy thì phải dậy sớm.

Cái sớm này, cũng muộn hơn so với Cố Nhiễm tưởng tượng, bởi vì lạnh, công việc sớm nhất cũng là vào giờ Thìn, đủ để cho nàng có thời gian đầy đủ đi ra khỏi phòng làm việc.

Lúc này, nàng mới không còn chê bai không gian của mình nữa, mà là cảm thấy may mắn.

Thời gian trong phòng làm việc là nhiệt độ cố định không đổi, so với nhiệt độ âm độ bên ngoài thì ấm áp hơn rất nhiều, cho nên Cố Nhiễm mới càng muốn ở lì trong nhà lao không làm gì cả, ban ngày thì sưởi ấm, buổi tối có thể trốn vào đây ngủ, vốn dĩ rất hoàn mỹ, nếu như không bị sắp xếp công việc phải thay phiên nhau ra ngoài làm việc.

Con rắn vội vàng ném vào hôm nay đã bị nàng đặt lên bàn, bên trên còn đặt bánh bao mua từ chỗ Đậu bà tử, bánh nướng và dưa muối.

Nàng đặt lồng ủ than xuống đất, kéo ghế ra, cầm lấy con rắn rồi ngồi xổm xuống.

Con rắn này không tính là lớn, dài khoảng hơn một mét, ước chừng nặng khoảng bốn cân, nhưng sau khi lột da rút xương, ước chừng còn lại hai cân, đối với nàng lúc này, hai ngày là có thể ăn hết.

Bất luận là kiếp nào, Cố Nhiễm đều chưa từng xử lý rắn, nhưng lúc đi quán ăn cơm nghe người ta nhắc đến kiến thức về phương diện này, bởi vì ấn tượng sâu sắc, cho nên đã nhớ kỹ.

Về sự khác biệt giữa rắn không độc và rắn độc cũng nhớ kỹ từ lúc đó, nhưng tình huống hiện tại không thích hợp để nàng bắt chước làm theo —— thứ nhất, nàng dự định trực tiếp nướng, thứ hai, không có nước.

Cho nên Cố Nhiễm lần mò lấy túi mật và nội tạng ra, dùng giấy phù trống lau sạch sẽ, sau đó chia thịt rắn thành từng đoạn, trực tiếp dùng dao xuyên qua, sau đó đặt lên lửa than nướng cả da lẫn xương.

Lúc lật nướng còn rắc thêm một ít muối, rất nhanh, nàng đã ngửi thấy mùi thịt thơm, trong miệng tự nhiên có vị ngọt ngào.

Chờ cho da rắn nướng vàng ruộm, nàng cầm lấy cái kéo dùng để cắt da bùa, cắt da rắn, lột thịt rắn ra để nướng nhanh chín hơn.

Khi cho miếng thịt rắn đầu tiên vào miệng trong mùi thơm lan tỏa, Cố Nhiễm đã nhiều ngày —— không, mười mấy năm không ăn uống gì đã nếm được mùi vị thịt săn chắc, tươi ngon, thơm ngon.

Đơn giản là món ngon tuyệt vời nhất thế gian!
Thậm chí ngay cả lớp da rắn giòn tan cũng khiến nàng ăn hết không sót một chút nào.

Tiếp tục nướng đoạn thứ hai, đoạn thứ ba !
Bước chân vào con đường tu đạo bế cốc, nàng dồn hết tâm sức vào việc tăng tiến tu vi và vẽ bùa chú, gần như quên mất thú vui thưởng thức mỹ thực, chỉ một chút thịt nướng đơn giản như vậy đã khiến nàng nhớ lại ký ức kiếp trước cùng bạn bè thưởng thức súp rắn ở nhà hàng, khiến nàng không khỏi nhớ nhung khôn nguôi.
 
Cuộc Sống Làm Ruộng Của Cố Nhị Nương Sau Khi Lưu Đày
Chương 46: Chương 46


Sau khi hỗ trợ phát thức ăn cho tù nhân xong, Cố Nhiễm và ba người còn lại trong nhà bếp cũng được thưởng thức phần của mình.

Cố Nhiễm suy nghĩ một hồi những thứ này rồi nhận ra rằng tình cảnh hiện tại của mình không thích hợp mua sắm những đồ đạc ấy.

Quan trọng nhất, những ngày này có thịt cũng chỉ có thể trốn vào phòng làm việc để nướng ăn, điều cấp bách là phải tìm thêm những thứ thích hợp để nướng thịt.

Chẳng lẽ sau này nấu ăn đều phải dùng con dao nhỏ để nướng sao?
Thực ra nếu có một cái giá nướng thì tốt quá, nhưng lúc này đâu dễ mà có?
Thay vì vậy, nàng dự định tìm vài vật thay thế.

Tìm cái gì để thay thế thì tốt nhỉ?

Cố Nhiễm quyết định đi tìm vài cành cây.

Trước hết, ngoài kia nhiều cành khô, không khó để tìm, thêm vào đó dùng cành cây rửa sạch, lau khô, vót nhọn một đầu là có thể xiên thịt, rất tiện lợi.

Ngày hôm sau, đến lượt Cố Nhiễm và ba nữ tù nhân khác đi nhà bếp giúp đốt củi, lau bếp, và rửa chén.

Quan sai không cho phép tù nhân nấu nướng cho họ, sợ rằng tù nhân sẽ có ý đồ xấu, làm gì đó trong thức ăn.

Vì vậy trước khi bước vào nhà bếp, Cố Nhiễm và mọi người bị cảnh báo trước một đợt, sau đó bị lục soát, đảm bảo không mang theo vật gì lạ, ngay cả khi bận rộn trong nhà bếp cũng luôn có một tạp dịch và hai đầu bếp của trạm dịch theo dõi không rời mắt.

Bởi vì Mạch đại thẩm và Mạch Hương ở nhà đã quen việc nhà bếp, nên làm việc rất nhanh, nhưng vì thế mà họ phải làm nhiều việc vặt hơn, còn Cố Nhiễm được phân công nhiệm vụ đốt lửa, về phần Bùi Lục Nương thì cùng một quan sai khác mang thức ăn đã nấu xong cho các trạm dịch và quan sai, sau đó mới chuẩn bị phát cho tù nhân, cuối cùng mới là phần của Cố Nhiễm và mọi người.

Thức ăn của quan sai và trạm dịch đương nhiên là khác nhau.

Cố Nhiễm ở một bên đốt củi, không khỏi thấy được bữa trưa của quan sai và trạm dịch.

Thức ăn của trạm dịch không cần phải nói, do trạm dịch bù đắp, ăn ngon hơn bọn họ nhiều, còn khẩu phần của quan sai theo lý là được phát chung với tù nhân, đáng lẽ cũng không tốt hơn là bao, từ ký ức của thân chủ Cố Nhiễm biết rằng, đoàn lưu đày bao gồm Tần gia có một xe lừa đặc biệt chở thức ăn cho họ, và một xe khác chở đồ vật hành lý.

Nhưng theo như Cố Nhiễm thấy, quan sai có thịt, còn có cả súp nấu từ xương cừu.

Hình như không giống với khẩu phần mà quan phủ cấp cho họ, có lẽ những quan sai này có kinh nghiệm áp giải tù nhân, biết đi đến đâu nên mua sắm trước thứ gì, trên đường tự bỏ tiền mua sắm trước, tất nhiên, tiền đó là do họ tự bỏ ra hay là bòn rút từ tù nhân thì không rõ.

Mùi thịt và súp làm Cố Nhiễm nuốt nước miếng liên tục.

Nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn Bùi Lục Nương và quan sai mang chúng đi.
 
Cuộc Sống Làm Ruộng Của Cố Nhị Nương Sau Khi Lưu Đày
Chương 47: Chương 47


Nhìn Mạch đại thẩm và nữ nhi cũng lộ ra biểu cảm giống mình, Cố Nhiễm cảm thấy đỡ khó chịu hơn chút.

May mắn thay, mình cũng có thịt ăn, nên nàng tỉnh lại, nhìn thấy lửa trong bếp đã tắt, thêm một nắm củi, và nhân cơ hội lấy vài cành cây đẹp, thẳng từ trong lửa, lén giấu chúng vào phòng làm việc khi không ai để ý.

Mấy ngày trong nhà bếp làm việc vẫn có điểm tốt, ví dụ như, ấm áp.

Hai cái bếp đốt củi, sao mà không ấm được cơ chứ?
Nhất là Cố Nhiễm, người đốt củi, ấm đến nỗi muốn ép sát cơ thể vào bếp lửa.

Nhân lúc đầu bếp đã làm xong thức ăn cho tù nhân, nàng thêm một nắm củi cuối cùng, còn cố ý thêm nhiều hơn chút, để tận hưởng hơi ấm trước khi kết thúc.

Sau khi hỗ trợ phát thức ăn cho tù nhân xong, Cố Nhiễm và ba người còn lại trong nhà bếp cũng được thưởng thức phần của mình.

Hôm nay, bữa điểm tâm của bọn họ là một bát cháo ngũ cốc, thêm hai chiếc bánh bao bột thô.

Ấy là bởi vì muốn sai khiến họ làm việc, thêm nữa sợ họ bị lạnh không chịu nổi, nên khi làm lương khô mới cho thêm mỗi người một bát cháo, ngày thường chỉ có hai chiếc bánh bao theo định mức.

Vừa rồi, Cố Nhiễm nhìn thấy rất rõ, khi đưa đồ ăn cho lính trạm và nha dịch, tên đầu bếp kia rất cẩn thận, không dám qua loa, nhưng đến lượt phạm nhân thì lại làm cho xong chuyện.

Bị đối xử phân biệt cũng là chuyện thường, quan phủ cấp cho phạm nhân lương thực cũng chẳng ra sao, đều là lương thực cũ, hơn nữa làm lương khô cho phạm nhân cũng là cách đơn giản nhất.

Đã được ăn đồ ngon, giờ ăn lại cháo loãng, bánh bao này, Cố Nhiễm thấy khó nuốt trôi.

Nhưng khó ăn cũng phải ăn.

Đợi phạm nhân làm xong việc phải nấu nước gừng, họ còn phải tiếp tục làm việc, tiếp theo còn một bữa tối nữa.

Tới lúc trời gần tối, ăn xong bữa tối cũng khó nuốt như vậy, Cố Nhiễm lên giường đi ngủ từ sớm, sau đó không kịp chờ đợi tiến vào không gian, định nướng chỗ thịt rắn còn lại để thỏa mãn cơn thèm.

Đương nhiên, những cành cây giấu đi cũng phải được xử lý.

Trước tiên chọn mấy cành cây, bẻ thành tám đoạn dài bằng nhau, dùng dây rơm buộc hai đoạn lại với nhau, tách ra một chút, chia thành hai nhóm đặt hai bên lò lửa, sau đó đặt một cành cây dài lên chỗ tách ra của mỗi nhóm, thế là đã có hai chiếc giá nướng đồ mini.

Dùng dao nhỏ gọt sạch lớp vỏ ngoài của những cành cây còn lại, so sánh để xác định độ dài hơn so với khoảng cách của hai chiếc giá nướng, vót nhọn một đầu, xiên thịt rắn đã ướp muối vào, là có thể đặt lên giá nướng.

Giữa hai chiếc giá nướng là than hồng, như vậy không cần cầm tay cũng có thể nướng thịt được.

Đáng tiếc lò lửa nhỏ, một lần chỉ có thể nướng hai miếng thịt rắn.

Tay nghề nướng thịt hôm nay tốt hơn hôm qua nhiều, thỉnh thoảng Cố Nhiễm lại lật thịt nướng, để thịt chín đều, cho đến khi có màu vàng ruộm.
 
Cuộc Sống Làm Ruộng Của Cố Nhị Nương Sau Khi Lưu Đày
Chương 48: Chương 48


Ăn hết chỗ thịt rắn còn lại một cách ngon lành, Cố Nhiễm hài lòng dọn dẹp tàn cuộc, dùng giấy phù bọc tất cả cành cây lại cất kỹ, chờ lần sau nướng thịt còn dùng được.

Tuy nhiên, nếu muốn có lần nướng thịt tiếp theo, thì đương nhiên phải tìm cơ hội ra khỏi trạm dịch làm việc.

Như vậy nàng mới có cơ hội đến bãi tuyết tìm rắn, hoặc là những động vật ăn thịt khác đang ngủ đông.

Đáng tiếc là ngày hôm sau, nữ tù nhân bọn họ không có cơ hội được sai khiến làm việc, mà vẫn bị nhốt trong ngục như mọi khi.

Không có thịt bên người, Cố Nhiễm lần đầu tiên cảm thấy không ở trong ngục sưởi ấm, mà ra ngoài trạm dịch chịu lạnh cũng có cái lợi của nó.

Tuy nhiên, không có việc làm là nàng, Mạch đại thẩm và Mạch Hương, còn có Bùi Lục Nương vẫn bị gọi đi làm việc vặt rót trà rót nước gì đó.

Hôm nay, hai mẹ con Mạch đại thẩm vẫn tiếp tục công việc vá may, nhưng vá là quần áo rách của cha và ca ca của Mạch Hương lấy từ chỗ nam tù nhân, nghe nói bên nam tù nhân có quần áo cần vá, thông qua cha con Mạch Đông nhắn với Mạch đại thẩm, cầu xin họ giúp vá lại.

Mạch đại thẩm thấy rảnh rỗi cũng không có việc gì làm, kim chỉ mang theo vẫn còn, bèn nói muốn vá cũng được, phải trả công.

Thế là, nhiều phạm nhân chỉ biết ngậm ngùi nhìn, cũng có người giấu trong tay một ít tiền, theo giá đã thỏa thuận, đưa cả quần áo lẫn đồng tiền vào tay Mạch đại thẩm.

Mạch đại thẩm vui vẻ nhận lấy những việc này làm cùng nữ nhi.

Cố Nhiễm nhìn họ làm việc may vá thật ra cũng muốn nhờ họ may cho mình một số thứ, ví dụ như đôi giày đã nói trước đó, túi hành lý cũng cần một cái, ngoài ra không thể thiếu túi đựng nước.

Trong phòng làm việc hiện tại không có vật chứa nước, hơn nữa xét đến việc sau này phải lên đường, ít nhất cũng phải mang theo ống tre hoặc túi đựng nước mới được.

Nhưng mà muốn có ống tre, thứ nhất là tự mình làm, gần đây không thấy có cây tre, cho dù có cây tre cũng không dám làm, sợ bị người ta phát hiện trên người mang theo vật sắc nhọn.

Thứ hai là đi mua, nhưng mà, đây là trạm dịch, không có chỗ mua, lúc Đậu bà tử còn ở đây cũng không kiếm được.

Gần đây, khi nướng thịt nàng thường dùng loại giấy phù đã qua sử dụng để lau tay và gói thịt nướng, thấy vậy Cố Nhiễm liền nảy ra một ý, vì muốn luyện chế phù chú cao cấp nên nàng đã thu thập rất nhiều da thú, trong đó có loại da thú nguyên thủy đã được phơi khô nhưng chưa được xử lý thêm.

Từ tam giai đến tứ giai đều có, chỉ là không biết mang ra ngoài dùng ở thời đại này có được hay không.

Nếu dùng được, nàng nhất định phải làm một cái túi đựng nước bằng da thú.

Nhưng mà, nàng không biết may vá, cũng không có cách nào giải thích nguồn gốc của da thú, cho nên hiện tại cũng chỉ có thể nghĩ vậy thôi.

Vẫn là mong đợi ngày mai đến lượt bọn họ đi nhặt củi, thuận tiện xem có thể tìm được thịt rắn hay không thì thiết thực hơn.
 
Cuộc Sống Làm Ruộng Của Cố Nhị Nương Sau Khi Lưu Đày
Chương 49: Chương 49


Đến tối hôm nay, sau khi ăn xong cơm tối, trời đã tối hẳn, một lúc lâu sau, Bùi Lục Nương mới trở về.

Cố Nhiễm nhịn không được liếc mắt nhìn, thấy sắc mặt Bùi Lục Nương không tốt lắm, mi tâm hơi cau lại, còn ẩn ẩn có một tia tức giận.

Cố Nhiễm nhìn Mạch đại thẩm và Mạch Hương, thấy họ đều không nói gì, lại nhìn Bùi Lục Nương thêm lần nữa, cuối cùng cũng im lặng nằm xuống.

Chẳng lẽ là gặp phải chuyện gì không hay sao?
Ngày mà nhóm nữ tù nhân của Cố Nhiễm phụ trách nhặt củi là ngày ba mươi Tết.

Sáng sớm, tên sai dịch mang bữa sáng vào đã báo cho bọn họ biết, nhân dịp năm mới, bữa tối sẽ được thêm món, buổi chiều sẽ có nước nóng để tắm rửa, thay áo mới đón năm mới.

Nghe được tin này, Cố Nhiễm và những người khác đều vui mừng khôn xiết.

Cố Nhiễm đã muốn tắm rửa từ lâu rồi.

Không tính đến nguyên chủ đã bao lâu không tắm rửa, chỉ tính từ khi đến đất nước này, cũng đã được mười mấy ngày rồi.

Bây giờ không giống như khi còn là tu sĩ, chỉ cần niệm một câu thần chú là có thể giữ cho c* th* s*ch s*, mà phải giống như kiếp đầu tiên, dùng nước để tắm rửa, nhớ lại kiếp đầu tiên, ngày nào nàng cũng tắm.

Bây giờ là mùa đông, trời lạnh, không phiền phức như mùa hè, nếu không chắc chắn đã bốc mùi chua chát rồi.

Tuy nhiên, tên sai dịch cũng đồng thời nói với bọn họ một tin tức khác: "Tối nay, các quan gia ở trạm dịch sẽ cùng nhau ăn tiệc, thiếu người hầu hạ, tối nay cho phép các ngươi không cần mặc áo tù, nhưng phải ăn mặc chỉnh tề một chút, đến bữa tiệc giúp việc, nếu như hầu hạ tốt, nói không chừng các quan gia sẽ thưởng cho một hai miếng thịt.

"
Nghe được tin này, niềm vui của Cố Nhiễm đã giảm đi phân nửa, Mạch đại thẩm vỗ vỗ tay Mạch Hương đang bồn chồn lo lắng, nói: "Được rồi, không phải chỉ là hầu hạ người khác sao, chúng ta biết rồi!"
Còn Bùi Lục Nương vẫn im lặng ăn cơm ở trong góc, trông nàng ấy bình tĩnh hơn nhiều, hiển nhiên là đã quen rồi.

Sau khi ăn tối xong, quan sai đến lùa bọn họ ra ngoài rừng tìm củi.

Họ quyết định ở lại trạm dịch ăn Tết vào phút chót, thường ngày trạm dịch không tiếp đãi nhiều người như vậy, củi dự trữ không đủ, cho nên mới phải để cho phạm nhân đi kiếm củi trong rừng sâu vào ngày đông giá rét này.

Tên quan sai dẫn bọn họ vào rừng, chọn một số cây có thể làm củi để đốn - lúc này không thích hợp để kiếm củi tươi, bởi vì cho dù có mang về trạm dịch, chẻ ra cũng vẫn là củi ướt, muốn đốt thì phải phơi nắng thêm vài ngày nữa, củi ướt đốt không được, khói còn đen ngòm, không đến mức vạn bất đắc dĩ thì sẽ không đốt củi ướt.

Vì vậy, sau khi vào rừng, phải cho người đi tìm cây khô, cây khô hoàn toàn hoặc nửa khô đều được, cây khô hoàn toàn về cơ bản là mang về chẻ ra là có thể đốt được rồi, cây nửa khô chẻ ra còn phải phơi nắng thêm, nhưng thời gian phơi nắng không lâu như củi ướt, có lúc chỉ cần hong trên bếp là được.
 
Cuộc Sống Làm Ruộng Của Cố Nhị Nương Sau Khi Lưu Đày
Chương 50: Chương 50


Sau khi tìm được cây làm củi, chặt xuống, chặt thành từng khúc có kích thước phù hợp để vận chuyển, để cho phạm nhân khiêng về trạm dịch.

Nam tù nhân khỏe mạnh, khiêng khúc lớn, nữ tù nhân yếu ớt, thì khiêng khúc nhỏ, hoặc là hai người khiêng chung.

Trong lúc bọn họ đang chặt cây bổ củi, đám quan sai khoanh vùng một khu vực, để cho phạm nhân giúp đỡ chọn củi trong phạm vi này, nhưng không được chạy loạn.

Nhìn thấy đám phạm nhân tản ra, đám quan sai cũng không sợ.

Trời rét đậm rét hại như thế này, chạy trốn cũng chỉ có nước chết, ai lại muốn chạy loạn chứ?
Cố Nhiễm bằng lòng.

Nàng chỉ chờ có dịp này được vào trong rừng, thừa cơ kiếm chút thỏ rắn gì đó, dù sao ăn được là được.

Nhưng nàng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Bởi vì lần này người dẫn bọn họ vào rừng đốn củi, là Phùng phó quan.

Xét thấy những chuyện nàng nghe được về vị Phùng phó quan này, nàng không muốn làm gì quá lộ liễu khiến hắn ta để ý.

Cho nên lặng lẽ đợi Phùng phó quan đi xa, nàng mới giống những tội nhân khác, giả vờ bẻ cành khô trên cây, kỳ thực là mở to mắt, dựng thẳng tai, dò xét khắp nơi trong rừng đầy tuyết, hy vọng giống như lần trước, may mắn có thu hoạch.

Nghe nói rắn ngủ đông trong mùa đông có một phần ba sẽ bị chết, trong đó một phần có thể sẽ trực tiếp chết rét, hai là bị những loài thiên địch khác ăn thịt.

Nàng hy vọng có thể tìm được một phần ba số rắn còn lại.

Có lẽ là có chút vận may, lại thêm tai thính mắt tinh phát huy tác dụng, Cố Nhiễm một sâu một nông chậm rãi tìm kiếm trên mặt đất đầy tuyết, cuối cùng phát hiện một chỗ đất thấp phủ đầy tuyết, có tiếng vang nhỏ.

Cố Nhiễm chậm rãi đi tới chỗ đất thấp, ngồi xổm xuống, đưa tay ra, dùng ngón tay đào một đường nứt trên mặt tuyết, lộ ra một đám cỏ khô và một cái hang đen sì.

Sinh vật bên trong dường như bị dọa sợ, nhanh chóng rụt trở về, nhưng Cố Nhiễm vẫn nhìn thấy một đôi tai quen thuộc.

Là tai thỏ.

Nơi này lại là hang thỏ sao?

Cố Nhiễm mạnh dạn đưa tay chạm vào, nhưng nàng không đụng tới cái gì, cái hố dường như sâu hơn nàng nghĩ.

Sau khi đào đống tuyết trong hố ra, nàng cố gắng đào cái hang ẩn.

Khi miệng hang lớn hơn một chút và có thể nhìn rõ, nàng cảm thấy có thứ gì đó có lông ở bên trong.

Nàng lập tức túm lấy thứ mềm mại kia ra, ngẩn người.

Là một con thỏ đã chết cứng.

Cũng tốt.

Cố Nhiễm định sờ thêm hai con thỏ nữa, bèn ném con thỏ chết vào không gian làm việc, đang định cúi người xuống đưa tay vào hang thỏ, thì nghe thấy trên đất cao truyền đến tiếng kẽo kẹt, nhất thời dời đi sự chú ý.

Dựng tai lên nghe ngóng phân biệt, liền nghe thấy một giọng nói hơi quen thuộc truyền đến: "Bản gia nói cho ngươi biết, tốt nhất là thức thời một chút, hầu hạ bản gia thoải mái, ngày sau bản gia sẽ che chở cho ngươi, muốn đắc tội bản gia, Bùi Lục Nương, đường đến Mân Châu còn xa lắm, bản gia có thể khiến ngươi sống không bằng chết.

"
Là Phùng phó quan.

Sao hắn ta lại tới chỗ này?
 
Back
Top Dưới