Cập nhật mới

Ngôn Tình Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ

Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ
Chương 39-2: Trảo chu (chọn đồ Vật đoán tương lai) (hạ)


Phía dưới trước mắt là các nhân vật chính, mọi người cảm thấy hứng thú hoặc là không làm rõ được quan hệ các nhân vật trong truyện thì xem một chút:

Triều đại hư cấu —— Đại Vu Triều

Tào phủ —— Tào gia là từ Tào Lão thái gia bắt đầu phát đạt lên, năm đó lúc tiên hoàng khởi binh, Tào Lão thái gia là một trong nhóm người đầu tiên nhập ngũ, đi theo tiên hoàng một đường chém giết, làm được Trung Vũ tướng quân Chính Tứ phẩm, sau đó Thái tổ lên ngôi, thành lập Đại Vu Triều, luận công ban thưởng, Tào Lão thái gia được ban cho tước vị Hầu tước Tam phẩm khai quốc, thực ấp ngàn hộ. (
 
Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ
Chương 40: Trảo chu (chọn đồ Vật đoán tương lai) (hạ)


Ngũ thiếu gia và Lục thiếu gia ở trước mặt tân khách bên ngoài chọn đồ vật đoán tương lai, Chu thị lại chỉ có thể đứng ở sau lưng Đại phu nhân, chờ ở phòng trong, ngay cả tư cách đi xem một cái cũng không có.

Mặc dù Lão phu nhân đang cùng mấy bà tử nói đùa, nhưng lại liên tục sai các tiểu nha đầu tiểu tử đến tiền thính xem tình huống.

"Ngũ thiếu gia và Lục thiếu gia đang hành lễ với khách......"

"Ngũ thiếu gia được Nội Các Đại học sĩ Lưu đại nhân coi trọng, Lưu đại nhân tặng chuỗi ngọc Kim Ly......"

"Lục thiếu gia......"

......

"Lão phu nhân, lão phu nhân, đã bắt đầu rồi!" Một tiểu nha đầu chạy vào, vội vàng nói.

Những tiểu tử kia ở phía trước thấy được, lúc truyền tới phía sau, vẫn không thể tùy tiện vào viện, chỉ có thể nói cho các tiểu nha đầu chờ ở bên ngoài trước, các tiểu nha đầu lại truyền vào bên trong.

"Mau, lại đi xem một chút!" Lão phu nhân vội la lên.

Chu thị nắm thật chặt cái khăn trong tay, đốt ngón tay cũng có chút trắng bệch, không ngừng ngóng nhìn về phía cửa ra vào.

Tào Ngọc Di vẫn yên lặng ngồi ở phía dưới Tào Ngọc Dao cũng có chút khẩn trương, mặc dù trong lòng không hề ủng hộ cách thức thông qua trảo chu để xem sự biến hóa cả đời của một người ở nơi này, nhưng tất cả những người khác ở nơi này đều coi trọng việc này, hơn nữa sẽ căn cứ vào việc này để đánh giá cuộc sống và đãi ngộ về sau của cặp song sinh......

"Chúc mừng lão phu nhân, chúc mừng lão phu nhân, Ngũ thiếu gia bắt được bút lông, tương lai nhất định sẽ Tam Nguyên cập đệ (thi đỗ Tam Nguyên) (*)......" Một tiểu nha đầu sáu bảy tuổi chạy vào, nói một mạch.

(*) Tam Nguyên cập đệ: Thi đỗ đầu các cuộc thi thi Hương, thi Hội, thi Đình tương đương Giải Nguyên, Hội Nguyên, Trạng Nguyên.

Lão phu nhân "Ha ha" cười lớn, chỉ vào tiểu nha đầu nói: "Nhìn tiểu nha đầu này một chút, ngay cả ‘ Tam Nguyên cập đệ ’ cũng biết!"

Trong phòng những nha hoàn bà tử khác cũng đều rối rít tâng bốc lấy lòng lão phu nhân, những lời nói may mắn đều tuông ra bên ngoài.

"Lão phu nhân, lão phu nhân, Lục thiếu gia đã bắt, nói là tương lai sẽ giống như Lão thái gia, làm đại tướng quân......" Lại thêm một tiểu nha đầu chạy vào nói.

"Lục thiếu gia bắt được cái gì?" Lão phu nhân vội vàng hỏi.

"Lục thiếu gia một tay bắt được thanh mộc đao (đao, kiếm gỗ) lớn, một tay bắt được cái hộp phấn, sau đó dùng đại đao quét đổ các đồ vật còn lại, các vị đại nhân bên ngoài cũng đều tấm tắc khen đó!" Tiểu nha đầu kia thở cũng không thở gấp đáp.

Lão phu nhân vừa nghe thấy, càng cười nhiều hơn, ngã trước ngã sau.

Chủ tử hạ nhân cả phòng cũng phát ra một trận tiếng cười theo.

"Thưởng, thưởng, hôm nay thưởng cho các tiểu tử nha đầu truyền lời mỗi người một đồng tiền lớn!" Lão phu nhân cao giọng phân phó nói.

"Tạ ơn lão phu nhân, lão phu nhân vạn phúc!" Hai tiểu nha đầu vào phòng cùng nhau dập đầu tạ ơn.

Một đồng tiền lớn chính là một trăm đồng, cũng tương đương với tiền lương một tháng của các nha đầu tiểu tử truyền lời, chẳng trách các nàng vui mừng như vậy.

Lập tức có đại nha đầu cầm mấy xâu tiền đi ra ngoài.

Chu thị len lén thở phào một cái, mặc dù Lục thiếu gia bắt được đồ không hợp ý Đại lão gia, nhưng ít ra không có bắt những thứ không tốt kia.

Trên mặt Đại phu nhân không thay đổi, nhưng trong lòng lại không biết lật chuyển bao nhiêu ý tưởng.

Tào Ngọc Di cố gắng tưởng tượng lại cái tính nóng vội của Lục thiếu gia mỗi lần được thả vào trên tấm thảm, liền thật nhanh đoạt lấy đại đao hắn vẫn luôn hứng thú nhưng không lấy được vào trong tay, sau đó vẻ mặt sáng bừng, không thể chờ đợi được vung đại đao, giống như Hoành Tảo Thiên Quân càn quét đánh bay các đồ vật còn lại… Nghĩ tới đây, Tào Ngọc Di cũng nhịn không được nữa dùng sức mím môi cười lên, có thể không chút kiêng kỵ nào, không cần chú ý hình tượng bật cười, là đặc quyền của lão phu nhân.

Lão thái gia đang ở trong Trì Mộ Uyển cùng lão hữu (bạn già, bạn lâu năm) đánh cờ, nghe gã sai vặt hồi báo, tay vuốt chòm râu nói: "Lục tiểu tử này còn có chút ý tứ!"

"Ha ha, chúc mừng lão Tào có người kế nghiệp!" Một lão nhân râu tóc bạc phơ ngồi ở đối diện cười lớn.

Lão thái gia đắc ý vuốt chòm râu, cũng không nhịn được bật cười......

Đã bắt đồ vật trảo chu xong, cặp song sinh ở tiền thính ngây ngốc một hồi, liền được ôm trở về hậu viện.

"Mau ôm tôn tôn (cháu) ngoan của ta tới đây!" Lão phu nhân dịch chuyển một tý, chừa trống hơn nửa chỗ ngồi trên giường.

Chu ma ma và Triệu ma ma đáp một tiếng, bước nhanh về phía trước, đặt cặp song sinh đã sớm không an phận lên trên giường.

"Đao, đao......" Lục thiếu gia trở mình ngồi dậy, trong miệng còn hàm hàm hồ hồ kêu.

"Ha ha, còn nhớ kỹ đao của con cơ đấy!" Lão phu nhân cười nói.

Nhân đinh (số người trưởng thành) của Đại phòng và Tam phòng Tào phủ đều không vượng, lúc trước cặp song sinh còn chưa có ra đời thì đại phu nhân vào cửa ba năm, sanh được Tào Ngọc Linh trước, rồi mới lại có thai, sanh ra Đại thiếu gia, tam phu nhân cũng vào cửa hơn một năm mới có thai, hết lần này tới lần khác tất cả phòng thiếp thất cũng không có tiền đồ, không phải không có con, thì chính là có thứ tử cũng nuôi không sống, đại phu nhân mới vào cửa không bao lâu, thì Lý thị có một thứ trưởng tử, nuôi đến hai tuổi, lại không giải thích được chết yểu, sau đó Lý thị liền không có thai nữa, sau khi Đại phu nhân có được Đại thiếu gia, mới nâng Trần thị đã có thai lên làm di nương, sau khi Trần thị sinh Tào Ngọc Dao năm thứ hai lại có thai, là thứ tử đại phòng, đáng tiếc cũng mới nửa tuổi liền chết yểu, đương nhiên là lão phu nhân nổi lên lòng nghi ngờ, chẳng qua là lúc trước Đại lão gia và Đại phu nhân đều còn trẻ, không cần lo lắng con nối dòng lắm, cho nên không có nhúng tay thôi, kết quả bụng Đại phu nhân không có tiền đồ, sau bảy tám năm chỉ sinh được một nữ nhi là Tào Ngọc Hà, đến lúc Chu thị lại có thai, Đại lão gia đã qua tuổi ba mươi, lúc này lão phu nhân mới kiên quyết, đặt nhân thủ của mình bên cạnh Ngũ thiếu gia, Lục thiếu gia, thứ nhất là che chở cặp song sinh, thứ hai cũng cho Đại phu nhân một cảnh cáo......

Buổi trưa, trong phòng bếp cũng chuẩn bị mì sợi, Tào Ngọc Di lại sung sướng ăn hai chén, những thứ khác cũng không đụng tới.

Dùng cơm trưa xong, lão phu nhân để cho tất cả mọi người giải tán, chỉ chừa lại Ngũ thiếu gia và Lục thiếu gia.

Chu thị không đành lòng nhìn cặp song sinh một cái, đi theo đại phu nhân rời đi.

Hôm nay bởi vì là lễ trảo chu của Ngũ thiếu gia, Lục thiếu gia, nên Tào Ngọc Di đã xin phép bốn vị sư phó từ sớm, liền trở về phòng của mình.

"Các ngươi đều trở về đi thôi, hôm nay huyên náo ta có chút nhức đầu, muốn nghỉ ngơi sớm một chút!" Trước cơm tối, Đại phu nhân đuổi Lý thị, Chu thị, Trần thị và Vương thị đang lập quy cũ như hàng ngày trở về, rồi phân phó các nha hoàn bà tử chuẩn bị nước nóng.

"Phu nhân, ít nhiều gì cũng vẫn nên dùng một chút!" Phương ma ma bưng mấy cái đĩa thức ăn đi vào, nhẹ giọng khuyên nhủ.

Buổi trưa Đại phu nhân ở chỗ của Lão phu nhân, chỉ miễn cưỡng dùng gần nửa chén cơm, cho tới bây giờ cũng chưa có ăn cái gì.

"Ma ma, bảo ta làm sao ăn được!" Đại phu nhân vô lực dựa vào nệm êm trên giường.

"Phu nhân, người nghĩ nhé, lão gia trọng văn ghét võ, sau này Lục thiếu gia không cần phải sợ......" Phương ma ma nhìn đại phu nhân, thấp giọng nói, "...... Coi như là Ngũ thiếu gia và Lục thiếu gia có lão phu nhân che chở, phu nhân, người suy nghĩ đến Đại thiếu gia một chút, hai người bọn chúng còn có thể lướt qua Đại thiếu gia sao!"

Đại phu nhân gật đầu một cái, lại cùng Phương ma ma nói mấy câu nhàn thoại, sắc mặt dễ nhìn không ít, dưới sự hầu hạ của Phương ma ma liền ăn một chén cơm và vài miếng gỏi dạ dày heo chua cay, dưa chua ngọt, lại uống một chén canh gà......

Sau lễ trảo chu, Đại lão gia lại đi đến chỗ Chu thị, quả nhiên cũng chỉ hỏi tình hình Ngũ thiếu gia một chút, còn đối với Lục thiếu gia có thể nói là làm như không thấy, còn tặng vài cây bút lông thượng hạng qua cho Ngũ thiếu gia......

Chu thị cũng không dám tùy tiện ở trước mặt Đại lão gia nói tốt giúp Lục thiếu gia, chỉ có thể duy trì tình trạng trước mắt.

Đại phu nhân nghe tiểu nha đầu hồi báo, trong bụng thư thản không ít....
 
Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ
Chương 41: Hôn sự


Từ sau khi cặp song sinh làm lễ trảo chu, thần kinh Chu thị vẫn luôn căng thẳng mấy ngày, mãi cho đến trước đó vài ngày, Vương thị ở trong viện của mình cảm thấy buồn nôn, lúc trước chỉ cho là ăn nhầm thức ăn, sai bà tử đi bẩm với đại phu nhân, ra bên ngoài tùy tiện tìm đại phu đến, không ngờ chẩn ra hỉ mạch.

Có chỗ dời chú ý của đại phu nhân như vậy, hơn nữa trước đó vài ngày, sau khi thái y tới đây xem mạch kỹ lưỡng cho đại phu nhân, nói thân thể đại phu nhân đã hoàn toàn khôi phục, lão phu nhân không thể không truyền lời, để cho đại phu nhân lại bắt đầu quản gia lần nữa, thời gian này đại phu nhân lại vội vàng tiếp nhận sổ sách,chìa khóa… trong tay tam phu nhân, Chu thị mới coi như thả lỏng được một chút.

Tào Ngọc Nga năm nay tròn mười năm tuổi rồi, lễ nữ nhi ba tháng ba sẽ làm lễ cập kê, đến bây giờ vẫn còn chưa có nói cho nhà nào, Tào Ngọc Nga và Lý thị chân chính bắt đầu nóng nảy.

Lý thị nói ra nhiều lần ở trước mặt Đại lão gia, vừa khóc vừa tố khổ một phen, Đại lão gia mới cho lời xác định.

"Được rồi, được rồi, đêm nay ta sẽ đi thương lượng với phu nhân các ngươi một chút, trước tiên chọn lựa nhà thích hợp, trước đó vài ngày lão gia ta cũng làm quen mấy sĩ tử khoa năm nay, nếu nhất thời không tìm được nhà thích hợp, trong mấy sĩ tử cũng có hai người rất tốt!" Đại lão gia có chút không kiên nhẫn nói.

"Là tỳ thiếp đi quá giới hạn rồi, lão gia tất nhiên có chủ ý!" Lý thị xoa xoa khóe mắt, ôn nhu nói.

Đại lão gia ở chỗ Lý thị ngồi một lát, rồi rời đi, trước tiên đến chỗ Vương thị thăm Vương thị đang dưỡng thai một lát, mới đi đến viện của Đại phu nhân.

"Phu nhân các ngươi đâu?" Đại lão gia vào phòng thấy không ai nghênh đón, thuận miệng hỏi.

"Bẩm lão gia, phu nhân đi khố phòng kiểm lại đồ, bảo là muốn đổi lại rèm dầy các nơi, các tiểu nha đầu đã mời phu nhân sang đó!" Nha đầu kia lắc lắc thân thể giúp Đại lão gia cởi áo khoác ngoài xuống, giọng ỏn ẻn nũng nịu nói.

Đại lão gia thấy xung quanh không có ai, cười s* s**ng trước ngực nha đầu kia hai cái.

Nha đầu này gọi là Liễu Nhi, là nhị đẳng nha hoàn bên cạnh đại phu nhân, trước đó vài ngày thân thể đại phu nhân không tốt, không thể phục vụ Đại lão gia, lúc Đại lão gia sang đây thăm Đại phu nhân, Đại phu nhân liền cho Liễu Nhi đi phục vụ, hiện tại Liễu Nhi đã là nha đầu thông phòng của Đại lão gia.

Hai nha đầu nhất đẳng Như Sương và Như Lộ bên cạnh Đại phu nhân, hiện tại là người đắc lực, đương nhiên sẽ không cho Đại lão gia, chỉ đành phải chọn mấy người có vài phần thùy mị ở bên trong nha đầu nhị đẳng, dùng để giữ Đại lão gia ở lại chánh viện.

"Lão gia, phu nhân trở lại!" Tiểu nha đầu ở bên ngoài hô lên một tiếng.

Liễu Nhi vội vàng đứng ngay ngắn, cuống quít sửa sang lại quần áo trước ngực một chút.

Đại phu nhân vừa vào cửa, phát hiện chỉ có một mình Liễu Nhi ở đây, lại thấy hai mắt Liễu Nhi chứa ý xuân, hai má phiếm hồng, lập tức hiểu ra, đè xuống không vui trong lòng nói: "Ngươi đi xuống đi!"

Liễu Nhi hành lễ với Đại phu nhân một cái, liếc mắt với Đại lão gia một cái, từ từ lui ra ngoài.

Đại lão gia bưng chén trà lên uống một hớp, dáng vẻ như không có chuyện gì xảy ra.

"Lão gia!" Đại phu nhân đi tới, đoan trang hành lễ một cái.

"Ừhm, ngồi đi!" Đại lão gia gật đầu một cái.

Đại phu nhân quan tâm hỏi mấy câu về sức khỏe của Đại lão gia, Đại lão gia nhất nhất đáp lại, rồi dẫn lời nói tới trên chuyện hôn sự của Tào Ngọc Nga.

"...... Đúng rồi, năm nay Đại tỷ nhi đã mười lăm rồi nhỉ!" Đại lão gia lơ đãng nói.

"Lão gia, mấy ngày nay thiếp thân đang muốn cùng lão gia thương lượng chuyện của Đại tỷ nhi đấy!" Đại phu nhân mang theo nụ cười nói tiếp.

"Phu nhân làm việc ta đương nhiên là yên tâm, chuyện như vậy vẫn nên mau sớm định ra, để tránh cho người ngoài chê cười!" Đại lão gia hài lòng gật đầu một cái.

"Lão gia nói phải, Đại tỷ nhi là cô nương đầu tiên của Tào gia chúng ta, vạn lần không thể mất thể thống......" Đại phu nhân cung kính đáp lại, quay đầu phân phó Phương ma ma: "Ma ma, lấy danh thiếp tới đây!"

"Dạ, nô tỳ đi ngay!" Phương ma ma hành lễ một cái, bước nhanh rời đi.

Đại lão gia nghe lời nói của Đại phu nhân, ánh mắt lóe lên một cái, nghĩ đến hai đích nữ, hai thứ nữ phía dưới, ném ý nghĩ dư thừa ra sau ót......

Đại phu nhân nhặt vài câu chuyện trong phủ nói với Đại lão gia, chỉ chốc lát sau Phương ma ma liền bưng cái hộp nước sơn tới.

"...... Trương phu nhân và Ngô phu nhân đã gửi bái thiếp tới đây, bị thiếp thân đè xuống trước, còn có Tống gia, Lưu gia mấy nhà này đều có thiếu gia vừa độ tuổi, môn hộ cũng không thấp......" Đại phu nhân cầm từng cái danh thiếp giới thiệu.

Đại lão gia nghe một hồi cũng không còn kiên nhẫn nữa, thấy đại phu nhân nói mấy nhà cũng không có vấn đề gì lớn, liền nói: "Ngô lang trung này là người của Nhị hoàng tử, tạm thời không cần nhấc lên quan hệ với hắn, còn dư lại tự phu nhân quyết định là được rồi!"

"Dạ, lão gia yên tâm, mấy ngày nay thiếp thân sẽ tiếp tục đi theo mấy vị phu nhân thương lượng một chút, trước khi đại tỷ nhi làm lễ cập kê liền định ra!" Đại phu nhân mỉm cười đáp lại.

"Ừhm, truyền cơm đi!" Đại lão gia không tỏ rõ ý kiến nói, cũng không đề cập tới chuyện mình nhìn trúng sĩ tử như từng nói ở chỗ của Lý thị.

"Dạ!" Đại phu nhân thu hồi danh thiếp, bước nhanh đi xuống phân phó.

Chốc lát sau các nha hoàn bà tử liền theo thứ tự bưng khay ly chén đĩa đi vào, động tác nhanh chóng lại an tĩnh bày thức ăn lên.

"Nàng ngồi xuống cùng dùng đi, bảo bọn nha hoàn hầu hạ là được!" Đại lão gia thản nhiên nói.

Đại phu nhân đáp lại, trước tiên tự mình gắp một đũa thức ăn cho Đại lão gia, rồi mới ngồi xuống.

Liễu Nhi đi theo chen lẫn vào các nha đầu bà tử cùng mang thức ăn lên, nhanh chóng chen đến sau lưng Đại lão gia, cầm bầu rượu giúp Đại lão gia rót một chén, "Lão gia, mời dùng!"

Đại lão gia bưng ly rượu lên, một hơi liền uống cạn.

Liễu Nhi lắc mông cầm ly rượu lên lại rót thêm một chén.

Lông mày của Đại phu nhân nhíu mấy cái không thể nhận ra, sắc mặt như thường bắt đầu dưới sự hầu hạ của các nha đầu dùng cơm.

Quy cũ nơi này dạy ăn không nói ngủ không nói, nhất thời trên bàn chỉ có tiếng gắp thức ăn và thỉnh thoảng có tiếng cười duyên......

Sau khi ăn xong, ánh mắt của Đại lão gia vẫn đuổi theo vòng eo của Liễu Nhi không thả, Đại phu nhân hiền huệ phân phó Liễu Nhi phục vụ Đại lão gia.

"Liễu Nhi này sợ là không thể lưu lại!" Chờ sau khi an trí cho Đại lão gia xong, Phương ma ma vừa phục vụ Đại phu nhân tắm, vừa rỉ tai nói.

"Hừ, bất quá chỉ là một tiểu nha đầu đề tử (đồ đ* (tiếng chửi con gái thời xưa)) thôi, chờ nhiệt tình mới mẽ của lão gia trôi qua, có rất nhiều biện pháp đối phó ả ta!" Đại phu nhân khinh thường xùy một cái, "Trước tiên định ra hôn sự của Tào Ngọc Nga, chúng ta làm một chuyện rồi nối tiếp một chuyện ......"

"Phu nhân nói phải!" Phương ma ma thấp giọng phụ họa nói......

"Ma ma, lấy danh thiếp tới đây chúng ta xem lại lần nữa!" Đại phu nhân ngồi ở trên giường nói.

Phương ma ma đáp một tiếng, đi ra ngoài cầm cái hộp nước sơn kia đi vào.

"Lấy Ngô gia ra đi, Trương gia môn hộ quá thấp, sợ là không tiện giao phó với lão phu nhân và lão gia, còn dư lại......" Đại phu nhân nói tới từng cái một, cuối cùng lấy cái danh thiếp duy nhất còn lại của Lưu gia ra.

"Phu nhân, nhưng Lưu Đại lão gia là Nội Các Đại Học Sĩ, thân phận của Đại tiểu thư sợ là có chút không xứng rồi!" Phương ma ma thấp giọng nói.

"Bất quá chỉ là một thứ tử không nên thân của Lưu gia mà thôi, thứ trưởng tử phối với thứ trưởng nữ không phải là vừa khớp, huống chi, tình huống của Lưu gia kia, hừ hừ, tốt hơn Tào Ngọc Nga......" Đại phu nhân cười lạnh mấy tiếng, nói tiếp, "Ma ma, sáng mai liền đưa bái thiếp cho Lưu phu nhân, xác định chuyện này xuống!"

Phương ma ma rũ mắt xuống đáp vâng, lại cùng đại phu nhân nói mấy câu nhàn thoại, liền hầu hạ Đại phu nhân nghỉ ngơi.....
 
Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ
Chương 42: Bệnh tình nguy kịch


Hôn sự của Tào Ngọc Nga rất nhanh liền có manh mối, ở cuối tháng hai Lưu gia mời người làm mai tới cửa nạp thái, song phương đối chiếu hoàng lịch thương nghị ngày tốt, đến lúc đó Lưu gia chính thức tới cửa cầu hôn.

Ba tháng ba, lễ nữ nhi.

Tào Ngọc Di đứng ở bên cạnh Tào Ngọc Dao, có chút bất đắc dĩ lắc đầu một cái, từ mười sáu tháng giêng bắt đầu đi học đến bây giờ, thời gian ước chừng nửa tháng, đã ngừng học ba lượt, tính ra còn hơn Tào Ngọc Linh lấy lý do thân thể không thoải mái, một ngày nghĩ.

Lễ cập kê của Tào Ngọc Nga mời Lưu phu nhân làm chính tân, Tào Ngọc Di đi theo Tào Ngọc Linh và Tào Ngọc Dao ở bên cạnh xem lễ, đều tự mình tặng Tào Ngọc Nga một món đồ nhỏ tự mình làm.

Sau lần đó, Tào Ngọc Nga liền an phận rất nhiều, mỗi ngày tránh ở trong phòng thêu giá y, chỉ lúc thỉnh an lão phu nhân và đại phu nhân mới ra ngoài đi một vòng.

Lưu gia cũng được thế tập (thừa kế) tước vị tam phẩm, Lưu lão thái gia còn kiến tại, chức quan của Lưu Đại lão gia là Nội Cát Đại Học Sĩ chính ngũ phẩm, cùng Đại lão gia giao hảo, lần trước lúc Ngũ thiếu gia và Lục thiếu gia làm lễ trảo chu, còn tặng Ngũ thiếu gia một chuỗi ngọc Kim ly quý, trừ Lưu Đại lão gia, Lưu Nhị lão gia, Tứ lão gia, Ngũ lão gia đều ở có chức vụ thật ở trong triều, hơn nữa ba vị cô nương Lưu gia gả ở kinh thành, quyền thế Lưu gia càng lớn hơn Tào gia, mặc dù Tào Ngọc Nga chỉ gả cho thứ tử, cũng không coi là bẽ mặt......

Những thứ này đều là Tào Ngọc Di nghe được từ trong miệng các nha hoàn bà tử trong phủ, bao gồm sính lễ của Lưu gia có bao nhiêu, dáng ấp Lưu Đại thiếu gia tuấn tú ra sao vân vân, nha hoàn bà tử cả phủ không có một người nào không nói tốt, trong lòng Tào Ngọc Di di chuyển vòng vo hai lượt, hiện tại Tào gia chỉ có ba huynh đệ, Nhị lão gia còn quanh năm ở bên ngoài, trong phủ thì đấu đến ngươi chết ta sống, càng không cần phải nói một gia đình lớn như Lưu phủ, huống chi, Lưu Đại thiếu gia là thứ trưởng tử, đặt ở trên đích tử, hẳn là cái đinh trong mắt Lưu đại phu nhân rồi......

Bất kể như thế nào, những thứ này đối với cuộc sống của Tào Ngọc Di cũng không có ảnh hưởng bao nhiêu, Tào Ngọc Di còn đang tiến hành từng bước trải qua cuộc sống, mỗi ngày không có chuyện gì làm thì làm chút chuyện đơn giản như luyện chữ, thêu thùa....

"Nhị tiểu thư, Tam tiểu thư, Tứ tiểu thư, Đại phu nhân phái nô tỳ tới đây gọi các vị nhanh sang đó, lão phu nhân không xong!" Một tiểu nha đầu chạy vào Thính Tuyết Hiên kêu lên.

Lưu sư phó đang dạy quy cũ thì dừng lại, nhìn về phía tiểu nha đầu kia.

"Ma ma tha lỗi, thật sự là chuyện khẩn cấp, sáng sớm hôm nay lão phu nhân vẫn tốt, mới vừa rồi đột nhiên ngất xỉu ở trong viện, lúc này Đại lão gia đã cỡi ngựa đi mời thái y rồi......" Tiểu nha đầu kia cuống quít giải thích.

"Đã như vậy, hôm nay liền đến đây, Nhị tiểu thư, Tam tiểu thư, Tứ tiểu thư mau sang kia đi!" Lưu sư phó thu dọn đồ, thản nhiên nói.

Tào Ngọc Di đi theo Tào Ngọc Linh và Tào Ngọc Dao hành lễ với Lưu sư phó, rồi vội vã đi theo tiểu nha đầu kia rời đi.

"Thái y tới!" Vừa mới vào viện, liền nghe thấy tiểu nha đầu canh giữ ở bên ngoài kêu lên một tiếng.

Một thái y tóc hoa râm dẫn theo một tiểu đồng, bước nhanh đi vào.

Tào Ngọc Linh và Tào Ngọc Dao vội vàng tránh sang đường nhỏ bên cạnh, Tào Ngọc Di năm nay còn chưa đầy bảy tuổi, vốn không cần kiêng dè, chỉ có điều suy cho cùng đứng ở cửa viện cũng không tốt lắm, Tào Ngọc Di vẫn đi theo Tào Ngọc Linh bọn họ bước nhanh sang.

Tam lão gia ra ngoài đón thái y đi vào, Đại phu nhân và Tam phu nhân cũng không có tránh đi, có bà tử khác ra ngoài đón Tào Ngọc Linh, Tào Ngọc Dao và Tào Ngọc Di vào phòng bên cạnh, Tào Ngọc Nga đã ở bên trong, đang khẩn trương vòng tới vòng lui, nếu Lão phu nhân xảy ra chuyện, hôn sự của Tào Ngọc Nga chỉ có thể hoặc là tiến hành vội vã trong một trăm ngày, hoặc là sẽ phải lùi lại ba năm, theo số tuổi hiện giờ của Tào Ngọc Nga thì cũng không lớn lắm.

Trong viện của Lão phu nhân rất yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng có nha đầu bà tử được ra lệnh mới gấp rút chạy tới chạy lui, dưới bầu không khí này, Tào Ngọc Di cũng khẩn trương, Chu thị coi như là người của Lão phu nhân, nếu thân thể Lão phu nhân không tốt hoặc là mất đi, chỗ dựa lớn nhất để dựa vào của Chu thị sẽ không còn, đến lúc đó gặp nguy hiểm nhất chính là Ngũ thiếu gia và Lục thiếu gia......

"Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư, Tam tiểu thư, Tứ tiểu thư, Lão phu nhân đã tỉnh, mời các vị sang đấy!" Xuân Hồng – nha hoàn nhị đẳng bên cạnh Lão phu nhân đi tới thấp giọng gọi.

Tào Ngọc Nga đáp một tiếng, đi tuốt ở đằng trước.

Lão phu nhân trừ sắc mặt có chút tái nhợt, còn lại không nhìn ra cái gì khác thường.

Thái y được Đại lão gia và Tam lão gia mời đến tiền thính nói chuyện.

Tào Ngọc Di đi theo Tào Ngọc Nga các nàng vào phòng, còn chưa kịp hành lễ cho Lão phu nhân, thì có tiểu nha đầu thông báo: "Lão phu nhân, Lão thái gia tới!"

Trên mặt Lão phu nhân lộ ra vẻ mặt vui mừng, ngọ ngoạy muốn ngồi dậy, đại nha hoàn canh giữ ở bên cạnh vội vàng đỡ lão phu nhân lên.

Trừ ngày nhất định phải cả nhà ăn cơm đoàn viên, Lão thái gia sẽ tới cùng mấy nhi tử và tôn tử ăn một bữa cơm, Lão thái gia đã có ba năm không có vào viện của Lão phu nhân rồi.

"Lão gia!" Lão phu nhân kích động kêu lên.

Lão thái gia sãi bước đi vào, chủ tử nha hoàn một phòng rối rít hành lễ.

"Tất cả đứng lên đi, Lão phu nhân các ngươi như thế nào?" Lão thái gia trầm giọng hỏi.

Đại phu nhân tiến lên một bước, cung kính đáp: "Bẩm phụ thân, mới vừa rồi thái y đã chẩn qua, lúc này đang ở tiền thính dùng trà!"

Lão thái gia gật đầu một cái, đi tới trước giường Lão phu nhân nhìn Lão phu nhân mấy lần, cũng không quay đầu lại nói: "Các ngươi đi xuống trước đi, ta và Lão phu nhân của các ngươi trò chuyện một chút!"

Mọi người nhất tề đáp vâng, từng tốp lui ra ngoài.

"Đi nói cho Đại lão gia và Tam lão gia, Lão thái gia tới!" Đại phu nhân chỉ một tiểu nha đầu phân phó nói.

"Dạ!" Tiểu nha đầu kia hành lễ một cái, nhanh chóng chạy ra ngoài.

Chờ sau khi Đại lão gia và Tam lão gia tới, ngay trước mặt mọi người nói về bệnh tình của Lão phu nhân.

"...... Thái y chỉ nói là mẫu thân lớn tuổi, bệnh này phải dựa vào tĩnh dưỡng, để lại phương thuốc bổ......" Đại lão gia đứng ở trước giường Lão phu nhân, khom lưng báo lại với Lão thái gia.

Lão thái gia trầm ngâm một chút nói: "Ngươi đi tìm Văn Thúc, mang chút đồ ta dùng tới đây, ta muốn ở chỗ này ít ngày!"

"Dạ, nhi tử đi làm ngay!" Đại lão gia vội vàng đáp lại, bước nhanh ra ngoài.

Tam lão gia thấy Lão thái gia nhìn mình chằm chằm, co rút lại, từ từ tiến lên hành lễ với Lão thái gia.

Lão thái gia "Hừ" một tiếng, cuối cùng không nói gì.

Kế tiếp, Đại phu nhân dẫn đầu, mọi người lần lượt thăm hỏi Lão phu nhân, liền bị đuổi ra ngoài.

Tình hình thân thể Lão phu nhân đến cùng là như thế nào, ai cũng không rõ ràng lắm, bất quá sau khi Lão thái gia trở về, trong phủ an phận không ít.

Đại phu nhân và Tam phu nhân mỗi ngày thay phiên nhau hầu hạ ở trước giường Lão phu nhân, Đại lão gia làm xong việc công, cũng thường đến viện của Lão phu nhân, nhiều lần theo Lão thái gia tránh những người khác nói chuyện.

Trong phủ ngừng học hai ngày, Lão phu nhân tự mình lên tiếng, cuối cùng lại bắt đầu.

"Tứ tiểu thư, đã giờ Tuất một khắc (từ 7 giờ 15 đến 9 giờ 15 tối) rồi!" Vương ma ma tiến lên nhắc nhở.

Tào Ngọc Di từ trong trầm tư tỉnh lại, để cây bút lông chim tự chế đang cầm ở trong tay vô thức vẽ loạn xuống, đứng lên nhìn Vương ma ma cười cười, "Gọi các nha đầu bà tử chuẩn bị nước nóng đi!"

Vương ma ma đáp một tiếng, tự mình đi làm việc.
 
Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ
Chương 43: Đồ Cưới


Sau khi Lão phu nhân trải qua một lần hôn mê, liền nhìn thấy hung hiểm, sau khi tỉnh lại sinh hoạt hàng ngày cũng không cái gì đáng ngại, hơn nữa bởi vì Lão thái gia vào viện Lão phu nhân ở, sau khi Lão phu nhân có thể đi lại, cũng không cả ngày không có việc gì tụ tập đám nha hoàn bà tử trong phòng nói đùa nữa, mỗi ngày tự mình trông coi cơm canh trong phòng bếp nhỏ của Lão thái gia, hầu hạ cuộc sống hàng ngày của Lão thái gia...... Sắc mặt nhìn hồng nhuận không ít, thể cốt có khởi sắc trở lại.

Lão thái gia trở về hậu viện, cũng không ra ngoài lộ diện, đối với mọi chuyện trong phủ không hỏi qua, mỗi lần Tào Ngọc Di đi theo Đại phu nhân qua thỉnh an, cũng chỉ có Lão phu nhân ngồi đoan chánh ở trong phòng nhỏ, nhận lễ của mọi người xong rồi đuổi tất cả trở về......

Mặc kệ nói như thế nào, Lão phu nhân không có việc gì đối với Tào Ngọc Di và Chu thị mà nói đều là một chuyện tốt, sinh hoạt thường ngày của hai người cơ bản vẫn duy trì nguyên dạng không thay đổi.

Mỗi ngày Tào Ngọc Di bận rộn học tập đủ loại kiến thức, ở trước mặt Đại phu nhân cố gắng giữ vững hình tượng hèn nhát lúc trước.

Hiện tại chuyện lớn nhất ở Tào phủ chính là Tào Ngọc Nga xuất giá, bởi vì tuổi của Tào Ngọc Nga và Lưu gia Đại thiếu gia cũng không nhỏ, hai nhà vội vã qua hết lễ, chọn ngày hoàng đạo gần nhất nghênh thú (cưới gã).

"Đại tiểu thư, Lý di nương tới!" Tiểu nha đầu ở bên ngoài thông báo nói.

"Mau mời di nương vào!" Tào Ngọc Nga có chút gấp rút kêu lên.

Hôm nay Lý thị ở chỗ Đại phu nhân lập quy củ một ngày, buổi tối trước khi về viện lại đụng phải tiểu nha đầu Tào Ngọc Nga phái tới đang canh chờ ở trong sân, ngay cả cơm tối cũng không kịp dùng, lại dẫn nha đầu vội vã chạy tới viện của Tào Ngọc Nga.

"Tỷ nhi, đây là thế nào?" Lý thị vừa vào cửa liền thấy Tào Ngọc Nga không giống như bình thường, cầm giá y đỏ thẫm lên thêu, mà là vành mắt đỏ hồng ngồi ở đầu giường, trong phòng nha hoàn bà tử đều không có giữ lại một người nào hết.

"Di nương!" Tào Ngọc Nga ủy khuất gọi một tiếng.

Lý thị bước nhanh về phía trước, ôm Tào Ngọc Nga ch*m r** v**t v* lưng của nàng, "Tỷ nhi, mắt thấy những ngày an nhàn của con gần kề rồi, vạn phần không thể mặt ủ mày chau, chọc phải xúi quẩy đấy!"

"Di nương, nữ nhi nghe nói phu nhân muốn dựa theo quy cũ cô nãi nãi (bà cô) trong phủ chuẩn bị đồ cưới cho con, nhưng đồ cưới của cô nãi nãi mười mấy năm trước chỉ có mười sáu gánh, đây không phải là cố ý để cho người nhìn xem chê cười nữ nhi sao!" Tào Ngọc Nga nằm ở trên vai Lý thị thút tha thút thít nói.

Nghe thế, nhất thời, sắc mặt Lý thị cũng có chút khó coi.

"Tỷ nha, con nghe ai nói chuyện này?"

"Lúc nữ nhi thỉnh an phu nhân, ở trong viện của phu nhân vô tình nghe hai bà tử nói......" Tào Ngọc Nga thấp giọng nói.

Nói cho cùng Lý thị ở nơi hậu viện này thấm nhuần mấy chục năm, rất nhanh tỉnh táo lại, "Tỷ nhi ngoan, con chớ hoảng sợ, nghe di nương nói, chẳng qua là mấy nha hoàn bà tử nói bậy huyên thuyên thôi, chuyện như vậy nhá, vẫn còn chưa chính xác, chờ di nương hỏi thăm một chút chúng ta tính toán tiếp, lại nói, dù con gả đi ra ngoài, đời này của di nương cũng không có cái gì để suy nghĩ nữa, đến lúc đó cùng lắm thì bất cứ giá nào cũng nháo lên một phen......"

"Di nương, cũng không có biện pháp khác sao? Coi như con ra cửa, về sau người còn phải sống ở dưới tay phu nhân, bảo nữ nhi làm sao mà an tâm!" Vẻ mặt Tào Ngọc Nga ảm đạm nói, cầm khăn xoa khóe mắt.

Lý thị thấy thế trong lòng cũng chua xót, ôm Tào Ngọc Nga nói không nên lời, được hồi lâu mới nói: "Tỷ nhi muốn trách thì trách di nương là được, tỷ nhi tốt của ta có tri thức hiểu lễ nghĩa, nếu sinh ra từ bụng đại phu nhân, làm sao sẽ có những khổ cực này......"

"Có tri thức hiểu lễ nghĩa có ích lợi gì, đáng hận hai tiểu đề tử Tào Ngọc Linh và Tào Ngọc Dao, có lúc nào để trưởng tỷ con đây ở trong mắt đâu!" Tào Ngọc Nga cắn răng căm hận nói.

"Trưởng tỷ, trưởng tỷ......" Lý thị thì thầm trong miệng mấy lần, buồn rầu trên mặt dần dần tiêu tán, mặt mày hớn hở giúp Tào Ngọc Nga lau mặt sạch sẽ.

"Di nương!" Tào Ngọc Nga không hiểu gọi một tiếng.

"Tỷ nhi, vừa rồi không phải con nói con là trưởng tỷ ư, lại không bàn về cái khác, con nghĩ nhé, Tào Ngọc Linh, Tào Ngọc Hà cũng đều ở phía sau con đấy, theo quy củ à, cũng không có người muội muội nào có thể lướt qua trưởng tỷ, con hãy thả lỏng tinh thần, cho dù đại phu nhân không muốn, trên thể diện đều phải làm đủ, đến lúc đó di nương sẽ cho con chút vốn riêng của mình mang theo, bảo đảm lớp thể diện bên trong của con sẽ phong phong quang quang (nở mày nở mặt)!" Lý thị nở nụ cười nói.

"Thật ạ?" Tào Ngọc Nga xoa mũi một cái, nín khóc mỉm cười nói.

Lý thị gật đầu liên tục, "Tỷ nhi cứ yên tâm, về sau nhé, đừng có suy nghĩ lung tung nữa, mọi chuyện tự di nương sẽ giúp con nghĩ biện pháp!"

Tào Ngọc Nga buông xuống lo âu trong lòng, thẹn thùng lôi kéo Lý thị đi xem giá y thêu được hơn phân nửa.

Lý thị nói đùa cùng với Tào Ngọc Nga một lát, tự mình cùng với nha hoàn phục vụ Tào Ngọc Nga tắm rửa, chờ đến khi Tào Ngọc Nga buồn ngủ mới vội vã rời đi.

"Di nương, nô tỳ đi bảo phòng bếp làm một chút thức ăn cho người nhé?" Bảo Nhi - Nha hoàn nhị đẳng bên cạnh Lý thị vừa hầu hạ Lý thị cởi áo khoác, vừa nói.

"Không cần, đã giờ này rồi, bưng điểm tâm tới đây ta sẽ hâm nóng nước trà dùng một chút là được!" Lý thị xoa nhẹ trán, mệt mỏi phân phó nói.

"Dạ!" Bảo Nhi cũng không khuyên nhiều, đáp một tiếng đi xuống......

Tào Ngọc Nga xuất giá, lão phu nhân lấy ra ba ngàn lượng bạc trắng từ trong vốn riêng của mình, trong đó hai ngàn hai trăm lượng giao cho đại phu nhân đặt mua đồ cưới, còn có tám trăm lượng cho Tào Ngọc Nga tự mình giữ, không ghi vào danh sách đồ cưới, nói là về sau cô nương Tào gia xuất giá, lão phu nhân nơi đó đều làm theo quy củ này, tam phu nhân thêm một ngàn lượng bạc đồ cưới, còn lại thì đại phu nhân lấy ra.

Trước ngày xuất giá mấy hôm Tào Ngọc Nga bảo đại trù phòng làm vài dạng điểm tâm trà quả đưa đến viện của mình, đợi đến khi tan học, sau khi thỉnh an đại phu nhân dùng xong bữa cơm chiều, mời Tào Ngọc Linh, Tào Ngọc Dao, Tào Ngọc Di, Tào Ngọc Hà còn có Bát tiểu thư Tào Ngọc Dĩnh của Tam phòng đi đến viện của nàng.

"Hôm nay mời mấy vị muội muội tới đây, các tỷ muội chúng ta tụ họp vui vẻ một chút!" Tào Ngọc Nga bưng một chén trà đứng lên, cười khanh khách nói.

Mấy ngày trước đây, đồ cưới của Tào Ngọc Nga đã lục tục đến, trong phủ bao nhiêu ánh mắt đều nhìn sang, từng món vật phẩm lớn không phải giả, không phải là tốt nhất, cũng có thể nắm chắc trong tầm tay, các món vật phẩm nhỏ để ở trong rương, Lý thị dùng tiền đút lót mấy bà tử khố phòng, tự mình vào xem rồi, hơn nữa hạ nhân đều nói Lưu gia Đại thiếu gia dáng vẻ đường hoàng, lòng của Tào Ngọc Nga coi như hoàn toàn thả lỏng......

Cho dù Tào Ngọc Linh không thân thiết với Tào Ngọc Nga, cũng sẽ không ở trong giờ phút quan trọng này phát tác, cũng nâng chén trà đứng lên, Tào Ngọc Linh vừa động, mấy người còn lại cũng đi theo đứng lên, mọi người lấy trà thay rượu.

"Chúc tỷ tỷ toàn gia hạnh phúc!" Tào Ngọc Linh nói một câu đúng trọng tâm, uống một ngụm trà sau đó ngồi xuống.

"Chúc tỷ tỷ sớm quý tử!" Tào Ngọc Dao khoa trương cười lên nói.

Tào Ngọc Nga vừa nghe, mắc cở đỏ bừng cả khuôn mặt, làm bộ muốn kéo miệng Tào Ngọc Dao, hai người cười đùa thành một đoàn, nước trà vẩy đầy mặt đất.

Chờ các nha hoàn bà tử tiến lên thêm nước trà vào cho Tào Ngọc Nga và Tào Ngọc Dao lần nữa, hai người mới uống với nhau một hớp.

Từ lúc Tào Ngọc Di đến nơi này, cũng chưa có nói lời chúc mừng, mấy người đã cùng nhau làm ra vẻ uống một ngụm trà.

Kế tiếp chủ yếu là Tào Ngọc Nga Tào Ngọc Linh, Tào Ngọc Dao nói lời khách sáo qua lại, làm ra vẻ tỷ muội tình thâm, Tào Ngọc Nga lấy ra những đồ vật nhỏ tự mình làm hoặc đã dùng qua, ví dụ như hà bao, đồ trang sức đeo tay nhỏ... phân cho mấy người, Tào Ngọc Di được một đôi Ngọc Tắc nhỏ và hai cái hà bao, rồi tặng một cái hà bao khảm trân châu nhỏ tự mình làm ra ngoài.
 
Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ
Chương 44: Có được nhi tử


Hôn kỳ của Tào Ngọc Nga định ở đầu ngày tám tháng chín, từ tháng sáu trở đi Tào Ngọc Nga bắt đầu thỉnh thoảng mời mấy muội muội đến tụ tập nhỏ, Tào Ngọc Di phiền không chịu nổi, mỗi lần tan học sau khi thỉnh an Đại phu nhân xong, Đại phu nhân giữ lại thì ở chỗ Đại phu nhân dùng cơm, hoặc ở trong phòng của mình dùng cơm, lúc đó đã là giờ Tuất (từ bảy giờ đến chín giờ tối) rồi, lại bị Tào Ngọc Nga mời đi ngồi nửa canh giờ, tặng nhau một chút đồ vật nhỏ, trở về thì phải tắm chuẩn bị ngủ, Tào Ngọc Di muốn chỉnh lý lại những thứ ban ngày học được cũng khó khăn.

Đến cuối tháng sáu, ban đêm Tam phu nhân trở dạ, trên dưới Tào phủ đều bận rộn, Đại phu nhân mặc quần áo xong tự mình đi trấn giữ, Lão phu nhân cũng bị đánh thức, sai bà tử tâm phúc tới chờ đợi, các phu nhân đã hành động, đương nhiên các di nương cũng không thể còn an ổn ngủ, đều hoặc sớm hoặc muộn chạy tới, ngay cả Vương thị mang thai tám tháng cũng đã tới, sau đó Đại phu nhân sợ hai đầu đều loạn, lên tiếng để cho Vương thị đi về.

Tam phu nhân gả vào Tào phủ hơn hai năm mới có thai, trong ngày thường đương nhiên là cẩn thận, cả ngày tránh ở trong phòng dưỡng thai, không tùy tiện ra khỏi cửa, cái gì tốt cũng cho vào trong miệng, Tào Ngọc Di ở chỗ của Lão phu nhân đụng phải Tam phu nhân, nhìn cái bụng lớn đến dọa người kia của Tam phu nhân, cảm thấy trước kia lúc Chu thị mang thai cặp song sinh cũng không thấy lớn đến như vậy!

Mãi cho đến sáng sớm Tam phu nhân vẫn còn ở bên trong khàn giọng một tiếng lại một tiếng k** r*n thảm thiết, nghe thấy làm cho lòng người căng thẳng, Tam lão gia ở trong sân nôn nóng dậm chân.

"Lão phu nhân tới!" Tiểu nha đầu ở cửa viện chạy vào hô lên.

Tam lão gia và Đại phu nhân vội vàng đứng dậy đi ra ngoài đón.

"Mẫu thân, người thế nào lại tự mình tới đây?" Tam lão gia giành tới đỡ Lão phu nhân, lo lắng hỏi.

"Ta không tới, trong phủ này liền rối loạn, nhà lão đại đâu?" Lão phu nhân dùng quải trượng gõ xuống mặt đất một cái hô.

"Con dâu ở đây!" Đại phu nhân tiến lên cung kính đáp.

"Nơi này có ta liền đủ rồi, ngươi hãy đi chủ trì công việc trong phủ, đặc biệt là mấy vị tỷ nhi, bảo chúng nó đừng có chạy lung tung, tránh bị đụng phải, bị kinh sợ!" Lão phu nhân phân phó nói.

"Dạ, con dâu đi làm ngay!" Đại phu nhân hành lễ với Lão phu nhân một cái, để hai bà tử lão luyện ở lại chỗ này canh giữ, dẫn theo các nha hoàn bà tử khác bước nhanh lui ra ngoài.

Đại phu nhân sắp xếp cho Tào Ngọc Nga, Tào Ngọc Linh, Tào Ngọc Dao, Tào Ngọc Di, Tào Ngọc Hà cùng nhau dùng điểm tâm xong, rồi để cho bà vú ôm Tào Ngọc Hà trở về phòng không cho ra ngoài, phái hai bà tử có thể diện hộ tống ba người Tào Ngọc Dao các nàng đi học, sợ mấy tiểu cô nương chạy đến gần viện của Tam phu nhân.

"Nhị muội muội, Tam muội muội, Tứ muội muội đừng sợ, hôm nay đại tỷ cùng đi với các muội!" Tào Ngọc Nga đứng lên chủ động nói.

Hơn nửa tháng các tỷ muội tụ tập với nhau, làm cho tình cảm giữa ba người Tào Ngọc Nga và Tào Ngọc Linh, Tào Ngọc Dao nhìn qua được hóa giải không ít, cho nên Tào Ngọc Nga mới lại bắt đầu thể hiện ra bộ dáng trưởng tỷ ở khắp nơi.

"Làm phiền đại tỷ rồi, ta thấy đại tỷ vẫn nên mau mau trở về phòng mình, tránh dính phải xúi quẩy gì đó cũng không hay!" Sự nhẫn nhịn của Tào Ngọc Linh những ngày qua rốt cục cũng không nhịn được nữa, giễu cợt nói một câu, vung khăn, tự mình đi ra ngoài trước, mấy nha hoàn bà tử cuống quít đi theo.

Nụ cười của Tào Ngọc Nga cứng lại, trên mặt thoáng chốc một hồi xanh một hồi đỏ.

Khóe miệng Tào Ngọc Dao nhếch lên một nụ cười lạnh, bước nhanh ra ngoài.

Tào Ngọc Di cúi thấp đầu không nhìn tới sắc mặt của Tào Ngọc Nga, vội vã hành nữa lễ với Tào Ngọc Nga, rồi cũng đuổi theo.

Mãi cho đến buổi tối, Tam phu nhân mới thiên tân vạn khổ (trăm đắng ngàn cay) sinh hạ một tiểu thiếu gia, ấn theo thứ bậc là Trưởng tử của Tam phòng, Thất thiếu gia Tào phủ, mặc dù Tam phu nhân tổn thương nguyên khí nghiêm trọng, nhưng cũng may không có nguy hiểm đến tánh mạng, không khí khẩn trương trong phủ mới coi như tiêu tán.

Mặc kệ nói như thế nào, Tam phu nhân là trưởng bối thân thể không tốt, Tào Ngọc Di cũng phải đi thăm, mặc dù bởi vì kiêng kỵ, ngay cả mặt của Tam phu nhân cũng không thấy.

"Tứ tiểu thư, tại sao mấy ngày nay không có đi thăm Ngũ thiếu gia và Lục thiếu gia, hai vị thiếu gia cũng đều nhớ tiểu thư đấy!" Chu thị đứng dưới hành lang trong viện của Tam phu nhân nói với Tào Ngọc Di.

Tào Ngọc Di biết Chu thị cố ý chờ ở chỗ này, lúc Tào Ngọc Di mới vừa đi vào, Chu thị cũng đã ở đó, một tháng này, đầu tiên là Lão phu nhân bị bệnh, sau đó là Tào Ngọc Nga thỉnh thoảng mời người đến viện của nàng ta, Tào Ngọc Di hoàn toàn không tìm được thời gian đi đến viện của Chu thị.

"Di nương, hôm nay tan học ta sẽ đi!" Tào Ngọc Di cố ý cao giọng lên tiếng, để cho các hạ nhân ở gần đó đều có thể nghe.

Chu thị cười cười, hành lễ với Tào Ngọc Di một cái, xoay người tiếp tục cùng mấy nha hoàn bà tử trong viện Tam phu nhân nói đùa.

Tào Ngọc Di nghiêng nghiêng thân thể, để cho qua, không có nhận lễ của Chu thị.

Cặp song sinh đã được một tuổi rưỡi, Lục thiếu gia nói cũng còn nói chưa rõ ràng liền bắt đầu ngún nguẩy chạy chơi khắp sân, Ngũ thiếu gia thì ngược lại, học nói rất nhanh, bước đi thì vẫn còn bước từng bước một.

Từ lần trước bị Tào Ngọc Linh giội nước lạnh một trận về sau, rốt cuộc Tào Ngọc Nga cũng yên tĩnh lại một chút.

Buổi tối tan học, Tào Ngọc Di đi thỉnh an Đại phu nhân, trên mặt Đại phu nhân mang theo mỏi mệt dày đặc, cũng không giữ lại dùng cơm tối, Tào Ngọc Di vui mừng phân phó Tiểu Đào trực tiếp đi trù phòng lãnh cơm canh đưa đến chỗ của Chu thị, cùng dùng với Chu thị.

Những ngày qua không có tới đây, hiển nhiên cặp song sinh đã có chút không nhớ Tào Ngọc Di rồi, vừa mới bắt đầu còn sợ hãi, Tào Ngọc Di nhẫn nại chơi với cặp song sinh một lát, mới xem như quen thuộc trở lại.

Chu thị ở một bên nhìn Tào Ngọc Di trăm phương ngàn kế dụ dỗ cặp song sinh gọi tỷ tỷ, thỉnh thoảng nói chút chuyện lý thú với cặp song sinh.

"Tứ tỷ nhi gần đây trôi qua như thế nào? Có bị ủy khuất gì hay không?" Chu thị thấp giọng hỏi.

Tào Ngọc Di chọn chuyện trọng điểm phát sinh gần đây nói với Chu thị.

"Tỷ nhi không cần đi lấy lòng Tào Ngọc Nga thế nào, cũng không được nắm chặc khiến cho quá căng!" Chu thị dặn dò nói.

Tào Ngọc Di gật đầu đáp ứng, tiếp tục chơi quả cầu vải nhỏ với cặp song sinh, cái này là tự Tào Ngọc Di làm, cắt một món quần áo cũ, nhét bông vải bên trong, vá thành một quả cầu tròn vừa phải, ném chơi cùng cặp song sinh, chọc cho cặp song sinh thỉnh thoảng phát ra tiếng kêu to cùng tiếng cười "Khanh khách".

Tam phu nhân vẫn chưa thể đứng dậy được, Vương thị lại trở dạ, Đại phu nhân đã miễn quy cũ cho Vương thị, lúc Vương thị trở dạ là lúc nàng ta đang tản bộ ở trong viện của mình.

Lần này không giống như lúc Tam phu nhân sinh, Lão phu nhân và Đại phu nhân đều chỉ sai bà tử đi xem, Đại lão gia nhân được tin tức ngược lại tự mình đi xem một lần, lần trước lúc Tam phu nhân sinh, Đại lão gia ở bên ngoài bận rộn một ngày, trời tối đen mới trở về phủ, khi đó Tam phu nhân đã sinh thuận lợi rồi.

Vương thị sinh coi như thuận lợi, buổi sáng trở dạ, đến buổi trưa liền sinh hạ một nam hài khỏe mạnh, Đại lão gia mừng đến kéo đứt vài sợi râu.

Đại phu nhân nhận được tin, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng.

Phương ma ma vẫy tay cho nha hoàn bà tử trong phòng lui xuống, lo lắng nhìn Đại phu nhân.

"Ma ma yên tâm, đây cũng không phải là lần đầu tiên, ta có chừng mực!" Đại phu nhân bình tĩnh nói.
 
Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ
Chương 45: Nổi giận


Đầy tháng Trưởng tử Tam phòng, Tam lão gia cũng không đảm nhiệm chức thật ở trong triều, nhà mẹ của Tam phu nhân cũng không ở kinh thành, huống chi đến bây giờ Tam phu nhân còn chưa ngồi dậy được, cho nên cũng không có làm lớn, chỉ có chủ tử từ trên xuống dưới ở trong phủ cùng nhau náo nhiệt một ngày.

"Mẫu thân, không phải năm trước người nói muốn mở yến hội trong phủ một lần, mời Tôn muội muội, Ngô tỷ tỷ các nàng tới chơi sao?" Tào Ngọc Linh an phận học mấy ngày, lại chán ngán, buổi trưa dùng cơm trưa ở chỗ Đại phu nhân xong liền ngún nguẩy làm nũng.

"Tỷ nhi ngoan, hiện tại mẫu thân không rãnh!" Đại phu nhân bóp ấn đường, nhẫn nại ôn hòa nói.

"Con mặc kệ, con mặc kệ, mẫu thân, không phải người đã đồng ý với con rồi sao?" Tào Ngọc Linh dậm chân kêu lên.

"Nhị tỷ nhi, xem một chút bộ dạng của con bây giờ giống cái gì, quy củ lễ nghi tiểu thư khuê các con học đâu rồi, năm nay con đã mười ba rồi, tại sao tính tình còn khinh suất như vậy!" Đại phu nhân cau mày quát lớn.

Qua hết năm, sau khi một nhà Nhị lão gia một nhà rời đi, Tam phu nhân có thai còn không chịu nhường lại quyền quản gia, sau đó thấy lạc hồng, mới sợ hãi, buông tay chuyên tâm dưỡng thai, vừa vặn thái y lại nói thân thể Đại phu nhân đã hoàn toàn bình phục, mới để cho Đại phu nhân chưởng gia lại lần nữa, bận rộn hơn nửa tháng mới coi như làm rõ tất cả sổ sách, không bao lâu sau, Lão phu nhân lại bị bệnh một trận, Tam phu nhân và Vương thị sinh nở..... Chờ những chuyện này trôi qua, hiện tại đã là tháng tám rồi, gần đây Đại phu nhân luôn bận rộn, tâm tình vốn không tốt, vào lúc này bị Tào Ngọc Linh làm ồn, một ngọn lửa liền xông lên đầu.

"Rõ ràng là mẫu thân đã đáp ứng nữ nhi!" Tào Ngọc Linh không thuận theo không buông tha tiếp tục kêu gào.

"Càn rỡ, con quy cũ học lâu như vậy, là để cho con tới hô to gọi nhỏ cùng trưởng bối sao......" Đại phu nhân giận đến vỗ mạnh lên chiếc kỷ trà một cái, phát ra một tiếng động không nhỏ.

Tào Ngọc Linh bị dọa sợ, không tin nhìn Đại phu nhân một cái, dùng khăn che mặt chạy ra ngoài.

"Đứng lại cho ta, bộ dạng đức hạnh này của con là muốn để cho tất cả mọi người trong phủ nhìn vào chê cười con, có phải hay không!" Đại phu nhân che ngực kêu lên.

Phương ma ma thấy tình hình không đúng, bước nhanh về phía trước kéo Tào Ngọc Linh lại trước, "Phu nhân bớt giận, Nhị tiểu thư chỉ là nhớ tới mấy tỷ muội tốt thôi, thế này mới......"

Đại phu nhân hít sâu vài cái, tâm tình từ từ khôi phục lại, thả chậm ngữ điệu lại nói: "Tỷ nhi, tới đây!"

Tào Ngọc Linh nức nở một chút, chân đóng đinh tại chỗ cũng không nhúc nhích.

"Nhị tiểu thư, người nghe ma ma nói một câu, thông cảm cho phu nhân......" Phương ma ma lại cúi đầu nhỏ giọng khuyên Tào Ngọc Linh.

"Các ngươi đều đi xuống đi, đều đóng chặt mồm lại!" Đại phu nhân nhìn lướt qua hai bên phân phó nói.

Từ lúc mới bắt đầu đến bây giờ các nha hoàn bà tử vẫn duy trì mắt nhìn miệng miệng nhìn tâm đều nhất tề đáp một tiếng, bước nhanh lui xuống.

Phương ma ma lôi kéo Tào Ngọc Linh trở lại bên cạnh Đại phu nhân.

Đại phu nhân ép Tào Ngọc Linh ngồi xuống trên giường thấp, móc khăn ra tỉ mỉ giúp Tào Ngọc Linh lau nước mắt trên mặt, "Tỷ nhi năm nay cũng không còn nhỏ nữa rồi, tại sao lại không thể kiềm chế tính tình, chuyện này nếu để truyền đi ra ngoài, thanh danh của con có còn hay không?"

Tào Ngọc Linh ủy khuất hít hít mũi, không có trả lời.

"...... Huống chi mẫu thân cũng không phải là nói không làm yến hội trong phủ, chẳng qua là còn chưa có định ngày thật tốt thôi, bộ dạng nôn nóng như con vậy tương lai phải làm sao bây giờ......" Đại phu nhân nhìn Tào Ngọc Linh tiếp tục nói.

"Mẫu thân!" Lúc này Tào Ngọc Linh mới thu nước mắt, ngẩng đầu gọi một tiếng.

Đại phu nhân bất đắc dĩ chỉ lên trên trán Tào Ngọc Linh một cái, nhẹ giọng nói nhỏ với Tào Ngọc Linh chuyện yến hội......

"Phu nhân, Nhị tiểu thư, đã giờ Mùi (từ 13 giờ đến 15 giờ) rồi!" Hai mẫu nữ nói một hồi lâu, Phương ma ma tiến lên nhắc nhở.

Buổi chiều giờ Mùi hai khắc bắt đầu đi học, Tào Ngọc Linh mới vừa khóc một trận, còn phải sửa sang chỉnh trang lại mới có thể ra cửa.

"Mẫu thân, hôm nay mặt trời thật gắt, nữ nhi không đi học có được hay không?" Tào Ngọc Linh tựa vào trong ngực Đại phu nhân dịu dàng nói.

Đại phu nhân nghe vậy nghiêm mặt, "Không phải ở Thính Tuyết Hiên đã bố trí băng rồi sao? Chỉ cần đi mấy bước thôi......"

Tào Ngọc Linh bĩu môi, không nói chuyện cũng không muốn đứng lên.

Đại phu nhân nhìn bộ dạng ủy khuất của Tào Ngọc Linh, lại nghĩ tới mới vừa rồi mới phát hỏa chẳng đâu một trận, trong lòng mềm nhũn, lại thêm một câu: "Con tạm đi qua trước đi, đợi chút nữa ta bảo hai bà tử đưa nước ô mai ướp lạnh qua!"

"Tốt quá!" Tào Ngọc Linh cao hứng kêu lên.

Đại phu nhân gật đầu cười, nhìn sang Phương ma ma ra hiệu.

Phương ma ma hiểu ý đi ra ngoài gọi người bưng nước vào giúp Tào Ngọc Linh súc miệng.

Bên này Tào Ngọc Linh chỉ vì một khoảng cách nhỏ trên đường không muốn đi học, bên kia Tào Ngọc Di cũng đã sớm đến Thính Tuyết Hiên, quy củ ở Tào phủ chỉ có lão gia, phu nhân và các thiếu gia tiểu thư qua mười hai tuổi mới có thể dùng băng vào mùa hè, nói là sợ tiểu hài tử thân thể yếu đuối, chịu không nổi khí lạnh, Đại lão gia và Tam lão gia nghỉ ngơi ở phòng thiếp thất, cũng sẽ an bài băng tháp giảm nhiệt, cho nên hiện tại trong phòng Tào Ngọc Di không có hưởng thụ đó, chỉ đành phải sớm đến nơi có băng mát mẻ chính là Thính Tuyết Hiên, ngay cả giấc trưa cũng ngủ ít đi một khắc đồng hồ.

"Nhị tỷ tỷ, tỷ đã đến rồi, mau tới đây ngồi!"

Tào Ngọc Linh vừa vào cửa, Tào Ngọc Dao liền cười nghênh đón, lôi kéo Tào Ngọc Linh để cho nàng ta ngồi xuống vị trí gần băng tháp nhất.

"Nhị tỷ tỷ tốt lành!" Tào Ngọc Di đứng lên nhẹ giọng chào một tiếng.

Tào Ngọc Linh gật đầu một cái, ngồi ở bên cạnh Tào Ngọc Dao, Tào Ngọc Dao nhìn thấy trên mặt Tào Ngọc Linh rịn mấy giọt mồ hôi, cầm lấy khăn quay sang phía Tào Ngọc Linh dồn sức quạt.

Tào Ngọc Di biết thể cốt của mình cũng không cường tráng, mặc dù h*m m**n mát mẻ, nhưng cũng không đến gần băng tháp, chọn vị trí cách băng tháp xa nhất.

Vẫn là học thêu thùa một canh giờ trước, lại học thanh nhạc ước chừng nửa canh giờ tới ba khắc, học mấy tháng nay, Tào Ngọc Di mới phát hiện giờ học thanh nhạc này không phải là một mình Từ sư phó dạy, cách mấy ngày sẽ có sư phó khác tới đây, giảng về cầm ngoài ra kỳ, thư, họa, chỉ sơ lược nói một chút, cũng không đi sâu, Từ sư phó am hiểu nhất chính là đàn tranh, cho nên Tào Ngọc Linh, Tào Ngọc Dao cũng đều chọn nhạc khí này, Tào Ngọc Di suy nghĩ một chút cũng theo số đông, chỉ có điều để cho Chu thị giúp một tay mua một thanh sáo đi vào, nói để tự mình luyện, thỉnh thoảng tìm Từ sư phó chỉ điểm một chút......

Khoản thời gian gần đây, Tào phủ bận rộn, Đại phu nhân cũng không có tâm tư cho mấy vị di nương lập quy củ, bình thường vào buổi trưa liền đuổi các nàng trở về phòng của mình.

"Di nương, các đệ đệ đâu ạ?" Tào Ngọc Di tan học, trước hết quẹo đến chỗ của Chu thị.

"Lão phu nhân sai người ôm qua đi qua đó rồi!" Chu thị cười ra đón.

Tào Ngọc Di có chút thất vọng thở dài.

"Tứ tỷ nhi, con mới bây lớn, đã phải đi học! Hơn nữa, con cũng chỉ nhớ hai đệ đệ, không nhớ di nương!" Chu thị kéo Tào Ngọc Di vào phòng, chọc trán Tào Ngọc Di một cái nói.

Tào Ngọc Di vội vàng lắc đầu.

Chu thị nở nụ cười, vội phân phó các nha hoàn bưng điểm tâm tới đây, lại hỏi mấy câu trong chuyện học, chỉ có điều chưa tới một khắc đồng hồ, Tào Ngọc Di phải đi, nếu không sẽ muộn buổi thỉnh an Đại phu nhân tối hôm đó.

"Tỷ nhi cẩn thận chút, mấy ngày nay tâm tình phu nhân không tốt!" Chu thị không yên lòng dặn dò nói.

"Dạ, con biết rồi!" Tào Ngọc Di thành thật đáp ứng......
 
Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ
Chương 46: Đến muộn


Lúc cuối tháng Đại phu nhân thỉnh an Lão phu nhân, đề cập tới trong tháng tám muốn mở yến hội một lần ở trong phủ.

Lão phu nhân do dự một chút, gọi một lão ma ma tới dặn dò một câu, lão ma ma kia đáp một tiếng vội vã đi ra ngoài.

Mấy lão ma ma này là ma ma bồi giá của Lão phu nhân, vốn đã không có đảm nhiệm chuyện gì ở trong phủ, sau khi Lão thái gia trở về, Lão phu nhân lại gọi mọi người trở lại, chuyên hầu hạ Lão thái gia.

Đại phu nhân thấy thế, tiếp tục nói tiếp sự vụ khác ở trong phủ.

Lão ma ma kia vào phòng kề sát bên tai Lão phu nhân nhỏ giọng nói mấy câu, Lão phu nhân mỉm cười gật đầu một cái.

"...... Thời gian qua trong phủ chúng ta cũng có phần không có náo nhiệt, chuyện yến hội ngươi xem rồi làm đi......" Lão phu nhân nghe cặn kẽ lời nói của Đại phu nhân, không có giống như trước kia nhúng tay vào mọi chuyện, chỉ nói ra một câu về chuyện yến hội.

Đại phu nhân có chút kinh ngạc đáp lại, đoán chừng là không có nghĩ đến Lão phu nhân sẽ buông tay, đang chuẩn bị nói tiếp.

"Được rồi, các ngươi đều trở về đi thôi!" Lão phu nhân đứng lên nói, dứt lời liền đi vào phòng trong.

Thần sắc bừng sáng trên mặt Đại phu nhân hoãn lại một chút, mang theo nha hoàn bà tử rời đi.

Sau khi Tào Ngọc Di đi theo Đại phu nhân ra khỏi phòng, Chu thị các nàng theo ở phía sau đi ở trước mặt nha hoàn bà tử nửa bước.

Chờ ra khỏi viện của Lão phu nhân, Đại phu nhân lên tiếng để cho Tào Ngọc Linh, Tào Ngọc Dao, Tào Ngọc Di trực tiếp đi học.

Tào Ngọc Di vội vàng hành lễ với Đại phu nhân một cái, bước nhanh đi theo Tào Ngọc Linh rời đi.

"Nhị tỷ, tỷ nói yến hội, chúng ta phải mời ai tới?" Tào Ngọc Dao tiến tới bên cạnh Tào Ngọc Linh, nhặt cái đề tài Tào Ngọc Linh thích nói.

Qủa nhiên Tào Ngọc Linh hăng hái bừng bừng tán gẫu cùng Tào Ngọc Dao.

Tào Ngọc Di phân chút tâm nghe hai tiểu cô nương nói chuyện, bản thân mình thì không mở miệng.

"Nhị tỷ tỷ, không bằng chúng ta để cho Tôn tỷ tỷ các nàng dẫn theo các muội muội trong nhà tới, để cho Tứ muội muội cũng biết mấy tỷ muội tốt được không?" Tào Ngọc Dao có chút đắc ý nhìn Tào Ngọc Di không nói lời nào bên cạnh một cái, giống như bố thí nói, "Tứ muội muội, ngươi nói đi?"

Tào Ngọc Di cười nhạo ở trong lòng một cái, nhẹ giọng nói với Tào Ngọc Linh: "Cảm tạ Nhị tỷ tỷ phí tâm!"

Tào Ngọc Dao nghe Tào Ngọc Di ở trên chữ "Nhị" cố ý nhấn mạnh xuống, trên mặt cứng đờ, trong mắt lóe lên lửa giận.

"Ừhm, cũng không phải là chuyện lớn gì, như vậy cũng tốt!" Tào Ngọc Linh cũng mặc kệ hai người Tào Ngọc Dao và Tào Ngọc Di có tâm tư gì, sảng khoái đáp ứng, "Tứ muội muội yên tâm đi, đến lúc đó bảo đảm có bạn nhỏ hòa hợp cùng chơi với ngươi!"

Tào Ngọc Di hành nữa lễ với Tào Ngọc Linh, lại nói cảm tạ một lần nữa, ở trong lòng thầm than, Đại phu nhân nhìn vào là người khôn khéo lợi hại cỡ nào, lại nuôi dưỡng ra một thân nữ nhi (con gái ruột) nửa phần tâm cơ cũng không có, lúc trước nói Tào Ngọc Dao trộm đồ của nàng ta, Tào Ngọc Linh giận đến gần như muốn tự mình tiến lên cho Tào Ngọc Dao mấy bạt tay, kết quả Tào Ngọc Dao chỉ lấy lòng Tào Ngọc Linh mấy lần, giả bộ mấy phần đáng thương, Tào Ngọc Linh lại cùng Tào Ngọc Dao xen lẫn vào nhau, chỉ cần không có lỗi với nàng ta, trong ngày thường cũng chung đụng vô cùng tốt, nói thí dụ như bản thân Tào Ngọc Linh, Tào Ngọc Nga cũng là bởi vì thích bày ra dáng vẻ trưởng tỷ, Tào Ngọc Linh nhìn thấy chán ghét, Tào Ngọc Linh mới có thể khắp nơi nhằm vào Tào Ngọc Nga, quả thật là nửa điểm cũng không cần che giấu......

Tào Ngọc Dao thấy thế, ở nơi Tào Ngọc Linh không nhìn thấy, hung hăng trợn mắt nhìn Tào Ngọc Di một cái, nhanh chóng chen vào, "Nhị tỷ tỷ, chúng ta dùng cách thêu mới học lần trước làm hà bao nhỏ cho Tôn tỷ tỷ các nàng được không? Không biết chỗ Ngô tỷ tỷ có trò chơi mới mẻ gì không......"

Tào Ngọc Linh lập tức liền bị đề tài này hấp dẫn, vứt Tào Ngọc Di sang một bên.

Hai người một đường cười cười nói nói đến Thính Tuyết Hiên, Dương sư phó đã chờ ở nơi đó.

Tào Ngọc Di giương mắt nhìn sắc mặt Dương sư phó đang trầm xuống một cái, vội vàng cúi đầu, xem ra bất luận khi nào, đi học trễ cũng đều là việc không đúng á......

Tào Ngọc Linh và Tào Ngọc Dao dường như nói còn chưa hết hứng, nụ cười trên mặt chưa có thu lại.

Tầm mắt của Dương sư phó quét qua trên đầu ba người, không có mở miệng nói chuyện.

Yên lặng một hồi lâu, Tào Ngọc Linh mới cả người không được tự nhiên đứng ra hành lễ với Dương sư phó một cái, "Sư phó thứ lỗi, hôm nay chúng ta đi thỉnh an Lão phu nhân làm trễ nãi một chút......"

"Quy củ của Tào phủ cũng không có quy định thỉnh an thì không đến học!" Mặt Dương sư phó không chút thay đổi nói.

Tào Ngọc Linh rụt bả vai một cái, ngượng ngùng nói không ra lời.

Thật ra thì vừa rồi ở trên đường nếu đi nhanh một chút, vốn có thể đến kịp, chỉ có điều Tào Ngọc Linh và Tào Ngọc Dao nói chuyện quá cao hứng, sau khi nha hoàn nhắc nhở một lần, bị Tào Ngọc Dao khiển trách một câu, dĩ nhiên là không dám mở miệng nữa, Tào Ngọc Di cũng không thể bỏ lại hai người bọn họ, một mình chạy tới trước......

"Ngồi xuống trước đi bắt đầu học công khóa (bài học) hôm nay, ngày mai mỗi người nộp ba trang chữ to lên, về phần quy củ này, chờ một chút tự có Lưu sư phó giảng với các trò!" Dương sư phó để cho ba người đứng ở cửa thời gian khoảng một chung trà mới mở miệng nói.

Tào Ngọc Linh và Tào Ngọc Dao nghe xong, trên mặt đều có chút trắng bệch, quy củ đi vào ngồi xuống.

Đây là lần đầu tiên Tào Ngọc Di đi trễ, cũng không hoàn toàn hiểu ý tứ trong lời nói của Dương sư phó, ngược lại cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, chẳng qua là phạt mấy trang chữ mà thôi, kiếp trước kiểm tra đánh giá và chế độ nghiêm phạt còn nhiều hơn cái này nhiều......

Chờ sau đó Lưu sư phó giảng quy củ xong, thì Tào Ngọc Di có chút không cười được nữa.

Vốn học quy củ chính là một chuyện khô khan nhiều hạn chế, hôm nay bởi vì đến trễ là không kính trưởng bối, Lưu sư phó phát ra một trận tức giận thật lớn, giáo huấn làm cho hai chân của ba người đứng không vững, mà vẫn không thể ngồi xuống, Lưu sư phó lần lượt đặt câu hỏi, phàm là đáp không được, nhất luật chép sách, Tào Ngọc Di lần đầu tiên cảm thấy may mắn là cô nương Tào phủ đủ sáu tuổi mới bắt đầu đi học, mình chỉ mới học được bảy tháng nay, nội dung cũng không nhiều, cho nên tất cả mọi thứ đều có thể nhớ, chỉ có điều Tào Ngọc Linh đáp sai nhiều lần, bị phạt chép hai mươi trang sách, Tào Ngọc Di sợ gặp phải ghen ghét, cố ý đáp sai hai lần, bị phạt chép tám trang sách.

Lưu sư phó vừa đi, ba người đứng đến gần một canh giờ đều bằng tốc độ nhanh nhất ngồi xuống, đưa tay xoa bả vai và sau lưng.

Đại phu nhân đã sớm nhận được tin tức, phái hai bà tử tới đây, đỡ Tào Ngọc Linh trở về.

Không biết Vương ma ma từ đâu nhận được tin tức, cũng chạy tới.

"Thỉnh an Tam tiểu thư!" Vương ma ma hành lễ với Tào Ngọc Dao xong, mới đi về phía Tào Ngọc Di.

Lúc trước Tào Ngọc Dao và Tào Ngọc Linh cùng ở trong viện của Đại phu nhân, vốn cũng không có một người chân chính của mình, sau đó Đại phu nhân lại đuổi tất cả người bên cạnh Trần thị và nàng ta ra ngoài, hiện tại hai mẫu nữ bọn họ đối với tin tức trong phủ càng tắc nghẽn hơn rồi, vào lúc này trừ một nhị đẳng nha hoàn không để tâm lắm cùng tới vào lúc sáng sớm, thì không có ai tới đón Tào Ngọc Dao, nhìn bộ dạng Tào Ngọc Dao chỉ có thể trơ trọi ngồi ở chỗ đó chờ chân khá hơn một chút mới rời đi.

"Tứ tiểu thư, người như thế nào?" Vương ma ma bước tới sau khi hành lễ với Tào Ngọc Di một cái, rồi ngồi chồm hổm xuống xoa bắp chân cho Tào Ngọc Di, nhẹ giọng hỏi.

Đau nhứt trên bắp chân của Tào Ngọc Di theo động tác của Vương ma ma tăng lên từng hồi, nhếch miệng, "Không có gì đáng ngại, nghỉ một chút là được rồi!"

Vương ma ma thấy thế, động tác trên tay càng ngày càng nhẹ xuống.

"Kim Văn, ngươi là người chết sao, còn không mau đi vào hầu hạ bổn tiểu thư!" Tào Ngọc Dao tức giận thở hỗn hển kêu lên.

Kim Văn là nhị đẳng nha hoàn thứ ba sau khi Tào Ngọc Dao và Trần thị chuyển ra lại bổ sung vào, hai người trước đó đều bị Tào Ngọc Dao tìm lý do đuổi ra ngoài, sau đó Đại phu nhân đặc biệt vì chuyện này mà lúc thỉnh an vào buổi sáng dạy dỗ Tào Ngọc Dao một trận, mới xem như an ổn xuống. Chỗ các tiểu thư Tào phủ học tập, nha hoàn bà tử đều không thể tùy tiện đi vào, có tiểu nha đầu chuyên hầu hạ bút mực…, cho nên nha hoàn lớn nhỏ đi theo ra cửa vào buối sáng đều chỉ có thể ở bên ngoài chờ đợi. Chỉ có điều, tình huống như hiện tại, người của Đại phu nhân phái tới tiến vào trước, Vương ma ma cũng phá quy củ đi vào theo, nha hoàn của Tào Ngọc Dao vẫn còn tránh ở bên ngoài......

"Tam tiểu thư, nhưng nô tỳ không thể đi vào, người vẫn nên mau ra đây đi, ở lại sẽ trở về muộn, di nương sẽ lại mắng cho!" Kim Văn ở bên ngoài lên tiếng, nói ra lời nói làm cho Tào Ngọc Dao hận đến ngứa răng.

Trên mặt Tào Ngọc Dao xanh mét, cắn răng đứng lên, lung la lung lay đi ra ngoài, bên ngoài rất nhanh liền truyền đến tiếng đánh chửi.

Tào Ngọc Di nhíu mày.

"Tứ tiểu thư, đừng động!" Vương ma ma thấp giọng nói.

Tào Ngọc Di gật đầu một cái, cố gắng xem nhẹ tiếng động bên ngoài truyền tới.

Chờ sau khi tiếng động bên ngoài đi xa, Tào Ngọc Di mới mở miệng nói: "Ma ma, chúng ta đi ra ngoài trước đi, tránh để cho người bắt được nhược điểm!"

"Tứ tiểu thư yên tâm, nô tỳ nhìn thấy người của Đại phu nhân tiến vào mới theo vào, trong phủ này có hạ nhân nào không có mắt dám nói Đại phu nhân không đúng!" Vương ma ma cười nói.

"Ừhm, ma ma cực khổ!" Tào Ngọc Di cũng nở nụ cười.

Chờ đau nhức trên chân giảm đi một chút, Tào Ngọc Di mới đứng lên đi từ từ ra ngoài, vốn Vương ma ma định ôm Tào Ngọc Di, chỉ có điều, Tào Ngọc Di trăm vạn lần không cho.

Tiểu Đào còn hầu ở cửa, đang có chút lo lắng nhìn xung quanh, thấy Tào Ngọc Di đi ra, cuống quít nghênh đón, vội vàng kêu lên: "Tứ tiểu thư!"

"Đi về trước đi!" Tào Ngọc Di thản nhiên nói.

Tiểu Đào đáp một tiếng, tiến lên đỡ Tào Ngọc Di.

Buổi trưa Tào Ngọc Di vội vã dùng cơm trưa xong, viết một trang chữ to mới ngủ trưa, hoàn hảo buổi chiều hai vị sư phó không có phản ứng dây chuyền, chỉ giảng dạy bài học theo như thường ngày.

Buổi tối Chu thị lập xong quy củ, trở về viện của mình mới biết được tin tức, khẽ cắn răng, lại dẫn hai tiểu nha đầu đi đến viện của Đại phu nhân thăm Tào Ngọc Di.

"Tứ tiểu thư, di nương tới!" Vương ma ma nhẹ nhàng đi tới, nhỏ giọng nói.

Tào Ngọc Di đang cố gắng chép sách, hai trang chữ to đã viết xong, đang bày ra hong khô ở một bên.

"Mau mời di nương đi vào!" Tào Ngọc Di cất bút lông xong, xoa nhẹ cổ tay.

Vương ma ma đáp một tiếng, bước nhanh đi ra ngoài đón Chu thị vào phòng.

"Di nương!" Tào Ngọc Di đứng lên kêu một tiếng.

"Tỷ nhi ngoan, mau ngồi xuống, đứng lên làm cái gì!" Chu thị cất bước lớn đi tới, ân cần kêu lên.

"Ma ma, trước buổi chiều bà mang tới nhé, ta cùng di nương nói chuyện một lát!" Tào Ngọc Di hé miệng cười cười, quay sang Vương ma ma phân phó nói.

"Dạ!" Vương ma ma hành lễ với Tào Ngọc Di và Chu thị một cái, lui ra ngoài.

"Tỷ nhi, như thế nào? Có còn nơi nào không thoải mái hay không? Chân có đau hay không?" Chu thị hỏi một xấp.

"Di nương yên tâm, đã không có vấn đề gì! Chẳng qua là đứng một lát thôi!" Tào Ngọc Di giòn giả đáp.

Chu thị biết Tào Ngọc Di còn phải chép sách, chỉ ôm Tào Ngọc Di vào trong ngực dặn dò mấy câu, liền vội vã rời đi.

Tào Ngọc Di vẫn viết chữ thật chậm, may nhờ lúc này tất cả các sách đều dùng chữ to viết, nội dung một trang cũng không nhiều, đến giờ Hợi một khắc mới chép xong......
 
Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ
Chương 47: Khách mời


Ngày hôm sau, ba người chia ra nộp bài chép phạt cho Dương sư phó và Lưu sư phó, còn phải nghe mấy câu nhắc nhở, chuyện như vậy mới coi như qua, Tào Ngọc Di len lén xoa nhẹ cổ tay phải, ở trong lòng thở ra một hơi.

Hai người Tào Ngọc Linh và Tào Ngọc Dao bị phạt chép sách nhiều hơn đều ỉu xìu, cả ngày học hôm nay đều không nâng tinh thần lên nổi, làm cho Tào Ngọc Di được thanh tịnh một ngày.

Yến hội ở Tào phủ định vào ngày hai mươi lăm tháng tám, bởi vì Tào phủ có hai gốc hoa quế đặc biệt nở sớm, cuối tháng tám liền nở ra.

Rất nhanh, ngày yến hội đã đến, Đại phu nhân đã sớm ngỏ lời cùng mấy vị sư phó, cho ba người Tào Ngọc Linh, Tào Ngọc Dao, Tào Ngọc Di không cần phải đi học vào ngày hai mươi lăm tháng tám hôm đó.

"Ma ma, dọn sơ phòng một chút đi, có lẽ có khách nhân tới!" Lúc Tào Ngọc Di dùng điểm tâm trong phòng, suy nghĩ một chút, thuận miệng phân phó một câu.

"Dạ, nô tỳ làm ngay!" Vương ma ma nghiêm túc đáp lại, giữ lại một tiểu nha đầu phục vụ Tào Ngọc Di dùng cơm, lập tức liền lui ra ngoài phân phó xuống dưới.

"Ma ma, chẳng qua là Nhị tỷ tỷ và Tam tỷ tỷ nói một câu thôi, cũng không chắc chắn!" Tào Ngọc Di để đôi đũa gỗ khắc hoa xuống, có chút bất đắc dĩ bổ sung.

Cho dù là như vậy, Vương ma ma cũng vẫn chỉ huy các tiểu nha đầu đều lau sơ đồ đạc trong phòng một lần, trà cụ cũng lấy bộ gốm phấn lần trước Chu thị đưa cho ra ngoài, còn tìm khắp những món đồ chơi Tào Ngọc Di chơi lúc còn nhỏ và làm hai năm qua ra thu vào trong một cái rương, chuẩn bị đến lúc đó lấy ra, lại thu xếp một lần nữa mới chãi đầu cho Tào Ngọc Di, thật ra bởi vì yến hội hôm nay, nên phần lớn Tào Ngọc Di đã hoa lệ hơn bình thường rất nhiều, trên đầu đeo một bộ trâm cài phỉ thúy khảm trân châu.

"Tứ tiểu thư, đến lúc đó tất cả tiểu thư tới đây, trừ nói chuyện chơi đùa, chính là y phục trang sức, người như vậy sợ là......" Vương ma ma đi theo sau lưng Tào Ngọc Di khuyên nhủ.

"Không sao đâu, ma ma không cần nhiều lời!" Tào Ngọc Di cười cười, ra khỏi phòng.

Trong ngày thường Tào Ngọc Di rất ít ra khỏi phòng, chỉ sau khi ăn xong mới tản bộ tiêu thực mấy vòng ở dưới hành lang.

Cuối cùng Vương ma ma không dám cải ý của Tào Ngọc Di, nên kêu hai tiểu nha đầu đi theo Tào Ngọc Di, rồi vào phòng tìm Hồng Nhi thầm thì thương lượng.

Qua giờ Ngọ liền lục tục có phu nhân dẫn theo tiểu thư tới đây, mãi cho đến giờ Mùi coi là người đã đến đông đủ, Đại phu nhân loay hoay như con quay, một hồi thì dẫn theo khách quen biết đi bái kiến Lão phu nhân, một lát thì khách quý tới, lại tự mình đến Nhị môn (cổng trong) nghênh đón.

Yến hội được cử hành ở chỗ trồng hai gốc cây quế và trong vườn, theo thường lệ đầu tiên là tất cả phu nhân tiểu thư các nhà chào hỏi nhau một phen, trưởng bối cho tiểu bối lễ ra mắt…, sau đó là lúc tất cả mọi người ngồi vào chỗ của mình chân chính bắt đầu thưởng quế vui đùa, nửa canh giờ trôi qua, ngồi một lát, Lão phu nhân liền lấy cớ thân thể mệt mỏi rời đi trước.

Tràng diện từ từ náo nhiệt lên, các phu nhân có quen biết tụ tập ở chung một chỗ, hoặc là nói đùa hoặc là cho nhau chút tin tức.

Các tiểu thư cũng chia làm mấy nhóm, chỉ có mười mấy tiểu cô nương, lại ấn theo thân phận và độ tuổi, chia làm bốn tốp.

Tào Ngọc Linh hiển nhiên không phải là chủ nhân tốt, chỉ lo cùng mấy tỷ muội quen biết nói chuyện vui đùa, phần lớn mấy cô nương kia đều là đích xuất, số tuổi tương cận với Tào Ngọc Linh, Tào Ngọc Dao làm mặt lơ cứng rắn sáp lại gần, nhưng rõ ràng có thể nhìn ra, mấy cô nương cũng không thể nào chào đón Tào Ngọc Dao, các tiểu thư còn lại hoặc ít hoặc nhiều có chút lúng túng.

Bởi vì Tào Ngọc Nga sắp xuất giá rồi, nói chung Đại phu nhân cũng phải nhả ra để cho nàng đi ra, bái kiến phu nhân các nhà, vào lúc này nhìn tình hình không đúng, đứng lên, chào hỏi mấy vị tiểu thư thứ xuất mười hai mười ba tuổi, Tào Ngọc Nga từ nhỏ đến lớn gần như không được Đại phu nhân dẫn đi ra ngoài tham gia yến hội, cũng không có khăn tay chi giao (bạn thân), vào lúc này lấy ra dáng vẻ trưởng tỷ bình thường tiếp đón mấy vị tiểu thư thứ xuất kia, thứ nhất nàng đúng thật là lớn tuổi nhất, thứ hai nàng cũng là chủ nhân, cũng có thể làm càng.

"Tứ muội muội, ngươi đi tiếp mấy vị muội muội!" Rốt cuộc Tào Ngọc Linh cũng phát hiện không đúng, quay về phía Tào Ngọc Di cười nói.

Tào Ngọc Di có chút do dự đáp ứng, thật ra thì cũng không nguyện ý đi chơi cùng các tiểu cô nương, nhưng trong lòng lại rõ ràng tương lai không có mấy người bạn khuê trung, sợ là không được......

Đại phu nhân đang theo thân gia tương lai - Lưu phu nhân nói chuyện, nhưng dư quang ánh mắt đã sớm chú ý tới tình hình các tiểu thư bên này, nhìn thấy bộ dạng sợ hãi rụt rè của Tào Ngọc Di, ở trong lòng chê cười một chút, càng không để một tiểu thứ nữ như vậy ở trong mắt, ngược lại lại ghi thêm một khoảng chướng mắt Tào Ngọc Dao đang theo sau lưng Tào Ngọc Linh vào trong lòng......

Tào Ngọc Di mỉm cười gọi mấy tiểu cô nương sáu đến tám tuổi ngồi vào một cái bàn thấp bên cạnh, lúc trước mấy tiểu cô nương này còn ấn theo đích thứ chia ra làm hai nhóm, trước tiên tự giới thiệu mình, đợi mọi người một vòng giới thiệu xong, cũng đã có tiểu cô nương lanh lợi gọi nhau tỷ tỷ muội muội, không khí cũng chầm chậm vui vẻ hẵn lên.

Vừa nói vừa đùa ở dưới cây hoa quế, Tào Ngọc Linh liền không ngồi yên, tiến lên nói một tiếng với Đại phu nhân, dẫn theo mấy tiểu thư đi dạo quanh vườn.

Vừa động dĩ nhiên là tất cả mọi người đều động, vừa mới bắt đầu một đám tiểu cô nương còn đi cùng một chỗ, qua hai ba đường rẽ liền phân tán ra.

"Trước mặt chính là phòng ta ở, các tỷ tỷ muội muội có mệt không? Nếu mệt, thì đi vào nghỉ một lát nhé!" Tào Ngọc Di chọn mấy chỗ mình quen thuộc trong vườn dẫn mấy tiểu cô nương đi dạo một vòng, một đường khuôn mặt luôn cười nói, bản thân là người sớm cảm thấy mệt mỏi đầu tiên.

"Được đấy, đi nãy giờ, chân cũng có chút đau!" Một tiểu thư họ Từ cởi mở lên tiếng.

Tào Ngọc Di nhớ vị cô nương này mới vừa rồi giới thiệu nói là Tam tiểu thư Từ gia, tuy là thứ xuất nhưng từ nhỏ được Từ lão phu nhân tự mình nuôi dưỡng, tự có một cổ chí khí đại gia, thích cười thích nói, hoàn toàn không thấy khúm núm như tiểu thư thứ xuất bình thường, năm nay đã tròn tám tuổi, ở trong một đám tiểu cô nương này coi như là lớn nhất, hơn nữa có địa vị Từ gia, rất nhanh liền mơ hồ trở thành người dẫn đầu.

Có lẽ là thật sự mệt mỏi, mấy tiểu cô nương còn lại cũng rối rít phụ họa.

Tào Ngọc Di bảo một tiểu nha đầu đi nói với Vương ma ma một tiếng trước, dẫn theo mấy tiểu cô nương vừa nói cười, vừa từ từ đi tới phòng của mình.

"Oa, cái viện này thật to!" Một tiểu cô nương sáu bảy tuổi kêu lên.

"Nơi này là chánh viện, hiện tại ta ở trong viện của mẫu thân!" Tào Ngọc Di cười giải thích một câu.

Mấy tiểu cô nương nghe lời này, ánh mắt nhìn Tào Ngọc Di lập tức có chút thay đổi.

Tiểu cô nương mới vừa kêu lên là Nhị tiểu thư đích xuất của Diệp gia, lần này Đại tiểu thư đích xuất của Diệp gia thân thể có chút không khỏe, không có cùng Diệp phu nhân tới đây, tiểu cô nương coi như là lần đầu tiên một mình tham gia yến hội, cũng không có tâm nhãn gì, mặc dù thanh tao một chút, người lại chung đụng rất tốt, mặc dù mình chỉ là tiểu thư thứ xuất, Tào Ngọc Di lại càng muốn giao thiệp với tiểu cô nương như vậy.

"Không trách được, viện của mẫu thân ta cũng lớn gần giống như vậy, chỉ có điều không có khí phái như ở đây!" Mắt Diệp nhị tiểu thư nhìn một vòng chung quanh, miệng không che đậy nói.

Tào Ngọc Di nhất thời không biết nên nói tiếp như thế nào, chỉ có thể cười cười, may mắn phòng của mình đã ở ngay trước mắt.

Vương ma ma dẫn theo tiểu Đào và Hồng Nhi ra đón, sau khi hành lễ với các vị tiểu thư xong, liền nhường đường đi vào.

Sau khi dùng xong một chung trà, tiểu cô nương đã nói đến chuyện chơi đùa, món ăn ngon, quần áo xinh đẹp…, Tào Ngọc Di không kiên nhẫn nói tới những thứ này, để cho Vương ma ma lấy đồ chơi nhỏ ra, phân cho mấy tiểu cô nương chơi.

Đều là món đồ chơi rất đơn giản, lấy gân bò làm thành một cây dây thun dài, cái này chính là sau khi Tào Ngọc Di nói với Chu thị, Chu thị cầu xin Đại lão gia tìm đến từ bên ngoài, Tào Ngọc Di thường cùng các tiểu nha đầu nhảy chơi trong phòng, rèn luyện thân thể, dùng hai cái băng ghế kéo ra cột lại, Tào Ngọc Di làm mẫu một lần, nói sơ quy tắc, rồi để cho các tiểu cô nương tự mình chơi.

Có hai tiểu cô nương rụt rè, không chịu đi chơi dây thun, Tào Ngọc Di lấy một bộ các bao bố nhỏ làm từ bao bố đựng gạo ra, dạy hai tiểu cô nương chơi thảy bắt bao cát, nhất thời trong phòng đều vui cười.

Nhảy dây gân một hồi, các tiểu cô nương thiếu rèn luyện đều thở hỗn hển, duy chỉ có Tam tiểu thư Từ gia còn không chịu ngừng, chỉ có điều trò chơi này chỉ có một người chơi thì không còn hứng thú, nên đành phải dừng lại, lại tới đây tranh giành bao bố nhỏ luyện thảy bắt bao cát.

"Nơi này của Tào muội muội thật thú vị, trong viện Lão phu nhân nhà ta có một cái đu dây, chơi rất vui, chỉ có điều mỗi lần chơi chỉ có một mình ta chơi, lần sau ta xin Lão phu nhân mời Tào muội muội đến chơi có được không?" Từ Tam tiểu thư chơi đỏ bừng cả khuôn mặt hưng phấn nói.

"Được đó, Từ tỷ tỷ đến lúc đó mời các tỷ tỷ muội muội cùng đi, cũng đừng trách chúng ta đoạt đu dây của tỷ!" Tào Ngọc Di bất động thanh sắc nhắc nhở.

Quả nhiên, Từ Tam tiểu thư lập tức ý thức được lời mình mới nói không thích hợp, nên sửa lời nói qua vài ngày sẽ viết thơ cho mọi người.

Sáu tiểu cô nương đều nhất nhất đáp ứng.

Chờ lúc Đại phu nhân bên kia phái người tới gọi, mọi người rối rít cầm đồ vật nhỏ ra cùng Tào Ngọc Di trao đổi với nhau, có đồ trang sức nhỏ, khăn tự tay mình thêu, đồ chơi nhỏ…, Tào Ngọc Di tặng mỗi người một bộ bao cát nhỏ tương đối tinh xảo, đều là Tào Ngọc Di tự mình làm trong lúc rãnh rỗi.

Chờ từ biệt ở Nhị môn, sau khi một chiếc xe ngựa cuối cùng rời đi, đã là giờ Dậu rồi, khuôn mặt tươi cười của Tào Ngọc Di cũng có chút ê ẩm rồi.

"Tứ tiểu thư!" Trở về phòng, Vương ma ma liền vội vã chạy tới nghênh đón hành lễ một cái kêu lên, trên mặt mang mấy phần tức giận.

"Ma ma, làm sao vậy?" Tào Ngọc Di tựa vào lưng ghế, có chút mệt mỏi hỏi, nghỉ ngơi một lát còn phải đi qua thỉnh an Đại phu nhân.

"Tiểu tú Tiểu Đề Tử kia mới vừa gây náo loạn, nô tỳ sợ quấy rầy các vị tiểu thư, tự chủ trương trói nàng ta lại!" Vương ma ma thấp giọng nói.

"Chuyện gì xảy ra?" Tào Ngọc Di kinh ngạc hỏi.

Bởi vì không ưa ngôn hành (lời nói và việc làm) của Tiểu Tú, cũng không tiện động đến người của Đại phu nhân, Tào Ngọc Di chỉ đành phải để cho Vương ma ma điều động nàng ta đi thật xa, chưa từng để cho nàng ta đến gần, mắt không thấy tâm không phiền.

"Là nô tỳ sơ sót, trước đó vài ngày, Tiểu Đề Tử kia đã náo loạn với Hồng Nhi một lần, nô tỳ dạy dỗ nàng ta mấy câu, cũng không còn để ý đến nữa, lúc ấy nàng ta nói mấy câu hung ác, nói là muốn để cho người biết tay nàng ta......" Vương ma ma cẩn thận nói.

Tào Ngọc Di xoa nhẹ gương mặt, "Ta biết rồi, nếu là người của mẫu thân đương nhiên chúng ta không tiện động tới, chờ một chút lúc thỉnh an ta sẽ nói thẳng cho mẫu thân nghe là được, ma ma đi thả nàng ta trước đi!"

Vương ma ma đáp một tiếng, trong lòng không ngăn được lo lắng, chỉ sợ Tào Ngọc Di bị ăn khổ ở chỗ Đại phu nhân......

Lúc Tào Ngọc Di đi vào thỉnh an Đại phu nhân, Tào Ngọc Linh đang cùng Đại phu nhân nói đến chuyện giữa nàng ta và các tỷ muội tốt vừa nói xế chiều hôm nay, nhìn vào thấy tâm tình Đại phu nhân rất tốt, xem ra yến hội coi như là tương đối thành công......
 
Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ
Chương 48: Thay thế (thượng)



 
Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ
Chương 49: Thay thế (trung)



 
Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ
Chương 50: Thay thế (hạ)



 
Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ
Chương 51: Phủng sát (*) (thượng)


(*) Khen ngợi hoặc thổi phồng tân bốc, khiến cho người được tân bốc ham hư vinh tự phụ thục lùi dẫn đến sa đọa, thất bại.
 
Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ
Chương 52: Phủng sát (hạ)



 
Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ
Chương 57: Bi thương (thượng)



 
Cuộc Sống Khó Khăn Của Thứ Nữ
Chương 58: Bi thương (hạ)



 
Back
Top Bottom