Ngôn Tình Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại
Chương 20: Chương 20


Ví dụ như tình huống đặc biệt của anh bây giờ nè, lúc cần xử lý tất cả những việc này, cảnh sát đều sẽ xem thẻ căn cước của anh trước đã.”Niệm Thất vốn đang nhìn cảnh tượng bên ngoài xe, anh nghe vậy thì quay đầu nhìn gò má Nguyễn Khanh.“Đã biết.” Giọng nói của anh vô cùng ôn hòa: “Đa tạ.”Dọc đường bọn họ không nói chuyện nữa, ban đêm cũng không kẹt xe, đèn đường lần lượt rút lui.

Niệm Thất nhìn chiếc xe không có bò, ngựa hay la này phóng nhanh qua con đường rộng, đi qua một cây cầu cao và dài, cuối cùng đi vào một cái sân đầy nhà cao tầng, tiếp đó đi qua một lối vào trên mặt đất, sau đó xe chạy xuống phía dưới rồi đi vào lòng đất.“Nhà để xe dưới tầng hầm.” Nguyễn Khanh giải thích.Niệm Thất không nói gì, anh thò đầu nhìn nóc nhà để xe dưới tầng hầm cũng với từng dãy xe.Sau khi đỗ xe vào bãi đậu xe của chính mình, Nguyễn Khanh tắt động cơ: “Đến rồi.”Cô xuống xe, vừa định muốn mở cửa cho Niệm Thất, thế nhưng Niệm Thất đã tự mở cửa và bước xuống xe luôn rồi.Còn biết thuận tay đóng cửa lại nữa cơ đấy.Nguyễn Khanh dừng lại một chút, cô đi vòng ra sau xe, mở cốp xe.Tầm nhìn của Niệm Thất bị tấm bảng chắn mất.

Khi Nguyễn Khanh khóa nắp cốp lại, Niệm Thất nhìn thấy cô đang cầm một vật hình dài.

Mặc dù thứ đó được bọc trong quần áo, nhưng nhờ phần cán lộ ra, mà Niệm Thất có thể nhận ra đó là cây đao của anh.Nguyễn Khanh liếc anh một cái, cũng không có ý định trả đao cho hắn, "Đi theo tôi.”Cô dẫn anh đi một mạch đến tận thang máy.Khi cửa thang máy mở ra, Niệm Thất không đi theo cô mà đứng bên ngoài, nhìn căn phòng nhỏ kỳ lạ thậm chí còn không có cửa sổ này.Thật kỳ lạ, anh chưa bao giờ thấy một "căn phòng" như thế này bao giờ cả.

Nếu có mai phục hay cạm bẫy làm sao mà trốn thoát được.Nguyễn Khanh quay đầu nhìn anh, sau đó cô lại nhìn thang máy, mới sực tỉnh, vươn tay giải thích: “Cái này được xây dựng trong mấy tòa nhà rất cao, theo kiểu một lối đi thẳng đứng, tựa như ống khói vậy đó.

Mà thật ra, bản thân của thang máy thực chất giống như một chiếc hộp sắt, rồi được treo vào một sợi dây thừng.

Khi nào có người đi vào bên trong nó, họ có thể sử dụng bảng điều khiển, dùng lực cơ học để kéo dây thừng đi lên hoặc đi xuống.

Nhà tôi ở lầu mười sáu.

Chúng ta ngồi bằng cái này sẽ trực tiếp đi thẳng lên đó, bằng không mỗi ngày tôi phải lăn lê bò lết leo hết mười sáu tầng đó, nhất định sẽ mệt chết á.”Có một số việc chỉ cần giải thích rõ ràng và hợp lý là được rồi.Trên đường đi, Niệm Thất đã nhìn thấy rất nhiều tòa nhà cao không thể tưởng tượng nổi, cho nên mô tả của Nguyễn Khanh về thang máy nghe cũng rất hợp lý.

Cuối cùng anh cũng bước chân vào thang máy.Nguyễn Khanh chỉ vào nút thang máy, nói với anh: "Mỗi một nút tương ứng với một tầng, tôi ở tầng mười sáu.

Sau khi tôi nhấn nút số mười sáu, cửa thang máy sẽ tự động đóng lại.”Cô bấm nút cho anh xem.Bởi vì lời giải thích của cô đã quá rõ ràng, cho nên Niệm Thất không hề có thay đổi gi.

Nhưng từ khóe mắt của Nguyễn Khanh nhìn anh, cô lại mơ hồ cảm giác được anh nín thở, hơn nữa trên người còn có hơi dùng sức một chút.Mặc dù biểu hiện trên nét mặt của một người có thể được ngụy trang, thế nhưng lại không che giấu được cảm giác vận sức chờ phát động.Lòng cảnh giác vẫn còn khá mạnh mẽ nha..
 
Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại
Chương 21: Chương 21


Dù sao anh cũng mặc y phục dạ hành ở trên người, che mặt bằng khăn đen, còn mang theo một cây đao nhuốm đầy máu nữa cơ mà.Nguyễn Khanh nghĩ vậy lại ôm chặt cây đao vào người.Ngay khi thang máy bắt đầu di chuyển, Niệm Thất biết rằng Nguyễn Khanh đã không nói dối anh.

Mặc dù anh không nhìn thấy bên ngoài như thế nào, nhưng anh thật đúng là có cảm giác như muốn bay lên trời vậyHơn nữa tốc độ bay còn rất nhanh.Hoa văn trên vách tường phát ra ánh sáng không ngừng thay đổi, rất nhanh đã trở nên giống với hoa văn trên nút "mười sáu" mà Nguyễn Khanh đã nhấn."Đinh" một tiếng, cửa thang máy mở ra.Niệm Thất thở dài một hơi.Thật là một cơ quan lợi hại.Niệm Thất đi theo sau Nguyễn Khanh, anh nhìn cô mở ra một cánh cửa trên hành lang.

Sau đó cô bước vào trong, vươn tay vỗ vào tường một cái, căn nhà đang tối om lập tức sáng lên.Độ sáng cũng giống như trong bệnh viện vậy.Niệm Thất đã không còn ngạc nhiên trước ánh sáng rực rỡ như ban ngày này nữa.

Anh chỉ liếc nhìn chỗ vừa rồi Nguyễn Khanh đập tay vào.

Ở đó có một thứ hình vuông, có vẻ như thứ này là để điều khiển đèn bật tắt thì phải.Nguyễn Khanh quay đầu vừa lúc nhìn thấy anh đang nhìn cái này.“Công tắc.” Cô chỉ vào ngọn đèn trên tường ở lối vào: “Dùng để bật với tắt đèn.”Cô bật rồi tắt đèn một lần nữa, sau đó dùng ánh mắt ra hiệu cho Niệm Thất.Niệm Thất cảm thấy Nguyễn Khanh thật sự là một người thú vị, anh cùng với cô giao tiếp không hề có trở ngại gì cả.

Ở hoàn cảnh xa lạ thế này, gặp được người như vậy thì thật là may mắn.Niệm Thất đưa tay ra, anh bật rồi tắt đèn mấy lần, sau đó thì gật đầu tỏ ý đã biết.Nguyễn Khanh cúi đầu nhìn, cảm thấy hơi đau đầu một chút, bởi vì chỗ hành lang đang rất lộn xộn và ngổn ngang.Cái này chủ yếu là do chiều nay cô bắt gian tại nhà, sau đó làm ầm ĩ một trận nên mới thế.Cô lấy chân cào cào, gạt mấy đồ của bạn trai cũ sang một bên, rồi đẩy đôi dép lê của cậu ta cho Niệm Thất: “Anh mang cái này vào đi, chỗ của chúng tôi có thói quen về nhà sẽ đổi dép lê đi trong nhà, không mang theo bụi bẩn hoặc là bùn đất bên ngoài vào cửa.”Mặc dù thời gian Niệm Thất ở ngoài không dài, nhưng anh sớm đã nhận thấy bất kể là xe sắt chạy trên đường, hay là những con đường gạch đá sáng màu hai bên đường, đều vốn không hề có chút bùn lầy lội nào cả.

Yêu cầu của gười ở đây đúng là cao thật.Nhưng mà khi anh cúi đầu nhìn xuống, sàn nhà được lát đá vuông vức rất sáng bóng, so với sàn nhà xám xịt trong bệnh viện còn xa hoa hơn gấp mấy lần.

Bởi vậy cho dù có yêu cầu cao hơn nữa thì cũng phải làm theo thôi, ai bảo gạch này sáng bóng như vậy.Niệm Thất nhập gia tùy tục, anh cởi đôi ủng vải đen ra, rồi đi đôi dép lê kỳ lạ kia vào.Kích thước khá phù hợp.Trong lòng Niệm Thất thầm đánh giá kích thước này không nhỏ, chắc chắn là kích thước của một người đàn ông rồi.

Đây là một đôi giày nam.Nguyễn Khanh cũng mừng rỡ: "Tôi thấy chiều cao của anh cũng tương đương với bạn trai cũ của tôi đấy, thực sự rất phù hợp."Không biết “bạn trai cũ” là gì nhỉ, chẳng lẽ là chồng cũ của cô ấy sao?Tuổi cô Nguyễn tuy rằng vẫn còn trẻ, nhưng ở tuổi này đáng lẽ cũng đã kết hôn bảy tám năm rồi, không lẽ cô là góa phụ?Toàn bộ tóc của cô đều được buộc ra đằng sau đầu, mặc dù nhìn hơi kỳ quái nhưng đây hoàn toàn chính xác là kiểu tóc của phụ nữ có chồng..
 
Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại
Chương 22: Chương 22


Niệm Thất đã chuẩn bị sẵn tinh thần để gặp ba mẹ chồng của Nguyễn Khanh, ai ngờ sau khi Nguyễn Khanh nói câu “Đi theo tôi”, cô vừa muốn xoay người để dẫn anh vào trong thì đột nhiên loạng choạng, suýt nữa thì đã ngã như chó ăn bùn rồi.Cũng may mà Niệm Thất đã nhanh tay lẹ mắt chụp lấy cánh tay của cô, sau đó kéo cô lại.Trong tay cô còn ôm một cây đao đấy, đúng là hù chết người ta mà.Anh vội vàng buông cánh tay trơn mềm kia ra, cảm thấy tội lỗi nói: "Xin lỗi, mạo phạm đến cô rồi.”Nguyễn Khanh vốn định nói lời cảm ơn, nhưng cô nghe thấy anh nói vậy thì lại sửng sốt.

Nhiều năm đọc tiểu thuyết cũng có chỗ tốt, làm cho Nguyễn Khanh hiểu rất rõ, cô liếc nhìn phần da thịt nơi cánh tay lộ ra của mình, rốt cuộc cũng hiểu được tại sao Niệm Thất lại nói “mạo phạm” chỉ vì sự đụng chạm như thế này.Sau này cô phải dạy cho anh biết, nhà Thanh đã diệt vong mấy trăm năm rồi mới được.“Không sao, là tôi nên cảm ơn anh mới phải.” Cô nói tiếp: “Suýt nữa thì tôi bị ngã rồi.”Mặc dù cô không cười, nhưng Niệm Thất cảm giác được cô cùng với những người trong bệnh viện giống nhau, khi nghe anh nói chuyện thì lộ ra một chút ý cười.

Niệm Thất không biết mình lại nói sai chỗ nào nữa.Anh cúi đầu nhìn xuống, rồi lại giương mắt lên nhìn Nguyễn Khanh.Thì ra có một đống quần áo lộn xộn, vương vãi đầy trên sàn nhà, tràn cả vào trong phòng.Nguyễn Khanh vội vàng khom người vơ quần áo của bạn trai cũ chất thành một đống rồi ôm lên, dẫn Niệm Thất đi vào trong: "Tới đây, tới chỗ phòng khách đi.”Sàn phòng khách cũng bừa bộn y như vậy.Nói thật, Nguyễn Khanh trước giờ chưa từng chật vật như vậy, lần này bị Niệm Thất bắt gặp, làm cô có chút xấu hổ.Ưu thế về cảm giác vượt trội mà cô có trước đó.

lúc này đối mặt với Niệm Thất đã không còn nữa rồi.Cô nhanh chóng gom hết quần áo dưới đất lại, nhét vào một góc ghế sô pha dài, đặt cây đao lên bàn cà phê, rồi chỉ vào chỗ trống trên ghế sô pha: “Anh ngồi trước đi!”Niệm Thất không ngồi xuống, anh nhìn quanh phòng khách, nói: "Xin lỗi, cô có thể cho tôi một chén nước được không?”Anh đã chiến đấu một trận đẫm máu, thể lực bị tiêu hao rất nhiều.

Lúc trong bệnh viện lại bị mấy thứ kỳ lạ cùng với hoàn cảnh làm cho khiếp sợ, bởi vậy cũng đã quên xin y tá miếng nước để uống.

Bây giờ miệng lưỡi và cổ họng anh đang rất khô khốc.Nguyễn Khanh đưa cho anh một ly nước.Niệm Thất quan sát thao tác vận hành máy lọc nước của cô.

Cái này thì đơn giản thôi, nên Nguyễn Khanh không cần phải đặc biệt giải thích.Chỉ là khi Niệm Thất đưa ly nước đến bên môi, không ngờ lại là nước đá.

Máy uống nước của Nguyễn Khanh có hai chế độ là nước lạnh và nước nóng.

Cô hay nóng trong người, mùa hè nếu không uống nước đá sẽ chịu không nổi.Sau khi Niệm Thất uống hết ly nước đá này, anh cảm thấy bụng thật là dễ chịu.

Cảm giác nóng rát nơi cổ họng và nội tạng đều đã được xoa dịu.Anh cầm cái ly, lại liếc nhìn máy uống nước, rõ ràng trong cái thùng trong suốt đó không có đá, nhưng nước chảy ra lại lạnh như vậy.

Nơi này có quá nhiều điều kỳ lạ, hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết của anh rồi.Có điều, một số thứ nằm ngoài hiểu biết của anh như thế này dường như cũng khá là tốt.Ví dụ như chiếc xe sắt phóng như bay kia, đèn thì sáng như ban ngày, còn cả nước đá khiến nội tạng dễ chịu nữa.Sau khi uống liên tiếp ba ly, cả hai cuối cùng cũng ngồi xuống.Ghế sô pha của Nguyễn Khanh không có chỗ ngồi ngồi phụ, là dạng ghế sô pha thẳng.

Hai người, mỗi người ngồi ở một đầu, ở giữa là một khoảng trống, phải hơi xoay xoay người mới có thể đối mặt nói chuyện..
 
Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại
Chương 23: Chương 23


Nguyễn Khanh đặt đống quần áo ra phía sau lưng, rồi tựa lưng vào.Cô ngẩng đầu lên nhìn Niệm Thất, Niệm Thất cũng đang nhìn cô: “Cô Nguyễn, bây giờ có thể giải thích tiếp cho tại hạ được rồi chứ?”“Lần sau đừng dùng từ “tại hạ” này nữa.” Nguyễn Khanh nói: “Thật ra, lúc ở cửa bệnh viện tôi đã nói với anh rồi, nơi này chính là Giang Thành đó.”Khi đó, Niệm Thất không nói gì mà chỉ nín thở đón nhận tin tức mà cô đưa cho anh.

Nhưng bây giờ, Niệm Thất nói: "Không thể nào."Anh vì thực hiện một đơn làm ăn, đã ẩn nấp ở Giang Thành hơn một tháng rồi, Sao anh có thể không biết Giang Thành trông như thế nào cơ chứ? Đó hoàn toàn không phải là những gì mà anh thấy được giống như trên đường vừa rồi vậy, những tòa nhà cao tầng chọc trời, sáng rực như ban ngày."Đây thật sự là Giang Thành, tôi không có lừa anh, về mặt địa lý mà nói, nó thật sự là Giang Thành, hơn nữa còn có khả năng thật sự là Giang Thành mà anh nhắc tới nữa đó.

Từ phương diện không gian chắc không có vấn đề gì đâu.” Nguyễn Khanh nói: "Nếu có xảy ra vấn đề, thì tôi nghĩ là vấn đề thời gian đấy.”Niệm Thất không thể hiểu được: "Thời gian sao?""Anh là đột nhiên xuất hiện." Nguyễn Khanh nói với anh: “Anh nói anh rơi từ vách núi ở Giang Thành đúng không? Nhưng khi đó xe tôi đậu đang đậu bên bờ sông mà, xung quanh đừng nói là núi, ngay cả một cái cây còn không có nữa là.

Lúc đó, giữa không trung đột nhiên có một luồng sáng trắng rất chói mắt, chiếu vào ngay phía trên xe của tôi, sau đó anh rơi ra khỏi luồng sáng trắng rồi đâm thẳng vào xe của tôi, khiến nóc xe của tôi bị lõm xuống."Niệm Thất nín thở."Tôi vừa nhìn thấy anh...", Nguyễn Khanh thở ra một hơi rồi nói tiếp: “Anh có biết vì sao mọi người trong bệnh viện luôn cười anh không? Là bởi vì đầu tóc, cách ăn mặc, thậm chí là lời nói của anh đều rất quái dị.”Niệm Thất cũng biết quần áo của mình không giống với Nguyễn Khanh hay những người khác.Trên thực tế, y phục dạ hành cũng không có vấn đề gì, miễn là không che mặt, thì đó chính là một thân đồ đen gọn gàng.

Chỉ là hình dạng và cấu tạo của quần áo hoàn toàn không giống nhau.

Những người mà anh đã nhìn thấy trong bệnh viện, không ai trong số họ mặc quần áo có cổ chéo bên phải như anh cả.Tuy nhiên, từ "cổ đại" vẫn khiến anh hoang mang.Lúc này, anh không còn giả vờ bình tĩnh nữa, mà thực sự bộc lộ cảm xúc của mình, cảm giác mờ mịt cùng khó hiểu cũng theo đó mà không ngừng dâng lên.Nguyễn Khanh nói: "Theo những gì tôi thấy, nhất định là có một thế lực siêu nhiên nào đó đã tác động tới và đưa anh đến đây.

Anh đến từ Giang Thành, mà nơi này cũng là Giang Thành, nếu không gian không có vấn đề gì, thì vấn đề xảy ra chắc chắn là thời gian rồi.”Cô đưa ra ví dụ cho anh: “Ví dụ nha, anh nhảy từ trên mái nhà xuống sân, trong sân có một đứa nhỏ một tuổi và một người đàn ông trung niên bốn mươi tuổi.

Thế nhưng trong quá trình anh nhảy xuống đó, bị lực lượng siêu nhiên này tác động, nói cách khách là tạo nên hiện tượng kỳ lạ, như vậy cho dễ hiểu.”"Lúc anh từ nóc nhà nhảy xuống sân, đột nhiên bị hiện tượng kỳ lạ tác động lên người anh.

Khi anh tiếp đất, mới phát hiện mình đúng là đã nhảy vào trong viện." Nguyễn Khanh nói: “Thế nhưng đứa trẻ một tuổi đó bây giờ là một người lớn ba mươi mốt tuổi, còn người đàn ông trung niên bốn mươi tuổi kia bây giờ là một ông già bảy mươi tuổi rồi.".
 
Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại
Chương 24: Chương 24


"Riêng anh thì vẫn vậy, không thay đổi, anh chẳng qua chỉ là nhảy từ nóc nhà xuống mà thôi.”Cô dừng lại, nghỉ một chút rồi thăm dò hỏi: "Tôi giải thích như vậy, anh có thể hiểu được không?"Niệm Thất nhìn chằm chằm cô một lúc rồi nói: "Một ngày trên trời bằng ngàn năm dưới đất"Anh hiểu rồi, Nguyễn Khanh nhẹ nhàng thở ra một hơi: "Đúng vậy."Niệm Thất không nói gì, anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ sát đất, đưa tay ấn ấn tấm kính cửa sổ sát đất lớn trong suốt, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.Tấm kính lớn phẳng trong suốt này có ở khắp mọi nơi ở đây.Trời đã rất khuya, trong tòa nhà cao tầng này chỉ còn lác đác vài hộ gia đình là còn sáng đèn, còn lại hầu hết các cửa sổ đều đã tắt đèn.

Nhưng trong thành phố đâu đâu cũng có đèn, mức độ ánh sáng theo như nhận thức của Niệm Thất mà nói, chính là "sáng như ban ngày".Nguyễn Khanh biết anh cần có thời gian để tiêu hóa.

Cô cũng không quấy rầy anh, chỉ ngồi trên sô pha nhìn anh, cho anh thời gian.Thật lâu sau, Niệm Thất quay đầu lại hỏi: “Bây giờ là bao nhiêu năm sau vậy?”Nguyễn Khanh chớp chớp mắt: “Tôi không biết.”“Bao nhiêu là một từ tương đối, tôi cần biết anh đến từ thời nào.” Cô hỏi anh: “Ở thời đại người nào là hoàng đế đầu tiên, là của triều đại nào như vậy tôi mới tính được khoảng cách giữa chúng là bao nhiêu năm.

”Cũng đúng, anh bị ngớ đến ngu người luôn rồi.

Niệm Thất trở lại ghế sô pha, lại ngồi xuống, nói với Nguyễn Khanh: "Quốc hiệu của tôi là Đại Mục, quốc họ là Kiều, hôm nay tên riêng có chữ Vĩ là cấm kỵ, niên hiệu năm này là Minh Tề.”Bởi vì hoàng đế kiêng kỵ chữ “Vĩ”, cho nên trong sách những từ như "Vĩ Trượng" và "Hùng Vĩ" cũng phải cấm kỵ.

Vì vậy, hễ là người có học đều biết điều đó.Niệm Thất nghĩ rằng sau khi anh nói cho Nguyễn Khanh một thông điệp rõ ràng rành mạch như vậy, Nguyễn Khanh có thể nói cho anh biết hiện tại là năm nào.Ai biết, Nguyễn Khanh nghe xong thì chớp chớp mắt, ngu ngơ há miệng.

Cuối cùng, cô nói: "Tốt lắm, vẫn là thời gian song song.”Niệm Thất “...” Là sao vậy?Mặc dù anh nghe không hiểu, nhưng nó có vẻ phức tạp hơn anh nghĩ rồi....Hoàng đế và triều đại khác nhau, nhưng "Thành phố Giang" thì giống nhau.Nguyễn Khanh lại hỏi tiếp, Niệm Thất cũng đề cập thêm một số địa danh rõ ràng như Giang Ninh, Lâm An, Tuyền Châu.

Nói cách khác, nơi mà Niệm Thất ở, cùng với nơi mà Nguyễn Khanh ở đều cùng là vùng đất Trung Quốc mà thôi."Vậy vấn đề duy nhất là dòng thời gian rồi." Người đã kinh qua bảy bảy bốn mươi chín cuốn tiểu thuyết xuyên không như Nguyễn Khanh đây, nói ra một cái là ngay lập tức hiểu liền.Niệm Thất nghiền ngẫm cụm từ mới “dòng thời gian” này.Nguyễn Khanh đứng dậy đi vào phòng sách lấy giấy bút ra, cô ngồi ở giữa sô pha, đặt giấy bút trên bàn cà phê bắt đầu viết viết vẽ vẽ,: “Anh qua đây, tôi nói cho anh nghe.”Một đôi cánh tay mảnh khảnh, trắng nõn nà gần ngay trước mắt anh.Niệm Thất nín thở, anh hơi nghiêng người về phía trước, mắt nhìn tờ giấy trắng hình chữ nhật trải trên bàn cà phê.Nguyễn Khanh vẽ một đường thẳng, bắt đầu dùng khoa học phổ biến cho anh hiểu: “Nói thế này, thời gian là một đường thẳng, ông nội tôi sinh ra ba tôi, ba tôi thì sinh ra tôi.

Nói cách khác, Trương Tam làm hoàng đế, thì người của nhà họ Trương làm hoàng đế mấy trăm năm, sau đó thay đổi triều đại, Lý Tứ làm hoàng đế, cho nên người tiếp tục làm hoàng đế trăm năm nữa chính là người của nhà họ Lý.".
 
Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại
Chương 25: Chương 25


"Thời gian chính là trôi qua như vậy, lịch sử chính là phát triển như thế này.

Tôi nói vậy anh hiểu không?”Niệm Thất nói: "Hiểu.""Rất tốt." Nguyễn Khanh nói: "Anh xem nè, tôi mang dòng thời gian cùng lịch sử phát triển liên hệ thành một đường, đây chính là dòng thời gian, hiểu chưa?"Niệm Thất nói: "Hiểu.""Rất tốt.

Nhưng mà." Nguyễn Khanh lại vẽ một đường ngắn, sau đó điểm mạnh một cái chấm đen: "Hiện tại dòng thời gian này có vấn đề, anh nhìn chỗ này này, đây là tại thời điểm này xuất hiện vấn đề nè, vấn đề này có thể là do người ông nội tôi sinh ra không phải là ba của tôi, cũng có thể là do khi thay đổi triều đại, Lý Tứ không lên làm hoàng đế, mà thay vào đó là Vương Ngũ làm hoàng đế.”Cô từ cái “điểm” kia, vẽ ra dòng thời gian bị phân chia thành nhánh: “Lịch sử chính là thay đổi từ cái điểm này nè.

Vì vậy có một dòng thời gian khác với dòng thời gian của tôi.

Trên dòng thời gian của tôi, Lý Tứ làm hoàng đế, ông nội tôi sinh ra ba tôi.

Còn ở một điểm khác dòng thời gian, Vương Ngũ trở thành hoàng đế, phát triển đến sau này, thậm chí có khả năng ngay cả ông nội tôi cũng không có luôn chứ đừng nói chi đến ba tôi.

À quên nữa, ba hay còn gọi là “phụ thân”, cũng chính là “cha” đó.”"Vì vậy, hai dòng thời gian khác nhau này là dòng thời gian song song.

Tức là chúng xảy ra trên cùng một lục địa, nhưng lịch sử của chúng lại khác nhau.""Hiểu."Lần này Niệm Thất không trả lời ngay, mà nhìn chằm chằm vào hai dòng chia đôi trên tờ giấy.Một lúc sau, anh ngước mắt lên: “Giấc mộng Hoàng Lương.” (1)(1) Thành ngữ Trung: Ẩn dụ cho những giấc mơ ngắn ngủi và hư ảo, sau cùng cũng chẳng làm được gìNguyễn Khanh cảm thấy người đàn ông này thật sự rất thông minh, cô vốn còn đang lo lắng anh là người cổ đại, không tiếp nhận được nhiều khái niệm mới như vậy."Không hoàn toàn đúng, nhưng nó có thể được hiểu như vậy." Cô nói một cách tán thưởng: "Cứ cho là dòng thời gian của tôi là một giấc mơ và dòng thời gian của anh là một giấc mơ khác đi.

Không có cái của người nào là thật, hay là giả cả.

Nói cách khác, tất cả đều là sự thật, thế giới thật, mà dòng thời gian cũng thật luôn.Niệm Thất trầm mặc một lát, mới nói: "Ba ngàn thế giới." (2)(2) Một thuật ngữ Phật giáo, là vũ trụ quan của người Ấn Độ cổ đại.Thấy chưa, cô đã bảo anh là người có học rồi mà.

Cái này đúng thật là tốt ghê."Đúng vậy." Nguyễn Khanh nói: "Mà hiện tại anh xuyên qua dòng thời gian, từ một thế giới này đến một thế giới khác, giống như là anh vốn định tiến vào một gian phòng này, nhưng lại đi nhầm vào một gian phòng khác vậy đó."Nhưng trong ánh mắt Niệm Thất xuất hiện sự bối rối.“Loại sức mạnh nào mà có thể làm được một việc như vậy chứ?” Anh lẩm bẩm."Cái đó thì tôi cũng không biết." Nguyễn Khanh nói: "Anh bây giờ ở chỗ thời đại của tôi, các loại tri thức, lý thuyết cùng kỹ thuật đều vượt xa hơn thời đại của anh nhiều, trình độ khám phá vũ trụ của con người anh không tưởng tượng nổi đâu.

Thậm chí ở một mức độ nào đó, con người còn đã đặt chân lên mặt trăng nữa cơ, chính là ánh trăng đó, nhưng vẫn còn nhiều hiện tượng siêu nhiên mà khoa học chưa thể giải thích được”.Kể từ lúc Niệm Thất xuyên qua đến thế giới này cho tới bây giờ, lần đầu tiên anh bị những tòa nhà cao tầng làm cho khiếp sợ, còn đây chính là lần thứ hai mà anh bị làm cho kinh sợ..
 
Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại
Chương 26: Chương 26


"Leo lên ánh trăng?" Anh sửng sốt hỏi: “Ý cô là mặt trăng trên bầu trời phải không?”Này này, lạc đề rồi đấy đại ca.

Câu hỏi này không liên quan đến ý tứ ban đầu của cô đâu nhá.Thấy một người từ đầu vẫn luôn luôn bình tĩnh lại kinh ngạc như vậy, Nguyễn Khanh đành phải trả lời anh trước: "Đúng vậy, chính là mặt trăng trên đỉnh đầu chúng ta đó.”Niệm Thất hỏi: "Làm sao leo lên đó được chứ?”Nguyễn Khanh nói: “Có một loại máy móc có thể bay lên trời, được gọi là tên lửa.”Cô suy nghĩ một chút rồi bổ sung: “Loại tên lửa này có thể bay ra khỏi tầng mây, ngoài ra chúng tôi còn có một loại máy gọi là máy bay, cũng có thể bay trên bầu trời, nhưng nó không thể bay lên mặt trăng, chỉ dùng để du lịch đường dài thôi.

Ví dụ như từ thành phố Giang đến Hàng Châu chẳng hạn, theo như cách tính thời gian của các anh, thì chưa tới một canh giờ là có thể đến nơi rồi.”Trọng tâm của Niệm Thất không phải là sự khác biệt giữa máy bay và tên lửa, mà sau khi sự khiếp sợ qua đi, điều khiến anh thấy hứng thú nhất chính là: “Cho nên trên mặt trăng thật sự có Cung Quảng Hằng sao? Người leo lên mặt trăng đó có nhìn thấy Hằng Nga tiên tử ở đó không vậy?”Nguyễn Khanh: "..."Lạc đề một cách nghiêm trọng luôn rồi!?"Không có, mấy cái thần thoại đó đều là gạt người thôi." Cô xua tay: “Anh đừng có tin cái gì mà Ngọc Hoàng Đại Đế, hay là Thái Thượng Lão Quân gì đó, đều là bịa đặt hết á.

Mặt trăng cùng với trái đất dưới chân chúng ta cũng không khác nhau là mấy, chỉ là hoàn cảnh tệ hơn thôi.

Trên đó không có gì cả, lạnh lắm, không có ai sống nổi trên đó được đâu.”Nguyễn Khanh nhìn thấy ánh mắt sáng ngời “Bạn ơi, bạn à” của Niệm Thất, hình như anh vẫn còn rất nhiều điều muốn hỏi, cô đành phải mạnh mẽ nói đến chuyện chính: “Mấy cái này đều là chuyện nhỏ thôi, chúng ta nói tới chuyện trước mắt nhé, được không?”Niệm Thất "khụ" một tiếng, tựa hồ có chút xấu hổ: “Để cô chê cười rồi, cô Nguyễn, mời cô nói.”Nguyễn Khanh cũng có điều muốn biết, là một người hâm mộ tiểu thuyết xuyên không và truyện lịch sử không có thật, cô rất nóng lòng muốn biết dòng thời gian đã sai ở đâu.Cũng may là Niệm Thất có đi học.

Có người nói ở thời cổ đại, mấy chỗ rừng núi hoang vu hẻo lánh không có người được đi học.

Ngay cả những người ở những thôn làng miền núi đặc biệt xa xôi còn có thể không biết về sự thay đổi của triều đại nữa là.Nhưng người có học thì khác nha, Niệm Thất nói chỗ của anh đang sống có khi còn “cổ” hơn thời cổ đại nữa.Chỉ là, anh nói ra một chuyện, Nguyễn Khanh lập tức phủ định một chuyện.“Cái này chưa nghe bao giờ, dịch lên chút nữa.”"Ở đây không có triều đại này.

Đi lên nữa…”"Chu này là Chu nào, hoàng đế có họ gì, họ Ngưu kỳ thật cũng có hoàng tộc họ Ngưu, người cuối cùng… người kế tiếp."Bôn ba suốt cả chặng đường, cuối cùng họ cũng tìm ra được điểm phân chia của hai mốc thời gian."Thời Tần có ba trăm năm là thời Tần của Tần Thủy Hoàng đúng không? Chính là thời Tần của Lã Bất Vi thống nhất sáu nước, xe cùng đường, sách cùng văn.” Nguyễn Khanh bị sốc rồi.Niệm Thất cho cô một đáp án khẳng định: “Đó là Đại Tần mà Thủy Hoàng đế đã lập ra, tồn tại được hơn ba trăm năm rồi.”"Trời ạ." Nguyễn Khanh kinh sợ: “Nhưng ở chỗ chúng tôi, đời Tần thứ hai mới có vài chục năm thì đã chết rồi.”Niệm Thất cũng kinh ngạc, vội cảm thán: "Sao có thể như vậy được?".
 
Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại
Chương 27: Chương 27


Hai người ghép đôi lịch sử lại, hóa ra công tử Phù Tô không có tự sát mà lên ngôi kế vị.Bên cạnh ông ta có một người kỳ lạ, trước khi thánh chỉ giả tới, người này đã dựa vào quan sát tinh tượng “dự đoán” được sắp sửa có thánh chỉ xuất hiện.

Sau khi thánh chỉ giả đến, công tử Phù Tô vừa nhìn thấy thánh chỉ liền biết đây đúng là đồ giả mạo, vì vậy lập tức rút kiếm chém đầu sứ thần.Diễn biến lịch sử tiếp theo như ngựa hoang chạy loạn.Đại Tần hùng mạnh ba trăm năm, ảnh hưởng hết thảy lịch sử phía sau.

Rất nhiều vị hoàng đế sáng lập đều sinh ra trong thời đại thái bình thịnh thế, có người trở thành đại thần nổi danh hoặc danh nhân, có vài người ngay cả cái tên cũng không có, bị nhấn chìm trong lịch sử, thậm chí có thể chưa được sinh ra.Toàn bộ dòng lịch sử khác với dòng lịch sử bên này mà Nguyễn Khanh biết.Tính thời gian, có lẽ Niệm Thất đến từ khoảng một ngàn năm trước, chắc là vào khoảng giai đoạn từ thời kỳ Ngũ Đại Thập Quốc (3) đến thời Tống.

Nhưng Vương triều Đại Mục của anh vừa mới được khoảng trăm năm, chính là giai đoạn một vương triều phát triển thành thái bình thịnh thế.(3) Thời kỳ phân chia lớn trong lịch sử Trung Quốc.“Một ngàn năm.” Nguyễn Khanh hít sâu một hơi, run rẩy duỗi ra một ngón tay: “Này….Tôi…Tôi có thể chạm vào anh được không?”Ngón tay đó căn bản không có bất kỳ lực uy h**p nào cả, cả đoạn đường đến đây, Niệm Thất đã nhìn ra được Nguyễn Khanh hoàn toàn không biết võ công, cả nội công lẫn ngoại công cũng không có.

Anh hơi nhíu mày, không nhúc nhích mà để im cho cô chạm.Ngón tay Nguyễn Khanh từ từ duỗi ra, chọt vào trên đầu vai anh, dừng lại một chút rồi lại chọt chọt.Niệm Thất: “...”“Oh my god.” Nguyễn Khanh nắm lấy ngón tay chạm vào “người ngàn năm tuổi” của cô.

Cô kích động nói: “Một ngàn năm.”Mình đã chạm vào người xưa của một ngàn năm trước rồi đấy.Niệm Thất hồi lâu không nói nên lời, anh hỏi: “Cô Nguyễn, sao cô kích động dữ vậy?”Đôi mắt đó đều sáng ngời, cứ như là cô nhặt được bảo vật gì đó vậyNguyễn Khanh nói: “Anh không hiểu, anh không hiểu đâu.”Cô trấn tĩnh lại và nói: "Ở đây chúng tôi có một loại tiểu thuyết.

Tiểu thuyết là một dạng như thoại bản ấy, là một câu chuyện bịa ra để mọi người đọc."Niệm Thất gật đầu.Nguyễn Khanh tiếp tục nói: "Chúng tôi có một loại tiểu thuyết đặc biệt gọi là tiểu thuyết xuyên thời gian, kể về người hiện đại xuyên không về thời cổ đại, hoặc người cổ đại như anh xuyên không đến thời hiện đại.

Từ hồi tôi học cấp hai thì đã bắt đầu xem loại tiểu thuyết này, tôi đọc được hơn mười năm rồi đó, có khi được một ngàn bản rồi cũng nên.”Nguyễn Khanh chưa từng xấu hổ khi nói rằng từ khi cô còn học năm hai trung học, cô đã mơ ước mình được xuyên không.

Thậm chí cô còn biên soạn một bộ tài liệu cần thiết cho việc xuyên không nữa cơ.Ví dụ như tỷ lệ thuốc súng, phương pháp sản xuất xà phòng, thủy tinh và allicin, ghi nhớ nhiều bài thơ cổ và kinh điển.

Cô thậm chí còn cố gắng tự mình học cách lai tạo giống lúa, sau lại cô phát hiện nó quá khó khăn nên đã bỏ cuộc.

Dù sao, trên thực tế ngay cả cây lúa mì và tỏi tây cô còn không phân biệt được, cho nên việc làm ruộng có vẻ hơi khó khăn đối với cô."Tôi vẫn luôn mơ ước được xuyên không." Cô nói: "Mặc dù bây giờ không phải là tôi xuyên qua mà là anh.

Đây chính là duyên phận rồi còn gì! Nếu không tại sao anh không rơi xuống xe của người khác, mà lại rơi trúng xe của tôi chứ, đúng không?”.
 
Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại
Chương 28: Chương 28


Lúc cô nói những lời này, ánh mắt cô sáng lấp lánh, không áp chế được sự phấn khích của mình.Niệm Thất có chút hiểu ra, "Đây là nguyên nhân cô nguyện ý giúp tôi đúng không?”Nói tới đây, trọng tâm câu chuyện mới xem như lần nữa được trở về chủ đề chính rồi.Một số điều quan trọng cần phải được làm rõ.“Có thể hiểu như vậy.” Nguyễn Khanh hắng giọng một cái: “Có một số tình huống, anh phải cẩn thận nghe tôi nói.”Niệm Thất gật đầu.“Đầu tiên, tình huống của anh thuộc về, ừm, thuộc về cái gì, thật sự tôi cũng không biết đâu.” Nguyễn Khanh nói: “Những lần xuyên không kia dù sao cũng là chuyện bịa đặt, giống như phim truyền hình vậy á.

Nhưng mà bây giờ anh rõ ràng đang ở trước mắt tôi, lời khuyên đầu tiên của tôi đối với anh chính là không nên để lộ bản thân, đừng để người khác biết anh là người đến từ ngàn năm trước."Vẻ mặt của Niệm Thất trở nên nghiêm túc."Bởi vì loại chuyện này rất hiếm thấy." Nguyễn Khanh nói: "Nếu như anh bại lộ, tôi không biết chính phủ sẽ đối xử với anh như thế nào nữa.

Nhất định anh sẽ bị bắt đi nghiên cứu là cái chắc, sau đó anh có thể sẽ mất đi sự tự do thân thể.

Tình huống tồi tệ nhất là họ có thể mang anh đi giải phẫu, trong trường hợp đó, anh có thể còn không giữ nổi được tính mạng của mình nữa cơ.”Cô cố gắng nghiêm túc nói: "Không phải tôi hù dọa anh đâu, tôi chỉ là đứng ở vị trí của anh mà suy nghĩ cho anh thôi, ví dụ như đổi ngược lại là tôi xuyên tới chỗ của anh đi, ai biết người bên anh sẽ đối xử với tôi như thế nào chứ?"Niệm Thất có thể trả lời câu hỏi này mà không cần suy nghĩ: “Mười phần chắc chắn chính là, “đốt chết con quái này đi.”Có khả năng cao là cô sẽ bị họ nghiền nát thành tro, sau đó họ sẽ mời cao tăng hoặc đạo sĩ phong ấn, trấn áp để phòng ngừa linh hồn của yêu ma quay trở lại.Dù sao, là một người khác thường với người ở thời đại khi đó thì sẽ không có kết thúc tốt đẹp....Niệm Thất hỏi: “Với hiểu biết của Nguyễn tiểu thư đối với “xuyên không” này, tôi còn có thể trở về thế giới ban đầu hay không?”“Tôi làm sao biết được.” Nguyễn Khanh nói: “Tôi chỉ là một người bình thường mà thôi, có duyên nên mới gặp được anh.

Khoa học cũng không có cách nào giải thích loại chuyện siêu nhiên này.”Cô dừng một lát, hạ thấp giọng xuống: “Nhưng mà loại chuyện này, cả đời chưa chắc gặp được một lần...”Chuyện có xác suất nhỏ, gặp phải một lần cũng là kỳ tích, không có khả năng có vé quay lại.Niệm Thất đã hiểu ý của cô.Anh im lặng một lát, rồi bỗng nhiên thở dài một hơi: “Cũng được, không thể quay về thì không quay về nữa.”Nguyễn Khanh: “...”Đây là tư tưởng lạc quan gì đó sao? Nguyễn Khanh không nhịn được mà lên tiếng: “Vậy, người thân gì gì đó ở bên kia...”“Tôi không có người thân.” Niệm Thất nói: “Tôi một thân một mình, không thân không thích, đến đâu cũng kiếm sống như nhau cả.”Anh nói xong, bỗng nhiên vẻ mặt cứng đờ.Nguyễn Khanh cẩn thận hỏi: “Làm sao thế?”“Không có gì, chỉ là bỗng nhiên nhớ tới,” Niệm Thất buồn rầu lên tiếng: “Tài sản tích góp cả nửa đời đều lưu lại bên kia, không mang theo được...”Anh đã sớm suy nghĩ xong rồi, đợi sau này rửa tay gác kiếm sẽ tìm một chỗ kinh đô phồn hoa, mua một tòa nhà, giữ vài nô tỳ, đường hoàng cưới một thê tử rồi sinh vài hài tử, vui vẻ tưng bừng, an yên dưỡng già.Hoàng kim ngọc ngà, trân châu ngọc bích, tiền bạc tích góp cả nửa đời người đều là dùng mạng để đổi.

Bây giờ tất cả đều không còn nữa rồi..
 
Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại
Chương 29: Chương 29


Nửa đời trước làm một hồi uổng công, làm sao có thể không phiền muộn.“Anh còn trẻ mà, xã hội ở bên này của chúng tôi, chỉ cần chăm chỉ, thế nào cũng sẽ có hồi đáp, có thể kiếm được tiền.” Nguyễn Khanh an ủi anh, sau đó hỏi: “Phải rồi, anh bao nhiêu tuổi rồi?”Trông có vẻ còn rất trẻ tuổi.Lúc ở bệnh viện, trong đầu Nguyễn Khanh hoàn toàn đều là chuyện xuyên không, thật ra cô không quá chú ý đến vẻ ngoài của anh.

Bây giờ người thật sự ở trong nhà của mình rồi, cô nhìn kỹ, chàng trai trước mắt có lông mày đẹp như điêu khắc, đôi mắt anh tuấn và cái mũi thẳng tắp.Nhất là giữa mặt mày còn có một vẻ khí khái anh hùng.

Đây là gu của Nguyễn Khanh, bây giờ rất nhiều chàng trai đều thanh nhã trông yêu kiều, không phù hợp với khiếu thẩm mỹ của Nguyễn Khanh.

Vì điều này, cô đã đặc biệt tìm một sinh viên thể thao làm chó săn nhỏ.“Hổ thẹn rồi, sống uổng rất nhiều năm tháng, đã nên đến tuổi làm tổ phụ rồi.” Niệm Thất nói tiếp: “Vừa hay như tên của tôi, năm nay hai mươi có bảy.”Nguyễn Khanh: “...” Trả lời số tuổi thôi mà có cần màu mè như vậy không? Lại còn hai mươi có bảy là cái khỉ gì??Có biết nói tiếng người không hả?Sao hai mươi bảy lại đến tuổi làm ông nội rồi!Thật muốn đánh người quá đi!Cô cùng tuổi với Niệm Thất mà!Nhưng nghĩ lại, cổ đại mười lăm, mười sáu tuổi đã kết hôn sinh con, nghĩ lại lúc Khang Hi mười lăm tuổi còn có phi tử chưa đầy mười ba tuổi sinh con trai cho ông ta, người cổ đại quả thực đến ba mươi tuổi đã làm ông nội bà nội rồi.Nguyễn Khanh hít sâu một hơi: “Sau này đừng nói như vậy, sẽ đắc tội với người khác, người trong thời đại này của chúng tôi không thích nói bản thân già, tất cả mọi người đều thích nói bản thân trẻ tuổi.

Tuổi của tôi cũng xấp xỉ anh, vẫn cảm thấy bản thân là tiểu cô nương đấy.”Nói xong, cô lại nhìn thấy ánh mắt thoáng ngước lên của Niệm Thất đang nhìn về phía đỉnh đầu của mình.Nguyễn Khanh giật mình, sờ sờ cái búi tóc nhỏ ở sau đầu mình.

Nói cho cùng, cô cũng là người đã đọc mấy trăm hơn một ngàn tiểu thuyết ngôn tình cổ đại, vẫn có nhiều hiểu biết, bỗng nhiên cô bừng tỉnh lại, buồn bực lên tiếng: “Đây không phải kiểu tóc phụ nhân! Đây gọi là búi củ tỏi! Ở nơi này của chúng tôi muốn chải kiểu tóc nào đều tùy ý, không hề phân biệt kiểu tóc đã có chồng hay chưa cưới đâu!”“Chưa cưới!” Cô vỗ lên sô pha nhấn mạnh: “Tôi còn chưa lập gia đình đâu!”Niệm Thất ho khan một tiếng rồi xin lỗi: “Mạo phạm rồi.”Thật ra, Niệm Thất có chút ngạc nhiên, bởi vì anh tưởng rằng Nguyễn Khanh nhỏ hơn anh ít nhất bốn đến năm tuổi.

Cô trông có vẻ không giống người cùng tuổi với anh.Thái độ của người ta tốt như vậy, trái lại khiến Nguyễn Khanh có chút ngượng ngùng.

Nói cho cùng văn hóa xưa và nay đều có khác biệt, bản thân vẫn có chút phản ứng thái quá rồi.“Tóm lại, ở thời đại hiện nay này, có thể nói là thay đổi hoàn toàn so với thời đại kia của anh.” Cô nói: “Không chỉ ở phương diện kỹ thuật, còn có phương diện đạo đức lẽ thường, sau này anh phải từ từ thích ứng với những thứ này.”Niệm Thất gật gật đầu, lại hỏi tiếp: “Đối với “sau này”, Nguyễn tiểu thư có thể có kiến nghị gì đó không?”“Kiến nghị à...!xem như là có đi.” Nguyễn Khanh nói: “Bây giờ, vấn đề lớn nhất của anh chính là không có thân phận, nhưng chuyện này quá khó khăn, tối hôm nay, đầu óc tôi cũng lộn tùng phèo, vẫn chưa nghĩ ra được.

Bây giờ, bên trong thẻ căn cước đời thứ hai có một con chip, cũng không thể làm giả ở ven đường giống như đời đầu.".
 
Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại
Chương 30: Chương 30


"Không có thẻ căn cước đúng là nửa bước cũng khó mà đi được, không lên tàu hỏa và máy bay được, không có cách nào mở tài khoản ngân hàng, không dùng được thanh toán điện tử...”“Nếu trước mắt tạm thời không giải quyết được.” Niệm Thất nói: “Trước tiên cứ để đó đi, không gấp.”Nguyễn Khanh phục luôn: “Anh thật đúng là bình tĩnh.”Tố chất tâm lý của người cổ đại đều vững vàng như vậy sao? Hay là chỉ có mỗi anh?Cô thoáng liếc mắt nhìn thanh trường đao đặt ngang trên bàn trà, rồi quay đầu lại, nghiêm túc lên tiếng: “Chuyện thân phận từ từ nghĩ cách vậy, có một chuyện tôi phải cảnh cáo anh một cách nghiêm túc.”Niệm Thất hơi thẳng lưng lên.“Cái đó,” Ngón tay của Nguyễn Khanh chỉ vào vào thành trường đao trên bàn trà: “Tôi tạm thời sẽ không trả lại cho anh.”“Tôi cũng không hỏi trước kia anh làm gì, hoặc là đã trải qua cái gì.

Anh xuyên qua một ngàn năm đến nơi này, xem như là thế giới hoàn toàn mới, bắt đầu lại từ đầu.

Chuyện trước đây đều xem như là quá khứ.”“Nhưng mà, nơi mà anh đang ở bây giờ là xã hội pháp trị.” Nguyễn Khanh nghiêm túc mà nói: “Phương pháp và năng lực của cảnh sát nơi này đã vượt qua tưởng tượng của anh, cũng không thể giẫm đạp lên sự uy nghiêm của pháp luật.”“Một ngàn năm trước, anh có thể mang theo đao đi trên đường phố, bây giờ thì không.

Một ngàn năm trước, anh gặp phải thổ phỉ ở vùng thôn quê hoang vu có thể vung đao giết người thì bây giờ anh chỉ có thể lựa chọn báo cảnh sát.”“Nói tóm lại, bây giờ anh đã tới thế giới của một ngàn năm sau, muốn tiếp tục sống sót thật tốt phải nhớ kỹ bốn từ...”Nguyễn Khanh vươn một bàn tay ra, từng ngón tay một giơ lên: “Tuân theo, kỷ cương, tuân thủ, pháp luật!”Cô nhìn chằm chằm vào Niệm Thất.Niệm Thất lại nhìn chằm chằm những ngón tay thon dài trắng nõn của cô mà suy nghĩ, một lát sau, anh ngước mắt lêm mỉm cười, lại có một chút cảm giác thoải mái: “Điều này là đương nhiên, nhập gia tùy tục, tuân theo kỷ cương, tuân thủ pháp luật.

Chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm, sau này còn xin cô nương chỉ giáo nhiều hơn.”Người này thật sự vô cùng bình tĩnh.“Ừ...” Hai tay của Nguyễn Khanh nắm chặt lấy nhau, ngược lại không biết nên nói gì, cắn cắn môi rồi lên tiếng: “Bây giờ tôi chỉ có thể nghĩ ra những điều này, những thứ mà anh cần hiểu biết thật sự quá nhiều, ngày mai tôi sẽ bắt đầu giải thích từ từ cho anh nhé.”Cô nói: “Anh gặp được tôi, coi như là một lần duyên phận.

Anh thì sao, bây giờ không có thân phận, không có chỗ ở, cũng chẳng có tiền.

Trước khi anh có thể bắt đầu tự lập, có thể ở lại chỗ này của tôi trước.”Cũng thuận tiện cho cô quan sát gần một người cổ đại.Nuôi dưỡng người cổ đại, nghĩ thôi cũng khiến người ta thích thú rồi!Còn như vấn đề an toàn giữa nam và nữ, làm ơn đi, bạn đột nhiên phát hiện bạn xuyên qua một ngàn năm, mỗi ngày đều là một sự vật mới mẻ, đoán chừng chưa đến vài tháng cũng không trở lại bình thường được.Hơn nữa, vừa rồi cô đã nói rõ lợi và hại với anh, anh có vẻ là một người trưởng thành có đầu óc rất sáng suốt, đối mặt với người duy nhất biết bí mật của bản thân hiện nay, người duy nhất có thể giúp đỡ bản thân, có lẽ cũng sẽ không có suy nghĩ lung tung gì đó đâu.Nhu cầu của con người có trình tự, bây giờ thứ đầu tiên mà anh phải đối mặt chính là vấn đề sống còn.“Vậy trước tiên cứ thế này đi, anh ở lại đây trước đã nhé.”.
 
Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại
Chương 31: Chương 31


Nguyễn Khanh nhìn xem xung quanh: “Ừm...!Chỗ này của tôi cũng chỉ có một phòng ngủ, anh chỉ có thể ngủ sô pha trước.

À, đây chính là sô pha.”Cô vỗ vỗ lên sô pha ra hiệu.Căn nhà mà bây giờ cô đang ở có hai phòng, nhưng có một gian phòng là phòng sách của cô, bình thường vẫn dùng để làm việc, chỉ có một căn phòng được dùng như phòng ngủ.“Chỉ có thể ráng chịu đựng trước.” Cô nói: “Tôi lại tiếp tục từ từ nghĩ cách.”“Có chỗ nương thân đã vô cùng cảm kích rồi.” Niệm Thất rất hiểu, thái độ cực kỳ nghiêm chỉnh, anh nhìn nhìn xung quanh rồi hỏi: “Gia nhân của Nguyễn tiểu thư đã nghỉ ngơi rồi sao?”Anh cố tình hỏi một câu này là bởi vì vừa rồi Nguyễn Khanh nói chỗ này của cô chỉ có một phòng ngủ, với lại thật ra từ khi bước vào nhà, Niệm Thất đã biết trong căn nhà ngoại trừ hai người bọn họ thì hoàn toàn không có ai khác.Nếu như có, trừ khi người kia là cao thủ ẩn giấu hơi thở, nếu không anh không thể không phát hiện được sự tồn tại của người bên ngoài chút nào.Điều này khiến Niệm Thấy cảm thấy hoang mang, sao một nữ tử trẻ tuổi có thể sống một thân một mình được?Hơn nữa, cô còn nói rằng bản thân chưa lập gia đình.Cho nên mới có câu hỏi này.Loại người say mê tiểu thuyết ngôn tình cổ đại như Nguyễn Khanh đây lại rất hiểu người cổ đại này đang suy nghĩ cái gì.

Có bình tĩnh mấy đi chăng nữa thì đúng là vẫn có lúc có giới hạn chứ!Nguyễn Khanh giơ một ngón tay lên: “Bài học đầu tiên nên biết ở thế giới một ngàn năm sau...”“Một, thế giới này không có hoàng đế.”“Hai, không có nô tỳ, mỗi người bình đẳng.

Cần người khác làm việc cho anh chỉ có thể thuê, không thể mua bán, buôn bán người là phạm pháp.”“Ba, nam nữ bình đẳng, không có tam thê tứ thiếp, chỉ có một chồng một vợ.

Nam nữ được nhận giáo dục một cách bình đẳng, đến trường học hành như nhau, làm việc kiếm tiền như nhau.”Trong một đêm, Nguyễn Khanh đã có thể tìm được một chút cảm giác ưu việt của người hiện đại: “Dựa vào điều thứ ba, cho nên tôi, một cô gái trưởng thành, đã tiếp nhận giáo dục bậc cao, bản thân có công việc, có thể kiếm tiền nuôi bản thân, cho nên có thể sống độc lập, không theo nhà ba cũng không theo nhà chồng.”Quả nhiên mấy chuyện này đã khiến Niệm Thất ngạc nhiên.Cuối cùng, trên mặt của thanh niên biết bản thân xuyên qua thời không đều luôn rất bình tĩnh đã lộ ra vẻ mặt mờ mịt.“Không có hoàng đế sao? Sao lại không có hoàng đế?”Lời nói này đều đã nằm trong dự đoán của Nguyễn Khanh!Cô biết ngay một người cổ đại chắc chắn sẽ thốt nên loại câu hỏi mang tính tư tưởng này.Không có hoàng đế thì anh không thể sống được sao.Nguyễn Khanh nở một nụ cười khó nhận ra: “Vấn đề này quá phức tạp rồi, sáng ngày mai tôi còn có một cuộc họp công việc nữa, còn phải thức dậy sớm, hôm nay đã trễ lắm rồi, đợi ngày mai tôi sẽ từ từ giải thích cho anh.”Cô đứng dậy: “Anh đi theo tôi, rửa mặt súc miệng một chút rồi hẵng ngủ.”Trên người Niệm Thất vừa đầy mồ hôi vừa có máu, còn dính bùn, chỉ có chỗ vết thương được y tá rửa sạch rồi, những chỗ khác không khỏi hôi hám.Nguyễn Khanh dẫn anh vào nhà vệ sinh: “Đây là nhà vệ sinh, chính là nơi rửa mặt đánh răng, tắm rửa và cả đi tiểu tiện lẫn đại tiểu tiện.”Niệm Thất đánh giá từ trên xuống dưới, tuy phòng nhỏ, nhưng mà vô cùng sạch sẽ, nói là chỗ đi đại tiểu tiện, nhưng một chút mùi hôi cũng chẳng có..
 
Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại
Chương 32: Chương 32


Anh đang định hỏi vòi nước ở chỗ nào, chậu rửa mặt ở đâu, muốn tự mình múc nước rửa mặt, Nguyễn Khanh đã vươn tay gạt chốt mở vòi nước lên.Nước ào ào chảy ra.“Đây gọi là nước máy.” Nguyễn Khanh nói: “Vừa mở vòi nước lên, nước sẽ tự chảy ra.”Niệm Thất nhìn chằm chằm nước máy sạch sẽ chảy xuống kia rất lâu.“Một ngàn năm.” Anh nói.“Phải.” Nguyễn Khanh khóa vòi nước lại, nhẹ nhàng lên tiếng: “Một nghìn năm.”Nguyễn Khanh còn muốn nhìn thấy nhiều biểu cảm khiếp sợ của Niệm Thất hơn, nhưng Niệm Thất đã bước lên trước một bước, gạt chốt mở vòi nước lên, nhìn dòng nước chảy ra, rồi lại gạt xuống tắt đi, mỉm cười nói: “Biết rồi, thật là thuận tiện.”Nguyễn Khanh im lặng một lát, không cam lòng mà nói: “Tôi phát hiện anh thích ứng vô cùng nhanh, đối với mấy thứ như xe đạp này, đèn điện này, nước máy này, anh đều không hề giật mình sao?”“Đương nhiên là giật mình chứ.

Chỉ là không cần thiết phải tiếp tục giật mình nữa, dù sao cũng phải làm quen.” Niệm Thất nhướng mày nói: “Huống chi, thật ra mấy thứ này đều là đồ do thợ thủ công chế tạo ra đúng không, chỉ là qua một ngàn năm, tài nghệ đã đến mức mà tôi không tưởng tượng nổi mà thôi.”“Nhưng nói cho cùng, những thứ này được làm ra để người ta sử dụng, xe dùng để chở người và vật, đèn dùng để chiếu sáng, nước dùng để rửa mặt và để uống.

Có lẽ trên phương diện tài nghệ đã thay đổi rất lớn, nhưng cho tới bây giờ, phương diện sử dụng vẫn chưa từng thay đổi.

Tôi chỉ muốn biết rằng sử dụng chúng như thế nào và dùng như thế nào liền đủ rồi.”Lời này nói ra khiến một người hiện đại như Nguyễn Khanh hoàn toàn không thể bắt bẻ được.Cuối cùng cô nói: “Thì.”Niệm Thất: “?”“Không nên nói “liền”, phải nói “thì”.” Nguyễn Khanh nghiêm khắc nói: “Bây giờ “liền” quá nhiều trong văn viết rồi, chúng tôi đều nói “thì” trong văn nói hằng ngày.

Anh có rất nhiều thói quen nói chuyện, đều phải sửa.”Niệm Thất biết lắng nghe: “Được.”“Còn nữa, nước máy không được uống trực tiếp, nếu miễn cưỡng uống thì phải đun sôi xong rồi uống.

Có điều bình thường không có loại chuyện này.” Nguyễn Khanh tận dụng mọi thứ để phổ biến từng li từng tí về cuộc sống hiện đại cho Niệm Thất: “Anh muốn uống nước thì uống nước trong máy lọc nước, cái kia mới là dùng để uống nước.

Nước máy dùng để rửa tay, rửa mặt hay giặt quần áo đều được, còn xả bồn cầu nữa, nhưng mà đừng có uống.”Nguyễn Khanh lại dạy cách sử dụng vòi hoa sen và bồn cầu cho anh, chỉ giấy vệ sinh và cách dùng cho anh.Niệm Thất dùng đầu ngón tay vân vê giấy vệ sinh rồi hỏi: “Người ở trong tòa nhà này đều dùng cái này sao?”Nguyễn Khanh nói: “Tất cả mọi người đều dùng đấy, ngoại trừ cái này cũng chẳng có cái gì có thể dùng đâu.

Nhưng mà có người dùng giấy có chất lượng tốt hơn một chút, có người dùng giấy có chất lượng kém hơn một chút, giá cả cũng thấp hơn một chút thôi.”Niệm Thất hỏi: “Nước máy cũng vậy sao?”“Trong thành phố đều là nước máy.

Giống như tiểu khu mà tôi ở này, nước tắm rửa là nước nóng hai tư trên hai tư giờ, không cần tự đun sôi, có thể tắm bất cứ lúc nào.” Nguyễn Khanh nói: “Có điều, có một số nông thôn không có nước máy, nước mà bọn họ sử dụng là nước ngầm.

Nhưng mà có giếng điều áp, rất thuận tiện, cũng không kém bao nhiêu so với nước máy.

Dù sao cũng chắc chắn tốt hơn nhiều so với dùng thùng gỗ xách nước giếng và nước sông ở thời đại kia của anh.”Niệm Thất cảm thán: “Cuộc sống của dân chúng lại trở nên tốt như thế rồi.”.
 
Cuộc Sống Hằng Ngày Của Kiếm Khách Cổ Đại
Chương 33: Chương 33


Tòa nhà này nhìn từ xa cao như chọc trời, có vô số cửa sổ, e rằng phải có hơn trăm hộ.

Anh vốn cho rằng nếu một lầu có hơn trăm hộ, hoặc là người khác có gia sản ngang nhau ở trong các tòa nhà tương tự cũng có thể sử dụng được nước này, giấy này, bồn cầu này, cũng thật ghê gớm.Không ngờ theo như những gì Nguyễn Khanh nói, đúng là dân chúng khắp thiên hạ đều giống nhau, không thể tưởng tượng nổi.“Lúc đó các anh thì sao? Có dùng giấy hay không?” Nguyễn Khanh tò mò hỏi.Thời đại kia của Niệm Thất, dòng thời gian tương ứng bên này chắc hẳn cũng đã phải phát triển đến thời Tống rồi.

Nói chung thời Tống đã rất phát triển thịnh vượng rồi, không biết bên kia của Niệm Thất như thế nào.“Người bình thường đều dùng xí trù (*).” Niệm Thất đáp: “Quan to và quý nhân sẽ dùng giấy lụa.

Có rất nhiều người đọc sách đều lên tiếng chỉ trích rằng quá mức xa xỉ.”Ồ, đó chính là giai đoạn đầu lúc giấy vệ sinh vừa mới bắt đầu phát triển à.

Cô hiểu rồi.Cô đều dạy cho Niệm Thất dùng các thiết bị trong nhà vệ sinh như thế nào, Nguyễn Khanh tìm bàn chải đánh răng mới từ trong ngăn tủ ra đưa cho anh: “Cái này là...”“Xỉ mộc (*) à?” Niệm Thất nói: “Cái này không thay đổi gì.

Tinh xảo hơn rất nhiều rồi, không biết cái này làm bằng chất gỗ gì?”Phải rồi, hình như trong thời Tống kia, xỉ mộc, bột đánh răng, thuốc (đánh) răng đã rất hoàn thiện rồi.“Bây giờ gọi là bàn chải đánh răng.

Chất liệu bằng nhựa dẻo, bây giờ khắp nơi đều là đồ bằng nhựa dẻo này.” Nguyễn Khanh tiện tay chỉ vào một vài sản phẩm bằng nhựa trong nhà vệ sinh, ly súc miệng, thùng rác và vân vân, sau đó lấy kem đánh răng cho anh: “Kem đánh răng là thứ dùng để đánh răng, nặn ra một đoạn nhỏ là được.”Cô còn đưa khăn mặt mới cho anh rồi nói: “Trên người anh có vết thương thì đừng tắm rửa, trước tiên cố gắng rửa mặt và rửa tay là được rồi.”Niệm Thất lại nói: “Tôi lau người.”Trên người anh vừa đầy mồ hôi vừa có máu, nếu không lau sạch sẽ, có lẽ lát nữa ắt sẽ làm bẩn đệm chăn.Nguyễn Khanh đưa tất cả đồ dùng rửa mặt cho anh, rồi xoay người ra khỏi nhà vệ sinh.Tranh thủ thời gian này, cô nhanh chóng dọn dẹp qua loa căn nhà một lát.

Từ trước đến nay, trong nhà chưa từng lộn xộn như vậy, hôm nay lại để Niệm Thất nhìn thấy, đúng là rất khiến người ta sầu não.Cô ôm quần áo của bạn trai cũ về phòng trước, ra giường và vỏ gối vân vân bị người đáng ghét kia dùng rồi thì cởi ra hết sạch rồi ném xuống đất trước.Cô quay lại phòng khách, mở sô pha gấp thành một cái giường, trải ra giường và gối đầu là có thể ngủ được rồi.Chiều cao của Niệm Thất có vẻ như cũng xấp xỉ với bạn trai cũ, Nguyễn Khanh lại chạy về phòng, tìm ra được một bộ quần áo ở nhà của bạn trai cũ trong tủ quần áo, rồi ra ngoài đẩy cửa nhà vệ sinh: “Anh mặc bộ này trước...”Bỗng chốc Niệm Thất quay đầu lại, Nguyễn Khanh đang nói thì bất ngờ im bặt.Người đàn ông cởi áo, chỉ mặc quần màu đen, hơi hơi nghiêng người, cơ thể c** tr*n được băng bằng băng gạc màu trắng, có hai chỗ còn rướm máu.Thắt lưng vải truyền thống siết chặt thắt lưng, bả vai rộng rãi, cánh tay, sau lưng, mỗi một chỗ cơ bắp đều rắn chắc khỏe khoắn như vậy.Này là tạo hình nửa thân bị thương do chiến đấu gì đây!Nếu đăng lên nền tảng video ngắn, sẽ phải được gào thét là “ông xã” mất thôi!Có thể nói đây là kiểu dáng mà ngay cả Nguyễn Khanh cũng lướt xem nhiều nhất!.
 
Back
Top Bottom