Trần Khôn đặt tách trà xuống bàn, tiếng gốm sứ chạm vào mặt gỗ nghe khô khốc trong không gian yên tĩnh của.Gã nhìn Hi Thần – cậu thiếu niên da trắng, thân hình nhỏ nhắn đang ngồi co ro trên ghế sofa, chiếc vòng cổ da đen vẫn ôm sát lấy cổ trắng ngần – khẽ hất cằm:"Hi Thần, nếu em đã chọn chấp nhận chú, vậy thì từ giây phút này, chúng ta sẽ bắt đầu thiết lập trật tự mới."
Hi Thần run nhẹ toàn thân.
Cậu biết rõ, từ khoảnh khắc đeo vòng cổ đêm qua, mọi thứ đã không còn là trò đùa nữa.
Tim cậu đập thình thịch, nhưng vẫn chậm rãi rời khỏi ghế sofa, quỳ sụp xuống bên chân Trần Khôn.
Thân hình nhỏ bé, da trắng như sữa khiến cậu càng thêm mong manh dưới ánh đèn vàng ấm của phòng khách.
Hai tay cậu đặt nhẹ lên đùi gã, đầu hơi cúi, biểu thị sự dâng hiến."
Ngoan lắm."
Trần Khôn luồn tay vào mái tóc mềm của Hi Thần, miết nhẹ.
"Bây giờ là quy tắc đầu tiên: **Sự hiện diện.** Chỉ cần bước vào căn biệt thự này, em không được phép mặc bất kỳ thứ gì trên người trừ chiếc vòng cổ kia, trừ khi có lệnh của ta.
Ta muốn món quà của ta luôn ở trạng thái nguyên bản nhất để ta có thể kiểm tra bất cứ lúc nào."
Hi Thần đỏ bừng mặt.
Da trắng của cậu càng dễ lộ ra màu hồng vì xấu hổ, hai tay run run đưa lên nút áo sơ mi trắng.
"Dạ, chủ nhân..."
Giọng cậu nhỏ xíu, nhưng vẫn bắt đầu bằng đúng cách xưng hô.Trần Khôn không thúc giục, chỉ ngồi yên quan sát.
Hi Thần hít một hơi thật sâu, ngón tay trắng muốt lần lượt gỡ từng chiếc cúc áo.
Mỗi chiếc cúc được mở ra là một lớp áo mỏng manh trượt dần xuống vai.
Làn da trắng như ngọc, mịn màng không một khuyết điểm dần lộ ra dưới ánh đèn.
Vai cậu nhỏ nhắn, xương quai xanh hơi nhô lên, đường cong cổ thanh thoát càng nổi bật nhờ chiếc vòng da đen ôm sát.Hi Thần cắn môi, tay run run kéo áo ra khỏi cánh tay.
Chiếc áo sơ mi trắng rơi xuống sàn, để lại phần thân trên hoàn toàn trần trụi.
Hai đầu vú hồng hào nhỏ xíu co lại vì lạnh và xấu hổ, run run như hai hạt cherry non.
Ánh đèn phản chiếu khiến mọi đường nét đều trở nên mong manh và gợi cảm một cách lạ lùng.Cậu dừng lại một chút, thở dốc, rồi đưa tay xuống thắt lưng.
Dây nịt được tháo ra, tiếng khóa kim loại kêu leng keng.
Hi Thần kéo khóa quần xuống chậm rãi, như thể mỗi centimet vải trượt xuống đều là một lần đầu hàng.
Quần ống suông rơi xuống mắt cá chân.Bây giờ chỉ còn lại chiếc quần lót màu xám nhạt.
Hi Thần do dự rõ rệt, hai tay nắm chặt mép quần, má đỏ bừng.
Trần Khôn không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm, ánh mắt như muốn nuốt chửng từng centimet da thịt của em.
"Dạ, chủ nhân... con... con cởi tiếp đây."
Hi Thần thì thầm, giọng run run.Cậu kéo chiếc quần lót xuống chậm rãi.
Phần dưới của Hi Thần dần lộ ra – nó đang nửa cứng vì kích thích và xấu hổ.
Khi quần lót rơi hẳn xuống sàn, Hi Thần hoàn toàn trần truồng, chỉ có chiếc vòng cổ da đen là thứ duy nhất còn lại trên người.
Cậu quỳ ngay ngắn, hai tay đặt lên đùi, đầu hơi cúi, nhưng vẫn cố gắng giữ tư thế.Trần Khôn đưa tay nâng cằm Hi Thần lên, buộc cậu nhìn vào mắt mình.
"Mười giây để sửa lại cách xưng hô và tư thế.
Nô lệ khi nói chuyện với chủ nhân phải nhìn vào mắt, và mỗi câu trả lời đều phải bắt đầu bằng 'Dạ, chủ nhân'.
"Hi Thần hít một hơi sâu, ép mình nhìn vào đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng của Trần Khôn.
Giọng cậu run run nhưng rõ ràng:
"Dạ, chủ nhân.
Con đã biết lỗi."
"Tốt."
Trần Khôn gật đầu hài lòng, ngón tay vẫn lướt nhẹ trên má trắng của em.
"Quy tắc thứ hai: **Quyền bài tiết và bắn tinh.** Thân thể này là của ta, vì vậy mọi nhu cầu sinh lý của em đều phải thông qua sự cho phép của ta.
Em không được phép tự ý giải tỏa, cũng không được phép bài tiết nếu ta chưa đồng ý.
Ta muốn em phải luôn ở trạng thái khao khát ta, phụ thuộc vào ta ngay cả trong những nhu cầu bản năng nhất."
Trần Khôn vươn tay, chạm nhẹ vào phân thân đang cứng dần của Hi Thần.
Ngón tay gã khẽ búng một cái, khiến cậu nhỏ nhắn rên khẽ, thân thể trắng trẻo run lên từng đợt.
"Em đang hưng phấn sao?
Được, nhưng tối nay ta cấm em bắn tinh.
Nếu ta phát hiện ga giường có dấu vết, hình phạt sẽ không đơn giản là vài roi đâu."
Hi Thần cảm thấy vùng bụng dưới căng tức, sự xấu hổ và dục vọng đan xen khiến cậu gần như phát điên.
Làn da trắng của cậu đỏ ửng lên từ cổ đến ngực.
Cậu cắn chặt môi, giọng nhỏ nhưng đầy vẻ ngoan ngoãn:
"Dạ, chủ nhân.
Con tuân lệnh."
"Quy tắc thứ ba: Dấu vết."
Trần Khôn gằn giọng.
"Ta là người duy nhất được phép để lại dấu vết trên người em.
Nếu ta thấy một vết trầy xước hay bầm tím nào từ bên ngoài mang về, em sẽ bị phạt nặng gấp đôi vì tội không biết giữ gìn vật sở hữu của ta."
Nói xong, Trần Khôn đứng dậy, bế xốc Hi Thần lên dễ dàng.
Thân hình nhỏ nhắn, nhẹ bẫng của cậu nằm gọn trong vòng tay gã.
Hi Thần run rẩy như một chú thỏ trắng, hai tay vô thức bám vào vai Trần Khôn, da thịt nóng ran chạm vào lớp áo sơ mi của chú.
Hắn đưa em vào phòng điều giáo dưới tầng hầm.
Căn phòng ngập tràn mùi da thuộc và tinh dầu gỗ, ánh đèn đỏ mờ ảo chiếu lên những giá gỗ, roi da, còng tay và đủ loại đạo cụ.
Trần Khôn đặt Hi Thần đứng trước một tấm gương lớn toàn thân, ép cậu nhìn thẳng vào chính mình.
Trong gương là một cậu thiếu niên da trắng, trên cổ đeo vòng da đen, toàn thân trần trụi, hai đầu vú hồng hào đang cứng lại vì lạnh và xấu hổ, phần dưới đang căng cứng một cách đáng thương.
"Nhìn đi, Hi Thần.
Đây là em của hiện tại.
Một nô lệ xinh đẹp của ta."
Trần Khôn cầm lấy một chiếc roi lông chim mềm mại, chậm rãi lướt qua hai đầu vú đang sưng đỏ vì ngượng ngùng của Hi Thần.
Cậu run lên từng cơn, tiếng rên khe khẽ thoát ra khỏi miệng.
"Dạ... chủ nhân..."
Hi Thần thì thầm, mắt long lanh nước.
"Tối nay, chúng ta sẽ bắt đầu bài học đầu tiên về sự nhẫn nại."
Trần Khôn nói bằng giọng trầm thấp.
"Ta sẽ để em trần trụi quỳ ở đây cho đến khi ta đọc xong tập tài liệu này.
Nếu em cử động dù chỉ một chút, ta sẽ dùng thắt lưng để 'nhắc nhở'.
Em hiểu chứ?"
Hi Thần nhìn bóng mình trong gương, nhìn người đàn ông quyền lực đang đứng sau lưng điều khiển mọi cảm xúc của mình.
Cậu khẽ nấc lên một tiếng, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự phục tùng ngọt ngào:
"Dạ, chủ nhân.
Con... con sẵn sàng nhận điều giáo."
Trần Khôn mỉm cười thỏa mãn.
Gã ngồi xuống chiếc ghế bành da gần đó, thong thả mở tập hồ sơ, để mặc cho Hi Thần quỳ thẳng lưng ngay ngắn trước gương.
Thân hình của cậu phản chiếu rõ ràng dưới ánh đèn đỏ.
Bàng quang của Hi Thần bắt đầu căng tức từ sáng, cộng với dục vọng bị kìm nén khiến cậu không ngừng run rẩy.
Mồ hôi lấm tấm trên da trắng, hai đùi khẽ siết lại, nhưng cậu vẫn cố gắng giữ tư thế.
Khoảng hai mươi phút trôi qua trong im lặng.
Hi Thần quỳ không nhúc nhích, nhưng rõ ràng đang rất khó chịu.
Thân hình nhỏ nhắn của cậu run lên từng đợt, hai tay nắm chặt đùi, mồ hôi chảy dài trên sống lưng trắng muốt.
Phần dưới vẫn cứng ngắc, đầu khấc bóng loáng vì dịch nhờn.
Trần Khôn cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng lạnh lùng:
"Đứng dậy, quay người lại, hai tay chống vào tường, cong lưng, đẩy mông về phía ta."
"Dạ, chủ nhân."
Hi Thần vội vàng đứng dậy, run run thực hiện mệnh lệnh, hai bên mông thịt khẽ giật khi cậu cố gắng cong lưng thật sâu.
Trần Khôn đứng dậy, đi đến sau lưng em.
Gã vuốt ve sống lưng trắng ngần của Hi Thần, rồi đột nhiên dùng tay tách nhẹ hai bên mông.
"Đóa hoa sau này cũng thuộc về ta.
Ta sẽ từ từ khiến nó nở rộ, khiến em cầu xin ta mỗi khi muốn được chạm vào."
Hi Thần cắn môi mạnh đến mức bật máu, giọng run rẩy:
"Dạ, chủ nhân... con... con biết."
Trần Khôn lấy một chiếc vòng dương vật silicone mỏng, luồn qua phân thân cứng ngắc của Hi Thần, siết chặt ở gốc để ngăn xuất tinh.
Cậu rên lên một tiếng đau khoái, thân thể khẽ nhún theo bản năng.
"Ta cấm em bắn tinh tối nay.
Nhớ kỹ."
Sau đó, Trần Khôn buộc Hi Thần quỳ trở lại tư thế ban đầu trước gương, hai tay đặt sau lưng, ngực ưỡn ra.
Gã cầm roi da mềm, bắt đầu quất nhẹ nhàng nhưng đều đặn lên lưng, mông và mặt trong đùi trắng nõn của em.
Mỗi vết roi để lại một vệt hồng nhạt trên da trắng, càng làm nổi bật sự mong manh của Hi Thần.
"Mỗi vết roi này đều là dấu ấn của ta trên thân thể em," Trần Khôn nói trong lúc quất.
"Em phải nhớ rõ, từ đêm qua khi ta đeo vòng cổ cho em, em đã không còn đường lui."
Hi Thần rên rỉ khe khẽ, tiếng rên vừa đau vừa khoái.
Thân hình nhỏ bé của cậu run lên từng đợt, nhưng vẫn cố gắng giữ tư thế.
Da trắng càng đỏ lên theo từng vết roi, tạo nên một bức tranh mê hoặc.
Sau hơn hai mươi phút huấn luyện bằng roi, Trần Khôn tháo vòng siết, kéo Hi Thần ngồi vào lòng mình trên ghế bành.
Gã vuốt ve tóc em, giọng dịu dàng hơn một chút, tay lướt nhẹ trên những vết hồng còn sót lại:
"Em làm rất tốt hôm nay.
Ta sẽ không vội.
Ta sẽ dạy em từng bước một, từ từ tiêm dục vọng của ta vào trong em.
Đến lúc em nhận ra, em đã nghiện rồi.
Nghiện việc phải xin phép ta từng chuyện nhỏ.
Nghiện việc bị ta khống chế hoàn toàn."
Hi Thần dựa vào ngực Trần Khôn, thân thể trắng trẻo nóng ran vì những vết roi nhẹ và sự kích thích kéo dài.
Cậu sờ lên chiếc vòng cổ da, giọng nhỏ nhưng kiên định:
"Dạ, chủ nhân...
Con muốn thuộc về chủ nhân hoàn toàn.
Dù có khó khăn đến đâu, con cũng muốn chủ nhân dạy con."
Trần Khôn ôm chặt Hi Thần hơn, hôn lên trán em, rồi thì thầm bên tai:
"Tốt.
Vậy thì từ mai, mỗi sáng em sẽ thức dậy trước ta, quỳ bên giường chờ ta tỉnh.
Mỗi tối trước khi ngủ, em phải quỳ xin phép được xuất tinh hoặc xin phép không được xuất tinh.
Ta sẽ quyết định tất cả mọi thứ của em."
Trần Khôn cười khẽ, ánh mắt tối sầm đầy chiếm hữu.
Gã vuốt ve lưng em, cảm nhận làn da trắng mịn màng vẫn còn nóng hổi.
Từ đêm qua, khi đeo vòng cổ da lên cổ Hi Thần, mọi thứ đã thay đổi.
Hi Thần đã tự nguyện bước vào thế giới của hắn và Trần Khôn đã quyết định: sẽ không bao giờ buông tay nữa.
Hắn sẽ từ từ, từng bước một, biến em thành báu vật của riêng mình.