Khác Cuộc Sống Bình Phàm Ngập Tràn Hạnh Phúc.

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
148,797
0
0
409302217-256-k231710.jpg

Cuộc Sống Bình Phàm Ngập Tràn Hạnh Phúc.
Tác giả: absinthe19
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Cá khô chiên giòn (là tôi nè)
Truyện cao H xàm xí viết cho vui về chú già và em người yêu theo tưởng tượng của bản thân



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [R361] Cuộc sống hôn nhân của Sơ Tam x Lục Nhất
  • [ĐM/Showbiz/Full] Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống
  • Kimetsu no Yaiba X OC: Cánh cửa cuộc đời. Sự can...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [OLN] Thế giới phép thuật-Cuộc sống của tôi.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ ĐN OP ] Cuộc chạy trốn hôn nhân!
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [EDIT][ĐM] Cuộc sống bi kịch của người thực vật
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cuộc Sống Bình Phàm Ngập Tràn Hạnh Phúc.
    Chương 1


    Kỳ thực tập cuối khóa của Hi Thần bắt đầu đúng lúc ký túc xá trường sửa chữa.

    Khoảng cách từ nhà đến chỗ làm khá xa, bố mẹ cậu đã liên lạc với Trần Khôn – một người bạn cũ lâu năm của gia đình – để nhờ cậu ở tạm.

    "Chú Khôn là người đáng tin cậy trong ngành Kinh tế.

    Con sang đó vừa tiện đi lại, vừa có thể học hỏi thêm từ chú," bố dặn trước khi cậu rời nhà.

    Hi Thần đứng trước cửa penthouse tầng cao nhất trung tâm thành phố, hít một hơi sâu rồi chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng trước khi nhấn chuông.

    Cậu cố giữ vẻ tự tin, nhưng trong lòng vẫn thoáng chút hồi hộp – đây là lần đầu ở nhờ nhà người khác, lại còn là người lớn tuổi, có địa vị cao như chú Khôn.

    Cánh cửa mở ra, mùi gỗ trầm nhè nhẹ lan tỏa từ không gian rộng lớn bên trong.

    Trần Khôn xuất hiện trong bộ đồ mặc nhà đơn giản: áo thun đen cổ tròn và quần dài xám đậm.

    Gương mặt góc cạnh, đôi mắt sâu, thần thái nghiêm nghị, toát lên vẻ uy quyền.

    "Chào chú Khôn ạ.

    Cháu là Hi Thần, thời gian tới... làm phiền chú rồi ạ."

    Hi Thần mỉm cười lễ phép, cúi chào, nhưng giọng hơi ngập ngừng ở cuối câu, tay vô thức siết chặt quai balo.

    Trần Khôn gật đầu nhẹ, ánh mắt lướt qua cậu một lượt rồi nghiêng người nhường lối.

    "Vào đi.

    Bố cháu đã gọi trước rồi.

    Đồ đạc cứ để đó, lát chú chỉ phòng cho."

    Căn penthouse rộng lớn, thiết kế tối giản: sàn gỗ tối màu, tường trắng xám, trần cao với đèn âm trần.

    Khu vực sinh hoạt chung chiếm phần lớn không gian với sofa da xám dài, bàn trà kính đen, cửa kính lớn nhìn ra thành phố.

    Không ảnh gia đình, không tranh tường, không đồ vật cá nhân thừa thãi – chỉ vài cuốn sách kinh tế trên kệ thấp và một bình hoa khô nhỏ.

    Không gian sạch sẽ, ngăn nắp nhưng lạnh lẽo, thiếu dấu vết của sự sống thường nhật.

    Hi Thần kéo vali vào góc phòng khách, cố làm nhẹ nhàng hết mức có thể, nhưng bánh xe vẫn kêu lạch cạch một tiếng nhỏ.

    Cậu liếc nhìn quanh, cảm thấy mình như một hạt bụi lạc lõng trong không gian rộng lớn này.

    Trần Khôn đi về phía quầy bar mini nối bếp mở, rót một ly nước lọc đặt lên bàn đá cẩm thạch đen.

    "Ngồi đi."

    Chú nói ngắn gọn, rồi ngồi xuống ghế sofa đối diện.

    Hi Thần ngồi xuống, nhận ly nước, tay hơi run nhẹ khi chạm vào ly.

    "Cảm ơn chú ạ."

    Trần Khôn gật đầu, ánh mắt lướt qua cổ tay cậu nơi chiếc đồng hồ thể thao lộ ra phần da trắng.

    "Cháu gầy hơn hồi nhỏ nhỉ.

    Ngày xưa còn hay làm nũng đòi ăn kẹo, giờ nhìn khác hẳn."

    "Dạ... dạ, dạo này bận học và thực tập nên hay bỏ bữa chứ cháu khỏe ạ," Hi Thần đáp, cố giữ giọng bình tĩnh nhưng vô thức cúi đầu xuống một chút, tránh ánh mắt trực diện của chú.

    Trần Khôn "ừ" một tiếng.

    "Cháu học Kinh tế quốc tế đúng không?"

    "Dạ đúng ạ, đang chuẩn bị luận văn cuối khóa."

    "Ở đây gần công ty thực tập của cháu, đi lại tiện.

    Chú thường về muộn, cháu cứ tự nhiên.

    Có việc gì về chuyên môn hay cuộc sống thì hỏi chú."

    "Dạ... cháu cảm ơn chú nhiều ạ."

    Hi Thần gật đầu, giọng nhỏ hơn một chút, tay siết chặt ly nước như để giữ bình tĩnh.

    Trần Khôn hỏi thêm một câu:

    "Cháu có bạn gái chưa?"

    Hi Thần khựng lại, mặt thoáng đỏ lên vì bất ngờ.

    Cậu ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt chú đang nhìn thẳng vào mình.

    "Chưa ạ... cháu chưa nghĩ đến.

    Bận học và làm thêm," cậu trả lời nhanh, giọng hơi lắp bắp ở từ cuối.

    "Vậy thì tốt.

    Giai đoạn này tập trung sự nghiệp là đúng."

    Trần Khôn đứng dậy, đi về phía hành lang dài dẫn vào các phòng ngủ.

    Hi Thần vội đứng theo, kéo vali theo sau, bước chân hơi chậm lại vì không quen với không gian rộng lớn.

    Hành lang rộng, hai bên cửa phòng kín đáo.

    Trần Khôn dừng ở cánh cửa đầu tiên gần cửa ra vào.

    "Phòng cháu ở đây.

    Phòng chú ở cuối hành lang bên phải.

    Chú đã dọn chăn ga mới.

    Tủ quần áo còn trống, cứ dùng.

    Ngoài ra còn có phòng làm việc và kho cất đồ ở bên kia."

    "Dạ, cháu hiểu ạ," Hi Thần đáp, giọng lễ phép.

    Trần Khôn đẩy cửa phòng Hi Thần.

    Phòng rộng, cửa sổ lớn nhìn ra thành phố, nội thất tối giản: giường king size thấp, tủ âm tường trắng xám, không đồ thừa.

    "Nếu cần gì cứ gọi chú."

    "Dạ.

    Cháu cảm ơn chú."

    Hi Thần đặt vali xuống, tay còn hơi run khi buông quai.

    Trần Khôn đứng ở cửa, ánh mắt dừng ở phần cổ áo sơ mi trắng của cậu – cúc trên cùng mở, lộ khoảng xương quai xanh và đầu vú lấp ló.

    "Ở nhà mặc áo kín cổ hơn.

    Mùa này muỗi nhiều."

    "Dạ... cháu sẽ chú ý ạ," Hi Thần vội đưa tay kéo cổ áo lên, mặt nóng ran vì xấu hổ.

    Trần Khôn gật đầu, xoay người rời đi.

    Trước khi về phòng mình, chú nói thêm:

    "Ngủ sớm đi.

    Mai chú dậy sớm, có thể làm cháu thức.

    Đừng ngại."

    Cánh cửa phòng Hi Thần khép lại.

    Hi Thần đứng giữa căn phòng, thở ra một hơi dài.

    Căn penthouse rộng lớn, yên tĩnh, chỉ có tiếng điều hòa khe khẽ.

    Cậu tự thấy mình hơi lúng túng, không quen với việc ở nhờ nhà người khác, nhất là khi chủ nhà lại có thần thái nghiêm nghị và xa cách như vậy.

    Hai người vẫn giữ khoảng cách xã giao rõ ràng, đúng mực như một cuộc tiếp đón giữa người lớn và đứa cháu ở nhờ.
     
    Cuộc Sống Bình Phàm Ngập Tràn Hạnh Phúc.
    Chương 2


    Hi Thần luôn dành cho chú Khôn một sự kính trọng nhất định.

    Trong mắt cậu, chú là người sống có chiều sâu, nghiêm túc và cực kỳ sòng phẳng.

    Đôi khi chú có vẻ "hung dữ", nhưng đó là cái uy của một người thành đạt.

    Bố cậu từng kể loáng thoáng rằng chú Khôn sống độc thân đã lâu, những mối quan hệ tình cảm của chú đều kết thúc nhanh chóng vì chú quá thực tế, nguyên tắc rõ ràng đến mức không phải ai cũng theo kịp.

    Hôm đó, Hi Thần đến văn phòng của Trần Khôn để mang tập tài liệu chú để quên ở nhà.

    Vì là "người nhà", thư ký cho phép cậu tự vào phòng làm việc.

    Cánh cửa khép hờ, Hi Thần định gõ thì khựng lại.

    Bên trong không có tiếng quát tháo, nhưng không khí đặc quánh áp lực.

    Trần Khôn ngồi tựa lưng vào ghế da, đôi kính gọng vàng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình máy tính.

    Trước mặt chú là trưởng phòng dự án, mồ hôi vã ra dù điều hòa đang bật ở mức 22°C.

    "Dự án này sai lệch 2.5% chỉ số lợi nhuận kỳ vọng."

    Giọng Trần Khôn trầm thấp, không hề lên tông, nhưng từng chữ sắc như dao cạo.

    "Tôi không cần lời giải thích về lý do khách quan.

    Tôi chỉ cần sự sòng phẳng trong công việc."

    Chú thong thả lật từng trang báo cáo, ngón tay gõ nhịp nhàng xuống mặt bàn gỗ.

    "Dựa trên hợp đồng lao động và quy định kiểm soát rủi ro, sai sót này sẽ trừ trực tiếp vào thâm niên và thưởng quý của cậu.

    Ngoài ra, cậu có 48 giờ để nộp bản khắc phục.

    Nếu không, chúng ta kết thúc tại đây."

    Sự xử lý rõ ràng, kỷ luật.

    Chú không mắng nhiếc, chỉ dùng con số và quy tắc để bẻ gãy mọi chống chế.

    Đối phương cúi đầu nhận lỗi, không dám cãi nửa lời, thậm chí còn có phần nể phục vì sự minh bạch và công bằng đến đáng sợ của chú.

    Sau khi cấp dưới rời đi, Trần Khôn tháo kính, dùng khăn lụa lau nhẹ mặt kính.

    Chú khẽ thở dài, gương mặt lộ vẻ chán chường hiếm thấy.

    Không phải mệt mỏi vì công việc, mà là sự trống rỗng của người luôn kiểm soát mọi thứ nhưng chưa tìm được điều gì thực sự khiến chú hứng thú.

    Hi Thần đứng ngoài hành lang, hình ảnh đôi tay thon dài, mạnh mẽ của chú khi gõ xuống bàn vẫn còn in đậm.

    Cậu nhận ra đằng sau vẻ nghiêm túc ấy là một người đàn ông có máu kiểm soát cực cao.

    Chú không để ý đến cậu vì coi cậu là "trẻ con" của bạn mình, một đối tượng nằm ngoài vùng quy tắc của chú.

    Nhưng chính sự lạnh lùng và kỷ luật sắt thép đó lại khơi dậy một sự tò mò liều lĩnh trong lòng Hi Thần.

    Cậu hắng giọng rồi gõ cửa nhẹ:

    "Chú Khôn, cháu mang tài liệu sang cho chú ạ."

    Trần Khôn ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm lập tức dịu lại, trở về vẻ ôn hòa của một người chú: "Hi Thần hả?

    Vào đi.

    Phiền cháu quá."

    Bầu không khí áp lực tan biến ngay khi chú nhìn thấy cậu.

    Trần Khôn đặt khăn lau kính xuống, giọng trở lại tông trầm ấm thường ngày.

    "Đến rồi à?

    Ngồi đi."

    Hi Thần tiến lại, đặt xấp tài liệu lên bàn gỗ bóng loáng.

    Cậu cố giữ phong thái tự nhiên, dù hình ảnh chú "xử lý" lúc nãy vẫn vương vấn.

    "Bố cháu bảo tài liệu này quan trọng, sợ chú cần gấp nên cháu mang sang luôn.

    Tiện đường cháu cũng chuẩn bị về trường để chuẩn bị hội thảo sáng mai."

    Trần Khôn cầm tài liệu lật sơ qua, gật đầu: "Cảm ơn cháu."

    Chú đứng dậy, đi tới tủ lạnh nhỏ trong góc phòng, lấy chai nước suối cao cấp đưa cho Hi Thần.

    "Kỳ thực tập dạo này thế nào?

    Áp lực ở công ty bên đó có làm cháu hối hận vì chọn ngành Kinh tế không?"

    Hi Thần đón chai nước, mỉm cười: "Dạ không ạ.

    Ngược lại cháu thấy thú vị.

    Thực tế khắc nghiệt hơn lý thuyết nhiều, nhưng khiến cháu thấy kích thích."

    Trần Khôn nheo mắt nhìn cậu.

    Ánh mắt dừng lại ở sự kiên định trong đôi mắt Hi Thần một giây lâu hơn bình thường.

    Chú khẽ nhếch môi, nụ cười mang chút tán thưởng thực lòng dành cho hậu bối có tiềm năng.

    "Tốt.

    Cái ngành kinh tế ấy mà, nghe thì hào nhoáng chứ thực ra rất khô khan và mệt mỏi.

    Làm lâu mới thấy, nó không tha thứ cho sự mơ mộng.

    Cháu cứ giữ cái đầu lạnh đó đi."

    Trần Khôn nhìn đồng hồ đeo tay, cầm chìa khóa xe: "Thôi, cũng muộn rồi.

    Để chú chở cháu về trường.

    Dù sao cũng tiện đường chú đi gặp đối tác phía đó.

    Đừng từ chối, coi như thù lao cháu mang tài liệu sang."

    Hi Thần khẽ cười, gật đầu: "Dạ, vậy cháu không khách sáo với chú nữa ạ."

    Hai chú cháu sải bước ra khỏi văn phòng.

    Trên hành lang, nhân viên nhìn thấy Trần Khôn đều cúi đầu chào đầy cung kính và e sợ.

    Hi Thần đi bên cạnh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể người đàn ông cao lớn và sự kiểm soát tuyệt đối chú tạo ra xung quanh.

    Trên xe, họ chỉ nói về vài chỉ số thị trường, những cuốn sách kinh tế mới xuất bản.

    Một cuộc trò chuyện bình thường, đúng mực giữa tiền bối và hậu bối.

    Nhưng trong lòng Hi Thần, một hạt mầm tò mò về "phần chìm của tảng băng" mang tên Trần Khôn đã âm thầm nảy nở.

    Chiếc xe dừng lại trước cổng trường đại học.

    Hi Thần nhìn đồng hồ, vẫn còn dư dả thời gian cho buổi hội thảo.

    Cậu tháo dây an toàn, định mở cửa bước xuống thì một mẩu vải sơ mi mỏng bên hông lại vướng chặt vào khe khóa kim loại.

    Cậu loay hoay kéo nhẹ, nhưng càng kéo càng kẹt cứng hơn.

    "Để chú."

    Trần Khôn không đợi cậu nói gì thêm.

    Chú nhoài người sang ghế phụ, cơ thể cao lớn áp sát lại gần.

    Không gian trong xe vốn rộng rãi bỗng chốc trở nên chật hẹp.

    Bàn tay chú vươn qua, những ngón tay thon dài, rắn chắc lách vào khe khóa, gỡ mẩu vải một cách thuần thục.

    Trong lúc gỡ, mu bàn tay Trần Khôn vô tình – hay hữu ý – chạm khẽ vào eo Hi Thần qua lớp sơ mi mỏng.

    Hơi ấm từ lòng bàn tay chú xuyên thấu lớp vải, khiến vùng da ở eo cậu khẽ run lên một nhịp.

    Khoảng cách gần đến mức Hi Thần có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương trầm mặc pha lẫn chút phong trần trên người chú.

    Để phá tan bầu không khí đang dần đặc quánh, Hi Thần khẽ nhếch môi, ánh mắt lướt qua xấp tài liệu vừa mang sang lúc nãy, rồi buông một câu nhẹ nhàng nhưng đầy ý vị:

    "Hôm nay cháu mới thấy làm sếp nhàn thật.

    Chỉ cần ngồi một chỗ, dùng mấy con số để 'xử' người ta ra bã, mà người ta vẫn phải cúi đầu cảm ơn vì được chú... dạy dỗ công bằng.

    Đúng là nghệ thuật đỉnh cao."

    Trần Khôn khựng lại một giây.

    Chú gỡ xong mẩu vải nhưng chưa vội lùi về vị trí cũ, mà chống tay lên ghế, nhìn xoáy sâu vào đôi mắt đang lấp lánh sự tinh quái của Hi Thần.

    Chú khẽ cười – một nụ cười trầm khàn, mang theo chút thích thú thực sự: "Cháu thấy tôi 'xử' người ta nhàn hạ lắm à?

    Đó gọi là kỷ luật, Hi Thần.

    Trong ngành này, không có chỗ cho sự yếu lòng."

    "Vâng, cháu biết chứ.

    Chỉ là nhìn bộ dạng anh trưởng phòng lúc nãy... trông tội nghiệp như đứa trẻ làm sai bị phạt đứng góc tường ấy.

    Có vẻ chú khá tận hưởng khi thấy người khác sợ mình nhỉ?"

    Câu nói mỉa mai nhưng sắc sảo của Hi Thần như mũi tên trúng đích.

    Trần Khôn nheo mắt, hơi thở chú phả nhẹ lên gò má cậu.

    Chú nhận ra đứa cháu này không hề "ngoan hiền" như vẻ bề ngoài.

    Cậu có sự quan sát nhạy bén, cái lưỡi đủ sắc để chạm vào đúng điểm khiến người khác phải chú ý.

    "Cháu thông minh hơn chú tưởng đấy," Trần Khôn nói, giọng trầm xuống một chút, rồi mới thu người về vị trí cũ, tay gõ nhẹ lên vô lăng.

    "Vào học đi.

    Đừng để cái sự 'tò mò' đó làm xao nhãng buổi hội thảo của cháu."

    Hi Thần mở cửa xe, trước khi bước xuống còn quay lại mỉm cười: "Cháu sẽ cố gắng.

    Cảm ơn chú đã chở cháu ạ."

    Cậu đóng cửa, sải bước vào cổng trường.

    Trần Khôn ngồi yên trong xe một lúc, nhìn theo bóng dáng thanh mảnh dần khuất sau hàng cây.

    Chú nới lỏng cà vạt, cảm giác hưng phấn vốn đã nguội lạnh bấy lâu nay bỗng nhen nhóm trở lại.
     
    Cuộc Sống Bình Phàm Ngập Tràn Hạnh Phúc.
    Chương 3: Đêm Thuốc Độc


    Đêm đó, Hi Thần trở về penthouse trong tình trạng tồi tệ hơn bất kỳ dự tính nào.

    Buổi liên hoan ở công ty thực tập vốn chỉ là xã giao lạnh lùng, nhưng sự đố kỵ ngầm trong giới kinh tế đã khiến ai đó lén nhúng tay vào ly rượu của cậu.

    Cơn nóng ran bất thường không giống say rượu thông thường – nó bắt đầu từ sâu thẳm đại não, thiêu đốt từng tế bào thần kinh, rồi lan xuống từng tấc da thịt như lửa địa ngục.

    Tim cậu đập loạn xạ, máu nóng dồn lên não, khiến mọi giác quan trở nên nhạy cảm gấp bội.

    Mỗi hơi thở đều nặng nề, mỗi lần cọ xát quần áo lên da đều như tra tấn.

    Cậu lết được vào đến cửa nhờ chút lý trí mong manh cuối cùng.

    Vừa bước vào căn penthouse rộng lớn và lạnh lẽo, sự ngột ngạt của lớp quần áo khiến Hi Thần phát điên.

    Cậu lảo đảo trút bỏ chiếc áo sơ mi vướng víu, cà vạt và thắt lưng bị ném lung tung trên sàn phòng khách, kéo dài một đường hỗn loạn dẫn thẳng vào phòng tắm.

    Xoảng!

    Tiếng lọ hoa nhỏ trên kệ bị gạt đổ tan tành khi cậu vịn tay vào tường để khỏi ngã khụy.

    Hi Thần gục xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, hơi lạnh từ mặt sàn chỉ xoa dịu được phần nào cơn hưng phấn thiêu đốt bên trong.

    Đôi mắt cậu dại đi, mồ hôi vã ra như tắm, thấm ướt mái tóc thanh tú, dính bết vào trán và gò má đỏ bừng.

    "Ưm... nóng quá... khó chịu... chết mất..."

    Những tiếng rên rỉ vô thức bật ra từ kẽ răng, khàn đặc và đầy nhục nhã.

    Hi Thần cuộn tròn người, đôi tay không tự chủ được mà cào mạnh lên vùng ngực và eo.

    Cơn ngấm thuốc khiến mọi giác quan trở nên nhạy cảm đến mức đau đớn: da thịt cậu nóng ran, từng mạch máu như muốn nổ tung, và hình ảnh người đàn ông kỷ luật, lạnh lùng ấy bỗng hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cậu – đôi mắt sâu thẳm, bàn tay gân guốc, giọng nói trầm khàn đầy quyền lực.

    Cậu cắn chặt môi đến bật máu, nhưng cơ thể lại phản bội, vùng kín giữa hai chân bắt đầu ướt át, mềm mại và khao khát được lấp đầy đến mức run rẩy.

    Đúng lúc đó, tiếng lạch cạch khóa cửa vang lên.

    Hắn vừa kết thúc buổi tiệc với đối tác, người còn vương chút mùi rượu mạnh và khói thuốc.

    Ngay khi bước vào, hắn khựng lại trước cảnh tượng hỗn loạn: áo sơ mi, cà vạt, thắt lưng nằm chỏng chơ trên sàn, dẫn thẳng đến phòng tắm sáng đèn.

    Tim hắn đập mạnh một nhịp – không phải lo lắng, mà là một linh cảm nguy hiểm đầy kích thích.

    Đẩy cánh cửa phòng tắm, hắn đứng sững, hơi thở đột ngột nghẹn lại.

    Hi Thần đang gục bên bồn tắm, cơ thể thanh mảnh run rẩy dữ dội, chiếc quần tây đã bị cởi bỏ một nửa, vướng víu nơi cổ chân trắng nõn.

    Trong cơn mê muội vì dược tính, cậu không còn đủ tỉnh táo để duy trì lớp vỏ bọc hoàn hảo thường ngày.

    Khi xoay người lại phía hắn, lớp nội y xô lệch đã vô tình phơi bày bí mật mà cậu che giấu suốt hơn hai mươi năm: một bộ phận cơ thể nữ giới ẩn hiện giữa đôi chân thon dài – hồng hào, mềm mại, ẩm ướt và đầy cấm kỵ, kết hợp hoàn hảo với phần nam tính còn lại, tạo nên một vẻ đẹp dị biệt, tội lỗi nhưng quyến rũ đến mức khiến người ta muốn phá hủy.

    "Chú... cứu cháu... nóng quá...

    Cháu không chịu nổi nữa..."

    Hi Thần dường như không nhận ra mình đã lộ tẩy hoàn toàn.

    Cậu lết lại gần, đôi tay run rẩy bám chặt lấy thắt lưng hắn, rướn người áp sát cơ thể nóng hổi, ướt át vào đôi chân vững chãi của hắn.

    Những tiếng rên rỉ đứt quãng, nghẹn ngào vì khao khát vang lên không ngừng: "Chú...

    ừm... giúp cháu... cháu muốn... muốn chú..."

    Cậu ngước khuôn mặt đỏ bừng đẫm mồ hôi lên, đôi mắt long lanh nước, hơi thở dồn dập phả nóng vào cổ áo hắn.

    Bàn tay cậu luồn vào bên trong vạt áo sơ mi của hắn, cào mạnh lên lồng ngực vững chãi, móng tay để lại những vết xước đỏ hoe.

    "Giúp cháu đi...

    Cháu nóng quá chú ơi..."

    Bản năng S bẩm sinh trong hắn trỗi dậy như một con thú dữ bị xích lâu năm.

    Toàn thân hắn căng cứng đến mức gân guốc nổi rõ dưới lớp áo, dục vọng đen tối dâng trào mãnh liệt khi cảm nhận hơi nóng ẩm ướt từ vùng kín đặc biệt của Hi Thần đang ma sát cuồng loạn vào đùi mình.

    Đồng tử hắn co rút, hơi thở nặng nề, gân xanh trên mu bàn tay siết chặt thành nắm đấm đến trắng bệch.

    Hắn muốn tóm lấy gáy cậu, ấn mạnh xuống sàn, lật ngược cậu lại để khám phá, xâm chiếm, và "dạy dỗ" đến cùng sự cấu tạo kỳ diệu, đầy tội lỗi ấy.

    Muốn nghe cậu khóc lóc van xin dưới thân mình, muốn chứng kiến cơ thể song tính kia run rẩy vì chính bàn tay và dục vọng của hắn.

    Sự chiếm hữu mãnh liệt đến mức khiến hắn run lên vì kiềm chế.

    "Hi Thần, nhìn chú."

    Hắn cúi xuống, bàn tay to lớn lạnh lẽo bao lấy khuôn mặt đẫm mồ hôi của cậu, ép cậu phải ngẩng lên đối diện với ánh mắt đang cháy rực sự chiếm hữu.

    Giọng hắn trầm khàn:

    "Cháu có biết mình đang để lộ cái gì không?

    "

    Hi Thần chỉ lắc đầu lờ đờ, đôi môi mấp máy tìm kiếm một nụ hôn, cơ thể vẫn cọ xát không ngừng, tiếng rên càng lúc càng dâm đãng và tuyệt vọng.

    Hắn hít một hơi thật sâu, kìm nén đến mức vai run lên, rồi dứt khoát nhấc bổng cậu lên như nhấc một con búp bê, đặt mạnh vào trong bồn tắm rồi vặn van nước lạnh hết cỡ.

    Rào rào rào...

    Dòng nước lạnh buốt như kim châm dội thẳng xuống đầu cả hai.

    Hi Thần rùng mình dữ dội, cơ thể co giật, những tiếng rên rỉ khoái lạc biến thành tiếng nấc nghẹn ngào đầy đau đớn và nhục nhã.

    Hắn đứng bên cạnh, thản nhiên cởi bỏ chiếc áo vest đã thấm ướt, đôi mắt vẫn không rời khỏi Hi Thần như đang đánh dấu một món đồ quý giá nhất đời mình.

    "Tỉnh táo chưa ? che đậy cho kỹ vào."

    Hắn ném một chiếc khăn tắm lớn lên người cậu, che khuất đi bí mật cấm kỵ kia.

    Giọng hắn lạnh tanh nhưng chứa đựng một lời hứa đầy nguy hiểm: "Ngày mai, khi cháu tỉnh táo, chúng ta sẽ nói chuyện sau."

    Hắn quay lưng bước ra ngoài, đóng sầm cửa phòng tắm, đứng dựa vào cánh cửa, hơi thở nặng nề, ngực phập phồng.

    Sự nghiêm túc thường ngày đã bị xé toạc hoàn toàn.

    Thay vào đó là một cơn hưng phấn đen tối, mãnh liệt đến mức khiến hắn siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt.

    Cuối cùng... hắn đã tìm thấy mảnh ghép hoàn hảo nhất cuộc đời mình – một bí mật cấm kỵ, một con mồi vừa đủ thông minh để khiêu khích, vừa đủ yếu đuối để bị chinh phục.

    Và lần này, hắn biết rõ: mình sẽ không kiềm chế mãi mãi.
     
    Cuộc Sống Bình Phàm Ngập Tràn Hạnh Phúc.
    Chương 4: Xiềng Xích Đầu Tiên


    Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm mỏng, dịu dàng rơi lên gương mặt còn vương chút mệt mỏi của Hi Thần.

    Cậu khẽ nheo mắt.

    Khoảnh khắc tỉnh thức, ký ức đêm qua ùa về như cơn sóng ấm áp xen lẫn ngượng ngùng.

    Những ngón tay thô ráp lướt qua da thịt, hơi thở nặng nề, và khoảnh khắc cậu hoàn toàn phơi bày trước ánh mắt Trần Khôn... tất cả khiến má cậu nóng bừng.

    Hi Thần vội kéo chăn trùm kín đầu, tim đập thình thịch.

    Cậu đưa tay chạm nhẹ lên vai mình như vẫn còn lưu lại hơi ấm từ bàn tay chú.

    Lòng ngổn ngang trăm mối.

    Chú đã thấy hết rồi.

    Chú nghĩ gì về mình bây giờ?

    Ghê tởm?

    Hay... một điều gì đó khác?

    Cậu mất một lúc lâu mới dám rời giường.

    Chọn chiếc áo sơ mi trắng có cổ cao nhất trong tủ, Hi Thần cài từng nút cẩn thận, như thể lớp vải mỏng manh ấy có thể che giấu hết những rung động hỗn loạn trong lòng.

    Khi bước xuống lầu, tiếng chân cậu nhẹ đến mức gần như không có âm thanh.

    Trong bếp, Trần Khôn đã ngồi đó.

    Gã mặc bộ vest xám nhạt cắt may vừa vặn, tay cầm tờ báo, tách cà phê bốc khói nghi ngút trước mặt.

    Nghe tiếng động khẽ, gã ngẩng lên.

    Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau.

    Không khí trong bếp đột nhiên đặc quánh, ngượng ngùng.

    Trần Khôn là người phá vỡ sự tĩnh mịch trước.

    Giọng gã trầm thấp, khàn khàn một cách lạ lùng, dịu dàng hơn hẳn mọi khi:

    "Ngồi xuống ăn sáng đi.

    Cháo còn nóng."

    Hi Thần khép nép kéo ghế, ngồi đối diện, hai tay run run cầm lấy muỗng.

    Cậu chỉ dám cúi gằm mặt vào bát cháo trắng, không dám ngẩng lên.

    "Vâng... cảm ơn chú."

    Trần Khôn nhấp một ngụm cà phê, nhưng vị đắng không thể át được cơn sóng đang dâng trong lòng gã.

    Đêm qua, khi chạm vào Hi Thần, gã đã cảm nhận rõ một thứ gì đó lạ lẫm, mãnh liệt và nguy hiểm.

    Cậu ngồi kia vừa nhỏ bé, vừa mong manh, vừa đáng thương đến mức gã chỉ muốn ôm lấy mà che chở, lại vừa khơi dậy trong gã dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ, muốn làm cậu khóc vì chính tay mình.

    Gã im lặng, chỉ lặng lẽ quan sát cậu ăn từng thìa cháo nhỏ.

    Sau bữa sáng, chiếc xe sang trọng lăn bánh êm ru trên đường phố buổi sáng.

    Trần Khôn một tay cầm lái, mắt nhìn thẳng, nhưng thỉnh thoảng lại khẽ liếc sang người ngồi bên cạnh.

    Hi Thần tựa đầu vào cửa kính, ánh mắt xa xăm nhìn dòng người ngoài cửa sổ.

    Cậu không nói gì, nhưng Trần Khôn có thể cảm nhận rõ sự căng thẳng trong từng hơi thở của cậu.

    Bên trong lòng Hi Thần, mọi thứ đang hỗn loạn.

    Sự hiện diện to lớn, ấm áp của chú ngay bên cạnh khiến cậu vừa sợ hãi, vừa thèm khát.

    Chú không đuổi mình đi.

    Chú còn mua cháo cho mình ăn.

    Liệu... mọi thứ có còn như trước nữa không?

    Xe dừng lại trước đèn đỏ.

    Trần Khôn đột ngột lên tiếng, giọng nhẹ nhưng rõ ràng:

    "Hi Thần."

    Cậu giật mình, quay phắt sang.

    "Chuyện đêm qua... chú có làm cháu sợ không?"

    Hi Thần đỏ bừng cả tai.

    Cậu cúi đầu, hai bàn tay đan chặt đến trắng khớp, giọng lí nhí:

    "Không... cháu không sao ạ.

    Chỉ là... cháu sợ chú sẽ đuổi cháu đi thôi."

    Trần Khôn khẽ mỉm cười.

    Nụ cười hiếm hoi ấy khiến gương mặt khắc khổ của gã bớt phần sắc lạnh, thay vào đó là chút ấm áp lạ lùng.

    Gã vươn tay qua khoảng cách giữa hai ghế, xoa nhẹ mái tóc mềm mại của Hi Thần.

    Động tác chậm rãi, đầy cưng chiều.

    "Chú không đuổi cháu đâu."

    Giọng gã trầm xuống, gần như thì thầm:

    "Cháu là của chú rồi, Hi Thần à."

    Cậu ngẩng lên, đôi mắt long lanh nước, nhưng không phải vì sợ hãi.

    Đó là một cảm giác ngọt ngào, run rẩy mà cậu chưa từng trải qua.

    Khi chiếc xe dừng trước cổng trường đại học, Trần Khôn tắt máy và quay sang nhìn cậu.

    Trước khi Hi Thần kịp mở cửa, gã đã nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cậu, giữ lại một giây.

    "Học cho tốt nhé.

    Chiều chú đón sớm.

    Chúng ta đi ăn gì đó."

    Hi Thần ngẩn ngơ một thoáng, rồi khẽ gật đầu.

    Nụ cười e ấp, ngại ngùng hiện lên trên môi cậu, khiến cả khuôn mặt sáng bừng:

    "Vâng... chú đi làm cẩn thận ạ."

    Một mối quan hệ mới, lạ lẫm và đầy rung động, đang lặng lẽ bắt đầu từ những khoảnh khắc ngại ngùng, những cái chạm tay vụng về và những ánh mắt không dám nhìn thẳng.

    Buổi chiều hôm ấy, Trần Khôn không đưa Hi Thần về nhà như mọi ngày.

    Chiếc xe sang trọng lặng lẽ rẽ vào con đường ven sông, dừng lại trước căn biệt thự nhỏ – nơi gã thường tìm đến mỗi khi cần sự tĩnh lặng tuyệt đối.

    Không gian ở đây thoảng mùi gỗ thông và cỏ dại tươi mát, tiếng sóng vỗ rì rào thay cho những âm thanh ồn ào của thành phố.

    Bước vào trong, Trần Khôn tháo cà vạt, cởi bỏ lớp vỏ đạo mạo của một tổng tài, chỉ còn lại sự thâm trầm nặng nề của một người đàn ông đang mang nhiều tâm tư.

    Gã rót một ly trà ấm, nhẹ nhàng đẩy về phía Hi Thần đang ngồi khép nép trên ghế sofa da.

    Dưới ánh đèn vàng dịu dàng, sự ngại ngùng từ buổi sáng vẫn còn đọng lại, xen lẫn với chút căng thẳng đầy mong chờ.

    "Hi Thần," giọng Trần Khôn trầm thấp, "chú đưa em đến đây vì muốn chúng ta có một cuộc trò chuyện thực sự."

    Gã ngồi xuống đối diện, đôi chân dài vắt chéo, ánh mắt khóa chặt lấy gương mặt thanh tú của cậu.

    "Về chuyện đêm qua... và về bí mật của em.

    Chú muốn biết em đang nghĩ gì.

    Chú không muốn giữa chúng ta chỉ còn lại sự trao đổi giả dối lạnh lùng."

    Hi Thần đan chặt mười ngón tay, cúi gằm mặt.

    Trái tim cậu đập thình thịch.

    Đây là khoảnh khắc quyết định.

    Nếu không nói ra lúc này, có lẽ cậu sẽ mãi mãi chỉ là "đứa cháu hờ", một người lạ ngang qua cuộc đời chú.

    Cậu hít sâu, giọng run run, nhỏ nhẹ như tan vào tiếng sóng ngoài kia:

    "Từ rất lâu rồi, cháu không còn coi chú chỉ là người bảo hộ nữa.

    Cháu biết mình khác biệt, cháu sợ nếu nói ra chú sẽ ghê tởm cháu.

    Nhưng sự quan tâm của chú, cách chú bảo vệ cháu... tất cả khiến cháu càng lúc càng lún sâu.

    Chú Khôn, cháu... cháu có cảm tình với chú.

    Cháu thích chú từ rất lâu rồi."

    Lời tỏ tình thốt ra như trút bỏ được ngàn cân trọng tải.

    Hi Thần nín thở, chờ đợi.

    Trần Khôn sững người.

    Gã đã chuẩn bị cho sự oán trách nhưng không ngờ lại nhận được một lời thú nhận thuần khiết đến thế.

    Một nụ cười chua chát xen lẫn chiều chuộng hiện lên trên môi gã.

    "Em thật ngốc nghếch, Hi Thần ạ..."

    Gã đứng dậy, chậm rãi tiến lại gần và ngồi xuống bên cậu.

    Bàn tay to lớn, ấm áp bao trùm lấy đôi bàn tay nhỏ bé đang run rẩy của Hi Thần.

    "Chú cũng không cao thượng như em nghĩ đâu.

    Chú có những mặt tối, những sở thích chiếm hữu và bạo ngược mà chú luôn cố gắng che giấu.

    Nhưng khi ở trước mặt em, chú nhận ra mình không thể tiếp tục đứng nhìn từ xa nữa."

    Trần Khôn nâng nhẹ cằm Hi Thần, ngón cái vuốt ve chậm rãi qua làn môi mềm mại của cậu.

    "Nếu em đã nói thích chú, thì từ nay về sau, em không còn đường lui nữa.

    Chú sẽ yêu em theo cách của chú.

    Em... có sẵn lòng chấp nhận một người như chú không?"

    Hi Thần không đáp bằng lời.

    Cậu chỉ khẽ gật đầu, rồi chủ động tựa đầu vào vai Trần Khôn, để mặc cho hơi ấm từ người đàn ông lan tỏa khắp cơ thể.

    Trong căn biệt thự yên tĩnh ven sông, hai tâm hồn khiếm khuyết cuối cùng cũng tìm thấy nhau.

    Trần Khôn nhìn sâu vào đôi mắt Hi Thần.

    Nơi đó, sự bối rối ban sáng đã tan biến, thay vào đó là niềm tin cậy vừa ngây thơ vừa chân thành.

    Gã khẽ thở dài, trong lồng ngực dâng trào cảm giác thỏa mãn xen lẫn xót xa.

    Gã đứng dậy, bước về phía chiếc tủ gỗ mun tối màu ở góc phòng, lấy ra một chiếc hộp nhung đen sang trọng.

    Trở lại bên cậu, Trần Khôn ngồi xuống, chậm rãi mở nắp hộp.

    Bên trong là một chiếc vòng cổ bằng da thuộc thủ công màu đen tuyền, bản nhỏ thanh mảnh.

    Sợi dây da mềm mại nhưng chắc chắn, giữa là vòng khuyên bạc nhỏ với chữ "K" khắc chìm sắc sảo – biểu tượng của sự chiếm hữu và quyền lực tuyệt đối.

    Hi Thần ngẩn ngơ nhìn món quà.

    Nó mang hơi thở của sự phục tùng tăm tối.

    "Hi Thần, nhìn chú này."

    Giọng Trần Khôn trầm thấp, mang theo sự thành thật lạnh gáy.

    Gã cầm chiếc vòng da lên, sợi dây lạnh lẽo trượt qua kẽ tay.

    "Chú đã chuẩn bị nó từ rất lâu, nhưng chưa từng nghĩ mình xứng đáng đeo nó lên cho em.

    Đây không chỉ là một món quà... mà là xiềng xích của chú.

    Bên ngoài, em vẫn là Hi Thần tự do.

    Nhưng khi bước qua cánh cửa này và đeo sợi dây này vào, em phải hiểu rõ: trái tim, linh hồn, và cả cơ thể em đều thuộc về sự quản thúc của chú.

    Chú sẽ yêu em, bảo vệ em... nhưng chú cũng sẽ dạy dỗ em theo cách của một chủ nhân.

    Em có sợ không?"

    Hi Thần run lên, nhưng không phải vì sợ hãi.

    Một luồng điện nóng bỏng chạy dọc sống lưng cậu.

    Lời thú nhận của Trần Khôn không khiến cậu cảm thấy bị xúc phạm, ngược lại, nó lấp đầy khoảng trống cô đơn đã tồn tại quá lâu.

    Cậu lặng lẽ vén mái tóc sang một bên, để lộ phần gáy trắng ngần.

    Hơi thở gấp gáp, ánh mắt long lanh như lời mời gọi thầm lặng.

    Trần Khôn mỉm cười, đôi bàn tay dịu dàng lạ đeo chiếc vòng quanh cổ cậu.

    Tiếng khóa bấm vang lên khẽ khàng dứt khoát – "tách".

    Hơi thở nóng hổi của Trần Khôn phả nhẹ lên da thịt Hi Thần.

    Gã không buông tay ngay, mà dùng ngón cái chậm rãi miết dọc sợi dây da đang ôm sát làn da tuyết trắng.

    "Ngoan lắm," giọng gã khàn khàn, đầy chiếm hữu.

    "Từ giờ, chiếc vòng này sẽ thay chú nhắc nhở em về vị trí của mình mỗi ngày."

    Hi Thần xoay người lại, ngón tay khẽ chạm vào chất liệu da mềm mại trên cổ.

    Cảm giác bị trói buộc ấy vừa nhục nhã, vừa mang đến một sự an toàn lạ lùng, sâu thẳm.

    Cậu nhón chân, đặt một nụ hôn vụng về nhưng chân thành lên môi Trần Khôn, chấp nhận cả phần tối tăm nhất trong con người người đàn ông này.

    Trần Khôn siết chặt vòng eo mảnh khảnh của cậu, kéo sát vào lòng mình.

    Đêm ven sông tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng tim đập hòa quyện của hai con người.

    Lớp vỏ bọc "chú – cháu" đã tan vỡ hoàn toàn, nhường chỗ cho một mối quan hệ đầy mê hoặc – nơi tình yêu bắt đầu từ sự phục tùng và chiếm hữu sâu sắc nhất.

    Đôi lời: Ban đầu câu chuyện này chỉ đơn giản là 1 bộ thô tục vô tận, grape, gang các thứ và đăng lên đây để lưu thôi nhưng không hiểiu thế nào mà có vẻ nó đã rẽ qua hướng khác rồi.

    Rất mong các bảnh góp ý để tớ có thể hoàn thành câu truyện nha, yêu các bảnh nhiều
     
    Cuộc Sống Bình Phàm Ngập Tràn Hạnh Phúc.
    Quy tắc của chủ nhân


    Trần Khôn đặt tách trà xuống bàn, tiếng gốm sứ chạm vào mặt gỗ nghe khô khốc trong không gian yên tĩnh của.Gã nhìn Hi Thần – cậu thiếu niên da trắng, thân hình nhỏ nhắn đang ngồi co ro trên ghế sofa, chiếc vòng cổ da đen vẫn ôm sát lấy cổ trắng ngần – khẽ hất cằm:"Hi Thần, nếu em đã chọn chấp nhận chú, vậy thì từ giây phút này, chúng ta sẽ bắt đầu thiết lập trật tự mới."

    Hi Thần run nhẹ toàn thân.

    Cậu biết rõ, từ khoảnh khắc đeo vòng cổ đêm qua, mọi thứ đã không còn là trò đùa nữa.

    Tim cậu đập thình thịch, nhưng vẫn chậm rãi rời khỏi ghế sofa, quỳ sụp xuống bên chân Trần Khôn.

    Thân hình nhỏ bé, da trắng như sữa khiến cậu càng thêm mong manh dưới ánh đèn vàng ấm của phòng khách.

    Hai tay cậu đặt nhẹ lên đùi gã, đầu hơi cúi, biểu thị sự dâng hiến."

    Ngoan lắm."

    Trần Khôn luồn tay vào mái tóc mềm của Hi Thần, miết nhẹ.

    "Bây giờ là quy tắc đầu tiên: **Sự hiện diện.** Chỉ cần bước vào căn biệt thự này, em không được phép mặc bất kỳ thứ gì trên người trừ chiếc vòng cổ kia, trừ khi có lệnh của ta.

    Ta muốn món quà của ta luôn ở trạng thái nguyên bản nhất để ta có thể kiểm tra bất cứ lúc nào."

    Hi Thần đỏ bừng mặt.

    Da trắng của cậu càng dễ lộ ra màu hồng vì xấu hổ, hai tay run run đưa lên nút áo sơ mi trắng.

    "Dạ, chủ nhân..."

    Giọng cậu nhỏ xíu, nhưng vẫn bắt đầu bằng đúng cách xưng hô.Trần Khôn không thúc giục, chỉ ngồi yên quan sát.

    Hi Thần hít một hơi thật sâu, ngón tay trắng muốt lần lượt gỡ từng chiếc cúc áo.

    Mỗi chiếc cúc được mở ra là một lớp áo mỏng manh trượt dần xuống vai.

    Làn da trắng như ngọc, mịn màng không một khuyết điểm dần lộ ra dưới ánh đèn.

    Vai cậu nhỏ nhắn, xương quai xanh hơi nhô lên, đường cong cổ thanh thoát càng nổi bật nhờ chiếc vòng da đen ôm sát.Hi Thần cắn môi, tay run run kéo áo ra khỏi cánh tay.

    Chiếc áo sơ mi trắng rơi xuống sàn, để lại phần thân trên hoàn toàn trần trụi.

    Hai đầu vú hồng hào nhỏ xíu co lại vì lạnh và xấu hổ, run run như hai hạt cherry non.

    Ánh đèn phản chiếu khiến mọi đường nét đều trở nên mong manh và gợi cảm một cách lạ lùng.Cậu dừng lại một chút, thở dốc, rồi đưa tay xuống thắt lưng.

    Dây nịt được tháo ra, tiếng khóa kim loại kêu leng keng.

    Hi Thần kéo khóa quần xuống chậm rãi, như thể mỗi centimet vải trượt xuống đều là một lần đầu hàng.

    Quần ống suông rơi xuống mắt cá chân.Bây giờ chỉ còn lại chiếc quần lót màu xám nhạt.

    Hi Thần do dự rõ rệt, hai tay nắm chặt mép quần, má đỏ bừng.

    Trần Khôn không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm, ánh mắt như muốn nuốt chửng từng centimet da thịt của em.

    "Dạ, chủ nhân... con... con cởi tiếp đây."

    Hi Thần thì thầm, giọng run run.Cậu kéo chiếc quần lót xuống chậm rãi.

    Phần dưới của Hi Thần dần lộ ra – nó đang nửa cứng vì kích thích và xấu hổ.

    Khi quần lót rơi hẳn xuống sàn, Hi Thần hoàn toàn trần truồng, chỉ có chiếc vòng cổ da đen là thứ duy nhất còn lại trên người.

    Cậu quỳ ngay ngắn, hai tay đặt lên đùi, đầu hơi cúi, nhưng vẫn cố gắng giữ tư thế.Trần Khôn đưa tay nâng cằm Hi Thần lên, buộc cậu nhìn vào mắt mình.

    "Mười giây để sửa lại cách xưng hô và tư thế.

    Nô lệ khi nói chuyện với chủ nhân phải nhìn vào mắt, và mỗi câu trả lời đều phải bắt đầu bằng 'Dạ, chủ nhân'.

    "Hi Thần hít một hơi sâu, ép mình nhìn vào đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng của Trần Khôn.

    Giọng cậu run run nhưng rõ ràng:

    "Dạ, chủ nhân.

    Con đã biết lỗi."

    "Tốt."

    Trần Khôn gật đầu hài lòng, ngón tay vẫn lướt nhẹ trên má trắng của em.

    "Quy tắc thứ hai: **Quyền bài tiết và bắn tinh.** Thân thể này là của ta, vì vậy mọi nhu cầu sinh lý của em đều phải thông qua sự cho phép của ta.

    Em không được phép tự ý giải tỏa, cũng không được phép bài tiết nếu ta chưa đồng ý.

    Ta muốn em phải luôn ở trạng thái khao khát ta, phụ thuộc vào ta ngay cả trong những nhu cầu bản năng nhất."

    Trần Khôn vươn tay, chạm nhẹ vào phân thân đang cứng dần của Hi Thần.

    Ngón tay gã khẽ búng một cái, khiến cậu nhỏ nhắn rên khẽ, thân thể trắng trẻo run lên từng đợt.

    "Em đang hưng phấn sao?

    Được, nhưng tối nay ta cấm em bắn tinh.

    Nếu ta phát hiện ga giường có dấu vết, hình phạt sẽ không đơn giản là vài roi đâu."

    Hi Thần cảm thấy vùng bụng dưới căng tức, sự xấu hổ và dục vọng đan xen khiến cậu gần như phát điên.

    Làn da trắng của cậu đỏ ửng lên từ cổ đến ngực.

    Cậu cắn chặt môi, giọng nhỏ nhưng đầy vẻ ngoan ngoãn:

    "Dạ, chủ nhân.

    Con tuân lệnh."

    "Quy tắc thứ ba: Dấu vết."

    Trần Khôn gằn giọng.

    "Ta là người duy nhất được phép để lại dấu vết trên người em.

    Nếu ta thấy một vết trầy xước hay bầm tím nào từ bên ngoài mang về, em sẽ bị phạt nặng gấp đôi vì tội không biết giữ gìn vật sở hữu của ta."

    Nói xong, Trần Khôn đứng dậy, bế xốc Hi Thần lên dễ dàng.

    Thân hình nhỏ nhắn, nhẹ bẫng của cậu nằm gọn trong vòng tay gã.

    Hi Thần run rẩy như một chú thỏ trắng, hai tay vô thức bám vào vai Trần Khôn, da thịt nóng ran chạm vào lớp áo sơ mi của chú.

    Hắn đưa em vào phòng điều giáo dưới tầng hầm.

    Căn phòng ngập tràn mùi da thuộc và tinh dầu gỗ, ánh đèn đỏ mờ ảo chiếu lên những giá gỗ, roi da, còng tay và đủ loại đạo cụ.

    Trần Khôn đặt Hi Thần đứng trước một tấm gương lớn toàn thân, ép cậu nhìn thẳng vào chính mình.

    Trong gương là một cậu thiếu niên da trắng, trên cổ đeo vòng da đen, toàn thân trần trụi, hai đầu vú hồng hào đang cứng lại vì lạnh và xấu hổ, phần dưới đang căng cứng một cách đáng thương.

    "Nhìn đi, Hi Thần.

    Đây là em của hiện tại.

    Một nô lệ xinh đẹp của ta."

    Trần Khôn cầm lấy một chiếc roi lông chim mềm mại, chậm rãi lướt qua hai đầu vú đang sưng đỏ vì ngượng ngùng của Hi Thần.

    Cậu run lên từng cơn, tiếng rên khe khẽ thoát ra khỏi miệng.

    "Dạ... chủ nhân..."

    Hi Thần thì thầm, mắt long lanh nước.

    "Tối nay, chúng ta sẽ bắt đầu bài học đầu tiên về sự nhẫn nại."

    Trần Khôn nói bằng giọng trầm thấp.

    "Ta sẽ để em trần trụi quỳ ở đây cho đến khi ta đọc xong tập tài liệu này.

    Nếu em cử động dù chỉ một chút, ta sẽ dùng thắt lưng để 'nhắc nhở'.

    Em hiểu chứ?"

    Hi Thần nhìn bóng mình trong gương, nhìn người đàn ông quyền lực đang đứng sau lưng điều khiển mọi cảm xúc của mình.

    Cậu khẽ nấc lên một tiếng, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự phục tùng ngọt ngào:

    "Dạ, chủ nhân.

    Con... con sẵn sàng nhận điều giáo."

    Trần Khôn mỉm cười thỏa mãn.

    Gã ngồi xuống chiếc ghế bành da gần đó, thong thả mở tập hồ sơ, để mặc cho Hi Thần quỳ thẳng lưng ngay ngắn trước gương.

    Thân hình của cậu phản chiếu rõ ràng dưới ánh đèn đỏ.

    Bàng quang của Hi Thần bắt đầu căng tức từ sáng, cộng với dục vọng bị kìm nén khiến cậu không ngừng run rẩy.

    Mồ hôi lấm tấm trên da trắng, hai đùi khẽ siết lại, nhưng cậu vẫn cố gắng giữ tư thế.

    Khoảng hai mươi phút trôi qua trong im lặng.

    Hi Thần quỳ không nhúc nhích, nhưng rõ ràng đang rất khó chịu.

    Thân hình nhỏ nhắn của cậu run lên từng đợt, hai tay nắm chặt đùi, mồ hôi chảy dài trên sống lưng trắng muốt.

    Phần dưới vẫn cứng ngắc, đầu khấc bóng loáng vì dịch nhờn.

    Trần Khôn cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng lạnh lùng:

    "Đứng dậy, quay người lại, hai tay chống vào tường, cong lưng, đẩy mông về phía ta."

    "Dạ, chủ nhân."

    Hi Thần vội vàng đứng dậy, run run thực hiện mệnh lệnh, hai bên mông thịt khẽ giật khi cậu cố gắng cong lưng thật sâu.

    Trần Khôn đứng dậy, đi đến sau lưng em.

    Gã vuốt ve sống lưng trắng ngần của Hi Thần, rồi đột nhiên dùng tay tách nhẹ hai bên mông.

    "Đóa hoa sau này cũng thuộc về ta.

    Ta sẽ từ từ khiến nó nở rộ, khiến em cầu xin ta mỗi khi muốn được chạm vào."

    Hi Thần cắn môi mạnh đến mức bật máu, giọng run rẩy:

    "Dạ, chủ nhân... con... con biết."

    Trần Khôn lấy một chiếc vòng dương vật silicone mỏng, luồn qua phân thân cứng ngắc của Hi Thần, siết chặt ở gốc để ngăn xuất tinh.

    Cậu rên lên một tiếng đau khoái, thân thể khẽ nhún theo bản năng.

    "Ta cấm em bắn tinh tối nay.

    Nhớ kỹ."

    Sau đó, Trần Khôn buộc Hi Thần quỳ trở lại tư thế ban đầu trước gương, hai tay đặt sau lưng, ngực ưỡn ra.

    Gã cầm roi da mềm, bắt đầu quất nhẹ nhàng nhưng đều đặn lên lưng, mông và mặt trong đùi trắng nõn của em.

    Mỗi vết roi để lại một vệt hồng nhạt trên da trắng, càng làm nổi bật sự mong manh của Hi Thần.

    "Mỗi vết roi này đều là dấu ấn của ta trên thân thể em," Trần Khôn nói trong lúc quất.

    "Em phải nhớ rõ, từ đêm qua khi ta đeo vòng cổ cho em, em đã không còn đường lui."

    Hi Thần rên rỉ khe khẽ, tiếng rên vừa đau vừa khoái.

    Thân hình nhỏ bé của cậu run lên từng đợt, nhưng vẫn cố gắng giữ tư thế.

    Da trắng càng đỏ lên theo từng vết roi, tạo nên một bức tranh mê hoặc.

    Sau hơn hai mươi phút huấn luyện bằng roi, Trần Khôn tháo vòng siết, kéo Hi Thần ngồi vào lòng mình trên ghế bành.

    Gã vuốt ve tóc em, giọng dịu dàng hơn một chút, tay lướt nhẹ trên những vết hồng còn sót lại:

    "Em làm rất tốt hôm nay.

    Ta sẽ không vội.

    Ta sẽ dạy em từng bước một, từ từ tiêm dục vọng của ta vào trong em.

    Đến lúc em nhận ra, em đã nghiện rồi.

    Nghiện việc phải xin phép ta từng chuyện nhỏ.

    Nghiện việc bị ta khống chế hoàn toàn."

    Hi Thần dựa vào ngực Trần Khôn, thân thể trắng trẻo nóng ran vì những vết roi nhẹ và sự kích thích kéo dài.

    Cậu sờ lên chiếc vòng cổ da, giọng nhỏ nhưng kiên định:

    "Dạ, chủ nhân...

    Con muốn thuộc về chủ nhân hoàn toàn.

    Dù có khó khăn đến đâu, con cũng muốn chủ nhân dạy con."

    Trần Khôn ôm chặt Hi Thần hơn, hôn lên trán em, rồi thì thầm bên tai:

    "Tốt.

    Vậy thì từ mai, mỗi sáng em sẽ thức dậy trước ta, quỳ bên giường chờ ta tỉnh.

    Mỗi tối trước khi ngủ, em phải quỳ xin phép được xuất tinh hoặc xin phép không được xuất tinh.

    Ta sẽ quyết định tất cả mọi thứ của em."

    Trần Khôn cười khẽ, ánh mắt tối sầm đầy chiếm hữu.

    Gã vuốt ve lưng em, cảm nhận làn da trắng mịn màng vẫn còn nóng hổi.

    Từ đêm qua, khi đeo vòng cổ da lên cổ Hi Thần, mọi thứ đã thay đổi.

    Hi Thần đã tự nguyện bước vào thế giới của hắn và Trần Khôn đã quyết định: sẽ không bao giờ buông tay nữa.

    Hắn sẽ từ từ, từng bước một, biến em thành báu vật của riêng mình.
     
    Back
    Top Dưới