Ngôn Tình Cuộc Hôn Nhân Lầm Lỗi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuộc Hôn Nhân Lầm Lỗi
Chương 81: 81: Lời Cầu Hôn


“Sao anh biết chuyện này?”
Đỗ Nhược Vi hơi bất ngờ hướng mắt về phía Quách Thừa Nhân, cô mím chặt môi, dường như đang âm thầm đánh giá.

Lông mày trên khuôn mặt người con gái bất giác nhíu chặt, hơi thở trở nên nặng nề, tâm trạng trùng xuống, trong đầu liên tục xuất hiện nhiều suy nghĩ rối ren đan xen lấy nhau.

Cô nàng đặc biệt cảm thấy hoài nghi về Quách Thừa Nhân ở phía đối diện.
Chẳng lẽ hắn theo dõi cô à?
Sao chuyện gì liên quan tới Đỗ Nhược Vi hắn đều biết vậy?
Người đàn ông đưa tay gãi gãi đầu, bất giác chột dạ lảng tránh, ấp úng trả lời: “Nhược Vi, em tránh nghĩ nhiều quá, tôi chả qua là chỉ vô tình chứng kiến thôi.

Nhưng tôi thật sự muốn biết em định làm thế nào khi đứng trước lời cầu hôn từ Trịnh Hi Ngôn.

Nhược Vi, liệu cơ hội dành cho tôi vẫn còn chứ?” Quách Thừa Nhân hồi hộp đến mức dây thần kinh trong cơ thể căng cứng như dây đàn, chỉ cần chạm nhẹ vào thôi hoàn toàn có thể đứt đôi chờ đợi câu trả lời Đỗ Nhược Vi chuẩn bị thốt lên.
Vì sợ cô cho rằng bản thân mang ý đồ xấu nên Quách Thừa Nhân mới tỏ ra cuống cuồng như thế kia, hiện tại, điều làm hắn hoảng sợ nhất chính là sự bài xích, phẫn nộ bởi hiểu lầm đến từ Đỗ Nhược Vi, giống hệt cái cảm giác năm xưa Quách Thừa Nhân gây ra đối với người con gái.

Càng nhắc hắn càng cảm thấy chính mình quá đáng.
Nhưng sự thật đúng như những lời Quách Thừa Nhân nhả ra vừa rồi, hắn chỉ vô tình chứng kiến cảnh tượng khiến trái tim bản thân nhói lên từng nhịp.
Tuy nhiên, Đỗ Nhược Vi tỏ ra vô cùng hời hợt, cô im lặng nhìn sang chỗ khác lảng tránh, dường như chẳng có ý định trả lời cho Quách Thừa Nhân biết.
Với cả hiện tại cô nàng hoàn toàn chưa biết bản thân nên làm như thế nào để mở lời với Trịnh Hi Ngôn nữa.

Việc anh cầu hôn với Đỗ Nhược Vi, đây là sự thật không thể chối cãi.

Lần đó, cô đang chăm sóc con trai trong phòng thì bị Trịnh Hi Ngôn kéo đi ngay sau khi thằng bé ngủ say, Quách Thừa Nhân đề nghị ở đấy trông coi và Đỗ Nhược Vi bất ngờ nhận được thông tin ấy từ người bạn mà bản thân chơi cùng nhiều năm trước.
Nhớ tới lúc đó, Đỗ Nhược Vi còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô thậm chí hoang mang nhìn chằm chằm Trịnh Hi Ngôn, ngờ nghệch hỏi: “Anh tính nói gì với em hả?”
“Vi Vi, hiện tại em có cảm giác gì với anh không? Cho anh một cơ hội chăm sóc mẹ con em được chứ? Kết hôn với anh, anh nhất định nâng niu, làm bến đỗ cho em dựa dẫm đến hết cuộc đời.” Trịnh Hi Ngôn tròn mắt dán chặt lên thân thể người con gái trước mặt, thanh âm lộ rõ sự căng thẳng tột cùng, gắng gượng thốt ra từng lời: “Thời gian chúng ta ở bên cạnh nhau lâu như vậy, chắc hẳn em từng nảy sinh với anh chút rung động chứ nhỉ? Vi Vi, anh cam địa rằng, lựa chọn anh là quyết định đúng đắn nhất mà em đưa ra.

Thầm lặng theo đuổi em lâu như vậy anh thật sự muốn biết rốt cuộc em nghĩ thế nào? Liệu em có chấp nhận để anh bước vào cuộc đời em không?” Khóe môi Trịnh Hi Ngôn cong lên một đường, những tia hy vọng lóe lên từ tận sâu nơi ánh mắt.
Trông có vẻ Trịnh Hi Ngôn đang vô cùng gấp gáp.
Mà anh chàng chưa từng phủ nhận điều này.
Sự xuất hiện của Quách Thừa Nhân ở bệnh viện cùng với việc tỏ ra dáng vẻ thâm tình, quan tâm tới mẹ con Đỗ Nhược Vi từng li từng tí kia dọa Trịnh Hi Ngôn bất an cực kỳ.

Anh bỏ ra bao nhiêu, hy sinh vì Đỗ Nhược Vi nhiều như vậy, nói bản thân không có chút tham vọng nào thì chính là đang nói dối.

Thậm chí Trịnh Hi Ngôn đặc biệt mong chờ cái ngày Đỗ Nhược Vi chấp nhận mình càng sớm càng tốt.
Dù sao đều là anh ở cạnh đối phương mà.
Trịnh Hi Ngôn vốn dĩ định dùng tình cảm mưa dầm thấm lâu, chờ đợi Đỗ Nhược Vi sẵn sàng mở lòng lần nữa, tuy nhiên, Quách Thừa Nhân khiến anh phải đề phòng mọi lúc mọi nơi.

Nói thế nào thì nói trước kia hắn cùng cô gái Trịnh Hi Ngôn yêu sâu sắc từng là vợ chồng, rồi Đỗ Nhược Vi yêu hắn hết lòng, anh vô cùng quan ngại việc người đang đứng trước mặt đâm đầu vào nguy hiểm giống với việc con thiêu thân lao về phía ngọn lửa hừng hực bốc cháy.
“Việc… việc này…” Tự dưng nhận được lời cầu hôn bất ngờ, Đỗ Nhược Vi có chút lúng túng, lắp ba lắp bắp chả biết nên trả lời thế nào, đặc biệt khi phải đối diện trực tiếp với niềm mong chờ tràn trề trên khuôn mặt Trịnh Hi Ngôn kia.
Cô nàng vô cùng rối rắm.
Thiệt sự Đỗ Nhược Vi cảm thấy vô cùng biết ơn trước những gì anh làm cho mẹ con cô, với người con gái, Trịnh Hi Ngôn chính là ân nhân lớn nhất trong cuộc đời, trong khi ai nấy cũng xa lánh Đỗ Nhược Vi thì chỉ có mình chàng trai ấy quan tâm tới cô, tuy nhiên, đang làm bạn với nhau tự dưng kết hôn, cô nàng cực kỳ khó xử, nhất thời chưa biết phản ứng thế nào.

Cô thừa nhận Trịnh Hi Ngôn rất tốt, đáng để bất kỳ cô gái nào dựa dẫm vào, Đỗ Nhược Vi cũng từng mong ngóng điều ấy từ Quách Thừa Nhân, chỉ là hiện tại cô luôn cảm thấy bản thân không xứng đáng với tấm lòng Trịnh Hi Ngôn dành cho mình.
Anh hoàn toàn có thể tìm một người phù hợp, ngoài kia có biết bao cô gái đáng để Trịnh Hi Ngôn đặt tình cảm, nhưng đối phương vẫn luôn cố chấp với Đỗ Nhược Vi.

Cô trải qua quá nhiều thăng trầm rồi, với Trịnh Hi Ngôn mà nói chả giúp ích được gì hết, chưa biết chừng còn gây thêm phiền phức đối với công việc của anh.

Với cả, sau thất bại từ cuộc hôn nhân với Quách Thừa Nhân, Đỗ Nhược Vi thật sự chả muốn bận tâm tới chuyện tình cảm nữa, chỉ mong rằng mình với con trai được ở bên cạnh nhau thôi.

Đặc biệt, Đỗ Nhược Vi hoàn toàn chưa nhận thức được tình cảm bản thân dành cho Trịnh Hi Ngôn là gì, sợ anh bỏ ra nhiều chịu quá nhiều thiệt thòi.
Trịnh Hi Ngôn an ủi, đưa tay vỗ vai người con gái: “Vi Vi, anh hiểu rõ em sợ thứ gì, nhưng cứ an tâm.

Anh thật lòng với em, mong rằng em cho anh cơ hội được ở bên cạnh lo lắng chăm sóc đối với cô gái mình thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay.

Đảm bảo Vi Vi à, em không bao giờ phải thất vọng đâu.

Huống chi con trai em cần một người ba, lỡ như sau này thằng bé phát hiện ra thì nhất định cảm thấy tủi thân lắm, ngoài mặt tỏ ra bình thường thôi chứ so với bạn bè cùng trang lứa kiểu gì cũng ghen tị.” Anh khẳng định chắc như đinh đóng cột.
“Về chuyện anh nói để em suy nghĩ thêm được chứ?”
Quả nhiên khi nhắc tới con trai ngay lập tức tác động vào tâm lý Đỗ Nhược Vi.

Cô vô cùng sợ đứa trẻ chịu nhiều thiệt thòi, lúc nào cũng buồn tủi, giống hệt An An năm xưa.

Chàng trai ở phía đối diện gật đầu cười: “Được rồi.

Anh chờ em.”
Trịnh Hi Ngôn hiểu, bản thân vẫn còn hy vọng.
Lúc đó, Quách Thừa Nhân tò mò chạy theo sau hai người, tình cờ nghe được chuyện Trịnh Hi Ngôn nói với cô, bất giác khó chịu vô cùng.

Hiện tại, có cơ hội, người đàn ông chau mày đề cập tới vấn đề ấy trước mặt Đỗ Nhược Vi.

Tuy nhiên, cô dường như chả mấy quan tâm.
Hít một hơi thật sâu, Quách Thừa Nhân cụp mắt, bình tĩnh thốt ra từng lời: “Nếu như tôi giống Trịnh Hi Ngôn, xin em quay về được chứ? Liệu rằng em sẽ chọn ai? Tôi đương nhiên biết vết thương lòng gây ra đối với em vô cùng khó chữa, nhưng Nhược Vi, tôi nhất định làm hết sức.

Hãy để tôi có cơ hội bù đắp cho hai mẹ con, chúng ta làm lại từ đầu đi.

Nhược Vi, hãy cho tôi cơ hội cuối cùng liệu có ổn?”.
 
Cuộc Hôn Nhân Lầm Lỗi
Chương 82: 82: Không Hận - Không Yêu


“Quách tổng, hình như vấn đề này tôi từng nói rất nhiều lần rồi cơ mà nhỉ? Hay hiện tại anh bị lừa đến mức đầu óc mụ mị rồi nên chưa hiểu ý tôi là gì?”
Đỗ Nhược Vi rơi vào trầm lặng khoảng vài giây, cô ngước mắt nhìn chằm chằm Quách Thừa Nhân, sau đó nhấn mạnh từng chữ.

Đối diện với chuyện tình cảm, cô nàng thật sự vô cùng mệt mỏi, với người con gái thì hiện tại chả cần gì hết, tình cảm Quách Thừa Nhân dành cho cô, thứ mà Đỗ Nhược Vi từng khao khát biết bao nhiêu trước đây nay cô đã hoàn toàn buông tay, quá đủ vì những chuyện xảy ra rồi, cô chưa bao giờ ôm ấp ý định trở về bên cạnh đối phương lần nữa mặc kệ việc hắn đang hối hận, day dứt từng ngày.
Quách Thừa Nhân biết sai thì sao chứ?
Trước kia Đỗ Nhược Vi rõ ràng đã từng nói, trên đời này có một số chuyện một khi đã kết thúc thì đã hoàn toàn chấm dứt, và sai trái đôi khi dù có cố gắng sửa đổi thì kết quả vẫn chả thay đổi được gì, hơn nữa, nếu hiện tại Đỗ Nhược Vi gật đầu đồng ý với Quách Thừa Nhân thì cuộc sống giữa hai người cũng khó lòng mà viết lên hai từ hạnh phúc được.

Bởi cái chết của An An đối với Đỗ Nhược Vi mà nói là vết thương vô cùng sâu sắc, làm sao cô có thể ngày ngày ở cạnh, tươi cười vui vẻ với cái kẻ từng gián tiếp đẩy con gái mình vào cái chết, không chỉ có Đỗ Nhược Vi mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng vậy thôi.
Quách Thừa Nhân từng bước tiến đến gần, hắn trầm giọng, cúi đầu dán chặt mắt về Đỗ Nhược Vi, thở dài một hơi: “Đương nhiên tôi hiểu điều đó, chỉ là Nhược Vi, chẳng lẽ thời gian qua em nhìn tôi như vậy mà vẫn giữ quyết định ấy ư? Tôi thật sự hy vọng bản thân được sửa chữa, tổn thương tôi từng gây ra cho em tôi nhất định từ từ hàn gắn, hoặc nếu em muốn thì hãy trừng phạt tôi hệt như vậy, thậm chí còn có thể đau đớn hơn gấp trăm ngàn lần tôi hoàn toàn chấp nhận mà chẳng lấy lời oán than nào hết.

Chỉ mong em hãy quay đầu nhìn tôi một lần thôi.” Đôi mắt hắn lóe lên những tia u buồn sâu thẳm khó miêu tả được thành lời.
Hắn chỉ đơn giản khẩn cầu Đỗ Nhược Vi dành cho mình cơ hội mà thôi, còn những chuyện khác đều tùy cô xử lý, Quách Thừa Nhân chưa từng có ý kiến.

Trịnh Hi Ngôn làm được những gì thì người đàn ông cũng như vậy, thậm chí mang đến nhiều hơn rất nhiều.

Hận hắn cũng chả sao hết, Quách Thừa Nhân cảm thấy hắn đáng bị như thế, nhưng mà hận hãy ở bên cạnh hắn, đem đến bất kỳ hình phạt nào đều ổn hết.
Chứ nhìn Đỗ Nhược Vi gả cho người đàn ông khác, Quách Thừa Nhân vô cùng khó chịu, không cam lòng bất lực đứng nhìn.
“Quách tổng, giữa chúng ta còn có thể hàn gắn ư? Việc này hoàn toàn bất khả thi.” Đỗ Nhược Vi bình tĩnh mở miệng, thái độ hời hợt hướng mắt về nơi xa xăm nào đó: “Tôi rất mệt mỏi, chả muốn cố gắng nữa.

Hơn thế, có những chuyện anh đang hiểu lầm ở đây rồi.

Tôi chẳng còn hận anh hay gia đình anh đâu, nếu Quách tổng cần sự tha thứ đến từ Đỗ Nhược Vi tôi thì bây giờ anh đạt được rồi.

Tôi cũng từng nói với mẹ anh, tôi chả có thời gian để toan tính, thù hằn ai hết.

Nên mong anh từ bỏ chủ ý ở trên người tôi, tôi dù có từ chối Trịnh Hi Ngôn thì cũng mãi mãi không quay về bên cạnh anh đâu.

Anh nên biết dù gắng gượng đến mức độ nào thì vẫn tồn đọng một sự khó xử, cùng với đó rất nhiều rắc rối khác phát sinh.

Tôi chẳng phải Đỗ Nhược Vi trước đây cứ chạy theo thứ chưa bao giờ thuộc về mình.” Từng câu từng chữ thốt lên vô cùng nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa hàm ý cực kỳ sâu xa, cùng với đó là tiếng thở não nề.
Nhắc đến mẹ Quách Thừa Nhân mới nhớ, hai hôm trước bà ta từng tới tìm Đỗ Nhược Vi đưa thuốc bổ các thứ nhưng cô chỉ lạnh lùng cự tuyệt, thái độ Quách phu nhân biểu hiện khác hoàn toàn so với trước đây, hòa hoãn, nhẹ nhàng chứ chả phải gay gắt, móc máy, mỉa mai nữa.

Tuy nhiên, Đỗ Nhược Vi nào cần tới, lúc cô mong nhất thì những thứ như này đâu dành tặng tới cô.
Giờ làm vậy có ích gì.
Quách phu nhân thời điểm ấy ân hận van xin hết lời: “Đỗ Nhược Vi, cô đừng bận tâm chuyện quá khứ nữa, hoặc đem mọi tội danh tính lên đầu tôi ấy, khi nào hả hê rồi thì hãy quay về với Thừa Nhân đi.

Con trai tôi bao nhiêu năm qua nó cũng chịu đủ rồi.

Hãy để chúng tôi chuộc lỗi được chứ?”
“Thưa phu nhân, tôi chưa từng oán trách ai, chỉ là lúc ấy tôi chẳng có thế lực trong tay nên mới khiến bà gai mắt thôi, tôi chấp nhận thân phận mình thấp kém, gia đình hào môn ghét bỏ là chuyện đương nhiên.” Đỗ Nhược Vi chỉ mỉm cười, nhẹ như mây nhả ra từng chữ: “Lời xin lỗi muộn này tôi chấp nhận, đồng thời bỏ qua hết những chuyện năm xưa, tha thứ hết toàn bộ.

Chỉ là việc nối lại tình xưa với Quách Thừa Nhân mà nói đây hoàn toàn không thể được.

Tôi mong Quách phu nhân hiểu cho, cuộc sống mẹ con tôi chả cần giàu sang phú quý gì hết, nên bà hay Quách Thừa Nhân đừng phí công vô ích nữa.”
Đỗ Nhược Vi lấy đâu ra tâm trạng để ý tới nhà họ Quách nữa.

Đúng là lúc trước cô từng khao khát cái ngày hôm nay hằng đêm, đến mức mất cả ngủ, nhưng ước vọng viển vông ấy đã mãi mãi chìm vào trong quá khứ rồi, Đỗ Nhược Vi nào còn gan để đặt chân vào ngục tù lần thứ hai.

Huống chi chưa biết chừng mai này cô làm ra chuyện gì khiến Quách phu nhân gai mắt thì bà ta kiểu gì chả tiếp tục gây sự vô cớ với Đỗ Nhược Vi.
Nói chung là chạy nhanh còn kịp.
Quách Thừa Nhân đứng trước mặt bị những lời thốt ra từ miệng Đỗ Nhược Vi làm cho đứng hình một thời gian, đột nhiên đáy lòng hắn dâng lên cảm giác chua xót đến tận cùng.
Hóa ra từ lâu rồi Đỗ Nhược Vi đã không còn hận hắn nữa ư?
Điều này vốn dĩ rất tốt, thế nhưng với Quách Thừa Nhân mà nói nó mới là hình phạt thực sự.

Một khi Đỗ Nhược Vi mà hết tình cảm thì cô nhất định chả thèm bận tâm tới bất cứ điều gì, dù Quách Thừa Nhân hy sinh vì cô bao nhiêu hay bỏ ra tình cảm sâu sắc đi chăng nữa.

Thà rằng cứ hận còn khiến hắn thoải mái hơn cảm giác chơi vơi lúc bấy giờ.
Phải làm gì chứ?
Hắn cực kỳ muốn quay ngược thời gian cứu vãn chút gì đó giữa hai người, nhưng điều này chỉ mãi mãi nằm trong truyện cổ tích mà thôi.
Người đàn ông hụt hẫng chắp tay vào nhau, lông mày nhíu chặt, nơi khóe mắt từ bao giờ đã xuất hiện những nếp nhăn ẩn hiện dưới lớp da.

Quách Thừa Nhân đau khổ cất giọng: “Thật sự là không thể ư? Nhược Vi, em hãy suy nghĩ lại đi.

Con chúng ta cũng chẳng thể cứ lờ mờ, sống thiếu vắng tình cảm gia đình được.” Hắn cố gắng vớt vát chút gì đó.
“Đương nhiên là không thể.

Quách Thừa Nhân, anh từ bỏ đi, đừng phí công vô ích nữa.” Đỗ Nhược Vi bất chợt phì cười: “Tôi từng nói rất nhiều lần rồi đúng chứ? Hơn nữa, một gia đình hoàn chỉnh thì thiếu gì cách.

Việc tốt nhất hiện tại đối với cả tôi và anh là đừng gặp gỡ làm gì cả.

Thủ tục ly hôn, tôi sẽ sớm gửi đến Quách tổng, mong anh chấp nhận ký vào, đừng làm mọi thứ càng ngày càng rắc rối hơn.

Kết thúc là lựa chọn hoàn hảo.”
Cô bình tĩnh trực tiếp nhìn thẳng vào mắt Quách Thừa Nhân, ngữ khí đặc biệt quyết tâm, dường như khó lòng mà thay đổi được nữa..
 
Cuộc Hôn Nhân Lầm Lỗi
Chương 83: 83: Quyết Định Buông Tay


“Nhược Vi, cứ phải làm đến bước đường này sao? Liệu có còn biện pháp khác?”
Quách Thừa Nhân dường như vào thời điểm hiện tại đã rơi vào tận cùng của sự tuyệt vọng, ánh mắt ngập tràn những tia u buồn hướng về phía Đỗ Nhược Vi.

Lồ ng ngực hắn phập phồng lên xuống, hơi thở nặng nề, dồn dập, những đường gân xanh nổi khắp trán và cánh tay.

Gương mặt người đàn ông lúc bấy giờ méo mó đến đỉnh điểm, biểu cảm khó coi đến mức chả biết nên dùng từ gì để diễn tả nữa.
Ly hôn!
Hai từ ấy cứ văng vẳng trong đầu Quách Thừa Nhân, hắn bất giác bật ra một nụ cười chua chát khi đối diện cùng Đỗ Nhược Vi, tâm can như thể bị ai đó xé rách, trái tim bị bàn tay vô hình bóp nghẹt lại.

Da đầu hắn gần như tê dại, bên trong trống rỗng chả tài nào nghĩ ngợi được điều gì.
Nói là ly hôn thôi chứ thực chất theo căn cứ pháp luật ban hành thì giữa Quách Thừa Nhân với Đỗ Nhược Vi đã không còn quan hệ gì từ lâu rồi, chỉ cần xác nhận một số giấy tờ thì cả hai coi như chấm dứt hoàn toàn, mai sau chẳng thể liên hệ với nhau.

Quách Thừa Nhân và Đỗ Nhược Vi được tính là ly thân trên hai năm, giấy hôn thú lúc này đã trở thành một thứ vô dụng, người đàn ông dù muốn đem ra ép buộc hay nhất quyết chả đồng ý ly hôn đi chăng nữa thì hắn vẫn chỉ vô dụng thôi.

Thậm chí từ rất lâu rồi Đỗ Nhược Vi đã muốn đoạn tuyệt quan hệ cùng hắn.
Nói vui vẻ thì chính là Quách Thừa Nhân đang nói dối.

Hắn dù chẳng thích thú gì nhưng bắt buộc phải thừa nhận một điều rằng giữa hai người bọn họ khó lòng về bên nhau được, mặc dù Quách Thừa Nhân sẵn sàng bỏ ra tất cả mọi thứ chỉ cần khiến Đỗ Nhược Vi động lòng.

Người đàn ông thời điểm hiện tại coi như chấm dứt hy vọng một cách triệt để, khi Đỗ Nhược Vi tỏ ra quả quyết nhiều lần thì việc hàn gắn khó lòng thực hiện được.
Nhưng dù có cố chấp chẳng đồng ý đi chăng nữa thì Quách Thừa Nhân đâu hề làm được gì ngoại trừ việc bất lực đứng nhìn? Rõ ràng toàn bộ đều do chính tay hắn mà ra.
Đỗ Nhược Vi khoanh tay trước ngực, mở to mắt nhìn chằm chằm đối phương, khẽ hừ lạnh một tiếng, mở miệng: “Giữa chúng ta còn tồn tại hai từ cứu vãn à? Tôi nói vô cùng nhiều lần, tôi với anh không bao giờ trở về cuộc sống năm xưa được.

Hơn nữa, Quách Thừa Nhân, ly hôn là hai từ anh từng mong tôi nói ra nhất còn gì.

Bây giờ xem như tôi đáp ứng nguyện vọng ban đầu anh đặt ra, mai sau dù Quách tổng có kết hôn với bất kỳ cô gái nào thì cũng chả liên quan tới tôi.” Thái độ biểu hiện trên khuôn mặt cô nàng cực kỳ bình thản, thế nhưng, lời nói ra mang lực sát thương vô cùng lớn, nhất là đối với Quách Thừa Nhân.
Cô nói đâu hề sai.
Bảy năm trước, khi Đỗ Nhược Vi cố gắng phấn đấu mọi cách thỏa hiệp Quách Thừa Nhân, mặc cho người đàn ông mắng chửi, sỉ nhục, đem tình cảm, danh dự cô trao hắn một cách trọn vẹn ra chà đạp thậm tệ, hận đến mức chỉ muốn ăn tươi nuốt sống Đỗ Nhược Vi, cô hy vọng Quách Thừa Nhân đối với mình nhẹ nhàng hơn một chút, nghĩ rằng chỉ cần nỗ lực thì hoàn toàn bước chân được vào trái tim người mình yêu, cuối cùng vì sự cố chấp ấy đẩy chính Đỗ Nhược Vi vào nỗi tuyệt vọng bao trùm suốt thời gian qua.

Nhớ tới lúc ấy, Quách Thừa Nhân cực kỳ muốn ném cô ra khỏi nhà nhưng không làm gì được, ngày ngày oán trách cô này nọ, hắn đem Đỗ Nhược Vi biến thành một bức bình phong hoàn hảo, người ngoài nhìn vào tưởng chừng vô cùng hạnh phúc mà chả thấu sự tình cô từng trải qua.
Hiện tại, cô sẵn sàng đáp ứng nhưng thái độ Quách Thừa Nhân lại quay ngoắt ba trăm sáu mươi độ.
“Nhược Vi…”
Hắn đang định nói gì đó, dù vậy, Đỗ Nhược Vi chả hứng thú đứng nghe thêm, cô ngay lập tức cắt lời: “Được rồi, anh khỏi cần nhiều lời, tôi hy vọng Quách tổng thật sự buông tha cho cuộc đời tôi.

Đơn ly hôn đồng thời một số những chuyện liên quan tôi nhất định sớm nhờ luật sư gửi đến anh.

Đừng lần nữa đẩy tôi vào đau khổ.” Người con gái nhíu mày, khóe môi hơi giương cao.
“Nếu em đã kiên quyết thế này, tôi đương nhiên biết bản thân đã chẳng còn chút hy vọng nào hết.

Từ nay tôi nhất định tránh làm phiền em nhất, chỉ mong em để tôi thỉnh thoảng tới thăm con.

Đằng nào thằng bé với tôi cũng mang mối quan hệ thắt chặt với nhau.” Quách Thừa Nhân run rẩy gắng hết sức rặn ra thành từng tiếng, bàn tay cuộn tròn thành nắm đấm dường như đang muốn che đi sự yếu ớt bên trong.
Đi đến bước đường này, Quách Thừa Nhân chấp nhận từ bỏ, hắn hủy hoại cuộc đời Đỗ Nhược Vi một lần rồi, chả đành để cô tiếp tục hứng chịu đau khổ thêm nữa.

Đứng nhìn Đỗ Nhược Vi vui vẻ cũng được, đau thương cứ để người đàn ông nhận hết về phần mình.

Vốn dĩ rất muốn phản ứng, tuy nhiên, những lời thốt ra từ miệng Đỗ Nhược Vi đều đánh thẳng vào trái tim Quách Thừa Nhân.

Đúng mà.
Lúc trước, hắn năm lần bảy lượt xua đuổi đối phương, để rồi hiện tại cố gắng tìm về trong vô vọng.

Có một câu Lục Vị Bạch từng mắng Quách Thừa Nhân, giờ ngẫm nghĩ vẫn thấy đúng.

Có không giữ mất đừng tìm, trên đời này có những thứ một khi đã đánh mất rồi thì mãi mãi không bao giờ tìm lại được nữa.

Quách Thừa Nhân rặn ra trên môi một nụ cười che đi sự tang thương ẩn dưới ánh mắt ngập tràn chua xót kia, yếu lòng mà chỉ có thể giấu nhẹm.
Đỗ Nhược Vi nheo mắt, cô liếc Quách Thừa Nhân mấy cái, cuối cùng gật đầu đồng ý.

Nhưng cô chỉ cho phép người đang đứng ở phía đối diện tới vào thời điểm nhất định, tránh xảy ra những chuyện bất trắc.

Liên quan tới lời cầu hôn từ Trịnh Hi Ngôn, Đỗ Nhược Vi vẫn đang suy nghĩ khá mông lung, chưa biết nên đồng ý hay từ chối.

Cô nàng ngờ nghệch bước đi trên đường, trong đầu cứ xuất hiện vấn đề này, chả bận tâm tới bóng dáng Quách Thừa Nhân đang dần chìm vào không gian sâu thẳm.

Hắn đã nói từ bỏ thì tất nhiên tránh việc lẽo đẽo theo sau Đỗ Nhược Vi.
Cô cũng mong rằng đối phương nói được làm được.
Trở về phòng bệnh, khi vừa mở cửa ra, đập vào mắt Đỗ Nhược Vi là cảnh tượng Trịnh Hi Ngôn đang cùng con trai cô cười nói vui vẻ, hai người ôm nhau thắm thiết, người ngoài nhìn vào thật sự nghĩ rằng họ là cha con.

Tâm trạng Đỗ Nhược Vi bắt đầu trở nên nặng nề, trùng xuống bởi những suy nghĩ rối loạn, thằng bé có lẽ thật sự cần một người cha.

Đứa trẻ ở cạnh Trịnh Hi Ngôn luôn rạng rỡ hơn bao giờ hết.
“A mẹ về rồi.”
Thanh âm non nớt từ miệng đứa trẻ trực tiếp kéo Đỗ Nhược Vi về với thực tại.
Trịnh Hi Ngôn đối với cô vẫn như thường ngày, lúc nào cũng ân cần quan tâm.

Vừa thấy cô, anh liền hỏi: “Vi Vi, em về rồi à? Anh có mua cho thằng bé ít hoa quả cùng sữa, em dùng luôn nhá, nếu cần gì thì cứ nói với anh, anh mua thêm cho.”
“Em biết rồi.

Hi Ngôn, cảm ơn anh.” Đỗ Nhược Vi cúi đầu.
Trò chuyện thêm vài câu, Trịnh Hi Ngôn cần xử lý công việc, ngay lập tức rời khỏi bệnh viện.

Cô nàng thở phào nhẹ nhõm, hiện tại, mỗi lúc đối diện với Trịnh Hi Ngôn đều khiến Đỗ Nhược Vi khó xử.

Trong phòng chỉ còn hai mẹ con.
Chứng kiến con trai thích thú nghịch ngợm món đòi Trịnh Hi Ngôn mua cho mình, người con gái bất giác mở miệng hỏi: “Bé cưng, con thích chú Trịnh lắm hả? Nếu giờ chú ấy thật sự trở thành ba con thì con có còn thích chú không?”.
 
Cuộc Hôn Nhân Lầm Lỗi
Chương 84: 84: Sự Yêu Thích Của Con Trai


“Mẹ nói thật ạ? Ba nuôi thật sự ở bên cạnh con như mẹ bảo sao?”
Ngay lập tức, hai mắt thằng bé phát sáng rực rỡ như đèn pha ô tô, trên khuôn mặt viết rõ hai chữ hào hứng khi đứng trước câu hỏi được mẹ đặt ra.

Nếu đây là sự thật thì nó hạnh phúc hơn bao giờ hết, từ lâu đứa nhỏ đã coi Trịnh Hi Ngôn thành cha mình rồi, giờ nếu đối phương tới bên cạnh nó mãi mãi không rời thì càng thêm tốt đẹp.

Có cha nuôi thì mẹ cậu bé hạnh phúc hơn, chẳng cần cứ cả ngày chìm trong buồn tủi nữa.
Dù đứa nhỏ chỉ mới hơn sáu tuổi nhưng vẫn hoàn toàn nhận thức được những gì diễn ra xung quanh mình, nhất là tâm trạng mẹ ra sao.

Khi nó bắt đầu đi học, thỉnh thoảng thằng bé sẽ bắt gặp cảnh tượng mẹ mình thẫn thờ ngồi một góc, ngẩn ngơ dường như đang suy nghĩ hoặc đã có thứ gì khiến mẹ buồn.

Và cậu bé phải gọi Trịnh Hi Ngôn tới mới thay đổi được.
Từng nghe loáng thoáng từ cha nuôi, mẹ từng gặp phải rất nhiều chuyện buồn khó quên, thằng bé luôn hy vọng được nhìn thấy mẹ mình vui vẻ, nên từ lúc hiểu được sương sương mọi chuyện thì vẫn luôn cố gắng hết sức mình để tránh làm mẹ lo lắng cho mình.

Giờ có chú Trịnh hay còn gọi là ba nuôi ở cạnh chắc chắn mẹ nhất định giảm bớt áp lực lẫn những khó khăn.
Ngoài ra, nó cũng vô cùng thích đối phương.

Về nguyên nhân vì sao thằng bé gọi Trịnh Hi Ngôn là cha nuôi phải kể đến mấy năm trước, khi ở trường đứa trẻ xảy ra một vài xích mích cùng với bạn học.

Ai nấy đều mỉa mai, trêu chọc nó là đứa trẻ không có cha, bị vứt bỏ chẳng chút thương tiếc.

Thằng bé nghe quá nhiều lần nhưng chưa từng hé nửa lời kể với Đỗ Nhược Vi vì tránh khiến mẹ càng thêm lo lắng.

Trịnh Hi Ngôn từng nói rằng, cha thằng bé là lý do biến Đỗ Nhược Vi thành bộ dạng ngày hôm nay, đứa trẻ hiểu chuyện đành tự mình chịu ấm ức.
Tuy nhiên, càng im lặng bạn bè càng thêm quá đáng, dám kéo cả mẹ nó vào, làm đứa trẻ tức giận, ra tay với bạn học đánh người bị thương.

Chẳng ai có quyền được nói xấu mẹ, thời điểm lúc ấy, đứa trẻ mặt mày cau có, thậm chí nếu chẳng nhờ cô giáo can thiệp thì mọi chuyện đảm bảo càng thêm nghiêm trọng.

Ngay sau đó, phụ huynh bị gọi đến, Trịnh Hi Ngôn cùng Đỗ Nhược Vi hốt hoảng chạy tới.
Giải quyết xong xuôi mọi chuyện, về đến nhà, cô nàng nghiêm nghị gặng hỏi: “Con à, mẹ đã dạy bao nhiêu lần rồi, tại sao con vẫn còn ra tay đánh bạn thế? Mau nói cho mẹ biết nguyên nhân.” Đỗ Nhược Vi vô cùng sốt sắng, con trai cô vô cùng ngoan ngoãn, chắc hẳn phải có lý do nào đó mới khiến cậu nhóc tức giận.
“Mẹ, các cậu ấy suốt ngày trêu con là đứa trẻ không có ba, con bỏ qua nhiều lần rồi nhưng mấy đứa cứ kéo cả mẹ vào con mới chẳng nhịn được.” Thanh âm ấm ức vang lên cùng đôi mắt đỏ bừng dường như sắp khóc tới nơi.
Buồn không?
Đương nhiên là buồn chứ.
Ở độ tuổi này của cậu nhóc đáng lý ra phải được hưởng thụ tình yêu trọn vẹn đến từ gia đình hoàn chỉnh, thế nhưng cuối cùng rơi vào tình cảnh này.

Thằng bé từng rất nhiều lần ghen tị với bạn bè cùng trang lứa, cũng mong rằng bản thân giống như họ, có được một người cha, tuy nhiên sợ Đỗ Nhược Vi nghĩ ngợi lung tung nên mới im lặng.
Đứa nhỏ vô cùng hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng.
Từng lời nói thời điểm bấy giờ chẳng khác nào trực tiếp cứa vào trái tim Đỗ Nhược Vi.

Cô vừa đau lòng vừa xót xa ôm lấy con trai, liên tục tự oán trách bản thân hại thằng bé thành ra như thế này.

Đương nhiên cô rất muốn cho con mình một gia đình hoàn chỉnh, tuy nhiên, Quách Thừa Nhân quá mức độc ác, người con gái đặc biệt sợ hãi khi đứng trước hắn ta, nhiều lúc lần nữa đẩy thằng bé vào tình cảnh giống An An.
Lúc đó, Trịnh Hi Ngôn mở miệng: “Nhược Vi, nếu em đồng ý, hãy để thằng bé gọi anh là ba đi.

Anh trở thành cha nuôi cho con trai em được chứ? Như thế là tốt nhất, vẹn cả đôi đường.” Anh đưa ra lời đề nghị.

Dù sao Trịnh Hi Ngôn và đứa trẻ đã thân thiết đến mức khăng khít rồi.
Đỗ Nhược Vi dù cảm thấy hơi khó xử nhưng khi chứng kiến đôi mắt long lanh của con trai dán chặt lên người mình, cô chả tài nào từ chối được, đành gật đầu đồng ý.

Thế là từ đó, Trịnh Hi Ngôn trở thành ba nuôi con trai cô, và đứa trẻ cực kỳ vui vẻ, lúc nào cũng nhờ anh đưa đi học rồi khoe với bạn bè, vậy nên chẳng còn ai trêu chọc nó không có ba nữa.
Kéo dài tới tận bây giờ, trong lòng cậu bé luôn mong ngóng một điều rằng Trịnh Hi Ngôn một ngày nào đó sẽ trở thành chồng mẹ, người cha danh chính ngôn thuận.

Mẹ nó khổ cực quá rồi, cần một bờ vai nương tựa vào, và Trịnh Hi Ngôn là người phù hợp nhất.

Nhưng tự nhiên một ngày xuất hiện bên cạnh một chú nào đó tự nhận là cha thằng bé làm nó khó hiểu, còn tưởng giữa mẹ và ba nuôi hết hy vọng rồi chứ.
Đỗ Nhược Vi nhướng mày, cô đưa tay đỡ trán, qua đôi mắt hiện rõ hai từ phiền não, thở dài một tiếng: “Con thật sự thích ba nuôi đến vậy sao?”
“Thích lắm ạ.

Ngoài mẹ ra thì ba nuôi tốt với con nhất, hơn nữa ba cũng khiến mẹ hạnh phúc nên con càng thích hơn.

Nếu hai người ở bên nhau thì quá tốt rồi.” Thiếu chút nữa là đứa trẻ nhảy cẫng lên vì vui sướng.
Phải nói là cực kỳ thích luôn ấy.
Đỗ Nhược Vi chẳng muốn bẻ gãy niềm vui của thằng bé, tuy nhiên hiện tại cô còn hoang mang tột cùng, chỉ khẽ cất giọng: “Đây chỉ là ví dụ thôi, thật ra mẹ đang suy xét.

Nếu như con thích ba nuôi như vậy thì để mẹ nghĩ kỹ hơn nữa.” Tiếp đó, cô nàng vươn tay xoa đầu con trai, dỗ thằng bé ăn xong uống thuốc để bệnh tình khỏi hoàn toàn.
Hôm xuất viện, Trịnh Hi Ngôn đến cực kỳ sớm, hỗ trợ Đỗ Nhược Vi một số công việc.

Cô nàng có thấy loáng thoáng hình bóng Quách Thừa Nhân, nhưng hắn ta chỉ dám đứng từ xa quan sát đúng như những gì bản thân từng nói, cách xa Đỗ Nhược Vi.

Hắn thật sự vô cùng muốn thay thế vị trí Trịnh Hi Ngôn đang đứng hiện tại, tuy nhiên, đó mãi mãi chỉ là ước vọng viển vông.
Và những ngày sau đó, Quách Thừa Nhân cũng chưa từng xuất hiện trong tầm mắt Đỗ Nhược Vi, hắn thỉnh thoảng có tới nhưng chỉ âm thầm nhìn cô mà tránh để đối phương phát hiện.

Mà Đỗ Nhược Vi nào còn tâm trạng để ý, cô đang đau đầu về lời cầu hôn của Trịnh Hi Ngôn nên chả để tâm tới những chuyện diễn ra xung quanh mình.
Cô vô cùng khó xử, phân vân đến mức mất ngủ.

Luôn cảm thấy bản thân không xứng khi đứng bên cạnh Trịnh Hi Ngôn, dẫu vậy, con trai Đỗ Nhược Vi thích anh đến mức ai nấy đều nhận ra được, cô nàng chả nỡ làm đứa trẻ thất vọng.

Hơn nữa, niềm khao khát tình yêu thương gia đình từ đứa nhỏ rất lớn, mà Đỗ Nhược Vi chẳng bao giờ muốn để con trai gặp phải tình cảnh giống hệt mình năm xưa.
Khoảng một tuần, Đỗ Nhược Vi đã phần nào đó đưa ra quyết định.
Quách Thừa Nhân đúng như thỏa thuận ban đầu, cam tâm chấp nhận ký đơn ly hôn, hai người triệt để cắt đứt quan hệ, Đỗ Nhược Vi thoải mái hơn một phần nào đó.
Đợi đến lúc thích hợp, cô tìm tới Trịnh Hi Ngôn, đứng trước mặt anh, dứt khoát hỏi: “Trịnh Hi Ngôn, nếu như em đồng ý kết hôn cùng anh thì liệu anh sẽ làm đúng với những gì bản thân hứa lần trước chứ?”.
 
Cuộc Hôn Nhân Lầm Lỗi
Chương 85: 85: Xác Định Mọi Chuyện


“Đương nhiên rồi, Vi Vi, chỉ cần em gật đầu đồng ý thì yêu cầu anh làm gì cũng được hết.

Và nếu em nói như vậy nghĩa là gần như đáp ứng rồi đúng chứ?”
Nhận được câu hỏi khá bất ngờ từ phía Đỗ Nhược Vi, Trịnh Hi Ngôn nhướng mày ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm cô nàng đang đứng trước mặt, ánh mắt dường như pha chút mong chờ ở bên trong.

Có trời mới biết vào thời điểm hiện tại Trịnh Hi Ngôn đang căng thẳng đến mức độ nào, tâm trạng anh ở trạng thái thấp thỏm, hồi hộp, cực kỳ mong chờ.
Liệu rằng Đỗ Nhược Vi có đồng ý?
Hy vọng là vậy, bởi trên thế gian này chỉ có Trịnh Hi Ngôn là người yêu thương Đỗ Nhược Vi nhất, chỉ mình anh đặt cô vào tầm mắt, nâng niu trên tay chẳng khác gì viên ngọc quý giá.

Và Trịnh Hi Ngôn hoàn toàn mang đến hạnh phúc trọn vẹn dành cho Đỗ Nhược Vi, điều mà Quách Thừa Nhân không thể làm được và anh nhất định yêu thương người con gái thật chu toàn, coi cô là báu vật, chưa bao giờ bắt Đỗ Nhược Vi chịu đau đớn, khổ sở vì mình hay đẩy cô vào bước đường cùng.
Và những điều Đỗ Nhược Vi đang lo lắng anh hoàn toàn có thể hiểu.

Giữa Trịnh Hi Ngôn với con trai cô chưa từng tồn tại mối quan hệ huyết thống, nên hẳn là Đỗ Nhược Vi từng quan ngại việc anh sẽ hắt hủi thằng bé, hoặc nếu cả hai thật sự kết hôn sinh con thì Trịnh Hi Ngôn phân biệt đối xử.

Với tâm lý một cô gái đồng thời là một người mẹ mà nói đây vô cùng bình thường.

Và Trịnh Hi Ngôn chắc chắn điều này không bao giờ xảy ra.
Anh thương con trai Đỗ Nhược Vi như con ruột của bản thân bao nhiêu lâu nay, huống chi thằng bé đáng yêu như vậy làm sao Trịnh Hi Ngôn nỡ đành lòng chứ.

Hơn nữa, đó còn là hy vọng sống đối với người con gái Trịnh Hi Ngôn thương thầm, tất nhiên anh càng phải ra sức chứng minh trước mặt cô rồi.

Huống chi, nếu anh thật sự chẳng ưa thằng bé thì bảy năm qua Trịnh Hi Ngôn nhất định chả rảnh rỗi đến mức hết lòng hết dạ đối với con trai Đỗ Nhược Vi đâu.
Nên anh hoàn toàn có thể cam đoan mình có thể làm tốt nhất có thể.
Chỉ cần Đỗ Nhược Vi gật đầu đồng ý thôi.
Trịnh Hi Ngôn yêu cô nàng đang đứng trước mặt mình vô cùng sâu đậm, bỏ ra bao nhiêu như thế rất mong nhận được đáp án thích đáng.

Đứa trẻ do Đỗ Nhược Vi sinh ra luôn khao khát một gia đình hoàn chỉnh, chắc hẳn cô hiểu rõ điều đó, và Trịnh Hi Ngôn sẵn sàng đáp ứng, chỉ xin Đỗ Nhược Vi đừng ngốc nghếch nghe những lời dụ dỗ ngon ngọt từ phía Quách Thừa Nhân mà giẫm vào vết xe đổ năm xưa, ép buộc bản thân chịu khổ cho dù cả hai ly hôn rồi, tuy nhiên, ai mà biết được liệu rằng Quách Thừa Nhân có dùng thủ đoạn gì không?
Đỗ Nhược Vi thở dài một tiếng, cô dựa lưng vào ghế, thanh âm trầm ổn vang lên: “Em còn băn khoăn vài điều cần suy nghĩ thêm mới phải hỏi anh.

Dù sao giữa em cùng với Quách Thừa Nhân đã chẳng thể nào quay về bên nhau nữa rồi.

Liên quan đến hôn nhân, Trịnh Hi Ngôn, chắc hẳn anh biết em từng trải qua những gì, nên đưa ra lựa chọn vô cùng khó, cần chắc chắn một số chuyện.

Em mệt lắm, chả muốn rước thêm nhiều phiền não vào người.” Gương mặt cô nàng chưa từng biến sắc, đôi mắt hiện rõ những tia suy tư, chống cằm nghi hoặc, trạng thái khá hỗn loạn.
Thật ra đối với cô là cực kỳ rối rắm.
Tái hôn đâu phải chuyện đơn giản
“Được, em muốn chắc chắn điều gì thì cứ hỏi, anh sẵn sàng giải đáp cho em.” Trịnh Hi Ngôn gật đầu, ngữ khí dịu dàng.
Đỗ Nhược Vi tiếp tục mở miệng: “Nếu sau khi em cùng anh kết hôn, anh liệu sẽ yêu thương con trai em như người thân ruột thịt chứ? Trịnh Hi Ngôn, anh biết đứa trẻ quan trọng với em tới nhường nào mà.

Thằng bé xảy ra chuyện gì chắc chắn em chả còn hy vọng sống nữa.

Với cả phía gia đình anh thì sao? Họ sẽ chấp nhận người phụ nữ từng trải qua hôn nhân thất bại như em ư? Chúng ta chẳng thể tự quyết được, đặc biệt vấn đề này liên quan đến cuộc sống về sau nữa.” Những câu hỏi liên tục được cô nàng đặt ra một cách dồn dập.
Khá đáng quan ngại.
Con trai cô qua những biểu hiện thì đứa trẻ thật sự vô cùng thích Trịnh Hi Ngôn, thích đến mức nhiều khi khó chấp nhận ai khác.

Hạnh phúc đối với Đỗ Nhược Vi tạm thời gạt sang một bên, vào thời điểm hiện tại cô chỉ nghĩ tới đứa trẻ mình sinh ra sẽ như thế nào thôi.

Huống chi, cô không nỡ trực tiếp từ chối, phá hủy niềm mong chờ của thằng bé.
Và hơn bao giờ hết, phía gia đình Trịnh Hi Ngôn, họ đường đường xuất thân gia giáo, quan trọng rất nhiều chuyện, chắc gì đã để người phụ nữ từng qua một đời chồng như Đỗ Nhược Vi vào trong tầm mắt.

Nỗi sợ hãi giống cái cách Quách phu nhân từng đối xử với Đỗ Nhược Vi bất chợt ùa về trong ký ức, đặc biệt về phần con trai, lỡ thằng bé bị hắt hủi thì nỗi buồn bã đảm bảo càng tăng thêm.
“Vi Vi, những vấn đề em đang lo lắng đối với anh cực kỳ đơn giản.

Anh từ lâu đã xem thằng bé là con ruột rồi, những gì thằng bé xứng đáng được hưởng anh nhất định hoàn thành nghĩa vụ.” Những ngón tay Trịnh Hi Ngôn đan xen vào nhau, anh điềm tĩnh vắt chân lên ghế, thư thái trả lời, trên môi còn xuất hiện nụ cười: “Ở phía cha mẹ anh thì tư tưởng họ thoáng lắm, chả bận tâm tới những vấn đề như em nói đâu.

Hôm trước anh nói chuyện cầu hôn em đồng thời những gì Vi Vi từng trải qua cho họ nghe rồi, họ vô cùng vui vẻ mà đồng ý ấy chứ.

Nếu em còn chưa tin thì để anh gọi điện trực tiếp nói chuyện với họ nhá.” Chàng trai cực kỳ tự tin.
Nhưng những gì Trịnh Hi Ngôn nói hoàn toàn chính xác.
Ba mẹ anh thậm chí yêu cầu anh tấn công một cách mãnh liệt hơn đừng ngần ngại gì cả mà chưa từng có lấy câu phản đối.

Giờ chỉ cần chờ Đỗ Nhược Vi gật đầu đồng ý thôi Trịnh Hi Ngôn liền ngay lập tức cưới cô về nhà nhanh chóng nhất có thể.
Đỗ Nhược Vi sau khi nhận được câu trả lời chỉ im lặng cụp mắt, khoanh hai tay trước ngực tựa như đang suy nghĩ.

Vì cô muốn hôm nay xác nhận với Trịnh Hi Ngôn luôn.

Dưới thái độ hào hứng thế kia Đỗ Nhược Vi hoàn toàn đảm bảo người đang ngồi ở phía đối diện không nói dối, Trịnh Hi Ngôn rất ngốc trong việc lừa gạt ai khác, chỉ cần dở chút trò đều bị Đỗ Nhược Vi nhận ra ngày.
Ba mẹ Trịnh Hi Ngôn thật sự chấp nhận cô sao?
Câu hỏi ấy cứ văng vẳng trong đầu Đỗ Nhược Vi một thời gian, đôi lông mày trên khuôn mặt người con gái nhíu chặt, lồ ng ngực phập phồng lên xuống theo từng hơi thở, nhăn nhó ngẫm nghĩ.

Đỗ Nhược Vi mím môi, đôi mắt đen láy long lanh như vì sao sáng trên bầu trời dần trở nên sâu hoắm.
Trịnh Hi Ngôn ở đằng trước cất giọng: “Vi Vi, em còn câu hỏi hay lo lắng nào nữa thì cứ việc nói ra, anh đảm bảo giải đáp hết lòng.

Đằng nào chúng ta cũng nên rạch ròi mọi chuyện trước mà.” Khóe môi anh giương cao, kéo dài đến tận mang tai.
Dường như Trịnh Hi Ngôn đang cực kỳ tự tin.
Đối với thái độ biểu hiện từ phía Đỗ Nhược Vi mà nói, đoán chắc rằng cô đang dao động rồi.

Chỉ cần đối phương muốn, Trịnh Hi Ngôn nhất định làm tất cả mọi thứ.
Sai khi xác nhận được quyết định mà bản thân đưa ra, Đỗ Nhược Vi ngẩng mặt, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt Trịnh Hi Ngôn dõng dạc lên tiếng: “Được, nếu anh đã chắc chắn như vậy thì chúng ta ở bên nhau đi.

Trịnh Hi Ngôn, em chấp nhận kết hôn với anh.”.
 
Cuộc Hôn Nhân Lầm Lỗi
Chương 86: 86: Đại Kết Cục


“Vi Vi, em nói thật sao? Em đồng ý kết hôn với anh?”
Trịnh Hi Ngôn nhận được câu trả lời từ Đỗ Nhược Vi, anh vừa bất ngờ vừa sửng sốt, hai mắt trừng lớn dán chặt lên thân thể người con gái, vẻ mặt viết rõ dòng chữ chẳng tài nào tin nổi.

Chàng trai há hốc mồm vì kinh ngạc, thiếu chút nữa là Trịnh Hi Ngôn đã ngay lập tức nhảy cẫng lên vì vui sướng rồi, thật khó tin vì hạnh phúc ập đến một cách bất ngờ đến thế.
Đỗ Nhược Vi đồng ý rồi.
Cô thật sự đồng ý rồi.
Trịnh Hi Ngôn chẳng tài nào giấu nổi niềm vui toát ra trên khuôn mặt, anh kích động đến mức thiếu chút nữa lao tới ôm lấy Đỗ Nhược Vi vào trong lòng.

Cuối cùng thì người con gái anh yêu, trao trọn trái tim, tình cảm bao nhiêu lâu nay đã đồng ý đến bên cạnh anh.

Quả nhiên ông trời không bao giờ phụ lòng người, rất nhiều nỗ lực Trịnh Hi Ngôn bỏ ra đã được Đỗ Nhược Vi đáp trả, chỉ cần cô chấp nhận đẻ anh có cơ hội chăm sóc cho hai mẹ con thì Trịnh Hi Ngôn đã hạnh phúc lắm rồi.
Có trời mới biết được tâm trạng anh vào thời điểm hiện tại kích động đến mức độ nào, hai từ vui sướng cũng chẳng thể nào diễn tả được toàn bộ cảm xúc dâng lên trong lòng Trịnh Hi Ngôn.

Tim anh đập thình thịch thình thịch, thậm chí cứ nghĩ bản thân đang nằm mơ mà bất giác véo mạnh vào tay bản thân mấy cái.
Thật đau.

Thế thì những chuyện đang diễn ra trước thì Trịnh Hi Ngôn chẳng phải mơ rồi.
Nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt người đàn ông kéo dài đến tận mang tai.
Đỗ Nhược Vi gật đầu, hoàn toàn trái ngược với phản ứng của Trịnh Hi Ngôn, cô nàng đặc biệt điềm tĩnh, nhìn chằm chằm đối phương trong giây lát rồi mở miệng: “Đúng như những gì anh vừa nghe thấy, em đồng ý cùng anh kết hôn.

Tuy nhiên, Trịnh Hi Ngôn, em thật sự mong anh giữ đúng lời hứa đã nói ra, đừng bao giờ khiến em chìm vào tuyệt vọng lần nữa.

Chỉ cần anh hết lòng, em chắc cũng hoàn thành trách nhiệm một người vợ nên làm.

Về vấn đề tình cảm, em chả dám cam đoan mình về sau liệu có yêu anh hay là không, nhưng em nhất định cố hết sức đồng thời chẳng khiến anh bận lòng.” Đôi mắt đen láy cùng thanh âm dứt khoát lan ra khắp mọi ngóc ngách.
Bàn tay Đỗ Nhược Vi bấu chặt vào chiếc áo sơ mi trên người làm nó nhăn nhúm một mảng, trong lúc Trịnh Hi Ngôn đang vui vẻ thì cô nàng tràn ngập tâm trạng.
Đến thời điểm hiện tại, cô vẫn chưa xác nhận được bản thân từng rung động với đối phương hay không, nhưng có lẽ thứ cảm giác Đỗ Nhược Vi đối với Trịnh Hi Ngôn là lòng biết ơn sâu sắc nhiều hơn.

Cô cảm kích chàng trai ở phía đối diện vì hy sinh cho mình nhiều đến vậy, chỉ cần Đỗ Nhược Vi cần gì Trịnh Hi Ngôn đều liều mạng thực hiện, hơn nữa, anh chính là người duy nhất cứu mang, ở bên cạnh Đỗ Nhược Vi trong lúc cô rơi vào đường cùng, thiếu chút nữa lựa chọn phương pháp kết thúc cuộc đời trong vô vọng.
Cuộc sống này chỉ mình Trịnh Hi Ngôn là thật lòng với cô, về phần những kẻ Đỗ Nhược Vi từng hy vọng thì bọn họ chưa từng đoái hoài gì đến người con gái.
Lựa chọn Trịnh Hi Ngôn là tốt nhất rồi.
Đối phương dành nhiều tình cảm cho cô như vậy, Đỗ Nhược Vi rất muốn bản thân làm được gì đó báo đáp anh.

Gả cho Trịnh Hi Ngôn mà khiến anh vui vẻ thì Đỗ Nhược Vi sẵn sàng làm.

Huống chi con trai cô nàng thích người đàn ông này như vậy, vừa làm con trai cảm thấy hạnh phúc, tràn trề niềm tin vào cuộc sống, đồng thời giúp đỡ Trịnh Hi Ngôn thì Đỗ Nhược Vi cam tâm tình nguyện đánh đổi.
Tình cảm thì có thể từ từ vun đắp được mà.
Vả lại, nếu cả đời Đỗ Nhược Vi không nảy sinh tình cảm với anh thì lựa chọn này cũng chả khiến cô nàng chịu thiệt thòi.

Cô từ lâu đã mệt mỏi bởi tình yêu lắm rồi, giờ chỉ mong bản thân sống thật tốt thôi.

Và Trịnh Hi Ngôn thật sự là lựa chọn tốt nhất.

Cô vẫn chấp nhận làm tròn nghĩa vụ chứ quay về bên Quách Thừa Nhân thì chỉ càng khiến cuộc đời thêm tối tăm mà thôi.
“Việc này chẳng vấn đề gì cả.” Trịnh Hi Ngôn gật đầu lia lịa, nhanh như một cơn gió chạy đến bên cạnh Đỗ Nhược Vi, cẩn thận từng li từng tí nắm lấy tay cô, dịu dàng mở miệng: “Vi Vi, anh biết rõ sau những chuyện em đã trải qua nên nhất thời khó mà mở lòng.

Tuy nhiên, em cứ yên tâm, sau khi chúng ta kết hôn, anh đảm bảo nỗ lực hết sức, rồi có một ngày nhất định khiến em bằng lòng trao trọn trái tim dành cho anh.” Vươn tay xoa đầu người con gái, Trịnh Hi Ngôn cười tít mắt, vô cùng khoái chí.
Anh đã đợi Đỗ Nhược Vi nhiều năm như vậy rồi, đợi thêm một khoảng thời gian nữa thì có sao đâu.
Cưới được người con gái mình yêu về nhà Trịnh Hi Ngôn đã vô cùng hạnh phúc rồi.
Anh tin chắc rằng chỉ cần bản thân cố gắng hơn một chút đảm bảo giành lấy được toàn bộ tâm tư tình cảm từ Đỗ Nhược Vi.
Cô nàng mỉm cười nhẹ nhàng, cất giọng: “Hi Ngôn, cảm ơn anh.”
Sau khi xác định quan hệ, Đỗ Nhược Vi với Trịnh Hi Ngôn bắt đầu ở bên nhau, dù bận thì anh vẫn dành khoảng thời gian để đến bên hai mẹ con.

Lúc mới đầu do chưa làm quen nên Đỗ Nhược Vi có chút gượng gạo, chẳng thích ứng kịp nhưng dần dần cô cũng nắm bắt được tiến độ rồi.

Người vui nhất chính là con trai Đỗ Nhược Vi, cậu nhóc sau khi biết được một thời gian nữa mẹ mình cùng ba nuôi kết hôn, thằng bé ngay lập tức lao vào lòng Trịnh Hi Ngôn, trên khuôn mặt chả giấu nổi hai chữ hạnh phúc.
Chứng kiến con trai tâm trạng thoải mái như vậy, Đỗ Nhược Vi cũng vui lây.

Hơn nữa, Trịnh Hi Ngôn chưa bao giờ khiến người con gái cảm thấy buồn, anh rất biết cách cân bằng giữa cuộc sống với công việc nên chẳng làm Đỗ Nhược Vi rơi vào tình cảnh cô đơn buồn tủi giống cái cách Quách Thừa Nhân từng gây ra bảy năm trước.
Mọi thứ bây giờ đã hoàn toàn khác rồi.
Quách Thừa Nhân sau khi biết được tin tức Đỗ Nhược Vi đồng ý ở bên cạnh Trịnh Hi Ngôn, hắn tới thăm con vài lần tiện thể hỏi về vấn đề này, cô chỉ thản nhiên đáp lời.

Người đàn ông đặc biệt cảm thấy buồn bã khi bản thân chính thức đánh mất một viên ngọc quý báu bị chính mình vứt bỏ, chứng kiến Đỗ Nhược Vi vui vẻ với Trịnh Hi Ngôn, Quách Thừa Nhân chỉ có thể đứng nhìn một cách gượng gạo, cố gắng rặn ra trên khuôn mặt một nụ cười.

Một thời gian sau, Đỗ Nhược Vi cùng Trịnh Hi Ngôn đăng ký kết hôn, chính thức trở thành vợ chồng.
Hôm ấy, trước lúc rời khỏi nhà, Quách Thừa Nhân có tìm tới đứng trước mặt đối phương mở miệng: “Nhược Vi, chúc mừng em.

Cuối cùng thì em đã tìm được hạnh phúc thuộc về bản thân mình.

Tôi hy vọng từ nay về sau em sẽ không phải chịu bao đau thương giống với cuộc sống ở bên cạnh tôi nữa, mong rằng Trịnh Hi Ngôn yêu em thật nhiều, coi như bù vào những gì em từng đánh đổi ở chỗ tôi.” Trên môi đang cười nhưng trong lòng đổ lệ, ngữ khí vừa đau buồn vừa chua xót.
“Cảm ơn anh, Quách tổng, mong rằng anh sẽ sớm tìm được một nửa của riêng mình.”
Rất nhiều năm sau đó, cuộc sống của Đỗ Nhược Vi ở bên cạnh Trịnh Hi Ngôn đều tràn ngập tiếng cười, chẳng còn những buồn tủi bao vây nữa.

Chồng đối xử với cô cực kỳ tốt, tuy không quá giàu sang nhưng vừa đủ với Đỗ Nhược Vi.

Con trai lớn, Đỗ Nhược Vi sinh ra thêm một bé gái, cùng Trịnh Hi Ngôn mãi mãi ở bên nhau.

Còn Quách Thừa Nhân từng ấy thời gian chưa từng lấy ai, mãi hướng về một người..
 
Cuộc Hôn Nhân Lầm Lỗi
Chương 87: 87: Ngoại Truyện 1


Ngày Đỗ Nhược Vi kết hôn, Quách Thừa Nhân có đến tham dự.
Tuy nhiên, hắn chỉ dám lẳng lặng ngồi ở một góc kín, âm thầm chứng kiến cảnh tượng người con gái từng thuộc về mình sánh bước cùng Trịnh Hi Ngôn bước vào lễ đường.

Không gian được bao phủ bởi mùi vị ngọt ngào, hương thơm từ những bông hoa phảng phất khắp mọi ngóc ngách, tất cả mọi thứ đều được chuẩn bị vô cùng chỉn chu.
Xem ra Trịnh Hi Ngôn đã dồn hết tâm huyết, toàn lực vào lễ cưới này.
Bên tai Quách Thừa Nhân vang lên những lời chúc phúc dành cho cặp đôi chính ở phía trước, thế nhưng, trong sự hân hoan nồng nhiệt ấy, trên khuôn mặt người đàn ông bất chợt hiện lên hai chữ tiếc nuối.

Làm sao Quách Thừa Nhân có thể vui vẻ cho nổi khi nhìn Đỗ Nhược Vi lấy Trịnh Hi Ngôn chứ.

Tuy nhiên, hắn ngoài ngồi ở một góc tự trách chính mình ra thì đâu thể làm gì khác được.
Do hắn tàn nhẫn, mù quáng tin lời Thiệu Ninh Thuần mới khiến kết cục thành ra như vậy mà.
Đáng lẽ ra, Quách Thừa Nhân hoàn toàn có thể đứng bên cạnh Đỗ Nhược Vi thời điểm hiện tại, với một vai trò khác, được ở sát gần đối phương, nhưng đó mãi mãi là những điều viển vông.

Nhìn Đỗ Nhược Vi xinh đẹp đang khoác trên mình chiếc váy trắng tinh khôi, đan xen lấy bàn tay Trịnh Hi Ngôn, trên môi xuất hiện nụ cười tươi roi rói như ánh mặt trời rực rỡ trên bầu trời xanh thẳm kia, tâm trạng Quách Thừa Nhân dậy sóng biết bao điều mà chẳng tài nào miêu tả thành lời được.
Hôn lễ tổ chức ngoài trời, ánh sáng rọi thẳng vào mặt người đàn ông, cho dù Quách Thừa Nhân cố gắng tránh sự chú ý nhưng vẫn có kẻ nhận ra hắn, tuy nhiên, bọn họ chỉ là chưa vạch trần thôi.

Toàn bộ quá trình hôn lễ diễn ra, đầu óc Quách Thừa Nhân gần như trống rỗng, trắng xóa một mảng, âm thanh ù ù bên tai chẳng khác gì tiếng cối xay gió, hốc mắt đỏ hoe cùng sống mũi cay xè, những đường gân xanh chằng chịt nổi khắp trán và cánh tay.
Bao quanh lấy Quách Thừa Nhân chả phải hương vị ngọt ngào, hạnh phúc ngoài kia mà chính là sự thê lương, dằn vặt tột cùng.
Có người từng hỏi hắn đau không?
Tất nhiên là đau chứ.
Thậm chí cái cảm giác dày xéo hắn càng ngày càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết, trái tim nơi lồ ng ngực đang co thắt dữ dội, Quách Thừa Nhân có thể nhìn thấy nó đang chảy ra từng giọt máu.

Từng lời thề, hẹn ước thốt ra từ miệng Đỗ Nhược Vi làm hắn thật sự muốn bật khóc như một đứa trẻ.

Và niềm vui trên khuôn mặt con trai mình đã đẩy Quách Thừa Nhân vào bóng tối khó lòng mà thoát khỏi được.
Bảy năm trước, hắn với Đỗ Nhược Vi từng có một lễ cưới, cô cũng mặc váy nhưng chẳng được trang trọng như ngày hôm nay, tuy nhiên, Quách Thừa Nhân ngớ ngẩn bỏ mặc người con gái từ đầu đến cuối, suốt cả quá trình vứt bỏ cô đơn độc đứng yên một chỗ, thậm chí cố tình trước mặt khách khứa cảnh cáo Đỗ Nhược Vi làm tăng thêm những lời dị nghị xung quanh cô.

Đỗ Nhược Vi hôm ấy có cười, nhưng toàn bộ chỉ là sự gượng gạo.

Càng nghĩ, Quách Thừa Nhân càng cảm thấy đau lòng, hắn vô cùng khốn nạn mới làm ra những chuyện như vậy.
Tại sao khi ấy hắn chưa từng nhận ra khi Đỗ Nhược Vi mặc chiếc váy cưới trên người lại xinh đẹp đến vậy?
Cũng đúng thôi.
Bảy năm trước, Quách Thừa Nhân luôn luôn áp đặt suy nghĩ xấu xa lên người Đỗ Nhược Vi, chưa từng chịu bình tĩnh ngồi xuống nghe cô giãi bày tâm sự thì lấy đâu ra sự tỉnh táo.

Dù cố gắng làm mọi cách, Đỗ Nhược Vi vẫn cứ quả quyết từ chối quay về bên cạnh người đàn ông.

Để rồi ngày hôm nay Quách Thừa Nhân ngồi đây, chứng kiến cảnh tượng đặc biệt rất cay mắt kia rồi đau khổ hối hận.
Hơi thở Quách Thừa Nhân nặng nề như thể kéo không khí đang bay bổng rơi xuống đất, ly rượu trong tay được hắn lắc lư, thiếu chút nữa là bóp nát nó rồi.

Và suốt cả quá trình hôn lễ diễn ra, Đỗ Nhược Vi chưa từng để ý tới sự hiện diện của Quách Thừa Nhân tại nơi này.
Hóa ra, vai trò người đàn ông ở trong lòng cô đã chả còn gì nữa rồi.
Có những lúc Quách Thừa Nhân từng ngớ ngẩn nghĩ rằng, giá như thời gian quay ngược được thì tốt biết mấy.
Ý tưởng vừa lóe lên, hắn ngay lập tức bật cười chế giễu chính bản thân mình.
Từ đó trở đi, Đỗ Nhược Vi trở thành một ánh trăng sáng mãi mãi chẳng thể chạm vào bên trong tâm can Quách Thừa Nhân.

Hắn để tránh việc bản thân suy nghĩ quá nhiều đã đâm đầu vào điên cuồng làm việc, đến mức quên ăn quên ngủ.

Trước mắt Quách Thừa Nhân lúc nào cũng là giấy tờ, tài liệu, kéo dài như thế làm tầm nhìn hắn kém đi, tuy nhiên, người đàn ông vẫn cứ mặc kệ, tiếp tục duy trì cuộc sống hiện tại.
Và dáng vẻ Quách Thừa Nhân đã khác xa trước đây rất nhiều.

Cả người gầy hẳn trông thấy, gò má hóp lại, nơi khóe mắt thâm sì xuất hiện rất nhiều nếp nhăn, Quách Thừa Nhân như thể già mất chục tuổi vậy.

Ai nấy đều nhận ra hắn chẳng có chút sức sống nào.
Quách phu nhân chứng kiến con trai rơi vào cảnh tượng ngày hôm nay mà lòng đau như cắt.
Lục Vị Bạch, bạn thân Quách Thừa Nhân nhiều lúc cảm thấy điên tiết trước hành động ấy, nhiều lần anh tìm tới Quách Thừa Nhân, trực tiếp túm lấy cổ áo hắn, chất vấn: “Cậu tính hành hạ bản thân mình tới bao giờ nữa? Đỗ Nhược Vi đã kết hôn, có hạnh phúc mới rồi, tại sao cậu cứ vương vấn mãi không chịu buông? Nếu chẳng thể làm được thì năm xưa cậu từ bỏ Đỗ Nhược Vi làm cái gì? Tại sao chả kiên trì thêm một thời gian.

Giờ thì hay rồi, tự biến mình thành cái bộ dạng này, cậu nghĩ làm vậy thì mang được Đỗ Nhược Vi quay về bên mình à? Quách Thừa Nhân, tốt nhất cậu tỉnh táo ngay lập tức cho tôi.” Anh nghiến răng nghiến lợi, ngữ khí vô cùng tức giận, khóe môi giật giật, kỳ thực rất muốn đấm Quách Thừa Nhân một trận.
“Tôi làm sao biết được chứ.

Lúc ấy Đỗ Nhược Vi cực kỳ căm ghét, bài xích tôi.” Thanh âm thê lương vang lên: “Và tôi cứ đinh ninh rằng chỉ một thời gian sau mình nhất định hoàn toàn quên được cô ấy.

Ai mà biết được đánh mất Đỗ Nhược Vi khiến tôi khó chịu đến thế này chứ.”
Lông mày Quách Thừa Nhân nhíu chặt, lồ ng ngực hắn phập phồng lên xuống.

Quả thật năm xưa hắn từng ôm ấp tư tưởng rằng buông tay Đỗ Nhược Vi thì mình vẫn sống tốt, nhưng sự thật thì khác, ngày tháng trôi qua đối với hắn bị bóng tối bao phủ, chẳng khác gì sống trong địa ngục.

Lục Vị Bạch lườm nguýt, anh buông tay ra, hừ lạnh một tiếng: “Quách Thừa Nhân, cậu hiểu rõ cho tôi, nếu cậu quyết định đưa ra lựa chọn ấy thì hãy ráng mà chấp nhận, đừng đày đọa bản thân nữa.

Cha mẹ cậu có tuổi rồi, đến lúc họ mất thì chỉ có mình cậu tự thương lấy bản thân thôi.

Tự làm khổ thì thời gian cũng đâu thể quay ngược được, cậu với Đỗ Nhược Vi cả đời này đã định sẵn là hữu duyên vô thực rồi.”
Anh chỉ biết nói vậy thôi, cậu ta để vào tai hay không thì Lục Vị Bạch chịu.
Quách Thừa Nhân im lặng, dường như trong lòng hắn đang dậy sóng.
Những ngày sau, dù đã giảm bớt khối lượng công việc hơn, tuy nhiên người đàn ông vẫn sống trong cô đơn, buồn tủi chả ai bầu bạn.

Lục Vị Bạch đã chán ngấy đến mức chẳng buồn đề cập tới nữa rồi.

Cop‎ qua‎ cop‎ lại,‎ ????????ở‎ lại‎ ????????ang‎ chính‎ ==‎ T‎ ????‎ U‎ m‎ T‎ ????‎ u‎ ????‎ ệ‎ n.V????‎ ‎ ==
Vào một ngày, tình cờ Quách Thừa Nhân bắt gặp Đỗ Nhược Vi đang ở siêu thị mua ít đồ, thấy hắn, người con gái vẫn rất bình tĩnh gật đầu chào hỏi, mặt chưa từng biến sắc.

Quách Thừa Nhân đè nén bản thân, bước đến bên cạnh, mở miệng hỏi: “Cuộc sống em dạo này vẫn ổn chứ? Anh ta có tốt với em không?”.
 
Cuộc Hôn Nhân Lầm Lỗi
Chương 88: 88: Ngoại Truyện 2


“Tôi khỏe, cảm ơn Quách tổng đã quan tâm.

Hơn nữa chồng tôi đối với tôi rất tốt.”
Đỗ Nhược Vi nhẹ nhàng cười một tiếng, đôi môi cô cong lên, thái độ tỏ ra cực kỳ bình tĩnh khi đứng trước Quách Thừa Nhân, một người từng gây ra biết bao nhiêu đau thương tới cho mình, trên gương mặt xinh đẹp chả có chút biến sắc nào hết.

Dường như Đỗ Nhược Vi đã hoàn toàn quên sạch những chuyện năm xưa, cô chỉ mong rằng cuộc sống về sau giữa mình với Trịnh Hi Ngôn ổn định hơn thôi.
Và việc gặp Quách Thừa Nhân tại siêu thị khiến cô nàng khá bất ngờ.
Cứ tưởng dạo này đối phương đang bận chuyện công ty, hóa ra vẫn có thời gian chạy tới siêu thị.
Hơn nữa, lúc bấy giờ, Đỗ Nhược Vi cũng chả còn những phản ứng kịch liệt đối với Quách Thừa Nhân nữa.

Xem ra người con gái đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ, đối với cô, Quách Thừa Nhân hiện tại chỉ là một người qua đường, cha con trai cô, tiện thể chỉ chào hỏi nhau vài câu thôi.
Đứng trước những lời vừa thốt ra từ trong miệng Đỗ Nhược Vi, hắn nhất thời chưa biết nên nói gì nữa, mà dù có muốn môi chỉ kịp mấp máy, lời chuẩn bị thốt ra thì cổ họng như bị thứ gì đó chắn ngang, Quách Thừa Nhân đành nuốt xuống, mi tâm hơi giật giật.

Ánh mắt người đàn ông dán chặt lên thân thể Đỗ Nhược Vi, có vẻ đang quan sát, một cách cực kỳ lộ liễu, chỉ là dường như cô nàng đứng bên cạnh chả mấy để ý, chỉ tập trung vào phía trước lấy đồ đang được bày biện trên các gian hàng.

Quách Thừa Nhân thở dài một tiếng, hắn âm thầm đánh giá.

Sau khoảng thời gian kết hôn cùng Trịnh Hi Ngôn, Đỗ Nhược Vi có da có thịt hơn rất nhiều, điều này ai cũng nhận ra được, khác xa với cái thân thể gầy trơ xương, yếu ớt lúc trước.

Quả nhiên Trịnh Hi Ngôn giữ đúng lời hứa, yêu thương chăm sóc người con gái hết lòng, tận tâm bỏ ra để giúp cô khỏe mạnh hơn, điều mà Quách Thừa Nhân chưa bao giờ thực hiện được.
Thời điểm Đỗ Nhược Vi còn chung sống với hắn, Quách Thừa Nhân luôn luôn bỏ mặc cô tự sinh tự diệt, đến một câu hỏi thăm cũng chả thèm thốt ra, mà cô gái đang đứng bên cạnh hắn đặc biệt khao khát sự quan tâm dù chỉ chút ít mà Quách Thừa Nhân chẳng làm được.

Chứng kiến cô sống vui vẻ như thế này thì cuối cùng hắn đã hiểu nguyên nhân tại sao Đỗ Nhược Vi đưa ra lựa chọn kết hôn cùng Trịnh Hi Ngôn rồi.
Bất giác, Quách Thừa Nhân đột nhiên cảm thấy bản thân mình cực kỳ vô dụng.
Đến bạn đời của mình còn chẳng thèm tin tưởng, bỏ mặc hơn năm năm trời thì hắn lấy đâu ra tư cách để sánh bước bên cạnh Đỗ Nhược Vi.
Dù đau đớn đến nghẹt thở nhưng Quách Thừa Nhân bắt buộc phải thừa nhận rằng bản thân hắn đã thua một cách triệt để.
Gạt bỏ những suy nghĩ ấy sang một bên, người đàn ông hít một hơi thật sâu, gắng gượng hỏi: “Trịnh Hi Ngôn đâu rồi? Sao anh ta để em chạy tới siêu thị một mình thế? Em là phụ nữ, bao nhiêu đồ nặng nhọc liệu xách được không? Để anh giúp em nhá.” Quách Thừa Nhân quan tâm đề nghị.
“Thôi phiền phức lắm, tôi tự mình làm được mà.” Đỗ Nhược Vi cười cười vài tiếng, cô xua xua tay nhưng chưa từng nhìn đối phương một cái: “Chồng tôi anh ấy bận công việc mà, là tôi yêu cầu tới một mình đấy chứ.

Dù sao tôi cũng chẳng yếu ớt đến mức phải phụ thuộc quá nhiều vào một người khác trong khi tự mình hoàn toàn có thể tự thực hiện được.

Một phần là dạo gần đây Hi Ngôn hơi mệt, thức đêm nhiều do tôi hiện tại đang mang thai, lo cho tôi đến mất ăn mất ngủ, nên để anh ấy nghỉ ngơi.” Cô nàng cực kỳ thản nhiên nhả ra từng lời.
Phiền đến Trịnh Hi Ngôn quá nhiều, chứng kiến anh bị chính mình hành hạ mấy tháng nay Đỗ Nhược Vi cũng khá xót xa.
Lời người con gái vừa dứt, Quách Thừa Nhân ngay lập tức há hốc mồm vì ngạc nhiên, trợn tròn mắt, bất giác buột miệng nói: “Em có thai rồi à?” Lúc bấy giờ, hắn ta mới nhìn xuống phần bụng hơi nhô lên của Đỗ Nhược Vi kia, toàn thân cứng đờ.
Giờ Trịnh Hi Ngôn và Đỗ Nhược Vi đã thật sự có với nhau một đứa con rồi.
Trên khuôn mặt Quách Thừa Nhân viết rõ hai chữ ngỡ ngàng.
Cô nàng bình tĩnh gật đầu.
Thai kỳ cô gần đây đã cải thiện hơn, chẳng khó chịu như những lần mang thai trước đây.
“Chúc mừng em nhé.” Quách Thừa Nhân đờ đẫn thốt ra từng lời, cả người hắn hiện tại như thể bị ai đó đóng băng vậy, biểu cảm trên gương mặt cũng gượng gạo chẳng kém.
Hắn không biết nên diễn tả tâm trạng bản thân ra sao khi nghe tin Đỗ Nhược Vi và người đàn ông khác có con với nhau nữa.

Hẳn sẽ tồn tại chút tiếc nuối, khó chịu đan xen lấy nhau, tuy nhiên, Quách Thừa Nhân cố gắng giấu nhẹm những cảm xúc tiêu cực trong lòng xuống, gượng gạo rặn ra nụ cười che đi tâm trạng, không để Đỗ Nhược Vi đánh giá xấu.

Đã chả thể quay về như xưa thì hãy để chút hình tượng của bản thân trong mắt đối phương tốt đẹp hơn đi chứ xấu quá sợ rằng về sau thấy hắn thì Đỗ Nhược Vi nhất định tránh Quách Thừa Nhân như tránh tà.

Truyệ????‎ cop‎ ????ừ‎ ????ra????g‎ {‎ Trù????‎ Truyệ????﹒V????‎ }
Cô nàng lịch sự gật đầu: “Cảm ơn anh.” Sực nhớ ra điều gì đó, Đỗ Nhược Vi đột nhiên mở miệng: “Mà Quách Thừa Nhân, anh cũng đâu còn trẻ nữa nhỉ? Sao chưa chịu tìm đối tượng rồi kết hôn sau đó sinh con đi? Tôi nói việc này có vẻ hơi nhạy cảm nhưng anh cũng được xem là ba con trai tôi, tôi có ý tốt thôi.” Người con gái híp mắt, đôi lông mày trên khuôn mặt nhíu chặt.
Thỉnh thoảng Đỗ Nhược Vi cũng được nghe mấy tin tức liên quan tới Quách Thừa Nhân, hắn mấy năm gần đây đều chưa từng tiếp xúc với bất kỳ người phụ nữ nào, gần như cắm đầu vào công việc.

Cho dù giữa cả hai từng tồn tại những đoạn ký ức đau buồn, tuy nhiên, mọi chuyện gần như kết thúc toàn bộ rồi, Đỗ Nhược Vi hy vọng người đang đứng trước mặt hoàn toàn buông bỏ quá khứ, hướng về tương lai.
Cô làm được thì dám cá Quách Thừa Nhân cũng như vậy.
Chứ cứ đơn độc một mình thế này chả tốt chút nào.
“Tôi hiểu chứ.” Quách Thừa Nhân khoanh hai tay trước ngực, hơi thở bất giác trùng xuống, thanh âm ngập tràn sự chua xót: “Về vấn đề này dù tôi muốn khó mà đạt được, đến với nhau đều do ông trời sắp đặt mà.

Vạn sự tùy duyên đi, lúc nào đến thì cũng khó mà tránh được.

Tạm thời bây giờ tôi đang tập trung phát triển công ty, đợi xong xuôi thì mới bắt đầu nghĩ đến vấn đề ấy.”

Chính xác hơn, cô gái mà Quách Thừa Nhân muốn ở bên cạnh nay đã thuộc về người đàn ông khác rồi.
Gia đình từng thúc giục hắn rất nhiều về chuyện kết hôn, lần nào cũng bị Quách Thừa Nhân trực tiếp gạt sang một bên.

Với người gần như có tất cả mọi thứ trong tay như hắn thì chỉ cần ngỏ lời, cô gái nào đảm bảo ngay lập tức gật đầu đồng ý ngay.

Chỉ là hắn chẳng muốn thôi.
Với cả Quách Thừa Nhân không hy vọng chuyện xảy ra với Đỗ Nhược Vi lần nữa tái diễn.

Hiện tại, trong lòng hắn còn tồn tại hình bóng một cô gái, nếu đối tượng gả kia gả cho hắn đảm bảo chịu thiệt thòi rất lớn, chính vì thế, Quách Thừa Nhân thà chịu đựng một mình còn hơn tìm kiếm thứ tạm bợ dù được Quách phu nhân sắp xếp rất nhiều đối tượng.
Đỗ Nhược Vi gật đầu, cô yên lặng.
Sau khi chọn được ít đồ dùng cho em bé trong bụng xong, Quách Thừa Nhân có giúp đỡ cô nàng vận chuyển ra xe.

Hai người chào tạm biệt nhau, từ đó rất hiếm khi chạm mặt, phải khoảng một thời gian rất dài, tới khi Đỗ Nhược Vi sinh em bé ra thì Quách Thừa Nhân mới tìm đến, lần nữa cả hai đối diện với nhau..
 
Cuộc Hôn Nhân Lầm Lỗi
Chương 89: 89: Ngoại Truyện 3


“Thừa Nhân, con gái bạn mẹ vừa trở về từ nước ngoài, hay con tới gặp nó một lần xem, biết đâu sẽ cảm thấy vừa ý.”
Quách phu nhân kiên trì thuyết phục đứa con trai đang ngồi cắm đầu vào màn hình máy tính phía đối diện, thái độ vô cùng dè dặt mở lời.

Dù biết khả năng cao bị Quách Thừa Nhân từ chối, tuy nhiên bà ta vẫn muốn thử một lần xem sao.

Đằng nào cũng chẳng thể để Quách Thừa Nhân sống như vậy cả đời, gạt vấn đề người thừa kế sang một bên thì con trai bà ta cần có ai đó chăm sóc những lúc cần, đâu thể cứ mãi tiếp diễn tình trạng như vậy được.
Huống chi Đỗ Nhược Vi đã kết hôn lâu rồi, hy vọng quay về với nhau gần như cạn kiệt.
Mấy năm qua, Quách phu nhân vẫn kiên trì giới thiệu đối tượng với Quách Thừa Nhân, chỉ là con trai bà ta dường như chẳng để tâm tới.

Bà ta nghĩ đến những việc làm trước đây mà cảm thấy vô cùng hối hận, nếu như Quách phu nhân không đối xử với Đỗ Nhược Vi một cách tàn nhẫn thì phải chăng hiện tại con trai bà ta đã được hưởng hạnh phúc trọn vẹn?
Tiếc nuối thật đấy.
Nhưng lúc bấy giờ Đỗ Nhược Vi và Quách Thừa Nhân chẳng tài nào quay về bên nhau nữa rồi.
Lời Quách phu nhân vừa mới dứt, người đàn ông phía trước đã ngay lập tức ngẩng đầu lên, đôi lông mày trên khuôn mặt nhăn nhó tột cùng, khó chịu mở miệng: “Mẹ, rõ ràng con từng nói với mẹ rất nhiều lần rồi đúng chứ? Đừng cố gắng sắp xếp đối tượng xem mắt cho con nữa.

Đằng nào thì kết quả cũng chỉ như cũ thôi.

Con với bọn họ mãi mãi chẳng ở bên cạnh nhau đâu.

Tránh làm những việc vô bổ tiết kiệm thời gian nghỉ ngơi giùm con cái.

Mẹ thà cứ dùng tiền đi đâu đó cho thư thái còn hơn là đau đầu nghĩ về mấy chuyện nhảm nhí này, mà kết quả cũng bằng thừa.” Thanh âm văng vẳng khắp phòng làm việc, đôi mắt Quách Thừa Nhân sâu hoắm dán chặt lên người mẹ mình.
Hắn thở dài một tiếng, bất lực đưa tay đỡ trán.
Suốt những năm qua Quách Thừa Nhân chịu cảnh tượng này nhiều rồi.
Ban đầu, khi vừa nghe tin Đỗ Nhược Vi và Trịnh Hi Ngôn về bên nhau, mẹ hắn đã ngay tức khắc chạy tới đây tìm, chất vấn: “Thừa Nhân, con bé Nhược Vi kia sắp kết hôn cùng người khác ư? Chuyện đã rơi vào tình cảnh dầu sôi lửa bỏng thế này rồi mà con còn tiếp tục ngồi đây.

Mau nghĩ cách thuyết phục, lay động mẹ con Đỗ Nhược Vi quay về bên mình đi chứ.

Con chẳng lẽ cam tâm đứng nhìn nó gả cho người đàn ông kia, để con trai mình gọi kẻ khác là cha à?”
Quách Thừa Nhân còn nhớ rõ, khoảnh khắc ấy mẹ hắn đặc biệt sốt sắng.
Quách phu nhân mặt mày nhăn nhó chống tay lên eo, nhìn chằm chằm con trai, lồ ng ngực phập phồng lên xuống, dáng vẻ cuống quýt như thể đang thúc giục Quách Thừa Nhân mau chóng tới tìm Đỗ Nhược Vi thuyết phục đối phương quay về với mình.

Lúc ấy, bà ta nghĩ rằng, cháu trai bản thân làm sao có thể trở thành của người khác được.
Huống chi, Quách phu nhân lo lắng mất Đỗ Nhược Vi rồi thì tinh thần con trai mình càng thêm suy sụp.
“Mẹ, mẹ nghĩ con không muốn à?” Quách Thừa Nhân gắt gỏng vò đầu bứt tai, hai mắt người đàn ông trợn tròn: “Tuy nhiên, Đỗ Nhược Vi nhất quyết từ chối con, huống chi tới gần còn chả được chứ đừng nghĩ tới việc làm cách nào thay đổi quyết định.

Nói chung Đỗ Nhược Vi đã chịu quá nhiều tổn thương nên cô ấy bài xích gia đình mình là chuyện đương nhiên, chúng ta tốt nhất nên để Đỗ Nhược Vi yên, cẩn thận cô ấy tức giận.

Đừng khiến người ta chịu thêm bao áp lực nữa.” Từng câu từng chữ thốt ra tràn đầy thất vọng tột độ.
Suy cho cùng, đây chính là tôi nghiệt nhà họ Quách phải gánh.
Quách phu nhân còn thuyết phục thêm vài câu, hy vọng níu kéo được chút gì đó nhưng nhanh chóng bị Quách Thừa Nhân yêu cầu rời khỏi.

Chứng kiến con trai ngày ngày chịu dày vò đau đớn, bà ta thậm chí từng tới tìm Đỗ Nhược Vi cầu xin cô hãy suy nghĩ lại, tuy nhiên, kết quả bị trực tiếp từ chối chẳng chút thương tiếc.

Cô tha thứ cho những việc Quách phu nhân từng làm, nhưng không bao giờ muốn chạm mặt bọn họ nữa.
Biết rằng hết hy vọng rồi, Quách phu nhân đành chấp nhận hiện thực.
Thời gian sau đó, Quách Thừa Nhân lao đầu vào công việc, điên cuồng tra tấn bản thân, bà ta đứng nhìn mà lòng đau như cắt.

Sức khỏe của đứa con trai bà ta sinh ra ngày càng kém, có lúc cả người Quách Thừa Nhân chả khác gì da bọc xương, Quách phu nhân từng hết lời khuyên can nhưng dường như đứa con trai bà ta đứt ruột đẻ ra chẳng mấy bận tâm.
Mãi mới nhẹ lòng hơn một chút.
Sợ Quách Thừa Nhân cứ mãi chìm đắm trong tình cảm với Đỗ Nhược Vi mà khó có thể thoát ra được, cũng chẳng tài nào trơ mắt nhìn con trai mình cô độc cả đời, Quách phu nhân bắt đầu tìm cách thúc ép con trai mình tìm đối tượng rồi tìm hiểu, hợp ai thì nhanh chóng kết hôn lập gia đình, tuy nhiên, ngay lập tức bị Quách Thừa Nhân từ chối thẳng thừng.
Bà ta đau đầu suy nghĩ, suốt thời gian dài, tóc Quách phu nhân từ lúc nào đã bạc trắng vì vấn đề chung thân đại sự của con trai, huống chi có người lo lắng cho Quách Thừa Nhân từng bữa ăn giấc ngủ cũng khiến bà ta yên tâm hơn phần nào, thế mà đối phương nhất quyết chìm đắm trong quá khứ cho tới bây giờ.

Đưa tay đỡ trán, Quách phu nhân bất lực thở dài một hơi.
Sau đó, bà ta nhận được lời khuyên từ bạn bè, bắt đầu sắp xếp những cuộc hẹn cho Quách Thừa Nhân.

Ban đầu người đàn ông nể mặt mẹ mình, đích thân tới gặp những người phụ nữ kia, nhưng kết quả đều bị hắn trực tiếp từ chối.

Chả ai bằng được Đỗ Nhược Vi cả.

Càng ngày càng nhiều cuộc hẹn, Quách Thừa Nhân lúc nào cũng tìm lý do từ chối, thậm chí vắng mặt.

Ngôn Tình Ngược
Lên tới đỉnh điểm, hắn trực tiếp cảnh cáo mẹ mình rằng: “Mẹ đừng nghĩ tới việc ép con kết hôn nữa, để vạn sự tùy duyên, ông trời sắp đặt đi.

Mẹ mà còn làm những chuyện như thế này nữa đừng trách con ra tay quá đáng.” Gương mặt Quách Thừa Nhân viết rõ hai từ mệt mỏi, người đàn ông đưa tay day day thái dương.
Đúng là hết nói nổi.
Yên ổn được một thời gian, tưởng mẹ mình chấp nhận bỏ cuộc rồi, ai dè hôm nay Quách phu nhân trực tiếp tới đây vì vấn đề ấy.
“Nhưng mà…”

Bà ta ngập ngừng, liếc mắt về phía con trai.
Chưa kịp để đối phương nói hết câu, Quách Thừa Nhân ngay lập tức cắt lời: “Không nhưng nhị gì hết.

Mẹ, mau về giùm con, cả đời này con trai mẹ có thể độc thân, nên khỏi cần hành động vô bổ.

Con mệt lắm, nào muốn thì con nhất định tự tìm được.”
Hết cách, Quách phu nhân đành ngậm ngùi ra về.
Từng cố gắng rất nhiều nhưng chẳng một lần được đáp lại.
Bà ta vô cùng chán nản, đành chấp nhận mặc kệ Quách Thừa Nhân thích làm gì thì làm, không can dự vào mọi chuyện nữa.

Thời gian cứ thế trôi qua một cách âm thầm, lặng lẽ, và Quách Thừa Nhân cứ mãi độc thân như vậy.
Đã từng có rất nhiều người phụ nữ tìm tới hắn ngỏ ý làm quen, tuy nhiên, lần nào cũng bị người đàn ông thẳng thừng cự tuyệt.

Ánh trăng sáng trong lòng Quách Thừa Nhân mãi mãi là Đỗ Nhược Vi, chẳng ai thay thế được hết.

Và vì lý do ấy, trái tim luôn hướng về cô gái đã từng bị mình gây ra biết bao nhiêu tổn thương kia mà Quách Thừa Nhân sống một đời cô độc mà nhớ về bạch nguyệt quang khó chạm vào..
 
Cuộc Hôn Nhân Lầm Lỗi
Chương 90: 90: Ngoại Truyện 4 Toàn Văn Hoàn


Trong khi Đỗ Nhược Vi nhận được cuộc sống hạnh phúc bên cạnh Trịnh Hi Ngôn thì gia đình nhà họ Đỗ cũng tức là những người sinh ra cô đang rơi vào tình cảnh gần như được gọi là khốn cùng.

Bảy năm qua, bọn họ chưa bao giờ được yên ổn.
Đỗ Cảnh Thiên, con trai cưng trong lòng hai vợ chồng nhà họ Đỗ vẫn chứng nào tật đấy, ăn chơi sa đọa, liên tục gây chuyện, từng được ba mẹ cưng chiều, làm gì họ cũng đứng ra giải quyết cho nay đã hoàn toàn bất lực mà anh ta chẳng thể thay đổi được bản tính nghiện cờ bạc.

Chỉ cần có thời gian rảnh, Đỗ Cảnh Thiên ngay lập tức lao đầu vào sòng bài, ham mê đến mức dù mẹ ruột đến tìm cũng mặc kệ, thậm chí đẩy bà ta bị thương.
Thường xuyên thua bài bạc làm Đỗ Cảnh Thiên gánh một khoản nợ to đùng trên vai dù năm lần bảy lượt Đỗ phu nhân chạy chữa, vay tiền cứu sống anh ta mà chưa tài nào bỏ được h@m muốn trong lòng bản thân.

Cứ vay mượn cờ bạc, rồi thua bài, con số Đỗ Cảnh Thiên phải gánh thời điểm lúc bấy giờ lên tới cực kỳ khủng khiếp, ngay cả hai vợ chồng nhà họ Đỗ cũng chả dám tưởng tượng ra.
Đến hạn trả tiền, trong người Đỗ Cảnh Thiên chẳng có lấy một xu dính túi, anh ta bị chủ nợ đuổi cùng giết tận.

Hết cách, với cái tính ham sống sợ chết thì Đỗ Cảnh Thiên đành phải vác mặt về nhà nhờ sự giúp đỡ đến từ cha mẹ, hai ông bà già gần như rơi vào đường cùng.

Bọn họ tiếp tục chạy chữa vì hy vọng Đỗ Cảnh Thiên quay đầu là bờ, tuy nhiên, hai người Đỗ lão gia và Đỗ phu nhân đã rơi vào đường cùng rồi, nợ lần trước còn chưa trả kịp, lấy đâu ra người ta cho vay mượn thêm.

Hai vợ chồng đưa ra lời khuyên cho Đỗ Cảnh Thiên, bọn họ sẽ xin thay con trai với đám chủ nợ kia thêm một khoảng thời gian, chỉ cần Đỗ Cảnh Thiên ra ngoài làm việc kiếm tiền tích cóp vào thì mọi thứ nhất định ổn thỏa, và nguyên do chủ yếu đã không còn ai chấp nhận để nhà họ Đỗ vay tiền nữa, Đỗ phu nhân nhất định cố hết sức kiếm thêm bù vào một ít.

Dù gì Đỗ Cảnh Thiên cũng là đứa con hai người bọn họ yêu thương nâng niu, làm sao nỡ để nó xảy ra chuyện.
Tuy nhiên, với một kẻ lười biếng chỉ biết ăn chơi hưởng thụ từ nhỏ như Đỗ Cảnh Thiên thì lấy đâu ra kinh nghiệm làm việc, đến bưng bê còn liên tục làm vỡ đồ, hơn nữa, anh ta ngại động tay động chân vào những thứ bị bẩn, chính vì thế, nghe cha mẹ nói xong, Đỗ Cảnh Thiên ngay lập tức giãy nảy lên từ chối, thậm chí còn quá quắt hơn, đe dọa Đỗ lão gia với Đỗ phu nhân, bắt bọn họ trong thời gian ngắn đưa tiền cho mình.

Hai vợ chồng bất giác nhìn nhau, lực bất tòng tâm, bọn họ kỳ thực rơi vào đường cùng, chả biết phải làm gì tiếp theo nữa.

Chẳng nỡ nhìn trên người Đỗ Cảnh Thiên mất đi bộ phận nào, nhưng giờ hai người gần như trắng tay, tài sản cạn kiệt, công ty hiện tại chỉ còn cái vỏ bọc bên ngoài.
Bị chủ nợ truy đuổi, Đỗ Cảnh Thiên liên tục trốn chui trốn lủi vì sợ bị đánh, bị bọn họ hành hạ, anh ta từng nhiều lần yêu cầu cha mẹ nhưng giờ có trời cũng khó cứu nổi Đỗ Cảnh Thiên.

Rơi vào tình cảnh tuyệt vọng, trong một phút nông nổi, Đỗ Cảnh Thiên lựa chọn nhảy lầu tự sát, để lại một khoản nợ khổng lồ cho cha mẹ mình.
Đỗ lão gia và Đỗ phu nhân biết được tin thì ai nấy đều sốc đến tận óc.
Bọn họ đau buồn một thời gian dài vì cái chết của Đỗ Cảnh Thiên, sau đó là tìm cách giải quyết rắc rối hai người đang phải đối diện.

Hết cách, Đỗ lão gia đành cắn răng bàn công ty cho người khác với giá rẻ bèo cùng toàn bộ bất động sản, nhà cửa còn sót để lấy tiền, vừa vặn trả khoản nợ.

Thế nhưng, cả hai phải ra đường ở, chả ai cứu giúp.
Sức khỏe ngày càng yếu đi, Đỗ lão gia bỗng dưng bị đột quỵ, khoảnh khắc ấy, Đỗ phu nhân hoảng hốt đến mức sắc mặt trắng bệch, nhanh chóng đưa chồng mình vào bệnh viện.

Tuy nhiên, chút tiền bà ta nắm trong tay ít ỏi chẳng đủ để Đỗ lão gia điều trị hay trả tiền thuốc men.
Tuy nhiên, ông trời dường như chưa muốn tuyệt đường sống, có bệnh viện dưỡng lão đồng ý để cả hai người vào đó sinh sống nốt phần đời còn lại.

Đỗ phu nhân hiện tại chẳng còn dám kiêu ngạo như trước nữa, sống vô cùng khép mình.

Đỗ lão gia hồi phục ý thức, nhưng hiện tại khó nhận biết được những chuyện xung quanh, vô dụng nằm trên giường chờ đợi vợ mình phục vụ từng li từng tí.

Đỗ phu nhân đành bất lực dùng toàn thời gian chăm sóc chồng, bọn họ khó khăn đến mức dù thèm ăn cái gì cũng chả dám mua, chỉ biết nhìn những người xung quanh mà nuốt nước bọt.
Thỉnh thoảng họ có lòng tốt cho Đỗ phu nhân ít trái cây, bà ta vui mừng cầm lấy như vừa hốt được vàng.
Thân hình bà ta ngày càng thêm gầy, mái tóc trên đầu gần như hoàn toàn bạc trắng, nếp nhăn trên khuôn mặt chằng chịt, đến mức người ta còn chẳng nhận ra đây chính là vị Đỗ phu nhân từng tác quai tác quái năm xưa.

Với cả, ở trong bộ dạng hiện tại, Đỗ phu nhân không còn mặt mũi để gặp ai nữa.

Bao nhiêu chuyện thời điểm này đều đặt nặng lên vai bà ta, Đỗ Cảnh Thiên chết rồi, chỗ dựa dành cho bà ta chả tồn tại nữa, giờ phải chăm bẵm Đỗ lão gia sống dở chết dở.
Nhiều lúc bà ta thật sự muốn giống con trai, trực tiếp kết liễu mạng sống, tuy nhiên vì lo nghĩ cho chồng nên đành tiếp tục cắn răng chịu đựng cuộc sống khó khăn.
Và lúc bấy giờ Đỗ phu nhân mới biết nhớ đến đứa con gái từng bị gia đình bọn họ hắt hủi suốt mấy chục năm qua, Đỗ Nhược Vi.

Bà ta từng nhìn thấy con gái mình vài lần, nhưng chỉ biết đứng chết lặng tại chỗ.
Nguyên nhân là vì đâu ư?
Thật ra Đỗ Nhược Vi có thấy bà ta, tuy nhiên cô chỉ lướt qua đối phương cực kỳ vô tình, coi như là không khí.

Nhiều lần Đỗ phu nhân từng nghĩ tới chuyện tới tìm Đỗ Nhược Vi nhờ giúp đỡ, nhưng mỗi khi nhớ tới những việc trước đây bản thân mình từng gây ra, bà ta chỉ có thể tiếp tục chịu đựng.
Vô cùng đáng đời.
Nhiều lúc Đỗ phu nhân đã tự mắng chính mình như vậy.

Toàn bộ là do bà ta tự mình chuốc lấy, chắc hẳn ông trời đang trừng phạt nhà họ Đỗ vì những chuyện độc ác bọn họ làm với Đỗ Nhược Vi, đứa con gái bà ta đứt ruột đẻ ra.

Đỗ phu nhân cứ mãi chạy theo con trai, để rồi ngó lơ một đứa trẻ một lòng hướng về mình, thậm chí thái độ bà ta dành cho Đỗ Nhược Vi cực kỳ cay nghiệt, coi Đỗ Nhược Vi như đống rác trước mắt.

Để rồi rơi vào kết cục ngày hôm nay, muốn gặp Đỗ Nhược Vi nói lời xin lỗi mà cũng không dám.
Đỗ phu nhân có mấy lần tới thăm, tuy nhiên, bà ta chỉ dám đứng nhìn Đỗ Nhược Vi hạnh phúc bên gia đình chồng từ đằng xa mà đâu dám bước tới trước mặt.

Tâm can Đỗ phu nhân như thể bị xé rách, đau đến mức thân tàn ma dại.

Đỗ Nhược Vi là người thân duy nhất còn khỏe mạnh và có mối liên hệ với Đỗ phu nhân, thế mà giờ đây bà ta giống hệt những kẻ ăn mày chỉ biết đứng từ xa quan sát.
Bà ta từng nghĩ rằng, giá như lúc trước bản thân tỉnh táo, thật lòng dành tình yêu thương cho Đỗ Nhược Vi thì mọi chuyện đã khác?
Nhưng trên đời chả tồn tại liều thuốc hối hận, khổ cực bây giờ đều do bọn họ tự mình chuốc lấy.
Chỉ mong Đỗ Nhược Vi hoàn toàn quên bọn họ, hạnh phúc bên cạnh người thật lòng yêu thương..
 
Back
Top Bottom