Ngôn Tình Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 60: Anh Đến Thăm Ba Tôi Đi!


Hạ Băng xuống tầng, cô định đi ra ghế sofa nằm tạm.

Dù sao thì phòng của cô cũng đã bị Lạc Tử An chiếm mất rồi.
Ra đến phòng khách, Hạ Băng không nghĩ ngợi nhiều đã nằm xuống giường nghỉ ngơi một chút.
Thoáng cái đã là chiều, Hạ Băng cũng cảm thấy cơ thể đã thoải mái hơn rất nhiều nên tỉnh dậy.
Vừa ngồi dậy, Hạ Băng đã nhìn thấy trên người mình có đắp một lớp chăn mỏng.

Trong giây lát, cô đoán được ai đã mang chăn cho mình.
Dù sao nhà này cũng chỉ có hai người, Hạ Băng nhớ rõ mình không có lấy chăn.

Vậy thì chỉ còn một mình Lạc Tử An.
Không hiểu vì sao, trái tim của Hạ Băng đột nhiên ấm áp hơn.

Cô cảm nhận được Lạc Tử An đang dần thay đổi, còn càng ghét cô hơn hay là thân thiện với cô hơn thì chưa biết nữa.

Dù sao thì người đàn ông này lúc này mà chả khó đoán.
Hạ Băng ngồi đó suy nghĩ một lúc thì đã thấy Lạc Tử An bước ra từ phòng bếp, trên tay là một ly nước giải rượu.

Trông trạng thái hiện giờ của Lạc Tử An, Hạ Băng không thể nào liên tưởng đến người mình vừa mới cho ngủ nhờ phòng khi nãy là một.
Hạ Băng nhìn đồng hồ.

Mười bốn giờ chiều, chứng tỏ cô đã ngủ ba tiếng liền.
Mới chỉ có ba tiếng mà trông Lạc Tử An đã hoàn toàn khác.

Không còn lưu lại một chút gì gọi là mê man trong men rượu.

Nhìn anh lúc này trông rất tỉnh táo.
Hạ Băng mải ngắm nhìn dáng vẻ của Lạc Tử An mà không để ý ánh mắt của anh đã nhìn về mình từ khi nào.
"Em..

em về rồi sao?" Giọng anh có hơi ngập ngừng, sợ Hạ Băng sẽ không vừa ý với mình nên vậy.
"Ừm..

Về để nói với anh một việc." Lần đầu tiên Hạ Băng nói chuyện với Lạc Tử An sau hôm lớn tiếng ấy.

Thái độ của cô giờ đây lạnh đi vài phần, không còn vẻ dịu dàng như trước nữa.

Lạc Tử An thấy có chút hụt hẫng trong lòng.
"Em nói đi."
"Một lát nữa anh đến thăm ba tôi đi." Hạ Băng nói xong cũng không nhìn đến nét mặt của Lạc Tử An.
Cô biết ắt hẳn anh đang rất ngạc nhiên khi cô nói vậy.

Nhưng mà Hạ Băng cũng không có ý định giải thích nên vẫn một mực im lặng sau câu nói ấy.
Lạc Tử An nghe Hạ Băng nói vậy cũng hơi bất ngờ nhưng anh cũng nhanh chóng hiểu ra vấn đề.
Từ trước đến nay mối quan hệ vợ chồng của hai người trước mặt ba mẹ Hạ Băng vẫn luôn là tốt đẹp.

Bây giờ Hạ Thần vì cú sốc trong sự nghiệp nên sức khỏe suy giảm.

Là một người chồng có trách nhiệm, hẳn là Hạ Thần và Hàn Nguyệt đều sẽ nghĩ Lạc Tử An sẽ đến thăm ông.

Vậy mà bao nhiêu ngày rồi, anh vẫn chưa xuất hiện ở bệnh viện một lần.

Có lẽ Hạ Thần đã sốt ruột mà hỏi con gái về tình hình hai đứa hiện tại.

Lạc Tử An đoán chừng Hạ Băng lo lắng bệnh của ba sẽ xấu đi nên không nói ra sự thật.

Cô vẫn diễn tiếp mối quan hệ của hai người.

Đây cũng là lý do mà Hạ Băng muốn Lạc Tử An đến thăm ba mình.
"Được." Lạc Tử An đã tự hiểu lý do, anh cũng không mở miệng nói những câu thừa thãi.

Dù sao Hạ Băng chưa chắc đã quan tâm đến những câu hỏi của anh..
"Để..

anh đi thay đồ rồi chúng ta sẽ đi thăm ba em."
"Tùy anh." Hạ Băng tính để chiều tối rồi mới đến thăm ba.

Nhưng nếu Lạc Tử An đã nói vậy cô cũng không có lý do để rời lịch nên đành đồng ý.
Lạc Tử An đi lên phòng mình thay đồ, cả phòng khách chỉ còn lại Hạ Băng.
Cô cũng đứng dậy chỉnh lại quần áo rồi đi ra xe chờ anh trước.
..
Mười phút sau, Lạc Tử An trở ra với một bộ quần áo gọn gàng và lịch thiệp.

Tuy không nghiêm túc như lúc đi làm nhưng cũng không tính là tùy ý mặc bừa.

Rất thích hợp với tình cảnh con rể đến thăm ba chồng.

"Anh lái hay là tôi lái?" Hạ Băng chờ Lạc Tử An đã đi đến gần chỗ xe của mình thì cất tiếng hỏi.
"Để anh lái.

Em ngồi ghế phụ đi."
"Ừm." Hạ Băng cũng lười so đo là ngồi ghế phụ hay ghế sau.

Cô trực tiếp mở cửa xe rồi ngồi vào trong.
Lạc Tử An nhìn một loạt hành động của Hạ Băng, quá nhanh..
Đến lúc cô đã ngồi trong xe thì mới trôi qua có mười mấy giây đồng hồ.
Lạc Tử An nhìn Hạ Băng cũng đã ngồi trong xe rồi thì nhanh chân qua bên ghế lái để bắt đầu đi.
Chiếc xe bắt đầu chuyển động.
..
Cả quá trình đi, Hạ Băng thật sự là không muốn nói một lời nào nhưng hoàn cảnh hiện tại lại không cho phép cô làm vậy.

Hạ Băng phải liên tục chỉ đường cho Lạc Tử An.

Dù sao cũng là bệnh viện của riêng Hạ gia.

Lạc Tử An không biết cũng coi như là lẽ đương nhiên.
..
Mất một khoảng thời gian khá dài, cả hai cũng đã đến nơi.

Lạc Tử An vừa dừng xe lại, Hạ Băng đã nhanh chóng xuống xe trước.

Không để cho anh kịp mở cửa xe cho cô.
Sau đó cả hai cùng nhau đi về phía phòng của Hạ Thần.
Hạ Băng tự nhiên đẩy cửa bước vào.

Bên trong là dáng vẻ quen thuộc của Hạ Thần.

Hôm nay Hàn Nguyệt không đi ra ngoài, bà đang ngồi gọt hoa quả cho chồng mình.

Còn Hạ Thần thì lại đang ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ để ngắm cảnh bầu trời xanh ngắt.
"Ba, mẹ." Lạc Tử An lên tiếng chào hỏi trước.

Tiếng chào của anh đã thành công lôi kéo sự chú ý của hai người kia.
Cả Hạ Thần và Hàn Nguyệt trong giây lát đã hướng ánh mắt nhìn về phía Lạc Tử An và Hạ Băng.
Trong nhất thời, anh cảm nhận được ánh mắt nhìn mình của hai bậc phụ huynh xen lẫn rất nhiều cảm xúc.

Ngạc nhiên có, vui mừng có, xúc động cũng có.

Chả lẽ việc anh xuất hiện ở đây là bất ngờ lắm sao?.
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 61: Đến Thăm Ba Vợ


"Lạc Tử An, cuối cùng con cũng đến rồi.

Ta còn tưởng hai đứa có xích mích gì với nhau cơ chứ? Xem ra là ta đã nghĩ nhiều rồi." Hạ Thần vừa nói vừa cười vui vẻ.

Hiện tại nỗi lo trong lòng ông đã bay biến hoàn toàn kể từ giây phút mà Lạc Tử An xuất hiện.
"Không có đâu ba.

Thời gian qua là do con bận việc bên công ty nên vẫn chưa thu xếp được thời gian đến thăm ba được.

Lần này đúng là con thất trách rồi." Lạc Tử An bày ra vẻ mặt áy náy, càng khiến Hạ Thần thoải mái hơn.
Nhìn dáng vẻ ấy chứng tỏ Lạc Tử An rất coi trọng ông.

Mà nếu đã coi trọng ông thì chắc chắn cũng coi trọng con gái ông.
Như vậy nỗi lòng của người làm cha như ông cũng đã không còn nữa.

Trong lòng cũng vì vậy mà cảm thấy vui vẻ hơn rất nhiều.
Hạ Băng nghe Lạc Tử An nói dối ba mình như vậy cũng không vạch trần.

Thậm chí để cho Hạ Thần tin hơn, cô còn không ngại mà nắm lấy tay Lạc Tử An đưa ra trước mặt ba để cho ông thấy cả hai vẫn rất tốt.

"Ba, ba xem bọn con thân mật đến như vậy.

Làm sao có chuyện xảy ra xích mích được chứ?"
"Rồi, rồi là do ba hiểu lầm hai đứa.

Chứ chuyện xích mích làm sao mà xảy ra được." Hạ Thần nghe con gái nói vậy thì đành dỗ ngọt con.

Dù sao lỗi một phần cũng là do ông.

Đột nhiên linh cảm mấy cái gì đâu.

Ảnh hưởng đến cả hòa khí gia đình..
Hạ Băng cũng không có ý định tiếp tục đề tài này.

Cô chỉ cười cho qua chuyện rồi thôi.

Dù sao việc đến đây cũng là muốn Lạc Tử An gặp mặt ba mình cho ông đỡ ngóng mong người ta.
Lạc Tử An cũng im lặng nãy giờ, anh đi đến bên cạnh Hạ Thần và ngồi xuống đó rồi bắt đầu trò chuyện.
"Ba cứ yên tâm.

Con sẽ chăm sóc Hạ Băng thật tốt.

Không để cho em ấy phải bận tâm một việc gì từ giờ cho đến hết đời."
"Tốt! Vậy mới là con rể mà ta tin tưởng chứ!" Hạ Thần cười đến vui vẻ.

Đứa con rể này của ông cũng thật là biết đối nhân xử thể.

Con gái ông vậy là có thể sống hạnh phúc rồi.

Không phải lo nghĩ nhiều.
"Con cũng đừng có chiều hư Hạ Băng quá.

Nó từ nhỏ cũng đã tự lập quen rồi.

Bây giờ cứ để cho nó tự lập tiếp cũng được, không nhất thiết coi nó như một đứa trẻ lên ba mà bảo vệ, bao bọc." Hàn Nguyệt nghe Lạc Tử An nói vậy cũng vui trong lòng nhưng bà lại không thể hiện ra.
Hàn Nguyệt không muốn Lạc Tử An nghĩ nhiều trong lòng nên theo thường lệ vẫn là nói lời khách sáo một chút cho bầu không khí hài hòa và bớt gượng gạo hơn.
Hạ Băng đứng một bên nhìn Lạc Tử An diễn đến trọn vai như vậy thì thầm trợn mắt chửi thầm trong lòng người đàn ông này.
Rõ ràng là khiến cô phải chịu bao nhiêu đắng cay, khiến cho ba cô phải khốn khổ như vậy.

Thế mà trước mặt vẫn giả vờ tốt đẹp.
Đúng là "khẩu phật tâm xà" mà.
Lạc Tử An nhận ra ánh mắt Hạ Băng nhìn mình càng thêm phần thành kiến thì cũng coi như không thấy.

Dù sao anh cũng đã quen dần với thái độ lạnh nhạt của Hạ Băng mấy hôm nay.

Nên bây giờ cũng không mấy để bụng.
Điều mà Lạc Tử An quan tâm là lấy lòng ba mẹ của cô và tìm cách khiến cho Hạ Băng cảm thấy có thể tha thứ cho mọi lầm khi trước của anh.
"Hạ Băng, con làm gì mà đứng mãi thế? Đến đây ngồi ăn hoa quả đi." Hàn Nguyệt nói xong liền đặt đĩa hoa quả đã gọt sạch sẽ đến trước mặt Hạ Thần để cho ông và Lạc Tử An ăn.

Còn một nửa còn lại bà để lên bàn và chờ Hạ Băng đến ăn.
Hạ Băng không thích ăn hoa quả mấy, nhưng nếu mẹ đã nói vậy cô cũng không trực tiếp có ý kiến gì.

Chỉ gật nhẹ một cái rồi đi đến bên cạnh Lạc Tử An theo như mong muốn của Hàn Nguyệt.

"Sáng mai ta phải lên tòa án.

Con có đi theo không?" Hạ Thần đột nhiên chuyển đề tài khiến cả ba người trong phòng đều không theo kịp mà phản ứng có chút bất ngờ.
Riêng Hạ Băng có chút sa sầm mặt lại.

Ba cô nói vậy khác gì gieo rắc thêm niềm vui cho Lạc Tử An đâu.
Được nhìn thấy điều mình muốn bao lâu nay, Lạc Tử An sao có thể từ chối.
"Tất nhiên là con sẽ đến." Lạc Tử An nhẹ giọng nói.

Ban đầu anh còn hơi phân vân không biết sẽ lấy tư cách gì để đến tòa án.
Dù sao, Hạ Băng cũng không nói với anh chuyện này.

Nếu anh vẫn có mặt ở đó thì rất ngại.
Nhưng giờ thì tốt rồi.

Hạ Thần đã nói vậy, sáng mai anh có thể đến đó quan sát tình hình ra sao.

Phòng trừ trường hợp Đường Hoa Linh lật kèo, không chịu nói ra sự thật.

Khi ấy, anh sẽ đứng ra giải quyết luôn.
Lạc Tử An chỉ cho phép vụ việc sáng mai Hạ gia được trả lại toàn bộ thanh danh và sự trong sạch chứ không để chuyện này có sự cố gì xảy ra.

Dù là nhỏ nhất đi nữa.
Hạ Thần cảm thấy tâm trạng mình giờ phút này đang rất hỗn loạn.

Ông rất lo lắng cho việc tòa án đưa ra phán quyết cuối cùng vào sáng mai.
Từ lúc xảy ra chuyện đến giờ, Hạ Thần vẫn luôn ôm một tâm trạng chán nản và muốn từ bỏ mọi thứ.

Chỉ là ông không thể hiện điều ấy ra ngoài.
Nhưng hôm nay lại khác, nhìn con gái và con rể hạnh phúc như vậy.

Ông thật sự muốn được sống những tháng ngày tự do như trước kia.

Để có thể nhìn con gái mình nhiều hơn.
Mặc dù nói Seaht đã đồng ý làm luật sư cho ông nhưng Hạ Thần vẫn không thể tự tin hơn được bao nhiêu.

Tương lai của ông dường như đã được định đoạt sẵn.

Không có cách nào có thể thay đổi được nữa.
..
Lạc Tử An ở lại nói chuyện với Hạ Thần một lúc lâu, trong thời gian đó Hạ Băng cũng tâm sự nhiều chuyện bên ngoài cùng mẹ.

Thoáng cái đã là buổi tối.

Hạ Băng cũng thấy như vậy là đủ rồi nên nói lời tạm biệt với ba mẹ rồi cùng Lạc Tử An ra về.
Sau khi ra khỏi phòng Hạ Thần, Lạc Tử An cùng Hạ Băng đi thẳng ra xe rồi về nhà.
Về đến nơi Hạ Băng đã đi thẳng vào phòng mình để nằm nghỉ.

Hiện tại cô cảm thấy rất mệt.

Lạc Tử An cũng cảm thấy chóng mặt do dư âm của cơn say rượu đêm qua.

Nhưng anh không lên phòng luôn mà lại đi vào trong bếp...
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 62: Phiên Tòa


Mười phút sau, Lạc Tử An trở lại phòng khách với hai bát mì nóng hổi trên tay.

Anh đặt cả hai xuống dưới bàn rồi đi lại phía cửa phòng của Hạ Băng.
Lạc Tử An đứng ở cửa phòng cô chần chừ một lúc lâu cũng không có đủ dũng khí để gõ cửa.

Nhưng đến cuối cùng vì lo bát mì khi nguội sẽ mất ngon nên anh đành đánh liều gõ cửa mấy cái.
Chỉ tầm nửa phút sau, cánh cửa phòng đã mở ra.

Theo sau đó là dáng vẻ mệt mỏi của Hạ Băng.
"Anh gõ cửa phòng tôi làm gì? Không thấy tôi muốn yên tĩnh sao?" Hạ Băng hơi cau mày.

Tâm trạng của cô lúc này không mấy tốt đẹp nên đã đem Lạc Tử An ra làm bia đỡ đạn.
Lạc Tử An nhìn Hạ Băng tỏ thái độ không mấy tốt đẹp với mình thì cũng không phản bác hay gắt lên.

Anh vẫn giữ nguyên giọng điệu ôn hòa ấy mà nói tiếp với Hạ Băng..
"Em ra ăn tạm bát mì anh vừa nấu đi rồi hãy đi ngủ.

Nếu không sẽ ảnh hưởng đến dạ dày lắm." Lạc Tử An lo lắng nói, anh thật sự lo cho sức khỏe của Hạ Băng.
Hôm nay Lạc Tử An đã quan sát kĩ, Hạ Băng không hề ăn một thứ gì từ lúc trưa đến tận bây giờ.
Việc ấy đồng nghĩa là nếu Hạ Băng có ăn sáng thì cũng đã là một ngày trời cô chưa có ăn thêm gì nữa.

Như vậy thì sớm hay muộn, Hạ Băng cũng sẽ bị đau dạ dày.
Hạ Băng nghe Lạc Tử An nói vậy thì nhăn mặt khó chịu.

Đang nhiên lại gọi cô dậy chỉ vì bảo cô ăn một bát mì.

Liệu anh có rảnh quá không vậy? Không thấy mối quan hệ của cả hai rất tệ sao? Cớ gì có thể ăn chung một bàn được nữa..
Nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ trong lòng của Hạ Băng.

Còn cơ thể cô lại rất thành thật mà phản ứng lại với mùi thơm vẫn luôn tỏa ra từ bát mì từ nãy giờ.
Hạ Băng đột nhiên thấy đói, cô muốn thử bát mì kia nên cũng chả quan tâm đến suy nghĩ khi nãy trong đầu nữa mà đẩy rộng cửa bước ra khỏi phòng rồi đi đến bàn ăn.
Lạc Tử An không ngờ tới việc Hạ Băng chấp nhận ăn đồ anh nấu nên vẫn chìm trong cảm xúc vui sướng, chưa kịp phản ứng lại khiến anh đứng bất động ở trước cửa phòng cô.

Mãi cho tới khi tiếng nói lạnh lùng của Hạ Băng lại một lần nữa vang lên mới thành công đem tâm trí của anh trở về hiện thực.
Lạc Tử An nhanh chân đi về phía bàn ăn và thưởng thức bữa ăn.
Phải công nhận là tay nghề của Lạc Tử An vẫn luôn tốt đến khó tin.

Chỉ là mì gói, bình thường ăn sẽ rất ngán nhưng anh lại cho thêm nhiều món ăn kèm và nước dùng khá lạ nên khiến cho món mì gói vốn tầm thường giờ lại trở nên bất thường.
Lần cuối cùng Hạ Băng dùng bữa là từ buổi sáng hôm qua, sau đó cô liền nhịn đói từ lúc ấy đến tận bây giờ.

Đó cũng là lý do mà chỉ vì một mùi hương mà Hạ Băng đã bỏ chuyện lạnh nhạt sang một bên để đến bàn ăn cùng Lạc Tử An.
Hạ Băng ăn no rồi thì chính thức buồn ngủ.

Cô định cầm bát của mình lên để đem đi rửa thì đã nghe thấy Lạc Tử An nói..

"Em thấy mệt thì cứ đi ngủ trước đi.

Cũng chỉ là một cái bát, anh ăn xong sẽ rửa một thể luôn."
"Ừ." Hạ Băng cũng đang mệt nên không tranh làm việc với Lạc Tử An.
Nếu anh thích làm, vậy thì Hạ Băng cũng không rảnh mà đưa đẩy, cô đi một mạch vào phòng mình rồi đóng cửa đi ngủ luôn.
Lạc Tử An sau khi ăn xong liền dọn dẹp và cũng đi ngủ.
Một đêm nữa lại sắp sửa trôi qua, ngày lên tòa án cũng càng đến gần hơn.

Mọi việc sóng gió đều sẽ xảy ra vào ngày mai.

Hạ Băng trong giấc mơ thầm cầu mong sóng gió ấy sẽ hóa thành những làn khói mỏng mà tan biến hoàn toàn trong hư vô.
..
Sáng hôm sau, chuyện gì đến cũng sẽ đến.

Tất cả mọi người đều có mặt ở tòa án để nghe phán quyết của thẩm tòa.
Hiện tại Hạ Thần đang đứng ở nơi dành cho bị cáo, phía bên cạnh chính là Seaht.
Vẻ ngoài của Seaht hôm nay đã quay lại dáng vẻ chuẩn mực vốn có của mình.

Ngoài ra y còn đeo thêm một cặp kính, nhìn phong độ tăng thêm cả một bậc.
Hạ Băng cùng Hàn Nguyệt là người thân của bị cáo nên đã ngồi ở hàng ghế đầu tiên.

Ngoài ra còn có Lạc Tử An, anh cũng ngồi bên cạnh Hạ Băng.
Hàng ghế thứ hai thì có Tạ Uyển Ân và Triệu Phong Vũ.

Còn lại cơ bản là người mà Hạ Băng không biết nên cũng không rảnh mà quan tâm.
Ánh mắt cô nãy giờ vẫn luôn hướng về phía Hạ Thần để theo dõi mọi diễn biến của phiên tòa.

Cả Hạ Băng và Hàn Nguyệt đều không dám thở mạnh, vẫn luôn nắm chặt tay nhau từ đầu cho đến tận bây giờ.

Một tay phải của Hạ Băng nắm tay mẹ mình, tay còn lại là để không.

Nhưng đột nhiên Hạ Băng cảm nhận có ai đó nắm tay mình.

Quay sang hóa ra là Lạc Tử An.
Hạ Băng theo lẽ tự nhiên định rụt tay ra khỏi bàn tay của Lạc Tử An nhưng lại nhận ra mình đang ngồi cạnh mẹ.

Với lại xung quanh cũng không phải chỉ có gia đình cô, đều là người trong giới làm ăn.

Hạ Băng không thể để cho một người nào biết được sự thật về mối quan hệ của cả hai nữa.

Nếu không anh đoán chắc là sẽ có rất nhiều chuyện phiền phức xảy đến...
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 63: Biện Luận


"Thưa hội thẩm đoàn.

Tôi là luật sư Seaht, xin được biện luận cho nguyên chủ của tôi là bị cáo Hạ Thần." Giọng nói rõ ràng, dáng vẻ bình tĩnh.

Đúng chuẩn hình mẫu luật sư mà Seaht đã xây dựng trong mắt của tất cả mọi người.
Seaht thầm lấy hơi một lần.

Y cũng tranh thủ mà đưa tay lên chỉnh lại độ cao của chiếc kính đang đeo cho phù hợp rồi bắt đầu quá trình khiến người ta sợ hãi nhất - biện luận.
"Trước hết tôi xin được khái quát lại sự việc lần này để cho tất cả những người có mặt ở đây thêm hiểu rõ hơn về những điều tôi sẽ nói tiếp theo sau đó."
"Theo như các vị thẩm đoàn đã tuyên bố từ khi nãy.

Nguyên chủ của tôi bị buộc tội là có hành vi gian lận trong kinh doanh, đã trốn thuế trong một khoảng thời gian dài.

Và cũng có người đã trình bày chứng cứ lên để chứng minh hành vi sai trái ấy của nguyên chủ chúng tôi.

Ở đây tôi không có khẳng định trốn thuế là một hành vi tốt.

Theo như luật pháp đã quy định từ trước.

Hành vi trốn thuế là hành vi vi phạm nghiêm trọng đến nhà nước, cần phải có hình thức xử lý nghiêm khắc để không tiếp diễn nữa.

Đặc biệt là trốn thuế trong một thời gian dài cũng có thể xử lý theo mức phạt dành riêng cho các tội trạng nguy hiểm.

Nhưng điều tôi muốn nói ở đây là liệu các vị thẩm đoàn có từng nghĩ rằng những chứng cứ mà tất cả mọi người đều đang cầm trong tay ấy, đều đang đem ra làm lý do để ép buộc nguyên chủ của tôi đến với mức phạt cao nhất của hành vi trốn thuế ấy.

Tất cả những thứ đó liệu có thể là giả không?"
Seaht vừa dứt lời, xung quanh đã nổi lên rất nhiều lời thì thầm, bàn tán to nhỏ.

Ngay cả các vị có quyền chức trong vụ án này cũng không nhịn nổi bất ngờ mà trò chuyện với những người bên cạnh mình.
Trái lại với vẻ náo nhiệt của mọi người, Hạ Băng và Hàn Nguyệt đã căng thẳng đến mức cái nắm tay càng thêm siết chặt.

Mồ hôi cũng theo đó mà chảy ra rất nhiều, ướt đẫm cả bàn tay hai người.

Seaht chỉ chốt lại một câu đơn giản nhưng đã khiến tất cả mọi thứ vốn tưởng đã đi vào quỹ đạo đột nhiên bùng nổ và trở nên hỗn loạn.

Nhưng y cũng không hề mất đi vẻ bình tĩnh trước trường hợp này.

Hoặc cũng có thể nói những việc của hiện tại, đã thành công đạt được mục đích chính của y.

Seaht vẫn bỏ mặc mọi người còn đang bàn tán mà tiếp tục nói phần của mình.
"Từ lúc nhận được chứng cứ đến bây giờ tất cả chúng ta đều chỉ xem qua một lần rồi kết luận là nguyên chủ của chúng tôi vi phạm pháp luật.

Cho tôi hỏi đã có ai từng xem thật kĩ tờ giấy ấy chưa hay là chỉ lướt qua thôi? Nhỡ đâu là do có người hãm hại nguyên chủ chúng tôi thì sao? Lại nói thêm về truyền thống của gia tộc nguyên chủ chúng tôi đi.

Hạ gia xưa nay làm ăn ra sao chả lẽ những người từng làm đối tác ở đây không rõ? Hàng năm nguyên chủ của tôi thu về rất nhiều tại sao phải tiếc một phần đóng thuế?"
Seaht đưa ra một loạt câu hỏi.

Lời lẽ của y rõ ràng, giọng điệu cũng đanh thép khiến cho tất cả mọi người dần bị thuyết phục.

Những đối tác đã từng hợp tác cũng Hạ gia thì cũng thầm ngẫm lại và thấy đúng như lời y nói.

Hạ gia luôn làm ăn trong sạch và rõ ràng.

Chưa hề có việc gì sai trái trong bao nhiêu năm nay cả.

Nhưng cũng không phải là ai cũng chấp thuận theo lý lẽ của Seaht.

Dù sao muốn người khác hoàn toàn tin vào mình thì phải dùng cả chứng cứ để chứng minh chứ cũng không thể dùng lời nói không.
"Tôi biết là sẽ có nhiều người không tin lời tôi nói là sự thật.

Nhưng mọi người hãy yên tâm.

Tôi đã khẳng định chắc chắn như vậy thì ắt hẳn là có chuẩn bị từ trước.

Tôi có thể chứng minh cho mọi người thấy là nguyên chủ của tôi hoàn toàn bị vu oan.

Xin hội thẩm đoàn cho phép tôi dẫn thêm một nhân chứng nữa vào đây." Seaht nói xong liền quay qua nhìn người đàn ông trung niên đang ngồi ở chính giữa phiên tòa để hỏi ý kiến.
Người đàn ông ấy suy nghĩ một hồi rồi gật đầu ra vẻ đồng ý, xong xuôi ông ta cầm cây búa gỗ trên tay đập mạnh xuống phần đã được thiết kế riêng và nói lớn..
"Cho mời nhân chứng vào!"
Tất cả mọi người đều hướng đôi mắt tò mò của mình về hướng lối ra vào để ngóng trông xem người sẽ xuất hiện này là ai mà để cho luật sư Seaht phải chắc nịch khẳng định là có thể lật được ván cờ này.
Hạ Băng vẫn luôn căng thẳng nhưng cô cảm thấy giây phút này không chỉ có bàn tay của cô ướt đẫm mồ hôi mà cả trái tim trong lồng ngực cũng đập loạn xạ lên vì lo lắng.

Hạ Băng không hiểu nhân chứng mà Seaht đưa ra là ai.

Có thể giúp ích được gì trong việc minh oan cho ba cô.

Nhưng không hiểu vì sao, cô đột nhiên kích động.

Nói như vậy là ba cô chả phải càng ngày càng có cơ hội hay sao?
Dù gì luật sư cũng đã biến cho tình hình trở nên tốt hơn.

Bây giờ lại còn có nhân chứng.

Có khả năng ván cờ này thật sự Seaht có thể nói lật liền lật được...
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 64: Tự Thú


Nhân chứng vừa bước vào, Hạ Băng đã cứng đờ người lại.

Người ấy không ai khác chính là Đường Hoa Linh.
Bàn tay Hạ Băng thoáng siết chặt lại, hô hấp cũng trở nên khó khăn hơn.

Đến cuối cùng là tại sao cô ta lại là nhân chứng? Sẽ không phải là muốn lên đây nói xằng nói bậy chứ?
Đường Hoa Linh vẫn một đường mà bước vào bên trong phiên tòa.

Cô ta không hề để ý đến thái độ của những người xung quanh.Thứ cô ta quan tâm là vẻ mặt ngạc nhiên của Hạ Băng.
Đường Hoa Linh vô tình lướt qua bàn tay đang đan chặt vào nhau của Lạc Tử An và Hạ Băng.

Lông mày cô ta cũng vì vậy mà khẽ nhíu lại, nét mặt trong một giây đã không kiềm chế được mà khó chịu.
Nhưng ánh mắt lướt qua chỗ hai người cũng rất nhanh chóng rời đi.

Đường Hoa Linh vẫn tiếp tục hoàn thành sứ mệnh làm nhân chứng của mình.

Dù sao, người đàn ông mà cô ta dùng cả mạng sống để giành lấy kia cũng đang ngồi đây.

Đang quan sát mọi hành động và lời nói của cô ta.
Đường Hoa Linh thầm nghĩ.

Giờ phút này chỉ cần cô ta vô tình nói ra một câu nói sai sự thật nào đó thì chắc chắn cái mạng tàn này cũng sớm ngày siêu thoát.
Cũng vì lời de dọa của Lạc Tử An nên tâm trạng của Đường Hoa Linh trở nên căng thẳng.

Cô ta có chút cứng đờ người.

May sao miệng thì vẫn nói rất lưu loát.
"Xin chào các vị thẩm đoàn.

Tôi xin tự giới thiệu tôi là Đường Hoa Linh."
"Cứ tưởng là ai xa lạ.

Hóa ra lại là tiểu thư Đường gia.

Bảo sao nãy giờ tôi thấy cô ta quen lắm."
"Tiểu thư Đường gia gì giờ này nữa.

Bố cô ta đã sớm vào trại giam mà sống rồi còn đâu.

Đường gia bây giờ có khác gì mấy người vô gia cư đâu chứ."
"Gia đình cô ta bị vậy cũng đáng.

Tôi cũng sớm không vừa mắt Đường gia lâu rồi.

Dám cậy quyền mà chèn ép tôi bao nhiêu lâu.

Lần này thì hay rồi.

Đúng là báo ứng cả."
"Lại nói thêm cô ta sẽ không đổ thêm dầu vào lửa chứ? Tôi nghe nói cô ta yêu chồng của tiểu thư Hạ gia.

Nếu như thật sự chuyện ấy là thật thì khác gì cô ta đến phá đám Hạ gia đâu."
"Ai mà biết được.

Lòng người khó đoán, chỉ có tận mắt chứng kiến mới biết mục đích thật sự của cô ta là gì."

Hai người ngồi ở hàng ghế thứ hai từ nãy đến giờ vẫn luôn bàn tán không ngừng về Đường Hoa Linh.

Họ không hề lo sợ sẽ bị cô ta nghe thấy.
Và sự thật đã chứng minh, mặc dù Đường Hoa Linh đứng tận phía trên nhưng không hiểu vì sao cô ta vẫn nghe rất rõ từng câu, từng chữ của hai người đàn ông kia.

Họ bàn tán, họ xỉa xói, họ coi thường cô ta.

Tất cả chỉ vì Đường gia bị lâm vào cảnh khốn khó.
Đường Hoa Linh không cam lòng chấp nhận số phận bi thương như vậy.

Cô ta muốn vùng dậy, muốn đạp đổ đi sự sống của Hạ gia.

Muốn cho Hạ Băng cũng phải nếm mùi đau khổ như cô ta đang phải trải qua.
Nhưng đến cuối cùng Đường Hoa Linh vẫn không có đủ dũng khí để làm vậy.

Cô ta sợ bản thân mình sẽ bị Lạc Tử An cho sống không bằng chết.
Lòng hận thù của Đường Hoa Linh với Hạ Băng là rất lớn nhưng cũng không đủ để cho cô ta ném đi cọng rơm cứu mạng cuối cùng của mình.

Cô ta vẫn đành chấp nhận nói ra sự thật.
"Hôm nay tôi đứng trước phiên tòa này để làm chứng cho những lời mà luật sư Seaht nói đều là sự thật.

Những tờ giấy mà mọi người đã thấy đó, tất cả đều là giả.

Quý ngài Hạ Thần đây không hề có hành vi vi phạm pháp luật nào cả.

Hàng năm, ngài ấy vẫn đóng đầy đủ các khoản thuế mà nhà nước yêu cầu.

Tuân thủ đúng chuẩn mực của xã hội.

Còn tờ giấy giả kia tôi xin thú nhận là do chính tay tôi tự ngụy tạo ra.

Vì tư thù cá nhân với Hạ gia nên tôi đã có hành động sai trái và thiếu suy nghĩ.

Hôm nay, đứng trước các vị thẩm đoàn tôi xin tự thú hành vi vi phạm pháp luật và đạo đức của mình.

Và tôi xin chấp nhận mọi mức án phạt mà tòa án đưa ra.

Tôi xin hết!"
Đường Hoa Linh nói xong thì siết chặt tay lại trong sự căng thẳng.

Cô ta còn cố gắng thôi miên bản thân mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi để che lấp đi những tiếng xì xào ngày càng lớn ở phía dưới.
Đường Hoa Linh biết giờ phút này ắt hẳn tất cả mọi người đều đang chửi rủa cô ta rất thậm tệ.

Nhưng như vậy cũng đúng.

Việc này là do cô ta không biết tự lượng sức mình mà làm ra.

Bây giờ gánh chịu hậu quả là lẽ đương nhiên..
Seaht nhìn người con gái trước mặt trình bày rõ mọi chuyện xong xuôi thì cũng thở phào trong lòng.

Mọi chuyện thật sự đã được giải quyết ổn thỏa.

Hạ Thần đã được minh oan hoàn toàn.
Lại nói đến Hạ Thần, cả cơ thể ông vẫn đang cứng đờ trước những thông tin mà Đường Hoa Linh chính miệng nói ra.
Cô ta thật sự là đang tự đầu thú? Nói như vậy chả phải ông sẽ được trả lại sự tự do sao? Hạ Thần nghi hoặc nghĩ.
Nhưng mà ông cũng không ngờ người đứng sau việc này lại là người của Đường gia.

Hạ Thần nhớ mối quan hệ của mình và Đường gia cũng là bình thường, chưa hề hợp tác qua nhưng cũng không phải là thù địch.

Vậy mà Đường Hoa Linh lại dùng thủ đoạn để mà hãm hại cả gia đình ông làm cho Hạ Thần phải suy nghĩ sâu xa hơn về chuyện lần này.

Hình như không chỉ đơn giản là mối quan hệ trên thương trường.
Hạ Thần ở trước mặt thẩm phán vẫn tỏ ra bình tĩnh.

Ông không hề biểu lộ ra sự ngạc nhiên hay vẻ vui mừng của mình.

Trên gương mặt của người đàn ông gần năm mươi ấy vẫn mang một nét gì đó bình ổn, thể hiện rõ phong thái của người đã từng trải..
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 65: Thông Báo Mới


Đường Hoa Linh tự thú xong thì mọi chuyện cũng coi như là đã được giải quyết.

Tất cả các chuyện sau đó cũng diễn ra một cách nhanh chóng.

Hạ Thần được trả lại sự tự do còn Đường Hoa Linh thì bị đưa ra mức án phạt ba năm tù giam vì hành vi vu khống người khác.

Nhưng cô ta có hành động tự thú nên đã giảm từ năm năm tù còn ba năm.
Một tiếng nữa trôi qua, tất cả các thủ tục cũng đã hoàn thành xong.

Hiện giờ Hạ Thần đang đi cùng gia đình của mình để trở về biệt thự Hạ gia.
Có thể nói kể từ khi Đường Hoa Linh tự thú đến tận bây giờ Hạ Băng vẫn chưa tin đây là sự thật.

Cô biết Đường Hoa Linh là nhân tình của Lạc Tử An, biết cô ta cũng có ác ý đối với mình.

Nhưng lại không nghĩ rằng đến mức hận cô như vậy.

Dám làm ra chuyện lớn, ảnh hưởng rất nhiều đến thanh danh của Hạ gia.

Hàn Nguyệt vẫn luôn đi bên cạnh Hạ Thần.

Bà nắm lấy bàn tay của chồng để lấy lại bình tĩnh.

Hiện giờ tay bà vẫn hơi run vì chưa thể hoàn hồn lại ngay.

Hàn Nguyệt vẫn cảm thấy mọi chuyện dường như chỉ là một giấc mơ.

Nó diễn ra quá nhanh, đến khi bà kịp hiểu ra vấn đề thì Hạ Thần đã thành công được minh oan.

Mọi việc lại quay về với quỹ đạo vốn có của nó.
Lạc Tử An vẫn luôn đi bên cạnh Hạ Băng, ánh mắt anh nhìn cô mang nhiều phần ôn nhu..Ít nhất anh cũng đã bù đắp được một phần nhỏ cho Hạ Băng..
Cả gia đình bốn người cùng nhau rời khỏi tòa án để về nhà.

Ban đầu Hạ Thần muốn Hạ Băng và Lạc Tử An cùng về biệt thự của Hạ gia để ăn bữa cơm gia đình nhưng Hạ Băng lại khéo léo từ chối.

Cô không muốn trong bữa cơm ba mẹ lại phát hiện ra điều bất thường giữa hai người..
Hạ Thần thấy con gái cũng đã nói có việc cần đi nên đành thở dài để cho cô cùng Lạc Tử An ra về.

Dù sao thì không có dịp này thì đành chờ dịp khác vậy.
Sau khi chào tạm biệt ba mẹ, Hạ Băng ngồi lên ghế lái và bắt đầu lái xe về.

Lần này cô không hỏi Lạc Tử An là anh sẽ lái hay cô lái nữa.

Dù gì Hạ Băng thấy cũng chả quan trọng lắm.
Hạ Băng lái xe một lúc lâu thì cũng về đến nhà.

Vừa về đến nhà cô đã bước vào phòng mình và đóng cửa lại.
Lạc Tử An nhìn Hạ Băng vẫn là thái độ trốn tránh anh như vậy thì không khỏi phiền não trong lòng.

Đến bao giờ thì tình cảnh này mới chấm dứt..
Lạc Tử An thở dài một hơi rồi cũng đi lên phòng mình.

Trưa nay anh cũng không có ý định ăn cơm.

..
Hạ Băng vừa bước vào phòng liền không nhanh không chậm trút bỏ đi lớp vỏ bọc mạnh mẽ bên ngoài.

Trước hết cô thay một bộ đồ thoải mái rồi bắt đầu ngồi trên giường suy nghĩ.
Thật không thể ngờ là mọi chuyện lại tốt đẹp như vậy.

Ba cô thật sự đã được giải oan vào giây phút cuối cùng.

Chỉ có điều là Đường Hoa Linh...!cô ta đúng là không biết lượng sức mình.

Dám động đến cả Hạ gia..
Hạ Băng còn đang mải mê suy nghĩ thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên.

Đó là kiểu chuông mà Hạ Băng đặt riêng cho Diệp Tâm Bách từ thời còn học cấp ba.

Từ đó đến bây giờ cô vẫn chưa có ý định đổi nhạc chuông khác.

Vậy nên bây giờ Hạ Băng đã rất nhanh chóng nhận ra người đang gọi cho mình là ai.
Cô cầm lấy điện thoại vứt ở mặt giường và bấm nút nghe.

Đầu máy vừa được kết nối, Hạ Băng đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên.

Giọng nói ấy còn mang theo nhiều phần gấp gáp và lo lắng..
"Hạ Băng, mọi chuyện của bác trai vẫn ổn chứ? Mình nghe nói có người đứng ra nhận việc này là mình làm nên ba cậu rất nhanh đã được thả ra.

Liệu đó có phải là sự thật không?" Rõ ràng là Diệp Tâm Bách nói đúng hết hoàn toàn chứng tỏ y đã nghe được rất nhiều thông tin.

Nhưng y vẫn hỏi Hạ Băng như vậy là muốn chính miệng cô xác nhận lại thêm một lần nữa chuyện này có thật hay không?
"Ba mình hiện tại đã về nhà rồi." Chỉ một câu nói ngắn gọn và nghe chừng không liên quan đến câu hỏi của Diệp Tâm Bách nhưng lại khiến cho y hiểu rõ câu trả lời.

Hạ Băng nói vậy tức là mọi việc mà y vừa nói đều là sự thật.

Tình hình hiện giờ đang rất khả quan.
"Cậu..

cậu và người tự thú ở phiên tòa..

Hai người là kẻ thù của nhau sao?"
"..

Gần như là vậy đi." Hạ Băng hờ hững trả lời.

Nói thật cô không muốn thừa nhận chuyện này.

Dù sao Hạ Băng cùng Đường Hoa Linh cũng giống như hai bến sông, không hề đụng chạm gì đến nhau.

Sao Hạ Băng có thể coi cô ta là kẻ thù được.

Chỉ là cô cũng không muốn nói nguyên nhân mà Đường Hoa Linh làm ra chuyện này là gì nên miễn cưỡng đồng ý cho qua chuyện.
Diệp Tâm Bách cũng không muốn hỏi sâu thêm, y hỏi một vài câu liên quan đến ba của Hạ Băng rồi cũng tắt máy.

Hạ Băng sau khi kết thúc cuộc gọi liền ném điện thoại ra giường rồi quyết định nằm ngủ một mạch đến chiều.
Đến khi cô tỉnh dậy cũng đã là bốn giờ chiều, mở điện thoại lên chính là một loạt các cuộc gọi nhỡ của Tạ Uyển Ân.

Hạ Băng trong lòng sinh ra một loại cảm giác áy náy khi mà khi nãy nhận điện thoại của Diệp Tâm Bách xong đã tắt luôn chuông báo nên không nghe thấy cuộc gọi của Tạ Uyển Ân.
Hạ Băng nhanh chóng bấm gọi lại, đầu dây bên kia rất nhanh chóng đã bắt máy.
"Khi nãy em ngủ quên nên không nghe máy của chị được.

Có chuyện gì không chị?"
"Em ngủ cả chiều sao? Vậy chưa chắc đã xem thông báo mới nhất của cục cảnh sát thành phố rồi." Tạ Uyển Ân thầm suy đoán trong đầu như vậy và bắt đầu nói cho Hạ Băng nghe mọi chuyện.

Sẵn tiện hỏi cô về tình hình hiện tại của Hạ Thần..
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 66: Tuyển Lại Nhân Viên


"Thông báo mới gì vậy chị?" Hạ Băng nghe Tạ Uyển Ân nói vậy cũng hơi tò mò mà hỏi lại.

Kết quả lại là chuyện mà cô cũng biết.
"Thì họ đăng thông báo làm sáng tỏ cho gia đình em đồng thời nói rõ việc Đường Hoa Linh tự thú.

Nói chung cũng không có gì quan trọng lắm, chỉ là muốn cho những người ngoài cuộc có cách nhìn đúng về Hạ gia thôi.

Chị đoán em là người trong cuộc, chắc cũng biết chuyện này rồi."
"Vâng.

Em có nhìn thấy Đường Hoa Linh cô ta tự thú." Hạ Băng thầm nhớ lại dáng vẻ chật vật của cô ta lúc phải tự thừa nhận hành vi sai trái của mình.

Tâm trạng của cô đột nhiên tốt lên hẳn, nỗi khó chịu trong lòng cũng bay đi một nửa.
"Mà nếu chuyện này em đã biết rồi vậy thì chị sẽ nói báo cho em một tin vui khác.

Đó chính là công ty của chúng ta lại quay lại như xưa rồi.

Hiện tại những nhân viên xin nghỉ họ đều nộp đơn xin vào làm lại.

Họ biết được tin tức Hạ gia thật sự không có trốn thuế, là do bị hãm hại."
"Chị từ chối hết những đơn xin quay lại ấy đi.

Em muốn thay máu cho công ty, sẽ mở phỏng vấn tuyển lại từ đầu." Hạ Băng vẫn nói một cách bình tĩnh mà không hề hay biết rằng ở đầu dây bên kia, Tạ Uyển Ân sớm đã kinh ngạc đến điện thoại cũng suýt rơi xuống đất.
Hạ Băng tại sao lại muốn thay máu công ty? Chả lẽ chỉ đơn giản là vì họ bỏ cô lúc Hạ gia gặp việc nguy?
"Em biết chị sẽ rất thắc mắc về việc em nói nhưng em có thể đảm bảo việc em từ chối họ là còn do nhiều nguyên nhân khác nữa chứ không chỉ đơn giản là họ đã rời công ty một lần.

Mà thật ra chị cũng không cần từ chối hết.

Ít nhất em muốn giữa lại Minh Lam và Ngọc Tuyền.

Hai người họ rất tốt, nếu em mà để vụt mất họ thì công ty sẽ khó khăn hơn rất nhiều." Hạ Băng nói một hồi cũng khiến cho Tạ Uyển Ân bình tĩnh hơn.

Vẫn là y không tin tưởng cô hoàn toàn.

Hạ Băng đã làm là phải có lý do, không thể nào làm bừa được.

Y vẫn là suy nghĩ nông cạn rồi.
"Được, vậy chị nghe theo lời em.

Chỉ duyệt hai đơn của Minh Lam và Ngọc Tuyền.

Mà còn việc tuyển nhân viên mới, em tính khi nào tổ chức? Công ty cũng không thể chỉ có hai người mà nên chị tính là càng sớm càng tốt."
"Ngày mai em sẽ phát thông báo tuyển nhân viên trên trang của công ty.

Chúng ta sẽ bắt đầu nhận phỏng vấn từ ngày kia.

Dù sao đúng như chị nói, việc này phải đẩy nhanh tiến độ càng sớm càng tốt.

Nếu không công ty sẽ không thể diễn ra các hoạt động một cách bình thường được." Hạ Băng đồng ý với ý kiến của Tạ Uyển Ân, bản thân cô còn muốn ngay sáng ngày mai đã bắt đầu phỏng vấn luôn nhưng lại không thể.

Mọi việc quá gấp nên cô chưa có chuẩn bị danh sách câu hỏi phỏng vấn và thống kê những việc cần làm nữa.

"Em có cần chị giúp trong việc lập các câu hỏi phỏng vấn không? Dù sao cũng khá gấp, một mình em chưa chắc đã làm hết được." Tạ Uyển Ân cân nhắc đến thời gian sẽ tổ chức phỏng vấn và nhân lực hiện tại, quá ít ỏi.

Nếu để một mình Hạ Băng làm thì chắc chắn là sẽ không xong.

Vẫn là nên giúp Hạ Băng một tay.
"Như vậy có phiền cho chị không? Dù sao công việc chính của chị cũng là thiết kế chứ không phải là bên nhân sự."
"Không sao, trước kia chị cũng từng học quản lý nhân sự một thời gian rồi mới chuyển sang chuyên ngành mĩ thuật." Tạ Uyển Ân tiết lộ một bí mật mà y vẫn luôn giấu kín bấy lâu nay.
Thật ra cũng không hẳn là y sợ mọi người sẽ bàn tán hay nói gì đó về vấn đề này.

Nhưng y không thích phiền phức và bị đem lên làm trung tâm của cuộc nói chuyện nên đã giấu chuyện này đi.
Hạ Băng nghe Tạ Uyển Ân bất ngờ tiết lộ sự thật đó thì nhất thời không tiếp thu kịp.

Không nghĩ tới việc y lại tài giỏi đến vậy.
"Nếu chị đã nói thế thì việc này em nhờ chị giúp một tay vậy.

Còn việc còn lại em sẽ xử lý và giao cho hai người kia nữa." Hạ Băng không nói rõ nhưng Tạ Uyển Ân biết "hai người kia" kia trong lời nói của cô là ai.

Dù sao công ty hiện giờ cũng đâu còn ai khác.

"Vậy chị không làm phiền em nữa.

Chị tắt máy trước." Tạ Uyển Ân nhấn kết thúc cuộc gọi, sau đó cô đặt điện thoại sang một bên và bắt đầu làm việc luôn.
..
Hạ Băng cũng phải tranh thủ từng giây phút một, cô liên lạc với Minh Lam và Ngọc Tuyền để nói về ý định tuyển nhân viên mới của mình.

Xong xuôi cô cũng phân công việc cho cả hai người.
Hạ Băng đã giao việc xong thì bắt đầu làm đến phần việc của bản thân.

Cô lên kế hoạch cho những bộ phận cần tuyển dụng và số người cần tuyển kèm theo yêu cầu riêng của từng vị trí.
Hạ Băng chăm chú làm việc khiến cho thời gian trôi qua nhanh chóng, đến khi cô liếc nhìn đồng hồ thì cũng đã là tám giờ tối.

Lại nhìn sang phần công việc vẫn chưa xong một phần của mình mà thở dài.

Ngày mai thật sự là vất vả rồi đây.
..
Lạc Tử An sau khi về phòng nghỉ trưa một tiếng thì anh phải lên công ty để chủ trì một cuộc họp nội bộ.

Dạo gần đây phải xử lý việc của Đường Hoa Linh nên Lạc Tử An không thể tập trung vào việc trên công ty được hoàn toàn dẫn đến nhiều thứ bị dồn lại.

Bây giờ có chút rối.
Lạc Tử An lên công ty đã vào thẳng phòng hội nghị để bắt đầu cuộc họp.
Cuộc họp kéo dài tận bốn tiếng đồng hồ, gấp đôi so với mọi khi.

Cũng do có quá nhiều thứ để nói nên mới bị lố quá như vậy.
Sau khi kết thúc cuộc họp tất cả mọi người nhanh chóng quay lại vị trí của mình để làm việc, chỉ còn lại một mình Lạc Tử An với dáng vẻ mệt mỏi ở trong phòng.
Anh khẽ đưa tay lên xoa nhẹ mi tâm, rồi kéo hộc tủ dưới chân ra lấy một lọ thuốc.

Sau cơn đau đầu hôm nọ thì Lạc Tử An đã đến gặp bác sĩ và kê thêm một ít thuốc, phòng trừ trường hợp cơn đau đầu kéo đến bất chợt.

Không ngờ mới lây thuốc vào ngày hôm kia hôm nay anh đã phải dùng đến...
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 67: Mất Ngủ


Lạc Tử An ở trên công ty xử lý nốt các hợp đồng quan trọng cần ký vào ngày mai thì mới miễn cưỡng về nhà.

Lúc đó cũng đã là mười một giờ khuya.
Lạc Tử An về đến nhà đã là chuyện của nửa tiếng sau.

Anh đẩy nhẹ cửa nhà và bước vào vì sợ sẽ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của Hạ Băng.
Lạc Tử An vừa đóng cửa thành công thì đã bắt gặp hình ảnh Hạ Băng đang nằm gục trên bàn ăn.

Xung quanh là một bát mì đã ăn hết và một đống giấy tờ vứt lộn xộn.

Có lẽ Hạ Băng đã ngủ quên trong lúc làm việc.
Lạc Tử An nghĩ vậy và anh thầm xót cho Hạ Băng.

Việc của Hạ gia mới được giải quyết ổn thỏa vào hôm nay mà Hạ Băng đã lao lực vào việc công ty đến mức này.

Sức khỏe của cô làm sao có thể chịu nổi.
Anh đi từng bước chậm rãi về phía bàn ăn.

Đem cất dọn bát đũa ở trên bàn và sắp xếp lại ngăn nắp các giấy tờ ở bên cạnh Hạ Băng.

Xong xuôi Lạc Tử An đứng bất động một chỗ nhìn Hạ Băng.

Anh có hơi do dự..
Lạc Tử An không muốn để Hạ Băng ngủ ở ngoài này, sẽ ảnh hưởng đến cột sống của cô và có thể sẽ có gió lạnh.
Nhưng Lạc Tử An cũng không dám bế Hạ Băng vào trong phòng.

Lỡ như trong lúc đó Hạ Băng tỉnh giấc, hai người chắc chắn sẽ rơi vào tình cảnh ngượng ngùng.

Và có thể cô sẽ càng có ác cảm với anh hơn.
Lạc Tử An còn đang phân vân thì Hạ Băng đã từ trong cơn buồn ngủ từ từ lấy lại chút tỉnh táo ít ỏi.

Có lẽ trong lúc ngủ cô đã chợt nhớ đến lượng công việc vẫn còn của mình nên đã bật dậy.
"Sao anh lại ở đây? Anh mới đi làm về?" Hạ Băng mở mắt ra thì liền nhìn thấy trước mặt là thân ảnh cao lớn của Lạc Tử An.

Cô có hơi bất mãn mà nhìn anh rồi hỏi.
"Ừm.

Trời cũng khuya rồi, em vào phòng ngủ đi.

Ở ngoài này lạnh lắm." Ánh mắt của Lạc Tử An nhìn Hạ Băng lúc này là thập phần lo lắng.

Anh không muốn nhìn thấy người mình yêu bị bệnh.
"Sức khỏe của tôi cũng chưa đến lượt anh quan tâm.

Anh cứ lo cho anh trước đi." Hạ Băng thấy vui vẻ vì sự quan tâm của Lạc Tử An.

Nhưng cô chỉ giấu trong lòng.

Còn bên ngoài Hạ Băng vẫn bày ra vẻ mặt chán ghét đến cùng cực.
Lạc Tử An không phản bác lại, anh chấp nhận mọi lời nói không hay của cô.

Giờ phút này Lạc Tử An cũng chỉ còn tâm trí lo lắng cho Hạ Băng chứ không hề để ý gì đến thái độ không mấy thân thiện của cô đối với mình.
Hạ Băng cũng lười quan tâm Lạc Tử An.

Cô định dọn đồ đạc vào trong phòng mình rồi làm tiếp.

Nhưng khi Hạ Băng nhìn xuống mặt bàn.

Tất cả mọi thứ đã được để một cách gọn gàng và có quy luật.
Khỏi cần phải nghĩ, Hạ Băng cũng biết ai là người đã sắp xếp mọi thứ.

Nhưng cô cũng không hề có ý định cảm ơn anh.

Hạ Băng chỉ lẳng lặng cầm tập giấy và laptop vào trong phòng mình.
Lạc Tử An vẫn luôn một mực dõi theo mọi hành động của Hạ Băng.

Đi theo từng ánh nhìn ấy của anh là tràn ngập cả sự yêu thương và hối hận.

Hạ Băng đem đồ về đến phòng, cô lại bắt đầu làm tiếp công việc còn dang dở mặc cho cơn buồn ngủ vẫn đang kéo tới.
Hai giờ sáng, Hạ Băng cảm thấy cơ thể mình thật sự không ổn.

Hai mí mắt của cô nặng trĩu, hoàn toàn không thể mở được.

Đôi bàn tay đang cầm bút cũng thoáng run nhẹ vì hoạt động quá nhiều nên dẫn đến tê, cả đại não giờ phút này dường như trống rỗng.

Hạ Băng cảm giác có một ma lực thần bí nào đó vẫn luôn kéo cô vào trong giấc mộng, biến mọi thứ ở thực tại trong phút chốc thành hư ảo..
Cố chống cự thêm mười phút nữa, Hạ Băng không thể không đi ngủ.

Cô nhận ra rằng dù mình có cố thức thêm đi nữa thì lượng công việc vẫn không hề thuyên giảm.

Nói như vậy đồng nghĩa với việc hiệu suất làm việc của Hạ Băng lúc này là 0%.
Hạ Băng tắt đèn lớn trong phòng rồi bật đèn ngủ lên.

Trong nháy mắt cả căn phòng sang trọng đã được phủ lên một lớp ánh sáng màu vàng nhạt.
Ánh sáng ấy dịu nhẹ khiến cho tâm trạng còn đang mệt mỏi của Hạ Băng trong nháy mắt đã trở nên thoải mái hơn rất nhiều.

Cô cũng không còn quan tâm đến mọi thứ xung quanh nữa mà đặt lưng lên giường rồi bắt đầu chìm vào mộng đẹp.
..
Ở phòng trên tầng, thân ảnh Lạc Tử An vẫn đang ngồi ở ngoài ban công.

Lại thêm một đêm anh mất ngủ..
Lạc Tử An cầm điếu thuốc trên tay.

Anh nhớ vừa mới tháng trước mình cũng đụng đến thứ này một lần rồi..
Hiện tại trong tâm trí của Lạc Tử An lúc này chỉ có hình bóng của Hạ Băng.
Lạc Tử An nhớ lại những hành động ân cần và dịu dàng khi trước mà Hạ Băng đã dành cho mình.

Rồi anh cũng tự trách bản thân khi trước thậm tệ biết bao khi mà dám từ chối tình cảm lớn lao ấy của Hạ Băng.
Lạc Tử An ấn điếu thuốc trên tay vào gạt tàn.

Sau đó anh đưa ánh mắt lên nhìn bầu trời đêm nay.

Vẫn là một màu đen đến vô tận bao trùm lấy tất cả sự vật ở trên cao kia.

Chỉ có ở dưới mặt đất này là mọi thứ vẫn diễn ra một cách bình thường.

Hoạt động của con người không vì ban đêm mà bớt náo nhiệt đi.
Lạc Tử An ngắm khung cảnh bầu trời, khung cảnh thành phố phồn hoa trong đêm tối.

Anh cảm thấy lòng mình nặng trĩu, không có cách nào gỡ rối ra được.

Lạc Tử An thầm trút ra một hơi thở nặng nề.
Trời đã bắt đầu chuyển mùa, từng đợt gió nhẹ mang theo hơi lạnh của mùa đông ùa về trong đêm tối.

Nó len qua từng ngóc ngách trong thành phố, len qua khe hở của những khu nhà cao tầng, len tới căn hộ của Lạc Tử An.
Lạc Tử An mặc áo phông cộc tay, bây giờ có cơn gió nhẹ lướt qua khiến cho cơ thể anh dù khỏe mạnh đến đâu cũng bất giác rùng mình một lần.
Anh nhìn lại bầu trời đêm thêm một lần nữa rồi mới luyến tiếc mà đi vào bên trong phòng tránh gió.

Cái ánh nhìn luyến tiếc từ đôi mắt của Lạc Tử An lúc đó cũng giống như cái ánh nhìn luyến tiếc từ chính trái tim của anh lúc này khi nghĩ lại khung cảnh liên quan đến người con gái ấy trong quá khứ...
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 68: Phỏng Vấn


Sáng hôm sau, Lạc Tử An do mất ngủ nên đã rời khỏi phòng sớm.

Anh đi đến phòng bếp và pha một ly cà phê để lấy lại tỉnh táo, để bắt đầu một ngày làm việc hết công suất.
Lạc Tử An uống một ly cà phê xong thì làm hai phần đồ ăn sáng.

Xong xuôi anh ăn phần của mình và để một phần cho Hạ Băng.
Đến tận lúc Lạc Tử An rời khỏi nhà để lên công ty Hạ Băng vẫn chưa hề thức dậy.
..
Trong căn phòng ở tầng một, trên một chiếc giường cỡ vừa, thân ảnh một người con gái với bộ quần áo đơn giản nhưng nhan sắc lại như phát sáng dưới lớp nắng vàng đang phủ trên mặt cô.
Hạ Băng vẫn đang chìm trong giấc ngủ say, cô không hề nhận ra nắng đã lên và đã xuyên qua khung cửa sổ của cô để phủ lên từng đồ vật ở trong phòng.

Bao gồm cả Hạ Băng.
Ánh nắng càng về sau càng trở nên gay gắt.

Hạ Băng cũng vì vậy mà thành công tỉnh dậy.

Cô vội vàng nhìn đồng hồ, đã là tám giờ sáng.

Hạ Băng vậy mà đã lãng phí mất sáu tiếng đồng hồ cho việc ngủ.
Cô thầm tự trách bản thân đã không kiềm chế được mà nằm ngủ lâu như vậy.

Lại nhìn lại lượng công việc cần phải hoàn thành trong hôm nay, Hạ Băng không có thời gian để chần chừ thêm nữa.

Cô vội rời khỏi giường và đi vào vệ sinh cá nhân.
Hạ Băng sau khi chỉnh trang lại bộ dáng của mình thì đi xuống tầng để kiếm thứ gì đó ăn tạm.
Cô vừa mới xuống dưới tầng thì đã bắt gặp một đĩa thức ăn đang nằm trơ trọi trên mặt bàn rộng lớn.

Rõ ràng là Lạc Tử An đã làm cho cô một phần.
Hạ Băng cũng không nghĩ nhiều mà đến bàn ăn để ăn sáng trong sự nhàn hạ và đồ ăn rất hợp khẩu vị của cô.
Ăn uống no nê xong rồi thì Hạ Băng nhanh chóng trở lại phòng và bắt đầu quá trình làm việc của mình..
Hạ Băng ngồi liền cả một ngày trời, cô còn không nhớ đến sự tồn tại của bữa trưa.

Vẫn luôn cặm cụi ghi chép và xử lý thông tin trên laptop.
..
Tối hôm đó, Lạc Tử An vẫn về muộn, đã là tám giờ tối nhưng Hạ Băng vẫn chưa thấy sự xuất hiện của Lạc Tử An.
Hạ Băng thầm vươn vai một cái, xương sống của cô hôm nay đã quá mệt mỏi khi phải ngồi liên tục gần mười hai tiếng đồng hồ để làm việc.
Hạ Băng cầm di động liên hệ cho ba người kia để hỏi xem tiến độ của họ đến đâu.

Kết quả là cả ba đều nói mình đã xong rồi.

Khi ấy Hạ Băng mới thầm thở phào một hơi.
Cô dọn dẹp hết mọi thứ trên bàn một cách gọn gàng rồi đi lên giường ngủ luôn, bỏ qua một bữa nữa trong ngày.
..
Lạc Tử An đêm nay không có về nhà, anh đã nghỉ luôn ở trên công ty.

Ban đầu anh cũng muốn về nhưng sau khi hoàn thành nốt công việc thì đã là rạng sáng.

Lạc Tử An không còn cách nào khác là đành ở lại phòng của bản thân để nằm nghỉ một lúc.

Lại nói thêm, phòng làm việc của Lạc Tử An được nối liền luôn với một phòng riêng khác.

Đó là phòng ngủ, có kê một chiếc giường cỡ nhỏ.

Khi trước Lạc Tử An câu thông hai bên phòng cũng là để tiện di chuyển hơn.

Trông hai căn phòng lúc này không khác gì là một.
Lạc Tử An nằm nghỉ một lúc, anh vừa chợp mắt là đã nhớ đến bóng dáng của Hạ Băng.

Lạc Tử An ôm suy nghĩ về cô và chìm vào giấc ngủ ngắn.
..
Sáng hôm sau, Hạ Băng do ngủ đủ giấc vào đêm qua nên đã tỉnh dậy từ sớm.

Cô chuẩn bị đồ ăn sáng và một bộ trang phục nghiêm túc để lên công ty.

Hôm nay công ty cô sẽ có một buổi phỏng vấn.
Bảy giờ sáng, Hạ Băng đã ăn xong và chuẩn bị lái xe đến công ty.

Cô vẫn chưa hề thấy Lạc Tử An xuất hiện.

Hạ Băng nghĩ hôm qua anh về muộn nên có thể là chưa dậy.

Nhưng nào ngờ xuống gara, cô không thấy xe của Lạc Tử An đâu.

Chả lẽ anh ta đi từ sớm?
Hạ Băng thầm suy đoán trong lòng.

Nhưng trong giây lát cô đột nhiên nghĩ đến một khả năng khác.
Hoặc cũng có thể là đêm qua Lạc Tử An vốn dĩ không có về nhà!

Hạ Băng không hiểu vì sao, khi nghĩ đến khả năng này cô đột nhiên thấy trong lòng khẽ dâng lên một cảm giác khó chịu.

Hạ Băng cũng khống thể lý giải sự khó hiểu này của bản thân.
Cô cũng không còn nhiều thời gian để suy nghĩ thêm về Lạc Tử An nữa, Hạ Băng dứt khoát lái xe đến công ty luôn.
..
Tại công ty, trong một căn phòng không hề lớn nhưng cũng đủ để cho sáu người cùng xuất hiện trong đó.
Ở giữa căn phòng là một bàn dài, có ba người ngồi ở đó.

Còn hai người khác là ngồi gọn ở một góc xa.

Ngoài ra còn có một cô gái nhỏ nhắn, với vẻ ngoài mang theo bao nhiêu là nét xinh xắn đang đứng ở giữa chiếc bàn dài.
Hiện tại từ nét mặt của Hạ Băng có thể nói là không ai có thể đoán được suy nghĩ của cô là gì.

Hạ Băng vẫn luôn im lặng từ lúc bắt đầu phỏng vấn đến bây giờ, khiến cho những người đã từng vào đây phỏng vấn đều phải run sợ đến quên cả thông tin cá nhân của mình.
Hạ Băng đưa tay trái lên chống nhẹ cằm, tay phải thì nhẹ gõ mấy nhịp trên mặt bàn.

Ánh mắt cô vẫn luôn dõi theo mọi cử chỉ và hành động của cô gái trước mặt này.

Có thể nói đây là người đầu tiên khiến cho Hạ Băng nhìn chăm chú đến như vậy.

Mọi lần trước Hạ Băng vẫn luôn là cái dáng vẻ không thể đoán được, ánh mắt hoàn toàn trống rỗng, không hề để người ta vào mắt.
Nhưng lần này lại khác.

Hạ Băng tập trung đến như vậy, khẳng định cô gái nay nhất định sẽ được nhận vào làm việc...
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 69: Biết Là Sẽ Rất Đau Nhưng Lại Không Thể Còn Lựa Chọn Nào Khác!


"Chị Uyển Ân, em ra ngoài nghe điện thoại một chút.

Chị quan sát người này giúp em một lúc nha." Hạ Băng khẽ khều nhẹ tay Tạ Uyển Ân rồi nói với y một câu trước khi rời đi.
..
Ngoài hành lang của công ty, chỉ có bóng dáng của Hạ Băng đang đứng đó với chiếc điện thoại trên tay.
"Alo? Có việc gì gấp sao?" Hạ Băng vừa nhấn chấp nhận cuộc gọi đã gấp gáp lên tiếng.

Lời vừa dứt, đầu dây bên kia đã nhanh chóng đáp lại.
"Cậu đang bận việc gì à? Xin lỗi, mình làm ảnh hưởng đến cậu rồi.

Lát nữa chúng ta gọi lại sau vậy." Diệp Tâm Bách ở đầu dây bên kia nhận ra sự hấp tấp của Hạ Băng trong từng lời nói, y đoán chừng có khi Hạ Băng vẫn đang bận gì đó.

Cuộc gọi của y đúng là không đúng lúc..
Ban đầu sau khi nghe Diệp Tâm Bách nói vậy, Hạ Băng toan đồng ý ngắt kết nối cuộc gọi để quay lại với cuộc phỏng vấn đang còn dang dở.

Nhưng cô còn chưa kịp tắt cuộc gọi thì Tạ Uyển Ân đã đi từ trong phòng ra, bên cạnh vẫn là Triệu Phong Vũ.

Hạ Băng có cảm tưởng Triệu Phong Vũ giống như một món đồ trang sức của Tạ Uyển Ân vậy.

Lúc nào cũng dính lấy y mọi lúc mọi nơi.
"Chị..

sao chị lại ra đây? Việc trong đó.."
"Hiện tại mọi người đi giải lao hết rồi nên chị và Phong Vũ định ra ngoài báo em một tiếng.

Bảo em có việc thì cứ xứ lý đi.

Nửa tiếng sau buổi phỏng vấn mới bắt đầu tiếp." Tạ Uyển Ân nói xong thì vỗ nhẹ vai Hạ Băng một cái tỏ vẻ em cứ làm việc của mình đi rồi cùng Triệu Phong Vũ rời đi đâu đó.
Sau khi nghe Tạ Uyển Ân nói Hạ Băng mới mơ hồ xem giờ trên điện thoại.

Không ngờ đã là mười hai giờ trưa.

Bảo sao mọi người lại muốn nghỉ giải lao.
Hạ Băng mải suy nghĩ mà quên mất một điều là di động của cô vẫn đang kết nối với Diệp Tâm Bách.

Cũng vì vậy mà toàn bộ cuộc nói chuyện của cô và Tạ Uyển Ân khi nãy Diệp Tâm Bách đã nghe thấy hết hoàn toàn.
"Hạ Băng..

vậy giờ cậu có thể không cúp máy rồi." Diệp Tâm Bách hắng giọng, y mãi mà không thấy Hạ Băng lên tiếng nên đoán chừng cô vẫn đang mải suy nghĩ gì đó.

Dù sao thì làm bạn thân từ nhỏ, y cũng không thể nào không hiểu Hạ Băng cho được.
Hạ Băng còn đang mải mê chạy theo những suy nghĩ viển vông thì bị câu nói của Diệp Tâm Bách kéo trở về hiện thực.

Cô vội hoàn hồn rồi trả lời lại câu hỏi của y..
"Bây giờ mình có thể nghe cậu nói hết câu rồi.

Cậu có thể nói mục đích của mình là gì không?"
"Cũng không có gì quan trọng lắm.

Chỉ là khi nãy Cảnh Điềm Điềm có gọi cho mình thông báo cuối tuần này sẽ về thăm trường đại học.

Dù sao hôm ấy cũng là ngày kỉ niệm thành lập trường.

Cậu ấy muốn cả khoa kinh tế năm đó của bọn mình cùng tụ tập lại và đi cùng nhau nên đã ngỏ lời với mình.

Sẵn tiện bảo mình chuyển lời cho cậu luôn." Diệp Tâm Bách nghiêm túc truyền lại những gì y nghe thấy được từ người bạn cũ.
Hạ Băng đến tận bây giờ đã không còn im lặng nữa.

Cô bắt đầu suy nghĩ một chút rồi nói..
"Mình cũng không biết hôm ấy có đến hay không nhưng nếu như cậu cũng đi vậy mình đi."
Diệp Tâm Bách thoáng rung động.

Biết là câu nói ấy của Hạ Băng là không có ý gì sâu xa cả.

Nhưng qua tai một người vẫn còn đang yêu đơn phương như y, mọi lời nói bình thường đều trở thành lời ngọt ngào, quan tâm.
"Mình đương nhiên là sẽ đi.

Dù sao bao nhiêu năm qua chúng ta cũng chưa về thăm trường lấy một lần.

Thầy cô chắc là vẫn còn nhận ra cậu mà nhỉ?" Diệp Tâm Bách chuyển chủ đề một cách khéo léo.

Y cũng chỉ muốn Hạ Băng sẽ xem xét đi đến thăm trường cũ của cả hai.

Nhưng mà cũng lo cô sẽ không đi vì nghĩ đến việc mình đã có gia đình rồi nếu mà đi thì sẽ cảm thấy rất lạc lõng.
Thật ra ban đầu Diệp Tâm Bách tính từ chối ngay từ lúc Cảnh Điềm Điềm nói.

Nhưng bây giờ nghĩ đến khả năng sẽ được đi cùng Hạ Băng, y lại nhanh chóng sửa lại quyết định.

Dù sao, y cũng đã quyết định rồi, thời gian cũng trôi qua nhanh lắm.

Nếu không biết trân trọng thì chỉ cần ngẩng đầu lên một lần thôi là thế giới đã thay đổi rất nhiều.

Nên coi như là lần này là lần cuối mà Diệp Tâm Bách đuổi theo bước chân của người ta đi.
"Cái đó thì mình không biết.

Hàng năm các thầy cô phải nhận bao nhiêu học sinh.

Làm sao mà có thể nhớ ra được mình là ai được cơ chứ? Nhưng việc ấy cũng không quan trọng, nếu cậu đã đi vậy mình cũng sẽ đi cùng cậu.

Từ ngày ra trường đến giờ mình cũng chưa có về trường một lần nào."
Diệp Tâm Bách nghe Hạ Băng nói vậy thì như mở cờ trong bụng.

Coi như là một cái kết đẹp cho lần cuối vậy..
Kể từ sau hôm đó trở đi, y chấp nhận buông bỏ..
Buông bỏ mối tình bảy năm không có hồi đáp và cũng không dám nói ra ấy..
Biết là sẽ rất đau nhưng lại không còn lựa chọn nào tốt hơn.

Diệp Tâm Bách thầm cười nhạt trong lòng...
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 70: Lâm Mộc


Sau đó Hạ Băng trò chuyện cũng Diệp Tâm Bách thêm một lúc nữa rồi tắt máy.

Cô nhìn đồng hồ, cũng sắp hết giờ nghỉ giải lao rồi, mọi người đã sớm quay lại phòng để tiếp tục phỏng vấn.
Hạ Băng cất điện thoại vào trong túi áo, xong cô quay người vào bên trong phòng.
Căn phòng bây giờ đã tương đối đủ người.

Duy chỉ có cô gái vẫn còn đang phỏng vấn dở khi nãy là không thấy mặt.
Hạ Băng cũng không vội, cô đi về chỗ của bản thân và ngồi xuống chờ đợi người kia quay lại.
Mãi hơn mười phút sau, cánh cửa phòng mới mở ra.

Cô gái kia đã quay lại.

Nhưng Hạ Băng lại tinh ý nhận ra thái độ của y rất khác thường.
Cô gái vẫn luôn tránh khỏi ánh nhìn của các vị giám khảo, đặc biệt là Hạ Băng.

Các câu trả lời của y cũng không còn dứt khoát và mạch lạc như trước nữa.

Có một chút gì đó gọi là gấp gáp và lo sợ.
Hạ Băng cảm thấy có chuyện không hay đã xảy ra.

Có như vậy cô gái này mới bị ảnh hưởng lớn đến trạng thái của bản thân tới mức như vậy.
"Em cứ làm hết khả năng của mình đi.

Đừng sợ, sẽ không có ai có thể làm hại em đâu." Ngay lúc cô gái đi lướt qua chỗ Hạ Băng, cô đã tranh thủ nói đôi câu khiến cho cô gái kia trong nháy mắt đã cứng đờ người lại.
Gương mặt của y cũng dần chuyển sang trắng bệch, cảm thấy hiện tại đang rất sợ hãi.

Có lẽ là vì câu nói của Hạ Băng.
"Lâm Mộc! Em cẩn thận chút!" Tạ Uyển Ân có hơi lớn tiếng khi thấy cô bé này có hơi thất thần, suýt chút nữa là đã va phải đồ dùng trong phòng rồi.
Lâm Mộc vẫn còn đang chìm đắm trong cảm giác lo lắng và sợ hãi bỗng chốc nghe thấy có người kêu tên mình.

Y nhanh chóng hoàn hồn lại và kịp dừng chân trước khi đá phải chiếc ghế phía trước.
"Em..

em xin lỗi." Nhận ra sự thất thố của bản thân, Lâm Mộc vội cúi người xuống liên tục, miệng thì vẫn luôn nói "xin lỗi".

Thái độ này của y khiến cho tất cả mọi người trong phòng đều kinh ngạc.
Rõ ràng Tạ Uyển Ân cũng chỉ là nhắc nhở y một câu để không xảy ra sự cố thôi mà.

Cũng không đến mức khiến Lâm Mộc hoảng sợ vậy chứ?
"Aizz chị cũng chỉ là nhắc nhẹ em thôi.

Không cần căng thẳng đến mức đó đâu.

Em nếu thấy không ổn thì có thể ra ngoài hít thở không khí năm phút rồi quay lại, tụi chị sẽ cho em phỏng vấn lần hai."
"Như vậy..

liệu có ổn không?" Lâm Mộc hơi do dự, y sợ chỉ vì trạng thái của bản thân mà ảnh hưởng đến nhiều người khác.

"Vậy em thấy tình hình hiện tại của em mà tiếp tục phỏng vấn thì liệu có ổn không?" Triệu Phong Vũ không trực tiếp trả lời câu hỏi của Lâm Mộc, y đưa ra một câu hỏi khác và yêu cầu cô phải trả lời.
Có thể nói cách của Triệu Phong Vũ rất tốt.

Chỉ một câu hỏi đã khiến cho Lâm Mộc còn đang do dự liền nhanh chóng nói lời cảm ơn rồi lui khỏi phòng.
Hạ Băng nãy giờ vẫn luôn muốn có cơ hội trò chuyện riêng với Lâm Mộc nhưng không kiếm được lý do nào chính đáng.

Bây giờ nhân lúc Lâm Mộc ra ngoài, Hạ Băng cũng tranh thủ rời khỏi phòng để gặp y ở ngoài phòng.
"Tôi đi vệ sinh một lát." Hạ Băng nói xong liền đứng dậy và rời khỏi phòng, chưa kịp để cho bốn người kia phản ứng lại.

Tạ Uyển Ân nhìn Triệu Phong Vũ ở bên cạnh rồi nói nhỏ..
"Hạ Băng, em ấy hình như có gì đó khác thường?"
"Kệ em ấy đi.

Chúng ta đừng nên phán đoán lung tung, cũng không hay lắm." Có vẻ như Triệu Phong Vũ không mấy hứng thú với việc Hạ Băng có gì thay đổi.

Y vẫn lạnh nhạt như vậy, trên gương mặt không hề xuất hiện một biểu cảm thừa nào.
Ánh mắt vẫn luôn bình lặng của y đột nhiên khựng lại khi nhìn thấy một lọn tóc dài vương trên vai của Tạ Uyển Ân.
Triệu Phong Vũ đưa tay với lấy sợi tóc kia rồi thả xuống thùng rác ngay bên cạnh.

Tất cả các hành động ấy của y chỉ diễn ra trong vòng mười mấy giây, Tạ Uyển Ân có chút phản ứng chậm.
"Chỉ là một sợi tóc thôi.

Không có chuyện gì quan trọng đâu." Tạ Uyển Ân còn đang tính lên tiếng hỏi thì đã thấy Triệu Phong Vũ trả lời.

Lời nói vẫn còn dang dở ở cổ họng đành được Tạ Uyển Ân đem nuốt ngược lại vào trong lòng..
..
Hạ Băng vừa ra khỏi phòng đã nhanh chóng nhìn ngó xung quanh để tìm kiếm bóng dáng của Lâm Mộc.

Đến một vài giây sau, Hạ Băng đã thành công nhìn thấy Lâm Mộc ở phía cuối hành lang.

Nhìn dáng vẻ của y hình như không mấy tốt đẹp.

Hạ Băng còn nhận ra đối diện với Lâm Mộc hình như còn có người.

Cô vội đi về phía của y để xem rõ hơn tình hình.
Hạ Băng đến càng sát nơi mà Lâm Mộc đứng hơn, cô nép gọn ở một ch* k*n đáo, không để cho Lâm Mộc phát hiện ra sự hiện diện của bản thân mình.
"Mày có đưa tiền cho tao hay không?! Đừng tưởng là tao không biết, mày làm ở công ty của Hạ gia thì chắc chắn lương không hề nhỏ.

Vậy mà có mấy đồng cũng không cho tao được.

Đúng là đồ con bất hiếu!!"
Người đàn ông tự xưng là ba của Lâm Mộc vẫn luôn hét toáng lên trước mặt y.

May sao hành lang khá khuất và cách khá xa căn phòng khi nãy nên cũng không lo mọi người trong phòng đã nghe thấy điều gì không hay.
Hạ Băng nhận ra giọng điệu của ông ta có hơi không tỉnh táo.

Hình như ông ta mới uống rượu xong..
"Ba đừng có mà quá đáng! Vừa mới tuần trước con đã gửi tiền về cho ba! Bây giờ mới có mấy ngày, ba đã đến tìm con.

Con lấy đâu tiền để mà đưa cho ba?!"
Lâm Mộc siết chặt bàn tay lúc nói.

Y đã phải nhận nhịn rất nhiều để không lao lên đánh cho người trước mặt này cho đỡ tức.
Rõ ràng là trong nhà vẫn còn một em trai nữa, vậy mà mọi chi tiêu trong gia đình đều là Lâm Mộc lo toan hết.

Nhiều khi y cũng tự cảm thấy bất công với số phận của mình, tại sao mọi điều xui xẻo đều đến với y?.
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 71: Tôi Có Hơi Xấu Tính Ông Thông Cảm


"Tiền đó của mày tao đóng học phí cho Lâm Lãng hết rồi! Mày lo mà đưa tao thêm tiền đi.

Nếu không thì hôm nay tao sẽ cho mày phải bẽ mặt ở nơi đây!"
Người đàn ông từ đầu đến cuối vẫn một mực hung hăng.

Thậm chí ông ta còn muốn động tay động chân với Lâm Mộc khi mà y vẫn cương quyết, không chịu cho ông ta tiền.
"Con nói luôn là con không có tiền! Ba về mà bảo Lâm Lãng đi làm thêm kiếm tiền đi! Nó cũng hai mươi rồi chứ có còn bé gì nữa đâu.

Lúc nào cũng ăn bám vào tiền của con! Không thấy thẹn với lương tâm à?!"
Lâm Mộc không thể nhẫn nhịn thêm nữa.

Bao nhiêu lần rồi, y càng nhún nhường ông ta, cho hai cha con ông ta tiền thì ông ta càng không coi y ra gì.
Cũng cùng là con ruột của ông ta.

Vậy mà ông ta đối xử phân biệt rõ ràng.
Lâm Mộc chỉ hơn Lâm Lãng có ba tuổi.

Mẹ y do bệnh tình từ lúc trẻ nên đã qua đời từ sớm, chỉ còn ba cha con nương tựa lẫn nhau.

Nhưng ngay từ khi mẹ mất, Lâm Mộc đã phải làm hết mọi việc trong nhà.

Trong khi đó Lâm Lãng chỉ việc ăn nằm hưởng thụ mọi cố gắng của Lâm Mộc.
Nói thật khi đó y cũng không có nghĩ nhiều như vậy.

Dù sao cũng là huyết thống, y lại còn là chị nên việc phải nhường em một chút cũng là lẽ đương nhiên.
Thời gian trôi qua, Lâm Mộc càng ngày càng nhận thấy rõ hơn sự phân biệt đối xử của ba y.

Một người ông thực sự coi là con mà đối xử tốt.

Còn riêng Lâm Mộc, y cảm thấy ông cùng Lâm Lãng chỉ đơn thuần coi mình là cây ATM để họ thỏa sức rút tiền.
Lâm Mộc vẫn luôn nhẫn nhịn vì nghĩ đến dù gì cũng là ba và em mình.

Nhưng đến hôm nay, ngay tại công ty của Hạ gia, vậy mà ông ta vẫn dám đến đây để đòi tiền y, khiến cho mặt mũi của y cũng biến mất.

Lại còn ảnh hưởng trực tiếp đến người khác.

Y không thể nhẫn nhịn nổi nữa.
Nhác thấy người đàn ông kia định đưa tay lên bạo lực với Lâm Mộc, Hạ Băng cảm thấy mình không thể giả bộ không biết nữa.

Cô vội đứng ra giữa hành lang và hét lớn..
"Đủ rồi!!"

Người đàn ông kia còn đang chuẩn bị giáng xuống gương mặt Lâm Mộc một cú tát trời đánh thì đột nhiên nghe thấy tiếng hét lớn của người khác.
Ông ta vẫn giữ nguyên bàn tay đang giơ giữa không trung của mình, tuy nhiên lông mày lại hơi nhíu lại, nét mặt cũng khó coi vô cùng.

Ông ta từ từ quay đầu về nơi phát ra tiếng nói, ánh mắt mang theo tia lửa hận.

"Cô là ai mà dám lớn tiếng với tôi?! Con gái tôi, tôi muốn làm gì thì làm! Cô tốt nhất đừng lo chuyện bao đồng, nên rời khỏi đây ngay bây giờ đi may ra vẫn còn kịp!" Người đàn ông không vì sự xuất hiện của Hạ Băng mà bớt đi vẻ hung hãn của mình.

Ông ta vẫn rất ngạo mạn mà hét lên, không hề lo lắng người trước mặt mình có thân phận như thế nào.
Lâm Mộc cảm thấy ba mình chê sống đủ lâu rồi nên mới nói như vậy với Hạ Băng.

Không biết ông ta có biết người trước mặt này có thân phận ra sao không mà dám hành xử như vậy? Mà đoán chừng việc này có khi không quan trọng lắm, Hạ Băng cơ bản đã ghim ông ta rồi.

Kiếp này của ông ta coi như bỏ.
Lâm Mộc còn đang tính lên tiếng nói đỡ cho ba mình.

Dù có ghét và hận ông ta đến như nào thì y vẫn không thể trơ mắt ra nhìn ba mình bị vấn đề gì được.

Nhưng Lâm Mộc còn chưa kịp lên tiếng, Hạ Băng đã nói trước..
"Ông là ba thì đã làm sao? Làm ba là có quyền đánh con mình? Hình như ông coi luật pháp là không tồn tại phải không?" Hạ Băng nhìn ông ta với ánh mắt coi thường.

Cô cũng chả dư hơi mà tức giận với loại người cặn bã như ông ta.
"Lại nói thêm, đây là công ty tôi, tôi thích lo chuyện gì là việc của tôi.

Ông có quyền cấm à?"
Hạ Băng nói đến đâu, sắc mặt của tên đàn ông đó càng trắng lại đến đó.

Chả thể ngờ người mà ông ta vừa mắng chửi thậm tệ đến vậy mà lại là con gái duy nhất của Hạ gia.

Người thừa kế sản nghiệp kếch xù Hạ thị mà bao kẻ phải nhòm ngó.
"Hạ tiểu thư..

khi nãy là do tôi sơ ý quá.

Không biết cô là tiểu thư của Hạ gia nên hành động có hơi l* m*ng.

Đại tiểu thư là con người cao quý, chắc cũng không chấp nhặt mấy việc này đâu mà đúng không?"
Người đàn ông sau khi biết mình đã lỡ đắc tội với người không thể đắc tội thì nhanh chóng thể hiện trình độ lật mặt của mình.

Trong vòng một giây, ông ta cười nói vui vẻ trước mặt Hạ Băng khiến cho cô phải thấy kinh tởm.
"Tôi cũng không phải là quan âm bồ tát mà không biết giận ai bao giờ.

Tiếc cho ông xưa nay tôi đã nổi tiếng sẵn là người có lòng dạ hẹp hòi nên chuyện này tôi rất để tâm.

Phải xin lỗi ông một câu rồi." Hạ Băng vẫn tươi cười, có vẻ như cô đang muốn khiêu khích người đàn ông.
Hạ Băng vừa nói xong, gương mặt người đàn ông càng trông khó coi hơn nữa.

Ông ta không ngờ cô lại nói như vậy.

Cứ nghĩ Hạ Băng sẽ cho ông ta một chút thể diện mà bỏ qua chuyện vừa rồi.
Thật không ngờ, cô lại dám thừa nhận bản tân xấu tính để mà cắn chặt lấy ông ta, không chịu buông tha...
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 72: Xung Đột


"Hạ tiểu thư..

chị có thể bỏ qua cho ba em một lần này được không? Dù sao đây cũng là chuyện cá nhân của em.." Lâm Mộc thấy tình hình có vẻ hơi căng thẳng, y đành miễn cưỡng lên tiếng nói một câu để giảng hòa lại.
"Đúng đúng.

Đây là chuyện của gia đình tôi, có gì tôi và con gái sẽ giải quyết sau.

Tôi hứa lần tới sẽ không bao giờ lớn tiếng ở công ty của tiểu thư nữa.

Cô bỏ qua cho tôi một lần được không?" Người đàn ông nhanh chóng phụ họa, hơn ai hết ông ta hiểu rõ tình hình hiện tại của mình.

Có thể bị Hạ Băng ra tay đến mức không sống nổi cũng là sự thật.
"Có vẻ như ông vẫn chưa nhận ra vấn đề của bản thân? Tôi không bàn đến việc ông lớn tiếng ở công ty tôi, tôi chỉ quan tâm nhân cách của ông thôi.

Liệu ông có thấy mình xứng đáng làm ba không hả? Hết đánh đập con lại còn ăn bám con suốt ngày.

Ông không thấy tự thẹn với lương tâm à?! À còn cậu con trai quý hóa của ông nữa.

Cũng hai mươi tuổi rồi, qua tuổi vị thành niên rồi, cũng nên nhận thức được vấn đề rồi chứ nhỉ? Đâu phải là trẻ lên ba mà cần người hầu hạ tận nơi, muốn ăn thì tự mà làm đi, ai rảnh mà hầu hạ!" Hạ Băng nói một tràng dài.

Cô rất bức xúc trước thái độ của người đàn ông này.

Tại sao lại có một người ba đối xử phân biệt giữa con cái với nhau như vậy chứ?
Cả Lâm Mộc và Lâm Đồng mình đều sững người lại.

Có lẽ không ai có thể ngờ tới việc Hạ Băng sẽ nói những lời như vậy.

Đến chính bản thân cô cũng không ngờ tới nữa là..
Có lẽ là do từ nhỏ Hạ Băng luôn được sống trong tình yêu thương mà Hạ Thần và Hàn Nguyệt đem lại.

Cô không phải bận tâm nhiều thứ, cứ thỏa thích làm theo điều mình mong muốn.

Bây giờ đột nhiên nhìn thấy người khác cũng chỉ ngang tuổi mình thôi.

Vậy mà cuộc sống lại khác xa nhau.

Hạ Băng cũng vì vậy mà nhất thời kích động, lời nói bật ra cũng là lời thật lòng từ tận trái tim, cô còn chưa kịp suy nghĩ nhiều.
Nhưng nếu cho Hạ Băng một cơ hội nói lại, cô vẫn không thay đổi lời đã nói.

Dù sao thì đó cũng là sự thật, Hạ Băng chỉ là muốn cho Lâm Đồng biết ông ta không xứng để làm ba.

Dù có khi ông ta cũng chả để những lời của cô vào tai.
"Cô..

cô đừng tưởng mình là tiểu thư Hạ gia mà không coi ai ra gì! Dù sao nếu so về vai vế tôi cũng đáng tuổi của ba mẹ cô đó! Lại nói thêm, cuộc sống hiện giờ của cô cũng là do ăn bám từ bố mẹ mà ra.

Có phải là do bản thân cô tự làm đâu mà yêu cầu con trai của tôi làm này làm kia!" Lâm Đồng bị sự tức giận làm cho đến điên rồi.

Ông ta còn không kịp suy nghĩ đã bật ra thành lời.

Khi nói xong thì lại thấy hối hận không kịp.
"Tôi với ông có họ hàng à mà so vai vế? Ông bảo ông bằng tuổi ba mẹ tôi, vậy thử coi ông đã làm được như họ chưa? Ông đã bao giờ dành tình yêu thương cho con gái của mình như ba mẹ tôi đã làm chưa? Ông có kiếm ra được thu nhập như ba mẹ tôi chưa hay lại là ăn bám Lâm Mộc?" Hạ Băng trừng mắt nhìn Lâm Đồng.

Có lẽ cô cũng không ngờ ông ta dám lôi cả ba mẹ của mình ra để nói.
"Lại nói thêm, tôi có được vị trí như ngày hôm nay là do bản thân tôi tự đi lên.

Không hề có ăn bám bố mẹ như là ông nghĩ.

Ông không sống trong gia đình tôi thì ông đừng có phán bừa, kẻo người ta lại cười!" Hạ Băng vừa nói vừa cười trào phúng, lần đầu tiên có người dám nói cô ăn bám bố mẹ.

Hạ gia giàu thì giàu thật, ba mẹ cô cũng cưng chiều con gái hết mực.

Nhưng cưng chiều là một chuyện, rèn luyện cho cô những phẩm chất tốt lại là chuyện khác.
Hạ Băng từ nhỏ đã được ba mẹ để cho tự lập.

Tất cả mọi việc cô đều được tự quyết, hậu quả cũng do chính cô chịu.
Và có lẽ cũng vì vậy mà cho dù Hạ Băng mới chỉ hai mươi lăm tuổi nhưng đã có thành công được như bây giờ.
"Thời gian của tôi cũng có hạn.

Tôi không muốn mất công ở đây nói với ông.

Phiền ông rời khỏi công ty trước khi tôi cho bảo vệ lên cưỡng chế!" Hạ Băng nhìn đồng hồ, cô đã ra ngoài được mười phút rồi.

Mọi người trong phòng chắc đang rất nóng ruột chờ cô và Lâm Mộc quay lại để tiếp tục cuộc phỏng vấn.
Lâm Đồng nghe Hạ Băng nói vậy thì cũng biết nặng biết nhẹ mà rời đi.

Trước khi đi ông ta còn quay lại trừng Hạ Băng một cái cùng "hừ" một tiếng rõ lớn.
Lâm Đồng đi rồi, Hạ Băng mới có cơ hội nói chuyện với Lâm Mộc.

Cô cúi xuống thì đã nhìn thất y đang căng thẳng đến mức hai tay xoắn vào nhau, trên mặt cũng là viết to hai chữ lo lắng.
"Em không cần căng thẳng quá đâu.

Chuyện vừa rồi chị sẽ không nói cho ai cả.

Với lại nếu như ông ta sau này vẫn còn quá đáng với em thì em nên giao cho pháp luật xử lý.

Loại người như ông ta không xứng để em hi sinh." Hạ Băng vỗ nhẹ vai của Lâm Mộc để động viên y.

Trên gương mặt của cô là sự ân cần và dịu dàng khiến cho Lâm Mộc bất giác thấy an tâm hơn hẳn.

Mọi sóng gió trong lòng cũng dần bình lặng lại trước sự quan tâm của Hạ Băng...
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 73: Khó Chịu


Hạ Băng và Lâm Mộc trở lại phòng để tiếp tục cho buổi phỏng vấn.

Có thể nói trạng thái của Lâm Mộc sau này đã quay lại bình thường thậm chí là tốt hơn cả ban sáng.
Buổi phỏng vấn kéo dài thêm mấy tiếng đồng hồ nữa.

Đến tận sáu giờ tối, khi tất cả mọi người cũng đã thấm mệt thì mới hết người đến ứng tuyển.
Hạ Băng vươn vai một cái, trong căn phòng lập tức vang lên một vài tiếng rắc nhỏ.

Hiện tại cô có cảm giác cột sống của mình không mấy ổn cho lắm khi mà phải ngồi im một chỗ lâu đến như vậy.
Cũng may mọi sự cố gắng cũng không phải là vô ích.

Hạ Băng cùng bốn người còn lại cũng đã duyệt qua được mấy người có trình độ và phù hợp với vị trí họ ứng tuyển để cho lên làm thực tập sinh một tháng.

Hết một tháng, Hạ Băng mới cân nhắc đến việc có cho lên làm nhân viên chính thức hay không.
Có thể nói Hạ Băng là một người luôn theo đuổi chủ nghĩa hoàn mỹ, toàn vẹn.

Cô làm việc gì cũng phải chừa cho mình một đường lui.

Bình thường các công ty khác là sẽ cho lên làm nhân viên chính thức luôn.

Chỉ có duy nhất công ty Hạ Băng là còn có giai đoạn thử việc..
Nhưng dù cho công ty có yêu cầu thêm mục thử việc thì người đến xin phỏng vấn vẫn rất là nhiều.

Hạ Băng và mọi người đã phải cân nhắc rất kĩ để chọn ra những người phù hợp nhất.
Nguyên do mà mọi người hào hứng trước việc Hạ Băng tuyển nhân viên như vậy cũng là do đây là công ty của Hạ gia, một công ty lớn.

Thứ hai là vì đãi ngộ mà Hạ Băng đưa ra rất hợp tình hợp ý.

Nhân viên nào cũng cảm thấy có động lực hơn để làm việc vào mỗi buổi sáng thức dậy.
"Cũng muộn rồi, em về trước đây.

Mọi người đi đường cẩn thận." Hạ Băng nói lời tạm biệt với Triệu Phong Vũ và Tạ Uyển Ân xong thì lên xe ra về.
Sảnh công ty rộng lớn nhưng lại chỉ còn hai người ở đó.

Cả Minh Lam và Ngọc Tuyền đều đã ra về từ sớm do bận việc.
"Tối nay đến nhà mình ăn cơm đi!" Tạ Uyển Ân vẫn còn đang bận lơ đãng nhìn dòng xe cộ lướt qua cổng công ty thì Triệu Phong Vũ đột nhiên lên tiếng khiến y không phản ứng kịp mà ngơ ra một lúc.
"À hả..? Cậu vừa nói gì? Bác trai bác gái cũng về nước rồi sao?" Trong giọng nói của Tạ Uyển Ân còn không giấu được niềm vui.

Có lẽ vì lâu lắm rồi y không có được gặp mặt ba mẹ của Triệu Phong Vũ nên có chút nhớ hai bác.
"Ừm.

Họ mới về sáng nay.

Khi nãy họ gọi mình bảo là dẫn theo cậu về nhà ăn cơm luôn." Triệu Phong Vũ vẫn bình thản.

Có vẻ như thái độ hào hứng hiện tại của Tạ Uyển Ân y cũng sớm đoán ra được.

Dù gì cả hai cũng không phải là quen nhau ngày một ngày hai, sao y còn chưa hiểu hết tính cách của Tạ Uyển Ân được cơ chứ.
"À..

tối nay mình không biết có thể đi được không nữa.

Dù sao thì cũng lâu lắm rồi mình không gặp hai bác.

Sợ có chút ngượng ngùng."
Tạ Uyển Ân cũng không phải là lo thừa.

Đã bốn năm rồi cô không có gặp bác trai bác gái.

Họ vẫn luôn ở nước ngoài làm việc.

Bây giờ đột nhiên gặp sau bao năm xa cách mà đã đến nhà ăn tối cùng nhau thì có hơi ngượng.
Nhưng có vẻ như Triệu Phong Vũ lại không hề để tâm đến vấn đề này.

Đối với y cho dù có không gặp nhau mười năm đi nữa thì ba mẹ mình chắc chắn vẫn luôn chào đón Tạ Uyển Ân.

Dù sao họ cũng sớm coi Tạ Uyển Ân là con trong nhà mà đối xử.
Đến cuối cùng nỗi băn khoăn duy nhất của Tạ Uyển Ân cũng được Triệu Phong Vũ giải quyết ổn thỏa.

Y cũng không còn lý do để từ chối nên đã đồng ý về nhà ba mẹ Triệu Phong Vũ để ăn cơm tối..

..
Hạ Băng sau khi trở về nhà đã bắt gặp Lạc Tử An chờ cơm mình.

Hình ảnh này cũng không phải là Hạ Băng mới thấy một hai lần đầu, vậy mà cô cũng không hề mảy may để ý.
Tuy nhiên ngay lúc Hạ Băng vừa định lướt qua bàn ăn để vào phòng thì Lạc Tử An đã kịp lên tiếng giữ chân cô lại..
"Em ăn đi rồi hãy lên phòng.

Dạo này nhiều việc bên công ty và gia đình, anh thấy em bỏ bữa hơi nhiều.

Dạ dày có tốt đến mấy cũng không thể chống chọi được đâu."
Lạc Tử An nói xong, Hạ Băng có hơi do dự.

Cuối cùng cô vẫn là ngồi xuống ăn.

Lạc Tử An nhìn vậy thì cũng không nói thêm, anh chỉ thầm cười nhẹ một cái rồi thôi..
..

Một tuần trôi qua, hôm nay đã là chủ nhật.

Hạ Băng vẫn còn nhớ mình có hẹn cùng với Diệp Tâm Bách về thăm lại trường.
Từ sớm, Hạ Băng đã chuẩn bị trang phục và phủ lên mặt một lớp trang điểm nhẹ để chuẩn bị rời nhà đến điểm hẹn.

Cô không trực tiếp lên trường mà sẽ đứng ở cửa nhà đợi Diệp Tâm Bách đến đón.
Ban đầu lúc Diệp Tâm Bách nói sẽ đón cô thì Hạ Băng phản đối kịch liệt nhưng khi nghĩ đến Lạc Tử An cô lại không còn phản đối nữa.

Dù sao anh cũng không để cô vào mắt, Hạ Băng cũng không cần phải quan tâm cảm nhận của anh làm gì.
Mấy nay Lạc Tử An vẫn luôn mất ngủ.

Cũng vì vậy nên anh dậy rất sớm, sớm hơn cả Hạ Băng.
Lạc Tử An ngồi ở phòng khách đọc tài liệu trợ lý gửi tối qua nhưng ánh mắt thỉnh thoảng vẫn liếc theo hướng đi của Hạ Băng để quan sát xem cô đang làm gì.
Lạc Tử An nhìn Hạ Băng đi đi lại lại với một bộ váy trắng và tông trang điểm nhẹ nhàng.

Trông cô hôm nay dịu dàng và nữ tính hơn hẳn thường ngày.

Anh nhìn Hạ Băng dậy từ sớm để sửa soạn như vậy thì cũng muốn hỏi cô đi đâu nhưng đến cuối cùng vẫn thấy mình không có tư cách gì để hỏi.

Hạ Băng mải lo việc của mình nên không để ý sắc mặt đã tối sầm của Lạc Tử An.

Anh vẫn luôn khó chịu từ lúc biết cô sửa soạn đẹp như vậy để đi ra ngoài vào hôm nay.

Lạc Tử An dù biết mình không có quyền để ngăn cấm Hạ Băng làm việc gì đó.

Bởi vì chính bản thân anh cũng vậy, cũng từng phạm sai lầm..
Nhưng không hiểu sao, Lạc Tử An lại muốn Hạ Băng sẽ để ý đến cảm nhận của anh, không đi ra ngoài với người ta nữa...
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 74: Học Trưởng Và Học Tỷ Về Trường Rồi!


Hạ Băng chỉnh trang lại trang phục một lần nữa, thấy đã vừa ý thì mới đeo túi rời khỏi nhà.

Cô cũng không thèm để ý đến ánh mắt vẫn luôn dõi theo mình từng chút một của Lạc Tử An.
Hạ Băng vừa bước ra khỏi cửa nhà đã thấy Diệp Tâm Bách đứng chờ mình ở cửa.

Cô cũng không nói nhiều mà đẩy cửa xe và bước vào.
Diệp Tâm Bách tính bảo Hạ Băng lên ghế phụ lái ngồi nhưng nghĩ gì lại thôi.

Có lẽ Hạ Băng sẽ không đồng ý chuyện này, vẫn nên im lặng thì sẽ tốt cho cả hai.
Chiếc xe lăn bánh, hai người ngồi trong xe với hai tâm thế khác nhau.

Nếu như Diệp Tâm Bách vẫn luôn trong trạng thái hồi hộp, lo lắng vì lâu lắm rồi y mới được chung xe cùng cô thì Hạ Băng lại bắt đầu thấy hối hận vì đã đồng ý lên xe của y.
Hạ Băng biết thừa mình vẫn không thể buông bỏ được Lạc Tử An.

Dù bên ngoài cô có lạnh nhạt và không để anh vào mắt nhưng sự thật là cô vẫn luôn để tâm đến anh.
Lần này cũng vậy, một phút nhất thời kích động nên mới đồng ý lời đề nghị của Diệp Tâm Bách.

Nguyên nhân vẫn chỉ là do Hạ Băng cảm thấy khó chịu, muốn Lạc Tử An phải thấy khổ sở khi mình có người mới.

Có thể nói cô làm vậy cũng chỉ là muốn thăm dò tâm ý của người ta với mình chứ không hề coi trọng lời mời của Diệp Tâm Bách.
Hạ Băng biết mình làm vậy là không đúng.

Dường như cô đang kéo y vào việc của riêng bản thân.

Nhưng bây giờ có hối hận cũng đã muộn, cô cũng không thể thay đổi ý kiến được nữa.

Hạ Băng chỉ đành thở dài một hơi..
Chiếc xe đã rất nhanh chóng đến được trường đại học cũ của Hạ Băng.

Đến khi cô kịp thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình thì cũng là lúc Diệp Tâm Bách thành công đỗ xe vào chỗ gửi.
Hai người một nam một nữ cùng lúc xuống xe đã thu hút biết bao nhiêu ánh nhìn.

Cơ bản là bởi vì nhan sắc của mỗi người khi đứng riêng đã nổi bật rồi bây giờ lại còn đứng cạnh nhau, nhan sắc ấy như càng nhân lên gấp bội.
"Cậu nhìn hai người kia đi.

Chắc là đại minh tinh nào đó phải không? Nhan sắc đúng là đã mắt người nhìn mà."
"Mình biết chàng trai kia, là thiếu gia của Diệp gia, nghe nói mới về nước.

Hiện tại đang tiếp quản công ty cùng anh trai.

Không phải đại minh tinh gì đâu."
"Aiz tiếc vậy.

Nhan sắc kia mà không làm ngôi sao thì phí quá.

Lại nói cô gái bên cạnh hình như hơi quen, mình đã thấy ở đâu rồi thì phải?"
"Cô ấy là Hạ Băng, đàn chị khóa 59 của trường mình.

Trong phòng của hiệu trưởng và hội học sinh có treo ảnh chị ấy nên việc thấy quen là phải." Một cô gái vẫn luôn đứng cạnh đó nãy giờ nên đã nghe hai người kia bàn tán về Hạ Băng và Diệp Tâm Bách.

Bản thân cô ta cũng không phải là người thích chen vào câu chuyện của người khác nhưng nghe nói có người không nhận ra Hạ Băng thì hơi nôn nóng mà nói luôn cho người ta nghe.

Đàn chị cả bốn năm đại học đều có thành tích xuất sắc như vậy mà sao bọn họ lại không biết? Hay là cả hai đều là tân sinh viên?
"Hóa ra là học tỷ.

Bảo sao chúng em mới nhìn đã thấy trên người tỷ ấy toát lên khí thế mà người phàm không có được như vậy." Một trong hai cô gái sau khi biết người kia là Hạ Băng thì phấn khích không thôi.

Thật không ngờ chỉ là lên trường trả lại sách cho thư viện mà cũng có thể gặp được người đã được hiệu trưởng ghi vào danh sách học bá xuất chúng của trường.
Nói thật, đại học mà Hạ Băng theo học là một trong những trường trọng điểm của cả nước.

Nơi đây quy tụ toàn các anh tài của đất nước.

Vậy nên sự cạnh tranh giữ những học sinh ở đây là vô cùng lớn.

Thế mà từ khi mà Hạ Băng vào trường, đã khiến cho tất cả học sinh trong trường phải khiếp sợ trước tài năng của cô.
Thành tích của Hạ Băng trong chuyên ngành quản trị kinh doanh mà mình chọn luôn đứng đầu.

Các môn phụ của cô cũng không thua kém môn chính, luôn đạt điểm tuyệt đối.

Cũng là ngoại lệ duy nhất của trường điểm tổng kết luôn gần sát với điểm tối đa.
Ngoài ra Hạ Băng còn là cựu hội trưởng của hội học sinh suốt bốn năm đại học.

Từ ngày có Hạ Băng hội đã không ngừng phát triển và đem biết bao nhiêu thành tích kỷ lục về cho trường.

Càng khẳng định vị thế của trường trọng điểm.
Hạ Băng không chỉ giỏi mà nhan sắc cũng thuộc dạng gặp một lần là khó quên.

Từ khi có sự hiện diện của Hạ Băng trong trường, mọi người đã gán cho cô cái mác là nữ thần của trường.

Và cái danh này đã đi theo Hạ Băng cả bốn năm.

Không một ai có thể vượt qua cô.
Một người mà dường như chỉ có trong truyền thuyết nhưng lại thật sự là cựu học sinh của trường.

Đặc biệt hơn bây giờ là cựu học sinh ấy còn đang ở ngày trước mắt cô gái kia.

Bảo bọn họ không chết cứng tại chỗ vì bất ngờ và vui sướng thì làm sao được?
"Người đi bên cạnh học tỷ là học trưởng thì phải? Mình đã nhớ ra anh ấy rồi.

Anh ấy là bạn thân duy nhất của học tỷ suốt mấy năm tỷ ấy đi học ở đây đó.

Nghe đồn là thanh mai trúc mã từ khi còn nhỏ.

Hai nhà Diệp - Hạ cũng rất thân nhau." Cô gái kia sau khi bình tĩnh lại thì đã thông suốt hơn rất nhiều.

Bắt đầu nhớ ra thân phận của cả Diệp Tâm Bách...
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 75: Gặp Lại Bạn Đại Học


“Tất nhiên là nhớ rồi.

Các em xuất sắc như vậy làm sao mà thầy quên được.” Phó Doãn sau khi định thần lại mọi chuyện thì đã rất nhanh chóng hòa vào bầu không khí vui vẻ của tất cả mọi người.
“Hạ Băng? Thầy không nghĩ tới em cũng đến nha.” Sau khi nhìn kĩ một lượt các học trò đến thăm mình, Phó Doãn có hơi bất ngờ khi mà có cả Hạ Băng trong đó.
Nói gì thì nói Phó Doãn cũng đã làm chủ nhiệm của Hạ Băng cả bốn năm đại học.

Làm sao có thể không hiểu hết tính của cô.
Khi lên lớp Hạ Băng lúc nào cũng chỉ ngồi một chỗ để xem sách hoặc giải đề, không hề giao lưu với những bạn học xung quanh.

Lúc nhà trường tổ chức các hoạt động ngoại khóa mà cho sinh viên có quyền tự chọn có tham gia hay không thì chắc chắn là sẽ không bao giờ thấy mặt của Hạ Băng.

Lần này sau ba năm không gặp, tính tình của Hạ Băng chả lẽ đã thay đổi? Con bé đã thử kết bạn rồi sao?
Hạ Băng nghe thầy nói vậy thì cũng không trực tiếp trả lời mà chỉ cười nhẹ rồi gật đầu một cái.

Sau đó cô cũng không tiếp tục cuộc trò chuyện với Phó Doãn mà lại đưa ánh mắt ngắm nhìn lại căn phòng của chủ nhiệm, Hạ Băng cũng không nhớ mình đã lên đây bao nhiêu lần rồi.

Đa số đều là lên để lấy học bổng hoặc lại là nghe thầy giáo nói về các công việc thầy giao cho cô.
Hạ Băng nhìn một lượt căn phòng rồi cũng thu hồi tầm mắt về người đang được mọi người lấy làm trung tâm mà bàn tán.

Vô tình lại đụng phải ánh mắt của Phó Doãn cũng đang nhìn sang bên này.
Hạ Băng theo phản xạ liền tránh đi ánh mắt dò xét của thầy.

Cô rất sợ sẽ bị thầy nhìn ra những tâm sự trong lòng.
Phó Doãn tuy chỉ đụng mắt với Hạ Băng chỉ trong một giây ngắn ngủi nhưng kinh nghiệm bao nhiêu năm nói cho ông biết đứa bé này có tâm sự trong lòng.

Nhưng dù sao cũng chỉ là thầy, ông không có phận sự để hỏi về chuyện đời tư của sinh viên, Phó Doãn cũng bỏ chuyện này qua một bên mà tiếp tục quay lại trò chuyện cùng các sinh viên khác.
“Nếu các em đã có dịp đến thăm thầy.

Chi bằng về nhà thầy ăn cơm một bữa luôn, được không? Nhà thầy cũng gần đây.” Phó Doãn đưa ra lời đề nghị, mọi người rất nhanh đã hưởng ứng nhiệt tình.
Ban đầu Hạ Băng tính từ chối nhưng nghĩ nghĩ đã đến thăm thầy rồi vậy cũng nên đi đến nhà thầy ăn một bữa cơm.

Nếu không thì đến chính bản thân cô còn thấy không được nói chi là thầy giáo.

Sau đó dưới sự chỉ dẫn của Phó Doãn, tất cả mọi người đã thành công đến được nhà của ông.
Đó là một căn nhà hai tầng, nằm ở trong một con đường nhỏ, cũng coi như là tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào ngoài kia.
Căn nhà tuy không rộng rãi và nhiều đồ đắt tiền nhưng lại rất ấm cúng và khiến cho người ta thấy thoải mái sau một ngày làm việc mệt mỏi ở ngoài kia.
Tất cả mọi người vừa bước vào trong nhà đã thấy một người phụ nữ trung niên với vẻ ngoài hiền lành và phúc hậu ra đón.

Người phụ nữ ấy chào tất cả mọi người xong thì đi về phía Phó Doãn và đỡ cặp hộ ông, miệng còn vui vẻ mà hỏi…
“Anh đi làm có mệt không? Hôm nay là cuối tuần mà anh cũng phải lên trường, thật vất vả cho anh mà.”
“Không sao, anh vẫn còn khỏe lắm.

Hơn nữa không lên trường làm sao mà anh có thể gặp lại mấy đứa học trò cũ được chứ?” Phó Doãn đưa cặp cho vợ xong thì bắt đầu cởi giày, miệng thì vẫn luôn tươi cười từ khi nhìn thấy vợ cho đến bây giờ.

Giọng nói cũng là dịu dàng, ôn nhu.
Tất cả mọi người vừa mới vào nhà đã được nhìn thấy cảnh thầy giáo và vợ mình thân mật thì ghen tị vô cùng.

Dù sao ở đây cũng đều là người độc thân.

Duy chỉ có hai cô gái có người yêu rồi và Hạ Băng thì đã có chồng.
Việc Hạ Băng đã kết hôn bạn học cũ đều không biết vì cô cũng không có mời.
Vậy nên nếu nói hôn sự của Hạ Băng và Lạc Tử An được cả giới kinh doanh biết nhưng những người không bao giờ để ý mấy việc làm ăn như bạn học cũ của cô không biết cũng là bình thường.
Dù sao không biết có phải do trùng hợp hay không mà tất cả những người có mặt ở đây đều chọn đi theo con đường nghệ thuật hoặc là làm ăn nhỏ ở nhà.

Hoàn toàn không để ý đến thế sự của những gia tộc lớn ngoài kia.

Hạ Băng nhìn thầy giáo cùng vợ vui vui vẻ vẻ như vậy cũng sinh ra một chút ghen tị khó nói.

Cũng là vợ chồng nhưng mà nhìn nhà người ta hạnh phúc bao nhiêu nhìn lại hôn nhân của mình Hạ Băng lại thêm sầu não bấy nhiêu.
Cũng may tâm trạng của Hạ Băng cũng không buồn được bao lâu khi mà Diệp Tâm Bách đã kéo cô vào trong nhà để bắt đầu thăm quan luôn.
Thời gian mà mọi người đến thăm trường cũng khá sớm nên dù đã nói chuyện ở trên trường và mất công đi về nhà Phó Doãn thì cũng còn một tiếng nữa mới đến giờ làm cơm.
Ban đầu Kiều Anh cũng hơi ngại khi mà không chuẩn bị được cơm nước cho học trò cũ của chồng nhưng nhìn thấy bộ dáng không để chuyện này trong lòng của mọi người thì bà cũng yên lòng hơn.
Ít nhất mấy đứa trẻ vẫn còn khá ham chơi, có vẻ là thích đi tham quan nhà hơn.

Kiều Anh định trong thời gian đó sẽ làm cơm luôn để cho tất cả mọi người đi thăm quan xong cũng có đồ để ăn…

Kiều Anh còn đang bận rửa rau trong bếp thì đã có một bóng dáng bước vào.
Ban đầu bà không để ý, cứ nghĩ là chồng mình nên vẫn tiếp tục công việc mà không hề ngước lên nhìn.
“Anh ra ngoài kia chơi cùng tụi nhỏ đi.

Em tranh thủ làm đồ ăn trưa luôn.

Đợi mọi người tham quan xong thì chúng ta dùng bữa.”.
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 76: Thăm Nhà Thầy


“Là em.”
“Hả?” Kiều Anh cũng không ngờ tới người vào bếp là Hạ Băng chứ không phải là Phó Doãn.

Dù sao bà cũng đã nhìn tụi nhỏ đi tham quan nhà hết rồi, sao lại còn một người ở đây.
“Em có thể phụ cô một tay được không?” Hạ Băng không quan tâm đến vẻ ngạc nhiên trên mặt Kiều Anh, cô vẫn trực tiếp đi về phía bà để phụ một tay.
“Em ra ngoài kia chơi cùng các bạn đi.

Bữa trưa để cô chuẩn bị cũng được.

Không sao.” Kiều Anh sau khi hoàn hồn lại thì nhanh chóng ngăn cản bàn tay đang chuẩn bị thái cà chua của Hạ Băng lại.

Bà sao có thể để khách xuống bếp được cơ chứ?
“Cô cho cháu ở đây phụ được không? Cháu… không thích đi tham quan nhà cho lắm.” Hạ Băng không ngẩng mặt lên nên Kiều Anh giờ phút này cũng không thể nhìn rõ nét mặt của cô.

Bà chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy hàng lông mi hơi cụp xuống của Hạ Băng ẩn ẩn sau các lọn tóc dài.
“Vậy…em thái hộ cô rổ rau củ này đi.”
“Vâng.” Tâm trạng Hạ Băng nháy mắt hưng phấn hơn một chút.

Cô bắt đầu làm luôn nhiệm vụ mà Kiều Anh giao cho mình.
Kiều Anh thầm thở dài trong lòng một hơi.

Có vẻ như cô bé này không mấy hòa đồng cùng bạn bè nên mới vào đây để phụ bà một tay cho bớt đi bầu không khí gượng gạo ở ngoài kia…
Bữa ăn sau đó cũng rất nhanh chóng được hoàn thành.

Dưới sự giúp đỡ nhiệt tình của Hạ Băng.
Trong quá trình nấu, Kiều Anh cũng cố tìm cách tạo đề tài để cả hai cùng nói chuyện trong lúc nấu ăn.

Tránh để cho không gian nhà bếp luôn im lặng.
Ban đầu Hạ Băng vẫn còn hơi ngại, trả lời những câu hỏi của Kiều Anh trong sự e dè.

Nhưng sau đó cô cũng dần thả lỏng hơn, đã bắt đầu cởi mở hơn trong từng câu nói.

Cũng mạnh dạn mà đặt câu hỏi cho Kiều Anh.
Hiện giờ có thể nói Hạ Băng đã buông bỏ lớp vỏ bên ngoài của mình hoàn toàn.

Cô không còn e ngại nữa mà đã trải hết lòng tâm sự cùng bà.

Bữa cơm trưa sau khi hoàn thành đã được Kiều Anh và Hạ Băng cùng nhau bê lên bàn.

Cùng lúc đó mọi người cũng đã tham quan hết căn nhà, vừa kịp lúc ăn trưa.
Thật ra thời gian tham quan cũng khá nhanh, do căn nhà khá nhỏ.

Nhưng nhờ lúc vào trong phòng sách của Phó Doãn, tất cả mọi người đều thấy hứng thú nên đã nán lại đó rất lâu mà hàn huyên chuyện cũ cùng nói tới chuyện mới.
“Oa, cô Kiều đúng là khéo tay nha.

Chỉ trong một thời gian ngắn như vậy mà đã nấu xong bao nhiêu món hấp dẫn thế này.

Thầy Phó đúng là có phúc mới lấy được cô.” Cảnh Điềm Điềm quay trở lại phòng khách trước tiên.

Y vừa nhìn thấy các món ăn thu hút người thưởng thức trên bàn thì đã không nhịn được mà cảm thán một vài câu.
Kiều Anh nghe Cảnh Điềm Điềm phấn khích như vậy cũng chỉ cười cười: “Đồ ăn này không phải là một mình cô nấu đâu.

Có cả công phụ của Hạ Băng nữa đấy.”
Kiều Anh vừa dứt lời tất cả mọi người vừa đi từ tầng trên xuống đều khựng người lại.

Có lẽ họ không ngờ Hạ Băng lại xuống bếp phụ Kiều Anh.

Tính cách của cô cũng không phải là hướng ngoại giống như Cảnh Điềm Điềm mà?
“Thật không ngờ Hạ Băng lại biết nấu ăn luôn đó nha.

Vậy mà từ trước đến nay cậu lại không nói cho tụi mình biết gì cả.

Giấu kĩ quá.” Vẫn là Cảnh Điềm Điềm tự mang theo loa phát thanh lên tiếng đầu tiên.

Y cũng rất nhanh chóng thích ứng với sự thật này về Hạ Băng.

Dù sao cũng đâu còn lựa chọn nào khác.
“Mình cũng chỉ là phụ thôi.

Không phải là người nấu nên cơ bản mình cũng không tính là biết nấu ăn.” Hạ Băng lần đầu nói chuyện với Cảnh Điềm Điềm bằng một câu dài như vậy.
Khi trước có chạm mặt nhau hay phải nói chuyện với nhau về vấn đề gì đó thì Hạ Băng vẫn luôn kiệm lời, cái gì không cần thì nhất định không nói.

Chỉ là không ngờ hôm nay tính cách của Hạ Băng lại khác hoàn toàn so với khi đi học như vậy.

Một người dễ thích ứng như Cảnh Điềm Điềm cũng phải ngơ ra một lần nữa.

May sao y cũng nhanh chóng cười nói vui vẻ trở lại.
“Cậu vẫn là khiêm tốn như ngày trước.

Nào nào, mọi người nhanh xuống đây đi, đồ ăn sắp nguội hết rồi.” Cảnh Điềm Điềm quay về phía cầu thang mà vẫy vẫy tay với những bạn học khác.

Ý bảo họ xuống ăn cơm trưa.

Bàn ăn rất nhanh chóng đã được ngồi kín.

Bữa ăn cũng chính thức bắt đầu.
Trong suốt quá trình cùng ăn uống và trò chuyện vui vẻ cùng nhau thì Kiều Anh vẫn luôn tìm cơ hội để gợi chuyện liên quan đến Hạ Băng để cho cô hòa nhập với mọi người hơn.
Và hình như cách của Kiều Anh có hiệu quả rất tốt.

Hạ Băng và mọi người đã dần kết nối được với nhau.

Bắt đầu gợi mở nhiều câu chuyện hơn.
Các bạn học trong suốt bữa cơm vẫn luôn trò chuyện cùng nhau, tuy chỉ có Hạ Băng là không ai dám bắt chuyện.

Nhưng sau sự giúp đỡ của Kiều Anh, tất cả đã tập trung về phía Hạ Băng mà bàn tán rôm rả.

Suy nghĩ của các bạn trong lòng về Hạ Băng cũng vì vậy mà thay đổi hoàn toàn….
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 77: Phụ Bếp


Sau khi ăn uống xong thì mọi người bắt đầu dọn dẹp.

Lần này tất cả mọi người đều thống nhất là Hạ Băng cùng Kiều Anh không cần phải dọn bởi vì hai người đã nấu.
Ban đầu Kiều Anh tất nhiên là đã phản đối rất nhiều, dù sao tất cả cũng đều là khách.

Sao bà có thể không biết điều mà ngồi chơi còn để khách dọn dẹp cho được.

Nhưng sau khi bị học trò thuyết phục thì Kiều Anh cũng đành thở dài một hơi, bà chịu thua, không nói lại với mấy người trẻ.

Mọi người dọn dẹp xong thì quay lại phòng khách và bắt đầu chơi trò chơi cho hết buổi chiều.

Ai cũng định năm giờ chiều mới về nên bây giờ vẫn còn khá sớm với họ.

Lúc này đang là ba giờ chiều.
Phó Doãn và Kiều Anh do là người trung niên, đã quen với lối sống ăn ngủ đúng giờ.

Khác hoàn toàn với giờ giấc của giới trẻ.

Hai người cũng không bận tâm nhiều mà giao lại nhà cho học trò trông, còn mình thì nghỉ ngơi một lát.
Thầy chủ nhiệm và vợ mình đều đi rồi, tất cả mọi người cũng coi như là thả lỏng hơn một chút.

Tất cả không còn phải cẩn thận như khi nãy mà dám làm, dám nói hơn.
Và thế là trong lúc rảnh rỗi mọi người đã nghỉ ra chơi trò “Thật hay thách”.

Ban đầu Hạ Băng cũng không muốn chơi.

Dù cô đã hòa đồng cùng mọi người hơn nhưng mà vẫn còn hơi ngại, không đến mức chơi mấy trò này cùng mọi người.

Nhưng sau đó Hạ Băng lại bị Diệp Tâm Bách ngồi ở bên cạnh cưỡng chế cho phải đồng ý chơi thì thôi.
Trò chơi bắt đầu diễn ra, Diệp Tâm Bách xung phong quay lượt đầu tiên.

Mọi người cũng không có ai có ý kiến gì cả.

Lượt quay đầu tiên cứ như vậy mà bắt đầu…
Thời gian trôi qua đã hơn một tiếng rưỡi.

Nhác thấy còn tầm mười phút nữa là đến giờ tất cả phải ra về thì Cảnh Điềm Điềm cũng mạnh dạn mà nói chơi nốt ván này thì sẽ nghỉ.
Mọi người ai cũng đồng ý với câu nói của y.

Dù sao chơi gần hai tiếng liền, cũng quay đến cả hơn trăm lượt, hỏi cũng đã hỏi rất nhiều.

Mọi người cũng không còn hào hứng như lúc đầu nữa nếu không nói là có chút uể oải.
Từ lúc chơi đến bây giờ ai cũng đã bị quay trúng rất nhiều lần.

Duy chỉ có hai con người là Hạ Băng là Diệp Tâm Bách phải khiến người khác tức đỏ mắt vì độ may mắn của mình.
Nếu như Hạ Băng chỉ mới bị quay trúng một lần thì Diệp Tâm Bách lại chưa bị trúng một lần nào.

Đến tận bây giờ, mọi người cũng mới chỉ moi được một sự thật về Hạ Băng.

Việc đó liên quan đến lý do cô xa cách bạn học.

Hạ Băng giải thích tất cả chỉ là hiểu lầm.

Mọi người cũng vì vậy mà càng thân với Hạ Băng hơn.
Còn Diệp Tâm Bách, mọi người vẫn chưa có cơ hội để hỏi y một câu nào.

Thật là bực mình mà…
Lần quay cuối cùng là do Cảnh Điềm Điềm quay.

Trước khi tiến hành quay thì y đã chắp tay cầu nguyện rất nhiều để mong nó sẽ vào Diệp Tâm Bách.

Dù sao đây cũng là cơ hội cuối cùng rồi, sao có thể để cho Diệp Tâm Bách không bị hỏi câu nào được chứ? Cảnh Điềm Điềm thầm nghĩ xấu trong lòng.
Cái chai rỗng vẫn đang trong quá trình quay.

Lần này Cảnh Điềm Điềm quay có hơi mạnh tay nên mãi mà nó vẫn chưa dừng.

May sao đến cuối cùng nó cũng chịu dừng lại.
Cảnh Điềm Điềm vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cái chai mà không ngước đầu lên nhìn mọi thứ xung quanh.

Chính vì vậy nên khi mà vỏ chai đã dừng lại tại chân của một người thì y vẫn chưa biết người đó là ai.

Bất quá thì nghe tiếng hò reo của những người xung quanh làm cho Cảnh Điềm Điềm có hơi hi vọng trong lòng.
Thật không ngờ, người bị phạt lần này lại là Diệp Tâm Bách.

Vận may của Cảnh Điềm Điềm không ngờ là lại phát huy đúng lúc như vậy.
“Cuối cùng mình cũng chờ được cơ hội này rồi.

Không uổng công trước khi quay mình còn cầu nguyện ông bà tổ tiên mà.” Tâm trạng của Cảnh Điềm Điềm có thể nói là phấn khích đến tột đỉnh.

Y vẫn chưa thể tin được mình thật sự được hỏi Diệp Tâm Bách câu hỏi liên quan đến thật hay thách.
“Cậu chọn thật hay thách?”
“Mình chọn thật.” Diệp Tâm Bách sau khi nghe Cảnh Điềm Điềm hỏi xong thì không hề do dự đã nói luôn đáp án của bản thân.
Cảnh Điềm Điềm cũng hơi bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng bỏ sự ngạc nhiên ấy sang một bên để đưa ra cho Diệp Tâm Bách câu hỏi của mình.
“Hiện tại, cậu có đang thích ai hay không?” Cảnh Điềm Điềm hỏi xong, tất cả mọi người đều nín thở và hướng ánh mắt về Diệp Tâm Bách để mong chờ câu trả lời của y.
Còn về phía Diệp Tâm Bách, y có chút cứng người nhưng vẫn không biểu lộ ra bên ngoài.

Cân nhắc một chút rồi y dứt khoát trả lời luôn: “Có”.
Cảnh Điềm Điềm bất ngờ lần thứ bao nhiêu trong ngày cô cũng không nhớ rõ.

Chỉ biết rằng câu hỏi tưởng chừng đơn giản của mình lại khui ra được một bí mật của nam thần trường năm đó.
“Người đó là ai vậy? Bọn mình có quen cô ấy không? Cậu thích người ta bao lâu rồi? Hai người đã thành đôi chưa hay cậu chưa tỏ tình với người ta luôn?” Cảnh Điềm Điềm hỏi liên tiếp một loạt các câu hỏi khiến cho Hạ Băng ngồi bên cạnh cũng phải thấp thỏm, căng thẳng cho Diệp Tâm Bách.
Dù sao cô cũng biết người mà y thích là ai.

Nếu như thật sự bị dò hỏi như vậy thì Diệp Tâm Bách sớm muộn cũng sẽ nói ra cô chính là người y thích.

Đến khi đó mọi người kiểu gì cũng sẽ ghép cả hai lại và trêu nhau.

Và họ cũng sẽ biết cô đã có chồng.

Và cũng vì vậy nên sau đó họ sẽ nhìn Diệp Tâm Bách với ánh mắt của “người đi phá hoại hạnh phúc gia đình người khác”.

Hạ Băng không hề muốn điều ấy xảy ra….
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 78: Thật Và Thách


Sau khi ăn uống xong thì mọi người bắt đầu dọn dẹp.

Lần này tất cả mọi người đều thống nhất là Hạ Băng cùng Kiều Anh không cần phải dọn bởi vì hai người đã nấu.
Ban đầu Kiều Anh tất nhiên là đã phản đối rất nhiều, dù sao tất cả cũng đều là khách.

Sao bà có thể không biết điều mà ngồi chơi còn để khách dọn dẹp cho được.

Nhưng sau khi bị học trò thuyết phục thì Kiều Anh cũng đành thở dài một hơi, bà chịu thua, không nói lại với mấy người trẻ.

Mọi người dọn dẹp xong thì quay lại phòng khách và bắt đầu chơi trò chơi cho hết buổi chiều.

Ai cũng định năm giờ chiều mới về nên bây giờ vẫn còn khá sớm với họ.

Lúc này đang là ba giờ chiều.
Phó Doãn và Kiều Anh do là người trung niên, đã quen với lối sống ăn ngủ đúng giờ.

Khác hoàn toàn với giờ giấc của giới trẻ.

Hai người cũng không bận tâm nhiều mà giao lại nhà cho học trò trông, còn mình thì nghỉ ngơi một lát.
Thầy chủ nhiệm và vợ mình đều đi rồi, tất cả mọi người cũng coi như là thả lỏng hơn một chút.

Tất cả không còn phải cẩn thận như khi nãy mà dám làm, dám nói hơn.
Và thế là trong lúc rảnh rỗi mọi người đã nghỉ ra chơi trò “Thật hay thách”.

Ban đầu Hạ Băng cũng không muốn chơi.

Dù cô đã hòa đồng cùng mọi người hơn nhưng mà vẫn còn hơi ngại, không đến mức chơi mấy trò này cùng mọi người.

Nhưng sau đó Hạ Băng lại bị Diệp Tâm Bách ngồi ở bên cạnh cưỡng chế cho phải đồng ý chơi thì thôi.
Trò chơi bắt đầu diễn ra, Diệp Tâm Bách xung phong quay lượt đầu tiên.

Mọi người cũng không có ai có ý kiến gì cả.

Lượt quay đầu tiên cứ như vậy mà bắt đầu…
Thời gian trôi qua đã hơn một tiếng rưỡi.

Nhác thấy còn tầm mười phút nữa là đến giờ tất cả phải ra về thì Cảnh Điềm Điềm cũng mạnh dạn mà nói chơi nốt ván này thì sẽ nghỉ.
Mọi người ai cũng đồng ý với câu nói của y.

Dù sao chơi gần hai tiếng liền, cũng quay đến cả hơn trăm lượt, hỏi cũng đã hỏi rất nhiều.

Mọi người cũng không còn hào hứng như lúc đầu nữa nếu không nói là có chút uể oải.
Từ lúc chơi đến bây giờ ai cũng đã bị quay trúng rất nhiều lần.

Duy chỉ có hai con người là Hạ Băng là Diệp Tâm Bách phải khiến người khác tức đỏ mắt vì độ may mắn của mình.
Nếu như Hạ Băng chỉ mới bị quay trúng một lần thì Diệp Tâm Bách lại chưa bị trúng một lần nào.

Đến tận bây giờ, mọi người cũng mới chỉ moi được một sự thật về Hạ Băng.

Việc đó liên quan đến lý do cô xa cách bạn học.

Hạ Băng giải thích tất cả chỉ là hiểu lầm.

Mọi người cũng vì vậy mà càng thân với Hạ Băng hơn.
Còn Diệp Tâm Bách, mọi người vẫn chưa có cơ hội để hỏi y một câu nào.

Thật là bực mình mà…
Lần quay cuối cùng là do Cảnh Điềm Điềm quay.

Trước khi tiến hành quay thì y đã chắp tay cầu nguyện rất nhiều để mong nó sẽ vào Diệp Tâm Bách.

Dù sao đây cũng là cơ hội cuối cùng rồi, sao có thể để cho Diệp Tâm Bách không bị hỏi câu nào được chứ? Cảnh Điềm Điềm thầm nghĩ xấu trong lòng.
Cái chai rỗng vẫn đang trong quá trình quay.

Lần này Cảnh Điềm Điềm quay có hơi mạnh tay nên mãi mà nó vẫn chưa dừng.

May sao đến cuối cùng nó cũng chịu dừng lại.
Cảnh Điềm Điềm vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cái chai mà không ngước đầu lên nhìn mọi thứ xung quanh.

Chính vì vậy nên khi mà vỏ chai đã dừng lại tại chân của một người thì y vẫn chưa biết người đó là ai.

Bất quá thì nghe tiếng hò reo của những người xung quanh làm cho Cảnh Điềm Điềm có hơi hi vọng trong lòng.
Thật không ngờ, người bị phạt lần này lại là Diệp Tâm Bách.

Vận may của Cảnh Điềm Điềm không ngờ là lại phát huy đúng lúc như vậy.
“Cuối cùng mình cũng chờ được cơ hội này rồi.

Không uổng công trước khi quay mình còn cầu nguyện ông bà tổ tiên mà.” Tâm trạng của Cảnh Điềm Điềm có thể nói là phấn khích đến tột đỉnh.

Y vẫn chưa thể tin được mình thật sự được hỏi Diệp Tâm Bách câu hỏi liên quan đến thật hay thách.
“Cậu chọn thật hay thách?”
“Mình chọn thật.” Diệp Tâm Bách sau khi nghe Cảnh Điềm Điềm hỏi xong thì không hề do dự đã nói luôn đáp án của bản thân.
Cảnh Điềm Điềm cũng hơi bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng bỏ sự ngạc nhiên ấy sang một bên để đưa ra cho Diệp Tâm Bách câu hỏi của mình.
“Hiện tại, cậu có đang thích ai hay không?” Cảnh Điềm Điềm hỏi xong, tất cả mọi người đều nín thở và hướng ánh mắt về Diệp Tâm Bách để mong chờ câu trả lời của y.
Còn về phía Diệp Tâm Bách, y có chút cứng người nhưng vẫn không biểu lộ ra bên ngoài.

Cân nhắc một chút rồi y dứt khoát trả lời luôn: “Có”.
Cảnh Điềm Điềm bất ngờ lần thứ bao nhiêu trong ngày cô cũng không nhớ rõ.

Chỉ biết rằng câu hỏi tưởng chừng đơn giản của mình lại khui ra được một bí mật của nam thần trường năm đó.
“Người đó là ai vậy? Bọn mình có quen cô ấy không? Cậu thích người ta bao lâu rồi? Hai người đã thành đôi chưa hay cậu chưa tỏ tình với người ta luôn?” Cảnh Điềm Điềm hỏi liên tiếp một loạt các câu hỏi khiến cho Hạ Băng ngồi bên cạnh cũng phải thấp thỏm, căng thẳng cho Diệp Tâm Bách.
Dù sao cô cũng biết người mà y thích là ai.

Nếu như thật sự bị dò hỏi như vậy thì Diệp Tâm Bách sớm muộn cũng sẽ nói ra cô chính là người y thích.

Đến khi đó mọi người kiểu gì cũng sẽ ghép cả hai lại và trêu nhau.

Và họ cũng sẽ biết cô đã có chồng.

Và cũng vì vậy nên sau đó họ sẽ nhìn Diệp Tâm Bách với ánh mắt của “người đi phá hoại hạnh phúc gia đình người khác”.

Hạ Băng không hề muốn điều ấy xảy ra….
 
Cuộc Hôn Nhân Không Trọn Vẹn
Chương 79: Cảnh Điềm Điềm Tỏ Tình


“Cậu đã hết quyền được hỏi rồi.

Mỗi lượt chỉ được hỏi một câu duy nhất thôi.” Diệp Tâm Bách khôn khéo mà từ chối câu hỏi của Cảnh Điềm Điềm.
Hạ Băng nghe y nói vậy thì cũng thầm thở phào một hơi.

Cũng may Diệp Tâm Bách không có trả lời câu hỏi của Cảnh Điềm Điềm.
Hạ Băng thì thả lỏng nhưng bên phía Cảnh Điềm Điềm thì có vẻ không mấy vui vẻ.

Y còn đang muốn biết danh tính của cô gái ấy.

Ai mà ngờ lại chỉ được hỏi một câu thôi chứ.

Đúng là tức chết mà.
Nhưng dù cho Cảnh Điềm Điềm có tức đến mức nào đi nữa thì cuộc chơi chấm dứt thì vẫn phải chấm dứt.

Tất cả mọi người nhanh chóng đứng dậy dọn dẹp đống chiến trường do họ gây ra.

Xong xuôi, tất cả định đi lên phòng Phó Doãn để chào tạm biệt thầy thì vợ chồng ông đã đi từ trên gác xuống.

Có lẽ họ đã dậy từ trước đó và nghe thấy mọi người bàn tán là sẽ ra về nên mới rời giường ra đây.
“Các em ăn thêm bữa tối rồi hãy về.

Cũng đâu phải là lúc nào cũng có dịp đến thăm thầy đâu mà đúng không?” Phó Doãn chưa muốn tạm biệt học trò ngay lúc này.

Ông cố tìm nhiều lý do để giữ chân học trò lại nhưng đều vô tác dụng.

Tất cả vẫn quyết định tạm biệt thầy…
“Thầy yên tâm.

Lần sau nếu rảnh em sẽ tới thăm thầy tiếp.

Hiện tại bọn em ai cũng bận việc cá nhân mất rồi nên không thể ở lại được.

Bọn em cũng thấy áy náy lắm.” Cảnh Điềm Điềm không hề nói dối.

Ở đây ai cũng bận hết cả nên mọi người mới không thể ở lại ăn thêm bữa tối cùng vợ chồng thầy giáo.

Hoàn toàn không phải là lời khách sáo.
Phó Doãn nghe học trò nói vậy thì biết mình có nói thêm cũng vô tác dụng nên chỉ đành thở dài một hơi rồi chào tạm biệt tất cả mọi người.
“Vậy các em đi đường cẩn thận.”
“Vâng.” Tất cả học trò đồng thanh hô lớn.

Sau đó lại mỗi người một ngả mà đi về nhà mình.
Chỉ có ba người là Hạ Băng, Diệp Tâm Bách và Cảnh Điềm Điềm là lái xe đến nên họ phải đi bộ một đoạn về trường để lấy xe.
Trên đường đi, Hạ Băng đã bị thu hút bởi quán nước hôm nọ Seaht đã hẹn cô nên đã vào trong quán mua một ly đem về.

Hạ Băng bước vào bên trong quán, lúc này chỉ còn lại Diệp Tâm Bách và Cảnh Điềm Điềm.

Từ đầu đến cuối cả hai vẫn luôn im lặng, không nói với nhau câu nào.

Mãi cho đến một lúc sau, Cảnh Điềm Điềm sau khi đã suy nghĩ kĩ thì lên tiếng.
“Tâm Bách này… Mình có chuyện muốn nói với cậu…” Mọi khi Cảnh Điềm Điềm vẫn luôn là bộ dáng vui vẻ, năng động.

Đột nhiên bây giờ y lại ngại ngùng như vậy khiến cho Diệp Tâm Bách có chút không quen.

Tâm trạng cũng thấp thỏm hơn rất nhiều.
“Cậu nói đi.”
“Mình… mình thích cậu, Diệp Tâm Bách!” Cảnh Điềm Điềm nắm chặt vạt áo, cuối cùng y cũng đã dũng cảm một lần.

Dám tỏ tình với người mà mình yêu đơn phương bốn năm.

Kể từ năm cuối đại học cho đến tận bây giờ…
Còn về phần Diệp Tâm Bách, y không ngờ mình lại được tỏ tình.

Nhưng nói thật tâm trạng của y cũng có chút khó xử.

Đồng ý thì chắc chắn không được nhưng cứ như vậy mà từ chối thì lại làm tổn thương đến lòng tự trọng của Cảnh Điềm Điềm…
“Mình biết cậu đã có người mà bản thân thích rồi.

Nên khi nói ra lời thổ lộ này mình cũng không mong sẽ nhận được hồi đáp từ cậu.

Chỉ là có những chuyện có nói ra thì mới thấy nhẹ lòng.

Hôm nay cũng coi như là mình dũng cảm một lần đi.

Dù cho kết quả có ra sao đi nữa…” Cảnh Điềm Điềm vui vẻ và hoạt bát thường ngày trong nháy mắt đã quay lại.

Y ngước nhìn Diệp Tâm Bách với khuôn mặt vui vẻ và nụ cười tươi rói.

Cứ như người khi nãy với bây giờ là hai người khác nhau vậy…
Diệp Tâm Bách trầm lặng, y không biết nên nói gì cho hoàn cảnh này.

Cảnh Điềm Điềm rất tốt, có rất nhiều người theo đuổi y.

Diệp Tâm Bách thấy mình không xứng để có được tình cảm này của Cảnh Điềm Điềm…
“Mình… cho mình xin lỗi cậu…” Đến cuối cùng Diệp Tâm Bách cũng nói ra được một câu xin lỗi trong sự khổ sở.

Lời nói đè nén bao nhiêu lâu y mới có thể bật ra thành tiếng.

Bởi sợ tổn thương đến Cảnh Điềm Điềm, dù cho cô ấy đã nói không sao…
“Cậu làm gì có lỗi gì đâu.

Mình tự đơn phương cậu mà.

Cậu cũng đâu có nghĩa vụ phải đáp lại tình cảm của mình.” Cảnh Điềm Điềm đã đoán được trước kết quả của lần tỏ tình này.

Bản thân y khi nãy cũng đã nói là không sao.

Nhưng khi nghe chính miệg Diệp Tâm Bách thừa nhận như vậy, trong lòng ẩn ẩn dâng lên một cảm giác khó nói thành lời.

Chỉ biết rằng nụ cười lúc này đã không còn tươi rói nữa mà có phần bi thương…
“Mình… mình ra chỗ để xe trước.

Cậu ở lại chờ Hạ Băng nha.” Cảnh Điềm Điềm nói xong đã quay người rời đi, y không muốn rơi nước mắt trước mặt chàng trai mà mình yêu nhất…

Tình cảm là thứ khiến cho người ta phải đau khổ.

Khiến cho nhiều lúc bản thân chúng ta phải tự hỏi “nếu không có tình yêu cuộc sống của con người liệu có vui vẻ hơn không?”
Nhưng rồi ta lại chợt nhận ra một điều sau câu hỏi ấy: có những thứ dù đau nhưng lại đáng để trải nghiệm….
 
Back
Top Bottom