Ngôn Tình Cuộc Gọi Lừa Đảo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,270,651
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
cuoc-goi-lua-dao.jpg

Cuộc Gọi Lừa Đảo
Tác giả: 一口一个小甜饼
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[ZHIHU] CUỘC GỌI LỪA ĐẢO

Tác giả: 一口一个小甜饼

Editor: Mướp

Giới thiệu:

Đang viết luận văn muốn khùng muốn điên thì tôi nhận được một cuộc gọi lừa đảo từ hệ thống nhà trường.

"Xin chào cô Trình, danh thiếp của cô..."

Mặc dù giọng nói trầm thấp dễ nghe lắm nhưng tôi vẫn ngắt lời hắn. Bắt chước cách làm trên mạng, phát đoạn ghi âm tai nạn xe cộ chói tay trong điện thoại, làm bộ làm tịch la lên một tiếng "A".

Nháy mắt, đầu dây bên kia rơi vào tĩnh lặng.

Tốt lắm, hắn nên cảm ơn tôi vì đã thêm một chút cảm giác tội lỗi độc đáo vào cuộc đời lừa đảo buồn tẻ của hắn.

Vài phút sau, bạn cùng phòng kinh ngạc chạy tới, nói: "Cậu và viện thảo của chúng ta có quan hệ gì vậy? Anh ấy đang tìm cậu đến phát điên rồi kìa, còn không ngừng hỏi cậu có phải đã xảy ra chuyện rồi không!"

(*) Viện thảo: Người đẹp trai học giỏi nhất một khoa nào đó ở trường đại học.​
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 1


(1)

Mấy ngày trước tôi xem được một clip hài trên mạng, đại khái là khi nhận phải cuộc gọi lừa đảo thì bật một đoạn ghi âm tai nạn giao thông lên, trên tiêu đề ghi là “Làm cách nào để đối phương áy náy cả đời.”

Không ngờ hôm nay phải dùng tới.

Lúc đối phương gọi đến, mặc dù giọng nói thực sự rất êm tai, nhưng mở miệng ra là cô này cô nọ, lại còn liên quan đến thẻ ngân hàng thì đúng là lừa đảo không nghi ngờ gì nữa.

Tôi thong thả mở một đoạn ghi âm, gào lên một tiếng tượng trưng.

Quả nhiên, đầu dây bên kia im lặng trong nháy mắt.

Khi cúp điện thoại, hình như tôi còn nghe thấy giọng run rẩy của người đó.

Không tệ, lừa đảo có lương tri, còn biết sám hối.

Tôi tưởng chuyện này đã kết thúc nhưng mấy phút sau, bạn cùng phòng đẩy cửa vào, hồng hộc nhìn tôi hỏi: “Nghe nói bà xảy ra tai nạn giao thông? Không sao chứ?”

Hả? Tôi bị tai nạn giao thông? Đây chả phải là tôi nói dối với tên lừa đảo kia à?

Tôi bối rối giải thích với cô ấy: “Không có.”

Bạn cùng phòng ngồi trên ghế thở phì phò, uống một hớp nước rồi nói: “Làm tui sợ chết khiếp, mà bà quen với Lâm Tùy Tinh à? Cậu ấy tìm bà đến mức sắp phát điên rồi.”

Lâm Tùy Tinh?

Có ấn tượng, đây không phải viện thảo năm hai của trường sao? Nhưng sao tôi quen cho được?

Bạn cùng phòng trừng to mắt, sinh động như thật nói: “Thật sự không quen biết? Bà không biết đấy chứ, cậu ấy gần như gọi cho hết tất cả những người quen biết bà, mà gọi hết lần này đến lần khác bà đều không nghe máy.”

Hả? Vì để tránh mấy cuộc gọi lừa đảo khác nên tôi cài chế độ không làm phiền!

Mở điện thoại ra quả thực tất cả đều là cuộc gọi nhỡ, còn có không ít tin nhắn, tất cả đều hỏi tôi có sao không.

“Lúc cậu ấy chạy đến tìm tớ, cả hai mắt đều đỏ hoe, nhìn cậu ấy rất sợ hãi, làm tớ cũng sợ, ngay lập tức quay về xác nhận xem cậu còn sống hay chết.”

Bạn cùng phòng vừa nói vừa kéo tôi xuống dưới lầu: “Đi xem thế nào đi, thằng bé còn đang đợi ở ngoài, nếu không chết thì đi ra trả lời người ta.”

Tôi vô cớ bị kéo xuống lầu, cái lạnh của mùa đông ở phía bắc làm tôi rùng mình, lúc tôi vừa nhìn lên, Lâm Tùy Tinh mặc bộ đồ mỏng tanh, dưới chân còn đi dép lê, cứ vậy mà đứng trong tuyết.

Bạn cùng phòng đẩy tôi đi ra sau đó liền biến mất, tôi lúng túng đứng đối diện với cậu ấy.

Tôi không biết cậu ấy đã chờ bao lâu, mà cậu ấy cũng chẳng biết tránh đi một chút, trên người phủ đầy tuyết, hai mắt đỏ ngầu không biết do lạnh hay là khóc.

Trong nhất thời ai cũng không nói gì, chỉ có âm thanh tuyết rơi.

“Đằng ấy… không sao chứ?”

Tôi ngẩng đầu, nghe giọng cậu ấy hỏi và giọng “tên lừa đảo” qua điện thoại kia giống nhau như đúc, chỉ là khàn hơn một chút.

Nếu trước đó tôi chỉ suy đoán thì bây giờ tôi đã xác định được một việc, tôi chơi lớn rồi, tôi coi cuộc điện thoại của Lâm Tùy Tinh thành cuộc gọi lừa đảo.

Cho nên mới nói thế sự khó liệu, một giờ trước tôi còn muốn để người khác áy náy, không ngờ người áy náy lại chính là tôi.

Tôi hối hận vô cùng, vội vàng cúi người chân thành xin lỗi: “Tôi xin lỗi, thật sự xin lỗi, tôi tưởng là cuộc gọi lừa đảo nên đùa giỡn…”

Ánh mắt cậu ấy thâm trầm nhìn chằm chằm vào tôi, dường như thở phào nhẹ nhõm, sau đó đưa cho tôi tấm thẻ: “Tôi nhặt được thẻ của ấy ở sân trường, hôm nay tôi gọi để trả lại thẻ.”

Chết tiệt, hóa ra là vì cái này!

Tôi chìa tay nhận lại tấm thẻ, đầu ngón tay lạnh cóng của Lâm Tùy Tinh chạm đến làn da ấm áp của tôi khiến tôi giật mình.

Trong nháy mắt tôi càng thấy tội lỗi hơn.

Tôi thật khốn nạn mà!!!

Em trai khóa dưới tốt như vậy, không nhặt của rơi, thế mà tôi còn trêu đùa em ấy, bản thân ăn mặc ấm áp, ngồi trong phòng điều hòa, còn em ấy thì phải lội dưới tuyết tìm tôi.

Cầm thẻ trong tay, tôi luôn miệng nói lời cảm ơn, xen lẫn mấy câu xin lỗi ít ỏi.

Lâm Tùy Tinh nhìn tôi thật lâu, trong đôi mắt chan chứa tâm trạng mà tôi không thể hiểu được, hồi lâu sau mới nói: “Trình Nhất Nhạc, sau này không được đùa giỡn người khác như vậy nữa, có người rất lo lắng.”
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 2


(2)

Tôi vội vàng đồng ý, lúc cậu ấy sắp quay người đi, tay nhanh hơn não, cởi áo lông vũ của chính mình ra khoác lên người cậu ấy.

Lâm Tùy Tinh hơi kinh ngạc nhìn chiếc áo trên người mình, một nam sinh viên cao mét tám mấy như cậu mặc chiếc áo phao màu vàng nhạt của tôi nom có vẻ hơi buồn cười.

“Ký túc xá của tôi ở gần đây, mà ký túc của sinh viên chưa tốt nghiệp cách xa bên này quá, cậu cứ mặc đi, đừng để bị cảm.”

Trong đôi mắt của Lâm Tùy Tinh không còn sự âm u như lúc đầu, khi tôi khoác áo lên người thì cậu ấy như một con mèo hoang thu hồi móng vuốt, ngoan ngoãn mà bối rối.

Cậu ấy gật đầu, sau đó xác nhận tôi không sao lần nữa mới xoay người rời đi.

Mãi đến khi bóng lưng cao lớn của cậu ấy khuất tầm mắt, tôi mới nhớ ra cái thẻ cậu ấy vừa trả tôi bị tôi tiện tay đút vào trong túi áo.

Ừm…áo bị cậu ấy mặc đi rồi…

Trong túi áo không chỉ có thẻ sinh viên, còn có thẻ phòng thí nghiệm, thậm chí có cả miếng băng vệ sinh…

Chi bằng tôi bị xe cán chết hôm nay cho rồi!

Thế giới thực sự không có quan tâm đến tôi mà, hu hu hu.
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 3


(3)

Sau khi về đến ký túc xá, tôi sứt đầu mẻ trán đăng bài xin lỗi lên vòng bạn bè, nói cho tất cả bạn bè tôi không bị tai nạn, chỉ là tôi đùa giỡn, lần sau không dám vậy nữa, sau đó bắt đầu đấu tranh với việc làm thế nào để hỏi Lâm Tùy Tinh những thứ kia.

Tôi ôm điện thoại, vò đầu bứt tai suy nghĩ, đột nhiên bạn cùng phòng sáp lại gần làm tôi giật thót: “Cho nên, khai mau, bà với Lâm Tùy Tinh có quan hệ gì?”

Tôi bất đắc dĩ buông tay, kể rõ ràng rành mạch chuyện mới phát sinh cho bạn cùng phòng nghe lần nữa, cố gắng thuyết phục cùng phòng rằng chúng tôi không có gì, đây chỉ là hiểu lầm.

Không ngờ bạn cùng phòng nghe xong đôi mắt sáng rỡ.

Cô ấy cười đến mức không ngậm miệng được, giống như con chuột chũi ngu ngốc (*): “Cậu ấy gọi bà là Trình Nhất Nhạc, nhỏ tuổi hơn mà không gọi chị, có hơi ngông cuồng đấy! Còn nói bà không được nói đùa, sẽ có người lo lắng nữa! Có người là ai hahahaha.”

Tôi…

Đầu tôi tê rần, không muốn giải thích quá nhiều, tôi chỉ đang nghĩ làm sao để mở miệng lấy lại mấy cái thẻ đây.

Dù sao thì áo lông lấy lúc nào cũng được, nhưng mai tôi phải đến phòng thí nghiệm check-in!

Cuối cùng tôi không gọi điện thoại cho Lâm Tùy Tinh để lấy lại mấy cái thẻ, định chấp nhận làm người bị phê bình vào ngày hôm sau.

Kết quả ngày hôm sau lúc tôi đến phòng thí nghiệm thì nhìn thấy Lâm Tùy Tinh đang khoác trên người trang phục phòng hộ của phòng thí nghiệm, đeo kính bảo hộ ngồi ngay ngắn trước bàn thí nghiệm.

Thấy tôi đi vào, cậu ấy tháo kính ra, đôi mắt đen láy đẹp đẽ của cậu ấy khẽ chạm mắt tôi.

Trong giây phút đó tôi còn tưởng mình đi nhầm, sau nhiều lần xác nhận tôi mới nhận ra đây là phòng thí nghiệm của tôi, nhưng sao Lâm Tùy Tinh lại ăn mặc như vậy ngồi trong đây?

Đang do dự không biết có nên ngồi cùng bạn cùng phòng hay không thì giáo viên hướng dẫn đã đi vào.

Lâm Tùy Tinh đột nhiên lên tiếng: “Muốn ngồi ở đâu?”

Biểu cảm của cậu như đang nói “Cứ ngồi đại đi” nhưng mà cậu ấy lại xích vào bên trong, để trống một chỗ bên cạnh cậu, sau đó vô tội nhìn tôi, đôi mắt to chớp chớp.

Bạn cùng phòng cười như bị khùng, chọc chọc vào lưng tôi suốt, khẩu trang cũng không che được nụ cười hở răng ngu ngốc của nó.

Thành thật mà nói, tôi mắc chứng ám ảnh xã hội, nhưng tôi vẫn đi qua và ngồi cùng Lâm Tùy Tinh.

Không còn cách nào khác, Lâm Tùy Tinh thật sự quá đẹp, cậu ấy ngồi chỗ đó không cần làm gì, chỉ cần dùng đôi mắt thâm tình nhìn chằm chằm vào bạn, chắc chắn bạn không từ chối nổi.

Vừa ngồi chưa được bao lâu, giáo viên hướng dẫn bắt đầu kiểm tra, chuẩn bị giao nhiệm vụ.

Tôi cũng đã hiểu vì sao Lâm Tùy Tinh ở đây.

Thì ra cậu ấy không chỉ đẹp trai mà còn học giỏi, mới học năm hai đã muốn tham gia vào nhóm làm đề án, vì vậy điều này cũng có nghĩa là từ giờ tới cuối học kỳ hoặc thậm chí là sang năm, tôi đều phải ở chung một phòng thí nghiệm với cậu ấy?

Cả buổi trưa thầy nói gì tôi đều nghe không lọt, cho nên mới nói sắc đẹp đúng là tai hại quả thực không lừa ai.

Sau khi giáo viên đi, tôi kiểm tra kỹ mới phát hiện ra…

Thôi xong rồi, hôm nay chưa check-in.

Tôi vội vàng hỏi cậu ấy mấy cái thẻ, Lâm Tùy Tinh nhìn tôi một cách gian xảo, đem tất cả mọi thứ của tôi đưa cho tôi: “Áo mang đi giặt rồi, còn đây là những thứ trong túi áo.”

Tôi gấp gáp nói lời cảm ơn, luống cuống tay chân đi check-in thì phát hiện tôi đã check-in thành công.

Hả? Không phải lúc nãy cái thẻ ở chỗ Lâm Tùy Tinh sao? Chẳng lẽ là cậu ấy?

Khi tôi xoay người muốn hỏi cậu thì đột nhiên đụng phải lồ ng ngực nở nang.

Hơi thở ấm áp của Lâm Tùy Tinh rơi vào bả vai tôi, một giọng nói vang lên: “Cẩn thận.”

m thanh trầm thấp, như tiếng đàn cello chậm rãi xẹt qua màng nhĩ.

Trong nhất thời tôi có hơi hoảng loạn, vội vã dịch ra một chút, hỏi có phải cậu ấy giúp tôi check-in.

Không biết từ lúc nào Lâm Tùy Tinh đã cởi trang phục phòng hộ, mặc chiếc áo gió màu đen, nhìn có vẻ càng cao hơn.

Đến gần như vậy tôi mới có cơ hội nhìn kỹ đường nét trên khuôn mặt của cậu ấy, đôi mắt của cậu là loại mắt dịu dàng, sâu sắc, đuôi mắt hơi vểnh lên, lạnh lùng bén nhọn, tướng mạo như vậy lúc không cười có cảm giác rất xa cách, nhưng nếu cười thì vô cùng ngây thơ, hồn nhiên.

Giống như bây giờ, cậu ấy cười lên một cái, trả lời vấn đề của tôi: “Không muốn nhìn thấy ấy bị đánh trễ nên tôi check-in trước cho.”

Chết tiệt, cái nụ cười này!!!
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 4


(4)

Tôi cũng không biết vì cơ sự gì mà mọi chuyện lại phát triển thành như vậy — tôi và Lâm Tùy Tinh ngồi điến diện nhau trên bàn ăn, bạn cùng phòng ở một bên nhiệt tình chiêu đãi.

“Tới, tới, tới, cảm ơn bé hôm qua nhặt được thẻ của Nhạc Nhạc, lúc ở ký túc xá cô ấy khen ngợi bé hết lời. Hôm qua còn hô hào nhất định phải mời bé ăn cơm, không ngờ hôm nay lại gặp được.”

Đôi đũa trên tay tôi dừng lại, muốn giết nó luôn.

Dường như Lâm tùy Tinh cảm thấy rất hứng thú, từ từ ăn đồ ăn xong mới nói: “Thật không?”

Tôi pha trò, gật đầu nói thật.

Lúc Lâm Tùy Tinh giúp tôi cầm bản báo cáo nhóm, bạn cùng phòng đột nhiên cho tôi coi một tấm hình.

Trong ảnh là ở trong phòng thí nghiệm sáng nay, tôi ngồi đọc sách còn Lâm Tùy Tinh cúi đầu nhìn tôi, cong khóe miệng lên cười.

Tôi hỏi cô ấy ý là sao.

Bạn cùng phòng mô tả lại khung cảnh đó một cách cường điệu —

Khoảnh khắc tôi ngồi cạnh Lâm Tùy Tinh, cậu ấy khẽ nhếch miệng lên, đôi mắt phát sáng, như sợ tôi phát hiện còn nghiêng đầu cười.

Căn cứ vào phân tích của chúng tôi thì 80% là cậu ấy thích tôi?

Nhưng mà không nên, không nên, tôi bình thường không có gì đặc sắc, độc thân từ trong bụng mẹ đến bây giờ, còn lớn tuổi hơn cậu ấy, trước đó chưa từng quen biết thì sao Lâm Tùy Tinh thích tôi được.

Chờ sau khi Lâm Tùy Tinh đi về, bạn cùng phòng đột nhiên lên tiếng hỏi: “Bé có bạn gái chưa?”

Lâm Tùy Tinh sửng sốt, ánh mắt lướt qua tôi, nói: “Không có.”

Sau đó bình tĩnh hỏi lại: “Ấy…Các chị thì sao?”

Cậu ấy nói “các chị” nhưng mà trực giác mách bảo người cậu ấy hỏi là tôi.

Tôi ăn ngay nói thật: “Không có.”

Bạn cùng phòng còn bổ sung thêm một câu: “Độc thân từ trong trứng mẹ.”

Sau đó Lâm Tùy Tinh lại cười, mặc dù không rõ ràng nhưng khoảnh khắc cậu ấy cúi đầu ăn cơm, tôi nhìn thấy cậu ấy nhếch miệng cười, còn có lúm đồng tiền nhàn nhạt.

Cái bầu không khí này không đúng lắm, bạn cùng phòng của tôi liên tục đề xuất rời đi, lấy cớ chuồn đi trước, trước khi chuồn đi còn viết gì đó trên điện thoại chỉ cho Lâm Tùy Tinh xem.

Lâm Tùy Tinh đọc ong gật đầu, tựa như vẫn còn đang suy nghĩ về tính khả thi.

Tôi hiểu kỳ hỏi cậu ấy trên đó viết gì, Lâm Tùy Tinh nhướn mày, đột nhiên có chút lưu manh, giống như là sự ngoan ngoãn trước mặt tôi chỉ là biểu hiện, vẻ mặt như này mới là cậu ấy thật sự, “Ấy muốn nghe thật à?”

Trực giác mách bảo đó không phải lời hữu ích gì, tôi khoát tay nói quên đi.

Lâm Tùy Tinh lại nói một câu không rõ ràng: “Sau này sẽ được nghe.”

Tôi có hơi khó hiểu, sợ nhạt nên chỉ có thể tiếp tục hỏi về chủ đề vừa nãy: “Vậy cậu có người mình thích chưa?”

Lâm Tùy Tinh đặt đũa xuống, nghiêm túc trả lời: “Có.”

Ồ, thì ra đã có người mình thích, chỉ có mình tôi tự luyến, nhưng mà kể ra cũng đúng, đẹp trai như vậy chắc chắn sẽ không thích tôi rồi.

Tôi chuyển sang chủ đề khác, bỗng nhiên Lâm Tùy Tinh hỏi: “Ấy không hỏi là ai à?”

Tại sao tôi không hỏi là ai? Tôi cũng không biết.

Nhìn ánh mắt mê man của tôi, cậu ấy có chút buồn cười, hỏi ngược lại: “Còn ấy thì sao? Có thích ai không?”

Tôi nghiêm túc suy nghĩ nửa ngày, sau khi xác định không có mới nói: “Thực sự không có.”

Lâm Tùy Tinh cúi đầu xuống, xoay chén cơm, nhỏ giọng nói: “Người đó đang cố gắng làm cho ấy thích.”

Tôi không nghe rõ, hỏi lại cậu ấy mới nói gì, Lâm Tùy Tinh ngẩng đầu nói: “Không có gì, về thôi.”

Ta không nghe rõ, hỏi hắn đang nói cái gì lúc, Lâm Tùy Tinh ngẩng đầu, nói: "Không có gì, trở về đi."
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 5


(5)

Tôi bước theo cậu ấy ra ngoài, lúc tính tiền mới phát hiện cậu ấy đã trả xong rồi.

Cậu cao hơn tôi một cái đầu, tôi hỏi sao lại trả tiền thay cho tôi, Lâm Tùy Tinh suy nghĩ một lúc nói: “Thiếu đi, lần sau ấy mời.”

Còn có lần sau? Hôm nay đã khó xử thế rồi.

Sao cứ thấy biểu cảm của cậu ấy đang rất chờ mong đến lần sau nhỉ?

Lâm Tùy Tinh như nghĩ đến cái gì nói: “Hôm nay thầy Tống nói nghiên cứu sinh sẽ dẫn dắt bọn tôi, ấy sẽ chọn người nào?”

Đúng, cậu ấy mà không nói là tôi quên khuấy đi mất, quả thật thầy đã nói như vậy, tôi lắc đầu.

Lâm Tùy Tinh im lặng một hồi, tựa như có hơi không vui.

Tôi hơi nghi ngờ, sao tự nhiên lại buồn rũ vậy?

Sau đó cậu ấy tiễn tôi về ký túc xá, trên đường đi tôi tận lực tránh vấn đề tình cảm, tận chức tận trách giải thích cho cậu ấy nghe về hạng mục cần chú ý trong phòng thí nghiệm và một số vấn đề khác.

Nhưng tôi không ngờ rằng thằng bé này giỏi thật, cái gì cũng hiểu, so với tôi năm đó giỏi hơn biết bao nhiêu, càng trò chuyện càng cảm thấy học tập thật tốt.

Lúc đến cổng ký túc xá, tôi không nhịn được quay đầu khen: “Cậu giỏi thật đấy!”

Bỗng nhiên một lực lớn kéo tôi nhào vào ngực cậu ấy, mùi hương sạch sẽ của Lâm Tùy Tinh chui vào xoang mũi, chiếc xe bên cạnh bấm còi inh ỏi chạy qua.

Chúng tôi nhìn nhau hồi lâu, tôi lảng tránh ánh mắt của cậu ấy, lúc rụt tay lại, Lâm Tùy Tinh cầm thật chặt: “Chọn em có được không? Chị.”

Móa! Sao cậu ấy lại gọi tôi là “Chị”?!

Ai mà chống lại cho được?!

Ai đã chỉ cậu ấy? Người khác nói thì hơi dầu mỡ, nhưng mà cậu ấy trông rất lạnh lùng, biểu cảm nghiêm túc khi nói ra những lời này nó nhất quán một cách khó hiểu, thậm chí còn có chút dễ thương.

Bị cậu ấy nhìn chằm chằm như vậy tôi cảm giác được mặt tôi đang đỏ bừng, chỉ có thể gật đầu ngay lập tức, ngay cả ánh mắt cũng không dám nhìn, hàm hồ nói “Chọn, chọn, chọn” sau đó chạy trối chết.
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 6


(6)

Về đến phòng tôi mới cảm thấy khôi phục lại được hô hấp, trái tim vẫn nhảy múa không ngừng như ban nãy.

Bạn cùng phòng nhìn bộ dạng này của tôi, lập tức phấn khích hỏi tình hình chiến đấu như thế nào.

Tôi bàng hoàng, run sợ nói ra tất cả tình huống lúc nãy, bạn cùng phòng nghe đến đoạn cậu ấy gọi tôi một tiếng “Chị” thì hai mắt mở to, vỗ tay nói: “Thiệt tình, thằng nhỏ này được phết!”

Tôi cảm thấy không đúng, đột nhiên nhớ ra hôm nay cô ấy viết gì đó cho Lâm Tùy Tinh trên bàn ăn mà không cho tôi xem.

Quả nhiên bạn cùng phòng viết là —

‘Nhạc Nhạc thích nhất người khác gọi bà ấy là chị, đàn em cố lên.’

Tâm tôi đã chếc.

Danh dự hơn hai mươi năm của tôi cứ như vậy bại trước Lâm Tùy Tinh.
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 7


(7)

Mấy ngày sau đó Lâm Tùy Tinh không tiếp tục tìm tôi nữa, vừa vặn cuối tuần cũng không phải đi đến phòng thí nghiệm, khi trái tim tôi bình tĩnh hơn thì cậu ấy bỗng nhiên gửi wechat cho tôi.

“Đàn chị, áo lông vũ của chị ngày mai tôi trả lại ấy nhé?”

Ôi… Sao không gọi ‘chị’ nữa?

Ngày mai…Tôi suy nghĩ một lúc, ngày mai tôi muốn đi xem các anh khóa trên chơi bóng, các cô gái trong phòng thí nghiệm của tôi đều muốn đi cổ vũ.

Tôi trả lời: “Mai không được rồi, tôi phải đi cổ vũ các anh khóa trên chơi bóng.”

Bên kia luôn hiển thị “đang nhập tin nhắn” tôi chờ một lúc lâu, cậu ấy trả lời một chữ “Được.”

Tôi có chút khó hiểu, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, kết quả đến sân bóng rổ, tôi mê mẩn.

Trên sân bóng, Lâm Tùy Tinh mặc quần áo thi đấu, rất bảnh bao mà tràn đầy sức sống, trở thành tâm điểm của toàn trường, sau khi tôi đi ngang qua, sau lưng cậu ấy như có mắt, quay người đối mặt với tôi, hình như còn nhướng mày, lộ ra nét lưu manh lơ đãng.

Moá! Sao tôi cảm thấy hình như cậu ấy đang mê hoặc tôi vậy?

Nói xem đàn anh chơi bóng mà ánh mắt tôi hoàn toàn không dứt ra được cậu ấy, quả thực quá chói mắt.

Thằng bé này khá lắm, tôi ôm lấy trái tim mình, trái tim tôi như mất kiểm soát, không còn nghe lời bộ não nữa rồi!

Sau khi kết thúc trận đấu, các bạn học cùng trong phòng thí nghiệm đều đi đưa nước cho mấy anh khóa trên, tôi cũng lấy lại tinh thần đi đưa nước nhưng bỗng nhiên bị ngăn cản giữa đường.

Lâm Tùy Tinh tùy tiện lấy áo lau mặt, đôi mắt lóe sáng lấp lánh, thở hổn hển, chỉ chỉ chai nước trong tay tôi nói: “Tặng cho tôi à?”

Hở? Không phải, tôi định đưa cho đàn anh.

Tôi còn chưa kịp trả lời cậu ấy đã đưa tay ra lập tức, cười với tôi một cái rồi nói: “Cảm ơn chị ạ.”

Damn!

Đàn anh, em có lỗi với anh, em bị sắc đẹp mê hoặc rồi, đương nhiên phải đưa nước cho em trai khóa dưới này.

(😎
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 8


Lâm Tùy Tinh tiếp tục chơi, chợt một anh khóa trên đi đến, chỉ vào Lâm Tùy Tinh: “Hôm qua đàn em trong phòng thí nghiệm của chúng ta bất ngờ gửi tin nhắn cho anh, nói là muốn cùng tụi anh chơi bóng.”

Gì?

Cái này cái này cái này, cái này không thể trách tôi suy nghĩ nhiều được, có phải tới vì tôi không?!

Nhưng cậu ấy nói cậu ấy đã có crush rồi.

Đầu óc tôi hỗn loạn như bột nhão, lúc thì phủ định, lúc lại khẳng định.

“À, đàn em, còn nước không? Anh mới đi thay đồng phục xong đã hết nước rồi.”

Nước? Tôi nhìn chai nước chỉ còn một nửa trong tay, không biết nên nói gì.

Tôi liếc mắt nhìn Lâm Tùy Tinh trên sân bóng rổ, vừa hay cậu ấy nhìn thấy đàn anh đang duỗi tay ra, ánh mắt chợt lóe lên rồi ngay lập tức ảm đạm, sau đó lại khôi phục nhue thường, chỉ là phong cách thi đấu trở nên hung dữ hơn đôi chút.

“Đàn em? Em nhìn gì thế? Không lẽ em cũng thích Lâm Tùy Tinh à?”

Suýt chút nữa là tôi chết vì sặc, hỏi lại anh ấy “cũng” cái gì.

Đàn anh căm giận nói: “Còn hỏi nữa, trước đây thì như nhà sư, bây giờ lại muốn khoe mẽ sự đẹp trai trên sân bóng rổ, có khi đang muốn tìm bạn gái ấy chứ. Em nhìn xem, tất cả đều đang dán mắt vào cậu ta. Cho nên đàn em à, em cũng đến đây xem cậu ta chơi bóng rổ giống bọn họ đúng không?”

Tôi nhìn đôi mắt u oán của đàn anh, giống như tôi là kẻ phản bội tổ chức vậy.

Trời đất chứng giám, tôi quả thực là đến đây xem bọn họ chơi bóng, kết quả…kết quả không hiểu tại sao tôi lại cứ nhìn mỗi Lâm Tùy Tinh.

Tôi chưa kịp trả lời thì Lâm Tùy Tinh đã chạy đến trước mặt tôi.

Cậu ấy chỉ chỉ vào chai nước trong tay tôi, hơi nghiêng đầu, ngây thơ nhìn tôi.

Sau đó dưới ánh mắt khiếp sợ của đàn anh, tôi đưa nửa chai nước còn lại ra, chứng thực tôi là phản đồ thực sự.

Lâm Tùy Tinh nhận lấy chai nước, như đứa bé được khen ngợi, uống hết sạch nửa chai nước kia, giống như đang sợ có người cướp của cậu ấy vậy, còn đắc ý nhìn về phía đàn anh.

Đàn anh:???

Tôi không nhìn nổi nữa rồi, chuẩn bị kéo cậu ấy đi thì Lâm Tùy Tinh bỗng nhiên nói: “Đàn chị, áo của chị vẫn ở chỗ em, muốn đi lấy không?”

Đàn anh:?!

Lần này xong đời rồi, tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nỗi oan khuất này.
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 9


(9)

Để phòng ngừa cậu ấy nói những lời không nên nói, tôi lôi cậu ấy ra khỏi sân bóng ngay lập tức, cậu ấy giống như con cún con im lặng đi sau tôi.

Tôi đi ở phía trước như chết lặng.

Phòng thí nghiệm như bầy ong vỡ tổ, đàn anh đứng trong đám đông lên án tôi cho anh ấy ăn cơm chó, bạn cùng phòng của tôi còn nhất trí ủng hộ.

Tất cả mọi người nghĩ rằng tôi đã phản bội tổ chức, biến thành người thoát ế đầu tiền.

Nhưng mà thực chất tôi nào có!

Vừa nghĩ tới Lâm Tùy Tinh đã có crush, đầu óc tôi càng thêm rối bời.

Đột nhiên cổ tay bị siết chặt, tôi quay đầu, phát hiện bàn tay thon dài của Lâm Tùy Tinh đang nắm lấy cổ tay tôi, cúi đầu xin lỗi: “Chị, em sai rồi.”

Hả? Tôi không có tức giận, chỉ là tôi hơi hoảng loạn.

Thấy tôi không nói gì, cậu ấy lại cẩn thận nắm lấy tay áo khẽ đưa qua đưa lại.

Cái này cái này cái này, là đang làm nũng à?!

Thôi tôi đi chếc đây, tôi chống đỡ không nổi, một anh đẹp trai làm nũng như vậy, ai mà đỡ cho nổi?

Ma xui quỷ khiến, tôi sờ lên đầu cậu ấy.

Trong giây phút đó cả hai chúng tôi đều ngẩn người.

Lỗ tai của Lâm Tùy Tinh từ từ đỏ rực, vừa mới vận động xong nên đôi mắt có hơi ướt át, càng làm tăng thêm vẻ đáng thương.

Tôi vội vàng rụt tay lại nhưng lại bị cậu ấy cầm lấy lần nữa.

Trong khoảnh khắc đó, không ai lên tiếng, cuối cùng cậu ấy cũng thả tay tôi ra, mất tự nhiên ho một cái: “Cái đó, áo lông vũ, ngày mai tôi mang cho ấy.”

Tôi “ừ” một tiếng, tìm lý do vớ vẩn chuồn vào thư viện gần đây.
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 10


(10)

Mặc dù ngồi trong thư viện nhưng tâm trạng của tôi khó mà bình tĩnh lại được, tôi mở điện thoại ra, chuẩn bị giải trí để tĩnh tâm lại.

Kết quả mở ra cái thấy shock ngang.

Trên trang confession trường tôi đăng một bài viết, chỉ mười phút ngắn ngủi mà đã có rất nhiều bình luận.

Nội dung là hai bức ảnh, một cái Lâm Tùy Tinh đang cúi đầu đáng thương đong đưa tay áo của tôi làm nũng, còn một cái là tôi nhón chân lên sờ mái tóc mềm mại của Lâm Tùy Tinh.

Caption là — Cứu mạng! Vô tình chụp được tấm ảnh cún con đang làm nũng!

Hay quá, không chụp được mặt của tôi, nhưng kiểu gì cũng sẽ bị người khác nhận ra, huhuhu.

Tôi cmn chết rồi!

Run rẩy ấn mở khu bình luận, thằng nhóc này được, tất cả bình luận đều không có từ ngữ quá mức nào.

“Damn! Tôi đã tưởng tượng ra một cuốn tiểu thuyết mười vạn chữ rồi!”

“Đến đi, bút của bác đây, mị thích kiểu nam vụng về.”

“Bạn nam này đẹp trai vãi! Lại còn lắc tay áo! Ai mà chống đỡ được?”

“@Mễ Mễ Nhỏ Nhẹ: bạn này hình như là Lâm Tùy Tinh, viện thảo của chúng ta đấy!”

“Chiều cao chênh lệch này, chênh lệch cơ thể này, có ai hiểu không!”



Xong đời rồi, không còn cách nào đối mặt với Lâm Tùy Tinh được nữa.

Lúc tôi đang định thoát ra, giả chết không nhìn cũng không trả lời thì phát hiện Lâm Tùy Tinh bấm like một bình luận — “Vãi, tự nhiên nhìn thấy hợp nhau ghê!”

Tôi:???

Đây có được coi là trả lời cho riêng tôi không?

Vậy tôi phải làm gì? Chạm đến điểm mù tri thức, tôi thật sự không biết nên làm hì hết.

Lúc tôi đang vò đầu bứt tai suy nghĩ, cuốn sách trên tay bị ngón tay thon dài khéo léo lật sang.

Lâm Tuỳ Tinh, người vốn nên rời đi đột nhiên xuất hiện, nói khẽ vào tai tôi: “Chị ơi, cầm ngược sách rồi.”
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 11


(11)

Trong thư viện ngày hôm đó, tôi không dám nhớ lại mình đã cùng Lâm Tùy Tinh đọc sách cả buổi như thế nào.

Nói là đọc nhưng thực ra tôi luôn nhìn lén cậu ấy, muốn hỏi rất nhiều nhưng lại sợ nhận được câu trả lời không hay.

Bạn cùng phòng của tôi nói rất đúng, tôi đã bị mê hoặc điên đảo rồi.

Vài ngày sau đó, việc làm quen trong phòng thí nghiệm diễn ra khá bình thường, nhưng mỗi lần tôi hướng dẫn cậu ấy cách sử dụng dụng cụ, Lâm Tùy Tinh luôn quan sát rất nghiêm túc, chỉ là ánh mắt ấy quá nóng bỏng.

Có lần tôi không nhịn được hỏi: “Cậu đang nghiêm túc đấy chứ?”

Cậu ấy chống cằm, thấy tôi hỏi nên hơi giật mình, mỉm cười: “Tôi có thể nghiêm túc hơn.”

Tôi:…

Sao cảm giác như tôi đang bị trêu ghẹo vậy nhỉ?

Sau đó, mỗi ngày ở phòng thí nghiệm, bàn làm việc của tôi luôn ngăn nắp, mỗi sáng có một hộp sữa và một thanh kẹo.

Ngay cả giáo sư cũng hỏi đùa tôi: “Đang hẹn hò à?”

Tôi xấu hổ đến mức xua tay và nói: “Dạ không.”

Thoáng nhìn qua, Lâm Tùy Tinh cúi đầu, môi mím lại thành một đường thẳng.

Biết cậu ấy một thời gian, tôi hiểu rõ cậu đang không vui.

Nhưng tôi lại không biết cách dỗ dành cậu ấy như thế nào.
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 12


(12)

Ngày hôm sau, trên mặt bàn không có kẹo cũng không có sữa tươi. Lúc tôi đang cho rằng Lâm Tùy Tinh giận tôi từ hôm qua chứ hết thì bạn cùng phòng bỗng nhiên nhắn cho tôi một tin, nói Lâm Tùy Tinh đang truyền nước ở bệnh viện, khiến tôi vội vàng chạy qua.

Tôi hoảng loạn chạy đi, thở hồng hộc đến phòng bệnh, phát hiện cậu ấy yên tĩnh nằm trên giường, sắc mặt rất yếu ớt.

Người bên cạnh đang chăm sóc cậu ấy là bạn cùng phòng, người đó nói cho tôi biết hôm qua cậu ấy bị đau dạ dày, giày vò cả đêm, hiện tại mới ngủ được một chút.

Tôi có hơi đau lòng, Lâm Tùy Tinh lúc ngủ, lông mày bén nhọn nhu hoà hơn bình thường, lông mi cụp xuống, cả người nhìn như búp bê yếu ớt.

Tôi bảo bạn cùng phòng của cậu ấy về nghỉ, ở đây đã có tôi chăm sóc, sau đó tôi chờ cậu ấy tỉnh ngủ.

Không biết cậu ấy nằm mơ thấy gì mà lúc ngủ còn nhíu mày, tôi có hơi tò mò, đầu óc chưa kịp phản ứng thì tay đã m ơn trớn lông mày của cậu ấy.

Cảm giác ấm áp truyền đến từ đầu ngón tay.

Tôi như bị điện giật, vội vã thu tay lại, thấy Lâm Tùy Tinh chưa tỉnh, tôi càng to gan hơn sờ tóc cậu ấy, chọc chọc vào má, cuối cùng như bị ma xui quỷ khiến chạm vào đôi môi.

Đúng lúc đó, Lâm Tùy Tinh mở mắt.

Tôi rụt tay không kịp, bị bàn tay đang cắm kim truyền dịch của cậu ấy nắm lấy.

“Ấy đang làm gì vậy?”

Giọng nói của cậu ấy có hơi khàn, nghe vô cùng suy yếu, nhưng ánh mắt lại sáng kịch liệt.

Đầu óc tôi logout triệt để, nếu không tôi cũng sẽ không nghiêm túc mà nói bậy bạ: “Tôi đang kiểm tra thân nhiệt của cậu.”

Lâm Tuỳ Tinh vẫn chưa buông tay tôi, tiếp tục hỏi: “Đo thân nhiệt là đo như vậy à?”

Tôi không kịp phản ứng, không nhìn thấy ánh mắt nguy hiểm của cậu ấy, chậm nửa nhịp hỏi: “Vậy phải đo như thế nào?”

Lực đạo trên tay đột nhiên tăng thêm, tôi bị kéo xuống ngã vào người Lâm Tuỳ Tinh, cậu ấy dùng bàn tay đang nắm chặt cổ tay tôi đặt vào ngực cậu ấy, tay kia đè chặt sau gây tôi, để tôi hôn chính xác vào môi của cậu ấy.

Mềm mại, xúc cảm đặc biệt ập tới, tôi mở to hai mắt không thể tin được nhìn chằm chằm vào Lâm Tuỳ Tinh, phát hiện trong đáy mắt cậu ấy toàn là ý cười.

Một lúc lâu sau cậu ấy mới thả tôi ra, nói vào tai tôi: “Đo thế này, nhớ kỹ chưa hả chị?”
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 13


(13)

Nụ hôn đầu tôi gìn giữ hai mươi mấy năm cứ như vậy mà bị cướp đi.

Nhìn kẻ đầu têu trên giường bệnh, tôi tức giận không được, ngược lại vô cùng vui vẻ, vô cùng hưng phấn.

“Rất vui vẻ sao?”

Bỗng nhiên tôi nghe cậu ấy hỏi.

Tôi vội vàng tỉnh táo, không nghĩ tới nụ hôn kia nữ, vì thể diện phản bác: “Bình thường! Không vui xíu nào!”

Kết quả Lâm Tuỳ Tinh đỡ trán, đặc biệt nghiêm túc nói: “Nhưng tôi rất vui.”

Hả? Sao không trả lời xã giao, thẳng thắn vậy à.

“Cho nên, Trình Nhất Nhạc vui vẻ bình thường có thể làm bạn gái tôi không? Tôi sẽ khiến em vui vẻ mỗi ngày.”

A a a a a a!

Được tỏ tình đột ngột như vậy tôi có hơi hoảng, nhanh miệng nói: “Nhưng trước đó không phải cậu nói đã có crush rồi mà?”

Lâm Tuỳ Tinh không nhịn được cười, thậm chí còn cười thành tiếng: “Anh thích em, không cảm nhận được à? Chắc sau này anh phải biểu hiện nhiều hơn nữa chứ không thì bạn gái anh không cảm nhận được anh thích cô ấy mấy.”

Thì ra người đó là tôi?

Trong đôi mắt tôi không giấu nổi sự kinh hỉ.

“Nên là bây giờ em hạnh phúc không?”

Tôi bật cười, lấy hết dũng khí hôn vào trán cậu ấy, trả lời: “Rất hạnh phúc.”
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 14


(14)

Tôi và Lâm Tuỳ Tinh chính thức ở bên nhau, sự lúng túng trước kia bị cuốn trôi, lúc xuất viện, cậu ấy chủ động nắm lấy tay tôi.

Loại cảm giác này rất kỳ diệu, chính là cảm giác mười ngón tay đan vào nhau mà trước đó tôi không cảm thấy vui vẻ hay phấn khích.

Dopamine thật kỳ diệu. (Dopamine là một hóa chất hữu cơ được tạo ra từ chất tyrosine, có chức năng vừa là hormone vừa là chất dẫn truyền thần kinh và đóng vai trò quan trọng trong não và cơ thể.)

Sau khi về đến phòng của Lâm Tùy Tinh, tôi chào tạm biệt định đi, đột nhiên Lâm Tùy Tinh túm lấy tay tôi, trưng ra bộ mặt khiến tôi mềm lòng, “Về ngay bây giờ à?”

Không thì sao?

Tôi khó hiểu, Lâm Tùy Tinh lại chỉ vào anh em bên cạnh đang ôm nhau với người yêu.

Nét mặt như đang nói: “Em nhìn đi, người ta có thì anh cũng muốn.”

Khuôn mặt già dặn của tôi không chịu nổi, nhón chân lên ghé vào tai cậu ấy nói: “Thực ra muốn hôn anh nhưng không dám.”

Lâm Tùy Tinh bắt chước bộ dạng của tôi, cúi đầu xuống nói: “Hôn thì cứ hôn đi, cùng lắm thì xấu hổ một lát còn nếu không thì anh không cam lòng.”

Sau đó, khi tôi chưa kịp chuẩn bị, cậu ấy hôn lên môi tôi một cách chắc chắn và tự hào nói: “Nhìn đi, anh dũng cảm lắm đấy.”

Moá!

Anh gan lớn, anh giỏi nhất, được chưa?!
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 15


(15)

Khi bạn cùng phòng biết tin, nó như muốn nổ tung, cong hạnh phúc hơn cả người đang yêu là tôi.

Nhưng có một vấn đề phát sinh khác, hiện tại tôi không biết Lâm Tuỳ Tinh thích tôi từ bao giờ, với lại theo phân tích của bạn cùng phòng, có lẽ cậu ấy đã âm thầm lên kế hoạch từ lâu, cuộc gọi đó chỉ là bước khởi đầu.

Đối với chuyện này tôi đã hỏi Lâm Tùy Tinh rất nhiều lần, mỗi lần hỏi cậu ấy đều chơi xấu chuyển sang chủ đề khác, dần dà tôi không thèm truy cứu đến nữa.

Mãi cho đến khi nghỉ đông, tôi mới phát hiện ra nguyên nhân.

Tôi và Lâm Tùy Tinh là đồng hương, nhà còn gần nhau nữa.

Không nghĩ rằng sau nhiều năm đi học như vậy, đến một ngày có thể dẫn bạn trai về nhà, đây đúng là trải nghiệm mới mẻ.

Trên đường đi tôi rất phấn khích, lúc đi đường gặp phải một cô bán hoa, Lâm Tùy Tinh muốn mua nhưng bị tôi ngăn lại.

Cậu ấy ngạc nhiên hỏi: “Không phải con gái đều thích hoa à? Em không thích sao?”

Tôi chán nản: “Quên đi, em chừa từng trồng hoa mà nó sống được, mua chậu nào chết chậu đó.”

Sợ cậu ấy không tin, tôi còn bổ sung thêm một câu: “Có lẽ em sinh ra đã không hợp với việc trồng cây.”

Lâm Tùy Tinh giữ chặt tay tôi, vô cùng nghiêm túc suy nghĩ một lúc, đột nhiên nói: “Hay là em nuôi người thử xem, như anh chẳng hạn.”

Tôi: …

Ngưng nói những lời ngon tiếng ngọt đi, tôi không muốn đỏ mặt như đít khỉ ở ngoài đường đâu.

Sau khi tàu siêu tốc dừng lại ở nhà ga, chúng tôi vừa nói vừa cười đi ra ngoài, Lâm Tùy Tinh ban đầu đang mỉm cười đột nhiên đứng hình, ở phía xa, một người phụ nữ rất có khí chất nhiệt tình gọi cậu ấy: “Tùy Tinh, ở đây!”

Lâm Tùy Tinh nhìn tôi rồi lại nhìn bên ấy, bất đắc dĩ giải thích với tôi: “Mẹ anh tới rồi.”

Gì?!

Mẹ cậu ấy đến rồi, vậy, cái này cái này cái này, tôi có nên chạy hay không?

May mà nãy giờ không nắm tay, sẽ không có chuyện gì.

Tôi dự định chuồn đi, dường như Lâm Tùy Tinh nhìn thấu ý đồ của tôi, không nói không rằng nắm lấy tay tôi sau đó đút vào túi áo khoác của cậu ấy.

Sau một hồi vẫy gọi, người phụ nữ đối diện hình như nhìn thấy hết hành động của cậu ấy, đôi mắt hóng drama bắt đầu được kích hoạt.

Ta nói sao mà quen thế, giống y chang kiểu hóng dưa của đứa bạn cùng phòng mà!

Chờ sau khi mẹ cậu ấy lại gần, tôi hơi câu nệ chào hỏi, mà mẹ cậu ấy vô cùng nhiệt tình, trong mắt chan chứa niềm vui: “Ôi chao, đây là Nhạc Nhạc phỏng?”

Hả? Mẹ cậu ấy biết tôi?

Tôi tò mò quay sang nhìn Lâm Tùy Tinh, cậu ấy thỏa hiệp nói: “Mẹ, lên xe trước đã.”

Sau đó chúng tôi mới ngưng hàn huyên.

Trên đường về nhà, mẹ cậu ấy rất dễ thương, khác xa với cái tính nói một đằng nghĩ một nẻo của Lâm Tùy Tinh, bà ấy rất hiền hòa và hay nói.

Qua lời kể của bà ấy tôi mới biết được khi còn bé Lâm Tùy Tinh có rất nhiều tật xấu, quả thực cười muốn điên.

Sắp đến nơi, tôi nhanh trí hỏi: “Cô ạ, sao cô biết cháu thế?”

Quả nhiên, theo quán tính, mẹ cậu ấy lập tức trả lời: “Cô nghe từ khi Tùy Tinh còn nhỏ, sao có thể không biết.”

Từ nhỏ?!

Hình như tôi phát hiện ra chuyện lớn rồi.

Tôi vội vàng tiếp tục hỏi sao lại là từ nhỏ.

Mẹ cậu ấy nhìn chúng tôi một cái, vô cùng ngạc nhiên nói: “Tùy Tinh chưa kể cho con nghe hả, từ nhỏ nó đã thích con rồi, lúc các con học tiểu học thì học chung một trường.”

Tôi thật sự không biết.

Lần này đổi lại là tôi kinh ngạc, thế mà chúng tôi lớn lên từ nhỏ với nhau? Vì sao tôi không nhận ra cậu ấy?

Tôi tò mò tính hỏi thêm thì phát hiện Lâm Tùy Tinh dựng thẳng gáy ngả lưng về phía chúng tôi, hai tai đỏ bừng.
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 16


(16)

Có manh mối mấu chốt rồi, vừa về đến nhà là tôi chạy thẳng vào phòng làm việc, lật album ảnh từ hồi đi học đến nay ra, quả nhiên phát hiện ra điểm không đúng.

Bởi vì tôi lớn hơn cậu ấy 4 tuổi nên hồi học cấp hai và cấp ba không học chung trường, nhưng là một học sinh xuất sắc nên đôi khi tôi có quay lại trường để diễn thuyết.

Lúc này các học sinh đại diện sẽ chụp chung ảnh với tôi, tôi phát hiện trong mỗi góc hình, ánh mắt của Lâm Tùy Tinh luôn hướng về tôi, không bao giờ nhìn vào máy ảnh, trông cậu ấy vừa ngây ngô mà sôi nổi.

Phát hiện này khiến tôi kinh ngạc, rốt cuộc mấy năm nay tôi đã bỏ lỡ những gì?

Tôi không nhịn nổi vội vàng nhắn tin cho cậu ấy, hỏi vì sao lại thích tôi từ bé.

Ban đầu Lâm Tùy Tinh giả chết, sau đó bị tôi dính lấy như keo nên mới nói cho tôi biết chân tướng.

Thì ra khi Lâm Tùy Tinh còn bé, bởi vì quá giống con gái nên bị bắt nạt, lúc đó tôi đi ngang qua cứu được cậu ấy còn mua kẹo cho cậu ấy ăn.

Không thể nào, tôi hoàn toàn không nhớ chuyện này!

Chẳng trách, chẳng trách Lâm Tùy Tinh luôn mua kẹo cho tôi, lại còn là loại tôi thích ăn nhất.

Thì ra cậu ấy luôn ghi nhớ viên kẹo đó từ lâu.

Nhìn lại những bức ảnh cũ, dáng vẻ ngây ngô của Lâm Tùy Tinh khớp với bây giờ, mở ra cả một bức tranh thanh xuân.

Tôi nóng lòng muốn gặp cậu ấy.

Đợi đến buổi tối, tôi mang theo những viên kẹo quen thuộc kia trốn ra khỏi nhà, đến địa điểm ước định của chúng tôi.

Lâm Tùy Tinh đứng dưới ánh đèn đường, lẳng lặng nhìn tôi, ánh sáng dìu dịu bao trùm xung quanh cậu ấy.

Tôi bước trên tuyết, bước từng bước đến bên cậu, lúc đến trước mặt bỗng nhiên Lâm Tùy Tinh mỉm cười.

Tôi hỏi cậu ấy cười gì.

Cậu nói: “Anh chỉ cảm thấy cuối cùng không cần phải ngưỡng mộ những ngôi sao kia nữa.”

Cậu ấy dừng lại rồi nắm tay tôi, “Vì ngôi sao của anh đang tới rồi.”

Tôi không nhịn được mỉm cười, trong lòng tràn đầy ấm áp, lấy viên kẹo trái cây từ trong túi ra cẩn thận nhét vào miệng cậu ấy.

Lâm Tùy Tinh sửng sốt, sau đó nở một nụ cười.

Tôi hỏi cậu ấy: “Bây giờ kẹo còn ngọt không?”

Lâm Tùy Tinh suy nghĩ một lát rồi đột nhiên cúi xuống hôn tôi, trong nháy mắt vị ngọt lan tràn khắp cả khoang miệng.

“Anh nghĩ bây giờ là ngọt nhất.”
 
Cuộc Gọi Lừa Đảo
Chương 17: Ngoại truyện


Năm thứ hai đại học, cậu chọn môn tự chọn là triết học.

Cậu nhóc này thường xuyên thảo luận với tôi một ít vấn đề chuyên sâu từ sau khi cậu học môn này.

Ví dụ như vấn đề tàu điện nổi tiếng, con mèo của Schrödinger, mỗi lần chúng tôi đều bắt đầu thảo luận nhẹ nhàng đến cuối cùng thì hận không thể đánh chết đối phương.

Một ngày nọ, cậu ấy cầm một cuốn sách có tên là ‘Gene ích kỉ’ nói: “Nhìn này, nhìn này, chúng ta thảo luận về cái này đi.”

Tôi mảy may không thèm quan tâm, cũng không nhìn cậu ấy cái nào, “Bản thân anh học vật lý đã đủ hói đầu rồi, giờ còn muốn học triết học tự khiến mình phát điên hay gì?”

Hình như cậu ấy hơi ngạc nhiên, sau đó cứng nhắc ném cuốn sách đi, thở dài nói: “Em nói đúng, rất nhiều nhà vật lý học đúng là có hơi cố chấp.”

Hiện tại cậu ấy càng ngày càng nhõng nhẽo, không vờ vịt như trước nữa mà luôn nói thẳng.

Tôi thấy cậu ấy trông rất nghiêm túc, còn cố ý trêu ghẹo an ủi: “Sao, sợ bản thân mình giống với tình tiết máu chó trong mấy truyện ngôn tình, đột nhiên phát điên sau đó quên đi em rồi ngược em à?”

Cậu ấy lấy lại tinh thần, cười một tiếng, sau đó nhẹ nhàng vén tóc tôi ra sau, thấp giọng hỏi bên tai: “Vậy trong truyện ngôn tình, bây giờ anh nên nói gì?”

Tôi bị điệu bộ này của cậu ấy chọc cười, nói: “Anh muốn nói gì thì nói, cổ em đau.”

Cậu ấy bất ngờ hôn tôi khi lời còn chưa dứt.

Kèm theo nụ hôn k*ch th*ch ấy, giọng nói của cậu ấy như gió thoảng vào tai tôi.

Cậu ấy nói: “Anh sẽ đi ngược lại bản năng của mình, đi ngược lại bản chất của mình để yêu em mãi mãi.”

Hết.
 
Back
Top Bottom