Cập nhật mới

Đô Thị  Cuộc Chiến Lớn

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
cuoc-chien-lon.jpg

Cuộc Chiến Lớn
Tác giả: dicapdaikim
Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Mạt Thế
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Đại dịch zombie đã bùng nổ ra toàn thế giới, nó nhanh chóng khiến 80% dân số bị nhiễm.

Nó xâm nhập vào cơ thể qua những vết cắn. Điều đặc biệt là chủng zombie lúc bình thường tương đối chậm chạp nhưng khi nhìn thấy mục tiêu, chúng lại chẳng khác gì những con chó đang thèm khát thức ăn. Chúng cũng có thể bị giết khi bắn vào đầu hoặc đâm.

Câu truyện này sẽ theo dấu chân một cô bé tên Jane đang cố gắng sống sót cùng mẹ, anh bạn hàng xóm Jeff, đám nhóc cùng trường, một tên bác sĩ phẫu thuật và một người lính trên một chiếc xe buýt đang hướng đến Khu Texas.​
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 1


Con người luôn muốn làm tuổi thọ con người kéo dài lâu hơn và họ đã làm được, họ đã khiến 80% có một cuộc sống gần như bất tử khi biến họ trở thành... zombie. Con người bắt đầu sống trong những bức tường dày cả mét và cao hơn... đầu người, đương nhiên rồi.

New Mexico là nơi ở của một gia đình nhỏ nhưng hơi không may, gia đình bao gồm một người mẹ và một đứa con gái-Jane, người cha thì đã bỏ mẹ cô vì thằng chả bị một con bồ dead dog nào đó dụ dỗ. Một hôm nọ, cậu hàng xóm của Jane là Jeff sang nhà chơi. Gia đình Jeff cũng không khá hơn Jane là mấy, cha cậu nghiện ngập còn mẹ thì theo người khác. Cả hai ở trong phòng Jane để làm bài tập về nhà còn mẹ Jane là Sarah thì đang làm bữa tối. Bỗng bên ngoài có tiếng động lạ, Sarah nhìn ra ngoài thì thấy một đám zombie đang đuổi theo một chiếc xe cảnh sát. Quá sợ hãi, cô chạy lên lầu lôi Jane và Jeff vào chiếc xe của hàng xóm và chạy khỏi đám zombie kia. Cứ tưởng Jane và Jeff sẽ sợ hãi không kém gì Sarah nhưng ngược lại thì cả hai đều rất bình tĩnh.

"Mẹ ơi!"

"Sao con yêu!?!"

"Chúng không còn đuổi theo nữa, mẹ tấp vào tiệm kia đi"

"Có chuyện gì sao???"

"Đó là nơi bán vũ khí, ta cũng nên có vũ khí để tự vệ"

"Được rồi con yêu nhưng có gì con là Jeff phải chạy trước đó!"

"Vâng!" cả hai đồng thanh.

Sarah ngừng xe lại rồi dẫn Jane và Jeff vào trong cửa hàng, cô đi trước để đảm bảo an toàn (Ôi, mẹ!!!) [Bớt mít ướt đi] (Tui chưa khóc mà bà ch** n**c mắt rồi kìa) [Bụi bay vô mắt tui] (Bà nói gì mà chả được!). Bước vào trong, Jane để ý có một cây short gun nằm trên sàn có vẻ như đã được lên đạn, kế bên là một viên đạn dính máu. Bỗng có động lạ bên trong, bất an, Jane cầm khẩu súng lên thủ sẵn. Cô tiến tới, bỗng một con zombie lao tới vồ lấy cô, giật bắn mình, cô bắn thẳng vào đầu nó. Mẹ cô hốt hoảng kéo thứ kia ra và kiểm tra xem cô có bị gì không (E) hả??? (Mở bài Mother of Flame nghe đi, Hands of Gold nghe hoài chán quá) đã chuyển bài (Thank you very much... desu) ê, phong cách của tui cấm bắt chước (Sorry!). Jeff tranh thủ hai mẹ con họ chăm sóc nhau thì cậu đã tìm được một cái túi lớn và gom được toàn bộ hang trong tiệm và cả trong kho.

"Jeff!"

"Hả???"

"Đưa tôi cây M4A1"

"Chờ tí, đây!"

"Cám ơn"

"Không có gì"

"Mà cậu không lấy cây nào sao!?!"

"Súng lục là đủ"

"Hy vọng cậu không bị chúng ăn thịt"

"Cô Sarah"

"Có gì sao Jeff?"

"Cô tấp vào trường học của tụi cháu được không, con nhớ trong phòng thí nghiệm của trường có vài lọ dung dịch có thể tạo ra hiệu ứng nổ"

"Không, nguy hiểm lắm"

"Cô không lẽ định chỉ dùng ba khẩu súng để giết một đàn zombie sao!?!"

"Hy vọng sao này cô có con rể như cháu"

Sarah lái vào sân trường của con cô, cả ba cầm theo một khẩu M4A1 và một khẩu Glock. Jeff đi thẳng vào phòng thí nghiệm nhưng nó bị khóa từ bên trong.

"Chết tiệt" Jeff nhắm vào ổ khóa định bắn nhưng bị Jane xô ra một bên.

"Hình như có tiếng động bên" cô vỗ vào cửa "Mở cửa, chúng tôi là người!"

Cánh cửa mở ra, cô thấy một cậu nhóc người lấm lem máu.

"Jane, mọi người ơi, là chị Jane lớp trên này!"

"Jane, Jane!" một người đàn ông chạy ra ôm lấy Jane.

"..." cô đá thẳng vào... {Ngưng} gì nữa đây!?! {Coi phim chung đi} phim gì??? {Ab...} có Emilia hông? {Ai???} Clarke {Có!} ok đi!!!

(Ê, hai đứa kia!)

[Thôi ngưng đi thấy hơi dài rồi đó]

(Vậy sao, ok! Nghỉ sớm luôn)

[Bye bye]

K... (Có đoạn này sao???) À, quên.
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 2


"Ông là ai?" Jane xô ông ta ra.

"Ta là cha con đây!" ông ta mỉm cười hạnh phúc.

Jane yên lặng, cô tát thẳng vào mặt cha mình rồi đá vào bụng ông.

"Cha tui chết rồi" cô lạnh lùng nói.

"Mike, cứ... tôi!"

"Tôi không quen ông" một người mặc đồ lính có vẻ bị thương ở chân trái đi ra cùng khoảng 19 đứa trẻ khác đi ra (1,2,3,4,5,... 25 đứa tổng cộng).

Jeff chạy vào trong tranh thủ làm thật nhiều thuốc nổ rồi để vào những lọ nhỏ cho vào áo khoác. Vâng thưa các bạn, thanh niên dũng cảm nhất năm là đây.

"Tôi nghĩ cô vẫn không biết nên đi đâu nhỉ!?!" anh què lại hỏi chị Sarah.

"Chúng tôi sẽ rời thành phố" Sarah đáp lại.

"Và rồi cô sẽ làm gì?"

"Tôi chưa biết nữa"

"Cô nên cân nhắc đến Texas, tường ở đó tương đối dày đấy"

"Ý anh là gì???"

"Bọn mọt sách mặc đồ thí nghiệm đó cố gắng tìm phương thuốc khiến con người bất tử và... bùm,đại dịch zombie. Nó đã lây lan ra khắp thế giới và giờ thì chỉ còn 20% dân số con sống"

"Nó diễn ra lúc nào vậy?"

"Khoảng 2 tuần trước. Tất cả các bang hiện đã có tường để bảo vệ những người còn sống sót nên tôi nghĩ chúng ta sẽ an toàn ở đó"

"Sao ta không đến tường ở New Mexico, nó không phải sẽ gần hơn sao!?!"

"Nó bị vỡ khoảng 7 tiếng trước"

"Vỡ sao!?! Anh đùa tôi chắc?"

"Một đàn zombie, khoảng hơn 100000 con, nó đã càn quét 3 bang: Ohio, Utah và New Mexico này"

"Nhưng làm sao chiếc xe của tôi có thể chở được cả hai mươi mấy người cơ chứ?"

"Hình như có một chiếc xe buýt ở ngoài sân thì phải!?!" Jane chỉ vào chiếc xe to đùng trước mặt.

"Các người có vũ khí không?" què hỏi (Đổi cách gọi được hông, mới bị núi đè nên giờ què luôn rồi, nói què hoài cảm thấy bị...) rồi ok.

"AK hay M4?" Jane lôi nguyên một bao vũ khí ra khỏi xe.

"AK thì tôi không biết, nhưng SCAR thì tôi biết rất rõ" Mike được một cô bé tầm tuổi Jane đưa cho một khẩu SCAR.

"Tất cả lên xe đi" Jeff chạy ra với một túi chất nổ trong quần áo và trong tay.

"Ngồi xa tôi ra nhé!" Jane nắp sau lưng mẹ mình.

"Nó chỉ có thể nổ khi trộn với nước thôi nên không cần lo đâu, khi cần tớ chỉ cần ném nó cùng lọ nước là xong"

"Đưa tôi 10 lọ đi"

"Đây đây"

"Tất cả lên xe" Sarah khởi động chiếc xe.

"Nó nằm ở trong lòng Texas, ta sẽ ở cùng nhau lâu đấy!" thằng cha đầu chương đứng kế bên cô cười.

"Arthur, ngồi xuống đi"

"Nếu ngồi thì làm sao anh nhìn thấy em ở góc độ hoàn hảo như thề này chứ!?!"

"Ngồi xuống!" cô đột ngột cho xe chạy làm Arthur té xuống.

"Thôi được rồi em yêu!"

'Thật buồn nôn' Mike, Jane, Jeff và Sarah "ói" thầm trong bụng.

Nhiều năm trước.

"Anh không lẽ định bỏ em như vầy sao?"

"Nhưng anh còn vợ con ở nhà"

"Vợ con anh? Anh nói với tôi là anh li dị rồi cơ mà!?!"

"T... thì anh nói dối..."

"Biết ngay mà, thảo nào tôi thấy anh có gì đó lạ lạ, thì ra là vì anh đã gạt tôi. Tôi dâng cho anh mọi thứ vậy mà... vậy mà nở bỏ tôi!!!"

"Cô ăn nói vừa phải thôi, tôi mới là người dâng hết mọi thứ cho cô, vì cô mà tôi lấy toàn bộ số tiền trong sổ tiết kiệm ra để xây nhà, mua xe, quần áo cho cô đấy!!! Vậy mà cô nở bỏ tôi theo thằng khác!"

"T... t... tôi không có"

"Không có, vậy cái thằng thường xuyên qua lại với cô là ai, là bạn tôi. Cô nghĩ tôi không để ý là cô càng ngày càng xa lánh tôi sao. Đáng ra tôi không nên bỏ bê vợ con mình như vậy! Tôi đã bán căn nhà này nên tốt nhất là cô nên rời khỏi đây trước khi có người đến lấy"

"Anh nghĩ tôi sẽ cho anh đi như vậy sao!!!"

"Ahhh!!! Cô dá... Ahh!!!"

"Anh không nghĩ rằng tôi sẽ đâm anh chứ gì!?! Anh không là gì ngoài một túi tiền di động cho tôi tiêu xài mà thôi!"

"C... c... cô..."

...

"Arthur, t... Arthur, Arthur, ông bị sao vậy??? Arthur, Arthur cố lên, tui sẽ đưa ông đến bệnh viện!"

Vài năm sau.

"Arthur, vết thương không sao chứ!?!"

"Không sao, chỉ hơi nhức thôi"

"Khi đến gần bệnh viện tôi sẽ vào lấy thuốc cho ông"

"Không cần đâu, tôi là bác sĩ, tôi biết tôi cần gì nên tôi đi là được rồi"

"Bọn zombie sẽ giết ông, tui sẽ đi cùng"

"Cứ vậy đi!"

(Ôi, thì ra là như vậy!)

[Tội người cha quá huhu]

2 má im đi được hông,đau tai quá!!!
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 3


Chuyến xe đến Texas hiện đang dừng lại bên một trạm xăng và một cửa hàng tiện lợi. Mike, Jane, Jeff và một số người khác vào cửa hàng lấy hết những thứ có thể ăn được trong khi Sarah đổ xăng cho chiếc xe.

"Chúng ta may rồi, ai ngờ có cả một con gà nướng sẵn nữa chứ, chuẩn bị thịt nó thôi" Jeff vui vẻ bưng một đĩa gà nướng đi ra.

"Nó hình như mới nướng xong nên có thể chủ của nó vẫn còn đâu đây" Jane ôm trong người toàn đồ ăn vặt.

"Mau lên nào các cháu" Mike ôm, xách, lôi, ngậm một đống đồ ăn đống hợp, thịt ướp lạnh, cá ngừ, quần áo và một bộ dụng cụ y tế.

"Tất cả nhanh lên đi" Sarah đi lên xe.

"Dạ" Jane và Jeff đồng thanh.

"Gừừừừ!" một con zombie đi đến.

"Gah!!!" một đám khác từ phía sau họ tiến tới.

"Chạy" Mike la lớn.

Tất cả chạy nhanh lên xe, chúng bắt đầu đuổi theo, Jane nhanh trí ném hai lọ chứa nước và một hợp chất đặc biệt vào cây xăng và... "Bùm". Họ trốn thoát.

"Tí nữa là teo tèo yeo rồi" Jeff thở phào rồi ngã vào chiếc ghế kế bên Jane.

"Ít ra ta vẫn còn con gà" Jane cười nhẹ.

"Hình như nó bị cắn rồi thì phải!?"

"Đâu???"

"Nè"

"Chắc là người ở đó cắn ấy mà"

"Nhưng quanh nó có chất gì kì lắm"

"Đâu!?!" Arthur vội chen vào.

"Đây nè chú!"

"Vứt nó đi, nó nhiễm virut của bọn zombie rồi, ăn vào là thành zombie đấy"

"Tiếc thật! Nhưng đành vậy" Jeff ném nó ra ngoài.

"Phía trước có một bệnh viện, ta sẽ dừng ở đây để lấy ít thuốc và nghĩ ngơi" Sarah ngừng xe lại.

"Tôi thích vợ ông đấy!" Mike đi ra khỏi xe với một khẩu SCAR trong tay.

"Cám ơn" Arthur lấy một cây súng trường M16.

"Tôi đi trước nhé!!!" Mike mở cửa.

"Tôi sẽ ở phía sau bảo vệ bọn trẻ" Arthur và Sarah đồng thanh (Có thể họ sẽ làm lành) [Hy vọng vậy].

Họ đi vào, có khá nhiều máu phía trong, có lẽ bọn zombie đã càn quét qua nơi này. Trong một không gian căng thẳng và có một chút rùng rợn, bỗng một tiếng bước chân kì lạ vang lên. Mike giơ súng lên chuẩn bị bắn. Một đôi chân nhỏ bé bước ra, một cậu bé!!! Một cậu bé tầm tuổi Jane bước ra cùng một đồ trắng, cậu ngã xuống. Mike chạy tới đỡ cậu, một con zombie chạy tới với một chân, có vẻ là một bác sĩ. Jane và Jeff lao tới đẩy họ ra và nã đạn vào thứ kia. Nó ngã gục dưới chân họ.

"Cậu ta không sao chứ!?!" Jane quay lại.

"Hình như là bị thương ở chân" Sarah chạy tới.

"Mọi người vào đây đi" Jeff mở căn phòng gần đó.

Mike bồng cậu bé vào và đặt cậu nằm trên một chiếc giường gần cửa sổ. Sarah và Arthur cầm máu và băng vết thương lại. Trong lúc làm thì họ phát hiện một khẫu súng lục ngay trong túi áo của cậu, Jane ngay lập tức lấy nó vì cậu nhóc kia sẽ không cần nó khi đang bị thương như vậy. Trong khi chờ cậu tỉnh dậy, Mike và Arthur đi ra ngoài kiếm một số loại thuốc cần thiết và lấy một ít thuốc giảm đau cho Arthur.

"Vết thương của cậu là từ cái gì vậy!?!"

"Một con dao có răng cưa"

"Vậy sao nó cứ như là bị đạn bắn và mắc kẹt bên trong vậy???"

"Đúng, một phần còn lại bị kẹt bên trong"

"Thảo nào!"

"Cậu muốn dùng vitamin A không?"

"Không, sao vậy???"

"Mắt cậu hình như bị mờ rồi đó, tôi kêu là lấy một hộp băng gạt nhưng cậu lại đưa cho tôi một hộp vitamin"

"À xin lỗi, tôi nhầm"

"Mau lên đi, ta còn phải đi lấy ít thức ăn nữa"

"Yes, Mr Lạm Dụng Sức Lao Động Lính Mĩ"
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 4


Một lát sau, Mike và Arthur quay lại, cậu bé họ cứu cũng tỉnh lại. Cậu ta liên tục đòi lại cây súng của mình nhưng Jane lại không cho.

"Các người phải trả tôi cây súng đó!"

"Không thì sao!?!"

"Đó là món quà của một người bạn của tôi. Giờ thì trả đây!!!"

"Khi nào chân cậu khỏi hẳn đã"

"Trả nó cho tôi" cậu chĩa khẩu AK của Jane vào cô.

"Cứ tự nhiên"

"Hmmm!!!"

"Sao vậy? Kh..." cậu ta bắn vào bức tường phía sau cô.

"Vui chưa kìa! Tại cậu mà tôi mất một viên đạn rồi đấy"

"Trả nó đây!" cậu đưa súng cho Jane.

"Giữ cho cẩn thận, nó chỉ còn sáu viên thôi đó. Bắn vào đầu bọn chúng"

"Jane, cậu thích đồ đống hộp không!?!" Jeff đưa cho cô một hộp súp.

"Có ăn để sống là được" Jane cầm lấy ăn như chết đói.

"Cho tôi với" cậu bé trên giường ngồi dậy.

"Cái này là của cháu, cô vừa hâm lại đấy!" Sarah đưa cho cậu một chén súp nóng hổi.

"Cám ơn cô!"

"Cháu tên gì!?!" Arthur đi tới.

"Lewis, Lewis Leon Whittle"

"Gia đình cháu đâu?"

"Mẹ cháu mất cách đây 2 năm vì tai nạn còn cha cháu thì mọi người đã giết ông ấy rồi"

"Ra con zombie kia là cha cậu" Jeff đứng dậy.

"Cha tôi bị cắn bởi một con zombie khi đang cố đưa tôi lên xe và rời thành phố"

"Vậy sao cậu còn ở đây? Không tự lái chiếc xe kia được à!?!"

"Ai mà biết ngoài kia có an toàn hay không nên tôi quay lại trong này"

"Thông minh đấy nhóc" Arthur nhìn cậu với khuôn mặt không một chút thiện cảm.

"Arthur!" Sarah đánh vào người Arthur.

"A..."

"Suỵt, mọi người nghe thấy gì không!?!" Mike cầm súng lên.

Có những bước chân kì lạ phát ra và nó ngày càng nhanh và gần nơi họ đứng hơn. Tất cả bắt đầu đứng dậy và lấy vũ khí.

"Grrrrr!!!" một con chó to lao vào người một cậu bé.

Jane và Jeff xả súng vào nó, con chó chết nhưng cậu bé thì có vẻ đã bị cắn.

"Grào!!!" nó lao vào người Jeff.

"Bắn nó!" Jeff đẩy nó ra.

Lewis bắn chết con zombie kia.

"Được đấy nhóc" Jane quay lại nhìn cậu.

"Tôi 15 tuổi rồi đấy"

"..." Jane nhìn Jeff rồi cười phá lên "Chụy đây 16 đây này!"

"Hừ!!!"

"Chúng ta phải ra khỏi đây trước khi có nhiều thứ như vậy đến" Sarah nói một câu thật thông thái quá đi, ước gì mình cũng được như vậy (Cảm thấy có một sự nhảm nhẹ) trai kìa con (Hấu lì sịt, ba về) con xin lỗi bác.

Thế là họ lại lên chiếc xe buýt kia và tiếp tục thẳng tiến Texas. Mọi người chờ tí, pha milo uống cái đã, đói quá!!!

Ok, no tét bụng rồi viết tiếp thôi.

Sau một vài ngày, họ đã gần Khu Texas hơn bao giờ hết, Lewis và Jane đã thân nhau hơn nhưng Jeff ngày càng ra rìa, tội dễ sợ.

"Khoản 2km nữa là tới nơi" Mike ăn ngấu nghiến miếng bánh mì.

"Vậy là sắp được tắm rồi, mấy bữa rồi không tắm nên hôi quá trời luôn" một cậu bé vui mừng cười tươi.

"Nơi đó tôt nhất là có đủ chỗ cho chúng ta" Jane ngồi tìm cách dùng cây Steyr AUG.

"Chỗ đó rộng lắm, sẽ có đủ chỗ cho tất cả"

"Tuyệt!" cô cười nhẹ.

"Chúng ta tới rồi" Sarah ngừng xe.

"Nào mọi người, lấy đồ rồi đi nào!!!"

"Dạ!" bọn trẻ đồng thanh.

Ok, tới nơi, hết truyện.

(HẢ!!!!!!!!!!!!!!!!)

Đùa tí mà, còn chứ hết đâu (YEAH!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!)

Bác sĩ đâu, cứu mạng, lủng mang nhĩ rồi!
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 5


Lưu ý: mấy bữa nay lo coi phim Izombie nên quên viết, mong mina tha thứ lỗi lầm.

Sau khi dọn đến ở trong bức tường, Lewis và Jane ngày càng thân thiết hơn và Jeff thì ngày càng trở nên xa lạ hơn với cô. Sau vài tháng ở đây, họ nhận được tin động trời rằng sẽ có một đàn zombie đang ở trong thành phố và đang tiến tới bức tường này. Mike, Jane, Jeff và Lewis tự nguyện ra đi tìm đường cứu thành.

Họ được cung cấp cho một phi công và một chiếc trực thăng để bay vào thành phố, dù mất khoảng vài tiếng mới tới nhưng... vậy cũng ổn mà.

Họ dụ được đâu cả ngàn con zombie háo đói đuổi theo, nhưng không may là động cơ bị va vào một tấm biển quảng cáo và họ phải đáp vào một tòa nhà cao nhất thấy được. Anh phi công và Mike đứng canh cửa do bọn zombie đang tràn lên và chừng vài phút nữa thôi là họ sẽ bị cho lên dĩa, Lewis liên lạc cho một chiếc trực thăng gần đó còn những người còn lại thì xả súng xuống bọn zombie bên dưới để giảm bớt số đứa có thể cắn họ. Khoảng vài phút sau, bọn zombie tới nơi và họ cần trợ giúp ngay lập tức, Mike bị bọn chúng giữ lại nhưng anh phi công lao tới chết thay và chiếc trực thăng hỗ trợ tới. Mike được nhường lên trước kế tiếp là Lewis, Jeff và cuối cùng là Jane. Không may cho Jane vì cô bị một con zombie tóm lấy và cắn cho một miếng rõ đau.

Ngay khi về, Jane bị cách li ngay lập tức nhưng cô vẫn chưa biến đổi, theo lẽ thường thì cô đã thành zombie từ lâu rồi chứ không tới giờ còn không chịu bộc phát. Arthur có thể Jane đã vô tình ăn phải một thứ gì đó có thể là thuốc giải cho loại virut này. Một số nhà khoa học ở đây cũng thích thú với vụ này nên họ cũng cùng Arthur nghiên cứu thuốc giải. Sau khi xét nghiệm máu, họ phát hiện một loại gen lặn đặc biệt khiến nó trở thành gen trội khi gặp virut zombie đã chén không biết bao nhiêu sinh mạng. Loại gen này tuy không hiếm nhưng nó thường xuất hiện ở dạng gen trội nhiều hơn nên việc họ cần làm là tạo ra một vacxin làm gen này lặn đi. Dù trên lí thuyết thì nó quá khó nhưng thực tế thì nó khá dễ do trước đó khi họ còn nghiên cứu thuốc bất tử thì họ vô tình tạo ra một loại thuốc khác khiến gen trội thành gen lặn nên họ chỉ cần lấy công thức và loại bỏ một chút thành phần là Ta-da vacxin đây em yêu.

P/s: Ai biết phim nào giống giống phim Lucifer hay Izombie thì chỉ mình nha, mình thích mấy kiểu phim như vậy lắm.

Nhưng vấn đề là công thức hiện đang ở Viện Hàn lâm Khoa học Hoa Kỳ tức ở Washington và bọn zombie vẫn còn đuổi theo họ nên cách tốt nhất là họ phải đến Washington trước khi bị bọn zombie thịt. Họ có thể đưa tối đa 13000 nhưng dân số ở đây là 14000 dù đã tín luôn số người được chở bằng trực thăng nhưng họ cần ít nhất 2 chuyến nhưng Texas cách Washington quá xa mà họ chỉ còn khoảng 1 ngày mà chính xác là 16 giờ trước khi bị thịt tơi tả nên họ chỉ còn một lựa chọn là cho một nhóm người vào thành phố và chôm 2 chiếc máy bay. Những người may mắn vê k lờ này là Mike, Arthur, Sarah, Jeff, Lewis và một phi công khác. Họ lên đường ngay lập tức bằng một chiếc trực thăng cỡ lớn hơn bình thường.
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 6


"The bus is on the road, to see the dead, to fight with them, to beat out the dead! From the wall, to the school, in the city, to the farm,and the mountain. From the ashes, to empire,in the middle of the dead. We are the last on earth, baby just come here and see what did i build. Baby just come here and you will see the thing we alway afraiding for. TO BEAT OUT THE DEAD, BEAT OUT THE DEAD, AND TAKE BACK THE THRONE, to build, to destroy, to see, to fight, toooooooooooooooo the dead!!!" cả đám rảnh ruồi ngồi hát chơi (Đoạn này là mình tự chế ra đó nha và không có google đâu nha, à thì có một tí nhưng ít thôi, có một hai chữ thôi ha! Ahihi!!!)

"To beat out the dead, beat out the dead, beat out the...DEAD!!!" Mike lẩm bẩm.

"Bớt hát lại giúp tôi" Arthur ôm đầu dựa vào cửa sổ.

"Chúng ta tới rồi. Mike, cậu lái chiếc máy bay bên trái còn tôi lo bên phải!" Anh phi công hạ cánh xuống gần một chiếc Boing.

Tất cả từ từ đi xuống cẩn thận, cố không tạo ra một tiếng động nào để bọn zombie háo đói không tới xơi. Anh phi công cùng Arthur và Sarah lên chiếc bên phải còn Mike và Lewis lo chiếc bên trái, họ phải giữ liên lạc với nhau thông qua một bộ đàm. Arthur, Sarah và Lewis phải tự mình khám xét toàn bộ chiếc máy bay để chắc chắn rằng không có một thanh niên muốn ăn thịt họ trong chuyến bay. Chắc một số người sẽ "Tác giả gì mà phân chia không logic gì hết, cho một cậu bé 15 tuổi tự đi kiểm tra máy bay còn Arthur và Sarah là người lớn mà đi chung" thì đây nói luôn, hãy tưởng tượng bạn là một người đàn ông bị đâm một nhát dao vào bụng và vẫn còn di chứng đến tận bây giờ, nếu đi một mình thì chết ngay còn đi chung với một cậu bé thì không phải là khiến cậu ta có một cục tạ lớn trên vai hay sao, còn đi chung với Sarah thì còn đỡ. Lewis thì khác, cậu bình thường và có hai cây súng, một cây súng lục và một cây súng trường, cân cả... 2 con zombie luôn cũng được. Vậy nhé, không cải lời tác giả nữa nhá.

Lewis nhẹ nhàng kiểm tra từng hàng ghế, từng căn phòng (Phòng vệ sinh ấy) và cũng không quên kiểm tra nhà bếp xem thức ăn như thế nào, có bị nhiễm virut không. Cậu này tương đối thông minh khi kiểm tra luôn phòng nghỉ của tiếp viên hàng không và nó cũng khá an toàn và chỉ chứa một chị zombie hot hòn họt và một cuốn nhật kí của phi công. Nó có nội dung khá đơn giản về các chuyến bay của ông ta nhưng hai trang cuối lại rất đáng lo ngại khi nó nói lại một hành khách hóa điên muốn ăn và uống máu chính con gái của mình nhưng ông ta có vẻ vẫn còn tỉnh táo khi bị bắt giam và nói rằng những người như hắn sẽ chiếm nơi này. Điều này có nghĩa là con virut này có thể có hai dạng: một là một con zombie ngờ ngệt và háo đói, còn một con zombie kia thì thông minh và có ý thức những gì mình làm nhưng bị cơn đói điều khiển và có vẻ là có tổ chức.

Mọi người biết điều biết có nghĩa là gì không!?! Chúng sẽ có một câu truyện dài hơn dự kiến, mình biết mình là tác giả nhưng mình viết theo cảm tính và cái vụ kéo dài truyện là lỗi của một giấc mơ vào một đêm mệt mỏi và mình phải công nhận là nó Doraemon kinh khủng và kinh dị hơn phim của mấy chế Hollywood dễ sợ luôn ấy!!! Ok, bye bye mấy chế, mình là Dicapdaikim, tác giả câu truyện này và bây giờ là 8:51 PM, chúc mọi người ngủ ngon và học tốt, mình... soạn bài đây, không mai lại lên bảng phong thần. Bye!
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 7


Bên SaThur hay Arrah thì giờ đang khá bận giết... gián, vâng thưa quý vị, chị Sá-rà của chúng ta đã nhảy cẩn lên vì giật mình vài... chục lần và kinh điển nhất là vụ mở phòng vệ sinh khoang hạng nhất với một chục con chết trong bồn cầu. OMG. Ọe!!! Họ khá may khi không có chế zombie nào phục kích ở đây nên không sao. Sao một hồi bay thì họ đã hạ cánh nhưng trong một tình thế vô cùng nguy do... vỡ tường, Mike được làm hành khách để nghỉ mệt do cậu đã cố gắng lái chiếc máy bay về dù suýt rơi 2 lần. Sao vài phút yên vị thì Lewis mới nhớ ra cái vụ cuốn nhật kí của ông phi công nên liền đưa cho Jane, Jeff, Mike, Sarah và Arthur coi.

Trong khi đó, tại Rome.

"Talon nhanh lên, bọn chúng tới rồi kìa"

"Tại sao Elise lại sinh ra trễ như vậy!!!"

"Mau lên!"

"Con là người từ tương lai chứ không phải là siêu nhân, sức con có hạng!!!"

"Tại sao cháu chắc của tôi lại yếu như vậy chứ!?! Hây da!"

"Ông nên gặp Robin, cô ta khỏe còn hơn voi nữa!"

"Loại 2 tới kìa"

"Chết tiệt!!!"

Và một nơi khác.

"Satan, Lucifer mở cái cổng, tôi sẽ đi một chuyến"

"Elise!"

"Hửm"

"Đi cẩn thận!"

"Tôi là Cố vấn của Đế Quốc này, không dễ chết đâu🙂! Làm đi!!!"

"Cẩn thận đấy!!!"

"Yes, My King!"

Mình biết mình nhây nhưng còn một chỗ nữa.

"Kẻ đứng đầu Linh Hồn Đen đã đi, em cũng nên đến đó đi"

"Rõ!"

"Cẩn thận, nơi đó giờ chỉ toàn những tên háo đói mà thôi"

"Biết nói sao nhỉ! Em là Kẻ Thứ Tư mà. Tạm biệt!!!"

Quay lại chuyến bay, sau một thời gian trên máy bay thì họ đã đến Washington. Họ báo cho Chính Phủ nghe về cuốn nhật kí nhưng họ cho đó là một câu chuyện nhảm nhí và không đáng tin cho đến khi một chị tóc vàng đến:

"Tôi có chuyện khẩn cấp, một người đàn ông bị thương nặng do bị một người phụ nữ tấn công, ăn thịt và uống máu nhưng có vẻ là bà ta vẫn còn tỉnh táo chứ không như bọn zombie, bà ta thông minh hơn nhiều"

"Cái quái gì!?! Cô nói thật không đó?" hắn bất ngờ.

"Ngài không tin tôi sao!?!" cô nhìn hắn với ánh mắt mà có bê-đê nó cũng phải mê.

"Đ... đương nhiên là tôi tin rồi"

"Tốt, tôi đi đây. Tạm biệt!"

Họ bắt đầu rời khỏi căn phòng kia.

"Tôi tưởng hai người yên vị ở nhà rồi chứ!?!" chị tóc vàng nói.

"Ở lại để chết à!!!" Jane đáp lại.

"À mà cũng đúng! Ít ra cũng gọi tôi một tiếng chứ, hại tôi bị nguyên một đàn zombie rượt hà!"

"Ai kêu hot quá làm chi để bọn zombie nó rượt!" Jeff cười đểu.

"Ba người biết nhau à???" Lewis chặn đường họ lại.

"Chuyện dài lắm nhóc ạ!" Jane xoa đầu cậu.

"Hey!"

"ELISE!!!" Mike lao tới ôm chị tóc vàng kia.

"Mike!!! Cậu còn sống!" cô đẩy Mike ra rồi lại ôm cậu.

"Hai ng..." Jane và Jeff gần như đứng hình.

"Cô ấy là sếp của tôi hồi còn ở trong trại huấn luyện và là tình đầu của tôi. Elise S. Dowan"

"Elise là được rồi. Phải không nào, Jane!?!"

"Ừm ừm ừm!!!" Jane gật đầu ba lần thật mạnh.

"Đường này, theo tôi. Tôi có một người muốn gặp mọi người đấy, trừ Mike và Lewis" Elise nở một nụ cười kì lạ.

Họ đi đến túp lều dựng tạm ngoài trời màu xanh dương.

"Elise" một người đàn ông mặt một bộ đồ kì lạ, nó màu xanh có mũ trùm đầu, có 12 ám khí được gắn ở đuôi áo và cánh tay phải được gắn một lưỡi kiếm.

"Dave bị gì vậy?" cô chỉ vào một người đàn ông đang tự băng bó một vết thương rỉ máu ở cánh tay trái.

"Loại 2, chúng bắn tôi bằng một cây súng lục"

"Vậy đó là cái tên cậu đặt cho bọn zombie thông minh đó à!?!"

"Cụ cố tôi đấy, dù sao thì ai kia?" người đàn ông mặc áo xanh chỉ vào Jeff.

"Bạn tôi, Jane và Jeff. Họ sẽ theo chúng ta"

"Elise, cô đùa tôi chắc!?! Đó chỉ hai đứa nhóc!"

"Tôi không đùa, họ đã đánh đổi nhân tính để trở thành Thần Chết nên giờ tôi sẽ mang họ theo!"

"Oh, người mới à?"

"Gần đúng. Chúng đã vậy từ khi mới ba tuổi. Đánh đổi để được sống tiếp trước khi chết bởi tai nạn giao thông"

"Đã rõ"

"Vậy cô là Ác Quỷ thật sự sao???" Dave bước ra.

"Không hẳn. Cha tôi là Chúa Trời, mẹ tôi là Ác Quỷ và tôi từ chối Thiên Đàng lẫn Địa Ngục nhưng không từ bỏ phép thuật nên tôi là..."

"Kẻ Thứ Tư"

"Chính xác, cậu biết nhiều thứ thật đấy Dave!"

"Cám ơn"

"Angel hình như cũng sắp qua đây rồi thì phải!?!" người đàn ông kia mở điện thoại ra.

"Tuyệt vời, tin này tốt đấy Talon"

"Vậy ta sẽ đi đâu tiếp vậy???"

"Italy!"
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 7-2


Jane, Jeff, Talon, Dave và Elise đi đến Italy bằng Cánh Cổng. Italy bây giờ còn thê thảm hơn cả Mĩ. Đấu Trường Colosseum chứa toàn xác chết, Tháp Nghiêng Pisa thì sụp đổ, hoang tàn không tả nổi. Vừa bước chân vào Italy thì đã cảm nhận được sự u ám và đặc biệt là mùi xác chết thối rữa.

"Elise!!!" Dave bắt đầu chạy.

Cô nhìn lại thì thấy một đám người đầy máu đang chạy đến.

"Loại 2!!!" Talon kéo Elise chạy đi.

"Nhân danh Thần Chết thứ 13 của Địa Ngục- Jane. Ta yêu cầu được nhờ sự trợ giúp của Thần Chết thứ 11 của Địa Ngục- Nashito!!!" Jane chạy bán sống bán chết.

"Có a... Cái quái gì vậy!?!" anh Thần Chết Nashito chạy theo.

"Diệt chúng đi!" Jeff la lớn.

"Tôi chỉ biết họ làm cho ai mà thôi, tôi đổi trái tim chứ không phải cơ thể như Vector!!!"

"Vậy Vector đâu!?!"Elise quăng một chiếc xe ô tô vào bọn háo ăn phía sau.

"Hắn có hẹn với Luciana rồi!"

"Tại sao tôi lại cảm thấy bực vậy nhỉ!?!"

*Bùm*

"Cái gì vậy???"

"Bọn chúng có súng phóng lựu!!!" Dave la lớn.

"Chúng biết dùng vũ khí sao!?!"

"Bọn chúng thông minh mà, nhớ không?"

"Ah, quên mất!"

"Sao chúng ta lại chạy như sắp chết vậy???" Jeff cố gắng chạy.

"Chắc tại bọn chúng có thể lây nhiễm cho chúng ta"

"Bọn chúng không thể lây nhiễm cho chúng ta nếu chúng ta không đưa máu chúng vào người, còn lại thì không"

"Dave sao không nói sớm!!!"

"Cô có hỏi đâu!"

"Chết tiệt, Dave!!!"

Elise ngừng chạy, cô quay lại đối mặt với bọn zombie.

"Nhân danh chính ta, ta ra lệnh..." chưa kịp nói hết câu,cô bị một thứ to lớn như con người nhưng có một bộ cánh lớn hốt đi.

"Chị điên à!?!" nó nói.

"Angel, thả chị xuống mau!"

"Cho chị chết à!!!"

"Thứ nhất, chị bất tử. Thứ hai, chúng không lây nhiễm bằng cách cắn!"

"Sao không nói sớm!" Angel thả Elise từ trên trời xuống "Nặng muốn chết hà!!!"

"Ta ra lệnh... lệnh gì ấy nhỉ!?!" Elise rơi xuống giữa một đàn zombie loại 2 "Chết thật. Xem HS bản siêu cải tiến này!"

Tay phải của cô ánh lên một màu xanh biển rồi một cú đấm nhanh kinh hồn được Elise gửi hết vào bọn háo đói.

"FS hoạt động nào!" cô nhảy lên, cao khoảng vài mét.

"Dave, nhìn cho kĩ nhé! Xin giới thiệu, Siut dạng dành riêng cho tôi" Talon tiến tới.

Bộ đồ anh đang mặc bỗng nhiên chuyển sang màu bạc, phần đuôi áo từ những ám khí bỗng trở thành những khẩu súng máy đang xả đạn với tốc độ kinh hồn- 8000 viên/phút.

"Tuyệt vời!" Dave sáng cả mắt.

"Gắn vào ngực rồi bấm nút!" Talon đưa cho cậu một cái nút kì lạ.

"Oh yeah!!!" cả người Dave bỗng được bao bọc bởi một bộ áo màu trắng, vừa nhẹ vừa thoải mái.

"Ra lệnh đi nào, cụ cố!"

"Tấn công" bộ đồ bỗng xuất hiện một khẩu súng phóng Lazer bao phủ cả cánh tay phải.

Nó b*n r* một nguồn năng lượng cực mạnh khiến người Dave như muốn giật ngược ra sau. Sau khi bọn zombie loại 2 đuổi thao họ bị tiêu diệt.

"Nashito học theo Talon đi, Thần Chết gì mà vô dụng vậy!!!" Jeff đánh nhẹ vào lưng Talon.

"Hừ!" Nashito nhìn cậu không hài lòng.

"Mà Vector với Luciana hẹn ở đâu vậy!?!" Elise đi đến an ủi cậu.

"Italy"

"Sao không nói sớm!!!" cô đánh thẳng vào đầu Nashito thật mạnh.

"Thành thật xin lỗi, thưa Nữ Hoàng!"

"Oh! Elise!!!" một cô gái tóc vàng đi đến, cô mặc một bộ váy màu đỏ nhưng hơi tơi tả.

Đi cùng cô có một người đàn ông cao to, lực lưỡng và khá đẹp trai à nha!

"Luciana!?!" Elise nhìn cô đắm đuối.

"Elise, cô đây rồi!" Luciana ôm lấy Elise.

"Có chuyện gì sao???"

"Tháp Pisa bị đánh bom, tôi và Vector ở trong đó và mất một lúc lâu để thoát ra. Tôi làm rơi mất sợi dây chuyền cô cho tôi mượn nhưng không sao rồi, nó đây" cô đưa cho Elise một sợi dây chuyền làm bằng bạc, nó mặt là một con quỷ với một cái đuôi, cặp sừng và đôi cánh bị đóng đinh lên cây thánh giá.

"Cám ơn cô, Lucy!" Elise đặt một nụ hôn lên mặt dây chuyền, cô nâng niu nó như là báu vật. Cô thì thầm "Đồ khốn, tôi hận cậu... Satan!"
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 8


"Hả? Elise, cô vừa nói gì sao!?!" Luciana nhìn cô.

"À, không! Tôi không sao!!!" Elise dụi mắt mình.

'Lại như vậy rồi!' Vector hiểu được vấn đề của Elise.

Elise là cố vấn của Đế Quốc Thần Thánh, người kế vị thứ 12 của Liên Minh Thế Giới, kẻ thù số 1 của Liên Bang Đức, Đế Quốc Thần Thánh và cũng chính Liên Minh này đã ra lệnh bảo vệ mạng sống của cô bằng mọi giá vì nếu cô chết thì Liên Minh Thế Giới cũng sụp đổ. Đế Quốc cô phụng sự về sau đã đánh bạn Liên Minh và Liên Bang Đức, trở thành một Đế Chế khiến Mĩ cũng phải sợ với 2 phần lãnh thổ lớn nhất là Trung Quốc và Nga (Nga là đầu não của Liên Minh Thế Giới đấy). Cô có yêu một người là Jame de Mettydes -một người Pháp. Ngay sau khi vụ Liên Minh Thế Giới sụp đổ thì cô đã phải chấp nhận một việc động trời là Jame de Mettydes không tồn tại, anh ta thực chất chính là Satan. Từ đó cô hận cậu vì đã lừa dối cô, cô có quen thêm vài người nữa là Freya Hemerous và Black hay M-01 họ là thủ lĩnh nhóm kh*ng b* chống Liên Minh -Liên Đoàn Xám, Robin vợ chưa cưới của Talon, Talon, Sangreal -Đặc Sứ Tây Bán Bán Nhà và một anh hơi không thân là bạn thân của Freya -Racus Hamerous. Cô là nhân vật vô cùng khó hiểu, nội tâm khó đoán nhưng cũng vô cùng thiên tài, chính cô chứ không ai khác đã khiến cho cả thế giới thay đổi bằng Cải Cách Thế Giới giúp công nghệ tiến bộ vượt bậc, mẹ thiên nhiên khỏe mạnh trở lại, Bắc Nam Cực bớt nóng giận và đặc biệt là biến người đứng đầu Đế Quốc trở thành bù nhìn còn mình thì trở thành Nữ Hoàng không ngai. Elise Satania, trong đó Satania là họ của cô. Địa Ngục có luật, những tên nô lệ sẽ phải lấy tên của chủ nhân làm họ để những người khác biết họ là nô lệ của ai, điều này cũng khiến cô không mấy dám gần gũi với Satan. Thiên Đàng, những ai là Thiên Thần, Chúa hay thậm chí là Thiên Thần Sa Ngã đều mang họ Anthonov, trừ khi họ gia nhập Địa Ngục. Địa Ngục, ngoài nô lệ và Thần Chết (Nếu họ muốn giữ lại họ cũ) ra thì còn lại đều mang họ Dowan.

Lạc... mợ nó cái đề rồi, quay lại thôi!

"Elise, cô nên ném nó đi luôn đi!" Nashito giựt lấy sợi dây chuyền (Nashito thích Elise) [É đều!!!].

"Talon có chuyện gì vậy!?!" Dave thì thầm.

"Satan giả làm Jame khiến cô ấy yêu say đắm. Bùm! Bại lộ. Hận. Bỏ. Vẫn còn thương. Dằn vặt. Rồi vậy đó!"

"Cậu có phải cháu tôi không vậy!?!"

"Hỏi cha tôi ấy! Mà khoan, ông ấy chết mục xương trong tù rồi mà!!!" cậu mỉa mai.

"Oh, ok!"

Trong lúc Dave và Talon tám chuyện thì Nashito đã ném sợi dây chuyền kia. Tối hôm ấy, họ ở nhờ trong một tòa nhà, bên ngoài là bọn zombie loại 2 đang kiếm tìm họ.

"Các ngươi đã tìm ra cô ta chưa!?!"

"Dạ thưa, chưa!"

"Đám ăn hại, bọn bây đã không giết được ả ta mà giờ còn không tìm được đồng bọn của ả! Bọn bây dám vác mặt về sao!!!"

"D..."

"Cút mau!!!"

"D... dạ!"

"Dạ thưa, tôi vừa tìm được cái này"

"Hửm, là dây chuyền của cô ta đây mà. Tốt lắm, ta có lời khen!"

"Cám ơn!"

"Cô ta chỉ ở gần đây thôi, mau tìm ả!"

"Rõ!"

'Từ bỏ Satan rồi sao, Elise!!!' "Để chị xem đứa con hoang của cha thật sự như thế nào mà cha lại yêu thương nó như vậy!"

"Em gái!"

"Arthur!!!"

"Elise sao rồi!?!"

"Em cho người đi tìm rồi"

"Tốt, anh cũng tìm được đứa con của Ben Anthonov rồi!"

"Thật sao, ai vậy???"

"Thiên Thần Đen, Angel Black Anthonov, em gái nuôi của Jone Black Anthonov- Chủ tịch Tập đoàn W.A.P"

"Tên Thiên Thần bị trục xuất đó sao!?!"

"Chính hắn!"

"Vậy thì đơn giản hơn nhiều rồi!"

"Em nghĩ vậy sao? Tên đó hắn sở hữu Đôi Cánh của Ben"

"Nhưng hắn đã cho Angel rồi còn gì!"

"Quan trọng là ở chỗ đó, hắn đang bị Thiên Thần Hóa trở lại. Cha cho hắn Đôi Cánh và có vẻ cha sẽ bảo hộ hắn từ bây giờ trở đi!"

"Chết tiệt, hắn có gì đặc biệt đâu chứ!?!"

"Trừ việc hắn khiến hai anh em mình điên đầu!"

"🙂! Hẳn là vậy rồi!"
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 9


"Dậy nào người đẹp!" Luciana được gọi dậy bởi Talon (Talon thường gọi như vậy với tất cả những người con gái mà cậu cho là đẹp).

"Tất cả dậy hết đi, có chuyện rồi!" Elise nhìn ra ngoài qua cửa sổ.

"Có chuyện gì sao!?!"

"Arthur"

"Đợi chút, gì cơ!!!" Vector chạy ra xem với vẻ mặt vô cùng hoảng hốt "Chết tiệt, là Arthur với Jolly!"

"Cặp song sinh của Chúa ấy à!?!" Luciana đi tới.

"Chính họ đó"

"Chúng ta phải ra khỏi đây!" Elise bỏ đi.

Tất cả nhanh chóng dọn đi, còn Jane và Jeff thì vẫn ngủ trên lưng Vector. Trên trời bỗng xuất hiện hai con chim lớn, à hình như hông phải rồi bây ơi! Thiên Thần kìa, CHẠY!!!

"Cuối cùng cũng tìm thấy!" Jolly cười rồi lao xuống đám người của Jane.

Nhanh tay nhanh miệng, cô lôi ra nguyên một cây lưỡi liềm to và bự ra đập cho con hâm kia bay vô tường mà đánh lộn với gạch. Để cho mọi người khỏi thắc mắc, có 13 Thần chết, mỗi người sẽ đánh đổi một thứ để lấy được một sức mạnh tương ứng. Vector đánh đổi cơ thể để có được một sức mạnh phi thường, Luciana đổi nụ hôn để có thể quyến rũ bất kì ai, Jane và Jeff đổi nhân tính lấy khả năng đọc cảm xúc con người và động vật, Nashito đổi trái tim để được đọc tâm can người khác (Lưu ý: cậu đưa trái tim cho Elise chứ không phải Lucifer, Satan hay những Thần Chết khác nên cậu gần như không cần nghe lời Satan hay Lucifer), có một Thần Chết tên Hollen đổi bộ não của mình để được đọc suy nghĩ con người, động vật và thông minh như một nhà thông thái, Elizabeth đổi đôi mắt để được đắm chìm trong những hình ảnh về quá khứ, tương lai hay là mọi vật xung quanh. cô vốn là một nữ chiến binh người Hi Lạp nên mọi người chú ý đừng chọc chị này nhé, ăn dao vô họng như chơi đó! Peter đổi đôi chân để được bay lượn và một đôi tay khéo léo, Jacob đổi tiếng nói để được điều khiển tâm trí con người, động vật, Katty đổi khả năng nghe để có thể thấu hiểu được tâm trạng và khả năng nhìn, cảm nhận âm thanh cực tốt, Nancy từ bỏ cả một gia tài kết xù để được cảm nhận những sở thích của con người và trở thành một bác sĩ tâm lý nổi tiếng, Riddy đổi khả năng biện hộ kinh người của mình để làm một người có thể nhìn được tim đen của bất kì ai, từ đó trở thành một luật sư có số fan và antifan ngang nhau, Sofia đổi vẻ đẹp trời cho để được người khác yêu thương và nghe lời như một con cún. Tất cả bọn họ đều dùng những khả năng trên để dụ dỗ nạn nhân, che dấu thân phận hay chỉ để dùng nó khi vui. Nghe sơ qua thì nó mấy cái này cùn cùn và không ngầu lắm nhưng nó thật ra rất đáng sợ, một người hiểu bạn còn hơn bạn hiểu chính mình và có thể đưa bạn đến với cái chết bất cứ lúc nào, có ghê không chứ!?!

Hơi lạc đề... tập 2 nhỉ! Ok, về chỗ nào các em, chúng ta sẽ học tiếp!!!

Jolly đứng dậy trong đống đổ nát, cô tức tối rút ra một thanh kiếm làm bằng bạc vô cùng sáng bóng và đẹp kinh hồn.

"Nhân danh Jesus, ta ra lệnh trừng phạt!" cô ta chém vào người Jane.

"Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, Bà mẹ Việt Nam Anh hùng,Bà mẹ Việt Nam Anh hùng! Cứu mạng con mẹ ơi!!!" Jane né vô cùng tận tình.

Tại Washington.

"Hắt xì!"

"Có sao hông!?!"

"Em không sao!"

"Sao hai người làm lành với nhau nhanh vậy? Sarah? Arthur???"

[Giờ mới để ý, Arthur cùng tên với Arthur nhỉ!]

(Gì cơ!?!)

Thôi chết cha, cùng tên mợ nó gia giồi! Chắc đổi tên quá!

(Thôi má ơi, lỡ rồi thì thôi!)

[Ừa, đổi chi cho mệt]

Ok babe!

Tập này nói nhảm hơi nhiều nhỉ! Thôi lần sau mình sẽ cố bớt sàm, ok!!!
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 10


"Dậy nào người đẹp!" Luciana được gọi dậy bởi Talon (Talon thường gọi như vậy với tất cả những người con gái mà cậu cho là đẹp).

"Tất cả dậy hết đi, có chuyện rồi!" Elise nhìn ra ngoài qua cửa sổ.

"Có chuyện gì sao!?!"

"Arthur"

"Đợi chút, gì cơ!!!" Vector chạy ra xem với vẻ mặt vô cùng hoảng hốt "Chết tiệt, là Arthur với Jolly!"

"Cặp song sinh của Chúa ấy à!?!" Luciana đi tới.

"Chính họ đó"

"Chúng ta phải ra khỏi đây!" Elise bỏ đi.

Tất cả nhanh chóng dọn đi, còn Jane và Jeff thì vẫn ngủ trên lưng Vector. Trên trời bỗng xuất hiện hai con chim lớn, à hình như hông phải rồi bây ơi! Thiên Thần kìa, CHẠY!!!

"Cuối cùng cũng tìm thấy!" Jolly cười rồi lao xuống đám người của Jane.

Nhanh tay nhanh miệng, cô lôi ra nguyên một cây lưỡi liềm to và bự ra đập cho con hâm kia bay vô tường mà đánh lộn với gạch. Để cho mọi người khỏi thắc mắc, có 13 Thần chết, mỗi người sẽ đánh đổi một thứ để lấy được một sức mạnh tương ứng. Vector đánh đổi cơ thể để có được một sức mạnh phi thường, Luciana đổi nụ hôn để có thể quyến rũ bất kì ai, Jane và Jeff đổi nhân tính lấy khả năng đọc cảm xúc con người và động vật, Nashito đổi trái tim để được đọc tâm can người khác (Lưu ý: cậu đưa trái tim cho Elise chứ không phải Lucifer, Satan hay những Thần Chết khác nên cậu gần như không cần nghe lời Satan hay Lucifer), có một Thần Chết tên Hollen đổi bộ não của mình để được đọc suy nghĩ con người, động vật và thông minh như một nhà thông thái, Elizabeth đổi đôi mắt để được đắm chìm trong những hình ảnh về quá khứ, tương lai hay là mọi vật xung quanh. cô vốn là một nữ chiến binh người Hi Lạp nên mọi người chú ý đừng chọc chị này nhé, ăn dao vô họng như chơi đó! Peter đổi đôi chân để được bay lượn và một đôi tay khéo léo, Jacob đổi tiếng nói để được điều khiển tâm trí con người, động vật, Katty đổi khả năng nghe để có thể thấu hiểu được tâm trạng và khả năng nhìn, cảm nhận âm thanh cực tốt, Nancy từ bỏ cả một gia tài kết xù để được cảm nhận những sở thích của con người và trở thành một bác sĩ tâm lý nổi tiếng, Riddy đổi khả năng biện hộ kinh người của mình để làm một người có thể nhìn được tim đen của bất kì ai, từ đó trở thành một luật sư có số fan và antifan ngang nhau, Sofia đổi vẻ đẹp trời cho để được người khác yêu thương và nghe lời như một con cún. Tất cả bọn họ đều dùng những khả năng trên để dụ dỗ nạn nhân, che dấu thân phận hay chỉ để dùng nó khi vui. Nghe sơ qua thì nó mấy cái này cùn cùn và không ngầu lắm nhưng nó thật ra rất đáng sợ, một người hiểu bạn còn hơn bạn hiểu chính mình và có thể đưa bạn đến với cái chết bất cứ lúc nào, có ghê không chứ!?!

Hơi lạc đề... tập 2 nhỉ! Ok, về chỗ nào các em, chúng ta sẽ học tiếp!!!

Jolly đứng dậy trong đống đổ nát, cô tức tối rút ra một thanh kiếm làm bằng bạc vô cùng sáng bóng và đẹp kinh hồn.

"Nhân danh Jesus, ta ra lệnh trừng phạt!" cô ta chém vào người Jane.

"Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, Bà mẹ Việt Nam Anh hùng,Bà mẹ Việt Nam Anh hùng! Cứu mạng con mẹ ơi!!!" Jane né vô cùng tận tình.

Tại Washington.

"Hắt xì!"

"Có sao hông!?!"

"Em không sao!"

"Sao hai người làm lành với nhau nhanh vậy? Sarah? Arthur???"

[Giờ mới để ý, Arthur cùng tên với Arthur nhỉ!]

(Gì cơ!?!)

Thôi chết cha, cùng tên mợ nó gia giồi! Chắc đổi tên quá!

(Thôi má ơi, lỡ rồi thì thôi!)

[Ừa, đổi chi cho mệt]

Ok babe!

Tập này nói nhảm hơi nhiều nhỉ! Thôi lần sau mình sẽ cố bớt sàm, ok!!!
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 11


-Trường Điện Từ!!!- một thứ gì đó đáp xuống rồi vung ra một bức màn điện từ chặn Jolly lại.

-Cái quái!?! Angel!!!- Jolly nổi điên rồi lao đến tấn công họ bằng thanh kiếm của mình nhưng...

-Cô quên tôi à!- Talon nhảy đến khiến Jolly giật bắt người ngã về phía sau nhưng Arthur đã đỡ lấy cô.

-Đuôi đẹp đấy, Angel!- Arthur nhanh chóng giúp Jolly đứng vững rồi phóng tới chỗ Angel sau đó bóp cổ và nhất bổng cô lên.

-Cảm ơn, và nó không chỉ có thể tạo ra Trường Điện Từ đâu!

Những cánh tay máy (Nói là tay nhưng nó có hình dạng của nó giống con rắn hơn và thanh niên nào đang nghĩ giống mình thì vâng, tụi tui lấy ý tưởng từ bộ phim Sì- bái- đơ- mèn 2 đấy. Những thứ này mọc từ thắt lưng, hai bên xương sống của cô, có 4 cái hiện đang được cô sử dụng ngay bây giờ) như đang tích tụ một cái gì đó.

-Cái q...- Arthur bị một tia lazer cực manh bắn thẳng vào người.

-Cẩn thận phía sau chứ anh bạn!- Dave vật người Arthur thật mạnh xuống đất.

-Anh!!!- Jolly lao tới đỡ anh mình dậy.

-Ta chưa xong đâu!- hắn nói, vừa dứt lời, Arthur và Jolly biến mất.

Sau đó, tất cả chỉ còn biết thận trọng mà sống. Nhưng có sống được không khi chưa đến một tuần sau, họ đã bắt liên lạc với Viện Hàn lâm Khoa học Mỹ thì họ nói việc chế thuốc giải thất bại, việc chế thuốc giải cho virut zombie là bất khả thi. Vậy là chỉ còn một cách để diệt bọn zombie tận gốc nhưng đó không phải là quay về quá khứ để ngăn chặn nó mà là tìm một thứ gì đó khiến chúng không thể nhìn thấy chúng ta (World War Z, Yeah!!!), nhưng nếu muốn làm vậy thì phải bắt một con về "ngâm" cứu. Việt Nam nói là làm, họ ngay lập tức bắt ngay hai con, một là biến đổi thành zombie hoàn toàn, con kia thì mới biến đổi một nửa. Luciana do là một nhân viên pháp y nên cô sẽ được giao cho một con, còn con kia thì nhường cho chế Nashito. Lí do: từng được cha mẹ định hướng làm bác sĩ nên chuyện nhỏ.

Sau khi mổ ra thì họ phát hiện, con zombie bị biến đổi hoàn toàn không có khả năng phân biệt con người và zombie nên chúng dựa vào việc chúng phản ứng lại với một loại vi khuẩn đặc biệt, nếu vi khuẩn từ chối thì nó sẽ tấn công còn chấp nhận thì ok. Con loại 2 thì dựa vào cảm tính và một loại cảm ứng với thân nhiệt con người nhưng loại 2 chỉ có khoảng... 2 triệu con nên diệt luôn đi chứ làm nó không nhận ra thì mệt lắm. À quên nữa, zombie mà không ăn trong vòng 6 tháng là chết luôn nhé. Virut zombie cũng cần ăn mà, chúng rất cần dinh dưỡng nên gặp ăn được là cá, chó, mèo, sư tử, tê giác, người gì nó cũng chén hết nhưng mà não người có vẻ ngon hơn và có nhiều chất chúng cần hơn n... AHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!!! (Bớ người ta, con E nó bị h**p!!!) {Câm không bố giết!} CƯU MANG, CƯU MANG!!! *Và E bị T lôi vô phòng, á hí hí!!!* [Tội nhỏ quá! Thôi tui vô chơi game đây] *Cho chơi chung với!* (Ha ha ha, ta lại là người viết truyện! HA HA HA HA HA!!!)

Và tôi chính là D, con E nó bận "chơi" rồi nên tôi sẽ là người quyền lực nhất nơi đây!!! Thôi quay lại câu truyện nè!

Sau khi có được thông tin vô cùng tuyệt vời đó, chúng ta cần một thứ cân bằng mạch truyện nhỉ, có ngay đây. Một cuộc gọi khẩn của Lewis từ Washington có nội dung không được mong chờ lắm, hơn 3.000.000 anh em nhà zombie đã tấn công bất ngờ Washington, mọi thứ bị càn quét hoàn toàn và Lewis chính là người sống lâu nhất để có thể thông báo cho họ về sự việc trên. Jane đã điên lên khi nhận được cuộc gọi này. Cô điên lên vì giận, vì tức và vì cha mẹ cô- nạn nhân của bọn zombie. Sự tức giận dần biến cô thành một Thần Chết Biến Chất, việc này vô cùng tệ vì cô có thể trở thành một sinh vật nguy hiểm và dễ bị các Quý Tộc Quỷ truy sát hoặc các Thiên Thần trừ khử trước khi cô thành mối nguy hại. Jeff phải làm nguôi dịu lại sự thù hận của cô trước khi quá trễ.
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 12


Jeff cùng Elise cố gắng làm Jane bình tĩnh lại trước khi quá muộn, tất cả phải cố gắng rất nhiều đến khi cô chấp nhận sự thật đau đớn này. Họ quay về Mĩ, bức tường ở New York sẽ là điểm đến tiếp theo. Có một sự thật là New York là nơi vô cùng sang kể cả khi có đại dịch zombie. Thử nghĩ xem, cho 6 chiếc trực thăng tuần tra thay phiên ngày đêm, casino, rạp chiếu phim, nhà hàng, shop,... có khác nào một thành phố đâu chứ. Họ nhanh chóng có th6ng tin về vụ Washington, tường ở đó bị tấn công lúc 2 giờ sáng đến 6 giờ sáng thì vỡ, toàn bộ người ở đó không ai sống sót. Washington là bang bị tấn công thứ 6 sau California, Georgia, Texas, New Mexico, Utah, Ohio. Chúng gần như không theo một trình tự nào cả, kể cả các nước bị xóa sổ nữa, có 12 nước đã bị tiêu diệt hoàn toàn là Trung Quốc (Yeah!!!) [Tuyệt!], Nhật (Không, nó bị khử rồi ai làm Anime cho tui coi!!!) [Tạm biệt mày game, tao sẽ nhớ mày lắm!], Ấn Độ (Hết cô dâu 8 tuổi), Đức, Maroc, Ethiopia, Zimbabwe, Congo, Sudan, Úc, Peru và Thái Lan (Hết chuyển giới được nha mấy bé trai c* te hột me của tui). Họ không vui cẻ gì khi có đến 12 nước bị tiêu diệt cả, họ đến một phòng thí nghiệm nhỏ bị bỏ hoang do xuống cấp trầm trọng và không thể sửa chửa để tìm một thứ gì đó có thể xửa con virut chết tiệt này không. Jane ngồi chơi với Jeff bằng một số dung dịch vô hại, bỗng đang ngồi chơi vui vẻ thì...

*Bùm*

-Gì vậy? Phá hoại à!?!- Elise nhăn mặt, nhìn như người lớn la trẻ em vậy.

-Sorry!- cả 2 nhún vai.

-Elise, con virut chết rồi!- Angel nắm tóc Elise giật ngược về.

-Ui da!!!

-Nhìn nè! Nó chết rồi!!!

-Ui da!!! ĐAU!!!

-Sorry! Mà dù sao thì, con virut chết rồi nè!

-Cái mấy người vừa trộn lại là gì vậy!?!

-Tôi không biết!

Elise lấy tay đụng vào chỗ chất lỏng còn dính lại trong một mảnh kính của ống thí nghiệm rồi ngửi thử.

-Không ai được đụng vào nó!!!

-Hả? Sao vậy???- Jane lại gần chỗ dung dịch kia.

-Dừng lại! Là dung dịch Rikok được lấy từ hồ nước trên núi Himasirik ở giữa ranh giới Dorian và Hakka, cõi Madas. Vô cùng độc, nhưng chỗ này đã bị pha với nước cất nên độc tính chỉ còn 3%, đủ để giết một người trưởng thành nếu uống phải!

-Ok, tui lùi lại rồi đây!

-Sao nó lại ở đây nhỉ!?!

-Nếu ước tính theo thực tại không bị nhiễu loạn thì đây là thời gian mà pháp sư mạnh nhất trong quân đội của Dian là Xikk từ Dorian đến!- Luciana lấy khăn lau tay cho Elise.

-Để tôi nghĩ xem, Jolly, Arthur điều khiển loại 2, Xikk thì muốn tiêu diệt Auranda! Chúng có liên hệ gì chứ, nghĩ thử xem nào!!!

-Elise!

-Là gì được nhỉ!?!

-Elise!

-Là gì được chứ!!!

-Elise!!!

-Vâng... Ý tôi là gì!?!

-Xikk mạnh hơn Jolly vì hắn đã 389 tuổi rồi, Jolly và Arthur thì mới sinh ra cách đây 263 năm! Hắn mạnh hơn họ vì hắn là.

-Ma Thần Cám Dỗ!

-Chính xác! Giờ thì cặp song sinh đó muốn gì nhất nào!?!

-Sự quan tâm!

-Xikk, hắn sẽ làm gì!?!

-Cám dỗ họ! Oh, và hắn đã tạo ra cái virut này!!!

-Biết nói gì đây, hắn theo chủ nghĩa Vạn vật không hoàn hảo mà!

-Điều đó không có nghĩa là hắn không cầu toàn!

-Tốt nhất là nên cẩn thận hơn!

-Sao không ai nghĩ rằng có người giúp ta trong việc khiến bọn zombie có nhiều điểm yếu sao!?!- Angel đập bàn.

-Có thể, nhưng ai được chứ? Xikk là người duy nhất ở Madas là Ma Thần!!!

-Người ở những nơi khác thì sao???- Jeff tham gia thảo luận.

-Có thể, nhưng ai mới được!

-... Ma Thần Sự Thật!- Vector lên tiếng

-Đợi chút, đó là ai!?!

-Nhớ tên Ray không!?!

-Không.

-Hắn là bạn của Ally đó!

-Ah, ra là cô ta! Công chúa phép thuật cổ loli ngàn năm vẫn hai lưng, haha!!!

-Elise! Dù sao thì cô ấy cũng là bạn của Nether mà!

-Sao chả được!- cô bĩu môi.

[Nether là một tựa game bắn súng kinh cmn dị!]

(Nghe kinh nhỉ!)

[Thử chơi F.E.A.R xem, s*x trá hình!]

(Có trai hông vậy!?!)

[KHÔNG!!!)

E bửa nay qua game coi s*x nữa ta!

[Ghê lắm! Ngon chơi thử đi!]

Ok!!!
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 13: (Đặc biệt) Phần 1


Chắc mọi người cảm thấy lạ lẵm hai cái tên Angel và Ally lắm nhỉ! Mình xin phép sử dụng cái chương 13 vốn có con số vô cùng "đệp" này để giới thiệu hai bé này.

Angel Black.A là con gái của một gia đình nghèo, cô bị cha mẹ đưa vào cô nhi viện vì không có tiền để nuôi. Cha mẹ cô sau đó ít lâu thì li dị, cha cô trắng tay, chỉ còn một số tiền không đáng kể. Ông đi vào một cái casino nhỏ, đặc cược số tiền ấy với hi vọng có được chút tiền. Không ngờ, ông thắng lớn, ông thắng được 100 000 đô của một chàng trai trẻ. Có được tiền, ông kinh doanh và trở thành một trong những người thành công nhất ở thời điểm đó. Còn Angel thì sau khi cô ở cô nhi viện được vài tháng, một chàng trai trẻ nhận cô làm em nuôi. Cậu ta lo cho cô học hành, tình thương, sự nghiệp và gia tài. Cậy ta là Jone Black.A, Chủ tịch Tập đoàn Bảo vệ Động vật Thế giới (World Animals Protect hay W.A.P). Năm 13 tuổi, cô biết được một sự thật rằng anh nuôi của mình là một Thiên Thần Sa Ngã, anh vốn không có được một đôi cánh như những người khác, một Đại Thiên Sứ Tối Cao đã cho cậu một trong những đôi cánh của mình. Sau khi có nó, anh bị các Thiên Thần khác ganh tị và vu oan cho anh là kẻ đã đánh cắp chiếc nhẫn yêu thích của một Đại Thiên Sứ. Jone bị đuổi khỏi Thiên Đàng, nhiều năm sau, Thiên Đàng mời cậu trở lại do vị Đại Thiên Sứ kia đã tiết lộ rằng cậu bị vu oan, cậu từ chối và xem thường Thiên Đàng vì hành động "ngu xuẩn" trên. Angel được Jone huấn luyện để trở thành một người Trả thù cho Nhân dân. Năm 15 tuổi, cái tên Black Angel (Thiên Thần Đen) xuất hiện với chiến tích vạch trần một công ti bảo hiểm hại dân hơn giúp dân. Sau khi nghe danh tiếng vô cùng lẫy lừng ấy, một người đàn ông thuê cô xử lí một người đàn ông đã ngoại tình với vợ ông cách đây VÀI NĂM. Cô chấp nhận, khi đến nơi, người mà khách hàng của c6 nói thật ra chính là cha của cô.Sau khi nhận họ hàng xong thì cô bắt đầu vô chủ đề chính, cô hỏi ông vì sao lại có người muốn giết ông. Ông thở dài, nhỏ nhẹ giải thích. Vợ của là mẹ của cô đã d8ang kí kết hôn với một người đàn ông giàu có trước khi li dị bằng tên giả, khi phát hiện ra thì ông đã li dị vợ vì không muốn bà chịu cực. Nào ngờ, bà lấy đi toàn bộ tài sản của ông gồm 13 đô và chỉ để lại một số tiền còn chẳng thể mua một cái gì cả. Nghe được ngần đó thôi là cô đã sôi máu. Cô quay lại người khách kia và kể cho ông nghe sự việc, không những ông ta không nghe mà còn lấy ra một khẩu súng định giết cô nhưng cô đâu phải vừa đâu. Một nốt nhạc sau, ông ta chết thẳng cẳng, mẹ cô được tìm thấy đã chết vì lí do vô cùng tự nhiên- nhục quá tự tử. Cô được mời lên phường do có quan hệ với nạn nhân, rất may mắn, gặp ngay một anh Thần Chết tên Vector lôi ra điều tra. Cô làm bạn thành công với bạn gái anh này là Luciana và thoát tội thành công.

Sau nhiều vết tích đau đớn thì cô đã sở hữu cho mình một hàng dài các đôi cánh mà cô lấy từ các nhà bác học điên, Thiên Thần Biến Chất, Ác Quỷ phiên bản dell thân thiện,... Jone cũng cho cô một cái của mình vì anh ấy đã tự mọc ra một đôi cánh. Và cũng lúc này, cô được cha mình kể lại rằng cô không phải con ruột của ông. Jone nghĩ rằng cô có thể là con gái của người đã cho cậu đôi cánh- Ben Anthonov. Ben là Đại Thiên Sứ Tối Cao của Thiên Đàng, vì say mê một Ác Quỷ nên từ bỏ Thiên Đàng để lấy người mình yêu. Vợ ông là Arryn Landenia, người hầu của Landen- cha của Satan, bà được miêu tả là có đôi mắt đỏ quyến rũ, gương mặt sắc sảo và một mái đen huyền nhưng khi có ánh sáng chiếu vào thì nó sẽ ánh lên một màu đỏ. Angel tìm được họ ở Seattle, họ sống rất hạnh phúc, cô vô cùng dễ dàng nhận lại họ và cả một người nữa là... Elise. Mắt đỏ, nghe quen không!?! Elise là con gái của Arryn Landenia với Chúa Trời {Ben gan vl!!!}.

Angel Black.A: Thành viên thứ 7 của Linh Hồn Đen.
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 14


Trước khi đọc thì ghi nhớ, mình không có nhớ trang này nên về viết truyện đâu nha!

Bàn luận xong, họ lên đường đến Nga để tìm Ally và hiện họ đang ở trên một chiếc máy bay (Sao không dùng Cánh Cổng để dịch chuyển cho nhanh???) à, thì... hết mana. Angel hân hạnh khi lái chiếc máy bay này!

-Đời tao là những niềm đau! Au àu áu au!!! Àu áu au àu!!! Áu àu ạu au!!!- Jeff hát, trên mặt là một miếng che mắt hình Minion.

-Hại màng nhĩ quá man!- Jane cố bịch tai mình lại thật chặt.

-Không muốn nghe tui hát thì ru tui ngủ đi!

-Ok! Sharingan!!! Cửu Âm Chỉ Chỏ Thập Bát Quyền!!!- Jane chọt liên tục vào mặt Jeff.

-Aww!!! Tui ngủ liền không cần chọt nữa đâu!!!

-Đề nghị hai thanh niên Jane và Jeff làm ơn đừng phá chiếc máy bay của tui!!!- Angel đá cửa ở buồng cơ điều khiển ra rồi la làng với một đống dây nhợ được gắn trên lưng.

-TẤT CẢ IM LẶNG CHO BỌN TAO f*ck!!!- Luciana và Vector chồi dậy từ nhà vệ sinh trong tình trạng không thể "hở" hơn.

-Tụi bây có muốn im lặng vĩnh viễn luôn không!?!- Elise tỏ ra đầy sát khí nhưng mặt thì vẫn còn... hiền lắm.

-Tụi em xin lỗi chị!

-Ngoan, đi ngủ hết đi! Mai ta còn phải xử lí hai thanh niên nhà bên Irak đang bị cách li vì tội b**n th** kia nữa! (Dave và Talon là người gốc Irak).

-Dạ!

"Có vẻ như mọi chuyện bắt đầu đến cao trào rồi!... Nhưng mà, tại sao lại có một cái thời gian không thể thay đổi dù làm bất kì thứ gì được chứ!?!"

-Elise!- Jane từ hàng ghế phía trước quay xuống nhìn cô.

-Sao?

-Cô đã thử thay đổi dòng thời gian chưa!?!

-Hàng trăm lần luôn ấy! Nhưng dù có làm thế nào thì nó cũng không thay đổi, đây là cái tốt nhất rồi!

-Ý cô là sao???

-Cái đầu tiên, Dave chết vì bảo vệ chúng ta khỏi một vụ nổ do bọn loại 2 tạo ra. Lần thứ 47, cô bị bao vây bởi hàng triệu con zombie. Lần thứ 49, Jeff bị xé xác. L...

-Cái này có cái kết là gì!?!

-Theo đúng như lần thứ 837 thì ta sẽ...

-Có gì sao?

-Sao tôi không nghĩ ra nhỉ, chúng ta có Viên Ngọc của Quỷ! Ta có thể ước bất kì thứ gì!!!

-Nhưng đây là cả một dòng thời gian! Cô chỉ mới nghỉ ngơi tới 3 tháng mới khỏe lại sau lần... cô còn yếu lắm, cô không nên mạo hiểm như vậy!!!

-Jane, nghe này! Tôi đã là một Nữ Hoàng, tôi đã là một Kẻ Thứ Tư, tôi đã là một người lãnh đạo của cả một đế chế, tôi ĐÃ LÀ MỘT NGƯỜI MẸ!!! VÀ TÔI LÀ MỘT NGƯỜI CÓ THỂ ĐƯA RA QUYẾT ĐỊNH!!!

-Nhưng trên vai cô có rất nhiều thứ, một đế chế, hai đứa trẻ, một người đàn ông, một cõi Địa Ngục, 13 Thần Chết, một nhà vua, một nhiệm vụ! Cô đã thề là sẽ khiến cả thế giới phải khóc thết tên mình, nhưng cô chỉ mới khiến khoảng một nửa thế giới khóc thết tên mình thôi, cô còn một nửa thế giới nữa, tôi không bao giờ cho phép c...

-Cô đúng, nhưng tôi là Nữ Hoàng!

Elise đứng dậy, vừa đứng thẳng chân thì một vụ nổ làm một cánh máy bay bị phá hủy. Vector lao ra ngoài [Trong tình trạng bán khỏa thân] (8 múi bây ơi!!!) để lo "hậu sự" cho những người còn lại, Xikk từ bên ngoài phóng vào bên trong một tia sét làm máy bay hỏng nặng và bắt đầu rơi xuống biển. Vector rơi xuống đầu tiên và nhanh chóng thu gom người lại và bỏ lên một mảnh rời ra từ máy bay. Thanh niên Jeff rất hân hạnh được gặp đáy biển một mình (Tiếng lờ từ thanh niên Jeff: Hạt bụi nào hóa kiếp thân tao!!!).

-Jeff!!!- Jane nhảy xuống cứu Jeff.

-À mà Jane làm gì biết bơi nhỉ!?!- Luciana lôi Vector khỏi mặt biển lên.

-Thần Chết gì mà nghiệp dư vãi!!!- Angel cho tầm 8 sợi dây mỏng [Đường kính 1 mm] xuống biển rồi mò tìm hai thanh niên nhọ nồi kia.

Mấy cái sợi này có chức năng như sau: tạo Trường Điện Từ, bắn tia Laser, USB, camera mini, máy nghe lén, máy hút bụi tạm thời, quạt, trang trí,...

-Thank you!

-Không có gì đâu, Jane!
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 15


-Rồi giờ sao đây mấy chế!- Luciana ngồi xuống cạnh Elise trên một mảnh vỡ của chiếc máy bay.

-Hi vọng ta sẽ trôi dạt vào một hòn đảo nào đó!- Elise nhìn lên trời.

-Không biết tên Xikk đó đang vui như thế nào nhỉ!?!

-Tên b**n th** đó chắc không vui vẻ gì đâu! Đặc biệt là khi chúng ta còn sống.

-Dùng từ "b**n th**" có vẻ hơi...

-Dùng từ đó là còn nhẹ đấy, nếu cô không biết thì để tôi nói luôn, hắn là một tên cuồng mẹ đó!

-Thể loại cuồng gì mà lạ vậy ta???

-Tôi nên gửi cô qua Nhật ngay và luôn mới được!

-Thôi đừng, Vector sẽ giết tôi mất!

-Hả, tại sao???

-À thì lúc còn là con người tôi có bạn trai là người Nhật nên... vậy đó!

-Tôi tưởng là hắn chết rồi chứ!?!

-Đâu có đâu, bây giờ chắc anh ta cũng đã tầm 50 tuổi rồi!

-Không, hắn bị bệnh năm 28 tuổi rồi thành Thần Chết rồi!

-Đợi chút, đó là 1 năm sau khi tôi bỏ anh ta mà!

-Hm, hay đây!

-Vậy là...

Bùm!!! Một vụ nổ xảy ra ngay bên dưới họ, tất cả bị hất lên không rồi rơi thật mạnh xuống nước.

-Phiền chết đi được!

...

-Elise dậy nào!

-5 phút nữa đi!

-Dậy đi nào, một nửa của đời tôi!

-Victoria!!!- Elise ngồi bật dậy.

-Chào Elise =)!

-Viccy! Tại sao cô không xuất hiện sớm hơn!!!- cô ôm lấy Victoria và khóc

-Cô nên biết ơn vì tôi đã giúp cô trong Chiến t... Có chuyện gì sao, một nửa của đời tôi!?!

-Chuyện khó nói lắm T^T!

-Ê, có Dave nữa này!- một cô gái chỉ vào "xác" của Dave.

-Yên lặng nào Kelly!

-Coi nào, t...

-YÊN LẶNG HOẶC XUỐNG ĐỊA NGỤC!!!

-Yes Madam!

-TAO LÀ JEFF ĐÂY, LÀM gì nhao!

-Kelly!

-Dạ?

-Cắt cổ hắn cho tôi!!!

-Yes M...

-TAO LÀ J...

-THẰNG TỜ HÓ CÂM MIỆNG CHO TAO VÀ ELISE TÂM SỰ COI THẰNG TỜ HÓ!!!

-Hả, hả??? Wow, mơ ngon vãi! Ai đây???

-Chuẩn bị chết đi con!- Kelly thủ trong tay một con dao.

-Jane, cứu mạng!!!- Jeff lôi Jane dậy rồi lấy cô làm khiên.

-Hả, sao??? Má ơi, một con Ma Cà Rồng lai zombie loại 2 phiên bản còn ý thức!!!

-Ôi, tôn trọng con Ma Cà Rồng lai zombie loại 2 phiên bản còn ý thức này đi!

-Sao ồn vậy!?!

-Ah Dave, con Thần Chết kia kỳ thị tui kìa!

-Vậy... sao... AHHHHH!!!...

-Có gì đáng sợ gần đây sao!?!- Kelly nhảy dựng lên.

-AHHHHH!!! KELLY!!!

-Vâng tui đây!

-Sao cô ở đây!?!

-Tui thích thì tui ở thôi!

-Roger, đừng để họ ra ngoài nhé darling! Em có việc- Victoria cùng Elise đi vào một căn phòng gần đó.

-OK, darling!- một người đàn ông đô con từ đâu bỗng xuất hiện.

-Hử!?!- Talon nhìn chằm chằm vào Roger.

-Chào mọi người, tôi là Roger!

-Phó Quân Sư đây mà!

-Oh, Talon! Xin chào anh bạn!!!

-Lâu quá không gặp!

-Hai người quen nhau à???- một dấu chấm hỏi hiện lên ngay trên đầu Dave.

-Xin giới thiệu, Phó Quân Sư quân đội Đế quốc của tôi! Mà ai quen ai nữa thì làm ơn giới thiệu luôn cho đỡ rối não.

-Tui là Dave, quen Kelly ở Cairo, Ai Cập!

-Tui là Jane, quen Jeff và Luciana và Vector và Dave v...

-Nói chung là chúng tôi quen nhau hết trừ con Ma Cà Rồng lai zombie loại 2 phiên bản còn ý thức kia và ông anh đây thôi!- Jeff nhào vô ngồi trong họng Jane.

-Đã hiểu! Mời tự giới thiệu tên!!!

-Tui là Luciana!

-Cứ gọi tôi là Vector!

-Jane là được.

-Jeff!!!

-Dave!

-Super hacker assassin Angel!

-... Ok!

-NGON NHÀO VÔ SOLO VỚI ĐỘI 1 CỦA BÀ NÀY!!!- Elise từ trong phòng la lớn.

-OK, NHÀO VÔ SÁP LÁ CÀ NÈ!!!- một tiếng nói khác đáp lại.

-ĐƯỢC THÔI, MỘT MÌNH CHỊ CHẤP HẾT!!!

-Đề nghị: im lặng và hòa giải trong yên bình- một chất giọng vô cùng robot cất lên làm cả đám bên ngoài nhào vô nghe lén.

-Không thì sao, thưa NGƯỜI MỚI!!!

-Đã rõ. Bắt đầu kích hoạt chế độ tấn công mạng. Hoàn tất. Đã xóa toàn bộ dữ liệu của máy chủ Tổ chức.

-Ai thèm q... CÁI GÌ!?!?!?!?!?!

-Nào, hãy làm lành với nhau đi, nếu không tôi sẽ h...

-Ok ok. Tui và Elise sẽ hòa giải ngay!

-Tốt!

-Con xin lỗi mẹ!

-Không có gì đâu con gái ạ!

-Cả hai đã giải quyết mâu thuẫn xong, vậy có phải tốt không chứ. Ahihi.

-Vậy giờ cô có thể khôi phục dữ liệu được không!?!

-Tôi đùa thôi, tôi chỉ dọa mọi người thôi. Fian dạy tôi đấy.

-TAO SẼ GIẾT MÀY 42 Ạ!!!

-Oh no, Lili cứu mạng. Chị cô muốn giết tôi. Dahxisra, cứu tôi.

-Yên nào, chỉ một phát thôi là mày sẽ đi ngay! Hãy tin tao, TAO LÀ SNIPER CHUYÊN NGHIỆP MÀ!!!
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 16


Lili êu vấu đâu rồi!?!

-Có gì không Elise... xin lỗi, phải là m...

-Không sao đâu mà! Ana đi chưa?

-Rồi!

-Chuẩn bị đến... đây là đâu vậy Viccy!?!

-Moskva.

-Cám ơn. Moskva, hãy đến đây nhanh nhất có thể và tránh xa tên khốn kia ra cho tô... ý tôi l...

-Coi nào, dù sao thì đó cũng là papa mà!

-Papa... Hắn thằng chó đó *Beep* papa cái *Beep* với lại nó *Beep* *Beep**Beep**Beep**Beep**Beep**Beep* cái *Beep* con *Beep* kia bớt *Beep* dùm *Beep* *Beep* *Beep* *Beep* *Beep* *Beep*!!! *Beep* you,*Beep* *Beep*!!!

-Hãy bình tĩnh nào Elise, hãy ngồi xuống và uống trà nào!

-Cám ơn nha, Dahxisra! Thật tốt khi có một người trong hội cao tuổi làm Đội trưởng!

-Không có gì! Giờ tôi đi đến chỗ cô ngay đây! Bye!

-Bye!!!- những kẻ nhiều chuyện bên ngoài la lớn lên.

Cánh cửa bỗng nhiên mở ra cùng với gương mặt quỷ dữ của Elise.

-À... chào Elise!

-Chào, mấy người có vẻ hơi nhiều chuyện nhỉ!?!

-Chừa Roger lại nhé Elise, tôi sẽ tự xử lí anh ta!- Victoria đi ra khỏi căn phòng.

-Khỏi cần nói cũng biết!

-Vĩnh biệt cuộc đời!!!

Một tiếng va chạm mạnh vang lên, một bức tường vỡ, khói bụi bay mịt mù. Từ trong đám khói đó, bóng dáng của hai người hiện ra.

-Nhân danh Chúa Trời, hãy giam cầm kẻ thù của con!

Một trong hai dùng phép thuật làm cho tất cả những thanh niên lầy lội của chúng ta ngất đi.

-Hãy tỉnh dậy nào, những nô lệ nhỏ bé của ta!- Xikk thì thầm vào những kẻ bị bắt.

-Hửm!?!- Elise từ từ mở mắt ra- Cái quái gì vậy!?!?!?!

-Chào, Elise!

-Ngươi đang làm cái quái gì vậy!?!

-Để xem nào, ta sẽ mở một cánh cổng tới Madas và đưa mẹ ta đến đây và cho bà xem thành quả của ta! Nghĩ thử xem, mẹ sẽ tự hào về ta như thế nào khi biết ta đã xây nên một đế chế như thế này!!!

-Ngươi không có đủ ma lực với một thứ sắt vụn đó đâu!- Elise liếc nhìn một cánh cổng dịch chuyển sơ sài.

-Đó là vấn đề, thế nên ta mới đem bọn ngươi đến đây! Nghĩ thử xem, ta sẽ có bao nhiêu năng lượng để vận hành nó, ít nhất thì các ngươi cũng sẽ kéo dài cổ máy này trong tầm 10 phút!

-Ngươi sẽ thất bại!

-Đội 2 của ngươi đối với ta cũng chỉ là một đám không ra gì mà thôi! Một bà lão, một con nhóc bị cận nặng, một con robot, một con nhóc lập dị cùng một chó và một đứa nhóc miệng còn hôi sữa, thật thảm hại!!!

-Để xem ai mới là kẻ thảm hại!!!

-Ta không có hứng thú mới bà mẹ hai con, đừng hòng quyến rũ ta!

-Hưm! Ta có cả một đứa con nuôi nữa đấy!

-Mở cổng đi!

Jolly cùng Arthur bắt đầu rút ma thuật của từng người một cho cổ máy kia. Một phong cảnh hùng vĩ từ từ mở ra, bên kia cánh cổng là cả một vương quốc thịnh vượng, đằng xa là một bức tường dài không thấy điểm dừng cao đến nỗi có thể nhìn thấy từ cách đó 100km. Giữa không khí ấm áp của mùa hè, một tòa lâu đài làm bằng băng chắn ngang tầm nhìn, nhìn từ xa đã thấy có một người con gái trẻ mặc trên người một bộ váy khá là đơn giản, tóc cô ta màu đỏ càng làm cô trở nên nổi bật hơn.

-Mẹ ta hôm nay có vẻ đẹp hơn bình thường nhỉ! Giữ cổng cho ta.

Xikk lao vào tòa lâu đài. Trong lúc hắn đi khỏi, Đội 2 của Elise đã tới nơi, để giới thiệu luôn nhé:

-Con Android: tên là 42, Android vệ sĩ dạng nữ cải tiến chưa cài UM (Một bộ nhớ cho Android biết nó có nhiệm vụ gì, nếu không có thì Android sẽ tự học hỏi nhưng sẽ ngơ hơn bình thường. VD: Đó là gì, cái này nữa, họ đang làm gì, mày là ai, con này là gì, cái này ăn được hông, nó là ai??? Người trả lời:TV, Sofa, ch*ch, Fian, bạn tao, sắt đó ăn đi, à... Chạy, cảnh sát đó!!!).

-Lili: một Đại tá trong quân đội Mĩ từng tham gia ch**n tr*nh v**t n*m đầu thai làm con gái của Elise. Sỡ hữu những năng lực dị, một bộ đồ mà Iron man thèm thuồng, một thằng pet tên Maddy, thằng anh bị cuồng luật và căn bệnh dị nhất thế giới mang tên Bạch hóa Toàn phần làm xương, máu, da, tóc, môi, lưỡi,... biến thành màu trắng hết.

-Ana: dựa theo tên nhân vật mình thích nhất trong Overwatch!!! Đây là người Hàn Quốc nhé, chị này bị cận nặng, khi đeo kính còn cần cả ống ngắm của các khẩu súng bắn tỉa mới thấy đường còn khi mở kính rồi thì cầm súng bằng một tay (Kể cả súng trường và súng ngắm)rồi bắn một cách "Chị mày là SNIPER CHUYÊN NGHIỆP NÈ!!!".

-Dahxisra: một cụ già thuộc dân du mục, bỗng một ngày rơi xuống sông và được Chúa trao cho một món quà. Sau khi được cứu lên bờ, bà bỗng trở thành một cô gái trẻ đẹp như ngày xưa. Bà đi phiêu lưu cùng những người đã cứu bà để tìm Ngôi nhà của Thần Mèo và bùm, chị ấy thành một người có sức mạnh kinh khủng của nước. Món quà của Chúa nói đơn giản là một đặc ân của Chúa ban cho, người sỡ hữu sẽ có sức mạnh của một Đại Thiên Sứ Tối Cao và tuổi thọ do Chúa quyết định, Ngài muốn chị chết lúc nào thì cho chết lúc đấy.

-Lily: con gái Elisa hay còn gọi là Alice (Không biết thì đọc câu truyện còn lại của mình nhé!) [Của ai!?!] CHO NÓI LẠI ĐÓ! (Của tụi mình) [Ngoan!] good. Sỡ hữu khả năng tiên tri, nhìn xa, nhìn xuyên thấu, bẻ cong tầm nhìn, cận chiến bá, tầm xa đạo, nhan sắc đẹp, hiền lành có, bồ thì men-lì, pet thì pigbull, anh thì ngầu, mẹ thì giàu, cha thì soái, nhà thì rộng, tiếng thì nổi, nghề thì chém, thù là giết, nói chung là chị này là con ông cháu cha nên khỏi nói. Nhưng khổ một cái là bà mẹ mê động vật nên phải ở chung với gấu, rắn, sư tử, sói, hổ, cá mập, cá heo, một con cá voi xanh lưng gù độc nhất bắt ở Trái Đất về, rồng, chó, mèo, nhím, nhện,... Hồng nhan bạt phận bây ạ!
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 17


Bọn người các ngươi...- Arthur rút kiếm định lao ra.

-Ngoan nào nhóc!

-Arthur! Ngươi là ai!?!

-LÀ DAHXISRA ĐÂY!!!- một cô gái nóng bỏng vl nhào lên đánh cho Jolly ngất xỉu luôn.

-Đừng nóng mà Dax!- Ana lắc đầu.

-Oops, mạnh tay quá rồi!

-Phá cánh cổng mau!!!

-Khoan đã!

-Elise, sao vậy

-Để hắn tiếp tục đi!

-Nhưng m...

-Sẽ ổn thôi mà: J!

-Rõ.

Xikk bồng một người con gái đi ra khỏi cánh cổng ngay trước khi nó đóng lại.

-Các ngươi có vẻ thích phá đám nhỉ!?!

-Còn gì để nói nữa không Xikk!

-Câm miệng đi nhóc!!!

-Ta 14 rồi ok!!!

-Hả!!!

-Bớt nhảm đi- 42 lao lên đấm thẳng vào mặt Xikk một phát.

Xikk để người con gái trên tay mình xuống một cách thật nhẹ nhàng nhất có thể, cô gái kia có vẻ đã bất tỉnh. Vừa chắc chắn rằng cô ta ổn cả thì hắn nhanh chóng quay lại và đánh bay 42 ra thật xa.

-Lili, Lily lên đi tôi và Ana hỗ trợ!- Dahxisra tạo ra một bong bóng nước to vật vả đỡ lấy 42.

-Rõ!- Lili nhào lên trước.

-Ủa, sao cô không lên vậy Lily!

-Ờ... thì... à, tại tôi... tới "tháng"!

-Cứ lên đi, không sao đâu!

-Nhưng mẹ tôi nói là p...

-Lên không tao bắn bây giờ, nhìn Dahxisra đi này, có sao đâu!!!

-Tôi mãn kinh luôn rồi Ana ơi!

-Sao cũng được! Cứ lên đi!!!

-À... cũng được!

-Một bọn đàn bà ẻo lả!!!- Xikk ném Lili thẳng vào người Lily.

-Ngươi quên bọn ta à!?!- Elise cùng đồng bọn nhào ra vây Xikk lại.

-Tầm thường!- hắn tạo ra một loạt các tia sét hạ đo ván tất cả chỉ trong một phát.

"Elise nghĩ gì trong đầu vậy!!!"

"Cứ đợi xem đi, Lili!"

"Đừng c..."

"Nghe lời người cho cô cơ thể tuyệt vời như vậy đi Đại tá!"

"Đừng gọi tôi như vậy nữa làm ơn!!!"

-Các ngươi tưởng ta không biết các ngươi nghĩ gì à!!!

-Bọn ta nghĩ gì nà!?!

-Phó Đội trưởng của các ngươi không ở đây! Cô nàng thầy bói đâu rồi nhỉ!?! Đây rồi.

-Ah!!!

-Thả Viccy ra!!!

-Elise hãy nghe cho rõ đi này! Nào Viccy, cho ta biết tương lai nào!!!

-Ngươi sẽ được mẹ ngươi...

-Tiếp đi nào!

-TRỪNG PHẠT!!!

-Cái gì!!!

-Chào con trai!- cô gái trẻ kia bỗng đứng dậy.

-M... mẹ!

-Câm cái miệng của ngươi lại!!!

-V... vâng!

-Ngươi nghĩ ta sẽ tự hào về cái thứ ngươi đang gây dựng sao!?! Đây là một đống đổ nát! Đế chế sao, kiệt tác sao, con trai của ta nghe cho kĩ đây! Anh trai ngươi là niềm tự hào duy nhất của ta, kể cả khi ngươi và chị ngươi cộng lại cũng không bằng!

-Không, con không hề muốn cầm tù mẹ như chị ấy đâu!

-Đúng, nhưng ngươi hủy hoại nơi ta yêu thích nhất! Đã đủ lí do để ta xử lí ngươi như con chị của ngươi chưa!?!

-Mẹ, con xin mẹ mà! Đừng!!! Con sẽ k...

-Sẽ không gì cơ!?! Ngươi hết giờ rồi!!! Hãy yên lặng mà hối lỗi đi, con trai của mẹ!- cô hôn lên gương mặt đang tái mét vì sợ hãi của Xikk.

-C...c...c...c...con... k...không...muốn... đ...đâ...đâu...c...c...con...không...m...m...muốn...v...vào...ng...ngục...

-Ngoan nào con trai! 30 năm nữa muốn nói gì thì nói!!!

Elyan, cô là Công chúa của Inkania ở cõi Madas, sau này khi bất mãn với cha và mẹ mình nên cô nhốt họ vào ngục và tự lên làm Nữ hoàng, như tổ tiên cô đã làm. Cô lấy Dian Quốc vương Dorian vì lí do chính trị và có một cô công chúa nhỏ, hai chàng hoàng tử dễ thương. Tuy nhiên, hai chàng hoàng tử này đã bị bắt cóc, Elyan đã muốn đuổi theo nhưng Dian ngăn cô lại và giao cho lính gác xử lí. Cô mất đi hai người con, do quá tức giận nên cô đã li dị với Dian và xây nên một bức tường dọc biên giới của hai quốc gia. Con gái cô lớn lên trở thành một cô công chúa xinh đẹp và khôn ngoan, cô đã thả Quốc vương và Hoàng hậu trước đây của Inkania ra nhằm lật đổ mẹ mình. Elyan bị nhốt vào ngục. Một trong hai người con trai thất lạc của cô quay về và làm lính gác cho Lâu đài, cậu biết mình là Hoàng tử của Inkania nên đã cố gắng làm mọi cách để cứu mẹ mình ra. Cùng một người bạn của mình, cậu cứu được mẹ mình và đưa chị mình vào ngục vĩnh viễn. Sau đó thì cậu làm Quốc vương tương lai của Inkania, nói là tương lai vì cậu mới có 16 tuổi và thiếu kinh nghiệm. Thanh niên này là Minikk!

Xikk bị bán qua Dorian làm nô lệ khi lên 10, cậu hoàn toàn biết mình là ai nhưng lại thiếu đi sức mạnh và quyền lực để quay về với mẹ. Sau khi một tên thuộc Hoàng tộc mua cậu về để làm trò chơi cho Nhà vua thì cậu đã bộc lộ được sức mạnh của mình lần đầu tiên khi suýt g**t ch*t Dian bằng một tia sét. Thấy cậu rất có tài, Dian đã cho cậu học hành và cơ hội làm Pháp sư Hoàng gia của Dorian. Lớn lên nhờ sự cố gắng của bản thân, Xikk đã lập ra một kế hoạch để phá hủy Dorian và làm mẹ mình tự hào. Nhưng do thất bại ở Dorian nên cậu chuyển sang Trái Đất, Thiên Đàng của những Kẻ Thứ Tư.

Minikk được một người nông dân mua về để làm người giúp việc trong nhà, ông xem Minikk như con mình và dạy cậu mọi thứ vầ đạo đức. Khi ông qua đời, Minikk cùng người con của ông ta lên đường tìm mẹ sau khi được tiết lộ là Hoàng tử của Inkania. Sau đó thì tự biết! À mà các bạn nên biết là Minikk đã "mắt chinh" vì một em hiệp sĩ của Crystinger tên Bergia.

*Crystinger là một quốc gia sử dụng phép thuật nhờ những mảnh tinh thể hấp thụ sức mạnh của Đất Mẹ*

[Inkania nằm giữa Auranda và Dorian, vì anh này nên thương nhân Auranda và Dorian muốn giao dịch với nhau thì chỉ có cách đi đường biển thôi chứ trên cạn đi tới chết cũng không có chỗ nào Auranda giáp với Dorian đâu!]

(Bất kì ai thuộc Dorian dù có ý gì cũng sẽ bị g**t ch*t ngay khi đến gần lãnh thổ Inkania từ đường bộ và đường thủy)

Sao mặt căng vậy bây!?!

{Muốn biết vì sao Xikk hỏi Vitoria về tương lai không!?! Vì cô ta vô cùng đặc biệt, sau khi chết, cô ta sẽ hồi sinh và sống lại ngày hôm ấy. Gần giống như phim Happy Death Day vậy đó nhưng... VD: bạn có tuổi thọ do Thần Chết quyết định là 70, 20 tuổi bạn tự tử, còn 50 năm dư lại, 50 năm chia 2 là 25 năm, con số 25 này sẽ cộng vào tuổi thọ tối đa của là 70+25=95 tuổi. Con số này sẽ tăng đến khi nào Victoria chết thực sự vào số tuổi mà cô ta hiện có! Cơ thể cô không thể bị lão hóa mà chỉ có thể phát triển đến khi chết thì thôi. Sau khi chết "giả" thì cô sẽ được loại bỏ mọi thứ có hại ra ngoài cơ thể chứ không dùng cơ thể ở đầu ngày hôm ấy. Đơn giản thì sau khi chết không đúng tuổi Thần Chết thì cô sẽ được bắt đầu lại ngày hôm ấy, cơ thể khỏe mạnh, tăng tuổi Thần Chết và cô chỉ lão hóa đến năm 28 tuổi rồi ngừng lão hóa hoàn toàn và chỉ có thể phát triển bộ não, thần kinh,...}

HẾT LUÔN CHƯƠNG NÀY ĐÂY!!!
 
Cuộc Chiến Lớn
Chương 18


M...m...m...m...

-Hình như tôi hơi mạnh tay với thằng nhóc thì phải!?!

-Elyan, cô có bao giờ nhẹ đâu!

-Coi nào Dahxisra, tôi luôn nhẹ nhàng mà!

-Thật sao Elyan, cô chỉ có thể nhẹ nhàng khi bị Dian đ...

-Cứ nói tiếp đi, Elise!- Elyan nhìn Elise với gương mặt vô cùng đáng sợ, tay còn tạo ra một khối băng lơ lửng nữa chứ!

-Không có gì!

-Vậy, vì sao tôi lại ở đây!?!

-À thì, cô thấy đấy, chúng tôi cần Rikok từ hồ trên nước trên núi Himasirik ở ranh giới Dian và Hakka!

-Dorian!?!

-Đúng, ranh g...

-Không đời nào!

-Sao vậy???

-Hakka thì không giáp với Inkania, nhưng Dorian thì có. Cô định bắt tôi cho cô qua ranh giới của Inkania và Dorian sao!!!

-Chuẩn!

-Mơ đi cưng, chụy mà mở thì thằng Dian đó sẽ thừa cơ cho quân tấn công chụy mất!!!

-Chắc hông!?!

-Chưa thấy thì câm!

-Yes.

-Elise, cô không giúp được gì cả! Để bà già này thử xem!

-Dahxisra, không có ý xúc phạm nhưng về lo cho con mèo của bà đi!

-...BÀ SẼ GIẾT MÀY!!!

-Để tui, E...

-Tránh ra, đồ không UM!!!

-Lili, lên đi. Con người này ngoài tầm hiểu biết của một con Android đam mê con người như tôi.

-Cũng được! Elyan, nghe n...

-Chào, Killa!

-Ok, tui đi tự tử đây! TÊN TAO ĐÉO PHẢI KILLA, SAO TỤI BÂY TOÀN GỌI TAO NHƯ VẬY, SAO AI CŨNG NHƯ NHAU THẾ NÀY!!! ĐỔI NGƯỜI!

-Chào, Elyan!

-Đồ cận thị!

-...Đứng yên nhé Elyan, tôi hứa nó sẽ nhẹ nhàng thôi, không đau đâu mà! Biết vì sao không!?! VÌ TÔI LÀ SNIPER CHUYÊN NGHIỆP MÀ, HAHAHAHAHAHAHA!!!

-Ta cần khởi động thứ sắt vụn do con trai tôi tạo ra đã ">!

-Giỏi lắm, con gái của mẹ!- Elise hôn lên trán Ana.

-Chờ tí, để con bắn cái đã, mẹ bảo cô ta đứng yên đi ạ! Cử động làm trượt và nó sẽ làm cô ta đau thêm thôi!

-Ngăn nó lại bây ơi!

-Rõ thưa sếp!

-BỎ TAO RA!!!

Trong khi đó.

-Tại sao mình lại chơi ngu, đi chọc con nhỏ đó nhỉ!

Sau một hồi lâu, họ dùng Ma thuật của Jolly và Arthur để mở Cánh Cổng Dịch Chuyển mà Xikk đã tạo ra. Cánh Cổng thông tới một căn phòng khá là lạ, trông có vẻ như là bị bỏ hoang khá lâu và hơi bẩn.

-Tại sao lại tới phòng này!!!- Elyan bực bội mở cửa ra.

Căn phòng này nằm ở cuối hành lang, bên ngoài cánh cửa có những kí hiệu kì lạ mà nhìn khá giống mã Morse, chỉ là nếu dùng quy tắc mã Morse thì nó sẽ thành:"Tn kn ta j ks", hoàn toàn vô nghĩa. Nhưng nếu ta có thể ghép nó lại theo mọi cách có thể thì ta có một đoạn văn bằng tiếng Auranda như sau:"Ta và Elyan thề sẽ kết hôn và yêu thương nhau đến cuối đời", nghe dễ thương nhỉ!?!

-Sao trên cánh cửa lại có mấy cái bết xước kì lạ vậy!?!- Ana đá vào cánh cửa.

-Câm miệng ngay!- Elyan đáp lại với thái độ chẳng vui vẻ gì.

-Hả??? Bà vừa nói gì hả, bà già kia!?!

-Câm họng ngươi lại và yên phận đi!

-Bà gi...

-U23 Việt Nam thua 1-2 rồi, mày kêu tao nữa là tao đóng băng mày luôn à!!!- Tâm trạng au đấy!

-Mianhae!

Họ yên lặng đi theo Elyan, cô ấy có vẻ đang nhớ về một cái gì đó, đôi mắt bắt đầu cô rưng rưng những giọt nước mắt. Elise đi đến và thì thầm vào tai cô một điều gì đó và... một cái tát thẳng mặt của Elyan.

-Cô nói gì vậy!?!- Lili vội chạy tới rồi xem vết bàn tay đỏ chót trên mặt Elise.

-Tôi chỉ mới nói một chữ là Dian thôi mà!

-Cô chơi khôn lắm Elise!- Dahxisra xoa đầu Elise khi bà đi qua họ.

-Sao cơ???

-Cả tổ chức ai cũng biết rằng Elyan là vợ của Dian!

-Thì sao???

-Elise bé bổng tội nghiệp không hiểu gì cả!- Ana đẩy Lili ra rồi nắm tay Elise lôi đi.

-Vậy có vấn đề gì với họ sao??? Dian theo Els rồi mà!

Một mảnh băng lao tới rồi đâm xuốn nền đất nơi cô đang đứng.

-Câm miệng và đi mau!!!- Elyan nhìn cô với đôi mắt đầy sát khí.

-Yes!

-Oh, cái này là gì vậy, cái này nữa, cái kia nữa, cả cái này và....- 42 đang bộc lộ bản chất"ngu" bẩm sinh.
 
Back
Top Bottom