Khác Cuộc chiến giữa đỏ và xanh

Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 105


*Rầm*

*Ầm*

Carlos cố gắng đấm vào kết giới.

Carlos: Cứng thế nhỉ?

Venn: Do ngươi yếu quá đấy.

Carlos: Tch im miệng!

Cậu ta tiếp tục vung tay đấm liên tục vào kết giới.

Kaytlyn: Trông cậu cực khổ quá nhỉ?

Carlos: Uh!?

Kaytlyn!?

Cậu ở đâu?

Có bị làm sao không?

Kaytlyn: À không sao, mà cậu tính làm gì thế?

Carlos: Tôi phá kết giới để ra ngoài giúp thầy chứ làm gì.

Bây giờ thầy đang solo với tên quỷ đó.

Tôi không chắc là thầy sẽ thắng đâu bởi vì tôi chưa bao giờ được nhìn thấy thầy sử dụng quá nhiều sức mạnh, cứ như thể là thầy đang đánh chơi thôi vậy.

Do đó tôi nghi là thầy có giấu bài nhưng sau trận đánh với tên Doman tôi lại nghĩ khác, thầy chỉ dùng đúng hai chiêu thức có nghĩa đó là ngưỡng một nửa sức mạnh của thầy rồi à?

Có quá ít không?

Nếu vậy thì nguy quá cần phải nhanh chóng đi giúp đỡ thầy ngay!

Kaytlyn: Ừm, cậu nói có lý.

Triệu hồi Ron.

Ron lấy ra cây búa liên tục đập vào kết giới, Carlos cũng lấy kiếm ra chém kết giới liên tục.

Thế nhưng dù đã được một lúc rồi nhưng mà vẫn chưa có biến chuyển gì cả.

Carlos: Này Venn, có thật là cần phải đập kết giới không vậy?

Ông có nhớ nhầm gì hay không?

Venn: Nhầm sao được mà nhầm!

Ngươi không tin ta à?

Carlos: Ừ sao tin được, nhìn mặt là thấy không uy tín rồi.

Venn: Cái gì hả!?

Hừ!

Nhà ngươi mạnh lên rồi kiêu căng chứ gì!

Carlos: Không dám à hahaha.

Venn: Aisss thằng oắt con này, sau chuyến này ta sẽ dạy lại cho ngươi một bài học!

Carlos: Ghê, thoát ra khỏi đây được đi rồi tính nha ông già.

Venn: Già cái đầu ngươi!

Carlos: Già thật, cả trăm tuổi hay gì rồi nhỉ?

Venn: Hừ!

Ta còn trẻ lắm nhé!

Kaytlyn: Xem kìa ~ Venn biết dỗi luôn.

Venn: Cái gì chứ hả!?

Ta không có dỗi!

Carlos: Ồ không dỗi thì đừng có cằn nhằn nữa.

Venn: Cái tên này!

Carlos: Hahahahaha, thôi lo mà thoát ra khỏi đây đi.

*Bịch*

Ervon ngồi lên một tảng đá chờ đợi.

Ervon: Haizz hắn còn mạng cuối nhỉ?

Cậu ta nằm xuống thư giãn một lúc.

Ervon: Không biết tụi nhỏ sao rồi.

Mình muốn xem tình hình của tụi nó quá.

Không lẽ lại bỏ tên này đi tìm các trò nhỉ?

Có một con chim bay ngang qua tầm nhìn của Ervon đang hướng thẳng lên bầu trời.

Ervon: Chà...

Thế giới này thật đẹp.

Tại sao bây giờ mình mới cảm nhận được nhỉ?

Không lẽ là do đây là giây phút cuối đời sao?

Hahaha vớ vẩn thật.

*Vụt*

Ramsod bất ngờ áp sát Ervon.

*Rầm*

Tay hắn biến đổi thành rìu chém thẳng xuống đất.

Ramsod: ?

Ervon không có ở đó.

*Cạch*

Cậu ta đáp xuống đất đầy ngạo nghễ.

Ervon: Gì đây?

Ramsod hùng hổ mà cũng có ngày phải đi đánh lén sao hahahahaha.

Ramsod: Bớt già mồm, ta đang rất muốn lấy cái mạng khốn của ngươi lắm rồi đấy!

Ervon: Vậy à?

Mạng cuối rồi nhỉ?

Ramsod giờ đây có thân thể cứng cáp vô cùng, hắn to lớn hơn Ervon một tí, ở phía sau hắn là hai đồng hồ kim đang lơ lửng trên không.

Ramsod: Ta đã rút kinh nghiệm, và giờ đây tỉ lệ thắng của ngươi là không có!

Ervon: Vậy à ~

Ramsod tiếp cận Ervon.

Cậu ta nhanh chân né đi, hắn đoán trước hướng đi liền mọc thêm một cánh tay bọc đầu.

Ervon: ?

*Rầm*

Ramsod nắm được Ervon và đập xuống đất cố gắng nhấn chìm ông thầy này xuống.

Tay của Ramsod ngày càng biến to ra.

Ervon: !?

Ông thầy dịch chuyển đi mất.

*Ầm*

Ramsod đập tay xuống đất.

Ramsod: Huh....

Phía sau!!!

Hắn quay lại tung đòn trảm vừa ngay lúc Ervon cũng tung đòn trảm.

*Boom*

Trảm của Ramsod mạnh hơn liền phá hủy luôn trảm của Ervon rồi bay về phía cậu ta.

Ervon: Uh!?

Cậu ta kịp thời né đi.

Ervon: Thể lực hơn rồi mà giờ hơn luôn cả trảm sao?

Phải cẩn trọng hết mức rồi.

Thi triển lãnh địa [Hệ mặt trời]

Ramsod: Triển khai lãnh địa [Dòng thời gian]

*Ầm*

*Ạch*

Lãnh địa của Ervon sập xuống, cậu ta chịu thêm một đòn sát thương chí mạng vào trọng tâm cơ thể.

Ervon: Hự!?

Cấu trúc không gian xung quanh biến đổi thành một cây cổ thụ khổng lồ với nhiều nhánh cây và rễ cây tán ra khắp nơi là các nhánh dòng thời gian.

Mặt đất giờ đây chỉ toàn là nước cạn chưa vượt qua cả bàn chân.

Một không gian tối om và chỉ có các nhánh thời gian và cái cây là phát sáng.

Ramsod: Khi ngươi rơi vào trận địa này của ta thì coi như mọi thứ đã an bài.

Ngươi sẽ chết trong chính lãnh địa của ta!

Tỉ lệ thắng của ngươi bây giờ là 0%.

Ervon: Vậy hả...

Ervon tạo ra hố đen bắn về phía Ramsod.

Hắn ngay lập tức biến mất.

Ervon: Uh!?

Ramsod: Ở trong lãnh địa này, ta nhanh hơn ngươi là điều chắc chắn.

Hắn đặt tay lên vai Ervon.

Thế nhưng ông thầy này vẫn bình tĩnh chỉ lên trên trời.

Ramsod: ?

Hố đen và hố trắng kết hợp lại tạo ra vụ nổ cực lớn.

*Boom*

Ramsod đã biến mất.

Hắn mọc ra lại từ nhánh thời gian khác.

Ervon: ?

Ramsod: Đau đấy, nó đủ để lấy mạng ta.

Tuy nhiên nơi ngươi đang đứng lại là lãnh địa của quỷ thời gian.

Kết thúc rồi tên kiêu ngạo.

Hắn hút một nửa năng lượng của các nhánh thời gian rồi tung ra một tia năng lượng cực lớn hướng thẳng về phía Ervon.

Cậu ta chuẩn bị chạy thì các nhánh thời gian khác trói tay chân Ervon lại.

Ervon: !?

*Boom*

-Hết chap 105-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 106


Đòn đánh kết thúc, Ramsod dừng tay lại.

Ramsod: Vậy là kết liễu được hắn rồi.

Đúng là con quái vật mà.

Lãnh địa được giải trừ.

Ervon: Hey ya!

Ramsod: !?

Hắn cứng đơ người.

Ramsod: Giọng nói này?

Hắn nhìn lên trên tầng hai sảnh A của trường.

Ervon: Này!

Đánh nhau với hàng giả vui không?

Ramsod: Chuyện này...

Là sao chứ?

Ervon: Heh!

Ta tạo ra bản thể giả dựa trên nhiều yếu tố của vũ trụ mà cấu tạo nên một bản sao hoàn hảo đấy!

Ramsod: Ra là vậy, lại một lần nữa bị hất tay trên.

Tch đúng là tên rắc rối mà.

Ervon: Yeah...

Cứ cho là vậy đi!!!

Bởi vì ta...

Là kẻ mạnh!!!

*Rầm*

*Ầm*

Ramsod: ?

Hắn nghe thấy tiếng động nhưng không thấy có chuyện gì xảy ra.

*Boom*

[Tử thần không gian] từ dưới mặt đất bay lên đúng ngay vị trí hắn đang đứng.

Ramsod: Agh!?

Hắn né ra nhưng vẫn chịu lượng sát thương lớn.

Ervon: Hahaha.

*Cạch*

Cậu ta nhảy xuống sân.

*Vù*

Ramsod thấy trước tương lai Ervon sẽ áp sát nên liền mọc ra cánh tay khác bọc đầu.

Ervon: Hây!

Ervon tạo ra hố trắng ở phía sau.

Hắn kịp thời ngăn chặn, hố đen bay tới.

Ramsod: Tch!?

Hắn đẩy cả hai ra xa.

Ramsod: Tí nữa thì cả hai thứ đó lại va vào nhau và phát nổ!

Nguy hiểm thật.

Hắn nhìn lại thì Ervon vẫn còn nhiều vết thương trên người.

Ramsod: Hoá ra ngươi vẫn đánh nhau với ta từ đầu đến giờ chứ không phải là bản thể kia.

Vậy là ngươi đã đoán trước rồi nên mới dùng hình nhân thế mạng nhỉ?

Ervon: Haha không sai!

Ervon vung chân trái lên đá.

Ramsod nhanh tay nắm lấy chân cậu ta.

Đột ngột Ervon tự cắt luôn chân mình rồi sau đó tạo ra từ trường xung quanh cái chân kèm theo đó là phóng to kích chân cái chân đó lên.

*Rầm*

Ramsod quá bất ngờ không kịp trở tay liền bị đánh văng ra xa.

Ervon: Huh?

Khoan đã, liệu mình có đoán đúng không?

Phải thử lại lần nữa mới được.

Ervon mọc lại cái chân khác.

Ervon: Hahaha Ramsod, ngươi nhìn thấy trước tương lai nhưng vẫn bị đánh trúng sao?

Thật nực cười!

Ramsod: Ngươi!

Câm miệng!!!

Hắn kết ấn.

Ramsod: Thi triển lãnh địa!

Ervon: [Lyzent]

Ramsod: [Dòng thời gian]

Ervon: Triển khai lãnh địa [Hệ mặt trời]

*Ầm*

*Ạch*

Lãnh địa của Ervon một lần nữa sập xuống.

Ramsod: Ngươi vẫn chưa rút ra bài học gì sao!?

Cứng đầu thật đấy!

Lãnh địa của ta mạnh hơn thì ngươi có cố như thế nào cũng vậy thôi!!!

Ba tên Ramsod khác áp sát Ervon.

Cậu ta liền tạo ra từ trường xung quanh mình.

Ngay lập tức cả ba tên đó vừa tiếp cận đã bị đẩy ra xa.

Mỗi tên bị ăn một nhát trảm rồi tan biến.

Ramsod: Chà...

Có Lyzent vào đánh khác hẳn.

Ervon: Hehe bành trướng lãnh địa [Hệ mặt trời]

Ramsod: Lại nữa?

*Ầm ạch*

Lãnh địa của Ervon lại một lần nữa sụp đổ ngay sau khi được tạo ra.

Ervon: *Mình có thể thay đổi tính chất của lãnh địa được không nhỉ?*

Hai cái đồng hồ phía sau Ramsod bắn ra tia năng lượng về phía Ervon nhưng cậu ta đã né kịp.

Ramsod áp sát ông thầy này lần nữa.

Ervon: [Tử thần không gian]

Ngay lập tức cậu ta bắn ra thứ quả cầu năng lượng khủng khiếp đó đẩy mạnh Ramsod ra xa và làm hắn bị thương không hề nhẹ.

Ramsod: *Dù đã yếu hơn ta về nhiều mặt nhưng hắn vẫn khá nguy hiểm với con bài này, hắn đang toan tính điều gì?

Tại sao lại sử dụng lãnh địa nhiều lần?

Hay chỉ là sự cố chấp hết thuốc chữa?*

Suy nghĩ xong, Ramsod liền gạt bỏ quan điểm đó vì hắn không tin là Ervon sẽ có cách tiêu diệt hắn vốn đang không khác gì thực thể bất khả chiến bại.

Ervon: Triển khai lãnh địa.

Ramsod: Lại nữa sao?

Tên này điên à?

Ervon: [Hệ mặt trời]

*Ầm*

*Ạch*

Lần này thì lãnh địa của Ervon đã lấn chiếm được một ít không gian của Ramsod khiến hắn khá bất ngờ.

Thế nhưng nó là chưa đủ để làm ảnh hưởng đến lãnh địa của hắn vì ngay sau đó lãnh địa của Ervon lại sụp đổ.

Ramsod: Không lẽ nào...

À...

Ta hiểu rồi.

Ervon tạo ra nhiều hố đen tấn công Ramsod dồn dập không ngừng.

Hắn đột ngột xuất hiện từ phía sau tung đòn trảm nhưng lại bị từ trường lẫn hố trắng ngăn lại và bật ra.

Ramsod: !?

*Sack*

Hắn bị trảm và rơi đầu nhưng ngay sau đó lại trồi lên từ một nhánh dòng thời gian khác.

Ervon: ?

Ông thầy này đột nhiên mỉm cười.

Ervon: À...

Ra là vậy...

Hiểu rồi...

Ervon tung ra hàng loạt các hố đen và hố trắng bay đến.

Ramsod né hết, tuy nhiên lại có một số đuổi theo mục tiêu nên hắn triệu hồi vòng bát liêm để phòng thủ.

Không ngờ khi hắn vừa tạo ra thì cả hố trắng lẫn hố đen lại hợp lại và phát nổ.

*Boom*

Nhiều nhánh thời gian của cây cổ thụ bị dập tắt.

Ramsod sẽ giảm bớt độ nguy hiểm ở trong này.

Ervon: Triển khai lãnh địa.

Ramsod: Lại nữa!?

Ervon: [Hệ mặt trời]

Lãnh địa của ông thầy đã chiếm lấy một nửa nhưng nhanh chóng sụp đổ thêm lần nữa.

Ramsod: Ta bực rồi đấy.

Hắn kết ấn.

Ramsod: Huyết quỷ thuật [Hỗn độn]

Ervon: ?

Ramsod: Ta biết ngươi đang nghĩ gì.

Một kế hoạch khá tinh vi, ngươi cố gắng thay đổi tính chất của lãnh địa và tận dụng việc bỏ qua thời gian hồi chiêu nên liên tục thi triển chiêu thứv này nhằm tìm cách lật đổ lãnh địa của ta.

Hahaha thật là một kế hoạch ngu xuẩn, ta sẽ không để cho điều đó xảy ra đâu.

Huyết quỷ thuật sẽ giúp ta trừng trị loại cứng đầu nhà ngươi!

-Hết chap 106-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 107


Ervon: Hây!

Ervon tạo ra hố đen trên tay rồi lao tới tấn công Ramsod.

Đột ngột cậu ta bị tua nhanh thời gian liền bị tăng tốc độ đến bất ngờ mà không đổi hướng được.

*Rầm*

Ervon đâm thẳng vào tường.

Ervon: Hự!?

Cái gì thế này?

Không từ bỏ, ông thầy này tạo ra hố trắng ném về phía Ramsod nhưng nó vừa bay tới liền bị tua chậm thời gian lại như thể bị bất động.

Ramsod: Sao?

Ervon: Uh!?

Là huyết quỷ thuật của hắn sao?

Không gian xung quanh tạo ra hàng loạt vòng lặp thời gian, nhiều vết nứt xuất hiện với các cánh cổng đưa đến các mốc thời gian khác nhau.

Ramsod liền áp sát Ervon rồi tóm lấy cậu ta đưa vào một cánh cổng trong số đó.

Ervon: !?

Một con khủng long đạp chân xuống đúng vị trí Ervon rơi xuống.

*Rầm*

Khói bụi mịt mù, Ervon đã né ra kịp.

Ervon: Khủng long cổ dài?

Ramsod: Đúng rồi đó.

Ervon: Uh!?

Ervon bị đẩy vào hàng loạt cánh cổng khác.

Có nơi cậu ta đi qua là chiều không gian toàn là cỏ cây, có nơi chỉ toàn là biển cả, có nơi thì lại là hoang mạc, có khi lại bay đến giữa một cuộc chiến tranh ác liệt, khi lại du hành ngang qua một bộ tộc ăn thịt người.

*Rầm*

Ramsod ném Ervon về thực tại.

Lyzent của ông thầy này gần hết thời gian sử dụng.

Ervon: Hah...Hah...

Ramsod: Sao?

Ngươi còn lời trăn trối gì không?

Ervon: C-có đấy...!

Ramsod: ?

Ervon đứng dậy với đầy thương tích trên người.

Ervon: Thi triển lãnh địa.

Ramsod thấy vậy liền tung một đòn trảm.

Ervon: Sai rồi.

Cậu ta nói thì thầm vào Ramsod ngay lập tức lại một lượng thông tin vô hạn tiêm thẳng vào đầu hắn ta đến mức cứng đơ cả người mà không di chuyển được.

*Ầm*

*Ạch*

Lãnh địa của Ervon được tạo ra và đánh bật lãnh địa của Ramsod.

*Ầm*

Lãnh địa của Ramsod sụp đổ.

Ramsod: !?

*Sack*

Một đòn trảm chí mạng bay tới xé toạc toàn thân Ramsod ra nhưng hắn ngay lập tức tua ngược thời gian và trở về như cũ.

Ngay lập tức Ervon tung ra hàng loạt các hố trắng và hố đen bao phủ khắp lãnh địa.

Chúng bay về phía Ramsod liên tục và hắn phải chống đỡ không ngừng.

*Ầm*

*Boom*

*Rầm*

Một số hố trắng và hố đen chạm vào nhau và hợp lại sau đó phát nổ khiến hắn ta vô cùng khốn đốn.

Ramsod: Tch có gì đó không đúng lắm!?

Ervon: Đúng rồi đó, bây giờ ngươi mới nhận ra sao?

Ramsod: Nếu đã vậy rồi thì!?

Hắn thủ thế rồi kết ấn.

Ramsod: Ta sẽ liều mạng với ngươi lần này!!!!????? [Hơi thở cuối cùng]

Ngay lập tức Ramsod gia tăng toàn bộ sức mạnh lên mức tối đa và vượt qua cả giới hạn của bản thân.

Ramsod: Ngày hôm nay chỉ có một trong hai ta được sống!!!!

Lyzent của Ervon đột ngột hết thời gian.

Ervon: Uh...

Hơi không ổn rồi.

Hắn muốn chơi tất tay luôn sao?

*Rầm*

Carlos dù đã cố gắng nhưng không thành công phá hủy kết giới.

Venn: Yếu thế?

Carlos: Yếu cái đầu ông!

Kaytlyn: Khoan đã, tại sao mình lại cảm nhận thấy có nguồn sức mạnh khác ở đây?

*Ầm ầm*

Một con quỷ khổng lồ xuất hiện, nó nhìn chằm chằm vào họ.

Tất cả bọn họ đều nhỏ bé đến mức không to bằng nỗi con mắt của nó.

Carlos: Cái quái gì đây?

Venn: Ồ xem ra nó là chủ sở hữu của cái lãnh địa này, nếu như chúng ta xử được nó thì cũng sẽ thoát ra khỏi đây được thôi.

Kaytlyn: Vậy sao?

Thế thì đỡ quá.

Carlos: Haha đến lúc áp dụng những gì đã được rèn luyện suốt khoảng thời gian qua rồi!

Carlos mặc đầy đủ bộ giáp với lõi năng lượng màu xanh lá kèm theo cây kiếm của mình.

Carlos: Chà...

Lâu rồi tôi mới được dùng nó cho thực chiến.

Carlos lao lên tấn công nhưng nó ngay lập tức nắm lấy cậu ta rồi đập vào kết giới.

Carlos: Hự!?

Cái gì!?

Nhanh thế cơ á!?

*Boom*

Carlos phát ra ánh sáng làm cháy tay con quỷ rồi sau đó bộc một lớp năng lượng dày đặc bay thẳng đến đầu của con quỷ.

Carlos: [Thánh quyền]

*Rầm*

Một cú đấm kinh thiên động địa làm con quỷ ngã nhào xuống đất.

Nó dùng chân hất lên đá trúng vào Carlos.

Kaytlyn liền cho Ron, Thủy Long và lũ quỷ tấn công hắn ta.

*Rầm*

Một bổ từ búa củ Ron quả thật là rất đau khiến đầu con quỷ bị mốp ngay lập tức.

Thủy Long tạo thật nhiều nước hạn chế khả năng di chuyển của con quỷ này.

Quá bất lợi, nó liền gầm lên thật lớn làm cả nhóm nhức đầu đến khó chịu.

Carlos: Uh!?

Có bộ giáp mà vẫn chịu phải thứ này sao!?

Kaytlyn: Aghhhh!???

Kaytlyn bất tỉnh nằm gục xuống đất làm Ron, Thủy Long và lũ quỷ tan biến.

Thấy vậy, con quỷ dừng lại vung tay về phía đó tấn công Kaytlyn nhưng Carlos đã ra mặt ngăn cản.

*Sack*

Một đòn chém cắt đứt luôn bàn tay phải của con quỷ.

Nó lại gầm lên như trước.

Carlos: Tch!?

Venn: Để ta.

Venn chiếm lấy xác của Carlos ngay lập tức khiến cậu ta trở nên tràn đầy sát khí.

Toàn bộ giáp của cậu ta chuyển sang màu đỏ, thanh kiếm đổi sang màu đen.

Venn: Hây!

Không khí nắn lại thành hình tròn đè lên đầu con quỷ khiến nó đau đớn vô cùng.

Venn tạo ra thêm lớp gai trên quả cầu vô hình ấy.

Trong lúc nó đang gào thét vì điều đó thì Venn liền tiếp cận đầu con quỷ rồi khuếch đại năng lượng vào thanh kiếm đục vào đầu con quỷ thật sâu.

Venn: Ha!

Cậu ta đâm liên tục vào bộ não và sau đó chém thật mạnh làm con quỷ chết tươi ngay tại chỗ.

Lãnh địa này dần tan biến và họ được nhìn thấy ánh sáng mặt trời.

Venn: Haha!

Ta tự tin cân hết tất cả mọi kẻ thù.

"Lo cho thầy của bọn ngươi đi"

-Hết chap 107-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 108


*Rầm*

*Boom*

*Vụt*

Ramsod cố gắng tóm lấy Ervon nhưng hụt liên tục.

Hắn tấn công dồn dập đến mức Ervon không kịp có thời gian suy nghĩ mà phải liên tục chống cự.

Ervon: Chà...

Hết Lyzent rồi khó xoay sở với tên này đây.

Ramsod: Ngươi tập trung vào!!!

*Rầm*

Ramsod đấm thẳng vào mặt Ervon.

Cậu ta dịch chuyển đi mất.

Ervon: Tch đánh được vài phút rồi, lãnh địa cũng bị sập xuống.

Không lẽ mình thật sự phải đánh với trạng thái này sao?

À phải rồi!

Còn cái đó!

Ramsod tung liên tục các nhát trảm mỏng hướng về phía Ervon.

Ông thầy này đã uyển chuyển né được hết.

*Vụt*

Ramsod: Uh!?

Ervon đặt tay lên vai Ramsod, ngay lập tức hắn một lần nữa bị truyền lượng thông tin quá lớn đến nỗi khiến bản thân cứng đơ cả người và ngay lập tức vết cắt chí mạng lại phóng đến vị trí của Ramsod.

Đột ngột hắn vung tay lên chặt luôn cái não của bản thân để chiến đấu.

Ervon: Uh!?

Ramsod: Ha!?

Hắn tung ra cú đâm nguy hiểm nhưng Ervon đã né được.

*Ầmmm*

Không khí ngay hướng đó bị xé toạc ra.

Chúng bất ngờ phát nổ ngay chính vị trí của Ervon.

*Boom*

Cậu ta đã né ra kịp thời.

*Sack*

Vết cắt bay đến và Ramsod kịp thời dùng vòng bát liêm ngăn chặn sau đó gia tăng tốc độ di chuyển của bản thân đến mức khó xác định để tiếp cận Ervon.

Ông thầy thấy vậy cũng di chuyển theo nhưng cậu ta lại bị tua chậm thời gian dần dần lại.

Ervon: !?

Ramsod: Đặc sản của chúng ta là gì nào?

Là trảm đấy!

*Sack*

Một đòn trảm lớn bay đến phía của Ervon nhưng ông thầy này không di chuyển nỗi nữa vì bị tua chậm quá mức rồi.

Ervon: Hây!

Ngay lập tức cả hai bị hoán đổi vị trí.

Ramsod: Uh!?

Hắn ăn trọn đòn trảm của chính mình rồi nằm gục xuống.

Ervon nhân cơ hội bắn ra quả cầu năng lượng [Hút] về phía Ramsod.

Mọi thứ nó đi qua bị hút vào quả cầu này và càng hút vào nó lại càng to ra.

Ramsod: Bành trướng lãnh địa [Dòng thời gian]

Ervon: Uh!?

Ervon bị bất động, hắn tiếp cận tung nhát chém chí mạng cắt đôi người cậu ta.

*Sack*

Ramsod: ?

Ervon: Heh!

Từ phần thân trên của Ervon mọc ra phần thân dưới mới còn phần thân dưới mọc ra thêm phần thân trên.

Ramsod: Uh!?

Cái gì thế này!?

Hắn linh cảm có điều gì đó đáng ngờ nên từ bỏ ý định tấn công Ervon theo cách đó vì lo lắng rằng Ervon sẽ mọc ra thêm thân xác mới và hắn sẽ đối đầu với nhiều kẻ thù hơn.

Ervon thấy Ramsod chần chừ liền tung quả cầu năng lượng [Đẩy] hất văng hết mọi thứ nó đi qua, càng hất nhiều thì quả cầu càng biến to hơn.

Ramsod: Tch!?

Hắn phóng to kích thước ra nuốt trọn quả cầu rồi hấp thụ gia tăng sức mạnh sau đó đá bay hai Ervon ra xa.

*Rầm*

Ramsod: À!

Ta hiểu rồi!

Nếu như ngươi có thể mọc lại cơ thể dựa vào những gì còn sót lại thì ta cứ việc đánh tan xác ngươi ra, xâu xé thành nghìn mảnh thì chắc chắn sẽ không cho ngươi cơ hội hồi phục trở lại!

Hắn muốn kiểm chứng bằng cách thử lên một tên Ervon bất kỳ.

Hắn phi như bay đến tấn công nhưng Ervon ngay lập tức né đi, Ervon thứ hai áp sát tung một đòn [Tử thần không gian] khiến hắn ta loạng choạng mất cân bằng.

Ervon còn lại hợp thể cả hai quả cầu [Hút] và [Đẩy] tạo thành quả cầu năng lượng [Hủy diệt] xé tan cánh tay trái của Ramsod.

Hắn chợt nhận ra kỹ năng thời gian của hắn không áp dụng lên chiêu thức của Ervon mà chỉ tác dụng được lên chính Ervon và năng lượng hữu hình, nếu năng lượng vô hình thì hắn cũng bó tay.

Ramsod bỗng cảm thấy lo sợ hơn bao giờ hết vì giờ đây Ervon không bị khắc chế cứng nữa.

Ramsod: Gớm thật!

Tên này trông thế mà lắm trò!

Ervon: Heh!

Cậu ta bất ngờ áp sát Ramsod, dù bị ngưng động nhưng đã kịp thời tung chiêu trước.

Một lần nữa hố đen và hố trắng hợp lại lấy đi cánh tay phải của hắn ta.

*Boom*

Ramsod: Uh!?

Chết tiệt!?

Liều mạng luôn vậy!?

Còn gì để mất đâu chứ!?

Hắn hút toàn bộ năng lượng của các nhánh dòng thời gian để có thứ sức mạnh kinh khủng áp sát Ervon tấn công liên tục.

Ervon: !?

*Rầm*

Hắn tung trảm liên tục, giờ đây khắp không gian đều bị trảm và ngay lậo tức một Ervon bị cắt đứt ra hàng trăm mảnh rồi tan biến.

Ervon: Trúng phốc rồi!!! [Lyzent]

Ramsod: Uh!?

Đột nhiên một hình nhân năng lượng được tạo ra tiếp cận đánh tay đôi với Ramsod.

Ervon: [Kích nổ]

*Boom*

Khói bụi vừa tan biến thì hắn bất ngờ nhìn thấy năm quả cầu năng lượng [Hủy diệt] bay tới.

Hắn chơi tất tay lao lên hứng hết toàn bộ mọi đòn đánh tiếp cận được Ervon.

*Sack*

Cậu ta bị cắt ra làm đôi.

Ervon: Đòn đánh giảm độ hiệu quả hồi phục?

Ramsod: Phải!!!

Hắn điên cuồng chém Ervon liên tục.

Ramsod: Haaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!

*Rầm*

Hắn tung đòn kết liễu khiến cho lãnh địa của hắn sụp đổ.

Ramsod: Hah...hah...hah...

Mệt quá...

Kiệt sức rồi...

Hắn đã chết!

Hắn đã chết!

Hahahahahahahahahaha!!!!

Ervon: Ghê.

Ramsod: Uh!?

Hắn ta nhìn lên trên đầu.

Ervon: Rất tiếc thứ ngươi vừa chém là hình nhân năng lượng.

Lí do ngươi không thể biết trước mà kịp đề phòng dù đã có thể nhìn trước tương lai từ một đến hai giây là do bộ não của ngươi đã không còn nên không kịp xử lý dữ liệu, chính ngươi đã tự đưa bản thân vào cửa tử.

Ramsod: Uh!?

Chẳng phải thứ quái quỷ đó đã bị nổ tung lúc nãy rồi sao!?

Ervon: Ta kích nổ vào không gian chứ không phải hình nhân đó.

Ramsod: Uh!?...

Thôi...

Kết thúc rồi sao!?

Không!?

Không!?

Quả cầu năng lượng [Hủy diệt] và [Tử thần không gian] xuất hiện phía sau Ervon.

Hai quả cầu này kết hợp lại với nhau và Ervon điều khiển nó bay về phía hắn ta.

Ervon: [Big bang]

*Boom!!!*

Một vụ nổ kinh thiên động địa xảy ra.

Ramsod đã chết mất xác, hắn không còn lại gì nữa, kể cả là một tế bào nhỏ.

Ervon đã giành chiến thắng

-Hết chap 108-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 109


*Cộc*

Carlos cõng Kaytlyn xuống phía dưới sân trường.

Carlos: Uh...

Sao nó lại tan tành thế này rồi?

Cậu ta nhìn thấy thầy của mình từ xa.

Carlos: Thầy Ervon!!

Ervon: ?

Cậu ta nhanh chóng chạy đến bên người thầy của mình.

Carlos: Thầy ổn chứ?

Ervon: Haha rất ổn!

Bởi vì thầy vip pro mà.

Carlos: Thế thì tốt rồi.

Ervon: Mà nè, con bé bị sao thế?

Carlos: Cậu ta bất tỉnh do âm thanh của một con quỷ khổng lồ phát ra.

Ervon: Chà...

Sức mạnh âm thanh sao?

Nghe thú vị phết.

Carlos: Vậy là tên Ramsod tử trận rồi hả thầy?

Ervon: Ừ, không còn mảnh tế bào nào luôn.

Carlos: Ôi em lo xa quá rồi.

Thế này thì tuyệt thật, bọn em cứ lo thầy bị làm sao cơ.

Ervon: Trời ơi dăm ba bọn này, quá đơn giản với thầy luôn.

*Cộc*

Có một kẻ lạ mặt tiếp đất.

Ervon: ?

Carlos: Uh!?

Là quỷ!?

Họ ngay lập tức phòng thủ.

???: Bình tĩnh, ta không làm gì hết.

Ta đến thu nhận lại thú nuôi thôi.

Ervon: Thú nuôi?

Hắn ngay lập tức hút hết một thứ năng lượng xanh vào người và hấp thụ nó.

Đó là luồng sức mạnh của Ramsod.

Ervon: Ngươi là đồng đội của hắn!?

???: Ờ, ta mới chính là quỷ thời gian, đây là pet của ta thì cũng không lạ gì khi mang sức mạnh giống ta nhỉ?

Thôi tạm biệt, ta không có hứng thú với các ngươi.

Hắn mọc cánh ra bay lên trời.

*Vụt*

Carlos: Uh...?

Ervon: Thôi kệ vậy, haizz chúng ta về thôi.

Carlos: Nhưng ngôi trường này bị phá hủy nặng nề quá rồi, học sinh sẽ học ở đâu?

Ervon: Yên tâm, có đội hỗ trợ khôi phục rồi, họ sẽ nhanh chóng đưa nơi này trở về tươi đẹp như trước thôi.

Về nào.

Carlos: Vâng.

[Trụ sở thợ săn]

Carlos đã đặt chân về đây.

Ervon: Có một số chiêu thức thầy thấy khá phù hợp với em nên sẽ truyền đạt lại sau.

Carlos: Ok thầy.

Ervon: Kết thúc buổi luyện tập hôm nay được rồi.

Hãy dưỡng thương đi, ngày mai em sẽ gặp Logan đấy.

Carlos: Ồ, vậy để em đưa Kaytlyn về nhà.

Ervon: Ờ, đi đi bye ~

Carlos đã đưa Kaytlyn về đến nhà, cậu ta không quên đắp chăn cho Kaytlyn, khoá cửa rồi rời đi.

*Cộc cộc*

*Rạch*

Bước đi trên đường, Carlos lấy ra tờ giấy chứa địa chỉ nhà mà Darnel đã đưa.

Carlos: Họ có ở nhà không nhỉ?

Nên đi thử.

Cậu ta lần mò theo địa chỉ, dù hơi xa nhưng Carlos vẫn cố gắng tìm.

Có điều...

Cậu ta lại chưa từng đến khu vực đó nên việc tìm đường là rất khó.

Trời đã trở đêm mà cậu ta vẫn còn lang thang ngoài đường.

Carlos: Tch, xa quá.

Giá như mà có Nathan ở đây thì tới lâu rồi.

Cậu ta quyết định bỏ về vì không thể bỏ lỡ buổi luyện tập vào ngày mai.

[Sáng hôm sau]

[Trụ sở thợ săn]

Carlos đã đến từ sớm.

Carlos: Haizz, tìm thì khó quá.

Phải làm sao nhỉ?

Lạ thật, ở thành phố ko ở, mua hẳn mảnh đất riêng nằm độc lập mà ở.

Thế này thì tìm làm sao đây?

Kaytlyn: Hello!

Cậu ta vẫy tay chào Carlos từ xa.

Carlos: Oh.

Carlos cũng chào lại.

Carlos: Sao rồi, còn mệt không?

Kaytlyn: Hết rồi, cảm ơn cậu.

Carlos: Không có gì.

Mà hôm nay tập với Logan, chúng ta lại đang ở đây nhưng không thấy cậu ta đâu.

Hmmm....

Tôi không nghĩ Logan đến trễ mà là...

Kaytlyn: Có lẽ là chúng ta đến sai chỗ rồi.

Bỏ quên điều gì chăng?

Carlos: Uh...

À phải rồi nhỉ?

Tôi biết cậu ta ở đâu rồi.

Kaytlyn: Sao?

[Nghĩa trang Panred]

Carlos và Kaytlyn đến đó và nhìn thấy Logan đang đứng trước mộ của Lily tặng một bó hoa.

Carlos: Cậu ta còn chưa quên chuyện đó.

Kaytlyn: Um, thôi chuyện buồn không thể cứ vậy mà lưu luyến mãi được.

Chúng ta cần phải tập trung vào hiện tại.

*Bịch*

Carlos đặt tay lên vai Logan.

Carlos: Chào.

Logan: ?

Carlos: Chúng tôi đến làm nhiệm vụ ấy mà.

Logan: À, rèn luyện khả năng chiến đấu trước khi giao chiến với bọn dị nhân nhỉ?

Kaytlyn: Đúng thế.

Logan: Được rồi.

Carlos: Nhiệm vụ thì sao?

Cậu xem chưa?

Logan: Rồi, tôi đến sớm hơn hai cậu đấy.

Chúng ta sẽ đi đến ga tàu Billy, tiêu diệt một con quỷ tên là Bizzy.

Nó có khả năng co giãn như cao su.

Haizz thật tình thì tôi không hiểu tại sao nó lại được xếp vào bậc cao nữa.

Carlos: Co giãn...

Chẳng phải nó khắc chế chúng ta hẳn hoi rồi sao?

Đòn đánh vật lý đâu còn tác dụng?

Logan: Đúng thế, tuy vậy tôi đã có cách rồi.

Các cậu khởi động tí nhé?

Theo tôi.

Họ đi đến một công viên nhỏ gần đó, Carlos và Logan thì chống đẩy và đu xà để khởi động, Kaytlyn thì chạy bộ vòng quanh đó.

Logan: Cậu biết đấy, phải khởi động trước khi làm gì đó thì mới tránh gặp bất trắc.

Carlos: Ừm, cái này tôi biết.

À mà cậu có biết vì sao mà thông báo nhiệm vụ từ hội thợ săn thường có thiếu sót không?

Logan: À, cái này không trách họ được.

Trên thực tế, chúng ta sẽ có radar dò vị trí của quỷ với quy mô lớn và số lượng lớn.

Khi đó những con quỷ bị quét trúng sẽ được cho vào nhiệm vụ.

Tuy nhiên có những con quỷ cấp cao hơn biết ẩn mình thì lại không dò ra được gây ra hiện tượng mà các cậu thường gặp.

Carlos: Ồ.

Logan: Được rồi, đi thôi nào.

[Ga tàu Billy]

Logan: Như cũ, quan sát địa hình trước tránh bị lạc nhé.

Carlos: Ừm, nó khá rộng đấy.

Kaytlyn: Rõ rồi nhaaa.

Bước đầu của nhiệm vụ bắt đầu

-Hết chap 109-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 110


*Cộc cộc*

Carlos đang đi khám phá xung quanh tầng hai của ga tàu Billy.

Cậu ta quan sát và ghi nhớ đường đi để không bị lạc cũng như có thể chặn đường con quỷ bất cứ lúc nào.

Carlos: Hửm?

Cậu ta cảm giác như đang có ai đó đang theo dõi mình.

Carlos quay lại thì không thấy ai cả.

Carlos: Chắc là nhầm lẫn thôi.

Trời hôm nay khá lạnh, tuyết rơi dày đặc bên ngoài.

Bản thân Carlos cũng cảm thấy khó chịu với cái thời tiết oái oăm này.

*Cộc*

Cậu ta đi đến sảnh chính nơi mà có khu soát vé ở gần đó cũng như là âm thanh phát ra từ chiếc loa liên tục.

Những cái bảng điện tử phát sáng thông báo về lịch trình chuyến đi được lắp đầy trên tường.

Carlos: Huh?

Cậu ta nhìn lên bảng thống kê nhiệt độ mỗi ngày thì thấy là -16°C.

Carlos: Cái gì thế này?

Lạnh đến thế cơ á?

Bảo sao hôm nay ông Venn lại im lặng quá.

Trời lạnh thế này thì ông ta không lộ diện được rồi.

*Cộc*

Kaytlyn bước đến.

Kaytlyn: Oh!

Hi!

Cậu đã khám phá hết ga tàu này chưa?

Carlos: Rồi, cụ thể đây là tầng cuối mà tôi đi xem xét.

Kaytlyn: Ồ vậy thì tốt rồi.

Chúng ta coi như đã hoàn thành được bước đầu của nhiệm vụ.

*Ting tong*

Cái loa gần đó vang lên.

Loa: Xin thông báo, chuyến đi từ ga tàu Billy tại thành phố Leta đến ga tàu Richard tại thành phố Rotake sẽ khởi hành sau mười phút.

Đề nghị các hành khách nhanh chóng bước lên tàu trước khi khởi hành để các nhân viên soát vé sắp xếp chỗ ngồi.

Carlos: Tôi vẫn không hiểu rằng tại sao lại không sơ tán mọi người đi nhỉ?

Kaytlyn: Haizz rất tiếc là vẫn còn dư âm từ những người không tin tưởng hội thợ săn và nơi này không cho phép chúng ta sơ tán.

Tuy nhiên vì trách nhiệm của thợ săn nên chúng ta sẽ đến đây và hạn chế tối đa lượng thương vong.

Carlos: Vậy là...

Kaytlyn: Chắc chắn sẽ có người phải nằm xuống.

Đó là điều tất yếu, là cái giá phải trả cho sự cổ hủ.

Nào, vào vị trí đi, sắp đến giờ rồi.

Chúng ta sẽ chuẩn bị thêm kế hoạch dự phòng nếu có trường hợp tương tự như Ramsod xảy ra.

Kế hoạch của họ bây giờ vẫn là ưu tiên tiêu diệt quỷ co giãn đấy.

Carlos sẽ ở tầng dưới cùng phía dưới lòng đất.

Kaytlyn sẽ ở tầng trệt, Logan sẽ lo tầng hai và tầng ba.

Khu vực bên ngoài sẽ được Thủy Long với lớp thuật tàng hình quan sát để tránh bị mọi người chú ý.

*Lạch*

*Cạch*

Đồng hồ chỉ điểm đúng ba giờ chiều.

Một chuyến tàu vừa khởi hành cách đó không lâu.

Logan: ?

Cậu ta quan sát rất kĩ và chẳng thấy có chuyện gì xảy ra.

Logan: Liệu có sai giờ không nhỉ?

Carlos: Báo cáo!

Không có dấu hiệu bất thường.

Logan: Được.

*Cụp*

Carlos tắt bộ đàm.

*Cộc cộc*

*Dack*

Kaytlyn: ?

Cậu ta đang đi thì cảm giác như mình vừa giẫm phải thứ gì đó mềm mềm.

Kaytlyn: Uh!?

Cậu ta đưa chân lên và thấy đó là một miếng cao su.

Hàng loạt những người khác cũng mắc phải trường hợp tương tự.

Các hành khách và nhân viên hoảng hốt la hét nhưng không thể bỏ chạy vì đã bị cao su giữ chân lại.

*Cộc cộc*

Carlos: ?

Cậu ta vừa giẫm phải miếng cao su nhỏ dưới mặt đất.

Carlos: Chắc chắn là nó rồi.

Đây là cao su nguyên chất chứ không phải là kẹo cao su.

Chả ai mang theo thứ này trong người cả.

Con quỷ này đã cho những miếng cao su này ẩn mình dưới mặt đất và khi có lực tác động từ phía trên là giẫm xuống thì chúng sẽ trồi lên.

Hay đấy con quỷ!

Cậu ta lấy ra thanh kiếm của mình.

Carlos: Vật nhọn thì tất nhiên sẽ khắc chế được nó rồi.

*Sack*

Carlos vung thanh kiếm chém vào miếng cao su.

Carlos: ?

Miếng cao su không đứt mà nó đang bị kéo giãn ra.

Đột ngột nó thu gọn lại như trước lúc không bị co giãn hất văng thanh kiếm của Carlos ra xa.

Carlos: Uh!?

*Leng keng*

*Soạt*

???: Xin chào...

Ngươi bất ngờ lắm đúng không?

Carlos: Ngươi là...

*Cụp*

*Sột soạt*

Logan cất đi thiết bị liên lạc và chuẩn bị di chuyển.

Logan: Ái chà, tới rồi.

*Cộc cộc cộc cộc cộc cộc*

Logan nghe được âm thanh chuyển động từ đằng sau liền né đi.

Một con quỷ bình thường nhào ra bắt hụt Logan.

*Bịch*

Logan: Tạm biệt!

*Rầm*

Logan tung cú đấm cực mạnh đè con quỷ sâu xuống sàn nhà và chết vì tan xác.

Logan: Con quỷ này tính chơi chiến thuật gì đây?

Hội đồng mình để câu giờ và giải quyết Carlos và Kaytlyn trước à?

*Lộc cộc*

Tiếng chân gần phía Kaytlyn liên tục vang lên khiến cậu ta có phần lo lắng.

Kaytlyn: Sao thế này?

Xung quanh toàn người là người thì làm sao mà mình xác định được con quỷ ở đâu chứ.

Cậu ta cảm nhận được điều gì đó không tốt.

Kaytlyn: Uh!?

Tất cả mọi người mau cúi xuống!!!

Mọi người tỏ ra khó hiểu và không làm theo, chỉ có số ít người do quá sợ hãi mà cúi xuống theo.

Kaytlyn đã cúi xuống kịp lúc.

*Sack*

Một đòn trảm cắt ngang toàn bộ tầng trệt của ga tàu.

Hàng loạt người vô tội bị cắt đôi người và ngã xuống đất.

Xác chết nằm la liệt khắp nơi, máu chảy thành sông.

-Hết chap 110-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 111


*Cạch*

Carlos: Ngươi là quỷ với khả năng co giãn?

Quỷ: Gì chứ?

Các ngươi gọi ta như thế là mất lịch sự đấy.

Ta có tên đàng hoàng đó là Qill.

Carlos: Well, ngươi nói sao chả đúng.

Hây!

Carlos tạo ra quả cầu năng lượng ném về phía Qill và hắn ta nuốt trọn quả cầu ấy sau đó hấp thụ.

Carlos: Có cả vụ này nữa sao?

Hắn kéo dài tay của mình nắm vào hai cái cột gần đó và lùi về sau đến khi cánh tay đã co giãn đến mức tối đa thì thả tay ra và phi như tên lửa về phía Carlos.

Qill: Ngươi không chạy được vì đã bị kẹt chân ở lại rồi haha!

*Rầm*

Carlos đưa hai tay lên chặn lại.

*Ầm*

Qill: Uh!?

Sao lại có thể!?

Carlos: Ha!

Cậu ta nắm lấy con quỷ nàu và vật nó xuống đất.

*Rầm*

Thân thể hắn ta va xuống đất khiến nhiều mảnh sàn nhà văng lên.

Carlos cầm Qill rồi đập lên đập xuống liên tục như một món đồ chơi và ném hắn ra xa.

Carlos: Huh?

Nhờ vào việc ném hắn ra như thế nên mình mới nhận ra.

Hắn ăn đòn đủ điều nhưng không có một vết xước trên người?

Thôi kệ mình phải thoát ra khỏi cái thứ phiền phức này cái đã.

Carlos cố gắng cắt đứt miếng cao su.

Qill bay ra xa liền bám hai tay vào hai cột và phi tới Carlos một lần nữa.

Carlos: Lại nữa à?

Cậu ta đưa tay lên chắn.

Đột ngột Qill biến đổi hình dạng thành khối gai và đâm vào người Carlos.

*Rầm*

Logan: ?

Cậu ta nhìn xuống phía dưới.

Logan: Chà...

Mình đoán là tên đó đang ở tầng dưới.

Logan có ý định đi xuống tầng dưới thì liền có thêm con quỷ lao đến đánh lén.

*Rầm*

Logan vung tay một cái làm con quỷ tan biến ngay lập tức.

Logan: Uh!?

Khoan đã.

Không gian xung quanh đột ngột bị bóp méo.

Logan: Là không gian lãnh địa giam cầm mục tiêu???

Cậu ta quay lại thì thấy có một kẻ bí ẩn trong bộ đồ hoodie nâu và quần tây đen.

???: Tạm biệt nhé...thượng cấp.

*Ầm ạch*

Mọi thứ xung quanh đảo lộn hoàn toàn.

Logan: Tch!

Chết tiệt thật!

Đây là không gian dùng để giam giữ kẻ khác.

Kỹ năng này rất khó để học và đến giờ chỉ có mỗi Seinto và Vincent là làm được!

Cái này muốn thoát ra sẽ rất khó!

Phải làm sao đây??

*Cạch*

*Beng*

Kaytlyn sử dụng kéo để cắt đi miếng cao su nhưng nó ngay lập tức cứng lại một cách bất thường khiến cây kéo bị gãy.

Kaytlyn: Uh!?

Cậu ta nhìn lên thì thấy có một số người đã sống sót vừa nãy đang cố gắng tìm cách giúp Kaytlyn thoát khỏi thứ cao su chết tiệt này.

Họ đẩy lượng máu trên sàn đến, các tế bào máu có chức năng khá đặc biệt là khắc chế nhiều loại kỹ năng.

Kaytlyn nhận ra điều đó.

Kaytlyn: Sao mọi người biết?

Một người ở gần đó giải thích rằng họ chỉ biết dùng chất lỏng để làm cho miếng cao su mềm mỏng hơn và dễ thoát ra.

Họ cũng đã thoát ra thành công do dưới chân có quá nhiều máu.

???: Để chúng tôi giúp cô.

Kaytlyn: Cảm ơn mọi người.

???: Cô không cần phải cảm ơn.

Cô là người có thể cứu được chúng tôi.

Làm ơn, làm ơn hãy giúp chúng tôi thoát ra khỏi đây.

Kaytlyn: Ừm.

*Ầm ầm*

Một âm thanh lớn phát ra như thể đang có một sinh vật to lớn tiến tới.

Kaytlyn: Uh!?

Mọi người lui về sau, chuyện này để tôi lo!

???: Nhưng mọi lối ra đã bị chặn lại!?

Sao chúng tôi thoát đây!?

Kaytlyn: À phải rồi!

Thủy Long!

*Rầm*

Thủy Long từ bên ngoài đâm vào trong phá nát các vật nặng đã chắn đường đi.

Ngay lập tức mọi người chạy ra ngoài.

Kaytlyn: Khoan đã!?

Kết giới!?

Kaytlyn áp sát vị trí của bọn họ tạo ra tấm khiến ngăn chặn lại.

???: Uh!?

Chuyện gì thế!?

Kaytlyn: Không ổn rồi!?

Kết giới đang bao phủ nơi này!

Mọi người mà chạy ra là tan xác đấy!!!

???: Chúng tôi phải làm sao!?

Kaytlyn: Tôi cần mọi người ở đây và tìm cách liên lạc ra bên ngoài!

Đây là mạng sống của mọi người!

Hãy dùng hết chất xám của mình đi!

Khi liên lạc được ra bên ngoài thì tôi sẽ có cách đưa mọi người ra!

???: Được rồi chúng tôi tin cô!

*Rầm*

Con quái vật khổng lồ kia lao tới.

Thủy Long cắn nó và và ném vào trong ga tàu trở lại.

*Ầm*

*Rầm!*

Carlos đã bọc kịp năng lượng vào toàn thân nên tránh khỏi bàn thua trông thấy.

Carlos: Ha!

Cậu ta bộc thêm lớp giáp của bản thân.

Carlos: Giờ thì ta nghiêm túc đây!

*Rầm*

Carlos nắm đầu Qill đập xuống đất.

Carlos: Cái gì thế này?

Đòn đánh này dồn rất nhiều năng lượng rồi mà hắn vẫn không nhận chút sát thương nào cả!?

Qill: Ahahaha!

*Rầm*

Hắn biến to cánh tay và đấm văng Carlos ra xa.

Carlos: Uh!?

Sao lại có thể!?

Qill: Bộ giáp của ngươi cứng đấy.

Để ta xem nó sẽ chịu được bao lâu.

Carlos: Chịu được...mãi mãi! [Khuyết không gian]

*Rầm*

Không gian ảo xuất hiện đấm bay Qill.

Một khối không khí khô đặc lại thành thể rắn đè Qill xuống đất.

*Rầm*

Từ nãy đến giờ đã có kẻ đứng ở bên trên ga tàu quan sát mọi diễn biến.

???: Oh well ~ ta nên giúp con quỷ này đấy ~

*Cộc*

Hoá ra đó là một con người.

Chàng trai với vẻ ngoài cứng cáp và mặc bộ đồ tập gym, áo bó sát, quần ống rộng.

???: Tốt nhất cứ phải xử lí bọn thượng cấp dần đi đã thì mới có cơ hội chiến thắng được.

-Hết chap 111-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 112


*Rầm*

Carlos một lần nữa vật con quỷ xuống đất nhưng nó vẫn không hề hấn gì cả.

Cậu ta nhìn sang gần đó thì thấy vẫn còn người dân đang ẩn nấp dưới bàn.

Carlos: Tch thế này sao mà manh động được.

À phải rồi.

Cậu ta tạo ra lớp từ trường dưới chân và cố gắng bay lên thật cao.

*Tack*

Miếng cao su bị đứt.

Qill: Uh!?

Nhanh vậy sao?

Carlos: Giờ thì tới lượt ta trả thù đây!!!

Carlos lao tới thật nhanh tạo ra thanh kiếm chém vào người Qill nhưng hắn ta lại bị giãn ra và sau đó bật ra lại đẩy Carlos ra xa.

Hắn ta tiếp cận Carlos từ lúc cậu ta vừa tiếp đất để tạo sự bất ngờ và tung cú đấm với bàn tay cứng như sắt.

*Rầm*

Hắn nhảy lên biến đổi cơ thể thành khối gai đè xuống Carlos nhưng cậu ta đã kịp thời né sang chỗ khác.

Cậu ta đứng bật dậy biến không gian nơi Qill đang đứng bị nổ tung.

*Boom*

Carlos tóm lấy Qill và cà mặt gắn vào tường liên tục rồi ném ra xa.

Cậu ta tạo ra hàng chục thanh kiếm bay vào hướng đó.

*Rầm*

Carlos không cho Qill kịp thở liền áp sát đánh bồi thêm [Thánh quyền].

*Ầm*

Carlos: Tưởng thế nào.

Cậu ra rời đi.

Qill: Gì kia?

Ta chưa thua mà đi đâu đấy?

Carlos: Uh...?

Hắn ta đứng dậy với không một vết xước nào trên cơ thể.

Qill: Ngươi gãi ngứa cho ta mà tưởng đã thắng rồi à?

Carlos: Cái gì?

Tên này là cái quái gì đây?

*Rầm*

Kaytlyn tạo ra khiên ngăn con quái vật đó lại.

Mọi người đứng gần đó run rẩy tìm cách liên lạc ra bên ngoài.

Kaytlyn: Ron!

*Rầm*

Ron - con robot to lớn đã được nâng cấp hiện đại hơn sau sự kiện của Ramsod, bay từ trên trời rơi xuống đè vào con quái vật ấy.

Kaytlyn: Uh!?

Cậu ta nhìn thấy bóng dáng của một con quỷ với dáng vóc cao gầy.

Đó là Qill.

Kaytlyn: Không lẽ nào lại chính là hắn?

May mà lúc nãy mình rút Thủy Long về kịp để tiết kiệm năng lượng.

*Ầm ạch ầm ạch*

Logan: Cố lên nào!

Sắp phá được rồi!

Qill: Phá chi cho mất công ~

Logan: Uh!?

Ai đó!

Qill: Ta là Qill và là con quỷ mà ngươi đang tìm kiếm đây haha.

Logan: Ồ tốt nhỉ?

Ta đỡ phải tìm ngươi.

Qill: Bản lĩnh nhỉ?

Logan lấy ra thanh kiếm của mình.

Logan: Tất nhiên là phải bản lĩnh rồi.

Bởi vì ta sẽ tiêu diệt ngươi mà.

*Rầm*

*Ầm*

*Rack*

*Vụt*

Carlos tấn công Qill dồn dập nhưng không thành.

Qill quá nhanh nhẹn và né được hết các đòn đánh.

Qill: Hahaha sao nào?

Giờ thì ta đánh trả nhé?

*Rầm*

Hắn biến to cánh tay đập mạnh Carlos xuống đất.

Carlos: Hự!?

Qill: Yếu quá đấy ~

Carlos: Ta chưa chịu thua đâu! [Không gian ảo]

*Ùng*

Qill bị đẩy ra và bị ảo giác.

Carlos: Haizz lo cho những người còn lại quá.

Nên bỏ tên này đi giúp mọi người không nhỉ?..........

Không!

Không được!

Mình phải tiêu diệt tên phiền phức này.

Nếu để hắn tìm tới họ thì không hay đâu.

Carlos cầm kiếm lên nhưng liền nghĩ lại.

Carlos: Cơ mà...

Chém hắn thì làm gì có tác dụng chứ?

Cậu ta ngẫm một lúc thì tìm ra cách.

Carlos: Phải rồi nhỉ?

Là...

*Rầm*

Qill bất ngờ tỉnh dậy đá thẳng vào mặt Carlos rồi biến tay thành cáy rìu khổng lồ chặt vào người cậu ta.

*Rầm*

Carlos bật dậy chống đỡ bằng từ trường.

Qill: Huh?

Carlos: Ta không ngờ là ngươi có thể thoát ra khỏi nó.

Qill: Haha do ngươi quá yếu thôi!

Carlos: Mình không nên giữ sức nữa mà cần phải bung thật nhiều sức vào lúc này gì cái tên này mới là thứ làm tốn thời gian của mình.

Qill lao đến tạo ra hai cánh tay mới bọc thành lớp kiếm nhọn đâm vào người Carlos nhưng bộ giáp cậu ta quá cứng nên Carlos liền cầm lấy Qill và đập hắn ta xuống đất.

*Rầm*

Carlos: Hắn yếu đi trông thấy.

Có nghĩa là hắn đang phân tách ra nhiều bản thể chăng?

Mục đích của hắn là gì?

Cậu ta nhìn vào những người dân vô tội kia.

Họ không có chút phản ứng nào nữa.

Carlos: ...?

Cậu ta quan sát họ kĩ hơn nữa.

Carlos: Không lẽ là...

Uh!???

*Rầm*

Ron đập tên Qill tơi bời.

Kaytlyn: Đây có phải là quỷ cấp cao không vậy?

Sao hắn yếu quá?

Mọi người sao rồi?

Đã liên lạc với bên ngoài được chưa?

Những người đó không hề trả lời.

Kaytlyn: ?

*Sack*

Logan chém đứt đầu con quỷ và thoát ra khỏi không gian ấy.

Logan: Có quá yếu để gọi là quỷ cấp cao không?

*Cạch cạch*

*Tút tút*

Logan: ?

*Cụp*

Cậu ta bắt máy.

Carlos: Tất cả các cậu mau chóng tập hợp lại tạo thành kết giới nhỏ xung quanh để bảo toàn tính mạng nhanh lên!!!

Kaytlyn: Hở?

Là sao?

Carlos: Chúng ta đang đứng trong lãnh địa của hắn ta và từ nãy đến giờ chỉ là chơi đùa mà thôi!!!

Logan hiểu ý liền chạy xuống tầng trệt.

Kaytlyn: Logan!

Logan: Tôi đây!

Chúng ta xuống gặp Carlos nào!

*Ầm ạch*

Logan: Uh!?

Không kịp rồi!

Hây!

Logan tạo ra kết giới che chắn cậu ta và Kaytlyn.

Kaytlyn: Chuyện này là sao mình chưa hiểu?

Logan: Đây là không gian ảo mà hắn tạo ra tức là chúng ta đang đánh trong sân nhà của hắn hay còn được gọi là gần giống như lãnh địa.

Qill thực chất không phải quỷ cao su hay quỷ co giãn mà hắn là quỷ thâu tóm thực tại!

Đây là chiều không gian ảo thuộc tính ma thuật và nếu chúng ta ở trong nơi này đúng lúc nó tắt đi thì sẽ bị mắc kẹt trong đây hoặc chết!

*Ầm ạch*

Carlos mở kết giới che chắn bản thân lại.

Carlos: Tch!?

Chết tiệt bị lừa rồi!

Thực tại dần chuyển biến.

Không gian xung quanh vẫn là ga tàu nhưng có phần đổ nát hơn và...

Máu me hơn.

Một tia sáng chiếu xuống từ giữa không gian hỗn độn ấy.

Một con quỷ to lớn hơn lúc nãy với toàn thân đầy cơ bắp xuất hiện.

-Hết chap 112-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 113


Carlos: Tch!

Đây mới là Qill!

Nãy giờ là bản sao của hắn!

Cậu ta lấy kiếm ra chạy đến đánh lén.

*Vụt*

Qill né đi và nắm lấy Carlos ném ra xa.

*Rầm*

Carlos va vào tường.

Carlos: Hự!?

Logan và Kaytlyn cũng đã nhận thấy được tình hình và có ý định tiến đến giúp đỡ.

Logan: Đi nào Kaytlyn.

Kaytlyn: Ơ nhưng còn họ thì sao?

Logan: Họ?

Logan nhìn vào những người đang cố gắng liên lạc ra bên ngoài kia.

Logan: Có gì đó không đúng lắm.

Đây là...

Bọn họ đột ngột bị biến đổi hình dạng thành các sinh vật quái dị tấn công cả hai.

Logan lui về lấy kiếm ra chém bay ba tên.

Logan: Tch!?

Gì thế này?

Bọn này từ đâu mà ra đây?

Kaytlyn: Có khi nào là thuộc hạ của Qill?

Logan: Không sai nhưng vấn đề là hắn tìm những tên này ở đâu?

Kaytlyn: Cái này...

Thủy Long bay từ trên cao xuống.

Thủy Long: Ta biết thứ này.

Bọn họ chết cả rồi, là tên Qill đó đã biến họ thành những tế bào khác biệt xếp chồng chất lên nhau tạo nên những sinh vật quái thai vô cùng kinh tởm.

Logan: Gì chứ?

???: Cứu...

Kaytlyn: Họ đang kêu cứu!?

Logan: Tch!

Thời gian đâu mà lo vụ này chứ!

Cậu giải quyết thứ này đi Kaytlyn, tôi đi giúp Carlos!

Logan chạy đến trung tâm ga tàu.

*Cộc cộc cộc cộc cộc*

Logan đang chạy với tốc độ rất nhanh thì đột nhiên có kẻ xuất hiện trước mặt.

Hắn ta giơ tay lên chào hỏi vô cùng thảo mai.

Silver: Hello ~

Logan: Uh!?

Ngay lập tức Silver đưa Logan đi mất.

*Rầm*

Carlos thoát ra và chém vào cánh tay của Qill nhưng nó cứng như sắt.

Qill: Ha!

*Rầm*

Carlos bị hắn ta húc bay ra xa.

Carlos: Huh!?

*Ầm*

Cậu ta rơi xuống đất.

Qill: Ngươi quá yếu để đánh với ta!

Hắn tạo ra tàu hoả bay qua đâm vào Carlos ngay lúc cậu ta vừa đứng dậy.

*Rầm*

Carlos: Hự!?

Cậu ta nhìn vào toa tàu thấy Qill đang xông lên với bàn tay sắt nhọn.

Carlos: Haaaaaaaa!

Cậu ta gồng cơ thể lên đập thủng đầu tàu rồi tạo ra tấm khiên ngăn chặn.

*Rầm*

Qill lao đến đâm thủng tấm khiến rồi đá Carlos văng lên tầng hai của ga tàu.

Carlos: Ây da...

Cậu ta từ từ đứng dậy.

*Tọc*

Carlos đưa tay lên trán và thấy có máu.

Carlos: Hay rồi...

*Rầm*

Logan đâm kiếm xuống vị trí của Silver nhưng hắn đã chạy thoát.

Logan: Tch tên nàu nhanh không khác gì Nathan!

Silver: Gì cơ?

Ngươi so sánh ta với tên thất bại đó à?

Hắn ta tiếp đất.

Silver: Ta nói cho ngươi biết, Nathan không thể so sánh với ta được đâu.

Thằng nhóc đó quá yếu và còn chậm chạp lắm.

Logan: Ngươi không được xúc phạm đồng đội của ta!

*Ầm*

Logan chém ra nhát chém bay đến hướng của Silver nhưng hắn đã né được.

Silver: Haha cay à?

Logan: Sao ngươi không đánh ta mà cứ chạy như con chuột nhắt thế?

Silver: Đơn giản, nhiệm vụ của ta là giữ chân ngươi.

Carlos và Kaytlyn mà được xử lí xong thì ta sẽ thả ngươi ra thôi.

Logan: Tch đồ đê tiện.

Silver: Ahahahahaha ngươi nghĩ sao?

Chiến tranh...

Làm gì có kẻ thù nào nhượng bộ chứ?

Logan: Aisssss.

*Rầm*

Ron xử đẹp bọn quái vật kia, Kaytlyn quay người sang hướng khác không dám nhìn.

Kaytlyn: Mình xin lỗi...

Mình không bảo vệ được mọi người...

An nghỉ nhé.

*Bộp bộp*

Một ai đó đang vỗ tay.

Kaytlyn: Hở?

Hắn ta là kẻ đã nhốt Logan vào không gian giam cầm trước đó.

???: Well well hay đấy cô gái, một tấm lòng vô cùng nhân hậu.

Kaytlyn: Ông là ai?

"Ta là Edward."

Edward: Rất vui được gặp quý cô xinh đẹp.

Kaytlyn: Ông còn sống chứng tỏ không phải người bình thường.

Edward: Gì chứ hahahahaha tôi không đến mức đó.

Tôi đến đây để thương lượng.

Kaytlyn: Thương lượng?

Edward: Bây giờ nếu cô theo tôi thì tôi sẽ cho cô đầy đủ mọi thứ từ tiền tài, địa vị cho đến sức mạnh.

Kaytlyn: Không.

Edward: Tôi cho cô trở thành một bác sĩ như ước mơ của mình.

Kaytlyn: Không.

Edward: Hay là...

Cô muốn tôi giúp cô tìm lại gia đình?

Kaytlyn: Uh!?

Ông!?

Sao ông biết!?

Edward: Có gì mà tôi không biết chứ.

Cái này thì tôi không trả lời được rồi.

Nào, về lại vấn đề chính.

Cô có muốn theo tôi không?

Nếu cô chấp nhận đi theo và làm những gì tôi yêu cầu thì cô sẽ có thứ mình muốn.

*Rầm*

Carlos chém vào người Qill nhưng hắn ta liền biến thành dạng cơ thể lỏng khiến thanh kiếm của cậu ta chém thẳng xuống mặt đất mà không gây ra chút tổn hại nào cho hắn ta.

Carlos: Tch!?

Qill: [Thạch quyền]

Hắn đấm thẳng vào mặt Carlos và từ tay hắn tạo ra đá thạch anh đâm xuyên mắt cậu ta.

Carlos: Huh!?

Qill: Ta đoán là ta đã chán ngươi rồi.

Để ta kết thúc ngươi ngay tại đây luôn. [Trảm kích]

*Rầm*

Silver đá Logan bay xuống đất.

Hắn ta biến đổi đôi chân của Logan thành bạc khiến cậu ta không thể di chuyển.

Silver: Ta không ngờ thượng cấp lại yếu đến vậy.

Nếu thế thì ta xử lí ngươi luôn vậy.

Silver tạo ra thanh kiếm bạc áp sát Logan.

*Cộc cộc*

Kaytlyn tiến lại gần Edward.

Edward: Sao?

Có câu trả lời chưa?

Kaytlyn: Rồi...

Edward: Đó là...?

Kaytlyn: Tôi đồng ý...

Edward: Phải vậy chứ...

Cô đã có lựa chọn đúng đắn.

*Lạch cạch*

Trảm của Qill bay tới gần Carlos.

*Vù*

Silver tiếp cận được Logan và chém bay thanh kiếm của cậu ta.

Silver: Tạm biệt.

Hắn ta vung kiếm.

*Sack*

-Hết chap 113-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 114


Kaytlyn tiến lại gần Edward.

Kaytlyn: Ông có chắc là sẽ làm được không?

Edward: Được mà, tôi không nói dối.

Kaytlyn: Được, hợp tác vui vẻ.

*Sack*

Edward: Được- *hộc*

*Tọc*

Máu từ trên cổ Edward chảy xuống.

Kaytlyn đã nhanh tay tạo ra dao mổ để đâm vào đúng huyệt chí tử của Edward.

Edward: Ng-ngươi!??

*Bịch*

Hắn gục xuống và chết tươi.

Kaytlyn: Chuyện của ta thì để ta giải quyết.

Ngươi không có quyền đưa ra yêu cầu.

Hơn hết, ta biết ngươi là người của tổ chức dị nhân.

*Cộc cộc*

Kaytlyn rời đi.

Kaytlyn: 100% hắn sẽ chết.

Mình đã đâm trúng vị trí vô phương cứu chữa.

Bây giờ có là mười thang thuốc bổ cũng là quá muộn để kéo dài mạng sống của hắn ta rồi.

*Sack*

Logan đưa tay lên chặn lại thanh kiếm của Silver.

Silver: ?

Logan: Mệt rồi, ta không muốn đánh như này nữa.

Bạc dưới chân của Logan tan vỡ.

Cậu ta cầm thanh kiếm của Silver mà không hề chảy máu từ tay.

Logan giữ kiếm chặt đến mức Silver không thể làm gì với nó.

Cậu ta từ từ tiến thẳng về phía Silver khiến hắn ta lo lắng chuẩn bị chạy đi.

Silver: Uh!?

Sao không chạy được!?

Nhìn lại, hắn nhận ra bản thân cũng không bỏ thanh kiếm ra được.

*Rầm*

Logan đấm một cú trời giáng khiến Silver văng ra xa.

*Bịch*

Thân xác hắn ta lăn ra đất.

*Cạch*

Silver vừa đứng dậy thì thấy Logan đang mặc bộ giáp của một hiệp sĩ.

Silver: Cái gì?

Ngươi cũng có giáp sao?

Logan: Sao lại không?

Giáp là một phần quan trọng của hiệp sĩ mà.

Hắn ta liền lao lên với tốc độ cực cao đâm vào Logan.

*Beng*

Logan: Thật đáng tiếc, nó không hề hấn gì cả.

*Rầm*

Logan đấm thêm 1 cú vào mặt Silver khiến hắn ta choáng váng.

*Lạch cạch lạch cạch*

Trảm bay tới chạm vào người Carlos rồi bay đi mà không để lại sát thương gì trên người cậu ta.

Qill: Huh?

Carlos: Ra là vậy, ta nắm được rồi.

Tay của Qill đột nhiên cảm nhận thấy sức nóng liền buông tay ra.

Qill: Uh!?

Cái gì thế này!?

Hắn nhìn lại thì thấy bàn tay mình đang bị cháy đen.

Qill: Sao lại có thể!?

Carlos: Bởi vì ta là ánh sáng công lý.

Bộ giáp cậu ta hồi phục trở lại nguyên vẹn.

Carlos vung cú đấm về phía Qill.

Qill: Haha sao đấy?

Đánh ta thì có nghĩa lý gì?

Carlos: Thánh năng hãy bộc lấy tay tôi! [Thánh quyền]

*Rầm*

Qill bị đánh văng ra xa và đập vào tường.

*Vụt*

Carlos áp sát vung cú chém.

*Rầm*

Hắn kịp thời ngồi xuống tránh đòn chém.

Hắn gầm lên đẩy lùi Carlos rồi bung hai tay thành rắn tấn công Carlos.

*Sack*

Carlos chém chết hai con rắn.

Hắn rút tay về và mất hai bàn tay.

Qill: Aghhhhhhh!?

Đồ khốnnnnnn!!!

Hắn tạo ra hàng loạt các chuyển tàu bay đến đâm vào Carlos.

Tất cả ngay lập tức bị trọng lực đè mạnh lên và nhấn chìm xuống đất.

Qill: [Thực tại ảo]

Carlos: ?

Không gian xung quanh thay đổi.

Carlos: Uh!?

Sunflower xuất hiện trước mặt Carlos.

Carlos: Sunflower!?

Sunflower: Lâu ngày không gặp.

Carlos: Không!

Không phải!

Đây là ảo giác thôi!

Tất cả chỉ là ảo!

Sunflower: Ảo?

Vậy lí do tôi chết là ảo sao?

Carlos: Uh!?

Cậu ta quay lại thì chỗ đó đã thay đổi thành Fenris.

Fenris: Mình còn chưa bỏ qua vụ cậu đầu độc mình đâu ~

Carlos: Này!?

Dừng trò này lại!?

Carlos quay người đi tìm cách thoát ra ngoài.

Carlos: Không...

Không!

Không thể như thế được!

Mình đang cố quên nó rồi mà!?

Searon xuất hiện ở bên cạnh và thì thầm to nhỏ vào tai Carlos.

Searon: Là tại cậu...

Do cậu mà tôi phải chết...

Carlos: Không!??????

Carlos ôm đầu.

Carlos: Đừng!?

Đừng!????

Đừng như thế này nữa!???

Nathan: Anh bạn à, nếu bro mạnh mẽ hơn thì đã có thời gian đến hỗ trợ tôi rồi nhỉ?

Carlos: Không!??????

Darnel: Tôi hận cậu, Carlos.

Carlos: !?

Vandako: Carlos!?

Anh phải là của tôi!?

Đừng hòng tiếp cận được với cô gái nào!?

Kể cả đó là Enyz!!!

Carlos: Không!?????

Soveil: Anh...

Anh từ bỏ em thật sao...?

Carlos: Uh!???

Không!?

Soveil!?

Anh xin lỗi!?

Đừng!?

Đừng trách anh!?

Soveil: Em biết mà ~ anh đi cùng em nhé?

Carlos: Ừm...

*Bịch*

Venn cầm lấy tay Carlos.

Venn: Dừng lại đi Carlos.

Carlos: Uh!?

Venn?

Venn: Ngươi đang bị cảm xúc chi phối đấy.

Cần ta giải quyết thay ngươi không?

Carlos: Cần...cần lắm...

Tôi không muốn đối mặt với chuyện này nữa...

Venn: Được, nghỉ ngơi đi Carlos.

Ngay lập tức Carlos biến đổi màu tóc thành màu đen thay vì màu bạc như lúc nãy.

Ám khí toả ra từ người Carlos liên tục không ngừng lấn áp những thứ quái đản trong thực tại ảo này.

Đôi mắt cậu ta chuyển sang màu đỏ.

Venn: Ah...

Lâu rồi không kiểm soát cơ thể.

Cậu ta định hình lại cơ thể.

Venn: Chà...

Tên này khoẻ lên nhiều nên giờ hơi lạ nhỉ? [Hoá giải]

*Ầm*

*Ạch*

Không gian ảo tan biến.

Qill: Uh!?

Venn: Chào ~ chắc ngươi không biết ta đâu.

Qill: Ngươi là ai!?

Carlos đâu!?

Venn: Ngươi sẽ có câu trả lời sớm thôi tên hèn hạ.

Ngươi dám đem nỗi đau của Carlos ra chế giễu thằng nhóc.

Ngươi có biết là dù cùng dòng máu là loài quỷ nhưng ta cực kỳ ghét trò đê tiện đó không?

"Để ta xem thằng oắt con nhà ngươi sẽ sống sót thêm được bao lâu nữa."

-Hết chap 114-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 115


Qill: Aisss chết tiệt thật hắn cũng là quỷ sao!? [Câm lặng]

Venn: [Câm lặng]

Qill: Hự!?

Qill bị câm lặng, tay chân yếu đi, không dùng được kỹ năng.

Qill: Tại sao!?

Tại sao ta đã câm lặng ngươi trước rồi cơ mà!?

Venn: Ngươi nghĩ là ngươi câm lặng được ta à?

Trong thân thể của Carlos thì ta vô tình nhận được một sự ưu ái đặc biệt đó là không bị câm lặng vì cơ thể của thằng nhóc này kháng được hiệu ứng đó.

Qill: Cái gì!?

*Rầm*

Venn tung cú đấm trời giáng khiến mặt của Qill nát vụn.

Qill: *Hộc* sao lại có thể!?

Cơ thể ta không co giãn được!?

Venn: Đúng rồi đó, ngươi đang đối mặt với một trong những con quỷ mạnh nhất vũ trụ này...

Qill: Gì chứ!?

*Ầm*

Venn dồn ma lực vào tay đập vào người Qill.

Qill: Aghhhh!?????

Ông ta tóm Qill rồi nâng lên bóp cổ.

Venn: Lúc nãy ngươi làm trò đê tiện như nào thì giờ đây ta sẽ trả lại hết.

*Bịch*

Venn ném Qill ra một góc.

Venn: [Không chấn]

Không gian nơi Qill đang nằm xuất hiện động đất.

*Ầm*

Mặt đất nơi đó nứt vỡ làm Qill lún xuống đất.

Qill: Agh!?

Venn: [Sát ma chân không]

*Sack*

Hai cánh tay của Qill bị chặt đứt.

Qill: Aghhhhhh!????

Hắn nhìn lại thì mới nhận ra một sự thật kinh hoàng.

Qill: Không thể nào!?

Ta không thể khôi phục lại đôi tay của mình!?

Venn: [Trảm thức]

*Sack*

Qill bị cắt ra thành các khối vuông nằm lăn lóc dưới đất.

Venn: Vậy là đã xong...

Huh?

Qill: Ta còn...

Kế hoạch dự phòng...

Qill nói xong thì tan biến.

Venn: Hắn chết thật rồi nhưng kế hoạch ấy là gì?

*Ầm ầm ầm ầm*

Venn: ?

Ông ta nhìn vào hướng đường sắt.

*Rầm*

Logan chém thẳng xuống đất khiến mặt đất rung chuyển.

Silver: Tch!?

Tên này khoẻ thế!

Logan: Hây!

*Vù*

Logan chém ngang về phía Silver nhưng hắn đã né được và chạy đi.

Logan thấy vậy liền cắm kiếm xuống đất.

*Rầm*

Mặt đất rung chuyển mạnh làm đường đi của Silver không bằng phẳng khiến hắn ta giảm tốc độ.

Logan: [Rung chấn]

Mặt đất rung chuyển mạnh hơn.

Thanh kiếm của Logan phát sáng và cậu ta tiếp cận Silver thành công.

Logan: Hây!

*Vụt*

Logan chém vào người Silver nhưng hắn ta vẫn né được.

*Vù*

Lại thêm đòn chém nữa nhưng Silver lại tạo ra bức tường bạc để che chắn.

*Boom*

Logan chém nát bức tường rồi bất ngờ áp sát Silver đâm một nhát xuyên tim.

Silver: *Hộc* tên này không phải dạng vừa rồi phải chạy thôi!?

*Vù*

Silver đột ngột tăng tốc chạy thoát ra và biến mất vào không gian.

Logan: Tch!

Nhanh quá.

Mặt đất hết rung chuyển.

Logan: Hắn nói là giữ chân mình thôi mà giờ lại bỏ chạy.

Có khi nào là Qill đã chết rồi không?

*Rầm*

*Cạch cạch cạch*

Ron vung búa đập nát một con quái vật nữa.

Logan: Oh?

Kaytlyn chạy ra gặp Logan.

Kaytlyn: Logan.

Logan: Kaytlyn, nãy giờ cậu ở đâu?

Kaytlyn: Mình đã đi ngăn chặn bọn quái vật.

Cậu không biết đâu, tên Qill đã biến nhiều người thành quái vật và sắp xếp vị trí, thời cơ cho chúng xuất hiện cả.

Mình phải đi chặn lại để tránh cho bọn chúng tiến tới phá đám cậu và Carlos.

Logan: Ồ.

Kaytlyn: Chúng ta đến gặp Carlos thôi nào.

Logan: Ừm.

*Rầm*

Venn xé toạc một tên quái vật trước mặt.

Venn: ?

Ông ta quay lại thì thấy có thêm năm tên nữa.

Ngay lập tức Venn điều khiển cả ba.

*Vụt*

Venn quật tay lên trên.

*Rầm*

Ngay lập tức bọn chúng bay lên nóc nhà.

*Vụt*

Venn quật tay xuống đất.

*Rầm*

Bọn chúng bay thẳng xuống đất.

Venn: Carlos, ngươi ổn chứ?

Carlos: Ổn mà.

Venn: Vậy thì tốt rồi, trả xác lại cho ngươi đấy.

Carlos ngay lập tức trở về như cũ.

Carlos: Phew...

Bình tĩnh rồi.

Carlos nhìn lại về nơi phát ra âm thanh kì lạ trước đó.

Carlos: Sao nó yên tĩnh lại như cũ rồi?

Từ lúc nào nhỉ?

*Ầm*

*Ạch*

Kaytlyn và Logan đang đi thì đột ngột nghe tiếng tàu lửa.

Logan: Uh...?

Tàu lửa đến ga tàu và dừng lại.

*Cạch*

Cánh cửa mở ra, hàng loạt hành khách hoảng hốt nhảy ra ngoài.

Logan: Uh!?

Kaytlyn: Chuyện này là sao!?

Họ la hét thảm thiết và chen chúc nhau chạy ra khỏi tàu.

Trong thoáng chốc cả khi vực đó chìm trong biển người.

Carlos nghe thấy âm thanh đó và cũng thắc mắc.

*Vụt*

Bất ngờ có kẻ xuất hiện từ phía sau đâm lén Carlos.

Carlos: Uh!?

Cậu ta kịp thời quay lại vung kiếm lên đỡ.

*Beng*

Carlos: Khoan đã, nhiệt độ đã lạnh trở lại.

Lúc nãy thì rất nóng, lí do vì sao Venn hoạt động được vẫn chưa có lời giải.

Tại sao?

Nhiệt độ tại sao lại thay đổi đột ngột như vậy?

Tận dụng lúc Carlos có sơ hở, hắn ta lách qua một bên tung đòn chém ngang nhưng Carlos lại đỡ được.

Carlos: Tch!?

Ngươi là ai?

???: Ta ư?

Ngươi cần biết sao?

Ta là người của tổ chức dị nhân.

Carlos: Khoan đã, người của tổ chức mà lại không có năng lực sao?

Mình chả cảm nhận được nguồn năng lượng từ hắn.

???: Hahaha đoán đúng rồi đấy, ta được cử đi ám sát ngươi mà.

Hây!

Hắn vung kiếm mạnh hơn chém bay thanh kiếm của Carlos.

Carlos: Ha!

*Rầm*

Carlos đấm hắn ta văng ra xa.

Carlos: Uh!?

Dòng người lúc nãy chạy tới chỗ Carlos.

Carlos: Cái gì thế này!?

Sao lại nhiều chuyện khó hiểu xảy ra thế!?

Bọn họ đột nhiên bốc mùi hôi thối, hàng loạt kẻ bị biến dạng thành quái vật.

Carlos: Uh!??

Mình thậm chí chỉ mới quay trở lại còn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra!?

Sao để kiểm soát tình hình này đây!?

*Vụt*

Tên lúc nãy đã âm thầm tiếp cận từ phía sau Carlos.

Đây là một nước đi chí mạng.

Không có năng lực, không năng lượng, Carlos không thể cảm nhận được hắn đang ở đâu để né.

Nhiệt độ đã lạnh trở lại, ông ta không thể hỗ trợ được.

???: Chết đi!!!

*Vù*

*Rầm*

Sấm sét đánh xuống.

*Beng*

Carlos: Uh!?

???: Huh!?

Một chàng thanh niên với mái tóc đen ngắn trong bộ đồ đen có cổ áo che phủ cả miệng và chiếc khẩu trang xuất hiện, tay trái đút vào túi quần, tay phải cầm cây gậy kim loại ngăn chặn đòn chém của tên thuộc tổ chức dị nhân kia với tư thế vô cùng hiên ngang.

???: Cái gì!?

Ngươi đã chết dưới tay ngài Silver rồi cơ mà!?

"Hmm ~ bất ngờ lắm phải không?

Mà cậu cũng bất cẩn thật đó Carlos, tí thì toang rồi."

Carlos: Âm thanh này!?

Giọng nói này!?

Cảm giác này!?

Cậu ta mặt qua nhìn.

Carlos: Nathan!?

Nathan: Hehe!

Nhớ tôi không?

"Lâu ngày không gặp!

Bạn thân của tôi!!!"

-Hết chap 115-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 116


Nathan: Carlos bịt tai lại.

Carlos: Huh?

Ok.

Carlos đưa tay lên bịt tai lại.

Nathan nhấn mạnh cây gậy của mình đẩy lùi tên chết tiệt thuộc hội dị nhân kia.

???: Cái gì?

Không thể nào!?

Sao ngươi lại mạnh hơn ta về thể lực được!?

Nathan: Sao lại không nhỉ?

Nathan ngay lập tức gầm lên thật mạnh đẩy lùi hắn ta ra xa.

Thanh niên sấm sét này đưa tay lên vẫy vẫy trước mặt Carlos.

Cậu thấy vậy liền bỏ tay xuống.

Carlos: Sao rồi?

Nathan: Kìa.

Nathan chỉ về phía hắn ta đang nằm dưới đống đất đá.

Carlos: Ồ, nhưng mà...

Làm cách nào chứ?

Tôi cứ tưởng cậu đã không còn?

Nathan: Haha chuyện dài lắm!

Cái này kể sau!

Guể??

*Vụt*

Nathan cúi xuống né đi đòn cào của một tên quái vật từ phía sau.

Cậu ta thuận tay vật tên đó xuống đất nghe một cái rầm nát xương.

Nathan: Quên mất còn bọn này!

*Rầm*

Carlos đấm một tên bay ra xa.

Nathan: Tên kia sắp tỉnh dậy rồi, chúng ta nên làm gì đây nhỉ?

Carlos: Những tên quái vật này đáng để bận tâm hơn.

Nathan: Ừm, vậy thì bám chắc vào tôi!

Carlos: Được!

Carlos bám vào người Nathan.

*Bịch*

Nathan: Chuẩn bị làm gỏi hết cả đám nào!!!

Mắt Nathan rực sáng, bầu trời âm u thấy rõ.

*Rầm rầm rầm rầm rầm*

Sấm sét đánh xuống liên tục, Nathan đưa Carlos chạy khắp ga tàu Billy với tốc độ cực nhanh.

*Ầm ầm*

*Sack*

Các âm thanh sấm sét đi kèm với tiếng chém phát ra liên hồi, nó đi tới đâu là xác quái vật nằm lăn lóc ra đó.

*Rầm*

*Cạch cạch cạch*

Ron sử dụng búa của mình đập nát vài con quái vật.

Kaytlyn: Làm tốt lắm Ron!

Hở?

Cậu ta nhìn lên bầu trời thì thấy trời khá âm u.

Kaytlyn: Không lẽ nào...

Không phải chứ?

Logan chém bay đầu một con quái vật khác.

Logan: Hả?

Cái gì không phải cơ?

Kaytlyn: Cậu nhìn kìa...

Kaytlyn chỉ lên bầu trời.

Logan: Huh?

Hôm nay dự báo thời tiết là trời không có mây cũng không có mưa mà?

Hiện tượng lạ vậy nhỉ?

Kaytlyn: Không...

Cảm giác này...

Rất quen...

Logan: Quen á?

Kaytlyn: Là...

Không lẽ là cậu ta!

Kaytlyn vội vã chạy đi.

*Bịch bịch*

Logan: Khó hiểu nhỉ?

Cậu ta cũng đi theo.

*Vù*

Logan phóng thật nhanh chém chết bọn quái vật cùng với những đòn búa bổ của Ron mở đường cho Kaytlyn đi đến chỗ của Carlos.

*Rầm rầm rầm*

Nathan và Carlos đã lượn một vòng quanh khu vực đó và diệt sạch bọn quái vật.

Nathan: Hahaha!

Cảm giác này thật tuyệt!

Họ dừng chân lại.

Nathan: Lâu rồi cậu mới được tôi dẫn đi lượn vài vòng nhỉ?

Carlos: Ừm.

*Cộc cộc cộc*

Nathan: Huh?

Oh!

Cậu ta tới rồi kìa.

Carlos: Huh?

Kaytlyn: Carlos!

Cậu ta chạy đến.

Kaytlyn: Hở!?

Vậy là đúng rồi!

Vậy là đúng rồi!!!

Kaytlyn chạy đến ôm cả Nathan và Carlos.

Nathan: *Ặc ặc* uây uây nhẹ tay thôi ní.

Kaytlyn: Mình cứ ngỡ là đã mất cậu rồi chứ!?

Tên ngốc này!

Suốt khoảng thời gian qua cậu đã đi đâu hả!?

Nathan: Ờm...

Cái này...

*Vụt*

Tên thuộc tổ chức dị nhân kia bỏ chạy.

Carlos: Huh?

Hắn chạy kìa.

Nathan: Oh bro không sao đâu, hắn hết đường chạy rồi.

Hắn vừa bước đến bậc thang thì Logan bất ngờ phóng ra chém bay đầu kẻ dị biệt không năng lượng này.

Logan: Oh...

Xong việc.

Nathan: À...

Còn chuyện mà tôi trở lại được là do...

Câu trả lời cũng vừa mới đến rồi đấy.

Kaytlyn: Ý cậu là sao cơ?

Carlos: Huh?

*Phập*

Aeny phẩy cánh đáp đất.

Nathan: Ân nhân của tôi.

Aeny: Này, tôi không phải là ân nhân.

Đó là việc tôi cần làm.

Carlos: Huh...?

Kaytlyn: Mình vẫn không hiểu?

Nathan: Ehehe chuyện là vậy nè.

[Chap 82]

*Bục*

Nathan gục xuống đất, máu tuôn ra không ngừng.

Vandako: Heh ~ tạm biệt crush cũ.

Vandako rời đi cùng với Silver.

Ánh mắt Nathan mờ dần và bắt đầu mơ màng.

Nathan: Kết thúc rồi sao...?

*Cộc cộc*

Aeny bước đến với đôi tay phát sáng ánh vàng chạm lên người Nathan.

Ngay lập tức cầm máu cho Nathan thành công.

Cậu ta mơ màng nhìn Aeny đầy khó hiểu.

Nathan: Aeny?

Cô làm gì ở đây...?

Sau đó, Nathan bất tỉnh, Aeny đã đưa Nathan đi và trị thương.

Mấy ngày sau, Nathan cuối cùng cũng tỉnh dậy và đứng lên đầy vẻ thắc mắc đi tìm Carlos thế nhưng Aeny đã xuất hiện và ngăn chặn cậu ta lại.

Nathan: Aeny?

À nhớ rồi!

Là cô đã cứu tôi một mạng!

Cảm ơn nhiều lắm...

Aeny: Ừm và cậu không được phép đi đâu cả.

Nathan: Ô?

Tại sao?

Aeny: Bởi vì cậu mà quay lại thì sẽ gây hoạ lớn đấy.

Bọn chúng đang nghĩ cậu đã chết.

Nathan, cậu phải ở lại đây, chờ ngày tái xuất và tiêu diệt bọn chúng.

Nathan: Nhưng...

Làm cách nào?

Tôi ở đây làm gì?

Cô giúp gì cho tôi để tôi đánh bại được bọn chúng trong khi tôi có thể chiến đấu cùng đồng đội và chiến thắng.

Aeny: Ai bảo là cậu sẽ chiến đấu một mình?

Nathan: Huh?

Aeny: Theo tôi.

[Trở về thực tại]

Nathan: Hehe chuyện là vậy đó và trong khoảng thời gian này thì Aeny dạy cho tôi cả đống chiêu thức luôn.

Kaytlyn: Wow.

Carlos: Cảm ơn cô nhiều nhé.

Aeny: Tôi nói rồi không phảk cảm ơn đâu vì đó là sứ mệnh của tôi mà.

Nathan: Sứ mệnh?

Tới tận bây giờ tôi vẫn còn thắc mắc, cô là ai?

Sứ mệnh đó là sao?

Người được chọn?

Thế là như nào?

Aeny: Thời gian sẽ cho cậu câu trả lời, giờ thì cứ sống tốt cùng những người bạn thân yêu của cậu đi.

*Ầm*

Aeny dịch chuyển đi thông qua một tia sáng lớn.

Nathan: Oh...

Hehe, đi chơi không các cậu?

Logan: Well well, muốn đi đâu thì cũng phải về chào mọi người một tiếng chứ?

Phải không Nathan?

Nathan: Huh?

Oh chào Logan.

Logan: Chào mừng cậu quay trở lại, chúng ta về nào.

Nathan: Haha tất nhiên rồi!

-Hết chap 116-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 117


*Cộc*

Nathan đặt chân xuống mảnh đất quen thuộc.

Nathan: Nhà đây rồi...

Húuuuuu!!!

Lâu quá không được về đây phải rủ anh Lucas đi ăn mì cay mới được!

Carlos: Ồ đúng lúc lắm, hôm sau cậu sẽ được gặp anh hai đấy.

Nathan: Vậy sao?

*Cạch*

Fenris mở cửa bước ra.

Fenris: Hơ?

Nathan: Eh?

Fenris chạy thật nhanh về phía Nathan rồi ôm chầm lấy cậu ta.

Nathan: Heh?

Fenris: Nathan!

Cậu đã trở về thật rồi sao!?

Chúng mình cứ tưởng là đã mất cậu rồi chứ!?

Nathan: Haha xin lỗi vì đã làm mọi người lo lắng.

Chuyện dài lắm, tôi sẽ kể sau nghen.

Fenris: Vào chào mọi người một cái đi Nathan.

Nathan: Okeeeeee.

*Cạch*

Nathan bước vào trong.

Nathan: Hello mọi người!!!

Seinto gập sách lại.

Seinto: Nathan?

Cậu vẫn còn sống sao?

Louis: Huh?

Nathan?

Chẳng phải cậu đã chết rồi?

David: Chuyện này là sao cơ?

Nathan: Haha chuyện dài lắm!

Tôi về đây chào mọi người một tiếng rồi đi ấy mà!

*Bịch*

Seinto vỗ vai Nathan.

Seinto: Mừng cậu trở về.

Seinto ghé sát vào tai Nathan thì thầm.

Seinto: Tôi có thứ giành tặng cho cậu đấy...

Nhưng thứ này phải do chính cậu tự đi lấy.

Nathan: Nà ní?

Seinto: Vậy nhé...

Chúc cậu một ngày tốt lành.

Seinto rời đi.

Carlos: Cậu ta nói gì thế?

Nathan: Tôi cũng không hiểu lắm.

Thôi!

Nhân dịp nay trở về, đi ăn điiiiiiii.

Carlos: Ok ok.

Nathan: Bro muốn thử cảm giác mạnh lần nữa không?

Tôi dẫn đi lượn tí rồi đi ăn luôn.

Carlos: Được đó.

Kaytlyn: À mà cậu không định dưỡng sức sao Nathan?

Nathan: Haha!

Tôi mà mệt gì chứ!

Đi nào Kaytlyn, Carlos.

*Rầm*

Sấm sét đánh xuống mặt đất và cả ba bọn họ biến mất.

*Ầm ầm ầm ầm ầm*

Nathan đưa họ lên toà tháp cao nhất Letia, tháp Evniza.

Họ cùng nhau ngồi xuống ngắm hoàng hôn.

Nathan: Đẹp thật...

Tôi hay lên đây ngồi chill.

Carlos: Phải công nhận là rất đẹp.

Kaytlyn: Trên đây gió cũng rất mát, có thể nhìn thấy toàn bộ khu vực này nữa.

Họ yên lặng một hồi lâu nhìn về phía mặt trời đang dần khuất bóng phía chân trời.

Nathan: Tôi...

Thật sự không biết.

Carlos: ?

Nathan: Rằng mục đích thật sự của chúng ta là gì?

Kaytlyn: Tất nhiên là tiêu diệt quỷ và bảo vệ trái đất rồi.

Nathan: Không phải, mục đích của chúng ta thật sự không phải là như thế.

Carlos: Đúng thật, từ trước đến nay chúng ta vốn có ý định khác mà lại không biết.

Thực chất những việc chúng ta đang làm là phục vụ cho điều đó.

Nathan: Cậu chắc chắn có khuất mắt khác đúng không?

Kaytlyn?

Kaytlyn: Um...

Đúng là có...

Mình muốn...

Tìm lại song thân của mình, mình muốn biết được một số sự thật.

Carlos: Chà...

Chúc cậu may mắn, chúng tôi sẽ giúp đỡ cậu trên cuộc hành trình này.

Kaytlyn: Cảm ơn các cậu mà còn các cậu thì sao?

Carlos: Tôi rất muốn bảo vệ "cả thế giới" của tôi...

[Năm Carlos 4 tuổi]

Carlos: Hây!

Ha!

*Rầm*

Carlos đấm gãy thanh gỗ.

Carlos: Wow mình thật là cừ khôi!

Cậu ta nhìn lên hình nộm siêu nhân cất trên kệ của mình.

Carlos: Mình thật sự sẽ trở thành người hùng bảo vệ trái đất này!

Uớc mơ đó tuy viễn vông nhưng Carlos lại nuôi dưỡng thứ ước mơ đó đến về sau.

Và đó cũng là lúc cậu ta gặp được Enyz, lúc này Carlos mới thay đổi.

[Trở về thực tại]

Nathan: Chà...

Câu chuyện của cậu đậm chất nam nhi hồi bé rồi còn gì nữa, mạnh mẽ, láu cá.

Carlos: Ừm, từ khi Enyz rời xa tôi.

Tôi đã rất buồn và nhớ đến cô ấy đến tận bây giờ.

Lúc cậu ta quay lại, Enyz đã đổi từ kiểu tóc đến thân hình, cũng đúng thôi lần cuối tôi gặp Enyz là còn nhỏ và bây giờ Enyz là cô gái trẻ trung, xinh xắn, trưởng thành hơn lúc xưa nên rất khác biệt.

Kể từ cái nụ cười ấy, tôi đã biết được người mình cần tìm đang ở ngay trước mặt và...

Lúc đó tôi mới biết...

Mình là ai?

Mình nên làm gì?

Kaytlyn: Ồ...

Nathan: Woah, cậu cần tôi đẩy thuyền không nhể?

Carlos: À thôi, cái này phải là tự tay tôi gây dựng.

Còn cậu thì sao?

Nathan?

Nathan: Uhhhhhh mục đích của tôi...

À không nói thẳng ra đó là số mệnh của tôi.

Là trở thành vị thần cai quản trái đất này.

Carlos: Thần sao?

Nathan: Các cậu biết Aeny từng nói rằng tôi là truyền nhân của thần mặt trời rồi đúng không?

Đó cũng từng là dấu hỏi lớn trong đầu tôi.

Tuy nhiên, trong khoảng thời gian sống cùng Aeny, được cô ta chăm sóc, chỉ dạy, tôi mới được cô ấy kể lại.

Trái đất này được gọi là trái đất 044, được một vị thần bảo hộ đó là thần mặt trời, tôi...

Chính là người được chọn để kế vị vai trò này.

Aeny được cử xuống là để dẫn dắt tôi đi đúng hướng.

Có một sự thật là...

Trong quá trình đó tôi có hơi "say nắng" cái sự tập trung của Aeny khi đang miệt mài nấu cho tôi bữa ăn.

Tim đập thình thịch, đầu óc cứ nghĩ vẩn vơ.

Có lẽ nào...

Đây là tình yêu?

Carlos: Oh bro bắt đầu có tình ý với người ta rồi haha.

Kaytlyn: Chúc may mắn nhé anh bạn!

Nathan: Ehehe.

Nathan xoa đầu như thể có phần hơi ngại về việc này.

[Trái đất 055]

*Cộc cộc cộc*

Một chàng thanh niên với mái tóc đỏ đang đi trên hành lang trường học.

*Ầm*

???: Huh?

Âm thanh gì thế?

Có phải là...

Bên trong đây?

Cậu ta nhìn vào căn phòng bên cạnh.

*Cạch*

Cánh cửa mở ra.

Đột nhiên có giọng của người khác gọi cậu ta.

???: Tasumi?

Tasumi: Huh?

Darnel?

Darnel: Anh bạn à, đang làm gì thế?

Tasumi: Ồ, cậu nhìn xem.

Tasumi lách sang một bên cho Darnel thấy một cánh cổng.

Tasumi: Hmmm...

Tôi thấy hơi lạ...

Có lẽ là nên đi qua kiểm tra xem sao ấy.

Darnel: Vậy sao?

Đi đâu cũng cần phải có nhau chứ anh bạn, tôi đi nữa.

Tasumi: Vậy hả?

Được, có anh em càng vui chứ sao.

???: Tớ...

Tớ cũng đi mà.

Tasumi: Huh?

Darnel: Sunflower?

Sunflower: Trò chơi chỉ mới bắt đầu, chúng ta nên đi sớm rồi về sớm để tránh làm mọi người lo lắng, đi ba người thì sẽ nhanh hơn là đi hai người mà...

Nhỉ?

Tasumi: Ok!

Cùng khám phá thứ bên kia cánh cổng nào!

-Hết chap 117-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 118


*Cạch*

Carlos cầm mảnh giấy lên và nhìn chằm chằm vào nó.

Cậu ta đang suy nghĩ gì đó khiến gương mặt cậu đơ ra hẳn.

Nathan: Heh?

Carlos?

Carlos: Hửm?

Kaytlyn: Cậu làm gì mà nhìn vào mảnh giấy đó hoài vậy?

Nathan: Wow wow có phải là cái gì đó mà Darnel đã đưa cho cậu trước đó không?

Carlos: Ừm, à phải rồi, cậu có tốc độ rất nhanh mà.

Nathan, giúp tôi chuyện này đi.

Nathan: Đâu giúp gì nào?

Chắc là đi đâu đó đúng không?

Carlos: Ừm.

*Cạch*

Carlos đưa cho Nathan mảnh giấy đó.

Nathan: Oh oh, tôi biết chỗ này, có điều là xa cực.

Có thể nói là chỗ đó nó nằm gần biên giới luôn ấy.

Carlos: Huh?

Xa thế cơ à?

Nathan: Ừm, mà đây là địa chỉ của ai thế?

Chỗ đó là rừng mà?

Carlos: Rừng?

Nathan: Nah chỗ đó là cả một khu rừng nhiệt đới khổng lồ, được ví như lá phổi của Letia luôn đấy.

Kaytlyn: A!

Đúng rồi nhỉ!

Nơi đó gần biên giới phía Bắc, nơi mà có tiền cũng không đến đó được!

Chỉ có những người đặc biệt mới đến được đó!

Nathan: Chính xác.

Carlos: Chà...

Coi bộ kì lạ hơn tôi tưởng.

Cơ mà chúng ta cứ đi đi, Darnel chắc chắn không làm điều vô nghĩa.

Nathan: Okay!

Bám chắc vào nhá!

*Rầm*

Sấm sét đánh xuống và ba người họ biến mất.

[Rừng nhiệt đới Olive]

*Ầm*

Hàng loạt tia sét giáng xuống mặt đất, Nathan đã đưa Carlos và Kaytlyn đến nơi.

Nathan: Ây yo!

Chúng ta đang đi lén đúng nghĩa, nơi đây gần như chỉ người có phận sự mới vô đây làm gì đó mà thôi, chúng ta hạn chế hành động lộ liễu nhé.

Kaytlyn: Tính ra sấm sét của cậu lúc nãy hơi lớn tiếng.

Carlos: Không sao, người ta chỉ nghĩ đó là hiện tượng tự nhiên.

Nathan: Okay!

Đi tìm xung quanh thôi!

*Vù*

Nathan lướt đi thật nhanh như một cơn gió.

Kaytlyn: Cậu ta không cần sấm sét vẫn nhanh nhỉ?

Carlos: Ừm, từ lúc có sức mạnh đến giờ thì cậu ta chạy nhanh kinh khủng mà chẳng cần sấm sét, sợ cậu ta chạy nhanh hơn vận tốc ô tô thôi.

Kaytlyn: Ừm, thôi đi tìm nào, mình khá tò mò về thứ mà Darnel muốn giới thiệu cho chúng ta.

*Vụt*

Nathan trèo lên một cái cây cao để quan sát nhưng xung quanh toàn cây với cỏ.

Nathan: Huh?

Cây không à...

Bruh...

Không chơi đường tà đạo được, phải tự tìm rồi.

[Ba mươi phút trôi qua]

Cả ba bọn họ tập hợp lại cùng một chỗ.

Carlos: Các cậu sao rồi?

Tôi chưa tìm thấy gì cả.

Kaytlyn: Thua, mình không tìm được gì dù là một dấu vết.

*Vù*

Nathan treo người ngược trên cành cây.

Nathan: Yeah yeah tôi chả khác gì luôn, có khi nó lại nằm dưới mặt đất không chừng?

Carlos: Trời, thế thì biết chỗ nào mà xác định đây.

*Ầm*

Một thứ âm thanh lớn vang vọng khắp khu rừng.

Nathan chớp thời cơ lao vút lên cây cao gần đó nhìn lên bầu trời.

Nathan: Huh?

Gì kia?

Một tia sáng lướt qua đó.

Nathan: Không thể bỏ lỡ!

Cậu ta phóng xuống đất kéo cả hai người bạn của mình đi theo.

*Ầm*

Tia sét đánh xuống và bọn họ biến mất.

Tia sáng ấy nhanh chóng dừng lại ở một mảnh đất trống.

Cả ba bọn họ đã đuổi kịp và nấp sau các thân cây lớn để quan sát.

Nathan: Huh?

Gì thế nhỉ?

Có đúng là thứ chúng ta đang tìm không?

Carlos: Rất có thể.

*Ầm ạch*

Kaytlyn: Uh!?

Nathan: Wow wow giỡn hoài ní!

Có gì đó đang trồi lên từ mặt đất!

*Ầm ầm*

*Ạch*

*Rạch*

*Cạch cạch cạch*

Căn biệt thự rộng lớn trồi lên từ mặt đất.

Nathan: Uh!?

Chỉ trong thoáng chốc, căn biệt thự ấy đã hiện nguyên hình và dừng lại.

Nathan: Cái gì!?

Có thể xây được căn biệt thự ở đây á!?

Đó là cả một căn biệt thự...

À không, nói chính xác hơn là một toà lâu đài!

Vô cùng lộng lẫy và tráng lệ là những từ ngữ không đủ để miêu tả về nó.

Ánh sáng chói loá khắp căn biệt thự khổng lồ này khiến đây trở thành điểm nhấn của cả khu rừng.

Nathan: Uầy!?

Cậu ta toát mồ hôi vì sự hùng vĩ của nó.

Một thiết bị gì đó trông có vẻ giống như là camera quan sát họ và rồi cánh cổng to lớn của toà lâu đài tự mở ra cho họ bước vào trong.

Carlos: Tự động sao?

Kaytlyn: Mình tự hỏi là ai đến đây cũng sẽ được mở cửa như vậy hay là chỉ người quen biết?

Nathan: Nah chắc là có quen biết từ trước rồi.

Họ bước vào bên trong và thấy ở đây là một khu vườn rộng lớn, có nơi là hồ cá, có nơi là cả sân golf, cây cối cũng khá nhiều.

Nathan: Trời trời giàu cỡ nào đây?

Ai đó bước đến.

???: Xin chào!

Hẳn là các anh chị đến gặp gia đình em?

Carlos: Huh?

Em là ai?

???: Em là Emerald, rất vui được gặp các anh chị ạ.

Nathan: À, anh là Nathan, kia là Carlos và Kaytlyn.

Anh chị đến đây là theo địa chỉ mà Darnel đưa ấy mà.

Emerald: À vâng ạ, mời anh chị vào nhà.

Vừa bước vào, họ đã cảm nhận có ai đó đang nhìn lén họ.

Emerald: Um...

Saphire?

Em ở đâu đó?

Saphire: Đây ạ...

Cô bé rón rén bước ra khỏi bếp.

Saphire: Chị ơi, đ-đó là ai ạ?

Emerald: À, họ là người quen của anh Darnel đấy.

Saphire: Woah.

Ai đó vừa bước xuống lầu vừa ngáp.

???: Saphire ơi có trà chưa em?

Saphire: Ah!

Có liền ạ.

Kaytlyn: Hở?

Ai kia?

???: Oh?

Nhà có khách hả?

Emerald: Đúng vậy, họ là người quen của anh Darnel đấy ạ.

???: Oh...

Chào anh chị...

Em là Ruby, tụi em mới về đến nhà nên hơi mệt tí ấy mà.

Nathan: Oh!

Không sao cả.

Ruby: Anh chị ngồi xuống đi ạ, em đi kêu chị cả xuống.

Carlos: Ừm.

Carlos ngồi nhìn ra cửa sổ hướng về phía thác nước gần đó.

Nathan: Eh?

Sao thế bro?

Carlos: Tôi không biết sau này sẽ lại có chuyện gì xảy ra nhưng hiện tại tôi đã đỡ hơn phần nào rồi.

Nathan: Ahahaha, cậu đừng suy nghĩ nhiều quá.

Cậu có tôi ở đây, có Kaytlyn, có anh Lucas các kiểu.

Kiểu gì chúng ta cũng vượt qua được hết mọi chông gai thử thách!

Cậu đừng có lo.

Carlos: Mong là thế.

-Hết chap 118-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 119


Nathan nhâm nhi một ngụm trà rồi đặt lại tách trà lên bàn.

Nathan: Uầy xịn.

Kaytlyn: Trà ngon lắm nha.

Carlos: Ok đấy.

Saphire: Aha em cảm ơn ạ.

Emerald: Saphire nổi tiếng pha trà ngon rồi đấy ạ.

Nathan: Ghê ghê mốt qua uống ké nghen.

Carlos: Ơ kìa.

Ruby: Chị ơi nhanh lên.

???: Đây chị đây.

Ruby và ai đó đang đi xuống lầu.

Nathan: W-woah...

Đẹp thế nhờ...

???: Xin chào, tôi là Topaz, chị cả của gia đình này.

Kaytlyn: Hơ?

Gia đình bốn chị em luôn á?

Topaz: Đúng vậy.

Nathan: Ủa sao mà khéo lựa quá vậy, không có thằng quý tử nào hết.

Topaz: À chắc là mẹ gen trội ấy mà.

Carlos: Vậy là Darnel kêu tôi đến gặp bốn người sao?

Topaz: Chính xác, Darnel đã giao phó lại cho chúng tôi một nhiệm vụ là hỗ trợ các cậu.

Um...

Chắc các cậu đã có được sự tin tưởng của Darnel rồi thì không có gì phải nghi ngờ cả.

[Trái đất 055]

Cánh cửa được mở ra, cậu nhóc phủ bộ đồ đen từ đầu đến chân nhìn ngó xung quanh rồi lại rời đi.

"Alo xin thông báo, thời gian hoạt động vào ban đêm sẽ kết thúc sau một giờ."

???: Yo!

Harold, tìm được tụi nhỏ chưa?

Harold: Chưa...

Haizz...

Không biết đi đâu rồi ấy, biến mất từ lúc mới bắt đầu đêm nay tới bây giờ.

Cậu giúp tôi một tay nhé Nathan.

Nathan: Ok!

Gì chứ bro nhờ thì tôi không chê.

[Trở về trái đất 044]

Topaz cùng những người em tiễn Nathan, Carlos và Kaytlyn ra đến cổng.

Topaz: Thành thật cảm ơn vì sự hợp tác này, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.

Họ tự xưng là chị em nhà đá quý.

Thật vậy, cả bốn chị em đều có tên của loại đá quý, lần lượt từ lớn đến bé là Topaz, Ruby, Emerald và Saphire.

Họ có màu tóc đúng theo tên của loại đá quý, Topaz có tóc vàng, Ruby có tóc đỏ, Emerald tóc xanh lá, Saphire tóc xanh dương.

Họ có điểm chung là tóc dài, óng mượt, phong cách ăn mặc khá sành điệu và tôn lên vẻ nữ tính.

Đúng là nhà có phúc, cả bốn chị em đều xinh đẹp và giỏi giang.

Nathan đã cùng những người bạn đi mất.

Cậu ta đã đưa họ đến tiệm thức ăn nhanh nhỏ nhắn ở góc phố với bảng hiệu là Ernol, trên đường 105 Saphire Tasumi.

Carlos: Ồ...

Ra là nơi này.

Nathan: Kkk quán tủ rồi!

Quên làm sao mà được!

Kaytlyn: Ôi, hoài niệm ghê.

Lâu rồi chưa đến đây.

Họ bước vào quán và cảm nhận được hơi ấm phía bên trong.

Nathan: Bác Ocal ơi!

Khách ruột tới ủng hộ quán nè!

Ocal: Oh, là các cháu hả?

Bây giờ trông đứa nào đứa nấy cũng chững chạc hơn tí rồi ấy nhỉ?

Carlos: Vâng.

Nathan: Hôm nay con ăn mìiiiiiii.

Kaytlyn: Bác cho con một phần cơm trộn ạ.

Carlos: Một vài cái đùi gà sốt cay ạ.

Ocal: Được rồi, có liền.

Trong lúc đợi, Nathan nhìn xung quanh quán, không gian này vẫn y như cũ, không có sự thay đổi nào cả.

Cậu ta nhìn thấy một cái ghế có miếng băng keo trên đó.

Nathan lại gần và cầm nó lên thử.

Nathan: Bro, Carlos, nhìn nè.

Cậu ta đưa cho Carlos xem.

Carlos: Hửm?

Nathan: Chính là nó đó!

Cậu nhớ cái hồi mà chúng ta còn chưa gia nhập vô hội không?

Lúc đó Fenris với gia nhập trường của tôi này xong rủ đi ăn cùng với cậu luôn ấy.

Cái có ba thằng khứa côn đồ chạy tới thu tiền bảo kê, chúng ta đã vả chúng một bài học nhớ đời!

Hahaha.

Còn cái ghế gãy này là do chúng đập phá đấy.

Carlos: À, nhớ rồi, cậu có trí nhớ tốt quá nhỉ?

Nathan: Tất nhiên kkk.

Họ tám chuyện một lúc thì Ocal mang ra thức ăn mà họ gọi.

Nathan: WOW!

Nhìn ngon quá mlem mlem.

Cậu ta ăn như thể đang rất đói.

Kaytlyn: Cậu ăn từ từ thôi.

Carlos: Kệ đi, cậu ta vốn là như thế đó giờ mà.

Nathan: Tại ngon quá chứ bộ!

Carlos lấy đùi gà ra ăn, vừa cạp được mấy miếng thì thấy Nathan đang nhìn cậu ta bằng ánh mắt đáng thương.

Nathan: Carlos...

Cho xin miếng đuy.

Cậu ta chớp mắt mấy cái như thể đang mong đợi.

Carlos: Haizz...

Đây nè.

Cậu ta đưa cho Nathan cái đùi gà khác.

Nathan há miệng ra thật to và cạp lấy cái đùi gà một miếng lớn.

Nathan: Nhăm nhăm.

Carlos: *Ôi trời, cái tên này hình như lần nào cũng xin ăn ké.*

Carlos bất lực nhìn Nathan cạp đùi gà một cách ngon lành.

Carlos: *Ôi trời ơi...

Gà của mình...

Noooooooo.*

Nathan: Ây da đúng là anh bạn chí cốt đẹp zai vô cùng tận của tôi, cảm ơn nghen.

Carlos: *Nghĩ lại, cũng thấy không khí như này mới vui.

Trông vậy mà nếu thiếu khoảnh khắc này của bữa ăn chắc là nhớ lắm đấy.*

Nathan: Ăn xong rồi!

Kaytlyn: Hả?

Nhanh thế?

Mình chưa ăn được nửa bát.

Nathan: Hehe đó gọi là kỹ năng.

Họ cùng nhau ăn một bữa ăn ngon và vui vẻ cười đùa, đây là những khoảnh khắc vui vẻ trước khi chiến đấu.

Chính nhờ sự hài hước của Nathan mà họ đã có được tinh thần lạc quan trước các trận chiến sắp tới.

-Hết chap 119-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 120


Buổi sáng tinh mơ, những cánh chim bay lượn tự do trên bầu trời.

*Knock knock*

Nathan gõ cửa nhà Carlos.

- Nathan: Hề lú hề lú, dậy đi nào.

*Cạch*

Carlos mở cửa ra.

- Carlos: Gì?

- Nathan: Đi ăn sáng rồi qua trụ sở, làm nhiệm vụ mà nhờ?

- Carlos: À ừ ok đợi tí.

Cậu bạn cơ bắp này sửa soạn lại đồ đạc rồi cùng Nathan đi ra quán cơm tối hôm qua để ăn sáng.

Vừa đến nơi, họ đã nhìn thấy Kaytlyn đang ngồi đợi hai anh bạn dậy trễ này.

- Kaytlyn: Tới rồi hả?

- Nathan: Ựa- sao mà nhanh thế này.

- Kaytlyn: Thôi ăn sáng nhanh còn đi làm nhiệm vụ nào, hôm nay nghe nói là được anh Lucas huấn luyện ấy.

Sau khi ăn một bữa sáng thịnh soạn, họ đi đến trụ sở hội thợ săn, Lucas đã chờ sẵn ở đó rồi.

- Lucas: Hm ~ hm ~ hm ~

- Carlos: Anh đang làm gì đấy?

- Lucas: Huh?

À em nhìn xem.

Cậu ta cho Carlos xem một cái găng tay máy.

- Carlos: Huh?

Anh lấy cái này ở đâu ra vậy?

- Lucas: À Fenris tặng anh, hình như là phát minh mới hay sao ấy.

- Nathan: Ohhhhhhhh xịn xịn.

- Kaytlyn: Cái này hình như là thí nghiệm số năm của găng tay máy tân tiến mà.

- Lucas: Huh?

- Kaytlyn: Cái lần mà Fenris cùng em nâng cấp Ron thì cậu ta có giới thiệu với em về cái này rồi, có lẽ là sẽ giúp tiết kiệm năng lượng hơn cho người sử dụng ấy.

Kiểu là anh sử dụng sức mạnh của mình vào găng tay một lượng nhỏ thì sẽ được gia tăng lên theo cấp số nhân, vậy là chỉ bỏ ra ít sức lực lại nhận được hiệu quả cao trong chiến đấu.

- Lucas: Wow!

Hay đấy, anh khá hứng thú với cái này rồi.

- Nathan: Nhiệm vụ hôm nay là gì thế anh zai?

- Lucas: À, chúng ta sẽ đi trung tâm mua sắm.

- Nathan: Wowwwwww đi chơi hả?

- Lucas: Không.

- Nathan: Ơ, huhuhuhuhuhu.

- Lucas: Chúng ta sẽ đến đó và truy tìm tung tích của cánh cổng bí ẩn.

- Nathan: Hở?

- Kaytlyn: Cánh cổng?

- Carlos: Là thứ giúp chúng ta đi từ chiều không gian này đến chiều không gian khác?

- Lucas: Chính xác, anh cũng chẳng hiểu lắm nhưng nó không được xác định rõ nguồn gốc, rất có thể là của bọn quỷ.

Chúng ta sẽ đến đó để điều tra.

- Nathan: Okay đi thoiiiiiiiiii.

Sấm sét đánh xuống và Nathan đưa họ đến trung tâm mua sắm gần nhất.

- Nathan: Tadaaaaaaa.

- Lucas: Ơ kìa anh chưa nói là trung tâm mua sắm nào mà?

- Nathan: Hự, lại ẩu rồi.

- Lucas: Rồi em biết đường mà phải không?

Đi đến trung tâm mua sắm Tera đi.

- Nathan: Okay!

*Rầm*

Sấm sét đánh xuống và họ đã đến nơi.

- Nathan: Úi xời nhanh khỏi bàn hê hê.

- Lucas: Giỏi nhờ, chúng ta vào trong quan sát địa hình trước để tránh lạc nhau nào.

Họ tiến vào bên trong và bắt đầu quan sát mọi ngóc ngách của trung tâm thương mại.

Do sự xuất hiện đột ngột của cánh cổng đã khiến nhiều người sợ hãi và tạm thời nơi này đã bị phong toả.

Cả khu vực này đang khá là yên tĩnh, rộng mở, họ có thể thoải mái đi đâu, làm gì cũng được.

Chính nhờ sự mất tích của tổ chức dị nhân mà ngày càng nhiều người tin tưởng vào hội thợ săn hơn.

Họ dần được giao phó nhiều vụ bí ẩn và kì lạ hơn trước.

*Lộc cộc*

- Nathan: ?

- Carlos: Cậu có nghe thấy gì không?

- Nathan: Tiếng bước chân, Kaytlyn và anh Lucas đang ở bên kia, vậy là ở đay có người, hoặc cũng có thể là quỷ!

- Carlos: Ừm!

Lên lầu nào!

Tiếng bước chân ở phía trên đấy!

- Nathan: Được!

*Rầm!*

Tia sét đáng xuống và họ lao thẳng lên tầng trên, Nathan tạo ra cây lôi gậy đập xuống, Carlos tạo ra thanh kiếm ghim mạnh xuống.

*Rầm!*

- Nathan: Uh!?

- Carlos: Không có ai?

- Nathan: Vô lý, tôi đã lên đây rất nhanh rồi, trong khoảng thời gian đó làm sao mà trốn được chứ!

- Carlos: Chắc chắn là còn ở đâu đó quanh đây rồi.

*Vụt*

Một cây dao bay tới.

- Nathan: Uh!?

Cậu ta liền cầm lấy con dao vì tốc độ là khá nhanh.

- Nathan: Ai đó!

Ra đây đi!

- ???: Mấy người cố tình săn tôi mà giờ lại tỏ vẻ như bị hại?

- Carlos: Giọng người?

Đó là một cậu nhóc tóc đỏ, trông khá láu cá, đôi mắt sắc bén.

- Nathan: Khoan đã, ngươi không phải quỷ!

- ???: Đừng có mà lắm lời!

Cậu ta lấy ra cây dao đỏ và ném ra năm con dao khác bay về phía bọn họ.

Carlos tạo ra lớp giáp trên cánh tay chắn lấy hai con dao, Nathan phóng lên tiếp chiêu né hết ba con dao còn lại và vung gậy gõ vào cậu nhóc.

Thấy vậy, cậu ta liền vung dao chém bay cây gậy của Nathan và chém một đòn tạo ra đường cắt chí mạng nhưng Nathan nhanh hơn và lách sang bên phải né được rồi phóng ra sấm sét khiến cậu ta đâm thẳng vào tường.

Khói bụi vừa tan đi thì Carlos xuất hiện ngay trước mặt và vung cú đấm thật mạnh vào cậu nhóc.

*Rầm!*

- ???: Ặc!?

Cậu ta bất tỉnh.

- Carlos: Thôi chết- tôi hơi mạnh tay.

Kaytlyn và Lucas chạy đến.

- Lucas: Chuyện gì thế mấy đứa!?

- Kaytlyn: Các cậu có sao không!?

- Nathan: À không sao nhưng chúng tôi phát hiện ra một điều khá thú vị đấy.

-Hết chap 120-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 121


Ánh sáng mờ ảo dần mở ra, cậu nhóc ấy đã tỉnh dậy.

- ???: Huh??

Cậu ta ngay lập tức ngồi bật dậy, xung quanh là căn phòng được thiết kế như là phòng khám.

- Seinto: Cậu ổn chứ?

- ???: Ugh- ổn...

Mà đây là đâu?

- Seinto: Phòng khám, cậu bị đánh đến bất tỉnh nên phải ở đây để điều trị.

- ???: Điều trị...

Không!

Không được!

Tôi cần phải tìm bạn của tôi nữa!?

- Seinto: Bạn?

Cậu có thể nói rõ hơn được không?

Cậu ta suy nghĩ gì đó.

- ???: À, không có gì.

Có thể cho tôi rời khỏi đây được không?

Tôi khoẻ rồi ấy mà.

- Seinto: Không được.

- ???: Guể??

- Seinto: Cậu bị đánh rất mạnh vào trung tâm của cơ thể đến mức phải bất tỉnh tại chỗ chứng tỏ tổn thương không hề nhẹ.

Chỉ mới vài tiếng nằm nghỉ ngơi ở đây, cậu nghĩ như thế là đủ sao?

- ???: Uh...

Thôi toang.

- Seinto: Mà liệu tôi có thể được phép tò mò một chút được không?

Cậu có chuyện gì sao?

- ???: Trước khi trả lời câu hỏi đó, có thể cho tôi biết ở đây mấy người có khái niệm sức mạnh không?

- Seinto: Có chứ.

- ???: Tốt rồi, tôi sẽ không bị coi là kẻ điên.

- Seinto: Nhân tiện...

Cậu tên gì nhỉ?

- ???: Tasumi.

- Seinto: Tasumi, cậu có thể kể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra được không?

- Tasumi: Hmm...

Nên bắt đầu từ đâu nhỉ?

[Lúc Tasumi, Darnel và Sunflower bước qua cánh cổng]

*Ạch*

- Tasumi: Huh?

Trông như một...

Trung tâm thương mại?

- Darnel: Sao lại thế này nhỉ?

Cánh cổng mở ra ở vị trí xấu quá.

Lỡ đâu có ai đó thấy thì sao chứ?

- Sunflower: Um...

Tớ nghĩ là không đâu.

Các cậu qua đây nhìn xem.

Hai người họ đi đến chỗ Sunflower đang đứng và nhìn được tổng quát cả khu vực này nhưng lại chẳng thấy bóng người nào.

- Darnel: Không có ai?

- Tasumi: Khoan đã, mấy giờ rồi?

- Sunflower: Các cậu nhìn đi.

Sunflower chỉ vào cái quầy bán đồng hồ và tất cả đều chỉ điểm là buổi sáng.

- Tasumi: Uh!?

Darnel.

- Darnel: Tôi biết cậu đang nghĩ gì đấy.

- Sunflower: Như vậy có nghĩa là không thể xảy ra chuyện không có ai bước vào trung tâm mua sắm vào thời điểm này cả.

- Tasumi: Là phong toả sao?

Người ở đây đã nhìn thấy cánh cổng?

- Darnel: Ừm, rất có khả năng là như thế đấy.

- Sunflower: Um...

Nếu như vậy thì chúng ta quay về thôi, nếu bị phát hiện thì không hay đâu.

- Tasumi: Ý kiến hay đấy.

Cậu ta chạy một mạch về cánh cổng nhưng lại đi xuyên qua nó mà không trở về được.

- Tasumi: Uh!?

- Darnel: Cái gì thế này?

Cánh cổng có vấn đề?

- Sunflower: Nếu vậy thì nguy quá, chúng ta nên thoát khỏi đây sớm nhất có thể...

Hay là rời khỏi nơi này trước đi, chúng ta có thể tìm cách sau.

- Tasumi: Liệu có ổn không?

Lỡ người ta làm gì với cánh cổng thì sao?

- Darnel: Hmm...

Chúng ta không có kiến thức về cánh cổng, giờ ở đây cũng chẳng làm được gì cả.

Thế này thì thật sự là nên rời khỏi nơi này rồi.

- ???: Ôi trời ôi trời, ai đây ta?

- Tasumi: Huh!?

Bóng dáng cao ráo của ai đó bước tới, đó là Silver.

- Silver: Mấy người từ cánh cổng đó bước qua nhỉ?

- Darnel: Cho tôi hỏi, cậu là ai?

Tại sao lại ở đây trong khi nơi này không có một bóng người nào?

- Silver: Nói sao nhỉ?

Ta tới để bắt các ngươi đấy.

- Tasumi: Tch!?

Biết ngay mà!?

Tasumi tạo ra con dao đỏ thủ sẵn trên tay.

Darnel điều khiển bàn ghế xung quanh tạo thành bức tường nhỏ ngăn cách đôi bên.

- Sunflower: Lời nguyền thỏ bông.

Cậu ta chuyển đổi hình dạng và có bộ đồ hoodie thỏ trắng, đeo mặt nạ, đôi tay cầm dao.

- Silver: Hahaha quả là thú vị ~

- Tasumi: Cút khỏi đây ngay!?

- Silver: Tại sao nhỉ?

- Darnel: Bắt người là hành vi không thể chấp nhận được!

Chúng tôi chỉ mới đến đây thôi chứ đã làm gì đâu!?

- Silver: Hahahahahaha nói vậy thì chịu rồi.

Hắn lao vút lên trên đâm thủng bức tường của Darnel và đấm Tasumi văng vào tường.

- Tasumi: Agh!?

Sunflower phóng tới vung dao chém vào Silver nhưng hắn quá nhanh nên đã nhanh chóng né đi hết và đá văng Sunflower.

Các bàn ghế bay vào Silver nhưng hắn vẫn là không thể bị chạm vào khi tốc độ là quá chênh lệch.

- Darnel: Nhanh thế!?

- Silver: Vào đi.

- ???: Ơ kìa ơ kìa ~ anh bạn nóng tính thế, băm luôn rồi à?

- Silver: Tập trung vào công việc đi cô gái.

- ???: Ôi kìa ~ dễ thương quá nha...

Darnel thấy cô ta liền biết đó là đồng loã nên điều khiển bàn ghế bay vào ả ta.

Thế nhưng bàn ghế lại lơ lửng trên không khi tiếp cận gần với cô ấy.

- ???: Không được rồi...

Quá manh động, phải dạy dỗ lại mới được [Vô hiệu hoá kỹ năng]

- Darnel: Uh!?

Ngay lập tức Silver phóng tới đấm vào bụng Darnel làm cậu ta loạng choạng và hắn nhanh tay chớp thời cơ còng tay Darnel lại và đá cậu ta một cú bất tỉnh tại chỗ.

Tasumi đúng lúc đó đứng dậy từ từ nhìn lại thì thấy hơi khó chịu.

Cậu ta liền cầm lấy con dao đỏ chém ra đường cắt bay tới nhưng nó ngay lập tức mờ đi và tan biến khi đến gần ả ta.

- Sunflower: Không ổn rồi...

Tasumi.

- Tasumi: Hả?

- Sunflower: Tớ tin ở cậu đấy.

- Tasumi: Cái gì!?

Sunflower sử dụng hình dạng con gấu lấy ra cây búa đánh Tasumi văng ra chỗ khác thật xa.

- Tasumi: Sunflower!?

Sunflower liền quay lại chỉ búa về phía bọn chúng.

- Sunflower: Đến đây đi...

- Hết chap 121 -
 
Back
Top Dưới