Khác Cuộc chiến giữa đỏ và xanh

Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
leak


*Cạch*

Carlos đặt cây súng shotgun nằm bên cạnh, cậu ta ngồi bệt xuống đất, dựa vào tường trong mệt mỏi.

Xung quanh cậu ta là những xác chết của các con quỷ, máu me bê bết, Carlos cũng thấm đẫm máu trên người.

Carlos: Hah...

Mệt quá...

Cậu ta nhìn lại thì cũng chỉ thấy xung quanh là một mình cậu, đơn thân độc mã, cô độc, hiu quạnh.

Carlos đã như thế này được gần một tháng rồi.

Nhìn lại khoảng trống trước mặt, Carlos chỉ biết nghẹn cảm xúc từ bên trong.

Cậu ta không cần gì cả, chỉ muốn được có lại hơi ấm của gia đình thật sự mà thôi...
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
leak


Carlos: Hah...Hah...

Cậu ta đã thấm mệt vì đã dồn quá nhiều sức để chiến đấu liên tục với cường độ cao hơn bình thường.

Đột ngột một kẻ với không một chút năng lượng nào trong người đánh lén từ phía sau.

Đây là đòn đánh chết người vì rõ ràng người không có năng lượng thì không thể cảm nhận vị trí được.

Cây đao cứ thế lao đến phía sau lưng của Carlos.

Venn không thể xuất hiện được vì hôm đó thời tiết lạnh đến -11 độ C.

Thêm vào đó ông ta vừa mới bung quá nhiều sức nên cũng không đủ tinh mắt để sớm nhận ra.

*Beng*

Carlos: Uh!?

Tên đánh lén ấy đã vô cùng bất ngờ trước cảnh tượng ngay trước mắt.

???: Lẽ- lẽ ra ngươi đã chết rồi mà???

Carlos: Ai- ai cơ...?

Một chàng thanh niên đứng ngạo nghễ tay trái đút vào túi quần, tay phải cầm cây gậy dài cứng cáp chặn lại cây đao ấy.

???: Hahaha cậu sơ hở quá rồi đấy Carlos...

"Nhớ tôi không?"

-THÔNG BÁO-

Tuần sau, dự kiến là thời điểm bắt đầu chương III.

Tôi xin đính chính lại phần thời gian cho đỡ rối nhé.

Thời điểm bắt đầu là vào mùa đông năm 2080, đó là tháng 11.

Chính xác hơn ngay chính chap đầu tiên của chương III thì thời điểm đó là ngày 20/11/2080.
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
leak


Harvey: Tôi hỏi thật, cậu có biết đỉnh cao của một thợ săn là gì không?

Carlos: Huh?

Là gì?

Harvey tiến lên phía trước hướng về phía lũ quỷ.

Tay trái cậu ta kết ấn hình con rắn hổ mang.

Harvey: Lyzent.

Ngay lập tức toàn bộ lũ quỷ bị thanh tẩy ngay lập tức mà không để lại dấu vết nào.

Carlos: Uh...huh...?

Harvey: Đây được gọi là tuyệt kỹ đáng sợ nhất mà chỉ những kẻ mạnh mới làm được.

Với thứ kỹ năng này, họ có thể thay đổi phạm vi và quy mô cũng như là tính chất của nó nhưng vẫn không thể phủ nhận được rằng nếu dùng hết tiềm năng của nó thì quá khủng khiếp.

Carlos: Ra là vậy...

Harvey: Tôi thu hẹp phạm vi lại cho cậu dễ hình dung thôi.

Sau này chắc cậu sẽ có dịp thấy toàn bộ sức mạnh của nó và hơn hết cậu cũng có thể sở hữu nó mà.

-THÔNG BÁO-

Chap đầu tiên của chương III sẽ vô cùng đặc biệt.

Chúng ta sẽ có 1 chap với độ dài lớn hơn so với các chap khác.
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
leak


*Rộp*

*Cạch*

Silver: Chà...

Xem trước mắt ta là ai đây...

Chẳng phải ngươi là Carlos lẫy lừng mấy hôm nay đó sao?

Hahaha.

Carlos: Thì?

Silver: Đừng có nóng nảy như vậy chứ...

Ngươi đang nói chuyện với ai ngươi biết không hả?

Carlos: Ta biết, kẻ hãm hại Nathan.

Silver: Đúng rồi đấy ~ nhưng ta còn có cách gọi khác là kẻ mạnh thứ hai ở tổ chức dị nhân cơ.

Carlos: Nói nhiều quá, để ta tiễn ngươi đi gặp cậu ta luôn đồ đê tiện!

Silver: Hahaha cay à?

Bạn ngươi chết ngươi cay à?

Hahahaha.

Carlos: Venn!

Bài tập chúng ta đã thử cùng nhau mấy hôm nay là gì nào!

Venn: Hahaha thử rồi sẽ biết.

Venn hiện thân ra từ người Carlos, cả hai cùng chỉ tay về phía Silver.

Silver: ?

Venn và Carlos: [Thập tự chiêm la]

*Boom*
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
leak


Kaytlyn: Cái gì cơ?

Gerund: Phải, ta là máy móc AI nên ta đã được hồi sinh đúng nghĩa.

Chỉ cần tháo con chip trong ta ra và lắp vào cỗ máy mới là ta lại tiếp tục sống thôi.

Kaytlyn: Tch, bà ta đánh đúng lúc thật, Ron đã đi hơi xa để chiến đấu ở khu vực khác rồi...

Phải rồi nhỉ?

Mình tuy với vai trò hỗ trợ nhưng vẫn có khả năng chiến đấu mà?

Thứ mà Carlos đã dạy mình từ lâu.

Có lẽ là đến lúc dùng đến nó rồi.

Kaytlyn kết ấn tay hình chữ thập tượng trưng cho sự chữa lành.

Kaytlyn: Lyzent.

Một vùng sáng màu xanh dần hiện ra.
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
leak


Ai đó sắp comeback...
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 91


-CHƯƠNG III-

*Chíp chíp*

Những chú chim hót trên các cành cây nhỏ.

Ánh nắng ban mai dần soi rọi toàn đất nước Letia.

*Tít tít tít...tít tít tít*

Chuông báo thức đang thực hiện nghĩa vụ của mình đó là tạo ra âm thanh đánh thức chủ nhân của nó.

*Cạch*

Một bàn tay chai sạn quen thuộc đặt lên chiếc đồng hồ làm nó tắt tiếng ngay lập tức.

Đó là Carlos, cậu ta đã thức dậy và sẵn sàng đón nhận ngày mới.

*Lạch cạch*

Sàn nhà của Carlos vẫn chưa được sửa chữa, vừa đặt chân xuống giường, âm thanh trên sàn phát ra như thể muốn nói rằng nó sắp sập xuống rồi.

Carlos thay đồ xong thì sửa soạn lại đồ đạc chuẩn bị đi.

Cậu ta vẫn còn vương vấn điều gì đó mà mãi vẫn chưa giải bày được.

Ánh mắt thất thần như thể đang kiệt sức của cậu ta đang cho thấy Carlos có tâm trạng không được ổn cho lắm.

Nhìn lên cái cửa sổ đó, Carlos lại nhớ về quá khứ.

Chiếc cửa sổ vẫn còn thủng một lỗ, một viên đạn từng bắn xuyên qua đó.

Lúc mà Carlos đang bị vu oan kèm theo đó là đang bỏ trốn khỏi thượng cấp cùng Nathan.

Carlos: Haizz quên nó đi...

Cậu ta xuôi tay rời đi.

*Cộc cộc cộc*

Carlos bước những bước đi từ tốn trên cầu thang.

Những hình ảnh cũ vẫn mãi ám ảnh cậu ta đến tận bây giờ.

Căn nhà vẫn chưa được sửa, những dấu vết đã để lại sau khi bị hội thợ săn tìm đến vẫn còn đó.

Chúng cứ như đang làm cho Carlos đã suy nay càng suy hơn.

*Cạch*

Carlos mau chóng đóng cửa lại rồi rời khỏi căn nhà này.

Cậu ta đang trên đường đến trụ sở hội thợ săn.

Hôm đó là ngày 20 tháng 11 năm 2080, khoảng thời gian không ngắn kể từ lúc tên pháp sư cổ đại kia bị tiêu diệt.

Tổ chức dị nhân cũng không còn hoạt động từ đó, ai cũng nghĩ rằng bọn chúng đã chết sạch luôn rồi nên không ai còn quan tâm đến chuyện này nữa.

[Trụ sở hội thợ săn]

Đến nơi, Carlos nhìn thấy Ervon đang chỉ dạy cho Kaytlyn.

Có vẻ như là một buổi tập rèn luyện chiêu thức, Kaytlyn đang cố gắng triệu hồi ra Ron và Thủy Long mà không bị giới hạn thời gian.

Kaytlyn: Hở?

Oh?

Kaytlyn đã nhìn thấy Carlos.

Kaytlyn: Hello.

Carlos: Hi.

Ervon: Buổi sáng tốt lành học trò của thầy!

Carlos: Vâng.

Carlos đi vào bên trong trụ sở.

Ervon: Haizz sao thằng bé trông hời hợt thế nhỉ?

Kaytlyn: Do những sự kiện trước đó đó thầy.

Cậu ta vẫn còn rất buồn và vương vấn nhiều chuyện cũ nên đang không có tâm trạng ổn định.

Ervon: Ây da...

Tội thật.

Carlos sẽ sớm quên đi thôi.

Cơ mà đây cũng là cái cớ giúp Carlos trưởng thành hơn.

Thằng bé bây giờ đã có sức mạnh lớn vừa thứ tỉnh rồi, bây giờ còn được đi làm nhiệm vụ một mình nữa.

Xem ra thầy sẽ sớm mất đứa học trò này rồi.

Một khi Carlos không còn gì cần chỉ giáo nữa thì sẽ hoạt động tự do chứ không cần phải học hỏi thêm từ thầy nữa.

Kaytlyn: Dù sao thì điều đó vẫn tạo ra môi trường sống tốt hơn cho Carlos thầy ạ.

Ervon: Ờ, thôi tập luyện tiếp nào.

Nhìn Carlos mà làm gương đi.

Kaytlyn: Vâng ~

*Ầm*

*Ạch*

Cửa thang máy mở ra, Carlos đang ở tầng 3.

Trụ sở hội thợ săn thật ra là đã được sửa chữa sau trận chiến lần trước nên có nhiều thứ đổi mới.

Carlos không quan tâm điều đó cho lắm nên cũng không nhận thấy sự khác thường lớn so với lúc trước.

[Phòng 303]

Carlos lịch sự gõ cửa trước chờ đợi hồi âm từ phía bên trong.

*Cộc cộc*

Seinto: Vào đi.

*Cạch*

Carlos mở cửa bước vào trong.

Carlos: Nhiệm vụ hôm nay của tôi là gì?

Seinto: Cậu cứ thư thả đi, tuy cậu được đi làm nhiệm vụ riêng nhưng những nhiệm vụ đó không hề khó khăn hay nặng nhọc gì cả.

Cậu không cần phải đến sớm như thế này.

Thế nhưng, nếu cậu muốn thì tôi vẫn sẽ lựa chọn nhiệm vụ khó để phù hợp với cậu hơn.

Carlos: Sao cũng được.

Seinto: Để tôi tìm sau, hôm nay cậu dọn dẹp lũ quỷ đang phá đám vũ trường Gired đi nhé?

Carlos: Ok, gửi lời hỏi thăm của tôi đến Fenris.

Seinto: ?

Seinto: À, cậu cũng vậy, gửi lời hỏi thăm của tôi đến Enyz nhé.

Carlos: Ừm.

*Cạch*

Carlos rời đi.

Seinto: Có cần phải trầm lắng như vậy không?

Mới sáng sớm đã đơ cái mặt ra như người mất hồn rồi.

Do khoảng cách từ trụ sở hội thợ săn đến địa điểm thực hiện nhiệm vụ không quá xa nên Carlos vẫn sẽ chọn cách đi bộ vì đó là lối sống lành mạnh của cậu từ trước tới giờ.

[Nghĩa trang Panred]

Carlos đã vô tình đi ngang qua đó, cảm giác lạnh sóng lưng ấy một lần nữa ùa về.

Carlos: Uh...

Cậu ta dừng chân và nhìn vào trong khu nghĩa trang ấy.

Đó là nơi chôn cất giành riêng cho các thợ săn.

Điều này làm Carlos cảm thấy khó chịu đến lạ thường.

Cậu ta đi mua hoa rồi tiến vào trong.

Từng cành hoa được đặt bên cạnh bia mộ của những người đã khiến Carlos rất ân hận.

Cậu ta vẫn không khỏi xót xa với cái chết của họ vì hầu hết đều là do Carlos cả.

Đầu tiên là Sunflower, đứng trước tấm bia, cậu ta không khỏi tự trách bản thân vì đã tiếp xúc với cô ta dẫn đến việc Vandako tìm đến lấy mạng.

Ngay bên cạnh là Darnel, thật biết cách tạo ra khung cảnh happy ending của cặp đôi vì đã ở bên nhau nhưng theo một chiều hướng tiêu cực hơn.

Đó vốn dĩ là người đồng đội rất đáng để trân trọng nhưng Carlos lại không bảo vệ được Darnel.

Carlos: Mình còn giữ đúng không nhỉ?

Carlos móc trong túi ra một tờ giấy, trên đó có ghi một dòng địa chỉ.

[Khoảng thời gian khám phá bên trong căn cứ của tổ chức dị nhân]

Darnel: Carlos, chúng ta cần nói chuyện.

Carlos: Sao?

Họ đã ra nói chuyện riêng và Darnel đưa cho Carlos một tờ giấy nhỏ.

Carlos: ?

Darnel: Haizz tôi tin tưởng cậu rồi.

Đó không phải lỗi của cậu, đây là địa chỉ nhà của bốn chị em đá quý.

Họ không góp mặt trong trận chiến này đâu vì đang bận du hành ngoài vũ trụ khám phá mặt trăng kia kìa.

Tôi tin thứ này sẽ giúp ích cho cậu trong tương lai.

Cố lên nhé.

Darnel vỗ vai Carlos rồi quay trở lại cùng đồng đội.

Carlos: Uh...

Thật vậy luôn sao?

Cậu ta đã tha lỗi cho mình rồi à?

[Trở về thực tại]

Carlos: Tôi sẽ tìm họ, cậu yên tâm nhé.

Carlos giữ chặt tờ giấy.

Nhìn sang bên phần mộ của người thượng cấp mà cậu ta đã được cùng nhau chiến đấu, Searon.

Người mà cậu ta luyến tiếc vô cùng và ân hận đến giờ phút này.

Chỉ vì sự nóng vội mà Carlos đã đưa cả nhóm vào thế bị bao vây và buộc Searon phải hi sinh để cứu Nathan, Carlos và Kaytlyn.

Carlos: Đây là lần hứa hẹn thứ hai, tôi sẽ không làm cô thất vọng.

Nhìn sang hai phần mộ kia, Carlos lại càng nhói tim hơn.

Đó là Nathan và Soveil.

Nathan đã mất tích sau trận chiến đó nhưng tỉ lệ sống là vô cùng thấp.

Đã có người ở gần hiện trường lúc đó quan sát trận chiến của Nathan và Silver.

Khoảnh khắc mà Nathan mắc bẫy dẫn đến việc bị Vandako cưa nát người cũng đã bị nhìn thấy nhưng không cứu được vì lúc đó có lệnh tập trung gấp tổng giao tranh lần cuối với bọn dị nhân.

Người đó đã kể lại cho Carlos sau trận chiến.

Cậu ta chỉ biết ngậm ngùi chấp nhận sự thật rằng người bạn thân nhất của cậu ta đã không còn.

Tuy xác của Nathan là không có nhưng đã tới 100% là Nathan sẽ chết vì nội tạng đã bị cưa nát cả rồi.

Vậy nên tấm bia này đã được lập ra dùng để tưởng niệm Nathan.

Còn về Soveil...

Đứa em gái mà Carlos một mực yêu quý.

Thật không thể ngờ được khung cảnh cứ ngỡ sẽ mãi xuất hiện trên phim thì Carlos lại phải trải qua, một sự lựa chọn khó khăn, vì thế giới chấp nhận đưa viên thuốc độc cho Soveil tự sát chết chung với Doman hay vì em gái mà đánh đổi cả thế giới.

Cậu ta lại chọn cả thế giới...

Một quyết định đúng đắn với lý trí nhưng trái với con tim.

Đến đây dòng lệ trên khoé mi cay của Carlos lại tuôn rơi.

Cậu ta nhanh chóng gạt đi nước mắt, Carlos vẫn còn nhớ lời nói cuối cùng Soveil nhắn nhủ đến cả hai anh em Lucas và Carlos.

"Soveil: Lucas, Carlos...don't cry..."

Carlos cũng không dám ở lại quá lâu, cậu cho rằng bản thân bị dằn xé trong tội lỗi đã quá lâu rồi và lần này coi như lần cuối tạ lỗi và cậu ta sẽ cố gắng quên nó đi.

Logan: Cậu cũng đến đây à?

Carlos: ?

Logan: Xem ra cậu rất biết cách làm họ cảm thấy thanh thản hơn nhỉ?

Carlos nhìn sang thì thấy Logan đang thăm mộ Lily.

Carlos: Thượng cấp...

Logan: À ngoài trụ sở và nhiệm vụ, đừng gọi tôi là thượng cấp.

Cứ gọi tên đi, tôi dù sao cũng giống cậu mà thôi.

Cảm thấy vô cùng tội lỗi vì không bảo vệ được người mình yếu quý.

Carlos: ...

Logan và Lily thực chất là đôi bạn thân từ thuở nhỏ, có thể gọi là thanh mai trúc mã.

Từ lúc đó đến giờ, trải qua biết bao thăng trầm của cuộc sống, Logan dần nhận ra mình đã phải lòng Lily từ bao giờ.

Cậu ta chiều chuộng Lily, luôn lắng nghe cô ấy, chăm sóc cô ấy, bảo vệ cô ấy.

Mọi chuyện càng chuyển biến tốt hơn khi rõ ràng chính Lily cũng có tình ý với Logan nhưng mãi đôi bên lại không mở lời được.

Để rồi biến cố ập đến, Doman được tái sinh, chính hắn ta đã tiêu diệt Lily ngay trước mắt Logan mà cậu ta đã bất lực không thể bảo vệ được.

Thật đáng thương làm sao...

Một chàng hiệp sĩ chở che cho công chúa để rồi một ngày cả hai đã âm dương cách biệt không cách nào ở bên nhau được nữa.

Carlos nhìn thấy điều kì lạ ở Logan.

Carlos: Cậu hay hút thuốc mà?

Lúc nào gặp cũng thấy có điếu thuốc trên môi.

Sao hôm nay lại không có?

Logan: À, cậu nhận ra rồi đấy à?

Lily không thích hút thuốc, mùi khói khiến cô ấy bị dị ứng.

Tôi biết vậy nên không hút thuốc ở đây.

Carlos: Ồ, respect anh bạn.

Thôi tôi đi làm nhiệm vụ đây, tạm biệt.

Logan: Ừm, tạm biệt.

Carlos rời đi để lại Logan đứng trầm ngâm một mình.

*Cộc*

Carlos đã đến vũ trường mới được xây dựng, đó là vũ trường Gired.

Vừa đặt chân vào là khu soát vé nhưng do Carlos là thợ săn và có giấy tờ chứng nhận nên cậu ta được vào trong mà không cần mua vé.

Carlos: Huh?

Nhìn từ xa, cậu ta thấy Enyz đang trình diễn một tiết mục trên sân khấu, mọi ánh nhìn đều tập trung vào cô ấy.

Quả thật không hổ danh là vũ công số một, những bước nhảy của Enyz mềm mại, dẻo dai, vừa thể hiện sự chuyên nghiệp, vừa thể hiện sự nữ tính.

Carlos vẫn như lần đầu được nhìn thấy Enyz, cậu ta như bị hút hồn hoàn toàn vào điệu nhảy ấy.

Carlos chợt nhớ lại sợi dây chuyền, cậu ta nhìn xuống cổ lấy tay nhẹ nhàng nâng mặt dây chuyền lên.

Món quà đeo cổ với hình tròn màu vàng là mặt dây chuyền này là của Enyz tặng cho Carlos.

Nathan đã đưa cho cậu lúc còn đang khám phá bên trong căn cứ của tổ chức dị nhân.

Ý nghĩa của sợi dây chuyền ấy là chúc Carlos may mắn và bình an.

Trong trận chiến với Doman, Carlos đã may mắn sống sót trong một số khoảnh khắc nhất là sau khi cậu bị vô hiệu hoá kỹ năng nhưng cậu vẫn xông lên đánh trực diện với tên pháp sư cổ đại này.

Carlos vẫn còn nhớ rất rõ lúc đó, chính sợi dây chuyền đã truyền tải năng lượng ra tạo thành lớp lá chắn bảo vệ cho Carlos, nhờ đó mà cậu ta đã thoát chết trước mọi đòn đánh chí mạng của Doman.

Nhớ đến đây, Carlos lại càng thắc mắc hơn về Enyz.

Màn trình diễn kết thúc và mọi người dần quay trở về, buổi trưa là lúc vũ trường đóng cửa để chuẩn bị và nghỉ ngơi.

Carlos: ?

Cậu ta chợt bừng tỉnh và nhớ ra nhiệm vụ của mình.

Enyz đã vẫy tay chào Carlos.

Carlos: Haizz đầu óc cứ để ở đâu thế không biết.

Carlos đã được gặp lại Enyz và có một buổi trò chuyện nho nhỏ.

Enyz: Cậu...

Còn giữ sợi dây chuyền chứ?

Carlos: Còn.

Enyz: Tớ thấy vui vì Nathan đã đưa nó cho cậu.

Cho tớ gửi lời cảm ơn đến Nathan nhé.

Carlos: À...

Ừ. *Cô ấy vẫn chưa biết chuyện của Nathan rồi* Mà hôm nay tôi đến đây là có nhiệm vụ, cô có thông tin gì không?

Enyz: À, có chứ.

Tớ biết được rằng lũ quỷ sẽ xuất hiện vào ban đêm đấy.

Carlos: Haizz bây giờ đang là buổi trưa cơ mà...

Enyz: Um... tiếc nhỉ?

Mà...

Cậu có rảnh không?

Carlos: Rảnh, sao thế?

Enyz: Tớ...

Vẫn chưa có dịp cảm ơn.

Carlos: Thôi không cần đâu.

Enyz: Tớ không muốn nợ ai đâu!

Carlos: ...

Enyz: Chiều nay ở công viên Ijol nhé...

Carlos: Ừm.

Carlos quay lưng rời đi, cậu không quên nói lời tạm biệt.

Carlos: Tạm biệt, hẹn gặp lại vào chiều nay.

Vậy là Carlos đã rời đi, Enyz ở lại đó vẫn còn chưa khỏi hồi hộp.

Tim cô ấy đập thình thịch liên hồi như thể vừa vận động mạnh vậy.

Enyz: C-cuối cùng cũng mở lời được rồi.

Mình thật sự rất sợ...

Carlos là người duy nhất kéo mình ra khỏi bóng tối và giúp mình được nhìn thấy ánh sáng của cuộc đời.

Cậu ấy đã phải chiến đấu trong điều kiện hết sức nguy hiểm.

Khoảng thời gian đó, mình lo lắm.

Chỉ mong chờ từng phút giây rằng Carlos sẽ quay trở về...

Mình cần phải làm gì đó trước khi không còn cơ hội nữa...

"Tớ sẽ không để mất cậu thêm lần nào nữa đâu"

-Hết chap 91-

-Chính thức mở đầu chương III-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 92


*Cộc cộc*

Tiếng gõ cửa.

???: Vào đi.

*Cạch*

Silver: Là tôi.

???: Có gì cần báo?

Silver: Vandako đã chết rồi.

???: Thì?

Silver: Chẳng phải ngài rất trân quý ả ta sao?

???: Haha ngươi lầm rồi, đó chỉ là con cờ trong mắt ta mà thôi.

Tuy nhiên phải công nhận rằng nếu gọi nó là con cờ trên bàn cờ vua thì nó sẽ là quân hậu.

Một nước đi nhỏ là cử nó đi thôi đã mang lại kết quả ngoài mong đợi.

Lũ thượng cấp ắt hẳn đang chưa hồi phục kịp.

Chúng ta nên nhanh tay!

Silver: Vậy chúng ta sẽ tổng tấn công?

???: Không, chúng ta sẽ ám sát.

Vẫn còn tên Harvey đó...

Và một con sư tử con đang phát triển là Carlos.

Tốt nhất nên tìm cách loại bỏ tên Harvey trước rồi muốn làm gì thì làm.

*Rầm*

Ông ta đập tay lên bàn.

???: Những con bài mạnh nhất đâu...

Đến lúc cho chúng hoạt động rồi hahaha.

[Công viên Ijol]

[Chiều 15 giờ]

Carlos ngồi trên dãy ghế làm bằng gỗ.

Trang phục chỉnh tề, lịch thiệp, chiếc áo sơ mi thẳng tắp và chiếc quần tây lịch lãm.

Cậu đang ngồi đợi Enyz, Carlos luôn đúng giờ nên lúc nào cũng tới sớm trong mọi cuộc hẹn.

Cùng lúc đó Enyz đã đến nơi với bộ đầm nhẹ nhàng mảnh mai vô cùng sành điệu và nữ tính.

*Cộc*

Enyz: Cậu...có đợi tớ lâu lắm không?

Carlos: À không, tôi mới tới thôi.

Enyz: Trên đường đi...

Tớ thấy cậu thích cái này nên tớ mua tặng cậu.

Enyz lấy ra sợi dây dùng để quấn tay lại thường được dùng để tập thể hình.

Carlos: Uh...

Sao cô biết?

Enyz: Có lần tớ vô tình thấy cậu nhìn sợi dây đó không ngừng nên...

Carlos: Ây cha...

Trông tôi ngốc nghếch vậy sao?

Enyz: A-à không có.

Carlos: Haha tôi đùa đấy.

Sao?

Cô hẹn tôi ra đây là để cảm ơn?

Enyz: Thật ra là nhiều hơn thế.

Carlos: Tôi không nhận dư đâu, cảm ơn thôi đừng đáp lễ gì nữa.

Enyz: À không chỉ là đi chơi thôi.

Carlos: Ừm.

Enyz: Tụi mình đi ăn kem nhé?

Carlos: Ok.

Carlos dẫn Enyz đi mua cây kem rồi vừa đi vừa ăn.

Carlos: Xem ra cô có vẻ thích đi chơi.

Enyz: Hihi đúng vậy, tớ buồn lắm vì trước giờ không được đi chơi.

Đều là do cơ thể bị chiếm hữu mà tớ đã bỏ lỡ khoảng thời gian trước đó.

Đây cũng được coi là chuyến đi chơi đầu tiên của mình. *Cười mỉm*

Carlos: Uh...

Cậu nhìn vào nụ cười đó mà chợt nhớ ra một điều gì đó.

Carlos: *Nụ cười này...liệu đó có phải là...?*

[10 năm trước]

Những tiếng cười vui vẻ của hai đứa trẻ đã lắp đầy khoảng trống của một sân chơi trẻ em.

Carlos: Hahahaha nhận lấy nè!

Carlos ném bóng tuyết vào Enyz.

Enyz: Hừ!

Xem tài thiện xạ của tớ đây!

Enyz ném quả bóng tuyết trúng quả của Carlos làm cả hai vỡ ra.

Carlos: Ui sao ném trúng được hay quá vậy?

Enyz: Hihi vấn đề kỹ năng.

Carlos: Nahhhhh mà nãy giờ tụi mình chơi được một tiếng rồi, nghỉ ngơi xíu đi.

Enyz: Oki nèeeee.

Cả hai nằm trên đống tuyết bên cạnh nhau nhìn lên bầu trời.

Carlos: Cũng vui quá ha.

Giáng sinh nhưng không có ai ở thành phố này hết.

Mọi người đi chơi cả rồi.

Enyz: Ừ, chỗ này không còn đông đúc như trước nữa.

Nghĩ mà buồn ghê luôn á nhưng mà có cậu rồi nè.

Carlos: Cảm ơn cậu.

Enyz: Hở?

Cảm ơn gì?

Carlos: Không ai chơi với tôi cả.

Bạn bè thì tới giờ tôi chỉ có hai người thôi là cậu với Nathan nhưng Nathan bây giờ lại ở xa quá.

Những lúc như thế này mình cô đơn lắm, cũng thật may mắn khi có cậu là người bạn trong những lúc như thế này nếu không thì tôi sẽ buồn lắm.

Enyz: Đâu có gì đâu mà, nếu cậu muốn thì tớ thường xuyên đến chơi với cậu nhaaa.

Carlos: Thật hả?

Vậy thì tốt quá!

Từ đó, Enyz cùng với Carlos đã có một khoảng thời gian dài chơi chung với nhau.

Tuy nhiên chưa được một năm thì lại có một sự kiện xảy ra.

Gia đình Enyz chuyển sang nước ngoài ở và cả hai hầu như sẽ không còn cơ hội gặp lại nhau nữa.

Lúc Carlos hay tin cũng là lúc chiếc xe chuẩn bị khởi hành.

Cậu ta chạy vội theo phía sau liên tục gọi Enyz.

Carlos: Enyz!!!

Tôi sẽ đợi cậu!!!

Enyz ngồi trên xe chỉ biết nhìn Carlos thông qua cửa kính.

Enyz: Mình sẽ quay lại mà...

[Trở về thực tại]

Nụ cười ấy lại một lần nữa xuất hiện khiến Carlos đứng sững người ra.

Carlos: *Phải rồi!

Chính là cậu ta!

Tại sao mình lại quên cơ chứ?

Chẳng lẽ nào?

Chẳng lẽ nào mình đã vì cô đơn quá mà làm cho tâm trí bị lú lẩn và dễ dàng quên đi những điều quan trọng như thế này sao???*

Carlos nhớ lại bản thân của trước đó:

*Cạch*

Carlos ngồi bệt xuống đặt khẩu súng nằm bên cạnh, dưới chân là những cái xác của lũ quỷ.

Cậu ta trông thẫn thờ đến đáng sợ, nhìn vào khoảng không trước mắt chỉ thấy một bầu không khí trống rỗng, sự cô đơn lại một lần nữa bao trùm lên Carlos khiến cậu ta càng trở nên tiêu cực hơn.

Bừng tỉnh, Carlos lấy lại lý trí của chính mình.

Carlos: *Mình không cô đơn!

Mình vẫn còn người quan trọng của cuộc đời mình!

Không thể để tình trạng này kéo dài được!

Mình phải thay đổi bản thân ngay thôi!*

-Hết chap 92-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 93


Enyz: Carlos?

Carlos: ?

Enyz: Cậu đang đứng hình nãy giờ á.

Carlos: A-à không có gì đâu.

Enyz: Cậu khoẻ không vậy?

Carlos: Tôi ổn mà không sao.

Enyz: Chà...

Mùa đông rồi, mới chiều chiều thôi đã có chút ít tuyết rơi, sáng sớm nắng nhẹ không còn nắng nóng gắt gao như mọi hôm nữa rồi.

Carlos: Ừm, lạnh thật.

Enyz: Lạnh á?

Tớ thì thấy ấm đấy.

Carlos: Huh?

Sao lại ấm?

Enyz: Vì...

*Rầm*

Một con quỷ lớn chui lên từ mặt đất làm lượng người ít ỏi xung quanh sợ đến mức cứng đơ người.

Carlos: Uh!?

Theo phản xạ, Carlos liền quay lại nhìn thì nhận thấy đây là một con quỷ cấp cao.

Carlos: Tch mọi hôm người dân được sơ tán, lần này lại xuất hiện bất ngờ giữa đường thế này!?

Carlos xông đến dồn năng lượng vào tay chuẩn bị tung cú đấm cực uy lực quen thuộc của bản thân.

Thế nhưng con quỷ vừa thấy liền phẩy tay gây nổ khu vực đó.

*Boom*

Carlos nhanh chân né ra.

Khói bụi mù mịt, người dân xung quanh đã chạy đi hết.

Carlos: Enyz!?

Sao cậu không chạy!?

Enyz: Tớ phụ được mà!

Carlos: Được không!?

Uh!?

Một chiếc ghế bay đến.

Enyz vung tay ra tạo ra dấu ấn hình tròn màu vàng, một tấm khiên vô hình hiện ra chắn cái ghế lại làm nó đứng yên và lơ lửng giữa không trung.

Con quỷ khá bất ngờ về điều đó nhưng chợt nhận ra không còn thấy Carlos đâu nữa.

Như vậy là đã quá muộn, nó đã không kịp trở tay.

Carlos luồng ra từ phía sau đâm nhát kiếm xuyên đầu thanh tẩy luôn con quỷ.

Carlos: Ấn tượng đấy.

Enyz: Hihi không có gì, mà sao...

Cậu lại đổi cách xưng hô rồi?

Từ "cô" thành "cậu"?

Carlos: À...

Ờ...

Tôi thật ra là có chuyện muốn nói.

Đó là...

*Tút tút*

Bộ đàm của Carlos rung lên.

Theo phản xạ cậu ta liền cầm nó lên.

Carlos: Tch, xin lỗi.

*Cụp*

Carlos ghé máy vào tai.

Seinto: Carlos có đó chứ?

Tôi vừa hay tin cậu mới thanh tẩy được một con quỷ.

Hoan nghênh điều đó và...

Có chuyện gấp đây.

Chúng tôi cần cậu quay về trụ sở ngay lập tức để bàn một số việc.

Carlos: À...

Hơi không đúng lúc nhỉ?

Seinto: Cậu bận gì sao?

Chuyện này quan trọng lắm, cậu nên quay về ngay mới kịp.

Carlos: Ok.

*Cụp*

Carlos cúp máy.

Carlos: Haizz.

Enyz: Sao thế?

Bộ cậu có chuyện gì hả?

Carlos: Ừm.

Enyz: Vậy thì cậu đi đi.

Carlos: Nhưng...

Enyz: Tớ nói là cậu cứ đi đi, tớ vẫn rảnh mà có thể hẹn cậu sau.

Dù sao thì con quỷ kia cũng làm tớ hơi mất hứng đi chơi rồi.

Carlos: Ừm, vậy thì tạm biệt.

Hẹn gặp lại sau.

Carlos vội vã chạy đi.

Enyz: Giống hồi xưa quá nhỉ?

Cô ấy cũng rời khỏi đó.

[Tầng 3 trụ sở hội thợ săn]

*Ầm*

*Ạch*

Cánh cửa thang máy mở ra, Carlos đi đến phòng của Seinto.

*Cộc cộc*

Carlos gõ cửa trước.

Seinto: Vào đi.

*Cạch*

Carlos mở cửa ra thì thấy bên trong có đầy đủ các thượng cấp bao gồm Harvey, Vincent, Lucas và Logan.

Có cả thầy của cậu là Ervon cũng đang ở đây.

Carlos: Huh?

Seinto: Cậu đang là một ứng cử viên sáng giá cho danh hiệu thượng cấp nên được nghe về bí mật này.

Ervon: Chà trò của thầy giỏi dữ.

Harvey: Rồi rồi cô nói đi.

Vincent: Tôi vẫn không hiểu ý đồ của cô.

Tại sao lúc đó...

Seinto: Bây giờ tôi sẽ nói.

Trước hết, chuyện lần trước là tôi có nhắc các thượng cấp chỉ nên đánh giữ sức chứ không nên dồn toàn bộ sức lực vào trận chiến đó.

Tôi xin giải đáp rằng tổ chức dị nhân vẫn còn tồn tại.

Logan: Cái gì?

Lucas: Haizz biết ngay mà dễ gì bọn chúng chỉ dùng một căn cứ duy nhất chớ.

Carlos: Sao lại như thế được?

Seinto: Bọn chúng chắc chắn không dừng lại mà sẽ tấn công bất cứ lúc nào.

Tôi biết rằng nếu các cậu tung hết sức vào lần trước đó thì giờ còn đang phải dưỡng thương rồi nhỉ?

Vincent: Chính xác rồi đấy, có một số tuyệt kỹ muốn dùng phải đánh đổi thứ gì đó.

Seinto: Đó là lí do tôi nhắc các cậu như thế.

Bây giờ là vào mục đích chính đây.

Chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc huấn luyện dài hạn, có lẽ là một tuần.

Nâng cao khả năng chiến đấu cũng như là hoàn thiện sức mạnh của toàn bộ các thợ săn.

Tổ chức dị nhân tuy hoạt động rất cơ mật nhưng vẫn vô tình lộ ra sơ hở nhỏ.

Do đó mà tôi biết được, bọn chúng có thể sẽ tấn công vào khoảng từ một tuần sau trở đi.

Nếu vậy, chúng ta rèn luyện trước sức mạnh rồi đánh phủ đầu chúng.

Tôi đã có kế hoạch đánh trả vào chính cơ quan đầu não của bọn chúng rồi.

Việc của mọi người bây giờ là phải hết sức khẩn trương và tập trung cải thiện khả năng chiến đấu của bản thân hơn nữa.

Hãy nhớ rằng luyện tập cho các thợ săn khác thì không được nói về kế hoạch này mà chỉ nên nói là một buổi tập nâng cao sức mạnh để chống lại quỷ.

Bởi vì tôi không dám chắc rằng những người thiếu chuyên nghiệp kia sẽ để lộ kế hoạch này hay không đâu.

Harvey: Ồ ok.

Lucas: Nghe hay đấy.

Carlos: Kế hoạch khá đơn giản nhưng lại mang nặng tính hiệu quả.

Tôi sẽ cố gắng.

Seinto: Vậy thì mọi người bắt đầu đi.

-Hết chap 93-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 94


*Cộc cộc*

Carlos bước ra ngoài trụ sở.

Lucas: Carlos.

Giọng nói cất lên ở phía sau.

Carlos: ?

Lucas: Mấy hôm nay em ổn chứ?

Anh chỉ vừa được lệnh triệu tập nên mới về thôi.

Carlos: À em đâu sao đâu.

Lucas: Vậy thì tốt rồi.

Haizz...

Nghe bảo em đang có nhiệm vụ, có cần anh giúp gì không?

Carlos: Không ạ, em giờ tự lo được rồi.

Lucas: À thật ra là ngày mai mới bắt đầu buổi rèn luyện đấy.

Do đó mà em có thể chuẩn bị trước đồ nghề mà em hay tập gym để dùng mỗi lúc rảnh cũng khá ok.

Carlos: Vâng, thôi trời cũng sắp tối rồi.

Em đi đây ạ.

Lucas: Ok tạm biệt, chúc may mắn nhá.

Carlos: Vâng.

Carlos rời đi và Lucas cũng chỉ chờ đến lúc cậu ta đi khuất bóng mới đi ngược vào trong.

Chỉ vài phút sau, Carlos đã đặt chân đến vũ trường Gired một lần nữa.

Carlos: Đến giờ rồi.

*Ting*

Điện thoại Carlos có thông báo.

Carlos: Đúng lúc lắm Enyz.

Cậu ta cầm máy lên thì thấy một số thông tin để lần ra lũ quỷ.

Bọn chúng sẽ xuất hiện ở phòng thường được dùng để chuẩn bị đạo cụ cho các tiết mục tiếp theo.

Tuy rằng bọn chúng chỉ phá hoại đồ đạc nhưng theo đánh giá sơ bộ thì chúng vẫn là quỷ cấp cao.

Tức thời, Carlos không quan tâm về cấp bậc của bọn chúng mà chỉ chăm chăm vào địa điểm.

Carlos: Giải quyết cho nhanh rồi đi nào.

Vừa đi đến gần căn phòng, âm thanh đổ vỡ liên tục phát ra làm Carlos cảm thấy vô cùng khó chịu.

Cậu nhìn vào bên trong thông qua khe hở của cánh cửa thì thấy đúng như thông tin được cung cấp, chỉ có ba con quỷ mà thôi.

Carlos: Giờ thanh trừng đến rồi.

*Rầm*

Carlos đạp cửa xông vào.

Carlos: Huh?

Trong căn phòng ấy chỉ ngay lúc nãy còn rất ồn ào giờ đây lại trống rỗng không có động tĩnh gì.

Carlos: Sao lại...

Cậu ta lần mò xung quanh nhưng không thấy gì cả.

Carlos: Chẳng phải là mình vẫn cảm nhận được sự hiện diện của bọn chúng sao?

Nhưng tại sao mình lại không thấy được chúng?

Nghĩ không ra, Carlos quay ngược ra ngoài.

Cũng may cánh cửa không bị gãy bởi lực đá của Carlos chứ không thì khó mà ăn nói.

Cánh cửa vừa đóng lại thì âm thanh bên trong lại phát ra ầm ĩ.

Carlos: Tch.

Cậu ta mở cửa ra thì bên trong lại không có gì.

Cứ như thể đây là quy luật vậy, có người thì chúng sẽ trốn ngay lập tức.

Carlos: Aisss hiểu tại sao chúng chỉ hoạt động vào ban đêm rồi.

Hửm?

Carlos nhìn thấy các mảnh vỡ phía dưới sàn.

Cậu ta để ý và ghi nhớ lại chúng.

*Cạch*

Cánh cửa đóng lại.

Lũ quỷ lại hiện ra và tiếp tục phá hoại đồ đạc.

Carlos mở cửa ra, bọn chúng lại biến mất, cậu ta nhìn xuống thì thấy những mảnh vỡ ấy vẫn không thay đổi vị trí.

Cậu đi thẳng vào bên trong kéo tấm màn kia lên thì thấy đó là một tấm gương lớn.

Quay người lại nhìn sang phía đối diện căn phòng, Carlos đã nhận ra được vấn đề.

*Cạch*

Cánh cửa đã được đóng lại, bọn quỷ lại nhào ra tiếp tục công việc của mình.

*Cạch*

Cánh cửa lại một lần nữa được mở ra nhưng lần này là cánh cửa ở phía đối diện căn phòng mà Carlos thấy.

Bọn chúng vẫn ở đó và vô cùng kinh ngạc.

Carlos: À vậy là đúng rồi nhé.

Lũ quỷ phản chiếu, các ngươi có thể lợi dụng mọi loại gương để lưu hoạt ảnh bản thân ở đó, đồ đạc kia là bị phá hủy trước khi ta xông vào lần đầu tiên, những lần sau chỉ là giả.

Các ngươi thực chất cố tình lừa ta để gây nản lòng mà rời đi.

Các ngươi...

Gặp phải thằng liều rồi.

Lũ quỷ nghe thế liền tực giận gầm lên và ném đồ về phía Carlos.

Cậu quá dễ dàng né được những thứ đó.

*Rặc*

Carlos bẻ đầu một con quỷ làm nó chết tươi ngay tại chỗ.

Chưa dừng lại, cậu tung cú đấm uy lực của mình làm con quỷ thứ hai vỡ sọ.

Con cuối cùng vì quá kinh hãi mà bỏ trốn ra ngoài.

Bay được một lúc, nó cứ nghĩ là đã thoát vì nhìn ra sau không thấy Carlos đuổi theo.

Thế nhưng khi nó quay về phía trước thì Carlos đã phóng đến một cách chớp nhoáng.

*Rầm*

Con quỷ bị ghim xuống đất bởi cây kiếm của Carlos.

Carlos: Cảm ơn ông nhé.

Venn hiện ra từ phía sau cậu ta.

Venn: Không có gì.

Carlos: Nhiệm vụ hoàn thành rồi, không cần phải ở lại đây nữa, tôi về đây.

Tạm biệt nơi này, chắc đây là lần cuối tôi đến đây rồi.

Vừa đi, Carlos vừa mở điện thoại lên xem.

Enyz nói là sẽ chuyển sang vũ trường khác nhảy vì cô là vũ công tự do nên không trình diễn ở một chỗ mãi.

Đó cũng là lí do Carlos nghĩ rằng đây là lần cuối cậu ta đến đây vì không có Enyz thì cũng chẳng còn lí do gì để cậu ghé thăm nơi này nữa.

Ngay chính vị trí Carlos đã tiêu diệt lũ quỷ.

Ai đó đã đến và lôi xác bọn chúng đi.

-Hết chap 94-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 95


*Cộc cộc*

Những bước chân chậm rãi, không gian xung quanh vô cùng yên tĩnh, không một tiếng động, tiếng thở cũng không nghe thấy.

Đó là một nơi âm u man rợ, một lãnh địa của một tên bạo chúa nào đó vô cùng nguy hiểm.

Một con quỷ với dáng người gầy gò, cầm trên mình cây quyền trượng đang bước đi một cách hiên ngang nhưng rồi cũng sớm quỳ chân xuống.

???: Kính chào ngài.

Hắn lạy một lạy và không ngẩng đầu lên.

Tên đó đang quỳ lạy trước một con ác ma nào đó với dáng người to lớn đang ngồi trên ngai vàng biến chất, màu tối sầm.

???: Miễn lễ.

Giọng nói của tên được cho là đứng đầu này phát ra trầm đến đáng sợ như thể của một vị thần chết đang nói chuyện với mục tiêu của mình vậy, vừa ớn lạnh, sởn gai ốc, vừa ghê rợn, vừa mang lại cảm giác lạnh lẽo, sợ hãi, tim đập mạnh, đổ mồ hôi.

Tên quỷ nhỏ bé kia cuối cùng cũng dám ngẩng đầu lên.

???: Ngươi đến đây là có chuyện gì?

Hãy kể cho ta nghe.

Trước câu hỏi ấy, con quỷ với cây quyền trượng này cũng xin phép giải bày mục đích hắn đến đây.

???: Thần xin phép thông báo rằng thời điểm thuận lợi để đi xâm chiếm sắp đến, lời tiên tri cũng đã được đưa ra.

Mọi thứ sẽ được quyết định sau trận đại chiến giữa hội thợ săn và tổ chức dị nhân thưa ngài.

Hắn nghe xong liền nghiêm nghị suy nghĩ lại một hồi lâu.

Tên bạo chúa này cũng cảm thấy điều này là đến quá sớm chăng?

???: Thôi được, nhà ngươi hãy triệu tập toàn bộ thần cận của ta đến đây.

Chúng ta...

Sẽ có một cuộc họp bàn luận về vấn đề này.

Kẻ hèn mọn kia nghe xong liền lạy xuống thêm một lạy.

???: Tuân lệnh lãnh chúa, thần xin phép.

Hắn đứng dậy và nhanh chóng rời đi.

Ở lại đó là kẻ được cho là lãnh chúa theo như cách tên quỷ vừa nãy đã gọi, hắn ngồi yên trên ngai vàng, gương mặt thể hiện rõ sự nghiêm túc.

???: Ta đã chờ cái ngày này lâu lắm rồi.

[Trụ sở thợ săn]

Kaytlyn: Đỡ nè.

Cô ta bóp còi.

*Bang*

Khẩu súng lục trên tay đã nả đạn, một viên đạn hướng về phía Carlos.

*Beng*

Carlos đã dễ dàng dùng thanh kiếm của mình mà chém đứt viên đạn đó.

Kaytlyn: Wow.

*Bộp bộp*

Ervon vỗ tay.

Ervon: Hay lắm Carlos, vậy là từ nay súng đạn không làm khó được em nữa rồi.

Tay nghề kiếm thuật của em cũng tiến bộ rõ rệt.

Carlos: Vâng, cũng nhờ thầy điều chỉnh tư thế cho em đấy chứ.

Ervon: Ui giời, cái đấy thì dễ ai chả làm được.

Mà nè, thầy thấy là em nên đi tiếp xúc với từng thượng cấp một.

Họ chắc chắn có kỹ thuật chiến đấu tốt, em sẽ được học hỏi thêm nhiều điều hay ho đó.

Carlos: Vâng.

Kaytlyn: Mà thầy ơi, lần vừa rồi có tận hai thượng cấp đã hi sinh.

Liệu...

Hai cái ghế trống đó có ai ngồi vào được không ạ?

Ervon: À haha thầy được mời vào vị trí thứ năm đấy.

Kaytlyn: Woah!

Carlos: Hay đấy thầy.

Ervon: Nhưng thầy từ chối rồi.

Carlos: ?

Kaytlyn: Ơ?

Ervon: Thầy không thích làm thượng cấp, thầy muốn là thầy, một người giáo viên luôn chỉ dẫn cho mấy đứa những kiến thức cần thiết, luôn sửa sai và chỉnh đốn lại mấy đứa học trò như tụi em.

Đó mới chính là con đường mà thầy đã chọn.

Kaytlyn: Ò.

Carlos: Ồ, vậy cũng được.

Dù sao thì đó cũng là mong muốn của thầy.

Ervon: Này, thầy khá ấn tượng với Venn đấy, em có muốn rèn luyện kỹ năng chiến đấu phối hợp của cả hai không?

Carlos: Ông ta á?

Ổng không tập đâu thầy.

Ervon: Sao lại thế?

Carlos: Venn lười tập phối hợp lắm, thà là kỹ năng thì được.

Ervon: Ồ, thế thì thầy chỉ cho em vài chiêu thức vậy.

Fenris: Helloooooo.

Carlos: Uh...huh?

Fenris: Mọi người có vẻ chăm chỉ luyện tập quá ha?

Kaytlyn: Ừa, mà cậu đến đây làm gì vậy?

Fenris: À tin vui là mình hồi phục lại cái mạng thứ hai rồi!

Bây giờ mình có thể thoải mái đi đâu tùy thích.

Carlos: Ồ, chúc mừng nhé.

Fenris: À mình có quà cho Carlos á.

Carlos: ?

Fenris lấy ra một khẩu súng lục nòng dài đưa cho Carlos.

Fenris: Cậu cầm lấy cái này đi.

Carlos: Cái này...

Fenris: À chị mình nhờ mình tặng cậu đấy.

Khẩu súng này là thí nghiệm thành công của mình và chị Seinto.

Một khẩu súng lục chuyên chế có thể tự tạo ra đạn nhờ vào năng lượng mặt trời hoặc là năng lượng mặt trăng vào ban đêm.

Nó có cả giảm thanh này, có thể được gấp nhỏ lại cho tiện dụng hơn nữa.

Cái này có thể coi như là quà tạ lỗi cậu vì đã để cậu phải chịu đau khổ suốt khoảng thời gian trước đó vì để thực hiện kế hoạch một cách thành công nhất.

Carlos cầm lấy cây súng.

Carlos: Thật ra là không cần thiết phải xin lỗi bằng cách này đâu mà.

Fenris: Không được!

Nhìn cậu mấy hôm nay cứ thẫn thờ, lúc nào cũng như người mất hồn, suy ơi là suy luôn.

Tụi mình cũng biết xót chứ.

Carlos: Thế thì tôi nhận vậy, cảm ơn nhé.

Hai chị em cậu biết tôi thích dùng súng luôn.

Fenris: Hì, cậu thể hiện kỹ năng bắn súng tuyệt vời quá mà.

???: Carlos.

Carlos: Uh!?

Giọng nói này.

Carlos quay lại thì thấy một bóng người khá quen thuộc.

???: Nhớ tôi không?

-Hết chap 95-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 96


Carlos: R-Rio?

Rio: Hahaha lâu ngày không gặp, mà các cậu đã phải chần chừ một lúc rồi mới nhận ra sao?

Kaytlyn: Không, chỉ là cậu khác quá.

Rio: Ờ, trông muốn "khô" tới nơi rồi.

Đúng là đi làm rồi mới thấy thích cái cảm giác còn đi học hơn.

Ervon: Bạn mấy đứa à?

Carlos: Vâng.

Kaytlyn: Nhưng sao cậu lại vào được đây?

Rio: Ủa?

Tôi tưởng họ cho vô mà?

Ervon: À thật ra không có gì nguy hiểm trên người thì vẫn được vào đây các em nhé.

Carlos: Ồ.

Rio: À phải rồi, tôi đến đây là để hỏi các cậu...

Nathan.

Kaytlyn: ...

Rio: Cậu ta đâu rồi?

Tôi không liên lạc được với Nathan cũng đã một khoảng thời gian khá dài rồi đấy.

Carlos: ...

Kaytlyn: Chuyện này...

Carlos: Cậu không cần tìm nữa đâu, cậu ta làm gì còn nữa.

Rio: ?

Carlos: Cậu sẽ không bao giờ gặp lại Nathan được lần nào nữa đâu.

Rio: Ý cậu là...

Carlos: Tôi mong cậu hiểu, đừng nhắc về chuyện đó nữa.

Rio: Ok, hiểu rồi.

Lần này tìm đến tôi chỉ thắc mắc vậy thôi.

Thiếu Nathan, công ty tôi làm việc gặp khá nhiều khó khăn.

À mà cũng lâu rồi chưa gặp, đi uống cà phê không?

Carlos: À xem ra là không được rồi.

Kaytlyn: Vì chúng tôi đang bận.

Rio: Ok, bye.

Rio rời đi.

Ervon: Được rồi, hôm nay thầy sẽ rèn cho mấy đứa coi như là buổi tập đầu tiên của 1 tuần nâng cao sức mạnh hehehehehe.

Carlos: Haizz.

[Trường cấp ba Brent]

Một nhóm nam sinh đang vừa đi vừa nói chuyện.

Trong số đó có đội trưởng đội bóng rổ nam của trường tên là Horo.

Horo: Aissss quả bóng này bị thiếu hơi rồi nên không dùng được, các cậu đi trước đi, tôi đi vào phòng thể dục dụng cụ ngay bên cạnh lấy quả bóng mới rồi chúng ta rèn luyện tiếp cho trận đấu với trường bên.

???: Ok.

*Cộc cộc*

Horo bước vào bên trong phòng và cất đi quả bóng cũ.

*Bịch*

Horo: Cái này chắc còn dùng được.

Nó bị thiếu hơi nên khó tâng bóng thôi mà.

Để nhà trường giải quyết vậy, để coi có quả bóng nào mới không...

Cậu lục lọi tìm kiếm một lúc cũng lần ra một quả bóng rổ mới mẻ còn chưa khui ra khỏi lưới đựng bóng.

Horo: Woah!

Tuyệt thật hahaha!

Cậu ta khoái chí lấy quả bóng ra khỏi lưới rồi tâng thử vài nhịp.

*Bịch bịch*

Horo: Bóng xịn có khác!

Nhà trường cũng biết chọn đấy!

Đúng hãng mình thích dùng, cũng là loại mới nhất nữa chứ.

Cái này mà mang ra ngoài kia chắc cả bọn mê lắm luôn.

Đi thôi!

*Ập*

Cánh cửa đột ngột đóng lại.

Horo: Huh?

Mở không được?

Cậu cố dùng tay kéo cửa ra nhưng bất thành.

*Ầm ầm*

Cậu đập cửa.

Horo: Này!

Ai đang đùa giỡn đấy!

Mở cửa cho tôi đi!

Tôi không có thời gian để giỡn đâu!

Nè!!!

Có nghe tôi nói không?

Không một hồi âm, bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ.

Horo: Uh...?

Sao lại thế này nhỉ?

Có khi nào là kẻ đó đi rồi không?

Cậu ta thử kéo cửa ra nhưng vẫn không được.

Horo: Không đúng, đích thị là còn ở đây!

*Ríu rít*

Đèn chớp tắt đanh cho thấy có dấu hiệu hoạt động kém hiệu quả.

Horo: Ể?

Đùa chắc?

Sao lại đúng lúc như thế?

Đây đâu phải phim kinh dị đâu mà lại dồn vào trường hợp này?

Cậu ta cố kéo cửa thật mạnh nhưng vẫn không được, hết đá rồi lại đập.

Cuối cùng Horo chọn cách ném bóng vào cửa.

Cậu tự tin là cánh cửa cũ rích này sẽ không chịu được lực ném bóng của cậu.

Horo: Hây!

*Rầm*

Quả bóng bay vào cửa và nẩy ngược lại vào Horo.

Horo: Uh!?

*Rầm*

Cậu ta bị quả bóng đè lên người.

Horo: Ui da...

Cái gì vậy chứ?

Ai đó có ở đó không!?

Cứu tôi với!?

Tôi bị mắc kẹt ở trong đây rồi!!!

*Rầm rầm*

Horo đập cửa liên tục chỉ mong có ai đó đến cứu.

*Tọc*

Tiếng nước chảy.

Horo: ?

Cậu ta cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Horo: Phòng này thì làm gì có nước, trời không mưa mà??

Quay lại nhìn thì cậu thấy một giọt nước nhiễu xuống.

*Tọc*

*Lạch tạch*

Bỗng lượng nước nhiễu xuống ngày càng nhiều.

Horo nhìn lên phía trên trần nhà.

Có một thứ gì ở trên đó khiến cậu ta sốc đến nỗi cứng cả họng không nói nên lời, mặt mũi tái mét.

"Aghhhhhhhhhhhhhhhhhh!??????"

Tiếng hét thất thanh đã vang vọng khắp trường.

*Cộc cộc cộc cộc cộc*

Vài người đi đến phòng thể dục dụng cụ.

Họ gõ cửa trước để kiểm tra hồi âm bên trong.

*Cộc cộc*

???: Xin chào?

Bạn có ở đó không?

Không được trả lời, họ mở cửa ra thì thấy bên trong là một cái xác bị ăn mất nhiều bộ phận, có cả những con côn trùng sâu bọ bò trên đó để ăn xác.

[Trụ sở thợ săn]

Ervon đứng dậy.

Ervon: Chà, chiêu thức của em đủ để làm thầy phải gục ngã.

Công nhận em làm thượng cấp được rồi.

Carlos: Thứ em cần không phải là cái danh đó, cho thì lấy, không có thì thôi.

"Em đã cảm nhận được bọn chúng sắp đến.

Chính tay em sẽ bẻ cổ bọn chúng."

-Hết chap 96-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 97


*Cạch cạch cạch*

[Trường cấp ba Brent]

*Cạch*

*Cạch cạch*

Các nhân viên hiện trường đã chụp lại toàn bộ về mọi góc nhìn của vị trí mà Horo tử nạn.

*Cộc cộc*

Carlos, Ervon và Kaytlyn bước tới.

Ervon: Ohhhh các anh làm việc vất vả quá.

Nhân viên: À thì ra là các thợ săn đã đến đây rồi sao?

Ervon: Tình hình là chúng tôi có nhiệm vụ là sẽ đến đây và thanh tẩy con quỷ này.

Mà các anh có nhìn thấy điều gì bất thường không?

Nhân viên: À kể ra thì cũng có đó.

Anh nhân viên hiện trường chỉ về phía cánh cửa.

Nhân viên: Rõ ràng là anh ta đã có ném bóng rổ vào cửa vì vẫn còn dấu vết để lại trên quả bóng và thi thể của Horo.

Tuy nhiên khi khám nghiệm thì trên cửa lại không có dấu vết gì.

Ngoài cái cửa làm bằng nhôm này ra thì chẳng còn thứ gì trong phòng có thể bị mốp khi tác động vào bởi quả bóng đó cả.

Trên quả bóng thì lại có dấu hiệu đã va đập vào thứ gì đó khiến nó biến dạng nên hình thù của bằng chứng để lại mới kì lạ đến vậy.

Ervon: Ồ xem ra con quỷ này khả năng là có kỹ năng gì đó rất đặc biệt đây.

Phù hợp cho hai đứa tập luyện quá nhỉ?

Ervon vỗ vai Carlos và Kaytlyn.

Carlos: Bình thường thầy à.

Ervon: Anh gửi cho tôi những bức ảnh đó nhé?

Kèm theo ảnh hiện trường trước lúc mang thi thể đi luôn.

Nhân viên: Ok.

Ervon: Này hai đứa, chúng ta chuẩn bị nào.

Carlos: Ok thầy.

Khoảng vài tiếng sau, khi không cần đến hiện trường này nữa vì đã thu thập đầy đủ dữ liệu thì mọi người cũng dọn dẹp khu vực đó cho sạch sẽ.

Ervon, Carlos và Kaytlyn đã thay xong bộ đồng phục học sinh và chuẩn bị một màn kịch dụ cho con quỷ xuất đầu lộ diện.

Tuy nhiên là ở ba căn phòng khác nhau.

Ervon khi đến đây đã biết trước rằng có tận ba căn phòng trong trường có sự xuất hiện của quỷ.

Do đó mà họ sẽ chia ra ba căn phòng đó và Ervon sẽ lo cho con quỷ mạnh nhất.

*Cộc cộc*

Ervon, Kaytlyn và Carlos đi ngang qua căn phòng đó.

Ervon: Ây chết, hình như thầy quên mất thứ gì đó thì phải?

Carlos: Thứ gì nhỉ?

Kaytlyn nhớ không?

Kaytlyn: À thầy có nói với tụi em hôm qua là dụng cụ phục vụ cho tiết thể dục đã hỏng nên cần cái mới và chúng được cất trong căn phòng thể dục dụng cụ ạ.

Hôm nay tới tiết, chúng ta đi lấy luôn.

Ervon: À may quá cảm ơn em nhớ.

Tại thầy cứ thấy thiếu thiếu nãy giờ, vẫn nhớ gọi hai đứa phụ thầy tại cũng nhiều đồ nhưng lại không nhớ đi đâu mới chết dở.

Carlos: Ồ, may cho thầy, căn phòng đó nằm ngay bên đây luôn ạ.

Carlos chỉ tay vào căn phòng.

Ervon: Ồ, may thật.

Để thầy kiểm tra xem nào.

*Cạch*

Ervon mở cửa ra nhìn vào trong.

Ervon: Chà...

Ôi không có lẽ như nhà trường vẫn chưa cập nhật thêm dụng cụ rồi thành ra chỉ đủ đồ cho tiết hôm nay.

Thầy tính lấy hết rồi dùng cho tới cuối năm luôn cơ.

Nếu đã vậy rồi thì hai em không cần giúp thầy nữa đâu.

Xin lỗi nhé.

Carlos: Không sao thầy.

Kaytlyn: Bye thầy.

Hai người họ rời đi, để lại Ervon một mình trong căn phòng.

Đi được một lúc thì tới được phòng âm nhạc cũ.

Sở dĩ gọi là cũ vì căn phòng này đã bị bỏ hoang từ lâu lắm rồi.

Carlos: Này.

Kaytlyn: Hở?

Carlos: Cậu có thấy tò mò không?

Kaytlyn: Sao?

Carlos: Tại sao căn phòng này lại bị bỏ hoang nhỉ?

Vào xem thử có gì không?

Kaytlyn: Nghe cũng hay đó mà...

Um...

Mình đi chút chuyện cái đã, cậu đợi tí nhé.

Carlos: Kê.

Kaytlyn rời đi.

Carlos: Hừ, mình khám phá trước cũng được.

Việc gì phải đợi mấy đứa con gái như này, chắc lại viện cớ để trốn rồi.

*Rầm*

Carlos đập nát mấy tấm gỗ chặn trước cửa.

*Cạch*

Carlos: Huh...?

*Cộc cộc*

Kaytlyn bước vào nhà vệ sinh, vừa bước vào là cả căn phòng đã có dấu hiệu bất thường, đèn chớp tắt liên tục.

Kaytlyn: Tới rồi sao?

*Rầm*

Cánh cửa đóng sầm lại ngăn không cho Kaytlyn rời khỏi đây.

Kaytlyn: Manh động thật.

Tại căn phòng của Ervon, dấu hiệu bất thường đã xuất hiện.

Một giọt máu rơi xuống trước mặt ông thầy.

Ervon: Tới rồi?

Chuyển sang kiểm tra cánh cửa, đúng thật là nó đã bị đóng chặt lại và không cho Ervon thoát ra ngoài.

Ervon: À, thì ra là vậy.

*Rầm*

Cánh cửa đóng lại một cách mạnh bạo.

Carlos: Huh?

Cậu ta quay lại nhìn thấy thế liền thử mở cửa ra nhưng không được.

Carlos: Khoá rồi sao?

Đèn chớp tắt liên tục, Carlos đã cảm nhận được vị trí của nó, một con quỷ to lớn đang ẩn nấp trong căn phòng này.

Đó là một con quỷ dị dạng, hung tợn, đáng sợ và có sức mạnh không hề tầm thường.

Bóng đèn đã tắt hoàn toàn và không gian trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ.

Một đôi bàn tay xuất hiện từ không trung thông qua một cái lỗ màu đen lơ lửng.

Nó ở phía sau Carlos và vung tay đến để tóm cậu ta.

Carlos: Đây rồi!

*Cạch,

Kaytlyn nạp đạn vào khẩu súng.

Kaytlyn: Tới đây đi.

*Vù vù*

Ervon tạo ra quả cầu năng lượng nhỏ từ gió trên tay.

Ervon: Ngươi đây rồi!

*Cạch*

Bộ đàm phát ra tín hiệu.

Ervon: Đến giờ hành động rồi, mấy đứa!!!

-Hết chap 97-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 98


Carlos lấy tay ra chặn đòn đánh lại bằng cách cầm lấy tay con quỷ đó.

Cuối cùng thì nó cũng chịu hiện nguyên hình.

Carlos: Ngươi đây rồi, quỷ phòng.

Quỷ: Sao ngươi biết?

Carlos: Bởi vì ta là thợ săn.

Quỷ: Cái gì!?

Tại sao lại có thợ săn ở đây!?

Ngươi là học sinh cơ mà!?

Carlos: Đến lúc vén màn sự thật rồi.

*Rầm*

Carlos đấm bay con quỷ ra xa.

Carlos: Tất cả chỉ là màn kịch để dụ các ngươi ra mà thôi.

Quỷ phòng, được biết với cái danh là thông minh hơn quỷ thường một chút, ngươi biết ẩn nấp, chờ đợi, rình rập con mồi.

Ngươi biết lựa đối tượng để bắt chứ không bắt tùy tiện.

Do đó bọn ta mới phải diễn vở kịch là thầy trò để ngươi lộ mặt ra.

Nếu ngươi đã lộ mặt ra rồi thì không thể trốn lại được nếu không tiêu diệt con mồi.

Quỷ: Hahahaha nước đi hay đấy.

Tuy nhiên, ngươi lại không biết rồi.

Quỷ phòng bọn ta tận ba tên lận nên hoàn toàn có thể trốn sang vị trí của hai con còn lại để trốn cùng.

Carlos: Cái đó bọn ta biết, hai người còn lại đang lo cho bọn chúng cả rồi.

Quỷ: Cái gì!?

*Bang*

Kaytlyn nổ phát súng, con chặn lại được và ném viên đạn hướng về phía Kaytlyn.

Cậu ta ném ra một thiết bị chiếu sáng lên tạo thành tường chắn viên đạn.

Quỷ: Cái gì thế này?

Tại sao ta không liên lạc được với hai tên kia?

Kaytlyn: Đơn giản thôi, bọn chúng đang bị đồng minh của tôi xử đẹp rồi.

Quỷ: Ngươi câm miệng!!!

Nó ném một cái thùng vắt cây lau nhà đến, lực ném quá mạnh làm vỡ tấm khiên của Kaytlyn và đè cậu ta xuống.

Kaytlyn: Hự.

Quỷ: Ta sẽ giải quyết ngươi tên cặn bã nhà ngươi!!!

Kaytlyn: Ahahaha mắc bẫy rồi.

Quỷ: ?

Nơi con quỷ đang đứng là thiết bị chiếu sáng vừa rồi.

*Boom*

Nó nhấp nháy và phát nổ.

Con quỷ đột ngột nhảy ra từ làn khói cắn vào người Kaytlyn và ném vào bên trong ngược lại.

*Rầm*

Kaytlyn: Hự...

Đau đấy.

Cơ thể Kaytlyn nhanh chóng hồi phục lại vết thương.

Quỷ: Là...

Khả năng hồi phục, thứ rất khó học đây sao?

Kaytlyn: Ờ, thật ra nó dễ đối với ta.

Quỷ: Ta thấy thích thú rồi đấy...

Ta sẽ giết ngươi rồi hấp thụ cái thứ khả năng đó và trở nên mạnh mẽ hơn nữa!!!

Con quỷ điên cuồng lao về phía Kaytlyn.

Kaytlyn: Nói nhiều quá.

Cậu ta tạo ra một số quả cầu năng lượng nhỏ bay xung quanh Kaytlyn và gia tăng thêm sức mạnh cho cậu ta.

Những quả cầu ấy ngay lập tức phóng về phía con quỷ.

*Boom boom boom*

*Rầm*

Ervon đá văng con quỷ vào tường.

Ervon: Sao thế?

Quỷ cấp cao?

Quỷ: Ngươi đừng có mà kiêu ngạo!!!

Nó biến cánh tay thành một thanh kiếm sắc bén rồi đâm về phía Ervon nhưng ông thầy này đã chặn lại thành công.

Quỷ: ?

Ervon: Hahaha có cái gì đâu mà phải cố gắng.

Bởi vì ngươi, yếu xìu à.

Quỷ: Ngươi-!?

*Rầm,

Carlos né đi đòn đánh long trời lở đất của con quỷ.

Cậu ta lập tức phản công bằng cú đá xoay người vô cùng chí mạng.

*Ầm*

Con quỷ bị gãy cổ, Carlos vung chân đạp đầu con quỷ xuống đất.

*Rầm*

Carlos: ?

Cậu ta nhận ra điều gì đó bất thường.

Carlos: Là giả sao?

Cậu ta giật mình quay lại thì bị con quỷ đấm thẳng vào mặt văng vào tường.

*Rầm*

Carlos: Hự...

Đau đấy đồ đánh lén.

Quỷ: Thì sao chứ?

Ngươi nghĩ ngươi đủ mạnh để đánh với ta sao?

*Rầm*

Venn xuất hiện từ người Carlos dùng tay đè tên quỷ xuống.

Venn: Ngươi có biết ngươi đang nói chuyện với ai không?

Quỷ: Ai??

Carlos: Câu trả lời của ngươi nằm ở đây này.

Carlos hút lượng không khí xung quanh con quỷ lại rồi biến nó thành quả cầu năng lượng ném về phía trước.

Quỷ: Cái gì!???

*Rầm*

Con quỷ tan xác.

Carlos: Uh!?

Khoan đã, có gì đó không đúng.

Venn: Ngươi cũng thấy vậy sao?

Cảm thấy có diêud chẳng lành, Carlos liền ngay lập tức đi kiểm tra.

*Ầm*

Kaytlyn: Lì thật!

Con quỷ này đánh mãi vẫn không cho thấy dấu hiệu bị thương tổn!

Quỷ: Do ngươi yếu quá thôi.

Kaytlyn: Ai nói tôi yếu?

Kaytlyn lấy ra con dao phẫu thuật phi đến nhanh như cắt chém dứt cánh tay con quỷ.

Quỷ: Uh!?

Kaytlyn: Ta còn chưa tung hết sức đấy!

Quỷ: Chà, ngươi tự cao quá nhỉ?

Để xem ngươi sẽ trụ được bao lâu khi nội tại của bọn ta được kích hoạt.

Kaytlyn: Ngươi nói gì?

Quỷ: Ahahahahahaha rồi ngươi sẽ hiểu thôi.

Cả ba đứa bọn ngươi...

Đáng phải chết!

Nó lao thật nhanh về phía Kaytlyn.

Thấy thế cậu ta liền lấy ra cây kéo phẫu thuật đâm thẳng vào người con quỷ để gia tăng thêm sức mạnh sau đó dùng con dao rọc con quỷ ra thành nhiều mảnh.

Kaytlyn: Hah...Hah...

Mình vẫn không hiểu, tại sao bọn chúng lại tự tin đến thế?

Mặc dù đối thủ của chúng lần này là thợ săn nhưng lẽ ra bọn chúng phải tìm cách thoát chứ tại sao lại ở lại đánh đến chết thế kia?

Có gì đó không ổn chăng?

Chẳng lẽ đây là một cái bẫy?

Kaytlyn liền chạy ra ngoài đi tìm kiếm Carlos và Ervon.

*Vù vù*

*Ạch*

*Ầm*

Ervon: Kết thúc được rồi.

Một luồng khí sáng hiện lên trên tay Ervon.

Cậu ta nhồi nó vào đầu con quỷ và khiến toàn thân nó nổ tung.

*Boom*

Ervon: Hehe không thể đơn giản hơn.

*Cạch*

Ervon mở cửa ra.

Ervon: Hửm?

Có gì đó không đúng.

Tại sao nó chết rồi mà vẫn còn mùi sát khí?

Uh!?

*Cạch*

Carlos mở cửa ra.

Carlos: Huh?

Kaytlyn: Uh!?

Ervon: Sao mấy đứa lại ở đây?

Carlos: Huh?

Em mới từ phòng ra mà?

Kaytlyn: Em cũng mới chạy ra khỏi phòng thôi mà?

Ervon: Không lẽ nào!?

Đánh bom cảm tử sao!?

-Hết chap 98-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 99


*Tick tock tick tock*

Carlos: Tiếng kim đồng hồ?

Kaytlyn: Không lẽ nào?

Ervon: Uh!?

Ervon liền tạo ra vòng chắn bảo hộ cho cả ba người.

*Boom*

Sàn nhà phía trên nổ tung.

Những miếng gạch rơi xuống dưới chạm vào vòng chắn và nát vụn.

Ervon: Haizz may quá.

Carlos: Chưa kết thúc đâu thầy à.

Ba con quỷ lúc nãy đã tập hợp lại đầy đủ.

Kaytlyn: Hở!?

Lại là ba cái con đỏ lè không tai không mũi một mắt đó à?

Bọn chúng nhanh chóng quấn lại với nhau và kết hợp thành một con quỷ hoàn chỉnh với đầy đủ hai tay hai chân chứ không còn là một phần thân lơ lửng như nãy nữa.

Quỷ: Ta...

Mới chính là quỷ phòng mà các ngươi nghe tới.

Bản thể chính mà chỉ xuất hiện khi ba bản thể kia chết.

Với tư cách là con quỷ cấp độ đặc biệt, ta sẽ bóp chết cả ba đứa bọn ngươi!

"Hãy gọi ta là...

Ramsod".

Carlos: Ramsod?

Kaytlyn: Hình như không đúng với thông tin mà chúng ta được biết lắm thầy à...

Ervon: Haha không sao không sao.

Các em còn nhớ bài học thầy đã dạy không?

Hãy thực hành lên nó đi, nên nhớ đây là quỷ cấp độ cao nhất vậy nên hãy chú ý cẩn thận vào đấy.

Carlos: Vâng.

Ramsod: Khỏi bàn bạc, ta không để cả ba ngươi cùng đánh chung với nhau trên một chiến tuyến đâu lũ ngốc.

*Rập*

Kaytlyn biến mất.

Carlos: Uh!?

Hắn chia cả ba ra đánh à!?

Ervon: Đừng sợ, các em sẽ phải chiến đấu với bản phụ mà thôi, bản chính ở ngay đây và thầy sẽ solo với hắn.

*Rập*

Carlos biến mất.

Ramsod: Sao?

Ervon xé đi bộ đồ giáo viên của mình để lại bộ đồ tập gym của mình với áo bó sát và quần dài ống rộng.

Ông thầy liền thủ thế sẵn với đôi bàn tay đã bộc một lớp năng lượng.

Ervon: Hahaha thông tin trụ sở gửi về có hơi sai.

Ta đã đoán trước điều gì đó rồi và ngươi đã không làm ta bất ngờ.

Ramsod: Vậy à?

Đánh nhau một trận sòng phẳng luôn nhé?

Hắn cũng đã thủ thế.

Ervon: *Hắn không dùng năng lượng sao?

Mình hiếm khi thấy quỷ dùng năng lượng hay gì cả.

Cứ phải cẩn thận cho chắc.*

Ramsod: Ngươi biết đấy, khi ba con quỷ kia lộng hành, đó là lúc ta bị phong ấn sức mạnh và đến khi ta được xuất trận thì 100% sức mạnh sẽ trở về trên tay ta.

Từ giờ ta không còn là quỷ phòng vớ vẩn nào đó với khả năng nhốt con mồi trong phòng nữa mà sẽ là quỷ thời gian!

Ervon: Chà...

Xem ra ta gặp phải khắc tinh rồi đây.

Ramsod: Ngươi không biết sợ sao?

Ervon: Không...

Bởi vì ta sẽ thắng.

Ramsod: Haha!

Hắn nhanh chóng tiếp cận Ervon.

Ervon: *Đánh bằng tay không sao?*

Ervon nhanh chân né đi đòn đánh.

*Rầm*

Ramsod đấm xuống đất làm mặt đất nơi đó bị lún xuống.

Ervon: Heh?

Ervon bắn ra luồng năng lượng đỏ làm nổ tung khu vực đó.

*Boom*

Ramsod bước ra từ làn khói đen.

Ramsod: Ngươi cũng biết đánh đấy.

Ta thắc mắc tại sao lũ con người yếu đuối kia đâu hết rồi?

Ervon: À, học sinh, giáo viên, cán bộ nhà trường ấy hả?

Chúng tôi sơ tán cả rồi.

Màn kịch đã diễn ra ngay sau khi ngôi trường trống không chẳng còn một ai.

Ramsod: Tch khá quá nhỉ?

Bị hất tay trên rồi.

Ervon: Ahaha xin lỗi nhé.

*Rầm*

Carlos đạp vào mặt một con quỷ phòng và nhấn mạnh nó xuống đất.

Carlos: Con thứ hai rồi đấy.

Bọn này biết phân thân sao?

Venn: Sau lưng kìa.

Carlos: Huh?

Cậu ta quay lại thì thấy thêm một con quỷ phòng nữa.

Carlos: Tại sao cứ phải là bọn yếu đuối này mà không phải là tên hoàn thiện vừa rồi?

Hắn phân thân toàn bản yếu thế này thì chỉ để câu giờ được thôi.

Venn: Không đâu, ta là quỷ nên cũng cảm nhận được khả năng này.

Hắn có ý đồ cả rồi, hắn sẽ xử lí tên mạnh nhất trong số các ngươi là Ervon.

Ngươi và con nhỏ bác sĩ kia sẽ phải đánh nhau với hàng chục hoặc thậm chí là hàng trăm bản thể phụ, mỗi khi chúng chạm vào người thì các ngươi sẽ bị giảm đi lượng năng lượng mà mình có.

Suy ra các ngươi đánh càng lâu càng tốn sức nhanh hơn.

Bởi vì chính ngươi là kẻ đánh cận chiến nên điều này lại càng chết người!

Carlos: Ồ, xem ra...

Tôi nên cẩn trọng với mọi nước đi rồi bởi vì...

Carlos nhìn lên phía trước, hàng chục con quỷ đang dần bay đến.

Carlos: Aissss không ngờ, đây có lẽ là con quỷ mạnh nhất mà tôi phải đối mặt.

*Rầm*

*Cạch cạch cạch cạch cạch*

Ron bổ một búa vào con quỷ khiến nó tan biến.

Kaytlyn: Tốt lắm Ron.

Cô ta quan sát xung quanh.

Kaytlyn: Là sao vậy ta?

Nơi này là nơi nào?

Một căn phòng rộng vô cùng, chỉ có một ánh đèn duy nhất, xa xăm là bóng tối.

Mình cứ ở đây mãi sao?

Linh cảm của Kaytlyn đang mách bảo cô ta rằng chuyện xấu sắp xảy ra.

Kaytlyn: Uh!?

Quả thật, trong bóng tối dần xuất hiện thêm các con quỷ phòng.

Kaytlyn: Gì thế này!?

Bốn con là chưa đủ sao!?

*Cạch*

Kaytlyn lấy ra một sợi dây rồi dùng kéo phẫu thuật cắt đứt, ngay lập tức toàn bộ lũ quỷ chết sạch.

Kaytlyn: Trời ơi, ở đây khác nào chờ chết không?

Kaytlyn thu Ron về.

Kaytlyn: Mình nhận thấy chúng không đánh dồn dập.

Phải cân nhắc triệu hồi Ron sao cho hợp lý mới được.

*Rầm*

Một bản thể khổng lồ của quỷ phòng xuất hiện trước mặt Kaytlyn.

Nó gầm lên khiến cả mặt đất rung chuyển.

-Hết chap 99-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 100


Ramsod áp sát Ervon với tốc độ cao.

*Vụt*

Ervon: Ể?

Cậu ta nhanh chóng né đi.

*Vụt*

Ramsod đá vào không trung.

Ngay lập tức đất đá phía dưới nảy lên như thể vừa bị tác động một lực rất lớn đến mức bay thẳng về phía Ervon.

Một lớp tường năng lượng được tạo ra để ngăn lại.

Ervon: Xem kìa, ai đó đang manh động quá đó ~

Ramsod: Ngươi nghiêm túc một tí đi!

Ramsod cào một phát vào không trung tạo ra lớp gió lớn thổi bay khu vực đó.

Ervon đã biến mất một cách kì lạ.

Ramsod: Huh?

Hắn nhận thấy ông thầy đang ở dưới chân mình.

Ervon: Hello!

Cậu ta đang nằm với tư thế khá thoải mái.

Ervon chỉ tay phải lên mặt Ramsod ngay lập tức bắn ra luồng khí năng lượng đẩy con quỷ này ra xa.

Ervon xuất hiện từ trên cao tóm lấy Ramsod và ném vào dãy hành lang của trường.

*Rầm*

Chưa dừng lại ở đó, Ervon bắn ra tia năng lượng nhiệt độ cao về phía đó.

*Boom*

Bóng dáng con quỷ ấy lại xuất hiện từ trong luồng khói mịt mù.

Hắn từ từ bước ra với thân thể không hề hấn gì cả.

Ervon: Uầy!

Ramsod: Gãi ngứa sao?

Ervon: Heh!

Ramsod: ?

Hắn nhìn lên trên thì thấy một quả cầu năng lượng bay tới.

Ramsod: [Bình dị chiến trận]

Ngay lập tức hắn ăn trọn nguyên quả cầu năng lượng nhưng không hề bị làm sao cả.

Ervon: Là nó sao?

Chiêu thức này khó học vô cùng.

Ramsod: Có lẽ ngươi nhận ra nó nhỉ? [Bình dị chiến trận] là thứ giúp cho người thi triển có thể giảm thiểu sát thương nhận vào đấy.

Ervon: Thảo nào ta cứ thấy quen quen.

Ờ coi như ngươi học được nhiều điều khá thú vị.

Không biết còn gì mới lạ không, ta muốn được chiêm ngưỡng đấy.

Ramsod: Từ từ ngươi sẽ thấy thôi đồ kiêu ngạo!

Ervon: Heh!

Kiêu ngạo là đặc quyền của kẻ mạnh!

Cả hai tiếp cận nhau tung cú đấm bộc năng lượng.

*Rầm*

Cú tiếp xúc gây long trời lở đất.

Từ tay Ervon đột ngột sáng màu hơn nữa.

Ramsod: ?

Ngay lập tức lực tay của Ervon tăng lên đột ngột.

*Rầm*

Ramsod bị đấm bay ra xa.

Ông thầy tiếp cận đặt tay lên người con quỷ rồi thân thể hắn bị xé toạc ra.

Đột ngột một con sư tử máu bay ra tấn công Ervon làm cậu ra phải dịch chuyển ra.

Ramsod liền hồi phục toàn bộ cơ thể rồi bọc đầu Ervon.

Ervon: Ể?

Hai đánh một sao?

Ramsod: Không, phải là ba đánh một!

*Boom*

Ervon bị một con quỷ phòng dùng tay nhấn mạnh xuống đất.

Ông thầy đỡ được đòn đó nhưng khá chật vật.

Ramsod tiếp cận cậu ta để đánh bồi.

Ervon: Đây rồi.

Đột ngột vị trí cả hai người bị hoán đổi.

Bàn tay con quỷ nhấn mạnh Ramsod xuống đất.

*Rầm*

Con sư tử máu lao tới.

Ervon: Bye bye ~

Một đòn trảm bay tới cắt con sư tử ra thành nhiều mảnh rồi tan biến.

Quỷ phòng biến mất và Ramsod lấy từ đâu một thanh kiếm dài tấn công Ervon.

Ervon: Wow!

Cậu ta nhanh chân né ra phía sau rồi tạo ra một bức tường năng lượng che chắn lại.

*Rầm*

Thanh kiếm cắt đứt bức tường đó.

Ervon: [Ngôi sao sáng]

Một ngôi sao lấp lánh xuất hiện bay thật nhanh về phía Ramsod gây loá mắt và tông hắn ra sau.

Ervon: Uh!?

Ông thầy ngay lập tức quay lại ngăn chặn đòn chém của con quỷ.

*Sack*

Ramsod: Chà, nhanh đấy.

Tay Ervon đã thấm máu.

Cậu ta vung tay đấm về phía con quỷ nhưng Ramsod đã nhanh chân né về phía sau.

Ngay phía sau Ervon lập tức xuất hiện thêm ba tên Ramsod khác.

Ervon: Uh!?

Cái gì thế này!?

*Rầm*

Cậu ta bị đập và ghim xuống đất.

Ramsod bật dậy lấy thanh kiếm và ném lên trên không trung ngay lập tức nhân bản thêm những thanh kiếm khác rồi phi về phía Ervon.

Ervon: [Sao Mộc]

Hành tinh mang tên là Sao Mộc nhưng phiên bản nhỏ hơn xuất hiện rơi từ trên cao xuống.

*Boom*

Cả khu vực đó nổ tung.

Ervon đã thoát ra những toàn thân chảy máu và có một số vết rách.

Ramsod thì chỉ chày xước một chút.

*Vụt*

Không để Ervon có thời gian nghỉ ngơi.

Ramsod tóm lấy cậu ta rồi ném xuống đất.

*Rầm*

*Bục*

Một tia năng lượng mỏng bay lên nhanh như cắt đâm trúng mắt con quỷ.

Ramsod: Cái gì!?

*Boom*

Ngay từ con mắt bị đâm trúng đã phát nổ.

Hắn đã kịp thời móc mắt ra rồi ném về phía dưới trước khi nó nổ.

Ramsod: *May là móc ra kịp chứ không thì banh xác rồi.

Hắn biết dùng năng lượng tích cực để đánh sao?

Phải cẩn trọng thôi vì năng lượng tích cực chính là khắc tinh của quỷ!*

Ervon: Ahaha xem ra chúng ta ai cũng bị thương cả rồi.

Nâng tầm chiến đấu lên nhé?

Ramsod: Ý ngươi là?

Ervon: Triển khai lãnh địa.

Ramsod: Triển khai lãnh địa.

Cả hai kết ấn cùng một lúc.

*Boom*

Lãnh địa cả hai sập xuống ngay lập tức.

Ervon: Chà!

Ramsod: Khá đấy.

Ervon: Không ổn rồi hahaha.

Ramsod triệu hồi ra hàng loạt các con quỷ phòng.

Ervon: Lại là hội đồng sao?

Được...

Nếu vậy thì...

Ramsod: Khoan đã...

Ervon kết ấn tay với hình thù một con sói.

Ramsod: Chính là nó!

Ervon: [Lyzent]

Đôi mắt cậu ta sáng rực một màu xanh dương.

Toàn thân cậu ấy bộc lộ ra cả năng lượng cứ như nó nhiều đến mức tràn ra vậy.

Ervon: Lyzent là tuyệt kỹ tối thượng khá phức tạp, rất khó để hoàn thiện nó và ta vẫn chưa hoàn thiện nó được.

Khi thi triển ta nhận được vô hạn năng lượng và có thể tung chiêu mà không cần đợi thời gian hồi!

Ramsod: *Chậc* đoán đúng rồi, khó khăn rồi đây.

-Hết chap 100-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 101


Ramsod tạo ra vòng bát liêm (biến thể khác của [Bình dị chiến trận], hiện rõ vòng chắn chứ không vô hình).

Ramsod: *Nên cẩn thận hơn rồi, nguồn sức mạnh của hắn ta tăng lên đột ngột.

Tuyệt đối không được để lộ quá nhiều sơ hở nếu không thì sẽ bị hạ đo ván tại đây.*

Ervon bắn ra các viên đạn ma pháp liên tục không ngừng.

Ramsod: *Chậc* Tên này thật sự loại bỏ luôn thời gian hồi chiêu rồi sao?

*Boom*

*Ầm ầm ầm*

Vòng bát liêm của Ramsod nhanh chóng bị phá hủy.

Ramsod: ???

Hắn ta triển khai [Bình dị chiến trận] thêm lần nữa và nhả ra hàng loạt con quỷ để chống lại những viên đạn ma pháp.

Ramsod: Sức công phá này từ đâu mà bùng nổ thế này???

Ervon đột ngột áp sát Ramsod.

*Ầm*

Một cú đấm của Ervon nhắm thẳng vào trọng tâm của Ramsod làm hắn ta thổ huyết rồi văng ra xa.

Hắn nhanh chóng đứng dậy nhưng lại nôn ra hàng loạt con quỷ trông rất tởm.

Ramsod: Hah...

Hắn ta đang rất khó chịu, những con quỷ hắn nôn ra nóng hổi và nhầy nhụa trông không khác gì bãi nhầy kinh tởm.

Ervon: Xem nào Ramsod, quỷ thời gian, ngươi đang làm cái gì vậy hả?

Ramsod: Hah...Hah...

Ngươi được lắm..

Thân thể hắn ta ngay lập tức hồi phục lại.

Ramsod: Ta chợt nhận ra Lyzent chỉ có hiệu lực trong vòng năm phút.

Vậy thì ngươi chết chắc rồi!!!

Tua nhanh thời gian nào!

Ervon: Vậy sao?

Vòng thời gian đột ngột chạy nhanh sau đó dừng lại.

Ramsod: ?

Ervon: Triển khai lãnh địa.

*Ầm ạch*

Ramsod: Uh!?

Ervon: Hệ mặt trời!

Khung cảnh xung quanh thay đổi thành không gian ngoài vũ trụ.

Ramsod: C-cái gì!??

Ervon điều khiển các thiên thạch bay tới tấn công Ramsod.

Hắn né đi và đập vỡ một số mảnh thiên thạch sau đó phóng nhanh đến áp sát Ervon.

*Ầm*

Ramsod: ???

Ngay lập tức Ervon biến mất dù vừa mới ở ngay trước mặt.

Ervon: Ngươi biết gì không?

Ramsod: !?

Ervon đặt tay lên đầu hắn ta.

Ervon: Ở trong đây, ta di chuyển với tốc độ ánh sáng đấy.

Ramsod: ???

*Sack*

Ervon kéo đầu Ramsod ra.

Máu chảy ra liên tục.

Ervon: ?

Ramsod ngay lập tức hồi phục lại cái đầu khác.

Ervon ngay lập tức tạo ra Sao Thủy ném về phía Ramsod.

*Boom*

Ramsod: Agh!??

Ervon tiếp tục phóng ra các hành tinh khác nhau liên tục không ngừng về phía Ramsod.

Nhịp tấn công ngày càng dồn dập khiến hắn không có thời gian thở.

*Boom boom boom*

Ervon tiếp cận Ramsod hút hắn ta về tay mình rồi chưởng ra tia năng lượng siêu khổng lồ.

*Boommmmmmmm*

Ramsod: Aghhhhhh!?????

Khả năng hồi phục của hắn ta ngày càng giảm đi.

Ervon: ?

Hắn ta bất ngờ phóng to kích thước bàn tay cố nắm lấy Ervon nhưng không được vì cậu ta quá nhanh.

Ramsod: Tch!?

Nhanh quá!?

Ervon: Mặt trăng!

Mặt trăng khổng lồ bay đến đè bẹp Ramsod đến mức thập tử nhất sinh.

Ramsod: Aghhhhhh!???????

Không dừng lại ở đó, Ervon còn ném thêm mặt trời vào hắn ta.

Ramsod: Khônggggggggggg!??

Ta không thể chết ở đây đượcccccc!???

*Boommmmmmmmm*

Một vùng sáng nổ ra loá mắt cả lãnh địa của Ervon.

Lãnh địa đã biến mất và Lyzent của cậu ta cũng đã hết thời gian sử dụng.

Ramsod đã không còn lại cái xác nữa.

Ervon: Xong rồi sao?

Tuyệt thật!

Hahahahaha không ngờ lại dễ đến vậy.

Ramsod: Ngươi cười đủ chưa.

Ervon: ?

Ông thầy quay lại.

Ervon: Huh...?

Ramsod: Khá lắm, ngươi lấy đi một con mắt của ta rồi đấy.

Hắn chỉ lên đầu.

Ngay từ ban đầu, có ba con mắt lơ lửng trên đầu hắn, Ervon đã nghĩ rằng đó chỉ là thứ dùng để trưng hoặc cũng có thể là gia tăng tầm nhìn và phản xạ.

Thế nhưng trên thực tế mỗi con mắt đó là một mạng của hắn.

Tức là hắn có ba mạng và Ervon đã tiêu diệt được một mạng của hắn ta.

Giờ đây Ramsod chỉ còn hai mạng nữa thôi.

Ramsod: Ngươi đang tự đẩy bản thân về với cõi chết bởi vì sau mỗi lần mất mạng ta sẽ được gia tăng thêm sức mạnh.

Bây giờ, ta sẽ được thoải mái sử dụng sức mạnh thời gian của ta hahahahahahaha!!!

Ervon: Ồ hiểu rồi, ta khá bất ngờ với nước đi này.

Ramsod: Ở mạng sống trước đó ta bị hạn chế sức mạnh thời gian.

Bây giờ mất Lyzent và lãnh địa, ngươi coi như chết chắc rồi!!!

*Rầm*

Thêm một con quỷ nữa bị chém đứt đầu.

Carlos: Hah...

Đáng ghét thật, đây là con thứ bao nhiêu rồi chứ?

Mình còn chả nhớ đã tiêu diệt được bao nhiêu tên rồi nữa!

Venn: Ngươi ra kia kiểm tra xem?

Ta thấy hình như có cánh cửa?

Carlos: Sao ông thấy?

Tối thui à.

Venn: Ngốc à?

Ta là quỷ mà?

Carlos: Ồ, xem ra ông lợi hại hơn tôi tưởng.

Venn: Này!

Bộ ta ăn hại lắm hay sao?

Carlos: Haha quên đi.

*Cạch*

Carlos mở cửa ra.

Carlos: Ồ...

Wow, đúng là có cửa thật.

Thế nhưng mà thứ ở bên kia là...cái quái gì đây?

Trước mặt Carlos là hàng trăm con quỷ khác.

Carlos: Đùa à?

Hoá ra bọn chúng đi từ đầy vào sao?

Venn: Khả năng cao là thế.

Sao?

Ngươi sợ à?

Carlos: Ai bảo tôi sợ?

Carlos lấy kiếm ra.

Carlos: Có bao nhiêu, tôi xử hết bấy nhiêu!

-Hết chap 101-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 102


*Rầm*

Con quỷ vung tay tóm lấy Kaytlyn.

Kaytlyn: Ah!?

Nhanh quá!?...

Thủy Long!

Ngay lập tức con rồng nước mạnh nhất lịch sử xuất hiện cạp đứt cánh tay con quỷ rồi chui xuống đất lặn đi.

Chưa để con quỷ kịp định hình, Ron từ phía sau dùng cây búa của mình gõ thật mạnh xuống khiến con quỷ tan xác.

Kaytlyn: Tuy to lớn nhưng Ron của mình đã được nâng cấp lên phiên bản hoàn thiện hơn rồi nên không có cơ sở để đánh lại được đâu.

Kaytlyn cũng đã nhận ra có cánh cửa ở đó và mở ra.

Kaytlyn: Uh!?

Hàng loạt con quỷ xông đến úp sọt cậu ta nhưng ngay lập tức đứng hình ngay lập tức sau khi bị một thứ ánh sáng huyền ảo chiếu vào.

Thì ra đó là Ron đã dùng đôi mắt sáng của mình để chiếu đèn thôi miên vào những con quỷ.

Từ giờ Kaytlyn sẽ có thêm nhiều con quỷ là vật triệu hồi.

Kaytlyn: Cảm ơn Ron nhé!

*Cạch*

Kaytlyn nhanh chóng mở thêm cánh cửa nữa thì cô ta sửng sốt khi thấy xung quanh là cả một cấu trúc khổng lồ với chi chít căn phòng đan xen với nhau.

Kaytlyn: Cái gì thế này!?

Là một lãnh địa sao!?

*Sack*

Carlos chém đứt đôi người con quỷ.

Carlos: Haizz xong rồi.

Dưới chân cậu ta giờ là hàng chục cái xác quỷ với đầy máu trên thân.

Carlos: Bọn chúng mãi mãi không thể đánh bại tôi.

Cũng thật may mắn nhỉ?

Chúng thậm chí còn không chạm vào tôi được hahaha.

Venn: Ghê đấy.

*Cạch*

Carlos mở cửa ra thì thấy xung quanh là cả một cấu trúc roongk lớn với nhiều căn phòng đan xen lại với nhau.

Carlos: Cái gì thế này?

Venn: Này, ta cảm nhận thấy có hai con quỷ đứng đầu cái lãnh địa này đấy.

Carlos: Vậy sao?

Nếu thế thì tôi chỉ cần tiêu diệt cả hai là đã thoát ra khỏi cái nơi chết tiệt này rồi.

Venn: Ngươi đần à?

Cái chỗ này rộng mênh mông không khác gì vô hạn.

Tính đi tìm cả đời chắc?

Carlos: Thế thì phải làm sao?

Venn: Tại sao không đâm thủng luôn kết giới lãnh địa?

Carlos: Ồ, hay đấy.

Tôi nên thử.

Venn: Chứ còn cách nào khác à mà không nên?

Carlos: Rồi rồi biết rồi, hây!

Carlos nhảy lên cao.

*Boom*

Ramsod ném Ervon ra xa.

*Rầm*

Hắn bồi thêm một nhát trảm về phía bên đó.

*Sack*

Ervon bước ra từ luồng khói mờ với đầy vết cắt trên người.

Ervon: Chà...đau thật đấy.

Cậu ta bộc thêm năng lượng vào tay rồi bắn ra những viên đạn năng lượng xanh về phía Ramsod.

Các viên đạn ngay lập tức lơ lửng giữa không trung rồi bị tua ngược lại với tốc độ cao.

Ervon: Uh!?

*Boom*

*Vụt*

Ramsod: ?

Ervon đã kịp thời dịch chuyển đi mất.

Một quả cầu năng lượng đè lên đầu Ramsod ngay lúc ăn không để ý.

*Rầm*

Ervon: Hây!

Ông thầy này còn bồi thêm tia năng lượng lớn để tiêu hủy luôn hắn ta nhưng ngay lập tức thời gian ngưng động lại và tua ngược về như trước.

Ervon: Uh!?

Bây giờ là thời điểm nào!?

Ramsod: Trước lúc ngươi tung chiêu.

Ervon quay lại đỡ ngay đòn đánh tay của hắn ta.

Đột nhiên lượng năng lượng của tên quỷ này chuyển đen và bắt đầu có thêm màu đỏ.

Ervon: ?

*Rầm*

Lực tay của Ramsod mạnh hơn và đấm bay Ervon ra xa.

Ramsod: Trảm!

Một vết cắt lớn bay tới chém đứt tay Ervon.

Ervon: Tch!

Khó chịu quá!

Ramsod: Sao nào?

Còn gáy được nữa không?

Lúc nãy thì ai là người cười cợt ta vì yếu hơn?

Giờ ngươi phải trả một cái giá tương xứng!

Ha!

Ramsod bắn ra tia năng lượng lớn về phía Ervon.

Ngay lập tức thời gian ngưng động lại.

Ramsod: ?

Hắn bị truyền vào đầu một lượng thông tin khủng khiến hắn tạm thời chết não và đứng bất động không cử động được.

Ervon đứng ngay bên cạnh thì thầm vào tai Ramsod những lời nói lạnh như băng.

Ervon: Ta vẫn cứ cười đấy...

Ngươi làm gì được ta...

Ngay lập tức một đòn trảm chí mạng lấy luôn cái đầu Ramsod.

Thời gian lại một lần nữa bị tua ngược.

Ramsod: ?

Hắn không thấy Ervon đâu nữa.

*Sack*

Đòn trảm một lần nữa bay tới bất chợt khiến hắn ta mất mạng thêm lần nữa.

Ramsod: ???

Thời gian lại bị tua ngược và tình trạng tương tự tiếp tục diễn ra.

Ramsod: Dù cố cỡ nào thì ta cũng không thể né được!?

Nó nhanh quá!?

Hắn đâu!?

Hắn lại tua ngược thời gian thêm lần nữa.

*Sack*

Cái đầu của hắn lại tiếp tục rơi.

Thời gian cứ thế tua ngược mãi cứ như một vòng lặp thời gian vậy.

Ramsod: Cái gì thế này!????

Chuyện này là sao!?????

Ervon ẩn hiện giữa những lúc tua ngược.

Trong những giây phút ít ỏi ấy, Ervon lại nói thì thầm điều gì đó.

Ramsod: !?????

Hắn đã nghe ra được.

Ramsod: Không thể nào!???

Hắn có thể khắc chế chiêu thức của ta sao!???

Vô lý!????

*Ầm*

Tiếng động khó chịu phát ra.

Hắn không tua ngược thời gian mà chuyển sang ngưng động thời gian lại rồi bắt đầu tự chuyển động.

Ramsod: Agh!?

Mãi mới thoát được.

Thời gian tiếp tục trôi đi và đòn trảm đã hụt.

Ervon: Heh!

Ramsod: ?

Ông thầy này đã ngồi đợi Ramsod từ nãy đến giờ ở ngay phía sau lưng.

Ervon: Sao nào?

Ramsod: Ngươi cũng bị thương như ta thôi.

Không khác gì đâu mà đắc chí.

Ramsod cũng hồi phục lại các vết thương.

Ervon: Vậy à?

Thế mà có ai đó nãy giờ chết hơn mười cái mạng rồi đấy.

Ramsod: Aisss tên chết tiệt.

Hắn áp sát tấn công nhưng Ervon ngay lập tức né đi.

Ervon: Được rồi, không làm ngươi mất thời gian nữa.

Ervon kết ấn hình con sói.

Ervon: [Lyzent]

-Hết chap 102-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 103


Ramsod: Lại là nó???

Thời gian bất ngờ đi chậm lại.

Ramsod: Vậy thì ngươi đi mà múa trong tưởng tượng đi!

Tua nhanh năm phút nào!

Năm phút được tua qua.

Ramsod: ?

Ervon: Trễ rồi.

Ramsod: Ý ngươi là sao!?

Ervon: Ta đã bật Lyzent trước khi ngươi sử dụng chiêu thức đó.

Mà để ta giải thích kĩ cho ngươi biết, nếu không phải là kẻ mạnh áp đảo hơn ta thì có dùng chiêu trò đó trước khi ta dùng Lyzent thì cũng không tính được đâu.

Đơn giản là vì ngươi chưa trải qua năm phút đó thì Lyzent không mất.

Đó là hiệu ứng [Tất trúng].

Ramsod: Gì chứ!?

Đôi mắt Ervon vẫn rực sáng.

Ramsod: *Phải công nhận là hắn ta mạnh ngang mình nên nếu theo giả thuyết đó sẽ vô cùng hợp lý vì mình không áp đảo hắn thì Lyzent không thể bị bỏ qua bằng cách này được.*

Ramsod liền đánh phủ đầu bằng cách triệu hồi ra hàng trăm thanh kiếm bay về phía Ervon.

Ervon: [Mặt trời]

Quả cầu mặt trời bay xuống thiêu rụi hết thanh kiếm rồi bay về phía Ramsod.

Ramsod: To quá!?

Sao né được đây!?

Hắn liều mạng áp sát Ervon rồi tung một đòn trảm nhưng không trúng vì cậu ta đã né được.

Ervon: Ta...

Có một số chiêu thức rất liên quan với Carlos.

Để ta áp dụng nó lên ngươi xem nhé?

Để ta biết được có phù hợp với lối đánh của thằng bé không ấy mà hahaha.

Ramsod: Tch ta không phải chuột bạch!

Mặt trời bay xuống đè nát hắn ta.

*Boom*

Hắn thoát ra ngoài với đầy thương tích.

Ervon: [Không gian rắn]

Ramsod: ?

Ngay lập tức bầu không khí xung quanh hắn ta dần đông cứng lại rồi hợp lại với nhau tạo thành hình quả cầu gai.

*Sack*

Quá trình đó diễn ra quá nhanh khiến hắn bị đâm trúng.

Quả cầu ấy còn di chuyển sâu hơn về phía Ramsod.

Ramsod: Tch!?

*Rầm*

Ramsod đập nát khối không gian đó.

*Ầm*

Không khí trên đầu bị gia tăng trọng lượng đè hắn ta xuống đất.

Ramsod: Agh!?

Có cả vụ này nữa sao!?

Ervon: Haha sao lại không chứ?

Ramsod: [Huyết quỷ thuật]

Ervon: ?

Toàn bộ máu hấp thụ về người hắn ta.

*Vụt*

Ramsod bất ngờ tấn công Ervon.

Ervon: Uh!?

Ông thầy này né được nhưng đã cảm nhận có sự khác biệt.

Ervon: Ngươi đã nhanh hơn trước?

Ramsod: Phải!

Hắn thủ thế.

Ramsod: [Trận địa thời gian]

Ba cây tháp đồng hồ mọc lên từ mặt đất.

*Ầm ạch*

Ramsod: Để xem Lyzent của ngươi trống đỡ được bao lâu!!!

Ervon: Nah!

Ta vẫn sẽ thắng hahaha!

Luồng khói xanh lá thổi phù ra khắp khu vực.

Ervon: Là độc sao?

Không phải, thứ này mà hít phải thì khả năng bị rơi vào vòng lặp thời gian hoặc bất động.

Cậu ta kết ấn.

Ervon: [Hố đen]

Ngay lập tức một hố đen nhỏ được tạo ra và hút hết khói vào trong sau đó bay thẳng về phía Ramsod.

Hắn cố gắng chống trả bằng [Bình dị chiến trận] nhưng vẫn bị đả thương.

Luồng sáng phát ra từ ba cái tháp đồng hồ chiếu về phía Ramsod giúp hắn hồi phục lại liên tục.

Ervon: À.

Ervon xuất hiện bất ngờ từ phía sau Ramsod đấm vào mặt hắn.

Ramsod quay lại bộc năng lượng vào tay rồi đánh trả nhưng Ervon đã kịp vung tay lên che chắn lại.

Chưa dừng lại, hắn tung cú đá vào người Ervon.

Cậu ta chớp thời cơ nắm lấy chân Ramsod rồi ném hắn ra xa.

*Ầm*

*Vù*

Các tia sáng lại chiếu về phía hắn.

Ervon: Heh!

Ông thầy này tạo ra luồng khí xanh trên tay và cười đắc chí nhìn lên tháp đồng hồ kế bên.

*Rầm*

Không khí trên đó giãn nở rồi nổ tung làm cho toà tháp đó bị vụn vỡ.

Ervon: ?

Thế nhưng thứ quan trọng ở phía trong phần tháo là một cái trụ có đồng hồ là nằm trên cùng với vai trò là lõi năng lượng.

Ervon: Chà...

Không ngờ tới đấy.

Cánh tay Ramsod biến to hình cây đao chém xuống.

*Rầm*

Đòn đánh bị hụt, Ervon đã né kịp.

Hắn tức giận mọc cánh ra và đôi mắt rực sáng lên.

Ramsod: Gahhhhhhhh!!!!

Ta sẽ xé ngươi ra thành trăm mảnh đồ khốn!!!

Hắn điên cuồng lao tới.

*Vụt*

Ramsod tung đòn chém từ thanh kiếm nhưng không trúng.

Ervon: Cay à?

*Boom*

Ervon bắn ra tia năng lượng trúng hắn nhưng không còn hề hấn nữa.

Ervon: ?

Ramsod: Grừ.

Hắn vung tay đấm vào Ervon.

Ervon: Tch!?

Cậu ta đã dùng tay chặn lại nhưng vẫn bị bật lùi về.

Ervon: Thể lực cao hơn mình rồi!

Hắn phun ra lửa về phía Ervon.

Ông thầy này đã né được.

Các tia năng lượng từ tháo đồng hồ chiếu vào hắn ta giúp hắn gia tăng sức mạnh.

Ramsod điên loạn hét lên khiến không gian xung quanh bị bóp méo và hỗn loạn, hàng loạt vòng lặp thời gian xảy ra khắp nơi.

Ervon: Triển khai lãnh địa [Hệ mặt trời]

Ramsod bị đưa vào không gian ngoài vũ trụ nhưng ba cái trụ kia cũng xuất hiện bên trong lãnh địa.

Ervon: Hây!

Cậu ta phóng liên tục các quả cầu năng lượng khổng lồ về phía đó.

Ramsod đỡ lấy hết và hấp thụ vào trong.

Hắn đánh trả lại bằng một tia năng lượng khổng lồ.

*Boom*

Lãnh địa sập xuống, hắn đang đắc chí thì đột ngột ba cây trụ cũng sập xuống theo.

Ervon: Khá đấy!

Nhưng ngươi mắc bẫy ta rồi!

Ramsod: ???

Ervon: Tiếp tục nào, ta không có thời gian hồi chiêu mà!

Triển khai lãnh địa [Hệ mặt trời]

Một lần nữa Ervon đưa Ramsod vào không gian rộng mênh mông này.

Một đòn trảm bay tới chém đứt tay Ramsod.

Ramsod: Uh!?

Trảm này của ta mà!?

Đây là?

Ervon: Là gậy ông đập lưng ông.

-Hết chap 103-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 104


Ramsod: Ồ ra là thế.

Ta đã quá xem thường ngươi rồi.

Cơ mà chỉ với sức mạnh nằm trong hệ mặt trời thì làm sao ngươi đủ sức đánh bại ta chứ?

Ervon: Ai nói ta chỉ có sức mạnh nằm trong phạm vi của hệ mặt trời?

Ramsod: Uh!?

Ervon: Tất cả mọi thứ thuộc tầm vũ trụ đều là của ta hết!

*Rầm*

Sấm sét đánh xuống bất chợt khiến hắn ta không kịp trở tay.

*Rầm*

*Ầm*

*Đùng*

Hàng loạt các ngôi sao bay với tốc độ ánh sáng đâm về phía Ramsod liên tục không ngừng, hắn phải tạo ra vòng bát liêm liên tục để phòng thủ.

Ervon: Ngươi mới là người nên xem lại mình.

Lyzent của ta còn chưa hoàn thiện mà đã khiến ngươi ra nông nỗi này rồi.

Ramsod: Hahaha đừng có mà đổ thừa!

Ervon: Ai đổ thừa làm gì chứ?

*Vù...*

Ramsod bị đưa vào không gian khác trống không chẳng có hành tinh nào cả.

Xung quanh hắn là một màu đen và một cái hố đen hình con mắt.

Ramsod: Uh!?

Đây là!?

Ervon: Đây là... [Không gian vô hạn].

Nơi mà ngươi sẽ bỏ lại cái mạng thứ hai!

Một hố đen được điều đến bay về phía Ramsod.

*Ùm*

*Ập*

Ramsod: Aghhhhhhhh!??????

Hắn bị hút vào trong và tan biến.

Thời gian bắt đầu chạy ngược về và hắn ta trở lại trước lúc hố đen bay tới.

Với tốc độ này, hắn khó lòng mà né được nên chọn cách phá hủy hố đen.

Ramsod: Ha!

Hắn tạo ra quả thạch máu khổng lồ bay đến phá hủy hố đen.

*Boom*

Ramsod: Hahaha ngươi còn gì nữa không nào?

Ervon: Vậy sao?

Ta thấy ngươi bắt đầu ra vẻ quá rồi đấy.

Ông thầy này lại một lần nữa kết ấn.

Ramsod: Đừng hòng!

*Rầm*

Một tia năng lượng bay đến cực nhanh cắt trúng cổ Ervon nhưng chỉ bay ngang qua mà không trúng thẳng vào cổ.

Ramsod: Tch trượt rồi!?

Ervon: ?

Hắn ta cảm nhận được điều gì đó.

Ramsod: Đủ rồi!!!

Ervon: ?

Ramsod: Ta...đã tích đủ nội tại và bây giờ thế cờ nên được thay đổi!

Bành trướng lãnh địa [Dòng thời gian]

*Ầm*

*Ạch*

Lãnh địa của Ervon ngay lập tức sụp đổ và cậu ta đột ngột chảy máu từ mắt và mũi.

Ervon: Uh!?

Ramsod: Ngươi cứ chờ đó, ta sẽ đòi lại danh dự của ta!

*Vụt*

Hắn tung đòn chém nhưng Ervon né được.

Cậu ta nắm chặt bàn tay bộc năng lượng và đấm thẳng vào mặt hắn.

Ramsod né đi và cắt thanh kiếm lên trên trời xé nát bàn tay phải của Ervon ra làm hai.

Mặt đất rung chuyển, không khí dưới đất đẩy Ramsod lên không trung.

Một luồng không khí khác trở nên nặng trĩu rồi rơi xuống để đè vào Ramsod nhưng hắn đã kịp bật dậy và thoát ra ngoài.

Ramsod: Trảm!

Ervon không kịp né khỏi đòn trảm liền đưa hai tay lên chắn lại.

*Sack*

Vết cắt khá đau làm máu trên người Ervon không ngừng tuôn rơi.

Cậu ta cũng nhanh chóng hồi phục lại cơ thể.

Ervon: [Thập tự chiêm la]

Không khí xung quanh hắn bị rút hết.

Tất cả luồng không khí gần đó hợp lại tạo thành hình hộp vuông nhốt Ramsod bên trong và từ từ thu hẹp lại.

Ramsod: Uh!?

Hắn vung tay phá hủy cái hộp nhưng không thành.

Hắn liền dùng nhiều sức và năng lượng đánh bật cái họo ra bằng nhiều đòn trảm.

*Rầm*

Ramsod: Khoan đã!?

Đây là cái bẫy sao!?

*Boom*

Ramsod bị nổ tung.

Thời gian chạy ngược trở lại.

Thế nhưng không có chuyện gì xảy ra cả.

Ramsod: Hở!?

Đây là sao chứ!?

Ervon chỉ lên đầu.

Ervon: Ngươi không biết gì sao?

Ngươi đã ở trong lãnh địa của ta quá lâu nên chết não rồi kìa.

Hắn nhìn lại mới thấy đầu đang chảy máu, mắt và mũi của hắn không ngừng tuôn máu ra ngoài.

Ramsod: ?

Ervon: Não là cơ quan vô cùng quan trọng vì nó đóng vai trò là nắm giữ các chiêu thức.

Não bị tổn thương thì coi như chiêu thức sẽ bị nhiễu loạn hoặc có thể là mất đi.

Ramsod: Cái gì chứ?

Ta chưa bao giờ nghe thấy điều đó.

Ervon: Hahaha tại vì ngươi...

Yếu quá mà ~

Ervon tạo ra hố đen nhỏ bay tới hút hết đất đá lại.

Hắn thấy thế liền thủ thế sẵn để phòng thủ còn thi triển thêm vòng bát liêm.

Tuy nhiên hố đen khi bay đến thay vì tấn công vào hắn ta thì lại tự thu nhỏ lại.

Ramsod: ?

Nó đột ngột phóng to ra và phát nổ.

*Boom*

Ramsod: Hự!?

Hắn đi ra từ đống đất đá với chằn chịt vết thương trên người.

Khả năng hồi phục của hắn cũng bị ảnh hưởng do não bộ bị tổn thương vậy nên hiện tại hắn đang vô cùng yếu ớt.

Ervon: Còn khoảng chưa đến một phút nữa thôi sao?

Thi triển lãnh địa [Hệ mặt trời]

*Ầm*

*Ạch*

Ramsod: Uh!?

Lại là nó!?

Ervon: Kết thúc cái mạng của ngươi tại đây được rồi!

Ông thầy này tạo ra hố đen ném về phía hắn ta.

*Boom*

Hắn né đi và giảm đi phần nào sát thương.

Ervon tiếp cận phía sau lưng hắn từ lúc nào mà Ramsod không hề hay biết.

*Ầm*

Hố trắng được tạo ra đẩy hắn ra xa.

Các hố trắng liên tục bay tới dồn ép hắn vào giữa.

Ramsod: Aghhhhhhh!?????

*Boom*

Hắn trọng thương nặng nề.

Ervon: Trời ạ lì như vậy sao?

Thôi được rồi, thế thì phải dùng đến nó vậy.

Ramsod: H...Hả...?

Hắn đã không thể cử động được nữa.

Ervon: Sự kết hợp giữa lực hút và lực đẩy.

Ervon tạo ra hố trắng và hố đen ngay bên cạnh.

Ervon: Ta gọi đó là...

"Tử thần không gian"

Hố trắng và hố đen kết hợp lại tạo thành thứ quả cầu năng lượng sáng màu chói lóa.

Nó bay về phía Ramsod với tốc độ cực cao hủy diệt mọi thứ trên đường đi.

*Rầmmmmmm*

*Boom!*

Ramsod tan biến và chính thức mất đi cái mạng thứ hai.

Giờ đây, hắn chỉ còn lại một mạng sống duy nhất.

Tử chiến đã đi đến hồi kết

-Hết chap 104-
 
Back
Top Dưới