Khác Cuộc chiến giữa đỏ và xanh

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
117,000
Điểm tương tác
0
Điểm
0
346761346-256-k396835.jpg

Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Tác giả: NoobBamboo
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ở 1 trái đất xa xôi nọ mang tên 044, đã có 1 thế lực nguy hiểm từ bên ngoài nhắm vào trái đất này.

4 nhân vật chính và đồng đội đã đứng lên và bảo toàn sự bình yên cho quả địa cầu xanh đẹp ấy...



human​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Kimetsu no Yaiba X OC: Cánh cửa cuộc đời. Sự can...
  • [OLN] Thế giới phép thuật-Cuộc sống của tôi.
  • [ ĐN OP ] Cuộc chạy trốn hôn nhân!
  • [EDIT][ĐM] Cuộc sống bi kịch của người thực vật
  • Cuộc Chiến Giữa Aegis Imperium và Các Thế Lực Tà Ác
  • [OLN] Tuấn Và Cuộc Hành Trình Trên Con Đường Tìm...
  • Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 1 (Chương I)


    Ở 1 trái đất xa xôi đâu đó trong vũ trụ bao la rộng lớn.

    Trước kia đã có các bậc tiền bối đi trước có sức mạnh khá lớn trên danh nghĩa pháp sư.

    Họ đã nhận thấy được có 1 mối nguy hại lớn đang luôn rình rập từ bên ngoài vũ trụ.

    Với danh nghĩa giữ gìn hoà bình thế giới thì họ đã cùng nhau tạo ra 1 lớp màng như là 1 tấm khiên ngăn chặn sự xâm nhập từ bên ngoài.

    Tuy nhiên trên thực tế, trong tổng số các vị pháp sư ấy đã có 1 kẻ ngoại đạo.

    Hắn ta đã từ lâu sùng bái tín ngưỡng ma thần từ thời cổ xưa hơn nữa.

    Do đó mà hắn ta đã âm thầm tạo ra 1 lỗ hỏng và nó sẽ dần phá hoại lớp màng ấy.

    Về sau, tại năm 2080, lớp màng ấy đã gần như bị hủy hoại hoàn toàn.

    Từ đó mà mọi thứ bắt đầu xảy ra...

    Tại khu phố Letia, 1 cậu thanh niên đang đạp xe trên con đường gần nhà.

    Đó là Nathan, 22 tuổi, hiện đang là sinh viên năm cuối trường đại học công nghệ thông tin.

    Cậu ấy dừng xe lại và đứng trước cửa nhà ai đó.

    *Ting tong*

    Tiếng chuông cửa vang lên.

    Có tiếng lộc cộc từ bên trong đi ra.

    *Lẹc kẹc*

    Cánh cửa dần mở ra, đó là cậu thanh niên Carlos, 22 tuổi, hiện đang là sinh viên năm cuối trường đại học luật.

    Carlos: "Oh, ra là cậu sao?

    Đợi tí tôi nấu xong bữa cơm cái đã rồi đi."

    Nathan: "Bro sao giờ mới nấu, đã là 5 giờ 30 phút chiều rồi mà.

    Cậu định đi siêu thị sắm thêm cái TV mới đến khuya muộn mới về à?

    Siêu thị xa lắm đấy."

    Carlos: "Biết rồi tại tôi ngủ quên thôi.

    Mà này, sao cậu không đeo khẩu trang?

    Đang dịch mà."

    Nathan: "Ui chết quên mất."

    Carlos: "Bruh thôi dẫn xe vô đây tí đi rồi sẵn lấy khẩu trang nhà tôi này."

    Nathan: "Okela!".

    *Lạch cạch*

    Nathan dắt xe đạp của mình vô sân nhà của Carlos.

    Sau khi đỗ xe xong thì họ bước vào bên trong căn nhà.

    *Bục bục*

    Âm thanh phát ra từ tiếng bước chân của họ, ngôi nhà được xây sàn đá hoa cương nên khá bóng bảy và mát mẻ.

    Bước qua căn phòng khách, Nathan bước vào và tiến đến cái TV bị hỏng.

    Nathan: "Ui dào ôi dăm ba mấy cái này, dùng được!"

    Carlos: "Hỏng rồi mà?

    Sao dùng được?"

    Nathan: "Không tin à?

    Tôi gõ mấy cái là lại chạy ngon lành ngay."

    Carlos: "Thôiiiiiiiiii ông bạn ơi, lần nào cũng sửa chữa đồ vật bằng cách gõ và đập.

    Làm thế có ngày hỏng luôn như chơi."

    Nathan: "Hừ nhanh đi rồi còn lên đường này!"

    Carlos: "Ok.".

    Carlos đi ra sau bếp tiếp tục nấu bữa ăn tối.

    1 lúc sau họ cũng bắt đầu lên đường.

    Trên đường đi họ đã trò chuyện cùng nhau.

    2 chiếc xe đạp cứ thế đi song song.

    Nathan: "Này hình như còn 1 tháng nữa là chúng ta tốt nghiệp rồi."

    Carlos: "Ừ nhanh thật, sắp phải đi làm sấp mặt để kiếm tiền rồi."

    Nathan: "Yeah mới đó mà đã bao năm tháng trôi qua haizzz.".

    Cuối cùng thì họ cũng đã đến nơi và đang đi tìm mẫu TV ưng ý nhất.

    Trên đường đi họ vô tình gặp lại 1 người bạn.

    Đó là Kaytlyn, cô bạn cùng tuổi, cũng là 22 tuổi và là sinh viên năm cuối trường đại học y dược.

    Nathan: "Eh?"

    Kaytlyn: "Hơ?

    Sao các cậu lại ở đây?"

    Carlos: "Chúng tôi đang cùng nhau trao đổi ý kiến và mua TV mới, TV nhà tôi hỏng rồi."

    Kaytlyn: "Ồ, nghe cũng thú vị đó.

    Thật là tình cờ hihi.".

    *Bạch*

    Có 1 người ngã quỵ xuống, tất cả mọi người ở đó sững sờ và hoảng hốt.

    Nathan: "Hể?"

    Carlos: "Uh!?

    Đừng nói là!?"

    Kaytlyn: "Ôi không, nhìn sợ quá.".

    Kaytlyn núp sau Nathan và Carlos.

    Mọi thứ xung quanh bắt đầu hoảng hốt.

    Nathan: "Hmmm...".

    Nathan tiến lại gần người đàn ông vừa ngã quỵ xuống.

    Kaytlyn: "Không được tới gần!"

    Nathan: "Huh?".

    Nathan dừng bước.

    Kaytlyn: "Tớ thừa biết chắc chắn người đó đã chết và nguyên nhân là do virus đang gây ra dịch bệnh trên thế giới này!"

    Nathan: "Cá-i sao lại thế được!?

    Tôi tưởng gã này chỉ đang say xỉn..."

    Carlos: "Lui lại đi Nathan, cảnh sát đến rồi."

    Nathan: "Ừm.".

    Nathan lùi về chỗ cũ, cảnh sát ngay lập tức ập vào và phong toả khu vực đó.

    Trên thực tế thế giới này đang bùng phát 1 loại dịch bệnh kì lạ, có 1 loại virus có thể lây truyền và nó sẽ khiến cho người khác dần dần mất đi ý thức và sau đó ra đi.

    Tất cả các nước trên thế giới đều đã hợp sức tìm ra nguyên nhân nhưng không thành.

    Họ không có bất kỳ manh mối nào để tìm ra nguồn gốc của loại virus đó cả.

    Ở thời điểm đó, vaccine vẫn còn đang được thử nghiệm.

    Tất cả mọi người ở siêu thị đã bị giữ lại chờ xét nghiệm thì mới được đi.

    Nathan: "Ôi trời ơi phiền phức quá đi mất.

    Đúng là rắc rối mà tự dưng không đâu lại vướng vào vụ này huhu."

    Carlos: "Không sao, chúng ta khoẻ mạnh mà, sẽ chẳng có gì xảy ra đâu.".

    Đúng thật là như vậy, 3 người họ đã được đi về vì đã xét nghiệm xong và kết quả là an toàn tuyệt đối.

    Tuy nhiên họ phải để lại toàn bộ sản phẩm đã mua vì chúng cần được khử khuẩn.

    3 người họ quyết định ai về nhà nấy, tách ra và đi về.

    Trên đường đi, Nathan bỗng nghe thấy giọng của ai đó đang nói chuyện.

    Nathan: "Huh?

    Cái gì vậy nhỉ?

    Tò mò quá, để nghe thử xem người đó đang nói gì.".

    Nathan chậm rãi tiến lại gần con hẻm đó để nghe lén.

    ???: "Ờ, lại có người phải bỏ mạng rồi, chết tiệt thật.

    Cậu báo cho cấp trên đi, tôi về căn cứ ngay đây."

    Nathan: "Woah..."

    ???: "Hửm?"

    Nathan: "Thôi chết!?".

    Người lạ mặt đó đi tới nhưng không thấy ai cả, Nathan đã nhanh chân trốn ở đường hẻm kế bên.

    ???: "Haizz chắc là bị ảo giác thôi.

    Về nào.".

    Ông ta rời đi.

    Nathan kiểm tra kĩ và thấy ông ta đã đi khuất dạng.

    Nathan: "Haizz may quá, tí nữa thì bị lộ.".

    Có ai đó từ phía sau vung cây gậy sắt thật mạnh vào đầu Nathan.

    Nathan: "A!?".

    *Bục*

    Nathan bất tỉnh gục xuống.

    Người đó bỏ 1 loại thuốc kì lạ vào miệng Nathan.

    ???: "Xin lỗi nhé, do cậu đã nghe điều mà mà cậu không nên nghe.".

    Người đó ngay lập tức rời đi.

    -Hết chap 1-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 2


    1 lúc sau Nathan tỉnh lại.

    Nathan: "Ui da...

    Đau đầu quá...

    Chuyện gì vừa xảy ra...

    Thôi mệt quá, nghĩ chi cho nhức đầu.

    Về nhà thôi.".

    Nathan quay trở lại và đạp xe về nhà.

    Sáng ngày hôm sau, mặt trời dần ló dạng, những tia nắng ấm ban mai chiếu vào muôn vật trông thật sinh động biết bao.

    *Lạch cạch*

    Carlos đang đi đến nhà của Nathan bằng chiếc xe đạp.

    *Ting tong*

    ...

    *Ting tong*

    Vẫn không có hồi đáp.

    Carlos: "Haizz cái tên mọt ngủ.".

    Carlos lấy ra 1 chiếc chìa khoá để mở cửa.

    Nathan và Carlos vốn là 2 người bạn rất thân, họ là đôi bạn cùng tiến khi đã quen nhau từ nhỏ.

    Họ tin tưởng lẫn nhau và không nghi ngờ điều gì nên đã cho nhau chìa khoá để mở cửa nhà phòng trường hợp ngủ quên thì kêu dậy.

    *Lộc cộc*

    Sàn nhà làm bằng gỗ của Nathan tạo ra tiếng động khá là dịu nhẹ và có hương thơm.

    Carlos bước vào phòng ngủ của Nathan.

    Cậu ta nhéo tai Nathan.

    Nathan: "Ặc ặc ặc, đau!

    Đau!

    Ui daaa."

    Carlos: "Biết đau luôn à?

    Biết bây giờ là mấy giờ rồi không?

    Cậu định không đi học sao?

    Gần thi tốt nghiệp rồi đấy!"

    Nathan: "Ủa...

    Mấy giờ rồi *ngáp*."

    Carlos: "Vâng đã là 6 giờ 30 phút rồi đấy.

    Chỉ còn 15 phút nữa là đóng cổng.

    Không nhanh chân thì toang."

    Nathan: "Xời ơi tưởng gì...

    Huh!?

    6 giờ 30!?

    Oh noooooooooooo sao đi kịp!?"

    Carlos: "Mà lạ nhỉ?

    Cậu đã bao giờ dậy trễ đâu?"

    Nathan: "Uhhhhhh tôi cũng không biết nữa...

    Chuyện gì ấy nhỉ..."

    Carlos: "Thôi nhanh đi!"

    Nathan: "Ô-ôi quên!?".

    Nathan sửa soạn được 1 lúc thì liền tích tốc chạy ngay cùng Carlos trên chiếc xe đạp.

    Trên đường đi, Nathan bắt đầu thấy có 1 số điều kì lạ.

    Mọi thứ hình như có phần chậm lại 1 chút.

    Nathan: "Huh?

    Mình vẫn còn chưa tỉnh ngủ sao?".

    Thật bất ngờ, họ đã đến trường cùng lúc và đúng giờ.

    May mắn làm sao khi trường đại học công nghệ thông tin và luật lại gần nhau và cùng gần nhà 2 người họ.

    *Reng reng*

    Buổi học nhanh chóng kết thúc, Nathan vẫn còn buồn ngủ.

    Nathan: *Ngáp*

    Rio: "Eh?

    Cậu vẫn còn buồn ngủ sao?

    Hôm nay cậu học hành bị làm sao ấy nhỉ?"

    Nathan: "Ờ, chả hiểu kiểu gì mà nay buồn ngủ dữ dội, đau đầu, chóng mặt."

    Rio: "Mà ghê nha, hôm qua được lên TV luôn."

    Nathan: "Huh?"

    Rio: "Eh?

    Giỡn hoài ní.

    Hôm qua lên hẳn TV vì đi siêu thị có người chết do bệnh dịch ấy."

    Nathan: "Huhhhhhhhh...

    Nhức đầu thế này."

    Rio: "Ồ vậy thôi, cậu đi khám đi nhé chứ như vầy hơi bị khoai đấy.".

    Rio rời đi.

    *Cạch*

    Cánh cửa căn phòng đóng lại.

    Chỉ còn lại Nathan ở đó.

    Cậu ta bắt đầu cảm thấy khó chịu trong người.

    *Rầm!*

    Nathan đập tay lên bàn.

    Nathan: "Cái chuyện quái quỷ gì thế này!?

    Tại sao mình không thể nhớ!?

    Tại sao mình lại không có 1 chút ấn tượng nào!?

    Tại sao!?".

    Nathan nhìn ra cửa sổ hướng đến cổng trường, Carlos và Kaytlyn đang đứng đợi bên dưới.

    Nathan: "Phải nhờ họ giúp thôi, tức chết đi được.".

    Nathan nhanh chóng chạy xuống dưới lầu.

    Trên từng bậc thang ấy cậu ta vô tình gặp lại 1 người lạ mặt nào đó.

    Nathan: "Huh?"

    Nathan đi chậm lại nhìn kĩ người đó, dáng người rất quen.

    Cậu ta đã gặp ở đâu đó rồi.

    Nathan ôm đầu chạy nhanh xuống.

    Kaytlyn và Carlos đã nhìn thấy Nathan từ xa.

    Kaytlyn: "Kia rồi."

    Carlos: "Haizz cái tên này làm tôi lo chết đi được.

    Hôm nay cứ như bị ốm ấy."

    Kaytlyn: "Hở?

    Bị ốm!?"

    Carlos: "Nào, cậu nghĩ gì thế?

    Nathan sao mà dính phải căn bệnh đó được."

    Kaytlyn: "Chẳng phải đó là những triệu chứng sao?"

    Carlos: "Không thể khẳng định được gì."

    Nathan: "Các cậu!!!"

    Carlos: "Huh?"

    Nathan: "Tôi cần các cậu giúp tôi 1 việc."

    Kaytlyn: "Việc gì thế?"

    Nathan: "Đi tìm lại kí ức."

    Trên đường đi, Nathan đã kể lại mọi chuyện với họ.

    Kaytlyn: "Sao cơ?

    Mất trí nhớ á?"

    Carlos: "Không đúng lắm, mất trí nhớ là cậu sẽ không nhớ chúng tôi là ai đâu."

    Nathan: "Tôi cũng không biết nữa.

    Nhưng mà rõ ràng chuyện ngày hôm qua, tôi không nhớ bất cứ điều gì.".

    Đang đi thì xe đạp của Nathan bị xẹp lốp.

    Nathan: "Ô kìa.

    Trời ơi sao lại xẹp lốp ngay lúc này!?

    Tiệm sửa xe ở xa lắm đấy!"

    Carlos: "Haizz cậu nên đi chùa sám hối đi là vừa chứ sao xui thế được.".

    Nathan xuống xe và bắt đầu dắt bộ.

    Trên đường đi về, họ lại 1 lần nữa lướt ngang qua người đàn ông lạ mặt kia.

    Nathan: "Huh?"

    Kaytlyn: "Cậu sao thế?"

    Carlos: "Có chuyện gì à?"

    Nathan: "Người đàn ông đó...

    Huh!?".

    Người đó lấy ra 1 cái bộ đàm và bắt đầu nói chuyện.

    Nathan: "A!".

    Nathan lại 1 lần nữa ôm đầu đau đớn.

    ???: "Hửm?

    À gọi lại sau nhé.".

    Người đó cúp máy và tiến lại gần Nathan.

    ???: "Cậu bé, cậu không sao chứ?"

    Kaytlyn: "Cậu ấy bị làm sao ý ngày hôm nay cứ để đầu óc trên mây rồi chuyện ngày hôm qua cũng không nhớ gì."

    ???: "Ồ, tôi hiểu rồi.

    Đây nè, cậu hãy...".

    Nathan bỏ chạy đi mất.

    Nathan: "Ông tránh xa tôi ra!"

    ???: "Huh?".

    Có 1 bóng người đứng ở phía xa nhìn chằm chằm vào ông ta và lắc đầu.

    ???: "Ồ.".

    Ông ta chỉ gật đầu rồi thôi.

    Sau đó ông ta bỏ đi.

    Kaytlyn: "Xin lỗi chú vì sự nóng nảy của cậu ta ạ!".

    ???: "À không sao, chú không bận tâm đâu."

    Carlos: "Haizz ngày càng không ổn.

    Chắc là phải mang Nathan đi khám thôi.".

    Họ cũng rời đi ngay sau đó.

    1 người nào đó với bộ đồ tuần tra đã dùng ống nhòm quan sát họ từ xa.

    ???: "Đã xong, họ đi về rồi.

    Ừ, tôi hiểu.

    Phải đặc biệt chú ý họ.

    Tạm biệt, hẹn gặp lại cô sau, Seinto.".

    Ông ấy cúp máy.

    -Hết chap 2-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 3


    Nathan về đến nhà và đang lấy chìa khoá ra.

    Nathan: "Huh?

    Chết dở!?".

    Nathan đã bỏ quên chìa khoá của mình ở dưới gầm bàn trên trường.

    Nathan: "Aiss vụ gì nữa đây!?

    Sao hôm nay mình xui quá vậy!?".

    Nathan tích tốc chạy ra ngoài.

    Carlos và Kaytlyn thấy vậy liền đuổi theo hô to.

    Carlos: "Này Nathan!

    Đứng lại!

    Cậu đi đâu đấy?"

    Kaytlyn: "Cậu quay lại đây đi chúng ta có việc cần phải bàn."

    Nathan: "Huh?

    2 cậu đến đây làm gì?"

    Carlos: "Bruh nãy cậu chạy mà bỏ cả xe đạp ở lại.

    Chúng tôi mang nó về đây cho cậu, không biết cám ơn sao?"

    Nathan: "Ờ cám ơn, nhưng mà giờ tôi đang gấp lắm, tôi lỡ để quên chìa khoá trên trường rồi."

    Carlos: "Trời ạ cái đồ hậu đậu.

    Đi nhanh lên, chuyện gì thì bàn sau."

    Kaytlyn: "Um đi thôi kẻo mất chiếc chìa khoá lại khổ.".

    Họ đã đến ngôi trường kúc này đã tối om do đã là 7 giờ tối.

    Kaytlyn: "Ôi trông đáng sợ quá."

    Nathan: "Đáng sợ gì chứ kiếm phụ tôi đi.".

    Họ cùng nhau lục lọi căn phòng nhưng không thấy đâu cả.

    Nathan: "Sao lại thế được!?

    Tôi đã bỏ nó ở đây mà?"

    Carlos: "Cậu nhớ kĩ lại xem, cậu có mang nó đi đâu nữa không?"

    Kaytlyn: "Rất có thể là nơi nào đó cậu thườnh xuyên lui tới."

    Nathan: "Không không, tôi chắc chắn là nó chỉ ở đây.

    Không thể là ở nơi khác được!"

    *Lộc cộc*

    Có tiếng ai đó đang tiến lại gần.

    Nathan: "Eh?

    Giờ này thì làm gì có ai cơ chứ?"

    Kaytlyn: "Này này đừng có nói là..."

    Carlos: "Vớ vẩn, ma cỏ gì?"

    Nathan: "Ừ, làm quái gì mà có ma.

    Cậu xem phim nhiều rồi.".

    Nathan bước ra kiểm tra.

    Cậu ta thấy 1 bóng người đang đi tới sau khi thấy cậu ta liền chạy thật nhanh đến..

    Nathan: "Eh!?

    Cái gì vậy!?

    Các cậu mau chạy nhanh!"

    Carlos: "Sao?"

    Nathan: "Tôi giải thích sau, chạy nhanh!".

    Kaytlyn và Carlos nhanh chóng chạy ra theo hướng của Nathan.

    Do cậu ta có phần hơi phát sáng nên họ không mất dấu được.

    Carlos: "Khoan đã, có gì đó không đúng."

    Kaytlyn: "Tại sao cậu ấy lại có chút sáng hơn những thứ xung quanh, cậu ta đâu cầm đèn pin đâu?".

    Nathan rẽ phải vào con đường khác.

    Kaytlyn và Carlos cũng làm theo tuy nhiên lại thấy đường cụt.

    Carlos: "Uh!?"

    Kaytlyn: "Ôi không!?

    Nathan đâu!?".

    Người lạ mặt kia ngày càng đến gần.

    Carlos: "Tch, nếu đã vậy thì tôi sẽ đánh nhau với hắn ta luôn!"

    Nathan: "Sụyt!

    Đây này!".

    Nathan đang thì thầm.

    Kaytlyn: "Oh tớ hiểu rồi, Carlos đi nào.".

    *Lộc cộc*

    Người đó bước vào nhưng không thấy ai cả.

    Sau khi quan sát 1 lúc thì người đó cũng bỏ đi.

    Thì ra là Nathan và 2 người bạn đã núp vào 1 khe nhỏ ở đó nên đã thoát được.

    Nathan: "Phù.

    Ghee thật nãy nhìn ra thấy người đó đang đi bộ thì tự dưng chạy tới nên tôi nghĩ là chạy thì tốt hơn.".

    Họ bước ra ngoài và thở phào nhẹ nhõm.

    Người lạ mặt đó ló đầu ra và chiếu đèn pin về phía họ.

    Nathan: "Huh!?...

    Ủa.

    Chú bảo vệ Reion?"

    Reion: "Ủa?

    Cháu Nathan?

    Sao cháu lại ở đây?"

    Nathan: "Cháu phải hỏi chú mới đúng chứ.

    Chú canh cổng mà đâu có trực quanh dãy hành lang đâu?"

    Reion: "Haizz tại ông bạn Rowten hôm nay uống quá chén nên giờ đang nôn lên nôn xuống trong nhà vệ sinh rồi, chú đi kiểm tra thay thôi dù gì cậu ta cũng ở gần cổng."

    Nathan: "Trời ơi làm cháu sợ hết hồn."

    Reion: "À phải rồi, chìa khoá của cháu đây, Rowten đã tìm thấy nó ở dưới gầm bàn sau khi cháu ra về."

    Nathan: "Oh.".

    Nathan chụp lấy chìa khóa.

    Nathan: "Hehe cháu cám ơn."

    Reion: "Lần sau nhiều cẩn thận đó."

    Nathan: "Vâng ạ!".

    Họ đã cùng chú bảo vệ Reion đi đến cổng và họ trở về để chú ấy ở lại tiếp tục công việc của mình.

    Trên đường về, Nathan có thắc mắc.

    Nathan: "À quên, các cậu tính bàn về chuyện gì?"

    Carlos: "À chúng tôi đang nghi ngờ cậu bị bệnh gì đó liên quan đến đầu óc nên tính dẫn cậu đi khám."

    Nathan: "Ơ kìa sao lại thế?

    Nah nah nah không đi đâu."

    Kaytlyn: "Nhưng mà chúng tớ rất lo cho cậu."

    Nathan: "Bệnh tật gì chứ?".

    Vừa đi vừa tán gẫu 1 hồi thì họ cũng về đến nhà của Nathan lúc nào không hay.

    *Cạch*

    Nathan mở cửa.

    Nathan: "Rồi các cậu tính vào đây luôn à?"

    Carlos: "Haizz cái tên cứng đầu này...

    Hửm?"

    Nathan: "Ủa, khoan đã.

    Nãy tôi đâu dùng chìa khoá đâu.

    Sao lại mở cửa được?

    Cậu mở trước rồi à Carlos?"

    Carlos: "Không, từ lúc ra về đến giờ tôi vẫn luôn đi theo cậu mà đâu có mở đâu."

    Kaytlyn: "Ủa gì kì vậy?"

    Nathan: "Uh!?

    Không lẽ nào!?".

    Người tuần tra đã quan sát họ từ lúc ra về đến giờ vẫn đang ở gần khu vực đó và quan sát.

    Ông ta bắt đầu lấy bộ đàm ra liên lạc với ai đó.

    ???: "Ừ, tôi biết rồi.

    Bài test đầu tiên để kiểm tra năng lực.

    Hẹn gặp lại cô sau khi kết thúc, Seinto.".

    Ở 1 căn phòng bí ẩn nào đó trông khá bí mật, 1 cô gái với mái tóc dài thẳng màu tím đang mặc trên người 1 bộ vest đen và ngồi vắt chéo chân cũng đang liên lạc qua bộ đàm.

    Đó là Seinto

    Seinto: "À ừ anh cứ theo đó mà làm.

    Tạm biệt.".

    Cô ta cúp máy.

    *Bục*

    Seinto để 2 tay lên bàn và chống cằm, đôi mắt hướng nhìn về phía 1 tờ giấy treo trên tường.

    Nội dung là 1 bức hình trái đất được chia ra làm đôi và rất nhiều ghi chú bản thảo bên dưới.

    Seinto: "Hahah, có sự kháng lại viên thuốc QLP-222 sao?

    Cậu bé đó chắc chắn là 1 người có sức mạnh.

    Chắc chắn sẽ có ích cho mình đấy.".

    -Hết chap 3-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 4


    Tại nhà của Nathan, cả căn nhà tối om như mực.

    Nathan cùng Carlos bình tĩnh chậm rãi tiến vào trong.

    Nathan: "Kiểu này thì chỉ có trộm mà thôi, có thể là hắn ta có hung khí.

    Kaytlyn nhớ đứng ở ngoài nhá, có gì thì la lớn lên.

    Hàng xóm ở đây quan tâm lẫn nhau lắm."

    Kaytlyn: "Um.".

    Đi được 1 lúc thì đột nhiên có kẻ lạ mặt bất ngờ xông ra.

    Carlos và Nathan: "Uh!?"

    Nathan: "Huh?".

    Trong mắt Nathan lúc đó, mọi thứ có phần bị chậm lại khiến cậu ta có thể dễ dàng xử lí.

    *Rầm!*

    1 cú vật ngược của võ thuật khiến hắn ta nằm gục xuống sàn.

    Carlos: "Huh?

    Sao cậu làm nhanh thế?

    Tôi chưa kịp nhìn."

    Nathan: "Cái gì?

    Sao cậu lại không thấy được?

    Tôi làm đâu có nhanh đâu?".

    1 kẻ khác lao tới bất ngờ khiến cả 2 không kịp phản xạ và bị đá lăn quay ra đất.

    Nathan: "Ui da."

    Carlos: "Ôi.

    Aissss cái đồ đánh lén này!".

    Carlos đứng dậy tức giận tung cú đấm thật mạnh vào mặt tên đó.

    Ngay lập tức khu vực đó gió thổi ào ào.

    Carlos đấm 1 cú trời giáng cực kỳ mạnh.

    *Rầm!*

    Tên đó bất tỉnh nằm gục xuống sàn.

    Nathan: "Wow ghê ghê."

    Carlos: "Cậu nhìn kìa, bọn họ mang theo bộ đàm.

    Vậy có nghĩa là đã có kẻ chỉ định từ xa.".

    Kaytlyn đứng đợi bên ngoài nãy giờ nhưng vẫn không thấy gì nên có đôi chút lo lắng và sốt ruột.

    Kaytlyn: "Không biết họ có sao không.".

    Từ đâu đó trong vườn có kẻ khác lao đến tấn công Kaytlyn.

    Kaytlyn: "Oái!?".

    Cậu ấy liền chạy vòng quanh sân nhà Nathan nhưng xui rủi thế nào lại vấp ngã.

    Không có cách nào phản kháng, Katlyn chỉ biết dùng tay che lại và nhắm mắt.

    *Rầm!*

    Kaytlyn nghe thấy âm thanh gì đó ở gần nhưng bản thân vẫn không bị làm sao.

    Kaytlyn: "Hơ?".

    Kaytlyn nhìn lại thì thấy tên đó đã bị đánh gục.

    Ngay lập tức tên đó bị dịch chuyển đi mất.

    Ở bên phía của Nathan và Carlos cũng xảy ra hiện tượng tương tự.

    Nathan: "Eh?

    Sao lại có thể?"

    Carlos: "Này, chúng ta đang hoa mắt thôi phải không?"

    Nathan: "Ch-chắc là vậy rồi, chứ làm gì có chuyện tự nhiên biến mất được nhỉ?"

    Kaytlyn: "Các cậu!"

    Nathan: "Huh?"

    Kaytlyn: "Các cậu có sao không?"

    Nathan: "À không sao, chỉ là hơi xước tí thôi."

    Kaytlyn: "Lúc nãy đã có kẻ nào đó tấn công tớ.

    Nhưng bằng 1 cách nào đó, hắn ta đã bị đánh bại và biến mất."

    Carlos: "Huh?"

    Nathan: "Ui dào thì có cái gì đâu...

    Huh!?

    Cậu nói sao cơ?

    Biến mất á?".

    Tại căn phòng của Seinto, người tuần tra ấy đã đến.

    *Lộc cộc*

    Seinto: "Vào đi.".

    Cánh cửa mở ra.

    *Cạch*

    Seinto: "Mọi chuyện sao rồi, Poer?"

    Poer: "Thành công mĩ mãn.

    Cô chắc chắn sẽ bất ngờ với những gì đã xảy ra đấy.".

    Lúc đó cũng đã khá muộn nên Carlos và Kaytlyn quyết định sẽ đi về.

    Họ cho rằng chắc là do họ đã mệt quá nên đã bị ảo giác.

    Carlos: "Tạm biệt.

    Chúng tôi về đây."

    Nathan: "Ừ bye bye."

    Kaytlyn: "Hẹn gặp lại.".

    *Cạch*

    Nathan đóng cửa lại.

    Nathan: "Haizz mệt quá, chắc là mình phải làm 1 giấc đến sáng thôi...

    Mà khoan đã.".

    Tiếng đói bụng của Nathan phát ra.

    Nathan: "Ui da, quên mất là mình đã không ăn gì từ lúc đi học về.

    Giờ đói quá, đi ăn vậy.

    Hửm?".

    Nathan nhìn vào chỗ lúc nãy đã đánh nhau.

    Cậu ta bắt đầu nhớ lại về cái thiết bị liên lạc ấy.

    Nathan: "Bộ đàm sao...

    Bộ đàm...

    Huh!?

    Mình nhớ rồi!?

    Ra là thế!

    Ngày mai phải đi thông báo cho 2 người họ biết mới được.".

    Sáng ngày hôm sau, Nathan tích tốc chạy sang nhà Carlos.

    *Ting tong ting tong ting tong*

    Nathan ấn chuông cửa liên tục.

    Nathan: "Brooooooooo broooooooo.".

    *Cạch*

    Carlos mở cửa ra.

    Carlos: "*Ngáp* hả?

    Gì?

    Mới có 4 giờ 45 phút mà kêu tôi dậy rồi trời...

    Buồn ngủ chết đi được."

    Nathan: "Hehe nay dậy sớm 1 hôm đi.

    Có chuyện quan trọng hơn tôi cần nói nè!"

    Carlos: "Chuyện gì mà trông cậu háo hức thế?"

    Nathan: "Đánh răng rửa mặt đồ đi rồi đi kêu Kaytlyn luôn."

    Carlos: "Kê, đợi tí...

    Nay khứa lạ nhỉ?".

    Carlos xuống nhà bếp.

    Nathan ngồi lại chờ đợi mà không giấu nỗi sự vui mừng sốt sắng.

    Cậu ta cứ nhìn qua nhìn lại đi tới đi lui.

    Nathan: "Hehehe hoá ra là như thế.

    Mình đã nhớ lại được mọi chuyện...

    Cơ mà khoan đã...

    Điều đó không phải là rất bí ẩn sao?

    Xem ra mình cần tìm hiểu thêm về họ...

    Nó có liên quan gì đến vụ hôm trước không nhỉ?

    Haha...

    Chắc là không phải đâu nhỉ?

    Làm sao mà lại có vụ tự nhiên biến mất được.

    Ảo giác chắc rồi.".

    Carlos bước ra.

    Carlos: "Rồi rồi đi nào."

    Nathan: "Ok ok.".

    Họ đã đi đến nhà của Kaytlyn.

    *Ting tong ting tong*

    Đợi 1 lúc thì Kaytlyn cũng mở cửa ra.

    *Cạch*

    Kaytlyn: "Ủa...

    Các cậu dậy sớm vậy?"

    Nathan: "Vô chơi vô chơi, tôi có chuyện quan trọng cần nói!"

    Kaytlyn: "Um...

    Các cậu vào đi.".

    Họ bước vào bên trong nhà.

    Nathan: "Hửm?".

    Nathan nhìn qua con hẻm gần đó.

    Carlos: "Huh?

    Cậu nhìn gì thế?"

    Nathan: "À không có gì.".

    Sau con hẻm đó có 1 bóng người bí ẩn và người đó rời đi.

    Kaytlyn: "Cậu nói sao cơ?

    Cậu đã nhớ chuyện gì đã xảy ra rồi sao?"

    Nathan: "Ừ, ngày hôm đó tôi với Carlos đi mua TV và vô tình gặp cậu sau đó có người chết do bệnh dịch và chúng ta bị giữ lại kiểm tra, sau đó phải bỏ đồ ở lại vì chúng cần được khử khuẩn.

    Giờ đây đã được chuyển về nhà tụi mình."

    Carlos: "Ồ cậu ta nhớ lại thật rồi kìa."

    Nathan: "Hơn thế nữa, tôi còn nhớ luôn lí do tôi bị như vậy."

    Kaytlyn: "Vậy cậu kể đi, chuyện gì đã xảy ra?"

    Nathan: "Đêm hôm đó lúc đi về, tôi có tò mò nghe lén cuộc nói chuyện điện thoại của ai đó trông khá lạ.

    Người đó nói là lại có thêm người bỏ mạng gì đấy.

    Sau đó tôi bị ai đó đánh và bỏ thuốc."

    Carlos: "Hmmm...

    Như vậy là rất có thể cậu đã nghe phải những thứ mà cậu không nên nghe rồi.

    Bọn họ rất có thể là 1 tổ chức tội phạm hoạt động phi pháp như buôn bán hàng cấm chẳng hạn."

    Nathan: "Chắc là như vậy rồi.".

    Nói chuyện được 1 lúc thì cũng đến giờ ăn sáng và đi học.

    Họ tạm biệt nhau và ai về trường nấy.

    Nathan bắt đầu cảm thấy thắc mắc và có ý định tìm hiểu thêm về vụ này vì bản tính tò mò và hiếu kỳ.

    *Reng reng*

    Tiếng chuông vào lớp vang lên.

    Giáo viên chủ nhiệm lớp bước vào, cô ấy tên là Yuki.

    Yuki: "Chào cả lớp, ngày hôm nay chúng ta sẽ đón nhận 1 thành viên mới trong đại gia đình lớp chúng ta.

    Em vào đây đi.".

    Có 1 sinh viên nữ bước vào với mái tóc màu tím dài thẳng.

    Fenris: "Xin chào mọi người, xin tự giới thiệu, mình là Fenris.

    Sinh viên năm cuối trường đại học công nghệ thông tin ở miền Nam chuyển lên miền Bắc nơi đây vì gia đình chuyển nhà lên đây để tiện làm việc cho dự án quan trọng.".

    Fenris cúi chào cả lớp.

    Fenris: "Mong được mọi người giúp đỡ!".

    -Hết chap 4-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 5


    Nathan: "Hửm?

    Fenris sao?

    Bạn mới luôn cơ à."

    Yuki: "Em vào chỗ ngồi đi nào."

    Fenris: "Vâng ạ.".

    Fenris ngồi ở trước bàn Nathan.

    Fenris: "Oh, mình xin phép."

    Nathan: "Ờ ngồi đi."

    Yuki: "Được rồi, tiết học của chúng ta ngày hôm nay chính thức bắt đầu.".

    Tiết học đã diễn ra khá bình thường giống với mọi ngày.

    Nathan: "Tch bực mình quá sao mấy nay mấy ông kia cứ quanh quẩn gần đây thế nhỉ?".

    *Reng reng*

    Tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ giải lao đã đến.

    Nathan: "Ôi trời ơi khoẻ rồi.

    Đi kiếm gì ăn thôi, đói vkl."

    Fenris: "Ủa ở đây có căn tin sao?"

    Nathan: "Không, chúng tôi mua đồ ăn ở ngoài."

    Fenris: "Ơ, các cậu thường mua ở quán nào thế?

    Chỉ mình với, mình chẳng quen đường nơi này."

    Nathan: "Kê, đi thì đi.

    Tiện gặp bạn tôi luôn không?

    Giờ này khứa cũng giải lao rồi đấy."

    Fenris: "Được thôi.".

    2 người họ bước xuống lầu khá từ tốn.

    Thời gian nghỉ giải lao cũng không ít nên họ chẳng việc gì phải vội cả.

    Fenris: "Mà nè, cậu học ở đây bao lâu rồi?"

    Nathan: "Tôi học ở đây cũng được 3-4 năm gì rồi.

    Tôi đâu có chuyển nhà như cậu đâu."

    Fenris: "Ồ, xem ra mình đang nói chuyện với tiền bối rồi."

    Nathan: "Hehe dữ vậy sao?".

    Họ đi đến cổng và gặp phải Carlos.

    Carlos: "Huh?"

    Nathan: "Oh bro, nay đi lẹ thế ra tận đây luôn cơ à?"

    Carlos: "Bruh tôi đâu có dây dưa ở lại nói chuyện với ai đâu mà không nhanh.

    Chà, ai đây?"

    Nathan: "Bạn tôi mới quen đấy!"

    Fenris: "Oh chào, mình là Fenris.

    Mình vừa mới chuyển đến đây học."

    Carlos: "Ồ nghe thú vị phết.

    Nào, đi ăn thôi.

    Tôi đói lắm rồi đây."

    Nathan: "Ok ok.".

    Họ đi đến 1 tiệm thức ăn nhanh nhỏ nhắn ở góc phố với bảng hiệu là Ernol, trên đường 105 Saphire Tasumi.

    Fenris: "Wow thì ra các cậu hay ăn ở đây sao?

    Mình sẽ nhớ quán này để có gì đến đây ăn lúc cần."

    Nathan: "Ờ quán này nấu ngon lắm.

    Mà cũng còn mấy quán khác nữa cơ.

    Thích thì bữa nào chúng tôi dẫn đi."

    Fenris: "Ok."

    Carlos: "Nay tôi đổi gió ăn hamburger thịt gà chứ không ăn gà rán nữa đâu."

    Nathan: "Ô ô nghe ngon thế.".

    Họ ngồi lên ghế và bắt đầu gọi món.

    Xuyên suốt lúc đó Fenris cứ nhìn Nathan và Carlos.

    Nathan: "Hửm?

    Cậu gọi món đi.

    Nãy muốn ăn mà."

    Fenris: "À ừ.".

    Họ đang chờ đợi món ăn của mình sau khi đã gọi món.

    Đột nhiên có 3 kẻ côn đồ từ bên ngoài vào quán ăn.

    Bọn họ lần lượt là Rako, Denias, Lape.

    Trong đó, Rako là tên cầm đầu.

    Nathan: "Hehe quán tuy nhỏ nhưng mà có võ đó nhé.

    Đồ ăn phải gọi là..."

    Rako: "Chủ quán đâu?

    Bước ra đây nói chuyện.".

    Giọng nói hắn ta phát ra như đang răn đe nhân viên bán hàng và cắt ngang lời nói của Nathan.

    Nathan: "Huh?".

    Chủ quán ăn bước ra, đó là Ocal.

    Ocal: "Tôi đây, quý khách muốn..."

    Denias: "Khách khách cái quần què.

    Khôn hồn đem tiền bảo kê ra."

    Ocal: "Thành thật xin lỗi.

    Chúng tôi không có tiền."

    Lape: "Á à cái con chó này không nôn tiền ra à?".

    *Rầm!*

    Lape đá 1 cái ghế ngã ra.

    Chủ quán dù gì cũng là 1 ông lão lớn tuổi nên quá hiền, không làm gì họ được.

    Carlos: "Gì đây?"

    Fenris: "Ơ?"

    Nathan: "Bác chủ quán...

    Bác hiền quá vậy?"

    Rako: "Tao nói lại lần cuối, nôn tiền bảo kê ra.

    Không là không xong với tao đâu!"

    Ocal: "Tôi thành thật xin lỗi, tôi thật sự không có tiền.

    Số tiền tôi kiếm được đã dùng để đóng học phí cho con cái rồi."

    Denias: "Moẹ cái thằng cha già này!".

    Denias cầm 1 cái ghế vung lên đánh Ocal nhưng đã bị Carlos chặn lại.

    Carlos: "Đủ rồi, đừng làm càn nữa.

    Không oai tí nào đâu."

    Lape: "Láo!

    Mày là ai mà dám ngán đường bọn tao!?".

    Fenris hơi sợ và hỏi thầm với Nathan.

    Fenris: "Họ đến từ đâu vậy?"

    Nathan: "Họ là bọn học dốt vừa thi trượt 1 lần nữa nên đã bị đuổi học.

    Giờ đang học ở trại giáo dưỡng ở gần đây.

    Phải nói rằng tụi nó vô cùng đầu gấu và trẻ trâu."

    Fenris: "Nghe sợ vậy!?".

    Carlos trả lời Lape.

    Carlos: "Tôi chả là ai cả.

    Tôi thích ngăn đấy, được không?"

    Denias: "Cái thằng mất dạy này!"

    Carlos: "Theo điều luật số 10 luật an ninh trật tự của Letia, việc thu gom tiền bảo kê sẽ phải chịu 2 năm tù để răn đe đấy?

    Muốn ăn cơm nhà nước không?

    Tôi báo cảnh sát cho?"

    Rako: "Đừng có lắm mồm.

    Giết nó cho tao!".

    Bọn chúng lao lên đánh Carlos.

    Lape đánh vào mặt Carlos nhưng cậu ấy đã lách sang 1 bên và tận dùng sải tay của tên đó để quật ngã hắn ta.

    Denias vung cú đấm vào thân Carlos nhưng ngay lập tức bị chặn lại và bị Carlos đánh trả bằng 1 cú đá quẹo cổ.

    Rako có mang theo cây gậy nên đã dùng nó để đánh Carlos.

    Rako: "Haaaaaa!".

    Rako vung cây gậy thật mạnh vào đầu Carlos nhưng đã bị cậu ta chặn lại bằng 1 tay và đánh trả lại bằng 1 cú đánh trời giáng vào mặt hắn.

    *Lộc cộc*

    Cây gậy rơi xuống đất.

    Denias thấy vậy liền tranh thủ lúc Carlos không để ý cầm gậy lên đánh lén nhưng lại bị Nathan chặn lại.

    Denias: "Huh!?"

    Nathan: "E hèm, đánh lén à?

    Hèn thế?"

    Carlos: "Huh?"

    Nathan: "Haaaaaaa!".

    Nathan vật ngã tên đó xuống đất.

    *Rầm!*

    Carlos: "Chà phải công nhận chiêu này cậu làm nghệ hơn tôi."

    Nathan: "Hehe quá khen.".

    Bọn chúng đứng dậy và ngay lập tức chạy đi mất.

    Rako: "Bọn bây nhớ mặt tao!"

    Fenris: "Hmmmm...."

    Ocal: "Ôi cám ơn các cháu.

    Để chú tặng các cháu phần ăn này coi như là lời cám ơn nhé."

    Nathan: "Dạ thôi chú ạ.

    Bọn cháu cũng lỡ làm hỏng 2 cái ghế.

    Coi như là hoà đi ạ."

    Ocal: "Ôi những đứa trẻ ngoan.

    Chú cám ơn các cháu nhiều nhé.

    Các cháu đợi chút, chú làm xong món của các cháu ngay đây.".

    Ocal bước ra sau bếp.

    Nathan: "Haizz làm cục cả hứng."

    Carlos: "Lần sau mà có gặp thì tôi sẽ không để cho tụi nó chạy dễ dàng vậy đâu."

    Nathan: "Thôi thôi bớt nóng, chuẩn bị ăn nè."

    Fenris: "Hihi các cậu cừ lắm.

    Để mình bao cho."

    Nathan: "Ghê.".

    -Hết chap 5-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 6


    Họ đã có 1 bữa ăn khá ngon miệng và vui vẻ.

    Nathan: "Ô ô hamburger này ngon thế.

    Xin 1 miếng."

    Carlos: "Ơ kìa bro."

    Fenris: "Hì các cậu ăn nhanh đi rồi về trường nè.

    Sắp đến giờ rồi đó."

    Nathan: "Cái gì?

    Sao nhanh quá vậy.

    Huhu tôi muốn chơi thêm nữa."

    Carlos: "Cuối năm rồi, học đê."

    Nathan: "Ẹc chán thế.

    Dù gì thì tôi cũng viết code đồ này nọ cho người ta để kiếm tiền rồi mà."

    Carlos: "Ghê.".

    Sau khi ăn xong, họ lại quay trở về trường để học vào buổi chiều.

    *Reng reng*

    Thời gian thấm thoát thoi đưa, họ đã hoàn thành 1 ngày học tập mệt mỏi.

    Nathan và Fenris đang trên đường về.

    Nathan: "Ôi trời ơi ê cái lưng già này quá huhu."

    Fenris: "Ơ, mới học có tí thôi mà."

    Nathan: "Ôi, câu nói của tấm chiếu mới.

    Mà nhà cậu đâu mà sao cứ đi theo tôi thế?"

    Fenris: "Ủa mình tưởng cậu biết rồi?

    Căn nhà kế bên nhà cậu đó.

    Nhà mình vừa chuyển sang đấy mấy hôm nay mà?"

    Nathan: "Huh?

    Có luôn sao?

    Sao tôi không biết nhỉ?

    Mà thôi kệ đi, tự nhiên có hàng xóm mới là bạn học chung lớp.

    Nghĩ cũng hay đấy chứ hehe."

    Carlos: "Huh?"

    Kaytlyn: "Ủa?"

    Nathan: "Eh?".

    Carlos, Kaytlyn, Nathan và Fenris gặp mặt nhau cùng 1 lúc.

    Nathan: "Ái chà chà, ý trời rồi."

    Carlos: "Vậy cũng được luôn sao?

    Hôm nay tôi ở lại dọn tí đồ mới về mà vẫn gặp các cậu.

    Haizz sao giống như nam châm quá vậy?"

    Kaytlyn: "Nghĩ cũng hay thật, cơ mà ai kia?"

    Nathan: "À đây là bạn mới chuyển đến đây.

    Cũng là người của lớp tôi luôn muahahahaha thấy tôi ghê không?

    Người ta vừa mới vào lớp là tôi làm quen ngay.

    Quá là đẳng cấp."

    Carlos: "Nhoi như cậu thì ghê rồi."

    Nathan: "Mà thôi, chúng ta tạm thời chia tay nhau tại đây đi.

    Tôi về viết code cái đã, cuối tháng là được 10 triệu Lei rồi muahahahaha."

    Fenris: "W-wow sao cậu kiếm được nhiều tiền thế?"

    Carlos: "Gắt đấy ông cháu."

    Kaytlyn: "Bye mọi người."

    Nathan: "Pie pie anh em.".

    Họ tách ra và về nhà.

    Nathan tranh thủ viết code cho xong rồi chạy đi mua nước ngọt và mì ly về cày phim.

    1 tiếng sau...

    Nathan: "Ui daaaaaaa xong rồi!

    Dẹp, nghỉ khoẻ.".

    Nathan đứng lên và bước ra khỏi bàn làm việc.

    *Cạch*

    Tiếng ghế xoay bị đẩy ra.

    *Cạch*

    Nathan mở cửa phòng ra và đóng lại sau đó đi xuống dưới lầu.

    Nathan: "Nay đi mua mì của hãng nào nhờ?

    Chắc lại là mì của chú Ocal thôi.".

    *Cạch*

    Nathan vừa mở cửa ra thì thấy Fenris đứng ở bên ngoài.

    Fenris: "Cậu đây rồi."

    Nathan: "Hể?"

    Fenris: "Giúp mình với, có phần code ngày hôm nay cô giảng mình không hiểu.

    Giờ không biết phải làm sao cả."

    Nathan: "Ôi trời ơi vừa mới bước ra khỏi máy vài phút thôi mà giờ lại phải tiếp tục sao?"

    Fenris: "Đi đi mà, qua nhà mình, mình mời bánh nhé."

    Nathan: "Bánh hả?

    Ngonnnnnn đi đi.".

    Họ đi đến nhà của Fenris, nhà của cậu ta có mùi hoa hồng khá thơm.

    *Bục bục*

    Nathan: "Uây sàn nhà êm phết."

    Fenris: "Hì, cậu lên phòng mình trước đi, cứ lên lầu và rẽ phải là tới.

    Mình đi lấy bánh cho."

    Nathan: "Ok ok.".

    Nathan bước lên lầu còn Fenris đi ra sau bếp.

    Nathan: "Để xem nào...rẽ phải...

    Đây.".

    *Cạch*

    Nathan bước vào bên trong phòng.

    Căn phòng khá gọn gàng, ngăn nắp và sạch sẽ.

    Nathan: "Ôi trời ơi, 1 căn phòng trái ngược hoàn toàn phòng của mình.".

    Nathan nhìn thấy có 1 số cuốn sách trên kệ.

    Nathan: "Huh?

    Gì đây?

    Cái này là...

    Quyển sách nói về lịch sử hào hùng cách mạng!?

    Wowwwww cuốn mình đang thích.".

    *Bục bục*

    *Cạch*

    Fenris mở cửa phòng ra.

    Fenris: "Bánh đây bánh đây...

    Hở?".

    Nathan đang cắm cúi đọc sách.

    Fenris lại gần nói khẽ vào tài Nathan.

    Fenris: "Cậu thích sách này sao?"

    Nathan: "Ừ đúng rồi...

    Huh!?

    Hết hồn con chồn!?"

    Fenris: "Hì nếu cậu thích thì cứ mang về đi."

    Nathan: "Không không, tôi không thích mang đồ của người khác về.

    Cuốn này tôi sẽ mua sau.

    Wowwww bánh nhìn ngon voãi oà."

    Fenris: "Cậu ăn thử xem có vừa khẩu vị không?".

    *Rột*

    Nathan ngay lập tức ăn lấy 1 miếng bánh.

    Nathan: "Wowwwwww quá đã.

    À phải rồi, cậu đang thắc mắc chỗ nào?"

    Fenris: "À đây nè trên máy của mình ấy.

    Mình không hiểu lắm, làm thế nào để có thể tạo 1 trang web có các biểu tượng nằm đối xứng vậy?

    Mình làm mãi mà vẫn cứ lộn xộn mọi thứ."

    Nathan: "À cái này hả nhoằm nhoằm.

    Cái này khá là đơn giản thôi."

    *Rột rột*

    Nathan: "Chỉ cần nhớ kĩ công thức cơ bản này là được.

    Nhìn nhé.".

    Nathan ấn vài dòng code ngắn ngay lập tức điều chỉnh được các logo và biểu tượng vào các vị trí hết sức đẹp đẽ.

    *Rột rột*

    Nathan: "Xong rồi đó.

    Nhăm nhăm nhăm bánh ngon vãi ò."

    Fenris: "Oh cám ơn cậu."

    Nathan: "Ối hết bánh rồi.

    Mà cám ơn nhé, bánh ngon tuyệt cú mèo haha.".

    *Choảng*

    Kính cửa sổ phòng của Fenris bị 1 viên gạch làm vỡ.

    Nathan: "Huh!?"

    Fenris: "Ơ!?".

    Bên dưới là Rako và đàn em.

    Nathan chạy đến cửa sổ nhìn xuống và thấy bọn chúng đang chạy.

    Nathan: "Aissss cái bọn chó chết này!?

    Đứng lại!".

    Nathan nhảy vụt ra khỏi cửa sổ, nhảy lên các bức tường và đuổi theo bọn chúng.

    Đột nhiên dưới chân cậu ta loé sáng lên và Nathan chạy nhanh như chớp lao đến đánh hết 3 tên nằm gục xuống.

    Rako: "Aaaaaa!".

    Fenris đã chứng kiến cảnh đó và quay video lại.

    Nathan: "Hahah lần này bọn bây chết với ta!".

    -Hết chap 6-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 7


    Nathan dùng cả 2 tay đánh liên tục không ngừng nghỉ vào mặt bọn chúng.

    Nathan: "Cho chừa nhé!

    Lũ du côn."

    Rako: "Aissss cái thằng chó này.

    Rồi sẽ có ngày bọn tao sẽ khiến cho mày phải quỳ xuống cầu xin tha mạng."

    Nathan: "Haha ta thách đấy.".

    Fenris chạy xuống.

    Fenris: "Này Nathan, chúng ta về thôi.

    Đừng đánh nữa, tha cho họ đi."

    Nathan: "Tha?

    Nó ném gạch làm vỡ kính nhà cậu mà tha thứ dễ dàng như vậy?"

    Fenris: "Mình mua kính mới là được mà."

    Nathan: "Haizz.".

    Nathan dừng tay không đánh nữa.

    Trước khi đi về, Nathan không quên đạp bọn chúng thêm 1 phát nữa rồi mới đi.

    Fenris: "Cậu mạnh tay quá rồi đó."

    Nathan: "Tch mạnh tay cái gì?

    Đó là cái giá phải trả."

    Fenris: "Cậu không sợ họ báo lên cảnh sát sao?"

    Nathan: "Báo cái gì?

    Tụi nó sai trước.

    Báo thì báo, khác nào tự hủy.".

    Nathan phụ Fenris dọn dẹp lại các mảnh kính vỡ.

    Nathan: "Haizz cục cả hứng thật."

    Fenris: "Thôi mà, bỏ qua đi.

    Nhaaaa."

    Nathan: "Rồi rồi, lần này coi như tôi chưa thấy gì đi.

    Nhưng mà lần sau sẽ không dừng lại ở bầm mắt nữa đâu.".

    Nathan vô tình nhìn thấy chiếc máy ảnh của Fenris.

    Nathan: "Hửm?"

    Fenris: "Hở?

    Cậu nhìn gì?"

    Nathan: "Cậu mà cũng có chiếc máy ảnh này sao?".

    Nathan bước đến cầm chiếc máy ảnh lên.

    Nathan: "Cái này là máy ảnh đời khá cũ rồi.

    Có thể gọi đây là đồ cổ chục tỷ.

    Ghê phết nhể?

    Hửm?".

    *Cạch*

    Nathan: "Gì đây?".

    Nathan nhìn thấy đoạn băng ghi hình.

    Fenris: "Ơ ơ này này.".

    Đoạn băng ghi hình đó đã cho Nathan thấy được hình ảnh cậu ta tạo ra 1 luồng ánh sáng có dòng điện chạy nhanh bất thường lao đến 3 tên côn đồ vừa rồi.

    Nathan: "Hmmm...

    Ra là vậy, tôi có sức mạnh thật sao?"

    Fenris: "Ủa chẳng phải hôm trước cậu kể là không tin mà?

    Sao trông cậu bình tĩnh thế?"

    Nathan: "Haizz thật ra là tôi có chút nghi ngờ từ lâu rồi nhưng mà không chắc.

    Những hiện tượng kì lạ bắt đầu dần xảy ra nhiều hơn.

    Nó khiến tôi phải lục lọi lại những cuốn sách nói về thần thoại các vị pháp sư cổ đại cách đây hàng nghìn năm."

    Fenris: "Cậu không cần phải nghi ngờ gì nữa đâu."

    Nathan: "Huh?"

    Nathan: "Haizz không giấu được nữa rồi.

    Phải, thực chất, sức mạnh là có thật.

    Các nhà lãnh đạo các quốc gia lớn trên thế giới có tin vào chuyện đó.

    Điều đó được thể hiện qua câu nói ẩn dụ ở trang cuối trong cuốn sách "Lí thuyết trái đất" do họ viết ra."

    Nathan: "Uh!?

    Là thật sao?

    Tôi đã đọc qua nhưng không hiểu!?"

    Fenris: "Haizz nếu cậu muốn thấy thì mình sẽ cho cậu thấy."

    Nathan: "Cách nào!?"

    Fenris: "Nhưng với 1 điều kiện."

    Nathan: "Điều kiện gì?"

    Fenris: "Tham gia hội của bọn mình."

    Nathan: "Hội của các cậu?"

    Fenris: "Đó là hội thợ săn.

    Hội này được lập ra là để giải quyết các vấn đề về tâm linh mà mọi người thường cho là vô lí.

    Cậu còn nhớ dịch bệnh hiện tại chớ?

    Đúng vậy, chúng mình cũng đang tìm hiểu và nghi ngờ rằng đã có 1 thế lực khác gây ra đại dịch này chứ không phải là do sự cố hay tai nạn sinh học nào cả."

    Nathan: "Uh!?

    Kh-không thể nào!?

    Cậu có chắc đây là sự thật không đó!?"

    Fenris: "Mình hứa danh dự đấy.

    Nhìn nhé.".

    Fenris lấy ra 1 huy hiệu có hình vết cào và mắc nó lên người Nathan.

    Ngay lập tức Nathan nhìn thấy nhiều thứ kì lạ.

    Những thứ vô hình bay bổng khắp nơi xung quanh cậu ta, 1 số linh hồn đi lang thang trong khu vực.

    Nathan: "Huh!?".

    Những thứ ấy biến mất sau khi Fenris gỡ huy hiệu đó ra.

    Fenris: "Sao?

    Cảm giác thế nào?"

    Nathan: "Đ-đúng là sự thật rồi!?

    Mình không mơ!?

    Không hoa mắt hay chóng mặt gì cả!?

    Vậy có nghĩa là!?

    Chuyện hôm trước là sự thật!?"

    Fenris: "Phải.

    Đúng là như vậy.

    Sao?

    Cậu tham gia cùng mình không?".

    Nathan cũng có đôi chút tò mò và cảm thấy khá thú vị.

    Nathan: "Được, tôi ấn tượng về điều này đấy!"

    Fenris: "Ok vậy khi nào rảnh mình sẽ đưa cậu đến căn cứ."

    Nathan: "Yes vậy là đỡ phải nhàn rỗi rồi.

    Mình đã cày gần hết phim nên sắp tới sẽ cực kỳ chán nếu không có gì làm, huống hồ gì đây là 1 công việc thú vị có thể giúp mình mở mang tầm mắt."

    Fenris: "Có 1 lưu ý là cậu tuyệt đối không được kể chuyện này với ai đâu nhé.

    Do cậu là 1 trường hợp đặc biệt nên mình mới tiết lộ thôi."

    Nathan: "Ok!"

    Fenris: "Nhưng mà không phải muốn vô là vô ngay được đâu."

    Nathan: "Huh?

    Vậy làm thế nào để vô được?"

    Fenris: "Từ giờ, đây sẽ là nhiệm vụ của cậu.

    Hãy quan sát 2 người bạn của cậu là Kaytlyn và Carlos.

    Họ cũng giống như cậu thôi, có sức mạnh."

    Nathan: "Woahhhhh dữ vậy."

    Fenris: "Mình sẽ trợ giúp cho cậu, yên tâm.

    À phải rồi, ngoài ra cậu còn có việc khác trong thời gian rảnh.

    Đó là quan sát những người mặc đồ vest đen và mang huy hiệu của hội.

    Họ là người của chúng ta, hội này không chỉ giải quyết vấn đề tâm linh mà còn giúp đỡ đất nước bằng cách truy bắt tội phạm."

    Nathan: "Uây, được quá."

    Fewnr: "Gần đây có xuất hiện 1 tên cướp khá liều lĩnh chuyên đi cướp của giết người.

    Người của hội đã được cử đến đây để tìm kiếm hắn ta.

    Đó là lí do vì sao gần đây cậu hay gặp họ."

    Nathan: "Ồ ra là thế."

    Fenris: "Chỉ vậy thôi à hihi, mình đoán là sau khi ra trường, cậu sẽ có thể gia nhập được đó."

    Nathan: "Ồ, còn chưa tới 1 tháng nữa là kết thúc rồi."

    Fenris: "Cố lên nhé.

    Tuy hơi nguy hiểm nhưng cậu đủ tiềm năng.

    Với lại cậu cũng khá hứng thú với công việc này mà.

    Đúng không?"

    Nathan: "Ừ, tôi mê đánh nhau lắm haha.

    Rất là ngầu.".

    *Ting tong*

    Fenris: "Ủa?

    Ai lại bấm chuông giờ này?".

    Fenris đi xuống lầu kiểm tra.

    *Cạch*

    Fenris mở cửa ra thì thấy 1 kẻ chùm kín người.

    ???: "Ngươi đây rồi, kẻ đã cho người vây bắt ta mấy ngày nay."

    Fenris: "Hở?".

    Fenris lúng tung đi lùi lại.

    Hắn ta biết có người trên lầu nên dứt khoát lấy súng ra bắn thẳng vào người Fenris vài viên đạn.

    *Bang bang bang*

    Nathan: "Eh?

    Âm thanh gì thế?".

    *Bục*

    Fenris nằm gục xuống.

    Toàn thân bê bết máu.

    ???: "Và cái thằng nhóc mới tuyển dụng ở trên lầu kia sẽ là nạn nhân tiếp theo.".

    *Cạch*

    Hắn ta nạp đạn cho cây súng lục trên tay.

    -Hết chap 7-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 8


    *Bục bục*

    Hắn ta dần tiến lên trên lầu.

    Máu chảy ra ngoài sàn nhà ngày càng nhiều.

    Vẻ mặt Fenris dần thiếu sức sống và lạnh nhạt.

    *Cạch*

    Hắn ta đến phòng và mở cửa ra.

    Nathan: "Eh?

    Cậu về rồi s...".

    Nòng súng hướng về phía Nathan lộ ra.

    Cậu ta mở to mắt ngạc nhiên.

    Không để cho Nathan kịp xử lí, hắn ta bóp còi.

    *Bang*

    Nathan lệch đầu sang 1 bên né viên đạn.

    ???: "Huh?"

    Nathan: "Kẻ xấu!".

    Nathan lao lên với tốc độ đáng kinh ngạc.

    Hắn ta không kịp phản ứng gì ngay lập tức bị ăn phải 1 cú đấm của Nathan.

    Chưa dừng lại ở đó, cậu ta vận dụng năng lượng vào chân phải và nhảy lên xoay người lại đá 1 cú thật mạnh tạo ra luồng điện thẳng vào mặt hắn ta.

    ???: "A!".

    *Bục*

    Hắn ta gục xuống.

    *Cạch*

    Khẩu súng lục cũng rơi ra ngay lập tức.

    Nathan: "Quái gì đây?

    Fenris đâu?".

    Nathan đi xuống lầu kiểm tra thì chỉ nhìn thấy vài giọt máu ở cửa ra vào.

    Nathan: "H-huh?

    Không lẽ nào?

    Fenris!?

    Cậu ở đâu!?".

    Nathan xoay người lại tìm thì không thấy ai.

    Nathan: "Kh-không thể nào.

    Mình chỉ mới gặp cậu ta được vài ngày, thậm chí còn chưa đến 1 tuần.".

    Nathan chạy lên lầu trở lại.

    Nathan: "Aisss vậy thì cái tên này là hung thủ....

    Eh?

    Hắn ta đâu?".

    Tên đó đã biến mất không dấu vết.

    *Cạch*

    Nòng súng chạm thẳng vào đầu Nathan.

    ???: "Shhhhhhh nãy mày đánh tao hơi đau đấy.

    Giờ thì đi gặp tổ tiên nhà mày đi.".

    Hắn ta bóp còi.

    *Cạch*

    ???: "Huh?".

    *Cạch cạch*

    Fenris: "Cố gắng vô ích, nó hết đạn rồi.".

    Fenris thả ra vài viên đạn xuống đất.

    *Lộc cộc*

    ???: "Cái gì!?

    Nếu vậy thì tao sẽ lấy tên này làm con tin.".

    Hắn ta choàng lấy cổ Nathan.

    Nathan: "Ui.".

    Fenris chỉ tay về phía hắn ta.

    Fenris: "Ergal, đừng cố làm càn.".

    1 luồng sóng âm thanh phát ra.

    Tên đó đột nhiên bị sao nhãng, mất tập trung.

    Ergal: "Huh?

    Cái gì đây?

    Mình đang làm gì?"

    Nathan: "Hể?".

    Tận dụng cơ hội, Nathan gạt tay tên đó ra và vật ngược hắn ta xuống đất.

    *Rầm!*

    Ergal: "Aaaaaaa!".

    Luồng âm thanh ấy thu về phía Fenris.

    Ergal: "Cá-i, sao lại có thể!?"

    Nathan: "Phew, tên này chắc là cướp khét tiếng đúng không?"

    Fenris: "Chính xác hihi."

    Ergal: "Kh-khoan đã, rõ ràng là tao đã bắn chết mày rồi.

    Sao mày vẫn còn sống?"

    Fenris: "Chill...

    Ông anh chỉ cần biết tôi có 2 mạng là được.

    Thế nhé!

    Bye.".

    Fenris đặt tay lên đầu tên đó và hắn ta ngủ gục tại chỗ.

    Nathan: "Ố là la, xem ra cậu không hề tầm thường đâu nhỉ?"

    Fenris: "Hì cậu cứ nói quá.".

    Fenris lấy bộ đàm ra liên lạc với ai đó.

    Fenris: "Alo, Poer hả, qua nhà tôi đi.

    Chúng tôi vừa bắt được tên cướp.".

    *Cụp*

    Fenris tắt máy.

    Nathan: "Poer?

    Là ai cơ?"

    Fenris: "À đó là thành viên tuần tra nhóm 3.

    Là người được giao nhiệm vụ quan sát các cậu.

    Sắo tới chắc sẽ là cộng sự cùng cậu đấy."

    Nathan: "Ồ.".

    *Ting tong*.

    Fenris: "Chắc là ông ta tới rồi.".

    Fenris đi xuống lầu.

    *Cạch*

    Poer: "Ủa, Fenris.

    Sao người cô nhiều máu thế kia?"

    Fenris: "À tôi vừa bị bắn thôi không sao đâu.

    Tôi có 2 mạng mà."

    Poer: "Haizz không dễ gì hồi phục lại mạng thứ 2 cho cô đâu.".

    *Bục bục*

    Poer: "Hửm?

    Nathan?"

    Nathan: "Huh?"

    Fenris: "À tôi quên nói nữa là cậu ta chính thức gia nhập hội của chúng ta với tư cách là thực tập viên."

    Poer: "Ồ, ra là vậy.

    Chào đồng đội tương lai."

    Nathan: "Ờ.

    Thôi tôi về đây.

    Dù gì cũng không còn gì để làm nữa.

    Tôi đi cày phim haha."

    Fenris: "Um tạm biệt.".

    *Cạch*

    Nathan đóng cửa và rời đi.

    Nathan: "Lalalalala."

    Poer: "Trông cậu ta ngây thơ và lạc quan thế.

    Không biết có ngốc nghếch làm hỏng việc không nữa."

    Fenris: "Ehe ông không biết rồi.

    Tôi đã nhìn thấu bên trong, cậu ta sắp tới mạnh gấp mấy trăm lần so với ông đấy."

    Poer: "Gì cơ?

    Nói thế khác nào là gần như mạnh nhất hội."

    Fenris: "Hì thì đúng là vậy mà."

    *Cạch*

    Poer trói tay tên cướp lại bằng còng số 8 và đưa hắn ta đi.

    Fenris: "Haizz đột nhập vào do thám chưa được bao lâu mà lại bị phát hiện rồi.

    Chán quá đi thôi.".

    Fenris nằm lên giường.

    Fenris: "Tí gọi để thông báo cho chị ý nữa.".

    Nathan đã mua vài gói bánh, mì ly và vài lon nước ngọt.

    Về đến nhà, cậu ta chạy thẳng vô phòng ngủ rồi bật máy tính lên bắt đầu cày phim.

    Nathan: "Ui chà chà, xem nào, nay xem phim gì đây...".

    *Ting tong*

    Nathan: "What chưa kịp xem phim nữa mà huhu.

    Ai kiếm tôi giờ này vậy?".

    Vì quá khát nước nên Nathan cầm lấy ngay 1 lon nước ngọt mát lạnh vừa đi vừa uống.

    *Cạch*

    Nathan: "Ai vậy ạ?".

    Đó là 1 người có dáng vẻ gơi gầy nhưng lại khá cao.

    ???: "Đây có phải là nhà của Nathan không?"

    Nathan: "Ừ, tôi đây.

    Có chuyện gì?"

    ???: "Thì ra là mày, tao đến đây là để trả thù cho thằng em của tao."

    Nathan: "Huh?

    Tôi làm gì mà trả thù?"

    ???: "Già mồm ít thôi, mày đã đánh thằng Rako của tao rồi còn gì.

    Tao, Drako sẽ trực tiếp đến đây xử lí mày."

    Nathan: "Ờ. *Ực ực ực*."

    Drako: "Mày xem thường tao à?".

    Drako túm lấy cổ áo của Nathan và ném cậu ta sang bức tường đối diện.

    *Rầm!*

    Nathan đứng dậy.

    Nathan: "Ui da, sao lại khoẻ thế nhỉ?".

    Nathan phủi bụi trên bộ đồ.

    Drako: "Ăn phải 1 cú như vậy vẫn đứng vững được.

    Mày chắc chắn là người có sức mạnh."

    Nathan: "Ờ.".

    Nathan nhanh như cắt lao lên đánh trả 1 cú thật đau vào mặt Drako.

    Drako: "Heheh cũng đau đấy nhưng rất tiếc là tao cũng có sức mạnh."

    Nathan: "Eh?"

    Drako: "Mặt đẩt rung chuyển nào!".

    Drako dậm chân xuống đất khiến cho mặt đất rung chuyển dữ dội.

    Nathan: "Cá-i.".

    Nathan hơi chao đảo và hắn ta tận dụng cơ hội lao lên đánh Nathan 1 cú thật mạnh khiến Nathan phun ra máu.

    Drako: "Để rồi xem ai sẽ cứu được mày nhé!".

    -Hết chap 8-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 9


    Nathan: "Heheh tôi không nằm yên chịu trói đâu.".

    Nathan vung 1 cú đấm tạo ra luồng điện vào mặt Drako.

    Drako: "Hự.".

    Nathan xoay người nhảy lên cao và đá xoáy 1 cú vào mặt Drako.

    *Rầm!*

    Drako bị đẩy lùi ra 1 tí.

    Nathan: "Tch cái tên này khôn thế?

    Đánh ngay lúc xung quanh đây chẳng có ai cả.

    À phải rồi, Fenris kế bên nhà mình mà?

    Fenris!

    Fenris!".

    Tại phòng ngủ của Fenris, cậu ấy đang ngủ say giấc nồng.

    Nathan: "Fenris!

    Fenris!"

    Fenris: "Hơ...

    Con đang ngủ mà mẹ...

    Xíu nữa con đi học liền...".

    Nathan: "Eh?

    Sao không nghe thấy hồi âm vậy?"

    Drako: "Gyaaaaaaaaaaa.".

    Drako đấm 1 cú thật mạnh vào mặt Nathan.

    Nathan: "Huh!?".

    *Rầm!*

    Nathan văng vào bức tường làm thủng 1 lỗ.

    *Lộc cộc*

    Đất đá cứ thế rơi ra.

    Nathan: "Uiiiii da đánh lén luôn cơ à.".

    Nathan tiếp tục trao đổi đòn đánh với Drako.

    Cùng lúc đó, Carlos đang sang nhà Nathan chơi.

    Dù gì thì lúc đó cũng tầm khoảng 7 giờ tối, vẫn chưa quá muộn để đi ngủ.

    Cảnh tượng trước mắt khiến cậu ta đứng đơ ra 1 lúc.

    Nathan đánh nhau với Drako tạo ra các tia sét còn tên kia đánh ra toàn là đất đá.

    Carlos: "Uh!?

    Cái gì thế này!?

    Mình đang mơ à?".

    Carlos nhéo má 1 cái.

    Carlos: "Ui chà!

    Đau!

    Vậy không lẽ là mình hoa mắt sao?".

    Carlos dụi mắt và nhìn lại vẫn thấy như cũ.

    Carlos: "Kh-không thể nào!?

    Sao lại có hiện tượng này xảy ra được chứ?

    Mình bị ấm đầu hay sốt vậy?".

    Carlos đưa tay lên trán.

    Carlos: "Quái gì vậy?

    Mình hoàn toàn bình thường mà?

    Sao lại thế được?

    Mà thôi cái đó nghĩ sau, giờ giúp Nathan 1 tay cái đã.".

    Carlos chạy đến nhảy vút lên né các viên đá nhỏ và tung 1 cú đấm thật mạnh vào mặt Drako.

    Drako: "Hự!?

    Cái gì vậy?".

    Drako nằm gục xuống đất.

    Nathan: "Huh?

    Carlos?

    Cậu làm gì ở đây?"

    Carlos: "Cái này nói sau đi."

    Drako: "Ui da đáng hội đồng luôn sao?

    Thật là to gan.".

    Drako gồng lên và đưa tay lên cao.

    Tự dưng từ dưới đất mọc lên 1 tảng đá nhọn đẩy họ lên trời.

    Carlos và Nathan: "Aaaaaaaaa!"

    Drako: "Hahahahaha.".

    Carlos thầm suy nghĩ.

    Carlos: "Độ cao này mà rơi xuống chỉ có tan xương nát thịt.

    Mình phải làm sao?

    Phải rồi, Nathan làm được những điều kì lạ kia.

    Thì mình cũng làm được.

    Mình phải cố gắng đưa 2 đứa xuống dưới an toàn.".

    Cả 2 bắt đầu rơi xuống.

    Carlos: "[Nhẹ tựa lông hồng].".

    Đột nhiển cả 2 rơi xuống 1 cách nhẹ nhàng và không có bất kì sát thương nào gây ra.

    Drako: "Huh!?".

    Carlos chớp thời cơ lao lên tung 1 cú đấm thật mạnh vào đầu hắn ta.

    Gió thổi ào ào như là 1 cú đấm trần trọng lực vậy.

    *Rầm!*

    Drako nằm gục xuống đất 1 lần nữa.

    Carlos tiện tay đánh liên tục vào đầu Drako khiến cho hắn ta bất tỉnh.

    Carlos: "Chừa nhé!

    Lần sau mà còn đến đây nữa là tôi vác lên đồn cảnh sát luôn đấy thứ vô học!".

    Carlos đá hắn ta ra xa.

    Nathan: "Hể...

    Đánh nhìn sợ vãi.

    Carlos vốn là người có thể lực rất tốt luôn đó, cơ tay của cậu ta có khác nào gymer đâu chứ."

    Carlos: "Mà nè, chúng ta phải giải quyết sao với đống đổ nát này đây?"

    Nathan: "Chịu, mai tôi kêu người tới dọn.

    Bro đánh đấm thế nào để bụi bám hết vào người rồi kìa."

    Carlos: "Bruh đánh nhau thì sao sạch được."

    Nathan: "Vào nhà tôi thay cái bộ đồ mới đỡ đi.

    Ông bạn qua đây chỉ có thể là chơi game "sinh tồn với những khối vuông" cùng tôi mà thôi."

    Carlos: "Hehe nhớ được hay thật.".

    Ở căn phòng nào đó, nơi mà Seinto đang ngồi ở bàn làm việc.

    Seinto: "Haizz sao bây giờ con bé vẫn chưa gọi về?".

    *Cụp*

    Seinto gọi qua Fenris thử.

    *Tít tít tít*

    Fenris vẫn đang ngủ khá say.

    Seinto: "Lại nữa sao?

    Kiểu này chỉ có thể là do con bé vừa chết 1 mạng mà thôi.

    Gọi Poer vậy.".

    Khoảng 1 tiếng sau khi chơi game, Nathan nhận được cuộc gọi từ ai đó.

    Nathan: "Eh?

    Ai gọi tôi giờ này thế nhỉ?".

    *Cụp*

    Nathan: "Alo?"

    Poer: "Tôi đây, Poer này."

    Nathan: "À há là ông đấy à?

    Gọi tôi chi?"

    Poer: "Cậu có thấy Fenris đâu không?"

    Nathan: "Gì vậy bar?

    Tôi về trước ông đấy bruhhhhhhhhh."

    Poer: "Ôi trời ạ lo quá đi mất."

    Nathan: "Có chuyện gì?"

    Poer: "Fenris vẫn chưa liên lạc được.

    Hình như là mất tín hiệu rồi.

    Việc này là hậu quả của việc mất 1 mạng."

    Nathan: "Sao cơ?".

    ...

    Nathan: "Gì?

    Mất 1 mạng là ngủ li bì luôn à?"

    Poer: "Phải, bây giờ tôi ở xa quá.

    Cậu qua kiểm tra giúp tôi đi."

    Nathan: "Kê.".

    *Cụp*

    Nathan cúp máy.

    Carlos: "Hửm?

    Cậu định đi đâu đấy?"

    Nathan: "Qua nhà Fenris."

    Carlos: "Qua chi?"

    Nathan: "Không liên lạc được chứ chi.

    Chuyện này phức tạp lắm tôi kể sau."

    Carlos: "Ờ cậu đi đi."

    Nathan: "Canh nhà giúp tôi nhé.

    Tôi không đi đâu đâu, qua nhà Fenris xong là về đây luôn."

    Carlos: "Kê.".

    *Cạch*

    Nathan bước ra ngoài sau khi đã chuẩn bị xong.

    Nathan: "Sao mà mình cứ thấy bất an như nào ấy nhỉ?".

    *Cạch*

    Nathan mở cửa nhà Fenris ra.

    Nathan: "Cửa nhà không khoá, có chuyện rồi.".

    Nathan cẩn thận dò soát từng ngóc ngách.

    Từ phòng ăn, phòng khách, phòng tắm, nhà bếp,...

    Nathan đều không tìm thấy.

    Nathan: "Haizz vậy là chỉ còn mỗi phòng ngủ.".

    *Bục bục*

    ...

    *Cạch*

    ...

    Mọi thứ yên tĩnh đến lạ.

    Nathan cố tình mở cửa thật chậm rãi để quan sát.

    Nathan: "Fenris?"

    Fenris vẫn đang nằm ngủ trên giường.

    Cậu ấy thở phào nhẹ nhõm.

    Nathan: "Haizz lo chết đi được.

    Cả nhà tối om làm tôi sợ thật đấy.".

    Nathan đắp chăn cho Fenris phòng hờ trời lạnh.

    Nathan: "Hửm?

    Điện thoại...

    Sao nó còn pin mà lại bị tắt nguồn?

    Wait...".

    *Bonk!*

    ...

    *Bục*

    Nathan nằm gục xuống sàn.

    Đã có kẻ dùng gậy bóng chày đập vào đầu cậu ta.

    ???: "Phải mang về căn cứ ngay thôi.".

    -Hết chap 9-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 10


    ???: "Tuy không hiểu vì sao con nhỏ kia lại ngủ say đến như vậy nhưng nhờ chiêu dụ mồi này mà mình đã có thể bắt thêm 1 tên nữa hahaha giờ thì kéo tụi nó lên xe đem về cho đại ca thôi.".

    Hắn ta bắt đầu vác từng người 1 lên trên xe.

    Tại nhà của Nathan, Carlos đã xem gần hết 1 tập phim và gần hết 1 gói snack.

    Carlos: "Huh?

    Gần hết rồi à?

    Sao cái ông kia đi lâu thế không biết?".

    *Bục bục*

    Carlos đi ra cửa sổ quan sát bên nhà Fenris vì cậu ấy đã được Nathan chỉ nhà của Fenris từ trước.

    Carlos: "Hửm?".

    1 chiếc xe ô tô đi ngang qua.

    Nó vừa đi ngang qua cây cột đèn cùng với vị trí soi sáng nhất của ánh trăng trong khu vực thì 1 thứ ánh sáng phát ra bên trong xe.

    Carlos: "Cá-i!?".

    Carlos nhận ra được đó là đồ vật của Nathan.

    Carlos: "Chính là nó!

    Không sai vào đâu được, sợi dây chuyền hình mặt trời!".

    Quay lại cách đây 15 năm về trước, khi Nathan vẫn còn là 1 học sinh cấp 1 và đang học lớp 2.

    Lúc này, bà ngoại của cậu ấy là Asemira đã tặng cho cậu ấy sợi dây chuyền có hình mặt trời vào dịp sinh nhật.

    Nathan: "Huh?

    Bà ơi, cái thứ ở trên mặt dây chuyền là gì vậy ạ?"

    Asemira: "Đó là mặt trời đó cháu."

    Nathan: "Wow mặt trời là ông sao sáng hằng ngày vẫn luôn chiếu nắng cho cháu đúng không bà?"

    Asemira: "Đúng rồi đó cháu.

    Bà tặng cho cháu sợi dây chuyền này, có hình mặt trời là để tượng trưng cho 1 tương lai sáng lạng.

    1 tương lai mà cháu sẽ không phải cực khổ như ông bà mà có thể được ngồi văn phòng máy lạnh.

    Vị thần mặt trời sẽ luôn bảo hộ cho cháu yêu của bà.

    Bà chúc cháu luôn khoẻ mạnh và học giỏi nhé.

    Chúc mừng sinh nhật cháu trai!".

    Ngày hôm ấy, bà đã khóc.

    Những giọt nước mắt đó chính là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc.

    Bà nhìn thấy được 1 tương lai tươi sáng của cháu trai mình.

    Thằng bé thông minh lanh lợi sẽ không sống cực khổ và bà rất vui và hạnh phúc về điều đó.

    Cho đến tận bây giờ, dù đã 15 năm trôi qua rồi, bà của cậu ấy đã mất.

    Nhưng Nathan vẫn luôn đeo nó bên mình không rời.

    Cậu ta xem đó như là 1 món vật kỉ niệm vô giá và sẽ không bao giờ làm mất nó.

    Carlos: "Haha, xem ra là thần mặt trời đang bảo hộ cậu thật rồi đó, Nathan!".

    Carlos nhảy vụt xuống cửa sổ lao lên các bức tường và chạy đuổi theo chiếc xe.

    Carlos: "Nếu cứ tiếp tục chạy như thế này thì mình sẽ không thể đuổi kịp được mất.

    À phải rồi!".

    Carlos chợt nhớ lại khoảng vài tiếng trước.

    Nathan: "Mía lúc đó cậu đúng ngầu luôn cơ.

    Dồn năng lượng vào tay rồi gọi tên chiêu thức ra sau đó cứu sống 2 đứa mình."

    Carlos: "Ghê vậy sao?"

    Nathan: "Yasuo chắc chắn là như vậy rồi.

    Cái thứ đó gọi là năng lượng, mạnh lên sẽ dùng thứ khác.".

    Carlos đã hiểu được cách vận dụng sức mạnh ra sao.

    Carlos: "Haha hiểu rồi, cảm ơn nhé!".

    Carlos dồn năng lượng vào chân.

    Carlos: "Nhảy lên thật cao nào!".

    Carlos nhảy lên hướng về chiếc xe ô tô đó.

    ???: "Huh?".

    Đột nhiên từ đâu có chiếc xe tải chạy ngang qua.

    Carlos: "Huh!?".

    *Rầm!*

    Carlos bị tông văng ra xa.

    ???: "Phew tưởng bị bắt rồi chứ.

    Không ổn rồi, phải tăng tốc thôi.".

    Hắn ta gia tăng tốc độ chạy của chiếc xe hơn nữa.

    Ngay lúc đi đến con hẻm cần quẹo thì Kaytlyn vô tình đi ngang qua đó.

    ???: "Huh!?"

    Kaytlyn: "Hả!?".

    Kaytlyn nhìn thấy mặt của hắn ta nhưng chiếc xe ở quá gần nên Kaytlyn sợ hãi che mắt lại bằng cánh tay trái.

    *Rầm!*

    Lại 1 lần nữa thứ âm thanh kì lạ kia phát ra và Kaytlyn vẫn không bị làm sao cả.

    Chiếc xe ấy đã bị hỏng 1 phần nhưng do 1 lực tác động nào đó nhưng may mắn đã giúp nó tẩu thoát nhanh hơn.

    Kaytlyn: "Hở?".

    Carlos dần dần đi tới.

    Trên người đầy vết thương.

    Kaytlyn: "Trời, Carlos!?

    Cậu bị sao thế!?"

    Carlos: "Không cần quan tâm, lo cho Nathan đi.

    Xe đó chở Nathan đó."

    Kaytlyn: "Nathan bị bắt cóc!?"

    Carlos: "Ừ...".

    Carlos gục xuống.

    Kaytlyn: "Hở!?

    Nè nè đừng có giỡn chứ Carlos!?".

    *Lộc cộc*

    Poer đi đến.

    Poer: "Để tôi chữa lành cho.

    Cậu cứ việc đuổi theo chiếc xe kia đi."

    Kaytlyn: "Sao trông ông chú che kín người vậy?

    Mà thôi tôi cám ơn!".

    Kaytlyn nhanh chóng chạy theo chiếc xe.

    Poer: "Haizz tch tch tch.

    Đúng là dân nghiệp dư.".

    Kaytlyn đã bỏ lỡ chiếc xe quá xa.

    Kaytlyn: "Mình phải làm sao đây!?

    Chạy bộ thì khác nào phí công sức!?".

    Rio chạy ngang qua với chiếc xe máy.

    Rio: "Hể?".

    Rio đi lùi về.

    Rio: "Cậu là bạn của Nathan sao?

    Tôi thấy 2 người hay đi chung."

    Kaytlyn: "Phải."

    Rio: "Sao trông cậu gấp thế?"

    Kaytlyn: "Nathan đang bị bắt cóc!"

    Rio: "Sao?

    Chúng ta nên đi đâu?

    Tôi chở cho."

    Kaytlyn: "Mình còn nhớ biển số xe.

    Đi lên thêm tí nữa rồi rẽ trái giúp mình đi.".

    Kaytlyn ngồi lên xe.

    Rio: "Ok bám chắc nha.".

    *Ùn ùn*

    Rio phóng xe thật nhanh.

    Họ đã có 1 pha bứt tốc tiến sát lại gần chiếc xe ấy.

    Rio: "Kia sao?"

    Kaytlyn: "Phải!"

    Rio: "Giờ chúng ta làm gì?"

    Kaytlyn: "Hở?

    Carlos gọi?".

    *Cụp*

    Kaytlyn bắt máy.

    Kaytlyn: "Mình đây."

    Carlos: "Cậu đã đuổi theo kịp chưa?"

    Kaytlyn: "Rồi."

    Carlos: "Cậu đừng có hành động ngay mà đi theo chiếc xe ấy đến tận căn cứ của họ luôn đi.

    Tôi sẽ đến sau."

    Kaytlyn: "Được."

    Rio: "Sao rồi?

    Chúng ta phải làm gì bây giờ?"

    Kaytlyn: "Rất đơn giản.

    Chúng ta sẽ bám theo đến căn cứ của bọn họ."

    Rio: "Cá-i cậu đùa à?"

    Kaytlyn: "Carlos sẽ đến hỗ trợ.

    Cậu ấy bảo là chắc chắn thành công nên chúng ta cứ làm theo đi.

    Mình nhất định phải cứu được cậu, Nathan.".

    Carlos lên xe cùng với Poer.

    Poer: "Đi thôi nào."

    Carlos: "Cậu chờ tôi nhé Nathan.".

    -Hết chap 10-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 11


    Poer: "Bám chắc vào nhé, chàng trai.".

    Poer lên số và xe ô tô màu đen của ông ấy bắt đầu khởi động.

    Poer: "Đi nào.".

    Trông ông ta thế thôi nhưng đúng thật là 1 tay lái lụa.

    Ông ấy chạy với vận tốc 100 km/h mà vẫn né các xe khác vô cùng điệu nghệ.

    Kaytlyn: "Hở?"

    Rio: "Eh?".

    Carlos và Poer đã đuổi kịp Kaytlyn và Rio.

    Cửa kính ô tô bên Carlos mở ra.

    *Cụp*

    Carlos: "Này Kaytlyn, xe đấy là xe nào?"

    Kaytlyn: "Kìa, nó ở ngay phía trước chúng ta.

    Chiếc ô tô màu đen với số cuối là 06."

    Poer: "Bây giờ nhiệm vụ của chúng ta là đuổi theo tận căn cứ của bọn chúng và bắt hết 1 lần."

    Rio: "Như vậy có hơi nguy hiểm quá không đó?"

    Poer: "Tin tôi đi.

    Lúc đó cậu không cần động tay động chân gì đâu.

    Để Carlos và Kaytlyn vào thôi là được."

    Rio: "Sao lại để con gái vào đó?

    Sao tôi không được vào?"

    Poer: "Nói sao nghe vậy đi.

    Tôi là cảnh sát đấy."

    Rio: "Gì cơ?".

    Poer lấy ra 1 cái chứng chỉ của cảnh sát.

    Rio: "À, ok.".

    Đuổi theo được 1 lúc thì họ cũng đi đến được 1 nơi khá là bừa bộn và bẩn thỉu.

    Nói chính xác hơn thì đó là 1 khu nhà bỏ hoang.

    Tên đó dừng lại và lấy điện thoại ra.

    ???: "Alo, bọn bây ra đây phụ tao đưa 2 đứa này vào trong đi.".

    1 lúc sau có 2 tên đi ra đưa Nathan và Fenris vào bên trong.

    Carlos: "Gì cơ?

    Fenris cũng bị bắt sao?"

    Poer: "Aisss biết ngay mà.".

    Tên đó nhìn ngó xung quanh 1 lúc rồi cũng đi vào bên trong.

    Carlos: "Rio xong nhiệm vụ rồi, cậu về đi."

    Rio: "Ok, chúc may mắn nhé.".

    Rio lái xe rời đi.

    *Ùn ùn*

    Kaytlyn: "Bây giờ chúng ta phải làm gì đây?

    Anh cảnh sát?"

    Poer: "2 người có thấy không?

    Ở phía bên trong kia ngay cửa ra vào có 1 người đứng canh.

    Tôi sẽ dụ hắn ta ra và giải quyết trước rồi sau đó tính tiếp."

    Carlos: "Ok.".

    *Lạch cạch*

    Poer cố tình lấy đá chọi vào tường gây ra tiếng động.

    ???: "Hửm?".

    *Lộc cộc*

    Hắn ta vừa mới bước qua con hẻm thì ngay lập tức bị Poer tóm lấy chụp thuốc mê khiến hắn ta ngủ ngay lập tức.

    Poer nhìn vào bên trong thì thấy còn 3 tên bên trong với lại 1 tên có vẻ là đại ca mà bọn chúng nói.

    Ở bên trong căn nhà, tên đại ca đang khá là hài lòng.

    ???: "Hahahaha làm tốt lắm mấy thằng em, 2 đứa này mà bán ra nước ngoài thì khối tiền đấy."

    Nathan: "Vậy sao?"

    ???: "Chứ sao nữa...

    Huh?".

    Fenris phát ra 1 luồng sóng khiến bọn chúng bị sao nhãng.

    Nathan chớp thời cơ lao lên tung 1 cú đấm thật mạnh hạ gục 1 lúc 3 tên đồ đệ.

    ???: "Aaaaaaaaa!

    Cứu tụi em đại ca ơi!?"

    Nathan: "Nói nhiều quá.".

    Nathan đạp 1 cú thật mạnh cho bọn chúng bất tỉnh.

    Fenris: "Nào, Onen, ông còn gì để nói không?

    Tên bắt cóc khét tiếng?"

    Onen: "Haizz cái con nhỏ này.

    Sao tụi bây thức dậy được?"

    Nathan: "Haha bọn ta thức dậy sẵn rồi.

    Nãy giờ chỉ là giả vờ để đến cái căn cứ này thôi."

    Onen: "Vậy sao?

    Nếu vậy thì chết đi!".

    Hắn ta lấy ra 1 khẩu súng.

    Nathan và Fenris: "Uh!?".

    1 âm thanh kì lạ phát ra, khẩu súng trên tay hắn ta biến mất.

    Onen: "Huh!?"

    Poer: "Không có cơ hội đó đâu."

    Fenris: "Poer?"

    Poer: "2 người vào đi!"

    Carlos: "Ok!

    Haaaaaaaaaaaa!".

    Carlos lần này dồn năng lượng vào tay và đấm 1 cú thật mạnh méo miệng Onen.

    Onen: "Hự.".

    Hắn ta chao đảo lùi về thì đụng ngay Kaytlyn.

    Hắn ta nhanh tay bắt lấy Kaytlyn và kẹp cổ.

    Onen: "Haha giờ thì con bé này sẽ là con tin của tao.

    Để cho tao đi hoặc là con bé này sẽ chết!"

    Poer: "Mời?"

    Onen: "Mày đừng có thách thức tao."

    Nathan: "Uh!?

    Kaytlyn làm sao thoát được mà sao ông với Carlos bình thản thế!?".

    Đột nhiên sau lưng tên Onen xuất hiện 1 hình bóng lớn.

    Onen: "Haha vậy thì ta đi nhé....

    Huh!?".

    Đó là 1 con robot cỡ lớn, nó to gấp đôi Carlos.

    Onen: "Con quái vật gì đây!?"

    ???: "Bảo vệ chủ nhân.".

    *Rầm!*

    Onen bị con robot ấy đấm 1 phát đau tê tái.

    Kaytlyn đã thoát ra được nhờ đó.

    Onen: "Aaaaaaaaaa!".

    Onen nằm gục xuống đất.

    Poer tiến đến còng tay hắn ta lại bằng còng số 8.

    Nathan: "Ủa?

    Là sao vậy?"

    Kaytlyn: "Ummm...

    Thật ra là...".

    Vài phút trước, Poer đã thuyết phục thành công Carlos gia nhập vào hội với tư cách là thực tập viên.

    Riêng Kaytlyn thì được giải thích kĩ hơn là chính cậu ấy cũng có sức mạnh khi nằm trong 50% còn lại của nhân loại.

    Nhờ vào việc Carlos hỗ trợ nên Kaytlyn cũng đã gật đầu đồng ý.

    Thông qua đó, họ vô tình tìm ra được 1 bí mật của Kaytlyn.

    Đó là cậu ấy được sự bảo hộ của robot có tên là Ron, 1 loại robot khá cơ bản với hình dạng giống con người, đi 2 chân và sử dụng 2 tay, có phần thân và phần đầu.

    Màu chủ đạo của nó là màu xanh.

    Từ trước tới giờ, Ron luôn xuất hiện ra bảo vệ Kaytlyn những lúc nguy hiểm.

    Đây là 1 loại kỹ năng khá kì lạ.

    Nguồn gốc của Ron từ đâu thì họ vẫn chưa tìm ra.

    Chỉ biết là Ron có thể nâng cấp lên, nó vẫn còn nhiều thứ chưa được khai phá.

    Nathan: "Wow."

    Fenris: "Vậy là 2 cậu cũng tham gia hội của chúng mình với tư cách là thực tập viên sao?"

    Carlos: "Chính xác haha."

    Kaytlyn: "Dù gì thì đây cũng là 1 công việc khá là thú vị."

    Carlos: "Chúng tôi hứng thú về điều đó."

    Kaytlyn: "Tụi mình cũng muốn bảo vệ thế giới mà.

    Từ lâu tụi mình đã rất bất bình với những thành phần như này rồi."

    Fenris: "Nhưng mà sẽ rất nguy hiểm đấy."

    Nathan: "Haha cậu lầm rồi.

    Từ nhỏ, cả 3 chúng tôi đã chơi chung với nhau.

    Cậu biết lí do vì sao không?"

    Fenris: "Vì sao?"

    Nathan, Carlos và Kaytlyn: "Đó là vì, chúng tôi đều có ước mơ trở thành người trong quân đội, cảnh sát để bảo vệ đất nước."

    Poer: "Hmm...."

    Nathan: "Chúng tôi không ngại nguy hiểm đâu."

    Fenris: "Được, mình thích tư tưởng này.".

    -Hết chap 11-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 12


    2 tháng sau sự kiện ấy,...

    Vào buổi sáng sớm, Nathan đang vừa đi bộ vừa ăn bánh sandwich đi đến điểm hẹn với Fenris.

    *Lộc cộc*

    Nathan: "*Ngáp* sao lại đi giờ này chứ buồn ngủ vãi đạn.

    Mới có 4 giờ sáng thôi mà.

    Hửm?".

    Nathan nhìn từ xa thấy Fenris và Kaytlyn đang đứng đợi ở bên ngoài chiếc ô tô màu đen của Poer.

    Họ đang vẫy tay kêu gọi Nathan đến.

    Nathan: "Ơ kìa mình tưởng là mình đến sớm nhất rồi chứ?".

    *Lộc cộc*

    Nathan đi đến.

    Nathan: "Nèeeeee ăn gì mà dậy sớm dữ vậy hả?

    Không phải là hẹn 4 giờ sáng sao?

    Tôi đến sớm hơn 10 phút mà súyt trở thành khứa trễ nhất rồi."

    Kaytlyn: "Đâu có, cậu trễ nhất đấy."

    Fenris: "Mọi người đã tập trung đầy đủ rồi.

    Chỉ còn thiếu mỗi cậu thôi."

    Nathan: "What?

    Moẹ ảo thật đấy.".

    Cửa xe ô tô phía sau bên trái mở ra.

    *Cạch*

    Carlos ló đầu ra khỏi ô cửa xe.

    Carlos: "Haha non."

    Nathan: "Ô ô cái ông cháu này hôm nay dậy sớm hơn tôi luôn."

    Carlos: "Ôi bạn ơi, là do bạn chưa nạp lần đầu đấy bạn ạ.

    Tôi đầu tư hẳn 1 quả đồng hồ báo thức xịn xò luôn nên dậy sớm muahahahahaha."

    Nathan: "Hở?

    Gì ảo vậy ba.

    Chơi đầu tư vậy luôn."

    Fenris: "Hì hào hứng như vậy là tốt, không sao."

    Kaytlyn: "Thôi chúng ta đi đi."

    Fenris: "Ok bây giờ cũng đã đủ người rồi.".

    *Lộc cộc*

    *Cạch*

    Kaytlyn và Nathan ngồi ở phía sau, Nathan ngồi ở giữa, Carlos ngồi bên trái và Kaytlyn ngồi bên phải.

    Fenris thì ngồi ở phía trước.

    Nathan: "Ủa cậu không lái xe à?

    Sao lại ngồi bên đó?"

    Fenris: "Poer chở chúng ta mà.".

    Poer hiện hình ra.

    Nathan: "Trời!?

    Yêu ma quỷ quái phương nào!?"

    Carlos: "Bruh không phải đâu, ông ta tàng hình nãy giờ mà.

    Skill của ổng đấy."

    Nathan: "Ủa tôi tưởng đó là dịch chuyển."

    Kaytlyn: "Thật ra là nhìn giống như là dịch chuyển thật vì khi tàng hình ông ấy sẽ nhanh nhẹn hơn hẳn."

    Nathan: "Ô kìa sao lại gọi là "ông"?"

    Carlos: "Bro trông hơi trẻ vậy thôi chứ ông ấy 39 tuổi rồi."

    Nathan: "Nani!?"

    Poer: "Sao?

    Ý kiến gì không chàng trai?"

    Nathan: "A-à không.".

    Poer nghĩ thầm.

    Poer: *Haizz cái thằng nhóc não khoai tây này sẽ trở thành đồng nghiệp của mình sao?

    Không biết có sống nỗi qua vài phi vụ không nữa.*

    Fenris: "Đi thôi nào.".

    *Ùn ùn*

    Xe bắt đầu lăn bánh.

    Trên đường đi, Nathan có thắc mắc.

    Nathan: "Khoan đã, hội của cậu có hợp pháp không mà phải xây căn cứ bí mật quá vậy?"

    Fenris: "Hội của chúng mình không chỉ có căn cứ bí mật mà còn căn cứ khác nhưng phải gọi đó là trung tâm.

    Vì nơi đó khá quan trọng, tồn tại ngay trong chính toà nhà cao tầng đã được xây cách đây 2 năm.

    Đều là do chính phủ nhúng tay vào.

    Đúng vậy, họ cho phép hội này hoạt động và hội này cũng là do chính phủ đề xuất để tạo ra."

    Nathan: "Wowwwwwwwww."

    Poer: "Nghiêm túc đi nào."

    Fenris: "Hì không sao.

    Cứ nghiêm túc quá mức sẽ khiến cho không khí nơi đó ngột ngạt lắm đấy.".

    Họ được đưa đến trung tâm của hội.

    Nơi này có hẳn 1 cái logo hình vết cào to lớn ở phía bên trong toà nhà.

    Nathan: "Wow.".

    *Cạch*

    Fenris đóng cửa ô tô lại.

    Fenris: "Cám ơn chú Poer ạ."

    Poer: "Tôi đi đây.

    Tạm biệt."

    Nathan: "Pie pie."

    Fenris: "Các cậu theo mình."

    Kaytlyn: "Wow nơi này rộng lớn thật đó."

    Carlos: "Sang trọng thật nha."

    Fenris: "Hướng này, các cậu sẽ được gặp cấp trên.".

    Họ bước vào bên trong thang máy.

    *Cạch cạch*

    Fenris ấn lên số tầng 8.

    Chờ được 1 lúc thì cũng đã đến.

    *Ting tong*

    Cánh cửa thắng máy mở ra.

    Fenris: "Gần đến nơi rồi nè.

    Cấp trên mà sẽ trực tiếp quản thúc và chỉ bảo hay giao nhiệm vụ cho các cậu.".

    Họ đứng trước cửa phòng.

    Nathan: "Hửm?

    Bảng ở trên cửa ghi là...

    Lãnh đạo đội 1?"

    Fenris: "Các cậu là trường hợp đặc biệt, kỹ năng thuộc bậc SS nên là được đặc cách lên đội 1.

    Chứ nếu ai đó vừa gia nhập thì sẽ phải ở đội 3.".

    *Cộc cộc*

    ???: "Vào đi.".

    *Cạch*

    Fenris: "Hihi em về rồi đây chị ơi!"

    Nathan: "Hửm?"

    Seinto: "Oh, chào mừng em trở về.".

    Seinto đang ngồi xoay ghế lại đằng sau.

    *Cạch*

    Seinto quay lại.

    Seinto: "À phải rồi nhỉ?

    Chào mừng 3 tân binh mới của hội thợ săn."

    Nathan: "Kh-khoan đã, sao 2 người giống nhau thế!?"

    Fenris: "Thì tất nhiên rồi."

    Nathan: "Nhưng mà như 2 giọt nước luôn ấy!?"

    Fenris: "Bởi vì tụi mình là chị em sinh đôi mà hihi.

    À phải rồi, thầy Ervon đâu rồi ạ?"

    Seinto: "Thầy ấy sắp đến rồi."

    Nathan: "Thầy?"

    Seinto: "Trước hết thì tôi có các huy hiệu cho các cậu.".

    *Cạch*

    Seinto đặt 3 cái huy hiệu hình vết cào tượng trưng cho hội thợ săn lên bàn.

    Seinto: "Các cậu cứ cầm lấy, giờ thì đến lượt đồng phục cho các cậu.".

    *Bụp*

    Seinto lấy 3 bộ vest đen ra.

    Đồng phục của Nathan và Carlos:

    Đồng phục của Kaytlyn:

    Nathan: "Wow."

    Carlos: "Đẹp phết."

    Kaytlyn: "Wow ngầu nha."

    Seinto: "Từ nay, đây sẽ là đồng phục của các cậu.

    Đây là 1 công việc bán thời gian, vẫn sẽ có lương hằng tháng.

    Theo như những gì chính phủ truyền lại thì sắp tới họ sẽ công bố cho nhân dân và đây sẽ là công việc hợp pháp nổi tiếng.

    Lúc này đây sẽ là công việc chính chứ không còn là công việc bán thời gian nữa.

    Tôi báo trước là để các cậu tự sắp xếp thời gian của bản thân cho hợp lí.

    Trong tương lai, sẽ có nhiều chuyện xảy ra đó.

    Các cậu cần 1 sự chuẩn bị và thầy Ervon sẽ là người trực tiếp dạy cho các cậu để phát hiện sức mạnh.".

    *Cộc cộc*

    Seinto: "Vào đi.".

    *Cạch*

    Ervon mở cửa ra.

    Ervon: "Hah.....Hah...

    Mệt quá....

    Xin lỗi tôi tới trễ."

    Nathan: "Eh?

    Sao ông thầy này nhìn tếu vậy?"

    Ervon: "Ủa bọn nhóc nào đây?"

    Seinto: "Học trò của thầy đấy."

    Ervon: "Dữ vậy sao?

    Wowwwww.

    Xin tự giới thiệu với mấy đứa, thầy là Ervon.

    Giáo viên thuộc thượng cấp.

    Wo-ho."

    Nathan: "Hay đó hahaha."

    Carlos: "Haizz ông thầy này bất ổn quá."

    Kaytlyn: "M-mình cũng thấy vậy á...

    Hơi bất lực.".

    -Hết chap 12-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 13


    Seinto: "E hèm, thôi được rồi từ giờ các cậu đã là thành viên của đội 1 dưới sự lãnh đạo của tôi và thầy Ervon.

    Khi nào có nhiệm vụ thì tôi sẽ gọi đến, đây là khoảng thời gian cố định mà các cậu cần có mặt.".

    Seinto đặt lên bàn 1 mảnh giấy.

    *Rạch*

    Nathan: "Hửm?

    5 giờ sáng và 7 giờ tối sao?"

    Seinto: "Đúng vậy."

    Carlos: "Khung giờ hợp lí đấy."

    Fenris: "Các cậu chứ xem như đây là nghề cảnh sát nhưng mà là dạng cơ mật đi.

    Hiện tại chúng tôi có rất ít vụ không có lời giải và đã giao cho những người có cấp bậc cao thực hiện rồi.

    Các cậu mới vào nghề nên sẽ được huấn luyện và sau đó truy bắt tội phạm."

    Nathan: "Kê."

    Ervon: "Hay là thực hành ngay bây giờ đi nhỉ?

    Đang là 5 giờ sáng luôn này."

    Nathan: "Thầy đợi tí để tụi em thay đồ cái hehe.".

    Nathan, Carlos và Kaytlyn đi thay bộ trang phục mới.

    *Cạch*

    5 phút sau, họ đã quay trở lại.

    Fenris: "Wow hợp với các cậu quá."

    Nathan: "Hoho trông tôi thật là đẹp zai."

    Carlos: "Phụt...

    Haha ảo tưởng."

    Ervon: "Thôi thầy trò tôi đi đây."

    Fenris: "Tạm biệt nhé, hẹn gặp lại.".

    *Cạch*

    Họ rời đi.

    Seinto: "Vậy là đã xong nhiệm vụ của em rồi đấy.

    Từ nay không cần gặp họ nữa đâu.

    Cả Poer nữa, báo cho ông ấy biết là không cần quan sát họ nữa."

    Fenris: "Vâng ạ.

    Em đi đây, tạm biệt chị yêu!".

    *Cạch*

    Seinto: "Haizz con bé lại mất 1 mạng nữa rồi.

    Không ổn tí nào cả, mình cảm nhận được trong tương lai sẽ có những thành phần xấu xa có sức mạnh sẽ đến thành phố quấy rối.

    Liệu rằng mình có nên huấn luyện thêm cho con bé không?

    Hay là tìm cách cho Fenris rời khỏi hội?

    Vấn đề này không nên chậm trễ.

    Mình cần phải làm gì đó ngay thôi.".

    Ervon đang dẫn Nathan, Kaytlyn và Carlos đi đến sân trống ở dưới toà nhà để tập luyện.

    Ervon: "Nah đây rồi, các em hoàn toàn có thể luyện tập ở đây.

    Nơi này cách biệt với ngoài kia nên không sợ bị ai đó nhìn thấy đâu.

    Xem nào...

    Nathan khá là mạnh đấy, Carlos thì thể lực khá tốt, Kaytlyn thì...

    Hơi yếu nhưng Ron thì mạnh phết."

    Nathan: "Ô kìa sao thầy biết?"

    Carlos: "Chúng ta chỉ vừa mới gặp thôi mà."

    Kaytlyn: "Thầy còn chưa xem thông tin của tụi em nữa."

    Ervon: "Haha cần gì xem.

    Thầy nhìn là biết rồi, thầy có thể nhìn thấy những gì tiềm ẩn bên trong các em mà."

    Nathan: "Wow quá ghê gớm.

    Thầy chỉ tụi em đi."

    Ervon: "Ok ok nhưng mà để sau đi.

    Các em cần phải học thêm những cái mở đầu đã.

    Trước tiên, các em cần phải hiểu nguyên lí hoạt động của sức mạnh.

    Theo lí thuyết thì cách dễ nhất để sử dụng kỹ năng và chiêu thức chính là dồn năng lượng vào tay hoặc chân hay thậm chí là toàn thân.

    Tuy nhiên cách này vô cùng tốn sức và làm hao tổn năng lượng của các em rất nhiều.

    Thay vào đó, các em hãy học cách sử dụng kỹ năng 1 cách thuần thục và nhuần nhuyễn.

    Ví dụ nhé, Nathan, em đánh vài đường cho thầy xem nào."

    Nathan: "Ok thầy.

    Hây!".

    Nathan đấm 2 phát vào không trung có tạo ra 1 tí điện nhưng quá ít.

    Sau đó cậu ta dồn năng lượng vào chân và đá 1 cú vào không khí tạo ra 1 dòng điện vừa phải.

    Nathan: "Haha ghê không thầy."

    Ervon: "Đó là biểu hiện của sự non nớt."

    Nathan: "Guể???"

    Ervon: "Các em thấy đấy, các em quá tập trung vào việc dồn mana dẫn đến những đòn đánh đầu tiên không đủ lực.

    1 lưu ý nhỏ đây, dồn năng lượng đúng là tốn sức hơn nhưng độ uy lực sẽ mạnh hơn.

    Thầy không khuyến khích các em làm điều đó vì các em bây giờ có rất ít năng lượng, giả sử các em đánh hụt những đòn đánh đó thì những đòn đánh sau sẽ yếu nhớt."

    Carlos: "Ồ ra là vậy."

    Kaytlyn: "Nghe khó thật."

    Ervon: "

    Sau này các em có thể đánh kiểu như bây giờ vì đã có nhiều năng lượng rồi.

    Việc không dồn năng lượng sẽ giúp cho các em có thể đánh liên tục mà vẫn có sức mạnh và đủ lực."

    Nathan: "Nice, nhưng nghe căng dữ."

    Ervon: "Hmmm....

    Để xem nào.

    Thầy vẫn chưa rõ lắm sức mạnh của các em.

    Test thử cho thầy xem đi."

    Nathan: "Test như nào thầy?"

    Ervon: "Đây.".

    Ervon triệu hồi ra 1 con sói lớn.

    Nathan: "Hể?

    To thế?"

    Ervon: "Các em phối hợp với nhau đánh Lanz cho thầy xem đi.

    Tiện thể quan sát khả năng phối hợp và đoàn kết của các em."

    Lanz: "Grừ, vào đây mấy nhóc."

    Nathan: "What the hợi sói biết nói tiếng người, ảo thật đấy."

    Carlos: "Chắc cũng dạng tầm phào thôi.

    Hây!".

    Carlos nhảy vút lên cao.

    Carlos: "[Gia tăng trọng lượng].".

    Carlos trở nên nặng đến 80 kg và phóng xuống với mục đích đè lên người Lanz.

    Lanz: "Hơ hay nhỉ?".

    Lanz lách nhẹ qua 1 bên và né thành công.

    *Rầm*

    Mảnh đất bị thủng 1 lỗ.

    Khói bụi bay lên.

    Lanz: "Tch khó quan sát thật, nhiều khói bụi quá.

    Huh?".

    Từ trong làn khói bụi đó, Nathan phóng ra bất ngờ với tay phải có dòng điện.

    Nathan: "Haaaaaaaaaa!"

    Lanz: "Hây!".

    Lanz dùng hàm răng để cắn tay của Nathan.

    Đột nhiên, Lanz trở nên nặng hơn bất thình lình và mất thăng bằng.

    Lanz: "Uh?".

    *Rầm*

    Nathan đánh 1 cú tuyệt đẹp hạ gục Lanz.

    *Bộp bộp*

    Ervon vỗ tay.

    Ervon: "Hay hay.".

    Lanz biến mất.

    Ervon: "Tiếc nhỉ?

    Kaytlyn không làm gì được.

    Hình như sức mạnh của em bị hạn chế ở chỗ phải gặp nguy hiểm mới kích hoạt được.

    Nếu vậy thì để tối nay thầy dạy em cách triệu hồi Ron ra bất cứ lúc nào."

    Kaytlyn: "Wow em cám ơn thầy!"

    Ervon: "Bao cây kem đê."

    Carlos: "Thầy ơi là thầy."

    Nathan: "Thầy lỏ hahahaha.".

    -Hết chap 13-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 14


    Họ đã có 1 buổi đi ăn.

    Nathan: "Uây uây thầy chơi chiến dị sao?

    Cơm sườn nước tương chứ không dùng nước mắm à?"

    Carlos: "Gu lạ thế?"

    Ervon: "Haha vậy mới gọi là độc lạ thầy giáo chứ.

    Mà nè mấy đứa tham gia vào hội là với mục đích gì?"

    Nathan: "Còn gì nữa?

    Tụi em muốn được bảo vệ trái đất muahahaha."

    Ervon: "Vậy thôi à?"

    Carlos: "Chứ thầy muốn sao nữa?"

    Ervon: "U là trời mấy đứa phải có 1 cái mục tiêu cho bản thân chứ.

    Đây là công việc đánh đổi cả tính mạng đấy mấy đứa.

    Khum được, hỏng hết hỏng hết."

    Nathan: "Ô ô ảo thật đấy, làm gì có bọn tội phạm nào chơi lại tụi em cơ chứ?"

    Ervon: "Bậy rồi, sau này quỷ sẽ xuất hiện, đó là lí do các em sẽ luôn phải đối mặt với tử thần."

    Nathan: "Ooooooo ngonnnnn."

    Carlos: "Nghe chiến đấy."

    Ervon: "Guể??

    Mấy đứa không sợ hả?"

    Kaytlyn: "Vâng, không ạ."

    Ervon: "Adu bọn này khá.

    Bọn này bảnh.

    Thầy đánh giá cao mấy đứa."

    Nathan: "Mà nói chứ nghe bảo sau này sẽ công khai và đây là 1 cái nghề thì em xem nó như là 1 công cụ vừa để kiếm tiền vừa bán thời gian."

    Ervon: "Hoho mấy đứa muốn đi làm nhiệm vụ thử sau khi thầy dạy Kaytlyn cách triệu hồi Ron không?"

    Nathan: "Xời đi hết thầy êy.

    Tụi em chiến hết.

    Không sợ bố con thằng nào!"

    Ervon: "Ghê ghê.".

    Ăn xong thì ai lại về nhà nấy còn phải đi làm.

    Ervon có dặn cả 3 là vẫn phải giữ lại công việc đã học vì đó là cách để họ có thể thăm dò tình hình ở những người không thuộc hội thợ săn.

    Tối hôm đó họ lại tập trung tại trụ sở để tiếp tục học.

    Ervon: "Hehe thầy vừa nghĩ ra trò này để cải thiện sức lực cho mấy đứa đây.

    Carlos thì em hãy tập tạ đi.

    Thầy để sẵn mấy cục tạ ở kia rồi kìa.

    Em có thể lực rất tốt nên tập cái này để nâng cao thể lực, sức khoẻ, độ bền, năng lượng hơn nữa.

    Nathan thì chạy rất nhanh vậy nên thầy giao cho em nhiệm vụ chạy 10 vòng sân của trụ sở.

    Còn Kaytlyn thì bây giờ thầy sẽ dạy cách triệu hồi Ron bất cứ lúc nào cũng được, không cần phải là lúc gặp nguy hiểm."

    Nathan: "Yes sure."

    Carlos: "Mấy cục tạ này có vẻ vừa sức đấy."

    Nathan: "Tụi em đi đây!

    Kaytlyn ở lại zui zẻ nghen.".

    Nathan chạy đi mất.

    Carlos: "Nhanh thật.".

    Carlos đi đến lấy mấy cục tạ mà thầy đã để sẵn.

    Carlos: "Hây!

    Được phết đấy chứ đùa.

    Mấy cục tạ này phải tầm cỡ 20kg.

    Khá vừa sức.".

    *Rack*

    Ervon bẻ khớp tay.

    Ervon: "Hây da đến lúc rồi.

    Bây giờ em phải tập từ những bước đầu tiên trước.

    Tập dần dần thuần thục sẽ đến bước tiếp theo.

    Thầy làm mẫu full bước cho xem nhé.".

    Ervon đưa cánh tay phải lên, bàn tay phải xoè ra hướng về phía trước.

    Tay trái đưa lên nắm vào cánh tay phải.

    Ervon: "Nè nè em đeo cái huy hiệu kia lên đi sẽ có điều bất ngờ đó."

    Kaytlyn: "Hở?".

    Kaytlyn đeo huy hiệu hội thợ săn lên và nhìn thấy tay của Ervon bắt đầu xuất hiện các luồng khí gì đó màu trắng rất kì lạ.

    Ervon dồn năng lượng vào tay.

    Ervon: "Thuật triệu hồi, sói rừng Lanz.".

    1 cánh cổng xuất hiện, Lanz bước ra vồ về phía trước.

    Lanz: "Huh?

    Làm gì có ai đâu?"

    Ervon: "Ahaha sorry nhoa bé đang làm mẫu."

    Lanz: "Bruh.".

    Lanz bốc hơi.

    Kaytlyn: "Woah."

    Ervon: "Khi vật em triệu hồi ra bốc hơi có nghĩa là chúng đã quay trở về chứ chả có ngỏm đâu."

    Kaytlyn: "Nghe khá là công phu đấy."

    Ervon: "Nah nah nah, sai rồi sai rồi.

    Thuật triệu hồi là 1 trong những loại thuật mạnh nhất nhưng lại không khó sử dụng.

    Loại kỹ năng này cần 1 người chủ sở hữu biết cách sử dụng vật triệu hồi 1 cách hợp lí và thông minh.

    Điều này sẽ giúp cho em có thể lật ngược thế cờ bất cứ lúc nào.

    Đơn giản là vì vật triệu hồi lúc nào cũng mạnh hơn bình thường."

    Kaytlyn: "Oh."

    Nathan: "Thầyyyyyyyyy em chạy 10 vòng rồi."

    Ervon: "Nhanh thế?

    À quên sấm sét mà phải nhanh chứ.

    Cơ mà không được.

    Thầy muốn ở em là phải chạy 1 cách tự nhiên.

    Chạy đến khi nào mà sấm sét nó tự động tạo ra 1 cách rất tự nhiên mà không phải là do em dùng kỹ năng.

    Chạy lại đi!"

    Nathan: "Hơ hơ sao không nói sớm?".

    Nathan lại chạy đi tiếp.

    Ervon: "Được rồi, bắt đầu nào Kaytlyn.

    Lúc nãy chắc là em quan sát kĩ rồi nhỉ?

    Các bước em sắp học nó tương tự vậy.

    Đầu tiên em hãy đưa cánh tay mà em thuận lên đi.

    Em thuận tay nào ấy?"

    Kaytlyn: "Em thuận tay phải ạ."

    Ervon: "Ồ vậy thì đưa cánh tay phải lên.".

    Kaytlyn làm theo.

    Ervon: "Đúng rồi đó, giờ thì xoè lòng bàn tay ra.

    Tách các ngón tay ra xa nhau ý.".

    Kaytlyn cũng đã làm theo.

    Ervon: "Chính xác.

    Giờ thì đặt tay trái lên nắm cánh tay phải nào.

    Đúng rồi!

    Bước này khó nè, chắc em phải tập đi tập lại khúc này.

    Đó là dồn 1 phần năng lượng và cả 1 phần nội năng vào tay.

    Năng lượng là truyền vào tay thuận còn nội năng thì truyền quá tay trái."

    Kaytlyn: "Hở?

    Là sao?"

    Ervon: "Haizz triệu hồi sư như em luôn có năng lượng và nội năng mà.

    Em hãy truyền năng lượng vào bàn tay phải, sau đó truyền nội năng vào bàn tay trái đi."

    Kaytlyn: "Uh!?".

    Kaytlyn vô thức làm theo nhưng...

    *Boom*

    Kaytlyn tạo ra 1 vụ nổ nhỏ ở bàn tay phải khiến tay cậu ta chảy máu.

    Kaytlyn: "Ui da..."

    Ervon: "Haizz u là trời.

    Em truyền cả năng lượng và nội năng vào bàn tay phải luôn à?

    Thôi để thầy chỉnh lại cho.".

    Từ nãy đến giờ Seinto vẫn quan sát họ luyện tập.

    Seinto: "Cũng có ấn tượng.

    Nhất là "Harold", 10 vòng trụ sở, 2 phút.

    Rất ấn tượng là đằng khác.".

    -Hết chap 14-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 15


    *Boom*

    *Đùng*

    *Rầm*

    Kaytlyn: "Hah...hah...

    Mệt quá...

    Tay chảy máu ngày càng nhiều rồi."

    Ervon: "Haizz thầy cũng đến ạ."

    Nathan: "U là trời đây là lần thử thứ 10 rồi đấy."

    Carlos: "Có lẽ như cậu vẫn chưa thuần thục được, cần phải có thời gian."

    Nathan: "À vậy thì để ngày mai đi.

    Chúng ta sẽ làm nhiệm vụ.

    Biết đâu Kaytlyn có thể làm được rồi sao?"

    Ervon: "Mong là vậy.

    Quãi thật chứ, thầy còn lo là lúc đó Ron xuất hiện vì Kaytlyn gặp nguy hiểm chứ không phải triệu hồi ra cơ."

    Nathan: "Thôi băng lại bàn tay của cậu đi rồi chúng ta về nào.

    Không làm được cũng chả sao.

    Đừng cố quá làm gì.".

    3 người họ đi về.

    Ervon nhìn lại đồng hồ.

    Ervon: "Ôi trời, hình như là trễ quá rồi.

    Mình cũng nghỉ ngơi thôi.".

    *Cộc cộc*

    3 người họ đang đi về thì vô tình va phải 1 đám người.

    *Bịch*

    ???: "Ể??

    Thằng ranh này đi éo nhìn đường à con chó."

    Nathan: "Ô hay?"

    Carlos: "Bớt kiếm chuyện đi nhé."

    ???: "Mày dạy đời ai?".

    Tên đầu gấu ấy vung tay vào đầu Nathan.

    Cậu ta nhanh tay chụp lấy bàn tay và vật hắn ta ra sau.

    *Rầm*

    Nathan: "Kaytlyn đi trước đi."

    Kaytlyn: "Ơ?"

    Carlos: "Đi đi tay cậu đang bị thương mà.".

    Đám côn đồ ấy bắt đầu lấy dao ra tấn công.

    Nathan: "Uh!?".

    Nathan lách sang 1 bên đá bay con dao sút thẳng vào mặt hắn ta.

    Nathan: "Coi chừng tụi nó dùng kim tiêm!"

    Carlos: "Kia kìa!

    Chúng nó cầm sẵn trên tay rồi."

    Nathan: "Khỉ thật, không ổn thì chạy đi nhé.".

    Kaytlyn chạy ra 1 góc nhìn lại thì thấy lo lắng.

    Kaytlyn: "Mình làm sao mà lại để họ ở lại được cơ chứ.

    Cố lên nào...

    Mình về nhà băng lại sau cũng được mà.".

    Kaytlyn đưa cánh tay phải lên, xoè bàn tay ra.

    Đặt cánh tay trái lên nắm lấy cánh tay phải.

    Truyền năng lượng vào bàn tay phải và truyền nội năng vào bàn tay trái.

    Kaytlyn: "Thuật triệu hồi, robot hiện đại Ron!".

    Băng tay rách ra và máu lại chảy ra ngoài.

    Kaytlyn: "Hự...

    Hở?

    Sao xung quanh mình không có luồng khí nào?

    Thầy ấy khi làm thì có mà.

    Phải rồi nhỉ?".

    Kaytlyn nhớ lại bài học mà Ervon từng dạy.

    Ervon: "Nè nè mấy đứa, thấy trên tay thầy là gì không?"

    Nathan: "Lửa hả thầy?"

    Carlos: "Khí mà?"

    Kaytlyn: "Không đó là chất hoá học nhẹ hơn không khí!"

    Ervon: "Sai rồi sai rồi.

    Đây gọi là luồng khí ảo, được sinh ra khi các em tập trung lực vào bất cứ nơi nào trên cơ thể, ví dụ như tay chân, hay toàn thân cũng được.".

    Kaytlyn bất giác ngộ ra được điều đó.

    Kaytlyn: "Phải rồi nhỉ?

    Mình không dồn lực vào tay, là do mình yếu ớt hơn người khác nên khó thực hiện tự nhiên được.

    Nếu vậy thì mình trích 1 phần năng lượng ra để dồn lực thêm vào thì sao?".

    Kaytlyn làm thử theo suy nghĩ, trích thêm năng lượng để dồn năng lượng đẩy lực vào tay.

    Kaytlyn: "Haaaaaaa!

    Thuật triệu hồi, robot hiện đại Ron!".

    *Rầm*

    Ron từ trên trời rơi xuống đè bẹp lũ côn đồ trước mắt.

    Kaytlyn: "H-hở?

    Mình làm được rồi!"

    Nathan: "Sao cơ?

    Là cậu làm đấy à Kaytlyn?"

    Kaytlyn: "Đúng rồi đó...".

    Kaytlyn nằm gục xuống.

    Carlos: "Uh!?".

    2 người họ chạy lại.

    Nathan: "Ồ cậu ta chỉ ngất đi do kiệt sức mà thôi.

    Dù gì thì cậu ta dùng quá nhiều năng lượng và nội năng cho bài tập trước đó rồi mà.".

    Nathan cõng Kaytlyn dậy.

    Nathan: "Thôi cậu về trước đi.

    Tôi đưa Kaytlyn về."

    Carlos: "Ờ, mà khoan đã, lũ kia chạy mất rồi bruh."

    Nathan: "Haha kệ đi.

    Thôi bye."

    Carlos: "Ờ bye.".

    Sáng sớm ngày hôm sau,...

    *Tít tít tít*

    *Tít tít tít*

    *Tít tít tít*

    Kaytlyn mơ màng ngồi dậy tắt đồng hồ.

    Kaytlyn: "Um...

    Mệt quá...

    Hở?

    Sao mình lại ở nhà?

    Ủa?

    Lần trước là mình đang ở ngoài đường xong...

    Xong sao nữa ta?

    Ai đưa mình về à?

    Hửm?".

    Bàn tay của Kaytlyn đã được băng bó lại.

    Kaytlyn: "Hưm, cũng phải cám ơn người đã đưa mình về chứ.".

    *Cạch*

    Kaytlyn chuẩn bị đồ rồi lại đi đến trụ sở.

    Kaytlyn: "Hửm?

    A!

    Họ kia rồi."

    Nathan: "Oh hi!

    Tay ổn chứ cô bạn?"

    Kaytlyn: "Um, vẫn ổn."

    Ervon: "Thiệt hông đó?

    Tối qua Kaytlyn làm được hả?"

    Nathan: "Yasuo chắc chắn là như vậy rồi."

    Ervon: "Khó tin quá à.

    Mà thôi tay em đang bị thương, tạm thời nghỉ ngơi đi ha.

    Chứ giờ mà bắt em đi làm thì nó cứ như tư bản bốc lột ấy."

    Carlos: "Bruh đã bốc lột từ tối hôm qua rồi mà.

    Thử lần đầu đã đau tay rồi.

    Mà bắt thử tới lần thứ 10."

    Ervon: "Ơ kìa.

    Thầy là thầy của em đó."

    Carlos: "Nhưng em là trò của thầy đó."

    Ervon: "Hừ ứ cãi được ông cụ non này."

    Nathan: "Haha thầy tuổi gì solo cãi tay đôi với Carlos được.

    Luật sư đấy hehe."

    Ervon: "Cao thủ gặp thách đấu rồi.

    Chán ghê hông.

    Đi ăn gì đi rồi làm nhiệm vụ nè.

    Thầy bao."

    Nathan: "Omg thầy mà cũng bao nữa hả?"

    Ervon: "Giỡn quài ní thầy đâu nghèo đến mức ăn chực hoài đâu."

    Carlos: "Là thầy đòi bao đấy nhé."

    Nathan: "Đi ăn thôi!".

    Họ đến quán ăn gần đó.

    Nathan: "Sáng sớm khoảng 4 giờ như này thì ăn mì nóng bao đã!".

    Vậy là Nathan quyết định ăn trọn combo mì nóng sốt cà và cà phê nóng.

    Carlos thì ăn cơm chiên xào bạch tuộc.

    Ervon thì chọn món súp nấm.

    Kaytlyn thì ăn cháo hầm cà rốt.

    Nathan: "Xời ngon bá cháy, nhoằm nhoằm.".

    *Ting*

    Ervon: "Hể?

    Gì dị tròi mới sáng sớm đang ăn có nhiệm vụ rồi.

    Thôi ăn nhanh rồi đi mấy đứa ơi.

    Thầy tưởng sáng chút nữa mới có cơ."

    Nathan: "Hehe em ăn xong luôn rồi.

    Giờ ngồi đợi con nhỏ ăn nhơi kia thôi."

    Kaytlyn: "Cậu đùa mình đấy à!"

    Nathan: "Hohoho tôi giỡn mặt đấy.".

    -Hết chap 15-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 16


    Ervon: "Đi lẹ 2 đứa ơi nó hơi xa đó."

    Nathan: "Sao không bắt taxi mà lại chạy bộ?"

    Ervon: "Taxi làm việc vào lúc 6 giờ.

    Bây giờ mới có 4 giờ 30 à."

    Carlos: "Cơ mà nhiệm vụ lần này là gì ạ?"

    Ervon: "Lần này là camera của hội đã phát hiện ra 1 băng nhóm cướp ngân hàng khét tiếng.

    Bọn chúng đang chuẩn bị kế hoạch để cướp Louis Bank.

    Bây giờ vẫn còn tập trung khá đông ở gần đó."

    Nathan: "Louis Bank?

    Chẳng phải đó là anh bạn thiên tài vừa ra trường đã mở được ngân hàng lớn và thành đạt rồi sao?"

    Ervon: "Đúng vậy.

    Louis thậm chí còn là thành viên của hội nữa cơ.

    Bây giờ đến đó có khi gặp được cậu ta luôn đấy."

    Nathan: "Oooooooo hay đó.".

    Họ đã đến nơi và đang đứng quan sát từ vị trí cao.

    Nathan: "Hmm...

    Tại sao chúng ta không đáng luôn?"

    Ervon: "Không không, chúng ta sẽ ở đây nghe lén kế hoạch của bọn chúng rồi bắt đầu chặn chốt từng bước 1.

    Bây giờ không biết bọn chúng có tập hợp đầy đủ cả băng nhóm ở đây hay không nhưng có vẻ là không đủ thật rồi.

    Chúng ta cần phải bắt 1 lần cả băng chứ không thể để bọn khác chạy trốn được."

    Carlos: "Cũng hay đó."

    Ervon: "Shhhhhh."

    ???: "Được rồi tụi bây, giờ thì kế hoạch của chúng ta là như sau.

    Tao được biết á là cái cửa hàng này có thănf chủ nghe nói là khoẻ mạnh lắm nên là chả cần nhiều bảo vệ.

    Mà hình như là thằng chủ đó đi công tác hay gì rồi nên không có ở đây.

    Đã thế ngân hàng này còn được xây ở khu này có phần hơi hẻo lánh nên chúng ta sẽ chia ra 2 nhóm.

    1 nhóm đánh lén những tên bảo vệ để đi vô cướp công khai.

    1 nhóm giả dạng trà trộn vào trong để cướp."

    ???: "Được rồi, cứ vậy đi.".

    Cả nhóm Ervon lùi về phía sau.

    Ervon: "Nah nah biết hết rồi nha.

    Chúng ta sẽ giả dạng nhân viên ngân hàng.

    Tạm thời sơ tán những người không liên quan đi để họ không bị vạ lây.

    Hehe dù gì thì đây cũng gọi là cái nghề cảnh sát ngầm mà nên mấy đứa cứ thoải mái.

    Cứ xem như bản thân là 1 cảnh sát đi bắt tội phạm là được.

    Để thầy gọi cho Louis.".

    *Tít tít*

    Ervon: "Eh?

    Louis phải không?

    Tôi Ervon đây.

    Chẳng là cậu biết đang có chuyện gì xảy ra rồi nên hỗ trợ tôi tí đi.

    Kêu mấy người nhân viên và bảo vệ nay đừng có đi làm.

    Nhớ đặt cái bảng bên ngoài là nhân viên được nghỉ dưỡng 1 thời gian nên dịch vụ sẽ giảm xuống 1 ít.

    Thế thôi nhé, chúng tôi sẽ trà trộn vào trong đó.

    Ok vậy nha.".

    *Cụp*

    Ervon: "Hoho bọn chúng dù là băng cướp khét tiếng nhưng thực chất chỉ là bọn không não nghiệp dư mà thôi.

    Trung bình 1 băng nhóm luôn có khoảng 10 đứa là hết cỡ mà 10 đứa thì lại dễ quá."

    Nathan: "Ghê."

    Ervon: "À nhớ vận dụng khả năng mà thầy đã dạy đấy.

    Luồng khí ảo, à mà nói với cái tên chính xác hơn thì đó là dòng năng lượng kỹ năng.

    Mà nghe dài quá nên thầy nói gọn là luồng khí ảo tại nó phải có huy hiệu của hội mới nhìn thấy.".

    1 lúc sau,...

    Nathan: "Kìa, bọn chúng bắt đầu hành động rồi.".

    *Cạch cạch*

    Ervon đang bấm máy.

    Ervon: "Không sao, cứ giả dạng nhân viên vô tội là được.

    Nhưng thật ra là rất nhiều tội."

    Carlos: "Huh?".

    Chuông đỏ báo động vang lên.

    Bọn cướp tiến vào bên trong.

    Có 2 tên đứng gác ở ngoài cầm theo 2 khẩu súng lục.

    Phía trong có 4 tên cầm mã tấu, 3 tên còn lại đều mang súng trường.

    Nathan: "O-oái!?

    Mấy người làm gì!?"

    ???: "Haha bọn tao đến đây là để cướp!

    Mau nôn hết tiền trong ngân hàng ra đây!"

    Carlos: "Đ-được, để tôi lấy."

    ???: "Tốt."

    ???: "Mà sao hôm nay có 3 nhân viên thôi vậy?"

    ???: "Có cái bảng bên ngoài không đọc à thằng ngu?".

    *Bịch*

    Carlos đặt 1 thùng tiền lên bàn.

    Carlos: "Tiền đây."

    ???: "Ồ để tao kiểm tra thử.".

    Thực chất ngân hàng này được cấu tạo ra thêm 1 phần đặc biệt nữa đó là nơi cất giữ toàn bộ số tiền trong ngân hàng.

    Nó nằm trong căn hầm bí mật và chỉ có 1 mình Louis biết mật mã.

    Có 1 tên khác đang cố gắng cặm cụi mở khoá cánh cửa ra để bước vào bêb trong.

    ???: "Haizz sao cứng thế này???

    Aissss cố lên nào, nhanh lên còn thoát khỏi đây chứ ở đây nóng quá.

    Huh?

    Sao tự nhiên thấy lạnh sóng lưng vậy nè?".

    Hắn ta quay lại.

    ???: "H-hả mày là ai???"

    ???: "Ta là người của cái ngân hàng này.".

    *Rầm*

    ???: "Đã xử xong 1 tên.".

    Louis rời đi.

    Tên đó đã bị trói tay chân và bịch miệng lại.

    Ervon: "Lên!!!".

    Nathan nhanh tay phóng đến đá văng 2 cây súng trên tay 2 tên cướp sau đó kẹp cổ cả 2 bằng chân vật xuống đất bất tỉnh.

    Carlos nhảy qua bàn tiếp tân đấm gãy 2 cây mã tấu của 2 tên sau đó tẩn cho chúng 1 trận nhớ đời.

    Ervon: "[Tia năng lượng].".

    Ervon dùng tay bắn ra 1 tia năng lượng màu xanh khiến 4 tên khác bất tỉnh.

    ???: "Cái gì hả???".

    2 tên gác cổng bên ngoài chỉa súng vào 3 người họ.

    ???: "Thả bọn nó ra nếu không tụi tao sẽ bắn mỗi đứa 1 viên kẹo đồng!".

    "[Lang trảm].".

    1 người khác xuất hiện nhảy từ trên cao xuống lấy ra 1 thanh kiếm đánh xuống đất tạo ra nhiều vùng sáng màu xanh hất văng 2 tên cướp.

    *Rầm*

    Ervon: "Oh thì ra cậu vẫn ở đây sao?"

    ???: "Phải...

    Chào 2 tân binh.

    Xin tự giới thiệu, tôi là Louis, biệt hiệu Ngân Lang.".

    -Hết chap 16-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 17


    Nathan: "Wowwwww thì ra đó là Louis sao?"

    Ervon: "Đúng rồi đấy."

    Louis: "Thôi, dù gì cũng cám ơn mọi người đã hỗ trợ.

    Đi cà phê chút đi, tôi mời."

    Ervon: "Đi chứ.".

    Họ đi cà phê ở quán gần đó khá sang trọng.

    *Cộc*

    Phục vụ: "Của các anh đây ạ."

    Louis: "Tôi có nghe nói về 2 cậu tân binh có nguồn sức mạnh bậc S.

    Nếu khai phá thêm sẽ rất mạnh đấy."

    Nathan: "Ooooo ghê vậy sao?"

    Louis: "À mà nè, cô bạn Kaytlyn đâu rồi?

    Chẳng phải đó là 1 phần của bộ 3 các cậu sao?"

    Nathan: "Kaytlyn bị thương ở tay nên được nghỉ rồi."

    Louis: "À chắc là lại làm sai cách triệu hồi chứ gì?

    Cái đó ai lần đầu tập cũng bị."

    Nathan: "Yeah đúng là như vậy rồi.

    Cơ mà mới tối hôm qua Kaytlyn đã làm được."

    Louis: "Sao?

    Nhanh thế á?

    Người bình thường phải mất 1 tuần để làm được đấy."

    Nathan: "Wait what?"

    Louis: "Kaytlyn đúng là đặc biệt thật.

    Đúng là bộ 3 mà Seinto đặc biệt chú ý.".

    *Ting*

    Louis: "Hửm?

    À tôi có việc phải đi rồi.".

    *Cạch*

    Louis đặt 1 tấm thẻ lên bàn.

    Louis: "Mật khẩu là 555111, đây là phần thưởng cho các cậu vì đã hỗ trợ.

    Thế nhé, bye.".

    Vậy là họ quyết định đi đến Louis Bank để dùng thử cái thẻ này.

    Cả 3: "Cái gì!?

    5 trăm triệu Lei!?"

    Nathan: "Uiiiiiiiii tiền nhiều quá."

    Ervon: "Thoát kiếp nghèo mấy đứa ơi."

    Carlos: "Này chia cho Kaytlyn không?"

    Nathan: "Xời chia chứ.

    Anh em có phúc cùng hưởng có hoạ cùng chia mà.".

    *Ting*

    Ervon: "Hể?

    Lại có thêm 3 tên cướp mới nổi nữa kìa mà không biết đang ở đâu.".

    Họ mới vừa đi ra khỏi ngân hàng 1 chút thì có 3 tên cướp cầm súng ra chặn đường.

    Cướp: "Đứng yên!

    Di chuyển là tao bắn!"

    Cướp: "Mau giao tiền ra đây."

    Cướp: "Mới rút tiền thì chắc là có nhiều tiền lắm.".

    3 người họ nhìn nhau và nhìn lại cái điện thoại.

    Nathan: "Nó ở đây luôn kìa."

    Ervon: "Đỡ phải tìm ha...".

    *Rầm*

    *Đùng*

    *Bịch*

    Cướp: "Ai daaaaaaaaa.".

    3 tên cướp bị đánh tả tơi và gãy luôn cả súng.

    *Cộc cộc cộc*

    Seinto: "Gì đây?

    Tôi chỉ mới thông báo lên trên trung tâm thôi mà lại bắt được luôn rồi sao?

    Nhanh quá vậy?"

    Nathan: "Không, tại tụi nó ngu dốt tự tìm tới."

    Seinto: "Mà thôi, phải nói thật đây là thành tích khá lớn đấy.

    Ít ai làm được như vậy đâu.

    Bây giờ tôi mang họ về...".

    3 tên kia cố gắng chạy.

    Seinto: "[Xích].".

    Hàng loạt dây xích xuất hiện chắn đường bọn chúng lại.

    Cướp: "Hể??"

    Seinto: "Về đây nào.".

    1 sợi dây xích xuất hiện trên tay Seinto liên kết với các dây xích đang chắn đường.

    Cô ta kéo về trói lại hết tất cả bọn chúng.

    *Rầm*

    Cướp: "Aaaaaaaaaa."

    Seinto: "Tôi chỉ vô tình đi qua đây thôi, dù gì cũng chẳng có việc gì nên để tôi mang họ về.

    Vậy nhé, tạm biệt."

    Nathan: "Ồ.

    Thế thì nghỉ thôi, còn đi làm nữa chứ.".

    Vậy là họ lại tách ra mà đi làm.

    Nathan vừa đến công ty thì nghe mọi người xôn xao.

    Nathan: "Hửm?

    Có chuyện gì vậy mọi người?"

    ???: "À Nathan đấy à?

    Chẳng là gần đây tụi tôi có bắt gặp nhiều hiện tượng kì lạ lắm kìa.

    Không biết có phải gặp ma không nữa.

    Sợ quá."

    ???: "À mà nghe bảo từ lúc những hiện tượng ấy xuất hiện thì tỉ lệ tội phạm của Letia giảm xuống chóng mặt."

    ???: "Có khi nào các cụ xuống phù hộ không?"

    ???: "Ừ chắc vậy đó."

    Nathan: "Haha cứ cho là vậy đi nhé.".

    *Cộc cộc*

    Nathan về bàn làm việc.

    *Cạch*

    Nathan: "Hưm, làm sao mà biết được bọn mình làm chứ.

    Cơ mà mình vẫn không hiểu lắm.

    Quỷ sẽ xuất hiện sao?

    Có thật là lời tiên tri ấy có chính xác không?

    Chắc là thời gian sẽ trả lời tất cả thôi...".

    Đến giờ tan làm,...

    *Cạch*

    Nathan: "Uiiiii về thôi."

    ???: "Nathan chuẩn bị về hả?

    Tháng này làm việc năng xuất lắm nha em.

    1 mình em đã là 1 tỉ cho công ty rồi.

    Ghê thiệt."

    Nathan: "Haha em cám ơn ạ.".

    Nathan vừa mới bước ra thì thấy Carlos và Kaytlyn cùng với Ervon đứng đợi sẵn.

    Nathan: "Hể??

    Nay làm xong sớm hay gì mà đợi vậy trời."

    Carlos: "Khứa ra rồi kìa."

    Ervon: "Nathan êyyyyyyy đi ăn không em?"

    Kaytlyn: "Đi ăn lấy sức tập luyện nè!".

    Nathan chạy lại.

    Nathan: "Thầy, em hỏi tí.

    Tiên tri là quỷ sẽ xuất hiện có thật là chính xác không?

    Sao mọi người lại vội vàng tạo ra hội luôn rồi?"

    Ervon: "Tiên tri gì thì tiên tri.

    Chứ cái này là chắc chắn đúng, có điều..."

    Nathan: "Điều gì ạ?"

    Ervon: "Bọn chúng mạnh lắm.

    Không những tiên tri ra bọn chúng sẽ đến đây còn tiên tri ra hàng triệu khả năng khác khi đối đầu thì toàn thua."

    Nathan: "Sao?"

    Carlos: "Haizz nếu vậy thì tập luyện cho tốt đi để sau này bảo kê cả trái đất luôn hiểu chưa bro?"

    Nathan: "Ok bro đi ăn trước thôi nào.".

    Họ đi đến quán ăn gần đó.

    Nathan: "Làm ngay 1 quả mì cay nào hehe.

    Nè ai thi ăn cay với tôi không?"

    Ervon: "Chơi luôn."

    Kaytlyn: "Mình không biết ăn cay."

    Carlos: "Thi thì thi, sợ gì chứ.

    Tôi là trùm ăn cay mà."

    Nathan: "Mì cay cấp độ 7 nhá.

    Đàn ông con trai chúng ta ăn cay cho quen mốt nuốt đắng cay cuộc đời đỡ đau đớn hahahaha."

    Carlos: "Cấp 7 thì cấp 7."

    Ervon: "Giờ ra thể lệ đi.

    Ai ăn xong nhanh nhất thì thắng.

    Cho uống nước luôn đó.

    Ai win được 500 nghìn Lei."

    Nathan: "Xơi!"

    Kaytlyn: "Mình làm trọng tài cho."

    Nathan: "Ok luôn.".

    *Cạch*

    Phục vụ: "Mì cay cấp độ 7 của quý khách đây ạ."

    Nathan: "Rồi chuẩn bị nhé.

    Kaytlyn bấm giờ đi."

    Kaytlyn: "Được rồi, 1,2,3.

    Bắt đầu!".

    -Hết chap 17-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 18


    Cả 3 người họ bắt đầu ăn thật nhanh tô mì cay.

    Không ai nhường ai cả, họ ăn đến chảy cả mồ hôi vươn vãi ra khắp bàn.

    Kaytlyn: "Eo ui đàn ông mấy người ăn vậy á hả?"

    Nathan: "Nhoằm nhoằm yasuo chắc chắn là như vậy rồi nhoằm nhoằm.".

    Dù vậy thì mì vẫn rất cay nên họ ăn dù rất nhiều nhưng uống nước cũng khá nhiều.

    Chẳng mấy chốc mà họ đã khá no và còn 1 ít mì nữa mới hết.

    Nathan: "Nhoằm nhoằm."

    Ervon: "Adu no rồi mà ăn sung vậy.".

    *Tít*

    Đã hết thời gian, Kaytlyn đã bấm giờ 1 lần nữa.

    Đã có kết quả.

    Ervon là người chiến thắng.

    Nathan: "Guể??

    Tui ăn ngang thầy mà huhu."

    Kaytlyn: "Nhưng mà thầy ăn xong lúc 28 phút 42 giây còn cậu là 29 phút."

    Nathan: "Gì chứ?

    Huhu có tí thôi cũng tính nữa.

    Dỗi vãi."

    Kaytlyn: "Ơ kìa."

    Ervon: "Hahaha hohoho vậy là thầy xin nhẹ phần thưởng nhá."

    Nathan: "Noooooo..."

    Ervon: "Thôi đi tập luyện nè mấy đứa."

    Nathan: "Kê thầy.

    Bữa nào em phục thù.

    Thầy chờ đó, nupakachiiiiiiii.".

    Họ đi đến trụ sở và tiến hành tập luyện.

    *Rầm*

    *Vụt*

    *Ầm*

    Ervon chặn lại đòn đánh của Nathan.

    Ervon: "Chà, giờ em đánh ra sấm sét khá tự nhiên rồi đấy."

    Carlos: "Thầy xem nè!".

    Carlos đấm vào không khí nhưng tạo ra rất nhiều luồng gió và vùng đất nhỏ bên dưới bị lỏm xuống.

    Ervon: "Ui trồi ôi uy lực dữ vậy."

    Nathan: "Hình như em có trò này thấy hay lắm nè.".

    Nathan chạy 1 phát không nhìn thấy cậu ta đâu nữa mà chỉ còn âm thanh lớn dần rồi lại bé dần rồi không có tiếng động.

    Thứ để lại là luồng điện của Nathan.

    Kaytlyn: "Ôi nhìn chóng mặt thật."

    Ervon: "Còn em thì sao?

    Triệu hồi lại cho thầy em nào."

    Kaytlyn: "Vâng.".

    Kaytlyn tiếp tục dùng tư thế đó.

    Lần này lại thêm việc dùng năng lượng để dồn lực vào bàn tay, tập trung lực vào bộ phận mà bản thân sử dụng sẽ tạo ra luồng khí ảo.

    Kaytlyn: "Thuật triệu hồi, robot hiện đại Ron!".

    Ron xuất hiện từ trên trời bay xuống ngay lúc Nathan chạy ngang qua.

    *Rầm*

    Nathan: "Ui daaaaaaaaaaaaaaaaa."

    Kaytlyn: "Thôi chết!?

    Mình xin lỗi!?".

    Kaytlyn, Carlos và Ervon chạy lại.

    Ervon: "Nè em có sao không vậy?"

    Carlos: "Ổn chứ bro?

    Còn sống không?"

    Nathan: "Còn...

    Có sao...

    Rất nhiều sao trên đầu lun..."

    Ervon: "Em rút Ron về đi."

    Kaytlyn: "Ơ nhưng rút lại bằng cách nào ạ?"

    Ervon: "Thôi chết thầy quên dạy cái này!"

    Carlos: "Thầy ơi là thầy."

    Kaytlyn: "Thầy chỉ ngay cái này đi ạ!"

    Ervon: "Ok.

    Bây giờ em không cần làm tư thế gì đặc biệt cả mà chỉ cần dùng tay hướng về phía Ron và nói câu lệnh "Rút" là được rồi, không dồn năng lượng nha."

    Kaytlyn: "Vâng.".

    Kaytlyn hướng cánh tay phải về phía Ron.

    Kaytlyn: "Rút.".

    Ron tan biến.

    Ervon: "Do em mới tập tành nên mới cần dùng câu khẩu hiệu thôi chứ mốt suy nghĩ là ra chứ khỏi phải nói gì."

    Carlos: "Bro để tôi cõng đi viện."

    Kaytlyn: "Huhu mình xin lỗi cậu."

    Ervon: "Để thầy gọi bệnh viện gần đây nhất để xin 1 phòng trống.

    Đặt trước vẫn hơn mà.".

    *Tít tít tít*

    Ervon: "Alo?

    Tiếp tân Kayuki phải không?

    Tôi là Ervon đây, cho tôi xin 1 phòng trống nhé.

    Tiện thể chữa giúp thằng học trò của tôi nữa.

    Nó bị vật nặng đè lên người.

    Ok cám ơn."

    Carlos: "Đi nha thầy chứ Nathan bất tỉnh nhân sự rồi."

    Ervon: "Ok đi.".

    Họ đưa Nathan tới bệnh viện.

    Cũng may là cậu ta khá khoẻ, chẳng có vấn đề gì nghiêm trọng cả.

    Kaytlyn: "Huhuhu mình xin lỗi mà."

    Nathan: "Hừ...

    Tức thật.

    Đè ngay chân luôn.

    Bạn lắm tốt lắm BẠN HIỀN!"

    Ervon: "Thôi bỏ qua cho em nó đi."

    Nathan: "No no, em ghim đấy nhá.

    Cayyyyyyy vãi ò."

    Kaytlyn: "Thôi mà cho mình xin lỗi mà để mình bù lại mấy bữa ăn cho cậu nhaaaaa."

    Nathan: "Ăn hả?

    E hèm, thì ờm tôi cũng không trách gì nhiều đâu nên là...

    Mua cánh gà chiên nước mắm cho tôi nha."

    Carlos: "Bruh."

    Kaytlyn: "Ok đi liền."

    Ervon: "Bác sĩ nói là em bị chấn thương nhẹ ở khớp chân và đầu gối, dự kiến nằm viện 1 tuần.

    Hơi bị cay đắng đây, vì ngày mai lại có nhiệm vụ rồi."

    Carlos: "Không sao, chúng ta bù lại có Kaytlyn mà."

    Ervon: "Không đâu mấy đứa nhầm rồi.

    Thực ra nghề này vẫn chưa được công bố mặc dù chính phủ đã cho đây là công việc hợp pháp rồi.

    Nhưng mà em nhìn lại đi, Kaytlyn vốn thể lực rất yếu.

    Gọi Ron ra thì người khác sẽ bàn tán.

    Các em nhớ đến các nhiệm vụ trước không?

    Chỉ những trường hợp bất lắm thầy mới cho sử dụng chiêu thức thôi.

    Những kẻ đã chứng kiến điều đó đều bị tẩy não.

    Còn Kaytlyn thì chỉ có triệu hồi mà Ron lại khá to.

    Làm sao mà tẩy não hết tất cả những người đã chứng kiến được chứ.

    Thầy vẫn luôn ưu tiên Nathan và em hơn vì em rất khoẻ còn Nathan thì giỏi võ.

    Mang Kaytlyn theo không khác gì đang tự tạo thêm 1 chướng ngại bên cạnh."

    Carlos: "Haizz kể cũng đúng."

    Nathan: "Không không cái vấn đề là tụi em đâu có vũ khí."

    Ervon: "Hửm?"

    Nathan: "Tụi em toàn sử dụng nắm đấm và đá, làm gì có vũ khí nào để chống chọi với súng và dao?

    Nếu như mà đông quá thì thật tụi em khó xử lí."

    Ervon: "À thầy biết rồi.

    Vậy thì để thầy đi lấy thêm vũ khí cho mấy đứa.

    Yên tâm không gây chết người được đâu mà chúng chỉ dùng để khống chế mục tiêu."

    Carlos: "Nghe hợp lí đó."

    Ervon: "Carlos ở đây đi.

    Thầy đi lấy.".

    *Cạch*

    Ervon: "Hửm?

    Kaytlyn?

    Em sao vậy?".

    Kaytlyn ngồi ở ghế gần đó cứ cúi người xuống như ngủ gục vậy.

    Ervon lại kiểm tra thì thấy Kaytlyn đang bất tỉnh và huy hiệu hội thợ săn đã biến mất.

    Ervon: "Uh!?

    Có kẻ xâm nhập!?".

    -Hết chap 18-
     
    Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
    Chap 19


    Ervon: "Y tá đâu!

    Mau đến đây cấp cứu gấp!".

    *Cạch*

    Carlos: "Có chuyện gì thế?

    Uh!?

    Kaytlyn!?"

    Ervon: "Em ở lại chăm sóc Kaytlyn đi thầy phải đuổi theo tên đó."

    Carlos: "Ok.".

    *Cộc cộc cộc*

    Ervon: "Aissss mong là sẽ kịp.".

    Ervon chạy ra ngoài cổng bệnh viện thì không thấy ai khả nghi cả.

    Ervon: "À phải rồi, định vị.".

    Ervon lấy điện thoại ra kiểm tra thì không thấy định vị đâu.

    Từ toà nhà cao tầng gần đó, có 1 người cầm cây súng ngắm đang ngắm vào đầu Ervon.

    *Cạch*

    ???: "Tạm biệt nhé...".

    *Bang*

    Ervon: "Huh?".

    Ervon đưa tay lên khiến cho viên đạn ấy chậm lại và rơi xuống đất.

    *Cạch*

    ???: "Uh!?"

    Ervon: "Aissss mình không biết ai đã bắn và đang ở đâu.

    Phải chạy đi báo cho Seinto thôi.".

    Ervon chạy đi mất lẫn vào đám đông.

    ???: "Lại thoát rồi.

    Tức thật."

    ???: "Không phải là do tay nghề của ngươi quá kém cỏi hay sao?"

    ???: "Uh!?"

    ???: "Thôi ta nghĩ là ngươi nên từ bỏ nghề này đi là vừa, bắn súng ngắm mà để bị lộ thì đừng có làm lính đánh thuê nữa.".

    *Cạch*

    *Bang*

    Hắn ta đã ra tay sát hại luôn tên đã ám sát Ervon bất thành.

    Seinto: "Sao?

    Bị đánh cắp huy hiệu?"

    Ervon: "Phải, tôi không biết là mất từ lúc nào nhưng rất có thể là đã bị lấy mất ngay sau khi Kaytlyn mang đồ ăn về."

    Seinto: "Lại là bệnh viện Tod đúng không?"

    Ervon: "Ừm."

    Seinto: "Dãy nào?"

    Ervon: "Tầng 4, dãy hành lang 8."

    Seinto: "Haizz thế thì chịu rồi.

    Khu vực đó bị hỏng camera."

    Ervon: "Vậy thì kiểm tra camera ở gần đó xem!

    Tôi phải trả thù cho học trò của mình."

    Seinto: "Được thôi.

    Chắc là tí nữa sẽ có kết quả.

    Anh làm gì làm đi.".

    Ervon quay lại bệnh viện.

    *Cạch*

    Carlos: "Thầy."

    Ervon: "Con bé sao rồi?"

    Carlos: "Kaytlyn bị chụp thuốc mê."

    Ervon: "Có ảnh hưởng gì không?"

    Carlos: "May mắn là không."

    Ervon: "Phù...".

    *Cộc cộc*

    Ervon: "Em thấy đấy, nghề này ngay trước lúc quỷ xuất hiện đã là cái gì đó rất nguy hiểm rồi.

    Thầy hỏi lại đấy, các em có thật sự muốn tiếp tục không?"

    Nathan: "Rất tiếc là có."

    Ervon: "Huh?"

    Carlos: "Cậu ra đây làm gì?"

    Nathan: "Còn gì nữa?

    Tôi tập đi trở lại.

    Giờ phải cần gậy chứ tầm ngày mai là đi được rồi.

    Tôi cũng vậy thôi, phải trả thù cái bản mặt chó đó trước đã."

    Ervon: "Nathan, bình tĩnh."

    Carlos: "Cái thân lo chưa xong."

    Nathan: "Kệ tôi, làm được hết.

    Bất quá tôi dùng đến nội tại của bản thân."

    Carlos: "Nội tại gì?"

    Nathan: "Cái này chỉ 1 mình tôi biết thôi.

    Sau này cũng sẽ có câu trả lời cho cậu mà.".

    Ervon quay trở lại trụ sở.

    Ervon: "Sao cơ?

    Tên đó chùm kín người?"

    Seinto: "Phải, trông cách ăn mặc giống như là người tuần tra vậy.

    Kiểu như Poer ấy, có điều dáng người khá lạ.

    Hắn ta khá cao, và đặc điểm nhận dạng không thể lẫn vào đâu được là mái tóc dài.

    Tôi nghĩ sẽ tìm kiếm dễ dàng thôi vì đàn ông để tóc dài không nhiều."

    Ervon: "Được rồi.

    Nhất định phạ tìm được đó."

    Seinto: "Phải tìm được chứ.

    Cái huy hiệu là vô cùng quan trọng.

    Biết đâu kẻ đó cướp huy hiệu để trà trộn vào đây lấy thông tin thì sao?".

    *Cạch*

    Seinto châm điếu thuốc lá ngồi xoay ghế lại nhìn ra tường kính phía sau.

    Seinto: "Phù...

    Không thể để 1 con sâu làm hỏng cả 1 rừng cây được."

    Ervon: "Vậy tôi đi trước."

    Seinto: "Khoan đã, nhớ ngày mai đó."

    Ervon: "Huh?

    Ừm.".

    *Cạch*

    Ngày hôm sau,...

    Ervon: "Sao?

    Nathan xuất viện rồi?"

    Kayuki: "Đúng vậy, cậu ta bảo Ervon cho phép."

    Ervon: "Cái gì chứ?

    Tôi đã cho phép đây?

    Thằng nhãi này!

    Cám ơn cô.".

    Ervon liền chạy đi tìm Nathan.

    Ervon: "Kaytlyn sau khi tỉnh dậy cũng được xuất viện.

    Sao mấy đứa này cứ phải làm cho mình thấy lo vậy nè?".

    *Ting*

    Ervon: "Gì nữa đây?"

    Carlos: "Em tìm thấy họ rồi."

    Ervon: "Hay quá, có địa chỉ rồi.".

    Ervon tích tốc chạy đến.

    Là nhà của Nathan.

    *Cạch*

    Ervon: "Mấy đứa...

    Huh?"

    Cả 3: "Chúc mừng sinh nhật thầy!"

    Ervon: "Hể?".

    Nathan cầm bánh ra.

    Ervon: "L-là sao vậy?"

    Nathan: "Tụi em tìm hiểu thì biết được nay sinh nhật thầy nên tạo bất ngờ đó hahaha."

    Ervon: "Ô kìa."

    Carlos: "Nào!

    Uớc đi thầy, có nến rồi."

    Ervon: "Ờ ừm mấy cái đứa này.".

    Ervon ước xong thì thổi nến.

    Nathan: "Happy New York à lộn Happy birthday."

    Ervon: "2 cái đứa kia không sao đó chứ?"

    Nathan: "Xời tất nhiên là không sao rồi thầy."

    Kaytlyn: "Bây giờ tụi em còn khá khoẻ nữa chứ!"

    Ervon: "Haizz làm hết hồn."

    Carlos: "Ăn bánh nè thầy êy!".

    Vậy là họ đã cắt bánh ra ăn rồi cười đùa khá vui.

    *Cạch*

    Ervon: "Hửm?"

    Seinto: "Cái gì đây?

    Ăn trước rồi à?

    Sao không đợi tôi gì hết vậy?"

    Ervon: "Seinto?"

    Seinto: "Tôi cung cấp thông tin cho họ mà.

    Nên biết hết kế hoạch này rồi."

    Ervon: "Ơ kìa."

    Seinto: "Thôi thì dù sao cũng đến đây rồi.

    Chúc anh sinh nhật vui vẻ.

    Nào có ai cùng tôi đi mua quà không?"

    Nathan: "Meeeeee."

    Carlos: "Tôi."

    Kaytlyn: "Mình nữa!"

    Seinto: "Riêng Ervon thì ở nhà đợi quà cho bất ngờ.

    Đi thôi nào.".

    Họ rời đi để lại Ervon trong nhà.

    Ervon: "Haizz mấy cái đứa này thiệt tình chứ.

    Cũng đã lâu rồi mình không có bữa tiệc sinh nhật nào nhỉ?

    Rất lâu rồi.".

    4 người họ đang đi mua quà thì có tiếng phát nổ khá lớn.

    *Boom*

    Seinto: "Uh!?

    Nó ở gần?"

    Nathan: "Gì thế???".

    Mọi người xung quanh chạy hỗn loạn khắp nơi la hét thất thanh.

    Người dân: "Aaaaaaaaa."

    Người dân: "Cứu!!!".

    Họ chạy đến thì thấy 1 vùng đất bị lún xuống do 1 vật rơi xuống.

    1 sinh vật có da màu đỏ, đầu có sừng đứng ở đó đang quan sát xung quanh thì nhìn sang 4 người họ.

    -Hết chap 19-
     
    Back
    Top Dưới