Khác Cùng Thiếu Gia Đi Xuyên Thế Giới Nào!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
403080409-256-k915825.jpg

Cùng Thiếu Gia Đi Xuyên Thế Giới Nào!
Tác giả: HngLyy128
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hành trình đi xuyên thế giới cùng Thiếu gia Cale (p2: 489~)



action​
 
Có thể bạn cũng thích !
Cùng Thiếu Gia Đi Xuyên Thế Giới Nào!
Chương 535: Nhân viên mới kỳ lạ (3)


Nhưng khác với tổ 2, tổ 1 không cho phép tân binh Cale đứng ra xử lý.

"Xác định nguyên nhân mau!"

Mọi thứ bắt đầu lặp lại theo đúng quy trình của ngày hôm qua.

Bíppppp– Bípppp—-

Hệ Thống gào rú dữ dội đến mức toàn bộ tầng 17 rung lên, chắc chắn âm thanh cảnh báo này sẽ lan sang cả những tầng khác.

"Thu thập dữ liệu trước!"

"Bắt đầu truy vết mô hình!"

"Có cần kết nối AI hỗ trợ với máy chủ không?"

CTCP Vô Sắc, đặc biệt là những nhân viên thuộc đội vận hành - những người ngày ngày đối diện trực tiếp với Hệ Thống - về cơ bản đều là những người năng lực không hề tầm thường.

Lỗi giống hệt đêm qua lại tái diễn.

-Con người, khác với hôm qua!

Ở các tầng khác không có chuông cảnh báo!

Đội an ninh cũng chưa tới!

Chỉ mới một ngày trôi qua, nhưng xem ra họ đã nghĩ ra được cách ứng phó riêng.

"......."

Cale đứng nhìn cảnh không ai nhường chỗ cho mình dù anh đã chủ động bước ra, rồi chậm rãi mở miệng.

Dĩ nhiên, vài người như Trợ lý Im Jeong-gyu, Trợ lý Baek Mina, Trưởng phòng Cha Geon-gi đều đang quan sát Cale

"Quả thật là đã có biện pháp đối phó ở mức độ nhất định rồi."

Trợ lý Baek đứng bên cạnh nghe vậy thì hừ mũi cười khẩy.

"Tất nhiên.

Tổ vận hành 1 bọn tôi giỏi đến mức nào chứ-"

"Đúng thế.

Xem ra trụ sở chính cũng sẽ khá yên tĩnh đây."

Cale không phải đang nói với Trợ lý Baek.

'Này.

Hệ Thống.'

Cậu chỉ có vậy thôi à?

Cậu nắm được toàn bộ tòa nhà này mà, đúng không?

Sắc mặt của tân binh Kim Hae-il trở nên cứng đờ.

Với gương mặt đầy lo lắng, anh lên tiếng.

"Tôi cảm thấy, chuyện này sẽ không dừng lại ở mức đó đâu-"

Khoảnh khắc anh dứt lời.

"Ầy, làm gì có.

Hệ Thống hôm qua xảy ra lỗi lớn như vậy cũng là lần đầu mà-"

Trợ lý Baek vừa phản bác với vẻ không tin thì.

"Chết rồi!

Mô hình bị loạn hết rồi!

Không thể dự đoán được!"

"Chúng tôi đang cố thu thập dữ liệu, nhưng lỗi liên tục phát sinh!"

"AI hỗ trợ đã bị văng ra!

Không thể tích hợp!"

Hệ Thống đột ngột trở nên điên cuồng hơn hẳn.

'Đúng rồi.

Hệ Thống.

Cậu làm được mà!

Đừng làm cho có đấy!'

Trong lòng, Cale ra sức cổ vũ Hệ Thống.

Như thể nghe được tiếng lòng ấy, Hệ Thống bắt đầu náo loạn không kiêng nể gì nữa.

BÍPPPPP— BÍPPPPPP—

"Có vẻ như Hệ Thống đã can thiệp vào chương trình an ninh của tòa nhà rồi!"

"Điên thật, đây chẳng phải là lệnh sơ tán do hỏa hoạn sao!"

"Hệ Thống đang bùng nổ!

Nó đang tìm cách chiếm quyền kiểm soát cả trụ sở chính!"

Cả tòa nhà lại một lần nữa bị nhấn chìm trong đủ loại âm thanh như đêm qua.

Mức độ hỗn loạn lớn đến nỗi nhân viên bình thường cũng không thể không nhận ra được.

Nhưng vẫn chưa hết.

Hệ Thống là kiểu đã làm thì làm cho tới cùng.

"Trưởng phòng!"

Tiếng hét khẩn cấp của một nhân viên xé toạc hàng loạt âm thanh cảnh báo.

"Họ nói rằng màn hình nhiệm vụ đang bị nứt ra!"

"!"

Sắc mặt Trưởng phòng Cha lập tức cứng lại.

Khác với đêm qua, lỗi của nhiệm vụ lần này đã lan tới cả New World.

===================

-Gì vậy?

Màn hình nhiệm vụ bị nứt nè?

Chỉ mình tôi thôi à?

->Khum khum.

->Tôi cũng thế.

Lỗi à?

->Hay là hint sự kiện sắp tới?

->Nhưng nứt kiểu này thì quá lộ liễu rồi còn gì?

===================

Gương mặt Trưởng phòng Cha nhăn lại khi vội vàng lướt qua bảng tin.

'Không được!'

Tuyệt đối không thể để tổ 1 do ta phụ trách xuất hiện vết nhơ lớn như vậy!

Sự khẩn trương hiện rõ trong ánh mắt hắn ta.

Rồi ánh nhìn ấy chạm phải một người.

Dáng đứng co rúm có phần lúng túng, nhưng đôi mắt nâu sẫm lại nhìn thẳng vào hắn không hề né tránh.

"...Nghiên cứu viên Kim."

Kim Hae-il.

Khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt đầy kiên định ấy, Trưởng phòng Cha biết mình không thể không mở miệng.

Uuung-

[Giám đốc điều hành Han Seo-hyung]

Cùng bởi trên màn hình điện thoại hắn hiện lên cái tên ấy.

"Cậu làm được không?"

"...Vâng."

Kim Hae-il đáp lại bằng giọng điệu trầm tĩnh, rồi chậm rãi tiến về trung tâm tầng 17, nơi đặt bản thể của Hệ Thống - quả cầu kim loại đen.

Bước chân ấy không hề gấp gáp, nhưng cũng chẳng chậm chạp.

Ngược lại, đó là những bước đi mang theo sự chắc chắn và một niềm tin không lay chuyển.

BÍPPPPP— BÍPPPP—-

Cale bước về phía Hệ Thống đang gào rú, rồi dừng lại trước quả cầu kim loại ấy.

'Để phòng tình huống bất trắc, tốt nhất anh nên làm cho đủ hình thức.'

Anh nhớ lại lời khuyên của Trưởng phòng Jung tối qua, và làm theo đúng như vậy.

'Chỉ cần lần đầu làm đúng theo quy trình, phần còn lại thì anh có thể tự xử lý ạ.'

Anh đứng trước vật thể hình chữ nhật nằm ngay trước quả cầu kim loại.

Đó là một trụ chữ nhật cao ngang eo Cale, mặt trên hiện lên một màn hình.

Thiết bị duy nhất có thể kết nối với Hệ Thống, từ đó điều chỉnh và can thiệp vào Hệ Thống.

Tất nhiên, chỉ những người được cho phép mới có thể làm điều đó.

Cale đã đăng ký từ hôm qua rồi.

Anh đưa tay ra đặt lên thiết bị.

Cale chuyển màn hình sang chế độ nhận diện giọng nói.

"Hệ Thống."

BÍPPPPP— BÍPPPP—

Giữa tiếng kêu đinh tai, anh nói dứt khoát dù co rúm người.

"Nếu không muốn lặp lại chuyện như hôm qua, thì bình tĩnh lại đi."

Khoảnh khắc ấy, biểu cảm của mọi người trở nên kỳ quái.

"Ha!

Nói linh tinh cái gì vậy chứ!"

Trợ lý Baek tỏ ra không thể tin nổi.

Cứ tưởng cậu ta sẽ làm chuyện gì ghê gớm lắm, ai dè chỉ xác nhận người dùng, rồi nói chuyện với Hệ Thống thôi sao?

Nếu nói vài câu mà dừng được, thì đã dừng từ lâu rồi!

'Bị điên à?'

Kim Hae-il, tên này đầu óc có vấn đề thật sao?

Khuôn mặt Trợ lý Baek nhăn lại, bản tính thật vốn kiềm chế trước mặt tân binh chuẩn bị lộ ra-

"!"

"......!"

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Bíppp-.

Âm thanh dừng lại.

"...Không phải chứ, thật sự dừng rồi à?"

Không.

Chuyện này.

"Vô lý vậy?"

Trợ lý Baek còn kinh ngạc hơn cả lúc nãy.

Nhưng sự thật là Hệ Thống đang dần ổn định lại.

"Mọi người đều biết."

Nghiên cứu viên mới Kim Hae-il bình thản lên tiếng.

"Hệ Thống nghe và nhận thức được tất cả."

Đó là một sự thật ai cũng biết.

"Và càng về sau, năng lực của Hệ Thống càng được nâng cao, theo đó ngày càng trở nên giống con người."

Đây cũng là điều mà mọi người mặc nhiên thừa nhận.

"Theo phán đoán cá nhân của tôi, sự bùng nổ hiện tại của Hệ Thống không phải là lỗi trong game, mà là lỗi do chính Hệ Thống tạo ra."

Lỗi do Hệ Thống tạo ra.

Trước lời đó, vài người nuốt khan.

'Chúng ta cũng đang nghi ngờ như vậy.'

'Chúng ta không thể tìm thấy lỗi trong bất kỳ hành động nào mà chúng ta đã làm.

Vì vậy, câu trả lời nằm trong Hệ Thống.'

Các nhân viên không để lộ suy nghĩ thật, mà chỉ lặng lẽ gật đầu.

"Vì vậy, về nguyên nhân Hệ Thống tạo ra loại lỗi này, tôi cho rằng cần phải quan sát Hệ Thống một cách kỹ lưỡng hơn và tiến hành điều chỉnh.

Đặc biệt, chúng ta cần có phương tiện để có thể kiểm soát Hệ Thống."

Kiểm soát Hệ Thống.

Nghe đến đó, dường như tất cả mọi người đều đồng tình.

Tất nhiên, Cale vẫn nhận ra biểu cảm của vài nhân viên có phần khác đi.

'Là phe tôn trọng quyền tự chủ của Hệ Thống.'

Không phải cứ là người của tổ 1, cứ ủng hộ nhà họ Han thì đều là thân tín của Trưởng phòng Cha Geon-gi.

'Có người làm việc cho gia tộc Vô Sắc, và cũng có người không.'

Cần phải phân biệt rõ điều đó.

Cale tiếp tục nói trong khi che giấu nội tâm của mình.

"Và phương pháp để kiểm soát là-"

Cale tạm ngừng.

Thế rồi nói tiếp.

"Khi cảm nhận được mối đe dọa đối với bản thân, Hệ Thống sẽ xảy ra phản ứng."

Đây là điều cơ bản nhất.

"Và hôm nay cũng vậy, Hệ Thống đã phản ứng lại lời nói của tôi."

Ưm.

Ai đó khẽ cảm thán.

"Nghiên cứu viên Kim Hae-il."

Lúc này, Trưởng phòng Cha lên tiếng.

"Vậy đêm qua, cậu đã tạo ra mối đe dọa đối với Hệ Thống sao?"

"Tôi đã cho Hệ Thống biết rằng tôi cũng có thể điều khiển nó."

Mắt Cha Geon-gi loé lên.

'Lỗi do hệ thống tạo ra.'

'Hệ Thống phản ứng trước mối đe dọa.'

Đối với những gì Kim Hae-il vừa nói, Trưởng phòng Cha nhận ra một điều.

'Hệ Thống đã tạo ra lỗi này để phản ứng lại mối đe dọa.'

Bởi vì Hệ Thống không thể nói chuyện.

Nó hẳn đang cảm nhận được việc gia tộc Vô Sắc đang cố kiểm soát hoặc loại bỏ nó.

'Và nó cũng biết những gì đang diễn ra trong New World.'

Hệ Thống muốn bảo vệ New World.

Nó tồn tại vì New World.

Vì vậy, nó đã tạo ra loại lỗi ấy.

'Hầu hết mọi người vẫn chưa biết đến mức này.'

Họ chỉ đơn thuần cảm thấy rằng Hệ Thống quá cao cấp đến mức phát sinh lỗi, và vì thế cần phải kiểm soát.

'Trong tình huống ấy mà lại giành được phương thức kiểm soát Hệ Thống một cách hoàn hảo sao?'

Cha Geon-gi mỉm cười và hỏi.

"Vậy những gì cậu đã nói với Hệ Thống hôm qua, chính là phương thức cơ bản để thực hiện việc kiểm soát đó sao?"

"Vâng."

"Hệ Thống đã nghe phương thức đó, và phán đoán rằng nó khả thi nên mới dừng lỗi, không, dừng bùng nổ?"

"Vâng.

Có lẽ nó đã cảm nhận được mối đe dọa đối với hành vi bùng nổ của mình."

Lỗi.

Thay cho từ đó, Trưởng phòng Cha đã dùng từ bùng nổ.

"Vậy thì hiện tại, Nghiên cứu viên Kim Hae-il đang trong quá trình tạo ra phương thức đó."

"Vâng."

Một phương thức có thể kiểm soát Hệ Thống, thứ gần như đã trở thành thế giới thật mang tên New World và tiến hóa như con người.

Hơn nữa, do mình nhân viên này đã tạo ra.

"Wow."

Trưởng phòng Cha cảm thán.

Lời trống không vô thức bật ra vì quá bất ngờ, rồi lại nhanh chóng trở về kính ngữ.

"Chuyện này, dù có muốn giúp thì tôi cũng không giúp được gì thật.

Trừ khi biết toàn bộ phương pháp."

"Vâng."

Có lý do để Kim Hae-il từ chối đề nghị của Trợ lý Baek.

Cô ta thực sự không cần thiết.

"Nhưng mà, Nghiên cứu viên Kim."

"Vâng, thưa Trưởng Phòng."

"Dù cậu có tự tay thiết kế toàn bộ phương pháp thì việc thu thập dữ liệu, mô phỏng, chỉnh sửa mô hình... vẫn sẽ cần sự trợ giúp của người khác.

Cậu biết chứ?"

"Vâng, vâng!"

Kim Hae-il cúi đầu gật gù trong tư thế rụt rè.

Cậu ta không hề toát ra sự cố chấp muốn tự mình làm tất cả.

"Đến lúc đó, cậu sẽ cùng làm với các nhân viên khác ở đây chứ?"

"Vâng.

Nếu mọi người có thể, giúp đỡ, tôi muốn, cùng làm ạ!"

"Tốt lắm."

Trưởng phòng Cha gật đầu rồi khẽ vỗ tay.

Chát!

Các nhân viên đang ngơ ngác nhìn Kim Hae-il, bỗng giật mình hoàn hồn trước âm thanh đó.

Trưởng phòng Cha chỉ thị cho họ xử lý hậu quả của sự bùng nổ, đồng thời quay lại công việc ban đầu.

"Trợ lý Baek.

Hãy chuẩn bị cho Nghiên cứu viên Kim một không gian có thể tập trung làm việc.

Dùng phòng họp ở văn phòng chúng ta chỗ tầng dưới, chắc là được nhỉ?"

"Vâng.

Tôi hiểu rồi ạ!"

Tầng dưới.

Tổ 1 và tổ 2 đang chia nhau sử dụng một tầng.

CCTV ở tầng của tổ 2 nằm trong tay tổ 2.

'Phải chỉnh lại CCTV của phòng họp thôi.'

Cale sắp xếp lại suy nghĩ rồi đi theo sau Trợ lý Baek đang tiến gần.

"Mời đi theo tôi."

Với gương mặt hơi khó chịu, Trợ lý Baek dẫn Cale xuống tầng dưới.

Những nhân viên khác tuy đã quay lại tập trung làm việc, nhưng vẫn liếc mắt nhìn Cale không ngừng.

'...Ghê thật.'

'Hệ Thống lại có thể chỉ vì lời nói mà cảm nhận được mối đe dọa đến thế sao?'

Một nhân tài cực kỳ đáng sợ đã bước chân vào CTCP Vô Sắc.

Vẻ rụt rè nhút nhát trước kia, giờ lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác.

Đó là điều đương nhiên.

'Chỉ nghe về một phương thức còn chưa được xác định, mà Hệ Thống đã cảm thấy bị đe dọa nghiêm trọng đến thế?'

'Tên này đáng sợ thật đấy.'

'Quá khủng rồi.

Từ giờ mọi thứ chắc sẽ thay đổi lớn đây.'

Một con người không chỉ xuất sắc vượt trội, mà vô cùng đáng sợ đã xuất hiện.

Trong vô thức, các nhân viên đều nghĩ như vậy.

'Tên điên!

Đúng là tên điên thật rồi!'

Trợ lý Baek, người dẫn đường cho Cale, hoàn toàn chắc chắn rằng một kẻ điên thực sự đã xuất hiện.

'A, Làm sao đây?

Thân thiết với hắn?

Hay giả vờ không biết?'

Trợ lý Baek Mina đang chìm trong suy nghĩ thì hai người bước vào thang máy.

"Thưa Trợ lý Baek."

"Ừm?"

Nghe Kim Hae-il gọi, cô định quay đầu nhưng rồi khựng người trước những lời tiếp theo.

"Tôi muốn đi lên rất cao."

"......!"

"Người mà Giám đốc Han yêu quý nhất là Trưởng phòng Cha, đúng không ạ?"

"!"

Cale không việc gì lại chỉ nhắm vào Trưởng phòng Cha cả.

Trước hết, phải làm rung chuyển tay chân của hắn ta đã.

"Bây giờ có vẻ điều đó sẽ thay đổi phải không ạ?"

"Cậu-"

Trợ lý Baek Mina thấy Kim Hae-il đang mỉm cười và nhìn chằm chằm vào mình, trái ngược với đôi vai co rúm.

'Tên này-'

Một biểu cảm hoàn toàn khác với những gì cô từng thấy trước đó.

Nếu đó mới là bộ mặt thật của hắn-

'Không đùa được đâu!'

Một kẻ thật sự đáng sợ đã bước vào nơi này.

"Người mà Giám đốc Han trân trọng nhất, sớm thôi sẽ là tôi."

"!"

Trước Trợ lý Baek Mina không thể thốt nên lời, anh nói khẽ như thì thầm.

"Và tôi muốn có một người đứng giữa tôi và Giám đốc Han để kết nối chúng tôi."

Baek Mina lập tức hiểu ra ý của câu nói đó.

'Thay vì Trưởng phòng Cha, người trở thành lựa chọn số một của Giám đốc Han sẽ là tôi.

Và tôi chưa định leo thẳng lên ngay.'

Một tân binh mà lập tức trở thành trưởng phòng hay lãnh đạo, thì trông không được hay chút nào.

'Vì vậy, giữa tôi và Giám đốc Han cần có một người trung gian, một người biết nối sợi dây thật khéo léo.'

Và bây giờ, Kim Hae-il chọn người đó là Baek Mina.

Nhếch.

Tân binh rụt rè ung dung mỉm cười.

"Thưa Trợ lý Baek.

Muốn leo cao hơn, không phải nên nắm một sợi dây chắc chắn hơn sao?"

"......."

"Tôi-"

Đing.

Cửa thang máy mở ra.

Bên ngoài không có ai.

Trước khi bước ra, Kim Hae-il tiến lại gần Baek Mina hơn và thì thầm bên tai cô.

"Tôi, muốn loại bỏ Trưởng phòng Cha.

Trưởng phòng 1 sẽ là tôi.

Còn người phụ trách quản lý đội vận hành sẽ là cô Baek Mina.

Thấy sao ạ?"

Cale nhấn nút mở cửa đang chuẩn bị đóng lại, rồi vừa bước ra ngoài vừa nói.

"Tôi đã đưa ra một tương lai rất rõ ràng.

Còn đằng ấy thì sao?"

"......."

Baek Mina không thể nói được lời nào.

Bởi vì lúc đó, cô chợt nhận ra, rằng Trưởng phòng Cha chưa từng đưa cho cô bất kỳ bức tranh tương lai nào cả.

Chỉ là mỗi khi cô vùng vẫy vì muốn leo lên, hắn ta lại ném cho cô một phần thưởng nhỏ để giữ chân.

"Có thể dẫn tôi đi được không ạ?"

Với gương mặt rụt rè, Kim Hae-il hỏi.

"...Được.

Tôi sẽ dẫn cậu."

Baek Mina nuốt nước bọt, rồi dẫn Cale đến phòng họp.

Cô không đưa ra câu trả lời khẳng định hay phủ định.

Nhưng chính điều đó đã thể hiện rằng lòng cô bắt đầu dao động.

"Từ giờ đến mai, tôi sẽ chờ câu trả lời."

Lời Kim Hae-il nói khi cô rời khỏi phòng họp đâm thẳng vào tim cô.

Liệu đây sẽ là lưỡi dao, hay là trái ngọt mê người.

Ngay cả cô lúc này cũng chưa thể biết được.

"......."

Cale với vẻ mặt phức tạp lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Baek Mina rời đi, rồi quay lại căn phòng chỉ còn một mình.

-Con người, ở đây cũng có CCTV!

Nhưng chỉ có một cái!

Không có thiết bị nghe lén!

Cale ngồi vào vị trí ngoài tầm quay của CCTV rồi mở điện thoại lên.

Dĩ nhiên, chiếc laptop đặt đó chỉ để làm màu cũng được mở ra.

"...Hẳn đã nhận ra rồi."

Nếu là Trợ lý Baek Mina, hẳn cô ta đã cùng Trưởng phòng Cha nhúng tay vào những việc bẩn thỉu đó.

Muốn tìm ra các chứng cứ liên quan đến Trưởng phòng Cha, cô ta sẽ là một chiếc chìa khóa rất tốt.

"Phư."

Cale nở một nụ cười mãn nguyện.

- Cale.

Tên keo kiệt gọi anh, nhưng anh làm như không nghe thấy.

Thay vào đó, anh mở ứng dụng nhắn tin trên điện thoại và liên lạc với một người nào đó.

- Cale, vàng!

Tiền!

Tên keo kiệt kêu gào như sắp khóc, nhưng Cale vẫn làm việc của mình.

Tổng Thư Ký Kang Geun-mok.

Kẻ đã phản bội Chủ tịch danh dự Han Taek-soo, và hiện đang được Cale bảo vệ an toàn.

Hắn nắm gần như toàn bộ những bí mật sâu kín của Han Taek-soo.

Vì vậy,

- Ồồ!

Cuối cùng cũng tới rồi!

Giọng nói đầy niềm vui của tên keo kiệt vẫn tiếp tục bị phớt lờ.

Chính xác hơn, Lửa Hủy Diệt, tên keo kiệt sẽ ăn.

Một lúc lâu sau, Kang Geun-mok mới trả lời.

Mm.

Dù anh đã nói rất thẳng thắn nhưng thấy Kang Geun-mok không hiểu, Cale chỉ nhắc lại mục đích một lần nữa.

Được rồi.

Cale nở nụ cười hài lòng.

- Khưhahaha!

Cuối cùng ta cũng có thể mạnh lên rồi!

Vàng của ta!

Tiền của ta!

Dù là Nhị Hoàng hay gì đi nữa, ta sẽ thiêu hết thành biển lửa!

Khưhahaha!

Lửa Hủy Diệt, tên keo kiệt cũng vô cùng hài lòng.

Nhưng với Cale, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

Sau giờ tan làm, Cale đăng nhập vào New World.

"Dark Bear."

"Vâng!"

"Eden Miru."

"?"

Cale để Dark Bear Tàn Bạo - kẻ quản lý Tà Vực 7, và Rồng Hỗn Huyết Eden Miru - chủ nhân Tà Vực 7, ngồi xuống trước mặt mình rồi nghiêm túc nói.

"Có mỏ vàng vô chủ nào không?"

"?"

"Kiếm cho ta vài mỏ vàng."

"!"

"À, đá quý với tiền cũng được.

Ta cần ăn."

"!!"

Không chỉ vậy, Cale còn nói trước với các thành viên trong nhóm.

"Có lẽ trong khoảng một ngày, tôi sẽ phải đi nhiều nơi đấy."

Anh nhờ Thần Chết.

"Cho tôi đi đến vài thế giới."

"Tại sao?"

"Để xử lý vài mỏ của tôi.

À không, để tôi ăn."

"Hở?"

Lửa Hủy Diệt - tên keo kiệt lúc này mới nhận ra rằng mình đã hiểu lầm Cale.

- ......!!!

Khi tên keo kiệt run rẩy đến mức không thốt nên lời, Cale cuối cùng cũng mỉm cười.

"Phải làm tới mức này chứ."

Đã quyết định tiêu tiền, thì phải tiêu cho ra hồn.

Sau khi đối diện với Nhị Hoàng, Cale đã hạ quyết tâm.

Làm gì cũng phải làm cho đàng hoàng.

- ...Cậu, cậu đúng là Thiên Thần Tiền!

Không, cậu là Thần Tiền!

Không, cậu chính là Tiền!

Cale không buồn để tâm tới những lời lảm nhảm hỗn loạn của tên keo kiệt.

Và trong lúc Cale bận rộn hành động như vậy.

Từ sự việc xảy ra giữa ban ngày tại CTCP Vô Sắc, bên trong công ty bắt đầu lan truyền những lời đồn kỳ quái về tân nghiên cứu viên Kim Hae-il.
 
Cùng Thiếu Gia Đi Xuyên Thế Giới Nào!
Chương 536: Nhân viên mới kỳ lạ (4)


Trụ sở chính CTCP Vô Sắc.

Sáng nay đã xảy ra một chuyện lớn.

Lỗi Hệ Thống, hay Hệ Thống bùng nổ.

Nhân viên trụ sở không thể nào không nhận ra được.

Cả tòa nhà náo loạn hết lên.

Vào giờ ăn trưa.

"Cho nên ấy."

Những lời không tiện nói trong nhà ăn công ty, giờ lại tuôn ra từ miệng những nhân viên cố tình ra quán cà phê bên ngoài để mua cà phê.

"Cho nên ấy, Hệ Thống từ hôm qua đã điên cuồng bùng nổ sao?"

Ực.

Người nói nuốt nước bọt, liếc nhìn xung quanh rồi hạ giọng thấp hơn nữa.

"Và một nhân viên mới đã giải quyết hết toàn bộ chuyện đó?"

"Này.

Nói nhỏ hơn chút đi."

"Không, nhưng ghê thật."

Một tân nghiên cứu viên vừa mới xuất hiện.

Một sự tồn tại ấy lan nhanh như lửa gặp gió, cùng với tin tức về lỗi Hệ Thống.

"Này.

Đây này không phải chuyện có thể cho qua trong im lặng đâu, đúng không?

Mẹ kiếp, nghe nói Trưởng phòng Cha bị đè bẹp luôn rồi à?"

"Không, sao lại lan ra mấy tin vô lý thế?"

"Vậy Trưởng phòng Cha giải quyết được à?"

"......."

"Thấy chưa!

Không phải còn gì!"

Giọng nói của nhân viên càng lúc càng cao.

"Hay là vũ khí bí mật mà Giám đốc Han nuôi dưỡng?

Nghe bảo được cưng lắm, còn yêu cầu hỗ trợ tận lực nữa."

"Ha.

Mấy lời đó lan ra bằng cách nào vậy?"

"Này, bổn cung là đầu mối tin tức đấy!"

"Haizz.

Đến tai cậu rồi thì chiều nay kiểu gì cũng thành lan khắp nơi."

"Hê hê.

Thế rốt cuộc lời tôi nói, đúng hay không nào?"

Nhìn người đối diện hỏi với vẻ thích thú vì có tin hay, nhân viên còn lại im lặng một lúc, cuối cùng vẫn mở miệng.

"...Đúng cái gì mà đúng?

Vũ khí bí mật á?"

"Ờ.

Có đúng không?"

"...Tiến sĩ Kang Tae-wan là người đưa cậu ta về với tư cách chuyên gia."

"Thế còn Giám đốc Han?"

"Hỗ trợ tận lực thì đúng là có."

"Wa-"

Chuyện này có khi sẽ làm thay đổi cục diện thế lực trong công ty.

Biết đâu CTCP Vô Sắc sẽ nổi lên một làn gió mới không chừng.

Vốn dĩ bầu không khí công ty đã đủ hỗn loạn khiến người ta lo lắng, giờ xem ra lại sắp có chuyện không hề đơn giản xảy đến.

Nhân viên vỗ vai thành viên tổ 2 - người dưới quyền Trưởng phòng Jung Ga-hee, không phải Trưởng phòng Cha.

"Này.

Dù sao thì may mà tên nhóc đó xử lý công việc tốt!

Không thì đội vận hành đã toang vì lỗi Hệ Thống rồi, còn gì."

"Này.

Tôi đã bảo, là im lặng đi mà.

Chuyện này không được để lộ ra ngoài đâu đấy."

"Hê hê.

Biết rồi, biết rồi mà!

Ối, sao đã muộn thế này rồi?"

Nhìn đồng hồ xong, nhân viên vội vã vẫy tay với thành viên tổ 2.

"Tôi đi trước đây.

Gặp lại sau nhé!"

"Này!"

Nhân viên tổ vận hành 2 nhăn mặt.

"...Cái tên này tự gọi mình ra nói chuyện rồi lại...!

Cà phê cũng để mình trả!"

Vừa càu nhàu bực bội, nhân viên tổ 2 lững thững rời khỏi quán cà phê và đi bộ trở về công ty.

"......."

"......."

Và một vài người đứng gần đó, sau khi chứng kiến cảnh ấy liền lặng lẽ rời đi.

Một số là nhân viên giống tổ 2 đang hướng về tòa nhà trụ sở.

Một số khác là người ngoài.

Ddiring!

Dding!

Họ truyền tai nhau câu chuyện vừa nghe được cho những người xung quanh.

Còn vài người khác-

"Trưởng ban!

Em nghĩ em vừa hỏi được một nguồn tin khá chuẩn á!"

"Này!

Tôi vớ được một tin độc quyền rồi.

Phải đăng bài ngay!

Này, cái gì mà nguồn tin ở đâu!

Tôi nghe được trực tiếp đấy!"

Họ vội vàng gọi điện cho ai đó, hoặc gõ phím liên tục.

Đó là những phóng viên đã đến đây để đưa tin về chuyện sáng nay, lỗi 'hint' đầu tiên từng xảy ra trong game thực tế ảo Nasojeol - hiện tượng cửa sổ nhiệm vụ bị nứt vỡ.

Nhưng suýt chút nữa họ phải quay về tay trắng vì không lấy được bất kỳ cuộc phỏng vấn nào.

"......."

Còn nhân viên tổ 2 ban nãy, người đang thong thả đi một mình về công ty, bật điện thoại lên mở ứng dụng nhắn tin.

Chẳng mấy chốc đã có hồi đáp.

Trưởng phòng Jung Ga-hee của tổ 2.

Tổ 2 đã nhận được lời nhờ vả từ Cale ngày hôm nay.

'Hãy lan truyền chút tin đồn giúp tôi.'

Yêu cầu của Cale là điều mà họ hoàn toàn có thể làm rất tốt.

Nhờ thông tin mà tổ 2 cố ý truyền cho một vài nhân viên lắm miệng, tin tức về 'nghiên cứu viên Kim Hae-il' nhanh chóng lan rộng.

Dĩ nhiên, không phải là thông tin chi tiết.

Nhưng dù sao thì,

"Ghê thật.

Tới mức đó thì đâu còn là tân binh nữa.

Chắc sắp leo lên nhanh lắm đây?"

Một người cực kỳ thông minh, tương lai vô cùng hứa hẹn, và hiện là người duy nhất sở hữu năng lực kiểm soát Hệ Thống đã xuất hiện.

Và thông tin ấy cũng lan ra ngoài công ty.

Chỉ riêng lượng người chơi game thực tế ảo Nasojeol đã dễ dàng vượt quá một tỷ người.

-Hôm nay, trò chơi thực tế ảo 'Hãy nuôi dưỡng nên vị Thần Tuyệt Đối quý giá của riêng bạn!' lần đầu tiên xảy ra lỗi.

Theo điều tra của phóng viên thì.......

Trên màn hình TV lớn đến mức phủ kín cả bức tường, bản tin thời sự đang được phát sóng.

-Toàn bộ trụ sở chính của CTCP Vô Sắc rơi vào tình trạng khẩn cấp, xuất hiện suy đoán rằng Hệ Thống đã bùng nổ.

Một bộ phận của công ty cho rằng đây có thể là tình huống họ đánh mất quyền kiểm soát Hệ Thống, tuy nhiên phía CTCP Vô Sắc khẳng định điều đó là không thể, đồng thời cho biết công tác ổn định sẽ sớm được tiến hành.......

Người đang ngồi trên ghế mở miệng.

"...Không ổn chút nào."

Nghe vậy, Giám đốc Han Seo-hyung cúi đầu thật sâu.

"Xin lỗi, thưa gia chủ."

"Không cần đâu."

Chủ tịch danh dự Han Taek-soo đã giảm giá cổ phiếu CTCP Vô Sắc do lỗi Hệ Thống ấy.

-Một số ý kiến cho rằng phải chăng do yếu tố bất lợi từ bên ngoài, nội bộ của CTCP Vô Sắc đang bị lung lay-

-Việc miễn nhiệm cựu trưởng phòng nghiên cứu của CTCP Vô Sắc, đơn vị từng đứng ở tuyến đầu công nghệ tối tân, đã dấy lên lo ngại rằng công ty liệu có đang cắt giảm đầu tư vào lĩnh vực kỹ thuật hay không-

Cạch.

Màn hình TV tắt ngúm.

Truyền thông và dư luận bày tỏ lo ngại trước hàng loạt rủi ro đang bủa vây CTCP Vô Sắc.

Chủ tịch danh dự Han Taek-soo, gia chủ của Vô Sắc Huyết, khẽ thở dài.

"Muốn đi cho yên ổn, vậy mà chẳng chịu nghe lời."

Địa Cầu 3.

Đối với Han Taek-soo, nơi này chỉ là chiếc chìa khóa để tạo ra một thế giới mới mang tên New World, và chẳng qua cũng chỉ là một chuồng nuôi thức ăn cho Thần Tuyệt Đối sẽ thống trị thế giới mới.

Cộc.

Cộc.

Han Taek-soo gõ nhẹ lên tay vịn, rồi rời ánh nhìn ra cửa sổ.

Hoàng hôn đang buông xuống.

Trên kính cửa sổ phản chiếu hình ảnh của chính hắn.

Một ông lão cao tuổi.

Nhưng ánh mắt vẫn còn sáng rõ.

Nhếch.

Han Taek-soo nở nụ cười.

"Nghe nói đã tìm ra cách kiểm soát Hệ Thống rồi?"

"Vâng."

"Tên là Kim Hae-il, đúng không?"

"...Vâng."

Biết rõ Kim Hae-il từ trước nhưng vẫn giả vờ dò hỏi, dáng vẻ ấy của Han Taek-soo khiến Han Seo-hyung thoáng khựng lại rồi nhanh chóng thận trọng gật đầu.

"Trong vòng chưa đến một tuần, đảm bảo sẽ có thể chặn đứng sự vùng vẫy của Hệ Thống ạ."

"Được.

Dù sao cũng không thể vì nóng vội mà loại bỏ Hệ Thống ngay bây giờ, để rồi làm hỏng ván cờ cuối cùng."

Ván cờ cuối cùng.

Đó là đại lễ huy hoàng cho sự ra đời của Thần Tuyệt Đối.

Vì vậy, việc tùy tiện loại bỏ Hệ Thống để tránh những tình huống đột phát, là điều không nên làm.

"Tam Hoàng đã biến mất."

Han Taek-soo chợt nhắc tới Người Lang Thang Ngũ Sắc Huyết.

"Đại Hoàng thì chẳng thấy làm gì cả."

Miệng Han Taek-soo bật ra một tiếng cười trầm thấp.

"Nhị Hoàng thì không biết đang gấp gáp chuyện gì, cứ thúc giục phải nhanh lên.

Với cả, kẻ đó tên gì nhỉ?

Cale Henituse?

Hình như ả đang tìm tên đó."

Hắn hạ giọng nói thêm.

"...Trong khi giấu kín đứa trẻ Thần Tuyệt Đối ấy."

Nụ cười biến mất, chỉ còn lại đôi mắt lạnh lẽo.

Han Seo-hyung vội vàng mở miệng.

"...Gia tộc đầu tiên nghênh đón ứng cử viên Thần Tuyệt Đối chính là gia tộc chúng ta.

Điều đó, ứng cử viên Thần Tuyệt Đối hẳn vẫn nhớ rất rõ ạ."

Trong ánh mắt Han Seo-hyung tràn ngập tham vọng không thể buông bỏ.

"Hơn nữa, dáng vẻ độc đoán ấy của đám Người Lang Thang kia cũng không thể kéo dài lâu đâu ạ."

Khác với các gia tộc khác, gia tộc Vô Sắc Huyết không cần cúi đầu phục tùng gia tộc Ngũ Sắc Huyết một cách tuyệt đối.

"Bởi vì thế giới mà bọn họ đang đặt chân lên, chẳng phải là của chúng ta hay sao ạ."

Đúng vậy.

Chừng nào New World còn nằm trong tay Vô Sắc Huyết.

Thì Ngũ Sắc Huyết tuyệt đối không thể phản bội Vô Sắc Huyết, càng không thể công khai coi họ như thuộc hạ.

"Tương lai tuyệt đối sắp đến.

Nó cũng sẽ đến với gia tộc Vô Sắc Huyết chúng ta."

Khoảnh khắc Thần Tuyệt Đối ra đời, một thế giới mới sẽ mở ra.

Và trong thế giới đó, Vô Sắc Huyết sẽ cùng tồn tại.

"Để xem."

"Dạ?"

Lúc ấy, Han Seo-hyung mở to mắt trước lời nói của Han Taek-soo.

Nhưng hắn không đáp lại nghi vấn của Giám đốc Han.

Han Taek-soo nhìn hoàng hôn đang tàn với vẻ mặt khó đoán, rồi mở miệng.

"Dù sao thì, ván cờ cuối cùng cũng phải chuẩn bị cho thật tử tế."

"Vâng."

"Seo-hyung à.

Lại đây."

Theo động tác vẫy tay của Han Taek-soo, Han Seo-hyung nuốt khan và chậm rãi bước về phía hắn ta.

Một ông lão vóc dáng vạm vỡ.

Nhưng so với Han Seo-hyung đang ở độ thanh niên, thì dấu vết năm tháng khiến thân thể ông ta không che giấu được vẻ suy yếu.

Bộp.

Bộp.

Han Taek-soo vỗ nhẹ lên vai Han Seo-hyung.

"Cố gắng thêm một chút nữa thôi."

"Vâng, thưa gia chủ."

"Con là huyết mạch quý giá của ta."

"...Vâng."

Khóe mắt Han Seo-hyung khẽ run rẩy.

Trong đôi mắt hắn nhìn Han Taek-soo, nỗi sợ hãi dâng lên.

Hắn cố gắng chuyển ánh nhìn về phía sau lưng Han Taek-soo.

Bóng.

Trong đó phản chiếu một cái bóng.

Không có ông lão nào cả.

Ở đó là một thứ gì đó khổng lồ và ghê tởm.

"Seo-hyung à.

Con chẳng phải cũng giống ta sao?"

Trước câu hỏi ấy, Han Seo-hyung nhắm chặt mắt lại.

"Đóng vai con người vẫn thú vị lắm à?"

Han Seo-hyung mở mắt, đáp lại câu hỏi của Han Taek-soo.

"Không phải vậy, thưa gia chủ.

Tôi muốn trở về khởi nguyên của mình."

"Phải.

Bản thể thật sự của con không phải là lớp da bên ngoài này."

Han Taek-soo nói bằng giọng điệu đầy thỏa mãn, rồi tiếp lời với Han Seo-hyung.

"Đi đi."

"Vâng, thưa gia chủ."

Han Seo-hyung cố không để ánh mắt mình chạm vào cái bóng khổng lồ kia, thứ giờ đây dường như đã lấp đầy cả căn phòng, rồi hướng về phía cửa thư phòng.

Cạch.

Khoảnh khắc xoay tay nắm cửa, khi Han Seo-hyung chuẩn bị mở cửa bước ra ngoài.

"Seo-hyung à."

Một giọng nói mang theo ý cười vang lên.

"Con không thể trở lại làm con người được đâu."

Khuôn mặt Han Seo-hyung cứng đờ.

"Đứa trẻ ngu ngốc.

Hãy cúi đầu sùng bái sức mạnh vĩ đại của chính mình đi."

"...Vâng, thưa gia chủ."

Với gương mặt không biểu cảm, Han Seo-hyung rời khỏi thư phòng.

Chỉ còn lại một mình, Han Taek-soo lặng lẽ nhìn hoàng hôn đang tàn rồi mở miệng.

"Quả nhiên là có gì đó không ổn."

Cộc.

Cộc.

Ý nghĩ về huyết mạch Han Seo-hyung đã sớm biến mất khỏi tâm trí hắn.

"Đại Hoàng......."

Và.

"...Nhị Hoàng."

Quả nhiên là.

Đám Ngũ Sắc Huyết đó.

"Hình như bọn chúng đang có mưu đồ khác."

Gia tộc Ngũ Sắc Huyết.

Dạo gần đây, cách hành động của lũ đó thật sự quá đáng ngờ.

"Hừm."

Thứ có lẽ là miệng của hắn, thứ sụp đổ méo mó ấy khẽ nhếch lên.

"Đại Hoàng.

Dù sao ta cũng đang nắm trong tay một con dao găm, tốt nhất đừng có nảy sinh ý đồ vớ vẩn đấy."

Nếu như, dám nghĩ những chuyện không nên nghĩ.

Người Lang Thang đầu tiên.

Con dao găm sẽ nhắm vào cổ của ngươi.

Dù là Đại Hoàng hay Nhị Hoàng.

Han Taek-soo lặng lẽ nhìn hoàng hôn và nghĩ đến những thông tin, hay có thể gọi là nhược điểm mà mình nắm giữ về hai kẻ đó.

Chẳng mấy chốc, hoàng hôn tắt hẳn và đêm tối kéo đến.

Cái bóng khổng lồ không thể miêu tả của Han Taek-soo bị màn đêm che phủ, không còn trông thấy được nữa.

***

Cùng lúc ấy.

"Để xem nào."

Phớt lờ Đại Tướng với dáng vẻ hốc hác - Thần Chết, Cale lên tiếng.

"Thượng cấp, tsk."

Cale cảm thấy hơi đau lòng, nhưng rồi lập tức quyết tâm.

"1 mỏ đá ma thuật thượng cấp, 3 mỏ vàng, cùng đá quý."

Thông qua Thần Chết, Cale đã thu thập được thông tin về các phần thưởng, những nơi muốn báo đáp, hay các địa điểm có thể thiêu đốt - ăn ngay trên khắp các thế giới.

"Và-"

Và cả két bí mật nằm dưới tầng hầm nhà riêng của Han Taek-soo.

Nghe nói thỏi vàng chất thành núi.

"Vàng chất đống như núi à?

Ừm."

Gật đầu với vẻ hài lòng, Cale tiếp tục viết thêm chữ lên tờ giấy.

Sột soạt Sột soạt.

Bên cạnh Đại Tướng gầy gò.

Dark Bear, dường như chỉ khâu trên má đã bị bung ra, đang nhìn chằm chằm vào hư không.

"Một mỏ vàng của Đông Đế Quốc, một mỏ vàng của Lan Quốc.

Và một mỏ đá ma thuật chưa phát hiện người sở hữu, thuộc quyền quản lý của Tà Vực 7."

Eden Miru đếm từng mục một, nhìn Cale ghi chép lên giấy với gương mặt phát ngán rồi quay đi.

- Hộcc.

Hộcc.

Hộcc.

Tên keo kiệt Lửa Huỷ Diệt thở dốc dữ dội, nhưng Cale làm ngơ.

Ngay lúc đó.

"Con người!"

Raon vỗ cánh bay tới.

Nyaaaong!

Nyaaong!

On và Hong cũng theo sau.

Bọn trẻ trung bình 10 tuổi đưa ra trước mặt Cale thứ gì đó được cầm bằng chân trước.

- Hức!

Tên keo kiệt không kìm được xúc động mãnh liệt.

"Con người!

Đây là heo đất mà ta tiết kiệm được!

Ta biết hết rồi, tất cả là để xóa bỏ Biển Tuyệt Vọng đúng không!

Ta đã tiết kiệm rất chăm chỉ!

Hãy dùng cả nó nữa!"

"Em cũng muốn góp phần.

Nhị Hoàng nhất định phải bị ngăn chặn."

"Em cũng chỉ mua nửa phần bánh kẹo thôi rồi gom heo hết!

Dùng hết cũng được!"

Ba con heo đất được đặt ngay trước mặt Cale.

"......."

Cale lặng lẽ nhìn bọn trẻ trung bình 10 tuổi, rồi khẽ liếc sang Thần Chết và Dark Bear.

"......."

"......."

Có ai đó đến gần những người đổ mồ hôi nhễ nhại ấy.

"Cale-nim."

Là Choi Han.

Anh ta lặng lẽ đưa ra một chiếc túi cũ.

"Đây là tiền tôi gom được ạ."

"......."

Cale im lặng nhìn Choi Han và bọn trẻ trung bình 10 tuổi, rồi mở miệng.

"Ha!"

Một tiếng cười gần như là cảm thán bật ra từ miệng anh.

Nhìn bốn sinh vật đang nhìn mình với ánh mắt tuyệt đối không cho phép từ chối, Cale đành mở miệng.

"Ta sẽ dùng thật tốt."

Gương mặt của cả bốn sáng bừng lên.

"Tốt lắm, con người!

Đốt sạch mọi thứ Nhị Hoàng làm đi!"

Nyaaaaong!

Nyaaaong!

"Thật là một quyết định đúng đắn ạ."

- Ta nhất định, sẽ trở nên mạnh mẽ!

Hư hư hức, khực.

Hứccc!

Ta, Lửa Huỷ Diệt, thật sự rất cảm động!

Đón nhận ánh mắt lấp lánh của bốn người, Cale nói với Thần Chết.

"Hoàn tất thiết lập trong vòng hai ngày nhé."

"Huh?"

"Lúc đó, ta sẽ ăn hết."

Két sắt của Han Taek-soo để vài ngày nữa cũng được.

Trước tiên, ăn mấy thứ khác đã.

Cale sắp xếp lại kế hoạch một cách gọn gàng.

Rồi anh nhìn vào hư không và lên tiếng.

"Này, Hệ Thống!

Nghe hết rồi chứ?

Làm tốt vào nha?"

Không có ai trả lời.

Thế nhưng nụ cười của Cale càng đậm hơn.

***

Cùng lúc đó.

BÍPPPPPP—BÍPPPP—-

Hệ Thống lại bắt đầu gào thét.

BÍPPPPPP—BÍPPPPPP—

"Mẹ kiếp, nửa đêm nửa hôm lại nữa!"

"Này, này, gọi Nghiên cứu viên Kim Hae-il, cậu tân binh đó ra đây!"

"Không liên lạc được ạ!"

Hệ Thống gào thét rồi lại gào thét.

Cửa sổ nhiệm vụ trong game lại nứt toác ra.

"Không liên lạc được là sao!"

"Điện thoại đang tắt ạ!"

"Khốn kiếp!

Gọi ngay đi!

Lôi cậu ta tới đây!"

"Này, này, trước mắt mau trấn an Hệ Thống đi đã!"

BÍPPPPPP—BÍPPPPPP—

Hệ Thống gào thét.

Bởi vì Cale đã ra lệnh.

(Hệ Thống cưng quó
 
Cùng Thiếu Gia Đi Xuyên Thế Giới Nào!
Chương 537: Nhân viên mới đó rất đặc biệt (1)


"A."

Từ miệng Trưởng phòng Cha Geon-gi bật ra một tiếng cảm thán.

"...Anh trai cậu bị đau à?"

"Vâng, thưa trưởng phòng.

Anh ấy ốm liên tục, tình trạng đang tệ hơn nên tôi nghĩ mình phải qua đó ạ."

Anh nói với vẻ mặt buồn bã, nhưng giọng lại vô cùng dứt khoát.

"À."

Trước lời của Cale, Trưởng phòng Cha chỉ có thể thở dài.

Hắn cố gắng lấy lại tinh thần.

"...Bây giờ sao?"

BÍPPPPP— BÍPPP—

Âm thanh chói tai như muốn làm nổ tung màng nhĩ.

"Vâng.

Bây giờ ạ."

BÍPPPPPP—-

Vang lên cùng giọng nói kiên quyết của Kim Hae-il là tiếng cảnh báo của Hệ Thống.

'...Hệ Thống đang phát điên thế này- mà đòi đi sao?'

Chiếc mặt nạ ôn hòa mà Trưởng phòng Cha Geon-gi luôn đeo trên mặt, suýt nữa thì nứt toác.

Cũng phải thôi.

Ngày thứ hai rồi.

Hệ Thống thật sự đã làm đủ mọi trò điên loạn.

Không phân biệt lúc nào, chuông cảnh báo luôn vang lên khắp tầng 17, thậm chí toàn bộ tòa nhà trụ sở chính.

Nghe nói nhân viên các tầng khác còn phải đeo nút tai để làm việc.

===================

-Lại nữa!

Cửa sổ nhiệm vụ lại nứt rồi kìa!

->Dạo này bị sao vậy?

->A, điềm quá đi.

===================

Ngay cả trong game Nasojeol, Hệ Thống cũng bùng nổ.

===================

-Hửm?

Lần này không phải cửa sổ nhiệm vụ?

->Font chữ chỗ danh hiệu trong bảng trạng thái bị đổi kia, là lỗi đúng không?

->...A, thật sự điềm quá đi.

->Không phải Hệ Thống gặp vấn đề đấy chứ?

===================

Không hề xuất hiện lỗi nào gây ảnh hưởng trực tiếp đến tiến trình trò chơi.

Nhưng những lỗi nhỏ tinh tế, theo hình thức khác cứ liên tục xảy ra.

===================

-Cảm giác sắp có chuyện lớn xảy ra vậy.

->...A, thật sự điềm quá đi.

—>Thằng cha này cứ gieo điềm hoài vậy.

—-->Tao là người khác mà?

Tao cũng thấy điềm nên mới viết thử chứ bộ?

—---->Gòi gòi.

->A, thật sự điềm quá đi.

—>Thật sự cái đầu mày.

===================

Giữa các người chơi, cảm giác điềm gở bắt đầu âm thầm dâng lên.

Tiến trình game không gặp vấn đề, nhưng chính những vết nứt nhỏ nhặt ấy lại khiến người ta liên tưởng tới một tai họa lớn sắp ập đến.

"...Được rồi...Chuyện riêng của Nghiên cứu viên Kim Hae-il thì tôi cũng đã nghe qua."

Hắn đã nghe được từ Giám đốc Han Seo-hyung.

"Vậy, không biết cậu có người chăm sóc không?

Như cậu thấy đấy, trong tình hình hiện tại chúng tôi thực sự rất cần Nghiên cứu viên Kim."

"...Xin lỗi ạ."

Kim Hae-il mang vẻ mặt mà ai nhìn vào cũng thấy là rất muốn rời khỏi đây càng sớm càng tốt.

BÍPPPPP— BÍPPPPP—

"Trước mắt, tôi sẽ làm cho lỗi hiện tại ổn định rồi mới đi."

Đúng vậy.

Chỉ cần nghiên cứu viên Kim Hae-il xuất hiện, Hệ Thống lập tức ổn định lại.

'...Và hễ không có cậu ta thì nó lại tìm khe hở để gây loạn.

Đến mức có thể nói là chưa từng thấy thứ ch* ch*t nào như thế.'

(Tác giả censor đoạn chửi thành XX á)

Cứ như thể Hệ Thống đang thách thức rằng nếu không có Kim Hae-il thì họ chẳng làm được gì, và gây ra đủ mọi loại hỗn loạn.

Vì thế, toàn bộ tổ 1 của đội vận hành gần như bị trói chặt tại công ty và bước vào chế độ trực khẩn cấp.

'Có thể luân phiên với tổ 2, nhưng.'

Như vậy thì Kim Hae-il sẽ gặp Trưởng phòng Jung Ga-hee.

'Trưởng phòng Jung thân với Tiến sĩ Kang Tae-wan.

Mà Tiến sĩ Kang lại chính là người đưa Kim Hae-il vào đây.'

Nếu chẳng may Trưởng phòng Jung và Tiến sĩ Kang bắt tay lập ra một phe trung lập mới, rồi giám đốc Han Seo-hyung chọn đứng về phía đó, thay vì phe hắn.

Và nếu Kim Hae-il cũng ở phe kia.

'Không thể được.'

Vì vậy, Trưởng phòng Cha Geon-gi không thể nào nói với nhân viên mới trước mắt là 'đừng về' hay 'bám chặt lấy Hệ Thống ở đây mãi đi' được.

"...Nghiên cứu viên Kim.

Nếu vậy, vì tình hình hiện tại đang rất cấp bách, hay là cậu chia sẻ với chúng tôi một phần trong phương thức điều khiển Hệ Thống mà cậu đang xây dựng thì sao?"

"......"

Ánh mắt Nghiên cứu viên Kim Hae-il khi nhìn hắn đã thay đổi.

"...Phương thức đó hiện vẫn chưa ổn định nên không thể chia sẻ được ạ."

Anh từ chối chia sẻ.

'Phải rồi.

Làm sao mà chia sẻ được.

Đó là vũ khí lớn nhất của cậu ta mà.'

Nếu là Trưởng phòng Cha, thì hắn cũng tuyệt đối sẽ không chia sẻ.

"Phùu."

Cha Geon-gi vô thức thở dài.

Hai ngày liền không ngủ tử tế khiến đầu óc hắn mơ hồ như bị sương mù bao phủ vậy.

"...Vậy không xin nghỉ phép, mà chỉ đi một lát rồi quay lại thì sao?"

"Khó lắm ạ.

Tôi không biết khi nào anh trai mới tỉnh lại được-, tôi sẽ cố gắng quay lại sớm nhất có thể."

"Được rồi."

Trưởng phòng Cha Geon-gi làm ngơ ánh mắt khẩn cầu của các nhân viên, và chỉ gật đầu với Cale.

"Mong anh trai cậu sớm khá hơn."

"Cảm ơn trưởng phòng đã thông cảm ạ."

Cha Geon-gi lặng lẽ nhìn Cale cúi chào đầy lễ phép.

Sau khi chào xong, Cale lập tức ổn định lại Hệ Thống.

Rồi không chút do dự, anh chào các nhân viên khác và rời khỏi nơi này.

"...Không làm nổi nữa rồi."

Trưởng phòng Cha nhắm chặt mắt lại.

Hắn đã đưa ra kết luận về Nghiên cứu viên Kim Hae-il.

'Tên ngạo mạn.'

Nhút nhát?

Đúng.

Thông minh?

Đúng.

Cố chấp theo cách riêng?

Đúng.

Kim Hae-il, kẻ có đủ cả ba điều đó, là người biết cách đối nhân xử thế theo cách của mình.

'Tuyệt đối không bao giờ tự hạ thấp giá trị của bản thân.

Và hắn hiểu rất rõ vị trí của mình, rồi biết cách lợi dụng nó một cách vừa phải.'

Liệu Cha Geon-gi có thể để kẻ ấy dưới quyền mình không?

'Nhưng cũng không thể để hắn ngả sang phe khác.

Nếu vậy thì-'

Ánh mắt Trưởng phòng Cha trở nên lạnh lẽo.

Giống như, vừa phát hiện ra một lỗi Hệ Thống bắt buộc phải loại bỏ vậy.

"......."

Và thấy cảnh đó, Trợ lý Baek Mina lặng lẽ rời chỗ rồi nhanh chóng đi ra ngoài.

'Ồ!'

Phát hiện Nghiên cứu viên Kim Hae-il vẫn còn đứng trước thang máy, Baek Mina quay đầu xác nhận cửa phòng Hệ Thống đã đóng, rồi lập tức tiến đến bên Cale.

"Nghiên cứu viên Kim."

"A.

Trợ lý Baek."

Nghiên cứu viên Kim mỉm cười một cách rụt rè.

Ực.

Baek Mina nuốt nước bọt, tiến lại thêm một bước và đứng đối diện anh.

"Cô đi đâu vậy ạ?"

Trước câu hỏi thản nhiên ấy, cô cẩn trọng mở miệng.

"Thưa, liệu tôi còn có thể nắm lấy sợi dây của anh không ạ?"

Nhếch.

Đang nhìn thẳng phía trước, Baek Mina bỗng thấy nụ cười của Kim Hae-il phản chiếu trong cánh cửa thang máy.

'!'

Không hề nhút nhát, mà là một nụ cười lạnh lẽo.

'Quả nhiên, phải nắm lấy kẻ này!'

Trong mấy ngày gần đây, Trưởng phòng Cha đã quá bất lực.

Dĩ nhiên, ngoài Kim Hae-il ra thì tất cả đều bất lực.

'Nhưng sự nghi ngờ nhắm vào Trưởng phòng Cha ngày càng lớn hơn.'

Để không bị Trưởng phòng Jung cướp mất Kim Hae-il, Trưởng phòng Cha của tổ 1 đã một mình gánh vác Hệ Thống.

Chính vì thế, hắn đang bị đánh giá là thiếu năng lực.

'Trưởng phòng Cha nghĩ rằng chỉ cần Nghiên cứu viên Kim về dưới trướng mình là mọi thứ sẽ được giải quyết!'

Nhưng vấn đề là,

'Nghiên cứu viên Kim lại đang định đẩy Trưởng phòng Cha đi!'

Vì vậy, cơ hội đã đến với cô.

'Cơ hội để mình trở thành trưởng đội vận hành!'

Ực.

Lại nuốt nước bọt vì căng thẳng, Baek Mina nhìn chằm chằm Kim Hae-il.

Nghiên cứu viên Kim hạ giọng nói.

"Cô thông minh thật đấy."

"!"

Câu nói đó!

Tim Trợ lý Baek đập thình thịch.

"Nhưng tôi nhớ là hôm qua đã yêu cầu cô đưa ra câu trả lời rồi mà?"

Thế nhưng, lời nói tiếp theo khiến tim cô như rơi thẳng xuống.

"A...!

Cái đó-"

Trợ lý Baek vội vàng tiếp lời.

"Vì Hệ Thống bùng nổ nên mọi người đều phải chờ lệnh, tôi không có cơ hội nói chuyện!

Anh cũng đâu có cho tôi khe hở nào!"

Thực ra là nói dối.

Cô đã do dự và chần chừ, cho đến tận hôm nay mới nhận ra Kim Hae-il là người không thể thay thế được.

'Ánh mắt của Trưởng phòng Cha có gì đó không ổn.'

Ánh mắt Trưởng phòng Cha nhìn Kim Hae-il có gì đó khác thường, không đơn thuần là nhìn kẻ mà hắn muốn kéo về dưới trướng.

Có lẽ hắn đang cân nhắc giữa việc giữ bên cạnh, hay loại bỏ.

Baek Mina là người đã thay Trưởng phòng Cha xử lý không ít việc bẩn thỉu, nên không thể nào không nhận ra điều đó.

"Để tôi xem xét ạ."

Khi giọng nhẹ nhàng của Cale vang lên, Trợ lý Baek vội vàng gật đầu nói.

"Xin cảm ơn!"

Cô cũng không hiểu sao đây lại là chuyện đáng cảm ơn, nhưng vẫn thấy biết ơn.

Và Nghiên cứu viên Kim liền nói với cô điều mà cô luôn muốn nghe.

"Sợi dây của Trợ lý Baek sẽ rất chắc chắn."

"A!"

Gương mặt Trợ lý Baek lập tức bừng sáng.

Thay vì nhìn trực diện, Cale nhìn khuôn mặt đang nhìn anh phản chiếu trên cửa thang máy, rồi chậm rãi quay đầu về phía cô.

Sợ dây của Cale rất chắc chắn

Chỉ là, sợ dây dành cho Trợ lý Baek-

'Mình sẽ tự tay cắt nó.'

Những kẻ bị tình nghi dùng con người làm thí nghiệm vì Thần Tuyệt Đối, bao gồm cả Trưởng phòng Cha và các thân tín của hắn.

Trợ lý Baek rất có thể là nhân vật then chốt trong số đó.

"Thưa Trợ lý Baek, 3 ngày nữa, tôi sẽ hoàn thiện phương thức."

"Đ,Được!"

Cán cân quyền lực sẽ thay đổi!

Nhận ra điều đó, Trợ lý Baek vô thức lắp bắp khi trả lời.

"Nhưng trước đó thì."

Tuy nhiên, lời nói tiếp theo khiến sắc mặt Trợ lý Baek tái nhợt.

"Tôi muốn nắm trong tay một điểm yếu của Trưởng phòng Cha.

Trợ lý Baek biết gì đó mà, đúng không ạ?"

Giọng điệu đầy quả quyết.

Trước ánh mắt kiên định của Cale, sống lưng Trợ lý Baek lạnh toát.

'Chẳng lẽ hắn bảo mình mang điểm yếu của Trưởng phòng Cha đến?'

Phải làm sao đây?

Cô phải nghĩ gì đó, nói gì đó.

Rằng việc này có vẻ khó.

Rằng cô không biết gì cả.

Nhưng khoảnh khắc nghe được lời của Cale.

"Cô biết mình đang ở đâu chứ?"

"!"

Trợ lý Baek lập tức hiểu ra.

Hắn biết hết cả rồi.

Không.

Đúng hơn là,

'Không thể tránh được.'

Một khi đã nắm lấy sợi dây của kẻ này, thì đây là bước bắt buộc phải đi qua.

'...Khốn kiếp!'

Chẳng phải ý hắn là phải dâng lên điểm yếu của Trưởng phòng Cha, thì hắn mới cho cô nắm sợi dây của hắn sao?

Quá nguy hiểm.

'Lỡ sai một bước, bị cả hai phía nắm thóp thì cái đầu của mình cũng treo lơ lửng luôn-'

Đúng lúc đó.

"Hãy đi cùng tôi."

"Hở?"

Trong khoảnh khắc, Trợ lý Baek không hiểu nổi lời của Nghiên cứu viên Kim.

Dù đã nghe rõ, nhưng cô vẫn không lập tức hiểu được ý nghĩa.

Nhưng khi nghe những lời tiếp theo của Cale, gương mặt cô mang một biểu cảm hoàn toàn khác.

"Tôi đâu thể để người của mình một mình gánh chuyện nguy hiểm được."

"......!"

"Tôi thích làm việc cùng nhau."

"A."

"Chỉ cần biết mình đang ở đâu, là có thể cùng bước đi rồi."

Cale mỉm cười nhìn Trợ lý Baek.

"Như vậy chẳng phải sẽ tạo nên sự tin cậy lẫn nhau, một mối quan hệ bình đẳng sao ạ?"

"...Đúng vậy!"

Trong lòng cô dâng trào cảm xúc.

Cô nổi da gà vì sung sướng.

Trợ lý Baek cảm thấy mình đã nắm đúng sợi dây rồi.

Tên này, là người tốt!

'Đúng vậy, nghĩ kỹ thì, mình là người đầu tiên!'

Gần đây không hề thấy ai khác nắm được sợi dây của Nghiên cứu viên Kim.

'Trở thành người thân tín nhất, cùng nhau ở vị trí ngang hàng!'

Mình là người đầu tiên!

Thảo nào hắn coi trọng mình như vậy!

Đỉnh của chóp!

"Đêm hai hôm nữa.

Thế nào ạ?"

"Cứ tin tôi đi.

Tôi sẽ chuẩn bị xong hết."

"Được, thưa Trợ lý Baek."

Đinh!

Đúng lúc đó, cánh cửa thang máy chậm chạp hồi lâu cuối cùng cũng mở ra.

Cale một mình bước vào thang máy trống rỗng và gật đầu chào Trợ lý Baek.

Nhìn theo, Trợ lý Baek nhếch môi nói.

"Danh tiếng của Trưởng phòng Cha cứ để tôi lo.

Anh chắc không rành mấy chuyện đó đâu."

Cô tự tin nói tiếp với Cale đang tỏ vẻ khó hiểu.

"Tôi sẽ kéo hắn ta rơi thẳng xuống đáy vực."

Cánh cửa thang máy khép lại trong lúc Trợ lý Baek còn đang đắc ý.

"Phư-phư."

Trợ lý Baek Mina cố kìm nén tiếng cười và quay lại phòng Hệ Thống.

Còn Cale thì vừa xuống tầng dưới vừa lấy điện thoại ra.

Nhếch.

Trợ lý Baek nói chuyện buồn cười thật.

Vốn dĩ, Cale đã làm việc xong hết rồi.

Cale nhắn tin lại cho Trưởng phòng Jung.

Có lẽ, ai cũng sẽ tha thiết đi tìm Kim Hae-il không biết chừng?

Cale nhẹ nhàng rời khỏi công ty.

- Con người!

Lại có kẻ giám sát bám theo rồi!

Cale dẫn theo kẻ giám sát do Giám đốc Han Seo-hyung cài vào, hướng tới một bệnh viện lớn khá uy tín.

'Nơi có liên kết với CTCP Mặt Trời.'

Một bệnh viện bị tác động bởi Thư ký Choi Seon-hee.

Cale đi thẳng tới phòng đơn 1 người.

Kẻ giám sát sẽ không thể vào trong phòng đơn này.

Ngay từ đầu, việc ra vào tầng bệnh này đã rất khó khăn.

Kẻ giám phát không phải người giám hộ, hơn nữa Choi Seon-hee đã sắp xếp để việc kiểm soát người ngoài nghiêm ngặt hơn bình thường.

Cạch.

Cale bước vào phòng đơn.

"Chỉ cần giả làm bệnh nhân là được à?"

"Vâng, thưa điện hạ."

Alberu Crossman, đóng vai anh trai của Cale, đang đội một bộ tóc giả đen và mặc đồ bệnh nhân.

"Thôi.

Ở đây vẫn xử lý giấy tờ được nên cũng chẳng sao."

Sự kiện Han Taek-soo vài ngày tới sẽ khiến CTCP Vô Sắc bắt đầu lao dốc.

Với tư cách là chủ nhân thực sự của CTCP Mặt Trời, Alberu đang bận rộn chuẩn bị để nhân sự kiện ấy nuốt chửng CTCP Vô Sắc.

Dạo gần đây, Rosalyn cũng rất hiếm khi lộ mặt.

Tên do Raon đặt cho cô lại dài thêm nữa rồi.

Vì trông cô ấy thực sự rất vui, nên Cale không hỏi thêm.

"Bây giờ đi à?"

"Vâng."

Cale tháo kính ra.

Từ lúc nào, mái tóc của anh đã trở lại màu đỏ.

"Tôi đi đây ạ."

"Ta đi nhá, Hoàng Thế Tử!"

Cale và Raon bước vào thế giới game New World, nơi Thần Chết đang chờ ở Tà Vực 7.

"Cậu có thể dùng cái gương.

Mọi thứ đã được sắp xếp cả rồi."

"Huh.

Ông không theo cùng à?"

Trước câu hỏi của Cale, Thần Chết bình thản đáp lại.

"Không được để bị lộ.

Phải trốn kỹ chứ."

"Ờ.

Vậy lúc về nói chuyện chút nhé."

Ực.

Thần Chết nuốt khan và len lén tránh ánh mắt anh.

Bộp.

Bộp.

Cale vỗ nhẹ lên vai ông lão, Đại Tướng, rồi thì thầm với Thần Chết.

"Ông hãy nói chi tiết, vì sao ngươi lại thành ra thế này.

Thần Giới bây giờ loạn đến mức nào.

Cả Thiên Giới nữa.

Nói hết ra đấy."

Giọng Cale thật dịu dàng làm sao.

"Nếu dám giấu hay né tránh thì tôi sẽ không để yên đâu."

"...Ưm.

Híc."

Thần Chết với gương mặt ông lão xụ mặt xuống.

Cale thẳng thắn phớt lờ, rồi mở tấm gương ra.

Nyaaaaong!

Nyaaaong!

Bọn trẻ trung bình 10 tuổi, và Choi Han tiến lại gần Cale.

Đó là những người sẽ cùng đi.

Paaaat!

Ánh sáng đen rực rỡ bao trùm lấy họ.

Nhìn ánh sáng ấy, Cale nghĩ thầm.

'Hồi hộp thật.'

Khi ánh sáng tan đi, Cale đã đứng trước một hầm mỏ.

Đập vào mắt đầu tiên là vàng.

"Thưa Đấng Thanh Tẩy."

Người tiếp đón Cale là một thành viên của Giáo hội Lửa Thanh Tẩy.

"Chúng tôi đã chờ ngài ạ."

Chính xác hơn là Giáo Hoàng.

Thế giới Xiaolen.

Chính tại nơi này, Cale đã lần đầu tiên xử lý một trong các gia tộc Thợ Săn là gia tộc Hắc Huyết.

Hiện ở đây đang là ban đêm.

"Mm.

Lần trước ta đã nhận được đủ rồi."

Những mỏ liên kết với Roan.

Thông qua chúng, Roan đang mở rộng thế lực sang các quốc gia khác, còn nhà Công tước Henituse thì ngày càng hùng mạnh hơn.

Cale định sử dụng một vài trong số đó.

"Không phải vậy ạ.

Thứ này khác với lần trước."

Xiaolen và người của thế giới ấy truyền đạt ý chí của mình.

"Chúng tôi chỉ muốn góp sức cho những việc ngài sắp làm thôi ạ."

Nếu là để kết liễu bọn Thợ Săn, họ muốn giúp đỡ.

Không chỉ riêng Xiaolen.

Tất cả thế giới mà Cale từng đi qua đều gửi đến ý chí của mình.

Đây không phải là để báo đáp.

Chúng tôi cũng muốn chiến đấu.

Cale tiếp nhận ý chí ấy.

Bởi anh cảm nhận được tấm lòng của những thế giới từng suýt bị Thợ Săn hủy diệt và của các sinh linh nơi đó.

- Khư khư khư.

Miễn phí, miễn phí!

Cale phớt lờ tiếng cười của tên keo kiệt.

Dù sao đi nữa, người ta đã muốn giúp thì cũng chẳng có lý do gì để từ chối.

"Mọi người đều muốn được gặp Đấng Thanh Tẩy.

Nhưng Hoàng Đế bệ hạ và Rồng Aphei thì-"

"Bận rồi ạ."

"Vâng.

Đúng là như vậy."

Giáo Hoàng đã một mình đến hầm mỏ.

Bà ngẩng đầu nhìn Cale rồi nói.

"Đã chuẩn bị xong hết rồi ạ."

Thế giới Xiaolen.

Tại đây, Cale đã hợp tác với Công Chúa, không, giờ là Hoàng Đế Olivia, Rồng Aphei, và Cây Thế Giới giả nữa.

Tuy anh muốn gặp tất cả những người này một lần.

'Nói thật thì hơi lười.'

Hơn nữa.

'Bận quá.'

Giáo Hoàng vỗ tay.

'Thật sự rất bận.'

Chát!

Các ánh đèn bừng sáng quanh lối vào mỏ.

"Xin mời ngài vào.

Chúng tôi sẽ chờ ở đây."

Mm.

Cale nhìn Giáo Hoàng một lúc, rồi dời ánh mắt xuống chân núi.

- Con người à, gần ngọn núi, phía dưới kia có rất nhiều người đó.

Có vẻ họ không phải đến để giám sát hay đề phòng, mà để được nhìn thấy Cale hoặc bảo vệ Giáo Hoàng.

"Mm."

Cale trầm ngâm một lát rồi mở miệng.

"Có ai bảo ngài tôi đến đây làm gì chưa ạ?"

"...Tôi chỉ nghe rằng để cứu thế giới, ngài cần làm việc này ạ."

Haizz, Thần Chết thì rất là hắn rồi.

Xem ra truyền đạt cũng chẳng làm ra hồn.

Hôm nay Cale không rảnh để giải thích tường tận.

Phải vét sạch chỗ này.

Phải vét sạch thế giới khác.

Mà, bên trong New World cũng cần vét một lượt nữa.

"Mm.

Xin đừng bất ngờ nhé ạ."

"Vâng?

Vâng.

Những gì Đấng Thanh Tẩy làm hẳn đều có lý do, tôi sẽ tin tưởng và chờ đợi."

"Mm."

Cale để lại cho Giáo Hoàng một lời nhắc nhở.

"Nếu thấy nguy hiểm thì xin hãy rút lui."

"Dạ?"

Giáo hoàng Hỏi lại, nhưng Cale không đáp mà chỉ dẫn đoàn người bước vào trong mỏ.

- Hổn hển.

Hổn hển.

Giữa lúc đó, Cale nghe thấy kẻ keo kiệt hít thở dồn dập giống như tên Thèm Khát Sự Chú Ý.

- Ha!

Hồi hộp!

Hồi hộp đến phát điên rồi!

Giọng của kẻ keo kiệt ngày càng cao.

- Ư A A!

Tất cả là của ta!

Của ta hết!

Hổn hển, hổn hển!

Có thứ gì đó đang phản chiếu dưới ánh đèn ma thuật.

- Vàng!

Vàng!

Vàng thô chưa được tinh luyện.

- Vàng, vàng!

- Khư khư khư khư!

Chỉ cần lấy vàng ra thôi!

Làm được!

Tên keo kiệt gào lên bằng giọng điên cuồng.

- Dùng lửa nung chảy hết rồi nuốt vào là xong!

Khưhahahaha!

Đùng đoànggg-

Xung quanh Cale, ánh sáng đỏ bắt đầu lan ra.

Khác với bình thường.

Nó sền sệt như dung nham chảy xung quanh.

- Vàng của ta!

Vàng của ta!

Vàng của ta!

Vàng!

Vàng!

Vàng!

"Tỉnh táo lại đi."

Cale nói với tên keo kiệt.

Và Raon cất giọng đầy nghi hoặc.

"Con người à, sao ngươi lại cười như vậy?"

Cale đặt tay lên trước ngực.

Thịch.

Thịch.

Thịch.

Anh trả lời câu hỏi của Raon.

"Vì hồi hộp quá."

Đã lâu lắm rồi.

Mới thấy hồi hộp thế này.
 
Back
Top Bottom