Nhưng khác với tổ 2, tổ 1 không cho phép tân binh Cale đứng ra xử lý.
"Xác định nguyên nhân mau!"
Mọi thứ bắt đầu lặp lại theo đúng quy trình của ngày hôm qua.
Bíppppp– Bípppp—-
Hệ Thống gào rú dữ dội đến mức toàn bộ tầng 17 rung lên, chắc chắn âm thanh cảnh báo này sẽ lan sang cả những tầng khác.
"Thu thập dữ liệu trước!"
"Bắt đầu truy vết mô hình!"
"Có cần kết nối AI hỗ trợ với máy chủ không?"
CTCP Vô Sắc, đặc biệt là những nhân viên thuộc đội vận hành - những người ngày ngày đối diện trực tiếp với Hệ Thống - về cơ bản đều là những người năng lực không hề tầm thường.
Lỗi giống hệt đêm qua lại tái diễn.
-Con người, khác với hôm qua!
Ở các tầng khác không có chuông cảnh báo!
Đội an ninh cũng chưa tới!
Chỉ mới một ngày trôi qua, nhưng xem ra họ đã nghĩ ra được cách ứng phó riêng.
"......."
Cale đứng nhìn cảnh không ai nhường chỗ cho mình dù anh đã chủ động bước ra, rồi chậm rãi mở miệng.
Dĩ nhiên, vài người như Trợ lý Im Jeong-gyu, Trợ lý Baek Mina, Trưởng phòng Cha Geon-gi đều đang quan sát Cale
"Quả thật là đã có biện pháp đối phó ở mức độ nhất định rồi."
Trợ lý Baek đứng bên cạnh nghe vậy thì hừ mũi cười khẩy.
"Tất nhiên.
Tổ vận hành 1 bọn tôi giỏi đến mức nào chứ-"
"Đúng thế.
Xem ra trụ sở chính cũng sẽ khá yên tĩnh đây."
Cale không phải đang nói với Trợ lý Baek.
'Này.
Hệ Thống.'
Cậu chỉ có vậy thôi à?
Cậu nắm được toàn bộ tòa nhà này mà, đúng không?
Sắc mặt của tân binh Kim Hae-il trở nên cứng đờ.
Với gương mặt đầy lo lắng, anh lên tiếng.
"Tôi cảm thấy, chuyện này sẽ không dừng lại ở mức đó đâu-"
Khoảnh khắc anh dứt lời.
"Ầy, làm gì có.
Hệ Thống hôm qua xảy ra lỗi lớn như vậy cũng là lần đầu mà-"
Trợ lý Baek vừa phản bác với vẻ không tin thì.
"Chết rồi!
Mô hình bị loạn hết rồi!
Không thể dự đoán được!"
"Chúng tôi đang cố thu thập dữ liệu, nhưng lỗi liên tục phát sinh!"
"AI hỗ trợ đã bị văng ra!
Không thể tích hợp!"
Hệ Thống đột ngột trở nên điên cuồng hơn hẳn.
'Đúng rồi.
Hệ Thống.
Cậu làm được mà!
Đừng làm cho có đấy!'
Trong lòng, Cale ra sức cổ vũ Hệ Thống.
Như thể nghe được tiếng lòng ấy, Hệ Thống bắt đầu náo loạn không kiêng nể gì nữa.
BÍPPPPP— BÍPPPPPP—
"Có vẻ như Hệ Thống đã can thiệp vào chương trình an ninh của tòa nhà rồi!"
"Điên thật, đây chẳng phải là lệnh sơ tán do hỏa hoạn sao!"
"Hệ Thống đang bùng nổ!
Nó đang tìm cách chiếm quyền kiểm soát cả trụ sở chính!"
Cả tòa nhà lại một lần nữa bị nhấn chìm trong đủ loại âm thanh như đêm qua.
Mức độ hỗn loạn lớn đến nỗi nhân viên bình thường cũng không thể không nhận ra được.
Nhưng vẫn chưa hết.
Hệ Thống là kiểu đã làm thì làm cho tới cùng.
"Trưởng phòng!"
Tiếng hét khẩn cấp của một nhân viên xé toạc hàng loạt âm thanh cảnh báo.
"Họ nói rằng màn hình nhiệm vụ đang bị nứt ra!"
"!"
Sắc mặt Trưởng phòng Cha lập tức cứng lại.
Khác với đêm qua, lỗi của nhiệm vụ lần này đã lan tới cả New World.
===================
-Gì vậy?
Màn hình nhiệm vụ bị nứt nè?
Chỉ mình tôi thôi à?
->Khum khum.
->Tôi cũng thế.
Lỗi à?
->Hay là hint sự kiện sắp tới?
->Nhưng nứt kiểu này thì quá lộ liễu rồi còn gì?
===================
Gương mặt Trưởng phòng Cha nhăn lại khi vội vàng lướt qua bảng tin.
'Không được!'
Tuyệt đối không thể để tổ 1 do ta phụ trách xuất hiện vết nhơ lớn như vậy!
Sự khẩn trương hiện rõ trong ánh mắt hắn ta.
Rồi ánh nhìn ấy chạm phải một người.
Dáng đứng co rúm có phần lúng túng, nhưng đôi mắt nâu sẫm lại nhìn thẳng vào hắn không hề né tránh.
"...Nghiên cứu viên Kim."
Kim Hae-il.
Khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt đầy kiên định ấy, Trưởng phòng Cha biết mình không thể không mở miệng.
Uuung-
[Giám đốc điều hành Han Seo-hyung]
Cùng bởi trên màn hình điện thoại hắn hiện lên cái tên ấy.
"Cậu làm được không?"
"...Vâng."
Kim Hae-il đáp lại bằng giọng điệu trầm tĩnh, rồi chậm rãi tiến về trung tâm tầng 17, nơi đặt bản thể của Hệ Thống - quả cầu kim loại đen.
Bước chân ấy không hề gấp gáp, nhưng cũng chẳng chậm chạp.
Ngược lại, đó là những bước đi mang theo sự chắc chắn và một niềm tin không lay chuyển.
BÍPPPPP— BÍPPPP—-
Cale bước về phía Hệ Thống đang gào rú, rồi dừng lại trước quả cầu kim loại ấy.
'Để phòng tình huống bất trắc, tốt nhất anh nên làm cho đủ hình thức.'
Anh nhớ lại lời khuyên của Trưởng phòng Jung tối qua, và làm theo đúng như vậy.
'Chỉ cần lần đầu làm đúng theo quy trình, phần còn lại thì anh có thể tự xử lý ạ.'
Anh đứng trước vật thể hình chữ nhật nằm ngay trước quả cầu kim loại.
Đó là một trụ chữ nhật cao ngang eo Cale, mặt trên hiện lên một màn hình.
Thiết bị duy nhất có thể kết nối với Hệ Thống, từ đó điều chỉnh và can thiệp vào Hệ Thống.
Tất nhiên, chỉ những người được cho phép mới có thể làm điều đó.
Cale đã đăng ký từ hôm qua rồi.
Anh đưa tay ra đặt lên thiết bị.
Cale chuyển màn hình sang chế độ nhận diện giọng nói.
"Hệ Thống."
BÍPPPPP— BÍPPPP—
Giữa tiếng kêu đinh tai, anh nói dứt khoát dù co rúm người.
"Nếu không muốn lặp lại chuyện như hôm qua, thì bình tĩnh lại đi."
Khoảnh khắc ấy, biểu cảm của mọi người trở nên kỳ quái.
"Ha!
Nói linh tinh cái gì vậy chứ!"
Trợ lý Baek tỏ ra không thể tin nổi.
Cứ tưởng cậu ta sẽ làm chuyện gì ghê gớm lắm, ai dè chỉ xác nhận người dùng, rồi nói chuyện với Hệ Thống thôi sao?
Nếu nói vài câu mà dừng được, thì đã dừng từ lâu rồi!
'Bị điên à?'
Kim Hae-il, tên này đầu óc có vấn đề thật sao?
Khuôn mặt Trợ lý Baek nhăn lại, bản tính thật vốn kiềm chế trước mặt tân binh chuẩn bị lộ ra-
"!"
"......!"
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Bíppp-.
Âm thanh dừng lại.
"...Không phải chứ, thật sự dừng rồi à?"
Không.
Chuyện này.
"Vô lý vậy?"
Trợ lý Baek còn kinh ngạc hơn cả lúc nãy.
Nhưng sự thật là Hệ Thống đang dần ổn định lại.
"Mọi người đều biết."
Nghiên cứu viên mới Kim Hae-il bình thản lên tiếng.
"Hệ Thống nghe và nhận thức được tất cả."
Đó là một sự thật ai cũng biết.
"Và càng về sau, năng lực của Hệ Thống càng được nâng cao, theo đó ngày càng trở nên giống con người."
Đây cũng là điều mà mọi người mặc nhiên thừa nhận.
"Theo phán đoán cá nhân của tôi, sự bùng nổ hiện tại của Hệ Thống không phải là lỗi trong game, mà là lỗi do chính Hệ Thống tạo ra."
Lỗi do Hệ Thống tạo ra.
Trước lời đó, vài người nuốt khan.
'Chúng ta cũng đang nghi ngờ như vậy.'
'Chúng ta không thể tìm thấy lỗi trong bất kỳ hành động nào mà chúng ta đã làm.
Vì vậy, câu trả lời nằm trong Hệ Thống.'
Các nhân viên không để lộ suy nghĩ thật, mà chỉ lặng lẽ gật đầu.
"Vì vậy, về nguyên nhân Hệ Thống tạo ra loại lỗi này, tôi cho rằng cần phải quan sát Hệ Thống một cách kỹ lưỡng hơn và tiến hành điều chỉnh.
Đặc biệt, chúng ta cần có phương tiện để có thể kiểm soát Hệ Thống."
Kiểm soát Hệ Thống.
Nghe đến đó, dường như tất cả mọi người đều đồng tình.
Tất nhiên, Cale vẫn nhận ra biểu cảm của vài nhân viên có phần khác đi.
'Là phe tôn trọng quyền tự chủ của Hệ Thống.'
Không phải cứ là người của tổ 1, cứ ủng hộ nhà họ Han thì đều là thân tín của Trưởng phòng Cha Geon-gi.
'Có người làm việc cho gia tộc Vô Sắc, và cũng có người không.'
Cần phải phân biệt rõ điều đó.
Cale tiếp tục nói trong khi che giấu nội tâm của mình.
"Và phương pháp để kiểm soát là-"
Cale tạm ngừng.
Thế rồi nói tiếp.
"Khi cảm nhận được mối đe dọa đối với bản thân, Hệ Thống sẽ xảy ra phản ứng."
Đây là điều cơ bản nhất.
"Và hôm nay cũng vậy, Hệ Thống đã phản ứng lại lời nói của tôi."
Ưm.
Ai đó khẽ cảm thán.
"Nghiên cứu viên Kim Hae-il."
Lúc này, Trưởng phòng Cha lên tiếng.
"Vậy đêm qua, cậu đã tạo ra mối đe dọa đối với Hệ Thống sao?"
"Tôi đã cho Hệ Thống biết rằng tôi cũng có thể điều khiển nó."
Mắt Cha Geon-gi loé lên.
'Lỗi do hệ thống tạo ra.'
'Hệ Thống phản ứng trước mối đe dọa.'
Đối với những gì Kim Hae-il vừa nói, Trưởng phòng Cha nhận ra một điều.
'Hệ Thống đã tạo ra lỗi này để phản ứng lại mối đe dọa.'
Bởi vì Hệ Thống không thể nói chuyện.
Nó hẳn đang cảm nhận được việc gia tộc Vô Sắc đang cố kiểm soát hoặc loại bỏ nó.
'Và nó cũng biết những gì đang diễn ra trong New World.'
Hệ Thống muốn bảo vệ New World.
Nó tồn tại vì New World.
Vì vậy, nó đã tạo ra loại lỗi ấy.
'Hầu hết mọi người vẫn chưa biết đến mức này.'
Họ chỉ đơn thuần cảm thấy rằng Hệ Thống quá cao cấp đến mức phát sinh lỗi, và vì thế cần phải kiểm soát.
'Trong tình huống ấy mà lại giành được phương thức kiểm soát Hệ Thống một cách hoàn hảo sao?'
Cha Geon-gi mỉm cười và hỏi.
"Vậy những gì cậu đã nói với Hệ Thống hôm qua, chính là phương thức cơ bản để thực hiện việc kiểm soát đó sao?"
"Vâng."
"Hệ Thống đã nghe phương thức đó, và phán đoán rằng nó khả thi nên mới dừng lỗi, không, dừng bùng nổ?"
"Vâng.
Có lẽ nó đã cảm nhận được mối đe dọa đối với hành vi bùng nổ của mình."
Lỗi.
Thay cho từ đó, Trưởng phòng Cha đã dùng từ bùng nổ.
"Vậy thì hiện tại, Nghiên cứu viên Kim Hae-il đang trong quá trình tạo ra phương thức đó."
"Vâng."
Một phương thức có thể kiểm soát Hệ Thống, thứ gần như đã trở thành thế giới thật mang tên New World và tiến hóa như con người.
Hơn nữa, do mình nhân viên này đã tạo ra.
"Wow."
Trưởng phòng Cha cảm thán.
Lời trống không vô thức bật ra vì quá bất ngờ, rồi lại nhanh chóng trở về kính ngữ.
"Chuyện này, dù có muốn giúp thì tôi cũng không giúp được gì thật.
Trừ khi biết toàn bộ phương pháp."
"Vâng."
Có lý do để Kim Hae-il từ chối đề nghị của Trợ lý Baek.
Cô ta thực sự không cần thiết.
"Nhưng mà, Nghiên cứu viên Kim."
"Vâng, thưa Trưởng Phòng."
"Dù cậu có tự tay thiết kế toàn bộ phương pháp thì việc thu thập dữ liệu, mô phỏng, chỉnh sửa mô hình... vẫn sẽ cần sự trợ giúp của người khác.
Cậu biết chứ?"
"Vâng, vâng!"
Kim Hae-il cúi đầu gật gù trong tư thế rụt rè.
Cậu ta không hề toát ra sự cố chấp muốn tự mình làm tất cả.
"Đến lúc đó, cậu sẽ cùng làm với các nhân viên khác ở đây chứ?"
"Vâng.
Nếu mọi người có thể, giúp đỡ, tôi muốn, cùng làm ạ!"
"Tốt lắm."
Trưởng phòng Cha gật đầu rồi khẽ vỗ tay.
Chát!
Các nhân viên đang ngơ ngác nhìn Kim Hae-il, bỗng giật mình hoàn hồn trước âm thanh đó.
Trưởng phòng Cha chỉ thị cho họ xử lý hậu quả của sự bùng nổ, đồng thời quay lại công việc ban đầu.
"Trợ lý Baek.
Hãy chuẩn bị cho Nghiên cứu viên Kim một không gian có thể tập trung làm việc.
Dùng phòng họp ở văn phòng chúng ta chỗ tầng dưới, chắc là được nhỉ?"
"Vâng.
Tôi hiểu rồi ạ!"
Tầng dưới.
Tổ 1 và tổ 2 đang chia nhau sử dụng một tầng.
CCTV ở tầng của tổ 2 nằm trong tay tổ 2.
'Phải chỉnh lại CCTV của phòng họp thôi.'
Cale sắp xếp lại suy nghĩ rồi đi theo sau Trợ lý Baek đang tiến gần.
"Mời đi theo tôi."
Với gương mặt hơi khó chịu, Trợ lý Baek dẫn Cale xuống tầng dưới.
Những nhân viên khác tuy đã quay lại tập trung làm việc, nhưng vẫn liếc mắt nhìn Cale không ngừng.
'...Ghê thật.'
'Hệ Thống lại có thể chỉ vì lời nói mà cảm nhận được mối đe dọa đến thế sao?'
Một nhân tài cực kỳ đáng sợ đã bước chân vào CTCP Vô Sắc.
Vẻ rụt rè nhút nhát trước kia, giờ lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác.
Đó là điều đương nhiên.
'Chỉ nghe về một phương thức còn chưa được xác định, mà Hệ Thống đã cảm thấy bị đe dọa nghiêm trọng đến thế?'
'Tên này đáng sợ thật đấy.'
'Quá khủng rồi.
Từ giờ mọi thứ chắc sẽ thay đổi lớn đây.'
Một con người không chỉ xuất sắc vượt trội, mà vô cùng đáng sợ đã xuất hiện.
Trong vô thức, các nhân viên đều nghĩ như vậy.
'Tên điên!
Đúng là tên điên thật rồi!'
Trợ lý Baek, người dẫn đường cho Cale, hoàn toàn chắc chắn rằng một kẻ điên thực sự đã xuất hiện.
'A, Làm sao đây?
Thân thiết với hắn?
Hay giả vờ không biết?'
Trợ lý Baek Mina đang chìm trong suy nghĩ thì hai người bước vào thang máy.
"Thưa Trợ lý Baek."
"Ừm?"
Nghe Kim Hae-il gọi, cô định quay đầu nhưng rồi khựng người trước những lời tiếp theo.
"Tôi muốn đi lên rất cao."
"......!"
"Người mà Giám đốc Han yêu quý nhất là Trưởng phòng Cha, đúng không ạ?"
"!"
Cale không việc gì lại chỉ nhắm vào Trưởng phòng Cha cả.
Trước hết, phải làm rung chuyển tay chân của hắn ta đã.
"Bây giờ có vẻ điều đó sẽ thay đổi phải không ạ?"
"Cậu-"
Trợ lý Baek Mina thấy Kim Hae-il đang mỉm cười và nhìn chằm chằm vào mình, trái ngược với đôi vai co rúm.
'Tên này-'
Một biểu cảm hoàn toàn khác với những gì cô từng thấy trước đó.
Nếu đó mới là bộ mặt thật của hắn-
'Không đùa được đâu!'
Một kẻ thật sự đáng sợ đã bước vào nơi này.
"Người mà Giám đốc Han trân trọng nhất, sớm thôi sẽ là tôi."
"!"
Trước Trợ lý Baek Mina không thể thốt nên lời, anh nói khẽ như thì thầm.
"Và tôi muốn có một người đứng giữa tôi và Giám đốc Han để kết nối chúng tôi."
Baek Mina lập tức hiểu ra ý của câu nói đó.
'Thay vì Trưởng phòng Cha, người trở thành lựa chọn số một của Giám đốc Han sẽ là tôi.
Và tôi chưa định leo thẳng lên ngay.'
Một tân binh mà lập tức trở thành trưởng phòng hay lãnh đạo, thì trông không được hay chút nào.
'Vì vậy, giữa tôi và Giám đốc Han cần có một người trung gian, một người biết nối sợi dây thật khéo léo.'
Và bây giờ, Kim Hae-il chọn người đó là Baek Mina.
Nhếch.
Tân binh rụt rè ung dung mỉm cười.
"Thưa Trợ lý Baek.
Muốn leo cao hơn, không phải nên nắm một sợi dây chắc chắn hơn sao?"
"......."
"Tôi-"
Đing.
Cửa thang máy mở ra.
Bên ngoài không có ai.
Trước khi bước ra, Kim Hae-il tiến lại gần Baek Mina hơn và thì thầm bên tai cô.
"Tôi, muốn loại bỏ Trưởng phòng Cha.
Trưởng phòng 1 sẽ là tôi.
Còn người phụ trách quản lý đội vận hành sẽ là cô Baek Mina.
Thấy sao ạ?"
Cale nhấn nút mở cửa đang chuẩn bị đóng lại, rồi vừa bước ra ngoài vừa nói.
"Tôi đã đưa ra một tương lai rất rõ ràng.
Còn đằng ấy thì sao?"
"......."
Baek Mina không thể nói được lời nào.
Bởi vì lúc đó, cô chợt nhận ra, rằng Trưởng phòng Cha chưa từng đưa cho cô bất kỳ bức tranh tương lai nào cả.
Chỉ là mỗi khi cô vùng vẫy vì muốn leo lên, hắn ta lại ném cho cô một phần thưởng nhỏ để giữ chân.
"Có thể dẫn tôi đi được không ạ?"
Với gương mặt rụt rè, Kim Hae-il hỏi.
"...Được.
Tôi sẽ dẫn cậu."
Baek Mina nuốt nước bọt, rồi dẫn Cale đến phòng họp.
Cô không đưa ra câu trả lời khẳng định hay phủ định.
Nhưng chính điều đó đã thể hiện rằng lòng cô bắt đầu dao động.
"Từ giờ đến mai, tôi sẽ chờ câu trả lời."
Lời Kim Hae-il nói khi cô rời khỏi phòng họp đâm thẳng vào tim cô.
Liệu đây sẽ là lưỡi dao, hay là trái ngọt mê người.
Ngay cả cô lúc này cũng chưa thể biết được.
"......."
Cale với vẻ mặt phức tạp lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Baek Mina rời đi, rồi quay lại căn phòng chỉ còn một mình.
-Con người, ở đây cũng có CCTV!
Nhưng chỉ có một cái!
Không có thiết bị nghe lén!
Cale ngồi vào vị trí ngoài tầm quay của CCTV rồi mở điện thoại lên.
Dĩ nhiên, chiếc laptop đặt đó chỉ để làm màu cũng được mở ra.
"...Hẳn đã nhận ra rồi."
Nếu là Trợ lý Baek Mina, hẳn cô ta đã cùng Trưởng phòng Cha nhúng tay vào những việc bẩn thỉu đó.
Muốn tìm ra các chứng cứ liên quan đến Trưởng phòng Cha, cô ta sẽ là một chiếc chìa khóa rất tốt.
"Phư."
Cale nở một nụ cười mãn nguyện.
- Cale.
Tên keo kiệt gọi anh, nhưng anh làm như không nghe thấy.
Thay vào đó, anh mở ứng dụng nhắn tin trên điện thoại và liên lạc với một người nào đó.
- Cale, vàng!
Tiền!
Tên keo kiệt kêu gào như sắp khóc, nhưng Cale vẫn làm việc của mình.
Tổng Thư Ký Kang Geun-mok.
Kẻ đã phản bội Chủ tịch danh dự Han Taek-soo, và hiện đang được Cale bảo vệ an toàn.
Hắn nắm gần như toàn bộ những bí mật sâu kín của Han Taek-soo.
Vì vậy,
- Ồồ!
Cuối cùng cũng tới rồi!
Giọng nói đầy niềm vui của tên keo kiệt vẫn tiếp tục bị phớt lờ.
Chính xác hơn, Lửa Hủy Diệt, tên keo kiệt sẽ ăn.
Một lúc lâu sau, Kang Geun-mok mới trả lời.
Mm.
Dù anh đã nói rất thẳng thắn nhưng thấy Kang Geun-mok không hiểu, Cale chỉ nhắc lại mục đích một lần nữa.
Được rồi.
Cale nở nụ cười hài lòng.
- Khưhahaha!
Cuối cùng ta cũng có thể mạnh lên rồi!
Vàng của ta!
Tiền của ta!
Dù là Nhị Hoàng hay gì đi nữa, ta sẽ thiêu hết thành biển lửa!
Khưhahaha!
Lửa Hủy Diệt, tên keo kiệt cũng vô cùng hài lòng.
Nhưng với Cale, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Sau giờ tan làm, Cale đăng nhập vào New World.
"Dark Bear."
"Vâng!"
"Eden Miru."
"?"
Cale để Dark Bear Tàn Bạo - kẻ quản lý Tà Vực 7, và Rồng Hỗn Huyết Eden Miru - chủ nhân Tà Vực 7, ngồi xuống trước mặt mình rồi nghiêm túc nói.
"Có mỏ vàng vô chủ nào không?"
"?"
"Kiếm cho ta vài mỏ vàng."
"!"
"À, đá quý với tiền cũng được.
Ta cần ăn."
"!!"
Không chỉ vậy, Cale còn nói trước với các thành viên trong nhóm.
"Có lẽ trong khoảng một ngày, tôi sẽ phải đi nhiều nơi đấy."
Anh nhờ Thần Chết.
"Cho tôi đi đến vài thế giới."
"Tại sao?"
"Để xử lý vài mỏ của tôi.
À không, để tôi ăn."
"Hở?"
Lửa Hủy Diệt - tên keo kiệt lúc này mới nhận ra rằng mình đã hiểu lầm Cale.
- ......!!!
Khi tên keo kiệt run rẩy đến mức không thốt nên lời, Cale cuối cùng cũng mỉm cười.
"Phải làm tới mức này chứ."
Đã quyết định tiêu tiền, thì phải tiêu cho ra hồn.
Sau khi đối diện với Nhị Hoàng, Cale đã hạ quyết tâm.
Làm gì cũng phải làm cho đàng hoàng.
- ...Cậu, cậu đúng là Thiên Thần Tiền!
Không, cậu là Thần Tiền!
Không, cậu chính là Tiền!
Cale không buồn để tâm tới những lời lảm nhảm hỗn loạn của tên keo kiệt.
Và trong lúc Cale bận rộn hành động như vậy.
Từ sự việc xảy ra giữa ban ngày tại CTCP Vô Sắc, bên trong công ty bắt đầu lan truyền những lời đồn kỳ quái về tân nghiên cứu viên Kim Hae-il.