Ngôn Tình Cùng Ta Qua Từng Thế Giới

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 60: Công Chúa Phế Vật Và 5 Vương Gia 22


Nghe Đoàn Huy trả lời thì Hoàng My cũng chỉ cười nhẹ cho qua.

Nhưng ai đó không phải là hoàn toàn thoải mái khi ở cạnh người con gái mình yêu mà là cực kì khó chịu vì trên nóc nhà lại có một thanh niên nào đó đi nhìn ngang nhìn dọc hai người.

"Bảo bối ta nuôi muôn đời mà cứ bị dòm ngó vậy thì rất nguy hiểm! Ta cần phải loại bỏ những thứ không cần thiết rồi...!!" Đoàn Huy nổi lửa giận trong lòng.

- Có chuyện gì sao?! - Hoàng My cảm thấy có gì không đúng khi hôm nay Đoàn Huy cứ đơ liên tục.

- Không có chuyện gì đâu! Chúng ta đi dạo một chút nữa rồi về.

- Đoàn Huy xua tay rồi cười cười.

Nói rồi Đoàn Huy dìu Hoàng My bước đi.

Nụ cười trên môi vẫn dịu dàng nhưng nếu kết hợp với ánh mắt sâu không thấy đáy đang liếc về người trên nóc nhà kia thì thật sự rất đáng sợ.

Tác giả: "..." *Sợ hãi các thứ
Đoàn Huy: "..." Bỏ cái bản mặt đó nha bà! Bà sợ mà còn đủ dũng khí để viết dòng thoại này của tôi.

Tác giả: "..." Ta đổi nhân vật chính bây giờ!
Thằng ở trên nóc nhà từ nãy đến giờ thì hơi bị rùng mình mà hắt xì vài cái.

- Có ai ở đây sao?! Tôi nghe tiếng hắt xì.

- Hoàng My quay đầu ra đằng sau.

- Chắc là con cẩu nào đấy thôi! Kệ nó đi! Chúng ta đi thôi.

- Đoàn Huy híp mắt lại.

Tần - Cẩu - Quan: Hắt xì!! /Xoa mũi/Trời lạnh quá! Chắc bị cảm mạo rồi! Về cung Tam ca xin vài thảo dược vậy.

Cảm thấy người trên nóc nhà đã phi thân đi, Đoàn Huy liền bế cô lên.

- Anh làm sao vậy?! - Hoàng My thật sự rất mệt mỏi với cái tính thích bế xốc cô lên của Đoàn Huy.

- Chỉ sợ bảo bối mỏi chân thôi...! - Đoàn Huy cúi đầu hôn nhẹ vào trán cô.

Sau nụ hôn nhẹ nhàng của Đoàn Huy thì cô bỗng ngủ thiếp đi.

Đoàn Huy cười nhẹ rồi phi thân về phòng cô.

Dưới ánh nắng nhẹ buổi trưa của mùa đông, trong một căn phòng dành cho khách của hoàng cung Danh quốc.

Chàng trai có mái tóc trắng xóa, ngũ quan tinh xảo đang vuốt bàn tay nhỏ bé trắng bệch của cô gái có mái tóc đen huyền ảo, quốc sắc thiên hương nằm ngủ trên giường.

Nhìn kiểu gì cũng giống b**n th**.

Đoàn Huy: "..." b**n th** cái beep!!
Tác giả: "..." Beep beep cái quần đùi!!
- Anh thật không thể tưởng tượng nếu một ngày em rời xa anh...! - Đoàn Huy gục đầu xuống bàn tay Hoàng My, cảm nhận sự lạnh lẽo từ tay cô trên từng tế bào, giọng nói thê lương biết bao nhiêu.

Đoàn Huy rất yêu Hoàng My.

Anh yêu cô rất nhiều, anh có thể mạo hiểm cả mạng sống để dành lại cô như chàng tướng quân kia nhưng sẽ không chết vì anh không muốn cô buồn, càng không muốn rời xa cô.

Anh yêu cô phát điên lên rồi.

Trò chơi hệ thống này được tạo ra cũng chỉ vì cô mà hoạt động, cũng vì cô mà kết thúc.

Một thế giới chỉ vì nhân vật chính dám tương tư hết kiếp với cô quá công khai nên đã bị anh loại trừ.

Tự hỏi tình yêu là gì?! Cớ sao con người ta lại dấn thân vào nó?! Đó chính là câu hỏi anh đã đặt ra trước khi gặp được cô...cô gái xinh đẹp đáng yêu trong mộng.

Có phải đó là một cảm giác?! Một hành động?! Hay nó đơn giản là những gì chúng ta không thể định nghĩa?!
Tình yêu là một trong những vấn đề khó hiểu nhất, trong tất cả các trải nghiệm của con người.

Có nhiều người càng muốn tìm hiểu về tình yêu, thì họ lại càng không hiểu về nó, và rồi lại dành cả đời để tìm hiểu về nó.

*Tình yêu là cho ai đó sức mạnh để huỷ hoại bạn và bạn dành cho họ một sự tin tưởng tuyệt đối hay tình yêu là hành động quan tâm, chăm sóc và lo lắng… dành cho một người nào đó mà bạn yêu thương nhất và mong muốn mang lại thật nhiều hạnh phúc đến cuộc sống của họ*.

Militant Liberal: *h*m m**n chỉ đơn giản là muốn sở hữu cơ thể họ.

Tình yêu là khát khao về tâm hồn họ*.

Đoàn Huy cũng chẳng biết cảm giác mình dành cho cô là h*m m**n hay Tình yêu! Anh chỉ biết anh cần cô, anh muốn cô ở bên cô,anh...yêu cô.

Shannon Elizabeth từng nói: *Tình yêu non nớt là: Tôi yêu bạn bởi vì tôi cần bạn*.

*Tình yêu trưởng thành là: Tôi cần bạn bởi vì tôi yêu bạn*.

Cô có thể làm anh hạnh phúc trong nụ cười, tiếng nói,...mọi thứ của mình nhưng cũng có thể làm cho anh đau khổ vì sự phũ phàng, nhẫn tâm thật sự của mình.

*Tình yêu hoặc là một căn bệnh khủng khiếp hoặc là một phước lành*.

____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Thứ sáu, ngày 10 tháng 7 năm 2020
Hôm nay ad nói về tình yêu đó! Ghê chưa?! Ghê chưa?!
Và nhân tiện nói luôn là ngày mai ad sẽ phải đi thi xếp lớp A, B, N của lớp học thêm nên phải lo ôn vì nguyên một tuần qua ad không thèm ôn gì rồi.

Có thể ngày mai sẽ khó mà ra chương được, nhưng ad sẽ cố gắng cho bài thi xếp lớp này để đừng vào lớp N(là bị đuổi về Nhà học đó) và cố gắng ra chương cho mọi người.

Mọi người nhớ phù hộ cho ad thi tốt nha để ad có tâm thần...ấy nhầm...tinh thần viết chương mới cho mọi người.

Chúc mọi người buổi đêm vui vẻ.
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 61: Công Chúa Phế Vật Và 5 Vương Gia 23


Đoàn Huy ngồi nhìn cô một lúc lâu, đến khi Chi Linh bưng đồ ăn vào anh mới rời tầm mắt.

- Bảo bối! Đến lúc dậy rồi! Em cần ăn trưa đấy! - Đoàn Huy nhẹ nhàng gọi Hoàng My.

Đôi mày lá liễu run nhẹ.

Đôi mắt pha lê đỏ long lanh gần như trong suốt được mở ra.

Đập vào mắt cô là gương mặt ôn nhu của Đoàn Huy.

- Đến giờ ăn rồi sao?! - Hoàng My từ từ ngồi dậy.

- Ừm! Đi ăn thôi! - Đoàn Huy bế Hoàng My lên đi đến bàn ăn rồi đặt cô xuống.

- Tiểu Nha đâu?! - Hoàng My cầm đũa lên ăn từ tốn.

- Cô ấy vẫn đang làm gì đó cùng Ám Chỉ.

Tôi cũng không biết.

- Chi Linh đáp lời.

- Có lẽ tôi nên đi! Tiểu Nha sắp về rồi! Tạm biệt bảo bối! - Đoàn Huy nhìn về phía cửa, cầm tay Hoàng My lên hôn nhẹ rồi biến mất.

- Công chúa! Thần làm được rồi! - Tiểu Nha chạy vào, vui vẻ nói lớn.

- Nhỏ tiếng thôi tỷ tỷ! Tỷ không thấy công chúa đang ăn hay sao?! - Chi Linh lấy tay che miệng tiểu Nha lại.

- Xin lỗi công chúa! Nhưng mà người nhìn xem! Thần đã làm được bánh hoa quế rồi này! - Tiểu Nha vội vàng xin lỗi nhưng không quên khoe chiến tích rồi đặt chiến tích ấy lên bàn.

- Ai chỉ em làm? Ám Chỉ sao?! - Mày Hoàng My hơi nhíu lại khó phát hiện.

- Dạ...đúng...rồi! Công chúa! Ám Chỉ giỏi lắm! Huynh ấy còn chỉ thần làm bánh đậu xanh, bánh bột lọc,...!nhiều thứ bánh khác nữa.

- Tiểu Nha đỏ mặt nói.

- Gọi Ám Chỉ vào đây cho ta! - Hoàng My híp mắt lại, nhẹ nhàng nói.

- Vâng! - Tiểu Nha hớn hở chạy ra ngoài.

- Tên Ám Chỉ đó thật ngang ngược! - Chi Linh nhíu mày nhìn theo bóng tiểu Nha.

- Ta đã thấy lần 1, lần 2, và bây giờ còn lần 3 nữa! Tôi không cần thêm lần 4 đâu!! - Hoàng My lạnh lùng buông đũa tạo nên trong không gian ảm đạm tiếng cách, cách rợn người.

Một lát sau, Ám Chỉ đi đến.

Tiểu Nha theo sau với gương mặt đỏ như ớt.

- Em lui đi tiểu Nha! Ta có chuyện muốn nói với Ám Chỉ.

Làm bánh hoa quế thêm cho ta cũng được.

- Hoàng My dịu dàng nhìn tiểu Nha.

Sau khi tiểu Nha chạy đi, Chi Linh ném đôi đũa vừa nãy xuống đất, tiếng cách cách rợn người lại vang lên nhưng còn đáng sợ hơn lúc nãy.

- Ngươi làm gì vậy?! - Ám Chỉ né đi, nhíu mày nhìn Chi Linh.

- Ta chỉ làm theo đúng nghĩa vụ! - Chi Linh rót trà rồi đưa cho Hoàng My.

- Nghĩa vụ gì m...!- Ám Chỉ bức xúc nói lại.

- Ngươi đã biết mình có tội gì chưa?! - Hoàng My nhấp trà, nhẹ nhàng chen ngang lời Ám Chỉ.

- Thần không có tội thưa công chúa! - Ám Chỉ không kiêng nể mà nói.

- Ngươi quên mình đang ở vị trí nào à! - Chi Linh thấy Ám Chỉ không cung kính thì to giọng.

- Xin công chúa thứ tội! - Tiếng nói của Chi Linh làm cho Ám Chỉ tỉnh lại, cúi xuống cung kính với cô.

- Ngươi có tội gì?! - Hoàng My vẫn nhấp ngụm trà.

- Thần có tội không cung kính với người! - Ám Chỉ nói dõng dạc.

- Ồ! Còn gì nữa?! - Hoàng My đặt chum trà lên bàn.

- Thần không còn tội.

- Ám Chỉ vẫn bình tĩnh, dõng dạc nói.

- Ta đã nói ngươi không được có tình ý với ai! Ngươi quên rồi?! - Giọng điệu Hoàng My chuyển biến, không còn là giọng dịu dàng như thường nữa.

- Thần...thần...! - Ám Chỉ giật mình, lắp bắp.

- Lần này là lần cuối cùng! Ta không muốn ngươi có lần tiếp theo! - Hoàng My kéo lại vạt áo, liếc Ám Chỉ làm anh ta rợn người.

- Thần tuân mệnh! - Ám Chỉ hơi run rẩy nói.

- Lui đi! Đừng để ta gọi ngươi một lần nữa để nói về vấn đề này.

- Hoàng My dịu dàng lại, cầm chum trà vừa được Chi Linh rót đầy lên nhấp.

- Thần cáo lui! - Ám Chỉ ảm đạm cúi đầu rồi bước ra ngoài.

Sau khi Ám Chỉ đi, đôi mắt cô và Chi Linh hiện lên tia chán ghét.

- Rốt cuộc chỉ là một tên nam phụ trong tiểu thuyết yêu nữ chính say đắm rồi chết thôi! Tôi cũng chẳng thể nào tin anh ta có thể thật sự yêu Nha Nha.

- Chi Linh rót chum trà khác rồi cầm lên uống.

- Ám Chỉ...ám vệ hoàng cung.

Sau này cũng vì đỡ nhát dao cho Hồng Hoan mà chết...Chậc! - Hoàng My đặt chum trà lên bàn rồi cầm đôi đũa khác ăn tiếp.

- Một nam phụ ngu đần...! - Ánh mắt Chi Linh ánh lên tia lạnh lẽo.

Như Hoàng My đã nói(ở chương 44).

Tình ý là điều cấm của những người có sứ mệnh bảo vệ người khác như Ám Chỉ.

Ngươi là một người có nhiệm vụ bảo vệ chủ tử nhưng lại đi yêu một người.

Nếu ở trong một cuộc chiến, cả chủ tử lẫn người yêu ngươi đều nguy hiểm, ngươi sẽ cứu ai?!
/Cứu chủ tử/ Ngươi sẽ mất người yêu mãi mãi và hối hận cả đời.

/Cứu người yêu/ Ngươi sẽ mất đi niềm tin của sự mệnh mình phải hoàn thành, sau này, khi cuộc chiến kết thúc, chủ tử ngươi không còn sống khiến cho ngươi và cả người yêu ngươi đều sẽ bị giết.

Ngươi sẽ mất cả chì lẫn chài.

Ngươi có đầu thai cũng không gặp được cô ấy vì ngươi đã mất đi niềm tin của sứ mệnh rồi.

____________________
______**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Thứ bảy, ngày 11 tháng 7 năm 2020
Ad sợ quá mọi người ơi.

Bây giờ là 13 giờ 30.

chỉ còn 1 tiếng 30 phút nữa là ad sẽ phải bước vào cuộc thi xếp lớp.

Mọi người hãy chúc ad thi tốt đi.
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 62: Công Chúa Phế Vật Và 5 Vương Gia 24


Vài ngày lại qua đi, hôm nay là ngày tổ chức bữa tiệc chào đón đại công chúa Minh quốc Minh Hoàng My đến Danh quốc.

Ai ai cũng hớn hở muốn xem dung mạo xinh đẹp lừng danh từ Minh quốc sang Danh quốc của nàng công chúa này.

Hoàng My ngồi trong phòng của khách, để Chi Linh sửa sang, tiểu Nha bị cô điều đi phụ giúp những người trong bếp, Ám Chỉ bị bắt đi dọn dẹp.

- Có lẽ như vậy là đẹp rồi! - Khóe miệng Chi Linh giật giật nhìn cái tóc mình vừa làm cho Hoàng My.

- Đúng là nhờ cô làm tóc sẽ chẳng được gì cả mà! - Hoàng My ỉu xìu nằm dài xuống bàn.

- Những lúc này phải cần đến anh rồi nhỉ! - Đoàn Huy lại xuất hiện trên chiếc ghế trước bàn trang điểm cô đang ngồi, ôm eo cô chặt lại để cô ngồi trên đùi anh.

- Anh vẫn không xuất hiện bình thường được.

- Hoàng My thả lỏng, thoải mái dựa vào Đoàn Huy để anh ôm.

Đoàn Huy cười híp mắt, không nói gì.

Hai tay càng ôm chặt cô hơn rồi gục đầu vào hõm cổ cô.

- Cô có thể ra ngoài không Chi Linh?! - Hoàng My đưa tay lên vuốt mái tóc trắng xóa đang rũ rượi lên da cô.

- Được rồi! Hai người muốn làm gì thì làm đi! - Chi Linh với biểu cảm gương mặt "Cứ tiếp tục đi, đừng để ý tôi" bước ra ngoài.

Cánh cửa được đóng lại, Đoàn Huy bắt lấy cổ tay đang xoa đầu mình của cô.

Ngước mặt lên, hôn vào má cô một cái.

- Bảo bối muốn ở cạnh anh đến vậy à?! - Đoàn Huy tì cằm vào vai cô.

- Chỉ là muốn cô ấy ra ngoài để anh làm việc nhanh hơn thôi.

- Hoàng My liếc mắt sang chỗ cái lược.

- Vậy mà anh tưởng bảo bối thương anh! Yêu anh rồi chứ..!! - Đoàn Huy thở dài rồi thả tay cô ra nhưng mắt lại láo liên nhìn biểu cảm của cô.

Đoàn Huy: "..." Láo liên là cái gì?!!!!
Tác giả /Tự tin giải thích/: "Người nhìn láo liên là người thiếu tự tin, hoặc có mưu đồ trục lợi, nhằm lợi dụng người khác."
Đoàn Huy /Nạp đạn súng/: "Thế là bà có ý gì?!"
Tác giả /Chĩa cái điện thoại ra trước mặt Đoàn Huy/: "..." Ta đổi nam chính bây giờ!
Đoàn Huy /Ngồi ngay ngắn/: "..." Chị cứ tiếp tục, em sẽ không nói gì nữa cả...!
- Đúng là anh đang ảo tưởng! - Hoàng My gật gù đồng ý.

Đoàn Huy lại cười, không thèm nói.

Vợ tương lai chỉ đang chọc ghẹo thôi.

Đúng vậy, đúng vậy.

Đoàn Huy đang cố tẩy não mình.

- Anh định như vậy đến bao giờ?! Sắp đến lúc tôi phải xuất hiện rồi đấy! - Hoàng My nhìn gương thì thấy cái bản mặt chịu khó nhẫn nhịn của Đoàn Huy.

Đoàn Huy /Cười không mấy thiện cảm/: Ở bên vợ tương lai là điều tuyệt vời nhất trên đời! Tui không bao giờ chịu khó nhẫn nhịn nha!! Kịch bản kiểu gì đấy!!!
Tác giả: /Chĩa điện thoại/: "..." Tui đổi nam chính.

Đoàn Huy: /Quỳ xuống/: Em lạy chị.

- Bảo bối phải từ từ và nhẹ nhàng với anh chứ!! - Đoàn Huy giở mặt làm nũng.

- Tôi cũng muốn mà tại anh có cho đâu! - Hoàng My gõ nhẹ vào đầu Đoàn Huy.

- A...! Thôi không đùa với bảo bối nữa.

Nhanh chóng để còn tham gia tiệc chứ! - Đoàn Huy cầm cổ tay vừa gõ đầu mình, hôn một cái nhẹ nhàng.

Ngay lập tức, mái tóc đen rối được buộc qua loa trên đầu cô trở lại nếp.

Mái tóc đen nhánh, mượt mà được cài vài chiếc trâm hoa xinh xắn.

Bộ bạch y trên người cũng trở thành một hồng y đẹp đẽ.

Gương mặt mộc xinh đẹp được điểm thêm một chút son đỏ.

(Đại khái là giống hình dưới đó)
Nửa canh giờ sau cũng là lúc bữa tiệc sắp bắt đầu, cô được Chi Linh dìu vào trong tiếng the thé của công công.

- Đại công chúa Minh quốc giá đáooooo! - Giọng công công vang lên khắp cung tiệc.

- Đại công chúa Minh quốc cát tường! - Mọi người trong bữa tiệc đều đứng lên hành lễ vì biết thân biết phận.

- Được rồi! Không cần phải như vậy! Ta chỉ là khách thôi! Long trọng quá không tốt! - Hoàng My cười nhẹ có phần bất lực.

Mọi người trong bữa tiệc nghe tiếng nói của cô thánh thót, nhẹ nhàng, khách sáo thì cũng đã rất có thiện cảm.

Được miễn lễ thì mọi người đều ngẩng đầu lên.

____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Chủ nhật, ngày 12 tháng 7 năm 2020
Ad đã vượt qua được cuộc thi xếp lớp rồi! Ad ở lại lớp A.

Ad được 9 điểm.

Ad có chút tiếc vì chỉ cần ad bỏ chữ "hoặc" trong một câu đi là ad được tròn 10 rồi.

Tiếc thật đấy!!
Dù gì cũng cảm ơn những bạn đã cổ vũ ad vượt qua cuộc thi bằng cách chúc ad thi tốt là bạn @** *** ****** và bạn @youna k4 nha.

Chúc mọi người một buổi đêm vui vẻ.
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 63: Công Chúa Phế Vật Và 5 Vương Gia 25


Mọi người trong bữa tiệc vừa ngước lên thì đập vào cái bản mặt...nhầm...vào mắt họ là một cô nàng xinh đẹp...là một sắc đẹp hoa nhường nguyệt thẹn.

Thân hình mảnh khảnh, làn da trắng bệch yếu ớt, thập phần làm người thương xót.

Các công tử đến tham gia tiệc cũng bị sắc đẹp kinh diễm của cô làm điêu đốn con tim mà đơ đi vài giây.

Chi Linh dìu cô lướt qua những con người kia.

Nhìn họ mà cô và Chi Linh thầm khinh bỉ vì sự coi trọng sắc đẹp của họ, nhưng ngoài mặt vẫn dịu dàng, nhẹ nhàng, thục nữ.

Nhiều lúc Hoàng My cảm thấy mình nhiều mặt vcl(vô cùng luôn).

Sau khi cô ngồi vào đúng chỗ dành cho khách Vip của mình, giọng nói the thé của thái giám vang lên, còn kinh khủng hơn cả giọng của công công vừa nãy.

- Hoàng thượng giá lâmmmmmmmm!
- Tham kiến Hoàng thượng! Hoàng thượng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn, vạn tuế! - Mọi người trong sảnh tiệc trừ Hoàng My đứng hành lễ.

- Trẫm miễn lễ! Bình thân đi! - Đức Thuận đã ngồi trên chiếc ghế riêng biệt dành cho mình mà phẩy tay miễn lễ.

- Đại công chúa Minh quốc! Người có hài lòng về bữa tiệc này không?! - Đức Thuận nhìn sang Hoàng My.

- Ta nghĩ người tổ chức quá long trọng rồi! Ta không thích nơi quá nổi bật và đặc sắc cho lắm.

- Hoàng My cười dịu dàng.

- A...! Chúng tôi thật sơ suất! Mong người tha thứ cho sự thiếu hiếu khách của Danh quốc chúng tôi! - Đức Thuận có chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng áp chế xuống mà nhẹ giọng nói.

Mọi người trong tiệc cũng có chút ngạc nhiên.

Thường thì những cô công chúa vừa có nhan sắc, vừa được sủng ái sẽ sinh ra cái tính kiêu chứ không hiền lành như vậy.

Cái danh Đại công chúa Minh quốc khuynh nước khuynh thành, công dung ngôn hạnh, ôn thuận như ngọc đúng là không chỉ để chơi.

- Không sao! Dù gì làm cũng đã làm rồi.

Nói cũng không giải quyết được gì.

- Hoàng My gật đầu nhẹ.

- Vậy thì chúng ta nên nhập tiệc thôi...!- Đức Thuận cầm chum rượu trên bàn đưa lên trước mặt rồi uống hết.

Hoàng My cũng định nhập tiệc theo phong cách từ tốn thì liền đơ người khi nhìn thấy những thứ trên bàn.

Trên bàn là những thứ cô không có nhiều thiện cảm nhất trên đời: Cà xào hồng lâu*, thịt bò khô, Phúc thọ toàn*,...!
*Cà xào hồng lâu: (Giải thích dài dòng nên cho hình ảnh nè! Thật sự là món này ad không có thiện cảm nên cho nữ9 không có thiện cảm luôn)
*Phúc thọ toàn: (Giải thích cũng dài dòng nên sẽ tiếp tục cho hình ảnh)
Mấy món đó thì có thể không nhằm nhò gì với cái thứ cô khó cho thiện cảm nhất! Chính là rượu! Ai lại để một cô gái xinh đẹp nết na uống rượu cơ chứ! Hình như bữa tiệc này có thù với cô đúng không?! Hết cách trang trí đến món ăn đều có thù oán với cô à!!
Thật sự thì cô không phải là ghét rượu, khi uống rượu thì cô cũng không say được nhưng cô không thể cảm nhận rượu.

Khi uống rượu thì cô cảm thấy vị còn nhạt hơn cả nước lã.

Khó chịu kinh!!
- Chi Linh! Cô mang giúp tôi bình trà! - Hoàng My vẫn một nét dịu dàng nói nhỏ chỉ hai đứa nghe với Chi Linh.

Chi Linh gật đầu rồi bước ra ngoài.

Việc một nha hoàn ra ngoài vẫn không ảnh hưởng đến không khí náo nhiệt của bữa tiệc lắm.

Chỉ riêng năm người cao quý bên kia đang thầm giám sát nhất cử nhất động của cô, thấy Chi Linh ra ngoài thì có phần thấy lạ thường.

Lát sau, Chi Linh bước vào với một chiếc bình và một chiếc chum nhỏ trên tay.

Hoàng My nhìn thấy thế mới hòa hoãn sự giận dỗi trong lòng đi đôi chút.

Chi Linh nhìn thấy gương mặt hạnh phúc rõ rệt đang hướng về chiếc bình trên tay mình thì thầm bất lực mà bước nhanh hơn một chút rồi rót trà vào chum mới cho Hoàng My.

Hoàng My vui vẻ nhưng không quên lễ nghi mà từ tốn nhấp trà.

Năm thanh niên kia thấy gương mặt hạnh phúc của cô thì không khỏi bất ngờ, từ lúc gặp nhau đến giờ thì họ biết Hoàng My dịu dàng, hiền hậu nhưng để ý kĩ thì trong mắt cô là một mảng lạnh tanh, không có một tia ấm áp nào cả.

- Đây là...trà Đoàn Huy đưa cho cô à?! - Hoàng My nhấp trà xong thì quay sang hỏi Chi Linh.

_____________________

_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Thứ hai, ngày 13 tháng 7 năm 2020
Ad sợ quá mọi người ơi!! Hơn mười hai giờ đêm, ad được một anh lớn hơn 1 tuổi tỏ tình qua messenger.

Ad nói mình chưa có người yêu mà ai ngờ anh ấy tỏ tình ad.

Thặc là đau lòng.

Ad cũng nghĩ anh ấy chỉ đùa ad như những người hay lên mạng tỏ tình gái khắp nơi ấy.

Rồi ad nhắn tin vào một cái nhóm, nhóm đó là cái nhóm của mấy đứa cùng lớp 6 của ad tạo ra, trong đó cũng có bồ ad.

Ad nhắn với tụi nó là mình được tỏ tình cùng cái hình ảnh anh ấy nhắn đề nghị, tụi nó phản ứng gay gắt hơn ad tưởng, tụi nó đua nhau xin facebook của anh đó, ad không cho vì sợ tụi nó làm phiền người ta.

Tụi nó quá lầy làm ad không dám tưởng tượng, tụi nó mò ra facebook của anh ấy luôn.

Thằng bồ ad phản ứng cực kì logic, nó nhắn một câu: "Thằng này rất biết thả thính" rồi nó không nhắn nữa.

Ad sợ thằng bồ ad nó giận quá à...!
Mọi người hãy phù hộ cho ad an toàn với người yêu.

Chúc mọi người buổi đêm vui vẻ.
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 64: Công Chúa Phế Vật Và 5 Vương Gia 26


- Đúng là không qua mắt được cô mà! - Chi Linh cười cười cho qua.

- Vì chỉ có Đoàn Huy biết tôi thích uống trà gì nhất thôi...! - Hoàng My hơi nghiêng đầu, rũ mi mắt, đặt chum trà bên cạnh chum rượu.

- Hai người rất thân thiết nhỉ...? - Chi Linh vẫn nở nụ cười, rót một chút trà vào chum rỗng.

- Ừ...! Bao nhiêu lâu rồi...?! Tôi cũng chẳng nhớ nữa...! - Hoàng My câu lên nụ cười nhàn nhạt.

cầm chum trà vừa được rót một nửa kia, đổ vào chiếc chum còn một nửa rượu bên cạnh.

Từng giọt trà ô long hòa vào men rượu.

Rượu từ một màu trong suốt cay nồng dần được trộn vào màu sắc nâu trở thành một màu nâu trong, thấp thoáng màu rượu.

Trong chiếc chum đó như chứa chan tất cả nỗi sầu muộn cay đắng của rượu, sự hạnh phúc thoải mái của trà tạo nên hai thứ xúc cảm lạ thường của con người.

Hơi men của rượu được hòa vào thoang thoảng mùi lá của cây Camellia sinensis* tạo nên một mùi không xác định như cảm xúc của một con người đang yêu.

*Cây Camellia sinensis: là loài cây mà lá và chồi của chúng được sử dụng để sản xuất trà (đừng nhầm với cây hoa trà).

Ánh mắt cô phức tạp nhìn chiếc chum đựng trà không ra trà, rượu không ra rượu kia.

Chi Linh cũng phần nào hiểu được sự cay đắng, sầu bi nhưng ấm áp, thoải mái được thu nhỏ lại trong chiếc chum nên cũng chỉ lắc đầu thở dài, âm thầm nhìn khuôn mặt không rõ ý tứ với ánh mắt phức tạp của cô.

Sự bất lực, khó xử của Chi Linh và Hoàng My bị thu lại vào tầm mắt của 5 người vương gia kia.

5 người đàn ông, mỗi người một suy nghĩ.

Không ai trùng lặp ai bởi trí suy luận của một người đàn ông trưởng thành và cao quý rất phong phú.

- À...! Trẫm quên mất! Hôm nay là bữa tiệc chào đón đại công chúa Minh quốc cũng như là một buổi lễ cho các tiểu thư, công tử thi tài.

May thay có thể được đại công chúa Minh quốc đây ưng ý, cùng sang Minh quốc làm ăn.

Hoặc có một vị trí trong hoàng cung...! Người đồng ý không công chúa?! - Đức Thuận bỗng cất tiếng như vừa nhớ ra gì đó.

4 anh em vương gia còn lại có chút bất ngờ.

Trong bữa tiệc làm gì có chuyên mục này!! Ông anh cả của tụi này bị chập mạch rồi?!!
- Chắc chắn rồi! Minh quốc của ta cũng cần phát triển trên vấn đề thương trường.

- Hoàng My rời tầm mắt ra khỏi chum rượu, nở nụ cười với Đức Thuận.

Mọi người trong tiệc lại có thêm thiện cảm với cô.

Một nàng công chúa xinh đẹp, thân phận cao quý, dịu dàng, nết na lại còn biết nghĩ cho dân cho nước.

Ai mà không có thiện cảm trừ một vài tiểu thư đang ghen tị với Hoàng My thôi.

- Vậy có vị công tử, tiểu thư nào muốn lên thử tài?! - Đức Thuận cũng cười cười cho qua.

Với lời đề nghị cùng mỹ nhân sang bên nước láng giềng làm ăn, nam nhân nào không thích.

Các công tử nhao nhao nhau chen lên thử tài văn, võ.

Các tiểu thư thì mong muốn được vào hoàng cung, làm phi của các chàng vương thượng, vương gia soái ca của họ nên cũng nhao nhao chen nhau lên thử tài đàn, múa, hát.

- Các ngươi phải từ từ! Không thấy chúng ta đang có khách sao?!! - Đức Thuận đập mạnh vào Long sàng kêu lên một tiếng rõ to làm mọi người im phăng PHẮC.

- Mong hoàng thượng thứ tội! - Mấy người vừa nhao nhao bây giờ lại cung kính quỳ xuống.

- Người sẽ không trách chúng ta chứ công chúa?! - Đức Thuận đưa mắt qua nhìn Hoàng My.

- Không sao! - Hoàng My lướt mắt qua cả năm người cao quý hoàng tộc bên kia làm họ không rét mà run.

- Được rồi! Các ngươi muốn thử tài thì cứ bình tĩnh từng người một! Không ai dành phần của các ngươi! - Đức Thuận liếc mấy người vừa ầm ĩ bên kia.

- Thưa hoàng thượng, thần thiết nghĩ hay là để đại công chúa Minh quốc đây thử tài trước để chúng thần mở mang tầm mắt! - Một tiểu thư có thành kiến với Hoàng My từ nãy đến giờ lên tiếng.

- Đó là một ý kiến không tồi! Vậy người có chấp nhận không công chúa?! - Đức Thuận cười cười.

- Thân thể ta từ nhỏ đã không tốt.

Nhưng chỉ đàn một bản nhạc chắc không sao! - Hoàng My cười nhẹ rồi đặt tay mình lên tay Chi Linh đứng dậy.

____________________

_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Thứ ba, ngày 14 tháng 7 năm 2020
Hôm nay ad đã phát hiện một sự thật động trời rung đất đối với ad.

Một thằng bạn thân quen của ad và người yêu đã nhắn tin với người yêu ad một màn trao đổi vô duyên nhất tiểu sử của ad, đó là trao đổi người yêu.

Có nghĩa là thằng bạn đó có một bạn người yêu và muốn trao đổi bạn người yêu đó với ad là ad thành người yêu thằng bạn đó còn người yêu nó thành người yêu của người yêu ad.

Hơi khó hiểu một chút nhưng cố hiểu đi.

Ad cảm thấy cực kì logic luôn.

Ad với thằng bạn đó không thân lắm chỉ thân nhau khi bắt đầu nghỉ hè thôi mà thằng đó hay nhắn những cái làm người ta hiểu lầm.

Lâu lâu nó gửi nhãn dán "yêu yêu" cho ad rồi nửa đêm hôm qua nó nói nó thương ad.

Ad vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra luôn ấy.

Nhiều khi ad cảm thấy mình có giá trị vcl(vô cùng luôn).

Ad hay chơi với con trai nên nó hơi ấy ấy.

Ad vẫn đang trong tâm tình sợ hãi nhưng ad vẫn chúc các bạn buổi đêm vui vẻ.
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 65: Công Chúa Phế Vật Và 5 Vương Gia 27


Hoàng My ngồi giữa sảnh tiệc, đôi mắt yêu kiều nhìn chiếc đàn tranh, ngón tay thon thả lướt trên dây đàn.

Tiếng hát nhẹ bổng chậm rãi lại cất lên.

*Chàng gửi lại chiếc khăn tay*
*Hứa ra đi sẽ sớm quay trở lại*
*Nàng im lặng đưa tiễn chàng*
*Về nơi chiến chinh khói lửa điêu linh*...!
*Nắng đổ xuống lưng chừng núi*
*Che lấp đi cả con đường mòn*
*Bóng người ra đi*
*Liệu có cô đơn như người ở lại*...!
*Ngày tháng dần trôi*
*Năm nối tiếp năm*
*Nàng vẫn tựa cửa ngóng trông*
*Đợi ai mãi*...!
*Xuân qua, hạ tới, thu sắp sang*
*Một mùa đông chóng tàn*
*Tấm thân gầy vẫn luôn khắc khoải chờ mong*...!
*Khi có người báo tin*

*Người nàng yêu sẽ mãi chẳng quay về*
*Nàng im lặng không nói gì*
*Y như lúc nàng tiễn chàng ra đi*...!
*Thương thay mối lương duyên*
*Lỡ đứt rồi làm sao nối lại*
*Nụ hoa héo úa dần*
*Hóa khói sương hòa vào bão giông*...!
*Nắng đổ xuống lưng chừng núi*
*Che lấp đi cả con đường mòn*
*Bóng người ra đi*
*Liệu có cô đơn như người ở lại*...!
*Ngày tháng dần trôi*
*Và năm nối tiếp năm*
*Nàng vẫn tựa cửa ngóng trông*
*Đợi ai mãi*...!
*Xuân qua, hạ tới, thu sắp sang*
*Một mùa đông chóng tàn*
*Tấm thân gầy vẫn luôn khắc khoải chờ mong*...!
*Ngày nối tiếp ngày*
*Và năm nối tiếp năm*
*Nàng vẫn tựa cửa ngóng trông*
*Đợi ai mãi*...!
*Xuân qua, hạ tới, thu sắp sang*
*Một mùa đông chóng tàn*
*Tấm thân này vẫn luôn khắc khoải chờ mong*...!
*Trước lúc ra đi*
*Nàng nhớ về khoảng thời gian thanh xuân*
*Rồi nàng nhìn thấy chàng*
*Đang vẫy tay nhìn nàng mỉm cười*...!
*Rồi nàng nhìn thấy chàng*
*Đang vẫy tay nhìn nàng mỉm cười*...!
(Bài hát: Thê Tử)
Mọi người đều bị chìm đắm trong sự bi thương của thanh nhạc mà không biết bản nhạc sầu đã kết thúc.

Mãi một lúc sau, họ mới hoàn hồn mà nghiêm túc lại.

5 người thuộc dòng dõi hoàng gia bên này còn đang day dứt mãi với thanh âm cuối cùng của bản nhạc.

Tần Quan là người không bất ngờ nhất.

Trong khu vườn dành cho khách tham quan, anh ta đã nghe Hoàng My hòa tấu một bản nhạc rồi.

- Đúng là một bản hòa tấu tuyệt vời...!! - Đức Thuận tấm tắc khen ngợi, vỗ tay làm mọi người vỗ theo.

- Cảm ơn hoàng thượng đã khen.

Chỉ là một chút tài mọn của một nữ nhân.

Chẳng có gì tuyệt vời đâu.

- Hoàng My được Chi Linh dìu về chỗ.

- Người quả thật rất khiêm tốn! - Đức Thuận cầm chum rượu lên rồi đặt xuống.

Ngồi lại chỗ ngồi của mình, một lần nữa nhìn vào chum trà trộn rượu kia, tâm tình cũng thoải mái hơn, cô gật đầu, cười nhẹ.

Bỗng từ đâu ra một thanh kiếm cắm xuống làm gãy đôi chiếc bàn của cô.

Thức ăn lẫn hai chiếc chum đều vương vãi dưới đất.

Ánh mắt cô âm trầm nhìn thứ nước rượu không ra rượu, trà không ra trà kia rồi từ từ đứng lên.

- Có thích khách! Hộ giá hoàng thượng! - Giọng nói thái giám the thé lại vang lên.

Thị vệ và hộ vệ liền chạy lại bảo vệ hoàng thượng và các quan lại, khách khứa.

Mọi người trong tiệc không có bất ngờ gì lắm vì trong cung có thích khách là chuyện thường nên để hộ vệ và thị vệ giải quyết.

Hoàng My lùi lại phía sau vài bước, mắt vẫn âm trầm nhìn chất lỏng màu nâu trong của trà và rượu, cô tự trách mình sơ suất vì không để ý và cũng trách thân thế quá yếu đuối, không thể nhét hết ma lực vào được.

Nào ngờ lại có một thanh kiếm khác bay đến, nhắm thẳng vào cô mà đâm xuống.

Thoắt ẩn thoắt hiện, Hoàng My bị một chàng trai ôm lấy.

Khói bay tứ tung có người đã ném bom khói, thanh kiếm cắm thẳng vào chất lỏng rượu trà kia, kết thúc cho hai cảm xúc hỗn độn.

Làn khói tan vào hư không, những bóng đen liền phi thân đi trước con mắt của nhiều người.

Hoàng My đã ngủ từ lúc nào được người kia ôm theo kiểu công chúa, đứng trước sảnh, trước mặt Đức Thuận.

- Công chúa có sao không?! - Đức Thuận có chút kích động, một phần vì lợi ích và một phần vì lo lắng chính anh ta cũng không biết.

____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Thứ tư, ngày 15 tháng 7 năm 2020
Hôm nay ad vẫn làm một tiểu bạch thỏ với cái anh tỏ tình ad trên mạng.

Cái tự nhiên anh ấy chán rồi.

Anh ấy nói ad là đừng quan tâm anh ấy nữa! Anh ấy mệt lắm rồi!
Ad thấy dòng tin nhắn thì ad vẫn làm một tiểu bạch thỏ hiền lành, nhắn tin an ủi anh ấy là nghỉ ngơi đi, ad vẫn quan tâm anh ấy mà!
Rồi anh ấy nhắn là anh ấy không là gì của ad cả! Lúc đó tự nhiên ad thông minh! Ad nhắn với anh ấy như một tiểu bạch thỏ yếu đuối(chuyện quan trọng nhắc lại 3 lần)là "Thật ra anh đã trở thành một người quan trọng đối với em rồi!".

Nhắn xong câu đó là ad chặn luôn! Ad block luôn! Ad IQ vô cực chưa?!!
Nếu đọc đến đây thì sẽ có nhiều bạn nói ad là vô tâm! Ad quá đáng với người ta! Ad sĩ diện! Ad làm vậy là không thể chấp nhận được! Nhưng mà ad nói cho các bạn nghe cái này!
Thật sự thì lý do thứ nhất là do ad! Ừ thì ad sai khi nói mình chưa có người yêu làm cho anh ấy ngỏ lời làm người yêu ad.

Lý do thứ hai là anh ấy và ad chưa biết rõ về nhau, chỉ mới biết cái tên, cái tuổi, cái trường, thậm chí còn chưa biết giọng nói, mặt mũi của nhau mà đòi yêu đương.

Lý do thứ ba là anh ấy rất trẻ con mà làm như mình người lớn.

Anh ấy nhắn là anh ấy đi nhảy cầu, xong giả làm thằng bạn nhắn với ad là anh ấy tự tử rồi, khi vớt lên thì hình như buồn gì đấy.

Lý do thứ tư là khi không anh ấy kêu ad hát.

Ad không hát thì tự nhiên đòi giận.

Thật sự quá đáng.

Lý do thứ năm là lý do làm ad tức giận nhất, anh ấy nói anh ấy thích ad rồi còn yêu ad mà anh ấy đi quen ai đó để rồi bị lừa tình.

Anh ấy thật sự làm ad tức giận.

Khi mình chỉ đang theo đuổi một cô gái thì không có nghĩa mình nên quen người khác trước khi theo đuổi được người ta.

Theo đuổi được cô gái đấy rồi thì mình bỏ người kia đi à?!
Ad đã nói xong rồi! Các bạn có thể nghĩ gì các bạn nghĩ! Đúng là lâu rồi ad chưa làm cái góc trò chuyện dài thế này nên khá là thoải mái.

Chúc mọi người buổi chiều vui vẻ.
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 66: Công Chúa Phế Vật Và 5 Vương Gia 28


Nghe giọng đại ca kích động thế thì các vương gia còn lại liền nhìn về phía chỗ ngồi của cô.

Chàng trai đẹp xuất sắc mang hắc y trên người với mái tóc trắng xóa đang ôm cô nàng xinh đẹp yếu ớt có mái tóc đen, mặc hồng y nhẹ nhàng đang nhắm mắt ngủ.

- Yên tâm! Nàng không sao! - Đoàn Huy cúi đầu, hôn nhẹ vào trán Hoàng My.

- Ngươi là ai?! - Đức Thuận nhìn cảnh đó thì nắm chặt tay lại, nhíu mày hỏi.

- Ta là Mạc tể tướng Minh quốc...! Tham kiến Danh Thuận hoàng thượng! - Đoàn Huy ôm Hoàng My chặt hơn một chút, nở nụ cười rạng rỡ mang hào quang chiếu sáng với Đức Thuận.

- Ngươi làm sao lại...!- Đức Thuận ngạc nhiên nhìn vào Đoàn Huy.

Với một vị vua bình thường thì phải đặt niên hiệu, nhưng Đức Thuận mới được lên làm vua, anh ta còn đang đắn đo với niên hiệu của mình, không ai biết cái niên hiệu anh ta ưng ý nhất là Danh Thuận nhưng một người ngoài như Đoàn Huy lại biết điều này làm Đức Thuận cực bất ngờ.

- Ta cần đưa bảo...công chúa đi nghỉ ngơi! Ta xin lui.

- Đoàn Huy ngắt lời Đức Thuận, cúi đầu chào rồi phi thân đi.

Chi Linh đứng sau, vẫn nở nụ cười, trong lòng đã thầm chửi thề! Nhưng cũng cung kính hành lễ với Đức Thuận rồi lui ra xa, tan biến trong làn sương sớm.

Mọi người vẫn còn đờ đẫn với chuyện vừa xảy ra.

Riêng 5 con người kia nhìn theo hướng Đoàn Huy phi thân bay đi với gương mặt mất thiện cảm khó phát hiện.

Đoàn Huy bế Hoàng My phi thân đến căn phòng dành cho khách kia.

Vừa đặt cô xuống giường ngủ là Chi Linh xuất hiện trước cửa.

- Anh có cái trò vui ghê! - Khóe môi Chi Linh giật giật nhìn Đoàn Huy.

- Tôi không muốn bảo bối ở đó! Sẽ ô nhiễm tâm hồn trong sáng của cô ấy mất! - Đoàn Huy âu yếm nhìn Hoàng My.

- Nhưng mà...!- Chi Linh phản bác khi phải tự lui vào làn sương để tốc biến về như thế, còn Hoàng My được bế về đàng hoàng.

- Tôi sẽ tặng cô thêm tích phân! - Đoàn Huy trực tiếp ngắt lời.

Chi Linh nghe ba chữ "thêm tích phân" thì im luôn.

Lẳng lặng ra ngoài để lại không gian riêng tư cho hai người kia.

Căn phòng bây giờ lại chỉ có hai người.

Đoàn Huy vẫn ngồi mân mê bàn tay thon dài của Hoàng My.

Cô như bị chìm đắm trong giấc ngủ, không có ý định tỉnh lại.

Bỗng bàn tay của cô run một chút rồi ôm lấy tay anh.

Đoàn Huy hơi bất ngờ nhưng rồi ánh mắt lộ rõ vẻ ấm áp! Vẻ mặt anh chưa từng cho bất kì ai.

Anh nhìn cô ngủ, cô như một thiên sứ cao quý, có vẻ đẹp từ bên trong lẫn bên ngoài.

Anh không muốn cô bị vấy bẩn bởi mọi thứ trong xã hội này.

Cô là một thứ quý giá nhất trên cuộc đời và cô là của anh.

Anh chỉ cần cô...một mình cô thôi là đủ.

Anh không cần bất cứ thứ gì khác ngoài cô.

Anh có thể sống trong sự đói nghèo chỉ để ở bên cô.

Anh có thể sống một cuộc đời cô lập nhưng có chỉ cần có cô bên cạnh.

Đoàn Huy tự nghĩ, rồi tự giễu mình.

Vậy liệu...cô có yêu anh không?! Một câu hỏi mà anh muốn biết câu trả lời trong hàng ngàn thập kỉ qua.

Anh sợ chứ! Sợ cô không yêu anh! Điều đó sẽ làm anh phải lại nóng nảy! Trói cô bên mình! Lấy mất ánh sáng của cô, chỉ để cô thuộc về một mình anh.

Nhìn cô yên bình nắm tay mình ngủ, anh chỉ mong khoảnh khắc này ngừng lại mãi mãi để anh có thể hạnh phúc dài dài.

Đoàn Huy ngồi lên giường, bàn tay còn lại vuốt mái tóc đen tuyền đẹp đẽ của cô.

Bỗng Hoàng My hơi trở mình làm Đoàn Huy đang nửa nằm nửa ngồi dựa vào tường bị tuột xuống, nằm cạnh Hoàng My.

Cô lúc này như một đứa trẻ, cảm tưởng bên cạnh là gối ôm, cô nhẹ đặt tay lên tấm ngực cân đối của Đoàn Huy.

Anh lúc này có chút bất ngờ vì bỗng bị tuột xuống nhưng cũng khá vui vẻ vì được nằm cạnh cô.

Anh đưa tay lên ôm cô vào lòng.

Nhìn cánh môi anh đào nhỏ đang khép hờ của cô, Đoàn Huy không nhịn được mà hôn nhẹ một cái.

Rồi Đoàn Huy cũng chìm vào giấc ngủ.

____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Thứ tư, ngày 15 tháng 7 năm 2020
Hôm nay là một ngày đẹp trời.

Ad đã ra được 2 chương cho các bạn thân yêu.

Mọi người phải ủng hộ cho ad để ad có tinh thần.

Trong kì nghỉ hè ngắn hạn này, ad sẽ cố gắng lâu lâu ra 2 chương 1 ngày.

Chúc mọi người buổi tối vui vẻ.
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 67: Công Chúa Phế Vật Và 5 Vương Gia 29


Giấc ngủ của đôi nam nữ hồng nhan họa thủy này kéo dài đến tận ngày hôm sau cho đến khi Danh Thuận hoàng thượng đến thăm.

Đoàn Huy biết điều này nên để tránh phiền toái cho Hoàng My, anh đành phải từ bỏ việc ôm ấp bảo bối yêu dấu mà lấy một chiếc ghế ra, ngồi cạnh giường với một khoảng cách vừa đủ.

- Hoàng thượng giá lâmmmm! - Cái giọng làm người khó chịu của thái giám lại vang lên.

- Tham kiến hoàng thượng! - Chi Linh đang bước vào phòng thì cũng kịp lạnh mặt, cúi xuống hành lễ.

- Tham kiến hoàng thượng! - Đoàn Huy cũng đứng dậy hành lễ nhưng không hề có sự cung kính.

- Miễn lễ đi! Công chúa Minh Hoàng My sao rồi?! - Đức Thuận hơi nhíu mày vì sự xuất hiện của Đoàn Huy nhưng cũng nhanh chóng gạt qua một bên để hỏi thăm.

- Công chúa đã ổn rồi thưa hoàng thượng.

Người chỉ bị bất ngờ mà ngất đi thôi! - Đoàn Huy ngồi lại lên ghế, vắt chéo chân đọc sách.

- Vậy được rồi! Ta có chuyện muốn hỏi riêng với ngươi! Các ngươi lui đi.

- Đức Thuận nhìn Đoàn Huy rồi hơi nghiêng đầu nhìn mấy nô tì và thái giám đằng sau.

- Chúng thần xin lui! - Mấy nô tì và thái giám hành lễ rồi đi.

- Chi Linh! - Đoàn Huy nhìn về phía cửa.

- Chuyện gì thế?! - Chi Linh không nhanh không chậm tiến vào rồi đáp lời.

- Cô chăm sóc cho Hoàng My được chứ?! - Đoàn Huy đứng dậy rồi cười nhạt.

- Được thôi! Anh muốn làm gì thì làm đi.

- Chi Linh đi tới giường rồi phẩy tay với Đoàn Huy, nhàn nhạt cười đáp.

- Vậy tôi đi đây! Khi nào cô ấy tỉnh dậy thì bảo tôi! - Đoàn Huy đứng trước mặt Đức Thuận nhưng vẫn nghiêng đầu nói với Chi Linh.

Nói xong Đoàn Huy cùng Đức Thuận ra khỏi phòng, kéo cửa lại.

Chi Linh chỉ gật đầu rồi ngồi xuống chiếc ghế được chuẩn bị sẵn kia, lấy điện thoại ra lướt mạng xã hội hệ thống.

Đoàn Huy và Đức Thuận ra vườn hoa sau căn phòng nhỏ kia.

Hai con người cực phẩm đứng đối diện nhau làm không khí có chút căng thẳng.

- Có chuyện gì sao Danh Thuận hoàng thượng?! Chuyện gì quan trọng đến nỗi mà người lại muốn nói riêng chứ không nói thẳng?! - Đoàn Huy nở nụ cười nhạt như bình thường.

- Ngươi có quan hệ gì với công chúa Hoàng My?! - Đức Thuận nhíu mày nhìn nụ cười nhạt kia.

- Ta với Hoàng My...?! Quan hệ gì sao?! Người có vẻ để tâm đến nó nhỉ?! - Đoàn Huy cao giọng rồi trầm xuống như thể là đang thấy người yêu cặp với thằng khác rồi nói với anh là không có gì cả.

- Ngươi chỉ cần trả lời câu hỏi của ta!! Đừng hỏi nhiều! - Đức Thuận hơi cúi đầu.

- Ta không muốn trả lời...! Người cấm được ta sao?! - Đoàn Huy cười khẽ, thập phần chế giễu.

- Ngươi...!- Đức Thuận đương nhiên biết Đoàn Huy đang chế giễu mình, định nói gì đó.

- Có chuyện gì ngoài này sao?! - Giọng nói mềm mại, ngọt ngào cắt ngang lời Đức Thuận.

- Công chúa...! - Đức Thuận quay lại thì thấy Hoàng My.

- Tham kiến hoàng thượng! - Hoàng My giả vờ vội vàng hành lễ nhưng vẫn không mất vẻ dịu dàng, yếu ớt.

- Không cần! Không cần! Người còn chưa nghỉ ngơi đủ mà! Hà cớ gì ta lại bắt người hành lễ chứ?! - Đức Thuận thấy vậy thì nhanh chóng đưa tay đỡ cô.

- Người làm vậy là tổn hại sức khỏe mình lắm đấy! - Đoàn Huy nhanh như cắt đứng bên cạnh Hoàng My, đỡ cô lên.

- Anh còn nói!! - Hoàng My âm thầm trừng mắt với Đoàn Huy, nói âm thanh nhỏ nhỏ đủ cho hôn quân nào đó nghe.

Đoàn Huy bỗng hiện lên vẻ mặt ngơ ngơ ngây thơ vì tự nhiên bị bảo bối thân yêu của mình trừng mắt.

Đức Thuận hơi đơ lại vài giây nhưng nhanh tay rụt lại, tránh thất thố.

- Nếu đã không có chuyện gì thì xin hoàng thượng về cho! Công chúa cần nghỉ ngơi! Người ở đây sẽ không tiện! - Đoàn Huy dìu Hoàng My đi, nở nụ cười chế giễu về phía Đức Thuận.

- [Giá trị hắc hóa của nam chính: 20%] - Tiếng máy móc vang lên trong đầu Chi Linh.

- Móa ơi giật mình!! Cái gì thế?! - Chi Linh suýt ngã mà nhìn quanh hỏi.

_____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Thứ năm, ngày 16 tháng 7 năm 2020
Hôm nay ad cảm thấy khổ vcl(vô cùng luôn).

Các bạn còn nhớ cái thằng bạn của ad và ny ad mà hay nhắn những thứ gây hiểu lầm cho ad không?! Chuyện này liên quan đến thanh niên đó.

Chả là thế này, có một bạn nữ nhắn tin cho ad.

Để ad trích lại đoạn đầu của cuộc đối thoại trên messenger của ad với bạn đó cho mọi người xem.

Sẽ không hoàn toàn chính xác bởi vì ad lược bỏ sticker và một vài thứ không cần thiết.

(Thằng bạn đó có tên bắt đầu bằng chữ Đ nên ad sẽ dùng chữ Đ để nói tên thằng bạn đó nha).

Bạn nữ đó: Hi
Ad: Hi
Bạn nữ đó: Hình như cậu quen bạn Đ nhỉ
Ad: Đúng vậy
Bạn nữ đó: Tớ thấy cậu khá hợp với màu xanh đấy
Ad:???
Bạn nữ đó: Cậu và Đ có quan hệ gì vậy?
Ad: Bọn tớ là bạn thôi
Bạn nữ đó: Bạn gì thân quá ta
Bạn nữ đó: Người ta có người yêu rồi mà cậu
Ad: Cậu là người yêu của Đ hả??
Bạn nữ đó: Không hihi
Bạn nữ đó: Nhưng thấy tức hộ nó
Ad: Sao tức vậy??
Bạn nữ đó: Cậu thấy cậu giống trà xanh không
Bạn nữ đó: Tớ thấy trà xanh khá hợp với cậu
Ad: Không
Ad: Mặc dù tớ khá thích uống trà xanh

Bạn nữ đó: Người ta có người yêu rồi nhắn tin bớt thân thiết đi
Bạn nữ đó: Cũng phải có liêm sỉ chứ
Ad: Tớ cũng có người yêu mà bạn
Đó là một đoạn thôi.

Còn đoạn sau thì các bạn không cần biết đâu.

Dù gì đoạn sau cũng là đoạn ad nói lại bạn đó khi bạn đó cứ bảo ad là trà xanh.

Mặc dù tên của ad cũng có chữ Trà, mọi người hay gọi ad là Trà này Trà nọ, ad không quan tâm lắm vì biết chỉ là giỡn thôi.

Nhưng mà đây là trà xanh, cái đó không đem ra giỡn được, trong thâm tâm bạn đó đã nghĩ ad là trà xanh rồi.

Cho những bạn không biết thì trà xanh là chỉ những người thứ ba, tiểu tam,...!
Ad đã nói cho nhóm mình biết chuyện này và nói cho cả thằng bạn đó nghe.

Nhóm bạn của ad nó bức xúc giùm ad, con bạn thân ad nó đi chửi thằng bạn đó luôn, hai tụi nó cũng rất thân nhau.

Thật ra là nhờ con bạn thân đó hay bị thằng Đ chọc ghẹo mà ad hay ra can nên mới thân nhau được.

Có thể đến 25% là bạn nữ đó sẽ đọc tiểu thuyết của ad và nhận ra ad.

Nhưng cũng chẳng sao cả.

Tiểu thuyết của mình, mình tâm sự.

Dù bạn có báo cáo tiểu thuyết của mình đi chăng nữa thì cũng là lỗi do bạn thôi.

Đừng SÂN SI như thế.

Được rồi! Thỏa mãn hết nỗi lòng.

Ad chúc mọi người buổi đêm vui vẻ.
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 68: Công Chúa Phế Vật Và 5 Vương Gia 30


- [Vẫn là tôi đây kí chủ] - Tiếng máy móc lại vang lên làm Chi Linh thót tim.

- Ngươi làm ta sợ hãi lắm đấy! - Chi Linh nói chuyện một mình.

- [Hệ thống sẽ cố khắc phục] - Tiếng máy móc vô cảm ấy vẫn vang lên.

Chi Linh không thèm nói gì nữa mà về căn phòng của mình.

Cô ấy nằm ườn xuống giường, đi ngủ sau một việc ức chế.

Hoàng My và Đoàn Huy về phòng.

Bỗng Hoàng My hất tay ra khỏi Đoàn Huy rồi ngồi phịch xuống giường, ra vẻ giận dỗi.

- Ơ...!! Bảo bối...anh làm gì sai à...??? - Đoàn Huy quỳ xuống trước chân cô, giở ánh mắt cún con.

- Anh còn hỏi!! Sao cái nguyện vọng hai nguyên chủ của chúng ta lại bị đổi như thế kia?!! - Hoàng My trừng mắt với Đoàn Huy.

- Bị đổi?! Không thể nào! Làm sao có thể đổi được?! - Đoàn Huy vẫn ở trong tư thế mất hình tượng đó mà nhíu mày một chút.

- Anh không biết?! Vậy thì tại sao mà nó lại bị đổi?! - Hoàng My thấy thái độ của Đoàn Huy thì cũng nhíu mày lại.

Đoàn Huy không đáp, chỉ lấy điện thoại ra nhìn.

Và chính xác như vậy, nguyện vọng của nguyên chủ Đoàn Huy ở thế giới này đã bị thay đổi, từ *bảo vệ Minh quốc và làm cho 5 tên vương gia kia sống không bằng chết* trở thành *bảo vệ Minh quốc và đi du ngoạn khắp nơi trên thế giới*.

Còn nguyện vọng của nguyên chủ Hoàng My, từ *bảo vệ phụ mẫu và hoàng huynh, giúp hoàng huynh lên ngôi hoàng đế và trả thù Hồng Hoan* trở thành *bảo vệ phụ mẫu và hoàng huynh, giúp hoàng huynh lên ngôi hoàng đế và đi du ngoạn những nơi xinh đẹp trên thế giới*.

- Sao lại có chuyện này?! - Đoàn Huy cúi đầu đen mặt.

Hoàng My không trả lời câu hỏi của anh, chỉ trầm mặc cầm chiếc điện thoại của mình lên, nhìn dòng chữ nhiệm vụ ấy.

- Anh cần đi nói chuyện với Đại chủ thần! - Đoàn Huy đứng dậy.

- Không cần! Bỏ đi! Đừng làm to chuyện quá! - Cô bắt lấy tay Đoàn Huy, lắc đầu.

- Nhưng...!- Anh nhìn cô.

- Mặc dù rất tốn công sức để đến đây nhưng như vậy là được rồi! Cứ xem như là một cuộc vui chơi đi.

- Hoàng My bỏ tay Đoàn Huy ra, trực tiếp ngắt lời anh.

- Được rồi...! Nghe bảo bối hết...! - Đoàn Huy bình tĩnh lại, cười tươi với Hoàng My.

- Ngày mai chúng ta đi về Minh quốc! Không còn nhiệm vụ liên quan thì không cần ở đây nữa! Chỉ tốn thời gian thêm thôi! Bây giờ tôi cần ngủ thêm một chút.

- Hoàng My đặt chiếc điện thoại lên tay Đoàn Huy rồi phẩy tay.

- Bảo bối ngủ ngon! - Đoàn Huy híp mắt lại cười rồi biến mất.

Đoàn Huy biến mất rồi thì Hoàng My cô cũng bình yên đi ngủ.

Ngoài trời bỗng đổ mưa, một bầu trời u ám do mây đen kéo đến, sấm chớp đùng đùng.

Một thứ gì đó màu đen từ đầu đến chân xuất hiện trong phòng Hoàng My, hai con ngươi đen láy như hòa lẫn vào cả thân thể.

Đứng một lúc rồi vật thể đó biến mất.

____________________
- Cảm ơn người đã chiếu cố ta trong thời gian vừa qua! - Hoàng My đứng trước xe ngựa, cười cười với Đức Thuận.

- Không sao! Được chiếu cố Đại công chúa Minh quốc đây thì Danh quốc của ta rất vinh hạnh.

- Đức Thuận cũng cười lại Hoàng My, trong mắt có vài phần ôn nhu lạ thường.

Đoàn Huy không tham gia chuyến đi về này vì để tránh phiền phức cho Hoàng My.

Chi Linh cũng hiểu nên không hỏi gì nhiều.

Riêng tiểu Nha và Ám Chỉ thì bị cô chia rẽ mấy ngày trời nên nhớ thương nhau, vừa xếp hành lý vừa nói chuyện.

- Cũng đến thời gian rồi! Ta về đây! - Hoàng My cười dịu dàng, vẫy tay tạm biệt rồi lên xe.

Đức Thuận cũng vẫy tay tạm biệt với Hoàng My như kiểu xã giao bình thường, nhưng lại khiến quan thần hốt hoảng một phen.

Đường đường là một hoàng thượng kiêu ngạo của Danh quốc, ai nghĩ được anh ta lại vẫy tay chào một cô gái.

Sau khi Ám Chỉ, tiểu Nha và Chi Linh lên xe ngựa hết thì xe ngựa bắt đầu lăn bánh.

Anh nắng ban mai nhè nhẹ của mùa đông rọi gương mặt trắng bệch cùng chiếc áo lông cô đang khoác.

Hoàng My nhẹ cười rồi kéo áo lông lại.

Sắc đẹp ấy thành công làm Chi Linh và tiểu Nha ngồi cạnh cô ngây người vài giây.

____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Thứ sáu, ngày 17 tháng 7 năm 2020
Hôm nay đáng lẽ là đã đến thứ 7, ngày 18 vì bây giờ là 1 giờ sáng nhưng mà ad vẫn ghi là thứ 6, ngày 17 vì ad không muốn mọi người nói ad quịt a...!
Thông báo đến các bạn thế này, bà dì của ad đến thăm rồi, bà ấy sẽ ở lại chơi với ad 3 ngày nên 3 ngày sau ad mới ra chương được.

Lý do là gì thì mọi người cũng biết rồi, ad đã nói ở chương 46.

Hẹn gặp lại mọi người vào 3, 2 ngày sau.

Chúc mọi người buổi sáng lúc 1 giờ sáng mơ vui vẻ.
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 69: Công Chúa Phế Vật Và 5 Vương Gia 31


Sau một ngày mệt nhọc đi xe ngựa, cả bốn con người đã đến được hoàng cung Minh quốc.

- Ta thật sự rất mệt rồi...!!! - Chi Linh đỡ cô xuống xe rồi than thở.

- Muội lo dọn hành lý của mình vào đi! Đừng đứng đó nữa! - Tiểu Nha cầm hành lí trên tay, cười Chi Linh.

- Vâng...!!! - Chi Linh chạy đi bưng hành lí từ trên xe xuống.

- Tiểu My!! - Tiếng nói của người phụ nữ trải đời vang lên.

- Mẫu hậu...! - Hoàng My nhẹ nhàng đi đến.

- Con cuối cùng cũng về rồi! Con vẫn làm ta lo lắng bao nhiêu!! Để ta xem thế nào nào!!! - Hoàng Thư vẫn lo lắng cho con gái mình như thế.

- Mẫu hậu! Người đi đón con như vậy là được rồi! Người mau nghỉ, không thì sẽ tổn hại sức khỏe.

- Hoàng My quay người Hoàng Thư về phía cung của bà ấy, đẩy đẩy yêu vài cái.

- Con còn dám đuổi ta đi! Con gái lớn không cần người mẫu thân này nữa rồi!! - Hoàng Thư làm vẻ giận hờn.

- Thôi mà! Người đừng có mè nheo với con! Dương ma ma, người đưa mẫu hậu về đi.

- Hoàng My cười cười rồi xin sự trợ giúp từ người phụ nữ bên cạnh.

- Hoàng hậu nương nương, người mau về thôi! - Dương ma ma cũng đành thở dài mà kéo nhẹ Hoàng Thư lại.

- Đến cả ma ma cũng nghe theo nó rồi! - Hoàng Thư giận giận dỗi dỗi.

- Hoàng hậu nương nương à! Người và tiểu công chúa cứ đứng ngoài này thì đều sẽ bị dính phong hàn đấy.

- Dương ma ma vẫn cười cười mà thuyết phục Hoàng Thư.

- Được rồi! Ta về cung đây! Con cũng phải nghỉ ngơi đầy đủ đấy! - Hoàng Thư thở dài rồi dặn dò Hoàng My.

- Vâng! Con sẽ không sao đâu mà! - Hoàng My vẫy tay nhìn Hoàng Thư đang đi về cung của bà ấy.

___________________
- Anh không thể nhẹ một chút được sao?! - Hoàng My kêu lên một tiếng.

- Không được a~! Bảo bối có vẻ đang rất sướng mà~!! - Đoàn Huy đùa cợt.

- Sướng cái đầu anh!! - Hoàng My đá Đoàn Huy một cái nhưng không xi nhê.

- Bảo bối hung hăng quá đó!! - Đoàn Huy bĩu môi, tay cầm khăn khô lau tay cho cô.

Chả là thế này, sau chuyến đi dài đằng đẵng kia thì Hoàng My đi ngủ.

Đến sáng hôm sau, Đoàn Huy với Hoàng My đang đi vòng vòng quanh vườn cây thì cô bỗng vung tay chạm phải cây đủng đỉnh*.

Cô liền bị ngứa tay, anh thấy thế thì nhanh chóng tốc biến về phòng.

Dùng khăn khô hơ lửa nóng, lau vào chỗ ngứa cho cô và đánh vào tay cô mỗi khi cô muốn gãi.

*Cây đủng đỉnh: Loại cây ra quả chùm khá đẹp xuất hiện ở khắp mọi miền đất nước.

Ngoài Bắc gọi là cây Móc, miền Trung là cây Đồng Đình và trong Nam gọi là Đủng Đỉnh.

Cây mọc khá cao và lá không có lông ngứa, cây lá của đủng đỉnh dùng được trong rất nhiều việc nhưng chùm quả lại gây ngứa vô cùng nếu bạn nhỡ tay hái xuống.

- Mới sáng sớm mà đã vậy rồi...!! - Hoàng My duỗi tay còn lại, chán nản nói.

- Hôm nay có vẻ là ngày không may mắn! - Đoàn Huy nhẹ nhàng lau đều vết ngứa cho cô.

- Đúng là xui xẻo! Tôi muốn về nhanh nhất có thể! - Hoàng My nhíu mày, mắt lia qua cửa sổ, nhớ về cành cây đủng đỉnh mình vừa chạm vào kia.

Một ý tưởng lóe ra, Hoàng My nhìn lại cánh tay bị ngứa đang được Đoàn Huy cầm của mình.

Cô với tay còn lại về phía chiếc lọ rỗng trên bàn trang điểm, lúc trước chiếc lọ đó được Đoàn Huy đựng kem dưỡng da cho cô nhưng Hoàng My, Chi Linh, tiểu Nha sử dụng hết và chưa nói lại với anh.

Đoàn Huy thấy vậy thì cũng cười cười, anh búng tay một cái, chiếc lọ đã ở trên tay Hoàng My.

Cô nhìn chiếc lọ trên tay rồi nhìn cái bản mặt đang cười vui vẻ như muốn nói "Khen anh đi! Anh làm được việc rồi!" của Đoàn Huy mà thầm khinh bỉ anh.

- Cảm ơn! - Hoàng My giật giật miệng cười.

Đoàn Huy vẫn một nụ cười ôn nhu, tiếp tục lau tay cho cô.

Hoàng My cầm lọ rỗng trên tay, suy nghĩ về một điều gì đó và ánh mắt cô rất thâm sâu.

Một lát sau, Đoàn Huy cảm thấy vết ngứa trên tay cô đã hoàn toàn hết, anh liền vứt chiếc khăn đi rồi ngồi đó ngắm gương mặt nghĩ ngợi của cô.

Hoàng My thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình rồi đưa lọ rỗng trên tay ra trước mặt Đoàn Huy.

____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Thứ ba, ngày 21 tháng 7 năm 2020
Ad đã quay trở lại rồi đây!! Mọi người có nhớ ad không?!!!
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 70: Công Chúa Phế Vật Và 5 Vương Gia 32


- Anh hiểu tôi muốn gì mà! Đúng chứ?! - Hoàng My lắc lắc cái lọ rỗng.

- Chắc chắn rồi! Bảo bối còn nghi ngờ anh sao?! - Đoàn Huy cười chán nản.

- Không! Hiểu thì làm nhanh đi - Hoàng My chống cằm rồi phẩy phẩy tay.

Đoàn Huy cười nhẹ, gật đầu rồi biến mất cùng chiếc lọ rỗng trên tay Hoàng My.

Cô cười khẽ rồi dựa vào tường, nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ.

Mây vẫn đi nhưng cũng chỉ mãi mãi ở trong một bầu trời, chẳng thể thoát ra khỏi màu xanh ấy, cũng như là Hoàng My có thể ở bất kì nơi đâu nhưng cuối cùng cũng chỉ ở trong tầm kiểm soát của Đoàn Huy.

Không để Hoàng My chờ đợi lâu chính là tác phong của Đoàn Huy.

Chưa đầy 3 phút sau, Đoàn Huy đã trở lại cùng một chiếc khay đựng đầy lọ chứ không phải là một chiếc lọ.

- Anh nghĩ bảo bối cần nhiều hơn! - Chưa để Hoàng My lên tiếng hỏi, Đoàn Huy đã giải thích ngay.

- Tiện tay? - Hoàng My ngước lên nhìn Đoàn Huy.

- Có lẽ vậy...! - Đoàn Huy đặt khay đựng lọ trên giường, bên cạnh cô rồi cũng lấy cái ghế ra ngồi đối diện.

- Đây là...cây Trúc Đào*?! - Hoàng My cầm một chiếc lọ đựng một cành hoa lên xem.

*Cây Trúc Đào: Là loài cây kịch độc gây tử vong nhưng trúc đào lại được trồng rất nhiều trên các con phố.

Trúc đào là loại cây bụi, thân gỗ, dễ trồng và dễ lên, hoa có màu rất đẹp như trắng, vàng, đỏ thắm, hồng, nở thành từng chùm đẹp mắt.

Ăn phải trúc đào có thể gây ra các triệu chứng buồn nôn và nôn mửa, tiết nhiều nước bọt, loạn nhịp tim dẫn đến tử vong.

Nhựa trúc đào có thể gây tấy rát da, sưng, tấy rát mắt nghiêm trọng.

- Bảo bối đoán rất đúng! Đây là cây Trúc Đào.

- Đoàn Huy cười tươi, vỗ tay một cái.

- Hoa Thiên Điểu*?! - Mắt Hoàng My sáng rực khi nhìn về một chiếc lọ khác trên khay.

*Hoa Thiên Điểu: Thiên điểu hay hoa chim thiên đường là loại cây cảnh được nhiều khu du lịch và gia đình trồng.

Hoa thiên điểu rất đẹp với sắc cam ánh tím, tựa đầu chú chim thiên đường kiêu hãnh ngẩng cao đầu.

Tuy nhiên, loài hoa này sẽ khiến bạn buồn nôn, tiêu chảy khi tiếp xúc qua đường miệng và nếu đứng lâu ngửi hoa sẽ gây cảm giác khó chịu.

- Bảo bối có vẻ rất thích nó! - Đoàn Huy đeo bao tay dày 1 cm vào tay rồi biến ra một cành hoa Thiên Điểu.

- Nó là một thứ rất đẹp...nhưng cũng rất độc...!! - Hoàng My cầm chiếc lọ đựng hoa Thiên Điểu lên, ánh mắt lướt qua một tia âm hiểm.

"Như em vậy nhỉ?!" - Đoàn Huy tự nghĩ trong lòng.

- Có cả cây lá Han*?! Anh lấy đâu ra lắm loại cây độc hại vậy?! - Hoàng My nhìn xuống cái khay rồi liếc nhìn qua Đoàn Huy.

*Cây Lá Han: Cây lá han mọc tại các bụi rậm, bờ sông ở vùng rừng núi phía Bắc và Tây Nguyên.

Lá han thân gỗ, lá to bản, có răng cưa.

Đặc trưng của lá là chứa chất làm ngứa rất mạnh.

Khi chạm vào lá cả cơ thể sẽ bị phát ngứa, lở loét và buốt thấu da thịt.

Với những người da mỏng, nếu đụng phải loại han voi còn có thể gây dị ứng tới mức tử vong.

- Anh lấy ở trong vườn cây! - Đoàn Huy nói dối một cách trắng trợn nhưng vừa đủ để qua mắt Hoàng My.

Anh đâu thể nói cho cô biết là anh lấy mấy thứ cây độc hại này ở trong không gian của riêng mình đâu chứ!! Anh luôn phải làm một chủ hệ thống bình thường trong mắt Hoàng My mà một chủ hệ thống bình thường thì không có vụ đó đâu.

Hoàng My nhìn lướt qua đống lọ trên khay, đếm sương sương có lẽ là hơn 10 lọ.

Hoàng My nhìn đống lọ đó rồi lại nhìn bản mặt Đoàn Huy đang cười.

Nụ cười anh vẫn luôn ở trên môi mỗi lần bên cạnh cô, chỉ khi nào cần rời xa cô là nụ cười đó mới méo mó mà tắt luôn thôi.

Nhìn Đoàn Huy một lúc thì Hoàng My đứng dậy, tay cầm chiếc lọ đựng Hoa Thiên điểu.

Rồi cô nhẹ nhàng đi ra trước cửa, sân cung trống vắng, không nhiều gia nhân như thường ngày vì hôm nay cô phải đi dạo cùng anh nên đã cho gia nhân nghỉ.

____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Thứ ba, ngày 21 tháng 7 năm 2020
Hình như chương này ad làm về thực vật có độc hơi nhiều thì phải.

Nhưng mà thôi bỏ đi.

Mọi người ủng hộ tiểu thuyết của ad nhiều nhiều nha.
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 71: Công Chúa Phế Vật Và 5 Vương Gia 33


Nhìn chiếc lọ Hoa Thiên điểu trong tay, Hoàng My khẽ nhíu mày.

Rồi cô quay sang nhìn Đoàn Huy.

- Dùng những thứ thực vật đẹp đẽ mà độc hại này, trừ khử tất cả những người có ý định tạo phản và không đồng ý Minh Hoàng Long lên ngôi vua! Được chứ?! - Hoàng My tựa đầu vào cánh cửa.

- Được...! - Ánh mắt của Đoàn Huy trở nên tăm tối và sâu thẳm như có thể hút người vào trong.

Nói xong, anh biến mất cùng chiếc khay đựng lọ trên giường, lọ đựng hoa Thiên điểu trong tay cô cũng biến mất theo anh.

Ánh mắt cô nhìn khoảng không, khẽ cười rồi cô bước vào phòng, bắt đầu một giấc ngủ tiếp theo.

_____________________
Lại một buổi sáng nữa ở vi diện này, Hoàng My ngồi uống trà trong vườn hoa.

Kế bên cô không có Đoàn Huy, chỉ có một mình cô ở đây.

- Công chúa! - Tiểu Nha chạy đến chỗ cô.

- Lại có chuyện gì sao?! - Hoàng My nghiêng đầu, đặt tách trà lên bàn.

- Người biết gì không?! Bỗng nhiên nhiều người quan thần và tướng quân bị ngộ độc và chết rồi! - Tiểu Nha sốt sắng kể sự việc.

- Có chuyện này sao?! - Hoàng My đứng dậy, chất giọng hốt hoảng.

- Vâng! - Tiểu Nha gật đầu.

- Em mau đưa ta đến chỗ phụ hoàng! - Hoàng My hoảng hốt bảo tiểu Nha.

Một lát sau, tiểu Nha dìu Hoàng My đến trước thư phòng của Hoàng thượng.

Mở cửa thư phòng ra, bên trong là Chiến Thành mang sắc thái tươi trẻ, không phải là lo lắng, khó khăn, gầy gò như tiểu Nha nghĩ.

- Tham kiến phụ hoàng! - Hoàng My hành lễ.

- Tham kiến hoàng thượng! - Tiểu Nha hành lễ.

- Miễn lễ đi! Ngươi ra ngoài đi, để tiểu My nói chuyện với ta được rồi! - Chiến Thành phẩy tay.

- Thần xin lui! - Tiểu Nha hành lễ xong lui ra ngoài, không quên đóng cửa.

- Bố có vẻ rất thoải mái! - Hoàng My ngồi xuống cái ghế gần đó, không thèm giữ hình tượng.

- Nhờ công con đấy! Con diệt hết mấy tên quan thần và tướng quân không có ý đồ tốt nên ta mới được thoải mái như vậy.

Nhưng mà mấy bà phi kia khiến ta khó chịu.

- Chiến Thành tựa tiếu phi tiếu* đóng công vụ lại.

*Tựa tiếu phi tiếu: Tựa như cười nhưng lại không cười.

- Đâu phải là công của con! Của Đoàn Huy ấy chứ! - Hoàng My lắc đầu cười.

- Lại là tên nhóc đó!! - Chiến Thành nhăn mặt cười.

- Nhưng mà bố à! Bố không sợ mẹ sẽ...ừm hứm...khi bố ân ái với hoàng hậu ở đây sao?! - Hoàng My giễu cợt bố mình.

Câu hỏi Hoàng My đặt ra vừa dứt, bầu trời đã đen kịt, sấm chớp đùng đùng, cứ nhắm vào trước cửa thư phòng hoàng thượng mà đánh làm gia nhân gần đấy giật mình liên tục.

- Con nói làm gì để mẹ con ấy kìa!! - Chiến Thành cũng hơi đau tim mà run run bảo Hoàng My.

- Ồ! - Hoàng My như không nghe được Chiến Thành nói mà run run nhìn cái cửa.

- Con đùa thôi! Đùa thôi mà! - Hoàng My nhắm mắt, mấp máy môi như đang cầu nguyện.

Ngay lập tức, trời quang mây tạnh.

Hình như bầu trời có nhiều mây hơn bình thường.

Bầu trời gần như là trắng xóa, chỉ chừa lại lấp ló vài khoảng màu xanh trời.

- Được rồi! Vào vấn đề chính! - Hoàng My thở phào một hơi rồi quay lại vẻ mặt nghiêm túc.

- Vấn đề chính?! - Chiến Thành khó hiểu.

- Chính là việc đưa thái tử Hoàng Long lên làm hoàng đế! - Hoàng My lười biếng gác chân.

- Việc đó thì công chúa của ta nghĩ làm sao đây?! - Chiến Thành nhếch môi đùa cợt.

- Con nghĩ hoàng thượng nên nhường ngôi rồi! Hoặc là để người đột tử mà chết?! - Hoàng My nghiêng đầu cười với Chiến Thành.

- Con gái ta càng lớn càng nguy hiểm rồi! Làm bố như ta buồn lắm nha! - Chiến Thành ôm ngực, giả vờ đau buồn.

- Buồn kệ bố! - Hoàng My quăng một câu phũ phàng rồi cầm một cành hoa ở chậu hoa bên cạnh lên nhìn.

- Vậy con sẽ chọn cách nào đây?! Ta nhường ngôi?! Hay là ta chết?! - Chiến Thành lười biếng dựa vào ghế.

- Nhường ngôi có vẻ hợp lý! Nhưng mà con nghĩ là hoàng thượng cũng nên chết rồi! - Hoàng My cười dịu dàng nhưng rất thâm độc.

- Con ác quá đó! Dù gì thân xác này bây giờ cũng là ta mà! - Chiến Thành nhún vai, tỏ vẻ không đồng tình với Hoàng My.

- Vậy bố thoát ra khỏi thân xác người ta đi! - Hoàng My ném cành hoa lên bàn.

- Ta muốn ở cùng con cơ!! - Chiến Thành bật người.

- Vậy bố nên chọn cách nào chết đẹp một chút! Đột tử thì đơn giản quá rồi! - Hoàng My chống cằm nhìn người bố của mình.

____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Thứ ba, ngày 21 tháng 7 năm 2020
Ad buồn ghê luôn! Vài tháng trước, ad xin kí hợp đồng với Manga Toon vì ad nghĩ nó sẽ có ích.

Và cuối cùng thì Manga Toon đã phản hồi.

Họ nói rằng tác phẩm này của ad không thông qua xét duyệt để kí hợp đồng vì biểu hiện của tác phẩm của ad chưa phù hợp với tiêu chí của họ.

Ad cảm thấy rất tiếc, lúc mà chuẩn bị kí hợp đồng là cả 3 người, mẹ ad, anh trai ad và ad loạn như gà bay chó sủa.

Nhưng cuối cùng lại không thông qua.

Mà thôi, thật sự thì lúc đầu ad không có ý định xin kí hợp đồng đâu.

Chỉ là do mẹ ad nghĩ kí hợp đồng là sẽ được thêm tiền nên mới bắt ad phải kí thôi.

Nói thế đủ rồi! Tạm biệt mọi người! Chúc mọi người buổi tối vui vẻ.
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 72: Công Chúa Phế Vật Và 5 Vương Gia 34


- Con độc mồm độc miệng quá đó! - Chiến Thành mang vẻ ủy khuất nhìn cô.

- Con còn độc rất nhiều thứ nữa chứ không chỉ miệng đâu! - Trên tay Hoàng My xuất hiện một cái quạt đỏ, cô phe phẩy quạt.

- Vô độc bất nữ nhân* đúng là không sai! - Chiến Thành gập chiếc quạt màu lam của mình lại, nghiêng đầu để quạt trước râu.

*Vô độc bất nữ nhân: Không độc không phải con gái, phụ nữ, đàn bà.

____________________
- Truyền khắp kinh thành! Hoàng thượng Minh quốc đã qua đời vì vấp ngã từ bậc thềm cửa cung xuống sân cung! - Giọng the thé thêm chút thương tiếc của thái giám vang lên.

- Đại công chúa...hoàng thượng đã được đưa đi chuẩn bị cho lễ an táng ngày mai! - Tiểu Nha đứng bên cạnh giường với nét mặt thương cảm nói với Hoàng My.

- Ừ....!- Hoàng My đung đưa chân, gật nhẹ đầu.

"Cái đm!!! Cái chết đẹp của ông bố thân yêu là té bậc thềm mà chết?!! Không hiểu ông ấy nghĩ gì luôn ấy!" Hoàng My thầm chửi trong lòng.

Nhìn cô hờ hững như vậy, tiểu Nha nghĩ Hoàng My đang buồn vì bố mình mất.

Tiểu Nha cảm thấy thương cho cô, muốn lên tiếng an ủi nhưng nghĩ cô cần không gian riêng để định thần nên lui đi.

Sau khi tiểu Nha lui, trong phòng chỉ còn một mình Hoàng My, cô nằm phịch xuống giường.

Mái tóc đen huyền xòe tán loạn.

Chân trần đặt trên nền đất.

Mi mắt hạ xuống.

Hoàng My chìm vào giấc ngủ.

Vật thể đen lại xuất hiện.

Bầu trời vẫn trong xanh như vậy.

Vật thể đó di chuyển đến chân cô.

Bỗng con ngươi pha lê đỏ lóe lên, Hoàng My bật dậy.

Vật thể đen đó không vì Hoàng My tỉnh dậy mà chạy đi, nó vẫn tiến đến chân cô.

- Lâu rồi không gặp ngươi! Min cẩu!! - Hoàng My đặt tay lên lông vật thể đen đang cà chân mình kia.

- Thần nhớ công chúa! - Giọng nói non nớt của trẻ con bỗng phát ra từ vật thể đen hơn cả than được Hoàng My gọi là Min cẩu kia.

- Nhớ nhiều không?! - Hoàng My bế Min cẩu lên đùi, trêu chọc nó.

- Không biết! - Min cẩu lắc đầu.

- Mà sao ngươi lại đến đây?! - Hoàng My v**t v* bộ lông đen xì của Min cẩu.

- Hoàng tử bắt! - Min cẩu quẫy đuôi một chút.

- Ngươi vẫn chẳng nói được câu gì hơn 5 từ nhỉ! - Hoàng My cười khẽ.

- Thần biết điều đó! - Min cẩu gật đầu.

- Vậy thì ngươi nói hơn 5 từ đi xem nào! - Hoàng My bấu nhẹ vào da của Min cẩu.

- Thói quen khó bỏ! - Min cẩu nhắm mắt lại rồi ngủ.

Hoàng My cũng không nói nhiều nữa.

Cô hiểu cái tính thích nói một câu ít hơn 5 từ của con chó Min cẩu dễ làm người khó chịu này nên nói nữa thì cứ gần như là nói chuyện với đầu gối ấy.

Min cẩu là một con chó đen từ đầu đến đít...à nhầm...đến chân, cả cái lợi trong miệng của nó cũng đen thui thùi lùi, may mà còn cái răng trắng sứ, không thì nó đen không chừa lỗ rồi.

Nó là con chó trung thành "xênh xẻo" của Hoàng My.

Nó bằng tuổi Hoàng My vì khi Hoàng My được sinh ra thì nó cũng được ra đời.

Min cẩu được định sẵn là thú nuôi bảo vệ Hoàng My.

____________________
- Chúc mừng hoàng huynh! - Hoàng My nhẹ nhàng cười.

- Cảm ơn muội! - Hoàng Long cũng cười dịu dàng, đáp lại cô.

Nói rồi, Hoàng Long mở tấm vải đỏ che đi chiếc khay trên tay của tiểu Nha.

Một món quà lộ ra làm mọi người khá là bất ngờ.

- Đây là...?!!! - Hoàng Long nhìn sang cô.

- Đây là Hỏa Linh Đan, tu vi cấp 9.

Muội tặng hoàng huynh! - Hoàng My nheo mắt cười như đó là chuyện bình thường.

- Đúng là một món quà có giá trị lớn! Muội vẫn như vậy! - Hoàng Long cầm viên Linh Đan lên nhìn rồi cất đi.

- Chỉ là một món quà nhỏ cho Tân Hoàng Đế thôi! - Hoàng My cười cho qua.

Đúng như Hoàng My dự đoán, thời khắc này chắc chắn sẽ đến, không thể ngăn được.

Thái tử Hoàng Long đã danh chính ngôn thuận chính thức trở thành Tân Hoàng Đế của Minh quốc ngay sau lễ an táng Hoàng thượng Chiến Thành vì đất nước đâu thể một ngày không vua.

- Từ bây giờ trở đi, muội đã trở thành Thái công chúa và mẫu hậu của chúng ta sẽ trở thành Thái hậu, còn những người khác trong hậu cung...họ sẽ là Thái phi! - Hoàng Long cầm bàn tay của Hoàng My lên.

____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Thứ tư, ngày 22 tháng 7 năm 2020
Thời gian ad đăng chương này lên là 0 giờ 30 phút nên ad mới cho là ngày 22 nhưng thật ra thời điểm ad còn viết dòng này thì thời gian là 23 giờ 52 phút và vẫn đang là ngày 21.

Mặc dù cái đó nó hơi logic và không liên quan gì lắm nhưng ad vẫn thích kể.

Ad sẽ để cái tâm sự vào ngày mai vì dù gì bây giờ cũng rất muộn rồi.

Chúc mọi người buổi đêm vui vẻ cùng giấc mơ của mình.
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 73: Công Chúa Phế Vật Và 5 Vương Gia 35


- Và từ bây giờ thì hoàng huynh đã trở thành người đứng đầu Minh quốc rồi! Đất nước của chúng ta nhờ vào huynh.

- Hoàng My đặt tay còn lại lên tay Hoàng Long.

Hoàng Long gật đầu cười nhẹ.

Hoàng My biết nụ cười đó, nụ cười có chút thê lương của Hoàng Long làm Hoàng My đơ đi vài giây.

- Hoàng muội! Sao muội lại...khóc?! - Hoàng Long có chút hốt hoảng.

Hoàng My bừng tỉnh, nhận ra mặt của mình xuất hiện những giọt nước ấm nóng trên gò má từ lúc nào.

- Muội không sao...! - Cô lấy tay gạt nước mắt.

Hoàng My không ngờ mình lại thiếu ý chí như vậy, khiến cho nguyên chủ có thể làm chủ cảm xúc.

Những giọt nước mắt này có lẽ chỉ là cảm xúc cuối cùng của Hoàng My thật sự ở vi diện này dành cho người anh trai của mình.

- Muội đừng khóc như thế! Sẽ tổn hại sức khỏe...! - Hoàng Long đặt tay lên gương mặt trắng bệch của cô, giọng anh như là cố nén nước mắt.

- Muội biết...! - Hoàng My gật đầu.

Sau một màn huynh muội sến súa thì cũng đến những người khách mời lên tặng quà cho Tân Hoàng đế này.

- Đây là Nhân sâm...!
- Đây là loại vải...!

- ...!
- Thần có một món quà tặng Hoàng thượng...! - Đã đến Tam công chúa Hồng Hoan tặng quà cho Hoàng Long.

- Đây là một thanh chủy thủ siêu cứng cáp! Xin dâng tặng Hoàng thượng! - Hồng Hoan với khí chất vương giả quỳ xuống, dâng chủy thủ lên.

Hoàng My: "Khí chất vương giả?!" Ta phi!
Hồng Hoan: "..." Phi keme mày!!
- Chủy thủ?! - Hoàng Long nhướng mày.

Hoàng Long cầm thanh chủy thủ lên, lướt qua một hồi.

Bỗng ánh mắt thê lương nào đó trở nên sắc lịm.

Hoàng My đứng sau cảm nhận được thì thầm bất lực.

- Chủy thủ siêu cứng cáp của ngươi?! - Hoàng Long liếc sang Hồng Hoan làm cô ta rùng mình một cái.

- Thần không nói dối hoàng thượng! Đây chính xác là thanh chủy thủ cứng nhất của triều đại này! - Hồng Hoan vẫn nghĩ là chủy thủ bằng sắt của cô ta cứng nhất.

- Ồ! - Hoàng Long nhướng mày.

Hoàng Long thả thanh chủy thủ xuống đất, tiếng "keng keng" của sắt va đập vang lên trong không gian im ắng.

Tiếng "rầm" vang lớn, một thanh kiếm cắm thẳng vào thanh chủy thủ làm thanh chủy thủ vỡ toang, nát bét.

Mặt đất cũng nứt ra một lỗ kinh khủng.

Hồng Hoan nhìn thanh kiếm trước mặt mà run rẩy từng đợt.

Lần đầu tiên cảm giác sợ hãi của cô ta lên đến cực điểm.

- Đúng là rất cứng cáp...! - Hoàng Long ấn thanh kiếm của mình xuống, cười khẩy nhìn cái đầu đang cúi run rẩy của Hồng Hoan.

Mọi người ở đấy cũng run rẩy không thôi, dường như tất cả đều được hít một ngụm khí lạnh, ngoại trừ Hoàng My.

Hoàng My nắm lấy vạt áo của Hoàng Long làm anh ngưng lại một chút.

Hoàng Long nhướng mày, đưa mắt sang nhìn Hoàng My.

Hoàng My gượng cười, lắc đầu nhìn Hoàng Long.

- Được rồi! Hôm nay đến đây thôi! Bây giờ ta mệt rồi! - Hoàng Long nắm lấy bàn tay trắng bệch, lạnh lẽo của Hoàng My đang nắm vạt áo mình, quay đi.

Thanh kiếm kia cũng biến mất, để lại thanh chủy thủ nát bét, vết nứt trên nền đất và Hồng Hoan đang run rẩy quỳ với những khách mời.

Bỗng một thanh chủy thủ sắc bén lấp lánh khác cắm lại vào vết nứt làm Hồng Hoan choàng tỉnh giật mình, cả người vẫn run lẩy bẩy.

Trên thanh chủy thủ kia có một tờ giấy, Hồng Hoan cầm tờ giấy lên nhìn.

"Tốt nhất cô nên an phận làm hồng hoa trong lồng kính! Sẽ có nhiều chuyện xảy ra với cô nếu cô không đồng ý!" Từng dòng chữ của tờ giấy hiện ra.

Mặc dù đây chỉ là lời đe dọa trên giấy nhưng nó lại đem sợ hãi vào tận xương tủy của Hồng Hoan.

Hồng Hoan đọc xong thì tờ giấy và thanh chủy thủ sắc bén lấp lánh kia cũng biến mất.

Cô ta vẫn quỳ dưới đất run cầm cập, nhưng lại không vì trời mùa đông giá rét.

Mọi người cũng giải tán đi vì buổi lễ đã kết thúc.

Đoàn Huy ở một góc trong buổi lễ, tay anh cầm thanh chủy thủ và tờ giấy kia.

Đốt tờ giấy rồi anh vứt thanh chủy thủ vào không gian, anh phi thân về phòng.

____________________
- Anh rảnh nhỉ?! - Hoàng My nhướng mày cười vào mặt anh trai mình.

- Anh trai của em luôn luôn rảnh mà! Mọi việc đã có ông bố của chúng ta lo rồi! - Hoàng Long nhún vai.

____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Thứ năm, ngày 23 tháng 7 năm 2020
Thời gian đăng: 0 giờ 30 phút
Chào mọi người, lại là ad đây.

Việc ad hay đăng chương vào buổi đêm thì ad đã nói với các bạn rồi, nhưng thời gian cụ thể thì ad vẫn muốn cho các bạn biết.

Và hôm nay, ad sẽ tâm sự về một vấn đề.

Chuyện này xảy ra lúc trước, chính xác thời gian là ngày 24 tháng 6 là khoảng một tháng trước.

Ad cũng đã nói sơ về cái sự kiện này ở chương 47 nhưng mà ad muốn nói chi tiết hơn.

Hôm đó thì ad với con bạn thân hồi lớp năm hẹn nhau sau giờ học là về nhà tắm rửa ăn cơm các kiểu rồi 13 giờ rưỡi sẽ gặp nhau ở trường cũ, về thăm trường ấy các bạn.

Về cái vấn đề về thăm trường cũ thì không có gì đáng nói, nói không phải khoe chứ, ad với con bạn là thuộc thể loại...có thể gọi là nổi tiếng lúc mà còn học ở trường đó.

Về trường là mấy đứa nhỏ đang học nên bị chú bảo vệ đuổi ra ngoài đường đứng.

Chú bảo vệ biết ad với con bạn vì dù gì hai đứa cũng là học sinh nổi tiếng năm trước nhưng mà không cho vào được vì sợ cô hiệu trưởng mặc dù đã thi xong hết rồi.

Nhưng mà chú bảo vệ lại nhân từ, cho ad và con bạn ngồi ở bàn ghế đá trước phòng bảo vệ để đợi đến khi ra về thì lên thăm thầy cô cũng được.

Hai đứa xin pass Wi-Fi của trường do chú bảo vệ và người thầy sắp làm bố nuôi của con bạn ad(Nó nhận một cô làm mẹ nuôi, cô đó sắp lấy thầy này nên gọi là sắp làm bố nuôi)cung cấp để ngồi chơi một trận tử chiến của Lửa Chùa(Free Fire) rồi ngồi nghịch.

Sau khi hết giờ học của bọn trẻ thì hai đứa bọn ad lên thăm cô chủ nhiệm lớp 5.

Trên đường đi phải né tránh sự đời rất cực khổ.

Khi vào lúc cả trường hoàn toàn ra về thì hai đứa mới gặp được một đống hậu bối quen được lúc còn học ở trường.

Đến hơn 16 giờ rưỡi thì hai đứa dắt nhau ra cổng trường để đi về.

Nó thì đi bộ về, ad thì phải gọi mẹ đón về.

Trong lúc chờ đợi thì ad được mấy đứa bạn một thằng hậu bối mà con bạn kia quen nói là thằng đó muốn xin số điện thoại của ad.

Thì ad không trả lời, tụi nhỏ cũng tự động giải tán vì thằng đó ngại.

Và khi ad về, không phải bố mẹ đón ad mà là chú người làm.

Chú đó là người làm cho nhà ad, chú đón ad vì bố mẹ ad bận việc.

Trước cổng trường, mới có một cô bán cái gì đó giống như là cơm cháy nhưng mà nó lại có vị ngọt ấy, ad cũng không biết gọi nó là thứ gì nhưng nó không liên quan lắm nên không cần để tâm.

Chú ấy mua cái thứ đó(tạm thời kêu là cái thứ đó vì ad không nhớ nó là cái gì).

Cô kia cô mới nói với chú là"Con gái anh à? Lớn nhỉ!".

Cô đó nói ad! Ad nghĩ đó là chuyện bình thường vì nhiều người nhìn thì nhiều người nghĩ thế và chú cũng sẽ nói không phải thôi.

Nhưng mà chú ấy lại nói"Ừ".

Chú ấy đồng ý cho cái việc ad là con gái chú ấy.

Nhưng ad thì không đồng ý chuyện này.

Ad là người có cái tôi rất cao(ad nghĩ vậy).

Ad chỉ có một bố mẹ, sau này ad có thể về nhà chồng thì ad sẽ có thêm một bố mẹ.

Vậy thì chỉ hai thôi.

Ad có thể có thêm bố mẹ nuôi thì không có gì to tát cả.

Nhưng đây là chú ấy tự nhận ad là con gái chú mà không có sự đồng ý của ad thì ad không thể chấp nhận được.

Nó cũng giống như là mấy người bắt cóc trẻ con ấy, họ tự nhận là bố mẹ đứa trẻ rồi bắt cóc nó.

Mặc dù cái này khác nhưng mà cái nào cũng không chấp nhận được.

Nó cũng giống như bạn đi chợ giúp mẹ, và bạn vô tình đứng cạnh một chú hay một cô nào đó khi đứng trước gian hàng.

Rồi người ở trong gian hàng ấy không biết hai người ai đến trước ai đến sau, chỉ thấy hai người đứng cạnh nhau rồi hiểu nhầm.

Nhưng cái chú kia hoặc cái cô kia bạn không quen biết mà lại đồng ý cho cái việc bạn là con của họ.

Bạn có tức không?!
Chắc chắn rồi! Bạn sẽ tức! Ai mà lại không tức trong trường hợp này chứ?! Và bạn phải nén cơn giận vì bạn đơn giản không bao giờ có thể bằng người lớn hơn mình.

Bạn vẫn phải phản đối trong chuyện này, nhưng cuối cùng phản đối chưa chắc đã có hiệu lực khi là lời nói mà bạn phản đối lại là chính miệng của người lớn hơn bạn nói ra cả.

Người lớn hơn luôn đúng! Đó là châm ngôn sống nhỉ?!
Ad đã nói quá dài dòng và vượt quá thời gian ad định đăng chương luôn rồi.

Chúc mọi người có một giấc mơ xinh đẹp.
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 74: Công Chúa Phế Vật Và 5 Vương Gia 36


Chiến Thành: /Che miệng/ Hắt xì!!! Chắc lại có tên nào nói xấu ta rồi.

Vì thằng con mất dạy nên ta mới phải ở đây làm một đống việc thế này!! Khi nó về thì phải giáo huấn nó một trận mới được!
- Anh rảnh quá thì đi tụ tập, ăn chơi, đàn đúm với bạn kìa! Sang phá em làm gì?!! - Hoàng My ngồi dựa vào ghế trong phòng của hoàng thượng.

Hoàng - Tụ tập/ ăn chơi/ đàn đúm - Long: "..." Anh tệ thế sao?!!
Hoàng My: "..." Quả thật rất tệ!
- Em định đuổi người anh trai thân yêu này của em sao?! - Hoàng Long diễn ra bộ dáng đau lòng.

- Không phải định đuổi! Mà là phải đuổi! - Hoàng My lườm anh trai mình.

Hoàng Long: "..." Buồn ghê!!!
Hoàng My: "..." Buồn thật!!!
Tác giả: "..." Buồn cái mặt bàn!!!
Sau một hồi tào lao của hai anh em thì Hoàng My đi tìm tiểu Nha và Chi Linh.

- Công chúa! Người và hoàng thượng sao rồi?! - Tiểu Nha đứng trước cửa phòng hấp tấp xem xét cô.

What?!!! Em nói như thế người ta nghĩ ra một ý khác đấy nhé! Ta là EM GÁI! EM GÁI đấy! Không phải là thê thiếp đâu mà "sao rồi" hay "sao chưa"!!
- Chúng ta vẫn bình thường! Em hỏi làm gì?! - Hoàng My hơi nhíu mày một chút.

- Thần không có ý gì! Xin công chúa thứ tội! - Tiểu Nha thấy vậy thì biết mình đã thất lễ với chủ tử nên liền quỳ xuống.

- Được rồi! Chi Linh đâu?! - Hoàng My ngồi phịch xuống giường.

- Thần đây thưa công chúa! - Chi Linh cầm khay bánh bước vào phòng.

- Mới đi làm bánh sao?! - Hoàng My tiện tay bốc một cái cho vào miệng.

- Vâng! Người nên từ từ ăn, cẩn thận bị mắc nghẹn! - Chi Linh đặt khay bánh lên bàn.

Nhìn Chi Linh có phong thái chuẩn mực vậy thì tiểu Nha có chút ngượng vì mình có kinh nghiệm hơn mà lại không hiểu chủ tử.

Tiểu Nha lui ra ngoài với gương mặt buồn bã.

Một lát sau, Hoàng My ăn hết khay bánh thì Chi Linh đem trả khay về nhà bếp.

Trong phòng bây giờ chỉ có một mình Hoàng My, cô lười biếng tựa đầu bên cửa sổ, một chàng trai với phong cách chuẩn mực quản gia hiện đại bước vào phòng.

- Ngươi...làm gì?? - Hoàng My nhíu mày nhìn chàng trai quản gia mặc đồ đen kia.

- Chỉ thăm người thôi! - Chàng trai kia gãi đầu, cười gượng.

- Thăm thì đừng có mang vẻ mặt nghiêm túc ấy nhìn ta! - Hoàng My thả lỏng, tiếp tục nhìn ra ngoài cửa số.

- Thần đã rõ! - Chàng trai lấy lại phong độ chuẩn mực.

- Ngươi ở trong bộ dạng này mà gọi là Min cẩu thì kì thật đấy! - Hoàng My cười khẩy chàng trai kia.

- Người có thể bỏ bớt - Min(cẩu) cũng cười khẩy lại với Hoàng My.

- Được rồi! Min! Ngươi đi ra để ta ngủ! - Hoàng My bĩu môi xua đuổi thằng quản gia riêng Min(cẩu) của mình.

- Chúc người ngủ ngon! - Min(cẩu) cười một cái rồi biến mất.

Hoàng My lại nằm xuống ngủ.

Đến vi diện này thì thời gian chính của cô chỉ để ngủ mà thôi.

một ngày hai mươi tư tiếng thì cô dành hết ba phần tư ngày là mười tám tiếng để ngủ, sáu tiếng còn lại cô ăn và chơi.

Cuộc đời sung sướng ghê!
Trong thời gian cô đang vui vẻ chìm trong giấc mộng thì chiếc điện thoại của cô xuất hiện, thông báo rằng đã hoàn thành các nhiệm vụ, chỉ còn hai nhiệm vụ đi du ngoạn thôi là hoàn thành hết.

____________________
Hoàng My và Đoàn Huy ngồi đối diện nhau trong căn phòng của Hoàng My.

Chi Linh đứng kế bên và chẳng có ai xung quanh, tất cả đã được cho nghỉ việc tiếp.

- Anh sẽ phải ra chiến trường đấy! Bảo bối không lo cho anh thật sao?! - Đoàn Huy giở giọng nũng nịu.

- Anh là chủ hệ thống nên đương nhiên tôi không cần phải lo cho cái thứ không phải người là anh mà! - Hoàng My nhún vai.

- Đau lòng lắm a~! - Đoàn Huy ôm ngực.

- Chỉ là dẹp quân phản loạn lớn mạnh thôi! Làm gì phải đến mức đấy! - Chi Linh chế giễu.

- Dù gì cũng là trận chiến bảo vệ Minh quốc! Nhiệm vụ anh đấy! Tự đi mà làm! - Hoàng My nhếch môi cười.

- Phũ quá đấy! - Đoàn Huy đáng thương xuất hiện.

- Tôi luôn vậy mà! - Hoàng My bị miễn dịch nên không sợ cái chiêu đáng thương này của Đoàn Huy.

- Nhớ lời tôi nói! Đánh nhanh thắng nhanh! Thực hiện hết hai nhiệm vụ cuối cùng cũng phải nhanh! Tôi đã ở vi diện này quá lâu rồi! - Hoàng My nghiêm túc hạ giọng.

- Chắc chắn rồi! - Đoàn Huy cũng nghiêm túc lại.

____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Thứ năm, ngày 23 tháng 7 năm 2020
Thời gian đăng: 23 giờ 45 phút
Ad vẫn đang phân vân về vi diện sau.

Mọi người chọn giúp ad với!
Bây giờ thay vì ad đặt tên chương theo tiểu thuyết nam nữ chính(không phải của chúng ta)như bình thường là tổng tài và tiểu bạch thỏ, tổng tài và tiểu hoa đán,...các kiểu thì ad sẽ nói về nam nữ chính của tiểu thuyết của chúng ta nhé.

Tiểu thư nhỏ và chàng quản gia (Thể loại: Âu cổ)
Hoàng hậu được cưng chiều (Thể loại: Cổ đại, cung đấu)
Vị diện 1 là vị diện theo kiểu ad rất thích là nữ chính và nam chính của tiểu thuyết chúng ta chênh lệnh về tuổi tác, Hoàng My còn bé xíu còn Đoàn Huy đã là một thanh niên.

Vị diện 2 là vị diện theo kiểu nữ chính và nam chính của tiểu thuyết chúng ta là vợ chồng, là phu thê đứng đầu đất nước, hoàng thượng và hoàng hậu.

Đoàn Huy chỉ cưng chiều một mình Hoàng My mà sẽ dẹp bỏ hậu cũng vào một ngày không xa.

Ad đang phân vân giữa hai vị diện đó! Chọn giúp ad đi mọi người ơi!
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 75: Công Chúa Phế Vật Và 5 Vương Gia Hoàn


- Mạc tể tướng! Ngươi đã thắng trận trở về! Liệu ngươi muốn trẫm ban thưởng điều gì?! - Hoàng Long ngồi trên long sàng, nghiêng đầu nhìn Đoàn Huy đang quỳ ở dưới.

Trận chiến dẹp quân phản loạn hùng mạnh kia đã được Đoàn Huy và cái quân sĩ khác giải quyết.

Không có quân sĩ nào tử vong, nhưng số thương vong lại khá lớn nhờ công Đoàn Huy biết chia đường đánh địch.

Các quân sĩ được Hoàng Long ban thưởng cho về nhà cùng gia đình đến hết tết năm sau là khoảng 2 tháng.

Còn Đoàn Huy thì được thưởng riêng một thứ theo ý vì có công chỉ huy đánh giặc.

- Thần không cần Hoàng thượng ban thưởng gì quá nhiều...! - Đoàn Huy cười như có như không.

- Vậy ngươi muốn gì?! - Hoàng Long hơi nhíu mày.

- Thần muốn cưới Thái công chúa! - Đoàn Huy cúi đầu thấp hơn, che đi gương mặt đáng sợ của mình.

Các quan triều thần rất bất ngờ khi nghe Mạc tể tướng nói vậy.

Hoàng Long cũng bất ngờ nhưng không đến nỗi trố mắt nhìn Đoàn Huy như mấy người khác.

- Ngươi muốn cưới em gái ta?! - Hoàng Long nhướng mày, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Đoàn Huy.

- Thần đã yêu công chúa từ lâu! Nay xin hoàng thượng ban hôn! - Đoàn Huy nhếch môi cười, vì anh cúi đầu nên không ai thấy.

- Gọi Thái công chúa vào đây! - Hoàng Long không để ý lời Đoàn Huy mà quay sang nói với thái giám.

Một lát sau, Hoàng My bước vào với thần sắc dịu dàng như thường.

Nhìn Đoàn Huy đang quỳ dưới đất thì cô cũng tự hiểu là anh đã thắng trận trở về và đang được ban thưởng...nhưng mà...mắc cái gì mà phải gọi cô đến! Đm đang ngủ ngon lành!
- Tham kiến Hoàng thượng! - Hoàng My và Chi Linh hành lễ.

- Miễn lễ! Ta gọi muội đến đây có việc! - Hoàng Long phẩy tay rồi đưa mắt nhìn Hoàng My.

- Mạc tể tướng đây đã lập công lớn trong triều đình! Và muốn ban thưởng là kết hôn với muội! Muội có đồng ý để ta ban hôn?! - Hoàng Long nhíu mày nhìn Đoàn Huy rồi giãn mày ra nhìn Hoàng My.

- Hôn nhân sao? Theo ý hoàng huynh.

Muội không có ý kiến! - Hoàng My nghiêng đầu rồi lắc đầu.

- Vậy được rồi! Ta chấp nhận hôn sự này! - Hoàng Long nhắm mắt lại, nhíu mày sâu hơn mà nói ra.

____________________
Lời vua không đổi! Một tuần sau là hôn lễ của Hoàng My và Đoàn Huy.

Các quan lại, công tử, tiểu thư, tướng quân, tể tướng,...những người có địa vị cao trong Minh quốc đều đến tham dự hôn lễ này.

Hoàng My trong áo loan phụng xinh đẹp bước ra lễ đường.

Đám cưới của cặp đôi trai tài gái sắc này diễn ra trong sự tiếc nuối của các tiểu thư công tử, sự chúc mừng của các quan lại, và cuối cùng là sự cay đắng của Hồng Hoan, Hoàng Long.

Hồng Hoan thích Hoàng My mà lại bị Đoàn Huy cướp mất nhưng cô ta không dám làm gì khi nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của Đoàn Huy.

Còn Hoàng Long bị cái tên nào đó cướp mất em gái thì tức lắm chứ!!
Đám cưới của hai người diễn ra tốt đẹp dưới sự chúc phúc của cả Minh quốc.

Mạc tể tướng giờ đã trở thành Thái phò mã.

Hoàng Long trở về nhà, để Hoàng Long nguyên chủ cai quản Minh quốc, vị trí của Mạc tể tướng tạm thời để Đông tướng quân thay thế, đời sống mọi người vẫn bình thường.

Giờ chỉ có một điều thay đổi là Đoàn Huy và Hoàng My trở thành phu thê.

_____________________
- Đợi tôi với!! - Chi Linh kêu thảm thiết.

- Cô không biết đi nhanh lên sao?! - Đoàn Huy nhìn Chi Linh chế giễu.

Sau đám cưới thì Hoàng My và Đoàn Huy đi thực hiện nhiệm vụ đi du ngoạn như hưởng tuần trăng mật cho riêng hai người nhưng phải kéo theo con mẹ Chi Linh nữa nên Đoàn Huy toàn tạo cơ hội bắt nạt Chi Linh.

Bây giờ thì họ đang leo núi đến Giang Thiên Môn thăm phụ thân của nguyên chủ Chi Linh và tiện thể đi chơi luôn.

- Anh không phải con người thì không mệt là chuyện của anh chứ! Tôi cũng biết mệt mà! - Chi Linh giận dữ về thái độ mấy ngày nay của Đoàn Huy khi phải mang mình theo cùng.

- Cô không nhanh là sẽ tối đó! - Hoàng My ngồi trong lòng Đoàn Huy cười khẽ.

- Cô cứ ở đó từ từ nghỉ mệt đi! Tôi với Hoàng My lên trước đây! - Đoàn Huy cười sáng lạng rồi đi tiếp.

- Này!! - Chi Linh hét lên nhìn hai "người" kia.

Nhưng mà ai thèm nghe chứ! Đoàn Huy đã bế Hoàng My l*n đ*nh núi rồi.

Để lại Chi Linh vật vã ở thân núi.

Một lát sau, Chi Linh cũng đứng được trên đỉnh núi.

Trước mặt cô ấy là hình ảnh Đoàn Huy và Hoàng My đang nói chuyện vui vẻ với trưởng môn.

- Ồ! Đây là nữ nhi của Thủy trưởng lão mà! - Trưởng môn ngạc nhiên.

- Kính chào trưởng môn! - Chi Linh tức giận với hai "con người" kia nhưng vẫn lễ phép cúi đầu chào.

- Được rồi! Cô đến thăm Thủy trưởng lão sao?! Ông ấy đang ở trong phòng.

- Trưởng môn vuốt râu.

- Cảm ơn trưởng môn! Ba người cứ tiếp tục nói chuyện! - Khóe miệng Chi Linh giật giật rồi đưa mắt sang lườm Đoàn Huy.

Chi Linh thăm hỏi Thủy trưởng lão xong thì cả ba người được trưởng môn đi tham quan.

Tạm biệt Giang Thiên Môn sau khi tham quan đủ.

Hoàng My, Đoàn Huy và Chi Linh lại tiếp tục một cuộc hành trình mới.

____________________
- Lần này đã quá đủ rồi! Tôi ở vi diện này lâu thật đấy! - Hoàng My nằm trên đùi Đoàn Huy trên sofa ở phòng khách của lâu đài mình.

- Tôi cũng hiểu được phần nào về thứ gọi là nhiệm vụ hệ thống nguyện vọng này rồi! - Chi Linh gật gù nhấm nháp cẩu lương.

____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Thứ sáu, ngày 24 tháng 7 năm 2020
Thời gian đăng: 23 giờ 30 phút
Hôm nay ad đã cố gắng làm xong xuôi vi diện này với một tấm thân tàn tạ vì thức đêm.

Sau chương hôm qua thì ad quyết định làm vị diện Tiểu thư nhỏ và chàng quản gia trước, vị diện Hoàng hậu được cưng chiều sẽ được viết sau nhé!
Ad cần ngủ đây! Tạm biệt mọi người!
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 76: Tiểu Thư Nhỏ Và Chàng Quản Gia 1


- Một ngày như thế là quá đủ rồi! Tôi và bảo bối đi ngủ đây.

Cô tự về đi! Không tiễn! - Đoàn Huy bế Hoàng My đến cổng dịch chuyển rồi vẫy tay chào Chi Linh.

Chi Linh ở lại với căn phòng khách trống trải, cô ấy thở dài rồi đứng dậy bước ra khỏi lâu đài về căn nhà của mình.

____________________
Một ngày lại qua đi, Đoàn Huy ngồi đọc sách trên sofa, Hoàng My nằm trên đùi anh bấm điện thoại.

- Làm nhiệm vụ mới được chưa?! - Hoàng My phồng má liếc Đoàn Huy.

- Chưa được a~! Bảo bối còn rất mệt mỏi mà! - Đoàn Huy đưa tay nhéo nhẹ cái má phúng phính kia.

- Nhưng mà tôi muốn!!! - Hoàng My ngồi dậy, ôm chầm lấy Đoàn Huy.

Đoàn Huy hơi ngạc nhiên nhưng cuối cùng chỉ cười khẽ một tiếng.

Anh vuốt tóc Hoàng My.

- Được rồi! Nghỉ thêm một lúc thì anh hiện bảng số liệu cho!
- Là anh nói! - Hoàng My nheo mắt lại cười.

- Ừ! Anh nói! Anh nói mà! - Đoàn Huy cười híp mắt.

Một lát sau, bảng thông báo xuất hiện trước mặt Hoàng My, cùng với đó là bảng số liệu.

***Hoàn thành nhiệm vụ***:
*Hoàn thành nhiệm vụ thực hiện nguyện vọng của nguyên chủ Minh Hoàng My là bảo vệ phụ mẫu và hoàng huynh, giúp hoàng huynh lên ngôi hoàng đế và đi du ngoạn những nơi xinh đẹp trên thế giới*.

*Hoàn thành nhiệm vụ thực hiện nguyện vọng của nguyên chủ Mạc Đoàn Huy là bảo vệ Minh quốc và đi du ngoạn khắp nơi trên thế giới*.

*Cấp nhiệm vụ: F*
*Nhận: 120 tích phân và 3% sao*.

***Bảng số liệu***:
*Tên: Minh Hoàng My*
*Tuổi: (Là nỗi đau của một người phụ nữ đẹp nên...) Không có*
*Nghề nghiệp: Tử Thần*
*Mị lực: 16*%
*Nhan sắc: 85*%
*Dáng người: 100*%
*IQ: 100*%
*EQ: 100*%
*Thể lực: 100*%
*Ngôn ngữ: 100*%
*Hệ Thống: Chủ hệ thống Mạc Đoàn Huy*
*Cấp hệ thống: 100/100*
*Đạo cụ: Chủy thủ(vĩnh viễn), Lưỡi hái(vĩnh viễn*)
*Vật phẩm: Sao chép linh hồn(vĩnh viễn), Thẻ rút tiền vô hạn(vĩnh viễn*)
*Sao: 3*%
*Tích phân: 5158645*
- Hửm? Anh thêm sao cho tôi?! - Hoàng My chỉ tay vào bảng số liệu, nghiêng đầu nhìn Đoàn Huy.

- Anh nghĩ bảo bối không để tâm đến nó nên giúp bảo bối thêm vào! Bảo bối không trách anh chứ?! - Đoàn Huy chớp chớp mắt nhìn Hoàng My.

- Cảm ơn...dù gì tôi cũng không quan tâm nó lắm, chỉ có thể nhờ anh rồi! - Hoàng My cười nheo mắt.

Đoàn Huy cảm thấy Hoàng My đã cười nhiều hơn nên cũng không bất ngờ lắm.

Anh chỉ híp mắt lại cười, tay đưa lên xoa đầu cô.

- Được!
____________________
Một lần nữa mở mắt ra, Hoàng My theo thói quen đưa tay lên tủ đầu giường lấy điện thoại...nhưng rồi cô phát hiện!!! Tay cô đã ngắn hơn gấp 5 lần, với không tới tủ đầu giường!
- Cái gì đây?!! - Hoàng My bật người dậy nhìn cả người mình.

Ngực đâu?! Sao phẳng lì thế này?! Rồi điện thoại đâu?! Đâu hết rồi?! Một vạn các câu hỏi về từ "đâu" xuất hiện trong đầu Hoàng My.

Cô ngồi trên ghế trước bàn trang điểm nhìn gương mặt mình ngu đi bao nhiêu lâu cũng không biết.

Trước gương là một cô bé có làn da trắng trẻo, mịn màng.

Đôi mắt to tròn ngập nước, đôi má phúng phính như búng ra sữa, môi hồng nhỏ hơi chu.

Mái tóc đen mượt dài ngang lưng.

Trên người mặc chiếc áo sơ mi dài qua đầu gối.

- Tiểu thư ơi! Người cần...a...! - Đoàn Huy bước vào, nhìn thấy cảnh đó thì khựng lại, dựa vào tường nín cười.

- Đoàn Huy!! - Hoàng My cúi đầu.

- Anh đây! Thưa tiểu thư! Đoàn Huy đi tới, nghiêng người 45 độ, chuẩn tác phong một quản gia.

- Bế tôi lên được chứ?! - Hoàng My nghiêng đầu nhìn vào gương.

- Được thôi! Tiểu thư! - Đoàn Huy bước đến, bế Hoàng My nhỏ lên tay.

Áo sơ mi trên người Hoàng My quá rộng, cô đưa tay lên mà không thấy tay mình đâu, chỉ thấy mỗi cái tay áo sơ mi trắng.

- Gọi người hầu vào thay đồ cho tôi! - Hoàng My nhíu mày, lắc lắc tay để tay áo sơ mi tuột xuống.

- Sao không phải là anh nhỉ?? Thân thể của tiểu thư quý hóa lắm! Không cho người khác động vào được đâu! - Đoàn Huy nhíu mày, ôm chặt cô hơn.

- Bỏ ra! Không thì để tôi tự thay đồ!! Biến ra!!! - Hoàng My lấy bàn tay nhỏ của mình đẩy ngực anh.

- Vậy bảo bối tự thay đồ nhé! - Đoàn Huy đặt cô xuống giường rồi biến ra một chiếc váy màu xanh trời.

- Váy?! Anh biết tôi không thích mặc váy mà! - Hoàng My nhíu mày nhìn chiếc váy kia.

- Anh biết điều đó chứ! Nhưng không thể để một cô bé 4 tuổi mặc quần áo được! Bảo bối yên tâm đi! Anh cho em mặc quần ngắn mà! Thay đồ đi nha! - Đoàn Huy đặt chiếc váy và quần short trắng bên cạnh Hoàng My rồi ra ngoài.

_____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Thứ bảy, ngày 25 tháng 7 năm 2020
Thời gian đăng: 17 giờ 30 phút
Thời gian hoàn thành: 16 giờ 45 phút
Hôm nay là một ngày nữa ad đi học thêm! Thằng bạn trai ad vì kẹt giờ học tiếng Anh nên phải học lớp B.

Bây giờ lên lớp 7 thì phải chuyển giờ thì giờ học lớp B lại kẹt vào giờ học tiếng Anh của nó nên nó phải học lớp A mới được.

Nó có sẵn cơ hội lên lớp A nhưng lớp A của ad lại quá nhiều nên không cho nó lên được.

May mắn là một thằng lớp A của ad bị rớt xuống lớp B nên nó đã lên học với ad.

Từ lúc nó lên học chung lớp học thêm thì ad cảm thấy vui vcl(vô cùng luôn).

Ad trân trọng từng buổi học luôn ấy!
Và ad vẫn thế! Dù đi học hay đi chơi thì trên mặt lúc nào cũng có khẩu trang nên nguyên lớp A không biết mặt ad, ngoại trừ mấy đứa biết ad từ lúc trước nghỉ dịch.

Thật sự là đau thương khi chỉ vì cố gắng thức đêm ra chương cho mọi người mà ad bị mọc mụn rồi!!! Chỗ bị khẩu trang che nó không mọc mà nó lại mọc ngay trán chứ!! Buồn quá à!!
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 77: Tiểu Thư Nhỏ Và Chàng Quản Gia 2


Một lát sau, Đoàn Huy mở cửa bước vào phòng.

Hoàng My vẫn ngồi trên giường với bộ váy công chúa màu xanh trời trên người, bên cạnh là chiếc áo sơ mi trắng to gấp đôi người cô.

Đoàn Huy búng tay để chiếc áo sơ mi "siêu to khổng lồ" kia vào chiếc rổ trong phòng giặt rồi đến bên giường.

- Em muốn chuyền tải cốt truyện chứ?! Tiểu thư! - Đoàn Huy ngồi lên giường, bế cô ngồi lên đùi mình.

- Chuyền tải đi! - Hoàng My thả lỏng dựa vào người anh, nhắm mắt dưỡng thần.

Đoàn Huy đặt tay lên đầu cô rồi nhắm mắt lại suy nghĩ.

Cốt truyện được chuyền tải vào đầu hai người.

____________________
*Nữ chính là Dung Hồng Ngân, nam chính là Đình Cường Quân*.

*Dung* *Hồng Ngân là* *tác phẩm sau một lần mẹ cô ta hạ thuốc Đại Công tước Chiến Thành.

Hồng Ngân ra đời thì mẹ cô ta chết vì khó sinh nên Chiến Thành phải có trách nhiệm với cô ta*.

*Hồng Ngân về Minh gia ở nhưng chẳng sung sướng gì.

Không ai có thiện cảm với cô ta vì vốn dĩ cô ta chẳng phải con ruột được danh ngôn chính thuận ra đời nên người nào cũng thi nhau bắt nạt*.

*Trong một lần đi dạo chơi quanh đất nước của mình thì Thái tử Đình Cường Quân vô tình đụng trúng Hồng Ngân* *đang chạy đi chợ*, *cô ta ráo riết xin lỗi rồi chạy mất.

Cường Quân chưa kịp nói gì, thấy cô gái kia hiền lành, tốt tính lại còn có nhan sắc thanh tú, thành công ghi điểm trong lòng Cường Quân*.

*Cường Quân cho người điều tra cô gái ấy, mặc dù không có vân tay, gương mặt hay bất cứ vật liên quan, bằng chứng nào mà vẫn tìm được Hồng Ngân là con riêng của Đại công tước Chiến Thành, đó là logic nhân vật chính không thể chối cãi*.

*Cường Quân đến Minh gia, Chiến Thành một bộ chào đón nồng hậu.

Cường Quân nói muốn cưới Hồng Ngân làm cả nhà trấn động một phen.

Song, khi Hồng Ngân hỏi thì Cường Quân trả lời một câu quen thuộc: "Hôn sự của chúng ta sẽ bảo vệ cô*!".

*Trải qua bao sóng gió, gia đình, nhiệt liệt, giường chiếu thì Hồng Ngân và Cường Quân cũng yêu nhau.

Hai người sống hạnh phúc trọn đời.

Cái HE là hết rồi*.

*Hồng Ngân hơn Hoàng My ba tuổi và kém Hoàng Long năm tuổi.

Vào lúc Hoàng My bốn tuổi thì Hồng Ngân mới bảy tuổi thôi.

Vốn dĩ Hồng Ngân sẽ là Nhị tiểu thư của Minh gia nhưng chẳng ai công nhận điều đó nên danh hiệu đó thuộc về Hoàng My*.

*Thật ra thì Hoàng Long và Cường Quân là bạn thân thuở nhỏ nên Hoàng My và Cường Quân có thể tính là Thanh Mai Trúc Mã.

Hoàng My thích Cường Quân từ bé nhưng Cường Quân chỉ xem cô là em gái*.

*Đâu ai ngờ được mỗi lần Cường Quân sang chơi với Hoàng Long và Hoàng My thì sau cánh cửa phòng kho, có một cô bé mặc đồ hầu luôn nhìn theo từng cử chỉ của Cường Quân*.

*Lớn lên thì Hoàng My càng ngày càng chua ngoa, đanh đá.

Hoàng My đi mua sắm, tiêu tiền liên tục nhưng vẫn biết nghĩ cho gia đình mà giữ lại.

Hoàng My luôn mong ngóng một ngày gặp lại Cường Quân*.

*Cuối cùng, khi gặp lại vị thanh mai trúc mã ngày xưa thì người đó tuyên bố muốn lấy người chị mà mình ghét nhất*.

*Ớt đã cay, đổ thêm sa tế lại càng cay hơn.

Hoàng My bắt đầu điên cuồng hãm hại Hồng Ngân và quyến rũ Cường Quân*.

*Song, số tiền Hoàng My tiết kiệm lại bị coi là số tiền th*m nh*ng của dân.

Cả gia đình đại công tước nhà Minh bị chém đầu*.

*Nguyện vọng của nguyên chủ Hoàng My là sống một đời an nhàn cùng sự yêu quý của mọi người trong gia đình.

Loại bỏ Hồng Ngân*.

*Còn Đoàn Huy?! Nguyên chủ của anh là quản gia riêng của Hoàng My*.

*Đoàn Huy mặt lạnh nhưng luôn giúp đỡ mỗi khi Hồng Ngân bị người hầu khác bắt nạt.

Anh yêu quý Hồng Ngân vì tính hiền lành, vụng về của cô ta nhưng cảm xúc yêu quý đó dần chuyển thành yêu*.

*Đoàn Huy nhận ra được cảm xúc của mình thì Hồng Ngân đã kết hôn với Cường Quân nên đành rũ bỏ tình cảm của mình*.

*Cuối cùng, khi Minh gia bị chu di tam tộc thì Đoàn Huy mua một căn nhà và sống yên bình hết đời*.

*Nguyện vọng của nguyên chủ Đoàn Huy là giúp đỡ Minh gia*.

____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Chủ Nhật, ngày 26 tháng 7 năm 2020
Thời gian đăng: 12 giờ
Thời gian hoàn thành: 11 giờ 9 phút
Mọi người ơi! Trong nhiệm vụ loại bỏ Hồng Ngân thì mọi người muốn loại bỏ theo cách nào?!
1.

Đuổi ra khỏi nhà để tự sinh tự diệt.

2.

Loại trừ khỏi thế giới.

Chọn đê nà!!!
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 78: Tiểu Thư Nhỏ Và Chàng Quản Gia 3


Hoàng My nhìn nhiệm vụ nguyện vọng mà có chút bất ngờ.

Hoàng My mở mắt ra, ngước đầu lên nhìn Đoàn Huy.

Cảm nhận được ánh mắt của ai kia, anh cũng mở mắt ra, cúi đầu xuống, nhanh chóng hôn cô một cái rồi cười vô tội.

- Nhiệm vụ chỉ có như vậy?! - Hoàng My với với tay, đẩy cằm Đoàn Huy.

- Chỉ vậy thôi! Vì là nhiệm vụ cấp C nên thiên đạo sẽ bảo vệ nhân vật chính đấy! Không dễ để làm gì Hồng Ngân đâu! - Đoàn Huy bắt lấy cổ tay của cái tay đang chới với kia.

- Được rồi! Tôi muốn gặp cha mẹ! - Hoàng My giật cánh tay ra.

Đoàn Huy cười nhẹ, bế cô lên rồi ra khỏi phòng.

____________________
- Xuống rồi sao?! - Hoàng Thư nheo mắt cười.

- Để tiểu thư ngồi trên ghế đi! - Chiến Thành cầm ly cà phê lên.

- Vâng! - Đoàn Huy giữ gương mặt lạnh của mình, đặt Hoàng My ngồi trên ghế sofa.

- Tôi sẽ đi pha trà! - Đoàn Huy cúi đầu 45 độ rồi tiến vào nhà bếp.

Khi Đoàn Huy đi, Hoàng My nhếch môi cười.

đôi chân bắt chéo lại nhìn cha mẹ và anh trai ở sofa đối diện.

- Cả ba người có vẻ rất thích phá con nhỉ?! - Hoàng My chống hai tay trên thành ghế.

- Ai bảo con đi mà không về thăm mẹ! - Hoàng Thư đặt ly nước ép lên bàn.

- Cả nhà đều nhớ em mà! Em không về thì phải đến chứ sao?! - Hoàng Long cầm nước ngọt trên tay, cười giễu Hoàng My.

- Rồi rồi!! Con mới đi có hơn một tháng thôi đấy! - Hoàng My nheo mắt lại, giọng điệu mang theo cười cợt.

- Một tháng là lâu rồi! Cả dòng họ đang nhớ con muốn chết kìa! - Chiến Thành rùng mình một cái.

- Trà đến rồi đây! - Đoàn Huy nói vọng ra từ nhà bếp.

Cả gia đình này chậm rãi trở lại tư thế ban đầu.

Đoàn Huy bưng khay đựng trà ra, đặt tách trà lên bàn rồi cầm khay đứng sau sofa của Hoàng My.

Cô cầm lấy tách trà, quý phái uống như thường.

Gia đình đang thưởng thức nước uống thì tiếng chuông cửa vang lên, người hầu tự giác ra mở cửa.

- Kính chào đại công tước và đại công tước phu nhân! - Cường Quân đi vào nhà, cúi người chào cha mẹ Minh.

- Cậu không cần khách sáo như vậy đâu! - Hoàng Long giật giật khóe miệng, nói theo nguyên văn của nguyên chủ.

- Được rồi! - Cường Quân cười.

Bên kia Hoàng Long đang "chống chọi với địch" thì bên này, Hoàng My vẫn dựa ghế uống trà rất yên bình.

- Này! Bây giờ tôi mới thấy anh già hơn rồi đó! - Hoàng My liếc mắt sang nhìn Cường Quân, nói nhỏ đủ cho hai người nghe.

- Anh cũng đâu có lớn quá! Anh chỉ mới mười lăm tuổi thôi đấy! - Đoàn Huy híp mắt nói lại.

- Ừ thì không lớn! - Hoàng My gật gù.

Mãi một lúc thì Cường Quân mới nhớ ra cô em gái "mưa", anh ta ngó nghiêng thì nhìn thấy Hoàng My đang quý phái nhấp trà nói chuyện với quản gia bên kia.

- My My!! - Cường Quân đưa tay vẫy vẫy.

Hoàng My đang uống trà thì suýt nữa thì phun hết ra ngoài.

Cô nhìn sang Cường Quân nhỏ đang vẫy cánh tay kia, vẻ mặt không có gì là tươi tắn như nguyên chủ khi Cường Quân gọi vậy.

Đoàn Huy cũng chẳng vui vẻ gì, mắt anh liếc sang Cường Quân đầy hận thù.

- Em không đến chơi với bọn anh sao?! - Cường Quân nào biết gì về hai cái ánh mắt không mấy thân thiện của hai người kia, anh ta cười cười vui vẻ.

- Xin lỗi! Hôm nay tiểu thư không khỏe! Đành để lần sau chơi với thái tử rồi! - Đoàn Huy nhanh chóng nói thay Hoàng My rồi tiện thể bế cô lên.

Đoàn Huy bế cô lên phòng, để lại đằng sau là gương mặt ngơ ngác của Hoàng Long, Cường Quân và gương mặt đờ đẫn của Hoàng Thư và Chiến Thành.

Lên đến căn phòng thân thương, Hoàng My thở phào một hơi.

Đoàn Huy bằng cách nào đó đã vui trở lại.

Căn phòng chủ đạo đỏ trắng nay nổi bật lạ thường khi một đứa bé mặc váy màu xanh trời ngồi trên giường và một thanh niên mặc đồ đen quản gia đứng đối diện.

- Thằng nhóc đó...chậc! - Hoàng My bấu chặt tay vào ga giường
- Bảo bối ngoan! Chỉ cần tránh thằng nhóc đó là được rồi! - Đoàn Huy quỳ trước chân cô, anh ngước đầu lên xoa đầu cô.

- Ổn thôi! Tôi không muốn nghe một cái biệt hiệu thân mật nào phát ra từ miệng người ngoài đâu! - Hoàng My đưa bàn tay nhỏ đặt lên bàn tay trên đầu mình.

____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Chủ nhật, ngày 26 tháng 7 năm 2020
Thời gian đăng: 23 giờ 30 phút
Thời gian hoàn thành: 22 giờ 51 phút
Thật ra thì ad không có hay đọc mấy cái truyện liên quan đến Âu cổ cho lắm, mà nếu đọc thì ad toàn đọc mấy cái truyện con gái được yêu quý của nhà vua này nọ thôi nên mấy cái danh xưng và từ ngữ nó sẽ hơi hiện đại.

Nếu mà có cái nào nó hiện đại quá thì mong mọi người thông cảm! Mọi người có thể góp ý để tác phẩm của ad ngày một tốt hơn nhé!
 
Cùng Ta Qua Từng Thế Giới
Chương 79: Tiểu Thư Nhỏ Và Chàng Quản Gia 4


- Nhanh lên! Đi qua đây này! - Hoàng My chạy đến trước khu bán quần áo cho trẻ em vẫy tay.

- Từ từ không ngã đấy! Tiểu thư! - Đoàn Huy cười bất lực, hai tay cầm hai chùm giỏ xách đi đến chỗ cô.

Sau sự việc ngày hôm qua thì Hoàng My đi ngủ.

Ngủ một mạch đến sáng hôm sau thì Hoàng My muốn đi mua sắm.

Thế là cô lại kéo Đoàn Huy thẳng vào trung tâm mua sắm lớn nhất đất nước.

- Anh nghĩ tôi nên chọn cái nào?! - Hoàng My chọt chọt ngón tay vào bắp đùi anh vì cô chỉ cao đến đấy thôi.

- Tiểu thư thích thì chọn.

Cái nào cũng được! Không chọn được thì chúng ta mua hết! - Đoàn Huy ngồi thấp xuống, cười sáng lạng với Hoàng My.

- Mua hết sao?! Nhưng mấy cái này không mặc thì cũng bỏ thôi! Tôi không rảnh đâu! - Cô hơi nhíu mày.

- Không sao! Tiểu thư bỏ thì anh có thể dọn! - Đoàn Huy vẫn cười tươi như thường lệ.

- Vậy sao?! - Hoàng My liếc mắt xinh đẹp.

Chờ đợi một cái gật đầu của Đoàn Huy, Hoàng My chớp chớp mắt.

Anh đã gật đầu, cô nói thẳng một câu rồi bước ra ngoài.

- Mua hết đi...!
- Đã rõ! Thưa tiểu thư! - Ánh mắt đen âm hiểm từ từ lộ ra, anh nghiêng người 45 độ về phía cô rồi đi mất.

Một lát sau, trung tâm thương mại thông báo hôm nay đóng cửa vì vấn đề là chào đón một người chủ mới.

Mọi người đang đi mua sắm cũng không hiểu gì nhưng vẫn phải đi.

- Anh đã làm rất tốt nhiệm vụ của mình nhỉ?! - Hoàng My đứng giữa sảnh của trung tâm thương mại, nghiêng đầu nhìn Đoàn Huy đang bước đến.

- Anh không bao giờ làm tiểu thư thất vọng mà! - Anh bế cô lên, để cô ngồi trong lòng mình.

Mọi người đã ra khỏi trung tâm thương mại hết, chủ trung tâm từ từ bước ra.

Mọi người cũng thắc mắc người chủ mới là ai nên đứng trước cửa hóng hớt.

- Kính chào tiểu thư! - Chủ trung tâm hơi cúi người, ra vẻ lịch thiệp.

Đoàn Huy và Hoàng My cũng cúi đầu chào lại.

- Tiểu thư đây là người muốn mua hết cả cái trung tâm này sao?! - Chủ trung tâm nhìn Hoàng My.

- Xin lỗi vì cháu không như tưởng tượng của ông! Ông ngoại! - Hoàng My đong đưa chân, cười vui vẻ.

- Cháu là...Hoàng My?! - Hoàng Cát nheo mắt lại để nhìn rõ hơn.

- Vâng! Cháu là Hoàng My! Đầy đủ là Minh Hoàng My! - Hoàng My rũ mi mắt, che đi một nửa con ngươi pha lê đỏ của mình, cười nhẹ.

- Cháu gái của ta! Sao cháu lại muốn mua trung tâm thương mại này của ông đây?! - Hoàng Cát bế Hoàng My từ tay của Đoàn Huy lên, nheo mắt cười.

- Tại vì cháu không biết là của ông đấy thôi! Cháu mua để làm tủ quần áo thôi mà! - Hoàng My nhún vai.

Mọi người xung quanh nãy giờ đứng mỏi chân hóng hớt thì hơi bị bất ngờ khi người mua trung tâm thương mại là là cháu gái của chủ trung tâm mà cô cháu gái nhỏ xinh xắn đấy chỉ mua trung tâm thương mại để làm tủ quần áo! Đùa đấy à!
"Giàu quá thì san sẻ đi! Cho người ta giàu với!" Suy nghĩ chung của tập thể những người quần chúng hóng hớt.

- Chỉ làm tủ quần áo thôi sao?! Cháu nhiều tiền thật đấy! - Hoàng Cát cười lớn.

___________________
Sau khi bàn tính cái trung tâm thương mại của ông ngoại thì Hoàng My và Đoàn Huy về nhà.

Ngồi trong căn phòng của mình thì Hoàng My bỗng thấy đói bụng.

- Đoàn Huy! Tôi mới ăn mà sao bây giờ lại đói rồi! - Hoàng My lấy tay nhỏ sờ bụng.

- Vậy sao?! Bảo bối còn tuổi ăn tuổi lớn mà! - Đoàn Huy biến ra một chiếc bánh ngọt đút cho cô ăn.

- Có vẻ đỡ hơn rồi! - Hoàng My ăn xong chiếc bánh rồi thở dài.

- Ngủ ngon! - Đoàn Huy hôn nhẹ vào trán Hoàng My.

Mi mắt nặng trĩu, Hoàng My lảo đảo rồi ngã xuống giường.

Đoàn Huy cười khẽ rồi kéo chăn lên cho cô.

____________________
Đã 8 năm kể từ lúc Hoàng My xuyên vào, năm nay Hoàng My đã tròn 12 tuổi, cái tuổi dậy thì của thiếu nữ.

Hôm nay là ngày quan trọng, cái ngày mà Cường Quân đến xin cưới Hồng Ngân.

- Tiểu My! Con không định vào trường học sao?! - Hoàng Thư cầm thìa ngoáy ly nước ép.

- Con không muốn đi học! Rất là tốn thời gian đưa đón các kiểu.

Cứ học gia sư như thường là được! - Hoàng My nhẹ nhàng nhấp ngụm trà.

- Con cũng nghĩ vậy! Mẹ cứ cho con bé học tại gia như con lúc trước là được.

- Hoàng Long ngồi đọc sách buồn chán vì không có máy tính và điện thoại.

____________________
_________**Góc** **trò chuyện cùng tác giả**
Thứ hai, ngày 27 tháng 7 năm 2020
Thời gian đăng: 17 giờ
Thời gian hoàn thành: 16 giờ 2 phút
Vì ad mới mua điện thoại mới nên việc làm quen để viết tiểu thuyết có hơi khó khăn, làm cho thời gian ra chương nó lâu hơn.

Hoặc cũng có thể nó sẽ khác một vài chỗ.

Mọi người cố gắng thông cảm cho ad mấy ngày để làm quen với bàn phím mới, điện thoại mới rồi ad sẽ ra chương nhanh như bình thường.

Và một chuyện nữa nó hơi bị nghiêm trọng là ad xin lỗi mọi người vì cái vị diện này không giống như ad nói lúc trước.

Tại vì ad quên mất cái chỗ thể loại nên bây giờ phải sửa lại cái chỗ đó cho nó giống cái vị diện bây giờ.

Ad thật lòng xin lỗi mọi người! Chỉ vì quên mất cái thể loại mà ad không làm đúng hoàn toàn vị diện như mong muốn của mọi người.

Xin lỗi nhiều lắm!
 
Back
Top Dưới